Khác [Tokyo Revengers] Chấp Niệm Của Một Đời Người

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
342370655-256-k340221.jpg

[Tokyo Revengers] Chấp Niệm Của Một Đời Người
Tác giả: Tannin_Ninnat
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Từ nhỏ tôi đã thấy những thứ không bình thường.

Lớn lên, tôi gặp anh ta, thứ duy nhất vẫn giữ được hình dạng con người.

Không nói, không cảm xúc, không hành động.

Như một cái đuôi chỉ biết kè kè bên tôi suốt một thời gian dài.

Cứ nghĩ không cần làm gì thì mọi chuyện sẽ êm xuôi, cho đến một ngày,...

"Ba!

Ba!"

Tôi:"..."

Anh nhớ ba anh à?!

Anh ta mở miệng nói câu đầu tiên.

.

Warning ⚠

- OOC toàn bộ nhân vật.

- Thay đổi nguyên tác Tokyo Revengers
- Truyện mang tính giải trí.



tr​
 
Related threads
  • [Chaelisa] Chấp niệm
  • [BHTT- QT] Song Hậu- Minh Dã (Updating from chap 61)
  • Một Thoáng Kinh Hồng Một Đời Chấp Niệm
  • [Fell sans x Classic sans] Cậu có chấp nhận làm vk...
  • Làng Ma Sói - Chap 2
  • [ TOKYO REVENGERS] Sữa Ong
  • [Tokyo Revengers] Chấp Niệm Của Một Đời Người
    1. Thứ không bình thường


    Từ nhỏ, tôi đã thấy những thứ không bình thường.

    "Không phải, không phải là ma.

    Nó dị hơn nhiều, như này...."

    Tôi chỉ về trước.

    "...là một dạng khói trắng xoay tròn như lốc xoáy...hay như kia là một con búp bê cười toe toét miệng...hay..."

    "Stoppp!"

    Anh họ hơn tôi hai tuổi bất mãn nhìn tôi.

    "Tao nghĩ não mày có vấn đề..."

    Tôi ngốc ra mặt, sau đó anh ta nói rằng con người hay ảo tưởng những thứ mình mơ ngủ hay mong muốn thấy được hiện tượng siêu nhiên.

    Tuy không hiểu gì hết, nhưng tôi đoán ý ổng nói tôi điên.

    Câu chuyện này tiếp diễn cả chục năm qua, từ nhỏ đến lớn, lúc nào tôi thấy gì đó đều thất thần và đứng hình theo thói quen.

    Cứ mỗi lần như thế, ổng sẽ nói

    "Lại lên cơn ảo tưởng sức mạnh à.

    Sao đến giờ mày vẫn chưa vào bệnh viện tâm thần?!

    Hay ba mẹ mày tự tin có thể khống chế cơn tâm thần của mày?!"

    Tôi ghét cái cách anh ta phỉ báng tôi, ghét cái cách anh ta có thể tự do và phóng khoáng nói năng xấc xược như vậy.

    Là cháu trai nối dõi tông đường thì oai cái đếch gì.

    Chẳng qua cũng chỉ là thằng khỉ chưa hỉ sạch mũi.

    Tôi vẫn luôn thắc mắc những thứ đó là gì?!

    Ma cỏ gì đó, đều không phải là thứ tôi thấy.

    Thứ tôi thấy như đã nói, nó rất đa dạng hình thái, sắc thái và cả điều gì đó ẩn ý gắn liền với con người thông qua một sợi dây liên kết màu đen...

    Gắn liền với con người...

    Sợi dây màu đen...

    Con người...

    Người đó...

    Lần đó, tôi nhìn thấy đứa trẻ thay đổi hình dạng liên tục từ thấp đến cao, từ nhỏ đến lớn, khuôn mặt biến đổi muôn hình.

    Vì tò mò, tôi đã tìm đến người gắn liền sợi dây màu đen với thứ kia.

    Đáp lại sự hiếu kì ấy là bầu không khí nặng nề không nói nên lời.

    Người đó...Người gắn liền với sợi dây màu đen...Đã chết.

    Vậy ra thứ tôi nhìn thấy gắn liền với người đã khuất.

    Ông lão đã chết đó có một đứa cháu gái, khuôn mặt cũng tựa đứa trẻ biến đổi kia.

    "Sao chị biết?!

    Ông em đúng là rất hay nói như vậy, ông muốn sống thật lâu để thấy em trưởng thành.

    Tiếc là ông mất sớm quá, em chưa kịp lớn."

    Thứ tôi thấy...

    Đến tận bây giờ, khi tôi lớn lên, đứa cháu gái của ông lão cũng đã lớn.

    "Ông ơi!

    Cháu gái của ông đã lớn rồi đây.

    Ông ở trên cao có thấy không?!"

    Trước di ảnh ông lão, tôi chạm vào vai cháu gái ông, khẽ nói: "Ông của em đã thấy rồi."

    Đứa trẻ biến đổi liên tục có sợi dây màu đen gắn liền với di ảnh ông lão...Đã biến mất.

    Những thứ không bình thường tôi thấy được, không phải ma...

    ...Mà là chấp niệm của người đã khuất.

    Mong muốn của ông lão là có thể thấy cháu gái mình trưởng thành.

    Nhưng ông đã mất khi không thể làm điều đó, nên hóa thành chấp niệm.

    Chỉ khi chấp niệm đó hoàn thành, tự động sẽ biến mất.

    Và cuộc sống hiện thực của tôi đã bị đảo lộn thành thứ cuộc sống vô thực ảo ma.
     
    [Tokyo Revengers] Chấp Niệm Của Một Đời Người
    2. Sano Shinichirou


    Nhà hàng xóm mới có người mất.

    Tôi không tiếp xúc với hàng xóm nhiều nên không biết, chỉ nghe mẹ kể người mất là Sano Shinichirou, cháu trai lớn nhà đó.

    Anh ta chết ở tiệm xe của mình, bị hai kẻ đột nhập trái phép đánh vào đầu dẫn đến mất máu tử vong.

    Tò mò, ngày sau tôi qua nhà hàng xóm.

    Trước là thắp hương tiễn người mất, sau là tìm kiếm chấp niệm của anh ta.

    Nhìn chằm chằm vào linh cữu người mất, mãi vẫn không thấy sợi dây màu đen.

    Vậy ra anh ta không có chấp niệm.

    Lại nhìn sang người nhà, phảng phất nỗi u ám và ủ dột.

    Ông Sano già yếu vẫn tỏ vẻ cương nghị với mọi người, Sano Emma nén nước mắt vào trong sắp xếp chỗ ngồi cho khách.

    Cuối cùng, Sano Manjirou, cậu ta cùng tuổi với tôi nhưng hiếm khi tôi gặp cậu ta dù nhà sát nhau.

    Cậu ta ít khi ở nhà, suốt ngày lêu lổng với đám bạn bất lương nên không gặp là điều dễ hiểu.

    Giờ đây, ấn tượng của tôi về cậu ta là khuôn mặt lém lỉnh đã không còn.

    Tôi nhíu mày, thứ khói đen tỏa nghi ngút từ cậu ta là từ đâu thế?!

    Bất giác chân tự động di chuyển đến gần cậu ta, đột nhiên...

    "A!!!"

    Tôi sợ hãi hét lên, ngã xuống đất một cái phịch, chưa kịp cắn răng chịu đau đã muốn hồn bay phách lạc.

    ...Anh ta hiện ra trước mặt tôi.

    Mọi người bất ngờ nhìn về tôi, Manjirou cũng nhìn tôi chằm chằm, bằng ánh mắt đen kịt vô hồn.

    Tôi trợn mắt nhìn chăm chú về trước, không phải tôi nhìn Manjirou, mà nhìn Sano Shinichirou đang đứng ngay đây, đang lù lù xuất hiện trước mặt tôi một cách bất chợt.

    Nhìn một lượt tôi mới phát hiện sợi dây màu đen nối liền với linh cữu.

    Có điều nó không đậm màu, vài giây hiện, vài giây mất.

    Chấp niệm cũng có hình dạng con người chỉnh chu như này à?!

    Rốt cuộc chấp niệm của anh là cái giống gì vậy, Sano Shinichirou?!

    ...

    Một năm biến động của nhà Sano qua đi nhanh chóng.

    Lên lớp mới, tôi học cùng Sano Manjirou.

    Bất ngờ hơn, còn là bạn cùng bàn.

    Bất ngờ hơn nữa, chấp niệm của Sano Shinichirou theo đuôi tôi khắp nơi.

    Nhắc đến chấp niệm, thứ đó kè kè bên tôi từ lúc xuất hiện trước mặt tôi.

    Làm thế nào cũng không chịu đi, có la mắng, đánh vô không trung, thắp nhang, giải hạn, chơi ngải...cách nào cũng thử.

    Không chịu đi thì thôi, hỏi chuyện cũng không nói, mà do chỉ là chấp niệm nên không nói được, nhưng lúc tôi tắm hay vệ sinh cá nhân, thứ đó cũng kè bên tôi, ám không rời.

    Khó chịu nhất chính là chấp niệm mang hình dạng của người đã khuất, Sano Shinichirou.

    Nếu đã chết, thì chấp niệm xin hãy giữ danh dự cho người ta, đừng làm người ta đã chết bất đắc kì tử mà vẫn bị tôi chửi đến không còn cọng giá để giữ.

    Sano*đã mất* Shinichirou: "..."

    Tôi chỉ là chưa có bạn gái chứ không biến thái!!!!

    Oan quá!!!
     
    [Tokyo Revengers] Chấp Niệm Của Một Đời Người
    3. Người hoàn thành chấp niệm


    Đầu học kì mới, năm học mới.

    Đối với những học sinh chuyển cấp thì có chút gian nan.

    Như việc làm quen với trường lớp, bạn bè, thầy cô.

    Tôi cũng gặp chút ít khó khăn.

    Tính tình thì trầm lặng, ít nói, ngại tiếp xúc, thích chui rúc trong nhà, giờ phải làm quen với những thứ mới lạ, lạ lẫm.

    Thật không quen.

    Ngồi ở một góc dưới cùng phía trong, hoàn toàn tách biệt với những bạn học vui vẻ, hồn nhiên làm quen tạo nên khung cảnh tràn ngập sức sống thanh xuân.

    Tôi chỉ mong đừng có ai đó đến đây, tốt nhất là để tôi ngồi một mình cũng được.

    "Cậu là hàng xóm gần nhà tôi, đúng chứ?!"

    Sano Manjirou ngồi phịch xuống ghế bên cạnh chỗ tôi.

    Tôi có chút giật mình, trừng mắt nhìn người kia rất lâu.

    "Này, trả lời đi chứ."

    Manjirou dần mất kiên nhẫn.

    "A!

    Thật xin lỗi.

    Đúng rồi, nhà tôi gần nhà cậu."

    Tôi ngượng ngùng nói, mãi đắm chìm trong suy nghĩ nên quên béng mất việc đáp lời.

    "Chúng ta học cùng lớp, thật trùng hợp."

    Manjirou gật nhẹ đầu tự thoại, lúc sau sáng mắt nói.

    "Vậy tôi sẽ ngồi ở đây."

    Mặc kệ có ai ngồi chưa, Manjirou muốn ngồi thì ai cản được.

    Tôi lại vô thức nhìn về hướng cậu, tâm trí đắm chìm vào những câu hỏi.

    Trong suốt một năm qua, chấp niệm Shinichirou luôn theo sát tôi, luôn nhìn tôi, nhưng chỉ cần thấy Sano Manjirou thì ánh mắt liền chuyển hướng sang cậu ta.

    Như lúc nãy, vì mãi nhìn chấp niệm đang nhìn Manjirou, nên tôi đã hớ hênh lơ là trả lời.

    Manjirou hẳn là có liên quan đến chấp niệm này.

    Có giống như chấp niệm của ông lão kia, mong muốn nhìn thấy Manjirou trưởng thành hay chấp niệm của Shinichirou còn điều gì khó nói.

    Sano Shinichirou chưa từng nói chuyện với một đứa như tôi, chấp niệm lại theo đuôi tôi suốt một năm trời, đây là ý gì?!

    ....

    Lúc còn nhỏ, tôi là một đứa trẻ nhát gan, rụt rè và có xu hướng nhốt mình.

    Ngay khi thấy được chấp niệm, tôi đã làm loạn khóc lóc sướt mướt, dẫn đến sốt nặng, li bì mấy ngày liền.

    Thăm khám bác sĩ, uống thuốc men cũng không đỡ chút nào.

    Khi ấy, ông của tôi đã ôm tôi đến nhà một thầy bói là bạn của ông, vì ông tin chuyện này không bình thường.

    Còn nhỏ, kèm thêm cơn sốt cao khiến tôi mơ màng nên không thể thấy rõ sắc mặt ông thầy bói ấy, cũng không nghe rõ họ nói gì, nghe câu được câu mất, chỉ duy nhất một câu tôi nghe rất rõ, đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in.

    "Đứa trẻ này có năng lực của thần chết."

    ...

    Lớn lên, tôi chủ động tìm đến ông ta lần nữa.

    Cũng vì muốn biết thứ tôi nhìn thấy là gì.

    "Đó là chấp niệm của người đã khuất."

    "Cũng có thể nói là lời thỉnh cầu của linh hồn."

    Tôi ngơ ngác không nói nên lời.

    "Cháu gái à, cháu là sứ giả của thần chết.

    Người sẽ giúp các linh hồn hoàn thành lời thỉnh cầu ấy."

    "Nhưng...Cháu không cần làm gì thì chấp niệm vẫn tự biến mất cơ mà."

    Tôi nhớ tới chấp niệm của ông lão có đứa cháu gái.

    "Đó là loại chấp niệm thuộc về thời gian, còn loại chấp niệm thuộc về mong muốn chưa thực hiện được, khó mà tan biến."

    Ông lão vuốt râu từ tốn nói thêm.

    "Chưa kể trường hợp người chết có chấp niệm bất lương, cháu nghĩ nó có tự tan biến không?!"

    Bất lương?!

    Chấp niệm cũng có dạng đó nữa ư?!

    "Con người, có người tốt người xấu.

    Chấp niệm cũng vậy, có tốt có xấu."

    "Tại sao cháu phải giúp những kẻ xấu đó, bọn họ làm nhiều chuyện ác giờ lại muốn được giúp đỡ.

    Thật xấu xa!"

    Tôi lẩm bẩm trong miệng, khó chịu nhíu mày.

    "Không phải giúp kẻ xấu hoàn thành chấp niệm mà là giúp người còn sống tránh xa chấp niệm bất lương."

    Ông lão mỉm cười, nói một câu mang tầng nghĩa sâu xa nào đó.

    Tôi nghe xong đầu liền xoay như chong chóng, khó mà chấp nhận ngay được hiện thực không khác vô thực này.

    "Người chết được siêu thoát, người sống được an yên."
     
    [Tokyo Revengers] Chấp Niệm Của Một Đời Người
    4. Người chưa chết


    Có bạn là tổng trưởng của một băng đảng khét tiếng.

    Tôi được bảo kê tận răng!!!

    Nằm mơ!!

    Không hề luôn, tôi là đứa bị hẹn gặp ở cổng trường nhiều nhất.

    Hết các bạn nữ sinh muốn nhờ tôi gửi thư cho Manjirou làm quen.

    Hẹn ở cổng trường.

    Đến các đại tỷ ghen tức lồng lộn cả lên vì tôi hay đi với băng Touman.

    Hẹn ở cổng trường.

    Đám bất lương có hiềm khích với Touman.

    Hẹn ở cổng trường.

    Touman rủ đi chơi.

    Hẹn ở cổng trường.

    Tôi được tỏ tình.

    Hẹn ở cổng trường-

    Ủa?!

    Tưởng trên sân thượng?!

    Tôi bất lực thở hắt, cuộc đời đưa đẩy, bao nhiêu việc không hẹn ở đâu lại hẹn ở cổng trường.

    "Nay lại chuyện gì đây?!"

    Bác bảo vệ húp một ngụm trà hóng hớt.

    Tôi nhìn bác bảo vệ đã quen thuộc tôi ở cổng trường, riết tôi tưởng mình với chú là đồng nghiệp ấy chứ.

    Bác bảo vệ fulltime, tôi parttime.

    Chấp niệm của Shinichirou nhìn tôi chằm chằm, tôi chỉ muốn bụp hắn ta một phát.

    Lúc đó tôi bị đám đàn chị bất lương lôi lôi kéo kéo ra chỗ vắng vẻ để nói chuyện riêng.

    Không một ai xuất hiện để tôi cầu cứu, duy chỉ có chấp niệm Shinichirou là tà tà bay theo tôi, nhưng anh ta chỉ nhìn tôi một cách vô hồn.

    "Không giúp được em, lại theo đuôi đòi được giúp.

    Rốt cuộc chấp niệm của anh mặt dày tới mức nào vậy?!"

    Tôi xoa xoa bên má đang sưng vù, lầm bầm trách mắng cái đồ đáng ghét bay lơ lửng nhìn mình.

    Tự nhiên tôi lại hình dung ra được anh ta sẽ lộ ra biểu cảm sung sướng nếu có cảm xúc.

    Đáng ghét thế không biết!

    Hiện tôi đang đứng chờ người gửi lá thư hẹn gặp ở cổng trường, đột nhiên có ai đó đi ngang qua tôi vào trường.

    Sẽ rất bình thường nếu không có chuyện bất thường.

    "Gì đây?!"

    Tôi vô thức nắm cánh tay người ta, bên tai cũng vô thức nghe được.

    "Touman."

    Bạn nam có mái tóc đen dài mượt cột lên vào nếp gọn gàng, cái kính dày cộm không che giấu nổi ánh mắt hung tợn nhìn tôi.

    Rốt cuộc chuyện này viễn tưởng đến mức nào?!

    Tại sao lại có sợi dây màu đen xuất phát từ cậu ta?!

    Cậu ta còn không phải là người chết?!

    Không phải!

    Đây không phải là lần đầu tiên tôi thấy điều này.

    Nhớ lại trong kí ức...lần đó rất mơ hồ.

    Draken, phó tổng trưởng Touman, người bạn kề cạnh Manjirou, một người cao ráo, nghiêm nghị mang lại cảm giác được bảo vệ và che chở.

    Thêm phần chắc chắn cho nhận định, tính cách và cách xử sự của cậu ta khiến người khác vững lòng tin tuyệt đối.

    Là người vừa có vóc dáng vừa có sắc đẹp vừa có đức tính nhưng...du côn.

    Tôi đã nhìn thấy sợi dây màu đen xuất phát từ cậu ta, chỉ trong thời gian ngắn.

    Sau đó, tôi không còn thấy sợi dây đen nữa.

    Cho là lần đó tôi bị hoang tưởng đi, nhưng lần này, tôi không dám chắc mình bị hoang tưởng.

    Thật sự có người chưa chết đã xuất hiện sợi dây đen.
     
    [Tokyo Revengers] Chấp Niệm Của Một Đời Người
    5. Người chết sống dậy


    Dạo này Manjirou có kể cho tôi nghe về một người bạn mới quen, cậu ta muốn giới thiệu tôi với cậu ấy.

    Manjirou hí hửng đảm bảo tôi sẽ bất ngờ cho xem.

    Đúng là bất ngờ thật!

    Tôi theo thói quen thất thần vài giây, ánh mắt lại nhìn chằm chằm cậu bạn của Manjirou, tên cậu ta là Hanagaki Takemichi.

    "Sao vậy?!"

    Manjirou thấy khó hiểu.

    "Mày thích cậu ta à?!"

    Draken buông lời trêu chọc bằng khuôn mặt lạnh lùng.

    Tôi không còn tâm trạng đáp lời cậu ta, khẽ lắc đầu.

    "Vậy ánh mắt đưa đám đó là gì?!"

    Draken dựa lưng vào tường hỏi.

    Rồi từ khi nào ánh mắt đưa đám ám chỉ thích người ta thế hả?!

    Nói mà không biết suy nghĩ.

    Tôi chỉ dám suy nghĩ chứ không dám nói.

    Liếc nhìn Manjirou thì bắt gặp ánh mắt phức tạp muốn nhìn thấu tôi từ cậu trai trẻ khiến tôi mở to mắt ngạc nhiên, lúc sau cậu ta di chuyển tầm mắt lảng tránh.

    Cậu bạn Takemichi không thoải mái, nở nụ cười gượng gạo.

    "Chỉ là thấy cậu ta...hơi tội."

    Tôi nói.

    "Chắc cậu bị bọn họ bắt nạt dữ lắm ha!"

    Manjirou: "..."

    Draken: "..."

    Takemichi: "..."

    Nói xong một câu vô tri, tôi chỉ muốn đấm bôm bốp mỏ mình, tôi không có bạn bè nhưng có hội bạn bất lương nhà hàng xóm muốn làm bạn với tôi.

    Đáng lẽ nên giữ kẽ, tụi nó không đánh con gái nhưng giận thì có đó.

    "Nói gì đấy?!"

    Draken hơi căng.

    "Ai thèm bắt nạt cậu ta."

    Manjirou hừ nhẹ hất mặt.

    "Tụi này chỉ bất lương với những kẻ không ra gì, với bạn bè thì hết lòng bảo vệ."

    Draken lên giọng cao một quãng.

    Giận thật rồi!!

    "Vậy nên làm những việc cậu muốn đi, tụi này bảo vệ cậu."

    Manjirou nói một câu không đầu không đuôi, cũng chỉ nhìn vô định nói, không biết là nói với ai.

    Thâm tâm Takemichi nghĩ không lẽ Mikey biết chuyện cậu du hành thời gian.

    Tôi cũng ngu ngơ theo, tự nhiên giận một cái rồi nói nhảm nhí gì đó, thật không hiểu nỗi.

    Lại nhìn sang Takemichi, mãi tôi mới hỏi

    "Takemichi, cậu có sợi dây chuyền cỏ ba lá nào không?!"

    "Có chứ!

    Nó là..."

    Theo thói quen, Takemichi muốn khoe sợi dây chuyền mà bạn gái tặng, nhưng ngay khi sờ tay lên cổ.

    Không có.

    Không có sợi dây chuyền.

    Khoan đã!!

    Takemichi hoảng hốt.

    Thời gian bấy giờ Hina chưa tặng cậu sợi dây chuyền.

    Vậy..."

    S-sao cậu biết?!"

    Takemichi lắp bắp.

    Tôi rũ mắt nhìn cổ cậu ta.

    Dây chuyền cỏ ba lá đeo trên người cậu ta...có gắn kết với sợi dây màu đen.

    "Tachibana Hinata!"

    Tôi rất muốn biết người chết có thể sống lại được à?!

    Hay cậu ta là...zombie?!!
     
    Back
    Top Dưới