Ngôn Tình Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 802


Chương 802

“Ngay cả Nhược Vũ ở đâu tôi còn không biết, thì nhắn nhủ thế nào? Huống hồ ban đầu cậu chỉ miễn cưỡng lấy cô ấy, bây giờ lại giả bộ tình cảm đậm sâu như thế cho ai xem” Lâm Minh lạnh lùng cười, anh biết Lê Nhược Vũ ra nước ngoài, nhưng đi nước nào thì không biết rõ.

Lời của Lâm Minh đâm Hà Duy Hùng một nhát, đúng vậy, ban đầu anh ta chỉ là vì đối phú gia đình, càng vì khiến cho Lâm Minh hiểu anh ta và Nhược Vũ không xảy ra bất cứ chuyện gi cả, mới tùy ý cưới cô ấy, Lê Minh Nguyệt chỉ là người phù hợp nhất mà thôi.

Nhưng anh ta lại không phát hiện ra, Lê Minh Nguyệt là một cô gái ngoan cường, từ lúc nào đã dừng lại trong lòng anh ta, nảy mầm. Có thể khiến anh ta sợ mất vía.

“Nói thế nào thì cô ấy cũng là vợ tôi”

“Vợ? Lê Nhược Vũ cũng là vợ tôi!”

“Hai người đã ly hôn rồi, Nhược Vũ không muốn ở bên cạnh cậu”

“Vậy sao cậu biết không phải Minh Nguyệt chủ động đến tìm tôi? Lế nào Minh Nguyệt thật sự đồng ý ở bên cạnh cậu? Ai có thể chịu đựng được trong lòng người chồng mình kết hôn 3 năm nhớ đến người phụ nữ khác? Hay là làm bạn tốt của Minh Nguyệt” Lâm Minh tiếp tục cười lạnh, mỗi câu mỗi lời nói ra như đâm thẳng vào tim Hà Duy Hùng.

Lê Minh Nguyệt có đồng ý ở bên cạnh anh ta hay không, anh ta cũng không biết Anh 1a và Minh Nguyệt vẫn luôn là mối quan hệ quyền lợi và nghĩa vụ, anh ta có tiền, Minh Nguyệt vừa hay cần tiền, cho nên họ ở bên nhau.

Vậy nếu như Minh Nguyệt không cần nữa, thì cô ấy tìm công việc khác, cô ấy vắn muốn ở bên cạnh anh ta chứ?

Hà Duy Hùng không biết, anh ta chỉ biết bây giờ anh ta có một tâm nguyện là tìm được Minh Nguyệt.

Con tìm hung hãn của Hà Duy Hùng đập mạnh, anh ta hít một hơi thật sâu, ánh mắt càng kiên định: “Lê Nhược Vũ đã Đi Mỹ, nói tôi biết, Lê Minh Nguyệt đi đâu”

Lâm Minh vô cùng kinh ngạc, trước nay chưa từng nghĩ Hà Duy Hùng lại dứt khoát trả lời như ậy, liền nói: “Minh Nguyệt cũng đi Mỹ”

Ngay tức khắc hai người đều thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn nhau một cái, tia lửa điện trong mắt đã biến mất hết, hai tay đập một cái ngầm hiểu ý nhau, giống như động tác làm hòa xóa bỏ hiềm khích của hồi nhỏ sau khi hau người cãi nhau.

“A lô, trợ lý Lưu. Đặt cho tôi hai tấm vé đi Mỹ chiều nay… đúng, hai tấm!” Giọng nói của Lâm Minh nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cúp điện thoại rồi nhìn Hà Duy Hùng cười một cái.

Hai người vui vẻ rời khỏi công ty, chuẩn bị sắp xếp đồ đạc đi Mỹ bắt đầu chuyến đi theo đuổi vợ của hai người.

Lê Minh Nguyệt ở trong phòng tắm rửa xong ngủ một giấc thật ngon, cộng thêm thay đổi múi giờ, nên cô ngủ đến không còn biết trời đất, cho đến khi đói bụng kêu “ọc ọc” mới từ từ tỉnh dậy từ giấc mơ đẹp.

Lê Minh Nguyệt cầm điện thoại lên xem, thì mới biết hết pin rồi, chẳng trách lâu như thế mà không ai gọi điện cho cô ấy, lơ mơ nhưng cũng có chút kinh ngạc, còn nghĩ là Hà Duy Hùng quên cô, hóa ra là điện thoại hết pin…

Còn Trần Hi Tuấn và Lê Nhược Vũ đi đón cục thịt nhỏ, lại dẫn thêm Trần Hi Lam về nhà, ở nhà nấu món hay thấy nhất của người Việt Nam – đó là món lẩu.

Nhưng Lê Nhược Vũ cứ cảm thấy lần này Trần Hi Lam về có chút kỳ lạ, rất hay cười ngọt ngào với cái điện thoại, chẳng lẽ là yêu rồi?

Người trước đây, hay lại là ở Hà Nội, người Việt Nam?
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 803


Chương 803

Một bữa cơm rất vui vẻ, nhưng Trần Hi Tuấn không thể ăn cay, mới ăn mấy miếng mà mặt đỏ ía tai rồi, làm cho Hạ Ly cười “ha ha”

“Bố vụng quá! Hạ Ly có thể ăn được đấy!” Hạ Ly cầm đũa không linh hoạt lắm, lấy một đũa cơm †o và vào miệng.

Nói đến dùng đũa, thì nhắc đến Trần Hi Tuấn và Trần Hi Lam là rất đúng, dù gì cũng được.

James dạy từ nhỏ , cũng gọi là học nguyên bản gốc.

“Trẻ con khi ăn cơm không được nói chuyện!” Trần Hi Lam duỗi chân giả bộ hung dữ với Hạ Ly.

“Cô Lam hung dữ quá!” Hạ Ly nhìn cô lè lưỡi.

Ngược lại là Lê Nhược Vũ càng tin chuyện vừa rồi, hầu như ở nước ngoài chưa từng nghe quy định khi ăn không được nói chuyện.

‘Vân là Trần Hi Tuấn hiểu em gái nhất, cậu ta uống một ngụm nước, vị cay cũng giảm đi một chút, mới từ từ hỏi: “Yêu rồi sao?”

“Đâu có!” Trần Hi Lam từ cl “Vậy em học câu đó của ai thế?” Trần Hi Tuấn chớp mắt, lại là bộ dạng nhìn chăm chăm.

Mặc dù Trần Hi Lam là người không sợ trời không sợ đất, bất cứ cái gì cô cũng không để tâm „nhưng Trần Hi Tuấn vẫn sợ Hi Lam bị người khác lừa Trước nay cũng không phải là chưa từng có, địa vị của Lâm Minh ở Hà Nội có rất nhiều cô gái dòm trước ngó sau, mà địa vị của nhà họ James tại Mỹ với Lâm Minh ở Hà nội là ngang tài ngang sức, khó tránh sẽ có một số người cố ý tiếp cận.

Hoặc cũng có thế là do nguyên nhân Trần Hi Tuấn thích Lê Nhược Vũ, không kiêu không ngạo luôn là hình mẫu một mình đứng phía sau, cho dù là lúc cô gặp khó khăn cũng tự mình đối mặt, thậm chí là làm bố bản thân Sau đó dùng sự nồ lực của bản thân để nói với tất cả mọi người, cô cũng có thể làm vậy.

E là đến Lê Nhược Vũ cũng không biết, cô có sức hút như nào, bề ngoài thì là người dịu dàng không tranh đua với thế giới ngoài kia, nhưng bên trong lại kiên cường khác thường, người càng hiểu cô thì cũng sẽ càng yêu cô.

Trần Hi Lam thấy ánh mắt dịu dàng của Trần Hi Tuấn, liền nũng nịu: “Anh đã đưa Nhược Vũ về rồi còn không cho phép em yêu đương đàng hoàng à?”

“Thất là yêu rồi? người Hà N Lê Nhược Vũ không ngạc nhiên chút nào, khả năng quan sát của cô không tệ, người đang yêu đều tỏa ra bóng hồng không giống nhau.

“Vâng!” Trên mặt Trần Hi Lam tỏ ra biểu cảm thẹn thùng, nép vào người Nhược Vũ, hếch hếch mũi: “Vẫn là chị dâu hiếu em nhất, đợi mối quan hệ của chúng em xác định rồi em sẽ dẫn về cho chị gặp mặt”

“Em muốn chị xem mặt?” Lê Nhược Vũ nghỉ ngờ hỏi lại.

“May mà chị dâu cũng đã kết hôn một lần rồi, người này lại là người Hà Nội nữa..” Trần Hi Lam nói được một nửa, cảm thấy không khí không đúng lắm, bỗng dừng lại, vì nhận ra mình đã nói sai Cô thật sự là không cố ý, chỉ là buột miệng nói ra thôi, Hơn nữa ở Mỹ cũng không phải là chuyện gì 1o tát?

Trần Hi Tuấn mặt tối sầm lại, nhăn mày nhìn Trần Hi Lam, gương mặt lạnh lùng khó chịu, cậu †a đúng là chủ tịch của ZO, tức giận lên vẫn có mấy phần dọa người, đến Trần Hi Lam cũng bị dọa phát khiếp.

“Anh..” Trần Hi Lam biết mình lỡ nói sai, oan ức nhìn dịch lại gần Trần Hi Tuấn mấy bước, ngậm miệng lại, không dám nói gì, cầu cứu sự giúp đỡ của Nhược Vũ.

Lê Nhược Vũ cười nói: “Hi Tuấn à?”

“Chị đừng nói giúp nó” Trần Hi Tuấn gẫn giọng nói một câu, lúc đó Lê Nhược Vũ cfing không biết nên nói gì mới được, biết Hi Tuấn thích Hạ Ly, nhưng vẫn chưa đồng ý thay thế Lâm Minh, đây có lẽ là mỗi người đàn ông đều có mơ ước riêng.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 804


Chương 804

“Anh, em biết sai rồi…” Trần Hi Lam cúi mặt xuống, mếu miệng tỏ vẻ đáng thương. Có một dáng vẻ đánh mảng: “Bố giận rồi, Hạ Ly phải làm sao?” Lê Nhược Vũ kéo Hạ Ly lùi về sau.

Hạ Ly nghiêng đầu nhìn Trần Hi Tuấn, nũng nịu nói: “Bố đừng giận nữa, cô Lam là đồ ngốc mà!

Sắc mặt của Trần Hi Tuấn thư giãn hơn chút, lại cố nhịn cười, nhìn chăm chăm Trần Hi Lam.

“Anh, anh đẹp trai nhất, lợi hại nhất, giỏi nhất, anh và chị dâu đúng lí một cặp trời sinh, anh đáng yêu nhất!” Trần Hi Lam đặt hai bàn tay lên mặt, làm thành một đóa hoa ngốc nghếch cho Trần Hi Tuấn xem.

Ngay cả Lê Nhược Vũ cũng không chịu được mà cười, nhưng Trần Hi Tuấn cũng không để ý đến, không nói gì cả.

“Anh..em sai rồi, lần sau em không dám nữa”

Trần Hi Lam cúi đầu khóc thảm nhận sai.

“Không dám nữa à? Nhận sai rồi sao? Trần Hi Tuấn thấy khá hơn rồi, mới mở miệng, nhìn Trần Hi Lam như muốn cười mà không cười.

“Dạ… anh, anh tha lỗi cho em đi.” Nét mặt chân thành Trần Hi Lam.

“Tha cho em cũng được, nhưng có một điều kiện”

“Vâng vâng!” Trần Hi Lam liên tục gật đầu đồng ý, mà Trần Hi Tuấn cũng không nỡ để cô nhảy lầu tự tử.

Nhưng Lê Nhược Vũ nhìn dáng vẻ muốn cười mà không cười của Trần Hi Tuấn thì cảm thấy, có lẽ Trần Hi Lam đã lay động được Trần Hi Tuấn rồi Đúng là không ngoài dự đoán, Trần Hi Tuấn nghĩ một hồi, đặt bát đũa lên bàn rồi nói: “Bát hôm nay giao cho em rửa”

“Hả.. vâng” Trần Hi Lam nhìn đống đĩa lộn xôn , cảm thấy đau đầu, một đại tiểu thư mười đầu ngón tay không nhúng nước lạnh như cô từ lúc nào phải đi rửa bát chứ?

Đen rồi! Từ lúc nào mà Trần Hi Tuấn lại xấu xa như thết Trần Hi lam keo đầu, tiếp tục ăn cơm trong bất lực.

Sân bay nước Mỹ, Lâm Minh và Hà Duy Hùng đã xuống máy bay rồi, hai người đều có dáng vẻ của người phương Đông, một người lạnh lùng anh ‘tuấn, một người lãng tử phong lưu, thu hút những người ở sân bay, họ còn tưởng là đoàn ngôi sao của Việt Nam đến mỹ nữa đấy.

Hà Duy Hùng thỉnh thoảng bỏ điện thoại xuống, hôn gió, không giống người đàn ông đến Tìm vợ một chút nào.

Mấy cô gái nước ngoài có gan lớn cứ thử tiến lại gần, Lâm Minh thật sự không chịu nổi nữa: “Hà Duy Hùng, nếu cậu còn như thế, một là cút về Hà Nội cho tôi, một là cách xa tôi một chút.”

“Anh Lâm dẹp trai, cuộc sống phải có niềm vui, việc gì phải sống khổ như đi tu thế?” Hà Duy Hùng gợi niềm vui cho Lâm Minh.

“Cút!” Lâm Minh lạnh lùng nhìn cô gái rơi mất liem sỉ đó, nói một cách không khách khí chút nào, cô gái này coi như không hiểu tiếng Việt thì cũng bị sự tức giận của Lâm Minh dọa phát khiếp.

Rời xa Lâm Minh mấy bước, lại giương mắt nhìn Lâm Minh, người đàn ông nói với chính mình “cút’ sao đẹp như thết Lâm Minh lười để ý Hà Dĩ Phông, bước thật nhanh thật dài ra khỏi sân bay.

Hà Duy Hùng cũng nhếch mày, nhanh chóng bước theo sau Lâm Minh.

“Hà Duy Hùng, cậu thực sự đến tìm Lê Minh Nguyệt à? Sao tôi thấy bộ dạng cậu giống như đến cua gái Tây thế?”

Hà Duy Hùng bịn rịn nhìn đẳng sau: “Vợ phải tìm, gái cũng có thể cua mà!”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 805


Chương 805

“Ừ” Lâm Minh cười đáp lời Hà Duy Hùng, cậu †a tưởng Lâm Minh nghĩ thông rồi, dù sao từ sau khi Lê Nhược Vũ và Lâm Minh ở bên nhau, thì anh cũng không chơi bời với họ nữa.

Rất giống người đàn ông tốt của gia đình, cả ngày giữ Lê Nhược Vũ, ngay cả khi Lê Nhược Vũ đi 3 năm nay thì cũng có 2 con đường là về nhà với con hoặc đến công ty, biệt hiệu mà bạn bè tặng anh là “tu khổ hạnh”.

Ai biết Lâm Minh lấy diện thoại từ bao quần ra, lướt lướt, rồi nhếch mày nhìn Hà Duy Hùng.

Lập tức Hà Duy Hùng có dự cảm không lành Lâm Minh từ tốn nói với Hà Duy Hùng: “Cậu đi cua gái đi, tôi đi tìm Minh Nguyệt thay cậu, tiện thể đem những lời này cho cô ấy nghe, xem cô ấy: có chịu về với cậu không?”

Cái gì! Quả nhiên anh ta bị Lâm Minh tính toán tỉnh bơ như không! Hà Duy Hùng nghĩ mà tức.

Lâm Minh thấy bộ dạng tức tối của Hà Duy Hùng, tâm trạng vui liền tốt hơn, lấy hộp dây chuyền trong túi áo ra, lần này đến Mỹ, cho dù thế nào anh cũng phải dẫn Lê Nhược Vũ về cùng.

“Minh Nguyệt ở đâu?” Hà Duy Hùng nghĩ vậy , nhưng vẫn quyết định tìm được Minh Nguyệt rồi tính sau, người đàn ông Lâm Minh đã thay đổi quá nhiều rồi, đặc biệt là gặp chuyện của Lê Nhược Vũ thì sẽ biến thành một con gà trống nổi nóng, không có lời lẽ nào để nói nữa, anh ta không cần đối tốt với anh ta.

Chuyện gấp rút bây giờ là nhanh chóng tìm được Lê Minh Nguyệt đưa cô ấy về nước, tốt nhất là có thể tránh xa Lâm Minh càng xa càng tốt.

“Nhược Vũ ở đầu chứ?” Lâm Minh vừa cười vừa nhìn anh ta, tên lừa đảo? Anh không biết Lê Nhược Vũ ở đâu trên đất Mỹ này, sao có thể bỏ qua trợ thủ tốt như Hà Duy Hùng chứ?

Hà Duy Hùng tỏ vẻ khổ sở: “ Lâm đại thiếu gia của tôi, chủ tịch Lâm à, tôi thạt sự hông biết Nhược Vũ ở đâu! Tôi lại không ra nước ngoài cùng cô ấy Lời nói vừa rồi của anh ta là thật, anh ta thật sự không biết Lê Nhược Vũđi đâu.

“Cậu nghĩ thế à.” Lâm Minh nhìn theo anh ta, cũng không lo lẳng, Lê Nhược Vũ ở Mỹ 3 năm, chắc chắn có Trần Hi Tuấn ở bên cạnh giúp đỡ, vấn đề an toàn hay là thói quen cũng không làm anh lo lắng, Tuy nói có chút không thoải mái, nhưng 3 năm cũng đã qua rồi, thì mấy ngày này có là gì, còn Hà Duy Hùng, anh ta đang nghĩ cách xử lí Lâm Minh thế nào, lại dám để Nhược Vũ đi.

“Đi thôi” Lâm Minh đi được mấy bước, thấy Hà Duy Hùng vẫn đứng yên không đi: “Cậu không đi thì tôi đi đấy, ngồi máy bay mệt quá rồi, tìm nơi nào đó ngủ một giấc đã”

“Này! Lâm Minh, tôi nói cho cậu biết Nhược Vũ ở đâu thì cậu sẽ thế nào?” Hà Duy Hùng bức bối không yên chạy lên trước.

“Chẳng phải tôi đã nói cho cậu biết Minh Nguyệt ở đâu rồi sao?” Lâm Minh nhú mày, chút suy nghĩ này của Hà Duy Hùng không có tác dụng với anh.

Chẳng lẽ Hà Duy Hùng với Lê Minh Nguyệt bên nhau lâu vậy rồi, IQ cũng giảm đi?

Căn phòng 5 sao của tổng thống có khác, ăn uống gì cũng đều chu toàn, Lê Minh Nguyệt cá ngày chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, cũng lười ra khỏi cửa, nhưng cô không quen ai ở đây cả, đến việc đi chơi cũng phải nghĩ cách, cô trước đây chưa từng ở căn phòng to đến vậy.

Hơn nữa tiền cô tiêu là của Lâm Minh, nên có chút áy náy, nhưng nghĩ đến Lâm Minh cố tình bảo cô ra nước ngoài, thì tiêu tiền của anh ta cũng không quá đáng mà?

Nhưng đợi them nữa thì sẽ mốc meo lên, Lê Minh Nguyệt nghĩ hay là thay đồ ra ngoài chơi Lâm Minh cũng không biết là vô tình hay cố ý, dẫn Hà Duy Hùng đến khách sạn mà Minh Nguyệt đang ở.

“Hai phòng!” Hà Duy Hùng nhanh miệng nói.

Cô gái ở quầy lễ tân thấy lạ, bèn hỏi: “Xin lỗi anh, hai người các anh rốt cuộc muốn mấy phòng 4”

“Một phòng” Lâm Minh nhắc lại lần nữa.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 806


Chương 806

Ngay tức khắc Hà Duy Hùng lộ ra vẻ kinh ngạc, che ngực lại, mấy năm nay Lâm Minh không tìm nữ nhân nào cả, đến Mỹ tìm Lê Nhược Vũ mà lại không gấp, lại dẫn anh ta đến khách sạn còn ở một phòng Lẽ nào.. lẽ nào Lâm Minh chuyển sang thích con trai rồi sao?

Trời ơi! Tuy nói Hà Duy Hùng sinh hoạt có hơi bậy bạ một chút, nhưng nói thế nào thì cũng là trai thẳng chính hiệu, nếu Lâm Minh có ý gì với anh ta thì làm sao đây?

“Không không không! Hai phòng! Nghe tôi! Hai phòng!” Hà Duy Hùng gào thét với cô lễ tân, †âm trạng cực xung đột, anh ta tuyệt đối không nghe theo Lâm Minh, không thể vì Lâm Minh mà khí tiết tuổi già không còn.

Lâm Minh thấy Hà Duy Hùng la hét ầm ï, lấy †ay bịt miệng Hà Duy Hùng lại, rồi cười xác nhận lại lần nữa: “Một phòng!”

Cô lễ tân thấy Hà Duy Hùng trắng nõn nà với bộ dạng lạnh lùng trầm tĩnh của Lâm Minh cũng đây là đang giận hờn nhau rồi.

Cô cười rồi nhanh chóng đưa thẻ phòng cho Lâm Minh, vẻ mặt rất “hiểu”.

Trong thang máy, Hà Duy Hùng luôn nhìn Lâm Minh một cách phòng bị, nói chuyện thì lắp ba lắp bắp: “Lâm… Lâm Minh này, tuy nói Nhược Vũ bỏ rơi cậu đúng không… nhưng, nhưng chúng ta cũng không thể làm chuyện đó được! Hơn nữa, tôi vẫn là một trai thẳng đơn thuần…”

Nói về cãi nhau, anh ta từ nhỏ đến lớn không phải là đối thủ của Lâm Minh, chỉ có mình Lâm Minh mạnh hơn anh ta, anh ta phải làm sao mới được đây.

Lâm Minh liếc mắt, miệng nhếch nhếch cười, có ý nhìn Hà Duy Hùng, lại càng làm Hà Duy Hùng sởn tóc gáy.

Không dễ gì mà thang máy dừng lại, Hà Duy Hùng giật lấy thẻ phòng trong tay Lâm Minh rồi chạy nhanh về phòng đóng cửa lại cho Lâm Minh ở bên ngoài Nhưng tim anh ta càng đạp nhanh, cửa càng không mở được, Lâm Minh giống chú mèo thong dong bắt chuột vậy, đuổi kịp Hà Duy Hùng, nhìn Hà Duy Hùng cong môi lên: “Đến lấy đi”

Hà Duy Hùng khổ sở đi đến, một nghìn chữ thần thú trong long chạy qua, cảm thấy cuộc đời này quen biết Lâm Minh là một bi kịch.

Chỉ nghe thấy Lâm Minh mở của ra quay người đóng cái “cạch” một tiếng.

Để lại những suy đoán qua loa của Hà Duy Hùng, nên bị dọa tới ngẩn tò te.

Anh ta không phải, cùng mình… vậy là gì chứ?

Sao lại bỏ mình ở bên ngoài!

Không đúng không đúng! Lâm Minh như thế không phải càng tốt à? Đúng ý anh ta, nếu không anh ta thật sự không chấp nhận được Lâm Minh bị Lê Nhược Vũ đả kích, nên thay đổi giới tính.

Tuy Hà Duy Hùng tự cho là chấp nhận khả năng cũng hông sai, càng không khinh thường đồng tính luyến ái, nhưng chỉ cần nghĩ tới Lâm Minh cũng thay đỏi thành dáng vẻ đó thì cám thấy kinh hồn rồi.

Hà Duy Hùng đang suy đoán, thì Lâm Minh đã mở cửa vào, giơ tay về phía anh ta.

Hà Duy Hùng nhanh chóng lùi về sau một bước, tránh xa móng vuốt của Lâm Minh, nhìn Lâm Minh nghiêng đầu nhìn thẳng vào mình, giống như nhìn con cừu non đợi thịt, cuối cùng không chịu nổi nữa hét lên: “Lâm Minh! Cậu là súc vật! Lão tử coi cậu là an hem mà cậu lại muốn ngủ với tôi à!”

Gân xanh trên trán Lâm Minh giật giật, một cái thẻ phòng khác ở trong tay trực tiếp ném xuống đất, cái đầu đất của Hà Duy Hùng thật sự không lớn như bình thường, anh ta căn bản không có hứng thú với con trai.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 807


Chương 807

“Ngủ cái khi!” Lâm Minh mở miệng nói, lười giải thích với Hà Duy Hùng, quay người đóng cửa lại lần nữa.

Để Hà Duy Hùng ở bên ngoài một mình, cả người đều xuất hiện nghỉ ngờ.

Lâm Minh là muốn làm gì? Cậu ta không có sức hút như vậy? Không đúng, không phải Lâm Minh chỉ thuê một phòng thôi sao? Lẽ nào Lâm Minh đã chuẩn bị chỗ ở tốt cho anh ta?

Hà Duy Hùng nghĩ đến đó liền cảm động rơi nước mắt nhặt thẻ phòng lên, hít một hơi thật sâu, vui vẻ trở lại, Lâm Minh vấn bình thường.

Đại nạn không chết ắt có phúc báo, may mà qua một chuyện, nhưng Lâm Minh hình như không có ý đo với anh ta, chẳng lẽ là tự anh ta đa Tình?

Hà Duy Hùng càng không lập di, trực tiếp chạy thẳng vào nhà tắm vừa tắm vừa hát, chuẩn bị ngủ một giấc ngon lành, vì lo lắng cho Minh Nguyệt, mà cả đêm không ngủ, khó khăn lắm mới biết tin ai mà biết được là cô ấy lại chạy ra nước ngoài chứ, nên bản thân lại nhanh chóng đuổi theo sang đây…

Hà Duy Hùng đang hát, nghĩ đến tâm trạng của mình, hoàn toàn không để ý cửa phòng có ai đó mở ra.

“A” Minh Nguyệt che mắt la lên, có chết cô cũng không ngờ trong phòng mình lại xuất hiện một người đàn ông tr*n tr** đang quấn khăn tắm.

Đây không phải là khách sạn 5 sao à! Sao phòng của cô lại xông vào được, hay là khách sạn này có kiểu phục vụ đặc biệt?

Hà Duy Hùng cũng bị hù 1 vố, nhưng nghe giọng này thì chắc chắn ngay, cuối cùng cũng để anh ta tìm được cô gái Lê Minh Nguyệt này rồi!

Hà Duy Hùng thấy Minh Nguyệt đứng gần 2 bước, liền giang rộng vòng tay ôm lấy cô.

Để đầu dựa vào vai cô, hơi thở ấm nóng thở trên tai Minh Nguyệt, cô ngẩn người một lúc, hơi thở này rất quen thuộc! Hà Duy Hùng ư?

“Anh…”Lời nói không ra hơi của Hà Duy Hùng, anh ta biết Lê Minh Nguyệt đang nghĩ gì, dường như có chút ấm ức, anh ta để Minh Nguyệt mềm lòng, anh ta lại giang tay ôm chặt minh Nguyệt vào long, Hà Duy Hùng vừa bước ra khỏi bồn tắm, không mặc quần áo, nên da thịt vẫn còn ấm nóng Lê Minh Nguyệt vừa sờ lưng anh ta lại rụt lại: a“Sao anh lại ở đây?”

Lâm Minh cũng không nghỉ ngơi, bỏ hành lý xuống rồi trực tiếp đến công ty nhà họ James, anh ta có quan hệ hợp tác với James tại Mỹ, bất luận thế nào thì James cũng giữ thể diện cho anh Đúng như thế, Lâm Minh mới đến sảnh đã được .James cử long trọng người đón và.

“Chủ tịch Lâm có việc gì mà hôm nay bỗng nhiên đến Mỹ thế này,sao không nói cho tôi một tiếng, người Việt Nam các anh có câu nói: “Bạn bè từ xa đón tieps nồng nhiệt, tôi cũng là người hiếu khách” James rất thích văn hóa Việt Nam, khi còn trẻ ông cũng đã từng đến Hà Nội làm ăn, còn cưới được vợ Việt Nam, nên ông nói tiếng Việt rất trôi chảy, cũng coi là một “truyền thông Việt Nam” chân chính.

Chẳng trách Trần Hi Tuấn và Trần Hi Lam đều biết dùng đồ vật khó sử dụng như đũa.

“James, ông biết lần này tôi đến đây làm gì mà” Lâm Minh vào thẳng vấn đề, từ khi nhìn thấy Lê Nhược Vũ trong buổi họp báo của ZO thì anh đã hiểu Ba năm nay anh luôn cử người đến Mỹ để tìm tin tức của Nhược Vũ, nhưng dến cuối cùng vẫn bặt vô âm tín, không có tin tức gì, làm anh tưởng.

Nhược Vũ không ở Mỹ, cho đến hôm nay mới biết bị người khác xóa dấu vết.

Nhưng ở nước Mỹ này, ngoài James ra thì còn ai dám làm trắng trợn chuyện này trước mắt anh chứ?

Lâm Minh từ khi bắt đầu chưa từng nghỉ ngờ ông ta, vì Trần Hi Tuấn không hiểu gì về thị trường, càng lười học, từ sang đến tối chỉ ôm máy quay cho người đẹp làm nghệ thuật gì đó.

Ai biết được vì Lê Nhược Vũ lại đi tiếp nhận công ty.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 808


Chương 808

James gật đầu cười, ông ta rất giống Lâm Minh lúc trẻ, có thể lợi dụng hợp tác với ông ta, muốn đứng vững ở nước Mỹ trong thời gian này, người như anh sẽ không bị xem thường, nhưng cũng không đại diện, ông ta có thể sợ anh.

“Cho dù là làm cái gì, nếu không phải vì đến chỗ tôi làm khách, thì e là đi nhầm nơi nào “Lê Nhược Vũ có phải ở chỗ ông không?”

“Bà Lâm sao lại ở chỗ tôi được chứ? Nhưng nghe nói chủ tịch Lâm và bà Lâm đã xa nhau 3 năm rồi, theo luật pháp Việt nam, hình như đủ điều kiện ly hôn rồi nhỉ” James đã chấp nhận chuyện Lê Nhược Vũ và Trần hi tuấn ở bên nhau, tất nhiên Lê Nhược Vũ là người trong nà rồi.

Lâm Minh nhếch môi, trong con mắt sâu thẩm trào dâng một cảm xúc không tên, ông cáo già James đó đã biết Lê Nhược Vũ ở chỗ ông ta cũng không làm được gì, còn bị ông ta nắm thóp.

“Ông không nhất thiết phải pha trò với tôi, tôi biết Nhược Vũ đang ở chỗ ông, cho nên tôi không trực tiếp đi tìm cô ấy, cũng không vì thể diện của ông, vì hợp tác của Lâm Thị và gia tộc họ James, trước mắt vẫn nên tiếp tục phát triển” Lâm Minh nhìn James, với vẻ mặt đắc ý nói.

Cho dù thế nào, anh cũng giành lại Lê Nhược Vũ.

“Vậy chủ tịch Lâm đi nhầm chỗ rồi, anh nên trực tiếp đến Z0, con cũng đã lớn, là một người bố, tôi cũng không thế nhúng tay và chuyện hôn nhân cả đời của anh được”

Khó khăn lắm Lâm Minh mới gặp được một viên đỉnh mềm, nhưng James lại không nhắc đến việc hợp tác, chỉ ở đó đưa ra một bộ dạng trưởng bối, nói là chuyện cưới hỏi trọng đại của con trai Lâm Minh ông ta không có quyền can thiệp.

Chuyện cưới hỏi trọng đại? Lâm Minh nheo mắt lại, biểu cảm lạnh nhạt: “Nếu là như vậy thì mong ngài James có thế nói được làm được. Và tốt nhất là đừng nhúng tay vào chuyện này” Chỉ có một tên Trần Hi Tuấn như vậy thôi, Lâm Minh không hề đặt trọng.

Lâm Minh quay người bước ra ngoài công ty sau đó lại thở một hơi dài. Quả nhiên anh không đoán lầm, trong suốt ba năm nay Lê Nhược Vũ đã mãi ở trong nhà của Trần Hi Tuấn, thậm chí là James cũng nhận định rằng đó là bạn gái quang minh chính đại của Trần Hi Tuấn.

Lê Nhược Vũ! Em được lảm! Lâm Minh năm chặt nắm đấm.

“Christina! Ở quầy tiếp tân có một anh đẹp trai đang tìm cô” Jine nháy mắt với Lê Nhược Vũ một cái. Cô ấy thích Trần Hi Tuấn, nhưng cô ấy không có ý định thù địch Lê Nhược Vũ một chút nào, thậm chí cô ấy còn có chút khâm phục cô.

“Chắc là trong mắt của cô ai cũng là trai đẹp cả?” Lê Nhược Vũ không nhịn được chọc cô ấy.

Lê Nhược Vũ không có ý định đi gặp trai đẹp gì cả. Thông thường có danh tiếng như thể ở bên ngoài sẽ có đủ loại những người tự cho là có tiền có quyền ngưỡng mộ rồi đến đấy, muốn tận mắt chứng kiến cái phong hoa thật sự.

Nhưng mà văn hóa đối xử ở nước Mỹ này thật sự là quá thoáng, cách thức làm quen bạn bè cũng đi trước thời đại đến mức khiến cho Lê Nhược Vũ tự cảm thấy khó chịu, cô cũng cứ thể đùn đẩy từng người, đăng sau ZO này có James nên cũng không có mấy ai đám đắc tội, cứ thế một khoảng thời gian lâu rồi, mọi người cũng biết được thái độ của cô nên người đến cũng ít dần đi.

Nhưng số đào hoa của Lê Nhược Vũ vẫn khiến cho người khác phải ngưỡng mộ. Dù cho mọi người đều biết được cô còn có một người con nữa cũng không hề ảnh hưởng đến sức hút của cô.

Nếu như là ở thành phố Hà Nội thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện như vậy, vì chỉ cần tên Lâm Minh đó gặp phải những chuyện này thì e là sớm đá người đó ra ngoài rồi. Còn Trần Hi Tuấn khác, cậu ta tôn trọng quyền tự do kết bạn của cô.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 809


Chương 809

Lê Nhược Vũ bặm môi mà mỉm cười, cô cúi đầu dùng tay khuấy đều ly cà phê ở trên tay, sau đó không nhịn được khế lắc đầu, sao cô lại đột nhiên nhớ đến Lâm Minh đó nhỉ, còn đặt hai người với nhau để so sánh như đúng rồi Lê Nhược Vũ suy nghĩ rất tập trung thì đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt nóng rực đang hướng đến chỗ của mình.

Cô vén tóc rơi lẻ tẻ ra sau tai của cô, sau đó cầm ly cà phê và ngồi thắng người lên. Cái áo sơ mi đồng phục màu trắng đó đã tôn các đường cong trên thân hình thon gọn của cô trở nên rõ ràng và tuyệt vời hơn, vóc dáng đó khiến cho Lâm Minh vốn đang giận hừng hực đó cũng không nhịn được mà ngây cả người ra. Trong ánh mắt lại càng cảm thấy kinh ngạc vì cô quá đẹp.

“Lâm Minh?” Giọng nói của Lê Nhược Vũ xen lẫn cả sự kinh ngạc, nhưng cô vẫn gọi ra cái tên đó một cách rất quen thuộc.

Cái tên Lâm Minh đó đã sớm khắc ghi ở trong lòng của cô rồi. Dù cho cô có rời xa anh ba năm rồi, nhưng đối với cô mà nói Lâm Minh vẫn là một sự tồn tại khác biết.

“Christina, bọn em thật sự không cản trở anh †a lại được” Một cô gái tiếp tân gấp rút chạy đến, ánh mắt của cô ấy có chút xin lỗi mà nhìn Lê Nhược Vũ. Người đàn ông này quá thô bạo lạnh lùng đi, bọn họ vẫn chưa qua đó nữa thì khí thế đã bị anh đè bẹp rồi.

‘Vần còn nói chuyện bình thường, chắc là sẽ không làm khó bọn họ nhỉ?

Lê Nhược Vũ hiểu Lâm Minh hơn bất kỳ ai cả, chỉ cần là điều anh muốn làm là không ai có thể cản trở anh lại được.

“Không sao, để tôi xử lý. Các cô bận việc của mình tiếp đi” Trong lòng của Lê Nhược Vũ rối bời lên cả rồi, nhưng cô vẫn mỉm cười ở trên mặt Chắc là điều quan trọng duy nhất cô học được ở chỗ của Lâm Minh chính là bình tĩnh với mọi chuyện, và bình tĩnh để lén lút rút lui khỏi bên anh.

Những người ở bên ngoài phòng cà phê đó đều thở phào nhẹ nhõm. Lê Nhược Vũ thật sự là dễ nói chuyện đấy, nhưng đôi khi nổi giận lên thì ngay cả Trần Hi Tuấn cũng không gánh chịu nổi.

Hầu hết mọi người đều không rời đi, họ đều tụ tập ở bên ngoài để hít drama. Một người đàn ông đẹp trai bảnh bao như vậy với Christina, cộng với lại Trần Hi Tuấn nữa.

Trời ạ! Người nào người nấy ai cũng là cực phẩm, huống hồ nhìn bộ dạng của người đàn ông này, các nhân viên vốn phẫn nộ và xen lẫn các †âm trạng khác đã ở bên ngoài không ngừng đoán bừa rồi.

Nữ thần thực sự là khác biết mà, cùng là loài người nhưng khác số mệnh quá đi!

Lâm Minh trầm cả mặt, cánh tay lớn dang rộng ra và “tầm!” một tiếng vang lên, cánh cửa của phòng cà phê đó được đóng lại, ánh mắt muốn hít drama của đám người ở bên ngoài bị cắt đứt Lê Nhược Vũ lui về sau một bước trong vô thức. Nhưng vừa đúng một bước này lại làm đau đôi mắt của Lâm Minh, anh xuyên khắp biển đảo từ bên thành phố Hà Nội để đến đây, mà bây giờ cô lại đối xử với anh như vậy?

Lâm Minh đột nhiên nghiêng người về chỗ của cô, anh dùng đôi mắt sâu không thấy vực thẩm đó nhìn đôi mắt của cô, nguyên khuôn mặt của Lê Nhược Vũ phóng to vô số lần trước mắt của anh Lê Nhược Vũ tỉnh táo trở lại, đôi mắt xinh đẹp đó không hề dao động gì, chỉ nhàn nhạt mà nhìn chăm chăm Lâm Minh, bên khóe môi lại nở ra một nụ cười khinh người Lại là tư thế này, lần này Lâm Minh lại muốn làm gì? Ở ngay đây sao? Cũng đúng, cô có gì phải kinh ngạc chứ, ở trước mặt anh cô chưa từng có lòng tự trọng gì cả.

Từ trước đến nay Lâm Minh chưa từng để ý đến tâm trạng của cô.

“Tay lành trở lại rồi?” Lâm Minh cúi mắt nhìn cánh tay đang cầm ly cà phê của cô và hỏi cô, hơi thở của anh trực tiếp phà thẳng vào mặt của cô.

“Ừm” Cô nhẹ ừm một tiếng xem như đã trả lời.

Anh đột nhiên đưa tay ra đánh rớt ly cà phê đó xuống dưới đất, cái ly bằng sứ đó gấy ra làm đôi. May thay là ly cà phê đó không bỏng, chỉ có những giọt nước còn hơi ẩm bản lên trên phần đùi của cái quần Lê Nhược Vũ đang mặc.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 810


Chương 810

“Cơ thể vừa mới khỏe trở lại là không nhịn được phải quay về bên cạnh Trần Hi Tuấn ngay à?” Lâm Minh lại đến gần cô thêm một bước nữa, b** ng*c to rộng ấm áp đó như sắp ép thẳng vào làn da của cô, cô không còn đường lùi nữa mà tựa lưng vào bức tường lạnh băng bên đó.

Lâm Minh một tay đưa về sau tựa bức tường.

ở phía sau cô, một cánh tay khác ôm chặt eo cô cho cô ép sát thân anh, sức kéo đó như muốn kéo cả người cô đính vào trong lòng của anh.

Lê Nhược Vũ vẫn giữ vững vẻ mặt khinh miệt đó, dường như anh làm bất kỳ một điều gì cũng không thể nào ảnh hưởng đến tâm trạng của cô nữa. Cô không còn để ý mọi thứ về anh nữa.

Đột nhiên Lâm Minh cảm thấy hơi bất an, rõ ràng là cô đã ở trước mắt anh rồi, nhưng anh vấn cảm thấy khoảng cách giữa bọn họ như cách xa đến một trăm lẻ tám nghìn dặm vậy.

Bàn tay lớn của anh chui vào trong cái áo sơ mi của cô, anh cảm nhận được làn da mịn màng của cô, cái bụng không có một chút thịt dư thừa đó, nơi đã từng chứa đựng kết tinh tình yêu của hai người bọn họ bây giờ lại mềm mượt bình phẳng đến mức khiến cho người khác không thể ngờ được là Lê Nhược Vũ là một người đã từng sinh con.

Trước đó cô sẽ không mang đôi giày cao đến như vậy, sẽ không mắc áo sơ mi đi làm như vậy, lại càng không… có thể giữ cho bản thân bình lặng như vậy dưới sự trêu chọc của anh, cô cứ như là một con ma nơ canh mất đi linh hồn vậy.

Lâm Minh đột nhiên cảm thấy thất bại và rút cánh tay ra. Ngoại trừ làn da của cô, anh không còn tìm ra được một chút chứng cứ bọn họ đã từng ở bên nhau trên người của cô nữa Lê Nhược Vũ chớp chớp đôi mắt của mình, cô không ngờ được là Lâm Minh lại dễ dàng buông tha cho cô như vậy.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Khóe môi cô trở lại bình thường và nụ cười đó biến mất. Cô không phải thất thần, bây giờ ở trong lòng cô vần là bộ dạng hoảng loạn đó, nhưng trên mặt của cô vẫn là bộ dạng bình lặng thản nhiên.

“Lâm Minh, anh đến đây để làm gì? Ưim…”

Lâm Minh cần lên môi của cô rất mạnh, cái lưỡi của anh chui vào trong đó một cách rất quen thuộc, sau đó khuấy động lật tung trong đó đến mức không để lại một chút khe hở nào, anh dường như muốn lấy đi tất cả hơi thở của cô.

Cánh tay của anh lại đưa vào trong đó thêm một lần nữa, lần này nó bò thắng lên trên theo đường cong cái eo thon gọn, sau đó đưa vào trong hai mảnh che đậy mỏng đó xoa bóp.

Lê Nhược Vũ không nhịn được khế rên lên một tiếng, cả người của cô mềm nhữn như kiệt sức, để mặc cho cánh tay của anh cầm cố bản thân lại nâng cô lên mà không phải trượt xuống.

Lâm Minh đột nhiên thả lỏng ra, thể trận tấn công đó đột nhiên dịu dàng trở lại, anh hài lòng mà ôm lấy eo của cô và ngẩng đầu lên Cuối cùng khóe môi của anh cũng nở ra một nụ cười đắc ý.

Đôi mắt sâu lắng u buồn đó nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ của cô, đôi tay lớn của anh vẫn nâng đỡ cả người của cô, anh chậm rãi vùi đầu vào người cô và đưa lên bên tai của cô, sau đó trầm giọng nói: “Lê Nhược Vũ, em nói anh đến đây để làm gì?

Đôi tai của Lê Nhược Vũ đột nhiên đỏ ửng lên, đôi tay kiệt sức mà vịn lấy Lâm Minh, cô mở to miệng ra để th* d*c nhưng lại không nói ra được một câu nào.

‘Sau một khoảng thời gian dài Lê Nhược Vũ mới có thể bình lặng trở lại, cô chuyển sự ngượng ngùng đó thành cơn giận mà nhìn Lâm Quần, Lâm Minh cũng không giận, anh thà Lê Nhược Vũ cứ nhìn anh như vậy, có đánh anh, chửi anh đều được, chỉ cần cô không nhìn anh với một ánh mắt nhìn người xa lạ là được.

Anh sẽ đau lòng, sẽ khó chịu. Anh là tổng tài của tập đoàn Lâm Thị, là con người lạnh lùng vô tình mà quỷ thấy cũng sợ ở trước mặt mọi người, là nhân vật có thể hô mưa gọi gió ở thành phố Hà Nội.

Nhưng trước mặt Lê Nhược Vũ, anh chỉ là Lâm Minh, là một người đàn ông có máu có thịt Lâm Minh lấy một cái hộp ở trước ngực ra, Lê Nhược Vũ tưởng rằng bên trong đó có để chiếc nhân, cô ngây người ra rồi lắc đầu nói: “Em không lấy: “Tại sao?”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 811


Chương 811

“Chúng ta đã ly hôn rồi”

Lâm Minh đã lười phản bác lại câu nói đó của cô rồi, anh nghiêng đầu nhìn cô và chậm rãi nói ra ba từ: “Em chắc chản?”

Lê Nhược Vũ gật đầu và nói không hề do dự: “Chắc chắn!” Cô đã quyết định là ly hôn rồi thì đương nhiên sẽ không nhận đồ của anh nữa. Dù cho là thứ gì cũng không thể dính líu không đứt hẳn đi được. Hơn thế nữa cô không có ước vọng gì về tiền, chỉ cần có thể nuôi sống được Hạ Ly là đủ rồi Nhưng mà lời này vừa nói xong, Lê Nhược Vũ nhìn thấy đường cong khóe môi thoắt ẩn thoát hiện ở trên mặt của Lâm Minh, trong tích tắc đó cô cảm giác được mình đã bị tính toán rồi Lâm Minh mở cái hộp của mình ra, sau đó lấy một sợi dây chuyền màu bạc ra để cho tay xoa nhẹ mấy cái, sau đó khế thở dài: “Trước đó là ai đó cứ nhớ mong mỗi ngày về nó, nếu như bây giờ em không lấy nó nữa thì anh vứt nó đi thôi. Cũng xem như là lá rụng về cội, tìm cho nó một nơi yên nghỉ”

“Nhớ mong về nó mỗi ngày?” Lê Nhược Vũ lập lại một lần, sau đó định hình nhìn kỹ lại, đó lại là sợi dây chuyền cô đeo trên người từ nhỏ.

Đúng vậy, nó mãi được để ở chỗ của Lâm Minh, sao bản thân mình lại quên nó đi được chứ.

Trước đó cô chỉ cảm thấy đó là một tượng trưng cho tình yêu của ba Lê mẹ Lê. Tuy nói là cô biết được cô không phải do chính bọn họ sinh ra, nhưng sợi dây chuyền này đã nhắc nhở cô mọi lúc mọi nơi rằng cô đang sống trong hạnh phúc.

Và bây giờ, nếu như cô đã biết được sợi dây chuyền này có liên quan đến thân thế của cô, cô lại càng phải lấy nó lại rồi. Dù cho cô biết được cơ hội tìm được cha mẹ ruột của cô thấp đến mức vô vọng, nhưng cô cũng phải thử.

Bên cạnh cô đã không còn gì nữa rồi, cho nên cô văn khát vọng về người thân, không là càng khát vọng hơn rồi Không có ai hy vọng răng mình cô đơn lẻ loi một mình cả. Ngay cả ba mẹ ruột của mình là ai cũng không biết, cứ như được sinh ra từ trong cục đá vậy đấy.

“Trả nó cho em” Giọng điệu của Lê Nhược Vũ cứng rắn, cô nhìn sợi dây chuyền ở trong tay của Lâm Minh liền đưa tay sang đó đế giành lại Tay của Lâm Minh dài, làm sao mà cô có thể giành lại anh được.

Ngược lại là vì Lâm Minh sợ Lê Nhược Vũ đạp trúng miếng gạch ở dưới đất nên đưa tay ra cản cô lại và vừa đúng Lê Nhược Vũ ngã vào trong lòng của Lâm Minh Mũi của Lê Nhược Vũ chạm vào mũi của Lâm Minh, khoảng cách giữa hai người này ám muội cực kỳ, một sức mạnh tiềm ẩn nào đó đột nhiên nổi dậy, lúc nấy Lâm Minh chỉ muốn khiêu khích Lê Nhược Vũ thôi nên mới cố gắng hết sức để kiềm chế.

Nhưng lúc này, Lê Nhược Vũ phóng thẳng người vào trong lòng của Lâm Minh, hai con nhỏ trắng ở trước ngực của cô cứ nhảy nhót ở trên ngực của anh và sắp cà ra lửa rồi.

Ngay cả Lê Nhược Vũ cũng cảm nhật được rất rõ là một vật thể không xác định gì đó ở nửa người dưới của Lâm Minh đã lớn hơn một chút rồi.

Đôi mắt của Lâm Minh nheo lại, Lê Nhược Vũ quen thuộc tình cảnh này biết bao, cô phát hiện ra được tư thể trước mắt này quá ám muội đi, cô không thể nào chỉ lo việc đi giành lại cái dây chuyền đó và lật đật bước về sau một bước.

Cô ngượng ngùng mà ho khan vài tiếng, trong khi đó cô vẫn phòng thủ sẵn mà nhìn Lâm Minh.

Cô biết rất rõ là Lâm Minh là một động vật ăn thịt, anh không bao giờ để cho bản thân mình bị ấm ức cả.

Lâm Minh đứng thẳng người lại, chỉnh trang lại trang phục và cố gắng kiềm chế trận lửa bị Lê Nhược Vũ khơi gợi lên trong tình cờ.

Anh nhếch môi cười một cái, con nhỏ này thật sự trúng đúng câu nói đó, tiểu yêu tinh hành hạ người. Lâm Minh có bao giờ nhạy cảm với người con gái khác đến như vậy chứ? Những người phụ nữ đó cởi sách đồ leo lên trên giường của anh đều bị anh đuổi ra ngoài tất.

E là những người phụ nữ muốn có cũng không được đó đang tưởng räng anh có chướng ngại về chức năng thận rồi Chỉ duy nhất là với cơ thế của cô, anh thật sự không có một chút sức đề kháng nào cả.

“Muốn cùng về nước với anh không? Anh giúp em tìm cha mẹ của em”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 812


Chương 812

“Không cần” Lê Nhược Vũ vẫn giữ giọng điệu cứng rắn đó mà quay đầu qua một nơi khác. Lâm Minh lại một lần nữa tiến về phía trước một bước, anh đến gần Lê Nhược Vũ, đôi môi đó sắp chạm đến mặt cô rồi, hơi thở nóng tức đó không ngừng suýt xoa làn da của cô, Lâm Minh nắm chặt sợi dây chuyền trên tay: “Em chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn” Lê Nhược Vũ gật đầu mà nhìn sang khuôn mặt của Lâm Minh. Anh có người anh cần phải bảo vệ và chăm sóc. Cô cũng vậy, cô lại càng không muốn trở thành con ma nơ canh của anh.

“Lê Nhược Vũ, có phải là anh đối xử với em tốt: quá rồi không?” Lâm Minh nheo mắt lại: “Tốt đến mức em tự cho là em có thể cứng đầu và làm việc không suy nghĩ à “Em cứng đầu và làm việc không suy nghĩ?”

Lê Nhược Vũ tức giận đến mức cười ra tiếng rồi “Lâm Minh anh nói cho tôi nghe đi, trận tai nạn đó thật sự đơn giản như vậy sao? Trên đời lại có chuyện trùng hợp đến như vậy sao? Trên cố cũng Ôn hòa cũng có vết bớt hình trái tim nhỉ? Anh thích người phụ nữ nào mà anh không có được?

Tại sao cứ phải là tôi “Em lại nói bậy gì vậy?” Lâm Minh cau mày lại.

“Anh còn giả vờ nữa?” Lê Nhược Vũ nhìn mặt la Lâm Minh, cô trừng to mắt mình ra, cô không nghĩ rằng Lâm Minh lại có thể mặt dày và đê tiện đến mức như vậy.

Cô đã nói rất rõ ràng rồi mà anh vẫn tiếp tục làm ra vẻ mặt mơ màng đó.

“Vết bớt gì?” Thực ra lúc mới đầu anh cũng có chút nghi ngờ về trận tai nạn đó, nhưng sau khi điều tra kỹ lưỡng một phen rồi mới phát hiện ra đó thật sự là chuyện ngoài ý muốn. Chắc là Lê Nhược Vũ cứ lo sợ chuyện hão huyền khi có anh xuất hiện, cô cứ nghĩ rằng có người luôn muốn cô rời khỏi bên anh.

Nhưng cách tư duy của đàn ông với phụ nữ thật sự là khác biệt với nhau.

Lê Nhược Vũ hỏi Lâm Minh về chuyện vết bớt là đã làm lơ đi chuyện tai nạn đó và lại khẳng định lời của cô y tá nói với cô là thật.

Trận tai nạn đó là do chính tay của Ôn Hòa làm ra đấy. Tuy rằng Lâm Minh biết được chuyện này nhưng anh văn không có một chút cử động nào, anh còn cố tình tìm một người lấy cớ lái xe khi say xin để qua loa với bản thân Rốt cuộc còn có bao nhiêu việc là cô không biết được? Hòa Phong có thật sự là con của cô không? Nếu như không phải, còn Tiểu Cảnh thì sao? Đó là con của Lâm Minh với Ôn Hòa?

Khi ở bên cạnh anh, cô không thể nào suy nghĩ sự việc như một người bình thường được.

Cô lại càng không dám đi làm thử nghiệm dòng máu ruột thịt, lỡ như Hòa Phong không phải là con của cô… thì e là lúc đó cô sẽ buồn rầu hơn thế nữa. Cô nguyện tin rằng Hòa Phong vẫn còn sống, nhưng lại nghỉ ngờ Lâm Minh. Đó không chỉ là không công bằng với cô, đó còn là không công bằng với Hòa Phong.

Hơn thế nữa… Lê Nhược Vũ đã không muốn suy nghĩ như vậy mãi. Ở bên cạnh Lâm Minh chính là như vậy đấy, hiểu được và biết được càng nhiều thì sẽ càng đau khổ hơn Lần về thành phố Hà Nội này cũng không được là xem như không có thu hoạch gì cả, ít nhất là để cô biết được Hòa Phong vẫn còn sống.

Cô nguyện để cho Hòa Phong mãi sống ở trong lòng của cô, dù có đối với ai mà nói thì đó cũng là điều tốt nhất có thể rồi.

Nhưng cũng chỉ có thể như vậy thôi Hòa Phong đã chết đi một lần rồi, cô không nguyện đi chấp nhận tin con trai của cô chết đi thêm một lần nữa.

“Có phải là sau gáy của Ôn Hòa cũng có vết bớt này?” Lê Nhược Vũ vén tóc của mình lên và quay lưng về trước cho Lâm Minh xem rõ.

Cổ của cô rất thon dài, nó tao nhã như con thiên nga, đó khiến cho Lâm Minh không nhịn được ôm lấy cô từ phía sau, bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể của cô cũng là thuốc k*ch d*c tốt nhất đối với anh Anh đặt môi mình lên trên tóc của cô, Lê Nhược Vũ cũng ngây người ra, nhưng trong tích tắc cô đột nhiên cảm thấy ghê rợn. Cô dường như nối hết da gà trên người lên.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 813


Chương 813

“Anh đã từng hôn qua bao nhiêu người phụ nữ giống như vậy?”

Cơ thế của cô có mang một mùi hương đặc trưng khiến cho người khác say đảm. Lâm Minh cau mày lại nhưng vẫn thành thật mà trả lời: “Chỉ một mình em”

Lê Nhược Vũ cảm thấy ghê tởm thật sự.

Người đàn ông này giả tạo đến mức tột cùng, trước đó anh chỉ là có tính chiếm hữu với cô.

Nhưng bây giờ ngay cả thành thật với cô cũng không làm được, thì nói gì đến việc chung trinh Trong lòng của Lê Nhược Vũ đột nhiên nảy sinh một ý định tà ác, nó cứ điện cuồng quay quanh đầu của cô, đó chính là cô muốn bế gấy từng ngón tay một của Lâm Minh. Cô quay người lại và nhìn chằm chằm đôi mắt của Lâm Minh, đôi môi đỏ mọng đó khẽ hé: “Nhưng Lâm Minh, em không chỉ có một mình anh”

Lâm Minh cảm thấy máu trên cả người anh sắp bị cô chọc tức điện đến mức muốn chảy ngược lại rồi, động tác ôm lấy cơ thế cô cũng cứng đơ lại rồi. Đó giống như anh đột nhiên bị tạt một ráo nước lạnh trong những ngày lạnh lẽo của tháng hai này, lạnh lẽo từ trên đầu đến tận gót chân.

Nhược! Vũ!” Lâm Minh gần như là cắn chặt răng của mình: “Rốt cuộc là em có biết bản thân mình đã nói gì không?”

Cô không chỉ có một mình anh? Lâm Minh cảm thấy mình ganh ty đến mức sắp nổi điên rồi, cô có thể nói ra lời đó với anh một cách dễ dàng như vậy sao?

“Em đương nhiên biết rồi” Lê Nhược Vũ mỉm cười gật đầu, cô nhìn chằm chắm sắc mặt của Lâm Minh thay đổi, sau đó phẫn nộ mà mở cách cửa phòng cà phê ra, sau đó một tiếng “rầm’ rất lớn vang lên. Cuối cùng cả thế giới của Lê Nhược Vũ đã yên lặng trở lại rồi, cánh cửa phòng cà phê đó lại được đóng lại thêm một lần nữa, cũng không có ai dám đến để làm phiền cô.

Cô thở phào một hơi nhưng lại không cảm nhận được một chút vui vẻ nào cả.

Rõ ràng là cô thành công rồi mà, Lâm Minh lừa gạt cô nhiều lần như vậy rồi, cô cũng nên trả đũa anh một lần rồi. Nhưng mà đây là vì sao, vì sao trong lòng của Lê Nhược Vũ lại không cảm nhận được một chút vui vẻ nào nhỉ?

Lê Nhược Vũ chỉ đột nhiên cảm thấy cơ thể của mình như đã kiệt sức vậy, cô dần dần trượt xuống theo vách tường và ngồi xổm dưới đất, hai tay ôm lấy đôi chân của mình và ép sát mặt mình xuống đó.

Nhưng có thứ gì đã bay vào trong mắt của cô nhỉ, sao cô lại cảm thấy mọi thứ trước mắt rất mờ, cô dường như không thấy rõ được mọi thứ trước mắt nữa và mặt cô đã ướt đấm luôn rồi Nhưng rõ ràng giữa cô với lại Lâm Minh không phải là như vậy mà.

Lâm Minh thất thần mà đi giữa con đường, anh cứ trầm mặt ra, anh không biết mình nên đi đâu. Nhưng bây giờ Trần Hi Tuấn xuất hiện ở trước mắt anh là anh nhất định sẽ b*p ch*t cậu ta.

Cậu ta dám chạm vào người phụ nữ của anh?

“Cô Lam, cô mau đến đây đi! Chrisitina đã tự nhốt mình ở trong căn phòng cà phê đó hai tiếng đồng hồ rồi.. Vâng đúng rồi, lúc nấy có một người đàn ông đến”

“Sao mà chúng tôi dám gọi điện thoại cho.

Boss chứ, cô mau qua đây đi! Liên quan đến cái sống chết của một người đẩy cô hai của tôi à!”

“Được rồi được rồi, tôi biết rồi” Trần Hi Lam bực bội mà đá đôi giày một cái, hôm nay cô ta mới cãi nhau một trận với người khác, vốn dĩ tâm trạng đã không được vui lắm rồi nhưng vẫn phải cố gắng chịu đựng và kiên nhân đi đến Z0 thêm một chuyến nữa. Thôi bỏ đi, ai biểu Lê Nhược Vũ là chị dâu của cô chứ? Cô ta xem như cống hiến cho việc trọng đại cả đời của Trần Hi Tuấn đấy.

Trần Hi Lam vừa suy nghĩ vừa lắc lư chìa khóa bước ra cửa.

Lê Minh Nguyệt đứng ở trước khách sạn không dám nhúc nhích, cô ấy sợ đến mức ớn lạnh cả sống lưng, cô ấy đột nhiên đẩy Hà Duy Hùng một cái, sau đó bắt đầu ho khan, khi Hà Duy Hùng nhìn cô ấy thì cô ấy nghiêm túc lại, khi tưởng rằng muốn nói gì đó thì ai ngờ cô lại phá hoại bầu không khí. Lê Minh Nguyệt nhìn mắt của Hà Duy Hùng ấp a ấp úng nói: “Ừm… Hà Duy Hùng… anh chưa có tính tiền lương của tháng này để trả cho em đấy”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 814


Chương 814

Trên đầu của Hà Duy Hùng xuất hiện ba đường sọc đen, cuối cùng Lê Minh Nguyệt này là EQ thấp hay là IQ thấp vậy? Nói chuyện cũng không biết nói, phá hoại bầu không khí thật sự.

“Tiền lương?” Hà Duy Hùng nhếch môi một cái và nhìn sang Lê Minh Nguyệt, trên vẻ mặt đẹp trai đó xuất hiện thêm mấy phần anh tuấn mà rất tà.

“Tháng này em đình công bao nhiêu ngày rồi?

Em không ngượng khi nhắc đến vấn đề tiền lương với anh sao?”

“Không lẽ anh định ăn gian luôn! Em cùng lầm chỉ xin nghỉ phép ba bốn ngày gì đó thôi!”

“Anh có bao giờ nói cho em nghe là tôi muốn ăn gian?” Hà Duy Hùng bước về trước hai bước và ôm Lê Minh Nguyệt vào trong lòng.

Hà Duy Hùng chỉ quấn một vòng khăn tắm ở dưới, cả người trên là ở trần, b** ng*c của anh ta rộng lớn mà ấm áp, nó dọa cho Lê Minh Nguyệt không dám cử động gì.

Khi Hà Duy Hùng cảm nhận được cơ thể của Lê Minh Nguyệt ở trong lòng của anh ta cứng đơ lại, tâm trạng của anh ta cũng vui vẻ hơn hẳn Anh ta cúi đầu xuống bên cạnh Lê Minh Nguyệt và dịu dàng nói rằng: “Bây giờ nền kinh tế thị trường không tốt đẹp lắm, anh sắp phá sản rồi nế mặt chúng mình quen nhau bấy lâu nay rồi, này anh lấy thân mình đền trả được khôn “Hà Duy Hùng! Sao anh có thể không biết liêm gì đến mức như vậy chứ?”

“Anh đẹp trai như vậy, không phải là anh lỗ hơn sao?”

Khi Trần Hi Lam vừa đến công ty thôi đã có một đám người bu quanh cô và nói chuyện của Lê Nhược Vũ vào ngày hôm nay. Trần Hi Lam chỉ: cảm thấy đầu của bản thân bị bọn họ làm ồn đến mức sắp nổ tung ra rồi.

Cô ta đột nhiên quay người hét lớn một tiếng: “Stop!”

Tất cả mọi người đều bị dọa sợ đến mức ngây cả người ra rồi: “Tôi biết mọi người lo lắng cho.

Tina, nhưng chuyện này để cho tôi giải quyết, làm phiền mọi người quay về vị trí làm việc của mình được không?” Trần Hi Lam vừa mỉm cười, vừa chửi bới Trần Hi Tuấn ở trong lòng của cô ta đến †ận một trăm lẻ tám nghìn lần rồi. Đây là công ty của cậu ta, đó là người phụ nữ của cậu †a, thế mà cậu ta lại bắt cô ta để xử lý đống bừa bộn này.

Trần Hi Lam nhìn thấy mọi người đều đứng ngay tại chỗ và kinh hoảng nhìn bản thân mình, rõ ràng là bọn họ đã bị dáng vẻ của cô ta dọa đến mức ngây cả người ra rồi, khi cô ta thấy thế mới hài lòng gật đầu một cái rồi lắc đầu bước vào trong phòng cà phê.

Lúc này Lê Nhược Vũ đang đứng ở dưới đất và ôm chặt đôi chân của mình, ngay cả cánh cửa căn phòng bị ai đó mở ra cũng không có phát hiện ra.

“Nhược Vũ?” Trần Hi Lam lên tiếng kêu gọi cô nhưng không nhận được một lời phản hồi nào.

“Chị sao rồi đấy? Chị đừng dạo sợ tôi đấy”

Trần Hi Lam không ngờ được là Lê Nhược Vũ lại nghiêm trọng như vậy, khi một người có cùng số phận là phụ nữ như cô ta nhìn thấy bộ dạng yếu đuối đến thế này của Lê Nhược Vũ cũng không nhịn được mà nhói đau trong lòng.

Nhưng Lê Nhược Vũ vẫn không phản hồi cô †a, dường như cô đã hoàn toàn chìm đảm vào trong thế giới của mình rồi, cả thế giới này đều là một mảng đen tối, cô không còn †ìm ra được một tia sáng nào nữa Trần Hi Lam c**ng b*c nâng đầu của Lê Nhược Vũ lên và nhìn thẳng đến chỗ của cô ta.

Lúc này cô ta mới phát hiện ra là đôi mắt của Lê Nhược Vũ vừa đỏ vừa sưng lên thành một cục, cả đôi môi của cô cũng vậy, cứ nhìn vào thôi là biết được đó là dáng vẻ vừa mới bị ai đó ăn h**p xong.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 815


Chương 815

“Lúc nấy là ai đến tìm chị vậy? Có phải là Lâm Minh không?” Trong tích tắc, Trần Hi Lam hiểu ra được đầu đuôi câu chuyện rồi, ngoại trừ Lâm Minh ra thì còn có ai dám đến ZO để làm ra chuyện như vậy một cách trắng trợn như vậy chứ?

Hơn thế nữa ngoại trừ Lâm Minh ra thì e là không có ai có thể khiến cho Lê Nhược Vũ trở thành bộ dạng này rồi Rõ ràng là trong ánh mắt của Lê Nhược Vũ có một chút dao động, cô dường như phản ứng lại ồi: “Ừm… Là anh ta. Trần Hi Lam cô đi ra ngoài đi, tôi muốn một mình ở đây bình tĩnh bản thân lại”

“Nhưng chị như vậy thì làm sao tôi yên tâm được chứ”

Lê Nhược Vũ ngẩng đầu lên, mép môi nhếch lên một nụ cười cay đẳng: “Trần Hi Lam, nếu như: có người nói cho tôi nghe rằng Hòa Phong của tôi đã không còn là Hòa Phong của tôi nữa, cô nói tôi có nên tin không?”

Trần Hi Lam bị hỏi xong xong câu đó liền cảm thấy rối não. Câu nói đó lại có ý nghĩa gì nhỉ, ngôn ngữ này quá tiêu tốn chất xám đi.

Nhưng Lê Nhược Vũ hỏi cô ta rằng có nên tin hay không, cô ta lại phải trả lời như thế nào.

“Chị nên nghe theo chính con tim của chị đấy. Chị là Tina” Trần Hi Lam suy nghĩ một hồi rồi trả lời cô, cô ta không nhịn được cho sự thông minh lanh lẹ của bản thân một cái like, cô ta thật sự thông minh quá đi!

[Sao có câu nói này? Rõ ràng là trước khi rời đi cô đã biết được Hòa Phong chính là con trai của mình, trước khi rời đi cô còn nhớ nhung, bây giờ, quậy ra thể thống gì rồi? Thay đổi quá nhanh đi. Do không có nền sẵn, nếu như muốn cứ tiếp tục cốt truyện, tốt nhất nó nên xuất hiện khi nữ chính rời khỏi nam chính chính.] “Theo… con tim” Ánh mắt của Lê Nhược Vũ.

chớp nhoáng một hồi, cô như đột nhiên hiểu rõ ra chuyện gì đó, Khi cô ở bên cạnh Trần Hi Tuấn, cô sẽ không cảm thấy bất an, lại càng không cảm thấy lo lắng, tất cả những điều đó là vì cô không yêu đấy.

Nhưng chỉ cần đối diện với chuyện của Lâm Minh, cô chỉ cảm thấy răng mình muốn trốn tránh. Cô không dám tin rằng Hòa Phong đã mất đi tồi, đó là bởi vì cảm giác có được rồi lại mất đi đau khổ hơn cảm giác nó đã mất đi từ lúc mới đầu rất nhiều.

Cũng chính là bởi vì như thế này, cô mới không nguyện ở bên cạnh Lâm Minh nữa, cô một lòng muốn rời khỏi thành phố Hải Phòng, cô bỏ.

trốn một cách bê bối như vậy chính là vì yêu, dù cho là tình yêu cho Hòa Phong hạy là tình yêu cho Lâm Minh.

Đúng vậy, cô nên tin rắng Hòa Phong vẫn còn đang sống, cô nên đối diện với sự thật là cô vẫn còn yêu Lâm Minh, cho nên cô mới suy đoán bừa bộn bởi vì các lời nói gió bay của người khác, chỉ với một tờ giấy để một câu nói răng sự sống của Hòa Phong chính là lời nói dối của Lâm Minh đã khiến cho cô hỗn loạn cả tinh thần rồi. Đây không giống cô… hoặc có thể nói là đó không giống cô của lúc bấy giờ, chắc là chỉ cần gặp phải chuyện liên quan với Lâm Minh thì cô nhạy cảm đến lạ thường.

Lê Nhược Vũ bặm môi lại và nhìn Trần Hi Lam với ánh mắt cảm kích.

Lê Nhược Vũ vừa muốn đứng dậy thì phát hiện ra đôi chân của cô đã tê dại do ngồi xổm quá lâu rồi, cô cau mày lại và xoa bóp cho đôi chân của mình, sau đó đứng dậy dưới sự giúp đỡ của Trần Hi Lam và cô nhẹ nhàng ôm Trần Hi Lam một cái.

“Cám ơn cô, Trần Hi Lam, tôi suy nghĩ ra rồi, tôi không thể cứ bỏ trốn mãi được.”

Trần Hi Lam nhìn chăm chẵm Lê Nhược Vũ, cô ta không hiểu được ý nghĩa trong lời nói của cô, nhưng nếu như cô đã suy nghĩ ra được rồi thì đó chắc chắn là chuyện tốt. Do đó cô ta cũng yên †âm và gật đầu: “Ừm, chị suy nghĩ ra được rồi là được rồi. Lâm Minh ở đâu đấy, anh trai của em sẽ đi xử lý anh ta.”

Tuy rằng cô tin thực lực của Lâm Minh, nhưng ở nước Mỹ này thì chắc Lâm Minh vẫn chưa làm khó Trần Hi Tuấn được.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 816


Chương 816

“Không cần” Lê Nhược Vũ lắc đầu: “Giày của quý này đã được thiết kế sắp xong rồi, chuyện giao tiếp đẳng sau tôi sẽ suy nghĩ cách để giải quyết tốt lành. ZO còn có rất nhiều chuyện cần có Trần Hi Tuấn”

“Chị muốn đi đâu?” Trần Hi Lam nhạy cảm và phát hiện ra ý nghĩa trong lời nói của Lê Nhược Vũ, cô như là muốn rời khỏi nơi này?

“Tôi muốn quay về thành phố Hải Phòng” Lê Nhược Vũ cười nên lại rồi, cô không thể nào chạy.

trốn được, trong khoảnh khắc cô nhìn thấy Lâm Minh cô mới hiểu ra được rằng đây là chuyện của cô, càng là nút thắt ở trong lòng của cô, dù cho.

muốn rời khỏi bên cạnh Lâm Minh, cô cũng không thể sử dụng cách bỏ trốn như vậy.

“Chị muốn quay về?” Trần Hi Lam không dám tin tưởng mà hét lên một tiếng, cô ta cảm thấy Lê Nhược Vũ chắc chắn đã bị gì đó k*ch th*ch nặng rồi.

“Trời ạ! Chị mới vừa trốn thoát khỏi bàn tay ma quỷ của Lâm Minh đó mà, sao bây giờ chị lại muốn quay về? Nhược Vũ à, có phải là chị bị bệnh cái nó làm hỏng luôn cái đầu của chị không vậy?”

“Không có” Lê Nhược Vũ nở nụ cười rất xinh: “Trân Hi Lam, bây giờ tôi rất tỉnh, tôi nghĩ Hạ Ly cũng không muốn tôi cứ hồ đồ mà trốn tránh sự việc này mãi. Đó là sự lựa chọn của kẻ yếu đuối đấy”

“Tôi muốn thử đối mặt với lại trái tim của mình?

“Dù cho kết quá cuối cùng là thế nào, cũng mặc kệ lựa chọn cuối cùng là thể nào. Nói chung là tôi muốn thử, muốn thử điều tra ra tất cả sự thật đẳng sau vụ việc đó”

“Vậy anh trai của tôi thì sao?” Trần Hi Lam hỏi ra câu đó theo phản xạ tự nhiên, cô ta luôn có một cảm giác không tốt lắm, dường như Lê Nhược Vũ lần này quay trở về rồi sẽ không về đây nữa.

Lê Nhược Vũ nghiêng đầu mà nhìn Trần Hi Lam, cô suy nghĩ lại một hồi mới trả lời lại là: “Để cho anh ta ở nước Mỹ này đợi tôi đi, tôi sẽ quay về”

Lần này cô quay về thành phố Hà Nội là muốn làm rõ chuyện của Hòa Phong với Tiểu Cảnh, lại càng muốn làm rõ vụ tai nạn đó, với lại thân thể của mình nữa. Nếu như có thể thì tốt nhất xử lý xong luôn hiệp nghị ly hôn.

Cô đã trốn tránh sự việc quá lâu rồi, cô không nguyện đối mặt với bất kỳ điều gì cả, cô đã tưởng rằng như vậy mới là lựa chọn tốt nhất cho cô với Hạ Ly.

Nhưng bây giờ xem ra đó không phải là như vậy, dù cho những ngày tháng này có bận rộn đến nhường nào đi chăng nữa thì cô vẫn sẽ nhớ nhung Hòa Phong. Cho nên cô có dùng công việc để làm tê dại bản thân nhưng vẫn sẽ không kiềm chế được bản thân mà thất thần, thậm chí đôi khi còn sẽ nhớ đến Lâm Minh nữa.

Nếu như cô đã quyết định rằng sẽ ở bên cạnh Trần Hi Tuấn rồi, vậy thì cô phải xử lý xong xuôi mọi thứ của mình, đó chính là trách nhiệm của cô.

đối với Trần Hi Tuấn, cũng chính là trách nhiệm với chính bản thân cô và Hạ Ly.

Cậu ta đã cho hết mọi thứ tốt nhất của cậu ta cho bản thân rồi, nhưng cô lại không có thể nào cho cậu ta một lời hứa, như vậy đừng nói là cả James sẽ phản đối, dù cho là bản thân cô cũng sẽ cảm thấy không đáng cho Trần Hi Mặc, cậu ta xứng đáng những thứ tốt hơn.

Lê Nhược Vũ cười rồi, cô mở nước ra rửa mặt mình cho tỉnh táo trở lại ngay lập tức, sau đó lau sạch đi các vệt nước mắt ở trên mặt của cô.

Cô vừa nhìn Trần Hi Lam ngây người há hốc mồm ở bên cạnh vừa lau khô vết nước ở trên mặt mình, cô cảm thấy tâm trạng của cô nhẹ nhõm hơn rất nhiều rồi: “Trần Hi Lam, tối nay cùng ăn một bữa cơm với tôi đi. Xem như là bữa tiệc tiễn tôi.

“Ờ” Trần Hi Lam ngơ ngác mà gật đầu một cái, cô ta vẫn không thể hiểu được, cô ta nuốt nước miếng: “Cô thật sự phải về thành phố Hà Nội à?”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 817


Chương 817

“Đúng”

Đôi mắt của Trần Hi Lam xoay vòng lại và đột nhiên nhớ ra gì đó, cô ta hỏi cô: “Không dẫn theo anh trai của tôi luôn?”

“Ừm” Lê Nhược Vũ vần rất kiên định mà trả lời “Vậy dẫn theo tôi đi?” Trần Hi Lam mim cười, đôi mắt màu xanh lam đó xen lẫn theo một chút: ngọt ngào.

Người cô ta thích đang ở thành phố Hà Nội đấy. Nếu như Trần Hi Tuấn không thể đi được rồi, vậy tức là cô ta có thể lấy danh nghĩa về thành phố Hà Nội cùng với Lê Nhược Vũ rồi! Để tránh được trường hợp là cô ta đột ngột chạy sang đó còn sẽ bị người khác cảm thấy cô ta cố tình như.

vậy. Hơn thế nữa nếu như chỉ có một mình cô ta qua đó, Trần Hi Tuấn chắc chắn sẽ không cho.

phép, cô ta thà đi một cách quang minh chính đại như vậy đấy.

“Cô qua đó làm gì?” Lê Nhược Vũ có chút khó hiểu, cô không hề ngại Trần Hi Lam đi cùng với cô, nhưng cô về thành phố Hà Nội là có việc quan trọng phải làm, người khác cũng đâu giúp gì được. Trần Hi Lam không có người thân gì ở thành phố Hà Nội cả, cô đi thành phố Hà Nội để làm gï?

Trần hi Lam vừa cười vừa đưa điện thoại lên với Lê Nhược Vũ, cô ta chớp chớp mắt mình rồi nói: “Chị đoán xem?”

“Đi tìm anh đẹp trai ở miền Bắc của cô đấy à?”

Lê Nhược Vũ nhìn thấy vẻ mặt ra đủ dấu hiệu của Trần Hi Lam liền hiểu ra rồi, thì ra Trần Hi Lam là có ý đồ khác, có dẫn cô ta đi cũng sẽ không bị gì cả, dù sao thì cô ta cũng lớn rồi, biết được việc quan trọng với việc không quan trọng nên Lê Nhược Vũ gật đầu.

Mặt của Trần Hi Lam đỏ ửng lên một cách khó tin, cô ta làm nũng nói: “Chị biết là thôi nhé, đừng có cho ai biết nhé” Lê Nhược Vũ liền đồng ý.

E là lần này Trần Hi Lam động lòng thật rồi nhỉ?

“Anh lỗ?” Lê Minh Nguyệt tức giận đến mức đạp chân của Hà Duy Hùng một cái, cái đạp đó khiến cho Hà Duy Hùng đau đến mức cắn răng nghiến lợi nhưng anh ta vắn không buông tay của mình ra.

“Buông em ra!” Lê Minh Nguyệt ép sát người với làn da của Hà Duy Hùng và cảm thấy căng thẳng vô cùng, nhưng cô ấy lại không bướng bằng anh ta, sức của một người phụ nữ bình thường không thể nào sánh bằng với một người đàn ông được.

Hà Duy Hùng lắc đầu: “Không buông” Khó khăn lắm Lâm Minh mới có thể tạo cho mình một cơ hội tốt như vậy, anh ta đương nhiên phải lợi dụng triệt để chứ. Cũng do có Lâm Minh đấy, đến kiếm vợ mà cũng không quên thưởng phúc lợi cho anh ta, quả thật là anh em tốt mài!

Lê Minh Nguyệt lắc lư vùng vẫy, nhưng lại bị Hà Duy Hùng càng siết càng chặt: “Hà Duy Hùng, đồ mặt người dạ thú!”

“Tôi không có mặc đồ đấy nhé!” Hà Duy Hùng cười lên, vẻ mặt ngượng ngùng đến mức dỗi hờn của Lê Minh Nguyệt dễ thương thật sự.

“Anh là Đ* c*m th*!” Lê Minh Nguyệt căn chặt răng, mặt của cô ấy đỏ đến mức có thể chắt ra nước rồi. Trước đó cô ấy không phải là chưa thấy qua bộ dạng Hà Duy Hùng vừa mới tắm xong chỉ quấn cái khăn đi ra giống như vậy, nhưng mà trước đó anh ta chưa từng ôm cô ấy như vậy mà.

Còn là trống trơn cả người nữa!

Hà Duy Hùng cười rồi sẵn thế bồng Lê Minh Nguyệt quăng lên trên giường, sau đó cả người anh ta đè lên người cô ấy, ngón tay trỏ quấn một sợi tóc suôn mặt của cô ấy và nhìn cô ấy với vẻ mặt hứng thú, hơi thở đều phà thẳng vào mặt của cô: “Còn có thứ cầm thú hơn nữa đấy, em muốn thử không?”

“Không!” Lê Minh Nguyệt hoảng loạn cả rồi, cô thật sự vấn chưa chuẩn bị sẵn sàng, tên cầm thú Hà Duy Hùng này không có được cô ấy khi ở trong nhà, không lẽ bây giờ anh ta muốn làm những chuyện không thể miêu tả được với cô ở đây?

Tay của Hà Duy Hùng trượt từ tóc của cô xuống và lướt đến cổ của cô. Lê Minh Nguyệt cảm giác như bị điện giật và tê dại cả người.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 818


Chương 818

Hà Duy Hùng nhẹ nhàng cởi cúc áo đầu tiên của cô ấy ra, cọng xương quai xanh của cô ấy lộ ra, anh ta cúi đầu xuống hôn nhẹ, nhưng anh cảm thấy như vậy không đủ hứng nên trực tiếp hút ra một dấu hôn hickey.

Giọng nói của Lê Minh Nguyệt bắt đầu run lên rồi: “Hà Duy Hùng, anh coi chừng em kiện anh đấy”

Hà Duy Hùng không bưồn quan tâm đến cô ấy nữa, anh ta tiếp tục cởi bỏ cúc áo tiếp theo. Anh †a chưa từng nghĩ đến việc làn da của Lê Minh Nguyệt là trắng trẻo mịn màng đến như vậy đấy, môi của anh ta cũng dần dần trượt xuống tiếp. Cơ thể của Lê Minh Nguyệt cứng đơ lại rồi, cô ấy tức giận hoảng loạn mà la hét lên, tay của cô ấy cũng bắt đầu nhúc nhích quay qua quay lại: “Hà Duy Hùng anh mau dừng lại! Anh không dừng lại là em gọi người ngay đấy! Em sẽ đi kiện anh! Anh ức h**p phụ nữ hiền lành của nhà người ta!”

Lần này Hà Duy Hùng dừng lại rồi, nhưng khóe môi của anh ta vẫn còn nhếch lên, d*c v*ng không ngừng khuấy loạn trong đôi mắt của anh ấy, sau đó anh ấy nhớ đến câu nói thường thấy ở trong các bộ phim dài tập Lê Minh Nguyệt hay.

xem: “Hửm? Em cứ gọi đi! Em có gọi bể giọng cũng sẽ không có ai đến cứu em đâu. Với lại ức h**p phụ nữ hiền lành của nhà người ta à? Em đã gả cho tôi ba năm rồi, hiền lành của nhà người ta thì bỏ đi, phụ nữ không thì đúng hơn chứ nhỉ?”

“Đậu xanh!” Lê Minh Nguyệt không nhịn được và tung ra một câu chửi thề, đôi tay bị đè từ nấy đến giờ đã rút ra được và muốn đẩy Hà Duy Hùng ra “Con gái chửi bậy là không tốt đâu đi “Mắt, nhảm lại!” Hà Duy Hùng rời khỏi đôi môi của cô ấy và bất mãn ra lệnh. Giọng nói của anh ta hơi khàn, Lê Minh Nguyệt thật sự khiến cho anh ta không nhẫn nhịn được nữa, cô ấy không hề nghiêm túc một tý nào cả, như vậy mà anh ta lại muốn dịu dàng một chút cho cô ấy từ từ chấp nhận nữa chứ.

Lê Minh Nguyệt bị dọa sợ giật cả mình, cô ta nhằm chặt đôi mắt lại theo phản xạ tự nhiên.

Như vậy còn được, Hà Duy Hùng gật đầu và thừa cơ này giữ chặt tay của Lê Minh Nguyệt lại.

Cô ấy đã khơi gợi cơn lửa ở trong người anh ta lên rồi, tuy rằng cô ấy hơi ngốc nhưng đôi khi vần hay thông minh đột xuất, lỡ như cô ấy phản ứng trở lại rồi bỏ chạy thì sao.

Lê Minh Nguyệt ngơ ngác, ngay cả quần áo cả người bị cởi bỏ cũng không quát hiện ra, Hà Duy Hùng cũng khiêu khích cô ấy với kỹ thuật rất đỉnh, động tác cũng rất là dịu dàng.

“Xịt” Lê Minh Nguyệt cảm thấy có một chút đau sau đó mới chợt phản ứng mạnh trở lại: “Hà Duy Hùng, anh là một đồ ghê tởm!”

“Đã không chạy kịp rồi”

“Hà Duy Hùng.” Lê Minh Nguyệt đột nhiên biểu hiện oan ức.

Lâm Minh tự chế giễu mình mà cười một cái, trước đó anh đã từng rất xem thường loại đàn ông như vậy đấy, nhưng bây giờ anh lại dùng rượu bia để làm tê dại bản thân.

Anh thật sự không thể nào chấp nhận được, Lê Nhược Vũ đã làm chuyện đó với người khác…sao cô lại dám!

Bàn tay to rộng thon dài của Lâm Minh cầm lấy ly rượu và nốc một ngụm lớn, nó giống như là anh đang uống một chai nước suối bình thường vậy. Cũng do căn phòng này không có bất kỳ ai cả, không thì e răng Lâm Minh đã sớm tàn phá môi sinh Chỉ là một con Lê Nhược Vũ thôi mà! Cùng lắm thì anh không lấy nữa thôi! Do chính miệng cô tự nói mà, bên cạnh anh chưa từng thiếu phụ nữ.

Lâm Minh nhếch cả miệng lên, đúng vậy, cô cũng không quan tâm rồi anh còn quan tâm gì nữa. Anh một đấng đàn ông như vậy thì mắc gì phải giữ thân như ngọc cho cô?

“Cho một phụ nữ vào đây, phải sạch” Giọng nói của Lâm Minh trầm thấp mà gợi cảm, tay anh nằm chặt ly rượu nhưng trong lòng lại chợt nhói đau.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 819-820


Chương 819

Lâm Minh khẽ nhảm mắt lại. Rõ ràng anh phải cảm thấy thoải mái mới đúng chứ, anh phải trả thù sự không giữ trinh tiết của Lê Nhược Vũ, nhưng dường như cô không hề để ý chứ nhỉ Mắt thấy một chai rượu vang sắp hết rồi, Lâm Minh mỉm cười mà mở thêm một chai nữa, sau đó tâm trạng phức tạp mà tìm một cái ly mới ra.

Anh lấy điện thoại ra, sau đó lại để xuống.

Thôi bỏ đi, kêu người ra uống một ly với anh cũng được, nhưng may là anh gọi Hà Duy Hùng không chịu nghe điện thoại đấy, nếu không để cho anh 1a biết được anh tìm một người phụ nữ không làm gì cả, mà chỉ gọi đến để uống rượu thôi thì chắc sẽ bị anh cười rất lâu.

Đặc biệt là chuyện của Hòa Phong, cô cứ mãi giữ mãi trong lòng không nói ra, là cô quá yếu đuối cũng quá nhạy cảm đi, chỉ như vậy thôi thì cô làm sao có thể là một người mẹ tốt được.

Còn Lâm Minh nữa, chắc là anh sẽ hiểu cho cô nhỉ, dù cho còn là vợ chồng được, nhưng ít nhất có thể làm bạn.

Trên suốt đoạn đường đó, Lê Nhược Vũ cứ suy nghĩ mãi, không biết từ khi nào cô đã đến khách sạn rồi, cánh cửa thang máy chậm rãi đóng lại, cô đang chuẩn bị đợi một đợt khác nhưng cửa thang máy lại mở ra thêm một lần nữa. Bên trong đó có một người phụ nữ thân hình cao ráo, mái tóc vàng hơi xoắn nhìn rối ren lòng người, nhưng gương mặt của cô lại không sắc như những người nước Mỹ khác, mà ngược lại có mấy phần mềm mại, cô ấy thân thiện mà mỉm cười với Lê Nhược Vũ một cái.

Lê Nhược Vũ không hề ghét cô, cô cũng mỉm cười và chủ động chào hỏi với cô: “Cám ơn, cô cũng đi tầng mười sáu à?”

“Ừm. Không cần khách sao” Người phụ nữ đó mỉm cười trả lời nhưng vẫn không đồng ý nói ra điểm đến của mình.

Lê Nhược Vũ cũng không phải những người thích tám chuyện, cô không nói gì nữa.

Một tiếng “đinh” vang lên, thang máy dừng lại rồi, hai người đồng loạt bước ra ngoài thang máy, hai người lại thuận đường và đồng thời dừng lại ở trước cửa một căn phòng. Hai người nhìn nhau một cái.

Không lẽ cô tìm nhầm chỗ rồi chứ? Lê Nhược Vũ cảm thấy khó hiểu mà nhìn số ở bên ngoài cửa, sau đó mở điện thoại ra xác nhận lại một lần nữa.

Và người phụ nữ đó chỉ là nhưỡng mày lên, cô ấy kinh ngạc với sự độc đáo của ‘khẩu vị và sự ‘thoáng’ của Lâm Minh, sau đó nhìn Lê Nhược Vũ một cách kỹ lưỡng.

Người phụ nữ này dù cho là thân hình hay là nhan sắc cũng không thua cô, dù cho là chơi ba người thì cô ấy vẫn có thể chấp nhận được…

Cô ấy cứ thoải mái mà bấm chuông, sau đó tiếp tục nghiêng đầu nhìn Lê Nhược Vũ.

Lê Nhược Vũ vẫn chưa xác định xong thì Lâm Minh đột nhiên mở cửa ra rồi, sao lại có hai người?

Lâm Minh bặm môi lại, đây là cho anh tự chọn sao? Nhưng mà mái tóc đen đó nhìn khá giống với Lê Nhược Vũ đấy. E là anh uống quá nhiều rượu rồi, ở nước Mỹ này nhìn thấy một người tóc đen nào cũng cảm thấy người đó giống Lê Nhược Vũ.

“Dearl” Người phụ nữ tóc vàng đó nâng tay lên mỉm cười và chào hỏi Lâm Minh.

Chỉ là uống rượu thôi, hai người cũng được.

Lâm Minh nghiêng mình về phía cửa và khế mở miệng: “Hai c‹ “Lâm Minh “Sao em đến đây rồi?” Lâm Minh có chút kinh ngạc, anh nhìn Lê Nhược Vũ vừa mới ngẩng đầu lên với vẻ mặt kinh ngạc và cảm thấy mình bị hoa mắt rồi.

Người phụ nữ kia lại rất hài lòng vẻ mặt của Lâm Minh. Người đàn ông này dù cho là vẻ bề ngoài hay là thân hình đều phù hợp với sở thích của cô ấy. Cô ấy thừa co Lâm Minh thất thần thì chui vào phòng rồi Lê Nhược Vũ cau chặt mày lại rồi nhìn anh một cái rất sâu, cô không biết là dự đoán của mình có đúng không, nhưng cô vẫn nhịn lại rồi “Tôi có việc tìm anh”

Chương 820

Lâm Minh uống rượu rồi, có chút say nhẹ, anh cho Lê Nhược Vũ bước vào rồi sẵn tay đóng cảnh cửa lại và hoàn toàn quên mất tồn tại của người phụ nữ kia Người phụ nữ kia đã ngồi nghiêng người ở trên ghế sofa rồi, cô cởi bỏ áo khoác dài bên ngoài, bên trong chỉ có một cái váy hai dây ren màu trắng, nhìn rất kh*** g** gợi cảm.

“Cục cưng, cám ơn sự chuẩn bị của anh, em rất thích” Người phụ nữ đó nâng tay lên và vẫy nhẹ với Lâm Minh.

Ánh mắt của Lâm Minh trầm xuống, anh vừa định lên tiếng kêu người phụ nữ đó cút ra ngoài thì phát hiện ra Lê Nhược Vũ ở bên cạnh anh cứng đơ cả người lại, nhưng sau đó vẫn tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà bước tiếp hai bước rồi cô mới phản ứng lại Lâm Minh vẫn còn đứng ở đằng sau và không cử động gì Lê Nhược Vũ cố gắng kiềm chế tâm trạng đang lộn nhào ở trong người mình và nghiêng đầu nhìn Lâm Minh.

Ly rượu cũng được chuẩn bị sẵn hai cái, dù cho Lâm Minh có chín đầu sáu tay cũng không thể nào đoán được cô sẽ đột nhiên đến đây. Đó rõ ràng là cố tình chuẩn bị cho người phụ nữ này, trên đôi môi của cô nở ra một nụ cười khinh miệt, cô thật sự đã đề cao Lâm Minh quá rồi.

“Tôi sẽ rời đi nhanh chóng, sẽ không làm phiền đến hai người đâu” Lê Nhược Vũ nhàn nhạt lên tiếng.

“Ừm” Lâm Minh đột nhiên cười lên rồi, anh ngồi sang bên cạnh người phụ nữ tóc vàng đấy, ngón tay của anh khẽ lấy lên một sợi tóc và ngửi một cái: “Nói đi, em có chuyện gì?”

Người phụ nữ đó dựa người sang vai của anh theo quán tính, cô ấy chợt phát hiện ra e là Lê Nhược Vũ không phải do Lâm Minh gọi đết Nhưng mà nó không xung đột gì với cô ấy, cô ấy mới không bưồn quan tâm đến chuyện gì xảy ra giữa hai người bọn họ.

Cô ấy nhìn sang Lâm Minh với dáng vẻ làm nũng, Lâm Minh nghiêng đầu qua đó và không buồn quan tâm đến cô ấy. Cô ấy chỉ là một công cụ mà thôi, nếu như cô ấy nghe lời còn được, không nghe lời thì giây tiếp theo anh có thể đá cô ra ngoài.

Lê Nhược Vũ cảm thấy trái tim rất chua rất nhói, cô nằm chặt nảm đấm của mình và cố gắng nói với bản thân rằng mọi thứ ở đây không có liên quan đến cô ấy. Lâm Minh có tìm phụ nữ thì sao, bọn họ đã ly hôn rồi. Hơn thế nữa bây giờ cô đang quen với Trần Hi Tuấn mà, sao cô có quyền quản Lâm Minh chứ.

Lâm Minh nhếch môi của mình lên, anh đang trả thù Lê Nhược Vũ sao? Anh không biết, nhưng anh chỉ muốn làm như vậy, anh biết được cách làm này của bản thân rất là ấu trĩ, giống như một đứa trẻ không lấy được viên kẹo mình thích thì phải đi lấy những viên kẹo mình thích để khoe cho những đứa bạn khác là anh có rất nhiều viên kẹo.

Lê Nhược Vũ đột nhiên cảm thấy những gì mình suy nghĩ cá buổi chiều này đã không còn cần thiết nữa rồi. Mọi thứ chỉ có một mình cô suy nghĩ như vậy thôi, giữa bọn họ vốn không có gì có thể xử lý được cả.

Nếu như có, đó chỉ là tờ giấy công chứng ly hôn thôi. Cô chớp chớp mắt mình để nuốt ngược lại nước mắt của mình vào trong: “Không có gì nữa rồi, là tôi đã làm phiền anh rồi, hai người cứ tiếp tục đi, một khoảng thời gian sau tôi sẽ về nước một chuyến, chúng ta đi làm cho xong tờ giấy công chứng đó đi”

“Em muốn về nước?” Lâm Minh đột nhiên nắm bắt được trọng điểm ở trong lời nói của cô, Lê Nhược Vũ muốn về nước? Cô không phải là không muốn về nước với anh sao? Sao lại đột nhiên thay đổi suy nghĩ rồi.

“Ừm, trả lại sợi dây chuyền cho tôi” Lê Nhược Vũ từ từ bình tĩnh trở lại rồi, cô mặc niệm nhiều hơn là trái tìm chết ngây, và cô đã không còn một chút đỉnh hy vọng nào với Lâm Minh nữa rồi.

Một giây trước ở phòng cà phê của ZO còn biểu hiện ra vẻ mặt rất thâm tình kêu cô quay về, một giây sau liền có thể từ bỏ mọi thứ và để cho người phụ nữ khác vào trong phòng của anh rồi €ô còn có thể tin tưởng gì anh nữa?

Cô nên sớm quen với việc này rồi, sao cô lại quên được trước đó tại sao cô kết hôn với Lâm MInh, lại là vì sao quay lại với nhau nhỉ?
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 821


Chương 821

‘Vốn dĩ Lâm Minh đã là bộ dạng như vậy rồi, là cô quá đề cao bản thân rồi “Dây chuyền? Tôi vứt đi rồi” Lâm Minh quay mặt qua đó dịu dàng mà nhìn người phụ nữ ở trong lòng, sau đó nâng ly rượu lên cụng ly với cô ấy rồi tự lo mình mà uống và vẫn cố gảng kiềm nén sự chán ghét với người phụ nữ đó.

Lê Nhược Vũ đột nhiên ngẩng đầu lên có chút không dám tin: “Anh vứt đi rồi? Lâm Minh! Anh có biết sợi dây chuyền đó quan trọng với tôi đến mức nào không?”

“Biết” Lâm Minh cười rất tà mị, sau đó lại nhìn chảm chằm Lê Nhược Vũ, anh nhìn vẻ mặt tức giận của cô, thì ra cô vẫn còn biết tức giận biết khó chịu à? Anh tưởng là anh ở trong lòng của cô đã không thể khơi gợi lên một chúng cảm xúc nào nữa rồi Tuy răng là vì sợi dây chuyền đó, nhưng cũng là vì anh.

Lâm Minh đột nhiên cảm thấy bản thân mình đáng thương đến nực cười: “Chính là vì biết được cho nên anh mới vứt đấy”

“Hơi” Lê Nhược Vũ đột nhiên cười lạnh một cái, cô thực sự không thể nào nói chuyện bình thường với Lâm Minh nữa rồi, cô lại càng không muốn nhìn thấy anh tình tứ với người phụ nữ khác nữa, cô quay người mà muốn rời đi.

Lâm Minh đột nhiên đẩy người phụ nữ ở trong ra và đứng dậy bước lớn đuổi theo cô, sau đó một tay nắm chặt cổ tay của Lê Nhược Vũ: “Em muốn đi đâu?”

“Anh mặc kệ tôi đi đâu đi?”

“Còn sợi dây chuyền thì sao? Em không lấy nữa sao”

“Dây chuyền? Dù gì nó cũng không ở chỗ của anh rồi, em ở lại làm gì?”

“Anh..”

“Anh?” Lê Nhược Vũ lạnh lùng cười mà nhìn cô, sau đó dùng sức hất tay của Lâm Minh ra “Tôi xin phép không làm phiền chuyện tốt của chủ tịch Lâm nữa, chúc chủ tịch Lâm chơi vui”

Người phụ nữ tóc vàng đó cũng đứng dậy, sau đó mềm nhũn như không có xương và dính vào người của Lâm Minh, sau đó nhìn sang Lê Nhược Vũ với vẻ mặt bất mãn, giọng nói nũng nịu: “Cục cưng, anh gọi em đến đây mà, sau anh lại không quan tâm đến em chứ: “Cút ra ngoài!” Lâm Minh đã tiêu tốn hết sự kiên nhẫn rồi, anh lạnh lùng nhìn người phụ nữ tóc vàng đó nói.

Người phụ nữ đó ngây người ra rồi, mới giây trước anh còn ôm cô ấy ở trong lòng, giây tiếp theo đã bảo cô cút ra ngoài rồi?

Cô không cam tâm, cô thật sự khá thích Lâm Minh đấy, người đàn ông như Lâm Minh vừa có tiền kiếm, vừa có thể cùng anh trải qua một đêm triền miên, cô thích thú cực luôn. Cô khẽ chu môi lên, còn liếc nhìn Lê Nhược Vũ một cái nữa, đều là người phụ nữ này đá đổ chuyện tốt lành của cô ấy Lâm Minh lạnh mặt và trầm giọng nói: “Tôi không muốn nói lần thứ hai.”

“Hứ!” Người phụ nữ đó dậm chân một cái sau đó lắc mông ra ngoài, còn sẵn tiện lấy luôn chai rượu ở trên bàn. Thôi bỏ đi, chỉ một chai rượu vang này thôi là đủ rồi Lâm Minh không buồn quan tâm đến những động tác nhỏ của cô ấy nữa. Anh nhìn người phụ nữ nhỏ ở trước mắt anh rồi nhưỡng mày lên, cánh tay anh đưa ra để chặn lại đường đi của Lê Nhược Vũ và ép cô vào tường Lê Nhược Vũ gọi anh là chủ tịch Lâm? Lâm Quan lại không hề cảm thấy tức giận.

Anh cứ nhìn chăm chẩm cô mà khóe môi của anh cũng nhếch lên, anh hỏi ngược lại cô: “Lê Nhược Vũ, không lẽ em đang ghen à?”

Mắc đ*t!” Lê Nhược Vũ không nhịn được và chửi thể một câu, nhưng khi nó lọt vào mắt của.

Lâm Minh lại trở thành xấu hổ đến mức dỗi hờn.

“Thật chứ?”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 822


Chương 822

“Lâm Minh anh bị điên rồi à?” Lê Nhược Vũ tức giận mà nhìn người đàn ông ở trước mắt mình và cau chặt mày lại “Đúng vậy” Lâm Minh khẽ gật đầu, anh bước lên một bước ôm chầm lấy Lê Nhược Vũ, cơn sau đó như lên đầu rồi, anh lười nhác mà tựa người lên trên bờ vai của Lê Nhược Vũ, giống như anh vừa mới chịu đựng oan ức to tát gì đó, giọng anh trầm ngâm: “Lê Nhược Vũ, anh có điên rồi mới không nố rời em như vậy đấy”

Hơi thở của anh cứ thể thổi ra bên tai của cô, trên người lại còn có mùi rượu, Lê Nhược Vũ đột nhiên cảm thấy có chút đau lòng, giống như là trên mũi nhọn của trái tim bị một con kiến cắn một cái vậy.

“Anh uống quá nhiều rồi” Lê Nhược Vũ nói, giống như là nói cho anh nghe, cũng giống như là nói cho cô nghe.

Người đàn ông tên Lâm Minh này làm sao lại có thể uất ức yếu đuối đến như vậy. Với anh phải là chuyên chế bá đạo không có cái gì có thể đánh đổ được mới đúng chứ, chắc chắn là anh uống nhiều rồi.

“Ừm, anh uống nhiều rồi” Lâm Minh ôm chặt lấy cô, anh tham lam mà hít lấy mùi hương nhè nhẹ ở trên người của cô, anh không phản bác mà lại thừa nhận rồi Anh thật sự rất nhớ nhung mùi hương của cô, đôi khi buổi tối anh còn mơ thấy cô quay lại bên cạnh anh, nhưng sau khi tỉnh dậy phát hiện bên trong căn nhà lại trống rỗng. Cảm giác đó giống như té từ nơi thiên đường xuống dưới địa ngục trong tích tắc vậy.

Anh đã thử xịt nước hoa Lê Nhược Vũ thích ở trong nhà, dùng sữa tắm mà cô thích, nhưng anh vẫn không thể nào tìm ra được hơi thở tồn tại của cô.

Anh điên thật rồi mới không ngừng bỏ tiền vào một vực thẩm không đáy như JZ, anh điên thật rồi mới tận tâm tận sức nuôi lớn con cái của bọn họ, anh điên thật rồi mới không để cho bất kỳ một người phụ nữ nào đến gần bên anh trong suốt ba năm nay.

Mọi thứ anh làm suốt bấy lâu này đều là vì đợi cô về, sau đó nói cho cô nghe rằng anh bảo vệ mái nhà của bọn họ rất tốt Nhùng còn cô thì sao?

“Lê Nhược Vũ, anh nhớ em lắm” Lâm Minh cúi đầu, nhẹ nhàng ngậm lấy d** tai của cô.

Lâm Minh” Lê Nhược Vũ muốn vùng vẫy, cô đến đây là muốn nói rõ với anh mà, cùng lắm thì cãi nhau một trận với anh. Nhưng bây giờ cô lại không nói ra được một lời nào cả.

“Đừng nhúc nhích” Giọng nói của Lâm Minh hơi say nhưng lại rất tỉnh táo mà biết được Lê Nhược Vũ đang suy nghĩ gì: “Anh không làm gì cả, chỉ để anh ôm em như vậy thôi là được rồi”

Anh vẫn cúi đầu, anh vùi cả mặt mình vào trong tóc của cô, một giọt chất lỏng vừa ấm vừa ướt vừa mặt rơi từ trên mặt anh xuống, và trong tích tắc biến mất ở trong tóc của cô, cũng không biết được đó là nước mắt hay là mồ hôi nữa.

Anh không muốn có bất kỳ gì cả, cũng không muốn quan tâm bất kỳ gì nữa. Anh chỉ muốn có cô ở bên cạnh, cái gì Trần Hi Tuấn cái gì Ôn Hòa anh đều không muốn quan tâm đến, anh lại càng không để tâm đến ba năm cô ở bên cạnh Trần Hi Tuấn.

Lê Nhược Vũ ngây người ra, cô chưa từng nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối như bây giờ của Lâm Minh, đó giống như ở bên vực thẳm của suy sụp, không có dục vong, cũng không có chiếm hữu, chỉ cứ yên lặng mà ôm chầm lấy cô. Cả hơi thở, nhịp tim của anh cũng là sạch sẽ và không có một chất pha tạp nào cả Giọng nói của Lâm Minh như truyền từ một nơi rất xa đến, nó rất trầm rất nhẹ nhưng vấn đủ đế cô nghe thấy rất rõ: “Lê Nhược Vũ, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?”
 
Back
Top Dưới