Đô Thị Tôi Với Tên Cùng Bàn Chả Ưa Gì Nhau

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Tôi Với Tên Cùng Bàn Chả Ưa Gì Nhau
Chương 40: *


<b>

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

<b>Editor CO6TINY 🍀 </b><b>
Du Bạch bị tiếng chuông đánh thức.

Cậu vươn tay ra khỏi chăn, mò mẫm tắt báo thức đi, trong lúc mơ mơ màng màng bỗng cảm thấy như có gì đó đang đè lên người mình.

Du Bạch mở mắt ra.

Đập ngay vào mắt chính là đầu của Trần Phi Dự đang dựa vào vai cậu, xuống chút nữa là cánh tay Trần Phi Dự đang vắt vẻo ôm lấy eo cậu-- cái tư thế này của Trần Phi Dự dù có nhìn thế nào cũng không vừa mắt mà.

Du Bạch đẩy đầu Trần Phi Dự ra nhưng không được.

Trước khi ngủ, rõ ràng ai đắp chăn người nấy, gần tới sáng, chăn của Trần Phi Dự hơn một nửa bị đá văng xuống đất, cả người còn lại gói gọn trong chăn Du Bạch, giờ đang ôm Du Bạch ngủ ngon lành.

Du Bạch còn tưởng đâu mình bị xem thành gấu ôm hình người không chứ.

Một cái báo thức khác lại vang lên, Du Bạch lúc này mới nhận, cái mình tắt vừa nãy là của Trần Phi Dự.

Du Bạch gỡ tay Trần Phi Dự ra, ngồi dậy. Cậu nhẹ nhàng chọc tóc Trần Phi Dự: "Đứng dậy, còn ngủ nữa thì khỏi đi học đấy."

Hôm qua gần nửa đêm Trần Phi Dự mới chợp mắt, giờ ngủ ngon lành không biết trời trăng mây gió gì, ngơ ngác bắt lấy bàn tay đang làm loạn của Du Bạch lại, sau đó ôm vào trong ngực, ngáy ngủ nói: "Không thích."

Dễ thương.

Du Bạch nghĩ thầm, Trần Phi Dự ngủ nướng thôi cũng đáng yêu thế này, ai nỡ đánh thức chứ.

Bỏ học đi.

Không muốn đến lớp tiếng Anh, không muốn đến lớp Toán, không muốn học gì hết, cứ để Trần Phi Dự ngủ luôn là tốt nhất.

Nhưng Trần Phi Dự không nướng lâu bao nhiêu, chỉ trễ hơn bình thường có mười phút, đồng hồ sinh học cứ đúng giờ lại tỉnh, dù chủ nhân có muốn ngủ thêm cũng không được.

Trần Phi Dự vội vàng từ trên giường ngồi dậy, mắt còn chưa mở đã hỏi: "Mấy giờ rồi sắp muộn rồi hôm nay là tiết của cô Lương đấy!"

Nguyên một chuỗi câu cứ tự nhiên thốt ra khỏi miệng, trong khi đại não còn chưa ý thức được mình nói gì.

Nếu không phải cậu đang ôm tay Du Bạch cứng ngắc, Du Bạch vừa rồi còn cho là mình đang mơ.

"Bảy giờ năm phút hơn."

Du Bạch nhìn điện thoại nói.

Trần Phi Dự nhìn người đang nói: "Du Bạch?"

"A..." Trần Phi Dự buông tay Du Bạch ra, rốt cuộc cũng tỉnh táo lại đôi chút, cậu vùi cả đầu vào trong chăn, buồn buồn bực bực hai phút, mới lật tung chăn bông lên, xỏ dép vào: "Mau dậy đi học!"

Nhấc chăn của mình vẫn chưa đủ, cậu còn nhấc cả chăn của Du Bạch nữa.

Du Bạch dựa vào trên giường, cười với Trần Phi Dự: "Này, tính gắt ngủ lúc rời giường của cậu cũng không phải dạng vừa đâu."

Trần Phi Dự không nhìn Du Bạch, lấy quần áo trong tủ ra, cầm vào phòng tắm thay: "Mau đi tắm, chúng ta chỉ còn có mười phút."

Khi Du Bạch và Trần Phi Dự tới phòng học, đã đúng 7 giờ 25 phút, xém chút nữa thôi là tiêu rồi.

Cả hai đều chưa ăn sáng, đợi đến khi giờ tự học sáng kết thúc mới cùng nhau đến căng tin.

Chu Tử Lâm và Lý Tư Diễn nhân lúc Trần Phi Dự vào văn phòng để tìm Du Bạch. Chu Tử Lâm hỏi Du Bạch: "Du ca, cậu với lớp trưởng là bạn thân đúng không?"

Du Bạch gật đầu, cứ cảm thấy câu hỏi của Chu Tử Lâm rất kỳ lạ.

Chu Tử Lâm nhận được câu trả lời khẳng định, cười đến không nhìn thấy mặt trời: "Tuyệt! Cậu biết thứ bảy tuần sau là sinh nhật Trần Phi Dự chứ? Bọn này tính tổ chức tiệc sinh nhật cho lớp trưởng, góp một chân nhé."

Du Bạch kinh ngạc nhướng mày, cậu nhớ thứ bảy tới là "sinh nhật" của Trần Phi Dự, nhưng là sinh nhật theo một nghĩa khác.

Trần Phi Dự không nói với ai về ngày sinh âm lịch của mình.

Du Bạch nhìn Chu Tử Lâm và Lý Tư Diễn cười đến không thấy mặt mũi đâu, từ bỏ ý định nói cho bọn họ biết hôm qua Trần Phi Dự đã tổ chức sinh nhật rồi.

Trần Phi Dự có chút thiếu tình thương, Du Bạch nghĩ thầm, tổ chức thêm lần nữa thì có sao đâu?

Du Bạch gật đầu: "Được chứ, các cậu chuẩn bị gì rồi?"

"Ha..." Chu Tử Lâm nhẹ cả lòng, "Cuối cùng cậu cũng đồng ý rồi, ngồi nghĩ lâu thế, tôi còn tưởng đâu cậu không đồng ý chứ."

Lý Tư Diễn đẩy kính lên, nói như đinh đóng cột: "Tôi không sợ Du ca không đồng ý, tôi chỉ sợ Du ca lén tổ chức sinh nhật cho Trần Phi Dự sau lưng bọn mình thôi."

Du Bạch không biết tại sao, lại cứ có cảm giác xấu hổ khi bị chọt trúng.

Cậu ho khan: "Cậu có kế hoạch gì chưa?"

Chu Tử Lâm nói: "Đặt chỗ đi ăn này, sau đó chuẩn bị bánh, ăn xong lại đi Kara. Quán nào thì bọn này vẫn chưa chọn xong, bánh kem thì Diệp Trình An và Tống Sở nói muốn tự làm hơn."

"Được." Du Bạch gật đầu.

Chu Tử Lâm cười khúc khích: "Tụi này tính tạo bất ngờ cho Trần Phi Dự mà. Du ca này, bữa đó tan học cậu cứ dẫn cậu ấy đi đâu đấy đi, phải đảm bảo Trần Phi Dự không phát hiện ra gì cho tới lúc đó ấy."

Lý Tư Diễn cười nói: "Cũng khá khó đấy. Coi bộ thứ bảy tuần sau Du ca phải canh Trần Phi Dự cho kĩ rồi."

Du Bạch lắc đầu: "Không đâu." Cậu dừng một chút rồi nói: "Nhưng nếu các cậu còn nán lại đây chút nữa, không cần phải đợi đến thứ bảy đâu, chưa biết chừng Trần Phi Dự sẽ đoán ra ngay thôi."

Lý Tư Diễn và Chu Tử Lâm sau đó bèn giải tán ai về nhà nấy.

Một tuần trôi qua chóng vánh, Du Bạch hỏi Trần Phi Dự thứ bảy này có về nhà không, Trần Phi Dự nói tối phải về, nhưng chiều thì rảnh, Du Bạch bèn hẹn chiều đi ăn cùng với Trần Phi Dự.

Trần Phi Dự cười nói: "Tưởng cậu muốn bù món cà tím thịt băm tuần trước chứ."

Du Bạch rất muốn ăn cà tím, nhưng hôm nay còn có việc quan trọng hơn.

Cậu đưa Trần Phi Dự đi dạo vòng vòng, cuối cùng mới ghé vào quán Chu Tử Lâm đã đặt trước.

"Đặt phòng lớn?" Trần Phi Dự nhìn Du Bạch.

Du Bạch mỉm cười, ra hiệu cho Trần Phi Dự mở cửa vào.

"Lớp trưởng! Sinh nhật vui vẻ!"

Tống Sở và Diệp Trình An một trái một phải trốn sau cánh cửa, ngay khi Trần Phi Dự mở cửa ra, đã xịt tua ruy băng vào người cậu.

Trần Phi Dự giật cả mình, phải một lúc mới kịp phản ứng, cậu lấy dải ruy băng trên người mình xuống, nhìn quanh phòng riêng một vòng, hơn nửa lớp đều đến chung vui.

Phòng riêng được dành riêng cho sinh nhật, trên tường có đính bóng bay, Happy birthday CFY, tám chín phần là chữ viết tay của Chu Tử Lâm và Lý Tư Diễn.

"Vào vào, lớp trưởng, ngồi đây nào!"

"Ghế bên cạnh lớp trưởng là của Du ca, Chu Tử Lâm xê mông ra đi..."

Đồ ăn được đặt từ sớm, ngay khi Trần Phi Dự vào đã bắt đầu lục tục lên món, bên trên còn có món cà tím xào thịt băm, Trần Phi Dự bèn kéo đến trước mặt Du Bạch.

"Cảm ơn." Du Bạch thấp giọng nói.

Tống Sở chú ý tới động tác nhỏ của hai người, liền hú lên: "Mình gọi đấy nhé! Lớp trưởng thiên vị quá à! Dù có bị xem là không khí, cũng phải chừa cho mình một quả với chứ."

Tống Sở nói xong, Trần Phi Dự mới bình tĩnh cười nói: "Ừ, cậu không có phần đâu "

Chu Tử Lâm có món giò lợn yêu thích rồi, nào có quan tâm đến cà tím gì đó, cậu chàng nóng lòng giơ đũa ra: "Gọi thêm phần nữa đê, nhấc đũa đi mọi người, đói quá à."

Tống Sở lắc đầu thở dài: "Ấy thôi đừng, chỉ là cà tím thôi mà, không ăn cũng được."

Sau đó, Lý Tư Diễn vẫn ngồi bên cạnh Du Bạch, yên lặng cầm lấy một cái bát nhỏ, gắp nửa bát cà tím đưa sang cho Tống Sở.

Ăn gần xong, phục vụ đã bày tráng miệng ra.

Diệp Trình An cùng Tống Sở cười híp mắt đẩy bánh kem đi vào, Tống Sở cười nói: "Ta tang!"

Mọi người phối hợp vỗ tay với nhỏ.

Tống Sở lớn tiếng nói: "Đây không phải là bánh kem bình thường đâu nha!"

Trần Phi Dự hỏi: "Có gì khác à?"

Tống Sở và Diệp Trình An nhìn nhau, Diệp Trình An nói: "Cái này là do bọn mình tự tay làm tặng cậu đấy, cậu bé nho nhỏ phía trên này được Du Bạch vẽ bằng kem này."

Chu Tử Lâm phối hợp như thật: "Giỏi--quá-- đi--"

Tống Sở nói: "Còn trái cây này nữa nè, do từng đứa bọn mình đặt lên đấy nhé"

Trần Phi Dự đứng dậy, nói với bọn Tống Sở: "Cảm ơn mọi người rất nhiều."

Tống Sở cũng cười: "Vậy quả dâu tây to to này mình lấy nhớ, cà tím không ăn được thì phải được bù dâu tây đấy"

Chu Tử Lâm lẩm bẩm: "Ai nói cậu không ăn cà tím? Nửa bát kia đứa nào bỏ miệng hả?"

Chu Tử Lâm còn chưa nói xong, Lý Tư Diễn đã vội ngắt lời cậu chàng: " Còn không phải do cậu đặt bàn không xoay được à? Cả đống đồ ngon chưa ăn được đây này."

Chu Tử Lâm ú ớ: "Sao giờ lại quay sang đổ lên đầu tôi rồi?"

Trần Phi Dự nhìn mọi người đấu võ mồm, cảm thấy rất thú vị, cũng không chen vào, chỉ mỉm cười đứng xem bọn họ cãi được tới bao giờ.

Nhưng Lý Tư Diễn đâu thèm chấp Chu Tử Lâm: "Được rồi được rồi, nhanh cắt bánh đi, ai cũng gấp lắm rồi đấy."

Diệp Trình An đưa mũ sinh nhật cho Du Bạch: "Đây."

Trần Phi Dự quay đầu sang, nói với Du Bạch: "Đội vào cho tôi đi."

Chu Tử Lâm vươn tay bắt lấy: "Tôi làm cho!"

Du Bạch giơ tay lên cao, tránh khỏi móng vuốt của Chu Tử Lâm.

Tống Sở kéo Chu Tử Lâm lại, cười lớn: "Nào có chuyện của cậu hả? Sang đây!"

Du Bạch đội lên cho Trần Phi Dự, Lý Tư Diễn cắm nến vào xong, hắng giọng nói: "Ừm ừm... hôm nay, là sinh nhật của Trần Phi Dự, lớp trưởng 474. Bạn học Trần Phi Dự, ở trường luôn chăm ngoan học giỏi, hay giúp đỡ bạn bè, là trợ thủ đắc lực của giáo viên, cũng chính là bạn tốt của mọi người..."

"Trời ạ, cậu đang đọc bài trả giáo viên đấy à?" Tống Sở sờ sờ cánh tay nổi đầy da gà của mình: "Khó trách văn của cậu lúc nào cũng 45 điểm."

Lý Tư Diễn đẩy mắt kính lên, đơn giản hóa lại: "Tóm lại, bạn học Trần Phi Dự rất được mọi người quý mến, hôm nay chúng ta tụ họp lại đây, để gửi lời chúc mừng sinh nhật đến cậu ấy!"

"Sinh--nhật--vui--vẻ!"

Du Bạch thắp nến sinh nhật lên.

Diệp Trình An dẫn đầu bắt nhịp, mọi người bắt đầu hát theo nhỏ: "Mừng ngày sinh nhật của cậu, mừng ngày sinh nhật đáng yêu __"

"Thổi nến đi!"

Trần Phi Dự nhắm mắt lại, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, một hơi thổi tắt nến, lần này không giống lần trước, lần trước chỉ có Du Bạch, lần này còn có Chu Tử Lâm, Lý Tư Diễn, Tống Sở, Diệp Trình An... và rất nhiều bạn cùng lớp đáng yêu khác nữa.

Sau bữa tối, Chu Tử Lâm sắp xếp kéo cả nhóm đi KTV, nhưng một vài bạn chiều phải về nhà không đi cùng được, bèn trao quà lại cho Trần Phi Dự.

Bạn học Trần Phi Dự, chăm ngoan học giỏi hay giúp đỡ bạn bè, mặt mũi lại còn sáng sủa đẹp trai, nhận được không ít quà.

Lý Tư Diễn tặng cho Trần Phi Dự một bộ sách, của Chu Tử Lâm là mô hình xe hơi, của Diệp Trình An là khăn quàng cổ, Tống Sở cũng tặng sách, nhưng là một bộ truyện tranh.

Trần Phi Dự nhận được đầy ắp quà, không biết đã nói cảm ơn biết bao nhiêu lần, nhưng bản thân cậu vẫn cảm thấy cảm ơn thôi vẫn chưa đủ.

Du Bạch đứng phía sau Trần Phi Dự, đợi người cuối cùng đưa quà xong mới lấy phần quà mình chuẩn bị ra khỏi cặp.

Trần Phi Dự kinh ngạc nhướng mày: "Tôi còn có à?"

Trần Phi Dự thật ra là một người rất dễ thoả mãn, bánh kem hoàng tử bé, pháo hoa của ông chủ Đường, như thế đã đủ với cậu rồi, không ngờ Du Bạch còn chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu.

Du Bạch đặt hộp quà lớn vào tay Trần Phi Dự, có chút ngượng ngùng sờ mũi: "Uhm, đám Chu Tử Lâm cũng tặng rồi, nếu tôi không đưa thì không phải phép cho lắm."

Trần Phi Dự nghe vậy, à một tiếng: "Thế nếu bọn họ không tặng cậu cũng không à?"

Du Bạch không ngờ Trần Phi Dự sẽ chặn họng mình, ngơ ngác một lúc mới nói: "Ai bảo."

Trần Phi Dự hài lòng mỉm cười.

Sau khi lên taxi, Trần Phi Dự lập tức mở hộp quà của Du Bạch ra.

Đập vào mắt cậu là một cuốn album lớn, Trần Phi Dự mở trang đầu tiên ra, bên trên có một dòng chữ: "Nếu ở thành phố Nhạc không ngắm được sao, thì mở nó ra nhé, bên trong là vô số ngôi sao bé con chỉ dành riêng cho bạn nhỏ Trần Phi Dự."

<b>Editor CO6TINY 🍀</b>

0bd8f23dd9e1ece7a94067ea1a4233b0.jpg

 
Tôi Với Tên Cùng Bàn Chả Ưa Gì Nhau
Chương 41: *


<b>

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

<b>Editor CO6TINY</b> 🍀 <b>
Trần Phi Dự cầm tới cầm lui nhìn một chặp mới lật sang trang khác.

Bức đầu tiên là cảnh đêm ở làng Đại Hưng, bầu trời đầy sao, nước suối chảy róc rách, đối diện là ruộng hoa cải dầu xinh đẹp, chỉ có bóng dáng mờ mờ ảo ảo dưới ánh trăng. Trên bờ sông có một thiếu niên, chỉ là cái bóng nho nhỏ, đang ngửa đầu ngắm sao trời.

"Đây là tôi à."

Trần Phi Dự nhìn bức tranh, sau đó ngẩng đầu cười với Du Bạch.

Du Bạch gật nhẹ đầu.

Trần Phi Dự lại lật sang trang tiếp theo, vẫn là tại bờ sông, nhưng đang là ban ngày, hoa cải dầu khoe sắc vàng xinh đẹp dưới ánh mặt trời.

Trần Phi Dự kinh ngạc nhìn về phía Du Bạch, đây là hôm bọn họ đi nướng BBQ, bức tranh Du Bạch vẽ được một nửa ấy.

Bức tranh kia vốn bị Du Bạch vò nát ném vào người Trần Phi Dự rồi, Trần Phi Dự lén nhặt về giấu trong notebook của mình, còn xui xẻo bị Du Bạch vạch trần.

Du Bạch nhìn sang, cười nói: "Bức mới, cậu không cần giữ bức cũ kia nữa đâu."

Trần Phi Dự như rơi vào hũ mật vậy, ngọt đến nao lòng, đã lâu rồi không nếm qua hương vị được người khác quan tâm như thế này.

Cậu bỗng nhớ tới truyện cổ tích công chúa hạt đậu, nàng công chúa kiêu sa ngủ trên lớp chăn bông lót gần hai mươi tấm thảm nhung lông thiên nga. Cậu trước kia vẫn luôn không hiểu kia là cảm giác thế nào, nhưng bây giờ cậu đã hiểu được rồi, mềm mại, nhẹ nhàng, dịu dàng đến cùng cực.

Trần Phi Dự cảm thấy, Du Bạch ở trong lòng cậu, là người đã lót một trăm tấm nệm và một trăm tấm lông nhung lông thiên nga cho cậu.

Hơn nữa phía dưới không có đặt viên đậu Hà Lan nào, chỉ có ấm áp bao trùm.

"Không đâu, tôi muốn cả hai tấm cơ."

Trần Phi Dự phát hiện chính mình thật ra là người rất tham lam.

Nhưng ai có thể cưỡng lại sức hút của Du Bạch chứ?

Bức thứ ba là một đóa hoa, cánh trắng nhị vàng, ở góc trên bên phải, là một đóa thật giống như đúc.

Đây là bông hoa cậu tiện tay hái tặng Du Bạch.

Trần Phi Dự buông tập tranh xuống, lặng im không nói gì, chỉ khẽ nghiêng người ôm chầm lấy cổ Du Bạch.

Trần Phi Dự nhắm mắt lại, tựa đầu lên bả vai Du Bạch.

Du Bạch sửng sốt một chút, sau đó duỗi tay đặt dưới cổ Trần Phi Dự, vỗ nhẹ hai cái như đang dỗ dành: "Sao vậy?"

Trần Phi Dự vẫn chôn đầu trên vai Du Bạch như cũ, rầu rĩ nói: "Cảm động quá đi."

" Ừ ừ, đừng khóc." Du Bạch cười, ôm lấy bả vai Trần Phi Dự, "Giống em bé quá đi."

Trần Phi Dự ngẩng đầu, đối diện với Du Bạch: "Không có khóc!"

" Ừ, không khóc." Du Bạch cười, dừng một chút lại nói, "Muốn khóc cũng không sao, tôi không nói cho người khác đâu."

"Lần sau lại khóc, lần này giữ lại."

Trần Phi Dự buông tay ra, tiếp tục xem tranh. Du Bạch vẽ tận mười bảy bức, như muốn bù đắp lại khoảng thời gian mười sáu năm chưa gặp Trần Phi Dự vậy.

Trần Phi Dự chơi bóng rổ, Trần Phi Dự chạy tiếp sức, Trần Phi Dự làm bài tập...... Cuối cùng là Trần Phi Dự bắn pháo hoa, trên trời có sao, trong mắt Trần Phi Dự cũng vậy.

Trừ tập tranh ra, còn có một cái đèn led đầy sao. Lúc cậu mở ra, ngôi sao bên ngoài lồ ng đèn sẽ chuyển động theo.

"Sao bên ngoài là cậu vẽ luôn à?" Trần Phi Dự cảm thấy rất giống tự tay vẽ ra.

Du Bạch gật đầu: " Là đèn nạp điện, chỉ cần sạc đầy pin, cậu có thể mang đi đâu cũng được, chuyên trừ ma đấy."

Trần Phi Dự cười: " Thế sao cậu không vẽ bùa chú bên ngoài ấy, sao gì mà trừ ma được chứ."

Du Bạch cũng cười nói: " Tôi nói được là được. Đúng rồi, cái này còn có chức năng ghi âm, cậu có thể nói chuyện với nó."

Trần Phi Dự yêu thích không rời tay, mắt sáng lấp lánh nhìn Du Bạch: "Du ca, tới sinh nhật cậu, tôi phải tạo bất ngờ cho cậu mới được."

" Được" Du Bạch gật đầu.

Sau cả buổi chiều quậy banh KTV, Trần Phi Dự rốt cuộc cũng lần đầu tiên ghé về nhà.

Du Bạch nhận được điện thoại của sếp Du.

Sếp Du dường như ý thức được cứ ở nhà nói chuyện với Du Bạch, không chửi cũng nổi máu nóng, lần này bèn quyết định đưa Du Bạch ra ngoài ăn nấm.

Đầu hè mưa xuất hiện liên miên, vừa hay tạo điều kiện cho nấm phát triển, sơn hào hải vị được thiên nhiên ban tặng này dù có dùng để hầm canh, xào khô hay chiên qua dầu, đều ngon tuyệt.

Du Bạch thích ăn nấm rừng, Trần Phi Dự về nhà rồi, cơm chiều cậu cũng chưa bỏ bụng, bèn quyết định đi theo sếp Du ké một bữa.

Nhà hàng sếp Du chọn rất nổi tiếng, ông vốn đã đặt một phòng riêng lớn, Du Bạch lại nói muốn ăn bên ngoài sảnh.

Du Bạch nghĩ thế này, nơi càng nhiều người, sếp Du càng phải quan ngại mặt mũi, miễn cho hai người lao vào đấu võ mồm.

Sếp Du trái lại cảm thấy, ông đúng là không cách nào ở riêng với Du Bạch được. Cũng không muốn chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà cãi nhau ỏm tỏi với Du Bạch, dù sao mục đích chính hôm nay là để hàn gắn mối quan hệ cha con của hai người, sếp Du bèn thuận theo ý Du Bạch, tìm một chỗ trống ở sảnh ngồi xuống.

" Ông Du, đây là thực đơn, mời ông gọi món."

Du Bạch liếc mắt nhìn phục vụ cười híp cả mắt bên cạnh, vừa nhìn đã biết sếp Du là khách quen ở đây.

Sếp Du đẩy thực đơn đến trước mặt Du Bạch: "Muốn ăn gì?"

Du Bạch nhìn lướt qua: "Nấm xào vịt, nấm xào thịt bò, mì thịt xào nấm thái sợi, canh gà mái nấm rừng."

Du Bạch gập thực đơn lại, gọi toàn món ăn kinh điển thuộc top đề cử mới dữ chứ.

"......" Sếp Du, "Con thích ăn là được. Cho chúng tôi thêm một phần nấm trộn xắt sợi, một phần cải rổ xào, một ấm trà hoa cúc."

Lúc chờ đồ ăn lên, sếp Du muốn cùng Du Bạch tâm sự: " Chuyện ngày đó, là ba không đúng."

Du Bạch không nói gì, chỉ nhìn sếp Du, gật nhẹ đầu.

"Nhưng con cũng không nên chạy ra khỏi trường."

Du Bạch: "......"

Sếp Du nói tiếp: "An toàn của bản thân không thể đem ra đùa giỡn được, không liên lạc được với con, ba sẽ rất lo."

Du Bạch mở bộ đồ ăn ra, lười phản ứng sếp Du.

"Hơn nữa con với dì..."

Sếp Du còn chưa nói xong, Du Bạch liền cầm đũa đặt cạch cạch lên cái dĩa bên cạnh.

"Con--"

Hai người cứ thế trừng mắt nhìn nhau, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng cháy.

"Trong mắt con còn có người ba này hay không hả!" Sếp Du giận run.

Du Bạch nhướng mí mắt, dùng hành động tỏ vẻ -- không có.

Lúc sếp Du đang tính chụp bình hoa trưng trên bàn lên đánh người, đồ ăn vừa hay dọn ra.

Nấm xào thịt bò thơm ngào ngạt lên thật đúng lúc, vừa hay xoa dịu bầu không khí đầy thuốc súng giữa hai người lúc này.

Du Bạch cầm đũa lên, nói với phục vụ: "Cho em thêm một chén cơm, cảm ơn."

Sếp Du giận không thôi, từ lúc đi đến đây, Du Bạch thà nói chuyện lịch sự với phục vụ cũng không thèm đoái hoài tới ông, thà lễ phép với người ngoài cũng không thèm để ba nó vào mắt! Sếp Du tức muốn xịt khói.

Nấm xào vịt, nấm trộn xắt sợi, mì thịt xào nấm thái sợi, canh gà mái nấm rừng...... Đồ ăn toàn bộ được dọn lên, Du Bạch làm lơ ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình của sếp Du, bắt đầu cúi đầu lùa cơm.

Món nấm rừng này hơn hai trăm một cân, khoản chi tiêu quá cao so với phí sinh hoạt của Du Bạch, cậu rất là quý trọng cơ hội bồi bổ miệng cho mình.

Du Bạch rất thích hương vị nấm tươi, cho dù xào với thịt bò, hầm với vịt, hay làm gỏi trộn, hương vị đều rất tuyệt.

Du Bạch ăn uống thỏa thích một phen, rốt cuộc cũng tốt bụng liếc mắt nhìn sếp Du một cái: " Tôi đi vệ sinh."

"Ai, con--"

Du Bạch không chờ sếp Du nói xong, đã đi nhanh về hướng nhà vệ sinh.

Kỳ thật đi vệ sinh chỉ là cái cớ thôi, Du Bạch ăn thỏa cái bụng rồi, đang tính tìm cơ hội chuồn đi.

Ngoài ý muốn, ở phòng cách vách, cậu nhìn thấy Trần Phi Dự và ba mẹ cậu ta.

Ma xui quỷ khiến, Du Bạch nấp vào chậu lan phía sau lan can.

Ba Trần Phi Dự là giáo sư Trần Nhất Khác, Du Bạch có gặp qua ở buổi họp phụ huynh, là người đàn ông hào hoa phong nhã, cả người toát lên vẻ tri thức. Hôm nay là lần đầu tiên Du Bạch thấy mẹ Trần Phi Dự, giảng viên Hứa rất giống với Trần Phi Dự, vẻ ngoài dịu dàng nhu mì, toát lên vẻ con nhà gia giáo sẵn có.

Trần Phi Dự tới sớm hơn Du Bạch, lúc này cũng ăn được non nửa, giảng viên Hứa múc cho Trần Phi Dự một chén canh, đặt trước mặt cậu.

Sống lưng Trần Phi Dự thẳng tắp, quay sang nhìn mẹ cậu.

Giảng viên Hứa do dự trong chốc lát, vẫn là nói: "Phi Dự, mẹ biết con là một đứa trẻ hiểu chuyện."

Trần Phi Dự không nói gì, khẽ rũ mắt xuống. Cậu nâng chén canh lên, nhẹ nhàng thổi thổi, thật ra canh không nóng bao nhiêu, cậu cũng không muốn ăn, chỉ muốn tìm thứ gì đó che đi vẻ mặt của mình.

Nếu đã mở miệng, thì không có lí do gì không thể tiếp tục, giảng viên Hứa nói: " Mẹ và ba con chuẩn bị làm thủ tục ly hôn."

Trần Phi Dự cầm chén canh trong tay cứng đờ vài phút, hơi hé miệng ra: "Con có thể hỏi lý do ly hôn được không?"

Giảng viên Hứa nhìn về phía giáo sư Trần.

Giáo sư Trần vì thế ôn tồn mở miệng: "Ba và mẹ con đều cảm thấy chúng ta không có lí do để đi cùng nhau nữa thôi. Phi Dự này, có lẽ nói con cũng không hiểu, chờ con trưởng thành rồi sẽ rõ, hôn nhân là chuyện rất phức tạp. Giữa ba và mẹ con xuất hiện một ít vấn đề, nguyên nhân chủ yếu là do ba, do ba quá chuyên tâm với viện nghiên cứu, không quan tâm đ ến con và mẹ. Sau khi hai chúng ta thảo luận, cảm thấy giờ tách ra đối với ai cũng có cái tốt cả."

Trần Phi Dự đặt bát canh xuống, nhìn sang giáo sư Trần và giảng viên Hứa: " Chúng ta này, có con sao?"

Giáo sư Trần vẫn thong thả ung dung như cũ, đem lại cho người khác cảm giác ông đang giảng bài cho học trò bên dưới: "Đương nhiên là có chứ, hôm nay chúng ta ngồi lại đây, chính là muốn thảo luận với con chuyện này."

Trần Phi Dự gượng cười: "Con nghĩ, cả hai đều đã đưa ra quyết định cả rồi, giờ chỉ đơn giản muốn thông báo cho con biết thôi."

Giáo sư Trần lắc đầu, nói: "Phi Dự, con cũng 17 tuổi rồi, ba tin con đã có năng lực suy nghĩ độc lập, con hẳn phải rõ, ba mẹ cũng có quyền được lựa chọn cuộc sống mà mình muốn."

Giảng viên Hứa gật đầu: "Phi Dự, con người không thể chỉ suy nghĩ đến chính mình được. Mẹ biết, con không muốn mẹ với ba con tách ra, nhưng mẹ mong con hãy là đứng ở góc độ của mẹ để nhìn nhận vấn đề, con có biết vì để sinh con ra, mẹ đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội không? Mẹ thật sự không muốn bởi vì con mà hoàn toàn đánh mất đi bản thân mình."

Lúc này Du Bạch đang núp trong bóng tối, rất muốn lao ra ngoài, hét lớn trước mặt hai vợ chồng giáo sư Trần, hai người thật sự nghĩ đến cảm nhận của Trần Phi Dự sao?

Du Bạch cảm thấy kiểu người như giáo sư Trần và giảng viên Hứa, còn đáng sợ hơn sếp Du gấp bội. Kiểu người học vấn cao này, mở miệng ra là tự do bình đẳng, nhân nghĩa đạo đức, nhưng thực tế, còn ích kỷ, vô tình hơn bất cứ ai.

Giảng viên Hứa nói: "Là do mẹ yêu cầu ly hôn. Có trường đại học ở Thượng Hải mời mẹ qua bên kia làm giảng viên, hơn nữa trụ sở chính của tổ chức công ích nữ giới mẹ làm việc cũng ở đó. Phòng thực nghiệm của ba con lại ở đây, ông ấy không có khả năng đến Thượng Hải với mẹ được, mẹ thật sự cũng không muốn bỏ qua cơ hội lần này. Sau khi hai chúng ta bàn bạc kĩ càng với nhau, đã quyết định ly hôn, trả lại tự do cho cả hai. Trong thời gian học cấp ba, ba sẽ chăm sóc cho con, sau khi thi đại học xong, con cứ điền nguyện vọng ở các trường đại học của Thượng Hải, mẹ sẽ tiếp tục chăm sóc con, con thấy sao?"

<b>Editor CO6TINY</b> 🍀

64c1ec653f44a9dbcf044b50ca47694f.jpg

 
Tôi Với Tên Cùng Bàn Chả Ưa Gì Nhau
Chương 42: *


<b>

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

<b>Editor CO6TINY 🍀 </b><b>
Những gì giảng viên Hứa nói cũng có cái lí của mình.

Mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống mà mình muốn, giáo sư Trần Nhất Khác hay giảng viên Hứa cũng vậy. Không phải tất cả mọi người đều sẽ cảm thấy gia đình là một phần quan trọng trong cuộc sống của mình, đối với phần tử trí thức như giáo sư Trần hay giảng viên Hứa, vẫn còn nhiều thứ đáng cho bọn họ phấn đấu hơn cái gọi là mái ấm này.

Trần Phi Dự cúi đầu, trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười khẽ.

"Con hiểu mà, cảm ơn hai người."

Giảng viên Hứa thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ biết con là một đứa trẻ hiểu chuyện mà"

Trần Phi Dự ngồi ngay ngắn lại, lúc ánh mắt chạm khẽ với tầm mắt hai người trước mặt, cậu lại hơi gục đầu xuống, tựa hồ có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lúc ở trước mặt giáo sư Trần và giảng viên Hứa, một câu cậu cũng không thốt nên lời.

"Tối nay ở trường còn có chút việc, con phải ghé về nhà thuê bên ngoài trường một chuyến."

Giáo sư Trần gật đầu: "Học phí cùng phí sinh hoạt sẽ đúng hạn gửi vào thẻ của con, nếu không đủ cứ nơi với ba mẹ."

Trần Phi Dự đã đứng lên, gật đầu: "Chờ con thi đại học xong, ba không cần gửi phí sinh hoạt cho con nữa đâu."

Giáo sư Trần cũng đứng lên: "Đừng nói như vậy, Phi Dự."

Trần Phi Dự không muốn đôi co vấn đề này với giáo sư Trần nữa, cậu thu dọn cặp sách, vẫy tay chào tạm biệt hai người xong, đã vội vàng xách cặp ra ngoài.

Vừa vặn đụng phải Du Bạch bị sếp Du túm được.

Du Bạch nói đi toilet, sếp Du hút được vài điếu thuốc rồi cũng không thấy người trở lại, sợ Du Bạch thừa dịp đi WC lấy cớ trốn đi, ông bèn chạy tới nhà vệ sinh bắt người.

Không nghĩ tới Du Bạch đang trốn sau góc tường nghe lén chuyện người ta.

"Con ở chỗ này làm gì?" Du Duy Minh trời sinh đã có giọng nói lớn, thanh âm vang dội tới khiến mức Du Bạch sợ tới mức khuỵu cả gối.

Du Bạch lập tức muốn nhào qua bịt miệng sếp Du lại, còn chưa kịp làm gì hết, Trần Phi Dự đã thình lình đi tới, không chút sai lệch đứng ngay giữa Du Bạch và sếp Du.

Trên mặt Trần Phi Dự không có biểu cảm gì, thậm chí cũng không nhìn hai người đang diễn trò khôi hài trước mặt mình, chỉ lướt qua cả hai đi ra ngoài.

Du Bạch sững người tại chỗ, vẫn là sếp Du nhìn chằm chằm theo bóng dáng Trần Phi Dự hồi lâu, thấy ngờ ngợ mới mở miệng nói trước: "Kia không phải lớp trưởng lớp con à?"

Du Bạch ỉu xìu hệt lá cải héo, buồn bực không lên tiếng.

Sếp Du hỏi: "Chẳng lẽ con trốn chỗ này để đợi nó?"

Nghe xong câu này, Du Bạch mới bừng tỉnh lại, không phải cậu tính nán lại đây chờ Trần Phi Dự à! Du Bạch cũng mặc kệ tình cảnh xấu hổ lúc rúc góc tường nghe lén chuyện người ta xong còn bị chính chủ bắt tại trận, lập tức chạy theo ra ngoài.

"Tôi đi trước xem cậu ấy." Du Bạch chạy được hai bước, quay đầu lại nói với sếp Du: " Đồ ăn hôm nay rất ngon, cảm ơn."

Sếp Du được chiều mà sợ, giống như rốt cuộc cũng đã tìm được chiến lược chính xác có thể khiến quan hệ giữa hai cha con có chuyển biến.

Du Bạch đuổi theo sau, nhìn trái nhìn phải một hồi, mới tìm được Trần Phi Dự đang men theo con đường phía trước.

Con đường Trần Phi Dự đi không hề đi về hướng trường học.

Du Bạch chạy vội đuổi theo: "Trần Phi Dự!"

Trần Phi Dự thất thần, đi như người mất hồn, không nhìn thấy xe đạp điện giao cơm đang chạy ngược chiều phía trước, anh trai giao cơm kia ấn kèn điên cuồng: "Nhường đường! Phía trước, nhường đường!"

Trần Phi Dự hoàn toàn không ý thức được có người đang gọi mình.

Mắt thấy xe đạp điện sắp đâm phải Trần Phi Dự, Du Bạch kịp thời chạy lên, từ bên cạnh kéo Trần Phi Dự tránh đi.

Cặp sách trên tay Trần Phi Dự rớt bịch xuống đất, ly nước đặt bên hông cặp ngã lăn ra đường, lăn tận mấy vòng liền.

Du Bạch một bên bắt lấy cánh tay Trần Phi Dự, một bên đuổi theo ly nước đang lăn kia, thuận tiện xách cặp Trần Phi Dự treo lên cánh tay mình.

Trần Phi Dự rốt cuộc hậu tri hậu giác hoàn hồn lại.

Đầu hạ ở Thành phố Nhạc, đã bắt đầu có chút nóng. Cây hòe bên lối đi bộ đã bắt đầu mọc lá non, mặt trời sau hoàng hôn len lỏi theo kẽ lá chiếu lên người Trần Phi Dự, cũng chiếu vào người Du Bạch.

Du Bạch rốt cuộc nhặt được ly nước đang lăn kia, nhét trở lại hông cặp của Trần Phi Dự, sau đó giúp Trần Phi Dự mang cặp.

"Muốn đi chỗ nào?" Du Bạch hỏi Trần Phi Dự.

Trần Phi Dự nhìn Du Bạch.

Mắt Trần Phi Dự rất đẹp, to lại có hồn, lúc cười rộ lên đuôi mắt khẽ nheo lại, trông rất ngọt ngào. Bị Trần Phi Dự nhìn lâu như vậy, Du Bạch trái lại có chút hồi hộp.

"Đi...bar?" Thấy Trần Phi Dự không gì, Du Bạch thử hỏi.

Lúc này trời vẫn chưa tối hẳn, đi quán bar trái lại có chút sớm.

Trần Phi Dự cũng không phản đối, nơi này cách đường Tây Lộ không xa, Trần Phi Dự dẫn theo Du Bạch đến HE.

Du Bạch đi bên cạnh Trần Phi Dự, Trần Phi Dự vô cùng an tĩnh, không nói không cười, Du Bạch cũng không biết nên nói gì. Nếu đổi lại là cậu, sếp Du dám mở miệng đề cập đến chuyện ly hôn ngay trong sinh nhật của mình, Du Bạch cảm thấy cậu có thể xông lên đánh ổng ngay tại chỗ luôn.

Phần lớn quán bar bên này đều chưa vào giờ kinh doanh, Du Bạch đẩy cửa HE ra, bên trong chỉ có mấy nhân viên đang quét dọn vệ sinh.

Tiểu Vương thấy Trần Phi Dự đến, có chút kinh ngạc đi tới: "Lạ à nha, em trai Tiểu Đào của chúng ta liên tục chạy đến HE là muốn xin một chân vào làm nhân viên chính thức của ông chủ Đường đấy à?"

Trần Phi Dự lắc đầu.

Có lẽ Tiểu Vương nhìn ra tâm trạng Trần Phi Dự đang không tốt, kéo cậu với Du Bạch ngồi xuống cái bàn đã lau chùi sạch sẽ: "Cưng ngồi đây trước đi, còn chưa tới giờ buôn bán, ông chủ Đường ra ngoài hẹn hò với bác sĩ Phó rồi. Chờ dọn dẹp xong, anh bảo mấy đứa trong quán mang đồ lên cho hai đứa."

Trần Phi Dự gật đầu, nói: "Cảm ơn anh."

Thời gian lâu không mở miệng nói chuyện, yết hầu Trần Phi Dự có hơi khô.

"Ai u ai dám bắt nạt em trai Tiểu Đào thế này, giọng cũng khàn đặc cả rồi, cưng ngồi đây đi, anh mang nước lên cho."

Tiểu Vương nói xong đã đi lấy nước, bên trong còn đặt hai bông cúc.

Du Bạch rót nước cho Trần Phi Dự, đặt tới trước mặt cậu.

Trần Phi Dự bưng nước lên, khẽ nhấp môi. Xem ra cuối cùng cũng có hứng nói chuyện, cậu giương mắt nhìn về phía Du Bạch, hỏi: "Sao cậu lại ở đó?"

Chuyện này nói ra cũng khéo thật.

Du Bạch nói thật: "Sếp Du mời tôi đi ăn nấm rừng, chỗ là do ổng chọn, tôi cũng không nghĩ sẽ gặp cậu ở đấy."

Trần Phi Dự ừ một tiếng, lại bắt đầu thất thần.

Du Bạch cẩn thận nhìn Trần Phi Dự, an ủi nói: "Đừng buồn."

Trần Phi Dự a một tiếng, cười với Du Bạch: "Tôi không buồn, chỉ là....không biết bây giờ nên làm gì cả."

"Tại sao?" Du Bạch gian nan tiếp tục câu chuyện.

Trần Phi Dự vùi đầu vào trong cánh tay: "Tôi vốn đã lên kế hoạch hoàn hảo rồi, sau khi thi đại học xong sẽ rời khỏi nơi này, giờ lại bị bọn họ giành trước một bước, có chút..."

Du Bạch đặt tay sau ót Trần Phi Dự, nhẹ nhàng xoa đầu cậu.

Trần Phi Dự chưa nói có chút gì, cậu nói không nên lời, dù sao cũng không thể là có chút buồn được.

Trần Phi Dự nhắm mắt lại: "Du ca, tôi nói cho cậu một bí mật nhé."

Du Bạch khựng lại, nhìn về phía Trần Phi Dự.

"Hứa Nhất Hoạch trước giờ chưa từng ôm tôi, bà ấy không hề thích sự tồn tại của tôi chút nào. Trần Nhất Khác cũng vậy, ông ấy không thích Hứa Nhất Hoạch, nhưng năm đó ba của Hứa Nhất Hoạch là lãnh đạo của bộ giáo dục, nếu cưới Hứa Nhất Hoạch, ông ấy mới có thể ở lại Đại học Nhạc."

Du Bạch không ngắt lời Trần Phi Dự, Trần Phi Dự tiếp tục nói.

"Có một lần Trần Nhất Khác cãi nhau với Hứa Nhất Hoạch, tôi nghe thấy ông ấy nói, 'Cô rõ ràng là đồng tính nữ, sao còn muốn kết hôn với tôi?', Hứa Nhất Hoạch nói, 'Anh đừng nói như kiểu mình tôi muốn, năm đó anh cưới tôi còn không phải vì muốn ở lại Đại học Nhạc à, như nhau cả thôi.'"

Du Bạch cảm thấy rất may, may vì cậu chỉ bưng cái ly thôi, còn chưa có uống, nếu cậu uống rồi còn không phải phun hết nước ra ngoài luôn à.

"Hứa Nhất Địch luôn cho rằng sự tồn tại của tôi đều là sản phẩm do Trần Nhất Khác cố c**ng h**p bà ấy."

"Cái gì bọn họ cũng không nói, nhưng người lớn có đôi khi cũng ngốc thật, bọn họ cho rằng cái gì tôi cũng không biết nhưng thật ra không phải thế. Trần Nhất Khác là viện trưởng khoa Địa chất Đại học Nhạc, Hứa Nhất Hoạch là phó giáo sư khoa Xã hội và Nhân văn Đại học Nhạc, rõ ràng ngày thường đều tách ra ngủ, công tác cùng một chỗ, nhưng ở trước mặt người ngoài đều giả vờ như kiểu cuộc sống hôn nhân của mình vô cùng hạnh phúc, cũng mệt cho bọn họ thật. Không dễ gì mới có lý do để ly hôn, chuyện này đối với hai người họ, đều là giải thoát."

Du Bạch không biết nói gì, cậu suy nghĩ một lúc mới nói: "Không sao đâu, đều là chuyện của bọn họ, sau này sẽ tốt hơn, không cần phải ràng buộc với bọn họ nữa."

Trần Phi Dự vùi đầu: "Lúc nhỏ nhìn thấy những bạn nhỏ khác được ba mẹ dẫn đến công viên giải trí cuối tuần, có thể chơi game còn được leo núi, tôi bèn hỏi Trần Nhất Khác và Hứa Nhất Hoạch, tôi có thể đến công viên giải trí không? Bọn họ luôn nói, con ngoan ngoãn đọc sách là được, bé ngoan sẽ không đến công viên giải trí. Cuối tuần của tôi lúc nào cũng là lớp bồi dưỡng, Olympic Toán, lớp nhạc cụ...Tóm lại, Trần Nhất Khác và Hứa Nhất Hoạch đều không hi vọng tôi sẽ xuất hiện trước mặt hai người họ."

"Lớn đến chừng này, tôi còn chưa biết công viên giải trí là thế nào. Tôi vẫn luôn nỗ lực để trở thành đứa con ngoan mà hai người họ mong muốn, nhưng sau đó tôi lại phát hiện, dù tôi có làm thế nào cũng vô ích thôi. Nếu đã không thích rồi, thì dù tôi có làm gì bọn họ cũng ghét cả. Ngay cả khi tôi trốn đi hút thuốc, đi bar trắng đêm không về, bọn họ cũng không mảy may phát hiện."

Du Bạch ngẩng đầu nhìn Trần Phi Dự, hỏi: "Cậu vẫn còn muốn đến công viên giải trí chứ?"

"......Muốn chứ, rất muốn." Trần Phi Dự mở to mắt, nhìn Du Bạch, "Cậu muốn đưa tôi đi à?"

"Đưa cậu đi." Du Bạch cười với Trần Phi Dự, "Sếp Du cũng chưa từng dẫn tôi đến đó đâu, lần đầu tiên tôi đến đó, là thư kí của ông ấy dẫn đi."

Trần Phi Dự cười: "Có đôi khi tôi cảm thấy, trong lòng sếp Du vẫn có cậu trong đó, khác với Trần Nhất Khác và Hứa Nhất Hoạch, bọn họ trước giờ đều không muốn có đứa con trai như tôi xuất hiện."

"Kẻ tám lạng người nửa cân cả thôi." Du Bạch nói, "Có thể có được một gia đình hạnh phúc đã là chuyện may mắn đến nhường nào, vận khí chúng ta lại kém một chút, chắc là đứa con được nhặt về từ thùng rác đấy, cũng chả sao cả, về sau chúng ta sẽ được bù đắp."

Có những người dùng thơ ấu để xoa dịu cuộc đời đau khổ, nhưng có những người lại dùng quãng đời về sau bù đắp lại thời thơ ấu đầy đau thương của chính mình.

<b>Editor CO6TINY 🍀</b>

073c0ac4a97ec605fe5d47f4edbfcc91.jpg

 
Tôi Với Tên Cùng Bàn Chả Ưa Gì Nhau
Chương 43: *


<b>

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

<b>Editor CO6TINY 🍀 </b><b>
Trần Phi Dự cùng Du Bạch ngồi ở HE đến hơn 9 giờ tối, thì bắt xe về nhà trọ bên ngoài trường.

Lúc xuống xe, Trần Phi Dự không lên trên, cậu đứng dưới đường, nói với Du Bạch: “Trở về nhớ giải hai bộ đề hôm nay nhé, đều là dạng đề kinh điển đấy, tốt nhất sắp xếp lại kiến thức của cậu đã.”

Du Bạch hỏi Trần Phi Dự: “Vậy còn cậu?”

Trần Phi Dự cười nhẹ, duỗi tay phẩy cái lá rơi trên vai Du Bạch xuống: “Du ca, cảm ơn cậu hôm nay đã ở cùng tôi lâu như vậy, nhưng… Tôi bây giờ muốn ở một mình. Cậu giải bài xong, sáng mai tôi giúp cậu chữa lại.”

Du Bạch do dự trong chốc lát, trên lý trí, cậu biết nên cho Trần Phi Dự một không gian riêng, nhưng trên tình cảm, cậu lại lo cho Trần Phi Dự hơn.

Cậu ấy sẽ buồn chứ?

Nếu cậu ấy khóc thì sao?

Du Bạch thật sự không an tâm khi để Trần Phi Dự ở một mình.

“Yên tâm đi, tôi không sao đâu.” Tựa hồ đoán được suy nghĩ của Du Bạch, Trần Phi Dự nắm lấy tay cậu, dùng ngón út của chính mình móc ngoéo với đối phương, “Móc ngoéo với cậu. Tôi còn đang đợi cậu đưa đến công viên giải trí mà, không được thất hứa đấy nhé.”

Du Bạch rũ mắt xuống, nương theo đèn đường nhìn về hướng ngón út của cả hai đang móc lấy nhau. Cuối cùng thỏa hiệp nói: “Được, nhớ về sớm đấy.”

Trần Phi Dự giật ngón tay, gật đầu: “Ừ.”

Trần Phi Dự buông lỏng tay ra, trên tay Du Bạch bỗng chốc trống rỗng.

Du Bạch hơi cuộn ngón tay lại, dặn dò lần nữa: “Nhớ về sớm”

Trần Phi Dự bỗng giang hai tay ra, kéo Du Bạch vào lòng: “Ừ ừ ừ.”

Trần Phi Dự không ôm thật, chỉ ôm hờ lưng Du Bạch.

Du Bạch thở dài một hơi, duỗi tay ôm lấy eo Trần Phi Dự, kéo người đến trước mặt, ôm chặt lấy: “Không sao hết, về sau có Du ca ở đây rồi, đừng sợ.”

Trần Phi Dự vùi đầu ở hõm cổ Du Bạch, ậm ừ lên tiếng: “Uhm.”

Du Bạch quay trở về phòng thuê.

Tắm rửa thay quần áo xong thì bắt đầu ngồi vào bàn giải đề.

Du Bạch cố ý chạy tới phòng khách làm bài, bất cứ lúc nào cũng có thể nghe được động tĩnh đối diện. Chỉ cần nghĩ tới chuyện Trần Phi Dự không trở về, trong lòng cậu liền cồn cào không yên.

Toán của Du Bạch không được tốt, cậu chọn giải trắc nghiệm và điền vào chỗ trống trước, đoán bừa làm, cũng chẳng rõ đúng hay sai, kế tiếp lại chọn một đề hình học không gian thấy thuận mắt nhất để giải, đề số học thì mù tịt, miễn cưỡng lắm giải cho xong cái đề lượng giác và thống kê, làm hơn non nửa rồi, Trần Phi Dự vẫn chưa về.

Du Bạch cầm di động nhìn thời gian, đã hơn một giờ khuya.

Cậu buông điện thoại xuống, lại cầm notebook lên, mở ra chừng nửa phút, vẫn không viết được gì.

Chủ yếu do tâm trạng cứ bất an không thôi, Du Bạch bỏ bút xuống, cầm theo điện thoại và chìa khóa rồi ra ngoài tìm Trần Phi Dự.

Du Bạch ghé vào cửa hàng tiện lợi mua cho Trần Phi Dự que kem Cornetto sữa chua vị xoài.

Cậu đi vòng vòng trong tiểu khu trước, sau đó tìm được Trần Phi Dự đang ở góc tối giữa hai căn chung cư.

Trong tiểu khu trồng rất nhiều hoa quế, lúc này không phải mùa trổ hoa, trên cây mọc lá non xanh mướt mơn mởn. Bên ngoài hoa quế có xây bồn hoa, Trần Phi Dự ngồi ở đó, dưới góc độ của Du Bạch, chỉ có thể nhìn thấy nửa sườn mặt của Trần Phi Dự.

Còn có một điếu thuốc.

Khói bay trắng xóa.

Sợ Trần Phi Dự giật mình, Du Bạch cố ý đi chầm chậm qua: “Đề Toán tôi giải xong rồi, chừng nào cậu mới sang giảng những câu tôi không biết làm đây?”

Trần Phi Dự nghe thấy tiếng, vẫn là bị dọa cho giật mình. Trần Phi Dự kinh ngạc quay đầu lại, trên mặt thậm chí còn đầy vẻ hoảng hốt lo sợ.

“Lại trốn hút thuốc. Mang kem cho cậu này, cậu đừng…”

Lúc nhìn thấy động tác của Trần Phi Dự, Du Bạch đột ngột dừng lại.

Trần Phi Dự luống cuống tay chân giấu điếu thuốc đi, ném xuống đất, lấy chân nghiền nát.

“Cậu làm gì đấy hả!”

Du Bạch tức giận không thôi.

Cậu bắt lấy cánh tay Trần Phi Dự đang cố giấu ra sau, nổi giận đùng đùng kéo tay áo lên—— Trên cánh tay Trần Phi Dự, có ba vết lở loét bị tàn thuốc đâm cháy, còn một vết đang châm một nửa vẫn còn kết mụn nước thì bị Du Bạch bắt được.

“Trong đầu chứa nước đấy à, tôi giúp cậu rót ra nhé!” Du Bạch giận đến nghiến răng nghiến lợi, siết chặt cánh tay Trần Phi Dự.

Cánh tay châm tàn thuốc của Trần Phi Dự bị bắt lấy, cậu cũng không giải thích gì, chỉ cúi thấp đầu xuống, tránh đi ánh mắt của Du Bạch, ánh mắt còn tối hơn lớp vôi bị tróc trên tường, một lúc lâu sau, mới nói: “Du Bạch, sao cậu lại tới đây?”

Trần Phi Dự không muốn để Du Bạch nhìn thấy mình của lúc này—— xấu xí, rách nát.

Du Bạch nghe xong những lời này của Trần Phi Dự, lửa lại bùng lên, tức tới nỗi nói không ra lời.

Du Bạch dùng hết kiến nhẫn cả đời này của mình, hít sâu một hơi, lấy di động mở đèn lên, cẩn thận kiểm tra miệng vết thương của Trần Phi Dự.

“Mẹ nó lúc lấy tàn thuốc chọc lên cánh tay mình, cậu không xem đây là tay ai chứ gì?” Du Bạch cảm thấy mình bị Trần Phi Dự chọc tức tới nỗi thở không ra hơi, nhưng lại không có cách nào với Trần Phi Dự.

Đánh lại không nỡ, mắng lại vô dụng, cuối cùng người bị chọc tức trái lại là cậu.

“Bị cậu chọc tức chết rồi!” Du Bạch ấn kem Cornetto trong tay lên mặt Trần Phi Dự, “ Tự làm mình tỉnh lại đi.”

Trên má bỗng nhiên bị kem lạnh dán lên, Trần Phi Dự thoáng né đi. Cậu ngẩng đầu lên, hai mắt ươn ướt, nhìn Du Bạch nói: “Tôi muốn ăn Cornetto.”

“Cậu……”

Cậu còn mặt mũi đòi kem cơ à!

“Tôi muốn ăn.”

Du Bạch buông lỏng bàn tay đang siết chặt cánh tay Trần Phi Dự ra, giơ tay đầu hàng, giúp Trần Phi Dự mở bao ra, trực tiếp nhét vào bên miệng Trần Phi Dự.

“Ăn!” Giọng vẫn hung dữ như trước, “Dùng tay kia lấy.”

Trần Phi Dự nghe lời dùng tay không bị thương cầm kem, hé miệng cắn lấy, trong mắt còn có tia nước, một bộ muốn khóc lại không khóc, khiến trong lòng Du Bạch như bị mèo cào, thậm chí cậu còn bắt đầu nghĩ lại, có phải vừa nãy mình quá dữ hay không nữa.

Rốt cuộc với Trần Phi Dự mà nói, hôm nay là một ngày vô cùng đau lòng.

“Chúng ta đi về trước.” Du Bạch nói xong, chưa cho Trần Phi Dự cơ hội phản đối, đã trực tiếp giữ chặt lấy cánh tay cậu, dẫn cậu trở về.

Lần trước đầu gối Trần Phi Dự bị mưng mủ, trong phòng vẫn còn trữ không ít thuốc.

Du Bạch ngựa quen đường cũ lấy thuốc đỏ và tăm bông ra.

Trần Phi Dự ăn xong Cornetto, đang ngồi trên sô pha lau tay. Du Bạch đi qua ngồi xuống bên cạnh Trần Phi Dự, đặt cánh tay Trần Phi Dự lên đùi mình, cong eo lấy thuốc đỏ rửa sạch miệng vết thương cho đối phương.

Chỗ bị tàn thuốc châm bỏng, vừa hồng còn sưng đỏ, bọt nước vỡ ra xong thì chảy máu loãng, cho dù động tác của Du Bạch có nhẹ nhàng đến thế nào, vẫn nghe thấy tiếng hít khí lạnh của Trần Phi Dự.

“Đau?” Du Bạch chùi xong bọt nước, giương mắt nhìn Trần Phi Dự, “Lần sau còn dám không?”

Trần Phi Dự lắc đầu.

Du Bạch ném tăm bông xuống, lấy thuốc bỏng ra, bôi từng chút lên cánh tay Trần Phi Dự: “Cậu cai thuốc cho tôi. Về sau còn để tôi thấy cậu chạm vào thuốc, tôi lấy vở đánh cậu đấy.”

“Được.” Trần Phi Dự không chút chần chờ đáp ứng, trên mặt thậm chí còn chứa ý cười.

Du Bạch gõ nhẹ đầu cậu: “Chính mình ngồi đó tỉnh táo lại đi.”

“Một người cho dù gặp khó khăn, trong lòng buồn bực khổ sở thế nào, cũng không thể làm tổn thương mình được. Trần Phi Dự, cậu phải rõ, có những thứ sẽ có điểm mấu chốt, không thể phá vỡ được. Người khác có thể không thương cậu, có thể không quý trọng cậu, nhưng cậu trái lại không được chối bỏ bản thân mình.”

“Một khi cậu quay lưng với chính mình, cả thế giới cũng sẽ ruồng bỏ cậu.” Du Bạch một bên rửa tay, một bên tiếp tục quở trách Trần Phi Dự, “Cậu ngốc tới mức ấn tàn thuốc lên tay mình luôn à? Cái IQ bình thường dùng để giải đề Toán đó vứt cho chó nhai rồi à, nói cho tôi ở đâu, tôi nhặt về cho cậu.”

Rửa tay xong, Du Bạch trở về phòng khách, cong lưng dùng đôi tay còn dính nước của mình vỗ nhẹ lên mặt Trần Phi Dự: “Phải yêu thương bản thân mình, tốt với chính mình, được chứ?”

Lúc tay Du Bạch rời khỏi mặt mình, Trần Phi Dự bỗng giữ chặt lại, cậu hỏi Du Bạch: “Cậu phải đi à?”

Du Bạch không tránh khỏi tay Trần Phi Dự, dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”

Trần Phi Dự dùng giọng nói rất nhỏ nói: “Du Bạch, hôm nay có thể ngủ cùng tôi được không?”

Du Bạch không cần nghĩ đã đồng ý: “Được, lúc rửa mặt, chú ý đừng để vết thương dính nước, tôi về thay quần áo lại sang.”

<b>Editor CO6TINY 🍀</b>

e435c7149d6f04b4c8b6e7bfc22785d2.jpg

 
Tôi Với Tên Cùng Bàn Chả Ưa Gì Nhau
Chương 44: *


<b>

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

<b>Editor CO6TINY 🍀 </b><b>
Du Bạch thu dọn cặp sách, thay áo ngủ, đến cả đồng phục cùng đồ rửa mặt mai cần dùng đều đem hết sang nhà Trần Phi Dự.

Trần Phi Dự tắm xong, dựa người vào cửa phòng tắm, nhìn Du Bạch đem cốc đánh răng cùng khăn lông đặt song song một chỗ với đồ của cậu, những cảm xúc rối bời trong lòng phút chốc tan thành bọt biển.

Cậu cảm thấy trong lòng mình chỉ còn sót lại vị ngòn ngọt của kem sữa chua vị xoài Du Bạch mua cho mình, ngay cả khi đã súc miệng, vị ngọt vẫn còn lưu lại cuống họng.

“Đi ngủ đi.”

Du Bạch đặt đồ xong, bảo Trần Phi Dự đi ngủ trước, cậu tắt hết đèn trong phòng khách đâu vào đấy xong mới theo vào.

Đầu giường của Trần Phi Dự đặt đèn led đầy sao Du Bạch tặng cậu, bên cạnh là mô hình hoàng tử bé được đặt trên bánh sinh nhật ngày đó.

Trần Phi Dự chừa phần giường bên trong lại cho Du Bạch, cậu nói: “Tắt đèn đi.”

Du Bạch tắt đèn, ngáp một cái: “Ngủ ngon.”

Trần Phi Dự như cũ đặt hai cái chăn ở trên giường, Du Bạch đắp chăn của mình xong, tiện tay giém góc chăn cho Trần Phi Dự.

Trần Phi Dự nhắm mắt rồi, nhưng Du Bạch đoán, cậu còn chưa ngủ.

Du Bạch không có tật lạ giường, vừa đặt người nằm xuống đã ríu cả mắt, lúc cậu vừa mới chợp mắt, chợt nghe thấy có tiếng người đang nói chuyện.

“Ngủ rồi sao?”

“Du Bạch?”

Mí mắt Du Bạch nặng trịch, nhưng ý thức rất nhanh đã thanh tỉnh, biết là Trần Phi Dự đang nói chuyện.

Trần Phi Dự lại nhẹ nhàng hỏi: “Du Bạch, ngủ rồi sao?”

Mắt Du Bạch còn chưa mở, nhưng cậu trở mình qua, mặt hướng về phía Trần Phi Dự: “Sao vậy?”

Trần Phi Dự nhân lúc Du Bạch còn chưa mở mắt hoàn toàn, duỗi tay bịt kín mắt cậu lại.

“Cậu nhắm mắt lại đi.”

Du Bạch lại ngáp một cái, vì Trần Phi Dự đang trong tư thế che mắt, nửa người đều đè hết lên người cậu. Du Bạch rốt cuộc tỉnh cả ngươi, chống bả vai Trần Phi Dự, hỏi: “Cậu muốn làm gì?”

Trần Phi Dự trầm mặc thật lâu.

Lúc Du Bạch cho rằng Trần Phi Dự lại không muốn nói chuyện, cơn buồn ngủ lại đột nhiên kéo tới, mắt sắp ríu lại Trần Phi Dự lại mở miệng.

Cậu hỏi Du Bạch: “Cậu sẽ vì chuyện hôm nay mà ghét tôi à?”

“Uhm……” Du Bạch theo bản năng muốn mở to mắt ra, lại bị Trần Phi Dự che kín mít. Du Bạch không đẩy Trần Phi Dự ra, cậu dựa vào đầu giường, ngữ khí kiên định nói, “Không đâu.”

Trần Phi Dự hít sâu một hơi, dựa vào lồ ng ngực Du Bạch, nói rất khẽ: “Tôi thường xuyên cảm thấy chính mình chẳng ra làm sao cả.”

“Sao có thể?” Du Bạch mở miệng nói, “ Cậu tốt lắm.”

“Tôi không tốt, Du Bạch, cậu còn chưa nhìn rõ con người tôi đâu.” Trần Phi Dự tựa hồ nhẹ nhàng cười một tiếng, “Tôi hôm nay thật ra rất muốn hắt chậu nước kia vào Trần Nhất Khác và Hứa Nhất Hoạch—— nhưng tôi không làm. Chỉ nói, con hiểu mà, cảm ơn hai người.”

“Tôi vô cùng ghét cái kiểu giả bộ ngoan ngoãn kia của Trần Phi Dự đó, mỗi ngày cậu ta đều nói dối, người giống như cậu ta, cứ mở miệng ra là nói dối thành thói.”

Lời nói thuận theo nước chảy tuôn ra, Trần Phi Dự giống như không còn gì phải sợ nữa: “Mỗi khi tôi soi gương, đều cảm thấy bản mặt cậu ta quá mức kinh tởm. Nếu một người đến cả đồ mình thích cũng không được nói thích, thứ mình ghét cay ghét đắng cũng phải tỏ ra vẻ như mình thích lắm, chuyện giỏi nhất cũng chỉ biết sắm vai một đứa con trai ngoan ưu tú—— Cậu nói người như vậy, tại sao phải tồn tại?”

“Tôi vẫn luôn muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi Trần Nhất Khác và Hứa Nhất Hoạch, không bao giờ trở về nữa. Nhưng lại phát hiện, Trần Nhất Khác hay Hứa Nhất Hoạch đều không để tôi vào mắt, có về hay không cũng như nhau. Cho dù tôi được hạng nhất hay hạng nhất đếm ngược, đối với bọn họ mà nói cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cậu tưởng tượng được cảm giác này không? Cậu cố gắng dùng hết toàn lực muốn đi trả thù, cuối cùng lại nhận ra, mọi thứ cậu để ý từng li từng tí ấy đều chưa từng một lần tồn tại.”

“Người như tôi, sống trên đời này còn có ý nghĩa gì chứ? Lúc tôi châm tàn thuốc vào cánh tay, cũng chẳng cảm thấy đau.”

Du Bạch bị Trần Phi Dự bịt kín mắt, không nhìn thấy biểu cảm trên mặt đối phương, nhưng các giác quan khác trong bóng tối lại càng thêm mẫn cảm.

Cậu có thể ngửi được hương sữa tắm vị chanh trên người Trần Phi Dự, có thể nghe được trong giọng nói của Trần Phi Dự xen lẫn tủi thân cùng bất lực, giống bị tiếng nức nở lúc bé con mới chào đời vậy.

Du Bạch nâng tay lên, cậu không thấy gì, chỉ sờ s0ạng chạm vào mặt Trần Phi Dự.

Tay Du Bạch chạm phải cằm Trần Phi Dự, cậu hơi nhích ngón tay lên, sờ lên khóe môi Trần Phi Dự. Môi Trần Phi Dự rất mềm, Du Bạch giống như bị mê hoặc, nhẹ nhàng ấn xuống.

Sau đó, lại sờ dọc theo sống mũi Trần Phi Dự, sờ lên mắt của đối phương.

Lông mi Trần Phi Dự sượt qua lòng bàn tay Du Bạch, phía trên dính theo nước mắt.

Du Bạch dịu dàng dùng ngón cái lau đi.

“Đừng khóc.”

“Đừng khóc.”

Du Bạch nói liên tiếp hai lần đừng khóc.

Trần Phi Dự buông lỏng đôi tay che mắt Du Bạch ra, gắt gao ôm lấy cổ Du Bạch, rốt cuộc cũng khóc thành tiếng: “Vì sao bọn họ lại không thích tôi chứ? Vì sao?”

Du Bạch giống như đang dỗ dành bé con, xoa nhẹ tấm lưng đơn bạc của Trần Phi Dự.

“Cậu tốt lắm.” Du Bạch thấp giọng dỗ dành, “Tôi vẫn luôn cảm thấy, định nghĩa ‘ưu tú’ trên thế giới này rất mơ hồ. Mọi người tự cho rằng cái này tốt cái kia không tốt, bọn họ cũng chỉ đang lấy mình ra làm trung tâm để phán xét vấn đề thôi, kỳ thật không có y nghĩa gì. Lớp 10 năm đó, tôi cảm thấy chủ nhiệm lớp tôi rất phiền, định nghĩa học sinh ngoan trong miệng bà ấy tôi không cách nào chấp nhận được, một người phải có thành tích tốt, nghe lời giáo viên nghe lời cha mẹ thì mới gọi là ‘tốt’ à? Chẳng lẽ một người không thể có suy nghĩ của riêng mình? Rõ ràng có nhiều người như vậy, nhiều cách sống đến thế, dựa vào cái gì cái tốt từ miệng bọn họ phát ra mới là đúng?”

“Lớp trưởng Trần Phi Dự ưu tú thông minh hiểu chuyện lại giỏi giang, ai không thích chứ. Nhưng một Đào Khương chơi nhạc dân gian, giỏi hát hò kia, tôi cũng thích. Khuyết điểm duy nhất của cậu ta chỉ là hơi nghiện thuốc lá, hai hôm tới tôi phải nhập bao thuốc bên trên có cái ông với bộ phổi đen thui của Đông Nam Á cho cậu ta mới được, đến lúc thèm lại thấy cái hình đó, sớm muộn cũng cai thôi.”

Trần Phi Dự bị Du Bạch nói đến mức bật cười.

“Trần Nhất Khác và Hứa Nhất Hoạch không thương cậu, là do nguyên nhân từ bọn họ. Bọn họ không dám đối mặt với cậu, là vì sợ phải đối diện với tuổi trẻ không hiểu chuyện của mình thôi. Là sai lầm của Trần Nhất Khác và Hứa Nhất Hoạch, không phải lỗi tại cậu. Bọn họ ly hôn, là chuyện tốt mà. Từ giờ trở đi, ba người đều được trả lại tự do, đều có thể vì chính mình mà sống.”

Trần Phi Dự ngẩng đầu lên, ánh trăng len qua bức màn, chiếu vào mặt cậu.

Du Bạch bị động tác đột ngột ngẩng đầu của Trần Phi Dự làm giật mình, cậu nhìn vào mắt Trần Phi Dự, trong lòng như có bé nai con vui vẻ nhảy múa tung tăng bên trong.

“Tôi về sau sẽ sống vì cậu.”

Trần Phi Dự nói xong, lập tức nhấc chăn lên, quay người đi, làm bộ ra vẻ buồn ngủ.

“Ngủ ngon.”

Du Bạch thật lâu không phản ứng.

Trần Phi Dự nghĩ, Du Bạch sẽ không rõ những lời cậu nói có ý gì đâu. Thời điểm cậu châm tàn thuốc lên cánh tay mình lại không thấy đau, nhưng lúc Du Bạch bôi thuốc lên vết thương, Trần Phi Dự mới biết đau.

Cơn đau tuy rằng tới chậm, nhưng rốt cuộc vẫn tới.

Trần Phi Dự dậy sớm hơn Du Bạch, lúc này còn chưa tới 6 giờ, trời mới vừa tờ mờ sáng.

Du Bạch ngủ bên người Trần Phi Dự, Trần Phi Dự chống cánh tay lên, mặt kề sát vào Du Bạch —— Cậu nhớ tới đêm qua, ngón tay Du Bạch nhẹ nhàng ấn trên môi mình.

Môi Trần Phi Dự hơi hé ra, không tiếng động mà nói: “Cháo buổi sáng.”

Sau đó, cậu cúi đầu, chạm môi lên khóe môi Du Bạch, nhẹ nhàng m út lấy. Động tác nhẹ đến mức khiến người ta tưởng chừng như cánh hoa rơi xuống khẽ sượt qua môi.

Trần Phi Dự nghĩ thầm: “Đây là người tôi thích.”

“Đây là người tôi muốn ở cạnh cả đời này.”

Trần Phi Dự rời giường, rửa mặt sau đó đi vào phòng bếp, làm bữa sáng cho Du Bạch.

6 giờ 45, báo thức của Trần Phi Dự vang lên. Du Bạch ngủ ngon lành, cánh tay từ trong chăn thò, tắt báo thức của Trần Phi Dự đi, sau đó lại vùi người vào trong chăn nướng tiếp.

Du Bạch còn chưa cảm thụ cảm giác nằm trong ổ chăn ấm áp bao lâu, chăn đã bị người xốc lên.

“Sáng rồi.”

Một bàn tay lành lạnh sờ nhẹ trán cậu: “Dậy này.”

Du Bạch bắt lấy cái tay kia, kháng cự đẩy ra, vùi đầu vào chăn trốn tiếp.

Trần Phi Dự nói: “Làm bữa sáng, nếu còn không dậy, là hết phần nhé.”

Du Bạch tỉnh ngủ hẳn, mở to mắt, mơ mơ màng màng hỏi: “Ăn, ăn cái gì?”

“Mì. Cậu muốn ăn trứng chín hoàn toàn hay trứng lòng đào?”

Du Bạch nhắm mắt lại, cẩn thận suy nghĩ: “Đều muốn.” Vừa muốn ăn trứng gà rắc tiêu, thơm thơm béo ngậy, lại muốn ăn một phần lòng đào mềm đến tan chảy trong miệng.

“Được.” Trần Phi Dự nói, “Mau dậy rửa mặt đi, tôi vớt mì lên.”

Có đồ ăn sao có thể chậm được, Du Bạch chỉ dùng năm phút đã thay đồ xong, rửa mặt sạch sẽ, ngồi xuống bàn.

“Uống sữa bò trước.” Trần Phi Dự đem ly sữa bò đặt tới trước mặt Du Bạch.

Du Bạch bưng lên, vừa uống vừa xem Trần Phi Dự bận rộn trong bếp.

Trần Phi Dự xào cà chua với thịt băm làm nước dùng, sau khi sợi mì chín tới thì đặt vào trong nước lạnh, chờ đến khi ăn, mới vớt lên, đặt vào trong bát, sau đó rắc hành thái nhỏ lên trên.

Chiên trứng xong, Trần Phi Dự đặt cái đã chín toàn bộ vào bát Du Bạch xong, lại đặt thêm phần trứng lòng đào khác lên trên.

Nước dùng đỏ thẫm, sợi mì trăng trắng, trứng chiên hồng hào, hành lá xanh nõn, vừa nhìn đã ch ảy nước miếng.

Du Bạch lập tức bưng cốc sữa lên, một hơi nốc sạch, chuẩn bị ăn mì.

Trần Phi Dự đem hai bát mì tới: “Ăn đi.”

Du Bạch gật đầu: “Nhìn sơ đã thấy ngon rồi.”

Trần Phi Dự cười nhẹ: “Nếm thử đi, xem có phải vị cũng ngon như vẻ ngoài không.”

“Được.” Du Bạch lấy phần trứng chiên chín toàn bộ ấn xuống đáy bát, để phần nước dùng thấm ướt, sau đó bỏ phần lòng đào vào miệng.

“Ngon!”

Du Bạch dùng đũa trộn mì, khen không ngớt lời: “Về sau chỉ sợ ăn không nổi mấy quán bún ở cổng trường nữa mất.”

Nước cà chua thịt băm, vị rất thanh, sợi mì đã trụng sơ qua nước lạnh, nên lúc ăn không quá nóng, còn sừng sực.

Du Bạch cúi đầu cặm cụi ăn mì, mãi vẫn chưa thấy ngẩng lên.

Trần Phi Dự tràn đầy thỏa mãn nhìn Du Bạch ăn sáng.

Mãi đến khi Du Bạch ăn xong, Trần Phi Dự mới nâng cốc sữa bò lên, cụng ly với Du Bạch, cười nói: “Chào ngày mới.”

Du Bạch sửng sốt một chút, sau đó rót cho mình một cốc sữa bò, chạm ly nói: "Chào ngày mới.”

<b>Editor CO6TINY 🍀 </b>

676d0d422a045eeea7a421a2b7aaa968.jpg

 
Back
Top Dưới