Ngôn Tình Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 742


Chương 742

Chỉ cần anh chặn trước mặt cô là cô hoàn toàn không thể bước lên được.

“Nơi xa lạ ứ? Có phải em muốn nói, đối với Hạ Ly, anh chỉ là người lạ?”

“Đúng, từ lúc anh lựa chọn để tôi phẫu thuật trước khi sinh để phối ghép với Lâm Niệm Sơ, anh đã không xứng làm cha của con bé rồi. Hòa Phong đã mất, anh càng không xứng đụng vào Hạ Ly nữa”

Trong mắt Lâm Minh hiện lên một tia phần nộ: “Anh không thể, còn thẳng nhãi thối Trần Hi Tuấn kia có thể ư? Cái được gọi là sự tôn trọng mà cậu ta dành cho em khiến em để Hạ Ly gọi cậu ta là bố sao? Ba năm nay, em luôn ở cạnh cậu ta, đúng không?”

Lê Nhược Vũ ngẩng thẳng cổ lên, ánh mắt vô cùng sắc bén: “Vậy thì đã làm sao?”

Ánh mắt Lâm Minh càng trở nên lạnh lẽo: “Em thản nhiên như thế ư?”

Anh bóp chặt cảm Lê Nhược Vũ, bất ngờ áp sát má cô, hơi thở nóng rực phun lên mặt cô: Nhược Vũ, em nhẫn tâm như vậy sao?”

“Anh mới là người nhẫn tâm!” Cô tức giận trừng mắt: “Trả Hạ Ly lại cho tôi, tôi chỉ cần Hạ Ly thôi”

Lâm Minh trầm giọng cự tuyệt: “Không thể”

Lê Nhược Vũ không muốn tranh cãi với anh, cô chỉ muốn đưa con bé đi Cô vòng qua người anh, bước nhanh lên tầng.

Cánh tay dài của Lâm Minh giữ chặt eo cô lại khiến cô không thể bước lên trước. Lê Nhược Vũ vừa đá vừa vùng vẫy nhưng anh vẫn dửng dưng như không.

Cô bất ngờ cúi đầu cần vào tay anh một cái, vết răng in đậm trên da thịt anh, cô tức giận phát tiết, trong miệng đầy mùi mặn và tanh của máu nhưng cô vẫn không chịu buông tha.

Lâm Minh để mặc cho cô cản, chỉ ôm chặt lấy cô, cảm nhận mùi hương vừa xa lạ vừa quen thuộc trên người cô.

Cuối cùng Lê Nhược Vũ mất sức, há miệng ra buông tha cho anh. Bên môi cô vẫn còn sót lại máu trên tay anh “Lâm Minh, anh dựa vào đâu mà đưa Hạ Ly đi, anh không có tư cách!”

Lâm Minh trầm giọng đáp: “Dựa vào việc anh là cha của con bé”

Anh dựa vào đâu mà nói mình là cha của Hạ Ly chứ?

“Anh xứng sao? Lâm Minh, anh để tay lên ngực mình tự hỏi xem anh có xứng hay không!”

Rốt cuộc Lê Nhược Vũ cũng không nhịn được nữa, đau lòng rơi lệ trong ngực anh.

‘Vừa rồi Lâm Minh cũng không thấy mu bàn †ay của mình đầy dấu răng, anh hít một hơi thật sâu, không ngừng lau nước mắt phía dưới đuôi mắt của cô.

Cô không ngừng khóc lóc, thế nhưng ánh mắt lại không bị nước mắt che mờ đi mà ngược lại còn lộ rõ vẻ sắc bén.

Đôi mắt kia sau khi được nước mắt tẩy rửa, không chỉ xinh đẹp mà còn xen lần ý hận.

Cô chỉ còn lại Hạ Ly, nếu như ngay cả Hạ Ly cũng không ở bên cạnh nữa… thì cô thật sự sẽ g**t ch*t anh mất.

Nước mắt của Lê Nhược Vũ càng khiến trái tim cô kiên cường hơn, thế nhưng lại làm trái tìm Lâm Minh mềm yếu xuống.

Anh thở dài một hơi, rốt cuộc mềm lòng nói: “Má Trương, đưa bọn trẻ xuống đi”

“Vâng ạ” Má Trương gật đầu, bước nhanh trở về phòng bọn trẻ rồi gọi: “Ông Ngô còn ở trong phòng mấy đứa bé chơi cùng với cậu chủ và cô chủ, để tôi đi xem một chút”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 743


Chương 743

Một giọt nước mắt cuối cùng ở khóe mắt Lê Nhược Vũ cũng được anh lau khô, cô trừng mắt nhìn anh, rốt cuộc cũng yên tĩnh lại Ba năm qua, người thay đối không chỉ có cô mà còn có anh nữa.

Lâm Minh luôn không thích người ngoài xuất hiện trong không gian riêng tư của mình, thế nhưng bây giờ Phong Linh Đàm lại có rất nhiều người giúp việc.

Lê Nhược Vũ giấy khỏi cánh tay Lâm Minh, đuổi theo má Trương lên lầu tìm bọn trẻ.

Nơi này cô rất quen thuộc, vì thế càng không kịp chờ đợi mà muốn đưa Hạ Ly đi.

Dáng vẻ gấp gáp của cô khiến trong lòng Lâm Minh nhộn nhạo tựa như bị mèo cào, anh không thoải mái bước theo sau lưng cô cùng đi lên.

Bọn trẻ ngủ sớm nên dậy cũng sớm, vào lúc này ba người đang vây quanh một chiếc xe đồ chơi trong phòng, thích ý vỗ tay cười đùa.

Hòa Phong và Chí Linh rất thích em gái Lúc đầu, cha có nói với bọn họ rằng bọn họ còn có một cô em gái rất đáng yêu.

Mẹ xinh đẹp đã đưa em gái đi du lịch giống như đi tây thiên lấy kinh vậy, phải trải qua rất nhiều khó khăn mới có thế trở về được. Điều bọn họ cần làm chính là chờ đợi Nói không chừng mẹ sẽ mang theo em gái trở lại Vì thế, cho dù dì Phan Kiều Như có đối xử với bọn họ tốt hơn nữa thì bọn họ cũng không cần mẹ ghẻ, chỉ cần mẹ mình mà thôi.

Còn em gái nữa Khi Lâm Minh đưa em gái nhỏ trở về, Hòa Phong và Chí Linh đã nhanh chóng đón nhận em gái, hơn nữa còn muốn đưa tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho cô bé.

Bởi vì em gái và mẹ ở bên ngoài rất cực khổ, không có cha bảo vệ cũng không có nhà.

Tình cảm của ba đứa trẻ tiến triển thần tốc, không có bất kỳ sự mâu thuần nào mà cứ thế chơi cùng nhau.

Lê Nhược Vũ nhìn thấy đứa con bé bỏng của mình sống vô cùng tốt, không hề khóc la cũng không có náo loạn, lúc này cô mới yên lòng. Cô võ vỗ tay, giang hai cánh tay nói với cô bé: “Hạ Ly, chúng ta về nhà thôi.”

Cô bé vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc thì lập tức bỏ lại đồ chơi trong tay mà nhào vào ngực.

cô, giọng nói trong trẻo vang lên: “Mẹ, rốt cuộc mẹ cũng đến đón con rồi. Quả nhiên cha không gạt con mà, cha nói chúng ta là người một nhà, con và cha và mẹ đang chơi trốn tìm, mẹ nhất định sẽ tìm được con”

Hòa Phong, Chí Linh đứng yên tại chỗ ngây ngốc nhìn người phụ nữ xinh đẹp đột nhiên xuất hiện trước mắt mình, cô tự nhiên hào phóng, xinh đẹp giống như tiên nữ vậy.

Hòa Phong luôn luôn lanh lợi cũng chợt cà lăm, không nói ra một lời nào.

Hòa Phong thận trọng đi tới trước mặt cô, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo của cô, thật lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Là mẹ sao…

“Hòa Phong ngu ngốc, là mẹ đấy!” Chí Linh vui vẻ nhảy cắng lên, vây quanh Lê Nhược Vũ cười nói Lê Nhược Vũ ôm Hạ Ly, cúi đầu nhìn hai đứa bé đang nảm lấy ống quần mình, trong mắt vô cùng mê man Hòa Phong là đứa bé đang ôm chân mình, như vậy một đứa trẻ khác nhỏ tuổi hơn so với Hòa Phong là aï2 Hòa Phong tỉnh nghịch ôm lấy chân cô, khôn khéo giải thích: “Mẹ, con là Hòa Phong, em ấy là em trai Chí Linh.”

“Chí Linh.” Cô nhíu mày: “Là em trai sao?”

“Vâng ạ” Chí Linh híp mắt nhìn Lê Nhược Vũ, nhếch môi cười nói với cô: “Mẹ, con là Chí Linh”

Lê Nhược Vũ bị tiếng gọi mẹ này dọa hết hồn, thế nhưng cô cũng biết hai đứa bé này đều là con của Lâm Minh.

Bỗng nhiên, cô bình thường trở lại.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 744


Chương 744

Ba năm qua, cô đưa Hạ Ly rời đi nên ít nhiều cũng có chút áy ná Thế nhưng bây giờ phát hiện sự áy náy của cô vốn không cần thiết.

Đứa bé Chí Linh kia trông có vẻ nhỏ hơn Hòa Phong nửa tuổi Dựa theo tuổi tác mà tính thì mình mang thai không bao lâu, mẹ của đứa bé này cũng đã mang thai.

Anh ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, nếu không thì làm sao có đứa bé này chứ?

Lê Nhược Vũ ngồi xổm người xuống, sờ đầu hai cậu bé: “Đừng kêu loạn, hai đứa đều có mẹ của mình mà. Hẹn gặp lại nhé, các bạn nhỏ!”

Cô rút vạt áo ra khỏi bàn tay hai đứa bé, ôm lấy Hạ Ly rồi nhanh chân bước ra ngoài. Thế nhưng lại bị Lâm Minh chặn ở cửa, ngăn cản đường đi của cô lại: “Ôm Hạ Ly đi đâu?”

“Trở về nhà của chúng tôi”

“Ở đây chính là nhà của hai người”

Cô khẽ cười, đẩy cánh tay anh ra: “Anh xem, không có Hòa Phong thì anh vẫn còn có thể có rất nhiều đứa bé khác mà, anh cũng không cần tôi và Hạ Ly”

‘Vốn dĩ cô không hề sanh hai đứa bé trai kia, những đứa trẻ đó gọi anh là cha thì không sai nhưng cũng đừng gọi cô là mẹ.

Anh híp mắt: “Hòa Phong mà em cũng không cần sao?”

Cô dừng một chút: “Là tôi có lỗi với Hòa Phong”

Nhưng Hòa Phong không phải là con cô, cứ coi như cô ích kỷ cũng được, cô bất chấp nhiều như vậy cũng chỉ có thế một lòng trông nom Hạ ty.

Lê Nhược Vũ ôm lấy Hạ Ly, né khỏi người anh rồi bước ra ngoài.

Ánh mắt Lâm Minh hiện lên chút sắc bén.

Lê Nhược Vũ vừa mới đi tới cầu thang, còn chưa kịp bước xuống thì bỗng nhiên trong ngực nhẹ hãng đi, Hạ Ly đã bị Lâm Minh ôm lấy.

Anh đặt con vào phòng, nhanh chóng đóng cửa lại.

Lê Nhược Vũ muốn ôm con đi cũng đã muộn, bàn tay vừa đặt trên chốt cửa, còn chưa kịp mở ra đã bị anh kéo vào trong ngực.

“Em không cần gì cả, chỉ một lòng muốn đưa Hạ Ly đi để ở bên cạnh Trần Hi Tuấn phải không?”

Giọng nói anh trầm thấp đến đáng sợ: “Tối hôm qua, các người ở chung một căn phòng nhỉ?”

Bàn tay anh dày rộng có lực kiềm chế cổ tay cô giống như gông xiềng vậy, ép buộc cô không thể không bước theo sau anh.

“Lâm Minh, anh buông tôi ra đi, tôi ở bên cạnh ai cũng không liên quan gì tới anh cả”

Buông cô ra?

Hừ, cô nghĩ hay thật đấy.

Cô xem thường anh như vậy sao? Đối với cô mà nói, tình cảm giữa bọn họ không hề đáng giá một chút nào sao?

Cô là mẹ của con anh, là vợ của anh, anh sẽ không buông tay cô ra đâu, cả đời này cũng sẽ không.

Cơ thể cô bị người đàn ông ràng buộc, cho dù có phản kháng cũng vô lực, cưỡng ép phải trở về phòng ngủ chính.

Ánh mắt anh tối sầm vô cùng đáng sợ, con ngươi đen nhanh cất chứa nhiều ánh sáng âm u Lê Cảnh Ý đã ý thức được điều gì đó, cô dùng sức cắn mu bàn tay đang bị thương của anh, hy vọng anh có thể buông mình ra, thế nhưng vẫn không thoát khỏi số phận bị ném lên trên giường, Dường như anh không hề cảm thấy đau, mu bàn tay bị cô cắn chảy máu, thậm chí ngay cả chân mày anh cũng không nhấc lên một chút nào.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 745


Chương 745

Lê Nhược Vũ xoay người muốn bò dậy bỏ chạy.

Thế nhưng mắt cá chân đã bị anh níu lại, kéo về chỗ cũ. Anh nhướng người lên, dùng cơ thể mình chế trụ hai chân cô để cô không thể chạy trốn được.

Cô chỉ có thể căm phẫn nhìn anh: “Đến bây giờ mà anh vẫn cố chấp không thay đổi sao? Lúc nào anh mới có thể phong độ giống như một người đàn ông, không cần dùng sức lực để ép buộc tôi khuất phục chứ?”

“Anh có phải đàn ông hay không, chẳng lẽ em.

không biết sao? Anh không phải đàn ông thì Hòa Phong và Hạ Ly làm sao ra đời?” Lâm Minh cười lạnh, đầu ngón tay chậm rãi quét qua môi cô: “Cái miệng này, lúc nói chuyện lại trở nên đanh đá như vậy sao?”

Lê Nhược Vũ cẩn tới, ngón tay anh lập tức bị cô cần cháy máu, tràn ra cá khuôn miệng, Lâm Minh thu tay về, cúi đầu nhìn xuống vết thương chồng chất trên tay thì nụ cười lại càng sâu hơn: “Em cắn người lợi hại như vậy từ khi nào thế? Lúc ở cùng Trần Hi Tuấn đã rèn luyện được àm Cần anh cũng không sao cả, nhưng khi nghĩ đến ba năm nay có lẽ cô đã cùng Trần Hi Tuấn có những hành động thân mật như vậy, đôi môi cô cũng đã từng chạm vào da thịt Trần Hi Tuấn, cho dù chỉ cản Trần Hi Tuấn một cái cũng khiến anh cảm thấy khó chịu.

Cô phun nước bọt vào mặt anh: “Cho dù là ai cũng sẽ không chán ghét và phiền phức như anh đâu! Trần Hi Tuấn sẽ không cưỡng ép tôi, nếu như.

không phải nhờ có cậu ấy thì tôi và Hạ Ly đã không sống nổi từ lâu nữa rồi”

“Tại sao em không nghĩ tới, khi em gặp phải khốn cảnh thì cậu ta lại trùng hợp cứ như thiên sứ giáng thế để giúp đố em chứ? Có lẽ đây không phải tình cờ mà là cậu ta cố tình thiết kế thì sao?”

Cô càng nói chuyện giúp Trần Hi Tuấn thì trong lòng anh lại càng tức giận “Hừ, đừng nghĩ tất cả mọi người đều xấu xa như anh vậy” Lê Nhược Vũ vô cùng chắc chẩn: “Trần Hi Tuấn sẽ không như vậy đâu.”

Trong mắt Lâm Minh dần dần nổi bão, bàn †ay nhuốm máu chậm rãi giơ lên vuốt má cô: “Cậu †a xứng đáng để em tin tưởng như vậy sao? Em che chở cho cậu ta như vậy, để cho cậu ta chăm sóc con gái, còn để Hạ Ly gọi cậu ta bằng cha nữa, vậy tức là em đã ngủ với cậu ta rồi sao?”

Đầu ngón tay anh theo gò má dời xuống, v**t v* cổ cô: “Nơi này đã bị cậu ta chạm qua, hôn qua rồi sao?”

Bàn tay anh không hề dùng sức, nhẹ nhàng lướt thoáng qua.

Dù vậy, nhiệt độ nóng bỏng của bàn tay anh cứ như đốt cháy cả da thịt, vô hình khiến cho cô cảm thấy rất áp lực.

“Lâm Minh, chúng ta đã ly hôn rồi, cho dù tôi với Trần Hi Tuấn như thế nào cũng không cần anh xen vào”

“Lê Nhược Vũ, em thiếu đàn ông như vậy sao?

Anh không thể thỏa mãn em sao? Tại sao em phải rời đi chứ?”

“Nguyên nhân tôi bỏ đi, anh không biết sao?

Lâm Minh, anh trở nên phải trái bất phân, giận cá chém thớt như vậy từ khi nào thế? ” Cho dù bị anh áp chế dưới người nhưng cô vẫn khí phách như cũ: “Chuyện của Hòa Phong, anh không hề có một chút tự trách nào sao? Tôi sẽ không tha thứ cho anh đâu”

Lời nói của cô khiến anh bình tĩnh lại.

Chuyện năm đó, đúng là lỗi của anh… Nhưng dáng vẻ cô và Trần Hi Tuấn ở bên nhau, sau đó lại vạch rõ giới hạn với anh thì anh thật sự không thể nhịn được.

Bàn tay đặt trên cố cô chậm rãi buông xuống, anh nghĩ bụng sẽ nói chuyện đàng hoàng với cô về chuyện năm đó, thế nhưng cô lại lạnh nhạt nhìn anh, từng câu từng chữ đều đả thương người khác: “Nếu như có một ngày phải lựa chọn giữa anh và Trần Hi Tuấn, tôi nhất định sẽ chọn cậu ấy”

Ôm Hạ Ly đến đây là chỉ muốn tìm một cơ hội để nói rõ ràng với oô.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 746


Chương 746

Thế nhưng Lê Nhược Vũ lại giống như một con nhím vậy, cả người đều toàn là gai nhọn. Cô đề phòng anh, kháng cự anh, không tin tưởng anh, hoàn toàn không cho anh bất kỳ cơ hội nói chuyện nào.

‘Vừa rồi anh mềm lòng đối với cô, tuy nhiên cô lại dùng nhưng lời sắc bén nhất để đâm vào lòng anh từng chút một. Anh cũng có tự ái, anh cũng sẽ đau lòng mà.

Đột nhiên Lâm Minh căn lên môi cô, nụ hôn này cứ tựa như đang trút hết tất cả buồn bực trong lòng anh.

“Có phải em đã quên mất ai mới là người đàn ông của em không? Anh không ngại giúp em nhớ lại một lần đâu.”

“Lâm Minh, anh là tên khốn kiếp!” Cả người Lê Nhược Vũ bị anh chặn lại, chỉ có hai cánh tay có thể tự do hoạt động. Cô nện vào sống lưng anh nhưng anh lại không hề có một chút phản ứng nào.

Hai tay cô quơ lung tung sang méo giường, muốn tìm được thứ gì đó có thể giúp bản thân thoát khỏi hiểm cảnh.

Tuy nhiên đầu giường ngoại trừ gối thì không có gì cả.

Đang lúc cô chuẩn bị buông tha, thế nhưng đầu ngón tay lại chạm phải một món đồ lạnh lạnh, được thiết kế khá tỉnh xảo.

Son môi của phụ nữ.

Cơ thể Lê Nhược Vũ hơi c**ng c*ng, cô nắm chắt son môi trong lòng bàn tay.

‘Sau khi trải qua nụ hôn như vũ bão, Lê Nhược Vũ vội vàng há miệng hít thở không khí, cơ ngực.

Lâm Minh cũng phập phồng kịch liệt: “Lê Nhược Vũ, em ngoan một chút đi, đừng nói chuyện với anh kiểu đó nữa. Nếu không thì anh sẽ không nhịn được l*t s*ch em ra để mài giữa lại tất cả góc cạnh trong ba năm nay của em đấy”

“Rồi sao?

“Cất hết tất cả những đôi cánh của em, vĩnh viễn nhốt em ở trong căn phòng này”

Nhiệt độ cây son môi truyền vào lòng bàn tay khiến Lê Nhược Vũ hơi khôi phục lại chút tỉnh táo, thế nhưng đáy mắt cô lại tràn đầy sự châm chọc: “Lâm Minh, anh nói vậy có phải chứng tỏ anh rất yêu tôi, thiếu tôi thì không được không?”

Lâm Minh mím môi, cả người cúi xuống đè cô dưới thân, nhìn chãm chăm vào ánh mắt Lê Nhược Vũ, hô hấp của hai người đều quấn quít chung với nhau.

Cô chậm rãi giơ tay lên đưa son môi ra trước mặt hai người: “À, đây là của người phụ nữ nào bỏ quên thế? Đối với anh thì người phụ nữ nào cũng có thể mà, cần gì phải làm khó tôi chứ. Bỏ qua cho bản thân anh, cũng bỏ qua cho tôi, như vậy không tốt sao?”

Lâm Minh nhíu mày, đoạt lấy son môi trong tay cô rồi tùy ý vứt lên mặt đất. Anh nâng gương.

mặt cô lên, chóp mũi dán sát vào mũi cô, lúc nói chuyện dường như ngay cả đôi môi cũng dính lấy môi cô: “Em để ý sao? Em để ý đúng không?”

Cô nâng mắt lên: “Ừ: “Anh cũng biết em sẽ để ý mà”

“Đương nhiên, nếu như anh có những người phụ nữ khác thì may mắn thay, đối với tôi đó lại là một sự giải thoát”

Nụ cười của Lâm Minh lập tức biến mất, chỉ trong chốc lát, cả gương mặt như bao trùm một †ầng sương mỏng: “Vậy vì sao em còn trở lại chứ?”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 747


Chương 747

Cô nghiêng đầu đi, nhìn lên chỉ đang nằm trên đất, cười nhạt nói: không phải bởi vì anh.”

Cho dù tính tình người nào tốt hơn nữa cũng sẽ không bình tĩnh được, huống chỉ vốn dĩ anh không phải là một người tốt tính gì Bàn tay to lớn chợt xé quần áo cô ra, lộ ra một mảng da thịt tươi non

“Không phải vì anh… Được lắm, hay cho câu không phải vì anh.” Anh khàn giọng cười cười.

Biết bản thân mình không thể nào kháng cự được, cũng biết nếu như muốn dẫn Hạ Ly đi thì sẽ phải trả giá thật lớn, cô siết chặt tấm drap trải giường dưới thân: “Làm đi, làm xong sớm một chút, sau đó để cho tôi và con bé đi Ba năm không nếm được mùi vị, dường như Lâm Minh muốn tối nay phải đòi lại tất cả Lê Nhược Vũ chỉ hờ hững nhìn anh, quật cường không nói thêm một tiếng nào.

Toàn bộ sự phản nghịch của cô đều lọt vào tầm mắt Lâm Minh, anh cũng không nói chuyện nữa, tuy nhiên động tác dưới thân lại không ngừng va chạm.

Cho dù Lâm Minh có làm thế nào thì Lê Nhược Vũ vẫn kiên trì c*n m** d*** như cũ, mãi cho đến khi dấu răng của cô hắn sâu trên đôi môi.

Cũng không biết qua bao lâu thì cuối cùng trận ác chiến này mới kết thúc.

Lê Nhược Vũ cứ giống như một đứa bé năm trên giường, ngay cả khí lực giơ tay lên tát anh một bạt tai cũng không có. Lâm Minh đứng dậy nhặt quần áo dưới đất lên, hờ hững nhìn cô rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Dường như anh sợ cô sẽ nhân cơ hội ôm đứa bé chạy mất nên ngay cả cánh cửa phòng tắm cũng không khóa lại, vì thế cô nghe rất rõ tiếng nước chảy ào ào bên trong, Lê Nhược Vũ châm chọc cười một tiếng, bây giờ cô quả thật rất muốn ôm Hạ Ly rời đi nhưng cô không có sức lực.

Lúc Lâm Minh tắm xong đi ra, cô vẫn nhìn trần nhà mà không hề nhúc nhích như cũ.

Nghe thấy tiếng bước chân của anh đang đến gần, cô cũng không rời mắt.

Mãi đến khi cảm nhận được mép giường bị lún xuống, nhiệt độ của cơ thế người đàn ông đang tiến sát lại gần mình, cô mới chậm rãi mở miệng: “Hạ Ly là của tôi”

“Là của em nhưng cũng là của anh” Đầu ngón tay Lâm Minh quét qua trán cô, lau đi mồ hôi trên trán cô rồi nói: “Con cái của nhà họ Hạ không thể lưu lạc bên ngoài được.”

Cô chám chọc cười cười: “Giống như ban đầu anh đã không để ý đến tất cả mọi thứ cũng phải giữ cho được Lâm Niệm Sơ đúng không? Cho dù biết cậu bé đã giết con của chúng ta thì cũng không cần chịu trách nhiệm, tất cả chỉ vì Lâm Niệm Sơ là xương máu của anh phải không?”

Lâm Minh siết chặt hai cánh tay lại, ôm cơ thể trần truông của cô vào trong lòng, giọng nói trâm thấp gấp gáp vang lên bên tai cô: “Không phải như em tưởng tượng đâu, Lâm Niệm Sơ vốn dĩ…”

“Tôi không muốn nghe” Cô bịt kín lỗ tai lại “Anh không cần nói những chuyện này với tôi, chuyện đã qua rồi nên tôi cũng buông xuống tất cả. Tôi không muốn biết nữa, cũng không muốn truy cứu xem có bao nhiêu ẩn tình bên trong.”

Lâm Minh tách hai tay cô ra: “Nhưng em cần phải biết, anh biết em để ý chuyện này”

Lời nói bá đạo của anh khiến cô cười càng tươi tắn hơn: “Năm đó là anh đã lừa gạt tôi, bây giờ anh nói cho tôi biết thì tôi phải biết sao? Dựa vào cái gì chứ? Anh nghĩ tôi là đồ chơi của anh sao? Tất cả mọi chuyện của tôi đều do anh điều khiển sao?” Dáng vẻ của cô vô cùng hùng hổ dọa người: “Đừng quên rằng năm đó là anh đã lừa gạt tôi.

Lâm Minh như mắc nghẹn ở cổ họng.

“Bây giờ mỗi khi nhắc đến đều giống như: đâm một nhát dao lên ngực tôi vậy”

Biết cô không thể nghe lọt tai bất kỳ cái gì nữa, Lâm Minh chỉ đành nhãn nhịn không nói tiếp, ôm cô ngủ.

Những chuyện này, cần phải tìm một thời cơ thích hợp rồi nói sẽ tốt hơn.

Anh suy nghĩ sẽ tìm khoảng thời gian nào đó, để cô và Lê Minh Nguyệt cùng Duy Hùng gặp mặt.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 748


Chương 748

Mãi đến khi thể lực đã khôi phục lại được một chút, đủ để chống đỡ hành động của bản thân thì Lê Nhược Vũ lại vén chăn lên, nhặt lấy quần áo của mình rơi trên đất.

Thế nhưng ngón tay còn chưa chạm đất đã nghe thấy anh kéo lại vào trong ngực: “Đi đâu vậy?”

Lê Nhược Vũ nhấp môi, biết rõ sẽ chọc giận anh nhưng vẫn nói: “Trần Hi Tuấn còn đang chờ tôi”

Là Trần Hi Tuấn đưa cô đến đây, theo như tính tình của Trần Hi Tuấn thì nếu như không xác định được cô an toàn, cậu ta sẽ không yên tâm rời đi.

Nếu như không đưa Hạ Ly trở về, cô cũng không thể ở lại đây được. Mỗi một nơi ở đây đều khiến cô suy nghĩ về đoạn tình cảm cực khổ suốt ba năm trước.

Anh cười nhạt, cánh tay càng ôm cô vào ngực chặt hơn: “Xem ra anh vấn chưa ra sức đủ nhỉ?”

Lê Nhược Vũ trợn to hai mất, còn chưa kịp suy tính thì cơ thể bóng bỏng của người đàn ông lại đè xuống.

Lần này, mãi đến khi cô mệt mỏi bất tỉnh, mất đi ý thức anh cũng không bỏ qua.

Rèm cửa sổ bị người khác kéo ra, ánh nắng trong suốt rơi vào trong phòng.

Nhìn vị trí tia sáng chiếu xuống mặt đất, có thể đoán được bây giờ đã là buổi trưa.

Lê Nhược Vũ dụi dụi mắt một chút, nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh, bỗng chốc cứ như bản thân đã trở lại ba năm về trước.

Cô kinh hoảng ngồi dậy, tuy nhiên người đàn ông bên cạnh lại kéo cô trở về.

Lần này cô không nằm lên giường nữa mà lại nằm thẳng trên ngực anh, cơ thể anh cứ giống như tấm đệm bằng người vậy.

Lâm Minh đã thức dậy rồi, trên người anh mặc một bộ áo ngủ, ánh mắt lại thanh tỉnh hơn: “Tỉnh rồi sao? Đồng hồ sinh học cũng không tệ đấy, tối hôm qua bị dày vò đến trời sáng, anh còn tưởng em phải ngủ đến xế chiều chứ”

Cô giật giật khóe môi, cổ họng khô rát.

Tối hôm qua, rốt cuộc anh cũng được như ý.

Đàn ông trời sinh đã có ưu thế về thể lực, khiến cô không thể nào kháng cự được, cuối cùng vẫn kêu lên thành tiếng.

Nghe anh nói vậy, cô im lặng không đáp lời Lâm Minh cũng không hề xấu hổ, đầu ngón †ay nhẹ nhàng lướt trên da thịt mềm mại của cô.

Như phản xạ có điều kiện, cô hất tay anh ra, từ chối sự đụng chạm của anh.

Cánh tay anh siết chặt eo cô lại, chậm rãi nói: “Có vẻ như không chỉ vừa mới tỉnh mà còn rất tỉnh táo nữa nhỉ, vậy anh cũng nhân cơ hội nói rõ với em luôn. Hạ Ly là con gái của anh, anh sẽ không để con bé rời khỏi nhà họ Hạ đâu.”

“Lâm Minh, anh có biết xấu hổ hay không?

Đứa bé là con tôi, ban đầu anh còn bảo tôi phá bỏ nữa đấy.”

“Nhưng dù sao bây giờ cũng sinh ra được rồi, vậy thì cũng có một phần huyết mạch của anh chứ” Đôi môi mỏng dán sát bên tai cô, hơi thở nóng bỏng của anh phả ra dồn dập: “Anh không ép em, cũng không phải muốn cướp đứa bé đi.

Em có thể gặp được con bé, cũng có thể tự mình chăm sóc con bé”

Cô nhạy bén phát hiện cạm bây: “Anh muốn thế nào?”

“Ở lại đây, em mới có thể nhìn thấy con bé.”
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 749


Chương 749

Cô trợn to hai mắt, thế nhưng anh lại chậm rãi buông tay ra, dáng vẻ như muốn cho cô quyền lựa chọn: “Là đi hay ở, tùy em lựa chọn. Em không thích thì anh cũng không ép buộc em”

Người đàn ông vén chăn xuống giường, để lại một bóng lưng lạnh lẽo.

Nhìn vào những vết hôn dày đặc trên cơ thể, ánh mắt Lê Nhược Vũ vô cùng trong suốt: “Tôi sẽ không ở lại đâu, nếu như anh không đồng ý thì sẽ tìm cách khác đưa Hạ Ly đi. Chúng ta đã ly hôn rồi, Hạ Ly là do tôi nuôi lớn, cho dù chuyện này mang ra tòa thì cũng chưa chắc ai thẳng ai thua đâu”

“Em muốn đấu với anh ở thành phố Hà Nội này sao” Anh híp mắt: “Tự tin của em lấy ở đâu ra vậy”

“Tôi còn có Trần Hi Tuấn, tôi có tiền, vì thế nhất định sẽ có cách.” Cô siết chặt tấm chăn, vẻ mặt vô cùng trấn định.

Lâm Minh tức giận đến mức bật cười, anh nằm lấy cổ tay cô, lôi cô từ trong chăn ra. Chiếc chăn tơ tằm mềm mại trượt xuống người cô, những vết hôn tươi đẹp lộ ra trong không khí, Anh cắn răng nghiến lợi nói: “Em tin tưởng cái tên nhóc thối Trần Tuấn Hi kia như vậy sao? Em thích cậu ta như vậy sao?”

“Không phải Trần Hi Tuấn, mà là bởi vì anh”

Lê Nhược Vũ vô lực lắc đầu, giọng nói vẫn kiên định như cũ: “Cho dù là ba năm trước hay thời điểm hiện tại, anh chưa bao giờ cho tôi sự tôn nghiêm chân chính. Nếu không thì sao anh lại lừa tôi hết tất cả mọi chuyện, xem tôi như đồ chơi mà nuôi dưỡng chứ? Trần Hi Tuấn đối xử với tôi như thế nào, còn anh đối xử với tôi như thế nào? Lâm Minh, anh đã quên mất một chuyện, tình yêu chân chính không phải là chiếm làm của riêng mà phải là cùng nhau trưởng thành”

“Đạo lý này là Trần Hi Tuấn nói cho tôi biết!

Tôi rất mệt mỏi, tôi chỉ muốn một cuộc sống bình ĩnh và ấm áp mà thôi, không muốn dùng tình yêu để khiến bản thân chịu tổn thương nữa”

Ánh mắt cô vô cũng bình tĩnh, thế nhưng hốc mắt lại có chút đau xót: “Tại sao anh không thể bỏ qua cho tôi chứ? Lâm Minh, tôi chỉ cần Hạ Ly mà thôi, anh có Hòa Phong, có Chí Linh, có Lâm Niệm Sơ nữa… Anh đừng mãi dây dưa với tôi như thế”

Dáng vẻ mềm yếu của cô khiến lòng anh xúc động, thái độ Lâm Minh không khỏi mềm mỏng xuống: “Lâm Niệm Sơ không phải con trai anh”

“Thăng bé không phải con anh! Ban đầu anh luôn che chở cho thẳng bé, không đuổi cùng giết tận, thậm chí cũng không nói chân tướng cho em biết không phải là bởi vì thẳng bé là con trai anh”

Lâm Minh nửa quỳ trước mặt cô, đối mắt với cô, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng vang lên “Niệm Sơ là em trai của anh, cha anh dùng danh nghĩa của anh để nhận nuôi đứa bé này… Bọn họ đã lớn tuổi rồi, anh cho rằng nhận đứa bé này thì không sao, nhưng lại không ngờ sau đó sẽ phát sinh nhiều chuyện như vậy”

Sống lưng cô cứng đờ lại, thật lâu cũng không nói lời nào.

Mãi đến khi anh ngồi xuống mép giường, cúi đầu muốn hôn cô thì cô mới lấy lại tính thần.

Cô quay mặt sang chỗ khác, đưa tay cản trở đôi môi anh Không hề có kích động và lúng túng như trong tưởng tượng, cô chỉ hơi run sợ trong chốc lát, sau đó đã khôi phục lại bình tĩnh rồi nhàn nhạt hỏi ngược lại một câu: “Vậy sao?”

Khi Lâm Minh nói những lời này, cô không hề cảm thấy bản thân mình sai. Bởi vì cô cũng là người, chuyện này đã chạm đến suy nghĩ mấu chốt trong lòng cô rồi, cô có thể xử lý theo cảm tính nhưng cô càng muốn mình lý trí hơn.

Ban đầu xảy ra nhiều chuyện như vậy, không thể nào vì hai ba câu giải thích ngắn gọn mà xóa bỏ hết tất cả mọi chuyện được.

Nếu như Lâm Niệm Sơ là con của mẹ Hoàng Ánh, vậy tác dụng của cô chỉ là một tấm bia đỡ đạn mà thôi.

Cô có thể tùy ý bị đẩy ra ngoài làm bia đỡ đạn cho người khác.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 750


Chương 750

Như vậy thì có gì mà vui mừng chứ.

Lê Nhược Vũ không phản ứng gì, chỉ bình tĩnh bọc chăn lại, chân trần bước xuống giường muốn đi tìm quần áo của mình mặc vào.

Anh không hiểu ý cô, nhanh chóng bắt lấy cánh tay cô quay trở lại, ánh mắt nóng bỏng nhìn chăm chăm vào cô.

Cô giật giật khóe môi: “Quần áo của tôi đâu?”

“Nát hết rồi” Lâm Minh hít một hơi thật sâu “Đến phòng quần áo lấy đồ mới mặc đi”

Trong lòng Lê Nhược Vũ hơi giật mình: “Phòng quần áo?”

Anh không giải thích gì thêm, trực tiếp kéo cô bước qua, mở tủ quần áo để cô nhìn Trong phòng quần áo, những bộ quần áo mà cô chưa bao giờ mặc được sắp xếp kế bên quần áo của anh. Những bộ quần áo năm đó cô mặc vẫn còn như cũ, cộng thêm các sản phẩm thời trang mới nhất trong năm nay.

Cô bọc chăn lại, không giơ tay ra lấy: “Quần áo của tôi đâu?”

“Đã rách đến mức không thể mặc lại nữa rồi, em còn muốn mặc sao?”

Cô do dự, cánh tay như tuyết trắng chậm rãi ‘thò ra từ trong chăn, muốn cầm lấy một bộ quần áo. Thế nhưng Lâm Minh lại tháo chăn của cô ra, kéo cô vào trong ngực rồi hôn lên đôi môi của cô thật sâu.

Hô hấp nóng bỏng phả vào cổ anh, Lâm Minh cắn lấy tai cô rồi nói: “Lê Nhược Vũ, bây giờ em đang dụ dỗ anh sao?”

Cô hít sâu một hơi, anh lại càng hơn sâu một chút Dường như anh đang muốn ôm cô về phía giường lớn, thế nhưng đúng lúc này lại có người đến gõ cửa, âm thanh vô cùng dồn dập.

Lúc này, Lâm Minh mới buông cô ra, rút lấy quần áo để cô mặc vào, tự mình đi xuống xem Tình hình.

Người đứng ngoài cửa chính là má Trương, vẻ mặt bà ấy vô cùng gấp gáp, khi nhìn thấy vết quào và vết cần trên cổ Lâm Minh thì hơi ngẩn người.

Lâm Minh hơi nhíu mày: “Có chuyện gì?”

Má Trương tỉnh hồn lại, còn chưa kịp đợi bà ấy giải thích thì Lâm Minh đã mơ hồ nghe thấy tiếng khóc của trẻ con truyền đến.

Trên cánh tay má Trương còn vương vài giọt máu, bà ấy vừa căng thẳng vừa nói: “Cô chủ nhỏ bị thương nhẹ, tôi dỗ mãi không được, con bé vẫn cứ khóc náo đòi mẹ. Quả thật tôi không còn cách nào khác nên mới qua đây quấy rầy cậu và cô chủ” Từ ba năm trước, má Trương đã bắt đầu giúp đỡ chăm sóc Lê Nhược Vũ và đứa bé, đương nhiên bà ấy nhận ra Lê Nhược Vũ, cữing biết phải xưng hô như thế nào.

Ánh mắt Lâm Minh hơi sầm xuống: “Nhiều người giúp việc như vậy mà ngay cả một đứa bé cũng không thể chăm sóc tốt sao?”

Má Trương cẩn thận giải thích: “Vâng, là tại cô Phan Kiều Như”

Tiếng khóc của đứa bé không càng ngày càng lớn, dân dần đã truyền đến tai Lê Nhược Vũ.

“Là Hạ Ly, là Hạ Ly đang khóc”

Cô thay quần áo rất nhanh, nhíu mày lao ra ài, còn chưa kịp cài cúc áo cho cẩn thận mà m hai vạt áo kéo chồng lên nhau để che thân rồi xông ra ngoài Lâm Minh không bắt được tay cô nên chỉ có thể bước nhanh theo sau Thực ra Phan Kiều Như tới đây cũng là có ý tốt, nhưng ngờ đâu chỉ trong một phút nhất thời lại gây ra tai họa Cô ấy tới đây để tặng quà cho hai đứa trẻ nhà Lâm Minh, Lâm Minh luôn tỏ thái độ thờ ơ với cô ấy nên cô ấy đành phải bắt đầu từ hai cậu con trai này.

Cứ vài bữa Phan Kiều Như lại tặng quà cho Hòa Phong và Chí Linh một lần, cô ấy đã dùng cách này để chèo kéo mối quan hai đứa trẻ. Dấu sao đối với đám con nít mà nói, sự xuất hiện của cô ấy còn đáng mong chờ hơn ông già Noel mỗi năm chỉ xuất hiện một lần.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 751


Chương 751

Suốt hai năm qua, cô ấy đối xử với Hòa Phong và Chí Linh rất chu đáo và nghiêm túc nên rốt cuộc cũng có thể thu hẹp được một khoảng cách nhỏ.

Nhưng Lâm Minh vẫn không đoái hoài gì đến cô ấy bởi vì trước đây cô ấy đã từng bỏ rơi người mà mình gọi là “anh Lâm Minh” rồi bây giờ lại quay trở về, mà hai đứa trẻ kia cũng chỉ muốn mẹ của chúng chứ không muốn có mẹ kế.

Phan Kiều Như không thể bình tính được nữa, cô ấy cảm thấy vô cùng khủng hoảng. Vì thế cô ấy đã sai người mua hai món đồ chơi mô hình số lượng có hạn để tặng hai đứa trẻ với mong muốn mình và bọn nhỏ có thể gần gũi hơn.

Cô ấy còn cố ý đến vào giờ ăn trưa, vừa có ‘thể tặng quà cho bọn trẻ lại vừa có thể nhân tiện ở lại ăn trưa. Ăn cơm ở nhà anh hay ăn bên ngoài cũng không thành vấn đề, miễn là cô ấy có thời gian riêng tư để ở cạnh anh Lâm Minh của cô ấy là được.

Phan Kiều Như mang theo món quà đã được chọn lựa vô cùng kĩ lưỡng rồi đi tới Phong Linh Đàm.

Vì quen đường thuộc lối nên cô ấy đi thắng vào phòng của hai đứa nhỏ, nhưng không ngờ lại có ba đứa trẻ ở trong phòng.

Cô ấy đã từng nhìn thấy đứa bé tên là Hạ Ly kia từ đẳng xa, lúc mà cô ấy vẫy tay chào tạm biệt Lâm Minh trong nhà hàng.

Trong lòng Phan Kiều Như rơi lộp bộp vài tiếng, cô ấy cảm thấy hình như có điều gì đó không đúng lắm.

Vừa nấy lúc vào cửa, cô ấy đã nhìn thấy một đôi giày cao gót của phụ nữ. Lúc đó Phan Kiều Như đã nghĩ chắc đó là giày cao gót của một người phụ nữ muốn quyến rũ Lâm Minh, nhưng khi vừa nhìn thấy đứa bé này thì cô ấy đã thăm đoán ra được người phụ nữ đó là ai, cũng đoán được bé gái xinh đẹp như ngọc trước mặt mình có thân phận như thế nào.

Phan Kiều Như tặng món quà cho Hòa Phong và Chí Linh, còn mỉm cười chào hai đứa nhỏ lai đứa nhỏ vẫn luôn tỏ thái độ khách sáo với mối quan hệ giữa họ vẫn còn thiếu một chút thân mật Trong lòng Phan Kiều Như cảm thấy rất tủi thân và uất ức nhưng sao cô ấy có thể so đo tính toán với hai đứa con trai cưng của Lâm Minh được cơ chứ.

Thế nhưng khi hai đứa trẻ không hẹn mà cùng đưa món quà của Phan Kiều Như mang đến cho em gái thì trong lòng Phan Kiều Như cảm thấy vô cùng không thoải mái.

Mà điều làm cô ấy khó chịu nhất chính là bé gái đó lại cười híp mắt mà nhận lấy.

Tại sao lại vậy chứ?

Đây là quà mà mình tặng cho hai đứa bé mà, anh Lâm Minh đã không chấp nhận mình rồi, bây giờ hai đứa con trai của anh ấy cũng không nhận quà của mình nữa hả!

Phan Kiều Như cảm thấy vô cùng uất ức, cô ấy không cam lòng nên sắc mặt trở nên lạnh lùng dần: “Không được đưa quà mà mình được tặng cho người khác, không có ai dạy các cháu điều này à?”

Hòa Phong trả lời: “Dì Phan Kiều Như ơi, cha cháu bảo là cháu có thể vứt bỏ những thứ mà cháu không quan tâm. Cháu chỉ cần nâng niu những thứ mà cháu trân quý là được rồi.”

Chí Linh cũng nói: “Dù cho đó có là những thứ mà bọn cháu quý trọng thì bọn cháu cũng sẽ đưa nó cho em gái thôi, vì bọn cháu yêu em gái lắm”

Hai đứa trẻ con một xướng một họa làm Phan Kiều Như không nén được tức Những lời mà Hòa Phòng và Chí Linh vừa nói cũng chỉ là vô tình thôi, nhưng chắc chắn ý của bọn trẻ là món quà mà Phan Kiều Như tặng không quan trọng, mà Phan Kiều Như cũng không phải là người quan trọng nốt.

Phan Kiều Như tủi thân đến mức muốn khóc, tuy nhiên vì cô ấy còn muốn trở thành mẹ kế của Hòa Phong và Chí Linh nên cô ấy không được làm cho hai đứa nhỏ tức giận.

Nhưng bé gái kia lại ôm món quà mà cô ấy mang đến rồi nhìn cô ấy chăm chăm bằng vẻ nghiền ngẫm vô cùng ngây thơ.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 752


Chương 752

Kiều Như không nhịn được nữa, cô ấy đi đến trước mặt Hạ Ly rồi lấy lại món quà của mình.

Cô ấy thề rằng mình chỉ muốn lấy lại món quà để bớt bực đi một chút, cô ấy hoàn toàn không ngờ là hành động của mình lại khiến Hạ Ly ngã xuống.

Hạ Ly không chỉ ngã muốn, mà vì Phan Kiều Như bất cẩn không cầm chắc món quà nên làm cả hộp rơi xuống đất. Lúc Hạ Ly ngã xuống, cái trán mịn màng nhẫn nhụi của cô bé đập thẳng vào góc của hộp quà.

Cú ngã đó cũng không nặng lắm, chỉ rách da và chảy một ít máu thôi, đối với người lớn thì không đáng nhắc tới nhưng Hạ Ly vẫn còn là một đứa bé, lại còn bị ngã đập đầu xuống nữa. Cô bé chỉ có thể trơ mắt nhìn hộp quà xẹt ngang qua mặt nhìn, suýt chút nữa thì đâm thẳng vào mắt.

Nhưng từ nhỏ đến lớn Hạ Ly vẫn luôn được bảo bọc rất cẩn thận nên cô bé bị dọa sợ tới mức khóc nấc lên, nằm trên mặt đất mà gọi mẹ không ngừng.

Nụ cười có thể lây lan thì khi khóc cũng thế, Hòa Phong và Chí Linh cũng bị dọa sợ nên cùng khóc với em gái.

Má Trương không còn cách nào khác nên bà ấy đành gọi hai người giúp việc khác tới để chăm khóc đám trẻ, còn mình thấy lấy can đảm đi báo cáo cho Lâm Minh Hạ Ly ngồi dưới đất khóc, không cho ai đụng vào.

Hòa Phong và Chí Linh vừa lau nước mắt vừa nắm tay em gái, rất ra dáng hai người anh trai.

“Mẹ!” Thấy Lê Nhược Vũ chạy vào, Hạ Ly bé bỏng càng khóc †o hơn.

Lê Nhược Vũ ăn mặc xốc xếch chạy nhanh vào, thấy trên trán con mình có vết thương thì đau lòng muốn chết.

“Đừng sợ, Hạ Ly đừng sợ, mẹ ở đây rồi, không có chuyện gì đâu con” Lê Nhược Vũ khẽ v**t v* sau lưng con, hai mắt cô cũng đỏ ửng lên từ bao giờ.

Hạ Ly sinh thiếu tháng nên lúc nào cơ thể cô bé cũng cực kỳ yếu ớt. Lúc nào cô cũng chăm sóc con vô cùng cẩn thận, chỉ sợ con cảm mạo nóng sốt hoặc là bị thương ở đâu đó.

Cô nâng niu đứa bé suốt ba năm, vậy mà vừa đến chỗ của Lâm Minh thì lại bị thương. Làm sao mà cô có thể chịu được?

Lê Nhược Vũ không để ý tới người phụ nữ đang đứng bên cạnh, cô ôm lấy con gái rồi đi thẳng ra ngoài.

Cô dỗ dành con trong sự nghẹn ngào: “Hạ Ly của mẹ đừng sợ, mẹ và bố Trần Hi Tuấn đều ở đây, chúng ta đến bệnh viện bôi thuốc rồi dán cho con một cái băng hình trái tìm nhỏ nhỏ xinh xinh được không?”

Được ôm trong lồng ngực quen thuộc nên bé Hạ Ly dần dần ngừng khóc, cô bé ngoan ngoãn dựa vào ngực mẹ: “Vâng ạ”“

Đúng lúc Lâm Minh đứng ngoài cửa, anh ngăn cản cô: ‘Em đừng quên những gì anh đã nói, Hạ Ly nhất định phải ở lại đây”

“Nếu anh đã không quan tâm, để ý đến Hạ Ly thì anh cứ giành con bé khỏi tay tôi làm gì? Có nhiều người muốn sinh con cho anh lắm, vì thế nếu anh muốn có con gái thì có thể bảo họ sinh cho anh mà” Lê Nhược Vũ đau lòng hôn lên trán con gái: “Anh đừng giày vò Hạ Ly của tôi nữa”

“Sao em biết là anh không quan tâm, không đế ý đến Hạ Ly chứ? Không ai muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà, em không thể vô lý như vậy được”

“Con bé ở chỗ này chưa đầy hai mươi tư giờ đồng hồ mà đã xảy ra chuyện như vậy. Thế mà anh nói là anh quan tâm, để ý tới con bé, anh không thấy nực cười à?”

“Vậy em đã từng hỏi xem Hạ Ly cảm thấy như thế nào chưa? Em đã từng hỏi con bé xem nó có muốn có cha, có muốn ở bên cạnh cha nó chưa?”

Lê Nhược Vũ ngẩn người. Cô chưa từng hỏi, từ trước đến nay cô chưa từng hỏi con bé.

Bởi vì cô biết rõ bản thân mình không thể cho Hạ Ly một người cha nên cô mới để Trần Hi Lam và Trần Hi Tuấn diễn kịch trước mặt Hạ Ly.

Nếu Hạ Ly không muốn có cha thì con bé cũng không cố chấp gọi Trần Hi Tuấn là bố như vậy.

“Đúng là con không muốn”

Lâm Minh sửng sốt. Bởi vì câu trả lời này không phải là của Lê Nhược Vũ mà là của người đang nằm ngoan ngon trong lòng cô. Đôi mắt của Bé Hạ Ly đen láy, giọng nói lanh lảnh và có chút sợ sệt: “Con không muốn ở lại đây với cha”

Giọng nói của Lâm Minh như lặng dần: “Tại sao thế?”

Bé Hạ Ly nằm chặt quần áo của Lê Nhược Vũ rồi nói bằng giọng rất khế nhưng vẫn đủ để mọi người có thể nghe thấy rõ ràng: “Bởi vì con không thích người lạ trở thành mẹ của con”

Hạ Ly được giáo dục rất tốt nên cho dù cô bé bị thương là vì Phan Kiều Như nhưng cô bé cũng không gọi Phan Kiều Như là người phụ nữ xấu xa.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 753


Chương 753

Và cũng vì lúc cô bé khóc nấc lên đòi mẹ, Phan Kiều Như đã nói với cô bé lời xin lỗi. Phan Kiều Như nói xin lỗi, cô ấy không hề cố ý làm vậy.

Nhưng cô bé đã nghe thấy những lời mà Phan Kiều Như nói với Hòa Phong và Chí Linh, không chỉ nghe được mà cô bé còn hiểu được nữa Phan Kiều Như nói răng cô ấy muốn làm mẹ của Hòa Phong và Chí Linh. Hạ Ly không muốn, Hạ Ly chỉ cần mẹ mình thôi Lời nói của Hạ Ly khiến Lê Nhược Vũ và Lâm Minh bình tính lại, bấy giờ họ mới nhận ra vẫn còn người ngoài ở đây.

Phan Kiều Như bối rối đến mức hai mắt cũng đỏ ứng lên, cô ấy liên tục nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi, em không cố ý đẩy con bé đâu, em chỉ muốn… Em chỉ muốn…” Em chỉ muốn lấy lại đồ của mình thôi.

Lâm Minh lạnh lùng nhìn lướt qua Phan Kiều Như, cô ấy nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng đến cùng cực của anh thì vội vàng cúi đầu xuống ngay lập tức, không nói nốt nửa câu còn lại nữa.

Lê Nhược Vũ cười châm chọc: “Anh nên quản †am cung lục viện của anh trước rồi hãy đến giành Hạ Ly khỏi tay tôi”

Cô nên nghĩ đến điều này sớm hơn mới phải.

Khoảng thời gian ba năm dài như vậy, làm sao mà bên cạnh Lâm Minh lại không có lấy một người phụ nữ nào được cơ chứ.

“Lâm Minh, anh mau tránh ra, tôi muốn đưa Hạ Ly tới bệnh viện băng bó vết thương”

Lâm Minh không nhường đường mà nhanh chóng ôm lấy Hạ Ly đang nắm trong vòng tay cô, sợ ngã con nên Lê Nhược Vũ chỉ có thế buông lỏng tay ra.

Phải vất vả lắm Hạ Ly mới ngừng khóc thì lại bị cướp đi từ trong lòng mẹ, cô bé không ngừng giấy giụa trong sợ hãi và khó chịu. Lâm Minh không còn cách nào khác, anh đành đặt Hạ Ly bé bỏng xuống đất nhưng vẫn nằm chặt tay cô bé không buông, anh nói với Lê Nhược Vũ: “Anh sẽ bảo vệ em và con thật tốt”“

Lê Nhược Vũ ngồi xuống nắm lấy tay Hạ Ly rồi gạt bàn tay của Lâm Minh ra: “Lâm Minh, anh không làm được đâu, anh sẽ chỉ làm tôi và Hạ Ly tổn thương nhiều thêm thôi. Nếu không phải anh cưỡng chế đưa Hạ Ly tới đây thì con bé cũng sẽ không bị thương như vậy. Nếu anh không quản được mấy người phụ nữ của mình thì đừng nghĩ đến chuyện tiếp tục ép Hạ Ly ở lại đây.”

“Đừng quấy rầy cuộc sống của chúng tôi nữa” Sức của Lê Nhược Vũ không lại được sức anh nên bàn tay của Hạ Ly vẫn bị anh nắm chặt.

Con giun xéo lắm cũng quản cô không nhịn được nữa nên giơ tay tát Lâm Minh một cái: anh không muốn Hạ Ly bị thương, nếu anh có một chút tình cảm với mẹ con tôi thì anh mau buông †ay ra. Anh muốn Hạ Ly biến thành Hòa Phong thứ hai đúng không?”

Cuối cùng Lâm Minh cũng dân buông tay: “Hòa Phong vẫn đang ở đây”

Lê Nhược Vũ vội càng ôm Hạ Ly vào lòng rồi quay đầu lại nhìn đứa bé mà mình đã hết lòng chăm sóc, mũi cô cay cay: “Tôi biết, nhưng đó không phải là Hòa Phong của tôi. Thăng bé không phải Hòa Phong của tôi”

Cô không muốn nói thêm về chuyện này nữa nên thừa dịp tâm trạng Lâm Minh đang hơi dao động, cô ôm Hạ Ly rồi vội vàng rời đi Nhưng Lâm Minh tuyệt đối không để cô rời khỏi, chuyện mà anh đã quyết thì sẽ không thay đối. Lâm Minh chạy đến trước mặt cô: “Anh nói rồi, em không được đưa Hạ Ly đi, trừ khi em ở lại bên cạnh anh”

Cô nhổ nước bọt vào người anh: “Lâm Minh, anh đừng năm mơ nữa”

“Anh cho em nửa ngày để đưa Hạ Ly đến bệnh viện, đến tối thì đưa con bé về đây. Nếu không thì anh sẽ đến đón.”

Nếu mềm mỏng không được thì anh đành dùng biện pháp cứng rắn.

Lê Nhược Vũ nhìn anh bằng mắt mặt lạnh lùng rồi không nói gì nữa mà vội vàng ôm Hạ Ly.

rời đi Cô sẽ không để Hạ Ly rời xa mình nữa, chỉ cần Hạ Ly vẫn ở bên cạnh cô là được, anh không thể cướp Hạ Ly đi được đâu. Cô tự an ủi bản thân mình như thế, chỉ sợ Lâm Minh đổi ý nên cô vội vàng rời khỏi nơi đầy rấy áp lực này.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 754


Chương 754

Nhìn bóng dáng Lê Nhược Vũ biến mất, ánh mắt đang dịu dàng của Lâm Minh dần trở nên lạnh lùng. Ngay cả nhiệt độ xung quanh người anh cũng giảm xuống ngay lập tức.

Trong lòng Phan Kiều Như lo lắng không yên “Xin lỗi, em xin lỗi, em không cố tình làm Hạ Ly bị thương đâu. Em chỉ muốn lấy lại thứ mà em mang đến từ trong tay con bé thôi.”

“Phan Kiều Như, có rất nhiều chuyện anh chưa hề giải thích rõ ràng với em” Lâm Minh xoay người lại, nhìn cô ấy bằng đôi mắt đen nhánh: “Bây giờ anh nói rõ cho em hiểu”

Phan Kiều Như nhận ra điều gì đó, cô ấy muốn trốn tránh theo bản năng, cô ấy không muốn nghe những lời anh định nói Nhưng Lâm Minh nắm lấy cánh tay Phan Kiều Như rồi kéo cô ấy ngược trở lại trước mặt mình: “Phan Kiều Như, chúng ta không thể đâu’“

“Nhưng, nhưng mà anh.

“Trước đây anh không nói là vì muốn để cho em một chút thể diện, dù sao thì quan hệ giữa hai nhà chúng ta cũng gần gũi, anh cũng chỉ coi em như em gái mà thôi. Chỉ là em gái thôi!”

“Anh đừng nói nữa.” Da mặt Phan Kiều Như rất mỏng, cô ấy cúi đầu muốn rời đi nhưng bàn †ay ấm áp của Lâm Minh vẫn nắm chặt cổ tay cô ấy: “Hạ Ly và cô ấy là giới hạn của anh. Sau này em không được phép làm như vậy nữa, không được tự ý vào phòng anh, càng không được để lại bất cứ thứ gì ở đây”

Son môi trên đầu giường cũng là Phan Kiều Như để lại.

“Anh không muốn tìm hiểu sâu hơn về chuyện em vô tình hay cố ý làm như thế, nhưng anh tuyệt đối không cho phép những chuyện này xảy ra thêm lần nào nữa”“

“Nếu còn có lần sau…”

“Nếu họ còn bị thương tổn ở đâu thì em cũng sẽ bị thương y như thế, thậm chí còn nặng hơn.

Em hiểu không?”

‘Vành mắt Phan lập tức: “Em biết rồi: Lâm Minh đã từ chối một cách tuyệt tình như.

thế thì cho dù da mặt Phan Kiều Như có dày đến đâu, cô ấy cũng không thể ở lại bên cạnh người đàn ông này thêm một giây phút nào nữa.

Hoàn cảnh của Phan Kiều Như không giống những người phụ nữ khác. Hai nhà bọn họ có mối quan hệ rất thân thiết nên nếu cô ấy làm mọi chuyện ầm ï lên thì đó không còn là chuyện của riêng cô ấy nữa, mà trở thành tranh chấp của cả dòng họ. Phan Kiều Như hiểu rõ mức độ nghiêm trọng trong chuyện này nên cô ấy chỉ có thể vừa khóc vừa rời đi u Như nóng bừng lên ngay “Xin lỗi, em sẽ không hi vọng thêm nữa”

Hòa Phong lau nước mắt nước mũi của mình rồi nhìn Chí Linh: “Hôm nay kỳ lạ thật đấy, tất cả các cô gái đều khóc rồi, sao không thấy má Trương khóc nhỉ?”

Chí Linh suy nghĩ một chút: “Chắc là vì má Trương lớn tuổi rồi đó.”

Má Trương nằm không cũng trúng đạn Lê Nhược Vũ ôm Hạ Ly chạy xuống lầu, cô định bắt xe đưa Hạ Ly tới bệnh viện, ai ngờ Trần Hi Tuấn vẫn đứng chở đó.

Trần Hi Tuấn đi xuống mở cửa xe cho Lê Nhược Vũ và Hạ Ly vào trong.

Cậu ta không nhịn được mà sờ sờ trán Hạ Ly rồi hỏi: “Có đau không?”

“Vẫn còn hơi đau một chút thôi ạ, nhưng mà được mẹ ôm nên con hết đau rồi” Bé Hạ Ly ngoan ngoãn nói.

Bấy giờ Trần Hi Tuấn mới nhìn qua Lê Nhược Vũ, cậu ta thấy quần áo cô xốc xếch, còn trên cổ thì hẳn rõ vết hôn nên cậu ta cũng hiểu tối qua đã xảy ra chuyện gì.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 755


Chương 755

Trần Hi Tuấn khẽ sờ mũi rồi nói: “Để em đưa hai người đến bệnh viện”

Lê Nhược Vũ ngồi phía sau ôm Hạ Ly, cô cảm thấy cực kỳ xấu hổ: “Tôi xin lỗi…”

Trần Hi Tuấn cười một tiếng rồi miễn cưỡng nói: “Chúng ta vẫn chưa xác định mối quan hệ rõ ràng mà, chỉ là em đang theo đuổi chị thôi, chị không có lỗi lầm gì với em đâu.”

Lê Nhược Vũ ôm Hạ Ly, không biết phải báo đáp Trần Hi Tuấn thế nào cho phải Trần Hi Tuấn nhìn nét mặt cô thì cũng đoán ra được cô định nói gì nên cậu ta nói ngay: “Chị không cần nói cảm ơn cảm huệ gì với em đâu, ba năm nay em nghe nhiều quá rồi, không còn sức nghe nữa”

Lê Nhược Vũ ôm Hạ Ly rồi nhẹ nhàng nói “Trần Hi Tuấn, cậu rất tốt, thật sự rất t “Tốt thì có ích lợi gì chứ, chị cũng đâu có thích đâu” Trần Hi Tuấn cười tự giễu.

Mặc dù chỉ là một vết thương nhỏ nhưng họ văn không yên tâm mà đưa cô bé đi khám tổng quát một lượt. Kết quả giám định nói Hạ Ly không có vấn đề gì nên Lê Nhược Vũ mới cảm thấy yên tâm.

Hạ Ly khóc trong chốc lát cũng mệt mỏi, năm ở trong lòng Lê Nhược Vũ không muốn động.

Trần Hi Tuấn thấy Lê Nhược Vũ bế cả một đường mới nhận lấy Hạ Ly bế cô bé thay cô.

Hạ Ly sớm đã quen Trần Hi Tuấn bế, chui vào lòng cậu ta lại ngủ yên ổn hơn.

Trần Hi Tuấn cúi đầu xoa xoa khuôn mặt mềm núc ních của bé Hạ Ly: “Con bé không quen giường nhưng lại rất biết phân biệt lồng ngực người đấy”

Lê Nhược Vũ sửa sang quần áo lại, thấy Trần Hi Tuấn ôm cô bé một cách thuần thục thì trái tim cô cũng trở nên mềm nhũn.

Nếu như cô chịu lui một bước ở cùng Trần Hi Tuấn thì Hạ Ly cũng sẽ không bị thương. Hơn nữa cô cùng với Trần Hi Tuấn thì cơ hội chống lại Lâm Minh cũng sẽ lớn hơn một chút.

Người phụ nữ phía sau vẫn không đi theo kịp, Trần Hi Tuấn không nhịn được quay đầu nhìn lại “Đứng lại làm gì, chẳng lẽ lưng của em đẹp hơn mặt em? Chị không biết là em tự tin về gương mặt này nhất sao”

Lê Nhược Vũ không nhịn được cười: “Gương mặt này của cậu đúng thật đẹp trai”

“Em đẹp trai như vậy, sao không thấy chị động lòng?” Trần Hi Tuấn chỉ nói một câu không rõ thật giả, cậu ta đổi tay bế bé Hạ Ly, một cái tay khác kéo tay cô: “Đừng ngẩn người nữa, chúng ta nhanh trở về báo bình yên cho Trần Hi Lam biết, em ấy không nhìn thấy bé Hạ Ly thì không thể nào yên tâm. Nó đúng thật là người vô tâm nhưng lần này đã biết áy náy rồi”

“Thật ra thì cũng không trách em ấy được”

Nếu Lâm Minh đã muốn dẫn Hạ Ly đi thì cho dù Trần Hi Lam cứ canh chừng ở bên cạnh Hạ Ly cũng vô dụng.

Chợt Lê Nhược Vũ dừng bước, cô nói với Trần Hi Tuấn: “Chúng ta không trở về khách sạn nữa.”

Trần Hi Tuấn không hiểu.

“Anh ấy chỉ cho tôi nửa ngày rồi sau đó sẽ đưa Hạ Ly về. Tôi không thể nào giao Hạ Ly cho anh ấy, Hạ Ly là tính mạng của tôi” Lê Nhược Vũ thở dài: “Là tôi nghĩ quá đơn giản, tôi cho là ba năm qua anh ấy cũng sẽ quên đi quá khứ giống như tôi”

Nhưng anh không chỉ không quên mà còn có.

chấp niệm sâu hơn, “Đã xử lý xong buổi họp báo ZO trong nước, chúng ta trở về nước Mỹ đi” Cô nhìn vào mắt Trần HỈ Tuấn rồi nghiêm túc nói Nếu như ở lại chỗ này, Lâm Minh nhất định sẽ tìm đến cướp Hạ Ly đi.

Trại mồ côi năm đó đã không còn tồn tại, không dễ tìm được cha mẹ ruột của cô nữa.

Giữa tung tích mờ nhạt của cha mẹ và Hạ Ly của cô, cô chọn Hạ Ly.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 756


Chương 756

“Trở về nước Mỹ, sau này sẽ không trở lại nữa-‘ Đã mất đi Hòa Phong nên cô không thể mất đi Hạ Ly nữa.

“Được” Trần Hi Tuấn cười với cô, cậu ta cầu còn không được: “Sẽ về nước Mỹ, em sẽ chăm sóc cho chị và Hạ Ly, sẽ không để cho con bé bị tổn thương nữa”

Lê Nhược Vũ càng cảm động hơn, Trần Hi Tuấn luôn đối tốt với cô và con vô điều kiện.

Trần Hi Tuấn càng như vậy thì Lê Nhược Vũ càng áy náy.

“Đừng trưng ra vẻ mặt đó ra, là em cam tâm tình nguyện mà”

“Cậu chẳng cần gì cả, có lẽ cả đời này tôi sẽ không trả nổi những gì tôi đã thiếu cậu”

“Ai nói em không cần gì cả? Chỉ là thứ em muốn lại không dám cầu” Lòng người là khó khống chế nhất, nếu như phải cưỡng ép để có được trái tim một người không bằng thả cho nó tự do còn tốt hơn.

Vốn chỉ trêu ghẹo chứ không tính được đáp lại Nhưng Lê Nhược Vũ lại dừng bước rồi năm lấy tay cậu ta: “Được.”

Trần Hi Tuấn sửng sốt: “Chị nói gì?”

“Nếu như cậu không ngại làm bố dượng của Hạ Ly… thì sống cùng nhau đi”

“Sao em có thể ngại chứ, em vẫn luôn ước gì Hạ Ly gọi em là bố mà, em không phải sửa lại rồi giải thích cho con bé nghe nữa” Một tay Trần Hi Tuấn ôm lấy Hạ Ly, một tay ôm lấy Lê Nhược Vũ Hạ Ly ngủ không sâu, lúc ôm bị ép đánh thức cô bé.

Hạ Ly dụi mắt: “Mẹ, bố, hai người gạt Hạ Ly”

Lúc này Trần Hi Tuấn mới buông Lê Nhược Vũ ra, ôm lấy cô bé rồi nói: “Thật xin lỗi, là bố vui mừng quá, rốt cuộc mẹ con cũng đã đồng ý ở bên cạnh bố rồi”

“Nhưng mà vốn dĩ bố và mẹ đang ở cùng nhau mà” Vẻ mặt cô bé tràn đầy mê man, bỗng nhiên Hạ Ly nghĩ đến điều gì đó: “Vậy còn cha thì sao? Cha phải làm sao đây?”

Cha nói mẹ và cô bé, cùng với cáo anh trai mới là một gia đình hoàn chỉnh, sau này sẽ vĩnh viễn ở bên nhau Nhưng mà bố Trần Hi Tuấn nói rằng mẹ đã đồng ý ở bên cạnh bố rồi “Tất cả chúng ta cũng ở bên nhau sao?” Mặc dù thời gian tiếp xúc với Lâm Minh không dài nhưng đứa bé vẫn có thể nhạy bén phát giác được ai quả thật là đối xử tốt với cô bé, ai chỉ đối xử qua loa lấy lệ mà thôi Bố Lâm Minh đối xử với cô bé rất tốt, mặc dù không nói gì cả nhưng lúc nhìn mình thì ánh mắt sẽ tỏa sáng Những động tác nhỏ này, mặc dù cô bé còn nhỏ nhưng vần có thể cảm giác được.

“Hạ Ly chỉ cần ở bên cạnh mẹ là được rồi”

Nghe thấy trong miệng con mình nhắc đến tên Lâm Minh, Lê Nhược Vũ không khỏi cảm thấy chua xót.

Trẻ con dễ bị lừa gạt, vì thế cái hiếu cái không gật gật đầu.

Dù sao từ nhỏ tới lớn đều như vậy, cô bé cũng rất vui lòng tiếp nhận, nhưng mà… có chút không đành lòng bỏ rơi cha.

Mặc dù trông cha có vẻ lạnh lùng khó ở chung nhưng thật ra cũng không xấu tính, lúc cha ôm cô bé đều rất dè dặt giống như ôm bảo vật vậy.

Cô bé dụi mắt, thật ra trong lòng vẫn rất thích cha.

Buổi tối hôm đó, quả nhiên Lâm Minh đến khách sạn tìm Lê Nhược Vũ để đưa con trở về.

Tuy nhiên, Lê Nhược Vũ đã có phòng bị từ sớm. Lúc anh đi qua thì gian phòng kia đã không còn ích lợi gì nữa, anh em Trần Hi Tuấn và Lê Nhược Vũ đã rời khỏi đó.

Lâm Minh cũng biết bọn họ còn ở trong nước, bởi vì buổi họp báo ZO vẫn chưa cử hành.

Trần Hi Tuấn cổ ý bảo vệ thật tốt Lệ Cảnh Trí và Hạ Ly, vì thế Lâm Minh cũng không biết ra tay từ đâu.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 757


Chương 757

Mà buổi họp báo ZO là thời cơ tốt nhất để anh bắt người vợ chạy trốn của mình trở về.

Buổi họp báo Z0, Trần Hi Tuấn thân là tổng giám đốc nên đương nhiên phải tham gia. Ban đầu Trần Hi Tuấn không muốn đế Lê Nhược Vũ đi cùng nhưng cô vẫn muốn đứng sóng vai với cậu ta Trần Hi Tuấn vẫn luôn giúp đỡ cô, cũng nên bầu bạn với cậu ta một chút.

Buổi họp báo Z0 được tổ chức rất long trọng, ánh đèn lấp lóe không ngừng. Trên người Lê Mặc Trí mặc một chiếc áo sơ mi sang trọng, sau đó lại dùng phấn che phủ rất nhiều lân mới có thể che kín dấu vết trên cổ.

Nhưng ký giả ở đây lại không dễ chịu như vậy.

Vốn dĩ truyền thông không chỉ muốn làm theo.

kế hoạch, bọn họ muốn kéo dài cuộc họp báo, định bụng sẽ tạo ra một tin tức bùng nổ cực mạnh.

Có một ký giả lâu năm trực tiếp hỏi tại sao cô lại có dáng vẻ trông giống vợ trước của tổng giám đốc Lâm.

Lê Nhược Vũ dửng dưng, chỉ nói trên thế giới này có rất nhiều người giống nhau.

Kế đó lại có người truy hỏi cô có quan hệ gì úc này cô với Trần Hi Tuấn, có phải giống như lời đồn răng hai người có mối quan hệ vợ chồng chưa cưới hay không, đứa bé cũng là con của Trần Hi Tuấn phải không?

Trần Hi Tuấn sợ Lê Nhược Vũ lúng túng nên đánh sang chủ đề khác, bảo mọi người đặt sự Ký giả cũng không phải dễ nói chuyện như vậy, bọn họ vẫn thỉnh thoảng cảm câu, chuyến đề tài lên người Trần Hi Tuấn và Lê Nhược Vũ.

“Vậy tổng giám đốc Trần cảm thấy như thế nào mới là một người phụ tá đắc lực? Dù sao Tina cũng là một người phụ nữ tài giỏi như vậy, chẳng lẽ tổng giám đốc Trần chưa từng động lòng sao?”

“Anh cũng nói rồi đấy, Tina rất xinh đẹp, ánh mắt của tôi cũng được xem như khá tốt, đương nhiên cũng sẽ có suy nghĩ giống như anh vậy”

Trần Hi Tuấn nhìn Lê Nhược Vũ, lạnh nhạt chuyển đề tài.

“Tôi có một vấn đề muốn thay mặt các cô gái ở đây hỏi, bây giờ tổng giám đốc Trần đang độc thân sao? Xin hỏi có để ý đến những cô gái độc.

thân đã ly hôn hoặc mang thai trước khi lập gia đình không?” Sự ám chỉ trong lời nói này đã quá rõ ràng.

Tính tình cậu ta khá tốt, cũng không tức giận mà chỉ nói: “Chỉ cần có tình cảm thì cho dù lớn hơn tuổi mấy tuổi, tôi cũng không ngại đâu”

Mọi người thầm cảm thán, đây là Trần Hi Tuấn ám chỉ gì đó sao?

Mọi người đều biết Lê Nhược Vũ lớn hơn Trần Hi Tuấn hai tuổi, cũng đã có con.

Lời nói của Trần Hi Tuấn đã gây nên một trận náo động không nhỏ, ánh mắt mọi người lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc, càng tỏ vẻ nhiều chuyện hơn.

Trần Hi Tuấn nói: “Là tôi có cảm tình với cô ấy, vẫn luôn theo đuổi mà thôi.”

Lê Nhược Vũ không ngờ sẽ khiến Trần Hi Tuấn tủi thân như vậy, bồng nhiên cô đứng lên: “Trần Hi Tuấn, không cần như vậy. Nếu như em đã đưa ra quyết định thì chưa từng nghĩ đến việc sẽ hối hận”

Ở bên cạnh cậu ta cũng không phải là chuyện gì mờ ám.

Trần Hi Tuấn nói như vậy là muốn giúp cô nhưng mà lại khiến cậu ta chịu thiệt thời.

Lê Nhược Vũ nhìn chäm chăm vào ánh mất cậu ta, khẽ cười nói: “Trần Hi Tuấn, cảm ơn anh”

Trần Hi Tuấn mím môi, trịnh trọng nói: “Vậy công bố nhé?”

Nếu như lúc này nói bọn họ đã ở bên nhau thì không còn cơ hội hối hận nữa.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 758


Chương 758

Cô gật đầu, vẻ mặt hiện lên chút dịu dàng: “Có thể”

Trần Hi Tuấn nở một nụ cười giống như đứa trẻ, anh cầm lấy micro trên bàn lên, đáng tiếc còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì lối vào hội trường lại sôi động hẳn lên Lâm Minh đang chậm rãi tiến đến gần, sắc mặt anh cũng vô cùng bình tĩnh trông cứ như sóng yên biển lặng không hề có một chút gợn sóng. Thế nhưng Lê Nhược Vũ lại biết đây là điềm báo trước khi anh sắp nổi giận.

Kể từ ngày sau khi rời khỏi Phong Linh Đài cô đưa theo đứa bé bỏ chạy thì chưa từng trở càng không nghĩ đến sẽ có bất cứ liên hệ gì với anh.

Đây là anh đang đến tìm cô để tính sổ.

Lê Nhược Vũ đứng lên: “Trần Hi Tuấn, anh ở đây tiếp tục buổi họp báo đi, em ra ngoài kéo Lâm Minh đi trước”

Buổi họp báo của ZO không thể bị Lâm Minh làm hỏng được.

Trần Hi Tuấn muốn đưa tay bắt lấy cánh tay Lê Nhược Vũ, thế nhưng đáng tiếc lại không kịp.

Không đợi Lê Nhược Vũ đi ra hội trường, Lâm Minh đã trực tiếp kéo tay cô.

Anh hơi dùng sức, kéo cô xuống trước mặt mình, ánh mắt tối sầm xuống: “Cho đến bây giờ mà em còn muốn chạy sao? Chạy ba năm còn chưa đủ đúng không?”

Lê Nhược Vũ siết tay thành nằm đấm: “Buông tay đi, có chuyện gì thì chúng ta ra ngoài nói”

“Không muốn nói chuyện ở đây là sợ quấy rây đến buổi họp báo của Trần Hi Tuấn hả?” Lâm Minh cười cười: “Thật không khéo rồi, anh đến đây chính là muốn mượn buổi họp báo này của Trần Hi Tuấn nói mấy câu.”

“Lâm Minh, anh đừng có quá đáng. Tôi không thiếu nợ gì anh cả, Trần Hi Tuấn càng không có.”

Cô cắn răng nghiến lợi nói.

Mọi người nhìn thấy Lê Nhược Vũ và Lâm Minh lôi kéo nhau ở một bên, hành động có vẻ khá thân mật, vì thế lại đưa ra nghỉ vấn lúc ban đầu: “Cô tên là Lê Nhược Vũ, là vợ trước của tổng giám đốc Lâm phải không?”

Lê Nhược Vũ muốn nói không phải nhưng hiển nhiên không ai tin lời cô nói cả.

Lâm Minh nhàn nhạt nhìn người ký giả đưa ra nghi vấn kia, bỗng nhiên vẫy tay về phía cô ta Người ký giả kia thấp thỏm tiến lên Ánh mắt anh hơi tối xuống: “Ai nói với cô rằng cô ấy là vợ trước của tôi?”

“Chẳng, chẳng lẽ… không phải sao?” Hơi thở của Lâm Minh quá áp bức người khác, lúc người ký giả nói chuyện cũng không hề có sức.

Chẳng lẽ thật sự là nhận nhầm người sao?

Hội trường vô cùng yên tĩnh.

Lúc này, Lâm Minh chợt kéo Lê Nhược Vũ lại sát ngực mình rồi nói với mọi người: “Nhân dịp buổi họp báo của ZO, tôi đến đây chủ yếu để bày †ỏ sự cảm ơn”

Trần Hi Tuấn nhìn chăm chẵm vào Lâm Minh, trong lòng có một loại dự cảm xấu.

Đúng như dự đoán, Lâm Minh chậm rãi nhướng mắt lên, vẻ mặt hời hợt nhưng nói năng lại rất có khí phách: “Cảm ơn mấy năm qua cậu Trần đã chăm sóc vợ và con gái của tôi”

Những người ký giả ở buổi họp báo đều chấn động, bên này Lâm Minh lại càng nắm bàn tay Lê Nhược Vũ chặt hơn, căn bản không hề để ý đến những ký giả đang chụp hình phía sau lưng, ngược lại anh còn hy vọng bọn họ chụp nhiều một chút, lưu lại chứng cớ Lê Nhược Vũ là vợ mình.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 759


Chương 759

Những ký giả kia đuổi sát theo sau, ánh đèn pha nhấp nháy không ngừng. Có thể nắm bắt được tin tức này còn tốt hơn tin tức về buổi họp báo Z0 gấp mấy lần.

Lê Nhược Vũ không ngờ buổi họp báo ZO hôm nay vẫn bị cô làm hỏng, cho dù chuyện của cô và Lâm Minh như thế nào cũng không thể kéo.

Trần Hi Tuấn vào được.

Lê Nhược Vũ vừa nghỉ đến ánh mắt vừa rồi Trần Hi Tuấn nhìn mình, bên trong tràn ngập nỗi bị thương. Trần Hi Tuấn chăm sóc cô ba năm, nếu như không gặp được Trần Hi Tuấn thì lúc ấy cô thật sự không biết một mình nuôi sống Hạ Ly ở nước ngoài như thế nào, Vẫn là Trần Hi Tuấn luôn ở bên cạnh khích lệ cô, bảo cô hãy mạnh mẽ lên, không cần phụ thuộc vào bất kỳ người nào cũng có thể mang đến cho Hạ Ly một cuộc sống tốt đẹp, Trần Hi Tuấn càng vì cô mà buông tha cho sở thích nghệ thuật nhiều năm của mình, vẫn luôn âm thầm bảo vệ bên cạnh cô.

Thế nhưng cô đã đền đáp lại cho Trần H¡ Tuấn được gì? Sự tổn thương hết lần này đến lần khác sao? Lê Nhược Vũ càng nghĩ càng cảm thấy bất an và áy náy.

Không biết cô lấy sức lực từ đâu, mạnh bạo hất tay khỏi bàn tay Lâm Quần. Vẻ mặt vốn bình tĩnh của Lâm Minh đã tối sâm xuống, anh quay.

đầu lại lạnh lùng nhìn Lê Nhược Vũ, muốn trực.

tiếp ôm ấy người phụ nữ này vác lên vai mang đi Ai ngờ Lê Nhược Vũ quay người sang hít một hơi thật sâu, trên mặt khẽ nở một nụ cười chuyên nghiệp, đối mặt với đám ký giả: “Mọi người, hôm nay là buổi họp báo của Z0, hy vọng mọi người có thể đặt sự chú ý lên ZO. Có lẽ chuyện của tôi và tổng giám đốc Lâm đã có chút hiểu lầm, hy vọng truyền thông sẽ không làm quá mức”

Tổng giám đốc Lâm? Cô gọi anh như vậy, giọng nói lạnh nhạt giống như đang nhắc đến một người bạn hợp tác làm ăn vậy. Lâm Minh bị tiếng xưng hô này đâm xuyên qua màng nhĩ, đảo mắt nhìn chăm chẵm vào gương mặt xinh đẹp.

của Lê Nhược Vũ Trên người Lê Nhược Vũ mặc một chiếc áo sơ mi trắng cao cổ, đôi chân thon dài được chiếc quần jean bao bọc thật chặt làm tôn lên dáng người của cô. Vẻ mặt hoàn toàn khác biệt với ba năm trước, tựa như cô gái nhỏ được Lâm Minh bảo vệ từng chút một đã trở thành một người phụ nữ có thể đảm đương một phía vậy. Một Lê Nhược Vũ như vậy khiến anh cảm thấy quá xa lạ Lâm Minh cúi đầu nhìn gò má cô, đồng thời trong lòng lại dâng lên nỗi đau xót. Anh cũng không mở miệng làm khó buổi họp báo ZO của Trần Hi Tuấn nữa mà chỉ nhếch môi, vẻ mặt vô cùng đáng sợ.

Những ký giả kia nghe thấy Lê Nhược Vũ nói như vậy thì cũng biết tuyệt đối không thể đắc tội với cô được, dù sao cô chủ nhà họ Hạ được Lâm Minh nâng như hoa như ngọc trong tay, bây giờ vừa mới xuất hiện lại trong tâm mắt của mọi người nên cũng không biết thái độ của Lâm Minh như thế nào. Vấn nên xem xét tình hình trước sau rồi mới tính, vì thế bọn họ ào ạt chạy lại trước mặt Trần Hi Tuấn Lâm Minh nhìn thấy dáng vẻ quyến luyến không muốn bỏ đi của cô, anh không cần suy nghĩ cũng biết cô đang nhìn Trần Hi Tuấn. Nhất thời, ngọn lửa giận trong lòng đột ngột bùng lên, cô ở nước ngoài bên cạnh Trần Hi Tuấn suốt ba năm, ngay cả con gái anh cũng gọi Trần Hi Tuấn bảng bố, như vậy bảo anh làm sao nhẫn nhịn được đây? Vì thế, anh nhanh chóng nắm lấy tay cô đi nhanh ra khỏi hội trường, “Thế nào, còn chưa bỏ được thằng nhóc kia hả? Lê Nhược Vũ, em hãy nhớ rõ bây giờ mình đang là phụ nữ đã có chồng đấy!” Lúc trước Lâm Minh chỉ châm chọc mở miệng nhưng bây giờ lại càng nói càng tức giận, cánh tay nắm lấy cổ tay đang bầm tím của Lê Nhược Vũ không tự chủ được gia tăng chút sức lực.

Lê Nhược Vũ đã bị Lâm Minh đưa ra ngoài, cũng biết vừa rồi anh không mở miệng trước mặt ký giả đã nể mặt Trần Hi Tuấn rồi. Bây giờ chỉ cần cô không ở đây thì anh chắc chắn sẽ không quay lại hội trường để làm loạn nữa.

Hiện tại cô chỉ muốn nhanh chóng trở về chăm sóc Hạ Ly, tuy nói rắng Hạ Ly ở chỗ Trần Hi Tuấn nhưng cô đã rời đi lâu như vậy, Hạ Ly chắc chắn đang tìm mẹ khắp nơi.

‘Vừa nghĩ đến Hạ Ly, trên mặt Lê Nhược Vũ lại hiện lên chút dịu dàng mềm mại. Thế nhưng Lâm Minh làm sao biết được, anh còn tưởng rằng Lê Nhược Vũ đã thật sự bị anh nói trúng tim đen, trong lòng vẫn không thể nào quên được Trần Hi Tuấn.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 760


Chương 760

“Hạ Ly đang ở nhà chơi cùng với anh trai, chơi rất vui vẻ, em có muốn nhanh chóng đến đó thăm con bé không?” Lâm Minh nhàn nhạt mở miệng nói “Lâm Minh, anh đừng có quá đáng” Lê Nhược Vũ nhìn Lâm Minh. Ba năm không gặp, cô còn tưởng rằng Lâm Minh sẽ có chút thay đổi, thế nhưng không ngờ anh vẫn như vậy.

Tuy nhiên giọng nói của người đàn ông vẫn như thường lệ, h*m m**n khống chế mạnh mế của anh khiến cô thầm run rẩy trong lòng.

Người đàn ông này hoàn toàn hiểu rõ nhược điểm của cô năm ở đâu, hôm nay cô nhất định không thể bỏ con gái của mình được.

“Quá đáng sao?” Lâm Minh hơi híp mắt, cô đang bất bình thay cho buổi họp báo của Trần Hi Tuấn sao? Vừa nghĩ đến trong lòng cô có người đàn ông khác, Lâm Minh đã lập tức ghen ty đến phát điên, anh nẵm lấy căm Lê Nhược Vũ, cản răng nghiến lợi mở miệng nói: “Lê Nhược Vũ, bây giờ em là phụ nữ đã có chồng đấy!”

“Giấy ly hôn anh cũng đã ký rồi, bây giờ chúng 1a sẽ lập tức đi công chứng ngay” Lê Nhược Vũ nhìn thấy lửa giận ngút trời của Lâm Minh, không khỏi đau xót trong lòng. Cho đến bây giờ, bọn họ đã không thể trở về không khí hạnh phúc như trước kia được nữa. Chuyện của Hòa Phong vĩnh viễn là cái gai trong lòng cô, không lúc nào không hành hạ cô.

Huống chỉ, bên cạnh anh có nhiều phụ nữ như vậy, cảm xúc đối với mình cũng chỉ là h*m m**n chiếm làm của riêng nhất thời mà thôi “Đi công chứng ly hôn thì có thể thôi..” Lâm Minh nhìn Lê Nhược Vũ, chậm rãi mở miệng nói, thế nhưng trong mắt lại lóe lên chút âm mưu.

Lê Nhược Vũ không ngờ anh lại đồng ý dễ dàng như vậy, vừa mới chuẩn bị mở miệng nói chuyện thì đột nhiên trong đầu nghĩ đến chuyện gì đó, Lâm Minh làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho cô chứ?

“Hạ Ly thuộc về anh” Quả nhiên Lâm Minh mở miệng.

“Lâm Minh!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Trở lại bên cạnh anh, anh và con trai đều sẽ thuộc về em” Lời nói của Lâm Minh vẫn cường thế như cũ, thế nhưng trong lòng lại dâng lên hàng vạn cảm xúc. Chỉ cần Lê Nhược Vũ có thể ở lại bên cạnh anh thì anh thật sự không quan tâm chuyện gì nữa, cho dù dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy để giữ cô lại thì sao chứ?

Ba năm qua, dường như không lúc nào anh không nhớ tới cô. Thật khó khăn lắm cô mới trở lại, rốt cuộc anh đã tìm được rồi thì làm sao có thể dễ dàng buông tay chứ?

“Anh cũng biết đó không phải là con của tôi mà” Lê Nhược Vũ giễu cợt cười một tiếng, nhìn sự thất vọng trong đáy mắt Lâm Minh: “Con trai tôi đã sớm bị con trai lớn mà anh yêu thương nhất.”

“Lê Nhược Vũ, anh đã nói Niệm Sơ không phải..” Lời nói của Lâm Minh còn chưa dứt thì Lê Nhược Vũ lại đột nhiên cắt ngang: “Không phải cái gì? Không phải cậu ta hại tôi sinh non sao? Không phải cậu ta hại Hòa Phong sao? Lâm Minh, anh và tôi đã không còn khả năng nữa rồi!

“Anh và em không thể nào nữa rồi sao?!

Trong nháy mắt, Lâm Minh nắm được trọng điểm.

Lê Nhược Vũ nói rằng “anh và tôi” chứ không phải “chúng tôi”, hiển nhiên cô đã loại bỏ anh ra khỏi cuộc sống của cô rồi “Vậy em và Trần Hi Tuấn thì có thể sao?” Em nói thử xem, rốt cuộc hai người đã phát triển đến bước nào rồi? Có phải đã lên giường với nhau rồi không? Hai người cũng dùng những tư thế kia rồi sao? Có phải cũng sảng khoái như lúc ở cùng anh không?” Lâm Minh cũng bị cô làm căng thẳng cả lên, lời còn chưa kịp suy nghĩ đã nói ra khỏi miệng.

Lê Nhược Vũ nghe xong những lời này thì trong lòng lập tức lạnh xuống, quả nhiên Lâm Minh vấn quan tâm đến cơ thể cô nhất, anh chỉ quan tâm xem cô đã lên giường với người khác hay chưa mà thôi. Cô chỉ là thế thân, chỉ cần sạch sẽ để anh chơi thì tất cả đều có thể.
 
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Chương 761


Chương 761

Chốc lát sau, Lê Nhược Vũ bình tĩnh trở lại, cô cho rằng bản thân mình đã đủ bình tĩnh để đối mặt với Lâm Minh, thế nhưng vấn không nhịn được như cũ, khóe miệng cong lên một nụ cười giễu cợt: “Có lên giường hay chưa thì sao? Đây là tự do của tôi. Lâm Minh, anh cho răng tôi là đồ chơi của anh sao?!

Ánh mắt Lâm Minh cuồn cuộn lửa giận, trong mắt Lâm Minh, Lê Nhược Vũ không trả lời thẳng vấn đề thì chứng tỏ cô đã thật sự thừa nhận phát sinh quan hệ với Trần Hi Tuấn. Hi Tuấn đã chạm vào cô rồi sao? Bàn tay nắm lấy Lê Nhược Vũ của anh không khỏi buông lỏng xuống, ngây ngốc nhìn gương mặt cô.

Đây là ranh giới cuối cùng của anh, anh có thể nhắn nhịn việc Lê Nhược Vũ không nói một lời nào mà biến mất bởi vì dù sao cũng là do anh không thẳng thản với cô trước. Nhưng cô phải thật tốt để chờ anh trở lại, sau đó từ từ làm rõ mọi chuyện rồi trở về như xưa. Anh có thể không để ý đến việc cô đã ở bên cạnh ai, cho dù cô nói những lời khó nghe như thế nào thì anh cũng không đồng ý ly hôn.

Nhưng mà cô… lại cùng người đàn ông khác phát sinh quan hệ, rốt cuộc trong lòng cô thì anh là gì chứ?

Lê Nhược Vũ làm sao không biết anh đang suy nghĩ những gì, ba năm trước cô đã hoàn toàn chết lòng với anh, vì thế bây giờ lại càng lười phải giải thích nhiều với anh. Cô cảm nhận được sức lực trên tay đã giảm bớt, bèn vội vàng rút tay về rồi nhấc chân đi về phía trước. Cho dù như thế nào thì cô cũng phải đến Phong Linh Đàm đưa Hạ Ly đi, đó là hy vọng duy nhất của cô bây giờ.

“Ầm!” Một tiếng vang thật lớn truyền đến, bỗng nhiên Lâm Minh cứ như sực tỉnh lại. Anh ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Lê Nhược Vũ đã ngã xuống cách đó không xa. Chiếc SUV gây tai nạn đã chạy đi rất xa, tiếp tục vững vàng lái về phía trước. Lâm Minh làm sao còn tinh thần để quan tâm đ ến chiếc xe kia nữa, anh chạy như điên đến trước mặt Lê Nhược Vũ.

Lê Nhược Vũ bị xe đụng bay ra thật xa, thế nhưng vẫn còn một chút ý thức. Lâm Minh bị dọa đến hoảng sợ, anh chạy đến nắm chặt bàn tay Lê Nhược Vũ, giọng nói trầm khàn của người đàn ông phát ra không ngừng run rấy: “Nhược Vũ, em chịu đựng một chút, anh sẽ lập tức đưa em đến bệnh viện!

Lê Nhược Vũ cố gắng mở mắt ra nhìn gương mặt Lâm Minh rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Lâm Minh sốt ruột không biết phải làm sao, dè dặt ôm lấy Lê Nhược Vũ rồi bước nhanh đến xe của mình, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Nhược Vũ, em đừng xảy ra chuyện gì cả, em sế không sao đâu, anh không cho phép em có chuyện!

Anh khó khăn lắm mới đợi đến khi Lê Nhược Vũ quay lại, khó khăn lắm mới có cơ hội giải thích với cô, ở bên cạnh cô. Nếu như Lê Nhược Vũ không còn nữa…

Lâm Minh không dám tiếp tục nghĩ đến nữa, chỉ cần suy nghĩ một chút thì trái tim anh giống như bị hai bàn tay siết lại thật chặt, đau đến mức không thể thở nổi.

“Lâm Minh..” Lê Nhược Vũ nhẹ giọng mở miệng, giọng nói nhỏ nhẹ đủ để Lâm Minh không cần cúi đầu cũng có thể nghe thấy cô nói chuyện “Anh đây” Lâm Minh vội vàng trả lời Lê Nhược Vũ nhắm mắt lại, đôi môi tái nhợt cố gắng mở ra. Lâm Minh khó khăn cúi đầu xuống nghe từng lời nói đứt quãng của cô, gương mặt tái nhợt đi: “Cầu xin anh… hãy bỏ qua cho tôi… và Hạ Ly…!

Lâm Minh không nói gì, anh chỉ nhíu chặt mày lại giống như không nghe thấy vậy. Sau khi đặt cô lên xe, anh cũng không để ý đến gì khác mà đạp ga chạy như điên về phía bệnh viện Bàn tay cầm tay lái đã tiết lộ tâm trạng của anh lúc này, những khớp xương trằng bệch, Lê Nhược Vũ gần như đã sắp chết mà còn có thế nói với anh những lời như vậy.

Lâm Minh căn chặt hàm răng, tuyệt đối không! Anh tuyệt đối sẽ không buông tha cho Lê Nhược Vũ và Hạ Ly, hai người họ đều phải thuộc về anh.

Lâm Minh không biết mình đã lái xe đến bệnh viện như thế nào, sau khi nghe thấy bác sĩ lên tiếng mới giật mình trở lại: “Nhanh, mau đưa bệnh nhân đến phòng cấp cứu đi!

“Vợ của anh thuộc nhóm máu gấu trúc Rh, hiện tại máu trong kho không đủ.” Một y tá chạy từ bên trong phòng cấp cứu ra.

Lâm Minh nghe vậy thì ánh mắt khế cứng lại, đột nhiên anh nghĩ đến gì đó, không chút do dự lấy điện thoại di động ra gọi cho Hà Duy Hùng.
 
Back
Top Dưới