Ngôn Tình Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,310,089
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tong-tai-bo-duong-cuoi-truoc-yeu-sau.jpg

Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Tác giả: Công Tử Khinh Ca
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Hiện Đại ]

Cô chỉ trùng hợp cứu anh một lần, sao lại rước phải phiền toái như thế?

Chưa nói đến chuyện bị ép cưới đối tượng "có tuổi" năm nay ba mươi ba, cô còn bị nhảy dù thành diễn viên trong công của anh, cùng anh "phu thê hòa hợp".

Cô cứ thế mơ hồ tự bán mình đi.

Trước khi cưới, mẹ chồng nói:

"Tìm đâu ra con nhỏ thôn dã, cũng muốn làm mợ trẻ nhà họ Văn chúng ta?"

Bà ấy còn nói:

"Con trai, con tốt lắm sao? Con lớn hơn cô ta mười một tuổi, ai thiệt ai hời, người sáng mắt vừa nhìn là hiểu. Một người đàn ông ba mươi ba tuổi, còn không tìm được vợ, không phải là quá xấu xí, thì chính là do không cứng được!

Anh: "..."

Sau khi kết hôn, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý để ứng phó với chuyện chăn gối của họ, nhưng anh kết hôn một tháng, vẫn luôn ở trong phòng làm việc.

Cô không nhịn được nữa!

Không phải anh đang phớt lờ sức hút của cô sao?

Hoặc là không làm, nếu đã làm phải làm đến cùng, cô ôm gối chạy vào phòng làm việc, nghiêm mặt nói:

"Có bệnh không tiện nói thì phải đi chữa, chữa sớm khỏi sớm, ngày mai đến bệnh viện khám xem.

Anh hờ hững nhìn cô, thản nhiên nói:

"Không hứng thú với người còn chưa dậy thì xong."

"..."

Ở công ty, cô che giấu khắp nơi, chỉ sợ người khác biết mình có "quan hệ" với sếp.

Anh cũng phối hợp, ra ngoài không nắm tay, bước đi không cong lưng.

Nhưng vì sao lúc cô quay phim, bên cạnh anh luôn có ngôi sao nữ hạng A lượn quanh!

Mẹ kiếp, dám chim chuột với người đàn ông của cô trước mặt cô, cô chịu được sao?

Đêm tối gió lạnh, cô một lần nữa chui vào phòng làm việc, cầm trang nhất của tạp chí giải trí đập vào trước mặt anh:

"Họ Văn kia, anh là người có vợ rồi!"

Anh ngẩng đầu lên:

"Em cũng là người có chồng rồi!"​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 1: 1: Quá Khứ 1


"Em không ngoan gì cả, em không được chạy lung tung như thế.

Em còn không cho người ta tiêm thuốc, không phải trước kia nghe lời lắm sao, chẹp chẹp! "Trong không khí ẩm ướt vang lên giọng nói khàn khàn của người đàn ông, mang theo vài phần lạnh lùng, khiến người ta rét run cả người.

Tần Nguyệt run rẩy, cánh tay bị tiêm thuốc tê cứng, khiến cô không động đậy được.

Nhưng nghe người đàn ông nói, cô vẫn ngẩng đầu lên nhìn bóng người lờ mờ trước mắt theo bản năng, sau đó vùng vẫy, nói bằng giọng khản đặc:"Tư Kính Đường, cha tôi đâu? Nếu ông ấy xảy ra chuyện, tôi sẽ không tha cho anh!"Ánh mắt người đàn ông trước mặt chợt trở nên thâm trầm, bên khóe miệng hiện ra nụ cười chế giễu.

Hắn cúi người xuống, giữ lấy cái cằm gầy mảnh của cô, lạnh lùng nói:"Cô đợi đi, nhưng cô cảm thấy mình có cơ hội rời khỏi nơi này không?""Nếu không ra được, tôi sẽ đồng quy vu tận với tên súc sinh như anh!"Tần Nguyệt nghiến răng, trong ánh mắt hiện ra vẻ thù hận đậm sâu.

Người đàn ông sầm mặt lại, bỏ cằm cô ra, cười lạnh nói:"Súc sinh? Vậy cô mở miệng ngậm miệng nói yêu súc sinh lại là thứ gì chứ?"Tần Nguyệt run lên, gương mặt trắng bệch, cô mím môi nhìn chằm chằm anh ta, trong ánh mắt có sự hối hận và tuyệt vọng.

Người đàn ông nhìn thấy vẻ mặt của cô, tim chợt chùng xuống, châm chọc:"Làm sao? Hối hận vì năm đó đã từ chối Văn Diễm, gả cho một tên súc sinh như tôi? Chỉ tiếc là cả đời này của cô đã định trước sẽ trở thành người phụ nữ của Tư Kính Đường tôi!"Nói xong, hắn cắn mạnh một cái lên môi cô, sau đó đẩy cô ra, lạnh lùng đi ra ngoài.

Vừa ra ngoài, một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục, đeo kính tiến lên đón hắn, vẻ mặt rất nghiêm trọng:"Tư tổng, việc thu mua cổ phiếu của Tần Thị xảy ra vấn đề.

"Tư Kính Đường nhíu mày, bước chân chợt dừng lại, lạnh giọng nói:"Xảy ra chuyện gì?""Tập đoàn Thịnh Viễn không biết đã đưa ra điều kiện gì, những cổ đông lúc đầu định buông tay lại ào ào bán cổ phiếu cho Thịnh Viễn, cộng thêm cổ phần vốn nằm trong tay họ, hiện giờ Thịnh Viễn đã nắm được 32% cổ phần của Tần Thị, chỉ ít hơn 2% so với chúng ta.

"Sắc mặt Tư Kính Đường vốn đã đen xì, nay lại càng khó coi.

Người kia cân nhắc một chút rồi khẽ nói:"Còn có chuyện này, chủ tịch Thịnh Viễn - Văn Diễm đang đi tìm mợ, à cô Tần trong phạm vi lớn, đã lập hồ sơ rồi.

".
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 2: 2: Quá Khứ 2


Nghe thấy câu này, áp suất không khí xung quanh người Tư Kính Đường chợt giảm xuống.

Hắn khẽ cười một tiếng, không coi chuyện này vào đâu.

"Mợ trẻ đang ở yên trong nhà họ Tư, sao lại mất tích chứ?"Người kia ngẩn ra, sau đó nhanh chóng hiểu được ý của Tư Kính Đường, gật đầu định rời đi.

Tư Kính Đường lại chậm rãi nói thêm:"Trình Viễn, anh trông coi mợ trẻ cho tôi, cho dù nhà họ Tần không còn nữa, thì cô ấy vẫn là mợ trẻ! Là người của nhà họ Tư!""Vâng!"! Cơn đau trên cánh tay đã biến mất, trong căn phòng tăm tối chỉ còn lại một người, cơ thể cô gái mềm oặt thoát lực, đôi mắt vô thần nhìn vào ánh sáng u ám bên ngoài cửa sổ, giống như đã bị moi mất trái tim, trong ngực là một khoảng trống rỗng.

Ngày thứ mấy rồi? Nửa tháng rồi? Hoặc là một tháng rồi? Tần Thị phá sản rồi sao?Cha cô có phải đã bị xử lý rồi không?Cô không biết gì hết, khóe mắt căng đến phát đau, lại không thể tiết ra được chút nước mắt nào, từ thời khắc biết được chân tướng, cô đã quên mất phải khóc như thế nào rồi.

Bên ngoài vang lên tiếng tí tách, dường như trời lại đổ mưa.

Tần Nguyệt chớp mắt, đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên cô đưa Tư Kính Đường quay về nhà, hôm đó trời cũng mưa.

Tần Chấn Trung giận cô tự ý quyết định, bảo họ đứng ở ngoài cửa cả một ngày, mưa thu rất lạnh, rơi vào người, lạnh như băng.

Nhưng lúc đó cô cảm thấy rất hạnh phúc, bởi vì một ngày trước, người đàn ông mà cô yêu rất lâu cuối cùng cũng chấp nhận cô, hơn nữa còn luôn ở bên cạnh cô không rời không bỏ, trên thế giới này không còn chuyện gì hạnh phúc hơn thế.

Nhưng hiện giờ, trong lòng cô chỉ còn toàn là hối hận và chua xót, cô nhìn thấy đằng sau bóng lưng quật cường của mình là ánh mắt đau thương của cha, nhìn thấy ông vừa giận dữ, vừa đau lòng, nhìn thấy ông cuối cùng đành phải thỏa hiệp,.

Cô phản kháng sự sắp xếp của Tần Chấn Trung, không muốn làm vật hy sinh cho cuộc hôn nhân vì kinh doanh, nhưng ông chưa từng ép buộc cô.

Mà cô lại tùy tiện, ích kỷ, cuối cùng hại cho nhà họ Tần đi đến bước đường phá sản người chết, cô là một tội đồ của nhà họ Tần, vì sao người phải chết không phải là cô chứ?Trong không khí đột nhiên bốc lên mùi cháy khét, càng ngày càng nồng nặc.

Cô không thể động đậy, lại cảm thấy trong phòng dường như đang dần nóng lên, khói mù nhanh chóng tràn ra không khí.

Cô cứng người lại, trợn tròn hai mắt, không thể tin nổi!.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 3: 3: Thẩm Tinh Nguyệt


"Tiểu Nguyệt, tỉnh dậy đi.

"Cánh tay bị ai đó đẩy khiến Tần Nguyệt chợt mở mắt ra, trên trán đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, sắc mặt cũng nhợt nhạt đến đáng sợ.

Cô vừa mở mắt ra đã nhìn thấy bên cạnh có một người phụ nữ trung niên đang lo lắng nhìn mình.

Tần Nguyệt th ở dốc một hơi, lắc đầu, nhẹ giọng nói:"Mẹ ơi, con không sao.

"Người phụ nữ nhìn cô, sau khi xác nhận cô chỉ mơ thấy ác mộng, bà mới thấp giọng thở dài:"Vẫn đang suy nghĩ chuyện Thượng Bằng và Dung Nguyệt à?""Không ạ.

" Tần Nguyệt nhàn nhạt nói, chậm rãi ngồi dậy: "Chuyện của họ không liên quan đến con.

"Người phụ nữ mấp máy môi, ánh mắt vẫn để lộ vẻ lo lắng, hồi lâu mới đưa tay cầm lấy bàn tay có chút lạnh lẽo của Tần Nguyệt, nhẹ nhàng nói:"Tiểu Nguyệt, nếu con không muốn sống ở đây, vậy thì chúng ta sẽ rời đi.

"Ngón tay Tần Nguyệt động đậy, vẻ mặt ôn hòa hơn chút, khẽ nói:"Mẹ ơi, con thực sự không sao, nếu là của con thì người khác không cướp được, nếu đã không phải của con, có ép buộc cũng vô dụng.

"Trong mắt người phụ nữ lóe lên vẻ vui mừng, bà sờ tóc cô, dịu dàng nói:"Mẹ chỉ muốn tốt cho con.

"Tần Nguyệt nặn ra nụ cười, không nói gì.

Cho đến khi căn phòng chỉ còn lại mình cô, chút ý cười vừa gượng ra trên khóe môi lập tức biến mất.

Cô nhắm mắt lại, trước mắt lại là cảnh tượng trong giấc mơ vừa rồi.

Ngọn lửa thiêu đốt từng tấc da tấc thịt của cô, mùi khét khiến người khác buồn nôn, trên người cô dường như đã bị thiêu cháy xém.

Cô chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống mức thấp nhất, để không khí lạnh lẽo bao phủ mình, khiến cảm giác đau đớn và tuyệt vọng kia dần dần giảm bớt, áo ngủ trên người cũng đã ướt đẫm mồ hôi.

Tần Nguyệt thở phào một hơi, ôm lấy cơ thể mình, ngồi ở đầu giường.

Hôm nay là ngày thứ mười lăm cô dùng thân phận Thẩm Tinh Nguyệt để sống lại, không sai, không phải là Tần Nguyệt, mà là Thẩm Tinh Nguyệt.

Lúc bị trận hỏa hoạn nuốt chửng, cô cho rằng mình chắc chắn sẽ chết, không ngờ rằng, sau khi tỉnh dậy, lại đổi một cái xác khác, đổi một thân phận khác.

Ngay cả thời gian cũng nhanh hơn lúc cô chết hai năm, hiện giờ là hai năm sau khi Tần Nguyệt chết.

Cô nhếch khóe môi, có phải ông trời thương tình cô chết quá oan uổng, cho nên mới để cô sống lại bằng cách thức này.

Lại nói cũng rất trùng hợp, chủ nhân của cơ thể này tên là Thẩm Tinh Nguyệt, dung mạo có bẩy phần giống cô.

Nhưng cô ấy là con gái riêng của nhà họ Thẩm ở thành phố M, vẫn luôn sống với mẹ.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 4: 4: Không Có Gì Quan Trọng Bằng Mạng Sống


Năm năm trước, bà chủ nhà họ Thẩm qua đời, Thẩm Tuấn Trì, cũng chính là cha của Thẩm Tinh Nguyệt, mới nhận hai mẹ con cô quay về nhà họ Thẩm.

Nhà họ Thẩm ít nhiều cũng được coi là danh môn, nhân tình lên chức nói ra đương nhiên là không tốt, cho nên Thẩm Tuấn Trì vẫn không cho hai mẹ con cô danh phận, cũng vì vậy, cuộc sống của hai người ở nhà họ Thẩm không được tốt lắm.

Mà Thẩm Tinh Nguyệt, một tháng trước đã trông thấy bạn trai của mình đi cùng với chị gái cùng cha khác mẹ, cha cô không những không giúp cô, ngược lại còn bảo cô nhường cho chị gái, bởi vì cô ta không có mẹ.

Thẩm Tinh Nguyệt không chịu nổi đả kích, chạy ra ngoài, không may bị xe ô tô đâm phải, bị thương nặng.

Đây cũng là cơ hội để cho Tần Nguyệt nhập vào xác cô ấy.

Lúc tỉnh lại, Thẩm Tinh Nguyệt đã hôn mê nửa tháng trong bệnh viện.

Cô khẽ thở dài, cảm thấy Thẩm Tinh Nguyệt không đáng, cũng cảm thấy mình may mắn.

Thẩm Tinh Nguyệt là một cô gái hướng nội, có thói quen viết nhật ký, giúp Tần Nguyệt dễ dàng hiểu được tình hình, cho nên cô ấy thay đổi "linh hồn", cũng không có ai phát hiện ra.

Cô chỉ lượn một vòng ở cõi âm, tỉnh lại đã là hai năm sau, Tần Thị không còn tồn tại nữa.

Năm đó Tần Thị là doanh nghiệp đứng đầu thành phố H, nay đã xem như mây khói.

Có điều cũng có chỗ tốt.

Tần Chấn Trung năm đó được phán vô tội, được thả ra.

Lúc cô thở phào nhẹ nhõm, lại phải nâng cao sự cảnh giác, Tư Kính Đường dễ dàng thả cha cô như vậy sao?Nhớ đến trận hỏa hoạn đó, trong lòng cô hệt như bị ai đó bóp nghẹt, đau đến mức không thở nổi, bất kể thế nào, cô vẫn muốn gặp lại cha mình một lần, mặc dù Tần Nguyệt đã chết! Ngày mai là ngày giỗ năm thứ hai sau khi Tần Nguyệt chết đi, nếu như cha cô vẫn còn, chắc chắn sẽ đến xem cô.

Cô muốn đi thử vận may, cho dù không quen biết nhau, chỉ nhìn ông một cái cũng được.

Sau khi hạ quyết tâm, Tần Nguyệt vội vàng đứng dậy, mười phút sau cô đã thu dọn xong xuôi sạch sẽ.

Nhìn gương mặt xa lạ trong gương, Tần Nguyệt thẳng thắt lưng, thầm siết chặt tay.

Nhà họ Thẩm nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, là một biệt thự ba tầng, đương nhiên không thể so được với nhà họ Tần năm đó.

Có điều, Tần Nguyệt đã sớm không quan tâ m đến những vật ngoài thân này, chết một lần mới biết được không có gì quan trọng bằng mạng sống.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 5: 5: Chị Cùng Cha Khác Mẹ


"Tiểu Nguyệt, dậy làm gì, mẹ đang định đưa cơm vào phòng cho con đây.

"Mẹ của Thẩm Tinh Nguyệt - Khương Trinh vừa khẽ trách móc, vừa lo lắng đỡ lấy cô.

Tần Nguyệt mỉm cười, thấp giọng nói:"Mẹ ơi, con chỉ bị thương ngoài da thôi, đã khỏi lâu rồi, không phải bác sĩ có nói lúc trước con hôn mê lâu như vậy là vì thiếu máu nghiêm trọng sao? Những vết thương nhỏ kia không có gì đáng ngại, nếu như con cũng cứ mãi nằm trên giường, không bị bệnh cũng thành có bệnh.

"Khương Trinh nhìn sắc mặt cô đã khá hơn nhiều, cũng không dám nặng lời, miệng há ra, ngập ngừng hồi lâu mới lên tiếng nói:"Thượng Bằng và Dung Nguyệt đã về rồi.

"Tần Nguyệt ngẩn ra, bây giờ mới hiểu được Khương Trinh đang lo lắng điều gì.

Nếu là Thẩm Tinh Nguyệt trước đây, tất nhiên không thể nhìn nổi cảnh tượng ấy.

Nhưng bây giờ Tần Nguyệt thì khác, họ như thế nào chẳng liên quan gì đến cô, chỉ cần không làm hại đến cô, thì mặc kệ cho họ làm loạn.

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng nhớ ra nguyên nhân cái chết của Thẩm Tinh Nguyệt, Tần Nguyệt thực sự không nhịn nổi cơn tức này.

Tần Nguyệt liếc nhìn người đang từ cầu thang đi xuống, cô nghiêm mặt nói:"Quay về cầu hôn à?"Nói xong, cô gật đầu như thật:"Cũng nên kết hôn rồi, dù sao Dung Nguyệt cũng là thiên kim của nhà họ Thẩm, cứ theo Thượng Bằng mà không có danh phận như thế cũng không tốt, truyền ra bên ngoài cũng làm nhà họ Thẩm chúng ta mất mặt, bố đồng ý chưa? Mẹ, mẹ cũng khuyên nhủ giúp đi.

"Khương Trinh nghe thấy cô nói vậy thì choáng váng, đang muốn hỏi xem cô có ý gì, chợt nghe thấy cầu thang vang lên một giọng nói the thé của phụ nữ:"Chuyện của chúng tôi không cần cô quan tâm!"Bầu không khí trong phòng khách chợt trở nên căng thẳng, trên mặt Khương Trinh cũng có chút hoảng hốt, bà kéo tay Tần Nguyệt, muốn bảo cô quay lại, nhưng Tần Nguyệt chỉ mỉm cười lạnh nhạt, nhẹ giọng nói:"Tôi chỉ đưa ra đề nghị, nếu chị không chịu thì chẳng ai ép buộc chị, dù sao chuyện chị với anh Thượng cũng đã là ván đã đóng thuyền, ai còn dám nói thêm cái gì.

"Người đàn ông có tướng mạo tuấn tú đứng bên cạnh Thẩm D ung Nguyệt chợt biến sắc, Thẩm Tinh Nguyệt dường như đã nói ra suy nghĩ của mình,.

Tần Nguyệt chỉ lạnh lùng liếc anh ta một cái,.

Thẩm D ung Nguyệt cũng không ngốc, nghe nói vậy thì sắc mặt trở nên khó coi.

Lời Thẩm Tinh Nguyệt nói nghe thì có vẻ là muốn tốt cho Thẩm D ung Nguyệt, nhưng thật ra là đang mắng cô ta không có liêm sỉ.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 6: Chương 6


Lần nào Thẩm Tinh Nguyệt cũng nói những lời rất vừa phải, khiến Thẩm D ung Nguyệt muốn nổi giận cũng không được, lại không thể phản bác.

Trong lúc tức giận, cô ta không còn biết lựa lời:"Cô biết là tốt rồi! Đừng có thượng bất chính hạ tắc loạn, chuyên đi học thủ đoạn cướp người yêu của người khác!"Khương Trinh biến sắc, đôi môi cũng trắng bệch.

Tần Nguyệt híp mắt lại, con bé này cùng lắm mới hai mươi ba, hai mươi tư tuổi mà nói chuyện thật cay độc.

Cô mặc kệ lời khuyên nhủ của Khương Trinh, khẽ cười nói:"Nói đúng lắm, cướp người yêu của người khác thật sự khiến người ta khinh thường, chỉ có những kẻ đê tiện mới làm chuyện đó, anh Thượng, anh nói có đúng không?"Vẻ mặt Thượng Bằng lập tức cứng nhắc, không dám nhìn thẳng vào mắt Thẩm Tinh Nguyệt.

Thẩm D ung Nguyệt nổi giận, đang định chửi tiếp, thì trên lầu chuyển đến một tiếng quát lớn:"Ồn ào gì thế! Không sợ bị người khác chê cười à!"Người tới chính là Thẩm Tuấn Trì, cha của hai chị em Thẩm Tinh Nguyệt, gia chủ họ Thẩm.

Tần Nguyệt hạ mắt xuống, khẽ gọi một tiếng "bố".

Mà Thẩm D ung Nguyệt vừa nhìn thấy Thẩm Tuấn Trì, lập tức cảm thấy có chỗ dựa, làm nũng:"Bố ơi, bố nghe xem, vừa rồi nó nói con! ""Được rồi!" Thẩm Tuấn Trì nghiêm mặt nói: "Đừng để ý đến mấy người khó dây dưa!"Chuyện này ông ta có chút thiên vị, nếu lúc này đứng ra che chở con gái lớn thì khó nói, huống hồ, chuyện vừa rồi bàn bạc còn cần con gái bé phối hợp.

Thẩm D ung Nguyệt tức giận, còn định nói gì nữa, đột nhiên hiểu ra điều gì, ngoan ngoãn ngậm miệng lại, trong con ngươi hiện lên vẻ hứng thú xem kịch hay.

Tần Nguyệt không biết hai cha con nhà này định làm gì, chỉ lẳng lặng đứng ở bên cạnh.

Thẩm Tuấn Trì quan sát cô con gái nhỏ càng ngày càng duyên dáng yêu kiều trước mặt, trong mắt lóe lên ánh sáng khó hiểu, trầm ngâm một lát, ông ta đột nhiên nói:"Tiểu Nguyệt, theo bố đến phòng sách một chút.

""Vâng.

"Tần Nguyệt vỗ tay Khương Trinh Ý bảo bà đừng lo lắng, sau đó cô xoay người theo Thẩm Tuấn Trì lên lầu.

Lúc trở ra đã là hơn hai tiếng sau, vẻ mặt Tần Nguyệt vẫn điềm nhiên, không có gì bất thường.

Hai người Thẩm D ung Nguyệt đã rời đi, bữa trưa được ăn một cách yên ổn.

Nhưng trong lòng Tần Nguyệt không thể bình tĩnh nổi, nhớ đến lời Thẩm Tuấn Trì nói, cô bất giác siết chặt nắm tay.

Có đồng ý hay không, dường như cũng không do cô quyết định.

Cô hít sâu một hơi, lẳng lặng nhắm mắt lại.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 7: Chương 7


Sáng sớm hôm sau, người giúp việc đến dọn nhà vội vàng chạy đến trước mặt Thẩm Tuấn Trì báo cáo: "Không thấy cô hai đâu!"Sắc mặt Thẩm Tuấn Trì lập tức sầm xuống, vội vàng phái người đi tìm.

Lúc này, Tần Nguyệt đã đến thành phố khác.

Nghĩa trang Kỳ Sơn là nơi mai táng Tần Nguyệt.

Đang mùa mưa dầm, cho dù trời không mưa, bầu trời cũng âm u, tuy nhiệt độ không thấp, nhưng lòng bàn tay Tần Nguyệt vẫn hơi lạnh lẽo.

Cô đứng trước bia mộ, sắc mặt nhợt nhạt, nỗi đau đớn khi bị chết cháy dường như vẫn còn gần trong gang tấc, lòng bàn tay rất lạnh, nhưng trên người lại nóng rực như lửa thiêu.

Tần Nguyệt siết chặt lòng bàn tay, để mình bình tĩnh lại, sau đó mới quan sát xung quanh.

Nghĩa trang này rất sạch sẽ, hẳn là có người thường xuyên quét dọn, hôm nay lại là ngày giỗ của cô, chắc hẳn là có thể gặp được cha.

Tần Nguyệt nghĩ, trong lòng có chút thoải mái.

Đi đường suốt đêm, lúc này cô có chút uể oải, dứt khoát ngồi xuống cạnh bia mộ, dựa vào nghỉ ngơi.

Tự mình đến viếng mình, chắc cô là người đầu tiên.

Nghĩ vậy, Tần Nguyệt nở nụ cười tự giễu, quay đầu lại nhìn bức ảnh chụp cười tươi như hoa trên bia mộ.

"Tần Nguyệt à, mấy năm nay, Tư Kính Đường có đốt cho mày nén hương nào không?""Tao đoán là không.

"Tần Nguyệt liếc mắt nhìn bia mộ, cười nói:"Nếu anh ta quan tâ m đến mày, ít nhất cũng nên khắc tên bạn đời lên trên, để mày không thành cô hồn dã quỷ.

"Bên cạnh mộ có một bó cúc trắng mới.

Tần Nguyệt ngây ra, giơ tay vặt lấy mấy bông.

Mùi thơm nhàn nhạt thoang thoảng trên đầu ngón tay, lại theo gió bay vào trong không khí, cũng giống như tính mạng của cô, biến mất không còn dấu vết gì.

Tần Nguyệt như bừng tỉnh, hồi lâu lại nói:"Tần Nguyệt, lúc còn sống mày tùy hứng làm bậy, không có bạn bè gì, hiếm thấy có người còn nhớ mày thích cúc họa mi, ngày lễ ngày tết còn đến viếng mày, không uổng công mày tới nhân gian một chuyến.

"Nói xong, cô lấy một chiếc hộp nhỏ từ trong túi ra, đào phần đất phía trước mộ lên, chôn thứ kia xuống.

Đúng lúc này sau lưng cô vang lên giọng nói trầm thấp của đàn ông:"Cô là ai?"Cả người Tần Nguyệt cứng đờ, ngay cả sức lực quay người lại cũng không có.

Người đàn ông thấy bóng dáng nhỏ nhắn trước mộ vẫn không chịu nhúc nhích thì khẽ nhíu mày, hơi cất cao giọng hỏi:“Cô là ai, ở đây làm gì?”Tần Nguyệt vẫn đứng yên như tượng.

Cho dù cô đã hoán đổi thân xác rồi nhưng khi ở trước mặt người này, cô vẫn theo bản năng cảm thấy mình như bị lột tr@n trụi.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 8: Chương 8


Cô nhớ rõ trong bữa tiệc đính hôn của hai người, cô đã công khai từ chối anh.

Lúc ấy anh không nói một lời, chỉ dùng cặp mắt sâu như giếng cổ kia nhìn chằm chằm vào cô, chỉ cần anh liếc mắt một cái, cô suýt nữa đã mất hết hồn vía.

Rõ ràng cả hai đã quen nhau mười mấy năm, nhưng từ trước tới giờ cô chưa từng nhìn thấu người này.

Hành động của cô năm đó đã khiến Văn Diễm anh mất hết mặt mũi trong toàn thành phố H, thế thì tại sao anh lại xuất hiện ở bia mộ của cô.

Trong lòng Tần Nguyệt thầm lo sợ, đầu ngón tay cũng bị véo đến trắng bệch.

“Hoa này không đáng giá bao nhiêu đâu, mấy đóa hoa hồng lam với Tulip đỏ bên kia sẽ bán được giá hơn đấy.

”Lông tơ cả người Tần Nguyệt dựng đứng hẳn, tự nhiên nghe thấy người phía sau nói một câu như vậy, cô không khỏi sững sờ.

Nhưng chỉ ba giây sau, cô đã lập tức phản ứng lại, sắc mặt cũng trở nên đen sì.

Cô nhìn những đóa cúc bị mình làm đổ rải rác trên mặt đất, Tần Nguyệt bỗng gào lên như vừa bị dẫm phải đuôi.

“Anh mới là đồ ăn cắp hoa đó, cả nhà anh đều là đồ ăn cắp!”Lúc cô gào xong, cả thế giới chợt trở nên yên tĩnh.

Tần Nguyệt mới nãy còn hùng hồn nhưng khi vừa chạm vào cặp mắt đen sâu thẳm kia, hồn vía cô lập tức bay lên tận chín tầng mây.

Trên khuôn mặt của người đàn ông ngoài ba mươi trước mắt cô không hiện lên biểu cảm gì, duy chỉ có cặp mắt đen kia là thoáng dao động.

Dù anh đang đeo kính nhưng cũng không thể che giấu đi được ánh nhìn sắc bén bên trong, bộ âu phục màu xám được cắt may tỉ mỉ vận trên người càng tôn lên vẻ trưởng thành trong anh, nhưng cũng càng khiến Tần Nguyệt nhìn không thấu Văn Diễm.

Tần Nguyệt bị anh nhìn đến nỗi hoảng hốt, bèn né tránh ánh mắt của anh, đôi tay cũng bối rối không biết để đâu.

“Vậy là người nằm trong mộ có thù với cô?”Nội tâm Tần Nguyệt đang kịch liệt tranh đấu, người đàn ông đã đến gần chỉ cách cô một bước chân.

Giọng nói thuần hậu vang lên bên tai khiến Tần Nguyệt không khỏi rùng mình, cô căng thẳng nuốt nước bọt đáp:“Không có, tôi không quen biết cô ấy.

”“Ồ.

”Một tiếng ồ này nghe vô cùng kì quái, khiến tim Tần Nguyệt muốn nhảy dựng ra ngoài.

Cô cứ cảm giác như mình đang bị nắm thóp vậy, tim gan phèo phổi đều đang run rẩy.

“Không quen thì cô ở đây làm gì?”Giọng điệu của người đàn ông vẫn không thay đổi, tiếp tục dây dưa với cô, không nhanh không chậm, lại khiến Tần nguyệt như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.

“Tôi, tôi thấy người này trông khá giống mình, nhịn không được, tò, tò mò xem thử.

”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 9: Chương 9


Người đàn ông thoáng khựng lại, anh đưa mắt nhìn cô, ánh mắt càng lúc càng sâu, nhưng cũng không hề hùng hổ doạ người, thế mà Tần nguyệt vẫn bị dày vò.

Ánh mắt của người đàn ông này tựa như là máy quét vân tay, có thể xuyên thấu qua thực thể để xem bản chất, cô bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Tần Nguyệt cứ cảm thấy hơi nổi da gà.

Nửa ngày sau, người đàn ông mới thấp giọng hỏi:“Cô tên gì?”Tầm mắt của Văn Diễm được dời đi, Tần Nguyệt tức khắc thở phào nhẹ nhõm, liếc mắt nhìn anh một cái:“Mắc gì tôi phải cho anh biết!”Nói xong cô liền đẩy anh ra, chuẩn bị đi, nào ngờ người đàn ông đột nhiên gây khó dễ.

Anh ôm lấy eo cô từ sau lưng, hơi ấm nóng rực xuyên qua lớp vải mỏng phả vào hông, cả người Tần Nguyệt lập tức căng cứng.

“Cô có thể không nói, nhưng về chuyện phá hoại bia mộ, tôi hy vọng cô có thể cho tôi một lời giải thích, bằng không cô chờ mà nói chuyện với luật sư của tôi đi.

”Người đàn ông buông tay ra, rồi lại quay sang đứng trước mặt cô lần nữa.

Tần Nguyệt tức giận nghiến chặt răng, trừng mắt nói với anh:“Vậy anh thì có quen biết với người trong mộ chắc, anh là gì của cô ấy, hơn nữa, hoa này cũng đâu phải do anh cúng, anh quản được sao! Anh…”“Tôi là chồng sắp cưới của cô ấy.

”Tần Nguyệt còn chưa nói dứt lời, người đàn ông đã đáp ngay một câu thâm sâu như vậy, tức khắc khiến cô phải nuốt ngược những lời còn lại vào trong bụng.

Chồng sắp cưới?Anh còn không biết xấu hổ mà nói kiểu đó hả, bà đây đã sớm từ hôn với anh rồi, bớt làm ô uế danh dự của tôi lại đi!Tần Nguyệt chửi thầm trong lòng, ngoài miệng thì lại khô khan đáp:“Hứ, người nằm trong mộ cũng đâu lên tiếng được, không phải anh muốn nói gì thì nói sao?”Đôi con ngươi đen trầm tĩnh của người đàn ông chợt lóe lên tia khác thường.

Anh không nói tiếp, chỉ đi lướt qua cô, khom lưng nhặt những đoá cúc trên mặt đất, lần lượt đặt lên ngay ngắn.

Sau đó anh lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau tấm ảnh trên bia mộ, động tác cực kì cẩn thận nghiêm túc.

Tần Nguyệt nhìn một màn này, trong lòng chợt nảy sinh cảm giác vô cùng kì lạ, vốn dĩ có ý định muốn chạy trốn, trái lại giờ cô cũng không quá gấp gáp nữa.

“Cô ấy đã chết hai năm, anh thường tới thăm cô ấy lắm à?”Người đàn ông vẫn tiếp tục lau ảnh, không đáp.

Tần Nguyệt bĩu môi, nhìn thấy chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út trái của anh, cô lại nhịn không được hỏi:“Anh tới thăm cô ấy thường xuyên như vậy, không sợ mẹ anh nổi giận sao?”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 10: Chương 10


“…”“Hai người cũng đâu có quan hệ gì, nói đến thăm cô ấy thì cũng nên là người nhà cô ấy đến thăm mới phải.

”“…”“Cha mẹ cô ấy đâu, đừng nói là vì cô ấy phạm phải lỗi sai gì mà bọn họ không chịu tới thăm cô ấy…”Cô còn chưa vòng vo tam quốc xong, người đàn ông vốn đang ngồi xổm trên mặt đất chợt đứng phắc dậy, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm cô, chậm rãi hỏi.

“Cô muốn biết chuyện gì?”Trong lòng Tần Nguyệt cả kinh, cô cười mỉa đáp:“Tôi chỉ hỏi đại thôi.

”Sắc mặt Văn Diễm trầm xuống, anh nhìn cô chằm chằm, nói rõ từng câu từng chữ:“Không quen biết mà lại tới mộ cô ấy, không quen biết mà lại biết cô ấy thích hoa cúc, không quen biết mà lại hỏi thăm người nhà của cô ấy, rốt cuộc cô là ai!”Mặt Tần Nguyệt biến sắc, cô lắp bắp nói không ra lời.

Toang rồi, cô quên mất tính tình người này cực kì thận trọng, sao cô lại ngốc thế chứ, lại muốn moi thông tin từ anh!Cô vừa thầm mắng xong, chợt cách đó không xa có tiếng bước chân truyền đến.

Đợi tới khi Tần Nguyệt nhìn rõ bóng người tới rồi, sắc mặt cô tức khắc trở nên trắng bệch.

Người đang đi đến mặc một chiếc áo gió màu xanh đen, trên gương mặt tuấn tú gian tà kia không hiện lên bất kì biểu cảm gì, giữa mày vẫn lộ ra chút âm u lạnh lẽo như trước.

So với lúc cô tỉnh lại… không, so với hai năm về trước, vẻ mặt đó càng thêm âm trầm kh ủng bố, không ai bì nổi.

Tần Nguyệt căng thẳng nắm chặt lòng bàn tay, Tư Kính Đường, chúng ta lại gặp nhau rồi…Người này khiến toàn bộ cảm xúc yêu hận trong cô đều tuôn trào, nhất thời cô vừa hận lại vừa sợ.

Tần Nguyệt cúi đầu theo bản năng, tránh ở sau lưng Văn Diễm, bàn tay nắm lấy ống tay áo của anh, như đang tìm kiếm sự che chở.

Gợn sóng nơi đáy mắt Văn Diễm càng nhiều thêm, anh không đẩy cô ra, ngược lại còn hơi điều chỉnh vị trí, dùng toàn bộ tấm lưng để che chắn cho cô.

Đương nhiên là Tư Kính Đường nhìn thấy động tác này của anh, cũng thấy vóc dáng nhỏ nhắn đang nấp sau lưng Văn Diễm.

Hắn cong khóe môi trào phúng, lạnh lùng nói:“Văn tổng thật có tâm, còn nhớ rõ ngày giỗ của vợ tôi, anh còn dẫn theo tình mới đến phúng viếng sao?”Văn Diễm thản nhiên nhếch miệng, dửng dưng nhìn hắn chiếc váy cưới trong tay hắn, không mặn không nhạt nói:“Người cũng đã chết rồi, năm nào Tư tổng cũng tới đây để đốt thứ đó thì có ích gì?”Thoáng chốc sắc mặt Tư Kính Đường trầm xuống, hắn lạnh lùng đáp:“Dù đã chết thì cô ấy vẫn là vợ của Tư Kính Đường tôi!”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 11: Chương 11


“Nhưng nhà họ Tư cũng đâu thừa nhận người con dâu như cô ấy, chẳng phải sao?”Văn Diễm cười nhạt, chỉ một câu nói đã phản lại hết mọi lý do của Tư Kính Đường.

Tần Nguyệt đứng sau lưng anh, sắc mặt cũng trở nên trắng, trong mắt lóe lên một tia trào phúng.

Kết hôn ba năm, nhưng nhà họ Tư vẫn luôn không hài lòng với đứa con dâu là cô.

Cho dù hai người đã kết hôn thì bọn họ vẫn không thừa nhận cô, trong lòng cô chua xót, nhưng lại sợ Tư Kính Đường khó xử, nên cô vẫn luôn không đề cập tới.

Cô cũng chưa từng nghĩ đến, ngay từ lúc bắt đầu, Tư Kính Đường đã không có thực sự chấp nhận cô.

Tư Kính Đường, đứng trước bia mộ này, hắn không mảy may sợ hãi chút nào sao!“Cô ấy là người phụ nữ của Tư Kính Đường tôi, cần gì người khác thừa nhận!”“Ha…”Văn Diễm cười lạnh một tiếng, anh không thèm đôi co với hắn, chỉ bước đến trước nhắc nhở một câu:“Đừng khóc lóc trước mộ Tần Nguyệt, kẻo làm bẩn con đường luân hồi của cô ấy.

”Nói xong, anh cũng chẳng buổn xem phản ứng của hắn, nhanh chóng kéo Tần Nguyệt rời khỏi khu mộ.

Tần Nguyệt còn đang chăm chú nhìn vẻ khiếp sợ của Tư Kính Đường nên cũng không giãy giụa.

Tận cho đến khi bị người ta ném vào trong xe, cô mới phản ứng lại, trừng mắt nhìn người đàn ông lịch lãm ngồi bên cạnh, chất vấn:“Anh kéo tôi lên xe làm gì, tôi muốn đi xuống!”Văn Diễm nhíu mày nhìn cô, tia nghi hoặc hiện lên trong ánh mắt càng sắc bén.

Tần Nguyệt bị anh nhìn tới nỗi e ngại, thật muốn tông cửa chạy trốn.

“Cô sợ người vừa rồi lắm à?”“Nào có, tôi, tôi có quen biết gì hắn đâu.

”Không quen biết mà lại né tránh?Ánh mắt người đàn ông trở nên phức tạp, nhưng anh lại không hề truy vấn, chỉ nhắm mắt lại dưỡng thần.

Tần Nguyệt vốn đang ồn ào đòi xuống xe, lúc này cô chợt nảy ra ý hay, nhân cơ hội này, cô hỏi lại anh vài câu, nói không chừng còn có thể biết chuyện về ba cô.

“Vừa rồi tôi có đọc văn bia, thấy hôm nay là ngày giỗ của cô ấy, cho dù cha mẹ cô gái đó thật sự oán trách cô ấy thì cũng không đến mức bất chấp người đã chết rồi mà vẫn không tha thứ đâu ha.

”“Liên quan gì đến cô?”Người đàn ông không mở mắt, giọng nói lạnh nhạt, làm Tần Nguyệt tức đến thầm nghiến răng.

“Người lúc nãy hẳn là chồng của cô ấy, thế thì anh cũng chỉ là người ngoài thôi, lại cứ ra vẻ như thân quen lắm ý.

”Không biết những lời này đã k1ch thích trúng rồi dây thần kinh nào của người đàn ông rồi, Tần Nguyệt chỉ thấy anh đột ngột mở mắt, gương mặt nặng nề đến độ muốn chảy xệ.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 12: Chương 12


Anh nhìn Tần Nguyệt bằng ánh mắt hình viên đạn, thành công khiến người phía sau ngậm miệng.

“Dừng lại!”Tài xế lập tức ngừng xe lại ven đường núi, Tần Nguyệt mím môi, thầm nghĩ anh đang muốn làm gì thì chợt nghe thấy giọng nói sắc bén vang lên bên tai.

“Xuống xe!”Tần Nguyệt ngẩn người, cô cho rằng mình nghe lầm, ngây ngốc hỏi:“Anh nói gì?”Người đàn ông liếc cô một cái, lạnh lùng nói:“Tả Quyền, mời cô ta xuống xe!”Vãi!Tần Nguyệt thật muốn chửi thề mà, bụng dạ anh còn nhỏ nhen hơn cả mũi kim nữa, tôi có nói gì sai đâu chứ, thật là con mẹ nó vô vị!“Không cần anh mời, tôi tự biết xuống xe!”Nói rồi cô kéo cửa xe ra bước xuống, trước khi đóng cửa cô còn hung hăng trừng mắt nói với anh:“Anh đúng là tên đàn ông vô vị nhất mà tôi từng gặp!”Nói xong cô đóng đóng sầm cửa lại một cái “rầm”, hùng hổ rời đi.

Người đàn ông vuốt v e chiếc nhẫn trên ngón áp út, cau mày nhìn bóng lưng nhỏ xinh phía trước, ánh mắt trở nên sâu thẳm vô cùng, nửa ngày sau Văn Diễm mới lên tiếng:“Tả Quyền, điều tra xem cô gái này là ai?”“Dạ được.

”Tần Nguyệt vừa đi vừa mắng, bên cạnh chợt có một chiếc xe thể thao chạy vọt qua.

Đêm qua trời vừa mới mưa, mặt đất còn chưa kịp ráo, vậy nên nước mưa văng tung tóe lên hết người cô, mặt Tần Nguyệt lập tức đen sì.

Cố ý! Nhất định là cố ý!Dường như đang nghĩ đến biểu cảm thú vị của người phía sau, khóe môi vốn đang mím thành đường thẳng của Văn Diễm hơi nhếch, rồi từ từ cong lên…***“Con có bỏ trốn khỏi nhà đâu.

”Tần Nguyệt nhìn Thẩm Tuấn Trì làm căng trước mặt, tiếp tục biện hộ:“Con chỉ thấy hơi khó chịu trong lòng nên muốn ra ngoài dạo xíu thôi.

”“Đi dạo mà chạy đến tận thành phố H?”Thẩm Tuấn Trì cười lạnh:“Tinh Nguyệt, những lời ba nói với con ngày hôm qua, con đều không thèm đếm xỉa tới đúng không?”Ánh mắt Tần Nguyệt bỗng lạnh đi, cô hít sâu một hơi, nói với giọng hòa hoãn:“Nếu con thật sự muốn bỏ đi thì sao con không mang theo đồng xu cắc bạc nào?”Trông thấy ánh mắt nghi hoặc của Thẩm Tuấn Trì, Tần Nguyệt tiếp tục giải thích:“Ba, chuyện mà ba đã nói ngày hôm qua, chẳng qua là con tạm thời chưa chấp nhận được thôi, nhưng đến hôm nay, con đã suy nghĩ kĩ rồi, ba nói đúng, con cũng là một thành viên trong nhà họ Thẩm, cũng nên vì nhà họ Thẩm mà làm chút chuyện.

”Thẩm Tuấn Trì nghe thấy thế thì ánh mắt lập tức sáng lên, giọng điệu cũng thay đổi, hơi bất đắc dĩ nói:“Nếu không phải vì mấy năm nay kinh tế của nhà họ Thẩm càng ngày càng sa sút, ba cũng sẽ không nảy ra ý này.

Tinh Nguyệt à, con yên tâm, chỉ cần chuyện này thành công, ba hứa với con, ba nhất định sẽ làm được.

”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 13: Chương 13


Tần Nguyệt thầm trào phúng trong lòng, nhưng ngoài miệng thì cô lại đáp:“Con nhất định sẽ cố gắng.

”Tần Nguyệt vừa rời khỏi phòng sách của Thẩm Tuấn Trì, cô lập tức trở về phòng.

Nếu hôm nay có thể nghe ngóng được tung tích của Tần Chấn Trung, cô cũng sẽ không phải để mình chịu khổ như vậy.

Nhớ đến vừa rồi mình mới gặp Tư Kính Đường, sắc mặt Tần Nguyệt thoáng trắng bệch.

“Cốc cốc…”Tần Nguyệt đang đứng yên cạnh cửa sổ, nghe thấy có tiếng gõ cửa, cô chỉ hờ hững nói:“Mời vào.

”Tiếng giày cao gót cao ngạo đánh lên sàn nhà lập tức khiến Tần Nguyệt nhận ra người tới không phải Khương Trinh.

Quả nhiên, cô vừa xoay người lại, đập vào mắt là Thẩm D ung Nguyệt trong bộ trang phục thời thượng.

Tình chị em của hai người chẳng tốt đẹp mấy, Tần Nguyệt cũng lười phải giả vờ giả vịt, cô không mặn không nhạt hỏi:“Ôi chao khách quý đến nhà, có chuyện gì sao?”“Không có việc thì không thể đến thăm à? Đây là nhà họ Thẩm, dù tôi có muốn hủy đi nơi này thì cũng là chuyện bình thường!”Vẻ mặt của Thẩm D ung Nguyệt đầy kênh kiệu, vô cùng kiêu căng.

Tần Nguyệt chẳng buồn liếc mắt nhìn cô ta một cái, căn bản là không muốn so đo với cô ta.

Thẩm D ung Nguyệt không quen nhìn dáng vẻ bình thản dửng dưng đó của cô, cô ta chớp mắt, vờ như vô tình hỏi:“Tôi nghe bảo ba kêu cô đi bàn chuyện làm ăn với ông ấy?”Tần Nguyệt hơi khựng lại, không đáp.

“Vị khách hàng lần này có địa vị không nhỏ, cô phải hầu hạ anh ta cho thật tốt, tôi nghe Thượng Bằng nói, cô trông rất giống vợ trước của người này, nhưng cô cũng nên nhớ rõ thân phận của mình, chớ thương nhớ người không nên nhớ thương.

”Tần Nguyệt cười khẽ hai tiếng, giương mắt nhìn cô ta, chậm rãi hỏi:“Ý của chị là kêu tôi đừng tơ tưởng đến việc leo lên giường của người ta ư?”Thẩm D ung Nguyệt sửng sờ, không ngờ cô lại có thể nói trắng ra như vậy.

Tần Nguyệt cũng rất chướng mắt con nhỏ trẻ trâu này, hơn nữa nghe cô ta lải nhải bên tai quá phiền, nên cô muốn dạy dỗ cho cô ta một bài học.

“Kì lạ thật, rõ ràng là tôi cũng học theo chị mà, nếu không phải chị trèo lên được giường của Thượng Bằng, anh ta cũng đâu không tiếp nhận chị nhanh tới vậy, ba bảo tôi đi, chủ ý thật sự là gì chị còn không rõ sao?Nếu tôi thật sự có quan hệ với người nọ, chỉ sợ đây mới là điều mà ba muốn thấy, chị gái biết nghĩ cho danh dự của em, em thật sự rất cảm kích, cơ mà chuyện này tôi thật sự không thể làm chủ, bằng không, chị nói với ba đi.

”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 14: Chương 14


Thẩm D ung Nguyệt bị chỉnh đến không nói nên lời, một con nhỏ hèn hạ thường ngày im im khó hiểu, cớ sao bây giờ lại nhanh mồm dẻo miệng như vậy.

Cô ta không dám nói với Thẩm Tuấn Trì, nhưng cũng chướng mắt dáng vẻ kiêu ngạo đó của Thẩm Tinh Nguyệt, tức khắc độc mồm độc miệng bảo:“Mẹ nào con nấy, trời sinh đều đê tiện như nhau!”Nói xong cô ta đóng sầm cửa rời đi, ánh mắt Tần Nguyệt tối lại, cô nằm nhoài lên giường.

Hiện tại cô không còn tâm tư đâu mà để ý tới chuyện khác nữa, ngày mai cô phải đến thành phố H với Thẩm Tuấn Trì.

Chuyến đi lần này không biết sẽ ra sao, chỉ mong cô có thể gặp được Tần Chấn Trung.

Hai ngày sau.

“Tinh Nguyệt, dậy đi.

”Cánh tay bị lay nhẹ, Tần Nguyệt mờ mịt mở mắt ra, lúc này cô mới nhớ ra mình đang ở đâu.

“Tinh Nguyệt, sắp tới rồi, sửa sang lại cho đàng hoàng, tuyệt đối không được làm phật lòng Tư tổng, nhà họ Thẩm chúng ta có thể dừng chân ở thành phố H hay không đều dựa vào biểu hiện của con đó.

”Thẩm Tuấn Trì trông thấy vẻ mặt ngu ngơ của cô thì cho rằng cô đổi ý, sắc mặt lập tức tối lại.

“Tinh Nguyệt, những gì ba đã nói là ba sẽ làm, chỉ cần lần này con có thể khiến Tư tổng giao lại hạng mục khai phá Bắc thành đợt này cho nhà họ Thẩm, ba sẽ lập tức cho mẹ con danh phận, đến lúc đó, bà ấy chính là nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của nhà họ Thẩm.

”“Con biết rồi.

”Tần Nguyệt lấy lại tinh thần, cười trào phúng, nhưng trên mặt cô không để lộ ra biểu cảm gì.

Thẩm Tuấn Trì thoáng thở phào, rồi không nói gì thêm.

Vài phút sau, xe ngừng lại trước khách sạn Hâm Huy, nơi từng là sản nghiệp dưới trướng Tần thị.

Tần Nguyệt hơi cụp mắt, nếu không phải vì cô dẫn sói vào nhà, nhà họ Tần cũng sẽ không…“Xuống xe đi, sắp đến giờ rồi.

”Thẩm Tuấn Trì chỉnh trang sơ qua vẻ ngoài rồi hối cô xuống xe, Tần Nguyệt lấy lại tinh thần, theo ông ta bước xuống.

Hai năm sau, ngoại trừ vẻ ngoài được tân trang lại, bố cục bên trong khách sạn Hâm Huy thật ra chẳng khác gì mấy.

Cô cẩn thận quan sát, phát hiện nơi này đã bị thay đổi toàn bộ nhân sự, không còn một người quen nào cả.

Việc không giữ được Hâm Huy khiến lồ ng ngực Tần Nguyệt đau nhói, cửa hàng kinh doanh lâu đời cả mấy chục năm của nhà họ Tần mà cô còn không giữ được, càng đừng nói tới những thứ khác.

“Sau khi đến nơi, con đừng nói linh tinh, Tư tổng hỏi thì con hãy nói, còn không hỏi thì đừng nói gì cả.

”Lúc tới phòng hẹn, Thẩm Tuấn Trì không yên tâm bèn dặn dò lần nữa.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 15: Chương 15


Tần Nguyệt nực cười cong khóe môi, hờ hững đáp.

“Con nhớ rồi.

”Vừa nói xong hai người cũng đã đi tới trước cửa phòng đặt trước, phục vụ tiến đến mở cửa.

Cánh cửa chậm rãi mở ra, tức khắc, Tần Nguyệt liền nhìn thấy tên đàn ông khiến cô yêu hận sâu sắc đang ngồi bên trong.

Cô phải cố gắng hết sức mới có thể kiềm chế đôi tay đang run rẩy của mình, ngăn bản thân bị thù hận che mờ lí trí, không màng tất cả mà xông lên, xé nát tên đàn ông đó!Tư Kính Đường đang thoải mái ngồi trên chiếc sô pha kiểu Âu trong phòng, lắc nhẹ chiếc ly đế cao trong tay.

Hương rượu vang đỏ tỏa khắp không khí, k1ch thích thần kinh Tần Nguyệt tỉnh táo trở lại, cô siết tay thật chặt, dần dần bình tĩnh xuống.

Nghe thấy tiếng mở cửa, tay của Tư Kính Đường hơi khựng lại, chậm rãi nhìn về phía cửa.

Đập vào mắt hắn chính là gương mặt giống Tần Nguyệt đến bảy phần chả Thẩm Tinh Nguyệt.

“Choang…”Ly rượu trong tay vô tình rơi xuống, chất lỏng màu đỏ tươi chảy lan ra chiếc thảm lông dê màu trắng, trông có vài phần ghê rợn.

Tư Kính Đường lại mơ hồ không để ý tới, cặp mắt kia vẫn gắt gao nhìn chằm chặp vào cô gái đứng ở cửa, như muốn nhìn thấu cô!Tay chân Tần Nguyệt lạnh toát, dù cô đã thay đổi thân xác, nhưng khi gặp lại người đàn ông này, nội tâm Tần Nguyệt vẫn cực kì sợ hãi.

Đặc biệt là cặp mắt ưng sắc bén kia của Tư Kính Đường, ánh mắt đó tựa như con rắn độc đang quấn chặt lấy cô, chỉ cần cô sơ hở là nó sẽ có thể lập tức nuốt chửng lấy cô.

Thẩm Tuấn Trì quan sát biểu cảm của Tư Kính Đường, thầm nghĩ có hi vọng, ông ta nhanh chóng cười xởi lởi kéo Tần Nguyệt đi qua.

“Chào ngài, Tư tổng, chúng tôi không quấy rầy ngài chứ.

”Tư Kính Đường không nhìn ông ta, ánh mắt hắn vẫn không hề dời khỏi người Tần Nguyệt, nhưng lại nói với người phục vụ:“Ai cho anh tùy tiện để người khác vào đây!”Sắc mặt Thẩm Tuấn Trì thoáng trắng bệch, ánh mắt người phục vụ cũng lộ ra vẻ sợ hãi, anh ta kính cẩn đáp:“Là, là giám đốc Trần nói phải cho ngài một bất ngờ, chúng tôi mới…”“Tới bộ phận nhân sự lấy tiền đi.

”Tư Kính Đường không chờ anh ta nói xong, hắn đã trực tiếp đuổi việc.

Tần Nguyệt lại thầm kinh hãi, chẳng lẽ nơi này đã thành địa bàn của Tư Kính Đường, nghĩ đến Tần thị suy tàn trong tay kẻ này, Tần Nguyệt lập tức phẫn nộ.

Rất giống, thật sự là quá giống, bàn tay để sau lưng của Tư Kính Đường siết chặt thành nắm đấm.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 16: Chương 16


Không thể nào, Tần Nguyệt… đã chết rồi.

Tuy Văn Diễm là người hạ táng, nhưng hắn đã tận mắt nhìn thấy, cô tuyệt đối không thể còn sống được!Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên lạnh băng.

“Cô là ai?”Thẩm Tuấn Trì cảm nhận được sự ác liệt của hắn, cả người cũng thoáng sợ hãi, vừa nghe Tư Kính Đường hỏi chuyện, ông ta lập tức trả lời:“Là, là con gái của tôi, Thẩm Tinh Nguyệt.

”Nói xong ông ta hơi đẩy Tần Nguyệt về phía Tư Kính Đường, gượng gạo cười nói:“Con bé còn quá nhỏ, không hiểu chuyện, mong Tư tổng không trách.

”Tư Kính Đường không đáp, hắn híp mắt nhìn cô gái trước mắt.

Thẩm Tinh Nguyệt, Tinh Nguyệt…Tần Nguyệt.

Đột nhiên, hắn cong môi cười, chậm rãi nói:“Ông không ngại nếu tôi muốn nói chuyện riêng với con gái của ông chứ?”Ánh mắt Thẩm Tuấn Trì sáng lên, xem ra vẫn còn hy vọng, vì thế ông ta vội vàng đáp:“Không ngại, đương nhiên là tôi không ngại rồi, nhờ Tư tổng giúp đỡ cho, vừa hay buổi chiều tôi còn có cuộc họp, thế phải để con gái phiền Tư tổng rồi.

”Tư Kính Đường cười như không cười nhìn ông ta, Thẩm Tuấn Trì biết điều đi ra cửa.

Lúc gần đi ông ta còn không quên nhìn Tần nguyệt bằng ánh mắt“Dựa vào con hết đó”.

Sau một tiếng đóng cửa, căn phòng to như vậy lập tức chỉ còn lại Tần Nguyệt và Tư Kính Đường.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng Tần Nguyệt, cô nhìn Tư Kính Đường với đôi mắt cảnh giác, tựa như một con thú bị bắt vẫn luôn vận sức chờ phản đòn, cả người đều toát lên vẻ nguy hiểm người lạ chớ đến gần.

Chính là ánh mắt này, quật cường oán hận, giống nhau như đúc.

Ngực Tư Kính Đường căng chặt, đột nhiên hắn bắt chặt cánh tay cô, Tần Nguyệt giật nảy mình, cô thảm thiết:“Anh muốn gì?”“Chẳng lẽ cô không biết ba cô kêu cô tới đây để làm gì?”Tư Kính Đường trào phúng nhếch môi, bản lĩnh của nhà họ Thẩm thật không nhỏ, đến cả con gái ruột cũng không tha, chỉ tiếc…“Còn trinh chứ?”Tư Kính Đường lạnh lùng nói:“Tôi không bao giờ muốn loại đàn bà không sạch sẽ!”Sắc mặt Tần Nguyệt trắng nhợt, đột nhiên cô nhớ tới cuộc hôn nhân thất bại ba năm đó của bọn họ, nắm tay chợt siết chặt, cô lộ ra ánh mắt trào phúng, châm chọc:“Thế à, theo tôi được biết, hình như vợ trước của Tư tổng có quan hệ mờ ám vớ Văn tổng của tập đoàn Thịnh Viễn, không biết cô ấy có còn trinh hay không?”Sắc mặt Tư Kính Đường trầm xuống, đột nhiên hắn duỗi tay bóp lấy cổ cô, gằn từng tiếng:“Đừng nhắc tới ả ta trước mặt tôi, ả không xứng!”.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 17: Chương 17


Lồ ng ngực cô như thắt lại, vì thiếu oxy, sắc mặt Tần Nguyệt trở nên đỏ bừng, nhưng cô vẫn không hề tỏ ra yếu thế.

Tư Kính Đường hơi giật mình, lực trên bàn tay hắn dần thả lỏng, Tần Nguyệt vội đẩy mạnh hắn ra, khom lưng ho khụ khụ hai tiếng.

Tư Kính Đường lấy lại tinh thần, vẻ mặt lạnh lùng, đột ngột hắn bắt lấy cánh tay cô, đè cô ngã xuống sô pha.

Một tiếng “Xoẹt” vang lên, váy dài trên người bị xé rách.

Tần Nguyệt kinh hãi, cô bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

Tư Kính Đường không ngờ cô lại phản ứng mạnh tới vậy, trong lúc nhất thời hắn không giữ chặt, đã bị cô dùng chân đá trúng chỗ hiểm, đau đến nỗi mặt mày xanh mét.

Tần Nguyệt nắm bắt cơ hội, cô bất ngờ đẩy hắn ra, kéo quần áo lên rồi loạng choạng chạy ra ngoài.

Ngay khoảnh khắc tiếp xúc với chính diện Tư Kính Đường, mọi bình tĩnh mà cô vừa chuẩn bị đã hoàn toàn tan biến.

Loại đau khổ giày xéo bỏng người này, cô không bao giờ muốn trải qua một lần nữa, Tư Kính Đường, đồ ma quỷ đến từ địa ngục!Phía sau truyền đến một loạt tiếng bước chân, trái tim Tần Nguyệt tâm đập loạn liên hồi, cô liều mạng chạy về phía trước.

“Văn tổng, bà Văn phía bên kia lại gọi tới, bảo là.

”Tả Quyền nhìn người đàn ông đang đứng sát cửa sổ, khép văn kiện lại, hơi ngập ngừng rồi chậm rãi mở miệng.

“Bà Văn hẹn cô Chương ba giờ chiều nay gặp mặt ở nhà cũ, hy vọng ngài đừng đến trễ.

”Văn Diễm không xoay người, nhưng dường như Tả Quyền có thể đoán được hiện giờ anh đang tâm trạng gì, bèn không ở lại thêm nữa, lặng lẽ mở cửa rời đi.

Hai mắt của người đàn ông híp lại, anh ra nhìn những dòng xe qua lại tấp nập ngoài cửa sổ, khẽ siết chặt nắm tay.

Anh đã nói rồi, ai cũng đừng hòng sắp đặt hôn nhân cho anh một lần nữa, hình như không ai thèm nghe thì phải, xem ra, anh cần phải về nhà cũ một chuyến thôi.

Anh vừa mở cửa, một bóng người hấp tấp lỗ m ãng lập tức lao đến trước mặt anh, Văn Diễm theo bản năng duỗi tay đón lấy người nọ.

Tần Nguyệt va phải một bức tường thịt, lúc này hồn phách đang bay lơ lửng của cô mới quay về lại.

Vừa ngước mặt, cô lập tức trông thấy một đôi mắt đen chỉ cách mình vài li, tim gan nhảy dựng cả lên.

Cô muốn đẩy anh ra, nhưng nghĩ đến đám người truy đuổi phía sau, cô không thể không cúi đầu cầu xin:“Giúp tôi với, có người đuổi theo tôi.

”Là cô?Đôi mắt đen nhánh của Văn Diễm ánh lên một tia kỳ quái, anh giương mắt nhìn đám người đã đuổi tới từ phía sau, đột nhiên cúi đầu hôn lên môi Tần Nguyệt.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 18: Chương 18


Cô sững người, đứng yên không dám nhúc nhích.

“Khụ khụ, làm phiền rồi.

”Người tới là Trình Viễn, trợ lý đắc lực của Tư Kính Đường.

Tần Nguyệt cũng thấy quá lạ, chính là vì nguyên nhân đó, nên cả người cô mới trở nên căng thẳng.

Dường như cảm giác nỗi lo lắng trong cô, bàn tay Văn Diễm vòng ra sau lưng cô, nhẹ nhàng vỗ, như đang trấn an.

Mà Tần Nguyệt đang căng thẳng tột độ, trong lúc nhất thời cũng không nhận ra.

“Hoá ra là trợ lý Trình, có chuyện gì sao?”Văn Diễm tỏ ra dửng dưng, mày hơi nheo như có một tia không vui, hệt như anh thật sự đang bị quấy rầy chuyện tốt, Tần Nguyệt cúi đầu, giả điên.

Trình Viễn rất biết điều, trông thấy vẻ mặt của anh, anh ta lập tức thay đổi giọng điệu:“Không có gì, chỉ là tôi thấy quý cô này hơi quen mắt, hình như là vị khách mà Tư tổng của chúng tôi mời đến, chắc là tôi nhìn nhầm rồi.

”Văn Diễm cong cong khóe môi, đáp:“Không sao, nhìn nhầm thôi mà, đừng tái phạm nữa là được.

”Sắc mặt Trình Viễn cứng đờ, cười mỉa:“Văn tổng khéo đùa.

”Văn Diễm cũng không thèm nhìn tới anh ta, mà chỉ kéo tay Tần Nguyệt đi về phía thang máy.

Tần Nguyệt thoáng ngỡ ngàng, vậy là xong rồi sao?Người đàn ông bên cạnh cô sa khác với ngày xưa quá, không phải là anh cũng bị hoán đổi linh hồn như cô đó chứ?“Chỉ là một cái hôn mà thôi, đừng nghĩ nhiều.

”Trong lúc Tần Nguyệt còn đang suy tư, người đàn ông bên cạnh đã thản nhiên nói một câu như vậy, tức khắc khiến cho cô đen mặt.

“Anh ảo tưởng quá rồi đó!”Cô vừa nói xong, đúng lúc thang máy mở cửa, Tần Nguyệt lạnh mặt muốn đi ra ngoài.

Ai ngờ cô mới vừa cất bước, bản thân đã bị người đàn ông phía sau bắt lấy.

Anh không thèm giải thích lời nào, cứ thế mà kéo cô đi về phía bãi đỗ xe.

Trước công chúng, Tần Nguyệt không dám giãy giụa quá mạnh, tận cho đến khi bị anh đẩy vào trong xe, lúc này cô mới mở miệng quát:“Anh đang làm gì vậy, lại muốn ném tôi xuống giữa đường à? Có phải đàn ông không vậy!”Ánh mắt người đàn ông thâm trầm, liếc xéo cô một cái rồi nói:“Thắt chặt dây an toàn vào.

”Tần Nguyệt đang định hỏi anh muốn đưa tôi đi đâu, người đàn ông đã đạp chân ga xông thẳng ra ngoài, Tần Nguyệt nhanh chóng thắt dây an toàn lại.

Dọc theo đường đi mặc kệ Tần Nguyệt nói gì, người đàn ông vẫn cứ giữ im lặng, chiếc xe dừng lại, anh lập tức kéo cô lên lầu.

Lúc này Tần Nguyệt mới phát hiện người đàn ông dẫn cô đến một trung tâm làm đẹp.

.
 
Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu Sau
Chương 19: Chương 19


Cô nhìn anh hoài nghi, mà người phía sau lại chẳng buồn đoái hoài tới cô, trực tiếp ném cô cho một nhóm phụ nữ.

Chờ Tần nguyệt được những người đó dẫn tới phòng hóa trang, Văn Diễm mới nhẹ nh thở dài, cầm một quyển tạp chí ngồi ở trên sô pha đọc say sưa.

“A Diễm, ái chà khách quý ghé thăm.

”Người nói chuyện là một người đàn ông trông khá tuấn tú, nhưng anh ta lại trang điểm theo phong cách thiếu niên phản nghịch, tai trái xỏ khuyên màu lam, khiến cả người càng toát lên vẻ hư hỏng.

Văn Diễm giương mắt nhìn anh ta, thản nhiên nói:“Cậu ba mươi hai, chứ có phải hai mươi ba tuổi đâu.

”Khóe miệng người nọ giật giật, anh ta ngã người dựa vào sô pha, hai chân bắt chéo trên bàn trà, ngả ngớn nhướng mày nói:“Cậu ganh tỵ với vẻ ngoài trẻ trung anh tuấn của tôi chứ gì?”“Tôi chỉ không muốn người ta đánh giá mắt chọn bạn của tôi kém.

”“…”Người nọ như vừa nghĩ đến điều gì, anh ta bất ngờ đứng dậy, tiến đến bên cạnh Văn Diễm nhỏ giọng nói:“Tôi nói này, người phụ nữ vừa nãy sao mà trông quen mắt thế hả, mẹ nó, đừng nói là cậu đang tìm người thế thân đó nha?”Anh ta vừa thốt lên câu đó, sắc mặt Văn Diễm đã lập tức trầm xuống, người nọ lại không sợ, mà nói tiếp:“Không phải chứ, Tần Nguyệt cũng đã chết hai năm rồi, huống hồ người ta cũng đâu phải vợ cậu, cậu không thể thấy ai giống là kéo về nhà thế được, mà cho dù có giống thì đó cũng đâu phải là Tần Nguyệt thật, kết quả là chỉ làm khổ cả hai mà thôi.

”Văn Diễm siết chặt nắm tay, giương mắt nhìn anh ta, nửa ngày sau mới lên tiếng:“Vào trong giục bọn họ nhanh lên đi.

”“Tôi thật chẳng hiểu nổi cậu!”Người nọ mắng xong một câu thì cũng chẳng nhiều lời thêm, anh ta đứng dậy vào phòng hóa trang.

Văn Diễm vuốt v e chiếc nhẫn trên ngón tay, ánh mắt trở nên sâu thẳm kiên định.

Qua nửa tiếng sau, Tần Nguyệt được người ta đẩy ra.

Văn Diễm nghe thấy động tĩnh thì ngẩng đầu nhìn, anh lập tức trong thấy Tần Nguyệt đang được mọi người vây quanh.

Trên người cô là một chiếc váy màu xanh biển dài gần đến mắt cá chân, cổ áo hình chữ V ôm trọn vòng ngực đầy đặn, phần eo thắt vừa khít, tôn lên từng đường cong hoàn mỹ duyên dáng trên người cô.

Nước da Tần Nguyệt vốn đã trắng, màu xanh biển từ chiếc váy lại càng khiến làn da cô trông mịn màng như phát sáng, kiểu trang điểm nhẹ nhàng, làm bật lên vẻ đẹp trong trẻo tựa đóa sen mới nở của cô.

.
 
Back
Top Bottom