Đô Thị  Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 60: Chương 60


Cố Mộng Diệp ngây thơ gật đầu ngoan ngoãn mà theo lời y.
Ban nãy khi cúp điện Cố Mộng Diệp đến cầu dao xem thử, chỉ là đứng chưa được bao lâu đèn đã sáng trở lại, cùng lúc đó là tiếng chuông cửa bên ngoài cổng sắt, bảo vệ gọi điện cho hắn bảo có Thẩm thiếu gia đến có việc muốn vào trong.
Cố Mộng Diệp hỏi tên mới biết người đến là Thẩm Tệ Phẩm, hắn hơi nghi ngờ dù sao thì sau sự việc tiếp xúc với Thẩm gia, hắn đã có cái nhìn khác về người ở gia đình này, nghĩ người đến này cũng chẳng có tâm tư tốt lành gì vì thế mà ra ngoài đón tiếp vị khách không mời này.
Lần gặp gỡ này Cố Mộng Diệp mới có cơ hội nhìn kĩ gã hơn, Thẩm Tệ Phẩm này có khuôn mặt cũng thuộc dạng gọi là ưa nhìn, nhưng để so với Thẩm Nhạc Thần thì còn phải xách mông người ta, vả lại tên này luôn treo trên mặt một nụ cười giả nhân giả nghĩa, khiến hắn vô cùng khó chịu.
Thẩm Tệ Phẩm mỉm cười giơ tay ra muốn bắt tay làm quen với Cố Mộng Diệp, nhưng bị người trước mặt làm ngơ, Cố Mộng Diệp không thích tiếp xúc với người lạ dù hắn luôn muốn được chú ý, nhưng để thể hiện bản thân với cái tên còn chưa biết là kẻ thù hay đồng bạn thì hắn không dám đánh cược.
Thẩm Tệ Phẩm cũng chẳng tức giận vì sự bất lịch sự này của người trước mặt, gã cười cười chăm chú nhìn khuôn mặt người trước mặt, thầm tặc lưỡi trong lòng cảm thán Thẩm Nhạc Thần nhặt về được một kĩ nam xinh đẹp như vậy.

"Thẩm Tệ Phẩm, em họ của Thẩm Nhạc Thần, hôm nay tôi đến vì anh Nhạc Thần có bảo tôi lấy giùm anh ấy bộ hồ sơ trong xe hơi".

Cố Mộng Diệp cau mày nói lại.

"Thẩm Nhạc Thần không nhờ tôi, lại đi nhờ anh làm gì?".

Hắn không dễ tin đâu nhé! Thẩm Tệ Phẩm dường như cũng biết người trước mặt sẽ nói câu này, nên đã đáp lại rất nhanh.

"Giữa việc giao một bộ hồ sơ quan trọng vào tay của người thân, hay vào tay của người lạ, anh họ tôi là người rõ nhất, chắc tôi không cần nói chuyện này lại cho cậu nhỉ?".
Cố Mộng Diệp cứng họng, cảm thấy lời gã nói vừa hợp lý lại vô lý kiểu gì đó, nhưng hiện tại vẫn còn chưa nghĩ ra nên chỉ có thể bấm bụng đi đằng sau gã, muốn xem trong hồ lô của gã có cái gì, nếu mọi hành động nghi hoặc của gã mà lọt vào mắt hắn, thì hắn cũng chẳng ngại đánh cho tên này một trận đâu!
Tuy Thẩm Nhạc Thần lời dụng hắn nhưng y cũng là người hắn yêu, hắn không muốn để người hắn yêu bị tổn thương!
Chỉ là Cố Mộng Diệp không có thuật đọc tâm người trước mặt này, nếu không có chết hắn cũng sẽ không cõng cái nồi nóng hổi này trên lưng!
Thẩm Tệ Phẩm như quen đường quen nẻo mà đi thẳng đến gara của Thẩm Nhạc Thần, ai không biết còn tưởng gã thường hay đến đây, gã mỉm cười đi đến gara.
Chuyện gã muốn không phải là đến đây lấy văn kiện giúp anh họ Thẩm Nhạc Thần, gã muốn diễn kịch cho Thẩm Nhạc Thần đang ngồi trước màn hình xem, gã còn chẳng rõ người anh họ này nghĩ gì sao? Dù sao chuyện có camera ẩn hay không gã không quan tâm, mà điều gã quan tâm là gã muốn có người xuống vũng nước bẩn này.
Nếu Thẩm Nhạc Thần có đoạn băng ghi lại cảnh tên thợ sửa xe kia đụng vào xe mình rồi tố cáo gã, chuyện này gã có thể xử lý ổn thỏa cho giết người diệt khẩu, dù sao gã cũng chẳng có liên can gì đến chuyện này, nhưng kế hoạch của gã là đổ cái nồi này lên đầu người khác.
Mà người giúp gã đội cái nồi này còn đang ngây thơ đi sau lưng gã, gã không tin nếu Thẩm Nhạc Thần bên kia màn hình thấy kỹ nam nhà mình âm mưu cùng gã hại mình thì sẽ có cảm xúc gì, gã cũng chẳng bao giờ tin vào việc Thẩm Nhạc Thần thích một thằng đàn ông hay một người phụ nữ, một kẻ máu lạnh vô tình như y thì làm gì có khái niệm về tình yêu.

Một người đàn ông thành đạt luôn có một cái não đầy nghi ngờ, cùng với cảnh giác mà Thẩm Nhạc Thần chính là con người như vậy, mà một tình yêu nếu không có sự tin tưởng thì chẳng bao giờ đi đến cuối đường.

Gã đến gần xe sau đó giả vờ như nghe thấy tiếng gì đó vội bảo với Cố Mộng Diệp, mà người đằng sau gã cũng chẳng dễ bị lừa, hắn còn nói một câu.

"Anh nghe rõ nó nằm ở đâu sao anh không đi mà xem?".
Thẩm Tệ Phẩm cười gằn bảo.

"Cậu tự tin để tôi cúi xuống gầm xe xem sao?".

Nói rồi gã chăm chú nhìn biểu cảm trên gương mặt của Cố Mộng Diệp, đúng như gã nghĩ tính cảnh giác của người này cũng chẳng kém gì Thẩm Nhạc Thần vì thế mà cúi đầu xuống xem thử, nhưng chỉ là tính cảnh giác này đã không đúng lúc mà bán đứng một người có tâm tư tốt lành như hắn, khiến hành động này chẳng khác gì đang cúi đầu xuống kiểm tra xem phanh xe của Thẩm Nhạc Thần có thực sự là hỏng chưa.
Cố Mộng Diệp ngàn vạn lần không ngờ là chỉ vì một chút sơ ý này của mình mà dẫn đến sự hiểu lầm vô cùng nghiêm trọng với Thẩm Nhạc Thần.
Ngày mai Cố Mộng Diệp có hẹn với mẹ của Thẩm Nhạc Thần đến nhà Thẩm gia chơi một chút, vì thế mà từ sáng sớm hắn đã ăn mặt thật đẹp bắt xe rồi đến Thẩm gia thật sớm, lúc vừa đến cửa ngoài của Thẩm gia, bác bảo vệ ở đó đã quen mặt của hắn cùng với lời dặn của phu nhân mà cho người vào.
Cố Mộng Diệp vui vẻ đi vào cổng Thẩm gia, nghĩ thời gian còn sớm hẳn một tiếng mà hắn lại không thích không khí trong căn biệt thự Thẩm gia này, hắn gọi điện cho mẹ Thẩm Nhạc Thần bảo với bà mình đã đến nơi và đang ở bên ngoài sân Thẩm gia.

Mộng Hắc Vi cũng không ngờ Cố Mộng Diệp lại đến sớm như vậy nên chưa kịp chuẩn bị gì, nên đã bảo cậu đi vài vòng bên ngoài rồi chờ bà một chút, trong lúc đợi bà ấy Cố Mộng Diệp có hơi rảnh rỗi vì thế mà đi dạo vài vòng quanh sân Thẩm gia một chút.
Chỉ là lần đi dạo này Cố Mộng Diệp vậy mà lại nghe được một câu chuyện khiến người kinh ngạc, Thẩm Tệ Phẩm đứng ở một góc khuất trong khu vườn ít người đến, quay lưng về phía Cố Mộng Diệp mà nói điện thoại, gã không ngờ Cố Mộng Diệp hôm nay lại đến vì thế mà vô tình nghe được cuộc nói chuyện của gã.
Thẩm Tệ Phẩm cầm điện thoại cười cười đầy ngạo mạn.

"Mọi chuyện được tao lên kế hoạch tốt lắm, Thẩm Nhạc Thần hẳn là đang lên kế hoạch để nộp đoan video kia cho cảnh sát để kiện tên người yêu của y".
"Phải, tuy lần kế hoạch này sẽ chẳng hại được Thẩm Nhạc Thần nhưng ít nhất vẫn sẽ khiến hắn đau đớn một thời gian, dù sao vẫn là nên chặt đứt một cái tay đắc lực của y, nếu để tên kia ở lại hẳn Thẩm Nhạc Thần sẽ càng ngày thành đạt".
"Tao để ý mấy ngày nay rồi, hợp đồng lấy được đều từ tay của Cố Mộng Điệp mang về cho y, ừ, chuyện này tao có sắp xếp rồi, để chính tay y đưa cánh tay của mình vào nhà tù, mày nói cái gì, nếu là tao thì dù có là một con chó đắc lực trung thành đi chăng nữa nhưng nếu đã có tâm tư quay lại cắn chủ thì tao cũng chẳng ngại giết nó đâu"..
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 61: Chương 61


"Tao để ý mấy ngày nay rồi, hợp đồng lấy được đều từ tay của Cố Mộng Điệp mang về cho y, ừ, chuyện này tao có sắp xếp rồi, để chính tay y đưa cánh tay của mình vào nhà tù, mày nói cái gì, nếu là tao thì dù có là một con chó đắc lực trung thành đi chăng nữa nhưng nếu đã có tâm tư quay lại cắn chủ thì tao cũng chẳng ngại giết nó đâu".

Cố Mộng Diệp mím môi nghe câu chuyện, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt lại đau đớn vô cùng, hơi thở cùng gấp rút vô cùng, vội chạy xa khỏi chỗ này một chút để tìm lại chút không khí để thở, nhưng dù có chạy đi đâu chăng nửa hắn vẫn cảm thấy vô cùng đau đớn khó thở.

Cảm tưởng bản thân sắp bị chết nghẹt rồi, nước mắt chực trào muốn rơi ra ngoài, nhưng đã bị hắn kiềm nén lại, mãi đến khi ra khỏi Thẩm gia ngồi lên xe taxi hắn mới lấy lại được đôi chút bình tĩnh, bàn tay run rẩy ấn vào danh bạ gọi cho Mộng Hắc Vi, xin lỗi bà vì hắn đột nhiên thấy hơi khó chịu nên không thể cùng bà đến viện mồ côi được.

Mộng Hắc Vi lo lắng hỏi han đôi câu, xác nhận hắn quả thật không sao mới gật đầu bảo hắn nghỉ ngơi đi.

Cố Mộng Diệp đến một quán bar khi đang ngơ ngẩn ngồi trên xe taxi, hắn không biết nên đi đâu và về đâu nữa, vì thế mà khi xe taxi đi vài vòng xung quanh hắn mới quyết định vào một quán bar uống vài chút bia rượu, giải tỏa cảm giác đang ngày một lớn dần này xuống.

Ở thế giới kia của Cố Mộng Diệp, vì cơ thể đặc biệt nên hắn bị dị ứng với chất cồn, chỉ cần là cồn thì dù chạm vào hay động vào hắn đều sẽ bị nổi mẫn đỏ nghiêm trọng đến nỗi phải nhập viện.

Lần này đến đây hắn không cần ngại việc bản thân dị ứng nữa mà buông thả bản thân.

Nhớ lại một Cố Mộng Diệp lúc trước - từng là một diễn viên ngay cả màn ảnh nhỏ cũng khó mà lên sóng, nhớ đến những áp lực từ cuộc sống đôi khi hắn rất muốn tìm thứ gì đó để giải tỏa bản thân một lần, muốn một lần quên hết mọi thứ muốn được làm chính mình dù chỉ một ngày, nhưng hắn nhận ra cách con người tránh né với áp lực đó là sử dụng bia rượu.

Vào quán bar giương mắt nhìn một bàn nhậu uống đến là nghiêng trời lệch đất, chuyện gì cũng sẽ buộc miệng nói, cũng sẽ trải lòng ra cho người khác, cũng sẽ thể hiện mặt yếu đuối của mình cho người khác, vậy mà hắn ở quán bar chỉ có thể ngồi nhìn mọi người hết ly này đến ly khác uống đến là tự do tự tại, còn hắn ngay cả một thú vui tiêu khiển cũng chẳng làm được giống người ta.

Lúc đó Cố Mộng Diệp tủi thân lắm, hắn ghen tị vì người khác có thể uống bia uống rượu, làm mọi thứ họ thích, chỉ cần là nhìn người ta cầm chai bia mà uống hắn cũng sẽ cảm thấy bản thân thật dị hợm, thật khác người.

Vào quán bar Cố Mộng Diệp uống một lúc vô số bia, rượu trong quán vì thế mà đôi mất tỉnh táo ban đầu dần mờ mịt lại, những cảm xúc tiêu cực ban nãy cũng theo từng một ngụm rượu hắn uống mà bị chôn vùi trong lòng.

Cũng chẳng biết lấy đâu ra can đảm Cố Mộng Diệp mang theo cơn men say mà đi tìm Thẩm Tệ Phẩm.

Đúng hắn đi tìm Thẩm Tệ Phẩm.

Gặp được người muốn gặp Cố Mộng Diệp tỉnh táo hơn rất nhiều, ngồi trước mặt gã khốn kiếp kia hắn cảm thấy rất vui vẻ, là một loại vui vẻ phá phách từ một đứa con nít, nhưng là nít quỷ.

Sâu trong đôi mắt nâu nhạt đầy vẻ vô hại kia lại đang ủ một âm mưu hại người, nếu hắn đã bị mang danh là cõng nồi này thì hắn cũng chẳng ngại mang cái nồi này chia sẻ cho người khác.

Chỉ cần là Thẩm Nhạc Thần đưa cho y nhiệm vụ, dù có là nguy hiểm cỡ nào hắn vẫn sẽ đi, dù có biết đó là một cái bẫy do y đặt ra bắt hắn cứ thế mà lao xuống, hắn vẫn sẽ vui vẻ chấp nhận mà đi vào.

Vì sao ư?
Vì cơ thể này không phải của hắn, nhưng chủ nhân của nó đã làm tổn thương y rất nhiều, cũng làm cho gia đình cậu đau khổ rất nhiều, mà hắn với một người là sống tạm trong cơ thể này phải có trách nhiệm khâu vá lại những vết thương của bọn họ.

Chẳng phải chỉ cần cơ thể này biến mất, thì mọi chuyện sẽ được giải quyết sao? Đúng chỉ cần cái tên Cố Mộng Điệp này biến mất thì thế giới sẽ lại ổn trở lại thôi.

Giống như chỉ cần Cố Mộng Diệp bị kết án chung thân rồi chết trong tù thì người người nhà nhà bên ngoài đều vui vậy, tuy biết bản thân làm vậy là ích kỷ vì đây là cơ thể của người khác, hắn không có quyền tổn thương nó, nhưng nếu một ngày nào đó người tên Cố Mộng Điệp này quay lại thì sao?
Cậu ta có làm tổn thương người hắn yêu không? Có làm tổn thương Thẩm Nhạc Thần, người nhà Cố gia, đám A Tần hay không?
Hắn muốn ích kỉ một lần.

Thẩm Tệ Phẩm nhìn người trước mặt thì cau mày khôgn rõ vì sao tên này lại gọi gã ra ngoài nói chuyện, chỉ là còn chưa để gã thắc mắc lâu, Cố Mộng Diệp đã nói thẳng luôn.

"Tôi thù Thẩm Nhạc Thần, mọi chuyện tôi làm từ trước tới giờ đều vì muốn tiếp cận y, những bản hợp đồng tôi lấy cho y đều là những gì chính tay tôi cướp của y, lấy lại đưa cho y cũng chỉ là làm y tin tưởng hơn thôi, anh không tin cũng chẳng sao".

Thẩm Tệ Phẩm hoang mang, đầu một mảnh trốnh rỗng với lượng tin tức khủng này, lại bị Cố Mộng Diệp bổ thêm một câu.

"Tôi chắc chắn với anh, rằng sẽ khiến Thẩm Nhạc Thần sẽ ngồi lên chiếc xe hơi đó, chỉ là tôi sợ anh ta sẽ có cách thoát khỏi cái xe đó, vậy chẳng bằng anh ngồi sau xe giám sát anh ta? Tôi cũng đã phát hiện ra anh đụng vào xe của Thẩm Nhạc Thần".

.
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 62: 62: Đi Một Mình Đủ Rồi


Thẩm Tệ Phẩm hoang mang, đầu một mảnh trốnh rỗng với lượng tin tức khủng này, lại bị Cố Mộng Diệp bổ thêm một câu.

"Tôi chắc chắn với anh, rằng sẽ khiến Thẩm Nhạc Thần sẽ ngồi lên chiếc xe hơi đó, chỉ là tôi sợ anh ta sẽ có cách thoát khỏi cái xe đó, vậy chẳng bằng anh ngồi sau xe giám sát anh ta? Tôi cũng đã phát hiện ra anh đụng vào xe của Thẩm Nhạc Thần".
Thẩm Tệ Phẩm nghi hoặc nhìn khuôn mặt đỏ vì rượu của hắn.

"Tại sao không phải là cậu?".

Gã không tin tên này tới phút cuối lại quay xe như vậy, dù sao gã vẫn không dám đặt cược quá lớn vào tên này.
"Vì hôm đó tôi sẽ lấy lý do đi chơi với bạn để lấy chứng cứ chứng minh tôi không liên quan đến công việc này".

Cố Mộng Diệp giả vờ ngây thơ rằng bản thân chẳng biết gì về chuyện bản thân mình đã bị camera ghi lại.

"Nếu tôi đi theo anh ta chẳng phải cảnh sát sẽ nghi ngờ tôi sao?".
"Anh chỉ cần lấy lý do đi theo sau anh ta là được, ngày đó y có cuộc họp với khách hàng ở ngoại thành, anh cứ việc nói hai người đang trên đường đi đến chỗ khách hàng, nhưng chẳng may phanh xe của anh ta bị hỏng xảy ra tai nạn, mà trên con đường cao tốc đó có một trạm dừng có khá nhiều người ở đó, chỉ cần một cú va chạm chẳng phải y sẽ chẳng mở mắt nổi nữa sao, vậy chẳng có ai có thể tố được chúng ta mà dù y có tỉnh dậy cũng chẳng tìm ra được chứng cứ nào".

Cố Mộng Diệp thản nhiên lên kế hoạch cho gã, cũng tự vạch sẵn con đường cho mình và gã dưới Hoàng Tuyền.
Thẩm Tệ Phẩm suy nghĩ vài phút, cảm thấy như vậy càng đúng y gã, dù sao tên này cũng chẳng biết mình đang bị đội nồi, chỉ cần Thẩm Nhạc Thần xảy ra chuyện thì người bị nghi ngờ đầu tiên là hắn, vì chứng cứ đã bị Thẩm Nhạc Thần ghi lại, hẳn là đã gửi cho cảnh sát rồi.

"Ý tưởng hợp đấy, cứ quyết vậy đi".

Dù không tin lắm về tên này, nhưng nhìn hiện trạng bây giờ của hắn cũng đủ biết hắn đang say, mà người đang say thì lời nói thật lòng đạt đến chín mươi phần trăm, hẳn là cũng nên tin cái sự chán ghét Thẩm Nhạc Thần mà hắn nói ngoài miệng, với gã cũng chẳng thiệt.
Cố Mộng Diệp thấy con mồi đã cắn câu vì thế mà nở một nụ cười thân thiện hợp tác với gã.
Sáng ngày xuất phát, Cố Mộng Diệp ngồi vào chiếc xe của Thẩm Nhạc Thần, vẻ mặt đều là hưng phấn vì lần đầu được ngồi lên chiếc xe sang trọng như vậy, cả mặt đều toàn là nụ cười, hắn cười cười nhìn Thẩm Nhạc Thần đang đứng bên ngoài cửa xe, y đang chăm chú nhìn hắn.
Thẩm Nhạc Thần lạnh giọng hỏi.

"Tài liệu đã lấy đủ chưa?".
Cố Mộng Diệp lấy tập hồ sơ kế bên ghế lái phụ đưa cho y xem, khai báo.

"Đã lấy đủ!".
Y lại chỉ vào bản đồ trên xe nói.

"Biết nhìn bản đồ chưa?".
Cố Mộng Diệp lại gật đầu bảo.

"Biết, chẳng phải quẹo vài ba chỗ rồi ra thẳng đường cao tốc đi vài mấy km nữa là đến nơi à?".

Về mảng đi đường hắn là giỏi nhất đó.
Thẩm Nhạc Thần cảm thấy người này phải chăng là đang tự nhiên quá rồi không, dù sao hắn cũng là đang ngồi trên chiếc xe mất phanh do chính tay mình kiểm tra đó, vì sao lại có tư thái bình thản như vậy?
Nhưng y nhớ lại những gì mình đã làm nên cảm thấy hẳn sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, nên cũng không muốn nghĩ nhiều nữa.
Ngay khi xe chuẩn bị xuất phát, y có một dự cảm rất lạ vì thế mà Thẩm Nhạc Thần đứng bên cạnh cửa xe otô nhìn Cố Mộng Diệp trong xe, hỏi lần cuối.

"Cậu có gì muốn nói trước khi đi không?".
Cố Mộng Diệp nghiêng đầu, nghĩ một lúc cũng không hiểu y bị làm sao mà cứ hỏi câu này tận ba lần, lúc buổi sáng, rồi lúc cả hai cùng chuẩn bị đồ, rồi giờ là lúc gần xuất phát, nhưng hắn vẫn là không biết chuyện gì cả vì thế cũng là ba lần lắc đầu, mỉm cười nói hai chữ mà ngày hôm nay hắn đã nói tới ba lần.

"Không có, vậy anh có gì muốn nói với tôi trước khi tôi đi không?".
Thẩm Nhạc Thần mím môi không nói gì nữa chỉ bảo hắn đi sớm một chút không đối tác đợi lâu.
Cố Mộng Diệp mỉm cười chăm chú nhìn Thẩm Nhạc Thần lần cuối, chào tạm biệt.

"Tôi sẽ nhớ anh lắm, tạm biệt Thẩm Nhạc Thần".

Đôi mắt của hắn in ấn khuôn mặt của y thật rõ thật rõ muốn khắc sâu người này vào lòng đến lúc rời đi.

Thẩm Nhạc Thần cau mày, gật đầu.

"Tôi sẽ đến đó sớm thôi, cũng chẳng phải cách nhau một tuần chỉ là tầm mấy tiếng mà thôi".
Cố Mộng Diệp lắc đầu, cười cười.

"Đừng, đi một mình đủ rồi, anh cứ thong thả mà đi".
Nói rồi chiếc xe khởi động rồi rời đi, để lại bóng dáng Thẩm Nhạc Thần đứng phía xa nhìn theo đến tận khi không còn thấy được nó nữa mới dời tầm mắt, y ấn vào danh bạ gọi.

"Gửi đoạn clip và những chứng cứ cho cảnh sát đi, tôi muốn Thẩm Tệ Phẩm không còn đường chối cãi".
Bên cảnh sát làm việc rất nhanh, khi bọn họ xem đoan video có người đàn ông lạ chạm vào xe của Thẩm Nhạc Thần, lại tìm ra được những chứng cứ làm ăn và trái đạo đức của Thẩm Tệ Phầm liền bắt đầu cho người đi bắt tội phạm, nhưng khi tìm thấy tên thợ xe kia cái đợi bọn họ chỉ là một cái xác đầy máu tươi trong nhà.
Bên Thẩm Nhạc Thần thì cầm một đoạn ghi hình còn lại trong tay nhìn một lúc rồi bẻ gãy nó ra thành mấy mảnh vứt vào sọt rác..
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 63: 63: Thẩm Nhạc Thần Em Sợ Đau


Bên Thẩm Nhạc Thần thì cầm một đoạn ghi hình còn lại trong tay nhìn một lúc rồi bẻ gãy nó ra thành mấy mảnh vứt vào sọt rác.

Cố Mộng Diệp ngồi trên chiếc xe hơi của Thẩm Nhạc Thần, tay cầm lái vì sợ mà run rẩy kịch liệt, dù có cố trấn an cỡ nào hắn cũng chẳng thể làm cho nó bình tĩnh lại được, giương đôi mắt nhìn kính chiếu hậu bên ngoài, thấy còn chưa có chiếc xe khả nghi nào đi theo mình, hắn có hơi lo lắng nghĩ có phải kế hoạch của hắn không thể thành công hay không?
Ra đến đường cao tốc, Cố Mộng Diệp bắt buộc phải tăng tốc độ lái xe lên ở mức cho phép, mãi đến lúc này khi nhìn thấy đằng sau đuôi xe của mình đã xuất hiện thêm một cái xe khác ở mức độ nhất định, mà người lái chiếc xe đó không ai khác chính là Thẩm Tệ Phẩm.

Cố Mộng Diệp vui mừng, vội tăng tốc xe thêm một chút đôi mắt màu nâu nhạt lâu lắm rồi mới có lại được chút ánh sáng, tìm được một chút niềm vui trên chiếc ghế lái này.

Đường cao tốc hôm nay vắng xe nên lái vô cùng thoải mái, Cố Mộng Diệp cũng chẳng ngại thả lỏng bản thân mà chìm đắm vào thế giới bị bỏ lại phía sau ô cửa xe.

Đây là hành động hắn thường làm nếu như không thể giả tỏa được áp lực, thường thì hắn sẽ lấy chiếc xe đua mình mua ra rồi lái một vòng trên đường cao tốc vào ban đêm, cảm nhận từng trận gió lạnh buốt cắt xé làn da, nhìn bóng đêm vô tận nuốt chửng chiếc xe cùng với hắn vào màn đêm, sẽ nhìn thấy những ánh đèn le lói ở cột điện bị tốc độ của chiếc xe chạy qua chỉ để lại một chút ánh sáng, như một vì sao băng lướt qua giữa màn đêm.

Khoảnh khắc đó là lúc hắn cảm thấy bản thân thật tự do, không lo không nghĩ cứ thế mà lái vô định không đích đến, vì hắn chẳng có nơi nào để đến cả, chẳng có chỗ nào chịu chứa chấp hắn.

Đi được một quãng Cố Mộng Diệp thấy phía trước có một cái hầm cao tốc, hắn đã tính hết cả đường đi rồi, trên con đường này chỉ có duy nhất một cái hầm dài này và cũng là cơ hội duy nhất cho hắn.

Chỉ là mọi thứ đã chuẩn bị tốt rồi, nhưng lúc đối diện với nó lại đáng sợ vô cùng, nhưng mũi tên đã ra khỏi cung cũng chẳng thể rút lại được nữa.

Hít thở thật sâu lấy lại dũng khí, hắn cũng cảm thấy cái chết không đáng sợ như vậy.

Dù sao cũng đã chết một lần rồi, nhưng lần đó cái chết quá vô nghĩa.

Lần này cũng là đối diện với cái chết, nhưng lần này nó lại có ý nghĩa vô cùng.

Chỉ là!
Chỉ là!
Chỉ là!
Ước mơ của hắn cũng chỉ tới đây thôi, có lẽ là vô duyên với ước mơ được người người yêu thương, thật xin lỗi bản thân, thật xin lỗi!
Két.

Thẩm Tệ Phẩm đang lái theo sau đuôi xe của Thẩm Nhạc Thần, đột nhiên bị chiếc xe trước mặt làm cho kinh hãi, cái xe kia vậy mà lại quay đầu xe lái hết cỡ về phía xe của gã! Thẩm Tệ Phẩm kinh hãi hét lên.

"Mày điên rồi! Thẩm Nhạc Thần mày điên rồi có phải không?".

Gã chỉ có thể mặc bản thân gào thét như vậy, dù sao thì xe đang lái với tốc độ rất cao, dù có thắng hay quay đầu xe lại cũng chẳng kịp nữa, vì cả hai xe đã gần nhau lắm rồi!
Cố Mộng Diệp đối diện xe với Thẩm Tệ Phẩm, với tốc độ rất cao.

Khoảng khắc hai xe khi chạm vào nhau, một giây nào đó hắn rất sợ, muốn đạp phanh lại nhưng nghĩ phanh xe đã bị làm hỏng, dù có đạp cũng vô dụng, nhưng hắn vẫn muốn đạp thử một lần chỉ cần như vậy thôi hắn sẽ chết tâm, sẽ buông bỏ.

Bàn chân vừa nâng lên lại bị một trận đau nhói buốt, khiến Cố Mộng Diệp đau đến nhăn mày tư tưởng muốn đạp phanh xe cũng chẳng thể làm được nữa, vì bây giờ ngay cả sức nâng chân lên để đạp phanh, hắn cũng chẳng làm được, nhưng còn chưa cảm nhận được cơn đau ở chân rõ ràng thì!
Rầm!
Tiếng xe va chạm vang lên trong hầm cao tốc được phóng to hết mức có thể, khiến cả hầm cao tốc một trận kinh thiên động địa, thảm cảnh quả thật không dám tưởng tượng đến.

Bên trong chiếc xe hơi màu đen bị biến dạng, túi khí màu trắng được bung ra vô cùng đúng lúc che chở cho người đằng trước tay lái, nhưng vẫn chậm một bước vì những mảnh thủy tinh và vụ nổ đã khiến người bên trong dù có mười cái mạng cũng chẳng thể giữ nổi.

Cố Mộng Diệp đau đớn cố gắng hé mắt nhìn mọi thứ xung quanh, muốn xem xem kẻ kia đã chết chưa nhưng vì quá đau cũng rất mệt nên không cảnh phía trước chỉ có một mảnh mơ hồ, mí mắt nặng lắm, nặng vô cùng, mở thôi cũng đã khó lắm rồi, chân cũng đau lắm, tay đau vô cùng, đầu như muốn nứt ra vậy, cả người ẩm ướt khó chịu lắm, nhất là ánh lửa từ chiếc xe bốc ra chiếu vào vũng máu đỏ đến chói mắt đang tràn ra khỏi người, khó nhìn lắm.

Đã kết thúc rồi, Cố Mộng Diệp - đi tới đây được rồi, mày hết nhiệm vụ rồi, lần sau!
Thật đau, Thẩm Nhạc Thần em đau! em sợ đau!
"Bảng tin thời sự mới nhất hôm nay, đưa tin về một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trong đường hầm trên cao tốc, nguyên nhân ban đầu điều tra được thì chủ nhân của chiếc xe hơi màu đen, đột nhiên quay đầu xe lại cố tình tông vào chiếc xe phía sau, theo như điều tra được cả hai chiếc xe đều không xảy ra trục trặc gì về vấn đề xe, vì thế cảnh sát đang đưa ra kết luận người lái xe màu đen đằng trước cố tình gây tai nạn, được biết không xảy ra tình trạng thương vong nghiêm trọng nào do đường hầm không có nhiều phương tiện qua lại, nhưng chủ nhân của hai chiếc xe hơi đang trong tình trạng nguy kịch và được đưa vào bệnh viện, thông tin chi tiết đang được các cơ quan chức năng làm rõ".

.
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 64: Chương 64


"Bảng tin thời sự mới nhất hôm nay, đưa tin về một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trong đường hầm trên cao tốc, nguyên nhân ban đầu điều tra được thì chủ nhân của chiếc xe hơi màu đen, đột nhiên quay đầu xe lại cố tình tông vào chiếc xe phía sau, theo như điều tra được cả hai chiếc xe đều không xảy ra trục trặc gì về vấn đề xe, vì thế cảnh sát đang đưa ra kết luận người lái xe màu đen đằng trước cố tình gây tai nạn, được biết không xảy ra tình trạng thương vong nghiêm trọng nào do đường hầm không có nhiều phương tiện qua lại, nhưng chủ nhân của hai chiếc xe hơi đang trong tình trạng nguy kịch và được đưa vào bệnh viện, thông tin chi tiết đang được các cơ quan chức năng làm rõ".
"Bác sĩ, người bên trong, bên trong, em ấy, em ấy thế nào rồi, làm ơn cứu em ấy với, tôi xin ông...".

Thẩm Nhạc Thần bị bác sĩ giữ lại bên ngoài phòng cấp cứu, dưới nền sàn trắng bệnh viện là vô số vết máu tươi đỏ chót còn chưa khô nằm trên sàn.
"Xin anh bình tĩnh lại, bệnh nhân vừa mới được đưa vào phòng cấp cứu, tình trạng hiện tại vô cùng nguy kịch, mong anh hợp tác với chúng tôi".

Vị y tá bên cạnh cũng cản người lại, chỉ là sức người này rất lớn, luôn miệng bảo cứu em ấy.
Thẩm Nhạc Thần thật sự muốn điên lên rồi, chỉ vừa hay tin Cố Mộng Diệp xảy ra tai nạn tim y đã như muốn dừng lại, mọi thứ như tối đen lại chẳng còn rõ gì nữa, y cũng chẳng biết mình chạy đến đây bằng cách nào, chỉ là lòng rất đau từ đoạn đường ở nhà đến đây rất đau, y đã cố gắng để nước mắt đừng rơi nhưng vẫn là không được, nước mắt vẫn làm nhòe đi tầm nhìn của y.
Chẳng phải mọi chuyện vẫn đang rất ổn sao, không phải buổi sáng y vẫn còn được nhìn thấy nụ cười của em ấy sao? Vì sao lại xảy ra chuyện này, chẳng phải hiện tại nơi em ấy đang ở nên là chỗ của đối tác tìm cách giữ chân người ta chờ y đến sao, tại sao hiện tại em ấy lại nằm bên trong phòng kia đấu tranh với tử thần, vì sao lại như vậy...
Chiếc xe y cũng đã thay rồi mà, y đã đánh tráo nó rồi mà vì sao, cớ sao lại xảy ra tai nạn, phanh xe không ăn sao?

Cố gia nhận được tin dữ của tiểu thiếu gia liền vội vã chạy đến, Tần Hà trên đường đi đã cố gắng hít thở nhưng đến khi nghe được tin dữ của con trai, lại đứng trước cửa phòng cấp cứu nhìn thứ đèn màu đỏ sáng kia còn chưa tắt, bà biết được đứa nhỏ vẫn còn đang đấu tranh với tử thần, nó vẫn còn đang trong cơn nguy kịch, bà liền ngất xỉu may mà có Cố Cao Mục - cha của Cố Mộng Điệp, kế bên đỡ lấy rồi đưa bà vào phòng hồi sức nghỉ ngơi.
Cố Nhất Nhiên thì cùng con gái là Cố Sầm Ngôn đi làm thủ tục nhập viện và đóng viện phí cho Cố Mộng Điệp, chỉ có Cố Tần Phong và Cố Độ Nhãn là tỉnh táo khi nhìn thấy bóng lưng đang rũ xuống ngồi trước cửa phòng cấp cứu, cả hai gần như muốn lao đến đánh chết tên kia muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra, anh đưa người cho y không phải để y khiến em trai họ ra nông nổi này!
Chỉ là khi thấy bộ dạng thê thảm hiện tại của Thẩm Nhạc Thần, cả hai vẫn là không nhẫn tâm đánh người ta, có chỗ tức nhưng cũng chẳng biết trút đi đâu vì thế mà bị nghẹn cho tức vô cùng.
Cũng chẳng biết người kia đang nghĩ gì mà đã ngồi ở tư thế đó hơn mấy tiếng rồi mà chẳng cử động hay hó hé bất cứ điều gì cả.
.
"Tôi sẽ nhớ anh lắm, tạm biệt Thẩm Nhạc Thần".

- Cố Mộng Diệp.
"Hóa ra đó là những gì em muốn nói với tôi à?".

- Thẩm Nhạc Thần.
"Đừng, đi một mình đủ rồi, anh cứ thong thả mà đi".

- Cố Mộng Diệp.
"Đi một mình, em không thấy buồn sao?".- Thẩm Nhạc Thần.

"À, hóa ra là vậy à? Nhưng tôi vẫn có quyền theo đuổi anh mà nhỉ, dù sao...".- Cố Mộng Diệp.
"Đừng theo đuổi anh, anh không đáng, chỉ vì muốn cho em một bài học mà hại em đi đến sinh tử như vậy, anh rất tệ...".

- Thẩm Nhạc Thần

"Vậy nếu tôi không còn có ý nghĩ đó nữa, anh đừng ghét tôi nhé".- Cố Mộng Diệp.
"Tôi từng ghét em, cũng từng ý định sẽ khiến em bị thương, chỉ là hiện giờ tôi sai rồi".

- Thẩm Nhạc Thần.
"Thẩm Nhạc Thần, tôi thích anh, anh đồng ý làm bạn trai tôi đi".- Cố Mộng Diệp.
"Ừm, anh yêu em".

- Thẩm Nhạc Thần.
"Chẳng phải trong hợp đồng không cấm sếp thích nhân viên sao? Chỉ cần anh thích tôi là được mà".

- Cố Mộng Diệp.
"Đúng là không cấm, chỉ là lúc đó tôi còn bị thù hận che mắt, hiện tại chỉ xin em tỉnh dậy nhìn tôi, dù em nói gì tôi cũng sẽ không cãi nửa câu, vì thế đừng xảy ra chuyện gì cả".

- Thẩm Nhạc Thần.
Thẩm Nhạc Thần ngồi trên nền đất lạnh lẽo, nước mắt cứ thế tuôn rơi đọng thành một vũng nước nhỏ trên sàn, y nhớ lại những chuyện đã xảy ra cũng tự trả lời những câu hỏi khi đó của Cố Mộng Diệp, chỉ cần như vậy y sẽ có niềm tin rằng em ấy vẫn ở đây, chỉ là em ấy đang phải đi xa một chút thôi, rất nhanh em ấy sẽ quay về.
Trải qua mười mấy tiếng trong phòng cấp cứu, rốt cuộc cánh cửa phòng cũng mở ra, bác sĩ vừa ra ngoài liền bị Thẩm Nhạc Thần và Cố gia chạy lại liên tục hỏi.
"Em ấy thế nào rồi bác sĩ, tôi vào nhìn em ấy có được không?".

Thẩm Nhạc Thần là người mất bình tĩnh nhất, y rất muốn vào trong nhìn Cố Mộng Diệp, muốn biết được em ấy hiện tại đang như thế nào.
"Con tôi thế nào rồi bác sĩ, nó...".

Cố Cao Mục là người hoảng loạng thứ hai, ông ấp úng không biết nên nói gì để biết được tình trạng con trai hiện tại.
Cố Tần Phong và Cố Độ Nhãn thì giữ lại được chút bình tình, chăm chú lắng nghe chuyện bác sĩ sắp nói ra, vị bác sĩ trấn an người nhà rồi mới chắp tay trước mặt khuôn mặt đầy vẻ nghiêm trọng."Tôi rất tiếc phải thông báo cho mọi người một chuyện".
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 65: Chương 65


Cố Tần Phong và Cố Độ Nhãn thì giữ lại được chút bình tình, chăm chú lắng nghe chuyện bác sĩ sắp nói ra, vị bác sĩ trấn an người nhà rồi mới chắp tay trước mặt khuôn mặt đầy vẻ nghiêm trọng."Tôi rất tiếc phải thông báo cho mọi người một chuyện".
Mà Cố Cao Mục vừa thấy động tác này của bác sĩ lại chêm thêm câu nói quen thuộc kia, vì thế cũng theo vợ của mình mà ngất xỉu, may mắn được Cố Độ Nhãn bên cạnh đỡ lấy rồi cùng với y ta bên kia mang người vào phòng hồi sức, mà Cố Tần Phong đã không còn giữ được dáng vẻ lý trí nữa, nước mắt của anh rưng rưng kiềm nén lại.
Cố Mộng Điệp là đứa em trai mà anh rất thương yêu, từ nhỏ chỉ cần là thứ nó muốn anh đều sẽ cho nó cũng không cho thứ gì làm hại đến nó, chỉ là cái tính ương bướng này của nó gây ra không biết bao nhiêu sóng gió trong nhà, chỉ vì bị gia đình bắt nó phải đi xin lỗi nha người ta mà nó đã bỏ trốn như vậy, rồi dẫn đến tình trạng như bậy giờ.
Vị bác sĩ cảm thấy bầu không khí ngưng trọng, cũng vội nói thêm.

"Bệnh nhân đã thoát khỏi cơn nguy kịch, nhưng tình trạng vẫn đang trong trạng thái bất tỉnh không biết khi nào sẽ tỉnh lại, chỉ mong gia đình chuẩn bị tốt tâm lý".

Cố Tần Phong nghe tin em trai thoát cơn nguy kịch, chỉ là cảm xúc ban đầu vì bị đau thương vùi lấp nên còn chưa lấy lại được vui mừng, nên khuôn mặt đầy dáng vẻ ngờ nghệch.

Thẩm Nhạc Thần kế bên vừa nghe thấy người bên trong đã không xảy ra chuyện gì liền thoát lực mà bất tỉnh.

.
Đến khi tỉnh lại một lần nữa, Thẩm Nhạc Thần mới phát hiện bản thân đang nằm trong một cái giường bệnh, vội vã chạy xuống giường đi tìm phòng của Cố Mộng Diệp, nhưng còn chưa kịp vào nhìn khuôn mặt em ấy đã bị người nhà Cố gia bên ngoài cản lại.
"Thẩm Nhạc Thần, anh ở đây làm gì, em tôi bị như vậy rồi anh vừa lòng rồi chứ?".

Cố Độ Nhãn là người mở miệng nói đầu tiên, đáy mắt lạnh lùng vô tình đầy sát khí nhìn Thẩm Nhạc Thần, hận ý tràn ra khỏi mắt.
Cố Sầm Ngôn cản anh trai của mình lại, tiến lên trước nói.

"Thẩm tổng, tôi biết tiểu Điệp làm nhiều chuyện có lỗi với cậu nhưng không đến mức để cậu làm ra như vậy, nếu nó làm gì sai cậu có thể đến Cố gia đòi công bằng, nhưng hà cớ gì lại chấp nhặt một đứa nhóc như vậy?".

"Nhạc Thần, anh về đi được không, ở đây Cố gia không chào đón anh, nếu Mộng Điệp tỉnh lại tôi sẽ nói với anh, còn về việc bên phía cảnh sát tôi sẽ làm việc".

Chỉ có Cố Tần Phong là bình tĩnh, nhưng mọi lời nói đều là dao đâm vào tim của Thẩm Nhạc Thần, ý nghĩa câu nói chính là em trai tôi không muốn nhìn thấy y, đừng xuất hiện trước mặt em ấy nữa.
"Cậu Thẩm, tuy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng tôi chắc chắn tiểu Điệp khi tỉnh lại sẽ không muốn thấy mặt của cậu đâu".

Cố Cao Mục cũng không thích chàng trai này, ông chỉ biết con trai rất ghét người này, mà người này hẳn cũng không có tình ý gì với con trai mình, chuyện xảy ra hôm nay ông không muốn xảy ra lần nữa.
Chỉ Thẩm Nhạc Thần làm gì chịu quay về, y vẫn khăng khăng muốn vào nhìn Cố Mộng Diệp một chút muốn được xem em ấy, nhìn em ấy bình an vô sự thì y sẽ đi.
Mà Cố Cao Mục thấy người trước mặt năn nỉ đến hết nước hết cái như vậy, lại nghĩ đến Thẩm Nhạc Thần trước đó đã đau khổ như thế nào nên cũng đồng ý cho y vào thăm con trai ông một chút.

Thẩm Nhạc Thần được người nhà Cố gia cho vào, tuy chỉ là từ đứng từ xa nhìn người nọ trên giường, cũng chịu cái nhìn đầy đề phòng chán ghét của họ, nhưng y vẫn muốn nhìn thấy em ấy.

Cố Mộng Diệp nằm trên giường bệnh, thương tích đầy người được băng bó kín mít trên người gắn chi chít các loại dây, được đeo ống thở nằm trên giường.
Nâng mắt nhìn điện tâm đồ đang chạy nhìn thấy số liệu vẫn đang ở mức an toàn, nhưng Cố Mộng Diệp không tỉnh lại cũng chẳng ngớ ngàng gì đến Thẩm Nhạc Thần, chỉ vừa mới đây thôi mà y như đã già hơn chục tuổi vì người trên giường này.
Chỉ nhìn một chút rồi Thẩm Nhạc Thần xin phép mọi người rời đi, trả lại không gian cho nhà họ Cố.
.
Mấy tháng sau đó, Cố gia không biết vì một phép thần kì nào đó mà Thẩm Nhạc Thần hay tin Cố Mộng Diệp đã tỉnh lại, cũng đã có thể nói chuyện với mọi người đôi câu, y vội vã dời hết lịch trình làm việc lại lái xe chạy như bay đến.
Chỉ là vừa nhìn thấy Cố Mộng Diệp, còn chưa kịp mở miệng đã bị người nằm trên giường giương đôi mắt lạnh lẽo nhìn Thẩm Nhạc Thần một cái rồi quay mặt đi không muốn nhìn y, giọng nói khàn khàn đầy bệnh tật nhưng vô cùng tuyệt tình.

"Nhạc Thần, anh về đi, tôi không muốn thấy mặt của anh".
"...".

Bước chân của Thẩm Nhạc Thần dừng lại, y kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Cố Mộng Diệp như không tin vào tai mình.
Cố Mộng Diệp còn sợ mình nói quá ít khiến y không hiểu, vì thế mà nói thêm."Chúng ta kết thúc hợp đồng đi".
Thẩm Nhạc Thần im lặng vài giây, mới lấy lại được giọng nói của mình.

"...Đơn phương kết thúc hợp đồng, tôi có thể kiện em đấy".

Chỉ là vừa mới mở miệng y mới biết bản thân mình đã sợ đến mức nào.
"Anh dám không, nếu dám kiện thì cứ kiện đi".

Cố Mộng Diệp đầy ngạo mạn mà nói, hắn cũng chẳng sợ đâu dù sao y có lỗi với hắn trước, hắn còn lâu mới sợ cái mà y nói!
"...".

Thẩm Nhạc Thần mím môi, y quả thật chỉ dám nói bên miệng chứ không dám thật sự làm, dù sao cũng là người mình yêu y quả thật không nỡ.
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 66: Chương 66


"...".

Thẩm Nhạc Thần mím môi, y quả thật chỉ dám nói bên miệng chứ không dám thật sự làm, dù sao cũng là người mình yêu y quả thật không nỡ.
Cố Mộng Diệp nằm trên giường vừa ăn vừa nói.

"Từ nay về sau tôi trả hết nợ cho anh rồi chúng ta mỗi người một ngã, cũng hứa với anh trên con đường anh đi từ nay về sau sẽ chẳng còn cái tên Cố Mộng Điệp nữa".

Thẩm Nhạc Thần.

"...".

Nhìn người nào đó chẳng có tý nào gọi là nghiêm túc khi nói ra lời này, còn đang ăn một miệng há cảo trong miệng vừa nhai vừa nói, y có chút mắc cười.

"Em đang nghiêm túc phải không?".
Cố Mộng Diệp gật gật đầu, hắn giận rồi cũng không thèm thích y nữa, hiện tại cả người đều đau mà cơn đau này là từ tên ác độc kia gây ra, nhặt được một mạng về lần này hắn sẽ không bao giờ thích y nữa.

"Ừ, tôi đang nghiêm túc đó, từ nay trở đi tôi mà còn thích anh nữa thì tôi là tên ngốc! Hứa độc đó!".
Thẩm Nhạc Thần mỉm cười, cảm thấy người nọ hẳn là không còn gì nghiêm trọng, vì thế y quay người rời đi, mà Cố Mộng Diệp bên kia còn đang tự đắc vì lên mặt được với sếp, lại thấy người nào đó không chút nể tình mà rời đi.

"...".

Thật luôn à, nói đi là đi vậy luôn hả!?
Được đi đi, anh mà quay lại tôi chém chết anh!
.
Ngày Cố Mộng Diệp xuất viện bầu trời khi ấy âm u vô cùng, cả Cố gia đến đón người về nhà, lần đầu tiên xuất viện có người đứng chờ mình là cảm giác như thế nào hiện tại hắn đã rõ, Cố gia ở thế giới này chào đón hắn vô cùng nhiệt tình, cũng chẳng ai hỏi những vấn đề gần đây xảy ra với hắn, cũng chẳng ai thắc mắc chuyện vì sao tính của hắn thay đổi.
Cố Mộng Diệp thật vui mà được mọi người xung quanh vây lấy, quan tâm chú ý, hết mẹ Tần Hà lo lắng hỏi han, đến cha Cố Cao Mục và anh trai Cố Tần Phong bên cạnh sẽ xách hành lý mang vào trong xe, chị họ Cố Sầm Ngôn sẽ đi bên cạnh mà đút cho hắn ăn.
Cố Độ Nhãn và Độ Trung Kiến nhìn một cảnh gia đình hòa thuận, còn hơn đi event ở những lễ hội lớn, nhưng mọi người ai cũng đều vô cùng vui vẻ khi con trai và em trai của họ đã chiến thắng cái chết, trở về bên họ, chỉ cần nhu vậy là đủ rồi.
Cố Mộng Diệp được đưa vào ngồi trong xe, cả nhà còn tri kỉ đến mức sợ hắn buồn mà bật tivi hoặc nhạc, điện thoại cho hắn, sợ hắn đói mà lấy ra rất nhiều đồ ăn vặt ra cho hắn, lần đầu tiên được gia đình chăm chút cho từng li từng tí như vậy hắn cảm thấy thụ sủng nhược kinh vô cùng.
"Thẩm tổng, người đã đi rồi chúng ta cũng nên về thôi".

Thư ký bên cạnh đứng đằng sau Thẩm Nhạc Thần nhắc nhở người đàn ông trước mặt, chiếc xe của Cố gia đã rời đi từ lâu nhưng ông chủ của mình vẫn cứ đứng dõi nhìn theo, tuy vô cùng thắc mắc Thẩm tổng đến sớm như vậy nhưng lại chỉ đứng ngoài cổng bệnh viện ở phía xa nhìn người khác, nhưng với cương vị là một thư ký đã đi theo sếp nhiều năm, chuyện của sếp người ngoài như mình vẫn là không nên xen vào.
"Cho người quan sát em ấy, báo lại mọi hành động của em ấy cho tôi".

Thẩm Nhạc Thần đưa đôi mắt dõi theo một lát về phía cuối con đường kia, mãi một lúc mới quay đầu rời đi.

.
Qua vài năm nghỉ ngơi nằm trạch ở nhà Cố Mộng Diệp quyết định một chuyện quan trọng, đêm đó khi cả nhà đang ngồi ăn trên bàn, hắn nghiêm túc nói với mọi người.

"Cha mẹ, anh trai, con có việc muốn nói với mọi người".

Cố Cao Mục và Cố Tần Phong đang ăn cơm, thì bị lợi nói đầy trịnh trọng làm cho mắc nghẹn cả hai cùng một lúc ho sặc sụa, thằng nhóc này lại muốn quấy phá cái gì nữa đây!? Ngoan ngoãn nằm trạch ở nhà để anh trai và cha kiếm tiền nuôi không tốt sao, mà cứ ra ngoài phá làng phá xóm thế này!
Chỉ có Tần Hà là vui vẻ chăm chú nghe con trai muốn nói chuyện quan trọng, hẳn là muốn thông báo dẫn con dâu về nhà sao?
Cố Mộng Diệp mím môi ấp úng nửa ngày mới dám nói.

"Con muốn trở thành một diễn viên nổi tiếng".
Cố Cao Mục.

"...".

Cha nghe lầm rồi phải không? Con muốn diễn vai côn đồ đầu đường xó chợ à?
Cố Tần Phong.

"Khục, em muốn trở thành diễn viên tạo nhiều scandal sao?".
Tần Hà mỉm cười với Cố Mộng Diệp, rồi quay lại lườm hai cha con bên kia.

"Được, con muốn làm diễn viên thì mẹ sẽ bảo người chống lưng con lên".
Cố Mộng Diệp thật cao hứng mà đỏ mặt lên, vội ôm bà rồi liên tục cảm ơn.
Cố Cao Mục dưới bàn ăn gửi tin nhắn cho Cố Tần Phong: "A Phong, con nhớ theo dõi em trai đấy, cha sợ nó vừa vào giới liền tạo drama".
Cố Tần Phong nhắn tin trả lời lại: "Cha yêu tâm, con sẽ cho mời quản lý có tài năng làm giảm scandal về cho em".
Tuy nhiên điều hai cha con lo sợ đã không xảy ra, đã vậy đứa con trai em trai chuyên làm mưa gây bão bên ngoài vậy mà lại nổi tiếng chỉ trong vài tháng mới debut, được các trang mạng xã hội truyền thông săn đón, sau đó Cố Mộng Diệp đổi lại tên cho mình trên mang truyền thông, hắn lấy cái tên Mộng Diệp thay vì Mộng Điệp tên gốc của người kia.
Cố Mộng Diệp dưới sự hỗ trợ của anh trai và quản lý đã lên như diều gặp gió, được mọi người trong giới chú ý đến và muốn tiếp cận làm quen với hắn, còn mang về được nguồn thu nhập khủng về cho Cố gia, vì thế mà cha mẹ và cả anh trai, cô chú anh chị em họ đều trở thành fan cứng của hắn.
Hôm nay Cố Mộng Diệp có đi nhận vai diễn bộ phim sắp ra của đạo diễn biên kịch nổi tiếng, ban đầu khi đọc kịch bản hắn đã chọn ngay nhân vai nam phụ dịu dàng thư sinh, còn nam chính được chọn để diễn vai là một chàng trai có khuôn mặt ngây thơ đầy sức sống thanh xuân Thẩm Mộng Bạch.
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 67: Chương 67


Hôm nay Cố Mộng Diệp có đi nhận vai diễn bộ phim sắp ra của đạo diễn biên kịch nổi tiếng, ban đầu khi đọc kịch bản hắn đã chọn ngay nhân vai nam phụ dịu dàng thư sinh, còn nam chính được chọn để diễn vai là một chàng trai có khuôn mặt ngây thơ đầy sức sống thanh xuân Thẩm Mộng Bạch.
Cố Mộng Diệp vừa hay tin người nhận vai nam chính cùng đóng phim với mình, vậy mà lại là em trai ruột của Thẩm Nhạc Thần thì không khỏi cau mày, thầm nghĩ đây chỉ là một sự trùng hợp hay sắp xếp hay không.
Tuy nhiên là đã nghĩ quá nhiều rồi, người em trai này tính cách vô cùng trái ngược với người anh tảng băng lạnh vạn năm kia, là một cậu nhóc với thanh xuân tuổi trẻ quanh người nụ cười ấm áp, luôn miệng gọi hắn là đàn anh anh ơi ngọt sớt!!
Vả lại mấy ngày gần đây cậu ấy lúc nào cũng đến chỗ Cố Mộng Diệp tìm hắn thảo luận về kịch bản, còn không thì hẹn đi ăn cơm trưa xong lại nói về kịch bản hoặc những cuộc hẹn đi chơi, không có một chút dấu hiệu gọi là cố tình tiếp cận Cố Mộng Diệp.
Mà Cố Mộng Diệp làm gì hay đến việc Thẩm Nhạc Thần vừa hay tin hắn vào giới giải trí liền không nói hai lời liền cho thằng em trai có ước mơ là diễn viên của mình vào giới, debut cho em trai nổi tiếng để có thể tiếp xúc gần với hắn, từ đó làm thành một cái cầu cho y lấy lý do đến thăm ban!
Mà em trai của Thẩm Nhạc Thần đột nhiên được anh trai cho đi làm diễn viễn, sau đó lại còn nổi tiếng với tốc độ chóng mặt, khiến cậu muốn bao nhiêu hoang mang liền có bấy nhiêu, phải biết cậu năn nỉ rách cả cổ anh trai cũng chẳng cho cậu đi vào con đường nghệ thuật ah!
Ban đầu Thẩm Mộng Bạch còn tưởng anh trai đã thông suốt, chấp nhận cho người em trai đáng yêu này, nhưng sự thật mất lòng vô cùng.

Sau đó Thẩm Mộng Bạch của chúng ta mới nhận ra người anh ruột đột nhiên tốt bụng như vậy đều là vì muốn mượn tay cậu theo đuổi lại bạn trai!
Đau lòng lắm chứ, nhưng nhìn thấy anh trai mấy tháng gần đây đều ăn không ngon, còn bị mất ngủ hiệu suất làm việc giảm một cách nghiêm trọng khiến cậu chỉ có thể ra tay giúp anh trai mang người về nhà.
Mà bộ phim hai người đang diễn đây được một giám đốc, đầu tư vào với số tiền vô cùng lớn vì thế mà máy móc ở đây đều là những cái mới, đãi ngộ cho nhân viên cũng tốt vô cùng, ban đầu Cố Mộng Diệp còn tuyên dương vị kim chủ này lên tận trời cao, mãi đến khi nhìn thấy vị kim chủ giấu mặt kia đến thăm ban em trai, hắn mới sặc nước mà nhìn chằm chằm vào người kia.
Thẩm Nhạc Thần lấy danh nghĩa đến thăm em trai, nhưng em trai ở trước mặt bị y ngó lơ, lãnh đạm mà quay lưng nhìn ngó bóng hình Cố Mộng Diệp.
Thẩm Mộng Bạch.

"...".

Anh có thể giả vờ làm người anh trai tốt được không?
Chỉ là cậu lại nhận được một câu nói phủ phàng của anh trai.

"À, anh quên mất mục đích ban đầu là đến đây thăm ban em trai".
Thẩm Mộng Bạch.

"...".

Anh im đi! Cầu cho anh xách dép bạn trai đến hết đời, con người tàn ác!
Sau lần thăm ban đó hầu như ngày nào mọi người cũng có thể thấy được sự xuất hiện của kim chủ giàu có kia, mỗi lần đến thăm ban y đều mua cho nhân viên rất nhiều đồ ăn ngon, khiến họ hết lòng khen ngợi và yêu thích vị kim chủ này.
Cố Mộng Diệp bị nhét cho cả bàn đồ ăn thì không khỏi cảm thấy ba chấm, chẳng phải đã nói là chấm dứt rồi sao, vì sao còn ở đây làm cái trò con bò này làm gì, có phải cảm thấy có lỗi nên đến mua đồ ăn vỗ béo hắn không?
Chỉ là mỗi ngày quan sát nhìn người nào đó cứ đến rồi lại đi hết lần này đến lần khác lấy lòng mình, Cố Mộng Diệp cảm thấy có chút sướng rơn.
Hừ! Ai đó bảo sẽ chẳng bao giờ thích hắn, rồi bảo hợp đồng này vô dụng với người như y, giờ nhìn đi đường đường là một giám đốc nổi tiếng cả nước vậy mà hằng ngày lại đến đây vuốt mông hắn!
Cố Mộng Diệp đây chính là có giá lắm đó, đừng có mà nghĩ dễ dàng!

Trong một lần quay cảnh đánh nhau trên không, Cố Mộng Diệp đang thực hiện một cú né hoàn hảo liền bị cơn đau ở chân gây nên một trận nhói.
Do chân chịu lực lớn trên không mà không trụ được nên bị lệch xương khiến trong một giây sau đó chân của hắn còn chưa kịp đặt xuống đất liền mất thăng bằng mà té ngã xảy ra tai nạn.
Thẩm Nhạc Thần lần đó đi thăm ban, vừa vào cửa liền thấy cảnh tượng Cố Mộng Diệp té từ trên cao xuống, may mắn có đồ bảo hộ xung quanh nên không xảy ra thương tổn, nhưng người kia vẫn nằm bất động trên sàn, y vội vã chạy đến lao vào đám người bế người nọ lên mang đến bệnh viện gần đó.
Sau khi kiểm tra và chụp X-quang thì bác sĩ phát hiện ra được cổ chân của Cố Mộng Diệp đã từng chịu tổn thương nặng, sau đó vì bị lực tác động mạnh đập vào mà để lại biến chứng, lại không đi khám ngay mà để lâu năm như vậy nên đôi khi sẽ phải chịu nhiều lần đau như vậy.
Thẩm Nhạc Thần không hề biết chuyện này liền gặng hỏi Cố Mộng Diệp rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, người nọ bị ép nhớ lại cũng ngoan ngoãn nhớ lại chuyện quá khứ, sau đó lại nhớ ra có một lần Triệu Thi tức giận đá vào mắt cá chân bị thương của hắn, chỉ là lúc đó nhói một lúc rồi thôi nên hắn cũng chẳng nghĩ gì nhiều, sau lại không ngờ việc hắn coi là nhẹ lại để lại di chứng nghiêm trọng như vậy.
Vì chuyện này xảy ra mà Cố Mộng Diệp không được đạo diễn và mọi người trong đoàn cho đóng những cảnh hành động trên không trung, chỉ có thể tìm người đóng thế quay cảnh trên không, vì sao hả, vì tiểu thiếu gia Cố gia chính là châu báu nhất thành phố đó, nếu hắn xảy ra mệnh hệ gì bọn họ có mười cái mạng cũng chẳng trả nổi ah!
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 68: Chương 68


Vì chuyện này xảy ra mà Cố Mộng Diệp không được đạo diễn và mọi người trong đoàn cho đóng những cảnh hành động trên không trung, chỉ có thể tìm người đóng thế quay cảnh trên không, vì sao hả, vì tiểu thiếu gia Cố gia chính là châu báu nhất thành phố đó, nếu hắn xảy ra mệnh hệ gì bọn họ có mười cái mạng cũng chẳng trả nổi ah!
Gần được nửa năm đoàn cuối cùng cũng đóng máy, để khích lệ mọi người và chúc mừng nên đạo diễn đã bỏ tiền túi ra mà khao cả đoàn một bữa ăn tối, nhậu nhẹt một bữa.
Cố Mộng Diệp đương nhiên đi theo góp vui, chỉ là vị cô hồn nào đó - Thẩm Nhạc Thần vậy mà cũng có mặt tại bữa tiệc đó!
Vì thế mà cả bữa tiệc khiến Cố Mộng Diệp ăn chẳng ngon một chút nào, bia uống vào miệng cũng chẳng ngon nữa, mà người nào đó luôn đưa mắt nhìn dõi theo mọi nhất cử nhất động của hắn, y hình như còn biết hắn ăn không ngon nhưng vẫn giả vờ như chẳng biết gì, bình tĩnh nhân ly rượu này đến ly rượu kia của người khác kính đến.
Cố Mộng Diệp khó chịu nhìn y được người này đến người khác kính rượu mà cay mắt vô cùng, chỉ vài tiếng sau Thẩm Nhạc Thần chính thức say rượu, nhiều người còn thầm nói nhỏ bảo.

"Tủ lượng của kim chủ có phải ít quá rồi không?".
Cố Mộng Diệp bên cạnh âm thầm phỉ nhổ, còn chẳng phải do mấy người kính này kính kia sao? Có ngon thì uống hơn chục chai bìa xem, xem có say không mà gáy sớm thế!
Đạo diễn thấy kim chủ đã say đang không biết nên làm như thế nào, thì một nữ diễn viên đảm nhận vai nữ chính đứng lên bảo để cô cho người gọi xe đưa kim chủ về.
Mọi người ồ lên, sau đó là liên tục những nữ nhân khác trong đoàn đòi đưa kim chủ về, người này hơn người kia còn bảo bản thân cũng mệt nên xin phép về, rồi còn bảo cũng có chuyện muốn nói với kim chủ, có người còn mặt dày hơn mà nói muốn theo đuổi kim chủ, kim chủ và cô đang quen nhau.
Cố Mộng Diệp nghe hết nổi vì thế đứng lên mạnh bạo đỡ Thẩm Nhạc Thần lên, để ta y khoác lên vai của mình, rồi lạnh nhạt bảo.

"Tôi biết nhà của kim chủ".

Một câu này nói ra khiến cả căn phòng đồng loạt ồ lên, mà mặt mấy người phụ nữ kia toàn là sự kinh ngạc, phải biết lời này nói ra có bao nhiêu là thông tin cũng bao nhiêu là bí mật.
Cố Mộng Diệp dìu Thẩm Nhạc Thần rời đi, đến bãi đậu xe hắn liền không chút kiêng dè mà đặt người vào xe của mình, cau mày nhìn người trước mắt.

Thẩm Nhạc Thần bị kéo ra bên ngoài bị gió lạnh thổi cho tỉnh hơn đôi chút, vừa mở mắt ra đã thấy Cố Mộng Diệp trước mặt, khiến y vô cùng cao hứng, chẳng kiêng nể gì mà bưng mặt người kia lên kéo hắn lại gần hôn một chút.
Cố Mộng Diệp cũng để mặc cho y hôn lấy hôn để lên mặt mình, sau đó mới kéo mặt của y ra ngăn lại những nụ hôn không có chút xíu nào gọi là theo quy luật kia, lạnh mặt chọt chọt mặt Thẩm Nhạc Thần, cũng chẳng ngại mà leo lên thẳng đùi của y ngồi xuống, nghiêm túc chất vấn vấn đề mà bản thân đã đặt trong lòng từ lâu.

"Anh nói thật cho em biết, ngày đó vì sao biết chiếc xe mất phanh mà vẫn để em ngồi vào, vậy mà giờ lại quay đầu theo đuổi em, anh cũng mặt dày quá rồi".
"Mới không có, lần đó chẳng phải em đã cùng Thẩm Tệ Phầm ủ mưu hại anh sao? Anh đã nhân nhượng không tố cáo em cho cảnh sát đã là thương em lắm rồi đó, chí ít cũng phải cho anh trả thù chứ".

Thẩm Nhạc Thần bị chọt chọt mặt có hơi khó chịu, vội cầm lấy tay của Cố Mộng Diệp đặt lên môi hôn xuống, đầy bất bình mà nói lại.
"Anh trả thù bằng cách cho em ngồi vào chiếc xe mất phanh, nhờ anh mà em mới có cơ hội đi một vòng tham quan quỷ môn quan đó!".

Cố Mộng Diệp nghe vậy không tin, còn tức giận vì Thẩm Nhạc Thần tới bây giờ còn dám biện hộ, rút tay ra khỏi tay y sau đó là nâng hai tay lên nhéo mặt người nọ.
Thẩm Nhạc Thần bị nhéo đến đau, nhưng nhớ lại cảnh tượng khi đó y liền không nhịn được mà nắm chặt tay người trước mặt, đặt lên bàn tay mảnh khảnh kia những nụ hôn nhẹ, giọng thì thầm đầy mặt đều là đau đớn tột cùng.

"Em đổ oan cho anh! Chiếc xe em lái lần đó không có bị cái gì hết, rõ là do em, tại sao lại quay đầu xe sống chết với tên khốn đó, em...em không biết lúc em máu me đầy người được đưa vào phòng cấp cứu đáng sợ như thế nào đâu, em chẳng biết được lúc đó anh như thế nào đâu".

"...".

Cố Mộng Diệp không ngờ sự việc năm đó lại xảy ra như vậy, hóa ra Thẩm Nhạc Thần chưa từng có ý định giết hắn, y đã âm thầm đổi xe để bảo vệ tính mạng của hắn, chỉ cần lúc đó hắn chịu đạp phanh xe thôi thì đã không xảy ra tai nạn kinh hoang kia.
Cố Mộng Diệp đau đớn ôm lấy Thẩm Nhạc Thần, hắn quả thật không biết lần đó Thẩm Nhạc Thần như thế nào, cũng không biết những ngày tháng đó y dằn vặt như thế nào, nhưng chỉ nghe thấy chất giọng đầy đau khổ và tủi khổ của y trong cơn say, hắn cũng có thể cảm nhận được người này rất đau.
"Đừng như vậy nữa, Cố Mộng Diệp em đừng làm ra hành động ngu ngốc như vậy lần nào nữa, tôi chịu không nổi đâu, một lần là quá đủ rồi, tôi rất sợ nếu em không ở trong tầm mắt của tôi phải chăng em sẽ biến mất không".

Thẩm Nhạc Thần nhớ lại hình ảnh bản thân chỉ có thể bất lực nhìn người yêu đưa vào phòng cấp cứu vì tính đa nghi của mình, cảm tưởng bản thân còn đang ở trước cửa phòng cấp cứu chờ phán quyết của tử thần, không kiềm lòng được mà rơi lệ.
"Được, em không làm như vậy nữa".

Cố Mộng Diệp nhìn thấy người nọ khóc, liền luống cuống xoa xoa mặt y, đau lòng hứa với y.

Được dỗ một chút Thẩm Nhạc Thần cũng lấy lại được bình tĩnh, cũng muốn hỏi một chuyện y đã thắc mắc từ lâu.

"Vì sao lại đổi tên, em không thích cái tên Cố Mộng Điệp à?".
Cố Mộng Diệp bị hỏi thì hơi bất ngờ, chỉ cười cười nhẹ rồi nhìn vào mắt y khẽ nói.

"Thật ra em là Cố Mộng Diệp, Diệp trong Kim Chi Mộng Diệp chứ không phải là Cố Mộng Điệp trong Điệp Tử Thư Trung, kẻ thù của anh không phải là em".
Thẩm Nhạc Thần mông lung cảm thấy khúc mắc cuối cùng cũng được gỡ bỏ, y mỉm cười gật đầu.

"Vậy em là ai?".
Cố Mộng Diệp cũng chẳng ngại nói ra xuất thân của bản thân mình.

"Em là Cố Mộng Diệp, là đại thiếu gia của Cố gia, năm mười tám tuổi đã ra ngoài lập nghiệp sau đó đến năm hai mươi tư tuổi thì bị bắt vì tội buôn bán m.ạ.i d.â.m và sử dụng chất cấm, bị kết án chung thân rồi bị bạn tù đánh chết, lần nữa mở mắt thì thấy bản thân ở đây".

Thẩm Nhạc Thần trầm mặc chôn khuôn mặt vào lòng bàn tay Cố Mộng Diệp.
Cố Mộng Diệp cảm nhận được sự bất thường của y, hơi lo lắng mà hỏi.

"Sao vậy, anh khó chấp nhận một người có tiền án sao?".
Thẩm Nhạc Thần lắc đầu ngẩng mặt ra khỏi bàn tay của Cố Mộng Diệp, đau lòng mà nói.

"Mệt lắm nhỉ? Hẳn rất cô đơn nên em mới nói một cách thản nhiên như vậy".
Cố Mộng Diệp.

"...".

Không mệt, được gặp anh và mọi người ở đây chính là món quà mà ông trời ban tặng.
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 69: Chương 69


Cố Mộng Diệp.

"...".

Không mệt, được gặp anh và mọi người ở đây chính là món quà mà ông trời ban tặng.
.
Hôm nay Cố Mộng Diệp có ngày rảnh nên đã lấy xe đi đến viện mồ côi, lần này hắn đến là muốn mang Cố Thụy Ân về Cố gia sinh sống, lấy danh nghĩa là con trai của hắn mà vào Cố gia, hắn cũng đã hỏi gia đình về việc muốn nhận nuôi một đứa trẻ ở viện mồ côi, ban đầu cả nhà tuy không đồng ý nhưng cuối cùng vẫn là cảm thấy nhà có hơi buồn khi không có tiếng của trẻ con nên đã đồng ý cho hắn mang đứa nhỏ về.

Lúc đến nơi đã được đám nhóc trong viện chạy ra chào đón vô cùng nhiệt tình, còn phải ra tay đặt bút ký lên giấy của bọn nhóc fan nhí này hết nửa ngày hắn mới được cho đi.
Vừa vào phòng hiệu trưởng bà đã mỉm cười dẫn Cố Mộng Diệp đến một căn phòng dành cho trẻ nhỏ, bà bảo hắn vào trong gặp Cố Thụy Ân còn mình thì rời đi trả không gian cho hai người.
Cố Mộng Diệp vừa vào phòng liền bắt gặp ngay một cảnh tượng khiến hắn ba chấm, đứa nhóc một hai tuổi sắp gọi hắn là cha hiện tại đang véo má cười khúc khích với một đứa bé một tuổi!
Trong phòng ngoài Cố Thụy Ân ra còn có vài bé khác nữa, nhưng Thụy Ân chỉ chăm chăm mỗi mình đứa trẻ trước mặt bé, đứa bé trước mặt Thụy Ân có khuôn mặt vô cùng đáng yêu, da trắng hồng khuôn mặt nhỏ nhắn khiến người nhìn vào đều yêu thích không thôi, như một tiểu hoàng tử nhỏ được sinh ra trong một lâu đài nguy nga rộng lớn vậy.
Cố Mộng Diệp đánh hơi được gì đó, vội chạy ra ngoài tìm viện trưởng muốn hỏi lai lịch của đứa trẻ kia, vị viện trưởng mỉm cười kể lại cho cậu mọi chuyện.

"Đứa bé đó tên là Thanh, mới bị bỏ lại trước cửa viện được bảo mẫu dọn dẹp rác buổi sáng phát hiện ra, nên đã đưa bé vào nuôi nấng, cũng không biết tiểu Ân như thế nào vừa gặp bé trai nhà người ta đã thích đến cười tít cả mắt lên, hằng ngày còn hay chơi chung với tiểu Thanh, hai đứa nhỏ như hình với bóng vậy tiểu Ân một ngày không thấy tiểu Thanh thì khóc nháo không chịu ăn cũng chẳng chịu ngủ, nên ta cũng hết cách đành để hai đứa đi chung với nhau".
Cố Mộng Diệp hoài nghi nhân sinh, chưa gì mà thằng con nuôi của mình nó đã mê trai như vậy rồi à, có nên gọi là con hơn cha là nhà có phúc không?
Vì thế mà ý định ban đầu đến nhận nuôi một đứa trẻ của hắn bị sự xuất hiện của tiểu Thanh, thành ra phải mang cả hai tiểu tổ tông này về nhà, Cố gia hơi ngạc nhiên vì sự xuất hiện của đứa trẻ thứ hai này, nhưng sau khi nghe thấy Cố Mộng Diệp nói chuyện ban nãy nên cũng thầm thừa nhận.
Cố gia có sự xuất hiện của hai đứa trẻ xinh đẹp này càng thêm vui nhà vui cửa, nhất là Cố Sầm Ngôn từ khi có cháu liền đến nhà hắn như cơm bữa còn mang rất nhiều đồ chơi cho tụi nhỏ, Cố Thụy Ân được tặng món nào đều sẽ ngây ngô mà đưa cho Thanh chơi trước, tiểu Thanh là một đứa trẻ ít nói nhưng rất ngoan ngoãn cũng thích ở chung với Cố Thụy Ân.
Hằng ngày đi làm về Cố Mộng Diệp đều sẽ thoát vai trở thành người cha mẫu mực chơi chung với hai đứa nhỏ, rồi ôm cả hai cùng đi ngủ.
Dần dần cũng trôi qua những ngày tháng êm đềm như vậy.

.

Đột nhiên một ngày khi Cố Mộng Diệp đang đi chụp ảnh tạp chí liền bị chị quản lý kéo đến một góc nói chuyện, chị quản lý lo lắng bật điện thoại lên cho hắn xem diễn đàn trên web.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy, đám người này đang vu oan cho em có phải không?".
Cố Mộng Diệp nhìn bảng tin và lời viết đầy tính ác ý trên điện thoại, khẽ cau mày bên trong màn hình điện thoại là vô số những câu chữ nói hắn đã từng làm gì ở quá khứ, tố hắn lợi dụng người khác cướp đoạt tài liệu, lăn giường cùng với nhiều gã đàn ông, hại cho công ty lớn của một tập đoàn trong hai ngày đã phá sản, cùng với đó là vô số lời chỉ trích từ cộng đồng mạng.
Đám người này hẳn là ông chủ trước đó của những công ty hắn cướp hợp đồng, hiện tại thấy hắn nổi tiếng liền muốn cắn trả hắn khiến hắn phải rơi vào vũng bùn, Cố Mộng Diệp trấn an chị quản lý.

"Em không phải như họ viết".
"Vậy rốt cuộc là chuyện này do ai làm, nếu em làm những chuyện này hẳn phải có nguyên do, giờ em nói với chị mọi chuyện thì chị mới có cách giải quyết được".

Chị quản lý gấp đến độ đổ mồ hôi, từ khi bài đăng này được đang tải lên mạng đã thu hút vô số người vào xem, cũng vì thế mà độ nổi tiếng và những hợp đồng Cố Mộng Diệp ký ddã bị hủy bỏ gần một nửa rồi, nếu còn để chuyện này lan rộng ra, e là sự nghiệp của Cố Mộng Diệp sẽ bị ảnh hưởng, còn có cả việc này liên quan đến pháp luật, nếu không làm rõ Cố Mộng Diệp rất có thể bị bắt vào tù!

Cố Mộng Diệp lắc đầu mỉm cười.

"Không có ai bắt em làm vậy cả, em là tự nguyện làm việc này, vì đám người khốn nạn kia xứng đáng bị như vậy, em chỉ là dành lại những gì đã mất cho người em từng yêu thôi".
Chị quản lý cũng chẳng thể cạy miệng cậu ra mà nói được, vì thế cô quyết định đi hỏi Cố Tần Phong tìm cách giải quyết.
Sau khi chụp xong ảnh bìa tạp chí với vô số ánh mắt bàn tán của đồng nghiệp xung quanh, Cố Mộng Diệp đối với những ánh mắt và những lời bàn tán đó thì chẳng có chút mảy may gì về nó, hắn làm như câm mù điếc mà chụp xong vài tấm ảnh cuối cùng, sau đó được trợ lý đưa về phòng tẩy trang rồi đi ra xe, bên ngoài đã rất đông người nhưng đa phần đều là fan của Cố Mộng Diệp trong đó.
Cố Mộng Diệp còn chưa mỉm cười chào hỏi mọi người thì đã bị một trái trứng gà sống ném về phía mình, sự việc xảy ra quá nhanh khiến hắn không kịp định hình chuyện gì đang xảy ra, trợ lý bên cạnh phản xạ nhanh hơn hắn đã giơ tay cản lại quả trứng kia, quả trứng đập vào người trợ lý liền bể ra mang mùi hôi thúi của trứng ung.
Chỉ là cản được một quả nhưng chẳng cản được những thứ khác, dù cho trợ lý có giỏi võ đến đầu cũng chẳn cản được hết đồ vật đang bay về phía Cố Mộng Diệp này, cô vội vã kéo hắn rời đi.
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 70: 70: Kết Thúc Thế Giới Thẩm Nhạc Thần - Cố Mộng Diệp


Chỉ là cản được một quả nhưng chẳng cản được những thứ khác, dù cho trợ lý có giỏi võ đến đầu cũng chẳn cản được hết đồ vật đang bay về phía Cố Mộng Diệp này, cô vội vã kéo hắn rời đi.
Cố Mộng Diệp bị trợ lý kéo đi, đầu óc mông lung vô cùng giương đôi mắt nhìn mọi người xung quanh đang bua vây chửi rủa hắn, thoáng chốc nào đó hình ảnh thế giới trước và thế giới này như lồ ng ghép vào nhau, chân tay hắn run rẩy bước chân cũng loạng choạng sắp ngã, hơi thở có chút không ổn.
Bàn tay bị kéo đi làm hắn nhớ đến hồi ức bản thân bị cảnh sát kéo vào trong xe đưa về nhà giam, Cố Mộng Diệp sợ hãi giựt tay của mình ra khỏi tay của trợ lý, nhưng vì do đang chạy và cả đôi chân đã run đến chẳng thể bước tiếp được nữa, khiến hắn mất thăng bằng té xuống đất.
Cố Mộng Diệp chẳng còn phân biệt được đâu là thực tế và đâu là ảo ảnh nữa, hắn sợ lắm, sợ bị chửi lắm.
Loáng thoáng trong đầu vang vọng một giọng nói lạnh lẽo, như từ dưới hố sâu mà vang lên, chạm vào não bộ thần kinh của Cố Mộng Diệp, một mùi hương cà phê nhạt quen thuộc bao bọc lấy hắn, khiến các dây thần kinh đang căng thẳng chợt thả lỏng hơn rất nhiều, lý trí cũng được kéo lại thực tại.

"Kéo đám người này tránh xa em ấy ra".
Những người vận một bộ đồ đen ngeh mệnh lệnh liền xông lên kéo đám người đang muốn lao về phía Cố Mộng Diệp ra, đẩy lùi đám đông đang điên cuồng kia cách một khoảng xa với Cố Mộng Diệp.
Thẩm Nhạc Thần ngồi trước mặt Cố Mộng Diệp nhẹ nhàng ôm lấy hắn, khẽ vỗ về bờ vai đang run rẩy kịch liệt của chủ nhân nó, dịu dàng xoa dịu sự sợ hãi này của người nọ.

"Không sao rồi, anh ở đây, em đừng sợ, sẽ không ai có thể làm gì được em hay tổn thương em".
Cố Mộng Diệp vội vàng ôm lấy Thẩm Nhạc Thần, dưới lớp áo khoác măng tô đang trùm kín hết từ đầu đến chân, hắn mới dám bộc sự yếu đuối của mình ở một nơi không có ai nhìn thấy, âm thanh đầy tiếng nức nở.

"Họ mắng em, em...!họ còn ném đồ vào người em".
Thẩm Nhạc Thần đau lòng không thôi, qua lớp áo khoác mang tô y nhẹ đặt lên đầu Cố Mộng Diệp một nụ hôn an ủi, trầm giọng bảo.

"Được, anh đòi lại cho em".
Cố Mộng Diệp cũng chẳng biết mình được đưa về Cố gia như thế nào, nhưng chỉ tối hôm đó khi vừa thức dậy từ trên chiếc giường mềm mại ấm áp, hắn hay tin đám người tung tin đăng trên mạng đã bị cảnh sát bắt về đồn điều tra, sau đó cảnh sát tra ra được những vụ việc làm ăn phi pháp của đám người bọn họ bắt đám kia vào thẳng tù.
Cố Mộng Diệp vội vã lên mạng tìm những thông tin liên quan, chỉ là bài tin này còn chưa để nó nảy sinh sang ngày hôm sau thì đã bị một thế lực nào đó nhấn chìm nó xuống, dù có muốn tìm cũng chẳng tìm ra được.
Sau đó là những tin nhắn lạ liên tục gửi đến lời xin lỗi và quà xin lỗi, làm Cố Mộng Diệp phải choáng váng với mức độ quay xe này.
Đột nhiên điện thoại vang lên, Cố Mộng Diệp nhìn người gọi đến là Cố Sầm Ngôn thì bắt máy, người bên kia vừa nhận được lời nói alo của hắn liền nói luôn vào vấn đề.

"Em đừng lo chuyện này chị và chú đã thay em giải quyết rồi, đám người đăng tin hãm hại em đã bị Cố Độ Nhãn cho vào tù ở mấy năm chơi rồi, em đừng sợ những lời nói ác ý của đám cư dân mạng, cả nhà mình đủ lớn để bảo vệ cho em!".
Cố Mộng Diệp mỉm cười đầy vẻ hạnh phúc, hắn gật đầu cảm ơn chị họ lại hỏi han vài chuyện gần đây rồi mới cúp máy.
Một lát nữa lại nhận được cuộc gọi của đám A Tần bên kia, nào là hỏi han sau đó hẹn nhau ra ngoài gặp mặt một chút, Cố Mộng Diệp đương nhiên là đồng ý ngay luôn.
Những ngày tháng dần qua, sự nghiệp của Cố Mộng Diệp cũng chẳng còn gì có thể ảnh hưởng được nữa, vì thế mà sự tài năng của hắn được vươn ra xa đến tầm quốc tế, Cố Thụy Ân được hắn mang về nuôi nấng cùng với một đứa nhỏ gọi là Thanh cũng đã lớn được năm tuổi và đang được cho đi học mẫu giáo.
.
Cố Mộng Diệp đứng trên bục nhận giải thưởng diễn viên xuất sắc nhất năm, trong lúc vô tình đưa mắt nhìn xung quanh, liền nhìn thấy một luồng sáng phát ra đến chói mắt, mà nó nằm ở phía sau cánh gà, hắn không biết vì sao lại vô thức mà đi lại gần chỗ đó, cũng chẳng buồn quan tâm đ ến bản thân sắp nhận giải, dưới ánh mắt tò mò và bàn luận của mọi người hắn đi về phía cánh gà.

Hắn biết đây là thứ gì, loại ánh sáng này từng xuất hiện một lần khi hắn đang được đưa vào cấp cứu ở thế giới kia, phải chăng đây là lúc hắn nên trả lại những gì bản thân đã cướp của thân thể này, trả lại hơi ấm ở thế giới này cho linh hôn tên Cố Mộng Điệp chứ không phải linh hồn tên Cố Mộng Diệp.
Thẩm Nhạc Thần ngồi đằng xa nhìn Cố Mộng Diệp đang lên nhận giải thưởng, trên môi người nọ là nụ cười tỏa nắng ấm áp dương quang chói lóa, y có chút tự hào và nuối tiếc vì đã để vụt mất ánh sáng đã từng vì y mà xoay xung quanh mình.

Tuy nhiên còn chưa thấy người kia nhận cúp giải thưởng thì một linh cảm vừa xa lạ lại sợ hãi đến nghẹt thở kia lại từ đâu xuất hiện.

Y vừa ngẩng đầu, liền thấy người mà y tâm tâm niệm niệm còn chưa kịp theo đuổi được, đang đi về phía cánh gà, mà nơi cuối cùng đó lại đang phát ra một ánh sáng quái dị.
Những người xung quanh hình như không thấy ánh sáng đó mà chỉ thủ thỉ nói chuyện, MC trên bục cười gượng gạo, nói vào mic.

"Diễn viên Cố Mộng Diệp anh đi đâu vậy?".
Cố Mộng Diệp nghe được câu hỏi này liền quay đầu lại mỉm cười còn khó coi hơn là khóc.

"Tôi phải trở về rồi".
Thẩm Nhạc Thần nghe được năm chữ này, linh hồn như rơi vào hầm băng liền đứng bật làm cho vài người bên cạnh giật mình, những người xung quanh cũng quay lại nhìn, xong lại kinh ngạc bật thốt, có người thì hét cả lên.

"Ối đây không phải là Thẩm tổng sao? Vì sao anh lại ở đây".
"Ôi là Thẩm tổng thật này".

Một đám người xôn xao lại gần Thẩm Nhạc Thần khiến y không thể nhúc nhích chạy đến bục phía trước, ánh mắt y gắt gao nhìn thân ảnh người nào đó trên bục nhận giải chỉ sợ một cái chớp mắt thì người đó sẽ biến mất vậy.
Đáy mắt Thẩm Nhạc Thần đụng phải đôi con ngươi màu nâu nhạt đầy kinh ngạc của Cố Mộng Diệp trên bục, sau lại thấy em ấy mỉm cười dịu dàng vẩy tay về phía y, nói khẩu hình miệng.

"Tạm biệt, Thẩm Nhạc Thần".
Nói xong liền quay lưng đi về phía ánh sáng mà chỉ có y và hắn thấy.
Thẩm Nhạc Thần đọc được khẩu hình miệng của Cố Mộng Diệp đáy mắt ửng đỏ lên, một cỗ tức giận không tên tràn ra khỏi cơ thể, y đẩy đám người đang chắn đường mình ra, th ở dốc chạy về phía người kia hình ảnh phía trước mắt bắt đầu mờ nhạt đi vì nước mắt, sống mũi cay xè cùng với khóe mắt bắt đầu ngấn nước, gào thét về phía người kia đang bị ánh sáng bao phủ.
"Cố Mộng Diệp, mau quay lại đây ngay cho anh!!!".
Tuy nhiên người kia vẫn bị thứ ánh sáng đó nuốt chửng chỉ còn bóng lưng đơn độc gần như hóa hư vô trong không khí, Thẩm Nhạc Thần không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết Cố Mộng Diệp vì sao lại như vậy, nhưng y biết nếu y không cản người nọ lại chỉ sợ cả đời sau này của y sẽ chẳng còn có ai từng mang tên Cố Mộng Diệp nữa.
Cố Mộng Diệp bên trong ánh sáng ấm áp chói mắt đó thầm nghĩ lần này nếu được quay về thể xác lại lần nữa, hắn sẽ quay về Cố gia để trả thù!
Còn nếu không thể quay về được nữa thì coi như xui thôi, cùng lắm là một kiếp người dù sao hắn cũng đã trải qua một giấc mộng đẹp ở thế giới kia rồi, một giấc mộng mà ở đó hắn có người hắn từng yêu hơn cả sinh mạng, có gia đình yêu thương hắn hơn bao giờ hết, có đồng bạn hài hước luôn ra tay giúp đỡ hắn, có được sự nghiệp và ước mơ như mong muốn, như vậy đã quá đủ rồi.
Hoàn chính văn.
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 71: 71: Ngoại Truyện 1 Mốc Thời Gian Khi Sinh Ra Đến Năm Mười Một Tuổi


Ngày Cố Mộng Diệp xuất viện thì cái tên Thẩm Tệ Phẩm cũng bị kết án tủ chung thân, mọi chứng cứ đều được đẩy lên hết người gã, mà gã cũng chẳng hề hay biết gì cho nên khi vừa tỉnh dậy trên giường bệnh, người đầu tiên gã thấy chính là những vị đồng chí cảnh sát đứng bên giường gã, kết án tù chung thân, khiến cho gã vừa mở mắt ra đã thêm một trận hôn mê bất tỉnh.

Cố Mộng Diệp ngồi trên xe Cố gia, bên trong xe có mẹ Tần Hà, cha Cố Cao Mục và người chị họ Cố Sầm Ngôn, không khí trong xe cũng chẳng có một chút căng thẳng nào vì người chị họ cạnh hắn luôn miệng nói chuyện và đưa thức ăn cho hắn ăn.

Mẹ Tần Hà bên cạnh thì đôi khi sẽ nói thêm vào còn bảo hắn có mệt hay không, nếu mệt thì có thể nghỉ ngơi một chút đừng gắng gượng quá.

Cũng chỉ có Cố Mộng Diệp trong xe là ngượng ngùng vô cùng chỉ sợ mình lộ ra sơ hở nào đó, mọi người trong xe sẽ biết ngay hắn không phải con trai bọn họ, nên hắn chỉ dám ừ hử gật đầu với những câu nói của chị họ bên cạnh, mãi cho đến lúc về được đến Cố gia thì mới thả lỏng được đôi chút.

Cố Tần Phong và Cố Độ Nhãn dù muốn ở nhà chơi với hắn, nhưng vì là chủ của tập đoàn nên không thể không đi làm, cha Cố Cao Mục cho người sắp xếp hành lý của Cố Mộng Diệp xong cũng dặn dò hắn đôi câu rồi bảo hắn về nghỉ ngơi, còn ông thì phải lên công ty giải quyết việc.

Tần Hà cũng ngại Cố Mộng Diệp đi đường mệt nên đã cho quản gia đưa hắn lên phòng nghỉ ngơi, còn bà thì vào nhà bếp nấu một ít cháo.

Cố Mộng Diệp vừa vào phòng thì có hơi kinh ngạc với cách bố trí trong căn phòng này, cảm thấy Cố Mộng Điệp này tính cách hoàn toàn trái ngược với hắn rất nhiều, nhìn căn phòng mang màu sắc u tối, một chút ánh sáng cũng chẳng lọt qua được căn phòng, mà bên trong cũng chẳng bố trí gì ngoài một cái giường và bàn ghế, bước vào căn phòng việc đầu tiên hắn làm đó chính là vén tấm rèm ra.

Ánh sáng bên ngoài nhanh chóng chạy vào căn phòng, làm sáng lên cả một thế giới tối đen, bên ngoài khung cửa sổ là một vườn hoa xinh đẹp đang thể hiện vẻ đẹp của chúng, Cố Mộng Diệp vừa nhìn là bên ngoài cửa sổ liền khựng lại vì khung cảnh quen thuộc này.

Trong trí nhớ năm đó của Cố Mộng Diệp cũng có một vườn hoa như vậy, nhưng khi đó là khi nào thì hắn không biết, chỉ là hắn cảm giác rất quen thuộc với khung cảnh bên ngoài này, có gắng nhớ lại thì cũng chẳng mò ra được bất cứ chuyện gì.

Cố Mộng Diệp nằm nghỉ ngơi một lát lại ngồi dậy từ trên chiếc giường màu đen, ngơ ngác nhìn xung quanh một vòng, cảm xúc của hắn đối với ngôi biệt thự này phải dùng hai từ để miêu tả nó, chính là quen thuộc, phải chính là quen thuộc đến kì lạ, lúc vừa đến nơi hắn vậy mà lại không có bất kì cảm giác xa lạ mà lại là thân thuộc với ngôi nhà này vô cùng.

Vì muốn hiểu rõ hơn về cảm xúc kì lạ này của bản thân nên Cố Mộng Diệp đã đi ra khỏi phòng tìm chị họ Cố Sầm Ngôn để hỏi.

Đi dạo một vòng đã thấy người chị họ kia ở khuôn viên biệt thự, cô gái với mái tóc dài và đôi mắt to tròn sáng long lanh phía dưới dưới ánh nắng càng khiến cô xinh đẹp lộng lẫy, Cố Sầm Ngôn ngồi trên một cái ghế gỗ trên tay là một cuốn album cũ đang được cô lật đi lật lại xem đến là thích thú.

Cố Mộng Diệp đi đến gần nhìn mới biết những tấm ảnh cô đang xem là thành viên trong gia đình, Cố Sâm Ngôn thấy thằng em của mình vậy mà lại ở đây nên cũng thật cao hứng mà bảo hắn ngồi xuống rồi đưa album cho hắn xem.

Cố Mộng Diệp ngại ngùng cầm lấy rồi lật lại từ đầu xem, tấm ảnh đầu tiên của album là ảnh của một đại gia đình, từ trái sang chính là Cố Cao Mục khi còn trẻ kế bên ông là Tần Hà đang mỉm cười dìu dàng, một tay bà thì đỡ cái thai đã lớn đến thấy rõ của mình, dưới hai người là một cậu bé có khuôn mặt hao hao giống Cố Cao Mục cũng chính là Cố Tần Phong khi còn nhỏ, người anh này trong ảnh mặc một bộ vest đen được cắt may tỉ mỉ, khuôn mặt nghiêm trang giống cha mình nhìn thẳng vào ống kính, tiếp đó là một ông lão ngồi trên xe lăn đang mỉm cười dịu dàng ôm một đứa bé gái sơ sinh, bên tay trái của ông lão là hai căp vợ chồng trẻ và một cậu nhóc đang đứng nghiêm trang nhưng có phần dịu dàng hơn Cố Tần Phong rất nhiều.

Cố Sầm Ngôn chỉ vào đứa bé đang ở trên tay ông lão bảo đó là mình, rồi bảo người này chính là ông ngoại cũng là ông nội của hắn, Cố Đệ Nhất đã qua đời cách đây mấy năm trước, sau lại chỉ vào bụng của Tần Hà bảo là đây là hắn khi chưa ra đời.

Lật sang trang tiếp theo chính là hình ảnh của một đứa trẻ sơ sinh đang nằm trong nôi, đứa trẻ nở nụ cười toe toét trông rất đáng yêu, đôi mắt màu nâu nhạt màu nhìn vào máy ảnh, Cố Mộng Diệp nhìn thôi cũng cảm thấy đáng yêu lây, cứ như một tiểu thiên thần vừa ra đời vậy.

Cố Sầm Ngôn chỉ vào đứa bé bảo đây là Cố Mộng Điệp khi vừa sinh ra, lúc cậu nhóc được sinh ra mọi người cả nhà ai ai cũng hào hứng vô cùng, ngay cả ông nội Cố Nhất Đệ còn cho tổ chức một bữa tiệc chào đón cậu ba ngày ba đêm để chúc mừng.

Lật sang trang tiếp theo chính là cảnh Cố Mộng Điệp đang chập chững biết đi được Cố Tần Phong và Cố Độ Nhãn luống cuống đi hai bên, trên khuôn mặt trẻ con của hai anh chàng đầy vẻ lo lắng, chỉ sợ đứa nhỏ sẽ té bất cứ lúc nào, mà tiểu Mộng Điệp trong ảnh thì đang cười khúc khích mà bước đi bập bẹ, lúc này đôi mắt màu nâu nhạt cũng bị nụ cười tươi đó che đi mất một nửa, giống như một vầng trăng lưỡi liềm vậy.

Cố Sầm Ngôn bên cạnh hắn than thở bảo.

"Thời gian sao mà trôi nhanh quá, mới đây thôi mà em đã lớn như vậy rồi, chẳng còn ngoan ngoãn đáng yêu như hồi đó nữa, mà trở thành một tiểu thiếu gia xinh đẹp khó quản".

Cố Mộng Diệp đỏ mặt ngượng ngùng tuy người bị nói không phải là hắn, vì thế vội lật sang những tấm khác, ngoài ảnh của tiểu Mộng Điệp ra thì còn có những bức ảnh của ba người anh chị này bên trong, đó là những bức ảnh khi cả ba đi học và tốt nghiệp ra trường, chỉ là khi hắn lật đến tấm ảnh đứa bé tiểu Mộng Điệp năm mười một tuổi thì hơi kinh ngạc, chính là từ một tiểu Mộng Điệp hay cười lại biến thành một đứa trẻ lạnh lùng, đôi mắt từ màu nâu nhạt chuyển sang màu nâu đậm màu đang nhìn vào camera đầy hận ý.

Vội hỏi Cố Sầm Ngôn vào giai đoạn này thì cô gái liền nói.

"Em không nhớ à? Năm em mười một tuổi đột nhiên phát sốt nặng khiến cả nhà lo đến muốn chết luôn, mãi mấy ngày sau đột nhiên bệnh của em chuyển biến tốt lên một cách kì lạ, nhưng cũng sau ngày đó tính cách của em cũng thay đổi luôn, từ một đứa trẻ hay cười giờ lại thành một đứa trẻ quậy phá, làm cho cô chú lo lắng không thôi.

Cố Mộng Diệp cau mày cảm giác dường như hắn sắp chạm vào được vào chân tướng rồi, sau khi lật sang những trang khác hắn càng xác định hơn một việc, chính là Cố Mộng Điệp năm mười một tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi này mới chính là người ở thế giới này, nhưng vậy tiểu Cố Mộng Điệp lúc sinh ra đến khi năm mười một tuổi là ai?
Đưa lại quyển nhật ký cho Cố Sầm Ngôn hắn liền vội đi về phòng điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cảm thấy có gì đó không ổn nhưng suy nghĩ mãi cũng chẳng được gì cả, cứ như trong đầu bị một cái gì đó cản lại không muốn cho hắn chạm vào bí mật này.

Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra, liệu Cố Mộng Điệp có thực sự là người của thế giới này?
 
Tổng Tài Bao Nuôi Chim Hoàng Yến Gãy Cánh
Chương 72: 72: Ngoại Truyện 2 Di Uy


Dạo gần đây không có gì để làm nên Cố Mộng Diệp theo chân anh trai là Cố Tần Phong đến công ty của anh, ban đầu Cố Độ Nhãn không đồng ý việc để hắn đến công ty Cố Tần Phong, muốn hắn đến công ty của mình chơi, nhưng Cố Tần Phong lại không đồng ý thành ra cả hai liền cãi nhau, cuối cùng để quyết định xem ai là người được mang em trai đi nên cả hai quyết định oẳn tù tì.
Và hiện tại Cố Mộng Diệp đang đứng dưới công ty của anh trai Cố Tần Phong, được anh trai đưa lên tầng cao nhất của công ty cũng là căn phòng thường làm việc của anh, Di Uy thư kí bên cạnh anh cũng rụt rè giới thiệu cho hắn về đường đi và nhân viên trong công ty.
Cố Tần Phong đưa cho Di Uy hợp đồng để cho cô rời đi, còn mình thì đi đến chỗ Cố Mộng Diệp nói chuyện với hắn.

"Nếu thấy mệt thì có thể vào phòng nghỉ của anh ngủ một giấc".

Cố Mộng Diệp lắc đầu ý muốn không cần, rồi hỏi.

"Lần đó em đã làm gì khiến Di Uy sợ sao?".
Cố Tần Phong không ngờ em trai lại nói chuyện này, có hơi kinh ngạc mà nói.

"Em không nhớ gì sao?".

Giả vờ ngại ngùng, Cố Mộng Diệp giả vờ như quên mất sau đó đáng thương mà nói.

"Không còn nhớ nữa, dù sao lần bị tai nạn xe này khiến em nhớ lại vài chuyện liền hơi đau đầu".

Cố Tần Phong cũng chảng nghi ngờ trong câu nói có mấy phần là giả, anh gật đầu rồi kể lại mọi chuyện hôm đó.
"Lần đó anh có nhờ Di Uy đến khuyên em về nhà".

Cố Tần Phong rót cho Cố Mộng Diệp một ly nước để cậu uống rồi nói tiếp.

"Khi Di Uy đến lúc đó thấy em đang ở cùng với một đám côn đồ, nghĩ em chắc là bị bắt nạt nên đã chạy đến cứu em, nhưng không ngờ lại bị em phất lờ đánh cho một cái ngay má, còn bị đám côn đồ kia xàm sỡ mà không cứu em ấy, may mắn lúc đó có người đi qua bắt gặp nên đã báo cảnh sát rồi đưa Di Uy đến bệnh viện kịp lúc".
Cố Mộng Diệp không nói gì, mãi đến khi Cố Tần Phong được Di Uy mời đi họp, để lại hắn ở trong phòng thì người ngồi trên ghế bấy giờ mới lấy lại được suy nghĩ, chỉ là không biết vì một nguyên nhân gì nhưng hắn luôn có cảm giác người tên Cố Mộng Điệp này không phải như những gì người nhà Cố gia nghĩ.
Nếu ngẫm lại những sự việc xảy ra với Di Uy thì đó không phải là may mắn, mà chính là cố tình.

Cố Mộng Điệp không phải là một người lạnh lùng như vậy, ngẫm lại nếu cậu ấy đang ở cùng với một đám côn đồ, thì nơi gặp nhau phải là một con hẻm hay một nơi nào đó ít người qua lại, nếu đã ít người qua lại thì vì sao lại có người trùng hợp đi ngang qua ngay lúc Di Uy gặp nguy hiểm?
Chỉ là hắn phán đoán như vậy thôi, còn thực hư câu chuyện thì chỉ có Cố Mộng Điệp là rõ ràng nhất.
Tuy không phải do bản thân làm ra nhưng Cố Mộng Diệp vẫn phải có trách nhiệm với cái cơ thể này nên đã đi tìm Di Uy và xin lỗi cô gái vì chuyện lần trước, Di Uy nhận lời xin lỗi của hắn mà kinh hãi không thôi, chỉ xua tay liên tục nói không có sao đâu ạ, tiểu thiếu gia đừng để ý.
Chỉ là lần xin lỗi này còn chưa trải qua ba ngày thì cả nhà Cố gia lại hóng được tin mới từ người anh trai Cố Tần Phong, người đàn ông nói không với yêu đương chỉ một lòng với công việc lại công khai ra mắt gia đình về con dâu của họ, mà người sắp trở thành chị dâu của hắn đây lại là cái người hắn mới xin lỗi cách đây ba ngày trước - Di Uy.
Cố gia được một phen kinh hãi, trong đó Cố Độ Nhãn là kinh hãi nhất liên tục chất vấn vì sao Cố Tần Phong lại có bạn gái, như vậy chẳng khác gì đang hại anh!
Phải biết trong nhà Cố Độ Nhãn là lớn tuổi nhất trong anh em, anh họ này cũng đã ngoài ba mươi và hiện tại còn chưa lập gia đình, nên vẫn còn đang bị cha mẹ hối thúc lấy vợ, Cố Độ Nhãn luôn lấy công việc ra để tránh né việc này, hoặc là lấy thằng em họ Cố Tần Phong ra làm lá chắn, nhưng hiện tại cái lá chắn này cũng trụ không nổi rồi.
Vì thế Cố Độ Nhãn sáng đi làm thì tối phải dựa theo sắp xếp của mẹ Cố đi xem mắt, có thể nói là bận không thấy mặt mũi.

Tần Hà vui vẻ chào đón Di Uy vào nhà cảm thấy rất hợp ý đứa nhỏ này, chỉ là đối với Cố Mộng Diệp mà nói thì đối với người phụ nữ nào chỉ cần lọt vào mắt xanh của con trai bà thì đều là đứa nhỏ hợp ý bà.
Cố Sầm Ngôn là người bị ép cưới thứ hai sau sự việc này, cô cháu gái duy nhất trong nhà vẫn còn đang bận ra đường phá phách nay đã bị cô chú Cố bắt đi xem mắt đến ngày nào cũng chạy đến phòng hắn khóc lóc kể lể, bảo cô còn chưa muốn lấy chồng đâu, mà Cố Mộng Diệp cũng chẳng phải thuộc dạng người an ủi người khác, chỉ khuyên bảo.

"Không lấy chồng vậy lấy vợ".
"...".

Cố Sầm Ngôn còn đang khóc hu hu bỗng nhiên im bặt, cũng kể từ lần đó cô không còn đến phòng hắn khóc lóc nữa, mà đi đồn hắn thích nam nhân còn bảo xúi cô cũng thích nữ nhân giống em ấy cho có bạn có bè.
"...".

Cố Mộng Diệp hoang mang, hắn nói như vậy từ khi nào.

"?".
Cũng nhờ có Cố Sầm Ngôn tung tin bây bạ mà Cố Mộng Diệp cũng được hưởng lây vụ đi xem mắt chung, tuy không bị gia đình giáo huấn vì thích nam nhân nhưng lại bị cha mẹ Cố Cao Mục và Tần Hà bắt đi xem mắt chung với Cố Sầm Ngôn, bảo nếu chị gái không thích người ta thì còn có thể xem chàng trai đó hợp mắt con không, chính là một mũi tên dính hai con nhạn.
Cố Mộng Diệp đi theo Cố Sầm Ngôn coi mắt đầy mặt đều là ba chấm.

"..."
Mà Cố Sầm Ngôn còn tưởng sẽ đẩy được cái nồi này cho em trai, lại không ngờ mình vậy mà lại kéo luôn nó xuống nước với mình.

"...".
Vì thế mỗi lần hai chị em đi về nhà luôn được mọi người trong nhà chạy lại vây xung quanh, câu hỏi đầu câu chính là.

"Thế nào Cố Sầm Ngôn, con có vừa lòng với chàng trai kia không?".
"Lại không vừa ý hả, con có thật là thích nam nhân mà không phải nữ nhân không đó".
"Tiểu Mộng thì sao, con có thích chàng trai kia không, chỉ cần con thích thì chàng trai nào Cố gia cũng đưa cho con hết".
Cố Mộng Diệp khóc không ra nước mắt, hắn đến đây có phải muốn lập gia đâu hắn muốn được trở thành diễn viên nổi tiếng mà!
Mà Thẩm Nhạc Thần bên kia vẫn chưa hề hay biết chồng nhỏ của mình bị Cố gia cho đi coi mắt hết người này đến người khác, vẫn còn đang giải quyết vấn đề nan giải làm sao để theo đuổi lại chồng nhỏ, và tạo ấn tượng tốt với nhà Cố gia..
 
Back
Top Bottom