Ngôn Tình Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,338,837
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
toi-va-hoang-thuong-tam-y-tuong-thong.jpg

Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Tác giả: Mạt Trà Thời Quang
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Hán Việt: Thanh Hữu Linh Tê

Tác giả: Mạt Trà Thời Quang

Editor: Lục Trà Cuồng Ma

Thể loại: ngôn tình, cổ đại, xuyên không, sủng, hài, 1v1, HE, kể ngôi thứ 1, truyện ngắn, phi song khiết.

Độ dài: 23 chương + 2 NT

CP: Tiêu Kỳ - Tô Thanh Thanh

Văn án.

===

Tôi là một phi tử không được sủng ái. Một ngày nọ, tôi đột nhiên có thuật đọc tâm.

- -- Tôi có thể nghe được tiếng lòng của tên hoàng đế cặn bã đó!

Hắn ý cười đầy mặt đỡ quý phi yểu điệu bị ngã lên, trong lòng lại đang mắng: [Đồ ngu!]

Hắn cung kính điềm đạm, kính rượu cho thừa tướng đại nhân: "Ngày khác phải cùng ái khanh không say không về."

Trong lòng thầm buồn bực thêm một câu: [Đợi trẫm tru di cửu tộc người trước.]

- -- Oa... Đáng sợ quá!

- -- Càng đáng sợ hơn là, hình như hắn cũng nghe thấy tiếng lòng của tôi?

Tôi nghe hắn thầm oán mỹ nhân tỷ tỷ mới đến: [Xấu không ai bằng.]

Tôi nhịn không được cũng thầm oán hắn: [Làm như ngươi anh tuấn lắm vậy.]

Mắt hắn như phóng đao nhìn qua.

- -- Chết tôi rồi!!! QAQ​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 1: "Không sai, tôi là người xuyên không đến."


Vì chuyện này, tôi đã liên tục mấy đêm không ngủ ngon.

Nghĩ đến lúc đầu khi phát hiện có thể nghe thấy tiếng lòng của Tiêu Kỳ, tôi đã phấn kích biết nhường nào!

Thì ra Tiêu Kỳ không thích Cao quý phi được sủng ái nhất một chút nào.

Thì ra Tiêu Kỳ không chỉ tính toán hại chết thừa tướng, còn tính kế lật đổ thái hậu.

Thì ra Tiêu Kỳ quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, còn bi3n thái hơn so với trong tưởng tượng!

Hậu cung tụ họp mà trước đây tôi ghét nhất bỗng nhiên trở nên thú vị.

- -- Hiện trường ăn dưa quy mô lớn!

Nghe hoàng đế bi3n thái cặn bã bốc phốt hậu cung ngay tại chỗ còn đã hơn xem bão bình luận trạm B!

<i>(*) Ứng dụng Bilibili (哔哩哔) hay còn gọi là Trạm B, là nền tảng mạng xã hội chia sẻ clip có nội dung chủ đề hoạt hình, truyện tranh anima và trò chơi từ Trung Quốc.</i>

- -- Không sai, tôi là người xuyên không đến.

Tôi từng cho rằng thuật độc tâm là bùa giữ mạng ông trời cho một cô gái được chọn xuyên không như tôi, nhưng thế nào cũng không ngờ tới...

"Bệ hạ đến!"

Tôi dừng tất cả suy nghĩ lại, giữ cho đầu óc trống rỗng.

- -- Hôm nay, tôi quyết định thử thăm dò một chút.

[HẾT CHƯƠNG 1]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 2: "Doạ chết ta rồi cẩu hoàng đế."


Lần đầu tiên tôi nghi ngờ Tiêu Kỳ có thể nghe thấy tiếng lòng của mình, cũng là trong một lần yến tiệc của hậu cung.

Hôm đó là sinh thần của Cao quý phi.

Cả hậu cung đều tặng lễ vật phong phú, đến cả thái hậu cũng tặng một đôi ngọc như ý giá trị không nhỏ.

Tất nhiên Tiêu Kỳ cũng đến.

Vốn dĩ tôi cực kì cao hứng muốn nghe lời cay độc của hắn, kết quả đêm nay tiếng đàn sáo thật sự quá lớn, tôi lại ngồi xa hắn, vậy mà không thể nghe rõ gì hết.

Sau đó tôi liền thấy buồn chán.

Lúc buồn chán tôi thích đếm người.

- -- 1 phi tử, 2 phi tử, 3 phi tử... 99 phi tử...

"Câm miệng!"

Tiêu Kỳ đột nhiên quát to một tiếng.

- -- Cả Phù Dung Cung lặng ngắt như tờ.

Tôi cũng bị doạ đến đầu óc trống rỗng.

Đôi mắt đen sì của Tiêu Kỳ tuần tra qua hiện trường một lần, sau đó nói:

"Không có gì, tiếp tục."

Tôi thở hổn hển: <i>[Doạ chết ta rồi cẩu hoàng đế.]</i>

1

Liền thấy ánh mắt sáng như ngọn đuốc của hắn liếc qua.

[HẾT CHƯƠNG 2]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 3: "Lại đây với trẫm."


Thân là một phi tử không được sủng ái, 1 năm cơ hội gặp hoàng đế của tôi xòe bàn tay ra đếm chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Ta cũng nghi ngờ hắn vốn dĩ không nhớ tên của tôi.

- -- Nhưng sao lại trùng hợp như vậy, mỗi lần cà khịa liền bị hắn nhìn thẳng?

Long bào vàng rực của Tiêu Kỳ lướt qua trước mắt.

Tôi ngồi ngay ngắn, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim.

<i>(*) Mắt nhìn mũi mũi nhìn tim: Chỉ tư thế cúi đầu vì ngại ngùng</i>

Tôi sớm đã nghĩ xong biện pháp đối phó rồi.

Tiêu Kỳ vừa ngồi xuống, tôi liền bắt đầu đếm.

"1 phi tử, 2 phi tử, 3 phi tử..."

Vừa rồi nước láng giềng lại đưa đến 10 mấy mỹ nhân, vậy mà lại có mặt đủ 121 phi tần!

Tôi không ngừng kiềm chế câu "cẩu hoàng đế" sau cùng, lé mắt nhìn hắn.

- -- Không có phản ứng gì.

- -- Đúng như dự đoán.

Thiết kế nhân vật của hắn là một bạo quân không thể hiện vui buồn ra mặt.

Tôi xoay người chống cằm, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn hắn.

<i>[Woa hôm nay bệ hạ anh tuấn quá đi à! Mặt như quan ngọc, mắt tựa lang tinh, không hổ là đệ nhất mỹ nam triều ta!]</i>

<i>(*) Quan ngọc: ngọc trang sức trên mũ, thường dùng miêu tả đàn ông có dung mạo đẹp.</i>

<i>(*) Lang tinh: sao Ngưu Lang.</i>

Nếu như hắn thật sự có thể nghe thấy, vậy hai lần trước không chém đầu tôi xem như tôi may mắn.

Lần này nhất định phải nịnh bợ một chút rồi.

Hắn điềm tĩnh uống rượu với thái hậu.

Tôi tiếp tục: <i>[Ai ya cổ áo của bệ hạ sao thế này? Hình như bị xoắn rồi? Mấy nô tỳ đó hầu hạ thế nào vậy chứ! Quá ảnh hưởng đến hình tượng anh minh thần võ của bệ hạ!]</i>

Tiêu Kỳ đặt ly rượu xuống, ung dung bĩnh tĩnh vuốt cổ áo.

Tôi: "!!!!!!"

Lập tức cúi đầu: <i>[Nhân chi sơ tính bổn thiện tính tương cận tập tương viễn...]</i>

- -- Tôi sớm đã nghĩ xong rồi.

Nhưng phàm là con người, còn là một người hiện đại có tư tưởng tự do, ở hậu cung phong kiến thâm hiểm gian ác, trong đầu sao có thể không cà khịa được chứ?!

- -- Nhưng cà khịa bạo quân phải mất đầu đó!

Cách ngăn cản bản thân cà khịa chỉ có...để não nhét đầy thứ khác...

Tôi từ "Tam Tự Kinh" đọc đến "Thi Kinh", từ "Thi Kinh" đọc đến "Luận Ngữ", không dám nhìn hắn thêm lần nào nữa.

Không dễ gì mới nhịn được tới khi yến tiệc sắp kết thúc, tôi thả lỏng đầu óc chuẩn bị chạy trốn.

Đột nhiên nghe thấy giọng nói ngà ngà say của Tiêu Kỳ:

"Tô mỹ nhân tiến cung hơn 4 năm, hình như trẫm vẫn chưa triệu kiến lần nào."

"Nào."

Hắn ngả lưng trên vị trí chủ tọa, đuôi lông mày nơi khóe mắt đầy vẻ phong lưu, vỗ vỗ vào vị trí trống bên cạnh,

"Lại đây với trẫm."

Ngồi trong xó của hàng thứ 4, Tô mỹ nhân đang giả vờ chim cút, chính là tôi:

"!!!!!!!"

[HẾT CHƯƠNG 3]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 4: "Thô t ục không chịu nổi."


Thật ra tôi là thai xuyên.

<i>(*) Thai xuyên: xuyên vào em bé vừa mới sinh</i>

Trong số đông các cô gái xuyên không, có lẽ tôi thuộc loại số mệnh không được tốt.

Mẫu thân là một nha đầu thông phòng không được chú ý, sinh tôi xong mới được nâng thành tiểu thiếp.

Trong phủ có 2 đích tỷ kim giao ngọc quý, 1 người lại xinh đẹp hơn người còn lại.

Năm đó tuyển tú, phụ thân đã bàn xong hôn sự cho 2 người họ từ lâu, thế nên quay qua ném tôi vào hậu cung.

Tôi trông không đủ xuất chúng, tài nghệ cũng không đủ nổi bật, có 1 ca ca ở bên ngoài đánh thắng trận 2 lần nên hoàng đế mới thăng tôi lên làm mỹ nhân.

Mấy năm nay ở trong cung luôn ngồi giữa yến tiệc, đến thỉnh an thái hậu sớm tối.

Thỉnh thoảng gặp Tiêu Kỳ, tất nhiên cũng là lẫn trong 1 đàn oanh oanh yến yến.

Đơn giản mà nói, bất kể và trước khi vào cung hay là sau khi vào cung, tôi đều là sự tồn tại không có cảm giác tồn tại.

Tiêu Kỳ vừa nói xong câu đó, khiến hơn một trăm cặp mắt trên yến tiệc đồng thời đều nhìn về phía tôi.

Tôi: "..."

- -- Như vậy không cần kiềm chế thì đầu óc cũng trống rỗng một mảng.

"Tô mỹ nhân?"

Tiêu Kỳ nhướng mày thúc giục.

Tôi phớt lờ ánh mắt hận không thể khoét chết tôi của các sủng phi, vẫn không quên che giấu nội tâm chân thật của mình:

<i>[Bệ hạ! Vậy mà bệ hạ lại cho ta ngồi cạnh ngài ấy! Aaa làm sao đây ta căng thẳng quá kích động quá!]</i>

Vừa ngồi xuống liền nghe thấy tiếng lòng của Tiêu Kỳ.

<i>[Thô t ục không chịu nổi.]</i>

Tôi: "..."

Kiềm chế thôi thúc muốn cà khịa hắn, tôi bày ra nụ cười e thẹn: "Bệ hạ, thần thiếp gắp đồ ăn cho ngài."

Từng cặp mắt bên dưới đều muốn xiên cho tôi thành cái rây.

- -- Những lúc thế này, càng cần phải ôm đùi của Tiêu Kỳ.

Trong lòng tôi vừa đọc tên các món ăn trên bàn, vừa gắp thức ăn cho Tiêu Kỳ

Không phí công nghe bão âm thanh 2 năm nay, thức ăn gắp qua đều là món Tiêu Kỳ thích ăn.

Quả nhiên, sắc mặt Tiêu Kỳ khá là vui vẻ, trong lòng đang nói:<i> [Xem ra nữ nhân Tô gia này quả nhiên thật sự thâm tình với trẫm.]</i>

Tôi đắc ý thả bão bình luận trong lòng: <i>[Oa oa oa bệ hạ đang ăn món mình gắp, vui quá đi!]</i>

Lại nghe Tiêu Kỳ nói: <i>[Lẽ nào nàng ta vì được sủng mà dùng tà thuật gì đó với trẫm sao?]</i>

<i>[Nếu như vậy,...]</i>

Hắn cười lạnh 1 tiếng, <i>[Trẫm phải khiến nàng ta không được chết yên ổn!]</i>

- -- Cạch!

Tay tôi run run, đũa rơi xuống bàn.

[HẾT CHƯƠNG 4]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 5: "Quá đáng sợ rồi!"


Sau khi yến tiệc kết thúc tôi liền cáo bệnh.

- --

Cẩu hoàng đế có thể nghe được tiếng lòng của tôi thôi mà đã muốn giết tôi rồi, nếu như để hắn biết là tôi biết hắn có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi, hơn nữa còn có thể nghe thấy tiếng lòng của hắn!

- -- Hắn còn không lập tức giết tôi tế trời chắc?

May mà thuật độc tâm của hắn có lẽ cũng giống tôi, khoảng cách xa thì không nghe thấy nữa.

- -- Vậy tôi tránh hắn là được.

Chỉ cần tôi trốn, dăm bữa nửa tháng cũng chưa chắc có thể gặp hắn 1 lần.

Hương Lan thở dài sau lưng tôi.

"Sao lại bệnh vào lúc này chứ..."

"Cơ hội tốt biết bao!"

"Nương nương người biết không? Vị trí đó quý phi nương nương còn chưa từng được ngồi! Đây là ân sủng to lớn biết bao nhiêu!"

"Éc éc người đừng ngồi dậy, mau nằm xuống cho mau khỏe lại!"

Lần "bệnh" này của tôi liền "bệnh" nửa tháng.

Nửa tháng sau, tôi nghĩ chắc có lẽ Tiêu Kỳ sớm đã quên kẻ lưu manh là tôi rồi.

- -- Tôi kì thực cũng không nằm nổi nữa.

Thế nên tôi thảnh thơi trải qua những ngày nhàn rỗi cùng với Hương Lan.

Tuy ông trời vừa cho tôi xuyên không vừa cho tôi thuật độc tâm, nhưng tôi tự mình biết mình.

Kiếp trước đọc nhiều tiểu thuyết cung đấu như vậy, với bản lĩnh này của tôi, đợi cẩu hoàng đế chết, làm một thái phi xuất cung đến miếu cầu phúc chính là thắng lợi lớn nhất!

Hôm nay tôi đang suy nghĩ sinh thần tháng sau của thái hậu phải viện cớ gì để vắng mặt thì Hương Lan vô cùng phấn khích chạy qua:

"Nương nương, nương nương! Lúc nãy Tiểu Cửu Nhi đến mật báo với bọn em!"

Tôi: "Ồ."

"Người đoán xem hắn nói cái gì?"

Tôi: "Ừm?"

"Hắn nói tối nay bệ hạ lật thẻ bài của người!"

Tôi: "Ờ."

- --!!!!! WTF!!!!!

Tôi: "Em nói cái gì, em nói lại lần nữa xem???"

+

[HẾT CHƯƠNG 5]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 6: "Woa, to quá!"


Tôi tuyệt vọng nằm trên giường.

Hương Lan: "Nương nương, nương nương có phải người xúc động quá mức rồi không?"

"Nương nương, chúng ta có xúc động hơn cũng phải vệ sinh bản thân sạch sẽ trước đã!"

"Nương nương người mau dậy đi, nô tỳ hầu hạ người đi tắm gội."

- -- Không.

- -- Tôi không đi.

- -- Tôi không muốn thị tẩm.

- -- Tại sao muốn tôi thị tẩm chứ?

- -- Lúc tôi thị tẩm phải làm thế nào?

Chẳng lẽ muốn lúc tôi thị tẩm còn phải cưỡng ép não mình bợ đít hắn sao?

1

- -- Bợ thế nào?

"Woa, to quá!"

"Oa oa bệ hạ thật dũng mãnh!"

- -- Giết tôi đi...bây giờ, ngay, lập tức!

"Nương nương!"

Cuối cùng tôi vẫn bị Hương Lan lôi đi tắm, còn khoa trương thay y phục, trang điểm.

"Nương nương, nương nương người nhìn xem, ngực này của người, eo này của người, bệ hạ nhất định sẽ thích!"

Tôi nhìn bản thân tuyệt vọng trong gương.

- -- Không.

- -- Không thể chết.

- -- Tiểu nương còn phải dựa vào tôi.

Ngươi đợi đó, ta nhất định có cách qua mặt!

[HẾT CHƯƠNG 6]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 7: "Ô... Mềm quá!"


Khi Tiêu Kỳ đến cũng không có trận chiến nào, chỉ mang theo nội thị thiếp thân.

Hắn vừa vào cửa đã quét mắt qua tôi, sau đó nói: "Dung tục tầm thường."

Tôi: "..."

- -- Thế trận không thể rối loạn.

Tôi hành lễ với hắn theo kế hoạch, vừa hành lễ vừa "bla bla" trong lòng:

<i>[Aaaa bệ hạ vậy mà thực sự đến rồi! May mà hôm nay nguyệt sự chưa kịp báo lên, đợi lát nữa phải tắt đèn trước, cho dù thế nào trước tiên cũng phải làm việc này!]</i>

Hắn biết nguyệt sự của tôi tới rồi, chắc chắn sẽ không chạm vào tôi.

Quả nhiên Tiêu Kỳ nặng nề liếc tôi một cái.

"Tô mỹ nhân đứng dậy đi."

Hắn nhàn nhã ngồi xuống trước bàn.

Tôi gấp gáp không nhịn nổi nên đi qua: "Bệ hạ, thần thiếp hầu hạ ngài nghỉ ngơi nhé."

"Không gấp."

Hắn thuận tay cầm giấy luyện chữ trên bàn lên: "Tô mỹ nhân bình thường hay đọc sách gì?"

Tôi đang định trả lời thì nghe thấy âm thanh trong lòng hắn: <i>[Chữ này không phải móng chó cào chứ.]</i>

Tôi: "..."

- -- Hold vững!

1

"Hồi bệ hạ, thần thiếp chưa từng đọc sách gì đàng hoàng. Chỉ là lúc trước nghe ca ca đọc sách, thiếp thích nghe lỏm nên đọc theo một chút, cũng không biết cụ thể là sách gì."

Triều đại này coi trọng nữ tử bất tài, nhưng không thể nói những thứ trước đây tôi đọc thầm trong lòng đều là thứ tôi từng học.

Kết quả liền nghe thấy Tiêu Kỳ thầm mắng: <i>[Đầu óc không tốt, ngược lại biết bịa chuyện.]</i>

Tôi: "..."

- -- Thả lỏng thả lỏng, thả lỏng đầu óc.

Tiêu Kỳ thong dong đặt mảnh giấy trở lại:

"Gần đây Tô mỹ nhân có tiếp xúc với thứ gì đặc biệt không? Hoặc ăn đồ kì lạ gì đó?"

"Hồi bệ hạ, thần thiếp luôn ở Dao Quang Điện, bữa ăn hàng ngày đều do ngự thiện phòng đưa đến."

"Người kì quái thì sao?"

Tôi quỳ phịch xuống:

"Bệ hạ! Thần thiếp tuân thủ bổn phận, nếu như không có chuyện gì tuyệt đối sẽ không bước ra khỏi Dao Quang Điện nửa bước, càng sẽ không gặp người hỗn tạp nào."

Tiêu Kỳ tựa lên bàn, ánh mắt liếc tôi nhấp nháy, trong lòng cũng không có âm thanh gì.

Một lúc lâu sau: "Đứng dậy đi."

Sau đó nói: "Trẫm thấy sắc mặt ngươi không khỏe, ngày khác lại đến vậy."

- -- Qua ải rồi!

Tôi kìm nén phấn khích, dối lòng thầm nghĩ:

<i>[Huhu là ta nói sai câu nào rồi sao, hay là ta vừa lộ ra khuyết điểm nào, sao bệ hạ lại hỏi ta mấy câu hỏi này, tại sao hỏi xong liền đi, để người trong cung biết bệ hạ lật thẻ bài của ta không đến một khắc đã đi thì cái mặt này của ta phải giấu vào đâu huhuhu...]</i>

Ta vừa nghĩ thầm vừa giả bộ không nỡ, tiễn Tiêu Kỳ ra ngoài.

Mắt thấy đã sắp đến cửa điện, nhưng chiếc váy mới trên người quá dài, một bước vậy mà không đạp tới ngưỡng cửa.

Cho nên nói con người không thể tự mãn, một khi tự mãn liền dễ xảy ra vấn đề.

Vấn đề của tôi xảy ra chính vào giây phút này.

Tôi bị vấp vào váy loạng choạng lên phía trước một bước, mà Tiêu Kỳ không biết vì sao đột nhiên quay người lại.

Tôi vô thức muốn tránh khỏi hắn, đột ngột ngã ra phía sau.

Hắn muốn kéo tôi, nhưng lại vấp vào bậc cửa.

Sau đó...

- -- Rầm!

Hắn ở trên, tôi ở dưới.

- -- Sát rạt.

Vốn dĩ cũng không có gì.

Chỉ là một cảnh thô t ục trong phim thần tượng thô t ục, nhưng...

Tôi nghe thấy tiếng lòng của hắn:

<i>[Ô... mềm quá!]</i>

Ý thức của tôi đi trước ý chí, gào to một tiếng sâu trong tâm trí:

<i>[Biến, thái, chết, tiệt!!!]</i>

[HẾT CHƯƠNG 7]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 8: "Tiếng cẩu hoàng đế này, gọi cũng mới mẻ đó."


Tôi quỳ thẳng thớm trước mặt Tiêu Kỳ.

Tôi giãy chết:

"Bệ hạ! Đều là lỗi của thần thiếp! Thần thiếp không nên mặc cái váy dài như vậy! Thần thiếp không nên đi mà không nhìn đường!"

"Bệ hạ, ngài không bị ngã chứ? Có cần gọi ngự y không?"

Sau đó tôi vô cùng thương tâm lau nước mắt.

Tiêu Kỳ cầm một tách trà, lông mày còn không thèm liếc tôi một cái.

Chỉ chậm rãi uống một ngụm, trong lòng không có một chút âm thanh nào.

"Tô mỹ nhân."

Hồi lâu sau, hắn mới thong dong lên tiếng, "Bi3n thái chết tiệt là ý gì?"

Tôi: "..."

"Là...là..."

Không đợi tôi đấu tranh nghĩ ra một cách giải thích, hắn vừa nhìn qua đã u ám nhếch khóe môi.

"Tiếng cẩu hoàng đế này, gọi cũng mới mẻ đó."

Tôi: "..."

- --- Chết rồi, chết rồi, chết rồi, chết rồi...

"Bây giờ biết sợ rồi sao? Trẫm biết Tô mỹ nhân đã ăn gan hùm mật gấu, lời mắng nhiếc vua mà cũng nói ra không cần suy nghĩ."

- --- Chết rồi, chết rồi, chết rồi, chết rồi...

Tiêu Kỳ lại nói mấy câu gì đó, nhưng tôi đều nghe không rõ, não đã bị hai chữ "chết rồi" spam cho ngừng làm việc.

Chỉ thấy sắc mặt hắn càng ngày càng khó coi, giọng nói lạnh buốt lần nữa truyền vào tai:

"Sau này ngươi có chết hay không trẫm không biết, nhưng ngươi còn làm ồn trẫm, trẫm lập tức sai người vặt đầu ngươi xuống!"

Tôi:!!!

- -- Bị ép ngừng spam.

"Bệ hạ!"

Phản ứng đầu tiên sau khi não hoạt động lại chính là ôm lấy đùi hắn, "Không phải thần thiếp cố ý đâu... thần thiếp không dám nữa!"

"Im lặng!"

Tiêu Kỳ vậy mà lấy tách trà làm thước gỗ, nặng nề đập xuống bàn, làm tôi sợ đến nín họng.

"Không muốn chết sao?"

Tôi vội lắc đầu.

"Không muốn chết thì thành thật trả lời câu hỏi của trẫm."

[HẾT CHƯƠNG 8]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 9: "Muốn lấy công chuộc tội không?"


Tiêu Kỳ gặng hỏi tôi sạch sẽ từ đầu đến cuối.

"Cho nên 2 lần trước không phải trẫm nghe nhầm, mà chính là là ngươi đang chửi thầm trẫm?"

Tôi: "Vâng..."

"Cũng chính là trong lòng trẫm đang nghĩ gì, ngươi cũng đều nghe thấy?"

Tôi: "Vâng..."

"Bắt đầu từ lúc nào?"

Theo mỗi một từ "vâng" của tôi, mặt Tiêu Kỳ lại đen thêm 1 phần, lúc hỏi đến câu này, tôi còn nghi ngờ giây sau có phải hắn sắp vặn cổ tôi rồi không.

Lưỡi tôi cuộn lại: "2... 2 năm trước..."

- -- Bốp!

Hắn tức giận đập bàn.

Giây tiếp theo, hắn bình tĩnh trở lại, khóe môi nhếch lên:

"Như vậy xem ra Tô mỹ nhân biết không ít bí mật của trẫm."

"Thần thiếp... đầu óc thần thiếp không được tốt lắm, nghe xong liền quên, thật đó..."

"Ồ? Vừa nãy là ai còn nói chỉ nghe huynh trưởng đọc sách liền thuộc "Thi Kinh", "Luận Ngữ"?"

Tôi: "..."

- -- Tất cả chỉ là bốc phét, tôi cảm thấy tôi sắp không gánh vác nổi nữa rồi.

Tiêu Kỳ chuyển chủ đề: "Có điều Tô mỹ nhân có thể che giấu bí mật này những 2 năm, chắc hẳn cũng là người thông minh."

Hắn liếc tôi bằng đôi mắt rực rỡ:

"Muốn lấy công chuộc tội không?"

Tôi gật đầu lia lịa.

"Qua đây." Hắn cười với tôi.

- -- Cẩu...

- -- Không, ngài nghe nhầm rồi, ta không có nói gì cả!

[HẾT CHƯƠNG 9]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 10: "Hừ, tâm sự cái gì?"


Tiêu Kỳ muốn tôi giúp hắn đối phó với Cao thừa tướng và thái hậu.

Chắc là hắn có hiểu lầm gì đó với sự "thông minh" của tôi.

Có điều, giữa "chết ngay lập tức" và "chết muộn một chút", tôi vẫn chọn vế sau.

- -- Sau đó tôi đã trở thành sủng phi mới thăng chức của Tiêu Kỳ.

- -- Độc sủng 1 tháng, thăng liền 2 cấp.

Trong 1 tháng này, mỗi ngày Tiêu Kỳ bãi triều liền đến Dao Quang Điện, chính thức "sống chung" với tôi.

- -- Đương nhiên, đây là ngoài mặt mà thôi.

Sự thật là hắn chê tâm lý tôi hoạt động quá phong phú, cũng chính là...

- -- Quá ồn.

Vào Dao Quang Điện liền đến sảnh phụ.

- -- Không cần hiếu kỳ, tôi không có ngủ với hắn.

Thật ra từ lâu tôi đã phát hiện, hắn căn bản không thích nữ sắc.

Cả một hậu cung trên dưới hơn 100 phi tần, hắn chẳng đặt một ai vào mắt.

- -- Hắn chính là một công cụ làm việc vô tình.

1 tháng này tôi rất tự mình biết mình, không không ra cửa trước không bước cửa sau.

Nhưng hễ có phi tần nào đến gây hấn, tôi liền vô cùng đê tiện trả lời một câu:

"Hôm qua hầu hạ bệ hạ thật sự mệt mỏi, tỷ tỷ hôm khác lại đến nhé."

Theo Hương Lan nói, bây giờ cả hậu cung đều căm hận tôi.

Đặc biệt là Cao quý phi, đã nổi giận mấy lần ở Phù Dung Cung, nói là nhất định phải lột da róc xương con hồ ly tinh tôi đây.

Tôi nghĩ đến lúc mới vào cung nàng ta từng cho tôi vài cái bạt tai thì cảm thấy quan ngại sâu sắc về tương lai.

Trong 1 tháng này, 2 vị đích tỷ còn lần lượt nhờ người đưa tin, muốn vào cung tâm sự.

- -- Hừ, tâm sự cái gì?

- -- Tâm sự trước đây bọn họ bắt nạt tôi thế nào sao?

Có điều 1 tháng này vẫn là một tháng tôi sống thoải mái nhất kiếp này, không, 2 kiếp này.

- -- Cẩm y ngọc thực, xa xỉ cực độ.

Chẳng trách nhiều người tích trữ đủ sức lực bò lên trên như thế.

Đáng tiếc những ngày tháng thoải mái luôn kết thúc nhanh.

Còn không phải sao, Tiêu Kỳ bảo tôi cùng tham gia cung yến với hắn.

Trừ phi tần có phẩm vị cao, còn có không ít các kiểu triều thần đều sẽ tham gia.

[HẾT CHƯƠNG 10]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 11: "Bạch nguyệt quang là cái gì?"


Đêm cung yến đó, tôi mặc trang phục lộng lẫy đến tham dự.

Làm một tiện nữ lả lơi đạt tiêu chuẩn, lúc này đương nhiên tôi sẽ không thành thật tự mình ngồi đó.

Tôi mỏng manh không xương tựa vào lòng Tiêu Kỳ, ánh mắt chọc vào bánh ngọt trên bàn.

"Bệ hạ, aaa —"

Tôi liếc qua khoé mắt thấy vài lão thần đã bắt đầu đỡ trán nhìn không nổi nữa.

Nhưng Tiêu Kỳ cứ như thể hoàn toàn không phát hiện ra, cầm một miếng đút cho tôi ăn.

Còn cười tủm tỉm lau khoé miệng cho tôi: "Thanh Thanh thật nghịch ngợm."

- -- Thật nghịch ngợm... Thanh Thanh...

- -- Í da gà rơi đầy đất.

<i>[Ngươi dám thử rơi một cái cho trẫm xem thử xem?]</i>

Trên mặt một mớ ôn nhu, nhưng trong lòng lại lạnh giọng cảnh cáo tôi.

Tôi: "Bệ hạ, nhất định phải như thế này sao..."

Tôi nhìn người cha coi trọng thể diện nhất của mình, mặt sắp đỏ thành màu gan heo rồi.

<i>[Ngươi vẫn để ý cha ngươi nghĩ thế nào sao?]</i>

<i>[Không để ý, không để ý. Nhưng mà bệ hạ, ngài đồng ý rồi đó, phải sắp xếp cho tiểu nương của ta.]</i>

<i>[Quân vô hí ngôn.]</i>

Tôi dịu dàng lên tiếng: "Bệ hạ, thần thiếp rót rượu cho ngài."

Tôi rướn người, rót cho Tiêu Kỳ một ly rượu, đang định lả lơi đút cho hắn uống thì đảo mắt liếc nhìn liền thấy trong góc có một công tử mặc thanh sam đang ngồi.

<i>(*) Thanh sam: quần áo máu xanh.</i>

Trái tim trong phút chốc bị bắn trúng.

- -- Huhu bạch nguyệt quang của tôi...

<i>[Bạch nguyệt quang là cái gì?"] - </i>Trong lòng Tiêu Kỳ hỏi tôi.

Tôi: "..."

<i>[Không có gì...]</i>

Tôi đau khổ đưa ly rượu đến bên miệng hắn, <i>[Cho dù thế nào sự hi sinh của ta cũng quá lớn, bệ hạ nên hứa với ta thêm một chuyện!]</i>

<i>[Tô Thanh Thanh, đừng có được đằng chân lân đằng đầu.]</i>

- -- Được thôi...

Tôi cười hí hí tựa vào lòng Tiêu Kỳ, Tiêu Kỳ cũng cười hí hí ôm tôi.

- -- Ồ... thế này giống như bí mật truyền âm, y chang như thế giới tiên hiệp.

1

<i>[Thế giới tiên hiệp là cái gì?]</i>

<i>[... Không có gì.]</i>

<i>[Quay về tính sổ với ngươi tiếp!]</i>

Tiêu Kỳ đột nhiên véo vào eo tôi: <i>[Bây giờ, đi gây hấn với Cao Ngân Sương đi.]</i>

- -- Cao... Cao Ngân Sương?

- -- Cao quý phi?

Tôi liếc nhìn thừa tướng đại nhân uy phong lẫy lừng ngồi ở ghế đầu.

- -- Ở trước mặt cha người ta ư?

<i>[Hay vẫn là trực tiếp giết ta đi...]</i>

<i>[Cũng không phải không thể.]</i>

<i>[Không... ta... ta đi!]</i>

[HẾT CHƯƠNG 11]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 12: "Trẫm chống lưng cho ngươi."


Thật sự không thể trách tôi nhát gan.

Tôi sống 2 kiếp rồi, kiếp thứ 1 sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ.

Nếu như nói chịu bao nhiêu thiệt thòi về mặt vật chất, thì ngược lại không có.

Chỉ là cho dù ba tôi hay mẹ tôi, câu nói với tôi nhiều nhất chính là:

"Con nhịn một chút không được à? Con nhường một chút không được sao? Nó là em trai con!"

Hoặc nói thế này: "Con phải ngoan một chút, đừng gây rắc rối cho nhà mình, đừng gây rắc rối cho em trai con."

- -- Cách giáo dục tẩy não từ nhỏ dẫn đến sự hèn nhát trong lòng tôi.

Gặp phải rắc rối có thể trốn liền trốn, nhìn thấy người không dễ chọc vào liền hận không thể lập tức biến thân chim cút, giả vờ bản thân không có cảm giác tồn tại.

- -- Kiếp đó cuối cùng tôi đã chết dưới bánh xe.

Hôm ấy em tôi nhập học đại học.

Tôi xem trước tuyến đường xong, đẩy vali đi đằng trước.

Mẹ tôi và em trai đi theo phía sau.

Lúc qua đường tôi vẫn đang suy nghĩ đợi lát nữa dẫn em trai đi đâu ăn cơm.

Mẹ tôi đột nhiên gào lên với tôi: "Tô Thanh Thanh! Mày không trông chừng em trai mày à!"

Tôi quay đầu lại, thì ra là một chiếc xe đúng lúc chạy qua quẹt vào em tôi, may mà mẹ tôi đã kéo nó ra phía sau.

Tôi đang muốn giải thích thì, ầm –

Lúc ngã xuống đất, tôi nhìn ấy ánh mắt sợ hãi của mẹ, vậy mà lại không cảm thấy đau, chỉ muốn nói một câu:

"Ôi, cuối cùng mẹ cũng nhìn thấy con rồi."

1

===

Đến kiếp này thì càng không cần nói nữa.

- -- Tầng lớp sinh ra bạn đã được định trước rồi.

Tôi luôn được tiểu nương ân cần dạy bảo rằng phải nhịn, phải nhường, phải lấy lòng.

- -- Lấy lòng đích tỷ, lấy lòng chủ mẫu, lấy lòng cha mình.

Nếu sống không tốt, bản thân tôi thì không sao, nhưng người chịu khổ là tiểu nương.

Tiểu nương của kiếp này một lòng một dạ đối xử tốt với tôi, tôi không nỡ để bà ấy chịu khổ.

Cho nên bây giờ muốn tôi thẳng lại cái sống lưng đã cong được hai kiếp, mạnh dạn thẳng thắn gây rắc rối cho người khác, tôi...

- -- Chân tôi mềm nhũn.

<i>[Có tiền đồ chút đi.]</i>

Giọng nói của Tiêu Kỳ vang lên trong não, <i>[Trẫm chống lưng cho ngươi.]</i>

[HẾT CHƯƠNG 12]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 13: "Tô Thanh Thanh, đánh cho trẫm!"


Tôi thẳng lưng, cầm rượu, cong eo, dùng hết khí thế của yêu phi.

"Tỷ tỷ một mình uống rượu, chắc buồn hỏng người rồi nhỉ?"

Tiệc rượu chia ra nam nữ quyến, nhưng vẫn nhìn thấy lẫn nhau.

Môi của Cao quý phi sớm đã bị cắn rách, vừa nhìn thấy tôi liền:

"Tiện nhân!"

<i>[Hỗn xược!]</i>

Tôi bị dọa một trận, thứ phản ứng lại là tiếng lòng của Tiêu Kỳ.

<i>[Người ta cũng không có mắng ngài, ngài tức giận cái gì...]</i>

Tiêu Kỳ không nói gì nữa.

Tôi cười hề hề nhìn Cao quý phi:

"Hỏa khí của tỷ tỷ lớn như thế, vậy càng phải uống hết ly rượu này để hạ hỏa."

"Một tiệp dư nhỏ bé, cũng xứng kính rượu bổn cung sao?"

Cao quý phi đứng phắt dậy, bốp một cái đánh rớt ly rượu của tôi.

- -- Ặc...

- -- Làm sao đây...

Tiêu Kỳ: <i>[Trực tiếp đánh.]</i>

Tôi: <i>[Hả?]</i>

<i>[Đánh!]</i>

Tiêu Kỳ nói <i>[Lúc trước nàng ta đánh ngươi thế nào, bây giờ ngươi đánh nàng ta lại thế ấy.]</i>

Tay tôi run run.

Cũng không kịp nghĩ làm sao Tiêu Kỳ biết Cao quý phi từng đánh tôi, chỉ nghĩ đến mấy bạt tai khi đó của nàng ta, làm mặt tôi sưng tận mấy ngày...

Tôi liếc qua phía nam quyến một chút, Cao thừa tướng đã nhìn qua bên đây rồi.

<i>[Tô Thanh Thanh, đánh cho trẫm!]</i>

Tôi cắn răng, nhắm mắt, bốp –

Ai cũng không ngờ đến tôi vậy mà lại dám đánh Cao Ngân Sương, cảnh tượng nhất thời trở nên hỗn loạn.

Tiêu Kỳ lại nói: <i>[Tô Thanh Thanh, cơm trẫm cho ngươi ăn không đủ nhiều sao?]</i>

- -- Quả thật tôi không dám dùng hết sức lực...

<i>[Đánh lại.]</i>

Tôi: "..."

<i>[Tô Thanh Thanh!]</i>

- -- Bốp!

<i>[Còn 2 bạt tai nữa.]</i>

Tôi nhắm mắt lại tát 2 bạt tai, tát thẳng cho Cao Ngân Sương ngu ra tại chỗ.

- -- Bên nữ quyến hoàn toàn loạn cào cào.

Cung nhân bên cạnh Cao Ngân Sương và cung nhân bên cạnh tôi gần như sắp đánh nhau tới nơi.

Bên nam quyến có mấy người vội vàng đi qua, trong đó Cao thừa tướng mắng lớn:

"Nghiệt chướng ngạo mạn! Quý phi nương nương quý thể mỏng manh há có thể để cho thứ hạ đẳng mạo phạm!"

Ông ấy sống lâu trong triều đình, không nói chuyện đã tự mang quan uy, càng huống hồ dùng 10 phần sức lực quát thế này.

Dọa cho tôi lùi về sau 2 bước, bàn tay vừa đánh người không kiềm chế được run rẩy.

- -- Tôi vô thức lại muốn giả vờ chim cút.

<i>[Hoảng cái gì.]</i>

Giọng nói ghét bỏ của Tiêu Kỳ.

Tôi ngẩng đầu.

Nhìn bộ dạng bình tĩnh kiên định của hắn như dạo chơi mà đến, sự rực rỡ đẹp đẽ đó lại chảy trong đáy mắt.

<i>[Xem trẫm làm thế nào chống lưng cho ngươi.]</i>

[HẾT CHƯƠNG 13]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 14: "Ngài được lắm!"


"Bệ hạ!"

Suy cho cùng Tiêu Kỳ cách bên đây khá gần, hắn vừa đến, tôi và Cao Ngân Sương cùng đồng thanh.

Nhưng rõ ràng Cao Ngân Sương gọi chân thành thắm thiết hơn nhiều.

- -- Dù sao mặt người ta cũng sắp sưng lên rồi.

Mà 1 sủng phi giả bình thường gọi hắn là cẩu hoàng đế như tôi, tiếng gọi khó tránh khỏi việc ra vẻ nhu mì.

- -- Nhưng...

"Thanh Thanh, vừa nãy tại sao nàng dùng sức tát Cao quý phi như vậy?" Tiêu Kỳ cau mày.

"Bệ hạ, bệ hạ phải vì thần thiếp..."

Không đợi Cao Ngân Sương nói xong, Tiêu Kỳ đau lòng nhìn tay tôi: "Tay tát đau không? Hay là mời ngự y xem xem."

1

Tôi: "..."

- -- Ngài được lắm!

Biểu cảm trên mặt Cao Ngân Sương đều cứng lại, nước mắt cứ như thế treo trên khóe miệng.

"Bệ hạ! Theo phân vị Tô tiệp dư vốn không nên xuất hiện ở yến tiệc, càng huống hồ nàng ta vậy mà lại hống hách như vậy, dĩ hạ phạm thượng đánh quý phi nương nương, hàng nghìn con mắt đang nhìn chằm chằm, khiến nhiều người bàn tán, xin bệ hạ nhất định phải xử phạt!

Nghe nói Cao thừa tướng yêu thương đứa con gái này nhất, lúc này mặt đã trắng nhách.

"Lẽ nào chuyện trên triều đường ái khanh quản không đủ, còn muốn vươn tay đến hậu cung của trẫm à?"

"Thần không có ý này, chỉ là..."

"Có điều ái khanh ngược lại đã nhắc nhở trẫm, Tô tiệp dư thân phận hơi thấp, có việc làm này với Quý phi đích thực không thoả đáng."

- -- Sắc mặt của Cao thừa tướng và Cao Ngân Sương đều có chút dịu lại.

"Trẫm nghe nói Cao quý phi quen thói ngang ngược, hôm nay còn đại náo cung yến, làm mất thể thống, nhưng xét thấy mấy năm nay nàng ấy có công giúp đỡ quản lý hậu cung, nên giáng làm tiệp dư tam phẩm."

"Còn về Tô tiệp dư, trẫm thấy nàng ấy phẩm hạnh thuần thiện, thẳng thắn hồn nhiên, thục đức tại tâm, thăng thành Huệ phi."

"Huệ phi muốn trách phạt một tiệp dư, chắc thoả đáng rồi chứ?"

Tiêu Kỳ dùng giọng điệu vừa điềm đạm vừa thờ ơ như thế ban xuống 2 thánh chỉ hoang đường.

- -- Kinh động đến mức tất cả mọi người đều há mồm trợn mắt.

[HẾT CHƯƠNG 14]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 15: "Chậc, thật là chẳng có lấy một chút riêng tư."


Tuy tôi không hiểu những chuyện ở trong triều, nhưng cũng hiểu đại khái có lẽ là Tiêu Kỳ đang mượn Cao Ngân Sương mỉa mai Cao thừa tướng.

Có điều nghĩ đến thịnh sủng từng có của Cao quý phi và gương mặt của Cao Ngân Sương hôm nay, tôi vẫn "chậc chậc" 2 tiếng.

"Ngươi ngược lại lương thiện."

Ở trước mặt tôi, Tiêu Kỳ càng ngày càng không ngụy trang bản thân nữa, hắn cười lạnh:

"Năm đó ông ta khăng khăng đưa nàng ta vào hậu cung, thì nên nghĩ đến kết cục ngày hôm nay."

- -- Chậc, thật là chẳng có lấy một chút riêng tư.

"Thanh Thanh yên tâm, trẫm đối với Thanh Thanh không giống."

- -- Xí, có quỷ mới tin.

Tôi cũng lười ngụy trang não mình trước mặt Tiêu Kỳ tiếp.

- -- Dù sao nếu hắn muốn gi3t chết tôi thì sớm đã có 800 cách giết tôi rồi.

===

Lúc tắm rửa tôi nhịn không được nhìn 2 tay của mình.

- -- Vậy mà tôi lại đánh Cao Ngân Sương 4 bạt tai?

Năm đó lúc tôi mới vào cung, tôi gặp nàng ta trên đường, bị trâm vàng trên đầu nàng ta làm cho lóa mắt nên hành lễ có hơi muộn.

Không biết hôm đó vì sao nàng ta tâm trạng không tốt, tóm tôi trút giận một trận.

- -- Không nhiều không ít, vừa vặn 4 bạt tai.

Đây vẫn là lần đầu tiên tôi trả lại những uất ức mình từng chịu.

Nói không rõ là cảm giác gì.

Trong lòng có chút chua xót, lại có chút trương phình.

- -- 2 kiếp, tôi đều chưa từng xấc xược như vậy.

- -- Có điều sao Tiêu Kỳ biết Cao Ngân Sương từng đánh tôi chứ?

Tối nay thật ra chỉ đánh có 2 bạt tai, cũng xem như có thể đạt được mục đích rồi.

Nhưng tại sao hắn cứ khăng khăng muốn tôi đánh 4 bạt tai?

- -- Lẽ nào...

Tôi đột ngột ngồi dậy từ trong thùng tắm.

Chợt nhớ đến một vấn đề đã bị mình lơ là rất lâu.

Lần đầu tiên nghi ngờ hắn có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi, vì tiếng đàn sáo quá lớn, tôi không nghe thấy tiếng cà khịa của hắn, chỉ có thể nhàm chán đếm phi tần.

- -- Trong hoàn cảnh tương tự đó, sao hắn có thể nghe thấy tôi chứ?

- -- Tiêu Kỳ tập võ!

Người tập võ tai thính mắt tinh, những cảm nhận khác chắc chắn cũng nhạy bén hơn người thường.

- -- Cho nên...

"Bệ hạ! Ta đói rồi, muốn ăn bánh trôi ngâm rượu."

Lúc nhìn thấy nội thị bên cạnh Tiêu Kỳ đưa đến 1 bát bánh trôi ngâm rượu, tôi ngã vào trong chăn.

Vậy nên Tiêu Kỳ đến điện phụ, không phải vì chê tôi ồn, mà là không muốn bị tôi nghe thấy tiếng lòng của hắn.

Vậy nên 1 tháng nay, những lời chửi thầm có thể nghe và không thể nghe trong lòng tôi, đều bị Tiêu Kỳ nghe thấy hết!!!

- -- Aaaaaaaaaa ban cho tôi một ly rượu độc đi!!!

- -- Không còn mặt mũi rồi còn cần mạng để làm gì nữa!!!

Cũng không biết có phải là ảo giác không, hình như tôi nghe thấy tiếng Tiêu Kỳ không màng đến hình tượng cười to.

[HẾT CHƯƠNG 15]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 16: "Đây là muốn... đưa tôi xuất cung sao!!!"


<i>[Bệ hạ, trâm của ta hỏng rồi.]</i>

Lập tức có người bưng nguyên bộ trang sức qua.

<i>[Bệ hạ, ta luôn cảm thấy mùi trà bên đó của ngài thơm hơn.]</i>

Lập tức có người mang 2 hộp trà mới đưa đến Dao Quang Điện.

<i>[Bệ hạ, ngài nói xem tại sao hôm nay tuyết lại rơi? Tại sao 1 năm có 4 mùa, tại sao 1 ngày có 24 giờ? Tại sao mùa xuân nở hoa mùa thu kết quả mà không phải mùa hạ nở hoa mùa đông kết quả chứ, ngài nói xem...]</i>

Lần này người đến là nội thị thiếp thân của Tiêu Kỳ.

Hắn kỳ quái nhìn vào nội điện

"Nương nương, bệ hạ nói người quá ồn."

Trong lòng tôi "hừ" lạnh 1 tiếng:

<i>[Chê ồn thì ngài đừng đến nữa, cứ ở Cần Chính Điện của ngài đi, đảm bảo không có ai làm ồn ngài.]</i>

Không lâu sau, nội thị lại đến.

Vẻ mặt càng thêm quái gở:

"Nương nương, bệ hạ nói người là ái phi của ngài ấy, ngài ấy không đi đâu hết, chỉ ở Dao Quang Điện."

"Vậy ngài qua đây, dựa vào cái gì mà ngài nghe thấy ta mà ta không nghe thấy ngài chứ!"

Tôi cảm thấy nội thị sắp sụp đổ rồi:

"Nương nương, bệ hạ nói ngài ấy không qua, để tránh cho bản thân...khụ...không kiềm được."

Rõ ràng biết điều hắn nói là không kiềm được giết tôi, nhưng nhìn biểu cảm tế nhị của nội thị, tôi vẫn đỏ mặt.

Cho dù tôi giày vò Tiêu Kỳ ra sao, mỗi ngày hắn vẫn bền lòng vững dạ đến Dao Quang Điện.

Tôi vẫn như cũ không bước chân ra khỏi điện, không biết kế hoạch đối phó Cao thừa tướng của hắn đã đi đến bước nào rồi.

===

Hôm nay nội thị mang đến 1 bộ y phục.

"Nương nương, bệ hạ nói phải... tiếp tục chống lưng cho người."

Tôi nhìn bộ y phục đó, đôi mắt sáng lên.

- -- Đây là muốn... đưa tôi xuất cung sao!!!

[HẾT CHƯƠNG 16]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 17: "Chống lưng này thế nào?"


- -- Tôi không còn mắng Tiêu Kỳ là "cẩu hoảng đế" nữa.

- -- Thật đấy!

Hắn vậy mà đưa tôi về Tô gia diễu võ giương oai.

Người cha từ trước tới nay luôn "khôn nhà dại chợ" đó của tôi, toàn bộ quá trình đều lắp ba lắp bắp không nói được 1 câu hoàn chỉnh nào.

Thì ra tiểu nương sớm đã được nâng thành bình thê, Tiêu Kỳ còn cho bà ấy 1 phong hào Cáo Mệnh.

<i>(*) Cáo Mệnh hay Mệnh phụ (命婦), theo ý nghĩa phổ biến thì là 1 danh từ gọi các phụ nữ có tước hàm thuộc các triều đại phong kiến.</i>

Từ lúc tôi "đắc sủng", chức quan của cha tôi chưa tăng 1 cấp nào, chỉ cho riêng tiểu nương 1 chức Cáo Mệnh.

Đây là ý gì, chỉ cần không ngốc thì đều biết.

- -- Trong phủ không có ai dám bắt nạt bà ấy nữa.

Lúc gặp riêng tiểu nương, tôi không nhịn được rơi 2 hàng nước mắt.

Tiểu nương hỏi tôi có phải những ngày tháng trong cung sống không tốt không.

Tôi lắc đầu.

Tuy biết đều là giả...

Nhưng 2 kiếp rồi, tôi chưa từng được người khác yêu thương như vậy.

Có lẽ đoán trước được Tiêu Kỳ sẽ đến nên 2 đích tỷ cũng ở nhà.

Họ vây quanh tôi vừa tâng bốc vừa nịnh hót, chỉ thiếu điều đội tôi lên đầu.

<i>[Chống lưng này thế nào?]</i> - Trong lòng Tiêu Kỳ hỏi tôi.

Tôi thầm mắng hắn: <i>[... Đồ ấu trĩ.]</i>

Tiêu Kỳ cũng không phản bác, chỉ nhếch môi hất cằm.

- -- Giống như con khổng tước kiêu ngạo.

Tôi bị hắn làm cho cười chết.

===

Diễu võ giương oai ở nhà mẹ xong, Tiêu Kỳ đưa tôi đi dạo phố.

Đáng tiếc tôi xuyên đến 10 mấy năm, nghe hát, dạo thanh lâu gì đó mà mấy cô gái xuyên không khác thường làm, một chuyện tôi cũng chưa từng làm qua.

Tiêu Kỳ đưa tôi dạo thanh lâu là không thể nào rồi, nghe hát còn được.

Lần đầu nghe, đoạn hí bên này tôi căn bản nghe không hiểu.

Mỗi khi trên đài hát 1 câu, Tiêu Kỳ liền ở trong lòng phiên dịch cho tôi 1 câu.

Nghe 1 hồi cũng không biết đã nghe hiểu những gì, chỉ cảm thấy giống như trái tim mình đang ở trên 1 chiếc thuyền.

- -- Lắc lư.

Lúc trước có người từng nói "con người không thể tự mãn, một khi tự mãn thì dễ xảy ra chuyện."

Lúc 1 thanh đao lớn chém lật bàn thì tôi đang chống cằm, cố gắng chèo con thuyền trong lòng đó.

Tiêu Kỳ dùng sức kéo tôi ra đằng sau, tôi mới không trực tiếp nằm bò trên đất.

"Có thích khách!"

Không biết ai quát to 1 tiếng.

Tôi mới phản ứng được, đây chính là thời cổ đại, đao kiếm không có mắt.

- -- Mà bên cạnh tôi là hoàng đế, người có tần suất bị ám sát cao nhất.

Tình cảnh trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.

Tiêu Kỳ đẩy tôi vào góc.

Thứ đồ hèn nhát từ trong xương như tôi, gặp phải loại chuyện này, điều đầu tiên nên làm là giả vờ chim cút.

Nhưng tôi lại thẳng sống lưng, vậy mà ngay cả mắt cũng không dám chớp.

- -- Tôi nhìn thấy 1 thanh đao lớn chém về phía Tiêu Kỳ.

"Dừng tay!!!"

Tôi cũng không hiểu tại sao Tiêu Kỳ đột nhiên quát lớn lên 1 tiếng.

Lúc đau đớn sau lưng truyền đến, tôi mới phát hiện ra.

- -- Thứ khó khống chế hơn ý chí là ý thức.

- -- Mà khó khống chế hơn ý thức là cơ thể.

Tôi vậy mà lại không cần mạng, chắn 1 đao cho Tiêu Kỳ.

[HẾT CHƯƠNG 17]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 18: "Được, trẫm đồng ý với nàng."


Tôi cảm thấy minh sắp chết rồi.

Máu chảy không ngừng.

Tiêu Kỳ đang tức giận, giục xe ngựa nhanh thêm 1 chút.

Tôi muốn bảo hắn đừng gấp.

Cô gái xuyên không mà, chắn đao cho nam chính là thao tác thông thường.

Cũng không biết tại sao tác giả muốn sắp xếp cho tôi cảnh thô t ục như vậy.

- -- Không có điểm mới mẻ nào khác à?

Cổ họng tôi ừng ực một lúc nhưng lại không phát ra tiếng nào.

Tôi bỗng nhiên nghĩ đến mình cũng có ngón tay vàng, trong lòng gọi Tiêu Kỳ.

<i>[Bệ hạ, bệ hạ, ngài yên tâm, ta không chết được đâu.]</i>

Tiêu Kỳ nắm chặt tay tôi, lúc cúi đầu xuống, vành mắt vậy mà lại đỏ lên.

Trong lòng hắn cũng không nói chuyện với tôi, mà trực tiếp mắng tôi.

"Sao nàng ngu như vậy! Mấy thích khách đó đều là do trẫm sắp xếp, vì sao nàng phải chắn đao thay trẫm?"

<i>[Aizzz, ngài phải nói với ta sớm một chút chứ, ngài cũng biết đầu óc ta không tốt mà...]</i>

"Là lỗi của trẫm."

- -- Hắn vậy mà xin lỗi tôi!?!!

"Xin lỗi, Thanh Thanh, sau này trẫm làm gì cũng không giấu nàng nữa."

<i>[Ể? Đừng nói xin lỗi, ngài không có lỗi.]</i>

Đầu óc tôi bay bổng, nghĩ đến cái gì cũng lộ hết ra ngoài.

<i>[Tuy ta luôn nói ngài là "cẩu hoàng đế", nhưng thật lòng mà nói, ngài là một hoàng đế tốt. Ngài cần chính yêu dân, không sa vào nữ sắc, dùng người đúng chỗ, còn trẻ vậy mà đã thuộc lòng thuật Đế Vương...]</i>

<i>[Dân chúng có hoàng đế như ngài mới là may mắn của họ.]</i>

<i>[Cũng là may mắn của ta.]</i>

<i>[Tiêu Kỳ...]</i>

Ngay cả tiếng "bệ hạ" tôi cũng không thèm gọi nữa, <i>[Thật ra 4 năm nay ta ở trong hậu cung của ngài sống rất tốt.]</i>

- -- Chỉ là thi thoảng bị làm khó mà thôi.

- -- Không cần nịnh bợ ai, không cần lấy nòng ai.

<i>[Tiêu Kỳ, bên ngoài tuyết đnag rơi sao? Lạnh quá đi.]</i>

Tiêu Kỳ sờ lên mặt tôi, tay có chút run rẩy.

"Thanh Thanh, đợi thêm một lúc, sắp về cung rồi."

<i>[Không đợi nữa, ta buồn ngủ lắm.]</i>

"Tô Thanh Thanh! Nàng tỉnh táo lên chút!"

Não tôi không chuyển động nổi nữa, trong tâm thức là một vùng hỗn độn.

Chỉ nghe thấy Tiêu Kỳ không ngừng gọi "Tô Thanh Thanh".

"Tô Thanh Thanh, không phải nàng vẫn luôn muốn trẫm hứa với nàng 1 chuyện nữa sao?"

<i>[Ừm?]</i>

Tôi mạnh mẽ vực dậy tinh thần từ một mảng hỗn độn.

"Nàng tiếp tục sống, trẫm hứa với nàng."

<i>[Thật không?]</i>

"Quân vô hí ngôn."

<i>[Vậy đợi chuyện này kết thúc, ngài cho ta xuất cung đi, hình như ta...]</i>

Tôi dừng lại.

Tiêu Kỳ cũng im lặng.

Lần nữa không trả lời.

- -- Ý thức của tôi lại bắt đầu mơ hồ.

"Được, trẫm đồng ý với nàng."

"Nàng đừng ngủ."

[HẾT CHƯƠNG 18]
 
Tôi Và Hoàng Thượng Tâm Ý Tương Thông
Chương 19: "Ta tiếp tục làm yêu phi là được chứ gì?"


- -- Tất nhiên tôi không chết.

Có điều vết thương sau lưng lớn như vậy, tôi nằm liệt trên giường nửa tháng.

Nghe nói trong nửa tháng này, phe phái Cao thừa tướng đã bị xử lý sạch sẽ.

Ngay cả Cao Ngân Sương cũng xuất cung lễ phật rồi.

1 đối tượng công lược khác của tôi là Thái hậu cũng hồi cung vào này thứ 2 sau khi Tiêu Kỳ gặp thích khách.

Hôm bà ấy hồi cung liền xách Tiêu Kỳ qua dạy dỗ một trận.

- -- Cuối cùng Tiêu Kỳ chuyển ra khỏi Dao Quang Điện.

Có điều mỗi ngày hắn vẫn sẽ đến 1-2 giờ, khiến cho lời đánh giá về "yêu phi" là tôi đây vẫn xôn xao như cũ.

===

Sau khi vết thương khỏi hẳn, tôi lại tĩnh dưỡng thêm nửa tháng, hôm nay không nhịn được hỏi Tiêu Kỳ.

"Tiếp theo muốn ta làm gì?"

- -- Không phải muốn vạch trần Thái hậu à?

"Nàng không cần phải làm gì hết."

- -- Í da? Vậy chẳng phải tôi có thể xuất cung rồi hay sao?

Gương mặt Tiêu Kỳ bỗng nhiên trầm xuống.

Tôi thật sự khâm phục hắn.

Hắn có thể ở chỗ tôi 1-2 tiếng mà không để tôi nghe thấy bất kỳ tiếng lòng không nên nghe nào.

- -- Thật không hổ là người làm Hoàng đế.

Không giống tôi, sớm đã phóng thích bản thân rồi.

"Ta biết rồi, ta tiếp tục làm yêu phi là được chứ gì?"

Lúc này sắc mặt của Tiêu Kỳ mới dịu lại một chút.

"Vậy cũng tiếp tục không đi thỉnh an Thái hậu à?"

"Không đi."

Tôi nghi ngờ nhìn hắn.

Tôi luôn cảm thấy gần đây tâm trạng hắn không được tốt cho lắm.

"Tâm trạng trẫm rất tốt." Hắn xụ khóe môi xuống.

- -- Được rồi.

Tôi cúi đầu thêu túi thơm.

Tay nghề thêu của tôi từng bị tiểu nương bắt ép tập luyện nên tốt hơn chữa viết bằng bút lông nhiều.

Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, Tiêu Kỳ vẫn ở đây.

Tôi thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của hắn, vừa định hỏi sao vậy, thì hắn phất tay áo bỏ đi.

Tôi: "..."

- -- Đồ chướng khí!

[HẾT CHƯƠNG 19]
 
Back
Top Bottom