Ngôn Tình Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 81: 81: Cô Quá Xem Thường Tôi Rồi Quách Tiểu Thư


Vốn Cố Thanh Trì định như thường lệ đến tìm Tần Thiên Lan, nhưng hắn còn chưa kịp rời khỏi công ty Tần Thiên Minh đã khí thế hùng hồn đến công ty tìm hắn.
Vừa gặp Cố Thanh Trì, Tần Thiên Minh liền ngay lập tức đi thẳng vào vấn đề:
"Cố Thanh Trì, Thiên Lan lại mất tích rồi."
Buổi sáng Tần Thiên lan bảo đến trụ sở công ty xem tình hình mấy tháng nay, nhưng mãi cũng không thấy về, người trong công ty lại bảo cô chưa từng đến đó.

Đến cả điện thoại cũng không gọi được, Tần Thiên Minh lúc này chỉ còn cách đến tìm Cố Thanh Trì mà thôi.
Ở một nơi khác, Tần Thiên Lan lúc này bị trói trên ghế trong một nhà kho bỏ hoang ẩm mốc, hai mắt điều bị bịt lại bằng vải đen, miệng cũng bị quấn mấy vòng băng keo.

Cô nhớ rằng buổi sáng còn đang định ghé qua trụ sở công ty để xem tình hình, trên đường đi xe đột nhiên nổ lớp, tiếp theo chính là bất ngờ bị người tập kích từ phía sau khiến cho cô không kịp phòng bị.
Trong lúc Tần Thiên Lan đang cố nhớ lại diễn biến buổi sáng ngày hôm nay, thì bên cạnh cô vang lên tiếng bước chân.

Là tiếng giày cao gót chạm xuống nền phát ra những âm thanh lạch cạnh, tiếng bước chân càng gần Tần Thiên Lan còn ngửi được mùi nước hoa trên người cô ta có phần nồng, mùi này cô đã từng ngửi được trên người kẻ nào đó.
Tần Thiên Lan cô trời sinh đã mẫn cảm với mùi hương, cộng thêm hơn năm năm sống trong bóng tối, đối với âm thanh cùng mùi hương cô càng có cảm nhận rõ ràng hơn ai hết.
Người kia đến trước mặt Tần Thiên Lan, thô bạo giật băng keo trên miệng Tần Thiên lan ra, có lẽ do bị nhốt cả buổi sáng không được ăn uống gì, nên phần môi Tần Thiên Lan có chút khô, lúc này còn bị thô bạo giật băng keo ra khiến cho phần miệng cô bị rách ra một đường nhỏ.
"Tần tiểu thư xem ra rất là bình tỉnh nhỉ?" Quách Liên Y sau khi mở tấm vải che mắt cho Tần Thiên Lan cùng băng keo dán trên miệng, cô ta liền tìm một cái ghế ngồi xuống đối diện với Tần Thiên Lan, bộ dạng cao cao tại tượng nhìn người đối diện vì bị bắt mà có chút chật vật.
"Quách tiểu thư quá khen rồi, nhưng tôi nhớ không nhầm giờ này không phải là giờ cô nên làm cơm cho người trong lòng mình ăn hay sao? Tại sao lại có thời gian đến tìm tôi tám chuyện thế này." Cô cười giễu cợt.
Tần Thiên Lan ngay khi Quách Liên Y bước đến gần đã đoán ra được người kia là ai rồi, nên lúc này cũng không quá ngạc nhiên khi nhìn thấy mặt Quách Liên Y cho lắm.
Quách Liên Y nghe vậy trong lòng không khỏi có chút cay, nhưng vẻ mặt vẫn như cũ bình tĩnh: "Nếu cô đã biết anh ấy là người trong lòng của tôi, tại sao vẫn cứ bám mãi không buông."
"Quách tiểu thư cô có phải hiểu nhầm gì rồi không? Người bám mãi không buông không phải là tôi mà là cô.

Tôi cảm thấy cô thật đáng thương, đối với một người đến nhìn cũng không nhìn mình lấy một cái, vẫn như cũ dây dưa không vứt, đúng là tự mình hạ thấp chính mình."
Quách Liên Y lúc này đã không còn có thể giữ bình tĩnh được nữa rồi, cô ta tức giận tiến lên định tát cho Tần Thiên Lan một bạt tay, lại bị Tần Thiên Lan dùng chân đạp một cái thật mạnh ngã nhào ra đất.

Cô ta nhìn Tần Thiên Lan thế mà đứng khoanh tay trước ngực, bộ dáng cao cao tại thượng, lại có chút gì đó rất là ngầu.

Tần Thiên Lan đứng đó nhìn cô ta ngã ra đất, lạnh lùng như nhìn một con chó nhỏ bị bỏ rơi vô cùng chật vật.
"Cô...Cô...Sao cô..." Quách Liên Y chậ vật ngồi trên đất, mặt đầy vẻ không thể tin được chỉ vào Tần Thiên Lan nói không nên lời.

Không phải cô bị trói ri hay sao, tại sao lại như thế, đáng ra người nên chật vật phải là Tần Thiên Lan mới đúng chứ không phải là cô ta.
Tần Thiên Lan đảo khách thành chủ, trở lại cái ghế vừa nãy bản thân mình bị trói ngồi xuống, nhìn Quách Liên Y không cách nào tin được cười như không cười giúp cô ta giải đáp.
"Quách Tiểu thư, cô cũng đừng quá kinh ngạc như vậy chứ, tôi còn tưởng trước khi cô bắt tôi đã tìm hiểu rất kỹ rồi ấy chứ? Không ngờ cô lại xem thường tôi như vậy, thật đáng buồn thay." Nhìn dáng vẻ sợ hãi của Quách Liên Y lại nói tiếp: "Cô nghĩ mấy loại dây trói này có thể trói buộc được tôi ư? Nếu như tôi không cố ý để cô bắt được, còn lâu cô mới có thể đụng được một đầu ngón tay của tôi.

Quách Liên Y tiểu thư ạ."

Quách Liên Y kinh hãi nhìn người trước mặt mình, nào có bộ dạng một tiểu bạch thỏ nhu thuận lúc nào cũng nép bên người Cố Thanh Trì kia chứ? Lúc này Tần Thiên Lan nhìn không khác gì ác ma đến từ địa ngục cả.

Toàn thân điều toát lên sự lạnh lẽo cùng tàn nhẫn, cuối cùng là do Tần Thiên Lan giỏi giả vờ, hay là do cô ta đã hiểu nhầm đây.
"Cô...!Cô hóa ra vẫn luôn giả vờ đơn thuần để lừa gạt Cố Thanh Trì, tôi sẽ đi nói với anh ấy." Quách Liên Y nghĩ một lúc liền chuẩn bị đứng dậy, tựa như thật sự đi tìm Cố Thanh Trì vạch trần Tần Thiên Lan vậy.

Còn chưa đi được mấy bước đã bị câu nói của Tần Thiên Lan làm cho sợ hãi..
 
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 82: 82: Cô Sớm Đã Bị Gia Tộc Từ Bỏ


"Quách tiểu thư quả nhiên đúng như những gì tôi nói, cô hoàn toàn không hề tìm hiểu chút gì về tôi, càng không chút nào hiểu con người Cố Thanh Trì.

Cô nghĩ tôi cùng anh ấy quen nhau nhiều năm như vậy, anh ấy sẽ gì bộ dạng dễ thương của tôi mà yêu tôi ư?" Tần Thiên Lan nhìn người trước mặt cứng đơ cả, đến bước chân cũng không có dự định bước tiếp, cô lại nói:
"Bộ dạng tôi thế nào anh ấy sớm đã nhìn thấy, còn không cần Quách tiểu thư phí tâm tư làm gì." Cô nói xong liền mỉm cười nhìn về phía đám người từ bên ngoài bước vào, thu hồi sự lạnh nhạt nơi đáy mắt.
Chỉ chưa đầy ba giây, từ một cô gái lạnh lùng bá đạo, lập tức biến thành tiểu bạch thỏ vô hại.
"Thiên Lan em không sao chứ?" Tần Thiên Minh vừa bước vào cửa đã nhìn thấy em gái mình đang ngồi trên ghế, một chút xây xác cũng không có, vô cùng hoàn hảo.

Nhưng trên đường đi hắn vẫn luôn nhớ đến bọ dạng của cô năm năm trước, tim liền lạnh đi mấy phần, cảm giác lo sợ cùng bất an không phải là giả.
Tần Thiên Lan nhìn ra được anh trai lại đang nhớ đến những chuyện trước kia, vốn còn định giả vờ làm người bị hại, nhưng nhìn anh trai như vậy trong lòng cô có chút thương sót, không lại tiếp tục chơi nữa.

Tần Thiên Lan nở nụ cười tươi vô hại trấn an anh trai:
"Em không sao cả, không có việc gì, chỉ là chút lơ là mới bị người bắt đến đây mà thôi, cô ta còn lâu mới đụng được vào một sợi tóc của em, anh hai không cần lo lắng như vậy đâu."
Tần Thiên Minh nào có nghe lọt tai kia chứ, hắn kiểm tra Tần Thiên Lan một lượt từ trong ra ngoài, chắc chắn trên người cô đến một vết thương cũng không có lúc này mới yên tâm thở phào một hơi.

Ôm chầm lấy cô em gái nhà mình vào lòng.
"Không sao là tốt rồi, sao này nhất định không được làm như vậy nữa có được hay không, cho dù đối phương không có gì nguy hiểm thì cũng không được làm như thế, anh hai sẽ lo lắng."
Tần Thiên Lan cũng ôm lại anh trai mình, nhẹ nhàng dỗ lấy lưng hắn trấn an:
"Em biết rồi ạ, sẽ không có lần sau."
Riêng về Quách Liên Y, lúc này cô ta đang ngã ngồi xuống nền nhà kho dơ bẩn, nhìn Cố Thanh Trì đang lạnh lùng bước đến chỗ cô ta, cô ta biết lần này cho dù là làm bạn cũng không thể được nữa rồi, cô ta đã chạm vào điểm cuối cùng của Cố Thanh Trì, hắn làm sao có thể buông tha cho cô ta được.
Chỉ trách cô ta nhất thời hồ đồ, khiến cho ga tộc lâm vào cảnh vạn kiếp bất dung.
"Quách Liên Y, tôi nhớ rằng mình đã từng cảnh cáo cô rồi đúng không?" Cố Thanh Trì lạnh lùng nhìn Quách Liên Y, người trước mặt này đã từng là bạn thân nhất của hắn, từng là thanh mai trúc mã, cũng từng là người hắn xem như em gái.

Vậy mà hết lần này đến lần khác làm hại cô gái của hắn, chạm vào điểm cuối cùng của hắn.

Hắn lúc này đến nhìn mặt Quách Liên Y cũng cảm thấy vô cùng chán ghét.
"Thanh Trì...em...em..." Quách Liên Y lần đầu nhìn thấy bộ dạng Cố Thanh Trì lạnh lùng đến cực điểm như hiện tại, nếu như nói mấy ngày trước Cố Thanh Trì đối với cô ta tuyệt tình, nhưng ít nhất vẫn còn lưu lại chút tình cảm nào.

Cố Thanh Trì không nói gì, cũng không đáp lại cô ta, ánh mắt hắn vẫn luôn nhìn về hướng cô gái nhỏ nào đó, cho dù cô đến một chút tổn thương cũng không có, nhưng chỉ cần một chút như vậy thôi cũng đủ khiến cho tim hắn thắt lại rồi.

Cũng như Tần Thiên Minh, mặc dù lần này cô bị bắt cóc biết rõ là không quá nguy hiểm, nhưng không khỏi khiến hắn nhớ lại chuyện năm đó.
"Thanh Trì, xin anh, anh đối với em như thế nào cũng được, chỉ cầu xin anh buông tha cho gia tộc nhà em được không? xin anh.

Cố Thanh Trì, nể tình cảm bao lâu nay của hai chúng ta, anh bỏ qua cho người nhà em được không?"
Còn không đợi Cố Thanh Trì lên tiếng, Thẩm Tần Phong đã thay Cố Thanh Trì trả lời.
"Quách tiểu thư, cô có phải có chút hiểu nhầm rồi hay không? cô sớm đã bị người nhà họ Quách từ bỏ rồi, làm gì còn có người nhà." Thẩm Tần Phong không hổ là người từng đứng đầu thế lực ngầm, lời nói ra cho dù rất bình thường cũng sẽ khiến cho người ta nhịn không được lạnh rung.
Quách Liên Y không thể tin được vào tai mình, người nhà họ Quách từ bỏ cô ta, sao có thể kia chứ? Không thể nào có chuyện như vậy được.

Đừng nói đến bao năm qua dựa vào quan hệ của cô ta cùng Cố Thanh Trì, đã mang đến cho nhà họ Quách không ít chỗ tốt mà nói đến bản thân cô ta đã cống hiến cho gia tộc không hề ít.
Gia tộc từ bỏ cô ta, không thể nào, nhất định là Thẩm Tần Phong lừa gạt cô ta.

"Không thể nào, anh nói dối." Quách Liên Y như phát điên hét lên.

Cô ta không tin, tuyệt đối không tin.
Thẩm Tần Phong cười lạnh lùng: "Quách tiểu thư, cô đến giờ vẫn còn u mê bất ngộ, còn không biết bản thân mình chẳng qua chỉ là con cờ của nhà họ Quách mà thôi, cũng không quan trọng đến mức không có cô liền không được.

Với lại một con cờ đã hết giá trị lợi dụng thì chỉ là đồ bỏ đi mà thôi, cô còn không hiểu ư?"
Thẩm Tần Phong không tiếp tục lại cùng Quách Liên Y nhiều lời nữa, hắn bước đến chỗ bà xã nhà mình, ôm lấy bã vai Tần Thiên Minh dịu dàng nói: "Chúng ta về nhà thôi."
Đến cả Cố Thanh Trì cũng lười nhìn cô gái đang ngã ngồi trên đất, tiến về phía đám người Tần Thiên Lan vô cùng tự nhiên hòa làm một với nhóm người..
 
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 83: 83: Hai Người Kia Còn Dung Túng Em Gái Hắn Hơn Cả Hắn


"Em không mất trí nhớ nữa à?" Cố Thanh Trì mặt dày lên xe cùng Tần Thiên Lan, Tần Thiên Minh ngồi cạnh Thẩm Tần Phong ghế trước, nên lúc này Tần Thiên Lan chỉ còn có thể ngồi cạnh cái người nào đó mà thôi.
"Anh Cố, chúng ta có quen biết nhau ư?" Tần Thiên Lan bị vạch trần, không chút hoảng loạn cố diễn đến cùng.
"Chúng ta không quen." Cố Thanh Trì đáp.
Không hiểu sao cô cố ý nói những lời kia, nhưng khi nghe Cố Thanh Trì đáp lại như vậy trong lòng có chút bực bội.

Còn chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều đã nghe Cố Thanh Trì nói tiếp:
"Chúng ta đang yêu nhau, nên không thể gọi là quen biết nhau được."
Hừ...!Giỏi giảo biện.

Tần Thiên Lan nghĩ thì nghĩ vậy nhưng trong lòng lại vui muốn chết.
reng...reng...

Điện thoại Tần Thiên Minh vang lên, không biết người gọi là ai chỉ nghe hắn đáp một câu có ở đây, liền quay đầu về phía sau đưa điện thoại cho Tần Thiên Lan.
"Trương Thục Quyên gọi."
Tần Thiên Lan đưa tay nhận lấy điện thoại, còn chưa kịp alo đã nghe thấy giọng Trương Thục Quyên bên kia có vẻ rất là gấp gáp.
Trương Thục Quyên: "Chị Thiên Lan xảy ra chuyện lớn rồi, chị nhanh đến công ty đi ạ, trong điện thoại không tiện nói, nói chung là chuyện lớn rồi, nhanh đi ạ chay đến mông rồi đây."
Bình thường Trương Thục Quyên điềm tĩnh nhất, có chuyện gì cũng là người bình tĩnh giải quyết, chưa từng thấy cô ấy gặp chuyện gì liền căn thẳng như lúc này, đủ hiểu chắc chắn là chuyện lớn rồi đây.
"Em bình tĩnh một chút, hiện tại chị chỉ mới ra khỏi khu ngoại ô, nếu như từ đây đến công ty cũng phải mất hơn hai tiếng, có việc gì bình tĩnh đợi chị đến công ty rồi chúng ta cùng giải quyết." Tần Thiên Lan cách đầu dây điện thoại trấn an Trương Thục Quyên, lo lắng cô bé sẽ hoảng đến hỏng cả não mất thôi.
...
Một lúc sau xe dừng lại trước trụ sở công ty thời trang của Tần Thiên Lan, vừa bước xuống xe không chỉ Trương Thục Quyên chờ sẵn mà Cố Tư cùng Lý An Kiều cũng đứng đợi không biết bao lâu, nhìn mồ hôi ướt hết cả một mảnh áo sơ mi của Trương Thục Quyên đủ để đoán được, cô bé nghe xong điện thoại của cô liền chay ra đây đợi, nhìn thôi đã thấy sót xa rồi.

"Nhanh vào trong rồi nói." Tần Thiên Lan kéo tay TRương Thục Quyên vào trong, vừa đi cô vừa quay sang hai người Cố Tư cùng Lý An Kiều nhẹ giọng trách cứ:
"Hai đứa tại sao không ngăn cản em ấy."
Lý An Kiều chỉ biết cuối đầu không nói, còn Cố Tư nhìn thấy bạn gái mình bị mắng có chút không vui:
"Chị còn không hiểu tính cách của cô ấy ư? Bọn tôi khuyên cỡ nào cô ấy cũng không nghe, chúng tôi còn có thể cưỡng ép được cô ấy chắc." Cố Tư thẳng thắng không chút nể nang gì, Lý An Kiều đứng bên cạnh chỉ có thể nhẹ kéo óng tay áo hắn, ra hiệu cho hắn đừng nói nữa.
Tại phòng họp, Tần Thiên Lan nhận lấy tập tài liệu cùng chiếc máy tính xách tay, cùng hình ảnh trên tập tài liệu so sánh với hình ảnh trên máy tính, sắc mặt trầm xuống mấy phần.
"Chuyện này từ lúc nào?"
Lý An Kiều tiếp lời: "Là buổi sáng ngày hôm nay ạ, vừa nhìn thấy bọn em cố gắng liên hệ với chị nhưng mãi không được, nên mới gọi cho anh Tần lúc này mới biết chị bị người bứt cóc, bọn em..."
"Được rồi chị biết rồi, không phải lỗi của mấy đứa."
Trương Thục Quyên không chỉ giỏi về máy tính, mà còn rất giỏi trong lĩnh vực tính toán, Lý An Kiều lại được học kinh danh từ sớm, nên cả hai từ lúc Tần Thiên Lan đến núi Bạch Phượng đã thay nhau phát triển công ty.
Về phần bảo mật của công ty liền có Trương Thục Quyên lo liệu, bởi vậy lúc này bộ sưu tập thiết kế sắp trình diễn tại tuần lễ thời trang đột nhiên bị công ty đối thủ ra mắt sớm hơn một tháng.

Trương Thục Quyên cảm thấy đây là lỗi do mình không chú ý tăng cường bảo mật máy tính mới bị người ta đánh cắp, trong lòng cô thấy có lỗi với Tần Thiên Lan.
Nhìn thấy Trương Thục Quyên từ lúc vào phòng họp đến giờ vẫn luôn cúi đầu không nói một câu, chỉ thiếu chút nước mắt nữa thôi xem ra con bé đã rất lo lắng.
Tần Thiên Lan đứng dậy, đi đến chỗ Trương Thục Quyên, cô đưa tay dỗ nhẹ lên vai Trương Thục Quyên trấn an:
"Bé con, đây không phải lỗi của em, đừng tự trách chính mình."
Trương Thục Quyên được trấn an, ngước mắt lên nhìn Tần Thiên Lan, cô đã cố gắng nén không cho mình rơi nước mắt, lại không nghĩ đến chỉ vì một câu của Tần Thiên Lan nước mắt cố đè nén trong lòng liền tuôn ra như thác.
"Chị Thiên Lan...!hu...hu..."
Tần Thiên Lan cười ôm cô bé vào lòng, thật hết cách thiên tài nhà cô tại sao lại mỏng manh yếu đuối như vậy kia chứ, đáng yêu chết mất.
"Được rồi khóc đủ rồi chúng ta vào chuyện chính đi." Tần Thiên Lan buông Trương Thục Quyên ra, quay về chỗ ngồi của mình, đồng thời đưa tập bản thiết kế gốc cùng máy tính cho Tần Thiên Minh.
"Anh hai, nhìn xem cái này đi."
Tần Thiên Minh nhận lấy từ tay Tần Thiên Lan, sau khi xem qua một lần, có vẻ hắn còn cảm thấy không đủ lại xem đi xem lại mấy lần lúc này mới buông xuống, sắc mặt tựa hồ dãn ra không ít.

Bảo sao em gái hắn khi nhìn thấy những thứ này mặt một chút cũng không đổi sắc, thì ra cô đã sớm nhìn ra được vấn đề.
"Em dự định thế nào? Tần Thiên Minh hỏi.
"Còn thế nào nữa ạ, vẫn như kế hoạch cũ mà tiến hành thôi." Tần Thiên Lan cười đáp lại.
Người ta nói anh em ruột không cần nói quá nhiều cũng hiểu ý nhau, Tần Thiên Lan vừa nói xong Tần Thiên Minh lập tức hiểu ý định cô muốn gì, chỉ cười đáp lại cô.

"Vậy người phía sau? Em dự định cứ thế bỏ qua ư?"
"Không ạ, đến lúc đó hốt luôn một đám cho có bạn, hiện tại cứ để bọn họ vui vẻ đi đã."
Tần Thiên Lan cười tà mị, người ngoài có lẽ không biết, nhưng Tần Thiên Minh là người nhà Thẩm Tần Phong cùng Cố Thanh Trì lại quen biết cô lâu như vậy, làm sao mà không biết mỗi lần cô cười như vậy liền có một số người sắp không xong rồi.
"Được rồi, đừng chơi quá trớn liền được." Tần Thiên Minh thở dài cưng chiều nói.
"Em cứ vui vẻ, phía sau có bọn anh."
Cố Thanh Trì cùng Thẩm Tần Phong không hẹn cùng đồng thanh lên tiếng.

Khiến cho Tần Thiên Minh chỉ có thể lườm người nhà mình, so với hắn có vẻ hai tên này còn dung túng em gái hắn hơn cả hắn.

Thật lo lắng a....
 
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 84: Chương 84


Thay gì thay đổi thiết kế để kịp biểu diễn trong Tuần lễ thời trang, thì Tần Thiên Lan thông báo cho bên dưới vẫn giữ nguyên bản thiết kế cũ.
Với quyết định này của cô ngoài những người biết rõ ngọn ngành như Tần Thiên Minh ra.

Đến cả Trương Thục Quyên cũng cảm thấy khó hiểu với quyết định của cô.
Nhưng tuyệt nhiên không một ai nghi ngờ phán quyết của Tần Thiên Lan cả, trên dưới điều đồng lòng với Tần Thiên Lan hoàn thành nốt phần còn lại của bộ sưu tập thiết kế.
Bởi gì đây không hẵng là thiết kế của Tần Thiên Lan nữa, mà nó còn là sự cố gắng chung của cả đoàn đội.

Đâu thể dễ dàng để công sức của tất cả mọi người đổ sông đổ biển như vậy được.
...
- Cách ngày diễn ra tuần lễ thời trang còn ba ngày.
"Không thể tin được vào mắt mình luôn."
Không biết là ai lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng đên vi diệu này.

Có một người lên tiếng sẽ có hai người rồi ba người.

Tất cả điều có chung một cảm giác như nhau.

"Trước giờ điều là bản thực không đáp ứng được chín phần của bản vẽ, lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được thế nào vượt xa mong đợi."
"Đúng vậy đó, nhưng còn không phải nên xem người tạo ra nó là ai hay sao."
"Các người không thấy mặc dù bên kia có được bản thiết kế, hơn nữa còn hoàn toàn trước cả chúng ta nhưng vẫn không được một phần một ngàn của chúng ta hay sao?"
"Cô nhắc đến cái hàng nhái đó làm gì, đồ giả mãi mãi là đồ giả."
"Là Cóc hay Thiên Nga không phải vài ngày nữa liền biết sao?"
Nhóm người nhìn thành phẩm cho tất cả đồng tâm hiệp lực thức trắng đêm hoàn toàn, thảo luận đến long trời lỡ đất.

Trên mặt ai cũng đầy sự kiêu ngạo cùng tự tin chiến thắng.
Trong phòng làm việc Tần Thiên Lan cũng không nhàn rỗi.

Cô đang tổng hợp lại tất cả tư liệu để hốt gọn một mẻ lớn.
"Đồ em cần anh đã mang đến rồi đây."
Tần Thiên Minh gõ cửa mãi không thấy cô đáp lại, trong lòng thầm nghĩ chắc hẳn cô vì chuyện sắp tới nên nhập tâm không để ý đến chung quanh đây mà.

Người làm anh như hắn chỉ đành tự tiện không mời mà vào thôi.
"Anh...! Anh đến rồi ạ." Tần Thiên Lan lúc này mới rời mắt khỏi đám tài liệu trên tay mình.

Mỉm cười nhìn người con trai đối diện.
"Chuẩn bị đến đâu rồi?" Tần Thiên Minh hỏi.
"Mọi thứ điều tốt, chỉ còn chờ đối phương chui đầu vào thôi.

Trước đó em đã cho người nhả ra chút tin tức, có vẻ như hiện tại bên kia đang vui vẻ ăn mừng."
Tần Thiên Lan dự liệu như thần, quả nhiên đúng như lời cô nói, tại một hội sở tư nhân nào đó.

Nhóm người đang cùng tụ tập lại với nhau trào phúng cô.
"Tôi còn tưởng cô ta sẽ gấp rút làm ra bản thiết kế mới chứ, không ngờ lại vẫn ôm hy vọng với cái bản vẽ nát đó, xem ra tôi quá đề cao cô ta rồi."
Một người phụ nữ trẻ tuổi vừa nâng ly rượu trên tay, vừa nói với vẻ mặt đầy khinh bỉ.
"Tôi cũng không ngờ được, cô ấy vậy mà lại chấp niệm với bản vẽ kia như vậy."
"Chắc không phải là có ý nghĩa gì đặc biệt đấy chứ?" Một người khác lấy tay che miệng giả vờ như rất ngạc nhiên.

"Ý nghĩa đặc biệt thì không có, chỉ sợ ai kia sớm đã cạn ý tưởng mà thôi."
Đám người như bắt được sóng của nhau, vô cùng ăn ý cười trên nổi đau củ11111a người khác, chỉ là sắp tới chính là nổi đau của chính họ mà thôi.
...
Tuần lễ thời trang lần này phá lệ đông đảo, không chỉ các chuyên gia cùng phóng viên đến tham dự.

Mà còn có các ngôi sao hàng đầu thế giới cũng đến đông đủ vô cùng náo nhiệt.
Ngoài ra còn lại đến vì tin đồn thương hiệu thời trang của Tần Thiên Lan đạo nhái vẫn dám đem trang phục lên sàn diễn lớn.

Đa số là tò mò cùng xem kịch.

Rất ít trong số họ đến vì thật sự yêu thích thời trang.
Thứ tự trình diễn của nhà Tần Thiên Lan nằm ở cuối cùng, không biết có phải do ban Tổ chức cố ý hay không.

Nhưng như vậy lại rất hợp với kế hoạch của cô.
"Thiên Lan, mình nghe bảo bộ sưu tập lần này của cậu trùng với bên M.T."
Cô gái người nước ngoài dáng người cân đối, khuôn mặt lại đẹp tựa búp bê sống, làn da trắng như tuyết mùa đông, tóc màu nâu hạt dẻ, giọng nói lại vô cùng ngọt ngào khiến người ta không nhịn được mà trầm mê.
"Đúng vậy, nhưng không phải là trùng mà là cùng một thiết kế."
Tần Thiên Lan thẳng thắng đáp, khiến cho Sarah không khỏi cảm thấy khó hiểu.
"Thiên Lan, bộ sưu tập này của cậu bị lộ trước ngày ra mắt à? Đã tìm ra thue phạm chưa, tuyệt đối đừng để những kẻ đó tự đắt."
Lời nói của Sarah khiến cho Tần Thiên Lan nhin không được bật cười, cô ấy không phải đang xu nịnh cô, hay nói những câu lịch sự, mà đây hoàng toàn là lời thật lòng của Sarah.

Nếu như là người khác chắc chắn sẽ nghĩ rằng cô lấy ý tưởng của M.T, Sarah ngược lại không hỏi nhiều liền tin tưởng cô vô điều kiện, quả đúng là người bạn tốt.
"Thiên Lan, cậu đừng cười nữa, nhanh nói cho mình nghe đi." Sarah sót ruột thúc rục.
"Nếu như mình thật sự mượn ý tưởng của bên kia thì sao?" Tần Thiên Lan mặt đầy nghiêm túc hỏi.
"Không thể nào, mình biết cậu bao lâu chứ, những thiết kế của cậu điều không lẫn vào đâu được.

Với lại cho dù cậu thật sự mượn ý tưởng bên kia với cương vị là một người bạn.

Đâm lao thì phải theo lao mình tin cậu."
Sarah không chút nghĩ ngợi mà đáp, đối với đáp án này của cô không chỉ Tần Thiên Lan mà những người còn lại điều cảm thấy vô cùng cảm động.
"Bé cưng à, chỉ chờ câu này của cậu thôi đó, lát nữa có kịch hay xem như phần thưởng cho cậu được không?"
Nói về thân phận của Sarah, cô ấy là một siêu mẫu quốc tế, bởi vì sở hữu khuôn mặt xinh như thiên thần nên vừa mới bước vào nghề liền được săn đón vô cùng.

Tần Thiên Lan quen biết Sarah hơn mười năm, cũng chính vì Tần Thiên Lan nên Sarah mới quyết định vào giới người mẫu, đơn giản bởi gì cô ấy muốn là người đầu tiên mặc những bộ đồ do Tần Thiên Lan thiết kế.
Trước đó Sarah thân thiết với Tần Thiên Lan một phần do phải lòng Tần Thiên Minh, nhưng khi tiếp xúc với Tần Thiên Lan, cô ấy rất nhanh đã dẹp Tần Thiên Minh qua một bên, đối với chuyện này Tần Thiên Lan cũng rất là ngoài ý muốn, còn tưởng nhặt được chị dâu ai biết lại thành bạn tốt của nhau kia chứ..
 
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 85: Chương 85


Rất nhanh, màn trình diễn của những nhà thiết kế khác đã xong, đến lượt nhóm người Tần Thiên Lan ra sân.
Người mẫu Tần Thiên Lan chọn đa phần điều là người Châu Á chỉ duy nhất một mình Sarah là người nước ngoài.
MC bên ngoài bắt đầu giới thiệu:
"Sau đây là màn trình diễn của nhà thiết kế Tần Thiên Lan đến từ thương hiệu thời trang Tần Thị, với bộ sưu tập mang tên "Giấc mộng đêm hè"
Nhóm người vừa ra sân liền mang đến một cảm giác thần bí khó tả, thay gì mở màn là những bộ trang phụ xinh đẹp.

Thì nhóm người mẫu mỗi người điều mặc một chiếc áo choàng kín đáo từ đầu tới chân, làm cho người xem không khỏi tò mò cùng chờ đợi.
"Đây là bộ sưu tập gì.

Nhìn kín như bưng thế này không muốn để người khác xem hay sao?"
"Tôi nghe bảo bộ sưu tập này trùng với bên nhà M.T đã ra trước đó."
"Đây gọi là trùng ư? Phải nói là đạo mới đúng."

"Trang phục họ còn chưa lộ ra, nói không chừng sớm đã đổi thiết kế cũng nên."
"Tôi đến đây chỉ để xem thực hư tin đồn mà thôi.

Đừng để tôi thất vọng nha."
Mọi người bên dưới nhỏ giọng thảo luận, cũng không quá để ý đến trên sân khấu đang trình diễn cái gì, chỉ đơn giản muốn xem người khác xấu mặt.
Đèn sân khấu đột nhiên tắt, trên màn hình lớn bắt đầu phát ảnh chụp một bức tranh vẻ nghệch ngạt, nhìn qua liền biết được người vẽ ra chắc chắn là một đứa trẻ, trên mỗi bức tranh điều có ghi chú ngày tháng.

Tiếp theo đó là một đoạn video của đôi vợ chồng trẻ, nếu như bạn yêu thích thời trang đủ lâu, thật không khó để bạn nhìn ra được người phụ nữ bên trong đoạn video kia là ai.

Cô từng một thời làm mưa làm gió giới thời trang trong nước lẫn quốc tế, mỗi một chiếc áo của cô cho dù là thiết kế đơn giản nhất cũng được mọi người tranh nhau săn đón.
Rất tiếc người ấy nhiều năm trước đã sớm rời khỏi thế giới này rồi, bỏ lại cho giới thời trang nhiều tiếc nuối, nhất là con dân mê thời trang.
Lúc này lại một lần nữa nhìn thấy cô ấy, có không ít người như nhớ lại quá khứ một thời của mình vậy.
"Người kia là Thiên Tuyết phải không?"
"Đúng là cô ấy rồi, nhưng Tần Thiên Lan đang định chơi trò gì đây, định đem người đã mất ra làm trêu trò ư?"
Còn không đợi mọi người thắc mắc quá lâu, trên màn hình vang lên tiếng của chính chủ:
"Anh yêu, nhanh lại đây giúp em quay lại tác phẩm của con gái chúng ta nè, anh xem chúng ta có nên đăng ký bản quyền cho tác phẩm của con bé không nhỉ?"
"Vậy lát anh sẽ đưa em đi, sau này em không sợ không có người nói nghiệp..."
"Ba mẹ, hai người có phải là làm quá rồi hay không?"
Video dừng lại, nhưng bên tai moi người điều văng vẵng tiếng nói của một nhà ba người, còn chưa kịp hồi thần trên màn hình đã xuất hiện một ảnh chụp bản quyền tác phẩm, trong đó tên tác phẩm là" Giấc mộng đêm hè" Đồng thời tên người sở hữu lại là Tần Thiên Lan, người bảo hộ Trương Thiên Tuyết.
Ảnh chụp lại một lần nữa chuyển đến một bộ sưu tập khác hoàn chỉnh hơn, không còn những nét vẽ trẻ con kia mà đường nét đầy trưởng thành.

Mọi người nhìn qua có chút quen mắt, có người còn lôi cả điện thoại ra tìm kiếm bộ sưu tập nào đó.

Lúc này ai nấy trong lòng điều đã rõ ràng, còn không đợi màn hình chuyển đến ảnh chụp giấy chứng nhận bản quyền đã sáng tỏ mọi chuyện.
Đèn sân khấu lại lần nữa bật lên, lúc này từng người mẫu điều cởi bỏ lớp áo choàng kín đáo kia ra, bắt đầu màn trình diễn của mình.
Mỗi một bước đi của các cô ấy, điều khiến cho người ta cảm giác như lạc vào một thế giới thần tiên huyền ảo, so với bộ sưu tập trước đó M.T ra mắt, đây mới gọi là bộ sưu tập hoàn hảo nhất.
Sarah bước ra cuối cùng, để kết màn trình diễn, cô mặc chiếc váy trắng, trên váy dán lên những chú bướm 3D, mỗi bước chân của cô ấy, cánh bướm như sinh động bay lượn, khiến cho người xem không cách nào rời mắt được, tựa như một giất mộng mơ về nàng tiên xinh đẹp vậy.
Nhóm người mẫu hoàn tất màn trình diễn của mình, nhường ra một lối đi để cho Tần Thiên Lan ra, lúc này khán giả mới chợt nhớ ra còn chưa kịp dỗ tay, không biết ai bắt đầu trước, tiếng dỗ tay vang lên khắp hội trường.

Những người trước đó mang tâm trạng đến xem kịch, lúc này điều bị đánh mặt cho không trợt phát nào, nhưng lại vô cùng cam tâm tình nguyện bị đánh.
"Xin cảm ơn mọi người đã dành thời gian đến xem, cũng cảm ơn các bạn người mẫu đã mang linh hồn đến cho Giấc mộng đêm hè." Tần Thiên Lan cất tiếng, hội trường đồng loạt yên lặng đến một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Cô lại tiếp tục nói: "Như mọi người đã thấy vừa rồi, Trương Thiên Tuyết là mẹ ruột của tôi.

Tôi vốn định đợi bản thân mình có thể tự mình đứng đến gần vị trí của mẹ năm xưa mới nói ra, nhưng có một số người đã không để tôi làm điều đó.
Giấc Mộng Đêm Hè là bộ sưu tập đầu tiên tôi vẽ, trong đó cũng có một phần nhờ vào chỉ dạy của mẹ tôi mới có được tác phẩm hoàn hảo như ngày hôm nay.
Mấy năm trước, trong một lần bị tai nạn khiến cho mắt tôi không thể nhìn thấy được, đến cả ký ức cũng mất đi một phần, tôi được một người bạn bên cạnh giúp đỡ.

Đến cả nhà riêng cũng nhờ cô ấy trông chừng giúp, chỉ là sự tin tưởng của tôi có phải chăng đặc nhầm chỗ rồi hay không?"

Tần Thiên Lan nói xong câu này, ánh mắt như có như không nhìn về phía Ninh Ngọc đang ngồi dưới hàng ghế Vip bên cạnh Tiêu Chân, nhưng cô chỉ nói một câu như thế, nhìn một cái rồi rời mắt nơi khác.

Một cái nhìn lơ đãng cũng đủ khiến cho Ninh Ngọc sợ đến hồn bay phất vía, cô ta lúc này rất muốn đứng lên rời đi, nhưng chân không cách nào đứng được.

Cũng như nếu cô ta đột nhiên rời khỏi chắc chắn sẽ gây nên sự chú ý của người khác.

Một tia lý trí khiến cô ta chỉ biết ngồi yên tại chỗ.
Tần Thiên Lan trên sân khấu lại tiếp tục: "Mặc dù những năm này cô đối với tôi cũng không tệ, nhưng bộ sưu tập này không chỉ là tâm huyết của tôi còn là hồi ức của tôi về mẹ.

Tôi rất muốn bỏ qua, nhưng xin lỗi tôi không thể."
Một câu không thể kia của Tần Thiên Lan chính là truy cứu đến cùng, khách mời bên dưới sau khi cô kết thúc câu nói điều đồng loạt đứng lên dỗ tay tán vương..
 
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 86: 86: Gậy Ông Đập Lưng Ông


Mặc dù tất cả mọi người điều không biết người Tần Thiên Lan nói là ai, nhưng trong lòng cũng không khỏi cảm thán một câu cô bạn gì đó quá cực phẩm rồi đi.
Cái đối tốt gì đó Tần Thiên Lan nói có khi chỉ giả vờ rồi đi, ngoài những người trong lòng nghĩ nghĩ cũng không nói gì thì cũng không ít người nhỏ giọng thảo luận, có cả những người một chút kiêng nể cũng không có thành ra điều lọt vào tai đôi nam nữ nào đó mặt xám xanh đi không được ngồi lại cũng không xong.
"Đây là bạn ư? Cũng quá trà xanh rồi đi."
"Người ta là lấy danh nghĩ chăm sóc để cướp đoạt mà thôi, chỉ tội nhà thiết kế Tần chúng ta.

Đã không cách nào nhìn thấy còn bị mất trí nhớ, lại được người bạn kia hết lòng chăm sóc cuối cùng mới nhận ra tất cả chỉ là giả vờ.

Quá đáng thương rồi đi."
"Chứ còn gì nữa, Ba mẹ điều bị tai nạn ở nước ngoài, đến giờ sống chết chưa rõ.

Nói khó nghe một chút thì chính là lành ít dữ nhiều đi.

Bản thân lại bị tai nạn khiến cho mắt không cách nào nhìn được ánh sáng, lại còn bị lợi dụng như thế đau khổ biết chừng nào."
"Tôi nhớ thương hiệu thời trang kia có cổ phần của Ninh ảnh hậu, không biết..."
Người nào đó như chợt nhận ra liền lớn tiếng thốt lên, mặc dù không có nói hết câu nhưng những người chung quanh điều rất nhanh tự bổ não một phen.
Cứ như vậy mọi ánh mắt điều vô thanh vô thức nhìn về phía mấy người Ninh Ngọc cùng Tiêu Chân.
Sở dĩ mấy người họ muốn cùng nhau đến xem trò cười của Tần Thiên Lan, nên không chỉ Tiêu Chân cùng Ninh Ngọc mà cả cô em gái nào đó với nhà thiết kế kia điều có mặt không thiếu một người.
Càng vì vậy lúc này muốn bao nhiêu xấu hổ liền có bấy nhiêu xấu hổ, tự làm tự chịu còn có thể trách ai được nữa đây.
Kết thúc buổi biểu diễn, Tần Thiên Lan thành công tránh thoát khỏi vòng vây của đám phóng viên.

Ngược lại nhóm người Tiêu Chân cùng Ninh Ngọc lại không được may mắn như vậy.
"Tiêu tổng nghe nói thương hiệu thời trang này do vợ chưa cưới của ngài đầu tư, cho hỏi Tiêu Tổng có biết chuyện ăn cắp tác phẩm của nhà thiết kế Tần không?"
"Tiêu tổng có phải anh ở đằng sau giật dây cho Ninh tiểu thư đánh cắp tác phẩm của bạn mình không?"
"Nghe nói trước đây ngài lợi dụng lúc Tần tiểu thư không nhìn thấy, lại mất trí nhớ lấy danh nghĩa kết hôn để chăm sóc thật chất là muốn âm thầm chiếm đoạt công ty nhà cô ấy ngài nghĩ sao về việc này."
Tiêu Chân đang cố gắng tránh thoát khỏi vòng vây của đám phóng viên, chợt nghe thấy có người chọc đúng điểm đen mà mình cố gắng che dấu bấy lâu nay, cả người liền bất động.
Không chỉ Tiêu Chân, những vị phóng viên còn lại nghe đến đây cũng hết sức kinh ngạc, hóa ra còn có chuyện này nữa ư?
Xem ra bọn họ đến đây không chút nào uổng công rồi, không chỉ lấy được tin tức nóng mà còn ăn được dưa lớn như vậy nữa quá hời rồi đi.
Nghĩ đến đây mặt ai nấy điều hưng phấn chưa từng thấy, làm việc cũng hăng hái hơn bình thường rất nhiều.
Ninh Ngọc hoàn toàn không nghĩ đến đám phóng viên mà mình cố tình sắp xếp, lại là mồ trôn của chính mình lúc này.

Ả tức giận đến mức dặn dẹo nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh hết mức có thể.

Bên này đang khó chịu lẫn nhau, ở một nơi khác người trong phòng bao điều mang tâm trạng vui vẻ có phần cười trên nổi đau người khác.
...
Ngày hôm sau tin tức về Tần Thiên Lan, cũng như Ninh Ngọc lợi dụng dụng danh nghĩa bạn bè để cướp tác phẩm của Tần Thiên Lan tràn ngập khắp các trang báo mạng lẫn báo giấy.
Lúc này người nhà họ Tiêu cũng biết chuyện.
"Cô cái đồ sao chổi này, từ ngày a Chân nhà tôi đính hôn với cô thì chẳng có chuyện gì tốt lành cả."
"Sớm biết như vậy ngay từ đầu tôi phải nhất quyết phản đối hôn sự này mới phải, nếu không phải tôi mềm lòng thì chuyện sẽ không đến mức như ngày hôm nay."
Bà Tiêu càng mắng càng lợi hại, những lời lẽ khó nghe điều phát ra từ miệng bà.

Ông Tiêu lại tựa như người vô hình ngồi đó một lời cũng chưa từng nói, nếu như có người nào đó lúc này chú ý tới, có lẽ sớm đã phát hiện ra ánh mắt ông Tiêu nhìn Ninh Ngọc có gì đó không đúng.
Bà Tiêu tức giận đến mức khuôn mặt cũng trở nên vặn vẹo, nào đâu dáng vẻ quý phu nhân nhà giàu thường ngày, bà ta lúc này không khác gì một mụ già chanh chua ở nông thông cả.
Tiêu Chân cả buổi vẫn luôn yên lặng không nói, mặc cho mẹ mình mắng Ninh Ngọc.
Nói hắn yêu Ninh Ngọc cũng phải, nói hắn không yêu lại càng đúng hơn.

Bất quá tình cảm của hắn đặc trên lợi ích nhiều hơn, một khi cái giá trị kia cũng không còn thì tình yêu hắn cũng tan.
Ninh Ngọc vừa bị mắng vừa đưa ánh mắt đầy đáng thương nhìn về phía Tiêu Chân, chỉ đáng tiếc bình thường cô ta chỉ cần giả vờ một chút Tiêu Chân lập tức an ủi, còn hiện tại hắn đang cố gắng hết sức để né tránh cô ta.

Mặc dù cô ta đối với Tiêu Chân chưa chắc đã là yêu, nói một cách khác cả hai chẳng qua cũng chỉ đang lợi dụng lẫn nhau mà thôi.
Thứ Ninh Ngọc cần là danh vọng và giàu sang, thứ Tiêu Chân hắn cần là một người hiểu chuyện có thể mang đến cho hắn lợi ích.

Tình cảm gì đó chẳng qua chỉ mỏng như một tờ giấy bất cứ lúc nào cũng có thể chọc thủng.

ví dụ như lúc này vậy.
Cô ta sớm đã nhìn ra bộ mặt thật của Tiêu Chân, chỉ là cô ta vẫn còn có lợi với hắn mà thôi.
Ninh Ngọc thầm mắng bản thân mình ngu ngốc khi lựa chọn nhầm người, đồng thời cô ta đưa ra quyết định đã đâm lao thì phải theo lao.

Cô ta định dùng con cờ này vào lúc chuyện thành công xem ra con cờ này đành phải dùng sớm rồi..
 
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 87: 87: Ác Chủ Bài Của Ninh Ngọc


"Con có thai rồi."
Ninh Ngọc giọng nhẹ nhàng thông báo, ngay khi cô ta vừa dứt lời bầu không khí trở nên yên tĩnh đến mức một mảnh giấy rơi cũng có thể nghe thấy.
Sắc mặt bà Tiêu vốn đã tức giận, lúc này lại vừa xanh vừa xám.

Thêm một chút bất ngờ rất nhanh liền lấy lại bình tĩnh, khuôn mặt già mua đầy son phấn kia hiện rõ sự vui mừng không tả được.
"Con nói thật?" Bà Tiêu hỏi lại, rõ ràng thái độ bà Tiêu so với vừa rồi đã hòa nhã hơn rất nhiều.

Bà ta không dám tin vào tai mình nên muốn hỏi lại một lần nữa, sợ chính mình nghe nhầm.
Ninh Ngọc không đáp lại lời bà Tiêu mà chỉ nhẹ nhàng gật đầu thay cho câu trả lời.
"Mấy tháng rồi?" Bà Tiêu lại hỏi.
"Dạ.

Hơn ba tuần rồi ạ, vốn con muốn đợi cho bé con lớn hơn một chút..."

Ninh Ngọc thành thật đáp, trở lại như trước khi chuyện ồn ào xảy ra vẫn là mẹ chồng hiền lành cùng con dâu hiếu thảo.
Tiêu Chân yên lặng ngồi nghe đoạn đối thoại của Ninh Ngọc cùng mẹ mình, trên mặt hắn một chút cảm xúc cũng không hề có, không chút nào là dáng vẻ của một người sắp sửa được làm cha, mà là vẻ mặt đầy khó hiểu.
Riêng Ông Tiêu từ nãy giờ một chút cũng không phản ứng, lúc này vừa nghe thấy Ninh Ngọc mang thai, mới đầu ông ta cũng không quá kinh ngạc hay vui mừng, chỉ khi nghe đến số ngày của đứa nhỏ kia khuôn mặt mới toát lên sự vui vẻ hạnh phúc.
Ninh Ngọc cùng bà Tiêu trò chuyện trong lúc vô tình nhìn lướt qua ông Tiêu đang mừng ra mặt, Ninh Ngọc thoáng nhăn mày.

Chỉ một chút như thế cô ta lại là cô con dâu hiền lành ngoan ngoãn nghe bà Tiêu nói chuyện.
...
Ở một nơi khác mọi người cùng nhau ăn mừng chiến thắng, Cố Thanh Trì ngồi cạnh Tần Thiên Lan bất chấp sự lạnh nhạt của cô.
"Vẫn còn giận." Cố Thanh Trì lợi dụng lúc này trong phòng bao đang ồn ào, hắn cố ý dựa sát lại gần Tần Thiên Lan, hơi thở nóng bỏng kèm mùi rượu cách Tần Thiên Lan rất gần, đến mức cô có thể cảm nhận được câu nói chưa uống đã say.
Tần Thiên Lan nhích người qua một bên cố ý cách Cố Thanh Trì một khoảng: "Cố Thanh Trì chú ý hình tượng, có gì nói chuyện được rồi không cần ngồi gần như vậy đâu." Cô vừa nói vẻ mặt vừa lạnh lùng đầy ghét bỏ.
Tần Thiên Lan càng né tránh Có Thanh Trì càng mặt dày tiến tới bên cạnh cô.

Người ngoài nhìn vào hai người lúc này không khác gì keo dính là bao.
"Anh vốn không có hình tượng thì cần gì phải giữ, với lại không phải anh sợ ồn ào em sẽ không nghe thấy lời anh hay sao?"
Hắn nói xong còn cố ý khuyến mãi cho Tần Thiên Lan một nụ cười yêu cơ hại nước, khiến cho tim cô không khỏi loạn mất vài nhịp.
Hừ...!Tên này từ lúc nào lại giỏi thả thính như vậy chứ?
Trong lòng Tần Thiên Lan càng nghĩ càng bực bội, vừa rồi tim cô còn nhộn nhịp chỉ trong vài giây ngắn ngủi, từ đỏ mặt tim đập đổi lại thành đỏ mặt gì nóng giận.

Nếu nói con gái dễ thay đổi quả thật không sai chút nào.
"Cố Tổng, tôi nghĩ chúng ta vẫn là đừng nên nói chuyện thì vẫn tốt hơn, tránh cho người khác lại hiểu nhầm chúng ta có quan hệ bất chính.

Cái danh này Tần Thiên Lan tôi không dám nhận."
...
Tần Thiên Lan nhích người qua một bên cố ý cách Cố Thanh Trì một khoảng: "Cố Thanh Trì chú ý hình tượng, có gì nói chuyện được rồi không cần ngồi gần như vậy đâu." Cô vừa nói vẻ mặt vừa lạnh lùng đầy ghét bỏ.

"Vẫn còn giận." Cố Thanh Trì lợi dụng lúc này trong phòng bao đang ồn ào, hắn cố ý dựa sát lại gần Tần Thiên Lan, hơi thở nóng bỏng kèm mùi rượu cách Tần Thiên Lan rất gần, đến mức cô có thể cảm nhận được câu nói chưa uống đã say.
Tần Thiên Lan càng né tránh Có Thanh Trì càng mặt dày tiến tới bên cạnh cô.

Người ngoài nhìn vào hai người lúc này không khác gì keo dính là bao.
Cố Thanh Trì mặt đen như đáy nồi trực tiếp kéo tay Tần Thiên Lan ra khỏi phòng bao, đứng bên ngoài phòng bao hắn áp cô vào trong tường không nói hai lời liền hôn.

Không đợi cho cô có thời gian phản ứng, chứ đừng nói gì đến phản kháng.
Nụ hôn Cố Thanh Trì kéo dài miên man, đến khi người trong lòng không thở nổi mới buông cô ra.

Đợi Tần Thiên Lan hít thở từng ngụm không khí mới mẻ lúc này mới tiếp tục đưa tay chặn cô vào tường.
Đến khi Tần Thiên Lan hồi thần lại sớm đã bị người ta ăn sạch.
"Cố...Cố...Cố...Cố Thanh Trì Anh...Anh..." Tần Thiên Lan vừa chỉ tay vào mặt Cố Thanh Trì vừa nói không ra lời.
"Vừa rồi em gọi tôi là gì?" Cố Thanh Trì không quan tâm cô lúc này tức giận hay không tức giận bản thân hắn mới là người tức giận đây.

Cô nhóc này thế mà dám gọi hắn là Cố Tổng.
Tần Thiên Lan bọ khí thế của Cố Thanh Trì áp đảo, hoàn toàn quên mất bản thân mình đang tức giận.

Thấp giọng lập lại từng câu: "Cố...Cố Tổng."

Cố Thanh Trì nghe xong đột nhiên khẽ cười, nhìn cô với ánh mắt đầy xảo quyệt.
"Em là đối tác của tôi?" Hắn hỏi.
"Không phải."
"Vậy em là nhân viên của tôi à?" Hắn lại hỏi, nụ cười trên mặt chỉ có tà hơn chứ không có bớt.
"Cũng không phải."
"Nếu em không phải đối tác, cũng không phải nhân viên.

Tại sao lại gọi tôi là Cố Tổng? Hửm..."
Tần Thiên Lan không lời nào để nói, hóa ra chỉ một câu như thế mà khiến cho tên này thiếu chút nữa lôi cô ra ăn sạch tại đây.

Nếu lúc này không phải vẫn còn đang ở bên ngoài thì nói không chừng bản thân cô khó bảo toàn rồi hay không.
"Cố Thanh Trì...anh..." Lúc này cô bị người đàn ông trước mặt xoay mòng mòng hoàn toàn không biết nên nói gì tiếp theo..
 
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 88: 88: Nếu Sớm Nói Với Cô Ấy Liệu


Không đợi Tần Thiên Lan kịp nghĩ ngợi gì nhiều, liền có người đến giúp cô thực hiện bước kế tiếp.
"Hai người đang làm gì vậy?" Tần Thiên Minh vừa rồi đã sớm nhìn thấy em gái nhà mình bị Cố Thanh Trì kéo đi, chỉ là hắn ngồi trong phòng bao đợi mãi vẫn không thấy hai người quay lại lúc này mới ra ngoài tìm kiếm.
Chỉ là hắn vừa tìm được người lại nhìn thấy Cố Thanh Trì dường như đang ức h**p em gái cưng của hắn, trên đời này ngoài cha mẹ hắn thì em gái hắn là lớn nhất.

Cho dù Cố Thanh Trì có là bạn cũng không được phép bắt nạt em gái hắn, tuyệt đối không thể.
Tần Thiên Minh kéo cô ra phía sau lưng mình, một góc áo cũng không lộ ra hoàn toàn bị bóng lưng to lớn của hắn che phủ.

Trong hai người lúc này không khác gì gà mẹ bảo vệ gà con là bao.
"Cậu đang làm gì vậy?" Cố Thanh Trì khẽ cao mày.
"Câu này nên là tôi hỏi mới đúng." Tần Thiên Minh có lý nên không sợ.

Cố Thanh Trì đau đầu giờ thì hắn biết cái tính ngang bướng của Tần Thiên Lan từ đâu rồi, quả nhiên anh em một nhà có khác đến cả tính cũng giống nhau như đúc.
"Anh còn không nhanh mang người của mình về, lát nữa xảy ra chuyện gì tôi không dám chắc." Cố Thanh Trì lướt ánh mắt ra phía sau anh em nhà họ Tần, nhìn cái người nãy giờ vẫn luôn đứng xem kịch đến vui vẻ ra giọng cảnh cáo.
Thẩm Tần Phong không phải sợ lời cảnh báo của Cố Thanh Trì, mà chuyện của hai người họ nên để tự hai người giải quyết.

Người trong lòng hắn chỉ nên nhìn hắn là được rồi không cần thiết phải lo chuyện bao đồng cho dù đối tượng có là em gái ruột đi nữa.
Thẩm Tần Phong không nói nhiều lời trực tiếp kéo người trong lòng mình rời khỏi hiện trường.
"Buông em ra...Anh làm gì vậy?"
"Thẩm Tần Phong...!Anh là tên chết tiệt mau buông em ra..."
"Tên đáng ghét nhà anh có buông em ra hay không hả...!Anh không thấy em gái em bị bắt nạt à?"
Nãy giờ Thẩm Tần Phong vẫn luôn yên lặng, lúc này lại dùng giọng điệu âm trầm khiến cho Tần Thiên Minh ớn lạnh.
"Ánh mắt nào của em nhìn thấy Cố Thanh Trì bắt nạt Tần Thiên Lan? Hửm?"
Tần Thiên Minh chột dạ nhưng vẫn cố chấp: "Mắt nào của em cũng nhìn thấy cả."
"Còn mạnh miệng, em nghĩ Cố Thanh Trì sẽ làm gì bé con nhà chúng ta."
"Hắn còn hận không thể cưng chiều thì thôi, chứ thực sự làm gì con bé ư?"
"Trước giờ em có từng thấy con bé chịu thiệt thòi khi ở cùng Cố Thanh Trì bao giờ chưa?"
Thẩm Tần Phong hỏi liên tục mấy câu hỏi, câu nào cũng khiến cho Tần Thiên Minh á khẩu không cách nào trả lời được.

Nghĩ lại thì hình như em gái hắn vẫn còn đang giận dỗi chuyện cũ nên làm mặt lạnh với Cố Thanh Trì.

Mà thôi em gái lớn rồi không quản được tốt nhất đừng nên quản thì hơn.
Nghĩ kỹ rồi Tần Thiên Minh cười hì hì kéo tay chồng mình đi về phòng bao: "Chúng ta vào trong đi, em vẫn còn chưa ăn no đâu."
Thẩm Tần Phong sờ đầu Y đầy cưng chiều: "Nghĩ kỹ thì tốt."
Cả hai tay trong tay vào phòng bao, vừa bước vào cửa lại muốn nhanh chóng rời đi.
"Xem ra ca này còn nặng hơn hai người kia." Tần Thiên Minh thở dài.
Bên trong phòng bao, Đoàn Giai Thụy một mình một ngựa uống hết ly này đến ly khác, bộ dạng vô cùng chán nản nào đâu giống một vị quân nhân vì nước quên thân kia chứ.
"Cậu muốn uống đến chết à?" Thẩm Tần Phong không chút nào nể nang giật lấy ly rượu trong tay Đoàn Giai Thụy.
Bị giật mất ly rượu Đoàn Giai Thụy một chút tức giận cũng không có, đưa tay lấy bình rượu một hơi uống.
Tần Thiên Minh nhìn thấy cậu bạn thân mình từ một thư sinh yếu đuối, trở thành một quân nhân mạnh mẽ.

Chỉ vì muốn bảo vệ một người đáng tiếc người kia từ đầu tới cuối chỉ coi hắn là anh trai.

Liệu có đáng không?

"Cậu..."Tần Thiên Minh muốn nói rồi lại thôi, hắn phải nói gì bây giờ thật xin lỗi ư? Xin lỗi gì em gái tôi đã không chọn cậu.
"Nếu như tôi sớm một chút, sớm một chút nói với cô ấy liệu..." Đoàn Giai Thụy biết rõ câu trả lời nhưng vẫn là không nhịn được hỏi một câu như thế, hắn biết cho dù hắn có gặp cô sớm hơn, hoặc theo đuổi cô sớm hơn thì kết quả vẫn là không thể.
Cả Thẩm Tần Phong cùng Tần Thiên Minh điều trầm mặc, lúc này cũng không biết nói gì hơn.

Càng không cách nào an ủi được người bạn này, nếu như người hắn thích là một người nào khác có lẽ còn có thể an ủi vài câu, nhưng hắn lại thích người mà ngay từ đầu đã nhận định là không thể nào rồi.
"Mọi người sao vậy?"
Đang lúc bầu không khí trầm mặc thì giọng nói Tần Thiên Lan từ bên ngoài vang lên, vô tình phá vỡ bầu không khí ngưng động kia.
"Ồ! Làm hòa rồi đấy à?" Đoàn Giai Thụy đáp lại lời cô, ánh mắt như có như không nhìn về phía hai bàn tay đan xen vào nhau của hai người.
Tần Thiên Lan nghe hỏi mặt thoáng đỏ lên, nhớ đến những chuyện vừa rồi móng tay cô liền cào nhẹ vào lòng bàn tay Cố Thanh Trì khiến hắn đau trong sung sướng..
 
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 89: 89: Gọi Anh Là Gì


Trở lại mười mấy phút trước, sau khi Tần Thiên Minh bị người nào đó kéo đi chỉ còn lại Tần Thiên Lan cùng Cố Thanh Trì mắt đối mắt với nhau.
“Đừng nhìn nữa anh trai em đi rồi.” Cố Thanh Trì nói với giọng đầy mỉa mai nhưng thật ra biết bao nhiêu cưng chiều bên trong đó.
Tần Thiên Lan: Tên chết tiệt nhà anh, rồi sẽ có ngày tôi bảo anh trai tôi trừng trị anh mới được.
Tần Thiên Lan không đáp lại lời Cố Thanh Trì mà ở trong lòng mắng Thẩm Tần Phong một ngàn lẻ một lần.

Nói gì đi nữa họ Thẩm kia cũng là nhà ngoại cô, ai đời một chút cũng không bênh cô lại đi bênh cái tên người ngoài này kia chứ đáng hận.
“Mắng xong chưa? Nếu xong rồi chúng ta nói tiếp chuyện ban nãy nào.” Cố Thanh Trì khoanh tay trước ngực lưng tựa hẵng vào tường thờ ơ nói.
Tần Thiên Lan vô thức đáp lại: “Mắng gì cơ?” Cô cũng thật là khó hiểu nha, nãy giờ rõ ràng cô một câu cũng không nói ra miệng có được không tại sao Cố Thanh Trì lại hỏi cô như vậy chứ?
“Không phải em đang mắng anh rể em ở trong lòng à?” Cố Thanh Trì không chút che dấu nói.
“Không… Không… Không có…” Đến cả việc cô mắng Thẩm Tần Phong trong lòng Cố Thanh Trì cung biết được, gặp ma rồi thật đáng sợ.
“Được rồi không cần giả ngốc nữa, chúng ta nói tiếp chuyện vừa rồi đi.”

“Chuyện vừa rồi là chuyện gì?”
“Kính ngữ đâu?”
“Anh cũng đâu phải ông già có cần phải khó khăn vậy không?”
“Em có muốn thử xem tôi có già hay không không? bây giờ cũng đang rảnh” Cố Thanh Trì vừa nói vừa thổi hơi nóng vào tai Tần Thiên Lan khiến cho long tơ của cô thi nhau nhảy dựng cả lên.
“Anh… Anh…Anh vô sỉ.”
Cố Thanh Trì tiến đến một bước cười tà mị: “Ồ anh vô sỉ, vậy nói xem vô sỉ chỗ nào?”
“Anh…Anh…Anh…” Tần Thiên Lan nói cả nữa ngày cũng không biết nói gì, cô căn bản là không nói được.
Tần Thiên Lan nhanh chóng lùi ra phía sau, cô càng lùi Cố Thanh Trì càng tiến tới chẳng mấy chốc lưng cô không biết lúc nào đã dựa vào tường, mà Cố Thanh Trì thuận thế khóa luôn cô ở bên ngoài.
“Bé con, bây giờ em lập lại cho anh nghe em gọi anh là gì?”
“Cố tổng.” Tần Thiên Lan chột dạ giọng lí nhí.
Cố Thanh Trì nghe đáp án này tất nhiên không chút nào hài lòng, mặt tiến sát lại gần Tần Thiên Lan một chút, nhưng vẫn giữ một khoảng cách đủ xa.
Hắn trầm giọng: “Lập lại lần nữa gọi anh là gì?”
Tần Thiên Lan vẫn tiếp tục cứng đầu: “Cố Thanh Trì.”
Cố Thanh Trì không chút nào tức giận mà tiếp tục tiến lên thêm một bước: “Gọi anh là gì? Cho em một cơ hội cuối cùng.”
“Tứ ca.”
Cố Thanh Trì lúc này mới hài lòng, môi cũng không chút nào che dấu cong lên.

Không chút nào báo trước cánh môi hắn đè lên môi Tần Thiên Lan, nụ hôn cả hai vừa dài vừa truyền miên không dứt, mãi cho đến khi người nào đó cảm thấy hô hấp khó khăn Cố Thanh Trì mới luyến tiếc dừng lại.
Hắn nhìn cô gái nhỏ trong lòng đang cố lấy từng đợt không khí mới mẽ có chút hơi buồn cười.

Cũng đâu phải lần đầu tiên hai người họ hôn nhau, nhưng mỗi lần mặt cô điều đỏ như quả cà chua chín vô cùng đáng yêu.

Nói cô thẹn thùng thì cũng không đúng, có thể xem như phản ứng sinh lý bình thường đi.

Hắn thật không dám nghĩ tới chỉ mới hôn một lúc cô đã như thế này liệu khi hai người chính thức làm mấy chuyện kia thì…
Cố Thanh Trì nghĩ tới đây cảm thấy cậu nhóc em của hắn đang sắp sửa biểu tình, nếu mà lúc này cậu em nào đó phản ứng cô sẽ cười hắn đến tận năm sau mất.
Tần Thiên Lan sau khi cảm thấy hơi thở của mình trở lại bình thường, nhưng cô đợi mãi cũng không thấy Cố Thanh Trì có bất kỳ phản ứng nào tiếp theo.

Tần Thiên Lan ngẩng đầu lên nhìn lại thấy người kia đang ngây người không biết đang suy nghĩ gì trong đầu.
“Tứ ca.”
“Tứ ca.”
“Tứ ca…”
Tần Thiên Lan gọi đến tiếng thứ ba người nào đó mớ phản ứng lại, phát hiện bản thân mình mới vừa ngẩn người.

Vốn phía dưới đang rực nóng vì suy nghĩ linh tinh của hắn cũng bị sự thất thố của mình làm cho dập tắt.
Thấy người kia cuối cùng cũng phản ứng lại mình Tần Thiên Lan liền nói: “Tứ ca, anh đang suy nghĩ gì mà đột nhiên lại ngẩn người ra thế?”
Cố Thanh Trì lấy tay dịu dàng sờ lên đầu Tần Thiên Lan, mặc dù cô cũng cao gần một mét bảy, nhưng đứng cạnh Cố Thanh Trì lại cứ như cô nhóc cấp ba bé nhỏ.

Hắn cười đấy cưng chiều: “Không giận nữa?”
“Không giận nữa.” Tần Thiên Lan trả lời theo bản năng hoàng toàn không biết bản thân đã bị người kia lừa sạch.
“Được rồi vậy có thể nghe anh nói rồi chứ?”
“Em đâu có cấm đâu ạ.” Tần Thiên Lan chu môi tỏ vẻ miệng anh muốn nói gì thì nói liên quan gì đến em.
Cố Thanh Trì bó tay với cô nàng này, tuy cô bảo không còn giận nhưng có một số chuyện vẫn nên nói rõ ràng vẫn hơn.
“Bé con, có một số chuyện anh vẫn chưa nói với em, vốn anh định đợi khi chúng ta kết hôn sẽ nói với em, hiện tại nói sớm một chút cũng không sao.”
“Ai…ai… thèm cùng anh kết hôn.” Mặt Tần Thiên Lan khó lắm mới trở lại trạng thái bình thường, lúc này bởi vì hai chữ kết hôn mà đỏ lự cả lên.
Cố Thanh Trì dùng tay bốp lấy mặt người nào đó, không những không tức giận mà còn vô cùng cưng chiều.
“Em không thể để anh nói hết à, đừng chen ngang lúc anh đang nói rõ chưa.”
Tần Thiên Lan bị bốp mặt nên căn bản không cách nào nói chuyện được, chỉ có thể ra sức giật đầu lia lịa coi như đáp lời.
Cố Thanh Trì nhìn bộ dạng ngoan ngoãn giật đầu của cô liền hài lòng buông tay ra..
 
Tổng Tài Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 90: 90: Đột Nhiên Cầu Hôn


Cố Thanh Trì điều hòa hơi thở, chưa bao giờ hắn cảm thấy bản thân mình như hôm nay, hồi hộp lo lắng, cũng có chờ mong.
Hắn gia nhập giới kinh doanh từ sớm, cho dù đứng trước những người hơn mình Cố Thanh Trì cũng chưa bao giờ tỏ ra bản thân yếu thế một chút nào.

Càng đừng nói là hồi hộp như lúc này, nhưng đứng trước người con gái trong lòng hắn mỗi lần đối diện với cô điều không cách nào giữ được bình tĩnh vốn có.
Có lẽ hắn bị cô bỏ bùa mê mất rồi.
“Thiên Lan, em có biết em là người con gái đầu tiên anh để mắt đến, cũng là người con gái duy nhất Cố Thanh Trì anh nhận định một đời một kiếp.” Cố Thanh Trì ngừng lại một chút quan sát biểu cảm của Tần Thiên Lan thu vào đáy mắt mới tiếp tục nói.
“Anh cũng biết em cảm thấy bất an với những người con gái chung quanh anh, nhưng có lẽ anh chưa từng nói với em những người kia trước giờ anh chưa từng nhìn qua dù chỉ một lần, đừng nói cô ta tròn méo ra sao trong mắt anh trước giờ chỉ chứa mỗi một mình hình bóng của em mà thôi.”
“Anh cũng biết em lo lắng anh từ một người bạn của anh trai, thành bạn trai sẽ lẫn lộn giữ tình cảm anh trai với em gái và tình yêu nam nữ.

Nhưng hôm nay anh muốn nói với em một điều, từ ngày đầu tiên gặp em anh chưa từng xem em là con gái.”
“Thiên Lan chúng ta kết hôn đi được không? tuy rằng cầu hôn lúc này có vẻ qua loa nhưng anh không đợi được nữa rồi.

Thật muốn nhanh chóng mang em về nhà.”
Tần Thiên Lan bị lời cầu hôn đột ngột của Cố Thanh Trì dọa cho hóa đá, căn bản không biết tiếp theo nên đáp lại như thế nào, đột ngột như vậy ai mà chuẩn bị kịp.
Cô nên đáp lại là đồng ý hay yên lặng nhỉ?
Nếu như đồng ý ngay có phải quá dễ dãi rồi hay không? Nói gì thì cả hai chỉ mới làm hòa thôi mà.
Nhưng nếu như chần chừ liệu Cố Thanh Trì có nghĩ rằng cô không thật lòng hay không? Phải trả lời như thế nào đây?
Tần Thiên Lan bối rối một nùi cả buổi trời cũng không nghĩ ra được nên đáp lại như thế nào, đồng ý hay không đồng ý cũng rất khó khăn.
“Em không cần trả lời ngay, cứ từ từ suy nghĩ nhưng anh sẽ không đủ kiên nhẫn để chờ đợi quá lâu đâu.” Cố Thanh Trì nhìn vẻ mặt đầy bối rối của cô có chút buồn cười, mặc dù hắn rất muốn nhanh có được đáp án từ cô nhưng hắn không muốn cô trả lời quá vội vàng.
“Em…Em…” Tần Thiên Lan ấp úng không biết nên đáp lại như thế nào, câu này còn khó trả lời hơn câu trước nữa, thật là làm khó nhau mà chẳng lẽ giờ đáp lại để em suy nghĩ ư?
Cố Thanh Trì nắm lấy tay Tần Thiên Lan, cười vô cùng dịu dàng: “Được rồi đừng suy nghĩ lung tung nữa, mọi người vẫn còn đang đợi chúng ta kìa.

Đi thôi.”
Tần Thiên Lan ngoan ngoãn bị Cố Thanh Trì dắt đi, còn chưa kịp phản ứng bản thân đã đứng trước cửa phòng bao.
“Ồ! Làm hòa rồi đấy à?” Đoàn Giai Thụy đáp lại lời cô, ánh mắt như có như không nhìn về phía hai bàn tay đan xen vào nhau của hai người.
Tần Thiên Lan nghe hỏi mặt thoáng đỏ lên, nhớ đến những chuyện vừa rồi móng tay cô liền cào nhẹ vào lòng bàn tay Cố Thanh Trì khiến hắn đau trong sung sướng.
Đoàn Giai Thụy nhìn hai người tay trong tay trong lòng không khỏi một trận đau sót trong lòng không thể nói ra.

Nhưng bề ngoài hắn vẫn nở một nụ cười vô cùng ấm áp, tựa như thiếu niên mười bảy mười tám năm đó thật lòng chúc phúc cho người con gái mang cả thanh xuân hắn đi mất.
“Khó khăn lắm con bé mới tha thứ cho cậu, nếu như cậu còn chọc giận con bé coi chừng hội nhà gái bọn mình không tha cho cậu đâu đấy.” Đoàn Giai Thụy cười nói.
Cố Thanh Trì nghe xong giả vờ bất mãn: “Tại sao cậu lại thành hội nhà gái rồi, một Thẩm Tần Phong đã đủ rồi, hiện tại còn lại duy nhất một người anh em là cậu cũng gia nhập hội nhà gái vậy người anh em là tớ phải làm sao?”
“Cái này do ăn ở của cậu, liên quan gì tới bọn mình.” Đoàn Giai Thụy đáp lời.

Hai người còn lại ra sức giật đầu thay lời nói.
Nhóm người đùa giỡn vô cùng vui vẻ, nào đâu giống với bầu không khí vừa rồi.

Ngày hôm sau Tần Thiên Lan đang dọn dẹp lại đồ chuẩn bị trở về nhà chính mình, là nhà trước đây ba mẹ mua cho cô chứ không phải là nhà của Cố Thanh Trì hay nhà của Tần Thiên Minh.
“Vừa làm hòa xong em liền dọn về nhà tên kia có phải quá nhanh rồi không?” Tần Thiên Minh đứng bên ngoài cửa phòng, lưng tựa vào cửa giọng điệu đầy bất mãn.
Hắn cùng em gái thật lâu rồi không ở cạnh nhau, mới không bao lâu củ cải trắng nhà hắn lại bị heo ủi đi mất nữa rồi.

Bất mãn, bất mãn, bất mãn.
Tần Thiên Minh vô cùng sầu não, còn Thẩm Tần Phong mặt ngoài không đổi sắc nhưng trong lòng lại vô cùng vui vẻ, thầm chúc phúc cho Cố Thanh Trì cùng Tần Thiên Lan mãi không cải nhau để cô em gái vợ này không đến làm phiền cuộc sống vợ chồng nhà hắn nữa.
“Anh trai, anh nghĩ em gái anh mất giá như vậy à? Còn chưa kết hôn em vẫn là về nhà của chính em vẫn hơn, cũng đâu thể ở lại làm.

phiền vợ chồng son hai người chứ đúng không?” Tần Thiên Lan đang sắp xếp đồ nghe anh trai nói liền dừng động tác tay lại, đáp lời hắn xong lại tiếp tục cuối đầu sắp xếp đồ vào va li.
Tần Thiên Minh nghe câu trước xoa chút hài lòng, nhưng câu sau lại vô cùng bất mãn cái gì mà kết hôn chứ, hắn còn chưa muốn gả em gái nhanh như vậy đâu.
Tần Thiên Minh không chút tiếng động nào ra khỏi phòng, sau khi quay trở lại liền đóng gói em gái mình lên xe Cố Thanh Trì.
Mãi cho đến khi Tần Thiên Lan cầm trên tay giấy chứng nhận kết hôn, cô mới phản ứng được bản thân mình còn chưa suy nghĩ xong đã bị anh trai mang đi bán không chút do dự.

Không biết lúc Tần Thiên Minh rời khỏi phòng Tần Thiên Lan đã gọi điện thoại cho Cố Thanh Trì chất vấn người kia một hơi, bên kia cũng không biết đã nói những gì mà từ một ông anh bất mãn vì mất em gái ngay lập tức thay đổi thành một ông anh trai bán em gái.
Nhìn khuôn mặt đầy ngơ ngác của Tần Thiên Lan khi đứng trước cục dân chính, Thẩm Tần Phong âm thầm lắc đầu.

Xem ra tên cáo già Cố Thanh Trì này đến vợ hắn cũng mua luôn rồi, em vợ thật đáng thương.
“Cố phu nhân chúng ta nên về rồi, em còn định đứng đây bao lâu nữa, mọi người đang nhìn chúng ta kìa.” Cố Thanh Trì thấy cô gái nhỏ bất động trước cục dân chính nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.
Tần Thiên Lan lúc này mới phản ứng lại, nhanh như chớp đi đến chỗ anh trai mình xúc động đến muốn bốp chết Tần Thiên Minh.

Nhưng nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Thẩm Tần Phong chỉ có thể nhịn xuống.
“Hừ…!” Tần Thiên Lan không làm gì được người còn không cho cô tức giận ư? Tức giận anh trai không làm gì được chỉ có thể hừ lạnh, xong quay sang đạp một cái lên chân Cố Thanh Trì mới lạnh lùng bước lên xe.
Cố Thanh Trì nhìn theo bóng lưng cô rời đi cười bắt đắc dĩ: “Xem ra lần này tức giận không nhẹ.”
Thẩm Tần Phong ôm lấy Tần Thiên Minh vào lòng, đáp lời: “Bọn tôi đã giúp cậu tới đây rồi, người cậu tự đi mà dỗ.”.
 
Back
Top Bottom