Ngôn Tình Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 762


Chương 762

Hà Duy Hùng vừa mới tranh cãi cùng Lê Minh Nguyệt xong, thật khó khăn lắm mới thắng được một lần, đang đắc ý ngồi trên ghế salon nhìn gương mặt nhỏ nhản bừng bừng lửa giận của Lê Minh Nguyệt.

“Sao vậy tổng giám đốc của tôi ơi? Có phải Hòa Phong nhớ tôi rồi không?” Hà Duy Hùng nhổm người lên cầm lấy điều khiển từ xa, trùng hợp nhìn thấy buổi họp báo của ZO, Lê Nhược Vũ đang đứng kế bên mặc một chiếc. áo sơ mi trắng. Hà Duy Hùng lấy lại bình tĩnh, nhìn Lê Nhược Vũ trong tivi thì khóe miệng không khỏi cong lên.

Lâm Minh nói ngắn gọn, không muốn đùa giỡn với anh ta: “Nhược Vũ xảy ra tai nạn xe cộ rồi, kho máu ở bệnh viện không đủ máu để cung cấp: Hà Duy Hùng lập tức bản người trên ghế salon: “Tôi biết rồi, bây giờ tôi sẽ lập tức đưa Lê Minh Nguyệt đến bệnh viện!

Lê Minh Nguyệt đang ở trong phòng bếp căm hận bằm thịt giống như xem đống thịt trên thớt thành Hà Duy Hùng vậy.

Trong miệng còn nhỏ giọng lầm bầm: “Hà Duy Hùng chết tiệt, Hà Duy Hùng xấu xa!

“Mau lên, chúng ta lập tức đến bệnh viện!

“Tôi không đi đâu” Lê Minh Nguyệt không hề nghĩ ngợi đã từ chối, vừa rồi Hà Duy Hùng nói mình như vậy, cô ấy muốn đối nghịch với anh ta càng nhiều càng tốt.

“Nhược Vũ bị tai nạn xe c‹ vội vàng giải thích.

“Liên quan gì đến tôi chứ… Á?” Đột nhiên Lê Minh Nguyệt phản ứng lại: “Vậy tại sao anh không nói sớm chứ” Lê Minh Nguyệt vứt dao ra thật xa, chạy ra ngoài ” Hà Duy Hùng Hà Duy Hùng cũng theo sát phía sau.

Hà Duy Hùng và Lê Minh Nguyệt đến bệnh viện thì nhìn thấy Lâm Minh đang ở trước cửa phòng cấp cứu. Thân hình cao lớn lẻ loi đứng một góc, giống như một đứa bé bị người lớn vứt bỏ vậy. Vừa nhìn thấy Lê Minh Nguyệt và Hà Duy Hùng, anh vội vàng đập tắt tàn thuộc trong tay.

Lê Minh Nguyệt bước nhanh tới, lo lắng mở miệng hỏi: “Nhược Vũ sao rồi?!

“Không kịp hỏi đâu, đi nhanh lên đi” Hà Duy Hùng cũng biết Lâm Minh gọi anh và Lê Minh Nguyệt đến bệnh viện để làm gì. Lê Minh Nguyệt nhanh chóng đi làm xét nghiệm để hiến máu.

Lê Nhược Vũ trở lại rồi sao? Lê Nhược Vũ đã trở lại rồi.

Nhưng còn chưa kịp chân chính nhìn thấy cô nữa, Hà Duy Hùng cũng không biết tại sao cả người lại phát run, anh ta thật sự đã đặt người phụ nữ này trong lòng suốt ba năm. Ba năm rồi… anh ta vẫn luôn dùng danh nghĩa Lâm Minh để tìm Lê Nhược Vũ, chỉ là không một ai biết mà thôi.

Ngược lại cũng thật trùng hợp, người y tá rút máu cho Lê Minh Nguyệt cũng chính là cô y tá đã rút máu của cô ấy vào ba năm trước khi Lê Nhược Vũ bị sinh non. Cô ta có ấn tượng rất sâu với Lê Minh Nguyệt, dù sao ngoại trừ Lê Minh Nguyệt thì cô ta chưa từng nhìn thấy cô gái nào vì hiến máu cho người khác mà ngay cả mạng cũng không cần.

Rút đến một lượng máu nhất định, y tá vội vàng rút kim ra, sau đó cầm máu cho Lê Minh Nguyệt.

Lê Minh Nguyệt nhìn thấy y tá rút kim thì vội vàng cắn răng đưa tay đến: “Y tá, rút thêm một chút xíu nữa đi, tôi có thể mà”!

Y tá nhanh chóng kiên định lắc đầu, cảm thấy sau khi trải qua ba năm nhưng Lê Minh Nguyệt vắn không hề thay đổi. Ngay lập tức, ánh mắt Lê Minh Nguyệt ảm đạm xuống vài phần.

Hà Duy Hùng cũng nhớ đến chuyện lần trước Lê Minh Nguyệt bị rút máu đến suýt chút nữa đã ngất đi, trong lòng hơi đau xót, vì thế anh ta đi lên võ vai Lê Minh Nguyệt rồi an ủi cô không sao đâu, em đã làm rất tốt rồi.

Khi nhìn thấy cả gương mặt Lê Minh Nguyệt đều tràn đầy nước mắt, ngay cả nước mũi cũng chảy ra thì anh ta lại cảm thấy có chút dễ thương, sự lo âu trong mắt càng thêm chân thành hơn; “Nhưng mà chỉ rút có một chút xíu như vậy, lỡ như… lỡ như không cứu được Nhược Vũ thì phải làm sao đây.!
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 763


Chương 763

Hà Duy Hùng cũng cười không nổi nữa, nhưng anh ta vẫn cảm thấy hơi đau lòng. Vì thế nhanh chóng lấy khăn giấy ra lau sạch gương mặt Lê Minh Nguyệt, sau đó ôm cô ấy một cái Lê Minh Nguyệt không cao, cùng lắm chỉ có thể đứng tới ngực Hà Duy Hùng. Cách một lớp quần áo mỏng manh, hô hấp ấm áp của cô ấy phả lên ngực anh ta rồi đứng khóc thút thít khiến Hà Duy Hùng hơi hoảng hốt.

Anh ta chìa tay ra vỗ lên lưng Lê Minh Nguyệt…

Không biết đã qua bao lâu, ánh đèn phòng phẫu thuật mới bụp tắt. Dường như Lâm Minh đã đứng lên ngay lập tức, trong mắt ấn hiện chút tia máu.

“Bệnh nhân đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm đến tính mạng rồi, nhưng mà cần phải quan sát một thời gian.!

Lúc này, Lâm Minh mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, phát hiện lòng bàn tay mình hơi ươn ướt, tất cả đều là mồ hôi lạnh.

Tốt quá rồi, cô đã không sao..

Lê Minh Nguyệt cũng mừng đến ch ảy nước mắt, Hà Duy Hùng giả vờ không có chuyện gì đứng kế lên liếc nhìn Lê Minh Nguyệt, mạnh bạo đưa một tờ khăn giấy qua rồi mở miệng chê bai nói: “Tại sao trước kia không phát hiện em thích khóc như vậy nhỉ? Đừng khóc nữa, xấu quái!

Bây giờ Lê Minh Nguyệt cũng không so đo với anh ta, nhận lấy khăn giấy rồi tiếp tục khóc. Quả thật cô ấy rất vui mừng, Nhược Vũ không sao thì tốt rồi!

Cô ấy ngước gương mặt đầy nước mắt lên nhìn Hà Duy Hùng, lúc này Hà Duy Hùng mới cảm thấy thật ra dáng vẻ Lê Minh Nguyệt khóc lóc.

không hề xấu xí mà ngược lại càng đáng yêu đến mức khiến anh ta hơi động lòng Lê Nhược Vũ biến mất ba năm, mỗi một người ở đây đều thay đổi. Người khác không phát hiện nhưng một người không tim không phổi như Hà Duy Hùng cũng đã sớm nhìn thấu hết tất cả mọi chuyện, thậm chí tính cách của Lâm Minh cũng trở nên trầm ổn hơn rất nhiều, trên người giống như đã mất đi một hồn phách mang tên Lê Nhược Vũ.

Thế nhưng Lê Minh Nguyệt lại không hề thay vẫn giống với ba năm trước như cũ, cuối cùng ïy vẫn mang một tấm lòng lương thiện tinh tL “Đi thôi, chúng ta về nhà” Hà Duy Hùng vỗ đầu Lê Minh Nguyệt.

Lê Nhược Vũ còn đang hôn mê, thế nhưng chân mày vẫn nhíu chặt lại. Bác sĩ nói cô sẽ nhanh chóng tỉnh lại, vì thế Lâm Minh mới ở bên cạnh chăm sóc, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Lúc này anh mới phát hiện, thì ra trên cổ tay cô lại bầm tím một mảng ‘Vốn dĩ Lê Minh Nguyệt không muốn rời đi, nhưng hôm nay cô ấy đã mất máu không ít. Nếu như không đi về nghỉ ngơi thì sợ rằng còn chưa đợi được Lê Nhược Vũ tỉnh lại, cô ấy đã không chịu đựng được nữa rồi.

Hà Duy Hùng cũng bắt cô ấy phải trở về.

Lâm Minh muốn đưa tay lên vuốt thẳng chân mày Lê Nhược Vũ, thế nhưng lại sợ đụng phải vết thương đang quấn băng trên trán cô nên đành phải buông xuống.

Nhớ đến lời nói của Lê Nhược Vũ trước khi hôn mê, chưa bao giờ trong lòng anh dâng lên cảm giác bất lực như thế này.

Cô thật sự… muốn rời khỏi anh như vậy sao?

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Lâm Minh vốn định trực tiếp tắt máy nhưng khi cầm lên lại phát hiện đây là số điện thoại ở nhà.

Sợ quấy rầy đến Lê Nhược Vũ, anh nhẹ nhàng buông tay cô xuống, đi tới mép giường rồi ấn nút nghe máy.

“Chai Cha!” Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến tiếng gọi của trẻ con loạn xạ khiến tâm trạng Lâm Minh cũng buông lỏng hơn.

“Anh trai, em có thể nói chuyện với cha trước không?” Hạ Ly chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Hòa Phong. Vốn dĩ Hòa Phong cũng rất thích cô em gái này, vì thế không hề do dự mà đồng ý đưa cho cô.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 764


Chương 764

“Cảm ơn anh!” Hạ Ly cười híp mất nói cảm ơn Hòa Phong, trên gương mặt nhỏ nhắn mập mạp lộ ta hai đồng tiền rất dễ thương.

“Cha, không phải cha nói sẽ đưa mẹ về nhà sao? Bây giờ đã trẻ lắm rồi đấy!” Giọng nói mềm mại của Hạ Ly từ bên kia điện thoại truyền đến.

Lúc này, Lâm Minh mới nhìn đến thời gian một chút, quả nhiên đã hơn nửa đêm rồi. Anh vẫn luôn ở phòng cấp cứu chờ cô, trong đầu đều là Lê Nhược Vũ, làm gì còn nhớ đến khái niệm thời gian nữa.

“Hôm nay cha và mẹ có chuyện, phải ngày mai mới trở về được. Hôm nay các con có ngoan không?” Lâm Minh không tự chủ nhẹ giọng trả lời.

“Cha, hôm nay Hạ Ly rất ngoan đó” Hòa Phong ở bên cạnh chen miệng vào nói.

“Vậy anh trai có bắt nạt em gái không?!

“Không có không có” Hạ Ly vội vàng quơ quơ cánh tay nhỏ bé lên, khiến Chí Linh cũng không nhịn được phải bật cười.

Má Trương đã mở loa ngoài của điện thoại để mấy đứa trẻ có thể nói chuyện với Lâm Minh. Sau khi cả đám người tán gầu vài câu thì đa số đều là mấy đứa trẻ tranh miệng nói chuyện “Bảo má Trương chăm sóc mấy đứa ngủ trước đi, ngày mai cha sẽ trở lại để chăm sóc mấy đứa. Anh trai phải chăm sóc em gái thật tốt đấy nhé!” Lâm Minh dịu dàng nói xong thì chúc bọn trẻ ngủ ngon, vừa quay người đã nhìn thấy Lê Nhược Vũ mở mắt, bình tĩnh nhìn anh.

“Em tỉnh rồi sao?” Lâm Minh cất điện thoại di động rồi bước nhanh tới, nắm lấy tay Lê Nhược Vũ: “Có chỗ nào không thoải mái không? Anh sẽ đi gọi bác sĩ!

Lê Nhược Vũ khẽ lắc đầu không nói gì cả nhưng lại rút bàn tay ra khỏi tay anh, sau đó xoay đầu đi ©ô đối với Lâm Minh, thật sự rất thất vọng.

Trước đây dùng nhà họ Lê và nhà họ Giang để uy h**p cô, bây giờ lại dùng Hạ Ly. Lê Nhược Vũ nhắm hai mắt lại, cô thật sự không muốn nhìn thấy Lâm Minh một chút nào cả.

Cho dù vừa rồi cô thật sự nhìn thấy tia máu trong mắt Lâm Minh.

Lâm Minh mim môi thật chặt, anh biết Lê Nhược Vũ làm vậy là có ý gì nhưng anh làm sao có thể trơ mắt để cô rời đi một lần nữa chứ?

Anh đã trải qua một lần rồi, vì thế tuyệt đối sẽ không để Lê Nhược Vũ rời đi một lân nữa.

“Nhược Vũ…” Anh thử dò xét mở miệng hỏi, đột nhiên cảm thấy hai chữ này lâu rồi chưa hề gọi, dường như bây giờ đã có chút lạnh nhạt.

“Ừm” Lê Nhược Vũ nhàn nhạt đáp lời, cảm thấy trên dưới toàn thân đều đau nhức giống như bị xe nghiền qua vậy, không nhịn được khẽ hít vào một hơi.

Lúc này, Lâm Minh lập tức hoảng hồn, vội vàng nhấn chuông gọi bác sĩ và y tá đến, Bọn họ vần ở trong phòng VIP của bệnh viện, trước kia khi Hạ Tư Duệ nhảy lầu, Lâm Minh cứu cô ta nên cũng ở chỗ này.

Có lẽ hai người bọn họ thật sự không nên ở bên nhau… chỉ cần hai người đến với nhau thì luôn luôn sẽ có chuyện xảy ra.

“Sao rồi?” Lâm Minh nhìn bác sĩ kiểm tra, lo lắng hỏi “Cơ thể vợ của anh không sao cả, chỉ là tác dụng của thuốc tê nên cảm thấy đau đớn là chuyện bình thường thôi. Lần này đầu của vợ anh bị va chạm, có thể trong đầu còn tụ máu bầm nên đứng dậy và năm xuống thì phải chú ý một chút.

Cánh tay đã bị gãy xương, sợ rằng không một lúc thì không thể khôi phục lại bình thường được.

Tổng giám đốc Lâm có cần mới một người chuyên nghiệp đến trông nom không?!
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 765


Chương 765

“Không cần” Lâm Minh lắc đầu từ chối, sau đó anh đi đến bên cạnh Lê Nhược Vũ dịu dàng vuốt đầu cô. Trong ánh mắt dường như khá hài lòng với danh xưng “vợ anh” của bác sĩ nên đôi môi khế cong lên “Vợ tôi thì đương nhiên cần tôi tự mình chăm sóc rồi” Lời tỏ tình trong lúc lơ đãng của Lâm Minh vẫn động lòng người như cũ.

Bác sĩ kia ngẩn người, ông ta đã từng nhìn thấy dáng vẻ lạnh lùng nguy hiểm của Lâm Minh trên tivi, người người đều nói anh là ác ma, nhưng bây giờ dáng vẻ dịu dàng thâm tình của anh đã thật sự phá vỡ hình tượng Lâm Minh trong lòng bác sĩ. Thấy Lâm Minh không có chuyện gì căn dặn nữa, bác sĩ vội vàng thức thời đi ra khỏi phòng bệnh.

“Tôi đã không còn là vợ anh từ lâu rồi” Lê Nhược Vũ nhếch miệng, giọng nói hơi khàn khàn.

“Em vẫn còn” Lâm Minh kiên trì, bây giờ chuyện gì anh cũng có thể nhượng bộ cô, duy chỉ có chuyện ly hôn là không được.

Lê Nhược Vũ chậm rãi cong môi, cười cười nhìn Lâm Minh, vẻ mặt kia tràn ngập ý giễu cợt: “Tôi đã đồng ý ở bên cạnh Trần Hi Tuấn rồi!

Cả người Lâm Minh hơi cứng lại, anh nghiêng đầu híp mắt nhìn Lê Nhược Vũ, trong mắt ẩn chứa lửa giận. Lê Nhược Vũ biết đây là triệu chứng trước khi anh nổi giận.

Ai ngờ Lâm Minh lại nhịn xuống, lạnh lùng mở miệng: “Vậy thì sao chứ? Anh là cha của Hạ Ly và Hòa Phong, còn Lê Nhược Vũ em thì cho dù như thế nào cũng là người của anh. Cho dù chết, trên bia một của em cũng phải khắc là vợ anh, Trần Hi Tuấn là cái thá gì chứ?!

“Lâm Minh, rốt cuộc anh muốn lừa gạt tôi đến khi nào nữa? Anh và người phụ nữ khác cũng đã sinh con rồi, tại sao hết lần này đến lần khác lại không chịu buông tha cho tôi vậy?” Lê Nhược Vũ kích động, giọng nói khàn khàn, rõ ràng là hét lên nhưng giọng nói phát ra lại tựa như oán trách.

Người phụ nữ khác? Lâm Minh khẽ nhíu mày, hiển nhiên anh chỉ nghe thấy được nửa câu đầu, anh cùng người phụ nữ khác sinh con khi nào chứ?

Đột nhiên, điện thoại di động của Lê Nhược Vũ ở mép giường khẽ rung lên. Cô đưa tay ra nhưng lại không với tới, tuy nhiên cô lại không muốn nhờ Lâm Minh giúp đỡ, vẫn nhịn đau như cũ, chân mày đã nhăn thành một đoàn.

Rốt cuộc Lâm Minh cũng không nhìn nối nữa, anh giơ tay cầm lấy điện thoại di động chuẩn bị đưa cho cô nhưng lại nhìn thấy trên màn hình nhấp nháy hai chữ thật to: “Trần Hi Tuấn.!

Trên mặt Lâm Minh lập tức bủa đầy mây đen.

Lê Nhược Vũ ngẩng đầu, thấy vẻ mặt của Lâm Minh cũng biết được là ai gọi điện thoại. Trễ như vậy mà cô vẫn chưa trở về, Trần Hi Tuấn chắc chắn rất lo lắng, cũng không biết rốt cuộc buổi họp báo ZO như thế nào rồi.

“Trả lại cho tôi” Giọng nói của Lê Nhược Vũ vô.

cùng kiên định, cô đưa tay ra trước mặt Lâm Minh. Thế nhưng ví cánh tay phải đã bị gãy xương, vẫn phải vô nước biển nên chỉ còn một tay có thể hoạt động được.

“Hừ!” Rốt cuộc Lâm Minh cũng không nhịn được, ghé sát vào trước mặt Lê Nhược Vũ, bốn mắt nhìn nhau để muốn xem thử trong mắt cô làm sao có người đàn ông khác nữa. Nhìn thấy đôi môi tái nhợt kia, trong đầu anh vấn luôn tự nói với mình rằng cô vừa mới xảy ra tai nạn xe nên không thể k1ch thích cô.

“Trả lại cho tôi” Lê Nhược Vũ cũng không né tránh, lặp lại lời nói vừa rồi một lần nữa Lê Nhược Vũ siết chặt nắm đấm, bình thường cô đều không phải là đối thủ của anh, huống chỉ là bây giờ. Cơ thể anh không hề động đậy, chỉ là trong lòng đã cảm thấy rất buồn cười, rốt cuộc cô xem anh là gì chứ?

Cuối cùng Lâm Minh mở miệng nói, dường như còn mang theo một chút ý hận: “Lê Nhược Vũ, Hòa Phong không có chết. Em từ bỏ con trai ruột của mình nhiều năm như vậy, hôm nay còn muốn ra đi với người đàn ông khác nữa sao?!

Anh đang chất vấn cô sao? Lâm Minh mà lại chất vấn cô à? Anh dựa vào cái gì để chất vấn cô chứ?
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 766


Chương 766

“Hòa Phong không chết? Anh cho rằng tôi là người ngu sao? Thắng bé đã chết trong tay đứa con trai mà anh yêu thương đấy! Lâm Quần, anh còn muốn bao che cậu ta đến khi nào nữa? Lâm Niệm Sơ là con anh, chẳng lẽ dòng máu chảy trên người Hòa Phong không phải của anh sao?!

Hòa Phong… đó là Hòa Phong của cô, Lê Nhược Vũ cảm thấy đầu mình đau nhức đến mức sắp nứt ra rồi.

Làm sao có thể không chết được chưa? Cô cũng hy vọng Hòa Phong còn sống nhưng cô đã †ận mắt nhìn thấy đứa bé kia không còn nhúc nhích nữa, trên cơ thể lạnh băng không có một chút nhiệt độ, dường như cũng đóng băng luôn cả trái tìm cô.

Trong đầu Lê Nhược Vũ vô cùng rối bời, Lâm Minh lừa gạt cô lâu như vậy, còn vọng tưởng lừa dối cô nữa sao? Ánh mắt Lê Nhược Vũ lạnh lùng nhìn Lâm Minh.

Lâm Minh mím môi, trong lòng không hiểu sao lại hơi chua xót. Cô đối xử với anh thì lạnh lùng như vậy, nhưng khi nhắc đến Hòa Phong thì lại vô cùng kích động.

Anh đang ghen tuông với cả con trai của mình sao?

Lâm Minh vội vàng thu hồi tâm trạng của mình lại, mở miệng nói: “Hòa Phong không có chết, còn nữa, anh đã nói Lâm Niệm Sơ không phải con anh rồi mà!

Hòa Phong không chết, đây là sự thật vô cùng may mản. Ngay cả Lâm Minh cũng rất vui mừng vì mình đã tìm được Hòa Phong, mang thăng bé trở lại. Anh vui mừng không chỉ vì Hòa Phong là con trai mình, mà nếu thằng bé thật sự có chuyện thì sợ rằng Lê Nhược Vũ cũng không muốn nhìn anh lâu thêm một chút..

Anh nhẹ giọng nói: “Nếu như em muốn nghe thì bây giờ anh sẽ nguyện ý nói hết tất cả những chuyện này cho em nghe, chỉ cần…” Nửa sau câu, Lâm Minh khế dừng lại một chút: “Chỉ cần em đồng ý ở lại bên cạnh anh thì được rồi Không biết trải qua bao lâu, Lê Nhược Vũ mới bình tĩnh trở lại. Cũng không biết vì nguyên nhân gì, cuối cùng cô cũng chậm rãi nói với Lâm Minh: “Anh nói đi!

Lâm Minh vui mừng, chẳng lẽ ý của Lê Nhược Vũ là đồng ý cho anh thêm một cơ hội sao?

Thế nhưng anh cũng không gấp gáp, đi rót một ly nước ấm, thổi thổi rồi cắm ống hút vào rồi đưa đến bên mép Lê Nhược Vũ.

Sau đó mới châm rãi mở miêng nói: “Niêm Sơ là con riêng của cha, trước kia anh đã nói với em rồi. Hòa Phong, Hạ Ly và Chí Linh đều đang chờ em về nhà, anh biết ban đầu lừa dối em là anh không đúng nhưng Hòa Phong còn sống, một đứa trẻ khác anh đã đổi tên thành Lâm Chí Linh.

Nhược Vũ, em đã tự tay ôm đứa trẻ kia rồi, nhưng con trai của chúng ta thì em vẫn chưa kịp ôm thắng bé một cái…!

Hai mắt Lê Nhược Vũ đột nhiên nóng rực. Cô không ngốc. Cô biết ý tứ của Lâm Minh. Hòa Phong thực sự còn sống! Thật sự là nó.

Đứa trẻ tên là Hòa Phong mà cô nhìn thấy đào lan uyển, và đứa trẻ mà Lâm Minhđã ôm trước đây, nói dối cô cũng chính là nó, làTiếu Cảnh bây giờ.

Hóa ra cô đã hiểu lầm rằng Tiểu Cảnh là con của Lâm Minh và người phụ nữ khác.

Khóe môi Lê Nhược Vũ mấp máy, có chút hoài nghỉ: “Thật sao?”

Lâm Minh đã nói dối cô rất nhiều lần, cô thật sự không dám tin tưởng anh. Có lẽ anh chỉ đang cố ràng buộc cô vào mình, Ở bên cạnh anh tiếp tục vào thế thân cho Lâm Thùy Vân.

Hoặc có thể, anh chỉ không muốn dòng máu của nhà của Lâm lưu lạc bên ngoài.

Lâm Minhdùng sức gật đầu, trong lòng cám thấy có chút mất mác, Lê Nhược Vũ thật sự không còn tin anh nữa Nhưng anh đã lừa dối cô rất nhiều lần, tuy nói là thiện ý, nhưng anh thực sự đã làm cô đau lòng, là do bản thân anh.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 767


Chương 767

“Em muốn gặp nó” Lê Nhược Vũ nhẹ giọng mở miệng, trong lời nói có chút nghẹn ngào.

Lâm Minh lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, may mà Lê Nhược Vũ chọn tin tưởng, may mà cô là một người mẹ có trách nhiệm.

“Em dưỡng bệnh thật tốt. Khi nào khỏe rồi, chúng ta cùng nhau về nhà trở về đào lan uyến.

Bọn nhỏ vẫn đang chờ em”

“Em muốn nhìn thấy chúng ngay bây giờ”“

“Em không thể để bọn trẻ nhìn thấy mình bị quấn xác ướp đúng không? Sẽ khiến lũ trẻ sợ hãi, dưỡng thương cho tốt, rồi anh dẫn em về nhà.”

Lâm Minh nói, sợ Lê Nhược Vũ lo lắng, nói thêm một câu bảo đảm: “Anh sẽ nhờ mọi người chăm sóc Hòa Phong thật tốt, Hạ Ly còn cóTiểu Cảnh, sẽ không để bọn chúng bị tổn hại thêm.

Lê Nhược Vũ gật đầu, trong ánh mắt cuối cùng là có vài phần sắc thái, phục hồi tỉnh thần lại mới cảm thấy toàn thân đau đớn. Trước khi xảy ra †ai nạn xe cộ, Lê Nhược Vũ vẫn đang suy nghĩ xem phải làm gì nếu không còn Hạ Lyở cạnh nữa. Cô hoàn toàn không nghĩ về Lâm Minh. Thật sự đã buông tay rồi sao?

Lâm Minh cũng đang ngồi bên cạnh nắm tay cô, không dám dùng lực, trong lòng bàn tay như có bảo vật vô song. Đúng vậy, Lê Nhược Vũ là bảo bối của anh, không ai có thể thay thế được.

Nhưng vụ tai nạn xe cộ này …. Đôi mày rậm của Lâm Minh nhíu chặt lại, thật sự là một tai nạn Tình cờ như vậy sao?

‘Vụ tai nạn xe hơi của Lê Nhược Vũ kết thúc rất nhanh. Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên đã đầu đầu thú. Qua điều tra cũng xác nhận là ông ta lái xe. Cho biết là do say rượu lái xe không nhìn thấy Lê Nhược Vũ đột nhiên xuất hiện.

Khi Lâm Minh nói với Lê Nhược Vũ, Lê Nhược Vũ chỉ khẽ gật đầu, nhưng theo bản năng, cô biết rằng vấn đề này sẽ không phải như vậy.

Quá đơn giản.

Cô ấy không hỏi, chỉ vì cô biết, nếu Lâm Minh không muốn nói với cô thì dù có hỏi bất kỳ điều gì cũng không có câu trả lời, thà rằng không hỏi.

Lâm Minh không ngờ rằng Lê Nhược Vũ sẽ phản ứng như vậy, trong lòng có chút nghỉ hoặc “Em không thấy kỳ lạ sao?”

Một miếng quýt đưa đến bên miệng cô.

Lê Nhược Vũ thích ăn quýt, Lâm Minh vẫn luôn nhớ, nhưng Lê Nhược Vũ lai hơi nghiêng đầu né đi.

Tay của Lâm Minh lúng túng buông thông giữa không trung. Tình cờ một hộ sĩ đến thay băng cho Lê Nhược Vũ, nhìn thấy bộ dáng của Lâm Minh thì vội vàng cúi đầu, giả vờ như không tìm thấy gì.

“À, Chủ tịch Lâm, tôi đến thay băng cho cô Li”

Hộ sĩ nhỏ giọng chào.

Lâm Minh cũng thu tay từ giữa không trung trở về, gật đầu rồi ném quả quýt vào thùng rác.

Cô y tá đỡ Lê Nhược Vũ dậy, miếng gạc trắng trên đầu cũng được cởi ra từng vòng một, vết thương ở bên cạnh, một phần tóc bị cạo trong quá trình phẫu thuật, miếng gạc vướng vào thịt Mặc dù động tác của cô y tá vô cùng nhẹ nhàng, nhưng khi cởi ra Lê Nhược Vũ không khỏi than nhẹ một tiếng, Lâm Minh đỏ mắt ngay lập tức, đau lòng nắm chặt tay và hét vào mặt cô y tá: “Cô có đổi được không? Không được thì gọi người khác tới!” Tựa hồ giây tiếp theo thì bàn tay nắm chặt sẽ giáng vào khuôn mặt cô cô y tá “Thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Cô y tá nhanh chóng xin lỗi, trong lòng mới hiểu rõ, chẳng trách tiền thưởng của khu VỊP này gấp mấy lần những nơi khác.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 768


Chương 768

“Đừng làm người khác khó xử” Lê Nhược Vũ không đành lòng, kéo Lâm Minh lại, cô y tá này nhìn như trạc tuổi Lý Nguyệt. Vẻ mặt hung dữ của.

Lâm Minh khiến đôi mắt cô lập tức đỏ bừng, cũng ngừng động tác lại Lâm Minh cảm thấy bực bội và không biết giải tóa vào đâu.

Mím môi nhìn Lê Nhược Vũ, ánh mắt có vài phần oan ức, có thể đối với người xa lạ dịu dàng tốt như vậy, tại sao không thể đối xử tốt hơn một chút? Cho dù chỉ nhìn anh nhiều hơn một chút cũng tốt.

Băng gạc đã được cởi ra, vết thương trên đầu Lê Nhược Vũ vẫn còn chảy nhiều máu, nhưng vẫn ngoan cố dùng ánh mắt quật cường nhìn anh.

“Thay quần áo cho cô ấy đi” Lâm Minh thua trận dưới ánh mắt của Lê Nhược Vũ, hít sâu một hơi rồi bước ra khỏi phòng bệnh.

Anh thực sự không có biện pháp gì với cô.

Lâm Minh dựa vào trên ghế châm một điếu thuốc, còn định đợi đến khi thay thuốc xong mới vào lại phòng bệnh, thật sự anh không chịu được cảnh nhìn Lê Nhược Vũ bị thương dù chỉ là một chút, sợ ở trong phòng bệnh thì sế không nhịn được.

Lâm Minh vừa châm một điếu thuốc ở đầu cầu thang và nhìn thấy một bóng người – Hà Duy Hùng?

Tại sao anh ta đến bệnh viện?

Chẳng lẽ là Lê Nhược Vũ nói cho anh biết?

Lâm Minh dập tắt điếu thuốc và đi về phía Hà Duy Hùng Tình địch gặp nhau đỏ mắt vô cùng Sau khi Hà Duy Hùng giúp Lê Nhược Vũ đi ra nước ngoài, đây có lẽ là lần đầu tiên hai người gặp nhau.

“Tại sao anh lại đến bệnh viện?” Lâm Minh đứng trước mặt Hà Duy Hùng với ánh mắt đề phòng, ba năm trước anh ta đã giúp Lê Nhược Vũ ra nước ngoài, có phải lần này Lê Nhược Vũ liên lạc nên muốn quay lại không? Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Lâm Minh.

Hà Duy Hùng hiển nhiên không ngờ lại gặp được Lâm Minh ở đây, Lê Nhược Vũ đã trở lại rồi sao? Trong đầu anh ta lập tức nảy ra ý nghĩ này.

“Nhược Vũ đâu?” Hà Duy Hùng hỏi, vốn dĩ anh †a đi gặp bạn, nhưng đối với người như Lặng Dịch, ngoài Lê Nhược Vũ ra, chỉ có hai vị trưởng lão của nhà họ Lâm mới có thể khiến anh †a xuất hiện ở đây, người ngoài thì không biết nhưng Hà Duy Hùng biết răng Lâm Minh đã lạnh nhạt với gia đình Ling suốt mấy năm qua.

Nếu không phải hách ánh, e rằng Lê Nhược Vũ sẽ không rời đi, cho nên nếu người trong viện không phải Lê Nhược Vũ, không ai có thể làm cho.

Lâm Minh chán nản ở đây đến hai mắt thâm quầng “Làm sao anh biết cô ấy ở đây?” Lâm Minh nhướng mày tiến về phía anh hai bước.

Lê Nhược Vũ vẫn đang nghĩ cách rời khỏi anh, trong lòng cô đang nghĩ anh không đáng tin cậy bảng Hà Duy Hùng sao?

“Anh Lâm, cô Lê thay thuốc xong rồi” Cô y tá nhỏ giọng thầm, Lâm Minh vừa rời khỏi thì Lê Nhược Vũ an ủi cô đừng quá căng thắng, cuối cùng nói lời cảm ơn với cô ấy!

Chẳng phải những người phụ nữ trong các phòng bệnh VỊP thường hay kiêu ngạo sao? Còn cô Lê lại tốt bụng và dịu dàng!

Vốn dĩ Hà Duy Hùng ban đầu chỉ muốn hỏi thử, mắt anh ta sáng lên khi nghe câu trả lời của Lâm Minh, anh ta không đoán sai, Lê Nhược Vũ đã trở lại!

Lâm Lâm Minh nhìn thấy sự thay đổi trong đôi mắt của Hà Duy Hùng và lập tức hiểu rằng anh ta đang có chủ ý gì “Từ nay về sau đừng gọi cô Lý” Lâm Minh nhíu mày liếc nhìn cô y tá nhỏ, khí thế của anh vô cùng mạnh mẽ khiến cô y tá nhỏ không thể không lùi bước.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 769


Chương 769

Cô y tá nhỏ sợ hãi vội cúi đầu xuống, liên tục đồng ý.

Lâm Minh quay đầu nhìn về phía Hà Duy Hùng nhàn nhạt nói: “Gọi bà Lâm Hà Duy Hùng từ lâu đã biết anh ta và Lê Nhược Vũ không thể ở bên nhau, nhưng nghe những lời như vậy vẫn cảm thấy như kim châm trong lồ ng ngực.

Hà Duy Hùng nhẹ nhàng thở dài: “Mấy năm trước, là anh ép Lê Nhược Vũ đến không thở nổi, cho nên cô mới lựa chọn rời khỏi anh, hiện tại, tôi chỉ là tới gặp cô ấy, Lâm Minh, Lê Nhược Vũ không phải là vật sở hữu của anh, anh không cần có địch ý lớn như vậy. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ rời bỏ anh. “

Hà Duy Hùng biết rằng nhà họ Hà chỉ là con kiến trước mặt Lâm Minh, nếu Lâm Minh không hài lòng, không khó để anh có thể khiến nhà họ Hà tộc phá sản.

Nhưng đối với hạnh phúc của Lê Nhược Vũ, anh ta phải nói ra những lời đã kìm nén trong lòng bấy lâu nay.

Hơn nữa, nếu Lâm Minh thực sự còn chấp mê bất ngộ, anh ta không ngại dùng hết sức đấu một trận, cho dù là đối với Lê Nhược Vũ, anh ta cũng sẽ không bao giờ để Lê Nhược Vũ chịu nhiều tổn thương như vậy….

Ánh mắt của Lâm Minh càng ngày càng đáng sợ, giống như một con báo sắp nổi giận, nhìn kỹ “con mồi” trước mặt.

Cô y tá nhỏ chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, sợ hãi bỏ chạy.

Hà Duy Hùng chỉ lạnh lùng nhìn anh, nếu những gì anh ta nói chỉ là cảnh báo, thì Lâm Minh sẽ không tức giận như vậy.

Lâm Minh đột nhiên đánh một quyền qua Hà Duy Hùng, anh ta một chút cũng không né tránh, nếu như cú đấm này hạ xuống, anh càng không thế khiến Lê Nhược Vũ ở bên cạnh mình.

Người đàn ông này quá tự cao, không thể nghe lời người khác, anh ta hiểu Lê Nhược Vũ, cô không muốn bị nuôi nhốt như chim trong lông, ở bên cạnh Lâm Minh sế không hạnh phúc.

Những nắm đấm của Lâm Minh dừng lại trước mắt Hà Duy Hùng, lửa giận đang trào ra trong mắt anh đã biến thành một cái giếng sâu, khiến người ta không hiểu nổi “Cô ấy ở trong phòng bệnh, nhưng Hà Duy Hùng, tốt hơn hết anh đừng nên có chủ ý gì với cô ấy nữa!”

Lâm Minh đã đưa ra một cảnh báo sắc bén Trong phòng, Lê Nhược Vũ nằm li bì trên giường, sau khi sinh Hạ Ly ra thì không rời khỏi cô quá 24 tiếng. Bây giờ đã hai ba ngày rồi, mặc dù Lâm Minh mỗi ngày đều để cô nói chuyện điện thoại mỗi ngày nhưng cô vẫn thấy không đủ, không biết con bé có quen hay không, nghe ra Hòa Phong và Tiểu Cảnh rất chăm sóc cho cô bé.

Lâm Minh mấy ngày nay đều ở bên cạnh chăm sóc cô hết lòng, Lê Nhược Vũ cảm thấy có chút xót xa khi nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh.

Trong vụ tai nạn xe hơi vừa qua, Lâm Minh chăm sóc bản thân vì có hợp tác với James. Còn bây giờ thì sao?

Lê Nhược Vũ không muốn đoán, nhưng cô nhịn không được, không thể hy vọng vào Lâm Minh hết lần này đến lần khác, đó không phải là yêu, là ngu ngốc.

Chính vì vậy cô đã lạnh lùng vô số lần, cô không muốn gì cả, đến khi anh mệt mỏi và hết kiên nhãn thì cô sẽ tìm cách đưa Hạ Ly về nước Mỹ.

Nhưng Hòa Phong thì sao? Lê Nhược Vũ đột nhiên nghĩ đến, liền rối rằm không biết phải làm sao.

Cửa phòng bệnh nhẹ nhàng đẩy ra.

Lê Nhược Vũ cho rằng Lâm Minh đã trở lại nên quay đầu đi, nhưng bên tai lại nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng: “Nhược Vũ”

Giọng của Hà Duy Hùng?
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 770


Chương 770

Lê Nhược Vũ kinh ngạc quay đầu lại, vẻ vui mừng trong mắt khiến Lâm Minh đau lòng.

Làm sao Lê Nhược Vũ có thể biểu hiện như vậy với người đàn ông khác?

“Anh đã nhìn thấy người, bây giờ có thể đi được chưa?” Lâm Minh bước nhanh chặn trước giường Lê Nhược Vũ.

“Lâm Minh!”

“Câm miệng!” Anh vốn tưởng rằng mình có.

thể nhịn để cho Lê Nhược Vũ cùng Hà Duy Hùng gặp mặt, nhưng hiện tại xem ra thật sự đánh giá quá cao sức chịu đựng của mình.

Hà Duy Hùng mỉm cười, Lâm Minh để anh ta gặp mặt Lê Nhược Vũ đã là điều vô cùng khó khăn rồi, anh ta chỉ mong Lê Nhược Vũ được hạnh phúc, chưa kể họ đã có con rồi, anh ta không thế làm phiền Lê Nhược Vũ, nhưng nếu Lâm Minh nói Lâm Minh đối với cô ấy không tốt, vậy thì chuyện sẽ khác.

“Nhược Vũ, chăm sóc bản thân thật tốt, ngày khác gặp lại, còn ..” Hà Duy Hùng nhìn Lâm Minh, đối diện tâm mắt của anh, nói: “Số điện thoại của anh vẫn giống như ba năm trước”

Nếu em không muốn ở bên cạnh Lâm Minh, anh vẫn có thể giúp em đi nước ngoài Đây là ý của Hà Duy Hùng.

“ĐiI” Sự kiên nhãn của Lâm Minh đã đến cực hạn.

Trái tim Lê Nhược Vũ đột nhiên ấm lên, giống như người ở đảo băng đột nhiên gặp phải một ngọn lửa.

Ngọn lửa không lớn nhưng có thể cháy ngoan cường vì cô.

Hà Duy Hùng mở cửa và đi ra khỏi phòng bệnh mà không nhìn lại.

“Được!” Lê Nhược Vũ nói nhỏ, lần đầu tiên trong những ngày này nở một nụ cười chân thành. Trong mắt Lâm Minh đẹp đến chói mắt.

“Lê Nhược Vũ!” Lâm Minh chịu không nổi, đấm vào tường, cô thật tàn nhãn!

Cú va chạm đã đánh thức Lý Cảnh Kinh, cô nhìn anh lạnh lùng nói: “Hãy trả lại Hạ Ly cho tôi, tôi sẽ rời khỏi tầm mắt của anh”

“Em năm mơ!” Lâm Minh càng tức giận, xoay người bước ra khỏi phòng bệnh, đóng sâm cửa lại một tiếng.

Trần Hi Tuấn tìm không thấy Lê Nhược Vũ và Hạ Ly, cũng không gọi được điện thoại, trong lòng lo lắng như kiến bò trên chảo nóng.

Tìm đường đến chỗ ở cũ của nhà họ Lâm: “Xin hỏi anh Lâm có ở đây không?”

“Cậu là bạn của thiếu gia sao?” Quản gia hỏi, Trần Hi Tuấn gật đầu cười, khuôn mặt hoạt bát tỏa nẳng rất đáng yêu.

Quản gia không nghỉ ngờ, liền mời Trần Hi Tuấn vào nhà.

“Bạn của Tiếu Quân?” Hoàng Ánh đang ngồi ở vườn sau uống trà, nghe quản gia nói xong để cho.

Trần Hi Tuấn ngồi xuống, khi mỉm cười khóe mắt có vài vết chân chim, trông già hơn ba năm trước rất nhiều.

Thấy Trần Hi Tuấn ngoan ngoãn gật đầu gọi dì, bà thở dài ra lệnh cho quản gia đi rót trà cho Trần Hi Tuấn: “Tiểu Quân đã lâu không về”

“Bác gái có biết Lâm Minh ở đâu không?”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 771


Chương 771

ˆDì không biết, nhưng lúc này chắc là ở công ty Trần Hi Tuấn vừa ra khỏi tập đoàn Tập đoàn Lâm Thị, Lâm Minh không ở công ty, cậu ta đương nhiên biết.

Trong lòng lo lắng cho Lê Nhược Vũ nên không thể ngồi yên, vội vàng từ biệt Hoàng Ánh và rời khỏi nhà họ Lâm “Anh ~ Em phát hiện Nhược Vũ đúng là ở cùng Lâm Minh, nhưng hình như là bị tai nạn phải nhập viện. Anh có muốn đi cướp Nhược Vũ về không?” Trần Hi Tuấn trả lời cuộc gọi của Trần Hi Lam còn chưa kịp nói đã nghe thấy giọng nói hưng phấn ở đầu bên kia.

Trần Hi Tuấn cười cợt Trần Hi Lam vài câu rồi cúp điện thoại. Cậu ta vô thức siết chặt chiếc điện thoại trong tay, đôi mắt thất thần.

Quả nhiên … Lê Nhược Vũ thật sự ở chỗ của Lâm Minh.

Lâm Minh ra khỏi phòng bệnh liền hối hận, không phải đã tự dặn bản thân mình phải kiềm chế tính tình lại sao, dù Lê Nhược Vũ có nói gì cũng phải chịu sao? Anh đã làm tổn thương Lê Nhược Vũ rất nhiều lần rồi, bây giờ tức giận với cô thì có ích gì đâu?

Gọi vệ sĩ đến bảo vệ phòng bệnh, không cho những người tạp vụ không liên quan hoặc người có ý đồ xấu vào.

Một lúc sau Lâm Minh quay lại, còn bưng một chén cháo tôm khiến đám vệ sĩ ngoài phòng bệnh đều không khỏi cảm thấy xấu hố.

Đây có phải là CEO của nhà mình không?

Đang giận dỗi đi ra ngoài, không ngờ “mẹ hiền vợ tốt” quay trở về?

Quả nhiên dù đã ba năm trôi qua, cũng không thể làm phật lòng vợ của chủ tịch được. Một số vệ sĩ đang suy nghĩ bối rối, nhưng họ không biểu lộ bất kỳ biểu hiện nào trên khuôn mặt, giả vờ nghiêm túc.

“Nhược Vũ! Chị về đã bao lâu rồi, sao không liên lạc với em?” Lê Minh Nguyệt la hét, Lâm Minh còn chưa bước vào phòng bệnh đã nghe thấy giọng nói của cô ấy.

“Nào! Nhỏ giọng đi, đừng ồn ào như vậy! Nhược Vũ còn đang dưỡng thương!” Lâm Minh ra vẻ ghét bỏ Lê Minh Nguyệt, nhưng đôi mắt lại cười lên, Lê Minh Nguyệt giống như một tia nắng nhỏ, luôn ấm áp tràn đầy sức sống.

‘Và tôi không biết tại sao, Lê Nhược Vũ cảm thấy hạnh phúc hơn mỗi khi gặp cô ấy, hẳn là vì bị lây bởi nụ cười của cô ấy.

“Sao hai người lại ở đây?” Lâm Minh bước vào, nhướng mày hỏi, đặt túi lên bàn, trong không khí tỏa ra một mùi thơm.

Sau khi sửa sang xong, anh múc cháo đưa lên môi Lê Nhược Vũ, Lê Nhược Vũ cũng đói, hơn nữa có lẽ là nguyên nhân e‹ cảm thấy tốt hơn rất nhiều và ngoan ngoãn uống hết cháo. Khóe môi Lâm Minh không khỏi nhếch lên.

“Khoe khoang tình cảm!” Lê Minh Nguyệt tức giận nắm chặt tay tỏ vẻ phản đối Lâm Minh và Lê Nhược Vũ.

Lâm Minh thản nhiên cúi đầu thổi cháo cho Lê Nhược Vũ rồi đưa lên môi cô, lúc này mới có thời gian nói chuyện với Lê Minh Nguyệt: “Em cũng có thế mua một bát cháo cho Tương Diệc Nhiên ăn, nhưng cháo này không dễ gì mua được, anh cũng đã đợi đúng nửa tiếng đồng hồ. “

“Oa!” Không chỉ Lê Minh Nguyệt ngạc nhiên, mà ngay cả Hà Duy Hùng cũng “tấm tắc” cũng kinh ngạc, cười nhạo Lâm Minh: “Thôi khỏi khoác loác đi! Chủ tịch Lâm học xếp hàng khi nào vậy?”

Lâm Minh lắc đầu, lười biếng cãi lại, nhìn thấy hạt cháo dinh vào môi Lê Nhược Vũ, tự nhiên cúi người ngậm lấy hạt cháo vào trong miệng.

Xung quanh đột nhiên im lặng, thân thể Hà Duy Hùng đột nhiên cứng đờ, lại cảm thấy trong lòng nghẹn muốn chết, không nói giốn nữa.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 772


Chương 772

Không khí có chút ngượng ngùng, Lê Minh Nguyệt tuy rằng nhìn vô tư nhưng cũng không c, Hà Duy Hùng cũng thế, phá lệ ngượng ngùng, cái miệng nhỏ nhắn lảm nững: “Em không vuil Em cũng muốn đi mua cháo! “

Hà Duy Hùng gật đầu, thuận thế khoác vai Lê Minh Nguyệt lộ ra vẻ cưng chiều: “Đi thôi, đi thôi, đừng nhìn hai vợ chồng người ta thể hiện tình cảm, anh dẫn em đi mua cháo!”

Lê Minh Nguyệt vui vẻ gật đầu.

“Thấy sắc quên nghĩa!” Lê Nhược Vũ né tránh môi của Lâm Minh, há miệng nhăn mũi nháy mắt với Lê Minh Nguyệt, trông rất đáng yêu.

Tuy nhiên Lê Nhược Vũ rất mừng cho Lê Minh Nguyệt, khi cô ấy quyết tâm kết hôn với Hà Duy Hùng, cô đã lo lắng từ lâu, Hà Duy Hùng là một †ay ăn chơi, chơi chưa đủ nên có thể coi là đào hoa. Cô cũng lo lắng rằng Lê Minh Nguyệt sẽ chịu hổ, nhưng không ngờ rằng Hà Duy Hùng dường như rất quan tâm đến Lê Minh Nguyệt.

Hà Duy Hùng là mong muốn của Tư Mã Chiêu, trừ Lê Nhược Vũ thì ai ở đó cũng biết anh ta tại sao lại làm vậy.

Chỉ là vì che dấu sự thất vọng, lạc lõng của bản thân mà thôi.

Nhưng Lê Minh Nguyệt vẫn vui vẻ cùng với Hà Duy Hùng ra khỏi phòng bệnh, để lại không gian cho Lê Nhược Vũ và Lâm Minh ‘Vừa mới ra khỏi phòng bệnh, Lê Minh Nguyệt lên bỏ tay Hà Duy Hùng ra, giật một cái thật mạnh: “Đáng sợ quá! Anh vẫn nên hung dữ hơn một chứt, làm cho da gà, da vịt của em nối lên hết đây rồi này!”

Lê Minh Nguyệt mặt mày chê bai, làm cho Hà Duy Hùng có chút khó chịu, anh ta chỉ là thấy cô tính hay tham ăn, vậy là chỉ muốn đưa cô đi ăn cháo thôi mà, sao cô lại có thể chê bai anh cơ chứ?

Đột nhiên hai người cùng lúc xoay người lại, làm cho hai đầu mũi gần như chạm vào nhau, Lê Minh Nguyệt lúc này đột nhiên ngây ngốc ra.

Hà Duy Hùng cũng theo đó mà khóe miệng cong lên, hàng lông mày cũng cao hơn.

Khuôn mặt phong lưu, anh tuấn hiện ra, nhưng mà Lê Minh Nguyệt lại võ cái “bốp” kéo đầu anh ra.

“Lê Minh Nguyệt!” Hà Duy Hùng điên tiết hét lên “Khụ!” Lê Minh Nguyệt sờ lên mũi rồi ho khan một tiếng, cũng không hiểu rõ rút cuộc Hà Duy Hùng muốn làm gì, chỉ là cô chưa bao giờ ở bên một người đàn ông trong khoảng cách gần như vậy, trong lúc vô thức liền kéo đầu anh ra, đúng là ội lỗi, tội lỗi…

“Không phải anh nói đói rồi sao? Đi thôi, chúng ta đi mua cháo!” Lê Minh Nguyệt trâm mặc hồi lâu rồi đánh trống lãng nói.

Lời này của cô làm cho anh ngậm một bụng tức tối, người muốn ăn cháo từ lúc nào mà biến thành anh rồi chứ! Ồ! Không phải cô muốn đi sao?

Lâm Minh nghiêng nghiêng đầu, cảm giác như là không ý thức được hành vi lúc nấy của bản thân có gì không đúng.

Lại múc thêm một thìa cháo đưa đến tận miệng cho Lê Nhược Vũ: “Em còn muốn ăn không?”

Bờ môi của Lê Nhược Vũ vẫn còn dư vị hơi ấm từ môi của Lâm Minh, còn tim cô vẫn còn đập rộn ràng.

Nhìn bộ dạng mất hồn của Lê Nhược Vũ, Lâm Minh đột nhiên vui vẻ, khoái chí hẳn lên, cũng không quan tâm xem Lê Nhược Vũ có mở miệng nói chuyện với anh hay không, vẫn tiếp tục thổi thổi cháo trong thìa.

Lê Nhược Vũ cứ thấy trong lòng có chút nôn nao, nhưng cũng không biết rõ là cụ thể là chỗ nào, cô không thể không thừa nhận, tất cả những hành động của Lâm Minh đều ảnh hưởng rất lớn đến tâm tình của cô.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 773


Chương 773

Hình như cô đã từ rất lâu rồi không nghiêm túc nhìn nhận Lâm Minh.

“Sao vậy? Đột nhiên phát hiện ra chồng của mình quá đẹp trai, bị mê mẫn luôn rồi đúng không?” Lâm Minh cười tan chảy cô, rồi đưa phần cháo còn thừa cô chưa ăn hết lên miệng, ăn một cách ngon lành.

Trong lòng Lê Nhược Vũ hỗn loạn trăm bề, hình như bệnh sạch sẽ của Lâm Minh khi ở trước mặt cô đều không phải là vấn đề gì to tát.

“Đúng là rất đẹp trai” Lê Nhược Vũ nhìn đôi mắt đang cười của Lâm Minh, nghĩ một lúc rồi cười nói.

Lâm Minh vốn dĩ chỉ là nói đùa thôi, nhưng khi nghe Lê Nhược Vũ trả lời bản thân như vậy lại có chút kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt hiện lên tia khó hiểu.

Dường như phải qua một lúc mới định thần lại, ho nhẹ một tiếng.

“Bây giờ anh không cần đến công ty sao?”

“Em muốn anh đi sao?”

“Không phải..” Lê Nhược Vũ không ý thức bản thân nói gì, lại đột nhiên cảm giác chỗ nào đó không đúng, lập tức giải thích: “Em chỉ nghĩ rằng ở công ty chắc là có nhiều việc phải giải quyết lắm”

Lâm Minh cũng nghiêm túc gật đầu: “Đúng là công việc rất nhiều.” Lâm Minh dừng một lúc rồi lại múc thêm một thìa cháo, ánh mắt đầy tình ý nhìn Lê Nhược Vũ: “Nhưng mà không có gì quan trọng hơn em..”

Lê Nhược Vũ đột nhiên không biết nói gì nữa, cúi gẫm mặt xuống.

Lâm Minh cũng cười đùa và không nói gì thêm, nhưng mà lớp băng lạnh giữa hai người hình như bị bát cháo này hâm nóng lại rồi.

Nhưng ở một góc khác, Hạ Ly ở trong nhà lại khóc lóc oa oa lên, đã nhiều ngày cô bé không, gặp Lê Nhược Vũ rồi, đến cả cha cũng không nhìn thấy, hôm nay người phụ nữ xấu xa giành đồ chơi của cô bé chắc lại chạy đến tìm cha rồi đấy.

Ôn Hòa cảm thấy bản thân không có gì sai, cô chỉ là muốn vì bản thân đấu tranh một lần, ba năm này cô luôn ở cạnh Lâm Minh, bên cạnh Lâm Minh ngoài cô ra cũng chẳng có người phụ nữ nào khác, cô ở trong lòng Lâm Minh đáng lế ra phải có gì đó đặc biệt mới phải chứ?

Nhưng Lê Nhược Vũ vừa xuất hiện liền phá vỡ tất cả mọi thứ, cô nào cam tâm?

Ôn Hòa vừa bước nào Phong Linh Đàm lại chỉ thấy má Trần đang trông mấy đứa trẻ, không ngờ rằng cô bé kia cũng có mặt, buộc tóc hai chùm phúng phính dễ thương làm sao, nhưng mà Ôn Hòa làm sao có thể để mắt đến chứ.

Cô bắt đầu chất vấn má Trần, má Trần cũng chỉ có thể nói mấy ngày nay Lâm Minh đều không về nhà, túc trực ở bệnh viên chăm sóc cho bà chủ.

“Bà chủ?” Điều Ôn Hòa quan tâm không phải là bệnh viện, chỉ cần nghe đến hai chữ ‘bà chủ”

mặt mày liền biến sắc, nghiến răng nghiến lợi nhìn Hạ Ly, ánh mắt chứa đầy căm hật Khác hoàn toàn so với dáng vẻ hiền lành, dịu dàng khi ở trước mặt Lâm Minh.

Trẻ em vô cùng đơn thuần lại, vô cùng nhạy cảm, Hoà Phong, Tiểu Cảnh nhanh chóng chản ngay trước mặt Hạ Ly, khiến Ôn Hòa càng thêm tức giận Những đứa trẻ này là cô chứng kiến lớn lên từng ngày, nhưng lại không bảng một người mẹ tàn nhãn bỏ rơi bọn chúng rồi lại đột nhiên quay trở về?

Nhưng cô cũng không dám làm gì Hạ Ly, lời nói của Lâm Minh vẫn còn vang vọng bên tai cô u còn có lần sau thì…

“Chúng nó bị thương ở đâu, cô cũng phải bị thương y như vậy.”

Ôn Hòa càng nghĩ, trong lòng càng tức giận, bước tới định ôm lấy Hạ Ly, muốn xem xem cô bé có chỗ nào đặc biệt, dựa vào đâu mà vừa xuất hiện lại có thể cướp đi tất cả những thứ thuộc về cô?

Cô tự cho mình đúng, cô rõ ràng rằng, rõ ràng là sắp có được Lâm Minh rồi mà.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 774


Chương 774

Nhưng mà vừa đụng phải Hạ Ly thì cô bé liền vùng vãng khóc thét lên, Tiểu Cảnh cũng hốt hoảng khóc theo.

Chỉ có Hòa Phong vẫn còn nhớ lời cha nói, Lâm Minh đã dặn dò kỹ ở nhà phải chăm sóc tốt cho em trai và em gái, có như vậy thì cha mới có thể đưa mẹ về nhà, cậu kìm nén nước mắt chạy đi gọi điện thoại cho Lâm Minh “Cha ơi, cha ơi!” Hòa Phong gấp gáp kêu lên, bên cạnh vẫn còn vang vọng tiếng khóc của Ảnh Ảnh và Ước Ước, làm cho lòng của Lâm Minh thắt lại “Hòa Phong, con đừng vội, có chuyện gì vậy?

Lâm Minh nhanh chóng hỏi.

Lê Nhược Vũ vừa nghe thấy tiếng căng thẳng của Hòa Phong liền nắm chặt lấy tay của Lâm Minh, nhìn anh chäm chẵm không tôi “Em gái khóc rồi! Tiểu Cảnh cũng khóc rồi!”

Hạ Ly không phải là đứa hay khóc nhè, mặc dù Lâm Minh vừa mới gặp lại cô con gái nhỏ, nhưng lại hiểu rất rõ tính cách của cô bé, dù sao thì Lê Nhược Vũ vắng nhà nhiều ngày như vậy, cô bé cũng chỉ thỉnh thoảng gọi điện thoại đến tìm mẹ, nói là con nhớ mẹ thôi, nhưng cũng chưa hề khóc lóc.

“Hạ Ly có phải va trúng ở đâu rồi không?” Lê Nhược Vũ lo lắng hỏi.

“Mẹ ơi! Hạ Ly không có va vào đâu hết, là di Ôn Hòa đến rồi!” Hòa Phong nghe thấy tiếng của Lê Nhược Vũ, kích động trả lời lại làm cho Lâm Minh không còn lời nào để nói.

Biểu hiện của Lê Nhược Vũ cũng có gì đó không đúng. Ôn Hòa? Chính là người đã làm Hạ Ly bị thương đó sao, cô cắn chặt môi, nhìn chăm chảm Lâm Minh.

Đây là cái mà anh nói rằng sẽ tìm người chăm sóc tốt cho bọn trẻ sao? Vậy sao Hạ Ly lại khóc lóc đến như vậy?

Lâm Minh còn chưa kịp giải thích, còn tưởng rằng Hạ Ly bị thương rồi, trâm giọng mà nói: “Nói má Trần đưa Hạ Ly đến bệnh viện, còn con và Tiểu Cảnh đuổi dì đó ra ngoài đi!”

Không biết sao mà Hòa Phong bấm trúng vào nút loa ngoài, vậy là âm thanh cũng theo đó mà phát ra, Ôn Hòa đứng ngay bên cạnh không biết phải làm sao, đột nhiên nghe thấy giọng nói này, khóe mắt bắt đầu đỏ lên Không ngờ Lâm Minh lại bảo hai đứa trẻ đuối cô ra ngoài? Cô hét lên nghẹn nào: “Anh Lâm…”

Trong lòng lại tủi thân đến tột cùng, không ngờ Lâm Minh lại tuyệt tình đến thế.

“Cút khỏi Phong Linh Đàm!” Giọng nói lạnh lẽo, dứt khoát vang lên, nghe thấy tiếng của Ôn Hòa thì anh liền biết rằng cô ta cũng nghe thấy rồi.

“Anh Lâm!” Ôn Hòa không nhịn nổi nữa cao giọng hét lên.

“Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai, món nợ ngày hôm nay, hôm sau tôi sẽ tính rõ ràng với cô.”

Lâm Minh trầm giọng nói.

Ôn Hòa hiểu rõ, Lâm Minh đúng là thực sự tức giận rồi, nhưng mà má Trần vẫn còn ở đây. Ôn Hòa hít một hơi thật sâu, cố hết sức không để dòng nước mắt rơi xuống.

Hôm nay đã đủ mất mặt rồi, không thể để cho người làm của Lâm Minh lại cười nhạo bản thân nữa .

Ôn Hòa cầm túi chạy ra khỏi Phong Linh Đàm.

Lại chờ nữa thì chẳng phải là chờ Hòa Phong và Tiểu Cảnh đích thân đuổi mình ra ngoài sao?

“Cha ơi! Cô Ôn Hòa đi rồi!” Hòa Phong vui vẻ nói, giống như mình rất ngoan ngoãn nghe lời đuổi cô ấy ra ngoài vậy.

“Ừ” Lâm Minh đáp, tiếng khóc của Hạ Ly cũng dần ngừng lại, nhưng vẫn tác động rất lớn đến trái tim Lê Nhược Vũ, “Hòa Phong, con đi mời má Trương đưa Hạ Ly đến bệnh viện”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 775


Chương 775

Hạ Ly bị thương, phải kiểm tra cẩn thận một chút, đồng thời cũng khiến Lê Nhược Vũ yên †âm… Lâm Minh nhìn Lê Nhược Vũ. Vất vả lắm anh mới khiến cô thả lỏng được một chút, thế mà lại bị Ôn Hòa làm cho bao công sức đều đổ sông đổ biển.

“Cha… Hòa Phong thử thăm dò lên tiếng: “Hòa Phong và em trai có thể đến không?”

Cậu bé nhớ cha, huống chỉ mẹ cũng ở đó.

Lâm Minh im lặng nhìn về phía Lê Nhược Vũ, đưa điện thoại áp lên tai cô.

Tuy Hòa Phong còn nhỏ tuổi, thế nhưng cậu bé rất thông minh. Thấy Lâm Minh không nói lời nào, cho rằng anh không muốn, cậu bé hơi thất vọng, giọng nói cũng không khỏi thấp hơn: “Hòa Phong biết rồi, con sẽ chăm sóc em trai thật tốt!”

“Tiểu Cảnh cũng muốn gặp cha mẹ” Lâm Cảnh ngừng khóc, cái miệng nhỏ nhắn bẹt xuống, lớn tiếng nói với đầu bên kia điện thoại.

Trong lòng Lê Nhược Vũ dịu lại, khóe mắt hơi ướt, gật đầu: “Đến đây đi, cha mẹ cũng nhớ các con”

“Yeah!” Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng hoan hô của bọn trẻ, Lâm Minh thỏa mãn nở nụ cười, hôn lên mi tâm cô. Anh chỉ biết cô không thể nhẫn tâm với bọn trẻ. Nếu như gặp Hòa Phong, chưa biết chừng cô sẽ không nỡ… mà ở lại bên cạnh mình “Mẹt” Hạ Ly vừa đến phòng bệnh liền dang đôi †ay mũm mĩm lao về phía Lê Nhược Vũ, lại bị Lâm Minh tay lanh mắt lạ ngăn lại.

Hạ Ly ngước khuôn mặt mũm mĩm tủi thân nhìn cha, đôi mắt to trong veo chớp chớp.

Không biết tại sao Lâm Minh lại không cho cô bé ôm mẹ.

Hòa Phong và Tiểu Cảnh đi theo phía sau, nhìn thấy trên đầu Lê Nhược Vũ quấn vải màu trắng cũng nhanh chóng chạy đến bên cạnh cô, đặt ngón tay trỏ lên môi ra hiệu cho Hạ Ly im lặng.

“Mẹ bị thương, em phải ngoan, nếu không vết thương của mẹ sẽ đau đấy.

Đôi mắt Lê Nhược Vũ sáng lên, ánh mắt nóng rực, nhìn Hòa Phong, xúc động đến rơi nước mắt.

Sự phấn khích khi mất đi mà có lại không ngôn từ nào có thể diễn đạt hết được. Lê Nhược Vũ mím chặt môi, sợ chỉ cần mở miệng nói thì mình sẽ khóc lên.

Lê Nhược Vũ chống tay ngồi dậy, ngón tay thon dài mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt Hòa Phong, cẩn thận cảm nhận nhiệt độ từ là da cậu bé. Cô cẩn thận giống như mình đang nắm mơ, sợ mình chỉ mạnh tay một chút thì giấc mơ này sẽ tan biến..

Khuôn mặt Hòa Phong thực sự giống cô như đúc. Đây chính là đứa bé mà cô đã hoài thai mười tháng sinh ra!

Cuối cùng Lê Nhược Vũ cũng không thể kìm nén được nữa, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống. Cô cảm nhận được, đây chính là con của cô, là Hòa Phong của cô.

“Cha bắt nạt mẹ sao? Tại sao mẹ lại khóc?”

Tiểu Cảnh đứng một bên cảm thấy kỳ lạ, hỏi Lâm Minh.

Lâm Minh vừa lấy khăn giấy lau nước mắt cho Lê Nhược Vũ, vừa trả lời Lâm Cảnh: “Mẹ gặp các con nên vui mừng đấy”

Lâm Cảnh cái hiếu cái không gật đầu, một lúc sau mới nói: “Tiểu Cảnh gặp được mẹ cũng rất vui”

Má Trương cũng có con, thấy dánh vẻ này của Lê Nhược Vũ, bà ta cũng rất xúc động, đứng một bên lau nước mắt, không đành lòng quấy rầy không khí hạnh phúc của gia đình nhỏ, nên rời khỏi phòng bệnh.

“Hạ Ly? Lâm Minh gọi bé con mũm mĩm đến bên cạnh, quan sát cẩn thận từ trên xuống dưới, không thấy có vấn đề gì, liền hỏi cô bé: “Con còn đau không?”

Hạ Ly khó hiểu lắc đầu: “Hạ Ly không đau, mẹ đau!”

“Không phải là lúc nấy con khóc trong điện thoại sao? Có phải là bị thương rồi không? Cha đưa con đi gặp bác sĩ”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 776


Chương 776

“Hạ Ly không bị thương, là do bị cô kia dọa, Hạ Ly sợ nên mới khóc. Hạ Ly không phải bé hư, nhưng mà lúc cô kia nhìn Hạ Ly đáng sợ lắm!” Hạ Ly bĩu môi, suy nghĩ một chút, sợ không giống lắm, thế nên cô bé nhe răng trợn mắt thành cái mặt quỷ nhìn Lâm Minh: “Giống thế này này!”

‘Vẻ mặt sinh động của cô bé khiến Lê Nhược Vũ nín khóc mỉm cười.

“Mẹ cười rồi!” Mấy đứa trẻ đồng thanh nói.

Trong lòng Lê Nhược Vũ cảm thấy ấm áp, nhưng lại bắt đầu thấy hơi áy náy.

Khi đó cô cho rằng Hòa Phong không còn nữa, lúc đó mới quyết tâm phải bảo vệ Hạ Ly, đến nước Mỹ ba năm liền. Nhưng không ngờ Hòa Phong vẫn còn sống.

“Bọn trẻ đều rất nhớ em.’ Lâm Minh dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Lê Nhược Vũ, nhẹ nhàng kéo tay cô, tình cảm nồng nàn trong mắt trào ra, tiếp tục nói: “Anh cũng vậy… Lâm Minh nói.

Lê Nhược Vũ nghiêng mặt đi, tránh né ánh mắt Lâm Minh. Cô biết mình không thể.

Cô không thể lún sâu vào mối quan hệ với anh hết lần này đến lần khác nữa. Huống chỉ… cô đã đồng ý với Trần Hi Tuấn Thế nhưng bọn trẻ phải làm sao đây? Nếu không có Hòa Phong, cô nhát định sẽ nghĩ cách đưa Hạ Ly đi cùng. Thế nhưng hôm nay biết có Hòa Phong ở đây, chẳng lẽ cô có thể nhẫn tâm để Hòa Phong lại bên cạnh Lâm Minh, khiến nó trở thành một đứa trẻ không có mẹ hay sao?

Ly hôn với Lâm Minh sao? Nhất định anh sẽ không đồng ý. Lê Nhược Vũ rầu rĩ xoa xoa đầu Chỉ là tạm thời không thể quay về Mỹ mà thôi, chờ sau khi ra viện rồi tính.

Hạ Ly biết Lê Nhược Vũ bị thương, không dám nhào lên người cô nữa. Thế nhưng nhìn tay Lê Nhược Vũ, cô bé liền ghé cái miệng nhỏ nhắn vào thổi thổi.

“Mẹ, mẹ có đau không? Hạ Ly ghét nhất là bị truyền dịch. Con thổi thổi cho mẹ một chút sẽ không bị đau nữa!” Khuôn mặt ngây thơ dễ thương khiến người ta mềm lòng.

Lâm Minh xoa xoa đầu Hạ Ly. Anh thực sự hy vọng thời gian sẽ dừng lại ở đây. Đây là con của anh và Lê Nhược Vũ, là đứa bé chỉ thuộc về hai người họ.

“Khi nào thì mẹ có thể về nhà? Cha nói chờ mẹ về thì cả nhà chúng ta có thể được ăn cơm mẹ nấu đó!”

Tiểu Cảnh cười híp mắt nhìn Lê Nhược Vũ, không nhịn được nói chen vào.

Ôn Hòa rời khỏi Phong Linh Đàm thì cảm thấy vô cùng uất ức, càng đi càng thấy tủi thân, liền ngồi xuống ven đường khóc một trận thật to!

Ở trong lòng cô ta, Lâm Minh vẫn là người mà cô ta muốn gả cho. Khi ở nước ngoài, không phải là cô ta chưa từng nghe chuyện Lê Nhược Vũ đã bỏ thuốc anh mới có thể gả vào nhà họ Lâm.

Nhưng sao Lâm Minh lại có thể vì một người phụ nữ vô tâm vô tình vứt bỏ con mình rồi biến mất mà đối xử với cô ta như thế?

Chẳng lẽ mình thực sự phải buông tay hay sao?

Không được!

Hoàng Ánh vẫn luôn rất thích cô ta, có lẽ có thể tìm cách bắt đầu từ hai phụ huynh nhà họ Lâm chăng? Ôn Hòa mím môi suy nghĩ, lớp trang điểm nhẹ trên mặt sau khi khóc đã bị lem hết cả.

Hiện tại cô ta đã cùng đường rồi, chỉ có thể làm như vậy mà thôi! Cô ta hạ quyết tâm, đứng dậy, lấy gương từ trong túi xách ra, sửa sang lại khuôn mặt, trong lòng âm thầm tự cổ vũ mình rồi đi về phía nhà họ Lâm.

“Lê Nhược Vũ đã về rồi sao?” Hoàng Ánh vừa nghe đã kích động đứng phảt dậy, cảm xúc trong lòng phức tạp. Ba của Lâm Minh ngồi một bên, ánh mắt sâu thẳm liếc nhìn Hoàng Ánh Ông biết trong lòng bà có oán hận. Lâm Minh vẫn luôn rất hiếu thuận. Nếu không phải là vì Lê Nhược Vũ, sao Lâm Minh có thể gần như ba năm không về nhà, chỉ có ngày lễ tết mới sai người đưa đến chút đồ? Thế nhưng nhà họ Lâm không thiếu tiền, thứ bọn họ mong muốn cũng chỉ là con trai của mình mà thôi Nhưng Lê Nhược Vũ không tội sao? Vô duyên vô cớ chịu bao oan ức, cuối cùng không còn hy vọng gì liền ra nước ngoài “Lê Nhược Vũ đang ở đâu?” Hoàng Ánh nhìn Ôn Hòa, hỏi, cũng chẳng kịp nói mấy câu khách sáo, trong mắt tràn đầy cảm xúc không rõ đan xen.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 777


Chương 777

Ôn Hòa lại càng hoảng sợ, không hiểu tại sao Hoàng Ánh lại có phản ứng lớn như thế: “Dì à, con nghe nói anh Lâm vì cô ta mà mấy ngày nay không đến công ty rồi, vẫn đang ở trong bệnh viện, ngay cả Hòa Phong và Tiểu Cảnh cũng bị bỏ lại ở nhà. Hôm nay con đến Phong Linh Đàm nghe người ta nói mới biết. Một người mẹ như cô ta cũng thật kỳ lạ, sao có thể…

Ôn Hòa đương nhiên sẽ không nói là cô ta bị Lâm Minh đuối ra ngoài, bày ra vẻ muốn nói lại thôi, để Hoàng Ánh tự mình suy đoán.

Bà còn cho rắng, nhiều năm như vậy, Lâm Minh đã quên được Lê Nhược Vũ nên mới chấp nhận để Ôn Hòa ở lại bên cạnh mình. Ai biết được chuyện lại không đơn giản như vậy.

Lê Nhược Vũ đúng là yêu tỉnh hại người!

Hoàng Ánh cắn răng nghĩ thầm.

Lê Nhược Vũ ở bệnh viện khôi phục rất tốt.

Hơn nữa mấy đứa trẻ cũng ở bệnh viện, tất cả đều muốn ở bên cạnh mẹ, Lê Nhược Vũ cũng nhẹ nhõm rất nhiều.

Không biết từ bao giờ, cô lại bắt đầu cảm thấy mất tự nhiên và căng thẳng thần kinh trước mặt Lâm Minh, không dám tín nhiệm mà chỉ còn biết cẩn thận từng li từng tí. Cô đã chán ngấy việc bị Lâm Minh lừa dối, chán ngấy những ngày tất cả mọi người trên thế giới đều đã biết chuyện nhưng mình lại vẫn giấu giếm giống như một chú hề xấu xí.

Không thể không nói, Lâm Minh là một người cha tốt, Hạ Ly rất thích anh. Lúc này mới qua mấy ngày mà cô bé đã quấn lấy anh làm nũng rồi.

Nhưng vừa nhắc tới bố Trần Hi Tuấn, Hạ Ly lại lộ ra vẻ mặt rầu rĩ: “Tại sao mẹ không thể ở cùng với bố Trần Hi Tuấn và cha?”

Lâm Minh vừa nghe đến đây thì khuôn mặt tối sầm lại. Thế nhưng lời nói của trẻ con chỉ là những lời ngây thơ, anh không thể tức giận với con trẻ, chỉ có thể sửa lời Hạ Ly: “Sau này phải gọi là chú Trần Hi Tuấn”

“Tại sao lại thế ạ?” Hạ Ly không hiểu. Cô bé dựa vào người Lâm Minh, cái tay nhỏ bé vuốt cằm anh. Cô bé thích râu trên cằm của cha: “Nhưng mà bố vẫn luôn ở bên cạnh Hạ Ly mà. Các bạn khác đều nói rằng người đối xử tốt nhất với mình chính là cha, bố Hi Tuấn cũng là cha con”

Hạ Ly không biết phải giải thích như thế nào, nói câu trước cũng không khớp với câu sau.

Lâm Minh rầu rĩ không vui. Đúng vậy, mấy năm nay, người ở bên cạnh Hạ Ly đúng là Trần Hi Tuấn chứ không phải anh.

Lê Nhược Vũ thấy vẻ mặt Lâm Minh không hài lòng, bổng nhiên thấy hơi căng thẳng, vội vã kéo Hạ Ly qua, bảo vệ cô bé bên cạnh mình.

Lâm Minh liếc mắt đã nhìn ra ý của Lê Nhược Vũ, không khí quanh người trong nháy mắt lạnh xuống “Má Trương, má đưa Hạ Ly ra ngoài chơi một lát. Lát nữa gọi hai vệ sĩ đưa con bé đến nhà trẻ đón anh trai nó tan học” Lâm Minh bình tĩnh sắp.

xếp, Hạ Ly vừa mới về, vẫn chưa đi nhà trẻ, Lâm Minh làm như thế có lẽ chỉ vì muốn giúp cô bé cởi mở hơn.

Hạ Ly vừa nghe thấy đi đón anh trai liền vô cùng vui vẻ đi theo má Trương.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người Lê Nhược Vũ và Lâm Minh. Trong mắt Lâm Minh trào lên vô số cảm xúc: “Lê Nhược Vũ, Hạ Ly là con gái của anh, vậy mà em lại lo lắng anh… sẽ làm hại con bé sao?”

Anh cho rằng trong những ngày qua, Lê Nhược Vũ đã nhìn thấy tất cả những gì anh đối xử với con, những việc anh làm cho cô. Anh thực tâm muốn Lê Nhược Vũ ở lại, để Hạ Ly có một gia đình hoàn chỉnh.

Thế nhưng Lê Nhược Vũ… cô lại nghỉ ngờ anh sẽ làm tổn thương Hạ Ly vì tức giận?
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 778


Chương 778

“Tôi.. Lê Nhược Vũ biết mình đã hiểu lâm, nói chuyện cũng mất đi sức lực, đang muốn lên tiếng giải thích.

“Lê Nhược Vũ!” Lâm Minh không thể nhịn được nữa. Cô có thể hiểu lầm anh, có thể để Hạ Ly gọi người đàn ông khác là cha, lại nói cho Hạ Ly biết cô bé còn một người cha ruột thịt khác, có thể giận anh, nhưng cô lại có thế nghị ngờ anh sẽ làm tổn thương Hạ Ly?

Lê Nhược Vũ thấy Lâm Minh thực sự nổi giận, cô cũng không nhịn được muốn phản bác, cười khẩy nói với anh: “Khi đó là anh kêu tôi đi phá thai, bây giờ lại… ưml”

Lâm Minh đột nhiên sáp lại gần, m*t lấy đôi môi một cách hung ác, giống như đang trừng phạt Lê Nhược Vũ vậy.

Lê Nhược Vũ bị đau, kêu lên một tiếng, nhưng trái lại càng làm Lâm Minh thêm hưng phấn. Đầu lưỡi anh thăm dò đi vào, quay cưồng trong miệng cô, vừa vội vàng vừa mãnh liệt. Trong miệng tràn đầy mùi vị nam tính đặc biệt của Lâm Minh, khiến Lê Nhược Vũ không có không gian lui lại, chỉ cảm thấy hơi thở như bị cướp đoạt hết đi Cuối cùng Lâm Minh cũng thỏa mãn rời khỏi đôi môi cô. Nhìn ánh mắt hoang mang cùng đôi môi đỏ mọng của cô, anh nói bằng giọng sâu xa: “Lê Nhược Vũ, em tốt nhất đừng khiêu chiến giới hạn cuối cùng của anh!”

(*Trở về sau một thời gian dài xa quê, càng về gần đến quê hương thì càng hồi hộp.) Hoàng Ánh đứng một mình ở góc cầu thang trong bệnh viện, nhìn vệ sĩ đứng ngoài cửa phòng bệnh liền biết Ôn Hòa nói không sai. Quả nhiên Lê Nhược Vũ đã trở về.

Bà vốn muốn hùng hổ xông vào ra oai phủ đầu với Lê Nhược Vũ, nhưng lại nhớ ra Lâm Minh vẫn đang ở bên trong Đây có lẽ là cảm giác hồi hộp khi sắp gặp lại, bà lại trở nên sợ hãi đứa con ruột của mình.

Lê Nhược Vũ… Thực ra Lê Nhược Vũ cũng là người vô tội, nhưng sao cô lại vẫn chưa rút ra được bài học chứ? Mỗi lần vừa nghe đến tên cô là bà lại tức giận không chịu nối, cảm thấy Lâm Minh đã bị cô cướp đi Nhưng dù bà có đặt mình vào vị trí của người phụ nữ đó đi chăng nữa, thì sau khi trải qua chuyện này, e rằng sẽ không còn hy vọng gì nữa.

Đúng vậy, con người luôn luôn ích kỷ. Nếu như khi đó không phải bà khăng khăng muốn cứu sống Lâm Niệm Sơ, nhà họ Lâm cũng sẽ không bị chia rẽ thành ra thế này. Là do chính tay bà đã đẩy con trai của mình ra Hoàng Ánh đứng ở đó, nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Sau khi biết Lâm Niệm Sơ là con riêng của ba Lâm, cuối cùng bà cũng học được sự đồng cảm. Trong thời gian ngăn, bà đột nhiên hiểu ra rất nhiều điều. Bà mím môi, vẫn quyết định đi tới, thế nhưng lại bị vệ sĩ ngăn ở ngoài phòng bệnh: “Bà không thể vào được”

“Tại sao? Tôi là mẹ của Lâm Minh!” Hoàng Ánh bị ngăn lại thì cảm thấy hơi ngạc nhiên, liền bày ra tư thái khi đối mặt với người làm ở nhà họ Lâm, cho rằng đám vệ sĩ này không biết mình Tuy nhiên mấy vệ sĩ quả thực là không biết bà, chỉ liếc mắt nhìn nhau, nghỉ ngờ không biết lời của Hoàng Ánh có đáng tin hay không. Nếu chẳng may có người muốn đục nước béo cò, giả làm người nhà họ Lâm để đi vào thì sao? Chuyện này cũng không phải là không có khả năng.

Vệ sĩ suy nghĩ một chút rồi nói: “Tổng giám đốc Lâm đã có lệnh, ngoài những người mà anh ấy đặc biệt chỉ định, tất cả những người khác đều không được vào thăm cô Lê’“

“Tôi cũng không thể sao?” Hoàng Ánh trừng mắt nhìn mấy vệ sĩ. Sự giáo dưỡng tốt đẹp không cho phép bà tức giận ở đây, thế nhưng bà lại bị vệ sĩ của con trai ngăn lại, chuyện này mà truyền ra ngoài còn không khiến cho người khác cười đến rụng răng à?

Xin lỗi, đây là quy định của Tống giám đốc Lâm” Mấy vệ sĩ suy nghĩ một chút, ân rất kiên trì với điểm mấu chốt. Không ai có thể chống lại được cơn tức giận của Lâm Minh.

“Bà Lâm, sao bà lại ở đây?” Một người phụ nữ dáng vẻ cao quý đang đi về phía Hoàng Ánh. Nhìn thoáng qua thì có vẻ lớn hơn Hoàng Ánh mấy tuổi, nhưng thái độ với Hoàng Ánh lại vô cùng kính trọng.

“Khu!” Hoàng Ánh ho nhẹ một tiếng, trong lòng lại thầm than. Người này nổi tiếng là kẻ nhiều chuyện, nếu để cho bà ta biết chuyện hôm nay, sau này người trong giới sẽ cười vào mặt bà đến mức nào nữa.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 779


Chương 779

Mẹ bị con trai chặn lại ngoài cửa sao? Huống chỉ bà còn là Hoàng Ánh?

Hoàng Ánh kéo khăn choàng tua rua của mình, ngẩng đầu lên, dáng vẻ cao ngạo. Ở trước mặt người ngoài, đương nhiên bà không thế mất mặt được.

“Sao bà Tân lại đột nhiên đến đây vậy?”

Hoàng Ánh hỏi ngược lại. Người phụ nữ trước mặt là mẹ của Tần San San. Chẳng trách bà ta lại nhiều chuyện giống con gái mình như vậy.

Người phụ nữ cao quý kia tùy tiện liếc mắt nhìn Hoàng Ánh. Hoàng Ánh không muốn trả lời, bà ta cũng biết mình không thể đắc tội nhà họ Lâm, liền nói lảng sang chuyện khác.

Hoàng Ánh qua loa đáp lại mấy câu, nhìn ba †a đi xa rồi xoay người nhìn mấy vệ sĩ kia.

Sau đó, các vệ sĩ mới xác định Hoàng Ánh thực sự là mẹ của Lâm Minh. Thành phố Hà Nội có mấy người được xưng là bà Lâm đây?

Bọn họ vừa định đi vào hỏi Lâm Minh xem có cho người vào được không, nhưng đúng lúc này, cửa phòng bệnh từ từ mở ra.

Lâm Minh đẩy xe lăn, Lê Nhược Vũ ngồi trên xe lăn với dáng vẻ mất tự nhiên. Trán và cánh tay cô bị thương, vẫn có thể đi lại được, thế nhưng Lâm Minh lại lấy mấy lý do kỳ quái để thuyết phục cô ngồi xe lăn đi ra ngoài.

Ở trong bệnh viện lâu như vậy, nếu không được đi ra ngoài một chút, Lê Nhược Vũ sợ mình sẽ mốc meo mất.

“Mẹ? Sao mẹ lại đến đây?” Lâm Minh nhìn thấy Hoàng Ánh thì hơi ngạc nhiên.

Lê Nhược Vũ lại không nói gì, chỉ im lặng nhìn Hoàng Ánh trước mặt, môi mím chặt.

“Mẹ… mẹ nghe nói Nhược Vũ đã về, nên muốn đến thăm con bé” Hoàng Ánh căng thẳng, nhìn thấy Lê Nhược Vũ và Lâm Minh, trong lòng bà cũng hơi áy náy.

Bà nhớ rõ ba năm trước, Lâm Minh đã từng thét lên với bà, bà đã để một đứa con riêng khiến cho gia đình con trai mình ly tán. Hôm nay bà mới nghe tin Lê Nhược Vũ trở về đã tức giận đến mức suýt mất đi lý trí… Bà dựa vào đâu Lâm Minh lúc này đang chắn trước người Lê Nhược Vũ, ánh mắt đề phòng nhìn Hoàng Ánh, khiến Hoàng Ánh lo âu “Nhược Vũ, chuyện năm đó.

“Mẹ, mẹ có chuyện gì thì để ngày khác nói.

Bây giờ Nhược Vũ còn đang điều trị, cần được yên Tĩnh” Sự từ chối của Lâm Minh quá rõ ràng.

‘Vẻ mặt Hoàng Ánh không còn kiềm chế nổi nữa: “Dù sao thì mẹ cũng là mẹ của con!”

Cho dù khi đó là bà sai, thế nhưng ba năm nay Lâm Minh lạnh nhạt với nhà họ Lâm cũng đủ rồi! Huống hồ mỗi ngày bà phải đối mặt với đứa con riêng Lâm Niệm Sơ, nhìn nó lớn lên từng ngày, càng nhớ tới Lâm Minh, trái tim lại càng đau như dao cắt…

Lâm Minh nhíu mày, thấy những người đứng bên ngoài phòng bệnh xem trò ngày càng nhiều, lại còn chỉ trỏ Lê Nhược Vũ.

“Đây không phải là Chủ tịch tập đoàn Lâm Thị trên TV sao?”

“Đúng thế đúng thế. Cô nhìn mấy người ở trong phòng bệnh này đị, rõ ràng là không phú cũng quý, lại còn mang họ Lâm, nhất định đúng là bọn họt”

“Người kia hình như là mẹ Chủ tịch Lâm thì phải, chẳng lẽ…”

Lâm Minh không quá để tâm, nhưng Lê Nhược Vũ không thể xuất hiện quá lộ liễu bên ngoài được, nếu không, không biết sẽ có thêm bao nhiêu tin đồn về cô nữa.

Anh ngồi xốm xuống dịu dàng nói với Lê Nhược Vũ: “Anh đưa em vào trước. Em cứ về phòng bệnh chờ anh, anh sẽ quay lại ngay thôi”

Lê Nhược Vũ cười yếu ớt, nhìn Hoàng Ánh một cái thật sau, sau đó mặc cho Lâm Minh đẩy xe lăn vào.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 780


Chương 780

Lâm Minh đưa Hoàng Ánh đến vườn hoa dưới lầu bệnh ánh mặt trời rực rỡ, nhưng không có nhiều người. Từng đợt gió xuân thổi qua khiến người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái, thế nhưng trong lòng Hoàng Ánh lại chỉ thấy lạnh lẽo.

Lâm Minh không hề khách sáo mà hỏi bà.

“Sao mẹ lại biết Nhược Vũ đã về, còn biết cô ấy đang ở bệnh viện?” Lâm Minh vần giấu giếm chuyện Lê Nhược Vũ trở về, không nói cho nhà họ Lâm biết. Anh sợ Hoàng Ánh và những người khác sẽ cố ý quấy rầy cuộc sống của họ, nên thậm chí còn kêu trợ lý Lưu nói với những người trong công ty rắng anh đi công tác, tất cả những tài liệu cần xem sẽ có người đưa đến phòng bệnh.

Tại sao Hoàng Ánh lại biết được?

Hiện tại Lâm Minh chỉ nghĩ đến việc có được trái tim của Lê Nhược Vũ một lần nữa. Anh không cần gì cả, chỉ cần có ba đứa trẻ, có cô, chỉ cần sống một cuộc sống bình dị là anh đã thỏa mãn rồi “Mẹ không có ý gì khác, mẹ chỉ muốn đến thăm Nhược Vũ mà thôi. Chuyện khi đó là mẹ có lỗi với các con”

“Con hỏi là ai nói cho mẹ biết? Sao mẹ lại biết Nhược Vũ đang ở bệnh viện?” Lâm Minh híp mắt.

Anh không muốn xung đột với mẹ mình, thế nhưng nếu lúc này có người muốn làm tổn thương Lê Nhược Vũ, anh nhất định sẽ khiến bọn họ trả giá thật đắt!

Hoàng Ánh bị sự tàn bạo trên người Lâm Minh dọa sợ, cố gắng kìm nén suy nghĩ muốn rời khỏi bệnh viện, nói: “Là Ôn Hòa, mẹ hỏi thăm mới biết Lại là cô ta?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Được rồi, mẹ, con biết rồi, phong cảnh rất tốt, mẹ không cần tới quấy rầy cô ấy, khi nào có thời gian con sẽ đưa cô ấy trở về ba mẹ” Lâm Minh ra lệnh đuổi khách, anh từ trước đến nay luôn luôn hiếu thuận, ngay cả bây giờ cũng vậy.

Nhưng gia đình họ Lâm mắc nợ Lê Nhược Vũ.

Hoàng Ánh nhìn bộ dáng Lâm Minh đang đề phòng mình, bà không khỏi cảm thấy có chút mất mát, nhưng cũng gật đầu rời khỏi bệnh viện.

Ôn Hòa … Lâm Minh cau mày, anh cho rằng mình đã tận tình tận nghĩa với cô ta rồi, cái gì cũng đều nói rõ ràng với anh hết rồi, không ngờ cô ta lại không biết điều như vậy?

Lê Nhược Vũ ở phòng bệnh bên kia tự mình đứng dậy, chân cô không bị thương, vết thương ở những nơi khác gần như đã lành, nhưng mà Lâm Minh lo lắng nên vẫn để cô trong bệnh viện để quan sát thêm.

“Tôi xuống lâu đưa điện thoại di động cho Lâm Minh” Băng gạc trên đầu Lê Nhược Vũ đã được tháo ra, nhưng mà đã hơn một trăm ngày nay không được giãn xương giãn cốt rồi, chỉ còn một tay vẫn còn đang bó thạch cao.

Vệ sĩ ở cửa nhìn thấy thứ trên tay Lê Nhược Vũ, liền gật đầu, không có nghi ngờ cô.

“Chủ tịch Lâm đã phân phó cho chúng tôi bảo vệ cô Lê, vậy nên chúng tôi sẽ đi cùng cô Lê”

Lê Nhược Vũ biết bọn họ không thế không nghe theo lời phân phó của Lâm Minh, hơn nữa việc quan trọng nhất bây giờ là tranh thủ thời gian.

Vài người đi theo Lê Nhược Vũ cùng cô đi xuống lầu, Lê Nhược Vũ mím môi, đầu óc nhanh chóng chuyển động. Mượn danh nghĩa đi vệ sinh rồi không dấu vết biến mất, vài tên vệ sĩ đứng đợi, đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn liền hoảng sợ.

Nhanh chóng tìm kiếm trong bệnh viện. Nếu bọn họ để mất Lê Nhược Vũ, vậy họ không dám tưởng tượng được Lâm Minh hung thần ác sát này sẽ làm gì bọn họ!

“Anh đi bên này! Tôi sẽ tìm ở bên kia! Mau liên hệ với bảo vệ của bệnh viện!” Vệ sĩ đứng đầu sắp xếp công việc, nhưng không để ý rắng Lâm Minh ở sau lưng càng ngày càng lại gần “Tìm cái gì? Các người không phải đang ở bên ngoài phòng bệnh canh chừng cô Lê sao, như thế nào lại chạy tới đây?” Lâm Minh nhìn mấy tên vệ sĩ hỏi, nhưng trong lòng mơ hồ trở nên bất an.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 781


Chương 781

Anh phân phó bọn họ ở ngoài phòng bệnh, anh chắc chắn bọn họ không dám chạy lung tung, nhưng bây giờ bọn họ xuất hiện ở đây, Lâm Minh đột nhiên hiểu ra, hai mắt đỏ hoe, nắm lấy cổ áo vệ sĩ: “Lê Nhược Vũ đâu?”

Vài tên vệ sĩ rùng mình một cái, không ai dám nói, Lâm Minh sắc mặt u ám đến đáng sợ, dường như một giây sau sẽ là một trận phong ba bão táp.

“Nói đi! Đầu bị câm cả rồi?”

“Cô Lê nói đi đưa điện thoại di động cho chủ tịch Lâm…. Chúng tôi nghe theo phân phó của chủ tịch Lâm, nên đã đi theo cô ấy ra ngoài, nhưng mà cô Lê nói muốn đi nhà vệ sinh… Chúng tôi là mấy người đàn ông, không nên đi theo vào.”bảo vệ kia giải thích.

Lâm Minh không kìm chế được cơn tức đấm vào sống mũi anh ta một cái, ngay tức thì máu liền tuôn ra.

Anh chẳng qua chỉ vừa rời khỏi vài phút lại có thể xuất ra một con thiêu thân như vậy!

Lê Nhược Vũ lại có thể như thế này muốn rời xa anh? Vết thương vẫn chưa lành mà đã nắm bắt cơ hội chạy rồi?

Vậy còn đứa bé thì sao? Chẳng lẽ ngay cả đứa bé cô ấy cũng không cần nữa rồi?

“Mau đi tìm cho tôi! Nếu không tìm được, ngày mai các người thu dọn đồ đạc cút ngay cho tôi!” Lâm Minh tức giận gần như phát điên.

‘Vậy mấy ngày hôm trước Lê Nhược Vũ ngoan ngoãn nghe lời anh như vậy, tất cả đều là giả bộ sao? Lại có thể khiến anh lâm tưởng rằng cô đã thay đổi.

“Nhược Vũ!” Trần Hi Tuấn kích động đến mức muốn nhảy dựng lên, không ngờ Lê Nhược Vũ lại chủ động gọi điện thoại cho mình. Mấy ngày nay anh luôn suy nghĩ, nếu cô bằng lòng quay lại với Lâm Minh, thì anh chỉ có thể tôn trọng ý nguyện của cô.

Anh không phải Lâm Minh, muốn trói chặt một người ở bên cạnh mình, anh biết thế nào là trân trọng, càng hiểu thế nào là buông tay, đây có lẽ là lý do mà Lê Nhược Vũ cảm thấy thư thái khi ở bên cạnh anh.

“Họp báo đã xong rồi, chúng ta liền trở về nước Mỹ ngay! Nhưng Hạ Ly vẫn còn ở Phong Linh Đàm, em muốn quay lại đón con bé” Lê Nhược Vũ lo lẳng nói, trong tay vẫn cầm điện thoại di động của Lâm Minh để quên ở phòng bệnh.

Trần Hi Tuấn vội vàng gật đầu, không tự chủ dược bản thân mà kích động, ý của Nhược Vũ là đồng ý cùng anh trở về?

“Được! Anh sẽ đi cùng em đi đón Hạ Ly, sau đó gọi điện đặt vé váy may, chúng ta sẽ rời đi ngay!” Trần Hi Tuấn biết tính khí của Lâm Minh, lần này nhất định là do Nhược Vũ nắm lấy cơ hội chạy ra ngoài, anh phải tranh thủ thời gian.

“Em tự mình đến đón Hạ Ly là được rồi, anh bây giờ đang ở đâu? Nửa tiếng sau chúng ta sẽ gặp nhau ở sân bay” Lê Nhược Vũ hạ quyết tâm.

Cô không an tâm về Tiểu Hòa Phong, nhưng chỉ cần cậu thực sự là Tiểu Hòa Phong của cô Nghĩ đến mảnh giấy mà người ban nãy đột nhiên đưa cho cô, Lê Nhược Vũ quyết định sẽ lại gần cái bẩy mà Lâm Minh đã sắp đặt….

Hơn nữa, ngay cả khi cuối cùng Hòa Phong thực sự thuộc về cô, ở bên cạnh Lâm Minh thì Lâm Minh sẽ đem những thứ giáo dục tốt nhất cho cậu, chưa kể dòng máu của gia tộc họ Lâm không thể bị cô mang đi, nhưng Hạ Ly không thể rời khỏi cô, cô cũng không thể rời xa Hạ Ly.

Nếu chỉ có thể mang đi được một người, cô sẽ chọn Hạ Ly.

Lâm Minh một chút cũng không thay đổi, anh †a vẫn bạo lực, mong muốn kiểm soát mạnh mẽ làm người khác sợ hãi như trước.

Hơn nữa cô, cô cũng nên có cuộc sống của riêng mình, cô đã không còn là Lê Nhược Vũ của ba năm trước nữa rồi, hiện giờ trong miệng của người khác thì cô chính là nhà thiết kế thiên tài!

Chính Trần Hi Tuấn đã cho cô biết, cô vấn có thể sống vì mình, vì Hạ Ly, sống một cuộc sống có màu sắc khác.
 
Back
Top Dưới