Ngôn Tình Tống Phu Nhân Không Dễ Trêu Chọc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tống Phu Nhân Không Dễ Trêu Chọc
Chương 20: 20: Anh Lại Trêu Chọc Cô Chỗ Nào


Tống Ngộ nhấn mạnh, không nên tùy tiện đến nhà họ Mạnh làm mai, nếu không sẽ chọc giận Mạnh Tiệm Vãn, kết quả sẽ chỉ là giỏ tre đựng nước cũng bằng không[1], Lương Như Thủy suy nghĩ một chút cũng thấy đúng, nên liền không vội ra tay.[1] tương tự như nghĩa sôi hỏng bỏng khôngTống Ngộ thở phào, ai có thể nghĩ tới anh chỉ thuận miệng nói, mà Lương phu nhân lại tưởng thật chứ.Mạnh Tiệm Vãn quả nhiên là kiếp nạn của anh.Tống Ngộ thật sự không có thời gian cho tình yêu nam nữ, chuyện công ty đã đủ khiến anh sứt đầu mẻ trán rồi.

Mô hình quản lý khách sạn giữ nguyên trong nhiều năm, đã sớm không đáp ứng được nhu cầu thị trường và đang có xu hướng đi xuống.

Một nhóm cổ đông cũ đều là những người cố chấp, nếu Tống Ngộ muốn thay đổi mọi thứ thì trước tiên phải thuyết phục được bọn họ, ngày nhận chức đầu tiên giết gà dọa khỉ cũng chỉ duy trì trong một khoảng thời gian, không bao lâu nữa bọn họ lại chạy đến gây cản trở.Gần đây Tống Ngộ luôn bận rộn sàng lọc nội dung các kế hoạch dự án khách sạn, một ngày mở hai ba cuộc họp, thay đổi hình thức kinh doanh ở nước ngoài, họp video cũng không thể thiếu, vì thời gian chênh lệch nên thường hay đảo lộn ngày đêm.Mặc dù bận rộn không nhiều thời gian nhưng vẫn biết được tin đồn liên quan đến Mạnh Tiệm Vãn.Đêm đó ở bữa tiệc có thể nói là cô nhất chiến thành danh, nghe đâu sau khi bà Tần về nhà thì bệnh nặng một thời gian, đến nay vẫn chưa dám ra ngoài, đương nhiên cũng có thể là không còn mặt mũi gặp người.Mạnh Tiệm Vãn lại giống như là người không liên quan, vẫn luyện tập đua xe bình thường.Ngày nắng to, gió thổi cũng thấy nóng, săm lốp xe đua ma sát phát ra tiếng chói tai, đặc biệt là lúc bẻ cua, bụi bay đầy trời, nhìn xa thôi đã làm người ta sôi trào nhiệt huyết.Mạnh Tiệm Vãn chợt phanh xe, dừng lại, Cẩu Thịnh đứng ở bên cạnh xem vặn mở chai nước đưa cho cô: "Khoảng cách thi đấu còn khoảng mười ngày, em thấy là không có vấn đề gì nữa."Lần này là Mạnh Tiệm Vãn tham gia thi đấu chính quy, trên sàn thi đấu đều là cao thủ, không phải là trò đùa trẻ con như lần trước, nên cô không thể không nghiêm túc."Này, hỏi cậu một câu." Mạnh Tiệm Vãn cởi mũ bảo hiểm vứt xuống chỗ cạnh tài xế, khuôn mặt nhỏ bị nóng mà đỏ bừng, mồ hôi theo đường nét gương mặt chảy xuống, tụ lại cằm, nhỏ xuống thấm vào xe đua.Cẩu Thịnh khom người xuống, cảm nhận một chút hơi nóng trên thân xe: "Có vấn đề gì?"Mạnh Tiệm Vãn uống mấy ngụm nước suối, lau khoé miệng, hỏi: "Đàn ông các người thích gì?" Thấy Cẩu Thịnh lộ ra vẻ kinh ngạc, cô liền nói rõ: "Tôi muốn tặng quà cho một người bạn là nam giới, mua cái gì thì thích hợp?"Cẩu Thịnh mở cờ trong bụng: "Chị Mạnh, chị muốn tặng quà sinh nhật cho em sao?""Cậu nghĩ hay ha!" Mạnh Tiệm Vãn đập bình nước khoáng lên trên người cậu ta.Tuần sau là sinh nhật Hứa Thiêm, trước kia sinh nhật anh c*̃ng mời cô, nhưng cô ngại sinh nhật quá mức nhàm chán, cho tới bây giờ không có tham gia.

Năm nay là ngoại lệ, Hứa Thiêm vừa mới đưa cô một cái mũ bảo hiểm phiên bản giới hạn, cô không thể từ chối lời mời của anh được, nếu tham dự, thì quà sinh nhật chắc chắn không thể thiếu.Cẩu Thịnh nói: "Tặng quà chính là làm đối phương vui vẻ, mà phải xem bạn của chị thích gì."Mạnh Tiệm Vãn dựa vào lưng ghế dựa suy tư hồi lâu, không nghĩ ra được thứ mà Hứa Thiêm thích, anh là ông chủ công ty hàng không, vậy hẳn là thích máy bay?Thật xin lỗi, cô mua không nổi máy bay, chỉ có thể mua nổi máy bay mô hình thôi.Sau vài ngày suy nghĩ, cuối cùng Mạnh Tiệm Vãn quyết định mua đồng hồ, bởi vì trên cổ tay Mạnh Kiều Sâm đeo một cái đồng hồ khá mới, trông rất tinh tế sang trọng, anh ta hay vô tình cố ý lộ ra để khoe khoang, Mạnh Tiệm Vãn nhìn mấy lần, cảm thấy cũng được.Tiệc sinh nhật tổ chức vào lúc bảy giờ rưỡi thứ sáu, buổi chiều Mạnh Tiệm Vãn luyện tập xe xong, về nhà tắm rửa sạch sẽ, quấn khăn từ phòng tắm đi ra ngoài cô liếc mắt liền thấy một cái đầm đỏ chói mắt nằm ở trên giường.Mai Tư Tú ngồi ở trên ghế sofa, trong tay cầm một tách trà, cười híp mắt nhìn cô: "Mẹ vừa mua váy mới cho con, thử xem có vừa người không."Mạnh Tiệm Vãn: "..."Mặc dù cô không ghét mặc váy, nhưng không có nghĩa là cô thích mặc loại kiểu dáng thục nữ này.Mạnh Tiệm Vãn cầm váy để ở trước mặt đánh giá, bĩu môi, vẻ ghét bỏ lộ rõ trên mặt: "Nếu con không mặc, có phải mẹ lại làm bộ dạng lê hoa đái vũ [2]nữa không?"*[2]lê hoa đái vũ [梨花带雨]: Giống như hoa lê dính hạt mưa.

Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi.

Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái)Mai Tư Tú bị nói như vậy cảm thấy có chút lúng túng, sắc mặt hồng hồng, quay mặt qua chỗ khác nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Phòng Mạnh Tiệm Vãn vừa khéo có thể thấy vườn hoa ở phía sau, ánh tà dương màu vàng rọi lên hoa khoe màu đua sắc, trông rất đẹp mắt.Một hồi sau, bà nghiêng đầu qua thấy Mạnh Tiệm Vãn vẫn thờ ơ, thì nhẹ giọng nói: “Mẹ biết con đi tham gia tiệc sinh nhật Hứa Thiêm, mặc đầm con gái nhất định sẽ rất rất xinh đẹp.""Cho nên?" Mạnh Tiệm Vãn hỏi."Mẹ hi vọng con là người đẹp nhất trong số các cô gái." Có lẽ tâm tư của các bà mẹ đều như vậy, không muốn đứa nhỏ nhà mình bị người khác lấy ra so sánh.Mạnh Tiệm Vãn bất đắc dĩ đỡ trán, giằng co với Mai Tư Tú một lúc lâu, cuối cùng vẫn thua trận, đành đi thay váy.

Váy thiết kế lệch vai, lộ ra một bên xương quai xanh, vừa vặn là phía bên có hình xăm, trông gợi cảm mà dã tính, nhưng vẫn không hợp với phong cách thường ngày của cô.Mai Tư Tú vô cùng hài lòng, xoay cô vài vòng, khiến Mạnh Tiệm Vãn muốn chóng mặt, cô không nhịn được nói: "Được rồi được rồi, con đi đây.""Đợi một chút!" Mai Tư Tú nắm lấy bả vai cô, ấn tới trước bàn trang điểm gần như chưa từng dùng: "Thời gian còn sớm, đừng vội đi, mẹ giúp con làm tóc."Mạnh Tiệm Vãn vừa nghĩ tới bà định làm kiểu tóc công chúa cho mình, cô lập tức tê dại cả da đầu, chỉ vào ngoài cửa nói: "Bố gọi mẹ kìa."Mai Tư Tú đang nắm một chùm tóc chuẩn bị thắt bím, nghe vậy ngừng lại một chút, nghiêng tai nghe, không có nghe thấy ai gọi bà: "Con có nghe lầm hay không?"Sắc mặt Mạnh Tiệm Vãn không thay đổi, tiếp tục nói dối: "Con không nghe lầm, bố thật sự đang gọi mẹ đó, chắc là có việc gấp, mẹ mau qua xem đi."Mai Tư Tú dễ dàng mắc mưu, kéo cửa ra đi xuống tầng dưới, không quên quay đầu lại dặn dò Mạnh Tiệm Vãn, kêu cô chờ bà một lát, bà lập tức quay lại.Chờ bà mới là lạ, Mạnh Tiệm Vãn nhân cơ hội này bỏ của chạy lấy người.—— .Hiếm thấy đêm nay Tống Ngộ không tăng ca, vì là sinh nhật bạn tốt, trước đó trong nhóm chat anh có nói sẽ tham gia, nên dĩ nhiên là đúng giờ xuất phát.Nhưng hôm nay anh không lái xe Bentley bình thường hay đi công việc mà là một chiếc Porsche mới mua màu trắng, vừa chạy ngang qua đã thu hút không ít ánh mắt.Tống Ngộ hoạt động một chút vai, cảm thấy toàn thân thoải mái, khóe miệng nhếch lên cười.

Nhưng mà vui vẻ chưa được hai phút, thì trên đường xe chạy bỗng nhiên có một chiếc xe thể thao màu vàng sáng thành công vượt qua, giống như xem anh không tồn tại.Tống Ngộ cau mày, định thần nhìn lại, cảm thấy có chút quen thuộc, ba giây sau mới nhớ ra, đây là xe Mạnh Tiệm Vãn.Anh gần như không suy nghĩ, đạp chân ga đuổi theo, một lát sau, chạy sánh vai cùng chiếc siêu xe màu vàng sáng.Lúc này Mạnh Tiệm Vãn c*̃ng chú ý tới anh, nghiêng mắt liếc mắt nhìn anh, tầm mắt chú ý đến tình hình giao thông phía trước, không biết đang suy nghĩ gì, đột nhiên quay đầu hướng Tống Ngộ mỉm cười quyến rũ.Tống Ngộ hơi ngẩn ra.Anh chưa từng gặp Mạnh Tiệm Vãn như vậy, mấy lần trước thấy cô, không phải mặc đồ bình thường thì là quần áo đua xe ngầu lòi, phối ủng da màu đen, mang theo tính công kích.

Hôm nay cô chói sáng rực rỡ, giống như một đóa hồng đang nở ra, lúc không cười đã đủ mê hoặc nhân tâm, một khi cong khóe môi, thật khiến người quỳ gối dưới váy cô.Mạnh Tiệm Vãn nhìn thấy phía trước có vũng nước, đêm qua có một cơn mưa lớn, con đường này tình trạng thoát nước không tốt, cho nên ở trước một trăm mét có bảng cảnh báo.Tống Ngộ còn chưa kịp phản ứng lại, trước mắt đã bắn nước bùn lên cao mấy mét, ào ào ào rơi vào trên xe anh vừa mua, xe thể thao phong cách màu trắng trong chớp mắt biến thành một chó đốm.Mạnh Tiệm Vãn nở nụ cười, một lần nữa vượt qua, bỏ anh lại phía sau.Tống Ngộ: "..."Anh trêu chọc chỗ nào? Không phải đã tiêu tan hiềm khích lúc trước, xóa bỏ ân oán rồi sao?.
 
Tống Phu Nhân Không Dễ Trêu Chọc
Chương 21: 21: Bộ Dạng Mắng Người Thật Đáng Yêu


Tham dự sinh nhật Hứa Thiêm đều là người trẻ tuổi, không có nhiều quy củ, bầu không khí c*̃ng thoải mái vui vẻ, để người tới tham gia không cảm thấy câu nệ.Địa điểm là phòng tiệc của một khách sạn kiểu Trung Quốc, tương đương với loại tiệc nhỏ.Mấy ngày trước Hứa Thiêm đã phát thiệp mời cho bạn bè có quan hệ không tệ, còn nói nếu không bận thì đến chơi, mọi người hiếm khi có cơ hội tụ tập cùng một chỗ thả lỏng như vậy.

Xuất phát từ phép lịch sự, anh nói rõ, nếu có người yêu hay bạn thân, cũng có thể dẫn tới, càng nhiều người càng náo nhiệt.Cho nên, trong tiệc sinh nhật xuất hiện nhiều người mà Hứa Thiêm không biết..Như Tống Ngộ, Triệu Dịch Sâm là bạn bè cùng nhau chơi đùa từ nhỏ, không cần Hứa Thiêm nói rõ, trong nhóm chat bọn họ còn thảo luận vui vẻ sau khi đến sẽ làm gì..Tống Ngộ ở trên đường bị Mạnh Tiệm Vãn đùa giỡn, nín đầy bụng giận, lúc xe dừng lại ở cửa khách sạn, vừa khéo gặp Triệu Dịch Sâm cũng mới bước xuống xe.Triệu Dịch Sâm liếc nhìn kiệt tác trên xe thể thao, khó tin nói: "Tôi...!Đệt! Xe này của cậu không phải hai ngày trước mới lấy về à? Sao thành ra như vậy rồi?"Mặt Tống Ngộ tối sầm không nói lời nào, đôi con ngươi đen sau mắt kính âm trầm, bên trong cuồn cuộn kh ủng bố mây đen, đến mức quanh thân đều toát ra hơi thở lạnh lẽo, như một toà tượng băng di động.Từ trước đến giờ Triệu Dịch Sâm đều không có mắt nhìn, không chỉ không chú ý đến sắc mặt Tống Ngộ khó xem, mà còn vuốt cằm đi một vòng quanh xe thể thao.Những bùn đất văng lên thân xe đã sớm bị khô dính ở phía trên, trong lúc nhất thời không nhìn ra là nước bùn hay là thứ gì khác.Trong đầu Triệu Dịch Sâm chợt có một suy đoán, che mũi lùi về sau một bước: "Cậu đụng vào xe chở phân à?"Tống Ngộ: "..."Nếu có một ngày Triệu Dịch Sâm chết, chắc chắn là chết vì cái miệng thối này.Triệu Dịch Sâm lắc đầu một cái, cau mày nói thầm: "May là, may là cậu không có mở mui xe, bằng không..." Anh ta không tiếp tục nói, bởi vì trong đầu đã hiện lên hình ảnh cả người Tống Ngộ đều là phân.Tống Ngộ không nóng không lạnh liếc nhìn anh ta một cái, vừa sửa sang lại ống tay áo, vừa đi theo nhân viên phục vụ vào trong, qua sảnh trước, là một khoảng sân ở phia sau, con đường lát đá cuội uốn lượn vào sâu trong sân, hai bên trồng cây cao lớn, trong không khí ngập tràn cây cỏ thiên nhiên tươi mát, còn mơ hồ nghe thấy tiếng chim hót ríu rít.Nhân viên phục vụ thỉnh thoảng làm ra tư thế ‘Mời’, dẫn bọn Tống Ngộ đi qua hành lang gấp khúc cổ kính, cuối cùng là tới phòng tiệc.Kéo ra hai cánh cửa lớn màu nậu đậm, bên trong phảng phất một thế giới khác không giống với sân vườn thanh u nhã trí bên ngoài.

Trang trí nguy nga lộng lẫy, đập vào mắt đều là ánh sáng lấp lánh, nam nữ trẻ tuổi nâng ly cạn chén, chuyện trò vui vẻ.Đề tài đương nhiên không như tiệc rượu bình thường vây quanh làm ăn hơn ngàn vạn hay hơn trăm triệu, mà là nói một số chuyện bát quái không có bổ ích, thỉnh thoảng còn nghe thấy ba chữ "Mạnh Tiệm Vãn".Nghe nói cô là thiên kim tiểu thư không có danh phận, chắc chắn là đàn chị đua xe, đánh lộn, tinh thông mọi thứ trong xã hội, ngày thường hay lui tới mấy tên côn đồ không ra gì.

Không biết nhà họ Mạnh giáo dục cô nhóc này như thế nào, dù cô là con chồng trước được bà Mạnh dẫn theo, nhưng tốt xấu gì cũng đã đổi sang họ Mạnh, thì đó chính là người nhà họ Mạnh….Mấy người Tống Ngộ đến, làm cho đề tài này ngưng hẳn.Người đàn ông vừa vào, đầu tiên là quét mắt một vòng phòng tiệc tìm kiếm bóng dáng Mạnh Tiệm Vãn, nếu đoán không sai là cô cũng có tới tham gia sinh nhật Hứa Thiêm.Ánh mắt do dự nhìn xung quanh, không nhìn thấy bóng hình xinh đẹp đỏ rực kia, Tống Ngộ nhíu mày, lẽ nào anh đoán sai rồi?Triệu Dịch Sâm ở sau lưng, rướn cổ lên nhìn theo: "Cậu đang tìm cái gì vậy?"Tống Ngộ thu hồi ánh mắt, thờ ơ nói: "Không có gì.""Các cậu đứng ở cửa ra vào làm gì?" Phía sau bỗng nhiên vang lên giọng Hứa Thiêm, ý cười giống như gió xuân ấm áp: "Không phải là ở chỗ này chờ tôi đấy chứ?"Tống Ngộ quay đầu nhìn sang, liền thấy Mạnh Tiệm Vãn đứng ở bên cạnh Hứa Thiêm.

Gương mặt cô gái trắng nõn, tóc hồng khoa trương có một chút gì đó dịu dàng, mềm mại khoác trên đầu vai, da trắng, váy đỏ, đôi mắt quyến rũ đào hoa, vui vẻ nhìn vào ánh mắt của anh.Tống Ngộ muốn nhịn cũng không nhịn được, nắm lấy cổ tay cô kéo ra ngoài: "Cô đi với tôi ra đây."Triệu Dịch Sâm hít vào một hơi, lắp bắp nói: "Không, không phải, hai người này lại định đối đầu nhau đấy chứ?"Mạnh Tiệm Vãn chỉ tay vào chỗ đang bị Tống Ngộ nắm chặt, cảnh cáo nói: “Cho anh ba giây buông tay tôi ra, một, hai…"Chưa đếm tới số ba, Tống Ngộ đã lập tức buông tay ra giống như vừa bị ong đốt, anh biết rõ chậm một giây cô sẽ lại không chút lưu tình mà bẻ gãy cánh tay của anh như bẻ gãy một chiếc đũa vậy.Tống Ngộ xoay người, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Mạnh Tiệm Vãn, vừa nổi giận vừa bất đắc dĩ: "Em gái, em xảy ra chuyện gì vậy? Cố ý nhằm vào tôi à.

Hôm nay tôi không có đắc tội với cô mà?" Anh nói với giọng lười biếng, khí chất có chút phong lưu."Tôi nhằm vào anh?" Mạnh Tiệm Vãn mỉm cười : "Anh quá đề cao mình rồi đấy."Tống Ngộ: "..."Tay Mạnh Tiệm Vãn chống lên lan can hành lang gấp khúc bên cạnh, nhìn anh giống như nhìn kẻ ngu si: "Anh không thấy phía trước 100m có cảnh báo à? Con mẹ nó, lúc đó anh với xe tôi chạy song song, tôi không tránh đường được, đành phải chạy lên vũng nước, anh còn trách lên người tôi, anh mắc chứng vọng tưởng người bị hại hả?"Tống Ngộ bị lấp kín đến một câu nói không nói ra được, bình tĩnh suy nghĩ lại, hình như thật sự không trách cô được, là anh đuổi theo chiếm làn đường cô vốn định chạy sang trước."Anh cho rằng xe tôi không bị bẩn sao? Không có tìm anh trả phí sửa xe là tốt lắm rồi, anh còn dám tìm tôi tính sổ? Cánh tay anh đã khỏi chưa được hai ngày lại ngứa ngáy hả?" Mạnh Tiệm Vãn mắng không ngừng : "Không có đầu óc suy nghĩ vì sao tôi tới trễ hơn anh hả, bà đây phải đi rửa xe rồi mới tới đấy, biết chưa? Đồ thần kinh! Tôi thấy đầu óc anh bị nhiễm bùn rồi, với chỉ số thông minh này của anh, công ty sớm muộn gì cũng phá sản!"Gương mặt Tống Ngộ vốn đang căng thẳng cũng dần dần thả lỏng, mấy lần trước gặp mặt cô quý chữ như vàng, bộ dạng chẳng muốn nói chuyện với anh, hiếm thấy hôm nay cô nói nhiều như vậy mặc dù là mắng anh.Nhưng không biết vì sao anh cảm thấy dáng vẻ cô mắng người lại có một chút đáng yêu.Mạnh Tiệm Vãn nói xong c*̃ng mặc kệ anh có phản ứng gì, xoay người rời đi, suýt chút thì va vào Hứa Thiêm đang đi tới.Hứa Thiêm nhìn cô một cái, lại nhìn Tống Ngộ mặt không chút cảm xúc, thấy có chút dở khóc dở cười.

Anh ấy đã sớm đứng ở chỗ này, chắc chắn giữa hai người không có giương cung bạt kiếm nên mới không đi ra hòa giải."Tôi là nể mặt anh mới không đánh người đấy." Mạnh Tiệm Vãn nhướng mày, đưa hộp quà màu xanh lam trong tay cho anh ấy: "Bây giờ đưa quà cho anh, đỡ phải cầm ở trong tay."Hứa Thiêm có chút ngoài ý muốn: "Quà sinh nhật?"Mạnh Tiệm Vãn không trả lời, ý tứ trong mắt hiện lên rất rõ ràng.

Hứa Thiêm dừng một chút, trong mắt lóe lên niềm vui thích, không nhịn được liền mở ra ở ngay trước mặt cô, là một cái đồng hồ tinh xảo nằm ở trên vải nhung, kiểu dáng đơn giản sang trọng, vô cùng phù hợp với đàn ông trẻ tuổi: "Cảm ơn, tôi rất thích."Cuối cùng Tống Ngộ cũng phục hồi lại tinh thần, khẽ liếc mắt nhìn một cái, đập vào mắt là hình ảnh Mạnh Tiệm Vãn dịu dàng nói cười với Hứa Thiêm.Anh hừ lạnh một tiếng, đêm đó con nhóc chết tiệt kia đi tới tiệc rượu nhà anh từ đầu đến cuối cũng không nhìn anh một cái, còn phá tiệc nhà anh, tới tham gia tiệc Hứa Thiêm thì mặc trang phục lộng lẫy, tỉ mỉ chuẩn bị quà tặng, rõ ràng là phân biệt đối xử mà.Tống Ngộ lững thững đi tới, hờ hững trừng mắt nhìn đồng hồ, giọng điệu không mặn không nhạt: "Có gì mà vui vẻ chứ, chỉ là cái đồng hồ thôi mà ."Hứa Thiêm: "..."Mạnh Tiệm Vãn: "..."Đừng cản tôi, tôi muốn đánh chết anh ta..
 
Tống Phu Nhân Không Dễ Trêu Chọc
Chương 22: 22: Không Phải Có Ý Với Cô Ta Đấy Chứ


Bởi vì đây là sinh nhật của Hứa Thiêm, nên cô không động thủ với Tống Ngộ, nếu không sáng sớm ngày mai tiêu đề trang đầu sẽ là ‘Vì sao cậu chủ nhà họ Tống lại chết ở trong tiệc sinh nhật của bạn thân,chúng ta cùng đi tìm hiểu sự thật nào’!Mạnh Tiệm Vãn cầm váy quay người, vẩy mái tóc dài, bước vào phòng tiệc.Từ trước đến nay cô không phải là người nhát gan, cho dù không có mấy người quen biết, vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh đi thẳng về phía bàn ăn bên kia, uống ba cốc rượu đỏ, nói với Tống Ngộ đúng là miệng đắng lưỡi khô.Mà những người khác thì không tự nhiên như vậy, lúc Mạnh Tiệm Vãn đến như nhấn phím tạm dừng, mọi người đều ngơ ngẩn, trong đó có một vài người đã tận mắt nhìn thấy lần trước cô đại náo tiệc ở nhà họ Tống, cho dù đã qua lâu, nhưng khi hồi tưởng lại vẫn cảm thấy huyệt thái dương nhảy lên thình thịch, cảm thán cô rất lớn gan.Cũng không thể không thừa nhận, Mạnh Tiệm Vãn đã làm lu mờ tất cả các cô gái ở đây, lần trước cô mặc quần áo đua xe xuất hiện trước mặt mọi người, cả người tàn bạo giống như là đến để trả thù, khiến cho người ta không để ý đến vẻ ngoài của cô.

Lúc này cô lại dịu dàng, làm cho người ta cảm thấy cô xinh đẹp không gì có thể diễn tả nổi, động tác nhíu lông mày thôi cũng đã mê hoặc rồi.Bên trong khách khứa, người không bình tĩnh nhất chính là Mạnh Duy Hạ, cô ta không nghĩ Mạnh Tiệm Vãn sẽ đến tham dự tiệc sinh nhật của Hứa Thiêm, hơn nữa hình như cô còn quen với Hứa Thiêm, không chỉ cùng anh ta xuất hiện, mà sau đó còn được Tống Ngộ nắm tay kéo ra ngoài.Mạnh Duy Hạ vốn không nằm trong danh sách Hứa Thiêm mời, tham dự được là nhờ chị họ của Hứa Thiêm, Lâm Dung Hề, trước đó vài ngày có đến cửa hàng cô ta đặt làm một bộ lễ phục, lúc tới lấy lễ phục, Lâm Dung Hề khách sáo nói: “Lễ phục rất đẹp, tôi không biết nên cám ơn cô Mạnh thế nào.

Nếu thứ sáu này cô rảnh có thể đến tham dự tiệc sinh nhật của em họ tôi, đều là người quen cả mà.”Mạnh Duy Hạ định nhẹ nhàng từ chối, nhưng khi lời đến miệng thì chợt nhớ tới Tống Ngộ là bạn thân của Hứa Thiêm, tám chín phần chắc chắn sẽ tham dự, nên cô ta liền cười đồng ý.Cô ta dành cả buổi chiều để chọn lễ phục, trang điểm xinh đẹp, rồi mong chờ đi tới đây, nhưng không ngờ lại gặp phải người chán ghét.Đêm đó Mạnh Tiệm Vãn đã ném hết mặt mũi của nhà họ Mạnh, ngay cả cô ta cũng bị liên lụy không ít, gặp người hỏi chuyện liên quan đến Mạnh Tiệm Vãn, lần nào cô ta cũng phải cười giải thích.Nhưng Mạnh Tiệm Vãn lại không chú ý tới Mạnh Duy Hạ, vì sự chú ý đều đặt vào đồ ăn.

Không thể không nói, tay nghề đầu bếp làm bánh kem này đúng là không tệ, mỗi một miếng bánh ngọt đều vô cùng hợp với khẩu vị của cô, ngon đến không thể dừng được."Thế nào? Nghe nói khách sạn này đã thay đổi đầu bếp làm bánh kem, ăn ngon không?" Hứa Thiêm đưa một ly rượu ở bên cạnh cho cô, nói đùa: "Nếu không ngon, tiền tôi coi như là mất trắng."Mạnh Tiệm Vãn vừa cầm ly rượu đỏ vừa giơ ngón tay cái lên: "Vì những miếng bánh ngọt này, tôi cảm thấy chuyến đi này không uổng công."Hứa Thiêm bật cười, lại đưa cho cô một tờ khăn giấy, để cô lau khóe miệng.Mạnh Tiệm Vãn không khách khí, lập tức cầm lấy, chà xát xung quanh miệng, sau đó lại ăn thêm bánh kem, bơ thơm ngọt vừa vào miệng liền tan ra, lông mày cô giãn ra, không chút che giấu tâm trạng vui vẻ."Hạ Hạ, em gái của cậu và Hứa Thiêm quan hệ tốt đến vậy sao?" Một cô gái đứng bên cạnh Mạnh Duy Hạ, vừa nhìn Mạnh Tiệm Vãn, vừa nhỏ giọng nói: "Anh ấy là tổng giám đốc công ty hàng không, vậy mà lại bưng trà rót nước cho em gái cậu, không phải là...!có ý với cô ta đấy chứ?"Trong lòng Mạnh Duy Hạ hơi chùng lại, đè x uống cảm giác không vui, lãnh đạm nói: "Mình cũng không rõ."Nói thật, mặc dù cô ta và Mạnh Tiệm Vãn sống chung dưới một mái nhà rất nhiều năm, nhưng vẫn chưa thực sự hiểu rõ cô, không biết bạn bè của cô, cũng không biết cả ngày cô làm gì, mà lúc nào cũng không thấy bóng dáng.

Cô ta chỉ biết Mạnh Tiệm Vãn ngang ngược ngông cuồng, ngoại trừ Mai Tư Tú ra thì ai nói cô cũng không nghe, đến cả bà nội còn dám chống đối.

Theo lời bà nội nói thì Mạnh Tiệm Vãn chính là đứa con gái không có giáo dục.Cô gái không nhìn thấy thái độ của Mạnh Duy Hạ, trái lại càng nói càng hưng phấn: "Oa, quen biết Hứa Thiêm, vậy là cũng biết nhiều cậu chủ?"Đầu ngón tay Mạnh Duy Hạ hơi nắm chặt ly cao cổ, mi mắt cụp xuống, rơi vào trầm mặc.

Hình ảnh Tống Ngộ nắm tay Mạnh Tiệm Vãn xuất hiện trong đầu cô ta không thể xóa đi được, hai người rõ ràng đã gặp nhau, nhưng Tống Ngộ về nước chưa bao lâu mà...Cô gái vẫn luyên thuyên, Mạnh Duy Hạ buồn bực không nói được gì, đành nói "Xin lỗi không tiếp được", rồi để ly rượu xuống đi vào toilet.Bên kia, Mạnh Tiệm Vãn ăn mấy miếng bánh ngọt, tỏ vẻ hài lòng, nhìn xung quanh, cảm thán nơi này quả nhiên là chỗ tốt, bốn bàn ăn dài sắp đầy những món ăn nhẹ, nhân viên phục vụ đi qua lại ở trong đám người để dâng rượu cho khách mời, bên kia là khu giải trí, có bàn cờ, bàn đánh bài, bàn bida chỉ một lúc đã bu đầy người, tụ tập ăn chơi, thực sự là tùy tiện thoải mái.Hứa Thiêm không ở cùng Mạnh Tiệm Vãn quá lâu, bởi vì anh ấy thấy chị họ và mấy người họ hàng dẫn theo vợ con tới, nên phải đi qua đó chào hỏi.Hứa Thiêm vừa rời đi, Tống Ngộ liền bắt cơ hội bước tới chỗ Mạnh Tiệm Vãn, ai ngờ, vừa mới đi chưa được hai bước, thì bị một bóng người đột nhiên lảo đảo va vào, anh không nhìn thấy rõ là ai, chỉ nghĩ nếu như mình không ra tay đỡ đối phương sẽ ngã xuống đất, xuất phát từ phong độ thân sĩ, anh duỗi tay giúp đỡ, nhẹ nhàng nâng cánh tay đối phương lên.Một hương thơm lướt nhẹ qua mặt, Tống Ngộ liền bình tĩnh buông tay ra, trong đôi mắt đến cả một chút cảm xúc dư thừa cũng không có, lúc rũ tay xuống, đầu ngón tay cọ xát hai lần trên vạt áo.Chờ đối phương đứng vững, anh mới nhìn rõ là Mạnh Duy Hạ có gặp mặt một lần, là chị kế của Mạnh Tiệm Vãn.

Ánh đèn chói chiếu xuống khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Mạnh Duy Hạ, lễ phục màu xanh vỏ cau ôm sát dáng người uyển chuyển, giống như một đóa hoa bách hợp bay trong gió, gió lớn một chút liền có thể thổi đi.Mạnh Duy Hạ cố gắng tự trấn định, ngước mắt lên nhìn gương mặt lạnh lùng ở trước mặt, mắt kính phản chiếu ánh sáng nhỏ nhảy lên, nhất thời khiến cô ta có chút thất thần, đến khi Tống Ngộ chuẩn bị rời đi, cô ta mới mở miệng: "Cảm ơn anh Tống."Tống Ngộ cho cô ta một ánh mắt không cảm xúc, Mạnh Duy Hạ lập tức nhận ra, anh cho là cô ta vì muốn bắt chuyện với anh nên cố ý va vào ngực anh sao?Với thân phận của anh, sẽ có không ít các cô gái dùng mọi thủ đoạn tới gần, cố ý té ngã là cách rách nát nhất, cô ta sẽ không bao giờ làm như vậy.Mạnh Duy Hạ đi lên một bước, cố gắng giải thích với anh, là bởi vì cô ta mang đôi giày cao gót mới không vừa chân, nên không cẩn thận té ngã, mặc dù cô ta muốn gây chú ý với anh, nhưng cô ta sẽ dùng càng thỏa đáng hơn.

Nhưng Tống Ngộ không muốn nói chuyện với cô ta, môt giây trước khi cô ta mở miệng, anh lãnh đạm nói: "Mới tuổi còn trẻ mà đi đứng đã không vững, quay về nhớ tới đến bệnh viện kiểm tra."Mạnh Duy Hạ đang bước tới đột nhiên ngừng lại, sắc mặt vốn đã trắng lại càng trắng hơn, sau đó biến thành màu đỏ thẫm, trơ mắt nhìn Tống Ngộ đi tới phía sau Mạnh Tiệm Vãn."Mạnh Tiệm Vãn." Tống Ngộ gọi người trước mặt một tiếng.Mạnh Tiệm Vãn làm như không nghe thấy, cầm chùm nho, lấy xuống một trái ném vào trong miệng, Tống Ngộ lại kêu một lần, Mạnh Tiệm Vãn vẫn không có chút phản ứng nào.Tống Ngộ "Móa" một tiếng, cô vậy là không nể mặt anh?Anh giương cổ tới phía trước, không sợ chết gọi cô: "Con nhóc chết tiệt kia.".
 
Tống Phu Nhân Không Dễ Trêu Chọc
Chương 23: 23: Thật Sự Không Cần Cánh Tay Nữa


Tống Ngộ đoán chắc rằng Mạnh Tiệm Vãn sẽ không ra tay với anh ở đây nên mới dám to gan khiêu khích cô như vậy.Trong bữa tiệc lần trước, Hứa Thiêm chỉ nói một câu là cô đã dừng tay, hôm nay còn là tiệc sinh nhật của Hứa Thiêm, cô chắc chắn sẽ không gây ầm ĩ.Nếu Tống Ngộ nghĩ như vậy thì rõ ràng là anh không hiểu tính cách của Mạnh Tiệm Vãn rồi.

Cô không thể quậy phá kinh thiên động địa nhưng mấy kiểu như tháo cánh tay thì không nói trước được.Mạnh Tiệm Vãn bất động, không thèm nghiêng đầu lấy một cái.

Lúc này, gương mặt Tống Ngộ đờ đẫn ra, anh nghi ngờ Mạnh Tiệm Vãn bị lãng tai, không nghe rõ nên ghé sát lại gần, định gọi ‘con nhóc chết tiệt kia’ một lần nữa.Không đợi anh kịp nói ra thì Mạnh Tiệm Vãn đã nhét quả nho cuối cùng vào miệng, rồi xác định vị trí, dùng khuỷu tay huých một cú thật mạnh vào chỗ đau nhất mềm nhất.Bị đánh bất ngờ không có phòng bị nên Tống Ngộ đau đến mức khom người ngay tại chỗ, một nửa ly rượu đỏ đổ cả ra mu bàn tay.

Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi ấy mà anh cảm thấy thở thôi cũng là chuyện khó khăn.Lúc này, Mạnh Tiệm Vãn mới chậm rãi quay người lại, liếc nhìn anh một cái, đuôi mắt cong lên nhìn như đang cười nhưng giọng nói lại không hề có ý đùa cợt: "Thật sự không cần cánh tay nữa?"Sau một lúc lâu Tống Ngộ mới hoàn hồn lại, tay che phần bụng đứng dậy.

Ai ngờ lúc đứng lên mạnh quá làm ảnh hưởng đến chỗ vừa bị đánh, vậy là lại một trận co rút đau đớn ập đến.Anh thở dài một hơi, tự thấy số mình thật xui xẻo.

Anh tiện tay đặt một nửa ly rượu đỏ còn lại lên bàn tiệc, lấy khăn trải bàn lau mu bàn tay: "Tôi đến để làm hòa với cô mà."Mạnh Tiệm Vãn khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh tanh nhìn anh, vẻ mặt như "anh nghĩ tôi có tin lời nói dối đó của anh không".

Đi giày đế bệt đứng cạnh Tống Ngộ như này, có thể nhìn thấy rõ là cô thấp hơn anh.

Cô cao một mét bảy mươi tư, hẳn là nổi trội hơn nhiều người con gái, ấy vậy mà vẫn nhỏ nhắn đáng yêu trước mặt Tống Ngộ.Nhưng chiều cao không hề ảnh hưởng đến khí chất của Mạnh Tiệm Vãn.Mở miệng ra là kêu ‘con nhóc chết tiệt kia’ mà còn dám nói là đến làm hòa với cô.

Đến bây giờ cô chưa bao giờ nghe nói có cách làm hòa nào như vậy.Tống Ngộ biết cô muốn nói gì đó, anh lấy tay chỉnh cái nơ rồi tự ngụy biện: "Tôi đến đây để xin lỗi thật đấy.

Chẳng phải tại tôi gọi mấy lần cô không nghe sao, nên tôi mới phải ra hạ sách như vậy.

Chuyện trước đây là tôi không đúng, tôi xin nhận lỗi.

Hay là chúng ta xí xóa, coi như không có chuyện gì xảy ra đi?" Nói xong, anh lại cầm ly rượu lên, chủ động nghiêng ly mời cô trước.Mạnh Tiệm Vãn lại không động đậy gì, nhìn chằm chằm vào mắt anh, dường như cô đang đoán xem trong lời anh nói đâu là thật, đâu là giả.Da mặt của Tống Ngộ đủ dày để cô nhìn chăm chăm như vậy.

Anh không giống như Hứa Thiêm, nhìn khuôn mặt là biết anh ấy ôn hòa như ngọc, thân thiện dễ gần, dường như làm gì anh ấy cũng không nổi giận.

Đường nét khuôn mặt của Tống Ngộ sắc sảo lại vô cùng ưa nhìn, đôi kính gọng vàng như đeo lên cho anh một lớp mặt nạ, nhìn từ xa lạnh lùng , trầm tính, cao không với tới nhưng thực chất như thế nào thì phải đến gần mới rõ được.Tống Ngộ để cho cô dò xét thoải mái, một lúc lâu sau mới hé miệng cười: "Tôi thật lòng thật dạ đấy."Mạnh Tiệm Vãn không nhìn nữa, cầm ly rượu đỏ lên và cụng ly với anh, nở một nụ cười hiền dịu rạng rỡ: "Được thôi."Gương mặt cùng với nụ cười ấy rất dễ khiến người khác điên đảo tinh thần.

Rút kinh nghiệm mấy lần trước chăm chú nhìn cô đều bị đánh cực kỳ thảm, lần này Tống Ngộ nhanh chóng thu liễm lại, cười uống một ngụm rượu, yết hầu chuyển động lên xuống khi nuốt ngụm rượu ấy.

Anh đánh giá hương vị cảm thấy hình như rượu đỏ tối nay độ cồn không đủ cao, ngọt lịm quá rồi.Mạnh Tiệm Vãn đặt ly rượu đã hết xuống, chậm rãi đi đến khu giải trí, đúng lúc có một cậu con trai đứng dậy nhường chỗ, Mạnh Tiệm Vãn ngồi xuống theo như ý muốn.Hứa Thiêm chào hỏi họ hàng xong thì đi tìm Mạnh Tiệm Vãn.

Anh ấy nhìn thấy cô đang cầm trong tay ba lá bài xì phé, miệng cười rạng rỡ nhắc nhở: "Triệu Tiểu Ngũ, cậu đừng chơi bài với cô ấy."Triệu Dịch Sâm điềm tĩnh ngồi dựa lưng vào ghế, đặt tay trên đầu gối, thi thoảng lại gõ gõ, điệu bộ ăn không ngồi rồi đúng y con cháu nhà giàu, cà lơ phất phơ nói: "Cậu đùa kiểu gì thế? Tôi là người dễ dàng thua người khác chắc? Hơn nữa, sao cậu dám chắc tôi sẽ thua?"Lời nói chót lọt đầu môi chưa được bao lâu thì Triệu Dịch Sâm liền tuyên bố rút lại lời nói, thua liền lúc sáu ván.

Anh ta ném bài xuống, phất phất ống tay áo, nói: "Không chơi nữa, nghỉ.

Bụng tôi đói rồi, tôi đi tìm cái gì ăn đây."Mạnh Tiệm Vãn cười đến hai vai rung cả lên, mặt hiện rõ hai chữ "đắc ý".Tống Ngộ đứng một bên nhìn cô chơi điện thoại.

Cả trang wechat toàn là tin nhắn chuyển khoản màu vàng, tất cả đều là tiền cô vừa chơi bài thắng, số tiền không hề ít.

Cô nhấn vào nhận từng cái một, vẻ mặt tham tiền như đang đếm một xấp tiền giấy.

Quả nho trong miệng cũng không nhai mà để phùng một bên má.Rượu đủ cơm no rồi, cũng chơi hết mình rồi, Mạnh Tiệm Vãn liền đứng dậy tạm biệt Hứa Thiêm: "Tiệc nhảy tiếp theo tôi không tham gia nữa đâu.

Gặp lại sau nhé."Cô cúi người lấy một chùm nho rồi đi ra ngoài phòng tiệc, không đợi Hứa Thiêm kịp nói lời níu giữ.Tiếng giày cao gót vang lên phía sau lưng, từng bước đi không rõ nhịp, có lẽ là giày không vừa chân.

Bước chân của Mạnh Tiệm Vãn hơi dừng lại, vừa quay đầu nhìn lại thì thấy chị của cô, Mạnh Duy Hạ.Mạnh Duy Hạ hỏi: "Bây giờ cô về nhà đúng không? Tôi có thể về cùng cô không?"Mạnh Tiệm Vãn nhíu mày, cô nghĩ mình nghe nhầm rồi.

Ngày thường, cô và Mạnh Duy Hạ ngoài việc đấu khẩu thì trước giờ chưa từng có cảnh tượng tình chị em thắm thiết lúc đối phương không có mặt.

Nhưng nếu cô ta đã mở lời muốn đi về cùng thì Mạnh Tiệm Vãn cũng không từ chối mà dẫn cô ta cùng đi đến chỗ để xe.

Bước chân cô dài, Mạnh Duy Hạ không theo kịp nên cắn môi nhấc váy mà chạy suốt đoạn đường.

Nhưng Mạnh Tiệm Vãn không hề ngồi lên xe của mình, cô đi một vòng chỗ để xe rồi dừng lại trước một chiếc xe nhìn rất quen, Mạnh Duy Hạ không nhìn rõ cô đang làm gì, đợi một lúc thì thấy Mạnh Tiệm Vãn tới mở khóa rồi ngồi vào ghế lái, Mạnh Duy Hạ đi sang bên kia ngồi vào ghế phụ, coi như được thở phào một hơi, ngồi cử động cổ chân một chút.Trời đã tối từ lâu, màn đêm dày đặc, gió đêm từ từ thổi đến, cành lá mờ ảo đung đưa với tiếng rơi xào xạc như tầng tầng sóng biển đen ngầu cuộn dâng lên.Xe đi nhanh qua khu vườn, băng qua con đường rộng lớn, hòa vào dòng xe tấp nập như mắc cửi.Mạnh Duy Hạ chần chừ rất lâu, vẫn không nhịn được mà nói: "Cô quen Hứa Thiêm từ bao giờ thế?"Lúc đợi đèn xanh đèn đỏ, Mạnh Tiệm Vãn bóc một viên kẹo bỏ vào miệng, răng cắn nhẹ viên kẹo cứng phát ra âm thanh rất nhỏ và nói: "Có liên quan gì đến chị sao?"Mạnh Duy Hạ nghẹn họng, vẻ mặt trầm xuống, mím môi kiềm chế một lúc lâu nhưng vẫn nhen nhóm muốn biết, hỏi: "Cô và Tống Ngộ là như thế nào? Tôi thấy anh ấy đối xử với cô rất đặc biệt, hai người quen nhau lâu rồi à?"Có thể người khác không chú ý, nhưng cô ta vẫn luôn để ý Tống Ngộ, tận mắt nhìn thấy anh đi về hướng Mạnh Tiệm Vãn, không biết ghé vào tai cô nói mấy câu gì mà chọc tức cô, đổi lại một đòn đau đớn.

Lúc đó, cả người anh khom xuống nhưng không hề nổi giận, còn nở một nụ cười nhận lỗi.

Sau đó, Mạnh Tiệm Vãn ngồi chơi bài với mấy cậu chủ ở khu giải trí, Tống Ngộ lại ở bên cạnh đứng xem, ánh mắt lúc nào cũng hướng về gương mặt cô.

Nhớ tới những cảnh tượng ấy, tim gan Mạnh Duy Hạ liền rối bời, muốn tìm chứng cớ cho suy nghĩ hỗn loạn của nội tâm.

Thế là cô ta rũ bỏ cái tôi, bày tỏ thiện chí muốn cùng Mạnh Tiệm Vãn đi về nhà, muốn có được đáp án từ chỗ cô.Suy nghĩ của Mạnh Tiệm Vãn nhanh nhẹn, xem xét một lượt mấy câu hỏi của Mạnh Duy Hạ thì đại khái đoán ra được: "Chị thích Hứa Thiêm à?"Mạnh Duy Hạ trừng mắt: "Cô nói linh tinh gì thế?"Mạnh Tiệm Vãn đổi viên kẹo sang má bên kia: "Không thì là thích Tống Ngộ rồi."Đúng là lần này Mạnh Duy Hạ không trả lời thẳng thắn như trước.

Có điều, một cô gái trẻ bị nhắc đến vấn đề này vẫn sẽ ngượng ngùng, giọng nói không được tự nhiên: "Cô đừng đánh trống lảng mãi thế được không? Tôi chỉ hỏi chơi vậy thôi, cô không muốn nói thì thôi."Mạnh Tiệm Vãn biết mình đoán đúng rồi, cô gật đầu: "Mắt nhìn của chị thật không tốt mà."Mạnh Duy Hạ: "..."Tiệc sinh nhật mãi đến sáng sớm mới dần tan cuộc.

Khách khứa lác đác rời khỏi, dường như còn chưa đã, kéo tay nhau cười nói không ngớt.Tống Ngộ đi cùng Triệu Dịch Sâm và mấy người khác ra chỗ để xe.

Mọi người ai cũng uống kha khá rượu, trên mặt lộ rõ vẻ đang say xỉn, khách sạn tự cho xe đưa bọn họ về.

Một tài xế mặc áo ghi-lê đen đứng bên cạnh xe Tống Ngộ, vẻ mặt lo lắng: "Cậu Tống, lúc tôi qua đây rồi mới phát hiện xe của cậu bị xẹp một bên lốp, hay là để xe của khách sạn đưa cậu về?"Tống Ngộ nghe xong gần tỉnh cả rượu, ba bước thì bước làm hai đi đến xem bánh xe dưới ánh đèn mờ ảo của bãi đỗ xe, đúng là có một bánh bị hết hơi rồi.

Rõ ràng lúc đi đến vẫn bình thường, sao tự nhiên...Bỗng nhiên Tống Ngộ hiểu ra, khóe môi dần dần nở một nụ cười bất đắc dĩ.

Đối với Mạnh Tiệm Vãn mà nói, không thể nào xí xóa xem như chưa có chuyện gì xảy ra được, cả đời này đều không thể.

Lúc ấy anh còn ngờ vực sao Mạnh Tiệm Vãn lại đồng ý nhanh gọn như thế, hóa ra là ở đây đợi anh rồi.

Một câu ‘con nhóc chết tiệt kia’ đổi lại một đòn vẫn chưa đủ, còn đâm thủng lốp anh, rất hợp với phong cách làm việc của cô..
 
Tống Phu Nhân Không Dễ Trêu Chọc
Chương 24: 24: Cô Quả Nhiên Mang Thù


Triệu Dịch Sâm không tin được vào mắt mình, anh ta dùng tay chống mí mắt, cố gắng mở to hai mắt, sau đó bất bình dùm Tống Ngộ: "Này là ai làm? Còn có vương pháp hay không? Biện pháp an ninh của khách sạn các người kém cỏi như vậy sao? Xe đậu ở đây mà cũng có người dám đâm lốp xe!"Tài xe chở thuê cũng là nhân viên khách sạn, vừa thấy cậu chủ nổi giận,thì liền đề nghị biện pháp giải quyết: "Thật ngại quá, chúng tôi không nghĩ tới sẽ phát sinh chuyện như vậy, nhưng mà cậu yên tâm, trong bãi đậu xe có camera, mỗi một góc đều có thể quay tới, tôi lập tức liên hệ với người giám sát.""Không cần." Bầu không khí trong bãi đậu xe không thông, đợi một hồi sẽ cảm thấy oi bức, một tay Tống Ngộ nắm kéo cà vạt, quấn ở nơi cổ tay, trong mắt nổi lên men say, cả người càng có vẻ cấm dục, giọng nói trầm hơn bình thường : "Là Mạnh Tiệm Vãn làm.""Mạnh Tiệm Vãn?" Tay Triệu Dịch Sâm chống trên nóc xe, yên lặng nhìn anh: "Cậu chắc chắn chứ?""Chắc chắn." Tống Ngộ liếc nhìn chiếc xe yêu dấu mới mua chưa bao lâu, đầu tiên là bị bắn bùn đầy xe, bây giờ lại bị đâm lốp xe, khó lòng mà nhìn thẳng vào, anh sờ mũi, tức giận đến bật cười: " Cô ấy quả nhiên mang thù, không chịu một chút thua thiệt."Triệu Dịch Sâm vô cùng căm phẫn, giống như là xe mình bị phá hỏng, cao giọng nói: "Tiểu Bát, cái gì cũng không cần nói nữa, tôi ủng hộ cậu giáo huấn cô ta, cô gái này đúng là không biết trời cao đất rộng!"Tống Ngộ quét mắt nhìn anh ta từ trên xuống dưới , cuối cùng dừng ở trên mặt anh ta, suy đoán tám phần mười là bởi vì anh ta đánh bài thua một cô gái như Mạnh Tiệm Vãn, nên trong lòng không phục, muốn cho cô biết tay.“Được rồi, chỉ là con nhóc cậu so đo làm gì." Tống Ngộ tháo mắt kính xuống, dùng cà vạt lau mắt kính, sau đó đeo lại, rồi nâng cằm nói với người chở thuê: " Tối nay xếp một chiếc xe đưa tôi về nhà, sáng ngày mai đưa xe tôi đến cửa hàng 4S, quay về tôi kêu trợ lý đi lấy.

"Người lái thuê nghe lời, lập tức xoay người đi sắp xếp một chiếc xe thương vụ trong khách sạn cho anh.Triệu Dịch Sâm dừng một chút, đưa tay sờ khuôn mặt Tống Ngộ, kiểm tra xem có phải anh bị cái gi ám vào người hay không.

Tống Ngộ nhíu mày lại, ghét bỏ đánh tay của anh ta: "Cậu có bệnh?""Có bệnh là cũng không phải là tôi, mà là cậu đấy." Triệu Dịch Sâm thực sự không thể hiểu suy nghĩ của anh: "Tôi nhớ mấy ngày trước cậu còn muốn ăn tươi nuốt sống Mạnh Tiệm Vãn, sao bây giờ lại không muốn so đo với cô ta rồi? Đàn ông cậu cũng thay đổi nhanh thật, à, hôm nay cậu uống nhiều rồi đúng không?"Xe thương vụ màu đen chạy đến dừng lại ở trước mặt, tài xế bước xuống xe kéo cửa chỗ ngồi phía sau, Tống Ngộ một chân bước lên xe, quay đầu lại liếc nhìn Triệu Dịch Sâm, sắc mặt không thay đổi nói: "Tôi là quân tử, không so đo với cô gái nhỏ."Triệu Dịch Sâm làm bạn với anh mười mấy năm còn lạ gì tính cách của anh nữa, ngay lập tức trêu đùa: "Ơ, đeo kính cái là thành quân tử rồi à? Cậu không cần giả vờ với tôi.

Chuyện lạ xảy ra kiểu gì cũng có điều uẩn khúc.

Nếu không phải cậu đang giấu kế sách gì đó thì chắc chắn cậu đang cố tỏ ra bình tĩnh chứ trong lòng mê mệt lắm rồi."Tống Ngộ: "..."Tống Ngộ kéo cửa xe cái rầm một cái.

Tài xế vào lại ghế lái, nhìn ra ngoài cửa gật đầu với Triệu Dịch Sâm, khởi động xe đi ra khỏi bến đỗ xe.Trong xe đóng kín cửa, không gian nhỏ, điều hòa bật được một lúc mà nhiệt độ chẳng giảm xuống tý nào.

Không khí hanh khô nóng nực, Tống Ngộ ngửa cổ, cởi hai cúc áo ra rồi tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu ngắm nhìn phong cảnh đêm khuya bên ngoài."Tôi nhận lỗi với cô.

Hay là chúng ta xí xóa tất cả được không?""Được thôi."Hai câu nói này văng vẳng bên tai, Tống Ngộ bỗng nở nụ cười.

Sao lúc đó anh lại không nhận ra Mạnh Tiệm Vãn đang giả vở ngoan ngoãn để chiều lòng anh chứ.

Có lẽ do vẻ mặt ấy của cô quá quyến rũ, đôi mắt đẹp như hổ phách ngâm trong nước, chớp nhẹ một cái đã làm người khác mê mẩn cả tâm trí, tình nguyện để cô dắt mũi đi.Men rượu đã bắt đầu có tác dụng.

Đầu của Tống Ngộ không thoải mái, cả người uể oải khom người trên ghế, tay chống vào cửa xe.

Cái cà vạt để ở đùi bị vò nhăn nhúm.Xe thương vụ của khách sạn vốn là để đưa đón khách quý, tính bảo mật làm rất tốt, ghế sau xe dán một lớp chống nhìn trộm màu đen, sắc màu neon rực rỡ bên ngoài được lọc qua một lần chỉ còn mờ ảo chiếu vào khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Tống Ngộ.

Ánh sáng và bóng tối xen kẽ, chẳng rõ người buồn hay không.Tài xế yên lặng lái xe, thỉnh thoảng nhìn gương chiếu hậu thấy Tống Ngộ đang ôm miệng, vẻ mặt muốn cười nhưng cố gắng kiềm chế không cười.

Tài xế không kìm được mà cảm khái, người có tiền đúng là tự do phóng khoáng, bánh xe bị người ta đâm thủng rồi vẫn còn cười được, nếu là người bình thường chắc khóc tu tu lâu rồi.….Máy bay đáp xuống sân bay Kim Loan đúng một giờ chiều.

Quản lí của khách sạn Thế Phong, Đàm Vũ Phi đích thân đến đón Tống Ngộ.

Xe vẫn còn chạy trên đường anh ta đã bắt đầu báo cáo công việc, thi thoảng lại lấy khăn tay lau cái trán đẫm mồ hôi, nhìn ra được anh ta hơi căng thẳng.Tổng giám đốc mới nhậm chức bất ngờ ghé thăm, trên dưới nhân viên ở Thế Phong Châu Hải đều toát hết cả mồ hôi.Thế nhưng từ đầu đến cuối Tống Ngộ chẳng có ý kiến gì, chỉ nhắm mắt nghe quản lý báo cáo.

Đàm Vũ Phi cứ tưởng anh ngủ rồi liền im lặng, cẩn thận quan sát nét mặt anh.Ngay sau đó, Tống Ngộ động mắt ý là anh vẫn chưa ngủ, chỉ đang nghỉ ngơi thôi.

Anh lấy tay day mi tâm rồi nói:"Tiếp tục đi."Đêm qua có một trận mưa nhưng nhiệt độ không khí gần như chẳng giảm xuống chút nào.

Trời vừa nắng lên đã bị cơn nóng cuồn cuộn cuốn đi như nhốt tất cả mọi người vào một cái lồng hấp, khí nóng bao quanh từ bàn chân đến đỉnh đầu, không có tý gió nào lọt qua.Trong tiếng báo cáo chậm rãi của Đàm Vũ Phi, xe đi thẳng đến cửa khách sạn, Tạ Vịnh giúp anh mở cửa xe.Tống Ngộ khom người bước xuống xe.

Anh lấy tay cởi một cúc áo ra, mặt đất phơi nắng nóng như lửa đốt.

Anh bước nhanh vào khách sạn, hai hàng nhân viên quản lý mặc đồng phục kính cẩn chào hỏi.Tống Ngộ từ lâu đã quen với mấy cảnh tượng như này.

Anh bình thản gật đầu rồi hỏi Tạ Vịnh phía sau: "Bộ phận Quan hệ công chúng đã đến chưa? Anh đi thông báo là hai mươi phút nữa mở cuộc họp, bọn họ phải đưa cho tôi phương án giải quyết trước hai giờ."Nếu như không phải xảy ra việc ngoài ý muốn thì một tổng giám đốc bận trăm công nghìn việc như Tống Ngộ sẽ không đích thân đến đây.Nguyên nhân là do chín giờ tối qua một nhân viên của khách sạn Thế Phong đã nhảy lầu từ trên tầng thượng xuống, sau một đêm lên men tình hình trở lên nghiêm trọng.

Sự việc vẫn chưa điều tra rõ ràng, truyền thông chỉ dựa vào vài con số đã đoán đông đoán tây, chẳng mấy chốc phần bình luận ở weibo official của tập đoàn đã tràn ngập lời chửi rủa, tỏ ý đòi lấy lại công bằng.Trước khi đến đây, Tống Ngộ đã cho đoàn đội nòng cốt của bộ phận Quan hệ công chúng đến điều tra làm rõ nguyên nhân hậu quả của sự việc.

Sau khi đến khách sạn, anh không nghỉ ngơi một phút nào, chỉ uống một cốc nước ấm rồi đến phòng họp luôn.Buổi họp kéo dài hai tiếng đồng hồ.

Nhân viên Quan hệ công chúng đã đưa ra phương án giải quyết hoàn hảo.

Thật ra chuyện này không liên quan gì đến Thế Phong.

Người nhân viên đó mắc bệnh ung thư, lúc phát hiện ra đã là giai đoạn cuối, phía bệnh viện nói chỉ sống được nửa năm nữa, nếu điều trị có thể kéo dài thêm hai ba năm.

Nhưng nhà anh ta vẫn còn mẹ già đang nằm liệt giường nhiều năm và một đứa con trai đang học cấp hai, còn vợ đã rời xa anh ta mấy năm trước rồi.

Bao nhiêu gánh nặng trên vai một người như vậy chẳng khác gì bị núi Thái Sơn đè trên người.

Trong lúc nhất thời, nghĩ không thông nên đi đến bước đường cùng.Ngoài việc công khai kết quả điều tra cho công chúng, bồi thường một khoản tiền coi như vỗ về cho gia đình xảy ra chuyện, Tống Ngộ còn tìm chuyên gia đến tận nhà an ủi gia đình.Sự việc đã giải quyết ổn thỏa nhưng Tống Ngộ không rời đi mà nghĩ đến cũng đến rồi, tiện thể kiểm tra công việc của khách sạn thế nào.

Thế là quản lý khó lắm mới yên tâm được thì giờ lại lo sốt sắng lên lần nữa.Đàm Vũ Phi cố nén sự căng thẳng trong lòng, nở nụ cười đề nghị: "Hay tổng giám đốc nghỉ ngơi một lát? Hôm nay Tây Thành có một trận đấu đua xe F1, tôi có mấy tấm vé, bây giờ cũng sắp bắt đầu rồi, hay chúng ta đi xem thế nào?"Công việc kiểm tra để ngày mai làm, Đàm Vũ Phi suy nghĩ chu đáo, muốn dùng thời gian còn lại ngày hôm nay để Tống Ngộ giải tỏa mệt mỏi công việc nhưng lại nghĩ trước đây tổng giám đốc ở nước ngoài có loại hình giải trí nào mà anh chưa từng thấy, chi bằng dẫn anh đi xem một cuộc thi gì đó, chẳng phải con trai đều thích mấy cuộc thi k1ch thích như đua xe sao?----------Ngoài lề-------Chắc tôi không cần nói trong trận đua xe sẽ gặp ai nữa nhỉ? Hihi..
 
Back
Top Bottom