Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 80: 80: Tìm Đến


Tần Gia Hào không về nhà mà cùng Nhất Minh với Trần Khiêm đi đến quán bar
Anh uống hết ly này đến ly khác như muốn trút hết mọi buồn phiền vào trong đó.

Trần Khiêm không nhịn được nữa liền ngăn anh lại
“ Cậu làm sao vậy hả? ”
“ Cô ấy quay lại rồi, cô ấy chưa chết, cô ấy còn nói rất hận tôi.

Cậu bảo tôi phải làm sao đây? ” Tần Gia Hào ánh mắt đau khổ nói, anh biết là anh có lỗi, nhưng sao cô không cho anh cơ hội để chuộc lỗi chứ
“ Cậu nói cái gì? Là thật sao? ” Dư Nhất Minh bất ngờ đứng dậy.

Bảo sao khi nãy trở tra sắc mặt Tần Gia Hào rất khó coi mà bỏ đi
“ Gia Uyên cô ấy không tha thứ cho tôi ” Tần Gia Hào gật đầu nói
Dư Nhất Minh và cả Trần Khiêm đều bất lực trước dáng vẻ của anh, cũng phải những tổn thương Gia Hào gây ra cho cô quá lớn, biết làm thế nào được bây giờ chỉ còn cách bắt Tần Gia Hào đi chuộc lỗi thôi
“ Vậy cậu đi mà chuộc lỗi với cô ấy.

Mềm không được thì dùng biện pháp mạnh ” Trần Khiêm nói ra một loạt khiến hai người kia còn cảm thấy bất ngờ

“ Nhưng chuộc lỗi thế nào chứ ” Tần Gia Hào thấy cũng có lý liền gật đầu nói
“ Cậu cứ đóng quân nhà cô ấy khi nào cô ấy tha thứ thì thôi ” Trần Khiêm liền nói tiếp.

Tuy anh chưa trải qua cảm giác như Tần Gia Hào nhưng anh nghĩ cách này rất khả thi.

Dư Nhất Minh nghe xong chỉ biết lắc đầu
Vậy mà Tần Gia Hào chẳng biết từ đâu tìm được địa chỉ của cô sáng sớm liền đến tìm Mạc Gia Uyên
Mạc Gia Uyên đang ngáy ngủ nghe tiếng chuông liền mắt nhắm mắt mở ra mở cửa, vừa mở cửa đập vào mắt cô là Tần Gia Hào đang đứng mỉm cười nhìn cô rất dịu dàng
“ Anh đến đón em đi ăn sáng ” Tần Gia Hào vừa nói xong thì bị Mạc Gia Uyên đóng sầm cửa lại khiến Tần Gia Hào giật mình
Tần Gia Hào lại không cam tâm liên tục nhấn chuông phòng cô.

Mạc Gia Uyên bên trong bực bội cố nén cơn giận mở cửa ra một lần nữa.

Chưa kịp để anh nói cô đã mắng xối xả
“ Tần Tổng anh rảnh lắm sao mới sáng sớm đã đến nhà người ta nhấn chuông um xùm như vậy hả.

Công ty anh dạo này rảnh rổi lắm sao? ”
Tần Gia Hào đứng chấp nhận nghe cô mắng, rồi mới lên tiếng “ Chỉ cần là em lúc nào anh cũng rảnh ”
Mạc Gia Uyên đang thở hỗn hển nghe xong câu nói của anh liền quát “ Nhưng tôi không rảnh mời anh về.....”
Tần Gia Hào không để cô nói hết liền áp môi mình xuống môi cô, hai tay liền vòng qua eo của cô mà ôm trọn.

Mạc Gia Uyên thoát chút đơ người đến khi giật mình thì Tần Gia Hào đã vào được phòng thậm chí còn khoá cửa lại
Mạc Gia Uyên đẩy anh ra nhưng không được, sức của cô không thể nào bì lại anh được.

Tần Gia Hào hôn cô rất dịu dàng, cảm giác như bao nhiêu tổn thương bao nhiêu nhớ nhung đều đặt vào nụ hôn này vậy
Đến khi thấy cô dường như thở không nổ nữa anh mới ngậm ngùi rời môi cô.

Mạc Gia Uyên cả cơ thể vì mất dưỡng khí mà dựa vào người anh thở hỗn hển
Cho tới khi bình tĩnh lại rồi cô liền đẩy anh ra tát cho anh một bạt tay
“ chátt ”
“ Anh rốt cuộc là muốn gì đây hả ” Mạc Gia Uyên hét, đôi mắt xinh đẹp của cô đã đỏ lên như kiềm nén nước mắt
“ Anh chỉ muốn nói chuyện rõ ràng với em một lần, là do em cứ né tránh anh ” Tần Gia Hào lúc này cũng chịu không nổi nữa liền nói ra hết
“ Giữa chúng ta còn gì để nói sao? ” Mạc Gia Uyên dùng đôi mắt ngấn nước nhìn anh, cô không muốn trả thù nữa, cô muốn quay về pháp, chỉ cần đừng nhìn thấy Tần Gia Hào thì muốn như thế nào cũng được
“ Có! Có rất nhiều chuyện để nói ” Tần Gia Hào gật đầu nói với cô.

Anh có rất nhiều chuyện để nói với cô là do cô né tránh anh nên anh mới phải như thế này.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 81: 81: Em Bắn Đi


“ Nhưng tôi không có gì để nói với anh ” Mạc Gia Uyên lạnh lùng nhìn Tần Gia Hào, chân cô vô thức lùi lại để tránh xa anh
Tần Gia Hào nghe cô nói liền không chịu được, anh không muốn mất cô “ Nhưng anh thì có ”
Tần Gia Hào nói xong liền tiến đến gần cô hơn, nhưng anh bước lên một bước, cô lùi lại một bước, đến khi chân cô đụng đến bàn trang điểm thì mới dừng lại
Tần Gia Hào định tiến lên thêm bước nữa.

Mạc Gia Uyên liền quay lưng lại rút cây súng từ trong hộc bàn trang điểm ra chỉa thẳng vào người anh
“ Anh đừng có bước đến đây ” Mạc Gia Uyên cô dường như không thể bình tĩnh nổi nữa, cô rất mệt thật sự rất mệt, cô không hề muốn gặp Gia Hào cũng không muốn anh níu kéo cô như thế này

Anh không nghe, ánh mắt kiên định vẫn bước đến gần cô.

Tay cầm súng của Gia Uyên bắt đầu rung lên, chỉ cần cô lỡ tay một cái nhất định Tần Gia Hào sẽ bỏ mạng ngay tại đây
“ Em bắn đi! Anh đứng đây cho em bắn, bắn xong thì hãy tha thứ cho anh một cơ hội được không? ” Cây súng chỉa ngay ngực trái của anh, Tần Gia Hào nhìn cô ánh mắt dịu dàng, anh biết anh đã tổn thương cô, nếu bây giờ để cô bắn anh, sau đó cả hai làm lại từ đầu anh cũng chấp nhận
“ Anh đừng tưởng tôi không dám ” Mạc Gia Uyên hét toáng lên, cô như kiềm nén sự sợ hãi ở sâu bên trong mình
“ Em nói em hận anh mà, sao lại không dám được chứ, em bắn đi xong rồi không hận anh nữa nhé? ” Tần Gia Hào vẫn giữ thái độ bình tĩnh trước khẩu súng chỉa vào mình của cô, anh từng câu từng chữ điều muốn cô tha thứ cho mình
Tần Gia Hào cầm lấy tay cầm súng của Mạc Gia Uyên chỉa thẳng vào ngực mình, Mạc Gia Uyên rung rẩy ánh mắt liền dâng lên sự sợ hãi
“ Em bắn đi! Chỉ cần một phát em sẽ trút được hận ” Tần Gia Hào anh nói lớn cứ cầm lấy tay cô ép cô nổ súng
Nước mắt Mạc Gia Uyên cô vì sợ hãi mà giật mạnh cây súng sáng hướng khác, tay vô tình chạm bóp cò
“ Đoànggg ”
Tiếng súng vang lên, viên đạn ghim thẳng vào vách tường phía sau lưng Tần Gia Hào.

Mạc Gia Uyên nhắm mắt, nước mắt rơi ra không ngừng

Anh đơ người nhìn cô, cô mở mắt ra liền sợ hãi buông cả súng ra, cây súng liền rơi xuống nền.

Mạc Gia Uyên sợ hãi ngồi sụp xuống ôm đầu khóc lớn, nước mắt cô rơi ra không ngừng
Tần Gia Hào thấy cô như vậy liền đau lòng, anh liền cuối xuống nhanh tay kéo cô ôm vào lòng mình, là khi nãy anh đã quá kích động, anh biết cô không dám nổ súng, biết cô nhát gan như thế nào vậy mà vẫn ép cô nổ súng với mình
“ Anh xin lỗi...!Thật lòng xin lỗi, làm em sợ rồi ”
Mạc Gia Uyên mặc kệ anh ôm, nghe anh nói cô càng khóc lớn hơn, không hiểu vì sao bao nhiêu năm trôi qua, cô mạnh mẽ đến mức không để bản thân rơi một giọt nước mắt nào.

Vậy mà ngay khi trở về gặp lại anh cô lại trở nên yếu đuối khóc sướt mướt thế này
“ Ngoan! Uyên Nhi không khóc nữa, như vậy anh sẽ đau lòng ” Tần Gia Hào không ngừng xoa đầu cô vỗ về
“ Có phải anh thấy tôi không dám nổ súng bắn anh, anh vui lắm phải không ” Mạc Gia Uyên kích động đẩy anh ra khỏi người mình, loạn choạng đứng dậy, lùi lại tránh xa Tần Gia Hào

“ Anh buông tha cho tôi đi được không? Chúng ta đừng liên quan đến nhau nữa, phát súng khi nãy xem như trả thù xong, sau này mãi mãi không liên quan đến nhau nữa nhé? ” Mạc Gia Uyên thê lương nhìn anh nói, đúng là do cô yêu anh nên mới không dám nổ súng, nhưng cô không hề có ý định quay lại với anh
“ Không! Em là vợ anh, lúc trước, bây giờ, sau này vẫn sẽ là vợ anh ” Tần Gia Hào vươn tay kéo cô lại gần mình, Gia Uyên không ngờ liền mất thăng bằng ngã vào người anh, môi bị anh hôn lấy
Anh hôn cô một cách rất nhẹ nhàng, bao nhiêu nổi nhớ mấy năm qua liền được truyền hết vào nụ hôn này, đến khi cô không còn dưỡng khí nữa anh mới rời môi cô, để cô ngã vào lòng mình
Tần Gia Hào chưa bao giờ cảm thấy vui thế này, Gia Uyên còn yêu anh, trong lòng cô vẫn có anh.

Ánh mắt sợ hãi của cô khi nãy đã cho anh thấy rất rõ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 82: 82: Cuộc Nói Chuyện Của Ba Người


Từ Hàn Vũ lúc này mở cửa bước vào đập vào mắt anh là Mạc Gia Uyên đang ngã vào lòng của Gia Hào, dưới nền còn có súng.

Hàn Vũ đi thẳng lại chổ bọn họ kéo Gia Uyên về phía mình, đôi mắt sắc bén nhìn Tần Gia Hào nói
“ Anh đến đây làm gì? ”
“ Tôi đến tìm vợ tôi không được sao? ” Tần Gia Hào bị Hàn Vũ kéo Gia Uyên khỏi tay mình ánh mắt liền trở nên lạnh lùng đi hẳng
“ Vợ anh? Anh nói mà không biết ngượng miệng sao? Anh hại chết con cô ấy, xém một xíu nữa đã hại chết luôn cô ấy.

Vậy mà anh vẫn bảo cô ấy là vợ anh được à? ” Từ Hàn Vũ đột nhiên cười lớn trả lời lại Tần Gia Hào
“ Vậy sao? Nhưng chúng tôi chưa ly hôn.

Còn anh? Anh đến tìm vợ tôi làm gì? ” Tần Gia Hào một tiếng vợ hai tiếng vợ trông rất tự nhiên

Chỉ có Mạc Gia Uyên đứng đơ ra đó nhìn hai người đấu khẩu, Tần Gia Hào từ nãy đến giờ đều gọi cô một tiếng vợ hai tiếng vợ.

Lúc trước anh chưa bao giờ gọi cô như vậy cả, hôm nay uống nhầm thuốc rồi à
“ Hai người thôi đi! Tôi mệt rồi mời các người về cho ” Mạc Gia Uyên giữ bình tĩnh nhìn hai người họ nói, họ muốn cãi thì đi chổ khác mà cãi chổ cô nghĩ ngơi lại đi đến cãi, huống chi còn là sáng sớm
“ Nhưng....!” Từ Hàn Vũ và cả Tần Gia Hào đều đột nhiên lên tiếng, nhưng chưa nói hết câu đã bị Mạc Gia Uyên đuổi ra ngoài
Hai người họ đi rồi Mạc Gia Uyên mới thở phào nhẹ nhõm, thật là mệt chết đi được
Bị đuổi ra ngoài cả hai đều khó chịu, cả hai người bọn họ liền trừng mắt nhìn nhau, vừa định đấu khẩu thì Mạc Tư Thần đi đến lạnh lùng nói một câu
“ Hai cậu đi theo tôi ”
Tần Gia Hào và Hàn Vũ đều ngơ ngác nhưng vẫn đi theo anh mặc dù đang rất khó chịu, bọn họ đến phòng của Mạc Tư Thần, cẩn thận ngồi xuống sofa đối diện với Mạc Tư Thần
“ Tần Gia Hào tôi nói cho cậu biết, cậu tí nữa là hại chết em gái tôi, tôi không có ý định tha thứ cho cậu.

Nhưng tôi biết nó vẫn còn tình cảm với cậu, nhưng cậu gây ra vết thương quá lớn.

Cậu định lấy gì để bù đắp? ” Mạc Tư Thần lạnh lùng âm thanh trầm trầm vang lên
“ Tôi biết tôi gây ra tổn thương cho cô ấy, nhưng nếu có cơ hội tôi nhất định sẽ bù đắp cho cô ấy, nếu không tôi sẵn sàng đem tính mạng mình ra đảm bảo cô ấy sẽ hạnh phúc bên tôi và tôi cũng nói rằng tôi nhất định xoá bỏ Thiên Long ra khỏi hắc đạo cũng sẽ mang Lâm Nghị về đây cho anh ” Tần Gia Hào cũng rất bình tỉnh đối diện với Mạc Tư Thần không một chút lung lây
“ Tôi không cấm cản cậu với em tôi, nhưng nó có cho cậu cơ hội hay không thì tùy thuộc vào nó, nếu không được tôi mong rằng cậu hãy buông tha cho con bé ” Mạc Tư Thần nghiêm túc mà đáp, anh không muốn thấy Mạc Gia Uyên chịu bất cứ tổn thương nào nữa
Tần Gia Hào ân hận suốt hai năm, cứ nghĩ anh sẽ ân hận cả đời này.

Hai năm mọi người đều bảo cô đã chết chỉ riêng anh một mình một chấp niệm, trong lòng anh luôn có cảm giác cô vẫn còn sống.

Suốt hai năm đó anh hôm nào cũng uống đến say khướt mới dám đi ngủ, hai năm đó uống rượu nhiều đến mức ngộ độc rượu phải nhập viện, anh vùi đầu vào công việc như một kẻ điên vì sợ mỗi khi có thời gian rảnh anh lại nhớ Gia Uyên, anh sợ cô sẽ chết thật, sợ cô rời xa anh nãi mãi

“ Không được! Tư Thần anh tin anh ta sao? Lỡ anh ta lại tổn thương em ấy thì sao? ” Từ Hàn Vũ kích động phản đối, anh không muốn Gia Uyên phải trở về bên cạnh Tần Gia Hào để chịu tổn thương nữa, lần trước là may mắn nhưng không có nghĩa lần nào cũng sẽ may mắn
“ Hàn Vũ cậu không phải không biết con bé như thế nào? Cậu thừa biết con bé vừa hận vừa yêu đã khổ sở thế nào.

Cậu có tình cảm với con bé tôi biết nhưng cậu cũng biết trong lòng con bé có ai.

Bao năm qua con bé bảo rằng cố gắng chỉ để trả thù cậu tin sao? Con bé là đang cố gắng để xoá bỏ những chấp niệm con bé đang mang, cậu nhìn xem hai năm qua dù có cố gắng tỏ ra mạnh mẽ cỡ nào con bé vẫn vậy chỉ là nó đang cố giấu đi thôi ” Mạc Tư Thần giận dữ nói lớn, anh là người chứng kiến tất cả mọi thứ Gia Uyên đã trải qua, chứng kiến từng đêm con bé khóc một mình, dằn vặt đau khổ, hận Tần Gia Hào vì g**t ch*t con của con bé nhưng con bé thừa biết Tần Gia Hào là không cố ý.

Ba Gia Uyên đã từng g**t ch*t cha mẹ Tần Gia Hào, hại chết mẹ con bé.

Anh là người hiểu rõ hơn bất cứ ai
La Hoàng Nhi không muốn anh dễ dãi với Tần Gia Hào nhưng em gái anh, anh không muốn thấy nó khổ sở.

Cũng chính Dư Nhất Minh đã nói cho anh và Hoàng Nhi biết Tần Gia Hào suốt mấy năm qua đã khổ sở thế nào khi phải sống trong ám ảnh về Gia Uyên, phải ân hận hành hạ bản thân đến mức nào, cũng đã nói cho anh biết Tần Gia Hào bị Lý Khả Hân lừa gạt thế nào
Đâu phải anh muốn giao em gái mình cho người làm tổn thương nó, căn bản cả hai người đều còn tình cảm, nhưng họ không thế hoá giải hận thù và khuất mắt của bản thân mình
“ Tôi mong cậu hiểu, tôi rất biết ơn cậu vì cứu lấy tôi và em ấy, nhưng có nhiều cách trả ơn ” Mạc Tư Thần nhẹ giọng nhìn Hàn Vũ nói

Lúc này Hàn Vũ cũng nhận ra rằng bản thân không thể tự lừa mình mãi như thế, coi còn yêu Tần Gia Hào, tự anh đa tình.

Đoạn tình cảm này đành buông bỏ vậy, bao năm qua vẫn vậy trong mắt cô ấy vẫn mãi mãi chỉ có Tần Gia Hào
Tần Gia Hào nghe Mạc Tư Thần nói thì ngây người, hoá ra cô khổ sở hận anh đến thế, anh tổn thương cô nhiều đến mức cô phải cố gắng mạnh mẽ đến vậy.

Anh thật sự sai rồi, lần này anh sẽ không để cô rời khỏi anh thêm lần nào nữa
“ Tần Gia Hào tôi nói cho cậu biết, nếu cậu còn khiến em ấy tổn thương tôi nhất định tự tay g**t ch*t cậu ” Từ Hàn Vũ nhìn Tần Gia Hào nói, anh cam tâm lùi lại phía sau bảo vệ cô chỉ mong cả đời này cô phải hạnh phúc
“ Anh yên tâm ” Tần Gia Hào cũng khẳng định một lời đầy nghiêm túc và chắn chắn
Cuộc nói chuyện giữa ba người đàn ông cuối cùng cũng rõ, người vì em gái, người khổ sở vì mối tình đơn phương mãi không được hồi đáp, người ân hận với những gì mình đã làm.

Tất cả đều nói rõ với nhau.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 83: 83: Ngủ Ngon Nhé! Bảo Bối Nhỏ


Mạc Gia Uyên đi đến bar, cô có hẹn Hoàng Nhi hôm nay đến bar.

Lâu ngày gặp lại biết bao nhiêu chuyện cần phải nói
Cả hai cô chọn một phòng vip, một chai rượu vang đắc tiền, lúc trước Mạc Gia Uyên cô không có tiền, nhưng cô bây giờ thừa tiền, Hoàng Nhi muốn mua cả một khu biệt thự cô cũng có thể mua cho cậu ấy.

Hoàng Nhi đã vì cô làm biết bao nhiêu chuyện, giúp cô đòi lại công bằng, giúp cô lấy lại thân phận của mình
“ Cậu gặp Tần Gia Hào chưa ” Hoàng Nhi cầm một ly rượu vang lắc lư trên tay nhìn Mạc Gia Uyên nói
“ Gặp rồi ” Mạc Gia Uyên uống một hơi cạn sạch ly rượu lơ đãng nói
“ Tôi không ưa anh ta, nhưng nếu có thể tôi muốn nói với cậu, nếu còn tình cảm hãy cho bản thân cơ hội vì bản thân vì con tim mình một lần nữa ” Hoàng Nhi cô hiểu rõ Gia Uyên rất yêu Gia Hào, chuyện của Tần Gia Hào hôm ở buổi tiệc Dư Nhất Minh đã nói rõ cho cô và Tư Thần biết, lúc biết được Hoàng Nhi cảm giác không còn hận anh ta nhiều nữa, chỉ trách sao lại ngu ngốc đến thế
Mạc Gia Uyên thoáng chút đơ người, sau đó liền mỉm cười rót cho mình thêm một ly rượu, một hơi uống sạch rồi chậm rãi lên tiếng “ Còn tình cảm thì sao? Tớ con yêu anh ta thì sao? Giữa tớ và anh ta mãi mãi cũng không thể, anh ta gián tiếp hại chết con mình cho dù đó là không cố ý, ba tớ hại chết cha mẹ anh ta.

Cậu nói xem giữa bọn tớ có quá nhiều chuyện, nhưng đều là sự hận thù, đời này của bọn tớ mãi mãi cũng chẳng thể bên cạnh nhau ” cô nói xong nước mắt vô thức rơi xuống, cô từng đọc một quyển truyện trong đó nói.

Tình yêu không thể nào thắng nổi hận thù và lợi ích của gia đình.

Đôi khi thấy nó thật đúng
“ Tớ nhìn ra được cậu không hận anh ta đến mức không thể tha thứ.

Tớ thấy cậu chính là đang làm khổ sở bản thân, đang cố ép bản thân hận anh ta ” Hoàng Nhi thật sự không muốn nhìn thấy dáng vẻ này của Mạc Gia Uyên, cậu ấy khác rồi, lơ đãng với mọi thứ xung quanh, dường như tất cả đều không còn cảm thấy quan trọng nữa
“ Cậu nói đúng tớ là đang ép bản thân mình hận Gia Hào, nhất định phải hận như vậy mới có thể quên đi đoạn tình cảm này ” Mạc Gia Uyên thê lương nói, tình yêu này nó khiến cô thật khổ sở

“ Cậu quên được sao? ” Hoàng Nhi uống một ngụm nói
Mạc Gia Uyên không nói gì nữa, ánh mắt vô hồn rót từng ly rượu sau đó liền một hơi uống sạch, trước đến giờ cô chưa từng động đến rượu, đây là lần đầu cô uống nhiều đến vậy, uống như muốn trút bỏ những hận thù, trút bỏ những bất hạnh khổ sở mà bản thân đã mang trên mình.

Cô quá mệt rồi thật sự quá mệt rồi
La Hoàng Nhi cũng không nói thêm lời nào chỉ âm thầm quan sát Mạc Gia Uyên của hiện tại, thật sự đã khác đi rồi.

Gia Uyên không bao giờ uống rượu, nhưng giờ đây từng chai một được phục vụ mang lên.

Tại sao cả ba người bọn cô lại khổ sở trong chuyện tình cảm đến thế.

Mộ Ý Thư đến tận bây giờ vẫn theo đuổi Trần Khiêm rất quyết liệt, nhưng mãi vẫn chưa được đáp lại.

Còn cô thổ lộ rồi, biết được trong lòng đối phương cũng có mình, nhưng đến bây giờ vẫn không là gì cả, khổ sở nhất vẫn là Gia Uyên yêu hận lẫn lận, lại ở trong trường hợp mà yêu phải người hận mình, bản thân mình cũng hận họ.

Tình yêu đau khổ đến thế sao?
Không đâu! Có lẽ diện mạo của tình yêu không được đẹp như người đời vẫn tưởng, hoặc biết đâu thật ra nó chỉ đang khoác lên mình lớp áo giản dị không bắt mắt.

Để rồi bao lần vô tình đi lướt qua nhau giữa mênh mông biển người...
Mạc Gia Uyên uống rồi lại uống “ Mộ Ý Thư cậu ấy khoẻ không? Cậu ấy có lẽ đã giận tớ lắm vì giấu cậu ấy mọi chuyện ”
“ Đúng là cậu ấy rất giận cậu đấy.

Ý Thư hiện tại dường như không còn là chính mình, cậu ấy đến tận bây giờ vẫn theo đuổi Trần Khiêm ” Hoàng Nhi mỉm cười lắc đầu nói cho cô nghe
“ Vậy sao? ” Gia Uyên mỉm cười, không ngờ một đứa lúc trước nói sẽ không bao giờ yêu đương lại mãnh liệt theo đuổi người ta như thế
Hoàng Nhi không dám uống nhiều, tửu lượng cô không tốt.

Nhưng Mạc Gia Uyên đã uống rất nhiều đã tận 5-6 chai rượu rồi, hai má ửng hồng hết cả lên.

Đôi mắt ngấn nước nhìn vào ly rượu mỉm cười thê lương nói
“ Tớ sao khi giải quyết được Lâm Nghị, Khả Hân, và cả Thiên Long, tớ sẽ quay về Pháp, tớ đã nghĩ bản thân đã cố gắng đủ bình tĩnh và tự tin đứng trước mặt Gia Hào trả đủa anh ấy.

Nhưng giây phút tớ gặp lại anh ấy tớ cảm thấy bên ngực trái tớ rất đau nó thật sự cảm giác như hàng vạn mũi dao đâm vào ”
Nước mắt không ngừng rơi ra.

Mạc Gia Uyên cô thật thảm bại, rõ ràng đã chuẩn bị hết mọi thứ rồi mà vẫn không thể làm được, quá thảm bại rồi.

Càng hận lại càng nhận ra là đang tự dối mình gạt người
Mạc Gia Uyên say khướt, đứng dậy không nổi.

La Hoàng Nhi đỡ hơn cô một tí, nhưng cũng không có khả năng về nhà, liền mắt nhắm mắt mở gọi cho Mạc Tư Thần
“ Alo Tư Thần ”
“ Anh đây có chuyện gì sao? ” Mạc Tư Thần liền bắt máy đáp lại giọng của Hoàng Nhi

“ Gia Uyên cậu ấy say quá rồi, anh đến đón cậu ấy đi được không? Ở The Night ” Hoàng Nhi nói xong mắt mở không nổi nữa liền chìm vào giấc ngủ, điện thoại trên tay cũng rơi xuống
“ Alo...alo Tiểu Nhi ” Mạc Tư Thần không nghe cô nói nữa, có chút bất an cầm lấy áo khoác đi ra xe, lái xe đi đến bar trên đường đi anh còn gọi cho Tần Gia Hào
“ Alo ” Giọng của Tần Gia Hào không nóng không lạnh vang lên, anh đang ngồi trong thư phòng, nghĩ lại những gì đã qua còn nghĩ xem hôm nay có nên trèo tường vào phòng cô không
“ Đến The Night tôi cho cậu 10 phút ” Mạc Tư Thần nói xong liền tắt máy không nói rõ là chuyện gì
Tần Gia Hào liền nhíu mài khó chịu, đến The Night? Đến đó làm gì chứ, đột nhiên lại bảo đến đó, nói chuyện không đầu không đuôi làm sao mà anh hiểu được.

Nói thì nói thế chứ Tần Gia Hào cũng thuận tay cầm lấy áo vest được vắt sau ghế ngồi rồi đi xuống tầng hầm lấy xe
Chiếc Rolls Royce của Tần Gia Hào chạy nhanh đến mức những chiếc xe khác đều tấp vô lề nhường đường cho anh, ở thành phố này người có khả năng lại xe như thế chỉ có thể là Tần Tổng, không biết Tần Gia Hào đã vượt qua bao nhiêu cây đèn đỏ để đến được The Night.

Nhưng xe anh vừa dừng lại thì chiếc BMW dừng lại kế bên
Mạc Tư Thần từ trên xe bước xuống, Tần Gia Hào cũng từ xe mình đi ra.

Cả hai nhìn nhau không nói gì đi thẳng vào bên trong, vừa đến thì nhân viên cũng biết họ là ai.

Mạc Tư Thần hỏi phòng của hai cô ở đâu, sau đó liền đi đến
Tần Gia Hào hoài nghi không hiểu gì cũng đi theo Mạc Tư Thần với vẻ đề phòng.

Mở cửa ra đập vào mắt hai anh là hai cô gái đang tựa đầu vào nhau mà ngủ.

Tần Gia Hào liền không nhịn được đi thẳng vào trong lay lay Gia Uyên
Mạc Tư Thần cũng không ngoại lệ anh đi đến bế Hoàng Nhi lên, cô lúc này gục đầu vào ngực anh không biết trời đất gì.

Tần Gia Hào để Gia Uyên dựa vào người anh, anh vẫn cố gắng lay cô dậy
“ Tôi giao con bé cho cậu ” Mạc Tư Thần đúng kiểu mê gái bỏ em, anh bế Hoàng Nhi đi thẳng ra xe, nhưng như vậy cũng tốt Tư Thần là đang tạo cơ hội cho Tần Gia Hào

Lay mãi cô vẫn không chịu dậy Tần Gia Hào đành bế cô lên, còn thuận tiện hôn trộm lên má của cô một cái.

Cô gái của anh dù là trước đây hay bây giờ anh cũng sẽ không bao giờ để mất em
Anh bế cô đặt ngay ngắn vào xe, cài dây an toàn lại cho cô.

Còn lấy áo vest trên người mình khoác lên người của cô sau đó mới lái xe rời đi.

Tần Gia Hào không đưa cô về khách sạn cô đang ở, mà đưa cô về căn hộ của bọn họ lúc trước.

Mật khẩu vẫn là ngày sinh của cô, anh cẩn thận bế cô trên tay nâng niu như một quả trứng dễ vỡ
Bước đến phòng của bọn họ, anh khó khăn mở cửa ra, sau đó đặt cô lên chiếc giường lớn.

Anh nhìn cô khi say lại như con mèo nhỏ, không đánh đuổi cũng không lạnh lùng với anh, thật dễ chịu.

Quần áo của cô lúc trước đến giờ vẫn còn, anh đi đến lấy một bộ đồ ngủ sau đó thay ra cho cô vì sợ cô ngủ sẽ khó chịu
Sau đó Tần Gia Hào mới bước vào phòng tắm, anh tắm rửa xong liền quay trở lại giường nằm cạnh cô.

Vén tóc cô ra phía sau, đôi má ửng đỏ vì rượu hiện ra, đôi môi đỏ mọng trước mắt anh, không cầm được lòng liền kéo cô vào lòng mà c*n m*t môi cô.

Anh không dám làm mạnh vì sợ cô thức cũng như sáng dậy để cô biết anh chắc chắn sẽ chết chắc
“ Ngủ ngon nhé! Bảo bối nhỏ ” Tần Gia Hào nhìn cô trong lòng mình mỉm cười nói, xong liền kéo cô ôm thật chặt vào lòng cứ như thể chỉ cần anh buông ra cô sẽ chạy mất vậy.

Đây là giấc ngủ ngon nhất từ trước đến nay của Tần Gia Hào anh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 84: 84: Tin Anh Một Lần Được Không


Mở mắt ra đập vào mắt Mạc Gia Uyên là lòng ngực săn chắc của Tần Gia Hào, cô nhìn không chớp mắt, cô chưa bao giờ được nhịn cận thế này
Ngẩn mặt lên thấy anh vẫn còn ngủ, cô cẩn thận lấy tay chọt chọt vào múi của anh, khiến Tần Gia Hào vì nhột mà bật cười khiến cô giật mình rụt tay lại ngẩn đầu nhìn anh
Tần Gia Hào vừa thấy cô ngẩn mặt lên liền hôn lên môi cô cái chụt
“ Chào buổi sáng bảo bối ”
“ Chào cái đầu anh.

Tại sao tôi lại ở nhà anh hả???? ”
Mạc Gia Uyên ngồi bật dậy quát lớn, cô như vì bị bắt quả tang chuyện đụng múi của anh mà cố gắng lớn tiếng để vơi đi sự ngại ngùng của mình
“ Làm sao anh biết được? Em tự chạy đến đây mà ” Tần Gia Hào tỏ ra vô tội nói với cô
“ Àa vậy cảm ơn đã cho ngủ nhờ nhé! Giờ tôi về đây ” Cô cũng không thèm đôi co nói xong liền nhanh chân bước xuống giường mặc kệ Tần Gia Hào
Tần Gia Hào thấy như vậy liền bật dậy ôm lấy cô từ phía sau, khó khăn lắm anh mới có cơ hội ở riêng với cô.

Không thể để lãng phí như vậy được
Còn cô bị anh ôm bất ngờ như vậy liền giật hết cả mình, thẳng thừng gạt tay anh ra nhưng không được
“ Tần Gia Hào anh buông tôi ra tôi muốn đi về ”
“ Gia Uyên nghe anh nói được không? ” Tần Gia Hào xoay người cô lại, vẻ mặt nghiêm túc nói
“ Giữa chúng ta còn gì để nói chứ! Mọi chuyện qua lâu lắm rồi ” Mạc Gia Uyên cũng bình tĩnh nhìn anh mà nói
“ Anh sai rồi! Anh thật sự biết lỗi rồi.

Em cho anh cơ hội được không? ” Tần Gia Hào cầm lấy tay cô hôn lên, giọng đầy nghiêm túc hối lỗi
“ Anh không có lỗi, là do chúng ta từ đầu đã không thuộc về nhau.

Ba tôi hại chết ba mẹ anh, tiểu bảo bối của tôi bị Khả Hân của anh hại chết.

Giữa chúng ta chỉ có hận thù, nếu xoá bỏ hận thù thì cũng chỉ có thể làm người dưng ” Mạc Gia Uyên khoé mắt đỏ hết cả lên, nước mắt cô sắp rơi ra rồi, cô gạt tay Tần Gia Hào ra khỏi người mình
“ Anh không muốn, chỉ cần em muốn anh nhất định sẽ không trả thù nữa.

Anh biết anh sai vì tin Khả Hân mà hại con mình, nhưng anh lúc đó anh thật sự không biết em mang thai, vì lá bùa mà ngoại thêu cho chúng ta nằm trong tay cô ta, nên anh mới nghĩ cô ta là em.

Anh thề với em lúc ở với cô ta một chút hứng lên cũng không có, chỉ có với một mình em.

Tin anh một lần được không? ” Tần Gia Hào ôm chầm lấy cô, giải thích cô nghe tất cả mọi chuyện, anh sợ mất cô, nếu không có cô anh đã suy sụp đến mức nào chứ, chỉ cần có cô anh không cần trả thù nữa
Mạc Gia Uyên im lặng không nói gì mặc cho anh ôm mình, Gia Uyên cô rất rối cô không biết phải làm thế nào, cô sợ bản thân lại tổn thương chưa kể cô còn chưa trả thù Thiên Long
“ Anh không cần em phải đồng ý ngay, anh sẽ cho em thấy là anh thật sự yêu em chỉ cần em không rời xa anh nữa ” Tần Gia Hào thấy cô im lặng liền nói thêm
Mạc Gia Uyên thật sự bất lực với anh, từ khi nào mà anh lại nói nhiều thế chứ.

Cô đành gật đầu với anh sau đó nói “ Từ khi nào mà anh trở nên nói nhiều như thế hả? ”
“ Anh sợ mất em nên mới nói nhiều như thế ” Tần Gia Hào vui vẻ bày ra vẻ mặt vô tội nói với cô
“ Anh buông tôi ra được không? Tôi đói rồi ” Mạc Gia Uyên bật cười nói với anh
Tần Gia Hào được nước làm tới liền hôn lên môi cô, c*n m*t đôi môi cô đến xưng tấy cả lên rồi ngồi cười hì hì.

Mạc Gia Uyên liếc anh một cái, nếu có thể cô sẽ g**t ch*t Gia Hào
Anh đứng dậy bế cô vào nhà vệ sinh vệ sinh cá nhân, sau đó bước ra ngoài tủ đồ lấy đồ cho cô.

Anh cầm lấy một chiếc đầm trắng dài qua gối, bộ này là kính nhất.

Tần Gia Hào tự nhiên mở cửa phòng tắm đưa chiếc đầm cho cô
Mạc Gia Uyên nhìn chiếc đầm rồi nhìn anh đầy nghi hoặc, cái đầm này là của cô lúc trước sao anh vẫn giữ nó
“ Em đợi anh thay cho em? ” Tần Gia Hào thấy cô dơ người liền nhanh miệng nói
“ Anh ra ngoài đi tôi mới thay được ” Mạc Gia Uyên cầm lấy chiếc đầm trên tay anh trả lời
Tần Gia Uyên mỉm cười trêu chọc đi ra ngoài đặt đồ ăn sáng cho cô.

Anh nhất định sẽ chứng minh cho Gia Uyên thấy tình cảm anh dành cho cô.

Sẽ để cô tin tưởng anh một lần nữa.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 85: 85: Cô Còn Nhớ Tôi Không


“ Bà xã em xong chưa vậy anh sắp đói chết rồi ” Tần Gia Hào ở ngoài đợi cô từ nãy đến bây giờ, gần nữa tiếng rồi vẫn chưa thấy cô ra
“ Anh hối cái gì hả ” Mạc Gia Uyên lúc này mới chịu bước ra, nhìn cô rất dịu dàng dễ thương
“ Anh đi ăn đi.

Tôi có việc cần phải bàn với anh Tư Thần ” Mạc Gia Uyên nhìn Tần Gia Hào nói, hôm nay là ngày cô và Tư Thần bàn về việc của Thiên Long và Lâm Nghị xém xíu nữa là cô đã quên mất
“ Là chuyện của Thiên Long sao? Anh cũng muốn đi ” Tần Gia Hào biết trước rồi vì Tư Thần đã ngỏ ý muốn anh hợp tác để lật đổ bọn họ
“ Là anh vợ bảo anh cùng hợp tác em đừng có hiểu lầm ” anh thấy cô nhìn mình nghi hoặc liền lên tiếng giải thích
Mạc Gia Uyên gật đầu, cô cũng nghe Tư Thần bàn trước rồi, dù sao thêm một đồng minh còn hơn thêm một kẻ thù.

Lâm Nghị cũng rất xảo trá không thể không đề phòng
Cả hai người lái xe đến Tần Môn.

Tần Gia Hào nhìn cô lên tiếng “ Khả Hân vẫn còn sống.

Anh không giết cô ta anh muốn tự tay em xử lý ”
“ Chẳng phải anh yêu cô ta sao? Sao lại để tôi xử lý? ” Mạc Gia Uyên thừa cơ hội chăm chọc anh
“ Là cô ta lừa anh ” Tần Gia Hào mặt mài bí xị nói
“ Ồ ” Mạc Gia Uyên nhìn anh đầy mỉa mai
“ Anh biết sai rồi em đừng như thế ” Tần Gia Hào thật sự khóc không ra tiếng với cô, anh đã nói bao nhiêu lần rồi chứ
Đến Tần Môn mọi người vừa nhìn đã biết cô là ai, đến Tần Gia Hào còn sợ huống hồ chi bọn họ
Thuộc hạ đưa cả Gia Hào và Gia Uyên vào trong phòng giam Khả Hân.

Cô ta vừa nhìn thấy cô mặt liền tái xanh như là gặp ma
“ Cô còn nhớ tôi không? ” Câu hỏi của Gia Uyên chậm rãi vang lên
Khả Hân nghe cô hỏi liền bật cười lớn một cách điên dại, dột nhiên cô ta đứng dậy chạy lại cô.

Tần Gia Hào nhanh chân kéo Gia Uyên sang một bên
“ Giữ cô ta lại ” Tần Gia Hào lớn tiếng nói
Khả Hân bị giữ lại, Mạc Gia Uyên vừa nhìn cô ta liền nhớ lại bảo bối của mình vì cô ta hại mà chết oan ức như thế
Mạc Gia Uyên liền rút một cây súng từ thuộc hạ bên cạnh chỉa vào cô ta, thẳng tay bắn một phát xuống chân
“ Phát này là cô lợi dụng lòng tin của tôi ”
Gia Uyên tiếp tục bắn một phát vào chân còn lại

“ Phát này cô lấy thân phận của tôi ”
Cô bắn liên tục hai phát vào hai cánh tay của cô ta rồi nói
“ Hai phát này là cô hại chết bảo bối của tôi ”
Phát cuối cùng không do dự Gia Uyên bắn ngay thái dương của cô ta khiến cô ta ngã quỵ xuống không còn một hơi thở
Mạc Gia Uyên lúc này mới lấy lại bình tĩnh, cô còn cảm thấy như vậy là quá nhẹ với cô ta, cô còn muốm hành hạ cô ta dài dài nhưng suy cho cùng cô ta cũng là do Thiên Long lừa nên mới như thế
Tần Gia Hào thấy cô đơ người liền kéo cô ôm vào lòng, anh ôm cô rất chặt như muốn cùng cô sang sẻ nổi đau mà cô đã chịu suốt bao năm qua, những uất ức mà mà đã gây ra cho cô
“ Uyên Nhi xin lỗi em! Xin lỗi vì hiểu lầm em, xin lỗi vì phải để em một mình chịu đựng mọi uất ức đau khổ, xin lỗi vì làm tổn thương em, xin lỗi vì đã để em khổ sở thế này, xin lỗi vì nhận ra tình cảm của mình quá muộn.

Anh sai rồi thật sự sai rồi, là anh vì hận thù bản thân mà trút lên người em.

Sau này không như thế nữa, sau này sẽ một lòng yêu thương em từ trước đến nay chỉ một mình em, sẽ dùng cả tính mạng này bảo vệ em, anh không mong em sẽ tha thứ ngay cho anh, chỉ muốn chứng minh cho em biết anh yêu em, yêu em rất nhiều ” Tần Gia Hào ôm lấy cô nói hết những gì mà mình nghĩ, anh cũng chưa từng nói nhiềi thế này
Mạc Gia Uyên nghe anh nói thì đột nhiên bật khóc, Tần Gia Hào lúc này còn bối rối hơn lau đi nước mắt cho cô nói tiếp
“ Ngoan Uyên Nhi không khóc.

Em khóc anh sễ đau lòng.

Sau này anh sẽ không để Uyên Nhi uất ức nữa, em giết người anh thay em dọn xác, em muốn trả thù anh sẽ cùng em trả thù.

Em muốn thế nào anh đều ủng hộ em ”
Tần Gia Hào càng nói thì Gia Uyên càng khóc lớn hơn, nước mắt lắm lem.

Anh hôn lên đôi mắt đầy lệ của cô, sau đó áp môi mình xuống môi cô mà hôn lấy.

Mạc Gia Uyên cùng thuận theo anh mà hôn lấy, anh như muốn lấy hết tất cả dư vị ngọt ngào của cô.

Càng quét bên trong khoang miệng cô đến khi cô không còn dưỡng khí nữa mới chịu buông ra, hai má Mạc Gia Uyên ửng đỏ như trái cà chua còn anh thì mỉm cười đầy ngọt ngào nhìn cô.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 86: Chương 86


Tại Tần Môn dường như tất cả mọi người đều có mặt đầy đủ tại phòng khách,Dư Nhất Minh, Trần Khiêm, Từ Hàn Vũ, Mạc Tư Thần, La Hoàng Nhi
Tần Gia Hào từ trong phòng nghĩ bước ra, khi nãy Gia Uyên khóc đến muốn ngất đi nên anh để cô vào phòng nghĩ, cô muốn trả thù anh đây thay cô trả thù
“ Gia Uyên đâu? ” Hoàng Nhi thấy chỉ có mình anh liền lên tiếng
“ Cô ấy mệt nên ngủ rồi.

Chúng ta vào vấn đề chính đi ” Tần Gia Hào ngồi xuống nói
“ Dạo gần đây Thiên Long rất cẩn trọng cả Lâm Nghị cũng không thấy có hành động gì, hình như đang chuẩn bị cho chuyện gì đó ” Trần Khiêm cẩn trọng nói lại những gì mình đều tra được cho mọi người nghe
“ ngày 25 tới Thiên Long có chuyến á phiện rất lớn được vận chuyển đến cản phía Bắc thành phố.

Theo tôi được biết đây là chuyến hàng rất quan trọng nếu mất nó Thiên Long sẽ bị sụp đổ một phần, phần còn lại là Tống Thanh ” Hàn Vũ cũng nói lên những gì mà thuộc hạ của mình tra được
Tất cả mọi người trong đầu mọi người đều hiện lên một kế hoạch, nếu đánh cắp được chuyến hàng này Tống Thanh chắc chắn bị đả kích không nhẹ lúc đó rất dễ đánh hạ Thiên Long
“ Chuyến hàng này là do ai đứng đầu? ” Tần Gia Hào uống một ngụm rượu nói
“ Là Lâm Như và một cận vệ thân cận của Tống Thanh được gia nhập 2 năm gần đây nghe nói cậu ta chưa bao giờ lộ diện vì đa số cậu ta được chỉ định làm những nhiệm vụ quan trọng vì cậu ta rất thông minh chưa thất bại lần nào ” Nhất Minh cũng nói lên những người sẽ có mặt trong trận này
“ Sao Tống Thanh lại giao cho Lâm Như? ” Hoàng Nhi thắc mắc
“ Em ở đây mà không biết sao? Cô ta hiện tại đã khá hơn rất nhiều khi được huấn luyện ” Mạc Tư Thần cũng không ngờ có ngày Lâm Như lại được thế nàyKế hoạch lần này có hơi khó nhằn, nhưng mỗi người góp một ý sau đó đưa ra kế hoạch chính đều rất hoàn chỉnh
Xong việc tất cả mọi người đều rời đi.

Tần Gia Hào quay ngược trở lại trong phòng nghĩ.

Mạc Gia Uyên ngủ ngon lành trong phòng, anh cũng chẳng buồn gọi cô dậy, bảo bối nhỏ của anh lúc ngủ thì nhìn như con mèo nhỏ nhưng thường ngày rất thích xù lông nhím lên đối kháng anh
Tần Gia Hào vừa hôn lên môi cô, cô liền cựa quậy khó khăn mở mắt nhìn thấy anh đang nhìn mình
“ Anh làm em thức giấc sao? ”
“ Có khó chịu không? ”
Anh vén tóc cô ra phía sau ân cần nói
“ Tôi muốn về nhà ” Gia Uyên lắc đầu nhìn anh nghiêm túc nói
“ Được anh đưa em về nhà ” Tần Gia Hào cũng bình thản gật đầu đồng ý
Anh bế cô lên đi ra nhà xe trước bao ánh mắt thích thú của thuộc hạ.

Chỉ có chị dâu bọn họ mới có thể khiến lão đại như thế này thôi
Trên xe Mạc Gia Uyên không nói một lời nào khiến Tần Gia Hào có chút bất an.

Chẳng lẽ cô giận anh sao? Nhưng từ sáng đến giờ anh đâu có làm gì cô bực tức đâu chứ
Vừa đến nhà Mạc Gia Uyên liền nhìn ra, khoan đã cô bảo anh đưa cô về nhà cô, không phải về đây
“ Tôi bảo anh đưa tôi về nhà tôi ” Mạc Gia Uyên nhìn Gia Hào nói
“ Thì nhà em đây! Đồ của em anh đã cho người dọn đến đây hết rồi.

Em không muốn cũng phải ở đây thôi ” Tần Gia Hào vẻ mặt cực kỳ đắc ý
“ Lừa đảo ” Mạc Gia Uyên quăn cho anh một câu sao đó bước xuống xe
Tần Gia Hào cũng xuống theo sau đó anh bước theo phía sau cô.

Mạc Gia Uyên một cái liếc mắt cũng không dành cho anh, đột nhiên cô lại khó chịu với anh, chẳng phải lúc sáng rất bình thường sao.
Bước vào phòng anh thấy cô đã thay một bộ đồ mới đang nằm trên giường, vì thắc mắc nên anh đã lại gần cô, ngồi xuống xoay người cô lại lên tiếng
“ Em sao vậy? Anh làm gì sai sao? ”
“ Không có.

Anh đi ra ngoài đi tôi mệt lắm ” Mạc Gia Uyên nhìn anh, cô đây là đang rất rất khó chịu
“ Em như vậy còn bảo không có ” Tần Gia Hào mất kiên nhẫn có hơi cao giọng
“ Tôi đã nói không có gì rồi mà ” Mạc Gia Uyên cũng không chịu được nữa liền lớn tiếng, bước xuống giường mở cửa đi sang phòng khác
Tần Gia Hào lúc này mới ý thức được bản thân lại lớn tiếng với cô liền chạy đuổi theo nhưng xui thật lại không kịp.

Mạc Gia Uyên khoá luôn phía trong khiến anh không thể mở được
Mạc Gia Uyên cảm thấy cơ thể cô rất khó chịu, đau lưng, đau bụng lại còn chóng mặt nữa.

Đến lúc nào không đến lại đến lúc này
“ Uyên Nhi anh xin lỗi.

Anh sai rồi, em mau mở cửa cho anh đi Uyên Nhi ” Tần Gia Hào ở ngoài gõ cửa nói vọng vào
Mạc Gia Uyên không lên tiếng.

Gia Hào đành đi xuống lấy chìa khoá dự phòng lên ánh mắt đột nhiên liếc ngang qua cuốn lịch ngày 18
Chết tiệt sao anh lại quên cho chứ hôm nay là ngày đèn đỏ của Uyên Nhi dù xa nhau lâu nhưng anh đây nhớ rất rõ mọi thứ về cô.

Anh đi xuống bếp lấy lên một túi ấm cùng ly trà gừng
Mở cửa bước vào thấy Gia Uyên nằm trên giường tay đặt lên bụng vẻ mặt của cô rất khó chịu.

Thấy anh bước vào cô chỉ liếc ngang một cái rồi không để ý đến nữa
Tần Gia Hào lấy tay cô ra sau đó đặt túi ấm lên chườm cho cô.

Tay anh còn xoa xoa bụng cho cô
“ Anh làm gì vậy? ” Mạc Gia Uyên thắc mắc
“ Em đến kỳ, anh lỡ quên mất anh xin lỗi ”
“ Nó khó chịu lắm sao em ” Tần Gia Hào ngây ngô hỏi cô
“ Ừm ” Mạc Gia Uyên gật đầu để anh chườm túi ấm cho mình
Tần Gia Hào lấy trà gừng cho cô uống sau đó để cô ngồi dậy gục đầu lên vai mình.

Một tay chườm túi ấm lên bụng cho cô, tay còn lại xoa xoa chiếc lưng trắng noãn giúp cô giảm đau
Mạc Gia Uyên được anh chăm sóc liền cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, cô gục đầu lên vai anh đến mức ngủ quên đi.

Tần Gia Hào vẫn kiên trì xoa lưng chườm túi ấm cho cô vì sợ cô khó chịu sẽ nổi giận với anh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 87: Chương 87


“ Uyên Nhi! Trể rồi thức dậy ăn sáng ” Tần Gia Hào lay lay con sâu ham ngủ này, đến tận 9h sáng rồi còn không chịu thức.

Mạc Gia Uyên lấy chăn che kín mít lại khó chịu xoay người không có ý định thức giấc.

Tần Gia Hào thấy vậy liền nhất bổng cô lên lên bế vào nhà vệ sinh.

Cô liền hoảng hốt choàng tay qua cổ của anh “ Anh làm gì vậy ”
“ Gọi mãi em không chịu thức còn gì ” Tần Gia Hào thản nhiên nói.

Mạc Gia Uyên vệ sinh cá nhân thay đồ xong liền đi xuống lầu, nét mặt của cô đầy khó chịu, cô thật sự muốn ngủ rất rất muốn ngủ, đến kỳ mệt chết đi được vậy mà cái tên chết tiệt kia lại không để yên cho cô.

Anh kéo ghế để cô ngồi xuống sau đó liền cắt nhỏ thịt bò ra để vào dĩa của cô “ Em đừng có làm vẻ mặt đó với anh, mau ăn đi còn đến Tần Môn ”.

“ Đến Tần Môn làm gì? ” Mạc Gia Uyên thắc mắc, chẳng phải hôm qua đã bàn xong kế hoạch rồi sao?
“ Đến để anh dạy em bắn súng chuẩn một tí ” Tần Gia Hào liền trêu chọc cô.

Mạc Gia Uyên liền bĩu môi, ai cần anh ta dạy, cô đâu bắn 3 viên ít nhất cũng trúng được 1 viên nhé đừng có mà xem thường cô “ Ai cần anh dạy tôi? Tôi không đi đâu anh muốn đi thì đi một mình đi ”.

Tần Gia Hào bất lực với sự ương bướng của cô, nhưng với anh chỉ cần cô chịu ở lại là anh vui rồi, anh làm tổn thương cô sâu sắc đến thế không phải ngày một ngày hai là cô sẽ tha thứ, huống chi bây giờ cô vẫn còn nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ kia.

Dùng xong bữa sáng cả hai liền đi ra xe, Gia Uyên không hề muốn đi, nhưng Tần Gia Hào một mạch bế cô quăn vào trong xe, khiến Mạc Gia Uyên hậm hực không thèm nói một lời nào đến anh.

“ Tôi muốn đến trung tâm thương mại ” Gia Uyên lạnh nhạt lên tiếng, cũng không hề xoay qua nhìn Gia Hào.

“ Làm gì? ” Tần Gia Hào thắc mắc.

“ Không phải chuyện của anh ”
“ Ồh vậy thì không cần đến đó ” Tần Gia Hào lái xe lướt ngang trung tâm thương mại không hề dừng xe lại xuống cho cô đi vào.

Mạc Gia Uyên quay sang nhìn anh tức giận, không thèm nói thêm lời nào nữa, ngay lúc anh vừa dừng đèn đỏ cô vội mở cửa xe bước xuống không nố một lời nào với anh.

Tần Gia Hào lúc này mới hốt hoảng lái xe theo phía sau cô, dừng lại bước xuống kéo tay cô quay lại nhìn anh, dịu dàng lên tiếng “ Được rồi, anh quay lại trung tâm là được chứ gì ”.

“ Không cần ” Mạc Gia Uyên phung ra một câu sau đó liền gạt tay anh ra.

“ Anh sai rồi, anh không nên chọc giận em ” Tần Gia Hào xuống nước nài nỉ cô.

“ Tôi nói là không cần anh không nghe rõ sao? ” Mạc Gia Uyên lúc này quát lớn.

Tần Gia Hào khổ sở mặc kệ cô đánh mình, vẫn khăn khăn bế cô quay trở lại xe, Mạc Gia Uyên đến kỳ nên rất khó chịu chỉ cần trái ý cô chắc chắn cô sẽ nổi giận nên Tần Gia Hào không dám làm liều.

Mạc Gia Uyên đi vào trung tâm thương mại chỉ mua đúng một hộp kẹo dâu sau đó đi ra, suốt một quãng đường cô không thèm nói động đến anh, cũng không mở miệng nói câu nào chỉ lẵng lặng nhìn khung cảnh bên ngoài qua cửa sổ, khiến Tần Gia Hào khổ sở.

Đến Tần Môn Gia Uyên cũng mặc kệ anh mà bước xuống xe đi vào bên trong trước, Hoàng Nhi và Tư Thần cũng có mặt ở đây, Mạc Tư Thần muốn dạy cho Hoàng Nhi bắng súng để phòng thân nên mới nhờ Tần Gia Hào sắp xếp chổ.

Cả hai thấy sắc mặt của Gia Uyên không tốt liền cảm thấy không lành quay sang Tần Gia Hào ở phía sau cô, Tần Gia Hào liền nhìn Tư Thần sau đó lắc đầu.

“ Uyên Nhi chúng ta vào trong bắn thử đi khi nãy anh Tư Thần mới dạy cho tớ ” La Hoàng Nhi ôm lấy cánh tay của Uyên Nhi nói.

Tần Gia Hào liền khó chịu khi thấy Hoàng Nhi dính lấy cô như vậy, anh đây là ghen với cả nam lẫn nữ đấy nhé.

Mạc Gia Uyên và La Hoàng Nhi lần lượt cầm súng lên bắng, Tư Thần và Gia Hào đứng ở phía sau nhìn ai cô nàng.

“ Cậu lại chọc giận con bé sao? ”
“ Cô ấy nói không muốn đến nhưng tôi ép cô ấy đến ” Tần Gia Hào bình thản trả lời, ánh mắt của anh vẫn dáng lên người cô.

La Hoàng Nhi bắn xong liền đi lại chổ Mạc Tư Thần, còn Gia Uyên thì tránh xa Gia Hào ra luôn, đến tận bây giờ cô cũng chưa nguôi giận.

Được một lúc Mạc Tư Thần dẫn La Hoàng Nhi tập bắn tiếp thì lúc này Tần Gia Hào mới nhích lại gần Gia Uyên, anh nhích lại gần một chút, Gia Uyên lại nhích xa anh một chút khiến Tần Gia Hào khổ sở không biết làm thế nào.

“ Vợ! Anh sai rồi, sao này không như thế nữa, em đừng giận anh có được không? ”
“ Tôi làm vợ anh khi nào vậy? ” Mạc Gia Uyên liếc mắt nhìn Tần Gia Hào với vẻ mặt khổ sở nhìn cô liền muốn bật cười nhưng vẫn cố nhịn.

“ Em đừng như vậy với anh nữa nhé ” Tần Gia Hào nắm lấy tay cô xoa xoa rồi hôn lên như dỗ ngọt cô vậy.

Mạc Gia Uyên không nói gì mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, lúc trước cô hiền quá nên mới bị anh ức h**p, còn bây giờ đi đừng hòng, chỉ có anh mới bị cô biến thành thê nô thôi.

Gia Uyên vừa quay sang liền bị Tần Gia Hào hôn lên môi một cái, khiến cô bất động, hai má đỏ ửng hết lên “ Anh sẽ hôn em nữa đấy nếu như em không chịu tha lỗi cho anh, anh sẽ hôn đến khi nào em tha lỗi thì thôi ”.

“ Tôi không có giận anh ” Mạc Gia Uyên sợ Tư Thần nhìn thấy liền nhắm mắt cho qua Tần Gia Hào, tên chết tiệt này nếu cô không đồng ý có khi anh làm thiệt với cô lúc đó cô chỉ có đào cái hố mà chui xuống cho đỡ nhục.

Tần Gia Hào vẫn chưa tin lắm liền nói “ Em như vậy còn nói không giận anh ”
Mạc Gia Uyên liếc nhìn anh với ánh mắt muốn giết người khiến Tần Gia Hào im phăng phắc nghe theo mà không dám làm càng, anh bây giờ đúng chất một thê nô chính hiệu.

Vợ nói một là một hai là hai Tần Gia Hào anh không dám cãi lại nữa lời.

.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 88: Chương 88


Tất cả đều được chuẩn bị xong vào đúng ngày mà bên Thiên Long sẽ vận chuyển chuyến hàng quan trọng của họ, ở phía Bắc bến cảng hiện tại mọi thứ chỉ đợi tàu của Thiên Long cập bến.

Mọi hành động đều chia theo vị trí để làm Tần Gia Hào cùng với Mạc Gia Uyên, lúc đầu anh không định để cô đi vì nó quá nguy hiểm, nhưng do cô nói nếu không cho đi thì sẽ đá cổ anh đi nên anh đành phải cho cô đi thôi, anh nhất định sẽ bảo vệ tốt cô bé nhà anh.

Mạc Tư Thần cùng với La Hoàng Nhi đi cùng với hai người kia, Trần Khiêm và Dư Nhất Minh, Từ Hàn Vũ đi cùng nhau, mặc dù trước đó ngoại trừ Trần Khiêm thì cả hai người bọn họ đều muốn đi theo Mạc Gia Uyên nhưng bị Tần Gia Hào diệt ngay cái hi vọng đó.

“ Đến rồi ” Tần Gia Hào ngồi ở một vị trí vô cùng khuất, trên tay cũng cầm sẵn súng.

Nghe tính hiệu tất cả mọi người đều vào thế chờ đợi, như đã định đúng 5 phút sau tàu chở hàng cập bến, phía sau còn có một chiếc tàu hộ tống trên đó có tên sát thủ và Lâm Như.

Ngay khi bọn họ vừa đưa thùng hàng xuống mặt đất thì tiếng súng tỉa đã vang lên, từng người rồi từng người một của Thiên Long trở tay không kịp liền nằm xuống cạnh thùng hàng.

“ đoàng ”
Sau khi phát súng cuối cùng kết thúc, người của Tần Môn thuận lợi lấy được thùng hàng, cùng lúc đó thùng hàng vừa đặt lên xe được chở đi thì chiếc thuyền phía sau tiếng súng nổ lên một phát một liền ngã quỵ một người của Tần Môn.

Trên thuyền bước xuống là một người phụ nữ đoán không lầm là Lâm Như còn người đàn ông là tên sát thủ, người đàn ông đó ung dung đút hai tay vào túi quần nói lớn.

“ Ra đây đi, núp mãi như rùa rụt cổ vậy? ”
Không cần hỏi cũng biết cậu ta phát hiện bọn người Tần Gia Hào ở đây rồi, vừa nghe xong tất cả 4 người bọn họ đều ung dung đứng dậy không một chút sợ hãi nào.

Tần Gia Hào nắm lấy tay Mạc Gia Uyên bước ra theo sau là Mạc Tư Thần và La Hoàng Nhi cũng bước ra, cả sáu người đối mặt với nhau, phía sau đều có thuộc hạ đầy ấp cả một bến cảng.

“ Kêu người của mày trả lô hàng lại cho tao, tao không muốn nói nhiều ” Tên sát thủ đó hắn vừa nói vừa liếc nhìn Mạc Gia Uyên.

Mạc Gia Uyên cũng nhìn anh ta cảm thấy hình như giọng nói này có chút quen quen thì phải? Cả ánh mắt cũng thấy rất quen nữa.

“ Địa bàn của tao từ đầu đã có quy định không buông hàng cấm, bọn mày làm sai thì tao tất nhiên phải tịch thu rồi ” Tần Gia Hào rất bình thản đáp lại không hề mang theo sợ hãi chút nào.

“ Nếu không đưa thì đừng trách bọn tao ” Lâm Như rút súng chỉa thẳng vào Mạc Gia Uyên, tất cả mọi người đều rút súng như cô ta cả hai bên đều chỉa vào nhau.

Mạc Gia Uyên hừ lạnh một cái nói “ Bọn mày làm gì? Định giết bọn tao à? ”
Lâm Như nghe Gia Uyên khích liền tức giận muốn bóp cò nhưng tên sát thủ liền ngăn lại “ Mục tiêu là thùng hàng ”.

“ Tao nhắc lại có trả không? ” Hắn ta bắt đầu mất đi kiên nhẫn mà giọng có chút nâng lên.

“ Đừng nói nữa tao không trả quy tắc địa bàn của tao bọn mày muốn nhúng tay vào phá nó sao? ” Tần Gia Hào bật cười nói lớn, ánh mắt lạnh tanh nhìn người trước mặt.

“ Đ*** g.

i.

e.

t tụi nó cho tao bất cứ đứa nào cũng không cần chừa lại ” Hắn ta hô to.

Vừa dứt câu Tần Gia Hào đã nhanh nắm lấy tay Gia Uyên chạy nấp vào một góc khuất có tản đá lớn che lại, Mạc Tư Thần cũng phản ứng rất nhanh nắm lấy tay Hoàng Nhi chạy nấp vào một góc khác.

Xem ra tình hình này có vẻ căn đấy, Mỗi một tên đến gần Tần Gia Hào liền bắn quỵ một tên, cho đến khi ánh mắt của Lâm Như rơi lên người của Mạc Gia Uyên thì cô ta liền bóp cò, tiếng súng vang lên.

Viên đạn bay sướt qua bắp tay cô Mạc Gia Uyên bất ngờ khẽ rên “ aa”
Ngay sau đó tiếng súng một lần nữa vang lên bắn trúng cổ tay của Lâm Như cây súng trên tay cô ta cũng vì thế mà rơi xuống, ôm cổ tay đang chảy máu của mình.

Tần Gia Hào nghe tiếng cô liền phản ứng quay lại phía sau, Mạc Gia Uyên đau đến nhăn mặt, Tần Gia Hào ôm đầu cô nép vào lòng mình nói với cô “ Đừng sợ! Anh ở đây, em gán chịu đau một chút đợi anh tìm lối chúng ta rời đi ”.

“ Tôi không sao, đạn chỉ sướt ngang qua thôi, nhưng nếu chúng ta không xông ra thì có lẽ trận này thật sự không có hồi kết đâu ” Mạc Gia Uyên nói xong liền cầm súng lên đứng dậy bắn liên hồi tiếng súng vang lên không ngừng.

Từng người một của Thiên Long đều trúng đạn mà nằm xuống, Tần Gia Hào trong lòng bất an nhưng nhìn sự cương quyết của cô anh cũng không phụ lòng, nói lớn “ Xông lên cho tao ”.

Dứt câu ở khắp mọi phía đều có người bên đội của Dư Nhất Minh chuẩn bị từ trước xông ra, ngay cả đội súng tỉa cũng chia ra để di chuyển xông vào trận chiến.

Mạc Gia Uyên và Tần Gia Hào đâu lưng lại cùng nhau nổ súng, Mạc Tư Thần và Hoàng Nhi cũng xông ra, Hoàng Nhi bắn cũng không tệ bắn mấy phát liền hạ mấy tên khiến Mạc Tư Thần cũng phải ngỡ ngàng.

Bọn người Dư Nhất Minh lúc này cũng xông ra, bắn loạn xạ, trận hỗn chiến bên phía Tần Môn từ số lượng đến chất lượng đều áp đảo phía Thiên Long.

Một số thuộc hạ của Thiên Long vì sợ hãi mà bỏ chạy đến cuối cùng cả 9 người đối mặt với nhau trên bãi chiến trường hôm nay.

Tên sát thủ đang một tay ôm lấy cơ thể bị đạn bay trúng của Lâm Như dựa vào người mình, ánh mắt hắn ta vô cùng sắc lạnh.

“ Bọn mày thua rồi ” Tần Gia Hào nhìn hắn ta nói.

Nhưng ánh mắt anh ta lại nhìn lên Gia Uyên cánh tay cô đang không ngừng rỉ máu, hừ lạnh một tiếng “ Vậy sao? Lô hàng này bọn tao nhất định phải lấy lại mày đợi đi ”.

Hắn ta vừa dứt câu tiếng trực thăng bay đến.

Tất cả đều ngẩn đầu lên nhìn thì một quả bom khói từ trên rơi xuống khiến khói bay mịch mù, Tần Gia Hào ôm lấy đầu của Gia Uyên vào lòng ngực mình, tiếng trực thăng không còn khói bay mất thì hai người kia cũng đã được đưa đi.

Tần Gia Hào buông đầu cô ra, thì Mạc Gia Uyên đột nhiên loạng choạng, khiến anh dùng tay ôm cả cơ thể cô, nhìn xuống cánh tay không ngừng chảy máu liền hốt hoảng quát lớn “ Đến bệnh viện ”.

Anh nói xong liền bế cơ thể của Mạc Gia Uyên lên chạy đến nơi đỗ xe.

Tất cả mọi người chứng kiến liền hồn bay phách lạc mà chạy theo phía sau hai người họ đi đến bệnh viện.

Từ Hàn Vũ sắc mặt biến sắc vô cùng, khi nãy anh quá lơ là không hề để ý được Mạc Gia Uyên nên mới khiến cô thế này, tất cả mọi người đều có mặt tại bệnh viện Mạc Gia Uyên được đưa vào cấp cứu.

Gia Hào ở ngoài khuông mặt lo lắng vô cùng, anh chấp tay cầu mong cô không sao, cô mà có chuyện anh liền xang bằng cả Thiên Long để trả thù.

Đến tận 1 giờ đồng hồ sau Mạc Gia Uyên mới được chuyển về phòng chăm sóc đặc biệt, viên đạn chỉ bay sướt qua chỉ là vết thương hơi sâu nên mất máu khá nhiều, chỉ cần nghĩ ngơi vài ngày là tĩnh lại.

Cô nằm trên giường bệnh mà không biết bao nhiêu con mắt đang nhìn mình, ai cũng đòi ở lại không chịu về Tần Gia Hào đành lên tiếng đuổi đi hết thì bọn họ mới chiuh rời đi.

“ Các cậu về chuẩn bị đi, chuyện chưa kết thúc đâu ”.

Tần Gia Hào cảm thấy tội lỗi đầy mình khi khiến cô bị thương, là anh không bảo vệ tốt cho cô, là anh quá lơ là rồi, anh nắm lấy tay cô hôn lấy hôn để, anh nhất định sẽ khiến Lâm Như trả giá đắt cho việc mà cô ta đã làm.

.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 89: Chương 89


Ở bên phía Thiên Long bây giờ đang tức điên lên, lần này bọn họ sống chết cũng phải lấy được lô hàng quay về vì nếu không có lô hàng đó bọn họ nhất định không trụ được ở hắc đạo, bây giở Thiên Long loạn hết cả lên.
Lâm Như bị Tống Thanh cho ăn hai cái tát thẳng tay, chỉ vì cô ta sơ suất.

Tống Thanh tức giận quát lơn “ Đúng là một lũ ăn hại mà ”.
“ Tụi mày không lấy được lô hàng thì cũng đừng về đây nữa ” Tống Thanh chỉ mặt người đàn ông đeo mặt nạ và cả Lâm Như, Lâm Nghị được Tống Thanh giao cho nhiệm vụ khác.
Mà nhiệm vụ của Lâm Nghị chính là khử Mạc Tư Thần và tổ chức của Mạc Tư Thần.

Còn về Tần Gia Hào sẽ là do chính tay anh ta khử.
Người đàn ông đeo mặt nạ, liếc nhìn Tống Thanh giận dữ, anh ta cùng Lâm Như rời đi, tay của Lâm Như bị thương, anh ta cẩn thận băng bó.

Nói thật Lâm Như cũng chưa từng nhìn thấy mặt anh ta bao giờ lúc nào cũng ôm khư khư cái mặt nạ.
“ Đợi tay cô đỡ hơn chúng ta đi lấy lại lô hàng ” Người đàn ông băng bó xong liền lạnh lùng nói.
Lâm Như gật đầu nhìn anh ta, sau đó liền nằm xuống giường nghĩ ngơi, sớm biết lúc đầu cô ta đã bắn chết Mạc Gia Uyên cho rồi.

Thật sự tức chết mà, nghĩ đến chuyện bị Tống Thanh mắng chửi phớt lờ cô ta vừa tức giận vừa đau lòng.
*****
Sáng hôm sau Mạc Gia Uyên tỉnh lại đã thấy Tần Gia Hào thức từ sớm, anh đau dùng khăn lau tay cho cô, bàn tay của Mạc Gia Uyên khẽ nhút nhít, anh ngẩn đầu nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau đột nhiên Mạc Gia Uyên má ửng đỏ hết cả lên rụt tay lại.
“ Anh đi gọi bác sĩ ” Tần Gia Hào đi ra ngoài.
Anh gọi bác sĩ đến khám cho cô đến khi bác sĩ nói không sao nữa cơ mặt anh mới giản ra đôi chút.

Anh nhìn cô cẩn thận dò xét.
“ Gia Uyên! Xin lỗi tại anh không chú ý nên em mới bị thương ” Tần Gia Hào từ tối qua luôn trách bản thân mình không tốt.
Luôn nghĩ vì anh nên cô mới bị thương, là anh không bảo vệ tốt cho cô, không cẩn thận nên mới xảy ra chuyện như vậy, anh nhất định không để yên cho bọn họ.
Mạc Gia Uyên nhướn mày khó hiểu, sau đó liềm lắc đầu nói “ Tôi không sao ” giọng điệu của cô đâu đó vẫn còn lạnh nhạt đối với Tần Gia Hào đối với cô bây giờ bọn họ chính là quan hệ hợp tác.
“ Em có khó chịu ở đâu không? Còn đau không? Nói anh nghe ” Tần Gia Hào thấy cô nhăn mặt liền hốt hoảng nhìn cô gấp gáp nói.

“ Có hơi đau một chút, nhưng không sao, anh có gì ăn không? Tôi đói rồi ” Cô mỉm cười, cô thực sự đói đó, vừa mới tỉnh cô còn chưa kịp ăn gì, đã ngồi nghe anh nói luyên thuyên mệt chết đi được.
Tần Gia Hào bật cười xoa đầu cô “ Anh lấy cháo cho em ” anh múc cháo mà Mộ Ý Thư mang đến cho cô từ sớm, anh cẩn thận thổi sau đó đút cho cô.
Mạc Gia Uyên không hiểu sao bây giờ lại cảm thấy anh rất dịu dàng đáng yêu nha không hề giống lúc trước, cô cố tình ăn lâu để xem Tần Gia Hào có kiên nhẫn đút cho cô không.
Nhưng anh vẫn rất vui vẻ đút từng muỗng cháo, một cách dịu dàng đầy kiên nhẫn, không than phiền không trách cứ hay cằn nhằn, mà còn tâm tình vui vẻ thế này nữa.

Người đàn ông này là loại thích bị ngược à?
Bầu không khí anh đút cô ăn đột nhiên bị phá vỡ khi Mạc Tư Thần và La Hoàng Nhi đến, La Hoàng Nhi đá hẳng hai người đàn ông đi đến sofa ngồi, còn cô ở cạnh Mạc Gia Uyên.
“ Nè tiểu tổ tông cậu còn đau ở đâu không? ” La Hoàng Nhi ân cần hỏi hang, hôm qua thấy cô bị trúng đạn cô nàng suýt chút nữa thì ngất đi ngay tại chổ cũng may mà có Mạc Tư Thần.
Mạc Gia Uyên cảm thấy mệt chết đi được, hết Tần Gia Hào đến La Hoàng Nhi hỏi, rõ ràng cô chỉ bị đạn xướt qua có gì nghiêm trọng đâu chứ “ Cậu sao giống anh ta thế hả? ” cô nói xong chỉa tay về phía Tần Gia Hào.
Tần Gia Hào ngồi không cũng bị cô nói, anh chỉ biết câm nín, vợ là nhất, không được cãi, vợ nói gì cũng đúng hết, vợ mãi mãi là số một.

Mạc Tư Thần thấy vẻ mặt cam chịu không dám hó hé liền lắc đầu.

“ Cậu đúng là không có tiền đồ mà, nó nói vậy mà cậu cũng cam chịu được, rất giỏi ” Mạc Tư Thần vỗ vai Tần Gia Hào cảm tháng nói.
La Hoàng Nhi liếc Mạc Tư Thần bằng nữa con mắt, nhếch mép đầy khinh bỉ “ Anh có tiền đồ lắm chắc? ”.
“ Không có, không có, tất nhiên là không có ” Mạc Tư Thần bị réo tên thì cũng rén lây.
Tần Gia Hào khinh bỉ ra mặt, vậy mà nói anh, anh một cậu ta mười, cậu ta mới không có tiền đồ.

Mạc Gia Uyên nhìn bọn họ cãi nhau như vậy liền mỉm cười vui vẻ.
Cô liếc mắt nhìn Tần Gia Hào, ánh mắt sâu thẳm đen láy, gương mặt không có cảm xúc như là đang suy tính gì đó, lần này cũng không kết thúc dễ dàng như vậy, bọn người Thiên Long chắc chắn không bỏ qua đâu, lô hàng này quan trọng như vậy, nhưng cả Lâm Như và ba cô Lâm Nghị đều ở Thiên Long.
Bọn họ lần trước chẳng lẽ do người Thiên Long cứu sao?.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 90: Chương 90


Mạc Gia Uyên còn chưa tròn một tuần cô đã muốn về nhà, không muốn ở lại không khí ngột ngạt vô cùng, cô nài nỉ cả một buổi sáng bọn họ mới đồng ý cho cô xuất viện.
Niềm vui còn chưa tròn thì cả anh họ Mạc Tư Thần và La Hoàng Nhi đều bắt cô ở biệt thự của Tần Gia Hào chứ không cho cô về căn chung cư của mình.

Mạc Gia Uyên cô từ khi nào trở nên bất tài đến thế nhỉ? Bọn họ định bắt cô ở nhà làm nhà thiết kế thật sao?
Chiếc Rolls Royce hướng vào cổng biệt thự của Tần Gia Hào.

Đỗ xe xong anh liền mở cửa xe cho cô, nhưng cô còn chưa kịp bước xuống thì Tần Gia Hào đã khom người xuống bế cô lên tay.
Mạc Gia Uyên vòng một tay qua cổ anh vì tay còn lại của cô bị thương, Tần Gia Hào lạnh lùng bước vào bên trong nhà, cái tên này là không vui vì cô đòi xuất viện sớm đây.

“ Quản gia cho người ra xe lấy đồ của cô ấy vào đây ”
Anh bế cô thẳng lên lầu, hiện tại biệt thự của Tần Gia Hào, Mạc Tư Thần, Từ Hàn Vũ và Dư Nhất Minh đều được cho người cạn gác và bảo vệ nghiêm ngặt nhất có thể vì không biết Thiên Long sẽ hành động vào lúc nào.
Tần Gia Hào cẩn thận đặt cô lên giường, Mạc Gia Uyên nhìn mặt mài nhăn nhó của anh liền khó chịu nói “ Anh cảm thấy khó chịu thì tôi về nhà tôi, không cần ở lại chổ anh ” Cô vừa đứng dậy Tần Gia Hào đã hoảng hốt.
“ Vết thương của em còn chưa lành hẳng xuất viện thật sự không ổn, anh cũng vì lo cho em ” Tần Gia Hào khổ sở để cô ngồi lại giường.
Mạc Gia Uyên cô lần này là lần thứ hai cô thật sự tức giận, anh vốn dĩ không có quyền quản cô, anh lấy tư cách gì quản cô? Chồng cũ chắc?
“ Phiền Tần Tổng rồi, từ nay về sau không cần tốn công tốn sức lên người tôi nữa, chuyện của tôi sau này cũng không cần anh để ý, tôi sẽ về nói lại với anh Tư Thần chúng ta không cần hợp tác nữa ” Mạc Gia Uyên gạt tay anh ra khỏi người mình, ngữ khí đầy lạnh lùng.
Tần Gia Hào chỉ biết bất lực với cô, anh tổn thương cô nhiều như vậy, cô nhất định không dễ dàng bỏ qua cho anh “ Được rồi! Anh sai rồi, anh không khó chịu với em nữa, sau này đều nghe em được không? Em đừng kích động ”.
Anh rất ít khi dỗ phụ nữ Mạc Gia Uyên là người phụ nữ đầu tiên mà khiến anh dỗ dành lâu như vậy.
Gia Uyên không nói gì, cô cũng không nhìn lấy Tần Gia Hào, anh khổ sở nhìn cô một lúc mới chịu ra khỏi phòng.

Tần Gia Hào đi dặn quản gia cho người nấu một ít đồ bổ cho Gia Uyên.
Dạo này nhìn cô ốm đi rồi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên Tần Gia Hào nhìn thấy số gọi đến là của Trần Khiêm.
“ Alo ”.
“ Tần Gia Hào cậu đến bệnh viện ngay đi, Mạc Tư Thần xảy ra chuyện rồi ” Giọng nói Trần Khiêm vô cùng gấp gáp.
Tần Gia Hào cúp máy chạy thẳng lên phòng “ Gia Uyên chúng ta đến bệnh viện, anh em có chuyện rồi ”

Mạc Gia Uyên đứng hình mấy giây khi nghe Tần Gia Hào nói, Tư Thần xảy ra chuyện gì sao? Chẳng phải lúc nãy còn bình thường à? Cô vội bước xuống, Tần Gia Hào không kịp chạy theo cô, vết thương trên tay của Gia Uyên vì cử động mà rỉ máu ra ngoài.
Tần Gia Hào cũng không thể ngăn cô lại, chiếc Rolls Royce phi nhanh trên làng đường, xe trên đường nhìn thấy chiếc xe Rolls Royce liền tự động dạt ra hai bên nhường đường.
Đến bệnh viện Mạc Gia Uyên mặc kệ Gia Hào cô chạy vào bên trong, nhìn thấy tất cả mọi người đều có mặt rồi, Mộ Ý Thư còn đang ngồi khóc.
“ Gia Uyên! Tiểu Nhi cậu ấy...hức...hức ” Mộ Ý Thư khóc thút thít không ngừng nhìn Mạc Gia Uyên.
Mạc Gia Uyên thẫn thờ quay sang Trần Khiêm “ Đã xảy ra chuyện gì? ”
“ Camera trích xuất được một đoạn, phía sau xe Mạc Tư Thần còn có hai ba chiếc xe chạy theo phía sau, vừa đến đoạn không có camera liền xảy ra tai nạn ở đó, Mạc Tư Thần mất phương hướng đâm thẳng vào dẫy phân cách mất một đoạn dài xe mới ngừng được, tôi lúc đó nghe báo động từ hệ thống của Tư Thần nên liền chạy đến.

Lúc đó tôi chỉ vừa đưa được Mạc Tư Thần và La Tiểu Thư được một đoạn thì chiếc BMW của cậu ấy nổ tung, tôi cho người điều tra rồi cô yên tâm sớm sẽ có kết quả thôi ” Trần Khiêm kể lại mọi chuyện và suy tính của anh cho Mạc Gia Uyên nghe.
Cô nghe xong đột nhiên cảm giác chân mềm nhũn ra không đứng vững suýt ngã thì Tần Gia Hào đã đỡ lấy cô dựa vào người mình “ Gia Uyên! Tư Thần cậu ấy không sao đâu em yên tâm, đừng sợ ”.
“ Cậu còn phải điều tra sao? Vừa nhìn camera trích xuất tôi đã nhìn ra được đó là người của Thiên Long, vì lúc Tần Gia Hào gặp tai nạn cũng chính những chiếc xe đó đã gây ra.

Lần nay Thiên Long ra tay nhanh thật không ngờ lại gấp gáp đến thế, lần trước người gây tai nạn cho Tần Gia Hào chính là Lâm Nghị xem ra lần này cũng không ngoại lệ ” Dư Nhất Minh nói, anh đã để ý rất kỹ thậm chí đã xem lại rất nhiều lần đoạn camera đó nên mới chắc chắn như vậy.
Ba cô sao? Ông ấy thật sự làm việc cho Thiên Long, lại còn muốn lấy mạng anh trai cô sao? Rốt cuộc thì ông ta có trái tim không vậy? Sao lại làm vậy với cô chứ?
Lâm Nghị! Tốt nhất ông ấy nên cầu cho Mạc Tư Thần không sao, nếu anh ấy xảy ra chuyện cô nhất định không cần tình xưa nghĩa cũ.
Tần Gia Hào ôm khư khư Mạc Gia Uyên, cánh tay cô chảy máu anh cảm nhận được “ Gia Uyên cúng ta đi xem cánh tay em đã, nó chảy máu rồi ”
Anh đưa cô đi xem cánh tay, trong đầu lại vô vàng suy nghĩ.
Chuyện này thật sự phức tạp rồi, Lâm Nghị anh đã bỏ qua cho ông ta rất rất nhiều lần rồi bây giờ anh nhất định phải đòi lại tất cả, ngay cả Mạc Tư Thần cháu ông ta ông ta còn không tha.
Lần này nhất định anh sẽ cho người xang bằng cả Thiên Long để trút giận cho Tiểu Bảo Bối nhà anh vì họ mà Bảo Bối anh mới bị thương thế này..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 91: Chương 91


Mạc Gia Uyên băng lại cánh tay xong liền quay lại phòng cấp cứu.

Đúng lúc vị bác sĩ phẩu thuật cũng vừa mở cửa bước ra, mọi người đều nhanh chóng bật dậy hỏi đặc biệt là Mạc Gia Uyên.
“ Anh trai và bạn sao rồi? ” lời nói của cô vô cùng gấp gáp.
Vị bác sĩ kia tháo khẩu trang ra, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc “ Cả hai đã qua cơn nguy kịch, chỉ là Mạc Thiếu khi nào tỉnh lại tôi không rõ vì cú va chạm đó quá mạnh cộng thêm việc cậu ấy giúp La Tiểu Thư đỡ nữa, vã lại tình hình hiện tại của hai người đó cũng không ổn lắm, tính mạng của họ vẫn cần được theo dõi ”.
Tất cả mọi người đều đứng đơ ra như trời trồng đến khi bác sĩ rời đi.

Mộ Ý Thư nghe xong liền ngất đi Trần Khiêm đưa cô ấy đi cấp cứu.

Mạc Gia Uyên ngồi xuống ghế với vẻ mặt không cảm xúc.
Từ Hàn Vũ và Dư Nhất Minh nhận ra lần này bọn người đó thật sự ra tay rồi, Mạc Vũ Thần lần này còn nặng hơn Tần Gia Hào lần trước, nếu như bọn anh không gắn báo động trên tất cả các phương di chuyển của bọn anh, nếu Trần Khiêm không đến kịp trước khi chiếc xe nổ thì xem ra mạng của Mạc Tư Thần cũng không giữ nổi.
“ Uyên Nhi! Đừng sợ Tư Thần cậu ấy sẽ không sao đâu ” Tần Gia Hào ôm Gia Uyên vào lòng, vuốt lấy lưng cô nhẹ nhàng an ủi.
Mạc Gia Uyên cô thề chỉ cần Mạc Tư Thần và La Hoàng Nhi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dù phải bỏ mạng cô cũng phải lấy được mạng của tất cả người ở Thiên Long không chừa bất kỳ ai.
“ Bọn họ nhất định phải lấy lại được lô hàng.

Hàn Vũ! Anh hẹn bọn họ hai tuần nữa ở đảo phía nam đi, em nhất định phải lấy mạng bọn chúng ” Mạc Gia Uyên lạnh lùng, lời nói cũng vô cùng cứng rắng, thù này không trả cô không còn mặt mũi nào nhìn hai bác của cô.

Tư Thần xảy ra chuyện cũng chỉ vì dính líu đến chuyện của cô.
“ Không được! ” Tần Gia Hào phản đối, anh nhất định không để cô đi, huống hồ chi cánh tay cô như thế này còn muốn đi đâu chứ.
Mạc Gia Uyên liếc nhìn anh “ Chuyện của tôi không cần anh đồng ý ”.
“ Mạc Gia Uyên! Em tỉnh táo lại cho anh, em nhìn xem cánh tay em còn chưa lành, em muốn một mình nộp mạng cho bọn họ.

Em muốn trả thù anh giúp em, em muốn thế nào cũng được chỉ cần cánh tay em lành lại đã ” Tần Gia Hào thấy cô quyết liệt như vậy anh liền tức giận nhưng không đến mức mắng cô chỉ là ôm lấy mặt cô để cô đối mắt với anh.
Từ Hàn Vũ thấy Tần Gia Hào nói đúng, hiện tại để Mạc Gia Uyên đi chả khác nào nộp mạng “ Gia Uyên! Cậu ta nói đúng đó, đợi cánh tay em lành chúng ta cùng đi ”.
“ Được rồi! Cứ quyết định vậy đi đợi cánh tay Gia Uyên lành chúng ta sẽ hẹn giải quyết một lần cho xong.

Bây giờ tôi về Tần Môn điều tra chuyện này trước, sẵn tiện điều người đến canh gác phòng bệnh ” Dư Nhất Minh cứ cảm thấy Tống Thanh này rõ ràng nên nhắm vào bọn anh nhiều hơn, sau lại nhắm vào Mạc Tư Thần, cậu ấy chỉ là chặn đường buông vũ khí thôi mà nhỉ?
Hay là hắn ta muốn triệt những người xung quanh rồi mới đến Tần Gia Hào?
Tần Gia Hào và Từ Hàn Vũ phải ngăn Gia Uyên lại mất một lúc cô mới chịu suy nghĩ lại.

Từ Hàn Vũ cho người sắp xếp mọi chuyện sau đó sẽ ở lại trông Mạc Tư Thần.

Mạc Gia Uyên mệt lã cộng với việc khi nãy cánh tay chảy máu cô liền dựa vào Tần Gia Hào mà ngủ.
Dư Nhất Minh về Tần Môn ngồi suốt nhìn dòng chữ trên máy tính chạy không ngừng, anh phải điều tra rõ, anh sẽ xâm nhập vào hệ thống của Thiên Long xem thông tin trước.
Còn Trần Khiêm hiện tại đang ở phòng hồi sức với Mộ Ý Thư, sắc mặt cũng vô cùng lo lắng, mặc dù bình thường anh không bao giờ đối tốt với cô nàng.
“ Cậu đưa Gia Uyên về nghĩ ngơi đi ” Từ Hàn Vũ nhìn Gia Uyên dựa vào Tần Gia Hào mà ngủ liền bảo, xem ra cô cũng khá mệt rồi.
Tần Gia Hào để cô gục đầu lên vai, sau đó cẩn thận bế cô lên để cô dựa vào ngực mình mà ngủ “ Được! Tôi đưa cô ấy về nghĩ ngơi, có chuyện gì nhớ gọi cho tôi ” Từ Hàn Vũ gật đầu.
Anh bế cô ra xe trở về biệt thự, Mạc Gia Uyên hình như rất mệt cô ngủ thiếp đi mà không hề hay biết.

Về đến biệt thự anh cẩn thận nhẹ nhàng bê cô lên mà đi về phòng ngủ.

Sao cuộc đời cô gái của anh lại bấp bênh thế này không biết.
Tần Gia Hào hôn lên trán cô một cái “ Bé ngoan! Ngủ ngon đừng lo lắng, ông xã của em giúp em báo thù ” Chỉ cần một vết thương nhỏ của Gia Uyên bọn chúng đã đáng chết rồi, huống hồ chi bây giờ tính mạng của Tư Thần và bạn gái cậu ấy còn đang ngàn cân treo sợi tóc.
Thiên Long lần này lại không muốn chừa đường lui.

Tần Gia Hào anh đây sẽ cho Tống Thanh thấy thế nào mới là Tần Môn thật sự, lúc đó anh sẽ khiến hắn ta sống không bằng chết.
Anh xả nước lạnh lên người mình để giúp bản thân tỉnh táo, nữa tiếng sau Tần Gia Hào mới ra khỏi phòng tắm mà cẩn thận lên giường ôm lấy cô gái nhỏ của mình..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 92: Chương 92


Ba ngày sau Mạc Tư Thần vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh lại, bọn anh cũng cho người tăng cường canh gác để bảo vệ, hiện tại Thiên Long vẫn chưa có động tĩnh gì nên cũng yên tâm, bọn họ chắc chắn không manh động.
Hôm nay Tần Gia Hào phải đến công ty, anh đã vắng mặt lâu như vậy rồi, nếu còn ở nhà Trần Khiêm nhất định không tha cho anh.
“ Đi làm sao? ” Mạc Gia Uyên cầm cốc nước từ dưới bếp đi lên nhìn thấy Tần Gia Hào áo vest chỉnh chu.
Tần Gia Hào gật đầu đi lại chổ cô “ Ừm không đến công ty lâu như vậy rồi một m*nh tr*n Khiêm làm không hết, chiều sẽ mua bánh trứng về cho em ” nói xong liền hôn lên trán Mạc Gia Uyên.
Mạc Gia Uyên gật đầu bình thản, hôm nay cô cũng định rủ Mộ Ý Thư ra ngoài một chuyến cho khuây khỏa, mấy ngày qua nhiều chuyện như vậy cũng quá căn thẳng rồi.
Cô đứng nhìn Tần Gia Hào một lúc, đến tận bây giờ cô cũng không biết có nên tha thứ hay không, mấy ngày qua Tần Gia Hào chăm cô từng chút một, thái độ cực kỳ khác trước đây.
Nhưng cô không muốn bỏ qua dễ dàng như vậy.
Thôi thì đi lên lầu thay bộ quần áo rồi đi đón Ý Thư đến trung tâm mua sắm.

Mạc Gia Uyên vẫn giữ thói quen cũ quần áo đơn giản, cô cũng không thích bận quá cầu kỳ chỉ khiến người khác chú ý.
Khoác lên mình là chiếc váy màu trắng, chân váy dài qua gối, phía trên trễ vai làm lộ rõ bờ vai trắng noãn của cô.
Chiếc Ferrari cùng màu với chiếc váy Mạc Gia Uyên, lái thẳng đến biệt thự của Trần Gia nói chính xác hơn là nhà Trần Khiêm.

Hai người này có hôn ước nên bị gia đình bắt sống chung cho quen trước.
Mộ Ý Thư trên người là chiếc váy màu hồng nhạt hai dây, dài vừa đến đầu gối nhìn vô cùng xinh đẹp.
“ Vẫn chưa hết giận sao? ” Mạc Gia Uyên vừa lái vừa lên tiếng.
Mộ Ý Thư bĩu môi nói “ Các cậu giấu tớ lâu như vậy, còn hại tớ lo muốn phát bệnh ” bọn họ cái gì cũng giấu chung quy chỉ muốn tốt cho cô nàng.
Mạc Gia Uyên bật cười với sự trẻ con của Ý Thư “ Hôm nay chở cậu đi chuộc lỗi ”.
Đi đến trung tâm mua sắm, Mạc Gia Uyên cho Mộ Ý Thư tùy ý lừa chọn mấy món cô nàng yêu thích, dù sao Gia Uyên cô đây chưa bao giờ thiếu tiền, tiền của cô dư có thể mua hết chổ này cho Ý Thư và Hoàng Nhi.
Cứ thấy Ý Thư nhìn cái nào Mạc Gia Uyên liền chọn cái đó, còn lấy mỗi cái một màu, không những vậy họ còn chọn quần áo cho Hoàng Nhi.
“ Yo! Đây chẳng phải đứa con rơi của ba tôi sao? ” một giọng nói quen thuộc, mà Mạc Gia Uyên không bao giờ quên được.
Lâm Như ở ngay phía sau, vẻ mặt ghen ghét nhìn cô và Ý Thư lên tiếng.
Mộ Ý Thư nhìn cô ta thôi đã không ưa rồi, sao đi đâu cũng gặp thế này chứ “ Cô mới là con rơi ”.
“ Một cánh tay không đủ với cô sao? ” Mạc Gia Uyên kéo Ý Thư ra phía sau lưng mình, dáng vẻ lười nhác nhìn Lâm Như nói.
Lâm Như nghe vậy đột nhiên nhớ lại chuyện hôm đó liền tức giận, cũng tại Mạc Gia Uyên nên cô ta mới bị thương còn bị Tống Thanh mắng không thương tiếc.

“ Mày đừng có làm càng, tao không để yên chuyện này đâu ” Lâm Như nhìn Mạc Gia Uyên giận dữ nói.
Cô nhướn mày nhìn cô ta đầy thích thú “ Ồ vậy sao? Xem ra lá gan lớn rồi nhỉ? ” không ngờ khẩu khí còn cao hơn trước, đúng là không chết không sợ mà.
Lâm Như đã rất kiềm nén rồi nhưng cô bạn bên cạnh cô ta liền nhìn Ý Thư sau đó nói “ Nè Lâm Như, đây chẳng phải Mộ Tiểu Thư của Mộ Gia sao? Cái người mà mặt dày bám theo Trần Thiếu không chừa mặt mũi đấy.


Mộ Ý Thư phía sau cúi mặt, đến chuyện này mà bọn họ cũng biết, Trần Khiêm đối với cô lạnh lùng đến mức ai ai cũng có thể nhận ra.
“ Không cần mặt mũi luôn à? Đúng là cùng loại mới chơi được với nhau ” Lâm Như nhếch mép nhìn soi xét Ý Thư.
Mạc Gia Uyên không nhịn nữa liền vung tay tát thẳng vào mặt cô gái là bạn Lâm Như, sau đó liền tát luôn cả Lâm Như.

Cô không phải như lúc trước mà nhường nhịn người khác.
Động vào cô, cô nhất định không bỏ qua, huống hồ chi họ còn động chạm đến bạn thân cô, một cái tát là quá nhẹ cho họ rồi.

Cô gái đi cùng Lâm Như tức giận, quát lớn “ Mày dám đánh tao? Biết tao là ai không hả? ” cô ta vốn dĩ không biết Mạc Gia Uyên là ai thấy Lâm Như nói nên cô ta cũng ỷ vào đó mà vênh váo.
Tất cả khách hàng đều hiếu kỳ đứng nhìn.
“ Cô ấy đánh người cần phải biết người đó là ai sao? ” Giọng nói lạnh như băng của Tần Gia Hào vang lên.
Vì bảo vệ an toàn cho Gia Uyên nên anh cho người âm thầm bảo vệ cô, anh vừa ra khỏi nhà chưa được mấy phút thì có người gọi đến báo rồi.
Tần Gia Hào ở công ty thì được vệ sĩ báo rằng Mạc Gia Uyên đến trung tâm chạm mặt với Lâm Như, còn đang cãi nhau.

Anh sợ Lâm Như giở trò vì cô ta là người của Thiên Long nên vội vàng chạy đến thì thấy được bảo bối nhà anh là đang đánh người.
Cả Lâm Như và bạn cô ta vừa nhìn thấy Tần Gia Hào đã rung lên mấy cái, phía sau còn có Trần Khiêm đang bực bội nhìn, anh ta liếc nhìn Mộ Ý Thư, cô ấy vậy mà ngó lơ anh ta luôn sao? Chết tiệt..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 93: Chương 93


Mộ Ý Thư nhìn thấy Trần Khiêm cô liền nhớ đến lời cô gái này nói khi nãy, không muốn nhìn thấy anh.
Tần Gia Hào đi đến đứng bên cạnh Mạc Gia Uyên, cẩn thận nâng tay cô lên xem, khi nãy cô ấy đánh người như vậy, tay đỏ hết cả lên “ Tay em đỏ hết rồi ”
Câu nói khiến tất cả mọi người phải ngây người, đến Mạc Gia Uyên cũng bất ngờ không kém, cô đây vừa đánh người, anh lại đi sợ cô đau?
“ Cánh tay còn lại của Lâm Tiểu Thư không cần nữa à? Hay tôi giúp cô phế nó luôn nhé? ” Tần Gia Hào quét đôi mắt giết người nhìn Lâm Như lạnh lùng lên tiếng.
Lâm Như vậy mà im bặt không lên tiếng khiến cô gái bên cạnh cũng cảm thấy bất an theo.

Tần Gia Hào nhếch mép mới đó mà đã sợ rồi sao? Lá gan cũng không lớn lắm nhỉ?
Mạc Gia Uyên không muốn đôi co liền nắm lấy tau Mộ Ý Thư kéo đi trước, còn quăng lại một câu đầy cảnh cáo “ Sao này gặp tôi thì cút ra xa một chút ” nói rồi bước ra ngoài để lại Tần Gia Hào và Trần Khiêm mới đến ngây người hoang mang.
Bọn họ cũng đi chứ ở lại làm gì, bước ngang Lâm Như và bạn cô ta hai anh còn nói nhỏ.
Tần Gia Hào đầy bỡn cợt nói “ Đừng nói là đánh hai người, phu nhân nhà tôi có giết hai người tôi đây cũng sẵn lòng giúp cô ấy dọn xác ”.
Trần Khiêm cũng không kém cạnh “ Quản bạn cô cho kính miệng nếu không cả hai cô không chừng lại chẳng còn lưỡi để mà phát âm ”.
Hai người rời đi theo hai người phụ nữ của mình.

Lâm Như và bạn cô ta nghe xong liền rùng mình đầy sợ hãi, bạn cô ta còn sợ đến mức xanh cả mặt mày không dám động đậy.
Tần Gia Hào vội chạy theo Gia Uyên, cô đột nhiên bỏ đi nhanh như vậy, anh còn chưa hiểu hết vấn đề.

Trong khi đó Trần Khiêm vô cùng bình thản đi theo sau một chút gấp gáp cũng không có.
Anh vội kéo tay Mạc Gia Uyên lại, cô nhìn anh ánh mắt như muốn nhai tươi nuốt sống anh vậy, bị chọc giận rồi?
“ Anh đưa em về ” Tần Gia Hào ân cần nói.
“ Nè Trần Khiêm cậu đưa bạn của vợ tôi về nhé ” Tần Gia Hào nói xong liền để chiếc Rolls Royce lại cho Trần Khiêm.
Tần Gia Hào còn không hỏi ý Mạc Gia Uyên, anh liền lôi cô vào xe ngồi vào ghế phụ, cẩn thận thắt dây an toàn lại cho cô, sau đó mới xoay người lại ghế lái.
Chậc! Lái xe của vợ đúng là thích hơn nhiều, anh có nên đổi qua đi chung xe với cô không nhỉ?
“ Uyên Nhi! Bây giờ về nhà rất sớm ” Tần Gia Hào thấy cô im lặng liền bắt chuyện nói trước.
Mạc Gia Uyên nghĩ cũng thấy vậy, cô chưa được ra khỏi nhà bao lâu, vừa đi được một chút liền gặp phải âm binh làm cô tức chết đi được mà.
“ Tôi đói rồi ” Cô mệt mỏi nhắm mắt dựa vào ghế mà lên tiếng.
Tần Gia Hào nghe vậy liền vui vẻ “ Được anh đây chở em đi dùng bữa ” hôm nay xem ra nhân viên công ty anh phải được tan làm sớm rồi sếp bọn họ bữa đến bữa không, đến thì trễ mà tan làm thì sớm.
Mạc Tổng đúng là vị cứu tinh của bọn họ mà.
Ở bãi đỗ xe Mộ Ý Thư vẫn cúi mặt, cô không biết nên thế nào, cũng không biết đối mặt với Trần Khiêm ra sao, vừa cảm thấy mệt mỏi vừa bất lực trước tình cảm mãi không có kết quả này.
Không ai biết được cô và Trần Khiêm trên giấy tờ chính là vợ chồng, còn ngoài mặt bọn họ chỉ là người dưng.

Nếu hỏi cô cảm giác đơn phương thế nào thì chính là ngày nào cũng yêu ngày nào cũng thất tình.
Trần Khiêm nhìn cô chỉ đứng im không nói lời nào, liền khó chịu lên tiếng trước “ Lên xe tôi đưa cô về ”.
“ Không cần đâu, em tự về được rồi, anh về công ty đi ” Mộ Ý Thư liền xua tay cười trừ, cô không muốn người khác hiểu lầm anh nữa, dù sao mối quan hệ này cũng sẽ sớm kết thúc thôi.
Nhìn thái độ khẩn trương từ chối của Mộ Ý Thư, Trần Khiêm có chút bất ngờ, cô từ bao giờ lại có thái độ muốn ngăn cách thế này rồi? Là từ bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt không trông mong?
“ Bây giờ đang là giờ nghĩ trưa nên không sao đâu ” Trần Khiêm vươn tay nắm lấy tay Mộ Ý Thư định kéo cô vào xe thì cánh tay cô đã rút lại.
Mộ Ý Thư mỉm cười nhìn anh lắc đầu, ngữ điệu cũng khách sáo hơn “ Không cần phiền anh vậy đâu, em tự bắt xe về là được rồi, anh về công ty tranh thủ ăn uống rồi nghĩ trưa đi ” nói xong liền gật đầu chào Trần Khiêm, cô quay lưng lại đi về phía lề đường vẫy tay đón xe.

Cánh tay của Trần Khiêm từ lúc cô rụt lại anh vẫn chưa buông xuống, ánh mắt dõi theo Mộ Ý Thư lên taxi, trước khi lên xe cô còn mỉm cười vẫy tay chào anh.
Nhưng đôi mắt cô nhìn anh càng khiến anh cảm thấy mơ hồ quá, bức tường ngăn cách vô hình tạo ra giữa bọn họ từ bao giờ vậy? Mộ Ý Thư trở nên khách sáo từ bao giờ? Chẳng phải vì mấy lời nói nhăn nói cuội của người đi cùng Lâm Như đó chứ?
Trái tim Trần Khiêm đột nhiên nhói lên mấy cái, không rõ lí do là gì.

Anh vội lái xe đuổi theo chiếc taxi của Mộ Ý Thư, đến đoạn ít người liền tấp đầu xe ngăn lại khiến chiếc taxi thắng gấp Mộ Ý Thư đập đầu vào ghế phía trước.
Cô xoa xoa cái trán đáng thương của mình, ngẩn đầu lên thì thấy Trần Khiêm hùng hổ đi xuống.

Anh gõ mấy cái vào cửa xe rồi nhìn cô lên tiếng “ Có xuống xe không? ”.
Mộ Ý Thư giật mình vội đưa tiền cho tài xế sau đó xuống xe.

Cô còn chưa kịp định hình thì Trần Khiêm đã thô bạo kéo tay cô đi.
“ Anh buông em ra được không? Tay em đau quá ” Mộ Ý Thư cảm thấy cổ tay cô sắp đứt ra luôn rồi đó chứ.
Trần Khiêm như không nghe thấy kéo cô đặt vào ghế phụ, rồi quay lại ghế lái.

Chiếc Rolls Royce chạy nhanh đến mức Mộ Ý Thư sợ hãi xanh hết cả mặt.
Ở bên kia Từ Hàn Vũ và Dư Nhất Minh đang ở tổng bộ điều tra thêm về vụ tai nạn và hành tung của Lâm Nghị.

Lão già này đúng là xảo quyệt, biết vậy lúc trước ở Tần Môn lấy mạng lão cho rồi, như vậy mọi chuyện cũng không rối ren như bây giờ.
Dư Nhất Minh vừa nói vừa nốc hết cảy rượu.

Từ Hàn Vũ nhìn vào màng hình máy vi tính, tay cầm ly rượu nhấp vài ngụm.
“ Nè Dư Thiếu! Cậu có ổn không vậy? Uống nhiều như vậy sao mà làm việc được ” Từ Hàn Vũ vội ngăn Dư Nhất Minh định rót rượu uống tiếp.
Cậu ta còn muốn uống bao nhiêu nữa vậy trời? Uống kiểu này còn chưa điềi tra xong thì cậu ta đã nhập viện rồi chứ ở đó mà.
Màng hình vi tính đột nhiên hiện lên vô số thông tin của Lâm Nghị và hành tung của ông ta, từ việc ông ta bước xuống nhìn chiếc BMW của Mạc Tư Thần gặp tai nạn sao đó gọi điện cho ai rồi mới rời đi.
“ Lão già chết tiệt này ” Dư Nhất Minh tức giận chửi mắng.

Tai nạn của Gia Hào cũng do ông ta, mà vụ bắt cóc suýt mất mạng Gia Uyên cũng là do ông ta hỗ trợ Hứa Kiệt làm.
“ Chậc! Chửi cũng ghê thật ” Từ Hàn Vũ nhìn Dư Nhất Minh, nhiều lúc cảm thấy làm việc chung riết một ngày không nghe Dư Nhất Minh mắng liền cảm thấy trống vắng.
Dư Nhất Minh liếc xéo Từ Hàn Vũ một cái, còn dùng cánh tay huýt vào hông anh ta..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 94: Chương 94


Sau nữa tháng kể từ ngày Mạc Tư Thần xảy ra chuyện thì đây chính lat cuộc gọi đầu tiên đến từ Thiên Long.

Không chịu nổi nữa rồi, bọn họ xem ra rất cần lô hàng này nhỉ?
Ở Tần Môn lúc này tất cả mọi người đều có mặt.

Chờ nghe điện thoại từ Thiên Long mà nói chính xác hơn là Tống Thanh.
“ Alo! Tống Lão Đại cuối cùng cũng chịu liên lạc với bọn tôi rồi nhỉ? ” Giọng nói lạnh như băng của Tần Gia Hào vang lên.
Anh bật loa ngoài để mọi người cùng nghe.
Tống Thanh bên kia giọng không mấy vui vẻ “ Tần Tổng cậu giữ lô hàng của tôi hơi lâu rồi nhỉ? ” hắn ta cũng chẳng dài dòng như người khác mà vào thẳng vấn đề.
“ Tống Lão Đại nói chuyện vui thật đó, tôi đây phải giữ càng lâu càng tốt nhỉ? Người của Tống Lão Đại đây đã khó khăn muốn giết người của chúng tôi thế cơ mà? Vậy Tống Lão Đại muốn bồi thường thế nào đây? ” Tần Gia Hào nói chuyện với vẻ bỡn cợt.
Mạc Gia Uyên sắp tức điên lên mà đi đến giết chet Tống Thanh rồi, nhưng Tần Gia Hào nắm tay cô lại lắc đầu, tất cả mọi người đều chăm chú nghe cuộc hội thoại này.
Tống Thanh bên kia không chịu nổi nữa liền tức giận quát “ Tao nói mày trả lại lô hàng cho tao ” hắn ta sắp bị bên đối tác dồn vào đường cùng chỉ vì lô hàng này rồi.
Dư Nhất Minh nhíu mày khó chịu vì Tống Thanh vẫn ngang ngược khi đang yếu thế hơn “ Mày muốn lấy lại lô hàng? Ngày mốt bọn tao sẽ thiêu hủy lô hàng ở bến cảng có lá gan thì mày đến lấy ” nói xong liền tắt máy ngang.

Mọi người liền trố mắt nhìn thái độ tức giận của Dư Nhất Minh, đặc biệt là Từ Hàn Vũ dạo này anh ta cứ cảm thấy cái tên này khó ở làm sao ấy? Cậu ta còn cáu hơn cả phụ nữ đến kỳ.
“ Hắn ta không có ý định thương lượng đâu, nói nhiều chỉ nhứt đầu, cứ thiêu hủy hết lô hàng đi xem ai là người chịu thiệt ” Dư Nhất Minh vẫn chưa nguôi giận mà lên tiếng.
Từ Hàn Vũ vậy mà ngồi bên cạnh cũng gật gù theo “ Đúng! Đúng ”.
Mà thái độ lạ lẫm của hai người càng khiến mọi người hoang mang hơn, thiêu hủy thì thiêu hủy nhưng mà hai người này sao hôm nay lại có thể ủng hộ ý kiến với nhau dữ vậy? Chẳng phải bình thường hay cắn nhau lắm sao?
Trần Khiêm hôm nay trầm mặc ít lên tiếng hơn thường ngày, cậu ta đang đau đầu vì chuyện riêng, dạo này thái độ của Mộ Ý Thư cứ làm sao đấy chính cậu ta cũng không hiểu rõ nữa.
Mạc Gia Uyên với bộ dạng đầy sự tức giận, cô lại đứng bật dậy, bóng dáng kiên quyết đi đến khu tập bắn, ánh mắt chứa đầy sự giận dữ.
Tần Gia Hào ánh mắt chứa đầy sự yêu chiều nhìn Mạc Gia Uyên đứng trước khi tập bắn, người phụ nữ của anh lúc trước không hề mang dáng vẻ đầy kiên cường này, cũng vì anh mà cô bây giờ mới trở nên thế này.
Tiếng súng liên tục vang lên.
Đạn ghim thẳng vào hồng tâm, không lệch một viên nào.

Gia Uyên như trút hết sự giận dữ của mình lên tấm bia đó.

Gia Hào cũng không nhịn nổi nữa liền quăng một câu rồi đứng dậy.
“ Tôi về trước đây ”.

Anh đi thẳng lại khu tập bắn, nhấc hẳng cả cơ thể Mạc Gia Uyên lên vai bước thẳng ra cửa.

Trần Khiêm cũng không nán lại mà rời đi theo, anh ta cần phải chỉnh đốn tìm hiểu rõ nguyên nhân bản thân bị lạnh nhạt.
Vậy là ở Tần Môn tiếp tục chỉ còn Từ Hàn Vũ và Dư Nhất Minh.

Từ Hàn Vũ nhìn Nhất Minh cười cười, vừa vươn tay một cái liền bị gạt thẳng ra.
Dáng vẻ cao lớn đứng dậy liếc Từ Hàn Vũ một cái rồi lên tiếng một cách lạnh lùng “ Cậu đừng động vào tôi ” nói xong liền rời đi lên phòng điều khiển.

Chỉ còn Từ Hàn Vũ là ngậm ngùi uất ức mà lẽo đẽo theo sau Nhất Minh.
Anh cũng đâu có muốn đâu chứ, chuyện này chỉ có mình anh sai chắc.
Tần Gia Hào nhét Mạc Gia Uyên vào ghế phị của Rolls Royce, sau đó mới quay lại ghế lái, anh nhìn cô hình như vẫn chưa hết tức giận nhỉ? Mạc Gia Uyên còn chẳng thèm liếc nhìn Gia Hào.
“ Em đừng tức giận sẽ có nếp nhăn đấy ”.
Mạc Gia Uyên liếc anh bằng cặp mắt muốn giết người gặng từng chữ một “ TẦN GIA HÀO! ” cô vươn tay đánh anh một cái.

Anh liền mặc cho cô đánh, dù cô muốn đánh bao nhiêu anh cũng cam chịu hết “ Đừng giận nữa, đợi khi lô hàng thiêu hủy hắn đến, anh bắt hắn lại cho em bắn thành tổ ông được không? ” Tần Gia Hào nâng tay cô lên xoa xoa, đánh người mà để tay đau thì cũng không nên.
“ Anh ngăn tôi lại làm gì? Để tôi đến đó bắn hắn ta cho xong ” Gia Uyên tức giận nói, cô thật sự không nuốt nổi cơn tức này mà, nhìn Mạc Tư Thần đến tận bây giờ vẫn còn trong viện không biết không nào mới tỉnh lại liền muốn phát cáu.
“ Nhưng anh không muốn em bị thương, em muốn trả thù anh giúp em trả thù, em muốn thế nào anh đều có thể giúp em, nhưng anh không thể để em bị thương, như vậy anh sẽ rất đau lòng đó có biết không? ” Tần Gia Hào nhìn cô với dáng vẻ bất lực, nếu lần này để cô bị thương anh nhất định không bao giờ tha thứ cho mình.
Mạc Gia Uyên nghe anh nói liền im lặng không nói gì nữa, chẳng hiểu sao trái im cô lại rung lên khi nghe anh nói, cái tình yêu mà cô đã cố gắng chôn vùi này, lại tự ý mà xuất hiện nữa rồi sao? Chết tiệt đúng là chết tiệt.
Tần Gia Hào khom người đến gần cô Mạc Gia Uyên đồng thời cũng ngẩn đầu lên, mũi cô chạm vào mũi của anh, anh liền hôn lên môi cô, c*n m*t môi cô, đến lúc Gia Uyên ý thức được liền đẩy anh ra thì anh mới bật cười mà quay lại ngồi ngay ngắn ở ghế lái.
“ Tần Gia Hào! Nếu lần đối đầu với Thiên Long, nếu như tôi còn mạng thì nhất định sẽ suy nghĩ lại chuyện của chúng ta ” Mạc Gia Uyên dáng vẻ mệt mỏi dựa vào ghế phụ.
Cô cũng muốn nói thêm: vậy nên anh nhất định phải an toàn mà về cùng em nhé! Nhưng lại chẳng thể thốt ra, thôi thì cứ để anh tự hiểu.
Vậy mà anh nghe xong liền giật mình thắt gấp xe lại, khiến cô suýt chút nữa đã nhào đầu ra phía trước mà văn ra khỏi xe rồi.

Cô liếc anh liền thấy anh vẻ mặt ngơ ngác nhìn cô.
“ Em nói thật sao? ” Tần Gia Hào nhìn cô như ý muốn cô nhắc lại một lần nữa cho anh nghe.
Mạc Gia Uyên hai má đột nhiên ửng đó, cúi đầu ngại ngùng, cái tên này vừa có gương mặt yêu nghiệt, lại còn lưu manh nữa “ Nói...!Nói cái gì chứ ”.
Tần Gia Hào hụt hẫng ngồi ngay ngắn lại ghế lái, vậy mà anh cứ nghĩ cô sẽ nói lại cho anh nghe chứ.

Mạc Gia Uyên nhìn vẻ mặt của anh liền có chút không nỡ cô đành cắn răng lập lại một lần nứa.
“ Tôi nói, nếu đối đâu với Thiên Long tôi còn mạng nhất định sẽ suy nghĩ lại chuyện của chúng ta ”.

Ai đó nghe xong miệng liền nhếch lên nụ cười “ Được! Nhưng không cần suy nghĩ em nhất định phải quay về làm Tần Phu Nhân một lần nữa ”.
Có thể anh vui vẻ lái xe mà không hề để ý, cô sau câu nói của anh đã âm thầm cười, đã âm thầm gật đầu nhẹ đồng ý.

Nhất định sẽ đồng ý làm phu nhân của anh một lần nữa.
Ở Thiên Long
Hiện tại chưa gì Tống Thanh đã cho chuẩn bị người để nghênh chiến rồi, lần này người dẫn đầu vẫn là người đàn ông đeo mặt nạ, Lâm Như và Lâm Nghị và cả Tống Thanh cũng sẽ đi.
Lần nay bọn họ quyết tâm phải lấy lại được lô hàng đó, và tận tay diệt bỏ toàn bộ người của Tần Môn.
“ Lần này nếu các người còn thất bại thì tự mình mà giữ lấy mạng ” Tống Thanh tức giận quát lớn.
Lâm Như và Lâm Nghị đều e dè nhìn chỉ có người đàn ông đeo mặt là không hề để tâm đến lời hắn ta nói, anh ta chỉ âm thầm nhếch mép khinh bỉ bọn người này.
“ Lô hàng này nhất định phải lấy lại được, nếu không đừng nói đến cái mạng, ngay cả xác cũng không còn mà mang về ” Tống Thanh ngồi trên sofa nhâm nhi ly rượu vang của mình mà nói.
Lần này chính là một sống một còn, không còn đường lui nữa rồi.
“ Được! Lô hàng này chúng ta nhất định phải lấy ” Lâm Như lúc này mới lên tiếng đáp lại lời của Tống Thanh.
Căn bản Lâm Như chết mê chết mệt vì Tống Thanh, cô ta hi sinh nhiều như vậy đều là vì Tống Thanh, bất chấp tất cả không cần đáp lại tình cảm của mình, cô ta vẫn sẽ yêu Tống Thanh sống chết vì hắn ta.
Tình yêu đôi khi là như vậy, bất chấp, hi sinh để yêu một người dù họ có quay đầu lại hay không thì ánh mắt chúng ta vẫn hướng về người đó..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 95: 95: Măm Măm


Tần Gia Hào suýt chút nữa đã mừng đến mức mở tiệc mời cả thành phố này đến ăn mừng cùng anh rồi, về đến biệt thự nhưng khoé môi vẫn không ngừng nhếch lên mỉm cười đầy vui vẻ.

Cô nhìn anh ngại ngùng cúi đầu, đáng lẽ ra cô không nên nói với anh sớm như vậy.
Nhìn anh cứ như kẻ ngốc cứ cười một mình mãi như vậy.
“ Uyên Nhi! Em có muốn ăn gì không? Anh nấu cho em ăn nhé ” Tần Gia Hào quay đầu nhìn cô ở phía sau.
Mạc Gia Uyên lúc này mới ngẩn đầu nhìn anh, cái tên này vậy mà vẫn còn cười? Nhân viên và thuộc hạ anh mà thấy chắc bọn họ lại sợ chết khiếp.
Cô nhìn anh đột nhiên không hiểu sao, cô nhìn nổi cái dáng vẻ này nữa, liền quay ngoắt đi, lơ anh mà bỏ đi vào bên trong trước.

Tần Gia Hào lúc này vẻ mặt ngơ ngác nhìn cô lơ mình, anh làm gì sai rồi sao?
Anh đi theo cô về phòng, trong đầu suy nghĩ mãi không biết anh lại làm gì chọ giận bảo bối của anh rồi, chẳng lẽ cô không thích anh nấu cho cô ăn sao.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Tần Gia Hào nhìn chăm chăm vào cánh cửa, không chịu nổi nữa liền c** đ* ra, mở cửa bước vào phòng tắm hỏi cho rõ mới được.

Cô đang ngăm mình trong bồn tắm, mắt nhắm hờ thì liền nghe tiếng mở cửa, hoảng hốt bật dậy quay đầu nhìn.

Thấy anh chỉ quấn chiếc khăn đi từ bên ngoài vào, tay còn thuận tiện mà khoá cửa lại, từ từ tiến lại gần cô.
“ Đứng lại! Tôi còn chưa tắm xong anh từ từ đã ” Mạc Gia Uyên xua tay, hai má đỏ bừng cảm giác nóng rang cả gương mặt.
Ánh mắt không nghe lời nhìn xuống cơ bụng anh.
Chết tiệt! Cái người này đến cơ bụng và màu da cũng đẹp nữa.
Tần Gia Hào nhìn dáng vẻ ngại ngùng nhưng ánh mắt lại dán lên cơ thể anh liền muốn bật cười “ Không cần! Anh thích tắm chung với em ” ánh mắt của con sói gian manh đang nhìn chằm chằm vào cô.
“ Không muốn ” Mạc Gia Uyên cảm thấy không ổn liền chụp lấy chiếc khăn bên cạnh xoay người bật dậy, chạy, cô phải chạy, nếu không cái tên này sẽ không chỉ đơn giản là tắm cùng cô đâu.
Nhưng cánh tay cô sắp đến tay vặn cửa thì cô đã bị anh chụp lấy eo lôi ngược lại, dán chặt vào người anh.

Tần Gia Hào gian manh mỉm cười nhìn cô mang theo sự nguy hiểm, anh nhấc cô đặt vào bên trong bồn tắm.
“ Ngoan! Anh chỉ tắm, không làm gì em ” Nói xong nhìn vẻ mặt Gia Uyên đang hoang mang chuyển sang nghi ngơ.
Anh từ từ bước vào bên trong bồn tắm cùng cô, Mạc Gia Uyên cô ước gì ở đây có súng cô liền một phát bắn chết cái con sói đói này.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ.

Tần Gia Hào nhìn cô mỉm cười dịu dàng, khiến cô mất cảnh giác xong liền chụp lấy cánh tay cô kéo một cái.

Mạc Gia Uyên nằm gọn trên người anh.
Anh giữ chặt gáy cô mà áp môi mình lên môi cô hôn, nụ hôn dịu dàng, chậm rãi, không mạnh bạo, không thô thiển.

Tần Gia Hào chỉ một nụ hôn mà đã khiến cô chìm theo sự dụ tình của mình rồi.
Đến khi cô không thở được anh mới chiuh rời môi cô.

Mạc Gia Uyên mơ màng nhìn anh bằng ánh mắt gợi tình, cô ở trên người anh hai tay đặt lên vòng ngực săn chắc của anh mà thở không ngừng.
“ Uyên Nhi! Từ khi nào em lại có vẻ mặt dụ dỗ người khác thế hả ” Tần Gia Hào vuốt sóng lưng cô mà mê hoặc nói.
Cô rùng mình một cái khi bị anh vuốt sóng lưng.
“ Anh nói không làm gì ” Cô lên tiếng nhắc cho anh nhớ.
Nhưng nhìn Tần Gia Hào làm sao mà nhớ được nữa lời nói rồi thì tình huống bây giờ cũng như gió thoảng mây bay mà thôi, anh là đàn ông không cưỡng lại được sinh lí của bản thân.
Tần Gia Hào kéo cô sát vào người mình thỏ thẻ “ Bảo bối, anh có chứng mất trí nhớ tạm thời ” anh cắn nhẹ lên vành tai cô sau câu nói.
Mạc Gia Uyên chống tay lên ngực anh mắng một tiếng “ Lừa đảo ” anh ta đúng là lừa đảo mà, cái đồ không giữ lời hứa.
“ Bảo bối! Lại đây nào ” Tần Gia Hào gian manh nhìn cô, ánh mắt anh lúc này chứa đầy d*c v*ng của bản thân.
Vậy là chỉ vì sự ngu ngốc của cô, cô bị anh dụ dỗ không ngừng, đáng lẽ cô nên chạy sớm hơn.

Tần Gia Hào hôn lên hõm cổ cô, mỗi nơi đi qua đều có dấu hôn đỏ, như một kiểu đánh dấu chủ quyền vậy.
Mạc Gia Uyên chỉ thuận theo anh, anh khiến cô hai má sắp thành hai trái cà, chua còn ánh mắt gợi tình này nữa, dáng vẻ này mà cô nhìn thấy được chắc ngày mai không dám ra đường mất.
Tần Gia Hào cũng không chịu nổi nữa liền tiến vào trong cô, chết tiệt do anh cấm túc lâu quá nên bây giờ bên trong cô bức anh sắp ngất đi rồi.
“ Bảo bối ngoan! Em thả lỏng một chút ” Anh hôn lên môi cô một cái, lời nói mang theo sự dụ dỗ.
Bị anh hôn như vậy cô liền phân tâm.

Anh thuận lợi vào được bên trong rồi nhẹ nhàng di chuyển.
“ Ưmmm ” Mạc Gia Uyên vòng tay ôm cổ anh, hai chân kẹp ngang hông anh.
“ Ngoan! Gọi tên anh ” Tần Gia Hào hôn lên mặt cô, tóc cô, sống mũi cô.
Mạc Gia Uyên gục vào vai anh khó khăn lên tiếng “ Gia...Gia Hào ”.
Sau cái gọi tiếp động lực đó, anh bắt cô hoạt động cả một buổi trưa dài đằng đẳng, từ phòng tắm anh di chuyển đến sofa sau đó đến giường lớn.

Đến lúc cô bật khóc nức nở cầu xin anh mới tội nghiệp mà buông tha cho cô.
Tần Gia Hào ôm cô vào lòng, nhìn cô ngủ ngon lành như vậy, những dấu hôn hiện rõ lên da thịt khiến anh hài lòng vô cùng.

Anh hôn lên trán cô, kéo cô ôm chặt vào người mình.
Mạc Gia Uyên mệt đến mức sau khi xong liền ngủ ngay, mặc cho anh bế cô đi tắm, để anh tắm, cô chỉ việc nhắm mắt ngủ, cô gối đầu lên tay anh, vòng tay qua ôm lấy anh, cảm giác ấm áp, an toàn này đã lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được nó..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 96: Chương 96


Mạc Gia Uyên thức đã là buổi tối rồi, cô nhìn thấy bên cạnh không có người, liền dùng cơ thể đầy đau nhức mà ngồi dậy một cách khó khăn, đau đến mức khiến cô nhăn nhó hết cả mặt.
Cô nhìn thấy mình đang mặc chiếc áo sơ mi trắng của anh, hình như chiếc áo này anh rất thích thì phải.

Cô khổ sở đặt chân xuống nền nhà, cố gắng đứng dậy, bên dưới của cô đau đến mức sắp rụng rời.
Cái tên chết tiệt đó lừa cô, còn hại cô như thế này nữa.
Mạc Gia Uyên cuối cùng cũng lết được đến cầu thang, vịnh lấy thành cầu thang cẩn thận bước xuống từng bậc một, cả cơ thể đau không chịu được.
Mặt mài nhăn nhó bước vào bếp, đập vào mắt cô chính là Tần Gia Hào chỉ mặc chiếc quần ngủ, rồi đeo tạp dề mà nấu ăn.

Cô nhìn xung quanh xem có người không, nhưng cũng không thấy ai, bọn họ đi đâu mà anh lại tự nấu ăn vậy?
Tần Gia Hào quay đầu nhìn cô đang đứng hình nhìn mình chăm chăm với vẻ mặt hoang mang tột độ.
“ Sao đứng đó? Vẻ đẹp của anh hút hồn em rồi? ” Anh lại chổ cô sau đó lên tiếng.
Mạc Gia Uyên khoé môi giật giật “ Anh còn dám nói, anh nhìn xem anh biến em thành cái bộ dạng gì rồi hả? còn nói anh chỉ tắm không làm gì em? Cái tên lừa đảo nhà anh ” cái tên yêu nghiệt này, đúng là tức chết cô mà.

Sao có thể đẹp trai từ nhỏ đến lớn hay vậy? Cô nhớ lúc trước cô cũng vì cái nét mặt này mà đem kẹo cho anh.
“ Anh cũng nói anh bị mất trí nhớ tạm thời còn gì? ” Tần Gia Hào thật sự rất muốn cười nhưng nhìn cô tức giận như vậy anh không dám chọc đến cô.
“ Em nói từ nay về sau, anh không được động vào người em nếu như em không cho phép, nếu không em sẽ đi lấy người khác ” Mạc Gia Uyên tức giận, biết vậy cô đã không nói chuyện sẽ suy nghĩ mà bỏ qua cho anh rồi.
Tần Gia Hào nghe xong sắc mặt liền tối sầm, cô nói lấy người khác? đùa anh sao “ Em lấy người nào, anh phế người đó ” cô chỉ có thể ở bên anh, ai động vào cô thì xem như cả đời hắn phải ngồi xe lăn rồi.
Mạc Gia Uyên nhìn Tần Gia Hào sắc mặt còn hơn cái đít nồi liền bật cười, anh là đang ghen sao? Cô vừa định di chuyển thì anh đã lên tiếng.
“ Sao lại đi chân trần ” Tần Gia Hào liếc thấy cô không mang dép mà đi chân trần trên nền nhà lạnh lẽo liền bế cô lên.
Cô giật mình vì hành động của anh, vì sợ ngã mà vòng tay qua cổ của anh.
Tần Gia Hào bế cô ngồi lên thành bồn rửa chén.

Ánh mắt đầy lo lắng mà chạy đi lấy cho cô đôi dép bông, rồi cúi người xuống mang vào chân cho cô.
“ Khi nãy gấp quá nên quên mất ” Mạc Gia Uyên thẫn thờ trước những hành động của anh, cô ái ngại lên tiếng.
“ Nhớ anh đến vậy sao? Sau này không cần gấp gáp như vậy anh không chạy mất đâu em đừng lo ” Tần Gia Hào chống tay khoá người cô trong lòng mặt đối mặt nói.
Mà cái đều Mạc Gia Uyên chú ý chính là anh ở trần mà lại mang tạp dề, nhìn thế nào cũng ra con sói gian manh.

Nhưng nhìn kĩ lại thì cơ thể của Tần Gia Hào quả thật rất đẹp.

Cô thầm nuốt nước bọt.
“ Anh đừng tự luyến nữa, em đói rồi ” Mạc Gia Uyên đẩy mặt anh ra chổ khác.
Nhưng Tần Gia Hào còn chưa nấu xong cơm nữa, anh chỉ vừa mới gọt trái cây thôi, anh hôn nhẹ lên môi cô “ Em ăn trái cây trước được không? Anh nấu sắp xong rồi ” anh cầm lên miếng táo vừa mới gọt đút cho cô.
Cô cúi đầu cắn lấy, nhưng vừa ngẩn đầu lên thì đầu miếng táo còn lại đã bị Tần Gia Hào gặm lấy, anh cắn miếng táo đến môi cô sau đó liền hôn lên môi cô.

Đến khi Mạc Gia Uyên đánh vào người anh mới rời môi cô.

Vẻ mặt vô cùng đắc thắng “ Táo hôm nay ngọt thật nhỉ ”.
Hai má của cô nóng bừng bừng, ửng đo hết lên vì câu nói rồi hành động của anh.
Cô ngồi cầm dĩa trái cây, ăn trước đợi anh nấu xong cơm.

Tần Gia Hào nấu ăn vô cùng thuần thục, nhìn cách anh thái thịt thôi cũng đã thấy rất đã mắt rồi.
Chậc! Người đàn ông này cũng giỏi quá đi mất.
Ở Tần Môn
Dư Nhất Minh nhìn Từ Hàn Vũ ánh mắt như muốn đâm xuyên qua cả cơ thể Hàn Vũ vậy, cái tên này vừa nhìn đã không ưa, anh ta vậy mà dám làm như thế với anh.
“ Tránh xa tôi ra ” Nhất Minh tức giận quát lớn.
Từ Hàn Vũ e dè nhìn anh “ Tôi rõ ràng không cố ý mà, chỉ là lúc đó say quá ai mà biết được ” rõ ràng anh cũng đâu có muốn.

Nhưng mà do Nhất Minh rủ rê anh đi uống rượu trước mà?
“ Nè cái tên họ Từ kia, đó...đó là lần đầu của tôi đấy ” Dư Nhất Minh hai má ửng hồng, cố gắng nói hết câu, sắc mặt cũng khó coi vô cùng.
“ Tôi cũng là lần đầu ” Hàn Vũ tiến lại gần Dư Nhất Minh thỏ thẻ vào tai anh ta.
Từ Hàn Vũ chống hai tay lên bàn khoá Dư Nhất Minh ở trong lòng mình.

Lúc đầu xảy ra chuyện anh vừa gặp anh ta, anh đã quay đầu bỏ chạy rồi, nhưng mỗi ngày đều nhìn Dư Nhất Minh chăm chỉ làm việc, lại có vẻ mặt tức giận rất đáng yêu.
Cũng không biết từ khi nào, bản thân anh đã không kìm lại được mà muốn đến gần Dư Nhất Minh hơn.

Từ Hàn Vũ gục đầu lên vai Dư Nhất Minh khiến anh ta cơ thể như bị đông cứng vậy.
Cái tên này bị gì vậy trời? Dạo này cậu ta đối xử tốt với anh lắm, lúc mới gặp còn một cãi mười vậy mà bây giờ Nhất Minh anh nói một Từ Hàn Vũ không dám trả lời hai.
“ Tôi còn phải sắp xếp đội hình, cậu buông tôi ra mau lên ” Nhất Minh bất lực lên tiếng.
Từ Hàn Vũ nghe xong liền cắn lên cổ của Dư Nhất Minh một cái rồi mới chịu buông tha.

Dư Nhất Minh bị cắn đau đến mặt mài nhắn nhó liếc nhìn Từ Hàn Vũ bằng nửa con mắt.

Hàn Vũ gãi gãi đầu cười cười, anh mà làm càn Dư Nhất Minh sẽ tống cổ anh đi luôn mất.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 97: Chương 97


Hôm sau Mạc Gia Uyên phải đến bệnh viện thăm Mạc Tư Thần và La Hoàng Nhi, còn Tần Gia Hào sẽ đến công ty.

Nhìn bọn họ cơ thể toàn dây và dây cô cảm thấy đau lòng, nếu không vì ân oán của bọn cô thì họ đã không bị luyên lụy rồi.
Mạc Gia Uyên đứng bên ngoài, ánh mắt thâm sâu chất chứa nhiều sự phức tạp, cô nhìn Tư Thần nằm bên trong phòng bệnh.

Cô nhất định phải trả thù, trả cho bà và mẹ, còn có Mạc Tư Thần, nhất định phải là chính tay cô giết họ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Cô nhìn màng hình hiện lên tên Tần Gia Hào thì nhíu mày, rõ ràng cô ra khỏi nhà còn chưa lâu, chẳng lẽ anh đã biết rồi sao?
“ Alo ” giọng cô nhẹ nhàng vang lên.
Đầu dây bên kia giọng điệu lại vô cùng vui vẻ “ Em đến bệnh viện rồi? Xong rồi nhớ sang anh ăn trưa nhé, anh đợi em ”.
Mạc Gia Uyên thở ra một hơi “ Được rồi, bây giờ em sang ngay đây ”.

“ Ừm! Yêu em ” Tần Gia Hào hình như tâm tình anh vẫn còn rất vui nha, từ hôm qua thì đã thấy Tần Gia Hào lúc nào cũng nở nụ cười trên môi.
Cô cất điện thoại, quay đầu nhìn Mạc Tư Thần một lần nữa rồi mới rời đi.
Nhưng vừa bước đến sân ngoài bệnh viện đã cảm thấy có gì đó không đúng rồi, cô cảm nhận được có người theo sau cô.

Bước chân cô nhanh đi đến nhà xe, cánh tay nhanh nhẹn mở cửa Ferrari.
Người bịch mặt phía sau đã nhanh hơn cô một bước, thẳng tay đánh vào gáy cô khiến mọi thứ trước mắt cô đều tối sầm lại.
Cánh tay buông cửa xe ngã vào lòng người đàn ông bịch mặt đó, ánh mắt anh ta phức tạp nhìn cô gái trong tay mình.

Nhưng cũng đã nhanh chóng đưa cô lên chiếc xe Jeep gần đó có người đợi sẵn.
Người đàn ông vẫn giữ khư khư cô trên tay mình, ngồi trên chiếc xe Jeep có người đợi sẵn rồi hiên ngang rời khỏi bệnh viện mà không ai hay biết.
Tần Gia Hào ở Tần Thị đang rất vui vẻ đợi cô đến dùng cơm trưa.
Cả ngày nay anh cười không dứt khiến nhân viên anh đều cảm thấy bất ổn, sếp bọn họ hôm nay cứ cười mãi như vậy cũng đáng sợ quá rồi.
Anh ngồi nhìn điện thoại thì cũng đã ba mươi phút rồi, đoạn đường từ bệnh viện đến đây chỉ 15 phút, sao cô lâu vậy nhỉ? Anh nhìn những món ăn ở trên bàn đã được nhân viên mua mang lên.
Trong lòng cảm giác bất an, anh vội mở máy tính nhập code vào, định vị của Mạc Gia Uyên vẫn còn ở nhà xe bệnh viện, xe cô vẫn còn ở đó.

Anh lấy điện thoại gọi cho cô.
Chiếc điện thoại rơi cạnh cánh cửa xe, đang rung lên không ngừng, tiếng chuông vang đến mức chói tai.
Tần Gia Hào liền nhíu mài, gương mặt cũng trở nên lạnh tanh nếu như anh đoán không lầm, thì Gia Uyên gặp chuyện rồi.

Anh gọi đi đã 5 cuộc rồi nhưng chẳng thấy ai nhấc máy cả.

Anh đứng bật dậy cầm lấy chiếc áo vest đen, đi thẳng đến phòng làm việc của Trần Khiêm.
“ Đến Tần Môn ngay ” con người Tần Gia Hào lúc này lạnh lẽo vô cùng, anh thật sự không ngờ mọi chuyện lại thế này đấy.
Nhìn mặt Tần Gia Hào thì cũng đủ biết xảy ra chuyện rồi, Trần Khiêm gật đầu cùng Gia Hào đi đến Tần Môn.
Cả hai ngươi bước ngang sảnh công ty thì mọi người liền cảm thấy sợ hãi, nhìn gương mặt của sếp bọn họ chẳng khác nào đang đi đòi mạng cả, chẳng phải lúc sớm còn vui lắm sao?
Đến Tần Môn thì Từ Hàn Vũ và Dư Nhất Minh cũng đang liên tục nhập mã code xâm nhập vào hệ thống của Thiên Long.

Tần Gia Hào bảo bọn họ phải lấy được hết toàn bộ đoạn video từ bệnh viện đến nhà xe.
Sau khi đoạn video được bật lên, con người Tần Gia Hào còn tỏa ra được ám khí.
Trong video từ cảnh Mạc Gia Uyên đứng trước phòng bệnh Tư Thần, đến khi bước đến sân của bệnh viện, nhưng điều đáng nói ngay sau khi cô khuất khỏi camera thì có người đàng ông một cây đen bịch mặt theo phía sau cô.
Nhưng hình như Gia Uyên đã phát giác ra rồi, chỉ là hành động của người này nhanh đến mức bọn họ không nhìn kịp.

Thì làm sao mà Gia Uyên có thể né chứ.

Trừ camera của bệnh viện thì tất cả đoạn video trên đường đã bị người khác xoá sạch trước khi bọn anh xâm nhập mà lấy về.

“ Chết Tiệt ” Tần Gia Hào tức giận đá vào chiếc ghế bên cạnh khiến nó ngã lăng ra đất.
“ Tôi nhất định sẽ giết hết bọn chúng ” Anh cầm lấy khẩu súng bên người, gương mặt chẳng khác nào quỷ satan quay người bước đi.
Nhưng Từ Hàn Vũ đã nhanh hơn giữ anh lại “ Đợi đã! Cậu bình tĩnh lại đi, bọn chúng chắc chắn muốn lấy lô hàng nên sẽ không làm gì em ấy đâu, bây giờ cần phải tìm ra nơi mà bọn chúng đưa Gia Uyên đến ” tuy anh không còn thích Gia Uyên nữa nhưng cô ấy cũng là em gái anh.
Tần Gia Hào gạt tay Từ Hàn Vũ ra nắm lấy cổ áo anh ta giọng nói lạnh lùng “ Cô ấy là vợ tôi, bây giờ bị bón chúng đem đi còn chẳng rõ sống chết, cậu bảo tôi bình tĩnh thế nào đây? ” với anh cô chẳng khác nào là mạng sống, cô chính là nhà để về, nếu cô xảy ra chuyện anh chắc chắn bắt bọn chúng sống không bằng chết.
“ Cậu bình tĩnh lại cho tôi, biết đâu bọn chúng đang muốn cậu đến, nếu đến đó chẳng khác nào nạp mạng cho nó, Gia Uyên em ấy sẽ vui khi cậu xảy ra chuyện sao? ” Dư Nhất Minh tức giận gạt tay Tần Gia Hào ra lớn tiếng.
Chỉ cần là Mạc Gia Uyên thì Tần Gia Hào chưa bao giờ bình tĩnh được cả, thậm chí có thể mất tình tỉnh mà sẵn sàng đi đến đó chọi với bọn chúng.
Nhưng bọn anh chính là không muốn cậu ta đi nạp mạng.
Tần Gia Hào không chịu nổi nữa liền cầm súng bắn mấy phát lên nốc nhà Tần Môn.

Anh sẽ khiến tất cả bọn chúng lần này có đi không có về..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 98: Chương 98


Ở khu bến cảng bỏ hoang không hoạt động.
Mạc Gia Uyên mơ hồ mở mắt ra, cô nhíu mài đầy khó chịu nhìn mọi thứ.

Một người rồi lại một người đang đứng canh gác chổ cô đang ngồi.
Không cần suy nghĩ cũng biết là cô bị bắt cóc rồi.
Người đàn ông đeo mặt nạ bước vào nhìn cô với ánh mắt không hề có cảm xúc.

Mạc Gia Uyên càng nhìn càng thấy dáng vẻ này vô cùng quen mắt, nhưng lại không thể nghĩ ra được là ai.
“ Chỉ cần cô nói lô hàng được cất ở đâu bọn tôi nhất định tha mạng cho cô ” Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế dựa dương mắt nhìn Mạc Gia Uyên mà nói.
Cô chỉ nhìn hắn nhếch mép khinh bỉ “ Làm sao tôi biết được bọn họ giấu ở đâu? Mà dù có biết tại sao tôi phải nói ” bọn họ nghĩ cô là người dễ sợ hãi mà khai ra chắc.
“ Tôi nhắc lại lần cuối, chỉ cần cô nói tôi sẽ tha mạng cho cô ” Người đàn ông giọng điệu bắt đầu mất kiên nhẫn mà lên tiếng vô cùng lạnh lùng.

Mạc Gia Uyên cô vô cùng bình thản “ Anh không cần doạ, Mạc Gia Uyên tôi chưa bao giờ sợ chết, muốn giết cứ giết ” cô giết cô bọn chúng cũng không biết được lô hàng ở đâu.
“ Đánh ” Người đàn ông lạnh lùng lên tiếng.
Dứt câu nói hai ba người đàn ông bước vào, thẳng tay mà đánh vào người cô, chân cũng không ngần ngại mà đá vào bụng cô.

Mạc Gia Uyên cắn răng chịu đựng, những đòn đánh đó không hề nhẹ bọn chúng như dùng toàn bộ sức lực đánh vào người cô.
Mạc Gia Uyên không hé nửa lời máu bật ra khỏi khoé miệng.

Người đàn ông đó phất tay ý bảo ngừng lại, anh ta lại ngồi trước mặt cô, bàn tay to lớn bóp cằm của cô mà lạnh lùng lên tiếng.
“ Vậy để tôi gọi Tần Tổng nhỉ? Anh ta thấy cô thế này chắc chắn sẽ nói thôi ”.
Anh ta nói là làm điện thoại vang lên tiếng kết nối.

Mạc Gia Uyên trợn tròn mắt, cô không nghĩ hắn ta sẽ làm như vậy, nếu bọn họ đến đây chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Ở bên kia Tần Gia Hào không ngừng sốt ruột đợi Dư Nhất Minh đều tra thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
Cả bốn người bọn họ đồng loạt nhìn nhau, sau đó nhìn dẫy số lại lẫm kia liền đoán được mấy phần là ai.
Dư Nhất Minh ấn nghe máy sau đó để lên bàn cho mọi người cùng nghe.

Nhưng trái lại với siy nghĩ của bọn họ, hình ảnh hiện lên chính là Mạc Gia Uyên.
Cô trên mặt có vết bầm tím, còn có máu ở khoé môi, sắc mặt không tốt chút nào.

Tần Gia Hào nhìn thấy được phía sau đầu cô còn có bàn tay nắm giật ngược đầu cô ngẩn lên.
Ánh mắt cô chất đầy sự chịu đựng.
“ Xin chào Tần Tổng! Bây giờ ngại chọn lô hàng hay là người phụ nữ của ngài đây? ” Người đàn ông đeo mặt nạ lên tiếng nói với Tần Gia Hào.
Anh nhìn cô lòng ngực sắp nổ tung vì đau đớn, ánh mắt như quỷ Satan nhìn chằm chằm vào màng hình “ Tụi mày muốn gì? ”
“ Tất nhiên là lô hàng rồi, tôi sẽ gửi địa chỉ nếu lô hàng không được chuyển đến đó thì mạng của người phụ nữ này chắc chắn cũng không còn, và nên nhớ tôi muốn đích thân ngày chuyển lô hàng đến ” Người đàn ông đó dáng vẻ vô cùng đắc ý nói, lựa chọn bắt lấy người phụ nữ của Tần Gia Hào đúng là sự lựa chọn đúng đắn, nhìn sắc mặt Tần Gia Hào khó coi như vậy cũng rất thú vị.
Mạc Gia Uyên lúc này cũng mấp mấy môi “ Tần Gia Hào! Anh không được đến, nhất định không được đến ” nếu anh đến chắc chắn chúng ta sẽ không ai sống sót, cô không muốn anh gặp nguy hiểm.
“ Im miệng ” Người nắm tóc cô giật ngược ra phía sau khiến cô vì đau mà nhăn hết cả mặt.
Tần Gia Hào nhìn cô không khỏi đau lòng, anh liền đống ý “ Được! Nhưng mày phải đảm bảo cô ấy không xảy ra chuyện gì nếu không đừng trách tao ”.
“ Được thôi! ” Người đàn ông dứt câu liền cúp máy.
Anh bên này không chịu nổi cảm giác nhìn cô bị dày vò, liền lên tiếng ra lệnh “ Tất cả chuẩn bị vận chuyển lô hàng ” bằng mọi giá anh phải mang cô trở về, nhất định phải bảo vệ cô.
Cả ba người còn lại cũng không thể nói gì thêm, đến mức này không hành động cũng không được, bọn họ nhanh chóng đều động thuộc hạ chuẩn bị cho cuộc đối đầu lần này và hổ trợ Tần Gia Hào vận chuyển lô hàng.
Mạc Gia Uyên bên kia nhìn đôi mât nguy hiểm của người đàn ông đó liền có chút sợ hãi.
“ Cô còn cơ hội cuối, có nói không? ” Người đàn ông đó nhìn cô bình thản đáp.
Cô nhìn anh ta với đôi mắt không hề có chút sợ hãi nào “ Có chết cũng không nói ”.

Người đàn ông nghe xong liền bật cười lớn, anh ta đứng dậy đi lại chiếc bàn nhỏ cầm lên một kim tiêm có chứa chất lỏng màu trắng.
“ Cô biết đây là gì không? Chỉ cần một mũi nó sẽ giúp cô có cảm giác lên mây đấy ” Anh ta cầm lấy kim tiêm hướng về chổ Mạc Gia Uyên đang bị thuộc hạ của anh giữ lại.
Nhìn kim tiêm trên tay hắn cô bắt đầu sợ hãi, cơ thể cũng không ngừng rung lên “ Khốn nạn ” Mạc Gia Uyên nhìn anh ta mắng.
Anh ta ngồi xổm xuống, nhếch mép “ Giữ cô ta lại ”
Thuộc hạ anh ta nghe xong liền giữ chặt cô lại không cho cô động đậy.
Anh ta vỗ vỗ lên cánh tay của cô sau đó liền không ngần ngại tiêm chất lỏng đó vào trong người cô.

Mạc Gia Uyên sợ hãi liên tục cựa quậy “ Đừng...đừng mà ” cô không muốn thật sự không muốn.
Đến khi chất lỏng đó được tiêm vào xong hắn ta liền quăn kim tiêm đi rồi đứng dậy, hai tay thông thả đút vào túi quần mà rời đi.
Mạc Gia Uyên được thuộc hạ anh ta buông ra cô liền nằm ngã ra sàn, ánh mắt sợ hãi dõi theo hình bóng của anh ta, sau đó nhìn lại cánh tay mà anh ta vừa tiêm thuốc vào..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 99: Chương 99


Đến ngày hẹn 8 giờ tối tại bến cảng hoang.
Tần Gia Hào vốn dĩ anh muốn đến đó một mình, nhưng Từ Hàn Vũ và Dư Nhất Minh không đồng ý.

Bọn người của Tống Thanh ai biết được mà lần, bọn chúng gian xảo nói một đằng làm một nẻo.
Dư Nhất Minh tra được định vị của số điện thoại mà Tần Gia Hào đã đưa.
“ Bây giờ thế này tôi và lão Từ sẽ đi đến chổ Gia Uyên.

Cậu và lão Trần đi đến bến cảng được không? ” Dư Nhất Minh vừa lấy trang bị vừa nhìn Tần Gia Hào đang nôn nóng muốn đi ngay ở kế bên.
Bọn họ yêu cầu Tần Gia Hào đến một mình, nên anh không thể để Trần Khiêm theo nếu không bọn họ nhất định sẽ lật lọng.
“ Không được nếu lão Trần đi cùng bọn họ chắc chắn nói tôi không tuân thủ giao dịch ” Tần Gia Hào lắc đầu vẻ trầm tư suy nghĩ, anh không thể để cô gặp nguy hiểm được.

Từ Hàn Vũ lúc này mới lên tiếng “ Cậu có chắc bọn họ tuân thủ giao dịch mang Gia Uyên đến cho cậu? Bọn họ chưa từng tuân thủ giao dịch đâu, để lão Trần theo sau cậu là được ” Từ Hàn Vũ anh đều tra được bọn người Tống Thanh chưa bao giờ tuân thủ giao dịch, giao dịch xong sẽ giết con tin chưa từng tha cho bất kỳ ai.
Tần Gia Hào cầm lấy cây súng ngắn mang màu bạc, ngắm nghía nó, vẻ mặt trầm tư suy nghĩ.

Mất tận mấy phút sau anh mới gật đầu chấp nhận.
Tất cả người của Tần Môn đều được trang bị vũ khí, những chiếc xe jeep lần lượt rời khỏi Tần Môn.

Tần Gia Hào một thân một mình lái chiếc Rolls Royce đi đến điểm hẹn.

Trần Khiêm ở phía sau còn có 10 chiếc xe jeep ở phía xa bọn họ ngồi trên xe xem định vị của Tần Gia Hào và đợi anh phát tính hiệu.
Từ Hàn Vũ và Dư Nhất Minh cùng 10 chiếc xe jeep đi đến định vị giam giữ Gia Uyên.

Bọn họ phải tách ra, cũng may không quá xa so với điểm hẹn của Tần Gia Hào.

Nếu có chuyện thì bọn họ cũng sẽ tiếp ứng kịp cho anh.
Tần Gia Hào đến địa điểm hẹn, anh đậu xe bên ngoài, chân thon dài bước xuống xe một, áo sơ mi đen được anh xoắn tay áo lên khuỷu tay, quần tây đen, và cả chiếc nón lưỡi trai màu đen.

Anh bước vào bên trong, ánh mắt quét qua toàn bộ thuộc hạ của Tống Thanh.
Tống Thanh ngồi trên chiếc ghế gỗ, bên cạnh nhìn một cái liền biết là Lâm Nghị và tên đeo mặt nạ vận chuyển lô hàng lần trước.

Tống Thanh vẻ mặt thích thú nhìn anh đang đi đến chổ hắn ta, một thân một mình.

Anh đứng hai tay đút vào túi quần, mặt không biến sắc nhìn hắn ta.
“ Tần Lão Đại đến rồi, mau lấy ghế cho cậu ấy không thể thất lễ được ” Tống Thanh lên tiếng, thái độ của hắn ta như thân với anh từ tám kiếp trước vậy.
Anh nhếch môi, xem thường hắn “ Không cần! Vào việc chính đi Gia Uyên đâu? ” anh không muốn lòng vòng với mấy tên này thật sự nhức đầu chết đi được.
Tống Thanh bật cười ngã lưng dựa vào ghế thông thả nói “ Tần Lão Đại cậu gấp gáp gì chứ, người ở đây một sợi tóc cũng không mất cậu yên tâm.

Quan trọng là lô hàng của tôi đâu? ” mục đích chính của hắn ta là lô hàng, vì nếu không lô hàng này Thiên Long sẽ không thể trụ được.
Tần Gia Hào dần mất kiên nhẫn khi nói chuyện với hắn ta, ánh mắt anh sâu thẳm nhìn hắn “ Không thấy người? Mà bọn mày đòi lấy lại lô hàng? ” bọn chúng tưởng anh dễ xơi lắm xao?
Hắn ta nghe anh nói thì cũng không bỡn cợt nữa, trở nên nghiêm túc “ Lâm Nghị mang Mạc tiểu thư ra đây ”.
Lâm Nghị gật đầu đi vào bên trong mang người ra, ông ta âm thầm nhếch môi, không ngờ Tần Gia Hào lại vác xác đến một mình, đã vậy anh còn vô cùng tin tưởng cuộc giao dịch này nữa, ngu ngốc đúng là quá ngu ngốc.
Ở căn nhà hoang mà Mạc Gia Uyên được đưa đến.
Dư Nhất Minh cùng Từ Hàn Vũ thông thả bước xuống xe, tiếp theo sau là 7 chiếc xe jeep di chuyển đến, thuộc hạ lần lược xuống xe.
Hai tên gác ở bên ngoài của Thiên Long nhìn bọn anh, Dư Nhất Minh và Từ Hàn Vũ chỉ mới bước hai bước còn chưa kịp làm gì thì hai tên đó đã gục rồi.

3 chiếc xe jeep cuối cùng chỉnh là đội bắn tỉa của Tần Môn.
Trong đầu thuộc hạ Tần Môn chỉ có đúng một câu slogan Chị Dâu Bọn Họ Mà Không An Toàn Thì Bọn Họ Không Xứng Với Gia Đình Thứ Hai Này.

Mà ngay cả mặt mũi nhìn Lão Đại của bọn họ cũng không có.
Không ngoài dự đoán, người ở lại giữ Mạc Gia Uyên không ai khác là Lâm Như.

Thuộc hạ báo cũng nhanh thật, bọn anh vừa vào thì Lâm Như đã đợi ở giữa căn nhà cùng đám thuộc hạ của Thiên Long.
“ Dư Thiếu! Anh đến đây còn g**t ch*t người của tôi??? ” Lâm Như nhìn Dư Nhất Minh và Từ Hàn Vũ đang thông thả tay đút túi quần mà bước vào.
Từ Hàn Vũ nhếch mép nhìn cô ta “ Chúng tôi đến đòi người, mong Lâm Tiểu Thư trả người cho chúng tôi, nếu không thì xem ra tất cả những người ở đây hôm nay phải bỏ mạng rồi ” anh vừa dứt câu thì hai tên thuộc hạ của Lâm Như lại tiếp tục ngã xuống khiến cô ta bất ngờ mà những người còn lại cũng bắt đầu hoang mang.
Lâm Như liếc nhìn hai anh, tất cả thuộc hạ của Thiên Long đều giơ súng chỉa vào hai người..
 
Back
Top Bottom