Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 20: 20: Cô Ấy Là Người Tôi Tìm Kiếm


Ngọc Diệp vì chưa lành hẳng nên không thể đến trường nhưng hôm nay cô nghe quản gia nói anh đi công tác về, cô vừa vui vừa không biết sẽ đối mặt với anh như thế nào
Lâm Ngọc Diệp đi đến siêu thị mua rất nhiều đồ về nấu cho anh, cô cùng quản gia nấu ăn rất vui vẻ rôm rả trong bếp
Cuối cùng cũng nghe tiếng xe của anh về cô liền cởi tạp dề chạy ra cửa nhưng hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều, anh ôm eo một cô gái rất xinh đẹp thân hình ba vòng đầy đủ anh còn cẩn thận kéo vali cho cô ấy nhìn rất ân cần dịu dàng
Tần Gia Hào lướt qua cô như một người vô hình mặc kệ cô đứng đó trơ mắt nhìn anh cùng cô ấy đi vào ánh mắt cô và cô gái đó vô tình va vào nhau đột nhiên cô cảm thấy rất quen thuộc như đã gặp đâu đó rồi
Đến khi bọn họ lướt qua cô vào phòng khách thì cô vẫn đứng đó lao đi những giọt nước mắt.

Đến khi giọng anh vang lên
“ Cô còn đứng đó mau vào dọn cơm cho cô ấy dùng đi ”
Ngọc Diệp chỉ biết lặng lẽ quay lại cúi xuống gật đầu sau đó vào bếp dọn thức ăn, đáng lẽ ra đây là những món cô nấu cho anh cô nhìn nó chỉ biết mỉm cười đầy chua chát
“ Tôi dọn cơm rồi hai người xuống dùng bữa đi ” Ngọc Diệp đi lên phòng khách cẩn thận gọi anh và cô gái ấy
Cô gái đó nhìn cô rồi quay sang ôm lấy cánh tay anh hỏi “ Cô ấy là...”

“ Là vợ trên danh nghĩa ”
Tần Gia Hào đáp lại cô ấy một câu rất nhỏ nhẹ đầy sự dịu dàng nhưng đối với Ngọc Diệp đó là một nhát dao rất sâu
“ Cô ấy là Lý Khả Hân người tôi tìm đợi một khoản thời gian nữa tôi và cô sẽ ly hôn ” Tần Gia Hào nhìn Ngọc Diệp nói rõ mồn một giọng nói cũng không dịu dàng như nói với cô gái ấy.

Chẳng hiểu sao khi Tần Gia Hào nói ra điều này lại cảm thấy rất khó chịu
Cô ngước lên nhìn Tần Gia Hào rất lâu vì cô biết không lâu nữa cô và anh xa nhau cô sẽ không còn nhìn thấy anh nữa
Bị Ngọc Diệp nhìn chằm chằm không rõ lí do liền khó chịu nhưng chưa kịp nói thì Ngọc Diệp đã lên tiếng trước
“ Tôi biết rồi hai người vào dùng bữa đi ”
Nói xong Ngọc Diệp liền quay lưng đi không một lần ngoảnh đầu lại vì nước mắt cô đang rơi.

Tần Gia Hào cũng cảm thấy ngực trái nhói lên một cái khi nhìn vào bóng lưng của cô
Tần Gia Hào không nói gì cùng Lý Khả Hân vào trong dùng bữa
Còn Ngọc Diệp vừa bước vào phòng liền ngồi xuống dựa lưng vào cửa phòng che miệng khóc cô khóc đến thê lương, khóc rất nhiều nơi ngực trái này của cô đau vô cùng
Cô cầm lấy tấm ảnh bà và mẹ cô ngồi nhìn họ rất lâu.

Cô thật sự nhớ cô của ngày trước.

Khi đó cô lúc nào cũng ngây thơ vui đùa.

Chứ không như cô bây giờ hở tí là tiêu cực hở tí là khóc
Cô khóc đến mức thiếp đi dưới nền nhà
Tần Gia Hào đang dùng bữa thì đột nhiên nhìn Lý Khả Hân hỏi “ Sao em lại đổi tên có biết anh tìm em rất cực khổ không ”
Lý Khả Hân liền tỏ vẻ buồn bã nói “ Năm đó gia đình em xảy ra biến cố rất lớn vì không muốn người ba đã bỏ rơi em tìm được nên mới đổi tên.

Thật ra em cũng đợi anh rất lâu, đợi một ngày có thể gặp lại anh ” cô ta vừa nói vừa khóc
Tần Gia Hào liền đau lòng mà lau nước mắt cho cô ta rồi hôn lên trán của cô ta một cái, nhưng chẳng hiểu sao anh lại chẳng có cảm giác quen thuộc, mùi hương nước hoa của cô ta xộc vào mũi của anh liền khó chịu buông cô ta ra chẳng lẽ do rất lâu mới gặp lại nên mới thế này
“ Em cứ thoải mái ở đây anh sẽ làm cho một chiếc thẻ để dành mua đồ khi cần thiết.

Anh đến công ty đây ” Tần Gia Hào nói xong liền rời đi cô ta ở nhà dùng bữa xong liền về phòng
Tần Gia Hào vừa đến công ty đã kể cho Dư Nhất Minh nghe về việc anh đã tìm được Gia Uyên.

Nhất Minh liền vui lây chúc mừng bạn mình nhưng đột nhiên nhớ ra gì đó liền lên tiếng
“ Vậy còn Diệp Diệp cậu định thế nào với em ấy? ” Nhất Minh không muốn Ngọc Diệp tổn thương

“ Dù sao cũng chỉ là công cụ trả thù, sao khi trả được thù tôi sẽ ly hôn với cô ta ” Tần Gia Hào rất bình thản nói ra nhưng sao trong lòng lại khó chịu rồi
“ Cậu nói thật ” Nếu thật sự Gia Hào ly hôn với cô ấy, nếu không có tình cảm với cô ấy chẳng phải anh có cơ hội rồi sao?
“ Đồ tôi chưa chán mong cậu tránh xa ra một chút ” Nhìn Dư Nhất Minh vui ra mặt như thế anh liền cảm thấy khó chịu, cô ta có gì đâu chứ sao lại nhiều người thích quá vậy
Dư Nhất Minh liền im lặng không nói cũng không toả vẻ ra bất cứ biểu cảm gì chỉ là cùng Gia Hào bắt đầu bàn bạc về Lâm Thị vì tìm được Gia Uyên nên kế hoạch thay đổi
Tần Gia Hào muốn đánh nhanh thắng nhanh nên muốn ba ngày bắt đầu kế hoạch đánh sập Lâm Thị và triệt tiêu đường giây á phiện của ông già Lâm Nghị vào đầu tuần sau
Mỗi lần nhắc đến Lâm Nghị ánh mắt Tần Gia Hào lại đỏ lên bởi sự hận thù sâu thẳm trong tim anh.

Anh đã đợi ngày này rất lâu rồi, đợi ngày trả thù cho ba mẹ mình.

Dư Nhất Minh cũng chỉ biết giúp đỡ Tần Gia Hào vì anh biết Tần Gia Hào chưa bao giờ bỏ qua cho ai bất cứ việc gì.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 21: 21: Gặp Chuyện


Hôm nay cô đi học lại ở nhà nhìn họ thân thích cô thật sự không chịu nổi.

Vừa bước ra đã thấy cảnh anh hôn trán cô ấy tạm biệt để đến công ty cô cố gắng bình tĩnh trấn an bản thân rồi lướt qua hai người họ
Tần Gia Hào thấy cô không để ý liền cảm thấy bức rức khó chịu chẳng lí do
Lâm Ngọc Diệp đến được trường như thở phào nhẹ nhõm, nhưng sống mũi đột nhiên lại cay cay.

Nhưng lúc này Mộ Ý Thư, La Hoàng Nhi và cả Chu Hạo Nhiên cũng đang lại gần
Cô liền vờ như không có gì nhưng làm sao qua được ánh mắt của Mộ Ý Thư và La Hoàng Nhi

“ Tiểu bảo bối cậu khóc sao sao mắt lại đỏ thế này ”
Lâm Ngọc Diệp liền vội lắc đầu “ Không khi nảy bụi bay vào mắt tớ lỡ tay dụi vào mắt thôi ”
Tuy ba người kia nhìn cô như không tin nhưng Ngọc Diệp liền nở nụ cười trấn an họ.

Cả bốn người cùng đến lớp
Đến cuối giờ cô đang định về nhưng lại mắc vệ sinh, đành đi đến nhà vệ sinh thì lại thấy đám người Vương Hân và Lâm Như ở đó.

Hai người họ nhìn cô nở một nụ cười đầy nguy hiểm
Cô vừa vào nhà vệ sinh thì bên ngoài nghe tiếng chốt cửa lại, bọn họ là định nhốt cô sao? Đến lúc cô mở cửa đi ra liền không mở được
“ Có ai không...mau thả tôi ra ” Ngọc Diệp cất giọng đến rung rẩy nhưng lại chẳng nhận được hồi đáo gì ngoài tiếng cười thoả mãn của Lâm Như và Vương Hân
Mắt cô bắt đầu ứa ra nước mắt, cô khóc thóc đến thảm thương nhưng lại chẳng ai nghe, bây giờ bên ngoài trời đã sụp tối rối cô phải làm sao đây
“ Hức....hức có ai không cứu tôi với ” Giọng cô ngày một yếu đi
Chu Hạo Nhiên không thấy cô liền đi tìm cả buổi, liền chợt nhớ ra một nơi bản thân chưa tìm, anh lo lắng bước chân càng nhanh hơn, anh sợ cô sẽ xảy ra chuyện
Bước chân ngày càng dồn dập Lâm Ngọc Diệp cô có thể nghe được nhưng cô không thể lên tiếng cô mệt đến sắp ngất đi rồi
Chu Hạo Nhiên thấy cửa bị khoá liền hiểu ra vấn đề, anh gấp gáp trấn an cô “ Tiểu Diệp cậu chịu một chút tớ phá cửa cứu cậu ra ”
Nhưng chẳng nghe cô đáp lại Chu Hạo Nhiên liền bất an hơn, mạnh chân đạp một cái cánh cửa liền bung ra, đập vào mắt anh là thân thể nhỏ bé của Ngọc Diệp đang nằm dưới nền

Chu Hạo Nhiên liền bế cô chạy một mạch định đưa cô đến bệnh viện thì đã gặp Tần Gia Hào ở ngoài gấp gáp đi vào
Tấn Gia Hào gấp gáp còn hơn Chu Hạo Nhiên, nhìn cô nằm gọn trong lòng Hạo Nhiên mà không còn ý thức liền gấp hơn bao giờ hết.

Tần Gia Hào liền đi thẳng lại chổ Hạo Nhiên
“ Đưa cô ấy cho tôi ”
Chu Hạo Nhiên vẫn ôm khư khư cô trên tay khiến Tần Gia Hào khó chịu mắt liền hiện lên tia đỏ gầm từng chữ “ Tôi bảo cậu đưa cô ấy cho tôi ”
Chu Hạo Nhiên dù không muốn nhưng nhìn Tần Gia Hào ánh mắt kiên định lạnh lùng nhìn liền không kiềm được mà đưa cô cho Tần Gia Hào bế đi
Tần Gia Hào khi nảy ở công ty thì trợ lí bảo cô bị Vương Hân và Lâm Như nhốt trong nhà vệ sinh.

Chẳng hiểu sao lúc đó không cần suy nghĩ gì liền cầm áo khoác rồi chạy thẳng đến đây
Anh đưa cô đến bệnh viện, cô được đưa vào cấp cứu nhưng do cô kiệt sức mà ngất đi nên rất nhanh được chuyển đến phòng hồi sức truyền dịch

Tần Gia Hào bên cạnh nhìn cô nhắm mắt nằm đó không kiềm chế được liền đưa tay sờ vào má của cô, có điều cô không bao giờ biết, từ lúc được ngủ cùng cô anh đã quen rồi.

Giữa đêm không ngủ được liền xuống phòng cô nhìn cô một lúc mới đi về phòng.

Anh cảm thấy cô quen thuộc nhưng lại chẳng thể hiểu lí do
Lý Khả Hân đối với anh lâu ngày gặp lại nhưng dù cố gắng đến mấy cũng không thể hoà hợp, với cả mỗi lần ở bên cạnh Khả Hân mùi nước hoa của Khả Hân khiến anh khó chịu nhưng Ngọc Diệp thì khác cô có mùi hương rất nhẹ nhàng không nồng nặc khiến anh rất dễ chịu
Tần Gia Hào liền đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, giọng anh đầy lạnh lùng, mắt còn hiện lên tia đỏ vì tức giận.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 22: 22: Chuyển Nhà


Ở biệt thự
Tần Gia Hào vừa về đã bảo quản gia tuyển thêm người làm, Lý Khả Hân nhìn anh khó hiểu có chuyện gì sao? Cô ta không cầm được lòng mà hỏi
“ Có chuyện gì sao anh ”
“ Từ nay Ngọc Diệp sẽ chuyển sang căn biệt thự nhỏ ở gần vùng ngoại ô sống ” Tần Gia Hào nhìn Lý Khả Hân hôn lên môi cô ta sao đó đáp
Anh đã mua một căn biệt thự ở gần vùng ngoại ô nới đó đến trường của cô sẽ gần hơn là ở biệt thự này với lại Khả Hân mới về anh cũng không muốn thấy Khả Hân khó chịu
“ Nhưng cô ấy là vợ anh sao làm như vậy được, hay...hay là em ra ngoài sống nhé ” Lý Khả Hân bên trong đắc ý nhưng bên ngoài giả vờ vô tội, đáng thương
Tần Gia Hào vừa nhìn đã đau lòng liền xoa đầu cô ta rồi dịu dàng nói “ Em không cần đi đâu hết anh làm như vậy là vì sợ em khó chịu ”
Lý Khả Hân gật đầu ngoan ngoãn nhìn anh khiến Tần Gia Hào rất hài lòng

Hay thật toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối đều được Ngọc Diệp nghe không xót một chữ, khi nảy cô đã trốn ra khỏi bệnh viện vì muốn về nhà, giờ nghĩ lại có lẽ không nên về thì hơn
Cô núp vào cánh cửa lặng lẽ rời đi mà Tần Gia Hào chẳng hề hay biết.

Vậy là cô không thể về đó không thể ngắm nhìn anh mỗi ngày, hoá ra từ đầu đến cuối trong mắt anh cô chẳng là gì cả, khi nảy lúc tỉnh dậy cô còn nghĩ người đến cứu cô hôm qua là Gia Hào nhưng hỏi trợ lí anh thì mới biết là Chu Hạo Nhiên cứu cô
Có phải cô quá ảo tưởng rồi không? Từ đầu đến cuối Gia Hào chưa bao giờ yêu cô, nhưng tình cảm này làm sao buông bỏ đây?
Ngọc Diệp bước từng bước chẳng hiểu sao lại quay lại nghĩa trang, cô ngồi xuống cạnh mộ của bà và mẹ dựa vào như thể đang được dựa vào hai người họ được hai người họ vỗ về
“ Tại sao hai người lại bỏ con một mình vậy, con thật sự rất khổ sở ”
Cô ngồi đó cứ nói ra hết lòng mình vì cô biết bà và mẹ vẫn nghe cô, chỉ là không thể đáp lại cũng chẳng thể an ủi cô được nữa rồi
“ Con không biết bản thân nên làm gì nữa, con thật sự mệt rồi hai người đưa con theo được không? ”
Cô ngồi dựa vào đó mi mắt khép lại vài giọt nước mắt theo hai hàng mi mà chảy dài xuống má, hình ảnh cô gái nhỏ khốn khổ ngồi đó từng cơn gió thổi qua từng tán lá rơi qua khiến khung cảnh đó đẹp hơn nhưng lại mang nét rất đau buồn
Đang ở công ty thì trợ lí gọi nói cô đã rời khỏi bệnh viện từ sớm rồi
Tần Gia Hào liền buông bút mà lái xe tìm cô, nhưng anh cứ lái lại chẳng thể biết được cô ở đâu, anh không biết cô từng đi qua những nơi nào.

Một khoản không vô định anh cứ lái như thế chẳng biết đến đâu, anh thật sự nhận ra dù anh có nắm cô trong tay hành hạ cô đến nhường nào thì cũng không thể biết được thế giới của cô ra sao
Tần Gia Hào liền quay về gọi cho quản lí trích xuất toàn bộ camera ở gần đó mới thấy cô đã về biệt thự, sao đó lại như người vô hồn rời đi địa điểm cuối cùng cô đến là nghĩa trang đến bây giờ vẫn chưa thấy cô rời khỏi đó
Anh liền gấp rút lái xe đến đó, đập vào mắt anh là cô dựa lên bia mộ ngủ rất ngon, lúc cô ngủ nhìn cô thật thuần khiết lại dịu dàng đến lạ thường, nhưng anh liền gạt bỏ suy nghĩ đó ra cô ta mà thuần khiết gì chứ gạ hết đàn ông này đến đàn ông khác mà thuần khiết cái gì cô ta là đê tiện lẳng lơ

Anh lại bế xốc cô lên đặt vào xe rồi lái thẳng đến biệt thự mới ở gần vùng ngoại ô, anh bấm mật mã sao đó liền bế cô lên phòng đặt cô nằm ngay ngắn rồi mới rời đi
Cô tỉnh lại cũng là sáng hôm sau mở đôi mắt nhìn mọi thứ lạ lẫm trước mắt liền cảm thấy mơ hồ, cô liền đi xuống nhà đập vào mắt cô là căn biệt thự không quá lớn cũng không quá nhỏ, đơn giản nhưng lại rất đẹp
Ánh mắt của cô liền rơi ngay người đàn ông ngồi trên sofa đọc báo vừa nhìn tấm lưng đã biết là Gia Hào
“ Từ nay cô sẽ ở đây, đồ đạc tôi đã cho người chuyển đến và sắp xếp hết rồi ” Anh nói xong liền đứng lên rồi rời đi không một cái quay đầu, cô chỉ biết mỉm cười cho qua
Cô đành lên vệ sinh cá nhân rồi đến trường dù sao cũng sắp kết thúc học kì rồi hai năm đại học cuối cùng cũng sắp đến lúc tốt nghiệp rồi.

Tốt nghiệp cô sẽ đi xin việc làm.

Mà nói chứ La Hoàng Nhi nghe nói phải lòng anh nào ngành y bây giờ liền đổi sang khoa khác gia đình có thế lực cũng được đấy
Ngọc Diệp bắt taxi đến trường, Mộ Ý Thư và La Hoàng Nhi nghe Hạo Nhiên nói cô gặp chuyện liền rất lo lắng chạy đến bệnh viện thì lại không thấy cô đâu nữa
“ Tiểu bảo bối cậu nghe gì chưa ” Đột nhiên Mộ Ý Thư hỏi làm cho Ngọc Diệp và Hoàng Nhi quay qua nhìn cô đầy khó hiểu

“ Vương Thị công ty của ba Vương Hân phá sản rồi ” Mộ Ý Thư tự nhiên kể lại
“ Cái gì? ” Cả Ngọc Diệp và Hoàng Nhi liền đồng thanh lên tiếng
“ Sau khi Tiểu Diệp nhập viện thì trên báo đã lan tin về Vương Thị rồi, Diệp Diệp không biết tớ không nói đi kể cả Hoàng Nhi cậu cũng không biết yêu đương riết lú rồi sao ” Mộ Ý Thư bức xúc lên tiếng
“ Thôi tớ về lớp đây ” Tự nhiên bị nhắc đến Hoàng Nhi liền kiếm cớ rời đi
Còn Ngọc Diệp như chìm vào suy nghĩ.

Là ai đã làm Vương Thị phá sản chứ, chỉ mong không phải Tần Gia Hào, cũng đúng hôm đó người cứu cô là Hạo Nhiên không phải Gia Hào nên có lẽ không phải anh đâu.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 23: 23: Hi Vọng Là Em


Cuộc sống của cô đều như vậy tẻ nhạt, có lần cô muốn nhìn thấy anh liền ghé ngang công ty thấy được anh rồi rời đi
Cũng may sân ở biệt thự này vừa thoát mát lại rất đẹp.

Ngọc Diệp liền cầm bút và giấy ra ngồi trên ghế vẽ ra những bức tranh mà cô thích, nhưng dù có cố gắng nhìn thế nào cũng cảm thấy nét vẽ của cô rất buồn
Đang ngồi vẽ thì cô liền nghe tiếng cún con
“ Gâu...gâu...gâu ”
Cô liền lần theo tiếng kêu đó đi đến mở cửa ngoài ra liền thấy một chú chó phốc nhỏ màu trắng rất đáng yêu, không cầm lòng được liền bế lên nâng niu chú chó rất ngoan nằm gọn trong lòng cô
“ Này em bị lạc sao? Chị chưa thấy em bao giờ ”
Cô vừa vuốt tấm lưng mượt mà vừa vô thức mỉm cười nói chuyện với nó, chú cún cũng rất ngoan ngoãn dường như nó rất thích cô thì phải
Cách đó không xa có một người đàn ông đang đi lại chổ cô
“ Cô gì ơi cô có thể cho tôi xin lại chú cún này được không, tôi vừa mới đi mua đồ về đã thấy nó chạy lung tung đâu mất ” Người đàn ông này nhìn cô rất ấm áp lên tiếng
“ À đây sao này anh cẩn thận một chút để bé chạy lung tung rất nguy hiểm ” Ngọc Diệp liền đưa chú cún con lại cho anh rồi nhắc nhở

“ Cảm ơn cô mà cô tên gì vậy? ” Giây phút cô ngước lên nhìn anh trả lại chú cún anh đã mất mấy giây định hình.

Đôi mắt này thật sự rất giống một người quen của anh cả khuông mặt cũng giống, khi nảy anh đã đơ người
“ Tôi tên Lâm Ngọc Diệp ” Ngọc Diệp nói ra tên của mình nhưng mắt lại dán vào chú cún trên tay anh
“ À tôi là Mạc Tư Thần tôi mới chuyển đến xem ra là hàng xóm rồi ” Tư Thần rất vui vẻ nói chuyện với cô họ Lâm sao họ Lâm chẳng lẽ là con gái của kẻ đó?
Ngọc Diệp gật đầu rồi rời đi vào trong nhà
Còn Mạc Tư Thần gọi một cuộc gọi cho quản lí [ Cậu điều tra giúp tôi cô gái tên Lâm Ngọc Diệp ]
Nói xong liền cúp máy rời đi “ Hi vọng là em ”
Ở Tần Thị cả một sấp ảnh được gửi đến tay Tần Gia Hào
Là ảnh của Ngọc Diệp cùng một người đàn ông lạ cười nói vui vẻ ở trước cửa nhà.

Đúng là lẳng lơ đến đó chưa lâu đã có thể gạ được người khác, được lắm Lâm Ngọc Diệp tôi sẽ khiến cô niếm trải được thế nào là phản bội
Tần Gia Hào tức giận bừng bừng rời khỏi công ty lái xe đến bar ngồi uống hết ly này đến ly khác
“ Tôi thật sự nghi ngờ Khả Hân của cậu ”
Dư Nhất Minh một bên không thể tin được anh điều tra bao nhiêu năm không tra được gì.

Vậy mà Gia Hào chỉ đi công tác mấy ngày liền tìm được người
“ Tôi đã tự mình xác nhận cậu không phải lo ” Tần Gia Hào làm sao có thể lầm được chứ huống hồ chi lá bùa đó không phải ai cũng có
Tần Gia Hào uống rượu cùng Nhất Minh đến tận đêm, anh không lái xe về biệt thự với Khả Hân mà lại lái xe đến thẳng gần ngoại ô rồi ngừng xe lại
Bấm mật mã rồi đi thẳng vào trong Ngọc Diệp vẫn đang xem lại tài liệu mà không hay biết, cho đến khi Tần Gia Hào bước đến trước mặt cô mới ngẩn đầu lên vừa thấy anh liền hết hồn
“ Anh...anh sao đột nhiên lại ở đây ”
“ Tại sao tôi lại không được ở đây có phải cô làm chuyện gì sau lưng tôi nên sợ tôi đến đây không hả? ” Tần Gia Hào ép cô xuống sofa đầy tức giận bóp lấy cằm cô lên tiếng

Cô vì đau mà nhắn nhó cố gắng gỡ tay anh ra nhưng không được “ Em...em không có ”
Tần Gia Hào không nói không rằng áp môi mình xuống môi cô hôn ngẫu nghiến chỉ tưởng tượng cô ở bên cạnh người đàn ông khác anh đã muốn nổi điên.

Nghĩ đến cảnh cô cùng người khác lên giường liền không kiềm chế được mà xé rách váy ngủ của cô tay luồn vào n** t* m*t của cô trêu chọc
Tần Gia Hào không một báo trước đâm thẳng vào bên trong cô khiến cô đau đến trợn mắt nước mắt cũng rơi ra.

Chết tiệt sao bên trong cô lại chật như vậy chứ bức anh sắp phát điên rồi
Anh liền lau đi nước mắt của cô rồi nhẹ giọng
“ Ngọc Diệp thả lỏng một chút đừng căng thẳng tôi sẽ nhẹ nhàng ”
Anh áp môi mình xuống di dời sự chú ý của cô thành công khiến bên dưới của cô thả lỏng.

Anh từ từ ra vào bên trong sau đó liền tăng dần lên.

Từ phòng khách đến phòng ngủ anh không biết muốn cô bao nhiêu lần.

Tiếng r*n r* và tiếng gầm gừ của cả hai nghe ái muội làm sao

Mỗi khi anh nghĩ đến cô cùng người khác liền thúc vào bên trong cô một cái rất mạnh
“ Dừng lại em...em đau quá ” Ngọc Diệp chịu không nổi liền nỉ non anh nhưng anh nào có nghe thấy
“ Tôi thật sự muốn biết cơ thể này cô đã cho bao nhiêu người động vào rồi ” Tần Gia Hào đột nhiên nói một câu sau đó liền ra vào mạnh mẽ bên trong cô
Câu nói của anh liền khiến cô quên luôn cả đau, anh nói vậy là sao chứ, ý của anh là cô phóng túng cùng người đàn ông khác sau.

Ngọc Diệp quên đi luôn nổi đau thể xác có lẽ nổi đau trong lòng vẫn đau hơn
Tần Gia Hào vì uống rượu vì tức giận mà không nhận ra được sự khốn khổ trong đôi mắt cô đang nhìn anh.

Anh cứ như thế cho đến khi cô ngất đi dưới thân anh, anh mới ôm cô vào lòng.

Anh sẽ không bao giờ biết được thù hận sẽ khiến anh của sau này khổ sở khiến anh ân hận dây dứt mãi và cũng có thể khiến anh mất đi người mình cần.......
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 24: 24: Hay Là Em Muốn Anh Đến Gặp Tần Thiếu


Sáng cô thức dậy cả cơ thể đều đau nhức khiến cô nhăn mặt, bên cạnh đã không còn anh, chắc có lẽ anh đã rời đi từ sớm rồi, cô mỉm cười chua xót rồi cố gắn bước vào vệ sinh cá nhân sau đó thay đồ đến trường
Thân thể đầy mệt mỏi xuống nhà, bất ngờ nhất là anh vẫn còn đang ngồi sofa uống cafe.

Cô cũng không bận tâm đi ngang qua anh Tần Gia Hào liền chao mày
“ Tốt nhất cô nên tránh xa những người đàn ông xung quanh cô đi nếu không tôi không biết sẽ làm gì với họ đâu ”
Tần Gia Hào nói một câu khiến cô đứng đơ người, anh là đang uy h**p cô sao? Nhưng cô thật sự sợ vì cô biết Gia Hào dám nói dám làm, và điều quan trọng hơn là anh ấy đã không còn là cậu bé năm xưa rồi
Tần Gia Hào đứng lên đi lại chổ cô vòng tay ôm lấy cô, hôn l*n đ*nh đầu cô một cái rất dịu dàng khiến Ngọc Diệp như không tin vào mắt mình, anh làm vậy là có ý gì chứ
“ Đi thôi chúng tôi đưa em đến trường ”
Tần Gia Hào nói xong một tay ôm eo cô ra xe.

Nhưng đột nhiên cô đứng sững lại trước cửa kính xe, không bước lên khiến Gia Hào khó hiểu
“ Tôi...tôi tự đi được rồi ” Ngọc Diệp lấp bấp.

Anh đột nhiên thay đổi như vậy khiến cô có chút không quen cô cũng rất sợ vì không biết anh làm vậy là vì điều gì
“ Không cần! Tôi sẽ đưa em đến trường ” Dứt lời Gia Hào liền bế Ngọc Diệp vào xe để cô ngồi ngay ngắn rồi mới ngồi cùng
Cả hai im lặng không nói gì cho đến khi đến trường.

Cô vừa định mở cửa bước xuống thì Gia Hào liền kéo cô xoay lại áp môi mình lên môi cô, trợ lí của anh thấy vậy cũng tự che lại mắt
Tần Gia Hào tham lam c*n m*t môi cô, Ngọc Diệp bất ngờ đến trợn tròn mắt nhìn anh, anh..anh hôm nay bị gì vậy chứ.

Đến lúc thấy cô sắp thở không nổi mới chịu buông tha cho cô.

Ngọc Diệp vì thiếu dưỡng khí liền thở hồng hộc, trừng mắt nhìn anh sau đó mở cửa xe bước xuống
“ Đi học vui vẻ chiều tôi đón em ” Nói xong Tần Gia Hào liền cho xe rời đi đến công ty, trên môi còn nở một nụ cười
Đến công ty Dư Nhất Minh thấy tâm trạng anh vui vẻ liền hiếu kì mà nhìn anh tò mò hỏi “ Cậu hôm nay uống nhằm thuốc sao? ”
“ Nhiều chuyện ” Tần Gia Hào nhìn Nhất Minh mắng một câu khiến Nhất Minh nhếch môi khinh bỉ
“ Cốc...cốc...cốc ”

“ Vào đi ” Tần Gia Hào đang kí hồ sơ buộc miệng nói Dư Nhất Minh cũng không quan tâm không biết ai lại đến giờ này
Lý Khả Hân mở cửa bước vào lướt qua Nhất Minh như người vô hình rồi đi lại ôm lấy cánh tay Gia Hào, Dư Nhất Minh nhìn Lý Khả Hân liền không có một miếng thiện cảm dùng ánh mắt dò xét nhìn cô ta
“ Tôi về trước đây ” Nhất Minh khó chịu nói rồi ra về ở lại nhìn thật chướng mắt, đột nhiên lại nghĩ đến Ngọc Diệp không biết cô có buồn không, anh thật sự không hiểu nổi Gia Hào là đang muốn làm gì
Tần Gia Hào nhìn Lý Khả Hân kéo cô ta ôm vào lòng dịu dàng lên tiếng “ Sao lại đến đây ”
“ Hôm qua anh đi đâu mà cả đêm không về vậy? Em rất nhớ anh ” Lý Khả Hân dùng giọng điệu hờn dỗi trách móc Gia Hào nói, cô ta luôn nghi ngờ anh có tình cảm với Ngọc Diệp nếu vậy cô ta càng sớm khử Ngọc Diệp càng tốt
“ Anh xin lỗi hôm qua anh giải quyết công việc ở công ty nên ở lại.

Em đói không chúng ta đi ăn nhé ” Tần Gia Hào dịu dàng ôm cô ta vào lòng mà nhẹ nhàng nói, cô ta trong lòng anh cũng gật đầu.

Cả hai cùng ra ngoài ăn trước ánh nhìn hiếu kì của mọi người trong công ty
Dùng bữa trưa xong Tần Gia Hào đích thân đưa cô ta về biệt thự, Khả Hân trong lòng vui vô cùng cô ta sẽ là Tần Thiếu Phu Nhân nhất định sẽ tống cổ Ngọc Diệp đi, xem ra Ngọc Diệp không nhận ra cô ta như vậy càng tốt
Ở một căn phòng có bóng dáng người đàn ông ngồi nhâm nhi ly rượu, rồi sau đó rút điện thoại ra bấm số gọi cho ai đó

“ Alo cục cưng, em tìm được con mồi mới ngon hơn liền đá anh đi sao? ”
“ Anh muốn gì? ” Người đó không ai khác là Lý Khả Hân còn người đàng ông kia là Hứa Kiệt tình nhân của cô ta lúc trước
“ 100 triệu chuyện nhỏ với em mà phải không cục cưng ” Giọng hắn ta đầy sự đắc ý và vui vẻ
Bên kia Lý Khả Hân nghe xong liền nổi trận lôi đình “ Anh bị điên sao? ”
“ Hay em muốn anh đến gặp Tần Thiếu? ” Giọng hắn ta bắt đầu mất kiên nhẫn con đàn bà này tìm được mối khác liền đá hắn sang một bên
“ Được tôi sẽ chuyển cho anh ” Khả Hân nghe xong liền sợ hãi khó khăn lắm cô ta mới được Gia Hào để ý đem về không thể ra đi tay trắng được, cô ta vội chuyển cho hắn 100 triệu
Sao cô ta lại quên đi Hứa Kiệt chứ, đợi khi cô lợi dụng xong hắn nhất định sẽ xử lý luôn hắn, đợi đó cô nhất định sẽ đòi lại 100 triệu này còn có cả cái mạng của hắn nữa
Còn bên kia Hứa Kiệt nhận tiền xong liền vui vẻ với mấy cô em của hắn, xem ra để cô ta tìm mồi ngon khác cũng tốt hắn ta có thể moi tiền từ cô ta
Hắn đi đến quán ba vui vẻ với mấy mỹ nữ của hắn, có mỏ vàng rồi nhất định sẽ chơi cho đã.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 25: 25: Xin Lỗi


Đến chiều không ngờ Tần Gia Hào thế mà lại lái xe đến đón cô thật, đột nhiên anh lại thay đổi như vậy cô có chút sợ
Tần Gia Hào hôm nay tan làm rất sớm anh còn mua bánh nướng cho cô, lái xe đến đón cô tan học.

Ngọc Diệp đi từ trong ra đã thấy anh đậu xe trước cổng trường Mộ Ý Thư cũng thấy
“ Tiểu bảo bối anh ta đến đón cậu sao? ”
Câu nói của Mộ Ý Thư cũng làm cho La Hoàng Nhi và Chu Hạo Nhiên đang nói chuyện cũng ngừng lại mà nhìn ra cổng trường rồi quay lại nhìn Ngọc Diệp
Chu Hạo Nhiên một lòng thích cô nhưng anh chẳng thể tranh dành được với Tần Gia Hào nhìn Tần Gia Hào tổn thương cô, anh cũng chỉ biết ở phía sau âm thầm bảo vệ cô
Ngọc Diệp chỉ gật đầu một cái rồi nói “ Mình...mình về trước đây tạm biệt! ”
Nói xong cô bước chân nhanh đến chổ Gia Hào dưới bao ánh mắt nhìn của mọi người khiến cô ngại ngùng đến đỏ mặt.

Cô mở cửa bước ngồi vào ghế sau
Tần Gia Hào cũng lái xe về nhà.

Ngọc Diệp căng thẳng đến mức hai tay bấu vào nhau, Tần Gia Hào nhìn cô như vậy có chút buồn cười liền cầm lấy gói bánh nướng đưa cho cô
“ Cho em khi nảy tiện đường nên mua ”
Cái này còn khiến Ngọc Diệp bất ngờ hơn anh...anh thế mà mua bánh cho cô ăn sao? Sao đột nhiên lại thay đổi dịu dàng như vậy
“ Cảm ơn...!” Ngọc Diệp cầm lấy bánh nướng sao đó im bặt không nói gì nữa, cô không hiểu lý do tại sao anh lại làm vậy nếu nói anh đọng lòng rồi thì cô không tin, cũng không muốn tin
Tần Gia Hào nhìn cô tỏ vẻ xa cách mình như vậy tâm trạng liền không vui buộc miệng hỏi “ Em sợ tôi đến vậy sao? ” Ngọc Diệp không trả lời anh chỉ cuối gầm mặt, Tần Gia Hào cũng đành im lặng tập trung lái xe
Vừa về đến nhà cô đã tự mở cửa bước xuống đi thẳng vào trong thay đồ, Tần Gia Hào cũng theo vào ngồi trên sofa lướt xem thông tin của Lâm Thị mấy ngày nay đang tuột dốc không phanh
Lâm Ngọc Diệp tắm rửa thay đồ xong định nấu bửa tối thì thấy anh vẫn còn ở đây, cô chậm rãi đi xuống cô thấy anh đang xem thông tin của Lâm Thị thì cũng khó hiểu nhưng cô không muốn hỏi anh
“ Anh chưa về sao? ” Đột nhiên Ngọc Diệp đi tới lên tiếng
Anh liền cất điện thoại kéo cô đặt lên đùi mình, vùi đầu vào hõm cổ của cô.

Ngọc Diệp khó hiểu đẩy anh ra nhưng càng đẩy anh càng siết chặt eo cô hơn, anh tham lam hít lấy mùi hương của cô
“ Tôi đói rồi em nấu gì cho tôi ăn đi ” Tần Gia Hào đặt cằm lên vai cô thủ thỉ
Ngọc Diệp càng ngày càng khó hiểu anh bị sao vậy chẳng phải bên biệt thự có đầu bếp thượng hạng sao? Cô không biết nên vui hay nên buồn nữa
“ Anh buông tôi ra trước đã ”
Anh vừa buông tay ra Ngọc Diệp liền nhanh chân đứng dậy rời khỏi anh đi thẳng vào bếp, cô lấy mì sau đó chiên trứng rồi nhớ ra hình như trong tủ vẫn còn thịt bò
Cô đem thịt ra rửa rồi thái thịt từng lát mỏng.

Cuối cùng là một tô mì full topping được ra lò, Tần Gia Hào ở ngoài nhìn vào trong bếp giây phút lướt qua nhẹ nhàng trong mắt anh đã hiện lên sự ấm áp dù chỉ là vài giây lướt qua
Cô bưng tô mì đặt lên bàn ăn “ Anh xuống ăn đi tôi nấu xong rồi ”
Tần Gia Hào nhìn trên bàn chỉ có một tô mì liền thắc mắc “ Sao chỉ có một tô ”
“ À nhà hết gì ăn rồi anh ăn tạm đi tôi không đói ” Ngọc Diệp nói xong liền bỏ lên phòng còn Tần Gia Hào chỉ biết nhìn cô giữ khoản cách với mình như vậy
Tần Gia Hào ngồi xuống ngậm ngùi một mình ăn mì, nhưng thật sự cô nấu mì rất ngon ngon còn hơn những món ở nhà anh thường ăn nữa.

Thế là Gia Hào ăn hết đến cả nước mì cũng chẳng còn
Anh dùng xong rửa bát rồi đi lên phòng của cô, mở cửa ra thấy cô đã ngủ, anh đi lại giường kéo chăn cẩn thận sau đó định hôn lên trán cô thì bị cô quay sang chổ khác
“ Em còn thức phải không ” Tần Gia Hào vừa nhìn đã biết cô giả vờ ngủ liền ôm lấy cô rồi nói.

Cô vẫn im lặng không trả lời anh
“ Xin lỗi...”
“ Chuyện gì? ” Ngọc Diệp vì khó hiểu liền lên tiếng, đột nhiên lại xin lỗi

“ Hôm em bị tai nạn là do tôi không đúng ” Tần Gia Hào càng nói càng siết chặt cô vào lòng, hôm đó anh xem tin tức khi nhìn thấy chiếc xe lao vào cô, lúc đó anh như chết trân, giây phút y tá bảo tim cô ngừng đập rồi, anh đã rất sợ chỉ một chút nữa thôi cô đã rời khỏi anh rồi à không phải mà là cô mãi biến mất khỏi cuộc đời của anh
“ Nếu là chuyện đó thì anh không cần xin lỗi, tất cả là do tôi thôi ” Ngọc Diệp gạt tay anh ra khỏi người mình, nhắm mắt lại lên tiếng sao đó cả hai liền không nói gì nữa
Tần Gia Hào chỉ cẩn thận vòng tay ôm lấy cô đến khi cô chìm vào giấc ngủ anh mới lẳng lặng rời đi, anh cứ ra ngoài như vậy Khả Hân chắc chắn sẽ buồn, khó khăn lắm anh mới tìm được em ấy không muốn em ấy tổn thương
Giây phút anh rời đi thì Ngọc Diệp cũng thức giấc nước mắt cô rơi xuống, cô không biết có nên nói cho anh nghe không nhưng cô sợ anh không tin cô, dù sao anh cũng có Khả Hân rồi.

Đêm đó cô đã khóc khóc rất nhiều tại sao ông trời luôn cho cô tình cảnh trái ngang như vậy cô khóc đến chìm vào giấc ngủ lúc nào cũng không hay
Ở bên kia Lâm Nghị đang lo lắng không ngừng dạo này những lô hàng á phiện của ông ta hợp tác với Thiên Long không ngừng bị cướp thậm chí còn bị cảnh sát nghi ngờ nữa
Lâm Thị hiện tại thì đang lênh đênh cổ phiếu không ngừng tuột xuống.

Xem ra lần này ông ta phải tìm đến Tần Gia Hào giúp rồi dù gì ông ta cũng là cha vợ hy vọng thằng nhãi đó nể mặt ông.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 26: 26: Bước Đầu


Ngọc Diệp cứ ngỡ chỉ hôm qua thôi mọi chuyện sẽ trở lại bình thường nhưng không cô vừa bước xuống dưới nhà đã thấy anh lái xe đến cô thật không hiểu anh là muốn làm gì
Tần Gia Hào bước xuống mở cửa cho cô nhưng cô không có ý định đi cùng với anh.

Tần Gia Hào liền khó hiểu nhìn cô nói
“ Em không định đến trường? ”
“ Anh đến công ty đi tôi...tôi tự đến trường được ” Ngọc Diệp không dám nhìn thẳng anh, chỉ cúi đầu lấp bấp nói
Tần Gia Hào liền lấy một tay nâng cằm cô lên áp môi mình xuống hôn ngấu nghiến, lưỡi càng quét trong khoan miệng cô một lúc lâu anh mới chịu buông ra.

Cô vì thiếu dưỡng khí mà dựa hẳng vào ngực anh thở hỗn hển

Tần Gia Hào vuốt lấy mái tóc dài của cô lên tiếng “ Em muốn tôi đưa em đến trường hay em muốn cả tuần nằm yên trên giường? ” giọng điệu mang theo sự yêu chiều của anh
Lâm Ngọc Diệp nghe xong liền giật phắn mình vội leo lên xe.

Tần Gia Hào nhìn cô như vậy lại thấy có chút đáng yêu, anh đưa cô đến trường sau đó lái xe đến công ty hôm nay công ty là có khách quý đấy
Anh vừa bước vào phòng làm việc đã thấy Lâm Nghị đợi sẵn, anh liền nhếch mép cười.

Cẩn thận ngồi xuống ghế làm việc xoay qua nhìn ông ta
Ông ta nhìn anh kiêu ngạo như vậy liền bực tức dù gì ông ta cũng là cha vợ anh có cần phải không nể nang ông ta vậy không.

Thấy anh không nói gì ông ta liền giả vờ nở nụ cười thân thiện rồi nói
“ Gia Hào à dù gì ta cũng là cha vợ con...!”
“ Vấn đề chính ” Chưa kịp để ông ta nói hết câu anh liền phun ra một câu không nể nang gì
Lâm Nghị cũng vì thế mà không vòng vo đi thẳng vào vấn đề
“ Con xem Lâm Thị hiện tại đang rất đi xuống, nhưng nếu ta có được hợp đồng với Dư thị thì có thể khiến nó đi lên.

Con xem nể mặt ta là cha vợ con có thể cho ta vay một ít không? ” Mục đích của ông ta đến đây là mượn Tần Gia Hào tiền để mua miếng đất vàng ở phía nam vì ông ta nghe được Dư thị đang để ý đến nó
Tần Gia Hào liền hiểu ra được vấn đề anh chỉ nhếch mép một cái rồi nhìn ông ta bình thản nói “ Tôi chưa cho không ai bất cứ cái gì với cả cũng chẳng làm gì mà tôi không có lợi cả.

Ông xem tôi được lợi gì khi giúp ông? ” Anh tỏ ra bình thản bao nhiêu thì ông ta như đang muốn nhai tương nuốt sống anh bấy nhiêu
“ Con muốn gì? ” Lâm Nghị nhìn anh đầy nghi hoặc thằng nhãi này lại muốn gì ở ông chứ
“ Bây giờ tôi cho ông vay bù lại ông phải thế chấp số cổ phần của ông ở Lâm Thị và tài sản của ông? Ông thấy sao ” Tần Gia Hào nhìn ông ta rất thản nhiên nhưng sâu bên trong đó là sự hận thù không thể chối bỏ
Lâm Nghị nghe anh nói xong liền e dè “ Cái này...” Nhưng nếu không vay được thì Lâm Thị phá sản mất phải làm sao đây
“ Ông không tin tưởng tôi sao? Khi nào ông trả hết nợ cho tôi tôi sẽ trả lại cho ông, nếu ông không đồng ý thì thôi vậy Trần Khiêm tiễn khách ” Tần Gia Hào nói ra một tràn đánh vào tâm lí của ông ta, khiến ông ta liền thay đổi sắc mặt
“ Được tôi đồng ý ” Lâm Nghị nghe thế liền luýnh quýnh cả lên gật đầu đồng ý.

Trần Khiêm là người rất nhanh nhạy liền đem hợp đồng ra cho ông ta ký sao đó liền tiễn khách
Tần Gia Hào nhìn bóng lưng ông ta rời đi liền đắc ý, nhìn lại bản hợp đồng liền nhếch mép cười “ Tôi không những muốn Lâm Thị mà còn cả cái mạng của ông nữa kìa ”
Tần Gia Hào tâm trạng vui vẻ bước đầu kế hoạch đã xong bây giờ chỉ còn đợi đến lúc rồi thực hiện kế hoạch chính thôi.

Tần Gia Hào suy nghĩ đột nhiên trong đầu lại hiện lên hình ảnh Ngọc Diệp, nếu cô không phải con gái của ông ta thì có lẽ đã không như bây giờ

Trái ngược với sự vui vẻ của Tần Gia Hào thì Lâm Nghị vừa mang bụng tức về nhà, vừa lo lắng không biết anh giở trò gì.

Vừa về đến nhà ông ta đã la mắng đập đồ
Khuôn mặt Lâm Nghị đỏ bừng bừng vì tức giận, cái con Ngọc Diệp đó thế mà lại không có tích sự gì biết vậy lúc đầu đã gã Lâm Như đi đúng là tức chết mà
“ Cái thằng nhãi chết tiệt mày đợi đó ”
Vợ ông ta thấy vậy cũng liền lo lắng mà cố gắng dỗ ngọt ông ta “ Thôi nào ông tức giận hại sức khoẻ đều do con nhỏ kia vô dụng thôi ”
Lâm Nghị ngồi xuống sofa uống một hơi hết cả tách trà, vợ ông ta ngồi kế bên vừa an ủi vừa châm dầu vào lửa “ Từ lúc lấy chồng đến giờ đến về đây nó còn không thèm về ”
“ Chẳng phải lúc đầu bà nói gã đi rồi dù có bất cứ chuyện gì cũng không được lết xác về đây sao? ” Lâm Nghị nhìn bà ta quát lớn khiến bà ta im bặt đúng là lúc đầu bà có nói như thế, nhưng ai biết được lại rơi vào hoàn cảnh này chứ, bây giờ trách bà ta có phải quá muộn không.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 27: 27: Bắt Cóc


Tan trường Ngọc Diệp đứng gần cổng sau trường để đón xe cô không muốn về cùng anh, anh đột nhiên như vậy khiến cô có chút không quen
Nhưng cô đứng đợi rất lâu chẳng thấy chiếc xe nào cả, nhưng cô lại cảm giác như ai đó đang nhìn mình vậy lúc này cô mới bắt đầu lo lắng, phải nói cô tỏ ra không sao nhưng tim cô sắp ngừng đập mất rồi
Cô vừa nhìn thấy phía sau có hai người đàn ông đang đi đến cô liền nhất chân lên định chạy thì đột nhiên phía sau gáy cô truyền đến cảm giác đau sau đó liền ngất đi
Còn Tần Gia Hào đứng trước cổng trường đợi cô rất lâu nhưng không thấy, anh đã đợi rất lâu trời sắp sụp tối rồi vẫn không thấy cô, gọi thì không ai bắt máy khiến anh vừa bực tức vừa bất an
Tần Gia Hào nghĩ cô lén anh về liền lái xe thẳng đến nhà ở gần ngoại ô.

Anh gấp gáp đi vào nhưng căn nhà tối thui anh cẩn thận bật đèn lên
“ Ngọc Diệp em về rồi phải không? ”

Tần Gia Hào vừa gọi vừa tìm khắp nhà nhưng lại không thấy bóng dáng của cô đâu, trong đầu anh lúc này hiện lên ý nghĩ cô xảy ra chuyện rồi liền lấy điện thoại ra gọi cho Trần Khiêm
“ Cậu mau điều tra vị trí của Ngọc Diệp ở đâu ”
Tần Gia Hào cúp máy liền lái xe đi tìm cô trước đó anh cũng báo cho Dư Nhất Minh trích xuất toàn bộ camera vì anh sợ cô trốn anh đi rời xa anh
Tần Gia Hào lái xe tìm cô khắp nơi vẫn không thấy càng khiến anh căng thẳng hơn
Ở một kho hàng cũ ở phía nam thành phố, Ngọc Diệp mở mắt ra cả người đều ê ẩm, một lác sau mới nhận ra bản thân đang bị trói lại một góc
“ Tỉnh rồi ” Giọng nói này không phải của ai khác mà là Vương Hân, nhìn cô ta không còn là tiểu thư cao ngạo ngày nào nữa mà là một kẻ rất tầm thường
Cô ta vì ôm hận nghĩ mọi chuyện là do Ngọc Diệp nên mới bắt cô ta đến đây, nếu không vì cô thì cô ta hiện tại cũng không khốn khổ phải làm thuê làm những công việc mất mặt này tất cả là tại cô
Ngọc Diệp nhìn Vương Hân xong liền cảm thấy bất an vì phía sau cô ta còn có hai ba người đàn ông nữa “ Cậu bắt tôi đến đây làm gì chứ ”
“ Haha mày nghĩ thử xem? Nếu không tại mày thì tao đã không như bây giờ ” Vương Hân vừa cười vừa tiến lại gần cô, nụ cười của Vương Hân rất đáng sợ nó khiến cô rùn mình
“ Tao nhất định sẽ cho mày nếm mùi sống không bằng chết.

Mày nghĩ xem nếu tao kêu bọn nó chơi mày xong thì Tần Gia Hào chết tiệt đó có còn để ý đến mày không nhỉ? ”
Vương Hân vừa cười vừa nói ngón tay lại mân mê khuôn mặt trắng noãn của cô, khiến cô càng sợ hãi hơn, cô vội liếc mắt qua những gã đàng ông đang nhìn coi với ánh mắt thèm thuồn d*m đ*ng
Vương Hân là bị dồn vào đường cùng nên mới như thế sao, chưa bao giờ cô cảm thấy hối hận như bây giờ nếu lúc chiều cô không đi cửa sau có lẽ đã không như bây giờ nếu cô chấp nhận về cùng Gia Hào thì đã không gặp chuyện rồi

Nước mắt cô rơi rồi cô rất sợ, sợ bọn họ cô thật sự sợ, chưa bao giờ cô muốn gặp anh như bây giờ, liệu anh có đến cứu cô không có lẽ không anh còn không nhận ra cô mất tích cơ mà.

Cô hi vọng gì chứ nhưng dù nhỏ nhoi cô vẫn muốn hi vọng hi vọng ai đó đến cứu mình
Đột nhiên Vương Hân đứng lên, đi lại chổ mấy gã đàn ông nói “ Tụi bây chơi chết nó cho tao xong tao sẽ đưa số còn lại ”
Ngọc Diệp trợn tròn mắt sợ hãi, còn mấy gã đàn ông đó nhìn cô như một con thỏ con nhút nhát, một tên đi lại gần cô.

Ngọc Diệp liền sợ hãi lắc đầu lia lịa
“ Đừng mà...đừng tôi xin các anh đừng mà ”
Tần Gia Hào bên kia vừa nghe Trần Khiêm nói là cô bị bắt bởi hai gã đàn ông từ cổng sau trường sắc mặt liền trở nên khó coi vô cùng.

Anh lái thẳng đến địa điểm mà Trần Khiêm đã gửi Dư Nhất Minh nhận được tin nhắn cũng vội lái xe theo
Tốt nhất bọn họ đừng làm gì cô cả nếu không anh nhất định sẽ bâm họ ra thành trăm mảnh, không tha cho bất kì kẻ nào
Ở bên kia cô đầy sợ hãi bọn họ xé rách hết một mảng nhỏ của áo, cô liền co người lại lắc đầu liên tục vừa lắc đầu trong sợ hãi vừa van xin bọn họ nhưng bọn họ làm gì tha cho cô, vừa có mỹ nữ để chơi vừa có tiền còn gì hời bằng nữa chứ
“ Tôi xin các người các người muốn bao nhiêu tiền cũng được tôi nhất định sẽ đưa xin các người hãy tha cho tôi đi ” Ngọc Diệp liên tục cầu xin
“ Bọn anh không cần tiền anh thích em hơn ” Hắn vừa nói vừa xé áo cô ra thêm một mảng lớn hơn nữa
Vương Hân bên kia nhìn rất hã hê cô ta nhìn cô bằng ánh mắt căm thù bao nhiêu nổi nhục bao nhiêu sự chịu đựng của cô ta đều đổ lên đầu Ngọc Diệp
“ Làm lẹ đi thằng kia quay cho nét vào ” Vương Hân vừa nói vừa chỉ tay ra lệnh cho bọn họ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 28: 28: Có Phải Anh Thấy Rất Vui Không Vì Anh Vẫn Còn Có Thể Ghét Em


Giây phút Ngọc Diệp bất lực không thể gào khóc được nữa miệng cô chỉ lẩm bẩm tên anh “ Gia Hào...cứu em với ” dù cô biết hi vọng rất nhỏ nhoi.

Mấy gã đó càng ngày càng tiến lại gần cô hơn
Lúc này cánh cửa thùng hàng bị đạp bung ra khiến Vương Hân giật mình.

Tần Gia Hào sát khí toả ra lạnh toát bước chân thẳng thừng đi đến đá một cước vào bụng cái tên gần cô nhất
Hắn ta không biết anh là ai liền tức giận quát “ Thằng nhãi mày là ai mà dám xen vào chuyện của tao hã ” Hắn nói xong liền dơ tay định đấm vào anh nhưng mười năm nữa không biết trúng không
Anh chụp lấy tay hắn bẻ ngược ra sau, khuôn mặt anh là một nét lạnh lẽo không chút hơi ấm, trong mắt hiện lên tia đỏ vì tức giận, anh đá thêm một cước vào bụng khiến hắn ngã nhàu ra đất
Mấy tên đàn em của hắn cũng xông vào từng người từng người một bị anh đánh thành người không ra người ma không ra ma nằm bò ra đất, mắt anh va phải máy quay phim liền đi lại đạp nát máy quay phim khiến bọn người kia sợ xanh mặt
Lúc này anh mới đi lại gần cô nhìn cô dần mất ý thức trên nền áo đã bị xé ra mấy mảng.

Anh lấy áo khoác mình khoác lên cho cô sau đó bế cô lên, cũng may, may mà anh đã đến kịp cũng may là cô chưa bị bọn dơ bẩn đó động vào
Tần Gia Hào bế cô lên, cô nằm trong lòng anh “ Gia Hào....Gia Hào cứu em với ” Những lời nói trong vô thức được phát ra từ cô
Cũng đủ biết cô đã hi vọng anh đến như thế nào, Tần Gia Hào càng ôm cô chặt hơn “ Anh đây không sao rồi đừng sợ ” giọng điệu rất dịu dàng không lạnh lùng như ban nảy nữa
Cô gái nhỏ này dù có bị anh đối xử ra sao thì vẫn luôn gọi tên anh những lúc cô cảm thấy sợ nhất và bất lực nhất
Vương Hân sợ hãi chạy ra ngoài thì thấy Dư Nhất Minh bên ngoài đi đến trên môi còn nở một nụ cười quái dị khiến cô ta sợ hãi mà lùi lại
Ánh mắt lạnh toát của Gia Hào quét ngang cô ta lạnh lùng nói “ Cô ta định làm gì với Ngọc Diệp thì hãy làm lại y như vậy rồi thì đưa về Tần Môn ”
Lời nói của anh lạnh đến mức Nhất Minh còn phải rùng mình, Tần Gia Hào vội bế cô rời đi anh không đến bệnh viện mà lái xe thằng về nhà
Tần Gia Hào bế cô về phòng sau đó lấy nước tự tay lau mình thay đồ cho cô, dù sao đây cũng không phải lần đầu thấy cơ thể cô mà.

Anh cẩn thận đắp chăn lại cho cô rồi bảo Trần Khiêm gọi bác sĩ đến anh còn nhấn mạnh nhất định phải là bác sĩ nữ
Ở kho hàng tiếng gào thét của người phụ nữ và tiếng va chạm thể xát của đám người đó khiến cả Nhất Minh cũng cảm thấy sợ Gia Hào như vậy có phải quá tàn nhẫn rồi không
Tần Gia Hào là như thế anh không nói thì thôi, nhưng đắc tội với anh lại rất khó sống nhưng muốn chết cũng không dễ dàng.

Dư Nhất Minh dặn dò thuộc hạ sau đó rời đi
Bác sĩ đến khám cho cô bảo cô chỉ bị xây xát nhẹ không có gì quá nghiêm trọng, khiến anh cũng thở phào nhẹ nhõm
Anh không hiểu tại sao khi nảy lại sợ vô cùng sợ cô có chuyện sợ sẽ mất đi cô, anh quay sang nhìn cô một lúc thấy chân mày cô nhíu lại liền biết cô là đang khó chịu
Tần Gia Hào liền hôn lên mắt cô, một lúc sau hai hàng mày của cô mới giản ra đôi chút, đợi đến khi cô chìm vào giấc ngủ anh mới yên tâm.

Anh cẩn thận nằm xuống cạnh cô sau đó ôm cô vào lòng
Anh không hiểu lí do tại sao khi ôm cô cảm giác quen thuộc vô cùng một chút bài xích cũng không có, anh đặt cằm l*n đ*nh đầu cô sau đó cả hai chìm vào giấc ngủ
Anh không hiểu lí do tại sao khi ôm cô cảm giác quen thuộc vô cùng một chút bài xích cũng không có, anh đặt cằm l*n đ*nh đầu cô sau đó cả hai chìm vào giấc ngủ
Sáng Gia Hào thức rất sớm anh còn bảo với Lý Khả Hân rằng anh ở lại công ty đêm qua là vì anh lo lắng sợ Khả Hân sẽ hiểu lầm, tạm thời anh phải ở nhà anh sợ Ngọc Diệp lại xảy ra chuyện.

Mọi chuyện ở công ty đều giao cho Trần Khiêm và Dư Nhất Minh phụ
Lâm Ngọc Diệp sau khi thức giấc liền ngồi thừ người không nói chuyện, ánh mắt cũng chỉ nhìn ra cửa sổ.

Tần Gia Hào lúc này mở cửa bước vào trên tay còn cầm khây thức ăn nhưng cũng không lây chuyển được tầm nhìn của cô
Tần Gia Hào đành đặt khây thức ăn xuống bàn
“ Cô mau qua đây ăn chút đi ”
Ngọc Diệp vẫn ngồi đó mắt vẫn nhìn ra cửa sổ liền chậm rãi lên tiếng
“ Gia Hào này! Có phải nếu em chết đi rồi anh sẽ không còn ghét em nữa không? ”

Câu nói của cô khiến anh nhất thời không biết phải làm sao liền lạnh lùng nói một câu “ Tôi nhất định không để cô chết, cô phải sống để tôi ghét cô ” đây không phải là lời anh muốn nói nhưng chẳng hiểu sao anh lại nói như vậy
“ Hoá ra là vậy, vậy có phải anh cứu em cũng là vì sợ em chết đi anh sẽ không còn ai để ghét nữa phải không? ” Ngọc Diệp vẫn chầm chậm lên tiếng, cô đã nghĩ rất nhiều, thậm chí cô còn mơ hồ không biết người hôm qua cứu cô có phải anh không hay lại là trợ lí hoặc anh Nhất Minh
“ Đúng chã lẻ cô nghĩ tôi cứu cô là vì có tình cảm với cô sao?” Gia Hào vẫn đứng đó buông ra những lời mà sâu bên trong thâm tâm anh không muốn nói ra
“ Em không biết đây là lần thứ mấy em thoát khỏi tay của thần chết nữa.

Có phải anh thấy rất vui không vì anh vẫn còn có thể ghét em ” Ngọc Diệp nói xong liền quay lại nhìn anh mỉm cười rất tươi nụ cười đó đau lòng có, thất vọng có, chua xót có.

Cô cẩn thận nằm xuống kéo chăn lại quay lưng về phía anh, xem ra cô và anh chỉ là có duyên nhưng không phận
Tần Gia Hào vẫn đứng đó những câu nói của cô cứ văng vẳng bên tai, sao hôm nay cô lại lạ vậy nhỉ? Anh đứng đó một lúc mới ra khỏi phòng lái xe đi thẳng đến Tần Môn nơi giữ bọn người bắt cóc cô.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 29: 29: Thư Cảnh Cáo


Ở một căn phòng khách sạn sang trọng bên trong là đôi nam nữ đang quấn quýt với nhau, rất nồng nhiệt, tiếng va chạm thể xác vang lên mồn một
Tiếng người phụ nữ vì kh*** c*m mà r*n r* trong căn phòng ái muội, người đàn ông thì kịch liệt ra vào bên trong
“ Chậm...chậm một chút tôi sắp chịu không nổi rồi ” Lý Khả Hân r*n r* dưới thân của tình nhân cô ta người đó không ai khác mà là Hứa Kiệt
Hứa Kiệt v**t v* cô ta hai tay vừa x** n*n đôi gò bông của cô ta vừa c*n m*t khiến cô sướng đến muốn phát điên
“ Tần thiếu không đáp ứng nhu cầu của em sao ” Hứa Kiệt lên tiếng mỉa mai cô ta
“ Đừng nhắc đến anh ấy ” Lý Khả Hân không muốn nhắc đến anh, cô ta thấy dạo này anh rất lạ tuy vẫn quan tâm cô ta nhưng vẫn đi sớm về khuya có khi cả đêm còn không về
Cô ta nghi ngờ anh ở bên cạnh Ngọc Diệp nhưng cô ta có cho người theo dõi, nhưng không phải vậy thì anh làm gì và đi đâu chứ.

Hai người họ cứ vậy mà ân ái chìm vào kh*** c*m dù con tim không thuộc về nhau
Trái lại với họ ở Tần Môn đang có một cuộc tra tấn

Vương Hân nhếch nhác bị trói nhốt vào căn phòng giam của Tần Môn, nếu người quen mà gặp thì chắc cũng chẳng ai nhận ra cô ta nữa rồi, tóc tai bù xù, quần áo thì lấm lem
Ở đây Dư Nhất Minh đã đợi sẵn rồi, lúc trước khi cô ta nhốt Ngọc Diệp ở trong nhà vệ sinh Tần Gia Hào đã tha chết cho cô ta thế mà cô ta vẫn vậy, lại đi làm chuyện này với Ngọc Diệp
Tần Gia Hào vừa đến trên mặt đã hiện ra nét không vui vẻ, anh mang một khuôn mặt lạnh tanh đến thuộc hạ nhìn thấy anh gật đầu chào thôi mà đã cảm thấy lạnh hết sống lưng
“ Cô ta đâu ” Tần Gia Hào phun ra một câu ngắn gọn đầy sát khí
“ Cô ta đang bị nhốt phía trong ạ ” Một tên thuộc hạ lên tiếng rồi sau đó đi theo phía sau anh, anh ta cảm nhận được sự phẩn nộ của lão đại nhà anh ta
Tần Gia Hào đi vào bên trong đã thấy Dư Nhất Minh liền ngồi xuống, Dư Nhất Minh vừa nhìn thấy anh đã gấp gáp hỏi về Ngọc Diệp
“ Diệp Diệp cô ấy sao rồi ”
Tần Gia Hào khó chịu quay qua lườm Nhất Minh một cái rồi lên tiếng “ Không sao chỉ xây xát nhẹ thôi ” cái tên chết tiệt này xuống ngày để ý đến cô
“ Tạt nước vào mặt cho cô ta tỉnh đi ”
Thuộc hạ liền hất cả một thao nước vào người Vương Hân, cô ta chầm chậm mở mi mắt ra, vừa nhìn thấy Gia Hào và Nhất Minh mặt cô ta liền trắng bệch vì sợ hãi
Tần Gia Hào lạnh lẽo nhìn cô ta, cô ta đúng là người không biết sợ, anh lạnh lùng lên tiếng “ Cô cũng biết sợ sao? ”
“ Tôi...tôi xin anh tha cho tôi, nhất định không có lần sau ” Vương Hân sợ hãi cô ta không nghĩ mọi chuyện sẽ như thế này liền cầu xin anh tha mạng
Anh không lên tiếng mắt lướt qua những gã đàn ông đã bắt cô đi rồi nhìn sang thuộc hạ, hai tay day day thái dương lên tiếng
“ Mấy tên đó tay nào chạm vào Ngọc Diệp thì đập gãy tay đó, còn không biết tay nào thì đập gãy cả hai luôn cũng được ”
Mấy gã đó nghe thế liền sợ hã dập đầu cầu xin anh “ Tần thiếu xin ngày tha cho chúng tôi.

Là...là do cô ta ép tôi làm, tôi không biết cô gái đó là người của cậu ” nếu anh đập gãy tay họ chẳng khác nào tàn phế chứ
Ở thế giới ngầm ai chẳng biết Tần Gia Hào tàn nhẫn đến mức nào, nếu biết cô là người của anh cho bọn họ 100 lá gan cũng không dám động vào
Tần Gia Hào không lên tiếng thuộc hạ cũng hiểu mà lôi mấy tên kia đi, mấy tên kia gào thét cầi xin anh trong sự vô vọng “ Tần Thiếu xin ngày tha cho tôi ”

Tiếng xương gãy vụng và tiếng thét của mấy tên đó khiến Vương Hân cảm thấy đi là nước đi sai lầm, mặt cô ta từ trắng liền chuyển sang tái xanh, đến người Dư Nhất Minh còn cảm thấy sợ huống hồ chi là cô ta
“ Trước khi cô làm cô không nghĩ đến hậu quả sao? Hay cô nghĩ tôi không tìm ra được cô? ”
Giọng điệu của anh càng ngày càng lạnh sắp đóng băng luôn cả thuộc hạ, nếu hôm qua anh không đến kịp thì không biết hôm nay Ngọc Diệp đã như thế nào rồi
“ Tôi xin anh....xin anh tha cho tôi.

Tôi thề nhất định sẽ không có lần sao ” Vương Hân nước mắt dàn dụa cầu xin Tần Gia Hào nhưng Gia Hào phụ nữ cũng chưa từng bỏ qua
“ Cô yên tâm tôi nhất định không để cô chết, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy chứ.

À mà người cùng cô nhốt cô ấy vào nhà vệ sinh có phải là Lâm Như không nhỉ? ” Tần Gia Hào giọng nói đầy bỡn cợt, anh nhất định khiến bọn họ trả giá dù là Ngọc Diệp có là con của kẻ thù anh thì ngoài anh ra cũng không có ai được phép động vào cô.

Chỉ có anh mới có cái quyền đó
“ Tôi không nói các cậu cũng tự biết làm gì rồi phải không ” ở đây ai cũng biết luật lệ, ai cũng nể và sợ anh, anh nói như thế thì bọn họ đã đủ hiểu rồi
Tần Gia Hào quay sang nhìn Dư Nhất Minh lạnh lùng nói “ Cậu chụp lại vài ba tấm ảnh rồi viết kèm một lá thư gửi đến Lâm Gia cho Lâm Tiểu Thư xem như là cảnh cáo trước vậy ”
Xong việc cả anh và Dư Nhất Minh đều về công ty, để Trần Khiêm một mình nhất định sẽ làm không xuể chắc chắn tên đó lại than vãn với bọn anh nữa cho mà xem, rồi lại đòi tăng lương đòi nghĩ dưỡng

Trần Khiêm cũng là anh em với bọn anh, đồng hành cùng nhau cũng đã rất lâu nên dù là thư kí nhưng bọn anh không phân biệt xem nhau như ngang hàng
Ở Lâm Gia
Lâm Như đang ở nhà thì có gửi bấm chuông, cô ta liền đi xuống người giao bưu điện đưa cho cô ta một bức thư không có người gửi chỉ có tên người nhận là cô ta
Lâm Như thắc mắc không biết là ai gửi cô ta cầm đi về phòng, cẩn thận mở ra xem bên trong có gì, vừa cầm những tấm ảnh bên trong ra cô ta liền quăn nó xuống sàn nhà
Nét mặt đầy sợ hãi, cô ta nuốt nước bọt cầm nó lên xem, bên trong là những tấm ảnh của những người đàn ông bị tra tấn, còn có cả Vương Hân khiến cô ta càng sợ hãi hơn
Bên trong còn có một lá thư bên trong ghi ngắn gọn xúc tích khiến cô ta vừa sợ vừa khó hiểu “ Nếu có lần sau thì người tiếp theo sẽ là cô ” Cô ta liền vội cất nó đi trạng thái đầy sợ hãi
Thảo nào mấy hôm nay cô ta không liên lạc được với Vương Hân, nhưng người đó là ai chứ sao lại uy h**p cô.

Cô ta sợ hãi đem tất cả ảnh và thư đi đốt rồi xem như chưa có gì mặc dù lòng rất bất an.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 30: 30: Thiên Thần


Tần Gia Hào về thẳng biệt thự chứ không đến chổ Ngọc Diệp vừa về đến nhà đã thấy mỗi quản gia mà chẳng thấy Lý Khả Hân đâu
Tần Gia Hào đi thẳng về phòng ngã lưng xuống suy nghĩ những gì Ngọc Diệp đã nói, cái gì không thể chắc chắn nhưng việc cô thích anh thì anh chắc chăn 100 %
Lý Khả Hân vừa về đến nhà đã thấy xe của anh cô ta liền đi thẳng qua phòng của anh gõ cửa
“ Cốc...cốc...cốc ”
“ Vào đi ”
Tần Gia Hào vừa nói xong liền ngồi bật dậy đi đến quầy rượu rót một ly đưa lên miệng
Khả Hân vừa bước vào đã chạy thẳng vào lòng anh ôm lấy anh, Tần Gia Hào cũng thuận tay ôm lấy cô ta để ly rượu sang một bên lấy tay vuốt tóc Khả Hân một cách rất ân cần yêu chiều
“ Em mới đi đâu về sao? ”
“ Ừm...ở nhà chán quá, anh lại đi mãi nên em mới ra ngoài hóng gió một tí ” Khả Hân bình thản đáp lại như không có chuyện gì xảy ra, ở bên cạnh anh lúc nào cô ta cũng tỏ ra bản thân yếu đuối
“ Gia Hào có phải anh yêu Ngọc Diệp rồi không? ” Khả Hân trong lòng anh lên tiếng cô ta sợ mất mỏ vàng, bất an trong lòng sợ anh sẽ yêu Ngọc Diệp nên lên tiếng
“ Không có...sao em lại hỏi vậy ” Tần Gia Hào cũng tỏ vẻ không gì bình thản mà trả lời Khả Hân dù sao đối với anh Ngọc Diệp cũng chỉ là con của kẻ thù thôi
“ Em sợ...sợ xa nhau lâu như vậy anh sẽ không yêu em nữa ” Khả Hân uất ức trong lòng anh lên tiếng nước mắt ngân dài thi nhau rơi xuống
Tần Gia Hào liền xót xa lau nước mắt cho cô ta, còn hôn lên trán cô ta, anh không muốn Khả Hân khóc như vậy anh sẽ thấy có lỗi

“ Từ trước đến nay trong lòng anh chỉ có mình em ” Tần Gia Hào vội trấn an Khả Hân, cô ta khóc anh liền cảm thấy đau lòng.

Khả Hân trong lòng anh vô cùng đắc ý, vui vẻ trong lòng, cả hai người cứ ôm nhau tình chàng ý thiếp trong phòng như thế
Tần Gia Hào sẽ ly hôn Ngọc Diệp sao khi trả được thù, anh phải khiến gia đình họ sống không bằng chết, dù cho cô có vô tội thì trong người cô vẫn đang chảy dòng máu dơ bẩn, độc ác
Cứ thế trôi qua Tần Gia Hào không đến đón hay đưa Ngọc Diệp đi học nữa, anh ở nhà với Khả Hân vì hôm trước có nói anh đi mãi không ở nhà khiến cô buồn
Anh không muốn Khả Hân buồn anh yêu thương Khả Hân còn không hết sao lại để cô ấy buồn được chứ
Còn Lâm Ngọc Diệp cô những ngày qua anh không đưa đón cô đi học, cô tuy có hơi hụt hẫng nhưng cô biết anh sẽ không đến nữa.

Hôm đó anh đã thừa nhận rằng anh rất ghét cô
Hôm nay là chủ nhật Lâm Ngọc Diệp rảnh rổi không có việc gì làm liền lôi dụng cụ vẽ ra sân ngồi vẽ, cô mặc một chiếc đầm có hoạ tiết những bông bé nhỏ máy tóc xoăn xõa dài nhìn vào khung cảnh đó thật đẹp như là thiếu nữ
Mộ Ý Thư và La Hoàng Nhi đến còn có cả Chu Hạo Nhiên, bọn họ biết tâm trạng mấy ngày nay không tốt, cũng ít nói hơn hẳn nên bọn họ định đến nhà cô ăn uống, trên tay họ cầm rất nhiều đồ
“ Ting....ting...ting ”
Tiếng chuông của vang lên cắt ngang mạch cảm xúc hội hoạ của Ngọc Diệp, cô hi vọng không phải là anh, cô đứng lên đi ra cổng thì đã thấy bóng dáng của những người bạn thân yêu của cô đến
Vừa mở cửa Mộ Ý Thư đã càu nhàu với cô rồi, La Hoàng Nhi nhìn Ý Thư chỉ biết lắc đầu ngán ngẫm

Cả ba cùng đi vào đập vào mắt của Ý Thư là bức tranh cô đang vẽ giở gian, Ý Thư nhìn thế nào cũng cảm thấy bức tranh rất buồn.

Nhưng trong đầu Ý Thư lại có ý định lấy cái này làm cảnh chụp ảnh
Với một người có máu nghệ thuật như Ý Thư vừa nhìn đã chấm Ngọc Diệp làm mẫu cho mình, Ý Thư liền đưa toàn bộ đồ cho Hạo Nhiên và Hoàng Nhi cầm rồi nói
“ Các cậu cầm hộ tớ đem vào trong Ngọc Diệp lại đây tớ chụp ảnh cho cậu ”
Cả ba người đều ngơ ngát đột nhiên lại đòi chụp ảnh, Mộ Ý Thư thấy mọi người ngơ ra liền đuổi hai người kia vào trong kéo Ngọc Diệp lại làm mẫu cho mình
Cô để Ngọc Diệp ngồi lên ghế rồi nói “ Cậu cứ như là bình thường ngồi vẽ tranh tớ chụp cho cậu những tấm ảnh đẹp nhất ”
Ngọc Diệp chỉ biết cười gượng đó giờ cô không thích mấy cái này cho lắm, nhưng nhìn vẻ mặt hí hửng của Ý Thư liền không nở từ chối
Ngọc Diệp ngồi vào cầm cọ vẽ, Ý Thư bảo cô cười thì cô cười, bảo cô tạo dáng thì tạo dáng, cô điều chiều theo Ý Thư hết
“ Cậu ngồi qua đây một chút ” Ý Thư như một nhiếp ảnh gia
Chu Hạo Nhiên và La Hoàng Nhi nhìn chỉ biết lắc đầu với Ý Thư ánh mắt của Hạo Nhiên lại nhìn Ngọc Diệp trong chiếc đầm hoa lại rất đấm say trước mắt anh hình ảnh đó tạo nên một bức tranh rất tuyệt vời không chê vào đâu được
“ Tôi nghĩ cậu nên buông bỏ thì tốt hơn ” La Hoàng Nhi vừa nhìn đã biết hết mọi chuyện như thế nào, cô không phải cấm cản mà là khuyên nhủ nếu cứ như vậy Hạo Nhiên là người khổ mà Ngọc Diệp cũng sẽ khó xử
“ Tôi cũng nghĩ vậy ” Chu Hạo Nhiên cũng đã suy nghĩ rất nhiều, anh buông bỏ không phải là buông bỏ tình cảm của anh đối với cô mà là không bắt ép không tranh giành nữa.

Anh vẫn sẽ phía sau bảo vệ cô
Ý Thư và Ngọc Diệp chụp ảnh một hồi cũng chịu ngừng mà đi lại chỗ hai người kia.

Ý Thư xem lại những tấm ảnh đã chụp được, không cần chỉnh đã thấy đẹp bạn cô đúng là thiên thần mà làm gì cũng đẹp
“ Chúng ta vào ăn thôi ” Ý Thư lên tiếng
“ Ăn cái gì? Cậu nghĩ bọn tớ làm sẵn cho cậu sao ” La Hoàng Nhi liền lên tiếng giả vờ tức giận mắng Ý Thư, làm cho Ý Thư quay qua Ngọc Diệp cầu cứu cô cũng đành bất lực lắc đầu rồi cùng mọi người vào trong nấu ăn
Phải mất một lúc mới chuẩn bị xong mọi thứ, bọn họ muốn mở picnic nên ra ngoài, nào là đồ nướng nào là lẩu trái cây, rượu có rất nhiều món, cả bốn người dùng bữa trong vui vẻ, khó khăn lắm Ngọc Diệp mới chịu cười tươi như bây giờ
Ý Thư chỉnh màu ảnh sáng lên một tý xong liền up tất cả ảnh của Ngọc Diệp lên trang của mình, đột nhiên mọi người đều vào khen, lượt thả cảm xúc và lượt share tăng không ngừng mới có 1 tiếng mà đã 10k lượt share rồi
Ôi trời ơi bạn cô sắp thành người nổi tiếng mất rồi, người đẹp có khác chứ Ý Thư liền tỏ ra ngưỡng mộ cô
Dư Nhất Minh vừa lướt thấy ảnh của cô đã nhìn đắm đuối, nét cô đẹp một cách ngây thơ, hồn nhiên, tinh khiết, tựa như một thiên thần vậy.

Nhất Minh vội lưu vào máy sau đó liền gửi cho Tần Gia Hào
Gia Hào vừa mới tắm xong bước ra đã thấy có tin nhắn liền cầm máy mở lên xem, tấm ảnh của cô đập vào mắt anh khiến anh đơ cả người, say sưa nhìn vào bức ảnh mà Nhất Minh đã gửi
[ Ảnh ở đâu ra ] Gia Hào nhắn một câu ngắn gọn rồi đi lau tóc không lâu sau Nhất Minh đã gửi tin nhắn đến
[ Trên mạng ]

Tần Gia Hào xem xong liền mở mạng xã hội lên xem, lượt share vẫn tăng không ngừng, anh nhìn vào từng tấm ảnh của cô liền không dứt ra được
Ngọc Diệp rất đẹp cô đẹp theo nét ngây thơ, nhưng ánh mắt của cô là ánh mắt của sự buồn bã, khốn khổ
Anh ngồi nhìn bức ảnh rất lâu bức ảnh cô ngồi vẽ tranh lại càng khiến anh não lòng, cô đẹp như một thiên thần vậy, Tần Gia Hào liền bấm lưu vào máy, anh mở bình luận lên đọc toàn là những lời khen của cô nào là
[ Cô ấy là tiên nữ sao? ]
[ Tôi là con gái mà tôi còn mê ]
[ ôi thiên thần của lòng tôi ]
[ Giá như có thể làm bạn trai cô ấy ]
[ Chị gái đáng yêu quá đi mất ]
[ không biết cô ấy có bạn trai chưa ]
Đọc qua một lượt toàn là con trai khiến anh cảm thấy khó chịu, cô vậy mà có nhiều người muốn có được như vậy, anh không thể đọc nổi nữa càng đọc càng thấy tức giận, anh đột nhiên lại muốn giữ cô cho riêng mình
Liền lấy điện thoại gọi cho Trần Khiêm hack bỏ những tài khoản của người con trai nào để ý đến cô, hay có ý định tỏ tình với cô đều hack hết không trừ một ai.

Cô là của riêng Tần Gia Hào anh, dù anh không thích cô thì cũng không đến lượt người khác
Tần Gia Hào bỏ máy qua một bên mà tập trung vào làm việc, anh mà đọc bình luận nữa chắc anh băm bọn họ ra thành trăm mảnh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 31: 31: Đi Du Lịch


Tại căn nhà ở gần ngoại ô thành phố, người đàn ông đan v**t v* chú cún đáng yêu của mình người đó không ai khác mà là Mạc Tư Thần, anh rót một ly rượu nhâm nhi
Anh đến đây không phải để đi chơi mục đích thứ nhất là trả thù, mục đích thứ hai là em họ của anh.

Mạc Tư Thần ngồi đăm chiêu suy nghĩ nhìn ra sân vườn thoát mát này
“ Cốc...cốc...cốc ”
“ Vào đi ”
Mạc Tư Thần cũng là người lạnh lùng không kém gì Tần Gia Hào, trợ lí của anh cẩn thận đi vào đưa cho anh tập hồ sơ mà anh ta đã điều tra ra được rồi sơ lượt lại cho anh
“ Thiếu Gia cô gái hôm đó là Lâm Ngọc Diệp con gái của Lâm Nghị và cũng là tiểu thư Mạc Gia Uyên, cô ấy được lão già đó đón về Lâm Gia khi 18 tuổi ngay thời điểm bà ngoại của Thiếu Gia Mất ạ ”
Anh ta đưng lại một chút ngập ngừng như không dám nói.

Mạc Tư Thần thấy vậy liền nghi ngờ “ Có gì thì cứ nói ”
“ Dạ Tiểu Thư được lão già đó gã cho Tần Thiếu là Tần Gia Hào ạ nhưng tôi nghe nói Tần Thiếu là người trong hắc đạo e là Tiểu Thư cũng sẽ bị luyên lụy ”
“ Tần Gia Hào của Tần Thị sao? ” Mạc Tư Thần nheo mắt nhìn trợ lí của anh, trợ lí liền gật đầu.

Dính liếu đến Tần Gia Hào cũng không tốt, với cả anh cũng không biết có nên nói cho Gia Uyên không
“ Vậy chúng ta có cần nói với Tiểu Thư không thưa Thiếu Gia ” Trợ lí Mạc Tư Thần biết, đối với gia đình của Thiếu Gia thì Tiểu Thư rất quan trọng
“ Không cần nói chưa chắc gì em ấy đã tin, cậu cho người âm thầm bảo vệ em ấy giúp tôi ” Mạc Tư Thần hiện tại không thể động thủ, anh sợ cô em họ của anh sẽ sốc mất
Gia đình anh đã thất lạc ông bà rất lâu, khó khăn lắm mới có chút tin tức thì biết được Mạc Thị bị Lâm Nghị chiếm đoạt, cô mất, ông bà mất, còn mỗi cô em họ này, anh nhất định không để cô bị luyên lụy
Anh còn biết được lí do tại sao cô và bà mất, không phải do bệnh tật tự nhiên, anh nhất định phải khiến kẻ đó trả giá.

Mạc Tư Thần gọi điện thoại về báo tin vui cho ba anh sao đó bắt đầu kế hoạch
Hôm nay Ngọc Diệp thức rất sớm, tuần sau là lễ tốt nghiệp, bọn cô phải gọi là gì nhỉ học bá? Người ta học 4 năm bọn cô còn chưa tròn 2 năm đã có thể tốt nghiệp
Ngọc Diệp lại hi vọng Tần Gia Hào đến dự lễ tốt nghiệp của cô, chỉ là cô hi vọng chứ anh làm gì đến chứ, nghĩ đến đó cô lại cảm thấy đau lòng, ngồi trên xích đu suy nghĩ mãi mà không hay biết từ nảy đến giờ Tần Gia Hào đang ở phía sau cô
Tần Gia Hào vừa đến đã thấy coi ngồi thẫn thờ nhìn xa xăm, anh liền chậm rãi đi lại vòng tay qua eo của cô khiến cô giật nảy mình liền ngồi bật dậy quay lại nhìn
Ngọc Diệp nhìn anh liền lùi lại 2-3 bước, cô không muốn hỏi anh đến đây làm gì, vì đây là nhà của anh, cô im lặng không nói gì.

Tần Gia Hào thấy vậy liền tiến lên một bước nhưng anh tiến lên thì cô lùi lại
“ Em sợ tôi? ” Tần Gia Hào thấy vậy bất mãn lên tiếng, anh không biết tại sao nhưng anh rất nhớ cô, sao khi xem ảnh của cô thì anh lại càng nhớ hơn nên đã nói với Khả Hân rằng đi công tác
Ngọc Diệp nghe anh hỏi không lên tiếng chỉ lắc đầu, cô...cô thật sự nhớ anh nhưng cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cô sợ trong đó là sự ghét bỏ của anh đối với cô

Tần Gia Hào tức giận liền nhanh chân vươn tay kéo cô ôm vào lòng, cô đứng bất động không nhúc nhích, anh đang làm gì vậy chứ, anh lại lạ lẫm như lần trước
Anh tham lam gục mặt vào hõm cổ cô hít lấy mùi hương mà anh đã nhớ nhung, mùi hương nhẹ nhàng khiến anh không bao giờ quên được.

Ngọc Diệp thấy nhột liền nhúc nhích muốn né tránh nhưng càng khiến anh ôm cô chặt hơn
“ Em đứng yên để tôi ôm một chút ”
Nghe anh nói vậy cô cũng đành đứng im cho anh ôm lấy mình, cô cũng thật sự rất nhớ anh, cô cứ tưởng anh sẽ bỏ mặt cô rồi.

Tần Gia Hào ôm cô mất một lúc mới chịu buông cô ra
Lâm Ngọc Diệp nhìn ra phía sau anh thấy có vali liền thắc mắc anh đi đâu sao? Liền lên tiếng giải đáp thắc mắc
“ Anh chuẩn bị đi công tác sao? ”
Tần Gia Hào nhìn lại phía sau mình rồi tỏ ra rất bình thường lên tiếng
“ Tôi đến đây du lịch ”
Lời nói anh vừa cất lên khiến khoé môi cô giật giật, anh đùa cô sao? Du lịch gì chứ.

Anh bị điên sao? Chổ này có gì để du lịch chứ, Ngọc Diệp nhìn anh đầy khó hiểu, bắt phải ánh mắt dò xét của cô, anh liền mỉm cười xách vali đi vào trong rất tự nhiên
Lâm Ngọc Diệp cũng đi theo sau, mặc dù không biết anh đến đây là vì điều gì
“ Để tôi đi dọn phòng cho anh ”
Cũng may là nhà có hai phòng, nếu không chắc cô ra đường ngủ mất
“ Không cần tôi dọn vào phòng em ở chung là được ”
Lâm Ngọc Diệp nghe anh nói xong liền đơ luôn người, ở chung phòng á? Anh bị cái gì vậy chứ, Tần Gia Hào rất thản nhiên không chúc quan tâm, anh đến đây mục đích là cô, bảo anh ngủ riêng tất nhiên là không được, vậy chẳng khác nào ở nhà chính chứ.
Tần Gia Hào đem vali lên phòng Ngọc Diệp cũng chỉ biết ngậm ngùi đi theo sau rồi sau đó giúp anh sắp xếp quần áo mặc dù cô không muốn ở cùng với anh ai mà biết được anh là có mục đích gì chứ.

Lần trước anh khác lạ làm cô ảo tưởng sao đó liền tạt một gáo nước lạnh vào mặt cô.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 32: 32: Thay Đổi Bất Ngờ


Sáng hôm sau cô muốn dậy chuẩn bị đồ đi học nhưng Tần Gia Hào không chịu buông tha cho cô cứ ôm khư khư khiến cô không ngồi dậy được
Ngọc Diệp nhìn lên đồng hồ thấy sắp trễ học rồi mà cô vẫn còn nằm đây liền lên tiếng “ Anh buông tôi ra....!Tôi sắp trể học mất rồi ” cô mếu máo như sắp khóc đến nơi
Tần Gia Hào thấy vậy mới chịu buông tha cho cô, Ngọc Diệp vào vệ sinh cá nhân Tần Gia Hào cũng đi theo sau cửa còn chưa kịp đóng thì anh đã vào theo cô.

Ngọc Diệp liền cảm thấy sợ dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn anh
“ Anh....anh ra ngoài đi vào theo tôi làm gì ”
Tần Gia Hào không nói gì chỉ lấy kem đánh răng cho cô hành động dịu dàng này khiến trái tim cô đập liên hồi, anh lại bị cái gì vậy
Ngọc Diệp lấy kem đánh răng từ tay anh sau đó liền cố gắng đánh thật nhanh, anh cũng đứng cạnh một tay vòng qua eo cô tay còn lại vệ sinh cá nhân
Tần Gia Hào nhìn sang Ngọc Diệp thấy mặt cô đỏ như trái cà chua liền mỉm cười đi ra ngoài để cô thay đồ anh mà còn ở lại là hôm nay chắc cô khỏi đến trường
Ngọc Diệp thay đồ xong ra anh thấy anh cũng thay đồ rồi nhưng không phải đồ đi làm mà đồ bình thường.

Tần Gia Hào nhìn cô sau đó đi lại kéo cô lại đặt lên môi cô một nụ hôn
“ Đi thôi...anh đưa em đến trường ”
*Đùng...!Tiếng nổ trong đầu Ngọc Diệp vang lên khiến cô không tiếp thu nổi hoàn cảnh hiện tại, anh thay đổi cách xưng hô luôn rồi, gì vậy chứ có phải cô ảo tưởng quá nên nghe nhầm rồi không
“ Em đợi anh bế em xuống nhà sao? ” Tần Gia Hào nhướn mày nhìn cô đứng đơ người đỏ mặt mà không chịu xuống đi học
Ngọc Diệp nghe vậy liền đi theo anh xuống nhà.

Anh lái xe đưa cô đến trường liền chợt nhớ ra cô chưa ăn sáng liền dừng xe lại gần chổ bán điểm tâm mua cho cô một xuất mì ý
Ban đầu cô còn tưởng anh mua cho anh không ngờ anh lại mua cho cô, trái tim cô như muốn rớt ra ngoài vậy
Anh lái xe chạy thẳng vào sân trường trước báo ánh nhìn của mọi người cô bảo anh dừng ở cổng nhưng anh không chịu, mà cũng đúng ai đâu dám động vào anh chứ.

Nhưng cô không mở cửa được liền quay qua nhìn anh
“ Em hôn anh một cái rồi anh sẽ cho em xuống ” Tần Gia Hào thích thú lên tiếng trêu chọc cô, còn đưa mặt qua cho cô nữa
Ngọc Diệp trợn tròn mắt, cô sắp trể học rồi anh hôm nay bị cái gì vậy uống nhằm thuốc sao? Nhưng cô sắp trể học rồi ngay giây phút tiếng chuông vang lên, cô đành cắn răng quay sang hôn vào má anh một cái
Anh hài lòng mở cửa xe cho cô, nhìn cô gấp gáp chạy thục mạng vào lớp học như vậy liền bật cươi, cô sợ gì vậy chứ chả có giáo viên nào dám động vào cô hay trách phạt cô cả
Trên lớp mọi người bàn nhau đi cắm trại sắc mặt Mộ Ý Thư hôm nay không tốt lắm, mọi người nhìn cô nghi ngờ
“ Cậu có chuyện gì vậy! ” Ngọc Diệp cũng không chịu nổi nữa mà lên tiếng
“ Hình như tớ biết yêu rồi ” Mộ Ý Thư ngại ngùng gục mặt lên tiếng
“ Cái gì? ” La Hoàng Nhi là người phản ứng nhanh nhất, cô vừa bị người tình trong mộng từ chối bây giờ Ý Thư lại biết yêu, vậy chẳng khác nào cô là cẩu độc thân chứ
“ Hôm trước mẹ tớ đã gọi sắp sếp một buổi xem mắt, không biết sao anh ấy rất lạnh lùng ít nói, nhưng tớ vừa nhìn đã thích anh ấy ” Mộ Ý Thư tận tình kể lại mọi chuyện cho mọi người nghe

La Hoàng Nhi nghe xong liền lùng bùng khó hiểu, cô là mới thất tình đó, La Hoàng Nhi ngán ngẫm lắc đầu đi về lớp
Mộ Ý Thư thích người ta nhiều như vậy, bình thường nói hay lắm hôm nay đến lượt mình liền tỏ ra sợ bị người ta từ chối thiệt là....
Đến chiều Tần Gia Hào đến đón cô, anh vừa bước xuống xe đã bị Ý Thư và Hoàng Nhi nhìn chăm chăm có Chu Hạo Nhiên là không thèm để ý đến
Còn chưa để anh đến gần Ngọc Diệp liền nhanh chân chào tạm biệt rồi chạy lại chổ của anh, anh mở cửa xe để cô ngồi, ánh mắt lạnh lùng còn nhìn qua Chu Hạo Nhiên một cái
Về đến nhà cô đã nhanh tay tự mở cửa đi vào trong, chạy thẳng lên phòng, anh cũng chậm rãi đi theo sau.

Vừa bước vào phòng đã nghe thấy tiếng xả nước, anh thấy vậy liền lấy máy gọi đặt đồ ăn mang đến
Cô vừa tắm ra đã thấy anh ngồi trong phòng trên bàn còn đủ thứ món, xem ra là anh đặt mua rồi vì anh có biết nấu ăn đâu
“ Lại đây ” Tần Gia Hào nhìn cô lên tiếng
Ngọc Diệp cũng đi chầm chậm lại chổ anh, cô bị anh kéo xuống ngồi bên cạnh, anh tự tay bóc tôm cho cô khiến cô bất ngờ một người ưa sạch sẽ như anh lại bốc tôm cho cô.

Anh gắp thức ăn bỏ vào bát cô đầy đến mức cô ăn không nổi nữa liền xua tay
Gia Hào thấy vậy cũng không ép cô nữa, cô dọn dẹp sau đó đánh răng quay lại thấy anh đang làm việc trên máy tính bảng.

Cô muốn xin anh đi cắm trại vào thứ bảy tuần này dù sao tuần sau cũng là lễ tốt nghiệp rồi
“ Gia Hào! ” Lâm Ngọc Diệp lấy hết can đảm để gọi anh
Tần Gia Hào ngẩn đầu lên nhìn cô như có chuyện gì muốn nói nhưng lại cứ lấp ba lấp bấp như khó nói, anh liền nhướn mày ý bảo cô nói đi
“ Thứ bảy tuần này tôi có hẹn với mọi người đi cắm trại...anh có thể cho tôi đi không? ” Ngọc Diệp nhỏ nhẹ xin anh cô còn không dám nhìn thẳng vào anh nếu anh không cho thì cô cũng đành ở nhà, nghĩ thế cô lại cảm thấy ủ rủ
“ Được! Nhưng với ba điều kiện ” Trái lại với suy nghĩ của cô anh rất nhanh đã đồng ý nhưng lại có điều kiện
Ngọc Diệp nhìn anh nói “ Điều kiện là gì ” cô không biết anh muốn gì ở cô
“ Anh sẽ đi cùng em ” Tần Gia Hào rất thản nhiên nói cô không cho thì cả cô và anh đều ở nhà nên không có gì lo lắng cả
“ Vậy hai cái còn lại ”
“ Tạm thời chưa nghĩ ra ” Tần Gia Hào nói xong liền đứng dậy cất máy tính bảng đi rồi kéo cô lại ôm vào lòng rồi hôn lên môi cô mọi thứ quá bất ngờ cô không kịp phản ứng liền bất.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 33: 33: Dịu Dàng


“ Em thức sớm làm gì chẳng phải hôm nay không có tiết sao? ” Tần Gia Hào mặt cau có nhìn cô nói
Ngọc Diệp thức sớm vì cô cần đi mua đồ chuẩn bị cắm trại, nhưng cô cũng đâu có bắt anh thức chứ, anh muốn ngủ thì cứ ngủ đi cô đâu có ép
Ngọc Diệp thay đồ xong liền đi cô mặt chiếc áo thun trắng cùng với chiếc quần jeans ống xuông đóng thùng bên ngoài khoác lên một chiếc áo sơ mi kẻ sọc mờ nhạt, nhìn cô giống như là một thư sinh hơn là một Thiếu Phu Nhân cao quý
“ Em đi đâu vậy ” Tần Gia Hào thấy thế liền hỏi còn ngồi bật dậy đi vào phòng thay đồ
“ Em đến trung tâm mua một ít đồ chuẩn bị cho chuyến cắm trại ” Ngọc Diệp nói xong liền đeo balo lên định đi thì bị anh kéo lại, cô quay sang nhìn anh khó hiểu
“ Anh đưa em đi ” Tần Gia Hào lên tiếng đề nghị
“ Không cần! Em tự đi được rồi ” Ngọc Diệp liền nhanh chóng từ chối
Nhưng Tần Gia Hào làm gì bỏ qua dễ dàng như vậy, anh liền tỏ vẻ lạnh lùng buông tay cô ra nói “ Vậy thì ở nhà không cần đi nữa ”
Khoé môi cô giật giật, đành chấp nhận cho anh đi theo, Tần Gia Hào liền vui vẻ trở lại, đi theo sau cô, còn Lâm Ngọc Diệp thì bị mất tự nhiên
Tần Gia Hào lái xe đưa cô đến trung tâm của ngoại ô, Ngọc Diệp không đợi anh mà tự mở cửa bước xuống.

Vì buổi cắm trại là do bọn cô tự bàn nhau đi, nên cần mua rất nhiều đồ từ liều đến mọi thứ cần thiết
Ngọc Diệp lựa rất kĩ những thứ cần thiết, những thứ không cần thiết thì không phải mua như thế sẽ tiết kiệm được một ít
Cô không cho anh cầm hộ cô, cô tự lựa tự cầm, nếu anh chịu để ý thì sẽ thấy cô lựa những thứ cần thiết cho anh, cô biết anh ưa sạch nên những thứ của anh đều được cô mua mới để riêng hết
Đi đến quầy thu ngân vừa định đưa thẻ ra tính thì anh đã nhanh tay hơn rút ra chiếc thẻ đen khiến nhân viên ở đó điều trố mắt nhìn, anh còn đưa địa chỉ bảo bọn họ chuyển đến không cần cô phải tay xách nách mang đem về
Lâm Ngọc Diệp nhìn qua xe kem trước mắt, cô thấy có vị dâu liền muốn mua ăn, nhưng cô không sang đường được.

Tần Gia Hào thấy cô cứ nhìn mãi xe kem liền quay sang hỏi
“ Em muốn ăn kem sao? ”
Ngọc Diệp gật đầu một cái Tần Gia Hào liền bảo cô đợi anh sang đường mua kem cho cô, chỉ còn hai loại là socola và dâu, anh nhớ lần trước cô không thích socola liền mua cho cô kem dâu
Tần Gia Hào mất một lúc mới mua được kem cho cô, Ngọc Diệp nhìn anh dịu dàng với mình như vậy tình cảm dành cho anh liền trỗi dậy lần nữa, ánh mắt cô nhìn anh rất dịu dàng
“ Dù gì giờ này cũng còn sớm chúng ta đi xem phim được không ” Tần Gia Hào vừa nảy sinh ra ý định gì đó liền quay sang nói với cô
Ngọc Diệp nhìn thấy đúng là còn sớm thật, liền nhìn anh gật đầu, cả hai cùng đi đến rạp chiếu phim, cô còn chưa kịp lên tiếng muốn xem phim gì thì anh đã chọn ngay phim ma khiến cô bắt đầu cảm thấy bất an
Anh thấy nét sợ hãi trên mặt cô liền đắc ý kéo tay cô vào rạp ngồi xuống, anh còn mua cả bắp và nước cho cô
Phim vừa chiếu được một đoạn thì cô đã ôm chặt lấy tay anh, đến cả bắp cũng không động đến, còn anh thì rất thản nhiên không sợ gì, chỉ thích thú nhìn cô sợ hãi như vậy
Đến đoạn tiếng rú trong căn nhà hoang, rồi một cái bóng trắng dần dần xuất hiện, đập thẳng gương mặt máu me vào màng hình.

Cô liền giật mình nắm chặt tay anh rồi úp mặt vào vai anh, trái tim cô như muốn rớt ra ngoài cô chỉ muốn đi khỏi đây thật nhanh
Một lúc lâu anh vẫn không thấy cô ngước lên nhưng vai anh cảm thấy ướt ướt, liền quay sang nâng mặt cô lên.

Cô khóc vì sợ hãi mà khiến mắt đỏ cả lên.

Tần Gia Hào vội lau nước mắt cho cô, anh còn nghĩ cô sẽ cầu xin anh không xem nữa nhưng không ngờ lại khiến cô khóc đến mức này
“ Chúng ta không xem nữa nhé ” thấy cô như vậy anh cũng không muốn xem nữa liền lẳng lặng dẫn cô ra khỏi rạp chiếu phim
Vừa bước ra khỏi rạp cô liền buông tay anh ra, không thèm đếm xỉa đến anh nữa, khiến anh ngơ ngác cô bị gì vậy, sợ đến nổi rớt não sao?
Cô không quan tâm đi thẳng đến quầy gắp thú bông không thèm để ý đến anh một cái nhìn lấy cũng không thèm cho anh.

Tần Gia Hào khó hiểu lẳng lặng đi theo sau cô
Thấy cô không nói chuyện với mình anh liền bức rức khó chịu, chẳng lẻ cô giận rồi sao? Anh chỉ muốn trêu cô một chút thôi mà
“ Em giận sao? ”
“ Không ” Lâm Ngọc Diệp quăn cho anh một chữ rồi tiếp tục gấp con thỏ trắng bông mà mình để ý, nhưng gắp sắp hết thẻ rồi vẫn chưa được
Anh thấy có cơ hội liền nói “ Anh gắp con thỏ cho em nhé ” Cô nghe vậy cũng buông ra để cho anh trổ tài, xem anh có làm được không.

Nhưng ai ngờ anh lại gắp được ngay lần đầu tiên luôn chứ
Trước sự ngưỡng mộ của cô, anh cầm con thỏ lên đưa cô, lúc cô chìa tay ra định lấy thì anh liền giật lại khiến cô ngỡ ngàng
“ Em nói là không giận anh, anh sẽ đưa cho em ”
Lâm Ngọc Diệp liền gật đầu chắc nịt một cái, Tần Gia Hào liền vui vẻ đưa chú thỏ bông cho cô, sau đó mới chịu đưa cô về nhà

Vừa về đến nhà vì không muốn lãng phí cô liền bảo anh không cần đặt đồ ăn, cô tự xuống bếp nấu, anh vừa lên cất đồ đi xuống đã thấy cô đang nấu thức ăn
Liền đi lại phía sau vòng tay qua ôm lấy eo cô khiến cô bất ngờ, anh còn thuận tay xoay người cô lại áp môi mình lên môi cô hôn ngấu nghiến, cô sau bất ngờ cũng từ từ đáp lại anh, hôn mất một lúc anh mới chịu rời môi cô, còn Ngọc Diệp thì thở như hụt hơi vậy
Cô đẩy anh sang một bên đi qua thái rau để xào, nhưng tâm trí của cô không còn để ý đến gì nữa trong đầu toàn hình ảnh lúc nảy mà không cẩn thận cứa vào tay
“ Ahhh ”
Nghe tiếng la của cô Tần Gia Hào mới xoay qua thấy tay cô chảy máu, liền gấp gáp cầm bỏ thẳng vào miệng, cô ngỡ ngàng một người ưa sạch sẽ như anh lại đi làm như vậy, cô muốn rút tay ra nhưng anh không cho
Anh liền đi lấy hộp cứu thương đến, cẩn thận xát trùng vết thương của cô rồi sao đó băng lại cho cô
“ Cảm ơn ” Cô không biết nói gì liền buộc miệng cảm ơn anh vậy
“ Sao này em không cần xuống bếp nữa ” Tần Gia Hào lạnh lùng nói, để cô vào bếp rồi lại cứa vào tay sao, cô hậu đậu như vậy lỡ lại chảy máu nữa anh sẽ đập luôn cái bếp mất
“ Không sao đâu em làm được mà ” Ngọc Diệp ở một mình không vào bếp thì lấy gì ăn, cô không giàu như anh, tiền anh đưa cô cũng không dùng đến
Tần Gia Hào ánh mắt lạnh như băng nhìn cô không nói một lời nào bỏ về phòng không thèm quay đầu lại.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 34: 34: Em Không Cần Xuống Giường Anh Sẽ Phục Vụ Em


Đến lúc cô chuẩn bị đồ ăn xong hết liền đi lên gọi anh xuống dùng bữa tối
Vừa mở cửa bước vào liền bị anh ép vào cửa Tần Gia Hào tiện tay khoá luôn cửa lại, hai tay chống lên cửa một chân để g*** h** ch*n cô khoá lại để cô khỏi phải chạy
“ Anh...Ưmm ”
Ngọc Diệp còn chưa kịp nói hết câu thì Tần Gia Hào gặm lấy môi cô mà ngấu nghiến, Tần Gia Hào thuần thục đến nổi vừa hôn vừa để cả hai di chuyển đến giường ngủ
Anh để cô nằm lên giường môi vẫn giữ nụ không không dứt, Ngọc Diệp cũng bắt nhịp theo anh, cả hai chìm vào nụ hôn ngọt ngào ấy
Tay anh bắt đầu di chuyển vào trong áo cô mà x** n*n đôi gò bông, nụ hôn của anh bắt đầu di chuyển đến hõm cổ của cô sau đó anh liền xé đi áo của cô mà từ từ di chuyển đến đến xương vai xanh
“ Ưmm ”
Ngọc Diệp khó chịu ưỡn cong người, hai tay luồn vào mái tóc của anh, sau một lúc Tần Gia Hào liền áp mình lên môi cô, tiện tay cởi bỏ tất cả mọi thứ trên cơ thể của cả hai

Anh không thô bạo như những lần trước mà đổi lại rất dịu dàng, bên dưới của anh đã phất cờ, anh cẩn thận đi vào bên trong cô
“ Chết tiệt ” Anh mắng thầm
Dù không phải lần đầu nhưng mà sau lúc nào bên trong cô cũng xiết lấy anh chặt như vậy chứ, nó bức anh muốn điên lên
Tần Gia Hào bất lực đành quay sang dỗ ngọt cô “ Em thả lỏng một chút ”
Cô cảm nhận được bên dưới của cô đau muốn ngất đi vậy, cô còn chưa kịp lên tiếng thì anh đã không đợi được mà hôn lên môi cô để cô thả lỏng cơ thể.

Cô vòng tay qua cổ anh, còn anh lại thuận tiện ra vào bên trong cô một cách nhịp nhàn rồi từ từ tăng tốc độ lên
“ Anh chậm lại...!Em đau quá ” Lâm Ngọc Diệp hai tay bấu vào tấm lưng anh vì đau, những lời nói của cô lọt vào tai anh, nhưng anh đâu có nghe theo
“ Ngoan gọi tên anh...anh sẽ chậm lại ” Tần Gia Hào vuốt tóc cô ra phía sau dịu dàng lên tiếng
“ Gia...Gia Hào! ” Ngọc Diệp trong cơn mê tình điều nghe theo lời anh nói hết
Tần Gia Hào nghe xong còn phân khích hơn, anh liền cúi đầu ngậm lấy đôi gò bông, tay còn lại thì x** n*n, khiến cô không chịu nổi mà bật ra những tiếng mê tình
Bên dưới anh vẫn ra vào mạnh mẽ khiến cô r*n r*, một lúc anh liền phóng thích tất cả vào bên trong cô, hôn lên trán cô, cứ tưởng như thế là xong anh sẽ bỏ qua cho cô nhưng không, cậu bé của anh vẫn chưa chịu dừng
Anh liền ngồi dậy đặt cô ngồi lên mình, rồi bên dưới lại ra vào kịch liệt không ngừng, anh ngục đầu vào hõm cổ cô c*n m*t rồi di chuyển đến b** ng*c của cô mà ngậm lấy
“ Em mệt quá...anh mau...mau dừng lại ” Ngọc Diệp mệt đến mức không thở nổi cầu xin anh mà anh vẫn vờ như không nghe thấy, anh vẫn mạnh mẽ ra vào bên trong cô
“ Ưmm...Gia Hào! Dừng lại ” Ngọc Diệp vẫn cố gắng nỉ non cầu xin anh tha cho mình
Tần Gia Hào càng nghe thấy giọng nói của cô thì càng k*ch th*ch, anh mạnh mẽ hơn cả khi nảy, ra vào bên trong cô nhưng đối với anh bao nhiêu cũng không đủ, anh bắt cô đổi rất nhiều tư thế, cả đêm không chịu buông tha cho cô, đến gần sáng khi cô ngất đi dưới thân anh thì anh mới chịu phóng thích tất cả mà dừng lại

Anh nhìn cô bị anh hành đến nổi ngất đi liền thấy xót, anh bế cô vào phòng tắm cẩn thận tắm rồi lau người cho cô.

Ngọc Diệp mệt đến mức mặc kệ anh muốn làm gì thì làm
Xong hết Tần Gia Hào cẩn thận lấy chiếc khăn bông to mềm mại quấn cô lại sau đó mới bế cô quay trở lại giường, anh còn mở tủ lấy váy ngủ mặc vào cho cô, đắp chăn cẩn thận rồi kéo cô vào lòng mà ôm ngủ
Để cô up mặt vào ngực anh còn anh thì ngục đầu vào hõm cổ của cô mà ngủ ngon lành, có lẽ đây là giấc ngủ ngon nhất của anh, anh không nhận ra tâm tư của mình bây giờ lại là cô gái nhỏ trong lòng này
Đến tận 10 giờ cô mới mở mắt ra, đập vào mắt cô là anh đang nằm chống xuống nệm nhìn cô nở một nụ cười, nhưng chỉ có anh cười chứ cô thì cười không nổi, đêm qua bị anh hành cả đêm không rõ lí do
“ Chào buổi sáng ” Tần Gia Hào nhìn cô vui vẻ lên tiếng
Cô liền quay sang hướng khác dụi dụi mắt định ngồi dậy vệ sinh cá nhân thì, bên dưới liền cảm thấy đau, đau đến mức cô phải nhăn mặt lại,còn hai chân đau đến mực không di chuyển được cô liền quay qua lườm người đàn ông đang vui vẻ đắc ý kia
Tần Gia Hào thấy vậy liền đi lại bế cô lên, còn Ngọc Diệp theo phản xạ mà vòng tay qua cổ anh, anh bế cô vào nhà vệ sinh sau đó đặt cô lên thành bồng rồi cẩn thận lấy kem đánh răng cho cô, tay liền xoa xoa chân cho cô
“ Đau lắm sao ” Tần Gia Hào dịu dàng hỏi cô nhưng cô không trả lời, còn không phải tại anh sao mà còn hỏi
“ Anh xin lỗi! Lần sau sẽ không như thế nữa ” Tần Gia Hào liền cảm thấy có lỗi hôm qua anh là quá kịch liệt nên mới khiến cô như thế này

Ngọc Diệp thì nhìn anh nghi ngờ, cái con người này còn định có lần sau? Nhất định không cô sẽ không dễ dãi với anh như vậy nữa, dù có yêu anh thì cũng không như thế này nữa
“ Được rồi hôm nay em không cần xuống giường anh sẽ phục vụ em ”
Vệ sinh cá nhân xong anh liền bế cô quay trở lại giường, rồi lấy đồ ăn anh đã đặt sẵn đến đút cho cô, Ngọc Diệp như không tin vào mắt mình, anh lại có thể dịu dàng đến vậy, anh không ghét cô nữa sao? Mới tháng trước còn bảo ghét cô cơ mà
Nhưng sao cũng được, nói cô ích kỷ cũng được nhưng cô muốn cả hai như vậy mãi, anh không ghét cô, cả hai điều trải qua những hạnh phúc.

Phải nói từ trước đến nay khoản thời gian hạnh phúc nhất chắc có lẽ là từ lúc anh đến đây.

Nhưng cô sẽ không biết được có những thứ khiến mình hạnh phúc nhất cũng sẽ là cái khiết mình đau lòng như chết đi sống.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 35: 35: Chúng Ta Sẽ Ở Lều Riêng


Tối trước hôm đi cắm trại, cô ngồi sắp xếp đồ cho cả cô và anh, vì cắm trại là bọn cô tự quyết định nên đi cắm trại ở tận mãnh đất hoang trên đồi núi phía Tây thành phố, Ngọc Diệp cẩn thật xếp từng cái vào túi
“ Anh xem còn cần gì nữa không ”
Ngọc Diệp quay sang hỏi Tần Gia Hào nhưng lại thấy anh ra ngoài nghe điện thoại, nên đành thôi cô cất mọi thứ vào trong túi khá to dù sao cũng chỉ đi có 2 ngày 1 đêm
Điện thoại cô lúc này cũng reo lên, cô liền vội bắt máy là Mộ Ý Thư gọi cho cô
“ Tiểu Diệp cậu đã chuẩn bị xong chưa ”
“ Vừa mới xong sao thế? ” Ngọc Diệp hỏi lại Mộ Ý Thư
“ Ngày mai anh ấy cũng đi, mẹ anh ấy bảo với tớ là cho anh ấy theo ” Mộ Ý Thư bên kia lí nha lí nhí ngại ngùng lên tiếng
“ Anh ấy là ai? ” Ngọc Diệp thắc mắc nói, Mộ Ý Thư là đang nói đến ai vậy
“ Cái người tớ đã xem mắt ” Mộ Ý Thư bên kia đã đỏ cả mặt, cô không dám kể Hoàng Nhi nghe sợ cậu ấy lại lải nhải bên tai cô
“ Vậy thì tốt rồi cậu có thể tìm hiểu kéo gần khoảng cách hơn ” Ngọc Diệp gật gù nói với Ý Thư, chẳng phải đi cùng rất tốt sao
Cô ngồi nói chuyện một lúc lâu đến khi Tần Gia Hào từ ban công bước vào cô mới cúp máy, chuẩn bị đi ngủ.

Anh nhìn cô nghi ngờ thấy anh vào liền cúp máy chẳng lẽ đang nói chuyện với người đàn ông khác
“ Em nói chuyện điện thoại với ai vậy ”
Ngọc Diệp ngước mắt lên nhìn anh, khó hiểu đến cô nói chuyện điện thoại với ai anh cũng muốn quản sao?
“ Là Ý Thư cậu ấy bảo mai có thêm người ” Ngọc Diệp nói xong liền kéo chăn lên mà nhắm mắt, cô phải dưỡng sức để ngày mai chơi cho đã, nhưng có Tần Gia Hào cô lại thấy không tự nhiên cho lắm
Anh cũng không hỏi nữa mà leo lên giường kéo cô vào lòng mà ôm, riết rồi quen nên cô cũng không phản kháng gì nữa, có phản kháng cũng không làm lại anh
Sáng cô cũng thức dậy rất sớm, hôm nay cô mặt một chiếc đầm nhung màu trắng, bên ngoài khoác lên chiếc áo len tay dài, nhìn rất đáng yêu, so với những tiểu thư cao quý thích những cái đắc tiền thì Ngọc Diệp lại thích những thứ rất đơn giản, càng đơn giản cô lại càng thích
Tần Gia Hào dậy cùng lúc với cô anh mặc chiếc quần tây âu màu kem và chiếc áo sơ mi đen, tuy đơn giản nhưng lại rất đẹp, anh và cô đều mang giầy trắng, cô buộc tóc đuôi ngựa thì anh để bảy ba
Cô và anh ăn sáng xong liền đến chổ hẹn trước mới mọi người, mọi người đã đến trước hết rồi chỉ còn mỗi Ngọc Diệp và Tần Gia Hào
Hạo Nhiên thấy cô đi cùng anh thì có chút buồn, Tần Gia Hào vừa nhìn thấy vẽ mặt của Chu Hạo Nhiên liền nhếch mép cười
“ Sao cậu đến trể vậy ” Mộ Ý Thư liền lên tiếng, từ sớm anh ấy đã đến đón cô, tuy anh ấy vẫn lạnh lùng nhưng cô lại thấy vui
Đột nhiên Tần Gia Hào quay qua, bốn mắt chạm nhau liền mở to ngạc nhiên
“ Trần Khiêm? Sao cậu lại ở đây ” Tần Gia Hào nhìn Trần Khiêm đầy thắc mắc, cái tên này là người anh em của anh và Dư Nhất Minh kiêm thư kí của anh
“ Mẹ bảo đi ” Trần Khiêm quay qua nhìn Mộ Ý Thư rồi lạnh lùng lên tiếng, anh cũng đâu có muốn đi, anh là bị bắt ép.

Anh thà ở nhà làm việc cho Tần Gia Hào còn hơn
Mộ Ý Thư gần đó nghe có chút hụt hẫng, cô biết là do mẹ anh bắt đi chứ anh làm gì muốn đi cùng cô chứ
“ Vậy đây là lí do tối qua cậu điện tôi xin nghĩ phép sao? ” Tần Gia Hào hiểu được vấn đề liền lên tiếng trêu chọc.

Trần Khiêm liếc nhìn anh bằng nữa con mắt
Trò truyện mất một lúc mọi người mới gửi xe ở gần đó rồi đi đến chổ cắm trại.

Ngọc Diệp vừa cầm lấy cái túi to lên thì Chu Hạo Nhiên đã lên tiếng
“ Để tớ cầm giúp cậu ”
“ Không cần! Tôi chưa chết ” Ngọc Diệp còn chưa lên tiếng thì Tần Gia Hào đã lạnh lùng cắt ngang rồi cấm lấy túi đồ nắm tay cô đi
Chu Hạo Nhiên đành bất lực nhìn bóng lưng hai người họ, rồi đi theo sau La Hoàng Nhi nhìn Chu Hạo Nhiên chỉ biết lắc đầu cảm thán
Trần Khiêm cũng giúp Ý Thư cầm lấy túi đồ.

Vì lên núi rất xa nên chưa gì hai chân của Ngọc Diệp đã cảm thấy đau, cô không đi nổi nữa.

Tần Gia Hào thấy vậy liền đeo túi đồ ra phía trước ngực đưa lưng xuống
Ngọc Diệp nhìn anh không hiểu vấn đề, anh làm gì vậy
“ Lên đây anh cõng em ” Tần Gia Hào lên tiếng giải đáp thắc mắc của cô

Ngọc Diệp lắc đầu cô tỏ ý không cần nhưng Gia Hào rất kiên quyết nên cô đành nghe theo, lên lưng cho anh cõng đi
Bọn họ đi tận 30 phút mới đến được nơi cần đến, Ngọc Diệp nhìn thấy không ngừng cảm thấy thích thú, bọn họ nhìn mãnh đất to lớn này cứ như là một thảo nguyên xanh vậy rất xinh đẹp
Tất cả mọi người đều ngồi phịch xuống nghĩ mệt, riêng Ngọc Diệp được anh cõng nên không mệt, cô lấy nước mở nắp rồi đưa cho anh
“ Anh uống tí nước đi ”
Tần Gia Hào cầm lấy chai nước cô đưa uống một ngụm, rồi kéo cô ngồi xuống cạnh mình dựa người vào cô thì thầm
“ Chúng ta sẽ ở lều riêng ”
Ngọc Diệp nhìn anh nghi ngờ, cô biết anh không thích ở cùng người khác nên cũng đành gật gù nhắm mắt cho qua, nhất định cô sẽ chia ranh giới, nhưng ở đây không có máy lạnh sợ anh chịu không được
Đột nhiên có chai nước bay đến chổ Hạo Nhiên, là La Hoàng Nhi thẩy cho anh khi anh đang chăm chú nhìn Ngọc Diệp và Gia Hào
“ Cậu cũng uống đi ”
Ý Thư bên kia cũng đem nước cho Trần Khiêm nhưng anh vẫn rất lạnh lùng nói cảm ơn cô, Trần Khiêm không thích cô, điều đó cô biết, nhưng cô thích anh nên cô sẽ cố gắng.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 36: 36: Cắm Trại 1


Mọi người ngồi nghĩ một lúc rồi mới bắt đầu sắp vị trí để dựng lều, nhìn thôi cũng biết Tần Gia Hào với Ngọc Diệp sẽ một lều
“ Gia Hào tôi ở với cậu nhé ” Trần Khiêm lại gần Gia Hào nói nhỏ, nếu không ở với Gia Hào thì anh biết ở với ai cơ chứ
“ Không Thích ” Tần Gia Hào nói xong liền nắm tay Ngọc Diệp đứng lên đi dựng lều
Bỏ lại khuôn mặt xám xịt của Trần Khiêm nhìn anh đầy khinh bỉ, nhưng có một đều anh vẫn chưa hiểu, tại sao Tần Gia Hào lại tốt với Ngọc Diệp như thế
Nếu Tần Gia Hào và Ngọc Diệp ở cùng lều thì Trần Khiêm và Ý Thư cũng chung một lều, lều còn lại sẽ là La Hoàng Nhi và Chu Hạo Nhiên vì bọn họ nghĩ là ở chung nên chỉ đem đúng 3 cái do Hoàng Nhi không muốn mua lều cứ nghĩ là sẽ ở chung với hai cô bạn mình
Chu Hạo Nhiên và La Hoàng Nhi dù sao cũng là bạn quen từ trước chỉ cần dựng lên rồi chia ra là được, còn Ý Thư và Trân Khiêm thì hơi ngượng
Tất cả mọi người bắt đầu dựng lều, Tần Gia Hào làm rất nhanh từng nút dây anh buộc đều chặt cả, Ngọc Diệp không ngừng nhìn anh cảm thán, trong khi cô đóng mỗi cái cây để buộc dây còn không xong thì anh đóng một cái đã được
Chu Hạo Nhiên và La Hoàng Nhi cũng nhanh không kém, chỉ sau Tần Gia Hào ít phút hai người làm xong liền đập tay một cái, bốn người kia đều để đồ vào lều mà sắp xếp, không ai để ý đến cặp đôi đang ngượng mà dựng lều nảy giờ chưa xong
Còn mỗi Trần Khiêm và Ý Thư đang dựng lều, Ý Thư phải đóng cái cọc này xuống để buộc lại dây, nhưng khi làm với anh cô lại ngượng đến nổi rung tay, cô không cẩn thận mà đóng vào tay mình

“ Ahh ”
Nghe Ý Thư la lên Trần Khiêm liền bỏ cái cọc phía bên kia, quay qua chổ cô cầm tay cô lên mà thổi, khiến Ý Thư giật mình đến cứng đơ người, Trần Khiêm cầm tay Ý Thư lên vừa thổi vừa xem
Mọi người nghe tiếng la cũng chạy ra xem có chuyện gì
“ Cậu bị sao vậy ” Ngọc Diệp nhẹ nhàng hỏi, cô thấy Trần Khiêm cầm tay của Ý Thư như vậy cô không tiện xen vào
“ Tớ! tớ vừa đóng vào tay của mình ” Ý Thư đau đến nước mắt chảy cả ra nhưng vẫn cố gắng kìm nén lại
“ Có ai đem thuốc hay dụng cụ y tế theo không ” Trần Khiêm lúc này còn khẩn trương hơn cả Ngọc Diệp
“ Đây rồi ” La Hoàng Nhi cầm thuốc khử trùng cùng với bông băng đi đến đưa cho Trần Khiêm
Trần Khiêm cầm rồi khử trùng vết thương cho Ý Thư, nhẹ nhàng cẩn thận hết sức có thể vừa làm vừa thổi cho Ý Thư bớt đau, sau đó liền nhẹ tay băng lại vết thương cho cô
“ Cô ngồi đây đi tôi làm được rồi ” Trần Khiêm nói xong liền liếc nhìn qua Gia Hào
Gia Hào liền hiểu ý mà tiếp cậu ta dựng lều vậy Chu Hạo Nhiên cũng phụ một tay, còn Ngọc Diệp với La Hoàng Nhi thì ngồi xem tay của Ý Thư.

Lúc nảy còn khóc bây giờ lại tủm tỉm cười một mình, Ý Thư đau đến ngốc rồi sao?
Lâm Ngọc Diệp và La Hoàng Nhi nhìn nhau lắc đầu khó hiểu nhìn nhau, đúng là không nên cố gắng hiểu những người khi yêu
Ba người đàn ông làm rất nhanh chẳng mấy chốc đã dựng được lều, bây giờ ba người bọn họ đi kiếm củi, còn La Hoàng Nhi và Lâm Ngọc Diệp chuẩn bị đồ ăn trưa
“ Tôi thấy chồng cậu và cậu hình như đang rất tốt thì phải ” La Hoàng Nhi thấy Gia Hào tốt với Ngọc Diệp như vậy cũng vơi đi ác cảm của bản thân với anh
“ Ừm dường như anh ấy không còn ghét tớ nữa ” Ngọc Diệp thấy vậy mỉm cười lên tiếng, anh dạo này rất tốt với cô, lại rất dịu dàng nữa
La Hoàng Nhi nhìn hai cô bạn mình ai cũng có tình yêu, liền lắc đầu ngao ngán, lúc đầu cô cũng có tình yêu nhưng tình yêu đó không hướng về cô, anh ấy thích người khác
“ Hai cậu nói gì mà vui vậy cho tớ nghe với ” Mộ Ý Thư thấy hai người bạn mình vừa nói chuyện vừa cười liền tò mò đi lại hỏi

“ Đang nói về cậu mù quáng vì tình yêu đấy ” La Hoàng Nhi nhìn Ý Thư lên tiếng trêu chọc khiến Ý Thư đỏ cả mặt
Bọn cô chuẩn bị xong đồ ăn thì cũng là lúc ba người kia về, người nào trên tay đều có những thanh củi to nhỏ để tối đốt lửa
Tần Gia Hào vừa về đã bỏ củi xuống đi lại chỗ Ngọc Diệp đang đứng, Hạo Nhiên nhìn anh thật cảm thấy ghen tị, giá như anh là Gia Hào thì tốt biết mấy có thể ở bên cạnh cô
Trần Khiêm và Ý Thư cũng ngồi chung một chổ, Trần Khiêm đột nhiên nhớ đến tay của cô liền hỏi “ Còn đau không ”
Ý Thư nhìn anh lắc đầu nhưng thật chất nó còn rất đau là đằng khác, Trần Khiêm chỉ gật đầu rồi thôi, Ý Thư cũng không nói gì nữa
Đến lúc dùng bữa trưa, thì Tần Gia Hào và Hạo Nhiên như kẻ thù lườm nhau bằng nữa con mắt, có Trần Khiêm là an nhàn
Hạo Nhiên gắp món nào cho Ngọc Diệp liền bị Gia Hào lấy bỏ vào miệng, đến Ngọc Diệp cũng phải bất lực “ Hai người ăn đi được không ”
Nghe cô nói thế Hạo Nhiên cũng đành thôi mặc kệ Gia Hào, còn Tần Gia Hào như vừa mới đánh trận thắng vậy liền vui vẻ ra mặt mà gắp đồ ăn cho cô
“ Anh ăn cái này đi ” Ý Thư gắp một miếng thịt cho Trần Khiêm, anh cũng không biểu hiện gì
Tần Gia Hào thấy thế liền quay qua nhìn Ngọc Diệp, ánh mắt của anh như mong đợi gì đó từ cô.

Ngọc Diệp biết nhưng mặc kệ khiến trên mặt Tần Gia Hào hiện lên vẽ hụt hẫng, cô đành gắp cho anh để anh dẹp đi cái vẻ mặt đó

Tất cả mọi người ăn xong liền kéo nhau đi chụp hình, Tần Gia Hào thấy cô vui vẻ như thế liền lấy máy ra chụp lén cô, nhưng lại bị cô nhìn thấy
Anh liền giả vờ không có gì bấm điện thoại như nhắn tin, cô không nghi ngờ mà quay lưng đi cùng hai người bạn của mình.

Tần Gia Hào tiếp tục lấy máy ra lần này anh quay hẳng chiếc video vì anh chưa bao giờ thấy cô vui mà cười tươi như thế này, càng nhìn lại không muốn rời mắt
Mọi người đều chụp hình, Gia Hào và Ngọc Diệp cũng chụp được một tấm, lúc Hạo Nhiên và Ngọc Diệp chụp chung với nhau mặt Tần Gia Hào như đưa đám khó coi vô cùng, Trần Khiêm và Ý Thư cũng chụp sau đó là Hoàng Nhi và Hạo Nhiên, ba cô gái chụp rất nhiều ảnh, vì ở đây cảnh rất đẹp.

Còn ba người đàn ông thì đi theo nhìn bọn cô chứ chẳng ham gì ba cái này chán chết đi được
“ Đọng lòng rồi sao ” Trần Khiêm kế bên Gia Hào lên tiếng nói nhỏ còn nở một nụ cười khinh bỉ khi thấy Gia Hào dán chặt mất vào Ngọc Diệp
Tần Gia Hào chỉ nhìn Trần Khiêm nhếch môi cười ẩn ý, anh làm gì chưa ai biết được, lần này đến Trần Khiêm cũng không biết anh là đang có ý gì, Trần Khiêm cũng mặc kệ dù có ra sao thì anh vẫn ủng hộ Gia Hào.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 37: 37: Cắm Trại 2


Đến tối mọi người cùng đốt lửa trại, ăn đồ nướng, vui vẻ với nhau, ánh mắt của Hạo Nhiên lúc nào cũng ở trên người Ngọc Diệp
Ngọc Diệp không để ý đến Hạo Nhiên nhìn mình mà vẫn vui vẻ vừa nướng thịt vừa nói chuyện với mọi người
“ Tiểu Diệp cậu ăn thử cái này đi ngon lắm đấy ” La Hoàng Nhi chưa cho cô một xiên thịt nướng thơm lừng.

Ngọc Diệp cũng cầm lấy mà ăn trong vui vẻ
“ Sao cậu không cho tớ ” Mộ Ý Thư thấy vậy liền bĩu môi giận dỗi nói
“ Chẳng phải ai kia của cậu đã nướng cho cậu rồi sao? ” La Hoàng Nhi liền lên tiếng còn đánh mắt qua chổ Trần Khiêm đang cầm dĩa thịt nướng lại chổ Mộ Ý Thư
Ngọc Diệp và Hoàng Nhi cười thích thú thì Ý Thư ngại đỏ mặt như trái cà chua quay đi.

Trần Khiêm cầm dĩa thịt đưa cho cô rồi lạnh lùng nói
“ Cái này của cô ”
“ Em cảm ơn ” Ý Thư nhận lấy dĩa thịt xong Trần Khiêm liền quay lưng đi lại chổ Gia Hào nhưng anh vừa đi thì Tần Gia Hào đã quay lại chổ Ngọc Diệp
Tần Gia Hào liền cắn lấy một miếng thịt trên xiên của Ngọc Diệp ăn ngon lành, Ngọc Diệp liền giật giật khoé môi còn anh thì rất vui vẻ và hài lòng, anh thích nhất là nhìn vẻ mặt tức tối của cô
Mọi người cùng đốt lửa trại, nói chuyện vui vẻ có Tần Gia Hào và Trần Khiêm và ít nói nhất, vì bọn anh không hợp với thế giới của các cô
Đến lúc mọi người chuẩn bị vào lều để ngủ thì Tần Gia Hào có điện thoại liền rời đi để nghe.

Mọi người đều về lều Chu Hạo Nhiên đột nhiên nắm tay Ngọc Diệp kéo đi chổ khuất gần đó, anh muốn hỏi cô có phải cô thích Gia Hào rồi không muốn hỏi cô có nhận ra tình cảm của anh không
Anh thật sự không chịu nổi nữa rồi.

Ngọc Diệp bị hành động bất ngờ của Hạo Nhiên làm giật mình
“ Cậu kéo tôi ra đây làm gì? ” Ngọc Diệp nhíu mày khó hiểu nhìn Hạo Nhiên đang như có chuyện gì khó nói
“ Cậu thích Tần Gia Hào rồi sao? Cậu quên những tổn thương anh ta gây ra cho cậu rồi sao? ” Hạo Nhiên nắm lấy tay cô gấp gáp hỏi dồn dập
“ Đúng vậy ” Ngọc Diệp gỡ tay Hạo Nhiên ra khỏi tay mình dứt khoát nói
Hạo Nhiên đột nhiên kéo cô ôm vào lòng khiến cô bất ngờ mà đứng đơ người không kịp phản kháng
“ Cậu không nhận ra tình cảm của tôi sao? Tôi thật sự thích cậu ” Hạo Nhiên vừa ôm lấy cô vừa bày tỏ lòng mình
Ngọc Diệp muốn đẩy anh ra nhưng không được, anh ôm cô rất chặt, cô cố gắng đẩy ra khó khăn nói “ Xin cậu buông tôi ra! Tôi chỉ xem cậu là bạn thôi ” câu nói Ngọc Diệp vang lên khiến Hạo Nhiên cứng đơ người

Tần Gia Hào vừa nghe điện thoại xong quay lại thấy cảnh này, sắc mặt liền đen lại, khí lạnh toả ra đầy người, lạnh lùng đi thẳng lại chổ Hạo Nhiên mạnh tay kéo cô ra, khiến cô mất thăng bằng ngã vào người anh
Anh liếc nhìn hạo nhiên với cặp mắt sắc bén nhìn Chu Hạo Nhiên, nếu có thể chắc Gia Hào đã nuốt luôn cậu ta, trên người anh toả ra khí lạnh khiến Chu Hạo Nhiên đang trừng mắt nhìn anh cũng phải hơi sợ hãi
“ Tôi đã bảo cậu không được động đến cô ấy ” Tần Gia Hào nắm lấy cổ áo của Hạo Nhiên nhìn thẳng vào mắt cậu ta nói
“ Anh thật sự yêu cậu ấy sao? ” Chu Hạo Nhiên rất bình tĩnh mà hỏi ngược lại anh
“ Dù tôi không yêu thì cũng không đến lượt cậu, đừng động vào đồ của tôi nếu không cậu đừng trách ” Tần Gia Hào buông tay ra nhìn Hạo Nhiên nói từng câu từng chữ rõ mồn một
Ngọc Diệp nhìn anh có chút sợ hãi, Tần Gia Hào liếc nhìn Ngọc Diệp lạnh lùng bỏ đi vào lều.

Ánh mắt Ngọc Diệp nhìn Hạo Nhiên lúc này không còn là sự dịu dàng của thường ngày mà là có khoảng cách
Lâm Ngọc Diệp bước theo sau Tần Gia Hào vào lều của mình.

Chu Hạo Nhiên lúc này mới ý thức được rằng mình đã mất bình tĩnh mà làm tổn thương đến cô, anh nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của Ngọc Diệp mà thấy có lỗi
Cô vừa bước vào lều đã bị Tần Gia Hào túm lấy nằm đè dưới thân, ánh mắt của anh không còn là sự dịu dàng nữa, thay vào đó là sự ghét bỏ, xa lạ nhìn cô

“ Có phải cô thích hắn ta lắm đúng không ” Tần Gia Hào nhìn cô lạnh lùng lên tiếng
Ngọc Diệp lúc này mới biết hoá ra là anh không tin cô, cô bình tĩnh nhìn anh nhẹ nhàng lên tiếng “ Nếu em nói không! Thì anh có tin em không ”
“ Tất nhiên là không, tôi sẽ không bao giờ tin cô ” Tần Gia Hào nói ra những câu vô tình đến mức nó như nhát dao đâm thẳng vào tim của cô
Ngọc Diệp mĩm cười chua xót “ Vậy thì em cũng không còn gì để nói ” Cô nói xong muốn thoát ra khỏi anh nhưng không được
Anh thấy cô không chịu giải thích mà còn muốn thoát khỏi anh cơn giận liền l*n đ*nh điểm, anh thô bạo áp môi mình xuống môi cô hôn một cách mạng bạo như muốn rách môi cô ra vậy, cô đau đớn muốn thoát khỏi anh nhưng không được, nước mắt cô lại rơi rồi
Không kiềm được anh liền lấy tay luồng vào váy của cô, mân mê n** t* m*t của cô, khiến cô khó chịu, cô muốn thoát khỏi anh thì anh càng mân mê nơi đó của cô khiến cô đau đến mức nước mắt chảy dài hai bên má
Anh đùa giỡn một lúc thấy cô khóc liền khó chịu hơn, anh liền buông cô ra rồi quăng cho cô một câu “ Dơ bẩn ” rồi chỉnh lại quần áo ra khỏi lều
Ngọc Diệp ở đó nằm co người lại, cô tự ôm lấy cơ thể của bản thân mình, nước mắt chảy dài không ngừng, anh chỉ vì không tin cô mà đối với cô như thế, chẳng phải khó khăn lắm anh và cô mới được như bây giờ sao? Sao bây giờ lại như vậy chứ, cô nằm đó co người trong sự tổn thương, sự chua xót của bản thân mình.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 38: 38: Muốn Làm Hoà


Cô nằm đó khóc đến lúc ngủ quên đi, đến sáng thức dậy lại chẳng thấy anh đâu
Vệ sinh cá nhân xong sau đó bước ra thì nhìn thấy Hạo Nhiên đang nhìn cô, Chu Hạo Nhiên vừa định lại gần cô giải thích thì cô liền đi lại chổ Ý Thư khiến cho Hạo Nhiên chùn bước
“ Tần Thiếu Phu Nhân! Tần Tổng bảo có việc nên rời đi từ trước rồi ạ.

Anh ấy bảo tôi tí nữa đưa cô về ” Trần Khiêm không hiểu chuyện gì Gia Hào bảo sao anh nghe vậy nên lại nói với cô
Ngọc Diệp nghe xong cũng hiểu ra vấn đề, có lẽ anh đã đi từ tối qua rồi.

Cô tỏ ra như không có gì nhìn Trần Khiêm gật đầu nói “ Tôi biết rồi cảm ơn anh ”
Suốt cả buổi tâm trạng của Ngọc Diệp không tốt, nhưng lúc thu dọn đồ đạc Chu Hạo Nhiên đã ngõ lời giúp cô mấy lần, cô liền khách sáo từ chối không nhận sự giúp đỡ của anh mà tự mình làm.

Cho đến khi đến bãi đỗ xe cô vẫn luôn giữ khoảng cách với Hạo Nhiên.

Chu Hạo Nhiên biết mình lần này quá đà nên mới khiến cô như vậy
Trần Khiêm lái xe đưa Ngọc Diệp về nhà trước rồi sau đó mới đưa Ý Thư về.

Từ lúc lên xe Ngọc Diệp im lặng không nói một câu nào đến Mộ Ý Thư lên tiếng bắt chuyện với cô, cô cũng chỉ trả lời qua loa
“ Hai người đi đường cẩn thận nhé ” Ngọc Diệp vừa về đến nhà liền lên tiếng chào tạm biệt hai người họ
“ Tớ về đây bái bai cậu ” Mộ Ý Thư vẫy tay chào Ngọc Diệp rồi sau đó ngồi vào xe rời đi
Cô mang một tâm trạng không vui vẻ bước vào nhà, căn nhà vẫn như cũ vậy có nghĩa là anh đã không về đây.

Ngọc Diệp mở khoá rồi sau đó đem đồ vào nhà, cô vội dọn lại rồi sắp xếp lại mọi thứ, anh có lẽ giận cô rồi

Vậy cô chịu thiệt làm lành với anh vậy.

Cô thay một bộ đồ khác sau đó đến trung tâm mua đồ về nấu ăn
Ngọc Diệp nấu rất nhiều món ngon, những món mà anh thích, cô biết anh không thích ăn thịt heo nên cô chả bao giờ nấu cả, cô chỉ mua bò với một ít hải sản về nấu cho anh
Đã 6 giờ chiều rồi Ngọc Diệp dọn những món ngon mà cô đã nấu lên bàn ngồi đợi anh, cô rất vui vẻ vì cô nghĩ anh có tình cảm với mình rồi, khó khăn lắm cô và anh mới có thể như bây giờ cô không muốn bỏ qua cơ hội làm lành
Ngọc Diệp ngồi đợi anh đến tận 10 giờ tối vẫn không thấy anh về, cô có chút hụt hẫng nhưng vì sợ anh bận nên cô vẫn ngồi đợi, đợi đến mức bản thân ngủ quên lúc nào mà không hay
Còn về Lý Khả Hân trưa nay cô ta đã nhận được một phong bì không biết là do ai đã gửi, đến giờ cô ta mới nhớ mà mở ra xem
Cầm những tấm ảnh trong tay mà cô ta tức giận đến đỏ mặt, là ảnh của Gia Hào ở bên cạnh Ngọc Diệp còn rất vui vẻ, cô ta giận đến mức vò nát tấm ảnh
“ Lâm Ngọc Diệp ” Lý Khả Hân gầm lên từng chữ
Ánh mắt cô ta hiện lên tia nham hiểm, độc ác “ Tôi nhất định sẽ loại bỏ cô ” Cô ta nói xong liền cầm những tấm ảnh đó đem đốt đi tránh Gia Hào phát hiện cô ta còn nở một nụ cười đầy bí ẩn

Tần Gia Hào về thẳng nhà chính, vừa về đã thấy Khả Hân ra đón, anh rất vui vẻ ôm cô ta vào lòng hôn lên tóc
“ Hành lí của anh đâu sao em không thấy ” Thật ra cô ta biết nhưng giả vờ hỏi xem anh như thế nào
“ Ừm nhớ em quá nên về ngay không kịp sắp xếp lại hành lí ” Tần Gia Hào rất bình thản trả lời cô ta rồi ôm eo Khả Hân đi vào trong
Khả Hân cũng rất vui vẻ với anh, dường như cô ta thật sự thích Gia Hào rồi anh lúc nào cũng dịu dàng ấm áp với cô ta, vậy nên cô ta càng không thể để Lâm Ngọc Diệp chen chân vào
Tần Gia Hào ăn xong liền về thư phòng, anh có chút nhớ Ngọc Diệp nhưng chỉ là cảm xúc thoáng qua, chuyện chính sắp được bắt đầu rồi anh nhất định không để bị phân tâm, liền đi về phòng ngủ
Ngọc Diệp giật mình thức dậy nhìn lên đồng hồ đã thấy 1 giờ sáng nhìn lại bàn đồ ăn vẫn còn nguyên, có lẽ là anh không về đây rồi xem ra để lần sau vậy, cô buồn bã thức dậy dọn đi đống đồ ăn thịnh soạn trên bàn, cô đem bỏ hết vì cô cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà ăn
Dọn xong liền về phòng ngủ, nhưng lại không thể nào ngủ được, cô nghĩ có phải giờ này anh ở bên Khả Hân không, có phải anh đã thật sự bỏ đoạn tình cảm này rồi không.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 39: 39: Hé Lộ


Vì không ngủ được nên chỉ chợp mắt một tí thì trời đã sáng, Ngọc Diệp thức dậy rất sớm cô vscn xong liền thay một bộ đồ rồi pha một ly sữa uống, cô không có tâm trạng để ăn sáng
Sáng cô đã muốn đi dạo cho khuây khỏa, vừa mở cửa đã thấy chú chó phốc nhỏ hôm trước, cô liền ẩm nó lên v**t v* nó còn sủa lên mấy tiếng trong sự thích thú
“ Em lại đi lạc sao cún con ” Cô v**t v* rồi hỏi nó
Nó như hiểu cô đang nói gì liền sủa lên mấy tiếng trả lời lại khiến cô bật cười
“ Xem ra nó rất thích em ” Mạc Tư Thần từ xa đã thấy anh là cố tình để cún con như thế, ánh mắt lần này anh nhìn cô rất thân thiện không như lần trước
“ Em cũng thấy vậy ” Ngọc Diệp ngước lên nhìn anh gật đầu chào rồi trả lời
“ Em có muốn đi dạo một chút không ” Mạc Tư Thần thấy có cơ hội liền vội lên tiếng rủ cô
“ Được! Em cũng đang định đi dạo đây ” Ngọc Diệp ôm cún con gật đầu lên tiếng, rồi cả hai cùng nhau đi dạo đến bãi biển gần đó, anh vừa đi vừa nói chuyện

Mạc Tư Thần không ngờ em họ anh lại đáng yêu như thế này, anh nhất định không để cô chịu bất cứ tổn thương nào, nhất định sẽ đòi lại tất cả
“ Ngày mai là lễ tốt nghiệp phải không? Em định ra trường rồi thì làm gì ” Mạc Tư Thần nhớ ra gì đó theo anh điều tra thì biết được cô học bên thiết kế
“ Ừm em không biết nữa định em cũng đang định tìm việc ” Ngọc Diệp vừa đi vừa trả lời Tư Thần trên tay vẫn v**t v* cún con trong sự vui vẻ
“ Nếu được anh cũng muốn mời em về làm nhà thiết kế cho công ty anh đấy ” Mạc Tư Thần lấy ra tờ danh thiếp đưa cho Ngọc Diệp rồi vui vẻ nói, như vậy anh có thể để cô trong tầm ngấm mà dễ bảo vệ
“ Anh nói thật sao? ” Ngọc Diệp cầm tờ danh thiếp lên trên đó có tên công ty của anh, cô không tin được còn chưa làm lễ tốt nghiệp mà đã có việc làm
“ Ừm thật ra đây chỉ là chi nhánh nhỏ của anh ở đây.

Công ty mẹ là ở Pháp ” Mạc Tư Thần gật gù vui vẻ trả lời cô, mục đích của anh là tìm cô giờ tìm được rồi thì cũng nên tập trung phát triển ở nước này
Lâm Ngọc Diệp vui vẻ cảm ơn anh, nếu có việc sau này cô có thể tự lo được cho bản thân rồi, cô cũng không cần lo lắng chi tiêu, thật ra Gia Hào vẫn cho cô tiền thậm chí rất nhiều, nhưng cô đều để dành mà không động dến
Mạc Tư Thần thấy cô vui thì trong lòng anh cũng cảm thấy vui, cô và anh đi dạo đến biển liền ngồi xuống tản đá gần đó, cún con trong tay cô không chịu rời xa, nó rất thích cô, mà cô cũng rất thích nó nhìn rất đáng yêu
“ Anh ở đến đây để điều hành chi nhánh ở đây sao? ” Ngọc Diệp suy nghĩ một lát rồi vu vơ hỏi Mạc Tư Thần cô không biết nhưng đối với anh cô có cảm giác gì đó rất thân thuộc dù cô và anh mới biết nhau gần đây
“ Một phần.

Mục đích của anh là tìm được em họ của mình ” Mạc Tư Thần cũng không giấu giếm gì cô mà nói thẳng, dù sau nếu có cơ hội anh cũng sẽ nói

“ Em ấy đi lạc sao? ” Ngọc Diệp cảm thấy thương cảm cho anh
“ Không! Là từ nhỏ trong chuyến đi chơi ba anh đã bị lạc mất ông bà.

Đến tận sau này mới tìm được thì ông bà cũng không còn, người cô của anh cũng đã qua đời chỉ còn mỗi em ấy ” Mạc Tư Thần nghĩ đến lại cảm thấy đau lòng, nhưng người khổ nhất vẫn là em gái anh, em ấy vô tư, thuần khiết đến đau lòng, không biết phía sau bản thân mình còn rất nhiều bí mật
Mạc Tư Thần vừa nói vừa nhìn Lâm Ngọc Diệp ánh mắt ôn nhu dịu dàng, chứa đầy cảm xúc khiến Ngọc Diệp có chút hoang mang khi bị nhìn.

Gia đình cô cũng giống anh, lúc trước khi còn nhỏ cô nghe mẹ nói mẹ có một người em trai thất lạc.

Nên khi nghe anh kể cô cũng thấy đau lòng thay cho anh
“ Vậy chúc anh mau tìm được em ấy nhé ”

“ Ừm cảm ơn em ” Mạc Tư Thần đột nhiên xoa lấy đầu cô khiến cô có hơi bất ngờ
Cả hai nói chuyện một lúc thì cũng phải đi về, chú cún nằm trong lòng cô nghe đến nổi mà ngủ quên mất nhìn rất đáng iu, đi mất một lúc mới về đến nhà.

Ngọc Diệp đưa lại cún con cho Tư Thần sau đó mới chào tạm biệt anh rồi vào trong
Chẳng hiểu sao vừa về đến nhà cô đã nghĩ ngay đến Gia Hào, cô liền vội mở điện thoại ra xem xem anh có gọi cho cô hay nhắn gì cho cô không.

Nhưng hi vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu chẳng có cuộc gọi nào cũng chẳng có dòng tin nhắn nào từ anh cả.
 
Back
Top Bottom