Khác Tôi yêu một bóng ma từng muốn giết tôi

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
397819677-256-k274945.jpg

Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
Tác giả: TrnTrm767852
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Năm tôi 12 tuổi, một hồn ma kéo tôi xuống sông.

Cô ta nói muốn giết tôi... rồi lại là người cứu tôi.

Mười bốn năm sau, tôi là bác sĩ.

Cô ta là cái bóng của tôi- vẫn dõi theo tôi qua gương, qua nước, qua cái bóng in trên tường.

Tôi từng sợ cô ta đến phát khóc.

Còn giờ?

Tôi yêu cô ta đến phát điên.



tìnhngườiduyênma​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • Nếu tôi là công chúa
  • Tôi không phải cô ấy - Chaelisa
  • Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
    Chap 1. Tôi đáng ra phải chết năm 12 tuổi


    Trên dòng sông lạnh buốt trong đêm tối ấy, tôi chỉ biết vùng vẫy và kêu cứu trong vô vọng.

    "Có ai không?

    Làm ơn... cứu với!"

    Nhưng chẳng ai trả lời.

    Sau một lúc giãy giụa trong nước, tôi bỗng khựng lại.

    Một suy nghĩ len vào đầu tôi, nhẹ như một tiếng thở dài:"Chẳng còn ai yêu thương mình cả...

    Vậy thì sống làm gì chứ?"

    Nỗi hoảng loạn trong tôi mờ dần, nhường chỗ cho một khao khát mãnh liệt: Được chết, được chìm sâu xuống đáy sông này để gặp lại mẹ.

    Được rời khỏi cuộc đời lạnh lẽo này.

    Thế rồi, cơ thể tôi dần chìm xuống, từng chút một, như đang được ôm trọn bởi bóng tối.

    Giữa làn nước đặc quánh và lạnh buốt, tôi thấy cô ấy- Một người con gái, mái tóc đen dài như tan ra trong nước.

    Cô ấy nhìn tôi.

    Đôi mắt long lanh, đượm một nỗi buồn không tên...Tay cô ấy...

    Đúng vậy!

    Chính đôi tay ấy đã kéo tôi xuống sông.

    Tôi cố mở miệng để hỏi tại sao... nhưng không một âm thanh nào thoát ra.

    Dường như cô ấy đọc được suy nghĩ của tôi.

    Rồi giọng nói vang lên, dịu nhưng lạnh:

    "Đúng, tôi đã kéo chị xuống.

    Vì tôi từng cần mượn xác chị...

    để giết ba chị.

    Trả mối thù năm xưa."

    Tôi tròn mắt kinh ngạc.

    Mối thù... nào chứ?

    Nhưng cô ta không nói gì thêm.

    Chỉ lặng lẽ siết tay tôi rồi bắt đầu kéo lên mặt nước.

    Điều kỳ lạ là... bàn tay cô ấy rất ấm.

    Đến mức tôi tưởng mình đang được mẹ ôm lấy giữa cơn ác mộng.

    Nhưng tôi không muốn được cứu.

    Thế nên tôi vùng vẫy muốn chết để được đi theo mẹ.

    Rồi cô ấy dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi - ánh nhìn buồn nhưng kiên quyết.

    "Tôi thật sự định giết chị.

    Nhưng khi chạm vào chị... tôi nhận ra, chị không giống hắn.

    Tôi sẽ không giết chị nữa.

    Vì vậy, hãy sống.

    Và hãy tự tìm hiểu vì sao mẹ chị chết.

    Chuyện đó... không hề đơn giản như chị nghĩ.

    Chỉ khi sự thật được hé lộ, mẹ chị... và cả gia đình tôi, mới có thể yên nghỉ."

    Tôi chết lặng.

    Nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống, hoà vào dòng sông lạnh như băng.

    Nhưng chúng lại ấm áp lạ thường.

    Như bàn tay mẹ tôi, đang khẽ vuốt má tôi qua một thế giới khác.

    -------

    Tôi choàng tỉnh.

    3 giờ sáng.

    Người tôi ướt đẫm mồ hôi.

    Tim vẫn đập thình thịch.

    Cơn ác mộng đó... lại lặp lại.

    Giống hệt từng chi tiết.

    Cứ như một ký ức cũ chưa chịu rời khỏi tôi.

    Mẹ tôi mất năm tôi 10 tuổi — một "tai nạn" được báo chí đưa tin ngắn gọn.

    Nhưng chỉ ba ngày sau tang lễ, bố tôi bắt đầu thay đổi.

    Không còn những cái ôm hay những câu hỏi han.

    Mà thay vào đó là đòn roi, là sỉ nhục, và những cú đánh khiến tôi thở không nổi.

    Thậm chí, ông cấm tôi đến thăm mộ mẹ.

    Cấm cả nước mắt.

    Nhưng... tại sao sau khi mẹ tôi mất, ông ta lại thay đổi hoàn toàn như vậy chứ?

    Ít ra ông ấy cũng phải đối xử tốt với con mình chứ?

    Tôi thật không hiểu những hành động kì quặc của ba mình.

    Nhưng vẫn như mọi lần, ông ấy không cho phép tôi hỏi bất cứ điều gì về mẹ.

    Trước mặt dư luận, ba tôi là một người ba mẫu mực, một người chồng tốt và là một bác sĩ danh tiếng hàng đầu.

    Nhưng bên trong đã thối rửa mục nát.

    Mẹ tôi mất được sáu tháng, ông ta liền dẫn vợ mới cùng con riêng về nhà.

    Đối xử với họ khác hoàn toàn với tôi.

    Không những vậy, bà mẹ kế và ba còn liên tục sỉ nhục mẹ tôi mỗi khi tôi làm điều gì không đúng ý họ.

    Tôi chẳng có khả năng phản kháng, bởi nó chỉ gây thêm bất lợi và khiến mẹ tôi trên cao buồn lòng thêm.

    Hai năm sau, đúng đêm Giáng sinh, tôi bỏ nhà ra đi vì không thể chịu nỗi những trận đòn cùng sự kiểm soát đến nghẹt thở từ ba mình.

    Tôi cứ đi mãi, bước chân dẫn tôi tới cây cầu bắc qua con sông gần nhà.

    Trời hôm ấy lạnh đến cắt da.

    Nhìn những căn nhà phía xa sáng đèn ấm áp, gia đình họ ngồi bên nhau quây quần dưới cây thông Giáng Sinh.

    Còn tôi... chỉ có một mình, nhìn lại căn biệt thự lộng lẫy bên ngoài nhưng lạnh lẽo đến rợn người bên trong.

    Và rồi... một đôi tay trắng bệch từ dưới nước kéo lấy chân tôi.

    Tôi gào lên, vùng vẫy kêu cứu.

    Nhưng chẳng ai nghe thấy.

    Vì tiếng nhạc Giáng Sinh vang khắp khu phố đã nuốt chửng cả tiếng hét của tôi.

    Tôi cứ thế bị kéo xuống.

    Chìm dần.

    Lạnh buốt.

    Vô vọng.

    Sau đó, cô gái ấy xuất hiện- Người từng muốn giết tôi... nhưng cuối cùng lại là người cứu sống tôi.

    Sau khi được vớt lên bờ, tôi chỉ nghĩ đó là một ảo giác và có ai đó đã cứu mình trong khi kêu cứu.

    Nhưng không... dấu bàn tay vẫn còn in hằn trên cổ chân và cổ tay tôi.

    Dù vậy tôi không kể chuyện đó với bất kỳ ai.

    Bởi tôi biết không ai tin...Đúng hơn là chẳng ai quan tâm.

    Nhưng có một điều tôi chắc chắn:

    Cái bóng của tôi...

    đã không còn là của tôi nữa: Nó mảnh khảnh hơn, tóc dài hơn và... thấp hơn tôi.

    Rồi dần tôi nhận ra rằng:

    Cô ấy vẫn ở đây.

    Ở ngay bên tôi.

    Trong chính cái bóng ấy.
     
    Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
    Chap 2. Cái bóng của tôi biết nói


    Từ ngày cái bóng của tôi thay đổi, thói quen sinh hoạt cũng dần lệch khỏi quỹ đạo vốn có.

    Tôi từng là kiểu người ngủ sớm, dậy sớm, luôn duy trì giờ giấc ổn định như một cái đồng hồ sinh học hoàn hảo.

    Mười giờ đêm tắt đèn, năm giờ sáng mở mắt.

    Nhưng từ cái đêm năm tôi mười hai tuổi, đêm mà tôi bị kéo xuống sông và sống sót một cách kỳ lạ - tôi chưa từng có được một giấc ngủ trọn vẹn.

    Ba giờ sáng, như một chiếc đồng hồ ma quái, tôi lại choàng tỉnh.

    Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

    Những cơn ác mộng cứ bám riết lấy tôi, như thể một đoạn băng cũ bị tua đi tua lại đến mức rách nát.

    Duy chỉ có một điều khiến tôi không thể xem nó là ác mộng thật sự: Cô gái trong giấc mơ ấy, người đã kéo tôi xuống dòng nước lạnh buốt năm nào, dường như cũng lớn dần theo thời gian.

    Tôi chỉ biết nằm đó, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà tối om, để mặc đầu óc lấp đầy bởi vô vàn suy nghĩ không tên...

    Hôm nay là thứ Hai.

    Cũng là sinh nhật lần thứ hai mươi tư của tôi.

    Nhưng tôi không đến bệnh viện.

    Không phải vì nghỉ phép, mà vì hôm nay trùng với ngày giỗ mẹ tôi - người phụ nữ đã rời bỏ thế giới này đúng vào ngày tôi ra đời, và cũng đúng vào thời khắc thế giới tôi sụp đổ.

    Bố tôi vẫn như mọi năm, cho người canh gác quanh nhà tôi từ sáng sớm.

    Ông ta luôn nói trước báo trí rằng những ngày này tôi cần "không gian riêng tư" và "sự an toàn" khi bạn bè tôi-Nam Vũ-một đại minh tinh đến chơi, nhưng tôi biết rõ hơn ai hết: từng góc tường, từng khe cửa, thậm chí cả phòng ngủ và bếp ăn đều gắn đầy camera.

    Nếu đó là tình thương, thì tôi không biết định nghĩa của sự giam cầm là gì nữa.

    Cũng may, một năm trước, trong lúc nhà được sửa lại, tôi vô tình phát hiện bản thiết kế hệ thống giám sát của ông ta.

    Và từ đó, tôi âm thầm xây dựng cho mình một "căn phòng bí mật" ngay bên dưới nhà vệ sinh tầng hai.

    Căn phòng ấy không có camera, không có cửa sổ, không có tín hiệu gì truyền ra ngoài.

    Đó là nơi duy nhất tôi có thể sống thật với chính mình, nơi tôi lập bàn thờ cho mẹ, giữ những bức ảnh cũ kỹ mà bà để lại và là nơi tôi khóc mỗi khi nhớ bà đến quặn lòng, chốn duy nhất tôi không sợ bị theo dõi.

    Khi tôi còn đang miên man với những ý nghĩ đó, tiếng chuông cửa bỗng vang lên.

    Tôi đi ra mở cửa.

    Như mọi năm, một chiếc bánh kem nhỏ được đặt gọn gàng trên bậc thềm, không người giao, không lời chúc, chỉ có hai con số "24" trắng lạnh nằm chênh vênh trên mặt bánh.

    Tôi nhìn chằm chằm vào con số ấy.

    Hai mươi tư tuổi rồi, vậy mà tôi vẫn bị giam cầm trong một căn nhà đầy sự kiểm soát bởi chính người sinh ra mình.

    Nực cười thật, nhưng tôi chẳng còn sức để giận dữ nữa.

    Có lẽ, tôi vẫn còn sống đến ngày hôm nay vì hai điều: một là vì mẹ, hai là vì hai người bạn thân duy nhất chưa từng bỏ rơi tôi... trừ ngày sinh nhật.

    Tôi mang chiếc bánh vào, đặt nó trong tủ lạnh nối liền với đường dẫn xuống căn phòng bí mật, rồi lại giả vờ bước vào nhà vệ sinh như một thói quen được diễn tập mỗi ngày.

    Khi cửa phòng khép lại, tôi nhanh chóng mở nắp sàn, trượt xuống căn phòng phía dưới và đóng lại mọi dấu vết sau lưng.

    Không khí nơi này hơi lạnh, tĩnh lặng đến rợn người.

    Tôi ngồi xuống trước bàn thờ mẹ, đốt một que nhang rồi khẽ thì thầm, giọng tôi run run, chẳng biết vì xúc động hay vì đã kìm nén quá lâu.

    "Mẹ à... con xin lỗi vì chẳng thể đến mộ thăm mẹ.

    Bố... thật sự rất kỳ lạ.

    Con mệt lắm, mẹ ơi.

    Con chỉ muốn được ở cạnh mẹ.

    Con đã hai mươi tư tuổi rồi mà vẫn sống như một đứa trẻ bị nhốt trong chiếc lồng bằng đá.

    Mẹ mất sớm quá... và cái chết của mẹ, con vẫn không hiểu nổi..."

    "Chị cũng biết mình hai mươi tư tuổi rồi à?"

    Tôi giật bắn người.

    Câu nói ấy không vang lên trong đầu tôi, mà thật sự phát ra từ một nơi nào đó trong căn phòng này.

    Trái tim tôi như ngừng đập.

    Cổ họng tôi nghẹn lại.

    Tôi quay đầu nhìn quanh.

    Không một ai.

    Chỉ có cái bóng của chính tôi đang in lên nền gạch - và nó bắt đầu... từ từ đứng dậy.

    Tôi đứng phắt dậy, toàn thân run lên.

    Giọng nói ấy lại vang lên, lần này rõ ràng và đanh thép hơn.

    "Hai mươi tư tuổi rồi, sao chị vẫn còn yếu đuối đến thế?

    Không nghĩ đến chuyện thoát khỏi cái lồng giam này sao?"

    Tôi không tin vào tai mình nữa.

    Giọng nói đó... là của cái bóng?

    Tôi nhìn chằm chằm vào nó, trái tim đập dồn dập.

    Bóng tôi, hay nói đúng hơn là bóng của tôi...

    đang di chuyển.

    Từ từ tiến lại gần tôi, dáng người nhỏ hơn, tóc dài hơn, mảnh khảnh hơn...

    đúng như cô gái năm xưa dưới dòng nước.

    "Cô là... cô gái trong giấc mơ của tôi?"

    Cô ấy mỉm cười.

    Nụ cười nhàn nhạt đến lạnh người.

    "Chị đoán đúng rồi.

    Vì không thể nhập vào xác chị, tôi đã lấy cái bóng của chị.

    Tôi muốn xem mười năm qua, chị đã làm được gì với cuộc sống mà tôi đã cứu lại.

    Nhưng có vẻ như tôi đã quá sai lầm.

    Chị chỉ biết trốn vào căn phòng này và khóc.

    Đó là cách chị sống à?"

    Tôi siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh.

    "Vậy tại sao cô cứ bám lấy tôi?

    Cô biết gì về tôi?

    Tại sao lại cứu tôi?"

    Cái bóng không trả lời ngay.

    Cô ấy đi chậm rãi đến trước bàn thờ mẹ tôi, lấy một que nhang và châm lửa.

    Khói hương lan ra, mờ ảo như phủ lên toàn bộ quá khứ và hiện tại.

    "Tôi biết nhiều hơn chị tưởng.

    Tôi đã nói rồi, cái chết của mẹ chị không hề đơn giản.

    Và chị, suốt mười năm, vẫn chưa tìm được gì cả."

    Giọng cô ấy không còn lạnh lẽo, mà trầm xuống, nửa trách móc, nửa thất vọng.

    Tôi cắn môi, lắc đầu, cố nói như giải thích:

    "Cô sai rồi.

    Tôi vẫn luôn cố tìm hiểu.

    Nhưng bố tôi kiểm soát quá chặt.

    Tôi không thể làm gì ngoài việc lặp lại lời cuối cùng của mẹ trong đầu... mỗi ngày."

    Vừa dứt câu, cái bóng lập tức quay ngoắt người, bước nhanh đến gần tôi.

    Ánh mắt cô ấy sáng rực như muốn thiêu đốt từng lời tôi nói.

    "Mẹ chị đã nói gì?

    Nói cho tôi biết.

    Mau lên!"
     
    Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
    Chap 3. Món quà sinh nhật đặc biệt


    Tôi nhìn cái bóng với vẻ băn khoăn pha lẫn tò mò, giọng khẽ run:

    "Cô... biết gì sao?"

    Nhưng ngay khoảnh khắc cái bóng vừa khẽ động môi chuẩn bị nói, điện thoại tôi bất chợt rung lên inh ỏi.

    Tiếng chuông gắt gỏng xé toạc bầu không khí đặc quánh.

    Tôi giật mình quay lại, và khi nhìn về phía bức tường... cái bóng kia đã biến mất, chỉ còn lại khoảng trống lạnh lẽo.

    "Hai bồ gọi mình có chuyện gì thế?"

    Tôi gằn giọng, khó chịu vì bị cắt ngang.

    "Kìa, nay sinh nhật bồ mà.

    Tụi này gọi chúc mừng sinh nhật cũng không được sao?"

    Nam Vũ vờ giận dỗi.

    Huỳnh Lâm và Nam Vũ... hai người bạn duy nhất của tôi.

    Nói đúng hơn, họ không chỉ là bạn, mà còn là "món quà" hiếm hoi mà tôi được phép giữ lại trong cuộc đời đầy sự kiểm soát này.

    Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ thoát khỏi sự giám soát của ông ta.

    Ai được phép đến gần tôi, tôi được chơi với ai, được yêu ai – tất cả đều nằm trong tay ông ấy.

    Vì hai cậu là con của bạn thân ông ta, nên tôi mới may mắn được ở bên họ.

    Nếu không, tôi chẳng thể tưởng tượng mình có thể sống nỗi một cuộc đời đầy cô độc với sự thiếu tự do này.

    Nam Vũ –một đại minh tinh mà người người săn đón.

    Trên sân khấu, cậu lộng lẫy, sang trọng, hàng vạn fan hâm mộ nữ cuồng nhiệt tung hô, yêu mến.

    Nhưng tôi biết rõ đằng sau ánh đèn đó là một trái tim mong manh, nhạy cảm đến mức đôi khi còn yếu đuối hơn cả tôi.

    Và bí mật lớn nhất: Nam Vũ yêu đàn ông.

    Thế giới ngoài kia không bao giờ được phép biết điều đó.

    Còn Huỳnh Lâm – cô bạn cứng rắn, lý trí và đầy bản lĩnh.

    Giờ đây, cậu đã trở thành một luật sư nổi tiếng, một cái tên được cả giới luật nể trọng.

    Trong các phiên tòa, cậu sắc bén, quyết đoán, nhưng ngoài đời lại có những phút giây trầm lặng và yếu mềm đến khó đoán.

    Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một luật sư trẻ thành đạt, hiền hòa.

    Nhưng tôi biết trong cậu ẩn giấu một tâm hồn sắt đá, lạnh lùng nhưng cũng đầy ấm áp và quyết đoán đến mức sẵn sàng hy sinh bản thân vì những người cậu yêu thương.

    Và có lẽ, cậu không bao giờ thua ở các phiên toà, cậu chỉ không thể thắng đời, vì cậu không được sống thật với bản thân, bị chèn ép bởi một người bố gia trưởng và độc đoán - giống bố tôi.

    Từ nhỏ, gia đình đã sắp đặt cho cậu một hôn phu, tuy chẳng có tí cảm xúc nào với đàn ông, nhưng cậu vẫn luôn giữ liên lạc với vị hôn phu ấy.

    Bởi ấy là người trong mộng của Nam Vũ.

    Cả hai – một minh tinh, một luật sư, hai mảnh ghép tưởng chẳng thể nào đặt cạnh nhau, vậy mà lại là những người bạn gắn bó sâu nặng nhất với tôi.

    "Bất ngờ chưa?"

    Huỳnh Lâm bỗng ngắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, giọng vang lên từ phía cửa cùng với tiếng chuông nhà tôi réo inh ỏi.

    Tôi đứng phắt dậy, sững sờ khi thấy cả hai đang thật sự ở ngay ngoài cánh cửa.

    Lồng ngực tôi như bùng nổ, phấn khích chẳng khác nào một đứa trẻ được cho kẹo.

    Tôi lao đến mở cửa, không giấu được nụ cười hiếm hoi:

    "Sao đến mà không báo trước?

    Mình chẳng chuẩn bị gì cả, cả ngày nay chỉ ăn mì tạm bợ thôi."

    "Không cần lo đâu.

    Tụi này đặt đồ ăn sẵn rồi, lát nữa sẽ có người giao đến."

    Huỳnh Lâm cười nhạt, đặt chân vào nhà.

    "Và trong đó... còn có một món quà rất đặc biệt."

    Nam Vũ thêm vào, ánh mắt lấp lánh nhưng lại thoáng vẻ căng thẳng kỳ lạ.

    Tôi thoáng ngờ vực, nhưng họ chỉ nhìn nhau rồi cười, để mặc tôi ngập trong sự tò mò khó chịu.

    Khoảng một tiếng sau, Nam Vũ rời khỏi ghế, bảo đi lấy đồ.

    Tôi vừa định nhắc đến vệ sĩ thì Huỳnh Lâm đã chen vào:

    "Cứ để cậu ấy đi."

    Năm phút sau, Nam Vũ trở lại, tay cầm một hộp quà nhỏ.

    Nhưng thay vì đưa thẳng cho tôi, cậu chỉ khẽ gật đầu ra hiệu.

    Huỳnh Lâm lập tức đổi nét mặt, từ vui vẻ sang nghiêm nghị.

    Tôi hiểu ngay – chuyện này không đơn giản là một bữa sinh nhật.

    Chúng tôi lẳng lặng diễn tròn vai cho đến khi xuống được căn phòng bí mật dưới lòng đất.

    Nơi duy nhất trong căn nhà này không bị gắn camera.

    Nam Vũ đặt chiếc hộp xuống bàn, giọng thấp đi:

    "Bên trong có một thứ mà chúng ta không thể để vệ sĩ của ông ta nhìn thấy.

    Một thứ liên quan đến... ba của bồ.

    Và cả ba của tụi này nữa."

    Huỳnh Lâm mở hộp, lấy ra một chiếc USB nhỏ.

    Khuôn mặt cậu thoáng căng cứng:

    "Hôm nay... sinh nhật bồ sẽ không chỉ là sinh nhật.

    Nó còn là ngày bồ phải biết sự thật."

    Tôi siết chặt tay khẽ gật đầu, gắn USB vào máy tính.

    Màn hình lóe sáng, rồi một tiếng thét xé ruột của một người phụ nữ vang lên.

    Cả đầu óc tôi quay cuồng.

    Hình ảnh hiện ra mờ mịt nhưng vẫn quá rõ ràng: một gia đình năm người, thân thể bầm dập, bị trói chặt trên những chiếc ghế rỉ sét.

    Bên cạnh họ là những dụng cụ tra tấn thô sơ, lạnh lẽo như bước ra từ địa ngục.

    Tôi run rẩy quan sát từng gương mặt, thống khổ và vô vọng đến ám ảnh, tới khi đôi mắt tôi dừng lại trên một bé gái khoảng mười tuổi.

    Trái tim tôi như ngừng đập.

    Dù video không rõ nét, nhưng tôi vẫn nhận ra.

    Chính là cô bé ấy.

    Cô bé từng kéo tôi xuống sông.

    Cô bé đã ám ảnh tôi trong những cơn ác mộng không hồi kết.
     
    Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
    Chap 4. Đoạn phim trong USB


    "Này, bồ bị gì vậy?

    Sao lại đơ mặt ra thế kia?"

    Nam Vũ và Huỳnh Lâm nhìn tôi đầy lo lắng.

    Tôi định buột miệng kể cho họ nghe rằng mình đã nhận ra cô gái trong đoạn phim ấy, nhưng kịp nhớ ra hai người vẫn chưa biết về cái bóng.

    Vì thế, tôi chỉ đáp qua loa:

    "À... không có gì đâu, chỉ là mình hoảng sợ một chút thôi."

    Nam Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt cảm thông, trong giọng nói còn vương nét buồn bã:

    "Mình hiểu mà.

    Lúc đầu, mình cũng không tin nổi một người bố từng yêu thương mình lại có thể làm ra những chuyện khủng khiếp đến vậy.

    Nhưng sau khi thấy phản ứng của ông ta khi không tìm thấy chiếc USB này..."

    "...Tụi mình càng chắc chắn họ đã giết người."

    Huỳnh Lâm dứt khoát tiếp lời.

    Chúng tôi lặng im, dồn mắt vào màn hình.

    Đoạn phim tiếp tục xoay quanh những màn tra tấn rợn người, với chỉ một câu tra khảo vang lên lặp đi lặp lại:

    "Con chip ấy ở đâu?"

    Người đàn ông bị tra khảo vẫn im lặng, kiên cường không chịu hé nửa lời.

    Ông khoác chiếc áo blouse trắng giờ đã loang lổ máu.

    Bên cạnh ông là ba đứa trẻ: một bé gái chừng mười tuổi, cùng hai cậu con trai khoảng mười bảy.

    Cả ba đều chi chít thương tích, gương mặt méo mó vì đau đớn.

    Ở một góc tường, một người phụ nữ mang vẻ đẹp thanh cao lại bị vấy bẩn, cơ thể yếu ớt run rẩy giữa hai gã đàn ông – chính là hai người bố của bạn tôi.

    Ánh mắt bà trống rỗng, tuyệt vọng.

    Tim tôi nhói lên, một mớ cảm xúc hỗn độn bủa vây.

    Rồi, trong sự tàn bạo dồn dập, hai cậu con trai và người phụ nữ dần gục ngã, rời khỏi thế gian trong kiệt quệ.

    Đến lúc ấy, người đàn ông mới gào thét, giãy giụa trong cơn đau không lời nào diễn tả được.

    "Vẫn chưa chịu khai sao?

    Chỉ còn lại đứa con gái bé bỏng này thôi đấy!"

    Giọng bố tôi vang lên đầy đe dọa, vừa nói vừa lấy báng súng nện mạnh vào đầu cô bé.

    Người đàn ông run lên, đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng.

    Rồi cuối cùng, ông nghiến răng, gầm lên trong nỗi bất lực:

    "Dừng lại!

    Con chip ấy...

    ở một nơi lạnh lẽo và u tối..."

    Người đàn ông nghẹn giọng, rồi khựng lại.

    "Nơi nào?

    Nói rõ ra!"

    Bố tôi gằn lên, ánh mắt rực lửa.

    Thế nhưng, thay vì trả lời thẳng, ông ta lại cất giọng như đang đọc một câu chuyện kỳ lạ:

    "Khi một con chim họa mi với tiếng hót trong trẻo nhất bị tước đi tự do và tình yêu... nó sẽ chết đi, để lại một bản hòa ca đẹp đẽ nhất... nhưng vẫn bị giam cầm.

    Rồi một ngày, bản hòa ca ấy sẽ tìm đến người viết tiếp nó, đem sự thật ra ánh sáng, cứu rỗi hàng ngàn số phận bất hạnh..."

    Bố tôi cau mày, bực tức trước những lời lẽ chẳng khác nào mê sảng.

    Ông ta liên tục tra tấn, nhưng người đàn ông kia đã gần như kiệt quệ, ánh mắt trống rỗng, cơ thể rã rời... chỉ còn giọng nói khàn khàn tiếp tục cất lên từng câu vô nghĩa:

    "Một đặc quyền... chỉ dành cho kẻ kế nhiệm... bản hòa ca có sức mạnh hơn cả "thứ cần tìm"...

    được tạo bởi tiếng chim hót trong trẻo, cùng một tình yêu sâu đậm...

    Cất giữ bí mật mà chỉ người đó mới mở ra được..."

    Đột nhiên, ông ta dừng lại, khóe môi cong lên,cười điên dại như kẻ mất trí:

    "Tụi mày đã bị tao lừa rồi.

    Con chip ấy chỉ là một thuật toán, và muốn mở nó thì cần chìa khóa – chính là tao!

    Nếu tụi mày giữ mạng sống con gái tao, tao sẽ cho chìa khóa đó."

    "ĐÙNG!"

    Phát súng vang lên lạnh lẽo.

    Ba tôi đã nổ súng thẳng vào đầu cô bé, gằn từng chữ trong cơn giận dữ:

    "KHỐN KIẾP!

    KHAI RA MAU!"

    Người đàn ông chết lặng.

    Đôi mắt ông trống rỗng, như một xác vỏ không còn linh hồn.

    Ông khẽ nhếch môi, giọng trầm khàn nghẹn lại:

    "Tụi mày đã lấy đi thứ quý giá nhất đời tao... thì đừng hòng có thêm bất cứ thứ gì!"

    Nói dứt câu, ông cắn mạnh lưỡi mình.

    Máu trào ra, cơ thể ông đổ gục, để lại ba người đàn ông trong phòng quay cuồng, tức giận đến lạc lối.

    "Đốt nơi này đi."

    Bố tôi lạnh lùng nói.

    Màn hình vụt tối.

    Tôi ngồi chết lặng, lồng ngực nặng trĩu, chẳng thể nào diễn tả nổi thứ cảm giác đang dày xéo bên trong.

    "USB này... chắc chắn rất quan trọng với ba chúng ta.

    Giờ chắc bọn họ đang rối loạn cả lên rồi."

    Huỳnh Lâm nói, khóe môi khẽ nhếch, giọng đầy hả hê.

    Tôi quay sang nhìn Nam Vũ, trong đầu dồn dập hàng loạt câu hỏi:

    "Bồ tìm thấy nó từ bao giờ?

    Ở đâu vậy?

    Bố bồ phản ứng ra sao?

    Tại sao hôm nay hai bồ lại đột ngột được cho sang đây?

    Và... hai bồ có biết ai trong số các nạn nhân kia không?"

    Nam Vũ chậm rãi đáp, giọng mang theo chút ngờ vực:

    "Mình vừa lục thấy nó trong hộc tủ của bố, chưa đầy năm phút thì ông ấy đã nổi điên.

    Sau đó ông gọi ngay cho bố hai bồ.

    Cả ba người trông vừa hoảng sợ vừa tức giận.

    Rồi họ quyết định cho tụi này sang nhà cậu.

    Còn mấy nạn nhân kia... thật sự mình không biết ai cả."

    Huỳnh Lâm nhún vai, cố làm nhẹ bớt không khí nhưng giọng lại lộ vẻ châm biếm:

    "Giờ chắc họ đang lục tung mọi nơi lên rồi.

    Mình cá là ba người đó đang tụ tập ở nhà ba bồ để bàn đường chạy trốn đó, Nguyệt Dao."

    Tôi siết chặt bàn tay, gằn giọng:

    "Điều quan trọng bây giờ là phải sao lưu đoạn phim này.

    Sau đó, Nam Vũ, bồ nên về đưa lại USB cho bố của bồ càng sớm càng tốt.

    Làm bộ như chưa biết gì...

    đánh lạc hướng họ."

    Nam Vũ im lặng vài giây, rồi ánh mắt thoáng tối lại:

    "Nhưng... có lẽ không chỉ ba chúng ta là người ngoài cuộc biết chuyện này đâu."
     
    Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
    Chap 5. Kẻ không chết


    "Sao cơ?

    Ngoài ba người họ và chúng ta ra thì còn ai nữa à?"

    Huỳnh Lâm căng thẳng hỏi lại.

    "Đúng vậy...

    Mình còn không chắc đã có bao nhiêu người biết nữa."

    Nam Vũ đáp, vẻ mặt đăm chiêu khiến tôi và Huỳnh Lâm vừa lo vừa tò mò.

    "Bồ có thể nói rõ hơn không?

    Dựa vào đâu mà bồ nghĩ vậy?"

    Tôi nhìn cậu, sốt ruột hỏi.

    "Thì... mấy bồ biết rồi đó, hôm nay là ngày bố mình mở tiệc khai trương thêm công ty con.

    Khi buổi tiệc diễn ra, mình lại chẳng thấy ông đâu.

    Trong lúc đi tìm, có một người lạ mặt đưa cho mình hộp quà, nhờ chuyển cho ba.

    Mình đem vào phòng thì thấy ông vừa nói chuyện điện thoại với ai đó.

    Thấy mình, ông ấy giật bắn cả người, còn nổi nóng mắng mình vô cớ.

    Mình nói có người gửi quà, ông chỉ lạnh lùng bảo để đó rồi đuổi mình ra ngoài."

    Nam Vũ kể, giọng mang theo sự tổn thương.

    "Thế thì làm sao bồ biết nơi cất giữ chiếc USB chỉ trong tích tắc?"

    Huỳnh Lâm vẫn thắc mắc.

    "Thì... vì chờ mãi mà ba mình vẫn chưa ra.

    Thế là mình xâm nhập vào hệ thống camera.

    Thấy ông ngồi trong phòng, mở đoạn phim từ USB trong hộp quà ấy.

    Khuôn mặt ông lúc đó... hoảng loạn và rối rắm lắm.

    Xem xong khoảng năm phút, ông lập tức gọi cho bố của hai bồ.

    Gọi xong thì ra giải tán buổi tiệc.

    Lúc ấy mình chớp cơ hội lẻn vào phòng, lấy cắp USB.

    Còn chuyện sau đó thì hai bồ biết rồi."

    Nam Vũ nhún vai, nói gọn.

    "Xuất sắc!

    Mình nghĩ bồ có nghề tay trái còn có ích hơn là đi nhảy và hát đó."

    Huỳnh Lâm hào hứng reo lên.

    Tôi chớp lấy thời cơ:

    "Thế thì giờ bồ hack luôn vào camera nhà ba mình đi.

    Mình muốn nghe cuộc trò chuyện của ba người họ."

    Nam Vũ hơi chần chừ, nhưng sau một hồi suy nghĩ, cậu gật đầu.

    Chỉ năm phút sau, hệ thống camera đã nằm gọn trong tay Nam Vũ.

    Đúng lúc ấy, ba của hai người bạn tôi cũng vừa đến nhà ba tôi, vẻ mặt gấp gáp.

    "USB mất rồi!

    Tôi nghĩ nó được gửi từ người có liên quan đến Đỗ Minh Triết, nhưng kẻ lấy đi thì chưa rõ."

    Ba của Nam Vũ lo lắng nói.

    "Triệu Dương!

    Anh hại chết chúng tôi rồi!"

    Ba Huỳnh Lâm gầm gừ tức giận.

    "Anh Vương, bình tĩnh đã.

    Để tôi hỏi anh Triệu vài câu.

    Anh chắc chắn đoạn camera trong phòng anh đã bị xóa chứ?"

    Bố tôi lên tiếng.

    "Tôi chắc chắn có người hack vào hệ thống nhà tôi!

    Có lẽ là một tên hacker bên phía ấy.

    Nhưng... tại sao hắn lại đưa USB cho tôi rồi lấy đi?

    Sao không đưa thẳng cho cảnh sát?"

    Ông Triệu ngờ vực.

    Bố tôi trầm giọng, ánh mắt thoáng lóe sáng:

    "Có lẽ ta vẫn chưa xử lí hết những người thân thuộc của Đỗ Minh Triết"

    Không khí bỗng chùng xuống.

    Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại của ba tôi vang lên inh ỏi.

    "Số lạ.

    Cá một nồi lẩu đây là người gửi USB gọi tới!"

    Huỳnh Lâm thì thầm khoái chí.

    Mắt tôi không rời khỏi màn hình.

    Bố tôi nhìn dãy số lạ một thoáng rồi bật loa ngoài để cả hai ông kia cùng nghe... và cả chúng tôi.

    "Bảo mật camera nhà anh yếu quá đó, Lăng Thành Khôn.

    Các anh đoán đúng rồi, người gửi USB là tôi.

    Nhưng kẻ lấy đi không phải tôi, vì chuyện đó nằm ngoài kế hoạch.

    Cẩn thận đi, nếu có thêm người biết... các anh chết chắc.

    Hahaha!"

    Giọng đàn ông khàn trầm vang lên, chính là Hàn Thế Minh.

    "Khốn kiếp!

    Mày vẫn chưa chết?

    Mày đã bị chuốc độc rồi mà?"

    Bố tôi gầm lên, giọng pha lẫn bối rối.

    "Haizz... buồn cười thật, tay sai của anh đã bị tôi mua chuộc.

    Nhưng không sao, tôi chưa vội đưa sự thật ra ánh sáng... bởi video vẫn còn mờ.

    Với những người quyền lực nhiều tiền nhưng không phải con người như các anh sẽ dễ dàng thao túng cả vụ kiện thôi.

    Tôi không ngốc.

    Song tôi biết chắc một điều: anh đã giết người phụ nữ của tôi, chỉ vì ghen tuông!

    Tôi sẽ để anh phải trả giá bằng chính xương máu mình!

    Chờ đó, tôi sẽ tìm ra toàn bộ bằng chứng để trả mối thù năm xưa!"

    Giọng hắn rít lên rồi ngắt máy.

    Ba tôi giận dữ đập mạnh xuống bàn.

    "Giờ phải làm sao đây?"

    Ông Triệu hốt hoảng hỏi.

    "Chỉ còn một cách: phải tìm ra vũ khí hạt nhân trước hắn, để không ai dám động đến chúng ta."

    Bố tôi lạnh lùng đáp.

    "Tôi đồng ý...

    Nhưng làm sao Hàn Thế Minh có thể tìm thêm bằng chứng việc anh giết cô ta chứ?

    Mọi chuyện chúng ta làm... vốn hoàn hảo mà?"

    Ông Vương nhìn sang bố tôi, ánh mắt đầy nghi ngờ.

    Bố tôi nheo mắt:

    "Không gì hoàn hảo cả.

    Ngay cả chuyện bị lắp camera quay lén ngày đó cũng là một lỗ hổng.

    Lỗ hổng này chỉ biến mất khi tận gốc rễ bị diệt trừ.

    Nếu không... nó sẽ mãi chờ trong bóng tối để nuốt chửng chúng ta."

    Sau khi bàn bạc, cả ba người vội vã rời đi, sắc mặt căng thẳng.

    Có lẽ... bọn họ sắp bắt đầu cuộc truy tìm "thứ cần tìm" chết người kia.

    Đến cả một lúc lâu sau khi cuộc trò chuyện họ kết thúc, tôi vẫn còn nghi ngờ chính bản thân và người tôi luôn gọi là "bố", rằng còn bao nhiêu điều kinh khủng tôi còn chưa biết?

    Bố tôi còn hãm hại bao nhiêu người nữa?

    Sắp tới ông ta sẽ làm gì?

    Người phụ nữ và hai người đàn ông tên Hàn Thế Minh, Đỗ Minh Triết kia là ai?

    Sự ngờ vực cứ thế chạy bấn loạn trong đầu tôi, chẳng thể nào thốt thành lời.

    Việc ông ta đã làm...dù tôi chưa hiểu rõ tường tận câu chuyện, nhưng càng khiến tôi ghét chính dòng máu đang chảy trong người mình.
     
    Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
    Chap 6. Ánh nhìn đầu tiên


    "Tiếp theo mình nên làm gì?"

    Nam Vũ hồi hộp nhìn tôi, đôi mắt cậu ánh lên vẻ bất an.

    "Giờ bồ hãy nhanh chóng về nhà, giấu chiếc USB quanh chỗ cũ rồi giả bộ như vừa tìm thấy trước mặt ba bồ."

    Tôi nói dứt khoát, không cho phép do dự.

    "Còn lại bồ tự ứng biến đi."

    Huỳnh Lâm nhếch môi trêu chọc, nhưng trong giọng vẫn có sự căng thẳng.

    Tôi quay sang cậu ta, giọng hạ thấp nhưng đầy quyết đoán:

    "Thế thì Huỳnh Lâm, bồ đi thuê thám tử giám sát nhất cử nhất động của ba người đó.

    Còn nữa... người yêu hiện tại của bồ làm thiếu tá, đúng không?"

    Huỳnh Lâm ưỡn ngực, vỗ tay lên ngực ra vẻ tự hào:

    "Đúng thế.

    Chị ấy ngầu không chứ!"

    "Vậy nhờ chị ấy soát lại toàn bộ hồ sơ liên quan đến vụ án này.

    Còn mình..."

    Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu "...sẽ đi tìm đến mộ của mẹ mình."

    Nam Vũ giật mình, giọng cậu căng như dây đàn:

    "Cái gì?

    Bồ biết rõ ba bồ cấm kỵ chuyện đó mà!

    Nguy hiểm lắm.

    Bồ không nhớ lần trước suýt mất mạng ở nơi đó sao?"

    Tôi khẽ cau mày.

    Một nỗi nghẹn trào dâng lên trong ngực, khiến từng lời bật ra nặng trĩu:

    "Chính vì thế mình càng không thể bỏ mặc.

    Cái chết năm xưa... mình chưa bao giờ hiểu hết.

    Mọi thứ quá mơ hồ, và mình cần sự thật."

    Huỳnh Lâm đặt tay lên vai tôi, ánh mắt hiếm hoi trở nên nghiêm túc:

    "Nếu bồ đã quyết, thì mình đi cùng.

    Thực ra, nhìn cách cư xử của ông ta, không nghi ngờ mới lạ."

    "Đúng vậy."

    Nam Vũ chậm rãi gật đầu, ánh mắt vẫn chưa giấu hết lo lắng.

    "Nhưng để chắc ăn, bồ hãy lên kế hoạch chi tiết.

    Bồ từng suýt đến được đó rồi, còn nhớ đường không?"

    "Nhớ chứ.

    Từng bước."

    Tôi đáp ngay, không cần nghĩ.

    Rồi nhìn thẳng vào họ: "Chốt kèo nhé?

    Sau nửa đêm, vệ sĩ sẽ rời đi.

    Hai bồ đến nhà ba đứa mình, chờ ở đó.

    Mình sẽ lo đánh lạc hướng ba."

    Cả hai gật đầu, chẳng nói thêm gì.

    Cuộc bàn bạc kết thúc.

    Khi họ rời đi, căn nhà lại rơi vào tĩnh lặng.

    Tôi bước lên phòng, thân thể như bị đè nặng bởi hàng trăm mớ suy nghĩ hỗn độn.

    Trong phòng tắm, ánh đèn vàng soi lên khuôn mặt tôi trong gương.

    Nước lạnh chảy qua kẽ tay, nhưng không đủ để xóa đi sự rối loạn trong đầu.

    Và rồi... tim tôi chợt thắt lại.

    Không phải chỉ còn tôi trong gương nữa.

    Là một cô gái.

    Cô ấy đứng đó, mảnh khảnh và thanh thoát như một bức tượng vừa bước ra từ ánh trăng.

    Làn da trắng hồng, đôi mắt xanh biếc sáng rực trong nền gương u tối.

    Mái tóc đen buông dài, bộ váy trắng đơn giản nhưng khiến cả thân hình toát lên vẻ siêu thực.

    Tôi chết lặng.

    Một hồn ma... sao có thể đẹp đến thế?

    Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy tim mình run lên vì một người con gái.

    Cô khẽ mỉm cười, ánh nhìn như xuyên thấu mọi ý nghĩ của tôi:

    "Chị chưa từng thấy một hồn ma nào đẹp đến vậy...

    đúng không?"

    Tôi siết chặt bàn tay, ngượng ngập:

    "Cô... sao có thể đọc được suy nghĩ của tôi?"

    Giọng cô mềm mại, ngân nga như gió thoảng:

    "Chị quên rồi sao?

    Từ hơn mười năm trước, tôi đã đọc được rồi.

    Vì tôi vốn là một phần trong linh hồn chị."

    Lồng ngực tôi khẽ rung.

    Không hiểu sao, thay vì sợ hãi, tôi lại chỉ thấy rối loạn.

    "Tại sao lại là tôi?

    Sao cô không chọn một người khác?"

    Cô tiến lại gần, đôi mắt chan chứa một thứ dịu dàng lẫn kiêu hãnh:

    "Bởi vì chị đặc biệt.

    Xuất thân của chị không giống họ.

    Và tôi muốn bảo vệ chị."

    "Vậy... cô là ai?"

    Tôi thì thầm, ngập ngừng như sợ phá vỡ khoảnh khắc này.

    Đôi mắt xanh thoáng vụt lên một tia hận thù sắc lạnh, đối lập với vẻ dịu dàng ban nãy.

    "Tôi là Đỗ Tịnh Vy.

    Con gái của Đỗ Minh Triết.

    Gia đình tôi...

    đã bị ba kẻ cầm thú kia sát hại."

    Không khí chùng xuống, nặng nề đến nghẹt thở.

    Tôi nuốt khan, nhưng trong lòng lại không dấy lên sợ hãi... mà là một nỗi xót xa, và... thứ cảm xúc không tên dành cho cô ấy.

    "Tịnh Vy... tôi biết cô hận họ.

    Nhưng hãy kể cho tôi nghe tất cả.

    Tôi đã thấy đoạn video, nhưng vẫn chưa hiểu hết.

    Tôi còn sống... tôi có thể giúp cô."

    Ánh mắt Tịnh Vy xoáy sâu vào tôi, nghiêm nghị:

    "Tôi sẽ kể.

    Nhưng chị phải hứa với tôi một điều... nói cho tôi biết, mẹ chị đã trăn trối gì trước khi nhắm mắt."

    Tôi khựng lại, trong lòng thoáng chần chừ.

    "Được thôi...

    Dù bà đã dặn tôi không được kể với bất kỳ ai, nhưng vì cô chỉ là một hồn ma, tôi sẽ tiết lộ cho cô biết."

    Tịnh Vy bật cười khẽ, nụ cười trong veo như ánh nắng rọi vào nơi tối tăm nhất trong tôi.

    "Sao chị chắc rằng tôi chỉ là một hồn ma?"

    Tim tôi bỗng hụt một nhịp.

    Tôi lúng túng chống chế:

    "Thì... nếu không phải hồn ma, sao cô có thể làm được những điều siêu nhiên như vậy chứ?"

    Đôi mắt xanh biếc ánh lên vẻ tinh nghịch.

    Cô bước đến gần, thì thầm như trêu chọc:

    "Bộ dạng ngượng ngùng của chị lúc này...

    đáng yêu thật đấy.

    Tôi chưa từng thấy chị như vậy bao giờ."

    Nói rồi, Tịnh Vy khẽ đưa tay chạm vào má tôi.

    Tôi cứng người.

    Điều kỳ lạ là... tôi có thể cảm nhận được.

    Một luồng hơi ấm mỏng manh, nhưng đủ để da thịt tôi rùng lên.

    Trái tim tôi đập dồn dập, gấp gáp hơn bao giờ hết.

    Tôi vội liếc sang gương – và suýt cắn phải môi mình.

    Khuôn mặt tôi đỏ rực, chẳng khác nào một quả cà chua.

    Còn cô ấy thì khoanh tay dựa vào cửa, đôi môi cong lên đầy thách thức.

    Ánh nhìn ấy... ngạo nghễ, nhưng lại làm tôi chỉ muốn né tránh.

    Tôi bối rối quay mặt đi, cố gắng lấp liếm:

    "Đ-Đủ rồi...

    Đừng trêu tôi nữa.

    Cô kể đi."
     
    Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
    Chap 7. Niềm tin trong bóng tối


    "Được thôi... tôi sẽ không chọc chị nữa."

    Tịnh Vy cười khẽ, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngấm.

    Trên gương mặt mảnh mai kia, sự nghiêm nghị và nỗi căm hận chồng chéo như những vết sẹo không bao giờ lành.

    Giọng cô trầm xuống, như thể từng chữ được cắt ra từ ký ức máu và nước mắt:

    "Năm ấy... tôi chỉ vừa tròn mười tuổi.

    Và chính cái tuổi còn ngây thơ đó đã phải chứng kiến gia đình mình tan nát dưới bàn tay của ba kẻ khát máu.

    Bố tôi là một nhà khoa học.

    Ông nghiên cứu về những thứ có sức hủy diệt kinh hoàng... vũ khí hạt nhân, thứ mà cả đội ngũ khoa học quốc gia khi ấy vẫn còn bất lực.

    Nhưng ba tôi lại có thể.

    Tuy chính phủ đã tăng cường an toàn cho chúng tôi, nhưng an toàn chỉ là một lớp giấy mỏng manh...

    Đêm định mệnh đó, chúng tôi bị bắt.

    Tiếng xích sắt lạnh ngắt, mùi máu tanh ám trong không khí, những tiếng gào thét của mẹ, của hai người anh tôi, vẫn còn bám riết trong tai.

    Họ tra tấn cả gia đình tôi, ép ba tôi cúi đầu, bắt ông chế tạo vũ khí để chúng trở thành kẻ thống trị thế giới.

    Nhưng... ba tôi không khuất phục.

    Ông chọn hi sinh bản thân mình thay vì phản bội nhân loại."

    Tịnh Vy dừng lại, đôi mắt đỏ hoe nhưng lại sáng như hai lưỡi dao:

    "Chị đã xem đoạn video rồi.

    Tôi chính là người nắm giữ công thức.

    Nhưng công thức ấy... chỉ là một mảnh ghép.

    Muốn ghép trọn vẹn, cần một 'chìa khóa' khác.

    Tôi không biết người đó là ai.

    Nhưng tôi biết một điều... một khi bị lộ, người ấy cũng sẽ có kết cục giống tôi - một bóng ma lạc lối giữa đời."

    Tôi nhìn cô, trái tim nhói lên.

    "Nhưng... lúc đó cô chỉ mới mười tuổi.

    Làm sao có thể mang trong mình bộ óc thiên tài như vậy?"

    Cô bật cười nhạt, nhưng nụ cười ấy mang theo nỗi đau lạnh lẽo:

    "Thiên tài cần độ tuổi để giới hạn sao?

    Tôi chỉ học thuộc những công thức ngu ngốc ấy thôi.

    Khi còn nhỏ, tôi không thể hiểu hết, nhưng giờ... tôi đã hiểu.

    Và tôi cũng nhận ra rằng... tốt nhất nên để chúng vĩnh viễn bị chôn vùi.

    Nó đã gieo rắc đủ máu và thù hận rồi."

    Trong thoáng chốc, không gian rơi vào tĩnh mịch.

    Tôi nghe rõ nhịp tim mình đập loạn trong lồng ngực.

    "Tôi biết... cô đã đau đớn thế nào."

    Tôi khẽ thì thầm.

    "Cảm ơn vì đã nói ra với tôi.

    Nhưng... nếu cô muốn tôi trả thù cha mình... tôi cần thời gian.

    Dù sao...

    ông ấy vẫn là máu mủ của tôi."

    Đôi mắt Tịnh Vy lóe sáng, rồi vụt tối lại, như che giấu một vực thẳm không đáy:

    "Đến khi chị biết được sự thật, sẽ chẳng còn cái gọi là tình cha con nữa đâu."

    Giọng cô nghẹn lại, như muốn nói thêm điều gì, nhưng rồi lại thôi.

    "Đến lượt chị rồi đấy."

    Tôi ngập ngừng.

    Bao nhiêu câu hỏi rối ren xoắn chặt trong đầu, vậy mà chẳng hiểu sao... tôi lại thấy mình tin tưởng cô gái này - theo một cách kỳ lạ đến đáng sợ.

    "Ừm...

    Mẹ tôi..."

    Tôi nuốt khan.

    "Mẹ tôi mất trong một vụ tai nạn xe.

    Chiếc xe khác đâm thẳng vào bà ở ngã tư.

    Tôi đã lén xem camera hành trình hôm đó.

    Tôi vẫn nhớ rõ... vẻ mặt mẹ tôi lúc ấy...

    đau đớn, sợ hãi... như thể bà đã biết trước giây phút cuối cùng của mình."

    "Chính xác!"

    Tịnh Vy ngắt lời, giọng vang lên như một nhát dao.

    "Mẹ chị biết trước mình sẽ chết.

    Đó là lý do ba chị luôn cấm chị tìm hiểu."

    "Tôi... tôi không tin.

    Làm sao có ai biết trước cái chết của mình chứ?

    Ba tôi...

    ông nói tôi còn nhỏ, không muốn tôi ám ảnh..."

    "Ba chị rất giỏi che giấu.

    Rất giỏi dựng lý do.

    Sự thật là... mẹ chị bị giết."

    Căn phòng như đóng băng.

    Hơi thở tôi nghẹn lại, đôi tay run rẩy đến mức muốn rơi xuống.

    "Cái... gì?

    Ai dám giết bà ấy?

    Và... ba tôi... còn giấu tôi điều gì khủng khiếp hơn nữa sao?"

    Tịnh Vy nhìn tôi, ánh mắt thoáng qua một tia thương cảm hiếm hoi:

    "Đúng vậy.

    Nhưng nếu nói ra lúc này... chị sẽ không tin.

    Có khi còn vì sốc mà phá hỏng tất cả.

    Tốt nhất... chị nên tự tìm hiểu."

    Tôi cắn chặt môi, nước mắt rơi lúc nào chẳng hay.

    "Mẹ tôi... trước khi nhắm mắt, đã dặn phải giữ lấy những món quà bà tặng.

    Rằng mỗi khi nhớ bà... hãy lấy chúng ra.

    Bà nói... yêu tôi... sẽ luôn đứng sau, che chở cho tôi..."

    "Và rồi...

    Ba chị hủy hết mọi thứ liên quan đến bà?"

    "Đúng.

    Nhưng không phải tất cả.

    Một nửa ông giữ lại đến tận bây giờ, lấy cớ rằng đó là kỷ niệm.

    Nhưng tôi biết...

    ông đang tìm kiếm thứ gì đó trong đống kỷ vật ấy.

    Bởi ông đã hủy phần còn lại không thương tiếc."

    Tôi bật cười, nụ cười cay đắng.

    "Ý chị là sao?"

    Tịnh Vy mở to đôi mắt, giọng lạc đi.

    "Tôi đã giấu vài món quà quan trọng nhất.

    Những món quà tôi tin rằng mẹ muốn gửi gắm điều gì.

    Hôm bà hấp hối... cha tôi cũng có mặt trong phòng bệnh.

    Ngoài hành lang, phóng viên chen chúc, nên ông chỉ miễn cưỡng cho tôi vào.

    Nhưng tôi đã nghe, đã nhớ từng lời."

    Tôi nhắm mắt, ký ức như lưỡi dao khắc sâu vào tâm trí:

    "Một tuần trước tai nạn, mẹ đã nói... nếu một ngày bà mất, tôi sẽ không còn thấy bà nữa.

    Nhưng bà vẫn tồn tại trong trái tim tôi.

    Bà bảo tôi phải học cách phân tích, soi xét từng kẽ hở logic.

    Chỉ có thế, tôi mới tìm ra sự thật."

    Khi tôi mở mắt ra, dòng nước mắt nóng hổi vẫn còn chảy dài.
     
    Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
    Chap 8. Điểm hẹn giữa đêm


    Đúng lúc cuộc trò chuyện chạm tới đoạn cao trào, chiếc điện thoại của tôi bỗng reo chuông.

    Không phải ai gọi đến, mà chỉ là tín hiệu báo rằng thời gian trong không gian ấy đã kết thúc.

    Khi quay lại nhìn gương, bóng dáng người con gái xinh đẹp kia đã biến mất, để lại tôi đối diện với chính mình... và "cái bóng" lạnh lẽo.

    Khoảng mười lăm phút sau, hai người bạn thân gọi đến.

    "Tìm được hồ sơ vụ án năm ấy rồi!"

    Huỳnh Lâm hớn hở.

    "Đó là một gia đình tri thức.

    Người đàn ông trong đoạn video là nhà khoa học thuộc đội ngũ quốc gia, duy chỉ có ông ta có khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân lúc bấy giờ.

    Đúng không?"

    Tôi nhắn trong group chat.

    "Cái gì?

    Sao bồ biết?"

    Huỳnh Lâm trố mắt, còn Nam Vũ thì trông như vừa rơi xuống từ trên trời, không hiểu đầu đuôi.

    "Ráng đợi đi, sáu tiếng nữa mấy bồ sẽ biết nguồn tin của mình."

    Tôi khẽ cười khi thấy hai gương mặt ngơ ngác kia.

    "Giờ tới lượt mình báo cáo.

    Mình đã che mắt được ba rồi.

    Sau khi giả vờ tìm lại được chiếc USB và đưa cho ông ấy, ba mình liền gọi cho ba hai bồ."

    Nam Vũ kể.

    "Nội dung cuộc trò chuyện là gì?

    Họ có ăn mừng, nhảy múa như lũ hề không?"

    Huỳnh Lâm châm chọc.

    "Có thể nghiêm túc như đang ở toà án được không?"

    Tôi gằn giọng.

    "Thôi nào, nghe mình kể.

    Sau khi ba mình báo tin, thì ba hai bồ chẳng dám hé nửa lời, chắc sợ bị nghe lén.

    Sau đó, cả ba đồng loạt đổi mật khẩu hệ thống camera, mật khẩu lần này dài ngoằng, khó nhớ cực."

    "Thú vị!

    Mình cá là họ ghi chú khắp nhà.

    Biết đâu còn lôi cả bảng tuần hoàn ra mà nhét vào mật khẩu."

    Huỳnh Lâm bông đùa.

    Tôi thở dài bất lực, đã quá quen với sự "nhây" này của cậu ta.

    "Nhưng rồi mình lại hack được.

    Khó thật, nhưng vẫn vào được."

    Nam Vũ thú nhận.

    "Vậy rốt cuộc họ 'tâm sự mỏng' chuyện gì?"

    Huỳnh Lâm hỏi tiếp.

    Nam Vũ gửi ngay một đoạn video.

    Trong đó, ba tôi cùng ông Triệu và ông Vương hiện lên rõ mồn một.

    "Trong đống đồ ấy, anh có tìm thấy thứ gì giống 'con chip' chưa?"

    Ông Triệu hỏi.

    "Chưa.

    Nhưng tôi chắc chắn cô ta đã để lại thứ gì đó trong đống món đồ kỷ niệm ấy."

    Ba tôi đáp, giọng đầy chán ghét.

    "Anh Lăng, đã hơn mười năm rồi.

    Anh vẫn nói tỉnh bơ vậy sao?"

    Ông Vương cau mày.

    "Khi hấp hối, ả còn thì thầm với con gái rằng hãy giữ lấy những món đồ ả tặng.

    Một kẻ xảo quyệt như ả đâu chịu chết uổng."

    Ba tôi lạnh lùng.

    Câu nói ấy khiến lồng ngực tôi nhói buốt.

    Ông ta nhắc tới mẹ tôi, nhưng gọi mẹ bằng một chữ "ả" đầy khinh miệt.

    Đoạn video tiếp tục: ba người họ bàn chuyện đến căn nhà bỏ hoang, rà soát lại, rồi tìm đến nơi gia đình Đỗ Minh Triết từng sống.

    Kế hoạch được vạch ra rành rọt, toan tính từng bước.

    Khi màn hình tắt, tôi mới nhận ra bàn tay mình đã siết thành nắm đấm từ lúc nào.

    Máu trong người sôi sục.

    Nếu không có cùng huyết thống, có lẽ tôi đã tự tay giúp Hàn Thế Minh tống ông ta vào tù, đền tội cho tất cả.

    Trong lúc tôi còn ngập trong căm hận, Nam Vũ lên tiếng:

    "Hôm nay là thứ hai.

    Chúng ta không còn nhiều thời gian để mua lại căn nhà của Đỗ Minh Triết.

    Trước hết, phải tìm đến căn nhà bỏ hoang kia, nhanh hơn ba người họ một bước."

    "Trên cả tuyệt vời!

    Nhưng mua căn nhà kia thế nào cho nhanh gọn?

    Và làm sao xác định vị trí căn nhà hoang?"

    Huỳnh Lâm sốt sắng.

    "Tiền không thành vấn đề.

    Chúng ta mua căn nhà Đỗ Minh Triết một cách bí mật.

    Thứ tư, ta sẽ đến căn nhà bỏ hoang.

    Còn tối nay, đến căn cứ bọn mình."

    Tôi quyết định.

    "Chốt kèo!"

    Cả Huỳnh Lâm và Nam Vũ đồng thanh.

    --------

    "Đang chùm chăn kín mít đây, nóng muốn chết.

    Lát mình mặc đồ ngủ nha, chứ không thay được."

    Tôi nhắn.

    "Cái gì?

    Bồ có mặc áo không đó?

    Nhớ hồi trước ngủ chung, bồ toàn cởi trần thôi."

    Huỳnh Lâm hoảng hồn.

    "Đi bàn chuyện chứ có phải tắm biển đâu.

    Mình không có nhu cầu ngắm bồ."

    Nam Vũ phụ họa.

    "Hai bồ thôi ngay giùm cái.

    Giờ tới đâu rồi?"

    Tôi lảng sang chủ đề chính.

    "Mình đang trên đường tới nhà bồ.

    Người cậu nhờ bạn gái mình thuê đang chờ dưới đó.

    Nhanh đi kẻo để người ta chờ lâu."

    Huỳnh Lâm vừa lái xe vừa đáp.

    "Còn mình đang xem camera nhà bồ.

    Vệ sĩ rời khỏi trước phòng ngủ rồi, tan ca cả.

    Giờ bồ đi được.

    Nhớ mặc áo vô nha."

    Nam Vũ cẩn thận nhắc nhở.

    Chờ đám vệ sĩ phiền phức đi hết, tôi mới vào phòng tắm, lách qua căn phòng bí mật và lần theo đường hầm ngầm dẫn ra phố.

    Trước khi đi, tôi để lại dặn dò cho người thay thế:

    "Cô mặc bộ này rồi lên giường ngủ đến bảy giờ.

    Nhớ quay mặt sang phải và dùng tóc che mặt một cách tinh tế, vì camera đặt bên trái.

    Bảy giờ sáng, tôi sẽ chờ trong phòng tắm.

    Cô chỉ cần vào đó, rồi đi theo đường hầm này ra ngoài.

    Cảm ơn nhé."

    Xong xuôi, tôi chạy ra điểm hẹn.

    Nhìn quanh chẳng thấy xe Huỳnh Lâm đâu, đang sốt ruột thì...

    "Bên này!

    Quên khoe, chị người yêu mới tậu cho mình con xe này, đẹp chứ?"

    Huỳnh Lâm đắc ý.

    "Tưởng bồ lạc đâu rồi.

    Làm mình tìm muốn lòi mắt.

    Nhớ biển số của hàng chục chiếc xe của bồ thôi cũng đủ tổn thọ rồi."

    Tôi trách.

    "Thì sau này đi bằng chiếc Rolls Royce này đi.

    Mình biết thừa, chị ấy đã lén gắn định vị.

    Không phải kiểm soát đâu, chỉ là lo cho mình thôi."

    Huỳnh Lâm hí hửng.

    "Ừ, bồ thì sung sướng rồi.

    Thế còn Nam Vũ?"

    Tôi hỏi.

    "Để mình gọi cho cậu ấy."

    Huỳnh Lâm gọi liền mấy cuộc.

    Đến lần thứ năm, Nam Vũ mới nghe máy.

    "Bồ làm cái gì vậy?

    Biết tụi này lo lắng lắm không?"

    Huỳnh Lâm nổi nóng.

    "Nào, bình tĩnh.

    Để cậu ấy nói đã, chắc do sóng."

    Tôi can.

    "Xin lỗi... lúc nãy anh Hạo Dương gọi cho mình.

    Anh ấy buồn rầu kể rằng bồ không yêu anh ta..."

    Nam Vũ lí nhí.

    "Tốt quá!

    Nhờ anh ấy hủy hôn luôn đi.

    Nhớ nói xấu mình càng nhiều càng tốt.

    Mình nhường anh ta cho bồ đó."

    Huỳnh Lâm cười gian.

    Tôi thoáng sững người trước màn chuyển thái độ nhanh như chớp của cậu ta.

    Khoảng một giờ rưỡi sáng, cả ba chúng tôi cuối cùng cũng có mặt tại điểm hẹn.

    Không khí đêm dày đặc, chuẩn bị bao phủ cho một kế hoạch chưa từng có tiền lệ.
     
    Tôi Yêu Một Bóng Ma Từng Muốn Giết Tôi
    Chap 9. Chiến lược


    "Đúng rồi, làm sao mà bồ có được tài liệu của người tên Đỗ Minh Triết ấy vậy?"

    Huỳnh Lâm vừa lơ đãng rọi đèn pin vừa hỏi tôi.

    "Cùng thắc mắ- Này, đừng rọi đèn vào mặt mình như vậy chứ!"

    Nam Vũ đang loay hoay mở khóa căn mật thất cũng quay lại nhìn tôi với vẻ hiếu kỳ rõ ràng.

    Nhận ra mình vừa lỡ lời, tôi vội vàng tìm lý do để che giấu chuyện mình làm bạn với một "bóng ma".

    Vì nếu tôi nói ra, có lẽ họ sẽ trêu chọc tôi hoặc tệ hơn, sẽ đòi gặp "bóng ma do tôi tự tưởng tượng ra".

    "Trong lúc hai bồ đang ngủ thì mình thức để tìm hiểu thêm.

    Hai bồ biết đấy, mình không thể ngủ khi còn mơ hồ về chuyện này."

    Quả thật, tôi chẳng thể nào nhắm mắt được sau khi phát hiện ra sự thật động trời này.

    "Vậy mà bồ cứ làm vẻ bí hiểm quá, làm khi nãy mình đang kể chuyện mà tụt hứng."

    Huỳnh Lâm giận dỗi nói.

    "Xin lỗi được chưa?

    Mười cái croissant."

    Tôi bật cười ngay khi thấy vẻ mặt chuyển từ bất mãn sang đắc ý của cậu ta.

    Một cánh cửa...

    Hai cánh cửa...

    Năm cánh cửa, cuối cùng chúng tôi cũng vào được căn mật thất của cả ba.

    "Lần này bồ mở khóa lâu vậy?

    Đau lưng chết mất, chắc lại nghĩ về anh ta rồi quên mật khẩu đúng không?"

    "Ừ, còn đỡ hơn người chỉ vì mười cái croissant mà rọi đèn vào mặt bạn mình từ đầu đến cuối."

    Nam Vũ hậm hực nói.

    "Nào, đã hơn 3 giờ sáng rồi.

    Ngồi xuống đây bàn bạc đi."

    Tôi gấp gáp vỗ vào hai cái ghế bên cạnh.

    "CÁI GÌ?

    CÒN HƠN 3 GIỜ MỚI SÁNG?

    TA CHỈ CÒ-"

    "Vậy kế hoạch là gì?

    Bồ nói trước đi."

    Nam Vũ gấp gáp ngắt lời Huỳnh Lâm khiến cậu ta giận đỏ mặt.

    "Trước hết, mình cần khoảng ba mươi phút để trình bày, sau đó hai bồ có ý kiến gì thì cứ góp ý nhé.

    Đầu tiên, Nam Vũ, mình cần bồ và bạn gái Huỳnh Lâm đứng tên mua căn nhà của Đỗ Minh Triết trong một tuần nữa.

    Theo thông tin mình nhận được, chủ căn nhà hiện tại là thiếu gia Mặc Dương.

    Hắn có lối sống khá trác táng và thích tiền, nên chúng ta chỉ cần mua căn nhà với giá trên trời là được..."

    "Khoan đã!

    Hôm qua, sau khi xem đoạn phim ấy, bồ cũng biết bạn gái mình có thể sẽ bị hãm hại bởi bố chúng ta mà?

    Sao mình có thể mạo hiểm để chị ấy tham gia vào vụ việc lần này được chứ?

    Với cả, tận một tuần nữa mới hoàn thành việc mua nhà, lỡ ba người kia mua căn nhà ấy trước hoặc cùng lúc thì sao?

    Chẳng phải kế hoạch sẽ bị phá hỏng sao?"

    Huỳnh Lâm phản đối.

    Đúng lúc này, Nam Vũ đứng lên mở cửa cho một người nữa vào, bỏ tôi lại trong phòng giải thích cho Huỳnh Lâm:

    "Vì tính quan trọng và nguy hiểm của vụ việc lần này, mình đã nhờ bạn gái bồ giúp một tay.

    Bồ thử nghĩ xem, chị ta là người có sức ảnh hưởng lớn, gia thế lại chẳng ai dám động đến..."

    "Vậy người tên Đỗ Minh Triết kia cũng đã được chính phủ bảo vệ rất tốt rồi, tại sao vẫn có kết cục bi thảm?"

    "Vì vào đêm định mệnh ấy, chính Đỗ Minh Triết là người muốn tự kết liễu mình cùng với thứ vũ khí ấy.

    Ông ta biết rằng chỉ có tự phá hủy thứ kia- chính ông- thì gia đình ông mới an toàn.

    Đó là lựa chọn cuối cùng cho một người đã đến bước đường cùng...

    Chỉ tiếc là ông không ngờ bản thân mình cứu được bí mật, nhưng không cứu được những người mình yêu."

    Một khoảng lặng hiếm hoi bao trùm cả không gian sau lời giải thích của tôi.

    "Hình như có một người vì nhớ quá mà nhắc tên tôi sao?"

    Thiên Khả cùng Nam Vũ bước vào.

    "Dê già?

    Sao chị lại ở đây?"

    Huỳnh Lâm lộ rõ vẻ bàng hoàng.

    "Chị biết đây là nhà của ba đứa em...

    Nên người ngoài không được vào sao?"

    Thiên Khả hờn dỗi giả vờ rời đi.

    "Không phảiiiii, yêu ơi đừng dỗi bé.

    Chỉ là bé lo cho chị thôi.

    Nguy hiểm lắm!"

    Huỳnh Lâm nũng nịu khiến tôi và Nam Vũ đều cảm thấy buồn nôn.

    "Em không tin vào khả năng của chị sao?

    Với cả Nguyệt Dao cũng đã kể cho chị nghe mọi chuyện rồi.

    Chị không thể bỏ rơi em được."

    Thiên Khả ôn nhu nói.

    "Mọi người cũng đã đến đủ rồi.Mình nói tiếp nhé.

    Sau khi mua căn nhà, chắc chắn ba người kia sẽ đến và mua lại, vì đứng tên hai người nên cần cả hai cùng đồng thuận.

    Nam Vũ, bồ cứ tỏ ra muốn bán lại nhà cho bố mình, nhưng Thiên Khả không đồng ý.

    Đến lúc ấy, họ sẽ chắc chắn tìm cách đột nhập vào hoặc ngỏ ý muốn thuê nhà.

    Hai người cứ giả ngơ và đồng ý cho họ thuê khoảng ba tuần.

    Đến lúc họ tìm không thấy bất kỳ thứ gì còn sót lại liên quan đến vụ án năm xưa, họ sẽ chuyển dần mục tiêu sang nơi khác.

    Cụ thể là căn nhà bỏ hoang năm ấy, hiện mình chưa biết nó đang ở đâu... hoặc sẽ đến mộ của mẹ mình."

    "Trong hai tuần đó, nếu ba người kia phát hiện ra 'thứ cần tìm' trước chúng ta thì sao?"

    Thiên Khả có vẻ tò mò với hướng đi này.

    "Mọi người yên tâm, chắc chắn họ không tìm ra đâu, bởi nơi đó chẳng có gì quan trọng cả.

    Tất cả đều ở ngôi mộ của mẹ mình và căn nhà bỏ hoang năm xưa.

    Đây chỉ là chiến lược đánh lạc hướng.

    Trong ba tuần đó, họ sẽ tập trung vào căn nhà này nhiều hơn cả, nên chúng ta sẽ có thời gian để lục soát hai địa điểm kia."

    "Bồ dựa vào đâu mà chắc chắn ba người kia sẽ tập trung vào căn nhà này mà không phân bổ nguồn lực ra cả ba nơi?"

    Nam Vũ hỏi.

    "Mình đã quá quen với cách làm việc của 'bố' mình rồi, ông ta luôn tập trung vào một thứ trước.

    Lần này chắc chắn cũng vậy."

    Tôi khẳng định chắc nịch.
     
    Back
    Top Dưới