Khác (Tokyo Revengers) Chuyến tàu sinh tử!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
289240090-256-k106394.jpg

(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Tác giả: Quan__Que
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Takemichi cùng đám bạn đang trên đường đến thành phố Osaka để chơi lễ hội tại đấy.

Nhưng ai biết được đấy cũng là giây phút cuối cùng cậu có thể gặp được những người bạn của mình, và đặc biệt là chồng của cậu, Sano Manjiro.

Đại dịch Zombie đã cướp đi mạng sống của hàng triệu người.

Tất cả đều bị Zombie bao vây nhưng chỉ riêng thành phố Osaka đã kịp thời phong toả toàn bộ khu vực.

Chuyện gì đã xảy ra trước khi đến Osaka và Takemichi có cứu được ai hay không?

Cùng chờ xem nhé.

Thể loại: ngược, hành động, bạo lực, zombie, tận thế, ABO
Couple chính: MiTake
Couple phụ: BaFuyu, KisaHan......,có gì thêm sau
Couple anh em: MisuLunaMana, SmileAngry, RanRin
.

Mình lấy cảm hứng từ một bộ phim nổi tiếng của Hàn Quốc, Train To Busan.

Thấy ai cũng lấy phim Squid Game nên mình muốn đổi gió phim cũ.

Truyện có thể sẽ không hay mong các bạn thông cảm.



đạidịch​
 
(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Chương 1: Hạnh phúc trước ngày tận thế


Sano Manjiro, một kẻ cuồng công việc.

Anh sẵn sàng bỏ luôn ngày nghỉ cuối tuần chỉ vì muốn làm tăng ca.

Bỏ bê vợ của mình, Takemichi.

Anh có một người ông, ông luôn khuyên anh hãy quan tâm vợ hơn.

Nhưng những gì ông nói thì như gió thoảng ngang tai, chẳng thèm chú tâm đến.

.

.

.

- Sao?

Nó thành công chứ?

- Hoàn toàn thành công.

Tao có lấy cái xác chết của một con nai rồi tiêm cái chất đó vào, nó hoàn toàn sống lại.

Manjiro đang làm một cái dự án mới.

Chế tạo ra một loại thuốc để cho các sinh vật sống lại.

Nhưng ai biết được nó sẽ là gì chứ.

.

.

Tại một nơi nào đó

Một người đàn ông đang lái chiếc xe tải thì tông phải một con nai.

Con nai chết giữa vũng máu đỏ.

Ông ta cũng không nghĩ nhiều, liền nổ máy chạy đi.

Thế nhưng, con nai chết lúc nãy đột nhiên đứng lên, ánh mắt trắng bệnh, vô hồn nhìn về phía xa xôi.

Bản chất là một con nai nên nó sẽ không điên loạn cắn người tùm lum.

Nhưng chuyện tương lai thì không ai lường trước được.

.

.

.

-[ Alo Takemichi à.

Cuối tuần này đi Osaka chơi với bọn tao không?

Gặp lại bạn cũ xưa cho vui.]

- Thôi tao không đi đâu Chifuyu, Manjiro - san chắc chắn sẽ từ chối rồi bắt tao ở nhà cho coi.

-[ Mày thật là....Có gì thì cũng nên nghĩ cho bản thân chút chứ.]

- Thôi không sao.

Chúc mọi người đi chơi vui vẻ nhé!

Tao bận làm bữa tối rồi, hẹn gặp lại mày.

-[ Ừm bye.]

Cuộc trò chuyện điện thoại giữa hai người bạn cũng kết thúc.

Đáng lẽ sẽ chẳng ai biết nếu người đó không về nhà sớm.

Tuy anh ta nghe hết toàn bộ câu chuyện rồi cũng động lòng.

Nhưng cuối cùng Manjiro cũng gạt bỏ cái suy nghĩ đó đi và muốn chú tâm vào công việc.

.

Khi tắm rửa sạch sẽ xong, Takemichi vẫn còn làm bữa tối thì ông Sano đến bảo anh ra nói chuyện riêng.

- Có chuyện gì sao ông?__ Anh hỏi.

- Này, con cũng nên quan tâm vợ đi chứ.

Cứ để thằng bé suốt ngày trong nhà, chẳng cho nó đi đâu chơi.

Cưới nhau cũng được 4 năm mà vẫn chưa có cháu cho ông bồng nữa.

Cưới vợ về thì phải yêu thương chứ Manjiro.

- Aizzz, ông cứ nói mãi một chuyện.

Anh mặc kệ những gì ông nói, quay bước bỏ đi.

Khi vào phòng vợ của mình, nhận ra mùi hương cơ thể của Takemichi cứ thoang thoảng trong không khí.

Hương thơm này lâu rồi anh không ngửi thấy nữa

Một bức tranh lớn treo ở trên tường.

Dường như do cậu vẽ thì phải.

Nhìn thấy, đôi đồng tử Manjiro có chút giãn ra.

Nó vẽ về một người là Alpha với chiều cao khá thấp, ôm lấy người con trai kế bên, thơm nhẹ vào má người ấy.

Người con trai ấy là một Omega, mái tóc màu vàng nắng bay phấp phới trong gió.

Nhìn họ thật hạnh phúc, một đôi vợ chồng đẹp.

Trên góc bức tranh có để lại một tờ giấy note có ghi là: "Ước gì mình có thể mãi hạnh phúc như này nhỉ."

Một ước mơ nhỏ nhoi, khát khao được hạnh phúc cùng người mình yêu.

Tối hôm ấy, anh mơ, mơ về thân ảnh nhỏ bé đã gánh vác cả sinh mạng của hàng chục người.

Cậu nhiều lần suýt bỏ anh mà đi, những lần nhìn cậu nằm hấp hối giữa vũng máu.

Rồi lần này, một hình ảnh khác.

Một hình ảnh con người cắn xé nhau, họ trở nên mất trí, cứ thấy ai là tấn công không ngần ngại.

Cả hai lại chia xa, một người phải ra đi để kẻ còn lại nhung nhớ.

Anh giật mình tỉnh dậy thở hồng hộc.

Cái giấc mơ quái đảng gì vậy?

- Mình có phải một người chồng tốt hay không?

Manjiro làm tất cả vì muốn giàu, muốn cho vợ mình có một cuộc sống sung sướng, hạnh phúc.

Nhưng liệu có hạnh phúc, hắn thật sự ngốc quá đấy.

.

- Sếp ơi, cho tôi xin phép nghỉ làm một tuần nhé.

-[!!!!!

Ờm alo?

Đầu dây bên kia có phải là Sano hay không?]

- (눈‸눈) ừm là tôi.

- [Ơ ờm...ừ, được, cậu cứ tự nhiên.

Cậu tăng ca nhiều ngày lắm rồi.[

.

Anh bước xuống nhà, một bóng người nhỏ bé đang hì hục nấu bữa sáng.

Gương mặt cậu cứ mĩm cười, trán ướt đẫm mồ hôi.

Thấy vậy, Manjiro nhảy nhào ôm lấy eo cậu.

- Ể?

Manjiro - san?!!

Anh làm gì vậy?

- Mai đi Osaka chơi lễ hội với anh nhé.

- Nà ní??!!

- Anh nói thật đấy, Micchi - chan đi không nào?

- Ưm ưm. ___ Cậu gật gật đầu.

Từ xa, mọi hành động đều được ông Sano nhìn thấy, ông khẽ mĩm cười.

- Thế mới đúng chứ.

_______________________

Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời còn chưa lên.

Anh lái xe chở bé mèo nhỏ đang ngủ gục do chưa ngủ đủ giấc.

* BÙMMM*

Một tiếng nổ lớn xé toang cả màn đêm tĩnh lặng.

Nhìn qua hướng ngôi nhà đang cháy, ai ngờ được đó là công ty mà anh đang làm.

Lúc đầu anh cảm thấy thật may mắn nhưng đột nhiên mặt biến sắc, vội lấy điện thoại gọi cho ai đó.

- À Inosen, cái dự án tao làm mày để ở công ty đấy à?

Hay mày đem đi rồi.

- Kh....không xong....rồi.... zom bie...xuất.....hiện.......

Rồi.......Grrr GRRRR.

- Này Inosen???

Inosen??

Không có bất kì một tiếng hồi đáp nào, chỉ toàn những tiếng gầm gừ đáng sợ.

Anh không suy nghĩ nhiều, cúp máy rồi tiếp tục lái xe đến nhà ga trong sự tiếc nuối.

___________________

Ối là la

Truyện này mình lấy cảm hứng từ phim Train To Busan nha.

Thấy ai cũng lấy phim Squid Game nên mình muốn đổi gió cho mới mẻ.
 
(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Chương 2: Những kẻ kì lạ


Đã ổn thoả với chỗ ngồi của mình.

Cả hai bây giờ chỉ cần chờ đến lúc tàu chạy.

Đột nhiên một vụ ẩu đả lớn giữa nhà ga.

Họ chạy đến tấn công rồi cắn xé nhau.

Những người bị cắn lại tiếp tục đứng lên đi cắn người khác.

Khung cảnh vô cùng hoảng loạn.

.

*BỤP*

.

Một tiếng động mạnh va vào cửa kính khiến cho Takemichi giật mình.

Nhìn qua thì một ai đó đập vào.

Manjiro thấy vậy liền lấy tay che mắt vợ mình lại.

- Nếu sợ thì em đừng nhìn.

Nghe lời, cậu cũng nhắm mắt không nhìn nữa.

.

.

Một cô gái với mái tóc ngắn ngang vai, một bên chân bị thương như bị ai đó cắn nát vậy.

Cô lết cái thân lên chiếc tàu mà cả hai đang đi, lết vội vào nhà vệ sinh.

Cô ngồi một góc, miệng cứ lập đi lập lại câu nói: " Xin Lỗi!"

.

- Manjiro - san, em đi vệ sinh tí nhé.

Nói rồi cậu bước ra khỏi chỗ ngồi.

Nhà vệ sinh ở toa của cậu đã có người, đàng phải sang toa khác.

Đi đến 1, 2 toa, cuối cùng cũng có toa trống.

.

- Này Micchi - chan?

Em đâu rồi?

Lúc nãy anh cứ lơ mơ, không nghe người kia nói gì cả, giờ mới để ý đến.

Tàu bắt đầu chạy, anh bắt đầu đi tìm.

Đi vòng vòng vẫn không thấy vợ đâu.

.

Cô gái lúc nãy đột nhiên bước ra khỏi nhà vệ sinh, đột nhiên ngã khuỵu xuống.

Cô nằm rồi co giật từng cơn.

Một cô gái tiếp viên thấy thế liền đến hỏi han.

- Này cô ơi, cô có sao không?

Cô gái kia vẫn không trả lời, tay chân vẫn cứ co giật rồi nằm im lịm luôn.

Cô tiếp viên thấy không ổn liền lấy bộ đàm ra, gọi cho một người đồng nghiệp.

- Okanui - san, phiền anh đến toa số 13, có một cô gái hình như bị lên cơn co giật......AAAAAA~~~

Cô tiếp viên hét lên.

Cô gái lúc nãy bỗng ngoắc đầu dậy, đôi mắt trắng bệch vô hồn nhìn nhìn cô tiếp viên rồi nhe răng cắn mạnh vào cổ.

Nó bám chặt lên người cô, nắm đầu rồi cắn ngấu nghiến.

Cô gái kia vừa hét đau, bước đi loạng choạng không vững đến chỗ hàng ghế mà hàng khách đang rồi.

Ai ai cũng hoang mang và có chút sợ hãi.

- Kuromi - chan, em bị làm sao vậy?

Cô mau buông ra không tôi báo cảnh sát đấy!

Những gì anh nói, nó không mảy may quan tâm.

Cô gái tiếp viên bị cắn lúc nãy bỗng nhiên ngừng hét mà thay vào đó là những tiếng gầm gừ đáng sợ.

Mắt cô là màu trắng bệch, mặt còn nổi một số đường gân đen, khuôn mạt chai sạm, nhăn nheo như bị lão hoá.

Da mặt đột nhiên nứt ra rồi rỉ máu.

Cô lao đến cắn mạnh vào người anh trai tiếp viên lúc nãy.

Cứ tiếp tục như vậy, cả toa tàu nhộn nhịp trong tiếng la hét.

.

Manjiro đi tìm vợ thì đi gần đến toa đấy, thấy cảnh tượng hãi hùng này mà sợ hãi, lo lắng cho Takemichi.

Cả đám người kì lạ đó đã bắt đầu chú ý đến anh, xem anh là mục tiêu.

Không ngần ngại, Manjiro quay đầu bỏ chạy.

Cứ chạy mãi, vì quá nóng vội nên không tài kịp đóng cửa.

- Ủa?

Anh Manjiro?__ Cậu vừa đi vệ sinh xong.

- MICCHI CHẠY ĐI!

- Hả?

Cậu chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cứ đứng ngu ngơ.

Manjiro không chần chừ bế hẳn cậu chạy đi luôn.

.

.

.

- Grrrrrr....

- Này anh bị cái gì vậy?

- Baji - san, dường như anh ta bị khùng điên gì rồi.

Một cặp vợ chồng khá đẹp đấy.

Người chồng là Alpha, mái tóc đen dài óng mượt, đôi ngươi vàng sẫm, đặc sắc nhất chính là hai chiếc răng khểnh ở hàm trên khi cười thì lộ hết cả ra.

Cô vợ là một Beta đang mang thai 5 tháng rưỡi.

Mái tóc vàng nhạt để kiểu đầu nấm, đôi con ngươi màu xanh lá đậm.

Người chồng, Baji Keisuke đang tống cổ một người đàng ông tự dưng lao đến với ý định làm hại họ.( Mọi người ơi, "Baji" hay "Keisuke" mới là họ vậy?)

- NÀY NÀY, ANH ƠI, MỞ CỬA CHO TÔI VÀO RỒI MAU ĐÓNG LẠI!

Baji nghe vậy cũng làm theo, bóng dáng thấp bé đang bế một ai đó chạy đến đây.

Anh mở nhanh cách cửa, hai người kia chạy thẳng vào rồi đóng sầm cửa lại.

Những kẻ kì lạ ngay sau đó bị đập mạnh vào cửa kính.

Nếu chậm một chút thì lũ này đã vào bên trong rồi.

- Ủa Takemichi???

Sao mày lại ở đây???

- Ý Chifuyu, à thì Manjiro định đưa tao đi Osaka chơi, mới hôm qua thôi đấy.

- Trời, mới hôm qua thì cũng phải nói chứ.

- Mày đúng là dính Takemichi quá luôn đấy Chifuyu.

- Xớ!

- Trời ơi!

Chúng mày tìm cách giúp tao nè.

Tao đang phải chặn cửa đó. _ Baji tức giận lên tiếng.

- Nó hình như không biết mở cửa. ___ Một chàng trai với làn da bánh mật, tóc vàng vuốt vuốt keo.

Đôi mắt xanh mòng trét nhưng tiếc cái bị cận nên phải đeo một cặp kính dày.

Người ấy không ai khác chính là Kisaki Tetta.

- Hả?

- Mày cứ buông ta ra thử xem.

Baji tay run run, từ từ buông tay ra.

Đúng thật chúng không biết mở cửa, chỉ biết đập mạnh vào cửa thôi.

- Hình như nó tấn công vì nó nhìn thấy chúng ta.

Nghe thế, một cô gái với mái tóc màu vàng óng vén sang một bên vai, là một Alpha.

Tiến tới lấy chai nước tạc hết nước lên phần kính rồi lấy một tờ báo in lên.

Khi gặp nước trên một mặt phẳng, nhất là kính, tờ giấy sẽ có thể dính trên đấy.

Tuy không chặt nhưng miễn sao nó che mất tầm nhìn của lũ người kì lạ kia là ổn rồi.

À mà cô ấy là Sano Emma

- Cảm ơn em nhé, Emma.

- Ừm, không có gì.

Mà cái lũ người kì lạ này bị làm sao vậy?

Tự nhiên tấn công chúng ta.

- Ừm...tao có một giả thuyết không biết có đúng hay không, đây có lẽ là....đại dịch Zombie.

_______________

Có ai cho mình biết giữa "Baji" và "Keisuke" thì đâu mới là họ khum mọi người.
 
(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Chương 3: Nhà ga tử thần.


- Đại dịch Zombie!!!

Ý mày là sao?

Baji hoang mang nhìn Kisaki.

Cái gì mà Zombie chứ?

- Mày không để ý à?

Họ có nhận thức nào của con người đâu.

Tao rất thích tìm hiểu về hiện tượng này.

Mày sẽ bị biến thành Zombie khi mày bị nó cắn.

Có thể nói là nó nhiễm qua đường máu.

Dính nước bọt hay máu chúng vào viết thương hở thì coi như ngủm rồi đấy.

.

*Reng Reng Reng*

.

Tiếng chuông điện thoại của Manjiro vang lên, là một người đồng nghiệp.

- Alo.

- Manjiro ấy à?

- Ừm.

Có chuyện gì sao.

- Mày có còn đang ở Tokyo không đấy?

- Không, tôi đang trên đường đến Osaka.

- Phù...thế thì lát tao đón mày, sẵn tiện đi chơi luôn.

Tao đang ở nhà ga Yokohama tại cổng số 9.

- Nhưng.......

Anh còn đang ấp úng.

Một người luôn quan tâm đến bạn bè như mình thì sẽ chẳng bao giờ làm điều đó.

- Xin thông báo đến tất cả người dân trên đất nước Nhật Bản.

Mọi người cứ yên tâm, không có chuyện đại dịch Zombie đâu.

Mong người dân tin tưởng vào chính phủ.

Mỗi nhà ga đều được cử quân đội đến giải quyết những người gây rối trật tự công cộng.

Xin người dân cứ yên tâm.

Yên tâm thế nào?

Bản tin thời sự được chiếu trên chiếc TV nhỏ ở góc tường.

Những người khác thì có thể tin chứ cái đám này thì không.

Tin thế quái nào được.

- Thôi được rồi, tao đồng ý. ___ Manjiro đáp.

1 tiếng rưỡi trôi qua, cuối cùng cũng đến nhà ga Yokohama.

Tất cả mọi người bước xuống, chân cứ run run mà chạm đất.

- Cái gì đây?

Có ai ở đây đâu?

Nơi đây vắng đến đáng sợ.

Nghe rõ mồn một được tiếc gió thổi.

- Mau xuống lẹ coi!

- Oái!

Một người phụ nữ khá lớn tuổi, gương mặt chảnh choá đẩy mạnh một cô gái xuống.

Nhìn thì bà ta chỉ là một Beta.

Lão bà ấy là Minamoto Yuwaka.

Chủ tịch tập đoàn của một công ty lớn.

Bà ta thường ỷ danh mình là giám đốc mà lên mặt.

Thường mua chuộc người khác bằng tiền.

Suy cho cùng cũng như là ăn hối lộ, nếu cảnh sát mà biết thì bây giờ bà ta đang ngồi còng tay mà ăn cơm nhà nước rồi.

Quay lại phía những nhân vật chính.

Theo thông tin được biết, quân đội sẽ đón mọi người tại cổng số 7.

Mọi người đi lòng vòng thì cuối cùng cũng thấy.

Riêng cặp vợ chồng Sano thì đi đến cổng số 9, nơi người đồng nghiệp của anh đang đợi.

- Này!

Mày chờ bọn tao có lâu không?

-........gr.....

- Này Alo!

Manjiro chạm nhẹ vào vai anh ta.

Chầm chậm quay đầu lại.

- Thôi chết mịa!!!!

Chạy đi MICCHI!!!!

- Hả hả??!!!

Một gương mặt không phải của con người đã đập vào mắt anh.

Giật nảy mình, hét lớn kêu người vợ của mình chạy đi.

Hai vợ chồng hoảng loạn mà chạy như điên.

Bên phía mọi người.

Họ đã thành công xuống cổng số 7.

Ai ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Quân đội đang đứng bảo vệ họ kìa.

- Này!

Chúng tôi ở đây nè các anh.

Một anh sinh viên cất tiếng.

-Grrrrrrr....!

Thôi xong, những người đó đã bị biết thành Zombie hoàn toàn.

Cả đám hoảng loạn.

Đè lên nhau để nắm lấy sự sống.

Lão bà kia cũng chẳng khác.

Thẳng tay đè một cô gái tầm học sinh Sơ Trung xuống, xem như miếng đá lót đường mà không ngần ngại đạp lên.

- Mana!

Giọng của một người anh nghe có vẻ vô cùng lo lắng gọi tên em mình.

Một cô gái lớn hơn tầm Cao Trung chạy tới, đỡ em dậy.

Suýt chút nữa thì con Zombie kia đã cắn cô ấy mất rồi.

- Hãy cẩn thận chứ Mana.

- Vâng.

Em xin lỗi.

Những thanh niên có võ thì đám này chẳng ngán ai.

Chỉ có điều nó đông như kiến.

Hai vợ chồng Sano chạy ra thì thấy một cảnh tượng hãi hùng này.

Thôi xong.

Họ lao vào đấm cái lũ xác sống kia rồi cứu nhau.

Riêng ai con người Omega là Takemichi và Hinata thì chỉ biết nương tựa vào nhau mà sống sót.

Hai người với võ công tầm thường thì trụ nổi cái đám này thì quả là một chuyện khó.

Nhưng chẳng hiểu kiểu gì mà cái đám Zombie kia nó lại yêu thích hai người này đến thế?

Why?

- Chết rồi Hina, anh sẽ không cầm cự nổi mất.

- Sao nó cứ bu vào chỗ mình không vậy?

Từ đâu một con Zombie lao vào.

Hina giật mình, lấy tay chống đỡ.

Nó gần cắn vào tay cô rồi thì...

- Này Hina, em mau chạy đi!

Một cô gái với mái tóc vàng vén ngang một bên vai.

Cô lấy tay ngăn miệng tên đó lại, tay cô đã bị cắn.

- Emma - chan!

Chị làm cái gì vậy?!___Cô hoang mang.

- Chị chỉ giúp em được nhiêu đây thôi.

Giờ em mau chạy đi!

- Nhưng....___Cô rơi nước mắt.

- Nếu em không chạy thì chị sẽ giận em đó.

Mau lên.

Cô kéo Michi thật nhanh đến cổng số 12 lúc đầu.

Michi cũng chẳng thể làm được gì, chỉ có thể như thế.

Nhưng trong lúc chạy, có an toàn được sao?

- Cứu tôi với!!!

Bà già Minamoto sắp bị một tên căn thì từ đâu, một anh nhân viên soát vé thuộc loại Beta lao đến.

Anh ta trùm chiếc áo khoác lên đầu nó khiến nó không thấy đường.

Bà ta thoát chết trong gang tấc.

Cả hai người may mắn chạy được đến cổng số 12.

Lúc đấy Luna và Mana cũng đã lên được cùng một số người khác.

Takashi thì còn đang chật vật vì phải cứu những người bạn của mình.

- Ố là la.

- Em ghét Zombie.

Hai cục bông hồng hồng, xanh xanh nhìn cute chết đi được.

Hina chạy trước lên được toa tàu số 4.

- Này, mau cho tàu chạy đi!

Bà Minamoto nhỏ nhen, ích kỉ.

Bà ta chỉ muốn một mình bản thân được an toàn, còn người khác như nào không quan tâm.

- Này!

Còn bạn của cháu nữa đấy.

- Bạn mày thì sao?

Giờ quan trọng là cứu những người sống.

Hina như tức điên lên, cô chửi thẳng mặt bà ta.

Bà ta không quan tâm, đưa cho anh nhân viên soát vé một cộc tiền.

- Cầm số tiền này rồi cho tàu chạy.

Thấy tiền là hai mắt sáng như đuốc.

Vội lấy bộ đàm ra.

- Alo, mau cho tàu xuất phát.

Hina thật sự bùng nổ.

Vừa mới mất chồng, giờ đây mất thêm những người bạn nữa thì ai mà chịu nổi.

Nhưng sức ảnh hưởng của bà ta quá lớn.

Những con người không có nhân tính, lấy ơn báo oán, cũng từ chối giúp đỡ họ.

Tàu bắt đầu chạy.

Hai anh em Kawata kịp thời nhảy lên được toa tàu.

Tức giận mà cục bông hồng đấm thanh niên soát vé mấy cái với vẻ mặt cứ cười cười.

Còn cục bông màu xanh thì mặt cáu gắt, không ngừng bảo anh dừng lại.

Tàu đã chạy, họ chẳng thể làm được gì.

Takashi, Takemichi, Chifuyu và hai anh em Haitani thì vào được toa 7.

Chậm rãi bước đi, không dám thở mạnh vì có một bạn Zombie đang đứng rất gần ở đấy.

Ổng mà thấy được coi như xong.

Bước vào được nhà VS, lần lượt vào một cách an toàn.

Nhưng thế quái nào mà ông bầu Chifuyu vừa bước vào thì một con Zombie quay người lại thấy.

Chúng lao đến kẹp tay ngay cửa ngăn cho cửa đóng lại.

.

- CẨN THẬN!!!

______________________

Mình sắp KT Giữa kì mất rồi.

Thời gian ra chap có thể sẽ khá trễ đấy.

Yêu mọi người.(っ˘з(˘⌣˘ )
 
(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Chương 4: Tạm biệt Emma và Toa tàu.


- CẨN THẬN!!!

Ai ấy nhờ?

À thì ra là Emma.

Cô vẫn giữ được ý thức của con người.

Cô kéo những người bạn mà cô yêu quý ra khỏi nơi này trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại.

Emma điên cuồng đấm mạnh vào mặt những con Zombie đang có ý định xông vào họ.

Nó cắn kệ nó.

-" Tch....còn một chút nữa thôi.

Thứ virus quái đảng, đi từ từ thôi.

Lát đánh xong mày muốn chạy nhảy tung tăng gì cũng được."

Cô thầm chửi rủa.

Những con Virus này đang dần dần phá nát hết các tế bào sống trong cơ thể của con người.

Còn bộ não á hả.....nó rất móp méo và dị dạng như bị ăn mòn.(gớm phết, tui viết còn nổi da gà) Mấy con Zombie còn có dòi lúc nhúc nữa.(・∀・)

Emma thì cô vẫn còn đẹp.

Da vẫn hồng hào nhưng sắp hết hạn rồi.

Cô cố gắng đưa mọi người chạy ra, dùng thân chặn cửa kính lại.

- Mọi người chạy đi!!

Cô hét lớn.

Họ vẫn rất do dự, nhưng cuối cùng cũng phải chạy.

- Emma yêu mọi người nhiều!

Nói rồi, cửa kính vỡ ra, cả đám Zombie lũ lượt ngã nhào ra.

Đôi mắt của Emma cũng trở nên trắng bệch.

Cô nở một nụ cười cuối đời.

Tạm biệt nhé, Emma!

Chúng cắn xé Emma đã rồi thì chuyển mục tiêu sang những người kia.

Họ lấy hết sức bình sinh mà chạy, chạy, và chạy.

- U là trời đâu ra mà lắm thế!

- Tch....lũ khốn nạn, tại sao lại cho tàu chạy?!

Một đám Zombie từ đâu đó nhào ra, một số người ham đi trước mà bị cắn chết.

Hanma và Kisaki lên tàu trước, tiếp là Manjiro và anh trai số nhọ Baji.

Baji nhọ thật sự, chân dài mà chạy đuổi theo đoàn tàu rồi giúp đỡ người khác lên tàu thì muốn tắc thở rồi.

Lũ Zombie còn chạy theo cho vui.

Anh phải cầm một cái tấm khiên chống đỡ của những quân đội đã chết, vừa chống đỡ vừa chạy.(Khổ anh tôi)

Sau khoảng thời gian cực khổ thì cuối cùng cũng lên được tàu.

Ngồi dựa lưng vào tường mà thở.

- Mày xui thật đấy Baji.

- Im đê!!

.

Lúc Manjiro đang chú ý đến Baji thì Kisaki kéo Hanma vào một góc khuất, tiêm thuốc nào đó vào người anh.

- Ể?

Mày tiêm cái gì đấy?

- Sụyt!

Nói nhỏ thôi!

Tao thích nghiên cứu về Zombie nên tao đã tạo ra một loại thuốc có có khả năm miễn dịch virus này, có thể sẽ hiệu nghiệm.

Lúc đáng nhau bảo vệ Kisaki vì cậu ta yếu quá, may là Alpha nên còn cầm cự được.

Hanma không may bị dính một ít máu của Zombie vào vết thương hở, đọc thôi đủ hiểu tương lai như nào rồi nhỉ.

Kisaki thấy vậy bèn kéo anh đi, chạy thục mạng lên tàu.

Nhân lúc không ai để ý mà tiêm kháng thể vào người Hanma, tiếc rằng cậu chỉ có một cái.

- Mày tiêm cho tao rồi lỡ mày bị cắn rồi sao?

- Thì tao cố gắng không bị cắn là được.

Ngu!

Hanma nhìn cậu rồi cười trừ, quái lạ.

- Lần đầu tiên tao thấy mày quan tâm ai đấy.

- Giời!

Chăm sóc thì tao đã từng chăm sóc hai con vợ của hai thằng ngu kia rồi.

- Hả?!

Mày nói gì cơ?!

- Đâu có!

.

.

.

Trước lúc đó, họ còn đang chật vật đóng cáng cửa lại.

- Này Matsuno, mày có con rồi thì may mắn lên coi, rồi sau này để phúc lại cho nó.

Chứ giờ mày xui và nhọ như này rồi làm sao?

- Im Đê!

Mọi người đang cố gắng đẩy cánh cửa vào thì...

.

* TAKEMICHI!

ANH YÊU EM! *

.

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Lúc nãy không để ý, chiếc điện thoại của Takemichi vô tình rớt ngay gần cửa ra vào.

Mày mà rơi trên chiếc cặp của ai đó chứ không thôi ngủm rồi.

Lũ Zombie đột nhiên chạy đến chỗ chiếc điện thoại kia, không quan tâm đến họ nữa.

Đóng cửa lại rồi thở phào nhẹ nhõm.

- Mày vẫn còn giữ cái nhạc chuông kinh khủng ấy nữa à?

- Xớ kệ tao!

.

Người gọi cho cậu không ai khác chính là Hina, nếu không có cô thì không biết mọi chuyện sẽ ra sao nữa.

Hina trong toa 4 đang vô cùng lo lắng cho mọi người.

- Sao lại không gọi được chứ!

Cô cứ điên cuồng bấm gọi, và nó cứ mãi thu hút lượng Zombie đến chỗ đó.

- Người gọi điên cuồng như này chỉ có thể là Hina thôi nhỉ.___ Michi cười trừ.

Mọi người nghe vậy liền chuyển sang chế độ rung, phòng trường hợp cô gọi cho họ rồi lại đánh thức cái lũ thây ma kia.

Đáng sợ thật!

.

.

Sau khi ăn đấm bởi hai anh chồng đã có vợ kia thì bây giờ có tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là vợ của Baji, Chifuyu.

Anh bây giờ thực sự rất vui vì vợ mình vẫn an toàn.

- Alo, Chifuyu à, có sao không?

- Ừm, không.

Mới thoát nạn xong đấy, xui vl.

- Anh còn xui hơn em!___ Vừa nói vừa khóc không ra nước mắt.

- Em muốn nói là em, Takemichi, Mitsuya và anh em Haitani vẫn an toàn nhé.

Nhưng cái đám Zombie ở ngoài nhiều phết.

We're scared! ( ・ั﹏・ั)

- Này Chifuyu, bọn mày đang ở toa số mấy đấy?

- Ừm ...theo tao nhớ thì hình như là toa 7.

- Toa 7 sao.....ok biết rồi, bye.

Nếu toa của nhóm kia là toa 7 thì mọi người cần vượt qua 5 toa nữa, tức là họ đang ở toa 12.

Hanma từ đâu lấy được những cuộn băng keo, cây gậy bóng chày, nồi niêu xoong chảo các kiểu.

- Dùng cái này làm vũ khí nè.

Lấy băng keo quấn quanh cổ tay lại đi phòng trường hợp lũ Zombie nó cắn vào tay.

Mọi người nghe vậy cũng bắt đầu chuẩn bị, họ không thể để những người họ ở lại đó được.

Xác xuất bị Zombie đột ngột tấn công cũng rất cao.

Toa đầu tiên và toa thứ hai, tuy có hơi lọng cọng nhưng dần dần cũng thành thạo vào thành công sang được toa tiếp theo.

Thế quái nào mà trong toa này toàn những người bạn thơ ấu của họ, một số người là bạn thân của Takemichi.

Tổng cộng gồm: Atsushi, Yamagishi, Makoto, Takuya, Draken, Pachin, Peyan, Izana, Kakuchou,..

( Mấy anh này không được lên sàn diễn vì một lý do rất đơn giản thôi: Tôi Không Có Ý Tưởng)

- Đùa nhau à!!!

________________

Thế quái nào truyện cũ của tôi nhiều người đọc thế, còn truyện mới ế lòi mông ra༎ຶ‿༎ຶ
 
(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Chương 5: Vượt Ải


Mình muốn nói là ngoài CP MiTake, EmHi, và mấy CP anh em thì chả có CP nào tui ship cả ( ╹▽╹ )

Không biết sao tui có thể viết được luôn á.

___________________

- Đùa nhau à!!!___Mikey và Baji đang hoang mang.

Nghĩ sao vậy?

Cuộc đời này lắm sóng gió thế!

Hanma và Kisaki nhìn là đủ hiểu rồi.

Vừa đánh vừa quay lại nói.

- Bây giờ bọn nó là Zombie đấy, không phải là con người nữa đâu!

Lời nói này như đánh thức Baji.

Anh đây đã lấy lại được tinh thần.

- Đúng!

Bây giờ người còn sống mới quan trọng.

Nhưng Manjiro vẫn còn ngỡ ngàng, không thể nhấc tay giơ gậy lên được.

Bất động rồi.

Zombie ở đây quá đông, ba người kia đang rất khó khăn trong việc chống đỡ, còn ông nội Manjiro cứ ngơ ngơ.

Cứ ngỡ là toang nhưng bỗng nhiên, con tàu đi vào đường hầm.

Bóng tối bao trùm cả con tàu, lũ Zombie bắt đầu ngu ngơ, dừng việc tấn công bọn họ lại rồi cứ nhìn xung quanh.

Một quả bóng chày rơi lộp bộp xuống, lũ Zombie nháo nhào bu vô.

Mọi người dường như hiểu được điểm yếu của nó là bóng tối, còn ưu điểm là âm thanh, trừ Baji.

Họ đi ngang qua chúng.

-" Mắc cái gì mày nhìn tao hoài vậy?"

Hanma đang thầm chửi 1 con thây ma đang nhìn mình.

May là nó bị mù.

Đi qua được khỏi toa tàu đấy thì cũng vừa ra khỏi đường hầm.

Họ liền nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh.

Kisaki lấy điện thoại ra xem bản đồ.

- 5 phút nữ sẽ tới đường hầm tiếp theo.

Đường hầm này khá ngắn, kéo dài tầm 25 giây thôi.

...

.

.

.

Đám người kia đang vất vả cứu mọi người thế mà ả Minamoto lại tình tứ với anh soát vé trong nhà VS. (Chi tiết này lấy trong Squid Game).

Bà ta ngồi rồi tự úm ba la xì bùa, tự thúc vào l* hậu của mình rồi rên lên.

- Nhờ có anh mà...a~~~ tôi mới có thể sống được..a~~~~.

(Tự nhiên viết tới đây lại nhớ khúc S E X trong Squid Game dễ sợ)

Bà ta ngồi lên đùi anh trai ấy, tự đâm cái c*c to bự kia vào l* hậu.

Rồi ả nhướng người lên, tự thúc.

Vừa làm tình, cả hai vừa hôn nhau thấm thiết.

.

.

.

.

Tiếp tục bên phía bốn người kia.

Vì đoàn tàu gần đến đường hầm rồi nên họ phải chuẩn bị sẵn sàng.

Mở hé cửa ra, đoàn tàu từ từ bị bóng tối bao trùm.

Lũ Zombie đang hoảng loạn và hoang mang nên chạy tùm lum.

Họ cứ việc né từng cái xác và.

*Nắng chiếu lung linh muôn hoa vàng...*

Con tàu ra khỏi đường hầm.

Họ bèn nấp vào các băng ghế trống không có lũ Zombie để ý.

Kisaki móc chiếc điện thoại trong túi quần của Manjiro ra, ném tuốt sang bên kia rồi lấy điện thoại mình bấm gọi qua nó.

.

*MI - À MANJIRO EM CŨNG YÊU ANH!*

.

Nhạc chuông có 1 không 2 và nồng nặc mùi cơm chó của đôi vợ chồng Sano kia, quả nhiên xịn xò khi có thể thu hút sự chú ý của lũ thây ma.

- Nhạc chuông dị hợm của mày cũng có ích phết.

- Tao đã bảo mà.

Nhân cơ hội đám kia không để ý mà bay thẳng qua bên kia.

Nice.

Lần này thời gian tàu đi qua hầm hết 1 phút, dư sức cho tụi nó bay nhảy.

Họ đi qua một cách nhẹ nhàng, từ từ và bình tĩnh.

.

*Cốc Cốc Cốc*

.

-" Zombie biết nói tiếng người á?"

.

- Mikey nè, alo.....có ai trong đó không?"

.

-" Ui~~, Zombie có trí tuệ kìa bây ơi.

Nó tiến hoá hơi sớm thì phải!"

.

*két~~~*

Tiếng cửa nhẹ nhàng mở ra.

-" Lịt pẹ tụi này tiến hoá quá mức rồi.

Coi như đời em chấm hết!"

.

- Chúng mày bị hâm hay sao không lên tiếng?

- Ủa Mikey!!!

______________

Chap này hơi ngắn nhỉ, xin lỗi nhé.

Tuần này mình KT Giữa kì rồi nên mong các bạn ráng đợi nha.

KT xong có gì mình đăng bù cho.

Yêu mọi người nhiều ( ˘ ³˘)♥
 
(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Chương 6: Hãy chiến thắng bản thân!


Mình bấm nhầm nút xuất bản mất rồi!!!!

Mình không biết đâu mới là họ của Baji nên mình sẽ viết theo những gì mình nghĩ là đúng.

Còn bạn nào biết đâu là họ nhớ cmt cho tui nhờ đặng tui sửa.

Ok cảm ơn các cô đã đọc

___________________

- Ủa Mikey!!!__Chifuyu

Takemichi bước ra, ôm chầm lấy Manjiro.

Anh cũng ân cần đáp lại cái ôm của cậu.

Mắt hơi rưng rưng.

.

- (눈‸눈) Mắc cái gì đến lâu dữ vậy?

- Ủa Chifuyu??

Sao không ôm anh?

- Ôm cái gì mà ôm!

Lát Zombie nó cắn mông anh giờ!

* Khóc không ra nước mắt!*

.

Cứ mãi rắc cơm chó mà không để ý sự hiện diện của lũ độc thân.

Ví dụ: anh zai họ Kisaki, anh zai họ Hanma, anh zai Mitsuya và anh em Haitani.

-"Tao cần đấm chết bọn nó!"

.

Nhưng ôm nhau thì ôm chứ cũng phải chạy vào trong nhà vệ sinh vì đoàn tàu đã ra khỏi hầm.

Lũ Zombie lại thấy được ánh sáng, chúng dần không còn hoảng loạn nữa.

.

Toa thứ 7 đi qua được một cách dễ dàng vì đơn giản toa 7 rất ít Zombies

.

Tại nhà vệ sinh ở toa 6, Takemichi nhắn tin cho Hina biết chuyện mọi người sắp qua được toa 4.

Cô liền vui mừng nói với mọi người.

- Bạn của cháu sắp qua được toa 4 rồi!

-.......

- Qua được thì đã sao?

Làm thế nào chúng nó có thể vượt qua hoàng loạt toa tàu chứa đầy thây ma kia mà đảm bảo không bị cắn chứ?

Ả Minamoto nghe được câu chuyện liền cười khinh bỉ.

Mọi người cũng bắn đầu xôn xao rồi này nọ.

Họ quên rằng những người kia là ân nhân cứu mạng của họ.

.

Kisaki lên bản đồ thì thấy đường hầm tiếp theo kéo dài tận 2 phút.

Toa tàu thứ 6 kia có thể nói là ngập tràn Zombie, dường như chúng tụ tập hết lại một cục bên này hay sao ý.

.

Con tàu lại bắt đầu vào đường hầm, bóng tối lại phủ hết các toa.

Nhưng số lượng Zombie đông thế này thì đi kiểu gì?

Đang phân vân, anh trai Mitsuya chợt chú ý đến chỗ để đồ trên mỗi chỗ ngồi, liền nghĩ ra cách bò trên qua trên đó.

Mọi người cũng đồng tình, bắt đầu từng người từng người qua.

Nhưng bò thì khá lâu, không gian chật hẹp và không được phát ra tiếng động nên khá là khó khăn.

Từ từ từng người bước qua toa 5 rồi thở nhẹ một cái.

Còn hai người nữa, là hai anh em nhà Haitani.

Họ vừa bước xuống thì xui thay, đã trôi qua 1 phút.

Họ nấp sau hàng ghế.

Những người còn lại cũng phải đóng cửa nấp vào nhà vệ sinh.

Ran dùng thủ ngữ đếm 3, 2, 1 cho Rindou biết.

Anh giơ ngón tay lên, gập từng ngón, Baji và Manjiro thì lấp ló cái đầu ra, chờ đến lúc hai người kia bắt đầu thì mở cửa cho họ.

Ngón tay cuối cùng của Ran gập xuống, Rindou bước chân ra thì...

* Cộp!*

Chân anh đạp mạnh vào võ lon nước ngọt.

Thôi rồi, mặt ai cũng như hửi địt.

Lũ Zombie tất nhiên nghe thấy.

Thôi chúng nó lỡ biết rồi thì cho biết luôn.

Baji mở phanh cửa, hai anh em họ chạy vụt qua.

Nhưng Zombie nhiều quá, chúng đã đưa được tay qua chặn cửa rồi.

Baji , Manjiro và Mitsuya cố gắng đẩy cửa sát vào, còn những người còn lại thì tìm cách mở cửa.

Mà tại sao lại tìm cách á hả?

Tất cả cũng là vì Ả Minamoto.

Bà ta kêu mọi người lấy áo làm thành một sợi dây dài.

Buộc một đầu vào tay nắm cửa, đầu còn lại buộc vào lưng ghế.

Nếu như vậy, ngoài việc đập vỡ kính cửa ra thì không còn cách nào khác có thể mở cửa được nữa.

Một lũ ác độc!

Xui nữa kính này là kính cường lực.

Rồi toang!

Zombie thật sự là quá nhiều, tài nào nào ngăn nổi.

Baji thấy vậy liền lấy tay chặn lại đầu kia của cửa.

Một con Zombie cắn vào tay anh.

- BAJI - SAN!!!

Tiếng hét thất thanh của Chifuyu khiến có mọi người chú ý đến.

- Này Baji???

Mày đang làm cái gì vậy???

Mọi người như bất động.

- Này!!

Tao đã làm thế này rồi thì chúng mày mau mau tìm cách mở được cách cửa đó đi!

Không ai làm được gì, thật sự bất động.

* BỘP.....BỘP...BỘP*

Một thân ảnh nhỏ bé, hai tay nắm chặt cây bóng chày sắt.

Nắm chặt đến mức tay rỉ máu cũng chẳng mảy may quan tâm.

Đôi mắt màu xanh dương chẳng có tí ánh sáng nào cả, mái tóc xù cũng trở nên rối bời.

Cậu cứ đập mãi, đập mãi rồi tấm kính cũng nứt ra 1 ít.

- Tch!

.

Một con người thân quen nhưng sao trông xa lạ thế kia?

Mọi người tuy không hiểu nhưng Manjiro thì hiểu.

Vì sao ư?

Vì anh cũng đã từng như vậy.

Đôi mắt cũng vô hồn, không chút biểu cảm, không thể suy nghĩ hay dừng hành động của mình lại được.

- Takemichi dừng lại!!

* BỘP....BỘP....BỘP....*

- Dừng lại cho anh Takemichi!

* BỘP......BỘP.......BỘP....*

* CHÁT!*

Gì đây?

Âm thanh chói tai gì đây?

Ai nấy đều mắt chữ O, mồm chữ A nhìn.

Manjiro bước tới, tát một cái lên mặt Takemichi.

Rồi nhẹ nhàng nâng má cậu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào nhau.

- Bình tĩnh lại đi.

Nhớ lại những gì em đã nói với anh: "Hãy chiến thắng bản thân, Takemichi!"
 
(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Chương 7: Chiyu Keisuke


-.........

Dường như tất cả đều im lặng.

- Mẹ mày im coi!

Baji đấm thẳng vào mặt một con Zombie cứ gừ gừ.

.

Cậu như trở lại thế giới thực.

Khoé mắt đọng đầy nước, rồi lăn dài trên má.

Takemichi nắn chặt vạt áo của Manjiro, miệng cứ mấp máy.

- Phải làm sao đây Manjiro - san...?!

Em đã cứu được Baji - san rồi mà?!

Đúng không?!

Thế tại sao lại như vậy?

Em đã làm không đúng chỗ nào??

Manjiro cũng không thể nói gì, chỉ có thể ôm lấy em.

- Không đúng!

Mày đã làm rất tốt Takemichi.

-..!!!!

- Chỉ là do số trời đã định, tao không chết sớm thì mấy năm sau cũng chết thôi.

Chi bằng bây giờ tao làm như vậy để cứu mọi người, chết cũng không tiếc nhỉ.

.

- Tao giao mọi người lại cho mày đấy, Takemichi.

........

.......

Chifuyu như hiểu được.

Cũng lấy một cây gậy nào đó rồi đập vào cửa.

Chắc là do chơi với Takemichi quá lâu rồi nên cậu cũng trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng không phải kiểu hống hách.

Cố gắng nén cơn đau mà giữ cho tinh thần thật bình tĩnh.

- Mọi người vào đây hộ tao coi!

Kisaki chợt nhớ tới một cái gì đó liền lên tiếng.

- Ây khoan!

Có lần tao xem được một cái video, nó nói về điểm yếu của kính cường lực.

Điểm đó nó nằm ở cạnh của tấm kính.

Nên bây giờ chúng ta cố gắng đục một lỗ vừa đủ đút cây gậy qua và còn chừa 1 chỗ trống là được.

Thế rồi mọi người cùng nhau đục một lỗ ngay góc, đút cây gậy qua rồi dùng sức đập lên.

Quả nhiên tấm kính đã vỡ ra hết toàn bộ.

Nhưng còn một cánh cửa nữa.

(Ai chưa hiểu cấu trúc của mấy cánh cửa này thì tôi xin giải thích nhé.

Mỗi toa cách nhau bằng một dãy phòng vệ sinh gồm 2 phòng đối diện nhau, chúng cũng không quá rộng.

Thứ ngăn cách giữa toa tàu và phòng vệ sinh là một cánh cửa, vậy tổng cộng từ toa này sang toa kia là phải mở 2 cánh cửa.

Cái đầu tiên là cửa kính, cái tiếp theo là cửa sắt.) (Có thể hơi khó hiểu vì không có ảnh minh họa) (Trong truyện, ả Minamoto cột những chiếc áo vào cửa sắt, còn cửa kính thì khoá trái)

.

Còn một cái cánh cửa nữa.

Lần này họ dùng sức cùng nhau đẩy nó ra vì căn bản không thể đập được.

Mấy người bên kia thấy vậy cũng không làm được gì.

Ả Minamoto và anh soát vé còn đến đẩy cửa lại nữa chứ.

Anh em Kawata, Hina và hai cô gái họ Mitsuya bị những người còn lại giữ chặt nên không làm gì được.

Nhưng nên nhớ lũ kia đã từng là yang hồ chính hiệu, chuyên gia đánh đấm, tổng trưởng băng đảng đua xe, có biệt danh là vô địch, một khối óc tài ba đến đáng sợ, một thằng hề nham nhở, hai anh em chuyên gia bán gạch và bẻ xương khớp, một người nội trợ đảm đang với tuyệt chiêu tung hứng chảo và xoong nồi, một bé Omega nhưng có thể nói là trùm trong giới bất lương, và một anh bầu vông cùng mạnh mẽ do nhiễm bệnh của cộng sự.

Thế nhưng bên phía của Baji, thật sự không kịp nữa rồi.

Tấm cửa cũng nứt rồi bể ra.

Baji dùng tấm thân của mình ngăn đường bọn chúng.

- Này Chifuyu!

-!!!!!!!!

Em đây!!!!

- Ừm........anh đặt tên cho con của chúng ta là Chiyu Keisuke nhé.

Một sự kết hợp vô cùng hoàn hảo giữa Matsuno Chifuyu và Baji Keisuke nhỉ.

- Ừm.

Cái tên đẹp lắm, em thích nó.

Anh quay mặt lại, nhìn cậu con trai kia lần cuối rồi nói lời vĩnh biệt.

- Sống tốt nhé.

Nở một nụ cười buồn.

Đôi mắt anh trở nên trắng bệch như vẫn nhe răng cười, lộ cả hai chiếc răng khểnh.

Chifuyu quay đầu bỏ đi, những giọt lệ bắt đầu rơi nhưng cũng phải kiềm nén lại trong lòng.

Lũ Zombie bắt đầu trào ra, đồng thời cách cửa kia cũng mở ra được.

Mọi người chạy nhanh qua.

Nhưng số Zombie lại nhiều quá, thật sự mắc kẹt lại Mitsuya và Chifuyu.

Không chần chừ, anh nắm tay cậu đẩy mạnh sang toa kia, đóng chặt cửa lại, lũ Zombie cũng bắt đầu cắn xé anh ăn ngấu nghiến.

Ai cũng đều bất ngờ, đôi đồng tử kéo căng ra.

- NII-SAN!!!

Hai cô bé họ Mitsuya là Luna và Mana gào thét lớn, chúng tận mắt chứng kiến cảnh người anh trai yêu quý của họ đang bị lũ Zombie kia ăn thịt.

Lấy danh nghĩa là nữ và là một Omega, Hina lao đến, đấm ả Minamoto và anh soát vé không chừa phát nào.

- Mẹ bà!

Bà vừa làm cái đ** gì đấy?!

Cô thật sự không kiềm chế được sự tức giận nữa rồi.

Những người khác cũng bắt đầu ngăn cô lại.

- Sao?

Chúng mày qua được toa này mà vẫn chắc chắn được là bản thân không bị cắn hay không?

Mọi người cũng hưởng ứng tích cực.

- Thế bây giờ chúng mày qua toa khác cách ly đi.

Bọn tôi không làm khó dễ nữa.

Kệ bà lũ thiểu năng cứ hồ hét "Đúng rồi" và "Cút đi" này.

Họ hiên ngang bước qua đời nhau.

Hina và hai anh em Kawata vì theo chủ nghĩa anh hùng mà cũng cùng mọi người sang toa khác.

Họ khoá trái cửa, dùng áo buộc chặt lại.

Đúng là một lũ dỡ hơi.

Hai cô bé họ Mitsuya nhìn họ với ánh mắt ghê tởm.

- Lũ khốn nạn!

- Sống trên đời chi cho chật đất!

Cả hai chửi xong thì họ đến trước cánh cửa, nhìn thấy người anh trai của mình.

Tuy Takashi đã biến thành Zombie nhưng chưa hoàn toàn.

Đôi mắt trắng bệch vô hồn nhưng vẫn len lỏi đâu đó sự buồn bã.

Miệng nở một nụ cười hiền từ nhìn hai đứa em gái của mình nay đã lớn.

Tay đặt lên cửa kính như muốn nắm lấy hai bàn tay nhỏ bé ấy.

Như hiểu được, Luna và Mana cũng đặt tay lên cửa kính, mắt híp lại, cười một nụ cười tươi.

- Nii-chan, bọn em đến bên anh nhé!

- Lũ người khốn nạn kia, em sẽ cho chúng trả giá.

Nói rồi, hai cô gái nắm vào chốt cửa, từ từ kéo ra.

-!!!!!!!!!!

___________________

Lượt xem đã ít rồi thì bấm hộ mị cái nút bình chọn với. 🙁((((

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình.

Yêu mọi người nhiều.(◍•ᴗ•◍)❤
 
(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Chương 8: Kẻ ra đi, người ở lại.


*Cạp*

Một con Zombie với mái tóc dài màu đen lẫn vàng được buộc gọn gàng với nốt ruồi duyên bên mắt trái.

Tuy khuôn mặt đã biến dạng nhưng Baji nhìn thì cũng đủ biết là ai, Hanemiya Kazutora.

Anh chỉ biết cười trừ.

Từ từ mất ý thức, phần linh hồn đã thoát ra khỏi thể xác của anh.

- Xin lỗi mày, Baji!

- Hả???

Xin lỗi gì cơ?

- Tương lai lúc trước hay hiện tại, tao cũng là người giết chết mày...hức...tao xin lỗi!

Anh ôn nhu đưa tay lên xoa nhẹ đầu đối phương, nở một nụ cười tít mắt.

- Khè khè, không phải lỗi của mày đâu.

Bây giờ chúng ta lỡ ngủm rồi, giờ còn cách phù hộ cho những người kia sống sót vượt qua đê.

À mày muốn chuộc lỗi ấy thì phù hộ cho vợ tao sống lâu trăm tuổi, thuận lợi sinh ra đứa con khôi ngô tuấn tú và cực kì thông minh cho tao.

- (눈‸눈) Anh zai óc chó, kẻ hủy diệt ngữ pháp, chuyên gia sai chính tả mà đòi con cái thông minh thế quái nào được?

- Mày muốn chết hả?!

Baji dùng tay kẹp cổ Kazutora ra lại, một hồi rồi nhìn nhau, tiếng cười giòn tan được phát ra từ hai linh hồn trẻ.

- Hèy héy Baji!

Chào mừng mày đến thế giới âm phủ.

Một tốp người quen đến đón tiếp anh.

Tất nhiên là lũ rừng rú trong Touman rồi còn ai vô đây nữa.

-!!!!

Mứt dại!!!!

________________________

-!!!!!!!!

HAI CON NHỎ KIA!!!!!!!!

Ả Minamoto hét toáng lên trong sợ hãi.

Gì đây?

Một lũ Zombie tràn vào ngập cả toa tàu.

Cánh cửa vừa được một lũ ngu ngốc buộc chặt lại bằng áo.

Cứ ngỡ là biện pháp phòng thân ai ngờ hại thân.

Tiếng hét thất thanh từ già đến trẻ, từ trai đến gái nhộn nhịp cả toa tàu. (Lưu ý, đây là tàu điện nên không có các khoang nhé)

Mọi người bên này đếch ai quan tâm, nhìn họ bằng ánh mắt dành cho sinh vật lạ rồi quanh mặt đi, kệ bà chúng nó.

Tự tạo nghiệp thì tự chịu.

Ai cũng thẫn thờ, một lần mất đi ba người bạn mà họ vô cùng yêu quý: "Emma, Baji, Mitsuya" Mikey, Kisaki và Hanma hưởng thêm mấy người khác nữa.

*MI - À MANJIRO, EM CŨNG YÊU ANH*

Tuột mẹ mood.

Quả nhạc chuông mứt dại.

- Xin lỗi, để tao nghe điện thoại.

Mikey và Takemichi có hơi quê chút.

Manjiro và phòng vệ sinh để nghe điện thoại.

.

- Alo?

Mày gọi tao có chuyện gì?

- Sano hả?

Ờm....chuyện này rất quan trọng đấy.

- Ừm nói đi.

Người gọi điện thoại cho anh cũng là một người đồng nghiệp đang ở Osaka.

- ....Cái dự án mà mày chế tạo ra loại thuốc tái sinh á, vô tình mày lại làm ra một loại virus nhân tạo.

Đó là virus Zombie.

Có thể nói cái đại dịch Zombie bây giờ đều là từ dự án đó đấy......Alo....Alo Sano, có nghe máy không?

Người anh cứng đơ, run rẩy đưa tay lên che miệng.

Là tại mình sao?!

Tại mình mà nhiều người phải chết như thế sao?!

Nhìn xuống đôi tay đầy máu, thầm nghĩ mình chẳng khác gì là một kẻ sát nhân cả.

Vội rửa sạch tay,

Cứ ngỡ chỉ có một mình Manjiro nhưng không, một người nữa còn hoảng hốt hơn.

Cậu nhịn không được nữa mà chạy vào nhà vệ sinh bên kia, đóng cửa lại rồi khóc nấc lên, cố gắng chế miệng thật chặt để người khác không nghe thấy.

Cái tật cứ nhận hết mọi tội lỗi của bản thân không bao giờ bỏ được.

- Là tại mình!

Nếu không muốn cho mình hạnh phúc thì anh ấy sẽ không làm như vậy....hức....là tại mình....!

Hai con người ngồi đối lưng nhau, dường như họ đều suy sụp.

.

.

.

.

*Xì.....*

.

.

Con tau bỗng dưng dừng lại.

À thì ra nó hết điện.

Mọi người tán nhau ra đi tìm một con tàu khác không có Zombie mà vẫn chạy tốt.

Anh em Haitani đi bên hướng phải, anh em Kawata đi hướng bên trái, còn đám trai gái, Alpha Omega Beta có đủ thì đi đường giữa.

Họ dần dần đi xa nhau hơn.

*Két.....*

- Cẩn thận!!!

*BÙM!!!*

Vì lũ Zombie thấy được bọn họ nên nó tụ lại một bên, không cân bằng sức nặng hai bên nên con tàu bị lật.

Mikey nhìn thấy nhưng không kịp kéo ai ra cả.

May mà con tàu bị chặn lại bởi con tàu kế bên, chứ không thôi họ ngủm rồi.

Đập vào mắt họ hàng vạn con Zombie đang đập đập vào cửa kính.

Hình ảnh như TV 55 inch full HD sắc nét.

Nhìn mà muốn ngất luôn.

Tổng cộng có Takemichi, Chifuyu, Hinata, Kisaki và Hanma mắc kẹt trong đó.

Thế quái nào một cục sắt rớt xuống chắn ngang lối ra duy nhất.

Nó to nhang ngửa cái bánh xe tải, xe tả loại lớn ấy.

Rồi xong.

.

- Phù....may quá!

Thế quái nào mà ả Minamoto và anh soát vé vẫn có thể thoát chết được hay thế ಠ益ಠ.

Chắc đem người khác làm bia đỡ vết cắn đấy thôi.

Ả Minamoto hét tí ti cửa ra, nhìn thấy một vài con Zombie đang đi loanh quanh ở đây, cứ như vậy thì sẽ thành 24h hay thậm chí là 72h, 96h,...sống trong nhà vs đâu.

- Này Minamoto, ở ngoài có Zombie không thế?

- Hả...ừm không!

Anh soát vé ngu ngốc tin lời ả, mở cửa ra thì.

- Oái!

Ả Minamoto đẩy anh văng vào lũ Zombie kia, coi anh là bịa chắn.

Anh soát vé bị lũ Zombie ăn thịt, còn ả thì chạy ra khỏi con tàu.

Đấy, không biết cái câu "đàn bà là những niềm đau" à?

Đúng là ngu dốt.

Có tiền ả cho chưa kịp xài là ngủm luôn rồi.

.

- Này Soya, xem thử coi con tàu này đi được không nhé.

- Vâng!

Em ghét Zombie!

Thế quái nào từ a đến z cái gì cũng ghét hết vậy?

Họ bước vào con tàu, ok không có con Zombie nào.

Duyệt!

Thưa hai anh, em mang số báo danh NJX821 hết điện rồi anh ạ.

- Moé!

Thế quái nào mà lại hết điện thế kia?!

Tuy Nahoya vẫn cười nhưng ai cũng biết anh đang đếch vui.

- Em ghét nó!

Ả Minamoto xui xui bị một con Zombie rượt, ả chạy như chưa từng được chạy.

- Hộc...hộc ...

Thấy một con tàu đang mở cửa, ả nhảy vào, cùng lúc đó, hai anh em nhà kia vừa ra.

Như vớt được phải cứu sinh, ảnh lại tiếp tục đem Soya làm bia đỡ đạn.

Cắt đít được Zombie rồi, ả xuống bằng cánh cửa đối diện.

- SOYA!!!!

Sự việc quá bất ngờ, quay qua quay lại thấy em mình bị một con Zombie cắn.

Máu anh trai lẫn sự tức giận khiến anh không ngần ngại cầm cái bình chữa cháy lên phang một cái vào đầu nó rồi đá nó bay thật xa ra khỏi toa tàu.

Soya dường như không có hệ miễn dịch loại virus này, khiến chúng xâm nhập vào não cậu rất nhanh.

Chưa gì hết mà đã thấy mắt Soya có màu trắng, da dẻ cũng nứt, sứt mẻ.

Ý Soya cười rồi kìa, nhưng tại sao Nahoya lại khóc vậy?

A, Soya cắn anh mình mất rồi, nhưng sao người kia vẫn ôm chầm lấy cậu mà khóc nức nỡ vậy?

Đáng lẽ Nahoya phải quýnh mông em trai mình chứ nhỉ?

.Lần đầu em mỉm cười, cũng là lúc em từ biệt cõi đời.

.Lần đầu khuôn mặt em hiền dịu nhìn anh, cũng là lúc em rời xa anh mãi mãi.

.Lần đầu tiên anh mở mắt thật to ra nhìn em, lại là lúc em không còn là Soya mà anh biết.

.Lần đầu anh rơi nước mắt lại là lúc em đến thế giới bên kia.

.Thôi em đừng buồn nhé, anh sẽ đi cùng em.

.Chúng ta sẽ phải xuống địa ngục thôi nhỉ?

Nhưng em đừng sợ, anh hai sẽ luôn bảo vệ em.

.Hẹn kiếp sau chúng ta vẫn là anh em nhé.

.Anh thương em lắm, "cục bông tròn mặt nhăn"

.

.

.

.

Phía bên kia, anh em Haitani tìm được một cái đầu tàu được sạc đủ điện.

Họ khởi động máy rồi cho tàu chạy.

Xa xa, họ thấy ả Minamoto đang đến.

Nhưng vì lúc Hina đấm ả thì họ nhìn không kĩ nên không biết ả là ai.

Cứ ngỡ người vô tội nên Ran Rin nhảy xuống, giúp ả một tay.

Sức hút Zombie của ả không phải dạng vừa, Minamoto bị một đóng thây ma rượt.

Một con Zombie rất gần với ả.

Minamoto cảm nhật được điều đó liền kéo Ran lại, vẫn tiếp tục xem anh là bia đỡ đạn.

- NII-SAN!!!

Cái gì đây, anh mình bị cắn rồi ư?

Đùa à?!

Ả Minamoto bay thật nhanh lên đầu tàu.

Rindou kệ ả, kéo anh lên đầu tàu thật nhanh.

Minamoto ngồi trên buồng lái, còn họ ngồi ở cuối đầu tàu.

- Nii-san này, sẽ không sao đâu đúng chứ.

Anh cười hiền dịu đáp lại em trai.

- Anh cũng không biết nữa.

Chắc nii-san chỉ đi được đến đây thôi, xin lỗi nhé.

Rindou khóc rồi kìa.

Hai người này nổi tiếng là anh em cây khế thế mà Rindou lại khóc vì anh ư, xàm thật!

- Nhóc con này khóc rồi sao?

Haha...buồn cười thật nhỉ.

- Hức...Oaoaoa đừng bỏ em mà!

- Xin lỗi nhé.

Mắt của anh bắt đầu chuyển sang màu trắng, da dẻ cũng rạn nứt.

Kháng thể của Ran với loại virus này cũng không mạnh, chưa gì hết là virus sắp lên não anh rồi.

Một suy nghĩ trong đầu Rindou.

Nhìn thấy người anh trai định nhảy xuống tàu tự tử vì không muốn làm hại em mình, cậu vội kéo anh lại.

- Em sẽ trả thù giúp anh!

Ran hoàn toàn biến thành Zombie, anh cắn cậu một cái, cậu đẩy cái xác của anh xuống tàu.

Bản thân bước vào trong buồng lái.

Nhân lúc ả Minamoto không để ý, anh liền cạp ngay cổ.

- Áaaaaaaaa!

Ả hét toáng lên.

Rindou hoàn thành nhiệm vụ cũng bước ra khỏi buồng lái, đóng cánh cửa lại.

Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má, cậu đi đến mép đầu tàu rồi ngã mình xuống.

-"Tạm biệt"

.

Bên kia, Mikey đang chật vật kéo cục sắt mất nết ra, chừa đường đi cho mọi người.

Bên trong, một tấm kính bị nứt một chút do quá nhiều Zombie tụ lại đập tùm lum lên hết.

Thật sự quá đáng sợ.

Sức mạnh của Mikey thì vẫn có thể nói là đỉnh cả nhưng cục sắt này nặng quá, anh chỉ nhích được một khe hở nhỏ thôi, chưa đủ cho một đứa bé chui qua nữa.

Vết nứt ngày càng lớn đồng nghĩa với việc lũ Zombie sẽ xổng chuồng.

Hanma cảm nhận có gì đó kì kì, nhìn xuống bàn tay mình, nở một nụ cười buồn rồi thầm nghĩ.

-" Hình như mà thất bại rồi Kisaki."

Manjiro dồn hết sức đẩy ra được một nữa, mọi người có thể ra nhưng Chifuyu thì không vì cấn cái bụng bầu.

Chán đứa nhỏ ghê.

*Rắc...Xoảng....*

Tiếng kính vỡ vụn giòn tan, cả đám Zombie lũ lượt nhào ra.

Cứ ngỡ đã toang thì Hanma lấy thân làm tấm chắn ngăn chúng tấn công mọi người.

- Ơ này Hanma.....!!!!M - mày đang làm cái quái gì vậy?!

Kisaki hoang mang, thằng bạn nham nhở của cậu đang làm cái gì đấy?

- Hình như cái thuốc kháng thể mày tiêm cho tao có lẽ hết tác dụng rồi.

Mày nhìn xem, hình như mắt tao màu trắng rồi thì phải.

Tao sắp chết mất rồi.

Kisaki lần đầu khóc, Hanma lần đầu rớt lệ, những kẻ có thể nói chẳng bao giờ khóc giáo bây giờ lại khóc?

- Kisaki này, mày thấy việc 2 Alpha yêu nhau có kinh tởm hay không?

Cậu vội lắc đầu.

- Không!

- Vậy sao.......

.

.

.

- Ừm...hì hì tao yêu mày, Tetta!

Việc ai kẻ Alpha yêu nhau ở thế giới ABO giống như việc những thằng con trai yêu nhau ở thế giới này vậy.

Chẳng ai chấp nhận, ai cũng xem nó là "kinh tởm".

Thật đáng sợ cái xã hội loài người.

Trải qua ngày tận thế không phải địa ngục mà là tiếp cận xã hội trong khi mình khác hoàn toàn người khác.

Rồi người ta bảo kinh tởm, "kẻ có mẹ sinh nhưng không có mẹ nuôi dưỡng" hay "nó bị đồng tính ấy". . .

Thật sự lời nói của con người quá đáng sợ.

Kẻ không biết trái phải, trắng đen mà cứ hùa theo số đông, cứ xem đại nó là đúng.

Như thế tôi cảm nhận tình yêu dành cho chó mèo, dành cho những nhân vật truyện tranh mà tôi yêu thích còn hơn con người. (Trừ người thân ruột thịt)

.

Manjiro cuối cùng cũng đẩy được cục sắt to đùng.

Lần lượt từng người bò ra.

Hanma có hơi thất vọng nhưng rồi cũng dẹp cái suy nghĩ đó đi.

Kisaki bò ra, quay đầu nhìn anh lần cuối.

- Tao cũng yêu mày, Shuji!

Đôi đồng tử màu vàng của Hanma co lại, bất ngờ thật.

Rồi anh cũng nhắm mắt, cười một nụ cười mãn nguyện.

Vừa bò ra, một lũ Zombie từ đâu ùa đến khiến họ phải xách đít mà chạy.

Một hồi họ thấy một đầu tàu đang chạy.

Cố gắng phóng thật nhanh đến đấy.

Tiện cái tay, Kisaki bế Chifuyu luôn, nhìn thằng này chạy thấy mắc mệt quá chừng.

Matsuno với với tay nắm lấy thành lang can tàu rồi trèo lên, từng người từng người.

Không biết lũ Zombie này có phải đệ tử của Koro - sensei hay không mà chạy nhanh như gió.

Manjiro là người lên cuối cùng.

Cả tốp Zombie nắm lấy đuôi đầu tàu, cứ đứa này bám đít đứa kia thế là kéo theo một đoàn tàu dài, cứ tiếp diễn như vậy thì đầu tàu sẽ dừng lại mất.

Manjiro và Tetta dùng chân đạp đạp vào tay của mấy con Zombie, còn Takemichi, Chifuyu và Hinata bảo vệ lẫn nhau vì thỉnh thoảng có mấy con như mọc cánh bay cái vèo đến chỗ ba người.

Vl thật.

Sau một hồi đẩy Zombie ra được, nhưng cái tính dai như đỉa của chúng vẫn không bỏ, cứ chạy một đống ở đấy.

À mà lý do Zombie chạy kịp á vì lúc nãy nó kéo khiến đầu tàu bị giảm tốc độ.

Bây giờ mọi người cần tăng tốc để cắt đuôi chúng và chạy thật nhanh đến Osaka, thành phố duy nhất kịp thời phong toả.

Định đi vào thì thấy ả Minamoto bước ra, ả lao đến tấn công Manjiro.

Cùng lúc đó, mấy em thây ma khác cũng chơi trò tung bay khiến cho mọi người vô cùng chật vật.

Thấy Manjiro khó chơi, ả chuyển mục tiêu sang Takemichi.

Bà nó, cấm đụng vào vợ tao!!!

Cậu cũng không phải dạng vừa, đập cái khuỷu tay vào mặt ả.

Nice!

Nhưng mà Minamoto thật sự rất mạnh, mạnh nhất trong những con Zombie mà Manjiro đã từng chiến đấu.

- Nhoàm........

Ả há miệng ra định đớp cái má bánh bao núng nính của Michi một cái, những người còn lại đang chiến đấu với mấy con Zombie tập bay.

Cứ ngỡ đã toang thì Manjiro thình lình từ đâu xuất hiện lấy tay kẹp cổ ả lại.

Nhưng ả vẫn mạnh quá, có lẽ não ả chứa rất nhiều virus chăng?

Bị Manjiro giữ lại như thế mà vẫn có sức với với định cạp Michi lần nữa.

- Nhoàm .......

- Oái...!!!

Cái mỏ của nó cận kề cái mặt cậu rồi, thôi xong.

Nhìn thấy cảnh này, Manjiro không ngần ngại lấy cả bàn tay chặn miệng nó lại.

- Nhèm......

Ả cắn cắn nhai nhai muốn nát cái bàn tay của anh.

Rồi dùng sức đẩy ả khỏi tàu.

Bàn tay anh như nát bấy.

- Này Manjiro - san.....a...anh làm cái gì vậy?

Anh vẫn im lặng không nói gì.

- Mọi người mau vào buồng lái đi kẻo có đứa nào đó bay đến nữa.

Thấy Manjiro vẫn bình thường, Takemichi đỡ lo lắng phần nào.

Vì có một chút kinh nghiệm lái tàu, Manjiro là người tăng tốc con tàu ấy.

- Nè Kisaki, cái cần gạc này là để tăng tốc, nút này là để dừng lại, con nút này.....nút này nữa......Rồi mày hiểu chưa?

- Ừm rồi.

Nhưng mày nói cho tao làm gì?

Anh vẫn không thèm trả lời, Manjiro bước đến gần chỗ Takemichi đang ngồi, đưa tay lên xoa xoa mái tóc xù đen óng của cậu.

- Xin lỗi nhé, Michi - chan!

Chắc sinh nhật năm nay anh khổng thể bên em rồi.

Sinh nhật vui vẻ nhé.

Anh vẫn còn nhớ rất rõ, cái ngày 25/6 anh sẽ không bao giờ quên.

Ngày mà thiên thần của anh ra đời mà nhỉ.

Anh định sẽ đưa em đến Osaka, cùng mọi người vui vẻ bên nhau.

Nhậu nhẹt, làm bữa tiệc nướng, trét bánh kem,...

Nhưng có lẽ là muộn mất rồi.

- Hức.... không....

Manjiro-san ở lại với em đi..hức..

đừng bỏ em mà...hức...!!!

Anh nâng tay lau đi những giọt lệ lăn dài trên má cậu.

Rồi đặt môi hôn nhẹ lên môi cậu.

- Hina, Chifuyu, Kisaki nè, nhờ chúng mày chăm sóc cho vợ tao nhé.

Nói rồi anh đứng dậy, chạy một mạch ra khỏi buồng lái, đóng sầm cửa lại.

- MANJIRO!!!

Takemichi gào thét gọi tên anh.

Cậu muốn lao ra ôm anh nhưng bị bà con người kia giữ chặt cứng lại.

Anh chạy đến cuối đầu tàu, tựa lưng vào tường bật khóc.

Nhớ lại những kỉ niệm đẹp năm xưa.

Lúc anh lần đầu tiên gặp Takemichi, lúc anh ngỏ lời tỏ tình cậu, lúc anh nắm tay cậu bước vào lễ đường, tất cả chỉ còn là quá khứ.

Anh mĩm cười nhẹ, từ từ ngã mình xuống mặt đường.

Tiếng thét của Takemichi càng lớn, cậu hét như muốn khàn cả cổ họng.

May là buồng lái có cách âm tốt, nếu không cậu lại là cái loa thu hút Zombie mất rồi.

.

.

Tầm khoảng mấy tiếng nữa, họ đến được một cái đường hầm đã bị chặn.

Họ đành phải bước xuống cuốc bộ.

- Takemichi - kun, trán cậu nóng quá!

Ê đừng nói cậu đến kì phát tình ấy nhá!!!

-.......

Hina mò mẫn túi váy coi có lọ thuốc ức chế hay không.

- Khỏi đi, tớ không sao.

Bản thân là một Omega lặn nên kì phát tình của cậu không đến mức không chịu được.

Người đang mệt mỏi bây giờ là Kisaki, một Alpha lặn khá khó cho việc kiềm chế khi đứng gần một Omega đang phát tình.

Hãy cách ly nhau 2m phòng trường hợp Michi lại mang bầu con của Kisaki thì hằng đêm ổng sẽ bị thằng lùn Mikey ám mất.

Đi ngang qua những cái xác, có cánh tay bị thiêu cháy vẫn động đậy một chút khiến cho người ta sởn gai ốc.

Họ dần đi sâu vào đường hầm tối tăm.

- Báo cáo, có bốn sinh vật đang di chuyển vào đường hầm.

- Hãy nhìn xem chúng giống ai?

Một người cao lớn cứ đi cà nhắc do bị thương ở chân.

Một cô gái ôm khuỷu tay cũng do bị do bị thương ở đó.

Một bóng người mang thai cứ ôm cái bụng khổng lồ kia, có vẻ bị chấn động thai mất rồi.

Còn một bóng người nữa trông vô cùng mệt mỏi.

Nhìn bốn con người này đi đứng có khác gì Zombie đâu.

- Dáng đi khá giống Zombie.

- Vậy cứ bắn đi.

- Đã rõ!

Người lính đó nhắm nòng tâm ngay đầu của Takemichi.

Ngón tay chuẩn bị bóp còi bỗng những tiếng hát vang lên.

- Mừng ngày sinh nhật Michi ...hức ....Mừng ngày sinh nhật dễ thương.....hức....oaa...

Mừng ngày....hức ...đón Michi ra đời ......hức....

Hãy nắm tay cùng chúc mừng.

Nghe tiếng hát cứ vang vọng phía xa xôi, người lính ấy liền báo cáo với chỉ huy.

- Họ là con người!!

Họ biết hát thưa chỉ huy!!

- Là con người thì mau mau đến cứu bọn họ ngay lập tức!!!!

Những khoảng khắc địa ngục trần gian cuối cùng cũng chấp dứt.

Bốn con người cố gồng mình bước đi bây giờ như vỡ oà, ai ai cũng gục ngã.

May thật!

Kết thúc rồi!

Trên con đường đi đến hạnh phúc, luôn luôn sẽ có một bức tường đau khổ làm tan nát tình yêu của họ.

Ai mạnh mẽ thì có thể sẽ vượt qua, còn không thì "kẻ ra đi, người ở lại".

Hãy trân trọng những giây phút bình yên bên gia đình, những người thân yêu của mình.

Đến khi họ mất rồi, bạn sẽ hối hận đấy.

Nhớ lấy lời tôi dặn: "Hãy trân trọng những gì hiện tại bạn đang có!"

.

The End

.

____________________

Hơn 3500 chữ, các bác thoả thích mà đọc đi nhé.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình.

Nhớ bình chọn và Comment cho tui vui ༎ຶ‿༎ຶ.

Có thể cuối tuần này mình sẽ bắt đầu dự án truyện mới nhé, tên truyện là : (AllTakemichi) Thư kí quỷ

Lần này là AllTakemichi vì mình vẫn còn hơi hoang mang do tại sao tui trung thành vớ AllTake mà sao có thể viết BaFuyu và HanKisa ấy nhở???

Mình muốn cảm ơn bạn NguyenQuynhAnh910 đã là người thiết kế bìa truyện cho mình.

Cảm ơn nhìu nhé!

Au kia tạm biệt mọi người nhé, bye! (~ ̄³ ̄)~
 
(Tokyo Revengers) Chuyến Tàu Sinh Tử!
Thông báo


Mình có ý định sẽ viết hết truyện trong cùng một chương luôn nên mong các bạn đợi nhé!

Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ mình.

Yêu mọi người nhiều.
 
Back
Top Bottom