Cập nhật mới

Ngôn Tình Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người

Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2550


Chương 2550:

Lê Yên vừa đi được vài bước, nghe thấy thế thì xoay người vui vẻ ôm lấy mẹ: “Cảm ơn mẹ yêu, con biết ngay con là con ruột của mẹ mà.”

“Bà chiều nó hư bây giờ.” Ba Lê ngồi trên sô pha cười mắng.

“Do tôi chiều hư hay ông chiều hư hả?” Mẹ Lê không khách khí đáp trả lại.

Nhìn hai người mình yêu thương nhất, Lê Yên cảm thấy tràn ngập hạnh phúc, cô ấy vẫy tay nói: “Ba mẹ, con đi đây.”

“Lái xe cẩn thận đấy, đừng để đụng xe người khác đấy.”

“Con biết rồi! Con là tay lái lâu năm rồi đấy.” Giọng của Lê ‘Yên dần biến mát sau thang máy ở sảnh phụ.

Hai ông già nhìn nhau, cùng khẽ thở dài, bọn họ cũng chỉ có một đứa con gái như vậy, còn có thể làm gì nữa chứ?

Chỉ có thể cưng chiều nó thôi.

Lê Yên cầm chìa khóa, nhìn chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ mà ba cô ấy đã tặng mẹ cô ấy hồi đầu năm, cô ấy thầm nghĩ, sau này mình cũng sẽ kiếm một người đàn ông như ba.

Vừa chiều chuộng vợ, yêu vợ, việc gì cũng ưu tiên ý kiến của vợ.

Chỉ là trên đời này, biết tìm đâu ra một người đàn ông tuyệt vời như ba mình cơ chứ?

Thật là có đốt đèn cũng khó tìm ấy chứ! Lê Yên lái xe thể thao của mẹ đi ra ngoài, xem thời gian thì cô ấy có thể thong thả từ từ chạy tới chỗ phỏng vần.

Toà soạn tạp chí thời trang Gudi mà Lê Yên sắp phỏng vấn nằm trong một tòa nhà trung tâm thương mại ở trung tâm thành phó, môi trường làm việc trong tương lai của cô có vẻ rất tốt.

Đây cũng là điều mà Lê Yên hướng đến.

Lê Yên sắp đến gần một cột đèn giao thông thì đột nhiên cô ấy nghe thấy có tiếng gầm rú của một chiếc xe thể thao vượt qua bên cạnh cô, ngạo mạn chen lên trước xe của cô.

“Chết tiệt, tưởng làm vậy là giỏi hả!” Lê Yên bực bội oán giận.

Cô cứ như vậy đi sau chiếc xe thể thao phía trước qua hai cái đèn giao thông, Lê Yên đã chuyển làn chuẩn bị vượt qua anh ta, ai ngờ, đột nhiên có một chiếc xe điện không biết từ đâu lao thẳng tới trước đầu xe của cô.

“AI” Lê Yên đã đạp chân ga rồi, trong tình huống này, cô chỉ có thể đánh tay lái sang trái, vậy nên đầu xe của cô rất tự nhiên mà hôn lên chiếc siêu xe màu xám bạc ngầu lòi bên cạnh, đó còn là một chiệc Bugatti đất tiên nữa chứ?

“Toi rồi!” Lê Yên trừng lớn mắt, đầu óc ong ong trồng rỗng, lúc cô ngước lên tìm chiếc xe điện phóng vụt đến ban nãy thì nó đã biến mát tăm.

Cô vội vàng đẩy cửa xuống xe, mà lúc này, người ngồi trên ghế lái của chiếc xe thể thao cũng xoa cổ bước xuống xe.

Chỉ thấy chủ xe là một người đàn ông có dáng người cao lớn, mặc bộ vest thời thượng màu xám, trên mặt đeo kính râm, khuôn mặt tuấn tú dưới cặp kính râm thể hiện rõ vẻ nam tính quyền rũ của anh.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Lê Yên chạy tới xin lỗi người chủ xe này.

Người đàn ông ngắng đầu nhìn, đôi mắt đẹp của Lê Yên lập từng trợn tròn, mặc dù kính râm che hết nửa trên của khuôn mặt, nhưng trong nháy mắt cô vẫn nhận ra người này là ai.

“Là anh!” Lê Yên mắt chữ A mồm chữ O, kinh ngạc hô lên.

Ngón tay mảnh khảnh của người đàn ông giơ lên tháo kính râm ra, toàn bộ khuôn mặt hoàn mỹ của anh lộ ra, đồng thời, cũng để lộnđôi mắt màu hổ phách đang tràn đầy lửa giận của anh.

“Là cô!” Giọng anh nghiến răng nghiền lợi, rõ ràng là đã nhận ra cô.

“Đúng, là tôi.” Lê Yên ngượng ngùng cười, tông ai không tông lại tông phải xe của anh ta, thật là oan gia ngõ hẹp ma.

“Cô có biết lái xe không vậy hả?” Mặc Trạch Dương lên tiếng quở trách.

Người phụ nữ này, ban nãy lái xe chậm như rùa thì cũng thôi đi, cô vậy mà còn dám tông vào xe của anh.

“Xin lỗi, xin lỗi. Tôi không có ý đâu. Tôi tránh một chiếc xe điện nên mới đụng phải anh thôi.”

“Hy vọng là cô có mua bảo hiểm.” Mặc Trạch Dương nói xong thì đeo kính râm lên lại, lấy điện thoại di động ra gọi cho ai đó, nói với đầu dây bên kia: “Xe của tôi bị đụng rồi.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2551


Chương 2551:

Ở ngay phía trước, mau sang đây. “

Lê Yên nghiêng nhìn về phía xe của anh, hình như chiếc xe này thật sự rất đắt! Cô cũng không biết bảo hiệm mẹ mua có đủ trả hay không nữa. Lúc cô đang đánh giá chiếc xe thì thì thấy người đàn ông đanh nhìn chằm chằm cô xuyên qua cặp kính râm trên mặt, ánh mắt vừa sắc bén lại đầy chế giễu.

Cô chỉ đành lại cười khà khà hỏi: “Anh… xe của anh không tệ nha, chiếc xe này bao nhiêu, chắc đắt lắm nhỉ?”

Mặc Trạch Dương nhếch môi mỏng, khẽ hừ lạnh: “Công ty bảo hiểm sẽ nói rõ cho cô biết.”

Đúng lúc này, hai chiếc xe vệ sĩ dừng lại bên cạnh bọn họ.

“Thiếu gia, cậu không sao chứ? Có cần đi bệnh viện không?” Vệ sĩ lo lắng hỏi.

“Không cần.” Mặc Trạch Dương nói xong, dáng người cao gây kia liền cúi người ngồi vào xe vệ sỉ, để lại một người vệ sĩ ở lại trông xe của anh.

Lê Yên nhìn theo chiếc xe kia rời đi, cô chớp chớp mắt, rồi đột nhiên nhớ dến việc phải mau chóng liên hệ với công ty bảo hiểm, còn có, buổi phỏng vấn của cô!

Lê Yên quay lại xe mình, cầm túi xách lên, trực tiếp gọi điện thoại cho ba mình.

“Cái gì? Con lái xe của mẹ đâm phải người ta rồi? Thế con có bị làm sao không?”

“Ba, con không sao.” Lê Yên áy náy cười. “Ba có thể sang xử lý giúp con không? Con phải chạy mau đi phỏng vấn, sắp muộn rồi.”

Ba Lê tình cờ cũng đang ở gần đó: “Ba đang ở gần đấy, ba đến ngay.”

“Dạ, ba đến nhanh nha! Con gửi định vị vị trí cho ba rồi đấy.” Lê Yên gọi điện thoại xong thì mới phát hiện đã có hai cảnh sát giao thông đến đây, bọn họ đang điều khiển cho các phương tiện khác đi qua, mà xung quanh cũng có rất nhiều người vây lại xem, là hai chiếc siêu xe va vào nhau đấy, chuyện này quả thật rất đáng vây lại xem.

Cảnh sát giao thông đến kiểm tra bằng lái và giấy phép lái xe của Lê Yên, đồng thời yêu cầu cô liên hệ với công ty bảo hiểm để thu thập chứng cứ và xử lý.

Lê Yên nhìn thời gian, đã một giờ rưỡi rồi, còn cách thời gian phỏng vấn của cô nửa tiếng.

Năm phút sau, Lê Yên cuối cùng cũng nhìn thấy chiếc xe Bentley của ba mình dừng lại bên cạnh, cô chạy vội đến, mừng như được cứu.

“Ba, cuối cùng ba cũng đến rồi.”

Ba Lê đến đây cùng trợ lý, khi nhìn thấy chiếc xe ông tặng vợ đang đâm vào cửa một chiếc xe đắt tiền hơn, ông liền quay sang mắng cô: “Yên Yên, con cũng biết lựa xe mà đâm quá nhỉ?”

“Ba, con thực sự không cố ý mà.” Lê Yên cắn môi.

“Được rồi, để A Đức đưa con đi phỏng vấn, việc ở đây để ba l*l” Ba Lê nói xong liền bước đến nhìn vị trí va chạm của hai xe, trông rõ ràng là chỉ có một mình con gái ông phải chịu trách nhiệm.

“Cậu là chủ của chiếc xe này sao?” Lê Thiên Thắng hỏi vệ Sĩ.

“Không phải, đây là xe của thiếu gia nhà tôi, tôi đứng đây chờ công ty bảo hiểm thay cậu ấy.”

“Chủ của chiếc xe này là ai? Tên là gì?” Lê Thiên Thắng đi một vòng quanh chiếc Bugatti, ông thấy chiếc xe này rất tốt. Lúc đó tại sao vợ ông lại không chọn loại xe này nhỉ?

Vệ sĩ thấy khí chất của ông có vẻ không phải người bình thường, cũng không dám quá lạnh nhạt, đáp lại: “Chủ xe tên là Mặc Trạch Dương.”

“Họ Mặc à? Ba của cậu ấy tên là gì?” Lê Thiên Thắng tò mò hỏi lại.

Người vệ sĩ nhìn người đàn ông trung niên trước mặt có khí chất của một ông chủ lớn thành đạt, cậu chưa kịp trả lời thì Lê Thiên Thắng đã hỏi: “Cha của chủ xe có phải tên là Mặc Vinh Khải không?”

Người vệ sĩ ngạc nhiên: “Ngài biết ông chủ của tôi sao ạ?”

Lê Thiên Thắng quả nhiên đã đoán đúng, người có thể mua được chiếc xe này, lại họ Mặc nữa chứ, e rằng cũng chỉ có con trai của ông bạn học cũ của ông!

“Tôi và ba của chủ xe là bạn cũ.” Nói xong, Lê Thiên Thắng cầm điện thoại di động bắm số của bạn cũ.

“Alo, Lê lão đệ, sao lại có thời gian gọi cho tôi thế này!”

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam trầm ổn.

“Mặc lão ca, tôi xin lỗi ông trước một tiếng nha, cô con gái nhỏ nhà tôi lái xe trên đường, không cần thận tông phải xe thằng con trai của ông.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2552


Chương 2552:

“Hai đứa nhỏ đều không sao cả chứ?” Ba Mặc ở đầu dây bên kia nghe vậy thì lập tức kinh ngạc hỏi.

“Hai đứa nhỏ đều không sao, va chạm không nghiêm trọng, tôi đang ở hiện trường va chạm, chờ công ty bảo hiểm đến xử lý đây.”

“Ông đang ở đâu đấy! Tôi sang đó một chuyền.” Mặc Vinh Khải nói đến là đến ngay.

“Được, vậy ông đến đây một chuyến đi! Buỏi tối chúng ta cùng nhau ăn cơm rồi để con gái tôi đền tội với con trai của ông.”

“Bỏ đi, không có gì, cùng nhau ăn bữa cơm là được rồi, chắc con gái của ông cũng không có ý tông vào xe của con trai tôi đâu.”

“Được, vậy tôi đợi ông sang!” Lê Thiên Thắng nói xong, thì liền ngênh ngang ngồi vào ghế lái trên xe của vợ chờ bạn cũ.

Lê Yên lúc này đã đến dưới tầng của toà soạn của tạp chí thời trang Gudi. Cô liếc nhìn thời gian. Trời ạ! Chỉ còn đúng năm phút đồng hồ, cô dẫm trên một đôi giày cao bảy phân chạy thẳng vào thang máy của tòa nhà.

Cuối cùng, khi cô đứng ở quầy lễ tân của toà soạn Gudi thì nghe thấy một nhân viên nhân sự đến để phỏng vấn gọi: “Lê Yên, Lê Yên đã đến chưa?”

“Đến rồi, đến rồi, tôi ở đây…” Lê Yên thở hổn hển đáp.

Trợ lý đó quay đầu lại trừng cô: “Nếu như cô còn chưa tới thì sẽ bị loại thẳng đáy.”

“Xin lỗi, trên đường bị kẹt xe…” Lê Yên nói xong liền vội vàng chỉnh lại tóc, vén vài sợi tóc con qua tai, chỉnh sửa lại vẻ mặt, hít sâu một hơi, thẳng lưng ưỡn ngực đi theo nhân viên đi đến phòng phỏng vắn.

Lê Yên nhìn thấy phòng làm việc ở đây vô cùng rộng rãi sáng sủa, khắp nơi đều có mùi vị của thời trang, thể hiện rõ được khí chất của một công ty dẫn đầu về thời trang, cô thầm nắm chặt nắm tay, nhất định phải nắm lấy cơ hội này.

Thấy người trợ lý quẹo vào một ngã rẽ trên hành lang, cô nãy giờ vẫn lo ngó nghiêng xung quanh, không theo kịp cô ấy, thế là vội vàng chạy theo sau.

Mà ngay ở góc rẽ ấy. “Bịch” một tiếng, cô đâm sầm vào một người đàn ông đang đi đến từ phía đối diện.

Lê Yên vội vàng cúi đầu xin lỗi: “Thực xin lỗi.”

Lê Yên còn chưa kịp nhìn rõ người mình đụng phải, đang định đi qua người đó rời đi, thế nhưng, một cánh tay mảnh khảnh đã ngăn cô lại, từ trên cao truyền đến một giọng nam đây giễu cọt: “Tại sao chỗ nào cũng thấy cô vậy?”

Giọng nam lạnh lùng quen thuộc.

Lê Yên lúc này mới giật mình ngắng đầu lên, không ngờ lại nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Là anh!

*Tại sao lại là anh?” Lê Yên sắp giận điên người rồi, thế giới lớn như vậy, sao cô đi đâu cũng đụng phải anh thế?

Mặc Trạch Dương thực sự tức giận, lần trước ở trên máy bay cô chiếm tiện nghi của anh, anh đã nhịn rồi, cô tông xe của anh thì cũng thôi bỏ qua, thế mà ngay cả ở toà soạn tạp chí của mình mà anh cũng gặp phải cô.

Lúc này, vị trợ lý kia quay lại, có chút mắt kiên nhẫn gọi cô: “Lê Yên, cô có muốn phỏng vấn nữa không đấy?.”

Lê Yên nhanh chóng trả lời trợ lý: “Chờ một chút, tôi đến ngay đây.”

Lê Yên lướt qua người đàn ông bên cạnh, vội vàng đi theo nữ trợ lý vào phòng phỏng ván.

Mặc Trạch Dương vừa đi qua chỗ rẽ lúc này đã nhanh chóng dừng lại bước chân, môi mỏng của anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. Xem ra, dù thế nào đi nữa, anh cũng phải cho người phụ nữ này biết thế nào là lễ độ.

Lúc này, Lê Yên đang ngồi đối diện với một người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng, bà là giám đốc của Gudi, tên là Cloja, năm nay đã ngoài bốn mươi, có một đôi mắt vô cùng sắc bén, bà quan sát Lê Yên đang ngồi đối diện, sau đó lơ đểnh nhìn qua lý lịch của cô.

“Nói cho tôi biết, tại sao cô lại nghỉ việc ở công ty trước đó, lý do khiến cô không ở lại đó là gì.”

“Ừm… Vì lý do riêng trong nhà nên tôi quyết định trở về nước phát triển. Ba mẹ tôi chỉ có một cô con gái là tôi, vậy nên tôi muốn về nước làm việc, thuận tiện chăm sóc họ.”

Lê Yên nhanh chóng trả lời.

Nếu như nói thật ra là cô đã chạy nhầm địa điểm, bỏ lỡ một cơ hội phỏng vấn quan trọng thì nhất định là chết chắc.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2553


Chương 2553:

“Vậy sao? Bản lý lịch của cô rất tốt. Tuy nhiên, ở công ty chúng tôi, chỉ có lý lịch đẹp thôi là chưa đủ, phải thật sự có tài, có kinh nghiệm mới là điều chúng tôi cần.”

“Tôi tin rằng tôi có thể đảm nhiệm bắt kỳ công việc nào mà chị giao cho tôi.” Lê Yên tự tin đáp. Khuôn mặt của Cloja khẽ trầm ngâm, bởi vì bà đã phỏng vấn rất nhiều người, ngoại hình và khí chất của Lê Yên đều rất phù hợp với tiêu chí của bà.

Hơn nữa, lý lịch của cô quả thực rất xuất sắc.

Ngay khi Cloja đang trầm tư suy nghĩ thì cửa văn phòng của bà vang lên tiếng gõ, và sau đó cánh cửa được người trợ lý đầy ra, phía sau trợ lý của bà là một bóng dáng cao gây tuần tú ung dung bước vào.

Lê Yên quay đầu nhìn, không khỏi sững sờ, người đàn ông này sao lại trở lại rồi?

Không biết tại sao khi gặp người đàn ông này, Lê Yên lại có một dự cảm chẳng lành, chỉ cần anh ở đâu thì ở đó cô sẽ rất xui xẻo.

Cloja lập tức đứng lên, trong mắt mang theo chút cung kính, tươi cười chào hỏi người đàn ông này: “Mặc thiếu gia, cậu tới rồi.”

Mặc Trạch Dương vòng tay lại biếng nhác dựa vào cửa, ánh mắt sáng như đuốc nhìn về phía Lê Yên.

Cloja sửng sót: “Mặc thiếu gia, hai người quen biết nhau sao?”

Lê Yên chớp mắt nói trước: “Chúng tôi không quen biết.”

“Cô ta đã đắc tội với tôi.” Mặc Trạch Dương nhàn nhạt lên tiếng: “Cô biết mình phải làm gì rồi chứ?”

Cloja nghe thấy anh nói vậy thì liền hiểu ngay mình phải làm gì.

“Lê tiểu thư, xin lỗi, chúng tôi quyết định hủy bỏ cuộc phỏng vấn với cô.” Cloja lập tức mặt không chút biểu cảm, tàn nhẫn nói.

“Chờ đã, tại sao lại hủy bỏ chứ?” Lê Yên trừng lớn mắt, chỉ một câu nói của anh đã tống cổ cô đi rồi?

Người đàn ông này lợi hại như vậy sao?

Thân phận của anh là gì chứ?

“Không có lý do gì cả, mời Lê tiểu thư mau chóng rời khỏi!” Cloja lật mặt nhanh như lật bánh tráng, lạnh lùng đuổi người.

Sắc mặt Lê Yên lúc này tức đến đỏ bừng, cô chưa từng thấy buổi phỏng vấn nào đáng xấu hồ như vậy đấy!

“Anh ta bảo huỷ là huỷ sao? Các người sao có thể làm như vậy chứ?” Lê Yên vẫn không từ bỏ, phản bác lại.

“Đúng vậy, Mặc thiếu gia có toàn quyền quyết định mọi chuyện.” Trong giọng điệu của Cloja còn có chút nịnh nọt.

Mặc dù Lê Yên không biết người đàn ông này có lai lịch như thế nào, nhưng cô thực sự rất tức giận, cô bước đến trước mặt Mặc Trạch Dương, tức giận giơ nắm đấm lên với anh: “Đồ xấu xa!”

Sắc mặt Mặc Trạch Dương không chút thay đổi, ngay cả ánh mắt cũng không có chút chớp động, khóe miệng anh khẽ nhếch lên: “Chỉ là một cái cảnh cáo nhỏ cho cô thôi, chọc giận tôi thì không thể nào kết thúc tốt đẹp đâu.”

Lê Yên cắn môi, buổi phỏng vấn đang yên đang lành lại cứ như vậy bị anh phá hỏng rồi “Tôi thật là dồn hết cái xui tám kiếp mới gặp phải anh mà.”

Lê Yên cầm túi xách lên, quay sang nói với Cloja: “Xin lỗi đã làm phiền.”

Ngay khi Lê Yên rời đi, Cloja tò mò hỏi: “Mặc thiếu gia, cậu với cô gái ban nãy có thù hận gì sao?”

“Không có gì!” Mặc Trạch Dương không muốn nói thêm, đẩy cửa đi ra ngoài.

Lê Yên lúc này đang đứng đợi thang máy thì nhìn thấy bóng dáng Mặc Trạch Dương cũng đi về phía bên này.

Lê Yên vòng tay lại, tức giận trừng mắt nhìn anh. Thang máy vừa đến thì cô vội vàng vọt vào trong, sau đó ấn nút đóng cửa thang máy lại, cô không muốn dùng chung thang máy với anh.

Thế nhưng, cánh tay mảnh khảnh của người đàn ông đã chặn cửa thang máy lại, cửa thang máy cảm ứng tháy liền mỏ ra, người đàn ông cũng ung dung bước vào trong.

Lê Yên dựa vào một bức tường bên cạnh, dáng vẻ vô cùng chán ghét anh.

Mặc Trạch Dương nhìn thấy dáng vẻ người phụ nữ tức đến phồng mang trợn má phản chiều trên cửa thang máy, tâm trạng anh dường như trở nên tốt vô cùng Anh chỉ đi đến quán cà phê ở tầng sáu, Lê Yên nhìn thấy anh đi ra ngoài, thì lập tức giơ quyền lên sau lưng anh.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2554


Chương 2554:

Mặc Trạch Dương nhận thấy điều đó, đột ngột quay đầu lại, nắm đấm đang giơ lên của Lê Yên vẫn ở trên không trung, cô tức giận hứ một tiếng rồi ấn đóng cửa thang máy lại.

Mặc Trạch Dương chỉnh sửa lại bộ vest của mình, vẻ mặt của anh cũng không máy vui vẻ nữa.

Lê Yên vừa xuống dưới lầu thì nhận được một cuộc gọi từ ba mình.

“Alo, con nghe ba.”

“Xe đã được kéo đi sửa chữa rồi, mọi thứ ba đều đã xử lí xong xuôi. Tối nay con đi với ba gặp một người bạn cũ, ăn một bữa cơm đi. “

“Tối nay con không có tâm trạng đâu ba.”

“Bữa cơm này con bắt buộc phải đi.”

“Tại sao chứ ạ?”

“Con đi rồi sẽ biết.” Lê Thiên Thắng cũng không nói rõ cho cô biết.

“Vậy được! Buổi tối tính sau.”

“Buổi phỏng vấn của con thế nào rồi?”

“Tối về con kể ba nghe.” Lúc này, Lê Yên sắp tức chết rồi, cô không muốn nhắc đến chuyện phỏng vấn nữa.

Lúc này, Mặc Trạch Dương đang ở quán cà phê thì nhận được cuộc gọi từ ba mình.

“Ba”

“Buổi tối dành thời gian, đi ăn cơm với ba.”

“Có quan trọng không ạ?”

“Dẫn con đi gặp một người bạn cũ của ba.”

Mặc Trạch Dương đành phải đồng ý: “Dạ được, tối con sẽ gọi lại cho ba.”

Hai người ba lúc này đang ngồi trong một gian phòng trong quán trà tán gẫu tình hình gần đây, hai ngươi đều nhất trí không đề cập đến chuyện va chạm xe nữa, hy vọng tối nay hai người trẻ tuổi gặp nhau có thể nói chuyện hợp ý. Bọn họ vốn đã là bạn học cũ, lại thường xuyên đụng mặt nhau trong giới kinh doanh, quan hệ rất tốt, chỉ là máy năm gần đây ít gặp nhau.

Nghĩ đến việc buổi phỏng vắn đã thất bại, Lê Yên vô cùng phiền muộn. Lúc này, ở gần đó có một cửa hàng gấp thú bông, cô đi thẳng vào bên trong, mua hẳn một trăm tệ tiền xu, quyết định giải toả áp lực.

May mắn thay, cô rất may mắn trong việc gắp thú bông, cô bắt được hơn chục con. Ôm gấu bông trên tay, thấy hai bé gái bên cạnh không gắp được con nào nên cô đã tặng cho.

hai cô bé vài con.

Lê Yên chọn giữ lại một con gấu bông mình thích nhất. Cô vừa nhìn giờ thì thấy lúc này đã bón giờ chiều rồi.

Cô tìm một quán cà phê ngồi, chán nản gọi cho Hứa Tâm Duyệt.

“Alo, cậu phỏng vấn có thành công không?” Hứa Tâm Duyệt quan tâm hỏi.

Lê Yên sắp khóc đến noi, trả lời lại: “Đừng nhắc tới nữa…

tớ sắp tức chết rồi đây, cậu biết ở Gudi mình đụng phải ai không?”

“Ai cơ?”

“Tên khốn trên máy bay đấy, vốn tớ sắp được tuyển rồi, anh ta lại đột nhiên chen ngang chân vào, làm cho giám đốc Cloja không tuyển tớ nữa.”

“Tại sao anh ta lại làm như vậy chứ? Chẳng lẽ vì sự cố trên máy bay lần trước sao?” Hứa Tâm Duyệt kinh ngạc hỏi.

“Không chỉ vì chuyện trên máy bay thôi đâu, có lẽ là do chiều nay tớ lái xe đi phỏng vấn va vào xe của anh taI”

“Hả? Cậu còn va vào xe của anh ta nữa á?”

“Tớ đâu có cố ý đâu. Tớ tránh chiếc xe điện lái ẩu đột nhiên xông đến nên mới không cần thận tông vào xe anh ta thôi. Ba tớ đã gọi bên bảo hiểm đến xử lí rồi.” Lê Yên cảm thấy vô cùng đau đầu.

“Hai người quả thật là oan gia mài”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2555


Chương 2555:

“Hứ! Đời này tớ không muốn nhìn thấy anh ta nữa đâu, tớ hận anh ta.” Lê Yên chỉ có thể trút hết cảm giác khó chịu của mình với Hứa Tâm Duyệt, những lời như thế này cũng chỉ có thể nói cho Tâm Duyệt nghe.

Hứa Tâm Duyệt cười an ủi cô ấy: “Cậu đừng lo! Cậu còn rất nhiều cơ hội việc làm khác mà! Đừng buồn phiền nữa, tối nay có muốn ra ngoài tụ tập với tớ không?”

“Tối nay không được, ban nãy ba tớ gọi điện nói muốn dẫn tớ đi gặp bạn cũ của ông ấy. Haiz! Mình không muốn đi, nhưng vẫn phải cho đi cho ba mặt mũi!”

“Vậy thôi, khi nào có thời gian thì tụi tớ lại hẹn! Cậu đừng buồn nữa nhé.”

“Ừm! Tớ cũng phải gọi cho ba tớ đã.”

Lê Yên cúp điện thoại, nhìn thời gian, cô đã ngồi đến tận năm giờ rưỡi rồi. Cô nghĩ bữa tối với người bạn của ba chắc cũng sẽ không có gì thú vị, chỉ có thể mong chờ bữa tối nay có món cô thích thôi.

Hứa Tâm Duyệt lúc này đang ở nhà nấu bữa tối với bà ngoại và dì, khoảnh khắc quây quần bên gia đình thật sự rất hạnh phúc và thoải mái. Ngày mai cô phải đi làm rồi, cô hy vọng sau giờ làm việc có thể dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.

Năm giờ năm mươi phút, Lê Yên ngồi trong quán cà phê, lướt điện thoại giết thời gian. Lúc cô đang xem Chương trình vô cùng nhập tam thì điện thoại của ba cô gọi đến, cô bắt máy trả lời: “Alo, con nghe ba.”

“Con đang ở đâu đấy? Con sang nhà hàng ăn tối đi, có muốn ba đến đón con không?”

*Ba gửi địa chỉ cho con đi, con sẽ tự sang đấy.” Lê Yên có thể kéo thời gian bao lâu đó thì sẽ kéo, chỉ cần đến kịp giờ ăn là được Một lúc sau, ba cô gửi địa chỉ sang, Lê Yên nhìn địa chỉ, thấy đây là một nhà hàng khá cao cấp, cô thu dọn túi xách sau đó đi ra ngoài, bắt một chiếc taxi.

Mà một chiếc xe thương vụ màu đen cách đó không xa cũng vừa xuất phát. Trong xe, Mặc Trạch Dương đang ngồi dựa vào cửa xe, mu bàn tay chống cằm, ánh mắt lãnh đạm màu hổ phách lộ ra suy nghĩ khiến người ta không đoán được.

Trước cửa nhà hàng, chiếc xe thương vụ vừa rời đi thì một chiếc taxi chạy tới, một bóng người mảnh khảnh đẩy cửa bước xuống xe.

Lê Yên liếc nhìn đồng hồ, sau đó bước vào đại sảnh, đi về phía thang máy.

Nhà hàng nằm trên tầng bốn.

Lê Yên ngẳng đầu nhìn về phía cửa thang máy có một người đàn ông cao gầy đang đứng đợi.

Bộ vest xám cao cấp thời thượng giúp tôn lên bờ vai đang thả lỏng của người đàn ông, quần tây không có bắt kỳ một nếp nhăn nào, giúp tôn lên đôi chân vừa thẳng vừa dài của anh.

Trên cánh tay trái tao nhã buông thỏng của người đàn ông, có một chiếc đồng hồ đính kim cương hình vuông, trong lúc vô tình càng tôn lên vẻ đẹp trai và răn rỏi của anh.

Lê Yên cho bóng lưng này điểm tối đa.

Lê Yên buồn chán nhìn chằm chằm người đó mấy giây, trong đầu cũng thầm nghĩ người có tắm lưng hoàn mỹ như vậy hẳn là sẽ không khiến người ta thất vọng!

Lê Yên có chút tò mò muốn xem mặt của anh ta, nhưng càng tới gần sao cô lại cảm thấy bóng lưng này có chút quen mắt? Ngay cả kiểu tóc tỉa gọn phía sau đầu của người đàn ông cũng trông rất quen.

Chờ đã, não của Lê Yên thịch một tiếng, chẳng lẽ là anh?

Nghe thấy có người đang đi đến sau lưng mình, Mặc Trạch Dương khẽ quay đầu lại, từ khóe mắt anh liếc nhìn thấy có một người phụ nữ đang tiến lại gần anh.

Anh chỉ cần liếc sơ qua cũng nhận ra người đó là cô.

Mặc Trạch Dương lúc này mới hoàn toàn quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang tiến lại gần, có chút khó chịu nhíu chặt mày kiếm.

Lê Yên cũng sắp phát điên rồi, sao trái đất lại nhỏ dữ vậy?

Một ngày mà cô lại đụng mặt anh đến tận ba lần? Ở cửa thang máy, cả hai người đều không nói chuyện với nhau cũng có thể đông cứng bầu không khí.

Lê Yên vòng tay quay mặt đi, người đàn ông híp mắt lạnh lùng nhìn cô.

Lúc này, cửa thang máy vừa mở ra, Lê Yên vội vàng vào trong, Mặc Trạch Dương cũng sải chân dài bước vào.

Hai người cùng lúc ấn số thang máy, thế nhưng trùng hợp là cả hai đều muốn án tầng 4. Vậy nên, hai người không chút phòng bị nào đã chạm tay vào nhau.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2556


Chương 2556:

Lê Yên vội vàng rút tay về, người đàn ông thì giống như một người bị bệnh sạch sẽ, rút trong túi áo ra một cái khăn tay, chán ghét chùi chùi nơi cô chạm vào.

Lê Yên trừng lớn đôi mắt đẹp của mình, cô tức đến nỗi ngực nhói lên, người đàn ông này có cần phải chán ghét cô đến vậy không chứ?

Cô cũng đâu phải là virus, anh có cần phải như vậy không?

Thang máy đến tầng bốn “ting” một tiếng, Lê Yên bước.

nhanh về phía trước, cố gắng tránh xa người đàn ông phía sau.

Mặc Trạch Dương không nhanh không chậm từ từ đi phía sau, Lê Yên bước vào nhà hàng, hỏi một người phục vụ gian phòng bao số 6 ở đâu.

Người phục vụ mỉm cười dẫn cô đi, mà Mặc Trạch Dương bước vào sau lập tức được nhân viên phục vụ nhiệt tình tiến đến chào đón, ban nãy lúc anh bước ra khỏi thang máy người phục vụ đã nhận ra anh ngay rồi: “Mặc thiếu gia, ba của ngài đã đặt phòng bao số 6 ạ.”

“Mời ngài đi theo tôi.”

Người phục vụ vừa mở cửa phòng bao ra, Lê Yên đã nghe thấy tiếng cười quen thuộc của ba cô. Cô bước vào thì nhìn thấy ngoài ba mẹ cô còn có một cặp vợ chồng khác, khí chất trên người họ không hề tầm thường chút nào, tuổi tác của họ cũng trạc tuổi ba mẹ cô.

“Ba, mẹ, con đến rồi ạ.” Lê Yên cười lễ phép chào hỏi.

“Yên Yên đến rồi à, mau lại đây. Giới thiệu với con, đây là chú Mặc và dì Tiếu.” Mẹ Lê _Phó Mai đứng dậy, kéo con gái đến bên cạnh.

“Chào chú Mặc, chào dì Tiếu ạ.” Lê Yên rất ngoan ngoãn, ngọt ngào gọi.

“Ái chà! Đúng là con gái mười tám biến đổi lớn thật đấy!

Con bé càng ngày càng xinh đẹp.” Tiếu Thiến khen cô, bà vô cùng yêu thích nhìn con gái của bạn cũ đã lâu không gặp.

“Nào có, con trai của cậu khi còn nhỏ mới đúng là đẹp trai, bây giờ lớn rồi chắc chắn cũng rất tài giỏi.” Phó Mai khen ngợi lại một câu.

“Chắc nó cũng sắp đến rồi đấy, đang trên đường rồi!” Tiếu Thiến cười đáp.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, người phục vụ đẩy cửa ra, chỉ thấy một bóng người cao gầy tao nhã bước vào.

Lê Yên thấy khát đang uống nước, vừa thấy rõ người bước vào là ai, cô suýt nữa bị sặc, cô ôm ngực, hai mắt trừng to nhìn người đàn ông đang bước vào.

Tại sao lại là anh chứ? Đồng thời, lúc này cô mới chậm trễ nhớ đến, lẽ nào tên khốn này chính là con trai mà cặp vợ chồng này vừa nhắc đến?

Mặc Trạch Dương nhìn thấy cô gái ngồi ở phía đối diện, khuôn mặt tuần tú cũng cứng đờ lại, nhưng năng lực ứng biến của anh rất mạnh, anh lập tức không chút dấu vét thay đổi sắc mặt bước vào.

“Ba, mẹ.” Mặc Trạch Dương gọi.

“Trạch Dương, nào đến đây, con có nhớ chú Lê với dì Phó ở đối diện không?” Tiếu Thiến đứng dậy, kéo con trai đến bên cạnh mình.

Mặc Trạch Dương nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện, anh mỉm cười. lịch sự chào hỏi cặp vợ chồng đối diện: “Chào chú Lê, chào dì Phó.”

“Tiểu Tiêu, nhìn xem con trai bà lớn lên đẹp trai như vậy, quả thực giống với nam chính trong phim mà.”

Phó Mai tán thưởng một câu.

Hai người ba đều đang đánh giá con cái của đối phương, hai bên đều hiểu rõ nhau cộng thêm khả năng kinh tế ngang nhau, vì vậy trong lòng họ đều có cùng một suy nghĩ.

Kết thông gia.

“Yên Yên, đây là con trai dì Mặc Trạch Dương, hai đứa làm quen một chút.”

Tiếu Thiên mỉm cười giới thiệu.

Được lắm! Hóa ra tên là Mặc Trạch Dương! Lê Yên ngẳắng đầu, trong ánh mắt đột nhiên hiện lên vài tia giảo hoạt, cô mỉm cười rạng rỡ: “Dì ơi, chúng cháu từng gặp mặt rồi ạ.”

“Hai đứa quen biết à? Sao lại quen được thế? Nói ra nghe xem nào?”

Tiếu Thiền hiếu kỳ hỏi.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2557


Chương 2557:

Lê Yên đắc ý nhìn chằm chằm về phía người đàn ông đối diện, giống như muốn vạch trần chuyện bọn họ quen biết.

“Chúng cháu lần đầu tiên quen biết là ở trên máy bay ạ.”

“Trên máy bay sao lại quen được?”

Vẻ mặt Phó Mai hứng thú, không lẽ con gái nhìn trúng con nhà người ta rồi?

“Nói ra cũng trùng hợp ạ, chỗ ngồi của chúng cháu cạnh nhau, chúng cháu gặp phải một dòng khí, cháu không cẩn thận đụng phải Mặc thiếu gia…” Lê Yên cố ý làm nỗi lên hứng thú của hai vị phu nhân, nhìn sắc mặt của người đàn ông đối diện ngày càng căng thẳng, cô rất đắc ý! Mặc Trạch Dương không nghi ngờ gì về da mặt dày của cô gái này, đem sự gặp gỡ trên máy bay nói ra toàn bộ, cô có thể không cần mặt mũi gì nhưng anh vẫn cần!

“Lê Yên, chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện vài câu không?”

Mặc Trạch Dương để lộ ra nụ cười, nhưng ngữ khí có chút nghiền răng.

*ÒI Mẹ, ban nãy con đi phỏng vấn, mẹ đoán xem con gặp ai?”

Lê Yên chống cằm, khuôn mặt cười thích thú.

“Ai vậy!”

“Chính là Mặc thiếu gia đó!”

Trong ánh mắt Lê Yên có chút lạnh: “Mặc thiếu gia chưa quên chuyện vừa xảy ra đâu chứ?”

Mặc Trạch Dương ở trước mặt ba mẹ, tuyệt đối không muốn đề cập đến chuyện này, anh đứng dậy nói: “Lê tiểu thư, ra ngoài nói chuyện chút.”

Nói xong, anh đầy cửa ra ngoài trước.

Lê Yên đột nhiên cảm thấy một loại phản kích vui vẻ, cô mỉm cười nói: “Vậy cháu ra ngoài một chút ạ.”

Lê Yên nói xong cũng đẩy cửa ra ngoài, nhưng cô vừa mới đóng cửa lại, người đàn ông ở trên hành lang giữ chặt cánh tay cô, đẩy cửa một gian phòng riêng không người bên cạnh, kéo cô vào cùng.

“Này! Lôi lôi kéo kéo làm cái gì, có lời gì nói nhanh đi, tôi với anh không thân thiết đến thế.”

Lê Yên tức giận tránh khỏi sự kiềm chế của người đàn ông.

*Nói đi, phải thế nào cô mới chịu im miệng.”

Mặc Trạch Dương khoanh tay, vẻ mặt thương lượng.

“Bây giờ muốn tôi im miệng thì có chút muộn rồi, tôi muốn nói với ba mẹ anh, chuyện anh làm gì với tôi, buổi phỏng vấn không dễ dàng gì đều bị anh phá hỏng, đó là cơ hội duy nhất để tôi vào Gudi.”

Con phẫn nộ của Lê Yên cuối cùng cũng bộc phát.

“Dựa vào điều kiện của cô, chưa chắc đã vào được.”

Mặc Trạch Dương hừ lạnh.

Lê Yên nghẹn họng, hừ một câu: “Vào hay không cũng phải đi, đó là chuyện của tôi, bây giờ bởi vì anh, ngay cả cơ hội phỏng vắn tôi cũng không có, anh nói xem chuyện này nên làm thế nào! Tôi phải để cho ba mẹ anh biết, anh xấu xa, ác độc đến mức nào.”

Mặc Trạch Dương chau mày, hôm nay ở nơi như này quả thực không thích hợp để ba mẹ mắt mặt, càng huống hồ anh nhìn ra được quan hệ giữa ba mẹ anh với ba mẹ cô cực kỳ tốt.

“Đưa ra điều kiện của cô đi.” Mặc Trạch Dương trực tiếp nói.

Đáy mắt Lê Yên có chút đắc ý, vậy mà cũng có ngày anh bị cô gây khó dễ, thật hả hê.

Lê Yên nhìn trên dưới anh một lượt, nụ cười có chút xấu xa, giống như người đàn ông trước mặt này đang mặc cho cô trêu đùa.

Nụ cười này của cô ở trong mắt người đàn ông nào đó có chút bỉ ổi, anh trực tiếp lạnh mặt nhìn cô: “Nếu như là lên giường thì bỏ đi, tôi tuyệt đối không đồng ý.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2558


Chương 2558:

Nụ cười của Lê Yên trực tiếp đông cứng, ngược lại cô lùi về sau một bước: “Anh nghĩ đi đâu vậy, ai muốn lên giường với anh.”

“Tôi không có kiên nhẫn, cô mau nói điều kiện đi.”

Mặc Trạch Dương có chút không nhẫn nại, khuôn mặt tuần tú buồn bực.

Đáng chết, người phụ nữ này muốn đắc ý đến lúc nào?

Lê Yên đương nhiên muốn điều kiện rồi, cô nheo mắt: “Mặc Trạch Dương, anh nghe rõ đây, điều kiện của tôi là dùng quan hệ của anh để tôi vào được Gudi, phải bảo đảm rằng nhát định tôi có thể vào được.”

Sắc mặt Mặc Trạch Dương thay đổi, người phụ nữ này đúng thật là tham lam.

“Không đồng ý đúng không! Vật tôi đem chuyện máy bay lần đó, chuyện anh phá hỏng buỏi phỏng vấn của tôi, nói hết ra, dù sao tôi cũng không sợ mắt mặt, chỉ xem anh có sợ hay không thôi.”

Lê Yên xuất thân là biên kịch, tài ăn nói cũng rất tốt.

Sắc mặt Mặc Trạch Dương âm u khó coi, mặt anh cao quý như vậy, không giống da mặt dày như cô, đương nhiên là không theo được rồi.

“Cô chắc chắn muốn vào Gudi?”

Đáy mắt Mặc Trạch Dương xẹt qua ý cười lạnh.

Người phụ nữ này có gắng muốn làm việc dưới trướng của anh, vậy anh cũng không ngăn cản cô.

“Đúng, tôi muốn vào đó, rốt cuộc anh có đồng ý hay không?”

“Được, tôi đồng ý với cô, lát nữa vào đó nói chuyện cho cần thận.”

Mặc Trạch Dương nói xong kéo cửa ra người trước.

Lê Yên kích động vỗ tay, trời giúp cô mà, nhìn nữ quản lý của Gudi hôm nay nghe lời anh như vậy, có quan hệ với Mặc Trạch Dương, vào Gudi là điều chắc chắn rồi.

Lê Yên chỉ mải kích động, quên cả thời gian nghĩ xem thân phận của người đàn ông kia là gì mà có thể khiến cho quản lý Gudi kính trọng anh như vậy, nhưng những điều này cô không có thời gian để suy nghĩ.

Hít sâu một hơi, quay trở lại phòng riêng nơi ba mẹ đang ở.

Nghe thấy ba mẹ đang đề cập đến chuyện đụng xe, cô nhanh chóng ngồi xuống nghiêm túc lắng nghe.

“Ba, con thật sự không có ý, con cũng rất tự trách và thấy có lỗi.”

Lê Yên lập tức cắn môi bày tỏ thái độ.

“Chúng ta đều không trách cháu, bây giờ những chuyện va chạm trên đường nơi đâu cũng có, không đâm phải ai là chuyện tốt, xe có thể sửa được mài!”

Tiếu Thiền an ủi nói.

Mặc Trạch Dương im lặng không nói, ánh mắt nhìn chằm chằm người con gái giả bộ ủy khuất trước mặt, khóe miệng chế giễu.

“Còn nhớ không? Hồi nhỏ Mặc Trạch nhà tôi còn từng bé ‘Yên Yên đó!”

Tiếu Thiền nói.

“Đúng vậy, tôi còn nhớ lúc đó Yên Yên vừa tròn tháng, ông bà dẫn theo Mặc Trạch cùng đến nhà tôi làm khách, thằng bé còn rất hiều kỳ mà bề Yên Yên nữa!”

Hai người thanh niên trẻ tuổi bên cạnh nghe thấy lập tức nhìn nhau, trong ánh mắt rõ ràng đều là ghét bỏ.

Lê Yên cúi đầu xuống, uống trà ăn thức ăn, chăm chú nghe ba mẹ nói chuyện đồng trang lứa, Mặc Trạch Dương cũng không nói gì, phụ huynh hai bên nói chuyện, bầu không khí không hề tẻ nhạt.

“Yên Yên có bạn trai chưa?”

Tiếu Thiến mỉm cười hỏi một câu.

Lê Yên ngắng đầu, đột nhiên nhìn về phía người đàn ông đối diện, giống như lập tức hiểu được ý trong câu hỏi của trưởng bối.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2559


Chương 2559:

Mặc Trạch Dương nheo mắt, lộ ra ý cảnh cáo, rõ ràng hy vọng câu trả lời tiếp theo của Lê Yên có thể dập tắt được suy nghĩ của ba mẹ.

*Dạ, cháu vẫn chưa có bạn trai ạ!”

Lê Yên vẫn muốn đối đầu với anh.

“Thật sao? Đúng lúc Tiểu Mặc nhà cô cũng chưa có!”

Tiếu Thiến vừa nói vừa nhìn con trai nhà mình, lại nhìn Lê Yên đối diện: “Yên Yên! Cháu có phiền nếu cùng Tiểu Mặc nhà cô phát triển quan hệ không?”

Lê Yên không khỏi giật mình, quả nhiên là tiết tấu xem mắt?

Cô vội vàng xua tay: “Dì ơi, cháu không xứng với con trai nhà dì, không cần đâu ạ.”

“Là tôi không xứng với cô.”

Mặc Trạch Dương trả lời, sự giễu cọt trong ngữ khí, trưởng bối nghe không hiểu, nhưng Lê Yên nghe hiểu.

“Không, tôi không xứng với anh.” Lê Yên phản bác.

“Ta cảm thấy hai đứa rất xứng đôi.” Tiếu Thiền lên tiếng.

“Bọn trẻ vừa gặp mặt, đợi sau này có thời gian, để chúng nó hẹn nhau ra ngoài đi lại nhiều một chút là được.”

Lê Thiên Thắng cũng rất vừa ý.

“Đúng đúng đúng.”

Mặc Vinh Khải cảm thấy cũng không vội, có thể từ từ tiếp XÚC.

Nhưng bọn họ lại không phát hiện, đứa con của cả hai nhà đang nhìn nhau bằng ánh mắt lạnh lùng! Nhưng trưởng bối của hai nhà đều vừa ý con của đối phương, chỉ là các trưởng bối cũng không bàn chuyện này nữa, Mặc Trạch Dương cầm chén trà lên nhìn cô gái đối diện, lóe lên một tia oán hận.

Nếu như cô nói có bạn trai rồi, thì sẽ không có chuyện này.

Lê Yên chỉ có hứng thú với việc ăn uống, dù sao bây giờ cô cũng đang mừng thầm, cô sắp đến Gudi làm việc rồi.

Tám rưỡi, bữa cơm này mới ăn xong, ở cửa nhà hàng, phụ huynh hai nhà không nỡ từ biệt liền hẹn lần sau gặp mặt.

“Chú Mặc, dì Tiêu tạm biệt.”

Lê Yên vẫy tay mỉm cười ngọt ngào nhìn theo.

Phụ huynh hai nhà vẫy tay nhau lần lượt rời đi.

Sáng sớm, bắt đầu từ ngày hôm nay, Hứa Tâm Duyệt kết thúc kỳ nghỉ của mình, buổi sáng cô bắt xe đến một khu thương mại phòn thịnh trong trung tâm thành phó, ở đây tập trung những thương hiệu lớn trên thế giới, cho dù là các cửa hàng hay cửa hàng quần áo cao cấp đều được chọn lựa.

Mà nhóm người tiêu dùng ở đây sớm đã tách biệt với nhóm người phổ thông, những cửa hàng cao cấp này đều phục vụ cho tầng lớp thượng lưu, những người mới nồi ở thành thị cực kỳ khắt khe về chất lượng và khẩu vị.

Cho nên, thiết kế của những cửa hàng ở đây đều thời thượng cao cấp, không khí lộng lẫy.

Hứa Tâm Duyệt nhìn thấy Logo thương hiệu của công ty mình, được treo trên một cửa hàng cực kỳ dễ thấy, Dyina, Dataland.

Đây là tên của người sáng lập công ty cô, cửa hiệu lâu đời ở nước D, mặc dù không thể nằm trong top những thương hiệu hàng đầu, nhưng bởi vì kinh doanh với có tiếng đã lâu nên cũng chiếm được chỗ đứng trong ngành thời trang.

Mục đích phục vụ của công ty hà khắc, cùng với sự theo đuổi trình độ cao cấp về thời trang và sáng tạo những thứ mới, đã hòa nhập được với nhiều loại chất liệu, khiến cho công ty Dataland phục vụ được đám đông, nhiều người trẻ mới nổi và những người nỗi tiếng trong ngành thời trang.

Công ty đầu tiên Hứa Tâm Duyệt phục vụ chính là Dataland, lần này cô đại biểu cho công ty tham gia b*** diễn, mặc dù không thể khiến Jessica xem trọng, nhưng vẫn được lên sàn biểu diễn, hơn nữa còn nhận được đánh giá tốt.

Hứa Tâm Duyệt toàn thân mặc váy trắng, mái tóc dài ngang lưng, đối với công việc từ trước đến nay cô chưa từng qua loa, cho dù hôm qua cô vẫn một thân tùy ý mặc những bộ quần áo bình thường xuất hiện ở chợ, nhưng lúc này cô đang mặc một chiếc váy màu trắng kem được cắt xén phù hợp với cơ thẻ, trông cực kỳ có khí chất.

Hứa Tâm Duyệt đẩy cửa bước vào, phục vụ tiếp đón bước lên trước: “Tiểu thư, xin hỏi cô có gì cần giúp đỡ không?”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2560


Chương 2560:

“Tôi tên Hứa Tâm Duyệt, là nhà thiết kế mới đến.”

Hứa Tâm Duyệt mỉm cười trả lời.

Nhân viên phục vụ trẻ tuổi xinh đẹp lập tức có chút kinh ngạc không dám tin nhìn cô đánh giá, không nghĩ rằng nhà thiết kế mới đến lại là cô gái trẻ tuổi như vậy, cô ấy lập tức đổi vẻ mặt sùng bái: “ÒI Cô là nhà thiết ké Hứa mới đến sao!”

Hứa Tâm Duyệt gật đầu hỏi: “Xin hỏi quản lý cửa hàng có ở đây không?”

*Ở trên tầng hai! Cô lên đó đi!”

Đây là tòa nhà ba tằng theo phong cách phương Tây, tổng cộng có ba tầng, chiếm diện tích gần ba trăm mét vuông, tầng một là cửa hàng kinh doanh cực kỳ thời thượng, còn tầng hai bố trí một khu phòng VIP dành cho khách quý, phòng thay đồ cùng với tủ kính trưng bày, tầng ba là khu văn phòng của nhà thiết kế.

Hứa Tâm Duyệt lên tầng, do mới buổi sáng, ngược lại vẫn chưa có người khách nào đến đây, tầng hai cực kỳ yên tĩnh, Hứa Tâm Duyệt nhìn trước cửa sổ sát đất sang trọng, có một người phụ nữ đang đứng đó uống cà phê, cô ấy mặc một bộ trang phục công sở màu xám, mái tóc ngắn gợn sóng, bóng dáng tạo cho người khác cảm thấy một loại khí chất mạnh mẽ.

“Xin chào, tôi là nhà thiết kế mới đến, qua đây để báo cáo.”

Hứa Tâm Duyệt hướng người phụ nữ này nói.

Người phụ nữ quay người, ánh mắt mỏng manh giống như một con báo đứng trên cao đang đánh giá người đến trước mặt.

“Cô là do tổng bộ phái đến? Hứa Tâm Duyệt đúng không?

Sàn diễn lần trước tôi cũng ở đó, đáng tiếc còn kém chút độ hot.”

Người phụ nữ này nhìn cảnh giác, trong ánh mắt không có chút hoan nghênh nào.

“Cảm ơn quản lý Trịnh đã nhận xét.”

Hứa Tâm Duyệt khiêm tốn tiếp nhận.

Trịnh Mẫn Ân đặt cà phê xuống, cô ta từ trước đến này đều không vui vẻ hòa nhã đối với người mới đến, càng huống hồ cửa hàng này trong tay cô ta kinh doanh rõ ràng cũng rất tốt, phái một người mới đến, không nghi ngờ gì nữa chính là không có sự tin tưởng đối với cô ta.

“Chúng tôi ở đây quả thực thiếu nhà thiết kế, mấy năm gần đây thương hiệu của chúng tôi khá phổ biến ở trong nước, nhưng tôi hi vọng cô là đến giúp tôi, chứ không phải đến phá thương hiệu của công ty.”

“Sau này còn phải nhờ quản lý Trịnh giúp đỡ.” Hứa Tâm Duyệt mỉm cười.

“Phòng làm việc của cô ở tầng ba phía trong cùng, còn có thị trường khách hàng riêng, phải tự mình phát triển, hiện tại chỗ chúng tôi có ba nhà thiết chuyên về hàng cao cấp, nguồn khách hàng đều nằm trong tay họ, cô mới đến bắt buộc phải làm lại từ đầu.”

Đối với điểm này, Hứa Tâm Duyệt cũng cực kỳ có áp lực, cô gật đầu: “Tôi sẽ cố gắng hết sức hoàn thành công việc của mình.”

Trịnh Mẫn Ân gật đầu, cô ta thân là quản lý của cửa hàng này, mọi thứ trong cửa hàng đều do cô ta quản lý, hơn nữa tất cả nhân viên ở đây bao gồm nhà thiết kế, cũng đều nghe theo sự sắp xếp của cô ta.

Hứa Tâm Duyệt đến phòng làm việc của cô, ở đây có đầy đủ những thiết bị hoàn thành trang phục, đủ không gian cho nhà thiết kế phát huy.

Hứa Tâm Duyệt trong phút chốc cũng yêu thích nơi này, cửa sổ kính trong suốt hướng về phía tòa cao tầng đối diện, một loại cảm giác đô thị thời trang đang đến gần, có thể ở đây thiết kế trang phục cho khách hàng, cũng là một loại hưởng thụ! Hứa Tâm Duyệt ngắn người một lúc rồi ra ngoài, ba người phụ nữ khác đã ngồi ở đó, Trịnh Mẫn Ân nói với Hứa Tâm Duyệt đang xuống tầng: “Qua đây, giới thiệu mọi người làm quen một chút.”

Hứa Tâm Duyệt ở đây cũng coi như một người mới, hơn nữa cô cũng nhỏ tuổi nhất, ngồi ở đây đều là những người phụ nữ hai tám hai chín tuổi, toàn thân đều toát lên khí chất trưởng thành tỉnh tế.

*Vị này là Anna, Lara và Tiểu Mĩ.”

Trịnh Mẫn An giới thiệu ba nhà thiết kế đang ngồi, cũng hướng Hứa Tâm Duyệt giới thiệu: “Đây là người mới đến, Hứa Tâm Duyệt.”

“Em là người thay mặt công ty tham gia buổi trình diễn nghệ thuật lần trước nhỉ? Tác phẩm của em rất giỏi, chào mừng gia nhập.”

Tiểu Mĩ mỉm cười đứng dậy, chào đón thân thiện.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2561


Chương 2561:

Anna và Lara ngược lại không có vẻ mặt chào đón, đối với họ mà nói chẳng qua chỉ là thêm một người giành miếng ăn, thị trường trong thành phố lớn như vậy, thêm một người giành tài nguyên khách, có gì đáng để chào đón?

Tiểu Mĩ ở trong ba người này tính cách cởi mở nhất, vừa nhìn là biết người dễ ở chung.

“Cảm ơn, sau này, mong ba chị giúp đỡ nhiều hơn.”

“Nhìn cô còn nhỏ! Có phải vừa mới ra trường không đây!”

Anna mỉm cười hỏi, câu nói này không phải khen cô trẻ tuổi, mà vô ý để lộ ra một chút chế giễu.

Hứa Tâm Duyệt mỉm cười trả lời: “Năm nay em hai tư tuổi rôi.”

“Tôi hẹn khách uống trà sáng, tôi đi trước đây.”

“Tôi cũng vậy, lần này vị phu nhân kia vẫn muốn tôi thiết kế bộ trang phục cho sinh nhật!”

Anna và Lara nói xong, cầm túi cùng nhau rời đi.

Trịnh Mẫn Ân nhìn Tiểu Mĩ và Hứa Tâm Duyệt, cô ta nói với Tiểu Mĩ: “Em giới thiệu một chút cho Tâm Duyệt về chỗ chúng ta đi, có gì không hiểu, thì em dạy cho cô ấy.”

Tiểu Mĩ gật đầu: “Giao cho eml”

Trịnh Mẫn Ân xuống tầng, Hứa Tâm Duyệt thở phào, Tiểu Mĩ cười với cô: “Có phải là có chút căng thẳng không! Em đừng căng thẳng, Anna và Lara bình thường đối với khách hàng mới nhiệt tình chào đón, ở trong cửa hàng bọn họ đều như vậy, em quen rồi sẽ không sao.”

“Vẫn ổn ạ, chị Tiểu Mĩ, cảm ơn chị.”

Hứa Tâm Duyệt cảm kích nói.

“Đi thôi! Chị giới thiệu cho em về khu vực làm việc của chúng ta.”

Tiểu Mĩ dẫn cô lên tầng, với tư cách là nhà thiết kế ở đây, ngoại trừ tiền lương cơ bản thì đều là dựa vào tiền hoa hồng, cho nên nguồn khách hàng càng nhiều, hoa hồng mỗi năm càng cao.

Cộng thêm việc thiết kế trang phục ở đây, giá của một bộ thấp nhát là vài vạn thậm chí là hơn trăm vạn, hoa hồng cũng khá hậu hĩnh.

Hứa Tâm Duyệt ngày trước ở công ty nước ngoài khá thoải mái, nguồn khách hàng đều do công ty đưa đến, còn ở trong nước mọi thứ đều phải dựa vào bản thân.

Cùng Tiểu Mĩ nói chuyện, Tiểu Mĩ dạy cô cách tìm kiếm nguồn khách hàng như thế nào, cách tốt nhất là tham gia một số yến tiệc hoặc tiệc rượu cao cấp, đồng thời giới thiệu thương hiệu của bản thân.

Thương hiệu của Dataland đã thành công có mặt trên thị trường, khách hàng néu như cần cũng có thể suy nghĩ.

Hứa Tâm Duyệt suy nghĩ, thành công của một nhà thiết kế, đều từng bước một mà ra, cho nên cô sẽ chú ý với mỗi bước đi của mình sau này.

Hứa Tâm Duyệt quay lại phòng làm việc của mình, điện thoại trong tay cô vang lên, cô vừa nhìn là Lê Yên liền mỉm cười nhắc máy: “Alo, có phải vẫn còn buồn bực không.”

Tâm trạng của Lê Yên ở đầu dây bên kia cực kỳ tốt: “Báo cho cậu một tin vui, tớ vừa nhận được điện thoại của Gudi, tớ được nhận rồi, ngày mai sẽ đến đó báo cáo.”

“Thật sao? Có chuyện gì vậy?”

Hứa Tâm Duyệt không khỏi mừng thay cô ấy.

“Người nào đó bồi thường cho tớ.”

“Ai vậy!”

“Mặc Trạch Dương, anh ta thế nào cũng không nghĩ tới, tối qua bạn cũ của ba mẹ tớ chính là ba mẹ anh ta, lúc tớ chuẩn bị tố cáo chuyện anh ta ức h**p tớ cho ba mẹ anh ta, bản thân anh ta là người đề ra chuyện bồi thường, cho nên tớ tiện tay muốn có được cơ hội vào Gudi làm việc, còn giành được phỏng vấn độc quyền nữa.”

Lê Yên ở đầu dây bên kia cười vui vẻ.

Hứa Tâm Duyệt cũng không ngờ lại có cơ hội trở mình: “Đúng là ông trời giúp cậu mà!”

“Còn không phải sao! À! Cậu đến cửa hàng chưa? Môi trường công việc thế nào rồi?”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2562


Chương 2562:

“Môi trường cực kỳ tốt, chỉ là vừa mới đến, có chút chưa thích ứng được, không biết nên làm gì.”

“Nào, cậu làm danh thiếp của cậu đưa tớ, rồi tớ phát ra ngoài xây dựng danh tiếng cho cậu.”

“Cảm ơn, tớ cũng đang nghĩ muốn tìm cậu giúp đỡ!”

“Không cần khách khí, đây là chuyện chị em tốt nên làm, à đúng rồi! Tớ nghe ba nói, thứ bảy tuần này có một bữa tiệc từ thiện lớn, ba mẹ tớ đều là khách mời trong đó, tớ dẫn cậu đi làm quen một chút, quen biết người nỏi tiếng, cậu phải chuẩn bị danh thiếp cho thật tốt!”

Trong lòng Hứa Tâm Duyệt cảm động: “Ừ, tớ đang cần những bữa tiệc như này, Yên Yên, cảm ơn cậu.”

“Nói cái gì vậy! Cậu mau làm danh thiếp lớn một chút, chúng ta cùng nhau xây dựng danh tiếng giúp cậu.”

*Um.” Hứa Tâm Duyệt mỉm cười trả lời.

Hứa Tâm Duyệt tìm Trịnh Mẫn Ân, Trịnh Mẫn Ân sẽ chuẩn bị cho cô danh thiếp thuộc về cô, in Logo của công ty, hơn nữa còn là thân phận nhà thiết kế cao cáp của công ty.

Tạp chí thời trang Gudi, Lê Yên lần nữa ngồi trước mặt quản lý Cloja.

“Cô cùng Mặc Trạch Dương có quan hệ gì?”

Khuôn mặt Cloja hứng thú hỏi.

*ÒI Hai nhà chúng tôi có quan hệ nhiều đời, anh ấy là bạn cực kỳ tốt của tôi, hôm qua bởi vì tôi chọc anh ấy tức giận nên anh ấy cố ý chỉnh tôi, cô đừng để ý.”

“Cô được nhận rồi, buổi phỏng vấn đầu tiên của Mặc thiếu rất nhanh sẽ được sắp xếp, cô chuẩn bị cho tốt, đây là nhiệm vụ đầu tiên của cô khi vào công ty, không được làm hỏng đâu đó.”

“Yên tâm, tôi có thể moi ra được rất nhiều bí mật của anh ấy, nhất định sẽ thu hút sự chú ý.”

Lê Yên tự tin mỉm cười nói.

Cloja biểu cảm ngập ngừng nhìn cô: “Trông chờ vào cô đó.”

Buổi chiều ngày thứ hai, danh thiếp của Hứa Tâm Duyệt được in xong, là danh thiếp cực kỳ thời thượng cao cấp, khắc tên của cô, nhẹ nhàng mà có lực giống như một thương hiệu nỗi tiếng để cô bước vào giới thượng lưu.

Hứa Tâm Duyệt đến văn phòng làm việc của quản lý Trịnh, muốn xin cô ấy một chuyện.

“Quản lý Trịnh, tối nay em có cơ hội tham gia một buổi tiệc từ thiện lớn, em muốn mượn một bộ lễ phục dạ hội trong cửa hàng.”

Trịnh Mẫn Ân có chút kinh ngạc, trong mắt cô, Hứa Tâm Duyệt tuổi trẻ non nớt, cho dù có tài hoa cũng không nhất định là người có mối quan hệ rộng.

“Bữa tiệc từ thiện tổ chức ở đâu? Nếu như là bữa tiệc bình thường, chị cảm thấy không cần thiết.”

“Ở khách sạn Kim Đường Thế Kỷ.”

Trịnh Mẫn Ân lập tức kinh ngạc nhìn: “Vậy mà em lại có được vé mời đến đó vào tối nay sao?”

“Vâng ạ, ba mẹ bạn em cho em một tấm.”

*Tối nay là bui tụ tập của những người có tiếng có quyền, đến đó đều là những người thuộc tầng lớp xã hội thượng lưu, cực kỳ giàu có và cao quý, em phải nắm bắt cơ hội cho tốt, thay chúng ta thu hút nguồn khách hàng.”

Trịnh Mẫn Ân lập tức coi trọng cô, dù sao nơi như vậy, không phải là nơi có thể tùy tiện vào.

“Cảm ơn quản lý, em nhất định sẽ cố gắng.”

*Đi chọn bộ lễ phục dạ hội đi! Còn có, bộ lễ phục cho bạn em chúng ta cũng có thể tài trợ.”

Trịnh Mẫn Ân lập tức nhìn thấy cơ hội kinh doanh, đây cũng là một cơ hội nổi danh tốt.

“Cảm ơn quản lý.”

Hứa Tâm Duyệt gọi điện thoại cho Lê Yên, Lê Yên cũng rất vui vẻ, trước ba giờ chiều cô ấy sẽ đến.

Hứa Tâm Duyệt có được cơ hội tham gia, đây cũng là chuyện khiến ba nhà thiết kế khác trong cửa hàng âm thầm ngưỡng mộ, ngoại trừ Tiểu Mĩ ra, hai người khác đều là đồ ky.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2563


Chương 2563:

Hứa Tâm Duyệt lấy tài nguyên từ đâu ra?

Nếu như nói xuất thân của Hứa Tâm Duyệt thì cũng không tệ, chỉ là vì ba mẹ mất sớm, nếu không trong mắt người ngoài, cô cũng có thân phận nhị tiểu thư của nhà Hứa gia.

Nhưng Hứa Tâm Duyệt sớm đã không coi trọng điều này, bây giờ cô chỉ có một mục tiêu, kiếm thật nhiều tiền để bà ngoại và dì nhỏ có cuộc sống tốt hơn.

“Tâm Duyệt, có thể dẫn theo chị không!”

Anna lập tức thân thiết khoác cánh tay cô.

“Đúng, dẫn bọn chị theo cùng đi!”

Lara cũng qua đây.

Hứa Tâm Duyệt có chút khó xử mỉm cười: “Em cũng là nhận lời mời của bạn thôi.”

Trịnh Mẫn Ân ho nhẹ một tiếng: “Đừng làm khó Tâm Duyệt nữa, em ấy có thể đi là tốt lắm rồi.”

‘Văn phòng làm việc tập đoàn cố thị.

La Mẫn bước chân lưu loát đi về phía người đàn ông ở trước cửa sổ sát đất báo cáo: “Có tổng, buổi tiệc từ thiện tối nay, anh có ý định tham gia sao?”

*Ừ.” Cố Thừa Tiêu nhàn nhàn trả lời.

“Ông ấy là bạn tốt của ba anh, cộng thêm việc Cố phu nhân cũng có hứng thú với việc từ thiện, anh đến tham gia phu nhân cũng rất vui mừng…” La Mẫn nhất thời nhiều lời, cô vội vàng che miệng: “Tiểu thiếu gia có đi cùng không ạ”

Cố Thừa Tiêu không muốn dẫn theo con trai đến nơi thế này: “Tôi sẽ đem thằng bé đến nhà mẹ tôi!”

Kỳ thực nơi như này, Cố Thừa Tiêu cũng không thích lắm, nhưng cũng không thể từ chối, ngày trước anh luôn chào hỏi người tổ chức, quyên góp một khoản tiền rồi rời đi.

Dù sao mỗi năm công việc từ thiện của công ty vẫn luôn tốt.

Điện thoại Cố Thừa Tiêu ở trên mặt bàn rung lên, anh liếc nhìn một cái rồi nhắc máy, giọng nói thoải mái hơn: “Alol”

“Tớ muốn đến buổi tiệc từ thiện tối nay, cậu cũng đi đi!”

Giọng nói của Mặc Trạch Dương ở đầu dây bên kia truyền đến.

“Cậu thì sao?”

*Tớ làm sao có thể không đi được?”

Giọng nói Mặc Trạch Dương lười biếng.

“Vậy tiệc tối gặp.”

“Cậu đến, tớ còn cảm thấy có hứng, cậu không đến, vậy tớ buồn chết đi được.”

“Cậu nhận được sự chào đón như vậy, sao có thể buồn?”

Có Thừa Tiêu chế nhạo anh, Mặc Trạch Dương vẫn luôn nhận được sự yêu thích của các trưởng bối trong giới kinh doanh.

“Nói cũng đúng, xem xem tối nay tớ có đãi ngộ gì không!

À! Đúng rồi, đừng đưa Tiểu Mục theo, tối nay cậu cũng nên hưởng thụ một chút.”

*Tớ không có hứng thú.”

Sau khi ngắt điện thoại, Có Thừa Tiêu nắm chặt, trong đầu anh đột nhiên xuất hiện lên một khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp, dịu dàng mà thanh thoát.

Cố Thừa Tiêu cắn môi mỏng gợi cảm, gần đây không biết vì sao, từ sau chuyện trong tủ quần áo lần đó, thỉnh thoảng anh sẽ nhớ đến người phụ nữ này.

Mặc dù mỗi lần nghĩ xong đều có chút phiền não, nhưng lúc trong đầu thả lỏng yên tĩnh lại, anh lại không tự chủ được nhớ đến cô.

Rốt cuộc cô có mị lực gì?
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2564


Chương 2564:

Con trai nhớ cô đã đành, ngay cũng anh cũng mê muội theo, không có chuyện gì làm lại nhớ đến cô.

Khoảng ba giờ chiều, bên ngoài cửa hàng Dataland, Lê Yên đẩy cửa bước vào, khí chất tao nhã khiến nhân viên trong cửa hàng vội vàng tiếp đón.

“Tôi tìm Hứa Tâm Duyệt.”

*À! Văn phòng làm việc của nhà thiết kế Hứa trên tầng ba _ Lê Yên đi theo nhân viên phục vụ lên tầng, Hứa Tâm Duyệt cũng đang đợi cô, thấy cô áy đến liền dẫn cô áy đến văn phòng làm việc của Trịnh Mẫn Ân.

Trịnh Mẫn Ân tắt nhiên là không dám chậm trễ, gia đình có thể vào được bữa tiệc từ thiện như này, nhất định là người có tiếng trong giới kinh doanh, hơn nữa vị Lê tiểu thư trước mặt này, toát ra khí chất của một tiểu thư cao cấp, trông giống như con gái của một gia đình giàu có.

“Lê tiểu thư, rất cảm ơn cô nguyện ý chọn trang phục dạ hội của chúng tôi tham gia bữa tiệc, chúng tôi sẽ phục vụ cô tận tình.”

“Quản lý Trịnh, chị khách khí rồi, tôi rất yêu thích lễ phục.

dạ hội của cửa hàng.”

“Tâm Duyệt, nào, cùng chọn đồ đi! Tối nay hai người phải cố gắng thể hiện ra được sức hấp dẫn của Dataland.”

Quản lý Trịnh nói xong, đích thân dẫn bọn họ đến tủ kính trưng bày trước mặt, khoảng hơn ba mươi bộ có phong cách sang trọng hàng đầu cho. họ lựa chọn.

Lê Yên cũng thật lòng yêu thích, hơn nữa cô cũng không phải là một người phụ nữ quá bảo thủ, nên lúc đứng trước một bộ lễ phục dạ hội xẻ tà màu tính nhạt, ánh mắt cô không khỏi phát sáng, cái gì gọi nhất kiến chung tình, có lẽ chính là lúc này.

“Tôi muốn mặc bộ này, có được không?”

Lê Yên quay đầu nói với Trịnh Mẫn Ân.

Trịnh Mẫn Ân lập tức nói với nhân viên phục vụ đằng sau: “Lấy xuống, để Lê tiểu thư mặc thử.”

Nói xong hướng Lê Yên nói: “Nếu như cô vừa ý, vậy cứ thỏa sức mặc đến bữa tiệc đi!”

*Uml! Cảm ơn.”

Hứa Tâm Duyệt cũng đang suy nghĩ, lúc cô muốn mặc một bộ đồ, Trịnh Mẫn An đến đằng sau kéo tay cô, bước đến trước một bộ váy đuôi cá trắng tinh khôi, cô ấy trực tiếp nói: “Tâm Duyệt, mặc bộ này đi!”

Hứa Tâm Duyệt giật mình: “Quản lý, bộ này em không mặc được.”

“Sao không thẻ? Tin chị, mặc nó lên, em sẽ trở thành đối tượng theo đuổi của cánh đàn ông trong bữa tiệc.”

Khuôn mặt ngưỡng mộ của Trịnh Mẫn Ân nói: “Nếu như chị còn có cơ hội trẻ ra mười tuổi, chị sẽ không chờ đợi được mà muốn mặc nó.”

Hứa Tâm Duyệt không khỏi nhìn tên nhà thiết kế bên cạnh, cô kinh ngạc quay đầu lại nhìn: “Quản lý, đây là tác phẩm của chị.”

Trịnh Mẫn Ân cong môi cười: “Đúng vậy! Cho nên, chị hy vọng nó có thể tìm được người phù hợp để thể hiện phong thái của nó, Tâm Duyệt, mặc nó đi!”

Đột nhiên Hứa Tâm Duyệt cảm thấy Trịnh Mẫn Ân bình thường mặc dù nhìn nghiêm khắc, nhưng tài hoa của chị ấy lại kinh người đến như vậy, chẳng trách chị ấy có thể đảm nhận được chức quản lý cửa hàng đầu tiên của công ty trong nước.

Hứa Tâm Duyệt gật đầu, cô không từ chối, là một nhà thiết kế, việc vui mừng nhất chính là nhìn thấy tác phẩm của mình được tỏa sáng trong đám đông, cô chỉ hy vọng sẽ không phụ lòng sự kỳ vọng của quản lý.

Mắt nhìn của Lê Yên cực kỳ tốt, cô chọn bộ lễ phục sẽ hội màu tím xẻ tà, khiến cho đôi chân thon thả của cô thoát ẩn thoát hiện, trông cực kỳ hoàn mỹ.

Lê Yên đứng trước gương, hài lòng gật đầu: “Lấy bộ này đi!”

Hứa Tâm Duyệt cũng vào trong thử đồ, Trịnh Mẫn Ân ở bên ngoài cửa đợi, lúc cô bước ra, ánh mắt Trịnh Mẫn Ân trực tiếp phát sáng, ánh mắt của cô ấy quả nhiên không tồi.

Hứa Tâm Duyệt có những điều kiện bên ngoài cực kỳ hoàn hảo, đem tác phẩm có sức quyến rũ mà cô tâm đắc nhát đều thể hiện hết ra ngoài.

“Rất đẹp, nó cực kỳ phù hợp với khí chất của em, tao nhã ngọt ngào, không mát đi vẻ đẹp phương đông.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2565


Chương 2565:

Trịnh Mẫn Ân nói xong, từ trong tủ lấy ra một lấy ra chiếc túi nhỏ tinh xảo bằng ngọc đưa cho cô: “Cầm nó đi!”

Hứa Tâm Duyệt đứng trước gương, cô là một nhà thiết kế, nội tâm cô khát vọng sự hoàn mỹ của bản thân, cô trong gương lúc này dường như biến thành một người khác.

Lê Yên mỉm cười bước đến sau cô, tán thưởng nói: “Tâm Duyệt, cậu xinh đẹp quá rồi, khiến tớ có áp lực.”

Hứa Tâm Duyệt quay đầu mỉm cười: “Đứng bên cạnh cậu, tớ mới là người có áp lực!”

“Hai người khí chất khác nhau, nhưng đều có cùng vẻ đẹp rung động lòng người.”

Trịnh Mẫn Ân đứng một bên trêu chọc.

Lê Yên nhìn đồng hồ: “Chúng ta cần nhanh lên một chút, năm rưỡi bắt buộc phải xuất phát, chúng ta còn cần trang điểm nhẹ với làm tóc nữa.”

Trịnh Mẫn Ân cho người qua giúp đỡ.

Lúc này, trên một con phó, trong một cửa hàng thời trang dạ hội cao cấp khác, Hứa An An và Lý Tịnh Nhã cũng ở đó, Hứa An An mặc bộ váy dạ hội màu đỏ gợi cảm, cô ta đã trang điểm xong rồi, đang nghỉ ngơi.

“An An, ba con nghe ngóng được tối nay Thừa Tiêu cũng ở đó, con phải nắm cơ hội này cho thật chắc! Còn có, tuyệt đối không được để người phụ nữ nào có cơ hội tiếp cận cậu ta, con phải để cho những người phụ nữ khác biết, cậu ta là chồng tương lai của con.”

Hứa An An nhướng mày tự tin: “Mẹ, mẹ yên tâm đi! Con tuyệt đối sẽ không để người phụ nữ nào có cơ hội tiếp cận anh ấy.”

Lý Tịnh Nhã cũng tin tưởng vào sức quyến rũ này của con gái, Hứa An An sau khi dày công trang điểm, quả thực có phong thái của nữ thần.

“Ba con cũng chỉ mong con mau chóng gả đi, bây giờ sự nghiệp của ông ấy có chút khó khăn, nếu như có tập đoàn Cố thị giúp một tay, vậy thì tốt rồi.”

“Mẹ, con sẽ cố gắng, có lẽ tối nay, con có thể túm được Có Thừa Tiêu.”

Trong ánh mắt Hứa An An lộ ra một vài suy nghĩ.

“Trừ phi có người chuốc say cậu ta.”

“Những nơi tiệc tùng như vậy, bề ngoài thì náo nhiệt, nhưng ở bên trong cũng có không ít người tâm mang ý xấu, nếu như anh ấy không cẩn thận uống phải thứ gì đó, mẹ, mẹ nói xem có phải là cơ hội của con đến rồi không?”

Hứa An An đem câu nói đằng sau nhỏ giọng nén xuống.

Lý Tịnh Nhã lập tức hiểu được ý nói của con gái, bà ta có chút khẩn trương: “Con phải cẩn thận một chút, chuyện như này tuyệt đối không thể để người khác phát hiện.”

“Con sao có thể ngốc như thế được, đương nhiên là con sẽ để cho người khác làm.”

Hứa An An đối với cơ hội tối nay, cô ta tuyệt đối không bỏ lỡ.

Lý Tịnh Nhã cũng ủng hộ con gái dùng cách thức này, dù sao Cố Thừa Tiêu sớm muộn gì cũng là chồng của con gái.

Khoảng năm giờ, trong phòng nghỉ ngơi ở Dataland, Lê ‘Yên cùng Hứa Tâm Duyệt cũng chuẩn bị xong rồi.

Bộ lễ phục dạ hội của Lê Yên phù hợp với kiểu tóc đuôi ngựa búi cao, để lộ ra chiếc trán xinh đẹp của cô, hai lọn tóc mái buông xõa ngang tai làm tôn lên gương mặt của cô.

Còn Hứa Tâm Duyệt có một mái tóc dài đen mượt, bộ lễ phục của cô mang vẻ đẹp phương đông nên tóc không thay đổi gì mà xõa ngang lưng, toát lên cảm giác sang trọng.

Trang điểm nhẹ phù hợp cho buổi tiệc, Lê Yên linh hoạt đáng yêu, Hứa Tâm Duyệt dịu dàng ngọt ngào.

“Năm rưỡi rồi, chúng ta nên xuất phát thôi.”

Lê Yên nói với Hứa Tâm Duyệt.

Hai người cầm theo chiếc túi nhỏ cho tối nay cùng nhau bước ra, một chiếc xe Bentley màu đen đang đợi ngoài cửa.

Hai người ngoài vào trong, Trịnh Mẫn Ân dõi theo họ.

Ngồi trong xe, Lê Yên vui vẻ khoác vai Hứa Tâm Duyệt: “Này, tối nay xinh đẹp như vậy, nói không chừng cậu có đãi ngộ đấy!”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2566


Chương 2566:

Hứa Tâm Duyệt quay đầu nhìn cô: “Tớ cảm thấy cậu càng có khả năng hơn.”

Lê Yên nheo mắt: “Tớ theo chủ nghĩa kết hôn muộn, nên sẽ không để cuộc đời mình lãng phí vào chuyện yêu đương đâu.”

Hứa Tâm Duyệt chống cằm: “Tối nay tớ chỉ hi vọng có thể kéo được vài khách hàng là được rồi.”

*Yên tâm, danh thiếp của cậu tớ sẽ thay cậu toàn bộ đều phát ra ngoài, tớ sẽ giới thiệu cậu với tất cả mọi người.”

“Đừng khoa trương như vậy!”

“Cậu xứng đáng mài!”

Hứa Tâm Duyệt đặt tay vai Lê Yên: “Có thể kết bạn được với người bạn tốt như cậu, là phúc của tớ.”

“Cũng là phúc của tớ!” Lê Yên mỉm cười trả lời.

Lúc này, cách chiếc xe bọn họ không xa là một chiếc xe con màu đen, Hứa An An không lúc nào là không cầm gương để kiểm tra lại lớp trang điểm của cô ta, cô ta tuyệt đối không cho phép có một chút lỗi nhỏ nào.

Biệt thự Có gia.

Một chiếc xe con màu đen dừng ở trong sân, Hồng Mỹ San dẫn theo hai người ra ngoài tiếp đón.

Vệ sĩ mở cửa, một người đàn ông bước xuống, bóng dáng đẳng sau Cố Thừa Tiêu cũng bước xuống theo.

“Bà nội.”

Cậu nhóc lập tức lao về phía người thương cậu nhát.

“Cháu trai ngoan của bà, hôm nay bà chuẩn bị cho cháu rất nhiều đồ ăn ngon.”

Hồng Mỹ San bế cậu nhóc lên, ngữ khí này giống như bình thường ở trong nhà ba cậu không cho ăn no vậy.

“Mẹ, tối nều như quá muộn, con sẽ không về đón thằng bé nữa.”

Có Thừa Tiêu quyết định ném cậu nhóc ở lại đây.

Cậu nhóc lập tức quay đầu lại, đôi mắt ngập nước mở to, giống như mệnh lệnh của một người lớn nói: “Daddy, daddy phải về sớm, con sẽ đợi daddy.”

*Bà trông cháu, để ba cháu đi thả lỏng một chút đi.”

Hồng Mỹ San mỉm cười.

Có Thừa Tiêu vuốt đầu con trai: “Được, daddy sẽ có gắng về sớm.”

“Không được đến gần người phụ nữ nào cả!” Cậu nhóc đột nhiên nói thêm một câu.

Cố Thừa Tiêu nheo mắt: “Tại sao?”

Cậu nhóc nhướng mày: “Bởi vì con chỉ muốn daddy và chị Tâm Duyệt ở cạnh nhau.”

*Chị Tâm Duyệt là ai thế?”

Hồng Mỹ San hiếu kỳ hỏi, bà nhất thời quên mất người phụ nữ tên Hứa Tâm Duyệt này.

“Chính là một chị gái xinh đẹp! Con hy vọng daddy cưới chị ấy về làm mẹ của con.”

Cậu nhóc một chút cũng không giấu diếm suy nghĩ của mình.

Khuôn mặt tuần tú của Cố Thừa Tiêu âm u, ngữ khí lạnh nhạt: “Không được ăn nói linh tinh.”

Cậu nhóc bĩu môi, chỉ còn cách không nói nữa.

Hồng Mỹ San không coi lời cậu nhóc thành chuyện gì, bà mỉm cười nói: “Đi, bà nội chuẩn bị đồ chơi mới cho cháu đó.”

*Mẹ! Con từng nói không được mua đồ chơi linh tinh cho thằng bé nữa.”

Cố Thừa Tiêu ở đằng sau oán trách một câu.

“Cháu của mẹ, mẹ không thương thì còn ai thương!”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2567


Chương 2567:

Hồng Mỹ San phản bác một câu rồi bế cháu trai quay trở lại phòng khách.

Cố Thừa Tiêu bất lực mỉm cười lắc đầu, nói với vệ sĩ: “Chúng ta đi thôi!”

Vừa ngồi vào trong xe liền nhận được điện thoại của Mặc Trạch Dương, cậu ấy đã xuất phát rồi.

Tối nay, một buổi tiệc từ thiện đặc biệt hoành tráng đã được tổ chức tại sảnh tiệc lớn trên tầng 2 của một khách sạn 7 sao, nhiều nhân vật nổi tiếng trong và ngoài nước đều được mời đến tham dự, hơn nữa chủ đề của bữa tiệc từ thiện lần này là “chân tình vô giá, nhân gian có tình yêu”

Hơn nữa, tôi nay cũng có bán đâu giá, những người được mời đều đến trước thể hiện tình yêu của họ.

Tối nay ở đây, những người nỗi tiếng lần lượt bước trên thảm đỏ, những người bạn phóng viên bên cạnh, mang theo những chiếc mic ở trong phòng chờ, ghi lại cảnh bước qua thảm đỏ của những người nỗi tiếng.

Hơn nữa điều bắt mắt là, trừ thân phận của họ ra tất nhiên là còn có trang phục dạ hội của tối nay, đặc biệt là sự tham gia của những nữ minh tinh, khiến mọi người không thể rời mắt được.

Xe của Lê Yên xếp hàng chờ vào cửa, Hứa Tâm Duyệt không tránh khỏi có chút căng thẳng, cô nhìn phía xa, tất cả những khách mời xuống xe đều bước qua tắm thảm đỏ mới rồi mới đi vào trong.

“Lát nữa chúng ta cũng phải đi thảm đỏ sao?”

“Đúng vậy! Đi thảm đỏ trải nghiệm một chút.”

Lê Yên cảm thấy cực kỳ thích thú.

Hứa Tâm Duyệt chỉ còn cách đi cùng cô ấy.

Đúng lúc này, trên thảm đỏ Hứa An An một thân váy đỏ cực kỳ chói mắt, cô ta sớm đã quen với những nơi đông người như này rồi, cô ta bước đi một cách tự nhiên và tao nhã.

Hơn nữa, cô ta còn không quên dừng lại mười giây để khoe góc đẹp nhất của bản thân, khiến cho những phóng viên chụp được nhiều ảnh hơn.

Sau khi Hứa An An bước vào trong, không lâu sau xe của Lê Yên và Hứa Tâm Duyệt cũng được bảo vệ mở cửa ra, Lê Yên cùng Hứa Tâm Duyệt một trước một sau xuống xe, Lê Yên nắm tay Hứa Tâm Duyệt đi về phía thảm đỏ.

Dưới ánh nắng chiều tà, một tầng ánh sáng chiếu lên người Lê Yên và Hứa Tâm Duyệt khiến đám phóng viên không khỏi kinh ngạc cảm thán, hai vị tiểu thư này là ai?

Không phải là minh tỉnh mà bọn họ quen biết, nhưng vẻ đẹp ấy khiến bọn họ nhanh chóng cầm máy ảnh lên, chụp lại vẻ đẹp khi họ đi ngang qua.

Khí chất thuần khiết, hai khuôn mặt trong ống kính đẹp đẽ tinh xảo, đáng để thưởng thức.

Cuối cùng hai người cũng bước qua thảm đỏ, Hứa Tâm Duyệt nhẹ thở phào, cùng Lê Yên bước vào trong phòng tiệc cực kỳ lớn.

Lúc này, khách khứa đều đã đông đủ, cả hội trường lộ ra bầu không khí tao nhã thư thái, không quá xa hoa, nhưng khiến người khác cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Trên thảm đỏ lúc này, một bóng dáng thon dài ung dung bước qua, bộ vest màu đen khiến khí chất của anh trầm ổn, cho dù ánh đèn nhấp nháy xung quanh có chói mắt, cặp mắt sâu thẳm cùng khí thế bức người của anh cũng không bị ảnh hưởng.

“Cố Thừa Tiêu, anh đẹp trai quá, em yêu anh…” Những người phụ nữ xung quanh điên cuồng hét lên.

Nhưng người đàn ông làm như không nghe thấy, bước vào trong hội trường, thời gian lúc này đã sáu rưỡi, khách mời cũng lần lượt có mặt.

Sau khi Lê Yên cùng Hứa Tâm Duyệt bước vào, bởi vì không có bạn đồng hành, cộng thêm việc hai người cũng không giao lưu gì nên lúc này bọn họ đang ở chỗ tiệc buffet, cầm đĩa chuẩn bị dùng thức ăn.

“Quả nhiên không đến nhằm chỗ, đồ ăn cũng thật phong phú.”

Lê Yên ngạc nhiên nói.

Hứa Tâm Duyệt cười mỉm: “Hóa ra cậu đến nơi này, là vì bữa ăn buffet mà đến.”

“Đương nhiên rồi, không thì sao! Chúng ta đến để tham gia cuộc vui mà.”

Lê Yên nói xong đem vài món đồ ngọt bỏ vào trong đĩa.

Trong hội trường, mọi người tụ tập cạnh nhau nói chuyện, lúc này trước mặt vợ chồng Bủi tổng là hai bóng dáng trẻ tuổi, bọn họ đang chào hỏi lẫn nhau.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2568


Chương 2568:

*Thừa Tiêu, Trạch Dương, hai cháu đến chú dì rất vui.”

Bủi tổng bắt tay hai người đàn ông trẻ tuổi.

Ánh mắt Bùi phu nhân dịu dàng, nhiệt tình nói: “Thừa Tiêu, sức khỏe của mẹ cháu vẫn ổn chứ! Lâu rồi vẫn chưa liên lạc với bà ấy.”

“Mẹ cháu rất nhớ mọi người, hai người có thời gian thì đến nhà cháu chơi ạ.”

Cố Thừa Tiêu mỉm cười trả lời.

“Được, có thời gian chú dì nhất định sẽ đi.”

“Chú Bùi, dì Bùi, vậy chúng cháu không làm phiền chú dì nữa, ra đằng kia trước gặp vài người bạn.”

Mặc Trạch Dương mỉm cười thoát ra khỏi vùng của các trưởng bối, cũng kéo cả Cố Thừa Tiêu ra cùng.

Cố Thừa Tiêu có chút buồn cười: “Có phải cậu không thích nói chuyện cùng các vị trưởng bối đúng không!”

*Không có chủ đề, đứng ở đó rất ngượng ngủng.”

Mặc Trạch Dương đưa ta cầm hai ly rượu thơm mát, đưa cho anh một ly.

Hai người Cố Thừa Tiêu nhìn xung quanh chuẩn bị tìm vị trí ngồi xuống, đột nhiên một giọng nữ ngọt ngào phía trước truyền đến: “Thừa Tiêu, anh đến rồi.”

Mặc Trạch Dương nhìn người phụ nữ trang điểm phong tình này đang đối mặt nhìn Cố Thừa Tiêu, Cố Thừa Tiêu ho nhẹ, nhỏ giọng nói với anh ấy: “Cô ta là mẹ của Tiểu Mục.”

“Hai người nói chuyện đi.”

Mặc Trạch Dương vô cùng thức thời vỗ vai Cố Thừa Tiêu: “Tớ đi ăn chút đồ.”

Cố Thừa Tiêu cũng không ngạc nhiên khi thầy Hứa An An ở đây.

“Tôi đại biểu cho gia tộc đến đây, Thừa Tiêu, tối nay tôi có thể mời anh làm bạn đồng hành được không?”

Hứa An An lớn mật hỏi.

Cố Thừa Tiêu nheo mắt: “Tôi không cần bạn đồng hành, tôi sắp phải rời đi rồi.”

Hứa An An lập tức tiến lại gần thêm chút: “Vậy tôi ở cạnh anh cho đến lúc anh rời đi vậy.”

Cố Thừa Tiêu nghĩ đến cô ta là mẹ của con trai cũng không quá vô tình, anh nhàn nhạt trả lời một câu: “Ừ!”

Mặc Trạch Dương ngược lại đến nhà ăn, vừa mới cầm đĩa, một nữ minh tinh anh từng quen biết qua bắt chuyện: “Trạch Dương, lâu rồi không gặp, có thể ăn cùng nhau không?”

Mặc Trạch Dương đúng lúc cũng đang ăn một mình, có chút buồn chán, anh gật đầu: “Được!”

Mặc Trạch Dương cầm chiếc đĩa khéo léo gắp thức ăn ở quây buffet, ánh mắt anh chỉ nhìn thấy thức ăn, khi anh đưa đũa đến chiếc đĩa bào ngư, một chiếc đũa khác cũng đưa ra, hai người trở thành người tranh bào ngư.

Mặc Trạch Dương lập tức quét về phía người giành đồ ăn, hơn nữa cô gái một lòng chỉ muốn gắp đồ ăn cũng quay đầu nhìn về phía người đàn ông cao lớn.

Nhất thời, hai người đều kinh ngạc lên tiếng.

“CôI”

“Anh!”

Mà người tranh thức ăn với Mặc Trạch Dương không phải ai khác, chính là Lê Yên, bởi vì cô vừa mới nếm thử một miếng cũng không tồi, quyết định gắp thêm miếng nữa, nhìn thấy trong đĩa chỉ còn một con, tự nhiên cô cũng nhanh chóng chuẩn bị ra tay.

“Chỉ còn một miếng, ưu tiên phái nữ, nhường cho tôi đi.”

Lê Yên nói xong gắp vào trong đĩa, có chút đắc ý nháy mắt với anh.

Ánh mắt Mặc Trạch Dương ảo não nhìn theo cô, anh vừa cảm thấy bữa tiệc vô vị, nhưng khi nhìn thấy cô gái nghênh ngang mà đi kia, đột nhiên cảm thấy có chút thú vị.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2569


Chương 2569:

Lê Yên gắp bào ngư về cho Hứa Tâm Duyệt: “Ăn đi, ngon lắm luôn, trước mắt chỉ còn một miếng này thôi, còn là do tớ cướp về nữa đấy.”

Hứa Tâm Duyệt ngắn người: “Cậu cướp của ail”

Lê Yên đang muốn nói, nhìn thấy Mặc Trạch Dương cầm đĩa của anh dẫn theo một người phụ nữ xinh đẹp đi về phía bàn bên cạnh họ.

“Kìa, là anh ta, oan gia ngõ hẹp, chỗ nào cũng có thẻ đụng phải anh ta.”

Lê Yên khoanh tay, oán giận một câu.

Hứa Tâm Duyệt quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông mặc bộ vest màu xanh nhạt, thân hình thon dài khuôn mặt tuần mỹ, cô nhỏ giọng nói: “Đây là Mặc Trạch Dương trong miệng cậu sao!”

Mặc Trạch Dương ngồi cách bàn bọn họ, hơn nữa hướng của anh vừa vặn đối diện với Lê Yên.

“Trạch Dương, gần đây đang bận gì thế, có tài nguyên nào tốt không giới thiệu cho em đi!”

Vị nữ minh tinh này đến nay vẫn là một minh tinh có danh tiếng nhỏ, cô ta biết tài nguyên của Mặc Trạch Dương rất nhiều, vừa nói vừa nháy mắt.

“Trước mắt tôi đang nghỉ ngơi.” Mặc Trạch Dương trả lời một câu.

“Đúng lúc em cũng đang nghỉ ngơi, tối nay em có thời gian, có cần em ở cùng anh không?”

Nữ minh tinh cười hỏi, trong ngữ khí ám chỉ rất rõ ràng.

Ánh hào quang của Mặc Trạch Dương đúng lúc đập vào khuôn mặt chế giễu của Lê Yên, quả nhiên là một người đàn ông không yên phận, cuộc sống riêng tư cũng hỗn loạn như vậy.

“Tối nay tôi thiếu một bạn nữ đồng hành, cô không ngại thì bây giờ ở cùng tôi đi.”

Ánh mắt Mặc Trạch Dương thâm thúy rơi trên khuôn mặt nữ minh tinh đối diện.

“Đương nhiên là em nguyện ý rồi.”

Nữ minh tinh này trực tiếp hưng phán, cô ta đưa tay lên muốn sờ bàn tay của Mặc Trạch Dương ở đối diện, Mặc Trạch Dương trùng hợp cầm cốc cà phê lên tránh khỏi.

“Trạch Dương, với quan hệ của chúng ta, đừng nói là bạn đồng hành nữ tối nay, cho dù anh muốn em làm gì cũng được, em đều đồng ý với anh.”

Nữ minh tinh này cực kỳ lớn mật tiếp tục ám thị.

Lê Yên và Hứa Tâm Duyệt đối diện nhìn nhau, Hứa Tâm Duyệt nheo mắt, lắc đầu ý bảo cô không muốn lo chuyện bao đồng.

Đúng lúc này, Hứa Tâm Duyệt vội cầm túi đứng dậy: “Yên Yên, tớ đi nhà vệ sinh một chuyến.”

Nghe thấy ngữ khí của cô có vẻ gấp gáp, thân là một người phụ nữ có thể đoán được, có lẽ bà dì đột nhiên đến rồi!

“Đi đi! Tớ đợi cậu quay lại.”

Hứa Tâm Duyệt gật đầu.

Bóng dáng Hứa Tâm Duyệt hướng về phía phòng vệ sinh, quả thực hai ngày bà dì đến, ban nãy đột nhiên cô cảm giác được, cô tưởng bản thân mình bị, cô bắt buộc phải đi xác nhận lại một chút.

Hứa Tâm Duyệt vừa đi, Lê Yên đúng lúc đang chán nản uống nước trái cây, đột nhiên cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc ngồi iện, hơn nữa còn là nam thần mà cô yêu thằm từ nhỏ đến lớn.

Lâm Tinh Hạo.

Cùng một trường học, từ lúc cấp hai cô yêu thầm anh đến cấp ba rồi đến lúc sắp tốt nghiệp.

“Yên Yên, nghe nói em về nước rồi, không nghĩ sẽ gặp được em ở đây!”

Lâm Tinh Hạo cầm ly rượu vang nâng lên trước mặt cô.

Trong ánh mắt của Lê Yên, khó nén được một tia ngại ngùng kinh ngạc: “Lâm học trưởng, không nghĩ rằng anh cũng đến đây.”

Lâm Tinh Hạo mỉm cười: “Ban nãy anh đã chú ý đến em rồi, em cùng năm cấp ba không có thay đổi gì mấy, ngược lại còn xinh đẹp quyến rũ hơn, mấy năm nay ở nước ngoài có tốt không?”
 
Back
Top Bottom