Ngôn Tình Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 240: 240: Muốn Níu Kéo Tô Vũ


Ngay lúc đó, một giọng nữ dễ nghe vang lên bên cạnh Thẩm Ngân Tinh, sau đó đôi tay trắng nõn thon dài duỗi ra chỉ vào vật cô đang cầm trên tay nói.

Thẩm Ngân Tinh nhíu mày, giữa hàng lông mày ngưng tụ khí lạnh.

Cô ngẩng đầu, nghiêng người, liền thấy ba cô gái ăn mặc tinh xảo đứng bên cạnh cô.

Mà đôi tay vừa chỉ vào hai món trang sức trong tay Thẩm Ngân Tinh chính là Thẩm Tư Duệ.

Sắc mặt lúc Thẩm Tư Duệ nhìn thấy mặt Thẩm Ngân Tinh lập tức thay đổi, cô ta sợ hãi lùi về sau hai bước.

Khuân mặt tái nhợt, sợ hãi gọi một tiếng: "Chị.


Thẩm Ngân Tinh nhìn cô ta diễn trò, đáy mắt càng lạnh hơn.

Mà Lâm Quỳnh Anh đứng bên cạnh đột nhiên tiến lên chắn trước mặt Thẩm Tư Duệ, dáng vẻ hung hăng như gà mẹ bảo vệ con.

“Cô muốn làm gì!”
Thẩm Ngân Tinh “Bộp” một tiếng, đưa họp trong tay cho nhân viên bán hàng, nhàn nhạt nói: "Làm phiền gói lại giúp tôi.


Mà một cô gái trong ba người kia, không cần suy nghĩ nhiều cũng biết là một trong số vô vàn bạn thân của Thẩm Tư Duệ.

Lúc này cô ta bật cười mở miệng châm chọc: "Vị hôn phu còn không có, cô mua trang sức tình nhân làm gì cơ chứ? Còn chưa chịu đối mặt với thực tế sao, chẳng nhẽ cô muốn mua để níu kéo Tô Vũ!”
Lâm Quỳnh Anh nghe xong cũng phì cười một tiếng: "Ha ha ha, cười chết tôi rồi.

Anh họ yêu Tư Duệ như vậy, làm sao có thể cùng cô nối lại tình xưa? Tâm tư này của cô nhân lúc còn sớm nên bỏ đi!”
Thẩm Ngân Tinh gõ gõ mặt bàn quầy hàng, lạnh lùng nhìn qua sắc mặt có hơi thay đổi của người bán hàng, lạnh lùng nói: "Tôi nói, gói lại cho tôi.


Người bán hàng bị khí chất toả ra trên người Thẩm Ngân Tinh kinh sợ, bối rối vội vàng nhận lấy chiếc hộp.

Lâm Quỳnh Anh thấy vậy, đột nhiên lớn tiếng.

“Bộ trang sức này Tư Duệ muốn mua! Cô ấy chính là bà chủ tương lai của nhà họ Tô, cô xác định muốn vì ả này mà đắc tội với nhà họ Tô!”
Sắc mặt người bán hàng đột nhiên biến đổi, cô ta đương nhiên biết nhà họ Tô, mấy năm trước từ sau khi vượt qua nguy cơ phá sản thì phát triển không tệ, hiện tại nhà họ Tô ở trong thành phố cũng là hào môn nhà giàu số một số hai.

Âm thanh của Lâm Quỳnh Anh không nhỏ, tầng bán châu báu lại ít người, nghe được mấy chứ “Bà chủ tương lai nhà họ Tô” thì liền nhao nhao nhìn về bên này xem.

Giá trị bản thân Tô Vũ luôn cao, tướng mạo anh tuấn soái khí, gần đây trên mạng còn có tin tức báo chí anh ta cẩn thận chăm sóc Thẩm Tư Duệ, khiến anh ta gắn liền với hình tượng một người đàn ông tốt.

Hình tượng đẹp trai dịu dàng, gia thế lại tốt, vợ của anh ta đương nhiên được không ít người chờ mong, ghen tị.

Đương nhiên là khiến người ta chờ mong, ghen tỵ, nếu không sao Thẩm Tư Duệ lại phí hết tâm tư đi câu dẫn Tô Vũ.

Nhận thấy phẩn ứng của mọi người xung quanh, mặt Thẩm Tư Duệ hơi đỏ, xinh lại đơn thuần.

“Quỳnh Anh, cậu đừng nói nữa.


Giọng cô ta hiện giờ mang theo lo lắng, trên mặt lại xuất hiện vẻ sợ hãi, khẩn trương nhìn Thẩm Ngân Tinh giống như sợ mình sẽ k ích thích tới cô.

“Tư Duệ, hiện giờ cậu với anh họ mới là một đôi, quang minh chính đại bên nhau, có gì không thể nói chứ? Nói ra cũng là để cho cô ta sớm nhìn rõ hiện thực, xem xem bản thân có bao nhiêu trọng lượng! Lần trước quần áo cô ta còn không đọt được lại cậu, lần này vậy mà lại không chịu nhớ kĩ!” Lâm Quỳnh Anh hừ một tiếng, giọng điệu tràn đầy khinh thường.

Thẩm Ngân Tinh không kiên nhẫn đặt mạnh túi xách lên quầy rồi khoanh hai tay trước ngực, lạnh như băng nhìn mấy người.

“Đàn ông là tôi không muốn, quần áo là tôi khinh thường, cô muốn, lại hiếm khi tốn công tốn sức câu dẫn, diễn kịch lâu như thế, vất vả như thế, cho được liền cho cô vậy! Nhưng nếu là thứ tôi không muốn buông tay, cô, đừng có mơ tưởng lấy được từ tay tôi một phân một hào!”
“Còn về việc tôi muốn níu kéo Tô Vũ? A! ”
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 241: 241: Yêm Tâm Tôi Chưa Cùng Anh Ta


“Còn về việc tôi muốn níu kéo Tô Vũ? A! ”
Thẩm Ngân Tinh lạnh lùng nở nụ cười: "Tôi tốn thời gian, tốn tâm tư, hao tiền tài để chọn trúng một đồ vật chỉ để đi lấy lòng một tên đàn ông tôi không cần sao! Cái đó cùng với việc tôi ném tiền lên bên trên đống phân có khác gì nhau! Cũng chỉ có mấy người mới coi anh ta thành bánh thơm trái ngon!”
“Mày!”
Lâm Quỳnh Anh ngẩng cao cái cổ lên quát: "Mày dám nói ai là đống phân hả!”
Thẩm Ngân Tinh liếc cô ta một cái: "Trí thông minh của cô cũng chỉ có một chút thế à!”
Người vây xem xung quanh bỗng nhiên lên tiếng cười vang, nói rõ ràng như thế đến đồ ngốc nghe cũng hiểu.

Lâm Quỳnh Anh đỏ mặt, duỗi tay chỉ Thẩm Ngân Tinh: "Mày… mày lại dám nói anh họ tao là đống… đống phân… mày…”
“Đúng, ý của tôi chính là như thế! Tôi còn nói các người là loại côn trùng nào đó xem đống phân thành bánh trái thơm ngon mà bu vào, cô chẳng lẽ không phát hiện điều này sao!”

Loại… loại côn trùng nào đó!
Đây chẳng lẽ là…
Thẩm Ngân Tinh hơi đau đầu, cùng mấy người này nói chuyệt, thật sự không có chút liêm sỉ.

Ấu trĩ còn được.

Nhưng mà…
Thanh Vy nói đúng, nói chuyện với những người này, tố chất và giáo dưỡng không thể sử dụng được.

Lâm Quỳnh Anh tức tới mặt mũi đỏ bừng, cô gái còn lại cũng lên tiếng: "Thẩm Ngân Tinh, cô cứ ở chỗ này mà ăn chua loét đi đi, đừng quên lúc trước cô cũng là vị hôn thê của anh ta!”
Thẩm Ngân Tinh bất đắc dĩ nhắm mắt lại, đưa một tay xoa xoa thái dương đang giật căng đau đau: "Cho nên, cô nhất định phải đem Tô Vũ biến thành đống phân để làm cơ sở mắng lại tôi!”
“Cô…” mặt cô gái kia đỏ bừng, bị câu nói của Thẩm Ngân Tinh nghẹn họng nói không nên lời.

Người phụ nữ này, hiện giờ sao miệng lưỡi lại có thể sắc nhọn như thế!
Thẩm Ngân Tinh lướt ánh mắt qua bả vai Lâm Quỳnh Anh, sau đó nhìn thẳng vào Thẩm Tư Duệ, nhếch khóe môi: "Yên tâm, anh ta chưa bị tôi củng đâu, loại côn trùng này, vậy mà cũng có người dùng trăm phương ngàn kế muốn làm!”
Sắc mặt Thẩm Tư Duệ đột nhiên trầm xuống, nhìn ánh mắt trào phúng của Thẩm Ngân Tinh, thù mới hận cũ, khiến cô ta hận không thể xé nát cô ta! Xé nát cô ta!
Tiện nhân này!

Thẩm Ngân Tinh nhìn thoáng qua người bán hàng đứng một bên, nãy giờ vẫn không biết làm sao, giọng điệu lạnh nhạt nói: "Tôi nói lại lần cuối, gói lại!”
Đúng lúc này, có mấy người đồng loạt đi về chỗ bán hàng này.

Trong số đó, có một người phụ nữ mặc một thân đồ công sở màu đen sắc mặt lạnh lùng.

“Thưa cô Ngân Tinh, bộ này có giá 999999 triệu, trong tiệm không bớt, không ký sổ, xin hỏi ngài bây giờ… có thể trả được luôn không ạ!”
Trên mạng có đủ loại tin tức rầm rộ liên hệ đến cô cả nhà họ Thẩm này, lật mặt với nhà họ Thẩm thì thôi, ngay cả vị trí bà chủ tương lai nhà họ Tô cũng không cần, hơn những người đàn ông trên mạng kia, sự việc đã bại lộ, chắc chắn sẽ vì bảo vệ mình mà ném cô.

Hoạ vô đơn chí, tình cảnh hiện giờ của Thẩm Ngân Tinh chính là dậm đổ bìm leo!
Cô lấy đâu ra tiền để có thể mua được những món đồ này!
Vừa rồi cô nói với nhân viên bán hàng rất đúng!
Nếu cô có thể trả tiền, thì bọn họ chắc chắn phải bán cho cô.

Nhưng mà hiện giờ, cô đang cùng cô hai nhà họ Thẩm tranh cãi, nếu bọn họ thật sự gói lại cho cô thì chắc chắn là đắc tội với cô hai nhà họ Thẩm!
Huống chi người ta còn là bà chủ tương lai nhà họ Tô!
Hơn nữa hai cô gái bên cạnh cô, trên người đều là hàng hiệu, nhìn là biết không phải người bình thường, lại còn có một người trong đó luôn miệng gọi tổng giám đốc Tô là anh họ.

Thử nghĩ mà xem, hiện giờ dù Thẩm Ngân Tinh có táng gia bại sản để mua được món đồ này thì bọn họ cũng đắc tội tới nhóm ba người của cô hai nhà họ Thẩm.

Còn nếu như bây giờ đem bán cho cô hai nhà họ Thẩm, các cô ấy có lẽ sẽ thành khách quen của bọn họ, như vậy thì bọn họ cũng có thể giao cho cấp trên một báo cáo thành tích vừa lòng!
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 242: 242: Chúng Tôi Không Bán Cho Cô


Thẩm Ngân Tinh nghe ra được sự kinh thường và châm chọc trong lời nói kia, cô hơi nhíu mày, nhìn thẳng về phía người phụ nữ vừa nói chuyện, ánh mắt nhìn bảng tên trước ngực trái của người đó.

Cửa hàng trưởng.

Lâm Quỳnh Anh đột nhiên khom lưng cười, dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác: "Thẩm Ngân Tinh, về sau mua đồ thì trước tiên nên hỏi xem bao nhiêu tiền trước rồi hãy tính tới chuyện có mua hay không, chớ có học đòi người khác nhìn trúng cái gì thì mua cái đó.


Cô ta vừa nói vừa nhìn về phía cửa hàng trưởng rồi cười rộ lên: "Cô nhìn dáng vẻ này của cô ta, có thể có nhiều tiền như vậy đưa cho cô sao!”
Đôi mắt khôn khéo của cửa hàng trưởng nhìn qua Thẩm Ngân Tinh rồi kiên quyết nói: "Thật xin lỗi, cô Ngân Tinh, bộ trang sức này, chúng tôi không bán cho cô.


Vừa rồi cô ta đã tự phân tích rất rõ ràng, bọn họ không cần vì một kẻ nghèo hèn thanh danh xấu mà đắc tội với bà chủ tương lai nhà họ Tô và hai người bạn của cô.

Đáy mắt Thẩm Ngân Tinh lướt qua một tia sáng lạnh lẽo.

“Cho nên… ý không bán cho tôi, nghĩa là cô muốn bán cho cô ta!”
“Đúng vậy.


Thẩm Ngân Tinh cười lạnh lùng, kiên nhẫn nói: "Là tôi tới trước, đồ vật cũng là tôi muốn mua trước.


Trong mắt cửa hàng trưởng hiện lên vẻ không kiên nhẫn: "Thế nhưng cô chưa trả tiền.



Thẩm Ngân Tinh nhìn lướt qua ba khuôn mặt tươi cười, sung sướng khi người khác gặp họa kia, lại nói: "Thế nhưng bọn họ cũng chưa trả tiền, cô dựa vào cái gì mà bán cho bọn họ?”
Cửa hàng trưởng hít sâu một hơi, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ không kiên nhẫn.

“Cô cả nhà họ Thẩm này, người toàn thành phố đều biết cô và giám đốc Tô đã giải trừ hôn ước, xin hỏi cô mua món đồ đôi này thì có lợi ích gì!”
Thẩm Ngân Tinh bị chọc tức tới bật cười: "Cô quản nó có ích gì với tôi làm gì! Còn nữa, ai quy định, tôi mua nó thì phải đeo cùng với giám đốc Tô?”
“Vậy tôi càng không thể bán cho cô, hiện tại ai cũng biết cô cùng người đàn ông khác quan hệ không rõ ràng ở bên nhau, đồ trang sức này tên là Touch! your! heart, có ý nghĩa như vậy, nếu chúng tôi bán cho cô thì sẽ hoàn toàn vi phạm lý niệm của nhà thiết kế Emil.

Xin lỗi, cô cả nhà họ Thẩm!”
Lúc này ngay cả nụ cười lạnh trên mặt Thẩm Ngân Tinh cũng biến mất: "Đường đường là nhãn hiệu châu báu quốc tế nổi danh trong nước mà lại có loại nhân viên như thế này, đã vậy còn là cửa hàng trưởng! Mắt nhìn người đều thấp tới vậy, xem ra nhãn hiệu này cũng chỉ có thế!”
Cửa hàng trưởng nghe vậy cũng không tức giận, còn trào phúng nói: "Cô Thẩm cũng không cần hạ thấp nhãn hiệu của chúng tôi để đề cao giá trị của mình lên như vậy! Đúng, nếu cô muốn nghĩ như vậy thì chúng tôi cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể nói nhãn hiệu của chúng tôi không xứng với người có giá trị, phẩm vị cao quý như cô!”
Nói xong, cửa hàng trưởng cũng không có ý định để ý tới Thẩm Ngân Tinh nữa, mà là đi thẳng tới bên người Thẩm Tư Duệ, mặt toàn là ý cười, khách khí nói: "Cô Tư Duệ, xin hỏi cô thật sự muốn mua bộ Touch! your! heart này sao? Cô có muốn tôi giới thiệu giúp cô một chút hay không!”

Thẩm Tư Duệ yếu ớt ngẩng đầu nhìn lướt qua Thẩm Ngân Tinh, nhìn có vẻ như rất khó hạ quyết định.

Lại càng giống như là đang sợ hãi Thẩm Ngân Tinh!
Lâm Quỳnh Anh bên cạnh sớm đã bị những lời nói vừa rồi của cửa hàng trưởng kích động tới đỉnh điểm, lại nhìn thấy dáng vẻ này của Thẩm Tư Duệ, cô ta liền bùng nổ: "Thích liền mua, cân nhắc nhiều như vậy làm gì? Cậu nghĩ cho cô ta nhưng cậu xem dáng vẻ vừa rồi của cô ta có nghĩ cho cậu chút nào sao! Cậu… cậu thật sự là làm người ta tức chết!”
Thẩm Tư Duệ giả vờ dối dắm tự hỏi một lát, sau đó khẽ gật đầu một cái: "Được, cô không cần giới thiệu cho tôi, giúp tôi gói lại là được rồi!”
“Đợi đã!” Thẩm Ngân Tinh đột nhiên khẽ quát một tiếng.

Cửa hàng trưởng quay đầu nhíu mày nhìn cô!
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 243: 243: Muốn Có Được Phải Dựa Vào Bản Lĩnh!


Tiếng nói rì rầm xôn xao bàn tán của nhân viên cửa hàng dần to hơn.

“Thật sự là bám dai như đỉa! Đã nói rõ ràng như vậy rồi mà còn dây dưa không dứt!”
“Đúng thế! Cũng không biết lượng sức mình, nhà họ Thẩm không thích cô ta, nhà họ Tô cũng không cần cô ta, vừa không phải là công chúa, lại không làm nổi phượng hoàng, giữ phép tắc một chút không được sao! Đến chết còn sĩ diện!”
“…”
Giọng nói cũng không nhỏ, giống như cố ý nói cho người khác nghe thấy.

Thẩm Ngân Tinh nhíu chặt lông mày khuôn mặt hiện rõ vẻ lạnh lùng.

“Có phải là trong mắt mấy người, không cần phân biệt khách hàng tới trước hay tới sau đúng không, chỉ cần ai có khả năng mua đồ của mấy người thì dù cho không trả tiền trước thì mấy người cũng sẽ bán cho có phải hay không!”
Thấy Thẩm Ngân Tinh lại dây dưa lần nữa, cửa hàng trưởng mất kiên nhẫn nổi cáu: "Cô Ngân Tinh, mong cô biết chừng mức, nói cho cùng, tôi nói không bán cho cô, cũng coi như là đã cho cô bậc thang để xuống, nếu cô còn giằng co như vậy, đối với ai mà nói cũng đều không tốt…”
“Bốp!” Mặt quầy hàng bị Thẩm Ngân Tinh đập lên, sắc mặt cô âm trầm, cả người toả ra khí lạnh phá lệ.

“Tôi hỏi! Vấn đề vừa rồi, có đúng hay không?”
Một tiếng phẫn nộ gầm nhẹ mang theo ngạo khí ngưng tụ trong giọng nói, hung hăng và bễ nghễ, trực tiếp doạ sợ tất cả những người trong tiệm, khiến họ rụt rụt cổ.

Cửa hàng trưởng kia cũng bị giọng vừa rồi của cô ép cho ngây người sợ, hơn nửa ngày mới phản ứng lại, chậm chạp buồn bực đáp lại: "Đúng vậy! Khách hàng mua không nổi thì là thượng đế còn khách hàng mua được, chính là thượng đế của thượng đế! Xin hỏi cô Thẩm, tôi nói có sai sao!”
Thẩm Ngân Tinh đột nhiên lạnh lùng cười một tiếng: "Tôi hiểu rồi.


Sau đó ánh mắt băng lạnh của cô quét toàn bộ cửa hàng.

“Đồ vật trong tiệm này của mấy người, tôi đều mua!”
Cô vừa dứt lời thì dường như ngay lập tức có tiếng cười vang lên.

Lâm Quỳnh Anh đứng cạnh bạn cô ta cười ngặt nghẽo.

“Thẩm Ngân Tinh, hôm nay cô tới đây tấu hài đấy à? Một bộ cô còn mua không nổi giờ lại muốn mua tất cả đồ trong tiệm này sao? Có phải toán học tiểu học cô cũng học không tốt hay không? Logic đâu hết rồi!”
Ánh mắt Thẩm Ngân Tinh sắc bén như băng, hơi nhếch khoé miệng lên, khuôn mặt tươi cười lạnh lùng mang theo vài phần tự tin khó hiểu.

“Từ đầu đến giờ tôi có từng nói tôi mua không nổi sao?”
Lâm Quỳnh Anh hơi dừng lại… hình như… chưa từng nói qua…
“! Ha, cười chết tôi mất! Xin cô đừng có ở chỗ này làm mất mặt thêm nữa, tôi còn thấy mất mặt thay Tư Duệ, thế mà lại có một người chị gái như vậy! Dù sao cũng là huyết mạch nhà họ Thẩm, cô có thể đừng khiến cho nhà họ Thẩm mất thể diện thêm nữa không?”
Thẩm Ngân Tinh nhướng cao đôi mày xinh đẹp, tựa vào quầy lạnh lùng nhìn ba người: "Không tin? Chẳng phải cảm thấy tôi mua không nổi đồ trong đây sao! Chẳng phải là thứ gì cũng muốn dành với tôi sao? Chẳng phải khắp nơi đều muốn chèn ép tôi à! Tới đi chứ, tôi cho mấy người cơ hội này để nhục nhã tôi đấy.


“Không bằng so một lần đi, lấy đồ vật trong tiệm này so.

Ai mua được nhiều hơn thì người đó thắng, bộ Touch! your! heart cũng sẽ là của người đó! Nếu ai cũng muốn mua, vậy thì tự đoạt lấy bằng bản lĩnh của chính mình đi!”

Nghe được Thẩm Ngân Tinh nói như thế, sắc mặt Thẩm Tư Duệ dần ngưng trọng lại.

Mấy năm trước cô ta đã từng bị cô tính toán gài bẫy một lần, lần này cô ta không dám không đề phòng.

Chỉ sợ rằng, Thẩm Ngân Tinh lại có âm mưu gì đó.

Thẩm Ngân Tinh thu hết vẻ chần chờ của Thẩm Tư Duệ vào trong mắt, hừ một cái cười ra tiếng: "Làm sao? Sợ rồi!”
Lâm Quỳnh Anh cả giận nói: "Cô bớt ở đây bùng má giả người mập đi! Ai sợ cô! Bây giờ không biết cô bị tên lưu manh nào đó bao nuôi chứ gì! Có gì mà đắc ý! Với thanh danh hiện giờ của cô, người bao nuôi kia có thể cho cô bao nhiêu tiền chứ! So thì so, ai sợ ai!”
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 244: 244: Đồ Đê Tiện


Thẩm Ngân Tinh cong cong môi, rũ mắt xuống, giấu đi ánh mắt sắc sảo của mình.

“Lấy hết ra trang sức đắt nhất của cửa hàng này ra đây!” Lâm Quỳnh Anh có vẻ như đã chờ không được nữa.

“Vâng! Tôi đi lấy ngay!” Trưởng cửa hàng lên tiếng, sau đó vội vàng xoay người chạy đi.

Nhưng trong lúc xoay người, cô ta liền nhìn thấy được ánh mắt lạnh lùng kia của Thẩm Ngân Tinh, trong lòng cô ta lại lộp bộp vài tiếng, bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt vô cùng.

!
Trưởng cửa hàng dẫn một vài nhân viên đi vào phòng bảo hiemr để lấy trang sức ra.

Cửa hàng trưởng chau mày, sắc mặt hơi khó coi.

Vài nhân viên nhìn thấy bộ dáng thất thần của cô ta, liền an ủi:
“Cửa hàng trưởng, chị cứ yên tâm đi, cái cô Thẩm Ngân Tinh kia sẽ không làm được gì đâu, chị cũng biết mấy scandal của cô ta rồi, qua lại với nhiều đàn ông như vậy, cho dù hiện giờ cô ta thật sự tìm được kim chủ, thì chắc chắn cũng là cái không có bản lĩnh gì lớn! Có thể cho cô ta được bao nhiêu tiền cơ chứ?”
“Đúng vậy, nếu chỉ vì cô ta mà phải đắc tội với ba cô chủ nhà giàu kia thì thật sự không đáng!”
Cửa hàng trưởng suy tư một lúc, sau đó gật đầu: “Tôi biết chứ, nhưng không hiểu sao tôi cứ cảm thấy rất hoảng hốt.


“Đó là vì chị sắp lập được công lớn đấy cửa hàng trưởng!”
“Cái gì?”
“Chị nghĩ đi, bây giờ hai cô chủ nhà họ Thẩm đang so cái gì? Là so tiền đấy! Chúng ta cần gì phải để ý đến ai sẽ có tiền chứ, hiện giờ điều chúng ta cần quan tâm là bọn họ muốn lấy trang sức của cửa hàng chúng ta ra để so!”
“Phải biết rằng, lúc trước chỉ cần mỗi ngày chúng ta bán được một bộ thôi thì cuối tháng vẫn có thể vui vẻ mà nộp thành tích lên trên.

Chị nghĩ thử xem, hai chị em họ so tới so lui, một lát sau, tiền thu vào có khi còn bằng với thành tích tiêu thụ cả mấy tháng cộng lại đấy chứ! Đến lúc đó, công ty chắc chắn sẽ khen thưởng hậu hĩnh, nếu như truyền đến tổng công ty ở nước ngoài, cơ hội thăng chức tăng lương còn xa sao? Cửa hàng trưởng, em nói như vậy, chị đã hết hoảng hốt chưa? Cơ hội tốt như vậy, đồng nghĩa với việc thăng chức rất nhanh đấy!”
Nghe nhân viên nói thế, cửa hàng trưởng cũng không còn cảm thấy sợ hãi nữa, nói đến hoảng hốt, cũng đúng là khiến người ta hoảng thật!

Cô ta hít một hơi thật sâu: “Được rồi, đem hết trang sức ra ngoài đi.


“Vâng!”
Họ xếp hàng đi ra ngoài, mỗi người đều vô cùng cẩn thận bày trang sức lên trên quầy.

“Cô cả nhà họ Thẩm, cô hai nhà họ Thẩm, năm bộ trang sức này là năm bộ trang sức quý trọng nhất của cửa hàng chúng tôi, được một nhà thiết kế trang sức nước ngoài nổi tiếng tự tay chế tạo.


Trưởng cửa hàng nói xong, lại nhìn lướt qua Thẩm Ngân Tinh đang yên lặng đứng một bên, nhấn mạnh:
“Giá cả thật sự rất đắt, không được tùy tiện chạm vào.

Nếu không mua nổi thì đừng có lãng phí thời gian!”
Nhân viên tiêu thụ lâu năm ghét nhất là loại khách hàng chỉ xem mà không mua.

Đáng ghét hơn, khách hàng vừa xem trang sức, vừa nghe họ tư vấn một lúc lâu, khiến họ lãng phí thời gian như vậy, thế nhưng cuối cùng lại không mua!
Huống hồ gì, lúc này họ còn biết rõ người này không mua nổi!
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 245: 245: Ngày Lành Của Cô Ta Sắp Tới


Lâm Quỳnh Anh cười nhạo, cô ta tiến lên nhìn mấy bộ trang sức đang bày biện trước mặt, xác thực đó đều là các thiết kế trang nhã và sang trọng.

“Ở đây bộ nào đắt nhất?”
Quản lý cửa hàng vội đáp: “Là bộ ba hồng ngọc này, vòng cổ, hoa tai, nhẫn, tổng cộng một tỉ hai.


Lâm Quỳnh Anh quay sang hỏi ý kiến của Thẩm Tư Duệ, Thẩm Tư Duệ tiến lên nhìn nó và gật đầu.

“Bộ trang sức này đơn giản mà sang trọng, tớ nghĩ bà nội sẽ thích, lấy bộ này đi, gói lại cho tôi.


Quản lý cửa hàng vừa nghe vậy, đôi mắt liền sáng lên.

“Được, tôi đi gói liền.

Như vậy phiền cô ha Thẩm đến quầy thu ngân phía trước để thanh toán hóa đơn.


“Được.

” Thẩm Tư Duệ nhẹ nhàng gật đầu, đi đến quầy thu ngân, cô ta lấy thẻ vàng ra đưa cho nhân viên thu ngân.

Nhân viên thu ngân nhận lấy thẻ quẹt qua máy một cách gọn gàng, nhanh chóng nở nụ cười trả lại thẻ vàng cho cô ta bằng cả hai tay.

Nhìn thấy Thẩm Tư Duệ quẹt thẻ thành công, vẻ mặt Lâm Quỳnh Anh lại tăng thêm vài phần đắc ý.

“Quẹt thẻ thành công! Một tỉ hai! Đến lượt! Cô! Rồi!”
Thẩm Ngân Tinh nhấc mí mắt lên, hờ hững liếc cô ta một cái, khẽ cong môi, giọng đều đều:
“Không vội, các cô thể chọn một cái khác, chọn lấy cái mà các cô thích đi, đừng để đến lúc tôi nhìn trúng cái này rồi cô ta cũng thích nó, còn phải lại đây giành với tôi.

Tôi không muốn lãng phí thời gian và sức lực.


Sắc mặt của Thẩm Tư Duệ bỗng nhiên trầm xuống, Lâm Quỳnh Anh bên cạnh hiển nhiên đã quen với việc là cây súng tự động bên cạnh Thẩm Tư Duệ, không đợi Thẩm Tư Duệ nói, cô ta đã mở miệng:
“Thẩm Ngân Tinh, không phải là cô muốn gạt chúng tôi quẹt thẻ đó chứ?”
Thẩm Ngân Tinh thở dài một hơi: “Có nghĩa là các cô không chọn phải không?”
Cô vừa nói vừa đi vài bước đến trước quầy, nhìn trúng vòng tay mã não đỏ, mã não rất tốt với cơ thể, cô tặng nó cho bà nội Bạc, cũng không tồi.

Lông mày cô nhướng lên: “Cái này không tồi…”
“Bộ đó một tỉ!”
Lúc này quản lý cửa hàng cầm bao đóng gói đi ra, cau mày nhìn Thẩm Ngân Tinh một cách phòng bị, giống như cô ta lo sợ cô sẽ chạm vào vậy.

“Tôi muốn cái này, gói lại.


Sắc mặt quản lý cửa hàng trưởng cứng đờ, nghi ngờ nhìn Thẩm Ngân Tinh: “Cô chắc chứ?”
“Cô nghe không hiểu tiếng người sao?” Thẩm Ngân Tinh nhíu mày, liếc cô ta một cái, giọng điệu rất thản nhiên.

Nhưng mà lúc này, Thẩm Tư Duệ nhìn thoáng qua Thẩm Ngân Tinh đầy ẩn ý, cau mày.

Cô ta đi đến ngắm cái mã não mà Thẩm Ngân Tinh chọn kia, suy nghĩ một chút, nói với quản lý cửa hàng:
“Nếu chị đã bảo em chọn trước, vậy em không khách khí, bộ mã não kia thật sự rất đẹp, chị, em mua về cho ông nội, chị xem! ”
Thẩm Ngân Tinh âm thầm cười lạnh một tiếng, mở ra lòng bàn tay, ý bảo cô ta tùy ý.

“Nếu là tặng cho ông nội, chị cũng không giành với em! Nhường cho em.


“Vậy cảm ơn chị.


Thẩm Tư Duệ mỉm cười, sau câu nói “Không khách khí” kia, lại chọn bộ ba món trang sức trân châu đen bên cạnh, tám trăm tám mươi tám triệu, trên quầy hàng còn đang bày một bộ nhẫn bạch kim, bốn trăm triệu, tổng cộng là hơn ba tỉ…
Đầu óc cửa hàng trường ong ong, đầu như muốn nhồi máu não.

Năm bộ trang sức này có thể nói là bảo vật của cửa hàng, chúng đều là hàng thượng thừa!
Nhưng hiện nay giới trẻ đều theo đuổi lãng mạn, không thích những thứ này.

Họ ở trong tiệm này bao nhiêu năm đều không bán được, không ngờ tới hôm nay lại bán liền ba bộ.

“Phiền cô giúp tôi gói cái này lại.


Quản lý cửa hàng trưởng vui đến nổi miệng cười tới mang tai, nghĩ đến tiền hoa hồng, tiền thưởng, còn có thăng chức tăng lương, ngày lành của cô ta cuối cùng cũng đến rồi!
Lại nhìn Thẩm Ngân Tinh đứng bên cạnh, cô ta càng nhìn càng nóng ruột!
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 246: 246: Thua Thì Phải Bị Phạt


Sau khi Thẩm Ngân Tinh nhận thêm được một ánh mắt coi thường nữa, cửa hàng trưởng mới khinh thường mà liếc nhìn cô, sau đó quay sang tươi cười nịnh nọt Thẩm Tư Duệ:
“Đúng, đúng, đúng, vậy phiền cô hai nhà họ Thẩm đi quẹt thẻ trước nhé?”
“Được.


Thẩm Tư Duệ mím môi, trên mặt cô ta tuy không lộ ra biểu cảm gì, nhưng trong lòng thì lại đau như cắt.

Đây là tiền cô ta đóng phim rồi tích cóp được từ năm ngoái, trừ những khoản tiêu xài trước đây thì trong thẻ còn tổng cộng hơn năm tỉ!
Lúc cô ta đi trả tiền thì Lâm Quỳnh Anh lại kéo cô ta sang một bên.

“Tư Duệ, cậu nghĩ sao vậy? Mua một bộ trang sức là đủ rồi mà, những tỉ hai đấy! Sao cô ta có thể so được với cậu chứ? Cậu ngốc à? Tự nhiên phải tốn nhiều tiền như vậy.


Thẩm Tư Duệ nham hiểm mà lắc đầu:
“Không đâu, nhìn cái kiểu này của cô ta thì chắc chắn là có tiền rồi, nếu không thì cô ta không thể tính toán trước như vậy được, chỉ là không biết cô ta có cụ thể bao nhiêu? Nếu tớ đã muốn có bộ “Touch your heart” kia thì nhất định phải mua cho bằng được!”
Đặc biệt đây là món đồ Thẩm Ngân Tinh nhìn chúng.

Lâm Quỳnh Anh chau mày: “Cô ta giàu như vậy thật à?”
Thẩm Tư Duệ giương mắt nhìn Thẩm Ngân Tinh đang lướt nhìn khắp mọi nơi trong cửa hàng, tuy chỉ là một bóng lưng, nhưng dáng vẻ bình tĩnh kia thật sự là đáng ghét vô cùng.

Lâm Quỳnh Anh trầm ngâm một lúc: “Không sao đâu Tư Duệ, cậu vừa mua tổng cộng hết gần bốn tỉ rồi mà, cho dù cô ta có bán thân một trăm năm thì cũng không thể có nhiều tiền như vậy được! Hôm nay phải để cho cô ta biết được hậu quả khi tranh giành với cậu là như thế nào! Để tớ nhìn xem, hôm nay cô ta sẽ giải quyết chuyện này như thế nào!”
Thẩm Tư Duệ nghe vậy, trên mặt liền lộ ra vẻ đắc ý.

“Này, Tư Duệ cậu chờ một chút.


Lâm Quỳnh Anh bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó mà gọi Thẩm Tư Duệ lại.

Cô ta đưa mắt ra hiệu cho Thẩm Tư Duệ, sau đó đi đến trước mặt Thẩm Ngân Tinh.

Từ đầu tới cuối Thẩm Ngân Tinh đều yên lặng đứng đó, cô thờ ơ nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra trong cửa hàng, gương mặt cũng không lộ ra biểu cảm gì.

“Thẩm Ngân Tinh, cô muốn so với chúng tôi thật sao?”
Thẩm Ngân Tinh cũng không nhìn cô ta, tròng mắt cô chậm rãi chuyển động, sau đó hờ hững nói: “Tất nhiên.


Khuôn mặt của Lâm Quỳnh Anh lập tức lộ ra vẻ phấn khích, vội vàng nói:
“Được thôi! Vậy thì tôi sẽ sửa lại một vài quy tắc.

Người thắng thì đương nhiên có thể mua bộ “Touch your heart” kia, còn người thua thì phải quỳ xuống, nói ‘Thưa nữ vương cao quý, tiện tì đã sai rồi!’, thế nào?”
“Wow!”
“Có trò vui để xem rồi!”
Đám người bên ngoài nghe vậy thì bỗng ồn ào cả lên, có vẻ như đang rất chờ mong.

Nhưng Thẩm Ngân Tinh lại đột nhiên rùng mình.

Giống như bị những lời mà Lâm Quỳnh Anh nói làm rùng mình!
Rốt cuộc thì một người phải ác độc như thế nào thì mới có thể nói ra được những lời này chứ?
Thưa nữ vương cao quý?
Tiện tì sai rồi?
Thẩm Ngân Tinh hít sâu một hơi, cô đưa tay xoa xoa giữa hai bên lông mày, sắc mặt thoạt nhìn có vẻ rất tối tăm.

“Có cần phải chơi lớn như vậy không? Hình phạt này có vẻ rất quá đáng, hay là bỏ đi?”
Trên mặt Lâm Quỳnh Anh lộ ra vẻ mỉa mai sâu sắc: “Sao thế? Không dám à? Vừa nãy thấy cô hùng hổ như vậy còn tưởng cô có khí phách lắm chứ? Sao bây giờ lại im thin thít thế này? Hay là cô thấy mình sắp thua chắc rồi nên không biết phải làm gì đúng không?”
Thẩm Ngân Tinh chau mày, cô không vui mà phất phất tay, lạnh lùng nói: “Như cô mong muốn!”
Lâm Quỳnh Anh tưởng rằng phép khích tướng của mình có tác dụng.

Cô ta giương mi đắc ý, vui vẻ mà nhìn Thẩm Ngân Tinh: “Thẩm Ngân Tinh, cô đúng là không biết tự lượng sức mình, hôm nay cô chết chắc rồi.


Sau đó cô ta đi về bên cạnh Thẩm Tư Duệ, không biết cô ta nói cái gì mà Thẩm Tư Duệ lại ngẩng đầu liếc nhìn Thẩm Ngân Tinh, sau đó cầm thẻ đi đến quầy thu ngân.

Hơn ba tỉ, quẹt thẻ thành công!
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 247: 247: Ngân Tinh Nhà Tôi


Lúc này, bên ngoài cửa hàng có rất nhiều người vây xem, vô cùng mong chờ kết cục trò hay sẽ như thế nào!
Trong một góc giữa đám người, Hứa Thanh Vy đang giơ điện thoại lên, quay lại tất cả những gì đang xảy ra trong cửa hàng…
Thật ra, ngay từ lúc Lâm Quỳnh Anh nói câu: “Đây là bộ trang sức mà Tư Duệ muốn mua! Bây giờ, cô ấy là con dâu tương lai của nhà họ Tô, các người muốn đắc tội cả nhà họ Tô chỉ vì cô ta sao?” thì cô đã chạy đến đó.

Cô ấy chớp chớp mắt nhìn cảnh tượng bên trong, nhưng cũng chưa vội đi vào.

Suy nghĩ một lúc, cô ấy cảm thấy đây là một cơ hội tốt để lấy lòng vị boss lớn nào đó, vừa hay, tối hôm qua cô cũng lấy được số điện thoại của tên biế n thái kia, cho nên lúc này cô ấy liền thẳng tay gửi lời mời kết bạn cho anh!
Cô còn ghi chú tôi là Hứa Thanh Vy rồi gửi đi, không ngờ lại được anh đồng ý ngay lập tức.

Sau khi lời mời kết bạn được chấp nhận, vì sợ sơ ý làm lộ thông tin cá nhân của vị boss lớn này, nên cô còn cẩn thận đổi tên anh thành bố già đại gia.

Sau đó cô lại cảm thấy hơi kỳ quái, hai từ “đại gia” này có xứng thì chỉ xứng với một mình Ngân Tinh mà thôi, phải để hai từ này lưu tên cho Ngân Tinh, như vậy cô mới không cảm thấy kì quái nữa!
Vì thế, sau khi suy nghĩ hai giây, cô ấy liền đổi tên bố già đại gia thành bố già biế n thái.

Đúng vậy, chẳng còn cách nào cả, hiện tại Bạc Hàn Xuyên đúng là “bố” của cô ấy, phải hầu hạ chu đáo cho vị sếp lớn này, thì Tri Tẩm mới có cơ hội gia nhập vào trung tâm thương mại dưới trướng của nhà họ Bạc được.

Sau khi thêm bạn thành công, cô ấy liền trực tiếp gọi video cho anh.

Kết quả là…bị anh từ chối ngay lập tức!
Không bao lâu sau, Bạc Hàn Xuyên trả lời tin nhắn! Cô muốn làm gì?
Hứa Thanh Vy… ‘Tôi có chuyện gấp, anh nhận cuộc gọi video đi!
Bạc Hàn Xuyên ! Bỏ suy nghĩ này đi, tôi sẽ không thích cô đâu.

Hứa Thanh Vy nắm chặt lấy điện thoại, tức muốn trợn trắng hai mắt.

Cứ tưởng anh chỉ bị bệnh biế n thái, không ngờ bây giờ lại còn thêm bệnh tự luyến giai đoạn cuối!
! Anh suy nghĩ nhiều rồi, Ngân Tinh đang bị bắt nạt, anh không muốn biết thì thôi.

Hai giây sau, điện thoại của Hứa Thanh Vy liền vang lên, là Bạc Hàn Xuyên chủ động gọi video tới.

“Xì…”
Hứa Thanh Vy xì một tiếng, sau đó nhận cuộc gọi.

Cuộc gọi vừa kết nối, gương mặt đẹp trai không góc chết của Bạc Hàn Xuyên đã hiện ra, ‘chấn động’ quá lớn khiến cô phải nhanh chóng thu nhỏ hình ảnh cuộc gọi.

Hình như anh đang làm việc ở phòng sách, lúc này anh đang ngồi trên ghế, mặt không biểu cảm nhìn cô ấy, trầm giọng nói:
“Đừng để tôi thấy mặt cô, tôi muốn nhìn Ngân Tinh.


“…”
Hứa Thanh Vy âm thầm cắn răng, căn cứ vào nguyên tắc cơ bản là không thể đắc tội “bố già”, cô chỉ có thể yên lặng mà chuyển đổi camera sau.

Ngay sau đó chính là hình ảnh Thẩm Ngân Tinh nói!
“Tôi không cần anh ta, cũng chẳng cần bộ váy đó.

Nếu cô đã muốn, còn hao tổn tâm tư vừa quyến rũ, diễn kịch vất vả như vậy, cho được thì tôi sẽ cô! Nhưng nếu tôi kiên trì không chịu buông ra, thì cô đừng có hòng cướp được thứ gì từ tôi!”
“Còn chuyện tôi muốn níu kéo Tô Vũ à? Ha…”
“Tôi lãng phí thời gian, phí hoài tâm tư, tốn tiền tốn bạc đi mua đồ chỉ vì để lấy lòng một người đàn ông mà tôi không cần hay sao? Nếu như vậy, thì tôi thà ném tiền vào đống phân còn hơn? Cũng chỉ có các người coi anh ta thành bánh ngon mà thôi!”

Bạc Hàn Xuyên nhướng mày, trên gương mặt lãnh đạm của anh dần hiện lên một nụ cười nhẹ.

“Cô ấy bị ức h**p như vậy mà cô lại khoanh tay đứng nhìn thế à?” Bạc Hàn Xuyên nói.

“Ức h**p? Vậy là anh chưa biết Ngân Tinh nhà tôi lợi hại như thế nào rồi! Còn không biết là ai ức h**p ai đâu đấy!”
“…Ngân Tinh nhà tôi.


Bạc Hàn Xuyên yên lặng hai giây, sau đó đột nhiên nói như vậy, nhưng ánh mắt của anh vẫn nhìn vào cô gái đang bình tĩnh ung dung đứng ở đằng kia với dáng vẻ tự tin không kiêu ngạo không siển nịnh.

Đôi mắt anh lộ ra sự thích thú, anh nhìn chăm chú vào bóng dáng mảnh khảnh kia của Thẩm Ngân Tinh, nhìn đến mức ngẩn người.

Thật là xinh đẹp!
Hứa Thanh Vy thật sự muốn nôn ra máu rồi, cô dứt khoát không nói chuyện với anh nữa.

Thôi thì cô cứ yên lặng làm nhiếp ảnh gia đi…
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 248: 248: Đây Không Phải Vả Vào Mặt Mẹ Cô Sao


Cửa hàng trưởng giao công việc đóng gói cho nhân viên khác, lúc cô ta đi ra vừa thấy Thẩm Tư Duệ quẹt thẻ thành công, nhân viên thu ngân mỉm cười đưa thẻ vào tay cô ta.
Cô ta kích động đến múc tim đập bình bịch!
Thẩm Tư Duệ quẹt thẻ xong liền đi đến bên cạnh Thẩm Ngân Tinh ôn nhu nói:
"Chị à, em mua xong rồi, thật ra chị cũng không cần phải mua đâu! Những thứ này đều là em tự nguyện mua, ông bà nội và ba mẹ đối với em rất tốt, nên em muốn mua những thứ này để thể hiện lòng hiếu thảo của mình.

Dù sao em cũng chưa từng nghĩ tới việc phải so với chị xem ai là người giàu có hơn, em cũng biết hoàn cảnh hiện tại của chị...!"
Cô ta nói xong, thì ôn nhu cười, dáng vẻ dịu dàng, hào phóng, khéo léo, nghe có vẻ như cô ta đang cho cô bậc thang để xuống, nhưng thật ra là cô ta muốn cô tự nguyện thừa nhận thua phải không?
Tiện thể nhấn mạnh một chút tình hình hiện tại của cô!
Tình hình hiện tại của cô như thế nào?
Tất cả mọi người đều cho rằng hiện giờ cô là một đứa con gái đáng thương bị đuổi khỏi nhà, một con chim sẻ chưa bay được trở thành phượng hoàng, chỉ cần đàn ông cho tiền thì có thể đi cùng cô.
Ngay khi những lời của Thẩm Tư Duệ nói ra, quả nhiên mọi người nhìn Thẩm Ngân Tinh với ánh mắt coi thường hơn.
Thẩm Ngân Tinh lạnh lùng quét tấm thẻ Thẩm Tư Duệ cầm trong tay, rồi lạnh lùng nói:
"Xem ra cô có rất nhiều tiền riêng, không phải hiện tại Lam Vận có vấn đề về tài chính sao? Tôi nghĩ năm tỉ đó chắc là có thể giúp được nhiều rồi! Thay vì tặng những món đồ này cho bà, thà đưa tiền trực tiếp sẽ khiến bà vui hơn đấy! "
Lúc này sắc mặt Thẩm Tư Duệ hơi thay đổi.

Chết tiệt!
Cô ta chỉ quan tâm đến việc nghiền nát con tiện nhân này, nhưng cô ta lại không nghĩ tới việc.
Hóa ra lúc nãy giờ cô nói nhiều như vậy, chỉ vì ở đây đợi cô ta?
Có phải chị ta muốn nói chuyện tiền riêng của mình với bà không?
Nghĩ đến đây, trái tim đang treo lơ lửng nãy giờ của cô ta đột nhiên buông lỏng.
"Công ty là công ty, em là em, em tự lấy tiền của mình để báo hiếu.

Em nghĩ bà sẽ rất vui.”
Thẩm Ngân Tinh nhướng mày, không tỏ ý kiến.
"Cô cứ việc báo hiếu là được."

Thẩm Tư Duệ nhìn cô, suy nghĩ một lúc, đột nhiên khóe môi cô ta xuất hiện một nụ cười giễu cợt.
"Chị ơi, không có chuyện gì thì về nhà đi, thật ra ông nội và ba vẫn nhớ chị.

Ba dễ mền lòng, chị về nói một hai câu dễ nghe với ba, ba rất dễ nói chuyện.

Hay như vậy đi, em vừa mua một đôi nhẫn bạch kim, em đưa cho chị, chị mang về tặng cho ba và mẹ, chị nghĩ có được không? Em tin rằng ba nhất định sẽ rất vui! "
Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy vui vẻ và khiêu khích của Thẩm Tư Duệ nhìn cô, ánh mắt Thẩm Ngân Tinh lập tức trở nên lạnh lẽo.
Nhưng cô vẫn đưa tay ra nhận lấy nó.
Âm thanh kinh thường của đám người vang lên.
Một lát sau, Thẩm Ngân Tinh quay đầu nhìn về phía cửa hàng trưởng hỏi: “Đôi nhẫn này ngụ ý là gì?”
Quản lý cửa hàng khinh thường liếc nhìn cô trả lời: "Người duy nhất, tình yêu duy nhất trong cuộc đời.”
Thẩm Ngân Tinh gật đầu, nhìn Thẩm Tư Duệ, mỉm cười nói:
"Cô nghe thấy chưa? Tình yêu duy nhất trên đời này.

Như mọi người đều biết, mẹ của cô là kẻ thứ ba.

Mang chiếc nhẫn này ra ngoài không phải vả vào mặt mẹ cô sao?"
"..."
Sắc mặt Thẩm Tư Duệ đột nhiên trầm xuống, cô ta trừng mắt tức giận nhìn cô.
"Cô nhìn tôi chằm chằm như thế này làm gì? Tôi nói không đúng sao? Vừa rồi cô muốn tặng cặp nhẫn bạch kim này cho mẹ cô trên danh nghĩa của tôi, không phải chỉ muốn cho tôi thấy mẹ cô thành công là người thứ ba hay sao?"
"Thẩm Ngân Tinh, đủ rồi! Cô thật quá đáng, Tư Duệ rõ ràng là tốt bụng, muốn tốt cho cô, cô thì trái lại, mở miệng ra là người thứ ba, cô có thấy vui không?”
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 249: 249: Khoe Khoang


"Thẩm Ngân Tinh, cô đủ chưa! Cô đủ chưa, Tư Duệ rõ ràng tốt bụng, trái lại cô suốt ngày nhắc đến người thứ ba, cô có ý gì?"
Lâm Quỳnh Anh đột nhiên lao ra.

"Thật nhàm chán, các người há mồm ngậm mồm cũng chỉ nhắc đến hai chữ Tô Vũ, không chán sao.

"
"Cô! " Lâm Quỳnh Anh tức giận không nói nên lời.

Thẩm Ngân Tinh quay đầu nhìn cửa hàng trưởng đứng một bên, lạnh giọng hỏi: "Cô có chắc chắn bán chiếc nhẫn tình yêu duy nhất này cho cô ta sao? Không đi ngược với ý niệm của nhà thiết kế sao?"
Sắc mặt cửa hàng trưởng nhanh chóng trầm xuống, cô ta coi như nhìn rõ rồi, hôm nay người phụ nữ này đến đây hoàn toàn là để gây chuyện!
"Cô Thẩm, xưa nay chúng tôi bán hàng không bao giờ hỏi vấn đề riêng tư của khách hàng, tôi chỉ chịu trách nhiệm bán hàng thôi! Chẳng lẽ trước khi bán còn phải hỏi đối phương có phải là người thứ ba hay không sao?"

Thẩm Ngân Tinh cong môi
"Cô nói ai là người thứ ba?" Lâm Quỳnh Anh lập tức kêu lên.

Sắc mặt người cửa hàng trưởng tái nhợt, nhanh chóng xin lỗi.

Trong lòng cô ta lại càng hận Thẩm Ngân Tinh, nếu không phải do Thẩm Ngân Tinh gài bẫy, cô ta sẽ không thể nói như vậy.

"Nếu đã như vậy, tại sao cô lại dùng lý do vi phạm ý niệm của nhà thiết kế không bán cho tôi?"
Cửa hàng trưởng gần như phát điên: "Ai nói người thứ ba thì không thể có được tình yêu đích thực, mỗi người phụ nữ đều có quyền có được tình yêu duy nhất! Cô Thẩm, xem như tôi cầu xin cô, nếu cô không mua đồ thì đừng làm loạn ở đây được không? Chúng tôi kiếm cơm cũng không dễ dàng, cô có thể đừng gây khó dễ cho chúng tôi? "
Thẩm Ngân Tinh sâu kín liếc cô ta một cái: "Cái miệng này của cô, sợ rằng sau này không đủ tư cách ăn cơm! "
Cửa hàng trưởng hơi dừng lại, khinh thường nhìn Thẩm Ngân Tinh: "Cô muốn khiếu nại tôi sao? Nếu như cô khiếu nại, tôi không thể làm gì được, tôi chỉ vì giành lấy thành tích cho công ty, huống chi, cô mặt dày ở đây không chịu đi! Muốn khiếu nại thì cứ khiếu nại, nhưng tin tôi, cho dù có gọi lãnh đạo của tôi đến, thì ông ấy sẽ không thiên vị cô đâu!"
Hôm nay ở cửa hàng, cô ta đã bán được hơn sáu chục tỉ, với thành tích cao như vậy, công trạng lớn như vậy, lãnh đạo công ty thưởng cho cô ta còn không kịp, làm sao có thể vì một người không ra gì mà phạt cô ta?

Hiển nhiên Lâm Quỳnh Anh ở một bên đã không có kiên nhẫn, cô ta trừng mắt nhìn Thẩm Ngân Tinh: "Rốt cuộc cô có mua hay không?! Mua không nổi thì quỳ xuống đây cho tôi!"
Nghe thấy lời nói của hùng hồn của Lâm Quỳnh Anh, sắc mặt Thẩm Ngân Tinh u ám, cô híp mắt lại, ánh mắt lạnh lẽo, cô quét mắt qua Lâm Quỳnh Anh, mọi người trong cửa hàng đều cảm giác được một cách rõ ràng cảm giác ớn lạnh tràn ngập khắp cơ thể.

"Tôi đã nói từ trước rồi, tất cả mọi thứ trong cửa hàng này, tôi đều muốn!"
Ánh mắt Thẩm Ngân Tinh đầy vẻ nghiêm nghị, khí thế uy nghiêm lạnh lùng tỏa ra từ thân hình mảnh mai khiến bầu không khí trong cửa hàng gần như đóng băng!
Không ai nghi ngờ lời cô nói, cũng không ai lớn tiếng cười nhạo cô như lúc đầu.

"Cô… cô đang đùa cái gì vậy?" Thật lâu sau, Lâm Quỳnh Anh mới lắp bắp mở miệng, đáng giận là cô ta thế mà lại bị Thẩm Ngân Tinh làm cho kinh sợ.

Nhưng lời của cô ta vừa nói ra, mọi người đều từ từ lấy lại tinh thần, mấp máy môi, cố gắng cười, nhưng cười không nổi.

Ánh mắt cô dần chuyển sang cửa hàng trưởng đứng một bên, giọng nói lãnh đạm nhưng vô cùng lạnh lùng.

Cô còn chưa nói gì, cửa hàng trưởng đã cứng cổ kiên trì nói: "Mua hết? Vẫn là câu nói đó, mời cô trả tiền trước!"
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 250: 250: Sáu Cơ Hội Mười Tám Lần Đắc Tội!


Thẩm Ngân Tinh nheo mắt lại nhìn chằm chằm cô ta một lần nữa, khí thế hung ác nham hiểm.

"Cô nghe được nhiều lời đồn đại như vậy mà không biết tôi là người có thù tất báo sao! Từ đầu đến cuối tôi cho cô sáu cơ hội! Còn cô thì chế nhạo, lạnh mặt mười tám lần với tôi!"
"Là cửa hàng trưởng chi nhánh của một thương hiệu quốc tế tại Trung Quốc mà cô lại phân biệt đối xử với khách hàng, không coi ai ra gì, ninh nọt, bằng mặt không bằng lòng, chê nghèo yêu giàu, khúm núm nịnh bợ! Tôi đã nhịn cô đến bây giờ mà cô vẫn không tỉnh lại sao! Khiếu nại cô? Đương nhiên tôi phải khiếu nại rồi!"
Thẩm Ngân Tinh nói xong thì tìm điện thoại di động, Hứa Thanh Vy đang đứng ở cửa, đột nhiên nói: "Ngân Tinh, không cần đâu, mình đã gửi đơn khiếu nại giúp cậu rồi!"
Cô ấy vừa nói vừa giơ điện thoại trên tay.

Mà còn vượt cấp, trực tiếp "khiếu nại" với cấp trên cao nhất!
Thẩm Ngân Tinh liếc nhìn cô ấy rồi khẽ gật đầu.

Sắc mặt cửa hàng trưởng ở bên cạnh cực kỳ khó coi!
Cô ta thực sự bị khí thế trên người Thẩm Ngân Tinh làm kinh sợ rồi.

Người phụ nữ này từ đầu vẫn luôn im lặng, cô ta cho là cô chơi lớn, cảm thấy mình không xuống nước được nên lo lắng khẩn trương, lại không ngờ cô vẫn còn ghi tạc trong lòng mỗi tiếng nói cử động của cô ta!

Sáu cơ hội, mười tám lần đắc tội!
Nhớ kỹ rõ ràng như vậy, quả nhiên cô là người có thù tất báo!
Trong đầu cô ta không khỏi nhớ tới ánh mắt lạnh lùng khi cô ta đi lấy trang sức.

Nghĩ đến đây cô ta chợt rùng mình.

Từng câu từng chữ của Thẩm Ngân Tinh nói mang theo góc cạnh như những hòn đá nện vào người cô ta!
Hiện giờ giờ cô ta không dám động đậy, dù chỉ một chút, ngay cả nói chuyện cũng không có sức!
Cô ta cố hết sức lực ngẩng đầu nhìn Thẩm Ngân Tinh.

Lại thấy khuôn mặt xinh đẹp lại kiêu ngạo lạnh lùng của cô, chẳng những không có một chút thấp kém hèn mọn, mà giống như một nữ vương ở trên cao bất khả xâm phạm, được bao phủ bởi một lớp sương băng, khí thế kinh người gần như làm người khác nghẹt thở.

"! Tôi ! " Cô ta cố gắng run rẩy, nửa ngày mời nói được một chữ, nhưng lại bị Thẩm Ngân Tinh cắt ngang.

"Cô nên ngậm miệng lại.

Lúc nên nói thì cô không nói, bây giờ, tôi kinh thường nghe cô nói.

Để tôi trả tiền trước rồi mới gói lại cho tôi? Được, vậy tôi trả tiền trước!"
Giọng nói của Thẩm Ngân Tinh như một khối băng rơi xuống trong một hang động lạnh lẽo, lạnh lùng có khí phách, sau đó dưới tầm mắt của mọi người, cô sải bước đi tới quầy thu ngân.

Nhân viên thu ngân vừa thấy Thẩm Ngân Tinh lấy thẻ ra, sắc mặt lập tức thay đổi!
Đột nhiên cô ngẩng đầu lên liếc nhìn Thẩm Ngân Tinh, sau đó lại đưa mắt nhìn cửa hàng trưởng ở phía xa!
Đó là một ánh mắt phức tạp mà mọi người không thể hiểu được.

Tay đang cầm túi của Thẩm Tư Duệ đột nhiên siết chặt, trong lòng cô ta có dự cảm không lành!
"Thôi đi, chảnh cái gì chứ, mua lại toàn bộ cửa hàng? Ngược lại tôi cũng muốn xem cô có bao nhiêu tiền mà có thể mua cả cửa hàng!"
Lâm Quỳnh Anh nói xong hai tay vòng trước ngực, vặn vẹo eo thon, đi về phía quầy thu ngân.

Cũng vì câu nói này của Lâm Quỳnh Anh làm mọi người dần lấy lại tinh thần.

Nhìn thấy sắc mặt khó coi của cửa hàng trưởng, bọn họ nhao nhao tiến tới an ủi cô ta.

"Cửa hàng trưởng đừng lo lắng, để cô ta khiếu nại đi! Cô vì công ty mà lập nên thành tích cao như vậy, sao công ty có thể phạt cô được?"
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 251: 251: Kể Từ Giờ Toàn Bộ Mọi Thứ Trong Cửa Hàng Đều Là Của Tôi!


"Đúng thế, sao cô ta có thể mua được hết tất cả chứ, cô nghĩ xem, cô ta là chị gái của cô Thẩm Tư Duệ, cô ta có tiền hay không không phải cô Thẩm biết rất rõ sao?"
"Đúng vậy, vừa rồi cô Quỳnh Anh còn đánh cược để khiến người thua phải quỳ xuống, nếu không chắc cô ta không có năng lực, sao cô ấy có thể làm như vậy được?"
"Cô Thẩm Tư Duệ mua nhiều thứ của chúng ta như vậy, không phải là biến tướng quảng cáo cho chúng ta hay sao? Trừ khi công ty ngốc mới bắt cô phải chịu trách nhiệm!"
Nghe thấy những lời này, sắc mặt của cửa hàng trưởng mới dần dần tốt lên.

Những gì họ nói nghe có vẻ hợp lý.

Hơn nữa, một người có tiếng xấu, một người hiền lành hào phóng, hơn nữa còn đang là ngôi sao đang hot, cho dù lãnh đạo đến, cũng không có khả năng đứng về phía cô cả nhà họ Thẩm được.

Lúc này, giọng nói thúc giục nóng nảy của Lâm Quỳnh Anh đột nhiên vang lên từ quầy thu ngân:
"Quẹt đi, cô ngây ra làm gì? Để tôi xem người không coi ai ra gì như cô ta sẽ được kim chủ cho bao nhiêu tiền?"
Cửa hàng trưởng nhìn sang, nhân viên thu ngân ngập ngừng nhìn cô ta: "Cửa hàng trưởng! quẹt! quẹt sao ạ?"
Cửa hàng trưởng liếc nhìn người bên cạnh vẫn đang thản nhiên lãnh đạm như cũ, trên mặt lóe lên một tia khinh thường.

"Quẹt đi.

"
"! Bao gồm tất cả mọi thứ trong cửa hàng đều quẹt sao ạ?"
Lâm Quỳnh Anh chế nhạo cười: "Cô cũng quá coi trọng cô ta rồi đấy, tùy tiện quẹt mấy tỉ cũng đủ để thẻ cô ta hết tiền!"
Thẩm Ngân Tinh lạnh giọng nói: "Quẹt! Từ đầu tôi đã nói tôi muốn mua tất cả mọi thứ từ cửa hàng này, bây giờ tính tiền cho tôi!"
"Nhớ kỹ những gì cửa hàng trưởng của các người đã nói trước đó, lúc tôi hỏi cô ta lần thứ hai, ‘Có phải trong mắt cô, không có sự phân biệt khách hàng đến trước sau, ai có thể mua đồ của các cô, ngay cả khi họ không trả tiền trước, cô cũng có thể bán đúng hay không?’ Và câu trả lời mà cô ta cho tôi là ‘Đúng vậy’!Vì vậy, ngay từ đầu tôi đã nói rằng tôi sẽ mua mọi thứ trong cửa hàng của cô, thì lúc đó mọi thứ trong cửa hàng này đều là của tôi rồi! "
Cửa hàng trưởng cau mày, cho rằng cô sẽ không có khả năng mua tất cả mọi thứ, nên nhìn thẳng vào nhân viên thu ngân và nói: "Quẹt thẻ đi!"
Nhân viên thu ngân nuốt nước bọt, tận hơn hai trăm tỉ, cứ như vậy!
Cô ta nhất thời kích động, tấm thẻ trên tay đột nhiên rơi xuống đất.

Lâm Quỳnh Anh ở bên cạnh lúc này lại cười rộ lên: "Thẩm Ngân Tinh, bây giờ tôi một giây cũng không ! không, một giây cũng không được! Tôi rất muốn nhìn thấy dáng vẻ thấp hèn của cô khi quỳ trước mặt tôi! "
Lúc này, từ ngoài cửa có ba người chen vào.

Đứng đầu là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi vóc dáng cao lớn mặc âu phục đi giày da.

Một thư ký và một trợ lý theo sau.

"Tổng giám đốc Tề, sao anh lại ở đây?"
Sắc mặt của cửa hàng trưởng thay đổi, cô ta chạy nhanh về phía cửa.

Chỉ cần là nhân viên của trung tâm thương mại đều biết, tổng giám đốc Tề là người được công ty phân công, phụ trách chủ yếu việc kinh doanh của trung tâm thương mại.

Anh ta hiếm khi xuất hiện ở những nơi như vậy, trong mắt họ, tổng giám đốc Tề là một người không thể chạm tới, có thể gặp được anh ta một lần là một may mắn và vinh dự.

Hôm nay thật trùng hợp, cô ta vậy mà có thể nhìn thấy một nhân vật như vậy.

Đối mặt với sự nịnh nọt của cửa hàng trưởng, sắc mặt tổng giám đốc Tề vẫn rất lạnh lùng.
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 252: 252: Trả Lại Hết Tất Cả Cho Tôi


Lúc này, một người khác theo sau chạy tới, trên mặt lộ vẻ lo lắng hoảng loạn.
"Giám đốc Lương, sao anh cũng ở đây? Anh xem, thật là trùng hợp, tổng giám đốc Tề cũng ở đó."
Cửa hàng trưởng vội vàng tiến đến chào hỏi anh ta, gương mặt nở nụ cười ngọt ngào, thái độ rất nhiệt tình.
Giám đốc Lương là giám đốc kinh doanh của thương hiệu của họ, bình thường cũng rất hiếm khi đến đây.
Nhưng giám đốc Lương lại hung hăng trừng mắt nhìn cô ta, tức giận nói: "Xảy ra chuyện gì?"
Cửa hàng trưởng hoảng sợ ngẩn ra, nhìn những người xung quanh, cô ta giải thích:
"Chỉ là gặp phải một vị khách gây chuyện ...!chỉ là một ít rắc rối không cần thiết..."
"Rắc rối không cần thiết? Giám đốc Lương, đây không phải là rắc rối không cần thiết!"
Tổng giám đốc Tề, người vẫn luôn bình tĩnh không nói lời nào đứng bên cạnh đột nhiên lạnh lùng lên tiếng.
Vừa dứt lời, trợ lý đứng phía sau đã bước lên trước, đưa một phần văn kiện cho Giám đốc Lương.
"Giám đốc Lương, nhân viên bán hàng của bên nhãn hiệu của anh có thái độ phục vụ cực kỳ tệ, làm nhục khách hàng, phân biệt đối xử và giao dịch không công bằng, đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của trung tâm thương mại chúng tôi! Mời anh đưa nhân viên của anh ra khỏi trung tâm thương mại ngay lập tức! Vị trí này chúng tôi sẽ mời bên kinh doanh khác vào hợp tác! "
"Cái ...!Cái gì?!"
Giám đốc Lương ngẩn người một lúc, sau khi nhận được điện thoại của tổng giám đốc Tề anh ta vội vàng chạy tới ngay khi nhận được điện thoại, còn chưa kịp hỏi chính xác chuyện gì thì đột nhiên nhận được một kết quả như vậy!
Mà tổng giám đốc Tề phớt lờ anh ta, nhanh chóng bước đến bên Thẩm Ngân Tinh với thái độ đặc biệt tôn trọng:
"Cô Thẩm, xin lỗi, làm cô chịu thiệt."
Thẩm Ngân Tinh chỉ nhẹ nhàng gật đầu với anh ta.
Cửa hàng trưởng đứng một bên "bùm" một cái sắc mặt tái nhợt.

Đôi chân cô ta như nhũn ra, suýt nữa không thể đứng vững.
Thẩm Tư Duệ ở một bên nhìn thấy biến cố thình lình xuất hiện và thái độ lấy lòng của tổng giám đốc Tề dành cho Thẩm Ngân Tinh, cô ta nhíu mày.
Cùng lúc đó, giọng nói sắc bén của Lâm Quỳnh Anh đột nhiên truyền đến từ phía quầy thu ngân: "Cái gì? Được rồi, ý của cô là!"
Mọi người nhìn về phía quầy thu ngân!
Nhân viên thu ngân vẫn còn kích động: "Chính là quẹt thẻ thành công rồi.

Mọi thứ trong tiệm bây giờ đều do cô này làm chủ."
"Cái gì! Thành công?" Giọng nói của Lâm Quỳnh Anh càng thêm sắc bén, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Trong lòng cửa hàng trưởng lộp bộp một cái, lảo đảo chạy tới quầy thu ngân.
"Ôi trời, thực sự đã mua toàn bộ cửa hàng!"
"Trời ơi, tôi sống lâu vậy mà bây giờ mới gặp!"
"Thật hay giả?"
"Cửa hàng này ngày hôm nay xem như phát tài lớn rồi!"
Giám đốc Lương nghe xong cũng có chút vui mừng trong lòng.
Đã mua tất cả đồ trang sức trong cửa hàng?
Lần này thực sự đã kiếm lời lớn!
Tuy nhiên, khi cửa hàng trưởng nhìn thấy tấm thẻ, mặt đã không còn một giọt máu.
Hai chân mềm nhũn, lập tức ngã gục xuống đất!
"Chuyện gì đã xảy ra?"
"Chuyện gì đã xảy ra thế?"
"Vui mừng quá đến mức phát ngốc à?"
Mọi người ở cửa tò mò nghển cổ nhìn tình hình trong cửa hàng.
Lâm Quỳnh Anh nhìn lướt qua tấm thẻ trên tay.
Thẻ xanh bình thường, không phải thẻ vàng, thẻ bạch kim, càng không phải thẻ đen!
Thành công?
Làm sao có thể?
Sao con tiện nhân kia có thể có nhiều tiền như thế được?
Cửa hàng trưởng khẩn chương bám vào mép quầy tính tiền rồi khó khăn đứng dậy.

Môi không còn màu máu, hồi lâu cô ta mới run lên: "...cô Thẩm..."
Thẩm Ngân Tinh lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái: "Mời cô ngậm miệng, bây giờ tôi không muốn nghe một chữ nào cô nói cả..."
Thẩm Ngân Tinh trịch thượng nhìn cửa hàng trưởng đang ngồi trên mặt đất, khóe môi tàn nhẫn cong lên.

"Có phải cô nghĩ nếu hôm nay bán được hơn sáu chục tỉ, sẽ có tiền thường, thăng chức tăng lương phải không?"
Chương 255: Tất cả đều tan tành.
"Nhất định đừng quên những gì vừa nói! Tôi đã mua tất cả mọi thứ trong cửa hàng trước, vì vậy những thứ mà cô bán cho cô Thẩm Tư Duệ vừa rồi thuộc về tôi! Bảy chục tỉ, cô phải trả lại đầy đủ cho tôi! "
"Nhưng về phương diện này mà nói, tôi phải cảm ơn cô vì đã giúp tôi kiếm được nhiều tiền như vậy!"
Lúc này cửa hàng trưởng sợ hãi run lên, sắc mặt tái nhợt như tuyết.
Cô không chỉ không kiếm được lợi nhuận cho công ty mà còn làm công ty gián tiếp thất thoát bảy chục tỉ tiền quỹ…
Tiền thưởng, thăng chức, tăng lương ở đâu ra?
Bây giờ cô ta sợ công việc còn không giữ được!
Thậm chí…
"Cái miệng này của cô, sợ là sau này cũng không đủ tư cách kiếm cơm..."
Những gì Thẩm Ngân Tinh vừa nói đều đột nhiên hiện lên trong đầu cô ta, toàn thân cô ta lạnh đến phát run.
"Không phải, Cô Thẩm, trước đó cô cũng không trả tiền! Những thứ này không phải......!Không phải của cô, là cô Tư Duệ mua trước...
Thẩm Ngân Tinh thản nhiên, thu hồi ánh mắt, như thể hoàn toàn không nghe lời của cửa hàng trưởng.
"Cô Thẩm, xin đừng..."
"Tránh xa tôi ra!"
Khi cửa hàng trường đột ngột đến gần, Thẩm Ngân Tinh gầm lên.
Động tác của cửa hàng trưởng đột nhiên dừng lại, trước mặt cô ta là hình ảnh Thẩm Ngân Tinh mang một bộ vest trắng không tì vết cùng quần ống rộng.
Đôi tay của cô ta cuộn tròn lại, thậm chí còn không dám vươn tay chạm vào màu trắng chói mắt kia.
Thẩm Ngân Tinh cau mày, lùi lại, tránh xa sự đụng chạm của người quản lý.
Màu trắng chợt lóe qua, kéo theo không khí xung quanh, thanh đạm, hương khí cũng nhiễm vài phần lạnh lẽo.
Từ đầu đến cuối, cho dù là tức giận, cũng chưa từng thấy trên mặt cô có quá nhiều biểu cảm.
Khí chất cao quý lãnh diễm, phảng phất toát ra từ trong xương của cô, không chút tức giận, uy phong lẫm liệt.

Lâm Quỳnh Anh ở một bên lo lắng muốn chết, tức giận đá vào chân người bán hàng: "Chuyện quái gì đang xảy ra thế?!"
Cửa hàng trưởng mặt tái nhợt, đôi môi không còn chút máu của cô ta run rẩy hồi lâu rồi mới hết nghẹn ngào nói:
"Tấm thẻ trong tay cô ấy Ngân Tinh là tấm thẻ xanh của trung tâm thương mại."
"Là sao?" Lâm Quỳnh Anh nhíu mày, cái quái gì vậy? Thẻ xanh gì?
Nhưng cửa hàng trưởng không còn sức để nói nữa.
Nhân viên thu ngân bên cạnh tiếp lời…
"Thẻ xanh của trung tâm thương mại là giấy thông hành có thể được hưởng ưu đãi lớn nhất cho bất kỳ giao dịch nào trong trung tâm thương mại.

Ngoài ra còn có một loại...!là thẻ có ưu đãi tối cao có thể mua miễn phí bất kỳ giao dịch nào, mà tấm thẻ cô Thẩm đang nắm giữ chính là thẻ xanh tối cao được hưởng mọi đãi ngộ, nói cách khác, cô Thẩm muốn mua tất cả mọi thứ trong trung tâm thương mại, đều được ...!"
Nhân viên thu ngân càng nói càng nhỏ giọng, nhìn Thẩm Ngân Tinh cả người tỏa ra sát khí, trong lòng càng sợ hãi.
Khi giám đốc Lương nghe nói đến thẻ xanh, chân anh ta mềm nhũn suýt chút nữa ngã xuống đất.
Hôm nay cửa hàng họ đã đắc tội với ai vậy chứ?
"Cô ...!cô nói gì?!"
Giọng nói của Lâm Quỳnh Anh càng sắc bén khác thường, vừa nghe xong sắc mặt cô ta lập tức trở nên tái nhợt.
Mua toàn bộ trung tâm thương mại?
Điên rồi sao?
Mà lúc này, Thẩm Ngân Tinh chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo rơi vào người Lâm Quỳnh Anh...
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 253: 253: Tất Cả Đều Tan Tành


"Nhất định đừng quên những gì vừa nói! Tôi đã mua tất cả mọi thứ trong cửa hàng trước, vì vậy những thứ mà cô bán cho cô Thẩm Tư Duệ vừa rồi thuộc về tôi! Bảy chục tỉ, cô phải trả lại đầy đủ cho tôi! "
"Nhưng về phương diện này mà nói, tôi phải cảm ơn cô vì đã giúp tôi kiếm được nhiều tiền như vậy!"
Lúc này cửa hàng trưởng sợ hãi run lên, sắc mặt tái nhợt như tuyết.
Cô không chỉ không kiếm được lợi nhuận cho công ty mà còn làm công ty gián tiếp thất thoát bảy chục tỉ tiền quỹ…
Tiền thưởng, thăng chức, tăng lương ở đâu ra?
Bây giờ cô ta sợ công việc còn không giữ được!
Thậm chí…
"Cái miệng này của cô, sợ là sau này cũng không đủ tư cách kiếm cơm..."
Những gì Thẩm Ngân Tinh vừa nói đều đột nhiên hiện lên trong đầu cô ta, toàn thân cô ta lạnh đến phát run.
"Không phải, Cô Thẩm, trước đó cô cũng không trả tiền! Những thứ này không phải......!Không phải của cô, là cô Tư Duệ mua trước...
Thẩm Ngân Tinh thản nhiên, thu hồi ánh mắt, như thể hoàn toàn không nghe lời của cửa hàng trưởng.

"Cô Thẩm, xin đừng..."
"Tránh xa tôi ra!"
Khi cửa hàng trường đột ngột đến gần, Thẩm Ngân Tinh gầm lên.
Động tác của cửa hàng trưởng đột nhiên dừng lại, trước mặt cô ta là hình ảnh Thẩm Ngân Tinh mang một bộ vest trắng không tì vết cùng quần ống rộng.
Đôi tay của cô ta cuộn tròn lại, thậm chí còn không dám vươn tay chạm vào màu trắng chói mắt kia.
Thẩm Ngân Tinh cau mày, lùi lại, tránh xa sự đụng chạm của người quản lý.
Màu trắng chợt lóe qua, kéo theo không khí xung quanh, thanh đạm, hương khí cũng nhiễm vài phần lạnh lẽo.
Từ đầu đến cuối, cho dù là tức giận, cũng chưa từng thấy trên mặt cô có quá nhiều biểu cảm.

Khí chất cao quý lãnh diễm, phảng phất toát ra từ trong xương của cô, không chút tức giận, uy phong lẫm liệt.
Lâm Quỳnh Anh ở một bên lo lắng muốn chết, tức giận đá vào chân người bán hàng: "Chuyện quái gì đang xảy ra thế?!"
Cửa hàng trưởng mặt tái nhợt, đôi môi không còn chút máu của cô ta run rẩy hồi lâu rồi mới hết nghẹn ngào nói:

"Tấm thẻ trong tay cô ấy Ngân Tinh là tấm thẻ xanh của trung tâm thương mại."
"Là sao?" Lâm Quỳnh Anh nhíu mày, cái quái gì vậy? Thẻ xanh gì?
Nhưng cửa hàng trưởng không còn sức để nói nữa.
Nhân viên thu ngân bên cạnh tiếp lời…
"Thẻ xanh của trung tâm thương mại là giấy thông hành có thể được hưởng ưu đãi lớn nhất cho bất kỳ giao dịch nào trong trung tâm thương mại.

Ngoài ra còn có một loại...!là thẻ có ưu đãi tối cao có thể mua miễn phí bất kỳ giao dịch nào, mà tấm thẻ cô Thẩm đang nắm giữ chính là thẻ xanh tối cao được hưởng mọi đãi ngộ, nói cách khác, cô Thẩm muốn mua tất cả mọi thứ trong trung tâm thương mại, đều được ...!"
Nhân viên thu ngân càng nói càng nhỏ giọng, nhìn Thẩm Ngân Tinh cả người tỏa ra sát khí, trong lòng càng sợ hãi.
Khi giám đốc Lương nghe nói đến thẻ xanh, chân anh ta mềm nhũn suýt chút nữa ngã xuống đất.
Hôm nay cửa hàng họ đã đắc tội với ai vậy chứ?
"Cô ...!cô nói gì?!"
Giọng nói của Lâm Quỳnh Anh càng sắc bén khác thường, vừa nghe xong sắc mặt cô ta lập tức trở nên tái nhợt.
Mua toàn bộ trung tâm thương mại?
Điên rồi sao?
Mà lúc này, Thẩm Ngân Tinh chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo rơi vào người Lâm Quỳnh Anh...
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 254: 254: Tôi Cố Ý Làm Vậy!


Lâm Quỳnh Anh bị ánh mắt của cô làm cho sợ hãi, nhanh chóng trốn sau lưng Thẩm Tư Duệ, nhìn cô với ánh mắt đề phòng.

"Cô ! cô muốn gì?!"
Thẩm Ngân Tinh liếc nhìn về phía sàn nhà, thản nhiên nói: "Quỳ xuống.

"
Mặt Lâm Quỳnh Anh lập tức đỏ bừng.

Thẩm Tư Duệ, người bị ép buộc phải đứng trước mặt cô ta, âm thầm cắn chặt hàm răng.

"Chị, chị luôn miệng nói mình làm việc quang minh chính đại, hôm nay là lần thứ hai chị ngấm ngầm mưu tính bọn em!"
Đến bây giờ mà cô ta vẫn chưa kịp phản ứng, vậy thì cô ta đúng là ngu tới mức hết thuốc chữa!
Nghĩ đến số tiền kiếm được trong một năm đóng phim ròng rã, thế mà tất cả đều rơi vào túi Thẩm Ngân Tinh, cả người cô ta đau nhói.

Thẩm Ngân Tinh nghiêng người, ngồi xuống ghế, buồn cười nhìn họ.

"Phụ nữ hay thay đổi mà, đột nhiên tôi cảm thấy, ngấm ngầm giở trò khá thú vị.

Hơn nữa, không phải chính cô tự làm tự chịu sao? Chính mình đến tìm người, không ngược các người, chắc phải thực có lỗi hay sao!"
"Thẩm Ngân Tinh, cô đã có át chủ bài, sao không lấy ra ngay từ đầu đi"
"À.

" Thẩm Ngân Tinh cười chế nhạo: "Nói cô tin không? Không phải ngay từ đầu chính cô là người khởi xướng sao? Làm mọi cách để khoe khoang trước mặt tôi, còn ngấm ngầm muốn chà đạp tôi để chứng minh các người là quý tộc, tạo cảm giác ưu việt sao? Các cô tận hưởng quá trình này, cả quá trình tôi đều nhẫn nhịn, đều là thành toàn cho tất cả các người! "
"Cô đừng có giả làm người tốt, đồ dối trá, đê tiện, tiểu nhân!"
"Đương nhiên, tôi không phải người tốt, tôi không nói là vì để các cô tiếp tục làm, mà cô cũng khá phối hợp đấy, cố ý đào hố cho mình nhảy! Tôi cố ý làm như vậy, ta có tài nguyên làm các ngườii trả giá, tại sao không làm?"
Sắc mặt Thẩm Tư Duệ thay đổi: "Chị à, em thật sự không ngờ chị lại biến thành như thế này, mặc dù trước đây chị lạnh lùng, nhưng ít nhất chị vẫn quan tâm đến việc chúng ta là người một nhà, lúc trước chị tốt bụng như vậy! "
"Đủ rồi!" Thẩm Ngân Tinh đột nhiên quát một tiếng, ngước mắt, mặt mày nham hiểm hung ác nhìn Tư Duệ: "Tốt bụng? Tư Duệ, lời này phát ra từ miệng cô thật ghê tởm! Bớt lãng phí thời gian ở đây, đã thua cược thì phải quỳ xuống cho tôi!"
Giọng Thẩm Ngân Tinh nặng nề quăng ra, xung quanh ngay lập tức trở nên yên tĩnh.

Tất cả mọi người nín thở lặng im nhìn cảnh này, không biết chuyện sẽ tiếp diễn như thế nào.

Ngay lập tức mặt Thẩm Tư Duệ tái nhợt, đứng yên không biết phải làm gì: "Chị, lúc nãy Quỳnh Anh chỉ đùa thôi ! "
Thẩm Ngân Tinh ngẩng đầu lên, cũng lười dấu võ mồn với bọn họ, đôi mắt hơi híp lại, giọng nói âm trầm: "Có quỳ hay không?"
Thẩm Tư Duệ lui về phía sau một bước, yếu ớt nói: "Chị ơi ! chị sao có thể không tha người như vậy?"
"Nếu hôm nay là tôi thua, các người sẽ tha cho tôi không? Không bao giờ! Vì ngay từ đầu cô đã chuyên môn đào cái hố này cho tôi! Nhưng không ngờ rằng cuối cùng chính mình lại nhảy vào! Đừng nói nhảm nữa! Quỳ xuống!"
Lâm Quỳnh Anh bị ép đến nóng nảy, mặt đỏ lên: "Ha, ai quỳ với cô! Tiện nhân!"
Ánh mắt Thẩm Ngân Tinh trở nên lạnh lẽo, đứng dậy khỏi ghế.

Cô bước tới rồi siết chặt cổ tay Lâm Quỳnh Anh, trước sự kinh ngạc của mọi người, kéo cô ta từ phía sau lưng Thẩm Tư Duệ ra.

"A, tiện nhân, cô muốn làm gì?!"
"Quỳnh Anh!"

Lâm Quỳnh Anh hét chói tai, Thẩm Tư Duệ bước tới muốn tóm lấy cô ta, kết quả cũng bị Thẩm Ngân Tinh siết chặt cổ tay, luồn qua khe hở giữa hai người, ngay lập tức đứng phía sau lưng họ.

Ngay sau đó cô giơ một chân lên, nhanh chóng đá mạnh vào đầu gối hai người.

Hai tiếng hét, kèm theo hai tiếng "Bịch"
Lâm Quỳnh Anh và Thẩm Tư Duệ đã chật vật quỳ xuống đất!
Một loạt động tác lưu loát hoàn mỹ, gần như chỉ trong chớp mắt khiến tất cả mọi người có mặt đều phải ngạc nhiên.

Bao gồm cả Bạc Hàn Xuyên đang nhìn màn hình điện thoại của Hứa Thanh Vy!
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 255: 255: Hay Là Chúng Ta Đổi Luật


Mà một người phụ nữ khác thấy Thẩm Tư Duệ và Lâm Quỳnh Anh bị bắt nạt đến mức này, theo bản năng muốn lao vào cứu hai người, kết quả lại bị Thẩm Ngân Tinh giơ chân lên,tàn nhẫn đá vào đầu gối, cô ta loạng choạng, hét lên rồi ngay lập tức khuỵu xuống.

Những hành động này có vẻ như chẳng có gì đặc biệt, chẳng qua chỉ tóm lấy một người bằng một cánh tay, dùng vũ lực để khuất phục hai người.

Nhưng loạt hành động được thực hiện quá tự nhiên phóng khoáng này khiến những người có mặt ở đây phải kinh ngạc.

Nhưng một lúc sau, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Trong xã hội này, chỉ cần một cô gái có ý thức bảo vệ bản thân thì việc học vài chiêu tự vệ là điều dễ hiểu.

Bạc Hàn Xuyên nhìn chằm chằm vào Thẩm Ngân Tinh, âm thầm nheo mắt lại.

"Buông tôi ra! Thẩm Ngân Tinh, đồ khốn ! A!"
Lâm Quỳnh Anh đâu chịu sỉ nhục như vậy bao giờ, lúc cô ta phản ứng lại, lập tức cảm thấy xấu hổ, giận dữ, vừa mở miệng ra đã không có tố chất chửi bới, Thẩm Ngân Tinh càng dùng sức vặn một cánh tay cô ta.

Lúc này Hứa Thanh Vy chạy đến giúp, giữ chặt người phụ nữ đang vùng vẫy muốn thoát khỏi.

Sắc mặt Thẩm Tư Duệ tái nhợt, toàn thân run rẩy không ngừng.

Đây là một nỗi nhục nhã không ai có thể chịu được!
Cô ta thế mà trước mặt bao nhiêu người bị Thẩm Ngân Tinh làm nhục thành như thế!
Thế mà bị một con tiện nhân!
"Nói!" Thẩm Ngân Tinh quát một tiếng.

"Cút đi!Tiện nhân! Tiện nhân! Tôi muốn xé xác cô! A !!!"
"A!"
Lâm Quỳnh Anh càng mắng, Thẩm Ngân Tinh càng vặn mạnh cánh tay của cô ta, mà cô cũng không tha cho Thẩm Tư Duệ ở bên cạnh, Lâm Quỳnh Anh không biết điều, cô liền trừng phạt cả hai.

Mặc dù Thẩm Tư Duệ không lên tiếng, nhưng cũng ghê tởm không kém Lâm Quỳnh Anh bao nhiêu!
Khuôn mặt cả hai đều xuất hiện vẻ đau đớn, sắc mặt tái nhợt, trên trán đổ mồ hôi lấm tấm, môi run lập cập.

"Nói hay không?!"
Thẩm Tư Duệ nhắm chặt mắt, có nhiều người xem như vậy, cô ta lại là người của công chúng, căn bản không thể làm được gì cả.

Cho dù trong lòng có căm hận muốn chém chết Thẩm Ngân Tinh cả ngàn lần, cô ta cũng không thể phát tác!
Vẻ mặt cô ta hơi biến đổi rồi mở miệng, bộ dạng nhỏ bé yếu đuối khiến người ta xót xa.

"Chị ơi, chị đừng làm thế này, chúng ta là chị em, chẳng lẽ chị không thể chừa cho em một đường lui sao?"
Thẩm Ngân Tinh rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của người vây xem.

Thậm chí một số người còn nói thay cho Thẩm Tư Duệ.

"Vậy là đủ rồi, giữa hai chị em cần gì phải gay gắt như thế!"
"Náo loạn như vậy rồi mà còn muốn một bước tiến một thước, quá không biết điều, cuối cùng chẳng phải làm mất mặt nhà mình sao?"
"Trước đó nghe nói chị sẽ luôn bắt nạt em gái, hôm nay tôi mới được tận mắt chứng kiến!"
Thẩm Ngân Tinh cười lạnh lùng: "Thẩm Tư Duệ, sau này không bằng cô cứ nhận vai Bạch Liên Hoa trong các bộ phim đi? Diễn thì diễn.

Đừng ở đây đánh bài tình thân với tôi! Đã dám chơi thì đừng bày bộ dạng thua không nổi này! Thành thật nói ra tám chữ kia cho tôi, ít nhất cô còn có thể giữ lại chút mặt mũi có chơi thì phải có chịu! Tôi hỏi cô lần cuối! Nói hay không?! "
"Chị, chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện! "
Thẩm Ngân Tinh gật đầu: "Được, tôi đã hiểu! "
Thẩm Tư Duệ dừng lại, cô ta không ngờ cô dễ nói chuyện như vậy.

"Chuyện đó…"
"Xem ra cô không chịu ngoan ngoãn nói ra, tôi không còn cách nào bắt cô nói mấy câu kia, nếu đã như vậy, tôi làm chủ, thay đổi luật một chút! "
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 256: 256: Tôi Không Ngại Cùng Cô Chơi Tới Cùng


Sau đó cô đi tới trước mặt Thẩm Tư Duệ, cong môi, giọng nói trong trẻo chậm rãi vang lên: "Hay là đổi thành dập đầu ba cái được không?"
Sắc mặt Thẩm Tư Duệ đột nhiên thay đổi
Cô ta ngẩng đầu, lớp ngụy trang yếu đuối cuối cùng cũng bắt đầu nứt ra từng chút một.

Cuối cùng trước mặt nhiều người, cô ta cũng giận dữ nhìn chằm chằm cô.

Nụ cười trên môi Thẩm Ngân Tinh tăng lên, cô hơi cúi xuống, từ từ đến gần Thẩm Tư Duệ.

Khuôn mặt lãnh diễm bức người ngay lập tức phóng đại trước mắt Thẩm Tư Duệ.

"Tốt lắm, chính là như vậy, đột nhiên tôi phát hiện xé rách khuôn mặt dối trá của cô khá thú vị.

Thẩm Tư Duệ, tôi không ngại chơi với cô tới cùng!"

Sự tức giận và thù hận trong mắt Thẩm Tư Duệ ngày càng sâu.

Cô ta nhìn những đường nét thanh tú trên khuôn mặt của Thẩm Ngân Tinh, dù nhìn như thế nào cô ta cũng không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào, mỗi một ánh mắt, biểu cảm, mỗi một hơi thở, khí chất đều toát ra một sự kiêu ngạo trời sinh.

Cô ta ghen ghét cô, ghen tức với tất cả những gì cô có, ghen đến mức phát điên.

Cho dù cô ta có làm như thế nào, cô ta cũng không thể chiếm lấy tất cả mọi thứ của Thẩm Ngân Tinh, mặc dù cô ta diễn rất nhiều vai diễn khác nhau, nhưng cũng không thể học được cách trở thành Thẩm Ngân Tinh.

Nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Tư Duệ, Thẩm Ngân Tinh thản nhiên cười, thả tay cô ta ra, đổi thành nắm lấy bả vai.

Thẩm Tư Duệ muốn thoát khỏi sự khống chế của cô, nhưng không ngờ rằng sức mạnh của Thẩm Ngân Tinh quá lớn khiến cô ta không thể nhúc nhích nổi.

Cô ta chỉ cảm thấy năm ngón tay gần như muốn khảm vào bả vai cô ta, đâm vào xương cốt, khiến cô ta không còn chút sức lực nào.

Mà Thẩm Ngân Tinh thì trái lại, cô vẫn ung dung cười nhạt như cũ, tựa như người suýt nữa chặt đứt bả vai của Thẩm Tư Duệ không phải là cô vậy.

"Muốn đánh sao? Hả?" Thẩm Ngân Tinh hơi nhướng mày, trên mặt rõ ràng mang theo ý cười, nhưng so với lúc tức giận còn đáng sợ hơn.

Nhìn thấy Thẩm Tư Duệ vẫn như cũ trừng mắt nhìn cô, chỉ là trong đôi mắt hận thù kia bắt đầu đầu xuất hiện vẻ hoảng loạn.

"Xem ra tôi vẫn phải giúp đỡ các người rồi.

"
Nụ cười trên mặt Thẩm Ngân Tinh lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh băng.

Trong lòng Thẩm Tư Duệ không ngăn được sự hoảng hốt.

"Không, cô không thể……"
Thẩm Tư Duệ giống như đoán được hành động của Thẩm Ngân Tinh nên bắt đầu giãy dụa.

Thẩm Ngân Tinh lại dùng sức ấn vào vai cô ta rồi đột nhiên đứng thẳng người lên, một tay dùng sức ấn mạnh vào đầu Thẩm Tư Duệ, sau đó dùng sức…
"Cộp…" Trên mặt đất phát ra âm thanh, tốc độ của cô quá nhanh khiến Thẩm Tư Duệ không kịp chống cự, cô ta nhanh chóng bị Thẩm Ngân Tinh ấn đầu xuống đất.

Trán nặng nề chạm xuống đất, Thẩm Tư Duệ chỉ cảm thấy đầu "ong" một tiếng, hoa mắt chóng mặt.

Xung quanh vang lên tiếng thổn thức, dường như không thể tin được Thẩm Ngân Tinh sẽ làm như vậy.

Ngay sau đó, Thẩm Ngân Tinh không hề dừng lại, cô liên tục ấn đầu cô ta xuống đất vang lên hai tiếp "cộp" "cộp" rồi mới buông Thẩm Tư Duệ ra, ném cô ta sang một bên.

Thẩm Tư Duệ bị đụng tới đầu óc choáng váng, nhưng ý thức của của cô ta rất rõ ràng.

Cô ta phấn nộ mười ngón tay tàn nhẫn bấu chặt vào mặt đất, toàn bộ móng tay được chăm sóc cẩn thận đều bị gãy và rỉ máu.

Nhưng bây giờ ngay cả dũng khí ngẩng đầu lên cô ta cũng không có, cô ta là người của công chúng, danh dự còn ở đây, mấy ngày nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô ta không thể hành động thiếu suy nghĩ mang lại cho mình thêm phiền phức.

Nhưng cô ta chịu nhục nhã như vậy, làm sao dám ngẩng đầu đối mặt với mọi người?
Nếu có thể, cô ta tinh nguyện bị Thẩm Ngân Tinh đánh ngất, hoàn toàn mất đi kí ức, còn hơn phải đối mặt với tình huống nhục nhã như vậy.

Nếu cô ta ngất đi, đương nhiên Thẩm Ngân Tinh cũng không tốt hơn là bao, cô không thể thoát khỏi dư luận cũng như pháp luật.

Nếu cô ta bất tỉnh !
Ánh mắt Thẩm Tư Duệ trở nên lạnh lẽo, cô ta vịn trán lắc hai lần !
Nhưng một giây trước khi cô ta sắp "ngất xỉu", Thẩm Ngân Tinh đã chế nhạo nói:
"Lúc này nhất định đừng ngất đi, sức lực của tôi không đủ làm cô chấn thương sọ não đâu! Yên tâm, tôi sẽ kiềm chế sức lực!"
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 257: 257: Nữ Vương Điện Hạ Tiện Tỳ Sai Rồi!


Thân thể lập tức Thẩm Tư Duệ cứng đờ, cô ta sững sờ tại chỗ, không biết phải làm sao.

Thẩm Ngân Tinh không e dè cười lạnh một tiếng, đưa nhìn chằm chằm vào Lâm Quỳnh Anh.

Lâm Quỳnh Anh đã sớm bị tình cảnh vừa rồi làm cho choáng váng, lúc này nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Ngân Tinh, sắc mặt cô ta càng thêm tái nhợt.

"Thẩm Ngân Tinh, cô đừng đụng vào tôi, nếu không tôi sẽ không tha cho cô đâu!"
"Sẽ không tha đó là chuyện sau này, nhưng bây giờ, tôi sẽ không bỏ qua cho cô! "
Thẩm Ngân Tinh vừa nói vừa lạnh lùng tiến lại gần cô ta hơn.

Lâm Quỳnh Anh sợ tới mức tái mặt, vội vàng ôm lấy đầu.

"Không, tôi không muốn dập đầu, tôi nói, tôi nói! "
Thẩm Ngân Tinh nhướng mày, từ trên cao nhìn cô ta.

"Vậy thì nói đi.

"
"Nữ…Nữ vương điện hạ, tiện tỳ sai rồi.

"
Những người vây xem đều ngượng không dám xem tiếp, một số người còn che mặt lại.

Chỉ có tám từ vô cùng đơn giản thôi, không biết nhục nhã đến mức nào?
Hiện giờ Lâm Quỳnh Anh vừa xấu hổ vừa tức giận.

Lúc trước cô ta muốn hung hăng dấm Thẩm Ngân Tinh, làm cô thành tiện tì hèn hạ phục ở dưới chân cô ta!
Cô ta không quen nhìn loại người như cô đã làm ra chuyện sai trái còn tỏ vẻ kiêu ngạo như một nữ hoàng!
Nhưng không ngờ tới bộ dạng của Thẩm Ngân Tinh mà cô ta tưởng tượng ra lúc đầu giờ đã trở thành chính mình!
Thẩm Ngân Tinh tâm trạng vui vẻ, quay sang bên cạnh, cầm bộ Touch-your-heart lên, dựa vào quầy, nhìn chiếc trâm cài áo và khuy măng sét bên trong, cô không khỏi cong môi.

"Cô nói cái gì? Tôi nghe không rõ.

"
Lâm Quỳnh Anh nghiến răng nghiến lợi, dù không cam lòng nhưng vẫn phải nói: "Nữ vương điện hạ, tiện tỳ sai rồi.

"
"Tôi nhớ hình như phải nói ba lần.

"
"Nữ vương điện hạ, tiện tỳ sai rồi.

"
Thẩm Ngân Tinh đóng hộp lại, liếc nhìn bộ dạng của Lâm Quỳnh Anh, sau đó lại ngẩng đầu nhìn lên người phụ nữ bị Hứa Thanh Vy giữ lại.

Cô ta cùng Thẩm Tư Duệ cá mè một lứa, đương nhiên cô sẽ không bỏ qua!
Ngay khi người phụ nữ đó vừa chạm tới ánh mắt của Thẩm Ngân Tinh, cô ta sợ hãi rụt cổ lại, vội vàng nói:

"Nữ vương điện hạ, tiện tỳ sai rồi! Nữ vương điện hạ, tiện tỳ sai rồi! Nữ vương điện hạ, tiện tỳ sai rồi!"
Thẩm Ngân Tinh thờ ơ liếc nhìn cô ta, cuối cùng nhìn Thẩm Tư Duệ.

"Cô ta còn biết điều hơn cô nhiều.

Sau này có thể chơi, nhưng tìm đồng đội thì nên chú ý chút… Đừng nhìn tôi như vậy, đừng tự phá hỏng hình tượng của mình chứ!"
"Càng đừng nghĩ tới việc hãm hại tôi, nếu các cô là người thông minh thì nên cầu nguyện cho tôi cả đời bình an vô sự, bằng không, nếu ngày nào đó xảy ra chuyện không mong muốn với tôi, cô sẽ là người nghi phạm đầu tiên!"
"Phụt……"
Hứa Thanh Vy ở bên cạnh rốt cuộc không nhịn được cười.

Thẩm Ngân Tinh liếc nhìn cô ấy.

Hứa Thanh Vy cười và nói:
"Cậu cũng quá độc ác.

Nếu một ngày cậu xước một chút da, có phải cảnh sát sẽ tìm họ nói chuyện trước tiên không? Hay là lúc chơi trốn tìm, mấy ngày không thấy bóng dáng, chẳng phải bọn họ biến thành kẻ bắt cóc sao ! "
Thẩm Ngân Tinh gật đầu: "Ừm, không sai đó chính là ý đó.

"
"! "
"! "
Cũng không khác biệt lắm!
Ý của cô là như vậy!
Sắc mặt của Thẩm Tư Duệ và Lâm Quỳnh Anh hết xanh rồi trắng.

Nói như vậy, chuyện hôm nay còn chưa xong?
Sau này làm mọi chuyện còn phải cận thận để cô không xảy ra chuyện?
Có phải họ nên thuê hai vệ sĩ bảo vệ cô mỗi ngày?
Tiện nhân này!
Thủ đoạn quá xảo quyệt!
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 258: 258: Tôi Muốn Tố Cáo


Đúng lúc này, một người đàn ông đi theo Tổng giám đốc Tề, mặt không chút biểu cảm đi tới.

"Xin chào, cô Ngân Tinh, tôi là luật sư của cô, tôi đã xác định người tạm thời phụ trách cửa hàng này tức là cửa hàng trưởng và bốn nhân viên đã có lời lẽ xúc phạm, vu khống, hạ thấp nhân cách của cô trắng trợn và làm tổn hại đến danh dự của cô, tình tiết rất nghiêm trọng, cô có muốn nộp đơn tố cáo họ và nhãn hiệu trang sức không? "
Thẩm Ngân Tinh không chút do dự gật đầu: "Được, tôi nộp đơn tố cáo.

"
Cửa hàng trưởng và một số nhân viên cửa hàng nghe xong ngay lập tức hoảng sợ.

"Cô Thẩm!"
"Cô Thẩm, chúng tôi sai rồi!"
"Cô Thẩm, cầu xin cô đừng nộp, là chúng tôi không đúng, cô là người rộng lượng, không nên chấp nhặt những người thấp hèn như chúng tôi đây! "
Đối mặt với lời xin lỗi của một vài người, Thẩm Ngân Tinh tỏ vẻ thờ ơ.

"Rộng lượng? Không phải, tôi là người có thù tất báo! Còn nữa! Đừng gọi tôi là cô Thẩm, cô Thẩm, tôi thấy trong mắt mấy người chỉ có cô hai họ Thẩm này thôi.

"

Thẩm Ngân Tinh nói xong, sau đó quay đầu nhìn vị luật sư đột nhiên xuất hiện bên cạnh, khẽ gật đầu.

"Tiếp theo phải làm phiền anh rồi.

"
Luật sư gật đầu: "Cô Ngân Tinh khách sáo rồi!"
Cô nhìn tổng giám đốc Tề ở bên cạnh rồi gật đầu với anh ta!
Thẩm Ngân Tinh không tiếp tục trả lời, cô lại liếc nhìn bộ Touch-your-heart trên tay mình.

"Xem ra hôm nay bộ Touch-your-heart này thuộc về tôi rồi.

"
Thẩm Tư Duệ hung hăng trừng mắt nhìn cô.

Thẩm Ngân Tinh lạnh lùng nhìn cô ta: "Tôi đã nói rồi, những gì tôi không muốn, tôi khinh bỉ, cô muốn tôi đưa nó cho cô! Nhưng, những gì tôi muốn, tôi quan tâm, không thể bị ai lấy mất được? Thẩm Tư Duệ, nếu không phục thì cô cứ tiếp tục thử xem cô còn có thể đoạt được gì từ trong tay tôi.

"
Thẩm Ngân Tinh lạnh lùng bỏ lại một câu rồi quay lại nhìn Giám đốc Lương đang tái mặt.

"Gói lại sản phẩm mang đến nhà cho tôi, còn nữa, trang sức trong tay cô Thẩm đây tổng cộng là bảy mươi tỉ, tuyết đối đừng quên đưa cho tôi!"
Thẩm Ngân Tinh nói xong, thu dọn mọi thứ rồi rời khỏi cửa hàng cùng Hứa Thanh Vy.

Tất cả mọi người vây xem xung quanh đều lập tức nhường đường, người đứng xem đã hoàn toàn bị khí thế của Thẩm Ngân Tinh chinh phục.

Cảnh tượng này giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc, cuối cùng là một cú đảo ngược, làm vỡ kính mắt!
Họ vẫn luôn cho một người phụ nữ có vẻ ngoài lạnh lùng và khí chất như Thẩm Ngân Tinh, cuối cùng sẽ lựa chọn toàn cục, khoan dung độ lượng, sẽ không làm chuyện ồn ào lên!
Không ngờ, cô không chỉ tự mình ra tay mà còn không để lại chút mặt mũi nào cho đối phương.

Bắt đầu họ sẽ cảm thấy quá mức!

Nhưng nhớ lại toàn bộ câu chuyện, có vẻ như từ đầu đến cuối, Thẩm Ngân Tinh là người chưa hề sai !
!
Thẩm Ngân Tinh vừa đi không bao lâu thì nhìn thấy một nam một nữ cách đó không xa đang đi về phía này.

Người đàn ông tỏ vẻ kháng cự, còn người phụ nữ mặc váy bó sát cơ thể, dáng người thướt tha uyển chuyển, trang điểm kiều diễm kéo người đàn ông đến đây.

Vốn dĩ Thẩm Ngân Tinh không quan tâm, nhưng cô phát hiện sau khi người phụ nữ kia nhìn thấy mình, mắt cô ta liền sáng lên.

Luật sư đi theo phía sau, xích lại gần Thẩm Ngân Tinh, nhỏ giọng nói điều gì đó.

Sau đó, Thẩm Ngân Tinh cong môi, quay trở lại cửa hàng, cầm lấy chiếc nhẫn mà Thẩm Tư Duệ đã đưa cho cô trước đó, để cô trở về đưa cho Thẩm Minh Quốc và Dương Lan Hương.

Cô lại bước ra khỏi cửa hàng rồi đưa hộp nhẫn trên tay cho người phụ nữ xinh đẹp kia.

"Tặng cho cô! Chúc hai người đầu bạc răng long, bên nhau mãi mãi, là người duy nhất của nhau trong cuộc đời.

"
Người đàn ông sững sờ, mà người phụ nữ hào hứng cầm lấy chiếc hộp đựng nhẫn.

Có người nói với cô rằng chỉ cần cô đến đây, sẽ có người tặng cho cô một cặp nhẫn miễn phí, hóa ra là thật!

"Cảm ơn cô……"
Lúc cô ta ngẩng lên lần nữa, Thẩm Ngân Tinh đã rời đi.


Hứa Thanh Vy khó hiểu hỏi Thẩm Ngân Tinh: "Cậu có biết họ không?"Thẩm Ngân Tinh lắc đầu: "Không biết.

"
"Vậy cậu……"
Hứa Thanh Vy còn chưa nói hết câu thì trong cửa hàng đột nhiên vang lên tiếng kêu la ầm ĩ!
Nghe có vẻ là của cửa hàng trưởng.

"Ông đáng bị chém ngàn đao, người phụ nữ này là ai?"
"Ông không làm như vậy không thấy làm thất vọng mẹ con tôi sao, Trương Bình, hóa ra ông tìm người khác, ông có bồ, ông! "
"Làm sao cậu biết?"
"Bởi vì mình có một người bạn trai thần thông quảng đại, không gì là không làm được ! "
 
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Chương 259: 259: Bạn Trai Đến


Mặt Hứa Thanh Vy lập tức đen lại.

Mấy người thích show tình cảm, nên bị nổ chết hết đi!
Nhưng vừa nghĩ tới cảnh vừa rồi, Hứa Thanh Vy vẫn thoải mái thở dài một hơi.

"Nhưng mà hôm nay thoải mái thật đấy, vừa nhớ tới tình cảnh thảm hại nhếch nhác của Thẩm Tư Duệ và Lâm Quỳnh Anh là tớ lại thấy vui!"
Thẩm Ngân Tinh thản nhiên mỉn cười, không cho nói gì.

Lát sau, Hứa Thanh Vy lại nói thêm: "Nhưng hôm nay cậu khiến Thẩm Tư Duệ chịu nhục lớn như vậy, sau này e là cô ta lại tìm cậu gây chuyện cho xem! "
Thẩm Ngân Tinh đạm bạc nói: "Cô ta có khi nào không tìm tớ gây chuyện sao? Nhưng bây giờ tớ có thời gian, có tinh thần chơi đùa với cô ta.

Chuyện quá khứ nên sớm giải quyết rồi.

"
Lúc trước cô tập trung toàn bộ sức lực vào Tô Thị, kết quả là may váy cưới cho người khác.

Tô Vũ, Thẩm Tư Duệ, nhà họ Thẩm!
Mọi nỗ lực và đau khổ mà mẹ và cô phải gánh chịu lại đổi lấy hạnh phúc và sự tham lam của bọn họ.

Không thể có chuyện tốt như vậy được.

"Xem ra chia tay Tô Vũ, đối với cậu là chuyện vô cùng may mắn.

Tớ sẽ không bao giờ phải nhìn cô gái cả ngày xoay vòng vòng quanh Tô Thị kia nữa.

Nhìn xem, bây giờ chúng ta có thể cùng đi làm, cùng dạo phố, sau đó còn! "
Hứa Thanh Vy còn chưa nói dứt câu thì đã thấy một người đàn ông mặc tây trang lịch lãm đi tới trước mặt hai người.

"Cô Ngân Tinh, cô Hứa.

"
Du Văn lên tiếng chào hỏi.

Thẩm Ngân Tinh ngạc nhiên: "Trợ lý Du, sao anh lại đến đây?"
Du Văn cười: "Ông chủ đến đón cô.

"
Thẩm Ngân Tinh nghiêng đầu nhìn sang, đúng là thấy được chiếc xe màu đen quen thuộc đỗ cách đó không xa, người đàn ông trong xe có lẽ đã thấy cô, anh mở cửa xuống xe, bóng dáng thon dài cao ngất cao quý dần lộ ra trước mắt mọi người.

Mặc bộ tây trang đắt tiền, không một nếp nhăn.

Khuân mặt lạnh nhạt, chỉ đứng ở đó liền mang theo khí thế bức người.

Nho nhã cao quý khiến người ta chùn bước.

Người qua người lại trong khu mua sắm rất nhiều, đi qua cũng chỉ dám liên tục quay đầu lại nhìn một cái, không dám dừng bước.

Người đàn ông như vậy, chỉ liếc nhìn cũng cảo thấy xa xỉ.

Hứa Thanh Vy lắc đầu, người đàn ông này đúng là cực phẩm.

Nhưng mà anh ta đến cũng thật nhanh.

Trung tâm thương mại này không nằm ở trung tâm thành phố, tuy không biết người này ở đâu, nhưng quanh đây đều chỉ có vài tòa chung cư kiểu cũ, vài chục năm nay chưa khai phá, có thể tưởng được, bằng giá trị con người của CEO Tập đoàn tài chính Bạc Thị, người này tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở khu vực gần đây mới đúng.

Mọi chuyện cũng vừa xảy ra hai mươi phút, nếu anh ta đi từ trung tâm thành phố đến, chẳng lẽ anh ta bay tới?
Thẩm Ngân Tinh đi tới trước mặt Bạc Hàn Xuyên.

"Sao anh lại đến đây?"
Bạc Hàn Xuyên cúi đầu nhìn gương mặt xinh đẹp dịu dàng của Thẩm Ngân Tinh, khác một trời một vực với người phụ nữ mạnh bạo lạnh lùng trong màn ảnh vừa rồi.

Anh nâng tay lên dịu dàng đặt lên đầu cô: "Có bị thương không?"
Trong lòng Thẩm Ngân Tinh hơi rung lên, vẻ mặt càng dịu hơn.

"Không có, sao em có thể bị thương được?"
Bạc Hàn Xuyên cười khẽ: "Lúc này em nên bổ nhào vào trong ngực anh, khóc lóc kể lể hôm nay em chịu bao nhiêu ấm ức tủi thân, hoặc là nghĩ xem nên lấy lòng anh thế nào.

"
"Để làm gì?" Thẩm Ngân Tinh vô thức bật thốt hỏi.

"Thì như vậy anh mới có lý do làm chỗ dựa cho em, hủy diệt toàn bộ những người bắt nạt em.

"
Hứa Thanh Vy và Du Văn đứng một bên không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau.
 
Back
Top Bottom