Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,444,124
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tong-tai-ba-dao-la-cha-cua-con-toi.jpg

Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Tác giả: Lâm Hương Giang
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bị tiếng xì xào bàn tán của mọi người kích thích tò mò, Lâm Hương Giang ngẩng đầu nhìn về phía màn hình lớn, trên đó đang phát HD, rõ một số slide ảnh giường chiếu, chế ràng đến từng chỉ tiết!

Người phụ nữ vật chính trong loạt ảnh giường chiếu chính là cô, nhưng người đàn ông lăn lộn điên cuồng với cô trên giường lại không phải chú rể Hà Tùng Nhân!

Lâm Hương Giang chớp mắt ngẩn ngơ, chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao lại có những bức ảnh này?

Trong hình cô bị một người đàn ông đè xuống giường, góc độ mỗi bức ảnh cũng vừa văn chụp trực diện khuôn mặt cô, người đàn ông chỉ có bóng lưng hoặc là nửa người. €ô có thể xác định, chính cô cũng không biết người đàn ông kia là ai!

Theo bản năng, Lâm Hương Giang nhìn về phía Hà Tùng Nhân, sắc mặt hắn tái xanh nhìn chăm chăm cô, trong mắt lóe tia lửa giận.

"Đồ đàn bà đê tiện! Cô dám phản bội tôi!”.

Không đợi cô kịp mở miệng, Hà Tùng Nhân liền hung hăng xông đến tát cô!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 1


Chương 1 – Hôn lễ hủy bỏ!

“Đúng là không biết xấu hổ, đồ… đồ d*m đ*ng..”

Hôn lễ vốn phải ấm áp lãng mạn, lập tức nổ tung.

Bị tiếng xì xào bàn tán của mọi người k*ch th*ch tò mò, Lâm Hương Giang ngẩng đầu nhìn về phía màn hình lớn, trên đó đang phát HD, rõ một số slide ảnh giường chiếu, chế ràng đến từng chỉ tiết!

Người phụ nữ vật chính trong loạt ảnh giường chiếu chính là cô, nhưng người đàn ông lăn lộn điên cuồng với cô trên giường lại không phải chú rể Hà Tùng Nhân!

Lâm Hương Giang chớp mắt ngẩn ngơ, chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao lại có những bức ảnh này?

Trong hình cô bị một người đàn ông đè xuống giường, góc độ mỗi bức ảnh cũng vừa văn chụp trực diện khuôn mặt cô, người đàn ông chỉ có bóng lưng hoặc là nửa người €ô có thể xác định, chính cô cũng không biết người đàn ông kia là ai!

Theo bản năng, Lâm Hương Giang nhìn về phía Hà Tùng Nhân, sắc mặt hắn tái xanh nhìn chăm chăm cô, trong mắt lóe tia lửa giận.

“Đồ đàn bà đê tiện! Cô dám phản bội tôi!”

Không đợi cô kịp mở miệng, Hà Tùng Nhân liền hung hăng xông đến tát cô!

Lâm Hương Giang bị hắn tát lảo đảo ngã xuống đất, gò má cô chớp mắt sưng đỏ lên, cô ôm mặt đau đớn, ngẩng đầu nhìn hắn, hoảng hốt biện minh: “Tùng Nhân, không phải như anh nghĩ đâu, trong này nhất định có hiểu lâm!”

“Hiểu lầm? Cô dám nói người đàn bà bị người đàn ông đè lên trong bức ảnh đó không phải cô không?” Hắn đã mất hết mặt mũi, lửa giận bộc phát không kềm được.

Lâm Hương Giang cả người chấn động: “Em… Em cũng không biết là chuyện gì” Cô thất kinh hồn vía, rõ ràng cô không hề lên giường với đàn ông, trừ đêm đó…

Hà Tùng Nhân hung bạo bốc cằm cô lên: “Cô dám thề cô không lên giường với người đàn ông khác?”

*Em.. Lâm Hương Giang còn chưa dứt lời, cô bạn gái thân thiết Phan Thanh Y đột nhiên mở miệng: “Hương Giang, tháng trước sinh nhật Tùng Nhân cậu cả đêm không về, đêm hôm đó cậu ở cùng với ai?”

Lâm Hương Giang khẽ run rẩy, đêm đó cô uống say, mơ hồ nhớ là cô và Hà Tùng Nhân ở khách sạn.

Đêm hôm đó, cô đã trao lần đầu tiên của mình cho hẳn.

Cô lập tức nói: “Đêm đó tôi và Tùng Nhân qua đêm ở khách sạn!”

Nhưng Hà Tùng Nhân lại cười găn: “Đêm đó tôi uống say, về nhà rất sớm, làm sao có thể qua đêm ở khách sạn với cô?”

Lâm Hương Giang thoáng chốc bối rối, vẻ mặt hồng hào từng chút tái đi.

Người đàn ông đêm đó không phải hắn, vậy là ai?

€ô xụi lơ ngồi trên đất, tựa như vừa bị sấm sét đánh trúng người!

Hà Tùng Nhân thấy phản ứng của cô, lập tức đưa ra quyết định: “Được, được lắm! Lâm Hương Giang cô giỏi lảm! Bây giờ tôi tuyên bố, hôn lễ hủy bởi”

“Không!” Lâm Hương Giang bỗng nhiên quay về hiện thực.

*Tùng Nhân, em không có phản bội anh, có người hãm hại em, anh phải tin em, nhất định là có người hãm hại em…” Cô hốt hoảng kêu lên, rốt cuộc là ai đã hại cô?

Nhưng Hà Tùng Nhân giận đến mất đi trí: “Lâm Hương Giang, cô đừng có giả vờ nữa, cô thật sự khiến tôi kinh tởm!”

Hắn hung hăng đá cô văng ra, rồi đột nhiên cúi xuống, thô bạo giật lấy áo cưới của cô, toàn bộ quá trình đều không mảy may nương tay, không còn sớt lại chút dịu dàng nào của ngày xưa nữa.

“Tùng Nhân! Anh làm gì vậy?” Lâm Hương Giang cả người run rẩy.

*Cởi xuống cho tôi! Có tư cách gì mặc cái áo cưới này? I”

Cô phản kháng, nhưng vô ích, cứ thế bị hắn thô bạo lột bỏ bộ váy áo cưới cắt may riêng cho cô ngay trước mặt mọi người!

Trên người không còn áo cưới, chỉ còn sót lại vài mảnh vải che ch* k*n đáo, thân thể mảnh mai của cô người cứ thế phơi ra ánh sáng trước mắt mọi người, nhục nhã không lời nào nói hết.

Hà Tùng Nhân liếc cô không chút cảm xúc, xoay người cầm áo cưới đưa đến trước mặt Phan Thanh Y: “Thanh Y, em đồng ý lấy anh không?”

Phan Thanh Y không che giấu được niềm vui: “Em đồng ý!”

Lâm Hương Giang không dám tin nhìn bạn gái thân thiết mặc áo cưới của cô vào ngay trước mặt cô!

Hà Tùng Nhân còn đeo nhãn cưới vào ngón áp út của Phan Thanh Y!

“Không! Phan Thanh Y, sao cậu có thể…

Anh ấy là chồng tôi!’ Lâm Hương Giang hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chăm cô bạn gái thân thiết.

Phan Thanh Y từ trên cao ngạo mạn nhìn xuống cô: “Lâm Hương Giang, cậu nên biết điều một chút đi, Tùng Nhân bây giờ là chồng tôi” Cô không ngại khoe ra chiếc nhẫn kim cương thật to trên tay.

Phan Thanh Y mỉm cười bước tới thì thầm bên tai cô, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe được: “Lâm Hương Giang, cậu có hài lòng với món quà cưới mà tôi tôi vừa tặng cậu không?”

Lâm Hương Giang kinh ngạc không thôi,chớp mắt liên tục, thì ra những bức ảnh kia là kiệt tác’ của cô ta!

Cơn giận xông l*n đ*nh đầu, chỉ hận không thể nhào tới lột xuống chiếc mặt nạ dối trá tươi cười của cô ta: “Phan Thanh Y! Là cô…

Lời tố cáo của Lâm Hương Giang còn chưa nói hết Phan Thanh Y đột nhiên vung tay lên, ra lệnh cho bảo vệ: “Đuổi mụ đàn bà xấu a đê tiện này ra ngoài cho tôi!” Dáng điệu của cô hoàn toàn đã trở thành bà Tùng Nhân rồi.

“Buông tôi ra!” Lâm Hương Giang có giấy giụa thế nào đi nữa cũng vô ích, cô bị bảo vệ lôi xềnh xệch đi.

Lửa giận thiêu đốt lông ngực cô, cô có làm sao cũng sẽ không ngờ, mình lại bị người chị em tốt nhất bày mưu hãm hại!

Còn người đàn ông luôn miệng nói muốn kết hôn với cô chỉ biết trơ mắt nhìn hết thảy những việc này!

Lâm Hương Giang bị đá ra khỏi khách sạn, còn chưa kịp cảm thấy đau đớn, bệnh viện đột nhiên gọi điện thoại đến: “Cô Giang, cha cô phát bệnh, qua đời rồi.”

“Cái gì? !” Tay cô run rẩy, điện thoại di động rơi bịch xuống đất, trái tim như bị mũi dao hung hăng đâm thật mạnh.

Cô gượng đứng lên muốn đến bệnh viện, nhưng đột nhiên cảm thấy bụng đau nhói, nhìn lại, máu đang chảy xuống chân cô…

Cô kinh hãi, đau đớn đưa tay ôm bụng: “Con…
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 2


Chương 2 – Phiên bản lớn của con trai cô

Năm năm sau Loa thông báo trong sân bay vừa đọc số hiệu chuyến bay hạ cánh, không lâu sau, một nhóm hành khách đi ra từ cửa kiểm tra an ninh.

“Mẹ, nóng quá đi, con muốn ăn kem que cơ” Một giọng nói líu lo ngây thơ vang lên, Lâm Thanh Dương kéo tay mẹ chớp chớp đôi mắt đen long lanh ánh nước.

Lâm Hương Giang bó tay liếc con trai, thấy cậu bé híp mắt, bặm môi ra vẻ đáng thương, biết rõ là cậu nhóc giả vờ, nhưng lòng không khỏi mềm nhũn.

“Chỉ được mua một cây thôi” Cô móc bóp ra rút tiền ra đưa cho cậu bé, không quên dặn dò: “Mua xong thì quay lại đây, mẹ đứng đây chờ con” Lâm Hương Giang kéo va ly trong tay.

*Tuân lệnh! Mẹ xinh đẹp!” Lâm Thanh Dương hôn gió với mẹ, siết chặt tờ tiền trong tay chạy như một làn khói.

Lâm Hương Giang muốn kêu thẳng bé chậm một chút cũng không kịp, lúc này điện thoại di động của cô vang lên.

“A lô? Kiều Liên à? Ừ, tớ mới xuống máy bay… Được, tớ gọi xe qua đó ngay bây giờ đây”

Là cô bạn thân nhất Hoàng Kiều Liên gọi tới.

Ban đầu cô, Phan Thanh Y cùng với Hoàng Kiều Liên ở đại học là bạn gái thân thiết ở cùng một phòng ký túc xá, ba người cơ hồ nửa bước không rời, thề phải làm thần hộ mệnh lẫn nhau.

Nhưng vào năm năm trước, sự kiện xảy ra ở hôn lễ đã cho cô thấy rõ khuôn mặt giả tạo của Phan Thanh Y, tình cảm giữa các cô hoàn toàn tan vỡ.

Chỉ có Hoàng Kiều Liên là đối ử thật lòng với cô, những năm cô bỏ ra nước ngoài thường xuyên điện thoại liên lạc cùng cô.

Bây giờ cô đã trở về, Hoàng Kiều Liên liền ra lệnh bảo cô và con trai phải đến ở cùng với cô.

Sau khi Lâm Hương Giang kết thúc cuộc điện thoại, lơ đãng nhìn thấy trên màn ảnh lớn treo cao phía trước đang phát tin tức —— Vợ chồng cậu mợ Hà Tùng Nhân sẽ tổ chức dạ tiệc chúc mừng kỷ niệm năm năm ngày cưới vào ngày hai mươi sáu.

Tin tức này lập tức chọc vào mắt cô đau nhói.

Cậu mợ? Hắn thật sự cưới Phan Thanh Yt Chớp mắt, năm năm đã trôi qua, nỗi nhục năm đó cô sẽ không bao giờ quên!

Đêm sinh nhật năm đó của Hà Tùng Nhân, Phan Thanh Y chuốc cho say cô khướt, sau đó đưa cô đi khách sạn, còn nói rằng Hà Tùng Nhân ở khách sạn chờ cô.

Nhưng trong hôn lễ cô ta đã bán đứng cô, còn cướp đi hôn lễ của cô!

Nếu như không phải bởi vì đứa bé trong bụng, còn có dư luận khủng khiếp về sự kiện ảnh giường chiếu đó, cô sẽ không vội vã bỏ chạy ra nước ngoài.

Hôm nay cô trở về, cô nhất định phải đòi lại công băng cho mình!

““Nhóc con, không có mắt đi đường à?

Nhóc là con nhà aï?” Cách đó không xa vọng tới giọng bực bội la mắng.

Lâm Hương Giang bỗng nhiên tỉnh hồn, đưa mắt nhìn, không khỏi bị dọa giật mình.

Là con trai của cô, nhóc con cầm cây kem mới mua trong tay, có lẽ là sao quá hưng phấn, lúc chạy về vô tình đụng phải người ta.

Cô vội vàng đi tới, kéo con trai trở về, thấy trên quần đối phương dính một mảng kem lớn, trong lòng vô cùng áy náy.

*Xin lỗi, xin lỗi, con nít chạy gấp quá, tôi giúp anh chùi một chút nhé” Cô vừa nói lấy khăn giấy ra lau giúp đối phương.

Tay cô vừa giúp đối phương lau lau một chút liền bị hắn hung hăng bắt lấy, một giọng.

nói trầm thấp lạnh lùng từ đỉnh đầu rơi xuống: “Cô muốn làm gì?”

Cô bị giọng nói này làm đứng hình, theo bản năng ngẩng đầu lên, bỗng nhiên đối diện với một đôi đôi mắt đen hung dữ, cô hoảng hồn hít vào một hơi, lúc này mới thấy rõ tướng mạo người đàn ông này.

Lâm Hương Giang chớp mắt, cô tự hỏi mình có phải hoa mắt rồi hay không?

Gương mặt tuấn tú bất phàm mà vô cùng lạnh lùng trước mắt tại sao lại giống như… phiên bản phóng đại của con trai cô vậy?

Trong lúc nhất thời, cô nhìn đến ngây người, trong lòng chỉ có khiếp sợ.

*Nhìn đủ chưa?” Người đàn ông hất tay cô ra, giọng lạnh như băng.

Lâm Hương Giang hoàn hồn, trong lòng vô cùng kinh ngạc, người này không phải là ba của con trai cô đẩy chứ ?

Không… Trên đời làm sao có chuyện trùng hợp như vậy? Nào có dễ dàng để cho cô đụng phải ba của thẳng bé được?

Con trai chẳng qua là có một vài chỗ giống hẳn mà thôi, trong lòng cô nghĩ như vậy, trên mặt liền nở nụ cười áy náy: “Thật ngại quá, nếu không tôi đền tiền cho anh được không, để anh mua cái quần khác…

Lúc này cô mới phát hiện chỗ kem dính vừa khéo ngay bên cạnh dây k** kh** q**n, thảo nào cô vừa lau một chút liền bị hắn ngăn lại, chỗ như vậy nhạy cảm, mới vừa rồi cô làm sao ra tay được hay vậy?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 3


Chương 3 – Đi điều tra người phụ nữ kia

Hà Tuấn Khoa lanh lùng nói: “Không cần, làm cha mẹ lúc nào cũng phải trông chừng con mình cho kỹ”

“Đúng vậy, quần áo của tổng giám đốc chúng tôi đều là cắt may riêng, cô đền nối không?’ Trợ lý Hoài Vũ đứng đứng phía sau lâm bầm, vừa rồi cũng chính là hắn mắng con trai cô.

Hắn trợn mắt nhìn Lâm Hương Giang, chưa có người phụ nữ nào có thể đến gần tổng giám đốc, cô đúng là lớn gan thật!

*Không phải chỉ là cái quần thôi sao, con đền được!” Lâm Thanh Dương bị mẹ kéo lại bực mình lên tiếng, lỗi là cậu gây ra, không thể để cho mẹ bị mắng được.

Anh mắt sâu thẳm của Hà Tuấn Khoa rơi xuống người thằng bé, đôi chân mày của hẳn hơi cau lại, sao hắn lại có cảm giác đứa bé này quen mắt thế nhỉ?

Hoài Vũ giễu cợt: “Nhóc con, nhóc muốn đền thế nào?”

Lâm Thanh Dương lấy cái hộp hình con heo nhỏ đựng tiền tiết kiệm trong túi đeo lưng vịt Donald của mình ra, dốc hết tiền tiêu vặt bên trong: “Sao, bao nhiêu đây đủ chứ?”

Hà Tuấn Khoa thấy tiền tiêu vặt của cậu nhóc, không biết có phải nghĩ đến cái gì hay không, trên khuôn mặt lạnh như băng lướt qua một nụ cười không dễ phát giác.

Giọng hắn cũng không còn lạnh như mới vừa rồi: “Chút ít tiền tiêu vặt này nhóc giữ lại đi, sau này đi đứng cẩn thận một chút”

*Chú, chú xem thường con sao?” Lâm Thanh Dương nhướng mày lên nhìn người đàn ông cao lớn.

Lâm Hương Giang không muốn dây dưa với đối phương nữa, nếu người ta đã không so đo, hai người chỉ cần thức thời đi nhanh là được.

Cô vội vàng kéo con trai trở về, xin lỗi lần nữa: ‘Đã làm phiên hai vị rồi, quả thực xin lỗi”

Sau khi cô luôn miệng nói xin lỗi, liền nắm chặt tay con trai lập tức rời đi, sát qua vai Hà Tuấn Khoa.

Hà Tuấn Khoa cũng muốn đi, chẳng qua chính vào lúc người đàn bà kia lướt qua bên cạnh hắn, một mùi thơm trong trí nhớ chợt len vào khoang mũi.

Hân đột nhiên khựng lại, con ngươi bỗng nhiên giật giật, quay đầu nhìn lại, cô đã dẫn đứa trẻ đi xa.

Bóng hai mẹ con rất nhanh chìm vào biển người qua lại trong sân bay, nhưng hắn vẫn còn đứng tại chỗ.

Hoài Vũ khó hiểu nhìn ông chủ, thận trọng hỏi: “Tổng giám đốc, có phải muốn bọn họ đền tiền hay không?”

Hà Tuấn Khoa lạnh nhạt nheo mắt, trên người người đàn bà kia tại sao lại có mùi thơm đó?

Năm năm, hắn đã ngửi được rất nhiều mùi thơm khác nhau trên người đàn bà, duy chỉ không có hẳn mùi hương nhàn nhạt mà hắn muốn tìm kiếm.

“Điều tra người đàn bà kia cho tôi” Hắn bình tĩnh ra lệnh.

Hoài Vũ có chút bất ngờ, nhưng vãi đầu: “Vâng”

Chưa bao giờ có người đàn bà nào có thể làm cho tổng giám đốc cảm thấy hứng thú, người đàn bà kia đã làm mẹ, tổng giám đốc lại có hứng thú đối với phụ nữ đã lập gia đình sao?

Lâm Hương Giang đưa con trai ra khỏi sân bay, đón xe đến chỗ ở của Hoàng Kiều Liên Chẳng biết tại sao, người đàn ông mới vừa rồi làm cho tim cô hơi đập nhanh một chút, lúc cô mang con trai đi ra luôn có cảm giác sau lưng một đôi mắt đang dõi theo cô.

Đến chỗ ở Hoàng Kiều Liên, cô nàng đã đứng sẵn ở cửa chờ hai mẹ con.

Cô thấy Lâm Hương Giang từ trên xe bước xuống liền không kịp chờ đợi chạy vọt tới, ôm cô: “Hương Giang, cậu cuối cùng cũng trở về, tớ nhớ cậu muốn chết luôn!”

Lâm Hương Giang thiếu chút nữa không chịu nổi cái ôm nhiệt tình như vậy: “Được rồi được rồi mà, cậu buông lỏng một chút, ôm chặt như vậy, tớ ngạt thở chết mất!”

Hoàng Kiều Liên lúc này mới buông cô ra, hốc mắt đỏ hoe: “Mau vào đây, để tớ xem thử xem phu nữ đã sinh con thay đổi thế nào nào?”

“Chậc chậc, dáng vóc cậu vẫn đẹp như: xưa, hoàn toàn có thế tìm được mùa xuân thứ hai đấy!” Hoàng Kiều Liên khen nức khen nở.

“Cô ơi, mùa xuân thứ hai là cái gì?” Lâm Thanh Dương kéo chiếc va ly nhỏ đứng bên cạnh mẹ, chớp chớp đôi mắt đen hồn nhiên nhìn Hoàng Kiều Liên.

“Ai daaa, đây chính là mặt trời nhỏ của mẹ con đây sao! Sao lớn lên lại đẹp trai đáng yêu như vậy chứ? Chắc chẩn là di truyền từ mẹ con rồi!” Hoàng Kiều Liên thấy nhóc con liền yêu thích không rời tay, mạnh mẽ ôm cậu nhóc vào trong ngực.

Lâm Thanh Dương vùng vẫy, vẻ mặt giống như rơi vào móng vuốt chó sói vậy, huơ tay múa chân cầu cứu mẹ: “Mẹ, cứu con…”

Lâm Hương Giang dở khóc dở cười: “Cô ấy là mẹ nuôi của con, không phải người xấu đâu”

“Đúng đúng, cô là mẹ nuôi của con, con nuôi ngoan của mẹ, gọi mẹ nuôi cho mẹ nghe chút đi nào.”

Cái miệng nhỏ nhắn của Lâm Thanh Dương mím chặt không muốn gọi: “Con cần ba cơ không cần mẹ đâu”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 4


Chương 4- Cô ấy xúc phạm con!

*Cái thẳng nhóc này, ngay cả mẹ con còn không biết ba con là ai, nên con đừng nghĩ đến ba nữa, một mẹ nuôi có sẵn cũng đâu có tệ, có phải không nào?” Cô cốc yêu vào đầu nhóc con, cô vậy mà bị chê sao?

*Con mặc kệ, dù sao mẹ nói lân này đưa tôi về nước chính là muốn đi tìm ba!” Nhóc con vẫn vểnh cái miệng nhỏ nhản phụng phịu Nhìn gương mặt nhỏ nhân mũm mĩm của cậu bé, Hoàng Kiều Liên vẫn không nhịn được hôn lên mặt cậu: “Cái má này sao lại mềm mại đáng yêu thế không biết?”

Lâm Thanh Dương ngược lại kinh hoàng thất sắc: “Mẹ, cô… cô ấy xúc phạm con!”

Lâm Hương Giang một mình nuôi dưỡng con trai, rất ít tiếp xúc với người ngoài, cho nên cậu bé ngoài tương đối lệ thuộc vào cô, còn lại đối với những người khác đều rất dè dặt, thậm chí kháng cự.

“Hôn thôi mà là xúc phạm á?” Hoàng Kiều Liên bật cười.

Lâm Hương Giang cũng cười, giải cứu con trai từ trong tay bạn gái thân thiết: “Nó sợ người lạ, đợi mấy ngày nữa nó quen cậu rồi thì không sao cả.”

Hoàng Kiều Liên nhíu mày: “Được, vậy cô cho con một ngày làm quen với cô!” Giọng cô rất bá đạo.

Lâm Thanh Dương hừ hừ, trở tay ôm lấy mẹ, dáng vẻ vừa kiêu ngạo vừa quật cường.

Hai vị người lớn thấy vậy lại cười phá lên.

Hoàng Kiều Liên để hai mẹ con ở chung với cô, đây là một căn hộ hai phòng không lớn lắm, bình thường một mình cô ở là đủ rộng rãi Bây giờ hai mẹ con tới đây, bọn họ ở chung trong một căn phòng, cũng không coi là chật chội “Biết hai mẹ con về nước nên tớ cố ý mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, hôm nay tớ sẽ đãi hai mẹ con cậu một bàn tiệc lớn, coi như tẩy trần!” Hoàng Kiều Liên sau khi giúp bọn họ cất hành lý xong cười hì hì.

“Mẹ, con đói.” Lâm Thanh Dương tủi thân nói.

“Được, vậy con ngồi ở đây chơi nhé, mẹ với mẹ nuôi con đi nấu cơm” Lâm Hương.

Giang để con trai ngồi trên ghế sa lon ở phòng khách.

“Dạ mẹ đi đi.” Nhóc con lập tức cười hì hì hôn phớt lên mặt cô.

Hoàng Kiều Liên bây giờ cũng nhận ra, nhóc con này thật ra rất nhanh trí, thông minh, chỉ có điều như Lâm Hương Giang nói, cậu bé chỉ chơi cùng người quen, những người khác nó không để ý tới, cái này có coi là chảnh chọe khó gần hay không nhỉ?

Tính tình đứa trẻ này không giống với Lâm.

Hương Giang, chẳng lẽ là di truyền từ người cha không biết thân phận kia?

Lâm Thanh Dương ngồi ở phòng khách chơi xếp gỗ, Lâm Hương Giang và Hoàng Kiều Liên xuống bếp nấu cơm.

Hoàng Kiều Liên liếc nhìn về phía phòng khách, huých cùi chỏ vào Lâm Hương Giang, nói nho: “Đứa con trai này của cậu cũng không giống cậu lắm nhỉ, tớ thấy tám chín phần là giống ba nó đấy, nhìn tướng mạo thăng bé cũng có thể suy đoán, cha nó là một anh chàng siêu đẹp trai”

Nghe Hoàng Kiều Liên nói vậy, trong đầu Lâm Hương Giang liền hiện lên người đàn ông tuấn tú lạnh lùng cô đụng phải ở sân bay hôm nay.

Bây giờ nhớ lại, người đàn ông kia trời sinh đã mang trên người hơi thở quý tộc, sang ca, lại cho người ta một cảm giác lạnh băng, như núi tuyết ngàn năm không muốn tiếp xúc với người ngoài “Hương Giang? Nghĩ gì vậy?” Hoàng Kiều Liên giơ tay lên huơ huơ trước mät cô.

Lâm Hương Giang bỗng nhiên tỉnh hồn, ánh mắt lóe lên: “Không có gì, cậu mới vừa nói cái gì vậy?”

*Tớ nói con trai cậu chắc chắn giống như ba nó, hẳn là người rất đẹp trai”

*Nói bậy, rõ ràng nó di truyền giống tớ mài”

“Chẳng lẽ cậu không hy vọng ba ruột thằng bé là một anh chàng đẹp trai? Tốt nhất là đẹp gấp trăm lần so với Hà Tùng Nhân, như: vậy cậu cũng không bị thiệt”

Hoàng Kiều Liên nói xong liền cảm thấy hối hận, quay đầu lại nhìn Lâm Hương Giang, vẻ mặt của cô quả nhiên có hơi cô đơn.

*Sao vậy? Chẳng lẽ cậu còn nhớ mãi không quên Hà Tùng Nhân sao?”

Lâm Hương Giang lắc đầu : “Không có”“

“Vậy thì tốt, hắn chính là một thăng đàn ông khốn nạn có mắt không tròng!” Hoàng.

Kiều Liên mắng một câu, lập tức chuyển đề tài: “Báo cho cậu một tin mừng nè, tớ đã giúp ngươi nộp CV rồi, ngày mai cậu có thể đến công ty mới điểm danh”

“Nhanh như vậy sao?” Lâm Hương Giang kinh ngạc.

“Nói gì thì nói bây giờ cậu cũng là một nhà thiết kế có chút danh tiếng mà, muốn tìm một công việc mới chẳng qua là chuyện cỏn con”

Ngày hôm sau, Lâm Hương Giang đến công ty mới điểm danh.

Năm năm trước sau khi cô rời khỏi thành phố Nguyên Thái ra nước ngoài, sinh con xong cô liền đi học tiếp đại học, chuyên ngành thiết kế.

Lâm Hương Giang đi vào tập đoàn Khoa Đăng, vừa định hỏi quầy tiếp tân phòng nhân.

sự ở lầu mấy, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng xôn xao.

Chỉ trong chốc lát, tất cả nhân viên từ cửa vào đứng xếp hàng hai hàng, bầu không khí nghiêm trang giống như đang nghênh đón nhân vật quan trọng nào đó.

Vệ sĩ áo đen đẩy cửa kính ra, một người đàn ông thân hình cao lớn bẩm sinh mang hơi thở cường đại đi tới, khuôn mặt góc cạnh như điêu khắc, không cần tức giận, tự khắc phát uy, khiến cho nhân viên bên cạnh cảm thấy bản thân quá mức tầm thường kém cỏi Lâm Hương Giang quay đầu nhìn thấy người đàn ông đi giữa một bầy nhân viên, khí chất sang trọng như phượng giữa bầy gà tiến vào, chớp mắt liền cảm thấy hoảng hốt, tại sao là… hãn?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 5


Chương 5 – Mùi thơm trên người cô

Hà Tuấn Khoa bước vào văn phòng tổng giám đốc, theo sau là trợ lý Hoài Vũ *Tổng giám đốc, người đàn bà lần trước ngài muốn tôi điều tra, tôi đã tra được rồi”

Hoài Vũ nói.

Hà Tuấn Khoa vừa ngồi xuống, nghe vậy ánh mắt trở nên chăm chú: “Nói.”

Hoài Vũ lấy ra một tập tài liệu điều tra: “Người phụ nữ này tên là Lâm Hương Giang, năm năm trước rời đi thành phố Nguyên Thái ra nước ngoài học tiếp đại học, một năm trước.

đoạt được giải thưởng lớn thiết kế nội thất quốc tế, rất đúng dịp là… Cô ấy đã xin được việc nhà thiết kế ở công ty chúng ta”

Hà Tuấn Khoa mím môi không đáp, nói như vậy bây giờ hắn là sếp của cô?

Năm năm trước cô rời khỏi thành phố Nguyên Thái…

Hắn nhớ lại một đêm nào đó năm năm trước, hẳn vừa từ nước ngoài trở về chuẩn bị tiếp quản việc kinh doanh của nhà họ Hà, trong một buổi tiệc mừng hắn uống phải rượu bị bỏ thuốc, sau có một người phụ nữ đã giúp hắn giải độc rượu.

Nhưng mà ngày hôm sau tỉnh lại, kia đàn bà đã không còn thấy bóng dáng, hẳn phát hiện vết máu trên giường, ngoài ra còn có một chiếc hoa tai.

Hắn không thấy rõ dáng vẻ cô gái đó, nhưng hẳn lại nhớ rất rõ mùi thơm trên người cô.

Lời kế tiếp của Hoài Vũ cắt đứt luồng suy nghĩ của hẳn: “Còn có một điều trùng hợp là, cô ấy là bạn gái cũ của cháu ruột ngài.”

Hà Tuấn Khoa nhíu mày: “Tùng Nhân?”

“Đúng vậy, nghe nói năm năm trước bọn họ chuẩn bị kết hôn, nhưng Lâm Hương Giang lại phản bội cháu của ngài, hôn lễ cũng bị hủy.

bỏ, nói chung là cô ta không còn mặt mũi nào ở lại thành phố Nguyên Thái mới phải trốn ra nước ngoài” Hoài Vũ thở dài.

Hà Tuấn Khoa loáng thoáng nhớ lại năm năm trước quả thật đứa cháu kia của hắn có cử hành hôn lễ, nhưng lúc đó chị dâu hắn không mời bất kỳ người nhà họ Hà nào tham dự hôn lễ.

*Tổng giám đốc, ngài nói xem, cô ta không phải là vì cháu ngài mới tới công ty chúng ta xin việc chứ?”

Hà Tuấn Khoa trầm mặt : “Vậy cô ta tới nhầm chỗ rồi.”

Sau khi Lâm Hương Giang từ phòng nhân sự điểm danh xong đi ra, vừa mới tới phòng thiết kế ra mắt sếp mới cùng đồng nghiệp mới, đang định ngồi vào bàn làm việc của mình mình, thư ký tổng giám đốc đột nhiên tới thông báo cho cô, bảo tổng giám đốc muốn gặp cô.

Lâm Hương Giang ngẩn người, tổng giám đốc? Chính là người đàn ông cô ở đụng phải sân bay?

Trước khi đến đây, cô còn chưa kịp tìm hiểu người nắm quyền của công ty này là ai, chỉ biết là đây là công ty có thực lực nhất thành phố Nguyên Thái.

Cô gật đầu, ngay sau đó đi cùng thư ký đến văn phòng tổng giám đốc.

Lâm Hương Giang gõ cửa, nghe bên trong truyền ra giọng đàn ông trầm thấp: “Vào đi”

Chẳng biết tại sao, cô đột nhiên cảm thấy căng thẳng, vừa nghĩ tới hắn liền có cảm giác bị bức bách khó hiểu.

Cô hít sâu một hơi mới đẩy cửa đi vào.

Trên một chiếc bàn làm việc rất lớn, người đàn ông đang cúi đầu xem văn kiện, ngũ quan tuấn dật như điêu khắc, trong lúc làm việc lại càng có sức lôi cuốn hấp dẫn đặc biệt.

“Tổng giám đốc, ngài tìm tôi ạ?”

Người đàn ông ngước mắt nhìn cô, giọng lãnh đạm: “Ngồi xuống đi”

Lâm Hương Giang có cảm giác ánh mắt hẳn có chút sắc bén, tựa như đang nhìn thật kỹ cô, cô ngồi xuống, khuôn mặt hơi mỉm cười, để cho mình có vẻ tự nhiên thoải mái không bị áp lực.

“Lâm Hương Giang?” Đôi môi mỏng của người đàn ông khẽ mở, đọc tên cô.

“Là tôi” Lúc này cô mới nhìn thấy hắn đang cầm CV của cô trong tay.

“Tại sao cô lại tới Khoa Đăng xin việc?”

Hắn bất thình lình hỏi đến vấn đề này.

Lâm Hương Giang có chút kinh ngạc, đây không phải là việc của phòng nhân sự sao?

Chẳng lẽ bây giờ là ông chủ đích thân phỏng vấn tuyển dụng?

“Tôi cần sân chơi lớn có thể phát triển năng lực của mình, Khoa Đăng có thể cho tôi cơ hội nà ô trả lời rất khách quan, cũng.

không thể bắt bẻ gì được.

Chẳng qua là người đàn ông ngồi đối diện dò xét cô, không vội lên tiếng.

Chốc lát sau, hẳn nhìn thẳng vào cô: “Không phải vì mục đích riêng khác?”

Lâm Hương Giang cau mày : “Ngài có phải có hiểu lầm gì đối với tôi không? Hay là vì ở sân bay hôm đó…” Lời cô đột nhiên bị tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên cắt ngang.

Hà Tuấn Khoa nhận điện thoại, không biết thư ký nói gì, hắn liếc nhìn Lâm Hương Giang, đáy mắt có gì đó chợt lóe lên.

“Bảo nó vào đây” Hắn nói một câu gọn lỏn sau đó đặt điện thoại xuống.

Lâm Hương Giang đang chần chừ không biết có nên tiếp tục đề tài vừa rồi hay không, lúc này chợt cửa văn phòng bị ai đó đẩy ra, cô nghe có tiếng người bước vào, vừa đến nơi liền nói: “Chú, bức ảnh chú cần đã sửa lại rồi đây?

Lâm Hương Giang nghe thấy giọng nói này lập tức cả người cứng đờ, là Hà Tùng Nhân!
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 6


Chương 6 Giả vờ trong sáng gì chứ?

Đột nhiên nghe thấy giọng nói của Hà Tùng Nhân, Lâm Hương Giang nhất thời hoảng hốt, trong đầu hiện lên cảnh tượng hôn lễ năm đó, hẳn vô tình vô nghĩa, cũng như không tin tưởng cô, khiến cô mỗi lần nhớ tới lòng đau như cắt.

Hà Tùng Nhân cầm một tập văn kiện để lên bàn làm việc, vừa cúi đầu liền nhìn thấy người đàn bà ngồi ở trên ghế, Thần sắc của hẳn bổng nhiên biến đổi, con ngươi bỗng nhiên co giật: “Cô… Lâm Hương Giang?” Sự xuất hiện của cô khiến cho hẳn chấn động, cô đã trở về rồi?

Lâm Hương Giang còn chưa lên tiếng, ngược lại Hà Tuấn Khoa đang ngồi trong ghế giám đốc kia lại thong thả quan sát bọn họ: “Sao thế? Hai người quen biết nhau?”

“Không quen biết!” Lâm Hương Giang cơ hồ dù bật thốt lên ngay lập tức cho dù có muốn hay không.

Hà Tùng Nhân trầm mặc một chút tiếp đó cười lạnh: “Quả thật không quen, Lâm Hương Giang mà tôi biết đã chết” Lâm Hương Giang rốt cuộc ngước mắt trừng trừng nhìn hắn, ánh mắt hai người giao nhau trong khoảng không, rõ ràng giữa hai người là bầu không khí rất áp lực.

Lâm Hương Giang cuối cùng vẫn giữ tỉnh táo, hôm nay cô mới vừa đến công ty điểm danh, nếu cô gây gổ với Hà Tùng Nhân ở đây, đối với cô không có gì hay ho cả.

Cô mím môi quay đầu lại, coi như thật sự không quen biết hắn.

“Chú, cô ta là ai ?” Ánh mắt Hà Tùng Nhân vẫn nhìn chăm chăm cô, tại sao cô lại ở đây?

Hà Tuấn Khoa đã thu hết phản ứng của hai người bọn họ vào trong mắt, nhưng hẳn chỉ coi như mình không biết gì, lạnh nhạt đáp: “Cô ấy là nhà thiết kế công ty mới tuyển dụng được” Nhà thiết kế? Bây giờ cô ta còn có bản lãnh này nữa sao?

Năm năm không gặp, cô vẫn không khác gì năm đó, hẳn cho rằng cô sẽ u uất, thảm hại, sống cuộc sống không tốt đẹp gì, nhưng chưa từng nghĩ so với trước kia cô càng ưu tú hơn, cũng càng có nội hàm hơn.

Hà Tùng Nhân âm thầm siết chặt quả đấm.

“Không còn gì nữa thì đi về đi” Hà Tuấn Khoa nhận tập văn kiện hắn đưa tới.

Tâm mắt Hà Tùng Nhân lúc này mới thu hồi, gương mặt căng thẳng rõ ràng đang đè nén điều gì đó, nhưng hắn không nói, chỉ gậy đầu với Hà Tuấn Khoa sau đó sải bước rời đi.

Nghe thấy tiếng bước chân hẳn đi xa dân, trái tim căng thẳng của Lâm Hương Giang lúc này mới thả xuống.

Cô không ngờ ông chủ mới lại là chú của Hà Tùng Nhân!

Chẳng qua là… nhìn Hà Tuấn Khoa cũng bất quá chừng ba mươi tuổi mà thôi.

Lòng cô rốt cuộc vẫn bị việc này làm cho rối loạn, nhưng ngoài mặt vẫn cố duy trì vẻ bình tĩnh: “Tổng giám đốc, tôi có thể về làm việc chưa?” Ánh mắt âm u của Hà Tuấn Khoa nhìn cô : “Đi đi” Hãn thấy đáy mắt cô lướt qua một tỉa luống cuống, xem ra Hoài Vũ điều tra không sai, cô là bạn gái cũ của cháu hắn.

Lâm Hương Giang rời khỏi văn phòng tổng giám đốc, bước chân hơi hoảng hốt đi về phía thang máy, ở khúc quanh đột nhiên có một bàn tay vươn ra kéo lấy cô.

… Cô kêu khẽ một tiếng, người nọ lập tức bịt miệng cô lại, cưỡng ép lôi cô đến một góc không ai qua lại mới buông cô ra.

“Hà Tùng Nhân? Anh muốn làm gì?” Cô cố gắng vũng thoát, sau khi thấy rõ ràng người trói cô là ai, trong lòng tóe lên tức giận.

Hà Tùng Nhân lấn tới ép trước mặt cô: “Những lời này hẳn là tôi hỏi cô mới đúng, sao cô còn mặt mũi trở về? Cô tới Khoa Đăng là muốn làm gÏ?” Lâm Hương Giang không lui về phía sau, mà ngẩng đầu chống lại hắn: “Không phải anh mới vừa nghe à, bây giờ tôi là nhà thiết kế của Khoa Đăng, tôi đương nhiên đến đây để làm còn có thế làm gì?”

“Làm việc? A… Sợ rằng cô có mục đích khác!” Hắn bấu vào căm, ép lại gần cô: “Có phải cô lại muốn đên đây mồi chài chú tôi hay không?” Ánh mắt Lâm Hương Giang đanh lại, cô vẹt tay hắn ra, giơ tay lên liền tắt bốp vào mặt hẳn!

“Hà Tùng Nhân! Tốt nhất anh đừng nên nói bậy nói bạ, nếu không tôi tố cáo anh tội vu khống phỉ báng!” Bị cô tát, Hà Tùng Nhân cũng nổi điên: “Bộ cô không phải là người đàn bà bỉ ổi như vậy sao? Bây giờ cô còn giả vờ ngây thơ trong sáng cái quái gì nữa hả?” “Hà Tùng Nhân, anh có thể không tin tôi, nhưng anh không được phép làm nhục tôi!

Phan Thanh Y nói một câu thì anh lập tức tin, vậy tại sao anh không tin tôi?” Cô biết hắn đang lấy những bức ảnh năm đó nhục mạ cô.

“Còn nữa, anh tin những bức ảnh kia là thật? Đồ ngu! Anh có từng nghĩ tại sao những bức ảnh đó lại xuất hiệnngay hôn lễ hay không?” Hà Tùng Nhân sắc mặt khó coi nhìn chằm chăm cô, trong lòng có một chút dao động, nhưng vẫn không tin: “Cô dám nói cô chưa từng phản bội tôi?” Lâm Hương Giang trong lòng mệt mỏi, lãnh đạm nhìn hắn: “Anh muốn tin hay không cũng được, dù sao chúng ta đã còn quan hệ gì với nhau nữa” Cô nói xong liền vội vàng đi lướt qua hắn bỏ đi.

Sau này cô mới biết được sở dĩ Hà Tùng Nhân có một người chú trẻ tuổi như vậy, là bởi vì ông nội hắn sinh muộn, tuổi gần năm mươi mới sinh ra người con trai nhỏ là Hà Tuấn Khoa.

Nếu như ban đầu cô biết chuyện này, cô tuyệt đối sẽ không tới Khoa Đăng làm việc.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 7


Chương 7 Người đàn ông trong bức ảnh giường chiếu

Sau khi kết thúc một ngày làm việc bận rộn, Lâm Hương Giang mệt mỏi trở về nhà Hoàng Kiều Liên tan ca sớm hơn cô, nên cô giúp Lâm Hương Giang đến trường mẫu giáo đón Lâm Thanh Dương về nhà.

*Vê rồi sao? Ngày đầu tiên đi làm thuận lợi chứ?” Hoàng Kiều Liên hỏi.

Lâm Hương Giang liếc cô : “Tại sao cậu không nói với tớ biết trước Khoa Đăng là công ty nhà họ Hà?” “Nói như vậy tức là cậu gặp Hà Tuấn Khoa rồi à? Sao hả? Có phải hắn rất tuấn tú đẹp trai không?”

Lâm Hương Giang tức giận trợn mắt nhìn cô: “Hắn có đẹp trai hay không thì liên quan đến tớ? Hắn là chú của Hà Tùng Nhân!”

“Vậy thì sao? Khoa Đăng là chỗ không phải ai cũng có thể vào được, bây giờ cậu lẽ ra phải vui vẻ vì vào đó làm việc mới đúng chứ, cậu quan tâm hắn là chú của ai làm gì, chẳng lẽ cậu sợ hẳn sẽ giúp Hà Tùng Nhân làm khó cậu à?” Lâm Hương Giang cau mày, việc này ngược lại cô không sợ, chẳng qua là cô không muốn có bất kỳ liên quan nào với chuyện gì và ai đó nhà họ Hà.

Lúc này Lâm Thanh Dương xoa xoa cái bụng nhỏ từ trong phòng đi ra: “Mẹ, con đau bụng” Lâm Hương Giang nghe vậy vội vàng đem kéo cậu bé đến trước mặt, sờ sở cái bụng: “Sao thế? Có phải hôm nay ở trường mẫu giáo. ăn bậy bạ gì hay không?”

Lâm Thanh Dương lắc đầu : “Con không biết” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé hơi tái đi, trán còn toát mồ hôi lạnh, Lâm Hương Giang hiểu con tra mình nhất, nếu không phải là quá đau, cậu bé sẽ không lên tiếng

*Bây giờ mẹ sẽ đưa con đi bệnh viện ngay” Hoàng Kiều Liên cũng lo lắng, vội vàng cầm chìa khóa xe lên: “Tớ lái xe.” Hai người đưa Lâm Thanh Dương đến bệnh viện, sau khi bác sĩ kiểm tra liền nhìn sang Lâm Hương Giang hỏi: “Cô nói hai mẹ con mới ở nước ngoài về hôm qua phải không?” “Vâng” Lâm Hương Giang gật đầu .

ậy thì không có gì lạ, đứa bé không có vấn đề gì lớn, chẳng qua là chưa quen thổ nhưỡng và thức ăn cho nên đau bụng tiêu chảy thôi, tôi ghi toa thuốc về uống là được”

Lâm Hương Giang thở phào : “Cám ơn bác Sĩ Vì muốn cho đứa bé uống thuốc ngay, nên Lâm Hương Giang khi nhận được toa thuốc lập tức đến nhà thuốc lấy thuốc, Hoàng Kiều Liên ở lại phòng bệnh chăm sóc bé con.

Lâm Hương Giang nhanh chóng lấy được thuốc, đang trên đường trở về, lúc đi ngang qua một khúc cua bất thình lình thấy bóng người quen thuộc.

Cô quay đầu nhìn về phía hành lang đối diện, cách đó một khoảng, liền nhìn thấy Phan Thanh YI Mặc dù đã năm năm không gặp, nhưng cô lập tức nhận ra cô ta!

Người từng là chị em tốt nhất với cô, nhưng lại cướp hôn lễ của cô , cướp người đàn ông của cô, cô làm sao quên được?

Phan Thanh Y đang nói chuyện và một bác sĩ nam mặc áo chàng trắng.

Lâm Hương Giang không nghe thấy họ nói lập mờ, người gì, nhưng họ lại có cử chỉ rất không biết sẽ cho rằng hai người là tình nhân.

Chẳng lẽ Phan Thanh Y phản bội Hà Tùng Nhân?

Lâm Hương Giang chăm chú quan sát bác Sĩ nam kia, gò má người đàn ông này làm sao lại giống… người đàn ông trong những bức ảnh giường chiếu ở hôn lễ năm đó vậy!

Cả người Lâm Hương Giang chấn động, theo bản năng cô muốn nhìn rõ người đàn ông kia, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bức tường người ngăn lại Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của người đàn ông rơi xuống: “Lâm Hương Giang?” \Cô ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy gương mặt mười phần tương tự với con trai của Hà Tuấn Khoa, liền đừng mắt hoảng hốt, nhưng việc khẩn cấp hơn chính là phải tóm được bác sĩ nam kia.

Cô đẩy Hà Tuấn Khoa ra, nhưng mà ở hành lang đối diện đã không còn thấy bóng dáng, cả Phan Thanh Y và bác sĩ nam kia đều không thấy đâu nữa!

“Cô tìm ai?” Hà Tuấn Khoa thấy mặt cô cuống cuồng, không nhịn được tò mò.

Lâm Hương Giang trong lòng một trận áo não, lại để cho họ chạy!

Cô hoàn hồn lại mới phát hiện Hà Tuấn Khoa đang nhìn cô, dù sao hắn cũng là sếpcô, cũng không thể quá vô lễ.

Cô cúi đầu xuống che giấu ưu tư nơi đáy mắt: “Có thể là nhìn lâm người” “Bị bệnh à?” Hà Tuấn Khoa thấy tay cô cầm gói thuốc.

Cô vẫn rũ mắt: “Con trai tôi không khỏe, nên tôi đưa nó đến bệnh viện khám một chút” Nói xong ngẩng đầu nhìn về phía hắn, hỏi ngược lại: “Tổng giám đốc sao cũng ở bệnh viện vậy?” Nghe cô nhắc đến con trai, Hà Tuấn Khoa nhớ đến dáng vẻ nhóc con ngây thơ đáng yêu lại mang vẻ quật cường lãnh ngạo ở sân bay ngày hôm đó, vẫn có một cảm giác quen thuộc.

Hắn nheo nheo mắt quan sát người phụ nữ trước mắt, đáy lòng lại dâng lên vẻ nghỉ hoặc.

“Thằng bé thế nào rồi?” Hăn lại không tự chủ được liền mở miệng hỏi tình trạng đứa bé.

Lâm Hương Giang ngược lại không suy nghĩ nhiều: “Chưa quen với khí hậu và thức ăn, nên bị đau bụng, bác sĩ đã cho thuốc rồi” Hà Tuấn Khoa nghe vậy cảm thấy hứng thú liền trêu: “Bớt ăn kem một chút thì đâu có sao!

Lâm Hương Giang ngước mắt nhìn người đàn ông cánh môi mỏng dính đang nhếch lên cười giễu, dáng vẻ cười mà như không này của hẳn càng giống con trai cô hơn!

Cô cứ thế nhìn người đàn ông không dừng mắt, nhìn đến xuất thần.

Khuôn mặt của người đàn ông tuấn mỹ vô cùng đó tiến đến bên tai cô, lại là giọng nói trầm thấp đầy từ tính: “Cô có biết là… dùng ánh mắt này nhìn đàn ông sẽ vô cùng nguy hiểm không?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 8


Chương 8 – Tính nết này giống ai không biết

Lâm Hương Giang bỗng nhiên tỉnh hồn, tim đập liên hồi, bên tai liền nóng rực lên, cô lật đật cúi đầu xuống, cản môi ảo não không thôi Hà Tuấn Khoa nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ này của cô, trong lòng khế rung động, lại một lần nữa, hắn ngửi được hương thơm mà hắn vẫn luôn tìm kiếm từ trên người cô.

Hắn nhìn cô chăm chú, ánh mắt càng trở nên sâu hun hút.

Bầu không khí giữa hai người có gì đó rất khó miêu ta, đột nhiên có tiếng bước chân đến gần họ.

“Hương Giang, đã lấy được thuốc chưa ?” Hoàng Kiều Liên và Lâm Thanh Dương ở phòng bệnh đợi một hồi lâu mà không thấy cô trở lại, không thể làm gì khác hơn là chạy đi tìm cô.

Lâm Hương Giang đè ưu tư trong lòng xuống, tệ hại thật, sao cô có thể quên mất con trai chứ?

“Lấy được rồi, Thanh Dương bây giờ thế nào rồi?” “Khá hơn một chút rồi, bất quá bác sĩ vẫn nói là phải uống thuốc mới được” Hoàng Kiều Liên thấy người đàn ông cao lớn anh tuấn đứng một bên, đáy mắt hiện lên một tia hứng thú: “Hương Giang, đây không phải là ông chủ của cậu sao? Sao anh ta cũng ở đây?” Không ngờ so với tin tức trên tỉ vi, bên ngoài nhìn Hà Tuấn Khoa còn anh tuấn đẹp trai hơn, bất quá người đàn ông này trời sinh đã mang hơi thở lạnh lẽo như băng giá ngàn năm, xa cách với người khác, khiến cho ai nấy đều không dám tùy tiện đến gần.

Lâm Hương Giang không có tiện nói nhiều với Hà Tuấn Khoa, lễ phép nói: “Tổng giám đốc, vậy tôi xin phép trở về chăm sóc thằng bé” Cô nói xong liền định và Hoàng Kiều Liên rời đi.

Người đàn ông bất thình lình lên tiếng: “Tôi đi thăm nó một chút.” Lâm Hương Giang ngẩn ra: ” Cái này….

Không cần đâu mà” Cô không khỏi cảm thấy kỳ quái, có phải hẳn tốt bụng quá rồi không?

Nhưng dường như hẳn không nghe thấy cô cự tuyệt, mà sải từng bước chân dài đi về phía trước: “Kia là phòng bệnh à?” Hắn không cho cô cự tuyệt.

Lâm Hương Giang giật giật khóe: “Tổng giám đốc, ngài không còn chuyện làm sao?” “Bác sĩ đang khám bệnh cho cha tôi, bây giờ tôi có thời gian rảnh” Hắn giải thích đơn gián.

Lúc này Lâm Hương Giang mới biết tại sao hắn cũng ở đây, cô còn đang do dự, Hoàng.

Kiều Liên ngược lại rất nhiệt tình dẫn đường: “Ngay ngã ba phía trước rẽ phải, chúng ta đi thôi” Hoàng Kiều Liên nói xong cũng kéo Lâm Hương Giang đi đẳng trước.

Lâm Hương Giang liếc cô , thấp giọng nói: “Kiều Liên, cậu đừng làm bừa” Hoàng Kiều Liên lơ đễnh: “Cậu căng thẳng làm gì? Cứ coi như đây là sếp quan tâm nhân viên đi” Lâm Hương Giang khó mà từ chối, cuối và vẫn đưa Hà Tuấn Khoa đến phòng bệnh con trai.

Lâm Thanh Dương đang nhướng mày, ngồi buồn chán trên giường bệnh, nhìn thấy mẹ trở lại, lập tức hai mắt sáng lên: “Mẹ, cuối và mẹ cũng về rồi” Sau khi nhìn thấy Hà Tuấn Khoa bước vào, vẻ mặt vốn là tiu nghỉu ngược lại có chút tinh thần: “Úi? Ông chú khó chịu này sao cũng ở đây?”

Hôm đó ở sân bay, cậu nhóc đụng vào Hà Tuấn Khoa, đối phương lúc đó mặt nhăn mày nhó còn cao giọng lên lớp rất khó chịu, còn ngạo mạn xem thường họ, cho nên nhóc con ghi trong lòng gọi hắn là ông chú khó chịu Lâm Hương Giang trên mặt nhuốm vẻ lúng túng, liếc mắt nhìn người đàn ông sắp sửa sa sầm nét mặt, vội vàng nói với con trai: “Thanh Dương, chú ấu là ông chủ của mẹ, con phải gọi chú ấy là chú Khoa”

Lâm Thanh Dương nhìn có vẻ vẫn còn chưa hết hờn dỗi: “Gì trùng hợp vậy? Vậy chú ấy đến đây làm gì?” Hà Tuấn Khoa đi đến cạnh giường bệnh, ôn hòa mở miệng: “Nghe nói cháu không khỏe, nên chú đến thăm đấy” Hắn đánh giá thằng nhóc trước mắt, càng nhìn càng cảm thấy quen, hoài nghỉ trong lòng càng lớn.

Lâm Thanh Dương liếc hẳn, không tin hắn có hảo tâm như vậy, nhất định là do cậu làm dính kem trên y phục của hắn, hắn ghim thù cho nên cố ý đến cười nhạo.

“Cháu không sao hết, không cần ai thăm.” Nhóc con cố ý xụ mặt, thân thể nhỏ xíu còn ngồi thẳng lên, ra vẻ ta đây chẳng hề hấn gì.

Nhưng mà chỉ một giây tiếp theo,bụng nhóc con đột nhiên đau quặn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng khó lòng nhịn nổi!

Nhưng vì không muốn bị cười nhạo, cậu nhóc vẫn căn răng chịu đựng!

Hà Tuấn Khoa thấy dáng vẻ quật cường kia, đôi môi mỏng nhếch lên: “Nếu không khỏe thì phải nói ngay, chú sẽ không cười cháu.” Hắn nhìn thấu tâm tư của nhóc con, nói xong còn cố ý võ vỗ vai cậu bé.

“Cháu… Cháu không có không khỏe ở đâu hết!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Thanh Dương căng thẳng đỏ rần, nhưng quyết không chịu thua, quyết không để cho hắn cười nhạo!

Lâm Hương Giang thấy con trai như vậy, ở trong lòng không khỏi than thầm, cũng tính khí này không biết giống ai nữa?

“Uống thuốc trước đã nào” Lâm Hương Giang đem thuốc và một ly nước đến trước mặt nhóc con.

Lâm Thanh Dương lập tức liền nhận lấy, đổ thuốc thuốc vào miệng, nuốt ực một ngụm thật to.

“Từ từ thôi nào” Lâm Hương Giang nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng cậu nhóc.

Hà Tuấn Khoa đứng ở một bên cười mà không nói.

Hoàng Kiều Liên nhìn ba người họ, lại có ảo giác, họ là một nhà ba người!

Hơn nữa cô phát hiện Lâm Thanh Dương lại rất giống với Hà Tuấn Khoa!

Sau khi nhóc con uống thuốc, Lâm Hương Giang cho thằng bé nằm xuống nghỉ ngơi.

Cô quay đầu nhìn thấy Hà Tuấn Khoa đang nhìn chăm chú con trai cô, vẻ mặt hắn không rõ đang suy nghĩ gì, lòng cô chợt cảm thấy hơi căng thẳng.

Mà lúc này có người vội vàng đi vào: “Chú, ông nội thế nào rồi?” Lâm Hương Giang nhíu chặt chân mày, là Hà Tùng Nhân?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 9


Chương 9 Con riêng?

*Chú, nghe nói ông nội nhất xỉu, bây giờ ông ấy thế nào rồi?” Hà Tùng Nhân vừa bước vào liền hỏi.

Hân nghe y tá nói Hà Tuấn Khoa đang ở phòng bệnh này, hắn liền vội vàng bước vào, cũng không thấy rõ bên trong là ai.

Ánh mät Hà Tuấn Khoa hơi đổi khác, lãnh đạm trả trời: “Bệnh cũ, bác sĩ đang chữa trị” Hà Tùng Nhân lúc này mới nhìn rõ người trong phòng bệnh, liền kinh ngạc không thôi, tại sao lại là Lâm Hương Giang?

Hoàng Kiều Liên không chút khách khí, lập tức lên tiếng: “Ai cho anh vào đây? Đi ra ngoài!” Lâm Hương Giang mím môi không nói, vẫn ngồi bên giường bệnh chăm sóc con trai, không nhìn hẳn .

Hà Tùng Nhân vừa nhìn thấy đứa trẻ, con ngươi hắn lập tức co lại, sao đứa bé này lại… giống chú như vậy?

Hắn chợt nhìn về phía chú, chẳng lẽ đây là con trai của chú Út?

Không thể nào, bên cạnh chú một người đàn bà cũng không có, con trai ở đâu ra?

Con ngoài giá thú? Hẳn chú sẽ không làm loại chuyện hoang đường này đâu nhỉ.

Ngay lúc hẳn nhìn kỹ Lâm Thanh Dương, Hoàng Kiều Liên lại ngăn tâm mắt hẳn lại, lần nữa lên giọng đuổi khách: “Điếc à? Bảo anh đi ra ngoài, có nghe không?” Hà Tuấn Khoa liếc nhìn Lâm Hương Giang vẫn im lặng không nói một lời, ánh mắt lóe lên, ngay sau đó nói với Hà Tùng Nhân: “Cậu chi đến thăm ông nội thôi à?” Hà Tùng Nhân máy móc thu ánh mắt lại, trong lòng vẫn rất kinh ngạc.

“Thanh Yốm nghén, ói dữ dội lắm, cháu đưa cô ấy đến cho bác sĩ xem thế nào, lát nữa cháu và cô ấy và đi thăm ông nội” Lâm Hương Giang nghe thấy lời hắn, lòng lập tức chùng xuống, Phan Thanh Y mang thai?

Hà Tuấn Khoa liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Bây giờ chắc cũng xong hết rồi, đi thôi, tôi dẫn cậu đi thăm ông ấy” Hắn trước khi đi sực nhớ ra chuyện gì đó, quay đầu nói với Lâm Thanh Dương: “Nhóc con, nhớ chú dặn đấy, đừng ăn kem quá nhiều.” Lâm Thanh Dương hừ mũi: “Chú, chú thật là đáng ghét quá đi!” Ý nói là ai thèm chú nhắc!

c* bàu nữa, nằm xuống nghỉ ngơi đi” Lâm Hương Giang sờ sờ đầu con trai, cô sợ Hà Tuấn Khoa tức giận, nhưng hắn chỉ nhếch môi, cũng không nổi giận.

Hà Tuấn Khoa ra đến cửa, thấy Hà Tùng Nhân cứ đứng ngớ ra bất động, còn trừng mắt nhìn chăm chằm mẹ con Lâm Hương Giang, hắn nhíu mày: “Sao vậy hả? Không muốn đến thăm ông nội à?” Hà Tùng Nhân hoàn hồn, liếc mắt nhìn đứa bé kia một lần cuối và rồi mới chậm rãi và Hà Tuấn Khoa đi ra ngoài.

Ra đến ngoài, hắn rốt cuộc vẫn không nhịn được: “Chú, đứa bé kia không phải là con trai của cô Giang đấy chứ ?” “Là con trai cô ấy, thì sao?” Hà Tuấn Khoa tựa như có thâm ý nhìn về phía hắn.

Hà Tùng Nhân run rẩy tại chỗ,… Con trai cô !

Lâm Hương Giang lại có con trai!

Trong lòng hẳn nghe oành một tiếng, lửa giận bốc lên, cô còn dám nói cô không có phắn bội hẳn!

Sắc mặt hẳn cực kỳ xấu, miễn cưỡng cười khan: “Không, không có gì, chỉ là tò mò chút thôi Trong phòng bệnh, Hoàng Kiều Liên vẫn còn mắng Hà Tùng Nhân *Hương Giang, cậu nghe thấy Hà Tùng Nhân nói gì không? Phan Thanh Y mang thai!

Hãn đúng là không biết xấu hổ! Còn không biết xấu hổ nói như vậy ở trước mặt cậu!” “Đừng nhắc đến họ” Lâm Hương Giang không muốn nghe đến tên hai người đó, nhưng trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng nhìn thấy ở hành lang bệnh viện tối nay, Phan Thanh Y và bác sĩ nam kia.

Hoàng Kiều Liên thở hắt ra: “Đúng, không nên đề cập đến đôi cẩu nam nữ này nữa, làm hỏng cả tâm trạng!” Lâm Thanh Dương nháy mắt mấy cái: “Mẹ, mẹ nuôi đang mắng ai vậy?” Lâm Hương Giang sờ sờ đầu con trai, ân oán giữa cô và Hà Tùng Nhân, cô chưa từng nói cho con trai biết.

“Chuyện của người lớn, con đừng hỏi nhiều, ngoan ngoãn nằm xuống đi” Hoàng Kiều Liên kiểm tra cho nhóc con, chần chừ nói với Lâm Hương Giang: “Hương Giang, cậu có phát hiện Thanh Dương của chúng ta rất giống ông chủ cậu hay không?”

Lâm Hương Giang còn chưa kịp lên tiếng, nhóc con liền thò đầu ra từ trong chăn phắn đối: “Con không giống ông chú xấu xa đó chút nào, con đẹp trai hơn chú ấy nhiều!” Hoàng Kiều Liên thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhe nanh hung dữ, chỉ biết nín cười: “Đúng đúng, con đẹp trai hơn hắn nhiều!” Lâm Hương Giang mím môi nhìn con trai, cô không muốn thừa nhận con trai và Hà Tuấn Khoa thật sự rất giống nhau, nhưng mà cô không cách nào lừa dối mình được.

Chẳng lẽ người đàn ông năm năm trước là hẳn?

Suy nghĩ của cô có chút rối loạn, cô không dám nghĩ đến, cũng không muốn suy nghĩ quá sâu xa, cô không muốn có bất cứ liên quan gì đến nhà họ Hà cả Sau khi nhóc con uống thuốc, nghỉ ngơi một hồi, chắc chăn không còn vấn đề gì nữa, ba người chuẩn bị về nhà.

Ba người mới vừa ra khỏi phòng bệnh, chợt một bác sĩ đi đến trước mặt: “Lâm Hương Giang, là cháu đấy à?”

Lâm Hương Giang nghe tiếng liền nhìn về phía đối phương, là một vị bác sĩ già tóc hoa râm, cô run run một lúc mới nhận ra: “Chú là..Bác sĩ Minh?” Bác sĩ Minh là bác sĩ chăm sóc cho cha cô năm đó, đối xử với cha cô rất ân cần cẩn thận.

Bác sĩ Minh cười ha ha một tiếng: “Thật đúng là cháu rồi, lâu rồi không gặp, chú còn không biết làm sao liên lạc với cháu đây” “Chú tìm cháu có chuyện gì không ạ?” Lâm Hương Giang nghỉ ngờ.

Bác sĩ Minh cười xong, trên mặt chợt lóe lên một tia thương cảm: “Ba cháu trước khi lâm chung bảo chú đưa một cái hộp cho cháu, lúc ấy nhiều chuyện bận rộn quá, chú nhất thời quên mất, cái hộp chú vẫn giữ ở nhà, lúc nào cháu rảnh thì liên lạc với chú lấy về”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 10


Chương 10 – Sao hắn có thể ác độc như vậy

Lâm Hương Giang không ngờ cha còn để lại di vật, năm năm trước cô bỏ đi quá vội vàng, an táng cha xong là đi ngay, lúc đó dư luận thành phố Nguyên Thái căn bản không buông tha cho cô.

“Tôi biết, vậy ngày mai cháu liên lạc với chú nhé” Bác sĩ Minh còn phải đi xem bệnh nhân khác, cho cô số điện thoại liên lạc rồi đi.

Ngày hôm sau, Lâm Hương Giang chắc chắn sau khi nhóc con uống thuốc bụng đã hoàn toàn khỏe lại, liền đưa cậu bé đến trường mẫu giáo trước, sau đó đi làm.

Cô vừa mới đến công ty, thư ký văn phòng liền điện thoại đến, bảo cô đến văn phòng tổng giám đốc, Hà Tuấn Khoa muốn gặp cô.

Lâm Hương Giang nhanh chóng đi đến văn phòng tổng giám đốc, Hà Tuấn Khoa đang đứng trước cửa sổ sát đất nói chuyện điện thoại với ai đó, thấy cô đi vào, ra dấu cho cô ngồi xuống trước.

Chỉ chốc lát, hắn kết thúc cuộc điện thoại và đi đến gần cô, người đàn ông cao lớn ngồi xuống ghế giám đốc, cầm một tập văn kiện trên bàn đưa đến trước mặt cô.

“Đây là bản giới thiệu về dự án núi Đồng Nguyên của công ty, cô tìm hiểu một chút đi, công việc thiết kế của dự án này tôi giao cho cô làm” Lâm Hương Giang hơi hoảng hồn: “Một mình tôi làm?” “Sao hả? Có khó khăn gì à?” Hắn nhíu mày, nhếch mép cười như không cười nhìn cô chăm chú.

Lâm Hương Giang vội vàng nói: “Không, cám ơn tổng giám đốc đã tín nhiệm tôi như vậy” Cô vừa mới chân ướt chân ráo đến đây làm, hăn lại dám yên tâm giao cho cô cả một dự án?

“Nếu như CV của cô không phải là giả, tại sao tôi lại không tin tưởng năng lực của cô?” Hắn tựa hồ nhìn thấu tâm tư cô.

Lâm Hương Giang luôn cảm thấy ánh mắt hắn nhìn cô tựa hồ có hàm ý, nhưng cô quả thực không đoán ra suy nghĩ của hẳn.

“Tôi sẽ dùng hành động thực tế chứng minh năng lực.” Cô khẽ mỉm cười với hẳn.

Lúc đó thư ký gõ cửa vào, đưa thiệp mời đến trước mặt hắn: “Tổng giám đốc, đây là thiệp mời cậu Tùng Nhân sai người đưa đến, dạ tiệc kỷ niệm năm năm ngày cưới” Lâm Hương Giang không cách nào khống chế bất giác nhìn qua, kia một tấm thiệp mời mạ vàng thật nhức mắt.

Cô nhớ lại hôm đó ở sân bay nhìn thấy tin tức họ muốn tổ chức dạ tiệc kỷ niệm kết hôn vào ngày hai mươi sáu, hôm nay chính là ngày hai mươi sáu.

Cô ép ưu tư dang dâng trào xuống tận đáy lòng, cầm tập văn kiện kia rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.

Sau khi Lâm Hương Giang và bác sĩ Minh hẹn thời gian xong, tan ca cô liền đến bệnh viện tìm ông.

Trong phòng làm việc của bác sĩ Minh, ông cầm một cái hộp màu đen đưa đến trước mặt Lâm Hương Giang: “Đây chính là của ba cháu nhờ chú giao cho cháu.” Lâm Hương Giang hai tay nhận lấy: “Cám ơn chú ạ” Trong lòng cô tràn đầy nghỉ ngờ mở hộp ra, bên trong là cái mặt dây chuyền bằng ngọc tinh xảo tuyệt đẹp.

Mặt dây chuyền này cô chưa thấy cha đeo bao giờ, cô cầm lên cẩn thận quan sát, phía trên mặt ngọc mơ hồ khắc hai chữ, nhưng rất mờ, cô nhất thời không thể thấy rõ.

“Ba cháu có để lại lời nào không?” Bác sĩ Minh lắc đầu: “Không có, lúc đó bệnh ông ấy đã rất nặng rồi, đau đớn vô cùng, chú cũng muốn cứu ông ấy, nếu không phải tại cậu Tùng Nhân ra lệnh ngừng chữa trị…

Bác sĩ Minh ưu tư, lại có chút kích động, nhưng mới nói phân nửa đột nhiên dừng lại.

Lâm Hương Giang nghe vậy, con ngươi đanh lại : “Chú nói gì? Hà Tùng Nhân đến đây bảo ngưng cứu chữa ba cháu?” Bác sĩ Minh ý thức được vừa nói lời không nên nói, liền khoát khoát tay: “Cháu cứ coi như chú chưa nói gì, cháu cầm cái này về đi” Ông mượn cớ phải đi thăm bệnh nhân, vội vàng rời đi.

“Bác sĩ Minh..” Lâm Hương Giang muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng ông đã đi xa.

Trong đầu cô như có cái gì đó nổ tung, thân thể lảo đảo suýt chút nữa đứng không vững.

Lại là Hà Tùng Nhân! Hắn hại chết cha cô!

Tại sao hẳn lại ác độc như vậy?

Chỉ một thoáng, tức giận bị đè nén quá lâu cuộn trào trong lòng, cô siết chặt mặt dây chuyền trong tay.

Ngày hôm nay của năm năm trước, cô bị người ta cướp đoạt hôn lễ, bị hãm hại trở thành kẻ dâm loạn người người phỉ nhổ, cha còn bị hại chết!

Mà hôm nay hẳn lại muốn cùng Phan Thanh Y tổ chức dạ tiệc kỷ niệm kết hôn!

Cô hoang mang đi ra khỏi bệnh viện, đi đại vào một cửa hàng cho thuê váy dạ hội, tiếp đó bắt xe đến khách sạn Hoàn Vũ.

Hôm nay là ngày cô đau đớn nhất trong cuộc đời, cô làm sao có thể để cho đôi cẩu nam nữ kia như ý như vậy được!

Lâm Hương Giang đi đến khách sạn, thấy không ít xe sang đậu ở đó, xem ra đêm nay.

không ít nhân vật của xã hội thượng lưu đến chúc mừng cho bọn họ.

Cô cười lạnh giật giật khóe môi, càng.

nhiều người càng tốt!

Muốn đi vào phải có thiệp mời, Lâm Hương Giang không có, cô đang rầu rĩ, đột nhiên nhìn thấy một chiếc Maybach màu đen hấm hố chạy đến, mấy tên vệ sĩ áo đen huấn luyện chính quy vây quanh, khí thế kinh người Sau khi chiếc Maybach dừng lại, cửa xe mở ra, một cái chân đàn ông thon dài hạ xuống đất, tiếp đó là thân thể cao lớn tráng kiện, khuôn mặt góc cạnh như điêu khắc, bẩm sinh đã mang hơi thở manh mẽ áp bức, khiến cho lòng người chấn động .

Khoảnh khắc Lâm Hương Giang nhìn thấy Hà Tuấn Khoa cũng ngẩn người, người đàn ông này chính là tâm điểm, quả thực khiến người ta khó mà dời tầm mắt đi chỗ khác.

Hà Tuấn Khoa sau khi xuống xe, liền xoay người lại đỡ người trong xe xuống, đó là một ông lão tóc hoa râm, trên người mặc một chiếc áo kiểu cán bộ kháng chiến được cắt may hoàn hảo, trong tay chống cây gậy baton đầu rồng, bản thân toát khí thế không cần giận dữ mà vấn oai phong.

Người người chào đón liền vội vàng khom người hô: “Kính chào chủ tịch, kính chào tổng giám đốc, mời hai vị vào bên trong.” Lâm Hương Giang lấy lại tinh thần, ông già kia chính là Hà Phương Đông cha của Hà Tuấn Khoa?

Như vậy tức là cả nhà họ Hà đều đến?

Phan Thanh Y cũng có thể diện gớm nhỉ!

Ngay sau khi Hà Tuấn Khoa và Hà Phương Đông đi vào trong khách sạn, Lâm Hương Giang bỗng dưng đuổi theo, bị người ta ngăn lại, cô nói với người cản đường: “Tôi đi theo tổng giám đốc đến” Hà Tuấn Khoa nghe ồn ào phía sau, liền dừng bước lại quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Hương Giang trên người mặc váy dạ hội mỉm cười với hắn.

Hắn khẽ nhíu mày, còn chưa lên tiếng, Hà Phương Đông đứng một bên đã mở miệng trước: “Cô ta là ai?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 11


Chương 11 Bạn gái của chú Út

*Gô ấy.. Hà Tuấn Khoa đang nghĩ phải giới thiệu cô thế nào.

*Tổng giám đốc, anh quên em là bạn gái hôm nay của anh sao” Lâm Hương Giang trong vòng vây ngăn chặn vẻ mặt đầy uất ức nói Hà Tuấn Khoa giật giật khóe mắt, bạn gái?

“Cho cô ấy đi vào” Hà Phương Đông lên tiếng.

Ánh mắt Hà Phương Đông hơi ngầu đục nhưng vẫn sắc bén nhìn kỹ Lâm Hương Giang, đã nhiều năm như vậy, ông vẫn chưa từng thấy bên cạnh con trai xuất hiện người đàn bà nào, chẳng lẽ người đàn bà này có gì đặc biệt?

Được sự cho phép, Lâm Hương Giang âm thầm thở phào, tận đáy lòng tự nhủ mình phải cố lên, cô mỉm cười, tự nhiên thoải mái bước đến.

“Kính chào chủ tịch ạ” Cô có lễ phép chào hỏi, đối phương nấy giờ vẫn một mực quan sát cô, cô khó tránh khỏi căng thẳng.

Cô di chuyển ánh mắt, thấy con ngươi lạnh lùng của Hà Tuấn Khoa đang nhìn cô đăm đăm, tim cô đập như đánh trống, vội vàng dời tầm mät đi chỗ khác, không dám đối mặt với hắn Hắn sẽ không tức giận chứ ?

“Tuấn Khoa, cô ấy là bạn gái của con à?” Ánh mắt Hà Phương Đông nghỉ hoặc nhìn sang con trai vẫn luôn trầm mặc nãy giờ.

Đôi mắt u tối của Hà Tuấn Khoa vẫn không rời khỏi cô, hắn không lên tiếng, không khí ngột ngạt bỗng trở nên như một quả cầu nước thật to sắp nổ tung.

Lâm Hương Giang trong lòng càng khẩn trương, cô bị hẳn nhìn đến nỗi da đầu tê dại, trong lòng bắt đầu hoang mang, nếu như hắn phủ nhận làm thế nào? Hay là bây giờ cô mặc kệ mọi thứ đi, trực tiếp vọt vào bên trong khách sạn?

Không, nếu như trực tiếp vọt vào, cô sẽ nhanh chóng bị cho răng người đến quấy rối, lập tức bị đuổi ra ngoài Như vậy… Cô chỉ có cách theo sát Hà Tuấn Khoa, nhất định phải trở thành bạn gái hăn mới được!

Cô đánh bạo khoác lên cánh tay Hà Tuấn Khoa, thắn nhiên cười: “Cháu tên là Lâm Hương Giang, tổng giám đốc bảo cháu làm bạn gái của anh ấy tối nay” Trong lòng cô nổi trống, không biết tại sao mình lại dám nói những lời này với Hà Phương Đông.

Lâm Hương Giang dứt lời liền ngước mắt nhìn thẳng vào con ngươi tối đen sâu thảm của Hà Tuấn Khoa, trong lòng có dự cảm rất xấu.

Cô không nằm chắc, nếu như hẳn hất cô ra, vậy thì cô không phải chỉ đơn giản là mất thể diện như vậy.

Hà Tuấn Khoa ngược lại có vẻ hứng thú nheo nheo đôi mắt đen, nhìn chằm chằm vẻ mặt tươi cười rất chuẩn mực của người phụ nữ này, cô đang bày trò hài hước gì ở đây thế này?

Lúc này, Hà Tùng Nhân ra nghênh tiếp.

khách khứa, nhìn thấy họ, liền sải bước đi đến.

“Ông nội, ông đến rồi” Hắn dứt lời nhìn về phía chú Út, đồng thời cũng nhìn thấy người đàn bà bên cạnh chú —— Lâm Hương Giang!

Con ngươi Hà Tùng Nhân co giật, Lâm Hương Giang?

Hắn nhìn chảm chằm tay cô đang khoác vào chú Út, đáng chết, cô ta đã mồi chài chú ấy từ khi nào?

“Chú, sao cô ta cũng ở đây?” Hà Tùng Nhân lạnh lùng nhìn chằm chăm Lâm Hương Giang.

Hà Phương Đông nghỉ ngờ mở miệng trước: “Sao hả? Cáu cũng biết bạn gái chú Út ‘sy *Bạn gái?” Hà Tùng Nhân tăng cao âm lượng, chú biết tìm bạn gái từ hồi nào?

Nhất định là người đàn bà không biết xấu hổ Lâm Hương Giang này không từ thủ đoạn mê hoặc chú ấy!

“Anh Tùng Nhân, nghe nói hôm nay anh tổ chức dạ tiệc ngày kỷ niệm ngày cưới, tôi đến để chúc mừng anh.’ Lâm Hương Giang cong môi lên thành một nụ cười, nhưng trong mắt toàn là băng giá.

Lời bác sĩ Minh lướt qua trong đầu cô, là Hà Tùng Nhân ra lệnh chữa trị cho cha cô!

Bàn tay cô nói lấy Hà Tuấn Khoa không tự chủ siết chặt hơn, đáy mắt không cách nào ức.

chế được, dâng lên một cơn tức giận Hà Tuấn Khoa cảm giác được thay đối của cô, hắn cúi đầu liền nhìn thấy trên mặt cô lóe lên tia giận dữ, trong lòng không khỏi hoài nghi, sao hăn lại có cảm giác đối với đứa cháu này của hắn cô không chỉ đơn giản là hận như vậy?

“A… Vậy thì cám ơn cô!” Hà Tùng Nhân.

gần như cắn răng nói.

“Chúng ta bây giờ có thể vào được chưa?” Lâm Hương Giang rất nhanh giấu nhẹm lửa giận lan tràn, kiều my cong môi, rúc vào người Hà Tuấn Khoa chủ động đón lấy ánh mắt của Hà Tùng Nhân.

Hà Tùng Nhân siết chặt quả đấm, trong tình huống này, không nên để xảy ra bất cứ chuyện xấu gì, nhất là ở trước mặt ông nội Hắn đè xuống giận dữ trong lòng, di dời †ầm mắt, quay lại nói với Hà Phương Đông: “Ông nội, cháu dìu ông đi vào nhé.” Nhìn họ vào bên trong khách sạn, Lâm Hương Giang thầm thở phào, cũng may Hà Phương Đông không nghi ngờ cô.

Chẳng qua là Hà Tuấn Khoa vẫn còn nhìn cô chằm chăm, cô nhăm mắt tiếp tục cười với hắn: “Tổng giám đốc, chúng ta không đi vào à!

Con ngươi Hà Tuấn Khoa nheo lại thành một đường chỉ mảnh, hắn tiến đến bên tai cô, phả vào cô giọng nói trầm thấp từ tính: “Cô.

đang định làm gì, hửm?” Việc đã đến nước này, cô không còn bất kỳ.

đường lui nào, chỉ có thể tới đâu thì tới, nháy mắt mấy cái với hắn: “Không dám dối gạt anh, tôi là bạn gái cũ của cháu anh, hôm nay tôi chẳng qua chỉ đơn thuần đến chúc mừng hắn mà thôi.” Con ngươi hắn nhìn cô chăm chẫm vô cùng sắc bén, lòng cô căng thẳng, hẳn có tin lời cô giải thích không?

Ngay lúc Lâm Hương Giang cho rằng một giây sau đó hän sẽ kêu bảo vệ đuổi cô ra ngoài, thì ngón tay thon dài của hắn nhấc cảm cô lên, con ngươi sâu thảm của hän nhìn cô chăm chú, cơ hồ muốn nhìn xuyên qua cô.

“Đơn giản như vậy thôi?” Người đàn ông trầm ngâm nhếch nhếch khóe môi.

Hai người cứ đấu mắt như vậy, Lâm Hương Giang có cảm giác phải bị hắn hút đi ba hồn bảy vía, cũng may cô còn khống chế được mình.

Cô đè xuống tất cả chột dạ trong lòng, cười lặng lẽ với hẳn: “Chỉ đơn giản như vậy thôi.

Người đàn ông lại nhìn cô chằm chằm hết mấy giây, chốc lát sau mới thong thả nói: “Như.

vậy hy vọng tối nay cô có thể hoàn thành chức phận bạn gái của tôi.” “Dĩ nhiên.” Cô lập tức trả lời.

Trong đôi mắt đen của Hà Tuấn Khoa hiện lên một vẻ hứng thú, hẳn biết cô đang nói dối, nhưng hẳn rất muốn biết cô rốt cuộc muốn làm gì?

Cho nên hắn cho phép cô khoác vào cánh tay hăn, đưa cô cùng đi vào trong.

Lâm Hương Giang thầm thở hắt ra một hơi, bất kể hắn suy nghĩ cái gì, ít nhất bây giờ cô đã có thể bước vào.

Phòng tic trang hoàng nguy nga lộng lẫy, hết sức xa hoa, nhìn đâu cũng vô cùng tráng lệ, khách khứa đến chúc mừng thật sự không hề ít.

“Ba, ba từ từ đi thôi” Liêu Thu Cúc sải chân mấy bước liền đi đến, mỉm cười với Hà Phương Đông.

Sau đó bà nhìn về phía con trai: “Tùng Nhân, con qua chỗThanh Y đi, con bé đang có thai, phải có ngườibên cạnh” “Con chào ông nội” Phan Thanh Y bướcđến, vì có thai nên cômặc một bộ váy dài rộng, trông vô cùngsang trọng.

“Chú cũng đến rồi à?” Phan Thanh Ycười nói sau khi thấy một người đàn ông anh tuấn sáng láng bước đến.

Nhưng mà một giây kế tiếp, lúc côta thấy người đàn bà bên cạnh Hà Tuấn Khoa, nụ cười trên mặt cô hoàn toàn đông cứng, đó là… Lâm Hương Giang? !
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 12


Chương 12 – Cô ta vẫn hèn hạ như vậy

Lâm Hương Giangkhoác tay Hà Tuấn Khoa đi vào, nhìn thấyLiễu Thu Cúc mẹ của Hà Tùng Nhânvà… Phan Thanh Y!

Dướiánh mắt vô cùng kinh ngạc và soi mới của Phan Thanh Y, cônhếch môi, càng khoácchặt cánh tay Hà Tuấn Khoa.

Giọng nói của Phan Thanh Y hơi run rẩy: “Lâm Hương Giang?” Năm năm không gặp, bây giờ Lâm Hương Giang và trước kia không giống nhau cho lắm, dáng vẻ của cô tuy không thay đổi, nhưng hiện tại trên người cô lại có hơi thở tự tin và ngạo.

nghễ Phan Thanh Y rõ ràng thấy vẻ khiêu khíchtrong mắt cô, cô khoac1 tayHà Tuấn Khoa, xuất hiện với tư thế của kẻ chiến thắng!

Phan Thanh Y không khỏi giật mình.

Liễu Thu Cúccũngnhìn thấy Lâm Hương Giang, người đàn bà hèn hạ năm năm trướcđã phắn bội con trai bà ta!

“Tùng Nhân, sao cô ta lại ở đây?” Bà ta quắc mắt nhìn về phía con trai.

Không đợi Hà Tùng Nhân trả lời, Lâm Hương Giang liền mỉm cười nói: “Dì à, hôm nay cháu đến chúc mừng Tùng Nhân và Thanh Y* Phan Thanh Y siết chặt nắm đấm, trợn mắt lạnh lẽo nhìn Lâm Hương Giang không nói một lời.

Liễu Thu Cúc đứng ngồi không yên, lập tức muốn gọi bảo vệ đến đuổi người, nhưng Hà Tùng Nhân cản bà ta lại, ra hiệu bằng mắt: “Mẹ, ông nội ở đây” Hà Phương Đồng liếc nhìn thần sắc cổ quái của cả bọn, nhíu mày : “Xem ratất cả đều biết nhau à” Chỉ có ông hôm nay mới biết Lâm Hương Giang.

Ông không kiềm được lại liếc về Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang lần nữa, chẳng lẽ bên cạnh con trai đã sớm có người đàn bà này, chỉ có ông là không biết?

Liễu Thu Cúc cần răng, trợn mắt nhìn Lâm Hương Giang, gắng gượng nuốt tức giận trong lòng xuống, sao cô ta còn có mặt mũi quay trở lại?

Phan Thanh Y rốt cuộc cũng thích ứng tình hình, giả vờ tươi cười với Lâm Hương.

Giang: “Cậu quen với chú Út nhà chúng tôi từ bao giờ vậy?” Hà Tuấn Khoa là người nắm quyền trên dưới nhà họ Hà, nếu để cho Lâm Hương Giang tiếp cận hắn, vậy thì càng tệ hại Lâm Hương Giang há lại không biếttâm tư Phan Thanh Y?

Cô cũng cười nói: “Mới quen thôi, à đúng rồi, trên công ty anh ấy là sếp tôi, nhưng tối nay tôi là bạn gái của anh ấy” Phan Thanh Y trong lòng chấn động. Sếp?

Bạn gái?

E rằng Lâm Hương Giang muốn mượn Hà Tuấn Khoađể gây rối thì có!

*Tùng Nhân, em thấy hơi mệt, anh đỡ em ra ngoài đi nghỉ ngơi một chút đi” Phan Thanh Y tâm thần có hơi rối loạn, côta cần yên lặng tỉnh táo lại.

“Em khó chịu ở đâu?” Hà Tùng Nhân căng thẳngbước đến đốcô.

“Có thể là quá buồn bực thôi” Phan Thanh.

Y thuận thế dựa vào trong ngực hắn, dư quang trên khóe mắt ngạo nghễ nhìn Lâm Hương Giang.

*Tùng Nhân, vậy con mau đưa con bé vào trong nghỉ ngơi” Liễu Thu Cúc còn căng thẳng hơn hẳn, dù saobây giờ Phan Thanh Y đang mang thai cháu trai của bà ta.

Lâm Hương Giang lạnh lùng nhìn hai người rời đi, Phan Thanh Y cố ý để cho côthấy bây giờ Hà Tùng Nhân quan tâm cô ta nhiều như thế nào à?

Côta cho rằng làm như vậy là có thể k*ch t*nh cảm của cô động được cô? Vậy thì sai rồi, đối với Hà Tùng Nhân đã biến mất từnăm năm trước.

Sau đó, Liễu Thu CúcđưaHà Phương Đôngđến ngồi vào ghế khách quý, bà âm thầm sai người theo dõi Lâm Hương Giang.

Lâm Hương Giang thấy trong sàn nhảy hoa lệ có không ít người đang khiêu vũ, cô nhìn về phía người đàn ông bên cạnh nãy giờ im lặng không nói một lời, chủ động mời: “Tổng giám đốc, tôi có thể mời anh nhảy một bản không?” ĐÐếncũng đã đến rồi, cô phải làm tất cả những việc để nhäc nhở Hà Tùng Nhân và Phan Thanh Y,không được bỏ quên cô.

Hà Tuấn Khoa hứng thú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của ngườiđàn bà, đôi mắt tối sâu thẳm, bàn tay vịn vào cổ taycô, đưacôđi thẳng ra phía sàn nhảy.

Một giây kế tiếp, Lâm Hương Giang liên bị người đàn ông ôm eo đứng trong sàn nhảy.

“Biết nhảy chứ?” Người đàn ông cao lớn đưa mắt nhìn xuống cô.

Bên tai cô hơi nóng lên: “Dĩ… Dĩ nhiên.” Cô bị suy nghĩ hẳn làm ảnh hưởng rồi thì phải “Vậy thì bắt đầu thôi…” Giọng nói của người đàn ông trên đỉnh đầu rơi xuống, lập tức đìu cô ra sàn nhảy làm động tác khởi động.

Lâm Hương Giang vẫn chưa kịp chuẩn bị, ban đầu cô bị động theo tiết tấu của hắn, nhưng rất nhanh côđã điều chỉnh lại tâm lý, phối hợp với nhịp bướccủa hắn.

Hai người hòa quyện vào nhau trong khúc nhạc êm dịu lãng mạn, dần dần, người xung quanh đều dừng lại, trong sàn nhảy chỉ còn hai người họ.

Mọi người không tự chủ được quây chung quanh sàn nhảy, nhìn hai người lả lướt khiêu vũ theo điệu nhạc.

Có người phụ nữkhẽ giọng bàn tán: “Cô gái khiêu vũ với tổng giám đốc là thiên kimnhà nào vậy? Sao tôi chưa từng thấy nhỉ?” “Họ nhảy đẹp quá đi mất.

Phan Thanh Y được Hà Tùng Nhân dìu trở lại phòng tiệc liền thấy hai người trong sàn nhảy, phối hợp ăn ý, trai tài gái sắc, khiến cho.

những người vây xem thỉnh thoảng phát ra tiếng khen ngợi.

Phan Thanh Y căm hận nhìn chăm chăm Lâm Hương Giang, đây là dạ tiệccủa cô 1a, côta mới là chủ nhân ở đây, Lâm Hương Giang đáng chết lại cướp đi hào quang của cô ta!

“Tùng Nhân, anh xem,cô ta vẫn hèn hạ như vậy, côta mồi chài cả chú của anh kia kìa!” Hà Tùng Nhân cũng nhìn hai người trong sản nhảy, trong mắt bốc lên lửa giận: “Côta không có bản lãnh đó đâu.” Nhưng mà hai người trong sàn nhảy thân thể cơ hồ dính chặt vào nhau trong điệu nhảy, nhìn quả thực rất mờ ám.

“Tùng Nhân, anh đuổi côta đi có được hay không?” Phan Thanh Y quả thực không muốn nhìn thấy Lâm Hương Giang nữa.

Mới vừa rồi có ông nội ở đó, Hà Tùng Nhân có chút ngần ngại, nhưng bây giờ hắn cũng cho rằng không thể để cho Lâm Hương Giang tiếp tục ở lại đây!

“Em cứ yên tâm, anh sẽ làm chocôta lập tức biến mất!” Hà Tùng Nhân nhìn chằm chằm Lâm Hương Giang vẫn còn nhảy múa say sưa quên mình, hung tợn nói.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 13


Chương 13 Cô cứ luôn thiếu đàn ông như vậy sao?

Vừa rồi Lâm Hương Giang mời Hà Tuấn Khoa khiêu vũ bất quá là thuận miệng đề nghị, cô không cho rằng hắn sẽ đồng ý.

Côđang ở thế chủ động ngược lại biến thành bị động, bị hẳn đưa vào sàn nhảy, phối hợp tiết tấu của hän nhảy đến say sưa quên mình.

Bất tri bất giác, trong mắt cô chỉ cònngười đàn ông trước mắt, dưới ánh đèn chùm thủy tỉnh dìu dịu, ngũ quan góc cạnh như gọt đếo của người đàn ông càng thêm anh tuấn bất phàm.

Đôi mắt sâu thảm của hẳn dường như có ma lực, hấp dẫn cômột cách sâu sắc.

Nốt nhạc cuối cùng rơi xuống, họ cũng hoàn thành động tác khiêu vũ, cánh tay hắn vòng qua eocô thật chặt, cônép vàolông ngựchắn, ngẩng đầu nhìn hắn, trong lúc nhất thời như bỏ quên hết thảy mọi thứ.

Cho đến lúc bốn phía vang lên tiếng vỗ tay, Lâm Hương Giang mới tỉnh hồn lại, theo bản năng cô rời khỏi ngực người đàn ông.

Cô cúi đâu xuống: “Tôi muốn uống chút gì đó” Cô vội vàng rời khỏi sàn nhảy.

Hà Tuấn Khoa nhìn người đàn bà giống như đang chạy trốn, cánh môi mỏng nhàn nhạt nhếch lên, cô gái này như vậy là.. à?

Lâm Hương Giang bướcđếnchỗ đặt thức uống, còn chưa kịp thở phào, tay bỗng dưng bị người ta bắt lấy.

Một giây kế tiếp, cô liền bị người nọ dùng sức kéo đi.

*Hà Tùng Nhân? Anh muốn làm gì?” Lâm Hương Giang kinh ngạc thấy hắn đột nhiên xuất hiện, nhìn dáng vẻ khí thế hung hãng của hắn, cô kinh hoảng, hắn muốn làm gì cỡ?

Hà Tùng Nhân không nói một lời, chụp chặt cổ tay côlôi ra khỏi phòng tiệc, đi ra ngoài hành lang.

Lâm Hương Giang dùng hết sức lực rốt cuộc cũng giằng ra khỏi tay hẳn, tức giận nói: “Anh muốn kéotôi đi đâu?” Hà Tùng Nhân quay đầu trợn mắt hung tợn nhìn cô, tức giận nói: Lâm Hương Giang, cô lập tức cút khỏi nơi nàycho tôi! Cô đừng hòng phá hỏng buổi tiệc củatôi vàThanh Y!” Lâm Hương Giang thấy hẳn tức giận như thế, ngược lại cô nhàn nhạt cười: “Sao hả? Anh sợà?” Côdùng ánh mätbăng giá nhìn hắn, ngày hôm nay của năm năm trước, cô trở thành người nhục nhã ê chề nhất, côđau đớn như: vậy, mà hắn lại kết hôn với Phan Thanh Y!

Cô thật sự hoài nghi, hắn có từng yêu côhay không?

Tại sao hẳn có thể đối xử ác độc với cô như vậy?

Hà Tùng Nhân chân mày cau lại, hừ lạnh: “Tôi sợ? Đúng, tôi sợ bị người ta biết cô là bạn gái cũcủa tôi, khiến cho tôi mất thể diện!”

Cho dù cô đã hoàn toàn tuyệt vọng đối với hắn, nhưng nghe hẳn nói như vậy, côvẫn vô cùng khó chịu Cô đùa cợt cười gẵn, cố ý nói: ‘Đúng vậy, có người đàn ông nào đồng ý cho người khác biết mình từng bị cảm sừng?”

Hà Tùng Nhân nhớ đến những bức ảnhkia trong hôn lễ của họ, trong mắt lại dâng trào lửa giận, hẳn bỗng dưng ép sát vàocô, túm vai côlại: “Lâm Hương Giang, cô cố ý đúng không? Gô cố ý quyến rũ chú tôi,co thật sự thiếu đàn ông như vậy à?”

Vai của Lâm Hương Giang bị hắn bấu chặt phát đau, nhưng cô nhịn được, còn hất căm lên kênh lại hẳn, cười nhạt: “Nếu anh muốn nghĩ vậy thì cứ coi là vậy đi, dù saoHà Tuấn Khoa đẹp trai và có mị lực hơn so với anh nhiều, quan trọng nhất chính là, hắn là gia chủ nhà họ Hà, còn anh, ha ha, cái quái gì cũng không phải”

“CôI” Hà Tùng Nhân bị côchọc giận đến nỗi sắc mặt tái xanh, liền vung tay lên muốn tát cô.

Lâm Hương Giang cực nhanh bắt lại cổ tay hắn, lạnh lùng nhìn hắn, không khỏi châm chọc: “Còn muốn đánh tôi? Hà Tùng Nhân, tôi muốn anh hiểu rõ một chút, tôi đã không còn là Lâm Hương Giang sỉ tình tuyệt đối với anh năm năm trướcnữa rồi!” Dứt lời cô liền hất tay hẳn ra.

Con ngươi Hà Tùng Nhân co giật, ngược lại giận dữ cười gắn: “Si tình? Ha ha, buồn cười, Lâm Hương Giang, năm năm trướccô.

phắn bội tôi, nếu không làm sao cô lại đẻ ra thẳng con hoang đó?” Hắn còn nhớ lúc nhìn thấy cậu bé kia ở bệnh viện, con trai côđã lớn như vậy rồi, có thể thấy côđã thật sự phắn bội hắn!

Lâm Hương Giang lạnh mặt: “Anh nói cái gì? Lặp lại lần nữa!” nói sai sao? Chẳng lẽ không phải côvàtên đàn ông nào đó tư dâm, sinh ra thẳng con hoang đó?” Bốp!

Thời điểmgiong nói nhạo báng của Hà Tùng Nhân buông xuống, bàn tay của Lâm Hương Giang cũng rơi xuốngtheo.

Cô giận dữ không kềm đượcnhìn hẳn chảm chằm: “Anh có thể mắng chửi tôi, nhưng tuyệt đối không được mảng chửi con traitôi!”

Cả người cô khẽ run lên, không ai biết những năm này cô một mình nuôi con phải chịu bao nhiêu cay đắng, mà hết thảy những thứ này đều do hẳn và Phan Thanh Y ban tặng chot Cô làm sao chịu được hẳn nhục mạ đứa con củamìnhnhư vậy?

Một cái tát này khiến cho Hà Tùng Nhân nhất thời bối rối, vẻ mặt hẳn cứ căng thẳng không dám tin, trợn mắt nhìn cô.

Lâm Hương Giang không muốn dây dưa với hắn nữa, xoay người liền sải bước trở vào.

Hà Tùng Nhân rốt cuộc gầm lên: “Cô thử bước vào phòng tiệc một bước thử xeml”

Lâm Hương Giang dừng chân, sau khi cân nhắc ý nghĩ, cô quay đầu lại cong môi cười nhạt với hắn: “Tôi là bạn gái chú Út của anh, nếu như không thấy tôi đâu, hẳn sẽ nổi nóng.” Nói xong không thèm nhìn hẳn nữa, cũng không chút cố ky tiếp tục bước về phía trước.

Phan Thanh Y đứng ở một góc chứng kiến hết thảy những thứ này, côsiết chặt quả đấm, côkhông ngờ hôm nay Lâm Hương Giang lại bất chấp tất cảnhư vậy!

Côta muốn tìm Hà Tuấn Khoalàm chỗ dựa? Không có cửa!

Lâm Hương Giang trở lại phòng tiệc nhưng không thấy Hà Tuấn Khoa, côđi tìm một vòng vẫn không thấy hắn, có lẽ hän có chuyện gì nên tạm thời rời đi Cô cầm một ly nước trái cây uống, thật sự là cô hơi khát.

Phan Thanh Y đột nhiên bước lên sân khấu, cầmmicro nói với mọi người: “Xin chào.

các vị, thật sự rất vui khi được mọi người đếnchung vui, tiếp theo tôi muốn chơi một trò chơi, cần người phối hợp” Phan Thanh Y quét mặt một vòng khách khứa, ánh mắt cuối cùng rơi vào người Lâm Hương Giang, đáy mắt lướt qua một tia hiểm độc: “Cô gái ở đẳng kia, mời mời cô lên đây” Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn về Lâm Hương Giang.

Lâm Hương Giang có chút bất ngờ, nhìn về phía Phan Thanh Y trên sân khấu, rõ ràng nhận ra được đối phương không có ý tốt.

Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, cô ngược lại muốn xem thử xem Phan Thanh ‘Y muốn làm gì?

Lâm Hương Giang Dưới cái nhìn soi mói của mọi người, tự nhiên phóng khoáng đi lên sân khấu.

Hà Tuấn Khoa mới đi ra ngoài nghe điện thoại, đúng lúc trở vào, vừa vặn thấy Lâm Hương Giang lên sân khấu, hắn dừng chân, nhưng không tiếp tục đi vào.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 14


Chương 14 – Nghe nói cô mang thai

Lâm Hương Giang đứngđối diện Phan Thanh Y, tất cả mọi người đều nhìn vào haicô, bao gồm Hà Tùng Nhân cách đó không xa.

Hân nhíu mày, ngay ca hẳn cũng không biết Phan Thanh Y định làm gì Phan Thanh Y nhìn Lâm Hương Giangcười mà như không, sau đó nói: “Mời cô trả lời vấn đềcủa tôitrước, nếu như trả lời sai sẽ bị phạt nha.

*Nói đi” Lâm Hương Giang tiến lên thắn nhiên đón ánh mắt cô ta, Phan Thanh Y vẫn luôn dối tránhư vậy, không dám thừa nhận hai người quen biếtnhau trước mặt mọi người.

Từ đáy mắt Phan Thanh Y một tia ánh sáng lạnh lẽo chợt lóe lên: “Xin hỏi cô vừa rồi nói cái gì với chồng tôiở ngoài hành lang?” Đôi mi thanh tú của Lâm Hương Giang khẽ nhíu, lờ mờ ý thức được Phan Thanh Y đang định làm gì.

“Vấn đề này cô hẳn nên đi hỏi Hà Tùng Nhân mới đúng, là tôi bị hắn kéora ngoài ” *Tôi đã hỏi anh ấy, anh ấy nói cô muốn lả lơi với anh ấy, có phải vậy không?” Phan Thanh Y lạnh lùng gắn từng tiếng, cố định tộicô.

Khách khứa dưới sân khấudáo dác xôn xao, thấp giọng bàn tán.

Lâm Hương Giang ánh mắt lóe lên, nhưng Phan Thanh Y không cho cô cơ hộimở miệng, tiếp tục chỉ vào cô nói to với mọi người: “Các vị thân mến, người đàn bà này tên là Lâm Hương Giang, côta chính là người đàn bà phắn bội Tùng Nhântrong hôn lễnăm năm trước!” Mọi người nghe thấy lời này của cô ta lại càng kinh ngạc, bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏxì xào bàn tán về Lâm Hương Giang.

Lâm Hương Gianghơi biến sắc thì ra Phan Thanh Ymuốn lôi cô ra ánh sáng, lật lại món nợ cũ, để cho mọi người phỉ nhổ cômột lần nữa.

“Bây giờ Tùng Nhân đã là chồng tôi,côvẫn còn cố chấp chứng nào tật nấy muốn quay lại mồi chài anh ấy sao!” Phan Thanh Y cao giọng buộc tội Lần này mọi người cũng vẫn tiếp tục chỉ trích Lâm Hương Giang, thương cảm cho Phan Thanh Y.

Lâm Hương Giang nghe có người gào lên bảo cô cút đi.

Côsiết chặt nằm đấm, Phan Thanh Y đúng là thủ đoạn!

“Tôi không mồi chài hẳn, cô bảo hắn lên sân khấu nói cho rõ ràng đi!” Lâm Hương Giang muốn xem thử Hà Tùng Nhân có phải cũng là cái dạng chẳng phân biệt đượcđúng sai hay không.

Phan Thanh Y cười lạnh: “Cô hết cơ hội rồi, lúc nãy tôi đã nói, nếu như cô trả lời sai đáp án, cô sẽ bị phạt.” Dứt lời côta bưng một ly rượu lên cười gãn, không chút khách sáo trực tiếp tạt thẳng vào mặt Lâm Hương Giang!

Lâm Hương Giang không tránh kịp, theo bản năng nhằm mắt lại, chất lỏng lạnh như băng từ trên đầu ròng ròng chảy xuống.

Khách khứa đứng đờ ra tại chỗ nhìn hai người, quên cả lên tiếng Hà Tuấn Khoađứng trong một góc,ánh mắt hơi trầm xuống, hẳn nhìn thẳng vào Lâm Hương Giang giờ phút này đang chật vật khổ sở không dứt, đây chính là mục đích côđến nơi này?

Hắn không nhúc nhích, ngược lại muốn xem thử côlật ngược thế cờ như thế nào?

Lâm Hương Giang khẽ run rẩy, cô tựa như vừa trở vềcảnh tượng hôn lễ năm năm trước, Phan Thanh Y cũng làm nhục cô ngay trước mặt mọi ngườinhư vậy.

Chỉ một thoáng, bao nhiêu tức giận dồn nén xông lên tận óc, Lâm Hương Giang bồng mở mắt ra, trong mắt là lửa giậnkinh người.

Phan Thanh Y thấy cô như vậy thì bị hơi run một chút, nhất thời sợ hãi Lâm Hương Giang cất bước, từng bước từng bước đến gần cô.

Lúc Phan Thanh Y lấy lại tỉnh thần, Lâm Hương Giang đã đi đến trước mặt cô ta Lâm Hương Giang đến gần bên tai cô, thấp giọng nói: “Nghe nói cô đang mang thai nhỉ, nhưng màtôi biết, đứa trẻ trong bụng cô không phải là con của Hà Tùng Nhân.” Con ngươi trang điểm kỹ lưỡng của Phan Thanh Y kinh hoàng co giật, bức tường bảo vệ trong lòng trong nháy mắt sụp đổ, giống như bí mật mà cô ta hết sức che giấu đột nhiên bị người l*t tr*n, trong lòng cả kinh, đột nhiên mất khống chế, dùng sức cực mạnh đẩy Lâm Hương Giang ra.

““Cút!” Côta kinh hoàng quát khẽ.

Lâm Hương Giang ứng phó không kịp, bị côta hung bạo đẩy ra, cả người mt61 thăng bằng ngã nhào về phía chiếc bánh ga tô nhiều tầng bên cạnh…

Lâm Hương Giang đụng ngã cái bánh ga tô, bản thân cũng chật vật ngã xuống đất, trên mặt, trên bộ váy dạ hội cũng dính rất nhiều kem và bánh.

Mọi người thấy vậy đều kinh hoàng la lên, rối rít lui ra một bên.

Phan Thanh Y thật sự đã mất khống chế, côgiận dữ quát to: ‘Bảo vệ, mau đếnđây đuổi người người phụ nữhèn hạ này ra ngoàicho tôi!” Rõ ràng câu nói kia của Lâm Hương Giang đã kích độngcô ta.

Hà Tùng Nhân không thể nào đứng xem nữa, hẳn lạnh lùng liếc Lâm Hương Giangtrên đất, ngay sau đó sải bước lên sân khấudìu đỡ Phan Thanh Y.

Bảo vệ bị gọi vào, ngay lúc họ muốn tóm lấy Lâm Hương Giang, một giọng đàn ông trong trẻo lạnh lùng vang lên: “Khoan đã” Mọi người quay đầu lại nhìn, dáng vẻ một người đàn ông cao tobẩm sinh đã mang hơi thở áp bức người khác xuất hiện trước mắtmọi người, hẳn từng bước đi đến, mọi người cũng thức thời nhường đường cho hẳn đi qua.

Những bảo vệ kia nhìn thấy hẳn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chợt lúng túng không biết nên làm gì cho phải.

Chỉ chốc lát, đôi chân thon dài của người đàn ông xuất trước mặt Lâm Hương.

Giang, cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặtlạnh lùngcủa người đàn ông.

Chẳng biết tại sao, khoảnh khắc cônhìn thấy Hà Tuấn Khoa, trong lòng lại vô hình hiện lên một tia uất ức, và xấu hô.

Côđưa tay gạt bớt bánh kem trên người đồng thời cười gượng với hẳn: “Tổng giám đốc, xin lỗi anh, tôi làm anh mất thể diện rồi” Hà Tuấn Khoatừ trên cao nhìn xuống cô, không đáp lời cô, con ngươi sắc sảo lãnh lẽo nhìn về Phan Thanh Y trên sân khấu, chậm rãi nói: “Côấy là do tôi đưađến, trước khi ra tay có phải nên hỏi qua tôi một câuhay không?” Giọng nói của hắnnghe không ra vui hay giận, nhưng trên người lại tản mát ra hơi thở lạnh như băng đủ để khiến cho bất cứ ai cũng phải sợ hãi.

Có câu đánh chó phải nhìn mặt chủ, huống chỉ Lâm Hương Giang là bạn gái của Hà Tuấn Khoa, Phan Thanh Y hạ nhục cô ngay trước mặt mọi người, há chẳng phải là không thèm nhìn mặt hẳn?

Phan Thanh Y bị ánh mắt lạnh lùng của Hà Tuấn Khoanhìn xoáy khiến trong lòng cô ta không ngớt run rẩy, lúc này mới ý thức vừa rồicôta thất thố như thế nào!

“Chú…” Côta cuống cuồng muốn nói gì đó.

Nhưng Hà Tuấn Khoa cắt ngang lời cô: “Không cần gọi bằngtôi chú,tôi không dám nhận.

Phan Thanh Y sắc mặt tái nhợt,miệng há ra khép vào, một câu cũng không nói ra được.

Hà Tùng Nhân vội vàng nói đố: “Chú, Thanh Y không phải cố ý” Ánh mắtHà Tuấn Khoa lãnh đạm quét sang hai vợ chồng, nhếch môi không nói câu nào, cúi người ôm Lâm Hương Giang lên, sau đó bế cô rời đi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 15


Chương 15 Anh cởi ra

Lâm Hương Giang được Hà Tuấn Khoa bế ra khỏi khách sạn, gió đêm lành lạnh thổi đến, cô ăn mặc phong phanh, lúc này cảm thấy hơi lạnh.

Ly kia rượu kia khiến cho một mảng lớn y phục trên ngực Phan Thanh Y ướt mèm, tóc tai cũng ướt không ít, trên váy còn dính bánh kem, cô nhìn thấy mình như vậy cảm thấy vô cùng khó chịu *Cám ơn anh, anh bỏ tôi xuống đây đi” Cô thấp giọng nói.

Lúc này một chiếc xe lái đến, ngừng lại trước mặt họ.

Hà Tuấn Khoa buông cô ra, cô thấy bộ âu phục vốn chỉn chu của hắndính không ít bánh kem, côcực kỳ áy náy: “Tôi xin lõi, đã làm bẩn quần áo của anh rồi, hay làanh cởi ra, tôi giúp anh giặt sạch sẽ được không?”

Hà Tuấn Khoa không nói một lời, đưa mắt nhìn xuống cô, ban đầu hẳn tò mò tại sao côlại phải giả làm bạn gái hắn để vào khách sạn, hắn nghĩ cô cố ý đến quấy rối, bây giờ nhìn lại, cô quả thật định phá hỏng buổi tiệc, chẳng qua là chính cô lại bị liên lụy vào.

Người đàn ông không lên tiếng, cứ như vậy nhìn chẩm chãm cô, ánh mắt của hẳn khiến cho cô sợ hãi trong lòng, vội cong môi cười gượng: “Tôi biết tôi bây giờ rất khó coi, nhưng anh cũng đâu cần nhìn tôi như vậy chứ.

“Á…” Cô vừa dứt lời, người đàn ông đột nhiên đưa tay đem đè côvào thân xe, thân thể đàn ông cao lớn ép vàothật gần, cô hoàn toàn bị giam cứng trong vòng vây của hắn lôi bất kể cô và cháu tôi có ân oán, không muốn bị cuốn vào chuyện của các người” Hắn nói lời này hoàn toàn mang ý cảnh cáo.

Tối nay, cô lợi dụng hắn trà trộn vào buổi tiệc, hẳn có thể không so đo chuyện này, nhưng nếu cô muốn lợi dụng hắn trả thù Hà Tùng Nhân, vậy cô tính sai rồi.

Lãnh ý toát ra từ trên người người đàn ông khiến cho côtrong lòng run rẩy giật thót, thì ra vừa rồi hắn giúp cô, chẳng qua là vì giữ mặt mũi của chính hẳn.

Cô cong môi tự giễu, hắn có tức giận cũng chẳng có gì là.

Lâm Hương Giang rữũmắt xuống, thu lại ưu tư nơi đáy mắt,nhẹ giọng nói: “Tổng giám đốc xin yên tâm, chuyện như vậy chỉ xảy ra một lần, sẽ không còn lần sau nữa đâu” Cô chưa từng nghĩ đến chuyện lợi dụng hắn trả thù Hà Tùng Nhân, đây là chuyện riêng của chính cô.

Hà Tùng Nhân nhìn khuôn mặtdính đầy bánh kem củacô, tự dưng cảm thấy có chút buồn cười, người không biết còn tưởng rằng cô mới vừa bị bạn bè chơi trò ụp mặt vào bánh kem trong ngày sinh nhật.

Gương mặt lạnh lẽo ngàn năm của hắn bất giác ôn hòa hơn một chút, liền buông tay ra, mở cửa xe, giọng trầm thấp: “Lên xe” Lâm Hương Giang không hiếu nhìn về phía hắn, mặt hẳn không cảm giác khạc ra một câu: “Đưa cô về-”

* Cái này … Không cần phiền anh nữa” Lời còn chưa dứt, người đàn ông trực tiếp kéocô vào trong xenhư đúng rồi, sau đó hắn lên xe, ra lệnh tài xế lái xe đi Lâm Hương Giang thật sự sợ mình làm dơ xe hắn, sau khi ngồi vào trong xe cũng không dám thở mạnh.

“Vậy còn… Chủ tịch thì sao?” Cô nhớ hẳn và Hà Phương Đông cùng đi với nhau.

“Sẽ có xe khá đưa ông ấy về nhà” Lâm Hương Giang liếc nhìn hắn, cũng đúng mà nhỉ, những đại hào môn giống như họ, sao chỉ có mỗi một chiếc xe?

Chiếc xe dừng lại ngay dưới lầu chung cư Lâm Hương Giang đang ở, Hai người suốt dọc đường không nói gì, cô nghiêng đầu nhìn sang người đàn ông đang nhăm mắt dưỡng thần: “Tổng giám đốc, đến nhà tôi rồi, cám ơn anh đã đưa tôi về” * Ừ? Người đàn ông đáp một tiếng, nhưng không mở mắt ra.

Bầu không khí như vậy quả thực khiến người ta không được tự nhiên, cô vội vàng đẩy cửa xuống xe.

Cô mới vừa xuống xe, người đàn ông trong xe đột nhiên mở miệng: “Khoan đã” Tiếp có cái gì đó từ trong xe ném ra, cô vội vàng chộp lấy, là chiếc áo vest của hän!

“Không phải cô nói là giặt giúp tôi sao?” Trong xe, hẳn cau mày liếc cô.

“A2 Vâng… Tôi giặt..” Cô vội vàng trả lời, trước đây cô thấy hắn lạnh lùng như vậy, còn tưởng rằng hắn đã chê bộ quần áo này rồi, sẽ trực tiếp vứt luôn, căn bản không cần cô giặt.

*Chính tay cô giặt” Người đàn ông bồi thêm một câu.

“Đó là việc đương nhiên, tôi chắc chắn tự mình giặt sạch sẽ.’ Cô thầm nghĩ, hắn sợ cô đưa ra tiệm giặt ủi à?

Sau đó, chiếc xe lái đi trước mắt cô, cô cúi đầu nhìn chiếc áo vest trong tay, thở dài một hơi.

Có một điều khiến cô nhức đầu, đập vào mắt là bộ váy dạ hội đi thuê trên người cô, bây giờ đã bẩn không chịu nổi.

Lâm Hương Giang chậm chạp trở về nhà, cũng may lúc đầu cô đã gọi điện thoại cho.

Hoàng Kiều Liên nói tối nay phải tăng ca, nhờ cô giúp mình chăm sóc con trai.

Nhóc con và Hoàng Kiều Liên cũng đã ngủ, vậy cũng tốt, tránh để ho nhìn thấy cô trong dáng vẻ chật vật này.

Cô nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, trở lại phòng của cô và con trai, nhóc con đang ôm một con khủng long, thỉnh thoảng khe khẽ nói mê.

Cô nhẹ nhàng sờ đầu thăng bé, nhìn gương mặt nhóc con khi ngủ say, không tự chủ cong cong khóe môi lên Không muốn đánh thức con, cô rón rén nằm xuống bên cạnh.

Bây giờ cô hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ, nhớ đến mọi việc xảy ra ở khách sạn, nhớ đến phắn ứng kinh hoảng của Phan Thanh Y, xem ra cô đã đoán đúng, đứa trẻ của Phan Thanh Y có vẻ không phải là con của Hà Tùng Nhân!

Đứa bé kia có thể có liên quan đến bác sĩ nam mà cô nhìn thấy ở bệnh viện.

Cô chắc chắn phải tìm ra người đàn ông này, điều tra rõ những bức ảnh giường chiếu năm đó rốt cuộc là chuyện gì đã xảy rat Sau khi Hà Tuấn Khoa đưa Lâm Hương Giang về đến nhà mới trở về nhà họ Hà.

Hắn vừa bước vào nhà liền thấy cha, chị dâu, còn có cả hai vợ chồng Hà Tùng Nhân đang ngồi ở phòng khách, nhìn có vẻ ho đang đợi hẳn.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 16


Chương 16 – Cô ta không phải người đàn bà đơn giản

Đối mặt với người đông thế mạnh, khí thế áp đảonhư vậy, Hà Tuấn Khoavẫn mặt không đổi sắc, ung dung bướcđến.

*Ba, con về rồi đây” Hà Tuấn Khoa ngồi đối diện vớiHà Phương Đông, cất tiếngchào hỏi, tiếp đó nhìn sang những người bên cạnh: “Chị dâu cũng ở đây à?” Liễu Thu Cúc là chị dâucủa hẳn, năm năm trước, anh cả hẳn xảy ra tai nạn xe cộ qua đời, cho nên hẳn mới trở về tiếp quản nhà họ Hà.

Sau khi anh cảbị tai nạn xe cộ, Liễu Thu Cúcvà Hà Tùng Nhân dọn ra ngoài ở, bảo là không muốn tiếp tục sống ở nhà cũ, sẽ gợi lại kỷ niệm đau lòng.

Hà Phương Đôngbày ra vẻ mặt nghiêm túcnhìn thẳng hẳn, giọng nói trầm trầm: “Đi đâu? Sao giờ này mới về?” Hà Tuấn Khoakhẽ nheo mắt, không khỏi có chút buồn cười, con có phải trẻ con nữa đâu, về nhà muộn thì ghê gớm lắm a?” Thật ra thì hắn hiểu rõ, đột nhiên cha hỏi đường đi nước bước của hän, bất quá là muốn hỏi hắn có phải đang ở với Lâm Hương Giang hay không mà thôi?

Hà Phương Đônggiận dữ hừ một tiếng: “Người đàn bà kia tên là Lâm Hương Giang đúng không? Côta phá hỏng buộc tiệc còn không chịu trách nhiệm, con còn thảcôta đi”

Liễu Thu Cúcđứng một bên đã ngứa mồm muốn chất vấn hắn từ đầu, vất vả lămHà Phương Đôngmới nói đến đề tài này, bà ta không nhịn được nói: “Tuấn Khoa, Lâm Hương Giang đó không phải người đàn bà tốt lành gì, năm năm trướccôta đã làm chuyện có lỗi tổn thương Tùng Nhân, bây giờ côta trở về đếnchắc chẳnlà muốn gây rối, chú phảitránh xa loại đàn bà này”

“Đúng vậy, Lâm Hương Giang không phải là người đàn bà đơn giản, năm xưa cháu không thấy rõ bộ mặt thật của cô ta, ngu ngơ trở thành chị em thân thiết với cô ta, sau đó mới phát hiện côta bắt cá hai tay, vừa đu bámTùng Nhânvừa cặp kè với nhiều người đàn ông khác, cháu thực sự cảm thấy không đáng thay cho Tùng Nhân”

Phan Thanh Y uất nghẹn tiếp lời Liễu Thu Cúc, ngày kỷ niệm kết hôn của cô bị phá hỏng, trong lòng cô hận Lâm Hương Giangđến chết.

Nhất là Lâm Hương Giang đã hại cô mất khống chếở trước mặt nhiều người, hỏng bét hình tượng ưu nhã thanh cao mà cô cố công xây dựngtrong lòng mọi người, cô hận không thể bắt Lâm Hương Giang lập tức biến mất trên cối đời này!

Điều khiến cho cô sợ hãi là câu nói Lâm Hương Giang kề sát bên tai cô nói, chẳng lẽ Lâm Hương Giang phát hiện cái gì rồi?

Theo bản năng cô giơ tay lên xoa bụng, người khẽ run rẩy.

Hà Tùng Nhân không nói một lời, phát hiện cô đang run rẩy, cho rằngcô bị chọc giận, đau lòng ôm cô vào trong ngực võ nhẹ sau lưng an ủi.

Hà Tuấn Khoa nghe họnói những lời bất thiện với Lâm Hương Giangxong, cảm thấy vô vị: “Côấy là người ra sao thì có liên quangì đếntôi? Tối nay côấy là bạn gái tôi, bạn gái tôi bị người khác bức h**p, dĩ nhiên tôi phải đứng.

về phía cô ấy” “Con không nghe họ nói sao, côta là người đàn bà lăng nhăng dâm đấng? Loại đàn bà này tiếp cận con thì có gì hay ho?” Hà Phương Đông tin lời giải thích của Liễu Thu Cúc, kiên quyết không cho phép con trai qua lại với người đàn bà như vậy.

*Các người có chứng cứ gì nói côấy lăng nhăng d*m đ*ng? Chẳng lẽ chỉ mở miệng ra nói thì có nghĩa là cô ấy có tội?” Hà Tuấn Khoatừ tốn nói.

*Có, có ảnhchụp có thể chứng minh!” Phan Thanh Y nhất thời cuống cuồng thốt lên.

“À? Vậy bức ảnh đó đâu ?” Hà Tuấn Khoa hỏi.

Phan Thanh Y sắc mặt trầm xuống, những bức ảnh kia từ lâu đã không còn nữa.

Năm năm trước, sau khi hôn lễ kết thúc, Hà Tùng Nhân muốn lấy lại những bức ảnh kia, nhưng máy chiếu bị hỏng, ngay cả chiếc usb chứa ảnh cũng phá hủy, nên hắn không điều tra ra được ai đã tung ra những bức ảnh này.

Lúc ấy trong hôn lễ quá nhiều người, không có ai chú ý đếnđiều này.

Bức ảnh duy nhất chứng minh Lâm Hương Giang bắt cá hai tay cứ thế biến mất.

Thấy họ không thể đưa ra chứng cứ, Hà Tuấn Khoa lãnh đạm nói: “Không còn chuyện gì khác, vậy tôi về phòng” “Đứng lại!” Hà Phương Đông đột nhiên quát khẽ.

Hà Tuấn Khoa quay đầu: “Ba còn có việc gì?

“Ngày mai lên công ty đuổi việc Lâm Hương Giang!” Hà Phương Đông ra lệnh.

Hà Tuấn Khoa cau mày : “Ba, côấy không làm gì chuyện sai, vô cớ sa thải, những nhân.

viên khác sẽ nghĩ như thế nào? Những chuyện không công bằngnhư vậy sẽ không xuất hiện ở tập đoàn Khoa Đăng”” Hắn dừng lại một chút, nói tiếp: “Nếu như ba chỉ muốn nói chuyện này, thì ba không cần nói nữa, ba nghỉ ngơi sớm một chút đi” Hắn nói xong xoay người đi thẳng lên lầu, cũng không để ý sắc mặt cha hắn khó coiđến cỡ nào.

“Mày… Ranh con hỗn láo! Muốn cha mày tức chết sao?” Hà Phương Đông gầm lên.

Liễu Thu Cúc liền vội vàng đứng lên vỗ về: “Ba, ba đừng nổi giận, đều là tại người đàn bà Lâm Hương Giang, Tuấn Khoaquen cô ta được.

bao lâu chứ? Đều tại cô ta làm hư!” “Con đã nói rồi, Lâm Hương Giang rất nhiều thủ đoạn, nếu không làm sao nhiều đàn ông lại mê muội vây quanh cô ta như vậy?” Phan Thanh Y đố thêm dầu vào lửa.

Hà Tùng Nhân từ đầu đến cuối không nói gì, chẳng qua là sau khi nghe thấy Phan Thanh Y nói vậy, sắc mặt càng khó coi.

Liễu Thu Cúc thấy Hà Phương Đông lo lắng, đột nhiên nghĩ đến thấyTuấn Khoa cũng lớn rồi, chỉ bằng mau chóng cho chú ấy lập gia đình, tránh cho chú ấy bị những đàn bà tâm địa mưu mô cám dõ”

Hà Phương Đông hừ một tiếng: ‘Ba mới là người muốn nó nhanh chóng kết hôn nhất đây, các con không phải là không biết, mấy năm nay, bên cạnhnó ngay cả một con ruồi cũng không cóiI” Liễu Thu Cúc suy nghĩ một chút nói: “Ba, hay là ba giao chuyện này cho con đi,conchắc chẳnsẽ giúp chú ấy tìm được một người vợmôn đăng hộ đối” “Con?” Hà Phương Đông có chút hồ nghỉ nhìn về phía bà ta.

Liễu Thu Cúc trong lòng đã có dự liệu: “Không phải người ta nói chị dâu cũng như mẹ sao? Mẹ không còn ở đây, chuyện hôn nhân của chú ýchắc chắnphải để chị dâu như con lo liệu” Hà Phương Đông trầm mặc một chút, chốc lát mới lên tiếng: “Cũng được, cũng tới lúc phải có người cầm cương ghìm nó lại”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 17


Chương 17 – Sao bà dám đánh mẹ tôi?

Sáng sớm, Lâm Hương Giang thức dậy làm điểm tâm, sau khi cùng con trai vàHoàng Kiều Liên ăn điểm tâm xong, ba người cùng nhau đi xuống lầu Cũng như ngày thường, Hoàng Kiều Liên lái xe, đưa Lâm Thanh Dương đếntrường mẫu giáotrước, sau đó đưa Lâm Hương Giang đến công ty cuối cùngmới tự mình lái xe đi làm.

Ba người đi ra đến ngoài khu chung cư, Hoàng Kiều Liên chuẩn bị lái xe đến.

Cách đó không xa, một chiếc xe màu đen nhỏ đang đậu, nhìn là biết xe sang trọngtrị giá không nhỏ, cửa xe đột nhiên mở ra, Liễu Thu Cúc xuống xe.

“Lâm Hương Giang” Liễu Thu Cúc lạnh giọng hô.

Lâm Hương Giang nghe tiếng ngẩng đầu lên nhìn, mới sáng sớm Liễu Thu Cúcđã xuất hiện ở đây, quả thật khiến cô bất ngờ.

Nhìn đối phương hung hăng xông đến, xem ra chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Lâm Hương Giang không muốn để cho Liễu Thu Cúcbiết sự tồn tại của con traicô, nên bảoHoàng Kiều Liênđưa con lên xe chờ côtrước, một lát cô sẽ qua sau.

Hoàng Kiều Liên không yên tâm lắm: “Cậu đừng để ý đếnbà ta.” “Không sao, bà tađã tìm đếnđâyrồi, dù cho.

lần này tớ có thế tránh, lần tới nói không chừng bà ta sẽ tìm đến chỗ tớ làm việc.” Lâm Hương Giang vỗ vỗvai Hoàng Kiều Liên, ý bảo cô đừng lo lắng Hoàng Kiều Liên biết cô nói đúng, đành thở dài một hơi: “Vậy cậu cẩn thận một chút, có gì bất trắc lập tức gọi tớ.” “Được” Lâm Hương Giang đáp lờicô, sau đó sờđầu con trai: “Vào trong xe mẹ nuôi chờ mẹ” Lâm Thanh Dương nhíu đôi chân mày nho nhỏlai: “Mẹ, vậy mẹ nhanh nhanh lên nha” Cậu nhóc có cảm giác người đàn bà đến tìm mẹ không phải người tốt lành gì.

“Ừ, đi đi” Sau khi nhìn Hoàng Kiều Liên đưa nhóc con đi, cô mới đi về phía Liễu Thu Cúc.

“Tìm tôi có chuyện gì?” Lâm Hương Giang đứng trước mặt bà ta, vừa nói một câu, không ngờLiễu Thu Cúc không nói hai lời, vung tay tát thẳng vào mặt cô! Lâm Hương Giang chợt cảm thấy trên mặt đau rát, lỗ tai cũng bị đánh trúng, kêu ong ong choáng váng.

Lời nói tức giận của Liễu Thu Cúc ngay sau đó từ trên đầu cô rơi xuống: “Lâm Hương Giang, sao cô lại không biết xấu hổ như vậy?

Ai cho cô can đảm trở về đây hả? Ngay lập tức rời khỏithành phố Nguyên Tháicho tôi, nếu không cô đừng có trách!” Lâm Hương Giang bị tát một cái xây xẩm mặt mày, sau lưng chợt có tiếng bước chân chạy đến, tiếp đó một bóng người nho nhỏ xuất hiện trước mặtcô.

Lâm Thanh Dương đẩy Liễu Thu Cúc ra, tức giận quát: “Người đàn bà xấu xa! Sao bà dám đánh mẹ tôi?” Cậu bé giang hai cánh tay chẳn trước mặtmẹ, người tuy nhỏ bé nhưng lại rất có khí thế nam nhỉ.

Hoàng Kiều Liên cũng chạy đến, bật ngón cái khen ngợi Lâm Thanh Dương, tiếp đó giận dữ trừng mắt vớiLiễu Thu Cúc mắng mỏ: “Mụ già kia, ban ngày ban mặt dám ra tay đánh người, có tin tôi lập tức báo cảnh sát bắt bà ăn cơm tùvài ngày không?” Liễu Thu Cúc mới vừa rồi không chú ý, bị Lâm Thanh Dương dùng sức đẩy mạnh như vậy, bà ta đứng không vững, lảo đảo thụt lùivề sau, trực tiếp đụng vào thân xe, có chiếc xe chống đỡ mới không bị ngã xuống đất.

Sau khi ổn định lại, sắc mặt bà ta tái xanh, lúc nhìn thấy thẳng bé kia, bà ta trợn mắt kinh Sợ, môirun run, đứa bé này làm sao… sao lại quen mặt như vậy?

Sao bà ta lại có cảm giác dáng vẻ của đứa nhỏ này có vẻ giống với Hà Tùng Nhân khi còn bé như vậy?

Nó gọi Lâm Hương Giang là mẹ, như vậy có nghĩa, đây là con trai Lâm Hương Giang?

Một bụng lửa giận của Liễu Thu Cúc biến thành nghỉ ngờ và khiếp sợ: “Đây là…. Đây là con trai cô?” Bà ta không dám tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm Lâm Hương Giang hỏi gặng.

Lâm Hương Giang ban đầu không muốn để Liễu Thu Cúc nhìn thấy con trai, là không muốn gây thêm rắc rối, không ngờ lại xảy ra chuyện cô thể khống chế được.

“Bà già xấu xa, bà đánh mẹ tôi, tôi phải báo cảnh sát bắt bài” Lâm Thanh Dương tuyệt đối không cho phép bất kỳ người ai bắt nạt mẹ cậu.

Lâm Hương Giang kéo con trai ra phía sau, không muốn để Liêu Thu Cúc nhìn chăm chẩm thẳng bé, lạnh lùng nói: ‘Bà Cúc, nếu hôm nay bà đến đây để nói với những lời này, vậy tôi khuyên bà không cần lãng phí miệng lưỡi, tôi đi hay ở đó là tự do của tôi, bà không có quyền can thiệp.” Liễu Thu Cúc mới đầu quả thật là đến đuổi cô đi, nhưng sau khi nhìn thấy Lâm Thanh Dương, suy nghĩ của bà ta liền rối loạn.

Bà ta suy nghĩ, thäng nhóc này không biết Hà Tùng Nhân đấy chứ ?

Nếu như đây là huyết mạch của nhà họ Hà, bà tuyệt không cho phép nó đi theo Lâm Hương Giang!

Bà phải điều tra rõ thân thế lai lịch thằng nhóc này!

“Được, cô có thể không đi, nhưng nếu như cô muốn phá hỏng hôn nhân của Tùng Nhân, tôi tuyệt đối không buông tha cho cô đâu!” Sau khi cảnh cáo, Liêu Thu Cúc lại nhớ đến cái gì, nói tiếp: “Còn nữa, cô đừng hòng tiếp cận Tuấn Khoa, nó không phải người mà người đàn bà hèn hạ như cô có thế đến gần!”

“Mụ già đáng ghét, mau cút xéo, nơi này không chào đón bà!” Hoàng Kiều Liên không nhịn được cả giận.

Liễu Thu Cúc đánh ánh mắt lạnh lùng liếc.

cô, nhưng không nói gì nữa, sau đó liếc mắt nhìn Lâm Thanh Dương, rồi lập tức lên xe, nghênh ngang phóng đi Lâm Hương Giang không tự chủ nhíu mày, sao cô lại có cảm giác sau khi Liễu Thu Cúcnhìn thấy con trai cô thì trở nên là lạ? Nếu không làm sao bà ta dễ dàng từ bỏ ý đồ như vậy?

“Mẹ, mặt mẹ sưng lên rồi nè, chắc chắnlà rất đau phải không?” Lâm Thanh Dương vô.

cùng đau lòng nhìn cô.

Lâm Hương Giang lấy lại tỉnh thần: “Không sao, cũng không đau lắm đâu” Tiếp đó khen thằng bé: “Không ngờ con trai tôi lại là một siêu nhân nhỏ, bắt đầu biết bảo vệ mẹ rồi.”

“Mẹ, sau này còn ai dám ăn h**p mẹ, mẹ cứ nói với con, con nhất định sẽ bảo vệ mẹ!” Lâm Hương Giang thấydáng vẻ buồn cười của thẳng bé suýt phì cười, nhưng trong lòng lại có một dòng nước ấmchảy qua: “Được, sau này mẹ nhờ con trai mẹ bảo vệ nha.”

“Những lời nói gớm ói này, hai mẹ con để dành lúc đi ngủ nằm trong chăn nói có được không?” Hoàng Kiều Liên liếc .

Ba người không khỏi nhìn nhau cười phá lên.

Sau đó Lâm Hương Giang ghé tiệm thuốc mua dọc đường mua thuốc xoa chống sưng thoa lên mặt rồi đi ngay đến công ty, sự xuất n của Liễu Thu Cúc rốt cuộc vãnkhiến cô bất an trong lòng, nhất là ánh mắt Liễu Thu Cúc nhìn con traicô, làm cho trong lòng cô khó mà bình tĩnh được.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 18


Chương 18 -Tự mình đa tình

Buổi sáng xảy ra chuyện ngoài ý muốn khiến cho Lâm Hương Giang thiếu chút nữa đi làm trễ, lúc cô đến công ty liền được báo lại cho biết, tổng giám đốc muốn gặp cô.

Hà Tuấn Khoa giao dự án núi Đồng Nguyên của công ty cho cô thiết kế, hẳn là hắn muốn hỏi cô về tiến độ công việc.

Lâm Hương Giang đếnv ăn phòng tổng giám đốc, Hà Tuấn Khoa đang ngồi trong ghế xoay bằng da thật, chăm chú xử lý văn kiện, trên người mặc bộ âu phục cắt may thủ công vừa vặn, làm nổi bật dáng vóc cao lớn anh tuấn của hắn.

“Tổng giám đốc” Lâm Hương Giang đi đến trước bàn làm việc.

Hà Tuấn Khoa ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đen híp lại : “Mặt cô sao vậy?” Lâm Hương Giang khẽ run, cô đã bôi thuốc rồi, vẫn còn nhìn thấy sưng sao?

Cô không muốn nói với hắn chuyện Liễu Thu Cúc đến tìm cô, vì hãn từng nói, hẳn không dính líu vào ân oán giữa cô và Hà Tùng Nhân.

Cô chỉ có thể nói dối: “Hôm nay lúc ra ngoài vô tình bị vấp.” Hà Tuấn Khoa nheo mắt âm trầm, lời nói dối vụng về như vậy, cô thật chẳng biết nói dối gì cả, nhưng hắn không vạch trần cô, có nói sự thật cho hắn biết hay không, đó là tự do của cô.

“Dự án núi Đồng Nguyên cô chuẩn bị đến đâu rồi?” Hắn hỏi.

“Bản giới thiệu dự án tôi đã xem qua, hôm nay định đến công trường khảo sát thực địa” Lâm Hương Giang nói.

“Vậy cũng tốt, tôi cũng cần đi, cô đi cùng với tôi” Hắn nói xong liền đưa tay ký tên lên văn kiện, sau đó đứng dậy hành động ngay.

Lâm Hương Giang có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh tỉnh hồn, vội vàng tr lời: “Vâng” Cô cùng vớiHà Tuấn Khoa rời khỏi công ty, đến công trường thiết lập dự án núi Đồng Nguyên.

Đây là quần thể resort nhà hàng khách sạn giải trí kết hợp trung tâm thương mại, Lâm Hương Giang phụ trách thiết kế nội thất khu vực khách sạn.

Sau khi hai người đến nơi, giám đốc công trường ra đón tiếp, giám đốc báo cáo tiến độ thi công cho Hà Tuấn Khoa biết.

Lâm Hương Giang đứng bên cạnh nghe, vừa ghi chép vừa quan sát toàn cảnh nơi này.

Giám đốc giảng giải được một nửa, đột nhiên có một công nhân đến tìm hắn giải quyết vấn đề, Hà Tuấn Khoa liền bảo hẳn đi xử lý trước.

Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa đi đến một cao ốc thương mại đã xây dựng xong, đại sảnh tầng trệt đang có công nhân gắn đèn treo trang trí Mọi người đều đang bận rộn, không ai chú ý đến họ, chuông điện thoại di động của Hà Tuấn Khoa đột nhiên vang lên, hắn ra hiệu cho.

Lâm Hương Giang đợi một chút, còn hắn bước sang một bên nghe điện thoại.

Hà Tuấn Khoa đứng ở hành lang không xa nơi đó nói chuyện điện thoại, Lâm Hương Giang đã nằm được cơ bản tình hình ở đây, trong đầu suy nghĩ phương án thiết kế.

Trong lúc lơ đễnh, cô thấy trên đâu Hà Tuấn Khoa có một ngọn đèn treo mới vừa gắn tạm,bị gió thổi lung lay muốn rơi xuống.

Quá nguy hiểm, theo bản năng cô định nhắc nhở hãn rời khỏi đó, chẳng qua là cô còn chưa kịp mở miệng, cái đèn liền rơi xuống!

*Cẩn thận!” Cô phản xạ có điều kiện chạy đến đẩy hắn ra.

Rầmmm!

“ÁI’ Lâm Hương Giang đau đơn kêu thành tiếng.

“Lâm Hương Giang!” Hà Tuấn Khoa ôm lấy cô, thấy chân cô bị đèn treo rớt xuống đập vào làm thương, máu đang chảy ra Thấy cô bị thương vì mình lòng hẳn bỗng nhiên thất lại, cả người cũng lạnh xuống.

“Ai bảo cô đến?” Hắn nhíu mày thật chặt, trầm giọng trách móc.

Lâm Hương Giang vô tội nhìn hắn: “Tôi mà không đến, đèn này còn không đập lên đâu anh à” Trong lòng thầm nghĩ, người đàn ông này làm sao thế không biết, cô cứu hẳn, hắn còn làm dữ với cô!

“Tôi ngu xuẩn như vậy à?” Người đàn ông tức giận nói.

Vừa vặn giám đốc công trường vừa xử lý vấn đề về đến, những người khác nghe thấy sự cố bên này cũng vậy quanh.

Hà Tuấn Khoa sắc mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm giám đốc: “Đèn ở đây do ai chịu trách nhiệm gắn?” Giám đốc bị lãnh ý kinh người của hăn dọa sợ run lên cầm cập: “Cái này … Tôi lập tức kiểm tra” “Đuổi người này cho tôi, còn nữa, người nào chịu trách nhiệm ở đây cũng đuổi luôn cho tôi!” Hăn không cần người làm việc thiếu trách nhiệm.

Mọi người nghe thấy hắn nói như vậy cũng phải hít vào một hơi, Lâm Hương Giang nhíu mày, hắn có phải quá nghiêm khắc rồi hay không?

“Dạ, tổng giám đốc” Giám đốc cúi đầu đáp, trán đã toát mồ hôi lạnh.

Hà Tuấn Khoa không nói thêm nữa, ôm lấy Lâm Hương Giang, mặt mày âm trầm sải bước rời đi.

Lâm Hương Giang được hắn đưa đến bệnh viện gần nhất.

Bác sĩ giúp cô xử lý vết thương, cũng may bị thương không nghiêm trọng cho lắm, nhưng nếu không chú ý vết thương có thể bị nhiêm trùng.

Lúc này, Lâm Hương Giang ngồi trên giường bệnh, cái chân bị thương của cô bị vải trắng bó lại một cục, nhìn có chút tức cười.

Bác sĩ và y tá đều rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn Hà Tuấn Khoa và cô.

Anh mắt người đàn ông có chút phức tạp nhìn xuống chân cô, hẳn không ngờ cô lạibất chấp tất cả xông đến cứu hắn, cô không sợ bị thương sao?

Nếu như cái đèn đó không phải đập vào chân, mà là đầu cô…

Lòng hắn chùng xuống, không dám tiếp tục suy nghĩ xa hơn.

Lâm Hương Giang bị hẳn nhìn chăm chú trong lòng có chút sợ hãi, l**m l**m đôi môi khô khốc: “Cái đó… bị thương cũng không nghiêm trọng lắm, anh không cần..” “Lần sau không được tiếp tục làm chuyện ngu ngốc như vậy nữa!” Lời còn chưa dứt đã bị hắn lạnh lùng cắt ngang, cô ngạc nhiên nhìn hắn, cô còn tưởng răng trong lòng hắn cảm thấy áy náy, vừa định nói hắn không cần áy náy, ai ngờ hắn dám nói cô làm chuyện ngu xuẩn?

Thật không có lương tâm!

“Tôi nhớ rồi, sau này tôi sẽ không tự mình đa tình nữa” Cô dù sao cũng cứu hắn, một câu cám ơn cũng không có! Hừ! Hà Tuấn Khoa nhìn dáng vẻ buồn bực của cô, đang muốn nói gì, nhưng lần này tiếng chuông điện thoại di động của cô reo lên.

Lâm Hương Giang nhận cuộc gọi, không biết nghe thấy cái gì, đột nhiên căng thẳng: “Cái gì? Được rồi, tôi đến ngay bây giờ” Cô cúp điện thoại xong lập tức muốn xuống giường, Hà Tuấn Khoa ngăn cô lại: “Đi đâu?” Cô vội la lên: “Con trai tôi ở trường học xảy ra chuyện, tôi muốn đến đó!”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 19


Chương 19 Con hoang không cha

Lâm Hương Giang không để ý đến vết thương ở chân, lập tức chạy đến trường học, vừa rồi chủ nhiệm lớp của con trai gọi điện thoại đến nói, con trai cô ở trường học đánh nhau với bạn học Hà Tuấn Khoa thấy cô khẩn trương như vậy, cô lại hành động không tiện, vì vậy liền đưa cô đến trường học.

Tuy nói vết thương ở chân của cô không quá nghiêm trọng, nhưng cô lại không biết phải đến trường học thế nào, đang do dự làm sao bắt xe.

Người đàn ông tỉnh bơ đi đến bên cạnh cửa xe, đưa tay ra cho cô: “Vào đây đi, tôi đỡ cô đi vào.”

Cô nhìn bàn tay với những ngón thon gầy sạch sẽ người đàn ông đưa đến trước mặt, trong lòng lại sốt ruột lo lắng cho con trai, nên cũng không do dự nữa, đặt bàn tay vào lòng bàn tay hẳn.

Hà Tuấn Khoa đỡ cô đến phòng giáo viên, vừa vào đến nơi, cô liền trông thấy con trai, cậu nhóc và một cậu con trai khác đứng chung một chỗ cúi gãm mặt.

Nhóc con quần áo dơ bẩn, còn bị xé rách, khóe miệng hơi tím bầm, trên cánh tay còn dính chút vết máu, xem ra là vừa choảng nhau một trận với ông mãnh bên cạnh kia Lâm Hương Giang trong lòng chùng xuống, không để ý đến cái chân đau, kéo cái chân bước nhanh qua: “Thanh Dương?” Thằng bé này, mới đến trường học không được mấy bữa, sao lại đánh nhau với bạn học?

Lâm Thanh Dương thấy mẹ đến, mới rồi còn hết sức quật cường giờ phút này lại cảm thấy hoang mang, nhưng cậu nhóc vẫn mím chặt môi, không nói tiếng nào.

Lâm Hương Giang thấy bạn học đứng ở bên cạnh mặt mày sưng vù, trên mặt còn có một vết cào rách da chảy máy, quần áo cũng bị kéo rách, xem ra còn bị thương nghiêm trọng hơn nhóc con nhà mình.

“Chị là Lâm Hương Giang mẹ của Thanh Dương phải không?” Cô giáo đang ngồi bên cạnh bàn làm việc mở miệng.

Lâm Hương Giang vội vàng nói: ‘Là tôi đây ạ, cô Trúc Mai, đã xảy ra chuyện gì? Sao tụi nó lại đánh nhau? Đánh thế nào ra nông nỗi này am Cô Trúc Mai nhìn cô, ngay sau đó nhìn về phía người đàn ông đang đỡ cô, chỉ cảm thấy người đàn ông này mang lại cho người khác một thứ khí thế áp đảo người khác, bất khả xâm phạm.

Cô Trúc Mai sau đó liền hoàn hồn: “Để chính miệng thằng bé nói cho chị nghe đi.”

Lâm Hương Giang lập tức nhìn về phía nhóc con, hỏi: “Nói cho mẹ nghe, tại sao con đánh nhau với bạn?”

“Nó đáng đánh!” Lâm Thanh Dương có chút uất ức, nhưng tức giận càng nhiều hơn, dáng vẻ cậu không làm gì sai cả.

Lâm Hương Giang nhíu mày: “Nói chuyện đàng hoàng”

“Nó… cái miệng nó thúi lắm, nó dám mắng con!”

Chân mày Lâm Hương Giang càng nhíu chặt hơn, cô chưa từng nhìn thấy con trai như vậy: ‘Mắng con cái gì?”

Lâm Thanh Dương hốc mắt đỏ hoe, trong mắt rõ ràng nước mắt rưng tưng, nhưng vẫn siết chặt quả đấm nhỏ, quật cường không để cho nước mắt rơi xuống: “Nó mắng con là đồ con hoang không có ba!”

“Mày đúng là đồ con hoang không có bai Ai cũng có ba, chỉ có mày không có!” thăng nhóc bạn học ngấy giờ không lên tiếng đột nhiên nổi giận đùng đùng la lớn.

“Mày dám nói nữa hả!” Lâm Thanh Dương bùng lên lửa giận, quả đếm nhỏ lại siết chặt định xông đến.

Đối phương cũng không cam chịu yếu thế, mắt thấy hai thằng nhóc lại sắp lao vào choảng nhau, Lâm Hương Giang vội vàng kéo hai đứa ra.

Cô coi như đã hiểu chuyện gì xảy ra, cô trấn an con trai, kéo cậu bé ra phía sau, sau đó bước đến đối mặt với cậu bé bạn học.

*Xin chào người bạn nhỏ, cô là mẹ của Lâm Thanh Dương, tên cháu là gì?”

Đối phương liếc cô, ghếch cằm hừ một tiếng: “Lý Duy”

“Lý Duy này, cháu chỉ nói đúng một chút, ai cũng có ba, cho nên Lâm Thanh Dương cũng có ba, cô thừa nhận là Thanh Dương không nên ra tay đánh cháu, huống chỉ hai đứa là bạn học, cô hy vọng sau này cháu không nên nói những lời tổn thương người khác như thế “

Cô không ngờ con trai lại bị bạn học cười nhạo là đứa trẻ không có ba, khổ sở của cô cũng không ít hơn con trai bao nhiêu.

Lý Duy không hề giữ thể diện cho cô, cũng không cho rằng mình sai: “Nó có ba? Vậy ba nó đâu? Cô gọi ba nó ra đây, không chỉ tôi nói, mọi người đều biết nó không có ba!”

Khuôn mặt nhỏ xíu của Lâm Thanh Dương đỏ lên, vì tức giận, lại muốn giơ tay cho một đấm, Lâm Hương Giang cản đứa bé lại Cô cảm thấy nhức đầu, bây giờ cô không có cách nào tìm một người cha cho con trai được.

*Chú là ba nó” Một giọng nam trầm thấp bất thình lình vang lên.

Lâm Hương Giang nghe tiếng nói liền ngẩn ra, máy móc quay đầu nhìn về phía Hà Tuấn Khoa đứng phía sau, hắn… vừa nói gì?

Lâm Thanh Dương cũng không dám tin nhìn về phía hắn.

Hà Tuấn Khoa đón hết ánh mắt kinh ngạc của họ, bước đến đứng trước mặt Lý Duy đang cả kinh trợn tròn hai mắt: “Chú là ba của Lâm Thanh Dương, mặc dù nó đánh cháu, nhưng chú cảm thấy cháu hẳn là phải xin lỗi con trai chú”

Hà Tuấn Khoa rất cao, lại còn đứng trước mặt Lý Duy khiến thằng nhóc sợ hãi tái mặt.

Lâm Hương Giang nhất thời không phản ứng kịp, Lâm Thanh Dương ngược lại nhanh trí bước tới bắt lấy tay Hà Tuấn Khoa, giọng nói cũng có sức nặng hơn: “Ba tôi ở đây, cậu còn dám nói tôi không có ba, ba tôi sẽ xử cậu!”

Lý Duy bị khí thế của Hà Tuấn Khoa hù dọa ngẩn mặt ra nhìn, nó không tin hản là ba của Lâm Thanh Dương, nhưng nhìn hai người họ vô cùng giống nhau, nên không dám lên tiếng.

Chuyện xảy ra qua đột ngột, sau khi Lâm Hương Giang tỉnh hồn lại, không biết nên mở miệng ra sao, bất luận như thế nào cô cũng không ngờ Hà Tuấn Khoa lại vì giúp con trai cô mà nói dối.

Lúc này cô Trúc Mai bước đến: ‘A, thì ra anh là ba của Thanh Dương à? Thảo nào lúc anh bước vào tôi đã cảm thấy hai cha con rất giống nhau, đúng là một khuôn đúc ra mà”

Một lớn một nhỏ nghe nói như vậy cũng không nhịn được nhìn về phía đối phương, trong mắt cả hai đều có nghi ngờ, hai người thật sự rất giống nhau sao?
 
Back
Top Bottom