Cập nhật mới

Ngôn Tình Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người

Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2611


Chương 2611:

Hứa Tâm Duyệt trở về bên cạnh ba mẹ cô, trong lòng có chút hụt hãng, cũng không biết là tại sao. Đúng lúc này, một giọng nam vô cùng dễ nghe vang lên sau lưng cô.

“Chú, dì, chúc mừng chú dì đã tìm thấy em gái Tâm Duyệt.”

Hai vợ chồng Bùi Hoa quay người lại thì liền nhìn thấy cậu trai trẻ tuổi mà họ nhìn từ nhỏ đến lớn đang đứng ngay sau bọn họ, khí chất trên người anh ta không hề tầm thường, chỉ mới 27 tuổi nhưng anh ta đã là ông chủ của một công ty niêm yết, còn trẻ mà đã có thể thành công như vậy thì cũng đầy hứa hẹn.

“Tuấn Khâm, sao vừa rồi chú không thấy cháu đâu?” Bùi Hoa ngạc nhiên hỏi.

“Cháu vừa mới đến thôi ạ, cũng đúng lúc nghe được tin vui là chú dì đã tìm lại được em gái.” Ánh mắt sâu thẳm của Lâm Tuấn Khâm nhìn chăm chú Hứa Tâm Duyệt không chớp mắt, ánh mắt anh ta đã không thể dời đi chỗ khác nữa.

Hứa Tâm Duyệt bị anh ta nhìn mà có chút xấu hồ cúi đầu xuống, Bùi Hoa ở bên nhanh chóng hào hứng giới thiệu: “Tâm Duyệt, đây là con trai một người bạn tốt của ba. Ba mẹ nhìn cậu ấy từ nhỏ đến lớn, con gọi cậu ấy anh Tuấn Khâm là được!”

“Em chào anh Tuần Khâm.” Hứa Tâm Duyệt chào hỏi anh ta một cách rất tự nhiên.

“Anh còn có ảnh của em khi còn bé này! Không ngờ mới đó em đã trở thành một cô thiếu nữ rồi.” Lâm Tuấn Khâm mỉm cười.

Lúc này Lâm phu nhân mới cười ha hả tiến lên nói: “Tiểu Nguyệt, bà còn nhớ không? Lúc bà sinh Tâm Duyệt, tôi còn bề Tuần Khâm đi ăn mừng đầy tháng của con bé, còn để hai đứa nhỏ lên giường chụp chung máy tắm hình nữa đấy!”

“Nhớ chứt Tôi đương nhiên nhớ rồi, lúc đó Tuấn Khâm còn muốn ôm lấy Tâm Duyệt nữa kia!”

Lúc này, Bùi Hoa nói: “Tâm Duyệt, Tuấn Khâm vừa mới đến, con dẫn cậu ấy đi đến quầy đồ buffet ăn chút gì đó đi, hai người đứa trẻ tuổi tụi con đi nói chuyện làm quen đi.”

Hứa Tâm Duyệt gật đầu: “DạI”

Lâm Tuấn Khâm cũng rất vui vẻ gật đầu, ánh mắt chứa đầy ý cười dịu dàng nhìn cô gái bên cạnh, hai người cùng nhau đi về phía bàn buffet.

Bùi Hoa và Lâm phu nhân nhìn theo bóng lưng của họ, Lâm Phu Nhân cảm thán: “Hai đứa nhỏ trông xứng đôi thật đấy! Tiểu Nguyệt, Tâm Duyệt có muốn gả sang nhà tôi không nhỉ?”

Lâm phu nhân kiềm không được muốn chọn ứng cử viên cho vị trí con dâu của mình, hai vợ chồng Bùi Hoa nhìn nhau cười: “Chúng tôi không thể làm chủ việc này được, tuỳ theo ý Tâm Duyệt thôi! Nếu con bé thích Tuần Khâm thì chúng tôi đương nhiên cũng rất vui tác thành! “

Lâm phu nhân nghe vậy cũng rất vui, bà hy vọng con trai có thể có lên, mang về cho bà một người con dâu bao dung rộng lượng.

Lúc bọn họ đang nói chuyện với nhau thì người đàn ông bên cạnh có vẻ mặt vô cùng phức tạp, Cố Thừa Tiêu vốn dĩ muốn đến mời rượu vợ chồng Bùi Hoa, thế nhưng không biết sao lại nghe được đoạn đối thoại này. Mắt anh dán chặt vào cặp đôi đang đi về phía bàn buffer, bọn họ quả thật trông rất xứng đôi.

“Chú, dì, cháu kính chú dì một ly.” Cố Thừa Tiêu nâng ly mời rượu vợ chồng Bùi Hoa.

“Thừa Tiêu, nghe nói tiểu thư nhà họ Hứa là mẹ của Dĩ Mục, khi nào tụi cháu mới làm tiệc mừng đây? Đừng quên mời chú dì đấy.” Bùi Hoa cười hỏi.

Khuôn mặt của Có Thừa Tiêu có chút cứng đờ, anh cười nhẹ đáp: “Cháu với Hứa tiểu thư chỉ là bạn thôi.”

“Nhưng mà chú nghe mẹ cháu nói thì có vẻ bà ấy mong cháu với Hứa tiểu thư kết hôn, cho đứa nhỏ một gia đình trọn vẹn, có lợi cho sự trưởng thành của bọn trẻ.” Bùi phu nhân tiếp lời.

Có Thừa Tiêu vẫn cười như cũ nói: “Bây giờ cháu với Dĩ Mục đang sống rất tốt, cảm on các chú dì đã quan tâm.”

Lúc này, vị Lâm phu nhân ban nãy vươn tay vỗ vai Bùi phu nhân: “Tiểu Nguyệt tôi có việc, đi trước đã nhé! Tôi để Tuần Khâm lại đây trò chuyện cùng với Tâm Duyệt, tối mai mọi người cùng sang nhà tôi làm khách.”

“Được, ngày mai gặp lại.” Bùi phu nhân nói xong liền nhiệt tình tiễn bà ấy ra cửa, hai vị phu nhân vừa đi vừa nói chuyện, bầu không khí vô cùng hào hứng.

Có Thừa Tiêu liếc nhìn cậu nhóc nhà mình đang ở cạnh mẹ anh, xung quanh toàn là mấy dì máy cô. Anh tự hỏi, liệu thằng bé có đói không nhỉ? Có muốn ăn thứ gì đó không?

“Đứa nhỏ này đáng yêu thật đấy! Gen của nhà bà tốt thật đấy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn này này, sau này lớn lên nhất định là một cậu nhóc rất đẹp trai.”

“Giống như ba của nó ấy, ba thằng bé lúc nhỏ cũng đã rất đẹp trai rồi.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2612


Chương 2612:

Hồng Mỹ San thấy cháu mình được khen thì lòng rất tự: hào, rất vui. Chỉ tội nghiệp cho cậu nhóc đáng thương, cặp má phúng phính của cậu bị mọi người véo tới véo lui, nhưng mà cậu nhóc cũng không giận dỗi, vô cùng phối hợp làm cho máy dì vui.

“Mẹ, con đưa Tiểu Mục đi ăn chút gì đó đã.” Cố Thừa Tiêu nói.

“Daddy.” Cậu nhóc nhìn thấy daddy thì như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng chạy đến ôm lấy đùi ba: “Daddy, con muốn ăn đồ ăn.”

“Được, đi thôi! Daddy đưa con đi ăn.” Cố Thừa Tiêu vươn tay bế con trai đi về phía bàn buffer. Nhưng mà anh biết rằng, con trai có đói hay không anh không biết, anh chỉ là muốn kiếm một cái cớ để đi sang khu buffet thôi.

“Daddy, con có giống daddy lúc nhỏ không ạ?” Cậu nhóc tò mò hỏi.

“Giống.” Cố Thừa Tiêu gật đầu, con trai anh sao mà không giống anh được kia chứ.

“Thế ngoại trừ giống daddy ra con còn giống ai nữa?” Cậu nhóc lại tiếp tục hỏi.

Lúc này, một khuôn mặt ngọt ngào hiện lên trong đầu của Có Thừa Tiêu, gương mặt của con trai trông giống người phụ nữ đó một cách đáng ngạc nhiên, nhưng rõ ràng là cô không hề có quan hệ huyết thống gì với con trai anh cả.

“Con chỉ giống daddy thôi.” Cố Thừa Tiêu trầm giọng nói.

Vừa bước vào khu buffer liền nhìn thấy dưới ánh đèn pha lê có một đôi nam nữ đang dùng bữa cạnh cửa sổ sát đất cách đó không xa.

Hai người nói chuyện rất vui vẻ, như thể đề tài nói chuyện không bao giờ hết. Cậu nhóc tinh mắt nhìn thấy ngay, nhanh chóng vươn tay chỉ sang đó nóii: “Daddy, daddy nhìn kìa! Chị Tâm Duyệt cũng ở đây này!”

“Ừm!” Cố Thừa Tiêu nhàn nhạt trả lời.

“Chị ấy đang nói chuyện với chú nào đấy! Chú đó có phải là bạn trai của chị ấy không daddy?” Cậu nhóc lo lắng hỏi.

“Daddy không biết.” Cố Thừa Tiêu tránh tầm mắt đi nơi khác, không nhìn hai người kia.

“Daddy, để con xuống.” Cậu nhóc vùng vẫy muốn xuống, Có Thừa Tiêu vừa đặt cậu xuống thì giây tiếp theo đã chạy thẳng về phía Hứa Tâm Duyệt.

“Tiểu Mục.” Cố Thừa Tiêu nhỏ giọng gọi cậu nhóc lại, nhưng vẫn không ngăn được bóng dáng nhỏ bé của con trai chạy về phía bên kia. Hứa Tâm Duyệt nhìn thấy cậu nhóc chạy đến liền vui vẻ gọi cậu sang!

Cậu nhóc thân thiết ngồi xuống bên cạnh Hứa Tâm Duyệt, tự nhiên như thể cậu nhóc là con của cô vậy.

“Chị Tâm Duyệt, em cũng đói rồi, em ăn với chị được không?” Có Dĩ Mục lễ phép hỏi.

“Đương nhiên là được chứ!” Hứa Tâm Duyệt cười gật đầu, sau đó ngẳng đầu nhìn bóng dáng cao lớn đang đứng cách đó không xa, thầm nghĩ, chắc anh sẽ không để ý nhỉ?

“Bạn nhỏ, cháu là con ai vậy?” Lâm Tuần Khâm tò mò hỏi.

“Cháu tên là Có Dĩ Mục.” Cậu nhóc tự giới thiệu mìh, đồng thời quan sát chú ở đối diện, thầm nghĩ, daddy gặp phải tình địch rồi! Chú này cũng rất đẹp trai!

“Cậu bé là con của Cố Thừa Tiêu.” Hứa Tâm Duyệt giải thích.

“Ò! Nhà họ Có à.” Lâm Tuấn Khâm thích thú nhìn cậu nhóc nói: “Chú biết ba của cháu đấy”

“Chị Tâm Duyệt, em đói, em muốn ăn cái này.” Cậu nhóc chỉ vào một phần bánh ngọt.

Hứa Tâm Duyệt cầm thìa đút cho cậu nhóc ăn, cậu nhóc ăn một cách vui vẻ, sau đó đắc ý nhướng mày với ba mình, như thể đang khoe khoang với ba vậy.

Có chút kem dính trên khóe miệng của cậu nhóc, Hứa Tâm Duyệt liền lầy một tờ giấy ăn nhẹ nhàng giúp cậu lau đi.

Có Thừa Tiêu ngồi ở một bàn khác, đối diện với con trai và Hứa Tâm Duyệt, Nhìn người phụ nữ dịu dàng và chu đáo.

kia, trái tim anh rung động dữ dội. Dường như lúc con trai anh và cô ở cạnh nhau, bọn họ rất giống hai mẹ con.

Có Thừa Tiêu nhìn một bàn đối diện, trong lòng đột nhiên có chút không vui. Có lẽ là vì con trai anh ngồi cạnh Hứa Tâm Duyệt, còn Lâm Tuần Khâm thì lại ngồi đối diện, nói nói cười cười với Hứa Tâm Duyệt, cảnh tượng này khiến người ta tưởng rằng bọn họ mới là một nhà ba người.

Mà thằng con trai của anh thì lại quên mất cả ba mình, ngồi đó ăn vô cùng vui vẻ. Hứa Tâm Duyệt chốc chốc lại đút thức ăn cho cậu bé, chăm sóc cậu rất chu đáo.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2613


Chương 2613:

Cố Thừa Tiêu nhìn đồ ăn trước mặt bỗng không còn khẩu vị gì nữa, anh lười biếng dựa vào ghế ngồi, đôi mắt híp lại, ánh mắt thờ ơ nhìn chằm chằm vào chiếc bàn đối diện.

Hứa Tâm Duyệt đút cho cậu nhóc môt miếng xong thì cảm thấy có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình, cô ngẳắng đầu lên nhìn sang thì thấy Có Thừa Tiêu đang ngồi ở chiếc bàn cách cô năm sáu mét nhìn chằm chằm về phía bên này. Khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi khẽ ửng hồng.

Chẳng lẽ anh nghĩ cô đang cố giành con trai với anh nhưng không thành công sao?

“Dĩ Mục, em nhìn daddy em đang ngồi bên đó ăn một mình kìa, em có muốn sang đó ngồi với daddy không?”

Hứa Tâm Duyệt có chút không nhẫn tâm nhìn Cố Thừa Tiêu ngồi một mình như vậy.

Có Dĩ Mục ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi: “Chị Tâm Duyệt, chị có muốn sang đó với daddy không? Daddy ở một mình rất đáng thương.”

Hứa Tâm Duyệt nghe vậy thì trên mặt hiện lên chút xấu hổ, Lâm Tuấn Khâm ở đối diện cũng nhìn sang đó, cảm thấy có gì đó sai sai ở đây.

*Chị ngồi đây nói chuyện với chú Lâm, em sang đó đi nha!” Hứa Tâm Duyệt nói với cậu nhóc.

Thế nhưng, đúng lúc này, có một bóng người ngồi xuống ghế đối diện của Cố Thừa Tiêu, chính là Hứa An An vừa mới tìm đến, cô ta không ngờ Cố Thừa Tiêu lại ngồi đây ăn một mình, đây vừa hay là cơ hội để cho cô ta tiếp cận anh.

“Thừa Tiêu, sao anh lại ngồi đây một mình vậy? Tôi ngồi với anh nha.” Hứa An An ngượng ngùng ngồi xuống, sau đó còn thuận miệng hỏi: “Dĩ Mục đâu rồi anh?”

Cố Thừa Tiêu không đáp lời cô ta, chỉ nhếch môi cười: “Được thôi, đúng lúc tôi ngồi mình thấy chán đây.”

Mắt của Hứa An An lập tức tràn ngập hạnh phúc. Hiếm khi thấy Cố Thừa Tiêu chủ động mời cô ta cùng làm gì đó, cô ta vui mừng nhanh chóng đứng dậy nói: “Tôi đi lấy đồ ăn sang đây nhé.”

Lúc Hứa An An đến khu điểm tâm để lấy đồ ăn thì Hứa Tâm Duyệt cũng biết Hứa An An đến rồi, cô nói khẽ với Có Dĩ Mục: “Dĩ Mục, con có muốn sang chỗ daddy không?”

*Em muốn ngồi với chị cơ.” Cố Dĩ Mục lắc đầu.

Lúc này Hứa An An đi một vòng đã quay lại, cô ta tinh mắt nhìn thấy Cố Dĩ Mục, thế nhưng cậu nhóc lại đang ngồi ở bàn của Hứa Tâm Duyệt, trong lòng cô ta lập tức thấy khó chịu, tại sao con trai cô ta lại ngồi bên cạnh Hứa Tâm Duyệt chứ?

Hứa An An trực tiếp bưng dĩa đi đến đó, cô ta nén giận giả bộ cười nói: “Dĩ Mục, con sang đây ăn cơm với mẹ và daddy đi.”

“Cháu muốn ăn với chị Tâm Duyệt.” Mặc dù Cố Dĩ Mục không nhận cô ta là mẹ, nhưng cậu nhóc vẫn nói chuyện với cô ta rất lễ phép.

“Dĩ Mục, con như vậy không ngoan đâu! Lời mẹ nói mà con không nghe sao?” Vẻ mặt của Hứa An An lập tức có chút tức giận.

Ngay khi Hứa An An muốn tiến đến ép buộc kéo Cố Dĩ Mục đi thì có một giọng nam trầm tháp cắt lên: “Để Dĩ Mục ở đây! Chúng ta ăn với nhau là được rồi.”

Không biết từ lúc nào Cố Thừa Tiêu đã đứng ở sau lưng cô ta, Hứa An An vẫn còn đang bực bội, cô ta trừng mắt với Hứa Tâm Duyệt, như. thể do Hứa Tâm Duyệt bảo con trai không nhận cô ta vậy.

Hứa Tâm Duyệt ngước mắt nhìn lên, vô tình chạm phải ánh mắt của Cố Thừa Tiêu, hai người nhìn nhau chăm chú mắấy giây, cô lập tức bi rối cúi thấp đầu xuống.

“Á!” Hứa An An yếu điệu la lên một tiếng, giả vờ mình đi không vững, mềm mại ngã dựa vào Có Thừa Tiêu, tay của Có Thừa Tiêu cũng tự nhiên đỡ lấy cô ta, sợ rằng cô ta thật sự ngã rồi làm trò cười cho thiên hạ. Dù gì thì bây giờ’ cô ta cũng đã là mẹ của con trai anh.

Hứa Tâm Duyệt ngước mắt lên nhìn thấy cánh tay cứng cáp của Cố Thừa Tiêu đang ôm lấy Hứa An An, trong lòng cô không hiểu sao bỗng nhoi nhói, khiến cô cảm thầy có chút khó chịu.

Hứa An An không ngờ Cố Thừa Tiêu sẽ chủ động ôm lấy cô ta, cô ta hoàn toàn dựa vào người anh, để mặc anh ôm cô ta.

“Dĩ Mục, em đi sang xem mẹ em sao đi!” Hứa Tâm Duyệt nói với cậu bé bên cạnh. Cố Dĩ Mục vẫn ngoan ngoãn đứng dậy đi về phía bàn của Hứa An An, Hứa An An vừa ngồi xuống thì nhìn thấy cậu nhóc đi sang đây, cô ta ban đầu cũng sửng sót không biết tại sao, thật ra cô ta hy vọng cậu nhóc cứ ngồi yên bên cạnh Hứa Tâm Duyêt, đừng sang đây làm phiền thế giới riêng hai người của cô ta với Cố Thừa Tiêu.

Mặc dù có chút ích kỷ nhưng cũng không còn cách nào, lúc này cô ta thực sự quan tâm đến Có Thừa Tiêu hơn, dù sao cô ta cũng không nhìn cậu nhóc này từ nhỏ đến lớn, Hứa An An chỉ coi cậu nhóc là con trai của mình, là điểm tựa để sau này cô ta có thể có được quyền lực mạnh mẽ.

“Dĩ Mục, sao con lại về đây rồi? Có muốn đi tìm bà ngoại không?” Hứa An An lập tức muốn tìm cách bảo cậu nhóc rời đi.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2614


Chương 2614:

Nhưng cô ta lại không biết rằng sắc mặt của Có Thừa Tiêu ở phía đối diện nghe vậy thì trầm xuống hẳn, anh vừa nhìn đã thấu rõ tâm tư của Hứa An An, anh vươn tay ra nói với con trai: “Dĩ Mục, sang đây với daddy.”

Cậu nhóc đi đến ngồi xuống bên cạnh daddy, Cố Thừa Tiêu bưng một chén cháo đặt trước mặt cậu bé: “Ăn cháo đi.”

Thằng nhỏ ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cháo, Hứa An Nam ở phía đối diện vẫn cố ý làm nũng nói: “Thừa Tiêu, mắt cá chân của em hơi đau!”

“Để tôi kêu người đưa cô đi bệnh viện.” Có Thừa Tiêu lạnh lùng nhìn sang.

“Không cần, không cần đâu, em nghỉ ngơi một chút là được, không cần đến bệnh viện.” Hứa An An vội vàng xua tay, cô ta chỉ đang giả bộ thôi, sao có thể lãng phí cơ hội tốt như vậy chứ?

Ở bên cửa sổ sát đất, Hứa Tâm Duyệt lơ đễnh ăn thức ăn trong đĩa, ngước mắt lên nhìn gia đình ba người ở bàn đối diện, trong lòng cô bỗng có chút ngưỡng mộ, cô ngưỡng mộ Hứa An An được nhà họ Cố chọn trúng, được sinh với Có Thừa Tiêu một đứa con đáng yêu như vậy.

Nhưng mà đứa nhỏ này lại được cô sinh ra, thật ra nhiều lúc cô nhìn Cố Dĩ Mục như nhìn đứa con của chính mình vậy, cảm giác rất thân thiết và đầy yêu thương.

Cô rất muốn gắn kết tình cảm với cậu nhóc, cô chỉ muốn biết cậu nhóc lớn lên mạnh khoẻ, bình an là được “Tâm Duyệt! Tâm Duyệt!”

Tiếng gọi ở phía đối diện giúp cô hồi thân trở lại, cô mau chóng nhìn sang Lâm Tuấn Hàm: “A, anh nói gì c2”

Lâm Tuấn Khâm có chút tò mò, cười hỏi cô: “Em đang nghĩ gì vậy? Nghĩ đến thát thần thế kia, anh gọi em vài lần rồi mà em không nghe tháy.”

“A, không có gì đâu, xin lỗi anh.” Hứa Tâm Duyệt áy náy nhìn anh ta.

“Không sao, tối nay sẽ có khiêu vũ. Không biết anh có may mắn được nhảy cùng em điệu đầu tiên không.” Lâm Tuấn Khâm mong đợi nói.

Hứa Tâm Duyệt chớp mắt: “Em không biết nhảy.”

“Không sao, anh có thể dạy em.”

“Chuyện này lát tính sau nha? Em đi vệ sinh chút đã.” Hứa Tâm Duyệt đứng dậy nói.

“Được!” Lâm Tuần Khâm gật đầu, trong lòng anh ta vẫn còn mong chờ rằng lát nữa Hứa Tâm Duyệt sẽ mời anh ta nhảy điệu đầu tiên.

Hứa Tâm Duyệt đi về phía nhà vệ sinh, cô là nhân vật chính đêm nay, trên đường đi rất nhiều vị khách đều lên tiếng chào cô. Mặc dù cô không quen biết bọn họ nhưng vẫn lịch sự cười đáp lại.

Hứa Tâm Duyệt đi ra khỏi nhà vệ sinh. Cô vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình nên không chút phòng bị đụng phải một người đi ra từ góc cua, người đàn ông này rất cao to vậy nên khuôn mặt của cô cứ như vậy đâm sầm vào ngực người này.

Cô vội vàng che mũi của mình lùi lại sau một bước: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi.”

“Đau không?” Một giọng nam trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu cô. Hứa Tâm Duyệt giật mình ngắng đầu lên, Cố Thừa Tiêu híp mắt nhìn cô chăm chú, chiếc mũi trắng nõn của Hứa Tâm Duyệt hơi đỏ, cô vội vàng lắc đầu nói: “Không sao.”

Cố Thừa Tiêu nhìn thẳng vào mặt cô, thảm nhiên nói: “Chúc mừng.”

“Cảm ơn!” Hứa Tâm Duyệt có hơi thất thó, không biết phải làm sao, trước mặt anh, cô luôn cảm thấy không được tự nhiên.

“Thích Lâm thiếu gia?” Có Thừa Tiêu đột nhiên không đầu không đuôi hỏi.

“Hả?” Hứa Tâm Duyệt bỗng nhiên ngẳng đầu, người đàn ông này đang nói gì?

“Gia thế của anh ta cũng không đến nỗi nào, rất xứng với cô.” Giọng Cố Thừa Tiêu bình thản không chút dao động nói.

Hứa Tâm Duyệt chớp chớp mát, ngay lập tức phản ứng lại, vội vàng xua tay: “Anh hiểu lầm rồi, tôi với Lâm thiếu gia chỉ là bạn mà thôi không phải như anh nghĩ đâu, chúng tôi chỉ là bạn, thật đấy”

“Cô không cần phải giải thích rõ ràng với tôi như vậy.” Có Thừa Tiêu nói xong, đi qua bên cạnh cô, đi về hướng nhà vệ sinh nam.

Sắc mặt Hứa Tâm Duyệt cứng đờ, ngơ ngác đứng ở đó, đúng vậy! Tại sao cô lại hoang mang giải thích chuyện này với anh như vậy?
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2615


Chương 2615:

Người ta vốn không muốn biết chuyện này! Hứa Tâm Duyệt thở dài, nhưng không biết người đàn ông sau lưng cô, khuôn mặt anh hơi nghiêng, khóe miệng hơi mỉm cười.

Hứa Tâm Duyệt phồng má, cô đột nhiên nhớ ra cô ở dưới tầng tiếp khách lâu như vậy, lại quên mắt bà ngoại với dì nhỏ đang ở trên tầng, cô thật đáng chết mà, nhanh chóng từ cầu thang cạnh đó đi lên tầng hai.

Trong phòng riêng tầng hai, bà ngoại ăn rất ngon miệng, khẩu vị cũng rất tốt, Thiệu Cô ăn cùng với bà, ăn những món sơn hào hải vị mà bình thường khó có cơ hội ăn, hai người đều rất vui.

“Tâm Duyệt, ăn chưa? Đến, ba mẹ cháu đặc biệt gọi đến để tiếp đãi chúng ta.” Bà ngoại gọi.

Hứa Tâm Duyệt ngồi bên cạnh hai người: “Cháu cũng đang đói đây!”

Bà ngoại vui vẻ gắp thức ăn vào trong bát cô, Thiệu Cô tò mò hỏi: “Tâm Duyệt, dì vừa nãy ở tầng hai nhìn thấy đêm nay đến không ít nam thanh nữ tú, cháu có nhìn trúng ai không?”

Khuôn mặt Hứa Tâm Duyệt đỏ lên, vội vàng lắc đầu: “Không có!”

“Một người cũng không nhìn trúng? Dì nhìn thấy có rất nhiều thanh niên trông cũng khá được đó, tuổi của cháu cũng không còn nhỏ nữa rồi, có thể xem xét được rồi đó.”

“Đúng vậy, đừng kén chọn quá, cho dù gia đình cháu có tốt thế nào đi nữa, thì chọn đi chọn lại, đến cuối cùng cũng sẽ không chọn được người tốt đâu, đừng học theo dì của cháu.” Bà ngoại cũng nói.

Hứa Tâm Duyệt vội vàng nhìn qua dì nhỏ, chỉ sợ dì nhỏ sẽ cảm thấy mãn cảm, ai biết Thiệu Cô lại cười nói: “Mẹ, con không đẹp bằng Tâm Duyệt, con là do không ai theo đuổi, dựa vào nhan sắc của Tâm Duyệt, sau này sẽ có rất nhiều người theo đuổi con bé, con bé có thể từ từ chọn!”

Hứa Tâm Duyệt liền cười nói: “Tạm thời cháu vẫn chưa có ý nghĩ này.”

Trong lúc nói chuyện, không biết vì sao trong đồ cô lại hiện lên gương mặt của Cố Thừa Tiêu, cô nhanh chóng lắc đầu, nghĩ đến ai cũng không thể nghĩ đến anh!

Dù sao người đàn ông này cũng rất đáng ghét, rõ ràng là anh sắp ở cùng với Hứa An An rồi, mà lần trước ở trong tủ quần áo lại ăn đậu hủ của cô, sao lại có người chết tiệt như anh ta chứ?

Thật hi vọng anh sẽ không truyền lại thói quen này cho con trai, đây cũng không phải là tắm gương tốt.

Một lúc sau, vợ chồng Bùi Hoa đẩy cửa đi vào, Bùi phu nhân nói: “Mẹ còn đang tìm con đấy! Tâm Duyệt, sắp đến lúc bắt đầu vũ hội rồi, ba mẹ có một sắp xếp đặc biệt, cần con đồng ý.”

“Sắp xếp gì ạ?” Hứa Tâm Duyệt tò mò hỏi.

“Do lần này đến không ít người trẻ tuổi, mẹ với ba con nghĩ, điệu nhảy đầu tiên của con chọn ai cũng không được tốt cho lắm, đều là bạn bè thân thiết, ba mẹ quyết định dùng hình thức bốc thăm để quyết định, con xem có được không?”

Hứa Tâm Duyệt cắn răng hỏi: “Nhất định phải nhảy sao?”

“Đây là truyền thống tiệc tối nhà mình, con là con gái của ba mẹ, ba mẹ không thể nào bồi thường cho con một buổi tiệc nhảy mừng sinh nhật tròn mười tám, nên mới quyết định tổ chức buổi tiệc này như là một buổi tiệc mừng lễ trưởng thành của con, điệu nhảy đầu tiên bắt buộc phải nhảy.” Bùi phu nhân rất nghiêm túc nói.

Hứa Tâm Duyệt nhớ Lâm Tuấn Khâm nói đến việc chọn anh, nếu như phải nhảy, vậy thì chọn người khác cũng vậy mà thôi! Mà, không biết tại sao, cô không muốn người nào đó hiểu nhằm.

Ban nãy mới giải thích xong!

“Vâng! Vậy thì dùng bốc thăm để quyết định vậy! Ai cũng được.” Hứa Tâm Duyệt gật đầu nói, như này hình như: chơi càng vui.

“Cha với anh con cũng bỏ tên vào trong hòm rút thăm rồi.”

Bùi phu nhân vui vẻ nói.

“Tốt quá!” Hứa Tâm Duyệt cũng rất hy vọng có thể rút được ba hoặc là anh trai!

“Vậy ba mẹ xuống trước để tuyên bố tin tức này, tý nữa con hãy xuống.” Bùi Hoa nói.

“Dạ, vâng.” Hứa Tâm Duyệt gật đầu, nghĩ đến rút thăm, vậy những nam thanh niên độc thân có mặt ở buổi tiệc này đều sẽ tham dự sao? Như vậy Có Thừa Tiêu chắc chắn sẽ không ở trong phạm vi này đâu nhỉ?

Vừa hay, Hứa An An cũng ở đây, cô cũng không muốn gây hiểu lầm.

Dưới tầng, Bùi Hoa lên bục tuyên bố tin tức này, điều này khiến cho những người đàn ông độc thân có mặt ở b*** tiệc này đều không nhịn được bắt đầu rục rịc muốn thử, hy vọng có thể cùng nhảy điệu nhảy đầu tiên với tiểu thư của Bùi gia.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2616


Chương 2616:

Lâm Tuấn Khâm nghe thấy đây là sự sắp xếp của người lớn, trong lòng anh cũng không cảm thấy buồn bực gì, nhưng cũng hy vọng là mình.

Cố Dĩ Mục đứng cạnh Hồng Mỹ San ánh mắt sáng lên, hiếu kì hỏi bà nội: “Bà nội, vậy ba của con có cơ hội không?”

“Cha con đương nhiên là không có cơ hội rồi! ba con cũng không được tính là độc thân.” Hồng Mỹ San nói.

“Thế nhưng ba con cũng chưa kết hôn mà? Vì sao lại không cho ba con cơ hội chứ?” Cậu nhóc không vui nói.

“Sao nào? Con còn hy vọng ba con bị rút trúng à?” Hồng Mỹ San buồn cười hỏi.

“Đương nhiên, con cũng mong ba con có thể nhảy một điệu với chị Tâm Duyệt.” Nói xong, cậu nhóc nghĩ đến lời nói ban nãy của Bùi Hoa, đang làm giấy để rút thăm, cậu nhóc nghĩ, ba nhất định phải tham gia.

Cậu nhóc liền bắt đầu nhìn quanh, thì nhìn thấy Bùi Hoa đang nói chuyện với một người đàn ông trông giống như.

quản lý, cậu liền đứng dậy chạy đến đó, Hồng Mỹ San muốn gọi cũng không gọi được.

Cậu nhóc đi đến trước mặt Bùi Hoa, ngắng đầu lên nói: “Ông Bùi, có thể cho ba cháu tham gia được không ạ! ba cháu cũng là khách, cũng đang độc thân mài!”

Bùi Hoa không khỏi cảm thấy buồn cười, nhưng cậu nhóc đáng yêu này nếu như đã nói rồi, thì ông đương nhiên sẽ đồng ý yêu cầu của cậu, hơn nữa, chuyện này cũng chỉ vì để cho cậu vui thôi, cũng không chắc sẽ rút trúng Có Thừa Tiêu.

“Được rồi! Vậy ông cũng sẽ viết tên của ba cháu vào.” Bùi Hoa nhìn cậu nhóc này, không hiểu sao lại cảm thấy rất thân thiết, giống như nhìn thấy cháu trai tương lai của mình vậy.

“Cảm ơn ông, chắn chắn là không được quên đâu á!” Cậu nhóc vẫn không quên dặn lại.

“Được rồi.” Bùi Hoa nói xong, liền quay sang nói với quản lý: “Bỏ thêm một tên vào.”

“Vâng!” Quản lý liền dặn cắp dưới xuống dưới viết tên rồi bỏ vào trong hòm rút thăm.

Hồng Mỹ San nhìn cháu trai vừa chạy về, tò mò hỏi: “Cháu nói gì với ông Bùi vậy!”

“Cháu nói để ông Bùi cho thêm tên của ba cháu vào.” Cậu nhóc cũng rất thẳng thắn.

“Chuyện này không được tốt lắm đâu!” Hồng Mỹ San lắm bẩm nói.

“Bà nội, không có gì là không tốt cả, nói không chừng ba cũng muốn đấy!” Cậu nhóc nói.

“Không thể nào! Không phải ba con cùng với An An…”

Hồng Mỹ San nói xong, ngẳng đầu nhìn con trai đang nói chuyện phiếm cùng với một nhóm đàn ông, mà Hứa An An thì ở bên cạnh mẹ của cô ta, có chút ai oán nhìn về phía con trai, hai người không hề thân mật giống như bà nghĩ!

Hồng Mỹ San một chút, dù sao thì năm đó trong lúc con trai hôn mê, bà chọn Hứa An An, con trai không có tình cảm với cô ta cũng là điều hiển nhiên, cho dù sau này con trai ở cùng với cô ta, cũng là bởi vì có con trai chung mà hợp lại với nhau.

Bà thở dài nhẹ một cái, như vậy, có khi nào sẽ khiến con trai bỏ lỡ hạnh phúc cả đời hay không? Nếu như chỉ vì con trai mà kết hôn, thì cũng khó khăn cho con trai của bà quá.

Hồng Mỹ San nghĩ chỉ là suy nghĩ cá nhân của bà, nghĩ rằng tất cả phương diện của Hứa An An đều không kém, nên bà nghĩ rằng con trai chắc chắn sẽ thích cô ta, nhưng loại chuyện tình cảm này, là dựa vào cảm giác. Ánh mắt của Cố Thừa Tiêu thi thoảng lại nhìn xung quanh mọi ngóc ngách, không nhìn thấy bóng hình Hứa Tâm Duyệt nhân vật chính của ngày hôm nay, mà anh cũng biết lần rút thăm này, nói như vậy thì tất cả những người đàn ông độc thân có ở đây đều có cơ hội nhảy một điệu với cô.

Suy nghĩ của Cố Thừa Tiêu không thể nào tập trung nghe người lớn nói chuyện được, nghe chuyện mà Bùi Hoa nói, anh chắc chắn sẽ không có trong danh sách.

“Thật hy vọng có thể rút được tôi, néu tôi có thể nhảy một điệu nhảy với tiểu thư Bùi gia, vậy thì vui biết bao.” Máy người đàn ông trẻ tuổi cùng tụ lại nói chuyện với nhau.

“Nói không chừng là tôi, may là lần trước tôi đã học nhảy.

rồi, tôi chắc chắn sẽ nhảy thật tốt.”

“Chúng ta đều có cơ hội, vị Bùi tiểu thư này vẫn còn độc thân đấy! Nói không chừng đêm nay cũng là Bùi lão gia đang chọn con rễ tương lai cho cô ấy, cũng không biết ai có thể có phúc lấy được Bùi tiểu thư đây.”

Người đàn ông đứng ở bên cạnh, sắc mặt có hơi trầm xuống, anh nhìn lướt qua đám đàn ông vẻ mặt đầy mong chờ này, nhìn từng tên một tên nào tên ấy đều đang mong chờ, dáng vẻ vô cùng tự tin, không biết tại sao, trong lòng anh lại cảm thấy không vui.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2617


Chương 2617:

Nhưng mà máy người đàn ông bị Cố Thừa Tiêu nhìn liếc qua, đột nhiên cảm nhận được từng con ớn lạnh, bọn họ đều đồng loạt nhìn về phía ông lớn của giới thương nghiệp, ai ấy cũng đều giật mình, vội vã nâng ly.

“Có tổng, mời anh một ly.”

Có Thừa Tiêu lại không cho bọn họ mặt mũi, quay người rời đi, ba người đàn ông này liền anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cảm thấy ngơ ngác, không biết mình làm gì đắc tội ông lớn này rồi, cuối cùng lại giác ngộ ra, có phải là do gia thế bối cảnh của bọn họ không đủ hiển hách, khiến cho vị đại thiếu gia này khinh thường ly rượu mời này của bọn họ.

Cố Thừa Tiêu đang buồn bực, đột nhiên trên chân có thêm một cái tay nhỏ ôm lấy, anh cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai đang cười hì hì nhìn mình: “Daddy, sao daddy lại không vui vậy?”

Có Thừa Tiêu ngồi xổm người xuống, ôn nhu sửa lại bộ lễ phục nhỏ của cậu nhóc: “Ai nói daddy không vui.”

“Daddy, vậy con nói cho daddy biết một chuyện có thể khiến cho daddy cảm thấy vui nhé! Con vừa mới xin ông Bùi viết tên daddy bỏ vào trong hòm rút thăm rồi, nói không chừng người nhảy với chị Tâm Duyệt sẽ là daddy ấy.”

Động tác chỉnh lại quần áo của Cố Thừa Tiêu khựng lại, ánh mắt hơi trừng lên nhìn con trai: “Tên của daddy ở trong hòm rút thăm?”

“Đúng vậy! Ông Bùi chính miệng đồng ý, mà con cũng nhìn thấy ông ấy viết tên của daddy rồi bỏ vào, daddy có vui không?” Cậu nhóc quan sát vẻ mặt của daddy mình.

Vẻ mặt Cố Thừa Tiêu bình thản nhìn con trai: “Có gì đáng để vui vẻ chứ?”

Cậu nhóc liền bĩu môi nói: ‘Daddy, daddy phải có lòng tin chứ. Chẳng lẽ daddy muốn để cho chú Lâm kia nhảy cùng chị Tâm Duyệt à?”

Đáy mắt Cố Thừa Tiêu lóe lên chút phức tạp, lúc này, cậu nhóc lại chạy đi, anh đứng người dậy, như có điều suy nghĩ nhìn về hướng hòm rút thăm đã chuẩn bị xong tý nữa là có thể rút được.

Cậu nhóc muốn tìm Hứa Tâm Duyệt, phát hiện cô không ở’ đại sảnh, cậu hỏi thì mới biết cô đang ở trên tầng, cậu nói qua một tiếng với bà nội rồi đi lên tầng, Hồng Mỹ San để một nhân viên phục vụ dẫn cậu lên.

Hứa Tâm Duyệt đang nói chuyện cùng với bà ngoại và dì nhỏ, cửa liền bị mở ra, một bóng dáng nhỏ bé đẹp trai bước vào.

“Dĩ Mục, sao em lại lên đây? Nhanh vào đi.” Hứa Tâm Duyệt cười ngoắc nói.

Cậu nhóc xuống cạnh cô, lễ phép hiểu chuyện nhìn bà ngoại với Thiệu Cô đang ngồi phía đối diện.

“Ày! Đứa nhỏ trông thật đẹp trai.” Ánh mắt của Thiệu Cô nhìn về phía cậu nhóc, vừa nhìn, bà đột nhiên kinh ngạc hô lên, hỏi mẹ mình: “Mẹ, mẹ nhìn xem đứa bé này có phải có chút giống với Tâm Duyệt khi còn nhỏ hay không?”

Hứa Tâm Duyệt khẽ giật mình, cũng vội vàng nhìn cậu nhóc ở bên cạnh, trong lòng nghĩ cậu nhóc giống cô sao?

Trí nhớ của bà ngoại vẫn còn khá rõ ràng, bà gật đầu nói: “Ừm, giống Tâm Duyệt khi còn bé, đôi mắt, lông mày này, đúng là như cùng một khuôn khắc ra vậy!”

“Đúng vậy! Con cũng cảm thấy giống.” Thiệu Cô tò mò quan sát cậu nhóc.

“Không giống đâu!” Hứa Tâm Duyệt có chút hoảng hót nói, cậu nhóc chỉ là mượn bụng của cô để ra đời thôi! Nhưng mà người đưa giống lại là Hứa An An và Cố Thừa Tiêu, cho nên, đứa bé phải giống hai người họ mới đúng chứ?

“Cháu là do dì với bà nuôi từ nhỏ đến lớn, giống hay không chẳng nhẽ dì với ngoại cháu lại không biết hay sao?” Thiệu Cô phản bác.

“Cháu cũng rất thích chị Tâm Duyệt, cháu rất muốn chị ấy làm mẹ của cháu.” Trong mắt cậu nhóc đều là vui vẻ nói.

“Cháu là bạn nhỏ lần trước đến nhà dì đúng không?”

Thiệu Cô đột nhiên nhớ ra đã từng gặp qua cậu nhóc, đồng thời, cũng nhớ ra cậu nhóc là con của ai rồi, là con của Hứa An An.

“Đúng, chính bé con lần trước đến nhà chúng ta, em ấy tên là Có Dĩ Mục.” Hứa Tâm Duyệt giới thiệu.

Thiệu Cô mặc dù không thích người của Hứa gia, nhưng đứa nhỏ này vừa đáng yêu vừa đẹp trai, nên vừa nhìn thôi bà đã cảm thấy thích, bà vươn tay cầm đĩa hoa quả đưa đến trước mặt cậu nhóc: “Nào, ăn hoa quả đi.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2618


Chương 2618:

Cậu nhóc cũng không khách khí, cầm một miếng dưa hấu lên ăn, vừa ăn vừa nói: “Chị Tâm Duyệt, tý nữa chị có thể rút trúng daddy em nhảy điệu nhảy đầu tiên với chị được không?”

Hứa Tâm Duyệt hơi giật mình, nghĩ tên của Cố Thừa Tiêu chắc chắn không có trong hòm rút thăm, liền cười nói: “Ba em chắc là không tham gia đâu!”

“Daddy em cũng tham gia, tên của daddy ở trong hòm, là em xin ông Bùi viết vào.”

Gương mặt xinh đẹp của Hứa Tâm Duyệt nóng lên, cái gì?

Cố Thừa Tiêu cũng tham gia? Chẳng biết tại sao, cô vậy mà lại có một loại yêu cầu, ngàn lần đừng rút trúng anh!

Cả nhà Hứa An An cũng ở đây, cô và anh nhảy cái gì chứ?

Nhưng nghĩ lại, nhiều người như vậy, xác xuất rút trúng anh sẽ rất nhỏ, vậy nên, không cần phải lo lắng quá.

Đúng lúc này, trợ lý của quản lý lên tầng nói: “Bùi tiểu thư, sắp đến thời gian khiêu vũ, cô nên xuống rồi.”

Hứa Tâm Duyệt gật đầu, nói với cậu nhóc đang đứng bên cạnh: * Dĩ Mục, đi, chúng ta đi xuống thôi!”

Cậu nhóc lau tay, nắm tay Hứa Tâm Duyệt ra cửa. Khi Hứa Tâm Duyệt dắt tay cậu nhóc xuống tầng, không may bị Hứa An An đứng ở phía xa nhìn thấy, khuôn mặt cô ta ngay lập tức thay đổi, oán hận đồ ky nhìn Hứa Tâm Duyệt, rõ ràng là con của cô ta, nhưng luôn bị cô dỗ đến bên cạnh, đây là không coi cô ta ra gì đây mà!

Hứa Tâm Duyệt xuống tầng, liền nói với cậu nhóc: “Nhanh quay lại chỗ bà nội em đi! Lúc nữa sẽ có rất nhiều người, đừng để lạc đấy.”

“Chị Tâm Duyệt, chị nhất định phải rút trúng daddy em đấy!” Cậu nhóc phát phát tay liền đi tìm bà nội.

Lúc này, MC lên sân khấu, vô cùng kích động nói một tràng dài, sau đó chính là thời gian rút thăm bạn nhảy điệu đầu tiên của đêm nay, điều này làm cho không khí của bữa tiệc ngay lập tức trở nên kính động, không ít thanh niên tài tuấn đều muốn lấy được cơ hội này.

Trong đám người Lâm Tuần Khâm cũng rất là mong chờ.

“Sau đây, xin mời Bùi tiểu thư của chúng ta lên sân khấu, tự mình rút thăm chọn người cùng nhảy điệu đầu tiên với cô ấy.”

Tất cả khách dưới sân khấu đều trông khá là kích động, người lớn trong nhà đều hy vọng con cháu nhà mình có thể được rút trúng, mà những thanh niên độc thân có cơ hội đều đang âm thầm cầu nguyện, mình sẽ là người may mắn nhát kia.

Dù sao tên ở trong hòm, chỉ hơn 20 người, cơ hội bốc trúng của mỗi người sẽ càng cao.

Hứa Tâm Duyệt nâng váy bước lên sân khấu, tư thái thanh lịch, nụ cười ngọt ngào xinh đẹp dưới ánh đèn, là kiểu mà đàn ông yêu thích nhất, mang trong mình vẻ trong sáng nhưng cũng không kém phần gợi cảm, thêm bối cảnh gia thế sau lưng cô, giống như một cô công chúa vậy.

Hứa An An dưới sân kháu, trong lòng cô ta ghen ghét đến mức trái tim cũng sắp nhảy ra rồi, người con gái mà từ nhỏ đã bị cô ta nhẫm dưới chân, đột nhiên trở nên chói mắt, như vậy bảo cô ta làm sao có thể bình tĩnh đối mặt được?

Lâm Tịnh Nhã ở bên cạnh cũng không dễ chịu, lần này Hứa Tâm Duyệt với bà ngoại cùng những người liên quan đều nhờ cô mà được hưởng phúc, thế này, cảm giác cao hơn người khác của nhà bà ta không còn nữa rồi.

“Có gì mà giỏi hơn người chứ?” Hứa An An cắn răng thầm hừ một tiếng, giọng cũng không dám quá lớn, nhưng Lâm Tịnh Nhã vẫn nghe thấy được, an ủi nhìn cô ta: “An An, không được nâng cao người khác, coi nhẹ bản thân mình chứ, con cũng không kém hơn con nhỏ đó.”

“Dù sao người đàn ông nào ở đây cũng đều kém hơn Thừa Tiêu, con chỉ cần có Thừa Tiêu là đủ rồi, ai quan tâm cô ta rút trúng ai chứ!” Trong lòng Hứa An An đắc ý nghĩ, dù sao Cố Thừa Tiêu chắc chắn sẽ không ở trong danh sách rút thăm, anh là người đã có con trai, đêm nay cũng có rất nhiều các dì các cô cũng biết cô ta là mẹ của con trai anh.

Chỉ riêng cái danh nghĩa này, Hứa Tâm Duyệt đã không thể nào đuổi kịp được rồi.

Trên sân khấu, trong lòng Hứa Tâm Duyệt vẫn có chút khẩn trương, cô cũng ngại không dám nhìn xuống dưới sân khấu, khi MC bảo nhân viên công tác ôm cái hòm rút thăm lên, cô hít sâu một hơi.

“Nào… Bùi tiểu thư, mời cô rút một phiếu! Xem xem đêm nay ai sẽ là người may mắn của chúng ta.” MC cười nói.

Hứa Tâm Duyệt gật đầu, thò tay vào trong hòm, cô cũng không thực sự muốn tìm tòi ở trong đây để rút, cô chỉ ở tầng trên cùng cầm lấy một tờ giấy, cầm ra đưa cho MC.

MC đương nhiên sẽ phải điều chỉnh lại tiết táu không khí trong hiện trường: “Mọi người có muốn đoán xem sẽ là ai hay không? Vậy thì chúng ta có thể biết được kết quả nhanh hơn.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2619


Chương 2619:

Trong đám người, ánh mắt của Cố Thừa Tiêu bình tĩnh thâm trầm, lúc này, trái tim anh vậy mà không tự chủ được thắt lại, anh vậy mà lại có suy nghĩ, hy vọng người được rút trúng là mình.

Anh không hy vọng người phụ nữ này bị người đàn ông khác đụng vào, không hy vọng cô nhảy cùng với người đàn ông khác, lúc này trong lòng anh đang đấu tranh vô cùng kịch liệt.

Ánh mắt của Lâm Tuần Khâm tràn đầy mong chờ, anh ta biết bản thân có cơ hội cạnh tranh lớn hơn rất nhiều, bởi vì nhà anh ta và Bùi gia có quan hệ không hề đơn giản, sau này cơ hội để anh ta gặp Hứa Tâm Duyệt sẽ càng nhiều, không quan tâm người được rút trúng tối nay là ai, cũng chỉ là cùng nhảy một điệu mà thôi.

Đến Hứa Tâm Duyệt cũng vội vã muốn biết đáp án, nhưng mà MC lại cứ muốn phải làm tăng bầu không khí lên, khiến cô cảm thấy bất lực, cô đương nhiên hy vọng mình có thể rút trúng ba hoặc anh trai, như vậy thì cô cũng không phải khó xử nữa.

Vợ chồng Bùi Hoa ở dưới sân khấu cũng đang rất mong chờ, bọn họ hy vọng là Lâm Tuấn Khâm, bởi vì trong mắt bọn họ, nếu có thể kết thành một đôi với Lâm gia, thì đấy cũng được coi là một chuyện vui.

Lâm Tuấn Khâm là bọn họ nhìn từ khi còn bé cho đến lớn, nhân phẩm có thể tin được.

“Được rồi, được rồi, không kéo dài thời gian nữa, tôi thấy nếu như mình còn kéo dài thời gian nữa, thì sẽ bị ăn đánh mắt.” MC cũng hiểu rõ bản thân mình, tất cả những người có mặt ở đây, anh ta đều không thể nào trêu chọc được.

Anh ta vừa trêu đùa như vậy, dưới sân khấu liền vang lên một trận cười, mọi người bị đùa cười vang lên, cũng mong chờ đáp án trong tay anh ta.

MC dưới ánh mắt mong chờ của tất cả mọi người, mở tờ giấy trong tay ra, anh ta nhìn thấy tên trên giấy, con ngươi hơi trừng lên, tiểu thư Bùi gia vận khí đúng là tốt lắm mà!

Làm sao mà vừa rút, đã rút trúng người giàu có nhất trong hội khiêu vũ ngày hôm nay chứ?

Ánh mắt của anh ta không nhịn được nhìn xuống dưới sân khấu tìm người đàn ông trong giấy, đúng là trước mặt một đám đàn ông, anh trông xuất sắc hơn cả, chèn ép tất cả mọi người.

“Khụ…” MC hắng hắng giọng, nói với Hứa Tâm Duyệt: “Bùi tiểu thư, đáp án vẫn nên do chính cô tuyên bồ đi!”

Nói xong, liền đưa giấy cho cô, Hứa Tâm Duyệt nhanh chóng cầm giấy xem, ngay lập tức nụ cười của cô cứng đờ lại, khuôn mặt nhỏ của cô không tự chủ được đỏ lên, xúc động hỏi MC: “Có thể rút lại tờ khác không?”

MC ngạc nhiên, sau đó nhớ ra trong quy tắc trò chơi không có điều này, anh ta cười nói: “Bùi tiểu thư thật sự muốn đổi sao?”

Hứa Tâm Duyệt cảm thấy ban nãy mình đúng là có chút lỡ lời, trong trường hợp này sao cô có thể xúc động nói như vậy được chứ: “Thôi vậy, không đổi nữa.”

MC cũng thở ra một hơi, nếu mà thật sự đổi, thì đúng là khó mà tiếp tục được, rõ ràng đây chỉ là một trò chơi thôi, anh ta không biết tại sao Bùi tiểu thư lại nghiêm túc như vậy, mà rõ ràng cô rút được người đàn ông tốt nhát cơ mà!

“Vậy được rồi, vậy xin mời Hứa tiểu thư của chúng ta đọc tên của vị khách may mắn này đi!” MC cười nói.

“Anh đọc đi!” Hứa Tâm Duyệt không đọc ra khỏi miệng được.

“Xem ra Bùi tiểu thư của chúng ta có hơi ngại, được, vậy tôi sẽ giúp cô ấy đọc tên người được bốc trúng.” MC nói xong, cười rồi cầm giấy rút thăm lên, giọng nói dõng dạc đọc: “Vị khách may mắn được nhảy điệu đầu tiên với Bùi tiểu thư là Cố Thừa Tiêu tiên sinh, hoan nghênh Cố Thừa Tiêu tiên sinh lên sân khấu, mời Bùi tiểu thư của chúng ta nhảy điệu múa mở đầu.”

Câu nói này, khiến khá nhiều người ngạc nhiên, Cố Thừa Tiêu nhân vật chính lại bình tĩnh đến đáng sợ, trên mặt anh dường như không có chút cảm xúc kích động nào, chỉ mỉm cười gật đầu với người xung quanh, đôi chân dài bước lên sân khấu.

Vợ chồng Bùi Hoa nhìn nhau, sao lại cứ là Cố Thừa Tiêu cơ chứ?

Hồng Mỹ San cũng không tin là con trai, nhưng cậu nhóc đứng cạnh bà thì lại phát ra một tiếng hô lớn: “AI Daddy cố lên.”

Giọng trẻ con khiến cho mọi người xung quanh nhìn qua, nhưng trong mắt của cậu nhóc, chỉ đang vui thay cho ba.

Hứa An An thì tức giận siết chặt nắm đấm, tức đến nỗ phổi, những nhân viên này không có mắt hay sao? Tại sao lại viết tên của Cố Thừa Tiêu vào trong đó chứ, lẽ nào không biết anh có con, có quan hệ gì với cô ta hay sao?

Cô ta phải khiếu nại, sau này khách sạn này sẽ vào trong danh sách đen của cô ta.

Lâm Tịnh Nhã cũng thay con gái cảm thấy không công bằng, chẳng lẽ Cố Thừa Tiêu không nể mặt mũi con gái, từ chối nhảy cùng với Hứa Tâm Duyệt hay sao?
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2620


Chương 2620:

Hứa Tâm Duyệt đứng ở trên đài xấu hổ cắn môi, có chút không được tư nhiên vặn vặn hai tay, trong lòng đã bồn chồn không yên từ lâu rồi, chết mát thôi! Thế nào lại là anh, đổi lại là ai cũng được, làm sao lại rút trúng anh chứ?

Có thể không nhảy sao? Có thể từ chối không? Lần này Hứa An An chắc là sẽ càng hận cô rồi.

Lúc này, trên đầu một giọng nam trầm tháp vang lên: “Bùi tiểu thư, mời!”

Hứa Tâm Duyệt ngắng đầu, một đôi ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm cô, ánh đèn mờ ảo che lên khuôn mặt của anh, khiến anh nhìn qua giống như không được vui.

Hứa Tâm Duyệt không nhịn được tiến lên một bước, nhỏ giọng nói với anh: “Nếu như anh không muốn nhảy cùng với tôi, thì tôi có thể đổi người khác.”

Nhưng mà, ánh mắt của anh lại xẹt qua một chút không vui với tức giận nhẹ hừ một tiếng nói: “Trước mặt nhiều người như vậy từ chối tôi, cô để mặt mũi tôi ở đâu hả?”

Hô hấp của Hứa Tâm Duyệt cứng lại, trời ạt Vừa nãy cô từ chối anh rồi, anh thé này là đang tức giận sao?

“Tôi cứ nghĩ rằng anh không muốn nhảy cùng với tôi chứ?” Hứa Tâm Duyệt nhỏ giọng phản đối.

“Đúng là tôi không muốn, nhưng vì cho cô một chút thể diện, nên mới miễn cưỡng chấp nhận thôi!” Anh dường như rất là miễn cưỡng.

“Vậy vẫn nên đổi người khác đi!” Hứa Tâm Duyệt cũng không muốn làm khó anh, trong lòng cũng có chút tức giận. Nhưng mà, eo của cô đột nhiên bị vòng lầy một cái tay, bá đạo ôm cô đến cạnh anh, bên tai càng thêm bá đạo nói: “Bây giờ đổi người, muộn rồi.”

Hứa Tâm Duyệt cứ như vậy bị anh ôm xuống dưới sân khấu, lúc xuống bậc thang, chân của cô suýt chút nhẫm, vào chân váy, theo bản năng ôm lấy eo của anh, mà anh cũng dễ dàng nhắc cô lên, ôm cô xuống bậc thang.

Lúc này ánh đèn đã đổi sang ánh vàng mà sàn nhảy nên có, trong mắt người ngoài không hề phát hiện được anh ôm cô xuống bậc thang, chỉ có hai người biết được, khuôn mặt Hứa Tâm Duyệt nóng lên, ngại quá đi! Nhưng mà, hình ảnh hai người thân mật ôm nhau đấy, làm chói mắt một số người, sự ghen ghét và đố kị của Hứa An An đều biến thành dao, đâm vào trên người Hứa Tâm Duyệt, Lâm Tịnh Nhã cũng không dám tin rằng Cố Thừa Tiêu sẽ ở trước mặt con gái mình ôm ôm ấp ấp người phụ nữ khác, mà người phụ nữ này vẫn là Hứa Tâm Duyệt người bà ta không vừa mắt nhất.

Lâm Tuấn Khâm cũng không ngờ bản thân mình sẽ mất cơ hội này, cho dù là dáng người khuôn mặt hay bối cảnh gia đình của Cố Thừa Tiêu đều cao hơn anh ta, anh lóa mắt như vậy, khiến cho tất cả những thanh niên có mặt ở đây đều ảm đạm không hề nỗi bật, cho dù là anh ta, cũng tự nhận không bằng.

“Tôi không biết nhảy cho lắm.” Hứa Tâm Duyệt nhắc nhở: anh, cũng nói thêm: “Tùy tiện nhảy một chút là được rồi.”

Tay của Cố Thừa Tiêu đã đặt lên eo nhỏ của cô, thân hình cao hơn cô nửa cái đầu của anh, thế nên chỉ cần cúi xuống là có thể nhìn tháy tất cả biểu cảm trên gương mặt cô, nhìn thần thái trong sáng thanh khiết giống như tinh linh của cô, anh cúi đầu nói: “Vậy thì nhảy theo bước chân của tôi.”

Hứa Tâm Duyệt nghe xong, bước chân liền loạn, hai chân loạng choạng dưới làn váy, đột nhiên, chân của cô hình như giẫm phải gì đó, nói chung là không phải sàn nhà cứng rắn.

“Không được giẫm tôi.” Bên tai Hứa Tâm Duyệt truyền đến giọng nói nghiền răng của anh.

Đầu Hứa Tâm Duyệt ầm một tiếng, thì ra là giày da của anh! Cô xấu hỗ cúi đầu xuống, bốp một tiếng, trán cô đột nhiên cảm thấy đau, thì ra khi cô cúi đầu trán của cô lại va vào chiếc cằm rắn chắc của anh.

Đúng là một điệu múa gian nan mà, mà dưới chân cô, bị dẫn dắt bởi anh, vậy mà đúng là không nhảy sai điệu, trong ánh mắt của mọi người, hai người bọn họ nhảy rất là tự nhiên. Hứa Tâm Duyệt cũng dần dần theo kịp tiết tấu, trong tiếng nhạc, phối hợp nhảy với anh rất tốt, từng bước nhày đồng điệu, lúc thì bị anh ôm lấy xoay vòng, lúc thì bị anh cầm tay xoay tròn, Hứa Tâm Duyệt đột nhiên phát hiện, thì ra nhảy cũng có thể vui như vậy!

Nhưng cô cũng ngạc nhiên về tài năng nhày của anh, không ngờ anh còn có sở trường này nữa! Hứa Tâm Duyệt cuối cùng cũng dám ngắẳng đầu, dưới ánh đèn vàng, ánh mắt của anh sâu như biển, dường như có một lực hút vô hình, hút lấy ánh mắt của cô, khiến cho cô chìm đắm vào trong ánh mắt anh, hai người nhìn nhau, dường như đã đi vào thế giới riêng của hai người, vứt bỏ mọt thứ xung quanh, đắm chìm vào điệu nhảy của hai người.

Có một khoảnh khắc như vậy, Hứa Tâm Duyệt vậy mà lại hy vọng điệu nhạc này đừng dừng lại, cứ phát như thé, mãi mãi. Mà đối với Cố Thừa Tiêu, vòng eo mềm mại nhỏ nhắn, hương thơm ngọt ngào, ánh mắt mê ly như ánh sao, môi hồng hơi hé mở của cô, lúc nào cũng hấp dẫn lấy anh, làm cho anh rơi vào một loại mê muội, để ánh mắt của anh nhìn chằm vào cô, cảm nhận hết sự đẹp đẽ của cô.

Tất cả mọi thứ của cô vào đêm nay đều thu hút ánh nhìn của mọi người, cho dù là anh cũng không tránh khỏi bị hấp dẫn. Cuối cùng, tiếng nhạc cũng đi đến những năm cuối, Hứa Tâm Duyệt đang xoay người vòng cuối, cánh tay của anh tự nhiên đặt trên eo cô, Hứa Tâm Duyệt hơi ngẳng đầu, còn anh cúi người xuống, một tư thế kết thúc hoàn hảo, khiến hai người đều có hơi th* d*c, dựa vào gần nhau, hô hấp giao nhau.

Hứa Tâm Duyệt đỏ mặt, ở cự ly gần nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, nhất thời quên mắt hô hấp, chỉ có tiếng tim đập tình thịch, vô cùng rõ ràng.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2621


Chương 2621:

Mà đối với anh, khuôn mặt dưới ánh đèn này, dường như vì sao sáng nhát, chiếu thẳng vào trái tim lạnh lẽo cô độc của anh, cho dù anh biết không nên tham luyến ánh sáng này, nhưng không thể nào khống chế được khát vọng trong nội tâm, tạm thời mát hồn.

Cho đến khi tiếng vỗ tay ở xung quanh vang lên, hai người mới ý thức được nên kết thúc rồi, Hứa Tâm Duyệt hơi ngửa đầu, muốn đứng người lên, đương nhiên là anh phải dùng lực, mà vào lúc anh nâng eo cô lên, cô cũng theo bản năng ôm lấy cổ anh để đứng dậy.

Tất cả mọi người đều cảm thấy hai người nhảy cũng được, chỉ có một nhà Hứa An An là cảm thấy cảnh này chướng mắt, Cố Thừa Tiêu thế nhưng là người mà bọn họ nhìn trúng, là con rễ tương lai của Hứa gia, sao có thể ôm ôm ấp ấp người phụ nữ khác?

Lâm Tuấn Khâm cũng phát giác được sự thay đổi của Hứa Tâm Duyệt, bởi vì thích cô, nên mới đối một vài chuyện cảm thấy mẫn cảm, anh cảm thấy Hứa Tâm Duyệt thích Có Thừa Tiêu.

Mà Cố Thừa Tiêu cũng là đàn ông, làm sao có thẻ từ chối Hứa Tâm Duyệt của đêm nay chứ? Cô xinh đẹp hấp dẫn người khác như vậy.

Hai người sau khi kết thúc điệu nhảy, lúc cúi chào khán giả, giống như hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích vậy, vô cùng xứng đôi.

Đến Hồng Mỹ San cũng ngạc nhiên, Cố Dĩ Mục ở bên cạnh cũng vui vẻ xem cảnh này, cậu hy vọng biết bao ba mình có thể hôn chị xinh đẹp một cái!

Hứa Tâm Duyệt đi về cạnh ba mẹ mình, gương mặt ngại ngùng vẫn còn đang nóng bừng, cũng may ánh đèn cũng hơi tối, nếu không, mặt cô đỏ bừng như vậy, cô thậm chí còn không dám nhìn người đàn ông đối diện.

Cố Thừa Tiêu trở lại bên cạnh con trai, cậu nhóc hưng phấn kéo tay anh, ý bảo anh ngồi xuống.

Có Thừa Tiêu không ngồi xuống, mà ôm con trai lên, cậu nhóc liền dựa vào gần tai ba mình, có hơi bực bội hỏi: “Daddy, sao daddy lại không hôn chị Tâm Duyệt vậy.”

Có Thừa Tiêu hơi híp mắt lại, suy nghĩ này của con trai ở đâu ra vậy?

Cậu nhóc thấy ba không để ý đến mình, liền bĩu bĩu môi, nhìn Hứa Tâm Duyệt đứng ở đối diện, muốn đi đến chỗ chị Tâm Duyệt quá đi!

Ánh mắt của Cố Thừa Tiêu cũng nhìn về phía cô, nhưng lúc này có một người đàn ông đi đến cạnh cô, là Lâm Tuần Khâm, anh ta cúi người xuống nói gì đó với cô.

Đáy lòng Cố Thừa Tiêu đột nhiên căng thẳng, lẽ nào người phụ nữ này đồng ý nhảy với Lâm Tuấn Khâm hay sao?

Quả nhiên, Lâm Tuần Khâm đúng là đến mời cô nhảy một điệu, Hứa Tâm Duyệt đã nhảy đến mức có hơi mệt, cô cười lắc đầu: “Anh Lâm, em muốn nghỉ ngơi một chút.”

“Được, vậy anh chờ em nghỉ ngơi xong.” Lâm Tuần Khâm cũng không ép buộc cô.

Hứa Tâm Duyệt đi qua vai Lâm Tuấn Khâm, lơ đãng rơi vào một đôi mắt sắc bén, chỉ tháy Cố Thừa Tiêu ở phía đối diện đang nhìn cô, cô ngay lập tức ngại ngùng cúi đầu xuống.

Tại sao anh lại nhìn cô như vậy? Chờ đến khi Hứa Tâm Duyệt ngẳng đầu lên, phát hiện Hứa An An đang đứng cạnh anh, vẻ mặt kia rõ ràng là đang mời anh nhảy.

Hứa An An làm sao có thể bỏ qua cơ hội này? Cô ta vẻ mặt mong chờ đi đến cạnh Cố Thừa Tiêu: “Thừa Tiêu, anh có thể mời tôi nhảy một điệu không?”

Cố Thừa Tiêu đương nhiên là từ chối: “Tôi mệt rồi, Hứa tiểu thư vẫn nên mời người khác đi!”

Nói xong, ánh mắt của Cố Thừa Tiêu vẫn nhìn chằm chằm Hứa Tâm Duyệt ở phía đối diện, giống như là sợ cô sẽ đồng ý nhảy với người khác vậy, cũng may, nhìn Lâm Tuấn Khâm đi rồi, khóe miệng của anh liền nhếch lên một độ cong nhỏ.

Hứa Tâm Duyệt nhìn có khá nhiều người ôm nhau bước vào sàn nhày, cô cũng không muốn nhảy thêm nữa, vào lúc này, một nhân viên phục vụ đi đến, nói với cô: “Bùi tiểu thư, khách ở tầng hai bảo tôi chuyển lời lại với cô, hai người họ chuẩn bị đi về rồi.”

Hứa Tâm Duyệt vừa nghe, bà ngoại với dì nhỏ phải về rồi? Vừa hay cô không còn hứng thú với vũ hội nữa, cũng không muốn nhảy với ai nữa, đây cũng là một cơ hội tốt để đi ra.

Hứa Tâm Duyệt đi đến trước mặt mẹ nói: “Mẹ, bà ngoại của con phải đi về rồi, con đi tiễn bà.”

“Thời gian còn sớm mài!” Bùi phu nhân nhìn thoáng qua đồng hồ, mới khoảng tám giờ.

“Bà ngoại con thích ngủ sớm, mẹ, con muốn tự mình đưa bà ngoại về nhà.” Hứa Tâm Duyệt nói.

Bùi phu nhân nắm tay cô nói: “Vậy để mẹ bảo lái xe chuẩn bị xe, con đưa hai người họ về rồi quay lại, cần mẹ đi cùng với con không?”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2622


Chương 2622:

“Không cần đau, mẹ, mẹ đi chào hỏi khách khứa đi!” Hứa Tâm Duyệt chỉ muốn trốn đi cho yên tĩnh, tốt nhát là lúc cô quay lại, vũ hội đã kết thúc rồi.

Hứa Tâm Duyệt lên tầng hai, bà ngoại với dì nhỏ đã chuẩn bị xong rồi đang chuẩn bị đi, Hứa Tâm Duyệt dìu bà ngoại nói: “Bà ngoại, cháu đưa bà về.”

“Không cần đâu, con bảo lái xe đưa hai người chúng ta về nhà là được rôi, tôi nay cháu là nhân vật chính, làm sao có thể rời đi được?” Bà vỗ vỗ bả vai cô nói.

“Đúng rồi, Tâm Duyệt, để dì đưa bà ngoại cháu về là được.”

Lúc này, Bùi Thần Hạo đi lên, anh đến để cầm hành lý đi, Hứa Tâm Duyệt dìu bà ngoại từ thang máy tầng hai đi xuống đại sảnh tầng một.

Bùi Thần Hạo gọi số của lái xe: “Chú Lương, chú vẫn chưa đến sao?”

“Thiếu gia xin lỗi, trước xe của tôi bị chặn bởi một chiếc xe khác, bây giò tôi đang tìm lái xe, lái xe này cũng không lưu số điện thoại, cần phải để bảo vệ của khách sạn đi điều tra lại.”

“Được rồi, vậy chú liên lạc với đối phương trước đi, chúng tôi đợi chút cũng được.” Bùi Thần Hạo trả lời, xong quay.

đầu nói với Hứa Tâm Duyệt: “Xe của chú Lương bị chặn rồi, chúng ta chờ chút đi.”

“Vâng!” Hứa Tâm Duyệt dìu bà ngoại đến ghé sofa ở bên cạnh ngồi xuống nghỉ ngơi.

Thời gian bất giác mười phút trôi qua, bà ngoại cũng hơi gật gù, mà bên phía chú Lương vẫn chưa có tin tức gì, trong lúc nhất thời không tìm được chủ của chiếc xe đó, không thể nào rời xe được.

Đang lúc Bùi Thần Hạo cảm thấy hơi bực mình, anh nhìn về phía thang máy, đột nhirn nhìn thấy một bóng hình cao lớn đi về phía này, mắt anh sáng lên, nhanh chóng đi đến nói: “Thừa Tiêu, anh đi về à?”

Cô Thừa Tiêu đúng là muôn đi vê, tôi nay con trai đi theo mẹ anh về Cố gia, nên anh muốn đi ra ngoài cho thoải mái.

“Ừm, sao vậy?” Có Thừa Tiêu hỏi.

“Có thể làm phiền anh một chút không, tôi có hai vị khách quan trọng cần phải đưa về nhà, nhưng mà xe của lái xe của tôi bị chặn rồi, không thể đi ra được.”

Cố Thừa Tiêu đương nhiên đồng ý giúp, anh gật đầu: “Được rồi, để tôi đưa về cho.”

Hứa Tâm Duyệt đang nói chuyện với bà ngoại, tránh cho bà ngủ gật, vừa ngắng đầu lên thì lại không thấy anh trai đâu, chờ đến khi cô nhìn lại lần nữa, thì lại thấy bên cạnh anh trai có thêm một người, đôi mắt xinh đẹp của cô trừng lớn, sao lại là anh chứ?

Cố Thừa Tiêu nhìn thấy cô gái ngồi trên sofa, trong lòng anh cũng cảm thấy ngạc nhiên thì ra người cần phải đưa về là người nhà của cô?

“Tôi đi lái xe.” Có Thừa Tiêu nói xong, bước ra khỏi cửa.

“Tâm Duyệt, Thừa Tiêu vừa hay cũng muốn đi về, anh bảo anh ấy đưa mọi người về.” Bùi Thần Hạo nói.

Hứa Tâm Duyệt xấu hỗ đứng dậy, kéo anh mình đến bên cạnh: “Anh, sao có thể không biết ngại mà nhờ người ta như vậy chứ?”

“Có gì mà phải ngại chứ, vừa hay Thừa Tiêu cũng muốn đi về tiện đường đưa mọi người về cũng được mà, em xem bà ngoại cũng buồn ngủ rồi.” Bùi Thần Hạo cũng đau lòng thay cho bà ngoại.

Hứa Tâm Duyệt quay đầu nhìn bà ngoại buồn ngủ đến híp mắt lại, ngại cũng không được nữa rồi, cô gật đầu nói: “Vậy được rồi!”

“Tý nữa anh bảo Thừa Tiêu lại đưa em về đây.” Bùi Thần Hạo nói, liền nhìn thấy một chiếc xe việt dã hoành tráng lái đến, cửa xe mở ra, Có Thừa Tiêu bước xuống.

Bùi Thần Hạo mở cửa ghế sau, Hứa Tâm Duyệt cùng với Thiệu Cô dìu bà ngoại lên xe, Thiệu Cô ngồi ở ghế sau, Hứa Tâm Duyệt ngồi ở một bên khác, Bùi Thần Hạo dặn Có Thừa Tiêu: “Tý nữa phiền anh lại đưa em gái tôi về đây.

nhé.”

“Được.” Có Thừa Tiêu trả lời.

Xe việt dã chậm rãi lái ra khỏi cửa chính khách sạn, đi về phía đường Ni Hồng.

Trong chiếc xe yên tĩnh, bầu không khí có chút ngột ngạt, Hứa Tâm Duyệt vì không để cho bà ngoại với dì nhỏ cảm thấy ngại, chỉ có thể cho mình thêm dũng khí nói chuyện với anh, cô cười nói: “Cố thiếu gia, cảm ơn anh, đúng là phiền anh rồi.”

“Không phiền.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2623


Chương 2623:

Vốn bà ngoại đang buồn ngủ, không biết tại sao lại tỉnh rồi, nói thầm với cô: “Tâm Duyệt, tối nay cháu có hài lòng với ai không, bà ngoại muốn ôm cháu rồi đấy.”

“Đúng vậy! Tâm Duyệt, tuổi cháu cũng không còn nhỏ nữa, nên tìm một người để kết hôn rồi.” Thiệu Cô cũng phụ họa với mẹ nói Trong chiếc xe mờ tối, sắc mặt của Hứa Tâm Duyệt lấy tốc độ mà mắt thường cũng nhìn thấy được đỏ bừng lên, dì nhỏ nói những chuyện này làm gì chứ?

“Dì nhỏ, cháu vẫn chưa có ý định tìm bạn trai.” Hứa Tâm Duyệt nhỏ giọng phản bác.

“Đừng kén chọn nữa, gặp được người tốt, thì quyết định luôn đi, bà thấy cậu nhóc trước mặt này cũng khá tốt.” Bà ngoại cảm thấy chàng trai tốt bụng này trông cũng rất đẹp trai.

“Bà ngoại, không phải bà đang cảm thấy buồn ngủ à? Bà ngủ đi! Còn một lúc nữa mới về đến nhà!” Hứa Tâm Duyệt nhỏ giọng dỗ bà ngoại ngủ.

Nhưng lại không biết người đàn ông ngồi đằng trước, khóe môi lại hơi mỉm cười, thật muốn nhìn xem dáng vẻ quẫn bách của cô lúc này.

Bà ngoại đúng là vừa ngồi lên xe đã cảm thấy chóng mặt, dựa vào con gái ngủ thiếp đi, Thiệu Cô cũng buồn ngủ, liền nói với Hứa Tâm Duyệt: “Tâm Duyệt, đến nhà thì gọi dì, dì chợp mắt một chút.”

“Vâng! Hai người cứ ngủ đi! Đến nhà cháu sẽ gọi ạ.” Hứa Tâm Duyệt đáp.

Nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của bà ngoại và dì nhỏ, giống như là đã ngủ rồi vậy, trong xe vô cùng yên tĩnh, Hứa Tâm Duyệt liên nói với người đàn ông trước mặt: “Đi đường Mai.”

“Ngồi phía trước chỉ đường!” Anh trầm giọng nói, dừng xe ở ven đường.

Khuôn mặt của Hứa Tâm Duyệt đỏ lên, ngồi ghé phụ của anh?

Cô nhìn bà ngoại với dì nhỏ đang dựa vào nhau ngủ, cô mở cửa xe, đi lên ghế phụ ngồi, dưới ánh đèn sáng xanh, anh mặc một bộ vest, quý phái mê người ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía cô, Hứa Tâm Duyệt chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn một chút.

Hứa Tâm Duyệt ngồi ở ghế phụ, tim vẫn luôn lơ lửng ở trên không, không dám thả lỏng, ghế sau yên tĩnh, rõ ràng là bà ngoại với dì nhỏ đã ngủ rồi.

Cô cũng không biết vì sao, trước mặt người đàn ông khác cô đều có thể thả lỏng bản thân, nhưng trước mặt anh, cô lại không thể nào thả lỏng được.

Luôn có cảm giác không thể nào thả lỏng được, mà, lúc này, trong đầu cô loạn thành một đoàn, vậy mà lại nhớ đến lần trước ở trong tủ quần áo đó, cảm giác khi anh hôn cô, điều này khiến cho khuôn mặt cô đỏ lên.

Cô đang nghĩ, rõ ràng lúc ấy Hứa An An cũng ở trong phòng, tại sao anh lại hôn cô? Lẽ nào anh là một tên khốn khiếp? Muốn nhân cơ hội này để ăn đậu hủ của cô?

Nhưng người đàn ông này không có bắt kỳ tin đồn nào, mà còn mang một gương mặt cắm dục, không giống như: là loại người háo. sắc, vậy tại sao anh lại hôn cô?

Sau này không phải anh sẽ cưới Hứa An An hay sao?

Chuyện này cũng quá đều đi!

“Bên nào?”

Đang suy nghĩ lung tung, một giọng nam thấp hỏi.

Lúc này Hứa Tâm Duyệt mới hoàn hồn nhìn đường, vội nói: “Bên trái.”

Thế nhưng anh đã rẽ sang đoạn đường bên phải, cô nói muộn rồi, có chút ngại ngùng nói: “Xin lỗi! Phiền anh đi đến phía trước rồi quay đầu lại.”

Ôi! Lúc này mà còn suy nghĩ lung tung được, người đàn ông này chắc sẽ tức giận lắm đây!

Cố Thừa Tiêu quay đầu liếc nhìn cô, người phụ nữ này đang nghĩ gì vậy? Lẽ nào không phải là đang nhìn đường giúp anh?

Hứa Tâm Duyệt có hơi ngượng ngùng cắn môi, vẻ mặt quẫn bách.

Cũng khiến cho anh không nhịn được nhìn cô nhiều thêm một chút, không thể không nói, người phụ nữ này có nhiều lúc trẻ con giống như một đứa trẻ vậy, có bát cử cảm xúc nào cũng thể hiện hét ở trên mặt.

Anh ở đoạn đường phía trước quay đầu, Hứa Tâm Duyệt không dám suy nghĩ lung tung nữa, vội vàng chỉ đường, cho đến tận khi đến trước khu nhà của bà ngoại mới dừng xe, cô nói với anh: “Anh chờ một chút, tôi gọi bà ngoại với dì nhỏ dậy.”

Hứa Tâm Duyệt đánh thức Thiệu Cô, mà bà ngoại cũng tỉnh, Hứa Tâm Duyệt muốn đưa hai người lên phòng, nhưng lại bị Thiệu Cô từ chối, cô mặt bộ lễ phục quý phái như vậy, đừng làm bản mới được.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2624


Chương 2624:

“Không sao, cháu về đi! Dì với bà cháu đi lên trước đây.”

Thiệu Cô dìu mẹ mình, vẫy tay với cô: “Có thời gian về nhà chơi.”

“Mai cháu về chơi, dì với bà ngoại đi chậm thôi.” Hứa Tâm Duyệt nói với hai người.

“Được rôi, Cô thiêu gia lái xe chậm thôi.” Thiệu Cô nói với Cố Thừa Tiêu.

Cố Thừa Tiêu ngồi ở ghế lái, gật đầu với cô, Thiệu Cô vừa nhìn, âm thầm cảm thán, đúng là một thanh niên đẹp trai mà, cũng không biết Tâm Duyệt với anh có duyên hay không, nếu như có thể gả cho anh, vậy thì tốt.

“Tâm Duyệt, vậy cháu mau lên xe đi! Đừng để Cố thiếu gia đợi lâu.” Thiệu Cô nói xong, dìu mẹ đi vào chung cư mini.

Hứa Tâm Duyệt vẫn luôn nhìn bà ngoại với dì nhỏ cho đến khi không còn thấy bóng dáng hai người nữa, cô mới mở’ cửa xe ngồi vào ghế phụ, sau đó nói với người đàn ông ở bên cạnh: “Làm phiền anh đưa tôi về khách sạn, cảm ơn.”

Có Thừa Tiêu đạp chân ga, cũng không đi nhanh như ban nãy, mà đi với tốc độ chậm hơn, anh cũng không vội.

Thiếu dì nhỏ với bà ngoại, Hứa Tâm Duyệt mới phát hiện, không khí trong xe đột nhiên trở nên khẩn trương ngột ngạt, nếu như không nói gì đó, thì chắc cô cũng không thở.

nổi, liền nhanh chóng tìm chủ đề nói chuyện: “Hôm nay lúc nhảy nhẫm phải chân anh, thật xin lỗi, anh không trách tôi chứ?”

“Lúc rút được tên của tôi, tại sao cô lại muốn rút lại?” Cố Thừa Tiêu quay đầu chằm chằm cô hỏi.

Hứa Tâm Duyệt lúng túng trừng mắt nhìn anh, theo bản năng trả lời: “Bởi vì tôi cảm thấy hai chúng ta không thích hợp, dù sao thì anh và Hứa An An là một đôi.”

“Ai nói tôi với cô ta là một đôi?” Có Thừa Tiêu hỏi lại, giọng điệu có chút lạnh nhạt.

“Hả? Hai người không phải sao? Cô ta là mẹ của Tiểu Mục, chẳng nhẽ hai người không kết hôn à?” Hứa Tâm Duyệt tò mò hỏi.

“Ai nói chúng tôi nhất định phải kết hôn?” Có Thừa Tiêu cảm thấy vấn đề của cô có hơi buồn cười, cô nghe được từ đâu vậy chứ?

“Thế nhưng, chẳng nhẽ hai người không muốn cho Tiểu Mục một ngôi nhà?”

“Hỏi rõ ràng như vậy làm gì?” Có Thừa Tiêu bắt thình lình hỏi một câu.

Hứa Tâm Duyệt nghẹn lại, cắn c*n m** d*** nói: “Tôi chỉ hỏi chút thôi, không có ý gì khác.”

“Nếu như không rút trúng tôi, cô muốn rút trúng ai? Vị Lâm thiếu gia kia?” Cố Thừa Tiêu lại hỏi.

Hứa Tâm Duyệt liền trực tiếp lắc đầu: “Không phải! Tôi muốn rút được ba hoặc là anh trai tôi.”

Cố Thừa Tiêu dừng một chút, người phụ nữ này không nghĩ đến sẽ rút trúng vị Lâm thiếu gia kia sao?

“Cô cảm thấy vị Lâm thiếu gia kia như thế nào?” Có Thừa Tiêu giống như hỏi việc nhà bình thường hỏi cô.

Hứa Tâm Duyệt có hơi kỳ lạ vấn đề của hắn, nhưng vẫn rất tự nhiên trả lời: “Anh ấy rất tốt! Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi với anh ấy gặp nhau, nhưng khi còn nhỏ tôi đã gặp qua anh ấy rồi, anh ấy còn từng đến tham gia tiệc đầy tháng của tôi nữa!”

Hứa Tâm Duyệt không phát hiện, lúc cô nói chuyện, sắc mặt người đàn ông bên cạnh cô trở nên có chút trầm xuống, sắc mặt khó nhìn.

“Nói như vậy, cô rất thích anh ta?” Nam nhân hừ lạnh.

“Thích chứ! Không thích chẳng lẽ tôi còn chán ghét anh ấy hay sao?” Hứa Tâm Duyệt đúng là cảm thấy kỳ lạ, tại sao người đàn ông này lại hỏi như vậy?

“Vậy cô tốt nhất nên che dấu thân phận trước kia của cô cho kỹ vào, đừng để người khác phát hiện ra.” Cố Thừa Tiêu đùa cọt nói.

Hứa Tâm Duyệt nghe lời của anh có hơi mơ hồ, cô nháy nháy mắt: “Thân phận gì của tôi chứ? Tại sao phải che giấu?”

“Người khác không biết, nhưng tôi lại biết rõ đá Thừa Tiêu nhớ đến cảnh lần trước đó, sắc mặt của anh lại lạnh hơn máy phần, người phụ nữ này có một gương mặt trong sáng ngây thơ, nhưng thân thể của cô, đã không còn trong sạch nữa rồi.

“Anh biết rõ cái gì?” Hứa Tâm Duyệt lại muốn tò mò hỏi đến cùng.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2625


Chương 2625:

“Cô còn nhớ rõ lần đầu chúng ta gặp nhau không?”

“Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt?”

Hứa Tâm Duyệt cố gắng nhớ lại, thế nhưng, anh đã nói tiếp: “Không nhớ nổi? Vậy để tôi giúp cô nhớ lại, lúc ấy cô say rượu ở trong câu lạc bộ hầu hạ một đám đàn ông, cuối cùng còn chạy đến cầu tôi giúp đỡ, còn để tôi đưa cô về khách sạn.”

Ánh mắt của Hứa Tâm Duyệt lập tức trừng lớn, câu lạc bộ? Lần cô về nước là lần đầu tiên đi xã giao kia sao?

Chờ đã, người cô xin giúp đỡ là anh sao? Sao cô không nhớ được gì hết vậy?

“Là anh? Đêm hôm đó, là anh đã cứu tôi? Còn đưa tôi về nhà khách sạn?” Lúc này Hứa Tâm Duyệt mới hoảng hốt trong đầu còn một chút trí nhớ, thì ra người đàn ông đó là anh! Cô chỉ loáng thoáng nhớ được là một người đàn ông cao lớn trông cũng không đến nỗi nào.

“Đúng, ngày đó là do tôi mạo phạm anh, nhưng tôi cùng không còn cách nào khác! Tôi phải tìm công ty người mẫu đổi một tốp người mẫu khác, những người đó bắt tôi uống rượu, tôi lại không biết uống, cảm ơn anh đã đưa tôi về khách sạn.” Hứa Tâm Duyệt cảm kích nói.

“Cô tốt nhất nên giấu thân phận trước kia của cô cho thật tốt, đừng để ba mẹ cô biết được, néu không sẽ khiến cho.

bọn họ đau lòng đấy, còn nữa, một đêm của cô bao nhiêu tiền?” Người đàn ông lạnh lùng câu môi hỏi.

Hứa Tâm Duyệt vỗn chưa kịp phản ứng lại: “Cái gì? Cái gì một đêm bao nhiêu tiền?”

“Đừng giả vờ nữa, tối đó tôi đưa cô về khách sạn, chính mắt tôi nhìn thấy cô bị hai người đàn ông nước ngoài dìu vào trong.” Có Thừa Tiêu không muốn cô chối cãi.

Hứa Tâm Duyệt đầu tiên là ngơ mắt máy giây, sau đó mới phản ứng lại, trong đầu ầm một tiếng, người đàn ông này hiểu nhầm cô như thế nào rồi vậy? Lẽ nào anh nghĩ rằng cô là người trong ngành hay sao?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Tâm Duyệt đỏ bừng lên, trong đầu ầm vang máy tiếng, người đàn ông này sao lại có trí tưởng tượng như vậy chứ, vậy mà lại nghĩ rằng công việc trước đây của cô là bán thân? Cho dù cô có nghèo có không có tiền đến mức nào đi nữa, thì cũng không thể nào đi làm loại chuyện bán thân như thế này chứt Hứa Tâm Duyệt hít mạnh một hơi, có chút tức giận hét lên một tiếng: “Dừng xe, dừng xe ở bên đường.”

Cố Thừa Tiêu quay đầu nhìn cô một cái, liền nhìn thấy cô tức giận trừng mắt nhìn anh, anh đánh tay lái, dừng xe ở bên đường.

Xe của anh vừa dừng lại, ngực của Hứa Tâm Duyệt phập phồng không ngừng, đây là biểu hiện rõ ràng của việc bị tức điên lên, trừng mắt nhìn anh nói: “Cố Thừa Tiêu, con mắt nào của anh nhìn thấy tôi bán thân rồi hả? Anh nói rõ ràng cho tôi.”

Cố Thừa Tiêu híp mắt, vô cùng có lực chứng minh nói: “Tối hôm đó, chính mắt tôi nhìn thấy cô bị hai người đàn ông nước ngoài dìu vào trong khách sạn.”

Hứa Tâm Duyệt đúng là muốn cười, nhưng điều khiến cô tức giận là, người đàn ông này lại nghĩ cô là người như Vậy.

Có Thừa Tiêu một tay lười biếng đặt ở trên tay lái, một tay để trên đầu gối, ánh mắt thâm thúy nhìn cô, lúc này, anh đang chờ gì. Hứa Tâm Duyệt hít sâu một hơi nói: “Được, vậy tôi nói với anh, hai người nước ngoài ấy là ai, bọn họ là đồng nghiệp trong nhóm của tôi, là nhà thiết kế cũng tham gia buổi biểu diễn thời trang trong nước với tôi, hôm đó, cả nhóm tôi đều ở trong khách sạn, lúc tôi về khách sạn vừa hay gặp được bọn họ, bọn họ giúp dìu tôi vào trong, thế được chưa?”

Hứa Tâm Duyệt giải thích một lần còn chưa đủ, thậm chí cô còn muốn giải thích càng nhiều hơn, nhưng trong lòng cô càng cảm tháy thát vọng, người đàn ông này vậy mà lại nghĩ cô là người như vậy.

Đáy mắt Cố Thừa Tiêu hiện lên ý cười, anh mân môi mỏng nói: “Ò, thì ra là đồng nghiệp của cô, vậy tôi hiểu nhầm cô rồi.”

“Xin lỗi tôi.” Hứa Tâm Duyệt tức giận yêu cầu nói.

“Thật xin lỗi.” Cố Thừa Tiêu rất tích cực xin lỗi cô, bởi vì trong đáy lòng anh, càng vui khi nghe lời giải thích này, ít nhất cô đã giải thích rồi, mà lại còn nghiêm túc như vậy.

Mà anh cũng tin cô.

“Không phải từ lúc quen tôi đến bây giờ, anh đều nghĩ rằng tôi là loại người như vậy đấy chứ?” Nội tâm Hứa Tâm Duyệt có một loại cảm giác sụp đổ, thì ra trong mắt anh, cô bị khoác lên thân phận đó lâu như thế, chét tiệt, đúng là tức giận mà!

Khóe miệng Cố Thừa Tiêu nhẹ nhàng nâng lên, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

“Anh…” Hứa Tâm Duyệt tức giận đến giơ chân, khuôn mặt tiếp tục đỏ lên, giống như có một loại cảm giác bị người khác xem nhẹ vậy.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2626


Chương 2626:

“Được rồi, tôi để bồi tội với cô, tôi mời cô đi ăn vậy!” Cố Thừa Tiêu chủ động nhận sai, nhưng đáy mắt vẫn luôn hàm ý cười.

“Anh còn cười, anh còn cười được, anh còn có lương tâm không vậy!” Hứa Tâm Duyệt thấy anh cười, liền có một loại xúc động muốn đánh anh.

Nhưng cô không biết, tại sao anh lại cười, anh cười, không phải vì chuyện này buồn cười, mà cười khi biết được chân tương của chuyện này.

“Vậy cô muốn tôi bồi thường cô như thế nào?” Cố Thừa Tiêu ngắng đầu nhìn về phía cô, dưới ánh đèn xe mờ.

nhạt, cô giống như một đóa hoa hồng rực rỡ, kiều diễm khiến cho người ta muốn hái xuống.

Hứa Tâm Duyệt tức thì tức, nhưng sự bình tĩnh và lý trí của cô vẫn còn, cô nhìn người đàn ông này, liền đụng phải đôi mắt dường như muốn câu mát hồn phách của anh, cô liền nhớ đến Hứa An An, cô có tức anh hiểu nhằm cô thế nào đi nữa, cũng vẫn nhớ được thân phận của anh.

“Được rồi, anh chỉ cần xin lỗi là được.” Hứa Tâm Duyệt hít sâu một hơi, mời đi ăn thì không cần, nhỡ đâu Hứa An An biết được thì cô thảm rồi.

Cô không muốn vừa trở về Bùi gia, liền mang thanh danh không tốt cho nhà mình.

Nhưng cô không biết, ý cười dưới đáy mắt anh vừa thu lại, liền thay đổi sắc mặt, Cố Thừa Tiêu cắn môi mỏng, nỗ máy lái xe đi về phía trước, giọng nói cũng trở thêm máy phần lạnh nhạt: “Đưa cô về khách sạn.”

Hứa Tâm Duyệt cảm giác được sự thay đổi của anh, cô kỳ dị nhìn về phía anh, tò mòi hoi: “Anh còn đi vào bữa tiệc sao?”

“Không đi vào nữa.” Cố Thừa Tiêu nhàn nhạt trả lời.

Hứa Tâm Duyệt trầm mặc, cô nhìn về phía cảnh đêm bên ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy có một loại cảm giác khó thở, không biết tại sao lại cảm thấy ngột ngạt.

Có phải sau đêm nay, bọn họ sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau nữa rồi, ít nhất là không thể ở gần nhau như đêm nay nữa.

Đúng lúc này, điện thoại di động của cô vang lên, càm máy lên xem, vậy mà lại là số máy lạ, nhắn nghe máy: “Alo, xin hỏi anh là.”

“Là anh, Lâm Tuấn Khâm, Tâm Duyệt, em về khách sạn chưa?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Lâm Tuấn Khâm.

“Anh Lâm, là anh sao! Em vẫn đang trên đường về.” Hứa Tâm Duyệt ngạc nhiên, Lâm Tuấn Khâm vậy mà lại chủ động gọi điện thoại cho cô.

“Vậy anh ở trong tiệc tối chờ em.” Trong chiếc xe yên tĩnh, giọng nói tràn ngập mong đợi của Lâm Tuấn Khâm vô cùng rõ ràng, đến người đàn ông bên cạnh cũng có thể nghe được rõ ràng.

“Ò, được thôi! Em đang trên đường trở về.”

“Ứ, chờ em trở lại cùng uông một ly.” Lâm Tuân Khâm cười.

“Được.” Hứa Tâm Duyệt lễ phép trả lời anh ta. Sau khi cúp điện thoại, Hứa Tâm Duyệt ở bên cạnh nghiêm túc lưu số điện thoại của Lâm Tuấn Khâm lại, người đàn ông ngồi bên cạnh nhìn cô một cái, bất giác chân nhấn ga thả ra, vốn là đang đi thẳng, anh đột nhiên rẽ một cái, đi sang một con đường khác.

Hứa Tâm Duyệt không hề chú ý đến người đàn ông này đi đường vòng, mà, còn đi một con đường không giao nhau với khách sạn, là đi rẽ vào con đường đi ra biển.

Chờ Hứa Tâm Duyệt sau khi xem xong tin nhắc ngẳắng đầu lên, nhìn cảnh bên đường đã thay thành cảnh mặt biển lăn tăn, cô ngơ ra một lúc, không hiểu nhìn về phía người đàn ông ở bên cạnh: “Có phải anh đi nhầm đường rồi hay không, đây không phải đường về khách sạn.”

“Cùng tôi đi giải sầu một chút đi!” Anh bình tĩnh mở miệng.

“Hả?” Hứa Tâm Duyệt khẽ giật mình, sao anh ta lại không hỏi ý kiến của cô chứ!

“Sao vậy? Vội vàng về nhà gặp người đàn ông khác?” Có Thừa Tiêu hơi cắn răng hỏi.

Hứa Tâm Duyệt không nhịn được nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ: “Cố tiên sinh, lời này của anh là có ý gì?”

Đúng lúc này, điện thoại trên xe của Cố Thừa Tiêu vang lên, trên màn hình cảm ứng xe, ba chữ Hứa An An vô cùng chói mắt, Hứa Tâm Duyệt nhìn thoáng qua, trong lòng có chút sợ hãi, khẩn trương nín thở, chỉ sợ chuyện cô đang ngồi trên xe của anh, bị Hứa An An phát hiện.

Có Thừa Tiêu liếc qua cô, đưa tay nhắn nghe máy: “Alo!”

“Thừa Tiêu, anh đi rồi à? Sao lại không nói với tôi một tiếng chứ?” Giọng Hứa An An có hơi u oán truyền đến.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2627


Chương 2627:

“Tôi có việc.”

“Thừa Tiêu, tối nay tôi không có chỗ để đi, một lúc nữa tôi có thể đến nhà anh ngủ một đêm không?” Giọng của Hứa An An ở đầu dây bên kia dường như có chút men say hỏi.

Hứa Tâm Duyệt liền quay đầu nhìn về phía anh, không biết tại sao, cô lại muồn biết suy nghĩ của anh.

“Cô muốn đến nhà tôi?” Giọng anh trầm thấp lại câu dẫn hỏi.

“Ừm! Muốn mài! Anh bằng lòng để tôi đến sao?” Hứa An An vẻ mặt chờ mong, thậm chí ngữ khí đã bắt đầu trở nên mập mờ: “Chỉ cần anh cho em đến, chuyện gì tôi cũng bằng lòng làm cho anh đấy nhé!”

Hứa Tâm Duyệt tự dưng nổi da gà, cô có chút lạnh lùng nhìn người đàn ông bên cạnh, thật hy vọng mình không ở trên xe của anh ta.

“Cô muốn làm gì cho tôi?” Anh vậy mà còn có thời gian tán gái.

Hứa Tâm Duyệt đúng là muốn nhanh chóng xuống xe, anh muốn nói cái gì cũng được, đừng để cô nghe thấy, không ngờ anh cũng là một chuyên gia tán gái.

“Anh nói đi? Người của tôi đều là của anh, anh muốn làm gì cũng được.” Hứa An An đương nhiên cũng là một cao.

thủ tình trường, chỉ kém không nói thẳng ra thôi.

Ai biết được bầu không khí được đưa lên cao trào rồi, thì người đàn ông này lại đột nhiên lạnh lùng trả lời: “Không cần, tối nay tôi có việc.”

Nói xong, liền cúp máy.

Hứa Tâm Duyệt hơi trừng mắt, quay đầu nhìn anh, người đàn ông này có cần phải đáng ghét như vậy hay không?

Nhưng mà, rất nhanh Hứa An An lại gọi điện thoại đến, người đàn ông vô tình nhấn tắt máy không nghe.

“Anh tùy tiện tìm một chỗ thả tôi xuống xe, anh đi hẹn hò với Hứa An An đi!” Hứa Tâm Duyệt đột nhiên nói, trong lòng cô, cô nghĩ rằng mình là bóng đèn.

Thế nhưng anh lại híp mắt nhìn về phía trước nói: “Hẹn hò gì chứ?”

“Không phải ban nãy anh rất nhiệt tình hay sao? Tôi sẽ không quấy rày hai ngươi.” Hứa Tâm Duyệt cắn môi nói.

Cố Thừa Tiêu dừng xe ở một bãi để xe gần bờ biển, anh đột nhiên ác ý nghiêng người ánh mắt như dã thú nhìn chằm chằm cô: “Trên xe tôi có phụ nữ rồi, tại sao tôi phải tìm người phụ nữ khác?”

Hứa Tâm Duyệt liền nuốt một ngụm nước bọt, cảm nhận được người đàn ông bên cạnh bắt đầu trở nên nguy hiểm, cô hai tay vòng ngực nói: “Anh… anh muốn làm gì?”

“Ở nơi ngoại ô hoang vu như này, cô nói xem tôi muốn làm gì?” Người đàn ông nhếch miệng, vẻ mặt tà ác.

“Anh… Cố Thừa Tiêu, anh đừng làm càn!” Hứa Tâm Duyệt hoang mang, không ngờ anh ta là người như vậy, nụ hôn lần trước ở trong tủ quần áo, anh ta còn chưa giải thích đâu!

Cố Thừa Tiêu thấy dáng vẻ hoảng sợ của cô, thú vị thưởng thức, đột nhiên anh hỏi: “Hứa Tâm Duyệt, cô có từng thích tôi hay không?”

Hứa Tâm Duyệt trong lúc hoang mang, đột nhiên nghe được giọng nói nghiêm túc của anh, cô ngơ ngắn, liền ngẳng đầu lên nhìn vào khuôn mặt nghiêng khó dò của anh, còn có đôi mắt thâm sâu như bóng đêm, cô không thể nào phân biết được anh đang trêu đùa cô hay là nghiêm túc.

Cô trừng mắt nhìn, nửa ngày không biết nến trả lời anh thế nào.

“Vấn đề này rất khó trả lời hay sao?” Có Thừa Tiêu có hơi ảo não hỏi lại.

“Tại sao lại hỏi vấn đề này chứ?” Hứa Tâm Duyệt không dám nhìn thẳng vào ánh mắt anh, quay đầu nhìn về phía bờ biển ngoài cửa sổ, giả vờ không nghiêm túc.

Sau lưng truyền đến giọng nói trằm thấp của anh: “Tôi muốn biết.”

“Được rồi! Bởi vì Dĩ Mục, tôi không ghét anh, thêm việc anh cứu tôi mấy lần, cũng coi như là ân nhân cứu mạng của tôi, vậy nên, đối với người đã cứu mạng mình, đương nhiên là tôi thích rồi.” Hứa Tâm Duyệt hơi khó khăn trả lời vấn đề này.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2628


Chương 2628:

Nhưng, anh làm sao sẽ hài lòng chứ? Người phụ nữ này cố tình bỏ qua trọng điểm đúng không? Còn gán thêm cho anh cái gì mà ân nhân cứu mạng nữa.

“Ý của tôi là thích theo kiểu tình yêu nam nữ.” Cố Thừa Tiêu không ngại nói rõ ràng hơn, người phụ nữ này muốn giả ngốc, anh không cho phép.

Hứa Tâm Duyệt đương nhiên biết rồi! Cô cũng không ngốc, cô nói như vậy, ý đã rất rõ ràng rồi, ý là cô không muốn trả lời câu hỏi này một cách chính diện.

“Cố Thừa Tiêu, đưa tôi về bữa tiệc đi.” Hứa Tâm Duyệt quay đầu mệnh lệnh: “Anh đã đồng ý với anh trai tôi là sẽ đưa tôi về đấy rồi.”

Có Thừa Tiêu khẽ giật mình, người phụ nữ này vẫn không muốn nói, anh hơi tức giận khởi động xe, đột nhiên nhẫm chân ga.

Hứa Tâm Duyệt còn chưa kịp phản ứng, vừa nãy cô đã tháo dây an toàn ra rồi, vừa nhấn chân ga như vậy, theo quán tính khiến cho trán cô đụng thẳng vào kính xa.

“A…” Hứa Tâm Duyệt vội vàng che lại cái trán bị đụng đau, có chút tức giận nhìn người đàn ông thô lỗ kia nhanh chóng thắt dây an toàn.

Anh quay đầu liếc nhìn cô một cái, nhưng vẫn đi với tốc độ như vậy không dừng lại, Hứa Tâm Duyệt tức giận nói: “Lái chậm chút.”

Mặc dù anh có chút buồn bực, nhưng vẫn giảm tốc độ xe xuống, nhưng bầu không khí trong xe không biết tại sao lại trở nên ngột ngạt, khiến cho người ta cảm thấy khó thở.

Có Thừa Tiêu vẫn dừng xe ở ven đường, anh bật đèn xe, dưới ánh đèn nhìn góc trán của cô bị đụng đỏ lên, Hứa Tâm Duyệt còn chưa kịp phản ứng lại, thì tay của anh đã nhẹ nhàng xoa lên.

Lúc Hứa Tâm Duyệt muốn giãy dụa thoát ra, anh cúi người, cánh môi mát lạnh của anh hôn xuống mái tóc cô, giống như là xin lỗi cho sự thô lỗ lúc nãy.

Hô háp của Hứa Tâm Duyệt cứng lại, người đàn ông này.

muốn làm gì, lúc cô nghiêng đầu muốn nhìn xem, thì nụ hôn của anh, đột nhiên nhanh chóng bá đạo ép xuống, che lấy đôi môi cô.

“Ưm…” Lần này đôi mắt của Hứa Tâm Duyệt trừng lớn, anh lại ăn đậu hủ của cô?

Nụ hôn này, khiến không khí trong xe nhanh chóng nóng lên, lúc Hứa Tâm Duyệt đầy anh ra, gương mặt đỏ bừng, hai tai vòng lấy ngực dán người vào cửa sổ xe: “Cố Thừa Tiêu, anh lưu manh, ai cho phép anh hôn tôi.”

Hứa Tâm Duyệt thở hào hển, vẻ mặt vừa tức giận vừa có chút hoang mang, người đàn ông này quên mắt thân phận của mình rồi hay sao? Anh là ba của con trai Hứa An An, tương lai muốn kết hôn cùng với Hứa An An, còn đến trêu trọc cô làm gì?

Cố Thừa Tiêu cũng ngơ ngác mắt máy giây, anh không ngờ rằng ban nãy mình vậy mà lại xúc động hôn cô, nhưng không thể không nói, hương vị ngọt ngào giống như lần trước vậy.

Thậm chí đầu dã thú đang ngủ say trong cơ thể anh, cũng bị cô dễ dàng gọi dậy, chết tiệt, anh cám dục nhiều năm như vậy, cứ như thế bị cô phá vỡ.

“Thật xin lỗi.” Cố Thừa Tiêu nói xin lỗi, liền khởi động xe đi về hướng khách sạn, mà Hứa Tâm Duyệt ở cạnh cửa sổ xe, tâm rối như tơ vò.

Nụ hôn vừa rồi, cảm giác sinh ra chỉ có mình cô là rõ ràng nhất, giống như cả người bị điện giật vậy, rải khắp tất cả mọi nơi trên cơ thể, không nói ra được là cảm giác gì, nhưng có hơi kỳ diệu.

Nhưng loại cảm giác này, cô thể nói cho bất kỳ ai, chỉ có thể cất dưới đáy lòng.

“Không thích sao?” Đột nhiên, một giọng nam trầm tháp hỏi cô.

Hứa Tâm Duyệt khẽ giật mình, ý thức được anh đang muốn nói đến điều gì, cô trái lương tâm nói: “Không thích, sau này không cho phép anh hôn tôi nữa.”

Sắc mặt Cố Thừa Tiêu trong nháy mắt trở nên u ám hon, dưới bầu không khí ánh đèn màu xanh xám, có thể nhìn thấy anh đang nghiếng răng nghiêng lợi, đang rất là tức giận.

Người phụ nữ này đang nghỉ ngờ kỹ thuật hôn của anh?

Hứa Tâm Duyệt nghiêm túc nhìn anh, thích hay không thích đều không quan trọng, quan trojnng là, giữa cô và anh, mãi mãi không có khả năng, mặc dù cô là con của Bùi gia, thế nhưng cô ở Hứa gia, vẫn là em họ của Hứa An An, đây là sự thật không thể chối cãi, cho nên, giữa cô và Cố Thừa Tiêu, cách một tầng quan hệ không thể vượt qua.

“Cố Thừa Tiêu, sau này đừng như vậy nữa.” Hứa Tâm Duyệt nghiêm túc nói.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2629


Chương 2629:

Cố Thừa Tiêu nhíu mày, nhìn khuôn mặt không hề tức giận của cô, mà lại nhìn thấy một chút đau khổ trong lòng cô, con ngươi anh tối lại, càng hiểu rõ cô đang lo lắng điều gì.

Thân phận của cô là em họ của Hứa An An cho nên, cô không dám lại gần anh, người phụ nữ này đối với chuyện này rất là mẫn cảm.

“Con trai của tôi càng thích cô hơn Hứa An An.” Cố Thừa Tiêu không đầu không đuôi nói một câu.

Hứa Tâm Duyệt ngạc nhiên, điều này, cô cũng có thể nhìn ra được, cô cắn cắn môi, thật sự rất muốn nói bí mật này cho anh, bởi vì người mang thai mười tháng sinh ra con trai anh là cô!

Nhưng năm đó cô đã ký hiệp định giữ bí mật này với mẹ con Hứa An An, vậy nên, cô không thể nói.

“Nhưng Hứa An An từ đầu đến cuối vẫn là mẹ ruột của Tiểu Mục, điều này, không thể nào thay đổi được.” Hứa Tâm Duyệt tỉnh táo nói, chuyện này, năm đó cô cũng là người tham gia, không thể nào làm giả được.

Có Thừa Tiêu trầm mặc, khoang xe cũng trở nên yên tĩnh, khách sạn cũng ở cách đó không xa, cũng không ai nói chuyện nữa.

Cuối cùng, cũng đến trước cửa lớn khách sạn, Cố Thừa Tiêu đem xe đi vào, Hứa Tâm Duyệt xuống xe, xe của anh liền lao nhanh ra đường lớn, giống như một người đan tức giận vậy.

Hứa Tâm Duyệt cắn môi, có hơi bất đắc dĩ quay người quay trở lại tiệc rượu, lúc này đã là chín rưỡi, sắp mười giờ rồi.

Lúc cô trở lại tiệc rượu, hầu hết khách mời đều đã đi về, Lâm Tuấn Khâm lại rất là có chấp chờ cô trở lại.

“Tâm Duyệt, em quay lại rôi.”

“Ừm!” Hứa Tâm Duyệt mím môi cười.

“Tâm Duyệt, chúng ta cũng chuẩn bị về nhà thôi, khách mời cũng gần về hét rồi, tối nay để cho mọi người đều biết con, ba mẹ đều cảm thấy rất tự hào.” Bùi phu nhân nói, tất cả mọi người đều khen ngợi con gái của bà, là một người mẹ, có thể không tự hào hay sao?

Mọi người cùng nhau đi vào bãi đỗ xe, Lâm Tuần Khâm đi về phía một chiếc xe thể thao, nói với Hứa Tâm Duyệt: “

Tâm Duyệt, tối mai gặp.”

“Được, ngày mai gặp.” Hứa Tâm Duyệt vẫy tay với anh, ngồi vào trong xe của cha.

“Tâm Duyệt hình như có tâm sự đúng không?” Bùi phu nhân quan tâm hỏi, hình như từ khi con gái trở về cảm giác đầu lông mày vẫn luôn mang theo một chút tâm sự.

“Mẹ, con không sao.” Hứa Tâm Duyệt cười lắc đầu, cho dù có tâm sự, đó cũng là chuyện không thể nói với bất kỳ ai.

Cô không muốn hủy hoại thanh danh của ba mẹ, nếu như: cô thực sự có quan hệ gì đó với Có Thừa Tiêu, người Hứa gia chắc chắn sẽ không bỏ qua, đến lúc đó, bọn họ chắc chắn sẽ hủy hoại thanh danh của cô, cô không muốn liên lụy ba mẹ và gia tộc.

Cho nên, cô nên cách xa Cố Thừa Tiêu ra một chút, tốt nhất thì cả đời này cũng không nên có bắt kỳ quan hệ gì.

Nhận rõ điểm này, Hứa Tâm Duyệt sẽ đem tất cả những gì sảy ra tối nay cất vào sâu tận đáy lòng, không nói với bắt kỳ ai.

Đêm này, Cố Thừa Tiêu một mình trở về biệt thự, nằm ở trên giường, ánh mắt của anh nhìn vào phía phòng thay đồ, nhớ lại chuyện lần đó cô không thẻ trồn thoát, mặc cho anh muốn làm gì thì làm, cho dù lần đó anh là gì đi nữa, cô cũng chỉ có thể mặc cho anh làm!

Trong màn đêm yên tĩnh, Cố Thừa Tiêu phát hiện trong đầu đều là hình bóng của Hứa Tâm Duyệt, đêm nay cô giống như ánh trăng, làm tan đi sự cô độc trong tim anh, mãi không thể quên đi. Nếu như đổi thành người phụ nữ khác, nói không chừng anh sẽ theo đuổi cô, nhưng cô từng là người của Hứa gia, mà lại còn có quan hệ chị em họ với Hứa An An, bây giờ trở thành con gái cưng được nâng nỉu trong lòng bàn tay của Bùi gia, cho dù anh có muốn theo đuổi, thì Bùi gia cũng sẽ không để con gái họ đi làm mẹ kế.

Sáng sớm, Hứa Tâm Duyệt nhận được điện thoại của Lê Yên, hẹn cô ra giải sầu, Hứa Tâm Duyệt cũng vừa hay tâm trạng không được tốt.

Hai người bạn tốt mười giờ sáng đã ngồi ở trong một tiệm trà chiều, Lê Yên sắp phải đến tòa soạn báo làm việc rồi, nhưng chuyện khiến cô không vui là, tòa soạn báo ấy là do Mặc Trạch Dương mỏ, cô nghĩ, cho dù anh đồng ý để cô đến tòa soạn làm việc, thì anh cũng sẽ không cho cô sống tôt.

“Nếu như cậu đã biết anh ta sẽ không để cậu sống tốt, vậy mà cậu vẫn đi.” Hứa Tâm Duyệt cười nhìn cô ấy.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2630


Chương 2630:

“Anh ta không để tớ sống tốt, vậy thì tớ càng phải nhanh chóng làm ra thành tích cho anh ta xem, để anh ta không được phép xem thường tớ, cho dù anh ta là thái tử gia thì sao? Tớ còn không thèm đề ý đến anh ta nữa kìa.”

“Yên tâm đi! Anh ta cũng không thể làm gì cậu được, nghĩ mà xem, ba mẹ cậu với ba mẹ anh ta là bạn thân, nếu như: anh ta dám bắt nạt cậu, vậy thì cậu cứ mách với ba mẹ.”

Hứa Tâm Duyệt nghĩ cách giúp cô.

“Cậu nói đúng, mách lẻo là sở trường của tớ mà.” Lê Yên nói xong, nhìn vê phía cô: “Nói chuyện của cậu đi, đoạn thời gian này không liên lạc với tớ, cậu thế nào rồi?”

“Giống như là ngồi tàu siêu tốc vậy.” Hứa Tâm Duyệt nói xong, nói những chuyện sảy ra gần đây cho cô ấy nghe, Lê Yên nghe xong ngạc nhiên trừng mắt: “Thì ra cậu là con gái bị thất lạc hai mươi năm của Bùi gia? Trời ơi!”

“Tớ cũng rất may mắn ở lúc còn sống, có thể nhận lại được ba mẹ, bây giờ tớ đang sống cùng với ba mẹ.”

“Tâm Duyệt, thế là quá tốt rồi, nếu như bọn họ biết được chuyện mà cậu gặp được ở Hứa gia, thì chắc chắn sẽ đứng ra làm chủ cho cậu.” Lê Yên đau lòng nói.

Hứa Tâm Duyệt lắc đầu: “Không, tớ không định nói với ba mẹ, thật ra tớ với Hứa gia đã không còn quan hệ gì nữa rồi, tớ cũng không cần thiết phải ngày nào cũng nhìn thấy bọn họ, chuyện trước kia, tớ cũng không muốn nghĩ đến nửa.

“Nếu như ba mẹ cậu biết được con gái cưng của mình bị đuổi ra khỏi Hứa gia, còn bắt nạt bà ngoại của cậu, ba mẹ cậu chắc chắn sẽ không thể nào nhịn được.”

Hứa Tâm Duyệt cắn môi, tâm sự nặng nề nói: “Thật ra, đây cũng là ý của bà ngoại với dì nhỏ tớ, họ không muốn tớ chống đối với Hứa gia, mà trên buổi tiệc gặp mặt tối qua, bọn họ cũng đến.”

“Được rồi! Vậy sau này bọn họ chắc chắn không thể nào bắt nạt cậu được nữa, vậy Hứa An An chắc phải bị tức chết rồi, cô ta vẫn luôn lấy việc chèn ép cậu làm niềm vui mà? Bây giờ xem xem cô ta còn có thể chèn ép cậu được nữa không? Cho dù cô ta là ngôi sao hạng A thì sao chứ?

Cô ta thử dám bắt nạt cậu nữa xem, chờ tớ vào tòa soạn báo rồi, thì sẽ lấy bút làm đao, chuyện cô ta thân bại danh liệt cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi.” Lê Yên thế nhưng là một người có tính cách mạnh mẽ.

Hứa Tâm Duyệt cười lên, có một người bạn thân như vây, đúng là phúc của cô mà.

Lúc này ở Hứa gia.

Đúng là đang được bao phủ bởi một bầu không khí lo lắng, Hứa An An đã đi ra ngoài từ sớm rồi, Hứa Đào Dương và Lâm Tịnh Nhã ngồi trong phòng khách, nhìn nhau một hồi lâu, đáy mắt Hứa Đào Dương hiện lên một vòng âm tàn: “Tuyệt đối không được để cho Hứa Tâm Duyệt biết được cái chết của anh cả, nếu không, cô ta sẽ liên hợp với tất cả người của Bùi gia để đối phó với chúng ta, thế thì chúng ta chết chắc rồi.”

“Chuyện này ông biết tôi biết, còn ai biết được nữa chứ?

Yên tâm đi!” Lâm Tịnh Nhã không muốn mình tự dọa mình, mà bọn họ vẫn còn có chỗ dựa.

“An An của chúng ta thế nhưng là mẹ ruột của con trai Cố Thừa Tiêu, cậu ta nhìn thấy chúng ta bị bắt nạt cũng không thể thấy chết không cứu.”

“Rốt cuộc thì An An bị làm sao vậy, đến bây giờ vẫn chưa nắm được Cố Thừa Tiêu, không phải đã có con rồi à? Sao lại không làm được gì như vậy?” Hứa Đào Dương nhịn không được cảm thấy tức giận nói, bây giò kinh tế của ông ta cũng đang có chút khó khăn, vẫn luôn muốn leo lên Có Thừa Tiêu, nhưng vẫn không thấy con gái đưa anh về nhà.

“Yên tâm đi! An An cũng rất cố gắng, chỉ là không biết trong lòng Cố Thừa Tiêu đó nghĩ như thế nào, hình như: vẫn luôn có chút ý nghĩ với con nhỏ Hứa Tâm Duyệt đó, vũ hội lần trước tôi cũng nhìn ra được, con nhỏ Hứa Tâm Duyệt này mặc kệ là công khai hay là âm thầm đều đang cố gắng quyến rũ cậu ta.”

“Lẽ nào Hứa Tâm Duyệt muôn giành với An An? Cô ta dựa đâu chứ?” Hứa Đào Dương hừ lạnh.

“Cô ta là muốn báo thù chúng ta, bây giờ cô ta có Bùi gia làm chỗ dựa rồi, nên không coi chúng ta ra gì nữa rồi, đến hạnh phúc sau này của An An, cô ta cũng muốn cướp, hừ!

Nếu như Hứa Tâm Duyệt cô ta thật dám cướp Cố Thừa Tiêu, cho dù muốn xé rách mặt với Bùi gia, tôi cũng phải làm cho Hứa Tâm Duyệt thân bại danh liệt, nói thế nào đi nữa, thì cô ta cũng từng là con cháu Hứa gia chúng ta.”

“Đúng vậy, cho dù đắc tội với Bùi gia, cũng phải để cho An An gả vào Có gia.” Hứa Đào Dương cũng nghĩ như vậy.

Lúc này Hứa An An đang ở trong phòng làm việc của mình, cô ta nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu đều là hình ảnh khiêu vũ của Cố Thừa Tiêu và Hứa Tâm Duyệt tối qua, cô ta có một loại dự cảm không được tốt, hình như Cố Thừa Tiêu động lòng với Hứa Tâm Duyệt.

Không, cô ta không thể nào cho phép Hứa Tâm Duyệt trở thành mẹ của con trai cô ta, cô không xứng.
 
Back
Top Bottom