[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Tổng Hợp] Fanfiction Desire The Series | Thèm Muốn (垂涎)
[Sói x Thỏ] Không phải nói là hen suyễn sao - xingzhichun (P16)
[Sói x Thỏ] Không phải nói là hen suyễn sao - xingzhichun (P16)
Ra khỏi nhà hàng, tuyết vẫn tung bay dày đặc.
Cao Đồ đưa tay ra, một bông tuyết tinh khiết rơi xuống lòng bàn tay.
Cậu nhớ hồi học cấp ba ở Giang Hỗ cũng từng có một trận tuyết lớn và kéo dài như vậy.
Bản thân Cao Đồ vốn không hứng thú với mấy thứ này, nhưng trong giờ ra chơi, cậu nghe người ta nói rằng cùng người mình thích ngắm tuyết đầu mùa là một chuyện rất lãng mạn, rất đáng nhớ.
Thẩm Văn Lang vốn không thể nào cùng cậu ngắm tuyết, thế nên Cao Đồ đã rất nghiêm túc nặn một người tuyết, đem "tuyết" tặng cho Thẩm Văn Lang.
Khi đó Thẩm Văn Lang bực bội cắt ngang, nói rằng rảnh rỗi không có việc gì làm thì nên đọc sách nhiều hơn.
Thế nhưng, hôm sau trên bàn học của cậu lại có thêm một đôi găng tay.
Thẩm Văn Lang chính là như vậy, phải cố gắng để ý thật kỹ mới phát hiện được sự quan tâm ẩn sau những lời lẽ sắc nhọn.
Hít vào một hơi lạnh, Cao Đồ cảm thấy trong lòng trống trải vô cớ.
Trên đường về, Cao Tình vòng vo rồi hỏi: "Nếu là Thẩm Văn Lang thì sao?"
"Sao tự dưng lại nhắc tới ngài ấy?"
"Không có gì, chỉ là em tò mò thôi."
"Anh ấy không thể nào thích anh, cũng sẽ chẳng bao giờ nói ra những lời đó.
Giả thiết của em không thực tế chút nào đâu, Tình Tình."
"Không phải...
Tại sao lại không thể chứ?"
Cao Tình hơi sốt ruột, chẳng hiểu sao Thẩm Văn Lang và anh trai cô đều nghĩ rằng đối phương không thích mình.
Cao Đồ không nói nữa.
Khả năng Thẩm Văn Lang thích cậu cũng giống như khả năng Thẩm Văn Lang đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu bây giờ vậy — cực kỳ thấp.
Cao Tình còn định nói thêm gì đó thì điện thoại của Hoa Vịnh gọi tới.
Từ lần trước Hoa Vịnh xin nghỉ, Thịnh Thiếu Du làm loạn ở buổi đấu giá, Thẩm Văn Lang đánh nhau với người ta, thì Cao Đồ chưa từng gặp lại Hoa Vịnh nữa.
Nhưng cậu cũng nghe được một số tin tức: hình như cậu ấy đã được Tổng giám đốc Thịnh của Thịnh Phóng Sinh Vật đưa về nhà.
Do dự mấy giây, Cao Đồ vẫn nhận máy, trong lòng vẫn khá lo cho Hoa Vịnh:
"Thư ký Hoa sao?"
"Là tôi."
"Cậu dạo này ổn chứ?
Lần trước cậu đi không một lời từ biệt, mọi người đều rất lo lắng cho cậu đó."
"Ừm, tôi rất ổn."
Hoa Vịnh ngừng một chút, rồi nói ra mục đích của cuộc gọi: "Anh thì sao, thư ký Cao?"
"Tôi à?
Tôi vẫn luôn ổn."
Cao Đồ dịu dàng trả lời.
Sự thiện ý của Hoa Vịnh khiến Cao Đồ tự thấy hổ thẹn, nỗi ghen tuông không thể nói ra ấy chưa từng thật sự biến mất khỏi đáy lòng.
Dù Thẩm Văn Lang đã giải thích rằng giữa họ chẳng có gì, nhưng về mối quan hệ giữa hắn và Hoa Vịnh thì lại né tránh không đề cập.
Cao Đồ tự biết mình không có tư cách để hỏi, song vẫn không kìm được mà suy đoán, chịu đựng nỗi chua xót của một kẻ không có danh phận.
"Thẩm Văn Lang hình như có chút không ổn."
Vừa nghe đến tên Thẩm Văn Lang, cơn đau nhói như kim châm lại siết chặt lấy trái tim.
Cao Đồ khẽ thở ra một hơi, cậu không hiểu vì sao Hoa Vịnh lại phải nói những điều này với mình.
"Tôi không muốn xen vào chuyện giữa hai người, nhưng hắn ta thật sự quá ngu."
Giọng Hoa Vịnh mềm mại, dịu dàng, nhưng khi nhận cuộc gọi, Cao Đồ đã cảm nhận được áp lực, cái khí thế áp bức tuyệt đối ẩn dưới vẻ hờ hững kia khiến người ta không thể phớt lờ — Hoa Vịnh dường như đã không còn giống như trước.
Cao Đồ nói khẽ: "Xin lỗi, tôi không hiểu rõ ý cậu lắm."
"Tôi không biết giữa hai người có hiểu lầm gì, nhưng..."
Sau ngày rời khỏi khách sạn, Hoa Vịnh đã ngẫm nghĩ vài giây xem Thẩm Văn Lang và Cao Đồ rốt cuộc có hiểu lầm gì, rồi nhận ra có lẽ có chút liên quan đến mình.
Với thái độ có qua có lại, giúp đỡ lẫn nhau, y mới gọi cuộc điện thoại này.
"Nhưng tôi và Thẩm Văn Lang thật sự chẳng có gì, tất cả chỉ là diễn kịch."
Cuối cùng, Hoa Vịnh gửi tới cậu một lời mời: mong cậu đến tham dự hôn lễ của y, thiệp mời sẽ được gửi tận tay.
Cao Đồ mơ màng gật đầu, không ngờ sự tình lại là như vậy.
Cậu không nhất thiết cần phải đòi hỏi một lời giải thích, chỉ là thấy có chút tiếc nuối.
Nhưng nếu khi cậu và Thẩm Văn Lang vẫn duy trì loại quan hệ ấy mà đã biết được sự thật, e rằng bản thân sẽ càng lún sâu hơn.
Cao Tình bên cạnh vẫn tiếp tục đặt ra những giả thuyết vô nghĩa, Cao Đồ dứt khoát không đáp lại nữa, chỉ nắm tay em gái, hai người cùng chậm rãi bước đi trong tuyết.
Những cảnh tượng đổ nát, lầy lội dơ bẩn của thị trấn nhỏ đều được tuyết trắng xóa che phủ, khiến trời đất trở nên tinh khiết.
Cao Đồ bỗng cảm thấy mình dường như đã hiểu vì sao có rất nhiều người thích tuyết.
Thật ra năm đó cậu cũng từng muốn hỏi: Thẩm Văn Lang, anh có thích tuyết không?
Anh có thích người tuyết tôi nặn cho anh không?
Tiếc là không đủ can đảm, cơ hội đã bỏ lỡ thì cũng chẳng bao giờ quay lại.
"Anh, anh thử nói đi mà."
Lên tới bậc thang, Cao Tình vẫn chưa chịu bỏ cuộc, tiếp tục hỏi.
"Không nói."
Bao năm qua, trong lòng Cao Đồ đã thầm nói với Thẩm Văn Lang vô số lần rằng cậu thích hắn, cũng từng nghĩ đến việc từ bỏ không biết bao nhiêu lần.
Cậu đã dựa vào chút dũng khí mà không ngừng đâm đầu vào bức tường, đến nay thật sự đã có phần mệt mỏi rồi.
Ngừng mơ tưởng mới là cách tốt nhất.
"Anh nói nếu bây giờ Thẩm Văn Lang xuất hiện trước mặt anh, anh có thể suy nghĩ lại...
Anh, anh có muốn nghe anh ấy nói không?"
"Tình Tình, đừng nhắc..."
Nửa câu sau Cao Đồ không nói nổi nữa, bởi vì cậu quay đầu theo ánh mắt của Cao Tình, nhìn thấy Thẩm Văn Lang đang ngồi xổm dưới hành lang.
Không rõ đã ngồi đó bao lâu, cả người co ro thảm hại trong góc đặt đồ lặt vặt.
Chiếc áo gió mỏng manh bị nước tuyết tan làm ướt sũng, còn nhỏ giọt xuống nền đất.
Cao Tình kéo nhẹ vạt áo anh trai, nói: "Em đi tìm anh Mã Hành, hai người cứ nói chuyện đi."
Có lẽ cảm giác được có người đến, Thẩm Văn Lang mơ hồ ngẩng đầu.
Khi nhận ra là ai, hốc mắt lập tức đỏ lên, giống như chú chó lang thang bị chủ nhân vứt bỏ, nức nở gọi ra tên Cao Đồ.
Cao Đồ khẽ thở dài, bước tới muốn đỡ người dậy, nhưng Thẩm Văn Lang lại không nhúc nhích.
"Tại sao lại tới đây?"
Cao Đồ cúi người, lau nước mắt trên gương mặt hắn, phát hiện hai má nóng hổi.
"Thẩm Văn Lang, anh bị sốt à?"
"Bởi vì... bởi vì muốn gặp em..."
Thẩm Văn Lang cảm thấy từng cơ quan trong cơ thể đều đang bị cơn nóng bỏng dữ dội làm cho nứt ra, mỗi một chữ thốt ra mùi rỉ sắt lại càng nồng hơn.
Thế nhưng hắn vẫn cố chấp đem trái tim rách nát của mình dâng lên bằng cả hai tay.
Tuyết lớn chặn đường, xe không thể đi tiếp, Thẩm Văn Lang liền bảo tài xế quay về, còn mình xuống xe, từng bước một đi từ cầu vượt về đến nơi Cao Đồ ở.
Tứ chi lạnh đến tê dại, nhưng trái tim vẫn còn đập rộn ràng, nỗi nhớ nhung chẳng những không vì khoảng cách kéo gần mà giảm bớt, ngược lại càng thêm mãnh liệt.
Điện thoại bị rơi hỏng giữa đường, màn hình vỡ nát, lờ mờ còn thấy được tin nhắn cuối cùng của Cao Tình gửi cho hắn: Anh Mã Hành đã tỏ tình với anh trai em rồi.
Thẩm Văn Lang vốn hiếm khi nào làm chuyện mà mình không chắc chắn.
Năm xưa khi đoạn tuyệt với cha Alpha, hắn đã lập lời thề, nhất định trong vòng hai năm phải vang danh ở Giang Hỗ, rồi HS bỗng chốc xuất hiện.
Hắn đã nói làm thì chắc chắn sẽ thành công.
Nhưng hôm nay, hắn không thể chắc chắn như vậy được nữa.
Bởi vì cứ đứng trước mặt Cao Đồ, hắn luôn mất kiểm soát, luôn tùy hứng, nổi giận, đem những mặt xấu xí nhất phô ra cho cậu.
Một kẻ tệ hại như thế, làm sao dám mơ đến tình yêu của Cao Đồ đây?
Thế mà cuối cùng vẫn đến đây, như con chó rách ngồi chờ ngoài cửa không biết bao lâu, chỉ đổi lại một câu hỏi lạnh nhạt.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi, Thẩm Văn Lang lấy từ trong ngực ra một vật, nói: "Cao Đồ, em xem."
Đó là một người tuyết méo mó, hơi xấu xí.
Cao Đồ không biết nên nói gì, dáng vẻ Thẩm Văn Lang ôm lấy người tuyết nhỏ ấy quá mức cẩn trọng.
Băng gạc quấn nơi lòng bàn tay đã thấm máu, nhưng Thẩm Văn Lang dường như hoàn toàn chẳng để tâm, ánh mắt sáng ngời, thành kính hỏi cậu: "Em có thích không?"
Trong mắt Cao Đồ, Thẩm Văn Lang vĩnh viễn luôn ở trên xa kia, tựa như thần minh.
Nhưng giờ đây, thần minh ấy lại hạ phàm đến bên cạnh cậu — dính đầy bùn đất, chật vật thảm thương, còn rơi nước mắt hỏi cậu có thích hay không.
Khoảnh khắc đó, Cao Đồ thấy mình hoảng hốt, nhưng nhiều hơn là đau lòng.
Cậu nói: "Thích lắm."
Thẩm Văn Lang như thể nắm được cọng rơm cứu mạng, vừa khóc vừa lẫn vào mấy câu run rẩy, hắn hỏi Cao Đồ:
"Vậy em cũng thích anh một chút được không?
Chỉ một chút thôi cũng được.
Anh sẽ rất yêu em, anh sẽ đối xử tốt với em, anh sẽ luôn ở bên em, anh sẽ khiến em hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác."
Em đừng thích Mã Hành nữa, em thử thích anh, được không?
Anh chưa bao giờ coi em là trò đùa, anh biết anh rất ngốc, không biết ăn nói, luôn làm em buồn, nhưng anh sẽ cố gắng học cách yêu em.
Em không muốn có con với anh thì chúng ta không cần, không muốn kết hôn cũng được, không muốn bị anh đánh dấu vĩnh viễn cũng không sao, em muốn thế nào cũng được, chỉ cần em ở lại bên anh.
...Em không yêu anh cũng được, nhưng có thể... có thể cho anh một cơ hội để đối xử tốt với em không?"
Nói đến cuối cùng, Thẩm Văn Lang đã khóc đến nghẹn lời, kẻ kiêu ngạo ngút trời kia giờ lại hạ mình cầu xin một cơ hội được yêu.
Giấc mơ từng nghĩ là xa vời nay lại diễn ra trong hiện thực, Cao Đồ vừa cười vừa rơi nước mắt, khẽ phủi những bông tuyết rơi trên vai Thẩm Văn Lang.
Nguyện vọng năm mười bảy tuổi, đến năm hai mươi bảy tuổi của Cao Đồ mới thành hiện thực.
Mười năm, thật sự là quá dài, đủ để thay đổi rất nhiều thứ: yêu có thể chia tay, sinh ly có thể biến thành tử biệt, khát vọng tuổi trẻ có thể trở thành cái tên được nhắc đến mà lòng không gợn sóng.
Dù là tình yêu khắc cốt ghi tâm đến đâu, thời gian cũng có thể làm phai nhạt.
Giống như lời Mã Hành nói trong nhà hàng.
Anh rất kiên nhẫn nói:
"Cao Đồ, em đã tiêu hao mười năm cho một người không thể nào có được, tại sao không thử nhìn về phía khác, tìm kiếm một khả năng mới?
Cao Đồ, anh thích em, bởi vì em nghiêm túc, kiên định, mạnh mẽ.
Chính em có lẽ còn không nhận ra, em rất đáng yêu, cũng xứng đáng được yêu.
Em không cần vội đáp lại anh, anh có thể chờ em."
Dưới ánh nến lay động, đôi mắt Mã Hành khẽ cong, dịu dàng sâu lắng nhìn cậu, giọng nói nhẹ nhàng, như thể chỉ đang nhắc cậu hôm nay tuyết rơi nhiều nhớ mặc thêm áo ấm.
Cao Đồ hiểu, anh không muốn tạo áp lực cho mình.
Cao Đồ cũng hiểu, trong mối tình đơn phương vô vọng này, cậu đã mình đầy thương tích.
Tình yêu không nên chỉ toàn tổn thương, tình yêu nên giống như khoảnh khắc lần đầu gặp Thẩm Văn Lang, sáng bừng rực rỡ, mang theo hy vọng.
Nhưng trên đời lại có quá nhiều cái "không nên".
Lý lẽ "nhân định thắng thiên" từ trước đến nay Cao Đồ chưa từng tin, nhưng lần này, cậu vẫn muốn tùy hứng một lần, muốn giữ lại cho mình quyền được tiếp tục yêu một người không thể có được.
Trong cuộc đời Cao Đồ, có quá nhiều điều "nên", quá nhiều điều "phải":
Vì người cha súc sinh biết cậu là Omega sẽ đem cậu bán đi, nên cậu buộc phải giả trang thành Beta.
Vì gia cảnh nghèo khó, cậu buộc phải đi làm thêm từ mười bốn tuổi để kiếm học phí.
Vì mẹ qua đời, cậu buộc phải gánh lấy trách nhiệm chăm sóc em gái.
Thẩm Văn Lang chính là người đầu tiên trong cuộc đời tăm tối ấy vốn dĩ là "không nên", nhưng cậu lại muốn đến gần.
Cậu không nên lấy tiền ăn sáng dành dụm để mua cho Thẩm Văn Lang chút đồ ăn vặt rẻ tiền, không nên trơ trẽn bám theo sau hắn, không nên sau khi thoát khỏi cha vẫn giả làm Beta để vào công ty hắn làm việc, không nên lừa gạt hắn suốt nhiều năm chỉ để có cơ hội ở bên cạnh hắn.
Nhưng bởi vì cậu muốn, nên cậu đã làm.
Cuộc đời Cao Đồ chưa từng có lựa chọn, chỉ đến khi nhìn thấy Thẩm Văn Lang, cậu mới dứt khoát chọn con đường mờ mịt trước mắt, nhưng có Thẩm Văn Lang ở đó.
Cao Đồ mỉm cười, nghiêm túc nói:
"Cảm ơn anh.
Anh là một người rất tốt, sau này có lẽ em cũng sẽ không bao giờ gặp được ai tốt như anh Mã Hành nữa."
"Nhưng... xin lỗi anh."
Thẩm Văn Lang giống như một tử tù chờ lưỡi đao chém xuống, từng phút từng giây đều khó khăn đến mức không chịu nổi.
Cái chết dự đoán trước lại không đến, Cao Đồ khẽ, rất khẽ hôn lên khóe môi hắn, trao cho tình yêu của hắn một sự sống.
"Em vẫn luôn yêu anh."
Rõ ràng là đang yêu nhau, thế mà cả hai lại đều rơi lệ.
Cao Đồ ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với người kia, nhìn thấy vết sẹo nơi khóe mắt Thẩm Văn Lang — vết sẹo lưu lại khi hắn bảo vệ mình — giờ đây đón lấy nước mắt của mình.
Nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc, tốt đẹp, chan chứa hy vọng.
Cậu đưa tay ra, giọng nói dịu dàng đến cực điểm:
"Vậy thì... có muốn ôm không?"
Ôm vốn là hành động mà Thẩm Văn Lang rất thích.
Thường thì lúc Cao Đồ vào văn phòng giúp hắn sắp xếp đồ đạc, hoặc khi đang ở nhà pha trà, Thẩm Văn Lang sẽ từ phía sau vòng tay ôm lấy cậu, xoay người cậu lại, giống như một con thú lớn vùi đầu vào hõm cổ cậu, gọi đi gọi lại tên cậu không biết mệt mỏi.
Luôn là "Cao Đồ, Cao Đồ, Cao Đồ..." mà chẳng có lời tiếp theo.
Hôm nay, cuối cùng Cao Đồ cũng hiểu được ý nghĩa nằm ngoài lời nói của Thẩm Văn Lang.
Bởi vì Thẩm Văn Lang ôm cậu thật chặt, như muốn hòa tan vào cơ thể, chỉ để gần kề linh hồn cậu, nghẹn ngào khóc mà trút ra nỗi nhớ nhung cùng tình yêu đã dồn nén quá lâu.
Hắn nói:
"Cao Đồ, anh rất thích em, rất yêu em, em nghe thấy không?"
"Ừm, nghe thấy rồi." — Cao Đồ khẽ đáp, nước mắt cũng tuôn rơi đầy mặt.
Đêm đông thật dài, mà hai trái tim đang tựa vào nhau lại nóng bỏng đến thế.
Tình yêu này sẽ trường tồn, vĩnh viễn không bao giờ tàn lụi.