Hài Hước [Tokyo Revengers] Tàn phai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
396354055-256-k269247.jpg

[Tokyo Revengers] Tàn Phai
Tác giả: thuyduong00z
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện viết với mục đích để thoả mãn ý tưởng đang tuôn trào trong đầu au.

Không thích thì có thể out ra nhé.
⚠️Warning: Bonten x Oc
⚠️Cấm nhắc tới các otp của bạn trong truyện của au nhé.

-
Người đẹp, đẹp dịu dàng tựa đoá hoa lan tím.

Nhưng có lẽ, phải hẹn người ở kiếp sau rồi.



đồngnhân​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Tokyo Revengers] Tạp Nham
  • [Tokyo Revengers]Phạm Thiên X Y/N
  • [Tokyo Revengers] Kẻ cầm đầu bí ẩn ??
  • [Tokyo revengers] Trở về
  • [Tokyo Revengers] Tàn Phai
    Chap 1


    *Rầm

    Cánh cửa lớn ở gian phòng chính của trụ sở Bonten bị mở toang.

    Một người thiếu nữ với mái tóc dài màu trắng trông có vẻ mềm mại bước vào.

    Nói là thiếu nữ cho nó trẻ vậy thôi chứ cô ta cũng gần 40 tuổi đầu rồi,nhưng chẳng hiểu bằng cách nào mà người ấy luôn giữ được dáng vẻ xuân thì mĩ miều.

    Người ấy không đẹp theo kiểu nhìn một lần mà khiến người ta phải lưu luyến,mà đẹp theo kiểu càng nhìn lâu càng mê mẩn,càng bị cuốn hút mà không có đường thoát ra khỏi đôi mắt đỏ sâu đặc biệt cùng gương mặt thanh tú ấy nhưng lại để lại trong lòng người một cảm giác buồn man mác.

    Đôi mắt đỏ sâu ấy nhìn người nam nhân tóc trắng,với quầng thâm mắt bên dưới đôi mắt mệt mỏi.

    Đôi môi đỏ nở một nụ cười tươi rói trước khi đi đến trước mặt nam nhân kia.

    Ngón tay thon dài của cô ta đặt một con chíp trước mặt người đàn ông tóc trắng đó,rồi giọng nói trầm mĩ miều vang lên:

    - Ôi thủ lĩnh của tôi ~ Em không thấy vui vì tôi đã an toàn trở về sao,Mikey?

    Giọng nói ấy thật ấn tượng,vì nó khác hẳn so với vẻ bề ngoài của cô ta.Ánh mắt người đàn ông ấy không chút dao động nhìn cô,có lẽ anh ta đã quen với cái thái độ cợt nhả này của cấp dưới mình lâu rồi.

    - Tora,lần này có thu thập được gì giá trị không?

    - Cũng như các lần trước thôi,chắc tôi phải đi sâu và trong hơn nữa.

    Đôi mắt Mikey nhìn cô,cái nhíu mày hiện rõ trên gương mặt của anh ta.

    Giọng nói lạnh nhạt của anh có chút phản đối.

    - Chị không biết nó sẽ nguy hiểm thế nào à?

    Tiếng cười khúc khích phát ra từ đôi môi đỏ nhỏ xinh đấy,đôi mắt đỏ sâu thẳm ấy nhìn Mikey một lúc lâu.

    Dáng vẻ ung dung đấy luôn khiến anh ta lo lắng chẳng thôi,dù Mikey còn chẳng nhận ra rằng mình đang lo lắng.

    Có nhiều lúc,cậu cũng thấy có chút sai lầm khi cho Tora nhận nhiệm vụ này.

    Giọng nói cợt nhả đấy trả lời lại cậu.

    - Sao thế ~ Boss lo lắng cho tôi đấy à?

    Cảm động thật nha ~

    Đôi lông mày của nam nhân kia khẽ nhíu lại,thở dài nhìn thái độ của cô ta.

    Cậu khẽ nghiêng đầu trả lời.

    - Lỡ chị chết rồi,thì chẳng phải Bonten sẽ mất đi một cốt cán hay sao,thiệt hại lớn đấy.

    Khoé mi của Tora khẽ giật giật.

    Đôi mắt phượng đấy hơi híp lại khi cô nở nụ cười trông có phần ranh ma đáp lại anh.

    Bàn tay thanh tú khẽ chống cằm.

    - Mồ ~ đau lòng thế, lâu lắm rồi tôi mới về lại đây mà em nỡ lòng nói vậy à?

    Cũng đúng thật,cũng đã hơn 1 tháng rồi Tora mới về lại nhà chính của Bonten.

    Cũng vì tính chất công việc cả thôi.

    Nói sơ qua về Tora,một người phụ nữ có danh tính tuyệt mật.

    Người được mệnh danh là "Con quỷ nghìn mặt của Bonten".

    Cái danh xưng ấy quả thật đúng,Tora có khả năng hoá trang ấn tượng đến mức dù có bị truy nã thì cô ta cũng có thể trốn cả đời.

    Vậy nên Tora có nhiệm vụ khá đặc biệt và nguy hiểm,đó là mật thám.

    Tora trước khi làm mật thám thì đã từng làm tay lính bắn tỉa khét tiếng của Bonten,với khả năng bách phát bách trúng.

    Nhưng với khả năng hoá trang ấy của Tora,Mikey đã quyết định để cô chuyển sang làm mật thám.

    Một nhiệm vụ khá nguy hiểm,đòi hỏi tài ăn nói lắt léo,vậy nên rất lâu Tora mới về trụ sở một lần.

    Tora định nói gì đó thêm nhưng cánh cửa trụ sở lại mở toang ra một lần nữa cắt mất lời nói của cô.
     
    [Tokyo Revengers] Tàn Phai
    Chap 2


    Hai bóng người cao lớn bước vào,một vest tím một vest xanh.

    Một nam nhân với mái tóc đặc biệt nhìn con sứa,theo sau là nam nhân với đôi mắt tím trông gần như phát sáng trong tối,mái tóc màu tím pha đỏ rượu được vuốt keo gọn gàng trông rất lịch lãm.

    Đôi mắt phượng của cô ta khẽ sáng lên.

    - Hai mĩ nhân của tôi về rồi đấy à ~

    Đôi mắt của hai vị kia có chút không tin vào mắt mình.

    Giọng nói nam trầm lạnh nhạt trả lời lại Tora:

    - Mĩ nhân nào của chị?

    Theo sau đó,vị nam nhân có mái tóc tím nhìn như một con sứa cất giọng nghe có chút khó chịu tiếp nối câu nói của anh trai hắn ta

    - Hơn 1 tháng rồi mới thấy chị, tưởng chị chết ở xó xỉnh nào đó rồi mất xác rồi chứ.

    Đôi môi đỏ khẽ bĩu lại,đôi mắt phượng trông gian manh đó đảo mắt nhìn hai vị kia,giọng nói cợt nhả đáp lại.

    - Không thấy thương bà chị già này sao,Rindou?

    Nói thế đau lòng lắm đó ~

    Khoé môi Rindou giật giật,lúc nào cậu cũng thấy rợn hết cả da gà với cái giọng nói trầm thấp cợt nhả đấy của ả ta.

    Mặc kệ hai con người kia đang đấu khẩu,Ran chậm rãi và ung dung đưa túi bánh dorayaki đến trước mặt Mikey.

    - Của boss.

    Mikey chầm chậm nhận lấy và lôi bánh ra ăn,hai con người nhìn Rindou đang tức sôi máu vì bị Tora chọc.

    Đúng rồi, Rindou thì làm sao mà lắt léo bằng cô ta được.

    Mikey chỉ biết thở dài,lần nào Tora trở về cũng khiến Bonten náo loạn.

    Hắn ta đang trầm ngâm suy nghĩ thì đột nhiên Tora xoay đầu lại, trên gương mặt thanh tú đó nở nụ cười gian manh.

    Không phải ả ta gian tà hay gì đâu,mà khổ nỗi cái mặt ả gian đó giờ rồi,vậy nên không phải tự nhiên Tora bị gọi là "cáo già".

    - À đúng rồi,lần này tôi ở lại khoảng 7 ngày đấy nhé,bên kia đang bận rộn quá nên rút lui sớm thì tốt hơn ~

    Vừa nghe cô ta nói xong,cả căn phòng chính của trụ sở Bonten yên ắng hẳn.

    Chiếc bánh Dorayaki trên tay Mikey bỗng rớt xuống bàn,tận ba đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tora.

    (TẬN 7 NGÀY CƠ Á?)

    Không chỉ Ran hay Rindou mà đến cả Mikey cũng rùng mình.

    7 ngày tưởng chừng như quá ngắn,nhưng đối với Bonten thực sự là "7 ngày địa ngục".

    Lại nhớ đến lần nghỉ phép đợt trước của Tora,ả ta quay về Bonten có 3 ngày thôi mà khiến cả trụ sở náo loạn.

    Tội danh trong 3 ngày của ả thì nhiều không đếm xuể.

    Nào là làm nổ phòng thí nghiệm khi đang điều chế bom,rồi "lỡ tay" xoá tệp tài liệu quan trọng của Takeomi khi ả mày mò xem phim.

    "Lỡ" đốt nguyên cái vườn của Kokonoi khi chơi pháo bông hay ném hết đống thuốc an thần mà Sanzu cất giữ vào sọt rác.

    Không chỉ vậy còn làm đổ tủ rượu quý giá của Rindou,làm vỡ đống nước hoa đắt tiền mà Ran sưu tầm,làm cháy bếp khi học nấu nướng cùng Kakuchou,v.v và v.v..

    Và tất nhiên là do Mikey dọn dẹp.

    Hắn cũng chỉ nể tình xưa nghĩa cũ với người chị quen biết hắn từ bé thôi,không thì hắn đã đá Tora ra khỏi Bonten lâu rồi.

    Rồi ba đôi mắt ấy chuyển từ nhìn chằm chằm Tora sang nhìn nhau,cả ba bất giác thở dài.

    Chẳng biết 7 ngày tới ả này sẽ bày trò gì nữa đây?

    Lại chuyển sang cải trang này nọ để hù doạ à?

    Nghĩ thôi cũng đủ mệt rồi.

    Còn Tora thì vẫn cứ ung dung như vậy,ả vừa ngân nga vừa đi lên tầng để đến phòng của ả.

    Đang líu líu lo lo thì đột nhiên,một nòng súng chĩa thẳng vào đầu ả.
     
    [Tokyo Revengers] Tàn Phai
    Chap 3


    Nòng súng lạnh lẽo lơ lửng trên thái dương của Tora.

    Nhưng đôi môi ả chỉ cười nhẹ, một nụ cười quái gở và có phần khiến người ta sởn gai óc.

    Đôi mắt phượng xảo quyệt đó đưa mắt nhìn gã trai đầu hồng đang lăm lăm nhìn mình,ánh mắt người kia cũng chẳng mấy thân thiện.

    Mắt gã trai kia đầy sát khí,bàn tay anh ta cầm chắc khẩu súng,không do dự gì khi nhìn cô.

    Giọng nói của gã có phần lạnh nhạt và đề phòng,nói:

    - Chị mà có ý nghĩ phản bội tổ chức,thì cái đầu chị không còn nguyên vẹn đâu.

    Ấy vậy mà giọng nói đó chẳng có chút sát thương nào với người đối diện hắn,ngược lại,lời đe doạ đó càng khiến Tora thêm hưng phấn.

    Bàn tay thanh tú của ả chẳng do dự gì mà cầm lấy nòng súng lạnh ngắt mà quay sang ấn nó vào trán mình.

    Ả còn cười khúc khích đáp lời:

    - Vẫn đa nghi như ngày nào nhỉ, Haru?

    Gã trai kia có chút bực bội khi nghe thấy cô ta gọi tên mình,giọng nói gã khó chịu trả lời.

    - Gọi là Sanzu.

    Tora thì vẫn chẳng thấy sợ gì, tay vẫn giữ khư khư nòng súng ấn vào trán mình,mắt đối mắt với Sanzu.

    Rồi gã cũng phải bỏ cuộc mà hạ súng xuống,nhưng sát khí thì vẫn hằm hằm.

    Chẳng biết gã thù ả cái gì mà thù kinh thế.

    Tora chẳng nói gì nữa mà bước tiếp đến phòng mình.

    Nhưng đang đi được nửa chừng thì dừng lại,dù ả ta chẳng quay lại nhưng Sanzu cũng cảm nhận được cái nụ cười gian manh chết tiệt đó của ả.

    Tora vừa khúc khích,vừa nói một cách ẩn ý:

    - Em biết chị sẽ không mà,đúng không,Haru ~

    Sanzu vẫn đứng đó hằm hằm nhìn Tora,cho đến khi cô khuất dần sau cánh cửa phòng mình.

    Trước khi Tora khuất hẳn sau cánh cửa,đồng tử đỏ thẫm của cô ta một lần nữa nhìn cậu,trong bóng tối khiến đôi mắt đó như đang phát sáng vậy.

    Chẳng phải tự nhiên mà gã đề phòng vậy,Tora là mật thám,vậy nên việc phản bội tổ chức cũng là có thể.

    Hơn nữa,cô ta chẳng thực sự đáng để tin tưởng hoặc chẳng đứng về phía nào hẳn,một khi Bonten sụp đổ, cô ta cũng có thể phản bội.

    Hơn nữa,cái tài hoá trang đó chính là thứ khiến Sanzu sợ nhất,vì dù có bị tổ chức truy nã,cô ta cũng có thể trốn được cả đời mất.

    Về phần Tora,sau khi bước vào phòng đã nằm ì xuống giường,chẳng thèm thay đồ hay tẩy trang gì hết.

    Cứ nằm vậy cho đến lúc ả ngủ thiếp đi bao giờ không hay.

    Có vẻ Tora đã quá mệt mỏi và kiệt sức rồi.

    Cho đến lúc ăn tối,ả vẫn ngủ say chư chết ở trong phòng,đến mức người hầu đứng ngoài gõ cửa cũng chẳng nghe thấy.

    Ở dưới tầng,Mikey và cốt cán Bonten đã có mặt đầy đủ, chỉ thiếu mỗi Mochi đang bận việc ở ngoại nước chưa về.

    Họ đã đợi Tora cũng được hơn 15 phút rồi mà mãi chẳng thấy mặt cô ta đâu.

    Mikey liền thở dài,nói:

    - Sanzu,lên gọi Tora xuống đi.

    Sanzu định phản kháng nhưng nhìm thấy cái lườm của boss nên lại ngậm miệng mà hậm hực đi lên tầng.

    Tất nhiên,anh em nhà Haitani thấy vậy thì hả dạ lắm,vì Sanzu không đội trời chung với Tora mà.

    Sanzu đứng trước cửa phòng,gạt người hầu sang một bên, chẳng gõ cửa gì hết mà mở cửa xông vào luôn.

    Gã cũng hơi bất ngờ vì cửa phòng hôm nay không khoá.

    Vừa bước vào phòng,hắn thấy Tora đang ngủ say như chết.

    - Bà chị già,dậy ăn tối đi.

    Mikey sắp nổi cáu rồi kìa.

    1 phút rồi 2 phút trôi qua,Tora vẫn chẳng buồn nhúc nhích hoặc thậm chí còn chẳng nghe thấy lời gã ta nói.

    Cứ đà này thì Mikey chưa kịp nổi cáu thì Sanzu đã nổi cáu mà giết chết Tora rồi.

    (Chẳng hiểu sao boss lại để mình gọi cái bà này dậy nữa,khổ đéo chịu được.)

    Lẩm bẩm thì lẩm bẩm vậy thôi nhưng sau khi gọi mãi mà Tora vẫn chẳng chịu dậy,Sanzu cũng bất lực.

    Vậy mà chẳng hiểu sao,gã lại đột nhiên cúi xuống.

    Và rồi nhấc Tora lên vai mình nhẹ như không,nhưng không vì thế mà cổ tỉnh ngủ.

    Tora nửa tỉnh nửa mê,như quen lắm mà để mặc cho Sanzu vác mình xuống dưới tầng.

    Mikey thấy vậy thì chẳng nói gì nhưng Ran và Rindou thì trố mắt ra nhìn,vẻ như bất ngờ lắm.

    - Sao mày vác con gái nhà người ta vậy?

    Không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết ~ - Ran hỏi

    - Vl mày bế vác bả nhẹ như không vậy luôn á?

    - Rindou tiếp lời

    Takemi thì được phen cười đến đau cả bụng khi nhìn thấy vẻ mặt khó coi của thằng con một.

    - Bả con quỷ chứ con gái gì.

    - Sanzu hậm hực trả lời.
     
    [Tokyo Revengers] Tàn Phai
    Chap 4


    Gã vừa nói vừa đặt Tora xuống ghế ngồi của cô,ở giữa Ran và Kakuchou.

    Tất nhiên khỏi nói rồi, Kakuchou thì lúc nào chẳng nhẹ nhàng,đảm đang và tử tế, Tora đã hẹn thề cưới người này về làm vợ rồi.

    Tora ngồi xuống bàn với tình trạng ngái ngủ.

    Mặc cho cả hội đang bàn bạc về lần hợp tác làm ăn sắp tới đây thì ả vẫn gắp thức ăn một cách lơ đễnh.

    Kakuchou thấy vậy thì liên tục gắp thêm thức ăn thật nhiều vào dĩa của Tora.

    Nhưng ả chỉ gắp được vài gắp rồi buông đũa xuống và định đứng lên.

    Thấy vậy,Kakuchou liền níu tay Tora lại,hỏi:

    - Chị ăn ít thế?

    Chị không ăn nữa à?

    - Tôi no rồi, mọi người cứ ăn đi,tôi lên phòng ngủ đây.

    Tora vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa thất thiểu đi lên phòng của mình trong những ánh nhìn chằm chằm khó hiểu từ Bonten.

    Riêng Sanzu thì vẫn yên lặng ngồi ăn vì gã biết Tora đã mệt mỏi thế nào,nhìn quầng thâm dưới mắt ả là đủ hiểu rồi.

    Trong lúc Tora vừa ngáp ngủ vừa đặt chân lên tầng hai thì ả bỗng thấy có dáng người rất khả nghi đang bước ra từ văn phòng của Kokonoi,mà văn phòng của cậu ta luôn giữ những thông tin tuyệt mật từ tổ chức.

    Tora vừa thầm chửi Kokonoi chẳng để ý khoá cửa phòng gì,vừa bình tĩnh và từ từ tiến về phía dáng người khả nghi kia mà không phát ra tiếng động gì.

    Tên khả nghi kia có vẻ không phát hiện ra việc Tora đang từ từ tiếp cận hắn.

    Đôi mắt đỏ thẫm của cô di chuyển xuống thứ trên tay hắn.

    (...Là con chip?

    Hình như ...Kokonoi từng nói là nó quan trọng lắm.)

    Chẳng nghĩ nhiều,Tora vừa định lao lên cho tên khả nghi kia ăn hành thì đột ngột từ đằng sau,một cây gậy bóng chày đập mạnh vào đầu ả.

    Có thể nói ả là người có sức chống chịu và sức bền kém nhất tổ chức trong hàng ngũ cốt cán,vậy nên cú đánh đó khiến ả tưởng chừng như sắp ngất tới nơi.

    Nhưng điều khiến ả không ngờ nhất là có tới tận 2 tên,chẳng phải lúc nãy chỉ có một tên thôi sao,chẳng biết từ đâu ra thêm một tên nữa.

    Tora cảm giác có một thứ gì đó ấm nóng đang chảy từ đầu xuống,chảy tong tong xuống đất.

    Dòng máu đỏ thấm vào lớp áo,nó biết thật sự không xong rồi.

    Trước mắt dường như đang mờ đi,đầu óc thì choáng váng tới mức cảm giác như sắp ngã gục.

    Rồi lại một cú đánh nữa giáng xuống gáy nó,nó cảm giác cơ thể đang không chịu nghe lời nữa mà ngã gục xuống sàn.

    Trước khi ý thức hoàn toàn mất đi,Tora còn nghe được loáng thoáng hai tên đó như đang thì thầm điều gì đó với nhau.

    "Sao giờ đây anh?

    Nó phát hiện rồi,bê nó đi luôn nhé?"

    "Chứ mày nghĩ sao nữa??"

    Nó chỉ nghe được tới đó thôi rồi ý thức như đã lịm đi,dù vậy nhưng nó vẫn cảm nhận được cơ thể mình bị xách lên khỏi mặt đất.

    "...thôi ngủ tí đã để tí tính tiếp sau vậy..."
     
    Back
    Top Bottom