Ngôn Tình Tôi Tình Cờ Phát Hiện Bạn Trai Đang Hẹn Hò Với Bạn Thân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Tình Cờ Phát Hiện Bạn Trai Đang Hẹn Hò Với Bạn Thân
Chương 20


Đàn chị cùng công ty phát hiện chuyện này đầu tiên, không quấy rầy đến tiết mục biểu vui vẻ và những đồng nghiệp khác.

Mà là tìm đến tôi.

Lúc tôi đến, Nhậm Đường đang trong tư thế rất đẹp trai, đứng trước gương quan sát vết bầm tím trên mặt mình.

Quý Tuần thì đang đứng dựa một bên hút thuốc.

Cũng may là nhà vệ sinh không chia nam nữ, tôi trực tiếp đi vào hỏi có muốn báo cảnh sát hay đến bệnh viện kiểm tra không.

Giỏi thật, vốn là hai người đã hết tức giận, hẳn là đánh nhau xong rồi.

Tôi vừa dứt lời, họ liền bắt đầu tức giận trở lại.

Đầu tiên là Quý Tuần chỉ vào Nhậm Đường rồi châm chọc nói: "Đúng là thằng này nên đến bệnh viện kiểm tra xem đấy."

Lần này đến lượt mặt Nhậm Đường đen xì, cắn răng đáp trả: "Tôi còn chưa tính hết nợ với anh đâu."

"Anh có tư cách gì tính sổ tôi?" Quý Tuần cười lên tiếng.

Dường như Nhậm Đường cảm thấy có nói mấy cũng vô ích nên chuẩn bị tiến lên.

Tôi vội vàng đi đến ngăn cản cậu ấy.

"Sao lại muốn đánh nhau thế! Cảnh sát mà đến thì một người cũng không còn!"

Nghe tôi nói thế, Nhậm Đường dường như đã tỉnh táo lại, xoa xoa mũi rồi im lặng quay đầu soi gương tiếp.

"An An, em ngăn nó làm gì?" Quý Tuần quái gở nói,"Em chắc không biết nó bị bệnh tâm thần đúng không? Khuyên em nên qua lại với nó ít thôi, nó chính là tên thần kinh nổi tiếng trước kia của đại học A đấy, em..........."

"Câm mồm" Tôi không nhịn được ngắt lời anh ta, "Tôi qua lại với ai có gì liên quan đến anh à?"

Cứ một câu là lại một tên thần kinh.

Tôi vừa nói xong, hình như Nhậm Đường rất đắc ý đứng dậy, nhìn tôi nói: "Nó đánh vào mặt tôi, đau lắm, phải thổi thổi mới hết đau."

"Cậu là học sinh tiểu học à?" Nói rồi tôi kéo cậu ấy rời khỏi nhà vệ sinh.

"Đến bệnh viện."
 
Tôi Tình Cờ Phát Hiện Bạn Trai Đang Hẹn Hò Với Bạn Thân
Chương 21


Đến bệnh viện xử lý vết thương của Nhâm Đường, tôi ngồi trong phòng chờ bệnh viện, chất vấn Nhâm Đường: "Ai động tay chân trước?"

"Nó, nó nói tôi bị bệnh, bảo tôi tránh xa cậu ra nên tôi chỉ là phòng vệ chính đáng, tiện thể dạy bảo f*ckboy ngoại tình một chút thôi." Lúc nói những lời này, cậu đang xoa xoa vết thương trên mặt, nghiến răng chịu đựng, "Sinh viên đại học bây giờ đều giống nó hết à?"

Tôi lắc lắc đầu.

Chỉ có Quý Tuần mới vậy thôi, suy nghĩ cố chấp cực đoan của anh ta không thể so sánh với người bình thường được.

Bỗng nhiên, Nhâm Đường ngồi dậy ngay ngắn nhìn tôi, hỏi: "An An, nếu tôi thật sự bị bệnh, ý tôi là, tôi từng bị bệnh, cậu có chán ghét tôi không?"

Tôi nhìn cậu với vẻ mặt nghi ngờ.

"Cậu còn nhớ cái lần cậu cứu tôi từ trong hồ ra không."

Tôi "Ừ" một tiếng.

"Lần đó......." Nhâm Đường ấp úng, "Không phải tôi trượt chân ngã xuống đâu, mà là tôi tự nhảy xuống đấy."

Hiểu rồi.

Tôi hiểu ra ngay lập tức.

"Nhưng mà" Nhâm Đường phá vỡ không khí xấu hổ, cậu gãi gãi đầu, "Lúc ở trong nước, tôi thực sự rất sợ hãi. Cảm giác cái chết đến gần đe dọa tôi, thật sự rất đáng sợ...... Vậy nên lúc cậu bơi đến gần tôi....."

"Còn chuyện gì khác nữa không? Chuyện diễn ra sau đó ấy." Tôi không muốn cậu phải nhớ lại tai nạn lúc đó.

Nhưng không ngờ rằng đây lại là quyết định khiến tôi phải hối hận.

"Rồi sau đó nha~" Cậu bỗng nhiên không đứng đắn đứng dậy, "Sau đó tôi liền đi tìm cậu, tìm ròng rã ba tháng trời, cuối cùng cũng tìm được. Nhưng lúc ấy tôi lại nghe bạn cùng phòng nói là cậu có bạn trai rồi, tôi liền vừa điều trị, vừa cố gắng làm việc, vừa đợi cậu chia tay. Vốn là tôi định đợi đến lúc công thành danh toại rồi mới đến gặp cậu, nhưng ai ngờ.........."

Vừa dứt lời, cậu lập tức lặng lẽ kề sát tai tôi: "Ai ngờ cậu lại va vào trong ngực tôi."
 
Tôi Tình Cờ Phát Hiện Bạn Trai Đang Hẹn Hò Với Bạn Thân
Chương 22


Ngày hôm đó sau khi về nhà, mỗi lần nhớ lại hình ảnh Nhâm Đường thì thầm bên tai.

Tim tôi lại đập nhanh bất thường.

Tôi không biết là bản thân có tình cảm với cậu hay không, nhưng cậu ấy lại khiến tim tôi đập nhanh như vậy.

Nên tôi định bụng sẽ cho bản thân một cơ hội.

Cơ hội chấp nhận ý tốt của người khác.

Tôi thành công rời khỏi công ty sau kỳ thực tập, không chạm mặt Quý Tuần lần nào nữa.

Ăn cơm với Nhâm Đường vài lần, tôi có nhận thức hoàn toàn mới về anh.

Người này bình thường nhìn cực kỳ đứng đắn, dáng vẻ cực kỳ đáng tin cậy, nhưng khi được khen ngợi thì rất thích diễn trò.

À không, nói đúng hơn là, lúc nào anh ấy ở trước mặt tôi cũng là dáng vẻ không đứng đắn.

Nhưng khi nói chuyện với người khác thì ngay lập tức quay về dáng vẻ như bình thường, đ ĩnh đạc thảo luận.

Đối với sự tương phản trái ngược này của anh, tôi cảm thấy rất thích thú.

Giống như bây giờ, chúng tôi đang ở trong cư xá khu nhà tôi —- là anh muốn đưa tôi về nhà, nhưng lại cứ lượn lờ vài vòng xung quanh cư xá.

"Anh không nỡ xa em, An An à." Anh nói với giọng điệu mè nheo, không rành mạch chút nào cả.

"Có phải là không gặp lại nhau nữa đâu."

"Nhưng anh vẫn sợ lần sau em không xuất hiện nữa."

"Không đâu mà." Tôi cho anh một liều thuốc trợ tim.

Đương nhiên, đây là cũng là suy nghĩ của tôi.

Bởi vì Nhâm Đường, đáng yêu quá trời quá đất.

"Vậy thì vậy thì, anh có thể ôm em chút không?" Vào phút cuối cùng, anh còn nói thêm, "Giống bạn bè vậy á."

Tôi không từ chối.

Anh tiến lên gần hơn, chôn vùi tôi vào cơ thể anh.

Không hiểu tại sao, tư thế buồn cười này lại khiến trái tim tôi đập bịch bịch bịch.

Giống như rất lâu trước kia, vào buổi tối nhận được tin nhắn "An An ngủ ngon" của Quý Tuần vậy.

Không, còn mãnh liệt hơn nhiều so với trước kia.

Tôi tạm thời chống đỡ không nổi nên đẩy anh ra.

Nhâm Đường cũng không buồn, cười cười nhìn tôi rồi nói hẹn gặp lại.
 
Tôi Tình Cờ Phát Hiện Bạn Trai Đang Hẹn Hò Với Bạn Thân
Chương 23


Tối đó, tài khoản Weibo của tôi nhận được lời mời kết bạn của một người phụ nữ lạ.

Chú thích ở trên là: Nhâm Đường

Thú thật, tâm lý tôi lúc ấy không trách khỏi có chút hồi hộp.

Không phải là bạn gái của Nhâm Đường tìm đến đây đấy chứ?

Bệnh cũ PTSD do từng bị ngoại tình lập tức phát tác.

Nhưng sau khi do dự hồi lâu.

Tôi nghĩ cũng chưa chắc thảm kịch nhân gian sẽ liên tiếp xuất hiện trên người mình đâu nhỉ?

Vậy nên, tôi đã can đảm nhân chấp nhận.

Mới vừa chấp nhận lời mời kết bạn, đầu bên kia đã nhanh chóng nhắn liền tù tì mấy tin.

[ An An, em là An An đúng không?]

[ Chị là chị gái của Nhâm Đường, chị gái ruột!]

[ Nhâm Đường nói hai em không ở bên nhau nữa nên chị đến đây là để trợ giúp! ]

Không đợi tôi nhắn lại, đầu bên kia liền gửi tới sticker hình người với vẻ mặt nắm chắc thắng lợi trong tay, đồng thời gửi luôn đoạn chat giữa hai chị em họ cho tôi.

Nhâm Đường: [ Chị, buổi hẹn hò đầu tiên bị em làm hỏng rồi. ]

Nhâm Đường: [ Nhỡ may cô ấy ghét em thì làm sao giờ? ]

Chị gái: [? ]

Chị gái: [ Em đúng là không có tí triển vọng nào. ]

Chị gái: [ Cứ làm theo lời chị nói, đầu tiên là xin lỗi, tiếp đó đừng vội vàng quá, hỏi cô ấy xem có thể đi ăn cơm cùng nhau không. ]

Nhâm Đường: [ Được.]

Chị gái: [ Đúng rồi, phải lắng nghe suy nghĩ của bạn nữ nữa.]

Nhâm Đường: [ OK]

Gửi kèm theo là một tấm ảnh.

Lúc nhìn ảnh nhỏ thì tôi không biết là gì cả.

Đến lúc phóng to lên mới biết đó là phòng của Nhâm Đường.

Nhưng kỳ lạ là, trong phòng anh dán chi chít những giấy note.

Có nhiều giấy note viết nhiều chữ quá nên tôi không nhìn rõ được, chỉ có vài tờ ghi khẩu hiệu là đọc được:

Mỗi khi An An gặp nguy hiểm nhất định phải có mặt đúng lúc!

An An chậm tiêu nên phải tuần tự nhi tiến, không được gấp gáp!

An An thích ăn thịt, thích ăn cay!

An An không thích đàn ông ngả ngớn!

Muốn theo đuổi một cô gái thì phải cho cô ấy cảm giác an toàn!

.....

Chờ chút.

Tôi kinh ngạc nhìn điện thoại.

Ngay cả lúc chị gái anh nhắn tiếp [ Cảm ơn em đã cứu Nhâm Đường], tôi cũng quên trả lời.
 
Tôi Tình Cờ Phát Hiện Bạn Trai Đang Hẹn Hò Với Bạn Thân
Chương 24


Tối đó, tôi phá lệ chủ động hẹn Nhâm Đường ra ngoài.

Dường như anh rất vui sướng, gần nửa tiếng sau đã xuất hiện dưới nhà tôi.

Lúc tôi đi xuống, anh dựa vào cửa xe nhìn chằm chằm cửa chờ tôi.

" Sao thế? Trên giấy note của anh còn ghi muốn theo đuổi một cô gái thì khi hẹn hò phải đến đón nữa à?" Tôi cố tình trêu anh.

Đầu tiên Nhâm Đường trợn tròn hai mắt, sau đó da mặt anh có thể nhìn bằng mắt thường dần đỏ lên.

Ngay lập tức anh che mặt lại, rầu rĩ nói: " Chị anh đến tìm em à?"

Tôi gật gật đầu.

Lần đầu tiên anh lộ ra vẻ mặt thẹn thùng, không được tự nhiên nói: " Anh chưa theo đuổi ai bao giờ cả, những cái đó đều là của chị anh, chị Lý dọn phòng, còn có người anh em tiểu Triệu ở đối diện nuôi 10 con cá nói cho anh...."

"Vậy anh có muốn học anh ta nuôi cá khôn"

"Sao lại thế được." Anh nóng nảy, "Anh có giống nó đâu, nhà anh không có cửa hàng động vật thủy sinh."

"Ừm." Tôi gật nhẹ đầu, "Không có cửa hàng động vật thủy sinh nhưng có bồn tắm lớn đúng không? Thế nuôi con cá này là em có được không?"

Nhâm Đường giật mình sửng sốt một chút, nửa ngày cũng chưa load xong lời tôi nói.

Lúc load xong rồi thì tôi đã ngồi vào xe.

Hình như anh hơi tức giận, sau khi lên xe, nhân lúc thắt dây an toàn giúp tôi mà nhéo chóp mũi tôi, hung dữ nói: "Ai cho phép em nói trước? Phải để anh hỏi trước là em có muốn ở bên cạnh anh không mới đúng chứ!"

Tôi nhịn cười nói: "Thế anh hỏi đi."

Anh ngồi ngay ngắn.

"Em có bằng lòng ở bên cạnh anh không, An An?"

"Em bằng lòng nha."

Vào một ngày nào đó, cuối cùng tôi cũng giải được câu đố mà lúc trước Nhâm Đường nói [ Rõ ràng là các chị ấy nói thế mà.]

Cũng có hơi ngốc chút thật, nhưng người đàn ông vì mình mà tốn nhiều tâm tư như thế khiến tôi cảm thấy cực kỳ rung động.

Yêu nhau không phải là như thế sao?

Không quá hiểu cô ấy, nhưng có thể cố gắng để hiểu hơn.
 
Tôi Tình Cờ Phát Hiện Bạn Trai Đang Hẹn Hò Với Bạn Thân
Chương 25


Sau khi thành đôi với Nhâm Đường, anh thường xuyên đến trường học tìm tôi.

Địa điểm hẹn hò của chúng tôi cũng không giới hạn trong trường hay ngoài trường.

Nên trong khoảng thời gian này, tôi có gặp Quý Tuần một lần.

Nhâm Đường đắc ý chào hỏi anh ta, nhưng Quý Tuần cũng chỉ lạnh nhạt nhìn lướt qua chúng tôi rồi đi luôn.

Cuối cùng anh ta cũng không còn xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa.

Còn về lý do tại sao sau khi chia tay anh ta vẫn cố chấp dây dưa với tôi, vẫn là một dấu hỏi chấm.

Đến tận rất lâu về sau, Phù Hiểu đến tìm tôi rồi nói qua về Quý Tuần.

Cô ấy nói, lúc tôi ở bên Quý Tuần là đúng khoảng thời gian bố anh ta qua đời,

Mẹ anh ta cũng nhanh chóng đổ bệnh theo.

Có khi anh ta coi tôi là vị cứu tinh trong thời gian tăm tối cũng nên.

Anh ta bất chấp tất cả để bên nhau với Phù Hiểu cũng là vì không muốn làm trái với ước muốn của mẹ.

Có lẽ anh ta cảm thấy, sau khi ở cùng Phù Hiểu một khoảng thời gian rồi nói không phù hợp so với chuyện từ chối ngay tức khắc có thể làm yên lòng mẹ mình.1

Nhưng mà, những việc này cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa rồi.

Tôi không quan tâm lý do ngoại tình của anh ta.

Tôi chỉ quan tâm là anh ta đã ngoại tình.

Nhưng bây giờ, ngay cả chuyện này cũng chẳng là gì với tôi nữa rồi.
 
Back
Top Bottom