Ngôn Tình Tôi Trở Nên Giàu Có Sau Khi Bị Xe MayBach Đâm Gãy Chân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,292,897
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc_wY2SrrSNP4Bq71FH-uBKs3Tq1cXD0s3Yx-tcvnReUggpfIaxHOHhyzljzPDEAlF10hcojEapSxuF7nXWETOGS4psTM0h0_c9zaoi2UrjtoHakMblTVYxtoBAccX8toe4Y6aH4G_kzu8kX5QY0C-GX=w215-h322-s-no

Tôi Trở Nên Giàu Có Sau Khi Bị Xe MayBach Đâm Gãy Chân
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 春日狂想:申请进入你心里

Edit & beta: Hạt đậu & Quả quýt

Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, hài hước, đoản văn

Giới thiệu

Tôi ra ngoài đón thần tài, sau đó bị một chiếc Maybach tông gãy chân.

Bên kia đưa cho tôi một tấm séc trị giá 660.000 nhân dân tệ và ký gửi riêng.

Tôi kích động không nói nên lời: “ Ô-Ôi–”

Tổng tài nghĩ tôi bị đụng đến ngu người, vì thế tội lỗi ném cho tôi thêm một tấm séc 5 triệu tệ.

Vãi!

Tôi sướng đến váng đầu.​
 
Tôi Trở Nên Giàu Có Sau Khi Bị Xe MayBach Đâm Gãy Chân
Chương 1


1.

Bạn thân quan sát tinh tượng và bảo tôi rằng vào ngày tôi đi đón thần tài sẽ nhận được một khoản tiền bất chính khổng lồ.

Cái loại vận số cản cũng không cản nổi ấy.

Tôi nghe vậy vô cùng mừng rỡ, hỏi nó phải chuẩn bị thế nào mới có thể đón được thần tài.

Nó thì thầm nói với tôi: “Vào lúc 7 giờ tối nay, cái cổng trên đường số 2 Lẩu cay Lão Vương.”

Mật khẩu là “Thêm vừng thêm cay” và sẽ có người bí ẩn hướng dẫn tôi khi đến lúc.

Tôi gật gù trầm ngâm.

Cao nhân đúng là luôn xuất hiện ở những nơi đơn giản theo một cách không ngờ tới!

Ông trời nhất định muốn tôi giàu to rồi!

Chính vì vậy, tôi quấn chặt áo khoác nhỏ của mình vào và cưỡi con lừa điện (aka con xe đạp điện đó =))) đến để gặp thần tài.

Vừa đạp xe đến góc phố Lẩu cay Lão Vương, tôi đã nhìn thấy quảng trường cách đó không xa, có rất nhiều người đang vây quanh một cành cây ước nguyện ngày tết để cầu nguyện.

Tôi cũng tiến lên hòa mình vào cuộc vui, đậu xe lại bắt đầu lẩm nhẩm cầu nguyện trong lòng:

"Ước gì tôi có thể trở thành một phú bà giàu có xinh đẹp, không làm mà vẫn có ăn, ngồi không vẫn có lộc, một bước lên mây."

Trong lòng tôi tràn đầy rạo rực.

Khi tôi vừa chuẩn bị mở mắt, tôi bị cái giò đó phi một phát vào người.

“Á á…”

2.

Mẹ ơi, con biết bay rồi!

Tôi thấy chiếc xe đẩy Lẩu cay bên trái đang dần đi ngang qua.

Sau đó, với một tiếng nổ bùm, tôi ngã mạnh xuống đất.

Mẹ kiếp, đau chết đi được!

Cánh tay thì tê cóng, đầu gối rát nóng bừng.

Tầm nhìn của tôi hơi mờ, cơ thể không thể di chuyển được.

Không, tôi không thể chết, tôi còn chưa giàu mà.

Tôi lờ mờ thấy từ xa có một người đàn ông vội vã bước xuống xe.

Điều còn hấp dẫn hơn người đàn ông chính là chiếc xe tuyệt vời của anh ta.

Ôi mẹ ơi, cái xe này đẹp trai quá!

Nếu tôi chết đi rồi, tôi phải báo mộng giao cho bạn thân tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, đó là đốt xe xuống dưới đó cho tôi.

Tôi phải xem kỹ xem xe này logo gì để tiện đề báo mộng mới được.

Có một chữ M ở đầu xe thì phải.

Đây là …

Maybach!

Ôi chà, loại xe này chắc kiếp sau con bạn thân tôi cũng không mua được.

Tôi trợn mắt ngất đi.

Bị dọa ngất rồi.

3.

Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng ai đó đang nói chuyện.

Mở mắt ra, phát hiện hoàn cảnh xung quanh rất xa lạ.

Xung quanh căn phòng quá sáng sủa và cao cấp, làm mù mắt chó của tôi.

“Xin hỏi, đây là thiên đường sao?”

Kiếp này chắc đã làm đủ việc thiện, nên kiếp sau được xếp vào hàng tiên tử à?

“Thiên đường?”

Đột nhiên có người lên tiếng.

Sau đó tôi mới nhận ra có một người đàn ông đang ngồi bên cạnh giường bệnh của tôi.

Oa, một thân quần áo thẳng tắp này, vai rộng eo hẹp, dáng người đẹp trai khiến tôi chảy máu mũi.

Trai đẹp trên trời liệu có thể để tôi muốn làm gì thì làm không?

Tôi đang miên man nghĩ thì anh chàng đẹp trai sững sờ một lúc rồi chỉ vào mũi tôi.

Tôi thấy mũi mình nóng bừng lên.

Mẹ, chảy máu mũi thật luôn rồi.

An Châu Châu, mày thật sự không giấu được cái gì mà! Tôi tự mắng thầm.

Có một đoàn người tiến đến kiểm tra tôi, tôi không hiểu ra sao.

Sau đó anh chàng đẹp trai kia đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

Phó Diên Xuyên, Chủ tịch Phó thị.

Anh ta ngồi bắt chéo chân, mắt liếc nhìn đồng hồ, toàn thân tỏa ra sự cao quý.

“Xin lỗi, tai nạn hôm nay tôi sẽ chịu trách nhiệm, tôi không muốn gây quá nhiều phiền phức, chuyện này có thể bàn bạc riêng tư ko?”

Giọng nói anh ta trầm thấp, nhìn thì có vẻ như đang thảo luận nhưng lại mang một vẻ cứng rắn không cho ai chen mồm vào.

Hóa ra tôi đã số đỏ, bị đâm rơi vào đống tuyết bên đường.

May mà hôm trước tuyết rơi dày độn lên, tôi chỉ bị gãy một chân và bị bầm tím.

Cuối cùng thì tôi vẫn là một kẻ bần cùng trên thế giới đầy khó khăn này.

Tự dưng tôi nổi giận, riêng tư?

Suýt nữa thì đi đời nhà ma, tôi lại thiếu cái đống tiền thối tha của anh chắc?

Ngay tai khi tôi định nói không được, Phó Diên Xuyên đã đưa cho tôi một tấm séc.

Tôi đếm:

Một, mười, một trăm, một nghìn, một vạn, ôi vãi, lạy Chúa!

Tay tôi run rẩy cầm tờ chi phiếu, tổng cộng là 660000!

Tôi xin lỗi vì sự thiếu hiểu biết vừa rồi.

Tôi đã rất sốc đến nỗi nửa ngày không nói được câu nào.

Mẹ ơi, con thực sự đã gặp thần tài!

4.

Tôi run rẩy chỉ vào tấm séc, phấn khích đến độ không nói nên lời.

“Ô-Ôi—-”

Thực sự cho tôi sao??

Hàng ngày vất vả quần quật làm việc như chó, nào đã từng nhìn thấy khoản tiền lớn đến vậy đâu.

Nếu không phải chân đang gãy, tôi sẽ vùng dậy và quật ngã anh ta ngay lập tức.

Tôi khoay tay múa chân, muốn cảm ơn anh ấy nhưng nửa ngày cũng không nói nên lời, nước mắt kích động trào ra từ hốc mắt.

“Aba-aba—”

Phó Diên Xuyên cau mày, nhỏ giọng nói với bác sĩ đứng ở bên cạnh: “Chẳng lẽ não của cô ấy cũng bị tổn thương?”

Tôi: “...”

Má, biết người ta bị đâm cho đần rồi sao còn chửi người ta nữa??

Quên đi, với 660000 nhân dân tệ, anh có muốn nói gì thì nói.

“Kết hợp với tình huống lúc đó, chúng ta cần quan sát theo dõi thêm.” Bác sĩ đẩy kính nói.

Đúng lúc này, điện thoại của Phó Diên Xuyên reo lên.

Anh ta liếc nhìn, lông mày nhăn lại như có thể kẹp chết 18 con ruồi.

Loại đàn ông mỗi phút đáng tiền triệu này, tất nhiên không muốn ở bệnh viện với tôi rồi.

Anh ta lại lấy cây bút thần Mã Lương ra, quẹt thêm vài nét lên tấm séc rồi rồi đưa nó cho tôi.

“Tôi không muốn gây thêm nhiều chuyện, 5 triệu, chúng ta không còn liên quan gì đến nhau nữa.”

Năm triệu!

Đây là loại âm thanh thần tiên gì vậy?

Mắt tôi như muốn b ắn ra tia X quang, nhìn Phó Diên Xuyên cả người đều thấy thanh lịch cao sang.

Tôi chưa từng thấy có một khắc nào lưu luyến thế giới như vậy, hóa ra làm người lại hạnh phúc như vậy.

Tuyệt!

Tôi hạnh phúc tới mức ngất xỉu luôn.

5.

Khi tôi tỉnh dậy lần nữa thì trong phòng đã trống không.

Tôi hào hứng gọi cho bạn thân.

“Chúa ơi, chúa ơi, tao thực sự gặp được thần tài!!”

“Hả? Tao vẫn chưa gửi tiền lẩu mà, mày phát cđg tài vậy? Điên rồi đấy hở? Nhân tiện, đừng quên “thêm vừng thêm cay”.

Hả? Hình như có gì đó không đúng lắm.

Nhưng tôi nhanh chóng bỏ qua.

Tôi kể với bạn thân tôi mọi thứ.

Khi nghe tin tôi nhập viện, nó đã bật khóc như muốn chui ra khỏi điện thoại, nó bảo rằng nó còn muốn đến dọn kít và nước tiểu phục vụ tôi.

Tôi: “...”

Khi nghe tôi bảo tôi không sao và nghe được 660000, nó im lặng.

“Giới thiệu công việc này cho tao đi. Chân tao cũng muốn đụng xe Maybach.”

Nó phát điên khi nghe thấy 5 triệu.

Nó nghiến răng nghiến lợi: “Sao mày có tiền mà trông còn khổ hơn đứa bị mất tiền như tao vậy?”

“Tao không tin, may là có mày chỉ, mày đúng là người tốt.”

Cô bạn thân của tôi tuy rằng miệng lưỡi có chút sắc bén nhưng trái tim lại như đậu phụ.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, tôi vội vàng cúp điện thoại.

Phó Diên Xuyên bước vào.

Tôi mở to mắt nhìn anh ta bằng ánh mắt ngây thơ ngốc nghếch, đóng vai một người ngu đủ tư cách.

“Tôi cần một người ngoan ngoãn thiểu năng trí tuệ cùng tôi đi diễn kịch, diễn xong lương tăng gấp đôi.”

?

Gấp đôi?

Mười triệu!

Tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến thứ to lớn như vậy.

6.

“Tôi bị bại não và thiểu năng. Anh bảo tôi đi phía Đông tôi tuyệt đối sẽ đi về phía Đông không do dự.”

Phó Diên Xuyên nhẹ nhàng dứt khoát ném cho tôi tấm séc.

Chỉ trong một ngày, tôi đã trở thành một người phụ nữ có giá trị 15,66 triệu.

Anh ta đã trở thành một sự tồn tại như vị thần trong lòng tôi, ai cũng không thể thay thế!

Đã lấy tiền của người thì phải làm việc cho người, tôi nhất định sẽ gắng hết sức trâu sức hổ.

Lên núi đao, xuống biển lửa, tôi có chết cũng không từ.

Phó Diên Xuyên yêu cầu tôi đóng giả làm bạn gái anh ấy, cùng anh ấy về nhà gặp phụ huynh và tránh những buổi hẹn hò giấu mặt của gia đình.

Vừa nói, anh vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi lông mày nhăn lại ẩn chứa rất nhiều tâm sự.

Tôi hiểu rồi, đây chắc chắn lại là một vị bá tổng si tình đang chờ ánh trăng sáng trở về nước.

Chuyện này tôi quen rồi, số truyện bá đạo tổng tài tôi đọc thậm chí còn nhiều hơn số giấy vệ sinh anh ta đã dùng.

Tôi vỗ ngực hứa: “Ông chủ Phó, đừng lo lắng, tôi sẽ bảo vệ chu toàn cho cơ thể anh, tuyệt đối không để những người phụ nữ khác lợi dụng.”

Ai dám thèm muốn thần tài của tôi, tôi sẽ liều mạng với kẻ đó.

Phó Diên Xuyên ném cho tôi một cái nhìn chán ghét: “Tôi biết cô muốn bảo vệ, nhưng mà tôi không mượn cô làm, cái đấy không nằm trong phạm vi nghiệp vụ của cô. Tôi thiếu vệ sĩ chắc? Làm tốt phận sự của cô đi.”

Tôi nhất thời không biết phải nói gì.

“Hãy nhớ rằng chúng ta chỉ có quan hệ tiền bạc, không có bất kỳ vướng mắc nào về mặt tình cảm.”

Anh ta đường đường chính chính vạch rõ ranh giới với tôi.

“Tình cảm, ha ha ha, yên tâm đi, tôi từ nhỏ đã là kiểu người máu lạnh không có tình người.”

Chết cười mất thôi, tôi đã là triệu phú rồi, tôi còn cần yêu với chả đương làm gì?

Sau này ra ngoài chơi, tôi sẽ không chớp mắt chọn một lúc 8 em trai, chỉ dùng thận không dùng tâm.

Đây có mỗi một người thôi, tôi mới không thèm để ý.

Tôi giơ nắm đấm lên trên đầu và hùng hổ thề, còn chân thành hơn cả khi lấy bằng lái xe.

“Tôi thề trên đầu mỗi người bạn trai tôi có trong tương lai, tôi sẽ không bao giờ nảy sinh tình cảm. Nếu không, họ sẽ bị hói suốt đời.”

Khóe miệng Phó Diên Xuyên giật giật: “Cũng không cần thành khẩn đến vậy đâu.”
 
Tôi Trở Nên Giàu Có Sau Khi Bị Xe MayBach Đâm Gãy Chân
Chương 2


7.

Sau khi xác nhận rằng cơ thể tôi không có vấn đề gì khác, Phó Diên Xuyên đưa tôi về nhà.

Mẹ của Phó Diên Xuyên đã sắp xếp một buổi xem mắt cho Phó Diên Xuyên với Tô tiểu thư.

Trên thực tế, đây chỉ là một cuộc gặp mặt một hình thức.

Trong một cuộc liên hôn thương mại, những thứ như tình cảm gì đó đều không quan trọng.

Nhưng tôi nghe nói Tô Thanh là một cô nàng yêu đương não tàn, đồng thời cũng là viên minh châu của nhà họ Tô.

Chỉ cần Tô Thanh không đồng ý, cuộc hôn nhân này sẽ có thể xoay chuyển.

Để nhập vai trọn vẹn, ngay cả khi tôi xuống xe cũng là Phó Diên Xuyên ôm tôi xuống.

Anh đặt tay tôi ôm lấy cổ anh.

Tôi vừa muốn rút tay lại, đã bị anh ta đã ghì chặt lại.

"Đừng nhúc nhích, nếu có người phát hiện sơ hở, tôi sẽ trừ tiền cô."

Có vài người đang đứng từ xa nhìn hai chúng tôi.

Trừ tiền?

Đây không phải là muốn đòi mạng tôi à?

Tôi sống chết ôm chặt cổ Phó Diên Xuyên.

Vừa đi được vài bước, hắn đã bắt đầu thở hắt ra, "Buông tay."

Mặt tôi toàn dấu chấm hỏi:??

Bá tổng lúc nào cũng thay đổi như thời tiết thế này đấy à?

Tôi ngước lên, thế mà mặt thằng cha này đã biến thành màu gan lợn.

Một giây trước khi anh ấy sắp tắt thở, tôi thả lỏng tay.

"Ép chết tôi, cô cũng..."

Anh ta còn chưa nói xong đã bị tôi bịt mồm lại.

Mẹ của Phó Diên Xuyên đi tới, nhìn tôi đang nằm trong vòng tay con trai bà ta với ánh mắt đầy khinh bỉ.

"Không phải có xe lăn đây sao? Để cô ta tự đẩy đi, Diên Xuyên, con đấy, đừng có con chó con mèo nào cũng ôm vào người."

Bà Phó cười lạnh một tiếng, tỏ ra rất khó chịu với tôi.

Quả nhiên, mỗi bá tổng đều có một người mẹ ngăn cản anh ta đến với Bạch nguyệt quang.

Nhưng tôi không sợ chút nào.

Tôi đến đây là để quậy đục nước.

8.

Tôi uốn éo vùi mặt vào ngực Phó Diên Xuyên cọ cọ.

"Tui là mèo, tui là mèo hoa nhỏ của anh trai, tôi là cún, tôi là chó li3m của ca ca."

Hừ nếu không phải vì tiền, còn lâu tui mới thèm nói những thứ ghê tởm như vậy.

Nói xong, tôi còn quay ra nháy mắt với bà Phó.

Phó phu nhân trợn to hai mắt, tức giận đến muốn tắt thở.

"Cô… cô cái loại hồ ly tinh này!"

Tôi cười tươi như hoa, dùng gậy ông đập lưng ông.

"Cảm ơn mẹ đã khen con thật hấp dẫn, yêu mẹ, moa moa da!"

Phó phu nhân ghê tởm đến mức suýt nữa nôn đống đồ mới ăn hồi tối ra, nói:

“Đừng gọi tôi là mẹ, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận cô bước chân vào cái nhà này. "

"Không sao cả, con chỉ cần ca ca thôi, ca ca ôm chân cho em, em liền không đau nữa rồi!"

"Được, tôi ôm!"

Phó Diên Xuyên mỉm cười, càng ôm tôi chặt hơn, phớt lờ bà Phó và sải bước về phía trước, để bà ta một mình nhảy nhót tại chỗ.

“Thế nào, thế nào?” Tôi sấn đến chỗ Phó Diên Xuyên tranh công.

"Tốt lắm, nhớ giữ vững sức chiến đấu."

Phó Diên Xuyên đặt tôi lên ghế sofa, một lão thái thái bộ dáng ung dung quý phái bước tới, nắm lấy tay tôi và nhìn trái nhìn phải, lộ ra ánh mắt hài lòng.

Là thù hay là bạn, tôi nháy mắt có thể nhìn rõ.

Phó Diên Xuyên gật đầu ra hiệu với tôi sau đó liền bị gọi đi.

Tôi chào hỏi bà một cách nồng nhiệt, điều đó khiến bà nội Phó như mở cờ trong bụng.

Bà vẫy vẫy tay, để quản gia đưa ra một cuốn sổ đỏ.

"Cháu dâu, đây là quà mừng của bà nội."

Tôi đã từ chối. Rốt cuộc, Phó Diên Xuyên không nói rằng sẽ có thêm thu nhập kín.

Bà nội Phó nằng nặc đòi giao sổ nhà cho tôi, nhưng tôi vẫn “miễn cưỡng” và “ba lần bốn lượt” tỏ vẻ không muốn nhận.

Khi mở sổ đỏ ra, tôi thiếu chút nữa lăn ra ngất.

Đó là một biệt thự rộng 300 mét vuông ở trung tâm thành phố!

Bình thường tôi nhìn cũng không dám nhìn, lúc cưỡi con lừa điện nhỏ đi qua, tôi toàn phải phi nhanh qua vì sợ làm tổn thương đôi mắt nghèo hèn của mình.

Loại gia đình gì đây, vừa ra tay đã là một căn biệt thự siu to khổng lồ.

Chứng nhận bất động sản này làm tôi nóng đến bỏng tay.

Trong khi tôi vẫn còn sốc, bà Phó cười lạnh một tiếng:

"Nhìn đi, cái loại chưa được mở mang tầm mắt như cô, tùy tùy tiện tiện bỏ ra một cái nhà bé tí cô đã vui đến vậy, đúng là kém xa Thanh Thanh."

Bà hiểu cái gì chứ, đây là hàng trăm triệu đấy, đúng là người không có ước mơ, thật đáng thương, Đến cái loại cảm giác bỗng nhiên phất lên sau một đêm như thế này cũng không hiểu được.

Thật không biết cảm nhận!.

Tôi thầm thở dài trong lòng.

Tôi rẻ mạt đáp: “À, vâng vâng vâng, Thanh

Thanh cũng tốt đấy, nhưng con trai bà không thích, anh ta chỉ thích cái loại người th ô tục như tôi thôi.”

"Bà lợi hại thế thì đem thêm xấp giấy chứng nhận bất động sản nữa ném vào mặt tôi đi, để tôi biết thế nào là mùi vị cuộc đời."

Bà nội Phó đang ngồi một bên nắn chuỗi hạt.

"Tùy tùy tiện tiện? Có vẻ như cô có một món quà gặp mặt tốt hơn cho cháu dâu của tôi?" Mặc dù giọng nói của bà nội Phó có chút già nua, nhưng vẫn tràn đầy tinh thần.

Bà nội Phó là một người cuồng cháu trai, vì vậy bà ấy mới không thèm quan tâm đ ến cái loại hôn nhân thương mại này.

Bà ấy đời này còn sóng to gió lớn nào mà chưa gặp qua, đến cuối cùng lại chọn một cuộc sống bình yên an ổn.

Bà luôn muốn cháu trai của mình được hạnh phúc, cùng những người thân yêu hạnh phúc suốt đời.

Phó phu nhân như quả bóng bị xì hơi, không dám nói lời nào, không ngờ Phó lão phu nhân lại nói giúp tôi, bà ta không dám phản bác.

Mọi người xung quanh đang chờ xem thái độ của Phó phu nhân.

Bà ta nở một nụ cười còn xấu hơn cả khóc: "Đương… đương nhiên."

Phó phu nhân nước mắt lưng tròng lấy ra một bộ trang sức bằng phỉ thúy.

Mặt phỉ thúy hình giọt nước, màu sắc thanh tao trong suốt.

Bà ta đau khổ đưa nó cho tôi, tôi muốn nhận lấy nhưng bà ta không không buông, tôi liền đột ngột chộp lấy.

"Cẩn thận một chút, đừng làm hỏng bảo bối của tao."

“Đây không phải là bảo bối của bà, đây là bảo bối của tôi.” Tôi kiêu hãnh ôm hộp trang sức trong tay.

Phó phu nhân: "..."

Tôi thấy cái miệng nhỏ của bà ta mím lại như sắp khóc. Từ một tiểu thư giàu có thành một người phụ nữ mất đi người mình yêu, vô cùng thiếu thốn tình cảm.

Phó Diên Xuyên đứng ở bậc thang, không biết nhìn được bao lâu, anh ta vừa định đi tới nắm lấy tay tôi thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói vang lên.

Âm thanh của Phó Diên Xuyên bị cắt ngang.

"Diên Xuyên ca ca ——"

9.

Tô Thanh từ cửa bước vào, nhắm chuẩn chỗ Phó Diên Xuyên mà lao tới, giống như một quả tên lửa.

Tuy nhiên, Phó Diên Xuyên dửng dưng mà xoay người lướt sang trái.

Tô Thanh lập tức bổ nhào vào người tôi.

Hai chúng tôi ôm nhau, còn Phó Diên Xuyên đỡ lưng tôi để chiếc xe lăn không bị đổ.

Được một người con gái xinh đẹp như vậy lao vào lòng, tôi cảm thấy vô cùng hãnh diện.

“Người đẹp, đừng như vậy mà, cô nhiệt tình quá rồi đó.”

Tô Thanh đứng dậy muốn nắm lấy tay Phó Diên Xuyên, Phó Diên Xuyên vội vàng nhìn tôi.

Đã đến lúc lão nương phải ra tay rồi.

Tôi quay chiếc xe lăn ra trước mặt Tô Thanh và nắm lấy tay cô ta,

“Xin chào, tôi là bạn gái của Phó Diên Xuyên.”

“Sao có thể? Anh Diên Xuyên, anh đã hứa là sẽ cưới em.” Tô Thanh nhìn Phó Diên Xuyên đang nắm tay với tôi với vẻ mặt hoài nghi.

“Xin lỗi, hôn ước của chúng ta sẽ hủy bỏ, tôi đã có bạn gái rồi,” Giọng nói của Phó Diên Xuyên lạnh lùng vang lên.

Mang theo giọng điệu lạnh lùng không chút cảm xúc.

“Cô quyến rũ anh ấy phải không?”

“Không phải, là anh ấy yêu tôi rất nhiều, hận không thể làm chó của tôi luôn.”

Tôi đường hoàng nói phét một thôi một hồi, bắt đầu lảm nhảm điên khùng.

Phó Diên Xuyên một mặt toàn dấu chấm hỏi.

“Tôi không tin, cô nói nhảm!” Tô Thanh không kiên nhẫn nói.

“Nếu cô không tin, thì chính là bởi vì cô ghen ti với Phó Diên Xuyên có thể làm chó của tôi. Tất nhiên, nếu cô muốn, cô cũng có thể.”

Tô Thanh: “...”

Cô ta giơ tay tát tôi một cái thật mạnh.

Phó Diên Xuyên nhanh chóng nắm lấy tay cô ta, Tô Thanh bị đẩy lùi về sau vài bước.

“Cút.”

Tô Thanh nước mắt lưng tròng, quay đầu lao vào vòng tay bà Phó để kể khổ.

Bà Phó hung hăng mắng tôi trong khi Phó Diên Xuyên đã bịt tai tôi lại.

Một lúc sau, cô ta đi đến trước mặt Phó Diên Xuyên, hoàn toàn không còn sự tức giận khi nãy nữa.

Có vẻ là đã nghĩ thông suốt, muốn thay đổi chiến lược.

Cô ta định gọi Phó Diên Xuyên thì bị tôi ngắt lời:

“Cưa~ cừa”

Tôi quyến luyến gọi như thể đã từng gọi cả trăm ngàn lần.

“Anh, em chóng mặt quá, anh đưa em đi nghỉ đi!”

Phó Diên Xuyên bế ngang tôi, quay một vòng và “vô tình” xua cho Tô Thanh lùi lại vài bước.

Cô ta chết lặng.

“Bạn gái tôi chân dài quá, thông cảm.”

Đối mặt với ánh mắt như muốn ăn thịt người của Tô Thanh, Phó Diên Xuyên ôm lấy tôi, bước đi mà không quay đầu lại.

10.

Nhà họ Tô và nhà ho Phó là hai gia tộc có mối quan hệ qua lại thân thiết, để giành lại trái tim của Phó Diên Xuyên, Tô Thanh liền trực tiếp đến nhà họ Phó ở.

Phòng của cô ta được sắp xếp ngay cạnh phòng Phó Diên Xuyên.

Là bạn gái của anh ấy, tôi đương nhiên phải ở cùng phòng với anh ấy rồi.

Phó Diên Xuyên sớm đã tắm rửa và nằm trên giường dùng máy tính bảng để xử lý công việc.

Trách không được nhiều người muốn theo đuổi anh ta đến vậy.

Bởi vì anh ta quá quyến rũ.

Bộ đồ ngủ cổ chữ V, dáng người tiêu chuẩn khiến người ta không rời mắt được.

Anh cầm ly nước lên uống, bắt gặp ánh mắt to mò của tôi, suýt chút nữa thì phun nước trong miệng ra, ho một tiếng, hầu kết khẽ lăn, nước chảy xuống ngực rồi biến mất ở nơi tôi không thể nhìn thấy.

Tôi sững sờ, bất giác thốt lên câu thoại kinh điển:

“You are so hot.”

Phó Diên Xuyên: “...”

Nhìn thấy anh ta trấn kinh, có cảm giác e thẹn như một cô gái mới lớn bị đùa giỡn, tôi nhận ra rằng tôi thế mà dám nói những lời vô lễ như vậy với thần tài.

“Cái gì …”

Còn chưa nói xong, anh ta đột nhiên chạy tới chỗ tôi.

Không thể nào, anh ta không phải xấu hổ đến mức muốn ám sát tôi đấy chứ?

Hơi thở ấm áp của Phó Diên Xuyên phả l3n đỉnh đầu tôi, tim tôi bắt đầu đập loạn xạ.

Tôi định nói gì đó thì anh đặt ngón trỏ lên môi tôi.

Một bóng đen đứng lù lù sau khe cửa.

Hóa ra là có ai đó đang đứng trong góc nghe trộm chúng tôi.

Lúc này, với tư cách là một người làm công xuất sắc, tôi sẽ phải chủ động cùng sếp phân ưu.

Tôi hoàn toàn nhập vai rồi.

Trước khi Phó Diên Xuyên nói gì đó, tôi cho anh âý một cái nhìn trấn an.

Ra vẻ tin tui đi, tui quen rồi.

Tôi bật điện thoại và tìm chiếc video đã chuẩn bị sẵn.

Những âm thanh mờ ám khó tả nhanh chóng lấp đầy căn phòng.

Tôi nhướng mày nhìn Phó Diên Xuyên, không ngờ ánh mắt anh ấy lại có chút lảng tránh, thùy tai còn đỏ bừng.

Nói trong lòng không có sóng gió là nói dối, dù sao tôi cũng không thường xem những thứ như thế này.

Tôi giả vờ bình tĩnh.

“Các người không biết xấu hổ hay sao, không cho người ta ngủ à!!” Tô Thanh tức giận đập cửa.

Tôi lại vặn âm lượng cao hơn, cố gắng mà lắng nghe nha cô gái!

Tô Thanh: “...”

Không lâu sau, cô ta cũng rời đi, tiếng bước chân như muốn giẫm nát cả sàn nhà.

“Tôi phát huy không tệ chứ?” Tôi vỗ ngực tự tin.

Phó Diên Xuyên nhéo nhéo lông mày và nói: “Thực ra tôi chỉ muốn tắt đèn để cắt đứt hy vọng của cô ta thôi.”

Tôi: “...”

Sao anh không nói sớm hả!!

Tôi bày ra vẻ không bị khuất phục, nói:

“Đừng lo lắng, tôi có kinh nghiệm, làm như thế hiệu quả sẽ càng bùng nổ hơn.”

Ngay khi anh định nói chuyện thì lại có một bóng đen khác xuất hiện ở cửa.

Bộ nhà này thích cosplay bóng ma lắm à!!

11.

Tôi tiếp tục bật video lên.

Lần này là một tiếng cười thầm khúc khích.

Cứ được mấy giây lại truyền đến một tiếng…

Âm thanh ma quỷ này vang lên cả tiếng đồng hồ, làm tôi tê liệt. Khuôn mặt của Phó Diên Xuyên tối sầm lại, anh ấy nhìn tôi

chằm chằm mà không nói lời nào, khiến tôi sợ hãi.

Tôi ngập ngừng hỏi: “Anh có muốn lấy cái này làm tư liệu không?”

Không lẽ anh ta đang trách tôi có đồ tốt mà không chịu chia sẻ sao?

Phó Diên Xuyên: “...”

Tôi chân thành tỏ vẻ muốn chia sẻ cho anh ta.

“Em còn nhiều loại lắm, share giá rẻ cho anh. Chỉ 998 tệ thôi, không 888, à không chỉ 688 thôi.”

“Im đi, đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”

Anh tức giận quay lưng lại.

Chắc cũng vì thiếu hiểu biết nên tự ti, mặc cảm. Tôi hiểu mà.

Có lẽ do ảnh hưởng từ âm thanh ma quỷ kia, đêm hôm đó, tôi dã có những giấc mơ không nói thành lời.

Trên bàn ăn tối ngày hôm sau.

Bốn người chúng tôi mang theo 8 cái quầng thâm, quầng thâm của người này lại nặng hơn người kia.

Nếu sự bất bình của bà Phó và Tô Thanh có thể hóa thành lưỡi dao chắc có thể xiên tôi 10 phát.

Còn bà nội Phó khuyên thanh niên Phó Diên Xuyên phải biết kiềm chế bản thân.

Phó Diên Xuyên sắc mặt tái xanh, không quên kéo tôi xuống nước.

“Là Chiêu Chiêu quá dính người, sau này chúng con sẽ chú ý, phải không em?”

Anh bóp mặt tôi, nụ cười giả tạo trên mặt làm tôi rùng mình.

“Vâng.” Tôi bẽn lẽn đấm vào ngực anh bằng nắm tay nhỏ bé của mình.

Anh ta bị tôi đấm đến nỗi như muốn tắt thở đến nơi.

Tô Thanh thô bạo cắt miếng bít tết trên đ ĩa, như thể trên đó là thịt của tôi.

Phó phu nhân bảo tôi đừng có tưởng cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cũng không nhìn lại thân phận của mình một chút.

“Tôi không thích làm thiên nga, tôi muốn làm chim sơn ca.”

Tôi đơn giản là không muốn tiếp tục cãi vã, liền giả vờ điên khùng ngốc ngếch với bà ta.

“Tim tôi loạn nhịp, tình yêu rực cháy như ngọn lửa. Khi anh mỉm cười, em như là kẻ phát điên,..”

Tôi chưa kịp hát xong câu thì bà ta đã bịt tai bỏ chạy.

“Aizz, đừng đi, tôi cho phép bà được thưởng thức giọng ca của tôi không mất tiền mà.”

Nhìn bóng lưng rời đi vội vàng của bà Phó, haiz, thực sự không có ai bị giọng hát ấn tượng của tôi mê hoặc ư.

12.

Tô Thanh chặn tôi vào góc tường, mắng tôi không biết xấu hổ.

Cô ta cảnh cáo tôi không được đến gần Phó Diên Xuyên.

“Diên Xuyên ca ca đối với cô chỉ có hứng thú nhất thời thôi, nếu cô còn tỉnh táo thì nên rời đi càng sớm càng tốt.”

Tôi nghiêm túc gật gật đầu.

Cười chết mất, đó không phải chỉ là hứng thú nhất thời mà là một giây cũng chưa từng.

“Tôi nói cho cô biết, Phó gia sẽ không chấp nhận cô đâu.”

“Ừm.”

Không chỉ Phó gia, ngay cả bản thân Phó Diên Xuyên cũng sẽ không chấp nhận.

“...”

Bất kể cô ta có nói gì, tôi cũng chăm chỉ gật đầu đáp lại.

Cô ta sốt ruột đến phát hỏa rồi, tôi tỏ ra bộ dạng không hề quan tâm.

Cô ta liền chuyển sự tập trung của mình lên người Phó Diên Xuyên.

Cô ta bắt đầu mặt dày bám theo Phó Diên Xuyên, tìm mọi cách để theo anh ta đến công ty.

Phó Diên Xuyên bị cô ta làm phiền khó chịu đến mức trực tiếp đưa ra điều kiện.

Nếu như tôi trong vòng một tuần có thể khiến Tô Thanh từ bỏ việc đeo bám anh ta thì sẽ cho tôi năm trăm vạn.

Tôi nghe xong hai mắt đều phát sáng như đèn pha ô tô.

Cho dù có phải khiến Tô Thanh thích tôi tôi cũng phải lấy được năm trăm vạn.
 
Tôi Trở Nên Giàu Có Sau Khi Bị Xe MayBach Đâm Gãy Chân
Chương 3


13.

Không ngờ tới năm trăm vạn này vẫn chưa tới tay đã có người vội vã đút tiền cho tôi.

Phó phu nhân trực tiếp bày ra dáng vẻ vừa nhìn liền biết tôi là một người phụ nữ tham lam, yêu tiền như mạng.

Tôi phải vỗ bàn một cái tán đồng với bà ta.

Tôi quả thật là một đứa hám tiền.

Đúng là lâu lắm mới gặp được một người hiểu tôi như vậy.

Trước đây quản lý vẫn luôn tẩy não thôi, nói tôi là người không màng danh lợi, coi tiền như kít.

Tôi thật muốn ấn đầu ông ta vào nhà vệ sinh, kít cho ông hết đấy, tiền thì để tôi.

Phó phu nhân đi thẳng vào vấn đề, muốn đưa tôi mười triệu để tôi rời khỏi Phó Diên Xuyên.

Đến rồi, đến rồi, cuối cùng thì tôi cũng đã phát tài nhờ vào một cảnh tượng hào môn kinh điển.

Tôi giả vờ tỏ vẻ đau khổ, tỏ vẻ xin lỗi:

“Phó phu nhân, sao bà có thể làm vậy, tôi là thật lòng thật dạ yêu Diên Xuyên.”

“Ít nhất phải mười lăm triệu.”

Phó phu nhân: “...”

“Được thôi, tôi biết ngay cô là loại con gái thấy tiền là sáng mắt, cô căn bản không hề thật lòng với Diên Xuyên.”

Bà ta dằn mạnh cốc cafe lên mặt bàn đến nỗi cafe trong cốc sánh ra ngoài.

“Không sai, tôi nói cho bà biết, tôi chính là muốn gả vào Phó gia, làm cho Phó gia gà bay chó sủa, để cho các người khốn khổ, hơn nữa, tôi còn đánh luôn cả mẹ chồng nữa đấy.”

Phó phu nhân giật mình, nghiến răng nghiến lợi:

“Được rồi, mười lăm triệu thì mười lăm triệu.”

“Ba mươi triệu!”

Phó phu nhân tức đến trực tiếp đứng dậy, trịch thượng chỉ vào mũi tôi:

“Cô đừng có mà không biết điều.”

“Tôi ấy à, tôi sẽ sinh cho Phó Diên Xuyên một đứa con, tôi sẽ để đứa trẻ theo họ tôi, để Phó gia tuyệt hậu, tôi sẽ để nó gọi dì Vương, người luôn thắng mạt chược bà là bà nội, để bà tức chết.”

Phú phu nhân ôm ngực, thở hổn hền, cảnh tượng đó làm mắt bà ta tối sầm lại.

“Được rồi!”

Tôi lại cười nói tiếp: “Bốn mươi triệu.”

Phó phu nhân ngã vật xuống ghế:

“Cô đừng có mà ăn h**p người quá đáng, có ai ngồi không tăng giá vùn vụt như cô không?”

“Hôm nay bà cũng thấy rồi đấy, tôi gả vào nhà rồi, ngày nào cũng sẽ như thế này, bà nên làm quen, nghĩ thông suốt dần đi.”

Tôi không để tâm thoải mái huýt sáo, nghênh ngang để cái chân đang bị bó bột lên mặt bàn.

“Được rồi, bốn mươi triệu, nhiều hơn một đồng cũng không có.” Phó phu nhân bất lực nhắm mắt.

Mẹ ơi, bốn mươi triệu, không lấy thì đúng là mất lịch sự.

Trong điều kiện hạn chế, kiếm được một khoản vô hạn.

“Thành giao. Nhớ lập một bản hợp đồng thỏa thuận tặng quà đấy.”

Kiếm tiền cũng phải kiếm những đồng tiền hợp pháp, là một công dân tuân thủ pháp luật.

14.

Tôi đã hứa với bà Phó rằng tôi sẽ rời khỏi Phó Diên Xuyên trong vòng 3 ngày.

Điều đó có nghĩa là tôi sẽ phải giải quyết Tô Thanh trong vòng 3 ngày.

Thay vì đợi cô ấy làm phiền tôi, không bằng chủ động xuất kích.

"Tôi biết cô thích Phó Diên Xuyên, tôi có thể buông tay, nhưng tôi có một điều kiện."

Tô Thanh vừa nghe tôi nói liền sáng mắt.

"Không phải chỉ là tiền thôi sao? Tôi có rất nhiều."

Chà, đều là những người không thiếu tiền.

"Giảm giá cho cô, ba mươi triệu."

Tô Thanh bĩu môi, khinh thường nói:

"Có tí tiền thế thôi a? Cho cô thêm năm triệu, trong vòng ba ngày biến ra khỏi tầm mắt tôi."

Chị gái, chị có thể đừng đẹp trai như vậy không, chị như vậy tui siêu lòng với chị thì sao.

"Tôi cút liền!"

Tuân lệnh nha phú bà tỷ tỷ.

Tôi cẩn thận bỏ tấm séc vào túi và thở dài.

"Cuối cùng cũng thoát khỏi bể khổ."

Tô Thanh nắm được mấu chốt trong lời nói của tôi:

"Bể khổ? Bể khổ gì?"

Tôi che miệng giả vờ bối rối: “Không, không có gì đâu.”

Tô Thanh bướng bỉnh chặn đường tôi, khăng khăng bắt tôi phải nói rõ ràng.

Tôi lặng lẽ ghé vào tai cô ấy: “Thật ra Phó Diên Xuyên thích cậu trợ lý nhỏ của anh ta, anh ta chỉ lấy tôi làm lá chắn thôi.”

15.

Tô Thanh suy nghĩ một lúc, rồi ngay lập tức bị sự xuất hiện của trợ lý nhỏ này làm cho chấn kinh.

"Hả?"

"Không thể, hai người ngày đó kịch liệt như vậy."

"Đều là giả, là anh ta lừa gạt cô, người chị em, anh ta thích người khác."

"Ah?"

"Quan trọng nhất là anh ta không được. Tôi thấy anh ta tìm cách chữa bệnh trên mạng."

"Hả? Vậy là anh ta vì tình yêu mà hy sinh bản thân?"

Cô lẩm bẩm một mình:

"Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một người mạnh mẽ như anh ta sẽ chịu nằm dưới người khác."

Chị à, chị bắt trọng điểm đỉnh thật đấy.

Đôi mắt ăn dưa của Tô Thanh bỗng tỉnh táo như chuột thấy gạo.

"Tôi coi cô như chị em thân thiết mới nói cho cô biết, tuyệt đối không được nói cho người khác."

“Thật kinh khủng, cả đời phải sống như một góa phụ và phải diễn một cặp vợ chồng mẫu mực trong mắt mọi người. May mà có người thay tôi nhận chân này, cảm ơn người chị em, cô quả là một vị Bồ Tát sống. "

Tô Thanh lo lắng: "Chờ đã, ai sẽ thay thế vị trí của cô?"

"Người đàn ông cô không muốn, tôi cũng không muốn."

"Đừng, cô đi rồi ai là lá chắn cho anh ta?"

Tôi ôm lấy cánh tay cô ấy, "Quản gia, quản gia, mau giữ cô Tô lại!”

Tô Thanh liều mạng vùng vẫy.

Lúc này, Phó Diên Xuyên xuất hiện ở cửa, anh ta ôm mông với vẻ mặt kỳ lạ.

"Anh Diên Xuyên, anh sao vậy?"

Anh ho nhẹ một tiếng: "Không, không sao."

Anh sờ lên cổ mình, có một vết đỏ hơi chói mắt.

Con muỗi này cắn giỏi quá.

Biểu cảm của Tô Thanh dần trở nên khó tả, cô ta lao như điên đến chỗ Phó Diên Xuyên.

"Anh Diên Xuyên, chúng ta hủy hôn đi!"

"Tại sao?"

Một tia sáng lóe lên trong mắt Phó Vân Xuyên, anh ta không ngờ rằng tôi có thể giải quyết vấn đề này nhanh như vậy.

"Còn không phải tại anh......"

Tôi vội nháy mắt với cô ấy, ra khẩu hình với cô ấy:

"Đừng làm tổn thương lòng tự trọng của anh ta, con thỏ bị ép cũng cắn người."

Không thể để Phó Diên Xuyên biết rằng tôi đã thả ra một tin đồn thất thiệt như vậy, nếu không năm triệu của tôi chắc chắn sẽ bay mất.

Tô Thanh trong cái khó ló cái khôn: "Bởi vì... bởi vì tôi là người phóng túng, tôi sẽ không bị gò bó không có tình yêu tự do."

Tô Thanh kéo anh ta và lập tức đi tìm cha mẹ của cả hai bên để làm rõ.

“Chị em, cảm ơn cô, girls help girls.” Cô ấy nhỏ giọng cảm ơn.

Tốn 35 triệu để nghe tôi chém gió, là do cô xứng đáng.

16.

Tôi vội vàng thu dọn đồ đạc, còn con chó con Phó Diên Xuyên nuôi vẫn cứ sủa tôi.

Chắc nó chê tôi, muốn thay chủ của nó phàn nàn tôi đây mà.

Tôi nở nụ cười bi3n thái.

“Mày cũng muốn cho tao tiền à?”

Ngay khi con chó định bỏ chạy, tôi liền túm lấy nó, một lúc sau, tôi xé toạc quần áo trên người nó ra.

Đến cả chó cũng được mặc Eo Vì, tôi dúng là có phần ghen tị.

Tôi sẽ đem bán đi, để con chó biết rằng lòng người rất nham hiểm.

Cả gia đình họ Phó đều được tôi “chăm sóc” rất cẩn thận.

Sau khi kiếm được ba phần tiền, tôi liền bỏ chạy một cách tiêu sái.

Nhìn mọi thứ xung quanh diễn ra như một giấc mơ, và sau khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ đó, trái tim trống rỗng của tôi được lấp đầy bởi tiền, rất nhiều tiền.

Trước khi đi tôi có để lại giấy chứng nhận nhà đất và bộ trang sức kia.

Làm người không thể quá tham lam, để lại cho con dâu tương lai xui xẻo nhà họ Phó vậy.

Tôi chỉ có thể chúc thần tài của tôi và bạch nguyệt quang của anh ấy trăm năm hạnh phúc.

Tôi rất yên phận, bọn họ không thể làm phiền tôi nữa.

Bây giờ tôi đã là một nữ tỷ phú, tôi liền đưa cô bạn thân của mình đến Phuket.

Hãy mua tất cả những gì mày thích đi!

Nhỏ bạn thân ôm chầm lấy tôi, cảm kích nói:

“Châu Châu, tao biết mày mệnh phú quý, từ nay tao sẽ là một phần của mày. Chúng ta tỷ muội tình thâm, không rời nửa bước.”

“Nói thì hay lắm!”

Ngoài ra còn có 10 anh đẹp zai vai rộng eo hẹp tiêu chuẩn.

Chúng tôi mỗi người chia nhau 5 anh.

Một anh ăn cùng, một anh uống cùng, một anh giữ chân, một anh chống đẩy, anh còn lại thay đồ.

Hạnh phúc như tiên, các người làm sao hiểu được.

Tôi đang vui vẻ trên mây, lại không biết rằng Phó Diên Xuyên hiện giờ đang điên cuồng tìm kiếm tôi.
 
Tôi Trở Nên Giàu Có Sau Khi Bị Xe MayBach Đâm Gãy Chân
Chương 4: Hoàn


17.

Chỉ trong hơn hai tháng, tôi với bạn thân đã đi du lịch được nửa vòng trái đất.

Tôi đã nhìn thấy những khung cảnh mà tôi chưa bao giờ được thấy trước trước đây.

Cuộc sống trở lại bình lặng và có phần hơi nhàm chán.

Mà khi một người buồn chán thì cuộc sống sẽ có xu hướng làm người ta có chút cảm giác muốn làm việc sai trái.

Tôi bắt đầu nhớ cảm giác được share tiền để câu cá với đồng nghiệp và hóng drama trong văn phòng công ty.

Vì vậy, tôi quyết định đi xin việc và trở thành một người phụ nữ giàu có vô hình, đứng ở tầng lớp thấp kém nhất công ty.

Kể từ đó, làm việc của tôi chỉ còn là cách để tôi giải tỏa sự buồn chán.

Nếu có người làm tôi không vui, tôi sẽ chọc cho công ty đuổi việc.

Với một tâm thế đi làm để phá game, phỏng vấn công ty đầu tiên tôi đã được nhận vào làm rồi.

Sau một tuần, tôi dần hòa nhập với đồng nghiệp của mình.

Bọn họ nói nhân sự của công ty đang bị thay thế dần và sẽ có chủ tịch mới đến nhậm chức.

Chẳng liên quan gì đến tôi cả.

Bọn họ liền nói chủ tịch mới không đơn giản.

Bọn họ nói anh ta đẹp trai như một minh tinh. nhưng lại có vấn đề về chuyện “đó” và có vẻ không thích gần phụ nữ lắm.

Sao nghe quen quen thế nhỉ?

Không những thế, còn có hẳn 2 người đàn ông trong thành phố này đang vì vị trí chủ tịch mà tranh giành đấu đá.

K1ch thích đến vậy sao! Tôi thích!

Chính vì thế, vào ngày chủ tịch mới nhậm chức, tôi cùng đồng nghiệp đến sảnh trước công ty hóng hớt xem thằng cha được tả như hồ ly tinh này bộ dáng ra sao.

18.

Trong giờ giải lao, tôi và đồng nghiệp ngồi trên ghế sofa ở sảnh, quan sát một đám người đang bận bịu dọn đường cho tân chủ tịch.

Người còn chưa thấy đâu nhưng khí thế này quả là không nhỏ.

Tôi lặng lẽ phàn nàn với đồng nghiệp của mình:

“Chủ tịch cứ như là bao gạo ý.”

“Sao lại nói vậy?”

“Chưa gì đã có bao nhiều kẻ nhăm nhe muốn trộm mất đó.”

Tôi nhấp một ngụm cà phê nhìn chủ tịch mới xuất hiện.

Ngụm cà phê vừa ngậm vào mồm lập tức phun ra.

Tôi choáng váng, sao có thể là Phó Diên Xuyên chứ!?

Tôi nhớ lại tin đồn thái quá đó ………..

Nếu anh ta biết rằng lời đầu tiên được đồn ra từ mồm tôi, anh ta liệu có giết tôi luôn không?

Xong đời, tính mạng này khó giữ rồi.

Bây giờ từ chức còn kịp không?

Hành động của tôi thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, tôi vội vã che mặt lại định bỏ chạy thì anh ta quát to: “Đứng lại!”

Đứng lại cái đầu anh.

Tôi khựng lại một giây sau đó chạy tiếp không ngừng, nhưng không may vẫn bị anh ta túm lấy cổ.

“An Châu Châu, cô có biết tôi tìm cô bao lâu rồi không?”

Giọng điệu ủ rũ của anh ta làm sống lưng tôi phát lạnh.

Trong lòng tôi vô cùng hổ thẹn, khóc không ra nước mắt nói: “Anh đẹp trai à, anh là ai? Gần đây đầu óc tôi có chút vấn đề, mất trí nhớ rồi.”

Phó Diên Xuyên nở một nụ cười như muốn giết người: “Ha, phải không, mất trí nhớ? Không sao, tôi sẽ giúp cô nhớ lại tất cả.”

Sau đó, anh ấy bế tôi như bế gà con đến văn phòng, hưởng thụ ánh nhìn chú ý của cả công ty.

19.

Phó Diên Xuyên ngồi kê khai từng khoản tiền mà tôi lừa anh ta, nói muốn đưa tôi đến đồn công an để kiện tôi tội lừa đảo.

Tôi giật mình hoảng hốt: “Tôi không nói dối, bọn họ đều là tự nguyện mà, tôi vẫn còn giữ thỏa thuận tặng quà tự nguyện nha.”

Anh cười lạnh một tiếng: “Không giả bộ nữa?”

Tôi cúi đầu ngồi trước bàn anh, bộ dáng tội lỗi như học sinh bị phạt.

“Bây giờ cả vòng bạn bè đều đang cười nhạo tôi, tất cả bọn họ đều tin rằng tôi là …”

Anh ta xấu hổ đến nỗi không nói nổi hết câu.

Tôi khẽ gật đầu: “Tôi hiểu tôi hiểu.”

“Em cái gì cũng không hiểu!”

“Vâng vâng vâng, tôi không hiểu.” Câu nào của anh ta cũng như dẫm phải bom. làm tôi bị dọa sợ chết khiếp.

Phó Diên Xuyên như hận không thể đập nát cái bàn, nghiến răng nói ước gì anh ấy có thể ăn tươi nuốt sống tôi, dọa tôi sợ chết khiếp.

Tôi không dám ngẩng đầu lên.

Làm sao tôi biết được Tô Thanh kia lại không biết giữ mồm giữ miệng như vậy, còn nói cho tất cả mọi người chứ.

Tô Thanh: Tôi không muốn bất cứ chị em nào của mình bị tổn thương, girls help girls, okay?

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mọi người đều cười mà, anh thật lợi hại, anh cứ coi như bản thân đang làm việc tốt đi.”

“Em nói gì?”

Tôi lúng túng cười: “Tôi nói không phải anh bảo tôi đuổi Tô Thanh đi trong một tuần hay sao? Tôi không còn cách nào mới phải ra hạ sách, anh xem, không phải mọi việc đã được giải quyết êm đẹp rồi sao”

Phó Diên Xuyên: “......”

Anh nhìn tôi chằm chằm: “Em đã gây cho tôi họa lớn như vậy, em định bồi thường như nào đây?”

Tôi do dự hồi lâu mà không nghĩ ra đáp án.

May mà trợ lý đột nhiên gõ cửa.

Lợi dụng khi họ đang nói chuyện, tôi bèn lẻn ra ngoài.

Thật đáng sợ!

20.

Tôi vội vàng nộp đơn xin nghỉ việc, nhưng vì hết lý do này đến lý do khác mà bị bác bỏ.

Cái công ty này tôi làm không nổi nữa rồi, vì vậy tôi sẽ trực tiếp xin nghỉ.

Dù sao, công ty này thích ai đi thì đi.

Kết quả là chưa đến hai ngày, Phó Diên Xuyên đã đích thân gọi điện cho tôi, bảo tôi quay lại làm công chuộc tội, nếu không sẽ để văn phòng luật sư của anh ta kiện tôi, dọa tôi lập tức phi như bay đến công ty.

Chỉ cần đừng động đến túi tiền của tôi, anh ta nói gì tôi cũng làm.

Kết quả là khi tôi đến công ty, phòng nhân sự thông báo rằng tôi đã bị điều chuyển đến văn phòng chủ tịch làm thư ký.

Tôi: "......"

Cảm thấy thông báo này quả là làm người lạnh sống lưng.

Chị gái trưởng phòng nhân sự cắn rơm cắn cỏ xin tôi mấy ngày này cụp đuôi mà làm người, đừng có chọc giận chủ tịch.

Tôi: "Có ý gì?"

Người chị phụ trách công tác nhân sự đã kể cho tôi nghe về những trải nghiệm tuyệt diệu trong mấy ngày qua.

Phó Diên xuyên mới nhận chức, vì vậy anh ta muốn tuyển dụng vài thư ký, anh ta rất coi vấn đề này nên đã đích thân tham gia phỏng vấn.

Không ngờ những người được phỏng vấn đều là các anh chị em cao từ 1m8 trở lên, chẳng khác nào đang tuyển tú, quả là một cảnh tượng hùng tráng.

Ánh mắt của bọn họ đều đặt trên người Phó Diên Xuyên, như muốn phóng ra tia lửa điện.

Phó Diên Xuyên bị chọc cho tức điên, đuổi tất cả bọn họ cút ra khỏi phòng, tí thì định dỡ luôn nóc công ty.

Sau đó chỉ định tôi làm thư ký.

Bây giờ tất cả đồng nghiệp đều tưởng rằng rằng CEO và tôi là bạn thân.

Tôi lại cảm ơn quá=)))

Tôi lo lắng đứng trước cửa phòng làm việc của anh ta, luôn có cảm giác mình sẽ đi vào đứng thẳng, đi ra nằm ngang.

21.

Vừa định gõ cửa, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng giày cao gót lộc cộc.

" Ây dô, con dâu, rốt cuộc cũng tìm được con rồi."

Tôi ngơ ngác quay lại.

Phó phu nhân cùng một đám người chạy tới, người không biết còn tưởng là muốn đi đánh nhau.

Mặt bà ta tràn đầy ý cười chào đón tôi, từ trong túi lấy ra một chiếc chìa khóa xe Rolls-Royce.

"Con dâu, xe con lái đi làm không xứng với địa vị của con, nghe lời mẹ, lái chiếc này đi."

"Còn có, phòng con ở quá nhỏ, con chuyển đến ở cùng Phó Diên Xuyên đi, ta cho con ba bảo mẫu."

"Tất cả các loại túi xách giày dép mới nhất, thịnh hành nhất, đắt nhất mẹ cũng bố trí hết cho con rồi."

[........]

Đồng nghiệp xung quanh thì thầm nhìn tôi với vẻ đầy ái ngại.

"Bà Phó, bà có nhận nhầm người không?"

Lúc trước bà ấy ghét tôi như vậy, sao tự nhiên lại thay tính đổi nết, chuyển cho tôi cả đống tiền?

Cáo chúc tết gà, chắc chắn là không có ý tốt.

"Con dâu của ta, ta làm sao có thể nhận nhầm?"

Bà ta xin lỗi tôi: "Trước đây là ta không tốt, là nhân cách thứ hai của ta chạy ra quấy phá. Từ nay trở đi, nếu mẹ không đối xử tốt với con, con cứ đánh mẹ."

Tôi:"......"

Không đúng, Bà ấy phải chịu k1ch thích ở đâu à?

"Diên Xuyên bảo nếu không lấy được con thì nó sẽ cùng con trai của bà Vương ra nước ngoài đăng ký kết hôn."

Bà ta vừa nói vừa nén nước mắt.

Trong lòng Phó Diên Xuyên thật sự rất yêu con, không từ thủ đoạn muốn báo thù ta.

Tôi tiếp tục choáng váng, cánh cửa văn phòng đột nhiên mở ra.

22.

Phó Diên Xuyên chậm rãi đi đến bên cạnh tôi, tôi nhỏ giọng hỏi:

"Chuyện này là sao? Tui lại diễn với anh tiếp hử? Nói trước rồi đó, bây giờ catxe của tui cao lắm đó."

Người cũng không thể nào chỉ vì thể diện mà không cần tiền mà đúng không?

Phó Diên Xuyên cười giận dữ: "Ngoại trừ tiền, đầu óc em còn nghĩ được cái gì khác không?"

“Anh!” Tôi buột miệng.

Ánh mắt anh hiện lên một tia kinh hỉ.

"Không phải, ý của tôi là, anh là Thần tài, anh có tiền, có nghĩa là có được anh chính là có được tiền."

"Em muốn có tôi à? Tôi đồng ý."

Tôi: "?"

"Tôi nghĩ rồi, em gây cho tôi phiền phức lớn như thế, giờ em phải tự lấy thân đền cho tôi đi.”

Anh ấy nắm lấy tay tôi, trái tim tôi như muốn nhảy ra ngoài.

Anh nhẹ nhàng xoa đầu tôi: “An Chiêu Chiêu, anh thích em, làm bạn gái anh nhé!”

Tôi sửng sốt, nhỏ giọng nói: “Cuộc làm ăn này lỗ vốn, tôi không làm đâu.”

Làm ăn kiểu gì mà mất cả bản thân vào tay người ta thế này?

Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh, trái tim đang nhảy nhót của tôi đã phản bội tôi.

Anh ấy hấp dẫn tôi hơn tôi tưởng tượng.

"Em thích tiền, tôi không có gì ngoài tiền, cũng có nghĩa là em thích tôi."

Không phải, sao anh còn có chiến lược nữa vậy?

Tôi quy đổi anh ra tiền như vậy lại làm anh nghĩ ra cả cái này???

"Tôi sẽ dùng tiền cả cuộc đời mình kiếm được để đổi lấy mối tình cả đời của em, em có đồng ý không?"

Hào phóng vậy sao? Chắc kiếp sau tui cũng không tiêu hết mất.

Việc này xem ra cũng không phải là không thể.

Người và tiền, tôi lấy hết!

(Toàn văn hoàn)
 
Back
Top Bottom