Cập nhật mới

Ngôn Tình Tổng Tài Bớt Giỡn Chút!

Tổng Tài Bớt Giỡn Chút!
Chương 19: Bị sặc


"Tôi đã mang cà phê đến đây ạ!" Trân Vũ từ bên ngoài với vẻ mặt hí hửng đi vào. Cô cũng đã quên rằng mình mới vừa gây ra cho đôi trẻ một "hiểu lầm lớn"!

Lôi Dực đang bận rộn giải quyết đống tài liệu, chỉ cảm ơn Trân Vũ một cái, định ngước mặt lên nhìn cô thì cô đã quay lưng đi mất tiêu. Đến khi cầm tách cà phê lên uống thì....

"khụ khụ"

Lôi Dực nhanh chóng đi phun hết đống cà phê trong miệng ra, không kiềm chế được mà ho dữ dội!

"Trân Vũ!! Qua đây ngay"

Bắt điện thoại lên nghe mà Trân Vũ run cầm cập, chừng chừ không biết có nên vào hay không thì lại nghe tiếng rống của Lôi Dực:

"Tôi biết em ở ngoài cửa đấy!"

Trân Vũ thầm than sao anh ta biết vậy??

Chỉ một tiếng than của cô cũng đã để chứng minh cô ngốc đến cỡ nào, cửa phòng làm việc là cửa một chiều mà..

Khi Trân Vũ vào thì vẻ mặt của Lôi Dực vô cùng bình thản, khác hẳn với giọng nói tức giận khi nãy, làm Trân Vũ không nắm bắt được là mình sẽ bị mắng hay không nữa.

Lôi Dực lấy tay ngoắc ngoắc Trân Vũ tiến về phía mình, dáng vẻ này đẹp mắt đến nỗi có thể làm bao người nhỏ dãi, nhưng Trân Vũ hiện tại đã xem hắn ta là một dạng người khác rồi, cho nên độ miễn dịch có chút cao hơn người khác.

Khi Trân Vũ tới gần thì hắn đưa tách cà phê mình đang uống cho Trân Vũ, vẫn mỉm cười một cách "dịu dàng":

"Em uống thử chút đi!"

Trân Vũ vẫn chả hiểu chuyện gì xảy ra nên không dám nhận tách cà phê, với lại, hắn ta đã uống rồi kia mà, ai đời lại làm thế!

"Có...có phải là cà phê có vấn đề gì không ạ?"

"Tôi không biết nữa!"

Cô vẫn không dám tiến thêm một bước nữa, chỉ là khi thấy ánh mắt sáng quắc như diều hâu kia của Lôi Dực thì không thể ngăn cơn rét run đang oành hành của mình, gấp gáp nhận lấy tách cà phê kia, đưa lên miệng uống một hơi.

Lôi Dực thấy vậy thì lắc đầu khổ sở, hắn chỉ định bảo là nhấp thử một tý thôi, nào ngờ cô bé này khờ như vậy, ực một phát một, hắn ta thấy xót quá...[Xót thì đừng kêu người ta uống ==]

"Á! Khụ khụ.. Mặn quá má ơi!" Trân Vũ ho sặc sụa, mặt nhăn như ăn phải ớt hiểm.

Trời ơi!! Mình pha nhầm muối với đường rồi!!!!

Lôi Dực đã chuẩn bị sẵn nước lọc từ lâu, nhanh chóng đưa cho Trân Vũ, còn không quên vuốt lưng cô để cô đỡ hơn...

Còn Trân Vũ thì chưa kịp uống xong ly nước đã vội vàng cúi đầu tạ lỗi với chủ tịch đại nhân:

"Thật xin lỗi chủ tich, tôi bất cẩn quá! Để tôi pha lại!"

"Không cần đâu! bảo Quách Kỷ làm là được rồi!" Đùa? Để cô pha trong tình trạng rối loạn này thì có nước uống với bột ngọt!

Trân Vũ nghe hắn nói vậy thì xấu hổ không thôi. Đúng rồi! Nếu kếu mình pha nữa thì không biết anh ta có dám uống nữa không! Thật vô dụng!

Lủi thủi ra khỏi phòng thì sực nhớ cái gì đó, quay qua hỏi hắn:

"Thế mai có cần pha nữa không ạ?"

"Đương nhiên!" Lôi Dực đen mặt trả lời. Định thừa cơ trốn việc sao? Không dễ vậy đâu nhóc con!

-----------------

Nói chung thì một ngày làm việc trôi qua vô cùng tốt đẹp, bởi vì không có ai nhìn chằm chằm cô, không có những lời xì xầm to nhỏ về cô, như vậy thật là yên bình a~

Còn về phần sự cố kia thì cô ngược lại thấy rất thú vị, cũng đã chuẩn bị lời thoại để giải thích cho Quách Kỷ rồi.

Điều làm cô thấy vui nhất là Lôi Dực uống cà phê muối! Nghĩ kĩ lại thì từ bữa gặp hắn tới giờ hắn thường hay làm cho mình "hố " vài vố đau, bị vậy cũng đáng đời, mặn lắm đấy!

"Trân Vũ!!" Đang đi về thì gặp Lý Nhật đang hớt hải đi tới chỗ cô, có gì mà gấp thế nhỉ??

"Chào anh!"

"Hì! Em...làm việc... ổn chứ?" Lý Nhật hơi bối rối mà hỏi thăm Trân Vũ.

"Dạ ổn rồi anh ạ! Em cũng đã dần quen việc rồi!" Trân Vũ vui vẻ trả lời, lại không để ý đến mặt của Lý Nhật đang đỏ lên.

"Thật ra... Thật ra.."

"Hả sao anh?"

"Bim Bim"

Trân Vũ nghe tiếng còi xe thất thanh nên bị hấp dẫn lực chú ý, nhìn lại mới biết đó là xe của Trân Nghiêm. Mỗi khi hắn không có tiết hay không đi làm thêm thì sẽ đến đón cô, mà hình như không phải chỉ đến đón thôi đâu, đôi mắt hắn như là đang săn mồi ấy, hễ thấy tên nào lãng vãng gần cô là Trân Nghiêm sẽ tỏa hàn khí dọa người ta sợ chết khiếp!

Như hiện tại cũng vậy, Lý Nhật đang muốn nói cái gì đó thì liền bị cái nhìn đăm đăm của hắn ta mà im thin thít! Thật tội nghiệp mà~

"A! Em của em đến đón rồi! Em về trước nha! Thấy em đứng đây chậm chạp là nó sẽ rầy cho coi! Bye anh!"

Trân Vũ vui vẻ quẩy tay chào cái người đang đứng bất động tại chỗ, sau đó chạy một mạch về phía Trân Nghiêm.

Lý Nhật thấy hắn ta nói gì đó rồi Trân Vũ cũng trả lời lại sau đó mới ngồi lên xe để hắn phóng đi.

Lòng thì nửa thấy tiếc nửa thấy vui vẻ. Tiếc là vì chưa kịp hẹn Trân Vũ một buổi tối lãng mạn, vui là vì... Thật may hắn ta là em của cô!

Lúc thấy Trân Vũ vui vẻ khi tên kia đến đón, tim hắn cảm thấy một mối đe dọa không hề nhẹ!! Tên đó là bạn trai sao? Mặt cũng đẹp phết, hắn khó mà tranh công bằng được!

Lúc sau nghe Trân Vũ nói là em trai thì lòng như trút bỏ được gánh nặng, thật may~ Không sao, mai mình sẽ lại hẹn cô ấy. [Tui nói chứ...Sao anh không điện thoại....]
 
Tổng Tài Bớt Giỡn Chút!
Chương 20: Quá khứ của Lưu Thoại Mỹ (1)


Tại một câu lạc bộ đêm sôi nổi của thành phố...

Mọi ánh mắt của cánh đàn ông đều nhìn về một góc ở quầy bar với sự thèm thuồng, khao khát.

Lưu Thoại Mỹ ăn mặc không thể gợi cảm hơn được nữa, ngồi một mình uống rượu mạnh như uống nước, dáng người kh*** g**, làn da trắng nõn, lại đang thể hiện khuôn mặt gợi tình hết sức có thể câu dẫn đám đàn ông tại đây.

Chỉ có ở những nơi như thế này cô ta mới cảm thấy mình là nữ thần, là người đẹp nhất, ai cũng phải quỳ xuống cầu xin, không như ở Lôi Viễn kia, ở cạnh Lôi Dực kia...

Sau buổi gặp hôm đó, cô ta thật sự đã từ chức, vốn chỉ muốn là doạ Lôi Dực một phen nào ngờ con người ấy quá đỗi lạnh lùng, quá đỗi tàn khốc, cô ta dù muốn ở lại tiếp tục bày mưu gạt người cũng không được nữa.

Sự tự tin và kiêu ngạo của cô ta vẫn còn đó, không thể ở lại đó để Lôi Dực chà đạp được, tuyệt đối không!

Nhưng là... Cô vẫn còn rất yêu hắn, rất muốn được hắn yêu thương...

-------------

Rất nhiều năm về trước, đó là lúc Lưu gia đang rất phát triển, công ty ba cô là công ty hàng hải, chính khi ấy ba mẹ cô đã cứu được Lôi Dực ở bờ biển.

Cậu thiếu niên rất đẹp, vẻ đẹp hoàn hảo như trong tranh, tuy đang bất tỉnh nhưng cả người đều toả ra khí chất tài hoa, đấy là lần đầu tiên cô ta gặp Lôi Dực!

Cô còn nhớ lúc đó ngày nào cũng phải đến bệnh viện cho bằng được, chỉ mong hắn ta mau chóng tỉnh lại, còn hối thúc bác sĩ mau cứu hắn ta. Vì thái độ vô phép ấy mà trong bệnh viện, bác sĩ và y tá không mấy thiện cảm với cô.

Đến ngày thứ ba thì hắn tỉnh lại, điều đầu tiên hắn làm là gửi lời cám ơn chân thành đến ba mẹ cô, chứ không phải là cô. Mặc dù bản thân Lưu Thoại Mỹ nghĩ rằng hắn ta tỉnh lại cũng một phần nhờ cô cầu nguyện, cũng đã đi nói với Lôi Dực như thế nhưng hắn vẫn làm mặt lạnh tanh không đoái hoài tới cô!

Khi ấy cô tuy tức giận nhưng vẫn không thôi sự mến mộ đối với hắn được...

Anh ta lưu lại ở nhà cô chừng ba ngày thì muốn rời khỏi, cũng cam đoan sau này sẽ báo ân, nhưng Lưu Thoại Mỹ vốn được cưng chiều thành quen thói, đòi ba mẹ của mình giữ hắn ta ở lại cho bằng được.

Phần vì thương con, phần vì thực sự nghĩ cho bệnh tình của hắn ta nên bọn họ nhất quyết giữ Lôi Dực ở lại thêm đến tận một tháng.

Một tháng đó, trong khi Lôi Dực cảm nhận được sự chân thành của hai vợ chồng họ Lưu thì về phần Lưu Thoại Mỹ, hắn chỉ thấy cô ta rất phiền phức và đóng kịch vô cùng giỏi. Nhưng hắn vẫn im lặng không đoái hoài tới cô ta.

Còn cô ả thì luôn lấy thuốc cho hắn uống, muốn giúp đỡ hắn, đấy là quan tâm thực sự, cho nên dần dần bản thân hình thành sự ảo tưởng, cho rằng nhờ có cô mà Lôi Dực mới được cứu, thật sự cho rằng Lôi Dực đã nhận được một ân tình của mình.

Vả lại người này toả ra khí thế của bậc đế vương, lại nhớ đến hôm hắn muốn đi, cô trốn trong phòng hắn nên nghe được cuộc đối thoại bất ngờ. Hắn là muốn đem một số tiền lớn đến để báo đáp gia đình cô ta.

Thử hỏi một người thiếu niên 16 tuổi thì làm sao có nhiều tiền như vậy, chắc chắn gia thế cũng ngang với gia đình cô ta, nên cô ta càng chắc nịch khẳng định hắn sẽ phải là chồng mình.

Nhưng đã gần một tháng nay, hắn ta chẳng để tâm những gì cô làm, cô cũng cầu xin trợ giúp của ba mẹ nhưng là hắn quá thông minh, quá lãnh cảm, cô không thể chiếm được một góc trong tim hắn.

Lại thêm Lưu Thoại Mỹ phát hiện mình đã có thai, gần hai tháng rồi. Cô ta tuy mới 15 nhưng mọi chỗ ăn chơi đều không thiếu cô ta. Lúc đó có quen chơi một vài người, lại chẳng may thành ra cái bụng này. Không được! Cô ta còn trẻ, làm sao có thể sinh đứa bé...

Nghĩ đến muốn đi phá thì lại nhớ đến Lôi Dực, thuốc thì... cô ta không thiếu. Có thể Lôi Dực lạnh lùng và thông minh, nhưng cô ta lại ranh ma, cú lừa này vừa đỡ phải giết đứa bé, vừa níu chân được con cừu vàng xinh đẹp này.

Cô ta đương nhiên sợ hãi, dẫu sao cũng còn nhỏ, ngoài việc ăn chơi đàn đúm ra thì chưa làm chuyện xấu nào như thế. Nhưng cô ta vẫn thành công trong viêc leo lên giường bằng cách bỏ thuốc hắn.

Đó không phải là thuốc k*ch d*c... Đương nhiên trong lúc Lôi Dực đang nóng như phát hoả, cô ta liền nhào tới hiến thân cho hắn. Lôi Dực đến hiện tại suy nghĩ về vấn đề này vẫn hận đến nghiến răng, có lẽ đây là sự bất cẩn lớn nhất trong suốt hai mươi mấy năm làm người của hắn!

Sáng sớm hôm sau, đương nhiên Lưu Thoại Mỹ là người tỉnh lại trước để ra sức khóc bù lu bù loa lên khắp ngôi biệt thự. Đến khi Lôi Dực tỉnh dậy đầu còn đau nhức thì ba mẹ Lưu đã xông vào làm ầm ĩ:

"Trời ơi!! Xem cậu đã làm gì con gái tôi đây này!!! Quân phản bội!"
 
Tổng Tài Bớt Giỡn Chút!
Chương 21: Quá khứ của Lưu Thoại Mỹ (2)


Lôi Dực vẫn giứ một vẻ mặt lạnh băng, nếu không muốn nói là hắn đang muốn phanh thây cả nhà này ra!

Thật không ngờ cô ta tuổi còn nhỏ như vậy mà đã có tính cách nham hiểm như vậy rồi, nghĩ đến muốn g**t ch*t cô ta, nhưng lại nể tình hai vị phụ huynh này nên mới gác lại.

Mặc kệ là đang bị cả nhà này vay bủa inh ỏi đến nhức cả đầu, hắn vẫn ung dung đi vào nhà tắm gột rửa cái mùi kinh khủng đang xông lên não, sau đó mới đi nói chuyện rõ ràng với ba mẹ Lưu.

Lưu Thoại Mỹ từ đầu chí cuối vẫn một mực khóc đến hết cả nước mắt, nhưng trong lòng thì đang lo lắng không thôi, tại sao anh ta có thể bình tĩnh như thế?

Ba mẹ Lưu sau một hồi thấy hắn bị mắng vẫn làm vẻ mặt điềm tĩnh như không có chuyện gì, lại càng tức tối thêm, định nói gì đó lại thấy Lôi Dực lôi điện thoại ra nói chuyện, bảo là đi điều tra cái gì đó. Tên tiểu tử này lại còn nghi oan cho con gái bảo bối của hai người?

"Thật uổng công chúng tôi cưu mang cậu ở đây! Đây là cách cậu báo ân sao?"

Lôi Dực ánh mắt lúc này đã hiện lên tia khát máu, nhưng vẫn giữ một giọng lạnh băng:

"Xin nhắc cho các vị nhớ, đây không thể gọi là cưu mang được, vả lại chính các người một mực giữ tôi lại!"

Lúc này bọn họ mới cứng họng, nói không nên lời. Đúng thật là nếu họ không giữ hắn ta lại thì mọi chuyện đâu có như thế! Chưa kịp tự trách bản thân xong thì Lôi Dực đã nói tiếp:

"Cũng đừng nói chuyện với tôi theo kiểu con gái các người thanh cao lắm, tuy tôi không cho người điều tra nhưng bằng tài quan sát cũng có thể biết con gái ông là người thế nào, ăn chơi ra sao! Lại nói cô ta cũng không phải trinh nữ!"

Hai người bọn họ đã không thể đứng vững được nữa, không phải vì lời nói của Lôi Dực đả kích mà là khí thế hắn quá lớn, bọn họ không tài nào mặt đối mặt ngàng hàng được!

"Tôi đã cho người điều tra ngọn ngành, rất nhanh sẽ có kết quả, mấy ngày này tôi sẽ ở khách sạn!"

Nói xong hắn liền rời đi, ba mẹ Lưu cũng không ngăn cản, hắn ta nói đúng, con gái bọn họ thật hết thuốc chữa.

Trở ngại duy nhất không cho Lôi Dực thuận tiện rời khỏi là Lưu Thoại Mỹ, cô ta không ngừng ôm chầm lấy hắn khóc nấc lên, làm gân xanh Lôi Dực nổi lên cả. Đối với hạng người này hắn thật không muốn bỏ lời vàng ngọc! CHỉ cho cô ta một câu trí mạng rồi bỏ đi:

"Trên giường không có máu nhỉ?"

Lưu Thoại Mỹ cả kinh, cô ta làm sao có thể quên chuyện này, đúng là người tính không bằng trời tính!

Cứ ngỡ hắn chỉ biết nhiêu đó, cô gặp lại có thể bày ra nhiều lý do qua mặt hắn, tự tin thể hiện mặt tốt và thánh thiện của mình ở Lôi Viễn. Nhiều năm qua cô cố gắng thay đổi bản thân mình, sửa đổi tất cả chỉ mong được hắn để mắt.

Nào ngờ hắn đã biết tất cả, những thứ cô đã lầm điều như tiết mục hài hước cho hắn tiêu khiển.

Hôm sau khi hắn đi đã có người đến Lưu gia, cứ tưởng đến để làm ăn với ba cô nào ngờ lại là người của Lôi Dực, hắn đã tìm ra tất cả bằng chứng vạch tội cô, đưa cho ba mẹ cô xem. Nhưng do họ quá thương cô ta, nên im lặng không đá động gì đến việc này nữa. Bản thân Lưu Thoại Mỹ phải bí mật đi phá thai...

Một năm sau đó nhà cô phá sản, nhờ có Lôi Dực mà gia đình cô ta mới thoát khỏi cảnh nợ nần, nhiều lần muốn liên hệ với Lôi Dực để hàn gắn quan hệ tốt đẹp, nhưng đều không thể. Lại đi nhờ vả ba mẹ cô ta, nhưng họ lãnh đạm từ chối.

Cô ta đành tiếp tục trở thành cô gái ngoan, được người người ngưỡng mộ về thành tích và nhân cách, xin việc ở Lôi Viễn thành công, lại tưởng mình vì làm việc tốt nên được anh cho lên chức trưởng phòng. Nay anh lại nói đó là vì muốn cho ba mẹ cô sống tốt...

Thử hỏi, sau tất cả, cô ta còn giữ bộ mặt ngây thơ giả tạo này để làm gì?

Vừa nghĩ về quá khứ, Lưu Thoại Mỹ lại vừa cười mỉm, tự nhận thấy cô ta như một con rối vậy...

Cũng từ một góc xa xa trong câu lạc bộ, một gã đàn ông cũng đang không ngừng dò xét người của Lưu Thoại Mỹ từ trên xuống dưới, sau một lúc hắn ta quyết định tiến đến gần cô ta, thì thầm to nhỏ gì đó rồi hai người cùng khoác vai nhau ra ngoài.

Ở trong khách sạn xa hoa, hai con người cuồng nhiệt hôn hít nhau, hắn một tay x** n*n đ** g* b*ng căng tròn của Lưu Thoại Mỹ, một tay đưa xuống khuấy đảo u cốc ẩm ướt...

Lưu Thoại Mỹ đã không còn giữ vẻ hiền dịu như trước nữa, biến mình thành con người ăn chơi lêu lỏng, trực tiếp xé toang bộ váy bó sát mà mình đang mặc, không ngần ngại để lộ da thịt nóng bỏng với người đàn ông lạ này.

Người kia cũng hung hăng l**m m*t n** t* m*t của cô ta, sau đó cầm vật nóng bỏng ấy đẩy một cái thật mạnh vào nơi sâu nhất của Lưu Thoại Mỹ, cả hai cùng đắm chìm trong khoái lạc...

Qua đêm nay, sóng gió lại nổi lên.....
 
Tổng Tài Bớt Giỡn Chút!
Chương 22: Xin nghỉ phép


"Tại sao doanh thu tháng này lại giảm xuống?"

Lôi Dực một thân tỏa ra hơi lạnh, đôi mắt sắt bén dọa đám người ở đây sợ chết khiếp!

Không gì hồi hộp bằng lúc họp hàng tháng với sếp lớn cả, lại còn là một vị sếp quá ư là lạnh lùng vô cảm!

Lôi Dực không bắt buộc mỗi tháng phải tăng doanh thu, nhưng có điều... Nhất quyết không được giảm xuống!

Hắn ta là người công tư phân minh, nếu tăng doanh thu thì hắn sẽ thưởng, tăng bao nhiêu cũng được, đó mới là doanh thu thôi, nếu còn tăng cả lợi nhuận thì đương nhiên sẽ có nhiều thứ khác nữa! Nếu giữ nguyên thì không có gì để nói. Còn nếu giảm thì đơn giản thôi, 'Trừ lương'. Mà phần lương bị trừ này chắc chắn sẽ nhiều hơn phần được thưởng rồi!

"Dạ...là vì ảnh hưởng của việc rò rỉ thông tin của phòng chiến lược makerting ạ!"

"Tôi nhớ lúc nào công ty cũng dự trù nhiều phương án, cho nên không có bản kế hoạch đó thì không được à?"

"Ách.... Chuyện này..." Cả phòng họp lại im lặng một lần nữa...

"Hay là do các người cũng như đám nhân viên cấp dưới kia! Đi bàn tán vui vẻ về chuyện của thư kí tôi?"

Cả đám người đồng loạt lắc đầu, chỉ có Hoàng Phương Di là vẫn bình tĩnh như không, chậm rãi đứng lên nói:

"Chuyện lần này ít nhiều gì cũng có liên quan đến bộ phận chúng tôi, cho nên nhất định tháng sau sẽ tăng hiệu suất làm việc lên hết mức có thể! Tôi xin cam đoan!"

Lôi Dực nhìn bà ta một lúc rồi mới gật đầu nói tiếp:

"Về việc chọn trưởng phòng mới, bà có đề bạt ai không?"

"Chuyện này tôi vẫn đang suy nghĩ." Hoàng Phương Di đẩy nhẹ gọng kính theo thói quen.

"Nếu vậy tôi đề bạt Lý Nhật! Vị trí trưởng phòng của bộ phận marketing phải là người trẻ tuổi thì khả năng sáng tạo mới được đẩy lên hết mức có thể. Lý Nhật vào làm cũng lâu, kinh nghiệm cũng không ít, bà thấy sao?"

Bà ta suy nghĩ một lúc, sau đó mới nói:

"Nếu vậy tôi sẽ chọn cậu ta!"

"Rất tốt! Cuộc họp kết thúc tại đây! Tôi mong rằng hai ngày nữa sẽ có bản kế hoạch chi tiết về việc đột phá doanh thu tháng này!"

"Vâng ạ!"

---------------

"Sao? Tôi được chọn làm trưởng phòng??" Lý Nhật kích động gào thét trong phòng giám đốc.

"Cậu bây giờ phải luôn giữ hình tượng của mình đi, chỉ một chuyện này mà kích động như vậy, sau này còn làm được chuyện lớn gì nữa!" Hoàng Phương Di nghiêm khắc nhắc nhở, tính tình bà ta luôn trầm ổn, không thích những kẻ xung quanh mình náo động làm loạn.

"Vâng! Thật cám ơn giám đốc, tôi sẽ cố gắng làm tốt công việc của mình!"

"Được rồi, cậu về làm việc đi, công việc tôi sẽ lên kế hoạch rồi đưa cậu sau!"

Lý Nhật cúi đầu cám ơn một cái nữa sau đó mới ra ngoài, lại chẳng hay biết rằng mình đang nằm trong kế hoạch của ai đó...

Lôi Dực bổ nhiệm hắn không đơn giản là vì Lý Nhật có tài năng, mà vì Lôi Dực muốn cậu ta thôi tìm Trân Vũ đi!

Đương nhiên Trân Vũ sẽ không thoát khỏi tay hắn nhưng mà cứ có một cái đuôi lẻo đẻo theo sau người con gái của hắn là điều hắn ngứa mắt nhất. Để tránh hắn ta đuổi cổ Lý Nhật hoặc làm gì đó nặng tay hơn thì cách này là cách hay nhất. Còn cái cô Lý Như kia nếu mà còn ôm ấp Trân Vũ của hắn như hai người đồng tính thì hắn sẽ lại đi thêm một bước nữa trong kế hoạch! Lý Nhật và Lý Như là hai người bạn thực sự của Trân Vũ trong Lôi Viễn nên hắn cũng sẽ cố gắng không làm gì quá đáng!

Làm trưởng phòng nghe dễ chứ chẳng dễ lại thêm Lôi Dực sẽ bày thì ra thêm nhiều thứ cho hắn mệt mỏi một phen.

Vậy mà chưa kịp thở phào lại có một rắc rồi nữa:

"Trân Vũ muốn nghỉ phép hả?" tên tổng tài nào đó nhàn nhạt hỏi.

Coi cái mặt hắn kìa, nhìn rõ ghét, ai bảo hắn đẹp trai vậy? - Trân Vũ thầm nghĩ, cô chỉ là muốn nghỉ nửa buổi thôi cũng được, vậy mà mất cả một lúc lâu hắn mới trả lời!

"Dạ phải chủ tịch đại nhân. Ngày mai là ngày rất quan trọng đó nha" Cô nở nụ cười vui vẻ, làm cả khuôn mặt như bừng sáng lên, khiến ai kia nhịn không được muốn bẹo một cái.

"Ngày mai sao lại quan trọng?" Vẫn cái giọng nhàn nhạt ấy...

Cô không trả lời chỉ là mặt bắt đầu đỏ lên như quả cà chua. Hắn thông minh như vậy không cần hỏi cũng biết tôi đang nghĩ gì! Nhưng mà cô sẽ thất vọng rồi..

"Được thôi, mai em được nghỉ"

Cô reo lên vui mừng

"Thật sao?"

"Thật. Nhưng trừ nửa tháng lương"

Cô:"..."

Trân Vũ đứng hình một chút, sau đó mới đành giở trò tiểu nhân ra - Nịnh Hót

"Chủ tịch ơi! Anh luôn là người tốt bụng nhất mà, cũng hay chỉ bảo tôi nhiều thứ.. Tôi... Tôi chỉ muốn nghỉ nửa buổi thôi, có được không ạ?

Lôi Dực hết cách, không phải hắn không muốn cho cô đi, nhưng là chỉ sợ cô sẽ đau lòng mà thôi....

"Được rồi! Chỉ nửa buổi thôi đây!"

"Vâng ạ! Cám ơn chủ tịch đẹp trai!" Nói xong thì vui vẻ nhảy cẩng ra ngoài.

Lôi Dực trợn mắt, hôm nay gan nhỉ??

Lôi Dực là không biết, mình được Trân Vũ ví là 'đại công', mà một khi Trân Vũ ví ai như thế thì y như rằng sẽ cư xử rất thoải mái, nếu không muốn nói là cùng coi người đó như là giới tính của cô...
 
Tổng Tài Bớt Giỡn Chút!
Chương 23: Thầm mến?


Trân Vũ hôm nay dậy từ rất sớm, nhanh chóng diện bộ đồ đã chọn kĩ lưỡng từ tối hôm qua.

Hôm nay cô mặc một bộ váy hồng nhạt, mang bata năng động. Tóc búi củ tỏi cao, cái mái lưa thưa quấn xoăn nhẹ, nhìn rất nữ tính. Lại thêm tâm trạng hôm nay tốt lạ thường cho nên càng tăng thêm nhựa sống!

Máy bay chưa kịp đáp, Trân Vũ đã chờ từ trước, hôm nay là ngày đàn anh trong câu lạc bộ đi du học về.

Thật sự thì Trân Vũ không ở chung câu lạc bộ với anh ấy lâu lắm, gia nhập được vài tháng là Chu Lỗi đi du học. Mấy tháng ấy cả hai cũng hay giúp đỡ nhau, thực hiện các hoạt động của câu cạc bộ nên cũng khá thân thiết. Sau này anh ấy đi rồi cũng thường nhắn tin hỏi thăm.

Trân Vũ không biết cảm giác này có phải là thích hay không, nhưng mỗi lần nói chuyện với anh ấy đều cảm thấy rất vui vẻ, nhưng cũng rất ngượng ngùng. Lúc nghe tin sẽ lâu lắm không được gặp thì buồn ơi là buồn.

Mấy năm nay cảm giác này cũng nhạt dần, đến mấy tuần nay nhớ ra là ngày Chu Lỗi trở về cho nên mới lại dấy lên.

Nhưng mà tại sao không thấy anh ấy? Chuyến bay của Chu Lỗi đã đáp cả tiếng đồng hồ rồi, nhưng vẫn không thấy anh...

Cô thật ngốc, đúng ra phải hỏi anh ấy rõ ràng mới đúng. Bất ngờ cái gì chứ? Có thể anh ấy đổi chuyển bay....

Ôm tâm trạng thất thiểu ra về, lại không biết Lôi Dực đã ở đó nhìn cô rất lâu, trong lòng như có lửa, thầm quyết định không tha cho Chu Lỗi. Hắn sẽ đạp bẹp Chu Lỗi trên thương trường!

--------------

"Rất cám ơn anh... Chủ tịch, nhưng... nhưng mà vẫn chưa tới ca chiều mà, tôi nghĩ anh sẽ đưa tôi về nhà..."

Đang định đón xe về thì gặp tổng tài đại nhân nhấn còi xe in ỏi, cứ tưởng mình đi chắn cả đường xe, nhưng thật không phải, hắn là muốn cô giật mình!

Dù đã bảo sẽ tự về được nhưng hắn lại đanh mặt bắt ép cô lên xe, không cách nào khác cô đành nhận lời.

Cũng đã nói địa chỉ nhà luôn rồi... Vậy mà đích đến lại ở công ty là sao?

Giỡn quài chủ tịch! Cô đang mặc bộ đồ không hợp với chốn công sở đâu... Tự biết bản thân mình có khuôn mặt như trẻ con cho nên khi đi làm cô đã ráng chọn những bộ đồ trưởng thành một chút, giờ mà diện bộ này nhiều khi bảo vệ không cho vào ấy chứ!

"Chưa tới ca chiều? Chẳng phải tôi hỏi em còn bận gì không thì em nói là "không" sao? Cho nên tôi đưa em tới công ty luôn, lát khỏi tốn tiền bắt xe!"

Cô không sợ thì hắn sợ làm gì? Mất cả buổi xin nghỉ phép cũng như không!

"Với cả... Chẳng phải thân là thư kí em nên giúp đỡ 24/24 giám đốc của mình hay sao? Thương tình cho em nghỉ là may rồi! Em phải cảm ơn tôi đấy!"

"Vâng... Cám ơn tổng tàiiii!"

Trân Vũ cố ý kéo dài ra nghe rất miễn cưỡng. Lôi Dực nhìn thái độ của Trân Vũ mà vui vẻ không thôi. Cô thật đáng yêu!

---------------

Sau khi sắp xếp công việc giúp Lôi Dực xong, lại đâm ra không có việc gì, cho nên ngồi ngồi một hồi lại nhớ đến việc lúc sáng, cái tâm trạng này... thật là nói sao ta...

Không giống như buồn vì anh ấy không đến mà buồn giống như là do không được báo đáp... Trân Vũ nhắm mắt lại, lắc lắc cái đầu nhỏ, rồi lại vỗ vỗ bàn tay lên má, có lẽ cô chỉ là cảm nắng anh ấy thôi, chẳng có gì gọi là tình yêu cả!

Lôi Dực vừa ra ngoài thì thấy cảnh này, bỗng chốc muốn làm gì đó cho cô vui. Chợt thấy Quách Kỷ đang xách hồ sơ đến, chơi xấu... Đưa chân ra gạc...

Theo quán tính trong vật lý... Quách Kỷ chụp ếch một cách "khí phách"... Lại đúng ngay trước mặt Trân Vũ!

Cái dáng té của Quách Kỷ thật sự có một không hai, nhìn thì biết là rất đau đấy nhưng vẫn buồn cười hơn.

"Ha ha ha.... Ha Ha.." Trân Vũ không giữ hình tượng nữ tính trưởng thành nữa...mà ôm bụng cười không ngớt!

Quách Kỷ vốn đau đớn sau cú tiếp đất hoành tráng, lại bị Trân Vũ cười cho thúi mặt, quính quáng quá, vừa chạy vừa lấy hồ sơ che mặt lại, nhìn rất nữ tánh!

Lôi Dực lắc đầu cười khinh bỉ, còn Trân Vũ thì lại có một trận cười to hơn nữa... Lại quay qua nhìn cái người đầu sỏ, đột nhiên thấy hắn thật mắc cười, lại bắt đầu chỉ trỏ hắn rồi cười tiếp, cười đến đau cả bụng.

Lôi Dực thấy Trân Vũ cười mình cũng thấy làm lạ, song vẫn không nói gì, chỉ nhìn cô vui vẻ. Lát sau thấy cô ôm bụng cười quá, hắn liền thấy lo lắng, có bảo cô đừng cười nữa nhưng cô lại không nghe, hắn tiện tay áp hai tay mình lên hai má của cô, bắt cô nhìn thẳng mình.

Trân Vũ đang cười không nhịn được, lại bị hành động này làm cho cả kinh, đối diện cô là gương mặt tổng tài đang rất gần, rất gần, nhìn gần như thế này lại thấy hắn đẹp lóa mắt! Một vẻ đẹp lịch lãm nhưng mang thần thái lạnh lùng, nghiêm nghị.

Trân Vũ không cười nữa, giương đôi mắt to tròn ra mà nhìn chằm chằm hắn. Lôi Dực lại nổi hứng muốn trêu trọc cô, thật muốn hôn một cái nhưng nghĩ lại vẫn chỉ bẹo má cô một cái thật đã.

"Au..."

Trân Vũ nhăn mặt than đau, Lôi Dực lúc này ăn được đậu hủ người ta xong đã phủi mông vào lại phòng làm việc, bỏ lại Trân Vũ đang vô cùng khó hiểu, cứ nhìn theo bóng lưng hắn. Cũng chẳng nhận ra rằng mình đã quên luôn vụ việc khi nãy...
 
Tổng Tài Bớt Giỡn Chút!
Chương 24: Biến thành công chúa


"Chủ tịch! Đây là thư mời dự tiệc kỷ niệm thành lập của Chu Thị!" Trân Vũ nhẹ nhàng đặt tấm thiệp lên bàn làm việc của Lôi Dực.

Lôi Dực thái độ như coi nhẹ, chỉ lật tấm thiệp qua lại giống như đang coi thiết kế của nó mà thôi.

Trân Vũ hết phận sự nên xin phép ra ngoài, lại bị Lôi Dực gọi ngược lại:

"Tối nay em đi với tôi!"

"Dạ? Tại sao ạ?" Anh ta đang đùa cô sao? Vụng về như cô đến đó không biết gây ra chuyện gì nữa...

"Em là thư kí tôi, đương nhiên phải đi theo hỗ trợ rồi!" Lôi Dực bày ra vẻ mặt hiển nhiên, nhìn rõ ghét!

"Tôi biết nhưng mà....tôi vụng về lắm, chỉ sợ làm anh mất mặt thôi..."

"Tôi không sợ, em sợ làm gì?"

Thấy cô vẫn tỏ vẻ ái ngại, Lôi Dực lập tức làm mặt trầm thấp đầy nghiêm nghị, Trân Vũ thấy thế liền gắt gao cười tươi, nhanh chóng đồng ý rồi đi ra ngoài.

Tại sao anh ta lại tỏa ra khí lạnh nữa rồi??? Nếu bảo là thư kí thì có hàng tá thư kí mà, sao phải là cô??

Thôi kệ, mình ăn lương cao thì cũng phải cố làm việc chứ...

-----------------

"Biến cô ấy thành công chúa cho tôi!" Lôi Dực vẫn giữ thái độ "kẻ ăn mâm trên", ra lệnh cho nhà thiết kế có tiếng trong thành phố này.

"Yên tâm đi Lôi Tổng, năng lực của tôi đâu phải ngài không biết. Huống hồ tiểu cô nương này rất có khí chất của công chúa a~"

Lôi Dực gật đầu hài lòng sau đó cũng sang một phòng khác để chuẩn bị.

Trân Vũ thở phào nhẹ nhõm, hắn ở đây lâu chút nữa không biết cô còn ngượng đến cỡ nào!

Công chúa cái gì chứ? Nói mà không biết ngượng, cả nhà thiết kế này cũng vậy! Thật là...

Cô đã bảo là ở nhà tự chuẩn bị là được rồi, vậy mà anh ta đanh mặt lại, giở giọng bá đạo ra lệnh. Sao có lúc thấy anh ta giống người bình thường, có lúc lại giống bậc đế vương làm người ta sợ hãi vậy kìa!

Không biết lát nữa ai trả tiền đây? Cô có đủ tiền trả không? Ở đây sang trọng quá! Mà bảo gia đình đem tiền đến thì nhục mặt lắm!

Trong lúc Trân Vũ mãi suy nghĩ chuyện không đâu thì nhà thiết kế này đã ướm thử biết bao nhiêu phục trang cho cô rồi. Anh ta có vẻ rất thích Trân Vũ nha.

Cũng đúng thôi, tới nơi này của hắn thì toàn những người thượng lưu lúc nào cũng son phấn lại còn ăn nói ngạo mạn. Thử trút bỏ hết những thứ trên người họ thử xem, còn thua cả dân đen ấy chứ!

Trân Vũ thì khác, khuôn mặt, cử chỉ, thái độ đều rất dễ thương, nhã nhặn, là người có học thức. Lại nói cô còn đi chung với Lôi Tổng nữa kia, hắn còn chưa thấy anh ta đối xử với ai tốt thế đâu. Vậy mà cô nàng không chảnh chẹ tý nào! Hắn ta hỏi ý đến đâu thì chỉ vâng dạ vô cùng lễ phép!

Một cô gái dễ mến như vậy, lại còn do Lôi Tổng phân phó, hắn nhất định sẽ biến cô thành một nàng công chúa thật sự!

------------------------

Chu Thị, một công ty mới thành lập cách đây hai năm, nhưng lại hoạt động vô cùng tốt. trong hai năm nay tuy chỉ hoạt động trong nước nhưng tiếng tăm cũng được lan ra các nước lân cận. Cái đáng nói là, đây là công ty mà Lưu Thoại Mỹ đã tiết lộ thông tin cơ mật!

Chủ tịch hiện tại chính là Chu Lỗi, đàn anh mà Trân Vũ thầm mến. Chỉ riêng điều này thôi đã khiến cho Lôi Dực muốn làm công ty hắn lao đao một phen, huống hồ, tâm tư tên này cũng là một bụng đen tối!

Hắn vốn đã về nước từ lâu vậy mà lại nói dối Trân Vũ, bắt cô đi đón hắn mà chả nhận được gì. Bản tính xấu xa như vậy sao hắn có thể để yên?

Vả lại đây chỉ mới là một công ty mới nổi, nếu so với Lôi Viễn thì thật là trứng trọi với đá, vậy mà dám đối đầu ngầm với hắn, dám hợp tác với Lưu Thoại Mỹ để đối phó Lôi Viễn. Tham vọng và ngạo mạn đến thế, chỉ sợ Lôi Viễn có vẽ đường cho Chu Thị đi chăng nữa thì nó cũng không nuốt nổi!

Có thể khẩu vị của hắn không phải dạng đáng yêu như Trân Vũ mà thích "liễu yếu đào tơ" như Lưu Thoại Mỹ! Đã vậy hắn sẽ cho Chu Lỗi sáng mắt ra trước, rồi mới đạp đổ hắn sau!

Nghĩ đến đó, Lôi Dực hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt âm trầm đến nổi nhà tạo mẫu tóc cho anh ta cũng run nhẹ!

Đến khi xong xuôi tất cả, đi đến phòng của Trân Vũ hắn phải đứng ngoài của chừng chừ mấy giây, chỉ sợ mình nhầm phòng! Quá đẹp! Hắn tự biết Trân Vũ của hắn khi trau chuốt lên sẽ không thua cô người mẫu nào cả, nhưng xinh đẹp đông lòng người đến thế thì vẫn khiến hắn tim đập lỡ đi vài nhịp!

Mái tóc đen dài được uốn xoăn nhẹ thả bồng bền trước ngực. khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng nhưng khi được vẽ lên gương mặt nhỏ nhắn của Trân Vũ thì thể hiện sự tinh xảo, thanh tú. Đôi hoa tai trân châu trắng càng làm tăng thêm sự lấp lánh cho cô.

Chiếc đầm đuôi cá màu trắng ôm sát cơ thể, bên dưới mới là voan lụa mềm mại, được thêu những hoạ tiết cổ điển, mang lại vẻ thanh lịch quý phái. Trên ngực là những bông hoa hồng được đính tết tỉ mỉ khiến cô tăng thêm sự trưởng thành quyến rũ.

Điều làm cho Lôi Dực khó nuốt được lửa nóng trong người nhất chính là phần lưng trần gợi cảm kia. Đường cong sống lưng của cô sâu vô cùng, lại thêm làn da trắng mịn không tỳ vết, thật khiến cổ họng hắn khô nóng.

Nếu không phải hắn đang cố thu hẹp khoảng cách giữa hai người, muốn cô hoàn toàn tin tưởng hắn thì hắn đã hung hăng ném cô lên giường mà tha hồ giày vò...
 
Back
Top Bottom