Cập nhật mới

Ngôn Tình Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người

Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2510


Nói xong câu này, người đàn ông lạnh lùng rời đi.

Còn cô gái ở đằng sau, toàn thân căng cứng, bồ thí?

Người đàn ông này có cần như vậy không?

Anh cứu cô, cô rất cảm kích, nhưng câu nói này của anh, rõ ràng có ý sỉ nhục.

Hứa Tâm Duyệt bước ra, nhìn thấy chiếc xe màu đen vừa rời khỏi khu phó, cô khoanh tay lại, cảm thấy một cỗ chua xót không thể giải thích được.

Cô quay lại phòng khách, cũng may không làm bà ngoại thức giắc, cô ngồi trên sô pha, có chút buồn bực khiến cô nói không nên lời, đặc biệt là câu nói cuối cùng của Cố Thừa Tiêu khiến cô cảm thấy quá đáng.

Đúng lúc này, điện thoại kêu lên, cô cầm lên xem, hàng lông mày giãn ra nghe máy: “Alol”

*Eh, tớ muốn về nước phát triển.”

Một giọng nữ thân mật ở đầu dây bên kia vang lên.

“Sao vậy? Đang yên đang lành, sao lại về nước phát triển, không phải cậu nói ở nước ngoài càng có tiền đồ hơn sao?”

*Tớ bị sa thải rồi.”

Giọng nói ở đầu dây bên kia trầm xuống.

Hứa Tâm Duyệt lập tức đứng dậy, quan tâm hỏi: “Cậu sao vậy?”

“Bị người ta tính kế, ông chủ trực tiếp sa thải tớ, bây giờ tớ trở thành người thất nghiệp rồi, nên muốn về nước phát triển lại.”

“Thiên kim tiểu thư như cậu, cho dù không cần làm việc, cũng có hàng đống tài sản đang chờ cậu thừa kế!”

“Tớ không muốn dựa vào người nhà, tớ muốn dựa vào bản thân, hơn nữa, tớ yêu thích công việc của mình.”

“Được rồi, lúc nào về nước, tớ đến sân bay đón cậu.”

Hứa Tâm Duyệt hỏi chị em tốt.

“Sáu rưỡi chiều mai, cậu đến đón tớ!”

Hứa Tâm Duyệt kinh ngạc, cười nói: “Xem ra cậu mua xong vé rồi, mới gọi điện cho tớ!”

*Ở đây thêm một giây tớ cũng không muốn, nhớ đến đấy!”

“Được! Tớ nhất định sẽ đến đón cậu đúng giờ.”

Hứa Tâm Duyệt cười trả lời.

*Tắt máy đây, tớ chuẩn bị quà cho cậu đó! Cậu mong chờ chút đi!”

“Được, tớ chờ quà của cậu.”

Hứa Tâm Duyệt nói xong, đầu dây bên kia cũng ngắt điện thoại.

Lê Yên là bạn học cấp ba của Hứa Tâm Duyệt, cũng là người chị em tốt nhất cho đến bây giờ của cô, cô ấy là biên tập viên của một tạp chí thời trang nước ngoài, nhưng có vẻ như cô ấy vừa kết thúc sự nghiệp ba năm làm việc của mình.

Lúc này, trên chiếc Bentley đi hướng về phía tập đoàn Cố thị, bầu không khí trong xe hạ thấp dưới mức không độ, La Mẫn ngồi ở ghế sau trực tiếp cảm thấy rùng mình.

Ông chủ đằng trước không lên tiếng, cậu nhóc ngồi sau khoanh tay, nhìn cửa sổ, tuổi còn nhỏ nhưng khí chất lạnh lùng, tuyệt đối không thua kém gì so với ông chủ.

Đáng thương cho La Mẫn đen đủi, phải ngồi giữa cặp cha cảm này, cô cảm thấy băng tuyết ngập trời.

Điều đáng thương hon là, ngay cả quyền chen vào làm dịu bầu không khí cũng không có! Chỉ sợ nhỡ may động phải ngòi phát nổ của ông chủ.

Quãng đường nửa tiếng chiến tranh lạnh thẳng đến công ty, khoảnh khắc xuống xe, La Mẫn mới dám thở phào nhẹ nhõm, cậu nhóc cúi đầu, ánh mắt phức tạp của Có Thừa Tiêu nhìn con trai, mặc dù tức giận, nhưng lúc cậu nhóc bước vào thang máy anh vẫn đưa bàn tay thon dài giúp cậu chắn ở cửa.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2511


Chương 2511:

La Mẫn chịu đựng qua thời gian mười giây thang máy này, khi ra khỏi thang máy, cô ta vội vàng nói: “Ông chủ, tôi về văn phòng trước.”

La Mẫn vừa đi, Cố Thừa Tiêu nói với cậu nhóc bên cạnh: “Theo daddy vào phòng làm việc.”

Cậu nhóc cũng không dám không nghe, giống như một chiếc đuôi nhỏ theo sau Cố Thừa Tiêu.

Trên sô pha, hai cha con tiếp tục nhìn nhau, Có Thừa Tiêu nhìn cậu nhóc ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, mọi sự tức giận cũng không bằng sự an tâm trong lòng anh lúc này.

Chỉ cần con trai không xảy ra chuyện gì, cho dù nghịch ngợm thêm một chút, anh cũng không thật sự tức giận.

“Lần sau không được như vậy nữa, sau này không được phép chạy lung tung, không được phép gặp lại cô ta.”

Giọng nói Cố Thừa Tiêu giống như ra lệnh.

Khuôn mặt nhỏ của cậu nhóc thay đổi, biểu thị không đồng ý.

Cố Thừa Tiêu cắn môi mỏng, sao vậy?

Một người phụ nữ bên ngoài còn vượt qua cả vị trí của anh trong lòng con trai rồi sao?

“Nói cho daddy, trên người cô ta có gì thu hút con đến vậy?”

Có Thừa Tiêu muốn nghe con trai nói thật.

Cậu nhóc chớp mắt suy nghĩ: “Con thích chị ấy.”

Không vì sao cả.

Có Thừa Tiêu thầm bắt lực, chẳng lẽ người phụ nữ này là tình nhân kiếp trước của con trai hay sao?

“Thích người khác, con cũng cần phải có bản lĩnh, bản thân con còn chưa cai sữa, thích cô ta có tác dụng gì?”

Có Thừa Tiêu tức giận châm biếm cậu.

Cậu nhóc nghe vậy, chu miệng: “Daddy không cưới chị Ấy, lớn lên con sẽ cưới chị ấy.”

Có Thừa Tiêu tức giận suýt chút nữa đau tim, điều này sao có thể?

Anh lập tức đập bàn: “Cố Dĩ Mục, có phải con muốn chọc tức daddy không, thật sự cho rằng daddy sẽ không đánh con hay sao?”

Có Dĩ Mục chu miệng: “Daddy chỉ biết bắt nạt người khác.”

“Con là con trai daddy, daddy có quyền quản con.”

Có Thừa Tiêu đang nói, thì điện thoại bên cạnh vang lên, anh liếc nhìn, cầm lên nhấc máy và đi về phía cửa sổ lớn.

“Alol”

“Ngày mai tôi về, dẫn theo con nuôi của tôi đến đón tôi đi!”

Một giọng nói trong sáng của người đàn ông vang lên ở đầu dây bên kia.

“Quay phim xong rồi sao?”

“Sân bay sáu rưỡi tối mai, nhớ đến đón tôi nha!”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia nói xong, hỏi: “Để tôi nghe giọng con trai nuôi của tôi nào.”

Cố Thừa Tiêu cầm điện thoại, đưa đến trước mặt đứa nhỏ ấm ức trên sô pha: “Ba nuôi của con.”

Cậu nhóc lập tức vui mừng nhận lấy, nép vào góc sô pha, câu đầu tiên là mách lẻo.

*Ba nuôi, daddy con bắt nạt con, daddy muốn đánh con.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2512


“Cái gì, cậu ta nỡ đánh con sao?”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia không dám tin hỏi ngược lại.

“Vâng, ba nuôi mau về cứu con đi.”

“Được, chiều mai ba lên máy bay, con cùng daddy con đến đón ba.”

Cậu nhóc ở trong điện thoại nói nhỏ gì đó, Cố Thừa Tiêu cũng tự nhiên nghe thấy con trai mách lẻo, anh ngồi ở đó, trong đầu xuất hiện khuôn mặt của Hứa Tâm Duyệt.

Anh chỉ muốn làm rõ một chuyện, trên người cô có chỗ nào thu hút con trai anh.

Hứa gia.

Hôm nay Hứa An An đăng một bài báo xong, cô ta ngồi trên ghế sô pha cầm ipad, nhìn mọi người khen mình, giống như nữ thần giữa đám nữ minh tinh, khóe miệng cô ta giương lên nụ cười đắc ý.

Hiện tại, vị trí của cô ta không cho phép nữ minh tỉnh khác đến khiêu khích.

Có điều, đối với loại chuyện tâng bốc này cô ta cũng nhìn quen rồi, thật sự có thể khiến cho những diễn viên nữ càng thêm đồ ky với cô ta, vậy chắc chắn là đợi đến ngày cô trở thành vợ của Có Thừa Tiêu.

Thân phận bà Có của tập đoàn Có thị mới là thân phận đáng khoe khoang nhất.

Hứa An An lùi việc đăng báo và phỏng vấn hai ngày nay, chuyện tiếp theo cô ta muốn làm chính là tìm cơ hội đến nhà Có Thừa Tiêu, ở cùng con trai, sau đó, tìm cơ hội nắm chắc Có Thừa Tiêu.

Cô ta cũng không biết vì sao, muốn có được Cố Thừa Tiêu còn gấp gáp hơn so với việc ở cùng đứa con trai này.

Hứa An An cầm điện thoại, tìm thấy số lần trước Hồng Mĩ San đưa, là số điện thoại cá nhân của Cố Thừa Tiêu.

Cô hít thở sâu, đưa tay bắm só.

“Alol”

Giọng nói từ tính của người đàn ông qua micro truyền đến.

“Thừa Tiêu, tôi là Hứa An An, tối nay anh có thời gian không? Tôi muốn cùng Tiểu Mục ăn tối.”

Hứa An An dùng giọng nói ngọt ngào dịu dàng nhát để hỏi.

Cố Thừa Tiêu ở đầu dây bên kia trầm mặc vài giây: “Được! Để tôi sắp xếp.”

“Uml Vậy tối nay gặp.”

Hứa An An sắp nhảy dựng lên vì vui sướng.

Đầu dây bên kia cúp máy, Hứa An An nắm chặt điện thoại, vuốt ngực, vui mừng muốn điên rồi.

Cố Thừa Tiêu đồng ý, vậy mà anh lại đồng ý rồi, nói như vậy, anh cũng hy vọng mình và con trai ở cùng nhau!

Còn ở trong phòng làm việc, Cố Thừa Tiêu nhìn con trai ngồi trên ghế sô pha một mình xem hoạt hình trên ipad, anh cảm thấy sở dĩ con trai tìm Hứa Tâm Duyệt, là bởi vì thằng bé thật sự cần một người phụ nữ ở bên cạnh.

Ít nhất Hứa An An cũng là mẹ ruột của con trai, còn Hứa Tâm Duyệt trong mắt anh, chẳng qua chỉ là một người xa lạ, thậm chí sau khi hiểu được nghề nghiệp của cô, anh càng cảm thấy không nên để con trai đến gần cô.

Không phải là anh xem thường ai, mà là từ những người làm công việc như vậy, đa số đều không có tâm tư lành mạnh bình thường, người như vậy, con trai tiếp xúc nhiều, không nên để nó học được những thứ không tốt.

“Tối nay daddy hẹn mẹ ruột của con cùng ăn cơm.”

Cố Thừa Tiêu nói với con trai.

Cậu nhóc ngẳng đầu cự tuyệt: “Con có thể không đi không?

“Nếu như con thật sự muốn có một người cùng chung sống, cô ta là người thích hợp nhất.”

Mặc dù Cố Thừa Tiêu cũng không thích cuộc sống bị quấy rầy, nhưng nếu như con trai thật sự cần một người bên cạnh, người này tốt nhát nên là mẹ ruột của thằng bé.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2513


Chương 2513:

Cậu nhóc im lặng không trả lời, rõ ràng là không đồng ý cũng phải đồng ý.

Có Thừa Tiêu để La Mẫn đặt nhà hàng.

Hứa Tâm Duyệt trải qua một ngày sóng gió, nhưng cuối cùng bà ngoại cũng chịu chuyển nhà rồi, hiện tại, cả khu nội thành cũ đều đang chuyển đi, bởi vì khoản tiền bồi thường cũng đã chuyển xuống, mọi người không sợ không có tiền chuyển nhà nữa.

Buổi tối, Hứa Tâm Duyệt cùng dì nhỏ ngồi trên xe của công ty chuyển nhà đến khu phòng thuê.

Buổi tối sáu giờ, ở trong một nhà hàng cao cấp, Cố Thừa Tiêu dẫn theo con trai đến trước.

Hứa An An được thông báo cũng vội vàng đến, cô tưởng rằng Cố Thừa Tiêu sẽ đích thân thông báo, nào biết được người gọi điện thoại cho cô là trợ lý của anh.

Mặc dù như vậy, Hứa An An cũng tuyệt đối không muốn bỏ lỡ, bữa cơm tối lãng mạn của một nhà ba người.

Sáu rưỡi, Hứa An An đặc biệt trang điểm, tao nhã bước vào trong nhà ăn, thân là minh tinh, cô ta ra ngoài đều sẽ bị theo dõi.

Mà ra vào nơi cao cấp như này, cô ta càng như nước gặp cá, thể hiện thân phận và địa vị của mình.

Ở vị trí gần cửa số, Hứa An An nhìn thấy cặp cha con điển trai, cô có chút kinh ngạc, vậy mà không phải phòng riêng.

Tiểu ra hỏa ở bên cạnh cầm một chiếc máy bay nhỏ, còn có máy cậu nhóc đang chơi ở đó.

*Thừa Tiêu, Tiểu Mục.”

Hứa An An vừa ngồi vào vị trí đối diện vừa nhẹ nhàng gọi.

Có Thừa Tiêu gật đầu, nhìn con trai bên cạnh không chào, anh liếc mắt một cái.

Cậu nhóc hiểu ánh mắt của ba, cậu bỏ đồ chơi trong tay xuống, nói với người phụ nữ khuôn mặt tinh xảo ở phía đối diện: “Chào dì Hứa.”

Hứa An An trực tiếp ngắn người, dì Hứa?

“Tiểu Mục vẫn chưa thích ứng được với thân phận của cô.

Có Thừa Tiêu thản nhiên giải thích một câu.

“Tôi Không sao, không sao đâu!”

Trong lòng Hứa An An cực kỳ để ý, nhưng ngoài mặt đương nhiên cô ta phải rộng lượng rồi.

“Tiểu Mục, có thích quà mẹ tặng con lần trước không?

Con còn muốn cái gì, mẹ đều có thể mua cho con.”

Hứa An An lộ ra nụ cười dịu dàng.

“Cháu vẫn chưa bóc quà, cũng không cần cái gì cả.”

Tiểu Mục trả lời.

Nụ cười của Hứa An An cứng đờ, không biết vì sao, càng nhìn khuôn mặt này của Cố Dĩ Mục, cô ta càng cảm thấy rất thất bại, vì sao đứa trẻ này không giống cô ta chút nào?

Chẳng lẽ là do Hứa Tâm Duyệt sinh ra, ngay cả gen di truyền cũng đều thay rồi sao?

Hiện tại, dáng vẻ khuôn mặt của đứa bé lại giống với Hứa Tâm Duyệt.

Có điều, năm đó mẹ bảo cô ta tránh nỗi đau sinh con, cũng giữ được có vóc dáng đẹp đẽ.

So với đứa con không có tình cảm này, mặc dù Hứa An An cũng thích, nhưng so với con trai, cô ta càng thích Cố Thừa Tiêu hơn.

Dù sao con trai cũng sẽ không chạy đi mắt, cuối cùng vẫn chảy dòng máu với cô ta, nhưng Cô Thừa Tiêu lại là một ẩn số, ngộ nhỡ anh thích người khác thì sao?

Cố Thừa Tiêu rót cho cậu nhóc một cốc nước, cậu nhóc tiếp tục cúi đầu xuống nghiêm túc nghịch đồ chơi trong tay cậu.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2514


“Thừa Tiêu, tôi không biết anh còn nhớ hay không, trong một bữa tiệc bảy năm trước, chúng ta từng gặp mặt.”

Hứa An An tìm chủ đề nói chuyện.

“Chuyện qua lâu rồi, tôi không còn ấn tượng gì.”

Cố Thừa Tiêu cầm cốc trà, cử chỉ tao nhã quyến rũ.

Hứa An An nhìn thấy không khỏi mê muội, cô chống cằm, ánh mắt không dấu được sự ái mộ nhìn anh.

Cậu nhóc ở bên cạnh cũng cam nguyện bị cho ra rìa, dù sao cậu cũng không thích đối mặt với Hứa An An.

Trong lòng Cố Dĩ Mục, người phụ nữ duy nhất khiến cậu muốn người đó làm mẹ mình, chỉ có một người, đó chính là Hứa Tâm Duyệt.

Trên người Hứa An An có một loại thù địch, khiến cậu kháng cự lại gần.

Tâm hồn của trẻ con là thứ thuần khiết nhất trên đời này, cậu có thể nhanh chóng cảm giác được một người tốt bụng và dịu dàng đối với cậu, còn trong mắt Hứa An An, Cố Dĩ Mục không cảm nhận được tình yêu và sự yêu thích thật sự của người mẹ.

Quả thực Hứa An An cho dù có thích, cũng sẽ xen lẫn rất nhiều ước muốn và khát vọng của cô ta, không phải loại tình yêu xuất phát từ tận đáy lòng.

Hứa An An không khỏi thăm dò thiện cảm của Cố Thừa Tiêu với Hứa Tâm Duyệt.

“Thừa Tiêu, hôm nay ở trên báo tôi nhìn thấy anh cứu một cô gái, thật trùng hợp đó chính là em họ của tôi! Em ấy bị thương có nặng không?”

Hứa An An với ngữ khí của người quan tâm hỏi.

“Cô ta không sao.” Cố Thừa Tiêu không muốn nói chuyện, anh vẫn luôn chăm chú nhìn con trai nghịch đồ chơi.

“Bà ngoại của Tâm Duyệt sống ở khu nội thành đó, cũng may anh đưa con bé đến bệnh viện, Thừa Tiêu, tôi thay Tâm Duyệt cảm ơn anh.”

Trong ánh mắt của Hứa An An lộ ra tia cảm kích.

“Chuyện nên làm.”

Có Thừa Tiêu lạnh nhạt ngước mắt lên hỏi ngược lại: “Sao em họ cô lại sống ở đó?”

Hứa An An có chút kinh ngạc, Cố Thừa Tiêu vậy mà lại chủ động hỏi thăm chuyện của Hứa Tâm Duyệt.

Cô ta suy nghĩ, khóe miệng lộ ra nụ cười chế giễu: “Ba mẹ em ấy lúc em ấy tám tuổi đã qua đời vì tai nạn xe cộ rồi, hồi còn nhỏ em ấy được gửi nuôi trong nhà bà ngoại, tôi nghe mẹ kẻ, thầy bói nói mệnh của em ấy mang theo tai họa, là sao chổi, bố mẹ qua đời chính là bị em ấy khắc chết, ai tiếp cận với em ấy đều không có kết cục tốt.”

Trong ngữ khí của Hứa An An, không khỏi có chút nguyền rủa.

Cậu nhóc đang nghịch đồ chơi đột nhiên ngẳng đầu lên phản bác: “Dì nói bậy, chị Tâm Duyệt không phải là sao chổi!”

Hứa An An giật mình, lập tức cười giải thích: “Mẹ chỉ đem lời của thầy bói kẻ lại thôi, cũng không có ý gì khác.”

Cố Thừa Tiêu đưa tay ra xoa đầu con trai: “Người lớn đang nói chuyện, không được xen vào.”

“Nhưng chị Tâm Duyệt không phải là sao chổi, chị ấy là người tốt.”

Cậu nhóc chớp đôi mắt to tiếp tục phản bác.

Trên khuôn mặt Hứa An An ngồi phía đối diện vẫn duy trì nụ cười dịu dàng, nhưng trong nội tâm sắp tức chết rồi, tên nhóc vậy mà lại ở trước mặt cô ta bảo vệ Hứa Tâm Duyệt?

Cố Thừa Tiêu cũng không muốn tranh luận về vấn đề này, anh cũng không hy vọng lời của Hứa An An ảnh hưởng đến con trai.

“Sau này ở trước mặt Tiểu Mục, nói ít đi một chút.”

Có Thừa Tiêu nhàn nhạt cảnh cáo Hứa An An một câu.

Lúc này, trong lòng Hứa An An càng tổn thương, ngay cả Cố Thừa Tiêu cũng tức giận sao?

Anh cũng đang bảo vệ Hứa Tâm Duyệt sao?

Chỉ cần đụng đến Hứa Tâm Duyệt, trái tim Hứa An An có thể nhỏ đến mức ngay cả hạt cát cũng không chứa được, lúc này, cô ta càng muốn nguyền rủa Hứa Tâm Duyệt, nhưng trên mặt cô ta vẫn rộng lượng nói: “Tôi biết, thất lễ rồi, sau này tôi sẽ không nói nữa.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2515


Cậu nhóc tiếp tục nghịch đồ chơi, chỉ là trên khuôn mặt nhỏ nhắn càng lộ ra vẻ không vui.

Bữa tối được đưa lên, Hứa An An cần thận không dám nói linh tinh, hơn nữa cô ta mới phát hiện, ăn cơm cùng có Thừa Tiêu áp lực rất lớn.

Anh không thích nói chuyện, nhưng trên người anh lại tản ra hơi thở tao nhã lạnh lùng, sự quyền rũ chết người khiến ánh mắt phụ nữ chỉ cần nhìn thôi cũng thấy đủ.

Nhưng ánh mắt anh vẫn luôn ôn nhu nhìn con trai đắm đuối, nhiều thêm một chút cũng không muốn chia cho người bên cạnh.

Hứa An An suy nghĩ, nhất định là anh đối với tất cả phụ nữ đều như vậy, mới lộ ra vẻ quyến rũ đặc biệt như thế.

Xem ra, cô vẫn nên đặt tâm tư lên người con trai của bọn họ, chỉ cần có thể nhận được sự yêu thích của cậu nhóc này, về sau gả cho người đàn ông này sự việc sẽ thành công phân nủa.

Nhưng nghĩ đến, hiện tại Có Dĩ Mục thích Hứa Tâm Duyệt như vậy, cô ta liền cảm nhận được sự nguy hiểm.

Cho dù thê nào, nhất định cũng phải ngăn cản đứa bé này và Hứa Tâm Duyệt gặp mặt.

Tuyệt đối không để họ ở gần nhau.

Một bữa cơm tối, hai cha con đều quý trọng lời nói như vàng, nhưng Hứa An An lại đặc biệt thỏa mãn, bởi vì ở trong nhà ăn, Hứa An An vẫn nhận được không ít ánh mắt ngưỡng mộ những người phụ nữ xung quanh.

Từ trong nhà ăn đi ra, Hứa An An đột nhiên ngăn cậu nhóc, mỉm cười quỳ trước mặt cậu: “Tiểu Mục, để mẹ bé con có được không?”

Cố Dĩ Mục đột nhiên ôm chặt chân của ba, khuôn mặt không đồng ý: “Cháu lớn rồi, không cần bề.”

Hứa An An lần nữa chịu tổn thương, nhìn con trai đối với mình xa lạ như vậy, cô ta thật sự không hiểu nổi, có phải là do bản thân cô ta không sinh ra đứa bé này, nên mới không lại gần được với nó.

Nhưng cô ta nghĩ, sau này cô ta có thể gặp mặt con trai bất cứ lúc nào, Cố Thừa Tiêu cũng đồng ý rồi, cô ta sẽ từ từ nắm được trái tim của con trai thôi.

Cố Thừa Tiêu tháy con trai không cho bế, anh cũng không miễn cưỡng nói với Hứa An An: “Tôi nên đưa thằng bé về nôi.”

“Được! Vậy tôi hẹn lần khác gặp, tôi muốn ở nhà gặp Tiểu Mục.”

Hứa An An thông minh sắp xếp buổi gặp mặt lần sau.

HH Cố Thừa Tiêu nhàn nhạt trả lời, đứa tay dắt con trai đi về phía thang máy, Hứa An An lập tức theo sau.

Có Thừa Tiêu luôn tỏ ra vô cùng khiêm tốn, nhưng Hứa An An lại là người có tư tưởng lớn, cô ta nghĩ, đến lúc phải tìm cơ hội cho gia đình một nhà ba người gặp gỡ công chúng.

Đến lúc đó, tất cả mọi người đều sẽ biết, cô là bà Cố tương lai của tập đoàn Có thị, cô ta sẽ không ngừng có những tài nguyên và hợp đồng quảng cáo, hơn nữa, nhân khí của cô ta cũng sẽ cao hơn.

Hứa An An dự định như vậy, theo cha con họ vào trong thang máy, một đường xuống tầng hằm để xem, Cố Thừa Tiêu để Tiểu Mục vẫy tay chào tạm biệt Hứa An An.

*Dì Hứa, tạm biệt.”

Cậu nhóc vẫy tay nhỏ, nhưng lại không nhìn Hứa An An.

Hứa An An giả bộ thân thiết không nỡ: “Tạm biệt, Tiểu Mục, lần sau mẹ đến nhà ở với con nhé!”

Vì sao phải giả bộ đây?

Bởi vì Hứa An An đã đóng phim quá lâu rồi, danh lợi cũng quá nặng, cô ta không còn biết loại nụ cười đơn thuần là dáng vẻ như nào nữa.

Càng huống hò, trong lòng đối với Cố Dĩ Mục còn có sự căm giận, người làm mẹ ruột như cô ta thì không thừa nhận, cứ phải đi nhận một người mang thai hộ.

Cậu nhóc lên xe của ba, ngồi ở ghế an toàn cho trẻ em, xe của Có Thừa Tiêu đi được một lúc, cậu nhóc bỏ đồ chơi ở trong tay ra, dựa vào ghế ngủ.

Vì sao người trưởng thành đều ngưỡng mộ giấc ngủ của trẻ con đây?

Bởi vì sau khi chúng mệt, muốn ngủ thì ngủ, không phân biệt thời gian địa điểm đều có thể ngủ.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2516


Có Thừa Tiêu từ trong gương chiếu hậu nhìn cậu nhóc ngủ say, anh cũng giảm bớt sự mạnh mẽ và thù địch ban ngày, đôi mắt sâu dịu dàng, không thể che giấu tia cưng chiều.

Có tức giận cũng là cảm xúc của anh lúc ấy, nhưng sau đó cơn tức giận cũng biến mắt, chỉ còn tràn ngập tình yêu của người ba trong lòng.

Buổi tối, Hứa Tâm Duyệt cùng bà ngoại và dì nhỏ sống ở nhà mới, khoản tiền bồi thường lần này cũng không ít, nên thuê phòng cũng ở một tiểu khu tốt, môi trường cũng đỡ hơn.

Bà ngoại chuyển đến mới phát hiện, còn có không ít hàng xóm bên cạnh cũng sống ở đây, cũng không sợ không có các chị em già nói chuyện giải sầu.

Buổi tối, Hứa Tâm Duyệt cùng bạn tốt Lê Yên xác nhận máy bay hôm qua, chuyến bay từ nước D về trong nước, khoảng sáu giờ cũng chỉ có một tuyến.

Đêm tối, Hứa Tâm Duyệt nằm trên giường lại có chút rất lâu cũng không ngủ được, thậm chí nghĩ đến việc cậu nhóc trốn ra ngoài gặp cô, cô có chút kích động mà vui mừng, từ lúc nào mà cô ở trong lòng cậu nhóc lại quan trọng như vậy?

Kỳ thực một loại tâm trạng cực kỳ mâu thuẫn, vừa không hy vọng cậu nhóc đến tìm cô, nhưng đồng thời lại khát vọng có thể gặp cậu nhóc thường xuyên, nhìn nó trưởng thành.

Dù sao những ngày mang thai mười tháng khiến cô thật sự quá khó để quên, giống như là sinh đứa con của bản thân mình vậy.

Sáng sớm, một ngày mới lại đến.

Hứa Tâm Duyệt giúp dì nhỏ dọn dẹp nhà mới, bổ sung những dụng cụ trong nhà, thật sự rất bận.

Sau giờ trưa, Hứa Tâm Duyệt nhớ đến việc đón chị em tốt của mình, cô sợ để lỡ thời gian đón cô ấy.

Cô nghĩ, lúc này Lê Yên cũng đã ở trên máy bay rồi.

Bây giờ, một chuyến bay đang bay vững vàng trên bầu trời đại dương, phong cảnh ngoài trời đẹp đẽ khiến người ta mê hoặc.

Trong khoang hạng nhất, tối hôm qua Lê Yên xem phim cả đêm, vừa lên máy bay đã ngủ không biết trời đất gì mà ngủ liền bốn tiếng, vốn đang ngủ ngon, nhưng lại luôn nghe thấy bên cạnh có tiếng của người phụ nữ đang kích động nói cái gì đó.

*Gì đây, đẹp trai quá! Trời ạ! Quá đẹp trai rồi!”

*Mê chết tôi rồi, tôi muốn ngất quá, có thể đừng đẹp trai như vậy được không đây!”

“Trời ạ, 360 độ không góc chết!”

“Thật muốn bổ nhào vào người anh ấy!”

Đây toàn là cuộc đối thoại gì?

Lê Yên cuối cùng bị làm ồn đến mức không ngủ được nữa, cô tháo bịt mắt xuống, vốn muốn nhìn xem những người phụ nữ gào thét này là người thế nào, nhưng trong ánh mắt mơ màng của cô, trực tiếp bị góc nghiêng ở gần trước mặt làm cho kinh ngạc.

Từ lúc lên máy bay đã lao đầu vào ngủ, cô căn bản không biết người ngồi bên cạnh là người như thế nào, cũng đúng lúc này mới biết.

Đây là một người đàn ông, anh bịt mắt đeo tai nghe, còn đội một chiếc mũ vành.

Nhưng Lê Yên vẫn cảm thầy người đàn ông này không ti, bởi vì góc nghiêng của anh đều là những nét tiêu chuẩn của một anh chàng đẹp trai.

Cô cũng phát hiện, hai người phụ nữ vẫn luôn si mê ngồi ngay phía đối diện, hai cô gái nghiêng người, say mê nhìn chằm chằm toàn thân mặc đồ đen của người đàn ông từ đầu đến chân, rồi cảm thán đủ loại.

Mê trai phải có một giới hạn.

Lê Yên không khỏi thầm nghĩ, nào có thể nhìn thấy người đàn ông này được đâu mà đã kêu đẹp trai rồi?

Nói không chừng mắt nhỏ?

Không chừng đầu còn hói?

Tóm lại, Lê Yên cảm thấy bọn họ quá khoa trương rồi.

“Vị tiểu thư này, xin hỏi tôi có thể đổi chỗ với cô không?”

Trong đó có một cô gái mạnh dạn hỏi.

Bởi vì Lê Yên vẫn luôn ngủ, bọn họ cũng ngại làm phiền, nêu không vừa lên máy bay, cô ta đã muôn đôi chỗ cùng cô rồi.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2517


Lê Yên bởi vì bị đánh thức mà buồn bực! Cô chỉ đành lễ phép mà không mát lịch sự mỉm cười nói: “Ngại quá, tôi thích vị trí gần cửa sổ.”

“Thật keo kiệt, đổi một chút không được à?”

đi8i08œ†54#ầ hông Gấp Thận.Xâm)Phạm, 2|; ® 82!

Cô gái đó lập tức biểu thị sự bắt mãn.

Lê Yên lười để ý, cô cũng đang phiền đây! Cô không khỏi quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh cũng giống như là đang ngủ, nếu không bị hai cô gái mê trai như này.

làm ồn, anh có phải cũng cảm thấy phiền?

Lê Yên ngồi bốn tiếng vẫn chưa đi vệ sinh, lúc này đúng lúc có chút mót, cô đứng dậy cẩn thận chen ra khỏi đôi chân thon dài của người đàn ông bên cạnh, cô đi về phía gian phòng vệ sinh.

Lê Yên đứng ở trong phòng vệ sinh đang rửa mặt, cô cảm thấy máy bay đột nhiên mắt trọng lượng rung chuyển, đầu cô đập vào cánh cửa kim loại.

Nhưng cô không kịp lo cho vết thương của mình, nhanh chóng ra khỏi phòng vệ sinh, chỉ thấy cả máy bay đều đang rung chuyển, bất ngờ gặp phải luồng khí mạnh trên tầng mây, tiếp viên trên khoang vội vàng nhắc nhở thúc giục mọi người thắt chặt dây an toàn trở về vị trí ngồi xuống, Lê Yên lắc qua lắc lại, trong lòng gần như sợ hãi, khó khăn chạy tới vị trí, cuối cùng cũng nhìn thấy vị trí của mình, cô vừa đến bên cạnh người đàn ông, đột nhiên, một loại cảm giác mắt trọng lượng nặng nề, dọa cho hai chân cô mềm nhữn, cô trực tiếp quỳ xuống trên lối đi, còn hai tay cô ôm lấy thứ gì đó, cái vùi đầu vào trong sợ hãi.

Lúc này, chuyện liên quan đến tính mạng, cô không chú ý được cái gì nữa, chỉ muốn làm thế nào đó để giải tỏa sự sợ hãi của bản thân.

Máy bay xuyên qua một tầng mây mạnh, cuối cùng cũng ổn định lại, mọi người trong máy bay đều bị dọa toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Còn Lê Yên ôm hai chân rồi vùi đầu vào nơi khó tả của người đàn ông vẫn chưa hoàn hồn, tiếp tục ôm chặt, sẵn sàng tiếp nhận biến động tiếp theo.

Nhưng, không còn trận chấn động nữa, chỉ có một câu nói lạnh lùng của người đàn ông ở phía trên hỏi: *Ôm đủ chưa?”

Các cô gái ngồi bên cạnh cũng ổn định lại, vội vàng nhìn về hướng người đàn ông, nhưng tất cả những gì họ thấy lại là cô gái ban nãy không chịu đổi vị trí đang nhân cơ hội, chiếm tiện nghi của anh chàng đẹp trai này.

Ôm chặt chiếc chân dài của anh, còn vùi đầu vào trong…

hai fan hâm mộ lập tức phẫn nộ mà nhìn, giống như xâm phạm đến thứ gì của họ, hai người đều muốn đem dầu của cô gái này kéo ra khỏi giữa chân anh.

Lê Yên sợ đến mức chân mềm nhũn thở hỗn hển, nghe thấy lời của người đàn ông, cô vừa ngắng đầu lên, nhưng cô vừa mới kinh hạt bạt vía xong lại phát hiện ôm phải cái gì đó, còn đầu của cô thì vui trong nơi nào đáy.

Còn có, người đàn ông đã tháo bịt mắt xuống, không phải đôi mắt nhỏ lộ ra mà là một đôi mắt trong suốt có hồn, một đôi mắt hình sao dài và hẹp, trong sáng có chút đáng sợ, thậm chí trong mắt của anh, bao phủ một tầng lớp tức giận vì bị xâm phạm mạnh mẽ.

Am!

Lê Yên vừa hoàn hồn, lần nữa lại ngơ ngác, khuôn mặt cô ửng đỏ, xấu hồ buông tay vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi.”

Nói xong, cô mặc kệ chiếc chân mềm nhũn, vội vàng quay trở lại vị trí của mình, thắt chặt dây an toàn, khuôn mặt đối diện với cửa sổ, không dám nhìn người đàn ông bên cạnh.

Trời ơi! Mắt mặt quá! Còn hai cô gái bên cạnh đã cực kỳ phẫn nộ rồi, trong mắt họ, đây rõ ràng là Lê Yên cố ý nhân cơ hội chiếm tiện nghi của anh.

Không phải có ý thì là cái gì đây?

Bọn họ đều hối hận vì không nhân cơ hội luồng khí ban nãy, lên trước ôm chặt anh đẹp trai! Dù sao dưới tình huồng nguy hiểm, ôm anh cũng sẽ không bị anh trách móc và đẩy ra.

Đáng tiếc, cơ hội tốt như vậy, lại bị người phụ nữ đó lợi dụng.

Nếu như Lê Yên biết được mục đích trong lòng hai fan hâm mộ đó, nhất định sẽ tức hộc máu, cô thật sự không phải là cố ý, cô lấy tính mạng ra bảo đảm.

Nhưng chỉ cần vừa rồi cô có thứ gì khác để ôm, cô sẽ không ôm chân của người đàn ông, còn trong lúc hoảng sợ mà ôm bừa, đem mặt vùi vào giữa chân anh, cho tiền cô cũng sẽ không làm như vậy.

Hai cô gái bên cạnh đều đố ky muốn giết người, nhưng ngại sắc mặt của anh đẹp trai này không tốt, cho nên chỉ có thể trừng mắt nhìn Lê Yên.

Lê yên quay mặt về phía bên ngoài cửa số, không dám nhìn người đàn ông bên cạnh, sợ bị anh khinh thường.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2518


Nhưng máy bay còn bay thời gian dài như vậy, cô vẫn phải điều chỉnh cảm xúc đối mặt.

“Vừa rồi, xin lỗi, tôi thật sự không cố ý.”

Lê Yên lộ ra vẻ mặt áy náy, quay người nhắm mắt xin lỗi người đàn ông bên cạnh.

Vằng trán lộ ra trắng sáng, dưới hai hàng lông mày bao.

phủ là một hàng lông mi dài và cong, bên dưới là sống mũi cao, đường nét trên khuôn mặt vô cùng hoàn mỹ.

Dường như lời của Lê Yên người đàn ông không nghe thấy, điều này khiến cô tự thấy mắt mặt, cô chỉ đành không nói nữa.

Ngược lại nhận được ánh mắt lên án mạnh mẽ của hai cô gái đối diện, cô chỉ đành giả bộ không nhìn thấy.

Người đàn ông này rõ ràng không ngủ, anh nghe nhạc, chìm đắm trong thế giới của riêng mình, đối với mọi chuyện xung quanh hờ hững coi nhẹ.

Bốn năm này, Lê Yên tốt nghiệp ở nước ngoài, ở lại đó làm việc, nhưng đối với những nhân vật trong nước cô cũng biết chút ít.

Người đàn ông trước mặt, cũng không giống người trong giới giải trí.

Với tư cách là biên tập trong lĩnh vực thời trang, lần này bởi vì cô hẹn phỏng vấn một ngôi sao đại ngôn quốc tế, chạy sai đến nơi phỏng vấn mà bỏ lỡ, đồng thời, cô cũng là bị đồng nghiệp tính kế cho chạy sai chỗ.

Bị cấp trên mắng chửi, nên cô cùng không còn mặt mũi nào ở lại, chỉ có thể về nước.

Lê Yên nghiêng người, có gắng làm giảm cảm giác tồn tại của bản thân, hơn nữa cô cũng đặc biệt chú ý đến nhất cử nhất động của người đàn ông bên cạnh.

Tránh cho việc lại mạo phạm đến anh.

Lúc này, Hứa Tâm Duyệt đang ngồi trong quán cà phê ở sân bay giết thời gian, thời gian chằm chậm trôi qua, chớp mắt cách thời gian hạ cánh chỉ còn một tiếng đồng hò.

Cách thời gian hạ cánh chỉ còn hai mươi phút, một hàng ba chiếc ô tô màu đen đã đậu ngay ngắn ở khu vực VỊP bên ngoài sân bay.

Người ngồi ở giữa đằng sau xe, ngẳng đầu lên nhìn đồng hồ, quay sang hỏi cậu nhóc đang uống sữa bên cạnh: “Con muốn đến quán cà phê chờ không?”

“Được ạ! Chúng ta đến phòng cà phê chờ ba nuôi đi ạ!”

Cậu nhóc vui mừng gật đầu.

Cố Thừa Tiêu vươn tay tháo dây an toàn ở ghế cho cậu nhóc, cậu nhóc lập tức nhảy xuống từ vị trí của mình nhào vào trong lòng ba, ôm chặt cổ anh.

Vệ sĩ của Cố Thừa Tiêu mở cửa xe, anh đưa tay bảo vệ đầu của con trai, bế con trai bước xuống.

Bốn người vệ sĩ theo sau anh, cố gắng lướt qua dòng người đi về phía quán cà phê yên tĩnh.

Mười phút sau, Hứa Tâm Duyệt nhìn thời gian, nghe thấy giọng nói của radio, có thể chuẩn bị đón người.

Trong quán cà phê, cậu nhóc cũng nghe thấy, cậu vui mừng nắm tay ba: “Daddy, chúng ta đi thôi! Đi đón ba nuôi.”

*Để chú bảo vệ đón ba nuôi đến đây là được rồi.”

Có Thừa Tiêu không thích chen chúc trong dòng người.

“Không được, con muốn đi đón ba nuôi cơ, con muốn đi.”

Cậu nhóc càng muốn đi, bởi vì nửa năm rồi cậu chưa được gặp ba nuôi, cực kỳ mong nhớ.

Cố Thừa Tiêu biết con trai thích xem náo nhiệt, đây cũng là bởi vì sống cùng anh, thế giới của hai cha con quá yên tĩnh rồi.

Cố Thừa Tiêu chỉ đành đứng dậy, bị cậu nhóc kéo tay đi về hướng cửa chào đón.

Vệ sĩ đi theo bên cạnh, cố gắng không để người xung quanh chen đến hoặc đụng phải hai cha con ông chủ.

Lê Yên thu dọn xong đồ đạc, lập tức xếp hàng xuống máy bay, ở đẳng sau cô người đàn ông cầm một chiếc túi thời thượng, đi xuống theo sau cô.

Lúc Lê Yên đang đợi hành lý, khóe mắt cô liếc nhìn bóng dáng cao lớn mặc đồ đen bên cạnh, trái tim cô đập thình thịch, anh cũng đang đợi hành lý.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2519


Chương 2519:

Hơn nữa hai fan nữ vẫn luôn đuổi theo anh suốt chặng đường, đang ở bên cạnh giống như say đắm, hai mắt sáng ngời, làm biểu cảm như cô gái nhỏ đang cúng bái.

Con gái thời nay đều như vậy sao?

Đối với một người đàn ông không quen biết, cũng có thể theo đuổi thành bộ dạng này sao?

Nhưng, lúc bọn họ trừng mắt nhìn Lê Yên, lại hung dữ như một con hỗ cái.

Lê Yên vuốt mái tóc dài, có gắng không nhìn về đẳng sau.

Đúng lúc này, Lê Yên cảm thấy có người đẩy cô một chút, cô lập tức quay đầu, nhìn thấy một cô gái trong số đó nhìn cô, cực kỳ thất lễ nói: “Ai yo, tôi không có ý.”

Lê Yên chỉ cảm thấy vô vị, nhưng cô không biết, đằng sau chiếc váy hoa thời thượng và tây trang của mình đã dán sẵn một tờ giấy nhớ, hơn nữa trên đó còn có một chữ to đùng: “Tôi không biết xáu hổ.”

Lê Yên một lòng chờ hành lý, không cảm giác được bị người ta tính kế.

Ngược lại người đàn ông bên cạnh nhìn thấy, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào chóp mũi, dường như đang nhịn cười, hơn nữa cũng không nhắc cô.

Vali của Lê Yên đên rôi, bên cạnh còn có một chiêc vali hàng hiệu màu đen, là của đàn ông này.

Lê Yên vừa đẩy hành lý vừa tìm lối ra, nhưng cô thấy người xung quanh không ngừng nhìn chằm chằm mình, trong ánh mắt còn lộ ra chút ý cười.

Lê Yên ngắn người, nhìn xung quanh, bọn họ đang cười cái gì.

Cô quay đầu nhìn thấy người đàn ông đằng sau, anh đẩy vali trong một tư thế tiêu sái, lúc bắt gặp ánh mắt cô, đôi mắt ngôi sao sáng rực ấy dường như có một sự đùa giỡn mờ nhạt.

Lê Yên chớp mắt, lập tức không muốn đẻ ý, đẩy hành lý đi về phía cửa ra.

Hứa Tâm Duyệt đang chen chúc trong đám người, đột nhiên cặp vợ chồng trước mặt cô lập tức chen ra, hơn nữa kéo theo cô cũng bị ép ra ngoài, đồng thời một người phụ nữ khá mập dùng sức đẩy cô ra.

Dáng người mảnh khảnh của Hứa Tâm Duyệt lùi về sau vài bước, suýt chút nữa đụng phải ai đó phía sau.

Mặc dù chưa đụng phải, nhưng cô vẫn quay đầu lại nhìn.

Nhưng vừa nhìn, Hứa Tâm Duyệt bắt gặp ánh mắt của hai ba con đẳng sau.

“Chị Tâm Duyệt.”

Cậu nhóc vui mừng buông tay cha, lập tức chạy đến ôm eo cô, ngắng khuôn mặt nhỏ lên, đặc biệt phán khích: “Chị Tâm Duyệt, sao chị lại ở đây?”

Hứa Tâm Duyệt cũng không ngờ cô có thể gặp được cậu nhóc ở sân bay, liền cười giải thích: “Chị đến đón bạn.”

“Em và daddy đến đón ba nuôi.” Đôi mắt to đen bóng của bé con tràn đầy vui mừng.

Hứa Tâm Duyệt đang cười nói với cậu nhóc, mà sắc mặt của người đàn ông ở bên cạnh, lại rất không vui, đặc biệt là khi nhìn thấy cảnh con trai thân mật ôm lấy eo cô.

Khiến anh muốn kéo con trai mình lại, dù sao thì người phụ nữ này nhìn qua có vẻ trong sáng xinh đẹp, nhưng công việc thật sự của cô, lại khiến anh cảm thấy phản cảm.

“Tiểu Mục, đến đây.” Cố Thừa Tiêu trầm giọng ra lệnh nói.

Cậu nhóc không có phản ứng, cũng khiến Hứa Tâm Duyệt bị dọa đến nhảy một cái, cô nhanh chóng bỏ tay của bé con ra khỏi mình, bởi vì cô có thể nhận ra được, Có Thừa Tiêu rất không thích cậu nhóc tiếp xúc với cô.

“Tiểu Mục, em đi đón ba nuôi em đi! Chị cũng phải đi đón bạn chị rồi.” Hứa Tâm Duyệt ôn nhu nói với cậu nhóc.

Cậu nhóc gật đầu, có hơi không nỡ rời khỏi Tâm Duyệt, trở lại bên cạnh ba, lúc này, vệ sĩ bên cạnh Cố Thừa Tiêu nói: “Mặc thiều ra rồi.”

Cố Thừa Tiêu ôm cậu nhóc lên, đi về phía cửa ra, cậu nhóc còn quay đầu máy lần luyến tiếc nhìn Hứa Tâm Duyệt.

Hứa Tâm Duyệt mỉm cười nhìn cậu nhóc, vẫy tay tạm biệt.

Lúc này, Hứa Tâm Duyệt mới nhìn về phía dòng người, liền nhìn thấy Lê Yên bạn tốt của mình.

“Yên Yên, ở đây.” Hứa Tâm Duyệt vẫy tay với Lê Yên.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2520


Thật là khéo, ba nuôi của cậu nhóc là một người vô cùng đẹp trai, tên là Mặc Trạch Dương, lúc anh nhìn thấy cậu nhóc, liền đặt hành lý trên tay xuống, đưa tay ra ôm cậu.

“Tiểu Mục, có nhớ ba nuôi không?” Tay của Mặc Trạch Dương, không nhịn được búng nhẹ vài cái lên khuôn mặt non mịm của cậu nhóc.

Cậu nhóc cười hì hì ôm lấy cổ anh: “Nhớ, con muốn ba nuôi vê chơi với con.”

“Ở đây có quá nhiều người, đi nhanh thôi!” Có Thừa Triêu trầm giọng nói.

Mặc Trạch Dương ôm cậu nhóc: “Đi, về nhà, ba nuôi có quà cho con.”

Ánh mắt của cậu nhóc nhìn quanh, liếc trái liếc phải, hình như là đang tìm người nào đó.

“Con tìm ai?”

“Con tìm chị Tâm Duyệt nha!” Cậu nhóc nói xong, dòng người đi lại quá nhiều, cậu không tìm thấy.

Lúc này, Hứa Tâm Duyệt và Lê Yên đã đẩy hành lý đi ra cửa.

“Cậu có cảm thấy mọi người, đều đang nhìn tớ hay không, mọi người đang nhìn gì vậy?” Lê Yên hổi Hứa Tâm Duyệt ở bên cạnh.

Hứa Tâm Duyệt cũng cảm giác được có rất nhiều người đang nhìn về phía họ, trong lúc cô quay đầu lại thì nhìn thấy trên lưng Lê Yên dính vào cái gì đó, cô liền nhìn thật kỹ, có chút tức giận giúp cô dựt xuống: “Ai dán cái này vào sau lưng cậu vậy hả?”

Lê Yên nhìn chữ trên đấy, tức đến nghiền răng: “Nhất định là hai người phụ nữ điên kia rồi, đáng ghét, dám trêu đùa tớ như vậy.”

“Sao vậy? Cậu trêu trọc phải ai rồi?” Hứa Tâm Duyệt không hiểu hỏi.

“Gặp xui xẻo, lúc nữa tớ nói với cậu.” Lê Yên có chút cạn lời.

Hứa Tâm Duyệt cũng chỉ có thể đồng cho bạn thân thôi.

Hứa Tâm Duyệt lơ đãng ngước mắt lên, đột nhiên nhìn thấy bạn nhỏ Cố Dĩ Mục ngồi trong lòng của một người đàn ông mặc đồ đen, Cố Thừa Tiêu đi bên cạnh, hai người đàn ông thân hình cao ráo đi cùng với nhau, không phân cao thấp.

Hai người đàn ông này, đã đủ để chứng minh câu vật hợp theo loài.

Lê Yên không thể chờ được nữa muốn ăn một bữa lớn: “Bữa tối bọn mình đi ăn ở ngoài đi, ăn xong rồi mình về nhà.”

“Sao vậy? Không về nhà trước sao?”

“Tớ ngại về nhà nói tớ bị đuổi việc, tớ từng hùng hỗ nói, phải có được thành tựu thì mới về nhà, bây giờ, tớ chỉ có bộ quần áo hàng hiệu này là trông được, thì làm gì có mặt mũi nào về nhà gặp ba mẹ tớ chứ. ” Lê Yên thất bại nói.

“Được rồi, cậu giỏi hơn tớ nhiều.”

“Cậu giỏi như vậy, vì sao Jessica không coi trọng cậu?”

“Một lời khó nói hét, tý nữa tớ kể cậu nghe.”

Hai người ngồi vào một chiếc xe taxi, bên cạnh một hành xe màu đen rời đi một cách bá đạo. Bữa tối, Hứa Tâm Duyệt mời Lê Yên ăn ở một nhà hàng cũng khá được, hai người vừa ăn vừa nói những chuyện xảy ra gần đây.

“Cái gì? Hứa An An đáng ghét hống hách như vậy, vậy mà dám vùi dập cậu trước mặt Jessica?” Lê Yên nghe xong, tức giận đến mức muốn mắng chửi người.

“Tớ cứ nghĩ rằng nếu như tớ không động đến cô ta, thì tớ và cô ta có thể bình yên không có chuyện gì, ai biết cô ta lại đối với tớ như vậy.” Hứa Tâm Duyệt cũng cảm tháy ảo não, dạo gần đây hay tiếp xúc với Hứa An An, để cô biết được, cô và Hứa gia là quan hệ kẻ thù.

Hứa Tâm Duyệt không nói với Lê Yên chuyện mang thai hộ năm đó, cho nên, chuyện cậu nhóc cô tạm thời không nói.

Dù sao, chuyện này Hứa gia đã cảnh cáo rất nhiều lần, không được phép nói chuyện này cho bắt cứ ai.

Lê Yên cũng nói quá trình mà mình bị đuổi việc, cũng chỉ có thể dùng một từ thảm để hình dung, còn thêm chuyện không vui ở trên máy bay nữa, cô cũng sắp buồn bực muốn chết rồi.

“Cậu biết người đàn ông đó không? Anh ta chẳng qua là trông hơi đẹp trai thôi, ai quen chứ? Người đàn ông này rất là lạnh lùng, ở trên máy bay, anh không nói câu nào, chỉ là ngồi nghe nhạc rồi ngủ, mà, tớ động chạm vào anh ta, đã xin lỗi máy lần rồi, mà anh ta cũng không để ý đến mình, cậu nói xem anh ta bị sao vậy chứ?” Lê Yên có hơi buồn bực chống cằm.

“Vậy rốt cuộc thì cậu đụng chạm vào anh ta như thế nào?”

Hứa Tâm Duyệt hiều kì hỏi.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2521


Chương 2521:

Gương mặt xinh đẹp của Lê Yên có hơi nóng lên, cô lúng túng cắn cắn môi: “Thì là, lúc tớ đi vào nhà vệ sinh, đột nhiên gặp được dòng khí lưu mạnh, khó khăn lắm tớ mới về được vị trí, còn chưa ngồi xuống, thì cảm thấy như cả cái máy bay đang lao xuống vậy, tớ bị dọa đến nhũn cả chân, liền quỳ xuống đường đi, đưa tay ôm lấy chân của anh ta… còn…”

Hứa Tâm Duyệt trừng mắt nhìn: “Còn làm sao?”

“Thì tớ sợ mài! Cậu cũng biết một khi tớ sợ thì tớ sẽ tìm đồ để ôm, mà, đầu của tớ chôn ở trên chân anh ta.”

“Không phải là vị trí mà tớ nghĩ chứ?” Hứa Tâm Duyệt phốc một cái, cười ra tiếng.

Nhìn sắc mặt của bạn tốt dưới ánh đèn, Hứa Tâm Duyệt nghĩ, mình đoán đúng chắc rồi.

“Lúc đó, tớ bị dọa sắp chết luôn rồi, làm gì nghĩ được nhiều như vậy.” Lê Yên vẻ mặt thê thảm: “Cũng vì như vậy, bị hai người phụ nữ điên bên cạnh nhìn thấy, nghĩ rằng tớ cố ý nhân cơ hội đấy để sàm sỡ anh ta, cậu nói xem, ai muốn sàm sỡ anh ta chứ?”

Hứa Tâm Duyệt đương nhiên biết Lê Yên không có suy nghĩ về phương diện này, cô thở dài: “Lần này cậu về, đúng là gian nan vất vả mà!”

“Không phải sao!” Lê Yên hút nước trái cây, cắn răng nghiền lợi.

“Cậu đi nộp sơ yếu lý lịch chưa?”

“Tớ nghỉ ngơi hai ngày rồi hãng đi nộp đi! Tớ không thể nào nhàn tản được mà.”

“Ừm, vừa hay tớ cũng nghỉ thêm máy ngày nữa, tớ cũng nên đi đến cửa hàng báo cáo rồi.”

Hai người vừa nói chuyện, vừa ăn tối, không khí thoải mái, cũng giải tỏa áp lực cho nhau.

Trời hơi tối, hai người liền tự mình bắt xe về nhà.

Mà ở trong một nhà hàng cao cấp khác, Mặc Trạch Dương cũng đang chào tạm biệt với cậu nhóc: “Tiểu Mục, nhận được quà rồi về nhà là phải ngoan ngoãn nghe lời đáy.”

“Vâng, ba nuôi nghỉ ngơi cho thật tốt nhé.” Cậu nhóc hiểu chuyện gật đầu.

“Chị gái xinh đẹp mà con nói đó, hôm nào ba nuôi cũng muốn gặp mặt, xem xem là người như thế nào mà để con nhắc không rời miệng như vậy.”

“Vâng! Chờ có thời gian, con giới thiệu chị xinh đẹp cho ba nuôi làm quen.” Cậu nhóc cười gật đầu.

Lúc này, Mặc Trạch Dương ngắng đầu nói với Cố Thừa Tiêu ở trước mặt: “Hẹn ngày mai gặp! Tớ đi về nghỉ trước đây, lần này trỏ về, tiếp nhận việc làm ăn của gia tộc cũng đủ để tớ đau đầu rồi.” “Ừm! Ngủ sớm đi.”

Cậu nhóc được vệ sĩ dắt lên chỗ ngồi an toàn trên ô tô.

“Xem ra Tiểu Mục đã bắt đầu nghĩ tìm mẹ kế cho nó rồi.”

Mặc Trạch Dương cười hỏi: “Cậu gặp cô gái đó rồi?”

“Tớ sẽ không để Tiểu Mục gặp lại cô ta.” Trong giọng nói của Có Thừa Tiêu lộ rõ vẻ chán ghét.

“Sao vậy? Không hợp với ý cậu?”

“Không phải về ván đề mặt mũi, mà là nhân phẩm không được.” Cố Thừa Tiêu tổng kết nói.

Mặc Trạch Dương hỏi lại: “Vậy mẹ ruột của Tiểu Mặc thì sao?”

“Không có cảm giác.” Cố Thừa Tiêu bình tĩnh nói.

“Vậy cậu định chăm sóc Tiểu Mục cả đời không đụng đến phụ nữ?” Mặc Trạch Dương trêu ghẹo nói.

“Vậy còn cậu?” Cố Thừa Tiêu hỏi lại.

Mặc Trạch Dương cười thoải mái, vân vê tóc nói: “Bây giờ.

tớ vẫn chưa vội, còn sớm lắm!”

Hai anh em tốt chào tạm biệt nhau, ai về nhà náy.

Cậu nhóc còn chưa về đến nhà, thì đã ngủ quên trên ghế an toàn, ngủ rất ngon, miệng nhỏ còn ch** n**c dãi.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2522


Cố Thừa Tiêu ôm con trai về giường, lầy khăn ám, lau mặt cho cậu, cậu nhóc chu miệng nhỏ, lăn người tiếp tục ngủ.

Có Thừa Tiêu cúi người, hôn lên trán con, đứng dậy đi về phía thư phòng.

Sáng sớm, Hứa Tâm Duyệt đi xem phòng với dì nhỏ, dì cô nghe nói gần đây có một dự án trung cư sắp mở bán, nên muốn cướp được phòng tốt, Hứa Tâm Duyệt cũng hi vọng dì nhỏ với bà ngoại có thể nhanh chóng tìm được căn phòng thuộc về mình.

Buổi trưa nhận được điện thoại của Lê Yên, cô hẹn chiều nay hai người gặp nhau nói chuyện phiến, Hứa Tâm Duyệt đồng ý.

Cố gia.

Bạn nhỏ Cố Dĩ Mục hôm nay đặc biệt ngoan ngoãn yên tĩnh, sáng sớm cũng không cuốn lấy ba đòi đi đá bóng, cũng không chạy nhảy lung tung, cậu lại trốn ở trong phòng, đếm tiền.

Cậu đem tiền ở trong con heo đất được nuôi béo mập ra, lúc này đang ngồi trên giường, đếm từng đồng 100 tệ một.

Cậu nhóc vừa nghĩ tới căn phòng đơn sơ mà Hứa Tâm Duyệt đang ở, liền cảm thấy rất đau lòng! Chị Tâm Duyệt nói muốn kiếm tiền mua phòng mới, chị ấy chắc chắn phải rất vất vả, vậy nên, cậu nhóc quyết định chi viện cho cô.

Cầm hết tiền mừng tuổi, lì xì đều lấy ra để chi viện cho Hứa Tâm Duyệt mua nhà.

Cố Thừa Tiêu thấy cậu nhóc ăn sáng xong liền chạy lên tầng, bây giờ cũng mười giờ rồi, cũng không thấy con trai xuống tầng, anh có chút tò mò xem con trai đang làm gì.

Dù sao mới chỉ bốn tuổi, nhỡ đâu ngã hay là đụng vào đâu đó, nên anh lúc nào cũng phải để ý đến con trai.

Dáng người của Cố Thừa Tiêu cao ráo, bước chân nhàn nhã đi lên tầng, bước về phía phòng con trai.

Phòng ngủ của con trai thiết kế nằm cạnh phòng ngủ chính của anh, Cố Thừa Tiêu đến trước cửa phòng, lễ phép gõ cửa máy cái.

“Tiểu Mục, đang ở trong phòng sao?”

Cậu nhóc đang ngồi đếm tiền trên giường hoang mang kéo chăn lại, giấu chuyện mình đang làm đi.

Cậu nhóc nhanh chóng nhanh chóng xuống giường, ôm lấy chân của ba đang đi vào phòng.

“Daddy, con ở đây.”

Cố Thừa Tiêu ngồi xổm người xuống, tò mò hỏi: “Con ở trong phòng làm gì vậy?”

“Con… con đang tìm đồ, daddy, daddy muốn chơi cùng con à?” Có Thừa Tiêu xoa đầu con trai, lúc đứng dậy, dựa vào chiều cao của mình, tầm mắt của anh nhìn vào cái chăn đang vắt lộn xộn trên giường, chỗ mà chăn chưa che hết, lộ ra một góc của đồng một trăm tệ, còn có chỗ chăn bị gồ lên, rõ ràng là ống heo của con trai.

Thì ra con trai trốn ở đây, là để đếm tiền? Lúc nào thì, con trai tuổi còn nhỏ như vậy mà đã bắt đầu cần tiền rồi?

Tiền của con trai, không phải vẫn luôn không dùng đến sao?

Cố Thừa Tiêu không thể hiện gì dắt tay con trai đi ra, chuyện này, anh sẽ không chủ động hỏi, nhưng, anh sẽ chú ý xem con trai dùng tiền để làm gì.

Từ nhỏ cũng có thể tìm hiểu xem quan niệm về tiền của con trai.

Có Thừa Tiêu dắt con trai xuống lầu, xuống chơi bóng.

Cậu nhóc thích đá bóng với ba nhất, dưới ánh nắng b*** trưa, cậu nhóc cả đầu đều là mồ hôi, nhưng chơi rất vui.

Mười một giờ trưa, đầu bếp và phụ bếp mà Cố Thừa Tiêu thuê đến, không phải ngày nào bọn họ cũng đến, nhưng, chỉ cần ba con Cố Thừa Tiêu ở nhà, thì bọn họ sẽ chuẩn bị trước nguyên vật liệu, đến làm cơm trưa cho hai ba con.

Đá bóng xong, Cố Thừa Tiêu lau mặt cho con trai, rồi cho phép con trai về phòng nghỉ ngơi.

Cố Thừa Tiêu đi vào thư phòng, nghĩ chắc lúc này con trai lại đang ngồi đếm tiền, anh thực sự rất tò mò, xem con trai sẽ dùng số tiền này để làm gì.

Chẳng lẽ con trai thích một món đồ chơi nào đó? Định tự mình bỏ tiền ra mua? Hay là dùng để làm việc khác?

Có Thừa Tiêu chắc chắn không thể nào ngờ được rằng con trai sẽ đưa hết số tiền này cho Hứa Tâm Duyệt để ủng hô cô mua nhà.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2523


Chương 2523:

Lúc này cậu nhóc đã đếm xong rồi, cầm hết lên, cậu có 2 vạn 6 ngàn tệ, một tập dày, cậu cầm túi bóng lên gọi thật chặt, sau đó, lại bọc thêm một tầng giấy ở bên ngoài.

Sau đó, lấy túi quà ra bỏ vào, cậu nhóc cầm một tờ ghi chú, bắt đầu xiên xiên vẹo vẹo viết chữ.

“Chị, số tiền này, là để giúp chị mua nhà đấy nhé! Chị nhất định phải nhận, Tiểu Mục yêu chị, chị Tâm Duyệt nhận.”

Viết xong câu nói đơn giản nhưng lại rất có thành ý, cậu nhóc liền gấp lại đặt vào trong hộp, rồi càm băng dính dính lại, cậu nhóc cũng biết được rằng tiền không thể để lộ ra bên ngoài được.

Đây là ba thường dạy cậu, vậy nên, số tiền này, cậu đóng gói giống như một món quà, ai cũng không đoán được trong đây là tiền mặt.

Cậu nhóc viết số điện thoại của Hứa Tâm Duyệt lên một tờ giấy note, dính ở bên ngoài hộp quà, tý nữa cậu sẽ nhờ: chú đầu bếp mang ra ngoài giúp cậu.

Bây giờ ba không cho phép cậu ra ngoài, vậy nên, cậu cũng chỉ có thể nhờ người khác gửi đi giúp, mà cậu tin chú đầu bếp chắc chắn sẽ đưa quà giúp cậu.

Nhưng mà, chuyện này, không thể để cho ba biết.

Đầu tiên cậu nhóc xuống tầng, nhìn chú đầu bếp và hai người phụ bếp vẫn còn đang chuẩn bị đồ ăn, cậu liền chạy lên thư phòng, gõ cửa rồi đẩy ra, nhìn người đàn ông đang làm việc, cậu cười hi hi nói: “Daddy, daddy đang làm việc sao?”

“ƯỨm! Muôn daddy chơi với con à?” Cô Thừa Tiêu dừng gõ bàn phím, ôn nhu nhìn về phía con trai.

“Con tự mình chơi, daddy làm việc cho tốt đi nhé! Con không làm phiền daddy nữa.” Cậu nhóc nói xong, hiểu chuyện đóng cửa lại.

Cố Thừa Tiêu nhìn con trai đóng cửa một cách nhanh chóng, bắt đầu suy nghĩ, con trai ngoan đến lạ thường, anh liền nhớ đến chuyện con trai rút hết tiền trong lợn ra.

Liền đứng dậy, bước ra khỏi thư phòng, bước nhẹ, liền nghe thấy tiếng nói của con trai truyền ra từ phòng khách: “Chú Mike, chú có thể giúp cháu một chuyện không! Giúp cháu mang một món quà ra ngoài.”

“Tiểu thiếu gia muốn tặng cho ai?”

“Ày, bên trên có viết số điện thoại, chú gọi điện cho chị ấy là có thể tìm được rồi, xin chú nhất định phải đưa quà đến tận tay chị ấy đầy!”

Cậu nhóc nghiêm túc nói. Mike nhìn qua, là một món quà nhỏ xinh đẹp, liền đưa tay nhận lấy: “Được! Tôi nhất định sẽ đưa nó cho bạn của cậu.”

“Cám ơn chú Mike, chú thật tốt.” Cậu nhóc ngọt ngào nói.

Cố Thừa Tiêu đứng ở góc hành lang, cau mày, con trai muốn tặng quà cho ai? Là quà gì đây? Chẳng lẽ là tiền tiết kiệm của con trai? Cố Thừa Tiêu cũng không lập tức xuất hiện, anh trở lại phòng làm việc, đứng trước cửa sổ, nhìn Mike lái xe ra khỏi khuôn viên, anh gọi số của Mike.

“Alo, Có tiên sinh, cậu có chuyện gì cần dặn dò sao?” Đầu dây bên kia Mike lập tức nhận điện thoại.

“Có phải con trai tôi nhờ chú mang một phần quà ra ngoài?”

“Phải! Tiểu thiếu gia dặn dò tôi mang ra ngoài, cậu có cần kiểm tra không?”

“Không, chú chỉ cần đứng ở trước cửa khu đợi chút là được, trợ lý của tôi sẽ đi qua đó, để cậu ấy mang quà về.”

“Được rồi! Có cần nói cho tiểu thiếu gia không?”

“Không cần, nếu nó có hỏi, chú cứ nói là đã đưa là được rồi.” Cố Thừa Tiêu cũng không muốn tổn thương trái tim của con trai, trước khi anh làm rõ tình hình, thì sẽ giữ lại mặt mũi cho con trai. Mike đứng ở trước cửa khu trung cư đợi mười mấy phút, đã nhìn thấy xe của Hách Soái đi đến, Mike đưa quà của cậu nhóc cho Hách Soái, Hách Soái nhận lấy liền đi về hướng Có gia.

Lúc này, cậu nhóc đang chơi một mình trong phòng đồ chơi, nghĩ bản thân mình có thể giúp được cho Hứa Tâm Duyệt, liền cảm thấy rất vui, rất thỏa mãn.

Chờ được Hứa Tâm Duyệt khen.

Nhưng cậu không biết, món quà mà cậu chuẩn bị tỉ mi, bị ba cậu chặn ngang đường, lúc này, đang được Hách Soái mang đến thư phòng của Có gia.

Hách Soái tự mình mang quà đến cho Cố Thừa Tiêu, Có Thừa Tiêu cầm ở trong tay, ước lượng trọng lượng, chắc là trong đây là tiền mặt, mà, chắc là tất cả số tiền mà con trai tiết kiệm được từ khi hiểu chuyện đến nay.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2524


Chương 2524:

Có Thừa Tiêu cầm dao dọc giấy mở máy lớp băng dính ở bên trên ra. Chỉ thấy một xấp tiền mặt dùng giấy báo buộc chặt lại, còn có một tắm thiệp màu hồng, anh cầm lên xem.

Ánh vào mắt anh là một câu, ngay lập tức khiến anh cảm thấy tức giận, gân xanh trên trán không ngừng phập phòng.

Đáng chết, người phụ nữ đó vậy mà xúi giục con trai anh gửi tiền cho cô? Lừa con trai gửi hết tiền mặt của nó để mua nhà cho cô?

Bây giờ, cuối cùng thì anh cũng hiểu mục đích mà cô tiếp cận con trai mình, là nhìn trúng tiền của con trai.

Muốn lừa con trai còn nhỏ không hiểu chuyện, lừa tiền của nó.

Nghĩ đến cô vì tiền, mà có thể một đêm cùng hầu hạ hai người đàn ông, có ý nghĩ như vậy, cũng không oan cho cô.

Cố Thừa Tiêu nhìn tiền của con trai liền cảm thấy bát đắc dĩ, vừa tức vừa không biết phải làm sao, con trai mà anh dạy dỗ ra, vậy mà lại dễ bị lửa như vậy?

Dễ dàng đưa tiền cho người ngoài như vậy?

Rốt cuộc thì cô đã dùng thủ đoạn gì, mà có thể dụ dỗ được con trai đưa tiền cho cô dùng?

Xem ra, anh nhất định phải nhìn chằm chằm người phụ nữ này, tránh để cô lại dùng những thủ đoạn khác lừa con trai anh.

“Sếp, món quà này của thiếu gia phải trả lại cho cậu ấy sao?” Hách Soái hiếu kì hỏi.

Cố Thừa Tiêu hừ nhẹ: “Không trả, cậu không được nói chuyện này trước mặt nó.”

“Vâng.” Hách Soái gật đầu.

Nhưng mà, Có Thừa Tiêu biết, con trai nhớ được số điện thoại của Hứa Tâm Duyệt, chắc chắn hôm nay hoặc mai con trai sẽ gọi điện cho Hứa Tâm Duyệt để xác thực.

Cho nên, vì tình cảm ba con của hai người, anh cần phải tìm gặp Hứa Tâm Duyệt một lần, lại một lần nữa cảnh cáo cô, nếu như còn dám dùng thủ đoạn như vậy lừa tiền của con trai, thì anh sẽ khiến cô phải trả giá.

“Ở nhà trông Tiểu Mục giúp tôi, tôi đi ra ngoài một chuyến.” Cố Thừa Tiêu nói xong, cầm theo quà đi ra ngoài, nhìn số điện thoại trên thiệp, ánh mắt lạnh lùng bước ra khỏi thư phòng.

Hách Soái trừ công việc bình thường ra, thì nhiệm vụ sau đó chính là chăm trẻ con.

Xuống nhà để xe, một chiếc xe thể thao màu xám lao ra, tiếng động cơ xe rít gào, thể hiện rõ được tính năng cao cấp, và giá cả không rẻ của nó.

Bình thường ra ngoài, Cố Thừa Tiêu đều là đi xe con, chỉ khi nào một mình đi ra ngoài, anh mới sẽ dùng xe thể thao để thay thé.

Lúc này vẫn cũng tầm hai rưỡi chiều, Hứa Tâm Duyệt hẹn với Lê Yên ba giờ có mặt, nên cô cũng chuẩn bị ra ngoài.

Bạn bè đi chơi, nên cô cũng trang điểm một chút, mái tóc dài vừa gội xong mềm mại rơi ở sau đầu, khuôn mặt trong sáng động lòng người, kết hợp với style trang điểm thanh lịch, lại kết hợp với chiếc váy hở vai do chính cô thiết ké, thanh lịch mà gợi cảm.

Hứa Tâm Duyệt tâm trạng vui vẻ bước ra cửa, cô gọi một chiếc taxi, chuẩn bị đi đến con phố gần trung tâm thương mại.

Vừa mới ngồi lên xe được một lúc, điện thoại của cô đột nhiên vang lên, cô tưởng là Lê Yên gọi điện giục mình, cô cầm điện thoại lên xem, là số lạ, cô không cần nghĩ ngợi bắt máy: “Alol”

“Tôi là Cố Thừa Tiêu, chúng ta gặp mặt, ngay bây giờ.”

Hai chữ cuối cùng, giọng nói có chút nghiền răng nghiên lợi.

Vào lúc ấy Hứa Tâm Duyệt có cảm giác gật mình giống như bị điểm huyệt vậy, cô chớp mắt, hỏi xác nhận lại: “Anh là Cố Thừa Tiêu? Tìm tôi có việc gì sao?”

“Cô ở đâu.”

“Tôi đang ở trên taxi.” Hứa Tâm Duyệt thành thật trả lời.

“Ngay lập tức xuống xe, gửi vị trí cho tôi, tôi đến tìm cô.”

Có Thừa Tiêu mệnh lệnh nói, tắt điện thoại.

Hứa Tâm Duyệt lại ngơ ngắn, mệnh lệnh bá đạo của anh khiến cô có chút cạn lời, nhưng mà, nghĩ đến anh là ba của Cố Dĩ Mục, anh vội vã tìm cô, có phải cậu nhóc sảy ra chuyện gì rồi không?
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2525


Chương 2525:

Hứa Tâm Duyệt đành phải tìm một chỗ dễ tìm xuống xe, vừa xuống xe liền gửi vị trí của mình cho số điện thoại vừa gọi đến kia, cô khoanh tay dựa vào cột đèn đợi anh.

Sao đột nhiên anh lại tìm cô? Hay là cô lại làm gì đắc tội anh rồi?

Hứa Tâm Duyệt đúng là không thể nào nghĩ ra được.

Cô đứng dưới bóng râm cây bên cạnh đợi người, vừa nhìn đồng hồ vừa đợi Cố Thừa Tiêu.

Thật ra cô không muốn gặp anh lắm, anh sắp là chồng của Hứa An An, hai người bọn họ gặp nhau rõ ràng là không hợp với lễ nghi, mà, nếu như không may bị Hứa An An phát hiện được, thì mẹ con hai người đó chắc chắn sẽ tìm đến tận nhà.

Cho nên, tý nữa lúc gặp mặt, có chuyện gì thì nói nhanh đi thôi! Cô cũng không muốn ở lâu thêm một dây với người đàn ông này.

Hai mươi phút sau, Hứa Tâm Duyệt chờ lâu đến có chút mệt, cô còn phải nhanh chóng đi gặp Lê Yên nữa!

Đang buồn bực, từ xa đã nghe thấy tiếng động cơ xe gầm rú, Hứa Tâm Duyệt ngắng đầu nhìn.

Chỉ nhìn thấy dưới ánh mặt trời, một chiếc xe thể thao màu xám đang lao đên, cô có một loại dự cảm, đây là xe của Cố Thừa Tiêu.

Quả nhiên, xe thể thao phanh xe ngay ở con phố trước mặt cô, cửa sổ xe kéo xuống, không phải Có Thừa Tiêu thì là ai?

“Cố tiên sinh…” Hứa Tâm Duyệt cúi người chào anh.

“Lên xe.” Cố Thừa Tiêu mắt lạnh nhìn cô.

“Có chuyện gì, nói trực tiếp với tôi đi! Chút nữa tôi còn có việc.” Hứa Tâm Duyệt không muốn lên xe.

Cố Thừa Tiêu cũng không muốn xuống xe, ánh mắt lạnh lùng của anh nhìn cô một cái, tiếp tục mệnh lệnh: “Lên xe.”

Hứa Tâm Duyệt nhìn thấy xe thể thao của anh dừng ở bên cạnh, cũng hơi chắn đường, đằng sau có một chiếc xe đang bắm còi giục, cô chỉ đành mở cửa ngồi lên xe thể thao.

Cố Thừa Tiêu cũng không nói lời nào khởi động xe, lái về một phương hướng, Hứa Tâm Duyệt liên thắt dây an toàn, tốc độ lái xe của người đàn ông này cũng khá nhanh.

“Có tiên sinh, chúng ta đi đâu đây?” Hứa Tâm Duyệt ngạc nhiên hỏi anh.

Lại chỉ thấy anh càng nhăn mắt lại, chỉ lo lái xe, không trả lời cô.

Hứa Tâm Duyệt bỗng nhiên có chút bối rồi, dù thế nào đi nữa, người đàn ông sắp trở thành chồng của Hứa An An này, cô nhất định phải tránh xa anh ta.

“Cố tiên sinh… nếu như anh không nói, vậy tôi chỉ đành xuống xe.” Hứa Tâm Duyệt có chút tức giận.

Lúc này xe của Có Thừa Tiêu, đang đi đến 1 góc của công viên, ở đây bị bóng râm che khuất, cũng là một chỗ yên tĩnh khó tìm.

Xe của Cố Thừa Tiêu phanh lại, nhìn người phụ nữ đang ngồi cạnh ghế lái nói: “Xuống xe với tôi.”

Hứa Tâm Duyệt gấp gáp mở cửa xe đi xuống, đứng ở bên cạnh, nhìn thấy anh xuống xe, trong tay không biết từ lúc nào đã cầm theo một túi quà.

Hô hấp của Hứa Tâm Duyệt cứng lại, người đàn ông này.

muốn tặng quà cho cô sao?

“Cố tiên sinh… chúng ta không thân… không cần tặng quà cho tôi…” Hứa Tâm Duyệt không chờ anh nói rõ, đã nói xong lời từ chối.

Có Thừa Tiêu nghe những lời nói buồn cười của cô, đôi môi mỏng tràn ra một nụ cười trào phúng: “Tôi không định tặng quà cho cô.”

Gương mặt xinh đẹp của Hứa Tâm Duyệt có chút quẫn bách, cô nhìn túi quà màu hông mà anh đang cầm, nháy mắt mấy cái chờ anh nói.

Có Thừa Tiêu quan sát người phụ nữ trước mặt, dưới ánh nắng mặt trời le lói qua từng tán cây, khuôn mặt trong sáng thanh lịch của cô, đôi mắt đẹp dịu dàng, giống như ánh trăng trong nước, long lanh mê hoặc lòng người.

Hứa Tâm Duyệt thấy anh vẫn luôn quan sát mình, cô chỉ cảm thầy mặt có chút nóng, tim đập loạn nhịp.

Đôi mi dài chớp chớp, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen sắc bén của anh. Cố Thừa Tiêu nhìn dáng vẻ còn mang theo chút e thẹn của cô, trong lòng hừ nhẹ một tiếng, khó trách lại trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, trình giả vờ yếu đuối nhu mì, đúng là muốn diễn lúc nào thì diễn lúc ấy.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2526


Chương 2526:

“Chính mình xem đi! Sau đó cho tôi một lời giải thích.” Có Thừa Tiêu đưa món quà trong tay cho cô.

Hứa Tâm Duyệt khẽ giật mình, cô đưa tay nhận quà, quà đã bị mở ra rồi, cô lấy thứ được bọc lại bằng giấy từ trong hộp quà ra, sau đó, một tám thiệp theo cùng hộp quà rơi xuống đất.

Hứa Tâm Duyệt vội vàng ngồi xuống nhặt, vừa nhặt vừa xem chữ việt trên đó. Rõ ràng là chữ của một đứa trẻ, xiên xiên vẹo vẹo, nhưng người khác vẫn có thể nhận ra được.

Hứa Tâm Duyệt vừa xem vừa cảm thấy ngạc nhiên, đây là Có Dĩ Mục viết cho cô?

Hứa Tâm Duyệt nhìn món đồ được bao bọc vuông vức trong tay, lẽ nào đây là tiền mặt?

“Đây chính là mục đích cô tiếp cận con trai tôi? Được nó yêu thích, sau đó vờ nghèo giả vờ đáng thương trước mặt nó, để nó gửi tiền cho cô?” Khuôn mặt đẹp trai của Có Thừa Tiêu chẳng biết từ lúc nào đã lạnh lùng lăng lệ.

Tim Hứa Tâm Duyệt giống như bị lời của anh cứa thương vậy, cô ngẳắng đầu, phản bác anh: “Tôi không muốn tiền của Tiểu Mục, con của anh rất đáng yêu, tôi rất thích cậu bé, nhưng tôi thật sự chỉ là thích cậu bé mà thôi, chưa từng ẩn ý rằng tôi muốn cậu bé gửi tiền cho tôi.”

Có Thừa Tiêu hừ lạnh: “Con tôi mới bốn tuỏi, đúng là tuổi dễ bị lừa nhát.”

“Tôi thực sự không có… xin anh hãy tin tôi, còn nữa, trả số tiền này cho con trai anh đi! Nói với cậu bé, tôi cảm ơn ý muốn giúp đỡ tôi của cậu bé.” Trong lòng Hứa Tâm Duyệt đắng chát, đồng thời, lại cảm động, cậu nhóc có ý tốt với cô như vậy, có thể thấy, cậu thực sự rất thích cô.

Điều này, cũng khiến Hứa Tâm Duyệt cảm thấy vui vẻ, năm đó mang thai chín tháng mười ngày sinh ra cậu, có thể được cậu yêu thích như vậy, cô chịu bao nhiêu khổ sở cũng đáng.

Cố Thừa Tiêu híp mắt lại, đang phán đoán độ chân thực trong lời của cô, cô thật sự không lấy tiền của con trai, hay là bởi vì bị anh phát hiện, nên cô mới làm ra hành động từ chối này?

Nếu như anh không phát hiện, thì tiền của con trai cũng sẽ được gửi đến chỗ của cô, cô có trực tiếp nhận lấy luôn không?

“Cố tiên sinh, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện lừa con anh, tôi cũng không có bát kỳ ý xấu nào, tôi chỉ mong cậu bé có thể lớn lên bình an khỏe mạnh.” Hứa Tâm Duyệt chân thành nói.

Nói xong, cô đưa quà về lại tay của anh, Cố Thừa Tiêu đưa tay, nhưng anh cũng không phải là nhận quà, mà là túm lấy cổ tay tinh tế của cô, kéo mạnh cô lại gần anh.

Cơ thể của Hứa Tâm Duyệt lao đến trước mặt anh, cô hô hấp có chút đình trệ, mà khuôn mặt đẹp trai của anh giống như có ma lực vậy, khiến cô không dám nhìn thẳng.

“Cố tiên sinh, anh muốn làm gì?” Đầu của Hứa Tâm Duyệt ngửa ra sau, cô thấp hơn anh nửa cái đầu, nên chỉ có thể ngắẳng đầu nhìn anh.

“Tự cô trả lại quà, chiều hôm nay tôi ở nhà, cô tự mình đến nhà trả món quà này, và nói với con tôi, cô muốn đi ra nước ngoài, trong vòng 45năm không về nước.” Cố Thừa Tiêu trầm giọng mệnh lệnh.

Đôi mắt đẹp của Hứa Tâm Duyệt hơi trừng to: “Sao tôi phải nói những lời này?”

“Bởi vì, tôi muốn ngăn ngừa suy nghĩ muốn gặp lại cô của con trai cô, mặc dù tôi không biết tại sao con trai tôi lại thích cô như vậy, nhưng tôi không cho phép hai người lại gặp mặt nhau, rõ chưa?” Mắt Cố Thừa Tiêu chứa cảnh cáo nhìn cô, lạnh lùng nói.

Đáy lòng Hứa Tâm Duyệt, đột nhiên hiện lên cảm giác bi thương, cô tránh thoát tay anh, lùi lại một bước: “Được rồi, tôi sẽ làm theo những gì anh nói, tôi sẽ trả quà cho Tiểu Mục, cũng sẽ nói với cậu bé, sau này sẽ không gặp lại cậu bé nữa.”

Ánh mắt Cố Thừa Tiêu hơi hài lòng nhìn về phía cô: “Địa chỉ tôi sẽ gửi cho cô, nhớ đến nhà tôi trước năm giờ.”

“Được! Tôi sẽ đến.” Hứa Tâm Duyệt cầm quà, cắn môi.

Cố Thừa Tiêu híp mắt, nhìn đôi mắt thanh tịnh của cô, giống như bao phủ một chút buồn man mác, làm sao? Bảo.

cô rời khỏi con trai, cô còn cảm thấy không nỡ sao?

Anh đúng là không tin, một người phụ nữ không quen biết với một đứa trẻ không quen biết có thể trong khoảng thời gian ngắn như vậy, có thể có được tình cảm thân mật đến như thế, vậy nên, tất cả cảm giác yêu thích của cô dành cho con trai, chắc đều chỉ là giả vờ.

Cố Thừa Tiêu quay người, đi về hướng xe thể thao của anh, Hứa Tâm Duyệt cầm quà, ngơ ngác đứng tại chỗ, đột nhiên, một người đàn ông lái xe lao nhanh đến, anh nhắn còi xe, muốn để Hứa Tâm Duyệt đang đứng chắn đường tránh ra.

Thế nhưng, Hứa Tâm Duyệt đang đắm chìm trong sự bi thương của mình, có lẽ Cố Thừa Tiêu không thể hiểu được tình cảm mới quen đã thân giữa cô và Tiểu Mục, nhưng cô thật sự phải mang thai chín tháng mười ngày mới sinh được con trai của anh ra.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2527


Chương 2527:

Nghĩ đi nghĩ lại, hóc mắt của Hứa Tâm Duyệt đỏ lên, nước mắt cũng theo đó xuất hiện.

Người đàn ông lái xe nghĩ cô nghe thấy tiếng còi sẽ tránh ch H2 (Phu : Tư : ra, nên mới nhân ga, càng lao nhanh vê hướng cô.

Anh đang chuẩn bị mở cửa xe, chú ý đến người đàn ông lái xe đó, cũng chú ý đến cô đang đứng đơ ra đó, cũng chỉ cách nhau khoảng cách mấy mét, là cô sẽ bị tông. Chết tiệt, tai của cô có vần đề à?

Nói thì chậm xảy ra thì nhanh, Có Thừa Tiêu mắt lạnh trầm xuống, bước mấy bước đến bên cạnh Hứa Tâm Duyệt, cánh tay dày vào lúc xe sắp tông đến, kéo người phụ nữ không biết nguy hiểm kia vào trong lòng.

Hứa Tâm Duyệt chỉ cảm thấy đầu ong một tiếng, một luồng khí cương liệt thanh mát của đàn ông bao trùm lấy cô, ngẳng đầu lên, mà anh cũng tức giận cúi đầu xuống.

Trong nháy mắt, khoảng cách của hai khuôn mặt, chỉ cách nhau nửa bàn tay, hô hấp đan xen, ánh mắt chạm vào nhau. Ánh mắt tức giận của anh, ánh mắt sợ hãi lại mang theo nước mắt của cô, lặng thinh nhìn nhau.

Thấy trong mắt cô hàm nước mắt, ánh mắt của anh có chút ngạc nhiên, cô vậy mà lại khóc? Tại sao lại khóc?

Có Thừa Tiêu hoàn hồn lại trước, có hơi ghét bỏ buôn tay đang ôm lấy vai cô ra, hừ lạnh nói: “Cô không muốn sống nữa à?”

Hô hấp của Hứa Tâm Duyệt cũng bình ổn lại, nhanh chóng lùi lại cách anh ba bước, nhìn qua người đàn ông vừa đi xa vừa mắng cô kia, cô mới ý thức được anh vừa cứu cô, cụp mắt nhìn về phía anh cảm kích nói: “Cảm ơn.”

Nhưng, anh đã đi vòng qua đầu xe, mở cửa ghế lái của xe thể thao, ngồi vào, lớp sơn bóng loáng dưới ánh mặt trời, sáng ngời, phóng đi.

Hứa Tâm Duyệt cằm món quà trên tay, thở dài vừa cảm động vừa không biết phải làm sao, thì thầm hỏi: “Con trai, sao con lại gửi tiền cho mẹ chứ?”

Hứa Tâm Duyệt đương nhiên không biết, cô chỉ tùy ý nói một câu, câu nói cô đang cố gắng kiếm tiền mua nhà, sẽ khiến cho cậu nhóc nhớ ở trong lòng, và còn muốn giúp đỡ cô.

Hứa Tâm Duyệt cầm quà theo, gọi một chiếc xe đi đến hướng trung tâm thành phó, Lê Yên đã đến rồi.

Hứa Tâm Duyệt cất quà vào trong balo, ngồi trong xe, cô xem đi xem lại nét chữ của cậu nhóc, chỉ cảm thầy những chữ những dòng chữ nguệch ngoạc này, mỗi một chữ đều đong đây tình yêu.

Khiến cô cảm động đến nỗi hốc mắt cô lại ướt.

Lê Yên chờ cô cũng được một lúc ở trong quán ăn trà chiều, cô ấy tò mò hỏi: “Kẹt xe à?”

“Không phải, ban nãy tớ có chút việc nên lỡ một chút.”

Hứa Tâm Duyệt ngồi xuống, nhìn da của Lê Yên có hơi tái nhọt, vành mắt còn có chút quằng thâm, cô quan tâm nói: “Tối hôm qua mát ngủ?”

Lê Yên vân vê một lọn tóc dài: “Chỉ là nghĩ hơi nhiều về chuyện công việc trong tương lai, haizz!”

“Được rồi! Thả lỏng tâm trạng chút đi, bọn mình đi ra ngoài, không phải là để cho tâm trạng được thả lỏng à!”

Hứa Tâm Duyệt vỗ vai cô.

“Tối hôm qua tớ đột nhiên có hứng nộp CV, cậu đoán xem nộp vào công ty tạp chí nào?”

Hứa Tâm Duyệt nghĩ một lúc, lắc đầu: “Tớ không rõ máy công ty trong nước lắm, cậu nói cho tớ đi!”

“Tạp chí Gudi.”

Hứa Tâm Duyệt liền cảm thấy vui cho cô , đây chính là tòa tạp chí cao cấp có tất cả các đồ dùng xa xỉ, minh tinh các nước, sắc đẹp, thời thượng đều tranh nhau muốn được lên tạp chí của họ, cũng là tạp chí thời thượng có nhiều chi nhánh trên toàn thế giới “Thật sao? Vậy chúc cậu may mắn, cậu chắc chắn sẽ được tuyển dụng.”

Lê Yên cũng mang vẻ mặt mong chờ: “Tùy theo số mệnh đi! Tớ cũng hi vọng có thể vào được, đây là công việc trong mơ của tớ.”

“Cậu chắc chắn có thể làm được, tin vào bản thân mình.”

Hứa Tâm Duyệt an ủi.

Đúng lúc này, điện thoại của cô truyền đến tiếng tin nhắn, cô cầm lên xem, bên trên hiển thị một dãy địa chỉ, mà số điện thoại lại hiển thị là dãy số lạ.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2528


Chương 2528:

Nhưng Hứa Tâm Duyệt biết, đây là số điện thoại của Có Thừa Tiêu, cô nhìn thoáng qua đồng hồ, thời gian trôi nhanh mới đó đã 4 giờ hơn rồi.

“Yên Yên, tý nữa tớ muốn đi đến 1 nơi, hẹn cậu hôm khác nhé.”

“Được rồi! Tớ cũng nên đi về rồi, hôm nay ba mẹ tớ làm rất nhiều đồ ăn ngon, vốn là muốn gọi cậu đi cùng.” Lê Yên nói với cô.

“Đúng là không khéo, tớ có việc mắt rồi.” Hứa Tâm Duyệt cũng rất muốn đi! Quan hệ của cô với Lê Yên thân như chị em, người nhà của cô ấy cũng rất thích cô.

“Không sao, lần sau đi! Cậu muốn đi đâu? Tớ đưa cậu đi.”

“Không cần, tớ bắt xe đi cho tiện, chỗ mà tớ muốn đi, đến tớ cũng không biết rõ.” Hứa Tâm Duyệt không muốn làm phiền cô ấy.

Hai người cùng đi ra, Lê Yên đi về phía chiếc xe BMW màu đỏ của cô, Hứa Tâm Duyệt vẫy tay, cười tiễn cô ấy.

“Hẹn lần sau gặp.” Lê Yên kéo cửa sổ xuống nói.

“Được! Lái xe chậm thôi.” Hứa Tâm Duyệt căn dặn.

Lê Yên gật đầu, xe xịn từ từ lái ra khỏi bãi đỗ xe, Hứa Tâm Duyệt sau đấy cũng gọi một chiếc xe taxi, đưa địa chỉ cho lái xe xem, lái xe liền nhắc nhở cô, không chắc có thể đi vào khu biệt thự mini đó được!

Hứa Tâm Duyệt cũng không để ý, dù sao, hôm nay cho dù thế nào đi nữa cô cũng phải trả lại quà cho Cố Dĩ Mục, đồng thời, ở trước mặt Cố Thừa Tiêu, ngăn việc sau này sẽ gặp lại Cố Dĩ Mục.

Trong một cửa hàng thiết kế quà áo thương hiệu cao cấp, Hứa An An ngồi trng một chiếc xe xa hoa, cô ta cầm một cái gương nhỏ xem lại trang điểm của mình, cô ta vừa nhận được tin của mẹ, hôm nay Hồng Mỹ San sẽ đến tiệm này xem quân áo thiết ké, Hứa An An liền chuẩn bị có một cuộc gặp ngẫu nhiên ở đây.

Hi vọng tối nay có thể dựa vào quan hệ với Hồng Mỹ San, để đi vào biệt thự của Có Thừa Tiêu, cùng dùng bữa tối.

Hứa An An đẩy cửa xuống xe, cầm lấy túi, để trợ lý ở bên ngoài, cô ta thanh lịch bước vào trong tiệm.

Ánh mắt của cô ta nhìn xung quanh, liền nghe thấy tầng hai có tiếng người nói chuyện, trong đó có một giọng nữ, chính là Hồng Mỹ San, mà còn nghe thấy giọng của người phụ nữ khác vừa nói chuyện vừa đi xuống tầng.

“Hứa tiểu thư, cô định xem quần áo cho ai vậy ạ?” Nhân viên phục vụ nhiệt tình chào hỏi.

Hứa An An đầu tiên không trả lời, chờ nghe thấy tiếng của Hồng Mỹ San ở gần ngay sau lưng cô ta mới giả vờ vô cùng có hiếu nói: “Tôi muốn đặt may cho mẹ tôi một cái áo khoác thu đông.”

Hứa An An nói xong, cô ta quay người nhìn thấy Hồng Mỹ San, liền ngạc nhiên chào hỏi: “Dì, dì cũng ở đây?”

Hồng Mỹ San vừa nãy cũng đã nhìn tháy cô ta, cũng nghe thấy cô ta muốn đặt may cho mẹ mình một cái áo khoác thu đông, bà liền nghĩ, đúng là một đứa trẻ hiếu thuận.

“An An, cháu cũng ở đây à!”

“Vâng ạ! Cháu muốn đặt may mấy cái áo khoác thu đông cho mẹ cháu, thật trùng hợp, dì cũng ở đây.”

“Lần trước, dì nghe nói con cùng Thừa Tiêu đưa Tiểu Mục đi ăn tối.”

“Vâng, là do cháu muốn gặp Tiểu Mục quá, hận không được muốn mỗi phút mỗi giây đều được ở cùng với bé.”

Hứa An An vẻ mặt khát vọng nói: “Nằm mơ cũng muốn!”

“Sao vậy? Thừa Tiêu vẫn chưa mời cháu đến nhà nó làm khách à?” Hồng Mỹ San hơi kinh ngạc hỏi.

Hứa An An liền mượn câu nói này, khẩn cầu Hồng Mỹ San: “Di, tối nay cháu muốn gặp Tiểu Mục, không biết dì có thể cho cháu đi cùng dì đến biệt thự của Thừa Tiêu ăn bữa tối hay không ạ?”

Hồng Mỹ San vừa hay hai ngày nay cũng chưa gặp cháu trai, lại thêm con trai tình tình lạnh nhạt, chắc chắ không chủ động mời Hứa An An, mà cháu trai đối với người mẹ ruột này vẫn còn xa lạ, cũng cần thời gian giao lưu, nêu như đã gặp đượcHứa An An, thì bà cũng vui vẻ đồng ý: “Được! Vậy tối nay chúng ta đến biệt thự của Thừa Tiêu ăn tối đi!”

“Vâng, cháu cảm ơn dì.” Hứa An An kích động đến hai mắt đỏ lên: “Vậy cháu phải chuẩn bị chút quà cho Tiểu Mục, đúng rồi, cháu mua cho bé mấy bộ quần áo đi! Từ khi bé ra đời đến nay, người làm mẹ như cháu, cũng nên làm điều gì đó cho bé.”

Hồng Mỹ San gật đầu: “Ở cạnh chỗ này có một cửa hàng cũng khá được, chúng ta đi dạo xeml”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2529


Chương 2529:

“Vâng! Có thể đi dạo phố cùng dì, cháu rất vui.” Hứa An An thân mật khoác tay với Hồng Mỹ San.

Hồng Mỹ San cũng rất tự nhiên để cô ta khoác tay đi ra, chuẩn bị qua bên đó mua máy bộ quần áo rồi đến nhà con trai.

Bà để người hầu trong nhà đi siêu thị mua ít thức ăn ngon, tối nay, muốn ăn một bữa tối thịnh soạn và náo nhiệt.

Hứa Tâm Duyệt ngồi ở ghế sau, cô nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ dần dần rời xa khu náo nhiệt và phồn hoa, xe đi về phía một con đường thẳng mà rộng rãi, xung quanh được bao phủ bởi cây xanh cho cảm giác rất là nguyên thủ, giống như mình đang đi ở giữa rừng cây vậy.

“Cô à, bạn của cô sống ở đây sao! Đây là biệt thự xa hoa rộng rãi của người có tiền nhát ở thành phố chúng ta đó!”

“Tôi chỉ đến đưa đồ mà thôi.” Hứa Tâm Duyệt đáp.

“Có thể quen biết người ở trong đây, cũng đã rất giỏi rồi!”

Hứa Tâm Duyệt cười, không trả lời, trong đầu lại xuất hiện khuôn mặt đẹp trai không có biểu cảm của Có Thừa Tiêu, cho dù quen biết thì sao chứ? Người không cùng một thế giới, không cùng một giai cấp, cũng sẽ không có gì liên quan đến nhau cả.

“Sắp đến rồi, cô à, xe của tôi không vào được đâu!”

“Không sao! Tôi tự nghĩ cách đi vào, anh có thể chờ tôi ba mươi phút ngoài khu biệt thự không, tôi sẽ trả tiền cho.

anh?” Hứa Tâm Duyệt nói với tài xế, dù sao thì ở đây cũng khó bắt xe.

“OK! Được thôi!” Tài xế cũng đang cần nghỉ một chút, chuyện tốt không cần lái xe mà vẫn có tiền như này, sao lại có thể không làm chứ?

Đúng là, xe taxi không thể đi vào trong, sau khi Hứa Tâm Duyệt đăng ký rõ ràng ở ngoài cổng xong, vệ sĩ mới lái một chiếc xe ô tô điện du lịch đưa cô đến biệt thự của Cố Thừa Tiêu.

Ngồi trên xe điện, Hứa Tâm Duyệt cũng thưởng thức được khu vực sống của người giàu có, giống như một bức tranh sống động vậy, lúc nào cũng có thể nhìn thấy những khu vườn cao lớn thanh lịch, còn có một công viên nước với hồ nhân tạo to lớn, làn nước xanh trong veo.

Mà lúc này, ở trung tâm thành phó, Hứa An An và Hồng Mỹ San cũng cùng đi về hướng biệt thự.

Trước đó bà gọi điện thoại, nhưng Cố Thừa Tiêu không nghe máy, Hồng Mỹ San biết, con trai chắc chắn đang ở bên ngoài chơi cùng viới cháu trai.

Hứa An An cũng có hơi lo lắng hỏi: “Dì, Thừa Tiêu với Tiểu Mục không có ở nhà ạ?”

“Yên tâm đi! Hai người họ ở nhà, chắc chắn là Thừa Tiêu và Tiểu Mục đang chơi ở trong sân, nên mới không nghe thấy tiếng điện thoại.” Hồng Mỹ San cũng đã nghĩ đến.

Hứa An An thở nhẹ một hơi: “Cháu cũng hy vọng có thể chơi cùngTiểu Mục biết bao.”

“Sắp đến rồi, tối nay cháu phải ở cùng Tiểu Mục cho thật tốt!” Hồng Mỹ San an ủi vỗ vai cô ta.

Hứa An An gật đầu, thế nhưng điều thu hút cô ta, còn có ba của đứa nhỏ nữa!

Lúc này Cố Thừa Tiêu, đúng là đang ở ngoài vườn chơi đá bóng cùng với con trai, anh thay một bộ đồ thể thao màu xám, nhìn trông vô cùng đẹp trai.

Cậu nhóc đang đá một quả bóng, thì nghe thấy tiếng bám cửa từ ngoài cổng truyền đến, cậu liền tò mò nói: “Daddy, có khách đến.”

Có Thừa Tiêu nghĩ lúc này, đến nhà anh sẽ chỉ là một người, là người phụ nữ mà anh ra lệnh phải đến.

Hứa Tâm Duyệt đứng ở ngoài cửa, bảo vệ vẫn chưa đi, rõ ràng là phải có được sự cho phép của Cố Thừa Tiêu, cô mới có thể rời khỏi tầm mắt của bảo vệ.

Bảo vệ của khu biệt thự mini này đúng là rất nghiêm ngặt.

Cố Thừa Tiêu bảo cậu nhóc tự mình chơi ở trên cỏ trước, để hắn đi ra xem sao, cậu nhóc ngoan ngoãn ngồi chơi bóng.

Thân hình cao lớn của Cố Thừa Tiêu xuất hiện ở cửa, cách một cánh cửa sắt màu vàng, Hứa Tâm Duyệt đứng dưới ánh trời chiều, nói với anh: “Cố tiên sinh, tôi đến rồi, xin hãy mở cửa.”

Có Thừa Tiêu mở cửa ra, bảo vệ cung kính nói với hắnanh “Ngài Có, tôi đã đưa khách của anh đến.”

“Cám ơn.” Cố Thừa Tiêu lễ phép trả lời bảo vệ, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Hứa Tâm Duyệt nói: “Đi vào.”
 
Back
Top Bottom