Ngôn Tình Tổng Tài Cầu Bao Nuôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Cầu Bao Nuôi
Chương 80: 80: Phản Ứng Nôn Nghén


Tống Khuynh Thành không lên máy bay về Nam Thành mà ở sảnh đợi máy bay mấy tiếng đồng hồ, sau đó mới rời khỏi sân bay, lên xe bus từ sân bay đến ga tàu hỏa, mua một vé về Bắc Kinh.
Lúc ở phòng đợi tàu, cô lấy điện thoại ra rồi tắt máy, sau đó bỏ điện thoại lại trong túi.
Tống Khuynh Thành ở Bắc Kinh chơi tròn ba ngày, sau đó đi Tây An xem tượng binh mã, sau đó lại đổi hành trình, đến Tương Tây du sơn ngoạn thủy.
Tại công viên rừng rậm ở Trương Gia Giới*, lúc Tống Khuynh Thành đang ngồi xổm đưa dưa chuột cho những chú khỉ con, lại cảm thấy trong lòng yên bình thoải mái hơn bao giờ hết.

Đến đêm, cô ở lại thôn Đinh Hương trên núi, năm giờ sáng, lại cùng những du khách khác đi xem mặt trời mọc.
*Trương Gia Giới: nằm ở phía tây bắc của tỉnh Hồ Nam thuộc vùng nội địa của dãy núi Wuler, cách Tr**ng S* là thủ phủ của tỉnh 398 km.

Công viên rừng Trương Gia Giới là công viên rừng quốc gia đầu tiên ở Trung Quốc.
Giữa tháng tám, Tống Khuynh Thành rời khỏi Phượng Hoàng Cổ Trấn.
Lần này cô không chọn đi tàu hoả nữa mà chọn đi xe đến Hoài Hóa**, sau đó ngồi tàu cao tốc bảy tám tiếng về Nam thành.
*Hoài Hóa là một địa cấp thị của tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.
Lúc tàu hoả đến Nam Thành đã là khoảng chín giờ tối.
Tống Khuynh Thành vừa đi ra từ cửa kiểm tra đã nhìn thấy Thẩm Triệt đang đứng đợi.
Khoảng thời gian đi du lịch này, cô có liên lạc với Thẩm Triệt, nhờ cậu thỉnh thoảng đến bệnh viện thăm bà ngoại, vì vậy lộ trình của cô cũng không giấu Thẩm Triệt.
“Thực ra, cậu không cần đặc biệt đến đón tôi đâu.” Tống Khuynh Thành cười nhẹ.

Thẩm Triệt nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, mái tóc dài ngang vai được cô tùy ý buộc lên, trừ việc hơi gầy, còn lại không có gì thay đổi quá nhiều, da cũng không bị phơi nắng đen đi.

Cậu nhận lấy balo từ trong tay Tống Khuynh Thành:“Đi thôi, xe đang đậu ngoài cửa rồi.”
Ra khỏi trạm tàu cao tốc, Tống Khuynh Thành nhìn thấy chiếc xe trong lời Thẩm Triệt– một chiếc xe Volkswagen Golf màu trắng.
“Mua lúc nào vậy, lúc gọi điện cũng không tiết lộ chút nào.”
Tống Khuynh Thành vừa thắt dây an toàn vừa hỏi.
Thẩm Triệt nói: “Mới mua mấy hôm trước, tổng cộng tiêu hết 12 vạn***.”
***(120.000 tệ ~ hơn 400 triệu)
Tống Khuynh Thành gật đầu: “Cũng không tồi.”
Thẩm Triệt lái xe đến đường lớn, hai tay cầm vô lăng, do dự một lúc mới mở miệng: "Lời mẹ tôi nói hôm đó chị đừng để trong lòng, tính bà ấy là như vậy, không chịu nổi một chút khiêu khích nào từ người khác, tôi đã nói với bà rồi.”
“Mẹ cậu nói không sai.” Tống Khuynh Thành dựa vào ghế xe, nhắm mắt tìm một tư thế thoải mái: "Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng phản đối con trai mình ở bên người đã từng ngồi tù.

Gần mực thì đen, câu nói này đạo lý biết bao nhiêu.

Người làm bố mẹ mà, lúc nào cũng mong con cái mình có sự nghiệp thành công, gia đình hạnh phúc.”
Tống Khuynh Thành đưa tay sờ bụng mình, mỉm cười: “Sau này rồi cũng sẽ sinh thôi.”
“Tại sao chị đột nhiên lại muốn đến Hồ Nam du lịch?”
Tống Khuynh Thành không nói việc mình đi Cáp Nhĩ Tân cho Thẩm Triệt, bây giờ nghe cậu hỏi vậy liền thuận miệng đáp: “Đột nhiên có hứng, muốn xem khỉ ở Trương Gia Giới.”
Một lúc lâu sau Thẩm Triệt mới nói: “Có lẽÚc Đình Xuyên sắp kết hôn rồi.”
Tống Khuynh Thành ừ một tiếng, không có phản ứng nào khác.
Thẩm Triệt vốn còn muốn hỏi cô có phải đã cắt đứt triệt để với Úc Đình Xuyên rồi hay không, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đầy mệt mỏi của cô, lời sắp nói ra lại đành nuốt lại.

Xe dừng lại ở dưới lầu khu chung cư.
Tống Khuynh Thành đứng bên đường tạm biệt Thẩm Triệt, sau đó xách ba lô lên tầng.
Vừa dùng chìa khóa mở cửa chống trộm liền nhìn thấy bạn cùng nhà đi ra từ nhà tắm, đối phương nhìn thấy Tống Khuynh Thành liền nói: “Cuối cùng cậu cũng đã quay về, chú cậu đã đến đây mấy lần rồi, tối qua cũng đến một lần, còn nói nếu cậu về thì phải gọi điện cho chú ấy.”
Sự biến mất đột ngột của cô rõ ràng đã khiến Lục Tích Sơn lo lắng.
Tống Khuynh Thành nhìn bạn cùng phòng cười: "Được, mình sẽ liên lạc với chú ấy.”
Về phòng mình, Tống Khuynh Thành bỏ chiếc balo mua trong lúc du lịch lên ghế, cầm quần áo ngủ thay ra chưa giặt vào nhà tắm.

Trong khoảng thời gian này, cơ thể cô rất dễ mệt mỏi.

Sau khi dùng máy sấy sấy khô tóc, cô liền ngồi lên giường nghỉ ngơi.
Ban đêm, không biết là mấy giờ, cô đột nhiên cảm thấy ngực và dạ dày khó chịu.
Tống Khuynh Thành bật đèn lên, không kịp chạy vào nhà tắm, liền cúi người bên thùng rác nôn khan.
Triệu chứng nôn khan này mới xuất hiện mấy ngày hôm nay.
Tống Khuynh Thành ngồi bên cạnh thùng rác, không dễ dàng gì mới có thể đè nén lại cảm giác buồn nôn, mặt trắng bệch không còn một giọt máu, tóc đen rơi tán loạn phủ trên vai càng làm lộ rõ vẻ yếu ớt xanh xao.
Tống Khuynh Thành đứng dậy, đi đến trước bàn, định lấy nước uống, ánh mắt lại rơi vào cuốn lịch để bàn.
Quyển lịch vẫn đang dừng lại ở trang của tháng 7.
Tống Khuynh Thành nhìn vào ngày được cô dùng bút đỏ khoanh tròn trên lịch, là ngày mà Úc Đình Xuyên qua đêm ở đây, cách thời điểm hiện tại khoảng một tháng.
Có một số chuyện, dường như chỉ cần cầu nguyện, thì sẽ có ngày thành hiện thực.
Thế nhưng cũng đồng nghĩa với việc sẽ có biến cố và tính nguy hiểm.
…..
Nửa đêm, Tống Khuynh Thành không thể nào ngủ được nữa.
Ngày hôm sau cô dậy rất sớm, trước tiên lên mạng tìm việc làm, sau đó gọi điện cho Lục Tích Sơn.

Lục Tích Sơn nghe thấy giọng cô, trầm mặc một lúc lâu mới nói: “Thế này đi, tối nay về nhà một chuyến, chú với thím có chuyện muốn hỏi cháu.”
Tống Khuynh Thành mỉm cười: "Đúng lúc cháu cũng có lời muốn nói với chú thím.”
Đến chiều, Tống Khuynh Thành lại đi thăm bà ngoại.
Gần sáu giờ, cô rời bệnh viện đến Hương Tụng Viên.
Lúc Tống Khuynh Thành đến nhà họ Lục, Lục Tích Sơn và Cát Văn Quyên đều đang ở phòng khách, hình như đang đợi cô.

Không khí trong phòng có hơi trầm lắng, Tống Khuynh Thành lại dường như không để ý, đi đến trước bàn trà cười hỏi Lục Tích Sơn: "Cháu nghe bạn cùng phòng nói chú đến tìm cháu mấy lần?”
Lời vừa nói ra, Cát Văn Quyên đã cầm tờ báo ném vào người cô.
____________Phiên ngoại nhỏ________________
Lúc mang thai đứa thứ hai, tâm trạng Úc phu nhân biến hóa thất thường, rất hay kiếm chuyện.

Một ngày nào đó liền níu chặt lấy chuyện trước kia của Úc tiên sinh không chịu bỏ qua.
Úc tiên sinh thở dài, ôm bụng vợ: “Ngốc ạ, từ trước đến nay chỉ có mỗi em thôi.”
Úc phu nhân không tin: “Nhất định là đang dỗ em.”
Úc tiên sinh: “Không dỗ.”
Úc phu nhân: “ Vậy vợ trước của anh thì sao, nếu chỉ có mình em thì con trai lớn của anh từ đâu mà đến?”
Úc tiên sinh bất lực: “ Con còn ở đây, em giữ chút mặt mũi cho anh đi.”
Vân Bảo đang ngồi cách đó không xa chơi xếp gỗ, cuối cùng không nhịn được trợn trắng mắt: “Nhàm chán, nếu thực sự không ở được với nhau thì ly hôn là được.”
Úc tiên sinh kinh ngạc: “Lời này là ai dạy con?”
Vân Bảo hừ một tiếng: "Cái này đã là gì, con còn biết nói, Úc Đình Xuyên là củ cải lăng nhăng, buổi tối đi xã giao không biết xã giao đến tận giường người phụ nữ nào rồi.”
Úc tiên sinh nhìn sang Úc phu nhân đang đỏ mặt.
Cuối cùng, Vân Bảo ba tuổi bị Úc phu nhân đánh một trận, khóc đến long trời lở đất sau đó xuống sau cánh gà..
 
Tổng Tài Cầu Bao Nuôi
Chương 81: 81: Cháu Sẽ Không Quên Ân Tình Của Chú


Cát Văn Quyên cười chế nhạo: “Cô mà cũng đòi xứng với Úc Đình Xuyên? Người ta bây giờ có đôi có cặp, nói không chừng còn đang chọn ngày kết hôn, còn cô không có bản lĩnh làm cô dâu đâu!”
Hiếm khi Lục Tích Sơn không đứng ra ngăn cản vợ, nhìn Tống Khuynh Thành với ánh mắt thất vọng: “Ngày đó chú đã nói, so với việc trèo cao bám vào một người tai to mặt lớn trong giới thượng lưu thì chú càng mong cháu có thể nói thật với chú.”
Tống Khuynh Thành cúi người nhặt tờ báo lên.
Đây là báo của mấy ngày trước.
Nam Thành Vãn Báo, là báo có lượng phát hành lớn nhất ở đây.
Tầm mắt của Tống Khuynh Thành rơi trên góc dưới bên phải mục giải trí, tiêu đề là “Tổng giám đốc Hằng Viễn hiếm thấy mang theo con trai và người phụ nữ trẻ ngược cẩu, nghi ngờ sắp có tin vui?”, lại còn có thêm hai tấm ảnh đi cùng, trong đó một tấm ảnh rất mơ hồ, tấm còn lại là tấm Cố Gia Chi lộ mặt.
Bối cảnh trong ảnh chính là ở gần quảng trường Hoằng Cơ.
Một người phụ nữ cao ráo xinh đẹp đeo kính râm màu đen, mặc quần bò và áo phông đen, trên chân đi đôi giày vải thoải mái giản dị, đứng cạnh chiếc Land Rover, tay trái còn đang kéo cửa sau, ống kính của paparazzi vừa khéo bắt được góc nghiêng của cô ta, tuy rằng không rõ ràng, nhưng bởi vì có một tấm ảnh khác lộ mặt nên càng khiến người khác dễ nhận ra là Cố Gia Chi.
Mà bên cạnh Cố Gia Chi là một người đàn ông cao lớn, mặc áo sơ mi quần âu, một tay đang bế một đứa trẻ bảy tám tuổi, tay kia cầm áo khoác.

Đứa trẻ kia có vẻ như đang ngủ, nằm gục trên vai người đàn ông không động đậy, vì vậy không thấy lộ mặt trong ống kính.

Thực ra ống kính máy ảnh cũng chỉ chụp được bóng lưng người đàn ông, nhưng Úc Đình Xuyên vẫn được trực tiếp gọi tên.
Người viết bài báo này, ở cuối bài còn trích dẫn một câu thơ, “Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri, tình chí vô tu minh ngôn ngữ, khổ tẫn cam lai tổng thị xuân.”
(Dịch: Núi có cây, cây có cành, lòng ta có người nhưng người không hay biết, chữ tình không cần phải nói rõ bằng lời, khổ tận cam lai rồi sẽ đến mùa xuân.)
“Nếu không phải vì tin tức này, cô vẫn muốn tiếp tục che giấu sự thật sao?” Giọng nói hung hăng của Cát Văn Quyên truyền đến, kèm theo sự chế nhạo: “Cũng chỉ có người chú ngu ngốc của cô tin vào những điều cô nói, để mặc cô làm theo ý mình thôi.

Cũng không soi gương mà xem, liệu Úc Đình Xuyên có nhìn trúng cô không? Quạ đen mà đòi biến thành phượng hoàng, đúng là trò cười! "
Tống Khuynh Thành khép tờ báo lại, mỉm cười với Cát Văn Quyên: "Dù thím có muốn hạ thấp tôi thế nào đi nữa, cũng không nên so sánh nhà mình với tổ quạ."
Cát Văn Quyên hận dáng vẻ quyến rũ như hồ ly này của cô nhất, suýt nữa nghiến nát cả răng: "Cô thế này mà còn muốn tôi hạ thấp?Tưởng rằng mới ở nhà họ Lục vài năm đã có thể ngụy trang thành bộ dạng con người rồi đấy à?"
Nét cười trên môi của Tống Khuynh Thành nhạt đi, quay lại nhìn Lục Tích Sơn đang ngồi trên ghế sô pha: "Chú có còn điều gì muốn nói không? Nếu không, thì đến lượt cháu."
Lục Tích Sơn quay lại nhìn cô, ánh mắt thâm trầm: “Nói tiếp đi."
Tống Khuynh Thành mỉm cười, lấy ra một tấm séc từ trong túi xách, đặt nhẹ lên bàn trà sau đó nhìn Cát Văn Quyên: "Lần đó thím nói 200 vạn, hôm nay tôi mang đến 300 vạn, nhiều hơn 100 vạn, coi như là tiền lãi mấy năm nay."
Cát Văn Quyên nghe vậy, cầm tấm chi phiếu lên nhìn.

Thật sự là giấy trắng mực đen viết 300 vạn, ngay lập tức sắc mặt bà ta trở nên hơi khó coi.

Mặc dù biết Tống Khuynh Thành giấu giếm chuyện với Úc Đình Xuyên, cảm xúc của bà ta cũng không dao động nhiều cho lắm, nhưng dù sao từ đầu bà ta cũng đã tính toán để Tống Khuynh Thành gả cho tổng giám đốc Lưu, chứ không phải tổng giám đốc của Hằng Viễn.
"Tấm séc này từ đâu đến?" Cát Văn Quyên hỏi.
Tống Khuynh Thành cười: "Dù tôi có nói là của Úc Đình Xuyên đưa thì thím cũng sẽ không tin."
Nghe đến đây, Cát Văn Quyên tái mặt.

Trái lại, vẻ mặt của Lục Tích Sơn lại hòa hoãn hơn một chút, không nhịn được hỏi: "Có thật là do Úc Đình Xuyên đưa không?"

"Có phải hay không đều không quan trọng nữa ”Tống Khuynh Thành không trả lời câu hỏi của Lục Tích Sơn, mà chỉ nói: “Cháu rất biết ơn chú đã chăm sóc bà ngoại cháu trong những năm qua, đặc biệt là lúc cháu không có ở đây.”
“Cảm ơn?” Cát Văn Quyên cau mày lạnh lùng nói: “Đây là cách cô cảm ơn đấy à? Lúc cô bị bắt vì phạm tội, ai là người đã vội vàng đêm hôm đến để giúp cô giải quyết hậu quả, lúc cô ra khỏi khỏi nhà giam, ai đã làm mọi cách sắp xếp cô đến Nguyên Duy để học, cô tưởng rằng với ba triệu là có thể phủi được sạch sẽ quan hệ hay sao?"
Lục Tích Sơn cau mày ngăn vợ lại: "Đủ rồi! "
Cát Văn Quyên đột ngột đứng lên, chỉ vào Tống Khánh Thành và nói với Lục Tích Sơn: "Tôi nuôi một con chó, đối tốt với nó, nó còn biết vẫy đuôi với tôi.

Thế nào, ông bỏ biết bao nhiêu tâm tư vào đứa con gái này với bà già chết tiệt kia? Bây giờ người ta đủ lông đủ cánh rồi, đang chuẩn bị cắt đứt quan hệ với ông kìa!"
Gương mặt Tống Khuynh Thành luôn bình tĩnh từ đầu đến cuối, đợi Cát Văn Quyên chỉ trích xong mới từ tốn nói: "Tất nhiên là cháu sẽ không quên ân tình của chú.

Sau này chú về già, cháu nhất định sẽ báo hiếu cho chú.

Thế nhưng việc nào ra việc đó, thím nói xem có đúng không?"
"Mày…"Cát Văn Quyên nhất thời không thể nói tiếp, không tìm được từ nào để phản bác.
Tống Khuynh Thành liếc nhìn đồng hồ trong phòng khách, trên môi nở nụ cười: "Cháu thấy dì Lương đã chuẩn bị xong cơm rồi, chú thím, mau ăn cơm đi, cháu không làm phiền nữa."
Lúc quay lại, cô thấy Lục Vận Huyên không biết từ bao giờ đã đứng ở huyền quan, mà Thẩm Chí bên cạnh Lục Vận Huyên lại đang nhìn cô chằm chằm.
Từ biệt thự nhà họ Lục đi ra, Tống Khuynh Thành còn chưa đi được vài bước thì một tiếng “Tống Tống”" trầm thấp từ phía sau truyền đến.

"..." Bước chân của cô dừng lại một chút, sau đó quay đầu lại.
Thẩm Chí đã ở trước mặt cô, ánh đèn đường màu vàng mờ ảo chiếu lên vai chiếc áo sơ mi polo màu xanh nước biển của anh ta, khiến cả thân người anh ta đều như được che phủ bởi ánh sáng nhàn nhạt.

Chiếc quần âu trắng và đôi giày da lạc đà làm anh ta trông rất anh tuấn và trẻ trung.
Có một số cảm xúc, lúc gặp lại sẽ dâng trào.
Tống Khuynh Thành lấy lại tinh thần, cười nhẹ: "Có chuyện gì sao?"
Thần Chi đứng đó nhìn cô một lúc rồi mới mở miệng: "Chuyện của em với Úc Đình Xuyên là thật sao? "
Tống Khuynh Thành giả vờ suy nghĩ, và ánh mắt lưu chuyển càng hiện rõ nét phong tình: "Nếu tôi nói là thật, anh có tin không?"
Lời vừa dứt, hai luồng đèn xe vụt qua, một chiếc taxi từ từ dừng lại bên đường.
Tống Khuynh Thành nói: “Được rồi, xe tôi gọi đến rồi, có thời gian thì nói sau.”
Thẩm Chí đứng im tại chỗ, mãi đến lúc xe của Tống Khuynh Thành biến mất ở khúc rẽ, anh ta vẫn bất động, như thể thời gian đang ngừng lại..
 
Back
Top Bottom