Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 60: 60: Mang Thai


Lâm Ngọc Diệp trở về nhà, cô muốn đợi Mạc Tư Thần về sao đó mới nói cho anh.

Sau này cô và Gia Hào sẽ không còn mắc nợ nhau nữa, cũng không một chút liên quan gì đến nhau.

Ngọc Diệp ngồi thất thần suy nghĩ
“ Cậu sao vậy? ” Hoàng Nhi thấy cô từ lúc từ bệnh viện về, cứ thất thần không nói một lời nào
“ Hoàng Nhi! Tớ...!Tớ muốn hiến mắt cho anh ấy ” Ngọc Diệp nhìn sang Hoàng Nhi nói với ngữ điệu nhẹ nhàng vô cùng
“ Cậu nói cái gì? Mạc Tư Thần anh ấy chắc chắn không đồng ý đâu.

Còn tiểu bảo bối nữa làm sao cậu chăm sóc được chứ ” Hoàng Nhi nghe mà bàng hoàng, nếu Ngọc Diệp hiến mắt đồng nghĩa với việc từ bỏ ước mơ của cậu ấy, chưa kể cậu ấy còn có tiểu bảo bối
“ Gia đình tớ mắc nợ Gia Hào rất nhiều, ba tớ đã hại chết ba mẹ anh ấy nên anh ấy mới đối xử với tớ như vậy ” Ngọc Diệp càng nói nước mắt lại càng rơi ra, một đôi mắt thì có là gì so với mất mát của Gia Hào, cô giao ánh sáng của mình cho anh, xem như sau này chẳng ai nợ ai
Hoàng Nhi nghe xong chỉ biết im lặng, cô nhớ lúc mới gặp Ngọc Diệp, Ngọc Diệp tuy có chút man mác buồn nhưng cô rất hồn nhiên, cũng rất vui vẻ.

Giờ nhìn lại xem ông trời lấy của cậu ấy đi tất cả mọi thứ, nụ cười, hạnh phúc, tình yêu, chẳng còn gì cả
Đến tận chiều Mạc Tư Thần về đã thấy Ngọc Diệp ngồi ở bàn ăn, không khí trong nhà hôm nay rất lạ, Mạc Tư Thần biết chuyện Gia Hào bị tai nạn, anh biết chắc cô cũng biết.

Hoàng Nhi hôm nay cũng trầm mặc mà không nói gì, không giống như thường ngày một chút nào
Vừa ngồi vào bàn ăn.

Ngọc Diệp đã quay qua nhìn Mạc Tư Thần, Hoàng Nhi bên kia cũng lo lắng theo
“ Anh Tư Thần! Em có chuyện này muốn nói ” Ngọc Diệp cô kiên quyết hiến mắt, dù sao cuối tuần cũng sẽ về Pháp không ở lại đây nữa
“ Em nói đi ” Mạc Tư Thần cũng cảm nhận được có chuyện không ổn nhưng biết làm sao được
“ Em...!Em muốn hiến giác mạc cho Gia Hào ” Câu nói của Ngọc Diệp vừa dứt Mạc Tư Thần cũng buông đủa, buông đủa vì sốc, đến cuối cùng con bé ngu ngốc này vẫn nghĩ cho Gia Hào
“ Mạc Gia Uyên em bị điên sao? Em hiến giác mạc rồi ước mơ của em thì sao? Tiểu bảo bối thì sao? ” Mạc Tư Thần lúc này tức giận đến đỏ mặt gọi thẳng cả tên thật của cô ra

“ Nhưng ba em đã hại chết ba mẹ anh ấy.

Anh bắt em phải như thế nào? Anh có biết cảm giác sống trong tội lỗi là như thế nào không? Em không thể đứng nhìn anh ấy mất đi ánh sáng ” Ngọc Diệp nói đến nước mắt rơi cả ra, dù Gia Hào có đối xử với cô như thế nào đi chăng nữa cảm giác tội lỗi trong cô vẫn không hề tan biến, cảm giác đó như g**t ch*t cô từng ngày vậy
“ Được! Mạc Gia Uyên em muốn hiến cho anh ta cũng được, nhưng nếu em hiến chúng ta sẽ về Pháp ngay cuối tuần này! ” Mạc Tư Thần không phải dễ dàng đồng ý, nhưng nhìn Mạc Gia Uyên rất kiên định, nếu về Pháp ngay cuối tuần này, mắt của Gia Uyên có thể chữa kịp dù sao anh cũng không muốn em gái anh mất đi ánh sáng, nhưng cũng không muốn nó sống trong tội lỗi
Hoàng Nhi ngồi kế bên chỉ biết im lặng, không biết nói gì Ngọc Diệp nghe xong cũng nhẹ đi phần nào, lúc đầu cô chỉ muốn thông báo chứ không phải xin ý kiến Tư Thần thấy anh phản ứng gay gắt như vậy cô cũng có chút sợ
Mạc Tư Thần liền bỏ đi ra ngoài, anh cần bình tĩnh lại, Hoàng Nhi cũng không còn nuốt nổi nữa, cô nàng ngồi nhìn Ngọc Diệp rất lâu, không biết nên khuyên ngăn như thế nào
Lý Khả Hân bước ra từ khoa phụ sản, phải cô ta mang thai rồi đứa con này là của Hứa Kiệt, nếu Tần Gia Hào biết chắc chắn cô ta chỉ có con đường chết.

Nhưng trong đầu cô ta lại nảy ra một ý định, nếu không con của Gia Hào cô ta cũng sẽ biến nó thành con của anh
Cô ta đi thẳng sang phòng bệnh của Tần Gia Hào, mở cửa bước vào thấy anh ngồi dựa lưng vào tường, cô ta liền đi lại gần anh ngồi xuống
“ Gia Hào em có tin vui cho anh đây ” Cô ta nói với giọng điệu rất vui vẻ

“ Em nói đi ” Tần Gia Hào không nóng không lạnh đáp lại
“ Em mang thai rồi.

Anh được làm ba rồi có vui không ” Lý Khả Hân vừa nói vừa lấy tay anh đặt lên bụng cô ta
Tần Gia Hào nghe xong cũng không cảm thấy có một chút cảm xúc gì, anh không thể tin được chỉ một lần mà Khả Hân đã mang thai, nhưng anh không thể bỏ đứa bé, huống hồ chi còn là con của anh và cô bé mà anh đã để trong lòng xuốt 10 mấy năm
“ Thật sao? Vậy thì em phải chăm sóc bản thân thật tốt, đợi khi anh khoẻ rồi sẽ chăm sóc cho mẹ con em ” Tần Gia Hào rút tay lại xoa lên đầu Khả Hân, giọng điệu cũng không nóng không lạnh mà nói
Còn Khả Hân nghe xong thì rất vui vẻ, cô ta tưởng phải khó khăn lắm cơ, hoá ra lại dễ dàng như vậy, sao này mẹ con cô sẽ không cần lo bị đá đi, có đứa bé làm bùa hộ mệnh cô ta không cần phải sợ gì nữa.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 61: 61: Hiến Giác Mạc


Hoàng Nhi đưa Ngọc Diệp đi đến bệnh viện, cô ăn mặc rất kính đáo, cô đến gặp bác sĩ chính điều trị cho anh, để hiến giác mạc cho anh
“ Cốc cốc cốc ”
“ Vào đi ”
Ngọc Diệp bước vào vì mang thai gần hai tháng rồi bụng cô cũng bắt đầu nhô lên nhưng không to chỉ khi nhìn kĩ mới biết được
“ Tôi đến đây là muốn hiến giác mạc cho bệnh nhân tên Tần Gia Hào ” Ngọc Diệp vào thẳng vấn đề không một chút vòng vo
“ Cô thật sự muốn hiến? ” Vị bác sĩ nghi ngờ hỏi lại
Ngọc Diệp gật đầu một cái chắc nịt.

Vị bác sĩ kia cũng không nói gì thêm, đưa cô đi xét nghiệm, cô gái này không phải cô gái hôm trước đã gặp ông ta hỏi về bệnh tình của Tần Tổng sao?
Sao khi xét nghiệm thì biết được cô đang mang thai, vị bác sĩ có chút do dự khuyên cô không nên hiến giác mạc, nhưng cô một mực đòi hiến.

Mà còn trùng hợp hơn khi giác mạc của cô rất phù hợp với anh
“ Mà bác sĩ ông có thể giúp tôi giấu tên người hiến không? ” Ngọc Diệp không muốn anh biết cô là người hiến mắt cho anh
Thấy vị bác sĩ nhìn cô nghi ngờ.

Ngọc Diệp liền hiểu mà giải thích lí do
“ Lúc trước cậu ấy giúp tôi, tôi chỉ là muốn trả ơn lại cho cậu ấy thôi.

Xin ông giúp đỡ ”
Vị bác sĩ nghe xong liền gật đầu chấp nhận.

Nếu là người khác chắc chắn sẽ bắt đưa một số tiền lớn, còn cô gái này nhìn cô rất lương thiện
“ Nếu được chúng ta có thể bắt đầu vào chiều nay ”
Ngọc Diệp không một chút do dự gật đầu đồng ý, sau đó thì rời đi, nhưng cô vô tình lướt qua người Khả Hân, cô ta liền quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy được bóng lưng, cô ta liền chặn vị bác sĩ khi nãy lại
“ Cô gái đó gặp ông có chuyện gì vậy? ” Khả Hân biết ông ta là bác sĩ chính của Tần Gia Hào nên mới can đảm lại hỏi, vì nhìn người bước ra khi nãy rất quen chỉ là không nhìn thấy được nên không rõ
“ Cô ấy muốn hiến giác mạc ” Vị bác sĩ nói ra nhưng không nói ra tên người hiến vì cô gái đó đã bảo ông giấu, ông không thể thất hứa được
“ Cảm ơn ” Khả Hân nhíu mày cảm ơn sao đó rời đi, cô ta có linh cảm người này rất quen, cô ta nhất định phải điều tra nhở như gặp chuyện gì bất trắc thì mọi chuyện sẽ bị lộ ra, cô ta vội ra về vì khi nãy Nhất Minh và Trần Khiêm đến nên cô ta cũng không muốn ở lại
Vị bác sĩ đó đến phòng bệnh của Tần Gia Hào trong phòng bệnh có Dư Nhất Minh và Trần Khiêm dạo này bọn họ phải lo giúp từ chuyện công ty đến Tần Môn giúp Gia Hào chỉ sợ Thiên Long lợi dụng thời cơ này mà làm càng
“ Tần Tổng có người hiến giác mạc cho cậu rồi.

Ca phẩu thuật sẽ diễn ra vào chiều nay ”
Lời của vị bác sĩ này nói ra khiến cả ba người kia đều bất ngờ, bọn anh còn chưa kịp tìm người thì đã có người hiến rồi sao.

Tần Gia Hào liền hỏi vị bác sĩ
“ Là ai hiến cho tôi vậy ”
“ Tôi không biết, họ chỉ nói là muốn hiến giác mạc cho cậu ” Vị bác sĩ đã hứa thì nhất định phải giúp cô giấu
Tần Gia Hào nghe xong có chút mơ hồ, ai lại tốt bụng đến nổi đem đôi mắt của mình cho người khác mà không để lại danh tính cho anh trả ơn vậy, anh thật sự muốn biết người này
Ca phẩu thuật hiến giác mạc cuối cùng cũng đến, trước đó Ngọc Diệp đã đến, nhưng cô chỉ đứng ngắm nhìn anh qua ô cửa sổ, cô muốn nhìn anh thật kĩ trước khi mắt cô không còn ánh sáng, muốn ghi nhớ tất cả dáng vẻ của người cô yêu, dáng vẻ anh trai nhỏ năm đó
Mạc Tư Thần không thể ngăn cô lại, cũng chẳng thể khuyên ngăn cô, anh sẽ để cô làm những gì cô muốn, sao đó không bao giờ để em gái anh ở lại nơi đau khổ này nữa, em gái anh quá lương thiện rồi
Ngọc Diệp cô chỉ mỉm cười sao đó trao ánh sáng của bản thân mình cho Tần Gia Hào thì Mạc Tư Thần cũng đưa cô rời đi ngay, anh sẽ nhờ bác sĩ quen của anh đến xem cho cô.

Ngọc Diệp mất đi ánh sáng cũng không một lời phàn nàn hay than thở
Ca phẩu thuật thay giác mạc của Tần Gia Hào rất thành công, bác sĩ và tất cả mọi người điều thở phào nhẹ nhõm, chỉ tiếc là họ chẳng bao giờ biết được người hiến giác mạc là ai.

Và Tần Gia Hào cũng sẽ không bao giờ ngờ được người hiến giác mạc cho anh là cô
Tần Gia Hào sau khi tháo băng, anh phải mất rất lâu mới có thể thích nghi lại với ánh sáng, người đầu tiên anh thấy không phải Ngọc Diệp mà là Khả Hân, Khả Hân mỉm cười rất vui vẻ
“ Anh có biết ai là người hiến giác mạc cho anh không? ” Khả Hân vu vơ hỏi

“ Anh không ” Tần Gia Hào bình thản trả lời, anh thật sự muốn biết người đó là ai để trả ơn cho họ
Khả Hân nghe xong thì có chút vui, thật ra cô cũng không biết ai là người hiến giác mạc cho anh, cô ta đã nhờ Hứa Kiệt điều tra, trong đầu cô ta lại nảy ra một kế hoạch mới liền nói với anh
“ Người hiến giác mạc cho anh, là một người quen cũ của em, anh ấy bảo không còn sống được bao lâu nữa, sau khi nghe em kể về anh, nên anh ấy muốn hiến giác mạc cho anh ” Khả Hân vạch ra một vở kịch như thật, diễn cũng rấ giỏi, nếu không biết là ai thì để cô ta lấy công trước vậy, dù sao mẹ con cô ta cũng cần tài sản của Tần Gia lắm
Tần Gia Hào bất ngờ đến không nói nên lời, tại sao Nhất Minh và Trần Khiêm điều tìm người hiến nhưng không có, không ngờ bạn Khả Hân lại hiến giác mạc cho anh
“ Em có thể cho anh ta biết là ai không để biết anh còn cảm ơn họ ” Tần Gia Hào lên tiếng, nếu là bạn Khả Hân vậy anh không cần tìm đâu xa nữa để cảm ơn rồi
“ Anh ấy đã sang nước ngoài rồi, anh ấy bảo anh không cần cảm ơn vì anh ấy chẳng còn sống được bao lâu nữa nên giúp được người khác lại càng tốt ” Khả Hân có chút giật mình nhưng vẫn rất bình tĩnh diễn tiếp vỡ kịch của mình
Tần Gia Hào trầm tư một chút rồi cũng gật đầu, nếu họ đã không muốn mình mang ơn thì cũng đành chấp nhận vậy, sau này anh nhất định sẽ trân trọng đôi mắt của mình.

Đang suy nghĩ thì đột nhiên Khả Hân nắm lấy tay anh áp lên bụng của cô ta
“ Anh thấy không mẹ con em đều rất vui khi anh khỏi bệnh đấy ”
Tần Gia Hào mỉm cười kéo cô ta ôm vào lòng, dù là vậy nhưng anh lại chẳng thể cảm nhận được sự vui vẻ nào từ trong thâm tâm cả, nhưng anh cũng không thể bỏ mặc Khả Hân.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 62: 62: Loại Bỏ


Mất đi ánh sáng Ngọc Diệp không một chút phàn nàn hay than vãn bất cứ thứ gì, dù cô chỉ cần đứng lên là ngã ngay, có khi cô còn đập đầu vào tủ, nhưng chỉ nhăn mặt xoa một chút rồi thôi, Hoàng Nhi và Mạc Tư Thần nhìn cô như vậy liền cảm thấy xót nhưng cũng chẳng thể làm gì khác, chỉ còn 4 ngày, đúng 4 ngày nữa bọn họ sẽ không để cô lại nơi đau khổ này
Ngọc Diệp cô muốn lấy nước uống, liền cố gắng đi lại bàn, cô cứ quơ tay để tìm hướng đi, khó khăn lắm mới lại được tới bàn, cô cầm ly lên vừa định rót nước thì chiếc ly liền rơi xuống.

Ngọc Diệp giật mình vội khom xuống cô muốn dọn dẹp, nhưng mãnh vỡ lại cứa vào tay cô khiến cô đau đến nhăn cả mặt
Hoàng Nhi vừa mở cửa bước vào liền hoảng hốt chạy lại chổ cô
“ Sao cậu không gọi tớ ”
“ Tớ...tớ không muốn làm phiền cậu ” Ngọc Diệp liền lấp bấp trả lời Hoàng Nhi, từ lúc hiến giác mạc cô dường như còn ít nói hơn cả trước
“ Chảy máu rồi.

Cậu ngồi đây tớ đi lấy hộp cứu thương sát trùng cho cậu ” Hoàng Nhi đỡ cô ngồi lên giường rồi vội đi lấy hộp cứu thương.

Ngọc Diệp cảm giác như bản thân trở nên vô dụng lại còn làm phiền mọi người nữa
Hoàng Nhi đem hộp cứu thương sát trùng rồi sao đó băng lại cho cô, Ngọc Diệp chỉ im lặng không nói một lời nào, cô đặt tay lên bụng, sao đó chỉ mỉm cười.

Hoàng Nhi rót cho cô ly nước ấm để uống
Ngọc Diệp uống xong liền lên giường chùm chăn giả bộ ngủ, nhưng thật ra trong đầu cô hiện tại chỉ toàn là hình bóng của anh, cô sẽ mãi mãi ghi nhớ dáng vẻ đó của anh, sẽ không bao giờ quên đi.

Đến cuối cùng cũng chẳng thể hận anh, chẳng thể ghét bỏ anh
Ở khách sạn năm sao quen thuộc.

Khả Hân và Hứa Kiệt vừa trải qua một cuộc ân ái xong, bọn họ vẫn thường xuyên gặp nhau như vậy
Khả Hân nằm trong lòng Hứa Kiệt.

Hắn ta v**t v* cô sao đó chậm rãi lên tiếng
“ Em có biết ai là người hiến mắt cho Tần Tổng không? ”
Khả Hân lắc đầu trả lời “ Em không ”
“ Là vợ anh ta đấy Lâm Ngọc Diệp ” Hứa Kiệt biết được thông tin này từ Tống Thanh, bọn họ hợp tác với nhau mục đích chỉ để lật đổ Tần Môn
Khả Hân liền nhíu mày, nếu để Gia Hào biết Ngọc Diệp là người hiến mắt chẳng khác nào giúp họ quay lại với nhau, thảo nào cô gái bước ra hôm đó lại nhìn quen đến vậy hoá ra là Lâm Ngọc Diệp, Khả Hân chỉ cười nhếch mép, xem ra không khử cô không được rồi, chỉ còn cách này mới khiến cô ta cảm thấy an toàn, trước khi chết cô ta còn sẽ cô ôm ấm ức, ôm hận mà chết đi
“ Anh có thể giúp em làm một việc không? ” Khả Hân liền ngước lên nhìn Hứa Kiệt nói
“ Em muốn anh giúp gì? ” Hứa Kiệt nhướn mày hỏi
“ Em phải loại bỏ Ngọc Diệp ” Khả Hân mỉm cười vui vẻ nói
“ Được thôi ” Hứa Kiệt nói xong liền áp môi mình xuống môi cô ta mà hôn ngấu nghiến, nhưng dù mang thai cô ta vẫn không sợ mà làm đi làm lại mấy lần, nhưng cô đều dặn anh ta phải nhẹ nhàng
“ Cậu vẫn chưa tìm được cô ấy sao? ” Tần Gia Hào nhìn Trần Khiêm hỏi, hôm đó anh cảm giác như cô đã đến, nhưng lại chẳng nói một lời nào, giá như lúc đó đôi mắt anh sáng, có lẽ anh đã nhìn được dáng vẽ của cô rồi

Trần Khiêm nghe anh hỏi liền lắc đầu, một điều Trần Khiêm anh có thể chắc chắn là có người đã giúp cô giấu đi thông tin, nếu không với năng lực của bọn anh không thể nào không tìm thấy cô được, xem ra người này cũng không phải dạng tầm thường
Tần Gia Hào liền trầm mặt xuống, anh không biết bản thân muốn gì, rõ ràng hận cô như vậy, hận gia đình cô đến thế, nhưng anh thà sống trong thù hận nhưng có cô, còn hơn là bây giờ.

Hay là do anh chỉ muốn nhìn cô đau khổ hơn? ngay cả bản thân anh cũng không rõ, anh chỉ biết từ bé đến lớn anh chỉ thích một mình Khả Hân, bây giờ Khả Hân còn đang mang thai con của anh, chẳng phải như thế gia đình đã trọn vẹn rồi sao? Nhưng sao anh lại chẳng có một chút cảm giác hạnh phúc hay vui vẻ nào hết vậy?
Dư Nhất Minh ở Tần Môn cho người điều tra toàn bộ lịch trình các chuyến bay đến tàu hoả, và tất cả phương tiện lưu thông, nhưng chẳng tra ra được gì cả, ai mà lại có thể làm việc này chứ.

anh cũng không muốn nhìn Tần Gia Hào suốt ngày không vui, anh biết trong lòng Gia Hào có Khả Hân nhưng chấp niệm cái tên Gia Uyên nó quá lớn đối với cậu ấy, anh lại chẳng thể tin được Khả Hân lại là Gia Uyên.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 63: 63: Chúng Ta Kết Hôn Nhé


Hứa Kiệt đến gặp Tống Thanh tâm trạng hắn ta rất vui vẻ, hắn ta vừa điều tra được một chuyện rất thú vị, lần này có thể một công đôi việc
“ Cậu biết tôi vừa điều tra được gì không? ” Hứa Kiệt cầm lấy ly rượu nhấp một ngụm rồi nói
Tống Thanh cũng rất bình thản mà đáp “ Chuyện gì ”
“ Vợ Tần Gia Hào chính là em gái của Mạc Tư Thần ” Hứa Kiệt lúc đều tra địa chỉ của cô thì biết được
“ Thì sao? ” Tống Thanh vẫn chưa hiểu được Hứa Kiệt có ý gì
“ Nếu bây giờ chúng ta khử đi cô ta thì cậu nói xem hai người đó sẽ ra sao? ” Nếu g**t ch*t Ngọc Diệp Tần Gia Hào và Mạc Tư Thần chắc chắn suy sụp lúc đó Tần Môn và cả Mạc Tư Thần đều dễ dàng bị hạ, chưa tính lúc đó hắn ta giúp được Khả Hân bạn gái anh ta
“ Ồ Hứa Thiếu hôm nay thông minh thật đấy ” Tống Thanh không ngừng tán dương Hứa Kiệt, hắn ta đã cùng anh đồng hành lâu như vậy, cũng nên xem là anh em vào sinh ra tử
“ Ngày mốt Mạc Tư Thần và em gái cậu ta sẽ về Pháp, các lô hàng ở Pháp hiện tại sắp cập bến rồi nếu để cậu ta về Pháp bây giờ sẽ rất khó cho chúng ta ” Hứa Kiệt ngồi phân tích cho Tống Thanh, anh ta định ngày mai sẽ bắt đầu kế hoạch

“ Chuyện này tôi cho cậu toàn quyền xử lý, cậu mang theo Lâm Nghị cũng được ” Tống Thanh tin tưởng vào Hứa Kiệt, giao chuyện này cho cậu ta sẽ dễ hơn hiện tại anh ta không tiện ra mặt
Toàn bộ cuộc hội thoại của bọn họ đều bị Lâm Như nghe thấy, cô không ngờ Ngọc Diệp lại còn anh trai đấy, cô ta cười nhếch mép, xem ra cô ta không cần nhờ Tống Thanh ra tay rồi.

Cô ta say mê Tống Thanh nhưng Tống Thanh lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng, càng lạnh lùng cô ta lại càng yêu
Tần Gia Hào đến công ty, nhưng sắc mặt anh lúc nào cũng âm u cả, đến tận bây giờ tin tức của Ngọc Diệp một chút cũng không có, cô như bốc hơi khỏi thế giới này vậy.

Trong đầu anh toàn là hình bóng của cô
Lý Khả Hân vừa được Hứa Kiệt nhắn cho kế hoạch liền đến công ty tìm Gia Hào.

Cô ta không gõ cửa mà tự ý mở đi vào, cô ta có anh chống lưng sợ gì chứ
“ Hào! ”
“ Sao không ở nhà nghỉ ngơi mà lại chạy đến đây ” Tần Gia Hào kéo cô ta ngồi lên đùi, trạng thái bình thường nói, không lộ ra một chút cảm xúc này
“ Em nhớ anh rồi, bảo bối cũng nhớ anh.

Anh không nhớ em sao? ” Khả Hân vừa nói vừa nhìn xuống bụng mình, dù đang mang thai nhưng cô ta lại mặc đồ bó ôm sát vào người

“ Ngốc! Tất nhiên là nhớ ” Tần Gia Hào nhờ Khả Hân mà lấy lại được ánh sáng, sao lại không mang ơn cô chứ, năm anh 15 tuổi là cô cứu anh ra khỏi suy nghĩ tiêu cực, năm anh 25 tuổi là cô lấy lại cho anh ánh sáng
“ Gia Hào! Chúng ta kết hôn nhé ” Khả Hân cô ta phải đẩy nhanh kế hoạch nếu không sẽ hỏng mất
Tần Gia Hào nghe xong liền do dự, anh im lặng không nói gì, khiến cô ta có chút nóng lòng.

Trong đầu Tần Gia Hào lại hiện lên dáng vẻ của Ngọc Diệp, hình ảnh cô cười nói vui vẻ, ngay cả ánh mắt cô nhìn anh cũng rất ôn nhu
Khả Hân thấy anh im lặng cô ta liền xót ruột mà nói tiếp “ Anh không thương mẹ con em sao? ” Cô ta liền đứng bật dậy nước mắt dàng dụa nói với anh, cô ta biết trong lòng anh có Ngọc Diệp chỉ là anh không thừa nhận thôi
“ Được! Đợi anh xong việc chúng ta kết hôn ” Tần Gia Hào có chút dao động khi thấy Khả Hân như vậy liền giật mình gấp gáp nói
Anh không thể phụ Khả Hân, huống hồ Khả Hân còn mang trong mình giọt máu của anh, anh làm sao mà có thể bỏ mặt chứ
Ngọc Diệp dường như đã quen được mọi thứ xung quanh, không còn làm rớt bể đồ như trước, cô có thể tự đi lại trong nhà, còn có thể lần được ra tới vườn, khi Hoàng Nhi và Tư Thần đi làm về cô cũng ra mở cửa cho họ, chỉ là chậm rãi hơn một chút thôi, tất cả cùng là nhờ Hoàng Nhi đã tập cho cô
Ngồi trên bàn ăn, Hoàng Nhi sẽ gấp thức ăn cho cô nên cũng không quá khó khăn

“ Ngày mốt chúng ta sẽ về Pháp em có cần chuẩn bị gì không? ” Mạc Tư Thần lên tiếng
“ Em không ” Cô thì có gì mà chuẩn bị, cô chỉ là không muốn ở lại nơi đau khổ này thôi, cô muốn cùng tiểu bảo bối sống một phần đời còn lại thật hạnh phúc
Dạo này cô rất hay nói chuyện với tiểu bảo bối, lâu lâu còn bật cười ra tiếng, cũng may cô còn có được tiểu bảo bối, tiểu bảo bối của cô và Gia Hào như vậy cô cũng đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi
“ Ừm có cần gì thì nói anh, anh nhờ người chuẩn bị giúp em ”
Mạc Tư Thần nhiều lúc cũng không hiểu sao cô em của mình lại có thể ngốc đến thế, lương thiện, sống vì người khác vậy mà ông trời lại cho em gái anh một cuộc đời đầy vết xướt thế này, đến thân phận thật cũng bị người bạn cũ mình lấy mất, vậy mà cô cũng chẳng nhận ra.

Chỉ mong sau này em gái anh sẽ thật hạnh phúc không vướn bận bất cứ chuyện gì, anh sẽ ra sức bảo vệ cô không để ai làm tổn thương đến em gái anh lần nữa.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 64: 64: Cô Bị Bắt Cóc


Ngọc Diệp muốn hóng mát ngoài vườn một tí liền đi ra ngoài vườn, một tay đặt lên bụng xoa xoa lấy bảo bảo.

Tối nay cô sẽ không còn ở lại đây nữa, sẽ rời xa nơi này cũng tiểu bảo bối sống thật hạnh phúc
Hoàng Nhi hôm nay cũng ở nhà nấu món ngon để làm tiệc tạm biệt, gọi là tiệc nhưng chỉ có ba người bọn cô.

Vì Ngọc Diệp đã quen với mọi vị trí trong nhà nên cô nàng cũng không cần phải quá lo lắng
Lâm Ngọc Diệp đang ở ngoài vườn thì nghe tiếng chuông cửa vang lên
“ ting...ting ”
Cô chầm chậm lần đường đi lại để mở cửa.

Sao hôm nay anh Tư Thần lại về sớm thế, chẳng phải mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi sao
Cô vừa mở cửa vừa nói “ Sao lại về sớm thế ” cánh cửa vừa mở ra, nhưng không ai lên tiếng, cô vừa định nói lại

“ Anh...!” Còn chưa tròn câu thì chiếc khăn đã được tẫm thuốc mê chụp lấy cô, cô cố gắng dẫy dụa nhưng không được, cho đến khi cô ngất liệm đi
Người đó đưa cô lên xe rồi cho người lái xe rời đi, trên môi hắn ta còn nở một nụ cười quái dị, người đó không ai khác mà là Hứa Kiệt.

Hắn ta nhìn cô liền nuốt nước bọt, trong đầu hắn thầm nghĩ.

Nếu cô không phải vợ Gia Hào không phải em gái Tư Thần thì có phải tốt hơn rồi không
Chiếc xe chạy đi rất xa, đế tận gần bìa rừng phía tây ngoại ô mới chịu dừng lại.

Ngọc Diệp lúc này một chút ý thức cũng không có
Hoàng Nhi vừa nấu thức ăn xong, khi nãy cô nghe tiếng chuông cứ nghĩ Tư Thần về, Ngọc Diệp cũng đã mở cửa, nhưng sao chẳng nghe ai lên tiếng, cô nàng liền chạy ra xem, thì thấy cánh cửa mở toang, Ngọc Diệp cũng không thấy đâu cả.

Hoàng Nhi liền rung rẩy mà lấy điện thoại gọi cho Tư Thần
“ Anh Tư Thần! Ngọc Diệp cậu ấy...!Cậu ấy đi đâu rồi ” Giọng Hoàng Nhi rung rung như muốn khóc đến nơi
“ Cái gì? ” Mạc Tư Thần đang ngồi trên ghế liền bật dậy nói lớn.

Tiếng khóc Hoàng Nhi vang lên ngay sau đó.

Mạc Tư Thần vừa lo lắng vừa vội trấn an cô
“ Em đừng sợ! Anh về ngay ” Mạc Tư Thần nói xong liền cúp máy, rời khỏi công ty lái xe chạy thẳng về nhà, trong lòng không ngừng dân lên cảm xúc bất an
Khi Ngọc Diệp tỉnh lại thì bên tai cô đã vang lên giọng nói quen thuộc của Lý Khả Hân.

Ngọc Diệp liền lắc lắc đầu mấy cái, cô không thấy gì cả nhưng cô chắc chắn đó là giọng của Khả Hân
“ Tỉnh rồi? ”
Ngọc Diệp liền nhăn mặt lại khó chịu nói “ Cô muốn gì? ”
“ Ồ lâu ngày không gặp cậu quên tớ rồi sao? Mạc Gia Uyên ” Giọng Khả Hân đầy nguy hiểm, cô ta dừng lại một chút liền nói tiếp
“ Tôi không ngờ chỉ 9 năm không gặp cậu lại quên tôi nhanh đến vậy ” Khả Hân lên tiếng, cô ta còn tỏ vẻ đáng thương, nhìn cô đầy ghét bỏ
Ngọc Diệp cố gắng nhớ xem cô ta là ai, 9 năm? Vậy chẳng phải là lúc còn ở quê sao? Nhưng...!Đột nhiên trong đầu cô hiện lên suy nghĩ Khả Hân chính là người bạn năm đó gần nhà cô, lúc trước cô ta rất hay cùng cô đến lớp
Cô còn nhớ năm đó lúc cô đến lớp khoe với Khả Hân, túi bùa chính tay bà cô đã may cho cô và Gia Hào.

Lúc đó Khả Hân đã mượn của cô xem hứa sang hôm sau sẽ trả, lúc đầu Ngọc Diệp không đồng ý, nhưng Khả Hân lại năn nỉ cô, cô đành cho cô ta mượn.

Hôm sau liền nghe tin Khả Hân chuyển nhà đi nơi khác mang theo cả lá bùa của cô
Ngọc Diệp liền nhớ ra tất cả mọi chuyện, thảo nào Gia Hào nói cô ta là người anh tìm kiếm
“ Là cậu...!Người mang lá bùa của tôi đi? ”
Khả Hân liền vỗ tay, cười lớn “ Cuối cùng cũng nhớ ra rồi.

Cậu biết không nhờ có lá bùa của cậu mà tôi gặp được Gia Hào, anh ấy nghĩ tao là Mạc Gia Uyên đấy ”
Khả Hân không ngừng nói ra những lời khiêu khích cô “ À quên nữa, việc cô hiến giác mạc cho anh ấy.

Tôi cũng đã nói là bạn tôi hiến, anh ấy rất mang ơn tôi đấy cậu biết không? Vả lại tôi và anh ấy sắp kết hôn rồi ” cô ta vừa nói vừa cười tựa như rất mãng nguyện
“ Cậu nói dối ” Ngọc Diệp không ngờ người bạn năm đó lại hại mình như vậy, càng không thể tin được anh sẽ kết hôn với cô ta
“ Cậu không tin sao? Tôi đang mang trong bụng giọt máu của anh ấy đấy.

Cô nghĩ Gia Hào yêu cô sao? ” Khả Hân tặc lưỡi cười hả hê nói với cô
Ngọc Diệp lúc này lại đừ người ra, anh chưa từng yêu cô, Khả Hân nói đúng từ đầu đến cuối trong mắt anh chưa baoh có sự hiện diện của cô
“ Cậu muốn làm gì? ”
“ Một tí nữa Gia Hào đến cô sẽ biết được ai mới thật sự là người anh ấy yêu, lúc đó tôi sẽ cho cô biết ai mới là người quan trọng với Gia Hào, tôi sẽ cho cô biết thế nào là đau khổ” Khả Hân nói xong liền rời đi trong tiếng cười đầy nguy hiểm của cô ta, cánh cửa đóng lại một mình Ngọc Diệp ngồi đó, cô không nhìn thấy không thể thoát khỏi đây.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 65: 65: Lựa Chọn Của Anh


Hứa Kiệt ngồi trên sofa của căn nhà nhỏ, hắn ta dường như đang rất vui vẻ thưởng thức kịch vui của ngày hôm nay.

Hắn ta liền cầm lấy điện thoại bấm một dãy số rồi gọi đi
Bên kia một hồi lâu mới nhấc máy, vừa nhấc máy Hứa Kiệt đã lên tiếng trước
“ Chào Tần Tổng! ”
Tần Gia Hào bên kia nhìn dãy số lạ lẫm liền khó chịu lên tiếng “ Là ai ”
“ Mày nói xem nếu mày cứ quát mắng như thế.

Thì tao có nên g**t ch*t vợ và cô gái mày yêu nhất không? ” Hứa Kiệt bên kia giọng đầy nham hiểm vang lên, hắn ta rất ghét ai lên giọng với hắn ta
“ Mày nói cái gì ” Tần Gia Hào đột nhiên đứng bật dậy, lớn tiếng quát
“ Tao nói vợ mày và cô gái mày yêu nhất đang ở trong tay tao.

Mày có muốn xác nhận không? ” Hứa Kiệt đột nhiên lại trở về trạng thái bình thản nói chuyện với Tần Gia Hào vì hắn ta biết được hai người con gái này là hai người quan trọng nhất đối với Gia Hào
“ Gia Hào! Cứu em với huhu em sợ lắm ” Giọng Khả Hân nức nở khiến Tần Gia Hào phía bên kia càng khẩn trương, khẩn trương hơn là khi Ngọc Diệp cũng trong tay bọn chúng
“ Mày muốn gì? ” Giọng Tần Gia Hào đã bình tĩnh hơn, không còn kích động như lúc ban đầu
“ Tao sẽ gửi địa chỉ.

Mày chỉ được đến một mình, nếu để tao biết được mày dẫn thêm bất kì người nào thì mày đến đây để nhận xác hai đứa nó đấy và mày chỉ có một tiếng đồng hồ để đến đây ” Hứa Kiệt không để Tần Gia Hào trả lời nói xong liền cúp máy
Hắn ta cười như điên, Tần Gia Hào và Mạc Tư Thần hắn ta nhất định sẽ loại bỏ từng người một, lúc đó hắn ta và Tống Thanh sẽ là người đứng đầu
Tần Gia Hào bị cúp máy ngang liền tức giận đập bàn một cái, điênn thoại liền vang lên tin nhắn kèm theo định vị bọn họ gửi là tấm ảnh của Ngọc Diệp và Khả Hân, trên người Khả Hân đầy những vết bầm tím khiến Tần Gia Hào cũng không dám chậm trể
Tần Gia Hào liền mở ngăn bàn làm việc ra, cầm lấy khẩu súng ngắn màu bạc của anh thuận tay nạp đầy đạn sau đó liền dắt bên hông.

Tần Gia Hào mở cửa bước ra ngoài gương mặt rất khẩn trương, nếu anh chậm trể
Anh lướt qua Trần Khiêm nhanh đến mức Trần Khiêm còn không kịp gọi anh lại.

Trần Khiêm nhìn anh bước đi bắt đầu nghi ngờ, có chuyện gì sao? Trần Khiêm liền chạy theo anh đến nhà xe ngăn lại
Tần Gia Hào liền khó chịu bước xuống xe “ Tránh ra ”
“ Rốt cuộc là có chuyện gì? ” Trần Khiêm nhìn thấy phía sau lưng Gia Hào có gì đó nhô lên, đoán không lầm đó là khẩu súng bạc mà anh hay dùng
“ Tôi đang có chuyện gấp ” Tần Gia Hào liền kéo Trần Khiêm ra khỏi đầu xe rồi nói
“ Chuyện gấp gì mà cậu phải mang cả súng theo? ” Trần Khiêm bắt đầu cảm thấy bất an, anh ta nhìn thấy được tâm trạng tần Gia Hào bây giờ rất hỗn loạn
“ Khả Hân và Ngọc Diệp bị bắt cóc rồi ” Tần Gia Hào không giấu được liền nói ra
Trần Khiêm liền đứng hình, mất mấy giây mới giật mình hỏi “ Cậu định đến đó một mình? ”

“ Ừ bọn nó nói nếu đem theo người lập tức giết hai người họ, các cậu không cần theo tôi, tôi không sau đâu ” Tần Gia Hào nói xong không để Trần Khiêm hiểu hết mọi việc đã lên xe lái đi một mạch
Tần Gia Hào đến nơi, là một căn nhà cũ nhỏ ở một nơi cực kỳ hẻo lánh.

Tần Gia Hào bước vào căn nhà đã thấy Hứa Kiệt ngồi đợi sẵn, dưới chân hắn ta còn có Khả Hân
Khả Hân vừa nhìn thấy anh đến liền khóc lóc nức nở, trên người cô ta còn có rất nhiều vết bầm tím
“ Gia Hào cứu em.

Mau đưa em ra khỏi đây đi, em sợ lắm.

Gia Hào! ”
Ngọc Diệp trong căn phòng nghe hết tất cả nhưng không thể lên tiếng, cũng không thể di chuyển, bọn họ không những bịch miệng mà còn trói cô lại
“ Còn một người nữa ” Tần Gia Hào nhìn chỉ thấy mỗi Khả Hân liền thấy sai sai, lên tiếng hỏi
“ Này Tần Tổng ngài gấp gáp làm gì? Cô ta nhìn yếu đuối như vậy, nhưng không ngờ có khả năng phản kháng tốt đấy.

Chúng tôi cho cô ta uống thuốc ngủ để cô ta im lặng rồi ” Hứa Kiệt chậm rãi lên tiếng rồi chỉ tay vào căn phòng bị khoá lại

Tần Gia Hào quét mắt qua căn phòng lạnh lẽo lên tiếng, anh sắp mất hết kiên nhẫn với bọn chúng rồi “ Mày muốn gì? ”
Hứa Kiệt đột nhiên bật cười, hắn ta cầm ly rượu uống một ngụm dùng vẻ mặt khiêu khích nhìn Tần Gia Hào sau đó mới lên tiếng
“ Tao không muốn gì cả.

Tao chỉ muốn nhìn mày đau khổ.

Nhưng tao cũng rất rộng lượng cho mày một cơ hội, mày phải lựa chọn một trong hai con đàn bà của mày.

Ngọc Diệp hay Khả Hân mày chỉ chọn một, sau đó có thể đem người đi.

Còn nếu mày chọn cả hai thì tao lập tức g**t ch*t cả hai ”.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 66: 66: Lựa Chọn Của Anh


Tần Gia Hào nghe Hứa Kiệt nói xong, trong đầu liền nảy lên nhiều suy nghĩ, anh không thể bỏ mặc Khả Hân mà chọn Ngọc Diệp, anh cũng không thể chọn Khả Hân mà để Ngọc Diệp lại.

Anh nhìn chằm chằm vào căn phòng có Ngọc Diệp khiến Khả Hân bắt đầu lo lắng
“ Gia Hào! Anh mau cứu em với ” Khả Hân liền lên tiếng dời đi sự chú ý của Gia Hào đối với căn phòng có chứa Ngọc Diệp
Tần Gia Hào nhìn Khả Hân trong lòng đấu tranh liên tục, khi nãy Hứa Kiệt nói Ngọc Diệp phản kháng mạnh đến mức phải cho uống thuốc ngủ.

Khả Hân hiện tại không ổn lắm, anh sẽ quay lại cứu lấy Ngọc Diệp sau vậy
Trong căn phòng Ngọc Diệp nghe rõ mồn một, trong đầu cô hiện lên là tiểu bảo bối, cô sợ, cô bắt đầu sợ rồi, cô muốn kêu anh, muốn nói anh nghe đây là âm mưu của Khả Hân nhưng cô không thể la lên, cũng không thể di chuyển lại cửa.

Làm ơn đi Gia Hào đừng tin họ, làm ơn đừng chọn Khả Hân, trong lòng cô lo lắng bất an không ngừng
Hứa Kiệt nhìn thấy Tần Gia Hào im lặng suy nghĩ liền thấy vui trong lòng, hắn ta gấp gáp hối thúc “ Mày chọn lẹ đi, không tao giết cả hai bây giờ ”
“ Mau thả Khả Hân ra đi ” Tần Gia Hào lên tiếng, giọng đầy lạnh lùng, lạnh lùng đến mức khi Ngọc Diệp nghe xong liền cảm thấy trời đất sụp đổ

“ Ồ ngày không quan tâm vợ mình sao? ” Hứa Kiệt nhướn mày trêu chọc anh
“ Tao nói mày thả Khả Hân ra ” Tần Gia Hào trong lòng bây giờ khó chịu vô cùng
“ Thả con nhỏ này ra ” Hứa Kiệt ra lệnh cho đàn em gần đó thả Khả Hân ra.

Khả Hân vừa được thả liền chạy lại ôm chầm lấy Gia Hào khóc lóc, nhưng trong lòng lại cảm thấy vui vẻ vô cùng
Ngọc Diệp liên tục lắc đầu, nước mắt bắt đầu chảy ra.

Đừng mà Gia Hào làm ơn hãy cứu con, em xin anh.

Ngọc Diệp không thể nói thành tiếng mà chỉ ú ớ vì khi nãy Hứa Kiệt đã lấy băng keo dán miệng cô lại
Tần Gia Hào ôm lấy Khả Hân, ánh mắt nhìn vào căn phòng có Ngọc Diệp.

Tiểu Diệp đợi anh! Anh nhất định sẽ quay lại đưa em ra khỏi đây.

Tần Gia Hào liền bế lấy Khả Hân bước ra khỏi căn nhà nhỏ đó.

Khả Hân trong lòng vui vẻ vô cùng
Cô thua rồi Mạc Gia Uyên cô thật sự đã thua tôi rồi
Ngọc Diệp dường như tuyệt vọng, xem ra trong lòng anh thật sự chưa bao giờ có cô.

Tại sao cô lại nghĩ rằng anh sẽ cứu lấy mình chứ, cô có quá ngu ngốc quá không? Tiểu bảo bối ngoan! Xem ra mẹ không thể bảo vệ con rồi
Điện thoại của Ngọc Diệp được Mạc Tư Thần cài định vị nên rất nhanh anh đã tìm ra vị trí của cô, nhưng anh đi chỉ một mình, anh đã gửi định vị cho trợ lí không lâu sau nữa người của anh sẽ đến

Giây phút Hứa Kiệt đứng dậy đi về hướng phòng của Ngọc Diệp thì, ba phát súng vang lên, ghim thẳng vào đầu hai tên thuộc hạ và chân của hắn ta
Mạc Tư Thần bắn thêm mấy phát vào chân còn lại và tay của Hứa Kiệt khiến hắn ta ngã ngay ra đất mà không thể đứng lên
“ Ngay từ đầu tao đã nói, đừng động đến em gái tao rồi mà? ” Mạc Tư Thần với gương mặt sát khí đằng đằng đi đến nói, anh còn thuận chân đạp lên vết thương của Hứa Kiệt
Anh không do dự một chân đạp thẳng vào cánh cửa khiến nó bật ra.

Ngọc Diệp khi nãy nghe thấy tiếng súng liền sợ hãi, tiếng cánh cửa bật ra khiến cô sợ đến mức gồng mình lên
Mạc Tư Thần đi thẳng lại chổ cô, cởi trói cho cô liền thấy cô có ý phản kháng, anh liền lên tiếng
“ Đừng sợ! Là anh Tư Thần đây, ngoan chịu đau một tí anh mang em ra khỏi đây ngay ”
“ Cả mày và nó không thoát khỏi đây đâu.

Tao đã đặt sẵn bom ở đây rồi, chỉ còn mấy giây nữa thôi nơi này sẽ nổ tung ” Hứa Kiệt nằm dưới đất bật cười, hắn ta không thể thoát khỏi đây thì Mạc Tư Thần cũng đừng hòng, hắn ta không ngờ lâu ngày không chạm trán Mạc Tư Thần lại có thể nhanh nhẹn và bắn súng chuẩn đến vậy
Hứa Kiệt vừa dứt câu tiếng giây đếm ngược của quả bom cũng bắt đầu vang lên, động tác của Mạc Tư Thần ngày càng nhanh hơn, tim đập liên hồi, anh nhất định phải mang Gia Uyên rời đi, rời khỏi đây
“ Anh mau đi đi.

Không cần lo cho em, em không sao đâu ” Ngọc Diệp nghe vậy liền buông xuôi, không muốn Mạc Tư Thần vì mình mà chết, như vậy cô sẽ hận bản thân xuốt đời mất

“ Đừng sợ sắp xong rồi, anh sẽ mang em an toàn rời khỏi đây ” Dứt câu cũng là lúc Tư Thần cởi trói cho cô xong, anh còn cầm lấy khẩu súng bắn vào người của Hứa Kiệt, hắn ta dám động đến em gái anh có chết trăm ngàn lần cũng không đủ
Mạc Tư Thần bế cô lên sau đó liền chạy vụt nhanh ra đường phía sau căn nhà nhỏ, anh chạy rất nhanh khi cả hai vừa rời khỏi căn nhà, thì căn nhà cũng đã nổ tung lên khiến cả hai người đều văng ra xa.

Mạc Tư Thần nhanh tay ôm lấy đầu nằm rạp xuống đất, vì khoản cách khá gần nên trên người Mạc Tư Thần đầy ấp vết thương.

Ngọc Diệp liền ngất đi ngay sau đó
Mạc Tư Thần bế cô lên vừa bước đi được mấy bước thì ngất đi, cả hai người nằm trên bãi cỏ hoang trên người đầy thương tích
Cùng lúc đó một chiếc BMW chạy ngang qua dừng lại, người đàn ông trên xe liền kêu người xuống dìu Mạc Tư Thần và Ngọc Diệp lên xe, ánh mắt anh ta nhìn Ngọc Diệp rất ôn nhi và dịu dàng.

Khi nãy anh ta thấy bóng dáng thấo thoát rồi sau đó liền thấy ngã xuống, không ngờ lại là Ngọc Diệp
Anh ta liền cho tài xế lái xe nhanh đến sân bay, bay thẳng về Pháp không một chút do dự, nhìn cả hai người họ xem ra bị thương không hề nhẹ, nhưng tại sao lại bị thương đến mức này chứ, rốt cuộc là đã có chuyện gì.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 67: 67: Cậu Hại Chết Cô Ấy Rồi


Tần Gia Hào đưa Lý Khả Hân được nữa đường thì gặp bọn người của Nhất Minh anh đành đưa Khả Hân cho Trần Khiêm đưa về biệt thự trước
“ Khả Hân em về với Trần Khiêm trước.

Một lát anh sẽ về sau ” Tần Gia Hào gấp gáp nói
Khả Hân nghe thế liền biết anh muốn đi cứu Ngọc Diệp cô ta liền nước mắt rơi lã chã nói “ Em sợ lắm Gia Hào! ”
“ Đừng sợ không sao đâu ” Tần Gia Hào gạt tay cô ta ra khỏi tay anh
“ Trần Khiêm cậu đưa cô ấy về biệt thự giúp tôi nhờ bác sĩ đến khám cho cô ấy ”
Nói xong Tần Gia Hào liền cùng Dư Nhất Minh lái xe quay lại căn nhà đó.

Trong lòng Nhất Minh dâng lên cảm giác rất bất an, khi nãy nếu anh không gặp Trần Khiêm dẫn người đi thì có lẽ anh cũng không biết Ngọc Diệp bị bắt cóc
Hai người đàn ông, hai nỗi sợ, lo lắng, bất an khác nhau.

Dư Nhất Minh anh chỉ mong cô bình an vô sự.

Còn Tần Gia Hào trong lòng nóng như lửa đốt vậy, anh đã rất lâu rồi không gặp cô, đến lúc gặp rồi tại sao lại trong hoàn cảnh này chứ
Cả hai lái xe đến nơi thì trước mắt họ chỉ còn lại đóng tro tàn và vài đóm lửa nhỏ còn cháy.

Tần Gia Hào như chết sững tại đó, anh không biết, tại sao lại như vậy? Anh vội chạy đến đó, tất cả ở đó chỉ còn lại tro tàn, ánh mắt anh đảo xung quanh như muốn tìm kiếm gì đó nhưng tìm mãi cũng không được
“ Ngọc Diệp! Lâm Ngọc Diệp! ” Tiếng gọi bất lực của Tần Gia Hào vang lên, nhưng chẳng một ai đáp lại anh
“ Cô chết rồi sao? Không đâu nhất định là không ” Tần Gia Hào liền quỵ xuống dưới đất, nước mắt cũng rơi ra rồi, tại sao lại như vậy, rõ ràng khi nãy Hứa Kiệt hắn ta nói sẽ không làm gì cô mà, sao bây giờ mọi thứ lại như thế này
Dư Nhất Minh vừa nhìn đã biết căn nhà này đã bị nổ do bom, anh rung rẩy lên tiếng “ Tiểu Diệp cô ấy thật sự ở đây sao? ”
Tần Gia Hào như không còn nghe thấy lời Nhất Minh nói, Ngọc Diệp của anh, anh còn chưa kịp nhìn lấy cô thêm một lần nào nữa
Dư Nhất Minh liền hiểu ra vấn đề khi nhìn thấy Tần Gia Hào như thế, anh liền không kìm chế được mà nắm lấy cổ áo Gia Hào hét lớn
“ Tại sao? Tại sao cậu không cứu cô ấy hã? ”
Dư Nhất Minh hét lên xong nước mắt anh liền rơi ra, là sự bất lực vì không cứu được cô, là cảm thấy có lỗi, Nhất Minh bất lực lên tiếng “ Cậu hại chết cô ấy rồi cậu thấy không? Tôi sai rồi đáng lẽ ra tôi không nên nhường nhịn cậu, đáng lẽ ra tôi phải giành lấy cô ấy, bảo vệ cô ấy ”

Dư Nhất Minh không còn chút sức lực nào buông cổ áo Tần Gia Hào ra rồi quay lưng rời đi “ Tôi nhất định không tha thứ cho cậu ”
Tần Gia Hào vẫn ở đó, anh không chấp nhận được sự thật, anh không tin cô đã chết, bên ngực trái của anh bây giờ cảm giác đau đớn vô cùng.

Nhất Minh nói đúng là anh hại chết cô, là anh đã bỏ rơi cô “ Xin lỗi em! Xin lỗi em Tiểu Diệp ” giọng của Tần Gia Hào trở nên dịu dàng đi hẳng
Tần Gia Hào và Dư Nhất Minh rời đi không được bao lâu thì La Hoàng Nhi và Trợ lí của Tư Thần đến, cả hai người họ cũng vậy, đứng chết trân tại chổ khi nhìn thấy khung cảnh trước mắt
“ Chổ này bị nổ do bom sao? ” Trợ lí của Tư Thần lên tiếng, chỉ có bom mới có sức phá như thế này
La Hoàng Nhi trợn tròn mắt, Tư Thần! Ngọc Diệp! Hai người họ không còn nữa rồi sao? Hoàng Nhi liền chạy vội vào đóng tro tàn đó cô gọi lớn
“ Mạc Tư Thần! Anh ở đâu mau trả lời em đi.

Tiểu Diệp cậu đâu rồi ” Hoàng Nhi vừa gọi vừa khóc, cô không tin, cô còn chưa kịp nói Tư Thần biết là cô thích anh, cô còn chưa đợi được Tư Thần đáp lại tình cảm sao mọi chuyện có thể như thế này chứ
Hoàng Nhi không tin càng không anh đã không còn, tại sao vậy? Tại sao lại cướp đi anh ấy, còn cướp đi cả người bạn mà cô yêu thương nhất.

Hoàng Nhi vừa đi vừa khóc đến mức ngất xĩu tại đó.

Trợ lí của Tư Thần theo sau anh ta cũng không khỏi đau lòng, anh ta theo Tư Thần rất lâu rồi, cũng không ngờ lại có lúc như thế này
Anh ta bế Hoàng Nhi đi ra xe trở về biệt thự của Tư Thần, anh ta nhất định điều tro rõ chuyện này để trả thù cho Mạc Tư Thần, anh ta còn biết Mạc Tư Thần rất thích Hoàng Nhi nhưng vì xung quanh quá nhiều nguy hiểm nên không thể để cô ấy bên cạnh
“ Thiếu gia yên tâm.

Tôi nhất định không để La tiểu thư xảy ra chuyện, tôi nhất định sẽ trả thù cho cậu ”
Đến cuối cùng, kẻ được lợi, người tan nát cõi lòng, người không chấp nhận được, người hối hận.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 68: 68: Điều Tra


Sau khi mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, chẳng ai chấp nhận được, riêng Lý Khả Hân thì lại vô cùng vui vẻ khi nghe tin Ngọc Diệp mất, một công đôi việc cả Hứa Kiệt cũng không còn cô ta không cần sợ ai làm lộ bí mật của cô ta
Tống Thanh sau khi nghe tin Hứa Kiệt không còn thì tức giận vô cùng, nhưng đổi lại Mạc Tư Thần cũng đi theo Hứa Kiệt thì hắn ta cũng hài lòng, xem ra Hứa Kiệt không ra đi vô ích
Còn Tần Gia Hào sau khi trở về, anh liền trở nên lạnh lùng hơn hẳn, tàn nhẫn không nhân nhượng bất kỳ người nào muốn đối đầu với anh.

Tần Gia Hào đến lần cuối nhìn thấy cô anh cũng không có cơ hội, nhưng trong anh chưa bao giờ nghĩ cô đã chết
Tối đó sau khi tan làm Tần Gia Hào lái xe đến căn hộ mà lúc trước anh đã mua cho Ngọc Diệp khi Khả Hân trở về, anh bước vào căn hộ, tuy đã không ở rất lâu nhưng vẫn có người thường xuyên lau dọn
Anh nhìn xung quanh, nơi này lúc trước có Ngọc Diệp của anh, có cô đợi anh đi làm về, có cô thức đến tận đêm đợi anh, nhưng mọi thứ khác rồi.

Cô không còn nữa, chẳng còn ai đợi anh nữa, có lẽ cô giận anh lắm, giận anh vì tổn thương cô, giận anh vì không cứu lấy cô
“ Tiểu Diệp! Tiểu Diệp xin lỗi em! Anh thật lòng xin lỗi em ” Tần Gia Hào ngồi phịch xuống sofa lẫm bẫm

Khả Hân bảo muốn kết hôn, anh để cô ta tự lo liệu mọi thứ, trong đầu anh từ hôm đó đến bây giờ chỉ có hình bóng của Ngọc Diệp, chẳng còn tâm trạng đâu mà cùng Khả Hân đi chọn váy cưới
Tần Gia Hào anh hiện tại cũng không biết bản thân mình muốn gì? Cần gì?
Từ hôm ở căn nhà mà Ngọc Diệp bị bắt trở về Dư Nhất Minh liền trở nên tàn nhẫn, anh cho người điều tra từ Hứa Kiệt đến Khả Hân và người đứng phía sau
Đi đến công ty thì thôi tan làm Nhất Minh lại đến quán bar uống một trận thật say mới trở về, anh thật sự cảm thấy có lỗi, anh không thể bảo vệ cô, không thể khuyên ngăn bạn mình làm tổn thương cô
Nếu cho anh một cơ hội anh nhất định không nhường nhịn Gia Hào.

Anh sẽ giành lấy cô bảo vệ cô, không để cô chịu tổn thương
La Hoàng Nhi nhốt mình trong phòng mấy ngày liền, cô không chấp nhận được việc Mạc Tư Thần đã mất, cô càng không thể tin được Ngọc Diệp đã không còn, bọn họ vừa mới đây cùng cô ăn tối vui vẻ thế mà, sao mọi chuyện lại trở nên như vậy chứ
“ ting...ting...ting ”
Tiếng tin nhắn vang lên khiến Hoàng Nhi ngẩn mặt lên liếc nhìn điện thoại, cô liền cầm điện thoại lên xem

Là tin tức Tần Gia Hào và Lý Khả Hân sẽ kết hôn, được trợ lý của Tư Thần gửi đến, ở bên dưới còn có dòng tin nhắn của anh ta
[ La tiểu thư tôi muốn trả thù cho Thiếu Gia và cả Tiểu Thư nhà chúng tôi, dù cô ấy không còn nhưng tôi cũng không muốn để người khác dưới danh phận của cô ấy mà gây ra chuyện ác, tôi nhất định đòi lại công bằng cho tiểu thư nhà chúng tôi.

Cô có muốn cùng tôi đều tra không? ]
Hoàng Nhi đọc xong liền bừng tỉnh, đúng vậy Khả Hân đang sống dưới cái tên Mạc Gia Uyên.

Cô ta đang lấy đi cái tên của bạn cô, cô nhất định phải đòi lại công bằng cho Tiểu Diệp, trả thù cho Mạc Tư Thần
Cô phải thật tỉnh táo để cùng trợ lý của anh điều tra, phải cho bọn họ trả giá đắc, phải đòi lại tất cả những gì bọn họ đã nợ Mạc Gia Uyên và Mạc Tư Thần
Nghĩ xong cô liền gửi lại dòng tin nhắn ngắn gọn [ Được! ]
Bên kia cũng nhanh chóng trả lời không một chút chậm trể
[ Được vậy cô chuẩn bị đi, tôi sẽ sang đón cô đến tổng bộ Mạc Thần để điều tra ở đây mọi người sắp tra ra rồi ]
Hoàng Nhi nhận được tin nhắn xong liền tức tốc đi thay đồ đợi trợ lý Tư Thần đến đón.
( Bắt đầu về sau tớ gọi Ngọc Diệp là Gia Uyên nhé ).
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 69: 69: Đứa Bé Không Giữ Được


Ở tại nước Pháp xa xôi
Mạc Tư Thần sau nhiều ngày điều trị thì đã tỉnh lại, còn Gia Uyên vẫn hôn mê, cô được đặt nằm cạnh Mạc Tư Thần
Mạc Tư Thần nhìn xung quanh hình như đây không phải bệnh viện, mà là một căn biệt thự thì phải, suy nghĩ còn chưa dứt thì cánh cửa phòng mở ra
Người bước vào không ai khác là Từ Hàn Vũ, Mạc Tư Thần nhìn anh ta chăm chăm vẻ mặt đầy nghi ngờ
“ Anh tỉnh rồi ” Từ Hàn Vũ lên tiếng, anh vừa nói vừa bước lại giường của Gia Uyên nhìn lấy cô gái nhỏ này
“ Cậu là ai? ” Mạc Tư Thần không biết anh là ai, sao lại cứu lấy bọn họ
“ Tôi là bạn của Gia Uyên là hàng xóm cũ của bà anh ” Từ Hàn Vũ cũng không ngần ngại mà nói ra
Mạc Tư Thần gật gù đã hiểu, anh liền chuyển sang nhìn Gia Uyên, không hiểu sao cô vẫn chưa tỉnh, không biết tiểu bảo bối có sao không?
“ Em ấy khi nào mới có thể tỉnh lại ” Mạc Tư Thần không nhìn Hàn Vũ chỉ mở miệng hỏi

“ Cô ấy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đứa bé lại không giữ được.

Bác sĩ nói cô ấy sẽ tỉnh lại sớm thôi ” Hàn Vũ vén tóc của cô gái nhỏ ra phía sau gáy, anh còn nắm lấy tay cô xoa xoa
Mạc Tư Thần nghe đến đứa bé không giữ được tai liền ù đi, nếu Gia Uyên tỉnh lại chắc chắn em ấy sẽ rất đau khổ, em ấy đã cố gắng giữ lấy đứa bé, đứa bé chính là ánh sáng duy nhất mà Gia Uyên có được, liệu em ấy có chấp nhận được hay không?
“ Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cả hai người lại thành như thế này? ” Hàn Vũ lên tiếng hỏi, hôm đó anh vừa về nước lại phải bay về đây ngay
“ Em ấy bị bắt cóc, một phần cũng là do tôi luyên lụy đến em ấy ” Mạc Tư Thần vẻ mặt hối lỗi, tức giận có, hối lỗi có, hận thù có.

Anh nhất định sẽ khiến bọn họ trả giá khi khiến em gái anh trở nên thế này
Hàn Vũ im lặng không nói, anh biết Tư Thần là anh của Gia Uyên.

Anh cũng đã cho người điều tra mọi chuyện như thế nào, anh sẽ trả lại họ từng thứ một
Sau 3 ngày dài đằng đẵng trợ lý của anh và Hoàng Nhi đã tra ra được toàn bộ, đến cuộc ghi âm thoại của Khả Hân khi nhờ Hứa Kiệt và cả việc cô ta mang thai.

Tất cả dữ liệu bọn họ điều có.

Khi biết mọi chuyện Hoàng Nhi không ngừng tức giận cả người cô toả ra sát khí bức người
Bây giờ chỉ còn đợi đến ngày vạch trần Khả Hân ra đòi lại danh phận cho Gia Uyên, trả thù cho Tư Thần.

Đột nhiên Hoàng Nhi nhớ ra gì đó liền lấy điện thoại ra tìm lại mail cũ
Đúng rồi đoạn clip ở khách sạn của cô ta, đọn clip mà cô lén quay được cảnh cô ta ân ái trên giường với người khác, Hoàng Nhi liền nhếch mép cười nham hiểm đưa đoạn clip cho trợ lý của anh
Cô nhất định khiến Khả Hân không còn đường lui, khiến Khả Hân thân bại danh liệt.
Tần Gia Hào đang ở công ty ký tệp hồ sơ, mấy tuần nay anh ăn ngủ không ngon, hôm nào cũng uống rượu đến say khướt mới về, có khi lại chẳng về biệt thự với Khả Hân mặc dù ngày cưới sắp đến.

Dư Nhất Minh bây giờ cũng không nhìn mặt anh, Trần Khiêm thì khuyên ngăn anh đừng ủ rũ nữa, chỉ cần k tìm thấy xác thì vẫn còn hi vọng.

Trần Khiêm cũng không ngừng cho người điều tra mọi chuyện
Đột nhiên anh mở ngăn tủ ra lấy ra lá bùa mà bà của Gia Uyên đã mai cho anh.

Thì tấm ảnh của Gia Uyên liền rơi ra từ hộc tủ của anh, tấm ảnh cô đang miệt mài vẽ tranh, nụ cười của cô cũng thật tươi, nụ cười của cô như ánh mắt trời chiếu sáng, thật tinh khiết, thật dịu dàng, tựa như muốn chiếu sáng mọi sự đen tối trong trái tim Gia Hào
Tần Gia Hào ngắm nhìn tấm ảnh, càng ngắm laik càng cảm thấy đau lòng, anh cảm thấy tim mình cứ nhói lên theo từng cơn, anh dùng tay vuốt lên gương mặt của cô

“ Tiểu Diệp! Tôi nhớ em rồi, thật sự rất nhớ.

Em về đi được không? Tôi sắp phát điên đến nơi rồi ”
Ngày nào Tần Gia Hào cũng mong Trần Khiêm đến báo cho anh nghe rằng, Tiểu Diệp của anh còn sống, Tiểu Diệp của anh chưa chết.

Nhưng hi vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu.

Cô thật sự chết rồi? Cô thật sự không còn bên cạnh anh nữa rồi ?.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 70: 70: Nếu Chết Đi Anh Nhất Định Sẽ Hỏi Ông Trời


Lý Khả Hân rất vui vẻ tất bật chuẩn bị cho hôn lễ của cô ta và Gia Hào.

Còn Gia Hào vẫn đợi chờ tin tức của Ngọc Diệp trong vô vọng, chẳng để ý gì đến hôn lễ sắp diễn ra
Từ việc thử váy cưới, chọn nơi diễn ra hôn lễ, chọn tông màu, chọn hoa đều là Khả Hân chọn, cô ta cũng không để ý gì đến việc anh không quan tâm đến hôn lễ, chỉ cần được làm phu nhân của Tần Thị là cô ta đã có thể xung túc cả đời
Ở chổ Hoàng Nhi mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ đợi thời cơ nữa là xong việc, người của Mạc Tư Thần làm rất nhanh gọn vì bọn họ đều muốn trả thù cho Thiếu Gia nhà họ và cả Tiểu Thư chưa kịp nhìn thấy mặt của họ
“ La tiểu thư! Cô nghĩ ngơi đi mọi việc còn lại cứ để tôi lo liệu là được ” Trợ lý của Tư Thần nhìn Hoàng Nhi tất bật cùng họ điều tra mọi chuyện chẳng chịu nghĩ ngơi
“ Tôi không sao.

Chỉ cần ngủ một xíu là được ” Hoàng Nhi lắc đầu tỏ vẻ không sao, chỉ cần vạch mặt được Khả Hân thì cô mới yên tâm nghĩ ngơi được, con người của cô ta quá độc ác chuyện gì cũng có thể làm ra
Ở phía bên kia Mạc Tư Thần và Từ Hàn Vũ đang chăm sóc cho Gia Uyên, và đồng thời cũng điều tra về việc cô bị bắt cóc
Là do Khả Hân làm, Từ Hàn Vũ càng không ngờ cô bé năm đó chơi chung với Gia Uyên lại trở thành con người đáng sợ như bây giờ
Trong khi cả hai đang suy nghĩ thì ngón tay của Gia Uyên khẽ cử động khiến Từ Hàn Vũ giật mình quay lại nhìn cô, liền thấy cô nhíu mày khó chịu
“ Gia Uyên! Em tỉnh rồi, để anh gọi bác sĩ đến khám cho em ” Từ Hàn Vũ hiện lên nét mặt dịu dàng vui vẻ, và hạnh phúc nói với cô
“ Tiểu bảo bối của em, có sao không ? ” Câu hỏi của Mạc Gia Uyên khiến Tư Thần và cả Hàn Vũ đơ người mất một lúc, trầm mặt nhìn cô
Mạc Gia Uyên nhận ra giọng nói của Hàn Vũ và cả Mạc Tư Thần nhưng sao cô hỏi hai người họ lại im lặng? cả hai người họ trầm mặt im lặng không nói gì liền khiến cô cảm thấy bất an lấy tay đặt lên bụng, nhưng sao cảm giác lạ thế này, cô không còn cảm nhận được tiểu bảo bối của cô nữa, không còn cảm nhận được nữa rồi
“ Gia Uyên! Tiểu bảo bối mất rồi ” Mạc Tư Thần thấy cô như vậy liền lên tiếng nói.

Từ Hàn Vũ cũng im lặng xem thái độ của cô
Mạc Gia Uyên nghe xong như chết điếng, bảo bối mất rồi? Bảo bối thật sự mất rồi sao? Là cô làm luyên lụy đến bảo bối.

Là cô hại chết con mình, càng suy nghĩ nước mắt lại càng rơi ra, cô biết làm sao đây? Cô biết cố gắng vì cái gì nữa đây?

Từ Hàn Vũ lau nước mắt cho cô liền dịu dàng cất tiếng “ Gia Uyên! Là tiểu bảo bối không có duyên với chúng ta, em đừng quá đau lòng, đợi em khoẻ hơn một chút chúng ta sẽ chữa trị mắt cho em ”
Gia Uyên quẹt tay lên mắt sao đó lạnh lùng nói “ Em biết rồi.

Em muốn ở một mình hai anh có thể ra ngoài không? ” là Khả Hân là cô ta hại cô mất đi tiểu bảo bối, cô nhất định không tha thứ
“ Nhưng em....!” Mạc Tư Thần định lên tiếng thì Hàn Vũ liền chặn lại
“ Được bọn anh ra ngoài ” Nói xong Hàn liền lôi Mạc Tư Thần đi ra ngoài, nếu bây giờ càng nói sẽ càng khiến cô đau lòng
Mạc Gia Uyên nét mặt bây giờ chẳng còn dịu dàng, thay vào đó rất trầm tĩnh, cô phải chữa trị mắt sao đó quay về tìm Tần Gia Hào và cả Lý Khả Hân bắt họ trả giá vì hại chết con cô.

Mạc Gia Uyên cô nhất định không tha thứ cho bất kỳ ai trong câu chuyện này
Đến cuối cùng mất đi ánh sáng, mất đi tiểu bảo bối, mất đi gia đình, mất đi người mình yêu thương, ngay cả tình đầu cũng chỉ là lừa dối, ông trời là muốn trêu đùa cô sao? Ngài muốn biến con thành ác quỷ sao? Nếu như thế ngài có sẵn lòng đứng về phía con không? Tại sao lại đối xử với cô như thế

Cả Từ Hàn Vũ và Mạc Tư Thần ở phía ngoài nhìn vào căn phòng có cô, trước khi cô tỉnh lại bọn anh đã tìm được người thích hợp hiến giác mạc cho cô, chỉ cần cô khoẻ lại liền có thể phẩu thuật ngay
Cả hai người đều đau lòng, Từ Hàn Vũ chứng kiến Gia Uyên lớn lên, chứng kiến cô hồ nhiên vui vẻ, tốt bụng hiền lành, hoà đồng luôn yêu thương những người xung quanh.

Tại sao bây giờ anh lại không thể nhìn thấy những thứ đó, ông trời làm vậy chẳng phải ác với cô gái nhỏ này quá sao? Cướp đi tất cả mọi thứ mà cô trân trọng và yêu quý nhất, khiến cô trở nên như bây giờ
Nếu sao này chết đi Hàn Vũ anh sẽ hỏi ông trời tại sao lại đối xử với cô gái nhỏ của anh như vậy? Tại sao khiến cô đau khổ như thế này.

Anh thích cô, chẳng ai biết? Anh từ nhỏ đến tận bây giờ một lòng một dạ với cô cũng chỉ mình anh hay..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 71: 71: Vạch Trần


Cuối cùng ngày diễn ra hôn lễ cũng đến, ngày mà Khả Hân chờ đợi và Hoàng Nhi, Dư Nhất Minh cũng đợi.

Khả Hân chẳng hay biết chuyện gì sẽ diễn ra cô ta vẫn rất vui vẻ ở trong căn phòng của cô dâu
Còn Tần Gia Hào từ đầu đã không để ý hay quan tâm gì đến hôn lễ này, từ ngày Ngọc Diệp không còn thì cảm giác của Gia Hào với mọi thứ xung quanh chẳng có cảm xúc gì
Người của Hoàng Nhi và cả Dư Nhất Minh đã chuẩn bị xong tất cả, hai người họ không hợp tác chỉ là mỗi người một kế hoạch nhưng lại có chung một mục đích
Đến giờ cử hành Tần Gia Hào đã đứng trên bục sẵn, Lý Khả Hân với vẻ mặt vui vẻ tươi cười hạnh phúc bước đến bên cạnh anh.

Vì là đám cưới của Tần Tổng nên khách khứ cũng rất đông
Giây phút cha xứ cất giọng đọc ra lời thề xong Tần Gia Hào còn chưa kịp trả lời thì phía trên màng hình lớn phát ra chiếc clip ân ái, tiếng r*n r* vang lên khiến Khả Hân bàn hoàn mà ngay cả Tần Gia Hào cũng bất ngờ

Người còn gái bên trong chiếc clip đó không ai khác là Lý Khả Hân, Tần Gia Hào anh nhìn ra được.

Khả Hân lúc này mặt cắt không còn giọt máu hoảng loạn la hét
“ Người đâu tắt nó.

Tắt nó mau đi ”
Lời cô ta nói chẳng ai để ý.

Bên dưới đều là khách đến dự không ngừng phỉ bán, sỉ nhục, cười nhạo, chê bai cô ta khiến cô ta càng hoảng loạn hơn
Tần Gia Hào lúc này ánh mắt trở nên đục ngầu nhìn cô ta vì tức giận, bao nhiêu danh dự, bao nhiêu mặt mũi của anh bị Khả Hân làm cho mất hết rồi, đây là cô gái mà anh yêu sao? Đây là người anh bỏ mấy năm tìm kiếm sao? Anh thật sự không ngờ Khả Hân lại là một người như vậy
“ Gia Hào! Xin anh hãy tin em, không phải em thật sự không phải em mà ” Khả Hân không ngừng khóc lóc vì cô ta biết nếu anh biết sự thật cô ta chỉ còn con đường chết
“ Câm miệng.

Mọi chuyện như vậy mà cô còn nói không phải cô sao? Tôi thật sự không ngờ cô con người như vậy đấy ” Tần Gia Hào gạt mạnh tay cô ta ra khỏi người mình khiến cô ta ngã nhàu xuống, lạnh lùng lên tiếng
“ Xin anh tin em không phải em ” Khả Hân vẫn cố gắng đứng dậy nói với anh
Chiếc clip vẫn phát và mọi người vẫn bàn tán xôn xao phía dưới.

Lúc này Tần Gia Hào chẳng quan tâm đến ai nói gì, trong lòng anh bây giờ rất tức giận, như quả bom sắp nổ đến nơi vậy
Khách khứa còn chưa được dời đi hết thì cánh cửa lớn mở ra La Hoàng Nhi khoác lên mình một chiếc váy màu đen, lộng lẫy.

Gương mặt không một chút cảm xúc bước vào càng khiến mọi người xôn xao hơn
Phía sau Hoàng Nhi còn có người của Mạc Tư Thần.

Bọn họ đến đây là tìm Khả Hân để tính sổ.

La Hoàng Nhi bước chân vẫn rất kiên định đầy lạnh lùng đi đến gần Khả Hân càng khiến cô ta sợ hãi hơn
Tần Gia Hào nhìn Hoàng Nhi nghi hoặc anh biết cô là bạn của Ngọc Diệp chỉ là không biết hôm nay cô đến đây là có chuyện gì
Hoàng Nhi đứng trước mặt Tần Gia Hào và cả Lý Khả Hân mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý

Hoàng Nhi còn chưa kịp lên tiếng thì bên ngoài tiếp tục là Dư Nhất Minh bước vào, ánh mắt anh như muốn giết người, lạnh lùng bước vào, phía sau còn có Trần Khiêm và Mộ Ý Thư và những vệ sĩ khác càng khiến cho mọi chuyện khó đoán hơn và khách khứa cũng bàn tán trầm trồ không ít
Mộ Ý Thư thật ra không biết chuyện gì cả, không biết Ngọc Diệp đã không còn, mấy tháng qua cô cứ mãi theo đuổi Trần Khiêm đến tận bây giờ vẫn không được, hôm nay đến là vì mẹ anh bắt cô cùng anh đi dự hôn lễ của Tần Gia Hào lúc đầu có hơi bất ngờ, nhưng sau khi nghe Hoàng Nhi nói Gia Hào và Ngọc Diệp đã ly hôn rồi thì cô mới ngợi ra nhưng vẫn không biết Ngọc Diệp ở đâu
Dư Nhất Minh dùng ánh mắt sắc bén như muốn đòi mạng đến đứng trước mặt Khả Hân, anh vừa điều tra được chuyện rất quan trọng, vừa biết được tất cả mọi chuyện.

Chỉ có Tần Gia Hào là vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra sắc mặt vẫn vô cảm không thay đổi
Còn Khả Hân thì khác mặt cô ta bây giờ tái mét không một chút máu.

Trước mặt cô ta là bạn thân Ngọc Diệp, La Hoàng Nhi còn có một người thích Ngọc Diệp là Dư Nhất Minh cả hai người họ mang một sát khí rất lớn như thể đến đây để giết cô ta vậy khiến cô ta không ngừng rung rẩy dùng ánh mắt nhìn qua Gia Hào nhưng Tần Gia Hào lại chẳng lộ ra bất cứ cảm xúc nào và cũng chẳng nhìn đến cô ta.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 72: 72: Vạch Trần


Bốn con người đối mặt với nhau, La Hoàng Nhi không nhanh không chậm, cầm chiếc điều khiển khiến chiếc clip tắt đi nhưng lại chuyển sang đoạn ghi âm khác
Đoạn ghi âm mà Khả Hân nhờ Hứa Kiệt loại bỏ Ngọc Diệp vang lên, từng lời nói của Khả Hân rõ mồn một.

Tần Gia Hào nghe xong liền tức giận mà bóp nát cả chiếc ly thủy tinh khiến mãnh vỡ cứa vào tay chảy máu
“ Lý Tiểu Thư cô làm như vậy không thấy có lỗi với lương tâm cô sao? ” La Hoàng Nhi không nóng không lạnh nói sắc mặt Hoàng Nhi không dễ chịu chút nào
“ Cô nói gì vậy tôi không hiểu? ” Lý Khả Hân vẫn ra vẻ không biết gì, cô ta quay sang cầu cứu Gia Hào
“ Gia Hào xin anh hãy tin em, em làm mọi chuyện cũng vì quá yêu anh mà thôi ” Khả Hân khóc lóc nắm lấy tay Gia Hào
Tần Gia Hào sắc mặt lạnh như băng gạt thẳng tay cô ta ra lạnh lùng lên tiếng “ Sao con người của cô lại độc ác đến thế? ”

“ Này Lý Tiểu Thư và cả Tần Tổng hai người kết hôn tôi không quan tâm.

Tôi đến đây là muốn Lý Tiểu Thư trả lại thân phận cho Ngọc Diệp nhà chúng tôi.

Cô biết Ngọc Diệp là ai mà phải không? ” La Hoàng Nhi giọng càng ngày càng sắc lạnh, nhưng vẫn chậm rãi lên tiếng
Khách khứa ở dưới không biết sảy ra chuyện liền được một phen nháo nhào
“ Cô ta là ai làm sao mà tôi biết được ” Khả Hân đối mặt với Hoàng Nhi vẫn rất cứng rắn
“ Vậy sao? Vậy Lý Tiểu Thư có biết Mạc Gia Uyên không? Người bạn thuở nhỏ của cô? Bị cô cướp mất cái tên Mạc Gia Uyên? ” La Hoàng Nhi cố kiềm nén không đánh cô ta mà nói
Tần Gia Hào như một có tiếng nổ trong đầu vậy.

Mạc Gia Uyên? Khả Hân không phải Gia Uyên sao? Anh nhầm người rồi sao?
“ Ý cô nói Mạc Gia Uyên không phải cô ta ” Tần Gia Hào lúc này mới lên tiếng, mắt nhìn Hoàng Nhi chỉ tay vào Khả Hân mà hỏi
“ Mạc Gia Uyên cái tên này là cái tên mà mẹ của Ngọc Diệp đã đặt cho cậu ấy, anh nghĩ người như Lý Khả Hân xứng đáng mang cái tên đó sao? ”
Tần Gia Hào đứng đờ người ra, chã lẽ Ngọc Diệp lại là Gia Uyên năm đó sao? Nếu như vậy anh đã làm gì rồi? Đã hành hạ Gia Uyên của anh như thế nào rồi? Anh thật sự không còn nhớ nổi nữa

“ Tần Gia Hào xin anh tin em, em mới là Gia Uyên nếu em không phải thì tại sao lại phải cất công tìm người hiến giác mạc cho anh làm gì chứ? Là em yêu anh nên em mới như thế xin anh hãy tin em ” Khả Hân không ngừng lắc đầu nước mắt dàng dụa cầu xin Gia Hào
“ Chátttt ”
Tiếng bạt tay vang lên là Hoàng Nhi tát Khả Hân khiến cô ta loạn choạng xém ngã.

Hoàng Nhi thật sự không kiềm nén nổi nữa rồi cô thật sự tức giận rồi
“ Cô nói là cô hiến mắc cho anh ta? Đôi mắt của anh ta là của Mạc Gia Uyên của chúng tôi hiến cô ở đây dám ngang ngược nói là cô tìm người hiến? ”
Hoàng Nhi quay sang Tần Gia Hào đang đứng đơ người nhìn mọi chuyện diễn ra trước mắt “ Tôi nói cho anh biết đôi mắt này của anh là do Gia Uyên cậu ấy hiến, cậu ấy nói là gia đình cậu ấy mắc nợ anh, một đôi mắt thì có là gì? Anh biết không lúc hiến mắt cho anh cậu ấy con đang mang thai con của anh đấy, tôi đã khuyên cậu ấy nhưng cậu ấy không nghe, cậu ấy nói sau khi hiến xong sẽ cùng con của mình rời đi, sẽ sống một cuộc sống thật hạnh phúc cùng bảo bối của cậu ấy.

Nhưng sắp đến ngày đó rồi, chính người đàn bà độc ác này hại chết cậu ấy, hại chết tiểu bảo bối của cậu ấy.

Hại chết cả anh trai của cậu ấy.

Sao anh lại có thể ngu ngốc tin người đàn bà này vậy Tần Tổng? ”
Hoàng Nhi vừa nói vừa đau lòng cho bạn mình, còn Mộ Ý Thư lúc này càng không hiểu chuyện gì xảy ra, chuyện Ngọc Diệp là Mạc Gia Uyên thì cô biết vì trước đó Hoàng Nhi đã nói, nhưng Gia Uyên chết là sao vậy?
“ Hoàng Nhi cậu nói gì vậy? Gia Uyên cậu ấy sao lại chết chứ? ” Lúc này Mộ Ý Thư mới đi lên phía trên nhìn Hoàng Nhi thắc mắc hỏi
“ Mạc Gia Uyên cậu ấy chết rồi bảo bảo cũng đi theo cậu ấy rồi, cả Mạc Tư Thần anh trai cậu ấy cũng không còn nữa ” Hoàng Nhi ánh mắt tràn ngập nước nhìn Mộ Ý Thư mà nói
Mộ Ý Thư bất động, trong khi cô đang chạy theo tình yêu thì người bạn thân của cô đã không còn, sao mọi chuyện lại như vậy? Sao không một ai nói cho cô biết hết vậy?.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 73: 73: Vạch Trần


“ Tần Gia Hào! Tôi hận cậu, hận cậu ngày hôm đó đã không lựa chọn cứu cô ấy, hận cậu làm tổn thương cô ấy.

Nhưng tôi lại càng hận bản thân mình hơn vì đã không thể bảo vệ cô ấy.

Lúc tôi điều tra được Ngọc Diệp là Mạc Gia Uyên tôi đã muốn nói nhưng lúc đó quá muộn rồi, cô ấy không còn nữa rồi.

Đứa con của cô ấy bảo vệ cũng chẳng còn nữa ” Nhất Minh kế bên lúc này mới lên tiếng, anh biết Tần Gia Hào sẽ ân hận, ân hận cả đời này, nhưng bản thân anh lại chẳng thể bảo vệ được Gia Uyên để cô ấy mang theo nuối tiếc mà mất đi
Mọi người càng nói ánh mắt Tần Gia Hào càng tức giận, anh thuận tay cầm lấy khẩu súng của người vệ sĩ kế bên chỉa thẳng vào đầu của Lý Khả Hân rống lên từng chữ

“ Tại sao hả? Tại sao cô lại hại chết cô ấy? Cô ấy chưa một lần làm gì đến cô? Tại sao? Tại sao lại làm vậy? ”
Khả Hân nhìn anh đầy sợ hãi, anh bây giờ như con quỷ Satan vậy, ánh mắt đỏ hết cả lên vì tức giận.

Là cô ta hại chết Gia Uyên của anh là cô ta hại chết đứa con chưa chào đời của anh
“ Vì nó là người anh yêu nhất không phải sao? Em làm tất cả cũng chỉ vì yêu anh, sao anh không nhìn thấy? Anh nói em hại chết nó nhưng không phải ngày hôm đó là anh chọn bỏ lại cô ấy sao? ” Khả Hân sợ hãi nước mắt không ngừng rơi lên tiếng
Tần Gia Hào tức giận bỏ súng xuống, con người độc ác này hại chết cô gái của anh, hại chết con anh nếu một phát súng bắn chết cô ta thì quá nhẹ nhàng, làm sao so sánh được với những gì mà Gia Uyên đã phải chịu đựng
“ Trần Khiêm cậu cho người đưa cô ta về Tần Môn đi, nhất định khiến cô ta Sống Không Bằng Chết ”
Câu cuối của Gia Hào rống lên từng chữ một như muốn nhấn mạnh, anh nhất định khiến cô ta thê thảm đến chết đi sống lại
Lý Khả Hân bị mang đi không ngừng dãy dụa la hét, không cam tâm mà cầu xin anh
Hoàng Nhi và Mộ Ý Thư cũng không nán lại mà rời đi sau đó, vì cô biết lọt vào Tần Môn chẳng ai có thể sống sót cả.

Mộ Ý Thư thất thần bước ra về cô thật sự không ngờ chỉ trong một ngày mà xảy ra nhiều chuyện đến vậy, Gia Uyên không còn nữa rồi chẳng còn ai cùng cô vui vẻ ăn lẩu nữa rồi, chẳng còn ai để cô tâm sự mỗi tối
Còn Hoàng Nhi không muốn ở lại nơi chán ghét này, lấy lại được thân phận của Gia Uyên là một chuyện, chuyện tiếp theo là Thiên Long trả thù cho Mạc Tư Thần
Khách khứa cũng chẳng ai ở lại, ở đó bây giờ chỉ còn Tần Gia Hào và Dư Nhất Minh.

Tần Gia Hào ngồi sụp xuống nước mắt anh rơi rồi, đây là lần thứ hai anh khóc thê thảm như thế này sao khi ba mẹ anh mất
Là anh hại chết Gia Uyên rồi, hại chết đứa con của mình
Cô ấy ở ngay trước mắt anh như thế, sao anh lại không nhận ra chứ, sao anh lại vì hận thù mà làm tổn thương cô ấy.

Anh thật sự hận bản thân mình, sao anh lại không chịu chấp nhận tình cảm của cô ấy khiến cô ấy ra đi mà không hề biết trong lòng anh cũng đã rất yêu cô, chỉ vì hận thù gia đình mà anh đã chính tay hại chết cô gái nhỏ của mình
“ Gia Uyên anh sai rồi! Tần Gia Hào này hối hận rồi, thật sự hối hận rồi ” Tần Gia Hào không ngừng nói lên mấy câu hối lỗi ân hận
Dư Nhất Minh thật sự muốn đấm chết anh, nhưng nhìn anh như vậy lại có chút không nỡ, vì Nhất Minh anh hiểu rõ Gia Hào hơn ai hết, anh đứng nhìn Tần Gia Hào chậm rãi lên tiếng
“ Tôi đã nói hi vọng cậu sau này đừng hối hận.

Cậu trả thù cái giá cậu phải trả là mất đi cô ấy mất đi đứa con của mình.

Từ nay về sau không ai vì cậu mà năm lần bảy lượt chấp nhận tổn thương để được bên cậu.

Người con gái yêu thương cậu nhất mặc cho cậu xem cô ấy là công cụ trả thù, trút mọi hận thù lên người cô ấy bây giờ không còn nữa rồi.

Cô ấy sẽ không ở lại bên cậu nữa ”
Dư Nhất Minh nói xong cũng rời đi, cả đại sảnh lớn như thế chỉ còn lại một mình Tần Gia Hào, Tần Gia Hào anh đầu đội trời chân đạp đất, nhưng bây giờ biết ân hận rồi, biết dằn vặt bản thân rồi.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 74: 74: Ân Hận


Từ hôm sự thật được phơi bày ra, hôm nào Tần Gia Hào cũng chìm trong men rượu, anh cũng chẳng thèm đến công ty.

Một tay Trần Khiêm giúp anh lo liệu
Tần Gia Hào không về biệt thự lớn, mà trở về căn nhà ngoài ngoại ô mà lúc trước anh và Gia Uyên đã cùng nhau ở, cùng nhau vui vẻ, cùng nhau hạnh phúc, trên tay anh làm tấm ảnh của Mạc Gia Uyên cô.

Ánh mắt anh nhìn vào tấm ảnh rất dịu dàng, không ngăn được anh liền lẩm bẩm
“ Vợ ơi! Anh sai rồi! Anh hối hận rồi vợ ơi ”
Anh dường như vẫn chưa chấp nhận được việc Gia Uyên không còn, cô đi rồi, mang con của bọn họ theo rồi, cô không ở bên cạnh anh nữa
Tần Gia Hào ngồi dựa vào bức tường trong căn phòng của cô mà uống hết chai này đến chai khác, mọi thứ ở đây vẫn như vậy chỉ tiếc là cô gái của anh không còn ở đây nữa rồi
Dư Nhất Minh anh thật sự rất giận, nhưng cũng thể bỏ mặc Tần Gia Hào.

Anh lái xe đến thẳng căn nhà của họ, đi thẳng vào bên trong tìm Gia Hào

Mở cửa phòng ra mùi rượu liền xộc thẳng vào mũi khiến Nhất Minh nhíu mày, nhìn chai rượu rỗng đầy cả sàn thế này không biết tên chết tiệt đó đã uống bao nhiêu rồi.

Nhất Minh nhìn một vòng căn phòng liền bắt gặp Tần Gia Hào đang dựa vào tường liền đi thẳng lại nắm lấy cổ áo anh, tức giận đấm vào mặt anh khiến Tần Gia Hào ngã nhàu ra
Dư Nhất Minh tiếp tục nắm lấy cổ áo anh quát lớn “ Tần Gia Hào cậu muốn chết phải không? Lý Khả Hân còn chưa giải quyết xong bây giờ cậu thê thảm thế này sao? ”
“ Cậu nói xem nếu bây giờ tôi xuống dưới cùng mẹ con Gia Uyên thì cô ấy có tha thứ cho tôi không? ” Tần Gia Hào không đánh trả lại Nhất Minh chỉ dùng ánh mắt lờ đờ nhìn Nhất Minh nói, anh thật sự nhớ cô, rất nhớ cô, anh muốn đi đến gặp cô, gặp con của bọn họ.

anh sợ Gia Uyên ở một mình sẽ rất sợ hãi, cô ấy còn sợ bóng tối, nếu không có anh cô ấy sẽ khóc nấc lên mất
“ Cậu đừng hòng! Cậu tỉnh táo lại đi cậu nghĩ Lý Khả Hân còn chưa giải quyết xong thì Gia Uyên có tha thứ cho cậu không hả? ” Dư Nhất Minh nghe anh muốn chết theo cô thì càng tức giận hơn
Tần Gia Hào im lặng mất một lúc mới lên tiếng “ Cô ấy không còn nữa rồi! Tôi biết phải làm sao đây ”
“ Cậu phải sống, phải sống trong ân hận cả đời này.

Cậu làm ơn tỉnh táo lại mà nhìn xem.

Lâm Nghị, Khả Hân, Tống Thanh, Thiên Long còn cả Tần Thị và Tần Môn.

Cậu muốn nó sụp đổ lắm sao? Cậu mau dẹp cái bộ dạng thê thảm này rồi giải quyết mọi chuyện đi.

Ngày mai tôi sẽ đợi cậu ở Tần Môn nếu cậu mang bộ dạng này đến tôi nhất định đánh chết cậu ” Dư Nhất Minh lắc đầu ngao ngán buông anh ra rồi bỏ đi một nước một
Tần Gia Hào ngồi dựa vào thành giường im lặng, Nhất Minh nói đúng anh phải trả thù cho vợ con anh, phải khiến những kẻ liên quan phải sống không bằng chết, phải để bọn họ trải qua cảm giác đau gấp trăm ngàn lần, Lâm Nghị, Thiên Long, Khả Hân từng người từng người một anh nhất định không bỏ qua cho bất kỳ ai
Tần Gia Hào ánh mắt lạnh lùng, cả gương mặt không một chút cảm xúc, cả người toát ra toàn là hơi lạnh với sát khí.

Đột nhiên anh nhìn tấm ảnh của cô dịu dàng nói, anh chưa bao giờ cảm thấy nhớ cô nhiều như bây giờ
“ Vợ đợi anh nhé! Anh đi trả thù cho em và con.

Anh sẽ về sớm với em được không? Nhất định phải đợi anh, anh sẽ về với mẹ con em ” Tần Gia Hào nói xong liền đứng bật dậy cất tấm ảnh vào ngăn tủ rồi sao đó cầm thấy một bộ đồ mới, bước vào phòng tắm thay rồi chỉnh chu lại bản thân.

Liền rời đi lái xe đến Tần Môn mang một màu đen u ám đến đó, anh phải tỉnh táo để hành hạ bọn họ, để chơi đùa cùng bọn họ.

Mạc Gia Uyên của anh là bị họ hại chết, hại chết cả đứa con của anh và cô.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 75: 75: Hành Hạ


Tần Gia Hào lái xe đến Tần Môn thì đã thấy Dư Nhất Minh cũng đến, hai người họ nhìn nhau không nói một lời nào mà bước vào trong
Đáng lẽ ra sẽ đợi ngày mai, nhưng Tần Gia Hào lại muốn khiến Khả Hân sống không bằng chết nên trên đường lái xe đến đã gọi cho Dư Nhất Minh cùng đến
Cả hai người họ bước vào bên trong nơi giam Khả Hân, thuộc hạ gặp hai anh bọn họ đều cuối đầu chào.

Riêng Trần Khiêm đã túc trực ở công ty nên không thể đến ngay được, thuộc hạ lấy ghế cho anh và Dư Nhất Minh ngồi xuống, Tần Gia Hào vắt chéo chân ánh mắt sắc lạnh nhìn Khả Hân, còn Dư Nhất Minh thì ngã người ra sau ghế đợi xem
Lý Khả Hân vừa thấy Tần Gia Hào liền khóc lóc cầu xin “ Gia Hào xin anh tha cho em, nể tình em bên cạnh anh xin anh hãy tha cho em được không? Là Hứa Kiệt hại chết Gia Uyên em không biết gì hết xin anh ”
Nghe cô ta nói Tần Gia Hào liền khó chịu ra mặt, lạnh lẽo lên tiếng “ Cô bảo tôi tha cho cô? Cô hại Gia Uyên của tôi chết kể cả đứa con chưa chào đời của tôi cũng mất? Đôi mắt cô ấy cho tôi cô cũng cướp công cơ mà ”
“ Em không có xin anh....xin anh hãy tha mạng cho em ” Khả Hân liên tục lắc đầu cầu xin anh, nhưng Tần Gia Hào chẳng một chút lung lay vẫn một màu lạnh lẽo vô cùng
“ Cắt lưỡi cô ta đi lời nói của cô khiến tai tôi bẩn mất ” Tần Gia Hào vu vơ buông cô lời lạnh lẽo, ánh mắt sắc lạnh đầy hận thù trong đó

Lý Khả Hân nghe anh nói xong liền sợ hãi, mặt cắt không còn giọt máu, cô ta bất giác buông ánh mắt đề phòng.

Nhưng dù thế nào thì lời Tần Gia Hào đã nói chẳng ai dám cãi, thuộc hạ của anh liền đến giữ cô ta lại, một người cầm dao thẳng tay cắt đi lưỡi cô ta, tiếng hét cuối cùng của Lý Khả Hân nghe vô cùng chói tai
“ Áaaaaaaaaaaa ”
Đến nổi khiến Dư Nhất Minh lấy tay xoa cái tai bé nhỏ của mình.

Tần Gia Hào mặt không chút gợn sóng nhìn Khả Hân đau đớn máu đầy cả miệng chảy lang đến cả cổ trắng ngần của cô ta
“ Tôi nhất định không để cô chết dễ dàng như vậy đâu.

Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết ” Tần Gia Hào nhìn cô ta nằm dưới nền máu đầy đau đớn mà nói
“ Thả chuột vào cho cô ta.

Xong chuyện nhớ gọi bác sĩ nhất định không để cô ta chết ” Tần Gia Hào nói xong liền đứng lên rời đi, không quay đầu lại, hôm nay chỉ là khởi đầu cho việc hành hạ, sẽ còn những ngày sau nữa.

Dư Nhất Minh thấy hết chuyên cũng đi theo sau, với tính cách của Tần Gia Hào đây chỉ là mới bắt đầu chắc chắn sẽ khiến Khả Hân người không ra người ma không ra ma
Thuộc hạ của anh không dám chậm trể liền thả 50 con chuột vào phòng giam của cô rồi rời đi.

Khả Hân nhìn những con chuột đầy hoảng hốt đứng lên chạy đến cửa đập mạnh vào, máu trên miệng cô ta vẫn cứ chảy, nhìn những con chuột chạy ra chạy lại không ngừng khiến cô ta run rẩy lên ....
Tần Gia Hào không nán lại mà quay về ngay, anh còn ghé ngang tiệm bánh trứng mua về.

Lúc trước Gia Uyên rất thích ăn báng trứng, có lần cô không ngó đến anh muốn từ bỏ tình cảm, anh liền mua bánh về dụ dỗ cô.

Nhưng anh làm như thế vì muốn cô thích anh sau đó đau khổ.

Người con gái đó một lòng với anh đến mức chấp nhận bên cạnh anh dù có chuyện gì xảy ra, dù cho anh có đối xử với cô thế nào, hành hạ cô ra sao, hay luôn làm cô tổn thương thì cô ấy vẫn bên cạnh và tha thứ cho anh
Tần Gia Hào anh sẽ dùng đôi mắt cô cho, thay cô nhìn những thứ đẹp đẽ nhất trên đời này.

Anh cầm hộp bánh trứng bước vào nhà, chẳng hiểu sao vừa bước vào miệng anh đã vô thức thốt lên

“ Vợ ơi! Anh về rồi ”
Tần Gia Hào nói xong lại đơ người một lúc, nếu là lúc trước cô sẽ rất vui vẻ nếu anh gọi như vậy, nhưng bây giờ chẳng ai đáp lại câu nói của anh, cô không còn ở đây nữa rồi ,không còn chạy ra cầm lấy bánh trứng anh mua nữa rồi
Anh như một thói quen, hay vô thức, trong anh Gia Uyên vẫn chưa chết, ăn cơm anh lúc nào cũng có hai cái chén một cái của anh, cái còn lại là cô, đến đi ngủ anh cũng ngắm nhìn tắm ảnh của cô đến mức ngủ quên mỗi lần như vậy anh lại cảm thấy như có cô bên cạnh.

Nhiều đêm anh còn khóc vì cảm thấy có lỗi với cô nữa
“Gia Uyên em chưa chết phải không? Em về được không? Anh sai rồi...thật sự sai rồi.

Anh rất nhớ em ”.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 76: 76: Dyan


2 năm sau ở Pháp
Mạc Gia Uyên sau khi được hiến giác mạc, nhìn lại được ánh sáng, nhưng cô không còn vui vẻ, dịu dàng như trước đây, mà rất lạnh lùng vô cảm.

Gia Uyên sau khi trở về gặp lại cậu mợ của mình, cô rất vui vẻ, thậm chí cậu mợ của cô còn đá Mạc Tư Thần sang một bên
Không những xinh đẹp, mà sau khi cô lấy lại được ánh sáng, cô đã trở thành nhà thiết kế độc quyền của MTU.

Cô rất ít tham gia các buổi tiệc, hoặc những cuộc họp báo của công ty nên chẳng ai biết mặt mũi của cô ra sao chỉ biết cô là Dyan, rất nhiều người biết đến cái tên này, cả trong và ngoài nước
Những buổi biểu diễn thời trang cô điều đến, chỉ ra không ra mặt, mà âm thầm quan xát tất cả mọi thứ.

Rất nhiều công ty đã muốn mời cô về làm việc cho mình, nhưng cô từ lâu đã nói chỉ làm việc cho MTU, những bộ thiết kế của cô rất độc đáo, giản dị nhưng lại rất sang trọng và thu hút được nhiều sự chú ý và để tâm của khách hàng, thậm chí có những chiếc váy chỉ được sản xuất giới hạng mà rất khó để mua được
“ Uyên Nhi! Hàn Vũ đến tìm con ” Mợ của cô ở dưới nói vọng lên, lúc đầu cô đã muốn chuyển ra ngoài sống riêng, nhưng cậu mợ cô chẳng ai đồng ý cả.

Cô cảm thấy rất hạnh phúc khi vẫn có người yêu thương cô

“ Vâng con xuống ngay đây ạ ” Gia Uyên trên người mặc một chiếc quần bò ôm sát đôi chân thon dài của cô, ở trên cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng trông rất giản dị.

Tuy là nhà thiết kế nhưng cô vẫn thích kiểu cách giản dị này hơn
Cô vội chạy xuống, thưa dì rồi sau đó mới rời đi.

Hàn Vũ đã ở trước đợi cô “ Xin lỗi đã để anh phải đợi ”
“ Không sao! Chúng ta đi thôi ” Hàn Vũ xoa đầu Gia Uyên sau đó cả hai mới lên xe rời đi
Hàn Vũ muốn đưa Gia Uyên đi ăn, nhưng tất nhiên Mạc Tư Thần không yên tâm để em gái của mình đi một mình rồi, nhất quyết đòi theo.

Hàn Vũ cũng đành bất lực
Bọn họ đến một nhà hàng sang trọng, trong căn phòng vip cả hai người họ đa số đều gọi những món Gia Uyên thích.

Hàn Vũ còn cẩn thận dặn nhân viên một lát mang sữa dâu lên cho cô
“ Anh vừa mới biết được Khả Hân bị Tần Gia Hào hành hạ đến mức sống không bằng chết, sau khi biết được sự thật.

Cô ta còn bị cắt lưỡi, bây giờ sống chết ra sao thì không rõ ” Từ Hàn Vũ nhẹ nhàng lên tiếng, anh sau khi biết được cũng không ngờ Tần Gia Hào lại tàn nhẫn đến vậy
Mạc Gia Uyên bất giác dừng động tác của mình lại, mặt không một chút cảm xúc nói “ Vậy sao? Tàn nhẫn thật ” câu nói của cô như chẳng mảy may quan tâm đến những gì Tần Gia Hào làm
Mạc Tư Thần ngồi kế bên không ngừng gấp thức ăn cho cô “ Uyên Nhi, em tính thế nào? ” từ lúc xảy ra chuyện đến tận bây giờ.

Gia Uyên rất ít nói, âm thầm làm tất cả mọi chuyện mà không nói với bất cứ ai
“ Mạng của con em nhất định em sẽ đòi ” Gia Uyên chỉ buông ra một câu ngắn gọn không một chút cảm xúc, mà còn rất lạnh lẽo
Mạc Tư Thần và Từ Hàn Vũ tự khắc hiểu ý cô, chỉ cần cô muốn thì như nào cũng được, bọn anh sẽ phía sau bảo vệ cô, giúp cô bằng tất cả những gì mình có.

Mạc Gia Uyên cũng im lặng cũng không nói gì, cô nhất định quay lại đòi tất cả thậm chí, không bao lâu nữa đâu
****
Tần Gia Hào đến tận bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận việc Gia Uyên không còn.

Từ lúc không có cô, những cô gái đến gần anh đều phải trả giá rất đắt, lúc nào cũng mang một màu u ám đến công ty.

Ở hắc đạo thì tàn nhẫn vô cùng, xử lý cực kỳ thẳng tay
Anh đang ngồi trong phòng làm việc thì Trần Khiêm cầm một tập hồ sơ đi vào đưa cho anh.

Trần Khiêm cũng là đại thiếu gia thế mà lại phải làm trợ lý cho tên chết tiệt này
Ba mẹ anh bắt anh về quảng công ty của gia đình nhưng anh nói anh muốn ở lại giúp Tần Gia Hào chứ thật ra anh là đang muốn trốn tránh việc lấy vợ Mộ Ý Thư vẫn chưa từ bỏ được ý định theo đuổi anh
“ Gia Hào! Đây chính là những thông tin mà tôi khảo sát thị trường ở các nước khác ” Trần Khiêm để xuống bàn làm việc của Tần Gia Hào
Trên máy đang hiện lên bài báo viết về nhà thiết kế bí ẩn Dyan, đến tận bây giờ không ai biết mặt.

Trần Khiêm không để ý còn đưa cho anh thêm một sấp hồ sơ
“ Đây chính là những gì tôi đều tra được về Dyan nhà thiết kế bí ẩn độc quyền của MTU ” nghe Trần Khiêm nói Dyan lúc này Tần Gia Hào mới quay sang nhìn tập hồ sơ rồi mở ra xem
Trong hồ sơ không có ảnh, chỉ có vỏn vẹn vài ba dòng sơ lượt về bản thân và gia đình.

Nhưng MTU có phải nghe nó quen quen không nhỉ? Đúng rồi là công ty của Mạc Tư Thần
Tần Gia Hào đột nhiên trầm ngâm một lúc.

Thấy Tần Gia Hào im lặng Trần Khiêm mới lên tiếng nói tiếp “ Nghe nói tháng sau Dyan sẽ bay sang để tham gia vào bộ sưu tập mới của chi nhánh MTU ở đây ”
“ Ùm tôi biết rồi ” Tần Gia Hào chỉ nhàn nhạt nói.

Dyan sao? Dyan....Dyan cái tên này cứ cho anh cảm giác nó như nào ấy
Tần Gia Hào liền gạt mọi thứ sang một bên, anh thật sự cũng muốn biết mặt mũi cô ta ra sao mà có thể giúp MTU lớn mạnh như vậy khi không có Mạc Tư Thần.

Nếu Gia Uyên của anh còn thì bây giờ xem ra cô cũng đã trở thành nhà thiết kế rồi, đó là ước mơ cả đời của cô mà
“ Gia Uyên anh nhớ em ”.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 77: 77: Trở Về


“ Uyên Nhi con muốn về đó thật sao? ” Mợ của cô vẻ mặt lo lắng hỏi cô, với bà cô như đứa con gái nhỏ không thể không bao bọc
“ Mợ đừng lo con chỉ về giải quyết một chút chuyện rồi sẽ quay lại mà ” Gia Uyên nắm lấy tay bà ân cần nói, mợ thương cô như con gái, cô xem mợ như mẹ mình vậy.

Cô biết xa cô bà sẽ lo lắng không ngui, nhưng cô có việc giải quyết không thể không về
“ Ừm con nhớ giữ gìn sức khoẻ.

Con xem còn cần gì không để mợ sắp xếp giúp con ” Bà xoa xoa đầu Gia Uyên nói, thật sự sẽ rất nhớ cô
“ Dạ con đã sắp xếp xong hết rồi ạ chỉ đợi đến ngày mai là bay thôi ” Mạc Gia Uyên mỉm cười nói với bà
Lần này cô về nhất định đòi lại tất cả cho con cô, bọn họ hại bảo bối của cô mất như vậy sao cô có thể tha thứ?
Ngày mai không chỉ một mình Gia Uyên trở về mà còn có Tư Thần, Hàn Vũ về cùng.

Bọn họ là không yên tâm để cô đi một mình, xuốt ngày cứ xem cô như một đứa nhóc lên ba vậy
****
Trong phòng làm việc của Tần Gia Hào.

Trần Khiêm vừa đưa cho anh thư mời đến dự buổi tiệc của MTU vào ba ngày nữa, nghe nói lần này Dyan cũng đến.

MTU là công ty lớn ngang ngửa cả Tần Thị
“ Nghe nói lần này Dyan đến đây, cũng sẽ đến dự buổi tiệc của MTU ” Trần Khiêm ngồi trên sofa nhâm nhi ly rượu nói
“ Ùm tôi biết rồi ” Tần Gia Hào chỉ nhàn nhạt vang lên một câu
Anh không biết đột nhiên có cảm giác hối thúc anh nhất định phải đến dự buổi tiệc này, nếu không nhất định sẽ hối hận.

Tại sao vậy nhỉ? Nhưng anh lại tò mò muốn biết mặt thật của Dyan
Tần Gia Hào trong đầu dâng lên suy nghĩ Gia Uyên chưa chết, Gia Uyên của anh còn sống.

Mỗi ngày anh đều trở về căn nhà của anh và cô, cọ vẽ, những bút màu mà cô trân trọng đều được để y nguyên, thậm chí chỉ cần cho ra mắt mẫu màu mới dù đắt hay khó mua thế nào anh cũng có để cho cô
*****
Tại sân bay 3 con người hai nam bước ra từ cánh cửa.

Gia Uyên chỉ mặc quần thun dài, phía trên là chiếc áo hoodie còn đội thêm chiếc mũ lưỡi trai.

Tư Thần cũng chỉ mặc chiếc áo sơ mi với quần tây âu.

Hàn Vũ thì khác anh cũng mặc hoodie chỉ là khác màu với Gia Uyên
Mạc Gia Uyên bước đến hít một hơi không khí nơi này.

Đột nhiên ánh mắt của cô trở nên lạnh lùng, nơi này toàn là đau khổ.

Lần này quay lại cô nhất định đòi lại tất cả
“ Chúng ta đi thôi ” Mạc Tư Thần đến gần cô vỗ vai một cái rồi nói
“ Ùm ” Mạc Gia Uyên chỉ gật đầu
Cả ba người lên xe quay trở về khách sạn.

Gia Uyên nhìn những thứ xung quanh xem có thay đổi gì không? Nhưng vẫn thấy moi thứ vẫn như xưa, không có gì thay đổi, đường phố vẫn tấp nập, vẫn hối hả như thường ngày
Kế hoạch bây giờ chỉ mới bắt đầu thôi, cô sẽ cho bọn họ nếm thử mùi thất bại là như thế nào.

Lần này không do dự, không đọng lòng, cô đây nhất định khiến bọn họ sống không bằng chết, sẽ khiến những gì họ đã làm với cô và tiểu bảo bối phải trả giá đắc
Gia Uyên không chợp mắt tí nào, đến khách sạn liền nhận phòng rồi đi thẳng lên.

Hàn Vũ và Tư Thần mỗi người một phòng riêng, Hàn Vũ không muốn cô vì thù hận đánh mất bản thân, nhưng lain không biết làm gì giúp cô.

Chỉ đành phía sau ủng hộ cô làm
Mạc Tư Thần lần này nhất định khiến Thiên Long xoá sổ khỏi hắc đạo, Tống Thanh nhất định phải sống không bằng chết vì dám hãm hại em gái anh
Cô vừa vào phòng đã ngã lưng ngay, hôm nay quá mệt mỏi, chỉ muốn ngủ một giấc cho khuây khỏa, cô đã đợi ngày này lâu rồi.

Ngày mà cô có thể tự tin trả thù cho bảo bối của cô.

Gia Uyên chỉ định ngã lưng một tí ai ngờ mí mắt lại sụp xuống khiến cô vì mệt mà ngủ thiếp.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 78: 78: Mạc Tư Thần Chưa Chết


Mạc Gia Uyên từ sáng đã chuẩn bị mọi thứ cho buổi biểu diễn thời trang diễn ra vào buổi tiệc chúc mừng liên hoan cuối năm của MTU.

Tối nay cũng là lúc mà Mạc Tư Thần trở lại làm người đứng đầu MTU sau một thời gian che dấu bản thân
“ Anh định thế nào với Hoàng Nhi? ” Mạc Gia Uyên đột nhiên nhớ ra Hoàng Nhi rất thích Tư Thần nếu cậu ấy biết Tư Thần còn sống chắc chắn sẽ rất vui
“ Anh cũng không biết.

Ở bên cạnh anh chỉ sợ cố ấy sẽ gặp nguy hiểm ” Mạc Tư Thần không phải không có tình cảm với Hoàng Nhi chỉ sợ Hoàng Nhi bên cạnh anh sẽ gặp nguy hiểm
Mạc Gia Uyên im lặng, cô không biết phải nói như thế nào.

Cô biết thân phận thật sự của Mạc Tư Thần nó thật sự nguy hiểm, xung quanh toàn là kẻ thù chỉ đợi nắm được điểm yếu liền hành động
Từ Hàn Vũ từ bên ngoài bước vào, từ xa đã thấy Tư Thần và Gia Uyên ngồi nói chuyện ở phòng ăn.

Anh đi lại ngồi xuống cạnh cô như một thói quen sau đó mới chậm rãi lên tiếng

“ Em chuẩn bị mọi chuyện xong hết chưa ”
“ Mọi thứ xong hết rồi ạ ” Mạc Gia Uyên cẩn thận gật đầu trả lời Hàn Vũ
“ Ùm vậy tối anh sẽ đón em ” Từ Hàn Vũ cũng dịu dàng nói với cô
“ Vâng em cảm ơn ” Mạc Gia Uyên mỉm cười nói, cô thật sự mắc nợ Hàn Vũ nếu không có anh, có lẽ cô đã chết từ lâu rồi, anh là người luôn chăm sóc cô xuốt mấy năm qua.

Cô nhận ra tình cảm của anh chứ, chỉ là không có cách nào để chấp nhận
Mạc Tư Thần ngồi đối diện khoé môi giật giật, thật hết nói nổi
****
Tần Gia Hào và cả Trần Khiêm, Dư Nhất Minh cũng đã chuẩn bị đến bữa tiệc, bọn họ thật sự tò mò nhan sắc thật của Dyan.

Muốn đến xem xem rốt cuộc nhà thiết kế bí ẩn độc quyền của MTU là như thế nào
Thấy sắc mặt của Tần Gia Hào không tốt, Trần Khiêm liền lên tiếng hỏi “ Cậu làm sao thế? ”
“ Không sao! Đi thôi ” Tần Gia Hào liếc mắt nhìn đồng hồ rồi lạnh lùng nói
Bọn họ thay cùng nhau bước vào xe, rồi lái đến bữa tiệc của MTU
Bên này Hàn Vũ cũng vừa lúc đón Gia Uyên, cả hai đang trên đường đến buổi tiệc.

Trên người Gia Uyên mặc một chiếc váy đen cúp ngực, váy dài ngang đuồi cô phía sau tà váy dài hơn một tí, dài gần đến đầu gối.

Nhìn thì rất đơn giản nhưng trông rất sang trọng, và khi kết hợp với dáng người của cô và gương mặt xinh đẹp ấy lại càng tôn lên được nét đẹp của cô
Tại buổi tiệc mọi thứ đang diễn ra rất bình thường, Hoàng Nhi hôm nay được chọn làm người mẫu biểu diễn cho bộ sưu tập cuối năm của Dyan.

Cô cũng vui vẻ nhận vai trò này, mà thật ra người chọn cô chính là Dyan
Mạc Tư Thần và Mạc Gia Uyên cùng Từ Hàn Vũ đứng ở một góc, đứng nhìn bộ sưu tập cuối năm của Dyan được biểu diễn.

Giây phút Hoàng Nhi khoác lên mình chiếc váy dạ hôi màu tím, màu tím mộng mơ, màu tím chung thủy được Hoàng Nhi thể hiện rất xuất sắc.

Mạc Tư Thần đứng ngay người nhìn chăm chăm Hoàng Nhi đang biểu diễn trên sàn không chớp mắt
Bổng nhiên có tiếng ồn ào từ ngoài cửa của mọi người.

Cả ba đồng loạt quay qua thì người đứng hình là Mạc Gia Uyên.

Tần Gia Hào, Trần Khiêm, Dư Nhất Minh lần lượt bước vào buổi tiệc, khiến không biết bao nhiêu cô gái nhìn ba người họ không chớp mắt
Mắt của cô dán chặt lên người Tần Gia Hào, trông anh ốm đi rồi thì phải, vẫn là gương mặt đó, lạnh lùng không một chút cảm xúc, là người g**t ch*t tình yêu của cô, là người làm tổn thương cô.

Mạc Gia Uyên đứng ngây ra nhìn Tần Gia Hào bước vào
Từ Hàn Vũ vừa thấy anh cũng không quá bất ngờ, anh quay sang nhìn Gia Uyên đang đứng ngây ra đó, giây phút đó anh biết được trong lòng của cô vẫn còn Gia Hào một vị trí cố định chỉ dành cho Gia Hào, anh chỉ biết mỉm cười xót xa, anh biết cô không có tình cảm với mình, những việc cô làm chỉ là để trả thù
“ Bây giờ tôi sẽ giới thiệu cho người về người sắp tới sẽ điều hành toàn bộ MTU ” Vị MC cất tiếng lên nói, giọng anh ta văng vẳng khiến cô giật mình quay lại hiện tại
Bên dưới mọi người đều tò mò muốn biết người đó là ai.

Mạc Tư Thần lúc này mới chậm rãi bước lên sân khấu với bộ âu phục đen đầy sang trọng, anh bước lên trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

Mà người bất ngờ nhất chính là Hoàng Nhi cô đứng đó trơ mắt nhìn anh.

Mạc Tư Thần là Mạc Tư Thần anh ấy còn sống, anh ấy chưa chết...!Tư Thần của cô còn sống, nước mắt Hoàng Nhi rơi ra vì sự vui mừng, là hạnh phúc khi anh vẫn còn sống
Mạc Tư Thần gật đầu chào mọi người, còn xoay người nhìn Hoàng Nhi mỉm cười một cái khiến con tim cô đập liên hồi.

Lúc này anh cầm mic lên cất giọng
“ Xin chào mọi người! Tôi là Mạc Tư Thần sắo tới sẽ là người đều hành MTU vì trong khoản thời gian qua tôi có chút chuyện nên không thể điều hành MTU.

Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ MTU trong thời gian qua ”
Mọi người bên dưới vỗ tay không ngừng, chúc mừng cho anh, có những người vừa thấy Tư Thần đã muốn đem con gái mình dâng hiến cho anh, nhưng tiếc quá Mạc Tư Thần không cần họ
Bọn người Tần Gia Hào cũng không khỏi bất ngờ, chẳng phải Mạc Tư Thần chết rồi sao? Sao đột nhiên lại đứng đây? Nếu vậy chẳng lẽ Gia Uyên cũng còn sống sao?
Trong đầu Tần Gia Hào trong đầu đặt ra vô vàng câu hỏi không biết nên vui hay buồn, nhưng hi vọng việc cô còn sống lại tăng mãnh liệt hơn.

.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 79: 79: Em Hận Anh Sao


Mạc Gia Uyên sau khi Tư Thần phát biểu xong liền mỉm cười vui vẻ.

Mạc Gia Uyên liền bước vào nhà vệ sinh chỉnh lại trang điểm của bản thân một chút, nhìn thấy Hoàng Nhi vui vẻ như vậy cô cũng cảm thấy vui lây
Lúc bước ra không cẩn thận liền va phải ai đó, Mạc Gia Uyên liền xoa đầu lùi lại
“ Xin lỗi tôi không cố....”
Giây phút cô ngước mặt lên nhìn, liền khiến cô điếng người.

Bốn mắt nhìn nhau, là Tần Gia Hào ánh mắt của cô liền chuyển sang sắc lạnh nhìn anh.

Còn Tần Gia Hào nhìn thấy cô liền cảm thấy vui mừng, Gia Uyên của anh không chết, cô vẫn đang đứng trước mặt anh.

Chỉ là ánh mắt cô nhìn anh không còn là sự dịu dàng như trước
“ Em....Uyên Nhi em còn sống.

Em thật sự chưa chết ” Tần Gia Hào đột nhiên kéo lấy cô ôm vào lòng, miệng không ngừng nói giọng điệu có chút vui mừng và hạnh phúc
“ Anh làm cái gì vậy? Buông tôi ra ” Mạc Gia Uyên giật mình dùng sức đẩy anh ra, khó chịu lên tiếng
“ Tôi còn sống thì sao? Chúng ta có liên quan đến nhau sao? ” Cô mỉm cười đầy khinh bỉ, cô định không chạm mặt anh ta, nhưng xem ra ông trời cho cô gặp anh ta hơi sớm nhỉ

“ Anh....!” Tần Gia Hào với ngữ điệu lạnh lùng của cô có chúng đơ người, không nói nên lời
“ Anh xin lỗi, xin lỗi em vì tất cả ” Anh lúc này mới hạ giọng nói với cô, ánh mắt dành cho đầy sự dịu dàng và thê lương
“ Xin lỗi vì chuyện gì? Vì biết tôi là Mạc Gia Uyên? Hay vì những tổn thương anh ban cho? Anh xin lỗi rồi có thể khiến bảo bối của tôi sống lại không ” Mạc Gia Uyên sắc mặt không chút gợn sóng nhìn Tần Gia Hào đầy lạnh lùng nói
Từng câu nói của như ngàn nhát dao đâm xuyên qua tim anh, cô nói đúng là anh làm tổn thương cô, là anh hại chết bảo bối.

Nhưng chỉ cần cô tha thứ anh sẽ bù đắp cho cô, không hận thù gia đình cô.

Sẽ đền bù những tổn thương mà anh đã gây ra
“ Em hận anh sao? ” Tần Gia Hào nhìn thẳng vào mắt cô nói
Mạc Gia Uyên có hơi bất ngờ nhưng không chút do dự nói “ Đúng tôi hận anh, rất hận anh là đằng khác.

Anh hài lòng chưa? nếu hài lòng rồi thì tôi xin phép đi trước ”
Cô nói rồi lách qua người anh bước đi.

Tần Gia Hào xoay người nắm lấy tay cô.

Khiến Gia Uyên dừng bước rút tay cô ra khỏi tay anh sau đó liền không ngoảnh đầu lại nữa, cô không hiểu tại sao lại cảm thấy tim mình nhói lên một cách rất khó chịu.

Bây giờ cô rất muốn trở về khách sạn không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa
Tần Gia Hào đứng nhìn bóng lưng của cô, anh từng nói chỉ cần được nhìn thấy cô bình an là được.

Nhưng thấy rồi anh lại không cam tâm để cô rời xa mình, muốn bù đắp cho cô
Từ Hàn Vũ thấy cô đi lâu như vậy mới quay lại liền hỏi “ Em làm gì lâu vậy? Không khoẻ sao? ”
“ Ùm em hơi mệt chúng ta về được không? ” Mạc Gia Uyên gật đầu nói với anh
La Hoàng Nhi và Mạc Tư Thần gặp lại nhau thì cô liền ôm chầm lấy anh mà khóc, Mạc Tư Thần nhìn cô như vậy có chút xót xa.

Hoàng Nhi khóc vì vui mừng
“ Ngoan đừng khóc nữa ướt hết cả áo anh rồi ” Mạc Tư Thần xoa đầu Hoàng Nhi vỗ về cô
“ Hức....hức anh còn sống sao không nói em biết một tiếng hả ” Hoàng Nhi lúc này lại quay sang trách móc anh
“ Anh có chuyện riêng.

Ngoan không khóc mai anh dẫn em đi gặp Uyên Nhi được không? ” Mạc Tư Thần bất lực mỉm cười nhìn Hoàng Nhi nói
Hoàng Nhi bất ngờ hơn nữa hỏi lại “ Thật sao? ”
Mạc Tư Thần gật đầu chắc nịch nhìn Hoàng Nhi.

Sau đó anh mới lái xe đưa Hoàng Nhi về nhà, anh thật sự không biết thế nào.

Anh không muốn Hoàng Nhi gặp nguy hiểm nhưng cũng không nỡ đẩy cô đi ra xa mình.....
 
Back
Top Bottom