Khác [Tokyo revengers] Trở về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 20 : Không công bằng


Tại bãi đỗ xe , trận đánh nhau diễn ra quyết liệt .

Draken đánh nhau với Hanma

- " Hanma , tao sẽ trả thù cho Emma " .

Draken tức giận quát

- " Hử...à là em gái thằng Mikey hả , là izana ra lệnh giết nó chứ có phải tao đâu~~" .

Hắn cười tục tĩu

Draken tức giận xông tới đấm hắn , hắn né được lách sang bên giơ chân đá vào bụng anh may thay anh đưa tay đỡ cú đá kịp thời .

- " Tch "

Anh tặc lưỡi nhíu mày tay nổi gân đấm thêm lần nữa về phía mặt hắn , một chiêu dùng hai lần đương nhiên sẽ thất bại .

Hanma lấy bàn tay chặn nấm đấm của anh , tay kia nắm thành quyền đấm lại phía bên hông anh lách kịp sang bên nên cú đấm ấy chỉ sượt qua anh không trúng chỗ hiểm .

- " Phó tổng trưởng chỉ có chức danh thôi sao~~"

Draken lùi lại giữ khoảng cách với tên cao nhòng tóc hai màu này .

Đột nhiên vài chục người từ phía sau tên Hanma xông tới chỗ anh tập kích bất ngờ , anh nhanh trí né mỗi cú đấm của từng người sau đó đánh bại từng tên một đang làm tấm khiên cho hắn .

----------

Phía đám người còn lại

Senju lúc đầu xông vào nhảy lên đá vào cổ South làm anh mất thăng bằng ngã xuống đất , Takemichi ngạc nhiên nghĩ sẽ câu được thời gian đến khi Mikey tới .

Xui xẻo thay , cô tuy đã hạ gã nhưng sau đó gã đứng dậy như chẳng hề hấn gì như là cú đá vừa rồi chỉ gãi ngứa cho gã vậy song gã ra một quyền đánh cô hộc máu mồm văng ra xa khiến ai nấy đều kinh ngạc , Takemichi lách qua vài người chạy tới chỗ Senju .

- " Senju , em không sao chứ !

" - Takemichi .

- " Tch , em không sao Takemichi " .

Cô tặc lưỡi cau mày nhìn gã rồi quay sang cậu bạn trai đang lo lắng cho mình .

Nhìn thấy em mình bị đánh hộc máu Takeomi nhíu mày xông tới tấn công gã .

- " SOUTH !

" - Takeomi .

Anh tức giận hét lớn tung cước đá gã nhưng vô ích , gã đưa quyền đấm anh nhưng không trúng .

Hai người người né qua người đánh lại một hồi cuối cùng South tức điên khó chịu ra quyền nhanh chóng nhanh hơn lúc đánh với Senju , Takeomi bị hạ gục .

Trận đánh này lúc đầu chẳng có sự công bằng rồi , chỉ vài người Touman mà đấu lại với 400 người Lục Ba La chưa kể thêm hai tên khá mạnh từng bị Mikey hạ bệ làm sao có thể đánh bại được .

Bọn họ bây giờ đã dần mất sức mà chỉ hạ được vài chục tên , họ chỉ có thể kéo dài thời gian để chờ viện binh tới hỗ trợ .

- " TAO TỚI RỒI !

"

Lũ người Hanma đang vui mừng thích thú bỗng một giọng nói vang lên , cả đám người Touman quay lại cười nhẹ nhõm như vừa gặp được vị cứu tinh , South nhìn kẻ mình từng bị bại nhục nhã không khỏi bực tức khó chịu còn Hanma ngạc nhiên chau mày khó chịu nhìn về hướng kẻ vừa phát ra giọng nói hắn đay nghiến .

- " Mi--key "

Chẳng ai khác , vị cứu tinh , kẻ vừa phát ra giọng nói từ đằng xa chính là Mikey vị tổng trưởng của Touman cùng phía sau là cỡ vài trăm người Touman với Phạm và Kantou Manji đang đi tới như vừa thấp lên ngọn lửa hi vọng đã bị vụt tắt của bọn họ .

- " TẤT CẢ XÔNG LÊN "

Tiếng hô hào khí thế của vị tổng trưởng vang lên khiến cả đám lấy lại ý chí tinh thần mỉm cười chuẩn bị tham chiến .

Cuộc chiến giữa Lục Ba La Đơn Đại với Touman giờ mới bắt đầu .
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 21 : Mất kiểm soát


Ở chỗ Hinata

Hinata trong lòng dáy lên một nỗi sợ không yên , cô nhanh chóng chạy loay hoay đi tìm bọn người Mikey .

Mikey đứng trước Hanma với vẻ mặt bình tĩnh nhưng ai cũng hiểu rõ trong lòng anh rất là tức giận

- " Mày thấy thế nào khi kế hoạch của mày hủy hoại hả !

" - Mikey

- " Tao có hơi bất ngờ mày nhận ra nhanh thế đấy !

" - Hanma bình thản trả lời nhưng hắn lại không ngờ kế hoạch đã dày công sắp đặt lại nhanh chóng thất bại như vậy khiến trong lòng hắn có chút khó chịu .

"....." .

Anh im lặng nhìn hắn lòng nghĩ đến chuyện khác .

Cũng thật may là gặp được Hina lúc đó nếu không giờ này anh đã đến trễ rồi kế hoạch hèn hạ của thằng Hanma sẽ thành công .

- " Chắc có ai đó báo cho m-- "

Chưa để hắn dứt lời Mikey bất ngờ tấn công làm hắn trúng một đòn trượt ra xa vài bước tặc lưỡi nhíu mày .

- " Tch "

- " Mày là kẻ có liên quan tới cái chết của em gái tao , thù mới nợ cũ hôm nay tao sẽ tính với mày " - Mikey mặt không biểu cảm nhìn hắn .

Dứt câu anh xông tới tấn công hắn liên hồi mặc cho hắn ra sức né và chặn đòn , anh vẫn ra đấm liên tục chẳng dừng lại .

Hanma né được vài cú đầu mà Mikey cứ ra đòn liên tiếp liền thấy không chịu được nữa hắn bật lại tấn công anh .

Hanma di chuyển nhanh lách sang qua anh xoay người tung cước đá vào ngay ót nhưng anh đồng thời cũng tung cú đá chặn cước của hắn .

South từ xa nhìn Mikey với ánh mắt căm thù , gã hướng tới chỗ Hanma nhưng lại nhận được cú đấm bất ngờ từ Draken , gã quét mặt nhìn kẻ đối diện .

- " Tao sẽ đấu với mày , South " - Draken

- " Tao sẽ giết mày trước sau đó tới thằng Mikey " - South

Nói rồi gã tiến tới đánh nhau với Draken , một tên cao to và một tên cao nhòng đánh với nhau bốp chát túi bụi .

Phía người Touman gồm những người từ băng Phạm , Kantou Manji , vài tên Lục Ba La trong trận Tam Thiên với Takemichi và thành viên của Touman đấu với 360 trăm người , lũ đàn em của Lục Ba La Đơn Đại từng tên một bị hạ gục .

Bên Touman khi đám người Mikey xuất hiện kịp thời đã lấy lại được lợi thế áp đảo lại Đơn Đại , từng người bọn họ bừng bừng khí thế chiến đấu đánh nhau khiến kẻ thù từng tên từng tên một ngã xuống .

Nhưng có một sự việc họ không thể lường trước là Mikey , họ đã quên anh còn ghi hận cái chết của em gái anh , cái chết của Emma .

Chỉ trong phút chốc ánh mắt ngỡ ngàng sững sờ lo sợ của bao nhiêu người tại bãi đỗ xe hướng về tên đang đứng từ từ từng bước hướng về phía một tên chật vật dưới đất với vẻ mặt đầy sát khí ánh mắt lạnh lẽo vô cảm , ánh mắt giết người nhìn hắn .

Chifuyu đứng cạnh Draken và South thì đổ mồ hôi lạnh khi cũng nhìn thấy cảnh đấy , cậu lo lắng nói với kẻ bên cạnh .

- " Cậu ta trở nên mất kiểm soát rồi !

" - Chifuyu

- " Mikey " - Draken vội vàng chạy lại chỗ anh hòng ngăn anh mất sai lầm .

Mikey vẫn chăm chăm nhìn tên dưới mình mặt vô cảm thốt ra vài từ chất vấn :

- " Tại. sao. lại. giết. em. gái. tao?

"

Hanma nhìn biểu cảm Mikey bây giờ khiến hắn hơi sững người dè chừng nhưng lại lộ ra khuôn mặt bình thản cười cợt .

- " Tao chỉ làm theo lệnh của anh..trai mày thôi mà , mày muốn trách thì tìm thằng izana ấy~ " - Gã nhấn mạnh hai từ 'anh trai' chọc tức tên phía trước .

Mikey đá một cước vào đầu Hanma khiến hắn mất đà bật ngửa ngã ra sau còn anh ngồi lên người hắn tay siết chặt cổ áo nâng lên tay kia đấm hắn túi bụi không thương tiếc như cách anh từng làm với Kazutora trong trận Ba Lưu Bá La .

- " MIKEY !

" - Takemichi .

Takemichi nhìn thấy sợ cảnh tượng như Kazutora được lập lại .

Tuy hắn là một kẻ rất đáng phải chịu như vậy nhưng suy cho cùng hắn không xứng đáng để Mikey trở thành kẻ giết người .

Nghĩ đến đây , cậu không khỏi hoảng sợ lo lắng chạy đến ngăn anh lại trước khi quá muộn .

Nhưng.....?

Điều đáng kinh ngạc là lúc này Mikey đột nhiên dừng lại hành động của mình .

Cả Takemichi và Draken đứng gần chỗ Mikey đang chạy cũng đứng lại .

Họ nhìn thấy bóng dáng cô gái tóc búi cao , mặc bộ Yukata hồng nhạt đứng chắn trước Hanma đối diện với Mikey .

- " Mikey-kun....mọi chuyện kết thúc rồi !

" - Hina .

"......"

Lúc này , trước sự xuất hiện không ngờ của Hina , vẻ mặt vô cảm lúc nãy của anh đã không còn thay vào đó là vẻ mặt ngạc nhiên , đôi mắt anh dịu lại mang đôi chút lo lắng nhìn cô gái trước mặt .

- " Em tránh ra đi , anh phải trả thù cho Emma " - Mikey .

- " Emma không muốn anh trai mình trở thành kẻ giết người anh hiểu không ?

" - Hina đánh đòn tâm lý với anh .

"......."

- " Tch....haizz...!!

"

Anh nhíu mày nhìn Hina hồi lâu sau đó thở dài đi lướt ngang qua cô đi đến chỗ tên đang chật vật đứng dậy phía sau .

- " Mày nên xám hối với tội lỗi của mày trong tù đi ?

" - Mikey .

- " MIKEY-KUN !

" - Hina hét .

South bất ngờ từ phía sau bất ngờ dùng gậy sắt tấn công Mikey đang không phòng bị nhưng anh không có cảm giác đau gì cả mà bên cạnh anh là thân thể của một người con gái đang chắn cho anh .

Anh bàng hoàng phản ứng vội ôm chầm lấy cô giọt máu nhỏ từ trên đầu chảy xuống lòng bàn tay anh anh thì thầm gọi tên cô :

- " H...

Hina...-chan " - Mikey

- " Mikey-kun...em lúc nãy...đã gọi cho cảnh sát họ sắp tới rồi !

" - Hina

Cả đám phía xa nhìn thấy nhanh chóng chạy lại xem cô thế nào ? .

- " Hina-chan đã gọi cảnh sát họ sắp tới rồi bọn mày mau chóng rời khỏi đây !

" .

Mikey dặn dò mọi người xong chẳng màng gì vội vàng bế Hina đến bệnh viện gần đó .

May thay , anh ra đường lớn gặp được xe cứu thương , các bác sĩ để cô nằm lên cánh đưa vào trong xe và bảo anh theo cùng , chiếc xe nhanh chóng rời khỏi đó hướng tới bệnh viện trung tâm .

Mikey vừa rời đi vài phút sau tiếng còi cảnh sát vang lên khắp bãi đỗ xe , cả đám chạy tán loạn Hanma không còn sức chạy nữa cuối cùng cũng bị bắt cùng với tên South cầm gậy đầy máu trên tay đem về đồn .

Mọi người ở Touman chạy đến chỗ để xe vội vàng lên xe phóng đi mất hút .

Cuộc chiến giữa Lục Ba La Đơn Đại và Touman kết thúc với phần thắng thuộc về Touman và hai người bị bắt , lũ tàn dư Lục Ba La phải chạy trốn khắp nơi cuối cùng cũng bị tóm gần hết .
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 22 : Nhận ra


Sau khi đưa đến bệnh viện , Hina được đẩy ngay vào phòng cấp cứu .

- " Cô ấy chảy rất nhiều máu !! nhanh chóng đưa vào phòng cấp cứu mau !!

- các bác sĩ đẩy cáng lướt qua Mikey .

Trên cáng là một cô gái tóc nâu đào dài đang được đeo máy hô hấp nhân tạo , vẻ mặt xanh xao tái nhợt đầu thì chảy rất nhiều máu , tầm nhìn cô mờ dần nhìn người con trai trước mặt chạy theo cán đẩy với vẻ mặt lo lắng cho tới khi cô được đưa vào phòng cấp cứu anh mới dừng lại đứng bên ngoài .

Mikey nhìn chăm chăm ngoài cửa phòng rất lâu sau đó đến băng ghế gần đó ngồi đợi .

Ngồi ngoài phòng chờ chẳng biết rõ tình hình bên trong thế nào khiến trong lòng anh lo sợ bồn chồn không yên .

________Một lát sau

Vài người trong Touman đều tới gồm những người bạn cũ Hakkai , Yuzuha , Takemichi , Draken , Mitsuya , Smiley và Hanrgy .

Takemichi nhìn thấy Mikey đang ngồi trên một băng ghế ngoài cửa phòng cấp cứu , hai khuỷu tay chống lên đùi mặt vẫn chăm chăm nhìn xuống đất chẳng biểu lộ cảm xúc gì nhưng cậu chú ý tới hai tay anh đang nắm chặt run rẩy , cậu biết là trong lòng anh đang rất lo lắng không yên cho Tachibana Hinata .

Cậu từ từ ngồi xuống cạnh anh , những người khác cũng dần đi đến bên cạnh .

- " Mikey , Hina-chan thế nào rồi !

" - Draken đứng trước mặt Mikey hỏi thăm .

Anh ngước lên nhìn tên bạn thân cao nhòng thắt bím của mình rồi lại dán mắt dưới đất đáp lại cậu :

- " Em ấy được đưa vào phòng cấp cứu rồi !.."

- Mikey

- " Chúng ta chỉ còn cách cầu nguyện cho cô ấy " - Takemichi ngồi ghế phía cạnh vỗ vai anh tiếp lời .

"......."

Mikey im lặng không nói gì .

Vẻ mặt anh lúc này chỉ hiện rõ sự hối hận , sự lo sợ trên khuôn mặt .

Draken đứng bên cạnh nhìn biểu hiện đó của Mikey , anh rất không ngờ nhận ra rằng cậu ta đã thay đổi một chút so với lúc trước .

Chẳng còn là vẻ mặt thất thần , ánh mắt thẫn thờ tuyệt vọng trong cái chết của Emma mà thay vào đó vẻ mặt cậu lúc này mang chút lo sợ , hi vọng lo lắng cho cô bạn gái Tachibana Hinata đang trong phòng cấp cứu .

Draken chẳng biết ai đã khiến anh từ bỏ thói quen gánh chịu nỗi đau một mình để cậu mở lòng bộc lộ cảm xúc của mình như bây giờ .

Dù là gì đi nữa anh nghĩ điều đó cũng rất tốt cho vị tổng trưởng kiêu ngạo của mình .

Khoảng 2 tiếng trôi qua , đèn phòng trong cũng đã tắt .

Vị bác sĩ phụ trách việc cứu chữa cho Hinata bước ra .

Tất cả mọi người đều nín thở im lặng lắng nghe .

- " Đầu cô ấy chảy rất nhiều máu , may là được đưa đến kịp thời nên cô ấy đã qua cơn nguy hiểm .

Não rất bình thường chẳng có gì nghiêm trọng , mọi người có thể yên tâm cô ấy chỉ nằm dưỡng vài ngày là sẽ khỏi " .

Nghe thấy câu nói ấy tất cả vỡ òa trong vui mừng lòng nhẹ nhõm .

Mikey chỉ xoay người lặng lẽ rời đi .

Nhận thấy sự vắng mặt của tên lùn tóc vàng , Takemichi vội để lại mọi người đang vui mừng chạy đi tìm kiếm anh .

Cậu đi theo lối anh đến một chỗ ngoặt của bệnh viện khá xa ít vắng người qua lại .

Mikey đang ngồi xụp xuống đất dựa lưng vào tường thở phào nhẹ nhõm mỉm cười nhẹ , từng giọt nước từ nơi khóe mắt trào ra chảy dài xuống , anh ôm mặt dụi dụi nước mắt đi .

Bao nhiêu nỗi lo lúc nãy đều tan biến hết .

Takemichi đứng đó nhìn thấy , cậu ngạc nhiên song không hiểu tại sao Mikey lại hành động như vậy .

Biết là anh xem Hina là bạn , hai người họ lại ít khi nói chuyện với nhau vậy mà Mikey lại có thể rơi nước mắt vì cô , lại đau lòng đến vậy .

Cậu đi đến ngồi xuống cạnh đặt tay lên vai anh , cần anh giải đáp mọi nghi vấn hiện giờ trong đầu cậu hiện tại .

- " Mikey , mày không lẽ..."

- Takemichi .

- " hửm " - Mikey quay sang nhìn cậu cũng không tỏ ra bất ngờ gì chỉ ngồi lặng thinh lắng nghe điều cậu muốn nói .

Takemichi ngập ngừng hỏi sợ bản thân làm anh khó chịu bởi những điều đó chỉ là sự suy đoán một phía của cậu mà thôi nên cậu không chắc chắn .

- " Mày....

đối với...với Hina...

" - Takemichi .

"......."

Với Mikey , anh biết cậu bạn này muốn nói gì .

Anh cũng chẳng biết trong lòng anh hiện tại thế nào chỉ là anh không muốn Hina phải chết không muốn cô giống em gái anh .

Lúc bế cô trên tay với đầu bê bết máu anh rất sợ hãi , sợ nếu không đưa cô đến bệnh viện kịp lúc thì cô sẽ giống như anh trai anh như Emma , như Baji sẽ rời bỏ anh đi mất .

Anh không muốn người anh yêu thương rời xa anh lần nữa .

Khi nghe tin cô vượt qua cơn nguy hiểm anh rất vui mừng , lòng anh nhẹ nhõm hẳn như đã trút bỏ được thứ gì đè nặng trong lòng .

Anh biết rõ cậu bạn này muốn nói cái gì mà dù là gì đi chăng nữa , dù những điều mà anh chẳng dám thừa nhận suốt thời gian qua...

Vậy thì đã sao chứ ?

- " Dù vậy nhưng người em ấy thích là mày , Takemichi !

" - Mikey .

- " Tao....tao và cô ấy chia tay rồi !

Mày biết mà tao thích Senju ?

" - Takemichi hoảng hốt luyên thuyên .

"...."

- " ừ " - Anh ậm ừ rất nhỏ nhưng đủ để người con trai đối diện nghe thấy .

Đối với Mikey , anh có lẽ đã nhận ra thứ tình cảm không nên có dành cho Hina .

Anh biết người cô luôn yêu chỉ có Takemichi , cô có lẽ chưa quên được cậu ta nhưng bản thân anh chắc chắn một điều rằng anh sẽ không từ bỏ dễ dàng .

Sau khi được một phen cảm nhận được việc mất đi cô một lần .

Nghĩ đến một ngày không còn được nhìn thấy cô , ko có cô ở bên cạnh nói chuyện cùng anh , ôm anh vào lòng cho anh cảm giác bình yên ấm áp .

Anh rất sợ , rất ghét điều đó nên anh chẳng muốn chuyện này xảy ra như vậy một lần nữa , không bao giờ .

- " Đi đến chỗ mọi người thôi !

" - Mikey .

- " Hả !

À...ừ " - Takemichi .

Anh đứng dậy quay sang cậu bạn cũng đứng lên theo , cả hai cùng nhau rời đi đến chỗ mọi người .

.

.

.

.

.

- " Giờ này trễ rồi !

Tụi tao về trước ngày mai tao sẽ đến " - Smiley đứng cạnh đứa em trai út Hanrgy nhìn những người xung quanh nói .

- " Tao sẽ ở lại đây một lát " - Mikey .

- " Hở....."

- Chifuyu .

- " Ừ... vậy cũng được " - Draken .

- " Nếu có chuyện gì thì báo cho tụi này !

" - Yuzuha và Hakkai , Takemichi .

"....."

- " ừ " - Mikey gật đầu .

Cả đám người Touman cuối cùng cũng lần lượt ra về .

Mikey lại ngồi ngoài cửa , lâu lâu đứng lên đi đến nhìn vào bên trong phòng .

Nhìn cô gái với mái tóc dài nâu hồng đang nằm hôn mê trên một chiếc giường màu trắng , khuôn mặt hồng hào hơn trước khi được đưa vào đây khiến lòng anh cảm thấy an tâm hơn hẳn .
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 23 : Thăm bệnh


Hai ngày sau , thể trạng Hinata đã phục hồi cô tỉnh lại trong phòng bệnh .

Gia đình cô biết chuyện , họ ở trong phòng túc trực suốt đêm qua bây giờ đang ở cùng cô con gái .

Chiều hôm nay , khi biết tin Hina tỉnh lại vài người ở Touman cùng với Mikey đang ở đền thờ đi đến bệnh viện thăm Hina .

Vừa bước vào trong phòng bọn họ nhìn thấy mẹ và em trai Hina đang ngồi nói chuyện với cô , ba cô thì đứng một bên vẻ mặt nghiêm nghị nhìn người con gái đang ngồi trên giường .

Bọn họ đi đến chào hỏi .

- " Bọn cháu chào bác " - Draken , Takemichi đi đến cúi đầu chào bố của Hina , tất cả những người khác cũng làm theo .

- " Các cậu đến đây làm cái gì ?

" - ông bố nghiêm giọng lạnh lùng hỏi .

- " Hả ..à.. chúng cháu..."

- Takemichi .

Nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ của ba Hina cả đám hơi giật mình , chỉ riêng Mikey vẫn bình thản hướng nhìn về cô gái ngồi trên giường bệnh còn Takemichi thì cậu run rẩy nói lắp bắp .

- " Bố à !

Đừng có dọa bọn họ sợ chứ !

" - Hina lúc này thấy tình hình căng thẳng , cô đổ giọt mồ hôi lạnh lên tiếng .

- " Có đâu , bố chỉ hỏi họ thôi mà " - ông bố quay sang cô con gái .

- " Anh hỏi bạn của con bé lại nghiêm giọng như tra hỏi tội phạm , làm sao các cậu ấy không sợ chứ anh !

" - Bà mẹ ngồi bên con gái mỉm cười tiếp lời .

Mẹ của Hina tránh sang một bên cho bạn cô đến gần chỗ cạnh con gái bà .

Mẹ Hinata mỉm cười với bọn họ rồi quay sang kéo tay của chồng và Naoto cùng đi ra ngoài để cho bọn trẻ nói chuyện với nhau .

- " Xin lỗi mọi người chuyện của ba em nhé !

" - Hina cúi đầu với họ .

- " À không !

Chỉ tại bọn anh làm liên lụy tới em , ba em chỉ lo cho em thôi , em không có lỗi gì hết " - Draken lắc tay nói với cô .

- " ưm " - Hina .

- " Em làm bọn anh lo lắng đấy , tưởng có chuyện gì rồi " - Smiley đứng một bên nhìn cô hờn dỗi bỉu môi .

- " Ah... làm mọi người phải lo rồi , em xin lỗi " - Hina ngượng nghịu cúi đầu .

- " Này Hina-chan !

Lần sau cậu đừng dại dột như thế nữa tớ lo lắm đấy !

" - Yuzuha chạy đến ôm cô nước mắt chảy giàn giụa trách móc .

- " Ừm " - Hina cười nhẹ quàng tay ôm lại nói với cô bạn .

Cả đám nhìn thấy liền cười nói trêu chọc Yuzuha làm cô phải buông Hina ra dạy cho mấy tên phía sau một bài học vì dám châm chọc cô .

Mikey đứng một trong góc cạnh tường đối diện với Hina nãy giờ chả nói một lời nào , anh chỉ đơn giản im lặng nhìn cô suốt buổi có đôi lúc nhìn cảnh tượng trước mắt cười nhạt bó tay .

Mọi người trong phòng nói chuyện với nhau rất lâu , ba người ngoài cửa nhìn vào cũng thấy yên tâm .

- " Bé Hina không biết từ khi nào có nhiều bạn như vậy nhỉ ?

" - mẹ của cô đứng mỉm cười nhìn tên bên cạnh .

- " Toàn lũ con trai " - ông bố nhíu mày trả lời cộc lốc .

- " Sau chuyện chia tay với cậu Takemichi con bé rất buồn rồi , nếu bây giờ con bé tìm được người yêu con bé thật lòng em cũng an tâm " - Mẹ Hina vừa buồn vừa dựa vào vai chồng than thở .

- " Ừ , đừng làm phiền bọn nó chúng ta về thôi !

" - Ba Hina ôm vợ mình an ủi .

Cậu con trai đứng kế bên nhìn thấy cảnh tượng này với ánh mắt khó chịu bởi ba mẹ cậu luôn tình tứ trước mặt con cái quên mất cậu đang đứng cạnh .

Một lát sau họ nhìn ngoài cửa thêm lần nữa rồi cả ba rời khỏi bệnh viện .

________Nửa tiếng sau .

Thấy trời đã chuyển tối , cả đám đều ra về chỉ trừ mỗi Mikey là ở lại bởi anh bảo với họ là anh có chuyện muốn nói với cô .

Lúc đầu nghe thế cả đám đều sửng sốt thắc mắc nhìn chăm chăm như muốn hỏi anh cái gì đó .

Nhưng bọn họ nghĩ kĩ Mikey ở lại cũng tốt nếu mà lỡ Hina gặp phải chuyện gì thì có anh bảo vệ cô nên mọi người đều yên tâm đi về mà không hỏi câu nào nữa .

.

.

.

.

.

Bây giờ chỉ còn lại có mỗi Mikey và Hinata trong phòng với nhau .

Với Hina , ở trong phòng một mình với một người khác giới làm cô có chút không thoải mái cộng thêm anh cứ luôn nhìn chằm chằm vào cô không nói một lời nào càng khiến không khí trong phòng thêm ngượng ngùng , cô bối rối cúi đầu xuống tránh ánh nhìn của anh .

- " Ưm...anh muốn nói chuyện gì ?

" - Hina khó xử với tình cảnh hiện tại , cô mở lời phá tan sự yên tĩnh trong phòng .

Mikey lúc này đột nhiên đứng phắt dậy đi đến ngồi cạnh Hina .

Cô theo phản xạ nhích xa một chút .

Nhìn thấy vậy nhưng cũng chẳng để tâm , anh nói :

- " Anh quyết định sẽ giải tán Touman .

Trong cuộc họp băng ngày mai anh sẽ nói với tất cả mọi người " - Mikey .

Lời anh vừa phát ra khiến cho Hina sững người cô ngước lên nhìn anh với vẻ mặt ngạc nhiên khó hiểu .

- " Hở....tại sao ?

" - Hina .

Nhìn biểu hiện của cô anh như hiểu được trong lòng cô đang nghĩ gì , anh liền tiếp tục chẳng cho cô cơ hội để hỏi .

- " Chỉ vì cái thời đại bất lương mà anh đã mất đi rất nhiều người anh yêu quý .

Chỉ vì nó mà anh mất đi Baji , mất đi Emma... bây giờ lại khiến em suýt mất mạng..."

- Mikey .

"....."

Hina cũng không biết phải nói gì lúc này .

Chuyện việc Mikey giải tán Touman đột ngột như vậy khiến cô hơi bất ngờ anh không phải muốn theo đuổi ước mơ tạo nên một thời đại bất lương hay sao ?

Thực chất cô rất ủng hộ quyết định của anh .

Lúc đầu cô cũng từng có ý định khuyên anh từ bỏ cái gọi là ước mơ đó .

Chỉ vì cái mơ ước tạo nên thời đại của Mikey mà Takemichi phải nhiều lần du hành để cứu cô và mọi người , chỉ vì nó mà đã có quá nhiều sự tranh giành băng đảng khiến nhiều người phải mất đi liên tiếp gây ra đau khổ cho Mikey khiến anh xa đọa rơi vào con đường tội phạm , chỉ vì nó mà cô mất đi Takemichi rồi có cơ hội trở về quá khứ để thay đổi tương lai tồi tệ ấy .

Vậy thì sao , cô lại không có quyền bắt một ai đó từ bỏ ước mơ của mình cả anh cũng vậy nên cô đã bỏ cái suy nghĩ ích kỷ ấy trong đầu mình .

Nhưng giờ Mikey lại nói muốn sẽ giải tán băng đương nhiên là cô rất đồng tình mặc dù điều này khiến anh từ bỏ mơ ước của mình , cô chẳng biết phải nói thế nào đành im lặng .

- " Hina-chan !

Em từng nói dù anh có là ai đi nữa thì anh chỉ cần là anh thôi không cần phải cố trở thành một ai khác đúng không ?

" - Mikey [ mỉm cười nói ] .

- " ...ừm " - Hina [ Ánh mắt nhìn anh khó hiểu ] .

- " Anh từng muốn tạo nên một thời đại bất lương như anh trai anh nhưng anh nhận ra là mình chỉ muốn hoàn thành điều mà anh ấy còn dở dang .

Chỉ bởi vì sự ích kỷ của anh mà đã khiến nhiều người phải gặp bất hạnh , anh đã mất cả anh Shinnichiro , Emma , Baji , Izana...

" - Mikey .

- " Mikey-kun....."

- Nghe những điều đó Hina không thể ngờ ngập ngừng nhìn anh .

- " Anh không muốn mất đi em , Hina-chan !

" - Mikey .

- " Hơ...."

- Hina .

Vừa dứt lời , chưa để cô kịp phản ứng gì anh chồm tới hôn nhẹ lên môi cô rồi cũng buông ra nhanh chóng .

Anh ngước nhìn cô , người con gái vẫn còn đơ người trước hành động đột ngột của anh .

- " Đây là nụ hôn đầu của anh đấy !

Anh thích em " .

Mikey nhẹ nhàng nhích xa đứng lên nhìn cô mỉm cười .

Cô giờ này mới phản ứng ngước nhìn anh hỏi giọng có ngạc nhiên phần thắc mắc .

- " Anh chỉ đang đùa thôi phải không Mikey-kun ?

" - Hina .

- " Em biết không Hina-chan !

Từ cái ngày đầu nhìn thấy em bảo vệ cho Takemichi .

Một vị tổng trưởng như anh luôn bảo vệ người khác thế nhưng anh cũng muốn một lần được người khác bảo vệ nữa nên lúc đó anh có chút ghen tị với cậu ấy , lúc anh tuyệt vọng nhất em đều xuất hiện cho anh hi vọng .

Mỗi lần bên cạnh em cùng nói chuyện với em anh cảm thấy rất vui và hạnh phúc , anh chỉ muốn nói cho em biết điều anh đang nghĩ thôi em không cần phải cảm thấy khó xử Hina-chan !

" - Mikey .

- " Em....xin l..."

- Hina .

Chưa để cô dứt lời anh nói tiếp :

- " Anh biết em vẫn chưa quên được cậu ta nhưng anh sẽ đợi dù bao lâu đi nữa anh vẫn sẽ đợi " - Mikey .

Anh xoay người đi tới mở cửa phòng ra , quay lại nhìn cô lần cuối mỉm cười .

- " Hina-chan , anh sẽ đợi em 12 năm sau , đợi một ngày em chấp nhận anh " - Mikey .

Dứt lời , anh bước ra khỏi cửa rời đi mất .

Hinata ngồi đó bối rối , những lời anh nói lúc nãy cứ như một thước phim dài tua đi tua lại trong đầu cô .

Càng nghĩ đến mặt cô càng ửng hồng ngượng ngùng khó xử .

Ngồi một mình trong phòng nghĩ lung tung cô chợp mắt lúc nào không hay .

Một buổi tối tĩnh lặng tuy ngắn ngủi nhưng lại khiến hai người mang một cảm giác kỳ lạ trong lòng không thể lý giải mà ai biết được một điều tưởng chừng như là không thể lại có thể xảy ra .
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 24 : Giải tán


Nhắc nhở nhỏ :

Chap này chủ yếu mô tả diễn biến của truyện nha .

Sáng hôm nay Mikey bất ngờ thông báo cho triệu tập mọi người tại đền thờ Musashi , anh bảo có chuyện muốn thông báo với họ .

" Chuyện gì đây nhỉ ?

"

" Chắc tổng trưởng định phong chức cho ai tiếp đấy "

" Không phải thường họp băng vào buổi tối hay sao ?

"

Mọi người đứng bàn tán xôn xao nói với nhau không hiểu mục đích của cuộc tập hợp bất ngờ này mà chỉ có chính chủ mới biết .

- " Chifuyu , mày có biết chuyện gì không ?

" - Takemichi .

- " Tao mới nhận được tin liền chạy tới đây ai biết gì " - Chifuyu .

- " TẤT CẢ NGHE ĐÂY !

"

Mikey đột nhiên xuất hiện và hét lớn khiến cả đám giật mình ngước lên nhìn vị tổng trưởng đứng trên kia của họ .

- " Hôm nay tao có một chuyện muốn nói với mọi người có mặt tại đây !

Tao lập lại Touman chỉ để đánh với Lục Ba La Đơn Đại của tên Hanma nhưng mọi thứ bây giờ đã kết thúc "

- " Hiện tại , trong các cuộc chiến Phạm , Lục Ba La Đơn Đại Touman sát nhập họ và Kantou Manji nay đã trở thành băng đảng mạnh nhất số 1 Nhật Bản "

- " Chúng ta đã tạo nên một thời đại bất lương lưu truyền cả đời sau này...nên tao sẽ kết thúc nó khi còn trên đỉnh cao "

- " Tao quyết định từ nay Tokyo Manji giải tán " .

Không ai nói cũng biết tất cả đều sửng sốt với quyết định này của anh .

- " Mikey , mày nghĩ kĩ chưa " - Draken đứng cạnh Hakkai lên tiếng .

- " Mày lại muốn giải tán Touman lần nữa sao ?

" - Chifuyu đứng trước Simley và Hanrgy nói theo .

- " Mày định rời bỏ mọi người nữa hả ?

" - Takemichi .

Mikey im lặng từng bước đi xuống tiến đến gần đối diện với họ đặt tay lên vai họ , lúc này anh mới lên tiếng :

- " Tạo ra một thời đại bất lương rất vĩ đại đấy... nhưng tương lai của mọi người với tao quan trọng hơn nhiều , tao muốn tất cả được sống hạnh phúc .

Đừng lo , tao cũng sẽ sống tốt " .

- " Mày chắc chứ ?

" - Takemichi lo sợ nhìn cậu bạn .

- " Tao hứa " - Mikey .

Cả đám nghe thế chỉ đứng im nghe nhìn người con trai trước mặt chẳng nói thêm gì .

Mikey xoay người đi đến dặn dò từng người được sát nhập trong Touman .

- " Touman giải tán rồi , bọn mày hãy lo cho tương lai của mình sống thật tốt " - Mikey .

- " Mikey , mày từ bỏ dễ dàng vậy sao ?

" - Tên tóc trắng dài đến cạnh anh .

- " Tao quyết định rồi...

Sanzu , mày kìm lại sự nóng tính của mày mà sống tốt đi " - Mikey .

- " Mikey , mày không phải muốn trở thành kẻ mạnh nhất sao ?

" - Senju nhìn anh lên tiếng .

"....."

Anh im lặng một hồi rồi nói :

- " Trở thành kẻ mạnh không quan trọng bằng tương lai của mọi người " - Mikey .

Dứt lời , Mikey cười nhẹ quay người bỏ đi đến chỗ đám bạn của anh .

Bọn Sanzu , Senju , Kokonoi và những người khác nhìn theo anh cũng chẳng nói gì .

Cuộc họp chia tay đầy tiếc nuối đối với vài người nhưng cũng vui vẻ với những người khác .

Sau đó , cả đám ngồi lại nói chuyện với nhau về những chuyện từng trải qua .

Đến tối mịt , cả đám lên xe về hết chỉ còn mỗi Mikey vẫn ngồi đó , ngồi trên cái bậc thang của đền hai tay chống ngửa ra sau nhìn lên bầu trời chợt nhớ đến khoảng ngày cùng Hina ngồi đây cùng ngắm sao với anh , anh bất giác nở nụ cười nhạt trên khóe miệng .

Mikey đứng phắt dậy anh đi đến một gốc cây to ngồi xuống moi đất đào lên một chiếc hộp nhỏ , anh mở nó lấy một tờ giấy bên trong ra và xé nó thành từng mảnh vụn nhỏ , song đó anh cầm trên tay một tờ giấy khác bỏ vào hộp rồi đóng lại đặt về vị trí cũ bới đất chôn xuống dưới lần nữa .

Mọi việc xong xuôi , anh đi đến chiếc con xe CB250T yêu quý dựng cạnh đó , anh ngồi lên đó rồ ga rồi chạy xe vút nhanh phóng đi mất hút .
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 25 : Trước khi trở về (1)


Sau khi giải tán Tokyo Manji , mọi thứ giờ đã kết thúc , Hinata đã hồi phục hẳn .

Kể từ đêm qua , cô đã không còn gặp Mikey nữa cũng chẳng thấy cậu đến viện thăm cô như thường lệ khiến trong lòng cô có chút phiền muộn lo lắng .

Mục đích của cô cũng đã hoàn thành .

Hôm nay là ngày cô quyết định trở về tương lai của mình nhưng trước đó cô có việc quan trọng cần làm , cô muốn trước khi trở về được ở bên gia đình mình lần cuối cùng .

Từ lúc ở bệnh viện Hina đã rất ngạc nhiên lẫn vui mừng khi gặp lại ba mẹ cô bởi ở tương lai đó , ba mẹ cô đã mất chỉ còn lại cô sống cùng với đứa em trai của mình .

Hinata rất là nhớ họ , rất muốn một lần nữa ở bên cạnh họ nhưng lại không thể được .

Tại sao lại không ?

Bởi Hina là người ở tương lai cô ko thuộc về quá khứ .

Cô là một cô gái 26 tuổi , là một người trưởng thành cô chỉ đang trong một cơ thể của cô gái tuổi học sinh trung học thôi .

Hina ở tương lai đã là một giáo viên , cô còn có những học sinh nhỏ đang đợi mình .

Chỉ vì muốn cứu Takemichi , bạn trai cũ của cô mà cô phải quay lại quá khứ ko lẽ bây giờ cô lại ích kỷ vì bản thân mà ko trở về sao ?

Những học sinh của cô có lẽ vẫn đang đợi cô , thân là một giáo viên sao cô có thể bỏ lại học sinh của mình đây ! .

Suốt đêm qua cô đã suy nghĩ rất kĩ bởi vậy cô quyết định là sẽ trở về dù nơi đó cô sẽ không gặp được ba mẹ mà cô yêu quý nhưng dù vậy *Hina quá khứ vẫn còn* và Hina hiện tại thì vẫn còn rất nhiều người ở tương lai đang chờ cô .

Hina ngồi xuống bàn nhỏ ăn cơm cùng gia đình , em trai ngồi kế bên cứ thấy chị hai cứ nhìn bố mẹ mà ko ăn miếng nào , cậu hỏi :

- " Onee- chan , sao chị ko ăn đi cứ nhìn bố mẹ vậy ?

" .

Nghe tiếng đứa em trai bên cạnh khiến cô giật mình quay sang .

- " Hả...à ừ chị ăn đây , em cũng ăn nhiều vô "

- " Mẹ ăn cái này đi ạ "

- " Ba nữa " - Hina .

Cô mỉm cười che đi sự đỏ hoe trong mắt lúng túng ngập ngừng nói luyên thuyên khi một tay gắp từng thức ăn cho từng người .

Bữa sáng tuy rất ngắn ngủi nhưng nó là một khoảnh khắc khó quên , là một điều hạnh phúc mà mấy năm qua cô hằng mong .

Đây sẽ là kỉ niệm cuối cùng cùng gia đình mình đối với Hina của tương lai .

.

.

.

.

.

Sau khi chia tay với gia đình Hinata đến gặp Takemichi để bắt tay cậu , một phần cũng hỏi tình hình hiện tại của Mikey , kẻ mà cô lo sợ nhất .

- " Hina-chan , em đến đây có chuyện gì không ?

" - Takemichi nhìn thấy cô thì rất ngạc nhiên , cậu vừa mở cửa để cô đi vào vừa hỏi .

- " Dạo này Mikey-kun thế nào rồi !

" - Hina ngồi xuống nhìn cậu trai bên cạnh .

- " Hả...à cậu ta đang ở với ông cậu ấy " - Takemichi .

- " Vậy à , thật tốt quá !

"

Nghe cậu nói vậy , Hina ngẩn người cứ nghĩ anh sẽ lần nữa đi biệt tăm mất một lần nữa anh rời bỏ bạn bè , ai ngờ rằng anh đang sống với ông mình khiến cô yên tâm mà trở về tương lai .

Mong chờ một tương lai ai cũng sống tốt một tương lai gồm đầy đủ tất cả mọi người kể cả anh .

- " À Mikey có thứ muốn anh đưa em " - Takemichi đột nhiên đứng phắt dậy cậu đi đến mở chiếc tủ gần đó lấy ra một tấm giấy được gấp lại gọn gàng đem đến đưa cho Hina .

Cô sững người nhận lấy tấm gấp trên tay cậu từng bước mở ra .

Bên trong là những dòng chữ được viết bằng viết đen , cô cầm lên đọc .

" Hina-chan , những điều anh từng nói đêm đó là thật lòng .

Anh biết là khiến em khó xử với chuyện này , trước khi em quên được Takemichi mở lòng cho một người khác thì anh sẽ không xuất hiện trước mặt em nhưng anh vẫn sẽ chờ dù bao lâu đi nữa kể cả 12 năm sau anh vẫn sẽ đợi .

Nếu một ngày em quên được cậu ấy.... mà thôi , em sống tốt nhé !

".

Đặt tờ giấy xuống sàn , cảm xúc cô bây giờ rất khó diễn tả chỉ biết rằng giải thích được một điều là mấy ngày qua anh không đến thăm cô vì không phải không muốn gặp cô mà là để không phải khiến cho cô khó xử .

- " Hina-chan , trong đó viết gì vậy ?

" - Takemichi nhìn biểu hiện của cô cậu lo lắng chồm tới lấy tờ giấy nhưng vì sự hậu đậu cậu huơ tay làm đổ ly nước ra bàn thấm ướt cả tấm giấy , vệt chữ nhòe hết chẳng xem được gì trong đó .

Về Hina , cô thẫn thờ ngồi suy tư .

Cô biết tình cảm của anh dành cho cô không phải là sự thương hại là thật lòng nhưng có đáng không ? .

Lúc đầu cô trở về quá khứ để gặp anh chỉ để cứu Takemichi thôi ai ngờ được sau bao nhiêu thời gian qua anh lại.... dành thứ tình cảm ấy cho cô chứ .

Những dòng suy nghĩ cứ len lõi trong đầu khiến cô chẳng để tâm đến cậu trai với vẻ mặt lo lắng gọi cô .

- " Hina-chan !....này Hina-chan !

"

"......."

Cô vẫn ngồi lặng thinh ngẩn ngơ một mình trong một thế giới riêng toàn là những thước phim được tua đi nhiều lần của những ngày cô từng trải qua .

- " HINA-CHAN !

"

Takemichi hét lớn một tiếng khiến cô giật mình hoàn người lại thoát khỏi những điều len lõi trong đầu nãy giờ .

Cô theo phản xạ quay sang tên vừa hét vào mặt cô .

- " Gì vậy Takemichi-kun ?

" - Hina .

- " Trong em thất thần lắm , có chuyện gì sao ?

" - Takemichi nhìn cô .

- " Không...em ổn mà " - Hina khua tay mỉm cười trấn an cậu trai tóc vàng .

Takemichi nghe thế cũng yên tâm , một lát sau như nhớ ra điều gì đó cậu hỏi :

- " Mà em đến đây gặp anh làm gì ?

" - Takemichi .

Cô bây giờ mới nhớ ra mục đích ban đầu của mình .

"....."

- " Xin lỗi Takemichi-kun , chiều anh gặp em ở công viên nhé !

Tạm biệt anh " - Hina .

Nói đoạn cô vội vàng bỏ đi về để tên con trai tóc vàng ngẩn người , vài phút sau cậu mới nhớ rõ lại lời nói lúc nãy của cô .
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 26 : Trước khi trở về (2)


Đứng trước nhà Sano , cô bắt gặp ông của Mikey đang ngồi ngoài cửa võ đường .

- " Cháu là Hina , cháu chào ông ạ !

"

Hinata chậm bước đi đến chỗ ông cúi đầu chào lễ phép .

- " À...Hina , cảm ơn cháu về chuyện thằng cháu nhà ông...Nhờ cháu mà nó mới chịu trở về nhà với người ông này " .

- " Dạ...."

- " Từ lúc con bé Emma mất , thằng nhóc Mikey thì đi biệt tăm mấy năm....ông mỗi ngày đều lo lắng cho nó... bây giờ nó chịu về nhà khiến ông rất vui , ông chỉ... còn...mỗi đứa cháu duy nhất là nó thôi !

" .

Nơi khóe mắt cay cay từng dòng nước mặn chát nhỏ giọt xuống khuôn mặt ông làm cổ họng ông có chút ứa nghẹn nhưng ko phát ra tiếng nấc .

- " Ông à...."

- Nhìn thấy ông anh như thế khiến lòng cô xót thương cho người ông phải chịu cảnh sống đơn độc một mình nhớ thương anh trong suốt 3 năm qua .

_______Một lát sau

Ông Mikey bất chợt đứng dậy làm cô gái bên cạnh có phần giật mình .

- " Cháu đến tìm thằng nhóc Mikey à " - Ông hai tay chắp sau lưng mỉm cười với cô nói .

- " Dạ ưm... vâng ạ " - Hina ngượng ngùng ấp úng .

- " Nó đang luyện tập ở võ đường , để ông đi gọi nó "

- " Ah...ko cần đâu ạ , như vậy phiền ông lắm cháu sẽ tự đến gặp anh ấy " - Hina khua tay vội nói .

- " Ừ được rồi " - Nhìn hành động của cô gái phản đối như vậy ông chỉ biết cười nhẹ đồng thuận .

- " Ta đi ngủ đây , cháu cứ tự nhiên như ở nhà nhé !

" - ông đặt tay lên vai cô cười nhẹ rồi xoay người bước đi .

- " Vâng !

Xin lỗi đã làm phiền ông ạ " - Hina lần nữa cúi đầu .

Ông Sano rời khỏi cô từng bước đi đến võ đường .

- " Mikey-kun !

" - Từ ngoài cửa võ đường nhìn thấy anh cô gọi .

" Hina "

Mikey đang say sưa mãi mê luyện võ không chú ý đến xung quanh cho đến khi nghe thoáng giọng nói của cô thì anh sững người quay sang theo phản xạ .

Nhận ra là Hina càng khiến anh sững sốt thầm nghĩ .

Chắc ko phải em ấy.....À..ha !...sao có thể chứ ? .

Trong thâm tâm anh lóe lên một tia hy vọng nhưng cũng vụt tắt rất nhanh chóng .

Anh lại cho rằng mình đang ảo tưởng chưa chắc gì cô tới tận đây chỉ để gặp anh chắc do cô chỉ muốn đến xác nhận anh có giữ lời hứa với mình ko thôi .

Nghĩ đến đây ánh mắt anh quan sát cô chăm chú từ kinh ngạc lúc nãy giờ chuyển sang u buồn , lòng mang chút cảm giác khó chịu nhìn hướng người con gái đang đi tới chậm rãi .

- " Chào anh Mikey-kun !

" - Cô mỉm cười cúi đầu chào anh .

Anh thấy cô cười như vậy trong rất đẹp điều mà từ lâu anh ko nhận ra , chỉ chốc lát anh lấy lại dáng vẻ bình thường nhìn cô lên tiếng :

- " Chào em Hina-chan !

Em đến đây có chuyện gì ?

"

- " Ưm...em..em..."

Anh đã đoán được lý do cô tới đây , một phần anh cũng rất là vui khi được gặp lại cô .

Biết thế nào được anh luôn nhen nhóm một hi vọng nhỏ rằng cô tới đây vì điều khác , dù một chút thôi cũng được .

Anh muốn xác nhận rằng điều gì đưa cô đến tận võ đường để gặp anh nhưng bản thân anh lại khiến cho cô khó xử với câu hỏi của chính mình .

Riêng Hina , từ lúc ở nhà Takemichi cô đọc được bức thư của anh thì cô lập tức đến đây ngay .

Đáng lẽ ra cô nên trở về từ lúc đó nhưng trong lòng lại có những vương vấn ko yên được .

Cô muốn trước khi về sẽ đến gặp anh một lần , cô ko thể đi khi chưa nói lời từ biệt được , phần khác cô cũng muốn xác nhận mọi thứ ổn thỏa mới có thể yên tâm .

Nhưng khi đến đây rồi thì cô lại ko biết phải làm sao đối diện với Mikey .

Bất chợt cô lại nhớ đến những lời nói của anh ở bệnh viện mà giờ nhìn anh nói chuyện với cô vẫn bình thản như là chưa từng có chuyện gì xảy ra khiến cô chỉ biết ngại ngùng cúi đầu ko biết phải trả lời thế nào .

.

.

.

.

Hai người ngồi trên bậc thềm của võ đường im lặng rất lâu bởi cô ko biết phải nói gì với anh , còn anh chỉ đơn giản chống tay ngửa đầu ra phía sau ko nói gì .

- " Lúc sáng em đã đến nhà của Takemichi...."

- Hina .

Sau một hồi , ko gian chìm trong im lặng Hina bắt đầu lên tiếng .

Anh phản xạ tư thế ngồi lại để hai khuỷu tay chống đầu gối quay sang cô .

"......"

Mikey sững sờ lặng thinh như đang nghĩ về điều gì khác , vài giây sau anh mới mở miệng nói nhỏ hơn là thì thầm :

- " Em với.....

"

Chưa để anh mở lời hẳn cô tiếp tục câu nói giữa chừng của mình :

- " Em đến đó để bắt tay với Takemichi-kun " - Hina .

- " hả !

" - [nói nhỏ]

Lần này thì anh ngạc nhiên cứ tưởng cô đến gặp Takemichi vì muốn hai người nối lại với nhau nhưng lại ko ngờ là do anh lo nghĩ thái quá nghĩ đến đây mặt anh chút ửng .

- " Hình như lúc nãy anh nói em với Takemichi-kun làm sao phải ko ?

" - Hina .

Mikey vội tránh ánh mắt cô , anh quay sang chỗ khác khi nhìn thấy cô quay sang hỏi lại điều anh thì thầm lúc nãy mà cô thoáng nghe dở .

- " Hở....em nghe nhầm rồi !

"

"....." [ Suy nghĩ ]

Hina chắc chắn mình đã thoáng nghe Mikey nói gì dù ko rõ lắm nhưng khi nghe anh nói thế cô nghĩ chắc do mình nghe nhầm nên thôi , chứ ko lẽ anh lại nói dối cô sao ?

Cô biết anh chẳng có lý do gì để làm vậy cả .

Bất ngờ Mikey phá tan dòng suy nghĩ lẫn quẫn trong tâm trí Hina , anh nhanh chóng lộ vẻ mặt bình thản quay hỏi lại cô :

- " Hôm nay sao ?

"

- " ....ừm "

Hiểu được ý anh nói , cô gật đầu nhẹ tiếp lời :

- " Mọi thứ bây giờ có lẽ đã ổn thỏa , quá khứ ko thuộc về em .

Em là người đến từ tương lai... giống như Takemichi vậy , ưm...thế nên em phải quay về " - Hina lúc này ánh mắt có phần đượm buồn .

Nhìn vẻ mặt Hina trong từng lời nói của cô , Mikey im lặng một chút .

- " Vậy tính ra em lớn tuổi hơn anh nhỉ !

" - Mikey .

Anh đưa tay lên cằm mình xoa xoa rồi nhìn Hina mỉm cười , lời anh thốt ra có phần trêu chọc cô .

- " Hưm...Mikey-kun...anh còn đùa được à..."

- " Anh đâu có nói sai " - Mikey mặt mỉm cười nhìn cô .

- " à...ừm nhưng chuyện đó ko quan trọng mà.. dù sao em cũng sắp đi rồi , em chỉ muốn đến từ biệt với anh thôi !

" - Hina ngại ngùng .

Dù Hina biết là mình lớn hơn anh nhưng với cô dù là những người cô từng gặp trong tương lai hay quá khứ thì có khác nhau gì đâu , những người ấy cũng là cùng một người như Takemichi , Chifuyu-kun và cả những người ở Touman .

Chỉ khác mỗi bọn họ là người quá khứ còn cô lại là người ở tương lai mà thôi bởi thế đối với cô Mikey cũng ko có gì khác cả .

"....." [Im lặng ]

- " Hina-chan này !

" - Mikey .

- " hửm "

- " Chắc cậu ta cũng đưa bức thư cho em rồi nhỉ !

"

- " ưm....vâng..."

- " Anh hơi có chút bất ngờ khi thấy em đến gặp anh và.... cũng có chút vui nữa "

"....."

- " Anh biết em quay về tương lai để làm gì .

Em đừng lo , anh sẽ ko gây ra điều gì tồi tệ nữa đâu em có thể yên tâm mà trở về nơi thuộc về em "

- " Mikey-kun !

Em ko phải có ý đó....em...e-...em là...."

- " Hina !

" - Anh đột ngột tiến tới ôm chầm gọi tên cô .

- " Hơ...

M...-Mikey-kun " - Hina [ sững người ]

- " Những điều anh viết trong đó là thật anh sẽ chờ " - Mikey dứt lời , anh luyến tiếc buông Hina ra , anh đưa tay vén từng lọn tóc trên khóe mắt cô sang một bên rồi mỉm cười nhìn cô .

Cô chỉ ngồi lặng người nghe anh nói .

- " Hina , anh là một người chỉ biết tới đánh đấm , chỉ quan tâm đến mơ ước tạo ra một thời đại bất lương , anh ko biết yêu một người là như thế nào nhưng đến khi gặp được em và Takemichi .

Sau bao chuyện xảy ra , những chuyện anh từng làm là ko đáng để được tha thứ .

Anh nhiều lần rất tuyệt vọng khi nhìn những người mình yêu mất đi , muốn buông bỏ tất cả mọi thứ nhưng chính em lúc ấy đã vực dậy tinh thần cho anh , cho anh hy vọng để bước tiếp mặc dù em làm mọi thứ chỉ vì Takemichi....

Anh muốn bù đắp những sai lầm tổn thương những đau khổ anh đã gây ra cho em nên Hina à...dù em ko chấp nhận anh cũng ko sao chỉ cần anh được nhìn thấy em luôn vui vẻ là đủ rồi " .

Anh mỉm cười với cô .

Nhìn bên ngoài vậy thôi mà chẳng ai biết rằng nụ cười anh mang nét đau buồn chỉ là anh đang gượng cười để cho cô thấy mình ổn .

- " Mikey-kun...."

Hinata nhìn anh như vậy lòng cô xót xa vô cùng , cô biết anh ko phải người xấu cũng hiểu được tình cảm mà anh dành cho cô nhưng dù thế nào mọi thứ đến với cô quá đột ngột , cô cần có thời gian chứ ko thể cho anh hy vọng rồi lúc đó sợ làm anh thất vọng , như thế là tàn nhẫn với anh lắm ! .

- " Mikey-kun !...anh có chắc sẽ đợi em cả đời không ?

" - Hina ngập ngừng nhìn anh .

- " Dù là 12 năm,20 năm hay là cả đời anh vẫn sẽ đợi , đợi ngày trái tim em có chỗ dành cho anh "

"......"

Cô im lặng nhìn anh .

- " Anh ngốc thật " - Hina .

- " Ừ có lẽ vậy " - Mikey .

Cả hai giờ chỉ đơn giản ngồi nhìn đối phương không nói thêm câu nào .
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 27 : Bắt tay


Theo lời của Hina , chiều hôm nay Takemichi đi đến công viên để gặp cô .

Đến nơi Takemichi trông thấy Hina đã đến từ bao giờ , cô ngồi trên một chiếc xích đu tay mân mê hai đầu dây bên đung đưa qua lại .

Cậu thầm nghĩ cô chắc có chuyện gì đó quan trọng muốn nói với anh nên cậu chạy tới gần đối diện với cô .

- " Chào em Hina-chan !

"

"......"

Thấy cậu trai tóc vàng ngắn từ xa đi đến cô ngừng đung đưa chiếc xích đu , hai tay hạ xuống đùi ngước nhìn anh .

- " Anh ngồi đi " - Hina .

Nghe theo lời Hina cậu đến chiếc xích đu ngồi xuống cạnh cô .

- " Xin lỗi anh Takemichi !

Em lúc nãy đã đến gặp Mikey-kun " .

- " Hửm...."

- Cậu ngạc nhiên mắt mở to nhìn cô gái bên cạnh tò mò .

Hinata chẳng để tâm nhiều đến biểu hiện của cậu , ánh mắt nhìn về hướng khác cô vẫn tiếp tục câu nói của mình :

- " Mikey-kun...anh ấy rất là ngốc ưm...ko có gì !

Em chỉ đến để nói lời từ biệt với anh ấy " - Cô đang nói về việc cô đến nhà gặp Mikey nhưng khi nhớ đến những chuyện hồi trưa ở võ đường cô ngập ngừng vội chuyển lời khác nói với cậu .

Nghe đến đây , Takemichi không hiểu cô đang nói cái gì ? .

Cái gì mà từ biệt ?

Cô định đi đến nơi nào đó hay sao ?

Sao phải nói lời tạm biệt với Mikey ?

......

Cô hôm nay nói toàn những điều như là sắp phải đi xa ấy khiến cậu thắc mắc lo lắng hỏi lại :

- " Từ biệt là sao Hina-chan ?

"

"......."

Hina ko nói gì , cô chỉ đơn giản quay sang im lặng nhìn người con trai kế bên cười nhẹ .

Một lát sau Hina mới mở lời :

- " Takemichi , anh hiện tại hạnh phúc không ?

"

Câu nói của cô khiến cậu sững sốt .

Lúc này trong đầu cậu hiện lên dáng người của một cô nàng tóc trắng ngắn xinh đẹp bất chợt cậu cười mỉm .

Nhìn biểu hiện của Takemichi , cô hiểu được câu trả lời của cậu là như thế nào rồi .

Hina chuyển tiếp chủ đề khác .

- " Mikey-kun đã nói cho em việc anh ấy đã giải tán Touman...ưm... mọi người...ưm Chifuyu-kun , Smiley-kun , Hangry-kun , Hakkai-kun và cả Mitsuya-kun Yuzuha-chan , tất cả mọi người bây giờ đều ổn chứ ?

" - Hina lo lắng hỏi thăm những người cô xem là bạn ở Touman .

- " Ừm em đừng lo lắng bọn họ bây giờ đang lo học để thực hiện ước mơ gì đó.... họ nói với anh như vậy !

" - Takemichi mỉm cười trấn an cô .

- " Vậy thì tốt..

Takemichi !

Anh thay em chuyển lời tới các cậu ấy giúp em rằng chắc chắn mọi người sẽ thực hiện được mơ ước của mình " .

Cô biết mọi người sẽ thực hiện được bởi ở tương lai các cậu ấy đều có một cuộc sống riêng của chính mình .

Draken thì làm chủ cửa hàng xe , Chifuyu thì cùng Kazutora quản lý tiệm thú cưng , Hakkai Yuzuha thì vào giới giải trí còn hai anh em Smiley và Hanrgy thì mở tiệm mỳ .

Tương lai đó ai cũng có một cuộc sống tốt bởi thế bản thân cô sợ nếu vì chuyện cô về quá khứ mà thay đổi tương lai hiện tại của mọi người thì cô thật ko biết phải làm sao ?

Như vậy cô cảm thấy rất có lỗi mỗi khi đối diện với mọi người .

Nhưng thật nhẹ nhõm khi mọi thứ đang chuyển hướng tốt Hina nhắn nhủ với Takemichi nhờ cậu chuyển lời tới họ , cô đơn giản chỉ muốn gửi lời gì đó đồng thời một mặt cũng muốn tiếp thêm động lực , hy vọng cho mọi người tiếp tục tiến bước .

- " Hả...à..được " - Takemichi .

Riêng Takemichi thì khó hiểu chỉ thấy những lời nói đó của cô như chắc chắn nó sẽ trở thành sự thật vậy nhưng cậu thì không quan tâm lắm với lại nghĩ rằng cô chỉ muốn cho họ thêm hy vọng , động viên họ thôi nên cậu ko hỏi thêm chỉ ậm ừ gật đầu đồng ý .

- " Ừm...

được rồi !

"

Hinata đột ngột đứng phắt dậy khiến cậu trai bên cạnh cũng giật mình theo phản xạ đứng dậy .

Hai người đứng đối diện với nhau , bất chợt cô đưa tay ra phía trước mỉm cười với cậu .

- " Chúng ta *nắm* tay nhé !

"

Takemichi đương nhiên lần nữa kinh ngạc , cậu hoàn toàn nhìn cô với ánh mắt lạ lẫm không thể hiểu rõ người con gái trước mặt này đang định làm gì lại đột nhiên muốn nắm tay với cậu .

Chưa để anh thẫn thờ lâu Hina tiếp tục lên tiếng phá tan mọi nghi vấn khó hiểu trong đầu của cậu bạn trai tóc vàng ngắn đối với cô .

- " Anh ko cần ngạc nhiên vậy đâu Takemichi-kun !

Em đã chấp nhận buông tay rồi , việc này ko phải như anh nghĩ đâu...ừm...nắm tay ở đây nghĩa là bắt tay với nhau ấy...."

- Hina vừa nói vừa ngại ngùng giải thích sự hiểu lầm của cậu .

- " Àh...xin lỗi...anh cứ tưởng...

"

- " Hưm... không sao , cũng tại em ko nói rõ...

" - Cô lắc đầu nói .

Takemichi ngập ngừng cứ nghĩ cô còn chưa buông bỏ được nhưng nghe cô nói nghĩa của việc bắt tay này là một ý khác , điều này khiến cậu bớt lo lắng lại cảm thấy có lỗi với cô .

- " Takemichi-kun , chúng ta bắt tay làm bạn nhé !

Được không anh ?

" - Hina .

Cô vẫn giữ tay phía trước nói với cậu .

- " Được chứ !

" - Takemichi .

Anh mỉm cười đưa tay mình ra nắm lấy tay cô .

Hai tay bắt lấy nhau , cô ngước nhìn cậu lần nữa .

- " Anh và mọi người hãy sống tốt nhé !

Chuyển lời này của em tới Mikey-kun.... nếu những lúc anh ấy cảm thấy cô đơn thì hãy nhớ rằng mọi người , bạn bè và cả em đều sẽ luôn bên cạnh và tin tưởng anh ấy.... lần nữa tạm biệt anh Takemichi-kun !

" - Hina .

- " Hở...."

- Takemichi .

Những lời cô nói lúc này làm cậu sững sờ nhưng khi dứt lời cô chỉ cười tươi nhìn cậu .

...//Xẹt//...

Đột nhiên một dòng điện xẹt qua , không gian tối sầm lại đôi mắt cô ko nhìn thấy một chút tia sáng nào thì cô biết rằng việc bắt tay với cậu đã thành công .

Mọi thứ đang trở lại đúng quỹ đạo và tương lai lần này có lẽ đã thay đổi .
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 28 : Tương lai mới


Hinata bừng tỉnh trong một không gian rộng lớn , cô ngồi trên một chiếc ghế sofa trong phòng khách .

Hiện tại cô rất bàng hoàng với mọi thứ xung quanh .

Cô biết những nơi như thế này , đây là nơi tổ chức đám cưới cho các cặp sẽ sống với nhau đến cuối đời nhưng mà...

Tại sao cô lại ở đây ?

Là đám cưới của ai ?

Bạn cô có ai cưới nhau sao ?

Hay là đám cưới của Pachin-kun ?

Mà mọi người giờ thế nào rồi ?

Còn Mikey-kun nữa , anh ấy hiện tại có như trước đây không ? .

Dồn nén bao nhiêu nghi vấn bao nhiêu câu hỏi trong đầu , cô bồn chồn lo lắng đứng dậy đi tìm mọi người .

Hinata muốn tận mắt xác nhận tương lai hiện tại của họ thế nào có vì sự xáo trộn của cô mà thay đổi gì hay không .

Nhất là Mikey , cô không biết anh giờ như thế nào tuy anh đã hứa với cô sẽ không làm gì nữa nhưng mà cô vẫn sợ , vẫn lo lắng ko yên .

Cô ngồi dậy đi được vài bước thì cánh cửa bật mở ra hai bóng hình người con trai bước vào .

Đi trước là cậu trai có mái tóc xanh đen để xoăn .

Hina nhận ra cậu vẫn như tương lai trước nhưng khác là bây giờ cậu mặc trên người một bộ âu phục đen lịch lãm làm cô hơi ngạc nhiên bởi âu phục này là dành cho chú rể , phía sau cậu là một người con trai thấp hơn người đứng trước một cái đầu , anh có mái tóc đen được chẻ hai bên .

- " Hina-chan !

Em tỉnh lại rồi... lúc nãy em đột nhiên gục đi khiến anh và mọi người đều lo lắng lắm " - Takemichi vội sấn tới chỗ cô vui mừng .

Riêng cô thì chẳng hiểu gì mới nãy chỉ lo chăm chú vào bộ dáng của cậu rồi ngẩn người một chút thầm suy tư trong lòng đến khi cậu tiến sát gần chỗ cô mới làm cô giật nảy sững người nhìn cậu khó hiểu .

- " hử...m..."

Hina chỉ mới trở về nên cô vẫn còn hoang mang những điều Takemichi nói , cô còn chưa định hình được những gì đang xảy ra nên chẳng biết giờ phải hành xử thế nào với tình cảnh hiện tại .

- " Này Takemichi , trễ lắm rồi mày ko đến coi chừng cô ấy giận đấy !

"

Bất ngờ một giọng nói của người phía sau Takemichi lên tiếng nói với cậu .

- " Hử...à tao quên mất , mày với em ấy đến sau nha "

- " Anh đi trước nha Hina-chan "

- " hửm..ừ..m..."

Takemichi nói rồi cậu xoay người vội vàng chạy đi ra khỏi cửa chưa để cô kịp đáp lại .

Hiện giờ trong phòng nghỉ dành cho khách chỉ còn lại hai người .

Hinata lúc này mới chú ý kĩ tới người con trai trước mặt .

Tuy đã thay đổi nhưng khuôn mặt thì vẫn vậy nhất là chiều cao của anh .

Dù anh đã mặc bộ âu phục trắng thanh lịch , đôi chân mang giày đen nhưng vẫn chẳng cao được miếng nào nên cô cũng rất dễ dàng nhận ra người con trai này là ai .

- " M....-Mikey-kun !

" - Cô ngập ngừng gọi tên anh .

Mắt anh hơi mở to một chút song chợt tiến lại gần đứng đối diện với cô cười nhẹ nói :

- " Anh đợi em lâu lắm đấy Hina "

Lời của Mikey thốt ra làm cô biết được anh đã biết cô từ quá khứ trở về .

Cô biết anh là một người rất tinh ý nên cũng không ngạc nhiên gì mấy về điều này .

- " Chúng ta đi thôi , lễ cưới của Takemichi sắp bắt đầu rồi " - Mikey nắm tay Hina kéo cô đi theo anh .

- " Ơ.."

- " Takemichi-kun ?

Đám cưới ?

Chuyện là như thế nào ?

"

Lúc này Hina rất sốc , cô chỉ vừa mới từ quá khứ trở về mà tương lai đã thay đổi đến chóng mặt khiến cô còn chưa load được tình hình hiện tại , cô cứ nghĩ là đám cưới của Pachin mà giờ lại nghe tin rằng đây là đám cưới của Takemichi càng làm cô hoang mang hơn .

Mikey nhìn biểu hiện của cô như vậy , anh cũng hiểu cô đang hoang mang thế nào nên anh đứng lại quay sang nói với cô :

- " Hôm nay là ngày cưới của Takemichi và Senju bọn anh đều được mời đến tham dự , mọi người bây giờ sống rất tốt "

"......"

Cô im lặng không nói câu nào hay nói đúng hơn bây giờ cô không biết phải nói gì nên đành im lặng .

Suốt quãng đường đi cả hai chẳng nói câu nào , không khí trở nên khá ngột ngạt .

Khó xử với không gian im ắng hiện tại Hina ngập ngừng lên tiếng :

- " Mikey-kun...anh..."

- Hina .

-" Hửm...em muốn nói gì sao ?

" - Nghe thoáng có tiếng gọi anh , anh quay sang cô hỏi .

- " Àh..ko...à ko có gì đâu " - Cô lắc đầu khua tay phủ nhận .

"......"

Nhìn dáng vẻ của cô , anh im lặng chau mày một hồi mới mở miệng nói :

- " Hina-chan này !

"

- " Gì...gì ạ " - Hina giật mình , cô hạ tay xuống nhìn anh .

- " Sau lễ cưới chúng ta nói chuyện được không ?

" - Anh tiếp tục .

- " Ưm...ừm " - Hina sững sờ cô ngập ngừng gật đầu nhẹ đồng ý .

________Tua______vào lễ đường

- " Này Mikey !

Hina-chan !

"

Ngồi trên bàn tiệc , Chifuyu Matsuno nhìn thấy Mikey và Hina từ xa đi tới anh đột ngột đứng phắt dậy vẫy tay gọi hai người .

Mọi người bên cạnh lúc đó hơi giật mình với hành động của Chifuyu , họ chỉ biết cười trừ nhìn theo hướng của cậu .

Lúc vừa bước vào , cô kinh ngạc với mọi thứ xung quanh lễ đường .

Khán đài được trang hoàng rất lộng lẫy theo tông màu hồng trắng , thêm sắc màu pha trộn giữa hai gam màu sáng và lạnh , những lẵng cánh hoa đầy màu sắc được rải khắp dọc hành lang của lễ đường .

Trần nhà được treo bằng những chùm đèn lộng lẫy đang tỏa ra những tia sáng lấp lánh chiếu sáng cả khán đài .

Mọi thứ đều được trang trí hoàn hảo .

Hinata đứng lặng một lúc sau đó nghe có tiếng gọi , cô mới hoàn người lại đi theo sau Mikey đến chỗ bọn họ .

Đến gần cô nhìn thấy mọi người đang ngồi xung quanh trên một cái bàn tròn lớn trên gương mặt là những niềm vui , dáng vẻ của họ thì không thay đổi gì mấy so với tương lai trước .

Như theo lời của Mikey , anh nói đúng mọi người bây giờ đều sống rất tốt .

Có lẽ đây là một tương lai tốt nhất , một tương lai có tất cả đầy đủ bạn bè... và có cả anh .

Nghĩ đến điều này khiến cô mừng thầm trong lòng , cô mỉm cười chào tất cả bọn họ .

- " ĐÃ TỚI GIỜ LÀNH , MỜI CÔ DÂU CHÚ RỂ BƯỚC VÀO LỄ ĐƯỜNG " - Một linh mục hét to .

Mọi người nhìn theo hướng về phía bóng dáng cô dâu chú rể từ cửa bước vào .

Ai cũng ngỡ ngàng với nhan sắc của cô dâu , cô mặc một bộ váy cưới trắng toát được đính kim tuyến xanh theo màu mắt của cô bên cạnh là chú rể trong rất lịch lãm , cậu mặc bộ vest đen đính hoa đỏ nhỏ ngay trước ngực nhìn vào họ trong rất xứng đôi tỏa sáng cả lễ đường .

Cả đám bạn đều nhìn chăm chú đến hai cặp đôi trước mặt chỉ riêng Mikey là anh quay sang nhìn cô gái ngồi bên cạnh bởi anh hiểu việc nhìn người mình yêu tay trong tay tiến vào lễ đường với người khác nó đau đớn và buồn bã đến cỡ nào .

Về Hina , khi nhìn cảnh tượng này cô cũng không có cảm thấy gì .

Lạ là cô không còn cảm thấy tức giận hay buồn bã như lúc Takemichi chia tay cô , cảm xúc của cô bây giờ bản thân cô còn không biết nữa .

Khi nhìn thấy Takemichi dắt tay Senju lên khán đài với khuôn mặt tươi cười hạnh phúc trên môi , hiện tại cô cảm thấy rất vui lòng và thật tâm chúc phúc cho cậu .

Không chỉ riêng cô , Mikey cũng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cô nhìn về phía họ với khuôn mặt mỉm cười mãn nguyện .

Anh cứ tưởng Hina sẽ đau lòng biết mấy khi nhìn người mình yêu cưới người khác nhưng nhìn biểu hiện của cô lúc này càng khiến anh lo lắng bận tâm .

- " Hina-chan...em ổn chứ !

" - Mikey lo lắng ghé sát hỏi nhỏ .

- " Hưm..ừm..em ổn " - Hina hơi giật nảy người quay sang ngập ngừng đáp lại anh .

"....."

- Anh nhìn cô chằm chằm dò xét biểu hiện của cô .

- " Anh đừng lo , cảm ơn anh Mikey-kun...nhưng em không sao , thật đó ?

" - Hina .

Cô cười nhẹ gật đầu khẳng định trấn an anh .

"....."

Nhìn thấy thế anh cũng ko hỏi gì thêm nữa .

- " Ừm..."

- Mikey .

.

.

.

.

.

.

Bây giờ trên khán đài , chú rể và cô dâu tiến hành nghi thức cắt bánh cưới sau đó là trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào nồng nàn khiến cả mọi người ở khán đài nhất là cả đám bạn của họ đều ồ lên vỗ tay vang dội , song đó là những tiếng huýt sáo vui mừng phấn khích kèm theo là những lời chúc phúc không ngớt dành cho cặp đôi cô dâu chú rể .

Trong khi cả khán đài lễ đường đều là những tiếng vỗ tay hò hét phấn khích thì riêng Hina và Mikey chỉ im lặng nhìn theo , cả hai mỉm cười nhẹ nhàng vỗ tay chúc phúc cho họ .
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Phần 29 : Xin lỗi anh


Ở lễ đường , cô dâu và chú rể mời rượu từng bàn tại tiệc cưới dành cho các khách mời .

Sau vài giờ đồng hồ , các khách mời đều ra về họ không quên chúc phúc cho cặp đôi mới cưới .

Takemichi và Senju nắm tay nhau rời khỏi hội trường để đi thay bộ đồ khác cho buổi cuối cùng .

Lúc này bữa tiệc đơn giản chỉ dành cho những người bạn thân thiết của họ .

Sau khi thay bộ đồ khác , cặp cô dâu chú rể tiến đến bàn tiệc của đám bạn vui cười mời rượu từng người .

- " Mày may mắn nhất đó Takemichi !

" - Draken đứng dậy quàng tay qua cổ chú rể cười nói với cậu .

Vị chú rể thì đỏ mặt ngại ngùng với lời nói của Draken nên cậu chỉ biết cười trừ cho qua chuyện .

- " Àh...hè..." [ Cười trừ ]

Tiếp đó là một cậu trai tóc dài đen được cột phía sau , có vết chấm dưới khóe mắt bên phải lên tiếng :

- " Chúc mừng mày Takemichi "

Kazutora ngồi cách hai dãy ghế cũng đứng dậy mỉm cười chúc phúc cho cậu .

Tiếp nữa là những lời nói thay nhau của những đám bạn còn lại trên bàn tiệc .

- " Hai vợ chồng mới cưới tụi mày nhớ ghé tiệm mỳ của hai anh em tao , tao sẽ đãi tụi mày " - Smiley ngồi kế đứa em trai Hanrgy cười với với họ .

- " Hai đứa mày nếu có thêm trẻ nhỏ thì nhớ ghé tiệm thú bông của tao và Kazutora đấy !

" - Chifuyu nháy mắt trêu chọc cậu bạn .

Như hiểu được cả hai chú rể và cô dâu mặt đỏ bừng .

- " Senju-chan , lấy về cậu đừng có ăn hiếp chồng mình đấy nhé !

" - Người con gái tóc nâu dài được buộc gọn ra phía sau chừa những lọn tóc ra phía trước hai bên , Yuzuha ngồi bên cạnh em trai Hakkai mỉm cười nháy mắt với cô dâu mặt đang đỏ ửng .

Senju e ngại cười trừ chẳng biết trả lời sao với câu hỏi của Yuzuha .

Nghe thấy thế cả đám cậu trai đều bật cười .

Sau vài phút mời rượu từng người , Takemichi đột ngột đến chỗ ngồi của Hina mời rượu cô .

Hina hơi giật mình , cô cầm trên tay ly nước quay sang đứng lên nhìn chú rể .

- " Em không biết uống rượu nên sẽ lấy nước thay rượu nhé !

" - Cô mỉm cười nâng ly với cậu .

Mikey đứng bên cạnh nhìn thấy , anh cũng tiện tay nâng ly rượu trên tay chúc mừng cho cậu .

Anh đặt ly rượu xuống bàn tiến lại gần Takemichi .

- " Mày và Senju nhớ hạnh phúc đấy nhé !

" - Mikey đặt tay lên vai cậu chú rể .

- " Ừ cảm ơn mày Mikey " - Takemichi nhìn sang cô dâu mỉm cười rồi trả lời anh .

- " Senju-chan !

Takemichi-kun !

Hai người phải thật hạnh phúc đấy nhé !

" - Hina mỉm cười với hai người họ .

"......"

- Mikey im lặng nhìn cô .

- " Ừ "

Takemichi và Senju mỉm cười gật đầu với cô .

______________

Sau lễ tiệc cưới kết thúc , trước khi ra về mọi người vui vẻ vây quanh họ gửi những lời chúc phúc lần nữa cho Takemichi và Senju mà không để ý đến bóng dáng của hai người đã lặng lẽ rời đi trước .

Hinata bước theo sau anh ra khu đất trống lớn dùng để làm bãi đậu xe .

Mikey đứng dựa lưng vào tường , anh rút ra châm cho mình một điếu thuốc .

- " Mikey-kun !

Hút thuốc ko tốt cho sức khỏe đâu anh "

Hinata đi đến kế bên , thấy như vậy cô nhắc nhở anh .

"......."

Anh im lặng quay sang nhìn cô gái rồi dập tắt đi điếu thuốc của mình .

- " Ừm...anh muốn nói chuyện gì ?

" - Hina ngập ngừng nhìn anh liếc ngang liếc dọc .

"......"

- " Lễ cưới kết thúc rồi , anh chở em đến nơi này " Mikey .

Vừa dứt lời , anh đi đến chiếc con xe lớn đậu gần đó dắt nó ra trước mặt cô .

- " Hở... nơi nào ?

" - Hina ngạc nhiên .

- " Đây !

Em sẽ biết thôi " - Anh đưa nón cho cô và nói .

Hinata khó hiểu cô cầm nón trên tay đội lên đầu rồi ngồi ra phía sau xe anh .

Anh rồ ga phóng đi mất hút .

Mikey chở cô chạy được một quãng đường khá dài .

Anh dừng xe trước một đền thờ lớn .

Nơi này là nơi Touman tập hợp ngày xưa nay khá vắng lặng vào buổi tối .

Hinata bước xuống xe ngước nhìn xung quanh .

- " Đi đến đây !

" - Mikey .

Anh kéo tay cô đi theo sau anh đến một bậc thềm ngay đền , cả hai ngồi xuống .

- " Đây là đền thờ Musashi !

Anh đưa em đến đây làm gì ?

" - Hina .

Hina thắc mắc quay sang nhìn cậu trai ngồi kế bên cô .

"......"

Mikey không nói gì , anh chống tay ngửa đầu ra phía sau mỉm cười nhìn ánh mắt nhìn phía trên .

- " Hina-chan !

Em còn nhớ nơi này chứ ?

"

Lát sau anh mới mở miệng lên tiếng .

- "....ừm...đây là nơi anh và mọi người trong Touman đều....

" - Cô nhìn về phía trước mỉm cười trả lời anh .

- " Hina-chan này ?

"

Cô chưa nói hết câu , cậu trai tóc đen chẻ hai bên xen ngang .

"....."

Cô ngừng nói giữa chừng sững sờ im lặng quay sang anh .

- " H..ơ...vâng !

" - Hina ngập ngừng đáp lại .

Mikey quay sang nhìn cô một lúc , ánh mắt lại dán phía trên anh nói tiếp :

- " Hôm nay trời đầy sao nhỉ ?

Giống như 10 năm trước vậy !

"

"....."

Cô lúc này đã hiểu được những điều anh nói nhưng cũng không xen ngang , chỉ im lặng ngồi bên cạnh lắng nghe anh nói tiếp .

- " Anh và em ngày đó cũng ngồi đây ngắm sao như vậy....lúc đó anh muốn khoảng thời gian đó được ngừng lại thật lâu....nó thật yên bình " - Mikey .

Hinata nhìn theo anh ngước lên trời .

Anh nói đúng , bầu trời đầy sao này không khác gì ngày đó nó vẫn chiếu sáng trong đêm tối không gian thật yên bình và tĩnh lặng .

Chỉ riêng cảm xúc bây giờ ngồi bên cạnh ngắm nhìn trời đầy sao cùng anh , nó không giống với 10 năm trước .

Ngày xưa lúc hai người gặp nhau , trừ trong một lần hiểu lầm thì cô cũng không có thân thiết gì mấy với vị tổng trưởng Touman chỉ trừ những lúc có liên quan tới Takemichi thì cô sẽ đến gặp và nói chuyện với anh nhưng cũng không nhiều chỉ nói vài từ rồi thôi .

Sau khi Takemichi chết ở tương lai cô lại có cơ hội quay về quá khứ để cứu cậu .

Mọi chuyện cũng bắt đầu từ đây từ một người không dính dáng gì đến băng đảng cũng chỉ là mức có quen biết với Mikey mà vì cứu bạn trai cũ cô đã bất chấp ngăn chặn việc làm của anh , từ một người không thân thiết gì mấy mà lại lo sợ ngăn anh trở thành kẻ giết người sợ anh sẽ sa lầy vào bóng tối mịt mờ .

Mặc dù là người trưởng thành , lớn tuổi hơn Mikey của quá khứ mà khi đối diện với anh cô vẫn như dáng vẻ , biểu hiện như của một thiếu nữ trung học , như một *Hina ở quá khứ* .

Kể từ đó , cô nhận ra những thời gian mà cô đến gặp anh dần trở nên nhiều hơn , nói chuyện với anh nhiều hơn trước .

Anh cũng vậy .

Hinata chưa từng nghĩ sẽ có ngày cùng ngồi ngắm sao trò chuyện cùng nhau thật lâu với anh .

Đối với cô , lúc đầu cảm thấy điều đó là bình thường chỉ đơn giản là ngồi cùng anh như một người bạn nhưng dần dần sau những lần họ ở cùng nhau , những tháng ngày đó cứ như là mới hôm qua .

Hinata nhận ra cảm xúc bây giờ thật khác lạ nhất là lần ở trong bệnh viện , Mikey đột ngột bất ngờ hôn cô .

Hành động đó khiến cô rất kinh ngạc ngồi lặng người , cô có thể biết được tim mình đang đập rất nhanh , những xúc cảm suy nghĩ hòa lẫn vào nhau làm khuôn mặt cô ửng hồng nhưng lại vội che giấu đi nhanh chóng .

Sau lần đó thì những ngày mà cô gặp anh cô đều e ngại và khó xử mỗi khi cả hai nói chuyện với nhau .

- " Em sao vậy Hina-chan ?

"

Mikey ngồi đó trông thấy dáng vẻ im lặng thẫn thờ của cô từ nãy đến giờ , anh lo lắng hỏi .

Âm thanh của anh vớt Hina ra khỏi những suy nghĩ ngổn ngang , cô giật nảy quay sang nhìn cậu trai tóc đen ngắn .

- " Hở...a... không có gì !

Ừm... không có gì đâu " - Hina .

"......"

Cô ngượng nghịu khua tay phụ họa mỉm cười với anh , đoạn chuyển sang chủ đề khác .

- " Ừm...anh hiện tại...ừm... sống thế nào ?

" - Hina .

Câu hỏi của cô làm cậu trai ngồi kế bên hơi ngạc nhiên nhưng không biểu hiện gì , anh nói :

- " ....Vẫn ổn " - Mikey .

- " Ông anh vẫn khỏe chứ ?

" - Hina .

"......"

Mikey lặng thinh một lúc sau anh mới lên tiếng :

- " Ông anh mất lâu rồi !

" - khuôn mặt anh hơi trùng xuống nhẹ nhàng nói .

Nghe tin , Hina mắt mở to kinh ngạc lấy tay che miệng lại .

Cô đứng phắt dậy đứng trước mặt Mikey .

- " Em...em xin lỗi...!

" - Cô vội ríu rít cúi đầu xin lỗi bởi cô nghĩ mình đã chạm vào vết thương lòng của anh .

Mikey đứng lên theo đối diện với cô , anh lắc đầu .

- " Không sao !

Chuyện này chắc cũng đột ngột với người mới vừa từ quá khứ trở về như em mà " - Anh mỉm cười nhẹ nhàng nói với cô .

"......"

Hina im lặng nhìn anh .

.

.

.

.

.

_______&______

Bất ngờ Mikey nắm tay cô gái tóc dài màu nâu đào , anh quay qua nói :

- " Đi theo anh !

"

Vừa dứt lời , anh kéo cô đi .

Hina còn chưa kịp phản ứng lại thì cô thấy mình đã đứng trước một cái cây rất to phía sau đền thờ Musashi .

- " Đến đây ?

" Mikey ra lệnh gọi .

Cô thắc mắc nghe theo đến chỗ anh .

Anh ngồi đào bới đất lên , còn cô thì ngồi kế bên nhìn hành động của anh chăm chú cũng tiện tay bới đất giúp anh .

Lát sau , Mikey lấy lên một chiếc hộp nhỏ đặt dưới đất , Hina nhìn thấy cô tò mò khó hiểu hỏi anh :

- " Mikey-kun !

Cái này....."

- Hina .

- " Em mở nó ra đi , Hina-chan !

" - Mikey .

Chưa để cô hỏi xong anh lên tiếng ra hiệu cho cô mở nó .

Chiếc hộp được mở ra , bên trong có một tờ giấy nhỏ .

Hinata nhìn lên người con trai đứng đối diện rồi ngước nhìn xuống chiếc hộp trên tay , cô lấy tờ giấy ra khỏi hộp và mở ra xem .

" Hina này !

Anh muốn em biết là anh sẽ không bao giờ quên em .

Anh sẽ ở quá khứ và chờ đợi em ở tương lai...

Anh thích em " .

Những dòng chữ tuy ngắn gọn nhưng đều chứa đựng những cảm xúc , những hy vọng , những sự yêu thương mà anh muốn gửi gắm đến cô .

Hina đặt tờ giấy nhỏ vào lại hộp rồi đặt xuống đất , cô ngước lên nhìn anh rồi cúi đầu nói :

- " Em xin lỗi Mikey-kun..."

Đến giờ anh mới hiểu thật sự cô chẳng có chút tình cảm gì với anh trong thâm tâm anh luôn cho rằng cô sẽ có chút hoặc ít hơn cũng được anh hy vọng trong trái tim cô có một chỗ nào đó dành cho anh .

Khi nghe câu xin lỗi thốt ra cô đâu biết trái tim anh hiện tại nó đau cỡ nào ?

Thất vọng đến vỡ nào ?

Buồn bã đến cỡ nào ?

Cô đâu biết , chỉ vỏn vẹn hai từ xin lỗi là khiến anh , khiến một kẻ ko bao giờ yêu ai mà giờ anh phải rơi lệ vì tình .

Anh một bước xoay người bỏ đi bởi anh ko muốn cô phải thấy dáng vẻ của anh bây giờ nhưng anh đâu biết chính anh chưa gì đã vội quay bước khi chưa để cô nói hết câu chỉ vì khi nghe hai từ đó đã khiến tâm trí anh hỗn độn lắm rồi anh đâu còn có ý muốn nghe thêm lời nào nữa đâu nên khi thoáng nghe cô nói tiếp lời lúc nãy còn dang dỡ thì anh mới ngạc nhiên đứng lại .

Mikey hoàn người khi nghe vài từ tiếp theo anh nghe đỡ .

Anh nhìn về phía người con gái trước mặt mình thì thấy Hina chỉ đơn giản nhìn anh cười nhẹ .

- " Vì anh đã chờ đợi em lâu như vậy !

" . ( Có ai hỉu ko☺️ )

___End___
 
[Tokyo Revengers] Trở Về
Ngoại truyện : Cuộc sống mới


Đây là phần ngoại truyện hoặc mọi người xem là chap cuối cũng được .☺️

Bởi phần này phần mình chỉ mô tả cảnh tượng thôi nên không nghiêng về cảm xúc là chủ yếu ấy .

______________

Thời gian thấm thoát đã trôi qua 1 năm .

Từ cái ngày ở đền thờ Mikey và Hina đã bắt đầu quen nhau thử rồi cưới nhau vào cuối tháng của năm sau .

Nghe tin dữ , cả đám bạn anh sốc lắm cũng kinh ngạc nữa , họ nghĩ đâu thể ngờ anh và Hina sẽ đến với nhau hai người khiến cả đám ngạc nhiên không thốt nên lời rồi sau nhìn thấy bạn cũng tìm được hạnh phúc mà người bên anh lại là Hina thì họ cũng yên tâm .

Vì Mikey ko có người thân thiết nào và Hina thì chỉ còn mỗi đứa em trai Naoto nên anh và cô chỉ tổ chức lễ cưới theo tự do khá lớn nhưng không cầu kì , đơn giản nhưng vẫn trang hoàng .

Trong bữa tiệc chủ yếu là bạn bè và người thân của cô dâu thì chỉ có Naoto .

Naoto lúc nghe chị gái mình thông báo sẽ kết hôn với Mikey thì cậu cũng sốc lắm có phần ko chấp nhận nhưng khi cậu thấy Mikey đối xử và chịu chờ đợi chị mình tới tận 12 năm thì cậu biết anh ta yêu chị mình đến cỡ nào .

Sau vụ chị gái mình chia tay với bạn trai năm xưa thì lúc nào cậu đều thấy chị mình ngồi khóc buồn bã một mình trong phòng , cậu cũng buồn lắm luôn mong chị sẽ tìm được hạnh phúc mà giờ thì Naoto thấy có người yêu chị mình thật lòng thì sao cậu lại ko đồng ý chứ .

Lễ cưới diễn ra rất náo nhiệt , đám bạn dành lời chúc phúc cho Mikey và Hina .

Sau lễ cưới , theo phong tục cô về sống cùng anh ở võ đường nhà Sano .

Naoto thì sống một mình trong khu căn hộ mà chị gái và cậu từng ở trước đó , những lúc rảnh rỗi thì cậu sẽ đến thăm chị mình và anh rể nhưng đa phần đều vào cuối tuần bởi cậu cũng không muốn làm phiền gia đình chị gái cậu .

Nơi đây yên tĩnh và rộng lớn .

So với quá khứ thì cô thấy võ đường hiện giờ được trang hoàng đẹp hơn .

Mọi người đều đang có một cuộc sống rất tốt .

Takemichi và Senju thì ở một khu chung cư họ thường hay đi du lịch với nhau , còn Draken thì vẫn đang ế , anh cùng với Inui đã mở một tiệm xe .

Chifuyu và Kazutora mở tiệm thú cưng .

Mitsuya , Hakkai , Yuzuha thì hiện đang rất nổi tiếng , họ có nhiều xô ở nước ngoài nên khá là bận rộn .

Về Kokonoi , cậu là người rất giỏi kiếm tiền nên về làm cùng công ty giúp Pachin , công ty khá phát đạt riêng hai anh em Smiley và Anrgy thì mở một tiệm mì và quản lý nó .

Còn Mikey , anh hiện tại là người quản lý võ đường do ông để lại và còn mở một lớp dạy võ riêng để duy trì phát triển cho võ đường .

Tất nhiên là phải đóng học phí chứ đời nào Mikey chịu dạy miễn phí đâu .

Vừa mới dán tờ quảng cáo không lâu thì có vài người đến , cô không biết là bọn họ thích học võ hay do sự quảng bá của Mikey tốt mà chưa được một tuần võ đường đã lên tới vài chục người .

Hinata là một giáo viên dạy tiểu học còn anh là thầy dạy võ ở võ đường .

Ngoài ra , không chỉ riêng Mikey , Sanzu và Takeomi đều làm việc tại võ đường dưới sự quản lý của anh bởi hai người muốn theo anh .

Sanzu có vẻ khó chịu với Hina .

Sau mỗi lần Sanzu đến nhà nói chuyện với Mikey thì đều bị anh làm lơ một bên .

Cũng đúng thôi , anh chỉ muốn một mình bên cạnh với vợ mà cứ mỗi lần như thế là Sanzu tới nhà sao anh không thấy phiền bực bội cho được , đôi khi anh còn trừng mắt với cậu khó chịu nhưng chỉ là những lúc không có Hina thôi chứ nếu vợ anh có ở đó thì anh chỉ mỉm cười với cậu rồi im lặng nhưng trong thâm tâm muốn xua đuổi cậu như đuổi tà ấy .

Đa số trong những lần đó bởi cô hiểu tính chồng mình nên mỗi lần như vậy đều chỉ có Hina giúp cậu đỡ bị quê , cô mỉm cười đón tiếp cậu nhiệt tình , lâu ngày cậu cũng dần có thiện cảm với cô hơn .

Riêng Mikey , lúc ở võ đường là anh rất nghiêm túc ít nói cộng thêm vẻ ngoài của anh thì anh được khá học trò nữ mến mộ .

Còn khi về tới nhà là anh nói khá nhiều mà cũng lại nhây , có khi lại làm nũng với Hina .

Mỗi lần như thế khiến cô bó tay với tính trẻ con của anh .

Nhìn vào thì anh và cô là đôi vợ chồng mới cưới nhau nhưng không ai biết rõ họ có yêu nhau không chỉ thấy hiện tại thì hai người họ đang sống rất là hạnh phúc ừm....tuy đôi lúc cũng có sự cãi vã mà là toàn những chuyện vặt vãnh không đâu đa số đều liên quan đến món ăn taiyaki và doroyaki yêu thích của anh .

Như vào một buổi tối hôm trước .

Vào mỗi bữa ăn thì trên bàn đều phải có món taiyaki hoặc doroyaki cho anh nhưng vì lúc đó cô quên mất nên không mua món ăn thích ko ai nói cũng biết nguyên bữa tối hôm đó anh bỉu môi nhai đi nhai lại mỗi một câu hỏi :

- " Hina !

Taiyaki của anh đâu ?

Hina !

Doroyaki của anh đâu ?

" .

Thì lúc đó cô chỉ biết nói thật là mình quên thôi .

Nghe thế anh cũng im lặng nhưng được một hồi thôi , cứ tưởng anh ko đòi hỏi nữa nên cô tiếp tục ăn , nhưng khi đưa thức ăn lên miệng thì anh bỉu môi thở dài nói thầm :

- " taiyaki....doroyaki.... taiyaki..."

Nghe anh lẩm bẩm như vậy sao cô ăn cho được , cô cũng bó tay .

Anh đã là một người chín chắn rồi mà cư xử cứ y như con nít vậy nhưng mà Hina nhận ra đa phần là đều với cô còn người khác thì cô chưa thấy anh như vậy bao giờ .

Cô thở dài nhìn anh .

- " Ngày mai em sẽ làm thật nhiều taiyaki cho anh , Manjiro " .

Hinata gọi anh tên này bởi anh từng nói đây là tên thật của anh và anh muốn cô gọi mình bằng tên thật chứ không thích gọi biệt danh , chỉ mình cô thôi .

Nghe thế , anh thôi lẩm bẩm mắt sáng lên ngước nhìn vợ mình cười nói thêm :

- " Gắn cờ nữa "

- " Được rồi !

Anh ăn đi " - Cô mỉm cười nhẹ nhìn anh .

Thật lòng với cái tính ấy của anh cô không biết anh là cố ý hay giả vờ nữa .

Có một lần , sợ anh ăn nhiều đồ ngọt không tốt cô nhắc nhở nhưng anh đâu có thông , đầu thì gật ừ ừ đấy nhưng tay thì cầm cái bánh lần lượt đưa lên miệng ăn ngon lành chứ anh có nghe đâu đợi đến khi cô nói xong đĩa bánh trên bàn hết trơn .

Khỏi nói cô cũng vì chuyện này mà giận anh lắm nhưng cuối cùng cô thua anh toàn tập luôn , nên từ đó cô không nhắc nhở anh về chuyện đồ ngọt nữa .

Lần đó thì vì giận nên cô làm bánh taiyaki cho anh có bỏ hơi nhiều muối .

Mikey nhìn thấy đĩa bánh yêu thích thì mắt sáng lên , anh cầm một cái bánh cá bỏ vào miệng .

Nhìn vẻ mặt anh cũng đủ hiểu nó khó ăn đến cỡ nào bởi anh thừa biết cô làm bánh rất ngon vì mỗi ngày cô đều làm cho anh ăn nhưng cái miếng bánh hôm nay nó lạ lạ là anh biết cô đang giận anh .

Anh ngước nhìn Hina như muốn hỏi thì cô mỉm cười nói với anh :

- " Anh ăn nhiều đồ ngọt sẽ ko tốt đâu Manjiro... nhưng vì anh ko chịu nên em có bỏ ít muối cho bớt ngọt đi ấy mà , như vậy anh cứ ăn bao nhiêu cũng được " - Hina .

"......."

Nhưng cô đâu biết lời nói đó anh không những không khó chịu , không tức giận mà chỉ đơn giản im lặng nhìn cô , miệng cắn dở cái bánh .

Mikey đột nhiên đứng lên , anh tiến tới chỗ Hina ngồi .

Cô theo phản xạ ngước nhìn anh xem anh muốn nói gì nhưng anh không nói .

Trong lúc cô ngước nhìn anh thì anh chóp lấy cằm cô nâng lên trên môi anh ngậm lấy cái miếng bánh ăn dở đưa vào trong miệng cô , cô mắt mở to kinh ngạc anh đưa lưỡi vào trong khoang miệng cô mút lại miếng bánh rồi ngước nhìn cô nuốt ngon lành .

- " Ăn như vậy rất ngọt mỗi ngày cứ làm như vậy nhé Hina !

" - Anh cười cười nhìn cô nói ra những lời xấu hổ với khuôn mặt bình thản .

Hinata mặt đỏ bừng thua cách của anh luôn , kể từ lần đó cô đâu dám còn làm món bánh khó ăn đó cho anh nữa .

Mikey đã có lúc từng nghĩ Hina có yêu anh không , bản thân anh cũng không biết mà cũng không dám hỏi cô .

Một phần , anh không muốn vì câu hỏi của anh mà làm khó cô và một phần anh cũng lo sợ với câu trả lời của cô .

Mặc dù tuy hai người đã cưới nhau nhưng anh không biết trái tim cô có dành cho anh không bởi anh và cô chỉ mới quen chưa được một năm thì đã cưới nên anh rất sợ , sợ cô chỉ thương hại anh thôi...mà điều anh sợ nhất là cô không yêu anh .

Sau những tháng ngày sống với anh cô cảm thấy rất thoải mái và yên bình nhưng nhiều lúc cô lại khó xử với tính cách của anh , lúc thì lạnh lùng im lặng , lúc thì nghiêm túc ít nói , lúc thì bỉu môi hờn dỗi dần cô cũng quen .

Nhìn vẻ mặt anh cứ thay phiên nhau thay đổi , nghĩ dáng vẻ như này của anh cũng rất đáng yêu làm cô bất giác mỉm cười .

Vào ngày giáng sinh , khắp phố Tokyo tuyết rơi dày đặc .

Nơi võ đường cũng vậy .

Trong những ngày này , thời tiết rất lạnh giá thêm là lười ra ngoài nên anh ở trong nhà với Hina .

Do gió ngoài thổi lạnh vào , sương thấm trên những cánh cửa sổ nên anh để cô ngồi lên đùi trước mặt mình còn anh ở phía sau lưng cô .

Mikey choàng tấm chăn quanh người , vì trời lạnh quá mà với lại anh sợ cô lạnh nên anh sáp lại choàng luôn cho Hina .

Đột nhiên có một vị khách không mời mà đến , gã có mái tóc hồng dài khoé miệng có vết sẹo khá dài ở hai bên , gã không ai khác chính là Sanzu Haruchiyo .

Khỏi phải nói , Mikey nhìn vị khách ko mời này thì hơi khó chịu còn Hina thì đứng dậy theo phép lịch sự đón tiếp gã .

Mikey đợi Hina vào trong lấy nước thì anh chau mày nhìn Sanzu hỏi :

- " Mày đến đây làm gì ?

" .

- " Tao đến để cho mày và Hina-chan quà giáng sinh " .

Sanzu lấy trong túi ra hai hộp quà đặt trên bàn đẩy sang phía anh , gã cười cười nói .

- " Để đó đi !

Cảm ơn mày " - Anh phán câu đơn giản với gã sau kèm theo đó là lời cảm ơn .

- " Còn gì sao ?

" - Mikey hỏi lại .

- " Không !

Tao về trước " - Sanzu mỉm cười đứng dậy ra cửa .

"......"

Mikey im lặng một hồi mới lên tiếng :

- " Sanzu !

Giáng sinh an lành " - Anh nhìn gã cười nhẹ .

- " Hai đứa mày cũng vậy , giáng sinh vui vẻ " - Sanzu

Nói rồi , gã mỉm cười bước ra cửa rời đi .

.

.

.

.

.

_______ Nửa tiếng sau .

Hinata đem khay lên , nhìn không thấy Sanzu đâu mất thì cô biết là anh đã về còn ngồi trên ghế là Mikey đang ngủ mơ màng .

Cô đặt khay đĩa bánh và ly nước xuống bàn rồi ngồi cạnh anh .

Hina nhẹ nhàng vén từng sợi tóc đen vướng víu mắt anh sang một bên .

Trong cơn mơ màng anh gọi mớ tên cô

- " Hina....anh yêu em "

Cô nghe thấy anh nói mơ trong lúc ngủ cô cũng hiểu anh yêu cô như thế nào .

Sau những ngày sống với anh à ko thật sự mà nói thì cô đã có tình cảm với anh từ khi ở bệnh viện rồi chỉ là do lúc đó cô chưa hiểu rõ con tim mình nên mới không đáp lại anh .

Từ trước tới nay anh luôn là người chủ động hôn cô mặc dù cô không có phản đối anh làm vậy .

Hina từng tự hỏi anh cảm thấy như thế nào ?

Có buồn không ?

Khi mà ngày đó cô không cho anh câu trả lời rõ ràng nhưng bây giờ thì khác .

Những ngày sống chung với anh cô rất hạnh phúc và vui vẻ , cô dần nhận ra thứ cảm xúc lạ lẫm bấy lâu thứ cảm xúc dâng trào trong cô là gì , cô cũng như anh bởi vì cô nhận ra mình đã yêu anh .

- " Manjiro...em yêu anh " - Hina cúi xuống hôn nhẹ lên môi anh rồi ngước lên nhìn anh thì thầm nhẹ nhàng .

Bất ngờ Mikey khẽ mở mắt khiến cô kinh ngạc mặt ửng hồng .

Anh tuy ngủ nhưng chưa sâu những lời cô nói dù nó rất nhỏ nhưng anh vẫn nghe rõ anh ngạc nhiên lẫn vui mừng bởi anh biết được Hina cũng yêu anh .

Mikey từ từ ngồi dậy nhích lại gần ôm chầm Hina , anh cười nhẹ rồi hôn lên môi cô .

Hina không phản đối , cô ôm chầm đáp lại anh .

Ngoài trời tuyết phủ dày đặc ở cửa nhỏ võ đường .

Trời chuyển se lạnh dần , bóng dáng hai cặp đôi mới cưới hôn nhau thắm thiết trong nhà , cả hai hòa quyện trong từng hơi thở và trao cho nhau những hơi ấm qua nụ hôn ngọt ngào trong ngày lạnh giá .
 
Back
Top Bottom