Ngôn Tình Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 843


Chương 843

Thôi vậy, thôi vậy, Má Trần lắc đầu, trong nhà hào môn giàu có này mọi chuyện không hề đơn giản, vấn là không nên quá tò mò.

Hứa Phong ngó đầu nhìn vào phòng bếp: “Mẹ ơi, cha bảo con vào giúp mẹ”

“Con sẽ làm gì nào?”

Lê Nhược Vũ nhìn bé Hứa Phong một cách ngạc nhiên, rồi tiếp tục làm những việc trong tay mình, Hứa Phong vẫn còn nhỏ chẳng làm được gì, Lê Nhược Vũ cứ nghĩ như vậy rồi không để ý bé.

Bé nắm chặt tay, bĩu môi rồi giơ cao nắm đấm nhỏ: “Con biết làm rất nhiều việc đấy nhé”

“Cậu chủ hiểu chuyện quá” Má Trần khen ngợi, nhưng mà đứa trẻ mới ba bốn tuổi đúng là chẳng làm nối việc gì, đến cả bồn rửa mặt còn chẳng với tới thì ai mà thèm để ý đến cơ chứ.

Ai mà biết được Hứa Phong đột nhiên không biết lấy từ đâu ra một băng ghế nhỏ, trèo lên phía trên tuy vẫn còn hơi thấp một chút, xắn tay áo lên chuẩn bị kĩ càng rồi gọi: “Mẹ ơi”

Lê Nhược Vũ rửa tay, nhìn thấy những điều Hứa Phong làm vô cùng buồn cười, thích thú nhéo đôi tay ướt ướt của mình nhéo lên mặt cậu bé, để lại mấy giọt nước long lanh trên má cậu làm cho Hòa Phong càng dễ thương hơn Hòa Phong cong môi lên một cách bất đắc dĩ, biểu cảm này thực sự vô cùng giống với Lâm Minh.

Đứng trên chiếc ghế nhỏ Hứa Phong so chiều cao của mình với Lê Nhược Vũ một lúc sau đó vui vẻ cười rộ lên: “Mẹ ơi, Hứa Phong chỉ một thời gian ngắn nữa là cao bãng mẹ rồi”

Lâm Minh cũng đi vào phòng bếp, ôm lấy Hứa Phong từ ghế xuống, nhìn bé Hứa Phong: “Chưa khỏi bệnh mà đã đến đây nghịch ngợm rồi”

Má Trần thoáng cái đã lại ôm Hứa Phong đi mất, để lại không gian riêng cho Lâm Minh và Lê Nhược Vũ Phòng bếp lại trở về sự yên tĩnh, Lâm Minh ở rất gần cô, thỉnh thoảng cô lại ngửi thấy mùi hoormon nam tính của anh.

Lê Nhược Vũ bị anh tiến đến gần sút nữa thì đứt tay, đế dao xuống sau đó quay người lại tức giận nhìn Lâm Minh: “Không có việc gì anh đến phòng bếp làm gì?”

Lâm Minh tiến về phía trước một bước, nghiêng đầu nhìn Lê Nhược Vũ, khuôn mặt tràn đầy ý cười cúi xuống ghé lại tai cô: “Em hi vọng anh làm… làm gì?”

“Anh”

Lê Nhược Vũ bị anh chặn lại không nói được gì, có chút tâm phiền ý loạn, lại có chút bối rối lùi lại, hai tay chống lên kệ bếp, tư thế quen thuộc đến khó hiểu.

Hai mắt Lâm Minh sáng lên, nụ cười trên môi càng xấu xa.

Anh cúi người hôn lên đôi môi mềm mại của cô: “Lê Nhược Vũ, em đang cố ý câu dẫn, quyến rũ anh sao?”

Đầu lưỡi anh tiến vào thật sâu, quấn lấy môi lưỡi, lướt ra hàm răng của cô, tay thì vòng ra sau lưng Lê Nhược Vũ ôm chặt cô, đem thân thể cô áp lại thật gần.

Lâm Minh chạm nhẹ mũi lên má của Lê Nhược Vũ, âm thanh có chút khàn khàn, nhẹ giọng nói đơn giản: “Đói quá”

“Ừm” Lê Nhược Vũ không biết nên hiểu Lâm Minh đang đói bụng là cái gì đói nên chỉ dám nhẹ giọng đáp lại một tiếng, cô cẩn thận nhìn kkhuôn mặt của Lâm Minh, nhìn xong liền tự mình cảm thán, Lâm Minh đúng là một người đẹp trai không lối thoát bất cứ biểu tình nào của anh cũng có thể nói là vô cùng gợi cảm.

Lâm Minh ôm cô một lúc, bóp mặt Lê Nhược Vũ rồi nói: “Em nấu ăn ngoan nhé.”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 844


Chương 844

Lâm Minh nói xong liền đi ra bên ngoài phòng bếp đế lại cho Lê Nhược Vũ sự hồi hộp hoảng loạn, như vậy là hết rồi sao?

Thực sự là như vậy liền hết rồi, lẽ nào Lâm Minh đã thay đổi rồi?

Lê Nhược Vũ khế đánh lên đầu mình muốn đem những auy nghĩ lỗn xộn ném ra khỏi đầu.

Nhưng những suy nghĩ cứ đảo loạn trong đầu cô không ngừng lại nối, cô bị phân tâm nên không cẩn thận mà làm đổ muối vào thức ăn Cũng may là hai đứa nhỏ không hề có ý kiến gì, cũng không chê gì cả, tuy rằng nó không thực sự ngon lắm nhưng vẫn vui vẻ nuốt xuống, Lâm Minh cũng không nói gì cả chỉ hơi cau mày.

“Lê Nhược Vũ”

“Ừm”

Lê Nhược Vũ quay mặt nhìn thấy đôi lông mày cau có của Lâm Minh, có chút khó hiểu, “Sao mấy năm nay em nấu cơm không có tiến bộ mà càng ngày lại càng khó ăn hơn thế?”

Lâm Minh cảm thấy đồ ăn trên bài thực sự có chút khó nuốt, cũng không hiểu rằng sao hai đứa nhỏ có thể chịu đựng mà ăn được.

Lê Nhược Vũ gật đầu, nghiêm túc nhìn Lâm Minh sau đó cổ ý nói: Em cũng thấy khó ăn, anh đừng ăn nữa”

Lâm Minh giật giật khóe miệng, Lê Nhược Vũ mới đi có mấy năm mà có chút lưu manh rồi, mấy câu nói này không thể chọc cô được nữa, chuyện này có chút sai sai nha.

Lê Nhược Vũ bắt đầu nếm thử mấy món ăn, rõ ràng cô làm tận mấy món, trừ đi vài món do không cẩn thận lỡ đổ nhiều muối vào thì mấy món khác vẫn có thế ăn được mà, Lâm Minh là cố lình vạch lá tìm sâu của cô chứ gỉ?

Bé Cảnh và bé Hứa Phong đương nhiên đứng về phía Lê Nhược Vũ rồi, gật đầu như những chú gà con rồi nhìn Lâm Minh: “Cha ơi, cha đừng ăn nữa nha, con và em trai sẽ ăn sạch sẽ tất cả các món ăn mẹ đã làm ạ.”

Lâm Minh đột nhiên cảm thấy không biết phải nói gì mới tốt, cũng không thể tức giận với bọn nhỏ được.

Lê Nhược Vũ nhìn khuôn mặt chột dạ của Lâm Minh một cách thích thú, anh vẫn nghĩ rắng không ai có thể trị được anh à?

Lâm Minh buồn bực nâng bát lên, chỉ ăn thêm một ít cơm bởi vì thực sự không thể ăn được thêm nữa.

Hai đứa nhỏ ăn xong cơm rất nhanh, bám lấy Lê Nhược Vũ đòi chơi cùng cô nhưng mà hiện tại rất muộn rồi, Lê Nhược Vũ bận không thể không về, đúng là khó cho cô.

“Hôm nay vợ cậu chủ đừng về nữa, hãy ở lại đi” Má Trần thuyết phục, Hứa Phong và Cảnh đương nhiên đều muốn mẹ mình ở lại, bọn trẻ vô cùng nghe lời lại hiểu chuyện, một người ngoài như bà nhìn vào mà còn thấy thương hai đứa huống hồ là Lê Nhược Vũ.

Lê Nhược Vũ mím môi có chút do dự, Lâm Minh biết rằng cô đang lo lắng điều gì: “Ở lại đi, em có thể ngủ ở phòng khách”

Dù sao Lê Nhược Vũ ngủ ở phòng khách anh cũng có thể ngủ ở phòng khách, có chuyện gì là không thể chứ.

Lê Nhược Vũ vừa gật đầu đồng ý, sợ Trần Hy Lam lo lắng nên cô gọi điện lại, không biết cô ấy đã đi đâu mà không thèm nghe máy.

Lê Nhược Vũ cúp điện thoại rồi cùng hai đứa nhỏ chơi trò chơi.

Hiếm khi Lâm Minh không về phòng xem tài liệu mà trợ lý gửi cho anh, chỉ ở gần yên tĩnh nhìn Lê Nhược Vũ chơi đùa cũng các con.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 845


Chương 845

Thỉnh thoảng đưa cho Lê Nhược Vũ cốc nước, cũng xem như cuộc đời nhẹ nhàng, năm tháng Tĩnh lặng Nếu như có cả Hạ Ly nữa thì viên mãn rồi Lâm Minh đột nhiên cảm thấy vô cùng buồn bực, đầu óc có chút choáng váng, thân thể lạnh ngắt đi, lúc nào cô ấy sẽ trở thành mẹ chồng đây?

Lê Nhược Vũ buồn ngủ nên ngáp một cái thật to, Lâm Minh tình cờ nhìn thấy, bàn tay to duỗi ra nhặt lấy các hình khối: “Muộn lắm rồi. Mau đi ngủ thôi”

Hứa Phong và Tiểu Cảnh nhìn nhau, cong môi, có ý ngầm hiểu nhau: “Bọn con muốn ngủ với mẹ”

Lâm Minh lập tức trầm mặt: “Không được”

“Tại sao ạ? Những bạn khác đều được ngủ cùng cha và mẹ mà”

“Bởi vì mẹ cũng không ngủ cùng với cha”

Khuôn mặt Lâm Minh không có biểu tình gì nhìn Lê Nhược Vũ, nhưng lời anh nói ra cứ kìlạ thế nào ấy.

Hai đứa trẻ không hiếu chuyện gì cả, chúng cong môi lên, bộ dáng giống như sắp khóc rồi “Huống hồ bọn con là bé trai, lẽ nào cha chưa nói với mấy đứa rằng con trai và con gái không thể ngủ cùng nhau sao?”

“Chưa từng”

Hai đứa trẻ nhìn Lâm Minh thật thà lắc đầu.

“Nhanh chóng về đi ngủ đi, ngày mai hai đứa có muốn ra sân chơi nữa không đấy?”

“Vâng”

Lê Nhược Vũ cảm thấy Lâm Minh cũng thật ấu tí, thế mà cũng nổi giận với hai đứa con trai của cô, cũng không biết mấy năm nay bọn nó ở với Lâm Minh đã bị chế ngự như thế nào nữa.

Lê Nhược Vũ tưởng tượng khi mà Hứa Phong và Cảnh còn nhỏ liền cảm thấy buồn cười, khi ấy Lâm Minh luống cuống thay tã cho mấy đứa trẻ chắc bưồn cười lắm, Lâm Minh đi tới đi lui, nhìn mặt Lê Nhược Vũ rồi nói: “Em còn không về phòng? Ở đây để làm gì thế?

Lê Nhược Vũ vội vàng dùng tay chặn lại khuôn mặt háo hức của Lâm Minh, một mạch chạy đến phòng cho khách.

Lâm Minh nhếch môi, trầm ngâm đi về phòng Lê Nhược Vũ xoay người mở cửa phòng tắm trong phòng cho khách, rồi bắt đầu vặn nước tắm, cô khế dựa vào thành bồn tắm, nhắm mắt lại Hôm nay cô thực sự rất mệt, cô cùng Trần Hy Lam ra ngoài đến gặp Hạ Đông Quân một cách vô cùng vội vã. Sau đó cô vội vàng đến bệnh viện để gặp bé Hứa Phong, nhưng không biết tại vì sao, Lê Nhược Vũ cảm thấy Lâm Minh có gì đó thay đổi chỉ sau một đêm.

Hình như cô không còn bài xích với Lâm Minh như lần đầu quay lại nữa, hơn nữa chuyện của Hứa Phong càng làm cho cô suy nghĩ lại, nếu như năm đó cô có thể tin tưởng Lâm Minh nhiều hơn, vậy có thể cô sẽ không bỏ lỡ sự trưởng thành của bé Hứa Phong rồi, cô đã đi nhiều năm như vậy.

Nhưng mà hiện tại cũng chưa tính là muộn, Hứa Phong vẫn còn ở đây, đây chính là tin vui nhất mà cô nghe được khi trở về thành phố Hà Nội.

Chẳng qua Lê Nhược Vũ không biết rằng, cô và Lâm Minh có một sợi dây liên kết kì lạ, một sức mạnh vô hình gắn kết hai người lại với nhau, khiên cô không thể cưỡng lại được. Cũng có thể, con của họ chính là cầu nối liên kết đặc biệt, xúc tác cho mối quan hệ này.

Lâm Minh hôm nay cố tình lừa cô đến bệnh viện, đúng là Hứa Phong bị ốm thật, nhưng không hề khóc cũng không làm ầm ĩ, chứng minh bé không hề từ bỏ bản thân, không bao giờ Lê Nhược Vũ lại cảm thấy mơ hồ, cô có thể nhìn thấy rõ sự thay đổi của Lâm Minh, chỉ chỉ là một chút nhưng cũng đã là rất khó rồi. Con người Lâm Minh này là một tên độc tài bá đạo, đầy tính chiếm hữu và làm cho người khác sợ hãi.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 846


Chương 846

Nhưng hiện giờ anh đồng ý, tình nguyện thay đổi nguyên tắc mà anh đã tự đặt ra và tuân thủ cho mình bao nhiêu năm nay.

“Lê Nhược Vũ, chúng ta bắt đầu lại tất cả mọi thứ được không?” Những lời anh nói sau khi say rượu khế vang lên bên tai cô.

Lâm Minh lặng lẽ mở cửa thì phát hiện Lê Nhược Vũ vẫn đang trong phòng tắm chưa đi ra ngoài, cô bé này còn khóa cửa phòng lại để ngăn cản cơ chứ, nhưng đây là nhà của anh, lẽ nào anh không có chìa khóa phòng hay sao?

Trên tay Lâm Minh cầm áo choàng tắm và khăn tắm cho phụ nữ, anh còn chú ý mang cả máy sấy tóc.

Lê Nhược Vũ không thích sấy tóc sau khi tắm xong, đây là thói quen kỳ lạ của cô, từ trước đến nay anh chưa từng quan tâm đến. Sau này không biết mất bao lâu, anh đột nhiên nghe thấy bác sĩ nói rằng không sấy tóc sẽ dễ bị đau nửa đầu, anh liền nhớ đến Lê Nhược Vũ, nhưng lúc đó cô đã rời xa anh rồi, anh hiện tại vẫn còn nhớ rõ.

Sau đó anh cũng đi tắm, kiểm tra thời gian, có lẽ Lê Nhược Vũ cũng tắm xong rồi.

Lâm Minh đẩy cửa phòng tắm ra, hơi nước bốc lên, Lâm Minh tựa đầu vào cửa phòng tắm, hai mắt nhắm hờ hững, trên lông mi còn đọng lại vài giọt nước trông cực kỳ quyến rũ Lâm Minh bước tới, đặt áo choàng tắm lên giá, hơi hạ thấp thân hình, anh nhìn thấy hơi nước tràn ngập quanh cơ thể như lớp sương mù nên không thể nhìn rõ thân thể cô, chỉ thấy dóng dáng mảnh mai thấp thoáng trong làn nước.

“Em hưởng thụ như vậy?”

Lâm Minh vừa cười vừa trêu cô, Lê Nhược Vũ còn không hề phát hiện ra anh khi anh bước vào, sợ là bị dọa không ít Nhưng mà Lân Quân không nhận lại được bất kỳ phản ứng nào của Lê Nhược Vũ, Lê Nhược Vũ vẫn nhằm chặt hai mắt, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi.

Lâm Minh đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, vội vàng gọi: “Nhược Vũ?”

Nhưng cô không hề đáp lại, Lâm Minh hoảng loạn, nhanh chóng dùng đôi tay to lớn của mình nâng Lê Nhược Vũ ra khỏi mặt nước, ôm cô khẽ lắc.

Lê Nhược Vũ như bừng tỉnh, miễn cưỡng mở †o hai mắt đầy nước, cảm thấy có chút buồn nôn, toàn thân vô lực, nghiêng mặt nôn ra Lâm Minh như chết lặng nhìn chăm chăm vào Lê Nhược Vũ Lê Nhược Vũ chợt nhớ ra mình đang không mặc gì cả, giật mình với quần áo, hai tay lại ôm ngực, đôi mắt ngấn nước mở to, hỏi: “Sao anh lại vào đây?”

Lâm Minh lười trả lời cô: “Sao vừa rồi em lại ngất xỉu trong bồn tắm thế?

Cũng may là anh đi vào, nếu không chuyện Lê Nhược Vũ ngất xỉu cũng không phải chuyện nhỏ, lại còn ở trong phòng tắm, nếu như… nếu như cô chết đuối thì phải làm sao đây.

Lâm Minh không dám nghĩ tiếp, càng ôm chặt Lê Nhược Vũ hơn.

“Em không biết” Lê Nhược Vũ lắc đầu “Đến cả cơ thể của mình, sức khỏe của mình em cũng không biết?”

Lê Nhược Vũ gật đầu, cô cũng không cảm thấy có gì không đúng cả, cô chỉ nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút, ai mà biết được lại xảy ra chuyện như vậy chứ.

Nhưng tư thế của cô và Lâm Minh hiện tại thực sự vô cùng xấu hổ.

Khuôn mặt Lê Nhược Vũ bồng chốc đỏ lên, cô ưỡn người, cố gắng che đi thân thể mình. Rõ ràng cô nhớ răng mình đã khóa cửa rồi Chỉ là tâm trí Lâm Minh bây giờ không hề nghĩ đến thân thể cô, “ngày mai anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra”

Giây phút nhìn thấy Lê Nhược Vũ ở trong bồn tắm không trả lời lại bất kỳ câu nói nào của anh, anh lo chết đi được.

Lê Nhược Vũ ngoan ngoãn gật đầu, đúng là hiếm khi mới không đối đầu với anh như vậy.

Cô khẽ kéo quần áo, lúc này Lâm Minh mới nhìn cô, anh nhận ra mặt cô càng ngày càng đỏ, tuy rằng bọn họ đã có con với nhau, nhưng mà cô đã rời khỏi Hà Nội mấy năm rồi.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 847


Chương 847

Cô vẫn không thể thích ứng được với hoàn cảnh như thế này. Lâm Minh đột nhiên cảm thấy buồn cười, Lê Nhược Vũ là đang xấu hổ ư?

Bọn họ đã kết hôn bao nhiêu năm rồi, Lê Nhược Vũ vẫn còn ngại ngùng xấu hổ ư?

“Lâm Minh, đưa quần áo của em cho em…”

Lâm Minh nhìn đống quần áo đang được treo trên giá, là bộ đồ mà ban ngày cô đã mặc, Lê Nhược Vũ đột nhiên bị anh gọi ra từ quán cà phê, đương nhiên không nghĩ đến việc mang theo quần áo rồi “Em định mặc bộ này á?”

Anh cố ý đến để đưa áo choàng tắm cho cô, bị cô khóa cửa bắt ở bên ngoài thì không nói, lại còn bị cô dọa cho một trận.

Lê Nhược Vũ mím môi, cô cũng không muốn đâu, còn làm được gì nữa bây giờ? Chẳng lẽ lại cả người tr*n tr**ng đi ra ngoài à?

Trên người Lâm Minh cũng chỉ mặc một cái khăn tấm, lộ ra cơ bắp cường tráng, làn da màu đồng cổ, trên thân lại tỏa ra một mùi thơm quen thuộc.

Suy nghĩ của Lê Nhược Vũ cũng theo đó vọt ra ngoài: “Cái sữa tắm này của anh nhấn hiệu gì vậy?”

Lâm Minh nhíu mày: “Trước kia em cũng hay dùng cái này”

Thế mà anh vẫn luôn không đổi? Nơi đầu quả tim của Lê Nhược Vũ giống như bị anh nhẹ nhàng đâm vào, tựa hồ hôm nay anh vẫn luôn cố gắng nói với cô, mọi nơi trong cuộc sống của anh đều là nhưng vết tích mà cô đã từng lưu lại.

Lâm Minh thấy cô còn có thể đỏ mặt cũng có thể nghĩ ngợi, có vẻ như không có chuyện gì cả, hơi hơi yên tâm, vừa rồi trong bồn tắm còn có nước che canh lại, anh còn nhìn không rõ ràng lắm, bây giờ cả người đều lộ ra rõ ràng trước mắt anh .

Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt lên bụng cô, không có một chút thịt thừa, căn bản là nhìn không ra Lê Nhược Vũ là người đã sinh con rồi.

Lê Nhược Vũ che ngực mình lại, nhưng lại vừa muốn che lại cảnh sắc phía dưới, dời đi một cái tay lại không cẩn thận đụng khăn tắm của Lâm Minh đánh rơi xuống, ánh mắt Lâm Minh dần trầm xuống, cúi đầu nhìn cô: “Em cố ý đấy à?”

Cô gục đầu xuống tránh ra bên cạnh, không dám nhìn lên mặt anh, ngược lại lại trêu chọc đến Lâm Minh, hơi nước mờ mịt, không khí mang theo vài phần hơi thở mập mờ ki lạ.

Lâm Minh dùng một tay bế ngồi Lê Nhược Vũ lên, đi ra khỏi phòng tắm, Lê Nhược Vũ sợ rơi xuống cũng ôm lấy cố anh, ở trong mắt Lâm Minh lại càng giống như đang đáp lại.

Giường ở phòng khách so với phòng chính hơi nhỏ hơn một chút, nhưng mà cũng đủ dùng rồi “Nhược Vũ, vì con, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?” Anh ghé vào tai của cô thở, thân mật gọi tên của cô.

“Em..”

“Anh sẽ không lừa em nữa, anh thề. Coi như là cũng vì Hòa Phong, Hạ Ly, ban đầu là do em đặt tên. Em không thể tàn nhắn đem anh em các con tách ra như vậy được” Lâm Minh nói rất vội vã, anh thật sự rất muốn Lê Nhược Vũ trở về, không một giây phút nào là không nghĩ đến.

Đặc biệt là tất cả những chuyện mà Tiểu Cảnh với cả Hòa Phong làm hôm nay càng làm anh hiểu ra được rằng, các con cũng như anh, hi vọng Lê Nhược Vũ trở về Lê Nhược Vũ mím môi, những giọt mồ hôi tỉnh tế chảy từ trán xuống, cô vẫn không nói ra.

“Lê Nhược Vũ, em đừng tàn nhẫn như vậy.”

Giọng nói của Lâm Minh đã mang theo mấy phần cầu xin, anh vốn dĩ là người rất kiêu ngạo.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 848


Chương 848

Huống chỉ còn có những đứa con của bọn họ.

Cô yêu Lâm Minh, cô đã sáng suốt cảm thấy được, từ khi cô đi khách sạn tìm Lâm Minh cô đã tự hỏi trái tìm cô rồi.

“Cô gái ở khách sạn nước Mỹ…”

“Đó là ngoài ý muốn, anh căn bản không có đụng vào cô ta, cũng sẽ không đụng vào cô ta, mấy năm nay em đi, anh không có đụng vào bất cứ người phụ nữ nào..”Lâm Minh càng nói về sau càng cảm thấy có chút tủi thân, anh vì cô mà giữ gìn như vậy, cô lại đi nước Mỹ tự do tự tại Cuối cùng Lê Nhược Vũ cũng mềm lòng, gật đầu, nhưng lại chật vật dưới thế công của anh, dưới người anh đứt quãng nói: “Chỉ là, lần này mới là thử thôi”

Lâm Minh vui vẻ ra mặt, đồng ý luôn, chỉ là động tác dưới thân càng thêm gắng sức hơn.

Quay cuồng trên giường với Lê Nhược Vũ, một lần lại thêm lần nữa, cuối cùng anh cũng cảm nhận được nhiệt độ cơ thế của cô, biết là Lê Nhược Vũ đã quá mệt mỏi, ngủ quên mất thì anh mới dừng lại, ôm Lê Nhược Vũ vào trong ngực, vững vàng ngủ thật say.

Khi Lê Nhược Vũ tỉnh lại đã không còn nhìn thấy ở bên người cô, một tia năng xuyên qua màn của từ ngoài khung của sổ chiếu vào, ở trên giường trống trải, chỉ có cả người đâu đâu cũng thấy đau nhức đã nhắc nhở cô đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

Cửa phòng khách hé ra một khe nho nhỏ, Lê Nhược Vũ nắm ở trên giường không thấy ai hết, còn tưởng lúc Lâm Minh rời đi không đóng cửa lại bị gió thổi mở ra, không có để ở trong lòng, nghiêng người sang suy tư.

Giọng nói giòn vang của Hòa Phong vang lên sau lưng: “Mẹ ơi! Cha bảo con tới mời mẹ ra ăn cơm!”

Khóe môi của Lê Nhược Vũ nhấc lên một biên độ rất xinh đẹp: “Cha con đâu?”

“Cha vừa mới đi bệnh viện về, bây giờ đang nấu cơml”

Lâm Minh biết nấu cơm à? Trong đầu Lê Nhược Vũ hiện lên vô số dấu chấm hỏi, sao cô chưa chao giờ nghe nói qua.

Sửa soạn xong rồi Lê Nhược Vũ đi xuống tầng, Lâm Minh thực sự còn đang ở trong bếp.

Tiểu Cảnh đã ngồi ở trên ghế, cầm chiếc muỗng nhỏ chờ lấy đồ ăn Lâm Minh làm ở trong bếp.

Nhìn thấy Lê Nhược Vũ ôm Hòa Phong vào trong lòng cũng cười tủm tỉm giang tay ra: “Mẹ ôm!”

Lâm Minh cũng đúng lúc đi ra, trong tay mang lên một bát canh trứng rong biển, những vụn trứng còn nổi ở trên tô canh, nhìn cũng có vẻ khác ngon đấy.

Lê Nhược Vũ gật đầu khen ngợi, Lâm Minh liền nghiêng mặt qua một bên, bộ dáng đòi hỏi được thưởng Lê Nhược Vũ nháy nháy mắt, ôm Hòa Phong ở trong lòng qua, tiểu Hòa Phong cong miệng lên, hôn một cái ‘bẹp’ ngay trên mặt của Lâm Minh.

Tiểu Cảnh ngồi trên ghế bị chọc đến cười toe †oét, Lâm Minh quay đầu, sờ sờ dấu nước Mỹiếng còn dính lại trên mặt mình, nhéo tai nhỏ của Hòa Phong: “Xuống dưới, ngồi cùng với em”

Tiểu Hòa Phong không đồng ý, uốn éo người, quệt miệng nhỏ nhìn qua Lâm Minh, chớp chớp đôi mắt to long lanh, Lâm Minh mới không bị mắc bẫy, nhóc này mới có mấy tuổi còn muốn cướp vợ anh!”

Ôm Tiểu Hòa Phong từ trong lòng Lê Nhược Vũ đặt xuống đất, Tiểu Cảnh ở một bên võ tay, bi bô gọi Hòa Phong: “Anh ơi mau lại đây!”

Lê Nhược Vũ dịu dàng nhìn cảnh tương tác giữa hai cha con, trong lòng mềm nhữn đến rối bời Nhận lái cái tô trong tay của Lâm Quần đặt trên bàn, dặn dò hai đứa bé đi rửa tay ăn cơm.

“Má Trần đâu rồi? Làm sao lại phiền đến Lăng đại sư của chúng ta phải xuống bếp đây?”.

Lâm Minh nhìn cô bày biện bát đũa, từ phía sau ôm lấy cô, nhẹ nhàng tựa cảm vào đầu vai Lê Nhược Vũ: “Má Trần hôm nay nghỉ, anh cho bà ấy nghỉ phép.”

“Tốt bụng vậy luôn?” Lê Nhược Vũ kinh ngạc, không phải Lâm Minh là giai cấp chủ nghĩ tư bản độc ác à?
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 849


Chương 849

Lâm Minh nhướng nhướng mày, tham lam ngửi mùi tỏa ra từ trên người Lê Nhược Vũ, khóe miệng chứa đựng ý cười: “Em cũng về đây rồi, còn cần má Trương làm việc gì nữa?

“Vậy sao anh không gọi em đi nấu cơm ?”

“Không phải là do sợ em đêm qua mệt quá à, để em nghỉ ngơi thêm một lúc” Lâm Minh nịnh nọt nói, từ trong ngực lấy ra một sợi dây chuyền đưa cho Lê Nhược Vũ.

“Dây chuyền của em?” Gần đây cô suýt chút nữa quên đi chuyện về sợi dây chuyền này, hình như từ sau khi có con, cô cũng không khát vọng biết về thân thế của mình như vậy nữa.

Năm đó bọn họ ném cô vào trong trại trẻ mồ côi, nếu như không phải xảy ra chuyện gì lớn thì chính là không muốn nhận cô, cuộc sống bây giờ của cô rất tốt, có Hòa Phong Hạ Ly, còn có Lâm Minh, cô cần gì phải tốn nhiều tâm tư đi tìm bố mẹ mà có lẽ mãi mãi đều không thể tìm ra.

“Ừm” Giọng nói của Lâm Minh trầm thấp, mang theo chút ấm áp: “Vẫn luôn không có cơ hội trả lại cho em, em định lúc nào đón Hạ Ly về đây?

Anh và em cùng tìm cha mẹ ruột của em, để một nhà chúng ta được đoàn viên”

Động tác trên tay Lê Nhược Vũ dừng một chút, lập tức trở lại như cũ nhưng vẫn bị Lâm Minh nhạy bén thấy được.

“Qua thời gian này đã đi, Hạ Ly cũng vừa trở về không bao lâu” Lê Nhược Vũ còn không có nghĩ rõ ràng, làm sao để giải thích với Trần Hi Tuấn, cảm giác áy náy của Cô đối với Trần Hi Tuấn càng tăng thêm, ngay cả làm sao đối mặt với sự thất vọng anh cũng không biết.

Nhưng mà không hối hận, Cô không hối hận trở về cùng Lâm Minh, cũng không hối hận đồng ý ở cùng với anh, Cô coi Trần Hi Tuấn là em trai, nhưng đây không phải là yêu, nếu như không phải là bởi vì con, từ đầu đến cuối người trong lòng Cô cũng đều là Lâm Minh.

Chỉ là lúc rời đi, Cô thất vọng về anh quá lớn, đến mức lòng của Cô vẫn luôn cố gắng ẩn giấu đi “Em không nhớ Hạ Ly sao?”

“Sao có thể chứ?”

“Vậy sao lại không đón con bé vẽ?” Lâm Minh buông đôi tay to đang ôm lấy cô, chất vấn.

“Em..” Lê Nhược Vũ bị anh hỏi đến không biết nên nói gì mới phải, cô chỉ là nghĩ để qua khoảng thời gian, để Trần Hi Tuấn từng chút từng chút chấp nhận, cô thật sự không muốn làm tổn thương đến em ấy.

“Bởi vì Trần Hi Tuấn à?’Lâm Minh nhíu mài con ngươi tính mịch nhìn qua đôi mắt của cô, môi mỏng hơi mím lại, siết chặt nằm tay lại, ba năm Lê Nhược Vũ ở cùng Trần Hi Tuấn, anh không phải là không để ý đâu, anh ghen ghét muốn chết!

Anh chàng này đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật sách.

Hòa Phong và Tiểu Cảnh chạy ra, những đôi †ay nhỏ còn đang ướt sũng: “Cha mẹ! Bọn con rửa sạch rồi”

“Ừm!”Lê Nhược Vũ vội vàng lại đón.

“Lê! Ngọc! Linh!”Lâm Minh kéo cô lại, anh cần cô cho anh một lời giải thích, dù cho chỉ là mở miệng phủ định rằng không phải vì Trần Hi Tuấn cũng được rồi, như vậy chí ít trong lòng anh cũng dễ chịu thêm một chút.

Thế mà Lê Nhược Vũ còn không cho bản thân cơ hội để lừa gạt anh, trong lòng anh rất là không thoải mái Hòa Phong và Tiểu Cảnh bị Lâm Minh dọa đến dừng cả động tác, không dám nhúc nhích, trẻ con là đơn thuần và nhạy cảm nhất, bọn trẻ phát hiện ra rằng Lâm Minh đang tức giận, mà hình như còn giận không nhẹ, ngay cả trước kia bọn trẻ nghịch ngợm gây sự, cha cũng không có giận giữ mạnh như vậy.

“Chuyện của chúng ta nói sau đi” Lê Nhược Vũ nhỏ giọng, thấy Lâm Minh vẫn trầm mặc không nhúc nhích, Lê Nhược Vũ hít sâu một hơi:”Ăn cơm trước đi, chiều em sẽ nói cho anh biết, anh đừng có dọa bọn trẻ”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 850


Chương 850

Lâm Minh trầm mặt, vẻ mặt ảm đạm, nhưng vẫn buông Lê Nhược Vũ ra, rầu rĩ không vui ngồi xuống.

Lê Nhược Vũ lại nhấc miệng cười, vẫn có một chút miễn cường, cô đúng là đang cân nhắc mấy chuyện này, tạm thời không đem Hạ Ly về cũng là vì Trần Hi Tuấn, vậy thì lấy gì để phản bác lại Lâm Minh chứ? Cô không muốn lừa anh, giữa hai vợ chồng quan trọng nhất vắn là… thẳng tanh đối đãi với nhau.

“Đến ăn cơm thôi” Lê Nhược Vũ nhìn Hòa Phong vàTiểu Cảnh dịu dàng nói.

Hai đứa bé gật gật đầu, nghe lời leo lên ghế ngồi.

Lâm Minh không muốn nói, lại còn giận Lê Nhược Vũ, Lê Nhược Vũ cũng chỉ cố gắng chăm sóc hai đứa bé, thỉnh thoảng lấy đồ ăn cho anh còn bị Lâm Minh không lưu tình vứt qua bát bên cạnh.

Chỉ có điều làm Lê Nhược Vũ kinh ngạc chính là kinh ngạc chính là tay nghề Lâm Minh thế mà cũng không tệ lắm, nhưng Cô nhớ rõ ràng, trước đây anh không biết nấu cơm “Cha kén ăn không tốt” Hòa Phong lắc đầu cẩn thận nói, học dáng vẻ của Lê Nhược Vũ dùng múc cho Lâm Minh một chút đồ ăn.

Lâm Minh đem đồ ăn nuốt vào, còn hờn dỗi nhìn về phía Lê Nhược Vũ, trông như một bé trai lớn bị tủi thân làm cho Lê Nhược Vũ dở khóc dở cười, cũng lười để ý đến anh Lê Nhược Vũ xoa đầu Hòa Phong, cậu bé đã giảm sốt hơn một chút, trẻ con cứ truyền dịch mãi đối với cơ thể cũng không tốt, uống thuốc thì tác dụng phụ ít hơn một chút, Lê Nhược Vũ cân nhắc, nghiêng đầu mở miệng hỏi: ” Buổi chiều, mẹ đem các con đi sân chơi có được không?”

Hai đứa bé còn chưa kịp phấn khởi mở miệng đồng ý, lại bị Lâm Minh không chút do dự ngắt lời: “Không được!”

Cuối cùng anh cũng mở miệng nói chuyện với cô, khóe miệng Lê Nhược Vũ giương lên, cũng tiếp tục hứng thú nhìn về phía Lâm Minh.

“Vì sao?”

“Tối qua em ngất xỉuLâm Minh ngẩng đầu lên, nhìn cô thật sâu, ngữ khí kiên định: “Anh đã liên hệ với họ rồi, hôm nay em phải đi bệnh viện với anh!”

Lê Nhược Vũ bất đắc dĩ giật giật khóe miệng, trong lòng lại có chút ấm áp, hóa ra buối sáng Lâm Minh dậy sớm như thế là để đi bệnh viện, phương thức quan tâm này của Lâm Minh đúng là có chút đặc biệt… đặc biệt cứng nhắc.

“Nhược Vũ?” Giọng của Trần Hy Lam vang lên trong điện thoại, đã là buổi trưa nhưng giọng cô vẫn còn ngái ngủ, hình như vẫn đang năm “Tối hôm qua sao chị không về?” Hy Lam lười biếng vươn vai một cái, hôm qua lúc cô ấy trở về đã khuya nên không để ý tới Nhược Vũ, sáng nay mới nhận ra Nhược Vũ không có ở đây.

Nhưng Lê Nhược Vũ không phải là người ham chơi, ở thành phố A cũng không quen nhiều người, lại càng không có khả năng cô ấy trở về nhà mẹ đẻ nên Hy Lam có chút hiếu kì Lê Nhược Vũ mím môi, nhẹ nhàng đáp: “Tối hôm qua tôi ở Đào Lan Uyển Chuyện này sớm muộn gì cũng phải cho Trần Hi Tuấn biết, đã như vậy đế Trần Hy Tuấn biết sớm hơn cũng tốt.

“Ö…” Nhưng điều mà Lê Nhược Vũ không ngờ là Trần Hy Lam thế mà không có phản ứng, “ð”

một tiếng liền cúp điện thoại Trái tìm Lê Nhược Vũ hơi trâm xuống, cất điện thoại đi, bất kế là thế nào thì chuyện này là lỗi của cô, lương tâm cần rứt cũng là chuyện bình thường, cô làm sao luôn cảm thấy như mình đã đùa giỡn với tình cảm của Trần Hy Tuấn?

Lâm Minh ngẩng đầu, dùng ánh mắt hỏi xem Lê Nhược Vũ đang gọi ai “Trần ..” Lê Nhược Vũ còn chưa kịp nói xong thì chuông điện thoại lại vang lên, ánh mắt Lâm Minh dừng lại giật lấy điện thoại trên tay Lê Nhược Vũ.

Bên trong truyền tới giọng nữ đang gào thét: “Nhược Vũ! Đào Lan Uyển không phải là nhà trước kia của ngươi cùng Lâm Minh sao? Chị cùng Lâm Minh…

“Cô ấy ở đây với tôi” Giọng nói nặng nề của Lâm Minh truyền vào tai Trần Hy Lam qua điện thoại, nó giống như một quả bom nguyên tử làm cho Trần Hy Lam hồn bay phách loạn. Có điều Lê Nhược Vũ đã ở cùng một chỗ với Lâm Minh, theo lý mà nói cô hẳn là có quyền chất vấn Lâm Minh nhưng trước mặt Lâm Minh cô luôn cảm thấy rụt rè, hoảng sợ Hy Lam phồng má cố gắng cổ vũ bản thân phấn chấn, vừa rồi cô còn chưa tỉnh ngủ liên không có phản ứng mà cúp máy, ai ngờ gọi lại Lâm Minh liền nghe máy.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 851


Chương 851

“Anh! Anh mau đem Nhược Vũ trở về!”

“Tại sao?” Lâm Minh nhướn mày sau đó hỏi ngược lại Hy Lam ở đầu dây bên kia, ánh mắt nhìn chäm chẩm vào Lê Nhược Vũ “Cô ấy là bạn gái của anh trai tôi!”

“Bạn gái của anh trai cỡ? Cô ấy là vợ tôi và là mẹ của con tôi” Giọng nói của Lâm Minh trầm thấp khế truyền qua loa điện thoại khiến Hy Lam thậm chí còn không nói lên lời.

Lê Nhược Vũ sợ bọn họ thật sự cãi nhau, vội vàng bật dậy giật lấy điện thoại của Lâm Minh “Hy Lam, hôm khác tôi sẽ giải thích với cô, cô không cần lo lắng cho tôi…

Lê Nhược Vũ cúp điện thoại liền đối diện với ánh mắt tối sâm đầy bão táp của Lâm Minh Nhược Vũ kiên cường đi về phía trước, nhẹ nhàng lắc tay Lâm Minh, nói: “Chúng ta không phải đi bệnh viện sao?”

Lâm Minh hừ lạnh một tiếng, gọi Hòa Phong và Tiểu Cảnh lên xe chở họ đến nhà của Hà Duy Hùng sau đó lái xe đến bệnh viện.

Lê Minh Nguyệt ngồi trong phòng khách nhìn hai hoàng tử nhỏ của Nhược Vũ đầy xúc động. Hà Duy Hùng gần đây đều đùa nghịch lưu manh với cô. Cô tránh không được, ra ngoài tìm việc cũng vì Hà Duy Hùng mà không một công ty nào dám nhận cô. Cô đành phải mặt dày tiếp tục ở lại tong nhà của Hà Duy Hùng.

“Hà Duy Hùng?”

“Hả?” Hà Duy Hùng dắt hai đứa trẻ đi chơi trò chơi, vẻ mặt tập trung và nghiêm túc thậm chí còn không thèm quay đầu nhìn lại “Anh nói không thể để em ra ngoài tìm việc sao? Ở nhà cả ngày cũng chán”

“Em dù sao cũng là vợ của Hà Duy Hùng, em ra ngoài tìm việc thì mặt mũi anh biết để đi đâu.

Mọi người sẽ nói rằng Hà Duy Hùng thậm chí còn không thể nuôi được vợ mình.”

“Nhưng chúng ta rõ ràng là kết hôn giả”

“Đây còn không phải kết hôn tư, những chồng nên làm cũng làm rồi, chẳng lẽ em còn muốn tái hôn sao?

“hay là..” Hà Duy Hùng dừng lại, tiến lại gần Minh Nguyệt liếc mắt nhìn Hòa Phong và Tiểu Cảnh nói: “Em nghĩ ở nhà chán quá, muốn sinh con sao?”.

“Ô!” Hòa Phong Tiểu Cảnh phấn khích nói “dì Minh Nguyệt sắp có em bé?” Hai đứa nhỏ nghiêng đầu vui mừng: “Chúng ta sắp có em gái?”

“Tại sao lại là em gái? Hà Duy Hùng véo má Hòa Phong, rõ ràng em trai cũng không tệ mà.

“Bởi vì em gái rất dễ thương, em ấy sẽ mũm mĩm giống Tiểu Hy Vũ”

Tiểu Cảnh ở bên cạnh cũng gật đầu đáp lại “Chuyện này chú phải hỏi dì Minh Nguyệt” Hà Duy Hùng vẻ mặt vô tội nhìn khuôn mặt đang tối sầm của Lê Minh Nguyệt, tại sao trước đây anh không nhận ra việc trêu đùa Minh Nguyệt cũng rất thú vị?

Lê Minh Nguyệt cả kinh, “Anh yêu ai thì sinh con với người đó đi! Em không thể sinh con!” Lần trước Lê Nhược Vũ mang thai Hòa Phong và Hy Vũ có thể nói là mất đi nửa mạng người, thật sự là lưu lại trong cô một bóng ma tâm lý vô cùng lớn sinh con.

“Hơn nữa, xung quanh anh có nhiều phụ nữ như vậy, anh tìm ai sinh con chẳng được?” Lê Minh Nguyệt nhẹ giọng lẩm bẩm.

Hà Duy Hùng khoanh chân dịch về phía Minh Nguyệt: “Hà phu nhân vẫn còn ở đây, anh thực không có hứng thú với việc một đám con hoang. Sau này chia tài sản sẽ rất phiền phức”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 852


Chương 852

“Em sẽ không sinh con!” Lê Minh Nguyệt khoanh tay, hung dữ nhìn Hà Duy Hùng, anh cười †ủm tỉm nắm lấy tay Minh Nguyệt, dùng hai tay xoa xoa lòng bàn tay của cô: “Cái này chỉ sợ em cũng không làm chủ được. “

“Dì Minh Nguyệt không muốn sinh con cho chú.” Hòa Phong nhìn hồi lâu, đăm chiêu gật đầu tổng kết mọi suy nghĩ, vừa vặn đánh vào tâm lý của Minh Nguyệt, cô ôm lấy Hòa Phong, mạnh mẽ gật đầu: “Chú ấy đúng là ông chú kỳ lạ! “

“Đừng dạy con bừa bãi” Duy Hùng véo mặt Tiểu Cảnh ở bên cạnh, ôm lên, nói lần này trở về từ Quốc gia M cùng Lâm Minh, anh ấy giống như’ đã lâu rồi không được gặp Nhược Vũ vậy.

Cả ngày giống như mèo vờn chuột với Lê Minh Nguyệt, thậm chí hộp đêm cũng lười đi. Tại sao trước đây anh không thấy Minh Nguyệt thú vị như vậy? Chỉ sợ Hà Hy Nhiên trước đây thích cô ấy không phải vì cô ấy là bạn gái của anh.

“Bố mẹ con đi đâu vậy? Sao không mang theo hai con?” Lê Nguyệt lười tranh luận với Duy Hùng, cúi đầu hỏi Tiêu Cảnh và Hòa Phong, Lê Nhược Vũ không phải là nguyện ý sống ở Đào Lan Uyến sao? Sao lại quay trở về.

Hà Duy Hùng bên cạnh chỉ thở dài cảm khái hiệu suất làm việc của Lâm Minh quá hiệu quả Tiểu Cảnh rụt rè khi nghĩ đến bộ dạng hung dữ của Lâm Minh vào buổi sáng: “Bố buổi sáng ã vô cùng tức giận sau đó nói đưa mẹ đến bệnh iện, đợi một chút sẽ quay lại đưa anh trai và con đến sân chơi”

“Sân chơi?” Hà Duy Hùng hai mắt sáng lên, tại sao anh lại không nghĩ tới? Con gái không phải là thích sân chơi nhất sao?

Anh có thể dùng cách này để thúc đẩy tình cảm với Minh Nguyệt: “Chúng ta cũng đi chứ?” Hà DĩPhong hỏi, nhưng Minh Nguyệt lại phớt lờ anh.

“Tại sao Nhược Vũ lại đến bệnh viện? Chẳng lẽ sức khỏe lại xảy ra chuyện gì sao?” Minh Nguyệt lo lắng nhìn Tiểu Cảnh và Hòa Phong, cô đối với Lê Nhược Vũ hết mực quan tâm, tựa như người trong một gia đình.

“Con không biết” Hai đứa trẻ đồng loạt lắc đầu, chúng muốn đến bệnh viện cùng mẹ nhưng Lâm Minh không chịu và gửi chúng đến đây.

“Đừng lo, nếu Nhược Vũ xảy ra chuyện gì thì Lâm Minh so với em khẳng định là lo lắng hơn gấp vạn lần”

Hà Duy Hùng nói sự thật, anh chưa bao giờ thấy Lâm Minh sỉ tình với một người phụ nữ nào như vậy, nhưng đó là Lê Nhược Vũ…. Cô có khả năng khiến đàn ông đổ xô vì vẻ xinh đẹp của mình, cô sinh ra trong một gia đình như vậy nhưng vẫn vô cùng trong sáng, lương thiện.

Lâm Minh có lẽ thích Lê Nhược Vũ là vì thế, ngay cả Hà Duy Hùng anh cũng phải thừa nhận là rất thích Nhược Vũ, nhưng thân phận anh không, cho phép anh nói ra điều đó bởi vì Lê Nhược Vũ trong lòng căn bản không có anh.

Lúc này, anh mới đột nhiên phát hiện ra răng Lê Minh Nguyệt có vẻ thích hợp với anh hơn Lê Minh Nguyệt được Duy Hùng an ủi, cô cảm thấy cũng có lí nên nhẹ nhõm hơn một chút, Lâm Minh vấn chưa gọi chắc chắn Nhược Vũ sẽ không có vấn đề gì lớn, có lẽ cô ấy chỉ trở lại để khám sức khỏe đơn giản.

Trong bệnh viện, Trưởng khoa Từ vội vàng chào hỏi khi nghe thấy Lâm Minh sắp tới, trên mặt lộ ra ý cười, giống như nhìn thấy một vị phật lớn biết đi, trong lòng không khỏi vui mừng, nhưng cũng không nhịn được.

“Tôi nói ông kiểm tra là có chuyện gì?” Lâm Minh lạnh lùng hỏi.

Sau đó Trưởng khoa Từ vội vàng gật đầu: “Tôi tìm được rồi, nhưng chuyện này có chút kì lạ”

“Không cần thừa nước đục thả câu. Lâm Minh mím môi nhìn Trưởng khoa Từ với vẻ mặt thiếu kiên nhân, anh vẫn đang chờ để đưa Lê Nhược Vũ đi khám, không có thời gian nhàn rỗi mà ở đây nghe ông ta nói nhảm “Vâng, vâng! Chúng tôi phát hiện ra rằng cô y †á đó từng làm việc trong bệnh viện tâm thần và chỉ mới đến bệnh viện chúng tôi làm được hai tháng gần đây”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 853


Chương 853

Sau đó thì sao?” Lâm Minh liếc mắt ra vẻ đã hiểu: “Ông nói cô y tá đó cũng họ Lâm?” Lâm Thùy Ngọc cũng họ Lâm, cô ta được đưa vào bệnh viện tâm thần, nhưng không thể là cô ấy, hai tay của Lâm Thùy Ngọc đã bị mất, làm sao có thể đến bệnh viện để làm việc.

Lâm Minh đang cân nhắc, nhưng Lê Nhược Vũ cười lắc đầu: “Quên đi, có lẽ cô ta chỉ là dưới sự xui khiến của người nào đó, nếu không chúng tôi cũng không biết cô ta, vậy thì làm sao có thể làm ra chuyện như vậy”

Cô không quan tâm, nhưng cô không biết phải bắt đầu từ đâu bây giờ, Lâm Minh không thể làm cho bệnh viện xấu hổ được vì bọn họ cũng có thể là nạn nhân.

“Xui khiến?”Lê Nhược Vũ nói một tiếng như vừa bị đánh thức khỏi giấc mộng, đúng vậy, tay của Lâm Thùy Ngọc không còn, nhưng không có nghĩa là không thế nói chuyện được.

Có vẻ như cô ta nên đến bệnh viện tâm thần chứ?

“Mang cho tôi tất cả thông tin của cô ta, sau đó đưa Nhât Linh kiểm tra” Lâm Minh nói “Bà chủ bị làm sao vậy ạ?” Trưởng khoa Từ gật đầu liên tục, sắp xếp người đi tìm thông tin sau đó thận trọng mời Lê Nhược Vũ qua.

Sau khi có kết quả kiểm tra, Lâm Minh thở phào nhẹ nhõm, Lê Nhược Vũ chỉ là bị tụt đường huyết bình thường, do bị ngâm mình trong phòng †âm quá lâu nên mới gây hôn mê, sau này cứ mang theo một ít đường theo thì cũng không có vấn đề gì lớn Lâm Minh nắm lấy tay Lê Nhược Vũ, nhẹ nhõm một hơi, tuy rằng vẫn còn tức giận, nhưng không khỏi nhếch miệng, nhìn Lê Nhược Vũ: “Vẽ Trần Hi Tuấn, em nói muốn giải thích cho anh đúng không?”

Hóa ra mấy hôm nay vì chuyện này nên anh mới lo lắng sao? Lê Nhược Vũ nghĩ thật buồn cười, khuôn mặt chìm nghỉm hóa ra là ghen với Trần Hi Tuấn sao?

Lâm Minh dường như càng ngày càng trẻ con “Chà” Lê Nhược Vũ trầm ngâm gật đầu giải thích: “Em không hề có tình cảm gì với Trần Hi Tuấn cả, chỉ là xem cậu ta như người nhà thôi. Vì cậu ta đã giúp đỡ em và Hạ Ly suốt ba năm qua, ngay cả cô bé cũng rất phụ thuộc vào cậu ta. Nếu không nhờ cậu ta thì em cũng không thể sống ăn ngày hôm nay ở nước Mỹ. Mặc dù em cảm thấy có lỗi với cậu ta nhưng em không muốn làm cậu ta tổn thương”

Lê Nhược Vũ kiên nhắn giải thích, tình cảm của cô đối với Trần Hi Tuấn rất đơn giản, nhưng hiện tại lại có quá nhiều lỗi lầm và ân tình cần phải trả.

“Em và cậu ta… đã xảy ra chuyện gì chưa?”

Đôi mắt sâu thắm của Lâm Minh như một cái giếng sâu, không thể nhìn thấy đáy cũng như nhìn ra cảm xúc của anh, anh muốn biết những gì Lê Nhược Vũ nói trong quán cà phê lần trước có phải là thật không. Nói thật ra, anh rất để ý, anh hy vọng Lê Nhược Vũ là của anh, chỉ của riêng mình anh.

“Không” Lê Nhược Vũ lắc đầu, cô và Trần Hi Tuấn thật sự chưa làm gì cả, cô luôn không để ý gì kỳ lạ giữa họ, chưa kể, cô chỉ tập trung vào Hạ Ly và ZO, làm gì có thời gian rảnh rỗi như vậy.

Lâm Minh khẽ thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng chán nản cũng được cải thiện, dùng ngón tay gõ vào vô lăng dưới tay, cuối cùng khóe miệng cũng có thể nở một nụ cười.

Lê Nhược Vũ đột nhiên nhìn chäm chảm anh; “Lâm Minh”

“Sao?” Lâm Minh ôn nhu nhìn cô.

“Vết bớt hình trái tim trên gáy Lâm Thùy Ngọc là sao?”

“Vết bớt trái tim gì chứ?” Lâm Minh nhẹ nhàng chau mày, nghỉ ngờ nhìn Lê Nhược Vũ, mặt không hiểu gì.

Lê Nhược Vũ nhếch miệng, nhìn thẳng vào mắt Lâm Minh nhưng lại phát hiện anh cũng đang nhìn thẳng vào mình, ánh mắt sẽ không lừa dối, cô nhìn ra được Lâm Minh thật sự không biết chuyện này.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 854


Chương 854

“Trên người Lâm Thùy Ngọc có 1 vết bớt hình trái tim ở ngay sau gáy:”

Lâm Minh lắc đầu, ánh mắt đầy nghỉ ngờ hơn, anh và Lâm Thùy Ngọc chỉ là tình 1 đêm, ai sẽ để ý nhìn cô ta chứ, hơn nữa chuyện đã qua lâu vậy rồi, cho dù có thật thì anh cũng không nhớ, nhưng hình như sau gáy Lâm Thùy Ngọc có 1 vết bớt hình trái tim thật.

Lê Nhược Vũ nhìn Lâm Minh, cố gắng áp chế cảm xúc lẫn lộn trong cô: “Anh rất thích hôn chỗ đó, có phải vì sau gáy em cũng có 1 vết bớt như vậy không?”

“Anh còn không nhớ dáng vẻ Lâm Thùy Ngoc như thế nào, gáy Lâm Thù Ngọc có vết bớt gì anh càng không nhớ.”

Giọng điệu Lâm Minh rất thành thật, còn có 1 chút ngạc nhiên, e rằng là Lâm Thùy Ngọc nói cho Lê Nhược Vũ biết, cô ta cố tình làm cho Lê Nhược Vũ suy nghĩ sai lệch đi, trước đây anh không hề quan tâm, ai ngờ Lê Nhược Vũ đã hiểu lầm chuyện này rất lâu rồi “Em không phải người thay thế của Lâm Thùy Ngọc” Lê Nhược Vũ nhìn Lâm Minh, cô không biết có nên tin anh không, cô có thể chấp nhận trước đây anh qua lại với người phụ nữ khác, nhưng chuyện của Lâm Thùy Ngọc khiến cô vô cùng khó chịu, nghĩ đến là cảm thấy vô cùng kinh tởm.

“Đương nhiên không phải rồi, mọi thứ trên người em anh đều thích” Ánh mắt Lâm Minh chân thành tha thiết, ôm Lê Nhược Vũ và hôn tóc cô.

Người Lê Nhược Vũ có lúc cứng đơ nhưng rất nhanh cô lại thả lỏng, nhẹ nhàng đứng dậy, không làmgì “Em ghen sao?” Lâm Minh nhướng mày, ngẩng mặt Lê Nhược Vũ lên, trán anh chạm vào rán cô: “Sao em không hỏi anh từ sớm chứ, trước đây cũng không nghe anh giải thích”

“Em hỏi qua rồi..là anh cứ nói quanh co, chưa từng thành thực trả lời em” Ánh mắt Lê Nhược Vũ buồn bã “Là lỗi của anh, do anh không hề để tâm”

Lâm Minh gật đầu, anh không nghĩ rằng chuyện của Lâm Thùy Ngọc lại ảnh hưởng lớn như vậy với Lê Nhược Vũ. Cô ta đã chết rồi, anh không muốn nhắc đến cô ta cho nên mới làm Lê Nhược Vũ hiểu lầm lâu như vậy. (Bên trên nói Lâm Thùy Ngọc gãy tay vào viện, ở đây lại nói cô ta chết rồi, rốt cuộc cô ta đang như thế nào??) Trong lòng Lê Nhược Vũ cảm giác giống bỏ được tảng đá xuống, cảm giác nhẹ nhàng hơn nhiều, cô rất để tâm đến chuyện này, cô để tâm chuyện Lâm Minh yêu cô là vì xem cô thành người khác.

Đối với chuyện này, dù là bất kỳ người phụ nữ nào cũng không chịu nối, hơn nữa tình huống lúc này..là Lâm Minh muốn con của họ cứu con của Lâm Thùy Ngọc.

Cô hiếu lầm, cô ghen nhưng cũng đau lòng, cô là 1 người mẹ cho nên muốn bảo vệ con mình. Đây là chuyện thường tình, cho nên cô chỉ muốn đưa 2 đứa con trong bụng rời đi nhưng không có cách nào cả.

“Em tha thứ cho anh được không? Trước đây là do anh cứ dính líu không rõ ràng nhưng từ khi có emrồi, anh đều luôn giữ mình trong sạch”

“Giữ mình trong sạch?” Lê Nhược Vũ bật cười vì lời nói này của Lâm Minh, : “Lời này anh cũng nói được sao? Lê Nhược Vũ nhướng mày.

Lâm Minh nắm tay cô đặt vào ngực mình, hơi ẩm từ ngực qua sơ mi truyền vào tay của Lê Nhược Vũ, Lê Nhược Vũ muốn bỏ tay ra nhưng bị Lâm Minh giữ chặt tay lại.

Lâm Minh cười: “Có phải anh giữ mình trong sạch…hay là em tự mình kiểm hàng đ*? Xem rốt cuộc anh có giữ mình như ngọc vì em không”

Lê Nhược Vũ không nói nổi gì vì lời nói của Lâm Minh, cô lườm anh nói: “Không phải anh muốn đưa con đi khu vui chơi sao?”

Trần Hi Lam ở trong khách sạn, từ sau khi gọi điện cho Lê Nhược Vũ xong, cô ta đã hết buồn ngủ rồi, trong đầu hỗn độn, không phải Nhược Vũ đã đồng ý ở bên cạnh anh trai mình rồi sao, tại sao lại liên quan đến Lâm Minh.

Nếu thật sự là như vậy, chẳng phải Trần Hi Tuấn biến thành công tử Bạc Liêu sao? Lê Nhược Vũ là cái gì chứ? Còn dám bắt cá?
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 855


Chương 855

Chuyện của cô với Hạ Đông Quân giấu cô ta, cô ta đã không tính toán rồi nhưng đây là anh trai cô ta.

Trần Hi Lam càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này không đúng, nhưng không gọi được cho Lê.

Nhược Vũ, e rằng Lâm Minh đang cầm rồi Cô ta gọi điện thoại cho Hạ Đông Quân thăm nh?”

“Sao?” Giọng Hạ Đông Quân truyền đến qua điện thoại, giống như đang ngái ngủ. Trần Hi Lam rất thông minh, Hạ Đông Quân không giống như người lười nhác như vậy, nhưng cô ta quá gấp gáp nên quên mất sự chênh lệch thời gian!

“Anh đang ngủ sao?”

“Đúng vậy” Hạ Đông Quân cố ý nói nhỏ, giống như sợ ảnh hưởng đến ai đó.

“Cô bé Hạ Ly đâu?” Trần Hi Lam cẩn thận từng tí một, Hạ Đông Quân coi Hạ Ly như con gái ruột, nếu Hạ Đông Quân biết hết những chuyện này không biết sẽ buồn như thế nào.

“Đang nằm cạnh anh, con bé ngủ rất ngon”

Hạ Đông Quân bất giác mỉm cười. Mấy ngày Lê Nhược Vũ về nước, tuy Hạ Ly không khóc không quấy nhưng ngày nào cfïng bám lấy anh ấy, anh.

ấy biết Hạ Ly rất ý lại vào anh, cho nên lúc Lê Nhược Vũ không có nhà, Hạ Ly phải ở cạnh anh ấy thì con bé mới có cảm giác an toàn.

“Sao thế?” Bình thường Trần Hi Lam sẽ không gọi cho anh ấy nhưng hôm nay lại gọi lúc nửa đêm chắc chẩn là có chuyện muốn nói cho anh ấy biết. Hạ Đông Quân có chút lo lắng, anh ấy cảm giác sẽ có chuyện xảy ra nhưng lại không nói ra được chỗ nào không đúng.

Trần Hi Lam căn môi, lắc đầu: “Không có gì, chỉ là nhớ đến anh thôi, anh ngủ ngon nhé!”

“Được” Mắt Hạ Đông Quân không mở nổi, cúp máy rồi ngủ tiếp.

Tìm Trần Hi Lam đập rất nhanh, chuyện này cô ta thực sự không biết nên nói như thế nào với Hạ Đông Quân và Lê Nhược Vũ. Rõ ràng là chuyện của hai người họ mà giống như bản thân cô ta làm chuyện gì sai trái vậy.

Lê Nhược Vũ và Lâm Minh đã đi xe sắp đến nhà Hà Duy Hùng rồi. Lê Nhược Vũ thấy có chút kì lạ, Lâm Minh lại yên tâm giao con cho bọn họ, trong mắt cô, Lê Minh Nguyệt vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Đứa trẻ lớn trông đứa trẻ nhỏ…cảnh tượng này thực sự khó tưởng tượng Có điều Hòa Phong, Tiểu Cảnh lại chơi không được vui cho lắm, bọn nó thấy Hà Duy Hùng cãi nhau với Lê Minh Nguyệt lại nói thêm vào vài câu.

Lê Minh Nguyệt bĩu môi, ánh mắt tức giận bất mãn nhìn Hà Duy Hùng nói: “Hà Duy Hùng, rốt cuộc anh mua chuộc bọn nó như thế nào, sao bọn nó suốt ngày nói đỡ cho anh thế”

Hà Duy Hùng cười không nói gì, sờ đầu Tiểu Cảnh và Hòa Phong, anh ấy dựa vào ghế sô pha: “Mắt của trẻ con rất sáng, điều nay chứng minh rằng bọn nó cảm thấy anh đúng”

Tiểu Cảnh và Hòa Phong tủm tim cười vô đáng yêu: “Cô Lê Minh Nguyệt bị bắt nạt ‘Đúng vậy!”

“Ai dám bắt nạt cô! Cháu và anh sẽ đi giúp cô báo thù!” Tiểu Cảnh với dáng vẻ tức giận, tay nằm thành nắm đấm, vẻ mặt như cùng chung kẻ thù, nói với Lê Minh Nguyệt, nắm đấm nhỏ xinh đần đẫn thịt vẫn nắm chặt.

Lê Minh Nguyệt cúi đầu xuống: “Chính là mấy chú cháu nhà cháu đấy!” Bọn nó vẫn còn dáng vẻ chính nghĩa như vậy.

Miệng Hà Duy Hùngmim cười càng rộng hơn, đột nhiên anh ấy muốn có đứa con với Lê Minh Nguyệt, chame anh ấy cứ giụcanh ấy sinh con mãi, để nối dõi dòng tộc, sau này tiếp quản xí nghiệp nhà họ Hà.

Trước giờ anh ấy đều cảm thấy con cái là gánh nặng, bị giục đến nỗi ghét trẻ con, nhưng bây giờ nhìn Lê Minh Nguyệt và hai đứa trẻ nhà Lâm Minh, anh ấy dường như không còn ghét trẻ con như vậy nữa rồi.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 856


Chương 856

Nếu anh ấy và Lê Minh Nguyệt có một đứa con thuộc về hai người, nhìn đứa bé dần dần lớn lên hiểu chuyện, rồi chúng ôm lấy cổ bọn họ gọi cha mẹ, dường như rất tuyệt vời.

Anh ta nhướng mày, để lại Lê Minh Nguyệt và hai đứa trẻ trên sạp lông bên vỉa hè.

“Mẹ! Mẹ!” Khi Hòa Phong và Tiểu Cảnh thấy Lê Nhược Vũ và Lâm Minh bước đến, chúng tự động bỏ qua Lâm Minh đứng bên cạnh và vây tay với Lê Nhược Vũ.

“Xem ra vị trí của anh ở nhà không tốt lắm”

Hà Duy Hùng nhìn Lê Nhược Vũ ôm hai đứa nhỏ, nhìn Lâm Minh khiêu khích.

Lâm Minh tùy ý liếc mắt nhìn Lê Nhược Vũ, Hà Duy Hùng cứng họng chỉ nói vài câu: “Còn tốt hơn cậu, một người đã kết hôn hơn ba bốn năm mà vẫn không có con”

Mẹ kiếp! Hà Duy Hùng thầm nguyền rủa trong lòng và hạ quyết tâm phải quay về nhà cày cấy chăm chỉ trên người Lê Minh Nguyệt để có thể nhanh chóng có con.

Lê Minh Nguyệt nào có biết tâm tư của Hà Duy Hùng, vui vẻ ra hiệu với anh ta: “Lại đây ngồi! Sao anh lại đứng ngẩn người ra như thế?”

Lâm Minh gật đầu nhìn Hà Duy Hùng đang ủ rũ, anh ta rời khỏi chỗ đang đứng rồi bước tới.

Trong khi hai đứa nhỏ vẫn đang quấy rầy Lê Nhược Vũ làm nũng, đòi mẹ dần đi chơi công viên giải trí vào buổi chiều và ăn một bữa thịnh soạn thì Lê Nhược Vũ liền cười đồng ý rồi thơm mỗi đứa một cái.

Hai mắt Lê Minh Nguyệt sáng lên: “Công viên giải trí sao? Chị cũng muốn đi!”

“Được rồi” Hà Duy Hùng đi tới, thân mật ôm vai Lê Minh Nguyệt: “Anh đưa em đi cùng bọn họ”

Lê Minh Nguyệt đảo mắt, thầm than: Rõ ràng đó là dành cho Lê Nhược Vũ vậy mà anh ta lại sử dụng cô ấy như một lá chắn.

Hai đứa trẻ reo hò rồi cả đám bọn họ khởi hành về phía công viên giải trí Trong trí nhớ của Lê Nhược Vũ có lẽ đã rất lâu rồi cô mới trở lại công viên giải trí. Ngay khi ở nước Mỹ khi Trần Hi Tuấn đưa Hạ Ly đi chơi. Lúc mới đến đó, cô bận học rồi sau đó thì bận thiết kế cho Z0 nên không có chút thời gian rảnh rỗi nào, thật may mắn khi Trần Hi Tuấn đã ở bên cạnh cô và Hạ Ly.

Vì vậy không có gì ngạc nhiên khi Hạ Ly phụ thuộc rất nhiều vào James.

Lê Nhược Vũ không khỏi bắt đầu ngây người, mãi cho đến khi tay của Lê Minh Nguyệt quơ trước mặt cô thì cô mới tỉnh táo lại.

“Nghĩ gì thế? Sao mà ngơ ngẩn như vậy?”

“Không có, chỉ là em cảm thấy có chút xúc động. Khi còn bé lúc còn ở Hà Nội cũng không được đến công viên giải trí nhiều như vậy”

Trước khi Lê Nhã Tuyết được sinh ra, Lê Hải Thiên và Viên Vũ tốt với cô đến mức không có gì để phàn nàn. Họ hoàn toàn coi cô như con gái ruột của mình.

Nhưng dù gì họ cũng chẳng phải là cha mẹ ruột của cô nên sau khi em gái của cô được sinh ra, thì tất cả sự chú ý trước giờ họ giành cho cô sế được đặt toàn bộ vào cơ thể của Lê Nhã Tuyết.

Nhưng thực sự cô cũng không thể trách họ, vì dù gì họ cũng có công dạy dỗ cô rất nhiều…

Lê Minh Nguyệt thực sự rất thích những thứ này nhưng khi cô ấy mới chuyển đến Hà Nội, cô ấy không có tiền để chơi nên dần dà về sau cô ấy cũng quên mất. Bây giờ, bất kể nó là gì thì cô ấy cũng cảm thấy vô cùng mới lạ Cô ấy cứ quay đầu nhìn xung quanh, Hà Duy Hùng ôm đầu cô ấy nói: “Đừng nhìn nữa, đi vào nói chuyện, thật xấu hổi”

“Hừ” Lê Minh Nguyệt đột nhiên nổi giận: “Nếu anh cho rằng đi cùng em xấu hổ thì việc gì anh phải đưa em đến đây, nếu không muốn thì cứ về trước đi”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 857


Chương 857

“Anh ta chỉ đùa với chị thôi” Lê Nhược Vũ nằm tay Lê Minh Nguyệt, liếc nhìn Hà Duy Hùng với ánh mắt trách móc, Lê Minh Nguyệt tuy đã kiềm lại nhưng cô ấy vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu, làm sao không tức giận cho được khi cô ấy bị khinh thường như vậy chứ, đã thế người đó còn là Hà Duy Hùng nữa Hà Duy Hùng nhìn thấy Lê Minh Nguyệt có vẻ thực sự vô cùng tức giận nên nhanh chóng đáp lại những lời Lê Nhược Vũ nói và cúi đầu nhận lỗi của mình.

‘Vẻ mặt của Lê Minh Nguyệt dịu đi một chút nhưng cô ấy vẫn không muốn để ý tới anh ta.

Cô ấy quả thật rất thấp kém, thậm chí còn cảm thấy bản thân vô cùng thấp kém trước mặt bọn họ nhưng như vậy không có nghĩa là người khác có quyền sỉ nhục cô ấy như thế này.

Đặc biệt là Hà Duy Hùng, cô ấy không thế chịu được việc anh ta coi thường cô, mặc dù cô ấy cảm thấy điều đó có lẽ là do môi trường anh ta tiếp xúc đã quen rồi nhưng mỗi gia đình và mỗi người đều sinh ra và xuất thân khác nhau và hoàn toàn không có quyền chọn lựa, Hà Duy Hùng sẽ đầu thai!

Lê Nhược Vũ lúng túng nhìn đôi vợ chồng trẻ, nhìn Hà Duy Hùng, cô cảm thấy chắc Lê Minh Nguyệt không phải là người giận dõi vì vậy chỉ cần dỗ dành họ, nhường chỗ cho hai người họ có không gian riêng tư, cô đi về phía Lâm Minh.

“Anh biết thực sự mình đã sai” Hà Duy Hùng đáng thương kéo áo Lê Minh Nguyệt “Hừm” Lê Minh Nguyệt hừ lạnh một tí quay mặt bất đắc đ* nhìn anh ta.

Thay vào đó, muốn đuối theo Lê Nhược Vũ, cô ấy muốn cố gắng đuổi kịp nhưng Hà Duy Hùng vội vàng kéo cô ấy lại. Nhưng anh ta lại cảm thấy kì quái, từ khi nào mà anh ta lại quan tâm đến cảm xúc của Lê Minh Nguyệt như vậy?

Thấy cô ấy giận và không muốn chăm sóc cho anh ta nữa, anh ta cảm thấy hoảng sợ.

Trước kia là khi anh ta đi dỗ dành phụ nữ thì bọn họ đều bày ra vẻ mặt ngượng ngùng, nhưng bây giờ khi anh ta thực sự đi dỗ dành Lê Minh Nguyệt thì cô ấy không cảm kích cũng không sao nhưng còn trưng ra vẻ mặt đó cho anh xem.

Tội lỗi có thể được Chúa tha thứ, tự chuốc lấy thì không thể sống! Hà Duy Hùng lắc đầu, sao lại hèn hạ như vậy!

Lê Minh Nguyệt hiển nhiên là không còn tức giận nữa nhưng cô ấy lười không muốn nói chuyện với anh ta, cũng lười xem Hà Duy Hùng dỗ mình, không hưởng thụ thì làm sao có thể bù vào những hôm bị anh †a hành hạ ở nhà.

Những người này đều là tầng lớp tư bản độc ác, “Anh dần em đi ăn kem nhé!” Hà Duy Hùng nhìn thấy một cái lều nhỏ bán kem liền nhanh chóng kéo Lê Minh Nguyệt đến. Chẳng phải các cô gái đều thích thứ này sao?

Lê Minh Nguyệt cong môi giữ chặt quần áo, cửa tiệm kem này ở bậc thềm, bây giờ là mùa thu, đông cũng sắp tới rồi, còn ai đi mua kem nữa đâu Hà Duy Hùng phải có chủ ý và không có sự chân thành nhận lỗi.

“Anh chắc chản đang định làm em đóng băng!” Lê Minh Nguyệt lắc đầu dùng giọng điệu tuyên bố nói.

“Làm sao có khả năng? Nhìn anh giống kẻ xấu xa như vậy sao?” Hà Duy Hùng kinh ngạc, anh 1a có nhã ý mời Lê Minh Nguyệt ăn kem sao cô ấy có thể nói anh ta như vậy, căn bản cô ấy quá đáng.

Lê Minh Nguyệt lắc đầu phủ nhận: “Trông anh không giống người hung ác như vậy à? Anh à, ngày lạnh giá như thế này ai mà đi mua kem chứ?”

“Anh!” Hà Duy Hùng biện minh và cho rằng Lê Minh Nguyệt chỉ đơn giản cố tình gây khó dễ cho anh ta mà thôi.

“Có ăn không?”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 858


Chương 858

“Lấy cái này! Mà thôi, ông chủ cho tôi hai vị sô cô la” Hà Duy Hùng lấy ví tiền của mình thanh toán.

Em đã nói em không muốn ăn “Ai nói mua cho em? Anh tự mình ăn hết, em đừng có tưởng bở” Hà Duy Hùng trợn tròn mắt, người phụ nữ này quả thật càng ngày càng giống một bà me chồng

. “Hừ” Lê Minh Nguyệt buồn cười, liếc mắt nhìn Hà Duy Hùng nói: “Vậy thì anh ăn hết đi”

Ông chủ không khỏi run sợ, trong ngày lạnh giá như thế này, cửa hàng bán trà sữ và kẹo dẻo ở bên cạnh làm ăn không tốt, mấy ngày nay cửa hàng của ông ta không mở cửa, vậy mà không ngờ hôm nay lại gặp một tên đàn ông vẻ ngoài đẹp trai nhưng lại ngốc như vây.

Hà Duy Hùng nhận cây kem mà cảm thấy tay mình lạnh như băng, nhưng anh ta vẫn nhất quyết cắn một miếng thật to nhưng lại bị lạnh đến mức cảm giác như răng sắp rụng.

Anh ta hối hận, tại sao phải kênh kiệu với Lê Minh Nguyệt làm gì, để rồi cuối cùng anh ta mới là người bị hại…

Lê Minh Nguyệt nhìn biểu hiện kỳ quái của anh ta, nghĩ hoặc cắn một miếng kem, há miệng có vẻ hư nước miếng sắp chảy, cô ấy không thể nhịn được cười, Hà Duy Hùng bị chọc càng tức giận, ném cây kem trên tay đi rồi đột nhiên vươn tay quàng qua cổ cô ấy.

Lê Minh Nguyệt lúc này không thể cười được nữa, vẻ mặt đờ đắn, mất một lúc mới phản ứng lại được, gắt gỏng nhìn Hà Duy Hùng: “Hài Dĩ! Phong!

Anh không muốn sống nữa đúng không?”

Hà Duy Hùng nháy mắt với Lê Minh Nguyệt, cô gái nhỏ này vậy mà dám cười nhạo anh ta, có phải Hà Duy Hùng giống loại người sẽ thù dai không.

Còn Lê Minh Nguyệt thì chỉ cảm thấy rất lạnh, nâng cao cổ áo và ôm chặt lấy cổ mình, hành động của Hà Duy Hùng đơn giản là quá tàn nhấn.

“Quá đáng!” Lê Minh Nguyệt bĩu môi, muốn tát Hà Duy Hùng hai cái cho bõ.

Hà Duy Hùng không còn giận nữa, quàng tay qua vai Lê Minh Nguyệt, cười nói: “Không phải vừa rồi còn nhìn ngó xung quanh sao, sao bây giờ không muốn chơi nữa à?”

“Lê Minh Nguyệt còn đang lạnh run, bị kem làm ảnh hưởng không nhẹ, Hà Duy Hùng quả thực đáng bị nguyền rủa!

Bên kia, Lâm Minh đưa hai đứa nhỏ và Lê Nhược Vũ đi dạo một vòng không mục đích, Hòa Phong đột nhiên chỉ vào tàu lượn: “Mẹ, con muốn chơi cái này!”

Lâm Minh nhếch khóe miệng nhìn Lê Nhược Vũ nói: “Không sợ dọa mẹ con sợ sao?”

Ánh mắt hòa Phong nhìn Lê Nhược Vũ, Lê Nhược Vũ gật đầu: “Không sao, đi thôi”

Lâm Minh cũng gật đầu, từ nhỏ anh chưa bao giờ thích đến những nơi như công viên giải trí, muốn thử cũng không phải không được, chẳng lẽ còn sợ Lê Nhược Vũ nép vào vòng tay anh khi cô sợ sai? Lâm Minh nghĩ đến điều đó liền cảm thấy vui vẻ, khóe miệng khẽ nhếch, Một lúc sau, Hòa Phong và Tiểu Cảnh nhảy xuống tàu lượn, Lê Nhược Vũ nhìn vẫn bình thường nhưng chỉ có Lâm Minh mím môi, khuôn mặt anh tái nhợt.

“Mẹ ơi, chơi tàu lượn vui quát Chúng ta đi thêm một vòng nữa nhé?” Hòa Phong và Tiểu Cảnh vảy bàn tay nhỏ bé của mình, hoàn toàn khác với những đứa trẻ khác khóc ngay khi vừa bước xuống tàu lượn.

Lông mày Lâm Minh giật giật, vừa nghĩ tới liền cảm thấy đầu óc choáng váng, nôn ran gay trước mặt Lê Nhược Vũ và hai đứa nhỏ không phải sẽ rất mất mặt sao?

Nhìn thấy Lê Nhược Vũ, Lâm Minh dường như không có phản đối, chuyện này lại bị hai đứa nhỏ đòi, anh đương nhiên phải gật đầu đồng ý, lúc đi mua vé, Lâm Minh lúc này không nhịn được muốn ngăn cản Lê Nhược Vũ mua vé.

“Ọe..” Vừa mở miệng liền chạy về phía thùng rác, trong bụng tràn đầy lẫn lộn.

Nhược Vũ quay lại sau khi mua vé, nhìn thấy hai đứa trẻ đứng ngây ra đó mà không có bóng dáng Lâm Minh đứng bên cạnh, cô cảm thấy hơi kì lạ, làm sao Lâm Minh có thể để lại hai đứa nhỏ ở đây tồi một mình biến mất “Cha đâu?”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 859


Chương 859

Hòa Phong nhìn Lê Nhược Vũ rồi chỉ vào bên đường cách đó không xa, Lê Nhược Vũ nhìn thấy Lâm Minh đang nôn oe trong bóng tối, vì vậy cô nhanh chóng bế Hòa Phong đi tới, tìm trong túi xách, lấy ra một túi giấy nhỏ đưa cho Lâm Minh, nhẹ nhàng gõ vào tấm lưng rộng của anh.

Cảm thấy hơi đau lòng nhưng lại buồn cười nhiều hơn.

Lâm Minh thực sự đã nôn mửa thế này vì tàu lượn siêu tốc, điều này thật sự khiến cô vô cùng ngạc nhiên, mặc dù sức khỏe mỗi người khác nhau nhưng trong trí nhớ của cô, Lâm Minh luôn là một người đàn ông không sợ mọi thứ, cô vẫn nói sao không có gì làm khó được anh.

Lâm Minh nghỉ ngơi một chút, lấy giấy lau miệng, súc miệng băng nước khoáng mà Lê Nhược Vũ đưa cho, sắc mặt anh tái nhợt.

Lê Nhược Vũ sờ tay anh, không biết nên an ủi hay cười anh nữa.

Thay vào đó, Hòa Phong nhìn Lâm Minh một cách trống rỗng: “Cha bị làm sao vậy?”

Lâm Minh vẫy tay ra hiệu rằng mình không sao, không khỏi thay đối sắc mặt khi nhìn thấy tấm vé trên tay Lê Nhược Vũ, không ngờ phản ứng của bản thân mình với tàu lượn siêu tốc lại lớn như vậy.

“Anh không sao chứ?” Lê Nhược Vũ mím môi nhìn Lâm Minh.

“Không sao, đây chỉ là một tai nạn” Lâm Minh nghiêm nghị nói.

Lê Nhược Vũ buồn cười nhìn bộ dáng hung hang của Lâm Minh, bắt đầu đùa với anh: “Tai nạn sao? Vậy thì chúng ta lại đi một vòng nữa nhé? Dù sao chúng ta cũng đã mua vé rồi”

“Đi thêm một vòng nữa? Để làm gì?” Lâm Minh nhướng mày nhìn Lê Nhược Vũ, cố ý hiểu sai ý cô, Lê Nhược Vũ có nghĩ nếu nôn ra như thế này thì cô không có tâm trí dọn dẹp cho anh sao?

“Đi tàu lượn!” Hòa Phong nói Lâm Minh mỉm cười nhưng vẫn tiếp tục nhìn Lê Nhược Vũ: “Em làm sao vậy?”

Lê Nhược Vũ cứng họng không nói được lời nào, nếu cô nói gì đó, cô không biết Lâm Minh sẽ dùng cách gì để hiểu sai ý của cô.

Chuyện xảy ra khi Hà Duy Hùng và Lê Minh Nguyệt đi tới, thấy thế Lê Nhược Vũ liền ngừng nói chuyện, Lâm Minh lập tức mỉm cười lấy chiếc vé tàu lượn siêu tốc trên tay Lê Nhược Vũ đi về phía trước và đưa cho Hà Duy Hùng, nháy mắt nói: “Chơi vui lắm, hai người thử xem.

Lê Nhược Vũ ở bên quan sát tất cả, cong môi cười, Lâm Minh làm như vậy là để hãm hại người khác sao?

“Làm sao lại có tận bốn vé?”

“Có thể lên chơi hai “Sao đột nhiên cậu lại trở nên tốt bụng như vậy?” Hà Duy Hùng nghỉ ngờ, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành, có chút lo lắng Lê Minh Nguyệt đi tới, cong mới, kích động đứng lên: “Anh còn không dám ngồi sao? Chồng yêu!”

Hà Duy Hùng kích động: “Anh nói không chơi khi nào?”

“Hừ” Lê Nhược Vũ dẫn Hòa Phong và Tiểu Cảnh đến, Lâm Minh chợt nghĩ ra, không phải hai đứa nhỏ muốn chơi thêm sao? Lâm Minh đẩy hai đứa nhỏ lên: “Ở đây không thoải mái. Tôi đưa cô ấy đi nghỉ ngơi một lát. Cậu cầm lấy vé rồi dẫn Hòa Phong, Tiểu Cảnh đi theo chơi cùng chứ chỉ có hai người e là quá đơn điệu”

Lê Minh Nguyệt trở nên căng thắng: “Nhược Vũ? Em sao vậy? Có muốn chị dẫn em đi nghỉ ngơi một chút không?”

“Không được, cô đi chơi đi, tôi ở bên cạnh cô ấy là đủ rồi” Lâm Minh mim cười từ chối, vốn là để tách hai đứa nhỏ ra khỏi Lê Nhược Vũ, làm sao có thể để một Lê Minh Nguyệt làm cản đường được?
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 860


Chương 860

Lê Nhược Vũ còn chưa kịp nói chuyện, Lâm Minh đã vội vàng dẫn cô đi, vừa đi vừa an ủi cô: “Không sao, Hà Duy Hùng trông trẻ con rất giỏi”

Người này không biết có phải là cha của đứa nhỏ không nữa, Lê Nhược Vũ cũng không thể tự hỏi xem Hòa Phong có phải là của mình.

Lâm Minh mim cười, ở một mình với Lê Nhược Vũ quả thực quá vui vẻ, Lê Nhược Vũ đột nhiên có cảm giác mình đi hẹn hò với Lâm Minh.

Quan trọng hơn, Lâm Minh thực sự ngây thơ kéo cô đi chơi đu quay, cô nghĩ răng Lâm Minh nhất định sẽ không thích những loại chuyện như thế này.

Lâm Minh dường như nhìn ra được suy nghĩ của cô, dùng bàn tay to siết chặt lòng bàn tay.mềm mại của cô: “Không phải con gái thường thích những loại chuyện như thế này sao?

Vì vậy, Lâm Minh nghĩ răng cô thích nớ?

“Ngay từ đầu, chúng ta kết hôn đều không hề có thời gian để nói chuyện nghiêm túc hay có một mối quan hệ bình thường như những cặp đôi khác hoặc hẹn gặp, hò hẹn nhau..”

Lâm Minh dừng lại, nhìn vào mắt cô dịu dàng nói: “Nhưng bây giờ, những trải nghiệm ở khoảng thời gian đó không làm được, anh muốn bù đắp tất cả cho em”

Anh lật tay cô, siết chặt ngón tay, nảm chặt: “Lê Nhược Vũ, như anh đã nói, chúng ta có thể làm lại từ đầu, hẹn hò, ăn uống, xem phim cùng nhau, em muốn làm gì thì làm, anh đều có thể đồng hành cùng em, anh biết trong khoảng thời gian này em muốn thử anh vì trong lòng em vẫn còn nhiều những lo lắng, băn khoăn không thể giải thích ngay được”

“Nhưng đó là sự thật. Anh chưa bao giờ yêu một người phụ nữ nào như thể này trong suốt cuộc đời mình. Lâm Thùy Vân, người mà em hiểu lầm, chỉ là một cuộc cá cược của anh với Hà Duy Hùng mà thôi, nó hoàn toàn không phải sự thật”

“Trước đây, những điều sai trái anh làm, anh nghĩ đó là cách bảo vệ tốt nhất cho em nhưng anh lại quên mất phải quan tâm đến cảm giác của em. Trong tương lai anh hứa sẽ thay đổi. Anh chỉ mong em sẽ mãi có thể ở bên cạnh anh. Tin tưởng anh một chút, anh sẽ cho em có cảm giác an toàn.”

‘Vòng đu quay chậm rãi quay, hai mắt Lê Nhược Vũ chậm rãi đỏ lên, vươn tay ôm lấy Lâm Minh, Lâm Minh cũng ôm lại cô, vô cùng trong sáng, không hề có chút d*c v*ng nào.

Cằm anh tựa vào trán cô, trên tay cảm giác được một cục u nhỏ, giọng nói của Lê Nhược Vũ có mang nước mắt nhưng vấn vô cùng kiên định “Lâm Minh”

“Em đồng ý chứ?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Dù sau này có chuyện gì xảy ra thì chúng ta cũng phải cùng nhau đối mặt. Em không mong manh như anh nghĩ đâu”

“Được” Đôi mắt đen láy của Lâm Minh lóe lên tia sáng dịu dàng, anh hôn nhẹ lên lông mày của Lê Nhược Vũ, giọng nói nhẹ nhàng truyền vào tai cô: “Anh yêu em”

Lúc Hạ Ly gọi điện thoại cho Lê Nhược Vũ, Lê Nhược Vũ vẫn còn đang trong giấc mơ, Lâm Minh tiếp điện thoại thì liên nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến một tràng tiếng Anh lưu loát, âm thanh của Hạ Ly thanh thuý rất dễ nghe.

“Hạ Ly nhớ mẹ rồi sao?” Lâm Minh cười ra tiếng, cố ý đè giọng thấp xuống, sợ làm ồn đến Lê Nhược Vũ vẫn đang ngủ.

Anh quay người, dùng tay đỡ lấy đầu, vừa nghe Hạ Ly nói chuyện vừa ngắm nhìn dáng vẻ lúc ngủ của Lê Nhược Vũ, lông mí cô cong cong, khuôn mặt nhỏ nhắn phớt hồng, trên miệng đem theo nụ cười nhạt, không biết đang mơ thấy mộng đẹp gì.

“Ấy! Cha!” Nụ cười trên mặt Trần Hi Tuấn đứng ở bên cạnh Hạ Ly dần dần cứng lại, ngây người nhìn Hạ Ly.

“Ừm” Âm thanh của Lâm Minh truyên đến “Là cha đây”

Hạ Ly nghiêng đầu “Mẹ đang ngủ
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 861


Chương 861

”Mẹ đâu rồi?”

“Mẹ đúng là sâu lười” Âm thanh của Hạ Ly non nớt, nhưng lại giống như một chiếc đao sắc bén, từng nhát từng nhát đâm vào trái tim Trần Hi Tuấn Trần Hi Tuấn ho nhẹ một tiếng, đi ra khỏi cửa, không muốn nghe tiếp, đầu cậu ta rối như tơ vò, rốt cuộc buổi tối Lê Nhược Vũ ở lại nhà Lâm Minh, Lâm Minh còn cầm điện thoại của Lê Nhược Vũ là thế nào?

Trước kia Trần Hi Lam gọi điện thoại… Trần Hi Tuấn nhớ lại, chẳng lẽ là lúc đó?

Cậu ta không muốn hỏi, cũng không dám hỏi, cậu ta sợ thứ mà bản thân khó khăn lắm mới có được, bây giờ lại chẳng qua chỉ là một giấc mộng ảo mà thôi Hạ Ly ngắt điện thoại chạy ra ngoài, nhìn tháy Trần Hi Tuấn đang đứng ngây người ra, biểu cảm nghiêm túc, lông mày nhíu chặt lại, trong lòng thấy hơi kì lạ, nhẹ nhàng kéo ống quần Trần Hi Tuấn Nhẹ nhàng hỏi han: “Cha ơi? Cha không vui đúng không?

Trần Hi Tuấn lúc này mới sực tỉnh, nhìn Hạ Ly, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không có, Hạ Ly đang lo cho cha sao?”

“Ừm, lúc cha cười lên trông đẹp trai hơn nhiều đó”

Trần Hi Tuấn nhìn ngắm nu cười của Ha Lý, trong lòng có vẻ ổn hơn một chút, nhưng nếu như Lê Nhược Vũ quả thực về lại bên Lâm Minh, vậy.

Hạ Ly chắc chẳn sẽ bị đón vì u ta không chỉ mất đi Lê Nhược Vũ, mà còn cả Hạ Ly…

“Hạ Ly có nhớ dì Lam không? Chúng ta gọi điện thoại cho dì ấy nhé” Trần Hi Tuấn hạ quyết tâm, mở miệng nói, Lê Nhược Vũ rốt cuộc vẫn không trở về, bây giờ cũng chỉ có Trần Hi Lam biết, đột nhiên cậu ta thấy hối hận, ban đầu tại sao không kiên trì về nước cùng với Lê Nhược Vũ.

Vậy thì nói không chừng, họ sẽ không trở thành như bây giờ.

“Anh…” Giọng Trần Hi Lam có hơi chột dạ, dường như cô đã do dự rất lâu mới tiếp điện thoại của Trần Hi Tuấn, nghĩ nghĩ rồi mới nghiến răng nghe máy.

“Ừm” Trần Hi Tuấn đột nhiên không biết mở miệng thế nào, dường như cảm thấy nói gì cũng không dúng.

Nhưng Hạ Ly lại rất vui vẻ, không ngừng gọi dì Lam Cuối cùng Trần Hi Tuấn vẫn tuỳ tiện nói hai câu rồi ngắt điện thoại, không hề nhắc chữ nào tới Lê Nhược Vũ Nhưng Trần Hi Lam lại hiểu, Trần Hi Tuấn biết, họ là anh em, cô quá hiểu Trần Hi Tuấn rồi, nếu như không vì Lê Nhược Vũ, cậu ta sẽ không đột nhiên gọi điện cho cô, trong giọng nói còn có chút thất vọng bưồn bã.

Càng huống hồ, Trần Hi Tuấn không hề nhắc tới Lê Nhược Vũ, càng khiến cô kiên định với suy nghĩ của bản thân.

Trần Hi Tuấn là anh trai cô, nếu như cậu ta không muốn hỏi Lê Nhược Vũ, cô lựa chọn quyết định làm người đó.

Càng huống chỉ mấy chuyện như tình cảm, có những lúc không nói rõ được, đối với ai cũng là tốn thương, người bên ngoài thì rõ ràng, hoặc là mới đầu cô rõ ràng, trong lòng Lê Nhược Vũ vốn dĩ chỉ có Lâm Minh Chỉ là cô thấy bất bình thay cho Trần Hi Tuấn mà thôi.

Lê Nhược Vũ bị tiếng chuông ở điện thoại đánh thức, trong nhà vệ sinh có tiếng nước, chắc là Lâm Minh ở trong đó, Lê Nhược Vũ tháy trên màn hình hiện lên hai chữ Trần Hi Lam thì nhấc máy.

“Cảnh trí, buổi chiều cô rảnh không?”

“Có?” Lê Nhược Vũ gật đầu, trong lòng vô cùng kiên định, những chuyện này, cô nên đối diện.

“Chiều nay chúng ta gặp mặt đi”

“Ừm, được thôi, cô chọn thời gian địa điểm đi rồi nhắn cho tôi” Lê Nhược Vũ đồng ý.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 862


Chương 862

Đôi lông mày dài của Lâm Minh hơi nhướng lên, đôi môi mỏng thường lạnh lùng đối mặt với mọi người trong công ty cũng nhếch lên một chút.

Ngay cả thư ký tới giao tài liệu cho anh ta cũng sửng sốt, thấy Lâm Minh đang nghịch điện thoại di động, nở nụ cười “quái dị”, chẳng lẽ công †y đã thương lượng xong một dự án lớn mấy trăm triệu tệ rồi sao? Nhưng Lâm Minh cũng không đến nỗi cười thế chứ.

Nhưng điều mà cô thư ký không biết là, lúc sáng Lâm Minh đã lén lút chụp ảnh lúc ngủ của Lê Nhược Vũ rồi đổi thành hình nền điện thoại di động của anh, xem một hồi lâu mà vẫn cảm thấy không chán chút nào.

Mà Lê Nhược Vũ lúc này đã ngồi trong quán cà phê, đường nét trên khuôn mặt trang nhã xinh đẹp, cô nhẹ nhàng khuấy cốc cà phê trước mặt, kiên nhắn chờ đợi Trần Hi Lam.

Cô đã muốn nói với Trần Hi Lam từ rất lâu rồi, ai ngờ lại kéo dài đến tận bây giờ.

Trần Hi Lam đến muộn, ngồi xuống, tùy ý vẫy một tách cappuccino, vẻ mặt có vẻ khá ki lạ Một lúc lâu, Lê Nhược Vũ lên tiếng trước: “Tôi biết hôm nay tại sao cô lại hẹn tôi tới đây”

Lê Nhược Vũ mím môi, có vẻ hơi khó nói, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định, cô biết mình muốn gì, rõ ràng trong lòng cô không có Trần Hi Tuấn, cho nên ở bên cũng là không công bằng với anh. Cô không muốn miễn cưỡng bản thân, cũng không muốn làm lỡ dở Trần Hi Tuấn.

Trần Hi Tuấn còn trẻ, lại đẹp trai, gia cảnh lại tốt, gần như không chê vào đâu được, chỉ cần chăm chỉ thì mọi thứ trên đời này đều có thể đạt được, nhưng chỉ có tình yêu là không có cách nào để cưỡng cầu. Trần Hi Tuấn còn rất nhiều thời gian, văn có thể gặp được người thích hợp: “Vẽ chuyện của Trần Hi Tuẩn, tôi thực sự xin lỗi”

“Xin lỗi?” Giọng nói của Trần Hi Lam trở nên sắc bén, thậm chí có chút không thể tin được, saoLê Nhược Vũ có thế dễ dàng nói ra những lời như vậy?

“Anh trai tôi vì cô mới bắt đầu tham gia vào việc kinh doanh. Trước đây anh ấy chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi theo con đường này”

“Tôi biết” Cô biết Trần Hi Tuấn vì cô mà từ bỏ bao nhiêu, thậm chí biết dù cuối cùng có thế không có kết quả gì, anh vẫn luôn kiên trì.

“Nhưng mà Trần Hi Lam, tôi nên có cuộc đời của riêng mình, và cả Trần Hi Tuấn nữa, tôi không muốn làm lỡ dở anh ấy nữa”

“Làm sao cô biết rằng như thế là lỡ dở anh ấy?

Anh ấy đã đợi cô rất nhiều năm như thế, chính anh ấy là người giúp cô trưởng thành ở nước M, khiến cô trở nên mạnh mẽ và tự tin. Vậy mà cô nói từ bỏ là từ bỏ anh ấy luôn?”

“Tôi biết, nhưng tôi không chỉ là chính mình, tôi còn có Hoà Phong và hv. Tôi là một người mẹ, chúng nên có một gia đình trọn vẹn”

“Đều là giảo biện, cô không yêu anh ấy, tùy ý lãng phí sự chân thành của anh ấy. Đây là sự thật”

Lê Nhược Vũ hít sâu một hơi nhìn Trần Hi Lam, nhíu mày: “Trần Hi Lam! Ý của tôi không phải như vậy”

Trần Hi Lam chế nhạo: “Cô không biết Trần Hi Tuấn đã làmbao nhiêu chuyện cho cô.

“Tôi biết” Không phải cô không có trái tim, cô nhìn rõ tất cả những gì Trần Hi Tuấn đã làm cho cô, chính vì điều này mà cô cảm thấy có lỗi.

“Cô không biết” Trần Hi Lam cắt ngang lời cô: “Anh ấy vì cô mà làm kinh doanh, làm mọi cách để thành lập ZO mà không cần gia đình giúp đỡ, thâm chí còn hứa với cha rằng nếu ZO thất bại, anh ấy vứt hết những tác phẩm nhiếp ảnh của mình đi. Đó là những báu vật quý giá nhất của anh ấy, nhưng anh ấy đã đồng ý không chút do dự.”

“Còn cô, Lê Nhược Vũ, anh trai tôi đã âm thầm đưa cô đến vị trí này, không biết đã dành bao nhiêu công sức cho việc đó. Cô học lên cao ở học viện, nhưng có những lúc anh ấy bận đến mức không ăn được cơm, chỉ để giúp cô thôi, mở đường cho ZO, nếu không cô thực sự cho rằng mình là có thiên phú trời cho sao? Trong vòng một năm, từ khó khăn trùng trùng đi lên, cô nghĩ mình tự nhiênbay lên như diều gặp gió, nhưng là anh ấy giúp cô! Anh ấy giúp cô! Sao cô có thế từ bỏ anh ấy! “
 
Back
Top Dưới