#Hung_án_Trung_Quốc
*************************************
Do tính chất tàn khốc, thủ đoạn tàn độc, sự phức tạp và liên quan đến nhiều người nhà của nạn nhân tòa án nhân dân thành phố Lan Châu quyết định không xử án công khai giống các vụ án hình sự thông thường mà lựa chọn xử án kín
Ngày 2 tháng 6 năm 2004 trong cái nóng càng ngày càng oi bức ở thành phố cổ Lan Châu, Tây Bắc, một tin tức đã làm cho đội hình sự cục công an thành phố Lan Châu trở nên căng thẳng.
Lúc 11h40 sáng tin tức hỏa tốc báo tới: Tìm thấy một xác chết trong mương thoát nước trước trường Cao đẳng Y học cổ truyền huyện Thành Quan, thành phố Lan Châu, tỉnh Cam Túc.
Ngay lập tức đội cảnh sát hình sự, bác sĩ pháp y, nhân viên điều tra hiện trường, cảnh khuyển, tất cả các điều tra viên kỹ thuật liên quan đến vụ án đều lên xe đi đến hiện trường nơi phát hiện thi thể.
Hiện trường đã được đội hình sự đồn công an phân cục Thành Quan phong tỏa nghiêm ngặt.
Mùa hè và mùa thu là thời điểm mùa mưa ở Lan Châu.
Để đảm bảo dòng chảy của lũ cũng như xả lũ trôi chảy, văn phòng quản lý thành phố sẽ cử một người dọn dẹp đến chịu trách nhiệm dọn dẹp rác thải gây tắc nghẽn trong mương thoát nước.
Leo lên leo xuống trong mương hôi thối cỏ gai mọc um tùm, đây là công việc gian khổ cần sự nghiêm túc thực hiện.
Vì vậy công nhân vệ sinh được phái đến đều là người tương đối lớn tuổi, giàu kinh nghiệm.
Công nhân chịu trách nhiệm làm vệ sinh đoạn trường Cao đẳng Y học cổ truyền là lão Quách.
Vào lúc 11h ngày 2 tháng 6 khi ông đang dọn dẹp từ trên xuống dưới như thường lệ, phát hiện chỗ đã dọn sạch ngày hôm qua nhiều hơn 3 túi rác màu đen.
Trong lòng lão Quách lấy làm lạ, người nào lại hao tổn sức lực mang rác vượt qua mấy lớp cỏ rậm rạp kia xuống đây.
Nghĩ thế lão Quách liền đưa tay mở túi nilon ra, là một khối thịt.
Người lão Quách như có một dòng điện chạy qua khiến tóc tai dựng đứng, tay chân nổi da gà
Khi ông luống cuống mở túi nilon thứ hai, tiếng kêu khiếp hãi trong cổ họng cuối cùng cũng phát ra: Trời ơi, giết người rồi
Trong túi nilon thứ hai lão Quách thấy được là một bàn tay, một bàn tay trắng bệch
Sau khi các bác sĩ pháp y của Phòng Điều tra Tội phạm thành phố Lan Châu kiểm tra cẩn thận ba túi nhựa màu đen đã nhận định rằng nó là xương cốt và các bộ phận của cơ thể phụ nữ, xác nhận rằng đây là một vụ án giết người chặt xác.
Các pháp y còn nhận định rằng nghi phạm của vụ án thủ đoạn độc ác, thủ đoạn vứt xác lão luyện, tám chín phần là người đã từng giết người trước đó
Sau đó cảnh sát lấy hiện trường ném xác làm trung tâm tiến hành tìm kiếm điều tra bốn phía đã phát hiện những phần thi thể còn lại khác.
Thông tin vụ án được gửi đến phó giám đốc Sở Công an tỉnh, cục trưởng cục công an thành phố Lan Châu Diêu Viễn, vị này là hình cảnh xuất thân từ đội cảnh sát hình sự có kinh nghiệm lâu năm, đã lập tức đưa ra chỉ thị: Cơ quan điều tra hình sự thành lập một tổ chuyên án, cố gắng phá án sớm nhất có thể, không để ảnh hưởng đến xã hội.
Tổ chuyên án nhanh chóng triển khai công tác điều tra, thông qua mạng lưới trinh sát và mạng lưới truyền thông các loại hi vọng có thể xác định được tên tuổi của xác chết, tra rõ nguyên nhân vụ án một cách nhanh nhất.
Không lâu sau, các tin tức đã được phản hồi lại, trong đó có một tin tức đến từ phân cục công an Thất Lý Hà khiến tổ chuyên án chú ý: một phụ nữ tên là Thương Xuyến sống ở khu Thất Lý Hà đã mất tích vào ngày 30 tháng 5.
Vào chiều ngày 1 tháng 6, chồng cô là Trương Phong trong lúc đang tìm vợ mất tích đã lấy tin tức từ công ty viễn thông số điện thoại cuối cùng nói chuyện với cô là số điện thoại của người mà Thương Xuyến lúc chuẩn bị đi có nhắc tới, Trình Vĩ
Trương Phong lập tức gọi cho số của Trình Vĩ, điện thoại nối máy
Trương Phong sốt ruột gào lên trong điện thoại: Thương Xuyến đâu?
Cô ấy đâu rồi?
Đáp lại là giọng của một nam thanh niên trẻ tuổi: Cô ta về rồi.
Tối hôm qua đã về rồi
"Trở về đâu?
Nhanh nói cho tôi biết?"
"Về nhà"
"Nhà nào?"...Tút, tút, tút
Trương Phong nổi nóng đập điện thoại còn đang phát ra tiếng máy bận xuống đất: "Tên súc sinh đáng chết này"
Trương Phong gọi lại số kia lần nữa nhưng không thể nào nối máy được
Cảm thấy vợ mình có thể đã gặp bất trắc Trương Phong nhanh chóng đi đến cục công an Thất Lý Hà báo án
Trong lúc đội hình sự cục công an Thất Lý Hà đang triển khai điều tra vụ án mất tích thì phát hiện thi thể tại mương nước trường cao đẳng y học cổ truyền khiến cho hai vụ án tự nhiên có mối liên kết với nhau
Đội pháp y tiến hành lấy xương cốt được ném ở hiện trường kiểm tra xác định được người chết khoảng 24~27 tuổi.
Tổ chuyên án lập tức xoay quanh vụ án của Thương Xuyến điều tra.
Thương Xuyến, nữ, sinh tháng 3 năm 1978, người Ninh Hạ, Tứ Xuyên, gia đình buôn bán phân bón hóa học nhà ở thành phố Ngân Xuyên.
Tháng 8 năm 1999 trong lúc đến Lan Châu làm ăn đã quen biết với giáo viên Trương Phong, hai người kết hôn vào tháng 5 năm 2000, sau khi cưới hai người tình cảm rất tốt.
Chỉ là Thương Xuyến trời sinh tính tình hoạt bát sau khi cưới vẫn giữ sở thích kết giao bạn bè, không con, không nghề nghiệp ổn định, Thương Xuyến dành phần lớn thời gian để trang điểm xinh đẹp, mặc các nhãn hiệu nổi tiếng, cầm điện thoại di động nhãn hiệu nổi tiếng đi tới đi lui dường như là để khoe cho mọi người nhìn thấy mình là xinh đẹp người giàu có.
Cho mọi người ấn tượng đây là một chị gái có tiền
Nhưng cơ thể bị phân cắt rồi vứt vào trong mương nước có phải là người phụ nữ xinh đẹp Thương Xuyến hay không còn phải dựa vào rất nhiều kết quả khám nghiệm pháp y.
Tổ chuyên án đã phái người đến Ninh Hạ, Tứ Xuyên gặp mẹ của Thương Xuyến, cảnh sát không dám nói tường tận lí do mời bà đến chỉ âm thầm lấy mẫu máu rồi ngồi máy bay hỏa tốc đến bộ công an làm giám định DNA.
Cảnh sát còn cử đội trưởng Lý Bân và nữ cảnh sát Tiểu Triệu nói chuyện phiếm vô thưởng vô phạt với mẹ cô về quá trình trưởng thành của Thương Xuyến, nói lòng vòng một hồi cảnh sát cuối cùng cũng nắm được ngón tay út bàn tay trái của Thương Xuyến có một vết sẹo khi còn bé do nghịch ngợm mà bị thủy tinh cắt phải, không nhìn kỹ là không thể nhìn ra.
Mà trùng hợp là ngón út tay trái thi thể cũng có một vết thương người ngoài không thể nhìn thấy.
Nghe được lời kể của mẹ Thương Xuyến đội trưởng Lý Bân đã nghĩ: Người chết tám chín phần là Thương Xuyến đã mất tích
Đúng như đã dự đoán ngày 16 tháng 6 phòng giám định DNA bộ công an đã xác định hai người có quan hệ máu mủ
Công việc điều tra các mối quan hệ quanh Thương Xuyến được triển khai.
Các mối quan hệ xung quanh Thương Xuyến cực kỳ phức tạp, Lan Châu, Ngân Xuyên, An Huy, Bắc Kinh các nơi đều có.
Trước nhiều mối quan hệ được phản ánh, tổ chuyên án đã vạch ra kế hoạch, thời gian, sự kiện và nhân vật từ gần đến xa đầu tiên là từ Lan Châu, để tìm hiểu, kiểm tra và sau đó mở rộng ra các tỉnh khác.
Rất nhanh đã có đột phá.
Theo Lý Xuân Yến người đã gặp Thương Xuyến trước khi cô bị sát hại nói: Mới từ An Huy trở lại Lan Châu, Thương Xuyến đã gọi điện thoại ngay cho cô, hẹn cô buổi tối đến quán bar Tân Hồng Thạch uống bia, lúc đó sẽ giới thiệu cho cô hai ông chủ có tiền.
Quán bar Tân Hồng Thạch là một trong những quán bar cao cấp ở Lan Châu, người có thể tới đây phần lớn là người có tiền.
Có thể được mời đến chỗ này, là việc rất vịnh dự.
Được người bạn tốt mới từ nơi khác về nhiệt tình mời, Lý Xuân Yến dĩ nhiên không tốt từ chối.
Cũng chính vì Thương Xuyến nhiệt tình mời, nên đã vô tình để lại cho cảnh sát đầu mối cực kỳ quý báu.
Buổi tối ngày 28 tháng 5 Lý Xuân Yến đến quán bar Tân Hồng Thạch nhìn thấy ngoại trừ Thương Xuyến còn có hai người đàn ông lạ mặt, người già một chút gọi là "Trình Vĩ", mang mắt kính gọng vàng người trẻ tuổi hơn một chút gọi là Lý Tiểu Quân mang mắt kính gọng đen, còn có thêm một người phụ nữ giọng miền Nam tên là Đỗ Tố Dung hình như là người yêu của Lý Tiểu Quân, dáng vẻ ôm ôm ấp ấp rất thân thiết.
Thương Xuyến giới thiệu bọn họ đến Lan Châu làm ăn lớn, cụ thể làm gì thì họ không nói.
Nhưng dáng vẻ dường như là người có tiền
Thương Xuyến nhìn rất thân thiết với bọn họ giống như là bạn cũ lâu năm vậy.
Nhưng sau khi nghe ngóng mới biết bọn họ quen biết nhau không lâu, là do vào ngày 20 tháng 5 Thương Xuyến trên xe lửa trở về Lan Châu quen biết.
Chỉ là bèo nước gặp nhau bình thường chứ chưa nói gì đến thâm giao.
Nhóm bọn họ chơi ở Tân Hồng Thạch đến rạng sáng ngày 29 tháng 5 mới ra ngoài, bởi vì mỗi người về một hướng khác nhau nên Thương Xuyến đón xe về nhà một mình, ba người kia thuận đường đưa Lý Xuân Yến về nhà
Theo chồng Thương Xuyến nhớ lại, rạng sáng ngày 29 tháng 5 vợ anh trở về ngủ một mạch đến trưa.
Ngày 30 Thương Xuyến gọi điện cho chồng nói cô ở bên ngoài quen biết hai người bạn muốn mướn phòng ở Lan Châu nên muốn cô đi giúp đi xem một chút.
Dù sao cũng nhàn rỗi ở nhà nên đi giúp bạn cũng như để thiết lập mối quan hệ.
Lỡ như hai ông chủ này làm ăn lớn ở Lan Châu mình cũng có thể nhờ cậy được
Đối với cô vợ thường ngày thích giao du này Trương Phong không hề nói gì chủ yếu là không thể nói, dù không muốn cũng đành nhìn vợ mình trang điểm ăn vận xinh đẹp cứ thế mà đi.
Giống như mọi ngày 7h30 Trương Phong gọi điện hỏi vợ đã ăn chưa.
Thương Xuyến trả lời giọng điệu rất bình thường nói đang cùng mấy người bạn kia dùng cơm không nghe ra chút nào bất thường trong đó.
Không ngờ đến khi Trương Phong gọi lại lần nữa điện thoại đã tắt máy.
Trương Phong lo lắng chịu đưng cả đêm đến hôm sau đã bắt đầu đi tìm THương Xuyến.
Thông qua người bạn làm ở công ty viễn thông đã điều tra ra vào lúc 19h30 trước khi điện thoại bị tắt trừ Trương Phong ra người cuối cùng cô nói chuyện chính là Trình Vĩ
Trình Vĩ không nghi ngờ gì nữa là người có tiếp xúc gần nhất với nạn nhân trở thành người bị tình nghi lớn nhất.
Căn cứ vào miêu tả của Lý Yến Xuân lệnh truy nã Trình Vĩ và Lý Tiểu Quân đã được gửi đến khắp nơi trên cả nước
Ngay lúc này đột nhiên lại tiếp tục xảy ra vụ án mất tích.
Người mất tích không ai khác chính là Đỗ Tố Dung
Ngày 10 tháng 6 cha của Đỗ Tố Dung từ Tứ Xuyên vội vã chạy đến Lan Châu báo án, nói con gái ông Đỗ Tố Dung đi làm tại một "tẩy dục trung tâm" (là một trong những địa điểm giải trí.
Nó tích hợp các chức năng như tắm, phòng nghỉ, đánh bạc, trò chơi giải trí, phòng tập thể dục và spa.
Chủ yếu ở các thành phố và thị trấn) ở Lan Châu đã mất liên lạc.
Ngày 1 tháng 6, sau nhiều ngày liên tục không thể gọi điện được nên đã đi đến Lan Châu tìm.
Đỗ Tố Dung từng nói cho cha mình rằng tối ngày 20 tháng 5 có hai vị khánh đến chọn hai nhân viên phục vụ trong hai người đó có Đỗ Tố Dung.
Sau đó nghe người cùng làm khi đó Lý Xuân Dung nói Đỗ Tố Dung yêu đương với một trong hai vị khách đó nên không tới đây đi làm nữa.
Còn phía trung tâm thì nói rằng con gái ông không phải là nhân viên chính thức lúc trung tâm cần mới điện thoại tới làm mấy tiếng, xong chuyện là tính tiền là đi.
Cha Đỗ Tố Dung thấy kì lạ dù hỏi thế nào vẫn thấy mơ hồ.
Trong lúc đi ngang qua một tiệm sửa xe đạp vẫn than thở không biết rốt cuộc con gái mình làm gì ở Lan Châu.
Người thợ đang bận rộn sửa xe trong bụng cảm thấy buồn cười, cũng không nghĩ nhiều ném ra một câu: "Chính là mấy cô phục vụ tiếp khách, trong mắt những người lao động như chúng tôi mà nói cũng không khác làm gái là bao".
"Không khác làm gái là bao" Mấy lời này như sấm bên tai cha Đỗ Tố Dung, mém chút nữa làm ông té ngã.
Bị đả kích cha Đỗ Tố Dung vốn định bỏ đi nhưng nghĩ đến đứa cháu ngoại còn nằm trong tã, không có mẹ nó biết phải làm sao?
Suy đi nghĩ lại vẫn đi vào công an thành phố Lan Châu báo án
Báo án này của ông lão Tứ Xuyên đã cung cấp cho tổ chuyên án thêm một phương hướng điều tra.
Từ những lời nhân viên làm trong trung tâm biết được tối ngày 20 tháng 5 hai người đến dục cầu trung tâm chính là hai người mà công an đang truy tìm Trình Vĩ và Lý Tiểu Quân.
Hai người này vừa đến Lan Châu đã tới những nơi như thế là thói quen hay là còn có mưu đồ gì khác?
Trình Vĩ là ai?
Lý Tiểu Quân là ai?
Bọn họ tới Lan Châu là làm ăn gì?
Tại sao người bị hại Thương Xuyến lại quen biết họ?
Từ thủ pháp sát hại, phân xác, đến ném xác có thể thấy hai người này không chỉ thủ đoạn tàn nhẫn mà còn là người có kinh nghiệm phạm tội.
Hai người này lần đầu tiên tới Lan Châu hay là lần thứ hai, thứ n?
Lựa chọn hiện trượng ném xác cũng khá kín đáo.
Không khó để thấy rằng bọn họ đối với đường xá ở Lan Châu cũng không xa lạ gì.
Còn cô gái tên Đỗ Tố Dung kia một khi rơi vào tay hai tên sát nhân giết người chặt xác nhất định là lành ít dữ nhiều.
(Còn tiếp)
*********************************************
Dịch bởi: Tố Nhi
#Hung_án_Trung_Quốc
VỤ ÁN TÊN SÁT NHÂN MOI RUỘT CAM CHÂU (PHẦN 2)
**************************
Trương Dịch là một thành phố nhỏ, trong quá khứ cảnh sát phá án đều là bắt tại chỗ.
Sau khi chuyện xảy ra cảnh sát vẫn dựa theo cách thức phá án cũ cũng chính là phân tích những vụ án khả nghi và những người khả nghi
Tiến hành sàng lọc đối với những vụ án cũ rất nhanh sau đó cảnh sát đã phát hiện ra manh mối.
Trước khi xảy ra vụ án của A Lâm và Tiểu Hoa 1 tháng tức là vào tháng 7, tại thành phố Trương Dịch đã xảy ra vụ án tấn công phụ nữ.
Khuya ngày 24 tháng 7, cảnh sát Trương Dịch nhận được báo án: gần một tiệm thịt nướng cao ốc Lương Mậu khu Cam Châu có một cô gái họ Tào đột ngột bị tấn công.
Khi cảnh sát chạy đến hiện trường cô gái họ Tào kia và chồng đang đứng bên vệ đường vẫn chưa hoàn hồn.
Họ Tào kể lại: Hôm nay tôi trực đêm, sau khi tan việc hẹn chồng cùng đến quán thịt nướng ăn đêm.
Tôi đến quán đợi khoảng 10 phút chồng tôi vẫn chưa tới nên tôi liền ra cửa gọi điện thoại cho anh ấy.
Trong lúc đang nói chuyện tôi vô thức đi đến đầu hẻm.
Đột nhiên có một người đàn ông bóp cổ tôi, đẩy tôi ngã xuống đất, còn hỏi tôi có phải họ Hà hay không.
Tôi bị dọa kêu to lên, đúng lúc đó chồng tôi vừa đến cách chỉ còn mấy trăm mét.
Nghe được tiếng gào thét của tôi chồng tôi nhanh chóng chạy tới thì người đàn ông đó chạy mất.
Tôi với chồng đuổi theo phía sau một hồi nhưng không đuổi kịp.
Trời tối nên tôi không thấy rõ, cảm giác người đàn ông này cao lớn, toàn thân đầy mùi rượu hình như đã uống rất nhiều
Khi đến hiện trường cảnh sát thấy không có ai bị thương, cũng không có tổn thất vật chất nên không coi trọng chỉ ghi chép đơn giản lại một chút rồi thôi.
Sau này khi tổ chuyên án thành lập, cảnh sát liền liên hệ đến A Lâm và Tiểu Hoa trước tiên đều bị bóp cổ mà họ Tào cũng bị một người đàn ông bóp cổ.
Nói vậy người tấn công cô ta có phải là tên sát nhân moi ruột không?
Tiếc là họ Tào bị hoảng sợ quá độ cộng thêm trời tối nên không ai thấy rõ dáng vẻ của gã kia.
Họ Tào chỉ nghe ra khẩu âm của hắn là người địa phương.
Cảnh sát bất đắc dĩ phải tiếp tục sàng lọc những người địa phương và những vụ án khả nghi, không ngờ đã phát hiện ra một vụ án tương tự.
Vụ án này cũng là bóp cổ dường như có chút liên quan đến vụ án moi ruột.
Sau khi A Lâm bi giết chỉ 3 ngày chính là vào đêm ngày 15 tháng 8 năm 2004 có người ở đường Mã Thần Miếu khu Cam Châu báo cảnh sát.
Cô gái họ Bành kể lại vụ việc cho cảnh sát, cô nói vừa mới bị người ta đánh mém chút nữa bị cưỡng bức.
Họ Bành nhớ lại:
Buổi tối tôi ở nhà xem TV đột nhiên có người đến gõ cửa.
Khi tôi mở cửa ở bên ngoài có một người đàn ông to con nói: "Tối tìm Trương Văn Binh"
Họ Bành: "Chỗ này không có người như vậy, anh tìm lộn người rồi"
Người đàn ông to con: "Tìm lộn người?
Cô gạt tôi, tôi đến để đòi nợ.
Cô mau tránh ra, tôi muốn vào nhà tìm hắn"
Người đàn ông xô họ Bành ra, kiên quyết xông vào
Họ Bành sợ hết hồn: Anh làm gì vậy?
Đã nói là không có người này, xông vào làm cái gì?
Người đàn ông to con tìm một vòng trong phòng quả thật không có người nào nhưng vẫn không chịu đi
Họ Bành có chút sợ: Anh đi mau, không tôi gọi người đến đó
Người đàn ông to con: Kêu cái gì?
Nhìn cách ăn mặc của cô chắc là gái bán dâm phải không?
Giá bao nhiêu đây?
Họ Bành: Anh nói gì?
Ai là gái bán dâm?
Anh đừng nói càn
Người đàn ông to con: Còn giả bộ gì nữa.
Như vậy đi vui vẻ với tôi một lần tôi cho cô 200 tệ
Họ Bành ngửi được trên người đàn ông mùi rượu nồng nặc: Anh bị thần kinh rồi.
Mau đi ra, không tôi lập tức kêu người đến đó
Người đàn ông to con: Cô nói ai bị thần kinh?
Có chơi hay không?
Họ Bành: Không có bản lĩnh uống thì đừng có uống.
Uống nhiều rồi lại đến nhà người khác say bét nhè là sao?
Mau cút ra ngoài!
Sau đó họ Bành gọi to tên của của chủ nhà bên cạnh.
Người đàn ông to con giận dữ, nhào tới cổ cô lại nện cho mấy quyền.
Sau khi họ Bành bị đánh liền hô to cứu mạng còn đánh nhau với gã đàn ông
Thấy không khống chế được họ Bành người đàn ông đột nhiên đưa tay cào vào âm hộ cô gái một cái rồi chạy ra cửa đi mất
Người phòng bên ấp đến lập tức báo cảnh sát.
Họ Bành nói thân dưới của mình bị thương, cảnh sát thấy vậy đưa cô đến bệnh viện.
Trên người họ Bành bị mấy đấm chỉ có một ít máu bầm không có gì nghiêm trọng.
Nhưng cú cào của gã đàn ông kia đối với âm hộ cô đã tạo thành vết rách.
Vụ án này phát sinh sau vụ án A Lâm 3 ngày.
Theo lẽ thường mà nói tên sát nhân moi ruột có gan lớn đến mấy cũng không dám gây án nhanh như vậy.
Cộng thêm thủ pháp gây án không giống nhau, họ Bành cũng chỉ bị thương nhẹ nên cảnh sát không hề coi trọng.
Sau khi lấy khẩu cung điều tra một hồi cũng không giải quyết được gì
Nhưng khi đến vụ án của Tiểu Hoa, bộ công án đã ra kỳ hạn phá án, tình hình giờ đã khác.
Cảnh sát liền liên hệ họ Bành cũng là bị bóp cổ ngã, thân dưới còn bị cào.
Có thể là cùng một người làm hay không?
Vụ án này không phải bị tấn công bất ngờ từ phía sau mà là từng có đối thoại với họ Bành.
Họ Bành nhớ được dáng vẻ của hắn cũng nghe ra được khẩu âm địa phương.
Cảnh sát lập tức căn cứ vào miêu tả của họ Bành vẽ lại tranh mô phỏng chân dung.
Khi cảnh sát tổ chuyên án nhìn thấy bức tranh liền kinh ngạc nói: "Đây không phải là Kiều Kiến Quốc sao?"
Kiều Kiến Quốc là ai?
Người cảnh sát này nhớ lại, trước khi A Lâm bị giết hại 3 tháng, vào tháng 4 Kiều Kiến Quốc đã từng tấn công phụ nữ, người xử lý vụ án lúc đó chính là anh ta.
Một cô gái họ Hà ở tiệm gội đầu đấm bóp báo án nói cô bị khách đánh, điện thoại cũng bị cướp đi.
Sau khi cảnh sát đến hiện trường phát hiện trên người họ Hà chỉ xây xát nhẹ.
Mà lạ lùng là họ Hà nói sau khi người khách kia lấy điện thoại của cô lại quay về tiệm trả.
Sau khi cảnh sát thẩm vấn phát hiện vị khách này mới vừa được phóng thích từ trại giáo dưỡng ra vào ngày 14 tháng 3.
Cảnh sát đi đến tiểu khu Đông Hồ khu Cam Châu tìm thấy Kiều Kiến Quốc đang ở nhà.
Đối với chất vấn của cảnh sát Kiều Kiến Quốc thản nhiên nói đúng là mình đã đẩy ngã họ Hà nhưng là hai người đánh nhau.
Kiều Kiến Quốc nói: Buổi tối tôi đến tiệm họ Hà gội đầu.
Sau khi gội xong họ Hà hỏi tôi có muốn phục vụ gì nữa không.
Tôi đoán cô ta là gái bán dâm liền châm chọc mấy câu.
Ai ngờ cô ả này miệng mồm không chịu thua thiệt liền chửi lại tôi.
Hai người chúng tôi cãi nhau to.
Tôi mới vừa uống từ quán rượu về trong cơn tức giận hai người chúng tôi đã phát sinh đánh nhau.
Cô ta cào tôi mấy cái tôi đẩy cô ta ngã rồi bỏ đi.
Trước khi rời khỏi tôi thấy điện thoại cô ta để ở một bên liền thuận tay lấy đi muốn dạy dỗ cô ta một chút.
Đi ra khỏi cửa không bao lâu, tôi cảm thấy mình vừa mới từ trại giáo dưỡng ra 1 tháng vì một cái điện thoại mà lại vào đó thì không đáng.
Nên tôi quay trở lại tiệm ném trả điện thoại lại cho cô ta không để cho cô ta báo cảnh sát.
Không ngờ cô ả vẫn báo cảnh sát thật cmn không phải người"
Không ai bị thương cũng không có tài sản bị mất nên cảnh sát cũng chỉ coi là xích mích trị an nhỏ.
Cảnh sát tiến hành phê bình giáo dục với Kiều Kiến Quốc để hắn bồi thường mấy trăm tệ chi phí chữa trị.
Bấy giờ tổ chuyên án đã có thể khẳng định Kiều Kiến Quốc đã từng hai lần tấn công phụ nữ có sự hiềm nghi nhất định.
Vậy Kiều Kiến Quốc là ai?
Tổ chuyên án lập tức điều tra bối cảnh của hắn.
Quả nhiên Kiều Kiến Quốc không phải là loại hiền là một người có nhiều thành tích bất hảo.
Hắn sinh ngày 5 tháng 11 năm 1970 ở khu Cam Châu thành phố Trương Dịch.
Gia đình Kiều Kiến Quốc là công nhân bình thường, cha mẹ đều là công nhân công ty xây dựng.
Trên hắn có 3 người chị, 1 anh, bản thân hắn xếp thứ 5.
Bởi vì là con nhỏ nhất trong nhà nên từ nhỏ đã được cha mẹ và anh chị rất nuông chiều.
Tính tình hắn nóng nảy ham ăn lười làm, không thích lao động, học hành cũng không giỏi.
Cha hắn có mắng chửi cũng không tác dụng.
Người nhà hắn cho rằng thay đổi lớn nhất ở hắn là sau một lần thất tình.
Gia đình mối tình đầu của hắn chê họ Kiều nghèo khó không cho con gái qua lại với hắn.
Kiều Kiến Quốc bị đả kích lớn tự giận mình bắt đầu uống rượu.
Say rượu Kiều Kiến Quốc thường xuyên gây chuyện đánh nhau chửi lộn.
Thân hình Kiều Kiến Quốc khá cường tráng, hắn cao 1m82, vai u thịt bắp, côn đồ bình thường đánh không lại hắn.
Thường xuyên qua lại với bạn bè xấu, Kiều Kiến Quốc dần có chút danh tiếng trong giới giang hồ, từng bước biến thành người xấu.
Mà anh trai hắn Kiều Kiến Dân cũng giống hắn hai người thường lêu lổng cùng nhau.
Khi chưa tròn 18 tuổi, Kiều Kiến Quốc tham gia một vụ án trộm cắp.
Sau khi bị tố cáo, vào năm 1989 Kiều Kiến Quốc bị tòa tuyên án 6 năm rưỡi tù.
Trong trại giam, Kiều Kiến Quốc có biểu hiện tốt nên năm 1994 đã được thả ra 1 năm trước thời hạn.
Cả đời cha mẹ Kiều Kiến Quốc là người đàng hoàng quan trọng nhất là mặt mũi.
Đối với đứa con trai út bị tù tội như vậy họ rất lấy làm xấu hổ.
Sau khi ra tù cha mẹ hắn khuyên hắn hãy làm người tốt, nhưng vì là tội phạm từng vào tù nên Kiều Kiến Quốc không tìm được việc làm, thỉnh thoảng làm chút công việc lặt vặt dựa vào tiền lương hưu của cha mẹ sống qua ngày.
Buồn chán, bản thân cũng là kẻ nghiện rượu Kiều Kiến Quốc càng sa vào rượu chè ngày ngày say xỉn, lại còn dính vào ma túy, hắn và anh trai mình cùng nhau hút ma túy.
Biết được hai anh em hắn hút ma túy người nhà hắn thất vọng vô cùng.
Cha của hắn thấy con trai đã hết thuốc chữa, bắt đầu không thèm để ý đến hắn nữa.
Cho đến lần cuối hắn bị tóm, cơ bản cha hắn và hắn đã không nói chuyện với nhau nữa.
Thấy người nhà đối với mình không nghe không hỏi, Kiều Kiến Quốc càng quậy phá hơn, bởi vì hút ma túy nên đã bị cưỡng chế vào trại cai nghiện 2 lần.
Lần cuối cùng hắn vào trại giáo dưỡng là vào ngày 17 tháng 5 năm 2001, 3 năm sau được thả ra trước thời hạn.
Như vậy Kiều Kiến Quốc 3 lần đi tù vào trại giáo dưỡng thời gian thụ án gần 10 năm dài dĩ nhiên là đối tượng nghi vấn hàng đầu
Cảnh sát tìm được người bị hại họ Bành lúc trước lấy ảnh của Kiều Kiến Quốc cho cô nhận diện.
Họ Bành liền nhận ra người xông vào cô chính là Kiều Kiến Quốc.
Cảnh sát lại để cho hai vợ chồng họ Tào nhận diện, hai người không thể xác định chỉ nói là hình dáng rất giống.
Sau khi nhận định được Kiều Kiến Quốc, cảnh sát bắt đầu tập trung điều tra, rất nhanh chóng đã có thu hoạch lớn.
Lời khai của hai người quen của Kiều Kiến Quốc nhớ lại: Vào lúc 0:00 ngày 20 tháng 9 (nghĩa là khi Tiểu Hoa bị tấn công), hai chúng tôi đã ở gần hiện trường vụ án, chờ bạn bè đi ăn tối.
Chúng tôi thấy Kiều Kiến Quốc hoảng hốt bước tới phía trước chúng tôi.
Khắp người hắn ta đầy bụi đất, trên tay còn có vết máu.
Chúng tôi biết Kiều Kiến Quốc uống rượu thành thói nghĩ rằng hắn ta say rượu té ngã, khiến người bị dính đầy đất còn làm tay bị thương nên không để ý lắm.
Như vậy nghi vấn đặt lên người Kiều Kiến Quốc ngày một lớn hơn.
Cảnh sát lập tức đi điều tra những người dân khi phát hiện Tiểu Hoa.
Một đôi vợ chồng nói: Lúc vụ án phát sinh hai chúng tôi đang ở tầng hai của tòa nhà gần hiện trường, cả đêm chúng tôi dọn dẹp nhà vừa mới mua.
Nghe được tiếng con gái la hét chúng tôi thò đầu qua cửa sổ nhìn.
Trong đêm tối chúng tôi loáng thoáng thấy một đôi nam nữ lôi kéo nhau.
Khi ấy cứ nghĩ là hai vợ chồng đang gây nhau nên chúng tôi không quan tâm lắm
Cảnh sát lấy ra tấm hình của Kiều Kiến Quốc cho 2 người nhận diện.
Hai người bày tỏ đêm quá tối nên không nhìn thấy rõ nhưng cảm giác được hình dáng rất giống.
Cảnh sát lại mang đến 20 tấm ảnh của 20 đối tượng tình nghi cho Tiểu Hoa nhận diện.
Tiểu Hoa chỉ ra hai người có vóc dáng rất giống, một người trong số đó là Kiều Kiến Quốc.
Tất cả mọi kết quả điều tra đều chỉ về Kiều Kiến Quốc
Tuy nhiên còn phải xác định xem hắn có thời gian gây án hay không.
Kết quả đúng là hắn có thời gian mà hành tung còn rất khả nghi.
Khi vụ án của A Lâm phát sinh Kiều Kiến Quốc đang ở Trương Dịch.
Sau khi vụ án xảy ra hắn đột nhiên rời khỏi Trương Dịch đến Bắc Kinh khiến người ta cảm thấy hắn giống như hắn đi lánh nạn vậy.
Ngày 2 tháng 9, Kiều Kiến Quốc mới trở về.
Lúc này cảnh sát đang tiến hành điều tra trên quy mô lớn.
Hắn ở nhà được 3 ngày lại vội vã chạy đến Bắc Kinh, giống như đang tránh né.
Nhiều ngày sau, ngày 17 tháng 9 Kiều Kiến Quốc quay trở về Trương Dịch, sau đó liền xảy ra vụ án Tiểu Hoa
Căn cứ vào các manh mối, cảnh sát quyết định bắt Kiều Kiến Quốc.
Ngày 20 tháng 9 cảnh sát nhanh chóng bao vây nhà họ Kiều, sắp đặt 20 cảnh sát mặc thường phục theo dõi ở 5 nơi gần đó, chuẩn bị chờ Kiều Kiến Quốc ra khỏi cửa là sẽ bắt ngay lập tức.
Nhưng họ Kiều từng có 3 tiền án tiền sự phát hiện rất nhanh mai phục của cảnh sát, hắn và anh trai Kiều Kiến Dân đóng chặt cửa nhà ngoan cố chống cự.
Nhà của họ Kiều là cửa chống trộm trừ khi dùng gậy nậy mới có thể mở ra mà trong nhà hắn còn có vũ khí.
Nếu như cảnh sát cố gắng tấn công có thể sẽ gây thương vong hoặc bắn chết Kiều Kiến Quốc, đây đều là cảnh mà cảnh sát không muốn thấy.
Ngày 23 tháng 9 tổ chuyên án quyết định dụ Kiều Kiến Quốc bảo hắn xuống lầu làm xét nghiệm nước tiểu (do hắn và anh trai từng có tiền sử hút ma túy).
Nhưng họ Kiều cũng không ngu, từ đầu đến cuối đều không mở cửa cũng tuyên bố: Người nào muốn làm anh hùng thì cứ đi lên, trước khi chết hắn sẽ kéo theo mấy người chịu tội thay.
Nếu như làm quá hắn sẽ nhảy lầu
Giằng co suốt 9 ngày không có tiến triển gì
Lúc này, bạn gái Kiều Kiến Quốc đột nhiên tìm đến người phụ trách tổ chuyên án.
Bạn gái hắn nói Kiều Kiến Quốc tuyệt đối không phải là tên sát nhân moi ruột.
Cô nói: Sau khi Kiều Kiến Quốc được thả ra, người nhà đối với anh ấy cũng không tệ.
Cha mẹ để cho anh ấy ở trong nhà, cho anh ấy sinh hoạt phí cơ bản.
Trong 3 năm giáo dục cải tạo, Kiều Kiến Quốc cũng đã cai nghiện thành công.
Anh ấy vẫn uống rượu nhưng so với hút ma túy đã tốt hơn nhiều, có thể làm người lần nữa.
Kiều Kiến Quốc cải tạo lao động mấy lần, cũng không làm chuyện xấu gì lớn, chẳng qua chỉ là một lần trộm cắp cùng hai lần hút ma túy.
Thân hình anh ấy cao lớn cường tráng, dáng dấp cũng không xấu, có khí chất nam nhi.
Ngày 14 tháng 3 năm 2004, tôi ở một quán bar quen biết Kiều Kiến Quốc vừa mới ra khỏi trại.
Hai người chúng tôi vừa thấy đã yêu, rất nhanh xác định quan hệ yêu thương cũng đã ở chung, gần đây đã chuẩn bị kết hôn.
Tôi ở trong xã hội xông xáo nhiều năm, có tích góp cùng với cửa tiệm của mình, đang muốn tìm người đàn ông cùng nhau làm ăn.
Sau khi tôi và Kiều Kiến Quốc xác nhận quan hệ yêu thương, đã quyết định đến Bắc Kinh mở tiệm mì kéo.
Chúng tôi đã chuẩn bị hết, ngay cả tiệm mì ở Bắc Kinh cũng đã đi xem.
Bạn gái hắn còn nói: Các người nói Kiều Kiến Quốc nhiều lần rời khỏi Trương Dịch là để né tránh điều tra của cảnh sát, đây là đoán mò.
Ngày 10 tháng 8 tôi đến Bắc Kinh trước nói chuyện tiệm mì, Kiều Kiến Quốc vào ngày 25 tháng 8 cũng từ Trương Dịch ngồi xe lửa đến Bắc Kinh gặp tôi.
Hai người chúng tôi ở Bắc Kinh mấy ngày, vì để tìm một sư phụ mì kéo mới để cho anh ấy một mình ở lại đến ngày 31 tháng 8 mới trở về Trương Dịch.
Sau khi tìm được sư phụ, ngày 5 tháng 9 anh ấy lại ngồi xe lửa trở lại Bắc Kinh.
Bàn bạc xong chuyện tiệm mì, bây giờ là để bàn bạc chuyện tiền mướn tiệm.
Tôi để cho Kiều Kiến Quốc ngày 17 tháng 9 quay về Trương Dịch lần nữa để lấy chút vốn.
Đi tới đi lui, hoàn toàn là vì làm ăn, căn bản không phải né tránh điều tra của cảnh sát.
Sau khi trở lại, Kiều Kiến Quốc còn gọi điện thoại cho tôi về Trương Dịch.
Anh ấy nói cả nhà cùng đón tiết trung thu rồi sau đó tiến hành hôn lễ, cùng nhau đến Bắc Kinh mở tiệm.
Bạn gái hắn nói tiếp: Tối ngày 26 tháng 9 tôi trở về Trương Dịch, mới nghe nói các người đã bao vây Kiều Kiến Quốc ở trong nhà.
Kể từ khi quen biết Kiều Kiến Quốc cho đến lần gặp mặt cuối cùng ở Bắc Kinh, tôi đã chung sống cùng Kiều Kiến Quốc suốt mấy tháng.
Trong lúc chúng tôi ở chung, tôi khá hiểu anh ấy.
Tôi chưa từng phát hiện bất kì hành động khác thường nao của anh ấy, tôi cũng không tin anh ấy làm ra thảm án moi ruột.
Đương nhiên, Kiều Kiến Quốc thường uống say, thỉnh thoảng cũng sẽ gây chuyện, nhưng ai say lại không gây chuyện chứ ?
Kiều Kiến Quốc sống khổ nhiều năm như vậy, rất quý trọng đoạn tình cảm này với tôi, cũng muốn mở tiệm mì sống qua ngày.
Chúng tôi sắp khai trương tiệm mì, sắp kết hôn.
Cho dù là suy nghĩ từ góc độ nào anh ấy cũng không có lý do đi làm chuyện tàn nhẫn đó.
Mẹ Kiều Kiến Quốc cũng bày tỏ, con trai không biết làm chuyện như vậy: Thấy Kiến Quốc và bạn gái quan hệ rất tốt, lại sắp mở tiệm, chúng tôi rất vui.
Tôi và mấy đứa chị của nó cũng hết sức phấn khởi chuẩn bị phòng mới, chuẩn bị các việc trước khi kết hôn cho nó.
Thời gian thảm án phát sinh, tôi và chồng đều ở nhà con tư, ở nhà chỉ có Kiến Quốc.
Buổi sáng ngày vụ án Tiểu Hoa xảy ra, tôi còn trở về qua nhà một lần.
Kiến Quốc uống say khướt nằm trên giường, tôi liền đắp chăn cho nó, tắt đèn rồi mới xuống lầu.
Nghe nói các ông điều tra nó, tôi và chị nó hỏi có phải nó làm vụ móc ruột không, nó cũng một mực phủ nhận.
Nghe bạn gái và mẹ Kiều Kiến Quốc nói, cảnh sát cũng rất hoài nghi.
Tên sát nhân moi ruột có thể vừa nói yêu thương, vừa giết người moi ruột như vậy không ?
Điều này tất nhiên không phù hợp với lẽ thường.
Căn cứ phân tích tội phạm lúc trước, tên sát nhân moi ruột chắc chắn là một người vô cùng hận thù xã hội và phụ nữ.
Bình thường mà nói, sát nhân moi ruột chắc hẳn là người ngoài rìa hoặc dưới đáy xã hội, gia đình quan hệ bất hòa, hơn nữa quan hệ với mẹ hoặc bạn gái không tốt, Lúc này mới giết người moi ruột, trả thù xã hội và phái nữ.
Đương nhiên, Kiều Kiến Quốc quả thật phù hợp tiêu chuẩn này.
Hắn 34 tuổi đã phải lao động cải tạo 10 năm, vừa không có công việc còn hút ma túy, cuộc sống dường như không có chút hy vọng nào.
Nhưng sau khi quen biết bạn gái hoặc có thể nói vị hôn thê, tình hình đã thay đổi.
Kiều Kiến Quốc đã cai nghiện thành công, cuộc sống, tình cảm, sự nghiệp hoàn toàn đi vào quỹ đạo, thậm chí còn vượt hẳn mọi người.
Mà mẹ và chị đối với hắn rất tốt, cả nhà vì hôn sự và cửa tiệm của hắn cũng bận rộn tới lui.
Những người phụ nữ bên cạnh Kiều Kiến Quốc, ai cũng đối tốt với hắn, căn bản hắn chưa từng xem phụ nữ là kẻ thù.
Giống như bạn gái hắn nói, cho dù từ góc độ nào mà nói, Kiều Kiến Quốc dường như không có động cơ gây án, cũng không phù hợp với tâm lý của tên sát nhân moi ruột.
Xem xét từ thời gian gây án, dường như cũng không đúng cho lắm.
Ngày 10 tháng 8, bạn gái vừa đi đến Bắc Kinh bàn chuyện làm ăn, 2 ngày sau tức ngày 12 tháng 8, họ Kiều liền giết chết A Lâm còn moi ruột.
Ngày 17 tháng 9, chỉ 3 ngày sau khi gặp mặt bạn gái ở Bắc Kinh rồi trở về hắn liền tấn công Tiểu Hoa.
Trong lúc chung sống cùng bạn gái và người nhà, bọn họ đều nói Kiều Kiến Quốc hết thảy bình thường.
Như vậy, tại sao bạn gái vừa mới rời đi Kiều Kiến Quốc liền nhanh chóng gây án chứ ?
Chuyện này không thể thông suốt được.
Tội phạm biến thái liên tục giết người, cũng là vì công việc và tình cảm lâm vào đường cùng mới giết người phát tiết.
Chưa từng nghe nói có ai cuộc sống tình cảm thuận lợi còn đi cướp giết người.
Nhưng mà, nếu đã đi đến bước này, cảnh sát dĩ nhiên phải bắt Kiều Kiến Quốc lại rồi mới nói.
Cuối cùng tổ chuyên án nói chuyện với họ Kiều đồng ý yêu cầu cho bạn gái và mẹ hắn đến đón hắn đi làm xét nghiệm nước tiểu.
Lúc 4 giờ chiều ngày 29 Kiều Kiến Quốc cuối cùng cũng đồng ý đi làm xét nghiệm nước tiểu, nhưng vừa mới xuống lầu liền bị mai phục bắt được.
3.
Kiều Kiến Quốc nhận tội
Cảnh sát lập tức tiến hành thẩm vấn với Kiều Kiến Quốc.Trong lúc tra hỏi, Kiều Kiến Quốc thừa nhận vụ tấn công họ Tào và họ Bành đúng là do hắn làm.
Nhưng mà đây đều chỉ là say rượu quấy rối phụ nữ, tuyệt đối không phải giết người.
Đối với vụ tấn công họ Tào, Kiều Kiến Quốc giải thích là: Hôm đó tôi uống nhiều rồi, thấy một cô gái ở cửa tiệm thịt nướng, cách tôi không xa gọi điện thoại.
Say rượu mắt mờ, tôi cảm thấy cô ta chính là dâm nữ họ Hà đã báo cảnh sát tôi.
Vụ kia các người cũng biết rồi đó, họ Hà kia mắng chửi tôi, cào mặt của tôi, tôi mới đẩy cô ta, cầm điện thoại di động của ả.
Sau đó tôi đem điện thoại trả lại cho cô ả, cô ta lại còn báo cảnh sát, bắt tôi bồi thường tiền chữa bệnh, sau chuyện đó tôi rất tức giận.
Nên tôi mới đi tới bóp cổ cô ta, quật cô ta ngã xuống, hỏi cô ta có phải là họ Hà kia hay không.
Sau khi tôi phát hiện cô ta không phải họ Hà cộng thêm người nữ kia la thét chói tai, còn có người chạy tới, nên tôi liền bỏ đi.
Đối việc tấn công họ Bành, cào vào thân dưới cô ta, Kiều Kiến Quốc cũng có cách nói.
Kiều Kiến Quốc: Tôi tấn công cô ta, tôi thừa nhận.
Hôm đó tôi đến tiểu khu đó tìm người đòi nợ nhưng tìm nhầm nhà.
Sau khi người phụ nữ kia mở cửa, tôi thấy cô ta ăn mặc như gái bán dâm, nên muốn vui vẻ, còn ra giá.
Họ Bành không muốn, còn chửi tôi.
Tôi tức giận liền đẩy cô ta ngã, nện cho mấy đấm, cào vào thân dưới cô ta một cái, sau đó bỏ đi.
Đối với vụ án A Lâm và Tiểu Hoa, Kiều Kiến Quốc lại kiên quyết không thừa nhận.
Trong lúc bị thẩm vấn cứ lặp đi lặp lại: "Vụ án không phải do tôi làm, nếu các ông nắm được chứng cứ thì bắn chết tôi đi"
Quả thật, nếu như nói tất cả vụ án đều là do Kiều Kiến Quốc gây nên, cũng tồn tại nhiều sơ hở.
Ba vụ án quấy rối phụ nữ, đối phương đều là phụ nữ trưởng thành 20, 30 tuổi, trong đó hai người đã cưới.
Nhưng A Lâm và Tiểu Hoa đều chưa tới 20 tuổi, có sự khác biệt rất lớn với các vụ kia.
Trước kia phân tích cho là đây là một tên côn đồ hèn nhát, chỉ dám tập kích bé gái.
Nhưng Kiều Kiến Quốc đã thừa nhận ba vụ án kia, hiển nhiên hắn không chút kiêng kỵ gì khi tấn công phụ nữ trưởng thành.
Thông qua cách nói chuyện với cảnh sát có thể thấy người này tính cách ương ngạnh, cơ thể vai u thịt bắp.
Bị cảnh sát bao vây như vậy, Kiều Kiến Quốc có thể kiên trì 9 ngày không đầu hàng, cho thấy rõ người này vô cùng khó đối phó.
Nói vậy, đối với kết luận trước đó tên sát nhân moi ruột là người hèn nhát có một sự mâu thuẫn lớn.
Nhưng không ngờ là, Kiều Kiến Quốc lại nhận tội rất nhanh.
Bên phía cảnh sát kể lại: nói cho hắn chính sách, nói luật pháp, nói nhân tình thế thái, nói lợi hại cũng thỏa mãn yêu cầu của hắn.
Cuối cùng tuyến phòng thủ tâm lý của hắn cũng sụp đổ, vào lúc 5 giờ chiều ở buổi thẩm vấn kế tiếp Kiều Kiến Quốc đã khai nhận tất cả.
Sau đó cảnh sát Trương Dịch công bố tình hình phá án, bày tỏ tên sát nhân moi ruột đã bị bắt, chính là Kiều Kiến Quốc.
Chính phủ công bố lời khai của Kiều Kiến Quốc:
Giết chết A Lâm, là bởi vì lỡ hẹn.
Ngày 11 tháng 8, khi đang đi dạo loanh quanh khu Cam Châu Kiều Kiến Quốc gặp A Lâm đang đứng đợi bạn.
Kiều Kiến Quốc thấy A Lâm một mình, liền tiến đến muốn nói chuyện yêu đương với A Lâm.
Sau đó, Kiều Kiến Quốc đem chuyện mình 3 lần ngồi tù nói cho A Lâm.
A Lâm cự tuyệt yêu cầu vô lý của hắn, nhưng hắn vẫn cưỡng ép yêu cầu A Lâm ngày 12 gặp mặt hắn.
Đến thời gian đã định, không thấy A Lâm đâu Kiều Kiến Quốc rất tức giận.
Uống rượu rồi bắt đầu đi khắp nơi tìm A Lâm.
Hắn gặp A Lâm ở gần nơi cô mướn nhà, Kiều Kiến Quốc tức giận mắng chửi A Lâm, cưỡng ép A Lâm vào phòng trọ.
Đêm đó vào lúc 10 giờ, Kiều Kiến Quốc đem A Lâm từ nhà trọ lôi ra, mạo hiểm trời mưa to cùng bùn lầy, kéo tới đường đất bên cạnh rừng cây nhỏ, bóp chết cô.
Sau đó tàn nhẫn moi ruột thi thể rồi trở về nhà.
Về vụ Tiểu Hoa, là báo thù lầm người.
Đêm khuya ngày 19 tháng 9, Kiều Kiến Quốc và bạn bè uống rượu ở một quán bar say khướt mới trở về nhà.
Ở gần một quán mì ở trên đường Đông, Kiều Kiến Quốc bắt gặp Tiểu Hoa đang đi vệ sinh.
Trong trạng thái say rượu Kiều Kiến Quốc thấy dáng vẻ của Tiểu Hoa rất giống người họ Hà kia nên mới gợi lên ý niệm trả thù.
Khi Tiểu Hoa đi vào hẻm, Kiều Kiến Quốc đột ngột xông ra bóp cổ của cô.
Tiếng địa phương của Tiểu Hoa sợ hãi kêu lên, Kiều Kiến Quốc mới ý thức được hắn nhận lầm người (họ Hà không phải người địa phương).
Kiều Kiến Quốc sợ Tiểu Hoa báo cảnh sát, vẫn bóp cổ cô đến nửa hôn mê, từ bên cạnh nhà vệ sinh kéo tới hành lang, tàn nhẫn moi ruột Tiểu Hoa.
Sau đó bà chủ Minh chạy ra ngoài tìm Tiểu Hoa đã dọa Kiều Kiến Quốc, hắn bỏ chạy khỏi hiện trường, về nhà ngủ.
Vì là vụ án lớn nên vào ngày 17 tháng 1 năm 2005, tòa án nhân dân thành phố Trương Dịch đối với vụ án giết người moi ruột công khai xử án, tên sát nhân Kiều Kiến Quốc trong phiên tòa sơ thẩm bị tuyên án tử hình, tước đoạt quyền lợi chính trị suốt đời.
Nhưng mà sau đó, những chuyện kỳ lạ xuất hiện.
Vào lúc 8:40 sáng ngày 6 tháng 1 năm 2005, mặc áo khoác cotton màu xanh lá cây của quân đội, Kiều Kiến Quốc đã được đưa ra khỏi nhà tù đến Tòa án quận Cam Châu.
Vào lúc 9 giờ, phiên tòa chính thức bắt đầu.
Nhưng không ngờ là, Kiều Kiến Quốc thái độ ngạo mạn, từ đầu đến cuối chỉ thừa nhận 3 vụ án quấy rối phụ nữ là do mình gây nên, đối với việc sát hại A Lâm, tấn công Tiểu Hoa thì phản cung, tuyệt đối không thừa nhận là hắn gây nên.
Kiều Kiến Quốc nói: Ba trường hợp quấy rối phụ nữ trong bản cáo trạng đầu tiên buộc tội tôi, tôi thừa nhận, nhưng tôi không thực hiện hai vụ án giết người và tấn công kia.
Tôi chỉ ...
Thẩm phán: Nhưng bị cáo đã nói trong khẩu cung, đã bóp cổ A Lâm một lúc lâu không biết cô ta đã chết hay chưa.
Còn dùng tay từ trong âm đạo kéo ruột ra.
Kiều Kiến Quốc: Đây không phải là sự thật, tôi thật sự không có làm chuyện này, nếu như tôi làm, tôi đã thừa nhận.
Các người nói có chứng cớ, nếu quả thật có dấu vân tay, vết máu của tôi, tôi hy vọng có thể trình bày ra trước tòa.
Chỉ cần có thể đem ra, tôi sẽ lập tức thừa nhận chuyện này là tôi làm, rồi bắn chết tôi đi.
Thẩm phán: Bị cáo nói trong khẩu cung "Tôi thừa dịp nạn nhân Tiểu Hoa không phòng bị, bóp cổ của cô ta kéo đến chỗ nghỉ từ lầu một đến lầu hai ở tòa nhà thứ 7, sau khi kéo ruột cô ta từ âm đạo ra bên ngoài cơ thể, mới rời khỏi hiện trường".
Kiều Kiến Quốc: Chuyện này không phải tôi làm.
Lời khai của tôi và Tiểu Hoa mâu thuẫn lẫn nhau, làm sao có thể sử dụng làm chứng cớ.
Các ông nói có nhân chứng, tôi yêu cầu đối chất cùng tất cả nhân chứng.
Luật sư Kiều Kiến Quốc cũng cho là vụ án không có chứng cứ trực tiếp: Trước mắt chỉ có khẩu cung của Kiều Kiến Quốc và nhận diện của Tiểu Hoa.
Nhưng Tiểu Hoa nhỏ tuổi, chuyện xảy ra đột ngột, không thể không nói đến trường hợp nhận lầm người.
Hơn nữa Tiểu Hoa nhận diện 5 bức ảnh (cảnh sát nói là 2 bức), không phải là 1 người.
Những lời làm chứng này đều được nói vào ngày 30 tháng 9, lúc ấy Kiều Kiến Quốc đã bị chú ý là người có khả năng phạm tội, cho nên lời làm chứng không thể tránh khỏi nghiêng về cảm tính, mang tính chủ quan của người làm chứng.
Mà lời của nhân chứng, chỉ có thể chứng minh Tiểu Hoa bị hại là sự thật, không thể chứng minh là Kiều Kiến Quốc gây nên.
Đồng thời, lời khai của Kiều Kiến Quốc và nhân chứng về tình huống hiện trường có rất nhiều chỗ không khớp.
Sau khi tòa tuyên án tử hình vào ngày 17, Kiều Kiến Quốc bày tỏ muốn kháng án.
Tòa án cấp cao tỉnh Cam Túc đã xem xét phiên tòa và thấy rằng phán quyết Kiều Kiến Quốc giết người có chủ ý, cố ý gây thương tích là không rõ ràng, bằng chứng không đủ, đem xuống cho tòa án nhân dân thành phố Trương Dịch xét xử lại vụ án.
Vào lúc 9 giờ sáng ngày 18 tháng 8 năm 2005, tòa án nhân dân thành phố Trương Dịch tiến hành xét xử lần hai vụ án của Kiều Kiến Quốc.
Kỳ quái là, lần đầu tiên là xét xử công khai, lần thứ hai lại biến thành xét xử không công khai.
Trừ người thân của người bị hại ra, bất kỳ người nào cũng không cho dự thính, ngay cả thân nhân Kiều Kiến Quốc cũng không cho vào tòa án.
Trong phiên tòa ngày hôm đó, Kiều Kiến Quốc vẫn không thừa nhận hai vụ án moi ruột là do mình gây nên.
Cách nói của họ Kiều vẫn không thay đổi: Khẩu cung của tôi là do công an dẫn dụ, thúc giục và bức hại.
Mặc dù tôi có quấy rối phụ nữ nhưng chưa từng giết người.
Cuối tháng 12 năm 2005, tòa án thành phố Trương Dịch lại tuyên án tử hình sau phiên tòa thứ hai.
Kiều Kiến Quốc lại một lần nữa kháng án.
Trong phiên tòa, những lời của Kiều Kiến Quốc rất có lý: "Tôi yêu cầu tòa án mở phiên tòa xét xử công khai.
Chỉ có phiên tòa công khai tôi mới đưa lời giải thích thỏa đáng cho gia đình nạn nhân, cho dù có chết, tôi cũng phải chết đường đường chính chính, chết rõ ràng, không thể cứ vậy mà chết.
Vì vậy, tôi yêu cầu xét xử công khai vụ án của mình.
"
Phiên tòa thứ ba đã được thảo luận và quyết định bởi Ủy ban tư pháp của tòa án tối cao.
Phán quyết cuối cùng là: bác bỏ phán quyết cân nhắc lại mức phạt của bản án sơ thẩm còn lại đều giữ nguyên, tuyên án Kiều Kiến Quốc tử hình, hoãn thi hành án hai năm, tước đoạt quyền lợi chính trị suốt đời
Kiều Kiến Quốc giết người moi ruột, thủ đoạn hung tàn như vậy, vốn là phải chết không thể nghi ngờ.
Nhưng tại sao không xử bắn ngay lập tức?
Luật sự Trần Minh của Thượng Hải nói rất hay: Vụ án Kiều Kiến Quốc mặc dù tái phạm nhiều lần, thủ đoạn tàn nhẫn, gây phẫn nộ cực lớn, nhưng chứng cứ mấu chốt lại không có chỉ có khẩu cung!
Mỗi án xử tử hình, nhất định sự thật phải rõ ràng, chứng cứ trọn vẹn, trình tự xét xử hợp pháp, trải qua cân nhắn đắn đo mới quyết định.
Đối với tội mặc dù nghiêm trọng, nhưng theo luật không phải tội lập tức thi hành án, thì không thể tuyên án tử hình thi hành lập tức.
Sau khi Kiều Kiến Quốc bị tuyên án, có rất nhiều người bày tỏ nghi ngờ.
Đầu tiên là Kiều luật sư.
Luật sư cho rằng: Hai vụ án cảnh sát cũng không nắm giữ chứng cớ trực tiếp, khá kỳ lạ.
Vụ án thứ nhất bởi vì trời mưa, có thể không có để lại dấu tay, dấu chân, vết máu.
Nhưng vụ án thứ hai hiện trường được bảo vệ tương đối tốt, hung thủ lại không mang bao tay, trên lý thuyết không thể không có bất kỳ chứng cớ nào.
Nhưng cuối cùng vẫn là không có chứng cớ, chỉ có khẩu cung của Kiều Kiến Quốc và lời của nhân chứng.
Bà chủ Minh cũng có nghi ngờ, cho là có thể không phải là một người gây nên.
Bà nói: Tiểu Hoa đi ra không tới 5 phút, tôi đột nhiên nghe được một tiếng hét thảm, vội vàng chạy ra tìm Tiểu Hoa.
Lúc này, tôi phát hiện 3 thanh niên hành tung vô cùng khả nghi, đang đứng ở ven đường.
Nghe được tôi hò hét, có người lớn tiếng ho khan mấy cái.
Lúc tôi từ nhà vệ sinh trở về quán, đã không thấy bóng dáng 3 người đó đâu.
Lúc ấy bởi vì khẩn trương và sợ hãi, tôi không dám nghĩ nhiều, sau này nhớ lại, 3 người đó giống như đang ra ám hiệu cho người khác, bây giờ nhớ lại cảm thấy rợn cả tóc gáy.
Bác sĩ Liễu cũng có nghi ngờ: theo nghề y đã 30 năm qua, tôi chưa bao giờ nghe đến đại án mà thủ đoạn khiến người ta khiếp sợ như thế này.
Căn cứ vào phán đoán lâm sàng của chúng tôi, ruột non của Tiểu Hoa là do người khác dùng tay lôi trực tiếp từ thân dưới lôi ra.
Căn cứ vào vụ án bị phát hiện chưa tới 10 phút, hung thủ gây án rất có thể có kiến thức chuyên nghiệp nhất định.
Bởi vì, cho dù là một bác sĩ khá có tay nghề, cũng không thể nào trong 10 phút từ thân dưới tìm được ruột non.
Mà xem vết thương của Tiểu Hoa, hung thủ không chỉ tìm chính xác được điểm yếu từ âm hộ vào ổ bụng mà còn trong thời gian rất ngắn tìm được chỗ cần tìm.
Đồng thời, có thể loại bỏ trường hợp tổn thương do vũ khí, bởi vì vũ khí không thể nào cùng một lúc tổn thương nhiều chỗ, mà ruột non và bên trong âm đạo của Tiểu Hoa có nhiều chỗ bị tổn thương nghiêm trọng, nhất định là lấy tay kéo ra.
Như vậy, người không có chút kiến thức y học nào, cũng không có kinh nghiệm giết mổ như Kiều Kiến Quốc, có thể moi ruột một cách thuần thục?
Một người bình thường, căn bản không thể biết có thể từ bên âm đạo kéo ruột ra.
Bạn gái Kiều Kiến Quốc cũng cho rằng: Người sắp trở thành ông chủ và chú rể, chỉ bởi vì lỡ hẹn, nhận lầm người mà giết người, thật không tưởng tượng nổi.
Lần đầu tiên gây án, hắn và người bị hại A Lâm chỉ là bởi vì lỡ hẹn, cũng không có hận thù gì khắc cốt.
Cho dù có tức giận nhưng tới mức giết người ư?
Toàn Trung Quốc từng có tiền lệ này không?
Cho dù giết người, cũng hoàn toàn có thể bóp cổ chết.
Kiều Kiến Quốc 3 lần ngồi tù, chắc chắn có thể biết từ bạn tù cách giết một người.
Huống chi Kiều Kiến Quốc cao 1m8, giết một cô bé còn không giết chết nổi?
Phải móc ruột ra nữa sao?
Về vụ án thứ hai lại càng kỳ quái.
Kiều Kiến Quốc và cô gái đấm bóp không có hận thù gì to lớn, chỉ là đánh nhau vài cái, lí do này đủ để giết người?
Huống chi, sau khi nghe được Tiểu Hoa gào thét, rõ ràng hắn đã phát hiện nhận lầm người, tại sao vẫn còn tiếp tục moi ruột giết người?
Nếu như nói là để diệt khẩu, Tiểu Hoa trong bóng tối không nghe, không thấy rõ mặt hắn, chỉ mơ hồ thấy hình dáng mà thôi.
Đã bóp cổ Tiểu Hoa đến hôn mê, Kiều Kiến Quốc chạy trốn là được, cần gì tốn thời gian đi moi ruột chứ?
Tiểu Hoa đã gào thét, chẳng lẽ Kiều Kiến Quốc không sợ có người sẽ tới sao?
Người nhà Kiều Kiến Quốc còn cho là: Nếu như là Kiều Kiến Quốc làm, vậy tại sao lại tự nguyện xuống lầu đầu hàng.
Đã bị bao vây ở trong nhà, hắn cũng không biết cảnh sát rốt cuộc nắm giữ bao nhiêu chứng cớ.
Nếu như là hắn làm, giết hai nhân mạng, lại còn giết tàn nhẫn như vậy, khẳng định là một con đường chết.
Tại sao, Kiều Kiến Quốc vẫn nghe người nhà khuyên, tự nguyện đầu hàng?
Không bằng dứt khoát tự sát hoặc là liều mạng đi!
Kỳ quái hơn chính là, anh của Kiều Kiến Quốc đột nhiên tự sát ngoài ý muốn.
Lúc ấy báo chí ghi lại: lúc 11h40 ngày 8 tháng 12, cũng chính là sau khi Kiều Kiến Quốc bị tuyên án tử hình, anh trai Kiều Kiến Dân nhảy từ lầu 7 tự sát.
Có người nói Kiều Kiến Dân hút ma túy, tự sát có lẽ là do sinh ảo giác; cũng có người cho là, vì vụ án Kiều Kiến Quốc mà sinh ra mâu thuẫn với người nhà quẫn trí.
Nguyên nhân Kiều Kiến Dân tự sát rốt cuộc là vì cái gì, không hề có người biết.
Kiều Kiến Dân nhiều năm hút ma túy, mọi người cũng biết hút ma túy sẽ sinh ra ảo giác, cái gì cũng có thể làm.
Mọi người tùy tiện xem lại lịch sử cũng thấy, người sau khi hút ma túy ôm con gái 2 tuổi nhảy lầu, đâm chết con trai 3 tuổi, chém chết mẹ ruột, đâm bạn gái 200 nhát dao, còn cái gì mà tự sát, tự thiêu, đốt khí ga tự nổ cũng không hiếm
Hắn cũng không may mắn như em trai, gặp được người bạn gái tốt, cũng không có tiệm mì sắp khai trương.
Như vậy, người viết bài chỉ nói một câu cuối cùng: Trong bóng tối, để cho hai anh em ruột cùng xếp hàng đứng chung một chỗ, người lạ có thể phân biệt ra được ai là ai không ?
(END)
p.s: Không có phần 3 đâu mọi người ơi hết rồi nhé.
Tất cả các bài viết mình tìm đc đều chỉ nêu vắn tắt là KKQ bị kết án, chỉ có bài viết này là ghi đầy đủ quá trình và chỉ ra sự mâu thuẫn trong khâu điều tra của cảnh sát mình dịch lại nguyên văn nên cảm giác dài dòng là vậy (phần 1 là mình tự tóm lại từ nhiều nguồn nên vắn tắt hơn).
Vụ án dù kết án rồi vẫn còn rất nhiều điều vô lý nên phần cuối là ý kiến chủ quan của ng viết cộng thêm một số thông tin lẫn lời khai chứng minh còn nhiều lỗ hổng trong vụ án mà ng viết tổng hợp được.
**********************
Dịch bởi: Tố Nhi