Khác [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,574
Điểm tương tác
0
Điểm
0
285494433-256-k169795.jpg

[Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
Tác giả: WonMinHee
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Những câu chuyện của đôi ta..."

_ _ _ _ _

Author: WonMinHee

_ _ _ _ _

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ



wakasa​
 
Có thể bạn cũng thích
  • |allbachira| you're my sunshine
  • MẮT BẪY| nuthong|
  • [ĐN Tokyo Revengers] Thành Vịt, Tôi Muốn Xâm Chiếm...
  • [ TOKYO REVENGERS] Sữa Ong
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Tokyo Revengers] Chấp Niệm Của Một Đời Người
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    Đôi lời :3


    Những mẩu truyện nhỏ về những gã bất lương với cô gái của họ.

    Hãy cùng đón đọc nhé!

    Ừmmm thì đột nhiên có ý tưởng nên ngồi viết truyện thôi ahihi.

    Dạo gần đây mình mới tập viết thể loại truyện này nên câu từ còn chưa ổn và có nhiều sai sót.

    Mong các bạn ủng hộ và góp ý!

    Mình biết là truyện mình viết không được hay lắm và chỉ dừng ở mức tạm được thôi nhưng mà làm ơn đừng mượn ý tưởng khi chưa được cho phép nha.

    Mình không thích đâu hjhj =))))))))
     
    [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    [Mikey] 1


    {𝕷𝖔𝖛𝖊}

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Tôi là kẻ giết người không gớm tay, em lại là bác sĩ.

    Thật buồn cười...

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Shinichirou, rồi Baji, và cả Ema nữa...

    Tại sao những người quan trọng của tôi đều lần lượt ra đi hết như vậy?

    Từ khi mất đi họ, tôi không còn kiểm soát được cái thứ gọi là bản năng hắc ám bên trong mình nữa.

    Dường như tôi mất trí rồi, tôi không còn là Sano Manjirou trẻ con ngày xưa nữa.

    Giờ tôi là Mikey, Mikey vô địch.

    Vô địch cái nỗi gì trong khi mà tôi không thể bảo vệ những người mà tôi yêu thương chứ.

    Là tại tôi, lí do mà họ chết đều liên quan đến tôi...

    Thật tồi tệ...

    Phóng trên đường phố Tokyo với con xe yêu quý, tôi chợt nghĩ về quá khứ.

    Một quá khứ có căn nhà đầy tiếng cười của ba anh em chúng tôi, một quá khứ có Toman với những người anh em tôi trân quý.

    Tôi nhớ họ quá.

    Dừng lại ở bãi đá quen thuộc trên bờ biển, lúc trước anh Shin hay đưa tôi đến đây.

    Đang chìm vào những suy nghĩ của mình, tôi giật mình bởi tiếng gọi của ai đó

    "Anh đang buồn chuyện gì à?"

    "Hả?

    Cô là ai?"

    "Hmm, một người lạ đang bắt chuyện với anh?"

    ????

    "Anh đang có chuyện gì buồn à?"

    "Lộ liễu lắm à?"

    "Trên mặt anh có viết chữ TÔI ĐANG CÓ CHUYỆN BUỒN luôn đó"

    "..."

    "Tôi cũng hay đến đây lắm.

    Mỗi khi buồn hay áp lực chuyện gì đó tôi đều đến đây.

    Không hiểu sao nhưng ngồi đây làm tôi thấy tâm trạng thoải mái vô cùng"

    "Cô đang tâm sự với một người lạ vừa gặp mặt chưa đầy 2 phút đấy à?"

    "Ít ra thì tôi có thể chia sẻ chuyện của mình với ai đó để thoải mái hơn.

    Còn anh thì sao?"

    "Tôi không thích"

    "Ểh... chán thật đấy"

    "Này.

    Có ai đó nói với cô là cô rất kì lạ không?"

    "Hì.

    Ai cũng nói tôi như vậy."

    "..."

    "Tạm biệt, tôi về đây.

    Hen gặp lại anh"

    "Gì?

    Hẹn gặp lại á?

    Đừng mong muốn gặp lại một tên giết người như tôi vậy chứ"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Dọn dẹp cho cẩn thận đấy Sanzu"

    "Rõ thưa sếp"

    Hmm, tôi vừa mới giết người xong.

    Ai bảo bọn chúng phản bội tôi?

    Đáng lắm.

    "A..."

    "Sao thế?

    Sếp bị thương à?"

    "Không sao.

    Vết thương nhỏ thôi" - khi nãy tôi đã bất cẩn để một tên ngu xuẩn nào đó vung con dao vào bụng.

    Khá đau đấy.

    "Sếp về trước đi, bọn cớm sẽ tới đây sớm thôi"

    "Ừ"

    Vội ra khỏi căn nhà bỏ hoang đó, tôi chạy đến một con hẻm nhỏ cách khá xa nơi đó.

    Chạm vào vết thương ở bụng, có vẻ nó sâu hơn tôi nghĩ.

    Cơn mưa với cái vết thương chết tiệt này, nó bắt đầu rút cạn sức của tôi rồi.

    "Này anh gì ơi?

    Anh không sao chứ?"

    Giọng nói này sao có chút quen tai nhỉ?

    "Biến đi..."

    "Này anh bị thương đấy à??"

    "Tôi đã bảo là biến đi.

    Tôi không sao"

    Chẳng nói chẳng rằng, em cúi xuống choàng tay tôi qua cổ mình.

    Em định cứu tôi đấy à?

    "Này, tôi đã bảo là mặc kệ tôi.

    Cứ để tôi chết cũng đâu có sao."

    "Tốt nhất là anh nên im đi.

    Đạo đức nghề nghiệp không cho phép tôi bỏ lại anh ở đây đến chết.

    Anh hiểu không?"

    "Hả?"

    "Tôi là bác sĩ.

    Nên là để yên cho tôi tích đức đi.

    Nhà tôi ở ngay đây thôi."

    Đưa một tên bị thương bởi dao về nhà á?

    Có phải em quá ngây thơ rồi hay không?

    "Cô bị ngu à?"

    "Im đi nếu không tôi đấm anh đấy???"

    "..."

    - lá gan em lớn thật đấy =)))

    "Tới nơi rồi, anh nằm tạm ở đây đi, tôi đi lấy đồ" - dìu tôi ngồi xuống sofa, em vội chạy đi lấy cái gì đó.

    Nhờ có ánh đèn trong nhà, tôi nhận ra em chính là cô gái hôm qua tôi gặp ở bãi đá trên bờ biển.

    Bảo sao giọng nói lại quen vậy.

    Có vẻ như em sống một mình.

    "Này nằm xuống đi để tôi xem vết thương cho anh"

    "..."

    "Anh làm gì mà để bị thương nặng như này vậy?"

    "Tôi đi đánh nhau"

    "Anh là bất lương hả?"

    "Cũng đại loại như vậy"

    "Cố chịu đau chút nhé.

    Tôi sẽ xong ngay thôi"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Xong rồi"

    "Cảm ơn cô"

    "Chuyện tôi nên làm thôi"

    "Ừm"

    "Anh tên là gì?"

    "Tên?"

    "Để tiện xưng hô ấy mà.

    À.

    Tôi là Haru, 24 tuổi.

    Rất vui được gặp"

    "Mikey.

    Hơn cô 2 tuổi"

    "Hểhh.

    Thật sao?

    Tôi còn tưởng anh kém tuổi tôi nữa đấy!"

    "Nhìn tôi trẻ đến vậy à?"

    *Gật gật*

    "Vậy...

    Nếu không phiền thì tôi có thể ngủ lại đây đêm nay được chứ?"

    "Hả?"

    "Không được thì thôi vậy"

    "À không, tôi không có ý đó.

    Anh cứ ở lại đây đi.

    Dù sao anh cũng đang bị thương, giờ cũng khuya rồi khó mà bắt xe lắm.

    Trên lầu còn phòng trống, tôi sẽ dọn dẹp qua 1 chút để anh nghỉ"

    "Cảm ơn"

    _ _ _ _ _ _

    "Ừmmm... nó vẫn hơi bừa bộn một chút, anh dùng tạm nhé" - em cười trừ.

    "Không sao, vậy là ổn rồi"

    "Ờm...

    Vậy nếu anh cần gì thì gọi tôi nhé, phòng tôi ngay bên cạnh đây.

    Ngủ ngon nhé"

    "Cảm ơn"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Sáng hôm sau khi thức dậy, thấy tờ note nhỏ được dán ở cái tủ cạnh đầu giường tôi khẽ cười

    "Hy vọng là đêm qua anh ngủ ngon, đồ dùng cá nhân tôi đã chuẩn bị cho anh rồi.

    Nếu đói thì đồ ăn tôi đã chuẩn bị sẵn, anh chỉ việc hâm nóng lại thôi, cứ tự nhiên nhé"

    Lười biếng lết vào trong nhà tắm vscn sau đó lại xuống phòng bếp ngồi ăn cái món gì đó mà em đã chuẩn bị sẵn.

    Ừmm, ngon thật đấy.

    Tôi thậm chí không nhớ bản thân mình ăn một bữa tử tế là từ khi nào nữa.

    Từ khi Ema....

    Có lẽ là cả giấc ngủ đêm qua nữa, lâu lắm rồi tôi không ngủ ngon như này.

    Tôi đã bị mất ngủ trong một thời gian dài, vậy mà ở đây tôi lại ngủ ngon như vậy.

    À... hình như có một mùi gì đó, thật dễ chịu.

    Dùng xong bữa sáng, tôi rửa dọn chỗ bát đĩa rồi trở về căn cứ Phạm Thiên.

    Thực ra tôi chẳng muốn làm đâu, nhưng em đã cứu tôi.

    Không thể vô ơn cứ thế mà đi được.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Ô, boss về rồi!"

    "Ừm"

    "Đêm qua boss đã ở đâu vậy?

    Nhớ boss quá đi"

    "Mày lại cắn thuốc quá liều đấy à Sanzu?"

    "Câm mồm đi Rindou, tao cho mày ăn kẹo đồng bây giờ đấy"

    "Cứ thử xem?

    Con chó màu hồng?"

    "Đừng thách tao.

    Tao không ngại ghim vào đầu mày vài viên đạn đâu" - hờ, con chó điên nào đấy đã lên đạn rồi.

    "Dừng lại đi.

    Chuyện đêm qua thế nào rồi?"

    - nếu tôi không lên tiếng chắc chúng nó đấu súng ở đây mất.

    Hai thằng này chẳng bao giờ hòa hợp với nhau được cả...

    "Yên tâm đi boss, đã xử lý gọn lẹ hết rồi"

    "Ừm"

    "Hôm nay có nhiệm vụ gì mới không Mikey?"

    "Tối nay sẽ có 1 lô hàng ở khu XXX, giao cho mày đấy Sanzu"

    "Vâng thưa boss"

    "Cần trợ giúp thì gọi anh em Haitani.

    Đừng làm hỏng chuyện"

    "Rõ"

    Sau khi giải quyết xong mấy chuyện của Phạm Thiên thì cũng hết ngày.

    Lại kết thúc một ngày nhàm chán...

    Lượn lờ với con CB250T, đến khi dừng lại tôi thấy mình đã ở trước nhà em.

    Ơ...

    ảo thật đấy... sao tôi lại ở đây???

    "Mikey?"

    "Huh?"

    - nghe thấy tiếng nói, tôi quay qua thì thấy em, hình như em mới đi làm về

    "Vết thương của anh vẫn chưa lành đâu, tôi nghĩ anh nên ngoan ngoãn ngồi ở nhà thay vì lượn lờ ngoài đường vào lúc nửa đêm như thế này đấy"

    "Không sao.

    Quen rồi.

    Tôi vào nhà được chứ?"

    "Tất nhiên rồi.

    Tiện thể tôi xem lại vết thương cho anh luôn nhé"

    "Ừm"

    Thả mình xuống sofa, mùi hương ấy lại xộc vào mũi tôi.

    Dễ chịu thật đấy...

    "Anh kéo áo lên đi Mikey"

    Nhìn em đang cẩn thận chăm sóc vết thương của tôi, em có mái tóc đen dài và hơi gợn sóng như tóc của Baji ấy, còn đôi mắt thì hồn nhiên như Ema vậy...

    Mặc dù là mới gặp thôi nhưng tôi có cảm giác em là người mà tôi có thể tin tưởng.

    "Nè Mikey, anh luôn ra ngoài vào nửa đêm như vậy gia đình không lo lắng sao?"

    "Tôi không có..."

    "Không có gì cơ?"

    "Gia đình ấy.

    Họ đều mất hết rồi"

    "T-tôi xin lỗi.

    Tôi không biết điều đó"

    "Không sao.

    À phải rồi...

    Haru?"

    "Có chuyện gì sao?"

    "Trong nhà cô ấy, có mùi gì vậy?

    Nó thật sự rất dễ chịu"

    "Là mùi oải hương"

    "Oải hương sao"

    "Ừ.

    Ngoài mùi thuốc sát trùng ở bệnh viện thì tôi thích nhất là mùi oải hương đấy!"

    "Ngốc.

    Ai lại thích mùi của bệnh viện kia chứ?"

    "Thì... từ nhỏ tôi luôn có ước mơ làm bác sĩ mà"- em cười cười nhìn tôi "Anh bị mất ngủ sao Mikey?

    Nhìn anh như con gấu trúc ấy?"

    "Ờ, tôi bị mất ngủ khá nặng.

    Nhưng mà đêm qua nhờ có mùi hương ấy mà tôi ngủ rất ngon.

    Đã lâu lắm rồi tôi mới được ngủ như vậy"

    "Vậy anh cứ ở đây đi!"

    "..."

    "À...

    đ-đừng hiểu nhầm ý tôi nha.

    Ờm, ý của tôi là ban ngày anh đi làm việc gì gì đó của anh, còn tối thì lại tới đây?"

    "Cũng được.

    Dù sao tôi cũng chán ở lại chỗ kia rồi"

    "Vậy anh ngủ lại phòng hôm qua nhé.

    Mai được nghỉ tôi sẽ dọn dẹp lại"

    "Nhưng mà này"

    "Còn chuyện gì sao?"

    "Cô không sợ tôi sẽ làm gì cô à?"

    "Không" - em tỉnh bơ đáp lời tôi

    "Tại sao?"

    "Thì... trực giác của tôi nói rằng có thể tin tưởng anh.

    Hì"

    Đúng là ngốc hết chỗ nói.

    Đường đường là boss của Phạm Thiên, người người nể sợ, thế mà cái con nhỏ ngốc ngồi trước mặt tôi đây lại phun ra chữ KHÔNG mà chẳng suy nghĩ lấy 1 giây.

    Không biết biểu cảm của em sẽ thế nào khi biết tôi là kẻ cầm đầu Phạm Thiên nhỉ?

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Mn cho mình xin ý kiến nha :333
     
    [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    [Mikey] 2


    Ngày qua ngày, cứ đêm đến là tôi lại vác cái thân này đến nhà em mà ngủ, sáng dậy thì ăn đồ em nấu rồi đi xử lí chuyện ở Phạm Thiên.

    Chớp mắt cái mà cũng đã được 4 tháng rồi, cái chứng mất ngủ của tôi bay biến luôn từ lúc nào không biết, còn cái mặt gấu trúc thì cũng tạm biệt tôi nốt rồi.

    Tôi với em đã trở nên thân thiết hơn, và... tôi cảm thấy em rất đặc biệt đối với tôi.

    Em hay tâm sự cùng tôi, có hôm chúng tôi còn nói chuyện thâu cả đêm cơ.

    Cái gương mặt cười cười khi nói chuyện với tôi ấy, cái dáng người lúc mà em đứng nấu ăn trong bếp ấy...

    Cứ như là đôi vợ chồng mới cưới ấy nhỉ?

    Tôi thấy mình thích em mất rồi.

    "Sếp đang suy nghĩ gì mà đỏ hết cả mặt lên thế?"

    "Hả?"

    "Thì đó, mặt sếp đang đỏ lên kìa.

    Sếp ốm à?

    Uống thuốc không tôi cho nè?

    Uống vào là hết bệnh liền"

    "Đừng có dụ dỗ sếp cắn thuốc với mày nữa đi Sanzu!"

    "Một con nghiện là đủ khổ rồi!"

    "Căng liền"

    "Lại chả căng?"

    "Đùa thôi mà.

    Tao chỉ lo cho sếp thôi"

    "Chắc tao tin mày"

    "Nhìn mặt uy tín thế này cơ mà?

    Tin tưởng nhau tí đê"

    "Câm mồm đi"

    "Chúng mày mới phải câm ấy!"_ Sanzu chưng ra bộ mặt ghét bỏ mà nói.

    "Dấu hiệu này của sếp...

    Sếp mới có bạn gái à?"

    "Không"

    "Nếu không phải là bạn gái thì......

    Có con nhỏ nào to gan dám thả thính sếp à?"

    "Hả?"

    "Gì cơ?

    Thả thính ai cơ?

    Sếp nhà mình á?"

    "Ô mai gót!

    Sếp nhà mình lạnh lùng như tảng băng nghìn năm vậy mà cũng có người thích cơ á?"

    "Đứa nào cả gan thả thính sếp vậy?"

    "Thật á???"

    Ồ xem này, các thành viên cốt cán của Phạm Thiên đang xum xoe vào mà bàn tán về cái "con nhỏ nào đấy" đã thả thính tên sếp mặt lạnh của bọn chúng.

    Mấy cặp mắt từ ngạc nhiên chuyển sang tò mò soi xét đang nhìn Mikey giống như kiểu mấy bà hàng xóm nhìn bạn lúc mà bạn được một bạn trai nào đó đèo về ấy.

    Người đàn ông tóc trắng thấy ánh mắt của bọn họ đang dán chặt vào mình như kiểu "Con nhỏ đó là ai?

    Tên gì?

    Nhà ở đâu?

    Con cái nhà nào?" thì khó chịu lên tiếng

    "Không có"

    "Sếp đừng ngại, cứ nói đi tao sẽ xử nó cho mày"

    "Mày dám?"

    "À à, chắc không phải con nào thả thính sếp đâu, mà là sếp thả thính con nào thì có"

    "Sếp có cần bọn tôi chỉ cho vài cách để tán gái không?"_ mấy thằng đực rựa ở chung với nhau tối ngày kiêm một lũ cẩu độc thân quanh năm suốt tháng chỉ có phạm pháp với giết người mà đòi chỉ cách tán gái á? =))) Chỉ cho mấy cách tán gái đi vào lòng đất hay cách để bị ăn tát vào mặt à???

    "Không cần"

    "Thế thì thôi vậy"

    "Bảo sao dạo này nhìn sếp béo tốt lên hẳn.

    Hóa ra là có người thương"

    "Tội nghiệp bọn mình quá"

    "..."

    Sao mấy cái thằng này thích quan tâm đến chuyện của tôi thế?

    Bọn nó cứ làm như là mẹ tôi ấy?

    Hy vọng chúng nó không ngu đến mức vác cái mặt đến gặp em rồi dí súng vào đầu em và nói hãy nghe lời sếp của bọn tao hoặc là tao sẽ bắn chết mày.

    Ai chứ mấy cái thằng này thì dám lắm!

    Nếu chúng nó dám làm thế thật mà để em tránh xa tôi thì chắc tôi phang từng đứa một rồi vứt xác chúng nó xuống biển cho cá ăn quá =)))

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Anh tới rồi đấy à?"

    "Ừm"

    "Muốn xem phim cùng em không?"

    "Mai em không phải đi làm sao?"

    "Không sao đâu, ngày mai em được .

    Xem cùng em nha"

    "Vậy được"

    Tôi với em ngồi trên sofa cùng nhau xem bộ phim gì đó, có vẻ như là phim tình cảm.

    Thú thật là nhận lời xem phim với em như vậy thôi chứ tôi chẳng có hứng thú với cái phim sướt mướt đó đâu, tôi chỉ thấy hứng thú với em thôi.

    "Haru này.."

    "Dạ?"

    "Quay ra đây anh bảo"

    "Anh cứ nói đi em đang xem phim mà"_ em vẫn ngồi ôm cốc trà sữa dán mắt vào bộ phim mà chẳng quay qua tôi.

    Hết cách rồi.

    Tôi vươn tay qua kéo đầu em lại phía mình rồi đặt lên môi em một nụ hôn.

    "A-Anh...l-làm cái gì thế???"

    "Hôn em"

    "!!!"

    "Tôi thích em"

    "Anh thích em á?

    Tại sao?"

    "Không biết nữa.

    Chỉ là anh thấy ở cạnh em thì anh có thể buông bỏ hết mọi cảnh giác, em mang lại cho anh cảm giác chưa từng có trước đây.

    Em rất đặc biệt với anh.

    N-nên... nên là...e-em có đồng ý l-làm b-bạn gái anh không?"

    "E-"

    "Nếu em không đồng ý cũng không sao đâu anh hiểu mà"

    "Mikey!"

    "H-hả?"

    "Để em nói đã chứ"

    "À anh xin lỗi"

    "Em đồng ý.

    Em đồng ý làm bạn gái anh"

    "Thật ư?"

    "Ừm.

    Em... cũng thích anh lâu rồi"

    "Cảm ơn em đã chấp nhận một người như anh"

    *Sano-đang hạnh phúc-Manjrou*

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    *Haru POV*

    Lần đầu gặp Mikey: ấn tượng đầu tiên có lẽ là quả đầu trắng của anh ấy rồi.

    Anh ấy nhìn có vẻ khá lạnh lùng và khó gần.

    Nhưng sao nhìn bóng lưng của anh ấy cô độc quá?

    Lần thứ hai gặp anh: hôm đó tôi mới tan làm, gần về tới nhà thì thấy một quả đầu trắng đang ôm vết thương ở bụng trong con hẻm nhỏ.

    Đạo đức nghề nghiệp trỗi dậy nên tôi đành vác anh ta về nhà.

    Có vẻ là anh ta bị thương bởi dao.

    Nhìn cũng sợ lắm chứ!

    Nếu là một người nào đấy ví dụ như cảnh sát bị thương trong khi đang làm nhiệm vụ chẳng hạn?

    Nếu như vậy thì không sao.

    Còn lỡ như đó là một tên giang hồ hay tội phạm gì đấy thì mệt lắm.

    Nhỡ đâu nó điên lên nó xiên cho một phát thì ăn đủ.

    May mắn là anh ta có vẻ như là một người tử tế.

    An tâm hơn phần nào rồi.

    Lần thứ ba gặp anh: tôi cứ nghĩ là sau khi tỉnh dậy thì anh ta sẽ bỏ đi luôn cơ chứ.

    Dù gì thì nhìn anh ta cũng đẹp trai phết mà, chỉ là quầng thâm hơi đậm thôi.

    Trai đẹp đi mất thì ai chả tiếc!!!

    Ấy thế mà tối hôm đó, khi trở về nhà tôi lại thấy anh ta đang thẫn thờ trước cửa nhà mình.

    Dù có vui sướng đến mở pạt ty vì anh đẹp trai vẫn quay lại thì cũng vẫn phải vớt vát lại chút liêm sỉ mà giữ bản mặt bình thản hỏi thăm người ta.

    Đúng là anh ta cô độc thật.

    Gia đình anh ta đã mất hết, bạn bè cũng không có...

    Chút liêm sỉ cuối cùng đã rớt hết sạch khi tôi nói với anh ta rằng hãy ở lại đây.

    Đừng hỏi tại sao tôi lại nói thế vì tôi không biết đâu.

    Bản năng mê trai chăng?

    Tiếp xúc với anh ấy một thời gian, tôi nhận thấy rằng đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng bất cần kia là một trái tim đã chịu đựng nhiều đau khổ, một tâm hồn cằn cỗi.

    Người thân và bạn bè lần lượt ra đi, mà khi đó anh ấy thậm chí mới 15 tuổi.

    Là tôi chắc tôi phát điên mà đi chết rồi chứ không còn ngồi đây mà luyên thuyên đâu.

    Tấm lưng ấy đã phải gánh vác thật nhiều, đến lúc phải cho nó nghỉ ngơi thôi.

    Người con trai ấy cần có sự yêu thương, tâm hồn anh ấy cần được cứu rỗi, trái tim ấy cần được lấp đầy.

    Và tôi sẽ là người làm điều đó.

    Tôi sẽ không để tấm lưng ấy gánh chịu thêm nữa đâu.

    "Mikey à, em thích anh.

    Vậy nên cho phép em được chữa lành tâm hồn ấy cho anh nhé?"

    Tôi đã nghĩ là mình sẽ chỉ có thể ở bên anh ấy với tư cách là một người bạn thôi chứ.

    Ai mà biết tôi sẽ được tỏ tình như vậy.

    Có vẻ như trái tim anh đã được lấp đầy phần nào rồi nhỉ?

    Em yêu anh, Mikey!

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "SẾPPPPPPPPPPPPPPPPPPPPP"_ cái người mà ai cũng biết là ai đấy đang gào mồm lên với Mikey

    "Ồn ào quá đấy Sanzu"

    "Sếp cũng phải hiểu cho nó với"_ Ran từ đâu nhảy vào

    "Đúng vậy.

    Chuyện này sốc quá mà"_ Rindou cũng phụ họa thêm vào

    "Nếu là tên ngu xuẩn nào phản bội thì cứ giết đi"

    "Không phải"

    "Thế?"

    "Thì... cái đó đó"

    "Cái gì?

    Làm sao?"

    "Thì là chuyện đó đó"

    "Chuyện đó là chuyện gì?"

    "Sếp đừng có giấu nữa bọn tôi biết hết rồi"_ biết cái gì cơ?

    Bọn này bị điên tập thể à???

    Chắc ở với nhau lâu quá nên bị lây bệnh điên cho nhau hết rồi.

    "Nói nhanh không tao bắn từng đứa một?"

    "Thì là cô gái nào đó tối hôm qua đi chơi với sếp đấy"

    "Bọn mày theo dõi tao?"_ mới yêu nhau chưa đầy 2 tháng mà cái bọn này đã biết rồi?

    "Ơ kìa sếp.

    Đừng nghi ngờ nhau thế chứ.

    Chỉ là vô tình.

    Vô tình thôi"

    "Đừng có động vào cô ấy"

    "Tất nhiên rồi.

    Không ai dám động vào người phụ nữ của sếp đâu"

    "Biết thế thì tốt"

    "Nhưng sếp không lo sao?"

    "Lo gì?"

    "Chúng tôi không quản chuyện tình yêu gì đó của sếp nhưng chúng ta có rất nhiều kẻ thù.

    Nhỡ bọn chúng biết cô gái đó là điểm yếu của boss Phạm Thiên thì không ổn"

    "Đúng vậy.

    Nhỡ bọn chúng nhắm vào cô ấy thì phải làm sao đây sếp?"

    "Tao sẽ giết chúng nó"

    "Đương nhiên là sẽ giết rồi.

    Nhưng vấn đề là cô gái đó sẽ nghĩ gì về sếp kìa"

    "Tao tự biết phải làm gì"

    Cái cảm giác bất an này là gì đây?

    Em sẽ nghĩ gì về tôi sao?

    Em sẽ nghĩ gì về một tên tội phạm bị truy nã giấu đi thân phận thực sự để làm bạn trai em?

    Liệu... em có sợ hãi hay trốn tránh tôi không?

    Đến đâu hay đến đấy.

    Giờ tôi với em đang hạnh phúc, suy nghĩ nhiều chỉ tổ đau đầu.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Anh nghe?"

    "Mikey~~~"

    "Sao thế?"

    "Tối nay anh rảnh không?"

    "Có"

    "Mình đi chơi được chứ?

    Hôm nay là lễ hội đền Musashi đấy"

    "Được.

    Anh đón em nhé?"

    "Không cần đâu, em có một số chuyện nữa.

    Xong việc em sẽ tới"

    "Ừm.

    Vậy hẹn em tối nay.

    Đi cẩn thận đấy"

    "Sếp à, đừng nhét cơm chó nữa được không?"_ bọn nó đang bất mãn kêu gào vì tôi cho dừng cuộc họp để nghe điện thoại của em.

    "Chắc lát nữa không cần đi ăn nữa đâu.

    Tao bội thực rồi"

    "Sao?

    Ghen tị à?"

    "Đúng rồi đấy.

    Bọn tôi đâu có tình yêu như sếp đâu"

    "Thế ghen tị tiếp đi"

    "..." *Đúng là cái bọn có tình yêu!!!!!* (NGANG NGƯỢC!!!)

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Thôi chết!

    Đã đến giờ rồi, không biết Mikey đến chưa nhỉ"_ giải quyết xong công việc thì đã đến giờ hẹn với Mikey.

    Em vội vàng chạy đến chỗ hẹn, hy vọng Mikey không giận vì em đến muộn.

    "Mày có chắc là cái con đó không?"

    "Không nhầm được đâu.

    Nó chính là người phụ nữ của boss Phạm Thiên đấy"

    "Nhưng mà nhỡ..."

    "Đến nước này thì không còn đường để lui nữa đâu!

    Làm điều mà mày cần phải làm đi!"

    Em đang chạy thì bỗng dưng bị lôi vào một con ngõ nhỏ, chúng bịt miệng em lại không cho phát ra tiếng.

    Cố vùng vẫy khỏi kẻ lạ mặt nhưng sao em thấy cơ thể mình lạ thế này?

    Đầu óc em bắt đầu mơ hồ không nhìn rõ mọi vật nữa rồi bắt đầu lịm đi.

    Chết tiệt!

    Bọn chúng bịt miệng em bằng cái khăn có tẩm thuốc mê!

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
     
    [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    [Mikey] 3


    *Warning* chap này có chứa lời lẽ thô tục

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Sao lâu vậy nhỉ?"_ ở chỗ hẹn, tôi đang sốt ruột vì đã quá giờ gần 1 tiếng rồi mà em vẫn chưa tới.

    Em chưa giải quyết xong chuyện hay trên đường có chuyện gì sao?

    Gọi điện mãi mà em không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời.

    Thật là biết cách khiến người khác lo lắng mà!

    Đang thấp thỏm thì bỗng điện thoại có tiếng tin nhắn.

    Cái khoảnh khắc mở điện thoại lên, tôi chỉ hận không thể xuyên qua màn hình ngay lập tức.

    */Trong vòng 2 tiếng, mang 400 triệu yên đến xxx mà chuộc con đàn bà của mày về.

    Nếu quá 2 tiếng bọn tao không nhận được đầy đủ thì con đàn bà của mày cũng không được yên ổn đâu/* *Tệp đính kèm*

    "Haru!"

    */Cấm mày động vào cô ấy!/*

    Em bị bắt rồi!

    Hình ảnh em bị trói chặt tay nằm trên nền đất đập vào mắt tôi.

    Tôi đã làm gì thế này?

    Điều mà tôi lo lắng nhất đã xảy ra rồi.

    Lẽ ra tôi nên đón em.

    Lẽ ra tôi không nên để em đi một mình.

    Là thằng chó nào dám bắt người của tôi đi!?

    Không được, phải bình tĩnh đã.

    Tôi phải cứu được em ra trước, rồi sau đó xử tên khốn kia vẫn chưa muộn.

    Nghĩ là làm, tôi nhấc máy gọi cho Sanzu

    "Moshi moshi, sếp đấy à?

    Không phải sếp đang đi chơi với cô người yêu bé nhỏ à?

    Sao lại gọi cho tôi vào giờ này thế?"

    "Chuẩn bị 400 triệu yên rồi đón tao đến xxx.

    Gọi cả mấy đứa kia nữa.

    Nhanh lên!"

    "Gì thế?

    Sao tự dưng lại cần nhiều tiền vậy?"

    "Haru bị bắt rồi"

    "Tôi đi ngay!!"

    Sau khi nhận điện thoại của Mikey, Sanzu đang vui chơi ở nhà thổ với Ran và Rindou vội vàng lôi hai thằng ra ngoài.

    "Ran, Rindou bọn mày gọi cho Kokonoi chuẩn bị 400 triệu yên đi.

    Tao đi lấy xe"

    "Khoan đã mày bị điên à?"

    "Vội vàng cầm tiền đi đâu?

    Hôm nay làm gì có nhiệm vụ?

    Sếp đi chơi với bạn gái rồi mà?"

    "Bạn gái sếp bị bắt cóc rồi!"

    "CÁI GÌ!?

    BẮT CÓC?!

    BẠN GÁI SẾP?!"

    "Là bọn nào dám manh động như vậy?

    Chúng nó có biết là mình đang động vào Phạm Thiên không thế?

    Chê bản thân mình sống lâu quá rồi hay gì?"

    "Nhanh lên.

    Bạn gái sếp mà sứt mẻ miếng nào thì chúng ta cũng bị liên lụy đấy"

    "Biết rồi"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    *Tại nhà kho nào đó ở xxx*

    "Huh?

    Đây là đâu?"_ mơ hồ mở mắt ra, em nhận thấy bản thân mình đang bị trói.

    Em đang chạy đến chỗ Mikey cơ mà?

    À phải, lúc đó em bị lôi vào một con ngõ nhỏ rồi ngất đi.

    Không biết đã qua bao lâu rồi nhỉ?

    Liệu Mikey còn đợi em hay anh đã về rồi?

    Anh có biết em ở đây không? *Mikey...*

    "Ồ, tỉnh rồi đấy hả?"

    "Chúng mày là ai?

    Bắt tao đến đây có mục đích gì?"_ qua ánh sáng yếu xìu của cái bóng đèn, em nhận ra có kẻ nào đó đang lại gần chỗ mình.

    "Cô em vừa mới tỉnh mà, đừng mạnh miệng thế"

    "Muốn gì thì nói?"

    "Muốn gì á?

    Haha"

    "Tiền tao có thể đưa chúng mày.

    Thả tao ra!"

    "Cô em thông minh đấy.

    Nhưng thứ mà bọn tao muốn là tiền và cái xác của thằng bạn trai của cô em kìa"

    "Mikey?

    Anh ấy liên quan gì đến chúng mày?"

    "Ồ nó không nói cho em biết à?

    Cái thằng Mikey đó... nó là kẻ đứng đầu Phạm Thiên đấy.

    Em biết Phạm Thiên mà.

    Tổ chức tội phạm hàng đầu Nhật Bản này.

    Đối với nó, giết người chỉ như đè chết một con kiến thôi.

    Biết đâu em cũng chỉ là một con kiến mà hắn chuẩn bị giết thôi?"

    "Câm mồm!"

    "Thằng chó đấy!

    Chỉ vì tao vô tình làm lộ ra một lô hàng mà nó cho người đuổi cùng giết tận.

    Nhưng không sao.

    Bây giờ tao đang có cái mạng của mày cơ mà.

    Để xem nó làm gì được tao.

    HAHA!"

    "Đồ hèn!"

    "Đừng nặng lời thế chứ.

    Hay là bây giờ cô em đi theo anh, đợi anh lấy được tiền từ bọn chúng, chúng ta sẽ rời khỏi đây và vui vẻ cùng nhau.

    Em thấy sao?"_ hắn nói với cái giọng điệu ghê tởm trong khi cứ vuốt ve khuôn mặt của em.

    "Đéo có chuyện đấy đâu thằng chó!"

    *Bốp*_ hắn tát em!

    "Có vẻ như rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à?"

    "Cái đé-"_ không để em nói hết hắn liền lao vào ngấu nghiến em.

    Một tay hắn giữ cổ, tay còn lại của hắn cứ vuốt ve cơ thể em.

    Khốn nạn!

    Em cố vùng vẫy để thoát khỏi hắn nhưng không thể, hắn quá khỏe, tay em còn đang bị trói nữa.

    Nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, em co chân lên đạp vào hạ bộ hắn rồi đẩy hắn ra khỏi người mình.

    Khó khăn đứng dậy, em cố gắng chạy thật nhanh ra phía cửa nhà kho.

    A... cái cảm giác đau thấu xương này là gì đây?

    Em ngã khuỵu xuống, nhìn xuống chân mình em thấy nó đã đầy máu.

    Đạn ư?

    Thằng chó đó có súng!

    "Đ** m** con chó cái này!

    Mày gan lắm!

    Dám làm thế với tao!"

    "Thằng khốn!"

    "Sao?

    Kẹo đồng ngon chứ?

    Muốn thử vài viên nữa không?"

    "Mikey sẽ giết mày!"

    "Mikey?

    Giết tao á?

    Mày tự tin đến vậy cơ à?"

    "Nếu đúng như mày nói Mikey là boss của Phạm Thiên, thì tao là bạn gái anh ấy.

    Mày đừng có manh động!"

    "Hahaha!

    Đến nước này rồi thì Mikey tao cũng không sợ nữa đâu!

    Tao đã mất hết rồi!

    Mà mất hết rồi thì chẳng có gì phải sợ nữa cả!"

    *Đoàng*_ "tao nói có đúng không cô em?"

    Đúng là con người khi bị dồn vào bước đường cùng thì chuyện gì cũng có thể làm ra được.

    "Mày ăn may đấy.

    Phát đạn vừa rồi tao nhắm vào đầu mày cơ.

    Mà không sao, với 2 phát đạn đấy thì sớm muộn gì mày không bị nhiễm trùng thì cũng mất máu mà chết thôi.

    Bác sĩ nhỉ?"

    "Ờ.

    Bố mày biết chứ.

    Nhưng ở đây không có cái gì có thể cầm máu được cả" Xé quần hoặc áo để buộc vào vết thương nghe có vẻ ổn đấy nhưng mà tay vừa bị trói vừa bị bắn rồi thì làm ăn gì nữa.

    Cứ thế này thì chết thật mất, em thấy mình không ổn chút nào, mắt em bắt đầu mờ đi vì cơn đau rồi...

    Bất chợt có tiếng súng nữa vang lên, theo sau đó là tiếng của cánh cửa nhà kho bị đạp tung ra.

    Em lờ mờ thấy có một đám người đi vào, trong đó có cả bóng dáng gầy gầy quen thuộc của bạn trai em.

    Anh đến rồi!

    "Mikey... anh đến rồi..."

    Nghe thấy tiếng gọi yếu ớt của em, anh vội đưa mắt tìm kiếm thì thấy em đang ngồi đó với một thân đầy máu, trong tay thằng khốn kia vẫn còn cầm súng.

    Cái gì kia?

    Trên cổ em còn có mấy vết đỏ chót nữa.

    Thằng chó kia dám động vào em?!

    "MÀY DÁM ĐỘNG VÀO CÔ ẤY?!"_ sự tức giận của anh không thể kiềm chế nữa.

    Lần này là thằng ngu kia tự đâm đầu xuống địa ngục rồi.

    Thiên đường mở lối thì không thèm đi, địa ngục không mời thì cứ thích xông vào.

    Ngu ngục!

    "Mikey!

    Mày đến rồi đấy hả!

    Sao nào?

    Thứ tao yêu cầu mày đã chuẩn bị đầy đủ rồi chứ?"

    "Tao đã nói là CẤM ĐỘNG VÀO CÔ ẤY.

    Mày đã làm gì rồi?"

    "Đừng nóng thế.

    Tao chỉ đùa chút thôi"

    "Đùa?

    Tao thấy mày chán sống lắm rồi mới động vào người của boss đấy!"

    "Tiền trao cháo múc.

    Nôn tiền ra đây rồi mang con đàn bà này đi đâu thì đi!"

    "Mày nghĩ Phạm Thiên ngon ăn thế à?"

    "Tao đã bắn nó được hai phát thì thêm một phát nữa vào đầu cũng đéo có vấn đề gì đâu!" (tình hình lúc này: Haru đang ở giữa thằng bắt cóc và bên Mikey và thằng ml kia đang nhắm súng vào ẻm)

    "Nhưng mày đã không làm đúng thỏa thuận.

    Vậy nên..."

    "Nên?"

    "Mày sẽ phải chết ở đây"

    "Ồ, vậy tao sẽ lôi con đàn bà của mày chết cù- *ĐOÀNG*_ nhân lúc hắn không chú ý, Ran từ phía sau lưng Rindou và Sanzu đã bắn vào tay hắn làm khẩu súng rơi xuống.

    "AAA!

    BỌN KHỐN!

    "Là mày chơi chó trước.

    Bọn tao chỉ đáp trả thôi"

    "Giữ nó lại, đừng để nó chết"

    "Rõ thưa sếp"

    "Haru!

    Haru!"_ sau khi tên kia không còn khả năng đe dọa đến em nữa, Mikey vội chạy tới ôm em.

    "Nghe thấy anh nói gì không Haru?!"

    "Ư...ừm... em nghe"

    "Cố gắng chịu đựng một chút nữa nhé"

    "Em mệt quá...

    Mikey..."

    "Anh sẽ đưa em tới bệnh viện.

    Mọi thứ sẽ ổn thôi.

    Nhé?

    Cố chịu thêm chút nữa thôi"

    "Đi thôi sếp, xe ở ngoài rồi"

    "Ừ"

    Bế em lên xe, anh kêu Sanzu chạy hết tốc lực tới bệnh viện.

    Nhìn sắc mặt em ngày càng nhợt nhạt, anh sợ em sẽ xảy ra chuyện gì.

    Anh sợ em sẽ bỏ anh đi như Shinichirou, Ema hay là Baji ấy.

    Thực sự anh sợ lắm.

    Anh sợ mất em.

    Anh không muốn trải qua cái cảm giác ấy thêm một lần nào nữa.

    Thế nên là, xin em hãy chịu đựng thêm một chút nữa.

    Chỉ một chút thôi...

    Tới bệnh viện, các bác sĩ lập tức đưa em vào phòng phẫu thuật.

    Đứng đợi ở ngoài mà lòng cứ như lửa đốt vậy...

    "Sếp"

    "Nói"

    "Chúng ta nên về thôi.

    Ở đây lâu quá không tốt"

    "Mày nói cái đéo?"_ anh chỉ vào cánh cửa phòng phẫu thuật mà nói "Cô ấy vẫn còn ở trong kia.

    Mà mày bảo tao về?"

    "Tôi biết sếp lo cho cô ấy.

    Nhưng sếp hãy nhớ thân phận của chúng ta là gì.

    Lát nữa tôi sẽ cử vài tên đến đây canh chừng"

    "..."

    "Sếp!"

    "Ừ"

    "Xin lỗi em, tôi phải đi.

    Mai tôi sẽ lại đến với em"

    Đêm ấy, Mikey trằn trọc mãi không ngủ được.

    Ca phẫu thuật của em đã thành công, ngày mai có thể vào thăm em được rồi.

    Nhưng anh vẫn còn lo lắng, anh lo vì có thể em sẽ bị nhắm tới nhiều hơn...

    Có lẽ ở bên anh em sẽ chỉ nhận lấy toàn nguy hiểm và đau khổ thôi nhỉ?

    Tiếp tục?

    Hay kết thúc?

    Anh yêu em và anh muốn tiếp tục.

    Nhưng thân phận của anh thì không cho phép mối quan hệ này được tồn tại thêm nữa.

    Anh nghĩ một kẻ như mình không xứng đáng có được tình yêu.

    Nhất là từ em...

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Sáng hôm sau, khi anh tới thăm em thì thấy em đã tỉnh rồi.

    Cố kìm nén lại cảm xúc, anh mở cưa phòng bệnh bước vào.

    "Haru..."

    "Mikey, anh tới rồi đấy à"

    "Ừm.

    Em sao rồi?

    Còn đau ở đâu không?

    Thằng đó có làm gì em nữa không?"

    "Em ổn, Mikey.

    Em đã bỏ chạy khỏi hắn, nên mới bị 2 phát đạn này.

    Em đỡ đau rồi"

    "Vậy thì tốt..."

    "Ngồi xuống đi Mikey, em có chuyện muốn hỏi anh"

    "Ừm"

    "Anh... thật sự là... người đứng đầu Phạm Thiên?"

    "Ai nói cho em?"

    "Tên tối qua"

    "Ừ..."_ Mikey có vẻ rất bối rối, mặt anh cúi gầm xuống, hai tay nắm chặt vào nhau.

    Nhìn như vậy Haru không tránh khỏi bật cười.

    "Em cười gì thế?"

    "Anh sợ em ghét bỏ hay sợ hãi anh sao?"

    "H-hả?

    A-anh kh-không có..."

    "Ngốc.

    Em không ghét anh đâu.

    Nhưng lúc mới biết thì em có hơi sợ thật đấy"

    "..."

    "Nhưng giờ thì em không sợ nữa đâu"

    "Thật chứ?"

    "Uy tín luôn đấy"

    "Anh xin lỗi.

    Lẽ ra hôm qua anh nên đón em.

    Sau vụ lần này, chắc chắn sẽ còn có kẻ khác muốn nhắm đến em..."

    "Nhưng anh sẽ bảo vệ em mà đúng không?

    Bạn trai em là ông trùm kia mà"

    "Ừm.

    Anh sẽ bảo vệ em mà..."

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Bạn gái sếp sao rồi?"

    "Tỉnh rồi"

    "Vậy thì tốt.

    Thế còn thằng khốn kia thì sao đây sếp?"

    "Cho nó sống không bằng chết đi.

    Mày giỏi nhất trò đấy mà Sanzu"

    "Rõ~~"

    "Tao sẽ chia tay cô ấy...''

    "Hả?

    Sếp nói gì cơ?

    Tại sao?"

    "Thật không ổn nếu cô ấy còn tiếp tục ở bên cạnh tao.

    Có quá nhiều nguy hiểm"

    "Việc đó thì sếp cứ nói một câu, bọn tôi sẽ bảo vệ bạn gái sếp thật chu đáo mà.

    Đâu cần phải chia tay?"

    "Bảo vệ thì bảo vệ.

    Nhưng ít nhiều gì cô ấy cũng sẽ bị Phạm Thiên liên lụy.

    Tao không muốn như thế"

    "Tôi hiểu rồi.

    Nhưng cô ấy chỉ mới tỉnh lại thôi đấy sếp"

    "Khi nào cô ấy được xuất viện tao sẽ nói"

    "Chúc sếp may mắn.

    Tôi đi đây"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Sau ngày hôm đó anh cũng chẳng tới thăm em nữa, thi thoảng anh chỉ nhắn tin hỏi thăm em hôm nay thế nào.

    Chỉ cộc lốc vậy...

    Rốt cuộc là anh bị sao vậy?

    Hay là em đã làm gì sai à?

    Em hỏi tại sao anh không đến, anh chỉ nói là anh bận.

    Bận gì mà đến gần cả tháng rồi?

    Cả tuần nay gọi điện anh không bắt máy, nhắn tin không trả lời...

    Anh xảy ra chuyện gì à?

    Ngày nào em cũng gọi cho anh nhưng anh chẳng chịu bắt máy.

    Rốt cuộc là làm sao vậy???

    Cuối cùng cũng đến ngày em được xuất viện rồi, em vẫn ôm chút hy vọng nhỏ nhoi mà cầm máy lên nhắn cho anh

    */Ngày mai em được xuất viện rồi, anh đón em được không?/*

    Chẳng có chút hồi âm nào.

    Sáng hôm sau, em tự thu dọn đồ đạc của mình rồi bắt taxi về.

    Anh vẫn không trả lời tin nhắn...

    Về tới nhà em cũng không thấy bóng dáng kia đâu cả.

    Có lẽ từ ngày hôm ấy anh đã không còn tới đây nữa rồi.

    Ngồi trên sofa, em vẫn tiếp tục đăm chiêu suy nghĩ xem tại sao Mikey lại làm thế với em.

    Bỗng có tiếng tin nhắn tới em mới thoát ra khỏi đống suy nghĩ hỗn độn đó mà với lấy cái điện thoại.

    Là tin nhắn từ Mikey!

    */Chia tay đi/*

    */Tại sao?/*

    Tin nhắn của bạn không được gửi

    Anh chặn số của em đấy à?!

    Trong lúc hoang mang tột độ, em cứ liên tục nhắn tin và gọi điện cho Mikey nhưng làm sao mà liên lạc được với anh nữa em ơi.

    Bất lực, em ngồi khóc...

    Tại sao anh lại đối xử với em như vậy hả Mikey?

    Tại sao?

    Có chia tay cũng phải cho em biết lí do chứ?

    Ai đời lại chia tay bằng một cái tin nhắn cộc lốc như anh không?

    Anh tồi lắm Mikey...

    "Anh xin lỗi, Haru.

    Nhưng em sẽ vượt qua thôi mà.

    Đúng không?"

    Em đã khóc mấy ngày rồi, anh cũng bốc hơi hoàn toàn khỏi cuộc sống của em.

    Chậc, em không thể cứ đau buồn mãi như thế này được.

    Tỉnh táo lên nào!

    Đấy là em tự nhủ mình thế, chứ áp dụng vào để mà làm thì khó lắm.

    Nếu anh đã tuyệt tình đến thế thì em cũng phải mạnh mẽ lên thôi, cố lên nào.

    _ _ _ _ _ _

    Đã 2 tháng trôi qua rồi, em lao đầu vào làm việc để quên đi hình bóng anh nhưng không thể.

    Có lần em đã ngất đi vì kiệt sức khiến đồng nghiệp được một phen hoảng hồn.

    Em nhớ anh đến nỗi trong mơ cũng muốn gặp lại người con trai ấy.

    Mikey à, anh đừng lởn vởn trong đầu em nữa được không?

    Em nhớ anh muốn chết rồi...

    Một ngày dài mệt mỏi lại trôi qua, em lê bước nặng nhọc về nhà.

    Lười biếng nằm phịch xuống ghế, em tiện tay với lấy cái điện thoại mà lướt tin tức.

    Lúc trước khi em mệt thế này, Mikey sẽ ôm lấy em và dỗ ngọt em ngay đấy.

    Em nhớ cái ôm ấm áp của anh quá... nhưng bây giờ đến điện thoại em còn chẳng liên lạc được chứ đừng nói là đi tìm anh ở đâu.

    Dù gì anh cũng là tội phạm mà, đâu thể ở yên một chỗ được.

    Bỗng em lướt tới một bài báo về một vụ nhảy lầu, chỗ này cũng khá gần nhà em này...

    ...

    Ừmm...

    để xem nào, người tử vong là...

    "Sano Manjirou- kẻ đứng đầu tổ chức tội phạm khét tiếng Phạm Thiên...."

    ...

    Gì cơ?

    Em có nhìn nhầm không đấy???

    Sano Manjirou?!

    Đó chẳng phải là Mikey à?

    Chuyện gì thế này?

    Tại sao lại như thế?

    Mikey...?

    Điên mất thôi!

    Tại sao Mikey lại thành ra như vậy?

    Tại sao anh lại chết?

    Tại sao hả Mikey?

    Em muốn được nhìn thấy anh nhưng không phải là nhìn anh chết đâu Mikey...

    Em lại ôm đầu gào khóc, nhưng lần này nhìn em còn tàn tạ hơn vì bây giờ Mikey đã thực sự biến mất rồi.

    Anh chết rồi.

    Tất cả mọi thứ, tất cả mọi hy vọng và cả mối nhân duyên giữa anh và em cũng theo đó mà chấm hết rồi...

    Em đi theo anh được không Mikey?

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Lần cuối gặp anh: là khi nào ấy nhỉ?

    Em không muốn nhớ đến nó nữa.

    Nếu biết đó là lần cuối, em sẽ giữ anh lại...

    "Lần cuối"... nghe thật chua xót làm sao...

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    3 tháng trước:

    Từ cái hôm mà anh nói chuyện với Sanzu đấy, anh không còn đến thăm em nữa.

    Mà nói không đến cũng không đúng.

    Anh có đến đấy chứ, chỉ là anh không dám gặp em, anh chỉ đứng ở ngoài phòng bệnh âm thầm nhìn em mà thôi.

    Anh nhận được rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi của em, anh muốn trả lời lắm chứ, nhưng đành chịu thôi.

    Là anh muốn như vậy mà.

    Đã một tháng anh không được nói chuyện với em rồi, anh nhớ em đến phát điên.

    Hôm đó anh nhận được tin nhắn của em, em muốn anh đến đón vì hôm sau em được xuất viện rồi.

    Anh muốn tới đón em, anh muốn đèo em trên con xe CB250T và em sẽ lại ôm lấy anh từ phía sau như trước đây cả hai đã từng.

    Nhưng anh không làm thế, anh đã không tới đón em.

    Anh đã đấu tranh tư tưởng kịch liệt để gửi cái tin nhắn chia tay em đi.

    Ngay sau đó, anh chặn luôn số của em, anh sợ nếu em gọi điện ngay lúc đó thì anh sẽ không kiềm được lòng mà nhấc máy của em mất.

    Em khóc lóc buồn bã suốt mấy ngày, anh cũng chẳng kém gì.

    Nhưng em là một cô gái mạnh mẽ mà nhỉ.

    Anh nghĩ em sẽ vượt qua được thôi.

    Tâm trạng anh ngày càng tồi tệ, cái chứng mất ngủ lại tiếp tục hành hạ anh.

    Anh nhớ em quá...

    Đúng là từ sau lần đó, đã có một số kẻ không biết điều mà nhắm vào em.

    Nhưng bọn chúng đều đã bi xử lí gọn gàng hết rồi vì anh đã kêu Sanzu đi bảo vệ em.

    Anh đã làm liên lụy đến em nhiều rồi.

    Dạo gần đây đang có kẻ điều tra về Phạm Thiên, hình như là Takemichi.

    Cái thằng đần này, anh đã nói là đừng có dính dáng đến anh rồi, sao mà nó cố chấp thế không biết.

    Nó đã mò đến khu bowling mà Phạm Thiên hay tụ tập lúc trước.

    Phải đến đuổi cổ nó đi trước khi nó làm điều gì ngu ngốc thôi.

    ....................

    "Tương lai này hạnh phúc quá nhỉ Takemichi?

    Mày còn muốn gì nữa?"

    ...

    "Tao muốn mày đến dự đám cưới của tao.

    Mày đã giữ đúng lời hứa vào 12 năm trước... mọi người đều rất khỏe mạnh và hạnh phúc.

    Chỉ có mày là không"

    ...

    "Ra chỗ khác đi Sanzu, tao muốn nói chuyện riêng với nó"

    ...

    "Thứ mà mày nhắc đến trong đoạn băng là gì hả Mikey?

    Tao không thể quay lại quá khứ nữa.

    Nhờ mày cả đấy Mikey.

    Mày đã bảo vệ mọi người, nên lần này đến lượt tao cứu mày!

    ...

    "Tao không muốn gặp mày, cuộc hành trình dài của mày sẽ kết thúc ở đây"

    ...

    "Tao đến đây để cứu mày... tao sẽ cứu mày... dù có bao nhiêu lần đi chăng nữa... nếu là vì mày thì... bao nhiêu lần cũng được..."

    "Tao sẽ kết thúc mọi chuyện ở đây..."

    ......................

    *Mikey POV*

    Tôi không hiểu thằng Takemichi đang nghĩ gì nữa, chẳng phải tôi đã nói rất rõ là đừng cố tiếp cận tôi rồi sao.

    Vậy mà nó vẫn cố chấp tìm đến đây.

    Cái gì mà cứu tôi chứ?

    Vừa nãy khi tỉnh ra thì tôi đã bắn nó rồi.

    Tôi sẽ kết thúc mọi thứ ở đây.

    Bước từng bước lên sân thượng của tòa nhà, từng mảng kí ức trước đây lại hiện lên trong đầu tôi.

    Tôi thấy anh Shin, thấy Ema, Baji, Draken và cả Touman nữa...

    Giống như trước đây, tôi đứng trên mọi người.

    Chỉ là... lần này tôi không còn đứng trên Touman nữa.

    Mà là đứng trên cái chết...

    Tầm nhìn trên cao thật tuyệt, tao đã rất cố gắng để có thể bảo vệ mọi người như tao đã hứa.

    Cảm ơn tất cả vì đã hiểu cho tao.

    Quả nhiên...

    đến cuối cùng vẫn là Touman nhỉ...

    Tất cả...

    "MỌI NGƯỜI ƠI, TAO ĐI ĐÂY!!!!"

    ... kết thúc rồi...

    Haru, xin lỗi em nhé?

    Tôi đi đây.

    Tôi không xứng đáng với tình cảm ấy của em đâu.

    Em phải thật hạnh phúc đấy nhé.

    Tạm biệt em.

    Đôi khi, dừng lại là cách tốt nhất để yêu một ai đó...

    Đúng không?

    ...

    Bản tin buổi tối ngày xx:

    /Tại khu bowling bị bỏ hoang ở Shibuya có 2 người tử vong do rơi từ trên cao xuống.

    Một người là Sano Manjirou- kẻ đứng đầu tổ chức tội phạm khét tiếng Phạm Thiên.

    Người còn lại chưa rõ chưa rõ thân phận.

    Hiện cảnh sát đang tiếp tục điều tra làm rõ sự việc/

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Anh chết rồi em ơi...

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    *Ở một tương lai đã được thay đổi*

    "Dậy đi Manjirou!!!!!"

    "Cho anh ngủ thêm chút đi mà Haru..."

    "Không được!

    Nếu anh không dậy ngay thì chúng ta sẽ muộn mất!"

    "H-hả?

    Muộn gì cơ?"

    "Hôm nay là lễ cưới của Takemichi và Hina đấy!

    Anh quên sao?!"

    "Ơ chết!

    Anh quên mất!!!

    Anh dậy liền đây!!"

    "Haizz, không hiểu sao lại dính vào tên ngốc này nữa"

    "Nè nè nè.

    Em nói gì đó?

    Bảo ai ngốc cơ?"

    "Thì bảo anh đó"

    "Tối nay về biết tay anh"

    "..."

    Dù cho là ở bất cứ tương lai nào, anh và em cũng sẽ tìm thấy nhau...

    End.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Tôi không định cho cái kết như vậy đâu :3
     
    [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    [Baji]


    {𝓨𝓸𝓾𝓽𝓱}

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Thanh xuân của anh có em, thanh xuân của em có anh.

    Chỉ tiếc là chúng ta chẳng còn đi tiếp với nhau chặng đường thanh xuân dang dở ấy nữa..."

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    *Năm em 5 tuổi, anh 6 tuổi*

    "Keisuke, đây là hàng xóm mới của chúng ta.

    Mau chào hỏi đi con"

    "Chào cô, con là Baji Keisuke"

    "Chào con, con lễ phép quá.

    Con mấy tuổi rồi?"

    "Dạ 6 tuổi"

    "Vậy là hơn bé nhà cô 1 tuổi rồi.

    Kiyoko, mau bước ra đây chào hỏi đi nào"

    Lúc này, Baji mới để ý có một con nhóc đang đứng nấp sau chân của cô hàng xóm mới.

    "Ừ-ừm c-chào cô, c-con là Kiyoko.

    M-mong cô giúp đỡ"

    "Con bé có vẻ nhút nhát quá nhỉ"

    "Dạ, con bé khá nhát người lạ.

    Sau này nhờ chị và cháu giúp đỡ nhiều hơn"

    "Tất nhiên rồi.

    Cô bé thật đáng yêu.

    Keisuke nhớ phải giúp đỡ em ấy nhé"

    "Vânggg"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    *Năm em 7 tuổi, anh 8 tuổi*

    "Này, mày ngồi đây làm gì?"

    "Không liên quan"

    "Tch.

    Mày lại bị mẹ mắng rồi dở cái trò bỏ nhà đi bụi chứ gì?"

    "Im đi Kei"

    "Đần.

    Mau cút về nhà đi.

    Mẹ mày đang lo lắm đấy"

    "Kei, mày đừng có mắng tao"

    "Chưa đấm cho là may"

    "Ngon nhào vô?"

    "Có về không thì bảo?

    Tao không có đủ kiên nhẫn để mà đứng đây đợi mày được đâu"

    "Xùy.

    Tao cũng đang định về đây"

    "Đứng dậy nhanh lên tao đưa mày về"

    Trời ơi tin được không?

    Tin thế *beep* nào được.

    Ừ đúng rồi Baji Keisuke đang nghĩ thế đấy.

    Ai mà ngờ cái con nhỏ nhút nhát hắn gặp vào 2 năm trước giờ lại cục súc ghê gớm như này cơ chứ.

    Nó toàn rủ hắn đi chọc bọn bất lương đấy!!!

    Lại còn mày tao ngang hàng với hắn luôn mới sợ.

    Chắc chỉ thiếu điều nhảy vào đấm nhau với hắn thôi.

    À khoan... nó đánh hắn rồi đấy thôi.

    Hắn nghĩ cái con nhỏ tính cách ngang ngược này chắc sau này chẳng ai thèm yêu đâu.

    Haizz... phiền não.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    *Năm em 9 tuổi, anh 10 tuổi*

    "Ê con nhỏ khùng!"

    "Tao đấm mày đấy Kei?"

    "Hồi nãy tao mới thách đấu Mikey và-"

    "Và mày thua chứ gì?"

    "Tao còn chưa nói hết..."

    "Tao đi tông trong bụng mày đó Kei.

    Mày có bao giờ thắng được Mikey đâu mà cứ khoe"

    "Hứ!

    Đợi đấy!

    Rồi sẽ có ngày tao thắng nó!

    Đến lúc đấy chúng mày sẽ phải hối hận vì đã cười tao!"

    "Ờ ờ.

    Mày thì ghê rồi"

    "Nhất là mày ấy!

    Không thèm chơi với mày nữa!

    Không còn gì có thể níu kéo được nữa đâu!"

    "Ăn peyoung không?"

    "... có"

    "Tưởng không có gì níu kéo được?"

    "Gì?

    Nể tình chơi với nhau lâu năm nên tao tạm tha cho mày lần này đấy"

    "..." (╯°□°)╯︵ ┻━┻

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    *Em 11 tuổi, anh 12 *

    "Này mấy thằng kia!!!"

    "Gì đây gì đây?"

    "Chúng mày nghĩ chúng mày đang làm gì con nhóc đó thế?"

    "Ồ ồ xem này, một thằng nhãi con.

    Sao?

    Chú em thích nó à?"

    "Câm mồm!

    Ai cho phép chúng mày bắt nạt con nhỏ đó?"

    "Đừng căng thế.

    Bọn tao chỉ trêu đùa nó một chút thôi"

    "Mẹ mày!

    Chỉ có tao mới được phép bắt nạt nó thôi!"

    Baji nhảy vào đập cho mấy thằng mất nết đấy một trận.

    Mẹ cái bọn!

    Chỉ được cái ỷ to xác!

    Đánh đấm như sh*t ý!

    Chẳng bõ tay gì cả!!!

    "Này, sao nay mày hiền thế?

    Mày mà lại để yên để chúng chúng bắt nạt vậy á?

    Mày có phải là con ngốc đanh đá tao biết không đấy?"

    "Tao đục mặt mày giờ?"

    "Ủa gì?"

    "Hồi nãy tao bị ngã... nên... trật chân.

    Đánh không lại" _ em lí nhí.

    "Hờ.

    Đi với chả đứng.

    Đồ đầu bò"

    "Mẹ mày!"

    "Leo lên đây"

    "Hả?" _ con bé ngơ ngác nhìn Baji cúi người xuống vòng tay ra sau.

    "Mày kêu trật chân còn gì?

    Leo lên đây tao cõng về"

    "Hả?

    Thôi.

    Tao không sao"

    "Đừng có ngang ngược.

    Hay là thích bế?"

    "Ừ tao leo lên nè.

    Cõng tao đi.

    Bế kì chết"

    "Nghe từ đầu có phải nhanh không.

    Cái thứ gì đâu mà ương bướng gần chết"

    "Vả phát chết liền nè Kei?

    Mày không chửi tao mày không chịu được hả?"

    "Ờ đấy.

    Ở nhà thì đấm tao như gì ấy.

    Ra ngoài thì rén thấy mẹ.

    Mày bị ngược đời à?"

    "Đã bảo là tao bị trật chân nên không có đánh được chúng nó!!

    Với lại..."

    "Huh?"

    "Với lại có mày bảo vệ tao rồi mà.

    Cần gì phải lo nữa.

    Hì"

    "Tch.

    Mày phiền ghê ấy.

    Đáng lẽ tao nên mặc xác mày"

    "Hì hì"

    "Cười cái đấm!!!"

    "Lưng mày ấm thật đấy Kei-chan~~~"

    "CHAN CÁI ĐẦU MÀY!!!"

    "Hì hì"

    Người đi đường đang cảm thấy kì lạ khi trên đường có 2 đứa nhóc đang cõng nhau, một đứa thì ngại ngùng to tiếng, một đứa thì cứ ôm cổ đứa kia cười hì hì (●'◡'●)

    _ _ _ _ _ _ _

    "Há?

    Mày vừa nói gì đấy?

    Mày với bọn Mikey lập bang đua xe á?"

    "Hehe.

    Ngầu đúng không?"

    "Vậy là bọn mày làm bất lương hả?"

    "Đúng vậy!"

    "Và sau đó chúng mày sẽ tụ tập đi đánh nhau?"

    "Chuẩn luôn!

    Băng Tokyo Manji đã đập cho Hắc Long một trận.

    Quá đỉnh luôn!"

    "Bỗng dưng tao thấy sợ chúng mày ghê ấy.

    Nè nè, đừng uýnh tao nha Kei?"

    "Toman không đánh con gái!!!

    Bọn tao đâu có xấu tính như mày!"

    "Tao đục mặt mày bây giờ!

    Có mày mới xấu tính!"

    "Tao mà xấu thì chẳng có ai tốt cả!"

    "Im đi!

    Chẳng có đứa nào tốt tính mà buồn ngủ là đấm nhau với người ta đâu!

    Chẳng có đứa nào tốt tính mà khó ở là đi đốt xe người ta đâu!!!"

    "..." _ hay là kêu Mikey bỏ cái luật cấm đánh con gái đi nhỉ?

    Hắn muốn đấm con nhỏ này lắm rồi đấy!!!

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    *Em 12 tuổi, anh 13 tuổi*

    "Kei!!!

    Mấy hôm nay mày ở đâu vậy?

    Tao không thấy mày ở nhà.

    Mày cũng không đến trường n-"

    "..."

    "Này, mày làm sao đấy?" _ em bỗng bất ngờ vì thấy dáng vẻ của Baji hiện tại.

    Mặt hắn thất thần như mới gặp chuyện gì đó kinh khủng lắm.

    "Tao..."

    "Mày gặp chuyện gì?

    Nói tao nghe?"

    "Hức...

    Kiyoko... hức..."

    "Ê-ê... m-mày làm sao đấy???" _ ngỡ ngàng ngơ ngác và bật ngửa là tâm trạng em lúc này.

    Baji đột nhiên ôm chầm lấy em, gục mặt vào vai em mà khóc.

    "Hức... tao... tao đã làm một chuyện tồi tệ... hức..."

    "Mày bình tĩnh đã.

    Nín đi rồi nói"

    "Tao không còn mặt mũi nào nhìn Mikey nữa... hức..."

    "Mày nói cái gì thế?"

    "Tao... tao và Kazutora đã... giết chết Shinichiro rồi..."

    "???"

    "Vì sắp tới... sắp tới là sinh nhật của Mikey, nên... nên... bọn tao đã... lẻn vào cửa hàng xe của anh ấy... v-và... lấy cắp con xe Bob làm quà sinh nhật cho Mikey.

    Rồi anh ấy phát hiện... sau đó... sau đó..."

    "Sau đó làm sao?"

    "Kazutora đã... phang kìm vào đầu anh ấy..."

    "Kei..."

    "Là lỗi của tao...

    Hức..."

    "Kazutora sao rồi?"

    "Cậu ấy đã khai những điều có lợi cho tao nên tao được thả ra.

    Còn cậu ấy thì... phải vào trại cải tạo 2 năm..."

    Em ôm hắn vào lòng, em biết rằng bây giờ hắn cần một chỗ dựa tinh thần để đối mặt với sự tội lỗi ấy.

    "Hức... là lỗi của tao... nếu như... hức... nếu như lúc đó... lúc đó tao không đồng ý... nếu như lúc đó tao cố ngăn cản Kazutora... thì mọi chuyện sẽ không như thế này... hức... là lỗi của tao..."

    "Đừng lo, tao sẽ ở bên mày..."

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    *Em 13 tuổi, anh 14 tuổi*

    "Kiyoko..."

    "WTF???

    Mày là đứa nào đấy???"

    "Vả mồm mày giờ!"

    "Nay lại gọi tên nhau thân thiết vậy?

    Mọi khi toàn gọi tao bằng mấy cái thứ khùng điên cơ mà?"

    "Ờ thì..."

    "Nhờ vả chuyện gì thì nói nhanh trước khi chị đây đổi ý"

    "Cái đ-"

    Ố ồ, nhìn yết hầu của hắn lên xuống thất thường kìa, chắc chắn là vừa định chửi em!!!

    Nhờ vả người ta mà định chửi người ta thế có chết không? =)))

    "Gì đấy?

    Định chửi tao à?"

    "K-không có.

    M-mày c-có thể... k-kèm tao học được không?!"

    "Gì?

    Tao á?

    Tại sao?"

    "Thì... mày biết đấy...

    Tao... bị đ-đúp lớp"

    "..."

    "Đừng có cười tao!

    Tại cái môn đó nó khó!!!"

    "Gì gì?

    Tao đâu có cười mày??"

    "Nhìn cái vẻ mặt đó của mày là tao biết rồi nhá!"

    "Ừ , lỗi tao lỗi tao.

    Mà, tao tưởng mày sẽ mặc kệ chứ?

    Không ngờ mày lại nhờ tao đó"

    "Chỉ là... tao không muốn làm mẹ buồn...

    Bà ấy đã khóc..."

    "Ảdu, đứa con ngoan"

    "Mẹ mày!"

    "Nàooo, vớ vẩn tao mặc xác mày bây giờ"

    "Hehe, hứa rồi đấy nhé.

    Mày không được nuốt lời đâu đấy.

    Tối tao qua"

    _ _ _ _ _ _ _ _

    "Chưa gì mà tao đã mất kiên nhẫn với mày rồi đó!!!"

    "Bình tĩnh xíu đi.

    Cái này nó khó gần chết"

    "Ừ tao biết nó khó nhưng mà tao đã sửa cho mày 10 lần rồi đó ╰(‵□′)╯"

    "Nốt lần này thôi mà ಠ﹏ಠ"

    "Lần cuối đấy!"

    "Hì"

    "Mà... cái của nợ gì đây hả?"

    "Há?

    Cái gì cơ?"

    "Cái kính ấy.

    Mày đâu có bị cận?"

    "À, Mikey bảo đeo kính thì sẽ thông minh hơn"

    "Và mày đã đi mua kính?"

    "Chuẩn luôn.

    Mà mày biết không, lúc tao lên Shibuya để mua kính với Mikey và Draken, có thằng đần nào đó va vào người tao"

    "Và mày đấm nó?"

    "Tại nó va vào người tao mà không xin lỗi chứ!!!

    Xong thằng cha ấy gọi hội đến"

    "Bao nhiêu người thế?"

    "40"

    "Tao nghĩ chúng mày sẽ đập bọn đó trong một nốt nhạc nhỉ?"

    "Mày nhầm rồi.

    Mikey với Draken, hai cái thằng đó!"

    "Chúng mày cãi nhau hả??"

    "Bọ nó chơi oẳn tù xì cá cược xem tao sẽ thắng hay thua lũ kia!!!"

    "Pff... haha, vậy là 1 chọi 40 hả Kei?"

    "Là vậy đó.

    Và đương nhiên là tao thắng.

    Nhưng tao đã quên mua kính.

    Và tao phải quay lại vào ngày hôm sau.

    Tức thật chứ!!"

    "Thật là... hai đứa ngốc chơi với nhau, một đứa dám chỉ, một đứa dám làm"

    "Này này này..."

    "Này cái gì mà này?

    Làm nốt bài đó đi.

    Mai tao mua peyoung cho"

    "Nhớ đấy"

    _ _ _ _ _ _ _ _

    "Con về rồi!"

    "Về rồi đó hả?

    Mẹ mày không có nhà đâu"

    "Sao mày lại ngồi đây?

    Mẹ tao đâu?"

    "Tao định qua đưa peyoung cho mày thì đúng lúc gặp mẹ mày ra ngoài nên bà ấy kêu tao vô nhà ngồi đợi đó"

    "Ồ peyoung hả?

    Biết giữ lời ghê nha"

    "Ai kia?"

    "Đây là Chifuyu.

    Tao mới quen đó.

    Chifuyu, đây là Kiyoko, bạn từ nhỏ của tao"

    "À- ch-chào Kiyoko...

    -san"

    "Không cần dùng kính ngữ với nó đâu.

    Chúng mày bằng tuổi nhau đấy"

    "Hể?

    Thế...

    "

    "Nó thích thế đấy.

    Kệ nó"

    "Mày lại trốn học đi đánh nhau à?

    Tao méc mẹ mày giờ?"

    "Tao không có trốn học!!!

    Tại vừa nãy tao thấy Chifuyu bị bọn côn đồ hội đồng nên tao giúp thôi"

    "Ờ dũng cảm quá.

    Giờ thì mời 2 đứa ngồi xuống để tao xử lý vết thương cho"

    "Kiyoko-chan khéo tay nhỉ"

    "Làm nhiều cũng quen thôi.

    Lần nào tên này đi đánh nhau về tôi cũng phải làm cho hắn mà"

    "Là mày tự nguyện làm chứ tao đâu có ép đâu?"

    "Ơ thế à?"

    "Hì.

    Tao đi làm peyoung nhé"

    "Lẹ đi tao đói"

    -----------------------

    */Ê nhỏ lùn/*

    */Vả vào mồm mày giờ chứ lùn/*

    */Đi chơi không?/*

    */Ủa nửa đêm nửa hôm đi chơi đâu hả ba?/*

    */Lượn lờ chút thôi/*

    */Đi xe hả?/*

    */Thế mày thích đi bộ à?/*

    */(╬▔皿▔)╯/*

    */Mặc áo khoác vào.

    Trời lạnh đấy/*

    --------

    "Mày ăn mặc thế à?"

    "Gì?

    Mặc áo khoác rồi còn gì?"

    "Tí lạnh đừng có kêu tao"

    "Hứ!

    Thèm vào"

    --------

    "Cần bồng lên không con lùn?"

    "Cái đm.

    Bà đây tự lên được!"

    Ờ thì cho nó tự leo lên xe.

    Nhưng mà Baji bực rồi đấy.

    Đã lùn còn ngang!

    Nhìn con nhỏ mãi không leo lên nổi cái xe, hắn xốc nách nó mà đặt lên xe luôn.

    "Ngang ngược!"

    "..."

    "Bám chắc vào"

    "Ờ biết r- ĐI CHẬM THÔI!!!"

    " _ ủa em có nên đục vào mặt hắn không???

    Người ta vừa mới đặt mông vào yên xe thôi đấy!!!

    Thứ gì đâu mà xấu tính thế không biết!!!

    Nhưng mà ôm hắn thích lắm nha, hắn có cơ bụng nè.

    Múi nào ra múi đấy.

    Sướng tay phết!

    Trái lại với sự hốt hoảng của em, có tên nào đó đang nhe răng cười thích thú vì được em ôm kìa. (mặc dù không phải là lần đầu hắn được em ôm :>)

    "Mày sợ à?"

    "Cái l má!

    Mày đột nhiên phóng đi thế chẳng sợ!!!"

    "Sợ thì ôm chặt vào.

    Tao phóng nhanh đấy"

    "Mẹ cái thằng cơ hội!!!"

    "Mày lại nói xấu tao đấy à?"

    "G-gì?

    A-ai nói xấu mày?

    Bị ảo à?"

    "Mồm điêu là giỏi"

    "Cạp chết mày nè"

    "Để xem ai cạp chết ai trước?

    Bố có răng nanh nè"

    "Vâng bạn là nhất.

    Nhất bạn luôn.

    Bạn thứ hai không ai chủ nhật"

    "..." _ hắn muốn nhai đầu con nhỏ này!!!!!!!!

    "Lưng mày ấm quá Kei~~ Thích muốn chết~~~"

    Chẳng giấu gì, em đã mê tấm lưng rộng lớn này của hắn từ lâu rồi ấy.

    Được hắn cõng hay ôm hắn từ phía sau khi mà hai đứa lượn xe khắp phố thật là thích.

    Thật muốn dựa vào tấm lưng ấy cả đời nha~~~ Nhưng có vẻ hắn chẳng nhận ra tình cảm của em...

    -----------

    "Lạnh quá Kei!!!"

    "Tao đã bảo rồi mà!

    Ngu thì chết kêu ca cũng chẳng làm mày ấm lên đâu.

    Cái tội không nghe lời tao đấy con lùn"

    "Mày đâu có bảo là mày sẽ tới cảng biển đâu!!!

    Nửa đêm nửa hôm phi ra đây chẳng lạnh!

    Mày mà nói trước là tới đây tao đã chẳng vác cái bộ đồ ngủ này lên người rồi!"

    "Thế là lỗi của tao à?"

    "Lại chả thế!"

    "Rồi rồi, tại tao được chưa.

    Leo lên đây" _ hắn vỗ vỗ xuống cái bệ xi măng mà hắn đang ngồi.

    "Cái đm mày.

    Cao!

    Ỷ chân dài rồi trêu tao hả?"

    "Tch.

    Giơ tay ra"

    "Nè..."

    Lần thứ 2 trong ngày được cờ rớt bồng \( ̄︶ ̄*\))

    "Ủa sao mày nhấc tao dễ vậy? =)))"

    "Mày nhẹ hều à.

    Người vừa bé vừa lùn thế này chắc gió thổi là bay mất xác đấy"

    "Tao cao 1m6 đấy!!!"

    "Thì cũng chỉ tới cằm tao chứ nhiêu.

    Lùn thì nhận là lùn đi đừng cãi.

    Mikey nó còn cao hơn mày"

    "(╯‵□′)╯"

    Hắn nhìn con mèo đang xù lông mà vô thức bật cười.

    À mà hồi nãy nó kêu lạnh nhỉ.

    Chợt nhớ ra, hắn cởi cái áo khoác to sụ của mình mà trùm lên đầu nó.

    Người nó đã bé lại còn trùm áo của hắn, cứ như con mèo con với cái chăn to đùng ấy!

    "Đáng yêu quá!"

    "Gì đấy?"

    "Mặc vào"

    "Mày không lạnh à?"

    "Kêu mặc thì mặc đi nói lắm tao đấm cho phát giờ"

    "Xùy.

    Xấu tính"

    -----

    "Muốn nghe chuyện của Toman không?"

    "Mày định kể chuyện nội bộ cho người ngoài à?"

    "Nhưng mày đâu phải người ngoài?"

    "Hả?"

    "Mikey nói vậy thì nó là vậy đó.

    Im lặng đi nghe tao nói nè"

    "Ò.

    Cũng lâu rồi tao không gặp tụi nó"

    "Pa bị bắt rồi"

    "???"

    "Cậu ấy đã đâm Osanai.

    Nhưng hắn không chết nên chỉ phải đi trại 1 năm thôi"

    "Tao có nghe Mitsuya kể về vụ Moebius.

    Nhưng không ngờ lại thành ra như vậy"

    "Rồi đến hôm 3/8 Draken bị đánh lén bởi tàn quân Moebius cấu kết với Pe.

    Sau đó cậu ấy còn bị thằng khốn Kyomasa đâm đến mức nguy kịch.

    Chỉ suýt chút nữa thôi thì cậu ấy đã chết rồi"

    "Khoan đã.

    Pe?!

    Sao cậu ấy lại làm vậy?"

    "Thằng đó đã bị lợi dụng.

    Mày cũng biết nó và Pa thân nhau thế nào mà"

    "Chơi dơ vậy"

    "Tao hỏi mày chuyện này nhé?"

    "Ừm, nói đi"

    "Nếu như... mày biết có kẻ đang đứng sau giật dây để làm hại bạn bè mày thì sao?"

    "Hmm, chắc là tao sẽ đập nó.

    Mấy thằng chơi dơ kiểu đó đáng bị đấm mà.

    Không lẽ mày biết chuyện gì hả?"

    "H-hả?

    K-không có...

    Tao chỉ hỏi vậy thôi..."

    "Ừm"

    "N-này... t-trăng hôm nay đ-đẹp nhỉ?"

    "Mày cận thật đấy à?

    Hôm nay làm gì có trăng?"

    "Đ- "_ câu chửi đã sắp phát ra khỏi miệng rồi nhưng nhìn cái mặt ngơ ngác, ngây thơ vô (số) tội đang nhìn hắn, câu chửi đó lại bị hắn nuốt vào bụng.

    "Hả?

    Gì đấy?

    Định chửi tao à?

    Tao đâu có làm gì sai???"

    "Tch.

    Thôi bỏ đi.

    Đồ đầu bò!" _ mai hắn phải hỏi tội thằng Chifuyu mới được.

    Nó kêu tỏ tình kiểu này lãng mạn đứa con gái nào cũng thích cơ mà?

    Sao con nhỏ ngốc này lại ngu nga ngu ngơ thế???

    "Hả?"

    "Về thôi con ngốc" _ hắn đứng dậy còn tiện tay vò đầu em nữa!

    "Kei!!!

    Rối tóc rồi!!!"

    "Im tao bồng xuống"

    ------

    Em ngồi sau xe hắn mà cứ nghĩ đến vừa nãy.

    Rõ là mắt hắn có vấn đề mà!

    Trời này làm gì thấy trăng đâu!

    Cờ rớt của em bị ngáo à?

    Em tưởng hắn dốt mỗi văn thôi chứ giờ lại lòi ra thêm bệnh ngáo hả?

    Ũmg...

    -------

    "Trả áo mày nè"

    "Thôi cứ cầm đi.

    Tao đầy áo"

    "Mai đừng có qua đòi lại đấy"

    "Ờ.

    Vào nhà ngủ đi.

    Muộn rồi.

    Mai tao qua rước đi học"

    "Ò.

    Ngủ ngon"

    "Ngủ ngon"

    "Áo tên này thơm quá đi!!!"

    _ _ _ _ _ _ _ _

    Đối xử với nhau như người yêu, nhưng họ lại chẳng phải người yêu.

    Họ thích nhau, nhưng họ chẳng dám nói ra.

    Họ sợ...

    Nhưng ai mà biết nỗi sợ ấy sẽ để lại đau khổ về sau.

    Khi mà tất cả mọi chuyện đều đã rồi, họ lại hối hận về cái nỗi sợ ấy.

    Chẳng biết tương lai sẽ ra sao nhỉ?

    Tốt?

    Hay xấu?

    Liệu tương lai đó có chúng ta hay không?

    Hy vọng là có.

    Một tương lai tốt đẹp có em, có anh, có ngôi nhà nhỏ của chúng ta...

    _ _ _ _ _ _ _ _

    "Còn 4 ngày nữa là sinh nhật Kei-chan rồi, tặng hắn cái gì bây giờ nhỉ?

    Hay là... tỏ tình hắn nhỉ?" _ aaaaaa, nghĩ gì thế hả???

    Nhỡ hắn từ chối thì sao?

    Nhỡ tỏ tình xong mất luôn cả tình bạn thì sao?

    Không muốn đâuuuuuuuu!!!

    Nhưng mà... lỡ hắn có người khác thì sao?

    Không được!!!

    Baji Keisuke là của Kiyoko!

    Đừng hòng đứa nào cướp được!

    CHỐT!!!

    Món quà sinh nhật của hắn sẽ là lời tỏ tình của nó!!!

    .........

    */Ê.

    Ngủ chưa?/*

    */Chưa.

    Có việc gì?/*

    */Đi dạo với tao chút/*

    */Đợi xíu ra liền/*

    .........

    "Lâu đấy"

    "Đâu có.

    Mày gọi tao ra liền mà"

    "Đi" _ hắn cầm tay em đi ra khỏi tòa nhà, đích đến là công viên gần đó.

    "Kei?"

    "Huh?"

    "Dạo này mày không đèo tao đi học nữa.

    Đi một mình chán muốn chết"

    "Xin lỗi, tao có chút việc cần phải làm"

    "Mà hôm trước tao có gặp Chifuyu đấy.

    Nhìn cậu ta bị đánh thảm lắm.

    Mày có biết ai đánh cậu ta không?"

    "Là tao đánh đấy"

    "Há?

    Bớt đùa đi cha nội, mày mà nỡ xuống tay với cậu ta như thế sao.

    Nói chuyện gì thực tế chút đi"

    "..."

    Bất chợt, nó để ý tới cái áo khoác mà hắn đang mặc.

    Tưởng bang phục của Touman màu đen mà nhỉ?

    Hay là Mikey mới nổi hứng thay bang phục?

    Hay là.. hắn đổi bang?

    Chắc không phải đâu nhỉ?

    Hắn yêu Touman lắm mà.

    "Nè...

    Mày đổi bang à?

    Hay Toman đổi đồng phục thế?"

    "Là vế trước..."

    "Đã có chuyện gì xảy ra à?

    Chúng mày cãi nhau hay sao?

    Mày đừng giấu tao đấy"

    "Không có gì đâu.

    Chỉ là... tao muốn vậy"

    "Thật sự là mày muốn vậy chứ?

    Nếu có chuyện gì mày cứ nói ra.

    Tao luôn sẵn sàng giúp mày"

    "Không có chuyện gì đâu.

    Thật đấy.

    Đừng lo lắng quá"

    "Mày như vậy tao mới lo đấy..."

    "Thôi nào, tin tưởng nhau chút đi"

    "..."

    "Mày... không trách tao chứ?"

    "Huh?

    Tại sao tao lại trách mày?

    Đó là quyết định của mày và tao tôn trọng điều đó"

    "Tại sao?"

    "Vì mày là Baji Keisuke mà.

    Tao chắc chắn mày sẽ không làm việc gì đó ngu ngốc nếu không có lý do chính đáng.

    Phải không?"

    "Ừ.

    Cảm ơn mày đã tin tưởng tao..."

    "Nay còn bày đặt cảm ơn nữa.

    Mày đập đầu vào đâu à?"

    "Tch.

    Cái con này..."

    "Ơ n-này... làm gì đấy?" _ đột ngột bị vòng tay của hắn ôm lấy làm em có chút bất ngờ.

    "Yên nào.

    Một chút thôi..."

    Có điều gì đó đã thôi thúc em ôm lại hắn.

    Một cảm xúc khó chịu bỗng dấy lên trong lòng em.

    Nó có cái gì đó lo lắng, sợ hãi...

    Em vòng tay qua ôm lấy tấm lưng hắn, dáng người bé xíu lọt thỏm trong vòng tay to lớn vững chãi của hắn.

    Cái xoa đầu của hắn thật dễ chịu.

    Thật ấm áp.

    Em muốn hơi ấm này mãi mãi là của em.

    Chỉ của riêng em thôi.

    "Ấm không?"

    "Có.

    Sau này ấy, lúc mà tao cô đơn nhất ấy, mày ôm tao được không Kei?"

    "Ừ.

    Tao luôn ở bên mày mà"

    "Đừng có nuốt lời đấy"

    "Tao chưa bao giờ nuốt lời.

    Nhất là với mày"

    "Vậy... sinh nhật mày hãy tới đây nhé.

    Tao có quà cho mày đấy"

    "Hể?

    Thật vinh dự cho tao khi được nhận quà của mày đấy"

    "Nhớ tới"

    "Ừ.

    Tao biết mà.

    Về thôi"

    "Anh sẽ yêu em ngay cả khi anh chết đi"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Tao sẽ không chết bởi mày đâu Kazutora!"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Aaaa.

    Cuối cùng cũng xong việc ở trường rồi.

    Mệt chết mất.

    Lát phải kêu Kei đưa đi chơi thôi"

    Em mệt nhọc bước lên nhà, nhưng mà sao mọi người đứng đó đông vậy nhỉ?

    Ô, mấy gương mặt thân quen kìa!

    "Mọi người làm gì ở đây thế?"

    "Kiyoko..."

    "Sao thế anh Mikey?

    Mọi người tới rủ Kei đi chơi à?"

    "Kiyoko-chan..."

    "Có chuyện gì vậy Chifuyu?

    Sao mọi người buồn vậy?

    Ánh mắt nhìn tôi như vậy là sao?"

    "Vào nhà gặp Baji lần cuối đi Kiyoko..."

    "Anh nói gì đấy Mitsuya?

    Hôm nay là Halloween chứ không phải Cá tháng tư.

    Đùa không vui đâu"

    "Anh không đùa..."

    "..." _ em vội chạy vào trong nhà, đập vào mắt em là mẹ anh đang ngồi khóc trên sàn nhà, ở phía đằng kia còn đặt một bức ảnh.

    Di ảnh của anh...

    Sao anh lại nằm ở đây hả Kei?

    Sao tay anh lạnh thế này?

    Mới tối qua anh còn ôm em, mới tối qua thôi bàn tay này còn ấm áp nắm chặt lấy tay em cơ mà?

    Sao lại thành ra thế này?

    Ai đó nói với em đây không phải sự thật đi?

    Hãy nói với em đây chỉ là một giấc mơ thôi và khi thức dậy mọi thứ lại trở về như cũ.

    Anh sẽ lại đèo em trên con xe của mình, sẽ cõng em trên tấm lưng ấy, sẽ ôm em lúc em buồn và rồi hai đứa sẽ ngồi ăn peyoung cùng nhau.

    Không em ơi.

    Em tỉnh lại đi.

    Chẳng có giấc mơ nào ở đây cả.

    Đây là sự thật.

    Cái giấc mơ mà em vừa nghĩ ra nó chẳng có thật đâu.

    Chấp nhận đi.

    Anh không còn nữa rồi.

    Anh chết thật rồi...

    "Tại sao lại như thế này?

    Đã xảy ra chuyện gì?"

    "Cậu ấy...

    đã tự sát để ngăn anh lại.

    Anh xin lỗi..."

    "Anh ấy... tự sát?

    Ha... ngu ngốc"

    "Xin lỗi...

    Kiyoko..."

    "Tôi không phải người cần được xin lỗi.

    Người cần được xin lỗi là mẹ anh ấy kìa"

    ---

    "Hức...

    Kiyoko... cô... cô phải làm sao đây con ơi... hức...

    Keisuke... thằng bé đã đi mất rồi..."

    "Con xin lỗi vì đã không biết chuyện này sớm hơn nên con không thể ngăn anh ấy.

    Con xin lỗi..."

    -----

    "Mẹ anh ấy sao rồi?"

    "Chifuyu đấy à.

    Cô ấy khóc nhiều quá nên vừa thiếp đi rồi"

    "Vậy à..."

    "Giờ thì, cậu có thể nói chi tiết cho tôi xem chuyện gì đã xảy ra với anh ấy được chứ?"

    Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực ngày hôm đó, Chifuyu đã kể cho em mọi chuyện.

    Cậu ấy đã kể em nghe Kei của em tinh ý đến mức nào khi phát hiện ra được kế hoạch của thằng khốn Kisaki.

    Rồi cả việc anh tự đâm bản thân mình để Mikey không còn lý do gì mà giết Kazutora nữa.

    Kei của em đã chiến đấu một mình.

    Vậy mà em lại chẳng biết...

    "Baji-san ngầu thật đấy nhỉ?"

    "Ừ.

    Thật ngầu, cũng thật ngu ngốc"

    "Cậu ổn chứ?"

    "Tôi ổn.

    Tôi biết cậu đang nghĩ gì.

    Nhưng nếu lúc này tôi khóc lóc yếu đuối thì mẹ anh ấy phải làm sao đây?

    Anh ấy mất rồi.

    Chỗ dựa của cô ấy mất đi rồi.

    Tôi không thể gục ngã được"

    "Tôi hiểu rồi.

    À, còn một chuyện"

    "?"

    "Baji-san nhờ tôi nói với cậu trong túi áo đồng phục Toman của anh ấy có một lá thư.

    Anh ấy viết cho cậu đấy"

    "Cảm ơn.

    Tôi biết rồi"

    _ _ _ _ _

    Bước vào phòng của anh, sao giờ đây em thấy nó trống trải quá?

    Căn phòng thì vẫn như vậy nhưng bóng hình anh đã chẳng còn nữa rồi...

    Lục tìm trong túi áo của anh, em thấy một bức thư.

    Ừm, nó đúng là gửi cho em rồi.

    "Gửi tới con nhỏ lùn ngu ngốc"

    "Thực tình thì tao không mong cái lá thư chết tiệt này tới được tay mày đâu.

    Vì khi nó đến được tay mày thì chắc là tao cũng nghẻo rồi cũng nên.

    Này, mày đừng có mà chửi thầm tao đấy!

    Cũng...

    đừng có khóc đấy nhé.

    Tầm này thì mày có khóc tao cũng chịu đấy, vì tao không ôm được mày đâu.

    Xin lỗi vì đã không giữ lời với mày nhé.

    Hoàn cảnh đưa đẩy thôi mà.

    Đừng giận tao nha, giận nhiều chóng già không ai thèm yêu đâu.

    Nói cho mày một bí mật nhé?

    Tao thích mày nhiều lắm đấy.

    Mà mày ngu ngốc chẳng chịu nhận ra gì cả.

    Tao muốn ôm mày, muốn để mày dựa vào tao mãi cơ.

    Tao muốn mày là của riêng tao thôi.

    Tao đã tức điên lên khi nghĩ đến cái viễn cảnh mày với một thằng ất ơ nào đó âu yếm nhau khi mà tao chẳng còn ở đó đấy!

    Đồ ngốc!!!

    Tao muốn nói thẳng những lời này cho mày cơ.

    Nhưng mà chẳng được nữa rồi nhỉ?

    Muộn mất rồi.

    Nghe tao nói nè, sau này không có tao bên cạnh nữa ấy, phải biết chăm sóc bản thân mình cho tốt vào.

    Đừng bỏ bữa nữa, đừng thức khuya nữa, làm việc gì cũng phải có chừng mực để còn nghỉ ngơi.

    Đừng buồn quá nhe.

    Đi đứng cẩn thận vào, ngã trật chân ra đấy không còn ai cõng về tận nhà nữa đâu.

    Đêm hôm khuya khoắt thì đừng có bước chân ra ngoài đường, chẳng có thằng nào tử tế được như tao hết á.

    Cần thiết lắm thì cứ gọi Chifuyu, tao đã kêu nó phải để ý tới mày rồi.

    Không nghe lời tao tao ám chít mày nghe chưa?!

    Nhớ chăm sóc bản thân cho tốt, chăm sóc mẹ thay tao luôn nhé!

    Nói với mẹ rằng tao xin lỗi, tao có lỗi với bà ấy rất nhiều.

    Giờ có lẽ hơi muộn nhỉ?

    Nhưng mà... anh yêu em, con nhỏ ngốc"

    Kí tên: Kei-chan siêu cấp đẹp trai của Kiyoko 🖤

    "Cái thằng khốn này..."

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Thật là, đã nói là phải tới công viên cơ mà.

    Chẳng chịu giữ lời gì hết.

    Xấu tính quá đi Kei à.

    Tại anh không tới nên em phải đến tận đây đó"

    "..."

    "Chúc mừng sinh nhật anh" _ em đặt bó hoa cúc lên mộ của anh

    Nghe đau lòng thế nhỉ?

    "Như đã hứa, em đến để tặng quà cho anh đó"

    "Ồ, thật đáng mong chờ nha.

    Nay xưng anh em ngọt xớt cưng dễ sợ"

    "Em thích anh.

    Thích anh nhiều lắm.

    Baji Keisuke"

    "Há???

    Con ngốc này cũng thích anh ư?

    Hạnh phúc quá đi"

    "Món quà này anh nhận nhé?"

    "Tất nhiên rồi.

    Anh cũng thích em.

    Thích em rất nhiều"

    "Em sẽ không khóc đâu.

    Em sẽ tự chăm sóc bản thân mình, cũng sẽ thay anh chăm sóc mẹ nữa.

    Đừng lo lắng quá nhé"

    "Em sẽ làm được mà đúng không?"

    "Em sẽ làm được.

    Hứa đấy.

    Em sẽ không thất hứa như anh đâu đồ tồi"

    "Giận dai quá đi"

    "Ngu ngốc.

    Chẳng có ai nói không muốn làm mẹ khóc nữa rồi lại tự sát như anh đâu"

    "Anh biết lỗi rồi mà"

    "Em về đây, hẹn gặp lại"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Em 16, anh 14

    Em 18, anh 14

    Em 24, anh vẫn 14...

    "Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi ấy nhỉ?

    Em đã 27 tuổi rồi nè Kei.

    Em đã có sự nghiệp mà mọi người ngưỡng mộ, có nhà cao cửa rộng, có xe xịn.

    Ghen tị không nè?

    "..."

    "Nhưng mà anh biết không?

    Em lại chẳng thể nào có được anh"

    "..."

    "Pa và thanh mai trúc mã của cậu ấy đã tổ chức lễ cưới rồi đấy anh.

    Cậu ta và Pe đang cùng nhau kinh doanh công ty bất động sản đấy.

    Có gia đình giàu như cậu ấy thích thật đấy nhỉ"

    "..."

    "Kazutora, anh ấy đã ra trại từ 2 năm trước rồi, hiện tại anh ấy đang cùng Chifuyu mở cửa hàng thú cưng đấy.

    Ai mà tin được cái tên giang hồ đó lại chịu vào làm cơ chứ.

    Mà... mở cửa hàng thú cưng là ước mơ của anh nhỉ?

    Chifuyu đã thay anh thực hiện nó rồi đấy.

    Mitsuya thì đang tập tành thiết kế thời trang đó, đồ anh ấy may đẹp lắm luôn.

    Mikey và cái cậu gì đó tên Inuipee thì đang phụ giúp Draken ở cửa hàng moto của anh ấy.

    Takemichi và Hina cũng mới kết hôn rồi"

    "..."

    "Ai cũng hạnh phúc cả anh à.

    Nhưng còn em thì không... cô đơn lắm anh ơi.

    Anh đã hứa là sẽ ôm em lúc mà em cô đơn nhất cơ mà?"

    "..."

    "Em nhớ anh lắm..."

    "..."

    Bây giờ nói lời yêu thì cũng đâu còn nghĩa lý gì nữa đâu.

    Anh chẳng đáp lại, cũng chẳng nghe thấy được.

    Hối hận không?

    Có.

    Tại sao?

    Vì không thổ lộ sớm hơn.

    Nếu ngày đó em đủ can đảm để nói lời yêu sớm hơn thì có lẽ em sẽ không phải hối hận đến tận ngày hôm nay như vậy nhỉ?

    Hoặc có thể là... em sẽ không mất anh.

    "Chúc mừng sinh nhật tuổi 15 lần thứ 13.

    Em yêu anh"

    Thanh xuân của em cứ thế mà trôi đi, còn thanh xuân của anh lại mãi mãi chỉ dừng lại ở con số 14.

    Ngủ ngon nhé Kei của em.

    "Anh yêu em"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Điều hối tiếc nhất là khi chúng ta đủ can đảm để nói lên lời yêu thì người ấy chẳng còn ở đây để nghe điều đó nữa"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    End.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Giờ muộn rồi nhưng mà...

    Chúc mừng sinh nhật Baji Keisuke.

    Hy vọng ở một nơi nào đó anh sẽ được hạnh phúc.
     
    [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    [Baji]


    {𝓐𝓷𝓸𝓽𝓱𝓮𝓻 𝓮𝓷𝓭𝓲𝓷𝓰}

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Vẫn là cốt truyện lần trước nhưng là một cái kết khác.

    Cái kết đó sẽ ra sao?

    Liệu hai người họ có đến được với nhau hay lại bỏ lỡ nhau như lần trước?

    Họ sẽ cầm tay nhau tiến vào lễ đường hay là cầm tay nhau đi tới...

    Hãy cùng đón chờ nhé

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    /Một số nội dung được lấy từ chap trước nhưng sẽ không được kể chi tiết ở đây.

    Các bạn vui lòng đọc lại chap trước để hiểu rõ hơn về nội dung của chap nha/

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    */Ê nhỏ lùn/*

    */Vả chết giờ chứ lùn/*

    */Đi chơi không?/*

    */Ủa nửa đêm nửa hôm đi chơi đâu hả ba?/*

    */Lượn lờ chút thôi/*

    */Đi xe hả?/*

    */Thế mày thích đi bộ à?/*

    */(╬▔皿▔)╯/*

    */Mặc áo khoác vào.

    Trời lạnh đấy/*

    --------

    "Mày ăn mặc thế này à?

    Tao đã bảo trời lạnh rồi cơ mà?

    Không nghe lời tao kí lủng đầu mày bây giờ?"

    "Gì?

    Tao mặc áo khoác rồi đây còn gì?"

    "Tí lạnh đừng có kêu tao.

    Cái thứ ngang ngược"

    "Hứ!

    Thèm vào"

    --------

    "Cần bồng lên không con lùn?"

    "Cái đm.

    Bà đây tự lên được!"

    Ờ thì cho nó tự leo lên xe.

    Nhưng mà Baji bực rồi đấy.

    Đã lùn còn ngang!

    Nhìn con nhỏ mãi không leo lên nổi cái xe, hắn xốc nách nó mà đặt lên xe luôn.

    "Ngang ngược!"

    "..."

    "Bám chắc vào"

    "Ờ biết r- ĐI CHẬM THÔI!!!"

    " _ ủa em có nên đục vào mặt hắn không???

    Người ta vừa mới đặt mông vào yên xe thôi đấy!!!

    Thứ gì đâu mà xấu tính thế không biết!!!

    Nhưng mà ôm hắn thích lắm nha, hắn có cơ bụng nè.

    Múi nào ra múi đấy.

    Sướng tay phết!

    Trái lại với sự hốt hoảng của em, có tên nào đó đang nhe răng cười thích thú vì được em ôm kìa. (mặc dù không phải là lần đầu hắn được em ôm :>)

    "Mày sợ à?"

    "Cái l má!

    Mày đột nhiên phóng đi thế chẳng sợ!!!"

    "Sợ thì ôm chặt vào.

    Tao phóng nhanh đấy"

    "Mẹ cái thằng cơ hội!!!"

    "Mày lại nói xấu tao đấy à?"

    "G-gì?

    A-ai nói xấu mày?

    Bị ảo à?"

    "Mồm điêu là giỏi"

    "Cạp chết mày nè"

    "Để xem ai cạp chết ai trước?

    Bố có răng nanh nè"

    "Vâng bạn là nhất.

    Nhất bạn luôn.

    Bạn thứ hai không ai chủ nhật"

    "..." _ hắn muốn nhai đầu con nhỏ này!!!!!!!!

    "Lưng mày ấm quá Kei~~ Thích muốn chết~~~"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Đêm đó, em và hắn ngồi ở nơi cảng biển ấy mà trò chuyện đủ thứ trên đời.

    Hình như lâu rồi cả hai đứa mới ngồi lại cùng nhau mà nói chuyện như thế.

    Vì hắn toàn đi đánh nhau thôi, em đã ít bạn rồi mà hắn toàn bỏ đi đấm nhau không.

    Dỗi thực sự!

    "Mày dám nói là mày không lạnh nữa hả?

    Người đang run lên kìa" _ em quay qua cái tên tóc dài bên cạnh mà nói.

    "T-tại gió... gió vừa thổi nên tao rùng mình thôi!"

    "Im đi.

    Tao thừa biết mày chịu lạnh kém đến mức nào"

    "G-...gì?

    Tao không có"

    "Nói tao ngang ngược mà không nhìn lại mày xem thằng chó"

    "..."

    Hai đứa ngang ngược chơi với nhau nó sẽ thành cái tổ hợp như thế này đây.

    Thật là mệt hết sức mà...

    "Ê con kia, làm trò gì đấy?" _ hắn hoang mang nhìn con nhỏ đang ngồi sát lại rồi trùm áo qua vai hắn.

    "Tao sợ mày chết cóng thôi" _ em bĩu môi nói.

    Gì chứ áo của hắn to lắm, gấp mấy người em luôn ấy chứ.

    Không hiểu hắn toàn mua áo to thế làm gì.

    Dân giang hồ nửa đêm phóng xe bạt mạng trên đường mà sợ lạnh đến thế cơ à?

    "Tch.

    Có mày mới chết cóng ấy.

    Thân nam nhi chút lạnh này có nhằm nhò gì" _ nói vậy thôi chứ hắn cũng đang lạnh đây nè.

    Nhưng mà... con nhỏ kia ngồi sát thế này... làm tim hắn lại đập nhanh nhanh hơn rồi.

    Ở khoảng cách này hắn có thể ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ trên người nó.

    Giống như... mùi ngọt ngọt của đào ấy nhỉ?

    "Nè, sao mặt đỏ vậy?

    Đừng bảo là phơi gió từ nãy nên ốm rồi đó nha?" _ em ngước lên nhìn hắn mà nói.

    "H-Hả?

    K-Không... không có đâu"

    "Xạo hả mày.

    Mặt nóng ran rồi nè"

    Ủa em?

    Em mà còn lấy hai tay ôm mặt hắn như vậy nữa chắc hắn xỉu cái đùng luôn đó!

    Có ai kiểm tra nhiệt độ của người khác như em không hả trời?

    Còn nữa, mau dịch dịch cái mặt em ra đi, dí sát quá rồi đó.

    Baji Keisuke sắp ngất thật rồi kìa!!!

    "L-lù-lùi... lùi r-r...ra... tao... tao...

    " "...Sẽ không kiềm được mà hôn mày mất"

    "Hả?

    À xin lỗi nhe"

    "Gì?

    Mày nghĩ tao dễ ốm thế cơ à con ngốc này?" _ hắn cố lấy lại bình tĩnh mà nói chuyện một cách bình thường nhất với em nhưng mặt thì vẫn còn đỏ lắm.

    "Không phải tao lo cho mày đâu.

    Tại tao sợ không ai đưa tao về thôi"

    "Này này này..."

    "Này cái giề mà này, thân con gái yếu đuối như tao đây nửa đêm như này đi ra ngoài sợ lắm trời ơi.

    Nghe nói ở gần đây có tên biến thái đó"

    "Ngốc, có tao ở đây mà mày sợ cái gì?

    Tao sẽ đấm lủng đầu thằng mất nết nào định dở trò với mày"

    Ờ ha, em đang đi cùng với đội trưởng nhất phiên đội của Toman cơ mà.

    Em chẳng cần phải sợ bố con thằng nào cả hehe.

    Mà hắn cũng hay lắm cơ, em cũng đâu phải dạng con gái ngoan hiền gì cho cam mà sợ bị chúng nó giở cho cơ chứ.

    Trước kia em có đi học võ với hắn ở võ đường nhà Sano đấy, đương nhiên thân thủ em không phải dạng tầm thường rồi.

    Em lại chả yếu đuối quá cơ đấy.

    Nhưng mà nghe hắn nói mà ấm lòng ghê.

    Được cờ rớt bảo vệ thì ai chẳng thích UwU

    .

    .

    .

    "N-này... t-trăng hôm nay đ-đẹp nhỉ?"

    "Mày cận thật đấy à?

    Hôm nay làm gì có trăng?"

    "Đ- "_ câu chửi đã sắp phát ra khỏi miệng rồi nhưng nhìn cái mặt ngơ ngác, ngây thơ vô (số) tội đang nhìn hắn, câu chửi đó lại bị hắn nuốt vào bụng.

    "Hả?

    Gì đấy?

    Định chửi tao à?

    Tao đâu có làm gì sai???"

    Ngày mai hắn phải hỏi tội thằng Chifuyu mới được.

    Nó kêu tỏ tình kiểu này lãng mạn đứa con gái nào cũng thích cơ mà?

    Sao con nhỏ ngốc này lại ngu nga ngu ngơ thế???

    .....Nhưng mà hắn lại quên mất cái gì đó thì phải.

    Vì cái con nhỏ này nó có giống như những đứa con gái bình thường khác đâu???

    "M-mày đã thích ai chưa?"

    "Rồi"

    "Vậy à..."

    "Nhưng mà hắn ngốc lắm luôn á.

    Buồn muốn chết"

    "Thật tội nghiệp hắn khi bị mày thích đấy nhỉ?" _ hắn nghiến răng mà nói, hắn đang ghen đấy, RẤT GHEN đấy.

    Rốt cuộc là thằng chó nào dám làm Kiyoko phải tương tư thế hả???

    Nếu hắn mà biết đó là ai thì thằng đấy chết với hắn!

    Không đấm thằng đó thì không phải Baji Keisuke!!!

    "Gì?

    Quá đáng vừa.

    Tao đâu có xấu tính đến thế"

    "Tch.

    Thôi bỏ đi.

    Đồ đầu bò!"

    "Sao chửi taooo???"

    "Về thôi con ngốc"_ hắn đứng dậy nhảy xuống dưới rồi còn tiện tay vò đầu em nữa...

    "Kei!!!

    Rối tóc rồi!!!"

    "Ngồi yên đó tao bồng xuống"

    "Hứ!"

    "Con lùn ngốc nghếch!"

    "Ouch!

    Mày còn cốc đầu tao nữa!

    Đồ đáng ghét!"

    "Ai bảo tại mày ngốc"

    "Kêu người ta ngốc mà vẫn nhờ người ta chỉ bài.

    Có mày mới ngốc!"

    "Ờ tao ngốc được chưa.

    Đi về nhanh lên muộn rồi"

    "Ngốc mới đi thích em!!!"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Em sẽ không nói là em đã ôm cái áo của hắn đi ngủ đâu...

    Em không biết đâu, tại cái áo nó thơm chứ em không biết gì hết á!

    TẤT CẢ LÀ TẠI KEISUKE!!!

    _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Cái tên khốn Keisuke chẳng biết dạo này toàn lượn lờ đi đâu không biết.

    Tần suất hắn về nhà ít hẳn đồng nghĩa với việc hắn thường xuyên trốn học.

    Em mà biết được hắn đi đâu thì em sẽ đục vào mặt hắn!

    Hắn toàn làm mẹ hắn lo miết thôi, bảo không muốn làm mẹ khóc nữa mà lại chứng nào tật nấy à?

    Tồy nó vừa thôi chứ???

    "Chỉ còn vài ngày nữa là sinh nhật hắn rồi, không lẽ lại tặng hắn vài quả đấm với một trận thuyết giáo vì cái tội làm mẹ hắn buồn hả?

    Phải làm sao để hắn ngoan ngoãn hơn nhỉ?"

    Ủa khoan, muốn một tên bất lương dùng nắm đấm trước dùng não sau như hắn trở nên ngoan ngoãn á?

    Em có nhầm lẫn gì không đấy???

    "Aaa, cái tên khốn nạn đẹp trai chết tiệt này, tại sao tao lại đi thích mày cơ chứ?!

    Chẳng biết chăm sóc bản thân gì cả, lúc nào cũng để người khác lo lắng..." _ nhưng mà... bỗng dưng em thấy bất an sao sao ấy nhỉ?

    Có chuyện gì không hay sắp xảy ra à?

    Thật ghét cái cảm giác này quá đi...

    .

    .

    .

    */Ê con ngốc!

    Ngủ chưa?/*

    */Chưa.

    Có việc gì?/*

    */Đi dạo với tao chút/*

    */Đợi xíu tao ra liền/*

    .........

    "Lâu đấy"

    "Đâu có.

    Mày gọi tao ra liền mà"

    "Đi" _ hắn cầm tay em đi ra khỏi tòa nhà, đích đến là công viên gần đó.

    "Ê..."

    "Huh?"

    "Dạo này mày đi đâu đấy?

    Tao thấy mày toàn không về nhà, mẹ mày lo lắm đấy.

    Đã thế còn trốn học nữa, làm tao đi học một mình buồn muốn chết"

    "Xin lỗi, tại... tao có chút việc cần phải làm" "Tao không muốn làm ảnh hưởng đến mày, nếu bọn chúng biết tao với mày... thì..."

    "Mà hôm trước tao có gặp Chifuyu đấy.

    Nhìn cậu ta bị đánh thảm lắm.

    Mày có biết ai đánh cậu ta không?"

    "Là tao đánh đấy"

    "Há?

    Bớt đùa đi cha nội, mày mà nỡ xuống tay với cậu ta như thế sao.

    Nói chuyện gì thực tế chút đi"

    "..."

    Bất chợt, em để ý tới cái áo khoác trắng mà hắn đang mặc có in hình gì đó có vẻ giống bang phục.

    Tưởng bang phục của Toman màu đen mà nhỉ?

    Hay là Mikey mới nổi hứng thay bang phục?

    Hay là.. hắn đổi bang?

    Chắc không phải đâu nhỉ?

    Hắn yêu Toman lắm mà.

    "Nè...

    Mày đổi bang à?

    Hay Toman đổi đồng phục thế?"

    "Là vế trước...

    Tao đã đổi bang..."

    "Đã có chuyện gì xảy ra à?

    Chúng mày cãi nhau hay sao?

    Mày đừng giấu tao đấy"

    "Không có gì đâu.

    Chỉ là... tao muốn vậy"

    "Thật sự là mày muốn vậy chứ?

    Nếu có chuyện gì mày cứ nói ra.

    Tao luôn sẵn sàng giúp mày"

    "Không có chuyện gì đâu.

    Thật đấy.

    Đừng lo lắng quá"

    "Mày như vậy tao mới lo đấy..."

    "Thôi nào, tin tưởng nhau chút đi.

    Nhìn mặt uy tín thế này cơ mà"

    "..."

    "Ngày mai... tao sẽ có một trận quyết chiến với Toman..."

    "Đó là lí do mày đổi bang à?"

    "Ừm.

    Đó là việc cần thiết để mọi chuyện không đi quá xa"

    "Tao hiểu rồi"

    "Mày... không trách tao chứ?"

    "Huh?

    Tại sao tao lại trách mày?

    Đó là quyết định của mày và tao tôn trọng điều đó"

    "Tại sao?"

    "Vì mày là Baji Keisuke mà.

    Tao chắc chắn mày sẽ không làm việc gì đó ngu ngốc nếu không có lý do chính đáng.

    Phải không?"

    "Ừ.

    Cảm ơn mày đã tin tưởng tao..."

    "Nay còn bày đặt cảm ơn nữa.

    Mày đập đầu vào đâu à?"

    "Tch.

    Cái con này..."

    "Ơ n-này... làm gì đấy?" _ đột ngột bị vòng tay của hắn ôm lấy làm em có chút bất ngờ.

    "Yên nào.

    Một chút thôi..."

    Liệu sau ngày mai hắn có còn đứng đây mà ôm em được nữa hay không?

    Nếu có chuyện gì tồi tệ xảy ra vào ngày mai, nếu như cái trường hợp xấu nhất xảy ra thì... hắn sẽ chết...

    Và hắn sẽ không còn được trò truyện hay ôm em nữa...

    Thế thì thật là tệ nhỉ?

    "Này, ngày mai ấy, mày đừng có làm gì ngu ngốc đấy.

    Được không?"

    "Ừ, sẽ không"

    "Nếu mày dám làm điều gì ngu xuẩn thì tao sẽ giết mày"

    "Pff... tao nhớ rồi.

    Hứa đấy!"

    "Đừng có thất hứa"

    "Tao chưa bao giờ thất hứa, nhất là với mày"

    "Nè, có muốn nhận quà sinh nhật sớm không?"

    "Hả?

    Quà sinh nhật gì cơ?"

    "Sắp sinh nhật mày rồi đó, sinh nhật mình mà không nhớ luôn hả?"

    "À thì..."

    "Ngốc"

    "Thế con ngốc định tặng quà gì cho tao vậy?"

    "Ừ-ừm... tao... tao..."

    "Ốm à?

    Sao mặt đỏ thế?"

    "K-không, ta-tao không ốm...

    T-tại... tại vì..."

    "?"

    "Tao... tao thích mày..."

    "Hả?

    Sao mày lại nói thế?"

    Em bỗng ngơ ngác, ơ thế là bị từ chối rồi à?

    Lấy hết can đảm để dùng lời tỏ tình làm quà sinh nhật cho hắn mà lại bị từ chối rồi ư?

    Ai ship cho em cái quần với???

    "N-nếu mày k-không thích... thì thôi.

    C-coi như tao chưa nói gì nhé" _ nói rồi em quay người định bỏ về nhưng hắn đã nhanh hơn mà nắm tay em lại rồi.

    Làm ơn đi, còn đứng đây nữa chắc em khóc mất!

    Em không muốn khóc trước mặt hắn đâu...

    "Cái đó... phải để tao nói mới đúng chứ..."

    "Hả?"

    "Anh thích em!

    Từ lâu rồi.

    Mà em ngu ngốc không chịu nhận ra"

    "Ơ..."

    "Em...

    đồng ý... làm bạn gái anh nhé?"

    "Ta- à em đồng ý"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Chà, có vẻ như cuối cùng hai đứa ngốc cũng chịu nói ra tình cảm của mình rồi nhỉ.

    Như vậy thì tương lai dù có ra sao thì ít ra không có ai phải hối hận và nuối tiếc nữa nhỉ?

    Vậy tương lai ấy sẽ ra sao đây???

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Dừng lại thôi!

    Mikey-kun!

    Baji-kun không có mong muốn chuyện này đâu!"

    "Mày đừng có kể chuyện Baji"

    "Đừng kể chuyện Baji?

    Baji-kun đã chết rồi!!!

    Tại sao mày lại không hiểu chứ?!

    Mày có nghĩ vì cái gì mà Baji-kun lại chết không?!

    Là vì Toman của cả hai... không phải sao?!

    Vì cậu ấy muốn mày tha thứ cho Kazutora-kun.

    Vì cậu ấy yêu quý tất cả mọi người!

    Tại sao mày lại không hiểu cơ chứ?!!!"

    .

    .

    "Cái đó...

    Takemicchi, lá bùa này...

    ở đâu ra?" _ Mikey nhặt lên lá bùa nhỏ màu tím mà Takemichi làm rơi khi vứt cái áo khoác ra hồi nãy.

    "...Ở buổi tập hợp, ai đó đã đánh rơi ở chỗ đền thần đạo"

    "Baji... vẫn luôn mang theo nó sao?

    Lá bùa của "Ngày hôm đó" "

    .

    .

    "Tao không phải là người thành lập nên Toman, đó là Baji.

    Xin lỗi nhé...

    Baji"

    "Này này này mấy cái thằng kia...

    Bố mày đã chết đéo đâu?!"

    "B-Baji-san???"

    "Thằng chó nào dám bảo tao chết đấy?

    Bố mày chết thế đéo nào được???"

    "Ơ... n-nhưng mà... chẳng... chẳng phải Kazutora-kun đã..."

    "Đồ ngu, đâm một nhát thế không chết được đâu.

    Mày nghĩ tao là ai chứ?"

    "Làm sao mà tao để con ngốc kia ở lại được..."

    "..."

    "Gọi cấp cứu chưa?

    Đau quá"

    "G-gọi rồi, mày cố chịu thêm một chút nữa"

    .

    .

    "Cảnh sát tới rồi, mau giải tán hết đi!"

    "Bọn mày về đi Mikey, tao không sao"

    "Baji..."

    "Về đi, với cả...

    đừng để con ngốc kia biết chuyện nhé.

    Nó sẽ giết tao mất..."

    "À...

    được.

    Bọn tao sẽ đến thăm mày sau"

    "Tao sẽ ở lại với Baji, mọi người đi đi..."

    "Kazutora-kun..."

    "Đây là chuyện tao đã gây ra, tao muốn tự mình làm rõ"

    "Tao hiểu rồi"

    "Mikey... mày không cần nói lời tha thứ... chuyện của Shinichirou và cả chuyện của Baji.

    Cả đời này tao sẽ sống và mang theo..."

    .

    .

    .

    "Thế nào?

    Mày cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi chứ?"

    "Ừm, tất cả là lỗi của tao.

    Xin lỗi mày, Baji..."

    "Ừ, tao không sao.

    Mày nhận ra mọi chuyện là tốt rồi"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Nè, em nói gì đó đi được không?"

    "..."

    "Đừng im lặng như thế, đáng sợ lắm đó"

    "Anh mà còn lải nhải nữa... thì con dao này sẽ ở trên mặt anh thay vì quả táo đấy..."

    "Anh xin lỗi mà..."

    "..."

    "Nèeeeee, người ta xin lỗi màaaaa"

    "Nín liền"

    "..." _ im lặng là vàng!!!

    Đã gần một tuần kể từ huyết chiến Halloween, vậy mà đến ngày hôm qua em mới biết là hắn bị đâm phải nhập viện.

    Bảo sao sau tối ngày hôm ấy là không thấy mặt mũi đâu luôn.

    Giỏi lắm!

    Dám giấu em cơ đấy!

    Làm em phải tốn tiền mua tận 10 cái taiyaki mới dụ dỗ được Mikey phun ra chuyện của anh.

    Đồ tồi!!!

    Đang trong cơn bực tức cái tên bạn trai tồi tệ kia, cửa phòng bệnh bỗng mở ra, là bọn Mikey đến thăm hắn.

    "Haha, xem có đứa bị người yêu giận kìa.

    Đáng đời lắm!"

    "Tao đập mày bây giờ đấy Mikey"

    "Có thắng được người ta đâu mà đòi"

    "Kìa em..."

    "HAHAHA.

    Dừa lắm Baji.

    Lần sau bớt làm trò ngu người nha con!"

    "Mẹ chúng mày!

    Đến thăm tao hay chọc tức tao đấy hả?!"

    "Cọc thế?

    Bọn tao đến thăm mày mà haha"

    "Kazutora thế nào rồi?"

    "Nó đã tự thú và phải đi trại 3 năm"

    "Tao...

    đã tha thứ cho nó rồi"

    "Vậy à... là vì tao hay mày thật lòng muốn tha thứ cho nó?"

    "Một phần là vì mày, một phần là tao thật lòng tha thứ cho nó"

    "Vậy thì tốt rồi"

    "Mọi người nói chuyện đi nhé, em phải về đây"

    "Giờ cũng muộn rồi, hay để anh đưa em về nhé?" _ Mitsuya đề nghị.

    "Không sao đâu, vậy thì phiền anh lắm, em tự về được"

    "Được cái gì mà được?!

    Chifuyu!"

    "Dạ?

    Baji-san gọi em?"

    "Đưa em ấy về hộ tao"

    "Vâng.

    Đi thôi Kiyoko-chan"

    "Ơ... t-"

    "Nín liền, hay là em thích anh đưa về?

    Nếu thích thì đi thôi" _ hắn nói rồi dở chăn định bước xuống giường thật làm em hoảng hốt ngăn lại.

    "Này thôi!

    Để Chifuyu đưa em về là được chứ gì?

    Nằm đó mà nghỉ ngơi đi đồ tồi"

    .

    .

    Sau khi em và Chifuyu ra khỏi phòng bệnh, hắn mới lên tiếng

    "Tao... tồi lắm hả?"

    "Quá tồi"

    "Kẻ tồi tệ"

    "Mày tồi thứ hai không ai đứng thứ nhất"

    "..."

    Hảo anh em =)))

    "Phải rồi, là đứa nào đã phun ra chuyện tao bị đâm hả?"

    Mọi người trong phòng đồng loạt chỉ tay vào Mikey.

    Anh em ta như một gia đình, có phúc cùng hưởng, có họa thì kệ mày!

    "Ơ kìa... sao... sao lại chỉ vào tao thế...

    ủa alo???

    Ơ- ơ kìa...

    Ken-chin?"

    "Tao nhớ là tao đã dặn mày đầu tiên mà, đúng không Mikey?"

    "K-không biết gì hết!

    Tại... tại cái taiyaki!

    Đúng rồi!

    Là tại mấy cái taiyaki chứ tao không có biết gì đâu á!"

    "Mày bán đứng tao vì mấy cái taiyaki à?

    Tình bạn bao nhiêu năm của chúng ta còn không bằng cả mấy cái taiyaki...

    Mày tồi lắm Mikey..."

    "Thôi nào, chuyện cũng lỡ rồi, bỏ qua cho tao nhé?

    Tình bạn bao nhiêu năm của chúng ta mà mày nỡ giận tao ư?

    Mày tồi lắm Baji"

    "..."

    Hai cái đứa này thật là...

    "Cũng tại lúc đó tao thấy con bé lo lắng cho mày quá, nên tao lỡ mồm"

    "Mày hay lắm"

    "Mày cũng nên lựa lời mà xin lỗi con bé đi, lúc biết mày bị đâm nhìn con bé hoảng lắm"

    "Phải đấy, tao vừa dứt lời là con bé chạy tới bệnh viện liền.

    May mà tao đuổi theo kịp chứ không thì xảy ra tai nạn rồi"

    "Mày nói gì cơ?

    Tai nạn?"

    "Ừ.

    Con bé hoảng quá nên chạy qua đường mà không để ý gì cả.

    Xuýt chút nữa là bị tông rồi, may là tao lôi lại kịp thời đó"

    "..."

    "Cố lên bạn tôi ơi, dỗ con gái khó lắm đó..."

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Đúng là khó thật, sau khi được ra viện hắn đã phải tốn rấtttt nhiều thời gian mới có thể làm cho bé con của hắn hết giận.

    Hắn sẽ không chơi ngu nữa đâu.

    "Anh hứa lần sau anh sẽ không vậy nữa.

    Thề luôn"

    "Còn có lần sau nữa???"

    "Không.

    Không có.

    Sẽ không có thêm bất kì một lần nào nữa"

    "Nhớ đấy"

    "Ừm, anh nhớ rồi" _ lần này là hắn nhớ thật đó nha.

    Hắn không muốn làm bé con phải lo lắng nữa đâu.

    Và hắn chợt nghĩ, hắn nghĩ mình thật may mắn.

    May mắn vì đã không chết.

    Đang là mùa đông mà trời cũng đẹp thật đấy.

    Có trăng, có sao, có cả bé con đang nằm gọn trong lòng hắn nữa.

    Lạnh như này được ôm bé con thật là thích.

    Còn bạn thì sao?

    Baji đang muốn nhắn nhủ tới bạn rằng hãy tìm người yêu đi đó.

    Để được hạnh phúc như hắn nè.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Em 16, anh 17

    Em 17, anh 18

    Em 26, anh...

    kia rồi...

    Anh đang đứng ở nơi đó đợi em.

    Chờ em chút nữa thôi nhé, em đang tới bên anh đây.

    từng bước... từng bước..

    bước tới bên anh...

    em nắm được tay anh rồi..

    anh đưa em đi nhé?

    đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời này.

    "Con có đồng ý lấy cô Kiyoko đây làm vợ?"

    "Con đồng ý"

    "Con có đồng ý lấy anh Keisuke đây làm chồng?"

    "Con đồng ý"

    "Giờ hai con có thể trao nhẫn cho nhau"

    Trước sự chứng kiến của người thân và bạn bè, anh và em trao nhẫn cho nhau, hai người chính thức về một nhà.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Pa đã kết hôn và đang kinh doanh bất động sản với Pe, Mikey, Inuipee và Draken mở một cửa hàng sửa xe, và Draken đã trở thành em rể của Mikey đó nha.

    Kakuchou với Izana đã xây dựng một trại trẻ mồ côi đặt tên là Thiên Trúc.

    Tốn biết bao nhiêu công sức mới có thể khiến cho Izana ngoan ngoãn dọn về sống với nhà Sano được mặc dù anh ta với Mikey vẫn hạnh họe nhau suốt.

    Mitsuya thì đang làm thiết kế thời trang đó, đám cưới của Draken với Emma, Takemichi với Hinata, Keisuke và em, đều do một tay anh ấy thiết kế và may trang phục luôn.

    Đúng đỉnh!

    Chifuyu với Kazutora cùng Kei của em thì mở cửa hàng thú cưng đó.

    Tương lai này thật tốt đẹp, mọi người đều hạnh phúc cả.

    Thật là tốt..

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Cuối cùng thì anh và em cũng đến được với nhau trong hạnh phúc và không có ai phải nuối tiếc điều gì nhỉ?

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    End.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Mấy bồ thích cái kết này chứ? :3
     
    [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    [Mitsuya Takashi]


    {𝕸𝖊𝖗𝖗𝖞 𝕮𝖍𝖗𝖎𝖘𝖙𝖒𝖆𝖘}

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Hy vọng rằng Giáng Sinh năm nào chúng ta cũng có nhau"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Em là một đứa vô cùng yếu đuối về thể chất và tinh thần của em cũng không được ổn định cho lắm.

    Em bị sinh thiếu tháng, người em luôn nhỏ và yếu hơn nhiều so với các bạn đồng trang lứa.

    Bố chưa bao giờ quan tâm hỏi han tới em chỉ vì em là con gái.

    Ông ấy luôn áp đặt cái tư tưởng của mình lên đầu em, ông ấy luôn bắt em phải sống theo cách mà ông ấy đã sắp đặt.

    Nhưng cái thân yếu đuối này của em làm sao mà chịu nổi sự áp đặt ấy cơ chứ.

    Dậy muộn bị đánh, ngủ sớm bị đánh, điểm kém bị đánh.

    Mặc dù số điểm đó của em đứng thứ hai của trường.

    Ông ấy muốn em phải đứng thứ nhất cơ.

    Tóm lại là ông ấy chỉ kiếm cớ để mà đánh đập em thôi.

    Em làm gì cũng không vừa mắt ông ấy.

    Làm ơn đi, năm nay em mới có 13 tuổi...

    Nhưng trái lại với người bố tệ đó, em có một người mẹ luôn yêu thương em vô điều kiện.

    Mặc dù rất yêu bố nhưng vì em, mẹ đã ly dị với ông ta.

    Sau khi rời khỏi căn nhà đó, mẹ đưa em tới một nơi thật xa để em có thể quên đi những buồn tủi trước đó mà hòa nhập vào với cuộc sống mới.

    Và ở nơi ấy em đã gặp được anh, chàng trai với đôi mắt màu tím dịu dàng.

    Lần đầu anh gặp em là khi anh vô tình đi ngang qua lúc mà em bị bọn lớn tuổi hơn chặn đường bắt nạt.

    Đáng lẽ anh có thể bỏ qua mà đi luôn nhưng điều gì đó đã khiến anh xuống tay giúp đỡ em.

    Phải chăng là vì cái dáng vẻ nhỏ bé tội nghiệp của em?

    "Bọn mày nghĩ bọn mày đang làm gì một cô gái yếu đuối như này thế?"

    "Đừng có xen vào chuyện của người khác.

    Khôn hồn thì mau cút đi!

    Mày biết tao là ai không?"

    "Tao không có nghĩa vụ phải biết chúng mày là ai cả.

    Có ý đồ bắt nạt một cô gái nhỏ bé yếu đuối như thế này thì đều là lũ cặn bã cả thôi"

    "Mày-"

    "Mau biến đi trước khi tao đập chúng mày"

    "Con mẹ nó!

    Mày nghĩ mày là ai hả?!" _ có vẻ điên máu sau câu nói của anh, hắn liền hô 3 tên đi cùng xông lên nhằm vào anh mà đánh.

    Nếu có nắm lá ngón trong tay, hẳn là tên kia sẽ nhét ngay vào mồm mà ăn cho chết luôn vì cái hành động ngu dốt vừa xong của mình.

    Vì mấy thằng này căn bản là... không đủ trình mà đứng đây đấm nhau với anh...

    "Đại ca!

    Cho bọn em xin lỗi!

    Là bọn em có mắt như mù!

    Đại ca tha tội!"

    "Cút đi, đừng để tao thấy chúng mày bắt nạt con gái nữa"

    À, hóa ra là ai anh cũng sẽ làm thế chứ không phải tại vì cái dáng vẻ mèo bệnh của em đâu nhỉ?

    "Cậu có sao không?

    Bọn đó chưa làm gì cậu chứ?"

    "À-c...cảm ơn cậu.

    Tớ ổn"

    "Cậu đang về nhà sao?

    Để tớ đưa cậu về"

    "Không cần đâu, tớ có thể tự về được.

    Cảm ơn cậu"

    "Nhưng tớ nghĩ sau những gì tớ vừa thấy thì tớ không thể để cậu đi một mình được"

    "Như-"

    "Ta đi thôi, cậu chỉ đường nhé"

    "Vậy...

    được rồi, cảm ơn cậu"

    .

    .

    .

    Bẵng đi gần 2 tháng trời, em chỉ còn nhớ rằng có một chàng trai màu tím đã giúp đỡ em.

    Khoan?

    Chàng trai màu tím?

    Có phải tại vì cả tóc và mắt của anh ta đều màu tím không?

    Chàng trai màu tím... cách nhớ này cũng thật kì lạ quá rồi.

    Mà hình như em còn chưa cả biết tên của anh nữa...

    Cho tới ngày mà em chuyển tới trường mới, vô tình em đã gặp lại anh.

    "A, cậu là người lúc trước?"

    "Cậu màu tím?"

    "Màu tím?" _ câu nói của em khiến anh vô thức sờ lên mái tóc màu lilac nhạt của mình.

    "A xin lỗi cậu, tớ vô ý quá"

    "Không sao, chúng ta cũng chưa biết tên nhau mà.

    Tớ là Mitsuya Takashi, còn cậu?"

    "Tớ là Yuki, chỉ Yuki thôi"

    "Ừm, Yuki mới chuyển tới hả?"

    "Tớ mới chuyển tới hôm qua"

    "Vậy sau này hãy giúp đỡ nhau nhé"

    "À...ừ..."

    .

    .

    .

    Em không có ý định sẽ kết bạn ở ngôi trường mới này, em chỉ muốn yên ổn mà tốt nghiệp sơ trung thôi.

    Thế nên em cứ lờ đi mọi thứ, kể cả anh.

    Đến trường rồi lại về nhà, đến trường rồi lại về nhà.

    Ngày nào cũng như ngày nào, không bạn trai, không bạn bè.

    Một cuộc sống nhạt nhẽo đến đáng thương.

    Nhưng em lại có vẻ khá hài lòng với cái cuộc sống tẻ nhạt ấy của mình.

    Ấy vậy mà bằng một cách nào đó, anh cứ vô tình xuất hiện trước mặt em.

    "Cậu chưa về sao?"

    "Như cậu thấy đấy, tớ không mang ô" _ sáng nay mẹ đã nhắc em là trời sẽ mưa, em vâng vâng dạ dạ nhưng sau đó lại quên bỏ ô vào cặp.

    Em ước gì mình bớt đãng trí hơn.

    "Muốn về chung với tớ không?

    Ô của tớ cũng khá rộng"

    "Tớ ổn, khi nào hết mưa tớ sẽ về.

    Cảm ơn cậu"

    Anh quay ra ngoài sân trường nhìn trời mưa có lẽ là càng ngày càng to rồi lại quay vào nhìn em _ "Cậu chắc chứ?

    Mưa đang dần to hơn rồi này?"

    "..."

    "Đi nào"

    "C-cảm ơn.

    Thật phiền cậu quá"

    "Không có phiền gì đâu, giúp được cậu tớ rất vui"

    .

    .

    .

    Em không có ý định kết bạn, nhưng có lẽ anh đã thay đổi ý định đó của em.

    Nói là thay đổi nhưng em có mỗi một người bạn là anh.

    Thôi được rồi, dù sao cũng có cố gắng.

    Sau khi làm bạn với anh một thời gian, anh đã đề nghị đến đón em đi học.

    Đương nhiên là em đã từ chối vì không muốn làm phiền tới anh nhưng con người kia cứng đầu quá, em từ chối anh liền phóng xe tới trước cửa nhà em luôn.

    "Takashi, tớ đã nói là không cần đâu mà..."

    "Nhanh nào Yuki"

    "Thôi mà, tớ-"

    "Nếu cậu không lên thì chúng ta sẽ muộn học đấy"

    Takashi à, cậu có thể nào bớt ngang ngược như vậy được không?

    "Nếu cậu chịu đội lại mũ bảo hiểm thì có thể tớ sẽ suy nghĩ lại đấy"

    "Hả?"

    "Mũ đội trên đầu chứ không phải là ở sau gáy đâu Takashi"

    "À...ừ, tớ... quên mất"

    Thôi đừng có điêu, cậu quẳng cái mũ đi luôn cũng được ấy chứ quên.

    Anh với lấy một cái mũ khác treo ở xe rồi đưa tay đội nó lên cho em _ "Ta đi thôi"

    Em chịu để anh đèo là vì sợ muộn học chứ không có ý gì khác đâu.

    Thật đấy!

    Cơ mà chẳng đứa nào để ý rằng gò má của mình và đối phương đã phơn phớt hồng.

    Nhưng anh đến đón em với con xe "chiến" thế này không sợ em nghĩ gì hả?

    Đương nhiên là không rồi, em biết anh là bất lương mà.

    Anh vừa là đội trưởng nhị phiên đội của Toman, vừa là hội trưởng câu lạc bộ thủ công ở trường nữa, vừa là anh của 2 đứa em nhỏ.

    Vậy mà anh vẫn luôn làm tất cả mọi chuyện một cách tỉ .

    Người gì đâu mà hoàn hảo vậy?

    Kêu là sợ muộn học thôi nhưng việc anh đèo em đi học đã trở thành điều không thể thiếu mỗi sáng rồi.

    .

    .

    .

    "Này cậu ơi, Gin nhờ tớ nói với cậu sau giờ học gặp cậu ấy ở sau trường cậu ấy có chuyện muốn nói"

    "Gin?"

    "Đúng vậy, cậu ấy nói cậu nhất định phải tới"

    Đây chẳng phải cô nàng nổi tiếng chảnh chọe kiêu kì và hay đi bắt nạt bạn học hay sao?

    Cô ta mới chuyển mục tiêu qua em à?

    "Chắc không sao đâu, mình đâu có làm gì đắc tội với cậu ta" _ tự nhủ bản thân mình như vậy, em lôi điện thoại ra nhắn cho Takashi rằng cậu ấy hãy về trước vì em còn có việc cần ở lại trường.

    .

    .

    .

    "Cậu hẹn tôi ra đây có chuy-"

    Chưa đợi em nói hết câu Gin lao vào túm tóc, đánh túi bụi lên người em.

    Nhưng em không khóc, không cảm thấy gì, cũng chẳng phản kháng lại.

    Vì vốn dĩ việc bị đánh một cách lô lý như vậy cũng đã quá quen thuộc với em.

    Sau một hồi như để xả cơn tức giận, cuối cùng cô ta cũng buông tha cho em.

    Đầu tóc em rối mù, quần áo xộc xệch, tay chân đầy vết thương.

    Thật thảm hại...

    "Tránh xa hội trưởng ra!

    Cậu ấy là của tao!

    Cậu ấy là bạn trai của tao!

    Mày đừng có bám dính lấy cậu ấy nữa!

    Tao sẽ giết mày đấy!"

    "Takashi?"

    "Ai cho phép mày gọi tên cậu ấy như thế?

    Chỉ có tao được gọi cậu ấy thân mật thế thôi!

    Hôm nay tao chỉ cảnh cáo thế thôi, biết điều thì mau tránh xa cậu ấy ra!

    Đừng có chen chân vào bọn tao như thế!"

    Bạn trai?

    2 năm không phải là quá dài nhưng cũng đủ để em biết rằng chắc chắn Takashi sẽ không chọn một cô bạn gái độc mồm độc miệng, chỉ biết dùng bạo lực như thế này đâu.

    Hơn nữa cô ta mới chuyển tới đây được 1 học kỳ, là ai chen chân đây?

    Con điên ảo tưởng.

    Em đứng dậy vuốt lại tóc, phủi bụi rồi chỉnh lại bộ đồng phục cho ngay ngắn.

    Khẽ thở dài một tiếng, thật may là hôm nay mẹ đã về quê thăm bà ngoại nếu không em không biết phải làm sao để giải thích cho bà ấy về cái đống vết thương này.

    Về tới nhà, em lặng lẽ tự mình xử lý vết thương rồi gọi điện cho mẹ nhờ bà ấy xin nghỉ học cho em vài hôm.

    */Cậu không cần đón tớ nữa đâu nhé/*

    Nhắn cho anh cái tin rồi em lập tức chìm vào giấc ngủ.

    Ngày hôm nay như thế là đủ rồi.

    Thật mệt mỏi...

    Sau vài ngày nằm nhà, em bắt đầu quay trở lại trường.

    Nhưng em tới trường từ rất sớm, tan học thì ở lại trường rất muộn, cố ý đi đường khác về nhà cốt là để tránh mặt anh.

    .

    .

    .

    "Yuki!"

    Sao anh lại ở đây?

    Em đã cố tình đi đường vòng để không phải đụng mặt anh rồi cơ mà?

    "A..." _ mắt thấy anh đang đi tới chỗ mình, em vội quay người bỏ đi thì bị anh nhanh tay bắt lại.

    Lúc đó anh nắm phải vết thương chưa lành hẳn ở tay làm em khẽ kêu lên một tiếng.

    "Xin lỗi... tớ-" _ anh thấy em kêu đau liền mở miệng xin lỗi nhưng bỗng thấy có gì đó hơi sai sai.

    Rõ ràng tay anh đâu có dùng lực mạnh đến nỗi làm em đau như thế?

    Nghĩ là làm, anh kéo tay áo của em lên và đập vào mắt anh là mấy vết thương còn chưa lành hẳn _ "Là ai làm?" _ giọng anh bỗng lạnh đi làm em hơi sợ.

    "L-là tớ bị ngã..."

    "Cậu không nói dối được tớ đâu.

    Đây không phải vết thương do bị ngã.

    Mau trả lời tớ!

    Là ai làm?!"

    Takashi chưa bao giờ như vậy trước mặt em cả, anh dịu dàng với em lắm nên lúc anh lớn tiếng em đã không kiềm được mà khóc nấc lên _ "Takashi đáng sợ quá huhu..."

    "Ơ... này, nín đi..." _ thấy bản thân mình đã lỡ lời làm cho em bật khóc, anh vội đưa tay lau nước mắt dỗ dành em _ "T-tớ xin lỗi, Yuki nín đi.

    Tớ sai rồi, tớ không nên to tiếng với cậu"

    Em cũng nhiều nước mắt ghê, cứ như là dồn hết sự uất ức từ trước tới giờ vào vậy, làm anh dỗ mãi mới được.

    "Tại sao cả tuần nay tránh mặt tớ?"

    "Tớ..." _ ờ nhỉ?

    Tại sao?

    "Thôi được rồi.

    Cậu không muốn nói thì thôi.

    Để tớ đưa cậu về"

    .

    .

    .

    Bằng một cách thần kì nào đấy, ngay ngày hôm sau tất cả mọi người đều biết rằng em được Mitsuya Takashi - hội trưởng câu lạc bộ thủ công aka đội trưởng nhị phiên đội của Toman bảo kê.

    Người của anh cũng là người của Toman, động vào là chết chắc.

    Mong muốn làm một người bình thường ở ngôi trường này có lẽ đã bị phá hỏng mất rồi.

    Ô dù to thế kia cơ mà...

    "Này Takashi, cậu không cần phải làm thế đâu.

    Tớ ổn mà"

    "Nhưng mà tớ thì không ổn"

    "Cậu không ổn?"

    "Ừ.

    Tớ không muốn thấy cậu bị thương"

    "..."

    "Với cả...

    Gin không phải là bạn gái của tớ đâu.

    Cậu đừng nghe cô ta nói lung tung"

    "Tớ biết mà.

    Cậu ấy không phải gu của Takashi"

    "Chà, cậu biết cả gu của tớ luôn sao?

    Vậy thử nói xem gu của tớ là gì nào?"

    "Hmm, một cô gái thông minh hiền lành nhưng không quá yếu đuối chăng?

    Tớ không chắc lắm nhưng chắc chắn không phải là kiểu người như Gin"

    "Cậu nói đúng một phần rồi đấy" _ bởi vì gu của anh là em mà.

    .

    .

    .

    "Cậu ổn chứ Takashi?

    Nhìn cậu mệt mỏi quá"

    "Tớ không sao, chỉ là đang suy nghĩ một số chuyện thôi.

    Một người bạn của tớ mới mất"

    "Hẳn là cậu rất quý cậu ấy"

    "Ừ.

    Bọn tớ chơi với nhau cũng khá lâu rồi.

    Giờ cậu ấy đột nhiên ra đi nên cảm thấy có chút hụt hẫng"

    "Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, cố lên"

    "Cậu cố gắng an ủi người khác trong khi chẳng thể an ủi được bản thân mình.

    Thật ngốc"

    "Nhân sinh gian nan, có một số chuyện xin đừng vạch trần"

    "Haha, cậu thật là"

    "Cậu ấy nhé, tớ biết tính cậu cẩn thận nhưng đừng làm gì liều lĩnh đấy.

    Tớ cũng không muốn nhìn thấy cậu bị thương đâu"

    "Được rồi, tớ sẽ không để bị thương đâu.

    Yên tâm nhé"

    .

    .

    .

    Tuyết bắt đầu rơi rồi, một mùa Giáng sinh nữa sắp tới, em muốn tặng cho anh một món quà.

    Anh đã giúp đỡ em rất nhiều, và điều đó khiến em cảm thấy trái tim mình đã rung động với anh.

    Cuộc đời em vốn dĩ toàn màu tăm tối nhưng anh đã tới.

    Anh đã tới và kéo em ra khỏi lớp vỏ bọc do chính mình tạo nên.

    Anh đã nói với em rằng em nên yêu thương bản thân mình nhiều hơn.

    Anh như một tia nắng sưởi ấm em trong ngày đông lạnh giá.

    "Takashi này, Giáng sinh cậu rảnh chứ?"

    "Giáng sinh... tớ rảnh!

    Cậu có chuyện gì sao?"

    "À, chỉ là tớ muốn biết thôi"

    "Chỉ vậy thôi à? _ anh có chút hụt hẫng.

    "Ừm thì... cậu sẽ không phiền nếu nhận một món quà từ tớ chứ?"

    "Tất nhiên là không rồi, tớ sẽ rất vui nếu nhận được một món quà từ cậu"

    "Vậy... tớ sẽ chuẩn bị nó"

    .

    .

    .

    Đêm nay đã là Giáng sinh rồi, nhanh thật.

    Nhìn các cặp đôi cầm tay nhau đi chơi làm em thật ngưỡng mộ.

    Ước gì Takashi và em cũng như vậy thì tốt nhỉ.

    "Chẳng biết cậu ấy có thích mình không..."

    *reng reng reng*

    Bỗng có tiếng chuông điện thoại, là Takashi gọi đến!

    Em vội nhấc máy, một tay vẫn đang ôm hộp quà muốn tặng cho anh.

    */Alo Takashi?

    Cậu tới rồi hả?

    Chờ tớ một chút tớ đang xuống đây/*

    */À khoan đã!

    Yuki này.../*

    */Có chuyện gì à?/*

    */Ừmm... chuyện là...có lẽ là tối nay tớ không tới được mất rồi.../*

    */Vậy à.../*

    */Tớ xin lỗi, tớ có chút chuyện cần giải quyết/*

    */A, không sao đâu.

    Để khi khác cũng được.

    Cậu đi cẩn thận nhé.

    Tớ ngủ đây/*

    "Ngủ ngon" _ ơ, em cúp máy mất rồi _ "Chắc cậu ấy giận mất rồi..."

    .

    .

    .

    Đêm đó "Quyết chiến đêm Giáng sinh" xảy ra, anh bị thương khá nặng.

    Thật may là Mikey đã tới, nếu không anh vẫn chưa biết phải xoay xở ra sao để đánh bại tên quái vật Taiju đó.

    Cũng thật may là Mikey không trách anh vì tự ý hành động như vậy.

    Mải suy nghĩ, xe anh đã dừng ở trước nhà em lúc nào không hay.

    Ngước nhìn lên phòng em, có lẽ lúc này em đang cuộn tròn trong chiếc chăn ấm rồi.

    Đang tính nổ máy đi về thì cửa nhà em bật mở, nhìn em hốt hoảng chạy ra anh không tránh khỏi ngỡ ngàng.

    "Takashi!"

    "Không phải cậu đi ngủ rồi à?

    Sao lại chạy ra ngoài này?

    Có biết trời lạnh lắm không mà cậu ăn mặc như vậy hả?!"

    "Tại sao cậu lại bị thương?!"

    "Cái này... tớ... chỉ bị thương nhẹ thôi"

    Ôi anh ơi, thương nhẹ với cái đầu bị ponk đầy máu ấy hả?

    Nhìn em giống bị ngu không?

    "Cậu có phải là đang coi tớ như một con ngốc đúng không?"

    "Ơ không!

    Tớ không có ý đó!"

    "Mau vào đây, tớ giúp cậu băng bó"

    "Tớ tự về nhà làm được mà.

    Muộn rồi, cậu mau vào nhà ngủ đi"

    "Ừm.

    Vậy thì tuyệt giao đi"

    "Ta vào nhà thôi, tớ lạnh quá"

    Anh có phải là có họ với con lươn đúng không?

    .

    .

    .

    Ấn anh ngồi ở phòng khách, em đi lục tìm hộp cứu thương để băng bó cho anh.

    Cái gương mặt đẹp trai như thế kia mà lại bị ponk cho một phát có chết không cơ chứ.

    Xót quá trời...

    "Vết thương ở tay này là..."

    "Tớ...

    đỡ dao giùm một người bạn..."

    "Cậu muốn chết?"

    "Xin lỗi, lúc đó vội quá nên tớ chẳng kịp suy nghĩ gì"

    "Lạnh không?"

    "Có chứ.

    Tuyết đang rơi kìa"

    "Lạnh mà cũng phanh áo ra được cơ..."

    "Ơ... cậu... s-sao lại biết?"

    "Áo cậu cài lộn cúc rồi kìa..."

    "A chết!" _ anh luống cuống chỉnh lại hàng cúc áo đang không đúng vị trí kia của mình _ "Tớ không để ý..."

    Khẽ thở dài một tiếng, em nhét vào tay anh một hộp quà nhỏ được gói cẩn thận rồi lại thấy anh đang nhìn mình _ "Sao nhìn tớ như thế?"

    "Đây là...?"

    "Quà Giáng sinh của cậu đó"

    "Tớ mở ra được chứ?"

    "Ừm"

    "Cái này..." _ anh nhấc từ trong hộp ra một chiếc khăn quàng sẫm màu _ "Cậu tự làm hả?"

    "Ừ..m... tớ...

    đã tự làm nó.

    Cậu... thích chứ?"

    "Cảm ơn Yuki, tớ rất thích"

    "Cậu thích là được rồi"

    "Mà tại sao lúc nãy cậu chạy ra ngoài vậy?

    Không phải lúc tớ gọi điện cậu nói là cậu đi ngủ sao?"

    "Ờ thì... tớ... không ngủ được nên ngồi trước cửa sổ ngắm tuyết.

    Ai mà ngờ cậu lại xuất hiện với cái đống vết thương đó chứ!"

    "Cậu lo cho tớ lắm à?"

    "Đương nhiên rồi!

    Ai bảo... tớ thích cậu cơ" _ giọng em nhỏ dần, cho tới mấy chữ cuối em lầm bầm trong miệng làm anh không nghe rõ.

    "Cậu nói gì đó?"

    "Không.

    Tớ có nói gì đâu!"

    "Tớ cũng có một món quà muốn tặng cậu"

    "Tặng tớ?

    Là gì thế?"

    "Nhắm mắt lại đi" _ thấy em nhìn mình khó hiểu, anh bật cười tiếp lời _ "Tặng quà phải bất ngờ mà đúng không?

    Mau nhắm mắt lại đi"

    Tuy có hơi khó hiểu nhưng em vẫn làm theo lời của anh.

    Ngay khi vừa nhắm mắt lại, em cảm thấy tay anh ôm lấy mặt mình và ngay sau đó là một thứ gì đó mềm mềm rơi trên môi em.

    Giật mình mở to mắt, em thấy gương mặt phóng đại của anh, thứ mềm mềm lạnh lạnh trên môi em là môi của anh.

    Tim em bỗng đập thật nhanh, mặt dần đỏ ửng lên vì ngại.

    Đẩy ra hay không đẩy?

    Đẩy ra hay không đẩy?

    Thôi khỏi đi, đang thích gần chết.

    Một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng lại thể hiện ra tình cảm mà anh đã dành cho em bấy lâu nay.

    Môi em thật mềm, còn thoang thoảng hương dâu làm anh không dừng lại được.

    Mút mát đôi môi ấy một hồi, anh mới luyến tiếc mà buông ra.

    "Thật ngọt"

    "Cậu..."

    "Coi như đây là lời tỏ tình của tớ nhé"

    "..."

    "Không nói gì là đồng ý nhé.

    Tớ yêu cậu"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Em đang nghĩ gì thế?" _ đang chìm trong đoạn kí ức trước đây, bỗng anh gác cằm lên vai em, vòng tay ôm lấy eo nhỏ từ phía sau.

    "Em chỉ là đang nghĩ về lúc mà mình gặp nhau thôi"

    "Sao bỗng dưng lại nhớ tới chuyện đó vậy?"

    "Ai bảo cách tỏ tình của anh đặc biệt quá cơ.

    Còn chẳng để cho người ta trả lời nữa" _ em bĩu môi tỏ vẻ giận hờn mà nói.

    "Không làm vậy thì em chạy mất à?"

    "Có cho tiền em cũng chẳng chạy nổi" _ người ta thích anh như thế mà anh lại bảo người ta chạy mất.

    Jztr?

    Mà anh với em cũng kết hôn rồi, có muốn cũng chẳng chạy được _ "Anh này..."

    "Anh đây?"

    "Nghĩ lại thì chúng ta đến với nhau toàn là do vô tình thôi ấy nhỉ" _ mân mê bàn tay to lớn của anh một hồi, em lại nói tiếp _ "Tại vì... bằng một cách nào đấy mà anh cứ luôn vô tình xuất hiện trước em"

    "Anh thì lại không nghĩ đó là vô tình đâu.

    Anh nghĩ đó gọi là định mệnh đấy"

    Định mệnh đã đưa anh và em đến với nhau.

    "Ah..."_em khẽ kêu lên khi bất ngờ bị anh cắn vào cổ.

    "Vợ à~~ hôm nay là Giáng sinh, cũng là kỉ niệm ngày cưới của chúng ta đó.

    Có phải là nên làm ấm người một chút không nhỉ?" _ anh vừa nói vừa mút mát chiếc cổ trắng ngần trong khi trong khi tay của anh đã luồn vào trong áo vuốt ve khắp cơ thể em rồi.

    "Ưm... k-không... anh mới làm... mấy hôm trước rồi mà"

    "Anh không biết gì hết.

    Đó là chuyện của mấy hôm trước rồi.

    Em không có quyền từ chối đâu"

    Anh vốn rất cưng chiều và dịu dàng với em tới nỗi mà bao nhiêu người ghen tị.

    Nhưng khi ở trên giường thì anh cứ như biến thành người khác ấy.

    Mỗi lần lăn giường là ngày hôm sau người em sẽ đau nhức tới không đi nổi.

    Chẳng đợi em kịp phản ứng lại anh đã đẩy em nằm xuống giường, cúi người hôn lên môi em, lưỡi anh luồn vào khuấy đảo cả khoang miệng.

    Môi lưỡi dây dưa một hồi anh mới thả ra để em thở.

    Cô ngốc này khi hôn chẳng bao giờ chịu thở cả.

    Anh nhanh chóng trút bỏ quần áo của cả hai, cúi người xuống nói vào tai em bằng chất giọng khàn khàn mà em yêu chết.

    "Giáng sinh an lành.

    Đêm nay sẽ dài lắm đây em yêu à..."

    Gì?

    Không có H đâu đừng lướt nữa =)))

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    End.
     
    [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    [Shinichirou]


    {𝓟𝓻𝓸𝓶𝓲𝓼𝓮}

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Thay vì chạy theo chị ấy những 20 lần thì sao anh không thử một lần quay lại phía em?"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Shin!

    Này!

    Mở mắt ra đi Shin!"

    Anh nằm bất động ở đó, xung quanh toàn là máu.

    Chuyện gì đang xảy ra thế này?

    "SHIN!!!"

    Giật mình choàng dậy, cái giấc mơ chết tiệt này đã lặp lại lần thứ ba trong tháng rồi.

    Rốt cuộc là điều gì sắp xảy ra vậy hả Shin?

    *Tại võ đường nhà Sano*

    Sau một hồi đùa nghịch với bọn nhóc, em bước ra phía sau võ đường để nghỉ ngơi.

    Bọn nó nghịch thật đấy, nhất là Manjiro với Keisuke.

    Tụi nó không thể nào đáng yêu như Emma được à?

    Mới bước chân ra ngoài, ánh mắt em bắt gặp một gã trai tóc đen đang ngồi thơ thẩn.

    Thấy anh có vẻ không để ý đến mình, em cũng lặng lẽ ngồi phía sau anh.

    Anh là cháu trai của ông cụ chủ võ đường này và cũng là anh trai của Manjiro với Emma.

    Em thích anh, ai cũng biết.

    Tới cả mấy người bạn của anh như Wakasa, Benkei hay Takeomi gì đấy cũng biết.

    Mỗi anh là không...

    Bọn họ từng định nói cho anh biết tình cảm của em nhưng em đã kịp ngăn lại.

    Tại vì... anh đã có người mình thích rồi.

    Nhưng chị ấy lại không thích anh.

    Anh đã bị chị ấy từ chối tới 18 lần.

    Nhìn dáng vẻ này của anh thì có vẻ như con số 18 lại tăng lên rồi nhỉ?

    "Anh lại bị từ chối à?" _ em cất tiếng hỏi anh.

    Chắc là đang buồn dữ lắm nên em hỏi mới giật mình thế kia.

    "E-em ngồi đấy... từ bao giờ thế?" _ anh quay lại nhìn thấy em ngồi đó liền lắp bắp hỏi.

    "Thưa anh zai, em đã ngồi đây được 15 phút rồi"

    "Xin lỗi, anh... không để ý"

    "Cũng đâu phải lần đầu nữa, buồn bã làm gì? _ em trêu chọc anh bằng giọng ngả ngớn.

    "Thôi nào, đừng trêu anh nữa.

    Tại anh thích cô ấy mà"

    "Thích lắm à?"

    "Ừ.

    Rất thích" _ anh chẳng do dự mà đáp lại làm tim em bị hẫng đi một nhịp.

    Cô gái ấy là mối tình đầu của anh, là người đầu tiên làm tim anh loạn nhịp khi nhìn thấy.

    Tại sao anh lại thích chị ấy trong khi em mới là người ở bên cạnh anh lâu hơn cơ mà?

    Ghen tị thật đấy...

    "Này, em đang nghĩ gì mà ngơ ngơ ra đấy vậy?"

    "Hả?

    À không.

    Em chỉ đang nghĩ là nếu như anh không vuốt tóc nữa thì có khi chị ấy lại đồng ý đấy"

    "Ủa?

    Anh vuốt tóc đẹp trai thế này cơ mà?"

    "Ôi anh ơi, cái thứ đó đang phong ấn mất nhan sắc của anh đấy.

    Đứa nào lại dám bán keo vuốt tóc cho anh vậy hả Shin?"

    "Xấu lắm à?"

    Nghe được câu hỏi từ anh, em vội gật đầu lia lịa.

    Gì chứ, thích thì thích nhưng không thể phủ nhận được một sự thật là anh vuốt tóc lên nhìn chẳng đẹp trai chút nào.

    Anti keo vuốt tóc!!!

    "Vậy anh sẽ thử bỏ xem sao"

    "Gì?

    Anh nghe em á?"

    "Sao lại không?

    Em tốt với anh nhất mà hehe"

    Ôi trời, nhìn cái nụ cười ngốc nghếch của anh kìa.

    Thật muốn đấm cho một phát ghê.

    Anh có vẻ rất tin tưởng vào mấy cái lời khuyên của em nên lần nào cũng vậy.

    Trước khi tỏ tình thì đến tìm em xin lời khuyên, tỏ tình thất bại thì tìm đến em mà tâm sự đủ thứ trên đời.

    Đừng nhìn em mạnh mẽ như vậy mà nghĩ em cũng mạnh mẽ như vẻ bề ngoài chứ.

    Trái tim này cũng biết tổn thương đó...

    "Nếu anh bỏ luôn được cả thuốc lá thì tốt"

    "Ơ... cái đấy thì cần có thời gian chứ đâu nói bỏ là bỏ được liền đâu..."

    "Em không biết đâu.

    Anh làm sao thì làm.

    Nên nhớ là anh còn hai đứa em nhỏ đấy.

    Emma không thích mùi thuốc lá đâu"

    _ _

    "Muốn đến cửa hàng xe với anh không?"

    "Em không đi đâu.

    Chỗ đó toàn bất lương có gì vui đâu mà đi"

    "Vậy là... em không thích bất lương à?

    Anh còn đang định giới thiệu cho em mấy đứa bạn anh nữa đó.

    Tiếc ghê"

    Thôi.

    Xin đấy.

    Lại là Wakasa chứ gì?

    Em lại chả biết tỏng anh đang nghĩ cái gì trong đầu.

    Em thích anh mà anh lại cứ đi ship em với bạn thân anh là sao?

    Anh bị điên à?

    "Không phải là không thích.

    Mà là em sợ bất lương" _ tại vì hồi còn nhỏ có lần em đã bị bọn bất lương chặn đường tính dở trò đồi bại thành ra bị ám ảnh tới giờ.

    May là lúc đó có người tới nếu không em chết chắc rồi.

    "Thế em cũng sợ anh à?"

    "Haha.

    Thưa cựu tổng trưởng Hắc Long yêu quý của em ơi, nhìn mặt anh ngố bỏ xừ ra ai mà sợ"

    Hự!

    Một mũi tên đã xuyên qua con tim íu đúi của Shinichiro.

    Ờmm... em biết lỗi rồi anh ơi, không cần phải ôm tim như thế đâu anh.

    "Đi nàoooo"

    "Thôi em không đi đâu.

    Anh đi mình đi"

    "Nhanh lên nào.

    Đi cùng anh mà sợ cái đếch gì" _ anh nói rồi tiện tay vứt cái mũ bảo hiểm qua làm em luống cuống bắt lấy.

    Thôi được rồi, nhìn anh ngố ngố thế kia thôi chứ ngầu đét phết chứ đùa.

    Anh từng một thời cầm đầu giới bất lương cơ mà.

    Có khi ới một tiếng thôi là có đứa phải run sợ quỳ xuống ngay.

    Tiếc là anh đã rút khỏi giới bất lương từ vài năm trước, nhưng danh tiếng của anh không hề mất đi biểu hiện qua việc mà ngày nào cũng có một đám máu mặt tập chung ở cửa hàng xe của anh.

    "Chịu anh"

    Gì?

    Sao tưởng không đi mà lại đội mũ leo lên xe anh ngồi rồi?

    Mới nghe anh dỗ ngọt tí mà đã đổi ý rồi.

    Em đúng là cái đồ liêm sỉ còn có một tí.

    "Bám chắc vào nhé, anh đi đấy"

    Thôi, biết thân biết phận tí thì hơn.

    Em chỉ dám bám vào áo anh chứ không có dám ôm anh đâu.

    Anh đâu có thích em, làm vậy kì lắm.

    _ _

    "Chào anh Benkei, Waka"

    "Yo Rika!

    Lâu rồi không gặp em"

    " Lâu rồi không gặp, mọi người vẫn khỏe chứ?"

    "Bọn anh lúc nào chẳng khỏe" _ ờ nhỉ.

    Chắc là vẫn đi đánh nhau suốt nên mấy ông mới khỏe vậy á.

    Nhìn đi nhìn lại một hồi thấy có gì đó thiếu thiếu.

    Thiếu cái gì ý nhờ?

    À!

    Thiếu "chiến thần" của Hắc Long rồi!

    "Sao thấy thiếu mất một mống thế này?"

    "Hửm?

    Em hỏi Takeomi á?

    Thằng đó biến mất cả tháng nay rồi.

    Chẳng biết nó đang chui ở xó nào"

    "Vậy à"

    .

    "Oái!"

    Cái đm đứa nào đẩy em đấy?

    "Em không sao chứ?" _ may mà anh Waka đỡ kịp không thì em ngã dập mặt rồi.

    Đứa nào chơi mất nết thế?

    "Cảm ơn anh, em không sao"

    Rời khỏi người Wakasa, em quay lại đằng sau thấy cái bản mặt đang tủm tỉm cười của Shinichirou.

    Hóa ra là anh à...

    ăn đấm không anh?

    "Hí hí, Waka sướng nhé"

    "Anh có tin em đấm anh không Shin?"

    Nhìn em bất lực đe dọa tổng trưởng của mình, Wakasa lôi đầu Shin ra một góc thì thầm to nhỏ.

    "Sao mày ngu thế hả Shin?"

    "Bị điên à?

    Sao tự dưng chửi tao?

    Tao đang tác thành cho hai đứa tụi bay còn gì!"

    "Ngu hết thuốc chữa.

    Tới như vậy mà còn không nhìn ra.

    Tội nghiệp.

    Sau này đừng có hối hận"

    "Mày đang nói cái gì đấy hả?"

    "Tự hiểu đi, tao không nói nữa"

    Waka phủi đít bỏ đi để lại cho Shin ngồi gặm nhấm đống hỏi chấm trên đầu.

    Ủa gì vậy???

    "Cuối tuần em rảnh chứ Rika?" _ Wakasa tiến tới hỏi em.

    "Hở?

    Em á?

    Ờmm em rảnh.

    Có chuyện gì à?"

    "Vậy cuối tuần đi chơi nhé, anh đến đón em"

    "Ơ... em"

    "Không được từ chối đâu đấy.

    Anh có chuyện quan trọng muốn nói"

    "?!"

    Mọi người xung quanh đồng loạt ồ lên một tiếng.

    Vui lên nào Shinichirou, chiếc thuyền mà anh đang chèo sắp thành đôi thật rồi kìa.

    _ _

    Thật nhanh đã tới cuối tuần, Wakasa đưa em tới một quán cafe nhỏ phố.

    Không biết anh ấy có chuyện gì muốn nói nhỉ?

    "Em vẫn thích Shin nhiều lắm à?"

    "V-vâng"

    "Haizz, cái thằng ngốc đó.

    Vậy mà còn chưa nhìn ra là em thích nó nữa"

    "Buồn thật nhỉ" _ em cười trừ.

    "Có cần anh giúp không?"

    "Dạ?

    Thôi, đằng nào thì cũng biết trước là anh ấy không thích em rồi"

    "Nhưng nói ra thì sẽ thấy thoải mái hơn là cứ giữ trong lòng đấy"

    "Nếu nói ra... em sợ đến làm bạn cũng không được nữa.

    Vẫn là thôi đi thì hơn..."

    .

    "Em nên thử đánh liều một lần xem sao?"

    "Em... sẽ cân nhắc chuyện này"

    _ _

    "Rika này..."

    "Sao?

    Lại chuyện tình cảm chứ gì?"

    "Haha...

    đúng là chỉ có em hiểu anh..."

    "Nói đi, em đang nghe"

    "Tại sao... cô ấy lại không thích anh nhỉ?

    Anh thực sự đã dành hết sự chân thành cho cô ấy.

    Tại sao tình cảm của anh lại không được đáp lại?"

    Chẳng là tối nay anh Shin lại sầu đời chuyện tình cảm nên rủ rê con bé tới ngồi tâm sự tuổi hồng.

    Ơ nhưng mà sao tâm sự tuổi hồng lại có mấy lon bia thế kia?

    Em khui lon bia đưa lên uống một hớp rồi tặc lưỡi trả lời anh.

    "Tình cảm của một người không thể nào ép buộc được đâu Shin.

    Dù cho anh có yêu người ấy đến chết đi sống lại hay thậm chí là anh moi cả tim ra để chứng minh rằng anh yêu người ta thì không thích chính là không thích.

    Dù có cố đến mức nào thì kết quả cũng chỉ là con số không mà thôi"

    "Vậy à..."

    Chà, xem cái đứa không được người ta đáp lại tình cảm đang nói gì kìa.

    Những lời mà em vừa nói ra, cứ như là tự nói chính mình vậy.

    "Anh theo đuổi chị ấy lâu như vậy rồi mà chưa từng được đáp trả, anh... chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ à?"

    "Từ bỏ?

    Có chứ.

    Đã có lần anh đã nghĩ tới việc từ bỏ, nhưng có điều gì đó đã khiến anh cố chấp tiếp tục"

    "Tệ thật đấy nhỉ"

    .

    "Cạn nào"

    "Cạn"

    _ _ _ _ _

    "Manjirou này, sao anh trai em ngốc thế?"

    "Hả?

    Sao chị lại nói thế?

    Ổng ngốc đó giờ mà.

    Có bao giờ thông minh được miếng nào đâu"

    Hảo anh em...

    "Mà chị cũng ngốc còn gì"

    "Sao chị lại ngốc??"

    "Tại vì chị thích Shinichirou ấy.

    Tại chị thích anh ấy nên chị mới ngốc"

    Nghe tới đó, em vội lấy cái bánh cá nhét vào mồm thằng bé rồi bẹo má nó đe dọa _ "Này Manjirou, nếu em dám nói chuyện này cho Shin biết thì em biết hậu quả sẽ là gì rồi đấy.

    Chị.

    Sẽ.

    Không.

    Mua.

    Taiyaki.

    Cho.

    Em.

    Nữa!

    Nghe chưa?"

    "Ỏ em a em iếc ồi"

    Haizz, không biết là mấy cái taiyaki sẽ giữ mồm nó trong bao lâu được đây...

    .

    .

    .

    */Alo?

    Shin?/*

    */Rika.../*

    */Chỗ cũ đúng không?

    Đợi em/*

    Chậc.

    Nghe cái giọng này là biết lại vừa tỏ tình thất bại rồi.

    Khoác vội cái áo khoác mỏng, em chạy ngay tới cái công viên nhỏ gần nhà.

    Chỗ này là địa điểm tâm sự tuổi hồng quen thuộc đây mà.

    Vừa mới tới, em đã thấy cái tên tóc đen kia đang ngồi nốc bia trên xích đu.

    Bước lại gần, em giật phăng lon bia trên đang định đưa lên miệng kia của anh.

    Làm như tửu lượng tốt lắm ấy!

    "Uống ít thôi"

    "Ô, Rika đấy à?

    Ngồi xuống đây uống với anh đi"

    "Không.

    Anh say rồi"

    "Gì chứ?

    Anh...hức...không say.

    Anh đang...hức...buồn lắm đấy.

    Mau an ủi anh đi Rika"

    Đờ mờ nhà anh.

    Không say cái con khỉ!

    "Chết tiệt!

    Lần này là lần thứ hai mươi rồi..."

    "Shinichirou.

    Có đáng không?"

    "Hả?

    Có chứ!

    Sao lại không?"

    "Từ bỏ đi Shin"

    "Từ bỏ?

    Không!

    Anh đã làm được hai mười lần rồi thì có thêm hai mươi lần nữa cũng chẳng có vấn đề gì hết"

    "Shinnichirou!

    Tại sao anh lại như vậy hả?!

    Anh cố chấp như vậy thì được cái gì hả?!

    Cô ta đâu có coi anh ra cái gì đâu?!

    Anh chỉ như con chó của cô ta gọi là đến đuổi là đi thôi!"

    "Em..."

    Mặc dù đang trong cơn say, nhưng anh khá sốc vì em lớn tiếng với anh như này.

    Là lần đầu tiên em làm vậy.

    Điều gì đã làm em mất bình tĩnh đến như thế?

    "Anh nghĩ mà xem.

    Cô ta thậm chí còn ôm ấp nắm tay người khác trước mặt anh đấy.

    Tỉnh lại đi Shinichirou.

    Em xin anh đấy..."

    "Nhưng anh..."

    "Thay vì chạy theo chị ấy những 20 lần thì sao anh không thử một lần quay lại phía em?

    Em luôn ở bên anh lúc anh cần, em hiểu anh hơn bất cứ ai.

    Tại sao vậy Shin?

    Em...cũng thích anh mà..."

    "Em nói gì cơ?

    Em thích anh?" _ Shinichirou đang cảm thấy hình như tai mình có vấn đề thì phải.

    "K-không!

    Anh say nên nghe nhầm rồi!

    Mau về đi, ông và hai đứa đang lo cho anh đấy!"

    "Ơ kho-"

    "Em về trước" _ nói rồi em lập tức quay người chạy ra khỏi công viên làm anh không kịp ú ớ thêm câu gì.

    Con mẹ nó, Shinichirou hết cả say luôn rồi...

    .

    .

    Chết tiệt!

    Rốt cuộc vẫn là nói ra rồi.

    Chắc tình bạn này cũng coi như đi tong ha?

    .

    .

    .

    Đêm đó, Shinichirou trằn trọc không ngủ được, anh đang suy nghĩ về những điều mà em đã nói hồi tối.

    "Rika thích mình..."

    Em nói đúng, là anh ngu dốt cố chấp đâm đầu vào cái thứ tình yêu không có hy vọng ấy.

    Nói anh không có chút cảm xúc nào với em cũng không phải.

    Cách đây cũng lâu rồi, anh cảm thấy mình đã có gì đó với em.

    Nhưng anh cứ tiếp tục đâm đầu vào cái tình yêu kia để tự thôi miên mình đó chỉ là tình cảm giữa anh trai với em gái thôi.

    Cái lần mà Wakasa ngỏ lời rủ em đi chơi đó, anh chợt thấy hụt hẫng một chút.

    Khoan, chẳng phải anh luôn muốn hai người họ thành đôi à?

    Anh nên vui cho họ mới phải chứ?

    Rốt cuộc là sao cơ chứ?!

    Tình cảm của anh đối với em rốt cuộc là gì?!

    "Mình đúng là thằng tồi mà..."

    "Shinichirou lẩm bẩm một mình ghê quá"

    "Ạch!

    Manjirou chưa ngủ à?"

    "Anh cứ nói một mình thế làm sao em ngủ được?"

    "Ơ xin lỗi nhe"

    "Chị Rika thích anh lắm đấy"

    "Hử?

    Sao em biết?"

    "Ai chẳng biết là chị ấy thích anh.

    Có mỗi anh không biết"

    "Mỗi anh á?"

    "Ừm.

    Anh không biết cái lúc mà anh hí hửng tạm biệt chị ấy để đi tỏ tình cái người nào đấy nhìn chị ấy buồn lắm"

    "Vậy à..."

    "Đồ tồi"

    Ơ đệch?

    Em trai gì kì vậy?

    "Manjirou này, em thấy Rika thế nào?"

    "Hửm?

    Chị ấy xinh đẹp, tốt tính, hay mua taiyaki cho em nữa"

    "Thế thôi á?"

    "Chị ấy ở bên anh ngót nghét hơn chục năm rồi chứ có ít đâu.

    Hay khuyên nhủ anh mỗi lần anh định làm gì ngu ngốc nữa.

    Lại còn rất tốt với ông và bọn em.

    Anh nên trân trọng chị ấy đi"

    Phải rồi... là do anh cứ cố chấp đánh lừa bản thân.

    Là tự anh đánh mất em, là anh tự mình đẩy em ra xa.

    Là do anh không biết trân trọng khi có anh ở bên...

    _ _ _

    Sau ngày hôm đó, em bắt đầu trốn tránh anh bằng mọi cách.

    Không phải là vì em muốn buông bỏ đoạn tình cảm này, mà là vì em không còn đủ can đảm để đứng trước mặt anh nữa.

    Tại vì hôm đó em đã lỡ nói ra tình cảm của mình với anh.

    Em đang trên đường về nhà sau khi đi siêu thị mua một đống đồ ăn vặt về tích trữ.

    Chẳng là con người này có đam mê mãnh liệt với ăn đêm ấy mà.

    "Khốn khiếp.

    Đúng là cái mồm hại cái thân mà"

    Cơ mà vừa đi đường buổi tối vừa lầm bầm như thế cũng quá đáng sợ rồi đấy!!!

    Bất chợt trời đổ mưa, em nhanh chóng chạy tới trước cửa của cửa hàng xe phía trước để trú mưa.

    Nhưng mà sao chỗ này nhìn quen thế nhờ???

    Ơ đệch, đây là cửa hàng của Shinichirou...

    Mong là anh ấy không đi ra ngoài này, mong là anh ấy không nhìn thấy mình.

    Không nhìn thấy mình.

    Không nhìn thấy mình.

    "Rika?"

    Gì vậy?

    Đen đến mức đấy luôn cơ à???

    "S-Shin.."

    "Vào đây ngồi đi, ướt hết người bây giờ" _ thấy con bé có vẻ muốn từ chối, Shin bước lại gần lôi đầu nó vào trong cửa hàng ngồi.

    Ờm...nhẹ nhàng hơn được không anh?

    .

    "Em lại đi mua đồ ăn đêm à?

    Anh đã bảo trời tối đừng có ra ngoài một mình cơ mà?"

    "Ừm...em..."

    "Ở đây không có ô hay áo mưa gì cả nên em cứ ngồi đó ăn đi.

    Lát tạnh mưa anh đưa về"

    "Vâng"

    Hình như anh không nhớ chuyện tối hôm đó thì phải.

    Nhìn say quắc cần câu thế cơ mà.

    "Tại sao em tránh mặt anh?"

    Ơ kìa, để yên cho người ta ăn nào.

    Đừng hỏi em như thế được không anh???

    "Hả?

    Không?

    Em...em đâu có"

    "Không có?" _ anh quay qua nhướn mày hỏi _ "Thế tại sao không nghe điện thoại của anh?

    Nhắn tin cũng không trả lời?

    Em lẩn cũng nhanh phết đấy, anh tới nhà tìm mấy lần mà không thấy em"

    "Ahaha... chắc... chắc anh tới đúng lúc em không có nhà thôi"

    À... anh không nói là anh đã cắm rễ ở trước nhà em từ chiều tới tận tối muộn đâu.

    .

    .

    .

    Trời càng lúc càng khuya còn hai đứa vẫn cứ ngồi đó, chẳng ai nói với nhau câu nào.

    Cơ mà túi đồ ăn vặt thì hết sạch rồi...

    "Này, cũng khuya lắm rồi mà vẫn chưa tạnh mưa.

    Hay em vào trong kia ngủ đi, sáng mai anh đưa về"

    "..." _ ôi, nhìn cái mặt ngơ ngác vì buồn ngủ của em kìa, trông ngu quá!

    Anh đứng dậy kéo theo cả cái con người vẫn đang ngu ngơ kia vào trong phòng.

    Trong này cũng khá gọn gàng vì Shinichirou cũng hay ngủ lại đây vì nhiều hôm làm việc tới khuya nên anh lười về nhà.

    Chỉnh lại gối để em nằm thoải mái, sau đó anh cũng dở chăn chui vào nằm.

    Ê từ từ!

    Có gì đó sai sai ở đây thì phải???

    "Ơ?"

    "Hửm?

    Em định cho anh nằm đất à?"

    "Kh-không phải.

    Nhưng mà..."

    "Thôi nào, cũng không phải lần đầu ngủ với nhau"

    "Anh im đi.

    Tại...lúc đó còn nhỏ.

    Ai tính chứ!"

    "Ngủ đi muộn rồi.

    Anh có làm gì em đâu"

    Thôi, tại em đang buồn ngủ vờ lờ nên tạm tin anh đấy.

    Dám dở trò gì thì ăn một cước vào mặt ngay nha anh giai.

    _ _

    Đang mơ mơ màng màng, em bỗng thấy có động ở bên cạnh.

    Mở mắt ra liền thấy Shin đang định đi đâu đó.

    "Ưm, Shin?"

    "Anh làm em tỉnh à?"

    "Anh đi đâu đấy?"

    "Bên ngoài có tiếng động, anh ra kiểm tra một chút.

    Em ngủ tiếp đi"

    "Cẩn thận đấy..."

    "Ừm"

    Xoa đầu trấn an em rồi anh cầm cờ lê bước ra ngoài.

    .

    "Này!!

    Gì vậy?

    Trộm hả?

    Đừng hòng trốn thoát" _ anh bước gần tới kẻ lạ mặt đang có ý định dắt con Bob đi nhưng chợt nhận ra kẻ này... _ "Mày...trông quen lắm.

    Keisuke hả?"

    "Shi-Shinichirou-kun?

    Tại sao...tại sao anh lại ở đây?"

    "Hả?

    Đây là cửa hàng của tao mà"

    "DỪNG LẠI KAZUTORA!!!"

    "RIKA!!!"

    Chẳng là dạo gần đây giấc mơ đáng sợ kia cứ lặp lại với tần suất liên tục, nó đã khiến em mất ngủ nhiều ngày.

    Vừa rồi lúc tỉnh dậy, em đã chợt nhớ tới giấc mơ đó.

    Với sự lo lắng dấy lên trong ngực, em ngồi dậy bước theo anh ra ngoài.

    Khoảnh khắc nhìn thấy kẻ lạ mặt vác kìm lao lên, em đã lao ngay tới đẩy anh ra và thay anh hứng trọn cái kìm vào đầu.

    Chết tiệt...

    "Này Rika, Rika!

    Mở mắt ra nhìn anh này.

    Rika!"

    Mau mở mắt ra đi em, anh đang sợ lắm đấy.

    Tại sao em lại ra ngoài này?

    Tại sao lại đỡ thay cho anh cơ chứ?!

    Con ngốc này!!!

    "Mau gọi cấp cứu đi Keisuke!!!"

    "V-vâng"

    .

    .

    .

    Đứng ngoài phòng cấp cứu, lòng anh cứ như lửa đốt.

    Suốt một tháng qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, và anh đã biết tình cảm mà anh dành cho em là gì.

    Anh thích em.

    Rất nhiều.

    Và ngay bây giờ đây, anh rất sợ mất em.

    Anh còn nhiều điều chưa nói lắm, vậy nên em hãy cố gắng vượt qua nhé...

    .

    Ba tiếng đồng hồ đã trôi qua, cuối cùng bác sĩ cũng bước ra ngoài.

    "Ca cấp cứu đã thành công.

    May mắn là vết thương không quá nặng.

    Bệnh nhân sẽ sớm tỉnh lại thôi"

    Qua rồi.

    Ba tiếng dài nhất cuộc đời anh.

    Thật tốt quá.

    Em đã không sao rồi.

    _ _ _

    "Em thực sự không còn đau chứ?"

    "Shinichirou có định để chị ấy nghỉ ngơi không thế?

    Cứ năm phút anh lại hỏi một lần đến em còn đau đầu nữa là"

    Em đã tỉnh lại được một tuần sau sự cố đêm hôm đó.

    Shinichirou đã dẹp mấy con xe yêu quý của anh ấy qua một bên mà chạy đến đây chăm sóc em.

    Ừm, ấm lòng quá.

    Thi thoảng có cả tụi bạn của Manjirou đến chơi cũng khá vui, tại vì tụi nó đến tấu hài là chính nên em cũng bất lực.

    Còn về Keisuke với Kazutora, em cũng chỉ mắng chúng nó một trận rồi thôi.

    Chơi gì mà ngu thế!

    À, được cả cái lũ bất lương hay tụ tập ở cửa hàng của anh cũng đến thăm em nữa.

    Chúng nó lấy cái lý do gì mà đến thăm phu nhân tổng trưởng?

    Tao lại vả vào mồm chúng mày bây giờ.

    Đầu têu cả lũ chính là Wakasa.

    Nhìn mặt chán đời như củ khoai lang mà lắm trò thế không biết!

    "Anh là đang lo cho Rika thôi.

    Manjirou tới thăm người bệnh mà nốc hết cả đĩa táo rồi kìa"

    "Chị Rika cho em mà!" _ thằng bé phụng phịu quay qua nhìn em mà nói bằng cái giọng hờn dỗi.

    "Ừm, em cứ ăn đi.

    Dù sao chị ăn cũng không hết được"

    "Thấy chưa?!"

    Tại Manjirou đáng yêu nên em mới cho nó đấy hihi.

    "Em đi chơi đây, hai người ở lại mà tình tứ đi nhé"

    Cái đệch!

    Là ai đã dạy em nói như thế hả Manjirou???

    .

    Sau khi thằng bé đi khỏi, cả hai im lặng một hồi rồi anh mới lên tiếng.

    "Tại sao hôm đó em lại làm vậy?"

    "Nếu em nói em đã nhìn thấy trước chuyện đó anh có tin không?"

    "Nhìn thấy trước?"

    "Ừm, em đã nhìn thấy từ lâu rồi.

    Khi mà em ngủ ấy, em lại mơ thấy cảnh anh nằm trên sàn, xung quanh toàn là máu.

    Dạo gần đây nó còn lặp lại rất nhiều nữa.

    Nên em sợ..."

    "Nhưng em cũng không thể đỡ thay anh như vậy được.

    Lỡ như lúc đó...em thực sự có chuyện gì thì anh...

    Anh sẽ hối hận cả đời mất"

    "Hối hận vì cái gì cơ chứ?"

    "Vì anh đã không nhìn ra tình cảm của em, vì anh không chịu chấp nhận cảm xúc của mình rằng anh thích em.

    Suốt một tháng em tránh anh, anh đã suy nghĩ rất nhiều và rất nghiêm túc.

    Và anh có thể khẳng định hiện tại ngay bây giờ và cả tương lai sau này rằng anh yêu em"

    "Anh tồi lắm huhu"

    Ơ hay cái con bé này, được tỏ tình cảm động đến phát khóc luôn cơ à?

    "Chắc anh sẽ không phải nhận lời từ chối lần thứ 21 đâu nhỉ?"

    "Em ghét anh"

    "Ngoan nào, anh cũng yêu em mà"

    _ _ _ _ _ _ _ _ _

    End.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Giờ đọc lại mới thấy là chưa chèn ảnh hihi =)))
     
    [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    .


    Tạm rest vì tuần sau thi thử tốt nghiệp =)))
     
    [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
    [Special]


    Nghe Stay with me (OST goblin) để sòu hơn vì tgia nảy ra ý tưởg khi nghe bài này hjhj

    ⊱Câu chuyện được viết dưới góc nhìn của Draken⊰

    {See you again}

    _ _ _ _ _ _ _

    Em như một ánh nắng nhẹ nhàng giữa trời đông buốt giá, em như fluoxetine cứu rỗi linh hồn.

    Và em... như một thiên thần lạc xuống giữa nơi trần gian phàm tục này.

    Em cất bước đến nơi đây và gõ cửa trái tim tôi.

    Chẳng cần đâu em ơi vì ngay từ đầu cánh cửa ấy luôn mở cho em bước vào rồi.

    Lần đầu gặp em là khi tên chibi đó dẫn anh về nhà chơi.

    Khoảnh khắc nhìn thấy em, anh nghĩ mình thực sự đã gặp được thiên thần.

    Mái tóc vàng nhạt như ánh nắng, đôi mắt long lanh to tròn, dáng người nhỏ bé nhìn thật muốn bảo vệ.

    "Mikey, bạn của anh à?"

    "Ồ đúng vậy.

    Anh mới quen cậu ta đó.

    Nhìn ngầu nhỉ?"

    "Oaaa, anh ấy có hình xăm con rồng này!

    Ngầu thật đấy!"

    "Đó, anh nói rồi mà"

    "Chào anh, em là Ema.

    Rất vui được gặp"

    Chà, cả em và tên của em đều thật xinh đẹp.

    "Anh là Draken, rất vui được gặp"

    "Nè nè Ken-chin, qua bên kia xem anh hai tao sửa xe đi"

    Tôi đang tự hỏi, làm thế nào mà tên chibi lùn tịt xấu tính kia lại có một người em gái xinh đẹp dễ thương và một ông anh trai hiền lành tốt tính thế nhỉ?

    Quy luật bù trừ à?

    . . .

    Chỉ vì muốn hân thiết với em thêm một chút, tôi đã trở thành bảo mẫu của thằng lùn chibi lúc nào không hay...

    Sáng nào tôi cũng mệt bở hơi tai vì phải qua lôi cổ Mikey dậy rồi lại hộ tống nó đi học.

    Mặc dù lên lớp nó cũng toàn ngủ với canh giờ nghỉ trưa để đi ăn chứ đâu có học hành gì.

    Bị ông nội đập cho bao nhiêu lần mà đâu có chừa.

    Nhưng nếu tôi không làm thì Ema sẽ phải làm.

    Tôi không muốn thấy thiên thần của mình phải mệt nhọc vì thằng anh ngang như cua của em.

    Mấy người tò mò không biết ông anh Shinichirou của nó đâu mà không gọi dậy ấy hả?

    Gọi nó cực muốn chết nên ổng dọt lẹ từ sớm rồi cơ.

    . . .

    Shinichirou-kun là một người tốt bụng, mặc dù anh ấy từng là tổng trưởng của một băng nhóm đứng đầu Nhật Bản.

    Nhưng số phận của anh lại không được tốt như vậy.

    Hai người trong nhóm Toman của chúng tôi đã lẻn vào cửa hàng của anh ấy và đã vô tình giết chết anh.

    Lần đầu tiên tôi thấy Mikey suy sụp, lần đầu tiên tôi thấy Ema khóc nức nở như vậy.

    "Draken này..."

    "Hửm?

    Em ổn chứ?

    Anh nghĩ em nên đi nghỉ một lát, mấy ngày nay em khóc rất nhiều rồi"

    "Anh có thể ở cạnh anh Mikey nhiều hơn được không?

    Anh ấy nhìn vậy thôi chứ bên trong yếu đuối lắm.

    Anh giúp em nhé?"

    "Anh sẽ cố.

    Em mau đi nghỉ đi"

    Ngốc này, em phải lo cho cả bản thân mình nữa đi chứ.

    Mới có mấy ngày thôi mà nhìn gầy hẳn ra rồi.

    _ _ _ _

    "Yô!

    Chào cậu bé nhút nhát!"

    "Cậu bé nhút nhát?"

    "Cậu ấy đã chạy ngay đi khi nhìn thấy Ema mặc đồ lót đấy"

    Này Ema?

    Nếu như em đang muốn chọc tức anh thì em thành công rồi đấy.

    Thằng Takemicchi đó định làm gì với em thế?

    Arg!

    Tức chết mất!

    _ _

    "Draken với anh Mikey cãi nhau à?"

    "Ừ.

    Anh nghỉ chơi với tên đó rồi"

    "Hả?

    Lần này hai người lại xích mích chuyện gì vậy?"

    "Người gì đâu mà cua cũng phải gọi bằng cụ!

    Là chuyện của Pa-chin ấy.

    Anh khuyên hết nước hết cái mà cậu ta đâu có nghe.

    Nghỉ chơi cho khỏe!"

    Nói vậy thôi chứ chưa biết chừng mấy hôm sau lại làm hòa ngay ấy mà.

    Mặc dù cái giá phải trả cho việc làm hòa đó khá đắt.

    . . .

    "Nín đi Ema, anh không sao"

    "Anh im đi.

    Như vậy mà kêu không sao!"

    Đáng lẽ là tôi và Ema đã có một buổi đi chơi lễ hội đúng nghĩa nếu như tôi không bị đánh úp.

    Mấy thằng khốn này đã phá hỏng hết cả.

    Mặc dù biết chắc là sẽ chẳng có thằng nào dám động đến em đâu nhưng tôi vẫn kêu em trốn đi.

    Tôi không thể để Ema gặp nguy hiểm được.

    Xui thay, tôi lại bị đâm một nhát vào bụng.

    Mấy thằng chó này điên thật rồi, còn dám chơi cả dao nữa.

    "Mau chạy đi Ema, chỗ này để anh"

    "Không được!

    Anh đang bị thương nặng, đừng cố đánh nữa!"

    Chậc, trời vẫn mưa to quá.

    Đáng lẽ bây giờ em phải đang ở trong nhà rồi.

    Cứ dầm mưa thế này thì em sẽ ốm mất.

    Sau khi Takemicchi chiến thắng, tôi cũng lịm đi.

    Thậm chí tôi còn để lại lời trăn trối cho cậu ta.

    Ấy vậy mà mở mắt ra thì thấy mình đang ở bệnh viện rồi.

    Hơi quê nhưng không sao, lỡ chết thật mà không nói gì thì tiếc lắm.

    _ _ _ _

    Rất nhiều chuyện đã xảy ra sau đó.

    Baji đã chết.

    Mikey một lần nữa suy sụp.

    Sao mọi chuyện cứ đến dồn dập vào lúc này như vậy nhỉ?

    Có kẻ nào cố ý làm vậy sao?

    .

    Ema thích con gấu bông ở khu giải trí lắm.

    Thế nên sau hôm đi chơi với anh em nhà Sano, tôi đã quay lại để mua nó vì cũng sắp tới sinh nhật của Ema rồi.

    Nhìn nó màu hồng có hơi sến sẩm nhưng không sao.

    Ema thích là được.

    .

    "Gì đây?

    Mày hẹn hò vào sinh nhật em gái sao Mikey?"

    "Im đê"

    "Hả?

    Em gái?"

    "Ừ.

    Bọn mày không biết Mikey với Ema là anh em cùng cha khác mẹ à?"

    "Ểhhh!"

    Mấy cái đứa này lại hiểu lầm chuyện gì rồi à?

    Sao nhìn bất ngờ thế?

    "Nhìn chẳng giống nhau chút nào"

    Đúng vậy.

    Ema thì đáng yêu còn tên chibi thì xấu tính.

    Giống nhau làm sao được.

    _ _ _

    Giáng sinh năm nay lạnh thật đấy.

    Mikey nó bị ấm đầu rồi.

    Nửa đem nửa hôm tuyết rơi lạnh buốt như này mà nó lôi tôi ra khỏi nhà để đi chạy xe.

    Tôi chợt nhận ra là nó đã bị mấy đứa tôi chiều thành hư người rồi.

    "Alo Ema.

    Bọn anh sẽ đưa Takemicchi tới đó ngay"

    Chậc, tại sao đã có Mitsuya rồi mà chúng nó vẫn ngốc như vậy nhỉ?

    Tên Taiju đó khủng bố như vậy mà vẫn cứ đâm đầu vào đánh.

    Nếu không phải Mikey nhận ra tiếng xe của Mitsuya thì mấy đứa này vào viện chơi rồi cũng nên.

    Thằng Takemicchi cũng hay thật đấy, cãi nhau với người yêu xong chia tay rồi lại quay lại vào đêm Giáng sinh.

    Thật muốn yêu đương với Ema mà.

    _ _ _

    Một năm mới lại sắp đến rồi.

    Đây đã là năm thứ tư tôi được đón năm mới với Ema.

    Người ta nói nếu hôn người mình yêu vào đúng khoảnh khắc giao thừa thì cả hai sẽ hạnh phúc mãi mãi.

    Nhưng người mà Ema yêu là ai?

    Liệu có phải tôi?

    Nếu em là của anh thì hay biết mấy

    Nếu như em biết tình cảm của anh cũng thì hay biết mấy

    Nếu em cũng yêu anh thì hay biết mấy

    Nếu chúng ta có thể đến với nhau thì hay biết mấy

    Nếu sau này chúng ta là một gia đình nhỏ bé hạnh phúc thì hay biết mấy

    Nhỉ?

    "Cháu yêu Ema"

    "Cháu cũng yêu con bé hả.

    Vậy thì nó có thể thanh thản ra đi rồi"

    À, thì ra em cũng thích anh.

    Ema à, anh xin lỗi vì không thổ lộ với em sớm hơn.

    Tất cả là tại thằng khốn Kisaki.

    Hết lần này tới lần khác, nó cướp đi tất cả những thứ quan trọng của Mikey.

    Và lần này thứ mà nó cướp đi là mạng sống của em.

    Hắn đã cướp đi em bằng cái đôi tay dơ bẩn khốn nạn ấy.

    Em ơi, giá như anh có thể thay cho em chịu cú đánh ấy.

    Anh có thể tưởng tưởng em đã đau đớn tới mức nào khi bị cây gậy đó đập vào đầu.

    Giá như lúc đó anh ở cạnh em.

    Giá như anh đã nắm bắt lấy cơ hội để được bên cạnh em.

    Nhưng ở đời thì làm gì có giá như đâu...

    _ _ _

    Đã hai năm trôi qua rồi nhưng đêm nào em cũng xuất hiện trong giấc mơ của anh và cầu xin anh hãy cứu lấy Mikey.

    Anh đã cố hết sức rồi em ơi.

    Nhưng thật trớ trêu làm sao khi mà định mệnh đã an bài cho cậu ta một số phận cô độc.

    Bóng tối cứ dần bao phủ lấy cậu ta, những hy vọng nhỏ bé có thể cứu vớt cũng bị cướp đi không thương tiếc.

    Cậu ta đã trống rỗng rồi.

    Liệu ai sẽ cứu rỗi được cậu ấy đây?

    "Mikey... nhờ cả vào mày đấy...

    Takemicchi"

    Ema, cuối cùng thì anh cũng được gặp lại em rồi.

    _ _ _ _ _

    "Xin gửi tặng cho em bó hoa kiều mạch như một món quà sau cuối, hỡi mối tình đầu chẳng thể nói ra của tôi..."

    Chỉ còn một chút nữa thôi chúng ta sẽ bước qua năm mới 2022 rồi nên là

    Chúc mọi người năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.

    Chúc mọi người sang năm mới sẽ làm việc và học tập đạt hiệu quả và thành tựu cao hơn năm cũ.

    Chúc những bạn năm nay thi vào cấp 3 hoặc thi tốt nghiệp và đại học sẽ có một kết quả thật cao để xứng đáng với công sức mà mình bỏ ra trong cả 1 năm học vừa rồi.

    Một lần nữa chúc các bạn năm mới vui vẻ và tràn ngập niềm vui hạnh phúc.

    Cảm ơn các bạn đã theo dõi bộ truyện này của mình ♥ (nma mí pạn đọc xong vote dùm mình đượt hong gần 2k view mà vote có hơn 100 à ಥ ‿ ಥ)
     
    Back
    Top Dưới