Từ ngày cái bóng của tôi thay đổi, thói quen sinh hoạt cũng dần lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Tôi từng là kiểu người ngủ sớm, dậy sớm, luôn duy trì giờ giấc ổn định như một cái đồng hồ sinh học hoàn hảo.
Mười giờ đêm tắt đèn, năm giờ sáng mở mắt.
Nhưng từ cái đêm năm tôi mười hai tuổi, đêm mà tôi bị kéo xuống sông và sống sót một cách kỳ lạ - tôi chưa từng có được một giấc ngủ trọn vẹn.
Ba giờ sáng, như một chiếc đồng hồ ma quái, tôi lại choàng tỉnh.
Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Những cơn ác mộng cứ bám riết lấy tôi, như thể một đoạn băng cũ bị tua đi tua lại đến mức rách nát.
Duy chỉ có một điều khiến tôi không thể xem nó là ác mộng thật sự: Cô gái trong giấc mơ ấy, người đã kéo tôi xuống dòng nước lạnh buốt năm nào, dường như cũng lớn dần theo thời gian.
Tôi chỉ biết nằm đó, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà tối om, để mặc đầu óc lấp đầy bởi vô vàn suy nghĩ không tên...
Hôm nay là thứ Hai.
Cũng là sinh nhật lần thứ hai mươi tư của tôi.
Nhưng tôi không đến bệnh viện.
Không phải vì nghỉ phép, mà vì hôm nay trùng với ngày giỗ mẹ tôi - người phụ nữ đã rời bỏ thế giới này đúng vào ngày tôi ra đời, và cũng đúng vào thời khắc thế giới tôi sụp đổ.
Bố tôi vẫn như mọi năm, cho người canh gác quanh nhà tôi từ sáng sớm.
Ông ta luôn nói trước báo trí rằng những ngày này tôi cần "không gian riêng tư" và "sự an toàn" khi bạn bè tôi-Nam Vũ-một đại minh tinh đến chơi, nhưng tôi biết rõ hơn ai hết: từng góc tường, từng khe cửa, thậm chí cả phòng ngủ và bếp ăn đều gắn đầy camera.
Nếu đó là tình thương, thì tôi không biết định nghĩa của sự giam cầm là gì nữa.
Cũng may, một năm trước, trong lúc nhà được sửa lại, tôi vô tình phát hiện bản thiết kế hệ thống giám sát của ông ta.
Và từ đó, tôi âm thầm xây dựng cho mình một "căn phòng bí mật" ngay bên dưới nhà vệ sinh tầng hai.
Căn phòng ấy không có camera, không có cửa sổ, không có tín hiệu gì truyền ra ngoài.
Đó là nơi duy nhất tôi có thể sống thật với chính mình, nơi tôi lập bàn thờ cho mẹ, giữ những bức ảnh cũ kỹ mà bà để lại và là nơi tôi khóc mỗi khi nhớ bà đến quặn lòng, chốn duy nhất tôi không sợ bị theo dõi.
Khi tôi còn đang miên man với những ý nghĩ đó, tiếng chuông cửa bỗng vang lên.
Tôi đi ra mở cửa.
Như mọi năm, một chiếc bánh kem nhỏ được đặt gọn gàng trên bậc thềm, không người giao, không lời chúc, chỉ có hai con số "24" trắng lạnh nằm chênh vênh trên mặt bánh.
Tôi nhìn chằm chằm vào con số ấy.
Hai mươi tư tuổi rồi, vậy mà tôi vẫn bị giam cầm trong một căn nhà đầy sự kiểm soát bởi chính người sinh ra mình.
Nực cười thật, nhưng tôi chẳng còn sức để giận dữ nữa.
Có lẽ, tôi vẫn còn sống đến ngày hôm nay vì hai điều: một là vì mẹ, hai là vì hai người bạn thân duy nhất chưa từng bỏ rơi tôi... trừ ngày sinh nhật.
Tôi mang chiếc bánh vào, đặt nó trong tủ lạnh nối liền với đường dẫn xuống căn phòng bí mật, rồi lại giả vờ bước vào nhà vệ sinh như một thói quen được diễn tập mỗi ngày.
Khi cửa phòng khép lại, tôi nhanh chóng mở nắp sàn, trượt xuống căn phòng phía dưới và đóng lại mọi dấu vết sau lưng.
Không khí nơi này hơi lạnh, tĩnh lặng đến rợn người.
Tôi ngồi xuống trước bàn thờ mẹ, đốt một que nhang rồi khẽ thì thầm, giọng tôi run run, chẳng biết vì xúc động hay vì đã kìm nén quá lâu.
"Mẹ à... con xin lỗi vì chẳng thể đến mộ thăm mẹ.
Bố... thật sự rất kỳ lạ.
Con mệt lắm, mẹ ơi.
Con chỉ muốn được ở cạnh mẹ.
Con đã hai mươi tư tuổi rồi mà vẫn sống như một đứa trẻ bị nhốt trong chiếc lồng bằng đá.
Mẹ mất sớm quá... và cái chết của mẹ, con vẫn không hiểu nổi..."
"Chị cũng biết mình hai mươi tư tuổi rồi à?"
Tôi giật bắn người.
Câu nói ấy không vang lên trong đầu tôi, mà thật sự phát ra từ một nơi nào đó trong căn phòng này.
Trái tim tôi như ngừng đập.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi quay đầu nhìn quanh.
Không một ai.
Chỉ có cái bóng của chính tôi đang in lên nền gạch - và nó bắt đầu... từ từ đứng dậy.
Tôi đứng phắt dậy, toàn thân run lên.
Giọng nói ấy lại vang lên, lần này rõ ràng và đanh thép hơn.
"Hai mươi tư tuổi rồi, sao chị vẫn còn yếu đuối đến thế?
Không nghĩ đến chuyện thoát khỏi cái lồng giam này sao?"
Tôi không tin vào tai mình nữa.
Giọng nói đó... là của cái bóng?
Tôi nhìn chằm chằm vào nó, trái tim đập dồn dập.
Bóng tôi, hay nói đúng hơn là bóng của tôi...
đang di chuyển.
Từ từ tiến lại gần tôi, dáng người nhỏ hơn, tóc dài hơn, mảnh khảnh hơn...
đúng như cô gái năm xưa dưới dòng nước.
"Cô là... cô gái trong giấc mơ của tôi?"
Cô ấy mỉm cười.
Nụ cười nhàn nhạt đến lạnh người.
"Chị đoán đúng rồi.
Vì không thể nhập vào xác chị, tôi đã lấy cái bóng của chị.
Tôi muốn xem mười năm qua, chị đã làm được gì với cuộc sống mà tôi đã cứu lại.
Nhưng có vẻ như tôi đã quá sai lầm.
Chị chỉ biết trốn vào căn phòng này và khóc.
Đó là cách chị sống à?"
Tôi siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Vậy tại sao cô cứ bám lấy tôi?
Cô biết gì về tôi?
Tại sao lại cứu tôi?"
Cái bóng không trả lời ngay.
Cô ấy đi chậm rãi đến trước bàn thờ mẹ tôi, lấy một que nhang và châm lửa.
Khói hương lan ra, mờ ảo như phủ lên toàn bộ quá khứ và hiện tại.
"Tôi biết nhiều hơn chị tưởng.
Tôi đã nói rồi, cái chết của mẹ chị không hề đơn giản.
Và chị, suốt mười năm, vẫn chưa tìm được gì cả."
Giọng cô ấy không còn lạnh lẽo, mà trầm xuống, nửa trách móc, nửa thất vọng.
Tôi cắn môi, lắc đầu, cố nói như giải thích:
"Cô sai rồi.
Tôi vẫn luôn cố tìm hiểu.
Nhưng bố tôi kiểm soát quá chặt.
Tôi không thể làm gì ngoài việc lặp lại lời cuối cùng của mẹ trong đầu... mỗi ngày."
Vừa dứt câu, cái bóng lập tức quay ngoắt người, bước nhanh đến gần tôi.
Ánh mắt cô ấy sáng rực như muốn thiêu đốt từng lời tôi nói.
"Mẹ chị đã nói gì?
Nói cho tôi biết.
Mau lên!"