Ngôn Tình Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 20: Chương 20


Tần Nguyệt không được tự nhiên nhấc làn váy lên, trừng mắt nói với Văn Diễm:“Anh biến tôi thành thứ gì đây!”Cô vừa lên tiếng, lúc này Văn Diễm mới thu mắt lại, anh đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, thản nhiên đáp:“Hôm nay tôi chịu giúp cô, là bởi vì tôi cũng chuyện cần cô hỗ trợ.

”Tần Nguyệt khẽ nhíu mày, cô nhìn vào bộ trang phục trên người mình, hoài nghi hỏi:“Là chuyện gì?”“Cùng tôi về nhà gặp ba mẹ.

”“Gặp ba mẹ!”Tần Nguyệt cất cao giọng:“Anh bị điên à, tôi có quen biết gì anh đâu, gặp ba mẹ gì chứ?”Nói xong cô lập tức đi về phía phòng hóa trang để thay quần áo, Văn Diễm không đuổi theo, chỉ bình tĩnh nói:“Khách sạn Hâm Huy vừa điện thoại đến đây, nói họ theo dõi thấy tôi dẫn cô đi, cô nói xem tôi có nên hợp tác với họ hay không?”Bước chân của Tần Nguyệt khựng lại, sắc mặt cô trầm xuống, cô xoay người trừng mắt hỏi anh:“Anh muốn tôi làm gì?”Đôi mắt bình lặng của Văn Diễm khẽ gợn sóng, nhẹ nhàng vuốt v e chiếc nhẫn trên ngón áp út, cong khóe môi, thấp giọng đáp:“Làm đối tượng kết hôn của tôi.

”***Tần Nguyệt đứng ở biệt thự nhà họ Tần, đây đã là lần thứ N cô hối hận tại sao bản thân lại hồ đồ đồng ý với anh.

Dù là nhà họ Văn hay nhà họ Tư, kiếp này, cô đều không muốn sa vào vũng lầy này thêm lần nào nữa.

Thế nhưng, dường như từ khi cô trở về từ thành phố H, lúc nào cũng rơi vào cảnh lực bất tòng tâm.

“Cậu chủ, mừng cậu đã về.

”Lão quản gia Văn Khải cung kính đứng chờ ở cửa, vừa thấy Văn Diễm đi đến, ông ấy đã lập tức nghênh đón.

“Bà Văn đang ở sảnh ngoài, cô Chương cũng vừa mới tới.

”Lúc này Tần Nguyệt mới vỡ lẽ, đây không chỉ là gặp mặt qua loa trước mẹ anh, mà cô còn phải làm tấm bia đỡ đạn giúp anh đối phó đám vệ tinh xung quanh.

Trong lòng Tần Nguyệt không khỏi tức giận, cô liếc nhìn bàn tay đang bị anh nắm, lập tức không nể nang gì mà giật phăng ra.

Chân mày Văn Diễm hơi nhíu lại, anh quay đầu nhìn cô, cười cưng chiều, nói:“Em ghen à, đó là mẹ anh tự ý sắp xếp, còn người anh muốn chỉ có mình em.

”Khuôn mặt Tần Nguyệt tức khắc đỏ bừng, vãi, thằng cha này lươn lẹo gớm, anh nói như vậy, người khác không hiểu lầm mới là lạ.

Mặt Văn Khải thoáng biến sắc, cuối cùng ông ấy cũng hiểu ra, nhưng lại chỉ cười nhạt với Tần Nguyệt, nói:“Mời.

”Tần Nguyệt há miệng th ở dốc, cô muốn giải thích, nhưng lại bị Văn Diễm kéo vào trong.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 21: Chương 21


Ngay lúc này, cô mới hay, hóa ra dù tên đàn ông này đã ba mươi ba tuổi rồi nhưng anh vẫn độc thân.

Đáng nhẽ với dáng vóc này của Văn Diễm, cộng thêm giá trị con người anh, không thể có chuyện đã lớn vậy rồi mà anh vẫn chưa có đối tượng.

Chẳng lẽ là vì năm đó cô từ hôn, nên đã làm lở dở hôn nhân của anh.

Nghĩ đến đây, Tần Nguyệt lập tức nảy sinh vài phần áy náy, vừa rồi là cô hồ đồ đồng ý với anh, nào biết còn có chuyện này.

Tức khắc Tần Nguyệt nảy sinh ý định rút lui, cô bước chậm lại, nhỏ giọng nói:“Tôi không muốn đi nữa đâu, anh xấu tính quá đấy, rõ ràng anh kêu tôi giúp ứng phó với mẹ anh thôi mà, giờ tự nhiên lại lòi ra thêm đối tượng xem mắt, loại chuyện thọc gậy bánh xe này, tôi không làm nổi đâu!”Văn Diễm liếc mắt nhìn cô, anh không nói gì, chỉ lấy di động từ trong túi ra, gọi đến một dãy số:“Công ty giải trí Vân Thành phải không, giúp tôi nối máy đến trợ lý Trình…”“Này…”Tần Nguyệt giật lấy điện thoại của anh, cô nghe thấy bên kia truyền đến giọng nữ thì oán hận cắn răng nói:“Tôi có nói là mình không đi đâu!”“Điện thoại.

”“Tôi đã nói là tôi đi mà!”Tần Nguyệt nóng nảy, con người này bị gì vậy!Trong mắt người đàn ông ánh lên ý cười, anh nhắc nhở:“Đó là điện thoại của tôi.

”Chậc…Tần Nguyệt nhìn nhìn anh, rồi lại nhìn nhìn di động, cuối cùng cô đưa lại điện thoại cho anh, trong miệng còn lẩm bẩm:“Tại anh nói không rõ ràng.

”Ánh mắt người đần ông khẽ động, anh không nói gì nữa, chỉ duỗi tay ôm lấy eo cô, dẫn cô đến thẳng phòng khách.

“Gia Thụy, tay nghề của con thật giỏi, trà này uống vào có vị ngọt thanh, chát mà không đắng, quả thật là người thạo nghề.

”Tại nhà cũ của nhà họ, trong phòng khách, một người phụ nữ trung niên hơn năm mươi tuổi đặt tách xuống, vẻ mặt tán thưởng nhìn cô gái cử chỉ đoan trang ngồi đối diện.

“Bác gái quá khen, tay nghề này của con chỉ là hạng tự tìm tòi học lỏm thôi, căn bản không đáng nhắc tới, bác thích là con vui rồi.

”Cô gái mặc váy trắng nói chuyện nhã nhăn, toát lên phong thái của một tiểu thư khuê các chính hiệu.

“Thích chứ, sao mà bác không thích cho được, năm đó A Diễm cũng đi du học ở Nhật Bản, phương diện trà đạo này, nó còn hiểu biết nhiều hơn bác, đợi nó về rồi hai con…”Bà còn chưa nói xong đã nhìn thấy hai người vai kề vai bước vào trong, sắc mặt lập tức tối xuống:“A Diễm, hôm nay là ngày mấy, sao con còn dẫn theo người ngoài!”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 22: Chương 22


Người đang nói chuyện chính là mẹ của Văn Diễm, Triệu Tử Kỳ.

Tần Nguyệt và Văn Diễm quen nhau nhiều năm như vậy, người mà cô sợ nhất chính là bà ta, mỗi lần Triệu Tử Kỳ gặp cô, ánh mắt đó đều như muốn ăn tươi nuốt sống Tần Nguyệt.

Cô thật chẳng hiểu, rốt cuộc mình đã đắc tội bà ta ở chỗ nào, cũng vì nguyên nhân này mà ấn tượng của cô đối với Văn Diễm cũng không tốt nổi.

“Mẹ, hôm nay con tới đây là vì con có một số việc muốn nói rõ với mẹ.

”Giọng điệu của Văn Diễm không kiêu ngạo không siểm nịnh, cũng không mang chứa đựng chút cảm tình nào.

Nếu Tần Nguyệt không biết quan hệ giữa hai người họ, có lẽ cô cũng cho rằng hai người là người xa lạ, chuyện này! là sao vậy?“Thái độ con như vậy là sao?”Chương Gia Thụy nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai mẹ con nhà này, trên mặt cũng hiện lên vài phần xấu hổ, nhưng hiển nhiên là cô ta phải làm tốt nhiệm vụ trước đã.

Hai người vừa dừng nói, cô ta lập tức khuyên nhủ:“Bác gái, đừng nóng giận, anh Văn mới tan làm về, chắc anh ấy còn hơi mệt, bác đừng nghĩ nhiều.

”Triệu Tử Kỳ nghe xong, trong lòng dịu đi không ít, bà vừa định nói gì đó thì lập tức nghe thấy Văn Diễm lạnh lùng lên tiếng:“Cô Chương, cô nghe không hiểu sao, tôi muốn nói chuyện riêng với mẹ của tôi.

”Chương Gia Thụy nghệch mặt ra, cười sượng:“Vậy hai người cứ từ từ nói chuyện, con, con đi trước…”“Không được đi!”Triệu Tử Kỳ nâng giọng, nói:“Gia Thụy là khách mà mẹ mời tới, đồng thời cũng là người nhà tương lai của nhà họ Văn gia chúng ta, có gì mà không thể nói cho con bé nghe!”Chương Gia Thụy nghe thế, đi không được, ở lại cũng chẳng xong, trong lúc nhất thời cô ta không khỏi xấu hổ.

“Được, nếu mẹ đã nói như vậy, con cũng không kiêng nể gì.

”Nói xong, anh dùng một tay kéo cô gái đang đứng giả ngơ sau lưng ra, thản nhiên thông báo:“Con đã có đối tượng kết hôn rồi, phiền mẹ sau này đừng tùy tiện gán ghép người này người kia với con nữa!”“Choang…”Trong cơn giận dữ, Triệu Tử Kỳ dùng một tay ném thẳng chiếc ly trên bàn xuống đất, rồi nói:“Con đang nói cái quái gì vậy hả? Con tìm đâu ra thứ con gái đầu đường xó chợ này, còn đòi làm mợ chủ của nhà họ Văn chúng ta nữa!”Tần Nguyệt tự dưng bị lôi vào làm vậy hi sinh, trong lòng cô đã đủ khó chịu rồi, lúc này bản thân còn bị người ta mắng thẳng mặt, tức khắc cô không khỏi tức giận.

Cô bất chấp tất cả, ngẩng đầu lên phản bác:“Cái gì mà thứ con gái đầu đường xó chợ, bác này, con khuyên bác nên nói chuyện tử tế vào!”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 23: Chương 23


Tần Nguyệt vừa ngẩng đầu, sắc mặt Triệu Tử Kỳ lập tức thay đổi, ánh mắt bà lộ ra vẻ không thể tin được.

Tần Nguyệt đang nóng máu, làm gì còn tâm tư để ý tới sắc mặt của bà, cô tiếp tục nói:“Con trai bác tốt lắm sao, con nhỏ hơn anh ta tới mười một tuổi lận đấy, ai là đỉa ai là hạc, người sáng suốt vừa nhìn đã biết, bác đừng tự tôn con trai mình lên nữa! Một người ba mươi ba tuổi mà còn chưa lấy vợ, không phải quá xấu quá nghèo thì chính là phần cứng có vấn đề!”Nửa câu trước của cô, Văn Diễm nghe còn lọt tai, nửa câu sau, cô trực tiếp khiến anh đen mặt.

“Cô, cô…”Triệu Tử Kỳ chỉ vào cô, sắc mặt biến hóa liên tục.

Lúc này tự dưng Tần Nguyệt mới để ý thấy, hình như mình hơi quá lời rồi, cô nhìn trước ngó sau, đi từng bước nhỏ, lùi lại sau lưng Văn Diễm.

Anh quan sát thấy từng động tác nhỏ này của cô, mặt mày đột nhiên trở nên hòa dịu.

“Mẹ, những gì nên nói, con cũng đã nói xong rồi, hy vọng sau này sẽ không thêm một buổi xem mắt kì cục nào như vậy nữa!”Nói xong, anh không thèm để ý xem Triệu Tử Kỳ phản ứng thế nào, đã vội kéo tay Tần Nguyệt rời đi.

Não bộ Tần Nguyệt chạy chậm, sau khi ra tới ngoài cô mới phát hiện có điều không đúng, nhỏ giọng nói với Văn Diễm nói với:“Anh nói chuyện với mẹ mình như thế là không tốt đâu.

”Nào ngờ Văn Diễm đột ngột đứng khựng lại.

Tần Nguyệt theo sát phía sau anh, cô dừng lại không kịp, thế là đầu đập thẳng một cái bốp vào ngực anh, đau đến ch ảy nước mắt.

Cô che mũi mình lại mắng:“Đáng ghét! Anh dừng lại sao không nói một tiếng?”Văn Diễm không đáp, anh chỉ híp mắt nhìn cô, nửa ngày sau mới buồn bã hỏi:“Sao cô biết tôi ba mươi ba tuổi?”“À… Báo… Đọc báo thì biết.

”Ánh mắt Tần Nguyệt lơ đi, cô không dám nhìn thẳng vào anh, trái lại Văn Diễm cũng không tiếp tục truy vấn, mà chỉ kéo cô lên lại xe.

Chuyện xảy ra hôm nay khiến trong lòng Tần Nguyệt vô cùng sợ hãi.

Tư Kính Đường, loại người có thù tất báo đó, nhất định hắn sẽ tìm tới nhà họ Thẩm, đến lúc đó chắc chắn Thẩm Tuấn Trì sẽ vì nhà họ Thẩm mà đẩy cô ra.

Nghĩ đến cảnh rơi vào tay Tư Kính Đường, máu trên toàn thân Tần Nguyệt lạnh đến đóng băng.

Vậy nên điều quan trọng trước mắt là thoát khỏi người này, xe vừa chạy khỏi nhà cũ cùa nhà họ Văn, Tần Nguyệt đã nhanh nhảu nói:“Nhiệm vụ đã hoàn thành, anh cũng nên thả tôi đi rồi đấy.

”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 24: Chương 24


Văn Diễm nhìn cô một cái, duỗi tay lấy di động ra gọi điện, trầm giọng nói:“Nói với Thẩm tổng, cô con gái mà ông ấy đang tìm kiếm ở chỗ tôi, sáng mai tôi sẽ đưa cô ấy về.

”Cô chớp chớp mắt, thấy anh đã gỡ tai nghe xuống, cô mới hỏi:“Anh biết Thẩm… ba tôi?”“Ừm.

”Người đàn ông đáp, rồi anh không nói gì thêm, tiếp tục lái xe.

Tần Nguyệt vừa động não, cô lập tức hiểu ra người này đã điều tra lai lịch của mình, Tần Nguyệt thoáng im lặng rồi nói:“Anh vẫn nên đưa tôi về chỗ của ba tôi liền đi, chúng ta cũng chẳng quen biết gì nhau, tôi…”“Két…”Tần Nguyệt đang nói, Văn Diễm đột nhiên đạp phanh thắng gấp.

Cô nhất thời không để ý, suýt nữa đụng cửa kính, cô lập tức nổi điên, lạnh mặt quát:“Anh bị khùng hả?”Cô vừa dứt lời thì thấy sắc mặt Văn Diễm không thích hợp lắm, ánh mắt âm u, cả người âm trầm, nhìn dáng vẻ của anh như thể muốn xé đôi cô ra vậy.

Tần Nguyệt đang định nói gì đó, Văn Diễm đột nhiên kéo cô lại, để cô ngồi lên ghế phụ xe.

Văn Diễm nhìn người phụ nữ dưới thân, ánh mắt trở nên vô cùng phức tạp.

Anh chậm rãi đưa môi tới gần, nhưng trong nháy mắt đã tỉnh táo lại.

Tần Nguyệt bị kéo đến mức đầu óc choáng váng, còn chưa kịp phục hồi tinh thần, chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên rõ ràng bên tai.

"Giúp người thì giúp đến cùng, vở kịch này cũng phải diễn cho tròn vai, tôi đồng ý giúp cô giải quyết những chuyện đã xảy ra tại quán bar Hâm Huy, với điều kiện, cô ở lại bên cạnh tôi với tư cách vị hôn thê.

"Tần Nguyệt sửng sốt, sắc mặt nhất thời trầm xuống, đẩy hắn ra, lạnh lùng nói:"Nếu tôi không đồng ý thì sao?"Văn Diễm theo động tác của cô, buông cô ra, chỉnh lại tay áo, thản nhiên nói:"Cô sẽ đồng ý.

"Tần Nguyệt hận đến nghiến răng nghiến lợi, người này trở nên lưu manh vô lại như thế từ khi nào vậy.

Buổi tối hôm đó, Tần Nguyệt được Văn Diễm đưa về căn hộ của anh.

Cả điện thoại di động và ví tiền Tần Nguyệt đều không mang theo, ngoại trừ đi theo anh, cô không còn lựa chọn nào khác.

Ngôi nhà khoảng hai trăm mét vuông, rất rộng lớn.

Cách trang trí không phải là kiểu xa hoa, trông tương đối thuận mắt, thoải mái, sạch sẽ, ngược lại có hơi không giống nơi ở của một người đàn ông.

Tần Nguyệt bĩu môi, cô nhớ rõ, người này có thói ở sạch.

"Có đồ uống trong tủ lạnh, muốn uống gì thì tự lấy.

".
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 25: Chương 25


Văn Diễm vừa nói, vừa cởi bộ âu phục ra, khoác lên móc áo ở cửa, sau đó xắn tay áo lên:"Cô muốn ăn gì?"Ánh mắt Tần Nguyệt sáng lên, bèn hỏi:"Anh biết nấu cơm sao?""Ừ, mấy món đơn giản.

""Vậy thì tùy anh, miễn là ăn vào không chết người, tôi đều OK.

"Khóe miệng người đàn ông giật giật, không mặn không nhạt nói,"Ăn không chết người, nhưng sẽ sống không bằng chết.

"Tần Nguyệt nhìn người vừa nói biến mất sau cánh cửa phòng bếp, oán thầm nói, gã này lúc nào cũng nói mấy câu chuyện cảm lạnh.

Văn Diễm quả nhiên không phóng đại, thật sự chỉ đơn giản là cơm chiên trứng.

Tần Nguyệt cả ngày nay không ăn gì, lúc này cũng không so đo, ăn hai bát mới coi như thỏa mãn cái bụng rỗng.

Văn Diễm vẫn giữ biểu tình lạnh nhạt ăn từng miếng từng miếng, bất luận là động tác hay là tướng ăn đều cực kỳ chú ý, quả thực có chút đẹp mắt.

Tần Nguyệt bĩu môi, thầm nghĩ, thật là lão rùa!Sao ở đây đến cả một phòng cho khách cũng không có vậy?Cơm nước xong, Tần Nguyệt đẩy bát cơm ra, sau đó ngồi tại chỗ quan sát một vòng rồi hỏi:"Đêm nay tôi ngủ ở đâu?"Văn Diễm nhìn bát cơm rỗng trước mặt, dừng một chút, đứng dậy thu dọn, nghe thấy lời cô nói, thản nhiên đáp:"Phòng khách.

"Khóe miệng Tần Nguyệt giật giật, đuổi theo phía sau anh nói:"Tốt xấu gì tôi cũng là một cô gái.

""Ừ.

"Ngón tay thon dài mở vòi nước, người đàn ông vụng về rửa hai bát cơm trống.

"Các cô gái đều rất yếu đuối.

""Ừ.

"Thái dương Tần Nguyệt tiếp tục giật một cái, tại sao dầu muối đều không ưa thế!"Nếu một người phụ nữ ngủ không ngon giấc, họ sẽ bị rối loạn s1nh lý, kinh nguyệt không đều, nghiêm trọng có thể dẫn tới vô sinh!""Chuyện đó có liên quan gì đến tôi?"Tần Nguyệt vừa dứt lời, người đàn ông liền xoay người, hai tròng mắt đen nhánh giống như biển rộng thâm trầm.

Tần Nguyệt trong lúc nhất thời có hơi lún sâu vào đó, chờ nghe rõ câu trả lời của anh, sắc mặt liền trầm xuống, hất anh ra, lạnh lùng nói:"Chuyện này không liên quan gì đến anh!"Nói xong cô chạy ra ngoài phòng khách, nằm trên ghế sô pha ngủ.

Văn Diễm nhẹ giọng thở dài, trong mắt lại không kìm được hiện lên chút phức tạp.

Sau đó anh lau khô tay, đi thẳng từ phòng bếp vào phòng ngủ, thuận tiện tắt đèn phòng khách.

Nghe tiếng nghiến răng rõ ràng của ai đó trên ghế sô pha trong bóng tối, anh nhẹ nhàng cong khóe môi, sau đó đóng cửa lại hoàn toàn.

Tên khốn nạn không biết thương hoa tiếc ngọc!Tần Nguyệt thầm mắng một câu, lật người qua lại trên chiếc sô pha rộng lớn.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 26: Chương 26


Có thể là chuyện hôm nay quá mức hao phí tinh thần, chẳng lâu sau Tần Nguyệt đã ngủ thiếp đi.

Trong phòng ngủ, Văn Diễm tháo kính ra, nhẹ nhàng xoa xoa trán.

Anh đặt quyển sách trong tay lên bàn, cầm lấy chiếc cốc bên cạnh nhấp một ngụm trà, mắt đen thoáng nhìn đồng hồ treo tường, đã mười một giờ.

Anh rũ mắt xuống, vén chăn lên, xuống giường, suy nghĩ một chút, lại lấy ra một cái chăn từ trong tủ, nhẹ nhàng mở cửa phòng.

Phòng khách im lặng, còn có thể nghe thấy tiếng hít thở đều đều của ai đó.

Văn Diễm dừng một chút, không bật đèn, lắng nghe âm thanh để tìm kiếm bóng người.

Anh đi về phía sô pha, vừa đứng vững, còn chưa kịp buông chăn xuống, trước mắt đột nhiên lướt qua một bóng đen, với tư thế sói đói nhào đến, đè anh xuống dưới ghế sô pha.

Gáy đập vào sô pha, cho dù sô pha rất mềm, nhưng lực tác động lớn vẫn làm cho anh có chút choáng váng.

Càng khiến cho gân xanh của anh nổi đầy đầu chính là do người phụ nữ này vốn đang ngủ say, bây giờ lại giống như một con bạch tuộc quấn xúc tu quanh người anh.

Hai tay cô quấn quanh hông anh, đã khiến cho đai của áo ngủ bị nới lỏng ra.

Nếu như bây giờ bật đèn lên, Tần Nguyệt chắc chắn có thể nhìn thấy, sắc mặt của người đàn ông đã trở nên đen xì.

"Cô làm gì vậy?"Cho dù ở thế dưới, giọng nói của người đàn ông cũng không nhanh không chậm, nhưng lại lộ ra tia nguy hiểm.

Đáng tiếc Tần Nguyệt căn bản không coi ra gì, cô thô lỗ đem hai tay người đàn ông trói ngược lại sau lưng, vắt vào nhau tạo thành một cái nút thắt.

Nghe được giọng nói của người đàn ông, cô cười lạnh hai tiếng:"Tôi nên hỏi anh làm gì mới phải, nửa đêm không ngủ, lén lút chạy ra phòng khách để làm gì! Tôi biết anh để tôi về nhà với anh là không có lòng tốt gì mà, anh có thù với ai đó, thấy tôi trông giống cô ấy, lấy tôi ra thế thân để trút giận đúng không? Tôi nói cho anh biết, anh không có cửa đâu!"Lúc nói những lời này thật ra Tần Nguyệt có chút chột dạ.

Kiếp trước, mối quan hệ của cô với Văn Diễm thật sự không thể gọi là tốt.

Chính là bởi vì không tốt, cô mới không rõ vì sao người này lại tỏ vẻ hiển nhiên dự lễ tang cô, thế thì không trách được lòng tiểu nhân của cô.

Lời giải thích như vậy khiến Văn Diễm có chút dở khóc dở cười, chẳng qua tư thế lúc này của hai người khiến anh thật sự là cười không nổi.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 27: Chương 27


Văn Diễm giật giật bàn tay bị trói ở phía sau, vẫn rất rắn chắc, anh trầm ngâm một chút, thấp giọng mở miệng:"Cô nghĩ quá nhiều rồi, nếu tôi thực sự muốn làm gì cô, cô còn an toàn cho đến lúc này hay sao?""Vậy sao anh không để tôi đi!"Trong bóng tối, ánh mắt Văn Diễm trở nên sâu thẳm không đáy, sau một hồi trầm tĩnh anh mới thản nhiên mở miệng:"Giống như tôi đã nói trước đây, ở bên cạnh tôi với tư cách là vị hôn thê, chuyện xảy ra ở khách sạn Hâm Huy, tôi giải quyết giúp cô, kể cả những gì cha cô muốn, tôi đều có thể giúp cô.

"Tần Nguyệt trừng đôi mắt xinh đẹp, anh còn dám uy h**p cô!Trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một loại cảm xúc, Tần Nguyệt đột nhiên mở đèn phòng khách lên.

Phòng khách vốn u ám, trong nháy mắt đã bừng sáng.

Hai người đều không chịu nổi ánh sáng chói mắt, không hẹn mà cùng híp mắt.

Tần Nguyệt từ trong khe hở nhìn thấy cảnh tượng trên sô pha hiện tại.

Văn Diễm mở hé mắt, trông như một kẻ bị ngược đãi trói trên ghế sô pha.

Áo choàng tắm trên người vốn có dây thắt lưng cố định, mà vừa rồi bởi vì Tần Nguyệt rút nó đi, áo choàng tắm đang bao bọc thân thể anh lúc này bị mở sang hai bên, thân hình cứng cỏi, nửa kín nửa hở tiếp xúc với không khí.

Hai mắt Tần Nguyệt nhìn thẳng, vóc dáng của người này vậy mà rất được.

Ánh mắt cô lại trượt xuống phần nào đó của chiếc quần, hai má Tần Nguyệt nóng lên, cầm lấy điện thoại di động Văn Diễm vừa mới rơi xuống bàn trà, "tách tách" chụp lại mấy tấm.

Văn Diễm nghe được âm thanh, cảnh giác mở hai mắt ra, ánh mắt sắc bén, giống như mũi tên đâm về phía Tần Nguyệt.

Cô khẽ run sợ, thân thể liền run rẩy, lại nhìn tình huống của anh, khóe miệng cong lên.

Cô cười tủm tỉm lắc lư điện thoại di động, nói:"Văn tổng, dáng người của anh thật không tệ, tôi không ngại lấy làm hình nền đâu.

"Văn Diễm híp mắt lại, trên mặt không có bất kỳ tia hoảng hốt nào, giọng điệu bình tĩnh nói:"Cô có thể thử xem.

"Tần Nguyệt cắn răng, ghét nhất dáng vẻ lạnh nhạt thờ ơ của tên này, mẹ kiếp, cho rằng cô đây không dám đúng không.

Tần Nguyệt hướng về phía anh nghiến răng, hai tay nhanh chóng chỉnh sửa, gửi đi, xong còn đắc ý làm bộ vô tội:"Ai da, thật là ngại quá, tôi không cẩn thận gửi nó đến điện thoại di động của tôi rồi, Văn tổng, anh nói xem bây giờ nên làm thế nào?"Văn Diễm nhếch khóe môi, thản nhiên nói:"Cô nói xem phải làm thế nào?".
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 28: Chương 28


Khốn khiếp! Tần Nguyệt hận đến cắn răng, người này giả bộ cũng nên có ranh giới chứ.

Cô không có tâm tư cùng anh chơi đùa, dứt khoát nói:"Họ Văn, tôi muốn nói với anh, nếu muốn lấy lại những bức ảnh này thì giải quyết chuyện khách sạn Hâm Huy giúp tôi, tiện thể cả vấn đề bên nhà họ Thẩm cũng giúp tôi giải quyết luôn, nếu không, tôi sẽ đem mấy bức ảnh này đăng lên mạng, để mọi người nhìn thấy bộ dáng quyến rũ này của Văn tổng tập đoàn Thịnh Viễn!"Ánh mắt Văn Diễm trầm xuống, tiếp theo, anh lại nhấc khóe môi lên, sau đó thản nhiên từ trên ghế sa lon ngồi dậy.

Áo choàng tắm trên người lơ lửng ở giữa cánh tay, theo động tác của anh, dần dần trượt xuống.

Mái tóc xõa lộn xộn ra trước trán, vô hình trung tăng thêm vài phần mê hoặc.

Tần Nguyệt nhìn đến choáng váng, vẫn còn chưa hoàn hồn.

Văn Diễm không biết từ lúc nào đã đứng trước người cô, hơi cúi đầu, kề sát vào lỗ tai cô, nhẹ giọng nói:"Nhân vật chính mà giả quá, người khác sẽ không tin đâu!""Cái gì cơ?"Tần Nguyệt còn đang tự hỏi những lời này có ý gì, tay Văn Diễm đột nhiên từ sau lưng vươn tới, đè hai tay cô lại.

Tần Nguyệt ngẩn người, cố sức giãy dụa,"Anh sao có thể cởi dây ra được!"Loại trói này là cô từng học theo một vệ sĩ bên cạnh Tần Chấn Trung, người nọ là lính xuất ngũ từ quân đội.

Theo lý thuyết loại trói chuyên nghiệp này, người bình thường không thể giải thích được, quả nhiên người đàn ông này không phải là người bình thường!Văn Diễm nhếch khóe môi, cũng không nói lời nào, đột nhiên khom lưng ôm ngang cô.

Tần Nguyệt kinh hô một tiếng, khẩn trương nói:"Họ Văn, anh muốn gì? Thả tôi xuống!"Người đàn ông làm bộ không nghe thấy gì hết, ôm cô đi thẳng về phòng ngủ, sau đó không chút thương hoa tiếc ngọc ném cô xuống giường.

Tần Nguyệt bị thả xuống, còn chưa lấy lại tinh thần, trên người đã có thêm một sức nặng đè vào, thiếu chút nữa đã ép cạn không khí trong phổi cô.

Cô ho khan hai cái, dùng sức đẩy người đàn ông trên người mình ra, miệng hùng hùng hổ hổ nói:"Họ Văn, anh bị bệnh à, xuống mau!"Người đàn ông chẳng những không đi xuống, ngược lại còn đưa tay nắm lấy cằm cô, trầm thấp nói,"Tôi nói, cô vẫn còn cơ hội để suy nghĩ về chuyện đó.

"Tần Nguyệt trừng mắt, cô đương nhiên biết chuyện anh nói cô suy nghĩ là chuyện gì.

Bảo một cô gái đang ở độ tuổi đẹp nhất đời người đi dâng hiến cho một lão đàn ông ba mươi ba tuổi, hay nói thẳng ra là "vứt bỏ" chính mình cho lão đưa về làm vị hôn thê, đáp án cho chuyện này chỉ có một: Không đời nào!.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 29: Chương 29


Cô đã không còn là Tần Nguyệt, tất cả chuyện của quá khứ cô đều không muốn tham dự nữa.

Tuy cô hận chuyện Tư Kính Đường làm với nhà họ Tần, thế nhưng, nói thật lòng, cô thật sự không nghĩ tới việc trả thù hắn.

Nói cô nhu nhược cũng được, nói cô ngốc nghếch cũng được, điểm mấu chốt duy nhất của cô chính là Tư Kính Đường không thể làm hại cha cô.

Hiện tại cô chỉ muốn biết tung tích của Tần Chấn Trung, về phần những chuyện trong quá khứ, cô thật lòng không muốn tham gia nữa.

Quá mức đau khổ, nhớ tới, chỉ hít thở thôi cô cũng cảm thấy thật khó khăn.

"Không thể, nếu anh muốn bị từ chối thêm một lần nữa, hãy cứ thử!"Miệng nhanh hơn não, Tần Nguyệt không cần suy nghĩ đã nói ra, nhưng nói xong rồi cô đột nhiên có loại xúc động muốn chạy trốn.

Văn Diễm phía trên cô bởi vì những lời này, sắc mặt đột nhiên căng thẳng một chút, đôi mắt đen kia càng thêm thâm trầm.

Hô hấp của Tần Nguyệt cứng lại, vội vàng liếc mắt một cái.

Văn Diễm nhìn chằm chằm người phụ nữ dưới thân, ánh mắt lóe lên, cuối cùng lại trở về bình thường.

Anh thu lại vẻ mặt, hai tay đột nhiên vươn ra sau lưng cô, cởi bỏ nút thắt trên váy cô.

Trong lòng Tần Nguyệt đang thầm hối hận, trước ngực lạnh lẽo, cô "a" lên một tiếng, kêu to:"Lão lưu manh, anh muốn làm gì?"Những giãy giụa vô dụng này của cô, Văn Diễm căn bản không để vào mắt, nhưng khóe miệng bất ngờ xuất hiện một tia âm trầm, học theo dáng vẻ vừa rồi của cô, trói hai tay cô lại phía sau.

Nỗi hoảng sợ trong lòng Tần Nguyệt không ngừng nhân lên, tình hình này không phải đang muốn c**ng bức cô đấy chứ, cô tuyệt vọng thật rồi.

Má nó, hiện giờ cô thật sự cảm thấy may mắn năm đó mình đã bỏ rơi tên đẹp trai này trong buổi lễ kết hôn, may mà bỏ được một tên cầm thú!Tần Nguyệt cắn răng, lạnh lùng nói:"Họ Văn, anh dám chạm vào tôi, tôi sẽ thiến anh!"Văn Diễm ngẩng đầu nhìn cô một cái, nửa ngày mới nói:"Con gái nói chuyện lịch sự một chút!"Lịch sự cái rắm!Tần Nguyệt chửi thề một câu, giãy giụa tay nhưng không thành, trói thật chặt!Váy dài bị anh kéo từ trên xuống dưới thắt lưng, làn da trắng như tuyết và áo ngực lộ ra trước mắt người đàn ông.

Anh dừng lại một chút, sau đó đứng dậy cởi áo choàng tắm đang khoác hờ hững trên người mình xuống.

Tần Nguyệt nhìn động tác này của anh, nhất thời muốn hôn mê ngay tại chỗ.

Người đàn ông lúc này đã hoàn toàn tr@n truồng đè về phía cô, đôi môi mỏng nhẹ nhàng hôn lên ngực cô.

Tần Nguyệt run lên, đột nhiên nghe được một tiếng "tách tách", cô ngây ra như phỗng.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 30: Chương 30


Người đàn ông đứng lên, sau đó là tao nhã nhặt quần áo trên sàn nhà, chậm rãi khoác lên người.

Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Tần Nguyệt, khóe miệng người đàn ông hơi nhếch lên một chút.

Sau đó anh ngồi ở bên cạnh cô, lấy điện thoại di động đặt ở trước mặt cô.

Tần Nguyệt vừa nhìn, nhất thời chỉ muốn hộc máu.

Tấm ảnh trên điện thoại di động kia, cô với sắc mặt ửng đỏ bị người đàn ông tr@n truồng đè lên.

Người đàn ông kia khẽ nheo mắt, đôi môi mập mờ hôn lên ngực cô, hơn nữa góc độ kia vừa vặn chụp từ phần ngực cô đổ lên, không nhìn kỹ sẽ giống như là hai người đang tr@n truồng ôm nhau.

Không cho cô thời gian phản ứng, người đàn ông đã thu hồi điện thoại di động, nhìn cô một cái, nhếch môi chậm rãi nói:"Như vậy mới chân thực!"Sau đó anh chỉnh sửa rồi gửi đi.

Tần Nguyệt trợn đôi mắt xinh đẹp của mình, giận dữ nói:"Khốn khiếp, anh gửi ảnh cho ai!"Người đàn ông rũ mắt nhìn cô một cái, không trả lời, chỉ là khom lưng kéo áo trước ngực cô lên.

Sau đó anh mặc nguyên đồ mà nằm bên cạnh cô.

Tần Nguyệt bị bộ dáng thản nhiên này của anh làm cho tức giận đến đầu bốc hỏa, giãy hai tay, lạnh lùng nói:"Cởi trói cho tôi!""Trói cô, cả hai ta đều an toàn.

"Giọng điệu lạnh nhạt của người đàn ông khiến sự tức giận bốc lên đến đỉnh đầu Tần Nguyệt.

Tiếp theo không biết nghĩ đến cái gì, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, sau đó cô giả bộ đứng đắn nói:"Thật sự không cởi sao?"Người đàn ông nhắm mắt lại, im lặng.

Tần Nguyệt nhếch miệng, hắng giọng, sau đó nâng cao âm lượng cộng thêm tiếng hát khiến gà bay chó chạy của mình lên,"Một con sông lớn, sóng chiều gợn! "Người đàn ông trở mình, tiếp tục ngủ.

Tần Nguyệt cắn răng, lại cao giọng hơn mấy phần.

"Một con sông lớn, sóng chiều gợn, gió và lúa tỏa hương thơm! ưm! "Trên môi đột nhiên xuất hiện luồng nhiệt ấm nóng, lời ca của Tần Nguyệt đột nhiên dừng lại.

Cô trừng hai tròng mắt, hung hăng nhìn về phía người đàn ông phía trên mình, má nhà anh, lại bị chiếm tiện nghi!Văn Diễm nhìn đôi mắt quật cường của cô gái nhỏ dưới thân, trong lòng sinh ra một tia dao động.

Sau đó cô buông môi cô ra, lạnh nhạt nói:"Hát một lần, hôn một lần, cô thấy có được không?"Được cái em gái anh!Tần Nguyệt tức giận đến mức hai gò má đỏ bừng, nhìn bộ dáng đương nhiên của anh, đáy lòng bực bội, thế là cô ngang nhiên c ắn vào cổ anh một cái.

Văn Diễm nhíu nhíu mày, sau đó đưa tay ấn vào hai bên nách cô.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 31: 31: Vết Cắn


Thân thể Tần Nguyệt run lên, lập tức nhả vết cắn ra, nhưng vẫn bướng bỉnh trừng anh.

"Họ Văn, có giỏi anh trói tôi cả đời đi, nếu anh không thả tôi ra, tôi sẽ cắn chết anh!"Văn Diễm sờ sờ vết răng trên cổ, có chút ngứa ngáy, hẳn là bị rách da rồi.

Nhóc con này, vậy mà cắn cũng thật tàn nhẫn, không hề nhẹ chút nào.

Nghe cô đè dọa, không hiểu sao mà anh đột nhiên muốn cười.

Mà thực tế, anh cũng nở nụ cười.

Tần Nguyệt nhìn nụ cười chói mắt kia, nhất thời giống như bị giẫm phải đuôi, giương nanh múa vuốt:"Khốn khiếp, anh cười cái gì!"Người đàn ông chậm rãi thu lại nụ cười, ý cười trong mắt lại kéo dài không tan.

Sau đó dưới ánh mắt giận dữ của Tần Nguyệt, anh đưa tay ôm cô vào lòng, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng rơi ở bên tai cô:"Nếu em còn không đứng đắn, tôi không thể đảm bảo tiếp theo mình sẽ làm ra chuyện gì.

"Thân thể Tần Nguyệt run lên, hung hăng trừng anh một cái, nhưng thật sự không dám động đậy nữa.

Cô không thể không thừa nhận, nam nữ thật sự có chênh lệch, nếu Văn Diễm thật sự làm ra chuyện gì khác thường với cô, thì cô ngay cả năng lực phản kháng cũng không có.

Lăn qua lăn lại cả đêm, Tần Nguyệt cũng rất mệt mỏi, tuy rằng trong lòng vẫn còn tức giận, nhưng thân thể đã chống đỡ không nổi nữa rồi, chỉ chốc lát cô đã chìm vào giấc ngủ say.

Người đàn ông bên cạnh nghe hơi thở đều đều của cô, đột nhiên mở mắt ra.

Trong bóng tối, đôi mắt đen sâu không đáy tỏa ra một ánh sáng kỳ lạ giống như thú săn tìm thấy con mồi.

Sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên chiếu vào phòng, Tần Nguyệt nhíu nhíu mày, từ từ tỉnh lại.

Ở chỗ xa lạ làm cho Tần Nguyệt theo bản năng sinh ra một tia sợ hãi, phát hiện cánh tay ấm áp đặt ở bên hông làm cho Tần Nguyệt trở nên cứng đờ.

Sau đó chuyện xảy ra ngày hôm qua mới nối đuôi nhau hiện lên trong đầu, cô nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này cô phát hiện hai cánh tay mình đều cứng ngắc, tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông đang ngủ với dáng vẻ hết sức tao nhã bên cạnh, cô lưu loát duỗi chân, đạp anh một cái!Chẳng qua chân mới giơ ra đến giữa đường, đã bị người nào đó ngăn lại.

Tần Nguyệt nhìn người đàn ông đang nắm cổ chân mình, mắng một câu:"Lão lưu manh, nhanh chóng cởi trói cho tôi, tay tôi sắp phế rồi!"Người đàn ông buông tay ra, đôi mắt dần dần mở rõ, nhìn xuống cô, không nói gì, quay người cô lại, cởi trói.

Tay được buông lỏng, trong lòng Tần Nguyệt vui vẻ.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 32: 32: Tôi Sẽ Xem Xét Đề Nghị Này


Vừa định cử động, khớp xương giống như bị gãy, cô đau đến mức hừ nhẹ một tiếng.

Động tác người đàn ông dừng lại, nhíu mày, thấp giọng nói:"Sao vậy?""Anh thử bị trói suốt một đêm xem!"Tần Nguyệt đáp một câu, cẩn thận cử động cánh tay.

Người đàn ông trong lòng hiểu rõ, trầm ngâm một chút, liền đưa tay kéo cánh tay cô ra.

Tần Nguyệt run người, đề phòng nhìn anh:"Anh làm gì vậy?"Người đàn ông không nói gì, dùng sức không nặng không nhẹ xoa ở khớp của cô, giúp cánh tay cứng ngắc của cô trở lại bình thường.

Thủ pháp vừa vặn, Tần Nguyệt thoải mái chỉ muốn rên hừ hừ, liếc mắt nhìn người đàn ông một cái, bèn mở miệng ác độc nói:"Không thể tưởng tượng được Văn tổng chẳng những có bản lĩnh trên thương trường, phương diện hầu hạ người khác cũng giỏi đến như vậy, sau này nếu công ty phá sản, đi làm tiểu đệ mát xa cho người ta cũng không đói chết được.

"Người đàn ông nhìn cô, không những không tức giận, ngược lại còn gật đầu một cái rồi nói:"Đề nghị này không tồi, tôi sẽ xem xét.

"Người này, lại đúng là khó ưa!Nói không lại, Tần Nguyệt dứt khoát ngậm miệng không lên tiếng.

Người đàn ông nhìn bộ dáng lười biếng này của cô, nhếch khóe môi, trong lòng đột nhiên xuất hiện hình tượng một con mèo Ba Tư, lười biếng nhưng lại cứ hết lần này tới lần khác bày ra vẻ kiêu ngạo.

"A! Tên khốn khiếp nhà anh!"Vừa mới đặt tay lên cổ tay cô, con mèo Ba Tư liền trợn mắt kêu lên, vừa đẩy anh ra, vừa thở phì phò mắng:"Anh cố ý có phải không!"Người đàn ông nhất thời không quan sát, cả người ngã xuống dưới giường, bàn tay vô thức bắt được Tần Nguyệt.

Người kia không ngồi vững, liền bị người đàn ông kéo xuống, cả người cưỡi trên người người đàn ông, sống mũi nặng nề đập vào lồ ng ngực cứng rắn của anh.

"A, đau muốn chết!"Cả hai đều ngã không nhẹ, chưa kịp ổn định đã nghe thấy một giọng nữ trung niên từ cửa truyền đến.

Cả hai đều sửng sốt, lần lượt nhìn về phía cửa.

Cửa phòng ngủ, một bà lão tóc hoa râm cầm theo một chiếc nạng đứng ở đó, biểu cảm trên khuôn mặt vô cùng ngạc nhiên.

Dường như trong sự ngạc nhiên còn có cả sự vui mừng, trong niềm vui toát lên chút mờ ám.

Vài giây sau, Tần Nguyệt cuối cùng cũng nhận ra bà lão này là ai, lập tức bất chấp đứng lên, xua xua tay nói:"Không phải như bà thấy đâu ạ!""Ừm! "Đôi tay Tần Nguyệt mất đi lực chống, trọng lượng cả người cô đều đè lên Văn Diễm, khiến nửa thân trên của người đàn ông vừa mới ngồi dậy, lại bị ngã thật mạnh xuống đất, đau đến rên ra tiếng.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 33: 33: Cái Thằng Nhóc Mất Nết Cháu Học Đâu Ra Thứ Lạc Thú Này Hành Hạ Người Ta Vậy Đó Hả!


Thế nhưng khi tiếng rên này lọt vào tai người không hiểu sự tình, nó lại chẳng còn là tiếng rên đơn thuần nữa.

.

Bà nội Văn gõ cây gậy, chậm rãi bước từng bước vào trong, miệng lẩm bẩm:“Giường này nhỏ quá, để ngày mai bà nội đổi cái khác to hơn cho hai đứa.

”Tần Nguyệt nghệch mặt ra, gượng cười nói:“Bà nội, con với anh ấy không phải như bà nghĩ đâu, chúng con…”“Nội biết mà!”Không chờ Tần Nguyệt nói hết, bà nội Văn đã tỏ vẻ hiểu rõ mà cắt đứt lời cô, bà nói sâu xa:“Là thằng nhóc thối này dạy cháu đúng không?”Ể… thằng nhóc thối?Phải là thằng già thối chứ, trong lòng Tần Nguyệt thầm chỉnh lại cho đúng.

Bà nội Văn liếc Văn Diễm một cách mờ ám, bà hừ lạnh nói:“Nếu bà không đến thẳng chỗ cháu ngay khi vừa về nước, cháu còn định giấu bà tới khi nào!”Văn Diễm lắc đầu, bình tĩnh đáp:“Cháu đâu giấu bà, vì vốn dĩ cũng không có gì để giấu.

”Vãi, anh nói cái kiểu lấp lửng thế là có ý gì!Tần Nguyệt vừa định mở miệng, bên này bà nội Văn đã hậm hực trả lời:“Không có gì? Không có gì mà cả người cháu đều tr@n trụi, ôm con gái người ta như thế là sao?Vết trên cổ cháu nữa kìa, đừng nói với bà là vết muỗi cắn đấy nhé, lượng muối mà bà mày ăn còn nhiều hơn số cơm mày nuốt vào bụng nữa đấy thằng nhóc con!”Trên cổ?Tần Nguyệt vừa ngẩng đầu thì trông thấy dấu răng mà cô đã cắn anh vào tối hôm qua, tức khắc kích động muôn hộc máu.

Tâm trạng của bà nội Văn đang cực kì tốt, bà vừa nói, đôi mắt vừa nhìn thoáng qua vết hằn vì bị trói trên tay Tần Nguyệt.

Tức khắc bà kinh ngạc đến kêu ra tiếng, cầm cây gậy đánh vào cẳng chân Văn Diễm, giận dữ:“Cái thằng nhóc mất nết, cháu học đâu ra thứ lạc thú này, hành hạ người ta vậy đó hả!”Lạc thú? Hành hạ?Hai người đều ngơ ngác nhìn bà nội Văn.

Bà ngập ngừng hai giây, sau đó vỗ một cái bốp lên vai Văn Diễm, quát to:“Cháu chê bà già, cái gì cũng không biết đúng không, bà mày sống ở Úc nhưng không bị lạc hậu nhé, bà còn cho rằng mấy thứ gớm ghiếc đó chỉ có bọn bi3n thái ngoại quốc mới chơi, sao thằng nhóc thối nhà mày cũng chơi vậy, thật chẳng biết thương hoa tiếc ngọc!”Nói xong bà nắm lấy tay Tần Nguyệt, đau lòng bảo:“Để bà nội nhìn xem có nghiêm trọng không, lát nữa bà sẽ giúp cháu dạy dỗ lại tên nhóc hư hỏng này!”Đầu tiên là mặt Tần Nguyệt tối sầm xuống, sau đó lại đỏ lên, cô hoàn toàn không biết nói gì nữa.

Bà nội Văn đã nói đến mức này rồi, cô mà còn không hiểu thì chỉ có thể là não bị úng thôi.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 34: 34: Bà Muốn Dẫn Cháu Dâu Của Bà Về!


Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua biểu cảm kỳ quái trên mặt Văn Diễm, thầm nói trong lòng, cho dù là như thế thì tôi cũng nên là S, còn anh là M.

“Bà ơi, cháu, cháu không sao, anh ấy thật sự không làm thế với cháu.

”“Nói bừa!”Bà nội Văn buồn bực chu chu môi:“Xem này, cả cánh tay của con đều bị sưng thành dạng gì rồi!”Tần Nguyệt xấu hổ cười, cô rụt tay về, thực sự có loại cảm giác càng bôi càng đen, bèn quay đầu lại trừng mắt với người nào đó cứ luôn nhấp môi không nói: Anh nên nói một câu đi chứ.

Văn Diễm nhìn nhìn cô, thoáng nhấp môi vài lần rồi dìu bà đứng lên:“Mai mốt cháu sẽ giải thích lại chuyện này với bà sau, Thiên Nhất đâu?”Nếu bà đã trở về, Trịnh Thiên Nhất không thể không về theo.

Quả nhiên, anh vừa dứt lời, phía cửa đã nhanh chóng truyền tới tiếng tươi cười:“Đây, anh họ, em ở đây này.

”Lúc này, có một chàng trai tuấn tú rực rỡ như ánh dương mặc đồ đơn giản đang đứng ở cửa.

Tần Nguyệt âm thầm đánh giá, hóa ra đây là cháu đích tôn nhà họ Trịnh.

“Để cháu đưa bà nội về nhà cũ trước.

”“Bà không về!”Bà nội Văn vừa nghe thế thì lập tức căng mặt:“Bà muốn dẫn cháu dâu của bà về!”Khuôn mặt Tần Nguyệt tối sầm.

“Anh họ, bà ngoại không chịu đi theo em, em cũng bó tay.

”Trịnh Thiên Nhất nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Văn Diễm thoáng dừng lại, anh cúi đầu nói nhỏ gì đó bên tai bà nội Văn, khiến bà vốn đang rất kiên định, lập tức phấn khích gật đầu, thấp giọng bảo:“Cháu hứa đấy nhé?”“Dạ.

”Văn Diễm gật đầu khẳng định.

Bà nội Văn cười cong mắt, gật đầu nói với Trịnh Thiên Nhất:“Thiên Nhất, chúng ta về thôi.

”Trịnh Thiên Nhất nhướng mày, nhanh chóng đưa bà nội Văn ra ngoài, căn phòng tức khắc trở lại vẻ yên tĩnh.

“Anh đã nói gì với bà nội vậy?”Tần Nguyệt tò mò lại gần hỏi.

Bà nội?Văn Diễm nhìn cô một cái, ánh mắt có vài phần kỳ quái.

Tần Nguyệt giật mình, đột nhiên cô có loại dự cảm chẳng lành, bèn nhanh chóng lảng sang chuyện khác:“Khi nào thì tôi có thể trở về?”Người đàn ông hơi khựng lại, anh cúi đầu thì thấy cổ tay mèo Ba Tư bị sưng đỏ, bèn đứng dậy lấy hòm thuốc từ trong ngăn kéo ra, rồi lấy một ít thuốc mỡ.

“Đưa tay đây.

”“Hả?”Trong lúc Tần Nguyệt còn đang ngơ ngác, người đàn ông đã cúi đầu, nghiêm túc thoa thuốc cho cô.

Ánh mặt trời rọi xuống khuôn mặt anh, trải lên ánh vàng nhàn nhạt, khiến cả người anh như toát lên một luồng tiên khí, lại càng nhiều thêm những phần khí chất khiến cô không hiểu được, tựa như cô thực sự chưa từng quen biết con người này.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 35: 35: Anh Cười Khẽ Mật Khẩu Là Sáu Số!


“Xong rồi, lát nữa lúc đi tắm, nhớ là đừng đụng vào nước đấy.

”Khi Tần Nguyệt còn đang ngây người, người đàn ông đã đi dẹp hòm thuốc.

Tần Nguyệt nhìn theo bóng lưng anh, sự mơ hồ trong mắt cô càng thêm đậm.

Văn Diễm, rốt cuộc anh thực sự là người như thế nào?“Tôi đã quần áo trên giường cho cô rồi đó, chừng nào tắm rửa xong thì đến phòng khách, tôi chờ cô.

”Sau khi dặn dò xong, người đàn ông nhanh chóng đi ra ngoài, Tần Nguyệt nhìn sấp quần áo trước giường, thoáng nghĩ ngợi rồi vẫn quyết định đi tắm trước.

Tần Nguyệt bước ra phòng tắm, cả người cô đều sạch sẽ thơm tho.

Lúc này phòng ngủ cũng đã được dọn dẹp ngăn nắp, nhưng người đàn ông lại không ở bên trong.

Tần Nguyệt thấy tấm ga trải giường vừa được đổi thì bĩu môi, thầm nghĩ đen tối, nếu về sau tên nhãi này kết hôn, anh hành vợ anh trên giường, mỗi lần xong việc đều phải thay ga mới thì không biết anh phải mua tới bao nhiêu tấm ga…Trong lúc cô đang suy nghĩ bậy bạ, chợt Tần Nguyệt nhìn thấy trên bàn có chiếc điện thoại.

Nội tâm cô lập tức nhảy dựng lên, có tật giật mình mà láo liên nhìn ra cửa, sau đó cô đi tới cầm lấy chiếc di động.

Màn hình vừa sáng lên, Tần Nguyệt suýt chút nữa hộc máu.

Mẹ bà anh, tên mặt thối này thế mà lại đặt hình nền là tấm ảnh tr@n trụi của hai người tối hôm qua!Má!Cô oán hận nghiến răng, nhanh chóng thao tác tìm kiếm album, nhưng cô vừa bấm vào thì tức khắc có loại xúc động muốn lật bàn.

Móa! Còn đặt cả mật khẩu nữa!Mật khẩu sáu số, chắc là sinh nhật anh.

Sai mật khẩu!Tần Nguyệt nhíu mày, vậy hẳn là ngày thành lập công ty của anh rồi.

Sai mật khẩu!Văn Diễm nhỏ nhen như thế, chắc không phải là ngày cô từ hôn đâu ha?Sai mật khẩu!Đệt!“Cô đang làm gì thế?”“A…”Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng nói dọa Tần nguyệt giật nảy mình.

Cô vừa trượt tay, di động lập tức rớt xuống, đáp ngay xuống sàn.

Chân mày người đàn ông nhíu lại, anh nhặt di động lên, vừa mở ra, trong mắt anh lập tức hiện lên ý cười.

Tần Nguyệt cũng không muốn xí gạt anh, bèn dứt khoát nói thẳng:“Đồ lưu manh, xoá ảnh ngay cho tôi!”“Tự cô xóa không được à?”“Tào lao, anh lập mật khẩu mà!”“Ồ.

”Người đàn ông gật gù, sau đó anh cất điện thoại di động vào túi, ngẩng đầu cong môi cười với cô, buồn bã nói:“Mật khẩu là sáu số.

”Sau đó anh không thèm để ý đến người nào đó đã hóa đá, lập tức đi ra ngoài.

Tần Nguyệt tức giận đến hai má đỏ bừng, khinh người quá đáng, anh rõ ràng là đang cười nhạo chỉ số thông minh của cô, tên khốn đáng ghét!.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 36: 36: Hận Lây


Chờ tới khi cô sửa sang xong ra tới, Văn Diễm đã quần áo chỉnh tề ngồi trên sô pha đợi cô.

Nghe thấy có tiếng động, anh lập tức buông tờ báo trong tay xuống rồi đứng lên, nói:“Đi thôi.

”“Đi đâu?”Tần Nguyệt cảnh giác nhìn anh.

Người đàn ông thở dài, thấp giọng đáp:“Về chuyện tấm ảnh tối hôm qua đó, tôi cần phải cùng cô đến chỗ Thẩm tổng giải thích một chuyến.

”Tấm ảnh? Thẩm tổng?Chân mày Tần Nguyệt nhướng hẳn lên, cô trợn to mắt nhìn anh:“Anh gửi tấm ảnh đó cho ba tôi xem rồi!”Người đàn ông nhìn dáng vẻ ngơ ngác sửng sốt của cô, nhịn không được duỗi tay sờ lên đầu Tần Nguyệt:“Thông minh lắm.

”Tần Nguyệt hoàn toàn choáng váng.

Bên phía Tư Kính Đường cô còn chưa giải thích với Thẩm Tuấn Trì, bên này lại lòi ra thêm một Văn Diễm.

Bây giờ dù thế nào thì cô cũng buộc phải bước vào vũng lầy này.

Nghĩ đến chuyện mình còn phải tiếp tục qua lại với Tư Kính Đường, cõi lòng Tần Nguyệt lập tức trở nên khó chịu và sợ hãi khôn cùng.

Nỗi khó chịu khiến cô hận lây sang người đàn ông trước mặt.

Văn Diễm thấy mèo Ba Tư cúi đầu, không nói gì, trông có vẻ buồn bực thì thoáng dừng lại.

Anh duỗi tay ra nâng cằm cô lên, lập tức một đôi mắt đỏ hoe đong đầy nước mắt với ánh nhìn xen lẫn sự thù hằn rơi vào tầm mắt của anh.

Trong lòng Văn Diễm thoáng chấn động, đầu ngón tay anh không tự chủ được mà quẹt đi giọt nước nơi khóe mắt cô.

Tần Nguyệt xoay mặt đi, né tránh sự đụng chạm của anh, cắn răng nói:“Đừng động vào tôi!”Câu nói này khiến đôi mắt vốn dĩ còn đang mơ hồ của Văn Diễm đột ngột tỉnh táo lên, anh thu ngón tay lại, thản nhiên nói:“Tôi sẽ giúp cô giải quyết tất cả vấn đề…”“Sau đó thì sao, tôi phải ngoan ngoãn ở bên cạnh anh? Giúp anh đối phó với việc bị người nhà ép kết hôn, còn đối phó với cả những con người khó hiểu theo đuổi anh đó nữa à?”Tần Nguyệt không chờ anh nói xong, cô đã gào lên:“Tôi chỉ là người được anh cứu một lần thôi, chứ không phải tôi thiếu nợ anh!”Tần Nguyệt rống xong thì lập tức đẩy anh ra rồi chạy ra ngoài, Văn Diễm nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt trở nên u ám.

Trong lòng Tần Nguyệt uất ức khôn cùng, cô vừa dụi mắt, vừa chạy xuống dưới lầu, nhưng lại bị người ta chặn ở cửa.

“Cô hai, Thẩm tổng bảo chúng tôi đến đón cô.

”Người dẫn đầu là tài xế ngày hôm qua, sắc mặt Tần Nguyệt hơi biến đổi.

Xem ra Thẩm Tuấn Trì vẫn luôn biết cô ở chỗ của Văn Diễm, vậy mà suốt cả đêm, ông chẳng hề tới tìm cô.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 37: 37: Đe Dọa


Việc này chứng tỏ điều gì, Tần Nguyệt cười lạnh một tiếng, nước đi này ông ta tính giỏi thật đó.

Tần Nguyệt kiềm chế biểu cảm trên mặt lại, thấp giọng nói:“Ba tôi ông ấy…”“Hiện giờ Thẩm tổng đang ở khách sạn Hâm Huy.

”Người nọ nhìn nhìn Tần nguyệt, rồi lại nói:“Hôm qua, bên phía Tư tổng thực sự rất không vui, bây giờ Thẩm tổng còn đang phải giải thích ở bên đó.

”Nói xong anh ta nhìn vào khoảng không sau lưng Tần Nguyệt, hơi nhíu mày.

Tần Nguyệt thầm cười lạnh, nhưng trên mặt thì bình tĩnh nói:“Đưa tôi đi đi, chuyện này, tôi sẽ tự về giải thích.

”Người nọ thoáng do dự một lát rồi mới gật đầu.

Tận đến khi Tần Nguyệt đã ngồi lên xe rời đi, Văn Diễm mới buông bức màn, vẻ mặt thản nhiên, khiến người ta không thể nhìn thấu.

Văn phòng giám đốc khách sạn Hâm Huy.

Tư Kính Đường bắt chéo hai chân ngồi trên sô pha, nghịch chiếc bật lửa trong tay, đôi con ngươi hẹp dài nhìn chằm chằm vào ngọn lửa màu xanh, nhìn đến ngơ ngẩn.

Thẳng chờ tới khi luồng hơi nóng toả ra từ chiếc bật lửa làm rát ngón tay, hắn mới tắt.

Thẩm Tuấn Trì lo lắng bất an đứng đó, trong lòng có vài phần sợ hãi con người trước mặt này.

Ông ta không ngờ, đứa con gái trước giờ luôn ngoan ngoãn thế mà lần này lại gây ra chuyện lớn như thế.

Ngày hôm qua lúc vừa biết chuyện, ông ta đã không còn mong cầu Tư Kính Đường sẽ hợp tác với nhà mình nữa, chỉ cần hắn không kiếm chuyện với nhà họ Thẩm gia là ông ta đã biết ơn trời đất lắm rồi.

Thế nhưng, ông ta lại chẳng ngờ, tối hôm qua sau khi Thẩm Tinh Nguyệt bỏ chạy, cô lại ở cùng với Văn tổng của tập đoàn Thịnh Viễn.

Tin này khiến trong lòng ông ta lại lóe lên vài hi vọng.

Khách sạn Hâm Huy là do Thịnh Viễn và Vân Thành cùng hùn vốn, địa vị của Thịnh Viễn ở thành phố H không hề thua kém Vân Thành chút nào, nếu Thẩm Tinh Nguyệt có thể đeo lên người Văn Diễm, thế thì cũng không tồi.

Tối qua người mà ông ta phái đi đã trở về báo bọn họ ở với nhau suốt đêm, chỉ e là đã…Nghĩ đến đây, Thẩm Tuấn Trì không khỏi thả lỏng thần kinh, nếu Văn Diễm chịu ra mặt, hẳn là sẽ không sao.

“Thẩm tổng, công ty của nhà họ Thẩm các người hẳn là cũng hơn hai mươi mấy năm rồi.

”Người vốn đang ngồi ngơ ngẩn trên sô pha chợt bất ngờ nói bâng quơ một câu như vậy, khiến thần kinh vừa mới nới lỏng của Thẩm Tuấn Trì căng chặt trở lại.

“Dạ, phải, đúng vậy.

”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 38: 38: Tư Tổng Cô Hai Thẩm Đã Trở Về!


Tư Kính Đường hơi mỉm cười, hắn đứng lên, đi đến trước mặt ông ta, xoa bóp vai ông ta rồi nói:“Nhà họ Thẩm các người vốn những năm đầu là làm nghề sản xuất thuốc lá, tới thời của ông, ông lại cứ muốn đổi sang làm bất động sản, ông nói xem cừu vốn dĩ chỉ ăn cỏ, mà ông cứ muốn nó phải ăn thêm thịt, hậu quả sẽ ra sao đây?Vầng trán Thẩm Tuấn Trì toát mồ hôi lạnh, nhưng ông ta lại không nói được chữ nào.

“Ha ha…”Tư Kính Đường khẽ cười một tiếng, vỗ vai ông ta nói:“Đương nhiên sẽ bị no chết!”Giọng điệu của Tư Kính Đường ôn hòa nhưng lại khiến người ta không rét mà run.

Cho dù Thẩm Tuấn Trì lớn hơn hắn gần hai mươi tuổi, nhưng ông ta lại chịu không nổi khí thế bức người này của hắn.

Nhất thời ông ta chỉ cảm thấy toàn thân đều ứa ra mồ hôi lạnh, bèn nhấp môi, nhưng lại chẳng nói nổi nên lời.

“Đừng căng thẳng.

”Tư Kính Đường rất hài lòng với phản ứng của ông ta, hắn lập tức chuyển chủ đề, mỉm cười nói:“Tôi rất vừa ý con gái của ông, nếu Thẩm tổng có thể rủ lòng thương, tôi hy vọng con gái ông có thể tới Vân Thành, tôi muốn bồi dưỡng cô ấy thật tốt, thuận tiện nói chuyện hợp tác giữa chúng ta luôn.

”Làm sao Thẩm Tuấn Trì có thể không nghe ra lời uy h**p của hắn.

Dù thế nào thì ông ta cũng nhất định phải giao Thẩm Tinh Nguyệt ra, nếu không toàn bộ nhà họ Thẩm đều có thể sẽ…“Tư tổng, cô hai Thẩm đã trở lại.

”Đúng lúc này, phía cửa đột nhiên truyền tới một giọng nói, động tác của Tư Kính Đường thoáng dừng lại, hắn chậm rãi nhếch khóe môi:“Tới rất đúng lúc, chuyện này tôi còn phải hỏi sơ qua ý kiến của cô Thẩm.

”Hắn vừa nói xong, Tần Nguyệt cũng đẩy cửa vào, nội tâm Thẩm Tuấn Trì lập tức kích động.

Ông ta vội vàng nhìn ra phía sau cô, sau lưng Tần Nguyệt là một khoảng không rỗng tuếch, sắc mặt ông ta trắng nhợt, vẻ mặt trở nên rất khó coi.

Đương nhiên là Tần Nguyệt nhìn ra động thái đó của ông ta, trong lòng cô nổi lên một tia trào phúng.

Rồi cô lại nhìn Tư Kính Đường, đầu quả tim bất giác trở nên run rẩy.

Vốn dĩ cô đã chuẩn bị xong lý do thoái thác, thế nhưng hiện giờ cô lại không nói nổi một chữ.

“Cô Thẩm tới rất đúng lúc, tôi đang theo bàn bạc với ba cô chuyện về cô đây.

”Tư Kính Đường cong môi cười, hắn chậm rãi đi về phía cô.

Tần Nguyệt bất giác lùi về sau từng bước nhỏ, cố nói với giọng nói ổn định:“Là chuyện gì?”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 39: 39: Nếu Tôi Không Muốn Thì Sao


Trong lòng Tần Nguyệt vô cùng thấp thỏm.

Cô hiểu tính nết của Tư Kính Đường, những mối họa cô vừa gây ra hôm qua, chỉ sợ người này sẽ trả lại gấp bội.

Tuy cô không có cảm tình gì với nhà họ Thẩm, nhưng đối với cơ thể này của Thẩm Tinh Nguyệt, cô cũng không thể khiến nhà họ Thẩm gia vì mình mà rơi vào nguy hiểm được.

Tư Kính Đường cười nhẹ hai tiếng, đáp:“Tôi vừa nói với Thẩm tổng là tính tình của cô hai Thẩm rất hợp với ý của tôi, tôi muốn mời cô đây đến Vân Thành là trợ lý riêng của mình, lương bổng tùy ý cô chọn, Thẩm tổng cảm thấy rất ổn, còn cô thì sao?”Lúc này Tần Nguyệt xem như đã rõ Tư Kính Đường đang có ý định gì, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thẩm Tuấn Trì.

Người phía sau hơi nghiêng đầu, nhấp môi không nói, ánh mắt cô lộ ra vẻ trào phúng, môi đỏ khẽ nhếch, thấp giọng trả lời:“Nếu tôi không muốn thì sao?”“Đương nhiên là tôi sẽ không ép buộc cô, chẳng qua là…”Tư Kính Đường cong khóe môi nói:“Nếu cô Thẩm không tới thì tâm trạng của tôi sẽ rất tệ, mà một khi tâm trạng của tôi không tốt thì việc xử lý chuyện của Thẩm tổng khó tránh khỏi mang chút cảm xúc, nếu ông ấy lỡ làm chuyện gì không hay, thế thì cũng không chắc là tôi có thể khống chế.

”Sắc môi Tần Nguyệt thoáng trắng bệch, người mà cô đã yên suốt bao nhiêu năm nay, bên ngoài lại có dáng vẻ này sao?Bọn họ ở bên nhau sáu năm, giờ khắc này, cô chợt cảm thấy mình không hề hiểu gì về Tư Kính Đường cả.

Vì sự ích kỉ của bản thân mà cô lại có thể tùy tiện hủy hoại đi cả một công ty, hoàn toàn không màng đến sự sống chết của hàng trăm con người trong đó.

Cô thoáng nực cười, nhưng lời đến bên miệng, lại biến thành nỗi chua xót.

Nỗi chua xót đó len lỏi vào tâm can của Tư Kính Đường, khiến hắn hơi sửng sốt, trong lòng như có thứ gì bổ vào, Tần Nguyệt lại nói:“Được, tôi đồng ý với anh, hy vọng Tư tổng giữ lời hứa.

”Cô đáp ứng nhanh như vậy, trái lại khiến Tư Kính Đường có phần kinh ngạc.

Nhưng ngay sau đó hắn đã nhanh chóng giấu đi cảm xúc ấy, hắn vươn tay, mỉm cười nói với cô:“Tất nhiên rồi, cô hai Thẩm, hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.

”Tần Nguyệt nhìn bàn tay tay, những ngón tay thon dài rắn chắc, khớp xương rõ ràng, trên ngón áp út kia vẫn còn đeo nhẫn cưới của bọn họ nhẫn.

Trong lòng Tần Nguyệt đau xót, cô nói với giọng líu ríu:“Người cũng đã không còn, anh đeo nó làm gì nữa?”“Cô nói sao?”Giọng của Tần Nguyệt rất nhỏ, nghe Tư Kính Đường không rõ, nhưng hắn cứ cảm thấy câu nói đó cực kì quan trọng.

.
 
Back
Top Bottom