Hài Hước [tokyo revengers] [allTake]Trọng sinh rồi, quẩy thôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
20


Một ngày cuối tuần rảnh rỗi, Takemichi lon ton tới tiệm may của Mitsuya.

Khá lâu rồi cậu chưa đến thăm y.

Hôm nay sẵn dịp bá tước phu nhân cho cậu ra ngoài chơi nên Takemichi quyết định đến chỗ y chơi cả ngày.

Đẩy cánh cửa bước vào, tiếng chuông kêu lên.

Mitsuya đưa mắt lên nhìn người bước vào xong lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình

"Đợi tao chút nhé, tao đang làm dở cái váy này"

"Cứ từ từ mà làm, tao ngồi chờ chút là được mà"

takemichi phẩy tay ngồi xuống chiếc ghế gần đó, nhìn ngó xung quanh.

Cậu nhận ra ở đây có quá trời mẫu mới, có vẻ dù ở đâu đi chăng nữa, Mitsuya vẫn luôn là một thợ may tài năng.

"Xong rồi"

Mitsuya tâm tình vui vẻ kêu lên, Takemichi ngồi bên to mò xoay người nhìn ngắm bộ váy được y đưa lên cao.

Đây là kiểu váy tạp dề màu xanh matcha đáng yêu, với chiếc tạp dề trắng bao gần hết phía trước và phần ren trang trí ở gấu váy.

Chiếc váy được may khá tỉ mỉ với những đường chỉ chắc chắn, quý cô nào mà được khoác lên người chiếc váy này thì hẳn sẽ rất xinh.

"Giờ thì thử váy naof~"

Mitsuya cười tươi tay cầm bộ váy tay kia kẹp nách Takemichi bước vào phòng thay đồ

"Ê- này này này..."_Takemichi nhận thức được có điều gì đó sai sai

Mitsuya không nhanh không chậm kéo rèm cửa lại, tiến tới gần Takemichi

"Hửm?

Sao mày e dè thế?"

"M-mày định làm gì..?"

Takemichi nhận ra Mitsuya định cởi cúc áo của mình vội vàng giữ cổ tay y lại, ánh mắt nghi ngờ ngước nhìn dò hỏi.

Đáp lại cậu là nụ cười tươi trong sáng hết mức của Mitsuya cùng câu nói

"Thử bộ váy này cho mày"

"CÁI-"

Lời nói của cậu bị cắt ngang khi mà bàn tay to lớn của Mitsuya đã bịt miệng cậu lại, tay phải tiếp tục làm việc chính sự.

Takemichi giãy dụa muốn thoát ra.

Đã bảo cậu thử váy là quá đáng lắm rồi, bây giờ còn chơi kiểu thay đồ thế này nữa.

Nhìn kiểu nào cũng thấy sai.

Sai quá sai

"Coi nào Takemichi, đừng quẫy nữa"

"Mày cứ như thế thì sao tao giúp mày mặc đồ vào được"

"ngoan đi nào MIcchi"

Từng lời nói của Mitsuya thốt lên cũng tương xứng với việc da thịt của Takemichi dần được lộ ra.

Da dẻ trắng hồng mềm mịn, không có lấy một vết trầy xước gì cả.

Mitsuya nuốt nước bọt kìm hãm bản thân không làm gì quá phận.

Nhanh chóng mặc váy vào người cậu bộ váy kia.

Chưa bao giờ cảm thấy thay đồ cho người khác cực như bây giờ, Mitsuya đổ mồ hôi khi nghĩ.

Sau một hồi cận lực xin lỗi Takemichi, Mitsuya mới có dịp chiêm ngưỡng thành quả của mình, thật mừng vì y đã may chính xác kích cỡ, bộ váy ôm sát vào vòng eo nhỏ nhắn ấy, cổ áo tuy kín nhưng cũng phần nào tôn lên chiếc cổ nhỏ nhắn mà trắng trẻo của cậu.

Y thầm khen bản thân đúng là thiên tài khi thiết kế ra được bộ váy đẹp như vầy.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
21


Tiếng chuông lần nữa vang lên, hai vị thiếu niên bước vào.

Một người lúc nào cũng vui vẻ giơ tay chào, người kia mặt mày cau có lẽo đẽo theo sau, họ cũng chả còn xa lạ gì với chủ tiệm may Mitsuya này, hai anh em song sinh nổi tiếng cả một khu phố và là bạn đồng trang lứa của Mitsuya.

Người tươi cười đến híp mắt kia vỗ vai y chào hỏi

"Đang làm gì đó?"

"Ngắm người đẹp (của tao)" Mitsuya vừa nói vừa chìa tay giới thiệu Takemichi đến hai anh em nọ "Đây là Micchi-chan. micchi-chan kia là hai anh em smiley và angry"

"..X-xin chào..."

Takemichi khúm núm giơ tay chào hai anh em, Smiley nhìn cậu một lượt, vuốt cằm dò hỏi

"chúng ta đã gặp nhau chưa ấy nhỉ? sao cứ thấy quen quen thế nào ấy"

"Chưa chưa hề, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đấy!!!

Takemichi vội vội vàng vàng la lớn, cậu sợ rằng hai người họ mà nhận ra cậu là con trai thì nhục chết và cả đời này cậu sẽ không thể lấy vợ được mất.

Angry vỗ nhẹ vai anh trai mình nói

"Anh đừng dí sát mặt mình vào người ta như thế chứ, thô lỗ lắm"

Sau đó Mitsuya mang bánh và trà ra mời, Smiley thích thú với takemichi nên cứ sấn tới ngồi bên cạnh cậu mà khoác vai bá cổ kể truyện, Angry lại sợ anh trai hắn sẽ làm trò gì mất mặt nên nhanh chóng ngồi về phía bên còn lại của Takemichi.

điều này làm cho Mitsuya ngồi đối diện cảm thấy chướng mắt mà không thể làm gì được, đành ngồi uống trà kiếm cách.

Thời gian lúc này đối với Takemichi dài như vô tận, Smiley không ngừng xoa tóc rồi bẹo má.

Takemichi đổ mồ hôi ròng ròng, liên tục đưa ánh mắt cầu cứu Angry.

May mà hắn ta hiểu ý nên đã đẩy nhẹ Smiley ra.

Takemichi cảm kích hắn lắm, không ngừng nắm tay Angry mà cảm ơn hai hắn dù bộ mặt đang cau có cũng không xóa đi được việc hai lỗ tai đã đỏ ửng vì ngại.

Mitsuya phía bên này nhẫn nhịn hết nổi, nhìn thời tiết bây giờ rất thích hợp để đi dạo, liền đá đít hai tên kia ra khỏi cửa tiệm của mình.

Smiley dù không thích nhưng vẫn tươi cười chào về, hẹn Takemichi khi nào rảnh rỗi hãy ghé qua nơi hắn làm việc mà chơi, hắn sẽ tiếp đãi cho cậu thật tốt.

Takemichi chỉ có thể cười gượng đồng ý.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
22


Takemichi thở dài xoa cái hông bị mấy cái váy siết chặt suốt mấy tiếng đồng hồ.

Cứ tưởng khi Smiley và Angry đi rồi thì bản thân cậu cũng có thể được thả ra, ai mà ngờ Mitsuya lại tiếp tục trò chơi thử váy công chúa đến tận chiều tà thế này cơ chứ, báo hại cái thân già của cậu bị hành lên hành xuống không thương tiếc.

Bước từng bước vào nhà, Takemichi giật nảy mình khi thấy Baji vác ghế ngồi thù lù giữa đại sảnh. người hầu xung quanh co rúm đứng xếp hàng. takemichi cảm thấy bất an, vội kéo tay một tên người hầu gần đó hỏi chuyện

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?"

"D-dạ...không biết là làm sao nhưng từ lúc 3 giờ chiều đến giờ, đại thiếu gia cứ ngồi im ở đó.."

tên người hầu cúi xuống nói nhỏ với cậu. ngón tay run run chỉ về phía Baji.

Baji không thèm nhìn lấy Takemichi một cái, hất mặt hỏi chuyện cậu

"Đi đâu sao giờ mới về?"

"Em em...em đi chơi nhà bạn....ở.... thủ đô"_Takemichi xanh mặt lắp bắp trả lời, sợ bản thân nói sai điều gì đó sẽ bị hắn đánh chết mất.

"Sao bây giờ mới về?

Biết muộn rồi không?"

Baji tiếp tục gặn hỏi, ngón tay hắn gõ nhẹ trên đùi, áp lực tỏa ra khiến cho những người hầu xung quanh rét run, đồng loạt cúi gằm mặt xuống.

Takemichi sợ xanh mặt, nuốt nước bọt trả lời

"Em mải chơi nên quên mất"

"...."

Baji nghe câu trả lời thì im lặng, đứng dậy đi về phía cậu, Takemichi sợ bị đánh nên nhắm tịt mắt lại, rụt cổ xuống.

Cơ mà mãi lại chẳng thấy đau gì cả, ngược lại cảm nhận bàn tay của Baji đặt lên đầu mình rất nhẹ nhàng mà xoa tóc cậu.

Hắn bật cười khi thấy cậu he hé mắt nhìn, ngơ ngác ngước đầu lên.

"Chuẩn bị nước tắm đi, ta và em trai sẽ tắm chung"

Baji ra lệnh cho người hầu, bọn họ lập tức chạy đi làm.

Bồn nước to lớn hiện ra trước mắt với làn khói ấm nghi ngút bay lên, Takemichi e dè ngồi co rúm ngay cạnh Baji, cậu không hiểu dù gì cũng là đực rựa với nhau, tự dưng lại thấy ngại khi tắm chung thế này.

Ngược lại vẻ thiếu nữ ngại ngùng cùng Takemichi, Baji sảng khoái hưởng thụ, hắn vuốt mái tóc mình lên, quay qua hỏi han cậu

"Sao thế?

Nước nóng quá à?"

"Không phải đâu ạ"

Takemichi lắc đầu, nước từ mái tóc ước văng tung tóe, bắn luôn vào cả mặt của Baji.

Hắn vuots mặt mình thở ra một hơi dài, quay lưng lại với Takemichi ra lệnh

"Kì lưng hộ ta với"

"A?...

à dạ"

Takemichi lọ dọ bắt đầu hì hục kì lưng cho Baji.

Hắn gương mặt hưởng thụ bắt đầu kể về mấy mẩu truyện hồi nhỏ giữa hắn và cậu, Takemichi mơ mơ hồ hồ nhớ những kí ức đó.

Bản thân cậu sau vụ té cây u đầu đó đã có ít nhiều sự thay đổi rồi, những câu chuyện lúc bé ở đây đối với cậu mà nói chỉ mập mập mờ mờ như có như không mà thôi.

Không chắc chắn lắm.

Lâu rồi mới được trò chuyện riêng tư thế này, nên có vẻ hai anh em ngâm mình trong nước hơi lâu, Chifuyu bên ngoài cứ đi qua đi lại mà sợ hãi, không biết Takemichi có xảy ra chuyện gì hay không.

Tội cho Chifuyu quá.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
23


Mikey đã đứng chờ từ sớm, hôm nay hắn sẽ lại gặp lại cậu bé đáng yêu Takemichi và cùng với cậu nghịch ngợm đủ trò.

Không biết là bản thân hắn vì sao nhưng hắn chắc chắn cậu có cái gì đó rất là thu hút Mikey hắn, khiến cho hắn chỉ muốn cả ngày bám dính lấy cậu.

Chiếc xe ngựa mà hắn chờ mong đã tới, hắn vui mừng ra mặt, nhanh chóng chạy lại gần xe, cơ mà đáng tiếc thay, hôm nay trong xe chỉ có một người.

Baji cười lộ răng năng bước xuống chào hỏi hắn và Draken

"Không ngờ mình lại được hoàng tử đón tiếp nồng hậu thế này đó"

"Takemicchi đâu?

Em ấy đâu??"

Mikey bỏ qua lời cà khịa của Baji, trực tiếp đem thắc mắc của mình ra hỏi, Baji nhìn Mikey một chút rồi gãi đầu trả lời

"Hôm qua ngâm nước lâu quá nên bị cảm rồi, không có đến đâu"

Baji liếc mắt qua chỗ khác, hắn sẽ không bao giờ kể rằng là do đang kì lưng thì quay qua cù lét nhau, rồi cả hai nghịch nước các kiểu, chơi vui quá nên chả còn biết đã qua mấy tiếng rồi, may mà Chifuyu bên ngoài la ó thì mới thôi.

Mà Takemichi lại không chịu đóng cửa sổ làm gió lùa vào cả một đêm, đến sáng thì cảm lạnh luôn.

Mikey nghe Baji kêu Takemichi bị cảm thì sửng sốt, lập tức muốn bỏ buổi học mà đi thăm cậu.

Draken tất nhiên không đồng ý, anh cản hắn lại

"Không được, Mikey cậu là hoàng tử, cậu không thể vì chút chuyện tào lao này mà bỏ cả buổi học được.

Đợi buổi học kết thúc thì muốn đi đâu thì đi"

"Không thích"

Mikey trừng mắt gào, Baji tặc lưỡi đảo mắt.

"Nghỉ một bữa thôi mà, lo gì"

"Baji, mày giờ đang binh Mikey à??"

Draken quay phắt qua trừng mắt với Baji, gì đây?

đang giúp nhau đấy hả??

"Thôi mà, chẳng phải mày cũng muốn đi thây" _Mikey huých vào hông Draken châm chọc

"Vậy thì đi thôi"

Baji ngáp một cái leo lên xe ngựa trở lại, Mikey và Draken cũng nhanh chóng đi theo
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
24


"TAM HOÀNG TỬ ĐẾNNNNNN"

Người hầu vội vàng chạy ngay vào phòng làm việc của bá tước phu nhân mà thông báo tình hình bên ngoài cho bà ấy biết, bá tước phu nhân nghe thấy liền đứng dậy mà ra tiếp đón tam hoàng tử, trong lòng khó hiểu vì sao hắn lại bất chợt đến đây hôm nay mà lại không thông báo gì trước.

Ra đến đại sảnh chỉ thấy hộ vệ thân cận của hắn là Draken đang đứng chờ, bà liền đến chào hỏi

"Chào cậu, nghe bảo tam hoàng tử đến"

"Vâng, cậu ấy đã đi rồi"

"Đi đâu cơ?"_phu nhân ngơ ngác nhìn

"Đi gặp Takemichi"

Draken nhàn hạ trả lời, xong cũng nhanh chóng chào bà mà bước đi tìm MIkey.

Phu nhân khó hiểu đứng nhìn bóng người của anh đi khuất trong biệt thự của bà.

Lại kể đến Mikey, hắn ta chạy tứ tung khắp mọi phía không có chút phép tắc nào cả, Baji phải vội vàng dí theo sợ hắn làm bừa mà hỏng mất nhà mình, nói gì chứ Mikey mà ngứa chân đá vỡ cái gì thì mệt lắm.

Chạy một hồi lòng vòng, Mikey đứng yên lại, chờ Baji phái sau đuổi kịp tới rồi hỏi

"Baji này, phòng của Takemichi ở đâu vậy?"

"....Ở ngay kia"

Baji kiếc xéo Mikey một cái rồi chỉ tay về phía căn phòng lớn ở giữa hành lang rộng.

Mikey chỉnh lại quần áo của mình rồi xông vào trong, tông giọng vui vẻ chào

"Takemicchi ơi, xem ai đến thăm em nè~"

"Ơ ơ ơ..

Mikey?"

Takemichi đang ngồi uống trà với Hina, cả hai đang cười nói vui vẻ thì bị Mikey làm cho giật mình, lúng túng đứng lên chào hắn.

Hắn vui vẻ cúi chào lại, lon ton chạy lại kế bên cậu hỏi han, Takemichi cảm thấy ngượng ngùng chỉ có thể bảo "mình ổn rồi", cậu có thể để yên cho tôi được không?

Đừng xoay tôi như cái chong chóng nữa.

Tất nhiên vế sau chỉ để ở trong đầu mà thôi.

Baji đứng ngoài lắc đầu thở dài, hắn cùng với Draken bước vào ngay sau đó.

Hina nhận thấy mình cũng không còn gì nữa liền chào mọi người ra về, Takemichi chỉ có thể tiếc nuối đồng ý.

Sau khi tiễn Hina ra ngoài cửa phòng theo phép lịch sự, Takemichi quay qua hỏi Mikey

"Cậu có muốn ăn Taiyaki không?

Dorayaki nữa"

Câu hỏi của cậu nhanh chóng bị thu hút

"Taiyaki và dorayaki là gì?"

"Ơ Mikey không biết gì à??

Đó là món bánh mà cậu thích ăn nhất đó"

Takemichi nhìn biểu cảm lạ lẫm trên mặt Mikey mà giải thích, cơ mà hình như ở thế giới này Mikey không hề biết đến món bánh đó thật rồi. thở dài, Takemichi hứa với hắn khi nào cậu khỏi bệnh sẽ làm thử cho hắn ăn.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
25


Sau vài ngày chơi bời, cơ thể của Takemichi có vẻ đã khỏe lại, cậu ngay sau đó được triệu tập đến hoàng cung theo lệnh của Mikey.

Mục đích thì quá rõ ràng rồi, làm bánh "dorayaki"

"Trời ơi!!!

Cho vừa đường thôi"

"Không không không!!

Cái đó là muối mà Mikey!!"

"Coi chừng bánh khét bây giờ để ý chút đi!!!!"

Căn bếp hoàng gia bây giờ náo loạn đủ kiểu tiếng Takemichi liên tục ngăn cản những hành động phá phách của Mikey, rồi tiếng đổ vỡ nữa, trứng rồi bột vấy bẩn khắp nơi.

Takemichi liếc qua vị bếp trưởng thầm xin lỗi ông ấy vì những thiên tai làm bếp này.

Khi không kéo cậu vào đây rồi tuyên bố hùng hồn rằng "đích thân tam hoàng tử vĩ đại sẽ vào bếp làm bánh".

Làm cho những đầu bếp người hầu xung quanh sợ hãi, hại Draken phải vội vàng giải thích với bếp trưởng, may mà ông ấy đồng ý.

Mà chắc giờ bếp trưởng đang hối hận vì việc đó rồi.....Tội nghiệp cho ông ấy.

Sau một hồi phá hoại, món bánh dorayaki mà Takemichi cố gắng làm cuối cùng cũng đã hoàn thành.

Phải nhanh chóng mở tiệc trà và cùng nhau thưởng thức nó thôi nào.

.

.

.

.

Không khí buổi sáng trong lành, gió thổi mát rười rượi.

Bây giờ là cuối hạ, tiết trời đã đỡ oi bức hơn nhiều, thay vào đó là không khí mát mẻ mà mùa thu mang lại.

Takemichi tinh thần sảng khoái thưởng thức trà và bánh cùng với Mikey, Baji, Ema và Draken.

"Có vẻ sắp đến lễ hội thu hoạch rồi nhỉ?"

Ema bắt đầu câu chuyện trong buổi tiệc trà, cô có vẻ rất háo hức đến lễ hội thu hoạch được tổ chức hàng năm ở khắp nơi trên đất nước nhằm đánh dấu cột mốc của sự chuyển biến mùa trong năm.

Takemichi vẫn còn nhớ ngày đầu tiên cậu cùng Baji và Kazutora đi chơi lễ hội, lúc đó cậu được hai người mua quá trời đồ ăn luôn, rồi còn mua quà lưu niệm và ngắm pháo hoa buổi đêm nữa.

Thật sự rất là vui.

"Vậy mọi người đã có dự định sẽ làm gì vào lễ hội chưa?"_Takemichi nhấp một ngụm trà

"Chắc là em sẽ đi tham quan mấy chỗ bán đồ và mua một ít đồ ở đó"

"ta thì không biết nữa, phải xem lúc đó có rảnh không nữa"

"Ngắm pháo hoa ở trên một đỉnh đồi nào đó thì sao?

Nghe bảo pháo hoa năm nay sẽ rất hoành tráng đấy"

Draken lẩm nhẩm trong đầu cái gì đó, chắc là đang xem xét công việc đây mà.

Takemichi lại hào hứng với pháo hoa, vì rất hiếm khi mới được thấy chúng mà.

"Ầy pháo hoa thì có gì vui, chẳng phải lễ hội thu hoạch là một bữa tiệc lớn sao?

Chúng ta phải đi ăn chứ"

Baji bỏ vào miệng một miếng bánh quy, lẩm bẩm.

Lâu lâu mới được ăn mấy món ăn đường phố đó thì phải tận hưởng chúng chứ.

"Hoàng tử có được đi chơi vào ngày đó không nhỉ??"

"Không biết nữa, sợ là phải ở cùng với đức vua và hoàng hậu.

Rồi gì mà mấy cái nghi lễ cầu bình an và lời cầu cho mùa thu hoạch năm sau đó"

Draken nhấp trà trả lời cho câu hỏi của Mikey

"Chán vậy, em muốn đi chơi với mấy tiểu thư khác cơ"

"Thôi nào, có phải là ở đó suốt 24/24 đâu, lúc đó mọi người ai cũng bận hết cả đấy, ta lén trốn đi là được mà"

"Cho em theo vớiiii"

......

Vậy là một ngày êm đềm lại trôi qua.

Takemichi chào tạm biệt mọi người cùng Baji ra về.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
26


Lễ hội mùa thu hoạch cuối cùng cũng tới, mọi người khắp dinh nhà bá tước đều bận rộn cả.

Chạy đôn chạy đáo chuẩn bị mọi thứ, có lẽ ai cũng muốn nhanh chóng hoàn thành công việc để còn được đi lễ hội.

Takemichi cũng không khác bao người là mấy, sau khi trang phục chỉnh tề hết cả, cậu nhanh chóng bỏ chạy đi chơi để cho Baji hoảng hốt phóng theo dắt về, sợ cậu bị ai đó bắt mất

Biết sao được, vì Takemichi quá đỗi dễ thương mà

"Èoooooo muốn đi chơi cơ"

Takemichi mè nheo bám trên lưng Baji, không biết là do ở lâu quá trong cơ thể 13 tuổi này hay không nhưng mà Takemichi bây giờ thật sự rất ham chơi.

Ăn vạ một hồi trên lưng Baji, gì chứ ngày lễ hội mà, phải cho đi chơi chứ sao cứ ở riết trong dinh được.

Baji liên tục bị làm phiền thì phát bực, hắn vừa mở miệng lên định mắng cậu lại bị giọng nói khác chen vào câu "xin chào"

À ra là lời chào của Draken

Draken hôm nay nom có vẻ rảnh rỗi, anh mặc chiếc áo sơ đen mi cùng quần tây chỉnh tề bước lại gần chỗ anh em nhà nọ.

Khác hẳn với vẻ như vớ được vàng của Takemichi, mặt Baji hiện rõ chữ phiền, mà Draken lại chẳng quan tâm, xoa đầu Takemichi hỏi chuyện

"Bữa nay hai anh em nhà bây yêu thương nhau thế?

Cõng đi chơi luôn cơ"

"Thân cl, nó trốn đi chơi, mãi tao mới bắt về được đấy"

"Nhưng em muốn đi chơi cơ mà, bá tước và phu nhân đều đồng ý rồi còn gì"

Takemichi lầm bầm trong cuống họng, mặt xụ xuống, nước mắt lại trực chờ tràn ra, trông cưng cực.

Draken phì cười, bẹo bên má cậu

"Tao tưởng Baji mày phải đi với bá tước giải quyết công việc mà, sao cứ tốn thời gian ở đây vậy, không sợ bị papa mắng à?"

"Còn thằng nhóc nà-"

"Để đó tao chăm cho"

Baji im lặng suy xét một chút, rồi thả Takemichi xuống mà giao phó cho Draken, thôi thì tạm thời để cậu cho anh ta, mình đi giải quyết chút chuyện với bá tước.

Trước khi đi mất, hắn còn đưa một câu đe dọa Draken, nếu dám làm gì thằng nhóc, thì đừng trách tình nghĩa anh em lại rạn nứt

"Ối giời sợ quá cơ"_Draken đá vào mông Baji một cái trả lời

Quay về phía Takemichi, từ nãy đến giờ cậu đã tia được vài cửa hàng trông có vẻ thú vị rồi, bây giờ chỉ cần kêu Draken đưa mình đến đó thôi

Draken tất nhiên là chiều ý cậu nhỏ này rồi

"Em định mua cái gì ở đây à?"

Draken nhìn ngó những món hàng trang sức trông bắt mắt nhưng không có ấn tượng lắm này mà tò mò, không phải nhà anh giàu có gì đâu chỉ là so với mấy cái này, quả đầu vàng của Takemichi mà được ánh nắng chiếu vào, nom có khi còn bắt mắt hơn mấy món hàng ở đây đấy

"Anh thì biết cái gì chứ"

Takemichi lườm Draken một cái, tất nhiên so với thứ đá quý lấp lánh hay thứ kim cương vàng ròng có trong lâu đài của quốc vương thì ba cái này đúng là chả có gì nội trội cả.

Nhưng so với dân thường ở đây, nó đã là quý lắm rồi.

Với cả túi tiền của cậu có giới hạn, cậu không thể mua trang sức ở những cửa hàng đắt đỏ kia.

Cậu phải để dành tiền mà mua đồ ăn nữa chứ

Lựa qua lựa lại một hồi, cuối cùng Takemichi cũng chọn được một mặt dây chuyền cỏ 4 lá na ná mặt dây chuyền mà cậu từng tặng cho Hina.

Bây giờ ở thế giới này, cậu cũng nên tặng cho cô ấy một sợi như vậy.

"Anh có muốn mua gì không?"

Takemichi quay qua hỏi Draken, anh nhìn một lượt rồi chọn một cặp nhẫn đôi.

Takemichi nhìn vào rồi cười trộm, trong đầu suy nghĩ đến viễn cảnh anh quỳ xuống cầu hôn cô gái may mắn.

Trong khi sự thật thì Draken chỉ mua cho đỡ chán thôi chứ chưa biết tặng cho ai đeo.

"Eo ôi ra là cũng có đối tượng rồi đó hả"

"Đoán bừa đoán bậy"

Draken nhăn mày cốc đầu Takemichi một cái nhẹ.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
27


Tiếp bước khỏi cửa hàng trang sức nhỏ kia là liên tù tì một dãy hàng đồ ăn, không chỗ nào là không có bóng dáng của hai thanh niên cao kều và lùn tịt. takemichi cảm thấy may mắn vì ba nuôi mình là bá tước, mình được cho nhiều tiền nên mấy món ăn này mới có đủ tiền mà ăn

"Ăn nhiều như thế không sợ mập à?"

Draken giật mí mắt nhìn đồ ăn đầy trên hai tay mình, cậu nhóc này coi vậy mà sức ăn còn khỏe hơn cả Mikey nữa, ăn lắm rứa.

"Thôi nào, mỗi món có chút éc thôi mà, đâu có sao"

Takemichi cười hì hì bỏ vào miệng miếng bánh bông lan nhỏ.

Thấp thoáng trời cũng đã chuyển về chiều tà, ánh đèn lấp lánh dần được thắp sáng, dòng người ra đường càng đông hơn.

Takemichi thích thú chạy lên phía trước

"Nhanh chân lên Draken, chúng ta còn vài chỗ chưa đến nữa"

"Coi chừng tông vô người khác bây giờ"_Draken hô lớn ở phía sau

Takemichi không quan tâm, chạy thêm vài bước nữa, kết quả tông sầm vô một cậu nhóc.

"Ui ui ui chết chết, em không sao chứ??"

"...L-Làm ơn....cứu...tôi..."

giọng nói yếu ớt thì thầm, bàn tay be bé nắm lấy tay áo của takemichi. mái tóc vàng xoăn phất phới, chắc chắn là tiểu thư nhà giàu.

Một bàn tay khác vỗ nhẹ Takemichi, làm cậu giật mình quay lại nhìn, là Draken.

Anh kéo cậu đứng dậy, ân cần phủi bụi trên người cậu.

Takemichi lúc này ngoáy cổ lại nhìn chỗ lúc nãy, bây giờ lại không thấy bóng bé gái kêu cứu đâu nữa.

Kỳ lạ

......

Trời đã tối hẳn,

Bây giờ sắp bắn pháo hoa rồi, Takemichi cực kì hưng phấn, mong muốn tìm được chỗ đứng nào đó có tầm nhìn đẹp để ngắm pháo hoa.

"Anh biết một chỗ, đi theo anh"

Draken cười nhẹ nắm lấy bàn tay của Takemichi kéo đến phía sau khu thánh đường, một bãi đất trống ít cây cối, không có ánh sáng tưng bừng hay sự ồn ào nhộn nhịp mùa lễ hội, lại còn xa nơi bắn pháo hoa sẽ không bị tiếng nổ kia làm giật mình.

Takemichi thích thú ngồi bệt xuống nhìn ngắm bầu trời đầy sao, lâu lâu đưa tay lên chỉ chỉ vài chỗ miệng lẩm bẩm.

Draken ngồi bên cạnh ngắm nhìn tất cả.

Pháo hoa bay lên, phát sáng cả một vùng trời đầy ánh sáng đủ màu

"Đẹp quá"

Ánh sáng ấy phản chiếu trong đôi mắt xanh của cậu, mang đến đầy vẻ thơ mộng

"Ừ đẹp thật"

Draken chống cằm nhìn ngắm ai kia.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
28


Ngâm lâu quá suýt quên mất là mình có viết chiếc fic này:>

------------------------------------------------------

"Hôm qua lại có thêm một vụ nữa đấy"

"Ôi trời ơi, lần này là con cái nhà ai vậy??"

"Con nhà bà A, giờ bà ấy bỏ bê công việc chạy đôn chạy đáo tìm con.

Khổ thân"

.....

Tiếng các bà cô đi chợ bàn chuyện luyên thuyên, bây giờ khắp nơi trong thủ đô đều nháo nhào cả lên, những vụ bắt cóc trẻ em bỗng dưng tăng vụt lên đáng kể.

Nhất là sau sự kiện lễ hội mùa thu hoạch tuần trước.

Điều này làm cho nhiều bậc cha mẹ phải khốn khổ tìm con.

Còn về phía hoàng gia đang rối ren bởi những vụ kiện bởi những người dân không tìm thấy con mình mà tức giận với hoàng gia vì đã không bảo vệ được thần dân của mình.

Nhà bá tước cũng không ngoại lệ, Bá tước Keisuke cùng với bên hoàng thái tử Shinichirou nhận trách nhiệm xử lí những vụ bắt cóc hàng loạt này.

Ngay từ khi sáng sớm, Baji một lần nữa theo chân cha mình đi điều tra.

Takemichi ngồi ăn sáng cùng phu nhân, trông bà có vẻ lo lắng.

Bà cứ thẫn thờ ngồi nhìn đĩa salad trước mặt mình rồi thở dài, đây là ngày thứ 5 liên tiếp mà Baji và bá tước phải ra ngoài điều tra rồi.

Với một cương vị là người mẹ và người vợ, phu nhân hẳn là lo lắng cho hai người họ như nào rồi, nỡ như trong lúc điều tra con trai cưng của bà cũng bị bắt đi như những đứa trẻ khác thì biết làm sao.

Sầu càng thêm sầu

Takemichi lặng lẽ ngồi ăn phía đối diện, cậu không biết nên mở lời an ủi phu nhân như nào cả.

Chỉ có thể lâu lâu liếc nhìn khuôn mặt ưu phiền của bà.

......

Bữa sáng kết thúc nhanh, Takemichi đi dạo lòng vòng quanh sân vườn, bên cạnh cậu là Chifuyu.

"Cậu có biết gì về những vụ bắt cóc gần đây không?"

Takemichi quay đầu hỏi Chifuyu, đáp lại cậu là cái lắc đầu của y.

Thấy vậy Takemichi cụp mí mắt xuống, thật sự vụ này khá là khó tìm manh mối, nhất là ở cái thời đại này, không có một thứ trang thiết bị tiên tiến nào cả.

"Chán thật"_Takemichi lần nữa thở dài bước đi lòng vòng

"Chúng ta không thể làm gì được ư?"

Chifuyu mạnh dạn đi ngang hàng với Takemichi hỏi, y rất muốn giúp được một chút gì đó cho gia đình bá tước, người đã cho cậu một chỗ làm và miếng ăn.

Trong mắt y chứa đầy hy vọng.

Takemichi dừng lại và suy nghĩ một chút

"Hmmm...."

Thật ra cậu có một chút manh mối nhỏ, đó là cái hôm đi lễ hội với Draken, cậu có va phải một đứa trẻ, nó có níu áo thều thào cái gì đó, nhưng mà lúc đó ồn quá, cậu không nghe được gì cả, mà chưa kịp hỏi lại thì đứa trẻ đó đã biến mất rồi.

Cậu nghĩ sự việc đó có gì đó liên quan đến những vụ bắt cóc này, nhưng mà nó mơ hồ quá nên cậu vẫn chưa dám nói với bá tước.

"Hay là mình đi kiểm tra chút xem sao"

"Cậu biết cái gì hả?"

Chifuyu nghe Takemichi bảo sẽ đi kiểm tra cái gì đó thì sáng mắt lên, không lẽ cậu chủ nhỏ của mình đã tìm ra manh mối gì rồi ư.

Nhận được cái gật đầu của Takemichi sự hào hứng của y càng tăng lên.

Rồi cả hai lén lút chui lỗ thủng mà chuồn ra khỏi dinh thử, không một người hầu nào trong dinh biết cả.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
29


Lòng vòng mấy hồi cuối cùng cũng mò được đến chỗ hôm lễ hội mà Takemichi gặp đứa trẻ.

Đây là một khu chợ nhỏ phía đông tòa thành. dòng người qua lại cũng không quá đông, mọi người vẫn sinh hoạt như thường, không có dấu hiệu nào kì lạ cả.

Chifuyu ngó nghiêng ngó dọc khắp nơi, tò mò xem cậu chủ nhỏ đang tìm kiếm cái gì.

Về mặt Takemichi, cậu đang đứng ở đúng chỗ đã gặp đứa trẻ đó, mặt nghiêm túc suy tư.

"Ở chỗ kia--"

Chifuyu kéo áo của Takemichi rồi chỉ về phía một con hẻm tối, mặc dù bây giờ là gần trưa, không chỗ nào của khu này là không có ánh sáng.

Thế mà ở nơi con hẻm ấy lại có chút u tối, thật đáng ngờ.

Không nói nhiều, cả hai tiến vào con hẻm.

Hai bên con hẻm là vài bọc rác và vài người lang thang trong những trang phục rách nát hôi hám, tiếng rên rỉ nài xin chút đồng bạc từ bọn họ phát ra không ngừng khi thấy Takemichi đi ngang qua, thật tội nghiệp.

Takemichi phải bịt ũi mình lại mà nhìn ngó, mong tìm được ai đó trông đỡ nhất mà hỏi thăm vài điều, nhưng có vẻ không có ai đáp ứng được nhu cầu của cậu rồi.

Chifuyu biết Takemichi đang rất khó chịu với cái mùi không mấy sạch sẽ ở đây, bởi vậy y đã kéo nhanh cậu chủ mình đi đến cuối đường, nó là một ngõ cụt.

"Vậy là tốn công vô ích vô đây rồi"_Chifuyu gãi gãi mái tóc mình thở dài

Takemichi đứng bên nhìn ngó, hình như góc chỗ kia có gì đó kì lạ.

Cậu lại gần để nhìn cho rõ hơn.

Bức tường gỗ trước mặt trông có hơi lệch tông so với những gì có ở đây.

Mặc dù trông nó như thể rất sơ sài, có thể đổ sầm lúc nào nhưng khi sờ vào thì lại cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại.

Đây hẳn là một cách cửa dẫn đến đâu đó.

Takemichi vời Chifuyu lại gần, cả hai bắt đầu mò mẫm tìm cách mở cánh cửa.

"Nếu cho ta 1 đồng vàng thì ta sẽ cho các ngươi biết cách mở nó"

Tông giọng khàn khàn vang lên, cả hai giật mình quay quá nhìn người nói cậu đó.

Một ông lão ăn xin ngồi bên cạnh cánh cửa.

Trông mờ ám cực kì.

Chifuyu nghi ngờ nhìn tên ăn xin, rồi đứng ra chắn trước Takemichi, y cúi người hỏi ngược lại

"Chắc không?

Tôi hay thấy mấy cái vụ này trong truyện lắm, bày đặt tỏ vẻ ngầu lòi rồi nói mấy câu kiểu "cho tôi xin li nước tôi sẽ giúp cậu""

"Thôi khỏi đi"_ Takemichi kéo ống tay áo Chifuyu_"Thấy lỗ tra chìa khóa vô rồi"

Chifuyu nghe thế không quan tâm đến tên ăn xin kì cục đó nữa, quay qua cùng Takemchi tìm cách phá khóa

"Ơ thế không cho tiền thì thôi đành làm vầy vậy"

tên đó đứng dậy, phủi bụi trên người, bóng hắn cao lớn hơn hẳn hai người.

Takemichi chưa kịp định thần chuẩn bị gì thì một cú đau điếng ngay sau gáy khiến cậu choáng váng đầu óc, ngã quỵ xuống nền đất hôi hám ẩm mốc.

Trước khi kịp mất nhận thức, Takemichi chỉ thấy bóng hình lờ mờ của Chifuyu hứng nguyên một đòn gậy đập vào tường.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
30


Xung quanh toàn tiếng trẻ con khóc inh ỏi đòi bố đòi mẹ.

Sàn nhà thì lạnh lẽo và có mùi ẩm mốc, khác hẳn với cái cảm giác ở nhà.

Takemichi từ từ mở mắt, cơn đau nhức từ sau gáy truyền lên đến đỉnh đầu, hẳn là có một vết bầm lớn ở nơi đó rồi.

Chống hai tay lờ đờ ngồi dậy, cậu nhận ra bản thân mình đang bị nhốt ở một trong những cái lồng sắt cùng vài đứa trẻ trạc tuổi.

Và xung quanh còn nhiều lồng sắt khác nữa.

Chifuyu thấy cậu chủ đã tỉnh liền dịu dàng đỡ cậu, Takemichi quay qua nhìn.

Trông y cũng chả khác bao là với mình, trên mặt và tay đầy vết bầm tím đỏ.

"Không sao chứ?"_Takemichi đưa tay sờ vào một bên má sưng đỏ của y

"Không sao"

Chifuyu nhắm bên mắt gật đầu.

Sau khi đã ổn định một chỗ ngồi an toàn trong lồng sắt, Takemichi bắt đầu quan sát kĩ xung quanh.

Là một nơi không có cửa sổ, chỉ có một lối ra duy nhất là một cánh cửa che rèm đỏ.

Những bức tường trông cũ và có đầy rong rêu.

Lồng sắt được để lộn xộn và những đứa trẻ thì bị ném đại vào trong không theo quy tắc nào cả.

Cũng có một số đứa là dân thường, một số là quý tộc.

Và bọn chúng thì khóc lóc liên tục, có hơi ồn ào.

Một vài tên canh gác mặc trang phục đen che mặt, bên hông dắt theo một thanh kiếm, số khác lại dùng súng săn. bọn chúng ngồi trên những cái lồng để tám chuyện phiếm, hình như là đang định giá tiền của từng đứa.

Rồi tấm rèm được vén lên, một kẻ cao kều bước vào, tên này khác hẳn với bọn chúng.

Gã ta không che mặt, mặc âu phục quý tộc đơn giản, cũng không mang theo vũ khí.

Gã ta vừa đến bọn canh gác vội vàng đứng dậy nghiêm chỉnh, có đứa còn lấy thuốc đưa cho gã ta.

Takemichi nhích người ra ngoài một chút nhằm nhìn rõ hơn tên thủ lĩnh của bọn bắt cóc này.

Mái tóc đen nhuộm một chỏm vàng, bên tai đeo khuyên dài, đôi bàn tay lại đeo găng tay đen cẩn thận.

"Hửm??

Lần này chúng ta tóm được mẻ lớn nhỉ?"

Gã ta rít một hơi dài nhìn đám trẻ một lượt, cả một đám nhóc thấy thế mà núp vào nhau, tuy nước mắt vẫn chảy nhưng không đứa nào dám gào hét.

".....Hanma...?"

Takemichi nhìn thấy dung mạo của gã, lại nghe chất giọng khàn khàn có phần bễu cợt đó chỉ có thể nghĩ tới Hanma, miệng bất chợt gọi tên.

Chifuyu ngồi bên giật mình, vậy mà cậu chủ nhỏ lại biết cả tên của thằng cha cầm đầu đám bắt cóc này.

Hanma nghe thấy có đứa gọi tên mình liền nghiêm mặt lại, nhìn về phía lồng của nhóm Takemichi, gã vứt điếu thuốc đi mà bước lại gần, cúi đầu xuống nhìn từng đứa

"Lúc nãy có đứa ranh nào gọi tên ta à?"

Takemichi và Chifuyu nín thinh, lũ nhóc chung lồng liên tục lắc đầu, nước mắt nước mũi tụi nó chảy tùm lum.

"Ai gọi thì lên tiếng đi chứ, đừng bắt ta đoán già đoán non như vầy, không vui đâu nha"_Gã xách cổ áo của một thằng nhóc lôi lại gần mình, đầu nó đụng mạnh vào thanh chắn kêu một cái rõ to, thằng nhóc liền òa khóc.

Hanma vẫn không dừng, lần này nó nắm tóc của một cô bé.

"Cái đ*t bỏ ra!!!"

Con bé bị nắm tóc tức giận hét lên, Takemichi thấy thế vội vàng lao đến cắn vào tay của Hanma.

Gã vì đau mà thả tay.

Chifuyu cũng nhanh chóng đỡ lấy cô bé, Takemichi nhìn qua cô bé, hai bên miệng nó có vết sẹo hình thoi kì lạ

Giống Sanzu thật_ Takemichi nghĩ thầm trong bụng

Hanma rút tay lại, nhìn vào vết cắn rướm máu mà bật cười to, bọn đàn em lo lắng tột độ, lôi Takemichi ra khỏi lồng định xử tội cậu.

Chifuyu thấy vậy cũng lao ra theo, miệng gọi lớn tên cậu.

"Dừng lại đã nào, mày vừa bảo tên thằng này là gì hả ranh con?"

Hanma nghe đến cái tên "Takemichi", liền biết ngay đây chẳng phải cục vàng cục bạc nhà bá tước đây sao, coi bộ nay trúng mánh rồi, bán đi được khối tiền.

---------------------------

-Nhân vật-

Hanma: Một kẻ buôn người (?) ngụy tạo thành thương nhân nước ngoài.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
31


"Dừng lại đã nào, mày vừa bảo tên thằng này là gì hả ranh con?"

Hanma nắm lấy phần tóc của Chifuyu mà nhấc người y lên, gã chỉ tay về phía Takemichi đang bị vài tên khác đè xuống nền đất.

Chifuyu vì đau mà liên tục vùng vẫy, miệng chửi Hanma liên tục không ngừng nghỉ.

Hanma nhìn con mèo vùng vẫy mà cười lớn, tay kia kéo áo Takemichi lên cao, miệng nói lớn

"Nhìn nè tụi bay, chúng ta đã tóm được một món bảo bối lớn, đây chính là nhị công tử của nhà bá tước Baji"

Tiếng bọn chúng vỗ tay vì ngửi thấy mùi tiền, đối với bọn này đám trẻ có xuất thân càng cao quý, đương nhiên bán đi sẽ càng có giá cao.

Lần này lời to rồi.

Tên trông già khụ nhất đám lập tức lao ra nhận công, chính lão đã tóm gọn hai đứa này ngay trước cổng ra vào, vì hai đứa nó keo kiệt không cho lão đồng bạc nào nên lão tóm giao luôn bọn chúng cho Hanma.

Lão kể lể xong liền quay lại nhìn Hanma.

Gã hiểu ý của lão già, liền gật đầu cười to, đồng ý sau khi bán được hai đứa này sẽ thưởng cho lão một chút tiền.

"Nhất định quân hoàng gia sẽ tìm ra và giải cứu chúng tôi thôi!!!

Các người đừng hòng nghĩ mình sẽ thoát khỏi"

Chifuyu tức giận, lũ khốn này thế mà dám coi đám con nít nhất là cậu chủ của mình là một món hàng mang đi bán kiếm tiền, y đạp mạnh vào bụng Hanma liên tục, bên này Takemichi cũng không chịu thua, cậu hét lớn vào lỗ tai của gã.

Hanma ném hai đứa đi, gã vuốt lại mái tóc của mình cười chế diễu đám nhóc ảo tưởng

"Ôi thế cơ à?

Vậy thì bọn ta phải bán bọn mi đi để kiếm chút tiền tiêu xài trước khi bị tống vào nhà ngục rồi~"

Sự sợ hãi pha trộn lo lắng mình sẽ không bao giờ về nhà được dâng lên trong tâm trí những đứa trẻ, bọn chúng trầm mặc cầu nguyện một cách tuyệt vọng.

.......

Không biết đã qua bao lâu rồi.

Takemichi và Chifuyu lờ đờ ngồi trong lồng sắt riêng biệt, được đặt ở giữa căn hầm.

Ánh lửa mập mờ không rõ ràng khiến cậu chả biết bây giờ đang xảy ra chuyện gì.

Hoàn toàn bất lực nhìn những đứa trẻ lần lượt bị kéo đi một cách thô bạo và tiếng gào hét cầu xin của bọn chúng, hẳn là từng đứa đã bị bán đi rồi, với bất kì mệnh giá nào.

Khái niệm thời gian gần như vô dụng đối với cậu lúc này, cảm giác bản thân vô dụng, không thể giúp được gì cả, không thể cứu ai được cả, chỉ có thể chờ mong ai đó đến cứu mình, bất lực, vô dụng.

Quá nhiều sự thất vọng, nước mắt cậu vô thức chảy dài.

Takemichi trách bản thân quá yếu kém, quá vô dụng, chỉ có thể nhờ đến sự giúp đỡ của người khác, lúc nào cũng vậy, không thể làm gì hơn.

".....Takemichi...."

Chifuyu biết cậu chủ của mình đang bất lực cỡ nào, bản thân y cũng cảm thấy như vậy. nhưng lúc này thì có thể làm gì được, chỉ có thể cầu nguyện và tin tưởng rằng sẽ có người đến cứu mà thôi.

Y ôm lấy Takemichi, vuốt tấm lưng nhỏ bé của cậu, để nước mắt cậu làm ướt đẫm vai.

Cánh cửa lần nữa mở ra, một tên to lớn râu ria bặm trợn bước chậm chạm vào, tụi nhỏ chỉ có thể nhắm chặt mắt mà cầu nguyện, mong rằng lần này không phải là chúng.

Bước chân hắn ta dừng lại trước lồng nhốt Takemichi và Chifuyu.

Cánh cửa lồng mở ra, bàn tay hắn nắm chặt một nắm tóc của Takemichi mà kéo mạnh, cậu vì đau mà la lên, ra sức bấu chặt bàn tay hắn, bàn chân không ngừng tìm cách níu kéo lại, Chifuyu cũng không phải dạng vừa, y lao ra nhắm trúng mặt tên khốn ấy mà đấm, miệng gào lên bắt hắn phải thả cậu ra.

"Mẹ kiếp bọn con nít tụi bây!!!!"

hắn điên máu lên, rồi bàn tay kia cũng nhanh chóng túm chân của Chifuyu kéo ra cùng Takemichi.

Ánh sáng làm chói mắt hai đứa nhỏ, bọn chúng nhíu mi lại, tiếng người xì xào to nhỏ.

Rồi chất giọng quen thuộc của Hanma vang lên:

"Vâng và bây giờ là món hàng sang xịn mịn nhất của ngày hôm nay!!!

Con trai thứ nhà Bá tước của chúng ta!!!"

Tiếng người người trầm trồ, lúc này Takemichi và Chifuyu ý thức được rằng mình đã bị ném ra sàn đấu giá, cậu nhìn một lượt, hàng nghìn người đeo mặt nạ ngồi nhìn chằm chằm cậu và Chifuyu, phía sau lớp mặt nạ là đôi mắt không hề có ý tốt đẹp nào cả.

"Chúng ta tiến hành đấu giá!!!

Mức khởi điểm là 3000 Lượng vàng!!!!"

Hanma cao giọng thông báo đến toàn thể người có mặt ở buổi đấu giá.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
32


"Chúng ta tiến hành đấu giá!!!

Mức khởi điểm là 3000 Lượng vàng*!!!!"

Hanma ngạo nghễ ra mức giá khởi điểm trước một đám quý tộc đeo mặt nạ, tất cả mọi người đều xì xầm to nhỏ.

3000 lượng vàng thật sự là một mức giá quá lớn đối với một đứa trẻ như cậu, chưa kể cậu thật chỉ là một thằng con nuôi không máu mủ gì với nhà Bá Tước cả, thật sự không.

"5000 lượng vàng"

Một tên quý tộc đeo mặt nạ đỏ giơ bảng lên, hắn ta có giọng nói ồm ồm khó nghe, trông hắn ta tự đắc với mức giá mà mình đưa ra, sẽ chẳng có ai muốn đưa ra một mức giá cao hơn nữa nổi đâu, quá mắc rồi.

Một tấm bảng khác giơ lên, là một nữ quý tộc đeo mặt nạ tím.

Với tông giọng bình thản, nàng ta hô to giá tiền "7.000 lượng vàng" khiến tên quý tộc béo ú kia giật mình quay qua nhìn nàng.

"9.000 lượng vàng"_ Gã ta không thua tiếp tục nâng giá tiền lên

Chifuyu và Takemichi hoàn toàn đứng hình, chỉ vì một đứa trẻ được giới thiệu là con nhà quý tộc thôi, thế mà bọn họ sẵn sàng vung tiền ra để mua cho bằng được.

Takemichi mở to đôi mắt, miệng lẩm bẩm vài câu ngạc nhiên.

Hanma gã để ý biểu cảm há hốc mồm ngạc nhiên của Takemichi mà phụt cười, đặt bàn tay lên mái tóc vàng bồng bềnh mà xoa xoa liên tục, gã cúi xuống thì thầm

"Có biết vì sao bọn chúng muốn mua mày không ranh con?"

"Vì sao...?"

Takemichi ngước lên nhìn, đôi mắt xinh đẹp không bị những vết bẩn của trần thế làm cho mờ nhạt, ngược lại vì khuôn mặt có chút bụi bẩn của cậu càng khiến cho đôi mắt ấy được nổi hẳn lên.

Hanma có thể nhìn rõ hình ảnh của gã phản chiếu trong đôi mắt xanh kia, gã thích thú vuốt ve mi mắt của cậu, tiếc rẻ không thể dùng đôi tay này của gã mà móc nó ra mang về chưng làm của riêng.

"Vì sao họ muốn mua tôi..?"

Takemichi một lần nữa hỏi lại.

Hanma liếc mắt về phía bọn quý tộc kia, ra dấu tạm dừng.

Rồi gã quay lại nhìn chằm chằm cậu, đặt tay lại lên đầu Takemichi bắt đầu giải thích

"Ngươi có mái tóc rất mềm và bông xù như thứ tơ lụa cấp cao mà chỉ có vua chúa mới được mặc"

Rồi gã lướt xuống dưới mi mắt cậu "Đôi mắt ngươi tựa như ngọc báu, hàm răng người thì trắng đều đẹp"

Vừa nói gã dùng tay bóp mạnh miệng của cậu, sau đó đưa một ngón tay khác của mình vào trong khoanh miệng của Takemichi mà chạm vào mấy chiếc răng bé bé xinh xinh.

Mặc kệ chiếc đầu đang không ngừng tránh né muốn thoát khỏi tay gã.

Chifuyu trông thấy cảnh tượng này định vồ tới đấm vào mặt Hanma, nhưng tiếc thay lại bị hai tên cao to khác đè xuống dưới nền gỗ, chỉ có thể la kêu oai oái.

Hanma rút tay ra khỏi miệng nhỏ của Takemichi, nhìn xuống cơ thể cậu, gã cười híp mắt lại để lộ hàm răng đáng sợ, bàn tay kia của gã không bóp miệng cậu nữa mà chuyển qua đặt lên phần bụng cậu.

"Da ngươi thì trắng trẻo mịn màng.

Còn nội tạng của ngươi..."

Gã ngừng lại, mấy ngón tay thon dài ấy lướt nhẹ từ từ lên.

Tuy cách nhau lớp áo sơ mi nhưng Takemichi cảm thấy như thể gã thật sự đã chạm vào da thịt cậu, thậm chí là chạm vào nọi tạng bên trong.

Ngón tay gã dừng lại ở vị trí trái tim, gã nhấn mạnh xuống, tông giọng khàn đặc thì thầm vào bên tai Takemichi

"Ngươi hẳn là được ăn nhiều đồ bổ lắm, nên nội tạng ngươi tốt hơn rất nhiều đứa trẻ khác, mổ ra bán được khối tiền"

Câu nói ấy làm cả cơ thể Takemichi rùng mình, một đợt ớn lạnh chạy khắp sống lưng.

Cậu quay đầu nhìn quanh một lượt những con người trước mặt.

Tuy đã đeo mặt nạ cả rồi, nhưng cậu vẫn cảm thấy những ánh mắt thèm thuồng đằng sau những chiếc mặt nạ ấy.

Bản năng mách bảo cậu phải nhanh chóng thoát khỏi đây, trước khi bị đưa lên bàn mổ của lũ quý tộc này.

------------------------------------------------

bảng mệnh giá tiền trong au này (không có giá trị thật ngoài đời, chỉ là trí tưởng tượng của tôi)

*100 đồng bạc = 1 lượng bạc

100 đồng vàng = 1 lượng vàng

100 lượng bạc = 1 lượng vàng
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
33


Cuộc đấu giá được tiếp tục lại, những con số liên tục được vang lên khắp hội trường.

Càng về sau giá trị của những con số càng được tăng lên như lòng tham kinh tởm của đám người trước mặt vậy.

Nhưng nào Takemichi có nghe thấy, trong đầu cậu bây giờ chỉ có một suy nghĩ

Phải tìm cách cứu Chifuyu và bản thân ra khỏi đây

Chifuyu đưa đôi mắt tuyệt vọng nhìn cậu chủ nhỏ, y cảm thấy bản thân thật vô dụng, chỉ có thể giương đôi mắt này nhìn cậu chủ bị thằng khốn cao lớn kia sàm sỡ, mà không thể làm gì.

Chỉ có thể nghe những con số ngày càng lớn và những người đấu giá ngày càng ít lại, y biết đã đến lúc chốt hạ kẻ mua hai người.

"300.000 lượng vàng lần thứ nhất!!"

Tiếng Hanma hô lên mức giá cao nhất hiện tại, trái tim của Chifuyu đập mạnh, y hy vọng có một phép nhiệm mầu nào đó xuất hiện ngay lúc này.

"300.000 lượng vàng lần thứ hai!!!"

Bất kì ai hay cái gì cũng được, hãy mau xuất hiện và giải cứu y và cậu chủ khỏi đây.

"300.000 lượng vàng lần thứ 3!!!

Chốt hạ!!

Đứa trẻ nhà bá tước và tên người hầu theo cùng của nó đã thuộc về vị quý tộc ra giá 300.000 lượng vàng!!!"

Hanma cười to hô lớn lên kết quả cuối cùng, kẻ đấu giá thành công hai người họ là một nữ quý tộc già.

Bà ta cười ré lên một cách vui thích, sau đó nhanh chóng cầm cậy gậy chống lưng mà bước xuống khỏi ghế ngồi.

Còn Takemichi và Chifuyu vị 2 tên cao to theo lệnh của Hanma dẫn đi "đóng gói".

Rốt cuộc vẫn chả có phép nhiệm mầu nào cả.

Chifuyu thất thần cúi đầu bước đi phía sau Takemichi, trong đầu ong ong lên nụ cười ghê rợn của nữ quý tộc kia.

Một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt Chifuyu, y hoàn toàn bỏ cuộc.

Cảm giác xung quanh đều chuyển dần sang màu đen tuyệt vọng vậy.

Bỗng nhiên Takemichi nắm lấy bàn tay trầy xước bụi bẩn của y, Chifuyu ngước mắt lên nhìn, Takemichi vẫn đang bước đi đều đều, nhưng đôi mắt to tròn của cậu thì liên tục nhìn ngó khắp nơi như tìm kiếm cơ hội để bỏ chạy thoát ra khỏi chỗ này.

"Takemichi...?"_Chifuyu tiến lại gần hỏi nhỏ vào tai Takemichi

"suỵt! tôi đã tìm thấy đường ra khỏi chỗ này rồi, nó ở hướng 8 giờ"_Takemichi đưa tay lên miệng ra dấu yên lặng, rồi thì thầm vào tai Chifuyu, vừa nói mắt cậu để ý xem hai tên đi trước cậu có phát hiện ra hay không_"Đợi tôi đếm đến 3, cả hai ta cùng nhau quay đầu bỏ chạy nhé?"

Chifuyu à ừm gật đầu, mắt liếc xuống hướng 8 giờ mà Takemichi nói, nhận ra ở đó có một cánh cửa gỗ đang mở toang, trông không có ai đứng canh cả.

"...3...,2...1!!"

Takemichi vừa đếm xong, cả hai người cùng quay đầu nắm tay nhau bỏ chạy, hướng đến phía cánh cửa gỗ kia mặc cho sự ngỡ ngàng của 2 tên đàn em.

Bọn chúng khi nhận ra cậu và y đang chạy đến phía cánh cửa liền tức tốc đuổi theo, miệng la to kêu "đứng lại!!"

"Chỉ có ngu mới đứng lại!!"

Takemichi hét to lên nhắm chặt mắt mà chạy

"Ô kìa--"

Tông giọng lạ hoắc vang lên, một bàn tay nắm lấy cổ áo của Takemichi mà kéo ngược lại, báo hại cậu bị sặc mà ho sù sụ.

Chifuyu cũng không thoát khỏi, một bàn tay khác cũng tóm gọn cậu mà nhấc bổng lên cao

"Đoán xem ai vừa bắt được hai con chuột nhắt đang cố bỏ chạy nè"

Kẻ nắm cổ áo của Takemichi nhấc cậu lên ngang tầm mắt mà trầm trồ, đôi mắt tím ẩn sau chiếc mặt nạ của hắn nheo lại thích thú, khiến cậu nhìn vào mà ớn người.

Phía bên Chifuyu cũng không khá khẩm hơn, cái tên đang nhấc Chifuyu xoay vòng y một vòng tròn ngắm nghía đã rồi thả xuống mà phán

"Anh hai, hình như đây là thằng bé quý tộc với tên người hầu tặng kèm được rao bán với giá 300.000 lượng vàng khi nãy đấy"

Người được gọi là "anh hai" ồ lên một tiếng, có vẻ đang suy tính gì đó

Lúc này, 2 tên đàn em cùng người phụ nữ quý tộc già khụ đã mua được cậu chạy đến.

Miệng bà ta không ngừng la ó bắt hai kẻ kia phải thả con mồi của bà ta ra.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
34


Tôi mấy ngày nay toàn đi quay về chap trước để sửa lỗi chính tả và thêm chi tiết cho truyện không. nên thật sự xin lỗi mọi người về sự chậm trễ của mình.

*Vì tôi lười mò lại xem ngôi xưng của mấy nhân vật khác ngoài Takemichi quá nên từ giờ trở đi tôi sẽ gọi tất cả mọi người là hắn cho lẹ.

Mong mọi người thông cảm ạ.

--------------------------------------------------

Thở một cách nặng nhọc, có vẻ việc chạy không còn hợp với độ tuổi của vị quý tộc này nữa.

Bà ta chống tay vào bên vai của một trong hai tên tùy tùng đi cạnh mình.

Cố gắng nặn ra được câu chữ

"....hộc...hộc....hộc....Thằng...nhãi ranh kia... mau bỏ tay... hộc... hộc ... hộc... ra khỏi...

đồ của ta..."

Tên anh trai nghe tiếng người gọi mình, quay qua nhìn 3 con người đối diện kia.

Hắn híp mắt lại cười, nụ cười mỉm tiêu chuẩn, nhưng Takemichi biết nụ cười này không hề vui vẻ gì, cậu cảm giác nó rất quen thuộc, nhưng khó mà nhớ ra được người này là ai.

"Gọi ta hả?"

"Chứ còn ai ngoài chúng bay.

Nhanh nhanh trả đồ của ta mau, đừng để ta phải cáu"

Vị nữ quý tộc đó cau có khoanh tay lại ra vẻ kênh kiệu, đúng chất một quý tộc kiêu ngạo điển hình trong cái thế giới này.

Tên anh trai liếc đôi mắt tím sắc sảo nhìn một lượt từ trên xuống dưới Takemichi làm cậu có chút rén.

Nói gì thì cái ánh mắt của hắn ta làm cậu liên tưởng tới một con rắn độc đang chuẩn bị xơi tái con mồi vậy.

Thật sự rất đáng sợ.

Nhưng mà trong mắt của tên anh trai thì Takemichi giống như...

Một cục chút xíu vàng hoe không có giá trị

"Nhưng mà ở đây có tận hai người lận, vị quý tộc đây muốn ta đưa ai cơ?"

Tên anh trai quay đầu về phía sau nhìn Chifuyu, công nhận hai thằng nhóc này có gì đó na ná nhau.

Chắc là do cái quả đầu vàng rối mù cùng cái cơ thể bụi bẩn lâu ngày chưa tắm rửa.

"Cả hai chúng nó"_Bà ta hất mắt chỉ thẳng vào đám người trước mặt

Bốp

Tên anh trai đập mạnh vào tay vị nữ quý tộc, lên tiếng nhắc nhở

"Chỉ tay vào mặt người khác là vô lễ lắm đấy"

Tất nhiên hắn ta thừa biết vị nữ quý tộc không chỉ vào người hắn ta mà chỉ vào hai cục vàng này.

Nhưng tiếc thay hắn lại đang cầm một trong hai cục vàng, cộng thêm cả hành động không tôn trọng hắn lúc ban đầu của bà ta thì nhìn sơ qua người ta lại tưởng người phụ nữ này đang chỉ thẳng mặt hắn.

Mà hắn thì không có thích như vậy.

"Mày, mày...dám đánh quý tộc?!?!!"

Nữ quý tộc kia thu tay lại, tức giận hét lớn lên.

Bà ta không thể tin là có kẻ vô lễ với mình.

Không thể chịu nổi nữa, bà ta ra lệnh cho hai tên tùy tùng đi theo mình mau chóng xử hết chúng nó.

Người em trai đứng ở sau thả Chifuyu xuống, nhanh chóng xông lên phía trước xử gọn lẹ hai gã tùy tùng kia.

Từng chút một các khớp xương của hai gã đều bị người em bẻ gãy, không tha cho chỗ nào cả.

Chifuyu và Takemichi sợ hãi nhìn hai người đàn ông to lớn nằm dài ra mặt đất mà la hét vì đau.

Rồi cảm thấy sợ hãi khi nghĩ tới bản thân có thể sẽ phải chịu chung số phận giống với bọn chúng.

Bất giác rùng mình, thật không dám tưởng tượng nữa.

Nhìn bọn chúng la hét vì đau lớn mà lòng người anh trai cảm thấy sảng khoái, hắn ta thả Takemichi ra để cho người em trông coi, còn mình thì lột bỏ mặt nạ ra, mái tóc vàng đen dài mượt đan xen với nhau được thắt bím hai bên vô cùng cẩn thận phất phới.

Bước qua xác hai tên tùy tùng tiến lại gần người phụ nữ đang kiếm cớ chuồn đi mà giới thiệu.

"Xin chào quý bà, thật thất lễ khi đến giờ ta mới giới thiệu bản thân với quý bà.

Ta và chàng trai đã đánh người của quý bà kia là anh em"_ Nói đoạn, hắn ta liếc mắt nhìn về phía sau_ "Bọn ta chả phải quý tộc to lớn gì, chỉ là một vị bá tước nhỏ tuổi ở phía Bắc đế quốc mà thôi.

Tên bọn ta là Haitani Ran và Haitani Rindou"

Người phụ nữ sợ hãi ngã quỵ xuống.

Bà ta biết rõ hai con người này, Hai anh em Haitani tuy mang thân phận bá tước ở vùng Bắc quốc nhưng lại luôn lang thang khắp nơi, mà hễ bọn họ ở đâu thì nơi đó lại xảy ra án mạng với những cái chết vô cùng đau đớn.

"Tôi..tôi...xin lỗi..."

Nữ quý tộc run rẩy lùi lại, lắp bắp nói câu xin lỗi.

Ran nghiêng đầu nhìn người phụ nữ, một bên bím tóc chấm xuống đất.

Thật nực cười khi hắn ta có kiểu tóc không khác gì một cô nàng vùng thôn quê hồn nhiên yêu đời trong truyện cổ tích khi mà bản tính của hắn chính là chém giết bạo lực.

Takemichi nuốt nước bọt khi nhìn bàn tay to lớn của Ran nắm lấy cổ người phụ nữ đó mà bóp chặt.

Nhìn người phụ nữ mới mấy phút trước còn kiêu ngạo hất mặt mà bây giờ lại chới với run rẩy cầu xin được sống.

"Ôi kìa quý khách, xin đừng giết người ở chỗ chúng tôi chứ"

Tông giọng khàn khàn mang chút cợt nhả vàng lên.

Hanma tay đút túi quần cười tươi nhắc nhở nhỏ nhẹ Ran.

"Quý khách có biết xử lí mấy cái xác chết này nó mệt lắm không?

Khi mà chỗ chúng tôi là nơi làm ăn buôn bán đông khách khứa qua lại nữa"

Ran nghe thế chỉ tặc lưỡi thả tay ra, vị nữ quý tộc nhanh chóng chớp thời cơ lồm cồm bò lại gần dưới chân của Hanma cầu xin được bảo vệ.

Hanma nhìn người phụ nữ trong bộ dáng lôi thôi lếch thếch thì phì cười, hắn ta đỡ bà ta dậy, trả lời

"Quý khách yên tâm, chúng tôi sẽ không để quý khách tắt thở đâu"

.

.

.

Còn quý khách có nguyên vẹn hay không thì chúng tôi không đảm bảo.

-----------------------------------

Haitani Ran: Bá tước trẻ tuổi ở miền Bắc đế quốc

Haitani Rindou: Em trai của Ran, là nhị thiếu gia nhà bá tước

Ran (ngang ngược thù dai) cùng em trai đã lên sànnnnnnnnnnnnn

Thật thì chả có ý tưởng gì trong đầu cả, cứ vậy mà viết đại ra, nên là cái chap này nó cứ thế đã. chap sau sẽ viết tốt hơn.

(Bây giờ tôi mới nhận ra là tôi chưa có làm giống gì về cái au này cả, dự định sẽ phải dành riêng một chap để tả sơ sơ về cái au này)
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
Bên lề đường


Sau khi quay về khóa khứ để sửa chữa chính tả (gần) xong thì tôi mới chợt nhớ ra là bản thân chưa có nói gì về bối cảnh trong truyện cả nên chap này để riêng cho việc này.

Lưu ý: Đây là một câu truyện giả tưởng, không hề có ý đụng chạm đến một quốc gia, tôn giáo hay có sự liên quan gì đến lịch sử cả.

Tất cả đều do tôi tưởng tượng ra mà viết thôi.

Như các bạn đã đọc 34 chap trước biết, bối cảnh là một đế quốc Châu Âu khoảng thế kỉ 19.

Khi mà vua chúa và các vị tước cai quản.

Mà nói trắng ra thì hiện tại Takemichi (và Mitsuya) đã chuyển sinh vào quyển truyện ngôn tình mà Chifuyu mua về đọc.

(về câu chuyện gốc mà Chifuyu mua thì sẽ là câu chuyện kể về mối tình gian nan không kém phần ngọt ngào giữa nàng công chúa út bị thất lạc, may mắn tìm lại được gia đình và chàng kị sĩ của nàng, bởi thế Takemichi và các nhân vật khác chỉ đóng vai trò như nhân vật phụ cho câu chuyện đó.

Nên khi câu chuyện của Takemichi bắt đầu thì nó vốn không hề liên quan đến câu chuyện gốc).

Chuyện bắt đầu sau cú ngã từ cây cao, Takemichi có lại được kí ức kiếp trước của bản thân, từ đó mở ra chuyến phiêu lưu 4 miền của cậu ấy, gặp gỡ các nhân vật.

Các nhân vật ấy sẽ giữ một chức vị riêng, hoàng tộc có, tước vị có, kị sĩ, dân thường đều có.

Tùy vào hoàn cảnh mà họ sẽ xuất hiện trước hay sau.

Ở bối cảnh này, vua cai trị và là người nắm giữ nhiều quyền lực nhất, tiếp đó là 4 vị công tước được phân cho 4 miền, sau đó là tử tước và bá tước dưới quyền công tước...

Về chức vụ mà các nhân vật đang nắm giữ được viết ở cuối chương truyện mà họ xuất hiện.

Trên đó là tóm tắt sơ lược về bối cảnh của câu truyện này.

Cảm ơn mọi người đã đọc, chúc mọi người có một ngày mới vui vẻ.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
35


Người phụ nữ sợ hãi xanh cả mặt, lắp bắp không nói lên lời nào.

Hanma không nói nhiều, phẩy tay để 4 tên đàn em dìu bà ta và 2 cái xác kia vô.

Xong chuyện hắn quay qua cười tươi nói với Ran

"Thưa quý khách, có thể vui lòng trả món hàng kia được không?

Dù gì thì nó cũng là đồ đã có chủ rồi, phải trả về nơi của nó."

Ran quay người về phía sau, nhìn chằm chằm vào Takemichi có vẻ đang dò xét cái gì đấy.

Rindou không muốn can dự, cứ thế chỉ đứng im nhìn anh trai tự xử.

Về phần Takemichi và Chifuyu, cả hai tất nhiên không hề muốn đi theo con mụ nữ quý tộc kia rồi, còn nếu trở về chỗ lồng giam này thì cũng không thể thoát ra được, chỉ có thể ngồi im chờ bị bán lần nữa.

Mà theo chân anh em kia thì....

"Takemichi chúng ta không thể đi theo hai kẻ điên đó được, nỡ đâu.... họ nổi hứng lên rồi...làm gì..."_Chifuyu ngập ngừng nói nhỏ vào tai Takemichi, hắn không sợ bản thân bị thương hay tàn phế gì cả.

Hắn chỉ sợ hai tên đó đụng tới cậu chủ bé nhỏ của hắn mà thôi.

Takemichi nhận ra ý mà Chifuyu muốn nói đến, cậu cũng đã tận mắt thấy hai tên đó giết người mà vẫn vui vẻ cười đùa.

Nhưng cái cậu cần bây giờ là thoát ra khỏi đây, sau đó tìm cách báo tin cho Baji và mọi người, chứ không phải là một lần nữa ngồi im chịu cảnh bị bế đi làm đồ vật cho người ta rao bán, cậu không muốn thụ động chờ chết, càng không muốn Chifuyu bị liên lụy theo.

Rồi cậu khẽ đưa mắt lên nhìn Ran, tên này là quý tộc, chắc ít nhiều gì cũng có quen biết với Baji và Mikey, nếu như cậu có thể van xin hắn ta đồng ý cho viết một bức thư gửi mấy người kia....

Chắc được chứ nhỉ

Hoặc không thì bảo hắn ta bắt cậu làm con tin kêu Baji đưa tiền chuộc--

Ý sau lập tức bị gạt phăng đi.

Gì chứ, chỉ là đứa con trai nuôi mà lại ảo tưởng điều gì cơ chứ.

Một hiểu lầm tai hại lớn, Takemichi không hề biết rằng ở nơi kia hai ông bà Baji chính là người nỗ lực không ngừng tìm kiếm cậu nhất, và cũng chỉ vì không thấy tin tức của cậu trong mấy ngày qua mà đổ bệnh bỏ ăn làm bá tước và Baji lo lắng sốt vó.

Nhưng thôi thì cứ đánh cược vậy, biết đâu lại được.

"Thôi thì được ăn cả ngả về không vậy"_Takemichi nghĩ thầm, đánh cược số phận của bản thân.

Nắm lấy vạt áo choàng của Ran, Takemichi đưa ra đề nghị

"Liệu...

Liệu quý ngài đây...c-có thể mua tôi không?"

Chifuyu tròn mắt, không hiểu cậu chủ nhà mình đang nói gì cả, mấp máy môi như muốn nói gì đó nhưng lại không thể, nắm chặt tay của Takemichi ánh mắt chằm chằm nhìn cậu.

Cậu không nhìn lại hắn, chỉ lấy bàn tay kia xoa nhẹ mu bàn tay của hắn, lẩm bầm nhỏ "Cứ tin tưởng ở tôi"

Ran nhếch mày ngạc nhiên, một đứa trẻ không có chút giá trị nào, bị mang đi rao bán mà lại dám đề nghị hắn mua bản thân à?, Nghe buồn cười.

Hắn ta dùng ngón tay dài của mình nghịch ngợm bím tóc bản thân, hỏi ngược lại cậu

"Nhóc con đây có cái gì xứng đáng để ta bỏ tiền ra mua nhóc nào?

Nói nghe xem"

"Tôi.. tôi có thể làm việc nhà được, với cả... nếu mua tôi thì còn được tặng kèm thêm cả Chifuyu.

Nhìn cậu ấy vậy thôi chứ Chifuyu là người hầu lâu năm trong nhà của tôi, cậu ấy giỏi lắm, cái gì cũng biết làm cả, từ tỉa cây đến pha trà, rửa chén, chăm thú cưng, ru ngủ... và nhiều cái khác nữa....

Tôi cũng biết, nhưng chỉ sương sương thôi, không có chuyên nghiệp như Chifuyu..."

Takemichi kể lể một tràng dài những ưu điểm của Chifuyu làm hắn ta đỏ ngượng cả mặt, lắp bắp cúi mặt dùng hai tay nắm lấy vạt áo sơ mi của cậu, như muốn ngăn lại vậy.

Nhưng Takemichi lại không biết điều đó, cậu sợ vẫn chưa đủ thuyết phục hai anh em kia mua cậu, liền lèo lái qua việc hãy mua Chifuyu, để bản thân làm quà tặng kèm cũng được.

Ran và Rindou trong mắt nhìn, hiếm khi thấy một tên quý tộc nào đó lại nâng người hầu lên mà hạ thấp bản thân xuống lắm, đặc biệt là mấy vị công tử tiểu thư chưa trưởng thành, chúng nó có cái gọi là "lòng tự trọng quý tộc" rất cao, ít khi chịu nhún nhường giá trị của bản thân xuống sau ai đó có chức vị thấp hơn chúng nó, chỉ có hơn chứ không được phép kém.

Hanma phì cười, thằng nhóc quý tộc này thú vị chết đi được í, khác hẳn tụi nhóc quý tộc mà tụi đàn em bắt được đưa đến chỗ hắn lắm.

Toàn cái bọn khóc lóc đe dọa ỉ ôi ồn chết đi được.

Nay lại gặp được một đứa quý tộc độc lạ, thoáng nghĩ bán đi cũng có chút tiếc.

Hanma chẹp miệng, thôi thì nếu vị khách quý trước mặt không đồng ý thì hắn sẽ giữ lại làm chan sai vặt cũng được, trông dáng người nhỏ nhỏ thấy cũng hợp lắm.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
36


Takemichi nuốt nước bọt, sau màn giới thiệu sương sương kia, cậu sợ nó không đủ thuyết phục, liền bày bộ dáng đáng thương mong muốn đụng đến chút lòng thương người của hai anh em Haitani mà mua cậu về, rồi từ đó cậu sẽ tìm cách thoát ra khỏi hai anh em này sau.

"Anh hai, hình như nhà ta cũng thiếu chân người hầu thì phải"

Rindou đánh mắt nhìn qua Takemichi, rồi lại nhìn về phía Ran, không biểu lộ gì nhiều, khó mà đoán được hắn ta đang nghĩ gì trong đầu.

Ran quay đầu qua nhìn em trai hắn, như thể hiểu được điều em trai hắn muốn.

Hắn vui vẻ nói với Hanma

"Thôi được rồi, nhà của ta đang thiếu mấy con vịt vàng lau dọn nhà cửa, bỏ nhà đi lâu quá chắc giờ nó bẩn lắm rồi, ta sẽ mua tên này về"_ Ran liếc cặp mắt sắc sảo của mình qua Chifuyu_ "À và Thằng đó sẽ là quà tặng kèm"

Nhanh chóng sau đó, Hanma và Ran đã có một cuộc trao đổi về giá cả.

Nó là một trận đấu mồm khá là gay gắt, nếu có thể lấy điều gì mang đi so sánh cho cái này thì đó chính là việc mẹ bạn trả giá với người bán hàng về món đồ mà mẹ muốn mua vậy, kẻ tám lạng, người nửa cân, khôn gai muốn nhường nhịn nhau cả.

Takemichi và Chifuyu được Rindou xích cổ chân lại mà dẫn ra xe ngựa của anh em nhà hắn, thường thì mấy đứa như Takemichi và Chifuyu thì sẽ phải ở một cái lồng kéo đi phía sau, nhưng do hắn không ngờ anh hai mình thật sự mua người nên làm gì chuẩn bị cái lồng nào, đành kêu hai đứa ngồi trong xe ngựa của bản thân luôn

Ngồi chờ một lúc lâu, Ran mới xuất hiện, hắn cầm trong tay tờ giấy mua hàng mà vui vẻ đưa cho Rindou.

Sau đó nhanh chóng yên vị bên cạnh.

Tiếng xe chạy đều trong đêm, di chuyển dần dần xa khỏi thành phố phía Đông mà tiến tới miền Bắc lạnh giá.

Takemichi và Chifuyu im lặng nhìn chằm chằm Ran và Rindou ở phía đối diện, bàn tay tụi nó nắm chặt với nhau.

Bây giờ đã thoát ra khỏi nơi buôn người rồi, giờ chỉ chờ cơ hội nhảy khỏi xe ngựa mà thôi.

Như hiểu được suy nghĩ của hai đứa, Rindou mở miệng đe dọa

"Nếu ngươi có ý định trốn, ta sẽ bẻ chân cả hai đứa"

Chifuyu nghe câu đe dọa từ Rindou thì liền ôm chầm Takemichi vào lòng, nghiến răng đe dọa

"Ngươi dám đụng vào cậu chủ của ta, ta sẽ giết ngươi!!"

"Tính lóng như kem thế Rindou"_ Ran khoanh tay trước ngực, đôi mắt hắn nhắm nghiền lại _ "Thả lỏng đi nào, ta có ăn thịt người đâu mà căng thế"

Takemichi rùng mình một cái, không biết là do cái lạnh mà gió trời mang tới hay do câu đe dọa của Rindou, xoa nhẹ lưng của Chifuyu, cậu cười nhẹ.

"...Cảm ơn..."

"Biết ơn là tốt"

Rindou ho khù khụ vài cái ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ nhìn.

"Giờ thì lo ngủ một giấc đi, vì khi chúng ta đến nơi thì ngươi sẽ phải làm việc cật lực với số tiền mà ta đã bỏ ra để mua ngươi đấy"

Ran nhìn đồng hồ trong tay mình, rồi nhìn ra ngoài cửa xe, từ bao giờ cơn mưa phùn nhẹ đã chuyển thành một màn tuyết rơi, sẽ nhanh thôi 4 người sẽ đến vùng đất phía Bắc, nơi quanh năm suốt tháng chỉ có độc một màu trắng của tuyết và sự lạnh giá.

Takemichi và Chifuyu không có điều gì để nói với nhau cả, hai đứa đều đã rất mệt mỏi.

Không biết đã qua bao lâu rồi chưa được ngủ nữa.

Chiếc xe ngựa vẫn chạy chầm chậm trên con đường đất, đưa dần hai đứa vào cơn buồn ngủ.

Takemichi là ngủ gục trên vai của Chifuyu, tiếng thở đều đều của cậu phải vào ngực của hắn, khiến tim hắn loạn một đoàn, thiếu điều nhảy ra ngoài, đôi tay trầy sướt của hắn ban đầu còn ngại ngùng đặt lên lưng của Takemichi, về sau cũng mạnh dạn hơn mà vuốt ve tấm lưng ấy, rồi chuyển thành vỗ về nhẹ nhàng, trong đầu niệm một đám câu thần chú "Bình tĩnh".

Hoàn toàn quên mất bản thân không hề ở một mình với Takemichi, làm cho ai đó có chút khó chịu.

Sự im lặng bao trùm cả ba người, Rindou ngứa mắt cái cảnh ôm nhau vỗ về đầy tình cảm kia, chật lưỡi quay ra ngoài ngắm cảnh bên đường, mau mắn tìm thấy cái gì đó nổi bật trên nền tuyết trắng ấy.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
37


Chẳng bao lâu sau Chifuyu cũng ngủ, bây giờ chỉ còn lại hai anh em Haitani thức mà thôi.

Rindou sau khi nhìn qua số tiền mà Ran bỏ ra để mua hai đứa nhóc thì nhăn mày

"Cái này có hơi nhiều thì phải, hay là anh hai nhân lúc em không để ý đã viết thêm vài số 0 vào vậy?"

"Đoán xem?"_Ran xoa đầu cậu em trai nhà mình

"Đừng xoa đầu em"

Rindou né đi cái tay của anh trai, hắn không thích việc bị ai đó đối xử như con nít như vậy, hắn đã trưởng thành rồi.

Ran cảm thấy bàn tay của mình có hơi trống vắng, rồi nhìn về phía quả đầu bù xù vàng ươm phía đối diện.

Muốn thử xoa đầu người ta nhưng lại thôi, sợ bẩn lắm.

Đành chống tay lên bệ cửa mà nhìn vậy.

Phía đông xa xa mắt trời bắt đầu ló dạng, ánh nắng không gắt như ban trưa, cũng không vướng ánh buồn ban chiều, mà mang đến cảm giác đầy sức sống, nhẹ nhàng và êm dịu.

Cỗ xe chạy đều cuối cùng cũng đến đích đến, cánh cổng màu đen nổi bật hẳn trên nền tuyết trắng, dinh thự nhà bá tước Haitani, mang một chút cổ kính và đầy bí ẩn.

Người quản gia già nhẹ nhàng kéo mở cảnh cổng giúp cỗ xe tiến sâu vào bên trong dinh thự.

Cánh cửa mở ra, Ran lững thững bước vào bên trong, theo sau là Rindou.

Người quản gia cúi đầu chào chủ nhân tòa dinh thự, sau ông là 3 cô thị nữ tướng tá na ná nhau, cùng cúi thấp người chào

"Chào mừng chủ nhân đã về ạ"

"Ran không thèm nhìn lấy bọn họ một cái, ung dung bước một mạch lên lầu.

Rindou thở dài bảo với quản gia có hai đứa trẻ trong xe ngựa, là đồ mà anh hai mua, phiền ông chăm sóc cho tụi nó.

Rồi cũng bước nhanh lên lầu, hướng thẳng phòng mình.

Người quản gia khó hiểu, ngó vào bên trong xe ngựa.

Thật sự có hai đứa trẻ, độ tuổi tầm 14- 15 tuổi.

Cả hai đều đầy bụi bẩn nhưng rất dễ dàng nhìn ra một trong hai đứa là quý tộc.

Vị quản gia ra lệnh cho 3 nữ hầu nhanh chóng bế tụi trẻ vào trong.

......

"Con cái nhà ai vậy ta?"

"nom mặt mày dễ thương quá đi, nhìn cái má kìa, trông tròn muốn sờ quá"

"Ông chủ mua về thật hả?

Thật hả?

Thật hả?

Gu thẩm mỹ của ông chủ đúng là đỉnh đó!!"

"U chu chu chu chu"

"Có chút dơ dơ, chắc lát tắm rửa xong mặt đồ đẹp lên là xinh lắm đây"

Tiếng người thì thầm to nhỏ xung quanh chiếc giường gỗ nơi góc phòng, khiến cho con người nằm trên đó phải tỉnh dậy.

Takemichi có cái cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình, cái ánh nhìn soi xét kèm chút tò mò, cực kì khó chịu.

Không thể hiểu nổi, cậu chỉ muốn chợp mắt một tí thôi mà cũng bị làm phiền.

Với tông giọng ngái ngủ, Takemichi vớ lấy cái chăn chùm lên người

"....Chifuyu....đừng có nhìn nữa mà...."

"íiiiiii nói ròi kìa!!

Giọng dễ thưn quá điiiii"

Takemichi nghe thấy tiếng con gái thì cảm thấy kì cục, này đâu phải giọng của Chifuyu, vậy thì là ai được cơ chứ.

Có chút hoang mang, Takemichi ti hí mắt ra nhìn...

3 cái đầu, 6 đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào Takemichi làm cậu hốt hoảng, giật mình la toáng lên, vội vàng ngồi dậy cầm chăn che lên người lùi hẳn về một góc giường run run hỏi

"Ai vậy?!?

Mấy người là ai vậy??

Chifuyu đâu??

Đây là đâu???"

Phía bên ngoài, Chifuyu vừa nghe thấy tiếng Takemichi gọi tên mình thì lập tức phóng vào, còn chưa kịp cài xong mấy cái cúc áo sơ mi nữa.

"Có chuyện gì sao Takemichi?!?!!

Mấy người này làm gì người hả?!?!!"

"Chifuyuuuuuuuuu"_Takemichi nhào vào ôm chầm lấy Chifuyu, kéo dài âm cuối tên của hắn.

"À ừ ừ...

Tôi đây tôi đây"

Chifuyu từ ngạc nhiên chuyển sang ngại ngùng từ từ ôm lại Takemichi, ngay lập tức cảm nhận ra mấy tiếng cười be bé từ 3 con người đứng trong phòng, bây giờ mới nhớ ra trong phòng không chỉ có mình cậu và Chifuyu, còn có những người khác nữa Takemichi cảm thấy có chút ngại ngùng, dù gì cung xlaf con trai với nhau, ôm như vày có hơi kì cục.

Liền vỗ vãi bảo Chifuyu mau bỏ ra, mặc dù có chút hơi tiếc, nhưng không thể cãi lệnh được, chỉ có thể từ từ mà bỏ tay ra.

Sau khi an tọa ngồi trên giường nhìn lướt một lượt, Takemichi nhận ra đây alf căn phòng dành cho người hầu tiêu chuẩn, sắp xếp tình tiết lại một chút, cậu có thể suy đoán đây là nơi ở của người hầu trong dinh thự nhà Haitani.

Đối diện cậu có 3 cô gái, độ tuổi đều tầm 18 - 20 tuổi, 3 người trông như nhau, cậu có thể đoán cả 3 người họ chắc là chị em được thuê vào để làm việc cho nhà Haitani.

Theo phép lịch sự, Takemichi đứng lên giới thiệu bản thân.

3 người họ cũng cúi người chào cậu, người trông có vẻ trưởng thành nhất đại diện giới thệu với cậu

"Chào cậu Takemichi, chúng tôi là người hầu nhà bá tước Haitani, lần lượt là Ren, Ram và tôi là Rin.

Bọn tôi là tam sinh"

Takemichi ồ lên một tiếng, ra là tam sinh, bảo sao lại giống nhau như vậy.

Chifuyu cũng đứng lên chào họ lại, mặc dù ban nãy đã chào hỏi rồi.

3 chị em kia cũng vui vẻ chào lại hắn một lần nữa.

Xong màn chào hỏi, cô gái tên Ram dẫn cậu đi đến phòng tắm rửa, chứ cậu đã mấy ngày không tắm rồi, thật sự có chút ngại ngùng vì bản thân bốc mùi.

"sau khi cậu tắm xong thì báo với tôi nhé, tôi sẽ dẫn cậu đến gặp ngài bá tước"

Nói đoạn, Ram bỏ đi, để cậu một mình trong phòng tắm.
 
[Tokyo Revengers] [Alltake]Trọng Sinh Rồi, Quẩy Thôi
38


Đã mấy ngày rồi Takemichi cậu chưa được tắm rửa, ngay sau khi dội sạch bọt xà phòng trên người, cậu nhanh chóng ngâm mình trong chiếc bồn tắm gỗ nhỏ nhắn, cái cảm giác bao bọc xung quanh là nước ấm khiến cơ thể cậu cảm thấy tuyệt vời, thả lỏng các bắp cơ mệt mỏi, Takemichi tận hưởng khoảng thời gian thư thái.

Đó là cho đến khi cậu bắt đầu tìm kiếm đồ để mặc...

Váy, thật sự toàn là váy.

Những bộ váy đen na ná đồng phục hầu nữ dài ngắn, xòe to, xòe nhỏ, từ váy liền cho tới váy rời, tất cả đều gần như có mặt trong chiếc thúng quần áo mà Ram mang tới cho cậu.

Takemichi hoang mang một thể, không hiểu vì sao.

Cậu bây giờ chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi tay dài, không thể vác mình đi ra khỏi nhà tắm mà hỏi mượn người ta cái quần được, cũng không dám mặc mấy cái váy người hầu ấy, cậu không có mặt dày như vậy, cậu là đàn ông, cậu có lòng tự trọng của đàn ông mà.

Bất lực toàn tập, Takemichi chống hai tay xuống nền gỗ mà suy sụp

cốc cốc

Tiếng gõ cửa như tia sáng cứu lấy cuộc đời của cậu, Takemichi nhanh chóng đứng dậy hỏi nhỏ

"Ai..ai vậy?"

"Là chị Ram nè, em có sao không vậy? thấy em ở trong lâu quá nên chị có hơi lo lắng"

Giọng Ram nhẹ nhàng, mang cho người nghe cảm giác của người mẹ trẻ vậy, khiến người ta rất an tâm khi trò chuyện cùng chị ấy.

Takemichi nuốt nước bọt he hé cánh cửa ra, chỉ dám ló đoi mắt to tròn ngại ngùng

"Chị ơi.... không có quần..."

Ram nghe xong có hơi ngơ ra một chút, rồi chợt hiểu vấn đề, chị phụt cười.

Ngồi xổm xuống cho ngang bằng tầm mắt của Takemichi, dịu dàng nói với cậu

"Chị xin lỗi em nha, ở đây không có đồ dành cho nam mà vừa kích cỡ của em, ngài bá tước vừa ra lệnh cho chị đốt sạch đống quần áo hồi bé của ngài ấy và nhị thiếu gia rồi, chị chỉ có thể đưa em mặc tạm đồ hồi bé của tụi chị.

Em ráng chịu đựng mặc nó vài hôm đi, rồi chị sẽ may gấp rút cho em vài chiếc quần"_ rồi cô nghĩ thêm điều gì ấy, liền bồi thêm một câu_ "Cái cậu bạn đi cùng em cũng cắn răng mặc váy của tụi chị đó, em không có cô đơn đâu"

Chifuyu phía bên này đang tìm mấy chiếc kẹp để túm cái váy lại thì liền đánh hắt hơi một cái, thầm chửi thề vì cái thời tiết lạnh lẽo của miền Bắc.

Takemichi gật nhẹ đầu rồi đóng cửa lại, như vậy thì đúng thật là hết cách rồi, cắn răng lựa đại một chiếc váy có vẻ là dài che qua đầu gối của bản thân, Takemichi ngại ngùng bước ra trước mặt Ram.

"Hợp lắm"_Nội tâm Ram giơ một nút like cho Takmeichi.

"Vậy bây giờ tụi mình cùng đến gặp ngài bá tước nhé?"_Ram nắm lấy tay của Takemichi

"Vâng"

Takemichi nhẹ giọng trả lời, rồi lẽo đẽo đi cạnh bên Ram.

Trên đường đi, Takemichi vừa hay có thể ngắm nghía xung quanh, cách bày trí của dinh thử có tông chủ đạo là màu đen, hoàn toàn khác biệt với màu trắng thuần khiết ở bên ngoài.

Mọi thứ trông khá cổ, chẳng hạn như bức tranh vẽ bản đồ thế giới vẽ bằng tay từ thời xa xưa (nếu bán nó chắc được cả nghìn lượng vàng luôn ấy chứ), hoặc là chiếc bình cắm hoa làm bằng sứ có đính kim cương đặt trên bệ cửa sổ phía cuối hành lang, ai mà có lòng tham thể nào cũng sẽ đạp vỡ cửa sổ để chôm nó về mang bán ấy.

Mặc dù nhìn từ bên ngoài vào thì nó có hình dáng giống mấy tòa dinh thự bỏ hoang, nhưng bên trong lại được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, hiếm thấy có cái mạng nhện hay một vết bụi nào ở đây cả.

Chắc những người hầu ở đây phải chăm chỉ tới cỡ nào để nó luôn trong tình trạng như này, ngưỡng mộ thật.

Đi trên dãy hành lang được ánh nắng của mặt trời chiếu vào, Takmeichi cảm thấy tòa nhà này cũng không quá đáng sợ như mấy tòa dinh thự cổ mà cậu nhớ ở kiếp trước mỗi khi coi mấy bộ phim kinh dị.

Chung quy lại là ở được, cho 5 sao chất lượng.

Bước vài bước lên lầu, ngay phía trước là một cánh cửa làm bằng gỗ được chạm trổ tinh xảo, Ram nghiêm chỉnh gõ cửa ba lần, thông báo cô đã mang người tới.

Không có tiếng đáp lại, Ram cúi đầu đẩy cửa cho Takemichi bước vô, trước khi đóng cửa lại cô còn vỗ vai bảo cậu cứ bình tĩnh, ngài bá tước sẽ không làm gì cậu đâu.

Takemichi hít một hơi thật sâu, mong rằng Ram sẽ nói đúng.
 
Back
Top Bottom