Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Yêu Phải Em
Chương 440: 440: Nghĩa Trang An Hòa


Chẳng lẽ anh ta thật sự tưởng rằng cô đã chết rồi sao!
Họ là bạn thân chẳng lẽ anh ta không mong chờ cô còn sống sao?
Ánh mắt của Cố Triều Tịch lập tức trở nên mờ mịt không rõ, trong lòng bắt đầu cảm thấy đau khổ: “Đương nhiên tôi không muốn tin nhưng mà có báo cáo khám nghiệm tử thi nên tôi không thể không tin.


Nói dối người mình yêu là đau khổ nhất nhưng mà anh ta thật sự không có cách nào.

Anh ta đã kéo dây cung rồi nên không thể quay đầu lại được nữa, anh ta chỉ có thể dùng vô số lời nói dối để che lấp lời nói dối đầu tiên của anh ta.

“Vũ Đồng thật xin lỗi, sau này tôi chắc chắn sẽ đền bù cho em.


Tô Vũ Đồng nghe thấy Cố Triều Tịch nói vậy thì đột nhiên nghĩ đến Mộ Diệc Thần, chẳng lẽ trong lòng của anh c*̃ng suy nghĩ giống như A Tịch sao?
Họ đều bị sự thật đánh bại, đều tin tưởng rằng cô đã chết.

Không, không thể, cô còn sống khỏe mạnh thì làm sao có thể chết chứ!
Cô chắc chắn phải nhanh chóng chứng minh bản thân là Tô Vũ Đồng!
Nghĩ như vậy, cô nhìn Cố Triều Tịch nói: “A Tịch, ngày mai anh có thể đi cùng tôi đến nghĩa trang được không?”
Chỉ khi nào chứng minh tro cốt kia không phải của cô thì mọi người mới có thể tin tưởng cô không chết!
Cố Triều Tịch nghe thấy cô muốn đi xem mộ của mình thì trong lòng rất khó chịu, vô cùng áy náy nói: “Nơi đó có gì đáng xem chứ, ngày mai tôi sẽ dẫn em đi xem phim do Thôi Chân Hi làm diễn viên chính, nghe nói rất hay.


Mỗi một lần đi tới ngôi mộ kia anh ta đều cảm thấy vô cùng áy náy, vì vậy anh ta không muốn đi.

Tô Vũ Đồng thấy anh ta không muốn đi thì cũng không miễn cưỡng: “Không cần đâu, ngày mai anh cứ đi làm đi, không cần phải đi theo tôi, thời gian cũng không còn sớm nữa tôi buồn ngủ rồi nên đi ngủ trước đây.


Bây giờ cô làm gì có tâm trạng để đi xem phim, cô phải nghĩ cách để trở lại là chính mình.

Cố Triều Tịch nghe thấy cô nói muốn đi ngủ thì gật đầu nói: “Chúc ngủ ngon.


“Ngủ ngon.


Tô Vũ Đồng trả lời rồi quay trở về phòng của mình.

Ngày hôm sau sáu giờ rưỡi Tô Vũ Đồng đã làm bữa sáng, sau khi làm xong thì vừa đúng lúc Cố Triều Tịch thức dậy.

Lúc anh ta đi ra Tô Vũ Đồng đang dọn bàn và bát đũa cười tủm tỉm nói với anh ta: “A Tịch chào buổi sáng, nhanh ngồi xuống ăn đi.


Nhìn thấy cô mặc đồ ở nhà đeo băng đô tai thỏ, dáng vẻ rất bận rộn, khóe miệng Cố Triều Tịch khẽ nhếch nở nụ cười rồi ngồi xuống.

Anh ta nghĩ mỗi sáng sau khi thức dậy có thể nhìn thấy cô làm một việc gì đó cho mình thì anh ta cảm thấy rất hạnh phúc.

“Này, cháo gạo kê.


Tô Vũ Đồng đặt cháo kê đã nấu xong ở trước mặt Cố Triều Tịch.

Cố Triều Tịch ngửi rồi cười nói: “Thật là thơm!”
“Nhanh nếm thử đi.


Lúc trước cô đã từng nấu cho anh ta nên hy vọng khi anh ta ăn hết thì có thể nhớ lại thứ gì đó.

Dưới cái nhìn chăm chú của Tô Vũ Đồng, Cố Triều Tịch ăn thử một miếng.

“Thế nào?”

Tô Vũ Đồng vội vàng hỏi.

Cố Triều Tịch gật đầu: “Rất có trình độ còn ngon hơn mua ở bên ngoài nhiều.


Vẫn là mùi vị trước đây, cuối cùng anh ta cũng được ăn lại một lần nữa nên cảm thấy thật hạnh phúc.

Tô Vũ Đồng cảm thấy hơi thất vọng khi nghe thấy câu trả lời của anh ta.

Cố Triều Tịch thấy cô đứng im không động đậy thì nói: “Em c*̃ng ngồi xuống ăn đi còn ngây ngẩn ra đó làm gì.


Anh ta muốn ăn sáng với cô vào mỗi buổi sáng.

“Ừ.


Tô Vũ Đồng trả lời rồi ngồi đối diện với anh ta.

Cố Triều Tịch thấy cô ngồi xuống thì lập tức bóc một quả trứng gà cho cô.

Sau khi ăn sáng xong Cố Triều Tịch bèn đi làm, sau khi anh ta đi Tô Vũ Đồng thay quần áo đi ra ngoài mua một cái xẻng nhỏ ở cửa hàng kim khí rồi bắt taxi đến nghĩa trang An Hòa.

Cô muốn tới nghĩa trang An Hòa để xem ngôi mộ của mình rồi thuận tiện lấy một ít tro cốt để đi xét nghiệm xem tro cốt ở bên trong có phải là của con người hay không?
Cuối thu trời cao và mát mẻ, hoa cúc ở trong nghĩa trang An Hòa vừa nở, bởi vì không phải mùa tảo mộ cho nên nơi này vắng tanh.

Tô Vũ Đồng hỏi nhân viên về vị trí của ngôi mộ rồi tự mình đi tới.

Lúc đi tới ngôi mộ của mình trái tim cô co thắt dữ dội, cả người sững sờ đứng im tại chỗ.

So với biển hoa cúc tuyết ở bên dưới tất cả hoa được trồng ở xung quanh đều là hoa hồng mà ngôi mộ của cô nằm ở giữa bụi hoa, phía trên chẳng những có hình của cô mà còn có hình của Mộ Diệc Thần, phía dưới c*̃ng không đơn giản chỉ khắc tên của cô mà còn khắc tên của Mộ Diệc Thần.

Nhìn thấy điều này cô đau lòng đến nỗi không thể thở nổi, hốc mắt chua xót, nước mắt lập tức chảy xuống.

Mộ Diệc Thần rốt cuộc anh muốn em phải làm sao với anh bây giờ!
Nếu như anh đã làm đến mức này cho em vậy tại sao còn ở bên cạnh Chu Lệ Đồng!
Tô Vũ Đồng càng nghĩ càng không hiểu nổi.

Cô đau lòng cầm cái xẻng nhỏ đi ra đằng sau ngôi mộ bắt đầu cạy phiến đá ở trên đó.

Cô quá tập trung, quá nóng lòng muốn chứng minh bản thân nên hoàn toàn không chú ý thấy nhân viên quản lý của nghĩa trang đang đi tuần tra về phía bên này.

“Cô đang làm gì đấy!”
Mộ của Tô Vũ Đồng là ngôi mộ đắt nhất trong nghĩa trang An Hòa, nhân viên quản lý nhìn thấy có người đang phá phách thì lập tức xông tới bắt Tô Vũ Đồng.

Tô Vũ Đồng bị bắt ngay tại trận nên không cách nào cãi lại, cô hung hăng đẩy nhân viên quản lý ra rồi bỏ chạy.

Nhân viên quản lý làm sao có thể để cho cô trốn thoát nên nhanh chóng lấy bộ đàm ra liên lạc với những người khác, sau đó đuổi theo cô.

Tô Vũ Đồng không quen thuộc với nghĩa trang này nên nhanh chóng bị bắt.

Sau khi người phụ trách của nghĩa trang biết được thì lập tức gọi điện thoại cho Tiểu Dương: “Trợ lý Dương, chúng tôi bắt được một người phụ nữ có ý định phá hư mộ của mợ chủ.


Tiểu Dương nghe xong lập tức đi báo cáo với Mộ Diệc Thần: “Tổng giám đốc Mộ, vừa rồi người phụ trách của nghĩa trang An Hòa gọi điện thoại tới nói có người phá mộ của mợ chủ.


Mộ Diệc Thần nghe xong thì sắc mặt lập tức sa sầm, từ trên ghế làm việc đứng dậy lạnh giọng nói: “Đi cùng tôi tới đó xem thử.


Trái lại anh muốn xem thử ai lại to gan như thế!
“Vâng!”
Tiểu Dương lập tức đi theo Mộ Diệc Thần tới nghĩa trang An Hòa.

Người phụ trách nghĩa trang nhìn thấy xe của Mộ Diệc Thần tới thì lập tức đi ra đón, sau khi thấy anh xuống xe thì cung kính kêu: “Tổng giám đốc Mộ.


Mộ Diệc Thần đứng ở bên cạnh lập tức hỏi: “Người phá mộ đang ở đâu?”
Người phụ trách nghĩa trang nói: “Người đó đang ở trong phòng làm việc, chúng tôi thẩm vấn cô ta đã nửa tiếng nhưng cô ta vẫn không chịu nói một lời.


Mộ Diệc Thần nghe xong thì lạnh lùng nói: “Dẫn tôi đi xem thử.


“Vâng!”
Người phụ trách nghĩa trang vội vàng dẫn Mộ Diệc Thần và Tiểu Dương đi tới phòng làm việc.

Sau khi đi vào phòng làm việc Mộ Diệc Thần nhìn thấy người đang ngồi ở bên trong là Triệu San Ni thì hơi giật mình hỏi: “Triệu San Ni, tại sao lại là cô!”
Tô Vũ Đồng ngước mắt nhìn anh nói: “Đúng vậy, chính là tôi.


Mộ Diệc Thần nhướng mày trầm giọng hỏi: “Triệu San Ni, tại sao em lại muốn phá ngôi mộ của vợ tôi!”
Tối hôm qua anh bảo cô đi cùng với anh nhưng cô lại lựa chọn Cố Triều Tịch, bây giờ tại sao lại muốn tới phá mộ của Vũ Đồng!
Rốt cuộc cô muốn làm gì!
Tô Vũ Đồng nghe thấy Mộ Diệc Thần chất vấn thì nói: “Bởi vì thứ được chôn ở trong đó hoàn toàn không phải là Tô Vũ Đồng!”
“Làm sao em biết không phải là cô ấy?” Mộ Diệc Thần lạnh lùng nhìn cô.

Tô Vũ Đồng vô cùng tự tin trả lời: “Tôi biết thế thôi, anh có dám lấy tro cốt đi giám định hay không!”
Nhìn thấy cô chắc chắn như thế Mộ Diệc Thần nói: “Tôi đã từng giám định tro cốt rồi!”
Nếu như không phải đã từng giám định thì sao anh có thể từ bỏ chứ.

Tô Vũ Đồng nghe xong thì sắc mặt lập tức tái nhợt: “Nói như vậy thứ ở bên trong thực sự là tro cốt của người sao?”
Mộ Diệc Thần gật đầu xác nhận: “Đúng vậy.


Tô Vũ Đồng nghe được lời xác nhận của anh thì trong lòng cảm thấy nặng nề: “Mộ Diệc Thần, mặc kệ anh có tin hay không, thứ được chôn ở trong đó thật sự không phải là Tô Vũ Đồng!”
 
Tổng Tài Bá Đạo Yêu Phải Em
Chương 441: 441: Bởi Vì Em Chính Là Tô Vũ Đồng


Nếu có tro cốt, lại có báo cáo nghiệm thi, vậy xem ra người được chôn ở đây nhất định là San Ni.

Bởi vì máu của cô ấy cùng tuổi tác, dáng người đều giống cô y đúc.

"Cô dựa vào cái gì mà chắc chắn như vậy?"
Mộ Diệc Thần nghiêm túc nhìn Tô Vũ Đồng.

Tô Vũ Đồng nói : "Em đương nhiên chắc chắn, bởi vì em chính là Tô Vũ Đồng!"
Cô chẳng lẽ ngay cả bản thân sống hay chết cũng không biết sao!
"Hừ!"
Nghe cô nói như vậy, Mộ Diệc Thần cười, lạnh lùng nhếch miệng: “San Ni, hiện tại bố mẹ của cô đang ở nhà của tôi, cô có muốn tôi cho người đưa bọn họ đến không!"
Anh thừa nhận có cảm thấy một vài điều ở trên người cô, nhưng mà sau việc tối hôm qua cô cự tuyệt anh, anh trở về tìm đến chuyên gia khoa tâm lý hỏi ý kiến, chuyên gia nói cho anh biết trên thế giới hoàn toàn không có chuyện hoán đổi linh hồn này, là anh suy nghĩ quá nhiều, cho nên sinh ra ảo giác.

Về phần San Ni vì sao rất giống Tô Vũ Đồng, chuyên gia đưa ra lời giải thích, dựa theo tư liệu Chu Lệ Đồng cung cấp, San Ni học ngành tâm lý học, có khả năng thời điểm San Ni và Vũ Đồng mất tích bị giam cùng một chỗ, nhìn cô ấy mà khắc sâu ấn tượng, nhớ kỹ giọng nói và điệu bộ, về sau khi mất trí nhớ, cô quên đi tính cách bản thân, sau đó đem những đặc điểm đã khắc sâu trong tiềm thức, mà coi đó thành của mình, đây chính là chứng suy tưởng.

Tối hôm qua anh suy nghĩ cả một đêm, cảm thấy lời chuyên gia nói rất đúng.

Người chết sao có thể hồi sinh?
Nhất định là do anh quá tưởng niệm Vũ Đồng, cho nên mới nhìn thấy bóng dáng của cô ở trên người San Ni.

Tô Vũ Đồng nghe Mộ Diệc Thần lại muốn đưa bố mẹ của San Ni đến, liền biết anh không tin cô, tức giận nói : "Mộ Diệc Thần, tại sao anh không tin em?"
Cô đã nói với anh nhiều lần như vậy rồi!
Hai người bọn họ đã ở cùng một chỗ lâu như vậy, anh thật sự không nhận ra sao!
Mộ Diệc Thần đã hoàn toàn tỉnh rượu, lý trí cũng quay về, sẽ không xúc động giống tối hôm qua nữa, nói: "San Ni, tôi không biết tại sao cô muốn giả mạo Vũ Đồng, nhưng chỉ bằng việc cô phá hư mộ cô ấy, tôi liền có thể gọi cảnh sát tới bắt cô, cô tin hay không?"

Bất luận là kẻ nào đều không thể đụng vào ranh giới cuối cùng trong lòng anh, Vũ Đồng chính là điểm yếu mà không ai được đụng vào.

Nghe được lời anh nói tuyệt tình và lạnh lùng như vậy, tim Tô Vũ Đồng cứng lại, đau đến nứt ra, quật cường nhìn anh nói: "Mộ Diệc Thần anh dám đối với tôi tuyệt tình như vậy, tôi sẽ để cho anh phải hối hận, anh tin không?"
Tên khốn kiếp này, vậy mà dám nói cô là giả mạo!
Mộ Diệc Thần trông thấy dáng vẻ uy h**p của cô cực kỳ giống Tô Vũ Đồng, sắc mặt trầm xuống, lạnh giọng nói: "Phải không! Vậy tôi mỏi mắt mong chờ, Tiểu Dương, đi báo cảnh sát!"
Ngoại trừ Vũ Đồng, chưa có người nào dám uy h**p anh!
"Vâng, tổng giám đốc Mộ.

"
Đối với việc Vũ Đồng qua đời, trong lòng Tiểu Dương cũng rất tiếc nuối, đối với việc San Ni phá hư mộ của cô ấy rất tức giận, nghe thấy ông chủ nhà anh nói muốn báo cảnh sát, lập tức liền lấy điện thoại ra gọi.

Tô Vũ Đồng thấy anh muốn báo cảnh thật, tim đột nhiên xiết chặt, oán giận nhìn anh chằm chằm.

Mộ Diệc Thần không nhìn cô, mà quay người trở về văn phòng.

Coi như cái cảm giác nhìn San Ni giống như Vũ Đồng, đó cũng là do cô bắt chước mà ra.

Cục cảnh sát Giang Thành.

Tô Vũ Đồng lại bị bắt vào cục cảnh sát một lần nữa, lần này cô không lựa chọn im lặng, mà gọi điện thoại cho Cố Triều Tịch.

Cố Triều Tịch biết bởi vì cô mở nắp mộ của Tô Vũ Đồng mà bị bắt, lập tức liền đến cục cảnh sát nộp tiền bảo lãnh cô ra.

Bởi vì trước đó cô đã bị bắt, được chứng thực là có tinh thần không ổn định, cho nên lần này Cố Triều Tịch giải quyết rất dễ dàng để luật sư đưa cô ra ngoài.

Ngồi lên xe, Cố Triều Tịch không hiểu nhìn Tô Vũ Đồng hỏi: "San Ni, sao em lại đi đào mộ Vũ Đồng vậy?
Tô Vũ Đồng trả lời: "Triều Tịch, tôi chỉ muốn chứng minh, bên trong quan tài không phải là tôi.

"
Nghe được câu trả lời của cô, trong lòng Cố Triều Tịch lại cảm thấy tội lỗi, nói: "San Ni, lần sau đừng làm loại chuyện này nữa, coi như lời em nói là sự thật, ở trong đó cũng chỉ là một đống xương trắng, không có tác dụng gì đâu.

"
Lần này kế hoạch của Chu Lệ Đồng rất chu toàn, hoàn toàn không có bất kỳ sơ hở nào.

Chỉ bằng một mình cô hoàn toàn không có biện pháp tra ra chân tướng, anh ta không muốn cô uổng phí sức lực.

Tô Vũ Đồng liền nói: “Ai nói là vô dụng? Chí ít tôi hiện tại biết được, ở trong đó đúng thật là có tro cốt người, Triều Tịch, người được chôn bên trong nhất định là San Ni! Anh biết không, cô ấy là vô tội nhất, cô ấy chính là người đã chết thay tôi!"
Nhìn thấy cô áy náy như vậy, Cố Triều Tịch đau lòng nói: "San Ni, em tỉnh táo một chút, em cứ muốn trở thành Vũ Đồng như vậy sao?"
Tô Vũ Đồng thấy anh nói như thế: "Triều Tịch, không phải muốn trở thành, mà tôi chính là Vũ Đồng, anh còn nhớ thời gian chúng ta ở nước ngoài không? Anh dẫn tôi đi dạo phố, tôi đi mệt rồi, anh liền cõng tôi, còn có thời điểm mắt tôi không nhìn thấy, cũng là anh ở bên chăm sóc tôi.

"
Cố Triều Tịch đáp: "San Ni, em nói những lời này, trợ lý Tiểu Hạ của tôi cũng biết, còn có Nghiên Nghiên với Chân Hi cũng biết, cũng không phải là chỉ có tôi và Vũ Đồng biết.

"
Những việc kia anh đương nhiên không quên, may mắn là cô c*̃ng còn nhớ rõ, nhưng anh không thể thừa nhận cô, hiện tại nếu thừa nhận vậy những việc trước đó làm liền vô ích.

Tô Vũ Đồng nghe Cố Triều Tịch nói như thế, lập tức liền ỉu xìu, ủ rũ cúi đầu nói: "Dừng xe ở giao lộ phía trước, tôi muốn được yên tĩnh một lát.

"
Vì sao bọn họ không tin cô?
Vì sao?
Trong lòng Tô Vũ Đồng hết sức thống khổ.

Lái xe nghe thấy cô nói, lập tức nhìn Cố Triều Tịch.

Cố Triều Tịch biết lái xe đang chờ anh chỉ thị, nói: "Nghe theo cô ấy.

"
Hết thảy đều là anh không tốt, hiện tại chỉ có thể chiều theo cô, cô đã muốn như vậy anh liền làm cho cô.

Lái xe nghe được lời của Cố Triều Tịch, đến đầu đường liền dừng xe lại, Tô Vũ Đồng xuống xe, thấy Cố Triều Tịch đi xuống theo, cô nói với anh: "Tôi muốn yên tĩnh một mình, anh không cần đi theo, một lát tôi sẽ tự mình trở về.

"
"Được.

"
Cố Triều Tịch hiểu rõ tính tình Vũ Đồng, nghe cô nói như vậy cũng không tiếp tục miễn cưỡng, dặn cô: "Vậy em cẩn thận, về nhà sớm chút, tôi chờ em quay về.

"
"Ừm.

"
Tô Vũ Đồng gật đầu, sau đó liền đi.

Cố Triều Tịch nhìn cô đi xa, nhìn lái xe nói: "Cậu đi theo cô Triệu, âm thầm bảo vệ cô ấy, tuyệt đối không được để cô ấy phát hiện ra.

"
Anh không thể để cho Vũ Đồng lại làm ra chuyện làm anh kinh hãi nữa.

"Vâng, tổng giám đốc Cố.

"
Lái xe lập tức xuống xe, đi theo Tô Vũ Đồng.

Tô Vũ Đồng đi trên đường lớn, nhìn thành phố quen thuộc, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Vì sao không có ai tin tưởng cô?
Cô cứ đi không có mục đích, đi mãi đi mãi liền đi tới quảng trường trong thành phố.

"Cô ơi!"
Một đôi tay nhỏ non nớt nắm lấy váy cô, bi bô gọi, cô cúi đầu nhìn, ngạc nhiên phát hiện níu cô lại là Lạc Lạc.

Xoay người, cô bế Lạc Lạc lên, cô hôn một cái ở trên gương mặt nhỏ đầy thịt.

"Cô Đồng!"
Trần Nghiên Nghiên thấy Tô Vũ Đồng ôm Lạc Lạc, cười đi tới trước mặt cô.

Từ lần từ biệt trước, đã bảy tám ngày các cô không gặp nhau.

Tô Vũ Đồng trông thấy Nghiên Nghiên, nhìn cô cười nói: "Nghiên Nghiên, thật là trùng hợp.

"
Trần Nghiên Nghiên đột nhiên nghe cô gọi mình như vậy, hoảng hốt, ở sâu trong nội tâm tình cảm chôn giấu đã lâu liền tràn ra, có chút kích động nói: "Đúng vậy nha, thật là trùng hợp, cô Đồng ở gần đây sao?"
 
Tổng Tài Bá Đạo Yêu Phải Em
Chương 442: 442: Tớ Muốn Gặp Niệm Niệm


Người vừa mới nói chuyện với cô là Nghiên Nghiên, xém chút cho rằng cô là Vũ Đồng trở về, cảm giác làm sao lại giống như vậy, thật sự là quá thần kỳ.

Cô ấy hỏi như vậy, Tô Vũ Đồng mới nhớ nhà họ Cung hình như là ở gần đây, cô nói: "Không có, hiện tại tớ ở chung với Triều Tịch, nếu rảnh cậu có thể tới tìm tớ chơi.

"
Các cô vốn là bạn tốt, hẳn là nên gặp gỡ nhiều hơn.

Không thể bởi vì khuôn mặt cô thay đổi mà phai nhạt tình cảm được.

Trần Nghiên Nghiên nghe được cô gọi Triều Tịch thuận miệng như thế, kinh ngạc hỏi: "Cô nói là Cố Triều Tịch sao?"
Ngoại trừ Vũ Đồng và bà Cố thì Cố Triều Tịch không cho phép người khác gọi anh ta như vậy.

Làm sao cô lại gọi như thế?
Thấy biểu tình kinh ngạc của cô ấy, Tô Vũ Đồng cười cười nói: "Không sai, chính là anh ấy, người mà chúng ta biết ngoại trừ anh ấy còn có ai có cái tên này?"
"Cô Đồng, có thể hỏi một chút không, cô cùng Cố Triều Tịch là quan hệ như thế nào?" Trần Nghiên Nghiên hết sức tò mò mà hỏi.

Cô ấy vừa mới nói cùng anh ta ở một chỗ, cô không có nghe lầm chứ?
"Nghiên Nghiên, cậu đừng cứ gọi Cô Đồng này Cô Đồng nọ, cậu gọi tớ Vũ Đồng là được rồi, hiện tại tớ là bạn gái của Triều Tịch.

"
Cô đã đồng ý giả vờ làm bạn gái của Cố Triều Tịch, thì cô sẽ làm được.

Cho nên Nghiên Nghiên hỏi quan hệ hiện tại của cô với Cố Triều Tịch, cô liền nói như vậy.

"Cậu là bạn gái của anh ta!"
Trần Nghiên Nghiên cực kỳ kinh ngạc.

Cố Triều Tịch từ trước cho tới nay đều thích Vũ Đồng, đột nhiên nghe được anh ta có bạn gái cô xác thực rất kinh ngạc.

Thấy Nghiên Nghiên kinh ngạc như thế, Tô Vũ Đồng chỉ cười cười, sau đó hỏi: "Nghiên Nghiên, lần gần nhất cậu gặp Niệm Niệm là khi nào, cậu bé có tốt không?"
Thân phận bây giờ của cô có chút xấu hổ, trực tiếp đi gặp Niệm Niệm, người nhà họ Mộ nhất định sẽ không để cho cô gặp.

Nghiên Nghiên rất thích Niệm Niệm, cô hẳn là có tin tức của cậu bé.

Nghe Tô Vũ Đồng nhắc đến Niệm Niệm, trên mặt Trần Nghiên Nghiên là kinh ngạc cùng buồn rầu, thở dài một hơi, nói: "Haiz, đứa bé kia từ khi mẹ ra đi, trở nên không thích nói chuyện, hiện tại bố cậu bé lại muốn kết hôn với Chu Lệ Đồng, cậu bé càng thêm trầm mặc.

"
Mỗi lần trông thấy cậu bé, cô ấy đều sẽ đau lòng.

Nghe Trần Nghiên Nghiên nói thế, trong lòng Tô Vũ Đồng cảm giác rất khó chịu, nhìn cô ấy nói: "Nghiên Nghiên, tớ muốn gặp Niệm Niệm, cậu có thể giúp tớ không?"
Cô không yên tâm nhất chính là Niệm Niệm.

Trần Nghiên Nghiên nghe thấy Tô Vũ Đồng muốn gặp Niệm Niệm, liền hỏi: "Vũ Đồng, cậu muốn gặp Niệm Niệm ư, vì sao, theo tớ được biết hai người cũng không quen nhau?"
"Nghiên Nghiên, không có vì sao cả, tớ chính là muốn gặp cậu bé, cậu giúp tớ một chút đi.

"
Con của cô từ nhỏ đã có khuynh hướng tự đóng kín bản thân, thân thể lại không tốt, hiện tại cậu lại thu mình lại một lần nữa, nội tâm nhất định rất cô độc, cô nhất định phải gặp cậu.

"Được, buổi chiều tớ sẽ nhờ Thiếu Dương đem cậu bé ấy tới nhà tớ.

"
Trần Nghiên Nghiên đối với Vũ Đồng có một cảm giác không nói được bằng lời, dù có chuyện gì xảy ra, cô tin tưởng cô ấy sẽ không có ý đồ xấu đối với Niệm Niệm.

Cô ấy đã muốn gặp Niệm Niệm, vậy thì cứ gặp đi.

Tô Vũ Đồng nghe Nghiên Nghiên nói như thế, rất vui mừng nói: "Cám ơn cậu Nghiên Nghiên.

"
Trần Nghiên Nghiên mỉm cười: “Cám ơn cái gì, chúng ta không phải là bạn tốt sao?"
"Ừm.

"
Tô Vũ Đồng gật gật đầu.

Cô hiểu rất rõ Nghiên Nghiên, cô ấy có thể nói ra câu này, chứng minh thật lòng coi cô thành bạn bè.

Trần Nghiên Nghiên thấy Vũ Đồng gật đầu, cô cười nói: "Giờ không còn sớm, chúng ta trở về đi.

"
"Được!"
Tô Vũ Đồng đồng ý, ôm Lạc Lạc đi cùng Trần Nghiên Nghiên, trên đường Nghiên Nghiên gọi điện thoại cho Cung Thiếu Dương, để anh ấy đi đón Niệm Niệm.

Lái xe âm thầm đi theo nãy giờ, thấy Tô Vũ Đồng đi theo Trần Nghiên Nghiên, lập tức gọi điện thoại cho Cố Triều Tịch: “Tổng giám đốc Cố, cô Triệu đi cùng mợ chủ của nhà họ Cung, hình như muốn đi đến biệt thự nhà họ.

"
Cố Triều Tịch hiểu rõ Trần Nghiên Nghiên, cô không phải người xấu, thế là nói với lái xe: "Tôi đã biết, cậu tiếp tục đi theo, đừng quấy rầy hai cô ấy.

"
Vũ Đồng hiện tại nhất định rất buồn bực, có người cùng cô ấy trò chuyện cũng tốt.

"Vâng, tổng giám đốc Cố.

"
Lái xe nhận được chỉ thị, lập tức lặng lẽ lại đi theo.

Nhà cũ nhà họ Cung cách quảng trường không xa, Trần Nghiên Nghiên mang theo Tô Vũ Đồng đi không đến mười phút liền về đến nhà.

Ái Lệ Ty thấy mợ chủ nhà cô ấy và cô chủ trở về, còn đem theo một vị khách, lập tức tiến lên nghênh đón, ý cười đầy mặt nói: "Mợ chủ, cô đã về.

"
Ân cần thăm hỏi xong, nhìn Tô Vũ Đồng đứng ở bên cạnh Trần Nghiên Nghiên gật đầu chào.

Trần Nghiên Nghiên cười nói với Ái Lệ Ty: "Ái Lệ Ty, dặn dò phòng bếp tối nay làm nhiều món ăn chút, đêm nay có khách, đúng rồi, đừng quên làm món cá hấp cậu chủ Niệm Niệm thích.

"
Lần đầu Vũ Đồng đến nhà cô, cô nhất định phải chiêu đãi cô ấy thật tốt.

Món ăn mà Niệm Niệm thích cô cũng phải chuẩn bị.

"Vâng!"
Ái Lệ Ty cung kính trả lời một câu, sau đó quay người lập tức đi phòng bếp.

Tô Vũ Đồng thấy Ái Lệ Ty đối với Trần Nghiên Nghiên cung kính như thế, trong lòng vui vẻ thay cô ấy, xem ra khi mình không có ở đây tám tháng qua cô ấy sống rất tốt.

Cô ấy hạnh phúc là tốt rồi.

Trần Nghiên Nghiên đưa Tô Vũ Đồng tới phòng khách, nhìn cô nói: "Vũ Đồng, cậu ngồi đây trước, tớ đi lên lầu thay quần cho Lạc Lạc, vừa nãy ở quảng trường bị dơ rồi.

"
Tô Vũ Đồng cười đáp: "Được, cậu đi thay đi.

"
Trần Nghiên Nghiên gật đầu, ôm Lạc Lạc đi lên lầu.

Tô Vũ Đồng vừa ngồi xuống, người hầu nhà họ Cung liền đưa tới một ly trà: “Cô Đồng mời uống trà.

"
Tô Vũ Đồng nhìn người hầu nói: “Cảm ơn!" Sau đó hỏi một câu: “Bác Cung không có ở nhà sao?"
Người hầu đáp lời: “Bà chủ tháng trước đi du lịch Châu Âu.

"
"A, như vậy à.

"
Tô Vũ Đồng nghĩ lần trước làm sao sinh nhật mẹ chồng không nhìn thấy bác ấy, hôm nay c*̃ng không ở nhà, thì ra là đi du lịch.

"Cô Đồng, cô có gì dặn dò cứ gọi tôi, tôi đi xuống trước.

"
Tô Vũ Đồng nói: "Được rồi, cô đi đi.

"
"Vâng.

"
Người hầu dứt lời, liền lui xuống.

Tô Vũ Đồng ngồi uống trà một lát, Nghiên Nghiên ôm Lạc Lạc đã được thay một bộ quần áo mới đi xuống.

Lạc Lạc chân vừa chạm đất liền chạy về phía Tô Vũ Đồng, bi bô gọi: “Cô ơi!" Trên khuôn mặt nhỏ đỏ bừng đều là ý cười.

Trần Nghiên Nghiên cười nói với Tô Vũ Đồng: "Vũ Đồng, Lạc Lạc hình như rất thích cậu nha!"
Lần đầu các cô gặp mặt, chính là Lạc Lạc đi tìm cô, hôm nay tại quảng trường cũng vậy, hiện tại cũng thế.

Xem ra các cô thật có duyên phận.

"Tớ c*̃ng rất thích con bé nha! Lạc Lạc của chúng ta thật là quá đáng yêu.

"
Tô Vũ Đồng nói xong đi tới trước bế Lạc Lạc lên.

"Cô ơi!"
Lạc Lạc thấy Tô Vũ Đồng ôm mình, đặc biệt vui vẻ, dùng hai tay nhỏ sờ lên mặt của cô.

Tô Vũ Đồng nghĩ những người lớn kia đều không nhận ra mình, ngược lại chỉ có Lạc Lạc thân cận với cô, trong lòng nhất thời có chút đắng chát.

Vẫn là tâm hồn trẻ con là thuần khiết nhất, tâm tư của người lớn đều quá phức tạp.

Bọn họ sợ bị lừa, sợ tổn thương, sợ thất vọng, lo lắng rất nhiều việc, ngược lại không để ý đến cảm giác chân thực nhất.

Trần Nghiên Nghiên thấy con gái mình thân thiết với Vũ Đồng như vậy, nói: "Rõ ràng các cậu mới gặp được hai lần, con bé này lại rất thân với cậu.

"
Bình thường không phải rất dễ lại gần người khác, con bé đều không chịu cho người lạ ôm, chứ đừng nói là chủ động đi sờ mặt người ta thân thiết như vậy.

Sao tiêu chuẩn của con bé này đối với Vũ Đồng lại thay đổi?
Tô Vũ Đồng cười yếu ớt: “Cái này gọi là trước lạ sau quen đó!"
 
Back
Top Bottom