Đô Thị  Tổng Giám Đốc Không Thể Xa Tôi Sao

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Giám Đốc Không Thể Xa Tôi Sao
Chương 40: 40: Gặp Khắc Tinh


Ngồi trong phòng làm việc, Gia Bảo vô thức xoay ghế nhìn ra cửa sổ ngắm từng chiếc máy bay bay ngang.

Một vệt khói trắng dài được vẽ ra trên bầu trời sau khi máy bay chạy qua.
Gia Bảo dự cuộc họp tổng kết tháng này, đôi mày anh cứ chau lại, gương mặt không chút thả lỏng.

Doanh số tiếp tục giảm, tuy không nhiều nhưng tháng sau lại hơn tháng trước.

Gia Bảo ngồi xoa đầu rất lâu.
Mười một giờ trưa, tiếng gọi cửa từ bên ngoài làm anh giật mình tỉnh giấc.

- ‘Mình ngủ gục khi nào vậy?’
“Cốc… cốc… cốc” - Tiếng gõ dồn dập vang tới.
Gia Bảo chỉnh lại quần áo, giọng nói lạnh lùng, có chút tức giận.

- “Vào đi.”
Trưởng phòng kế hoạch phát triển hồ hởi bước vào.

Anh đặt ngay lên bàn một sắp hồ sơ.

Không đợi Gia Bảo hỏi, anh nói luôn một tràng.
“Tổng giám đốc, tôi tìm hiểu thấy có một công ty về Dịch vụ bảo dưỡng và vận chuyển bên Nhật rất phù hợp với công ty chúng ta.

Đội ngủ bên đó số lượng không dưới 300 người, tất cả đều được đào tạo bài bản.
Quy mô công ty vừa thôi nhưng năng lực vận chuyển rất tốt, anh xem đường bộ, đường sắt, đường thủy thậm chí hàng không cũng có.

Bao hết các phương thức luôn rồi.” - Vừa nói vị trưởng phòng vừa chỉ vào sắp tài liệu trên tay Gia Bảo.
“Đặc biệt một điều, Tổng giám đốc bên đó là người gốc Việt.

Tổng giám đốc Anh Kiệt có bố là người Việt, mẹ là người Nhật.

Tôi nghe nói anh ta đang muốn chuyển sang khai thác thị trường ở Việt Nam, hình như đã khảo sát xong hết rồi.
Công ty anh ta hiện tại đã hợp tác khai thác vận chuyển với hơn 20 quốc gia ở châu Á, các nước châu Âu cũng gần 7 quốc gia đã hợp tác.

Anh xem thử xem nếu chấp thuận tôi sẽ tìm người liên lạc để bàn hợp tác ngay.

Không nên bỏ lỡ công ty này.”

Gia Bảo lật tới lật lui, lật đến trang cuối là lý lịch của vị giám đốc kia.

Anh tò mò cầm lên xem, quả thật khiến anh không khỏi thán phục.

- “15 tuổi đã bắt đầu khởi nghiệp rồi à? Con người ngày thật có ý chí.”
Đọc sơ một lược, Gia Bảo cầm xấp tài liệu đưa lại cho vị trưởng phòng.

Anh gật đầu đồng ý, kêu anh ta mau liên hệ hẹn gặp.

Anh trưởng phòng vui vẻ rời đi.
Vị trưởng phòng vừa ra khỏi cửa hai bước, Thái Hưng cũng tiến vào.

Anh đụng phải vị trưởng phòng, không xin lỗi còn khó chịu nhìn chằm chằm anh ta.
“Ây, mới thấy cậu tức giận nha.

Mới ra ngoài có một chút mà về lại như này rồi.

Sao thế?” - Gia Bảo thấy biểu hiện này của Thái Hưng liền ngạc nhiên.
“Gặp khắc tinh.” - Thái Hưng đặt đồ ăn lên bàn cho Gia Bảo, anh ngồi xuống xô pha hít thở một chút mới mở miệng.
Gia Bảo mở túi thức ăn ra vừa ăn vừa hóng chuyện.

- “Là ai có bản lĩnh khiến người điềm tĩnh như cậu khó chịu ra mặt như này, thật muốn diện kiến anh ta.”
“Anh còn muốn gặp.” - Thái Hưng nghe xong liền nhăn mặt, nhìn Gia Bảo.
“Được rồi không đùa nữa, kể rõ tôi xem.” - Gia Bảo ngồi đối diện chăm chú lắng nghe.

Kết quả Thái Hưng bỏ đi vào phía sau quầy nước.

- “Nhắc tới hắn là không vui.

Anh muốn uống gì không, tôi pha?”
Gia Bảo nhún vai, tiếp tục ăn ngon lành.

- “Cho tôi như cũ.”
***
Gia Bảo tranh thủ ăn xong liền xuống muốn tìm Tuấn Minh một lúc.

Anh đứng ở ngoài, thông qua khe cửa sổ nhìn người bên trong.

Rất nhanh đã nhận ra bóng lưng quen thuộc khom khom ngồi trước máy tính.
Lúc làm việc, Tuấn Minh luôn không để ý xung quanh, ánh mắt cứ dán lên màn hình.

- ‘Có chút ngây ngô nhưng dễ thương đến lạ.

Quả thật đàn ông quyến rũ nhất là khi đang chú tâm làm việc.’
Một người phụ nữ đến cạnh Tuấn Minh, cô ta ném một xấp tài liệu xuống trước mặt Tuấn Minh, dùng thái độ hách dịch mà nói chuyện.
Cô ta đứng khoanh tay chỉ chỉ trỏ trỏ, Tuấn Minh cúi mặt cầm tài liệu lật tới lật lui, rất nhanh liền thấy anh đứng lên, liên tục khom lưng, cúi đầu.
Gia Bảo ở bên ngoài rất kích động trong lòng nhưng vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, ánh mắt hiện lên một tia băng giá.

Anh kéo một nhân viên đang đi ngang lại.

- “Cô gái đó là ai vậy?”
***
Thái Hưng về đến nhà, hôm nay anh không làm gì nhiều nhưng cũng mệt rã rời.

- ‘Chắc mình còn bệnh.’ - Nghĩ vậy anh liền lấy nhiệt kế đưa kiểm tra.
“Sao lại sốt nữa rồi.” - Thái Hưng thầm mắng, nói xong liền ho sù sụ.
Anh thả người năm trên giường nhìn trần nhà.

Trong đầu toàn chuyện lúc trưa này.

- ‘Nghĩ mà vẫn còn thấy khó chịu, ăn có tí thôi mà tốn tiền quá.’
***
Thái Hưng đang ngồi ở một quán vỉa hè ăn mì.

Mì bà bác đó làm vô cùng ngon, nước dùng trong vắt lại đậm vị.

Trưa nào sau khi ăn với Gia Bảo xong, anh cũng đến đây làm thêm một tô mới chịu.
Quán ngon mà rẻ nên khách rất đông, bàn ghế ở đây thì có hạn nhưng nhiều người vẫn cố chịu đựng chen chút.

- ‘Ăn ngon thì sao cũng được mà.’
Tô mì vừa được bưng ra, Thái Hưng còn chưa đụng đũa đã bị đổ, rơi đầy dưới đất.
“Này, anh đi đứng kiểu gì vậy?” - Thái Hưng nhìn tô mì mà sót, anh bất mãn với con người va phải mình.

Một người đàn ông cao to mặc Âu phục, bộ dạng tay chân túng túng đang khom người phủi quần áo của mình.

Mọi ánh mắt xung quanh đều dồn về phía hai người họ.
***
Người đàn ông định đi vào tìm một chỗ ngồi nhưng khổ nổi con hẻm này quá nhỏ.

Người ngồi ăn đã chiếm hơn nữa con đường, lúc đó có một chiếc xe máy chạy qua, bóp còi liên tục khiến anh ta giật mình né sang một bên.

Kết quả đụng trúng bàn của Thái Hưng.
Người đàn ông vội đứng dậy xin lỗi Thái Hưng.

Khi nhìn đối phương anh ta có chút ngạc nhiên.

Hai người ngồi xuống cùng bàn, Thái Hưng vẫy tay gọi thêm một tô mì.
Anh khó chịu nhìn người trước mặt.

- ‘Làm đổ mì của tôi lại còn dám ngồi ở đây.

Anh được lắm.’
Thái Hưng không nhìn mặt anh ta nữa, trực tiếp ngồi nghiêng sang một bên.
Người đàn ông cũng học theo Thái Hưng vẫy tay gọi y chang món người đối diện đã gọi.

Điều này càng làm Thái Hưng không vui, liếc nhìn anh ta một cái.
“Xin lỗi chuyện hồi nãy, bữa này tôi mời cậu.” - Người đàn ông lịch sự, trong giọng nói nghe ra chút chân thành.
‘Nói vậy còn nghe được.’ - Thái Hưng nghe vậy liền quay người lại nhìn anh ta, làm vẻ mặt rộng lượng.

- “Được rồi, dù sao cũng không phải lỗi của anh.

Lần sau nhớ cẩn thận đấy.”
***
Hai tô mì được bưng ra nóng hôi hổi.

Thái Hưng vui mừng đón lấy từ trên tay bà bác xuống.

Anh lấy đũa gắp một miếng mì to đưa đến trước miệng thổi vài cái rồi ăn ngay.
Người đàn ông không vội ăn mà chăm chú nhìn Thái Hưng.

- “Cậu có nhớ tôi không, chúng ta đã từng gặp?”
“Chưa gặp.” - Thái Hưng đáp lại ngay, cũng không thèm ngước nhìn anh ta một cái, cứ cắm cúi ăn.
Đến lúc trả tiền.

Bà bác đến bàn hai người họ thu.

Người đàn ông vội vã chặn tay Thái Hưng.

- “Tôi trả hết cho, cậu cất ví đi.”
Thấy anh ta làm quá nên Thái Hưng đành thu ví lại.

Anh định đứng lên ra về nhưng người đàn ông có chút hoang mang, cho tay vào hết các túi kiểm tra, thậm chí còn cúi xuống bàn tìm gì đó dưới đất.
“Sao thế?” - Thái hưng thấy bất an liền hỏi đến.
“Nãy giờ cậu có thấy ví tôi đâu không?” - Người đàn ông lo lắng tìm đồ khắp nơi.
Thái Hưng ngạc nhiên, trong lòng lóe lên suy nghĩ.

- ‘Có phải không muốn trả nên mới diện cớ không?’
Anh lắc đầu, cùng tìm giúp nhưng 3 phút sau vẫn không thấy gì.

Người đàn ông cắm cúi lục lọi.
***
“Chắc anh bị cướp rồi, không tìm thấy nữa đâu.” - Thái Hưng nhớ lại cái xe máy ngang ngược chạy qua đây liền hiểu ra.

Anh kéo người đàn ông đứng dậy nói cho anh biết vụ chiếc xe khiến anh né vào một bên.
Người đàn ông nhìn bà chủ đứng chờ đã lâu liền ái ngại, xin lỗi bà.
Thái Hưng ấm ức, lấy tiền ra trả.

Chỉ có 150 ngàn nhưng dù sao tiền mình vẫn sẽ thấy tiếc, trong khi lại chỉ ăn có một tô.
“Trong ví anh có gì quan trọng lắm không?” - Thái Hưng vẫn còn chút trắc ẩn, đứng lại nói chuyện với anh ta.
“Cũng không có gì quan trọng.

Chuyện hôm nay thật xin lỗi cậu, lần sau có dịp tôi sẽ bù lại cho cậu gấp đôi.”
Thái Hưng nhìn anh ta, trong lòng chê bai.

- ‘Anh còn muốn có lần sau.’ - Nghĩ vậy thôi nhưng anh vẫn có chút thấy người đàn ông tội nghiệp.
Thái Hưng lấy ví của mình ra, tìm tới lui không có lấy một tờ 200, thế là đành bấm bụng, dúi vào tay anh ta tờ 500 ngàn.

- “Anh cầm lấy mà đi xe về, không cần cảm ơn tôi đâu.”
Nói xong, Thái Hưng vội quay đi, chưa đến 3 phút đã không thấy bóng dáng anh trong con hẻm.
Người đàn ông nhìn tờ tiền mà mỉm cười, anh gấp kỹ càng lại cho vào túi áo.
***
Một người phụ nữ xinh đẹp hối hả chạy đến chỗ người đàn ông.

- “Xin lỗi anh, tôi bị lạc đường.

Ở đây không dể đi chút nào.”
Người đàn ông chỉ nhìn cô gái rồi mỉm cười, theo cô ta ra chỗ đậu xe ô tô..
 
Tổng Giám Đốc Không Thể Xa Tôi Sao
Chương 41: 41: Em Bị Làm Sao Vậy Hả


“Haiz… mệt chết rồi.” - Gia Bảo vừa về đã nhào lên giường, nằm sấp người, úp mặt vào gối.

Hơi thở gấp gáp của anh cũng dần ổn định lại.
Tuấn Minh vào sau, thấy vậy liền đến ngồi cạnh Gia Bảo, đấm lưng cho anh ta.

- “Anh thấy sao rồi?”
“Tốt.” - Gia Bảo nhẹ nhàng một một câu như vậy.
“Sao lại tốt?”
“Thì em làm tốt mà.”
“Bình thường anh có nói thế đâu?”
“Vậy anh nói như thế nào?”
***
Gia Bảo làm Tuấn Minh tức tối.

Trêu người là niềm đam mê đã ăn vào máu của anh.

Ngay lập tức, Tuấn Minh cho ngay vài quả đấm vào hông Gia Bảo.
“Em làm gì vậy? Đau đó.” - Gia Bảo bất ngờ bị đánh, anh ôm bụng, thu người lại như con ốc mà lăn lộn trên giường.
Nhìn ánh mắt sắc như dao găm lúc này của Tuấn Minh, Gia Bảo nhịn không được mà bật cười.
“Cười, dám cười nữa không?” - Tuấn Minh cho đối phương ăn thêm vài quả rồi quay đi không thèm để ý nữa.
Gia Bảo lồm cồm bò dậy, anh từ phía sau nhảy lên lưng Tuấn Minh, đu trên đó.

- “Sao thế, giận rồi?”
“Mau xuống đi, anh nặng quá.” - Tuấn Minh hất người ra nhưng không tài nào được.

Thấy vậy, Gia Bảo buông hai chân chạm đất để bớt chút sức nặng.

Anh điên cuồng hôn tóc, hôn mặt, hôn cổ, g*m c*n vành tai Tuấn Minh.
Qua một hồi dằn co, Tuấn Minh mới đẩy được đầu của Gia Bảo cách xa hai tấc.

Anh nhìn người trước mặt thật lâu rồi bỗng cho anh ta một nụ hôn.

- “Người anh thật sự có mùi đấy, tắm đi.”
Gia Bảo như con Sam bám riết không rời trên lưng Tuấn Minh, mặc đối phương muốn lôi đi đâu.
Tuấn Minh tốn sức đưa Gia Bảo vào phòng tắm cũng mất hết mấy trăm calo.

Anh đứng trước cửa đẩy con người lười biếng này vào rồi quay người trở ra.
Bất ngờ Gia Bảo luồng hai tay qua eo Tuấn Minh, dùng sức nhấc bổng anh lên không trung, lôi vào trong bồn tắm.
“Làm gì đây, mau buông ra.”
“Tắm chung đi, đừng quậy.

Cầm lấy.” - Gia Bảo ném đến trước mặt Tuấn Minh một cái bông tắm.
Tuấn Minh chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra thì Gia Bảo đã cởi hết đồ.

Trên người lúc này chỉ mặc độc một chiếc q**n l*t tam giác, dang hai chân rộng bằng vai đứng lồ lộ trước mặt anh.
Tuấn Minh nhìn ánh mắt như muốn “ăn tươi” người của Gia Bảo liền run, anh đứng dậy đi ra ngoài nhưng Gia Bảo vẫn nhanh hơn một bước.
Anh khóa cửa, đóng chốt, đẩy Tuấn Minh trở lại vào trong bồn.

- “Không trốn được đâu, anh đến đây.”
***
“A… ôi nhẹ tay đi mà.

Đau… đau quá...” - Tiếng Gia Bảo kêu lên thảm thiết.
Cũng may các phòng trong tòa nhà này cách âm rất tốt, cho dù kêu la thế nào thì bà Mai bên dưới cũng không nghe thấy được.
Tuấn Minh được dịp, anh làm rất nhiệt tình.

Trong lúc làm còn lén lút nở một nụ cười xấu xa.

- “Anh la ó gì thế, người đâu mà bùn đất bám đầy đây nè.

Ngồi yên đi, sắp xong rồi.”
‘Tôi làm đau anh, cho đau chết anh luôn.

Dám chọc tôi, cho chừa.’
***
‘Tra tấn, cực hình, ôi mẹ ơi.’ - Gia Bảo phờ phạc, được Tuấn Minh dìu ra mới thuận lợi lên giường nằm.
“Có phải thoải mái lắm không? Lần sau nếu tắm nhớ gọi em vào kỳ lưng cho nhé.” - Tuấn Minh nở nhẹ một nụ cười, âu yếm nhìn Gia Bảo.
Gia Bảo thật sự bị “hành” cho tơi bời.

Thấy Tuấn Minh đi lấy đồ mát xa liền ngăn anh lại.
“Thôi, đừng lấy nữa, hôm nay khỏi mát xa một hôm đi.

Nằm đây với anh được không?”
Gia Bảo nghiêng người ôm Tuấn Minh từ phía sau.

Cả hai cứ vậy nằm đó, yên lặng lắng nghe từng hơi thở của đối phương.
Cửa sổ mở một bên, gió lạnh ban đêm ùa vào liên tục.

Gia Bảo đột nhiên siết chặt người.

Tuấn Minh thấy hơi ngạt liền quay người, đổi tư thế mặt đối mặt.
“Hôm nay em có chuyện gì muốn nói với anh không?” - Gia bảo đột nhiên hỏi như vậy.
Tuấn Minh nhìn đối phương đầy khó hiểu.

- “Không có.”
Gia Bảo vẫn quấn anh như trăn quấn mồi.

- “Công việc ở công ty vẫn ổn chứ?”
Tuấn Minh đáp lại bằng một giọng nói âm trầm, chậm rãi, phả vào mặt Gia Bảo từng luồng hơi ấm.

- “Khá tốt, có một số thứ vẫn chưa nắm rõ lắm nhưng em sẽ cố gắng.”
“Ừ, nếu có gì khó khăn phải nói cho anh đấy, không được để người ta làm khó dể rồi chịu một mình.

Hiểu chưa?”
‘Có phải anh ấy đã thấy chuyện hồi sáng rồi không?’ - Nghe đến đây trong lòng Tuấn Minh chợt hiện lên cảm giác ấm áp khi được quan tâm.

Trái tim anh như được lấp đầy bởi hạnh phúc.

Anh nhìn Gia Bảo rồi tiến lại gần hôn nhẹ lên môi đối phương.
***

Gia Bảo bị k*ch th*ch nhịn không được ở chỗ nào đó đã động đậy.

Anh lật người đè Tuấn Minh xuống, hôn ngấu nghiến lên môi Tuấn Minh.
Tuấn Minh liên tục đẩy Gia Bảo ra.

Càng chống đối, Gia Bảo như càng thêm phấn khích cứ tiếp tục động tác.

Một đạp của Tuấn Minh trúng thẳng ngay tiểu Bảo Bảo.
Đối phương kêu la, nhăn nhó trên giường.

Lúc này Tuấn Minh mới nhảy nhanh xuống, anh vội vàng mặc quần áo vào, gương mặt, ánh mắt sợ hãi, đôi môi run run hướng phía Gia Bảo.

- “Hôm nay không được rồi, em phải về đây.”
Nói xong, Tuấn Minh ba chân bốn cẳng cầm áo khoác, xách cặp phi ra ngoài.

Chưa đến 30 giây đã vọt xuống lầu dưới.
Gia Bảo đuổi theo ra ngoài, anh bất lực nhìn người chạy đi mất.

Tức đến muốn nổ hết các mạch máu, anh đấm mạnh vào lan can, vào tường, đầy tức giận.
Lần nào cũng vậy đến lúc “quan trọng” lại chuồn đi, Tuấn Minh đã để Gia Bảo “ăn chay” từ lúc quen nhau đến bây giờ.
Gia Bảo hít một sâu rồi quay trở lại giường, trong đầu anh chỉ có Tuấn Minh, người làm anh nổi hứng lên rồi lại tàn nhẫn bỏ đi.

- ‘Em bị làm sao vậy hả?’
 
Tổng Giám Đốc Không Thể Xa Tôi Sao
Chương 42: 42: Ám Ảnh


Tuấn Minh vội vàng chạy về nhà.

Vừa về đã nhốt mình trong bóng tối, trái tim anh như bị thứ gì đó bóp chặt.

Ban đầu là cảm giác hồi hộp, dần dần sau đó nỗi sợ hãi ngày càng tăng lên.

Tuấn Minh nấc nghẹn, dù cố kìm lại nhưng nước mắt vẫn nhỏ xuống từng giọt.
Ngồi trong phòng, anh lọt thỏm giữa bóng tối.

Ánh trăng cho dù có sáng đến mấy vẫn bị mây che khuất.

Ánh sáng nhường ngôi cho màn đêm, tối tăm và mù mịt.
Tuấn Minh mệt mỏi tựa vào vách tường.

Anh mở mắt cũng như nhắm mắt, không thấy rõ ràng một cái gì.

Trong không gian ấy, âm thanh xung quanh như phóng đại lên gấp trăm lần: Tiếng gió rít, tiếng lá khô bay dưới sân, tiếng chim cú kêu.

Chúng vang vọng, não nề và đáng sợ.
‘Một đêm ác mộng.’
***
Tuấn Minh của năm lớp 10 chạy đến tìm anh của hiện tại để cầu cứu.

‘Hãy cứu cậu ta khỏi những tên lưu manh đội lốt “con nhà người ta” này.’
Một đám gồm năm thằng quần áo xộc xệch, cát đất dính đầy.

Một tên cầm đầu đứng ra.

Gương mặt cậu ta trông dễ nhìn, còn có chút ngây thơ nhưng khi nói ra câu nào lại lộ ra bản chất lưu manh đến đó.

- “Em gái nhỏ đây rồi, chạy đi đâu thế? Làm tụi anh đuổi theo mệt đấy.”
Chứng kiến cảnh tượng đó, Tuấn Minh chỉ biết đứng bất động, cả người anh nặng trịch như tượng đá.
Người quỳ dưới chân anh luôn miệng kêu khóc thảm thương, cầu xin.

- “Giúp tôi với, anh hãy giúp tôi với...”
Mặc cho đối phương quỳ lạy, kêu la.

Anh vẫn đứng chết lặng, bất lực nhìn đám người đó kéo cậu học trò nhỏ đi vào đám cỏ sậy.
***
Gió cứ thổi, thời gian cứ trôi.

Sau khi xong việc, đám người trông vô cùng thỏa mãn bước ra sau đám sậy.

Chúng còn cười nói, vui vẻ bỏ về mà không một lần ngoảnh lại.
Tuấn Minh nằm giữa đám sậy gãy đổ mà nhìn trời cao.

Ngực, bụng anh đầy những vết bầm tím, th*n d*** hoàn toàn tê liệt.

Anh đau đớn, khó khăn níu cái áo về đắp lên người.
Gió lạnh ào ào thổi qua, một dòng máu đỏ từ cổ tay Tuấn Minh chảy xuống.

Anh buông xuôi, trên môi nở một nụ cười khinh miệt mà nhìn về phía trời.
Mỗi một giọt máu chảy ra đã rút ngắn sợi dây sinh mạng của anh thêm một đoạn.

Máu tươi vẫn chảy, tuôn trào và lênh láng.
Tuấn Minh đang trong lúc mơ màng thì bỗng có một người, hai người rồi ba người kéo đến xung quanh anh.
‘Họ làm gì mà loạn lên thế kia?’ - Tuấn Minh mất dần ý thức.

Trước mắt anh chỉ còn một màu đen kịt, âm thanh xung quanh cũng chỉ là những tiếng u u chạy đều.
***
Tuấn Minh may mắn được người dân đi làm đồng gần đó cứu giúp, đưa vào trạm xá.
Sau một đêm sơ cứu, truyền nước biển, anh đã tỉnh dậy.

Anh luôn nhớ về câu nói của vị bác sĩ năm xưa - người đã khiến anh có thêm động lực bước tiếp mà sống vui, sống khỏe.
‘Người làm việc xấu nhất định sẽ có quả báo.

Những chuyện đã diễn ra, nếu không vui hãy cho nó vào lãng quên.

Tổn thương mà người mang lại, nếu càng day dứt, càng để tâm cuộc sống sau này sẽ luôn đắm trong dằn vặt, hận thù.
Hãy mở trái tim cậu ra đón những điều mới đi nào.

Cậu không có một mình.

Chắc chắn có người yêu thương cậu hơn cả bản thân họ đang chờ cậu.

Hãy nhớ kỹ.

Sinh mạng là duy nhất, mất rồi sẽ không có cách nào lấy lại được.’
***
Không khí náo nhiệt của cuộc sống thường ngày đã đánh thức Tuấn Minh dậy.

Cả người anh uể oải.

Bên cạnh gối là một vùng thấm nước mắt chưa khô hẳn.

Anh ngẩn người nhìn một chút thì bị tiếng chuông báo thức làm cho giật mình, hối hả thay đồ đến công ty.
***
Tuấn Minh vội vào thang máy, lúc này anh gặp vị trưởng phòng phát triển công ty, liền vội gật đầu chào.
Vị trưởng phòng đang bận nghe điện thoại.

Thấy Tuấn Minh, anh cũng chỉ gật đầu rồi quay sang chỗ khác nói chuyện.
“Xin chào.

Lần trước tôi có nói với anh về chuyện công ty chúng tôi muốn hợp tác.

Không biết khi nào có thể gặp mặt tổng giám đốc các anh được vậy?”
“À, thật xin lỗi.

Quên nói cho anh hay, hôm qua tổng giám đốc của chúng tôi đã sang Nhật gấp để giải quyết vài chuyện.

Hai tuần sau mới về.”
“Hả, sao lại thế? Không phải anh ấy sẽ ở đây đến cuối tháng Bảy hay sao?”
“Đây là chuyện đột xuất, mong anh thông cảm.”
Tiếng gác máy vang dài trong đầu vị trưởng phòng.

Có câu “Quá tam ba bận.” Đây đã là lần hẹn thứ hai nhưng việc vẫn không thành.

Còn một lần nữa mà cũng không được thì coi như “dẹp”.
***
Ra khỏi thang máy, gương mặt vị trưởng phòng có chút thất vọng, phần nhiều là sợ.

Anh bước vào tìm Gia Bảo.
Gia Bảo đang quay lưng, ngồi nhìn ra cửa sổ.

Vị trưởng phòng không biết được tâm trạng lúc này của Gia Bảo như thế nào đành chậm rãi thăm dò, nói vòng vo một hồi.
***
“Anh nói với tôi những chuyện vớ vẩn này làm gì, cái tôi cần là kết quả.

Làm không được thì chuẩn bị rời công ty đi.” - Gia Bảo đột ngột xoay ghế lại, nhìn vị trưởng phòng với ánh mắt chứa đầy than đỏ bên trong.

Anh không kiểm soát được, gắt lên.
Vị trưởng phòng run hết cả người.

- ‘Chưa thấy anh ta nổi nóng như thế này bao giờ.’
“Tổng giám đốc đừng giận.

Tôi đi… đi làm ngay.

Tôi sẽ hẹn được anh ta, anh yên tâm.” - Nói xong, anh liền nhanh chóng rời đi.
***
Thái Hưng vừa hay nhìn thấy nét mặt khó chịu của Gia Bảo, liền hiếu kỳ đi vào trong xem.
“Vừa rồi có chuyện gì thế?” - Thái Hưng đặt trước mặt Gia Bảo một tô hủ tiếu vừa mới mua về, còn nóng hổi.

Anh pha thêm một ly cà phê mang đến bên cạnh.
“Không có gì?” - Thấy đồ ăn, tâm trạng Gia Bảo cũng nguôi ngoai một chút.
“Trưởng phòng phát triển làm gì khiến anh khó chịu à?” - Thái Hưng lại hỏi thêm.
Gia Bảo chỉ im lặng, thở dài.
Thái Hưng nhìn anh, nhếch mép cười.

- “Lúc tôi đi xuống sảnh mua đồ cho anh, Tuấn Minh có kéo tôi lại hỏi anh có đang ổn không.

Còn nhờ tôi chuyển lời xin lỗi tới anh.”
Gia Bảo để ly cà phê xuống bàn như nén hết cả nỗi bực vào trong.

- “Muốn xin lỗi mà không tự tìm tôi lại phải thông qua cậu chuyển lời, thành ý ở đâu hả?”
Tiếng va chạm mạnh làm Thái Hưng không khỏi giật mình.

- “Tôi biết tôi không có quyền xen vào chuyện riêng của anh nhưng mà tôi nghĩ anh nên phân rõ mọi chuyện.

Đừng ở công ty làm việc với cảm xúc cá nhân đang bị ảnh hưởng như vậy.

Mọi người nhìn vào sẽ không tốt.”
Thấy Gia Bảo không nói gì, Thái Hưng liền cầm xấp tài liệu đi ra ngoài.
***
Trong căn tin công ty, giờ này mọi người đều đang ở trong phòng làm việc.
Ở đây vô cùng yên tĩnh.

Thái Hưng ghé vào mua chút bánh ngọt thì thấy vị trưởng phòng chống cằm nhìn trời thở dài.
Thái Hưng đi lại hỏi thăm.

- “Sao anh lại ngồi ở đây?” - Anh cầm gói bánh bông lan sốt phô mai vừa mới mua đến cạnh.
“À… cậu Thái Hưng.

Tôi ngồi chơi chút thôi.” - Vị trưởng phòng giật mình, ngồi thẳng lưng lại.
Thái Hưng chia đôi cái bánh, đưa cho người kia một nửa.

- “Ăn cái này đi, ngon lắm đó.”
Vị trưởng phòng cầm lấy vừa ăn vừa than thở.

- “Cảm ơn cậu nhiều nhé.

Sáng giờ tôi chưa có gì vào bụng cả.”
Thái Hưng bật cười nhìn anh ta.

- “Sao vậy? Bình thường tôi thấy anh thích nhất là đi ăn mà.

Cái gì khiến anh quên cả ăn uống luôn vậy?”
“Thì cái chuyện hợp tác với công ty SCSM đó.”
“Hả? Sao tôi không nghe nói gì hết vậy?”
“Tôi tưởng anh biết rồi chứ?”
Thái Hưng nhìn vị trưởng phòng, ngơ ngác lắc đầu.

- “Không biết, anh nói rõ xem.”
Vị trưởng phòng nhiệt tình đem mọi chuyện kể lại.

Những chuyện liên quan đến công ty mà bên chúng ta muốn hợp tác, những chuyện không được suôn sẻ khi liên hệ với phía họ, thêm chuyện làm Gia Bảo tức giận sáng nay.
“Cũng đâu phải tại tôi.” - Vị trưởng phòng thở dài.

Trong lòng có chút ấm ức.

- ‘Mình đã làm hết sức rồi, với lại chỉ đưa đề xuất để tham khảo.

Ai mà ngờ công việc của bản thân còn chưa giải quyết xong lại phải lo thêm chuyện này.’
***
Suốt buổi, Thái Hưng chăm chú lắng nghe.

- “Chuyện này liên quan đến phát triển của cả công ty.

Tại sao chỉ có mình anh phụ trách thế này?”
“Thật ra chỉ mới tìm hiểu và liên hệ với họ thôi.

Nếu thực sự bên kia đồng ý chắc tổng giám đốc sẽ có kế hoạch cụ thể.”
“Được rồi, nếu anh bận quá thì có thể chuyển sang cho tôi phụ.

Tôi sẽ nói lại với anh ấy, yên tâm.”
“Vậy phải nhờ cậu giúp rồi.

Cảm ơn nhiều lắm.

Thiên sứ của tôi.”
Vị trưởng phòng nhào đến nắm đôi tay của Thái Hưng, nhìn anh ta với ánh mắt long lanh đầy hạnh phúc.
Thái Hưng thấy vậy liền bật cười.

- “Đi thôi, về chỗ làm việc tiếp nào.”.
 
Tổng Giám Đốc Không Thể Xa Tôi Sao
Chương 43: 43: Trốn Cho Kỹ Vào


Sau ngày hôm đó, trong lúc chở Gia Bảo về nhà, Thái Hưng đã bàn lại với anh về công ty SCSM.

Gia Bảo đồng ý, phân công cho anh tham gia quản lý, kiểm tra tiến độ cùng với vị trưởng phòng.
Thái Hưng cố gắng sắp xếp lại thời gian biểu của mình, mỗi ngày dành gần một tiếng tìm hiểu về công ty của Anh Kiệt.
Anh cố gắng tìm mọi cách để liên lạc và sắp xếp một cuộc hẹn nhưng vẫn… không có kết quả.
“Tôi thật xin lỗi, tổng giám đốc của chúng tôi hiện không có thời gian.

Tôi sẽ báo lại với anh ấy.”
“Được, làm phiền anh rồi.

Cảm ơn anh nhiều.”
***
Hợp đồng với công ty vận chuyển cũ sẽ chấm dứt trong cuối năm nay.

Tình hình công ty lúc này tuy không phải là tụt dốc không phanh nhưng biểu đồ tăng trưởng những tháng gần đây đi ngang và có dấu hiệu xuống nhẹ.

Gia Bảo vẫn rất lạc quan với công ty mình.
‘Sáu tháng là thời gian đủ để tìm một đối tác mới!’
***
Biết được tình hình công ty, Thái Hưng càng sốt sắng hơn.

Một khi đã nhận chuyện gì thì phải hoàn thành cho được.
‘Nói được làm được.’ - Anh tìm đủ mọi cách, liên hệ qua bao nhiêu trung gian.

Cuối cùng cũng có người cho thông tin và anh email cá nhân của vị giám đốc kia.
Gần hai tuần sau đó.

Mỗi ngày vào tám giờ sáng và sáu giờ chiều, anh gửi đi hai email.

Nội dung đại khái giới thiệu về công ty, cơ hội khi hai bên cùng hợp tác, đề nghị gặp mặt xem xét, cuối thư là mấy câu quan tâm, hỏi thăm cuộc sống.

***
Từ khi đến Nhật, Anh Kiệt luôn bận đi đi lại lại giải quyết “núi” thủ tục của công ty anh.

Không có trợ lý bên cạnh, anh như hầu như làm mọi việc một mình.

Anh muốn mau chóng làm xong bên này nên hầu hết thời gian đều dành ở công ty tại Tokyo.
Việc kiểm tra email là của trợ lý, bây giờ anh ta ở Việt Nam cũng bận không kém.

Thấy vậy, Anh Kiệt đem nó giao cho cấp dưới quản lý giúp.
Email cá nhân của Anh Kiệt vốn dĩ cũng không có ai biết nhiều nên thi thoảng anh mới ghé vào xem.

Gần đây, mỗi tối hơn 10 giờ mới về đến phòng, anh không còn sức để làm việc gì cả, chỉ muốn nằm.
Mới đó đã qua mười hai ngày, mọi việc cũng dần được giải quyết ổn thỏa.

Tối nay, anh kết thúc sớm công việc.

Ngày mốt sẽ bay về Việt Nam.
***
Chín giờ khuya, anh định cầm theo ipad lên giường xem tin tức một chút rồi đi ngủ.

Anh phát hiện ra ứng dụng Gmail có rất nhiều thông báo.

Tò mò bấm vào, anh thấy hơn mấy chục cái email chạy dài.
‘Cùng một người gửi à, sao lại nhắn nhiều như vậy?’
Anh Kiệt xem từng cái một.

Anh nằm dài trên giường đọc cẩn thận, sau đó phản hồi lại.

- “Cậu cũng thật kiên trì đó.

Được rồi, thứ 4 tuần tới tôi về Việt Nam, cậu chọn thời gian và địa điểm đi.”
***
Hơn 10 ngày trôi qua, mặc dù không thấy email trả lời lại nhưng Thái Hưng vẫn cứ đều đặn viết và gửi đi.
Anh vẫn liên tục kiểm tra email, cứ rãnh sẽ mở lên xem, cuối cùng cũng thấy một tin nhắn phản hồi mà anh trông đợi.

Ngay khi nhận được, anh đã bối rối phóng to phóng nhỏ kiểm tra đủ kiểu.
Ngày hôm sau, anh đem chuyện này nói với vị trưởng phòng.
Mấy ngày nay anh ta còn đang mặt ủ mày chau.

Khi nghe Thái Hưng nói thì gương mặt ngay lập tức rạng rỡ hẳn lên.

- “Tốt quá rồi.

Cảm ơn anh rất nhiều.”
Thái Hưng mỉm cười, giao những thông tin mà anh có được cho vị trưởng phòng.

- “Việc còn lại anh phải bận rộn rồi.”
“Được, được, còn lại cứ để tôi lo.

Cậu nghỉ ngơi đi.”
***
Đến ngày hẹn, vị trưởng phòng đã đặt một bàn trong một nhà hàng năm sao cách công ty 30 phút lái xe.

Đây là nhà hàng quen thuộc của Gia Bảo.

Anh Kiệt đến nơi, nhìn thấy bóng lưng đã ngồi đó từ trước, anh vội tiến lại.

Biểu cảm gương mặt anh từ trông chờ, ngay khi vị trưởng phòng quay lại thì thất vọng trong lòng nhiều chút.

- “Anh là người hẹn tôi à?”
“Vâng, tôi là trưởng phòng phát triển của công ty Dương Gia Phát.

Rất vui được gặp tổng giám đốc, mời anh ngồi.”
Vị trưởng phòng nhiệt huyết sôi trào, lấy hết tinh thần, năng lượng trình bày trước Anh Kiệt về các điều kiện công ty, hợp đồng, lợi ích mà bên họ sẽ nhận được,…
Anh Kiệt nhìn vị trưởng phòng, ung dung từ chối.
Ngay lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là Thái Hưng gọi kiểm tra.
Vị trưởng phòng tóm lược tình hình gói lại trong ba từ.

- “Không đồng ý.” - Khẽ nói cho Thái Hưng biết.
“Hay là hẹn anh ấy đến công ty chúng ta tham quan một chuyến đi, để tổng giám đốc nói chuyện sẽ tiện hơn.

Tôi sẽ sắp xếp phía này, anh mau nói với anh ta đi.” - Thái Hưng gấp gáp bày kế hoạch.

Anh không thể để công sức viết email của mình “toi đời” được.
Bên này, Anh Kiệt đã muốn rời đi.

Thấy vậy vị trưởng phòng nhanh chóng tắt máy, nói lại những lời mà Thái Hưng đã dặn.

- “Hy vọng anh sẽ đến công ty chúng tôi tham quan, tổng giám đốc của chúng tôi cũng muốn gặp anh, chắc chắn hai bên sẽ tìm được tiếng nói chung.”
Anh Kiệt nhìn vị trưởng phòng, thấy anh ta nhiệt tình như vậy cũng không nỡ từ chối.

- “Vậy được, tôi rảnh vào sáng thứ Bảy tới.

Khi đó tôi sẽ qua bên công ty các anh.”
“Tốt quá, tốt quá.

Anh đi thông thả.” - Vị trưởng phòng vui cười tít mắt, đưa cho trợ lý bên cạnh Anh Kiệt những tài liệu của công ty mình rồi tiễn họ ra về.
***
Ở công ty, Thái Hưng đem tình hình nói lại với Gia Bảo.

Anh hủy một số cuộc hẹn trong lịch trình của Gia Bảo để đối phương dành thời gian gặp mặt với tổng giám đốc công ty SCSM.

Gia Bảo nhìn Thái Hưng, thái độ rất hài lòng.

- “Cậu làm việc ngày càng chuyên nghiệp rồi đấy.

Được lắm Thái Hưng, tháng tới cho cậu thêm một ngày nghỉ phép.
“Cảm ơn anh, tôi đi làm tiếp đây.” - Thái Hưng mừng thầm.
Anh vốn dĩ cũng muốn xin nghỉ mấy hôm để về thăm gia đình.

Bây giờ thì khỏi cần nữa, nếu chọn ngày cuối tuần sẽ có thêm một ngày Chủ Nhật.

- ‘Vậy là sẽ ở nhà được ba ngày.’
Anh cùng vị trưởng phòng đi sắp xếp lại mọi thứ để chuẩn bị để đón Anh Kiệt đến vào thứ Bảy tới.
Thái Hưng viết thông báo ghim trên bảng tin nội bộ công ty về việc sẽ có khách đến tham quan để thông tin rộng rãi đến các nhân viên.

Anh còn tự mình đặt nhà hàng, chọn món, chuẩn bị quà gặp mặt,...!cố tạo điều kiện tốt nhất cho bàn bạc.
***
Gia Bảo đau đầu hết chuyện công việc lại đến chuyện tình cảm cá nhân.

Cả ngày hôm nay anh không gặp được Tuấn Minh.
Anh cố tình xuống tận phòng tìm nhưng người không biết trốn đi nơi nào.

Một ngày anh đã ghé qua ba lần, cả thảy đều không thấy mặt.

- ‘Em cố ý né tôi sao, được lắm.

Gắng trốn cho kỹ vào, tôi mà bắt gặp sẽ không tha đâu.’
Gia Bảo chi hơn trăm triệu đến công ty thám tử tìm người điều tra mọi thứ về Tuấn Minh.

- “Mười ngày sau tôi muốn có kết quả trong tay.”.
 
Tổng Giám Đốc Không Thể Xa Tôi Sao
Chương 44: 44: Đợi Em


“...Nếu hết yêu xin hãy nói cho em biết.

Em tôn trọng lựa chọn của anh.

Nếu hết yêu xin nói cho em biết một lời rồi ta sẽ chia xa.

Đừng khiến con tim em đau thêm khi anh thật sự hết yêu em rồi nhưng vẫn ở đó chỉ vì “thương” em…” - Nhạc chuông điện thoại vang lên, phá tan cái không khí trầm lặng trong phòng.
‘Hôm nay mình đã tránh mặt anh ấy, mình đang làm cái gì vậy? Anh ấy không tìm được mình có tức giận không? Hôm đó vì sợ mà chạy ra khỏi nhà, để anh ấy lại một mình, vẫn ổn chứ?’
Tuấn Minh vừa từ công ty trở về, anh mệt mỏi ngả lưng xuống nệm, trong lòng mang theo những câu hỏi về Gia Bảo.

Anh lo lắng, mơ hồ nghĩ ngợi rồi đôi mắt nặng trĩu đi, tấm nệm thoải mái đến mức khiến anh ngủ luôn lúc nào không hay.
Khi Tuấn Minh ý thức được điện thoại mình đang kêu thì trên màn hình đã xuất hiện một dãy dài hơn năm, sáu cuộc gọi nhỡ.
‘Là anh Gia Bảo, mình có nên gọi lại không? Gọi nhiều cuộc như này là có chuyện gấp hay sao? Gọi cho anh ấy mới được.’
***
Tuấn Minh chần chừ ấn nút gọi, khi bên kia bắt máy liền có chút run.

- “Anh gọi cho em có chuyện gì không?”
Thấy cuộc gọi đến là Tuấn Minh, Gia Bảo ngay lập tức xung huyết, bên kia chưa kịp nói xong anh đã dội xối xả mấy lời dồn nén trong lòng, khiến đối phương chỉ biết im lặng.
“Em chơi trò gì với anh vậy? Hôm đó chạy ra khỏi nhà thì thôi đi còn trốn anh cả ngày hôm nay, gọi nhiều cho em như vậy cũng không bắt máy.

Em xem anh như thằng khờ đúng không, chơi chán rồi vứt à? Em nghe kỹ cho anh, Gia Bảo này không để em đi dễ dàng như vậy đâu.

Chơi như vầy vui lắm sao? Được, anh chơi cùng em.”
Tuấn Minh nghe xong, tóc gáy cũng dựng hết cả lên.

Anh hít sâu một hơi.

- “Không, anh đừng nói vậy mà.

Thật ra em sợ gặp anh rồi sẽ làm anh giận thêm nên mới tránh.

Xin lỗi anh, Gia Bảo.”
Gia Bảo nghe xong liền trầm mặc.

Bên đây, Tuấn Minh đến thở mạnh cũng không dám, anh chờ đợi Gia Bảo lên tiếng, trong lòng mỗi lúc một hồi hộp hơn.
“Bây giờ em đang ở đâu?” - Gia Bảo thở dài, chợt nghĩ ra gì đó ngay lập tức trở nên gấp gáp.
Tuấn Minh sợ đến ngây người.

Anh bị cuốn theo tâm trạng của đối phương.

- “Anh… anh hỏi chi vậy?”
Gia Bảo nóng lòng, mang theo lo lắng, tức giận.

Anh lớn tiếng, hối thúc đối phương.

- “Nói mau.

Em đang chỗ nào?”
Tuấn Minh bị câu nói của Gia Bảo làm cho giật mình.

- “Thì, thì đang… ở nhà.”
Nghe đến đây Gia Bảo không nói gì thêm trực tiếp cúp máy để Tuấn Minh bên kia đầy lo lắng.

- ‘Anh ấy thật sự giận mình rồi, đến tạm biệt còn chưa nói đã tắt máy như vậy.

Làm sao đây?’
***
Tuấn Minh lười nấu ăn.

Cả ngày hôm nay anh không tài nào tập trung mà làm việc được, thấy Gia Bảo là tìm cách tránh đi như tránh tà vậy.

Đầu óc cứ nghĩ lung tung, làm sai tài liệu còn bị chị Minh Ánh - giám sát thực tập sinh, kêu lên quở trách một trận.
Tuấn Minh được gọi vào phòng riêng để nhắc nhở là đã quá coi trọng anh rồi.

Bình thường sẽ trực tiếp tại chỗ đang làm việc, trước mặt những người xung quanh, Minh Ánh sẽ không khách khí mà nói thẳng, la thẳng.
Tuấn Minh không buồn cũng không giận, anh chỉ thấy xấu hổ, thấy bản thân tệ hại.

Anh bắt nồi nước sôi nấu cháo.

Vẻ mặt anh không tốt lắm, mới ăn muỗng đầu tiên đã chau mày.
Nấu ra rồi cũng không nỡ bỏ đi, không phải cháo không ngon mà tâm trạng anh đang không tốt nên ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo, khó nuốt.
Tuấn Minh múc một muỗng to lên thổi vài ba cái liền cho ngay vào miệng, như thế chưa đầy năm phút tô cháo đã nằm hết trong bụng.

Anh quăng đại chén dơ vào thau nước, thẫn thờ soạn đồ đi tắm.
***
“Mở cửa… Tuấn Minh, mở cửa cho anh.” - Nghe tiếng, Tuấn Minh vội vã lấy khăn trùm lên đầu chạy ra ngoài.
“Gia Bảo, anh sao lại…” - Tuấn Minh trố mắt kinh ngạc nhìn người trước mặt.
Đối phương thở hổn hển, trán đầy mồ hôi, quần áo vẫn giống như lúc sáng chỉ có điều tùy tiện và xộc xệch hơn.
Gia Bảo đã chạy nước rút vào đây tìm người.

- “Cuối cùng cũng thấy em rồi.”
“Anh tìm em? Mau vào trong ngồi đi.”
Gia Bảo đi vào, anh đợi Tuấn Minh khép cửa liền kéo người ngồi xuống bên cạnh.
“Anh làm em đau đấy.” - Tuấn Minh vung tay ra, xà bông trên đầu chảy xuống rơi trúng vào mắt.

Bị rát, anh nhanh đưa tay dụi dụi.

Gia Bảo nhìn bộ dạng Tuấn Minh tèm nhem như này nhất thời khó chịu.

- “Đừng dụi, sẽ càng đau thêm đó.

Anh đưa em đi xả nước.”
Nói xong, anh liền nhanh tay đỡ Tuấn Minh đi vào nhà tắm.

Anh cẩn thận xối nước, rửa trôi đi xà bông trong mắt tiện thể giúp luôn công việc gội đầu.

Tuấn Minh ngã đầu đến trước, anh ngồi yên để Gia Bảo xoa mái tóc.
***
Gia Bảo gội xong cho Tuấn Minh liền đẩy anh ra ngoài, còn mình thì ở trong phòng tắm tắm rửa.
Tuấn Minh muốn hỏi rõ anh ta bị gì mà lại hành động như thế này, nhưng anh lại không dám.

Sau đó một lúc, Gia Bảo bước ra ngoài với một chiếc khăn tắm quấn ngang hông.

- “Lấy cho anh mượn tạm bộ đồ.”
“Cái khăn… nó là khăn tắm của em mà.

Sao anh lại dùng?” - Tuấn Minh quay sang nhìn Gia Bảo thì vô tình thấy chiếc khăn của mình.
Gia Bảo giữ cái vẻ mặt lạnh lùng, có chút giận hờn nhìn Tuấn Minh.

- “Em không thích anh đến thế hả? Có cái khăn cũng không muốn cho mượn?”
Tuấn Minh bối rối, anh nhiệt tình lắc đầu, xua tay.

- “Để em đi kiếm cho anh quần áo.”
Nói xong anh liền chạy lên gác lục lọi tủ đồ của mình.

Tuấn Minh đem đến bộ rộng nhất của mình, anh chần chừ đi xuống.
Gia Bảo lôi ra tấm nệm lúc trước đã từng nằm, anh đã nhớ hết cách sắp xếp, mọi đồ đạc của cả căn nhà trọ nhỏ này trong đầu.
Gia Bảo tự nhiên nằm sấp xuống, nói tới.

- “Em quên mình là người mát xa riêng của anh hơi lâu rồi đó.

Hôm nay làm tại đây đi.”
Tuấn Minh đứng bên cạnh nghe vậy liền bối rối đi lấy dụng cụ.

- “À, được, đợi em chút.”
***
Tuấn Minh đang ngồi trên lưng Gia Bảo chuyên chú mát xa, người bên dưới vô cùng tận hưởng.

Cái cảm giác toàn thân như được sống lại, hừng hực năng lượng như bây giờ anh mới trải nghiệm lại.
Gia Bảo đột ngột xoay người khiến Tuấn Minh có chút hoảng.

- “Anh…”
Gia Bảo nhanh chóng dùng một tay chặn miệng đối phương lại, anh lắc đầu ra hiệu.

- “Đừng nói gì hết.”
Anh dùng tay còn lại chậm rãi mân mê khuôn mặt đã hóp lại của Tuấn Minh.

Vẫn còn đó đôi mắt đen láy to tròn mà anh thích ngắm, da mặt mịn màng mỗi khi sờ vào đều mát lạnh cả tay.

Đặc biệt cái môi mỏng, hồng nhạt, lúc nào cũng bóng mướt này khiến anh chỉ muốn cắn, nhai, nuốt trọn nó mới thỏa mãn được.
Tuấn Minh yếu thế mặc Gia Bảo s* s**ng.

Anh cố đẩy tay đối phương ra.

- “Em không thích ép buộc.

Lúc này em chưa muốn.” - Anh nghiêm túc nhìn Gia Bảo không chớp mắt.
Gia Bảo chợt nhớ đến ngày hôm đó Tuấn Minh vội vã chạy ra khỏi nhà đã làm anh rất lo lắng nên đành buông người, ngồi im ở kế bên.

Bàn tay anh đặt lên lồng ngực Tuấn Minh, ở đó từ từ cảm nhận nhịp tim đối phương, khiến nó trở lại ổn định.

- “Anh sẽ đợi, không ép em nữa.

Chúng ta sẽ làm khi nào em sẵn sàng, có được không?”
Tuấn Minh nắm bàn tay của Gia Bảo đưa lên mặt mình, anh mỉm cười, bất lực nhìn đối phương.

- “Đợi em nhé.”.
 
Tổng Giám Đốc Không Thể Xa Tôi Sao
Chương 45: 45: Cái Gì Cũng Biết Ngoại Trừ Biết Yêu


Như đã hẹn, hôm nay Anh Kiệt đến công ty Dương Gia Phát.

Gia Bảo đích thân xuống sảnh đón khách.

Trước khi đi, trưởng phòng phụ trách đã nói cho anh thêm vài thông tin cá nhân của vị giám đốc Anh Kiệt này.
‘Anh ta sống rất giản dị, thích xem múa đương đại, viết thư pháp, trong vườn nhà có nuôi một đôi chim công, một cái hồ cá coi hơn 50 con.

Anh ta rất thích đi du lịch, đã đặt chân đến hầu hết các nước ở châu Á, châu Âu và châu Mỹ.
Nghe nhân viên của tổng giám đốc Anh Kiệt nói anh ta là người thẳng thắn, làm việc rất cầu toàn đến mức hoàn hảo tuyệt đối mới chịu.
Đời tư cũng trong sạch, từ khi anh ta bắt đầu kinh doanh đến giờ vẫn chưa thấy có vụ tai tiếng gì.

Tình hình công ty trước giờ vẫn tăng trưởng dương ngoại trừ hai năm trước không biết vì sao tụt giảm rất nghiêm trọng hiện tại đã ổn định lại rồi.
Anh ta quyết định chuyển công ty mẹ về Việt Nam trong khi kinh doanh bên Nhật vẫn phát triển, không ai biết lý do là gì cả.
Tôi thấy để điều hành được công ty với hơn hai mươi chi nhánh ở nước ngoài như thế.

Con người này không phải đơn giản như bề ngoài của anh ta đâu.

Anh phải cẩn thận chút đó tổng giám đốc.

Nhưng nếu hợp tác được với công ty anh ta chúng ta cũng sẽ rất có lợi cho phát triển sau này.”
***
Anh Kiệt bước xuống chiếc xe BMW màu trắng.

Cả người toát ra sức hút mãnh liệt khiến mấy cô nhân viên trong công ty phải ngoái lại nhìn một chút.

Đi theo phía sau anh là cô thư ký Nguyệt Mai.
“Xin chào, tôi là Gia Bảo.

Chào mừng anh ghé thăm công ty của chúng tôi.” - Gia Bảo vui vẻ chào đón.
Anh Kiệt mỉm cười thân thiện, đến bắt tay với đối phương.

- “Tôi là Anh Kiệt.

Hôm nay rất vui khi được ghé công ty anh.

Chúng ta đi luôn chứ?”
Ba người cùng đi tham quan một lượt công ty, Gia Bảo vừa đi vừa giới thiệu, anh rất hào hứng khi nói về công ty.
***
Công ty nằm ở phía Tây của thành phố.

Diện tích hơn 8.000 mét vuông.

Có một tòa nhà chính cao 58 tầng và hơn 40 tòa nhà với các chức năng riêng, mỗi tòa cách nhau năm phút đi xe chuyên dùng.

Phòng trưng bày, triển lãm ô tô, phòng thí nghiệm sản xuất, sân chạy thử xe cho các khách hàng và các đối tác.

Gia Bảo có tham vọng lớn hơn nữa, anh chú trọng đầu tư chiêu mộ nhân tài trong lĩnh vực thiết kế sản xuất ô tô.

Anh muốn phát triển về chế tạo và sản xuất ô tô, các phương tiện giao thông hiện đại giá rẻ thân thiện với môi trường.
Công ty Dương Gia Phát được đánh giá là nơi có chất lượng môi trường làm việc tốt nhất, các chính sách, phúc lợi cho nhân viên thuộc top với các công ty lớn khác trên thế giới vì thế rất nhiều người mong muốn vào công ty này làm.
***
Sau hơn hai tiếng đi tham quan, Gia Bảo cũng thấm mệt.

Anh nhìn người bên cạnh, đề nghị.

- “Hay là chúng ta lên văn phòng của tôi ngồi một chút.”
Anh Kiệt nhìn cô trợ lý mang đôi giày cao gót gần 7 phân của mình.

- “Nãy giờ đi theo mấy tiếng chắc rất khó chịu.” - Anh gật đầu đồng ý rồi ba người cùng vào thang máy đi lên tầng cao nhất.
Từ đầu buổi đến giờ chỉ thấy mình Gia Bảo.

Anh Kiệt hiếu kỳ.

- “Gia Bảo này, giờ tôi biết vì sao anh giàu thế rồi ha.

Tổng giám đốc của một công ty lớn thế này mà không thuê được một thư ký hay sao?”
Gia Bảo nghe xong không tức giận, anh nhìn Nguyệt Mai rồi quay sang Anh Kiệt cười thầm.

- “Thật ra tôi có…” - Gia Bảo chưa nói dứt câu, thang máy liền dừng lại trước tầng 12, Thái Hưng đi vào.
***
Thái Hưng thấy hai người lạ mặt đi cùng Gia Bảo liền cúi đầu chào tất cả.

- “Tổng giám đốc, đây là báo cáo buổi họp hôm qua.

Anh xem chút đi, tôi đã tổng hợp lại tất cả rồi.”
Gia Bảo lấy tập tài liệu lật tới lật lui xem một chút rồi đóng lại, mỉm cười hài lòng.

Thái Hưng không khỏi tò mò hai vị mỹ nam, mỹ nữ bên cạnh.

Anh lén nhìn trộm.
Bỗng hai ánh mắt chạm nhau trong tích tắt.

Thái Hưng bị Anh Kiệt bắt gặp, rất nhanh liền quay mặt nhìn chỗ khác.
“À! Giới thiệu với anh, Thái Hưng, cậu ấy là thư ký đã theo tôi được hai năm.” - Gia Bảo xem qua sáp giấy tờ rồi mới nói với Anh Kiệt.
Anh Kiệt nhìn Thái Hưng, khóe miệng khẽ xếch lên, chào.
Gia Bảo quay sang Thái Hưng.

- “Đây là Anh Kiệt, giám đốc công ty SCSM, người kế bên là Nguyệt Mai thư ký của anh ấy.”
***
Lúc này Thái Hưng mới có dịp nhìn rõ mặt hai người đối diện.

Anh đưa tay ra muốn bắt tay nhưng đợi gần một phút, Anh Kiệt lại quay mặt đi chỗ khác không nhìn.

Tình thế khó xử này khiến Thái Hưng có chút mất mặt.
Nguyệt Mai kinh ngạc nhìn tổng giám đốc nhà mình.

- ‘Anh ấy sao thế? Bình thường lịch thiệp lắm mà.’
Cô nhìn Thái Hưng, nhanh chóng đưa tay ra chữa cháy kịp thời.

- “Chào anh Thái Hưng, rất vui được gặp.”
Gia Bảo vổ vai Anh Kiệt rồi nhìn Nguyệt Mai.

- “Không biết cô Nguyệt Mai đây có người yêu chưa? Nếu chưa thì có thể xem xét qua thư ký của tôi này.

Hai người trai tài gái sắc, rất xứng đôi đấy.

Nếu được giám đốc Anh Kiệt, anh có muốn tác hợp cho đôi trẻ này hay không?”
Anh Kiệt nhìn Thái Hưng trong chớp mắt, sau đó mỉm cười nhìn Gia Bảo.

- “Sao tôi biết được, tùy hai người họ như thế nào thôi.

Tôi đây không quản chuyện yêu đương của thư ký mình.”
Gia Bảo vui vẻ nói nhỏ với Thái Hưng.

- “Rất có tương lai nha, mau tranh thủ thời gian sắp tới cô ấy ở Sài Gòn đi.

Tôi làm mai cho.”
Thái Hưng có chút khó xử, anh chau mày nhăn mặt.

- “Chuyện này… sao được chứ.”
“Không được cái gì, cứ thử đi, quyết định vậy nha.”
***
Thang máy dừng ở tầng 58.

Bốn người đi vào văn phòng của Gia Bảo.

Cảm nhận đầu tiên đây chẳng khác gì như phòng khách của biệt thự BAS Manor ở Mỹ cả.
Căn phòng rộng rãi, thoáng mát, cửa kính bao phủ xung quanh nên ánh sáng tràn ngập phòng.

Không gian nhìn ra bên ngoài rất rộng, có thể thấy được cảnh toàn thành phố, trông vô cùng ấn tượng.

Dây leo bên ngoài ban công xanh tốt, mang không khí mát mẻ cho cả căn phòng.
Anh Kiệt cảm thán một câu.

- “Anh cũng biết tận hưởng quá nhỉ, tổng giám đốc Gia Bảo.

Đến văn phòng cũng ấn tượng thế này, tôi phải học hỏi thêm nhiều.”
“Anh nói quá rồi, tôi chỉ tu sửa lại có một chút thôi, đây là văn phòng của ba tôi trước kia.” - Gia Bảo cười cười, vội xua tay rồi nói tới.
Thái Hưng đặt chiếc cặp của mình sang một bên, anh đến cạnh bàn Gia Bảo.

- “Mọi người muốn dùng gì để tôi đi pha.”
“Cho tôi một ly cà phê đen đá không đường.” - Gia Bảo gọi xong liền vui vẻ nhìn hai người đối diện.

- “Mọi người uống gì cứ gọi, chỗ tôi đảm bảo không thiếu thứ gì.

Miễn phí phục vụ thêm anh bartender chuyên nghiệp này đây.”
***
Nguyệt Mai nghe thấy liền ngạc nhiên.

- “Anh Thái Hưng là batender sao, tôi đã từng thấy bartender trước đây, cách họ pha chế đồ uống rất thu hút.

Anh giỏi quá.”
Thái Hưng nghe vậy rất ngại ngùng.

- “Cô nói quá rồi, trước đây tôi từng học qua thôi.”
“Giám đốc, tôi có thể đi theo xem anh Thái Hưng làm nước được không?” - Nguyệt Mai thích thú xin giám đốc, mong chờ anh ta đồng ý.
Anh Kiệt lấy làm ngạc nhiên, anh nhìn Thái Hưng, rồi gật đầu với thư ký.

- “Tùy cô vậy, tôi không ý kiến nhưng phải hỏi Giám đốc Gia Bảo đây có chịu không đã.”
Thái Hưng mỉm cười nhìn Anh Kiệt.

- “Cho hỏi anh muốn uống gì.”
Đôi phương không để ý, qua loa trả lời.

- “Một ly Latte.”
“Tôi sẽ đi làm ngay.

Hai anh chờ chút.” - Thái Hưng gật đầu chào Anh Kiệt cùng Gia Bảo, anh đi đến quầy pha chế ở phía đối diện.

Nguyệt Mai vui vẻ đi theo phía sau.
“Chỉ là có mấy ly cà phê thôi chắc không có biểu diễn gì đâu, làm cô thất vọng rồi.” - Thái Hưng nhìn ánh mắt long lanh của Nguyệt Mai thì không khỏi kích động.

- ‘Lần đầu có người hâm mộ mình vì pha chế nước.

Xúc động quá.’
Trong lòng Nguyệt Mai biểu tình tràn đầy thất vọng nhưng vẻ mặt lộ ra nuối tiếc.

Cô cười dối lòng.

- “Không sao đâu, tôi xem anh pha cà phê cũng được.”
Thái Hưng nhìn vậy cũng thật không nỡ.

Dù sao cũng là lần đầu mới có người khen mình, sao có thể không trổ tài.

- “Hay như vậy đi, tôi làm nước cho họ xong sẽ biểu diễn cho cô xem.

Bây giờ thì suy nghĩ xem cô muốn uống gì trước nhé.”
“Được, anh làm đi, để tôi xem thử loại nào ngon rồi order anh sau.

A có rồi này.

Tôi muốn một ly Cocktail Mai Tai nhé.”
Thái Hưng nháy mắt nhìn cô.

- “Đợi tí nhé quý cô, sẽ có ngay.”
***
Thái Hưng mở học tủ lấy ra một cái tạp dề, mang nó vào ngang hông.

Nguyệt Mai chăm chú quan sát từng hành động của Thái Hưng.

Cánh tay nhỏ thoăn thoắt trên chiếc máy xay cà phê.

Chưa gì mà mùi hương của những hạt cà phê được rang cẩn thận đã dậy mùi.
Anh lấy vừa đủ lượng cà phê cho vào tay cầm của máy pha, sau đó sử dụng cây ép, dùng lực nén vừa đủ.

Bánh cà phê đã nằm gọn trong tay cầm.

Anh lắp nó vào máy rồi ấn nút cho nước nóng chảy xuống.

Những giọt cà phê đen sóng sánh, mùi hương thơm lừng tỏa khắp phòng.
Thái Hưng cho cà phê ra ly rồi bỏ thêm ít đá.

Đây là món anh làm hằng ngày cho Gia Bảo uống nên rất quen tay.
Tiếp theo là một ly Latte.

Thái Hưng trước đây đã từng làm qua nên không có gì khó khăn với anh.

Công đoạn cuối cùng, anh đổ sữa vào vẽ ra một hình trái tim vừa đều vừa đẹp.

Làm xong anh đặt chúng lên một cái khay và mang ra như một phục vụ chuyên nghiệp.

Nguyệt Mai cứ nhìn miết không thôi.
“Nước của hai anh đây, chúc ngon miệng.” - Thái Hưng mỉm cười, cúi chào rồi nhanh chóng đi vào trong.
Anh Kiệt nhìn ly Latte sau đó nhìn theo bóng lưng Thái Hưng.

Anh quay sang Gia Bảo.

- “Thư ký này của anh cũng biết nhiều việc đấy nhỉ.


Gia Bảo chậm rãi gật đầu liên tiếp ba cái.

- “Đúng vậy, cậu ấy cái gì cũng biết chỉ là chưa biết yêu thôi.

Anh xem hai người ấy kìa, trai tài gái sắc có phải hợp nhau lắm không.

Haha.

Anh mau uống thử đi.”.
 
Back
Top Bottom