Cập nhật mới

Ngôn Tình Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người

Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2530


Chương 2530:

Hứa Tâm Duyệt nhíu mày, người đàn ông này tại sao lại lịch sự với người ngoài như vậy, mà đối với cô thì cứ như là có thủ thế chứ?

“Tiểu Mục ở đâu?” Hứa Tâm Duyệt trực tiếp hỏi, cô dự là đến trả quà xong rồi về luôn.

“Bi theo tôi.” Cố Thừa Tiêu nhìn cô một cái, rồi dẫn cô đi về hướng bãi cỏ.

Một mảnh cỏ vuông vức giống như sân bóng đá, cậu nhóc đang chơi bóng, đột nhiên nhìn thấy ba quay lại, mà, điều khiến cậu cảm thấy vui mừng nhát là, sau lưng ba, đi theo một bóng dáng ấm áp quen thuộc.

“Chị Tâm Duyệt.” Cậu nhóc. liền ném bóng đi, lao nhanh về phía Hứa Tâm Duyệt.

Cố Thừa Tiêu nhìn con trai mặc dù ho khan máy tiếng cũng phải chạy đến chỗ người phụ nữ sau lưng, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút đố ky, cậu nhóc cũng chưa bao giờ lao về phía anh như vậy.

Tại sao khi nhìn thấy người phụ nữ sau lưng này, cậu nhóc lại vui như vậy chứ?

“Cần thận một chút, chạy chậm thôi.” Hứa Tâm Duyệt mấy lần sợ hãi, chỉ sợ cậu nhóc đang chạy về hướng mình sẽ ngã.

Cô ngồi xổm người xuống, nghênh đón cậu nhóc đang chạy tới, cô nghĩ cậu nhóc cũng chỉ là chạy đến thôi, nhưng mà, cô không ngờ cậu nhóc lại chạy vào trong lòng cô.

Ý thức được điều này, cô liền nhanh chóng mở vòng tay.

ra, cậu nhóc ôm cổ cô, bẹp một tiếng, nhân lúc cô chưa kịp phản ứng, liền bị cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của cậu nhóc thơm một cái. Cái thơm này, đúng là ngọt từ mặt đến tim, Hứa Tâm Duyệt bởi vì lý do của bản thân nên có tình cảm đặc biệt với cậu nhóc, thế nên, cảm nhận của cô người ngoài không thể nào biết được. Cố Thừa Tiêu một tay đút túi quần, nhìn con trai không đứng đắn giống như một tên lưu manh nhỏ vậy, lông mày anh nhăn lại, cảnh cáo nói: “Có Dĩ Mục, chú ý một chút.”

Cậu nhóc ôm cổ Hứa Tâm Duyệt, thân mật gọi: “Chị Tâm Duyệt, chị có ý đến đây gặp em sao?”

“Đúng, chị đến đây để gặp em, đồng thời, cũng đến trả lại món quà cho em.” Hứa Tâm Duyệt nói xong, cởi balo xuống, đưa lại quà mà cậu tặng cho cô: “Nè, trả cho em, sau này đừng tặng chị món quà quý giá như này nữa, chị không nhận được đâu!”

Hứa Tâm Duyệt nói xong, không tự chủ được đưa tay nhẹ nhàng phủi một chút gương mặt non nớt của cậu nhóc.

Cậu nhóc nhìn món quà bị trả về, hai mắt to tròn liền ngập nước bên trong tràn đầy cảm giác thất lạc, lại đẩy lại món quà về phía cô: “Đây là món quà em tặng riêng cho chị, chị nhất định phải nhận lấy.”

“Chị không thể nhận, cảm ơn em, tắm lòng của em chị xin nhận, nhưng quà thì chị không nhận đâu.” Hứa Tâm Duyệt tiếp tục nói: “Còn nữa, chị sắp ra nước ngoài rồi, có lẽ là rất lâu cũng sẽ không quay trở lại, nên em phải chăm sóc mình thật tốt.”

Cậu nhóc nghe xong, liền vội vàng ôm chặt lấy cổ cô: “Vậy chúng ta còn có thể gặp mặt không?”

“Có thể sẽ không gặp lại.” Hứa Tâm Duyệt cắn răng nói, ánh mắt của cô liếc sang người đàn ông đứng bên cạnh, anh vẫn luôn dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô.

Cô nghĩ, cô nói như vậy, anh có hài lòng hay không?

Cậu nhóc gấp đến độ hóc mắt đỏ lên, cái đầu nhỏ dựa vào bờ vai cô: “Em không muốn chị Tâm Duyệt rời đi.”

“Ngoan, chị phải đi ra ngoài làm việc, không còn cách nào nữa, chị bắt buộc phải đi.” Hứa Tâm Duyệt nói xong, cô đứng người lên, cũng định đi.

Mặc dù như vày có hơi nhẫn tâm, nhưng mà, duyên phận của cô với cậu nhóc cũng chỉ đến đây mà thôi.

Từ lúc cậu nhóc sinh ra đến giờ, cô có thể nhìn thấy cậu, đã thỏa mãn lắm rồi. Nhưng mà, cậu nhóc đột nhiên giang hai cánh tay, ôm thật chặt một chân của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn dán lấy chân cô, giống như chơi xấu vậy hét lớn: “Em không muốn, em không muốn chị rời đi, chị ở lại được.

không? Đến công ty của daddy em làm việc được không?”

Trái tim của Hứa Tâm Duyệt co rút một cái, nhìn cậu nhóc.

không nỡ để cô rời đi, trong lòng cô vừa cảm động vừa ngạc nhiên, phần tình cảm mà cậu nhóc dành cho cô này, có phải bởi vì cô là người sinh cậu ra hay không?

Cố Thừa Tiêu mắt lạnh nhìn con trai quấn lấy Hứa Tâm Duyệt, con trai ngay cả mẹ ruột còn không nhận, mà lại cuốn lấy 1 người phụ nữ xa lạ như vậy, chuyện này là sao chứ?

“Cố Dĩ Mục, buông tay.” Có Thừa Tiêu trầm giọng quát.

Hứa Tâm Duyệt thấy người đàn ông ở bên cạnh tức giận, cô chỉ sợ anh sẽ khiến cậu nhóc chịu ám ức, nên liền nhanh chóng ngồi xuống an ủi cậu, khuyên cậu nhóc: “Được rồi, Tiểu Mục, chị thực sự phải đi rồi.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2531


Chương 2531:

Cậu nhóc buông Hứa Tâm Duyệt ra, quay người liền cầu xin ba đang đứng ở đằng sau: “Daddy, daddy có thể cho chị Tâm Duyệt một vị trí làm việc không, con xin daddy đấy.”

“Công ty của daddy không tuyển người.” Có Thừa Tiêu cự tuyệt một cách lạnh lùng.

Hứa Tâm Duyệt quay người, chỉ có thể nhân lúc cậu nhóc không ôm chân của cô, rời đi. Cô vừa mới đi chưa được mấy bước, chỉ nghe thấy sau lưng oa một tiếng, bạn nhỏ Có Dĩ Mục đau lòng khóc lớn lên, vừa khóc, vừa chạy theo cô.

Cảnh này, bạn nhỏ Cố Dĩ Mục chạy theo cô giống như là một đứa bé bị mẹ bỏ rơi, đáng thương đang đuổi theo mẹ của nó vậy.

Cố Thừa Tiêu đúng là không chịu nổi con trai nữa rồi, chẳng qua chỉ là chia tay với một người phụ nữ xa lạ thôi, có cần phải làm giống như là người thân sắp mắt như vậy hay không? Mắt mặt hay không hả?

Hứa Tâm Duyệt mới đi được mười mấy mét thôi, đã nghe thấy tiếng cậu nhóc đang đuổi theo, nước mắt không tự: chủ được rơi xuống, cuối cùng cô cũng không nhịn được quay người, thì nhìn thấy cậu nhóc mặt mũi đều là nước mắt lao đến ôm lấy chân của cô.

“Đừng đi mà, em không muốn chị Tâm Duyệt đi đâu…”

Cậu nhóc vừa khóc vừa ôm thật chặt chân cô.

Hứa Tâm Duyệt nhanh chóng lau nước mắt, nhìn về phía Cố Thừa Tiêu, trong lòng cô cũng không hy vọng cậu nhóc đau lòng như vậy, nhưng mà, cô thật sự không biết phải làm sao.

Cô không nỡ, cũng không nhẫn tâm rời đi như vậy.

Có Thừa Tiêu đang chuẩn bị đi đến, thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng xe đến, có thể trực tiếp lái xe vào nhà anh, trừ xe của mẹ anh ra, thì không còn ai có quyền như vậy.

Cho nên, lúc này, tiếng xe sắp đi vào trong vườn đó, là xe của mẹ anh.

Sắc mặt của Cố Thừa Tiêu hơi chút thay đổi, nói với con trai vẫn đang ôm chân Hứa Tâm Duyệt: “Nhanh chóng mang cô ta vào trong trốn đi, đừng để bà nội con nhìn thấy cô ta.”

Cậu nhóc nghe xong, lau nước mắt, tò mò hỏi: “Vì sao?”

“Làm theo lời daddy là được.” Cố Thừa Tiêu nói xong, nói với Hứa Tâm Duyệt: “Cô không thể xuất hiện trước mặt người nhà tôi được, đi trốn đi.”

Hứa Tâm Duyệt cũng không ngờ, lại trùng hợp như vậy, người nhà của anh lại đến, không cần Cố Thừa Tiêu nhắc nhở, cô cũng biết, với thân phận của cô thì không thể nào đến đây được.

Nếu như không may để Hứa An An biết cô đến nhà Có Thừa Tiêu, chắc chắn sẽ lại là một trận tai nạn.

Hứa Tâm Duyệt dắt tay cậu nhóc, có chút bối rối hỏi: “Tiểu Mục, nhanh dẫn chị đi trốn đi.”

Cậu nhóc liền hiểu chuyện gật đầu, cũng rất là vui mừng: “Chị Tâm Duyệt, đi theo em, mình đi từ cửa sau vào.”

Hứa Tâm Duyệt đi theo cậu nhóc nhanh chóng chạy về phía khác của sân cỏ, đấy là phía của cửa sau, Cố Thừa Tiêu nhìn hai người đi sang bên đó rồi, mới nhẹ nhàng thở ra, cũng không biết là tối hôm nay mẹ sẽ đến.

Cố Thừa Tiêu bước đến chỗ đỗ xe ở trong sân, khi anh nhàn nhã đi đến chỗ con đường nhỏ trồng một hàng trúc, đột nhiên nhìn thấy xuống xe ở bên cạnh mẹ anh, còn đứng một cô gái.

Hứa An An cũng đến.

Khuôn mặt đẹp trai của Cố Thừa Tiêu nhăn lên một chút, mẹ vậy mà không thông báo với anh đã đưa người của Hứa gia đến?

Nhưng mà, Cố Thừa Tiêu vẫn đang ở trong vườn, chắc là điện thoại của mẹ anh cũng không nghe thấy.

Hứa An An nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ con đường nhỏ, cô ta liền ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn thấy dưới ánh chiều tà, một bóng người cao lớn thanh lịch đang đi về phía này, trái tim của cô ta không khống chế được đập loạn nhịp lên.

Anh thật đẹp trai!

Hồng Mỹ San nhìn con trai, cười nói: “Con xem mẹ đưa ai đến này, An An nhớ Tiểu Mục, nên cùng đến đây ăn bữa tối.”

Nói xong, trong một chiếc xe khác ở ngoài cửa, người hầu của bà mang thức ăn dùng cho bữa tối đến.

“Thừa Tiêu, anh không ngại khi tôi đến chứ?” Hứa An An hơi cẩn thận nhìn về phía Có Thừa Tiêu.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2532


Chương 2532:

Hồng Mỹ San thấy cô ta sợ con trai không vui, liền cười an ủi “Yên tâm đi! Thừa Tiêu đương nhiên sẽ không ngại.”

Trong lòng Cố Thừa Tiêu muốn nói ngại, nhưng trước mặt mẹ mình, anh cũng không thể thể hiện ra được, nếu như đã đến rồi, anh cũng không thể đuổi người đi được.

Chỉ là, hai người này đến đúng là không phải lúc, bởi vì tối nay trong biệt thự của anh, bắt buộc phải giấu 1 người.

Trong lòng Hứa Tâm Duyệt cũng rất là phiền muộn, cứ nghĩ rằng trả lại quà xong là cô có thể đi về rồi, nhưng mà, trước mắt cô là không đi được rồi.

Khi cô và cậu nhóc đến ban công tầng hai, cậu nhóc đứng ở trên ban công nhìn người đang đi từ bãi đỗ xe ra, cậu có hơi không vui nói: “Sao dì ta lại đến đây.”

Hứa Tâm Duyệt vẫn luôn trốn ở sau tường, nghe thấy câu oán trách này của cậu nhóc, cô không nhịn được hơi thò đầu ra, vừa nhìn thấy, trái tim của cô bị dọa đến phát run, cái gì, Hứa An An cũng đến?

Chỉ thấy bên cạnh Hứa An An, chính là mẹ của Cố Thừa Tiêu, ba người cùng nhau đi về phía đại sảnh.

“Tiểu Mục, em có chỗ nào chuyên dùng để trốn không, có thể đưa chị đi trốn được không? Đừng để cho bà nội với mẹ ruột của em nhìn thấy chị.” Hứa Tâm Duyệt nhỏ giọng khẩn cầu cậu nhóc.

Cậu nhóc nghĩ một lúc, liền cười nói: “Em biết một chỗ, đi theo em đi!”

Hứa Tâm Duyệt cũng yên tâm đi theo cậu nhóc lên tầng 3, sau đó, cậu nhóc đẩy mở cửa 1 gian phòng, Hứa Tâm Duyệt vội vàng nhìn qua, ấy! Đây hình như là phòng ngủ mài Mà, phòng ngủ vừa to vừa sa hoa cách điệu, giống như phòng ngủ chính vậy.

“Đây là phòng của ai thế?” Hứa Tâm Duyệt nhỏ giọng hỏi.

“Chị đi theo em.” Cậu nhóc không trả lời cô, mà mang theo cô, đẩy mở chiếc cửa kéo ở bên cạnh, nói với cô: “Chị cứ trốn ở đây đi, sẽ không ai phát hiện ra đâu.”

Hứa Tâm Duyệt bước vào, trừng mắt to, đây… đây là phòng thay quần áo của đàn ông.

Mà, bày ở trong chiếc tủ kính giữa phòng, toàn là đồng hồ và những món đồ kết hợp quý gia.

“Đây là nơi nào vậy?” Hứa Tâm Duyệt hỏi cậu nhóc.

Cậu nhóc cười đắc ý nói: “Đây là phòng ngủ của daddy.”

“Hả?” Hứa Tâm Duyệt chỉ cảm thấy hô hấp cứng lại, nơi này là phòng ngủ chính của Cố Thừa Tiêu? Cậu nhóc sao lại đưa cô đến đây chứ?

“Ngoài nơi này ra, còn có chỗ nào khác hay không? Chị không thể trốn ở đây.” Hứa Tâm Duyệt nhỏ giọng hỏi.

Cậu nhóc lắc đầu: “Nơi khác không an toàn đâu! Chỉ có nơi này là an toàn nhất, chỗ ba em thay quần áo, ai cũng không dám vào làm phiền.”

Hứa Tâm Duyệt nghe cảm thấy rất có đạo lý, nhưng mà, cô trốn ở trong phòng thay đồ của đàn ông, thì tính là chuyện gì chứ hả?

“Chị cứ yên tâm đi, em chắc chắn sẽ không nói cho bà nội với dì Hứa kia biết chị đang ở trong nhà em đâu.”

“Ừm! Được rồi, em nhất định phải giữ bí mật cho chị đáy, nếu như bị hai người họ biết được, thì chị sẽ gặp nhiều phiền phức lắm đáy.” Hứa Tâm Duyệt nhỏ giọng nói.

“Yên tâm đi! Em sẽ bảo vệ chị.” Cậu nhóc vỗ ngực nhỏ, nói chuyện giống như một chàng trai vậy.

Nội tâm đang lo lắng của Hứa Tâm Duyệt, chợt bởi vì câu nói này mà cảm động, cô cười gật đầu: “Cám ơn em Tiểu Mục!”

“Đừng lo lắng, em xuống trước đây, nếu không tìm được em, bà nội chắc chắn sẽ lo lắng.” Nói xong, cậu nhóc còn dặn một câu: “Chị đừng chạy lung tung nhé! Nhất định phải trồn ở đây đấy!”

“Được rồi, chị sẽ không đi đâu nữa.” Hứa Tâm Duyệt cam đoan.

Cậu nhóc thế mới vui vẻ rời đi.

Mà dưới bậc cầu thang, nắm đắm của Có Thừa Tiêu đang âm thầm nắm chặt lại, cậu giấu người phụ nữ ấy ở đâu rồi?

Bây giờ Hứa An An cũng đến rồi, cô mà lộ mặt ra, thì có sẽ có hơi phiền. Dù sao thì, anh cũng không muốn mẹ mình hiểu nhằm, anh có qua lại với những người phụ nữ khác.

Đúng lúc này, anh nhìn thấy cậu nhóc vẻ mặt vui vẻ đi từ trên tầng xuống, anh liền dùng ánh mắt hỏi con trai.

Cậu nhóc cười hì hì ra dấu tay hình OK, thể hiện rằng bản thân mình đã giấu xong người rồi.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2533


Có Thừa Tiêu liền ôm cậu nhóc vào trong lòng, nhỏ giọng hỏi: “Giấu ở đâu rồi?”

“Không nói cho daddy.” Cậu nhóc nghiêng mặt nhỏ qua một bên, thần bí nói.

Có Thừa Tiêu có hơi giận véo khuôn mặt nhỏ của con trai, lúc này, Hồng Mỹ San nhìn cháu yêu, vẻ mặt mừng rỡ đi đến: “Cháu ngoan của bà, nhanh đến đây bà nội ôm chút nào.”

“Bà nội.” Cậu nhóc liền từ trong ngực ba lao vào trong ngực bà nôi.

Hứa An An đứng sau lưng Hồng Mỹ San, cũng kích động đi đến: “Tiểu Mục, con còn nhớ mẹ là ai không?”

Cậu nhóc có ý lắc đầu: “Không nhớ rõ.”

“Tiểu Mục, sao cháu lại không nhớ được chứ? Cô ấy là mẹ của cháu mài!” Hồng Mỹ San có ý muốn bồi dưỡng tìn cảm mẹ con của Hứa An An với cậu nhóc.

Cậu nhóc phòng má, thể hiện không bằng lòng nhận người phụ nữ trước mắt này là mẹ của anh.

“Tiểu Mục, nhà của con thật đẹp, có thể dẫn mẹ đi tham quan một chút không?” Hứa An An nghĩ cách để có thể thân cận với con trai hơn.

Cậu nhóc nghĩ Hứa Tâm Duyệt đang ở trên tầng, nên trực tiếp lắc đầu nói: “Cháu muốn chơi ở trong phòng khách.”

“Được, vậy chúng ta chơi ở trong phòng khách!” Hứa An An cũng không bắt buộc bé nữa.

Cố Thừa Tiêu lúc này đang suy nghĩ, xem rốt cuộc thì con trai giấu cô ở đâu? Tầng hai tầng 3 tầng 4 nhà anh cũng đều có rất nhiều phòng, cho dù cậu nhóc không giấu thật tốt, thì cô cũng nên tự giác trồn cho thật kỹ.

“Bà nội, có thể ra vườn chơi cùng với cháu không?” Cậu nhóc quấn lấy Hồng Mỹ San nói, cậu cũng không mong bà nội sẽ phát hiện Hứa Tâm Duyệt.

“Được! Bà đi chơi với cháu, An An cùng đi đi!” Hồng Mỹ San gọi Hứa An An cùng đi.

Hứa An An quay đầu nhìn về phía Cố Thừa Tiêu: “Thừa Tiêu, anh có muốn đi cùng hay không?”

“Tôi cần phải làm việc.” Cố Thừa Tiêu lạnh nhạt từ chối.

Hứa An An mặc dù có hơi thất vọng, nhưng cũng không thể hiện ra ngoài, cong môi cười nói: “Tốt, vậy anh đi làm việc đi! Tôi với dì chơi cùng với Tiểu Mục.”

Cậu nhóc dẫn Hồng Mỹ San với Hứa An An đến vườn hoa, Cố Thừa Tiêu muốn lên tầng tìm Hứa Tâm Duyệt, nhưng suy nghĩ một lúc, lại cảm thấy không cần thiết, chỉ cần cô trốn kỹ là được.

Lúc này, Hứa Tâm Duyệt trốn trong gian phòng thay đồ tràn ngập đều là hoocmon nam tính, không tự chủ được đổ mồ hôi khắp người, mặc dù trong đây có mở điều hòa mát lạnh, thế nhưng là, đây là nơi mà bình thường Cố Thừa Tiêu hay thay quần áo! Mới nghĩ thôi, mà đã cảm thấy mặt đỏ đến mang tai rồi.

Nhưng cô cũng không dám chạy lung tung, nhỡ đâu Hứa An An cũng đang đi tham quan biệt thự thì sao? Nếu đụng phải cô ta thì phiền phức lớn rồi Đến lúc đó, cô nên giải thích chuyện cô xuất hiện ở trong biệt thự như thế nào đây?

Vốn cô ta đã đang nghi ngờ cô câu dẫn người đàn ông này, mặc dù không hề có chuyện đó, thế nhưng mẹ con Hứa An An lại vẫn cứ nhận định điều đó.

Cho nên, cô nhất định phải trốn cho thật kỹ, tuyệt đối không thể để cho Hứa An An và Cố phu nhân phát hiện, nếu không, thanh danh của cô sẽ không giữ được, ngay cả thanh danh của Cố Thừa Tiêu cũng sẽ bị liên lụy.

Hai người giúp việc vô cùng quen thuộc chuẩn bị đồ ăn ở trong bếp.

Cậu nhóc đá bóng ở bên ngoài, Hứa An An đứng ở bên cạnh đi giày cao gót, cũng chỉ có thể đứng xem không thể cùng tham gia, mà Hồng Mỹ San thì vẻ mặt nuông chiều nhìn cậu nhóc, chỉ sợ cháu nội ngã.

Bạn nhỏ Có Dĩ Mục, cũng rất thông minh, cậu biết, chỉ cần cậu ở trong sân, bà nội với cô gái tên Hứa An An chắc chắn sẽ ở cùng với cậu, vì vậy, cậu chỉ cần hấp dẫn sự chú ý của hai người họ là được rồi.

Cố Thừa Tiêu trở lại trong thư phòng, trước giờ ăn, anh phải làm một ít chuyện công việc, bởi vì qua thời gian ăn tối, anh chỉ có thể dỗ con trai ngủ xong mới có thể tiếp tục làm việc được. Bây giờ, thời gian làm việc của anh, đều là tranh thủ từng chút một, thời gian của anh, hầu hết thời gian đều bị con trai chiếm lấy.

Cố Thừa Tiêu vốn có thể sống cùng với mẹ và em gái, nhưng mà, do mẹ anh nuông chiều cháu quá mức, vậy nên, anh lo nếu như sống cùng với mẹ, con trai sớm muộn gì cũng sẽ bị chiều thành tích cách kiêu ngạo khó chiều, vậy nên, anh kiên trì không sống cùng với mẹ.

Phía xa mặt trời dần lặn xuống, hoàng hôn cũng đã bị bóng tối bao phủ, bóng đêm dần dần buông xuống cả thành phó.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2534


Hứa Tâm Duyệt đang trốn ở trong phòng thay đồ, cũng may còn có mấy ngọn đèn tự động sáng lên, cũng không đến nỗi bị bao trùm bởi bóng tối, mà chiếc cứa sổ sát đất ở bên cạnh cô cũng không dám tự ý mở ra.

Cô ngồi trên ghế sofa ở bên cạnh, thở dài máy lần, nhưng cũng không có cách nào thoái khỏi cảnh này.

Chỉ có thể chờ.

Chờ Cố phu nhân và Hứa An An rời đi.

Cô nghĩ, hai người họ ăn xong bữa tối thì sẽ rời đi thôi!

Mà đúng lúc này, điện thoại của cô vang lên, cô nhanh chóng nhắn nghe máy, thì ra là lái xe chờ mắt kiên nhẫn rồi, Hứa Tâm Duyệt nhanh chóng hứa là sẽ gửi một số tiền xe cho lái xe, để lái xe rời đi trước.

Bởi vì cô cũng không biết chính mình phải trốn ở đây đến bao giờ.

Hai người giúp việc tay chân linh hoạt, đã chuẩn bị xong bữa tối phong phú, chưa đến nửa tiếng, mùi thơm của thức ăn đã bay ra từ phòng bếp.

Mấy món ăn cũng đã được bày lên bàn, cậu nhóc cũng đá bóng đến cả người đều là mồ hôi, Hồng Mỹ San dẫn cậu đến trước bồn rửa tay, cầm khăn lau cho cậu.

Hứa An An không đi, cô ta ngồi ở trên ghé sofa, cẩn thận quan sát biệt thự của Cố Thừa Tiêu, có cảm giác vô cùng sa hoa, thậm chí rất ấm áp, chắc là do có trẻ con ở trong nhà, nên thi thoảng vẫn có thể nhìn thấy một vài món đồ chơi nhỏ đặt ở trong tủ.

Trong lòng Hứa An An khát vọng biết bao nhiêu, có một ngày có thể trở thành nữ chủ nhân của nơi này, tưởng tượng trong phòng bếp có người hầu nấu cơm tối, mà cô ta thì dẫn con chơi trong vườn, Cố Thừa Tiêu thì xử lý công việc, sau đó, người một nhà cùng ăn bữa tối 1 cách Vui vẻ.

Đây là cuộc sống mà cô ta nằm mơ cũng muốn có.

Mà cô ta nhát định sẽ thực hiện nó.

Cậu nhóc dắt tay của Hồng Mỹ San đi đến, trong đôi mắt to của cậu lóe lên một tia ánh ngịch ngợm, đấy là nụ cười khi cậu muốn làm chuyện xấu!

Cậu nhóc cũng sẽ không để Hứa Tâm Duyệt trốn ở trong phòng thay đồ của ba anh mà không làm gì, cậu nhát định sẽ tạo cơ hội cho hai người ở chung.

Có Thừa Tiêu đi từ thư phòng ở trên tầng hai xuống, Hồng Mỹ San nói với anh: “Mau ăn cơm, xuống tâm sự cùng với An An đi!”

Hứa An An cũng lộ nụ cười mong đợi, mà Có Thừa Tiêu bước xuống tầng, nhìn về phía con trai: “Rửa tay ăn cơm.”

“Con đã rửa tay rồi, daddy, con đói rồi, con cũng khát rồi, con muốn uống canh.” Cậu nhóc vẻ mặt khát vọng nói.

Hồng Mỹ San sao có thể để cháu trai bị đói chứ? Nhanh chóng vào trong bếp lấy bát của cháu trai ra, múc cho cậu một bát canh gà, vừa thổi vừa đi về phía cậu nhóc.

“Đến, uống chút canh đi, canh tối nay, rất ngọt, rất tươi, cũng rất có dinh dưỡng.” Hồng Mỹ San nói xong, liền muốn đút cho cậu nhóc ăn.

Có Thừa Tiêu ho nhẹ, nói với mẹ: “Mẹ, mẹ đặt lên bàn đi, cháu nó sẽ tự uống.”

“Khá nóng, sẽ bị bỏng.” Hồng Mỹ San làm bà nội, luôn là nuông chiều cháu trai vô điều kiện.

Có đôi khi, trở thành một loại chiều hư, mà chính bà cũng không biết.

Thế nhưng Cố Thừa Tiêu không hi vọng nôi ra một đứa con bị chiều hư, nên anh vẫn rất nghiêm khắc nói: “Mẹ, để cháu nó tự mình uống! Đừng đút.”

Hồng Mỹ San nghe xong, chỉ có thể nghe lời con, bởi vì con trai không chỉ một lần khuyên bà không nên quá nuông chiều cháu trai.

Hứa An An cũng hơi ngạc nhiên, Cố Thừa Tiêu lại nghiêm khắc với con của bọn họ như vậy à? Nhưng mà, cô ta cũng không thể can thiệp, chỉ có thể đồng tình với con trai.

“Dì, để cháu uống canh cùng với Tiểu Mục!” Hứa An An nói xong, liền ngồi vào cạnh bàn, không đút, nhưng cô ta sẽ ăn cùng.

Hồng Mỹ San gật đầu, thế nhưng cậu nhóc không vui, anh nói với Cố Thừa Tiêu: “Daddy ăn cùng với con.”

Cố Thừa Tiêu có hơi cạn lời, yêu cầu của con trai cũng thật nhiều.

Hồng Mỹ San đành phải nói với Hứa An An: “An An, đến, ngồi vào bàn đi! Để Thừa Tiêu chăm sóc Tiểu Mục là được nôi.”

Hứa An An đương nhiên cũng muốn chăm sóc cùng với anh rôi, nên cô ta cười nói: “Dì, cháu ăn cùng với Tiểu Mục.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2535


Hồng Mỹ San đáp lại một câu, rồi đi vào trong bếp giúp đỡ.

Có Thừa Tiêu ngồi bên cạnh con trai, ánh mắt thâm thúy nhìn cậu nhóc thành thục dùng thìa, mà, cái miệng nhỏ nhắn phòng lên, dùng sức thổi canh.

“Tiểu Mục, uống chậm thôi, đừng để bị bỏng.” Hứa An An ở bên cạnh nhẹ nhàng dặn dò.

Năm đó cô ta ở bên ngoài phòng sinh, cũng chỉ có thể vội vàng nhìn qua con trai một chút, liền không có cơ hội được gặp lại con nữa, những năm này, cô ta đúng là rất muốn nhận lại con, nhưng cô ta lại không dám chủ động nhận. Cho đến khi mẹ nói với cô ta, con trai lớn rồi, chắc chắn sẽ cần mẹ ruột, so với những người phụ nữ bên ngoài kia, Cố gia sẽ không bỏ qua người mẹ ruột là cô ta mà đi tìm người khác, vậy nên, cô ta kiên nhẫn chờ đợi, cô ta cũng không ngờ, lời của mẹ mình lại thành sự thật rồi.

Cuối cùng cô ta cũng đợi được điện thoại của Có gia, chờ đến khi cô ta có được tư cách làm mẹ. Những năm này, cô ta cũng có gắng để nổi danh, cũng bảo vệ được danh, xóa bỏ mọi tin đồn và chuyện xấu, mới có được sự tán thành của Hồng Mỹ San.

Bây giờ, chỉ cần Cố Thừa Tiêu và con trai nhận cô ta, thì cô ta không cần phải quan tâm bất kỳ chuyện gì nữa, chuyện cô ta trở thành thiếu phu nhân của Cố gia cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Sau khi cậu nhóc uống được mấy thìa, liền giả vờ rằng bản thân rất có hiếu, cậu múc một thìa canh đầy, thổi vài cái, đưa về phía Cố Thừa Tiêu: ‘Daddy, daddy cũng uống một chút đi!”

Đối mặt với hành động có hiếu của con trai như vậy, Cố Thừa Tiêu đương nhiên sẽ không từ chối, chờ lúc anh chuẩn bị cúi người xuống, thìa của cậu nhóc đột nhiên cầm không chắc, thìa canh đó không đút cho anh uống mà đỗ hết lên vạt áo trước ngực anh.

“Daddy! Con xin lỗi…” Cậu nhóc vội vàng nói xin lỗi.

Cố Thừa Tiêu cũng không trách con trai, tay nhỏ của con cằm không chắc cũng là chuyện đương nhiên.

Hứa An An đứng ở bên cạnh lại vội vàng quan tâm: “Có bị bỏng hay không?”

“Không có việc gì!” Cố Thừa Tiêu vừa nói vừa đứng dậy nói với con trai: “Daddy đi thay bộ khác.”

“Vâng, daddy, con xin lỗi nhé!” Cậu nhóc vẻ mặt tự trách nói.

Có Thừa Tiêu đưa tay vuốt đầu nhỏ của con trai: “Daddy không trách con! Ngoan ngoãn ngồi ăn canh đi.”

“Vâng! Con sẽ ăn hết canh ạ.” Cậu nhóc hiểu chuyện nghe lời gật đầu nhỏ.

Hồng Mỹ San đi đến, thấy Hứa An An đang lau dầu trên bàn và mặt đất, bà tò mò hỏi: “Sao vậy?”

“Không sao, vừa nãy Tiểu Mục không cẩn thận làm đổ canh lên người Thừa Tiêu, cũng đổ xuống đất, cháu đã lau sạch rồi ạ.” Hứa An An vẻ mặt hiền lương thục đức.

Hồng Mỹ San mặc dù đau lòng con trai, nhưng càng đau lòng cháu trai hơn, tuổi còn nhỏ như vậy mà đã phải tự mình uống canh, biết thé, thì bà đã đút canh cho cậu nhóc rôi.

“Đến, lên bàn uống canh với bà nội! Bà nội nhìn cháu uống.” Hồng Mỹ San nói với cậu nhóc.

Cậu nhóc gật đầu, dù sao cậu đã thành công sáng tạo cơ hội cho Hứa Tâm Duyệt, ba và chị ấy gặp nhau trong phòng thay đồ chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên!

“Cháu đi rửa tay một chút.” Hứa An An đứng dậy nói, ánh mắt cô ta lại nhìn về hướng Cố Thừa Tiêu đang đi lên tầng, trong ánh mắt đang suy nghĩ một ý nghĩ nào đó.

Cố Thừa Tiêu đi thay quần áo, nếu như cô ta không cẩn thận xông vào, có khi nào sẽ xảy ra một vài chuyện thú vị gì đó hay không?

Mà, cô ta nghĩ, Cố Thừa Tiêu vẫn luôn chăm sóc con trai chưa từng có người phụ nữ nào, nói không chừng trong lòng anh cũng muốn có một người phụ nữ xuất hiện trong cuộc đời anh.

Trong lòng Hứa An An đang suy tính, nghĩ tý nữa lén lút đi lên tầng, lấy lý do quan tâm anh, đi vào trong phòng ngủ chính, ở nơi đó, có thể nào đàn ông sẽ càng mãnh liệt hay không?

Hứa An An vẫn hiểu được làm thế nào đẻ bắt lấy trái tim của đàn ông.

Hứa Tâm Duyệt ngồi ở trên ghế sofa, cô lúc này, có chút đói, nhưng mà, cô chỉ có thể nhịn, cô liên tục xem đồng hồ, mới khoảng bảy giờ, chắc là cô phải bị nhốt ở đây khoảng hai tiếng !

Nhỡ đâu hai người họ muốn ở lại thì làm sao? Lẽ nào cô vẫn phải ở trong phòng thay đồ của anh một buối tối?

Chờ đã, nhỡ đâu Cố Thừa Tiêu với Hứa An An đi vào, làm chuyện thân mật đó, vậy thì cô phải làm sao?

Không không không, cô không muốn xem bản live đâu!

Coi như không phải xem, thì cũng không muốn nghe.

Trong đầu Hứa Tâm Duyệt tràn đầy đều là những suy nghĩ lung tung, đột nhiên, cô dường như nghe được tiếng đóng cửa, chờ đã, có phải là ảo giác không?
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2536


Trong phòng ngủ chính, Cố Thừa Tiêu vừa cởi áo, vừa đi về phía phòng tắm.

Đứng trước bồn rửa tay trong phòng tắm, anh cầm khăn lau dầu mỡ trên cơ bụng. Anh là một người đàn ông rất thích sạch sẽ, vậy nên đương nhiên không thể chấp nhận được trên người có dầu mỡ, phần trên tr*n tr** của Cố Thừa Tiêu phản xạ trên gương, thể hiện ra làn da màu đồng hoàn mỹ, sáu múi cơ bụng chắc chắn, thể hiện được mỹ cảm dã tính của đàn ông.

Anh với tỷ lệ vàng, cơ thể có thể nói là vô cùng hoàn hảo.

Cố Thừa Tiêu lau xong, bước ra, đi về phía phòng thay quần áo, thảm lông cao cấp che hết tiếng bước chân của anh. Mà trong phòng thay quần áo, Hứa Tâm Duyệt bởi vì hiệu quả cách âm quá hoàn hảo, vậy nên cô vẫn luôn nghĩ là mình nghe nhằm.

Cậu nhóc cũng dã nói đây là chỗ an toàn nhất, cô cũng tin đây là nơi rất là an toàn!

Mà chỗ cầu thang, Hứa An An giả vờ đi vệ sinh, đã dọc theo cầu thang đi lên tầng 3, cô ta nhớ phòng ngủ của Cố Thừa Tiêu được đặt ở tầng 3.

Mà, cảm giác phương hướng của cô ta rất chính xác, vừa nhìn đã phát hiện được cửa phòng ngủ chính, cô ta đứng trước cửa phòng, đưa tay chỉnh lại váy của mình, vuốt vuốt tóc, cố gắng làm cho bản thân mình trông gợi cảm quyền rũ, mới quyết tâm gõ cửa.

Mà lúc cô ta gõ cửa, Có Thừa Tiêu đã mở cửa phòng thay.

đồ ra.

Gần như là cùng lúc, Hứa An An mới gõ được hai cái, liền rất chủ động nhấn tay nắm cửa mở cửa đi vào.

Cũng vào lúc này, Cố Thừa Tiêu bước vào trong phòng thay quần áo, khiến cho cô đang cuộn mình trên ghé sofa giật mình trừng mắt nhìn.

Hứa Tâm Duyệt dọa đến há hốc miệng, nhìn người đàn ông ở trần thân trên bước vào, suy nghĩ đầu tiên của cô là ngạc nhiên kiêu lên.

Thế nhưng, Cố Thừa Tiêu đứng ở trước cửa, nên anh nghe được tiếng Hứa An An bước vào trước.

“Thừa Tiêu… anh ở trong đây sao?”

Có Thừa Tiêu gần như không hề suy nghĩ, kéo mạnh cửa phòng thay đồ lại, đóng chặt, khóa trái cửa.

Mà Hứa Tâm Duyệt đang trong trạng thái khẩn trương, vậy mà không nghe thấy tiếng gọi của Hứa An An, cô chỉ nhìn thấy nửa thân trên đang c** tr*n, còn có cả một loạt động tác đóng cửa khóa trái của anh nữa.

Đúng là bản chất lưu manh nhập vào mà.

Tiếng hét đang mắc ở cổ họng chuẩn bị hét ra, ánh mắt của anh vẫn luôn nhìn chằm chằm cô, môi đỏ vừa mở ra, anh đã đưa tay bịp lại.

Anh lao đến, mà Hứa Tâm Duyệt lại bị dọa đến lùi về sau, vậy nên, anh che miệng cô, đè cô cùng ngã xuống ghế sofa.

Với tư thế trời đất đè lên nhau.

Tiếng hét của Hứa Tâm Duyệt vẫn chưa phát ra, môi đã bị anh bịt chặt lại, mà khí tức trên cơ thể anh cũng bao phủ lên cô.

Điều này làm cho Hứa Tâm Duyệt muốn ngay lập tức tránh thoát, thì lại nghe thấy giọng nói của Hứa An An truyền đến: “Thừa Tiêu, anh đang ở bên trong sao?”

Ánh mắt Cố Thừa Tiêu lạnh lùng cảnh cáo người phụ nữ dưới người, mà Hứa Tâm Duyệt cuối cùng cũng hiểu, tại sao người đàn ông này lại lao đến bịp miệng cô lại.

Bởi vì Hứa An An đang ở ngoài cửa, trời ạ! Sao lại như vậy?

“Thừa Tiêu, anh đang thay quần áo à?” Hứa An An đứng ngoài cửa, giọng nói ôn nhu yêu kiêu, nêu là đàn ông nghe được, đều sẽ ngọt đến tận trong xương.

Lần này, không cần anh che miệng, Hứa Tâm Duyệt liền mím miệng thật chặt, thậm chí cố cũng quên mát chuyện bản thân mình đang bị anh đè dưới thân.

Cô càng muốn ổn định hô hấp, nhưng bởi vì lo lắng, mà ngực không ngừng nhấp nhô, vốn là anh đang dán lấy cô, cảm giác được cô đang thở gấp.

Trong nháy mắt, đôi mắt đen sâu thẳm của anh co lại, dưới đáy mắt xuất hiện một chút thâm ý, người phụ nữ này thở gấp làm gì chứ?

Không phải Hứa Tâm Duyệt muốn thở gắp, mà lúc này, cô đang vô cùng lo lắng.

Đồng thời, cũng vô cùng xấu hồ.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2537


Hứa An An đang ở ngoài cửa, mà chồng tương lai của cô ta còn đang đè trên người cô, còn bịp lấy miệng cô, chuyện này là sao vậy chứ?

“Thừa Tiêu, cần tôi đi vào không?” Hứa An An lại hỏi một câu, vẫn chưa từ bỏ ý định ròi đi.

Có Thừa Tiêu nói với ngoài cửa, trầm giọng lạnh nhạt nói: “Không cần, cô đi xuống đi!”

“Tôi ở bên ngoài đợi anh.” Hứa An An đương nhiên không muốn rời đi, cơ hội như vậy, cô ta nhát định phải nắm bắt được.

Bên trong ánh mắt của Có Thừa Tiêu rõ ràng có chút phiền muộn, anh mới phát hiện, người con gái bị anh đè xuống này cơ thể mềm mại đến mức khiến anh cảm thấy rất thoải mái, thậm chí, trong lúc hô hấp, cũng đều là mùi tóc của cô.

Cố Thừa Tiêu có thể buông Hứa Tâm Duyệt ra rồi, bởi vì, không cần anh che miệng của cô, thì cô cũng sẽ không phát ra một tiếng nào.

Thế nhưng, làm sao bây giờ? Anh đột nhiên cảm thấy thật thú vị, đặc biệt là khi nhìn thấy cô gái vẻ mặt hoang mang dưới thân này, đôi mắt to tròn sáng trong ngập nước đó, chớp lên chớp xuống, giống như vì sao trên bầu trời đêm.

Còn có mặt cô đều là những rặng mây đỏ, vẫn còn bị anh che miệng, mềm mại chạm đến lòng bàn tay anh, khiến cho anh có một loại xúc động muốn đè ép.

Hứa Tâm Duyệt mới không muốn bị người đàn ông này ăn đậu hủ, cho dù cô không phát ra tiếng, cũng muốn giãy giụa rời xa khỏi cảnh cuỗng bách này.

Cô dùng ánh mắt ra hiệu cho người đàn ông trên người mình đứng dậy, nhưng mà, khóe môi của anh nhéch lên một nụ cười thú vị, không động.

Hứa Tâm Duyệt đành phải giãy giụa trong lòng anh, giãy giụa như vậy, đáy mắt của anh càng trở nên tối đi, anh dán vào tai cô trầm giọng cảnh cáo: “Đừng ngọ nguậy lung tung.”

Hứa Tâm Duyệt liền không dám ngọ nguậy lung tung, chỉ là mặt đỏ đến mang tai, cô nhắm mắt lại nghiêng mặt ra chỗ khác, dáng vẻ như cô vợ nhỏ bị bắt nạt, nhưng lại không thể phải kháng được vậy.

Cho đến khi nhìn thấy ý cười ở khóe môi anh, càng ngày càng cảm thấy thú vị giương lên, lúc này cô gái này cũng có chút đáng yêu đấy!

Lúc này, anh vậy mà quên mát nghề nghiệp của cô, chỉ muốn trêu đùa cô. Hứa An An ở ngoài cửa không rời đi, cô ta định chờ Cố Thừa Tiêu thay quần áo xong đi ra. Cố Thừa Tiêu thấy cô gái dưới người mình đột nhiên nhắm mắt lại anh chỉ đành nhàm chán bỏ tay che miệng cô ra, ngồi dậy, sau đó, coi như cô không tồn tại, đi đến trước tủ quần áo thể thao, tay dài lấy một chiếc áo T-shirt, tùy ý mặc vào.

Hứa Tâm Duyệt cũng nhanh chóng đứng từ ghế sofa dậy, cô rón ra rón rén đi đến góc chết của tủ quần áo trốn đi.

Có Thừa Tiêu quay đầu nhìn chằm chằm cô, nhìn mái tóc dài rối tung của cô, còn có vẻ mặt hoang mang lo sợ giống như con thỏ trắng của cô, làm cho anh không nhịn được nhìn thêm một chút.

“Nhanh đi ra ngoài.” Hứa Tâm Duyệt liền gấp đến mức ra dấu với anh, anh định ở đây đến bao giờ?

Không biết Hứa An An đang chờ anh ở ngoài à?

Cố Thừa Tiêu giật mình, người phụ nữ này vậy mà dám ra lệnh cho anh, trừng mắt, là ai cho cô dũng khí đấy?

Có Thừa Tiêu đột nhiên muốn tiếp tục trêu cợt cô, hai tay của anh khẽ chống, liền vây cô vào góc chét của tủ quần áo.

Quả nhiên, động tác này của anh, gợi nên phản ứng theo bản năng của cô Hứa Tâm Duyệt giống như chim con bị dọa sợ vậy, nhanh chóng vòng hai tay vào ngực. Trừng mắt cảnh cáo anh. Trong 5 năm này Cố Thừa Tiêu thân là người trong nhóm những người đứng đầu chuỗi thức ăn trên thế giới, anh chưa từng có hứng thú như vậy với bất kỳ người phụ nữ nào, nhưng mà, tối nay, anh giống như bị ma nhập vậy, chỉ muốn trêu đùa cô cảm thấy chơi rất vuil Lần đầu có ý nghĩ như vậy.

Đặc biệt cô lúc này, giống như một con thú nhỏ bị nhốt, vô lực mà lại hấp dẫn, rất dễ dàng làm xuất hiện suy nghĩ bắt nạt của anh.

Môi mỏng của anh nhếch lên, khuôn mặt đẹp trai hơi lại gần cô.

Hứa Tâm Duyệt muốn điên rồi, người đàn ông này muốn nhân lúc người ta gặp khó khăn đúng hay không? Biết rõ cô chắc chắn không dám lên tiếng, anh vậy mà lại làm ra loại chuyện chết tiệt này? Chết tiệt, không phải anh sắp cưới Hứa An An hay sao? Sao anh lại có thể vô lại như vậy chứ?

Hứa Tâm Duyệt chỉ có thể dùng đôi mắt xinh đẹp của mình hung hăng trừng anh, sau đó duỗi tay dùng sức khá mạnh đẩy thẳng vào lồng ngực của anh. Cố Thừa Tiêu cũng không tiến đến gần nữa, hai người cứ giằng co với nhau như vậy một lúc lâu.

Mắt to trừng mắt nhỏ, một người muốn cảnh cáo đối phương, một người muốn đùa giỡn đối phương.

Hứa Tâm Duyệt giờ mới thấy rõ được bộ mặt cà chớn của người đàn ông này, rõ ràng lớn lên trông đẹp trai như vậy lại đi làm loại chuyện vừa nhàm chán vừa khốn nạn như vậy.

Hứa An An ở ngoài cửa thấy bên trong không có động tĩnh gì, vô cùng yên tĩnh thì không khỏi lo lắng hỏi: “Thừa Tiêu, anh không sao chứ? Có cần tôi vào không?”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2538


Cố Thừa Tiêu đưa mắt nhìn về hướng ngoài cửa, anh thu hai tay lại, đồng thời khuôn mặt tuần tú cũng trở lại vẻ lãnh đạm như trước, anh xoay người bước ra ngoài cửa.

Còn Hứa Tâm Duyệt vẫn tiếp tục làm tổ trong góc.

Có Thừa Tiêu mở cửa ra, Hứa An An quyến rũ nhìn anh: “Anh mặc xong quân áo rồi à2”

“Ừm! Xuống ăn tối đi!” Cố Thừa Tiêu dứt lời, kéo cửa phòng thay đồ lại, bước ra ngoài.

Hứa An An vốn dĩ muốn vào trong phòng để quần áo của anh nhòm một chút để xem có bao nhiêu thứ xa xỉ trong đó, nhưng mà người đàn ông này lại dứt khoát kéo cửa lại như vậy, cô ta không nhìn thấy gì được cả, chỉ có thể nhanh chóng theo anh đi ra ngoài.

Hứa Tâm Duyệt vềnh tai nghe ngóng âm thanh bên ngoài, sau đó cô nghe thấy tiếng đóng cửa.

Phút chốc, vật đè nặng trái tim cô được buông xuống, cô ôm khuôn mặt đang nóng bừng lên của mình, thở phào nhẹ nhõm.

Trời ạ! Cố Thừa Tiêu hóa ra lại là một tên khốn?

Rõ ràng anh và Hứa An An đang qua lại với nhau, vậy mà vừa rồi anh lại đùa bỡn như vậy với cô? Hứa Tâm Duyệt có chút khó chịu, mong là Cố Dĩ Mục không có học cái tính xấu này của ba mình.

Cậu nhóc vẫn luôn ở dưới lầu đợi, thấy daddy đi xuống lầu mà người bên cạnh daddy lại là Hứa An An thì khẽ sửng sốt, nhưng thấy vẻ mặt của daddy rất bình tĩnh, cậu nhóc nghĩ, Hứa Tâm Duyệt hẳn là chưa bị phát hiện đâu.

“Daddy thay đồ xong rồi ạ!” Cậu nhóc cười ranh mãnh, vô cùngđáng yêu.

Cố Thừa Tiêu không nói nên lời trừng cậu nhóc một cái, đầu tiên là giấu Hứa Tâm Duyệt trong phòng thay đồ của anh, sau đó còn có tình làm đổ canh lên quần áo của anh, con trai của anh bây giờ còn biết tính kế anh nữa cơ đấy.

Có điều, một màn trên lầu vừa rồi khiến tâm trang của anh rất tốt. Nhưng mà, lúc này mọi ý nghĩ của anh đều đã bình tĩnh trở lại, anh nhớ tới một chuyện, vừa rồi tại sao anh lại bị người phụ nữ trên lầu làm cho dấy lên phản ứng sinh lý chứ. Chắc chắn là bởi vì công việc của cô, vậy nên cô có khả năng dụ dỗ đàn ông nhỉ?

Chết tiệt, không hiểu sao anh lại có chút tức giận, anh cũng cảm tháy rất khó chịu vì hành vi vừa rồi của mình.

Cố Thừa Tiêu anh có thiếu phụ nữ đi chăng nữa cũng sẽ không bao giờ tìm đến loại phụ nữ này.

“Daddy, daddy đang nghĩ gì vậy?” Cậu nhóc thấy daddy trầm ngâm như vậy bèn hỏi.

“Không có chuyện gì, lo ăn cơm của con đi.” Cố Thừa Tiêu ngồi xuống, Hứa An An cũng ngồi xuống ngay bên cạnh anh, trong mắt cô ta vẫn có chút thất vọng.

Cô ta ban nãy vậy mà lại không nắm bắt được cơ hội tốt như vậy, nhưng mà cô ta không bao giờ tưởng tượng được rằng có một người phụ nữ đang trốn trong phòng thay đồ của Cố Thừa Tiêu, hơn nữa còn là người cô ta ghét nhất, Hứa Tâm Duyệt.

Hồng Mỹ San gọi Hứa An An: “An An, ăn thêm đồ ăn đi cháu.”

“Dạ, cháu cám ơn dì.” Hứa An An ngoan ngoãn cười đáp.

Nhìn cậu con trai đang ngồi ở phía đối diện, thấy cậu đang ngoan ngoãn ăn cơm, nghĩ đến trong người đứa nhỏ xinh đẹp dễ thương này có dòng máu của cô ta thì cô ta liền có cảm giác vô cùng kiêu ngạo và tự hào, gien của cô ta tốt như vậy đấy.

Tắt nhiên, điều quan trọng nhất người đàn ông kết hợp với cô ta là người có gen mạnh nhất, mới giúp cho con trai của cô ta còn nhỏ mà đã thông minh như vậy.

“Tiểu Mục, đây, để mẹ bóc tôm cho con nha.” Hứa An An đặt tôm đã bóc vào chén của cậu.

Cậu nhóc lập tức ngẳng đầu lên nhìn người phụ nữ ở phía đối diện, sau đó cùi đầu trầm mặc, không hề đụng đến con tôm ấy, thậm chí cơm xung quanh con tôm cũng không ăn nữa.

Hứa An An lập tức bị hành động của cậu công kích, đến giờ cô ta cũng không hiểu sao con trai lại không thích mình, rốt cuộc cô ta đã làm gì sai chứ?

Không, không phải, cô ta và con trai chỉ mới gặp nhau vài lần, nếu không phải có người nói xấu cô ta trước mặt con trai thì không thể xảy ra chuyện như vậy được.

Vậy nên, tình cảnh hiện tại của cô và con trai nhất định là do Hứa Tâm Duyệt gây ra, nhất định là do con đàn bà đó cố tình hãm hại, nói xấu cô ta trước mặt con trai, làm hỏng hình tượng của cô ta vậy nên con trai mới không hoà hợp với cô ta.

Lần trước cô ta đã làm hỏng buổi biểu diễn của cô, cô có động cơ để làm như vậy, cô đang trả thù cô ta, là do cô ta bắt cần, không ngăn cản Hứa Tâm Duyệt đến gần đứa trẻ này.

Cậu nhóc vừa ăn cơm, trong đôi mắt to tròn long lanh như đang suy nghĩ điều gì đó, sau đó đôi mắt đen láy như: thạch của cậu nhìn về phía một cái đùi gà trước mặt, dường như đang có ý định gì đó.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2539


Mà cậu nhóc này đang nghĩ gì, có lẽ chỉ có Cố Thừa Tiêu ở phía đối diện biết, con trai chắc đang lo cách chuẩn bị cơm tối cho người phụ nữ trên lầu đây mà.

Không, anh tuyệt đối sẽ không cho con trai mình mang đồ ăn lên cho cô, bởi vì anh có chứng ám ảnh sạch sẽ, tuyệt đối không cho phép người khác ăn trong phòng ngủ của mình.

“Bà ơi, cháu no rồi, cháu lên lầu chơi được không ạ?” Cậu nhóc nói với Hồng Mỹ San.

“Cháu mới ăn có chút máy, sao lại no rồi? Ăn thêm chút nữa đi nhat”

“Vậy cháu ăn thêm một cái đùi gà nữa nha! Cháu bưng lên lầu ăn đây ạ.” Cậu nhóc vừa dứt lời đã lấy một cái đĩa sạch bên cạnh, cho một cái đùi gà lớn vào, chuẩn bị rời bàn bưng đi.

“Có Dĩ Mục, con không được đem đồ lên lầu ăn.” Có Thừa Tiêu ngay lập tức ngăn con trai mình lại.

Cậu nhóc lập tức giương mắt nhìn anh, trong mắt hiện lên vẻ cầu xin: “Daddy, daddy để con đem lên trên ăn đi!”

“Không được! Muốn ăn thì ngồi im đây mà ăn.” Cố Thừa Tiêu nhìn cậu chằm chằm, khiến cậu nhóc hiểu rằng anh đã nhìn thấu tất cả mọi thứ.

“Không chịu đâu! Con muốn mang lên lầu ăn cơ.”

“Không được.” Cố Thừa Tiêu trầm giọng ra lệnh: “Con dám đi lên thử xem.”

Cậu nhóc bưng cái đĩa nhỏ, vẻ mặt phụng phịu đầy tức giận: “Daddy đáng ghét.”

Nói xong cậu nhóc đặt đĩa đùi gà xuống, lại cầm lấy hai quả táo to trên bàn rồi đi lên lầu.

Có Thừa Tiêu nhìn theo bóng lưng của con trai đang trèo lên cầu thang, vừa thấy buồn cười vừa thấy tức, con trai anh chưa bao giờ giận anh vì người khác, thế mà bây giờ cậu lại ghét anh vì một người ngoài.

Thấy tình hình như này, Hứa An An chuẩn bị đứng dậy, cô ta nói với Hồng Mỹ San: “Dì, cháu ăn no rồi, để cháu đi xem Tiểu Mục.”

Cố Thừa Tiêu nhíu mày kiếm, vươn tay giữ lấy cổ tay Hứa An An: “Đừng để ý tới nó, ăn cơm tiếp đi!”

Hứa An An thấy Cố Thừa Tiêu đang nắm tay mình thì trái tim lập túc đập dữ dội, cô ta vừa vui mừng vừa ngượng ngùng nói: “Tiểu Mục hình như giận rồi, tôi phải đi xem một chút.”

Cố Thừa Tiêu buông tay cô ta ra, lạnh lùng nói: “Tôi nói, kệ nó đi.”

Hồng Mỹ San thấy con trai nắm lấy tay Hứa An An thì không khỏi thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra phải để hai đứa tiếp xúc nhiều một chút mới có thể khiến cho hai người trẻ tuổi này nảy sinh tình cảm!

Ngay khi lên đến tầng 2, cậu nhóc đã nhanh chóng chạy bước nhỏ về phía phòng ngủ chính trên tầng 3.

Hứa Tâm Duyệt trốn trong phòng thay đồ chất đầy hàng xa xỉ này, khuôn mặt vẫn còn hơi nóng, trong không khí nồng nặc mùi hoocmon mạnh mẽ của người đàn ông khiến cô muốn chạy trồn khỏi đây ngay lập tức.

Bây giờ cô chỉ thầm cầu nguyện cho Hứa An An và Cố phu nhân nhanh chóng đi đi, để cô có thể an toàn đi ra khỏi đây.

Lúc này, cô nghe thấy bên ngoài có tiếng đóng cửa, trái tim lập tức thắt chặt lại, ai đến vậy? Chẳng lẽ lại là tên khốn Có Thừa Tiêu kia? Lại muốn đến ăn đậu hũ của cô?

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng của cậu nhóc: “Chị Tâm Duyệt, chị Tâm Duyệt, là em.”

Hứa Tâm Duyệt lập tức mở cánh cửa trượt của phòng thay đồ ra thì thấy cậu nhóc mỗi tay cầm một quả táo bước vào.

“Chị ơi, chị có đói không? Đây, em đem táo cho chị ăn này.” Cậu nhóc đưa cho cô hai quả táo.

Hứa Tâm Duyệt không khỏi cảm động, hóa ra cậu nhóc này vẫn luôn nhớ đến cô! Cô quả thực đói bụng rồi, vươn tay sang nhận lấy một quả: “Chị ăn một quả, còn một quả em ăn đi.”

“Cho chị hết đấy.” Cậu nhóc nói xong liền dúi quả còn lại vào tay cô, rồi bực tức nói: “Vốn dĩ là em muốn đem lên cho chị một cái đùi gà to cơ, nhưng mà daddy không cho, tức chết em ấy!”

Hứa Tâm Duyệt thấy bộ dạng giận dỗi đáng yêu của cậu chàng thì an ủi: “Chị ăn táo được rồi, cảm ơn Tiểu Mục nha.”

Nhưng mà, trong mắt của cậu nhóc, Hứa Tâm Duyệt chỉ ăn táo thì rất tội cho cô: “Chị ơi, đợi bà của em và dì Hứa đó rời đi, em dẫn chị xuống ăn đùi gà nha?”

“Không cần đâu em, bà em và dì Hứa đó đi thì chị cũng phải đi rồi.” Hứa Tâm Duyệt cắn một miếng táo, cảm giác táo ngọt vô cùng.

“Táo rất ngon.” Hứa Tâm Duyệt mỉm cười nói.

Cậu nhóc ngồi trên ghế sô pha, nhìn cô ăn.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2540


Ở dưới lầu, Hồng Mỹ San thấy cậu nhóc đi lên lầu nửa ngày trời vẫn không thầy xuống thì muốn lên lầu xem thử.

Nhưng mà có một người đã đứng dậy nhanh hơn và nói với bà ấy: “Mẹ, để con đi.”

“Tôi cũng đi.” Hứa An An sẽ không bỏ qua bắt kỳ cơ hội nào để làm thân với con trai mình.

“Không cần, cô ở đó chơi với mẹ tôi đi!” Cố Thừa Tiêu lên tiếng ngăn cô ta lại.

Trong lời nói của người đàn ông này luôn cho người khác cảm giác anh đang răn đe, Hứa An An cũng không dám phản bác anh, dịu dàng cười nói: “Được, vậy để tôi ngồi chơi với bác gái.”

Đôi chân thon dài của Cố Thừa Tiêu liền bước lên cầu thang, đi về phía phòng ngủ chính trên tầng 3.

Một lớn một nhỏ đang thỏ thẻ nói chuyện trong phòng thay đồ, bỗng nhiên nghe thấy tiếng đóng cửa thì bị doạ giật nảy mình.

Cậu nhóc lập tức chui ra khỏi phòng thay đồ, thấy người đi vào là daddy thì thở phào nhẹ nhõm, đồng thời có chút tức giận nói: “Sao daddy không cho chị Tâm Duyệt ăn đùi gà?

Chị ấy đói rồi!”

Hứa Tâm Duyệt nghe thấy giọng nói của cậu nhóc thì biết đó là Cố Thừa Tiêu, cô cũng bước ra ngoài, trên tay vẫn cầm một quả táo đang ăn dở.

Cố Thừa Tiêu không trả lời cậu nhóc, mà chỉ nhìn chăm chú hai người lần lượt bước ra dưới ánh đèn pha lê ấm áp, không ngờ lại cho anh cảm giác hai người này có chút giống nhau.

Khuôn mặt điển trai của con trai anh rất thanh tú, mà nét thanh tú này anh lại thấy được sự tương tự trên mặt của Hứa Tâm Duyệt.

Hứa Tâm Duyệt không muốn cậu nhóc vì mình mà cãi nhau với ba, cô vội vàng nói: “Tiểu Mục, chị ăn táo là được rôi mà.”

Cố Thừa Tiêu nói với cậu nhóc: “Con xuống nhà đi, daddy có chuyện muốn nói với chị ấy.”

Hứa Tâm Duyệt nghe thấy vậy thì trái tim chợt cứng đờ, cô có chút khẩn trương nói: “Anh muốn nói chuyện gì với tôi Đôi mắt của Cô Thừa Tiêu gợi lên một chút ý đùa cọt: “Nói về việc cô đã mê hoặc con trai tôi như thế nào.”

Hứa Tâm Duyệt sửng sốt, người đàn ông này đang nói nhảm gì vậy? Cô và Tiểu Mục chỉ đơn giản là rất thích đối phương, sao lại bị anh nói thành loại chuyện khó nghe như vậy chứ?

“Daddy, con thích chị Tâm Duyệt có gì sai không ạ?” Cậu nhóc cũng nghe hiểu lời daddy, chu miệng nhỏ phản bác lại.

“Con không thích mẹ ruột của con ở dưới lầu, nhưng lại đi thích cô ta. Đây là đạo lý gì cơ chứ?” Cố Thừa Tiêu lạnh lùng nhìn con trai mình, hoàn toàn không hề coi cậu là một đứa trẻ bốn tuổi.

Giống như anh đang hỏi một người lớn vậy.

Cậu nhóc hừ một tiếng, nói: “Ai nói đó là mẹ ruột của con chứ? Con thấy chị Tâm Duyệt mới thích hợp làm mami của con!”

Trẻ con nói chuyện thường không cố ky, hơn nữa, đứa trẻ non nớt này mở miệng đã thốt ra lời này, khiến Hứa Tâm Duyệt không biết nên khóc hay cười, thậm chí còn có chút bối rối.

Đôi mắt đẹp của Hứa Tâm Duyệt nhìn cậu nhóc chăm chú, chưa kịp phản ứng lại thì người đàn ông ở phía đối diện đã “hừ” khẽ hỏi: “Cô dạy nó nói như vậy đúng không?

Muốn làm mẹ của con trai tôi sao?”

*Tôi… tôi không có, tôi không có dạy Tiểu Mục nói cái này.” Hứa Tâm Duyệt lắc đầu phủ nhận.

Cậu nhóc ngước nhìn Hứa Tâm Duyệt và nói: “Chị ơi, chị làm mami của em đi được không? Em không muốn dì Hứa ở tầng dưới làm mami của em đâu, em muốn chị làm mami của em cơ.”

Hứa Tâm Duyệt sợ tới mức ngồi xổm xuống nói với cậu nhóc: “Tiểu Mục, em đừng nói bậy nữa? Dì Hứa ở dưới lầu mới là mẹ ruột của em, chị đương nhiên không thể làm mami của em được.”

“Ai nói không được chứ, chỉ cần daddy cưới chị vậy thì chị có thể làm mami của em rồi.” Cậu nhóc không hiểu chuyện của người lớn, cậu chỉ biết daddi lấy ai thì người đó chính là mami. Khuôn mặt điển trai của Cố Thừa Tiêu lúc xanh lúc trắng, vô cùng khó coi, con trai anh không hỏi ý anh, cứ tuỳ ý nhận manmi vậy à?

“Không được! Chị không thể làm mami của em được.”

Hứa Tâm Duyệt cũng kiên quyết nói, bởi vì cô biết Tiểu Mục là con của Hứa An An.

Cố Thừa Tiêu nói với cậu nhóc: “Nếu con vẫn còn không đi xuống thì bà con và dì Hứa đó sẽ lên lầu tìm con. Nếu con muốn bảo vệ cô ta thì hãy đi xuống nhanh đi.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2541


Hứa Tâm Duyệt cũng bị doạ sợ, nói với cậu nhóc: “Tiểu Mục, em đừng để dì Hứa đó biết chị đang ở nhà em, nếu không chị sẽ rất phiền phức, em giúp chị được không, làm ơn?”

Cậu nhóc nhìn thấy Hứa Tâm Duyệt rát lo lắng thì gật gật nói: “Chị đừng lo! Chị Tâm Duyệt, em sẽ bảo vệ chị.”

Nói xong cậu nhóc như một nam tử hán nhỏ hùng dũng bước ra ngoài.

Cố Thừa Tiêu vòng tay lại, lắng nghe tiếng đóng cửa sau lưng, đôi mắt anh sắc như báo, như tia x-quang quét quanh người phụ nữ trước mặt.

Hứa Tâm Duyệt lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thì bỗng nhớ ra Cố Thừa Tiêu vẫn còn ở đây, cô ngay lập tức bước Vào trạng thái cảnh giác.

“Anh… anh không được làm bậy!” Hứa Tâm Duyệt ngay lập tức ôm lấy ngực, làm động tác phòng thủ.

Đôi môi mỏng của Cố Thừa Tiêu khẽ nhéch lên, anh tao nhã bước đến ghế sô pha ngồi xuống, bắt chéo chân lên, đôi mắt khóa chặt lấy cô.

“Nói cho tôi biết, cô đã dùng phương pháp gì để mê hoặc một cậu bé bón tuổi thành thế này? Tại sao con trai tôi đến mẹ ruột của nó cũng không muồn nhận, lại cứ muốn cô.”

Đây là điều mà cho đến nay Cố Thừa Tiêu vẫn không hiểu nỗi. Hứa Tâm Duyệt có chút sững sờ, làm sao có thể giải thích rõ ràng loại chuyện này với anh chứ? Mặc dù cô biết rất rõ rằng cô và Tiểu Mục vừa gặp đã có cảm giác thân thiết với nhau, hơn nữa có lẽ còn vì cậu nhóc là là kết quả của việc cô mang nặng đẻ đau 10 tháng. Nhưng mà cô sẽ không nói ra chuyện này.

“Tôi sẽ nói rõ với Tiểu Mục, từ ngày mai trở đi tôi sẽ không đến gặp cậu bé nữa, vậy nên anh không cần phải lo lắng.”

Hứa Tâm Duyệt giải thích.

Cố Thừa Tiêu khẽ nhướng mày, anh cảm thấy con trai mình sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy.

“Cô đổi số điện thoại hiện tại đi.” Có Thừa Tiêu ra lệnh.

Con trai anh có số điện thoại của cô thì sẽ biết cách liên lạc với cô.

Hứa Tâm Duyệt cắn môi, gật đầu đồng ý: “Được, tôi sẽ đổi.”

Dưới ánh đèn, Cố Thừa Tiêu nhìn cô gái có vóc dáng mảnh mai, làn da trắng ngần trước mắt, trong lòng không hiểu sao lại dấy lên một luồng khí nóng, cảm giác này khiến anh nghĩ chắc là điều hòa trong phòng hỏng rồi.

“Mối quan hệ của cô với Hứa An An là như thế nào?” Có Thừa Tiêu hỏi.

Hứa Tâm Duyệt suy nghĩ một lúc, sắc mặt trở nên lạnh nhạt: “Chúng tôi ngày thường không có quan hệ gì mới nhau cả.”

“Tiểu Mục không nhận cô ta là mẹ, có phải là do cô đặt điều nói xấu với Tiểu Mục sau lưng không?” Cố Thừa Tiêu hỏi lại lần nữa.

Những lời này khiến khuôn mặt xinh đẹp của Hứa Tâm Duyệt thay đổi, cô trừng mắt nhìn anh: “Anh đang nói nhảm nhí gì vậy, tôi không có.”

“Thật sao? Theo tôi biết thì nhà họ Hứa đã sớm phủ nhận thân phận người nhà họ Hứa của cô. Có thể là cô đã ôm mối hận và muốn trả thù Hứa An An.” Cố Thừa Tiêu khẽ hừ lạnh, đôi mắt sâu hoắm, lạnh lùng của anh như nhìn thấu tất cả.

Hứa Tâm Duyệt tức giận đến run người, cô lập tức xông đến trước mặt anh nói: “Anh đừng nói bậy, tuy rằng tôi không thích Hứa An An, nhưng tôi không thèm làm loại chuyện này, huống hồ tôi… tôi rất thích Tiểu Mục, tôi sẽ không đặt điều nói xấu người khác trước mặt cậu bé. “

Thân hình cao gầy của Có Thừa Tiêu lập tức đứng lên, hai người cách nhau không quá nửa cánh tay, mà thân hình cao lớn của anh lập tức khiến cho người khác thấy áp lực.

Hứa Tâm Duyệt bất giác nuốt nước bọt, định lùi lại một bước, nhưng chân của cô lại vấp phải góc bàn kính trước ghế sofa.

Không hề lường trước được nguy hiểm này, thân thể của cô đứng không vững, la lên một tiếng, tay cô thò về phía trước bắt lầy một vật gì đó có thể tránh cho cô bị ngã.

Chiếc áo sơ mi mặc ở nhà của người đàn ông bỗng chốc chỉ nghe thấy tiếng “pực pực” liên tiếp. Sau một hàng dài âm thanh, hàng cúc kim cương đen trên chiếc áo của người đàn ông đều bị bung ra, lộ ra vùng eo và cơ bụng cường tráng của người đàn ông.

“ÁI”

Hứa Tâm Duyệt vẫn đang ngả người về phía sau sợ hãi la lên, mắt thấy cô sắp ngã xuống mặt bàn, cánh tay của người đàn ông lúc này mới vươn ra, cứu lấy cô.

Cánh tay của người đàn ông giữ chặt lấy cánh tay gầy quộc của cô, kéo về phía mình, lúc này cô không ngã xuống mặt bàn nữa mà cả khuôn mặt đập vào ngực người đàn ông, vẫn làm cho trước mắt cô hiện lên đầy sao vàng.

Mà người đàn ông, chiếc áo sơ mi trên người không được cài cúc, cả người đầy khí tức đàn ông nam tính.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2542


Anh cúi người xuống nhìn người phụ nữ trong lòng mình, ánh mắt lại có thêm một chút thú tính.

Hứa Tâm Duyệt ôm trán, cẩn thận tránh sang một bên nói: “Ưm… xin lỗi.”

Sau đó, cô xấu hổ nhìn sang chiếc áo của người đàn ông đã bị cô xé toạc.

Cố Thừa Tiêu giật giật khóe miệng, cởi áo sơ mi ném thẳng sang một bên, giọng nói trầm thấp mang theo chút châm chọc: “Cô còn nói cô không có thủ đoạn gì? Tay nghề cởi áo quần của người khác cao vậy cơ mà.”

Hứa Tâm Duyệt đỏ bừng mặt xấu hồ, xua tay phủ nhận: “Không, không, không tôi thực sự không cố ý mà.”

Đúng lúc này, điện thoại di động của Cố Thừa Tiêu vang lên, anh nhắc máy lên, bước sang một bên nghe máy: “Alol”

“Daddy, dì Hứa đi lên lầu rồi.” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của cậu nhóc.

Cố Thừa Tiêu có chút bực bội, con trai anh cố tình để người phụ nữ này lên lầu gây rối đấy à?

Hứa An An ở dưới lầu chơi với cậu nhóc một lúc, thấy thời gian đã gần tám rưỡi, cô ta rất hiếm khi đến nhà Cố Thừa Tiêu, làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội “cọ xát đốt lửa” với anh cơ chứ?

Vậy nên, lúc Hồng Mỹ San ở với cậu nhóc thì cô ta bèn nhân cơ hội lên lầu tìm Cố Thừa Tiêu nói chuyện, mà Hồng Mỹ San cũng hài lòng để cô ta đi tìm con trai mình, người trẻ tuổi nên nói chuyện với nhau nhiều hơn.

Cậu nhóc thấy vậy chỉ có thể nhanh chóng bảo đi tìm đồ, sau đó chạy ra ngoài sảnh phụ gọi điện báo cho daddy biết. Hứa Tâm Duyệt vẫn còn đang lúng túng vì chuyện vừa rồi, thì cánh tay của cô đột nhiên bị người đàn ông siết chặt, khiến cô giật mình.

Cô bị người đàn ông ném vào trong phòng thay đồ, cô loạng choạng một chút sau đó liền đứng vững, chỉ thấy người đàn ông cũng bước vào theo.

Cánh cửa trong phòng ngủ chính vang lên tiếng gõ.

“Thừa Tiêu, anh có ở trong không? Tôi vào nói chuyện với anh được không?” Giọng nói quyến rũ của Hứa An An truyền đến.

Hứa Tâm Duyệt sợ đến mức lập tức giơ tay lên che miệng, hình như cô đã đánh giá thấp tâm tư của Hứa An An dành cho Cố Thừa Tiêu.

Cố Thừa Tiêu không trả lời lại, anh đứng nghiêng người dựa vào tủ quần áo, đôi mắt lạnh như băng vẫn nhìn chằm chằm Hứa Tâm Duyệt.

Hứa Tâm Duyệt bị anh nhìn chằm chằm như vậy thì có chút sợ, tất cả những gì xảy ra ở đây vừa rồi vẫn còn rõ ràng ở đó. Người đàn ông này chắc không phải đang lên kế hoạch trả đũa lại cô đó chứ?

Cô ngay lập tức quay sang trừng anh một cái với vẻ cảnh báo, sau đó trốn vào một góc ôm lấy bản thân, ra hiệu cho anh đừng có lộn xộn.

Hứa An An thực sự mở cửa đi vào.

“Thừa Tiêu, anh có ở đó không?” Giọng Hứa An An vang lên trong phòng ngủ chính.

Hứa Tâm Duyệt kinh ngạc phát hiện ra người đàn ông này không khoá cửa phòng thay đồ, điều đó có nghĩa là Hứa An An có thể mở cửa xông vào bắt cứ lúc nào.

“Cửa!” Hứa Tâm Duyệt chỉ chỉ cánh cửa, dùng khẩu hình nhắc nhở anh.

Thế nhưng, người đàn ông chỉ nhéch miệng lên, thích thú nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô. Tức điên mắt!

Hứa Tâm Duyệt thực sự sắp lên cơn đau tim mắt, xem ra người đàn ông này hoàn toàn không để ý đến sự sống chết của cô.

Anh cũng đâu có sợ, dù sao Hứa An An yêu anh đến tẩu hoả nhập ma, dù anh có làm gì đi nữa thì Hứa An An cũng sẽ yêu anh. Nhưng cô thì khác, nêu Hứa An An biết cô ở đây, số phận của cô sẽ rất thảm.

Cho dù Hứa Tâm Duyệt không sợ Hứa An An, cũng phải cần là lúc quang minh chính đại mà đối diện với cô ta, nhưng mà bây giờ, cô lại đang trốn trong phòng thay đồ của Có Thừa Tiêu, thực sự là cô có trăm cái miệng cũng không giải thích được.

Hứa Tâm Duyệt sợ tới mức vội vàng đầy cái tủ phía sau lưng ra, thân hình mảnh mai lập tức chen vào bên trong trốn, sau đó vội vàng không tiếng động đóng cửa tủ lại.

Hứa An An không nghe thấy Cố Thừa Tiêu trả lời, cũng vẫn không rời đi, thay vào đó, cô ta rất tò mò về phòng ngủ của người đàn ông này, vậy nên cô ta muốn nhân cơ hội này xem một chút.

Ngay khi Hứa An An đang quan sát khắp phòng bên ngoài, thì người đàn ông đẩy một cánh cửa tủ quần áo ở dãy tủ bên cạnh ra, đôi chân thon dài cũng bước vào trong.

Hứa Tâm Duyệt không dám thở mạnh, nhưng khi cánh cửa tủ được đầy ra và một đôi chân dài của đàn ông bước vào thì cô vẫn suýt chút nữa hét lên.

Người đàn ông này vào đây làm gì chứ?
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2543


May mắn thay, tủ quần áo của người đàn ông này rộng đến mức đáng kinh ngạc, đủ chỗ cho hai người trồn trong đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Hứa Tâm Duyệt không có thời gian đẩy người đàn ông này ra, chứ đừng nói đến việc đoán xem tại sao anh lại muồn trồn vào đây.

Cô linh cảm rằng Hứa An An sắp đi vào đây rồi.

Cố Thừa Tiêu cũng không biết tại sao, thấy người phụ nữ này trốn trong tủ quần áo của anh, mà vừa hay anh cũng cảm thấy Hứa An An rất phiền, vậy nên máu xông lên não, thế là anh cũng trốn vào theo. Đại khái, thấy Hứa An An phiền chỉ là lý do thứ hai, chủ yếu là như vậy anh có thể thưởng thức dáng vẻ hoảng loạn của một người phụ nữ khác.

Tủ quần áo của Cố Thừa Tiêu nếu chỉ có mình Hứa Tâm Duyệt trồn thì rộng rãi dư dã nhưng khi chen vào thêm một người đàn ông cao 1m85 thì trong phút chốc lại trở nên vô cùng chật hẹp.

Hứa Tâm Duyệt trốn ở trong góc, còn bàn tay của người đàn ông thì tự nhiên đặt trên vai cô, khuôn mặt và cơ thể của anh đều đang hướng về phía cô. Hứa Tâm Duyệt giật mình suýt chút nữa la lên, người đàn ông này vẫn đang để trần nửa thân trên!

Trong tủ quần áo mờ tối, mọi giác quan đều được phóng đại lên.

Lúc này, tiếng trượt cửa của cánh cửa phòng thay đồ bên ngoài vang lên, Hứa An An không được mời mà bất ngờ bước vào.

Hứa An An thực sự rất tò mò một người đàn ông cao quý.

như Cố Thừa Tiêu thì tủ quần áo của anh sẽ trông như thế nào.

Hứa An An cũng cho rằng Cố Thừa Tiêu không ở trong phòng ngủ của anh vậy nên cô ta càng tự ý đi xem.

Cô ta đứng trước một dãy tủ kính dưới ánh đèn pha lê, ngắm nhìn bộ sưu tập đồng hồ số lượng giới hạn trên thế giới, còn có một số đồ dùng cho nam giới xa xỉ, mỗi một món đồ đều toát lên khí chất không tầm thường.

Hứa An An không thể dời mắt đi được, mặc dù bây giờ cô ta không thiếu những thứ này, nhưng chỉnh phục được người đàn ông này là điều một người phụ nữ như cô ta cảm tháy tự hào nhất, cũng đáng huênh hoang nhất.

Nhưng mà cô ta lại không biết, trong một dãy tủ quần áo được đóng kín ở bên cạnh, có hai con người đang trốn ở bên trong.

Tim Hứa Tâm Duyệt như sắp nhảy vọt ra ngoài, cô nghe rất rõ tiếng bước chân của Hứa An An đang đi qua đi lại trước cửa tủ, chỉ cần cô ta đi tới đẩy cánh cửa tủ này ra, cô và anh sẽ bị phát hiện mắt.

Thậm chí còn bị phát hiện trong tư thế vô cùng mờ ám.

Lúc này, từ luồng sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa tủ, trong bóng tối mò mịt, cô mơ hồ cảm giác được khuôn mặt của người đàn ông đang cách mình rất gàn, hơi thở của anh nhàn nhạt phả lên má cô.

Chết mát thôi!

Càng lo lắng thì càng dễ mắc sai làm, Hứa Tâm Duyệt cảm thấy mồ hôi lạnh trên trán sắp nhỏ xuống mắt, cô đưa tay lên muốn lau mồ hôi, nhưng lại đụng vào một cái móc áo, nhắc luôn cả móc áo lên, làm cả đồ và móc đều cùng rơi xuống dưới nền tủ.

Hơi thở của Hứa Tâm Duyệt như nghẹn lại, cô hít sâu một hơi theo bản năng.

Lúc này, hai cánh môi lạnh như băng chặn lấy môi cô, ngăn lại tiếng la giật mình cô suýt thốt ra.

Còn tay của anh thì nhanh chóng bắt lấy chiếc móc áo, ngăn cho nó không rơi xuống phát ra âm thanh Hứa Tâm Duyệt trừng lớn mặt, chặn trên cánh môi mêm mại của cô là môi của anh…

Sợ chỉ vừa buông ra thì cô đã la lên, vậy nên người đàn ông rất tự giác tiếp tục chặn lấy môi cô, trong đôi đồng tử đen láy của anh ánh lên sự thích thú.

Hứa An An ở ngoài đi hết một vòng nhưng cô vẫn chưa tìm thấy Cố Thừa Tiêu, vậy nên cô ta lắm bẩm: “Thừa Tiêu đi đâu rồi chứ? Chẳng lẽ anh ấy đang ở phòng làm việc?”

Vừa dút lời, Hứa An An liền gấp gáp chạy sang phòng làm việc tìm người.

Tiếng chân cô ta ngày càng xa, khoảng một phút sau, cô mơ hồ nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ đóng.

Mà trong tủ quần áo, người phụ nữ rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, đẩy mạnh người đàn ông đang hôn mình ra, cô mở cửa tủ th* d*c bước ra.

Người đàn ông lướt qua một dãy áo sơ mi trắng, tuỳ tay lấy ra một chiếc, tao nhã mặc vào, chậm rãi cài lại cúc.

“Sao anh có thể làm như vậy chứ?” Hứa Tâm Duyệt vừa chà mạnh đôi môi của mình, vừa trừng mắt nhìn người đàn ông đã chiếm tiện nghi của cô.

“Tôi giúp cô vậy mà cô không cảm ơn tôi, còn dám chỉ trích tôi à?” Cố Thừa Tiêu mặc một chiếc áo sơ mí trắng, dưới ánh đèn pha lê càng toát lên vẻ cắm dục mê người.

Nhưng mà kẻ khốn nạn sỗ sàng với cô ban nãy là ai hả?
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2544


Chương 2544:

Cấm dục chỉ là vẻ ngoài của anh thôi, thực chất anh là một tên khốn.

Hứa Tâm Duyệt nghĩ lại lúc ban nấy, nếu như móc áo rơi xuống thì cô nhất định sẽ bị Hứa An Nam phát hiện.

Nhưng người đàn ông này lại hôn cô để cứu cô khỏi tình cảnh nguy hiểm, thế thì bảo cô cảm ơn anh kiểu gì chứ?

Đây là nụ hôn đầu mà cô giữ gìn suốt 24 năm, lại cứ như vậy bị người đàn ông này cướp đi.

Cố Thừa Tiêu nhìn người con gái xinh đẹp đang đỏ ưng mặt dưới ánh đèn, ánh mắt thoáng qua vài nét thất thần, đồng thời anh lại một lần nữa bực bội vì hành vi mắt đi lý trí vừa rồi của mình.

Chuyện gì vậy chứ? Gặp phải người phụ nữ này, sự bình tĩnh và tỉnh táo của anh đi đâu hết rồi chứ? Ngay cả sự tự chủ cũng giảm sút, người phụ nữ này có sức hút đến vậy.

sao?

Khiến cho con trai anh không rời cô nửa bước, ngay cả anh cũng… cũng không nhịn được muốn trêu chọc cô.

Cố Thừa Tiêu không nói một lời, ánh mắt âm trầm bước ra khỏi phòng, để lại Hứa Tâm Duyệt ở đó tức đến nghiên răng.

Hứa An An đương nhiên không tìm thấy Cố Thừa Tiêu trong phòng làm việc, khi cô ta từ phòng làm việc trên lầu hai đi ra thì nhìn thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng từ trên lầu bước xuống.

Anh lại thay quần áo rồi, nhưng mà, anh mặc gì trông cũng vô cùng đẹp mắt.

Hứa An An cười hỏi: “Thừa Tiêu, anh ở đâu vậy, tôi tìm anh nãy giờ.”

“Tầng thượng.” Có Thừa Tiêu tuỳ tiện trả lời.

Hứa An An không khỏi cảm thấy buồn bực, cô ta vậy mà lại không nghĩ đến việc anh lên tầng thượng, xem ra cô ta lại lãng phí một cơ hội tiêp cận với anh rồi.

Ở tầng dưới, Hồng Mỹ San chơi với cháu trai của mình, trên mặt đầy ý cười, trông thế nào cũng thấy bà đang rất Vui Vẻ.

“Bà nội, muộn rồi, đã đến giờ bà với dì Hứa phải về ngủ rồi.” Cậu nhóc nhìn thầy Hứa An An đi cùng daddy xuống lầu liền nói.

Hồng Mỹ San chơi với cháu trai quên mắt thời gian lúc nào không hay, lúc này mới liếc nhìn đồng hồ trên tường nói: “Mới đó đã 9 giờ rồi à, phải về thôi.”

“Di, cháu rất muốn chơi với Tiểu Mục một chút nữa, không biết cháu có thể ở lại đây một đêm không ạ?” Hứa An An nhìn về phía Cố Thừa Tiêu nói.

Hồng Mỹ San đương nhiên hiểu được suy nghĩ của Hứa An An, Hứa An An muốn ở lại với cháu trai bà là thật, nhưng muốn tiến thêm một bước với con trai bà cũng là thật, đây cũng là điều mà bà mong muốn.

Bà đang định đồng ý thì Có Thừa Tiêu đã lên tiếng từ chối: “Tối nay không tiện.”

“Đúng đó ạ, daddy với cháu đã quen ở riêng hai người rồi.” Cậu nhóc cũng không đồng ý.

Trái tìm Hứa An An lại lần nữa chịu công kích, nhìn con trai đáng yêu cứ thờ ơ với mình như vậy, cô ta thật sự rất khó chịu.

Chuyện quái gì vậy chứ? Trái tim của con trai cô ta là cục đá đốt không nóng à? Hay là cô ta thể hiện tình mẹ của mình chưa đủ rõ ràng?

“Nếu vậy thì hẹn hôm khác vậy! An An, hôm nay cháu cũng mệt rồi, về nhà sớm nghỉ ngơi đi.” Hồng Mỹ San đặt một bậc thang cho cô ta bước xuống.

“Vậy được! Vậy hôm khác cháu lại sang.” Hứa An An chỉ có thể đồng ý.

*Bà nội, cháu tiễn mọi người đi.” Cậu nhóc nóng lòng muốn đưa bà nội và Hứa An An đi trước.

Bởi vì Hứa Tâm Duyệt vẫn đang đói ở trên đáy!

Hồng Mỹ San và Hứa An An đi ra ngoài, tài xé vẫn đang đợi họ, Hồng Mỹ San hôn cháu trai mình mấy cái, sau đó vẫy tay nói: “Máy ngày nữa bà nội lại đến thăm cháu nha.”

“Dạ! Bà nội, cháu yêu bà.” Cậu nhóc cũng làm một động tác hôn gió với bà.

Hồng Mỹ San rất vui vẻ, Hứa An An cũng vẫy vẫy tay, hy vọng con trai cũng cho cô ta một cái hôn gió, nhưng cậu nhóc lại không làm thêm cái nào nữa.

Có Thừa Tiêu đứng trước mặt con trai, nhìn theo xe của mẹ và Hứa An An lái ra khỏi sân.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2545


Chương 2545:

“Yeah! Có thể lên tìm chị Tâm Duyệt chơi rồi!” Cậu nhóc hào hứng nhảy lên, quay người chạy vào trong phòng khách.

“Chị Tâm Duyệt, chị có thể xuống nhà rồi, bà nội em đi rồi.” Thằng nhỏ vừa chạy vào vừa hét toáng lên.

Hứa Tâm Duyệt đứng trước cửa sổ kính sát đáy trong phòng ngủ chính, nhìn chiếc xe đang lái ra khỏi sân, khẽ thở phào nhẹ nhõm, Hứa An An cuối cùng cũng đi rồi “Chị Tâm Duyệt.” Cậu nhóc vui vẻ mở cửa bước vào.

Hứa Tâm Duyệt mỉm cười: “Bà nội em bọn họ đã đi rồi phải không?”

“Dạ! Bà tôi và dì Hứa đó đi rồi, chị Tâm Duyệt, chúng ta xuống nhà ăn cơm đi!”

Mặc dù Hứa Tâm Duyệt rất thích cậu nhóc, nhưng cô không dám tin tưởng nhân phẩm của ba cậu nên cô ngồi xốm xuống nói: “Chị không ăn nữa, đã muộn rồi, chị phải đi về rồi.”

Cậu nhóc lập tức ôm chằm lấy cổ cô: “Không được, chị Tâm Duyệt, chị đừng đi mà.”

Hứa Tâm Duyệt thật sự không biết tại sao cậu nhóc lại thích cô đến vậy, chẳng lẽ là do suốt 10 tháng đó cô đã dùng máu mình nuôi dưỡng cậu nhóc, vậy nên cậu mới thích cô như vậy.

“Tiểu Mục ngoan, chị thực sự phải đi rồi.” Hứa Tâm Duyệt khẽ rút tay nhỏ của cậu ra, có chút không nỡ nói.

Lúc này, một bóng người thon dài bước vào cửa, cậu nhóc lập tức quay đầu van xin: “Daddy, daddy cho chị Tâm Duyệt ở lại được không? Tối nay để chị ấy ngủ lại nhà chúng ta đi.”

Cố Thừa Tiêu lạnh lùng nhìn con trai: “Không được.”

“Đi mà daddy ơi, muộn như vậy rồi, chị Tâm Duyệt đi về rất nguy hiểm, chị ấy xinh đẹp như vậy cơ mà.” Cậu nhóc đổi phương thức cầu xin.

Hứa Tâm Duyệt cũng không định ngủ lại đây, cô cười nói: “Tiểu Mục, chị không ở lại đây đâu, cảm ơn vừa rồi em đã bảo vệ chị, chị đi nha.”

“Nhưng mà ở đây khó bắt taxi lắm! Hay là để daddy của em đưa chị về!” Cậu nhóc chỉ đành nói vậy.

Hôm nay, lúc Hứa Tâm Duyệt vừa đến đây thì đã biết ở khu vực này không hề có taxi đến, vì vậy bắt taxi quả thực là một việc rất phiền phức.

“Không rãnh.” Cố Thừa Tiêu ngồi xuống ghế sô pha, suy nghĩ có chút phức tạp.

“Chị ơi, chị lái xe được không?”

“Được chứ!” Hứa Tâm Duyệt gật đầu.

“Trong nhà xe của daddy có rất nhiều xe, chị chọn một chiếc đi!” Tóm lại, cậu nhóc chỉ không muốn Hứa Tâm Duyệt gặp phải nguy hiểm thôi.

Quả là một cậu bé ấm áp luôn tận tâm bảo vệ cô.

Nụ cười của Hứa Tâm Duyệt chợt cứng lạ, cô vội vàng lắc đầu: “Không cần đâu, chị có thể tự tìm cách về nhà mà.”

Nói xong, Hứa Tâm Duyệt đứng dậy, vẫy tay với cậu nhóc: “Vậy chị đi nha.”

“Từ đây đi đến cổng tiểu khu phải mất nửa tiếng. Ở bên ngoài cửa không bắt được xe thì cô về kiểu gì?” Anh đột ngột lên tiếng.

“Đó là việc của tôi, không cần Có tiên sinh phải quan tâm.”

Hứa Tâm Duyệt bây giờ đã không còn chút tôn kính nào.

với người đàn ông này nữa.

Cho dù anh có vẻ ngoài của thiên sứ, nhưng bên trong lại có trái tim của ác ma.

Xem như cô đã nhìn rõ rồi, cho dù bề ngoài có đẹp đẽ như thế nào thì bản chát đều giống nhau cả.

“Daddy, vậy daddy đưa chị Tâm Duyệt về nhà đi! Con sẽ ngoan ngoãn ở nhà mà.” Cậu nhóc cố gắng tạo cơ hội để hai người thân thiết với nhau hơn.

Cố Thừa Tiêu vẫn chưa nói gì thì Hứa Tâm Duyệt đã lên tiếng từ chối, cô không yên tâm khi để cậu nhóc ở một mình trong một căn biệt thự lớn như vậy.

“Thật sự không cần đâu mà, chị có thể nhờ bạn của chị đến đón.” Hứa Tâm Duyệt nghĩ, nếu không còn cách nào khác thì chỉ có thế làm phiền Lê Yên một lần thôi.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2546


Chương 2546:

“Trợ lý của tôi đang trên đường tới, tôi sẽ bảo cô ấy đưa cô về.” Ánh mắt Có Thừa Tiêu vô cùng bình tĩnh, cho thấy rõ anh đã sắp xếp xong mọi chuyện rồi.

Cậu nhóc có chút hụt hãng, cậu còn tưởng có thể khiến dadđy đưa chị về chứ?

Hứa Tâm Duyệt cũng đang rầu vì đã tối khuya rồi còn làm phiền Lê Yên, nếu bây giờ trợ lý của anh có thể đưa cô về thì cô đương nhiên rất vui lòng.

Vừa dứt lời, ba người liền nghe thấy ngoài sân có một chiếc xe đang lái vào, hiển nhiên là trợ lý của anh vừa nhắc đã đến.

Chỉ nhìn thấy người bước vào là một người phụ nữ có dáng người cao gầy, bề ngoài sắc sảo giỏi giang, mái tóc của cô ấy được chải chuốc búi gọn sau đầu, không hề để rơi một sợi tóc con nào, khiến cô ấy trông giống như nhân vật nữ trợ lý có năng lực trong những bộ phim điện ảnh.

Cô ấy là La Mẫn, có học vị rất cao, rất tài giỏi và là một trong những cánh tay đắc lực của Có Thừa Tiêu.

“Có tổng.” La Mẫn cùi người chào người đàn ông trên.

“Đưa vị Hứa tiểu thư này về.” Cố Thừa Tiêu quét mắt về phía một người phụ nữ khác trong phòng khách.

La Mẫn và Hứa Tâm Duyệt mới gặp nhau lần đầu, La Mẫn cười với cô nói: “Hứa tiểu thư, mời!”

“Cảm ơn!” Hứa Tâm Duyệt lên tiếng cám ơn rồi quay sang nói với cậu nhóc bên cạnh: “Vậy chị đi đây.”

Cậu nhóc nhanh chóng vươn tay ôm lấy chân cô, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lên hỏi: “Chị ơi, sau này em còn có thể gặp lại chị không?”

Hứa Tâm Duyệt lúc này mới nhớ ra mục đích cô đến đây hôm nay là để tránh cho cậu nhóc sau này sẽ nhớ nhung cô.

“Chị sắp ra nước ngoài rồi, có lẽ chúng ta sẽ không thể gặp lại nhau nữa đâu.” Hứa Tâm Duyệt buồn bã xoa đầu cậu nhóc.

“Nhưng mà… nhưng mà em không muốn mát liên lạc với chị, chị ơi, chị có thể viết thư cho em được không? Gửi mail cũng được…” cCu nhóc vô cùng kiên trì nói.

Đôi mắt của Hứa Tâm Duyệt phủ một tầng sương mờ, cô chỉ đành nói dối với cậu nhóc: “Có lẽ chị sẽ rất bận. Nếu có thời gian, chị sẽ gửi thư cho em.”

Cậu nhóc lập tức vui vẻ cười: “Vậy em đợi thư của chị, chị nhất định phải viết thư cho đấy! Một tuần một bức thư, còn phải gửi ảnh của chị cho em nữa đấy.”

Đôi mắt Hứa Tâm Duyệt dần trở nên ẩm ướt, cô ngắng đầu lên ngăn không cho cậu nhóc thấy dáng vẻ không nỡ của cô.

Cô duỗi tay kéo tay cậu nhóc ra: “Chị phải đi rồi, tạm biệt Tiểu Mục.”

Dút lời, Hứa Tâm Duyệt đi theo La Mẫn đi về nơi đậu xe †rong sân.

Cố Dĩ Mục cũng chu cái miệng nhỏ nhắn của mình, đôi mắt to tròn ngân ngắn nước. Cố Thừa Tiêu đứng dậy đi đến bên cạnh cậu nhóc, anh ngồi xổm xuống, cậu nhóc ngay lập tức nhào vào lòng anh, oà khóc.

Cố Thừa Tiêu nhìn đứa con trai đang khóc nức nở đến vai cũng run lên từng hồi của mình, trong lòng chợt không hiểu tại sao con trai mình lại yêu thích người phụ nữ này đến vậy?

Cố Thừa Tiêu xoa nhẹ sau đầu cậu nhóc, đẩy khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc khỏi vai anh, trầm thấp nói: “Đàn ông con trai khóc gì chứ?”

Cậu nhóc mím môi lại, không dám khóc thành tiếng nhưng cứ nghẹn ngào không ngừng, đôi mắt to tròn vẫn nhìn ra ngoài sân, trong lòng không kìm được mà buồn bã.

Cố Thừa Tiêu đi vài bước, không quay đầu lại mà chỉ bảo: “Lên lầu tắm rửa.”

Cậu nhóc chỉ đành đi theo anh lên lầu tắm rửa.

Hứa Tâm Duyệt ngồi trên xe của La Mẫn, La Mẫn là một người rất chuyên nghiệp, cô ấy không có ý tìm chủ đề để nói chuyện phiếm với cô mà chỉ bật nhạc nhẹ nhàng, trong lòng Hứa Tâm Duyệt cũng đầy tâm sự ngồi trên ghế phó lại.

Hứa Tâm Duyệt về đến nhà bà ngoại thì cũng đã mười giờ rưỡi tối, ngày hôm nay quả là một ngày mệt mỏi.

Bà ngoại đã ngủ rồi, chỉ có Thiệu Cô vẫn đợi cô về, thấy cô về rồi thì bà mới an tâm.

“Con ăn tối chưa? Dì có hâm nóng mấy món cho con này!”

“DÌì, cảm ơn dì, cháu đang đói bụng đây!” Hứa Tâm Duyệt nói xong liền đi vào bếp bới đồ ăn, cô thực sự rất đói.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2547


Chương 2547:

“Vậy dì đi ngủ trước đây.” Thiệu Cô nói xong liền đi về phòng.

Hứa Tâm Duyệt vừa ăn, trong đầu không kiềm được nghĩ đến những chuyện đã xảy ra tối nay, từ bây giờ cô đã không còn cơ hội gặp cậu nhóc nữa rồi. Mặc dù cảm thấy rất đau lòng, nhưng cô cũng nghĩ vốn phải nên như vậy Tiểu Mục là con của Hứa An An, mối quan hệ giữa Hứa An An và cô không hòa hợp, cô cũng không muốn gây phiền phức gì cho cậu nhóc.

Vậy nên, từ nay về sau không gặp lại nữa… có lẽ cũng là chuyện tốt đi!

Nghĩ xong cô lại nhớ sang những chuyện khác, nhất là khoảnh khắc bị Cố Thừa Tiêu hôn trong tủ quần áo.

Lúc này nghĩ lại, cô vẫn thấy đầu óc mình trống rỗng, có phải đàn ông có thể hôn bắt kỳ người phụ nữ nào không?

Cô không yêu anh, mà anh cũng không thích cô, hai con người xa lạ với nhau như vậy, sao anh vẫn có thể hôn cô chứ?

Hứa Tâm Duyệt lắc đầu, muốn quên đi mọi chuyện đã xảy ra với Cố Thừa Tiêu tối nay.

Nhưng mà, cô thì có thể quên, còn người đàn ông nào đó thì lại chưa chắc quên được.

Cố Thừa Tiêu vừa tắm cho con trai xong, ôm cậu bé lên giường chưa đầy 10 phút thì cậu nhóc đã ngủ thiếp đi vì khóc mệt.

Chỉ khi cậu nhóc đã ngủ say rồi thì anh mới có thể làm những việc mình muốn, anh ngồi trên ghế sofa xử lý những tài liệu gấp sau đó đi tắm.

Người đàn ông quấn khăn tắm dưới thân bước vào phòng thay đồ, suy nghĩ của anh trực tiếp quay trở lại những gì đã xảy ra ở đây hai tiếng trước.

Nhìn vào cánh cửa tủ ở phía đầu, trong đầu Cố Thừa Tiêu hiện lên rõ ràng từng chỉ tiết một trong tủ lúc đó.

Vốn dĩ anh không muốn hôn cô, nhưng cô lại đánh rơi móc áo, hoảng sợ trông có vẻ sắp hét lên, giây phút đó anh cũng không suy xét gì nhiều.

Thành thật mà nói, anh cũng không muốn Hứa An An phát hiện được bọn họ, vậy nên anh liền theo bản năng dùng môi mình chặn lại môi cô, còn tay thì bắt lấy móc áo.

Vậy nên, nụ hôn này không phải xuất phát từ mong muốn thực sự trong lòng anh ấy, mà chỉ là một hành động cần thiết lúc đó.

Thế nên, anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận sự tồn tại của nụ hôn này.

Người đàn ông vừa tắm xong, có chút cáu kỉnh rủ rủ mái tóc đang nhỏ nước của mình. Xem ra, anh không thể nghĩ đến việc này nữa, nếu không, có lẽ anh sẽ phải đi tắm nước lạnh thêm lần nữa.

Đêm nay Hứa An An được Hồng Mỹ San đưa về đến tận nhà, cô ta nằm trên giường nhưng trong đầu vẫn nghĩ đến Cố Thừa Tiêu không ngủ được, càng nghĩ cô ta càng cảm thầy trong lòng mình dâng lên một cảm giác khao khát mãnh liệt.

Cô ta rất mong có một ngày cô ta có thể ngủ trên cái giường kia của Cố Thừa Tiêu.

Sáng sớm.

Dinh thự nhà họ Hứa, phòng của Hứa An An.

Lý Tịnh Nhã tối hôm qua đi ngủ sớm nên không biết con gái đã về. Lúc ăn sáng, bà ta đương nhiên rất quan tâm đến chuyện hôm qua con gái đến nhà của Cố Thừa Tiêu.

“An An, mau nói cho mẹ biết, tối hôm qua con ở nhà Thừa Tiêu như thế nào? Tiểu Mục đối xử với con như thế nào?”

Đối với Hứa An An, tối hôm qua cô ta ở nhà của Cố Thừa Tiêu cũng không tệ, cô ta chỉ hơi thất vọng vì không thể thân mật hơn với anh.

“Mẹ! Thừa Tiêu nắm tay con, con nghĩ có lẽ anh ấy cũng có thích con.” Hứa An An đem động tác bắt lấy tay cô ta trên bàn ăn duy nhất một lần của Cố Thừa Tiêu phóng đại lên.

“Thật không? Vậy thì tốt quá. Như vậy chứng tỏ Thừa Tiêu có ý với con đấy! Còn Tiểu Mục thì sao? Tiểu Mục có thích con không?”

Hứa An An nghĩ đến việc con trai xa lánh mình thì cảm thấy rất bát lực. Cô ta cắn môi nói: “Con cũng không biết tại sao, Tiểu Mục nhìn con như người xa lạ vậy. Con có lấy lòng, dỗ dành thế nào cũng vô dụng.” Hứa An An nói xong liền ngẳng đầu nhìn mẹ mình: “Mẹ, mẹ có nghĩ là do năm đó con không tự mình mang thai sinh thằng bé ra nên mới khiến cho thằng bé xa lánh con như vậy không? Thằng bé ngược lại rất thân mật với Hứa Tâm Duyệt.”

Lý Tịnh Nhã lập tức phản bác lại: “Con nói bậy gì đấy!
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2548


Chương 2548:

Thẳng bé là con của con, chỉ là mượn bụng của Hứa Tâm Duyệt sinh ra thôi. Có liên quan gì đến cô ta đâu chứ?”

*Nếu năm đó con đích thân sinh hạ Tiểu Mục thì có phải sẽ tốt hơn không?” Hứa An An thở dài, con trai không nhận người mẹ này, cô ta thật sự rất bắt lực.

“An An, mẹ chỉ không muốn để con phải trải qua cảm giác đau đớn khi sinh con. Hơn nữa, phụ nữ một khi sinh con thì sẽ già đi nhanh chóng. Hơn nữa, năm đó mẹ đã chắc rằng con sẽ được gả cho Cố Thừa Tiêu. Con có thân hình chưa sinh con, đẹp hơn thân hình sau khi sinh con nhiều, dễ chiếm lấy trái tim của đàn ông hơn, con biết chưa? “

Khuôn mặt xinh đẹp của Hứa An An không hiểu sao nóng bừng lên, cô gật đầu nói: “Con biết rồi.”

“Người đàn ông tốt như Cố Thừa Tiêu, không có bản lĩnh thì rất khó mà bắt lấy được.” Lý Tịnh Nhã nhìn cô con gái xinh đẹp, dáng người không phì nhiêu, càng dễ nắm lấy Có Thừa Tiêu.

“Mẹ, con biết rồi, con sẽ có gắng hết sức nắm chắc cơ hội này.” Hứa An An cũng rất tự tin, cô ta cho rằng bản thân chỗ nào cũng vô cùng hoàn hảo, đến lúc cô ta kết hôn với Cố Thừa Tiêu rồi thì anh nhát định sẽ phát hiện được điểm tốt của cô ta.

“Nếu Hứa Tâm Duyệt dám có bắt kỳ ý nghĩ không tốt nào, mẹ sẽ cho cô ta biết mặt.” Lý Tịnh Nhã không cho phép bất cứ ai phá hỏng việc đại sự cả đời của con gái mình.

Huống hồ, cháu trai của bà ta là người thừa kế gia sản hàng tỷ vạn của nhà họ Có, chỉ có con gái bà mới có thể ngồi vào vị trí Cố phu nhân, đạt được tất cả những thứ kia, những người phụ nữ khác có nghĩ cũng đừng hòng nghĩ đến.

Lý Tịnh Nhã ra khỏi phòng con gái, quay lại phòng của mình thì nhìn thấy chồng mình đang chỉnh lại tây trang, bà ta đi tới giúp chồng: “Đào Dương, công ty gần đây thế nào?”

“Còn thế nào nữa? Bà phải để An An gả vào nhà họ Cố càng sớm càng tốt, như vậy tôi mới có thể nhờ Cố Thừa Tiêu giúp tôi trong làm ăn. Bây giờ, trong tay cậu ấy có vài dự án lớn, tôi còn không dám mở miệng nói với cậu ấy ấy chứ. ” Hứa Đào Dương vẻ mặt buồn bực nói.

“Tôi nhất định sẽ để An An nhanh chóng gả sang đó.

Chúng ta khó khăn lắm mới đi đến được ngày hôm nay, nhất định không được để nhà họ Hứa suy vong.” Lý Tịnh Nhã đang nói thì đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt không khỏi loé lên sự lo sợ.

“Còn nửa tháng nửa là đến Tết Đoan Ngọ rồi, trong lòng tôi bắt đầu không yên rồi.” Lý Tịnh Nhã ôm ngực, có chút khó chịu.

Hứa Đạo Dương tức giận hừ một tiếng: “Đã bao nhiêu năm rồi, cho dù vợ chồng em trai tôi có bò ra khỏi âm phủ thì cũng chỉ còn là đống xương mà thôi. Sợ gì chứ? Nếu thật sự có quả báo gì đó, thì máy năm này đã sớm có rồi.”

Lý Tịnh nhã thở phào, gượng cười nói: “Đúng vậy, làm gì có quả báo gì chứ, nhà họ Hứa vồn là của chúng ta mà.”

Trong mắt Hứa Đào Dương hiện lên một tia hung ác: “Nếu năm đó tôi không làm như vậy, chúng ta sẽ không có sự thịnh vượng giàu có như ngày hôm nay. Với số tiền mà tôi đã chiếm dùng của công ty năm đó, sớm đã bị ông bố của tôi đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc đâu đó rồi ấy chứ. “

Lý Tịnh Nhã lập tức trừng ông ta một cái: “Nếu không phải do ông tham lam, sẽ xảy ra chuyện như vậy sao?”

Chuyện Hứa Đào Dương làm lúc trẻ cũng chỉ có thể nói giữa hai vợ chồng với nhau. Ông ta bây giờ đi đến đâu chẳng phải là chủ tịch tập đoàn Hứa thị người người kính nễể chứ?

“Thôi, bà lo chuyện hôn sự của An An với nhà họ Có ấy!

Tiểu Mục là cháu của chúng ta, việc An An gả sang đó cũng chỉ còn là vấn đề thời gian, nhưng càng sớm càng tốt.”

“Không phải tôi đang lo đây sao!” Lý Tịnh Nhã cũng hy vọng chuyện tốt này sẽ mau chóng thành.

Buổi trưa, Hứa Tâm Duyệt cùng dì đi xem những căn nhà do trung tâm bắt động sản giới thiệu, tìm được hai căn nhà khá ưng ý. Lúc về nhà ăn cơm trưa, Hứa Tâm Duyệt nhận được điện thoại của công ty, một tháng nghỉ phép của cô bị rút ngắn, ngày mai cô phải đến công ty.

Hiếm khi Hứa Tâm Duyệt được mấy ngày nhàn hạ như vậy, cô thấy vậy cũng đã đủ rồi, công việc này cũng là sở: thích của cô nên cô cũng không có gì phải phàn nàn.

Lúc cô gọi cho Lê Yên để thông báo tin vui thì ở phía bên kia, Lê Yên cũng cho cô tin vui của cô ấy.

“Tớ cũng đã được thông báo đến phỏng vấn rồi, hai giờ chiều nay đấy.” Lê Yên ở đầu dây bên kia vui vẻ nói.

“Thật sao? Chúc mừng cậu, vậy cậu phải nắm chắc cơ hội này, phỏng vấn cho tốt đấy.” Hứa Tâm Duyệt cũng thấy mừng cho cô ấy.

“Ưm! Được vào Gudi là ước mơ lớn nhât của tớ. Tớ nhất định sẽ nắm chắc cơ hội này. Cậu chờ tin vui từ tớ đi!”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2549


Chương 2549:

“Được, vậy tớ sẽ chờ tin vui của cậu. Nếu phỏng vấn thành công, tớ sẽ đãi cậu một bữa thịnh soạn.”

“Vì bữa thịnh soạn của cậu tớ nhất định sẽ thành công!”

Lê Yên ở đầu bên kia cười ha hả nói.

“Được rồi, mười hai giờ rồi đấy, cậu lo mà đi chuẩn bị đi.”

“Ừm, chiều mình sẽ gọi lại cho cậu.” Lê Yên nói xong liền cúp máy.

Ngồi trong phòng, Hứa Tâm Duyệt cũng bắt đầu sắp xếp lại các bản phác thảo trước đó của mình, đang sắp xếp lại thì cô nhìn lướt qua tờ lịch bên cạnh, nhìn thấy một ngày.

được khoanh tròn trên tắm lịch, trái tim cô lập tức bị bao trùm bởi sự bi thương.

Lại sắp đến ngày giỗ của ba mẹ cô rồi, mới đó mà ba mẹ cô đã ra đi được 16 năm. Mỗi khi cô nhắm mắt lại, trước mắt sẽ hiện lên cảnh ba mẹ cô người đầy máu được đưa vào bệnh viện, thậm chí cô còn chưa kịp gặp mặt họ lần cuối thì họ đã vĩnh viễn rời khỏi cõi đời này.

Gã tài xế lái chiếc xe tải lớn chết tiệt, đường rộng như vậy.

mà lại tông thẳng vào xe của ba mẹ cô, anh ta điều khiển xe lao thẳng lên cầu cao tốc.

Cô nghe dì kể lại rằng người tài xế đó đã bị bắt và bị kết án, nhưng đối với cô, hai mạng người, sao có thể dễ dàng tha thứ cho anh ta vậy chứ?

Lúc đó cô vẫn còn nhỏ, vụ án của ba mẹ cô được giao cho người chú xử lý. Từ đó về sau, mỗi năm cô cũng chỉ có thể đến thắp hương dâng hoa cho ba mẹ vào ngày lễ Đoan Ngọ để tỏ lòng thương nhớ.

Nhà họ Lê.

Lê Yên lúc này đang ăn mặc vô cùng chuyên nghiệp nhưng cũng rất thời trang. Là con gái duy nhất của một gia tộc lớn có truyền thống làm về váy cưới, từ nhỏ Lê Yên đã rất có hứng thú với thời trang, nhưng cô ấy lại không thích tham gia vào việc kinh doanh của gia tộc mà một lòng muốn làm một biên tập tạp chí thời trang, không cách nào.

dứt ra được.

Bởi vì đó mới là biển lớn đủ để cô thoả sức vùng vẫy theo đuổi thời trang mà cô muốn. Những năm gần đây, cô ở nước ngoài đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm, cô còn từng phỏng vấn qua hai ngôi sao lớn nước ngoài, đều là những ngôi sao hạng nhất.

Hai ngày vừa rồi, ba mẹ cô vẫn cố làm công tác tư tưởng cho cô, nhưng lại không thể ngăn được tâm hồn muốn tự do bay nhảy, xông pha của cô.

Lê Yên liếc nhìn thời gian trên đồng hồ rồi xách một chiếc túi thời trang xuống lầu.

“Yên Yên, con không được đi.” Một người đàn ông trung niên mặc áo ghi lê đang ngồi trên ghế sô pha, thấy cô xuống lầu thì lên tiếng ngăn lại.

“Ba, ba để con đi đi! Ba xem, Gudi là ước mơ của con, nếu con không thử một lần thì đời này con sẽ không cam lòng đâu.” Lê Yên lập tức ngồi xuống bên cạnh ba mình, bóp vai đắm lưng cho ông.

“Hừ! Cả một sản nghiệp lớn như vậy của nhà mình con không quan tâm, lại chạy đi làm một biên tập nhỏ, thật là làm mắt mặt ba mà.”

“Ba, ba yên tâm đi, sau khi đi ra ngoài, con tuyệt đối sẽ không nói rằng con là con gái của ba, như vậy thì ba sẽ không mắt mặt nữa.” Lê Yên cười hì hì nói lại Ba Lê bị cô làm cho tức chết, một quý phu nhân vừa bước vào từ ngoài vườn, lên tiếng an ủi chồng: “Ông đừng lo!

Để con bé đi đi, với chút năng lực này của nó mà còn đòi vào Gudi.”

Sự tự tin của Lê Yên lập tức bị đả kích,cô ấy buồn bực kêu lên: “Mẹ! Mẹ coi thường con gái của mẹ quá. Con là do mẹ sinh ra hay được mẹ nhặt vậy!”

“Bên công ty cước điện thoại tặng đó.” Mẹ Lê hài hước trả lời.

Lê Yên vẫn cười hì hì, bước đến ôm lấy cổ mẹ: “Mẹ, cho con mượn siêu xe của mẹ lái nha? Giúp con gái mẹ có thêm mặt mũi!”

“Đi chỗ khác, ai rãnh mà cho con mượn.” Mẹ Lê đẩy con gái ra.

“Mẹ, chẳng lẽ mẹ định đi mua sắm à! Khi nào mà mẹ đi mua sắm chẳng được! Sao phải là chiều nay chứ? Chiều nay con phải đi phỏng ván mà! Con gái có thể tự lập như vậy, hai người phải ủng hộ con chứ!” Lê Yên giận dỗi nói.

“Có một chiếc Bentley cũ trong ga ra đây, mây năm rồi chưa lái. Con lái chiếc đó mà đi!” Bà Lê lại đẩy con gái ra.

“Hứ! Không thèm, con đi taxi.” Lê Yên tức tối bướng bỉnh nói, xách túi chuẩn bị rời đi.

“Chìa khóa ở tủ cạnh cửa đấy, tự mình lấy đi.”
 
Back
Top Bottom