Ngôn Tình Tổng Tài Giả Ngốc Ai Là Sói

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Giả Ngốc Ai Là Sói
Chương 80: Chương 80


"Mẹ ơi! Cha bị bệnh rồi sao?"
Hàn Huyên ngồi bên giường cạnh Thi Nhi và Hàn Thẩm, nó lo lắng lắm nên cứ chút xíu là lại hỏi.

Cô v**t v* nó rồi gật đầu, còn bảo nó mau hôn cha đi, cho cha mau khỏe bệnh.

Nó rất biết nghe lời, nằm kế bên Hàn Thẩm, đưa tay sờ lên khuôn mặt của anh, còn nhìn sang mẹ rồi cười nói.
"Mẹ xem! Cha con lúc ngủ mà cũng đẹp trai nữa này!"
Thi Nhi cười gượng, không biết từ khi nào mà nó lại dính cha như vậy, còn suốt ngày khen cha mình đẹp trai.

Thảo nào trước khi cô sinh Hàn Nhân, anh lại muốn cô sinh thêm một tiểu công chúa nữa.

Chắc cũng là vì lí do này.

Mơ màng tỉnh dậy, đã thấy con nhóc tinh nghịch bên cạnh mình, còn nhìn mình chớp mắt.
"Cha tỉnh rồi này! Con thơm cha nên cha mới tỉnh đấy!"
Hàn Thẩm cười, đưa tay xoa đầu Hàn Huyên m Sau khi khám bệnh cho anh xong, bác sĩ đã kê cho rất nhiều thuốc.

Ông còn dặn đi dặn lại anh không được làm việc quá sức, ảnh hưởng không tốt cho sức khoẻ.

Tốt nhất, nên dành thời gian ở nhà nghỉ ngơi vài ngày để tâm hồn được thư giãn.

Anh không còn cách nào, chỉ có thể nghỉ phép vài ngày.

Lần này sẽ không giống lần trước, không có cớ để ôm công việc về nhà làm.

Thi Nhi đã lường trước chuyện đó nên đã giao lại toàn bộ cho nhân viên và Chung Thất xử lí.
Hôm sau.
Thùy Chi đã được tự do thì liền đến Phó gia chơi.

Thi Nhi đang bón cháo cho Hàn Thẩm ở phòng khách, Hàn Huyên ngồi chơi với em.

Nghe có tiếng chuông cửa, anh liền bảo Chung Thất ra xem là ai.

Nào ngờ khi mở cửa ra nhìn thấy người thương, ai kia liền ném luôn cái vòi nước mà chạy đến ôm Thùy Chi.

Hàn Thẩm đang ngồi ăn cháo mà bị nghẹn, anh uống một ngụm nước lớn rồi hỏi.
"Hai người đang ôm nhau trước mặt bọn trẻ đấy à?"
Hai người họ giật mình, nhìn nhau cười ngượng ngùng rồi đi vào trong ngồi.

Thùy Chi vô cùng biết ơn với Hàn Thẩm, cũng nhờ anh đến nói giúp mà bây giờ cô ấy mới được thả tự do thế này.

Hỏi ra mới biết, sau khi anh từ nhà cô về, bận bịu một tá công việc, thế là đổ bệnh luôn.

Thùy Chi áy náy vô cùng, chỉ biết cười gượng nói lời xin lỗi.

Nhưng Hàn Thẩm vốn không để bụng chuyện đó, vì Chung Thất dù sao cũng như người nhà của anh, giúp anh ta một chút cũng là chuyện nên làm.
Tuy bây giờ Dương lão gia không lên tiếng gì về chuyện Thùy Chi qua lại Phó gia, nhưng vẫn phải quan sát thái độ của ông ấy.

Mọi chuyện hi vọng sẽ được tốt đẹp, hi vọng ông sẽ nghĩ thông suốt và chấp nhận bọn họ.
Thùy Chi vào phòng Chung Thất chơi, vô tình nhìn thấy ảnh của anh ta và mẹ chụp chung.

Cô ấy cầm lên xem, cười hỏi.
"Đây là mẹ anh sao? Trông bác ấy trẻ quá!"
Chung Thất bất ngờ ôm lấy cô ấy từ phía sau, giọng thủ thỉ bên tai.
"Sau này phải gọi là mẹ rồi nhỉ?"
Thùy Chi thẹn thùng đứng trong vòng tay anh ta, rồi đặt lại tấm ảnh trên bàn.

Hai ánh mắt vô tình nhìn nhau, ngọt ngào và ấm áp.

Một nụ hôn bất chợt đến, khiến cô ấy có chút giật mình.

Nhưng ngay sau đó, Thùy Chi đã đón nhận nồng nhiệt, hai vòng tay quấn lấy nhau.

Nụ hôn này như đã vượt lên trên tất cả, từ những sự phản đối của gia đình và sự rụt rè của bản thân.

Hai người họ quấn quýt với nhau, hôn nhau nồng nàn rồi từ từ ngã ra giường.

Chung Thất đưa tay nắm chặt lấy tay cô ấy, tay còn lại chậm rãi lướt trên da thịt, một cảm giác tê dại khắp người.

Nhìn vào mắt cô ấy, Chung Thất dịu dàng hỏi.
"Anh có thể không?"
Cô ấy nhìn anh ngượng ngùng, nhưng sự im lặng ấy đã xem như là một lời ngầm đồng ý.

Chung Thất nhẹ nhàng hôn lên môi cô ấy, lên vành tai, rồi trượt dài xuống xương quai xanh.

Thùy Chi khẽ kêu lên một tiếng, nhỏ nhắn như một chú mèo ngoan ngoãn.

Anh ta từ từ c** q**n áo, lộ ra thân hình cường tráng mà trước giờ mình vẫn luôn giữ thân như ngọc.

Hôn lên đôi môi mềm mại, Chung Thất chậm rãi di chuyển vào bên trong.

Thùy Chi lần đầu cảm nhận được cảm giác này, toàn thân như bị thiêu đốt.
"Đ...!Đừng~"
Anh ta kề sát vào tay cô ấy, khẽ bảo.
"Suỵt! Khẽ thôi!"
Trải qua một khoảng thời gian triền miên bên nhau, Thùy Chi như mềm nhũn cả người.

Cô ấy nằm trong vòng tay của anh ta, ánh mắt lờ đờ mệt mỏi.

Chung Thất ôm lấy Thùy Chi, một nụ cười ngọt ngào mãn nguyện hé trên môi.

Cô ấy vùi đầu vào lòng anh, có chút lo sợ hỏi.
"Chung Thất! Chúng ta như vậy...!có phải gọi là ăn cơm trước kẻng không?"
Anh ta cười, khẽ gật đầu rồi v**t v* tóc của cô ấy.
Đến gần chiều, hai người họ mới chịu quần áo chỉnh tề mà ra khỏi phòng.

Vừa bước ra đã gặp ánh mắt cả nhà của Hàn Thẩm đang nhìn, họ đang cùng nhau ăn trái cây.

Vì phòng của Chung Thất đối diện phòng khách, nên gặp cảnh này cũng là lẽ thường tình.

Thấy gia đình họ nhìn mình như vậy, Thùy Chi có chút không thoải mái hơn bình thường, cô ấy cũng không ở lại chơi mà xin phép về luôn.

Đi ra đến bậc cửa thì đã đi không vững, chân cứ loạng choạng.

Hàn Quốc và Thi Nhi nhìn nhau, ánh mắt vừa bất ngờ vừa ngạc nhiên.

Chung Thất thấy vậy liền chạy vèo đến chỗ Thùy Chi, nói xong liền bế cô ấy lên rồi chạy ngay ra cổng.
"Em bị đau chân mà phải không? Anh bế em nhé!"
Hàn Thẩm và Thi Nhi lại lần nữa nhìn nhau, sau đó thì cùng nhau bật cười, đồng thanh nói.
"Thì ra là như vậy."
 
Tổng Tài Giả Ngốc Ai Là Sói
Chương 81: Chương 81


Quan hệ giữa Dương lão gia và Chung Thất có vẻ đã tốt hơn trước, ông ấy cũng không ngăn cản con gái mình đi chơi cùng anh ta nữa.

Anh ta cũng biết điều hơn, đưa Thùy Chi đi chơi về rất sớm, thi Nhi còn mua quà để cô ấy mang về nhà.
Tranh thủ thu xếp thời gian, Chung Thất đưa Thùy Chi về thăm mẹ mình.

Nhà anh ta đã tu sửa lại rồi nên nhìn rất khang trang và sạch đẹp, đó là toàn bộ số tiền đi làm mà anh ta đã dành dụm, cộng thêm một chút hỗ trợ từ Hàn Thẩm.

Trước nhà là một vườn hoa lan rất đẹp, vì mẹ anh ta thích hoa lan.

Bà ấy nghe bảo con trai dẫn bạn gái về thì đã chuẩn bị mọi thứ, chuẩn bị luôn cả cơm trưa vô cùng chu đáo.
"Cháu chào bác ạ!"
Thùy Chi vừa đến bậc cửa đã lễ phép chào.

Bà Chung vừa nhìn thấy cô đã cười rạng rỡ, hài lòng vô cùng, còn nắm tay của cô ấy dìu đến bên ghế ngồi.
"Con là bạn gái của thằng Thất nhà bác phải không? Đáng yêu quá!"
Cô ấy được khen thì ngại vô cùng.

Cả nhà nói chuyện cùng nhau rất vui vẻ, bà còn dẫn cô ấy ra vườn hoa của mình cho cô ấy xem.

Bà nói rằng mình rất thích hoa, nghĩ rằng cô ấy cũng vậy.

Sau đó, cả nhà cùng nhau vào dùng cơm trưa.

Thùy Chi từ lâu ao ước được ăn một bữa cơm đạm bạc nay đã được toại nguyện, cô ấy ăn rất ngon miệng, còn luôn khen mẹ Chung Thất nấu ăn rất ngon.
Quảng cáo sau 1 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Ăn xong, Thùy Chi còn giúp bà Chung rửa bát.

Ban đầu ai đó còn lo sợ, cô ở nhà không quên làm mấy việc tay chân này.

Nhưng khi nhìn cô rửa mới biết, quả nhiên là một cô gái đáng yêu, giản dị.

Xong xuôi, cả nhà ngồi lại ở phòng khách cùng nhau ăn trái cây.

Thùy Chi nhanh qtay cầm lấy dao thái trái cây cẩn thận, đặt ra đĩa mời bà Chung và Chung Thất.
"Nghe nói con là tiểu thư Dương gia, bác còn nghĩ con phải khó gần lắm chứ?"
Thùy Chi cầm miếng táo trên tay cười ngượng ngùng.

Đa phần ai nấy gặp cô ấy lần đầu cũng nghĩ như vậy cả, đến khi tiếp xúc rồi mới biết cô ấy dễ thương và hoạt bát như thế nào.

Chung Thất ngồi cạnh cô ấy, còn cười nói
"Mẹ không biết đâu, lúc đầu con và cô ấy là oan gia đấy!"
"Vậy sao?"
Anh ta cười, nhìn Thùy Chi ngọt ngào rồi kể lại quá trình mà hai người quen nhau.

Chỉ nhờ một chiếc xe mà hai người chạm mặt nhau.

Nghĩ đi nghĩ lại một phần cũng là nhờ Dĩ Văn, nếu lúc đó anh ta không lo nhìn Dĩ Văn thì đã không tông vào xe của cô ấy.

Mọi chuyện diễn ra đều tùy duyên cả, cãi nhau nhiều lần nhưng lại càng hiểu nhau hơn, đến nỗi hoà vào nhau làm một.

Bọn họ còn kể cho bà ấy nghe về câu chuyện tình yêu của Hàn Thẩm và Thi Nhi, còn nói rằng Thùy Chi trước đây đáng lẽ phải là vợ của anh.

Bà nghe xong chỉ cười rồi bảo.
"Vậy nên mới nói, số phận của mỗi con người, chưa chắc đã do ta quyết định."
Đúng thật như vậy.

Nếu như Thùy Chi và Hàn Thẩm biết nhau sớm hơn, thì làm gì có một tình yêu đẹp như truyện cổ tích giữa anh và Thi Nhi? Làm gì có được Chung Thất và Thùy Chi như bây giờ? Duyên số đều đã định cả rồi, quan trọng là bản thân ta có nắm bắt được nó hay không.

Bà Chung rất thích Thùy Chi, cứ khen cô là một cô gái ngoan hiền, lễ phép lại xinh đẹp.

Bà mong cô sẽ đến nhà chơi thường xuyên, để bà kể lại những chuyện hồi nhỏ của Chung Thất cho cô nghe.
Quảng cáo sau 1 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Đến chiều.
Chung Thất dẫn Thuỳ Chi ra ngoài đồng họa cải.

Đây là cánh đồng hoa cải do một người hàng xóm giao lại nhờ mẹ anh ta trông giúp.

Mỗi lần đến mùa, là cả đồng đều nhuộm một màu vàng rực, vô cùng bắt mắt.

Cô mặc chiếc váy trắng chạy giữa cánh đồng hoa, kéo theo anh ta đi tìm một nơi để nghỉ chân.

Ngồi trên một thảm cỏ dưới gốc cây, nhìn từ phía xa là một màu vàng ươm và căn nhà nho nhỏ.
"Em có thích ở đây không?"
Thùy Chi nhìn Chung Thất, cười vui vẻ gật đầu.
"Thích lắm! Ở đây thật yên bình, mát mẻ, lại còn rất đẹp nữa!"
Khung cảnh bình yên và nên thơ này, hầu như tách biệt với thế giới bên ngoài, không còn nghe tiếng còi xe ing ỏi cả ngày, cũng không có khói bụi ô nhiễm.

Sống một nơi chỉ có sự yên bình và mát mẻ, đương nhiên sẽ vô cùng thích thú và dễ chịu.

Chung Thất dang tay ra, ôm lấy cô vào lòng mình.

Một luồng hơi ấm từ phía sau từ từ ôm trọn lấy cơ thể, thật ấm áp vô cùng.

Hai người thường ngày cãi nhau như cơm bữa, không biết từ khi nào lại có được những khoảnh khắc ngọt ngào đến xuyến xao thế này.
Anh ta ôm cô thật chặt, hôn lên tóc mềm rồi dịu dàng hỏi.
Quảng cáo sau 1 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
"Vậy em có muốn cùng anh sống ở đây không?"
Thùy Chi quay lại nhìn anh ta, nghiêng đầu hỏi.
"Được sao?"
Chung Thất nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình, dịu dàng gật đầu rồi bảo.
"Được chứ! Chỉ cần làm vợ của anh, anh sẽ đưa em đến đây mỗi ngày!"
Thùy Chi cười thẹn thùng nép vào lòng ai kia.

Ngày trước anh ta làm gì nói được những câu sến súa ngôn tình thế này? Không cục súc, khờ khạo thì chỉ toàn chọc cho cô tức điên máu lên.

Vậy mà bây giờ lại thay đổi 360° thế này, không biết có phải là đang học tập từ thiếu gia nhà mình hay không?
Cô cụp mắt, để lộ hàng mi cong, hai gò má ửng hồng.
"Ai thèm làm vợ anh chứ?"
Anh ta bất ngờ hôn lên má cô một cái, cười hỏi
"Thật không? Thật là không muốn làm vợ anh không?"
Hai ánh mắt vô tình giao nhau, lại trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào dưới cánh đồng hoa cải vàng.
 
Tổng Tài Giả Ngốc Ai Là Sói
Chương 82: Chương 82


Vài tháng sau.
Quan hệ giữa bà Chung và Dương lão gia ngày càng thêm thân thiết.

Ban đầu họ còn nghĩ mình sẽ không có nhiều chuyện để nói khi gặp nhau, vậy mà lại nhiều đến vô cùng.

Hỏi ra mới biết ông ấy cũng là một người thích trồng cây cảnh, nhìn thấy vườn hoa lan của bà đây thì thích thú vô cùng.

Hai người nói chuyện vô cùng ăn ý, còn cười nói rất vui vẻ làn Thùy Chi và Chung Thất rất vui.

Cuối cùng thì khoảng cách giữa anh ta và cô ấy đã được xoá bỏ hoàn toàn, không còn phải e sợ gì khi đi cùng nhau nữa.

Thi thoảng ông lại cứ nhắc đến bà Chung, bảo Chung Thất đưa ấy đến chơi để ông tìm hiểu thêm về bí quyết trồng lan đẹp.

Bà Chung thì lại rất mê mẩn vườn cây kiểng của ông, còn được ông tặng hẳn một chậu quýt về nhà.
"Cậu định khi nào thì cưới con gái tôi?"
Ngồi trước mặt Dương lão gia đã nhiều lần, nhưng khi nghe câu hỏi này của ông ấy thì Chung Thất lại vô cùng hồi hộp.

Anh ta cười gượng, tim đập thình thịch như đánh trống mãi một lúc sau mới bình tĩnh lại.

Anh ta nhìn Thùy Chi đang ngồi cạnh ông ấy, như có thêm sự tự tin mà nói.
"Bác yên tâm đi ạ! Vài tháng nữa con nhất định sẽ mang lễ vật đến Dương gia, đàng hoàng hỏi cưới cô ấy!"
Quảng cáo sau 1 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Dương lão gia nghe xong có vẻ ngạc nhiên, nhưng lát sau lại làm ra bộ dạng cau mày khó tính.

Ông ấy nhìn sang Thùy Chi một cái rồi nhìn anh ta, hắn giọng hỏi.
"Vậy à? Định đợi cái bụng con bé to lên rồi mặc váy bầu đám cưới sao?"
Chung Thất nghe xong liền bối rối xua tay.
"Không phải đâu ạ! Con..."
Đang bối rối sợ Dương lão gia hiểu lầm thì Chung Thất phải khựng lại.

Anh ta cảm thấy câu vừa rồi mà ông ấy nói dường như có gì đó không ổn.

Bụng của Thùy Chi to lên? Nhưng cô ấy làm gì có thai? Nghĩ đến đây, anh ta bắt đầu đơ ra, vẫn chưa hiểu lắm chuyện gì.

Đến khi nhìn sang Thùy Chi, thấy cô ấy đang cười thẹn thùng mới dần hiểu ra vấn đề.

Thấy anh ta đang há hốc mồm ra vì kinh ngạc, Dương lão gia chỉ biết lắc đầu.
"Không hiểu sao con bé lại thích một người khờ khạo như cậu nữa!"
Chung Thất mắt trong mắt dẹt nhìn hai cha con họ, một hồi lâu mới định hình lại được chuyện mà Dương lão gia nói là gì.

Anh ta đột nhiên đứng bật dậy, đưa tay ôm đầu như một tên ngốc.

Nhìn sang Thùy Chi, anh ta liên tục hỏi.
"Anh làm cha rồi sao? Anh làm cha rồi phải không?"
Quảng cáo sau 1 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Cô ấy cười hạnh phúc gật đầu.

Dáng vẻ ngố tàu này của anh ta cũng khiến Dương lão gia phải bật cười.

Chàng trai này tuy không giàu có, lại có chút khù khờ nhưng lại vô cùng giàu tình cảm.

Mỗi khi nhìn vào con gái mình, thấy cô cười với anh ta, ông nhận ra được tình yêu trong mắt của cả hai người.

Nhìn thấy cô được vui vẻ hạnh phúc như vậy, ông mới biết tình yêu thật sự vẫn là do bản thân tự nguyện, tự tìm đến một nửa của mình.

Dương lão gia cười, rồi bảo.
"Được rồi! Không làm khó con nữa! Nhân lúc bụng của Thùy Chi còn nhỏ, tranh thủ tổ chức hôn lễ cho con bé đi!"
Chung Thất vô cùng phấn khởi, tràn đầy năng lượng mà vâng dạ hết lời.

Anh ta lập tức lộ rõ ra mình là một người chồng mẫu mực, dìu cô lên lầu nghỉ ngơi, chăm sóc cô tận tình chu đáo.
Đến chiều.
Chung Thất đưa Thùy Chi đi chọn nhẫn cưới, cả hai chọn rất lâu mới chọn được mẫu mà mình ưng ý.

Anh ta đưa cô đi ăn, chọn cho cô vài bộ váy mới, sau cùng là đi thử váy cưới.

Thời gian gấp rút, vẫn là nên tranh thủ hoàn thành mọi thứ trước khi bụng cô to lên.

Dương lão gì đã nói, sẽ lo toàn bộ tiền làm lễ cưới, đợi sau này hai vợ chồng khấm khá hơn có thể trả lại.

Miệng thì nói thế, nhưng ông ấy từ lâu đã xem Chung Thất là con rể quý của mình, không cần câu nệ những chuyện này.
Quảng cáo sau 1 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Về lại Phó gia, ai kia vui quá vừa nhảy chân sáo vừa hát líu lo vào nhà.

Hàn Thẩm đang ngồi cho Hàn Huyên ăn, hai cha con nhìn thấy cảnh này thì vô cùng ngạc nhiên và lạ lẫm.

Anh hỏi anh ta.
"Cậu có chuyện gì vui sao? Tôi nhớ là chưa tới tháng lãnh lương mà?"
Anh ta cười hí hửng, còn đột nhiên lấy ra một con búp bê vải siêu to khổng lồ cho Hàn Huyên.

Con bé vô cùng thích thú, ôm lấy búp bê chạy lên lầu khoe với mẹ.

Nhân lúc này, anh ta vui vẻ khoe thành tích.
"Còn vui hơn cả lãnh lương nữa đó thiếu gia!"
Hàn Thẩm ngồi yên nghe anh ta nói, còn anh ta thì vui quá vẫn chưa lấy lại đc bình tĩnh, cứ lượn lờ qua lại.

Mãi một lúc sau, Chung Thất mới bình tâm ngồi xuống, nhìn anh mà trịnh trọng thông báo.
"Tôi sắp làm cha rồi!"
"Cái gì?"
Hàn Thẩm hốt hoảng, hét toáng lên cứ như muốn cho cả nhà này biết.

Anh nhìn anh ta há hốc mồm, kinh ngạc đến không nói nên lời.

Anh cầm ly nước lên uống cạn, nhìn sang anh ta, nuốt nước bọt vẫn không tin đây là sự thật.

Mặt anh đờ đẫn, ngỡ ngàng ngơ ngác hỏi lại Chung Thất một lân nữa.
"Thật?"
Anh ta gật đầu lia lịa, càng làm cho anh bất ngờ hơn.
"Tôi thật không thể ngờ, một người khờ khạo ngu ngơ như cậu, hành sự lại quá nhanh quá nguy hiểm như vậy!"
 
Tổng Tài Giả Ngốc Ai Là Sói
Chương 83: Chương 83


"Chú Thất có vợ rồi! Hàn Huyên không chơi với chú nữa đâu!"
Hàn Huyên chạy vào phòng thay đồ của chú rể tìm Chung Thất, vừa vào đã hâm doạ không thèm chơi với anh ta.

Anh ta cười rồi bế nó lên, dụ dỗ rằng mình sẽ không bỏ nó, còn cho nó thêm một đứa em nữa để chơi cùng.

Nó nghe xong vô cùng thích thú, vỗ tay liên tục.

Hàn Thẩm và Thi Nhi lần này đổi thành dâu phụ rể phụ cho vợ chồng của họ.

Anh đẩy cửa bước vào, bảo Hàn Huyên đừng chạy lung tung rata dễ bị lạc, còn mình thì chỉnh lại áo cho Chung Thất.
"Lấy vợ rồi thì trưởng thành hơn một chút, yêu thương con gái nhà người ta nhiều một chút đấy!"
Anh ta gật đầu liên tục, nhưng ngay sau đó liền nhìn anh nhăn nhó.
"Thiếu gia à! Cậu làm phụ rể thôi mà có cần đẹp trai vậy không?"
Hàn Thẩm được khen mà hãnh diện hẳn ra, đưa tay vuốt tóc tăng thêm phần nhan sắc cho mình.

Anh còn an ủi, nói anh ta như vậy là đã quá đẹp trai rồi.

Rất tiếc, Dĩ Văn đã quay trở lại Úc nên không thể dự hôn lễ của họ, chỉ có thể gửi lời chúc và gửi quà về cho các cháu.

Ở phòng cô dâu, Thi Nhi tận tâm trang điểm cho Thùy Chi, cài hoa lên tóc giúp cô ấy.

Trông Thùy Chi bây giờ vô cùng xinh đẹp, hệt như một nàng công chúa.

Cô ấy nhìn cô, cười dịu dàng.
Quảng cáo sau 1 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
"Chị Thi Nhi! Cảm ơn chị đã giúp em!"
Thi Nhi nắm lấy tay cô ấy, xoa xoa mu bàn tay.

Thời gian đúng là trôi qua nhanh thật, trải qua bao nhiêu chuyện, người có tình lại về bên nhau.

Ngày trước cô ấy cũng đã từng giúp cô chuẩn bị, để cô trở thành cô dâu đẹp nhất, thì bây giờ cô lại đang làm điều ngược lại.

Chung Thất là người thật thà, dễ thương, cô tin anh ta sẽ mang lại hạnh phúc và vui vẻ cho Thùy Chi.

Cô tin rồi đây gia đình của họ cũng sẽ hạnh phúc như gia đình của mình bây giờ, êm đềm trải qua một cuộc sống vui vẻ, không phải lo toan.
Dương lão gia chậm rãi bước vào, làm Thùy Chi lại mau nước mắt mà rơi lệ.

Cô vui mừng vì được cha hiểu cho tình yêu của mình, nhưng cũng buồn vì mình đã không còn là công chúa nhỏ của cha nữa.

Hai cha con ôm nhau thắm thiết.

Ông cũng không mong gì hơn, khi thấy con mình trưởng thành và có được hạnh phúc mà cô ấy mong muốn, vậy là đã đủ rồi.
Giờ lành đã đến, Dương lão gia dìu tay Thùy Chi đi trên thảm đỏ, đi sau là công chúa nhỏ Hàn Huyên đang rải hoa hồng.

Cặp dâu phụ rể phụ Hàn Thẩm và Thi Nhi nối gót theo sau, nắm tay nhau hạnh phúc, giống như đang sống lại hình ảnh mà mình đã từng trải qua vậy.

Cuối cùng thì hạnh phúc đã được trọn vẹn thật sự rồi, không còn gì phải hối tiếc nữa.

Dương lão gia và bà Chung gặp nhau, hai người cười nói vui vẻ vô cùng.
Hàn Thẩm thay mặt hai gia đình lên làm chủ hôn, đọc lời thề hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ.

Chung Thất và Thùy Chi nhìn nhau ngọt ngào, nắm tay nhau vô cùng tình tứ.

Mọi người bên dưới đều khen họ thật đẹp đôi, gửi đến họ những lời chúc tốt đẹp nhất.

Bọn họ trao nhẫn cưới cho nhau do đích thân công chúa nhỏ Hàn Huyên mang đến.

Nó ngước mắt lên nhìn Chung Thất và Thùy Chi, cười tươi tắn nói.
"Con chúc cô chú, trăm năm hạnh phúc, sớm sinh em cho con chơi cùng."
Quảng cáo sau 1 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Cả nhà đứng ở đó nghe xong liền bật cười, không ngờ nó lại nôn có em chơi cùng đến như vậy, có Hàn Nhân còn chưa đủ mà phải đòi thêm.

Nó thấy hai người đã trao nhẫn cưới xong rồi, liền đòi Hàn Thẩm bế nó lên.

Ở trong vòng tay của cha, nó nhìn họ rồi đưa tay xoa cằm, ngẫm nghĩ một lúc rồi lại hỏi.
Cả nhà đứng ở đó nghe xong liền bật cười, không ngờ nó lại nôn có em chơi cùng đến như vậy, có Hàn Nhân còn chưa đủ mà phải đòi thêm.

Nó thấy hai người đã trao nhẫn cưới xong rồi, liền đòi Hàn Thẩm bế nó lên.

Ở trong vòng tay của cha, nó nhìn họ rồi đưa tay xoa cằm, ngẫm nghĩ một lúc rồi lại hỏi.
"Sao cô chú chưa hôn nhau nữa?"
Dương lão gia vô cùng thích con bé nghịch ngợm này, đưa tay xoa nựng gò má của nó rồi hỏi.
"Sao con biết đeo nhẫn xong là phải hôn vậy cháu gái?"
Nó nhìn ông rồi lại nhìn sang cha của mình, nói.
"Con xem ảnh cưới của cha mẹ đấy! Họ đeo nhẫn xong là hôn nhau thắm thiết, bỏ con sang một bên luôn!"

Nó nói xong còn đập tay lên trán ra vẻ bất lực, làm cả nhà nghe xong liền khoái chí mà cười thêm mộ tràn nữa.

Độ đáng yêu này của Hàn Huyên đúng là càng ngày càng tăng lên rồi, làm ai nhìn cũng yêu cả.
Chung Thất và Thuỳ Chi nhìn nhau ngọt ngào, còn nó thì cứ chòm lên đòi xem cảnh hôn.

Hàn Thẩm vô phương với nó, đưa tay che mắt nó lại rồi cười bảo.
"Con nít con nôi, không được nhìn."
Thi Nhi đứng bên cạnh mà đưa tay che miệng cười.

Còn cặp vợ chồng mới cưới kia, cuối cùng cũng được yêu ổn mà trao nhau nụ hôn nồng nàn.

Nụ hôn này thật mãnh liệt, cứ như đã kìm nén rất lâu vậy, càng hôn càng không dứt ra được, như muốn thiêu đốt mọi thứ.
Quảng cáo sau 1 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Chung Thất nhìn Thùy Chi dịu dàng, hai chóp mũi chạm vào nhau, cọ qua cọ lại, còn cười vô cùng hạnh phúc.

Trong bầu không khí náo nhiệt và vui vẻ ấy, có một câu nói ấm áp, thâm tình vang lên.
"Anh yêu em."
 
Back
Top Bottom