Cập nhật mới

Ngôn Tình Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người

Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2430


Nhưng thời gian tươi đẹp như vậy, lại bị tiếng gõ cửa cắt đứt, Nghê Sơ Tuyết lập tức xấu hổ mặt đỏ lên, nhanh chóng ngồi qua một bên, rất sợ người tiến vào phát hiện đến chuyện gì.

Đi vào là một bác sĩ chuyên gia phụ trách truyền dịch cho Hạng Bạc Hàn, ông vừa tiền vào, cũng cảm giác mình tới không đúng lúc, ông muốn lui ra ngoài, cũng không thể nữa.

Ông chỉ có thể qua chỗ Hạng Bạc Hàn hỏi một chút, sau đó thu hồi dụng cụ truyền dịch, trả lại thế giới yên tĩnh cho hai người.

Nghê Sơ Tuyết đưa lưng về phía sau người đàn ông trưởng thành và đẹp trai phía sau, hai tay vô cùng xoắn xuýt.

“Dọa em sao?”

Hạng Bạc Hàn trầm thấp cười hỏi.

Nghê Sơ Tuyết nghe tiếng cười của anh, càng có chút không biết làm sao, cô đành phải lắc lắc đầu: “Không có, anh nói cho em biết, anh có phải bị thương hay không?”

Hạng Bạc Hàn nhìn bóng lưng của cô, xưa nay tính cách anh cường hãn, khiến anh chưa bao giờ tỏ ra yếu ớt không trước mặt người khác, nhưng lúc này, anh đột nhiên hiểu ra một việc, ở trước mặt cô tỏ ra yếu đuối, có lẽ là một chuyện tốt.

“Đúng vậy, anh bị vết thương đạn bắn.”

Hạng Bạc Hàn không giấu giếm.

Quả nhiên, cô gái đưa lưng về phía anh, lập tức kinh hãi xoay người, cả người lại tiến tới trước mặt anh, cặp mắt xinh đẹp, đều là lo lắng.

“Bị thương ở nơi nào? Nghiêm trọng không? Cho em xem xem.”

Nghê Sơ Tuyết sợ giật mình, vết thương đạn bắn, bị thương ở nơi nào?

Hạng Bạc Hàn cho cô xem, ngón tay thon dài của anh mở nút áo áo sơ mi ra, trực tiếp lộ ra vải thưa quần trên vai.

Tim Nghê Sơ Tuyết đều muốn thất lại, cô nhẹ nhàng lấy tay đụng một cái: “Đau không?”

Đột nhiên Hạng Bạc Hàn lại tự trách, khiến cho cô lo lắng như vậy, anh cong môi cười: “Chút vết thương nhỏ này, không có gì cả.”

“Cái gì gọi là vết thương nhỏ, về sau anh nhất định phải chú ý an toàn.”

Nghê Sơ Tuyết đột nhiên phản bác, còn có chút kích động.

Hạng Bạc Hàn chỉ cảm thấy nội tâm tràn đầy thỏa mãn, cuối cùng cũng có một cô gái ở trong thế giới của anh bắt đầu quản thúc rồi.

“Được, về sau anh sẽ cần thận.” Hạng Bạc Hàn cam đoan.

Đúng lúc này, điện thoại di động Nghê Sơ Tuyết vang lên, cô vội vàng từ trong túi lấy ra, vừa nhìn là Mị Lạp gọi tới.

Cô đi tới trước cửa sổ nghe: “Alo, chị.”

“Cô lại đi đâu rồi?”

Mị Lạp rất tức giận hỏi: “Sao không chuẩn bị bữa sáng cho tôi?”

“Hôm nay em không có thời gian, chị đi quán ở lầu dưới ăn chút đi! Có thể em sẽ trở về muộn một chút.”

Mị Lạp là một người rất nhạy cảm, cô ta trực tiếp liền ép hỏi qua: “Cô ở đâu? Có phải cô đang ở cùng với Hạng Bạc Hàn hay không? Cô lén giấu tôi đi gặp anh ấy?”

“Em…” Nghê Sơ Tuyết không giỏi nói nói dối, cô không ngờ là chút tình cảm này lại biến thành chuyện lén lút.

“Đúng vậy, em ở cùng với anh ấy.”

Nghê Sơ Tuyết trực tiếp trả lời cô ta.

“Các người ở đâu?”

Mị Lạp tức giận chất vấn.

“Chị, chờ em trở về cùng chị nói chuyện được không?”

Nghê Sơ Tuyết không muốn làm lộ, không đợi chấn vấn ở đầu giây bên kia của Mị Lạp nữa, cô liền cúp ngang điện thoại.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2431


Nghê Sơ Tuyết cũng không biết, lúc cô gọi điện thoại, ánh mắt của người đàn ông luôn chăm chú nhìn cô, cảm giác được giọng cô lo lắng, dường như có tâm tư gì.

“Chị em không cùng ba mẹ nuôi em trở về nước sao?”

Hạng Bạc Hàn híp mí hỏi.

Trong đôi mắt đẹp của Nghê Sơ Tuyết hiện lên vẻ bát đắc dĩ, cô lắc đầu: “Chị của em muốn ở lại chỗ này chơi.”

Mặc dù cô rất muốn nói cho anh biết tình hình thực tế, nhưng chuyện chị mê đắm anh, nhưng thế nào cô cũng không mở miệng được?

Như vậy, càng sẽ khiến anh phiền lòng!

“Đêm nay em phải về sao?”

Hạng Bạc Hàn nhướng mày, rõ ràng không hy vọng cô rời đi.

Nghê Sơ Tuyết nghe được ý tứ trong lời nói của anh, cô mở to mắt nhìn: “Em… anh muốn em ở lại chăm sóc anh sao?”

“Anh đón em qua đây, chính là để cho em làm bạn với anh, chăm sóc anh.”

Hạng Bạc Hàn không định thả cô đi.

Tim Nghê Sơ Tuyết lập tức thình thịch nhảy dựng lên, đương nhiên cô rất muốn ở lại, chỉ cần anh cần cô.

“Được rồi, em ở lại.”

Nghê Sơ Tuyết cũng không nỡ rời khỏi anh, huống chỉ, anh còn bị thương.

Lúc này cô không dám nghĩ tới Mị Lạp ở nhà, sẽ có bao nhiêu tức giận.

Buổi trưa, đầu bếp chuẩn bị xong cơm trưa phong phú, bàn ăn đặt trên ban công lầu hai, thời điểm ngày thu, có vẻ đặc biệt lãng mạn lười nhát.

Khung cảnh chung quanh, cho dù là phòng ăn cao cấp cũng không thanh nhã an tĩnh bằng.

Ăn xong cơm trưa, Nghê Sơ Tuyết đi xuống lầu pha cho anh cà phê, tuy Hạng Bạc Hàn bị thương, thế nhưng công việc quan trọng, còn phải xử lý một chút.

Đang viết bưu kiện, bên cạnh đột nhiên vang lên một chuỗi âm thanh điện thoại, ánh mắt của anh đảo qua, là điện thoại di động Nghê Sơ Tuyết bỏ ở trên ghé sô pha.

Hạng Bạc Hàn nhìn tên trên màn hình, hiện lên hai chữ chị gái, xem ra là Mị Lạp gọi tới.

Hạng Bạc Hàn nghe tiếng chuông, anh trầm tư một chút, liền đưa tay lấy điện thoại qua, nhấn nút trả lời.

Đầu giây bên kia là tiếng Mị Lạp vội vàng tức giận: “Nghê Sơ Tuyết, tôi cảnh cáo cô, không cho phép cướp đi Hạng Bạc Hàn, anh ấy là người đàn ông tôi nhìn trúng, cô đừng hòng cướp đi.”

Mày kiếm Hạng Bạc Hàn chọt nhíu lại, Mị Lạp đang nói cái gì?

Nghe thấy ở đầu giây bên kia không phát ra âm thanh, Mị Lạp lại tức giận cảnh cáo nói: “Đêm nay tốt nhất cô nói cho tôi biết địa điểm hẹn hò của các người, tôi muốn đi qua đó.”

Hạng Bạc Hàn không nghĩ lên tiếng, anh trực tiếp ấn nút cắt đứt trò chuyện, giống như đã biết tâm trạng của Nghê Sơ Tuyết rồi.

Nghê Sơ Tuyết bưng một ly cà phê lên, nhìn thấy mắt người đàn ông ngồi ở trên ghế sô pha lộ ra trầm tư, cô ngắn ra, anh có tâm tư gì sao?

“Cà phê pha xong rồi, anh uống thử đi.”

Nghê Sơ Tuyết đặt cà phê trước mặt anh, vừa muốn đặt khay xuống, tay cô phút chốc bị một bàn tay cầm lấy.

Lòng Nghê Sơ Tuyết hơi giật mình, cô không hiểu nhìn người đàn ông: “ Làm sao vậy?”

*Ngồi xuống, anh có chuyện hỏi em.”

Ánh mắt Hạng Bạc Hàn tràn đầy nhu tình, trong sâu thẳm vẫn có dấu vết đau lòng vì cô.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2432


Chương 2432:

Nghê Sơ Tuyết không thể làm gì khác hơn là buông khay, ngồi ở bên cạnh anh, trong lòng cũng đang khó hiểu: “Anh muốn hỏi em cái gì?”

Ánh mắt thâm thúy của Hạng Bạc Hàn khóa lại cô, nhẹ giọng hỏi: “Quan hệ của em và chị em như thế nào?”

Nghê Sơ Tuyết trừng mắt nhìn, sao đột nhiên anh quan tâm đến chuyện này?

Cô tất nhiên không muốn để chuyện giữa hai chị em phiền nhiễu đến anh, cô mím môi cười, không thể làm gì khác hơn là luống cuống nói: “Chúng em khá tốt! Anh hỏi cái này làm gì vậy?”

“Em không nói thật với anh.”

Hạng Bạc Hàn hơi có chút khó chịu, cô còn muôn gạt anh tới khi nào?

Anh đối với cô gái Mị Lạp này, không biết rõ lắm, chỉ biết là cô ta đã từng dây dưa với cháu anh qua, thậm chí muốn chia rẽ tình cảm của cháu anh cùng Tưởng Hân Vy.

Vừa rồi ở trong điện thoại, Mị Lạp nảy sinh tâm tư với anh, cái này với anh mà nói, quả thực là mạc danh kỳ diệu.

Anh chưa từng lộ ra một chút tâm tư với cô gái này?

Nghê Sơ Tuyết có chút bối rối cắn môi đỏ mọng một cái, không biết nên trả lời anh như thế nào, anh biết cái gì rồi sao?

Hạng Bạc Hàn khẽ thở dài một cái, bưng cà phê bên cạnh nhấp một ngụm: “Anh vừa mới nhận điện thoại của em, là chị em gọi tới, anh đã biết chuyện em giấu anh rồi.”

Nghe được câu này, Nghê Sơ Tuyết bị dọa sợ, Mị Lạp sẽ không nói cái gì không nên nói chứ? Lẽ nào thổ lộ với anh rồi?

“Chị em nói cái gì?”

Nghê Sơ Tuyết khẩn trương xoắn tay, thử hỏi dò.

Hạng Bạc Hàn thấy cô còn không chịu nói thật, đột nhiên anh đưa tay kéo, Nghê Sơ Tuyết không phòng bị chút nào nhào vào trong ngực của anh, cô ngẳng đầu, người đàn ông liền có chút buồn bực gõ nhẹ lên trán cô một cái: “Chuyện Mị Lạp có tâm tư đối với anh, em định tính khi nào mới cho anh biết?”

Nghê Sơ Tuyết cảm giác được anh tức giận, cô lập tức ngọ ngậy người một cái ngồi thẳng: “Anh đều biết sao?”

“Anh có thể cam đoan với em, anh chẳng bao giờ có bất cứ ý niệm gì với chị em, thậm chí là ám chỉ, trong mắt của anh, thủy chung chỉ có em.”

Hạng Bạc Hàn thnah minh việc này với cô trước.

Trong lòng Nghê Sơ Tuyết biết, Mị Lạp thích anh, chẳng qua là coi trọng gia tộc của anh cùng tài lực, huống chỉ người đàn ông này không cần làm ám chỉ gì, cũng có thể khiến phụ nữ điên cuồng ngã vào.

“Chị em chính xác mến mộ anh, chị ấy cũng biết em thích anh, cho nên, chị ấy có chút tức giận.”

Nghê Sơ Tuyết thở dài một hơi, cảm giác có chút xấu hổ.

Hạng Bạc Hàn đưa tay nâng cằm tinh xảo của cô lên, làm cô ngắng đầu nhìn thẳng anh, anh nghiêm túc giáo huấn nói: “Em trở về có thể trực tiếp nói cho cô ta biết, anh thích em, bảo cô ta đừng si tâm vọng tưởng nữa.”

Trong lòng Nghê Sơ Tuyết hạnh phúc, có thể được anh yêu, là may mắn suốt đời của cô.

“Em sẽ tìm cơ hội nói chuyện cùng chị ấy.” Nghê Sơ Tuyết gật đầu.

“Hay là để anh đến nói?”

Hạng Bạc Hàn trầm thấp hỏi.

“Không được, để em tới nói đi!”

Nghê Sơ Tuyết không muốn để cho anh đứng ra, hơn nữa cô cũng hạ quyết tâm, sẽ không vì chuyện này khổ não nữa, cô muốn cùng Mị Lạp nói rõ ràng.

Đây cũng là vì tốt cho cô ta.

Mị Lạp giờ khắc này ở trong căn hộ, đứng ngồi không yên, trong đầu của cô ta, tất cả đều là hình ảnh của Nghê Sơ: Tuyết cùng Hạng Bạc Hàn ở chung với nhau, tưởng tượng dáng vẻ bọn họ ngọt ngào, thật giống như cô ta sẽ không có cơ hội nữa.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2433


Càng nghĩ, càng cảm giác được khủng hoảng, tưởng tượng tương lai một ngày nào đó, Nghê Sơ Tuyết trở thành Hạng phu nhân cao cao tại thượng, thì cả đời này của cô ta chỉ có thể đồ ky.

Sau giờ Ngọ, Hạng Bạc Hàn cần ngủ trưa, bởi vì sau khi anh bị thương, máu chảy khá nhiều, cần yên tĩnh nghỉ ngơi.

Nghê Sơ Tuyết vốn muốn ngồi trên ghế số pha bồi anh, nhưng lại bị anh kéo đến bên giường, ấn vào ngực anh Cơ thể Nghê Sơ Tuyết hơi cứng lại, không dám động đậy vùi ở trong ngực của anh, lần đầu tiên ở cùng gần như vậy, khiến cô sao có thể không khẩn trương?

Nhưng người đàn ông chỉ ôm cô, nghiêng người, khiến bên vai bị thương của anh không bị đè lên, lại vừa vặn ôm cô gái nhỏ vào ngực to lớn của anh.

Nghê Sơ Tuyết nhắm mắt lại, không dám nhìn loạn, cô cảm giác ánh mắt ở đỉnh đầu cô đưa mắt nhìn một lúc lâu, cho đến khi áp bức này biến mát, cô mới lặng lẽ mở mắt.

Chỉ thấy mi mắt người đàn ông ở gần đã nhắm lại, đang nghỉ ngơi.

Khóe miệng Nghê Sơ Tuyết hơi nhếch lên, thừa cơ hội này, to gan thưởng thức anh, dù sao cũng chưa bao giờ trắng trọn ngắm anh như vậy?

Dáng dấp anh thật rất đẹp mắt, mặc dù ngủ, cũng tản ra mị lực nam tính làm người ta say mê.

Đang nhìn một chút, tầm mắt đang nhắm đột nhiên mở, sợ.

đến mức cô hô nhẹ một tiếng, khẽ nhếch lầy môi đỏ mọng, tiếng hô liền bị người đàn ông chặn lại.

Sao Hạng Bạc Hàn có thể thật sự ngủ được?

Có cô ở đây, anh cũng đừng mong nghỉ ngơi thật tốt, nhưng anh tình nguyện bỏ qua tất cả thời gian nghỉ ngơi, cũng muốn cô chăm sóc bên cạnh.

Nụ hôn này, rốt cuộc cũng không dám đi sâu, Hạng Bạc Hàn không muốn dọa cô chạy, anh đã chờ cô 32 năm, lại chờ thêm một chút, cũng không sao.

Cuối cùng, Hạng Bạc Hàn không ngủ, nhưng Nghê Sơ Tuyết đầu óc trống rộng lại ngủ thiếp đi.

Thời gian thấm thoát tới tối, Nghê Sơ Tuyết yên lành ngủ một chút, mở mắt, phát hiện mình ngủ ở trên giường của anh, sắc mặt cô đỏ lên.

Ngồi dậy, ngoài cửa sổ mặt trời đã lặn lúc nào rồi, Hạng Bạc Hàn không có bên cạnh.

Anh đi đâu?

Nghê Sơ Tuyết đi tới cầm điện thoại di động lên nhìn thoáng qua, chỉ thấy điện thoại di động bị Hạng Bạc Hàn đặt im lăng, Mị Lạp đã gọi vài cuộc điện thoại.

Trong đó còn có một cuộc điện thoại của ba.

Cô nhanh chóng bắm gọi lại, Có Minh Phàm rất nhanh thì nghe máy, có chút bận tâm: “Alo, Sơ Tuyết, con đang ở đâu?”

“Ba, có chuyện gì sao?”

Nghê Sơ Tuyết hỏi.

*“Mị Lạp luôn tìm con, con bé rất lo lắng cho con.”

Nghê Sơ Tuyết không khỏi bất đắc dĩ, xem ra Mị Lạp tìm không được cô, liền muốn thông qua ba đến tìm cô.

“Ba, con đang làm khách trong nhà Hạng tiên sinh, ba đừng lo lắng.”

Nghê Sơ Tuyết còn không có công khai quan hệ với ba, chỉ có thể xưng hô trước như vậy.

*ÀI Thì ra là ở trong nhà Hạng tiên sinh! Ba còn lo lắng cho con, con gọi điện thoại cho Mị Lạp nói một tiếng đi!”

Có Minh Phàm còn không biết tình cảnh của con gái.

“Dạ, con biết rồi.”

Nghê Sơ Tuyết lên tiếng trả lời.

Cố Minh Phàm lại dặn dò vài câu liền cúp, Nghê Sơ Tuyết không thể làm gì khác hơn là gọi lại cho Mị Lạp.

“Nghê Sơ Tuyết, cô dám cúp điện thoại tôi.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2434


Giọng Mị Lạp sắc bén bắt mãn rồng qua, mang theo phẫn nộ.

Lỗ tai Nghê Sơ Tuyết đều ong một tiếng.

Cô không thể làm gì khác hơn là hỏi: “Chị có chuyện gì gấp sao?”

“Việc gấp? Lập tức về nhà chăm sóc tôi, không cho phép ở bên ngoài qua đêm, có nghe hay không.”

Nghe Mị Lạp đối diện kêu la om sòm, trong khoảng thời gian ngắn Nghê Sơ Tuyết không biết trả lời cô ta như thế nào.

*Nghê Sơ Tuyết, cô cũng không nên bại hoại danh tiếng gia tộc chúng ta, như cô vậy so với tiểu tam khác nhau chỗ nào? Cô không danh không phận ngủ cùng Hạng Bạc Hàn, về sau, trong nhà của chúng ta ở trước mặt Hạng gia, như thế nào dám ngắng đầu lên nữa?”

Mị Lạp ở đầu dây bên kia, nghĩ hết biện pháp muốn kéo cô về, không quên mang một mặt đạo đức này ra nói.

Khuôn mặt xinh đẹp của Nghê Sơ Tuyết đỏ dần, có một loại khó chịu khiến đầu óc cô trống rỗng, tuy là cô không có như vậy, thế nhưng, lời nói của Mị Lạp vẫn vô cùng đả thương người khác.

“Chị, chị hiểu lầm rồi, em không có…” Nghê Sơ Tuyết muốn phản bác cô ta.

“Không có? Vậy thì chờ thời điểm Hạng Bạc Hàn cưới hỏi cô đàng hoàng, cô lại qua đêm tiếp! Hiện tại cô về nhà cho tôi.”

“Anh ấy bị thương, em không thể trở về được, em phải chăm sóc anh ấy.”

Nghê Sơ Tuyết nói nguyên nhân.

Mị Lạp cũng mặc kệ: “Anh ấy bị thương, đến phiên cô chăm sóc sao? Bên cạnh của anh ấy không phải có một đám người hầu hạ sao?”

“Em…” Nghê Sơ Tuyết không có cách nào phản bác cô ta nữa.

Nhưng cô cũng không biết, lúc cô nghe điện thoại đến bây giờ, ở cửa có một thân ảnh cao lớn đang đứng, đang híp mắt lắng nghe cô nghe điện thoại, khuôn mặt anh tuấn có chút không nỡ.

Mặc dù không biết cuộc đối thoại của chị em cô, nhưng qua ý tứ cũng đoán được một ít.

Hơn nữa buổi chiều nhận được một cuộc điện thoại của Mị Lạp, Hạng Bạc Hàn biết rõ tình cảnh của Nghê Sơ: Tuyết trước mặt Mị Lạp.

Lúc Nghê Sơ Tuyết đang không biết làm như thế nào, phía sau bỗng chốc truyền đến một giọng nam trầm thấp: “Là điện thoại của chị em sao? Có thể để cho anh cùng cô ta nói hai câu hay không?”

Nghê Sơ Tuyết đột nhiên hoảng sợ, cô quay đầu, mới phát hiện người đàn ông phía sau đi tới, nội tâm cô căng thẳng, anh đến đây lúc nào?

Hạng Bạc Hàn đưa tay về phía Nghê Sơ Tuyết muốn cầm điện thoại di động, Nghê Sơ Tuyết ngần ra, nói với Mị Lạp ở đầu điện thoại kia: “Chị, Hạng tiên sinh muốn muốn nói chuyện với chị.”

Việc vui xuất hiện đột ngột này, làm cho Mị Lạp ở đầu giây bên kia ngạc nhiên xác thực hỏi một tiếng: “Thật sao?”

“Dạ”

Nghê Sơ Tuyết trả lời một câu, sau đó, đem điện thoại di động đưa cho Hạng Bạc Hàn, cô có chút khó hiểu, anh muốn nói gì với chị?

Mị Lạp ở đầu bên kia nahnh chóng tìm lại dịu dàng cho bản thân, cố gắng hướng về phía microphone bên này ngọt ngào chào hỏi: “Hi, Hạng tiên sinh đúng không? Chào anh.”

“Là tôi, ngày mai Mị Lạp tiểu thư có rảnh không?”

Giọng Hạng Bạc Hàn trầm xuống trực tiếp hỏi.

Những lời này, đối với Mị Lạp mà nói, quả thực thụ sủng nhược kinh! Thông thường hỏi người có thể hay không, chắc là muốn hẹn hò.

“Có có có, tôi đương nhiên có thời gian, Hạng tiên sinh có chuyện gì không?”

Trong tiếng của Mị Lạp tất cả đều là vẻ chờ mong.

*Trưa mai, tôi muốn mời cô ăn bữa cơm.”

Hạng Bạc Hàn trực tiếp mời.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2435


Những lời này, khiến Nghê Sơ Tuyết đứng ở một bên cũng Sợ run vài giây, anh muốn mời cô ta đi ăn, trong khoảng thời gian ngắn, trong nội tâm của cô có chút ngắn ra.

“Thật sao? Hạng tiên sinh không có gạt tôi chứ?”

Mị Lạp ở đầu dây bên kia còn có chút không dám tin.

“Tôi một lát gửi địa chỉ nhà hàng qua cho cô, hy vọng trưa mai cô có thể đến đúng giờ.”

Hạng Bạc Hàn lặp lại lời mời lần nữa.

“Vâng, tôi đây nhất định sẽ đến đúng giờ, Hạng tiên sinh hẹn, sao tôi dám đến trễ chứ?”

Mị Lạp mừng rỡ như điên.

*ÀI Còn có một chuyện nữa, tôi muốn cùng cô nói một tiếng, bên này tôi cần em gái cô một chút, cho nên, đêm nay tôi muốn cô ấy ở lại nơi này, cô không cần lo lắng, tôi sẽ chăm sóc cô ấy.”

Hạng Bạc Hàn lần thứ hai lên tiếng.

Đầu giây bên kia Mị Lạp có chút vui đến choáng váng, thấy là yêu cầu của Hạng Bạc Hàn, cô ta rộng lượng nói: “Được rồi, ngày mai chúng ta gặp!”

“Ngày mai gặp.”

Hạng Bạc Hàn nói xong, cúp điện thoại, xoay người đưa cho cô gái sau lưng.

Nghê Sơ Tuyết nhận lấy điện thoại di động, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có chút khó hiểu, nhưng cùng lúc, lại không dám thận trọng hỏi anh.

Ánh mắt Hạng Bạc Hàn nghiêm túc nhìn cô: “Ngày mai, anh định nói với chị em chuyện của chúng ta.”

Lúc này Nghê Sơ Tuyết mới chợt hiểu rõ, nguyên nhân anh làm như thế, là vì muốn nói rõ quan hệ của hai người họ với Mi Lạp.

“Không, không cần anh ra mặt, em có thể xử lý tốt chuyện nhà mình mà.”

Nghê Sơ Tuyết thật không muốn kéo anh ra xử lý, điều này sẽ làm tổn hại tới thân phận của anh.

Hạng Bạc Hàn cũng không muốn để cho cô chịu ủy khuất cùng thương tổn nữa, giọng của Mị Lạp trong điện thoại buổi chiều, rõ ràng mạnh bạo, xem ra cô nhóc máy ngày nay đã chịu đủ uất ức.

“Ngày mai cùng anh đi, e rằng Mị Lạp có chút hiểu lầm, anh sẽ nói rõ với cô ta.”

Hạng Bạc Hàn nói xong, đến gần cô một chút, hai tay nhẹ nhàng giữ vai cô, trầm thấp bá đạo nói: “Anh sẽ không để cho người anh yêu, bởi vì anh mà bị tổn thương.”

Tim Nghê Sơ Tuyết trong nháy mát tràn đầy dòng nước ấm áp, thì ra anh làm như thế là vì cô.

Nghê Sơ Tuyết có thể ở lại, ăn xong bữa cơm, bác sĩ qua đây kiểm tra một chút cho Hạng Bạc Hàn, căn dặn anh nghỉ ngơi thật tốt.

Nghê Sơ Tuyết ở trong phòng khách chờ, cô muốn, tìm một cơ hội thích hợp, nói một tiếng cùng ba mẹ nuôi bên kia! Ngày hôm nay lời nói của Mị Lạp, đâm cô đến bị thương, cô thực sự không muốn trở thành người phá hỏng danh tiếng của gia tộc.

Mà cô đối với Hạng Bạc Hàn cũng là vô cùng tin tưởng, anh tôn trọng cô, bảo vệ cô, chẳng bao giờ đối với cô có một tia ép buộc.

Giữa bọn họ yêu nhau, là kết quả của tình cảm đôi bên, mà cô, đã chuẩn bị sẵn sàng, vì anh trả giá tất cả.

Nghê Sơ Tuyết nghe tiếng bước chân của bác sĩ rời khỏi, cô mới đứng dậy khẽ gõ cửa phòng ngủ chính, bên trong truyền đến tiếng của người đàn ông: “Mời vào.”

Nghê Sơ Tuyết thấy anh tắm xong, khoác một cái áo ngủ, nhan sắc sắc sảo, khiến cả người anh đứng ở dưới ánh đèn thủy tỉnh, khí thế mạnh mẽ như một vị vua cổ đại, làm cô lại có chút không dám đến gần.

“Bác sĩ nói như thế nào?”

Nghê Sơ Tuyết tò mò hỏi.

*Ông ấy bảoanh nghỉ ngơi sớm một chút.”

Ánh mắt Hạng Bạc Hàn thâm thúy nhìn sang.

Nghê Sơ Tuyết chớp mắt nhìn, khéo léo lên tiếng nói: “Vậy anh nghỉ ngơi sớm một chút, em trở về phòng đây.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2436


Hạng Bạc Hàn không khỏi có chút buồn cười, cô thật sự không hiểu ý của anh sao?

Anh muốn nghỉ ngơi, đương nhiên không phải một mình anh nghỉ ngơi, có cô ở đây, nếu như cô không thể ở bên cạnh anh, anh nghỉ ngơi cho khỏe làm sao được chứ?

“Em tin tưởng anh không?”

Hạng Bạc Hàn hỏi cô.

Nghê Sơ Tuyết vừa muốn xoay người, lập tức quay đầu lại, không do dự gật đầu: “Dạ, em tin tưởng anh.”

Hạng Bạc Hàn cong môi cười: “Được rồi, hiện tại em đi tắm một cái, đêm nay đến chỗ của anh nghỉ ngơi đi!”

Nghê Sơ Tuyết lập tức sửng sốt, khuôn mặt cũng nóng lên, lắp bắp nói: “ Em… em…”

“Em rõ ràng nói tin tưởng anh, lẽ nào em nói dối?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nghê Sơ Tuyết đỏ lên, lại lắc đầu, lại không biết như thế nào cho phải.

“Tin anh, anh chỉ đơn thuần muốn em ngủ cùng anh, chỉ là ngủ.

Hạng Bạc Hàn nói rõ ràng, hiện tại giấc ngủ anh vô cùng không tốt, có cô ở đây, chắc là có thể giải quyết được vấn đề này.

Đương nhiên, cũng có thể không giải quyết được, sẽ khiến anh càng nghiêm trọng hơn, nhưng anh mặc kệ, dù sao đời này anh nhận định chính là cô.

Nghê Sơ Tuyết nhẹ nhàng tựa vào lòng anh, cô không dám cử động nữa. Ánh đèn pha lê trên đầu đã được, thay bằng ánh sáng tối mờ của màn đêm, người đàn ông bên cạnh cũng vô cùng yên lặng. Trong không khí, khí tức đặc biệt của riêng anh dàn dần bao quanh cô.

Mặc dù trong phòng chỉ có luồng ánh sáng mờ, nhưng khuôn mặt xinh đẹp của Nghê Sơ Tuyết đã đỏ đến tận mang tai, thậm chí suy nghĩ của cô hình như cũng bị thứ gì đó làm cho xáo trộn, nghĩ lung tung đủ thứ cả.

Sâu trong thâm tâm, cô khao khát muốn thân mật với anh, nhưng sự dè dặt của một người con gái lại khiến cô phải cố tỉnh táo, giữ vững lý trí.

Hạng Bạc Hàn vẫn luôn cúi đầu, nhìn mái tóc mềm mại xinh đẹp của cô gái, hương thơm thoang thoảng của cô len vào trong hơi thở của anh, cuốn theo suy nghĩ của anh bay đi xa.

“Hạng…” Nghê Sơ Tuyết muốn nói chuyện với anh, nhưng cô vừa mở miệng đã định gọi anh là chú, khiến cô không khỏi phanh gắp lại, vội vàng ngắng đầu lên nhìn sợ anh sẽ tức giận. Hạng Bạc Hàn không những không tức giận mà còn bị dáng vẻ đáng yêu này của cô chọc cười.

Tiếng cười trầm thấp của anh toát ra vẻ hấp dẫn nam tính mạnh mẽ, vang vọng trong không gian tối mờ, phẩy nhẹ vào lòng cô.

“Em xin lỗi…” Nghê Sơ Tuyết cắn cắn đôi môi đỏ, xấu hỗ nói.

*Em muốn gọi anh là gì cũng đều được cả.” Hạng Bạc Hàn không bắt ép cô.

Nhưng mà, Nghê Sơ Tuyết lại kiên quyết ngẳng đầu lên, phản bác: “Không, em không muốn gọi anh là chú nữa đâu! Em gọi anh bằng tên có được không?”

Hạng Bạc Hàn biết, cô ương bướng lên giọng như vậy chỉ là đang cố chỉnh lại mối quan hệ của bọn họ.

*Được, về sau em cứ gọi tên anh đi.” Hạng Bạc Hàn vươn tay, cưng chiều xoa đầu cô, mái tóc mềm mại của cô khiến anh quyến luyến không rời tay.

“Ngủ đi!” Giọng nam trầm thấp vang lên, dường như đang kiềm chế gì đó.

“Ừm! Anh cũng vậy.” Có lẽ bởi vì đầu óc Nghê Sơ Tuyết đã căng thẳng trong thời gian dài nên bây giờ cô quả thật hơi buồn ngủ, hơn nữa vòng tay của anh rất ám áp, khiến cô rất an tâm!

Trong bóng tối, nơi khóe môi người đàn ông xuất hiện một nụ cười bất đắc dĩ, qủa nhiên người không ngủ được chỉ có mình anh.

Không biết đã qua bao lâu, khi cô gái trong lòng anh đã thở đều, Hạng Bạc Hàn mới dám cúi đầu hôn lên tóc cô, tự an ủi bản thân.

Mà lúc này, lại có một người cũng đang kích động đến mức không ngủ được. Mị Lạp chưa từng nghĩ Hạng Bạc Hàn sẽ chủ động hẹn cô ta đi ăn tối, điều này có nghĩa là gì?

Mị Lạp quá phần khích, cơ bản không có thời gian để nghĩ xem việc này có nghĩa gì, cô ta chỉ nghĩ đến việc b*** trưa ngày mai sẽ mặc gì, son môi màu gì, phối giày và túi xách nào.

Nghĩ đến những thứ này khiến cô ta chỉ muốn đi trung tâm mua sắm dạo một vòng, mua một chiếc váy mà mình ưng ý nhất.

Nhưng đã khuya lắm rồi, cô ta phải cố bắt mình ngủ, như vậy thì ngày mai cô ta mới có thể dùng trạng thái tốt nhất gặp Hạng Bạc Hàn.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2437


Sáng sớm.

Nghê Sơ Tuyết giống như một chú mèo nhỏ, trở mình lại, cô còn tưởng là mình vẫn đang ngủ trên giường mình nên vươn tay sang muốn ôm lấy con gấu bông to của mình, nhưng mà cô lại ôm phải vòng eo rắn chắc của một người đàn ông.

Nhiệt độ chân thực và tự nhiên này…

Cô lập tức tỉnh táo hẳn, mở bừng mắt ra, đập vào mắt cô là một đôi mắt sâu thẳm mang theo ý cười đang nhìn cô chăm chú.

Mặt của Nghê Sơ Tuyết đỏ ửng lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, cô ngượng ngùng vùi đầu vào lòng anh, muốn rút cánh tay đang ôm eo anh ra.

Thế nhưng, bàn tay của người đàn ông nào đó đã đặt trên eo thon của cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, khiến cô càng dán sát vào người anh.

“Buổi sáng tốt lành!” Hạng Bạc Hàn trầm giọng nói.

“Buỏi sáng tốt lành!” Nghê Sơ Tuyết chớp chớp mắt, từng chút từng chút áp lên ngực anh, cảm giác này thật tót.

Từ lúc rời giường, Nghê Sơ Tuyết không dám nhìn thẳng vào anh, cô hoàn toàn thẻ hiện ra được sự xấu hổ của một cô gái nhỏ.

Nếu như đổi thành một cô gái khác làm như vậy, Hạng Bạc Hàn sẽ chỉ cảm thấy cô ta rất giả tạo, nhưng sự đáng yêu của Nghê Sơ Tuyết lại rất chân thực và tự nhiên, bởi vì cô gái này thật sự rất trong sáng, cô giống như một tờ giấy trắng, không có một chút vết nhơ.

Sau khi ăn sáng xong, Nghê Sơ Tuyết ra vườn loay hoay trồng hoa cỏ. Có một bông hoa hồng nở rộ quá mức nên có chiều hướng hơi chúc xuống, cô đã làm một cái giá đỡ nhỏ để đỡ cành hoa hồng lên giúp nó có thể hấp thụ ánh nắng mặt trời để trở nên yêu kiều hơn.

Trong lúc cô đang bận rộn thì từ phía sau có một bóng đen chiếu xuống người cô “Trưa nay em đi với anh ra nhà hàng gặp chị của em.”

Cùng lúc đó, Giọng nói của người đàn ông cũng vang lên.

Nghê Sơ Tuyết ngạc nhiên ngước lên nhìn: “Em cũng phải đi cùng sao?”

Hạng Bạc Hàn không khỏi thấy buồn cười: “Sao em lại không đi được chứ?”

“Em sợ chị em sẽ tức giận.”

“Em ở tầng trên của nhà hàng đợi anh, anh với chị em nói chuyện xong sẽ lên ăn với em.” Hạng Bạc Hàn không hè có ý định để cô chạm trán với Mị Lạp.

“Dạ.” Nghê Sơ Tuyết ngoan ngoãn gật đầu.

Từ biệt thự, bọn họ đi thẳng đến một tòa nhà ở trung tâm thành phó, nơi tập trung các nhà hàng hàng đầu.

Vẫn còn sớm, Hạng Bạc Hàn nói trợ lý liên lạc với Mị Lạp, bảo cô ta đến sớm một chút.

Mị Lạp cũng định đến đó sớm, cô ta sửa soạn xong chuẩn bị sang đó thì nhận được điện thoại, cô ta còn vui hơn ban nãy.

Xem ra nhất định là Hạng Bạc Hàn muốn tranh thủ thời gian để được ở bên cạnh cô ta nhiều hơn đây mài! Cô ta không thể lãng phí thời gian được.

Hạng Bạc Hàn đưa Nghê Sơ Tuyết đến một nhà hàng ở tầng trên, sắp xếp cho cô một phòng bao, gọi cho cô món tráng miệng yêu thích của cô và bảo cô ở đây đợi anh.

Nghê Sơ Tuyết biết lần này Mị Lạp nhất định sẽ bị tổn thương, nhưng đây là điều không thể tránh khỏi, thay vì để chị ấy thích một người không có kết quả, tốt hơn nên để chị ấy hiểu rõ tình hình.

Khoảng mười một giờ, trợ lý của Hạng Bạc Hàn đứng ngoài cửa chính của toà nhà đón Mị Lạp.

“Mị Lạp tiểu thư, ông chủ của chúng tôi đang đợi cô ở nhà hàng trên lầu.”

“Chỉ có một mình anh ấy thôi sao?” Mị Lạp vội hỏi, trên đường đến đây cô ta đã nghĩ liệu Nghê Sơ Tuyết có đi cùng anh hay không.

“Vâng, chỉ có một mình ông chủ của chúng tôi.” Trợ lý gật đầu.

Mị Lạp nghe vậy thì cắn môi, cố gắng kiềm xuống sự vui sướng trong lòng: “Phiền anh dẫn đường đi!”

Người trợ lý đưa Mị Lạp vào trong nhà hàng, đồng thời cũng bám điện thoại gọi cho Hạng Bạc Hàn báo cho anh biết để xuống lầu Hạng Bạc Hàn đứng dậy, trước khi rời đi, anh khế hôn lên tóc của Nghê Sơ Tuyết: “Chờ anh trở lại.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2438


“Dạ!” Nghê Sơ Tuyết gật đầu, cong môi cười.

Mị Lạp được xếp ngồi trong một gian phòng bao, thấy Hạng Bạc Hàn không có ở đây, cô ta không khỏi có chút thất vọng, cô ta còn tưởng anh rất nóng lòng muốn gặp cô ta chứ!

“Ông chủ của anh đâu?”

“Ngài ấy sẽ đến ngay ạ.” Người trợ lý mỉm cười đáp.

Dưới sự phục vụ của người phục vụ, Mị Lạp hài lòng ngồi xuống, chống cằm kiên nhẫn chờ Hạng Bạc Hàn đến, cô ta cũng không quên dùng sự phản chiếu của bai rượu sâm panh bên cạnh để kiểm tra lại lớp trang điểm của mình có ổn hay không Nếu người trợ lý không đứng ngay bên cạnh thì cô ta đã tô lại son rồi!

Một lúc sau, cô nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân đang tiến đến, nhịp tim cô ta không khỏi tăng tốc, người đàn ông như Hạng Bạc Hàn có một loại áp lực, khiến cho người ta cảm giác vừa kính sợ vừa muốn tiếp cận..

Tiếng gõ cửa vang lên, người phục vụ đẩy cửa ra, bóng dáng cao gầy của Hạng Bạc Hàn từ ngoài cửa bước vào.

Mị Lạp lập tức hưng phấn đứng lên: “Hạng tiên sinh, anh đến rồi.”

Hạng Bạc Hàn tao nhã ngồi xuống phía đối diện với Mị Lạp, ánh nắng vàng kim ngoài cửa sổ hắt vào, dường như phủ lên người anh một tầng ánh vàng, dáng vẻ vốn đã rất loá mắt của anh nay lại có thêm một loại khí chất của bậc đế vương.

Hai mắt Mị Lạp như sắp tan chảy trên người anh, bây giờ cô ta mới nhận ra ngay từ đầu đáng lẽ ra cô ta nên để ý đến người đàn ông này, Hạng Kình Hạo trẻ trung khi ở trước mặt người đàn ông trưởng thành này, dường như: vẫn thiếu đi một chút gì đó.

Người đàn ông như Hạng Bạc Hàn nếu như yêu ai thì nhất định sẽ được anh cưng chiều, trở thành người phụ nữ: hạnh phúc nhất trên thế giới!

Ước gì người phụ nữ đó chính là cô ta nhỉ!

*Mị Lạp tiểu thư, cô muốn dùng gì cứ tự nhiên gọi!” Hạng Bạc Hàn lịch sự lên tiếng.

Đương nhiên, Mị Lạp cũng thể hiện ra dáng vẻ tao nhã của bản thân, cô ta gọi người phục vụ bên cạnh, dùng giọng điệu như đang làm nũng nói với Hạng Bạc Hàn ở.

đối diện: “Hạng tiên sinh hào phóng thật đáy, vậy tôi không khách khí đâu nha!”

Hạng Bạc Hàn khẽ mỉm cười: “Hôm nay tôi đến là có chuyện quan trọng cần nói với Mị Lạp tiểu thư.”

Mị Lạp có chút ngượng ngùng và bất ngờ, chớp chớp mắt, trong lòng thầm nghĩ: “Có phải người đàn ông trước mặt nhìn trúng mình không? Muốn mình trở thành người phụ nữ của anh ây?”

Cô ta chắc chắn sẽ không từ chối anh.

Chắc chắn là trên người cô ta có gì đó đã hấp dẫn được anh rồi.

“Anh cứ nói, bất kể là việc gì tôi cũng đều sẽ đồng ý với anh.” Mị Lạp ngay lập tức ám chỉ ý của mình với anh.

Hạng Bạc Hàn nheo mắt: “Mị Lạp tiểu thư đã nói như Vậy, vậy tôi cũng sẽ nói cho cô biết mục đích tôi đến đây gặp cô.”

Mị Lạp nói với người phục vụ bên cạnh: “Cậu đi ra ngoài trước đi!”

Người phục vụ cũng rất tinh ý, nhanh chóng xoay người đẩy cửa đi ra ngoài.

Hạng Bạc Hàn lấy từ túi trong của áo vest ra một tám thẻ, đặt lên bàn và đẩy nó về phía Mị Lạp.

Mị Lạp thấy anh hào phóng đưa thẻ cho mình, cô ta bất ngờ che miệng lại. Anh muốn tặng nó cho cô sao?

“Cái này là cho tôi sao?” Mị Lạp vô cùng phấn khích kêu lên, thậm chí cô ta còn đang nghĩ trong thẻ này có bao nhiêu tiền.

“Đúng vậy, tắm thẻ này là cho Mị Lạp tiểu thư, bên trong có 2 triệu đô la. Tôi hy vọng cô không chê.”

Mị Lạp mừng như điên, quả nhiên là người thuộc giới siêu giàu, vừa vung tay đã cho cô ta 2 triệu đô, mà còn là đô la Mỹ.

“Hạng tiên sinh… tôi… làm sao tôi có thể nhận tiền của anh được chứ?” Mị Lạp vẫn muốn giả vờ từ chối một chút để chứng tỏ với anh cô ta không phải là người hám tiền, dù rằng lúc này đây trong đầu cô ta chỉ toàn là tiền.

“Cô không cần khách sáo, cứ nhận đi!” Hạng Bạc Hàn gật đầu, ra hiệu cho cô hãy nhận lấy.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2439


Tay của Mị Lạp vẫn là không tự chủ được với lấy tắm, nhìn tấm thẻ trong tay, cô ta mới nghĩ đến, nói nhiều như vậy nhưng cô ta vẫn không biết tại sao anh lại đến tìm cô ta.

Mị Lạp cắn môi chủ động lên tiếng: “Anh muốn tôi làm gì tôi đều sẵn lòng cả. Mặc dù anh là chú của Hạng Kình Hạo, nhưng mà… trong lòng tôi, từ lâu tôi đã xem anh như: thần tượng của mình. Tôi rất thích anh, cũng rất sùng bái anh… tôi sẵn sàng làm tất cả mọi việc vì anh.”

Đôi mày kiếm của Hạng Bạc Hàn khẽ nhéc lên, đôi mắt của anh trong suốt, vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn lộ ra một chút lạnh lẽo.

“Tôi nghĩ Mị Lạp tiểu thư hiểu lầm rồi. Mục đích của cuộc gặp gỡ giữa tôi và cô ngày hôm nay chính là mong cô có thể thành toàn cho mối quan hệ giữa tôi và em gái Sơ Tuyết của cô. Mong cô đừng can thiệp vào chuyện của chúng tôi. Số tiền trong tắm thẻ này là quà gặp mặt tôi dành cho cô.” Hạng Bạc Hàn nghiêm túc nói.

Bàn tay đang cầm tắm thẻ của Mị Lạp nóng bừng lên như bị bỏng, sự phần khích trên khuôn mặt cô ta lúc này cũng trở thành dáng vẻ không dám tin, cô ta nuốt nước bọt hỏi: “Anh gặp tôi là vì chuyện này à? Đây không phải là buổi hẹn hò của chúng ta sao?”

“Có lẽ Mị Lạp tiểu thư biết rất rõ rằng tôi rất thích Sơ Tuyết – em gái của cô, thậm chí tôi đã quyết định sẽ cưới cô ấy làm vợ, nhưng mà sự hiện diện của cô ảnh hưởng đến tình cảm của cô ấy dành cho tôi, khiến tôi rất không vui vì việc này.”

Mị Lạp chạm phải đôi mắt sâu thẳm đầy giận dữ của người đối diện, cô ta lập tức xấu hỗ cúi đầu xuống, như thể đã làm gì sai vậy, nhưng mà quả thực cô ta chính là người quấy nhiễu đến bọn họ. Cô ta không ngờ Hạng Bạc Hàn lại vì thế mà tức giận.

“Nhưng mà… Sơ Tuyết làm sao có thể xứng với anh chứ?

Anh cao quý như vậy, giàu có như vậy, còn em gái tôi thì chỉ là một người bình thường, bình thường đến nỗi cái gì cũng không có.” Mị Lạp ngẳng đầu lên hỏi, trong mắt cô ta đầy sự không cam lòng, “Cô ấy có một trái tim lương thiện, đủ để khiến tôi thích cô ấy, không cần phân biệt cao thấp giàu nghèo.” Hạng Bạc Hàn đính chính lại lời nói của cô ta.

Mặt Mị Lạp đỏ bừng, trong lời nói của Hạng Bạc Hàn, từng chữ đều khiến cho cô ta không thể phản bác.

Lúc này đây, cô ta thực sự đã chết tâm rồi, Hạng Bạc Hàn cũng đã ra mặt rồi, trong câu chữ của anh còn mang theo ý cảnh báo nữa.

“TÔ 2+ “Mi Lạp tiểu thư ở đây chơi chắc cũng đủ rồi nhỉ, tôi có thể cho người đưa cô về nước.”

Hô hấp của Mị Lạp như ngưng lại, Hạng Bạc Hàn đang đuổi cô ta đi sao?

“Tôi không muốn Sơ Tuyết sau này sẽ khó xử. Cô phải biết rằng, cô ấy đã là người phụ nữ của tôi rồi. Chúc cô dùng bữa trưa ngon miệng, tôi sẽ thanh toán bữa này.”

Hạng Bạc Hàn dút lời bèn đứng dậy rời đi.

Đầu Mị Lạp ong ong, Nghê Sơ Tuyết đã là phụ nữ của Hạng Bạc Hàn rồi sao? Họ đã… lúc này, cô ta không chết tâm cũng không được nữa rồi.

Hạng Bạc Hàn dừng ở ngoài cửa một lúc, quay đầu nhìn về phía dáng vẻ rất không cam lòng của Mị Lạp: “Từ nay.

về sau, tôi không cho phép bắt kỳ một người nào ức h**p Sơ Tuyết, kẻ nào dám ức h**p cô ấy, không cần biết là ai thì tôi cũng sẽ khiến cho kẻ đó phải trả giá đắt cho việc làm của mình.”

Câu này vô cùng mạnh mẽ.

Mị Lạp không khỏi rùng mình, ngay sau đó, tiếng cánh cửa đóng sầm lại doạ cho Mị Lạp run lẫy bẩy. Làm sao Mị Lạp có thể không sợ hãi trước Hạng Bạc Hàn, một người đàn ông có quyền lực như vậy chứ?

Bản thân cô ta vốn là người mềm nắn rắn buông.

Cả người Mị Lạp giống như một quả cà tím vùi trong sương giá, bơ phờ ngòi co rụt lại ở chỗ cũ, cho dù rất không cam tâm nhưng cô ta cũng phải cố chịu đựng, thậm chí cô ta biết mình và Nghê Sơ Tuyết thật sự sắp rẽ vào hai cuộc đời khác nhau rồi.

Mị Lạp nhìn tắm thẻ trên bàn, không thể không nói, Hạng Bạc Hàn cũng đã rất nễ mặt cô ta rồi, nếu anh biết cô ta vẫn luôn có ác ý muốn ngăn cản Nghê Sơ Tuyết ở bên anh thì chắc chắn anh sẽ nỗi trận lôi đình.

Mị Lạp chỉ đành chán nản cầm tắm thẻ đứng dậy, lúc này cô ta còn không đủ can đảm để đi gặp Nghê Sơ Tuyết, cô ta đã từng rất muốn có thể thoát khỏi cô em gái nuôi này, giờ thì cô ta đã được như ý muốn của mình.

Trên đường trở về, Mị Lạp đặt vé máy bay, cô ta thật sự phải rời đi rồi.

Nghê Sơ Tuyết đang ở trong phòng ăn, tuy rằng trên bàn bày rất nhiều món ngon, nhưng cô lại không có cảm giác ngon miệng, trong lòng cô phiền muộn quá nhiều việc.

Không biết Hạng Bạc Hàn với chị gái đang nói cái gì nhỉ?

Trong lúc cô đang ngây người thì nhìn thấy có một bóng người xuất chúng đang đi về phía bên này, cô vội vàng nhìn sang.

Hạng Bạc Hàn mỉm cười ngồi xuống đối diện với cô: “Sao em không ăn?”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2440


“Em đợi anh về rồi mới ăn, chị của em đâu?”

“Nếu dự liệu của anh là đúng thì lúc này có lẽ cô ấy đang dọn đồ chuẩn bị về nước.”

“Hả? Anh đã nói gì với chị ấy vậy?” Nghê Sơ Tuyết ngạc nhiên hỏi.

“Em tin anh đi, anh không hề làm tổn hại gì đến cô ta cả, anh chỉ mong cô ta có thể tìm thấy cuộc sống và hạnh phúc của riêng mình.” Hạng Bạc Hàn vươn tay nắm lầy tay cô: “Cô ta là người nhà của em, anh sẽ không làm tổn thương đến người nhà của em. “

Nghê Sơ Tuyết mỉm cười gật đầu: “Cảm ơn anh!”

Hạng Bạc Hàn cong môi cười, có một số chuyện vẫn nên giữ bí mật với cô, chỉ cần cô yên lòng là được: “Ăn thôi!

Chiều chúng ta đi thu dọn đồ đạc của em, bắt đầu sang sống chung với anh đi!” Lời nói của anh có ý không cho phép từ chối.

Buổi chiều, Hạng Bạc Hàn đích thân chở cô về chung cư thu dọn đồ đạc, anh cũng đi lên uống tách trà.

Nghê Sơ Tuyết về đến nơi, đẩy cửa phòng cho khách ra thì thấy đồ đạc của Mị Lạp đều đã được dọn đi, chỉ để lại một căn phòng bừa bộn, Nghê Sơ Tuyết khẽ thở dài, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nghê Sơ Tuyết thu dọn vài bộ quần áo, vài món đồ thường ngày hay dùng, đựng vào trong một chiếc vali nhỏ.

Khi cô bước ra thì nhìn thấy Hạng Bạc Hàn đang khoanh tay đứng dựa vào tường, nghiêm túc ngắm ảnh chụp của cô.

Khuôn mặt xinh xắn của Nghê Sơ Tuyết khẽ ửng hồng, nhớ đến thời thiếu nữ mình có mấy tắm ảnh chụp lúc niềng răng, rất xấu xí, cô lập tức chuyển hướng chú ý của anh.

“Em dọn xong rồi, chúng ta đi thôi.

Hạng Bạc Hàn quay đầu lại nhìn cô, thấy dáng vẻ cô có chút ngượng ngùng, anh cong môi cười, anh hiểu cô đang xấu hồ vì điều gì, dáng vẻ thời thiếu nữ của cô so với hiện tại không khác máy, chỉ đáng yêu ngây thơ hơn thôi.

“Em phải nói với ba một tiếng đã, để ông ấy khỏi mắt công chạy sang đây thăm em.” Nghê Sơ Tuyết nói.

“Vậy nhân tiện nói với bác trai việc chúng ta chuẩn bị đính hôn luôn nha em.” Hạng Bạc Hàn trầm giọng nhắc nhở.

Cô gái nào đó bị những lời này của anh doạ cho sợ chết khiếp, cô kinh ngạc sửng sốt nhìn người đàn ông đối diện, nhanh vậy sao?

Hạng Bạc Hàn thấy cô bị doạ cho sợ ngây vậy thì không khỏi cảm thấy có chút ảo não, anh đã quen với việc ra lệnh cho người khác, vậy nên rất nhiều việc anh đều tự quyết định trước, sau đó dùng giọng điệu ra lệnh nói với người khác.

Anh dịu dàng nhìn cô, thì thầm nói lời xin lỗi: “Anh xin lỗi, anh làm em sợ rồi. Nếu em cần thời gian suy nghĩ thì chúng ta bàn việc này sau vậy.”

Nghe thấy anh nói vậy, vẻ mặt Nghê Sơ Tuyết ngược lại trở nên gấp gáp, cô duỗi tay ôm lấy cổ anh nói: “Không cần, bây giờ bàn cũng được.”

Nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, Hạng Bạc Hàn không khỏi bật cười: “Xem ra còn có người gấp hơn cả anh này.”

“Có đâu chứ…” Nghê Sơ Tuyết hờn dỗi trừng mắt nhìn hắn: “Dù sao thì bây giờ anh không bỏ rơi em được nữa đâu, em đã bám chặt vào anh rồi.”

Ý cười trên môi Hạng Bạc Hàn lại càng thêm sâu, cô mới chính là con mồi không thể trốn thoát của anh đấy chứ!

“Chúng ta về biệt thự bên kia rồi gọi điện thoại sau!” Hạng Bạc Hàn đưa tay xách vali của cô đi, Nghê Sơ Tuyết lập tức vươn tay sang giành lấy: “Anh đang bị thương đáy, để em cầm cho.”

Hạng Bạc Hàn nhắc tránh đi: “Em đừng coi thường anh.”

Cô nói vậy khiến anh thật sự rất muốn chứng tỏ bản thân mình! Ngay cả khi bị thương thì anh cũng vẫn mạnh như: cũ thôi..

Nghê Sơ Tuyết che miệng cười khúc khích, may mà vali của cô cũng không quá nặng, để anh chứng minh bản thân đi vậy.

Đoàn xe của Hạng Bạc Hàn lái thẳng trở về biệt thự, Nghê Sơ Tuyết sắp xếp đồ của mình vào phòng cho khách ngay cạnh phòng anh, như vậy là cô đã yên tâm sống ở đây trong thời gian sắp tới rồi Thu dọn đồ đạc xong, cô cầm điện thoại di động lên sân thượng gọi cho ba, Cố Minh Phàm nghe thấy tin tức từ cô cũng rất sửng sốt, nhưng đây là điều mà ông vẫn luôn mong đợi.

Con gái ông có thể kết hôn với một người đàn ông tài giỏi như Hạng Bạc Hàn, người làm ba như ông cảm thấy vô cùng tự hào về con.

“Sơ Tuyết, con thích là được, ba không có ý kiến. Khi nào tụi con định xong ngày đính hôn thì nhớ báo cho chúng ta biết.”
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2441


“Dạ, vậy tụi con định xong ngày sẽ báo với ba.” Nghê Sơ Tuyết vui vẻ đáp.

Chập choạng tối, một chiếc xe địa hình màu đen dừng trước biệt thự của Hạng Bạc Hàn, Hạng Kình Hạo và Tưởng Hân Vy bước xuống khỏi xe địa hình. Bọn họ đến thăm Hạng Bạc Hàn.

Đám cưới của cả hai sắp đến rồi, mọi thứ đều đã được chuẩn bị ổn thoả, chỉ còn chờ đến ngày tổ chức hôn lễ thôi.

Hai cô gái gặp nhau thì có vô số chủ đề để nói. Còn Hạng Bạc Hàn và Hạng Kình Hạo thì ngồi trong phòng khách nói chuyện riêng của hai chú cháu bọn họ.

Hai cô gái dạo trong vườn, vừa đi vừa trò chuyện.

Bữa tối đang được người làm chuẩn bị.

“Đính hôn á? Nhanh như vậy sao? Vậy thì ông cố sẽ mừng lắm cho mà xem.” Hạng Kình Hạo nghe được tin vui này thì vô cùng bắt ngờ, cuối cùng thì chú nhỏ quý tộc độc.

thân kim cương cũng sắp kết thúc sự nghiệp độc thân của mình, thật là một chuyện đáng vui mừng!

“Cũng đến lúc nên nói cho ông nội biết rồi. Sau khi đám cưới của cháu tổ chức, thì tụi chú sẽ hẹn ngày đưa Sơ Tuyết đến gặp người nhà chúng ta.”

“Như vậy rất tốt! Hạng gia của chúng ta hết chuyện vui này.

lại thêm chuyện vui khác. Hôn lễ của cháu xong là đến của chú đấy.” Hạng Kình Hạo rất tán thành với anh, nói xong, không khỏi nhìn về phía chú nhỏ ở phía đối diện: “Chú nhỏ, cháu vẫn luôn tưởng rằng mẫu người chú thích là kiểu phụ nữ mạnh mẽ, không ngò chú lại thích kiểu tiểu bạch thỏ như vậy! Sớm biết vậy cháu đã sắp xép để Sơ Tuyết đến nhà chơi sớm hơn, như vậy sẽ không để chú đợi lâu như vậy rồi.”

Hạng Bạc Hàn cũng bị chọc cười: “Đúng lúc, đúng người, đúng thời điểm, nếu sớm hơn thì chú sợ là mình không dám ra tay đâu.”

Hạng Kình Hạo hừ một tiếng, sau đó lại tiếp tục đùa: “Vậy.

là bây giờ cháu phải gọi một người nhỏ hơn cháu là thím à?”

Hạng Bạc Hàn liếc anh một cái: “Cháu còn dám không gọi à?”

“Đương nhiên phải gọi rồi! Làm sao cháu dám không gọi được kia chứ?”

Hai chú cháu đang nói cười trong phòng khách thì nhìn thấy hai cô gái xinh đẹp bước vào dưới ánh đèn, bàn về tuổi tác thì Nghê Sơ Tuyết còn nhỏ hơn Tưởng Hân Vy một tuổi ấy chứ!

Hai người đàn ông đều hiểu ngầm không cười nữa, nếu không máy cô lại hỏi thì thật sự rất khó giải thích!

Bọn họ chỉ dịu dàng nhìn người phụ nữ của mình ngồi xuống bên cạnh mình.

Lúc này bữa tối cũng đã được chuẩn bị xong, ban người đi vào trong phòng ăn, vừa thưởng thức bữa tối ngon lành vừa tán gẫu về chuyện đám cưới. Thời gian bắt giác trôi qua, đêm đã khuya từ lúc nào. Khoảng 8 giờ 30 phút, Hạng Kình Hạo dẫn theo Tưởng Hân Vy rời đi. Hạng Kình Hạo đã rất quen thuộc với thành phố này nên tự anh lái xe chở Tưởng Hân Vy về nhà.

Tất nhiên, trên đường về, trong đầu anh vẫn nghĩ ra vài chủ ý.

“Tối nay, giường anh mới bọc bộ gra mà lần trước em thích, rất mềm mại, em có muốn tới thử không?” Hạng Kình Hạo cần thận nhìn vị hôn thê bên cạnh.

Tưởng Hân Vy vươn tay lên che miệng bật cười thành tiếng, quay đầu nhìn anh cười dịu dàng nhưng lại không lập tức trả lời anh.

Hạng Kình Hạo không khỏi thầy có chút xấu hổ, trong lòng anh tính toán cái gì người phụ nữ bên cạnh đều rất rõ.

“Nhưng ba mẹ bảo em tối nay về nhà nghỉ ngơi.”

“Vậy dương nhiên phải nghe lời ba mẹ em, chúng ta đợi đến đêm tân hôn rồi tính sau vậy!” Hạng Kình Hạo tự tìm bậc thang bước xuống, đồng thời, một tay anh điều khiển vô lăng, một tay còn lại vươn sang.

Tưởng Hân Vy cũng biết rằng trong khoảng thời gian này rất khó cho anh, mặc dù cô không phải là kiểu phụ nữ kiên quyết giữ mình đến đêm tân hôn, nhưng lễ cưới cũng sắp diễn, để lại cho đêm đó thì càng có ý nghĩa hơn.

“Còn một tuần nữa thôi, anh chờ thêm chút nữa nha?”

Tưởng Hân Vy dịu dàng an ủi.

Hạng Kình Hạo hơi nghiêng người sang, cắn răng nói: “Em có biết một con sói nhịn đói đã lâu khi cuối cùng cũng nhìn thấy thức ăn sẽ như thế nào không?”

Tưởng Hân Vy hoảng hốt, chớp chớp mắt, ngắn người nhìn anh.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2442


Chương 2442:

Hạng Kình Hạo không khỏi cong môi cười: “Đừng lo, cho dù chồng có đói bụng như thế nào, cũng đều sẽ nâng niu em nhẹ nhàng.”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tưởng Hân Vy trong bóng tối trực tiếp đỏ bừng lên, nóng hừng hực.

Ngoài cửa sổ, bầu trời đầy sao sáng lấp lánh, Nghê Sơ Tuyết sau khi ăn xong liền trở về phòng dọn dẹp, mặc dù căn phòng này vô cùng xa lạ, nhưng trong lòng cô lại dần dần dâng lên một cảm giác ngọt ngào.

Lúc này đêm đã khuya, Nghê Sơ Tuyết bất giác ngắn người từ lúc nào, lúc nhìn lại thời gian mới nhận ra đã là mười giờ, cô nhìn về phía cửa phòng, Hạng Bạc Hàn nửa tiếng trước đến phòng làm việc để giải quyết công việc, giờ này không biết anh đã xong việc chưa.

Tối nay… tối nay cô có cần ngủ cùng với anh không?

Lúc cô đang ngắn người suy nghĩ thì dường như nghe thấy bên ngoài cửa có tiếng bước chân, cô vội vàng đứng dậy đi ra cửa, mặc dù có chút ngượng ngùng nhưng cô vẫn mở cửa ra.

Vừa hay nhìn thấy ở ngay phía đầu cầu thang, một người đàn ông mặc áo sơ mi sẫm màu dáng vẻ biếng nhác đang bước lên.

Hạng Bạc Hàn ngước mắt lên nhìn thấy cô gái thanh lịch tao nhã trong bộ váy trắng, tim anh vì cô mà đập rộn ràng, anh đi thẳng về phía cửa phòng của cô.

“Anh xong việc rồi sao? Hay là về phòng ngủ sớm một chút đi?” Nghê Sơ Tuyết ngẳng đầu hỏi.

Hạng Bạc Hàn nắm lấy tay cô: “Em nói chuyện với anh một lát đi.”

Nói xong, anh dắt tay cô đi về phía phòng khách trên lầu hai, Nghê Sơ Tuyết ngồi xuống, nhìn người đàn ông trưởng thành ở đối diện, ánh mắt cô như bị mê hoặc, sáng ngời như sao.

Ngay khi Nghê Sơ Tuyết vừa ngồi xuống, Hạng Bạc Hàn liền đưa tay sang nhắc cô lên, Nghê Sơ Tuyết loạng choạng ngã vào lòng anh.

“Ưm…” Nghê Sơ Tuyết nằm trong vòng tay anh, ngẳng đầu lên, th* d*c.

Hạng Bạc Hàn cúi đầu, khẽ hôn lên trán cô, nhỏ giọng hỏi: “Sau khi kết hôn, em muốn sống ở đâu?”

Nghê Sơ Tuyết chớp chớp mắt, đầu óc cô nhất thời chưa phản ứng lại kịp.

“Em thấy định cư lại đây thế nào?” Anh hỏi lại, hơi thở bức.

người của anh vây lấy cô, cách cô rất gần.

Nghê Sơ Tuyết lúc này dường như không thể nào suy nghĩ được nữa rồi, chỉ có thể ngơ ngác đáp lại anh: “Dạ được!”

Người đàn ông cong môi cười, cách nhau gần đến vậy, anh không thể nào thoát khỏi sự mị hoặc quyền rũ từ cô, một nụ hôn nhẹ nhàng buông xuống. Từ ghé sô pha trỏ về phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nghê Sơ Tuyết đỏ bừng, Hạng Bạc Hàn không làm gì cô mà chỉ bảo cô về phòng nghỉ ngơi sớm. Nghê Sơ Tuyết cũng ngoan ngoãn trở về phòng của mình, nhưng cô phát hiện sao có thể nghỉ ngơi sớm được nữa cơ chứ?

Trong đầu cô lúc này đang nghĩ bậy bạ lung tung cả lên đây này!

Về phần vì sao Hạng Bạc Hàn lại bằng lòng để cô trở về phòng, bởi vì tối hôm qua anh ngủ không ngon, nếu để cô ở bên cạnh, thì vết thương của anh có lẽ sẽ càng thêm nghiêm trọng mát.

Sáng sớm, Tưởng Hân Vy đã hẹn chị em tốt của mình Hứa Tâm Duyệt đi đến tiệm váy cưới thử váy phù dâu, trang phục của phù dâu lần này cũng rất xinh đẹp, đó là một chiếc váy màu tím nhạt với hai dải khăn choàng, màu sắc nhẹ nhàng lại càng tôn thêm vẻ thanh lịch.

*Đẹp quá, rất hợp với khí chất của cậu đấy.” Tưởng Hân Vy cười choàng lấy tay cô ấy.

*Tưởng tiểu thư, Hứa tiểu thư, mời hai vị sang phòng VỊP uống cà phê ạ!” Người phục vụ đi tới mời hai người.

“Được!” Tưởng Hân Vy cười trả lời.

“Tớ đi thay váy ra trước đã.” Hứa Tâm Duyệt mỉm cười nói.

“Không cần đâu, chúng ta đã đi ra ngoài đâu, tớ nghĩ cậu mặc như vậy rất đẹp, đi thôi! Đi thưởng thức một tách cà phê nào!” Tưởng Hân Vy nắm tay kéo Hứa Tâm Duyệt đi, Hứa Tâm Duyệt cũng chỉ đành mỉm cười gật đầu. Hai người vừa đến cầu thang thì thấy một người phục vụ đang chào hỏi một người đàn ông trẻ tuổi đang đi lên hướng này, đây là một người đàn ông rất đẹp trai, ăn mặc rất thời trang, anh ngắng đầu lên, nhìn thẳng về phía cô gái trong bộ váy xinh đẹp Hứa Tâm Duyệt, ngắm đến ngắn người vài giây.

“Cậu là… Uy Vũ nhỉ?” Tưởng Hân Vy vừa nhìn đã nhận ra ngay anh chính là người được chọn làm phù rễ lần này.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2443


Hạng Uy Vũ lập tức hoàn hồn trở lại, thu tầm mắt khỏi Hứa Tâm Duyệt, lúc này anh mới phát hiện chị dâu họ tương lai đang đứng ngay bên cạnh cô gái ấy, anh vội vàng mỉm cười chào hỏi: “Chị dâu, anh của em bảo em sang đây thử lễ phục cho phù r: Nói xong, anh đã vô cùng có tinh thần đứng trước mặt hai cô gái, rất hứng thú nhìn về phía Hứa Tâm Duyệt ở bên cạnh: “Đây là..”

Tưởng Hân Vy không khỏi nở nụ cười, có vẻ như lần này phải để phù rẻ và phù dâu làm quen mới được.

“Cô ấy tên là Hứa Tâm Duyệt, là phù dâu lần này và chị em tốt của chị.” Tưởng Hân Vy nói xong thì quay sang nói với Hứa Tâm Duyệt: “Đây là Uy Vũ, em họ của Kình Hạo, và là phù rể lần này. Hai người làm quen với nhau đi.”

“Chào cô!” Hạng Uy Vũ rất chủ động, cười rạng rỡ chào cô ấy.

“Chào anh!” Hứa Tâm Duyệt chỉ mỉm cười nhẹ, gật đầu.

“Tụi chị định đi uống cà phê, em có muốn đi cùng không?”

Tưởng Hân Vy mời.

“Dạ được! Em cũng mới chạy đến đấy, có hơi khát! Hôm nay em có rất nhiều thời gian, không vội.” Hạng Uy Vũ nói xong, đôi mắt sáng như sao của anh lại liếc nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của Hứa Tâm Duyệt.

Anh không biết phù dâu của anh họ thì ra lại là một cô gái xinh đẹp như vậy đấy!

Hứa Tâm Duyệt đương nhiên nhận ra ánh mắt như thiêu như đốt của Hạng Uy Vũ, khuôn mặt thanh tú của cô vẫn giữ vững nụ cười tự nhiên như cũ, không hề có một chút ngượng ngùng.

Trong phòng nghỉ cho khách VIP, bọn họ vừa uống cà phê vừa trò chuyện, Hạng Uy Vũ rõ ràng là rất để ý đến Hứa Tâm Duyệt, ngay cả Tưởng Hân Vy cũng nhận ra được điều này, cô thầm nghĩ, lẽ nào lần này mình đã tác hợp được cho một cặp đôi mới sao?

“Tâm Duyệt, tớ đi vệ sinh đã, hai người trò chuyện đi.”

Tưởng Hân Vy nghĩ con người Hạng Uy Vũ quả thật cũng không tệ, cô phải để cho hai người có không gian riêng tư.

Ngay sau khi Tưởng Hân Vy rời đi, Hứa Tâm Duyệt lại càng thêm yên tĩnh hơn, còn Hạng Uy Vũ ở phía đối diện cũng có chút xấu hổ, đối mặt với người con gái mà anh rung động, anh ta cũng chỉ là một chàng trai mới lớn thôi!

“Em là người bản địa sao?” Hạng Uy Vũ cười hỏi.

“Ừm, tôi là người ở đây.” Hứa Tâm Duyệt cười đáp.

“Tôi lai ba dòng máu, nhưng lớn lên lại giống người phương Đông. Gia tộc của tôi trước đây luôn sống ở nước ngoài nên tôi rất ít trở về đây. Lần này đến đây tôi phát hiện ra ở đây rất thích hợp để an cư lạc nghiệp.”

Vẻ ngoài của Hạng Uy Vũ thể hiện hoàn hảo vẻ ngoài điển trai của một người có dòng máu lai, hơn nữa lại có kiểu tính cách vui vẻ mà các cô gái rất thích.

Chỉ có điều, nếu là một cô gái khác có lẽ sẽ có thể rung động trước anh, nhưng Hứa Tâm Duyệt có một bí mật, bí mật này đã trở thành gông cùm của cuộc đời cô, vì vậy cho dù gặp được người yêu thích cô thì cô cũng không thể nào đáp lại tình cảm ấy.

“Vậy hoan nghênh anh về nước định cư.”

“Tôi chỉ mới có suy nghĩ như vậy thôi. Ông có tôi cũng mong rằng tôi có thể trở về nước định cư. Hay là chúng ta kết ban đi, trao đổi thông tin liên lạc. Tôi không có nhiều bạn bè, khi nào rảnh rỗi chúng ta ra ngoài uống ly cà phê thì sao?” “

Hứa Tâm Duyệt đương nhiên không từ chối, cô gật đầu, hai người trao đổi số điện thoại cho nhau. Lúc này điện thoại di động của Hạng Uy Vũ vang lên, anh liếc nhìn rồi nói xin lỗi với cô: “Điện thoại của mẹ tôi, tôi đi nghe máy một lúc.”

Lúc này, Tưởng Hân Vy cũng từ ngoài phòng trở lại, Hạng Uy Vũ đã đi ra ngoài nghe điện thoại, cô cười ngồi xuống bên cạnh Hứa Tâm Duyệt, đẩy nhẹ cô ấy: “Nói chuyện thế nào rồi?”

Hứa Tâm Duyệt cũng nhìn thấu suy nghĩ của chị em tốt, cô ấy bắt đất dĩ cười: “Cậu biết hiện tại mình không có ý nghĩ đó mà.”

“Cậu ấy rất tốt mà, tại sao cậu không thử xem? Từ lúc quen biết cậu đến giờ mình chưa thấy cậu có hứng thú với chàng trai nào cả.”

Hứa Tâm Duyệt cười khổ: “Mình chỉ là không suy nghĩ nào về vấn đề này thôi!”

Tưởng Hân Vy phát hiện ra rằng, mặc dù cô với cô ấy đã trở thành chị em tốt có thể kể cho nhau tất cả mọi thứ, nhưng mà cô vẫn cảm thấy trong lòng cô ấy còn có khúc mắc gì đó chỉ thuộc về riêng mình cô ấy. Hơn nữa, đó chắc chắn không phải là một bí mật vui vẻ gì.

Ra khỏi cửa hàng đồ cưới, Tưởng Hân Vy và Hứa Tâm Duyệt đến một cửa hàng quần áo cao cấp gần đó để thăm một người đàn chị của họ, chị ấy rất nỏi tiếng trong giới thời trang.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2444


Thời gian bất giác trôi, ánh chiều dần tàn, tối nay Tưởng Hân Vy phải trở về nhà họ Hạng ăn tối, hai người chị em tốt tạm biệt nhau. Để không làm chậm trễ thời gian Tưởng Hân Vy đi về nhà họ Hạng, Hứa Tâm Duyệt đã từ chối để Tưởng Hân Vy đưa mình về. Cô ở ven đường, bắt một chiếc taxi về nhà.

Ngồi trong xe taxi, khuôn mặt xinh đẹp của Hứa Tâm Duyệt bắt giác hiện lên nổi buồn man mác, đôi mắt sáng như ngọc dưới hàng mi mảnh dài của cô như ẩn chứa nhiều điều bí mật không để cho ai biết.

Người tài xế taxi đã ngoài ba mươi tuổi, hiếm khi chở được một cô gái xinh đẹp trầm lặng như vậy, lâu lâu anh ta lại nhìn cô qua kính chiếu, thầm nghĩ, chẳng lẽ cô gái này vì thất tình nên buồn?

Hứa Tâm Duyệt nhìn chăm chú cảnh vật lướt qua bên ngoài cửa xe, có lẽ cô đang ngắm cảnh, nhưng cũng có lẽ cô chỉ đang ngắn người ra. Lúc này, cô đột nhiên kêu lên: “Dừng lại, tôi muốn xuống xe.”

Tài xế nhanh chóng tắp xe vào bên lề đường, cô gái ngồi sau lập tức lấy điện thoại di động ra trả tiền rồi đẩy cửa bước xuống xe.

Người lái xe không hiểu gì cả, chưa đến nơi mà?

Đứng trên đường, Hứa Tâm Duyệt nhìn chăm chú vào tòa nhà được bao bọc bởi những bức tường cao ở phía đối diện, trông như một toà nhà chọc trời hiện đại nhưng bên trong thực ra lại là một bệnh viện tư nhân cao cấp.

Đứng ở nơi quen thuộc này, rất nhiều sự việc trong quá khứ như thủy triều ào ào hiện lên trong đầu cô. Đây là nơi mà cô đã phải gánh chịu nỗi đau đớn nhất cuộc đời mình, nỗi đau khi sinh nở. Cô ở đây đau đớn vật vã một ngày.

một đêm, xung quanh toàn là những người xa lạ, cô vẫn nhớ như in tiếng khóc của đứa trẻ, tiếng khóc rất vang, những người xung quanh đều vui vẻ chúc mừng.

Và cô cũng nhớ, lúc đó không biết vì sao cô cũng đã vui mừng đến phát khóc, đó là giây phút một sinh mệnh thiêng liêng đến với thế giới này và đó cũng là giây phút cô phải tạm biệt đứa trẻ đã từng nằm trong bụng cô.

Lúc đó, cô chịu đựng cơn đau, có ngắng đầu lên, lén lút ngắm nhìn đứa trẻ, bác sĩ quấn đứa bé trong chiếc khăn mềm, cô nghe thấy bác sĩ khen đứa trẻ rất xinh xắn đáng yêu.

Cô chỉ kịp nhìn sơ qua thì đứa nhỏ đã bị ôm đi mắt, cả đời này đứa nhỏ cũng không còn liên quan gì đến cô.

Dù cô chỉ là công cụ đẻ thuê nhưng đó là đứa bé được cô thai nghén trong 10 tháng liền, cô cũng có tình cảm vô cùng sâu đậm với đứa trẻ.

Hứa Tâm Duyệt cắn môi, khao khát nhìn về phía cánh cổng được canh gác chặt chẽ, tưởng tượng liệu cô có thể lại nhìn thấy đứa bé không, dù chỉ là một cái nhìn từ xa cũng được.

Đó là con của đại thiếu gia nhà họ Cố, người đàn ông mà cô chưa từng thấy mặt cũng chưa từng nói chuyện, thật nực cười khi anh ta lại là cha của đứa trẻ còn chị họ của cô lại là mẹ của đứa trẻ.

Nghe nói đại thiếu gia nhà họ Cố đã hôn mê bát tỉnh trong một vụ tai nạn xe hơi cách đây 5 năm, nhà họ Cố vì muốn có huyết mạch đời sau nên đã tìm một cô gái xuất sắc làm người đẻ con cho anh, mà người đó chính là chị họ của cô, Hứa An An.

Mà người mang thai hộ lại là cô, lúc đó cô đang cần tiền gấp để chữa bệnh cho bà ngoại nên đã đồng ý ký một phần thỏa thuận, thật là một chuyện hỗn loạn lại buồn cười biết chừng nào.

Hứa Tâm Duyệt bất giác ngây người ở đó hơn nửa tiếng đồng hồ, nhưng rốt cuộc cô cũng không có may mắn đợi nhìn thấy được tiểu thiếu gia nhà họ Có. Bốn năm trước, sau khi cô ra nước ngoài, cô cũng không nghe được tin tức nào từ nhà họ Cố nữa, cô cũng không biết sau này vị đại thiếu gia kia có tỉnh lại không.

Nhà họ Hứa sớm đã không có chỗ cho cô, từ sau khi ba mẹ qua đời, cô liền bị bọn họ đuổi ra khỏi nhà, mọi việc trong nhà họ Hứa đều không liên quan gì đến cô.

Cô cũng không thèm ở đó nhìn sắc mặt của hai mẹ con kia, bây giờ cô đã tự mình lập được một số thành tựu trong giới thời trang rồi, nuôi cả nhà bà ngoại cũng không có vấn đề gì.

Hứa Tâm Duyệt thở dài, lơ đãng bước đến đường cho người đi bộ ở bên cạnh, cô nhất thời không nhìn rõ vừa rồi đèn vẫn còn xanh, nhưng đột nhiên lại chuyển sang màu đỏ, cô vừa bước được vài bước đã nghe thấy tiếng xe phanh gắp lại.

Tiếng “kít” cọ xát mặt đất và một loạt tiếng còi xe dồn dập khiến Hứa Tâm Duyệt bị doạ cho chết sững tại chỗ.

Chỉ nhìn thấy một chiếc xe Bentley vô cùng ngầu phanh lại cách chỗ cô chỉ chưa đầy nửa mét, cô vội vàng lui về sau, hoảng hốt nhìn vào bên trong xe.

Người tài xế đang trừng cô một cái qua tắm cửa kính, dường như vẫn có một đôi mắt đang nhìn cô chằm chằm, trên ghế sau, khuôn mặt tuần tú của một người đàn ông cũng đang trầm xuống.

“Đại thiếu gia, ngài không sao chứ?” Tài xế quay đầu lại, lo lắng hỏi.

“Không sao, đi thôi!” Giọng nam trầm thấp vang lên, cách qua tấm kính chống nhìn trộm màu tối ở băng ghế sau, ánh mắt của người đàn ông nhìn lướt qua người phụ nữ vừa vượt đèn đỏ kia, thấy vẻ mặt hoảng sợ của cô, đôi mắt lưu ly sâu thẳm của người đàn ông đột nhiên co lại.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2445


Chỉ một cái nhìn thoáng qua, nhưng anh lại cảm giác khuôn mặt ấy có một cảm giác rất quen thuộc, nhưng anh không biết sự quen thuộc chết tiệt đến từ đâu.

Chiếc Bentley màu đen chằm chậm chạy về phía cổng bệnh viện.

Hứa Tâm Duyệt vỗ ngực, cô không dám thơ thần nữa đâu, vừa rồi thật sự quá nguy hiểm.

Bây giờ cô không muốn bản thân xảy ra chuyện gì đâu, vì cô sắp trở thành phù dâu của người chị em tốt của mình, cô không muốn bỏ lỡ buổi hôn lễ này.

Hứa Tâm Duyệt bắt một chiếc taxi khác, chiếc xe đi ngang qua một trung tâm mua sắm sầm uất có rất nhiều biển quảng cáo, cô cũng nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc ở trên một tắm biển quảng cáo.

Hứa An An.

Cô ta bây giờ đã là nữ minh tinh hàng đầu, xuất thân từ nhà họ Hứa đã giúp cho cô ta lăn lộn được trong giới giải trí, chỉ trong vài năm đã lên đến vị trí hàng đầu.

Trong tâm trí của Hứa Tâm Duyệt, cô vẫn nhớ như in dáng vẻ vênh váo tự đắc , đầy chế giễu của cô ta lúc nhìn cô đang yếu ớt ở trung tâm ở cữ.

“Hứa Tâm Duyệt, có thể sinh con cho tôi và Cố Thừa Tiêu là điều may mắn nhát đời này của cô.”

“Từ nay về sau, cô không được phép xuất hiện ở bên cạnh chúng tôi, càng không được lấy chuyện này đến nhà họ Cố tranh công với tôi, nên nhớ, cô chỉ là một công cụ mà thôi.”

Còn có dáng vẻ tự tin của cô ta khi khoe khoang trước mặt cô rằng từ nay toàn bộ tập đoàn họ Cố sẽ là của cô ta, bởi vì con của cô ta chính là người kế thừa tập đoàn họ Có.

Hứa Tâm Duyệt hoàn toàn không động lòng với điều này, cô chỉ cảm thấy buồn khi đứa trẻ có một người mẹ như vậy!

Vào lúc này, trên tầng cao nhất của bệnh viện, một vị bác sĩ khoảng ngoài năm mươi tuổi đang đứng trong phòng nghỉ, bên cạnh ông còn có một nữ trợ lý, cô ta trong có vẻ rất lo lắng.

Bác sĩ đoán được tại sao cô lại lo lắng, lập tức liếc cô ta một cái: “Đã năm năm rôi, cô còn căng thăng cái gì chứ?”

“Đại thiếu gia nhà họ Có đến rồi, tôi sợ là…”

“Bí mật năm đó, cô bắt buộc phải sống để bụng chết mang theo. Đã năm năm rồi, không ai biết chuyện đã xảy ra năm đó. Tập đoàn Cố thị chỉ cần có một người thừa kế. Về phần mẹ ruột là ai cũng không quan trọng.”

“Đứa trẻ đó lớn lên thực sự rất xinh đẹp, nhưng mà… ông có có để ý là dáng vẻ của đứa nhỏ rất giống cô gái đó không? Tôi sợ người trong nhà họ Có sẽ phát hiện ra.”

“Hừ! Sợ gì chứ, cô gái đó đã biến mắt từ lâu, người nhà họ Có sẽ không bao giờ phát hiện ra đâu. Ai bảo trứng của người đẻ con kia vô dụng chứ? Chỉ có thể dùng người đẻ thuê.” Vị hộ sĩ thở dài, cố gắng không nghĩ đến việc này nữa.

Trong một khách sạn bảy sao ở trung tâm thành phó, một đám cưới thế kỷ của hào môn thế gia chuẩn bị được tổ chức. Toàn bộ khách sạn sẽ được bao trọn trong bảy ngày bảy đêm. Gia đình bên chú rễ ra tay rất hào phóng làm cho đám cưới này trở nên vô cùng bí ẩn. Ngay cả các phóng viên ở thành phố này cũng không có cách nào biết được rốt cuộc là đại gia của nước nào sắp tổ chức đám cưới sắp ở đây.

Có điều, phóng viên lợi dụng tất cả mọi thứ xung quanh vẫn nghe ngóng được một số tin tức, nghe nói là đám cưới của cháu gái quý phu nhân tập đoàn Hình thị – Tưởng phu nhân, còn về xuất thân và gia thế của bên chú rễ thì bọn họ ngược lại có sử dụng hết tài nguyên thì cũng không thể hỏi được một chút tin tức nào.

Chỉ biết rằng, nghe nói mấy ngày gần đây có phi cơ riêng của các doanh nhân giàu có trên khắp cả nước hạ cánh ở sân bay quốc tế, hơn nữa có rất nhiều người nổi tiếng cũng bị bắt gặp ở sân bay.

Hầu như tắt cả bọn họ đều đến để tham gia đám cưới này, ngoài ra còn có một số thành viên hoàng gia và quý tộc của nước ngoài.

Đám cưới đến rất bất ngờ, nhưng mọi thứ đều đã được chuẩn bị xong xuôi, chỉ để cho lễ cưới thiêng liêng hôm nay.

Sáng sớm tinh mơ, ánh nắng mùa thu ấm áp chiếu xuống, tạo nên một lớp ánh sáng mỏng màu vàng bao trùm lên cả thành phó. Trong phòng nghỉ riêng của khách sạn, cô dâu Tưởng Hân Vy ở lại đây từ đêm qua, đúng 7 giờ đã đến phòng trang điểm. Dù chưa khoác lên mình bộ váy cưới nhưng cô cũng đã xinh đẹp rạng ngời, quanh người cô toát lên bầu không khí hạnh phúc, ngọt ngào.

Hôm nay, đa số khách đều đã đến ở trong khách sạn, khách từ xa đã được sắp xếp chỗ nghỉ ngơi đầy đủ, còn các cụ ông bà tuổi tác lớn bên Hạng gia vì không quen ở khách sạn nên ở trong dinh thự họ Hạng rồi từ đó chạy sang đây.

Ngồi trước gương trang điểm, Tưởng Hân Vy trông vô cùng quyên rũ, trong gương phản chiếu một gương mặt trắng nõn xinh đẹp được, khóe miệng không thể ngừng nhéch lên, tràn ngập cảm giác hạnh phúc.

“Hôm nay cậu đẹp quá, cậu đúng là cô dâu xinh đẹp nhất mà tớ từng thấy đấy.” Hứa Tâm Duyệt ngồi bên cạnh, chống cằm ngắm chị em tốt của mình, chân thành khen ngợi.

“Cũng sẽ có một ngày cậu được như vậy mà, tớ cũng rất mong chờ ngày đấy đến.” Tưởng Hân Vy quay đầu lại cười, nói.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2446


Hứa Tâm Duyệt lắc đầu, biểu cảm vô cùng chắc chắn nói: “Sẽ không có ngày như vậy đâu, cậu cũng biết mà, tớ đã chuẩn bị sẵn tâm lý độc thân đến già rồi.”

Tưởng Hân Vy khẽ trợn mắt nhìn cô: “Cậu không được nghĩ như vậy, cậu còn trẻ như vậy cơ mà, sao biết sẽ không gặp được người thích hợp chứ?”

Hứa Tâm Duyệt cười khổ: “Tớ thực sự không có hứng thú với chuyện kết hôn, chỉ muốn kiếm tiền để gia đình tớ có cuộc sống tốt thôi.”

*Nếu cậu cần tớ giúp đỡ gì thì cứ nói nha.” Tưởng Hân Vy nắm lấy tay cô, mặc dù bọn họ làm ngành này có một số người có thu nhập rất cao, nhưng nếu không có cơ hội, bọn họ cũng vẫn giống như những người thuộc tầng lớp lao động bình thường, không có triển vọng phát triển.

*Tớ biết rồi, bây giờ tớ vẫn ổn, chưa cần nhờ đến cậu, còn sau này thì không chắc đâu!” Hứa Tâm Duyệt nghiêng đầu nở nụ cười.

“Có việc cứ nói với tớ là được.” Tưởng Hân Vy cũng nhoẻn miệng cười.

“Được rồi mà, mau tập trung trang điểm đi! Đừng để chú rẻ đợi lâu.” Hứa Tâm Duyệt xoay ghế quay về hướng gương.

Trong biệt thự, Nghê Sơ Tuyết đang đứng trước tủ quần áo chọn đồ để tham dự buổi lễ đám cưới ngày hôm nay, trong tủ toàn là quần áo nữ hàng hiệu được gửi đến theo kích cỡ của cô.

Nghê Sơ Tuyết nhìn dãy quần áo, suy nghĩ một lúc rồi chọn một bộ váy có vẻ chững chạc hơn, mặc dù vẻ ngoài của cô rất trẻ, hơn nữa còn có cảm giác như một cô gái mới lớn.

Nhưng mà, từ trong thâm tâm cô muốn trở nên trưởng thành hơn, như vậy cô đứng bên cạnh Hạng Bạc Hàn sẽ trong xứng đôi hơn, với lại cô mong hôm nay mình sẽ không làm anh mắt mặt.

Nghĩ đến việc sau buổi đám cưới, Hạng Bạc Hàn sẽ giới thiệu cô với gia đình anh, và không lâu sau đó sẽ là đám cưới của họ, trong lòng cô tràn đầy mong đợi.

Lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Nghê Sơ Tuyết đang mặc váy vào, khóa kéo sau lưng cô mới chỉ kéo được một nửa.

“Sơ Tuyết, là anh đây.” Giọng nói trầm thấp dễ chịu của người đàn ông từ ngoài cửa truyền đến.

Mặc dù Nghê Sơ Tuyết có thể tự mình kéo lên nhưng cô vẫn tinh nghịch muốn đề anh giúp cô kéo.

Cô bước đến cửa, hé cửa ra nhìn, thấy chỉ có mình anh ở bên ngoài mới mở cửa ra.

“Sao vậy?” Hạng Bạc Hàn buồn cười nhìn cô.

“Anh giúp em một việc được không?” Nghê Sơ Tuyết chớp mắt nhìn anh, mỉm cười.

“Rất hân hạnh được phục vụ quý cô.” Hạng Bạc Hàn nói xong liền bước lên trước, nhìn thấy chiếc váy của cô hơi rộng, anh cũng đoán được cô muốn nhờ anh giúp gì.

Nghê Sơ Tuyết đóng cửa lại, không hề hay biết tắm lưng trắng ngần của cô đã rơi vào trong tầm mắt của người đàn ông.

Ánh mắt anh lập tức trầm xuống, mặc dù hai ngày nay cô ở lại đây, nhưng anh vẫn luôn kiềm chế bản thân mình lại.

Lúc này, những thứ bị anh kiềm chế kia như sắp lọt ra khỏi lồng.

Nghê Sơ Tuyết xấu hỗ nói với anh: “Anh giúp em kéo khoá lên được không?” Nói xong, cô quay lưng mình về phía anh. Bàn tay mảnh khảnh của người đàn ông bỗng ôm lấy eo cô, lưng cô lập tức chạm vào lồng ngực của anh. Đôi mắt xinh đẹp của Nghê Sơ Tuyết khẽ trợn tròn lên.

Mái tóc dài của cô được anh vén sang một bên, Tưởng tiểu thư anh sẽ giúp cô kéo khoá lên. Thế nhưng, cô chỉ cảm nhận được một hơi thở lành lạnh phả nhẹ trên vai mình, hô hấp của cô lập tức trở nên gấp gáp.

Anh đang hôn cô.

Một cái hôn không đủ, anh hôn liên tiếp vài cái lên bờ lưng cô.

Hạng Bạc Hàn không thể kiểm soát được suy nghĩ của bản thân, nếu có đủ thời gian, việc anh muốn làm còn có thể tiền xa hơn như vậy nhiều.

Tuy nhiên, điện thoại di động của anh lúc này đúng lúc reng lên, Nghê Sơ Tuyết chỉ cảm thấy khóa kéo được nhẹ nhàng kéo lên.

“Anh đi nghe điện thoại đã.” Giọng người đàn ông từ phía sau vang lên.

Nghê Sơ Tuyết nhìn theo người đàn ông mở cửa đi ra ngoài, xoa xoa hai má đang nóng bừng lên.

Một lúc sau, Hạng Bạc Hàn mở cửa bước vào, anh phải về Hạng gia một chuyến, 9h30 vệ sĩ của anh sẽ đưa cô đến gặp ba cô, cô sẽ đến dự đám cưới với ba cô.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2447


Bên ngoài khách sạn đã được bày ba sẵn mọi biện pháp bảo vệ nghiêm ngặt, có rất nhiều xe sang tiền vào, không ít phóng viên muốn thông qua các loại đường tắt khác nhau tiến vào trong hội trường hôn lễ, lấy tư liệu, nhưng bọn họ hoàn toàn bị chặn lại ở làn đường bên ngoài khách sạn, không được phép đến gần.

Đúng lúc này, một người phóng viên tinh mắt đã phát hiện ra một chiếc ô tô hạng sang phiên bản giới hạn, đó là xe của Hình Liệt Hàn, chủ tịch tập đoàn Hình thị.

“Quả nhiên là đám cưới của nhà họ Hình mà!” Một phóng viên lên tiếng sau đó lập tức quay máy ảnh chụp lại phía sau chiếc xe hạng sang đó. Bình thường làm gì có cơ hội gặp được những đại nhân vật của giới kinh doanh đâu chứ? Bọn họ rất muốn chụp được phu nhân của Hình Liệt Hàn! Nghe nói Hình Liệt Hàn rất yêu vợ, từ khi kết hôn đến nay, tình cảm hai vợ chồng rất sâu nặng, chưa từng xảy ra bất cứ scandal nào, có thể nói anh là người chồng mẫu mục xuất sắc.

Tiếc là cửa sổ xe được che kín, bọn họ không chụp được bức ảnh nào cả.

Trong sảnh tiệc sang trọng của khách sạn, khách khứa lần lượt kéo đến, vòng hoa màu tím yêu thích của cô dâu được đặt trên sân khấu cưới đẹp như mơ, toàn cảnh giống như chốn thần tiên vậy.

Ghế ngồi của khách đặt ở hai bên cũng được phối tông màu oải hương, hoà lẫn với màu sắc của hoa ở xung quanh. Hôn lễ sắp được diễn ra.

Như mọi đám cưới viên mãn và hạnh phúc khác, đám cưới của Hạng Kình Hạo và Tưởng Hân Vy được diễn ra linh thiêng dưới sự mong đợi của tất cả người thân và bạn bè.

Tắt cả khách mời đều đã vào chỗ ngồi, bên ngoài sảnh lớn được trang hoàng rực rỡ, từ thảm đỏ bước vào bên cạnh, Tưởng Hân Vy nhìn thấy ba mình đang đợi ở trước cửa, trong mắt ông đong đầy nước mắt như sắp trào dâng, có thể thấy được ông vừa không nỡ lại vừa rất hạnh phúc.

Đứa con gái mà ông nuôi nắng nay đã lớn, cuối cùng cũng phải gả cho người khác rồi.

Đôi mắt đẹp Tưởng Hân Vy cũng rơi lệ, cô mỉm cười, nhẹ nhàng khoác lấy tay của ba mình: “Ba.”

Ba Tưởng gật gù, vỗ vỗ tay cô: “Ba mừng cho con.”

Tưởng Hân Vy cũng gật đầu, cố kiềm cảm xúc xuống đáy lòng. Từ phía sau, Hứa Tâm Duyệt đi tới giúp cô chỉnh lại khăn voan che mặt, hai nhân viên cũng tiến đến giúp cô chỉnh lại váy cưới.

Mọi thứ đã hoàn hảo và sẵn sàng, cánh cửa vàng nặng nề trước mặt từ từ được đẩy ra, để lộ ra khung cảnh đám cưới hoàn mĩ đẹp như mơ và tắm thảm đỏ dẫn đến hạnh phúc.

Tưởng Hân Vy cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng, dưới lớp khăn voan che mỏng, khuôn mặt cô ửng hồng yêu kiều, cảm giác vừa ngọt ngào lại hạnh phúc.

Trong hội trường, ca khúc cho lễ cưới vang lên từ một góc nhỏ, Đó là một ban nhạc đẳng cấp thế giới rất nỏi tiếng, họ tự mình đàn lên bản nhạc này, âm sắc thanh thoát hơn, thiêng liêng hơn hẳn.

Tưởng Hân Vy thẳng lưng, hít một hơi thật sâu, khoác tay ba mình bước lên thảm đỏ, những nhân viên phía sau cô đều dừng ở ngoài cửa.

Hứa Tâm Duyệt, với tư cách là phù dâu, cô đi theo ngay phía sau của cô dâu. Mặc dù hôm nay cô cũng rất xinh đẹp, nhưng ánh nhìn của mọi người hôm nay đều hướng về phía cô dâu, cô chỉ như một đóa hoa thủy tiên trong veo, lặng lẽ đưa mắt nhìn theo đôi uyên ương này.

Thế nhưng, vẫn có một cặp mắt vẫn luôn dõi theo cô, đó là phù rễ Hạng Uy Vũ đang đứng sau lưng Hạng Kình Hạo, anh đã bị Hứa Tâm Duyệt thu hút ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Hứa Tâm Duyệt. Hơn nữa hôm nay là đám cưới của anh họ, khiến anh cũng nghĩ về hôn nhân.

Vậy nên, anh chàng cũng muốn tìm một cô gái mà mình thích, cùng nhau tiền đến cung đường hôn nhân. Mà Hứa Tâm Duyệt chính là người mà anh ấy vừa nhìn đã thích.

Hạng Kình Hạo đã mong ngóng cô dâu của mình từ lâu, bởi vì chứng mắt trí nhớ đã khiến tình yêu của hai người phải trải qua rất nhiều gian truân, quãng đời còn lại dài như vậy, anh sẽ không bao giờ để người mình yêu phải chịu thêm một chút tổn thương nào nữa.

Nhìn thấy bóng dáng trắng tinh khiết dưới ánh đèn đang chậm rãi đi về phía anh, màu trắng giống như con người của cô, thuần khiết lại tốt đẹp, tim anh đã sớm đập loạn không ngừng.

Khóe miệng anh bát giác nhéch lên, trong mắt không thể che giấu được, hiện lên vẻ chờ mong.

Trong mắt các vị trưởng bối của Hạng gia bên dưới hàng ghế khán đài cuối cùng cũng hiện lên ý cười nhẹ nhõm.

Họ đã mong chờ đám cưới ngày hôm nay bao nhiêu năm trời rồi, cuối cùng cũng thành hiện thực.

Hơn nữa, nghe nói vị độc thân nào đó của Hạng gia kia cũng đã tìm được nửa kia, xem ra về nước định cư, hương hoả trong nhà cũng đổi mới, phong thủy cũng trở nên tốt hơn.

Đây quả là một sự lựa chọn rất đúng đắn.

Ngồi bên cạnh Hạng Bạc Hàn trên bàn của người thân, Nghê Sơ Tuyết cũng cảm nhận được ánh mắt mang đầy ý cười của gia đình họ Hạng, điều này khiến cô không ít lần cụp mắt xuống vì xấu hổ.

Dưới gầm bàn, bàn tay của cô vẫn luôn được Hạng Bạc Hàn nắm chặt lấy, như thể anh đang tiếp thêm cho cô dũng khí để đối mặt với gia đình anh và cũng âm thầm truyền đạt tình yêu của anh dành cho cô.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2448


Ở mấy chiếc bàn bên cạnh là người nhà họ Hình, Hạng Bạc Hàn và Hình Liệt Hàn cùng nâng ly với nhau trong không trung, cả hai đều là những nhân vật đứng đầu trong giới doanh nghiệp, không nói cũng rõ đều rất tôn trọng đối phương.

Trên sân khấu, ba Tưởng đã trao tay con gái của mình cho.

Hạng Kình Hạo. Ông vốn dĩ có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lúc này đây, dường như ông không thẻ nói thành lời, y chỉ vỗ nhẹ vào vai Hạng Kình Hạo, sau đó lại lưu luyến nhìn con gái, rồi bước xuống.

Bên dưới khán đài, nước mắt của mẹ Tưởng không ngừng rơi, Tưởng Lam ở bên cạnh an ủi bà, chẳng máy chốc bà cũng vui vẻ trở lại.

Tưởng San cũng rất vui vì con cháu nhà họ Tưởng đều đã có được mái ấm hạnh phúc, nhìn lại một đời của mình, bà không có duyên với con cái hay hôn nhân, bà chỉ có được sự thành công trong sự nghiệp.

Nhưng bà cũng không hè lo lắng, vì ba đứa con của chị gái đều rất tốt với bà, nhìn lại những đứa chắt nhỏ đứa nào cũng đều xinh xắn đáng yêu, bà cũng không lo già rồi không có con cháu bên cạnh.

Trên sân khấu, Hạng Kình Hạo cầm lấy micro, đầu tiên anh gửi lời cảm ơn đến quan khách và khách mời từ xa đến, sau đó kể lại câu chuyện tình yêu của họ, khiến mọi người cảm nhận được chú rể đã theo đuổi cô dâu nhiệt tình và chân thành như thế nào, mà cô dâu cũng đã bầu bạn, không rời bỏ anh trong những lúc khó khăn.

Tưởng Hân Vy nắm lấy tay anh, đôi mắt đẹp dưới lớp khăn voan của cô không kiềm được mà rơi lệ. Đoạn tình cảm giữa anh và cô, mọi thứ đều diễn ra vô cùng tốt đẹp.

Cô không muốn anh bị thương hay xảy ra chuyện thêm lần nào nữa, bởi vì cô không muốn khoảng thời gian anh mắt trí nhớ đầy kinh hãi và lo lắng kia lại xảy ra nữa.

Mặc dù việc anh kể lại đoạn tình yêu này khiến cho người khác rất cảm động, nhưng tiếp theo đám cưới vẫn diễn ra tràn ngập niềm hạnh phúc, đặc biệt là khi Hạng Kình Hạo vén tắm màn che và nhìn thấy cô dâu xinh đẹp đang rơi nước mắt, anh vừa đau lòng lại yêu quý cô, anh cúi xuông, hôn nhẹ lên trán để an ủi cô.

Hai người trao nhẫn cưới cho nhau, cùng nhau thề hẹn, sau đó hôn môi, cặp đôi mới cưới trên sân kháu làm lay động trái tim của các vị quan khách.

Phù dâu phù rể đứng bên cạnh chứng kiến tất cả, cũng âm thầm chúc phúc cho hai người.

Hứa Tâm Duyệt không để ý đến bình hoa bên cạnh, lỡ va vào, tay của Hạng Uy Vũ lập tức giữ chặt lấy eo cô, giúp cô đứng vững.

Khi Hứa Tâm Duyệt quay sang cảm ơn anh, cô có chút bối rối, cô có thể cảm nhận được sự quan tâm và yêu thích của Hạng Uy Vũ dành cho cô, nhưng thật đáng tiếc là cô không có tâm tư này, thậm chí bây giờ cô còn cảm thấy có chút phản cảm khi chạm vào một người đàn ông.

Cô rất thích đám cưới này, nhưng cô biết rằng cả đời này.

cô cũng chưa từng nghĩ đến việc một ngày nào đó sẽ trở thành cô dâu của một ai đó.

Bởi vì thể xác và tâm hồn của cô dường như đã bị lần mang thai hộ đó làm cho nhơ nhuốc.

Đời này cô chỉ muốn chăm sóc dì và bà nội thật tốt, sau đó ở một mình đến già.

Giữa những tràng pháo tay nồng nhiệt, Hứa Tâm Duyệt mời hồi thần, nhìn thấy cặp đôi mới cưới đang nắm tay nhau nhận lời chúc phúc trên sân khấu, cô mỉm cười ngắm nhìn.

Lúc này chỉ thấy Tưởng Hân Vy xoay người lại, giơ bó hoa về phía cô, Hứa Tâm Duyệt không khỏi thấy hoảng, không phải cô ấy định đưa cho cô đấy chứ?

“Tôi có một ý tưởng. Bó hoa này, tôi hy vọng có thể gửi lời chúc phúc này đến người chị em tốt nhát của tôi, chúc cô ấy thành công trong sự nghiệp và sớm tìm được một nửa của mình.” Sau đó, Tưởng Hân Vy thực sự trực tiếp nắm lấy tay Hứa Tâm Duyệt và đặt bó hoa ấy vào tay cô.

Các quan khách bên dưới lúc này mới nhận ra phù dâu của cô dâu cũng là một mỹ nhân có khí chất xuất chúng.

Hạng Uy Vũ ở một bên không hiểu sao lại có chút vui mừng, giống như việc này có liên quan đến anh vậy, ánh mắt anh nhìn Hứa Tâm Duyệt chăm chú, tràn đầy chờ mong.

“Hân Vy… cậu thật là…” Hứa Tâm Duyệt nhận lấy bó hoa, nở nụ cười đầy bắt đất dĩ.

“Cậu cầm chắc đó, mình tin rằng cậu sẽ gặp được người thích hợp thôi.” Tưởng Hân Vy nói xong liền xoay người nắm lấy tay chồng, lên sân khấu nói lời cảm ơn.

Một màn hôn lễ hoàn mỹ kết thúc, cô dâu Tưởng Hân Vy được đưa về phòng nghỉ ngơi sau khi kính rượu tất cả các vị khách, hôm nay cô cũng đã chuẩn bị từ sáng đến giờ, Hạng Kình Hạo lo cô sẽ kiệt sức mắt.

Trở lại phòng cùng Tưởng Hân Vy nghỉ ngơi, còn có phù dâu Hứa Tâm Duyệt, trên tay cô vẫn còn cầm bó hoa đó.

Tưởng Hân Vy thay chiếc váy cưới màu trắng ra, khoác lên mình chiếc váy dài thướt tha rất thời trang và quyền rũ, làm tôn lên đường cong hoàn hảo của cô, phối với lớp trang điểm cô dâu trong trẻo và tinh khiết ngày hôm nay, dáng vẻ của cô thật sư là đẹp động lòng người.
 
Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu/Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người
Chương 2449


Một lúc sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Hứa Tâm Duyệt bước tới mở cửa ra. Ngoài cửa là Hạng Kình Hạo với khuôn mặt đỏ bừng, rõ ràng là anh đã bị khách khứa chuốc không ít rượu, phù rẻ Hạng Uy Vũ cũng đi lên cùng với anh.

“Hân Vy có trong phòng không?” Hạng Kình Hạo cười hỏi.

“Cậu ấy đang nghỉ ngơi, anh vào trong với cậu ấy đi!” Hứa Tâm Duyệt cười nói, sau đó nghiêng người đi ra ngoài.

Hạng Kình Hạo nghĩ đến vợ mình ở bên trong, lập tức lách mình đi vào trong..

Hạng Uy Vũ đóng cửa lại, để hai vợ chồng có thời gian ở riêng với nhau.

Tưởng Hân Vy ở trong phòng đứng trước cửa sổ kính sát đất, nghe thấy giọng nói của người đàn ông phía sau, không hiểu sao, cô cảm thấy có chút xáu hỗ, nhưng cô càng cảm thấy mong đợi hơn.

Tưởng Hân Vy nghe thấy tiếng bước chân, cô cũng không quay đầu nhìn nhưng ngay sau đó, một cánh tay rắn chắc ôm lấy eo cô, cùng hơi thở quen thuộc khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm, cô khẽ nhắm mát lại, hạnh phúc tựa vào trong lòng anh.

Ở ngoài cửa, Hứa Tâm Duyệt cũng không định quay lại.ngoài sảnh lớn, phòng nghỉ ngơi của cô ở ngay tầng dưới, cô vừa bước vào thang máy, Hạng Uy Vũ cũng theo vào, nói với cô: “Cô có muốn đi thư giãn một chút, uống một tách cà phê không?”

Hứa Tâm Duyệt sửng sốt, nhìn thấy anh thật tâm muốn mời như vậy, cô cũng không có lý do gì để từ chối, huống hồ cô cũng không muốn tỏ vẽ mình cao giá.

“Được!”

Sảnh tiệc vẫn còn rất náo nhiệt và chật kín khách mời.

Trong quán cà phê ở tầng trệt, Hứa Tâm Duyệt và Hạng Uy Vũ ngồi đối diện nhau, bọn họ gọi một tách cà phê, một vài món tráng miệng và salad trái cây.

Ánh mắt của Hạng Uy Vũ bát giác dán chặt vào khuôn mặt của cô, hôm nay cô trang điểm, xinh đẹp và động lòng người hơn cả lần trước gặp nhau.

Hứa Tâm Duyệt bị anh nhìn chằm chằm như vậy, có chút ngượng ngùng, chống cằm cúi đầu khuấy cà phê trong cóc.

“Hôm nay anh cả của tôi kết hôn, không biết vì sao tôi cũng bị k*ch th*ch, cũng hy vọng có thể tìm được một cô gái mình yêu, cùng nắm tay tiến vào lễ đường.” Hạng Uy Vũ thở dài một hơi, ngắng đầu nhìn cô gái đối diện, nghiêm túc nói: “Cô có cảm thầy như vậy không?”

Hứa Tâm Duyệt nhoẻn miệng cười, nhẹ lắc đầu: “Trước mắt tôi vẫn chưa có ý định đó. Tôi còn có ước mơ chưa thực hiện được, cho nên tạm thời sẽ không xem xét đến phương diện này.”

Hạng Uy Vũ mỉm cười, dường như anh không hề có ý định bỏ cuộc, anh đẩy một đĩa đồ tráng miệng đến trước mặt cô: “Tôi sẽ sống lại đây lâu dài, sau này có chuyện gì cần tôi giúp cô cứ nói.”

Hứa Tâm Duyệt cười cười, nhận lấy ý tốt của anh: “Cảm ơn.”

Trong sảnh tiệc, Nghê Sơ Tuyết không quen thuộc với những vị khách ở đây, cô chỉ muốn trốn vào một góc yên tĩnh nào đó, Hạng Bạc Hàn đưa thẻ phòng cho cô, bảo cô lên nghỉ ngơi.

Nghê Sơ Tuyết đương nhiên rất vui mừng khi được tự do, cô đi thang máy lên phòng, quẹt thẻ bước vào, bên trong là một căn phòng rất sang trọng có phòng ngủ chính, phòng ngủ cho khách và một cái phòng khách rất to. Cô bước đến bên ghế sô pha, nằm xuống. Trong bữa tiệc ban nãy cô đã uống hết nửa ly rượu vang đỏ, cô còn tưởng đô rượu mình không tệ, nhưng ma bây giờ cô vẫn cảm thấy mặt mình hơi nóng, đầu óc cũng mơ mơ hồ hồ, hình như cô hơi say rồi. Cô ôm một cái gối, mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Nửa giờ sau, cửa phòng được ai đó quẹt thẻ phòng mở ra, người đàn ông cũng giữ một tắm thẻ khác đã quay trở lại.

Hạng Bạc Hàn khó khăn lắm cuối cùng cũng rút lui được khỏi nhóm doanh nhân vây xung quanh mình trở về phòng, lần này người đến đây đều là đối tác quan trọng của Hạng gia, vậy nên trong lúc chén qua ly lại, anh đã vô tình uống không ít rượu.

Bởi vì hôm nay là ngày đại hỉ của cháu trai, trong lòng anh cũng rất vui vẻ, mặc dù đang bị thương nhưng anh cũng không để ý đến lượng rượu.

Ánh mắt Hạng Bạc Hàn rơi vào trên ghế sô pha, một cô gái mặc một chiếc váy lụa màu vàng nhạt, ánh nắng ngoài cửa số chiếu vào khiến cả người cô được bao phủ bởi một tầng ánh sáng bạc, khuôn mặt cô đẹp như thiên thần, trong sáng không tì vết.

Hạng Bạc Hàn ngồi ở đầu kia của ghé sô pha, hai tay đan lại đặt bên dưới quai hàm gợi cảm, ngắm nhìn chăm chú cô gái đang say ngủ.

Cho dù anh có suy nghĩ khác nhưng anh không đành lòng làm phiền cô ngủ, cứ yên lặng nhìn cô, anh cũng không hề cảm thấy buồn chán, hơn nữa cả thể xác và tinh thần anh đều rất vui vẻ.

Đám cưới hôm nay cũng thôi thúc anh, anh hy vọng không lâu nữa sẽ là đám cưới của họ.
 
Back
Top Bottom