Ngôn Tình Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Chương 260: 260: Xuống Dốc Không Phanh


Vũ Tiểu Kiều bước ra khỏi phòng thi liền nhìn thấy An Tử Dụ đang đứng đợi cô ở bên ngoài.

“Tiểu Kiều, làm bài thế nào?”
“Đề bài cũng ổn, cũng khá suôn sẻ.

” Vũ Tiểu Kiều nở nụ cười, đập tay một cái với An Tử Dụ.

“Quá tốt rồi! Buổi chiều là phần thi thiết kế thời trang, chỉ cần qua được môn này thì cậu có thể nắm chắc phần thắng rồi.


Khoé mắt của Vũ Tiểu Kiều cụp xuống, “Mình chỉ sợ không suôn sẻ như vậy.


“Ôi trời, cậu phải có lòng tin về bản thân mình chứ, cậu là quán quân của cuộc thi nhà thiết kế thời trang mới nổi cơ mà.

” An Tử Dụ khoác tay lên cổ Vũ Tiểu Kiều, hai người cùng nhau đi ra ngoài.

“Thật sao? Anh ấy thật sự cầu hôn cậu sao?” An Tử Dụ kinh ngạc đưa tay lên bịt miệng.

Vũ Tiểu Kiều xấu hổ cúi đầu xuống, khẽ gật đầu.

“Kiều Kiều, chúc mừng cậu, cậu sắp làm cô dâu rồi!” An Tử Dụ nắm lấy tay Vũ Tiểu Kiều, cô ta kích động đến mức toàn thân không ngừng run rẩy.

Gương mặt của Vũ Tiểu Kiều càng đỏ ửng lên, “Đến lúc đó thì cậu phải làm phù dâu của mình đấy.


“Không thành vấn đề!”
Vũ Phi Phi nhìn An Tử Dụ và Vũ Tiểu Kiều, dáng vẻ nói nói cười cười với nhau, khiến cô ta căm hận đến mức nghiến chặt răng.

Cầu hôn sao?
Bọn họ sắp kết hôn rồi!
Vũ Phi Phi căm hận đến mức nắm chặt nắm đấm lại.

Cung Cảnh Hào sải bước đi đến, anh ta không có một chút dịu dàng nào kéo Vũ Phi Phi đi ra vườn hoa của trường.

“Anh buông tay ra, anh nắm làm đau tôi rồi!” Vũ Phi Phi ra sức đẩy Cung Cảnh Hào, nhưng bàn tay to lớn của anh ta lại cứng chắc như thép vậy.

Cung Cảnh Hào nhét Vũ Phi Phi vào trong xe, sau đó nghiêng người chui vào, “Đưa đồ cho tôi.


“Đồ gì vậy?”
“Bản gốc của tất cả ảnh!”
“Tôi sẽ không đưa cho anh.

” Vũ Phi Phi lớn tiếng từ chối.

“Vũ Phi Phi, cô đừng thử thách độ kiên nhẫn của tôi.

Cô biết, tôi từ trước đến nay đều không có tính kiên nhẫn gì cả.

Tính tình cũng không tốt.

” Giọng nói của Cung Cảnh Hào trở nên doạ người.

Sắc mặt của Vũ Phi Phi đột nhiên trở nên trắng bệch, “Cung Cảnh Hào, anh đừng tưởng rằng tôi không biết anh muốn xử lý Tịch Thần Hạn, chúng ta bắt tay nhau đi.


“Cô nói linh tinh cái gì vậy?” Cung Cảnh Hào bóp lấy cổ Vũ Phi Phi.

“Tôi biết rất rõ chuyện phu nhân Tịch yêu cầu bố tôi làm.


“Tập đoàn Cung Thị đấu giá thành công miếng đất chính là thành quả mà bố tôi ngấm ngầm thao túng, nếu không anh tưởng rằng tập đoàn Cung Thị có thể cao hơn một bậc so với tập đoàn Tịch Thị sao?”
“Các người muốn xử lý Tịch Thần Hạn thì tôi và anh cùng bắt tay với nhau.


“Im miệng!” Bàn tay to lớn của Cung Cảnh Hào càng dùng sức hơn.

Vũ Phi Phi bị ngạt thở, cô ta ra sức gỡ bàn tay to lớn của Cung Cảnh Hào ra, “Cung Cảnh Hào, tôi thật sự nghĩ mà không sao hiểu được, tại sao anh!.

tại sao anh lại muốn bảo vệ Vũ Tiểu Kiều, nhưng anh lại nhắm vào cô ta ở mọi nơi!.


“Không phải anh!.

không cho tôi tung ảnh ra!.

là vì sợ cô ta đau lòng đúng không”
“Tôi bảo cô im miệng lại, cô không nghe tiếng sao?” Giọng nói của Cung Cảnh Hào càng doạ người hơn.

Cuối cùng Vũ Phi Phi cũng sợ rồi.

“Rốt cuộc lúc nào mới đưa tất cả ảnh cho tôi?” Cung Cảnh Hào lạnh lùng hỏi.

“Được, được, được, tôi đưa cho anh!.


Vũ Phi Phi liên tục đồng ý.

Cuối cùng Cung Cảnh Hào cũng buông tay ra.

Vũ Phi Phi ra sức ho một trận, “Nhưng ảnh ở máy tính ở nhà tôi, tôi phải thi xong mới về nhà lấy.


“Được, tôi cùng cô về nhà!”
Cung Cảnh Hào bắt đầu không rời khỏi Vũ Phi Phi lấy một bước.

Đám bọn nhìn thấy liền kinh ngạc bàn tán xôn xao.

“Không ngờ rằng bọn họ lại ân ái như vậy!”
“Mình càng không hiểu, cậu ấm ăn chơi như Cung Cảnh Hào lại dính lấy bạn gái như vậy.


Bạch Lạc Băng đứng ở chỗ xa, nhìn thấy Vũ Phi Phi và Cung Cảnh Hào thì tức đến mức sắc mặt trở nên trắng bệch.

“Vũ Phi Phi, không ngờ rằng cuối cùng lại tác thành cho cô.


Nhưng cô ta cũng không được coi là thua, nhà họ Tô và nhà họ Bạch đã bàn xong thời gian kết hôn, chính là vào cuối tháng này, cô ta sẽ kết hôn với Tô Nhất Hàng.

Nghĩ đến việc mình sắp trở thành cô dâu của Tô Nhất Hàng thì khoé miệng của Bạch Lạc Băng từ từ cong lên, một nụ cười từ từ nở trên môi của cô ta.

Buổi chiều.

Sinh viên của khoa thiết kế thời trang đều tập trung ở hội trường của trường học.

Mọi người đều đã chuẩn bị xong tác phẩm thiết kế thời trang cho bài kiểm tra cuối kỳ, đang đợi điểm số cuối cùng của hội đồng chấm điểm.

Vũ Tiểu Kiều đặt tác phẩm của mình lên hòm xách tay, cô cùng An Tử Dụ ngồi ở hàng cuối cùng của hội trường.

Bây giờ hai bọn họ đều rất căng thẳng.

Nhưng An Tử Dụ thì tốt hơn một chút, cô ta chỉ cần thông qua điểm chuẩn thấp nhất là có thể thuận lợi qua môn, nhưng tình hình của Vũ Tiểu Kiều thì khác, cô cần đạt điểm tuyệt đối thì mới có thể qua môn.

“Kiều Kiều, cậu đừng lo lắng, cho dù không phải là điểm tuyệt đối thì thành tích điểm số của cậu cũng sẽ đứng nhất bảng.

” An Tử Dụ an ủi nói.

“Nếu như Cung Cảnh Hào dám để cậu lưu ban thì cậu Thần sẽ không tha cho anh ta.


Vũ Tiểu Kiều khẽ gật đầu, “Nhưng hy vọng Cung Cảnh Hào đừng hùng hổ doạ người.


“Nhưng mình càng lo lắng Vũ Phi Phi sẽ giở trò gì đó, bây giờ cô ta là kẻ thù lớn nhất của cậu, là kẻ thù không đội trời chung.

” An Tử Dụ nhìn Vũ Phi Phi ở hàng phía trước thì khịt mũi khinh bỉ.

“Kiều Kiều, nắm nắt lấy cơ hội, nhất định phải cho cô ta một bài học, để cô ta biết điều một chút!”
“Mình sẽ tính rõ nón nợ giữa mình và cô ta.

” Vũ Tiểu Kiều hơi nheo mắt lại, nắm chặt nắm tay lại.

Lãnh đạo của nhà trường lần lượt đến hội trường, bọn họ ngồi ở vị trí hàng đầu tiên.

Đám bạn học chia thành bốn người một nhóm, lên sân khấu trình bày tác phẩm của mình, giải thích ý tưởng thiết kế của mình.

Vũ Phi Phi ở trong khoa thiết kế từ trước đến nay đều thuộc nhóm thí sinh có điểm số thấp, tác phẩm do cô ta thiết kế cũng luôn là đi sao chép bắt chiếc các tác phẩm của người khác sau đó ghép lại thành của mình.

Cô ta mỗi lần đều là miễn cưỡng qua môn, cũng coi như là thể diện của các thầy cô giành cho thị trưởng Vũ.

Lần này tác phẩm của Vũ Phi Phi vẫn không vượt ngoài dự đoán, không biết cô ta đã ăn cắp ý tưởng của bao nhiêu nhà thiết kế nổi tiếng, hội đồng chấm điểm vẫn miễn cưỡng cho cô ta số điểm đạt tiêu chuẩn.

Đợi đến khi Vũ Tiểu Kiều và An Tử Dụ lên sân khấu thì Vũ Tiểu Kiều đã căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Cô từ trước đến nay đều rất tự tin về tác phẩm của mình, nhưng nếu được điểm tuyệt đối thì cô vẫn có chút rất sợ hãi.

Cung Cảnh Hào không học khoa thiết kế, nhưng vẫn đến hội trường để xem náo nhiệt.

Anh ta ở trường học phát ngôn bừa bãi rằng, nói Vũ Tiểu Kiều muốn thuận lợi vượt qua kỳ cuối kỳ thì môn chuyên ngành nhất định phải đạt điểm tuyệt đối.

Lãnh đạo của nhà trường, ít nhiều cũng phải cho anh ta chút thể diện, khi chấm điểm thì nhất định sẽ có sự kiềm nén.

Hơn nữa hôm nay bố của Cung Cảnh Hào là Cung Thế Cẩn cũng có mặt, ông ta là người nắm quyền tối cao của đại học Strickland.

Vũ Tiểu Kiều đứng ở trên sân khấu, trong lòng cô luôn cảm thấy lo lắng và hồi hộp.

Cung Cảnh Hào là thái tử của Strickland, còn Cung Thế Cẩn đó thì là vua của đại học Strickland, vậy thì hôm nay cô có còn đường sống hay không?
An Tử Dụ nắm lấy tay của Vũ Tiểu Kiều, âm thầm nói với cô, “Đừng sợ, cùng lắm thì thi rớt!”
Vũ Tiểu Kiều khẽ gật đầu, cô đem tác phẩm thiết kế của mình bày lên sân khấu, sau đó bắt đầu giải thích ý tưởng thiết kế của mình.

“Đề thi là “truyền thống”, nên em thiết kế một mẫu váy có thêm vào yếu tố sườn xám cổ điển.

Cổ áo làm bằng ren và có khuy thêu, trong nét cổ điển có thấp thoáng nét xinh tươi hiện đại, vạt váy sử dụng vải lưới, sẽ khiến cho đường cong của người mặc càng trở nên thướt tha yểu điệu hơn! ”
“Còn có đường may ở chỗ eo được em sử dụng đường may ghép nối, sẽ làm cho eo người mặc trở nên mảnh mai hơn! ”
Hội đồng chấm điểm thì thầm với nhau, lần lượt gật đầu.

Tuy thiết kế có tốt đến đâu đi chăng nữa, có khiến mắt mọi người sáng rực lên đi chăng nữa, nhưng cũng có chỗ không đủ để khiến người khác hài lòng, đây cũng chính là nói làm dâu chăm họ thì làm gì có mười phân vẹn mười.

Hội đồng chấm điểm bắt đầu chấm điểm, từ tư thế và phương hướng hạ nét bút của bọn họ, không khó nhìn ra vốn không phải là điểm tuyệt đối.

Trong lòng Vũ Tiểu Kiều đột nhiên cảm thấy xuống dốc không phanh.

Lẽ nào cô thật sự phải lưu ban sao?
Đúng lúc này, trong hội trường bỗng nhiên có tiếng vỗ tay.

Trong hội trường yên tĩnh thì tiếng vỗ tay này trở nên vô cùng chói tai, còn có hàng loạt tiếng vọng lại.

Mọi người lần lượt quay đầu lại, nhìn về phía cửa của hội trường, nhưng chỉ nhìn thấy một bóng người cao lớn, giống như bước ra từ trong ánh sáng!.

.

Tịch Thần Hạn!
 
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Chương 261: Chương 261


Hoá ra là Tịch Thần Hạn!
Mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Sao anh lại đến đây vậy?
Mọi người lần lượt quay đầu lại, nhìn về phía Vũ Tiểu Kiều ở trên sân khấu, đáp án không nói cũng hiểu.

Sự xuất hiện của Tịch Thần Hạn, khiến không khí trong hội trường lập tức trở nên khác hẳn.

Hội đồng chấm điểm vốn giữ vẻ mặt nghiêm túc khi giải quyết việc chung, thì lập tức trở nên nịnh hót, bọn họ nhanh chóng lần lượt đứng dậy, nghênh đón Tịch Thần Hạn.

Ngay cả Cung Thế Cẩn cũng đứng dậy sải bước đi về phía Tịch Thần Hạn, cười nói, “Thần Hạn, sao em lại đến đây vậy?”
Cung Thế Cẩn là anh rể của Tịch Thần Hạn, ông ta khá là hiểu tính tình hay cách nói chuyện của Tịch Thần Hạn với người khác từ trước đến nay khá là dịu dàng và êm tai, không ngờ rằng lúc này lại trở nên rất trực tiếp.

“Vợ chưa cưới của em đang thi, em đương nhiên là đến động viên cô ấy.


Cung Thế Cẩn cười nói, “Thần Hạn yêu chiều em dâu tương lai như vậy khiến anh rể cảm thấy rất vui mừng.


Tịch Thần Hạn nhìn về phía Vũ Tiểu Kiều ở trên sân khấu, nói với Vũ Tiểu Kiều đang có vẻ mặt vô cùng kinh ngạc không thể trở về trạng thái bình thường một câu.

“Đây là anh rể, gọi anh rể đi.


Tịch Thần Hạn chỉ về phía Cung Thế Cẩn ở bên cạnh.

Vũ Tiểu Kiều ngớ người ra, ra sức gọi một tiếng.

“! ! anh rể.


Ở hoàn cảnh như vậy nhận người thân, cũng chỉ có Tịch Thần Hạn mới có khả năng và sự quyết đoán như vậy!
Đây không phải là rõ ràng bày ra cho hội đồng chấm điểm nhìn thấy để khi chấm điểm đừng vì không biết mà hiểu lầm sao?
Da mặt của Cung Thế Cẩn ngượng ngùng giật giật, “!.

xin chào em dâu.


Ông ta là hiệu trưởng đức cao trọng vọng của Strickland, thế mà lại bị sinh viên của Strickland ở trước mặt mọi người gọi là “anh rể”, gương mặt của ông ta đều đã nóng rực lên.

Tuy theo tuổi tác, Cung Thế Cẩn đủ để là đời bố của Tịch Thần Hạn, nhưng không có cách nào hết, ai bảo vai vế của Tịch Thần Hạn cao cơ chứ!
“Ngồi, ngồi đi.


Cảnh Thế Cẩn chỉ vào chỗ ngồi, miễm cưỡng nở nụ cười.

Tịch Thần Hạn nghênh ngang ngồi vào vị trí chính giữa, có một ít mùi vị của việc giọng khách át giọng chủ, nhưng không ai dám lên tiếng phê bình.

Nhà họ Tịch là nhà quyền thế cao hơn một bậc so với nhà họ Cung.

Tịch Thần Hạn lại là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tịch, tuy quyền hạn vẫn chưa nắm bắt hoàn toàn, nhưng thân phận và địa vị đã đủ để đè đầu cưỡi cổ người khác rồi.

Cho dù là Cung Thế Cẩn ở trước mặt Tịch Thần Hạn cũng chỉ có nước cười trừ!
Ánh mắt của Tịch Thần Hạn phát sáng nhìn đảo qua điểm số của hội đồng chấm điểm, nhàn nhạt nói một câu.

“Thiết kế của Tiểu Kiều rất tốt, có đúng không?”
“Đúng, đúng, đúng! Thiết kế của cô Vũ vô cùng đẹp!”
“Vô cùng tốt!”
“Có thể gọi là một tác phẩm lớn!”
Sau đó, Tịch Thần Hạn lại nói.

“Tôi thấy rất hoàn hảo.


Hội đồng chấm điển nhanh chóng lần lượt gật đầu tán thưởng, “Thực sự rất hoàn hảo.


“Quả thật là tác phẩm đẹp nhất mà tôi từng thấy.


Vũ Tiểu Kiều âm thầm đỡ trán, thực ra tác phẩm mà cô thiết kế làm rất vội vàng, trong lòng cô biết rõ là có rất nhiều điểm thiếu sót.

Thuật thay đổi mặt của những vị lãnh đạo này cũng thay đổi nhanh thật.

Tịch Thần Hạn chỉ vào thẻ chấm điểm ở trước mặt hội đồng chấm điểm, “Bao nhiêu điểm vậy? Ánh sáng hơi tối, tôi nhìn không rõ.


Hội đồng chấm điểm toàn thân run rẩy, nhanh chóng nói.

“Đương nhiên là điểm tuyệt đối.


“Đúng! Điểm tuyệt đối!”
Hội đồng chấm điểm nhanh chóng thay đổi bảng chấm điểm, sau đó lần lượt giơ lên, ai nấy đều là điểm tuyệt đối.

Lúc này, toàn hội trường thật sự đã lặng ngắt như tờ.

Tịch Thần Hạn dịu dàng mỉm cười với Vũ Tiểu Kiều ở trên sân khấu, “Chúc mừng em, Tiểu Kiều, em đã giành được điểm tuyệt đối.

Vũ Tiểu Kiều Kiều có chút khóc không được mà cười cũng không xong, “Mọi người cùng vui.


Cuối cùng An Tử Dụ cũng không nhịn được cười haha, cô ta khẽ nói với Vũ Tiểu Kiều.

“Cậu Thần nhà cậu, thật có khí thế bá đạo.


“Đương nhiên.

” Vũ Tiểu Kiều ở trong lòng vô cùng tán dương.

Cung Cảnh Hào đã tức đến mức sắc mặt trở nên đen kịt, sóng lớn đã dâng trào cuồn cuộn ở trong mắt anh ta.

Vũ Phi Phi cũng căm hận đến mức hai tay nắm chặt nắm đấm lại, cô ta dùng ánh mắt đố kỵ và căm hận để lăng trì tùng xẻo Vũ Tiểu Kiều.

Đám bạn học cũng khẽ thì thầm với nhau.


“Oa, cậu Thần đẹp trai quá!”

“Cậu Thần thật là chiều vợ quá chừng!”
“Mình ngưỡng mộ đến mức muốn chết rồi! Người đàn ông như vậy, trên đời này còn có người thứ hai không?”
Vũ Tiểu Kiều đứng ở trên sân khấu, ánh mắt dịu dàng nhìn Tịch Thần Hạn, trong lòng cô tràn ngập sự ngọt ngào.

Khi đi ra khỏi hội trường, Tịch Thần Hạn đi đến trước mặt Cung Cảnh Hào, khoé môi anh thấp thoáng nở nụ cười, giọng nói cũng trầm ổn và không có bất kỳ tiếng gió thổi nào.

“Trường học có quy định của trường học, tuy Vũ Tiểu Kiều là vợ chưa cưới của cậu, nhưng cũng không tiện đi đường tắt.


Sắc mặt của Cung Cảnh Hào và Cung Thế Cẩn ai nấy đều trở nên khó coi.

Đây không phải là đi đường tắt sao?
Cung Cảnh Hào tức đến mức toàn thân trở nên run rẩy, môi và răng anh ta cứng đờ không thốt lên được một chữ nào.

Cung Thế Cẩn cười nói, “Đương nhiên có thể thuận lợi thông qua, chỉ cần Thần Hạn nói một tiếng thì bây giờ lấy bằng tốt nghiệp cũng không có vấn đề gì.

Chỉ là anh không biết có thể bịt được miệng của mọi người hay không?”
“Tại sao phải bịt miệng của mọi người vậy? Chúng ta đã làm chuyện gì gian dối hay sao?” Tịch Thần Hạn nghi hoặc chau mày lên.

Cung Thế Cẩn ngớ người lại, ông ta nhanh chóng nói, “Đương nhiên là không có rồi!”
“Nếu như anh rể cảm thấy bây giờ có thể lấy được bằng tốt nghiệp thì cũng được.

Em không có ý kiến gì hết.


“……”
“Chỉ là em không biết, bao giờ bằng tốt nghiệp của anh rể có thể mang đến nhà em vậy?
“……”
Da mặt của Cung Thế Cẩn thấp thoáng giật giật vài cái.

Ông ta chỉ nói đùa, thế mà Tịch Thần Hạn lại xem là thật!
Trong trường đại học Strickland, có bao nhiêu cậu ấm cô chiêu của những gia tộc nhà quyền thế, ai ai cũng có xuất thân hiển hách và nổi tiếng toàn cầu.

Người nhà của mình lại đi cửa sau, vượt cấp để lấy bằng tốt nghiệp, như vậy thì bảo ông ta sau này làm sao có thể khiến mọi người tâm phục.

Tịch Thần Hạn đương nhiên biết Cung Thế Cẩn hối hận rồi, nhưng con trai ông ta vẫn luôn gây khó dễ cho Vũ Tiểu Kiều, món nợ này không thể dễ dàng cho qua được.

Nợ của con trai thì bố trả, đạo lý hiển nhiên!
“Đợi đến khi em và Tiểu Kiều kết hôn thì anh rể mang bằng tốt nghiệp đến làm quà mừng!”
“Tịch Thần Hạn sắp kết hôn rồi sao?” Cung Thế Cẩn trở nên kinh ngạc.

Mọi người cũng vô cùng kinh ngạc.

Ai cũng không ngờ rằng, Tịch Thần Hạn lại thật sự kết hôn với Vũ Tiểu Kiều.

Tuy mọi người biết Tịch Thần Hạn rất yêu chiều Vũ Tiểu Kiều, nhưng cũng chỉ là yêu chiều mà thôi.

Tịch Thần Hạn hơi ngẩng đầu lên, “Thời gian kết hôn trong gần đây sẽ được xác nhận.


Tịch Thần quay đầu lại nhìn Vũ Tiểu Kiều ở sau lưng, anh đưa tay ra với cô.

“Chúng ta đi thôi.


Vũ Tiểu Kiều ôm lấy cánh tay anh, dưới ánh mắt vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ của mọi người đi ra khỏi hội trường của trường học.

Cung Cảnh Hào tức đến mức hai tay nắm chặt lại, gân xanh nổi rõ lên.

Cung Thế Cẩn hung hăng trợn trừng mắt nhìn Cung Cảnh Hào một cái, khẽ trách mắng một câu.

“Chủ ý tốt của con đấy! Không những không chèn ép được Tịch Thần Hạn, ngược lại còn lấy đá đập vào chân mình, vượt cấp lấy bằng tốt nghiệp thì danh tiếng của Strickland sẽ bị huỷ hoại.


Đại học Strickland từ trước đến nay nổi tiếng vì chặt chẽ và cẩn thận, cho dù là người có xuất thân như thế nào thì đều phải thi cử bình thường thì mới có thể lấy được bằng tốt nghiệp.

Vậy nên ở trên thế giới, bằng tốt nghiệp của Strickland nghìn vàng cũng không mua được, nó cũng vì người có thể lấy được bằng tốt nghiệp của Strickland mà tạo nên thân phận khác biệt.


“Bố có thể không cho.

” Cung Cảnh Hào ra sức kiềm chế sự tức giận, lồng ngực của anh ta trở nên run rẩy.

“Con tưởng rằng Tịch Thần Hạn mở miệng nói như vậy thì cho thể dễ dàng cho qua sao? Nếu như không cho thì không biết nó sẽ nghĩ ra cách gì để nhắm vào con.


Cung Thế Cẩn hừm một tiếng, giận dữ bỏ đi.

Cung Cảnh Hào tức đến mức đá văng bàn ghế ở bên cạnh, gương mặt trở nên hung dữ đáng sợ.

Đám bạn học ai cũng kinh hoàng khiếp sợ, lần lượt tránh xa Cung Cảnh Hào.

Vũ Phi cũng căm hận đến mức lồng ngực đau đớn âm ỉ, cô ta nghiến răng khẽ nói.

“Vũ Tiểu Kiều, tao sẽ không để mày hoàn toàn mãn nguyện, sẽ không để mày gả cho Tịch Thần Hạn!”
 
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Chương 262: Chương 262


Tịch Thần Hạn đem tin tức sắp kết hôn với Vũ Tiểu Kiều nhanh chóng công bố ra bên ngoài.

Bây giờ trong cả thành phố Kinh Hoa, hầu như ai cũng biết Vũ Tiểu Kiều và Tịch Thần Hạn sắp kết hôn.

Phản ứng của mọi người cũng giống nhau, đều rất kinh ngạc.

Tin tức đính hôn của nhà quyền thế có rất nhiều, nhưng cuối cùng có thể thật sự kết hôn với nhau thì không nhiều.

Tô Nhất Hàng biết tin tức này thì cả trái tim của anh ta lập tức trở nên đóng băng.

Anh ta ngồi ở trên ghế sofa ở trong nhà, anh ta rất muốn cuộn tròn mình lại để khiến mình trở nên ấm áp hơn một chút, nhưng cho dù là cuộn tròn như vậy thì có thể thật sự ấm áp sao?
Bây giờ mở tivi lên thì đều là tin tức Tịch Thần Hạn và Vũ Tiểu Kiều sắp kết hôn, điều này khiến anh ta càng khó thể chịu đựng được.

Anh ta nhìn căn nhà trống rỗng của nhà mình, đột nhiên cảm thấy cả thế giới này đều trở nên lạnh ngắt.

Đột nhiên, anh ta nở nụ cười.

“Như vậy cũng tốt, chỉ cần em hạnh phúc là được.


Điện thoại của Tô Nhất Hàng reo lên, chính là do mẹ Tô gọi đến.

“Nhất Hàng, bệnh tình của bố con vừa mới ổn định lại, chuyện trước đó con đồng ý thì không thể được nuốt lời đâu.


“Tối nay mẹ hẹn Lạc Băng và bố con bé bàn một chút về chuyện hôn sự của bọn con, con không được có biểu hiện không tốt.

Tô Nhất Hàng khẽ “ừm” một tiếng, sau đó anh ta không nói thêm bất kỳ tiếng nào nữa.

Bây giờ anh ta đã mất hết ý chí, đầu óc trở nên trống rỗng, không có bất kỳ suy nghĩ nào.

Đến lúc chạng vạng tối, Tô Nhất Hàng cũng không nói thêm bất kỳ câu nào.

Cho đến khi quản gia giục anh ta ra khỏi nhà thì anh ta mới từ ghế sofa đứng dậy, từng bước từng bước đi ra khỏi nhà họ Tô.

Mẹ Tô và Tô Nhất Hàng đến nhà hàng đã được đặt sẵn trước.

Mẹ Tô thấy sắc mặt của Tô Nhất Hàng không tốt thì dặn dò một hồi, nhưng Tô Nhất Hàng cũng không nói câu nào.

Bạch Lạc Băng và bố cô ta là Bạch Trấn Hải vừa mới đến nhà hàng thì bên ngoài liền đổ cơn mưa.

Mưa rơi càng lúc càng to, những hạt mưa rơi dày đặc ở trên nền đất, khắp nơi lập tức trở nên ẩm ướt.

Tô Nhất Hàng nhìn dòng người ở bên ngoài cửa sổ, ai nấy đều vội vội vàng vàng, rõ ràng lúc nãy con phố còn đông đúc, vậy mà trong chớp mắt lại trở nên không có một bóng người.

Cũng không biết lúc này Vũ Tiểu Kiều có ở ngoài đường không, liệu cô có mang ô hay không?
Liệu có bị bị dầm mưa!.

Anh ta đang trầm tư suy nghĩ thì bên tai liền truyền đến tiếng cười của Bạch Lạc Băng.

“Bác gái, trời đột nhiên đổ mưa, khiến không khí oi bức trở nên mát mẻ hơn nhiều.


Mẹ Tô nhiệt tình chào hỏi và mời Bạch Lạc Băng và Bạch Trấn Hải ngồi.

Bọn họ nói chuyện phiếm một lúc sau đó liền đi vào chủ đề chính, đương nhiên là xác nhận ngày kết hôn của Tô Nhất Hàng và Bạch Lạc Băng rồi.

“Ông Tô đang nằm viện nên hy vọng bọn chúng có thể mau chóng kết hôn.

Nhất Hàng đã tốt nghiệp rồi, nó sẽ vào công ty để tiếp quản công ty, Lạc Băng cũng học năm bốn đại học rồi, cũng không phải đến trường học thường xuyên nữa rồi, vừa hay để bọn chúng kết hôn, cũng có thời gian đi hưởng tuần trăng mật.

” Mẹ Tô cười nói.

Bạch Trấn Hải sớm đã hy vọng Tô Nhất Hàng và Bạch Lạc Băng mau chóng kết hôn, ông ta đương nhiên không có ý kiến gì đối với sự sắp xếp của nhà họ Tô rồi.

Bạch Lạc Băng tình tứ nhìn Tô Nhất Hàng, “Nhất Hàng, còn anh thì sao?”
“Không có ý kiến gì.

” Tô Nhất Hàng nghe theo nói.

Bây giờ anh ta giống như con rối không có cảm giác, để mặc người nhà tự sắp xếp.

Bạch Lạc Băng nở nụ cười, “Vậy thì đều nghe theo sự sắp xếp của mẹ Tô.


Mẹ Tô quyết định ngày kết hôn sẽ vào 1 tháng sau, ngày đó là ngày hoàng đạo.

Bạch Trấn Hải cũng nở nụ cười gật đầu đồng ý.

Tô Nhất Hàng vẫn luôn không lên tiếng, trong lòng Bạch Lạc Băng cũng cảm thấy có chút không thoải mái.

“Nhất Hàng, chúng ta sắp kết hôn rồi, anh không thể nhiệt tình với em một chút sao?” Bạch Lạc Băng khẽ nói với Tô Nhất Hàng.

Mẹ Tô và Bạch Trấn Hải không nghe thấy bọn họ đang nói cái gì, chỉ coi như hai bọn họ đang thì thầm tình ý, hai người nhìn nhau một cái, liền nở nụ cười đứng dậy nhường chỗ cho hai người trẻ.

“Cô muốn tôi nhiệt tình với cô như thế nào?” Bạch Lạc Băng nhìn thấy rõ ánh mắt chán ghét của Tô Nhất Hàng.

“Làm phiền anh có chút thái độ được không? Chúng ta sắp kết hôn rồi!” Bạch Lạc Băng tức giận.

“Đây chính là thái độ của tôi! Cô còn không hài lòng sao? Cô còn muốn tôi thế nào?” Tô Nhất Hàng đột nhiên đứng dậy, đầu cũng không quay lại mà sải bước rời đi.

“Nhất Hàng! Nhất Hàng!.


An Tử Dụ lúc này cũng ở nhà hàng này, cô ta đang ăn cơm với đối tượng xem mắt mà người nhà sắp xếp.

Cô ta nhìn thấy Tô Nhất Hàng từ trên lầu bước xuống, sắc mặt vô cùng khó coi, cô ta liền nói một câu “Xin lỗi” với đối phương rồi nhanh chóng đứng dậy đuổi theo Tô Nhất Hàng.

“Nhất Hàng!”
“Tử Dụ?”
Tô Nhất Hàng nhìn một cái, trên bàn ăn có một người đàn ông đẹp trai ngồi đó, thế là anh ta lập tức hiểu ra.

“Người nhà em lại sắp xếp đối tượng xem mắt cho em sao?” Tô Nhất Hàng hỏi.

An Tử Dụ nở nụ cười, “Bây giờ cơ bản đã xác nhận rồi, không được coi là đối tượng xem mắt nữa, cũng được coi là đối tượng kết hôn rồi.


“Nhanh như vậy sao? Thân phận anh ta thế nào? Sao anh không quen biết anh ta vậy?” Tô Nhất Hàng kinh ngạc chau chặt mày lên.

“Anh ấy tên là Thẩm Tinh Châu, không phải người có xuất thân từ nhà quyền thế! Nhà có một công ty nhỏ, cũng được coi là con nhà giàu.

” An Tử Dụ che giấu sự đau buồn trong lòng, cố gắng giữ nụ cười trên môi.

“Tử Dụ, em không nói đùa chứ?”
An Tử Dụ lắc đầu, “Thực ra cũng rất tốt, yên ổn một đời, bao nhiều người cầu còn không được.

Tô Nhất Hàng lại nhìn Thẩm Tinh Châu ở phía không xa một cái, tuy anh ta đẹp trai, nhìn thì cũng rất được, nhưng ở trong mắt anh ta lại có một sự kín đảo khiến người ta nhìn không thấu, khiến người ta rất không thoải mái.

“Nhân phẩm thì sao? Tính cách thì sao? Em đã điều tra rõ chưa? Sao em lại đồng ý kết hôn vậy?” Tô Nhất Hàng chất vấn hỏi.

“Còn anh thì sao? Không phải cũng biết, rõ ràng biết không phù hợp với bản thân mà cũng đồng ý kết hôn với người ta sao?” An Tử Dụ hỏi vặn lại.

“Em và anh khác nhau!”
“Có gì khác nhau chứ?”
Tô Nhất Hàng nhìn về phía cơn mưa to ở bên ngoài cửa sổ, anh ta đột nhiên hít sâu một hơi, “Nếu như người chung sống cả đời với anh không phải cô ấy thì vậy thì anh ai cũng không sao hết.


An Tử Dụ cũng nhìn về phía cơn mưa to ở bên ngoài cửa sổ một cái, “Đúng vậy, là ai cũng không sao hết.


Sau đó, An Tử Dụ lập tức nở một nụ cười.

“Nhưng ít nhất người bên cạnh chúng ta, còn có một người hạnh phúc, cũng coi như đã được an ủi rất nhiều.


Tô Nhất Hàng nghiêng đầu nhìn An Tử Dụ, anh ta biết cô ta đang nói đến Vũ Tiểu Kiều.

“Cô ấy!.

thật sự sẽ hạnh phúc sao?” Tô Nhất Hàng mệt mỏi hỏi.

“Đương nhiên! Bây giờ cô ấy rất hạnh phúc!” An Tử Dụ khẽ mỉm cười.

“Chỉ mong như vậy.


Tô Nhất Hàng không hề quay đầu lại đi ra khỏi nhà hàng, để mặc cho cơn mưa to rơi xuống ướt sũng người anh ta.

An Tử Dụ muốn xông ra ngoài, nhưng cô ta lại bị một bàn tay to lớn cản lại rồi đưa cho cô ta một cái ô.

“Tử Dụ, bên ngoài đang mưa to, cẩn thận bị dầm mưa.

” Thẩm Tinh Châu khẽ mỉm cười với An Tử Dụ.

Sự kích động muốn xông ra ngoài trời mưa của An Tử Dụ bởi vì sự ngăn cản của Thẩm Tinh Châu mà lập tức mất đi dũng khí đó.

Cô ta mỉm cười xin lỗi Thẩm Tinh Châu, “Bạn học của em, bạn tốt, thật ngại quá.


“Không sao.

” Thẩm Tinh Châu nhìn trời mưa to ở bên ngoài, “Trời đang mưa to, để anh đưa em về đi.


“Không cần đâu, em tự mình lái xe về.


“Vẫn cứ để anh đưa em về nhà đi, vừa hay đến nhà hỏi thăm bác trai và bác gái.

Chúng ta cũng sắp kết hôn rồi, cũng không thể không để anh đến nhà chứ?”
“! ! được thôi.


Thẩm Tinh Châu cầm ô lên, một tay ôm lấy vai của An Tử Dụ, đi ra khỏi nhà ăn.


An Tử Dụ rất không thoải mái, cô ta vùng vẫy, nhưng Thẩm Tinh Châu lại cười nói.

“Chúng ta sắp kết hôn rồi, sao em vẫn thận trọng như vậy?”
An Tử Dụ ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt sáng rực nhưng lạnh lẽo của Thẩm Tinh Châu thì nhất thời không biết nên ứng phó như thế nào.

Tuy hai người từng gặp nhau mấy lần, bình thường cũng nói chuyện rất nhiều trên điện thoại, nhưng An Tử Dụ vẫn không thể nảy sinh cảm giác thân quen và thân thiết với Thẩm Tinh Châu.

Tuy xuất thân của Thẩm Tinh Châu cũng không phải là con nhà quyền thế, nhưng cử chỉ và lời lẽ lại lịch sự, đối xử với mọi người thì khiêm tốn nhã nhặn, rất phù hợp với tiêu chuẩn kén chồng của An Tử Dụ.

Đặc biệt là khi Thẩm Tinh Châu cười thì trong mắt của anh ta giống như có một luồng gió xuân ấm áp.

Cực giống!.

Ánh mắt của Tô Nhất Hàng.
 
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Chương 263: Chương 263


Gần đây trang đầu của các tờ báo của thành phố Kinh Hoa thường xuyên cập nhật các tin tức lớn.

Các tin tức vốn đã bị xào nấu đến mức bừng bừng khí thế, vợ chưa cưới cũ và cháu ngoại của cậu Thần của Kinh Hoa xác nhận quan hệ người yêu.

Sau đó liền là cậu Thần của Kinh Hoa và vợ chưa cưới sắp kết hôn.

Tiếp sau đó là nhà họ Tô và nhà họ Bạch xác nhận thời gian tổ chức hôn lễ.

Sau đó lại truyền ra tin tiểu thư hot nhất của tập đoàn An Thị là An Tử Dụ lại gả cho một cậu ấm cỏn con không ai biết đến.

Toàn thành phố Kinh Hoa, bây giờ được xem như là được một phen náo động.

Vũ Tiểu Kiều không tin An Tử Dụ chưa từng nhắc với cô về tên cậu ấm này, sao lại đột nhiên kết hôn như vậy?
Khi cô nhìn thấy một bức ảnh đính kèm trong tin tức thì cô không thể không tin đây là sự thật.

Tuy bức ảnh hơi mờ, ánh đèn ở trên đường phố cũng không sáng, nhưng Vũ Tiểu Kiều nhận ra dáng người của An Tử Dụ.

An Tử Dụ và một người đàn ông có cử chỉ thân mật, anh ta kéo cằm của An Tử Dụ, mặt dính lại rất gần cô ta, nhìn từ góc độ đó thì giống như là đang hôn nhau.

Nhưng người đàn ông đó chỉ là một cái bóng lưng, cô không nhận ra được là ai.

Nhưng khả năng tìm kiếm của dân mạng rất là nhanh.

“Thẩm Tinh Châu sao? Anh ta là ai vậy?”
Vũ Tiểu Kiều hỏi Tịch Thần Hạn đang ở bên cạnh lạch cạch gõ bàn phím máy tính, không biết viết cái gì.

“Nhà có một công ty thương mại, giá trị thị trường không quá 30 tỷ.


“30 tỷ sao?” Vũ Tiểu Kiều chau mày lại, “Tuy cũng không ít, nhưng so với nhà họ An thì khoảng cách lại rất lớn.


“Sao Tử Dụ lại đột nhiên đồng ý mối hôn sự này vậy? Lẽ nào cậu ấy thật sự yêu tên Thẩm Tinh Châu sao?”
Tịch Thần Hạn đưa mắt lên nhìn Vũ Tiểu Kiều, “Cô tưởng rằng, ai cũng giống cô sao?”
“Tôi làm sao cơ chứ?”
“Bất cứ việc gì cũng coi trọng tình yêu thật sự.


“Nếu như không phải là hai người yêu nhau, thì kết hôn sao có thể vui vẻ được? Sao có thể hạnh phúc được?”
“Cô và tôi kết hôn thì sẽ vui vẻ và hạnh phúc sao?” Tịch Thần Hạn đột nhiên trở nên nghiêm túc.

Vũ Tiểu Kiều đỏ ửng mặt, “Đương nhiên sẽ vui vẻ, đương nhiên sẽ hạnh phúc rồi.


Tịch Thần Hạn yêu chiều vò đầu cô, giống như đang vò đầu thú cưng vậy.

“Ngoan, đi lên giường đi.


“Làm gì vậy? Vẫn còn sớm mà, tôi còn chưa buồn ngủ.

” Cô mù mà mù mờ chớp chớp đôi mắt to của mình.

“Đi làm ấm giường.


“……”
Vũ Tiểu Kiều nhanh chóng bò lại gần bên cạnh Tịch Thần Hạn, “Tôi không đi, tôi muốn ở cùng anh.


“Tôi săp xong rồi, cô đi làm ấm giường trước đi.


Cô lắc đầu như trống lắc, “Không muốn, không muốn, anh đang bận gì vậy? Cho tôi xem đi.


Vũ Tiểu Kiều ngó đầu nhìn sang, chỉ nhìn thấy trên trang word của máy tính toàn là chữ đen chi chít.

“Tôi đang viết bảng phân phối tài chính.


“Phân phối tài chính sao?” Vũ Tiểu Kiều nghi hoặc chau mày lên.

“Sính lễ cưới cô.


“Sinh lễ sao?”
“Tôi sẽ để dưới tên cô 3 công ty nghìn tỷ có giá trị thị trường, 15 căn biệt thự, 20 trung tâm thương mại!.


“Đợi đã, tôi cần nhiều thứ như vậy làm gì?”
“Đã nói rồi, là sính lễ.


Cô ôm chầm lấy anh, “Tôi không cần gì hết.


“Tại sao?” Tịch Thần Hạn chau mày lên.

“Tại sao tôi lại lấy đồ của anh vậy?” Cô nghiêng đầu nhìn anh.

“Chúng ta sắp kết hôn rồi, tài sản của tôi sẽ biến thành tài sản chung của hai chúng ta, đây là những thứ cô nên có được.

” Tịch Thần Hạn trịnh trọng nói.

“Anh có thể làm giấy xác nhận tài sản trước hôn nhân, tôi không hy vọng người cảm thấy tôi gả cho anh là vì tài sản của anh.


“Sẽ không có ai nghĩ như vậy.


“Sẽ có rất nhiều người nghĩ như vậy! Tôi vẫn luôn muốn trả lại đồ gia truyền mà bà nội truyền lại cho tôi, anh cũng biết phu nhân Tịch không quá thích tôi.


Tịch Thần Hạn nhìn ánh mắt chân thành của Vũ Tiểu Kiều, anh đột nhiên bị chạm đến đáy lòng.

Anh luôn cảm thấy, phụ nữ có được tiền bạc thì sẽ là thứ khiến bọn họ cảm thấy vui vẻ và thích nhất.

Bao gồm cả mẹ đẻ của anh, thứ mà bà ta tâm niệm từ trước đến nay đều là sẽ có được bao nhiêu lợi ích trên người anh.

Còn có người phụ nữ mấy năm trước đó!.

Còn người phụ nữ ở trước mắt này!.

.

“Vậy cô muốn thứ gì vậy? Chỉ cần tôi có thể cho cô thì đều có thể, cơ hội chỉ có một lần, vui lòng suy nghĩ kĩ.

” Tịch Thần Hạn nói.

Vũ Tiểu Kiều bổ nhào vào lòng anh, “Chỉ cần anh.


Trái tim của Tịch Thần Hạn đột nhiên cảm thấy run rẩy, anh ngớ người ra rất lâu mà không thể nào có phản ứng bình thường trở lại.

“Chỉ cần tôi sao?” Anh lẩm bẩm nói.

Vũ Tiểu Kiều dùng sức gật đầu, “Cần một mình anh là đủ rồi! Những thứ khác thì đều không cần, tôi cũng không cần cái thẻ vàng đen mà lần trước anh đưa tôi, đều trả lại cho anh luôn một thể”.

Tịch Thần Hạn đưa tay lên, rất lâu sau mới rơi xuống trên đầu Vũ Tiểu Kiều, “Cô bé ngốc.


“Làm gì có người phụ nữ nào không thích tiền.


Cô dùng sức cọ sát trong lòng anh, “Kết hôn với anh, ngoài trừ anh thì không cần cái gì hết.


Tịch Thần Hạn nở nụ cười, véo mặt cô, sau đó dùng sức hôn lên môi cô!.

.

……
Tịch Thần Hạn và Vũ Tiểu Kiều kết hôn.

Cho nên, anh không cần nhận được gật đồng ý của trên dưới nhà họ Tịch, chỉ cần thông báo với người trong tộc một tiếng, sau đó liền xác nhận thời gian kết hôn.

Bà nội Tịch rất vui mừng, đứa cháu bảo bối của bà lão cuối cùng cũng hoàn toàn tiếp nhận một người phụ nữ, bước vào cung điện hôn nhân thì Tịch Thần Hạn cũng sẽ có người thừa kế rồi.

Bà nội Tịch tìm một thầy cúng chọn một ngày hoàng đạo, chính là một tháng sau, cũng chính là ngày mà Bạch Lạc Băng và Tô Nhất Hàng chọn làm ngày kết hôn.

Bà nội Tịch đích thân gọi điện thoại bảo Tịch Thần Hạn dẫn Vũ Tiểu Kiều về nhà ăn cơm, mọi người cùng tụ tập với nhau.

Tịch Thần Hạn dẫn Vũ Tiểu Kiều ăn mặc lộng lẫy về nhà, bọn họ đã gặp mặt rất nhiều họ hàng trong gia tộc, đương nhiên cũng có bố của Cung Cảnh Hào là Cung Thế Cẩn và mẹ của Cung Cảnh Hào là Tịch Mộ Quyên.

Nhưng may mà Cung Cảnh Hào lấy lý do cơ thể không khoẻ nên đã không đến tham dự, nếu không khi gặp mặt sẽ khó tránh khỏi cãi vã.

Bà nội Tịch kéo lấy tay Vũ Tiểu Kiều, bà lão cười đến mức không khép được miệng lại, luôn miệng khen Vũ Tiểu Kiều xinh đẹp, lại hiểu nguyên tắc, khiến người khác vừa gặp đã thích.

Trong lòng Vũ Tiểu Kiều cũng rất vui mừng.

Trước đó bà nội Tịch gặp cô thì sẽ thăm dò nhiều mặt, cố ý làm ra vẻ doạ người, nhưng bây giờ thì hoàn toàn biến thành một bà nội hoà nhã dễ gần.

Mọi người thấy thời gian tổ chức hôn lễ của Tịch Thần Hạn và Vũ Tiểu Kiều đã được quyết định, bà lão lại thích Vũ Tiều Kiều như vậy thì đều hùa theo khen ngợi Vũ Tiểu Kiều, bất kỳ ai cũng không dám thể hiện sự không vui.

Bố của Cung Cảnh Hào là Cung Thế Cẩn có thể có ngày hôm này thì đa số là do có sự giúp đỡ và cất nhắc của nhà họ Tịch.

Mấy năm nay, ông ta ở trước mặt bà nội Tịch vẫn luôn cung kính và kính trọng, hiếu thuận lẽ phép không có bất kỳ sự tức giận nào, khác một trời một vực so với điệu bộ khi bình thường ở công ty.

“Hahaha!.

” Cung Thế Cẩn cười mấy tiếng, nhưng trong lòng lại rất khó chịu.

Người sắp trở thành em dâu của ông ta là sinh viên trong trường học.

Nhưng ông ta vẫn phải cười nói.

“Chúc mừng mẹ, chúc mừng bà nội.


Bây giờ Dương Tuyết Như rất ghét nghe thấy hai từ “chúc mừng”, bà ta hừm một tiếng, giọng nói không rõ đang vui hay đang tức giận.

“Thế Cẩn, Cảnh Hào làm sao vậy? Từ lúc nào lại mọc ra một cô người yêu vậy?”
Cung Thế cẩn nhìn Vũ Tiểu Kiều một cái, lại nhìn vợ của mình là Tịch Mộ Uyên một cái, cười nham hiểm hai tiếng.

“Trẻ con trêu đùa thôi mà.


Đúng lúc này lại có một người họ hàng cười chế giễu, “Trước đó Vũ Phi Phi là vợ chưa cưới tin đồn của Tịch Thần Hạn, lại là em gái của Tiểu Kiều.

Bây giờ hay rồi, cô ta lại trở thành bạn gái của Cảnh Hào, không phải vai vế bị loạn rồi sao?”
“Nhà họ Tịch chúng ta sẽ làm trò cười cho người ngoài xem.


Bà nội Tịch liếc nhìn mọi người một cái, mọi người lập tức im bặt.

“Được rồi, ăn cơm đi, bớt nói chuyện phiếm vài câu.


Bà lão đã ra lệnh, mọi người không ai dám nói thêm một chữ nào.

Sau khi ăn cơm xong, Tịch Thần Hạn đến phòng bà nội nói chuyện.

Vũ Tiểu Kiều liền đi đến vừa hoa để đi dạo.

Dương Tuyết Như đột nhiên đi đến đưa cho Vũ Tiểu Kiều một chiếc thẻ ngân hàng.

“Đây là cái gì vậy?” Vũ Tiểu Kiều vô cùng kinh ngạc.

“Rời khỏi Thần Hạn.

” Dương Tuyết Như lạnh lùng nói.
 
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Chương 264: Chương 264


“Tiền trong tấm thẻ ngân hàng này đủ để cho cả nhà cô sống yên ổn nửa đời còn lại.

” Dương Tuyết Như lạnh lùng nói.

“Phu nhân Tịch, bác đùa cái gì vậy?”
Vũ Tiểu Kiều kinh ngạc nhìn Dương Tuyết Như, đôi mắt trong veo của cô ở dưới ánh chiều tà sáng rực lên.

“Cầm lấy tiền, nhanh chóng rời khỏi Thần Hạn.

” Dương Tuyết Như đem thẻ ngân hàng đưa cho Vũ Tiểu Kiều.

Vũ Tiểu Kiều ngay cả nhìn cũng không hề nhìn tấm thẻ ngân hàng đó lấy một cái, mà cô không hề chớp mắt nhìn Dương Tuyết Như, sau đó cô từ từ nói.

“Phu nhân Tịch, bác thấy Thần Hạn ở trong mắt bác đáng giá bao nhiêu tiền vậy?”
Dương Tuyết Như cảm thấy buồn cười, “Vũ Tiểu Kiều, cô có biết câu hỏi này cũng đã từng có một người phụ nữ hỏi tôi như vậy không?”
“Kết quả thì sao? Haha, còn không phải là vẫn lấy tiền rồi rời đi.


Vũ Tiểu Kiều từ trong lòng cảm thấy chấn động, một lúc lâu sau cô mới tìm lại được giọng nói của mình.

“Nhưng lúc nãy cô vừa do dự rồi!” Dương Tuyết Như khẳng định nói, khóe môi bà ta cong lên thành một nụ cười.

“Cháu chỉ cảm thấy kinh ngạc, hóa ra phu nhân Tịch không chỉ từng dùng cách này có một lần.

” Vũ Tiểu Kiều nói.

“Cô có biết trong tấm thẻ này có bao nhiêu tiền không? Cô từ chối dễ dàng như vậy sao?”
“Cháu không biết có bao nhiêu tiền, nhưng cháu biết, cho dù là bao nhiêu tiền thì cháu cũng sẽ không rời khỏi Thần Hạn.


Ánh mắt của Vũ Tiểu Kiều trở nên lạnh lùng, lộ ra sự hờ hững mà bất kỳ ai cũng không thể dụ dỗ được, còn có sự kiên định mà bất kỳ ai cũng không thể lay động.

Ánh mắt như vậy khiến trong lòng Dương Tuyết Như xoẹt qua một tia kinh hãi, sau đó bà ta khẽ mỉm cười một tiếng, ánh mắt của bà ta cũng trở nên khinh thường.

“Cô tưởng rằng, cô ở bên Thần Hạn thì tài sản của nhà họ Tịch sẽ có một phần của cô sao?”
“Cho dù hai người kết hôn rồi thì cũng sẽ làm xác nhận tài sản trước hôn nhân, đến lúc đó cô ngay cả một đồng cũng không có, còn không bằng bây giờ lấy tiền, đạt được lợi ích thì nhanh chóng thu tay lại.



“Sao phu nhân Tịch lại khẳng định cháu ở bên Thần Hạn là vì tài sản của nhà họ Tịch như vậy?” Vũ Tiểu Kiều trả đũa lại.

“Nếu không thì là vì cái gì? Cô từ khi bắt đầu chính là vì tiền! Loại phụ nữ như cô vốn không xứng với Thần Hạn!” Giọng nói của Dương Tuyết Như trở nên sắc bén.

“Vậy thì phu nhân Tịch cảm thấy ai có thể xứng với Thần Hạn vậy? Vũ Phi Phi sao?”
“Cho dù là ai cũng được, chỉ cần không phải là cô!”
“Cháu sẽ không rời khỏi Thần Hạn, cho dù là bác cho cháu bao nhiêu tiền đi nữa thì cháu cũng sẽ không rời khỏi Thần Hạn.

” Vũ Tiểu Kiều ngẩng đầu cao lên, không có một chút sợ hãi nào.

Dương Tuyết Như mở to mắt ra.

Bà ta luôn cảm thấy Vũ Tiểu Kiều là một con cừu non yếu ớt, bà ta còn khẳng định chiêu này tuyệt đối có thể khiến Vũ Tiểu Kiều rời khỏi Tịch Thần Hạn.

Cho dù là trong lòng Vũ Tiểu Kiều không cam lòng thì cũng sẽ sợ hãi quyền uy của bà ta mà không dám không nhận lấy tiền.

Chỉ cần Vũ Tiểu Kiều nhận lấy tiền thì Tịch Thần Hạn từ trước đến nay đều rất nhạy cảm sẽ không tiếp nhận Vũ Tiểu Kiều nữa, chuyện hôn sự của bọn họ sẽ hoàn toàn bị sụp đổ.

Nhưng không ngờ rằng, xương cốt của Vũ Tiểu Kiều lại cứng như vậy.

“Cô chê tiền ít hay sao?” Dương Tuyết Như nheo mắt lên, ánh mắt của bà ta trở nên sắc nhọn.

“Không phải cháu chê tiền ít, cháu chỉ cảm thấy hình như phu nhân Tịch đang sợ cái gì vậy?”
“Nực cười! Ta đường đường là phu nhân Tịch, ta sợ cái gì chứ?”
Vũ Tiểu Kiều nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, “Để cháu đoán xem, có phải phu nhân Tịch đang sợ, sau khi cháu và Thần Hạn kết hôn thì sẽ uy h**p đến địa vị của bác không? Khiến bác mất đi quyền quản lý gia đình?”
“Hay là nói!.

” Vũ Tiểu Kiều kéo dài giọng nói, giọng nói của cô trở nên nhỏ hơn, “Phu nhân Tịch lo lắng cháu sẽ được chia một phần tài sản của nhà họ Tịch, khiến những thứ vốn thuộc về phu nhân Tịch sẽ bị chia nhỏ ra?”
Mi tâm của Dương Tuyết Như chau lại.

Một con bé nhìn giống như một con thỏ trắng, hóa ra lại không ngu ngốc như vẻ bề ngoài.

“Rốt cuộc cô muốn bao nhiêu tiền vậy?” Dương Tuyết Như giống như nghiến răng nói.

Vũ Tiểu Kiều lắc đầu, “Cháu thật sư không cần tiền.


“Xem ra cô muốn nhiều hơn!” Từng chữ của Dương Tuyết Như rất lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao.

Vũ Tiểu Kiều thấy Dương Tuyết Như cố chấp như vậy, nên cô cũng không muốn nói thêm điều gì, “Thần Hạn đang đợi cháu, cháu đi trước đây.


Dương Tuyết Như kéo lấy Vũ Tiểu Kiều, “Muốn đi tố cáo với Thần Hạn sao?”
“Cháu sẽ không làm như vậy.


“Cô sẽ bỏ qua cơ hội tốt như vậy sao?” Dương Tuyết Như nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Vũ Tiểu Kiều, dáng vẻ phòng bị nhìn cô.

“Bà nội thích cô như vậy, bây giờ chính là lúc cô ngoãn ngoãn đi tố cáo ấm ức.


Vũ Tiểu Kiều khẽ rút tay mình lại, cô nói một chữ dừng một chữ nói với Dương Tuyết Như.

“Cháu không muốn để Thần Hạn biết, mẹ của anh ấy lại dùng cách lấy tiền để mua chuộc đuổi người mà anh ấy muốn giữ lại bên người.


Gió đêm khẽ thổi qua, thổi qua mái tóc dài của Vũ Tiểu Kiều, hai hàng lông mi cong vút của cô khẽ run rẩy một lúc, đôi mắt trong veo của cô càng sáng rực lên.

“Phu nhân Tịch, những thứ thuộc về bác thì không có ai có thể cướp đi được, nhưng những thứ không phải của bác thì cũng đừng tham lam mà đi cướp đoạt.


Nói xong, Vũ Tiểu Kiều liền sải bước rời đi.

Tuy cô không hiểu sự xích mích trong mối quan hệ mẹ con của Tịch Thần Hạn và Dương Tuyết Như, nhưng cô cũng đại khái đoán ra một chút.

Chắc Dương Tuyết Như không phải là mẹ ruột của Tịch Thần Hạn.

Bà ta vẫn luôn đề phòng Tịch Thần Hạn.

Còn Tịch Thần Hạn vẫn luôn đề phòng Dương Tuyết Như.

Vũ Tiểu Kiều sẽ kiên định không bao giờ thay đổi đứng về phía Tịch Thần Hạn.

Nếu như Dương Tuyết Như là kẻ thù của Tịch Thần Hạn, vậy thì bà ta cũng là kẻ thù của Vũ Tiểu Kiều.

Vũ Tiểu Kiều trở về nhà chính, Tịch Thần Hạn đã ở trong phòng khách đợi cô.

“Đi đâu vậy?” Tịch Thần Hạn khẽ hỏi cô.

“Đi dạo, vườn hoa của nhà họ Tịch rất đẹp, nhất thời lưu luyến quên về.

” Cô che giấu đi tất cả tâm tư, khẽ nở một nụ cười không có tạp chất.

Bà nội Tịch chống gậy, được người giúp việc đỡ, cười haha nhìn về phía Vũ Tiểu Kiều.

“Lại đây con.


Bà nội Tịch vẫy tay với Vũ Tiểu Kiều.

Vũ Tiểu Kiều nở nụ cười bước đến, cung kính gọi một tiếng, “Lão phu nhân.


“Còn gọi ta là lão phu nhân sao?” Bà nội Tịch quở trách nói.

Vũ Tiểu Kiều hơi ngớ người lại, lẽ nào cô gọi sai rồi sao?
“Mau gọi bà nội.

” Bà nội Tịch khẽ đánh vào tay Vũ Tiểu Kiều.

Vũ Tiểu Kiều nở nụ cười, ngọt ngào gọi một tiếng, “Bà nội.


“Aida, đứa bé ngoan.

Cháu sắp kết hôn với Thần Hạn rồi, chúng ta chính là người một nhà rồi.

Thực ra bà nội! ”
Bà nội Tịch cố ý làm ra vẻ thần bí, áp sát lại bên tai Vũ Tiểu Kiều, khẽ nói, “Trong lòng bà nội rất thích cháu.


Vũ Tiểu Kiều cắn môi cười, “Cháu cũng thích bà nội.


Bà nội Tịch nở nụ cười, nếp nhăn trên mặt càng hằn sâu hơn, càng lộ ra sự hiền từ của bà lão.

Bà lão càng nhỏ giọng hỏi Vũ Tiểu Kiều, “Nói cho bà nội biết, mẹ chồng cháu tìm cháu có chuyện gì vậy?”
Vũ Tiểu Kiều quay đầu lại, liền nhìn thấy sắc mặt của Dương Tuyết Như không quá tốt trở về, tuy trên mặt bà ta cũng nở nụ cười, nhưng trong đáy mắt bà ta vẫn xoẹt qua tia vô cùng tức giận.

“Không có chuyện gì hết, mẹ chỉ nói cho cháu một số quy tắc của nhà họ Tịch.

” Vũ Tiểu Kiều khẽ trả lời.

“Nếu nó dám bắt nạt cháu thì nhớ nói cho bà biết.


“Vâng, cháu biết rồi thưa bà nội.


Trên đường trở về, Tịch Thần Hạn và Vũ Tiểu Kiều ngồi ở ghế sau.

Tịch Thần Hạn chống đầu, trên đường cứ nghiêng đầu nhìn cô, dáng vẻ giống như đang thẩm vấn.


Vũ Tiểu Kiều có chút không tự nhiên nên cô liền nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, nhưng cô vẫn có thể thông qua sự phản chiếu ở cửa sổ nhìn thấy ánh mắt hùng hổ dọa người của Tịch Thần Hạn.

Vũ Tiểu Kiều toàn thân trở nên thận trọng, “Anh!.

anh cứ nhìn tôi làm cái gì vậy?”
Tịch Thần Hạn nhếch mày, “Cô và bà nội thì thầm chuyện gì vậy?”
“Anh tò mò sao?”
Vũ Tiểu Kiều cười híp mắt quay đầu nhìn anh, một dáng vẻ “không nói cho anh biết” tỏ ra càng thần bí hơn nhìn anh.

Tịch Thần Hạn đột nhiên lại gần cô.

Cô tránh né không kịp, khóe môi suýt nữa chạm lên môi anh, cô lập tức đỏ ửng mặt lên.

“Có nói hay không?”
Anh vươn cánh tay dài của mình ra, đè cô lên ghế sau xe.

Vũ Tiểu Kiều đỏ ửng mặt lên, kinh sợ nhìn Đông Thanh ở phía trước lái xe.

“Anh!.

anh buông tôi ra, còn có Đông Thanh!.


Ánh mắt sâu thẳm của Tịch Thần Hạn nhìn về phía trước, Đông Thanh lập tức dừng xe ở bên đường, sau đó anh ta rất biết điều mở cửa xe ra xuống xe, thong dong chuồn mất.

“Hình như trên xe không tệ, hay là thử xem sao?” Tịch Thần Hạn nhìn Vũ Tiểu Kiều ở dưới thân, anh cong khóe miệng lên thành một nụ cười tà ác.
 
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Chương 265: Chương 265


Vũ Tiểu Kiều nhanh chóng lắc đầu như trống lắc.
“Đừng, đừng, tôi không muốn....”
“Cô không muốn cái gì vậy?” Tịch Thần Hạn từ từ áp sát lại gần khuôn mặt tinh tế của cô, hơi thở của anh phả xuống, mang theo một luồng khí nóng có thể thiêu đốt người khác.
“Không muốn chính là không muốn....” Cô ấm ức bĩu môi.
“Vậy cô nói hay là không nói, bà nội đã thì thầm gì với cô vậy?”
“Anh thật là một đứa bé tò mò.”
“Xem ta cô không muốn nói rồi?” Anh nhếch lông mày dậm của mình lên, từ từ nói.
Vũ Tiểu Kiều cố gắng ổn định tinh thần, nhẫn nhịn cảm giác ngứa ngứa tê tê do ngón tay đang làm loạn của anh gây nên.
“Bà nội nói, nếu anh bắt nạt tôi thì nhớ nói cho bà nội biết, bà nội sẽ xử lý anh.”
“Nói dối!”
“Tôi không nói dối.”
“Bà nội còn lâu mới nói như vậy.

Từ trước đến nay bà nội toàn nói nếu ai nắt nạt tôi thì hãy nói cho bà nội biết, bà nội sẽ xử lý bọn họ.” Tịch Thần Hạn giống như đứa trẻ được nuông chiều, giọng nói của anh trở nên kiêu ngạo.
Vũ Tiểu Kiều bĩu môi một cái với anh, “Đó là trước đây, bây giờ người bà nội yêu thương nhất chính là tôi.

Anh tốt nhất đừng nắt bạt tôi, nếu không tôi nói cho bà nội biết thì bà nội nhất định sẽ đánh vào mông anh.”
“Đánh vào mông cô!”

Tịch Thần Hạn nói xong liền đánh vào mông cô một cái.
“Ồ, anh đánh thật à, đánh vào mông anh.” Vũ Tiểu nói xong thì cũng đánh vào mông Tịch Thần Hạn một cái.
“Đánh cô!”
“Đánh anh!”
Hai người đánh qua đánh lại lẫn nhau.
Đông Thanh đứng ở chỗ không xa, lâu lâu lại dè dặt quay đầu lại nhìn một cái, thấy xe cứ rung lên từng đợt một thì bị doạ đến mức không dám nhìn thêm một cái nào nữa, anh ta ôm lấy trái tim của mình liên tục lẩm bẩm.
“Không được nhìn những thứ không nên nhìn, không được nhìn những thứ không nên nhìn....”
Vũ Tiểu Kiều ôm lấy cánh tay của Tịch Thần Hạn, cùng nhau trở về Ngự Hải Long Loan.
Cung Cung Hào đứng ở chỗ tối ở hành lang, bóng người cao lớn của anh ta được bao phủ trong một khoảng không đen kịt, giống như một tên ác ma ẩn núp trong đêm tối.
Anh ta nhìn nụ cười ngọt ngào và hạnh phúc nở ra ở trên mặt Vũ Tiểu Kiều, anh ta mím chặt một thành một đường thẳng.
Anh ta nhìn bọn họ cười cười nói nói mở cửa ra, sau đó một tiếng phập vang lên đóng sập cửa vào, ngăn cách lại tất cả giọng nói của bọn họ lại.
Cung Cảnh Hào đột nhiên nắm chặt hai nắm đấm lại.
Anh ta căm ghét nhìn thấy Vũ Tiểu Kiều cười, anh ta rất muốn xe rách huỷ hoại nụ cười đó, nhưng ở sâu trong lòng anh ta lại xuất hiện sự không nỡ.
Anh ta cũng không nói rõ được, những cảm giác này rốt cuộc là tại sao?
Thậm chí ngay cả sự tổn thương không để ý xuất hiện ở trong đáy mắt anh ta, anh ta cũng không kịp phát hiện ra nó.
Anh ta từ từ cầm điện thoại lên, gọi cho Vũ Phi Phi.
“Tôi đã suy nghĩ kĩ chuyện cô nói rồi.”
Trong điện thoại truyền đến giọng nói vô cùng vui mừng của Vũ Phi Phi, “Thật sao? Anh thật sự đồng ý rồi sao?”
Cung Cảnh Hào nhàn nhạt “Ừm” một tiếng.

“Gửi ảnh cho tôi, tôi đăng lên.”
“Được! Bây giờ tôi lập tức gửi cho anh.”
……
Vũ Tiểu Kiều hẹn An Tử Dụ gặp mặt ở quan cà phê.
“An An, mình lại cảm thấy Đường Khải Hiên thích hợp với cậu hơn cái tên Thẩm Tinh Châu kia.” Vũ Tiểu Kiều nhìn An Tử Dụ, trong lòng cô liên tục than vãn.
Vũ Tiểu Kiều hiểu rất rõ hoàn cảnh của An Tử Dụ.
Nếu như không phải là bị ép không biết phải làm sao thì cô ta sẽ không tuỳ tiện tìm một người rồi kết hôn.
“Đường Khải Hiên sao?” An Tử Dụ bật cười.
Cô ta nhìn cốc cà phê ở trước mặt, lắc lắc đầu, “Thực ra con người anh ta....không phải bị thần kinh cái gì hết, anh ta chỉ là do có tính nguyên tắc quá cao.

Nhân phẩm anh ta thật sự không xấu!”
Lần trước ở vũ hội, cũng là do Đường Khải Hiên đã giúp cô ta, nên cô ta mới có thể an toàn thoát thân.
“Mình biết! Anh ta là người tốt, cho nên An An, cậu có từng nghĩ rằng.....”
“Kiều Kiều, bọn mình không thích hợp!”
“Bọn cậu có chỗ nào không thích hợp chứ? Mình lại cảm thấy rất thích hợp.”
“Gia thế của anh ta quá tốt, mẹ kế của mình không yên tâm.”
“Bà ta không yên tâm cái gì cơ chứ? Hay là lo lắng cậu cướp mất tài sản của em cậu vậy?”
An Tử Dụ gật đầu.

“Nhưng cậu không thể vì nguyên nhân này, mà tuỳ ý hy sinh hạnh phúc của cậu chứ?”
An Tử Dụ nở nụ cười, che giấu đi sự bi thương trong lòng, cô ta nắm lấy tay Vũ Tiểu Kiều, “Trong số bọn mình có cậu hạnh phúc là đủ rồi, làm gì có chuyện ai ai cũng hạnh phúc chứ?”
“An An....”
An Tử Dụ cứ như không có gì nở nụ cười, “Thật ra Thẩm Tinh Châu cũng được, dịu dàng như ngọc, trong mắt lúc nào cũng nở nụ cười, đối xử với người khác cũng thân thiết, lại nho nhã lễ phép, anh ta sẽ không đối xử tệ bạc với mình.”
“Nhưng An An, cậu thích anh ta không?” Vũ Tiểu Kiều đau lòng nhìn An Tử Dụ.
“Cái gì mà thích hay không thích chứ? Tình cảm có thể bồi đắp nên, thời gian lâu rồi, tự nhiên sẽ có tình cảm.

Không phải cậu Thần đối xử với cậu cũng như vậy sao?”
“An An, mình không muốn cậu tự khiến bản thân mình bị tủi thân.”
An Tử Dụ lại nở nụ cười, “Câu nói này là câu nói trước đây mình khuyên cậu đúng không? Không ngờ rằng bây giờ cậu lại dùng nó để khuyên bảo mình.”
“An An, không phải mình đang đùa với cậu.”
“Mình biết, cái gì mình cũng biết! Nhưng khi đưa ra lựa chọn, thật sự rất khó khăn.

Tiểu Kiều, mình thật sự có thể hiểu được sự khó xử khi lúc đó cậu lựa chọn đính hôn với Tào Xuyên.”
“Mẹ kế của mình hôm nào cũng cãi nhau với bố mình, hôm nào bố mình cũng than vãn với mình, em trai bởi vì bọn họ cãi vã mà suốt ngày bị ốm, trong nhà cả ngày lúc nào cũng có cảm giác mây đen bao phủ dày đặc, khiến mình cảm thấy ngạt thở!”
“Lần này, mình thật sự nghe theo bà ta rồi!” An Tử Dụ bất lực cúi đầu xuống.
“Chỉ cần mọi người yên ổn thì mình cũng không cầu xin điều gì nữa.”
Vũ Tiểu Kiều than thở một tiếng, “Cậu thật sự định trong thời gian gần đây sẽ kết hôn sao?”
“Mẹ kế của mình có ý này, nghe theo sự sắp xếp của bà ta, chỉ cần bà ta hài lòng là được.”
Hốc mắt của Vũ Tiểu Kiều đỏ ửng, “Cậu không có một chút nào muốn hồi tâm chuyển ý sao?”
An Tử Dụ lắc đầu, “Mình mệt rồi, quá mệt rồi! Lúc đó cậu nói đúng, dù sao cũng phải gả đi.”
“Thế giới này lớn như vậy, không phải tất cả mọi người đều có thể lựa chọn một người mình yêu, mà đối phương cũng vừa hay yêu mình để kết hôn.”

An Tử Dụ ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ánh mắt của cô ta trở nên trống rỗng và bất lực.
Tuy cô ta đang cười, nhưng ở trong nụ cười lại ẩn giấu sự bi thương, Vũ Tiểu Kiều nhìn thấy rõ sự bi thương này.
“Ngoan ngoãn rất tốt, một đời không ồn ào cãi vã, yên ổn và an nhàn, cũng thật sự không tệ.” An Tử Dụ nghiêng đầu mỉm cười, nhìn giống như rất thoải mái.
Vũ Tiểu Kiều khẽ than thở một tiếng, “Nhìn thì rất tốt, nhưng những ngày như vậy, sẽ rất khó sống, bởi vì mình từng trải qua....”
“Lúc đó khi mỗi lần mình nghĩ đến chồng tương lai của mình là Tào Xuyên và mình phải sống những ngày tháng nhẫn nhịn áp lực thì mình liền cảm thấy rất tuyệt vọng.”
An Tử Dụ vén tóc qua sau tai, “Mình vẫn còn tốt chán, nhân phẩm của Thẩm Tinh Châu không tệ, học vẫn cũng không tệ, tướng mại lại vừa cao to vừa đẹp trai, chỉ là do hoàn cảnh gia đình kém rất xa so với nhà họ An, ngoài ra thì không có gì để chê bai.”
Vũ Tiểu Kiều thấy không thể khuyên ngăn được An Tử Dụ, cũng không biết nên nói cái gì.
“An An, cho dù cậu có lựa chọn như thế nào thì mình đều ủng hộ cậu.”
“Nhưng mình vẫn hy vọng, cậu đừng tuỳ tiện lựa chọn.”
An Tử Dụ hít sâu một hơi, trên mặt vẫn giữ nụ cười xinh đẹp.
“Được rồi, mình nhất định sẽ suy nghĩ thận trọng, mình sẽ không dễ dàng đưa ra quyết định.”
Vũ Tiểu Kiều và An Tử Dụ đứng dậy, cùng nhau rời khỏi quán cà phê.
Thời tiết hôm nay rất mát mẻ, ánh nắng cũng rất ấm áp, cảm giác đi ở trên đường những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua mặt rất thoải mái.
Chắc là do hôm nay thời tiết tốt nên trên đường có rất nhiều người đi lại, nhưng bây giờ bọn họ đều cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào điện thoại, ai nấy đều rất vô cùng kinh ngạc.
“Trời ơi, mau xem những bức ảnh này, còn có, còn có.”
“Là hàng hot mới ra lò, quá là k*ch th*ch!”
“Oa, oa....”
Xung quanh vang lên hàng loạt tiếng kêu kinh ngạc.
Vũ Tiểu Kiều và An Tử Dụ nhìn nhau một cái, cũng cầm điện thoại lên, nhìn xem trên mạng lại có tin tức lớn gì mà lại thu hút nhiều người xem như vậy.
Khi Vũ Tiểu Kiều ấn mở tin tức mới nhất ra xem thì cô đột nhiên hít một ngụm khí lạnh, hai mắt cô lập tức trợn trừng lên.
 
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Chương 266: Chương 266


Vũ Tiểu Kiều và An Tử Dụ đều bị tin tức mới nhất ở trên mạng làm cho kinh ngạc.

An Tử Dụ chỉ vào ảnh ở trong điện thoại, ngón tay trở nên run rẩy.

“Đây là!.

đây là Vũ Phi Phi sao?”
Rất lâu sau, Vũ Tiểu Kiều mới có thể trở về trạng thái bình thường, gật đầu một cái.

“Bọn họ đang làm gì vậy? Thể hiện tình cảm sao?” An Tử Dụ vẻ mặt đờ ra.

“Như vậy cũng! cũng quá là dọa người đi mất.

Ngược lại giống như tự bôi nhọ mình!”
Vũ Tiểu Kiều tắt trang tin tức, cất điện thoại đi, “Ai mà biết được chứ? Cung Cảnh Hào vốn đã không bình thường.

Không phải ở trong trường mọi người đều thầm gọi anh ta là kẻ điên sao?”
“Nhưng mình thấy biểu cảm của Vũ Phi Phi rõ ràng là không tình nguyện!” An Tử Dụ lại nhìn những bức ảnh đó, lắc lắc đầu.

“Hai người này ở bên nhau, cũng coi như là cấu kết với nhau làm việc xấu, đúng là hợp nhau!”
Tin tức ở trên mạng, chính là hàng loạt những bức ảnh làm xấu khi Cung Cảnh Hào dính mặt vào mặt Vũ Phi Phi, hoặc là Vũ Phi Phi bị Cung Cảnh Hào làm đủ các kiểu nhào nặn mặt.

“Tốt xấu cũng đường đường là con gái thị trưởng, đăng những bức ảnh này lên cũng quá là nhức mắt.


“Nhưng bây giờ Vũ Phi Phi cũng coi như là mở mày mở mặt.


“Đúng vậy! Kế tiếp những tin tức sau khi cô ta náo loạn sắp trở vợ chưa cưới của cậu Thần của Kinh Hoa thì bây giờ cô ta lại được coi là được đẩy lên đầu ngọn gió, lại trở nên hot hơn đúng không?”
Những người xung quanh bàn tán xôn xao.

“Bây giờ tôi thấy cô ta giống như đang lấy lòng mọi người, cố ý thu hút sự chú ý của mọi người.


“Thể hiện tình cảm cũng không cần dùng những bức ảnh làm xấu này chứ?”

“Có phải là do cô ta không trở thành vợ chưa cưới của cậu Thần của Kinh Hoa nên bị chịu đả kích dẫn đến thần kinh không bình thường rồi không?”
“Haha!.


……
Vũ Phi Phi đẩy Cung Cảnh Hào ở trước mặt ra, cuối cùng cô ta bị mất kiểm soát, “Anh đủ chưa vậy?”
“Được, được, cứ giữ biểu cảm như vậy, chụp thêm tấm nữa.


Cung Cảnh Hào giơ điện thoại lên, nhắm vào khuôn mặt tức giận đến mức trở nên hung dữ của Vũ Phi Phi, lại chụp một bức ảnh nữa.

“A! ! ”
Vũ Phi Phi tức đến mức gào thét lên.

Nhưng kết quả lại bị Cung Cảnh Hào chụp thêm mấy bức ảnh nữa.

“Cung Cảnh Hào, anh đủ chưa vậy?”
“Còn chưa đủ, tôi muốn đăng đủ 100 tấm, chúng ta tuyệt đối có thể trở nên hot, hơn nữa có thể che phủ những tin tức kết hôn của những người kia.

“Anh là đồ điên!”
“Đúng! Tôi chính là đồ điên.

” Cung Cảnh Hào bóp lấy cằm của Vũ Phi Phi, “Có cần dính mặt lại để chụp thêm tấm nữa không?”
Vũ Phi Phi hất bỏ bàn tay to lớn của Cung Cảnh Hào ra.

Vũ Phi Phi căm hận trợn trừng mắt nhìn Cung Cảnh Hào, “Anh là đồ điên, anh rõ ràng đã đồng ý với tôi, là muốn công khai ảnh của tôi và Tịch Thần Hạn.


Cung Cảnh Hào cầm lấy điện thoại của Vũ Phi Phi, xóa hết không để lại một bức ảnh nào trong điện thoại của Vũ Phi Phi.

“Anh lại dám lừa tôi!” Vũ Phi Phi tức giận lên án Cung Cảnh Hào.

Cung Cảnh Hào nhìn chằm chằm vào Vũ Phi Phi một cái, lại nhìn những bức ảnh trong điện thoại của mình, anh ta lật xem một loạt bức ảnh chụp chung với Vũ Phi Phi, lựa chọn mấy bức rồi gửi cho phóng viên.

Anh ta cũng không biết anh ta bị làm sao.

Vốn đã liên lạc xong với phóng viên, hơn nữa còn nói có tin tức lớn muốn tung ra, cũng chuẩn bị gửi những bức ảnh lưu trong điện thoại của Vũ Phi Phi cho phóng viên.

Chỉ cần gửi đi thì Tịch Thần Hạn chắc chắn sẽ bị hủy hoại.

Vậy thì hôn sự của Tịch Thần Hạn và Vũ Tiểu Kiều tự nhiên cũng sẽ bị hủy bỏ.

Cho dù Vũ Tiểu Kiều khoan dung như thế nào, cũng sẽ không chịu nổi, người đàn ông sắp kết hôn với mình, lại cùng em gái của cô có những bức ảnh trần như nhộng ở trên giường như vậy.

Nhưng khi sắp gửi cho phóng viên thì Cung Cảnh Hào đột nhiên lại hối hận.

Để khiến cho phóng viên không nghi ngờ, anh ta đã miễn cưỡng cùng Vũ Phi Phi chụp các kiểu ảnh “thân mật”, sau đó gửi cho phóng viên.

“Anh là đồ điên, anh thật sự tưởng rằng tôi không còn bản sao lưu khác sao? Trong máy tính của tôi, không biết đã bao nhiêu bản gốc.


Vũ Phi Phi lớn tiếng hét lên.

Sắc mặt của Cung Cảnh Hào đột nhiên trở nên đen kịt, “Vũ Phi Phi, cô có biết rõ cô đang nói chuyện với ai không?”
Lúc này Vũ Phi Phi mới bừng tỉnh, cô ta lùi về phía sau từng bước một, quay người co cẳng chạy đi.

Nhưng hai người đều không chú ý đến phía không xa có một paparazzi đang cầm máy ảnh, nở nụ cười gian tà, sau đó anh ta biến mất trong biển người qua lại!.

Vũ Phi Phi một lần nữa trở thành đề tài bàn tán xôn xao, danh tiếng của cô ta một lần nữa bị hủy hoại.

Cô ta ở trên đường đi đi lại lại rất lâu, sau đó nhanh chóng chạy về nhà tìm Vũ Kiến Trung giúp đỡ.

Nhưng không ngờ rằng, khi Vũ Kiến Trung nhìn thấy cô ta thì câu đầu tiên nói lại là.

“Mau đi chuẩn bị đi, một lát nữa Tiểu Kiều về nhà ăn cơm.


“Cái gì vậy?”
“Còn không mau đi chuẩn bị đi.

” Vũ Phi Phi hét lên nói.

Vũ Phi Phi hung hăng nghiến răng, cô ta chỉ có thể quay về phòng.

Vũ Kiến Trung hẹn Tịch Thần Hạn và Vũ Tiểu Kiều về nhà ăn cơm.

Vũ Tiểu Kiều sắp kết hôn với Tịch Thần Hạn rồi, Tịch Thần Hạn cũng nên đến thăm nhà ông ta một lần.

Cũng không thể để người bên ngoài nói anh không coi trọng Vũ Tiểu Kiều, nên không thèm đến nhà thị trưởng Vũ lấy một lần.

Vũ Phi Phi ngồi ở trước bàn ăn, nhìn thấy dáng vẻ ân ân ái ái của Tịch Thần Hạn và Vũ Tiểu Kiều thì tức đến mức không để xông lên tách bọn họ ra.

Vũ Kiến Trung vẫn luôn khách sáo mời rượu Tịch Thần Hạn, Tịch Thần Hạn cũng coi như nể mặt ông ta, tuy không uống cạn ly rượu, nhưng mỗi lần đều nhấp một ngụm nhỏ.

Vũ Kiến Trung cười đến mức không khép được miệng lại, “Bây giờ chúng ta cũng coi như thân càng thêm thân rồi.

Thật sự là quá tốt, đáng để chúc mừng.

Chúng ta uống thêm một ly nữa.


Vũ Tiểu Kiều và Tịch Thần Hạn nâng ly lên, Tôn Hồng và Vũ Phi Phi miễn cưỡng nâng ly lên.

Vũ Kiến Trung uống một ngụm, cười nói với Vũ Phi Phi, “Con ấy, bắt đầu với cậu Cung từ khi nào vậy mà cũng không nói với bố một tiếng.


“Lại còn giấu bố mẹ, có phải nếu không bị lộ ra thì cũng không định nói với bố chuyện này không?”
Vũ Kiến Trung cười to giọng, vẻ mặt vui vẻ.

Bây giờ Vũ Phi Phi đang vô cùng tức giận, lòng dạ rối bời đến tận cực điểm, nghe thấy Vũ Kiến Trung nói như vậy thì cô ta chỉ muốn hất tung bàn ăn lên nổi giận.

Vũ Tiểu Kiều khẽ mỉm cười, nâng ly lên nói, “Chúc mừng em gái.


Vũ Phi Phi hoàn toàn muốn nổ tung lên.

Tôn Hồng nhanh chóng ở dưới đáy bàn kéo Vũ Phi Phi, bà ta khẽ lắc đầu với Vũ Phi Phi.

Vũ Phi Phi dùng sức hít sâu một hơi, cô ta cố gắng nở một nụ cười khó coi ở trên mặt, cô ta nhìn sang Tịch Thần Hạn ở bên cạnh Vũ Tiểu Kiều, hàm ý nói.

“Chị đừng chúc mừng em vội, người nên nói một tiếng chúc mừng chắc là em.


Vũ Phi Phi rót một ly rượu, cô ta giống như là đang kính rượu Vũ Tiểu Kiều, nhưng ly rượu lại hướng về phía Tịch Thần Hạn.

Vũ Phi Phi lại ở trước mặt mọi người, biểu thị tình cảm khác với Tịch Thần Hạn.

Nụ cười trên mặt Vũ Tiểu Kiều xuất hiện vết nứt.

Sắc mặt của Tịch Thần Hạn cũng trở nên cứng đờ.

Vũ Kiến Trung nhanh chóng kéo lại không khí, “Được rồi, mọi người cùng nhau nâng ly chúc mừng Tiểu Kiều.


“Được, được, chúc mừng Tiểu Kiều!” Tôn Hồng cũng nhanh chóng hùa theo, bà ta lại ngầm kéo Vũ Phi Phi một cái.

Nhưng Vũ Phi Phi lại vẫn không biết bớt phóng túng, cô ta vẫn tiếp tục khiến không khí trở nên không vui.

“Cảnh Hào còn nói với em, đợi đến khi em gặp chị, thì nhất định phải thay mặt anh ấy nói chúc mừng chị, anh ấy rất hy vọng nhìn thấy chị hạnh phúc.


Sau đó, Vũ Phi Phi lại làm như không có chuyện gì than thở một tiếng.

“Cảnh Hào cũng là có lòng rồi, mấy năm nay, các bạn học trong trường học đều nhìn thấy rõ ý của anh ấy đối với chị.


“Tuy bây giờ đều đã trở thành quá khứ, nhưng em vẫn không tránh khỏi có chút than vãn, chị đừng trách em nhắc lại chuyện cũ.


“Cậu Thần cũng không trách tội em chứ? Haha!.


Sắc mặt của Tịch Thần Hạn đã đen kịt như mực, giống như có thể nhỏ ra nước mực vậy, anh nắm chặt ly rượu, khớp xương cũng từng chút từng chút trở nên trắng bệch.

Trái tim của Vũ Tiểu Kiều co thắt lại, sau lưng cô lập tức toát một lớp mồ hôi lạnh.

Tịch Thần Hạn ở mặt này, sự khoan dung rất ít, cực dễ ghen.

Câu nói này của Vũ Phi Phi, coi như là vừa hay chạm vào giới hạn của Tịch Thần Hạn.
 
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Chương 267: Chương 267


Cơn tức giận trong lòng Tịch Thần Hạn cuồn cuộn dâng trào, lan tỏa đến tận đáy mắt, tóe ra thành tia sáng dọa người.
Trong lòng Vũ Kiến Trung trở nên sợ hãi, ông ta nhanh chóng cười nói.
“Cậu Thần, thời gian kết hôn của anh và Tiểu Kiều đã được quyết định rồi, hai nhà chúng ta cũng nên tìm thời gian gặp mặt nhau, để bàn về chuyện kết hôn.”
Vũ Kiến Trung tưởng rằng đã kéo lại được chủ đề câu chuyện, nhưng Vũ Phi Phi lại mượn sức mạnh của rượu, tiếp tục giậu đổ bìm leo.
“Cậu Thần không tin sao? Cảnh Hào ở trường học, thật sự vô cùng chăm sóc chị gái.

Tất cả mọi người đều biết Cảnh Hào đối xử với chị đặc biệt như thế nào.”
“Cậu Thần biết Tào Xuyên chứ? Tào Xuyên còn từng vì Cảnh Hào mà giận chị gái nữa....”
Bàn tay to lớn của Tịch Thần Hạn càng nắm chặt ly rượu hơn.
Người phụ nữ này, nhiều lần sử dụng thủ đoạn với Vũ Tiểu Kiều, trong bữa cơm như hôm nay mà cũng không buông tha.
Anh nghiêng đầu nhìn Vũ Tiểu Kiều ở bên cạnh, trong đôi mắt đen kịt của anh đang có một cơ mưa bão sắp ập đến.
“Tiểu Kiều, có một số người, có phải là chúng ta quá dung túng họ rồi không?”
Vũ Tiểu Kiều biết Tịch Thần Hạn đang nói Vũ Phi Phi, cũng nhìn ra trong lòng Tịch Thần Hạn cũng đang giận cô.
“Ngày càng táo tợn thực sự không tốt lắm.” Vũ Tiểu Kiều lắc lắc đầu.
“Em nói xem nên làm thế nào?” Tịch Thần Hạn hỏi.
Vũ Tiểu Kiều suy nghĩ một lúc, “Anh nói nên thế nào thì sẽ là như thế.”
Vũ Phi Phi nhìn thấy bọn họ anh một câu em một câu thì không kiềm được có chút trở nên ngớ người ra.
Vũ Tiểu Kiều ngẩng đầu lên nhìn Vũ Phi Phi, “Em gái, chị và Thần Hạn sắp kết hôn rồi, em và Cung Cảnh Hào cũng nhanh thôi chứ? Chị thấy hai bọn em thể hiện tình cảm ở trên mạng, thể hiện rất là thân mật.”
“Bố cũng nhìn thấy rồi chứ? Có cần xem không ạ?” Vũ Tiểu Kiều đưa điện thoại cho Vũ Kiến Trung.
Sắc mặt của Vũ Phi Phi lập tức trở nên trắng bệch, rõ ràng cô ta đã ra lệnh cho trang mạng xóa bỏ những tin tức đó, thế mà Vũ Tiểu Kiều lại lưu lại.
“Không cần xem!”

Vũ Kiến Trung nở nụ cười, “Phi Phi, con còn xấu hổ rồi, haha...”
Vũ Tiểu Kiều còn chưa đưa điện thoại cho Vũ Kiến Trung, khi Vũ Kiến Trung sắp đưa tay ra nhận lấy thì cô liền thu về.
“Mấy tên papazarri này, vì để thu hút người xem, thật là chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Bọn họ nói em gái thích Cung Cảnh Hào, là đang cố ý lấy lòng mọi người.”
Trong điện thoại của cô sao có thể lưu những bức ảnh của Cung Cảnh Hào và Vũ Phi Phi làm gì cho chật máy, cô chỉ đang dọa Vũ Phi Phi mà thôi.
Sắc mặt của Vũ Phi Phi đã tái mét, cô ta nắm chặt hai nắm đấm.
Tôn Hồng thực sự đang lo lắng Vũ Phi Phi sẽ một lần nữa mất kiểm soát, chọc giận Tịch Thần Hạn, đến lúc đó tương lai sao có thể gả vào nhà họ Tịch, cho dù gả vào nhà họ Cung cũng đủ để cô gây khó dễ cho cô ta.
Tôn Hồng nhanh chóng kéo Vũ Phi Phi, rời khỏi nhà ăn, “Phi Phi, con say rồi, mẹ đưa con lên lầu nghỉ ngơi.”
Vũ Phi Phi bị Tôn Hồng kéo đi.
Nhà ăn cũng coi như có thể yên tĩnh lại.
Tịch Thần Hạn đã mất khẩu vị, đặt đũa xuống đứng dậy.
Vũ Kiến Trung nhanh chóng kêu người giúp việc chuẩn bị hoa quả.
Tịch Thần Hạn nhìn Vũ Tiểu Kiều một cái.
“Anh đừng nghe cô ta ăn nói linh tinh.” Vũ Tiểu Kiều khẽ giải thích.
“Nhật ký tình trường phong phú, không tồi.” Tịch Thần Hạn lạnh lùng nói một câu.
Vũ Tiểu Kiều cười gượng, “Làm gì phong phú chứ!”
“Một người, hai người, ba người...”
“Cái gì mà một người, hai người, ba người chứ?” Vũ Tiểu Kiều nghi hoặc chau mày lên.
“Tô Nhất Hàng, Tào Xuyên, Cung Cảnh Hào.”
“……”

Vũ Tiểu Kiều không biết nói gì hết.
“Không biết có người thứ tư không?” Tịch Thần Hạn lại lạnh lùng nói một câu.
Vũ Tiểu Kiều buột miệng nói, “Anh!”
“Vũ, Tiểu, Kiều.”
Tịch Thần Hạn nghiến răng nói, Vũ Tiểu Kiều ngượng ngùng nở nụ cười.
“Ăn táo đi.” Cô nhanh chóng lấy một miếng táo đưa cho anh.
“Không ăn!”
“Ăn đi mà!”
“Ăn cherry!”
Vũ Tiểu Kiều lập tức đỏ ửng mặt lên, khóe mắt cô sáng rực nhìn Vũ Kiến Trung ở bên cạnh, khẽ nói, “Bố tôi đang ở đây.”
“Cherry!”
“Bố tôi đang ở đây.”
Tuy Vũ Kiến Trung không nghe rõ hai bọn họ đang nói cái gì, nhưng nhìn thấy Vũ Tiểu Kiều đỏ ửng mặt thì cũng cười đứng dậy.
“Bố có chút việc, hai đứa cứ nói chuyện trước đi.”
Ông ta nhanh chóng chuồn mất, đem không gian nhường cho Tịch Thần Hạn và Vũ Tiểu Kiều.
“Cherry!” Tịch Thần Hạn tiếp tục lặp lại, trong khóe mắt kèm theo một ý cười xấu xa.
Vũ Tiểu Kiều càng đỏ ửng mặt lên, “Ở đây không được.”
“Cherry!”
“Thật sự không được.”
“Cherry.” Tịch Thần Hạn nghiến răng.

Vũ Tiểu Kiều chớp chớp mắt, cô vừa nhìn ngó xung quanh vừa dè dặt lại gần anh.
“Một....một chút.”
“Cái gì một chút vậy?” Tịch Thần Hạn chau mày lên.
Vũ Tiểu Kiều chỉ vào môi mình, “Nhanh lên, đừng để người khác nhìn thấy.”
Tịch Thần Hạn dùng ánh mắt “Sao cô lại là loại người này” liếc Vũ Tiểu Kiều, sau đó chỉ vào đĩa hoa quả.
“Cherry.”
Vũ Tiểu Kiều quay đầu nhìn đĩa hoa quả, một đĩa cherry đỏ rực đang bày ở trên bàn uống nước.
Gương mặt của Vũ Tiểu Kiều lập tức đỏ đến tận mang tai.
“Tịch, Thần, Hạn.” Vũ Tiểu Kiều nói một chữ dừng một chữ.
Tịch Thần Hạn nở nụ cười, báo thù “người thứ tư”, tâm trạng anh cũng coi như sảng khoái hơn nhiều.
……
Vũ Kiến Trung thấy Vũ Tiểu Kiều và Tịch Thần Hạn ở dưới lầu ân ái với nhau thì rất vui, ông ta khẽ đẩy cửa phòng của Vũ Phi Phi ra rồi nhanh chóng bước vào.
“Phi Phi à, sao con không hiểu chuyện như vậy.

Con đã hẹn hò với cậu Cung rồi, sao con vẫn nhớ mong đến cậu Thần vậy?” Vũ Kiến Trung nói.
“Bố! Là đám papazarri loạn ghép uyên ương, con và Cung Cảnh Hào vốn...”
Tôn Hồng nhanh chóng kéo Vũ Phi Phi một cái.
“Kiến Trung, là do Phi Phi xấu hổ!” Tôn Hồng ngượng ngùng nở nụ cười.
“Bố, con và Cung Cảnh Hào thật sự không có cái gì....”
“Được rồi, Phi Phi, còn đừng xấu hổ nữa.

Bây giờ tất cả mọi người đều biết, con còn giấu người nhà làm gì.” Tôn Hồng nhanh chóng nháy mắt với Vũ Phi Phi.
Vũ Kiến Trung nở nụ cười, “Con còn ngượng ngùng không thừa nhận với bố làm gì, con làm chuyện này không tệ.”
“Bố đồng ý việc con và Cung Cảnh Hào hẹn hò.

Chị con đã sắp kết hôn với cậu Thần rồi, bố cũng nên suy nghĩ đến việc hôn nhân đại sự của Phi Phi nhà chúng ta, bây giờ thì vừa hay, haha...”
Nhắc đến Vũ Tiểu Kiều thì đột nhiên trong lòng Vũ Phi Phi lại cảm thấy căm hận.
Nếu như trên thế giới này không có Vũ Tiểu Kiều thì tốt biết bao!
Tất cả mọi thứ vốn thuộc về cô ta sẽ không bị cướp mất, vậy thì bây giờ cô ta sẽ là người được mọi người vây quanh nịnh hót, nghìn người dõi theo rồi.”
Vũ Kiến Trung thấy cô ta không nói chuyện còn tưởng rằng cô ta ngượng ngùng.
“Phi Phi, hôm nào con dẫn cậu Cung về nhà ăn cơm gặp mặt, thuận tiện thương lượng chuyện hôn sự của bọn con, xác định ngày tháng.”
Vũ Phi Phi trở lại trạng thái bình thường, vội vàng lên tiếng, “Bố, bố hiểu lầm rồi, con và Cung Cảnh Hào thật sự không có chuyện gì hết.”
“Là do papazarri nói bừa bãi, người con muốn gả là cậu Thần!”
“Phi Phi, con gây náo loạn đã đủ chưa vậy.

Gia tộc quyền thế như nhà họ Tịch coi trọng nhất là thể diện.”
“Hơn nữa bây giờ chị con đã xác nhận thời gian kết hôn rồi, sắp kết hôn rồi, sao cậu Thần có thể chia tay với chị con để cưới con chứ?”
“Con không sợ mất mặt, nhưng bố sợ!”
“Bố!”
“Con nhớ kỹ, con là con gái của Vũ Kiến Trung bố, đừng có làm mất giá trị của bản thân.”
“Bố, nhưng chị....”
Vũ Phi Phi muốn nói với Vũ Kiến Trung chuyện Vũ Tiểu Kiều và Cung Cảnh Hào ở bên nhau cả một đêm, đã bị cậu Thần bắt gian tại trận.
Cho dù bọn họ sắp kết hôn, một khi chuyện đó truyền ra ngoài thì sao nhà họ Tịch có thể để cho Vũ Tiểu Kiều bước vào cửa.
Vũ Phi Phi nhanh chóng chốt cửa vào, sau đó kéo lấy Vũ Kiến Trung rồi khẽ nói với ông ta.
“Bố, con muốn nói cho bố biết một chuyện, bây giờ bố nhất định phải thận trọng, đừng để lúc đó đặt cược sai, ngược lại lại đắc tội với nhà họ Tịch.”
“Câu nói này của con có ý gì vậy?”
Vũ Phi Phi ghé sát vào bên tai Vũ Kiến Trung, thầm thì nói.....
 
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Chương 268: Chương 268


“Con nói cái gì vậy?”
Vũ Kiến Trung tức giận quát lên một câu, ông ta không dám tin trợn trừng mắt lên nhìn Vũ Phi Phi.

“Bố, chuyện con nói đều là sự thật, giữa chị ta và Cung Cảnh Hào vẫn luôn mập mờ không rõ ràng với nhau, đám bạn học trong trường đều đang nói, người Cung Cảnh Hào thích là chị gái.


“Bố không cho phép con ăn nói linh tinh, chị con sắp kết hôn với cậu Thần rồi.


Vũ Kiến Trung tức giận nói.

Vũ Phi Phi nhanh chóng thêm mắm thêm muối nói.

“Mấy ngày trước bọn họ hẹn hò ở trong thư viện bị nhốt lại ở trong đó, sáng hôm sau cậu Thần đạp cửa xông vào kéo chị gái từ bên trong ra.


“Chuyện con nói!.

là thật sao?” Vũ Kiến Trung kinh ngạc đến mức giọng nói trở nên run rẩy.

“Tuyệt đối chính xác! Nhưng bố đừng nói chuyện này ra ngoài, cậu Thần bắt tất cả người trong trường học phải im miệng, không được đồn đại chuyện này ra ngoài.


Vũ Phi Phi loại sạch mình ra khỏi chuyện này, cô ta lấy thân phận của người ngoài cuộc tiếp tục nói.

“Bố, bố không biết lúc đó dáng vẻ chị được cậu Thần đưa ra ngoài khó coi như thế nào! ”
“Cậu Thần vì chuyện này còn đánh Cung Cảnh Hào!”
“Tất cả người trong trường đại học Strickland đều biết chuyện này, bố cứ tùy tiện dò hỏi là biết chuyện này là thật hay là giả.


“Nhưng bố tốt nhất nên giả vờ không biết cái gì hết, trong lòng tự biết là được, cậu Thần đội cái mũ xanh to như vậy còn nhẫn nhịn không nổi giận thì chắc chắn có nguyên nhân.


“Theo như con thấy, chắc chắn chị gái và cậu Thần sẽ không được lâu dài.



Vũ Phi Phi thấy tâm ý của Vũ Kiến Trung đã hơi lay động, cô ta thừa thắng xông lên.

“Bố, bố nghĩ xem, cậu Thần là nhân vật như thế nào cơ chứ? Anh ấy có thể cần cơ thể bẩn thỉu này của chị ta không?”
“Theo như con thấy, bây giờ cậu Thần chỉ là do không tìm được cớ gì để chia tay chị ta, trước đó anh ấy và chị ta thể hiện tình cảm ở khắp mọi nơi, việc đính hôn cũng để cho mọi người trong thành phố đều biết, cho nên bây giờ anh ấy không tiện chia tay chị ta, anh ấy đang đợi thời cơ! ”
Vũ Kiến Trung xua tay cắt ngang cô ta, “Im miệng! Đừng nói nữa!”
“Bố! Bố đừng bị vẻ bề ngoài của bọn họ lừa gạt, đừng đem tất cả của cải đặt cược lên người chị ta.


“Bố còn có con, con mới là con gái có cùng trái tim với bố! ”
Vũ Kiến Trung một lần nữa cắt ngang lời nói của Vũ Phi Phi, “Ảnh con và cậu Cung đã truyền đi xôn xao rồi, con tưởng rằng con còn có thể gả cho cậu Thần sao?”
“Con và Cung Cảnh Hào thật sự không có chuyện gì hết, là anh ta ép buộc con chụp.

Trong lòng con từ đầu đến cuối chỉ có cậu Thần.

” Vũ Phi Phi vội vàng giải thích.

“Ai sẽ tin con chứ? Nhìn ảnh thì bọn con không giống như không có chuyện gì.

” Vũ Kiến Trung quát lên nói.

“Nếu bọn con đã phát triển đến bước này, lại công khai ra rồi, bố cũng không muốn nói thêm gì nữa, con hãy cô gắng trân trọng cơ hội lần này đi.


“Bố! ”
“Phi Phi, bố cũng vì muốn tốt cho con.

” Vũ Kiến Trung ý vị sâu xa than thở một tiếng.

“Cho dù chuyện con nói có phải là sự thật hay không, với tình hình của con bây giờ, cũng đã không thể gả cho nhà họ Tịch nữa rồi.


“Trước đó con ở tiệc đính hôn làm trò hề, danh tiếng của con đã bị hủy hoại rồi, không có nhà quyền thế nào dám cần con nữa.


“Nếu như Cung Cảnh Hào không để ý đến chuyện ngày trước mà đồng ý hẹn hò với con thì tốt nhất con nên nắm bắt lấy sợi dây là nhà họ Cung này, tuyệt đối đừng buông tay.


“Cũng đừng để cho bố thất vọng!”
“Bố, con thật sự không thích tên điên Cung Cảnh Hào.

Anh ta thật sự chính là một tên điên.

” Vũ Phi Phi không ngừng lắc đầu.

“Im miệng! Phi Phi, con phải hiểu rõ, nếu như chị con không thể thuận lợi gả vào nhà họ Tịch thì ít nhất bố còn có con.


“Bố chỉ muốn ngồi vững vị trí thị trưởng, tương lai mới có thể từng bước thăng quan tiến chức, mới có thể cho bọn con một tương lai tốt hơn.


“Bây giờ bố không biết bọn con có phải là hẹn hò thật hay hẹn hò giả hay không, nếu Cung Cảnh Hào đã chính miệng thừa nhận, vậy thì bọn con chính là đang hẹn hò.


“Chuyện này đối với nhà chúng ta mà nói, chỉ có lợi mà không có hại, bố không cho phép con giận dỗi.


Vũ Kiến Trung nhìn gương mặt vô cùng hỗn loạn của Vũ Phi Phi thì chỗ sâu nhất trong lòng ông ta xoẹt qua một tia không nỡ, ông ta lời nói thấm thía vỗ vào tay Vũ Phi Phi nói.

“Phi Phi à, con là con gái được bố nuôi bên mình từ nhỏ, so với chị con, bố đương nhiên yêu thương con nhiều hơn.


“Tốt nhất con nên sớm xua tan đi những suy nghĩ không thực tế giữa con và cậu Thần, hài lòng và nắm bắt lấy những thứ trước mắt mới là lựa chọn tốt nhất của con.


Vũ Kiến Trung nói xong liền đẩy cửa bỏ đi.

Vũ Phi muốn đuổi theo nhưng bị Tôn Hồng kéo lại.

“Phi Phi, con đừng gây rối loạn nữa.


“Mẹ, mẹ cũng cảm thấy con đang gây rối loạn sao?” Hốc mắt của Vũ Phi Phi đỏ ửng, nhìn rất là ấm ức.

“Khó khăn lắm bố con mới vui vẻ hoà nhã với con, vốn là cái bẫy do con sắp đặt, con thấy được rồi thì thu tay lại đi, tuyệt đối đừng làm lớn chuyện, đến lúc đó con sẽ bị liên luỵ vào.


“Khiến bố con có khúc mắc với Vũ Tiểu Kiều, trạng thái bây giờ đang tốt, thấy được rồi thì thu tay lại đi.


“Nhưng mà mẹ, con không muốn hẹn hò với Cung Cảnh Hào, con không thích anh ta! Anh ta thật sự là tên thần kinh, con sẽ bị ép đến phát điên mất.

” Vũ Phi Phi không ngừng lắc đầu.

“Bảo con ở bên tên ác ma Cung Cảnh Hào kia, không bằng lấy một dao g**t ch*t con cho sung sướng.


Tôn Hồng dùng sức gõ vào đầu Vũ Phi Phi, “Tuy Cung Cảnh Hào không có địa vị cao như cậu Thần, nhưng cũng là người hiếm có trong nghìn người chỉ có một người, sao con không biết thoả mãn vậy?”
“Con chính là không thích anh ta.

” Vũ Phi Phi căm hận nghiến răng, “Sao số của Vũ Tiểu Kiều lại dai như vậy.


“Nếu như cả đời này mà cô ta không tỉnh lại được thì tốt biết bao, như vậy thì sạch sẽ, đầu xuôi đuôi lọt rồi.


……
Vũ Tiểu Kiều không ngờ rằng, sau khi rời khỏi nhà họ Vũ thì Vũ Kiến Trung lại gặp riêng cô.

Tịch Thần Hạn vốn muốn đi cùng cô, nhưng đột nhiên anh lại nhận một cuộc điện thoại từ Dung Thành gọi đến, một hạng mục mà công ty đang đàm phán có mục thay đổi, cần Tịch Thần Hạn đích thân đến đàm phán.


“Hạng mục đó rất quan trọng, không được có sơ suất gì, tôi đích thân phải qua đó giành được hạng mục này.


Tịch Thần Hạn vừa mặc áo vest vừa nói với Vũ Tiểu Kiều.

“Có chuyện gì thì nhớ gọi điện ngay cho tôi.


Vũ Tiểu Kiều giúp anh thu dọn cặp tài liệu, cười nói với anh, “Ông ta dù sao cũng là bố tôi, ông ta có thể ăn thịt tôi sao?”
Anh ôm lấy cô vào lòng, khẽ đặt một nụ hôn lên trán cô.

“Tôi không sợ ông ta ăn thịt cô, tôi sợ cô không đối phó được với con cáo già đó.


Vũ Tiểu Kiều v**t v* khuôn mặt đẹp trai của Tịch Thần Hạn, “Yên tâm đi, cho dù ông ta nói cái gì thì tôi cũng chỉ nghe thôi, sẽ không để vào lòng, cũng không nói nhiều.


Tịch Thần Hạn gật đầu, xách cặp tài liệu lên.

Vũ Tiểu Kiều nhìn dáng vẻ xách cặp tài liệu của anh, khen ngợi nói.

“Đẹp trai quá.


Tịch Thần Hạn véo đầu mũi xinh đẹp của cô, “Tôi bảo Đông Thanh đi theo cô.


“Không cần, anh ta đi theo anh, tôi mới yên tâm, dù sao cũng đi xa như vậy.


“Anh ta đi theo cô thì tôi yên tâm.


Vũ Tiểu Kiều cảm thấy buồn cười nói, “Tôi cũng không phải đi đánh trận, tôi là đi gặp bố tôi.

Có phải anh suy nghĩ nhiều quá không?”
Tịch Thần Hạn cũng cảm thấy mình có chút chuyện bé xé ra to, “Được thôi, ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi.


Vũ Tiểu Kiều ôm lấy Tịch Thần Hạn, “Đi đường cẩn thận, nhớ trở về sớm.


Trong lòng Tịch Thần Hạn cảm thấy ấm áp, anh cảm thấy cuộc đời mình đột nhiên sáng bừng lên, trong đôi mắt đen kịt của anh, cũng có thêm một chút ánh sáng.

“Ừm, tôi sẽ trở về sớm”.

Vũ Tiểu Kiều đích thân tiễn Tịch Thần Hạn, sau đó cô tiền bắt taxi đi gặp Vũ Kiến Trung.

Tuy cô không biết Vũ Kiến Trung tìm cô có chuyện gì, nhưng cô cũng đại khái đoán được, chỉ sợ không có chuyện gì tốt đẹp.
 
Back
Top Bottom