Khác Tôi và anh [Oc×Char]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407662614-256-k697109.jpg

Tôi Và Anh [Oc×Char]
Tác giả: CMnhHyy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Giữa một không gian kì bí, một nơi mà tỉ lệ sống sót chỉ bằng một sợi tơ, đã có người liều mạng cứu tôi ra khỏi vũng lầy ấy."

- Trích lời thoại từ Tiêu Nhất Bạch, Char được nhắc đến trong tên truyện.

-🎀-
"Tôi không liều mạng, thật ra, tôi chỉ muốn cứu anh ta, tôi cảm thấy anh ấy quan trọng hơn bất kì ai khác ở trong cái không gian kì lạ này" - Trích lời thoại từ Cố Mạnh Hy, Oc được nhắc đến ở trong truyện.

-🎀-
Truyện có nhiều yếu tố: Ngọt, máu me, chửi tục, HE,v.v....

Cân nhắc một số khán giả trước khi đọc.

-🎀-


Tác giả: 柯孟希(ㄒoㄒ)🎀 [Cố Mạnh Hy]
Ý tưởng: 柯孟希(ㄒoㄒ)🎀 - Vui lòng không lấy ý tưởng dưới bất kì hình thức nào!

"祝您阅读愉快,也祝您今天过得愉快!"
"Chúc bạn đọc sách vui vẻ và có một ngày tuyệt vời!"

OG / Bản gốc: Đừng Liều Mạng, Có Tôi Rồi [Oc×Char / Đường Hầm Đen] bên Noveltoon, cùng một tác giả.

Nếu may mắn, tròn 150 chương sẽ end!



otp​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • Nếu tôi là công chúa
  • Tôi không phải cô ấy - Chaelisa
  • Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • Tôi Và Anh [Oc×Char]
    Chương I: Toa tàu


    ...

    Tôi thật sự không biết phải nói gì.

    Thôi, chúc mọi người có một trải nghiệm vui vẻ khi đọc chuyện của tôi.

    Has🙁#Dungcoflopp - #OC×Char)

    -🎀-

    Lưu ý!: Văn có thể không hay, tuy nhiên tôi sẽ không nhận góp ý, cảm ơn mọi người.

    -🎀-

    *DING DING!!*

    Một hồi chuông tàu lặng lẽ vang lên.

    *Ga tiếp theo là ga Lê Tử Bá, mười lăm phút nữa tàu sẽ dừng, xin hãy chuẩn bị!*

    Ở một toa tàu điện ngầm, không, là ở trong tàu.

    Tàu điện vẫn đang chạy, tốc độ không nhanh không chậm, di chuyển êm đẹp như không muốn hành khách bị mất thăng bằng.

    Không xa ở đó, có một bóng người lặng lẽ ngồi nghỉ mắt.

    Người của họ cao ráo, khuôn mặt tuấn tú đến bất ngờ.

    Mí mắt anh khá dài, cụp xuống, ánh lên vẻ lạnh lùng, tuy nhiên, điều đó lại không làm anh trông lạnh lùng theo kiểu xa cách, mà là một kiểu lạnh lùng mà thu hút.

    Áo hoodie rộng rãi, mũ áo trắng xoã xuống tận nửa khuôn mặt.

    Tay đút túi áo, đầu gật gù rất mệt mỏi.

    Tóc anh có màu xám trắng, thiên về màu sáng, nhìn anh giờ trông khá mơ mộng.

    Quần đen dài, đôi giày thể thao có cùng tông màu, lại càng tôn lên vẻ lạnh lùng, buồn tẻ của anh.

    Tên của anh là Cố Mạnh Hy.

    *DING DING!

    Đã đến ga Lê Tử Bá!

    Cửa bên trái sẽ mở, xin vui lòng đi chuyển nhẹ nhàng để tránh bị kẹp!*

    Cửa tàu phía bên trái đã mở, dòng người trong tàu cũng dần tản rã khu vực bên ngoài.

    Ga Lê Tử Bá ban đầu cũng không phải là mục tiêu đến nơi của anh, nên bản thân con người ấy cũng chỉ mở mắt một chút, rồi lại tiếp tục dưỡng thần.

    Đột nhiên, phía đối diện vang lên một tiếng bước chân dồn dập, có người đang chạy tới đây.

    Cả người trong lẫn ngoài tàu đều sững sờ, có người còn có chút sợ hãi.

    Người ấy khá cao, tóc màu ánh bạch kim phấp phới ở trong gió, áo hood trắng mặc bên trong cùng cái áo da dài ở ngoài liên tục bay lả tả theo sức gió khi đang chạy.

    Mặt người ấy sắc lạnh, có vẻ là bằng tuổi anh, dù sao thì trông anh ta cũng rất trẻ, nhưng bằng một cách nào đấy, khí phách của anh ta không giống như một chàng trai bằng tuổi.

    Anh trai tóc bạch kim ấy vẫn đang cấp tốc chạy về phía này.

    Lúc ánh mắt họ chạm nhau, rõ ràng người kia bỗng khựng lại, nhưng chỉ là một khoảnh khắc, anh ta vẫn tiếp tục chạy về cửa tàu.

    Đúng túc nó sắp đóng lại, anh liền tiếng thẳng vào khoa tàu, kịp lúc rồi.

    Anh ta thở dốc, tham lam hút lấy hút để không khí ở trong toa tàu.

    Tay chống vào cột, tay còn lại thì bám vào một thứ mềm mềm.

    Mùi của thứ đó rất dịu, cụ thể thì chắc là mùi hương hoa nhài.

    Mồ hôi trên mặt anh nhễ nhại, da thịt nóng rực do vừa vận động quá sức, mà cơ thể của người đối diện lại mát rượi, khiên chàng trai tóc bạch kim không hề muốn rời.

    Nhưng anh có để ý không..?

    Để ý cái thứ mềm mềm có hương hoa nhài ấy là gì?

    Cơ thể mát mẻ ấy là của ai?

    Vì anh chạy với tốc độ cao, nhưng lại phanh gấp khi đến nơi, chắc chắn sẽ không thể tránh đến việc tiếp tục tiến về phía trước trước khi dừng hẳn hoàn toàn.

    Anh ấy hình như đã và vào người Cố Mạnh Hy.

    Người kia lúc nhận ra thì có chút thất thần, vẻ mặt biến sắc nhẹ.

    Anh ta nhẹ ngàng cúi đầu, nói ra một lời xin lỗi, trong giọng điệu còn có chút áy náy.

    Mạnh Hy không quá để tâm đến việc vừa rồi, anh gật đầu cho có lệ, sau đó lại tiếp tục chợp mắt.

    Chắc là tại hôm qua anh vừa làm một số nhiệm vụ khó, phải thức nhiều đêm nên giờ rất mệt mỏi.

    Quầng thâm in hằn ở dưới mắt, nhìn anh bây giờ vừa tàn tạ, mà lại có gì đó thần bí.

    Người bên cạnh anh, một sát thủ hàng đầu giới Bắc Kinh, ai cũng nghe danh nhưng chưa hề thấy mặt nên đừng quá lo lắng, Tiêu Nhất Bạch.

    Anh ta thấy được bộ dạng tả tơi này của Hy trong lòng lại dấy lên một nỗi chua xót.

    Chẳng bao lâu sau, anh tiến đến ngồi cạnh Mạnh Hy, người vẫn còn đang đờ đờ ngủ gật, thấy vậy thì Nhất Bạch cũng không cần giấu diếm gì, lôi chiếc điện thoại của mình ra, nhắn tin với một ai đó.

    -🎀-

    "Đã tìm thấy đối tượng"-#TieuNhatBach

    "Giờ tôi phải làm gì đây?"

    -#TieuNhatBach

    "Cứ ở yên đó theo dõi cô ta, đừng hòng mạnh động"_#???

    "Được"-#TieuNhatBach

    -🎀-

    Nhắn xong, anh liên đưa mắt về phía của một cô gái gần đó.

    Cô ta trông dáng người mảnh khảnh, đầu thắt tóc hai bím, nhưng người thì lại cao ráo khiến cô dường như trông quý phái chứ không phải là dễ thương.

    Tiêu Nhất Bạch vừa nhì thấy cô thì mắt chuyển liền sang vẻ sắc xảo.

    Không còn sự bình tĩnh, không còn sự tao nhã, hay thậm chí là ánh nhìn dịu nhẹ dành cho người bên cạnh vừa rồi.

    Tay anh bỗng siết chặt, chắc thù của hai người này cũng rất sâu.

    Nhưng tất cả các hành động ấy lại vừa vặn rơi vào tầm nhìn của Cố Mạnh Hy, người đáng ra đã phải ngủ từ nãy đến giờ.

    Nếu như vậy, thì các nội dung cuộc trò truyện vừa rồi anh hẳn cũng phải thấy.

    Thấy tình hình như vậy, anh nghĩ anh ta cũng phải làm nghề giống như mình.

    SÁT THỦ

    Mạnh Hy nhớ ra là anh Bạch vẫn còn đang nhìn chằm chằm vào người phụ nữ kia, đến mức cô ta vừa mới giật mình.

    Anh quay đầu sang, Tiêu Nhất Bạch vẫn đang nhìn cô ta.

    Kì lạ, điều đó lại khiến anh có chút...

    Bực bội.

    Anh cảm thấy, người mà mình mới chỉ gặp được vài chục phút này lại rất đặc biệt.

    Nhìn trông quen mắt, nhưng lại chẳng nhớ ra là ai.

    Anh chẳng quan tâm, chỉ biết, người này không được nhìn chằm chằm vào bất kì ai khác giới như vậy.

    Mạnh Hy nghiêng người nhẹ, vừa đủ để nằm gục lên ai anh.

    Hy cảm nhận được, rõ ràng là người bên cạnh giật mình một cái, sau đó tất cả đều im ắng trở lại.

    Anh không biết Tiêu Nhất Bạch cảm thấy như thế nào, nhưng có vẻ ít nhất, anh ta không ghét việc mà anh dựa lên vai anh ta ngủ.

    Tiểu Nhất Bạch vừa rồi vẫn còn đang nhìn chằm chằm vào cô gái kia, ánh mắt lại tràn đầy sự hận thù.

    Đột nhiên, anh cảm thấy bên vai kia của mình có gì đó đè lên.

    Vừa rồi anh đã quá tập trung vào cô ta, khiến anh không để ý người bên cạnh mình như thể nào.

    Anh giật mình một cái, quay đầu lại.

    Nhất Bạch quay không quá gắt, đơn giản là anh ta không ngoại trừ khả năng người bên kia đang ngủ.

    Và đúng là như vậy.

    Ý tôi là...

    Bảo đúng thì cũng đúng, mà bảo sai thì cũng không sai...

    Nói chung thì anh thấy người kia đang nhắm mắt, lặng lẽ dựa vào vai mình, thở đều như đang ngủ.

    Mặt anh không biến đổi gì quá đặc sắc, nhưng ai biết, tim của anh đang đập như trống trận.

    Người bên cạnh quả thực rất đẹp trai, khí thế lạnh lùng mà nhẹ nhàng, thế nào lại có thể đè nén cả con tàu này nếu muốn.

    Anh ta cao hơn anh một xíu, chỉ 2 cen thôi, nhưng khí chất của hai người lại có chút khác nhau.

    Của anh thì là lạnh lùng, quý phái, mà sắc lẹm, nhìn chung thì rất khó gần.

    Nhưng Cố Mạnh Hy, anh ta cũng là lạnh lùng, tuy nhiên thì lại là kiểu lạnh lùng dịu dàng, trầm, không khó tính, chỉ là cái mặt với cặp sừng rồng ấy làm anh trông hơi đáng sợ thôi.

    Cả toa tàu 02 đều đang rì rầm tiếng nói của người với người.

    Họ đương nhiên không dám nói lớn, vì khí phách của hai người thật sự rất đáng sợ.

    Trông đáng sợ, mà khí chất lại khác một trời một vực.

    Nhưng vấn đề chính là gì?

    Họ rất đẹp trai.

    Một toa tàu mà có thể chứa đựng tới hai mỹ nam đích thực, mà nhìn họ thân thiết như vậy, ôi, đây là trời sắp có bão!

    Mắt Tiểu Nhất Bạch đã dịu đi phần nào.

    Sát khí quanh người trước đó liền biến mất, anh không muốn người bên cạnh mình bị áp lực của bản thân mà làm cho tỉnh ngủ.

    Cố Mạnh Hy, bất chợt cười mỉm một cái rất nhẹ, anh thắng rồi.

    Nhất Bạch cũng không thèm để tâm đến cô gái kia nữa, chỉ chăm chăm nhìn gương mặt thanh tú của anh, mặt chợt đỏ lên một chút.

    Anh lấy điện thoại ra, nhưng thấy điện thoại đã mất sóng, cùng lúc đó, một cơn đau đầu như xé toạc da đầu ập đến.

    Mắt anh dần nhắm lại, có thể là đang dần bất tỉnh.

    Cố Mạnh Hy bên cạnh cũng không khá hơn là bao, anh ta cũng cảm thấy đau đầu, nhưng chắc là do có thể chất RẤT ĐẶC BIỆT nên anh ta cũng chỉ thấy mệt một chút và thật sự muốn đi ngủ.

    Hai người chuẩn bị phải đối mặt những gì?

    Đó có phải chỉ đơn thuần là một cơn đau đầu bất ngờ, hay là một điềm báo cho cơn ác mộng sắp tới?

    -🎀-

    Cảm ơn vì đã đọc.
     
    Back
    Top Dưới