Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?

Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 20 : Một Tin Đồn , Một Mồi Lửa !


Tới nơi trời cũng đã tối.

Cậu kêu Mùi dìu Khiêm vô phòng trước còn mình ở ngoài.

Nhà trên đây của cậu rộng lắm , cũng chẳng thua gì nhà ông đâu.

Mà được cái cũng thoải mái hơn nữa.

"..."

Căn phòng xa hoa , đồ trang trí toàn là những món đắt tiền.

Khiêm nằm trên giường.

Mắt hơi mở hé.

Một lúc sau Khiêm mới mở hết mắt lên được.

Nhưng nhìn cái trần nhà xa lạ này Khiêm chẳng nghĩ được gì hết.

Xong lại đưa mắt nhìn xuống tay mình.

Cậu ngủ rồi.

Ngồi đó mà gục trên giường ngủ chớ chẳng dám lên giường ngủ cho hẳn hoi.

Khiêm thấy cậu , lòng chợt cảm thấy an toàn.

Tay Khiêm đau lắm , nhưng vẫn nhấc lên được.

Tay nhỏ đưa lên đầu cậu mà xoa.

Cảm nhận được thứ gì đó đang di chuyển trên đầu mình , cậu cũng bừng tỉnh.

" Khiêm !

"

Tay cậu nhanh nắm lấy tay nhỏ đó.

Mặt hiện rõ cái vẻ lo lắng.

" Em có còn đau chỗ nào không ?

"

Khiêm lắc đầu , dường như chẳng còn sức để nói.

" Em uống nước nghen ?

"

Cậu đỡ Khiêm dậy.

Cho Khiêm uống nước.

Môi son kia của cậu nay khô hết rồi.

"...Chỗ này..Là chỗ nào vậy...Cậu ?

"

Cậu đặt ly nước xuống , ngồi lên giường.

" Nhà của cậu "

" Nhà của cậu hả ?

"

Cậu gật đầu.

Tay vẫn cứ nắm lấy tay người kia.

" Cậu xin lỗi , cậu để em đau một mình rồi "

Khiêm lắc đầu.

"..Em đâu , có sao "

Mắt cậu ánh lên như sắp khóc nhưng nước mắt không rơi.

" Không , lỗi cậu mà , cậu để em ở nhà một mình "

Mặt hoa da phấn của cậu nay sao mà xanh xao quá.

" Mấy giờ rồi cậu ?

"

Cậu nhìn ra ánh sáng ngoài cửa sổ.

" Chắc tầm 4 , 5 giờ rồi hay em ngủ lại đi nghen ?

"

Cậu đỡ Khiêm nằm xuống.

Tay vỗ vỗ nhẹ trên ngực Khiêm , ru Khiêm vào giấc ngủ một lần nữa.

Cạch.

Khiêm ngủ rồi , còn cậu thì phải đi xem kết quả của mình.

Bàn trà , bình trà nóng chị Mùi mới pha.

Cậu ngồi đó , mắt nhìn tách trà nóng , tay gõ gõ nhẹ trên vành.

" Dạ cậu , con cho người làm xong rồi"

Cậu nghe anh An báo mà khẽ cười.

Cậu gật đầu nhẹ.

Sớm muộn gì cả xứ Cần Thơ đến Sa Đéc rồi Ba Tri cũng biết.

Cái tin đó...

" Mùi , lát ra nấu cho tôi nồi cháo "

" Dạ "

Khiêm nằm cả một đêm.

Mình mảy cũng đỡ hơn.

Nhưng mà nó còn nhức lung lắm.

Cậu chăm Khiêm cả đêm , tới rạng sáng mới chợp mắt nhưng vừa chợp mắt thì Khiêm thức nên cậu thức luôn.

Này là lần thứ 2 cậu vì Khiêm mà có hai con mắt thâm rồi đấy.

Cậu túc trực bên Khiêm mãi.

Chẳng cho Khiêm đụng thứ gì , muốn gì cứ nói cậu làm hết.

Cậu như tay chân của Khiêm vậy.

Cạch.

Tô cháo mới nấu nóng hổi , bóc cả khói.

" Em ăn cháo nghen ?

"

Khiêm gật đầu.

Mệt quá nên muốn nói cũng chẳng xong.

Cậu chăm sóc Khiêm ân cần lắm.

Cái vẻ ân cần mà hơn 20 mấy năm chẳng ai thấy.

" Coi chừng nóng "

Cậu thổi cháo , đút từng muỗng cho người thương.

" Ăn được không ?

"

Khiêm cười.

" Dạ được , ngon lắm "

Không gian chỉ có hai người.

Ở đây chẳng phân biệt chủ - tớ.

Chỉ có đôi trẻ với mối tình đang rực cháy này thôi.

"..."

Ngày một rồi ngày hai.

Chẳng biết từ đâu có tin đồn cậu hai nhà hội đồng Trịnh vũ phu , đánh đập vợ con đã lan truyền khắp Cần Thơ , Ba Tri , Sa Đéc còn lên cả Mỹ Tho.

Cậu hai này cũng có vựa lúa có tiếng.

Con nhà trâm anh thế phiệt mà lại có tin đồn như thế.

Đồn trên báo thì còn giải quyết được , chứ truyền miệng kiểu này thì có mười ông hội đồng cũng chẳng ăn thua vào đâu hết.

Ông Thanh hay tin , tra hỏi mới biết.

Mợ hai được ông rước về nhà rồi nhưng hôn thú vẫn chưa xé.

Tại cậu hai.

Ông Thanh thương con , quyết rước Mỹ Nhung về cho bằng được chớ chẳng chịu để cô bên nhà đó nữa.

Coi như mợ cũng thoát được số khổ.

Về nhà mình thì cha mẹ , anh chị cũng lo cho mình hơn.

"..."

Nhà hội đồng Trịnh giờ loạn hết cả lên.

Con trai trưởng thì bỏ nhà ra đi , dập đầu từ cha.

Con trai út thì rộ lên tin đồn vũ phu , tiếng lành đồn gần tiếng xấu đồn xa.

Chuyện làm ăn cũng ảnh hưởng không ít.

Mấy mối buông cũng bỏ hết.

" Mẹ kiếp , đâu ra mấy lời đồn đó vậy ?

"

"..."

Mấy ngày nay Khiêm ở trong phòng miết có được cậu cho ra ngoài đâu.

Cậu chăm Khiêm như em bé ý.

Chẳng cho đụng tay.

Mấy vết thương nhờ đó mà cũng lành nhanh hơn.

Khiêm nay nhìn cũng tươi tắn lắm đa.

Chớ hỏng có nhăn nhó như mấy ngày đầu nữa.

" Nay em ăn gì , cậu dặn Mùi nấu cho "

Khiêm tựa vào lòng cậu , suy nghĩ đôi chút.

" Em muốn ăn mứt "

" Mứt hả ?

"

Khiêm gật gật đầu.

" Gói lần trước cậu cho , em ăn hết trơn ời "

Cậu cười.

Thì ra Khiêm ăn hết đồ cậu cho luôn đó.

" Vậy lát cậu kêu chị Mùi làm cho em ăn nghen ?

"

" Dạ "

Khiêm " dạ " cái giọng nó ngọt xớt à !

Dị đó , biểu sao cậu hỏng mê cho được Khiêm ơi !

"..."

Tối nay trăng tròn.

Độ trời này chắc cũng gần rằm rồi đó nghen !

Trăng sáng soi rọi lòng người.

Cậu thảnh thơi ngồi trên bàn trà sau khi ru Khiêm ngủ.

Cậu đang chờ ai ?

À , cậu chờ anh An.

" Dạ thưa cậu , con báo cho cậu Vũ với cho người đưa thư lên Mỹ Tho cho cậu Lộc rồi "

Cậu gật đầu với vẻ hài lòng.

Trời cũng khuya rồi nhỉ ?

Tháng này còn là tháng hè , trờ cũng nóng.

" Dạo này trời hanh khô , cẩn thận củi lửa , dễ cháy lắm đa "

Nghe cậu nói , anh An ngầm hiểu gì đó mà gật đầu.

Cậu thấy anh An đã hiểu thì cũng đi vào trong mà ôm người kia ngủ thôi.

"..."

Cần Thơ.

Nữa đêm khuya vắng.

Chẳng ai qua lại.

Bỗng một ánh sáng đỏ phừng lên.

Gió thổ nhẹ càng làm cái ánh sáng đó lớn hơn.

Phừng Phực.

Cháy rồi !!!

Chẳng ai hay.

Một xưởng lúa to.

Một mồi lửa nhỏ.

Thiêu rụi tất cả.

Lửa cháy rực , làm sáng cả một mảnh trời.

Người gác lúc nãy vừa rời đi , giờ quay lại mới hay tin...

" CHÁY XƯỞNG RỒI !!!

"

Người đó hô hoán.

Công nhân kéo nhau ra dập lửa.

Nhưng phát hiện muộn quá.

Càng đổ nước lửa càng cháy lớn hơn.

Lửa mà đốt bằng xăng bằng dầu , càng đổ nước nó càng phực lên đó đa.

Cậu hai nghe tin chạy ra thì chuyện cũng đâu vào đó.

Khung cảnh hỗn loạn.

Lửa cháy , thấp sáng một mảnh trời Cần Thơ.

Bao công sức của cậu hai coi như đổ sông đổ bể rồi.

" Dập lửa mau lên !

Sao tự dưng lại cháy !?

"

Cậu hai gào lên.

Nhưng cháy cũng đã cháy rồi.

Lúa trong kho cũng cháy khét.

Mất hơn cả tiếng mới dập được lửa , thế nhưng cả vựa lúa giờ chỉ còn một đống tro tàn cháy đen.

Hên là chẳng có ai thiệt mạng , nhưng thiệt hại thì có.

Bao mối làm ăn mà giờ chẳng còn gì thì biết ăn nói làm sao với người ta ?

Âu thì cũng do gieo nhân nào gặt quả náy !

"..."

" Em chưa ngủ hả ?

"

Khiêm ôm gối , ló đầu ra khỏi mền nhìn cậu.

" Cậu..Hỏng ôm em..Nên em ngủ hỏng có được gì hết "

Cậu cười.

" Vậy để cậu ôm em , đặng em ngủ cho ngon nghen ?

"

Khiêm ngại ,chỉ gật gật đầu chứ chẳng đáp.

Thân nhỏ kia chui rút vào trong lòng cậu.

Ấm lắm à nghen !

Mà cái ấm này chỉ có mình Khiêm biết thôi chớ ai đâu mà biết được !

Một tin đồn , một mồi lửa của cậu cả , dường như đã triệt mọi đường sống của cậu hai.
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 21 : Hai Mình !


Công nhận từ lúc chuyển lên đây ta nói Khiêm nó khoẻ re à !

Có làm gì đâu , hồi đó hầu cậu còn giờ được cậu hầu lại đó chớ.

Mà nay Khiêm xuống giường được rồi.

Lại chạy nhảy được nữa rồi đấy.

Chân nhỏ lâu ngày chưa được đi , nay đi cái thấy nó hơi yếu hen.

" Anh gì ơi , anh thấy cậu đâu hong dạ ?

"

Anh An đang đứng đó mà giật mình.

Tại Khiêm đi sao mà hay quá đa , hỏng có tiếng có động gì hết trơn à.

" Hả ?

À..Cậu đi xuống xưởng rồi , cậu đỡ chưa mà ra đây ?

"

Khiêm cười.

" Em đỡ nhiều rồi , giờ khoẻ lắm luôn rồi á !

"

Thấy đứa nhóc này anh An tự dưng thấy lạ.

Cậu dạo này cũng lạ à nghen.

Mà thôi , có Khiêm ở đây thì anh cũng đỡ bị chửi.

"..."

Khiêm tự đi dạo quanh trong sân.

Nhưng rồi..Mắt Khiêm dừng lại ở cái hồ nho nhỏ bên kia.

Nước trong mà thấy cá lội luôn á nghen mà mấy con cá dưới này cũng to lắm à.

"..."

Nhà Trịnh.

Bà sao khi nhận tin kia cũng trở bệnh.

Ông thì ngày nào lòng cũng tức tối không nguôi.

Mất mặt mất cả danh cả tiếng.

Bao mối làm ăn cũng mất.

Con cả thì nó từ cha , chẳng thèm liên quan gì đến nhà này nữa.

Cơ nghiệp của cậu cậu tách riêng.

Người ta giờ chỉ biết cậu là một ông trẻ của xưởng vải nức tiếng khắp 3 tỉnh của Nam Kỳ.

Chớ chẳng ai còn biết cậu với cái danh con trai trưởng nhà hội đồng Trịnh nữa.

Cả nhà loạn cào cào.

Cậu hai còn mắc đi xin lỗi nhà vợ nhưng ông Thanh quyết rồi thì có trời cũng chẳng cứu nổi.

"..."

Cậu đi soi xét kĩ lưỡng ở dưới xưởng.

Cậu kĩ tính nên thành ra lần nào nhập hàng cậu cũng coi.

Xưởng của cậu không chỉ nổi tiếng vì hàng tốt , chất lượng mà còn nổi vì loại vải dệt bằng thủ công ở đây.

Loại đó thì nhỉnh hơn loại hàng nhập một chút.

Ở đây chắc cũng phải mấy chục cái khung dệt , người làm chẳng ngơi tay.

Bên đây dệt vải , bên trái khiêng hàng bên phải kiểm hàng.

Tay liền tay.

Sổ sách thì còn nhiêu cậu coi hết.

" An , hàng bên đó nếu coi không được thì kiếm mối khác đi "

" Dạ "

"..."

Chị Mùi hì hục dưới bếp sáng giờ có nghỉ ngơi miếng nào đâu.

Mà Khiêm nó như con nít rồi , được cậu chiều cái riết giờ nó thành con nít thiệt luôn rồi đó nghen.

Lạ ha ?

Sao sáng giờ hỏng nghe Khiêm nó kêu chị Mùi vậy ?

Chẳng thấy kêu no kêu đói gì hết trơn à.

Im ru mãi vậy đó.

Đến khi nấu xong nồi canh chị Mùi mới sực nhớ.

Khiêm đâu rồi ?

Chị chạy lên nhà trên , vào phòng.

Mền lật ra rồi.

Khiêm không có trong phòng.

Linh cảm chẳng lành.

Xong chị chợt nhớ ra Khiêm nó thích ăn cá.

Vậy...Cái ao cá cảnh của cậu..?

Đúng như chị nghĩ.

Chân chị vừa đặt đến nơi thì đã thấy Khiêm nó đắm mình dưới hồ.

Đầu cổ , tóc tai , quần áo ướt sũng hết.

Nhưng mà mặt nó cười vui lắm.

Thấy chị nó còn khoe.

" Chị Mùi !

Cá nè !

"

Chị Mùi mặt tái xanh.

Kiểu này cậu hay một cái...

" Trời đất ơi !

Lên đây nhanh coi Khiêm !

Mới hết bệnh mà muốn chết hả !?

"

Khiêm nó nghe bị la mà xụ mặt.

Nhưng cũng ngoan lắm , nghe lời chị mà leo lên khỏi hồ.

Mà sợ cái gì thì cái đó tới mau lắm.

Khiêm vừa bước lên bờ , đi ra khỏi hồ được tầm vài mét thì cái người kia cũng vừa về tới.

Cậu cả đấy.

" Khiêm !?

"

Cậu chạy lại nhìn.

Ướt hết trơn rồi nè.

" Hì...Cậu "

Mặt cậu nhăn lại.

" Còn cười ?

Em làm sao mà ướt hết trơn hết trội vậy ?

"

Khiêm né tránh ánh mắt của cậu , lí nhí nói.

"..Cá.."

Cậu thở dài.

" Chị Mùi !

"

Chị đứng kế bên cũng giật mình.

" À...Dạ cậu ?

"

Tay cậu lấy áo của mình khoát lên cho Khiêm.

" Đưa Khiên vô trong tắm rửa thay đồ lại đi "

Chị Mùi vâng dạ xong cũng đưa Khiêm vô.

Mày tính hại chị mày hả Khiêm ơi là Khiêm !

Ổng ăn thịt chị mày luôn đó !

"..."

Khiêm tắm táp sạch sẽ xong.

Quần áo mới tươm tất.

Mấy vết bầm kia mờ lắm rồi nên cái làng da trắng kia lại hiện lên.

nhìn cưng.

Khiêm lon ton chạy về phòng.

Hmm...Cậu cả đang ngồi đợi Khiêm sẵn đó đa.

" Khiêm , đóng cửa lại qua đây "

Mặt cậu coi bộ..Hơi đen à.

Khiêm nó nuốt cái ực nhưng cũng nghe lời.

"...Dạ ?

"

Rồi , cậu kéo một cái mạnh.

Vô thế cũ luôn.

Khiêm nằm dài trên đùi cậu , mông xinh kia cũng vừa tầm tay cậu à.

Chát.

" A !

"

" Coi bộ mấy bữa nay tôi chiều em miết nên em sanh hư đúng không đa ?"

Chát.

" Hức..Em đâu có..Hư "

Chát.

Chát.

" Còn cãi ?

Ai cho em xuống dưới đó ?"

Chát.

" Em biết dưới đó sâu bao nhiêu không ?

Hả Khiêm ?

"

Chát.

Tay cậu đánh không nghỉ , Khiêm khóc theo cũng chẳng kịp tay cậu.

" Hức..Hỏng....Có biết "

Chát.

Chát.

Chát.

" Không biết mà còn dám xuống dưới ?

"

Chát.

" Nín dứt !

"

" Huhuhu..Hức..Cậu quýnh đau..Hức..Hức..Mà cậu hỏng cho..Hỏng cho khóc..Hức..

"

Chát.

" Đánh em oan ức lắm hay sao mà em còn dám khóc lóc ?

"

Chát.

Chát.

" Lần đầu cũng như lần cuối ?

Nghe chưa Khiêm ?

"

Khiêm gật đầu.

Chát.

" Dạ thưa bỏ đâu mất rồi ?

Hay nhiêu đây còn chưa đủ để em nhớ ?

"

" Hức..Dạ..Dạ nhớ..

"

Xong cậu đỡ người đang khóc đỏ mắt kia dậy.

Để ngồi kế bên cậu.

Lần này cậu không ôm , không dỗ em nín nữa đâu.

"Cậu..Hức..Cậu "

Cậu nhìn Khiêm.

" Em kêu réo tôi mần chi ?

"

Khiêm nhích lại gần cậu.

" Cậu..Hức..Cậu..Ôm..Hức "

Tay cậu khẽ đẩy người đó ra.

" Tôi không thích ôm người hư !

"

Khiêm khua khua tay , lắc đầu.

" Em hỏng có..Huhu..Em hỏng hư nữa mà..Hức..Cậu ôm..Em "

Cậu nhìn người nhỏ mít ướt kia.

" Em chắc ?

"

Khiêm gật gật đầu.

" Dạ..Chắc "

Nghe được lời xác nhận kia , lúc này cậu mới bỏ cái khuôn mặt lạnh tanh đó xuống mà ôm Khiêm.

Người nhỏ kia dụi dụi vào lòng cậu , mà sụt sịt.

Nước mắt vẫn rơi đều.

Ướt hết một mảng áo của cậu.

" Em nín dứt chưa ?

Cậu không có ôm cái mặt khóc đó đâu à "

Khiêm lấy tay chùi mắt.

" Hức..Em hỏng khóc nữa..Ôm "

Chà , coi bộ cậu ôm riết mà làm Khiêm ghiền luôn rồi đó nghen !

Tay cậu ôm chặt Khiêm.

Dỗ dành người thương.

Cậu cũng chẳng quên xoa xoa cái chỗ vừa bị đau.

" Biết đau thì mới biết nhớ "

" Cậu có mình em à , mà em xuống dưới có mệnh hệ gì em tính để cho cậu làm ông goá hả ?

"

Khiêm lắc đầu.

Càng nép sâu vào lòng người kia hơn.

" Đánh đau dị nhớ chưa ta ?

"

" Dạ nhớ "

Khiêm mới hết bệnh mà dị đó biểu sao cậu hỏng lo.

Thôi mai mốt lắp luôn mấy con cá kia lại cho nó lành !
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 22 : Khiêm Say Rồi.


Cái người kia bị cậu đánh cái khóc dị chớ buông ra có thấm vào đâu ?

Mà được cái Khiêm giờ nó thêm cái kĩ năng là quậy sao mà cho cậu hỏng biết nữa đó đa.

Còn khổ nhất chắc là chị Mùi.

Nhà có mình chị trông nó mà nó quậy cỡ này đây !

" Chị Mùi..Em muốn ăn cá "

Chị Mùi giờ nghe cá là sợ liên à !

" Ờ..Hả ?

Cá hả ?

"

Khiêm gật đầu.

" Rồi rồi lên trên ngồi đi ông , mày ngồi đây hồi ổng về ổng xử tao trước "

Khiêm vâng vâng dạ dạ rồi lảng đi đâu mất.

Hỏng cho Khiêm bắt cá thì nhà cậu thiếu gì cây...

Xoài nè , mận nè...Nhiều lắm à nghen !

Và cái khoảng không im lặng đó lại bắt đầu...

Hmmmm..

Im đặng dễ mần chớ chi.

Chân kia từ từ trèo lên xong lại trèo xuống.

Nó hái được cả đống rồi.

Mà sao Khiêm quậy dị á ?

Khiêm hỏng sợ cậu nữa hả ?

À..Khiêm biết canh giờ nào cậu về ồ.

Xoài xanh.

Khiêm nó ăn nhìn ngon lắm.

Còn chị Mùi thấy đống kia cũng đơ ra.

Mới bỏ có chút xíu à mà nó quậy cỡ đó.

Hên là không sao chớ có là chị mày mệt lắm đó đa.

" Chị Mùi....Ăn xoài hong đa ?

"

Mặt chị hiện rõ hai chữ " bất lực ".

Nói nó bao nhiêu xong bị cậu đánh bao lần cũng vậy à !

"..."

Cậu đi miết mà Khiêm thuộc giờ giấc của cậu òi.

Cậu sao mà lường được !

" Khiêm ơi !

"

" Dạ ?

"

Cái giọng kia nói vọng từ sau lên.

Khiêm chớ ai.

Ra đón cậu mà coi bộ ham ăn dữ hén ?

Tay có bỏ con cá nướng xuống được đâu.

Ăn gì mà môi mỏ đen thui hết dị ?

" Ơ ?

Ăn uống kiểu gì vậy đa ?

"

Cậu đi lại , sẵn tay lấy khăn mà lau co Khiêm.

Vậy chớ con cá thì tay hỏng có buông à nghen !

"..."

" Cậu , em ăn xong ời "

Chà , Khiêm ăn hết một con cá nướng lận đó.

Giỏi hong đa ?

Cậu nhìn cái mặt thoả mãn của Khiêm mà bật cười.

" Em thích ăn cá lắm hả ?

Cứ như mèo ấy "

Khiêm ngước lên nhìn cậu.

" Em tuổi mão á !

"

Úi chà , hèn gì..

Cậu cười.

" Ăn no chưa ?

"

Khiêm gật đầu.

Chân ngắn kia lại lon ton chạy qua ngồi chung với cậu.

Thiếu hơi thì hỏng được , nhưng mà bị quýnh thì hơi đau à.

Tay cậu ôm Khiêm.

Người kia cũng dụi vào lòng , mặt nhìn đắc ý thấy rõ.

" Mà cậu ơi..Anh Đìn- Áaa !!

"

Miệng chưa nói hết câu thì Khiêm đã cảm nhận một cơn đau điếng từ eo.

Ơ ?

Sao cậu nhéo eo người ta !?

" Đình cái gì mà Đình ?

"

Tay Khiêm xoa eo.

" Hỏng có gì..."

Dị chớ tay cậu nhéo xong rồi cũng biết xoa cho người ta à.

Cậu thương Khiêm nên cậu mới quýnh đó chứ.

Mà Khiêm đâu biết..

"..."

" Cậu ơi !!

"

Tối rồi , mà Khiêm báo cậu nữa rồi.

Chị Mùi từ dưới bếp chạy lên.

" Sao ?

"

Chị hít một hơi xong mới nói.

" Khiêm..Nó uống lộn rượu dưới bếp rồi "

Cậu đớ người.

Đó giờ có biết Khiêm..Uống được rượu hay không đâu.

Cậu chạy xuống dưới.

Và..Đáp án là không.

Khiêm của cậu xỉn ời.

Nằm trên phảng ngủ luôn..

Cậu chỉ biết bất lực , lại ẩm người của mình về thôi chớ biết sao.

"..."

Khiêm vừa đặt mình xuống giường tự dưng tay nó vòng qua cổ cậu.

Kéo mặt cậu xuống gần.

" Hì..Nhìn giống anh Đình ghê...À không..Giống cậu hơn nè.."

Khiêm nói , chẳng biết nói thật hay do say.

Nhưng chắc chắn là cậu bực ời.

" Em nói gì đó ?

Tôi giống ai ?

"

Khiêm chẳng đáp.

Tay kia buông cổ cậu ra rồi thiếp đi luôn.

Khiêm trêu ngươi cậu đó hả ?

" Ê !

Em thức dậy coi !?

"

Cậu bực mình.

Định quay đi đã bị cái người say xỉn kia kéo lại.

Chụt.

Hmmmm.

Sao Khiêm hun cậu ?

" Em , có xỉn thiệt không vậy đa ?

"

Cậu nhìn Khiêm.

Mà..Làm vậy với người đang say..Có ổn hong đa ?

Cậu đấu tranh với lí trí.

Nhưng..

Khiêm nó nóng quá mà tự kéo áo.

Đứt hết 1 cúc áo.

Da thịt lộ thế kia.

Phắt.

Sợi dây lí trí của cậu đứt rồi.

"..."

Đêm khuya vắng.

Quần áo đôi trẻ kia chẳng còn dính trên người.

" Hah..Ức "

Khiêm say , Khiêm hết sức rồi.

Tay nắm chặt miếng ga giường.

" Mở miệng ra "

Khiêm nhà ta ngoan lắm , dù có say nhưng mà nghe cậu nói là làm liền à.

" Ưm.."

Cậu chơi đùa với hai hạt đậu đỏ kia.

Xong mới dời xuống bên dưới.

Chẳng hiểu do rượu làm Khiêm nhạy cảm hay gì mà...

Cậu chạm tới đâu là Khiêm rùng mình tới đó.

Một , hai , ba...Ngón.

Khiêm chỉ biết ngửa cổ ra đằng sau.

Cảm nhận mọi thứ bằng một cách chân thật nhất.

" Hức..Um !

"

Cậu bắt nạt người say kìa !

Khiêm nhận được sự kích thích của cậu ở trong lẫn ngoài.

Miệng chẳng biết nói làm sao nữa.

Chỉ mở hờ thế thôi.

Nhưng rồi..

" Hah !

Đau.."

Khi có vật xâm nhập.

Khiêm chợt như bừng tỉnh..Tại đau quá chớ sao.

" Em..Yên nào "

Mắt Khiêm mở dần.

" Ư..Hức..Cậu..Lấy ra "

Lấy ra ?

Khiêm nghĩ cậu lấy không ?

Chắc chắn là..Không rồi.

Phập.

" Ah..Hức..Cậu !

"

Người ta đang say đấy nhá !

Cậu làm gì kì ghê nơi.

Nhưng Khiêm kêu gào vô ít quá.

Tại cậu..Đang bực mà.

Hông cậu chẳng để yên được.

"..Th..Thế Huâ...Huân..Ah hức..

"

Khiêm gọi tên cậu.

Mong muốn cho cậu tỉnh táo lại nhưng...Cái thứ đó hình như to hơn rồi.

" Agh..Em gọi gì ?

Gọi lại xem ?

"

" Ưm..Thế Huân..Ức !!

"

Càng gọi cậu càng..Nhanh hơn.

Chỉ có Khiêm là khổ thôi đa.

Sao tự dưng cậu kì vậy ?

Người ta xỉn người ta có biết gì đâu ?

" Huân !

Hức..Chậm..

"

Tiếng da thịt.

Tiếng ái muội cứ loang toả mọi góc ngách trong phòng.

Coi bộ đêm nay Khiêm hơi mệt à.

Tự nhiên nhắc người hỏng nên nhắc mần chi ?

Cậu bực rồi nên là..Bên dưới Khiêm hơi cực à nghen....

Hỏng biết mai Khiêm còn nhớ hong ta ?

Nhưng chỉ biết là đêm đó...Khiêm nắm chặt ga giường kêu tha mãi mà cậu cũng hỏng thương xót mà ngừng lại...
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 23 : Đình Hay Huân !?


Rạng sáng.

Khiêm theo thói quen đó giờ mà thức.

Cũng tỉnh rượu luôn rồi.

Ngóc đầu dậy Khiêm thấy bên eo mình nó hơi nặng nặng.

Cái gì vậy ?

À..Tay cậu đang ôm Khiêm đấy.

" Nhưng mà..."

Nó nhìn một lượt.

Quần áo nằm một đường còn nó nằm một nẻo ở đây là sao cậu ơi ?

Khiêm hình như quên hết trơn rồi.

Tay nhỏ khẽ đẩy đẩy tay cậu.

Người nằm sau nó cũng chợt thức.

Đầu dụi vào sau gáy Khiêm.

" Em thức chi sớm vậy ?

"

Khiêm nhìn cậu.

" Vậy chớ hôm qua cậu làm gì em vậy ?

"

Người kia chẳng trả lời mà tay cứ càng siết chặt.

Cậu giận chi Khiêm rồi hả ta ?

" Cậu..Bỏ tay ra "

Cậu cũng bỏ tay ra nhưng giọng hỏi nhỏ.

" Khiêm..Em thích Đình hay Huân ?

"

" Hả ?

"

Gì vậy ?

Mới sáng sớm đó nghen.

Khiêm xoay lại nhìn cậu.

Mặt cậu nhìn có vẻ giận dỗi lung lắm.

Hôm qua Khiêm làm gì mà cậu giận vậy ?

" Sao cậu hỏi vậy ?

"

Cậu tránh ánh mắt Khiêm , tay lại vòng qua ôm mặt thì cứ dụi vào lòng người kia.

" Thì..Em trả lời cậu đi "

Khiêm suy nghĩ một lúc.

" Ờ..Thì em thích chơi với anh Đình nhưng- "

" CÁI GÌ !?

"

Cậu tự dưng la lớn làm Khiêm giật mình.

" Cậu..

"

" Em nói cái gì ?

"

Cái mặt giận dỗi kia của cậu thoáng lên chút buồn.

Mắt long lên rồi đấy.

" Thì em thích chơi với anh Đình nhưng mà em thương cậu chớ em đâu có thương anh Đình đâu ?

"

Mặt người kia dường như có chút dịu lại sau câu nói đó.

" Thiệt hong đa ?

"

Khiêm đưa tay vuốt má cậu.

" Thiệt mà , em đâu có nói gạt cậu "

Cậu cười.

Chẳng ai ngờ cậu cả lại có ngày hôm nay đâu.

Cậu làm nhiều cô lao tâm khổ tứ quá nên giờ cậu cũng vậy đó đa.

Coi như mình trả nghiệp hen cậu ?

"..."

Nay cậu hỏng xuống xưởng nên Khiêm hết quậy được ời.

Nhưng mà quậy quen nên nó bị ngứa tay đó nghen.

Ở nhà hỏng mần chi nên nó chán lung lắm.

Nhưng đang ngồi trong nhà bỗng Khiêm nghe tiếng ai quen lắm.

" Khiêm ơi !

"

Mắt Khiêm nhìn theo hướng đó.

" Mợ hai !

"

Khiêm bỏ cái bánh trên tay xuống chạy nhanh ra ngoài.

Đúng là mợ hai của Khiêm rồi đó.

" Mợ , sao mợ lên đây ?

Mợ thăm con hả ?

"

Khiêm gặp lại mợ trông nó mừng lung lắm.

Mà nhìn mợ dạo này cũng tươi hơn hẳn.

" Ừ , mợ lên thăm Khiêm "

Mà còn có ai đi sau mợ kìa ?

...Anh Đình ?

"..."

Khiêm đưa mợ vô nhà trong , miệng nó cười hì hì suốt.

Trà bánh sẵn đó đãi mợ luôn cho nhanh.

" Mợ ăn cái này đi , anh Đình nữa "

" Ừm , mợ cảm ơn "

Nay mợ nhìn Khiêm mợ cũng bất ngờ lắm đó.

Khiêm giờ khác lắm đa.

Hỏng giống như thằng Khiêm hồi đó của mợ đâu à.

Anh Đình nhìn Khiêm vậy cũng vui.

Nhưng mà nay cậu cả có ở nhà đó.

" Khiêm ăn bánh hong đa ?

"

Tay cậu cầm dĩa bánh , mặt vẫn còn cười nhưng vừa chạm mặt anh Đình cái sao cậu..Nghỉ cười ngang vậy ?

" Anh cả "

" Con chào cậu cả "

Tay cậu đặt dĩa bánh xuống chỗ Khiêm , mắt cứ đâm đâm ngay chỗ anh Đình.

" Ừm "

Khiêm thì chẳng nhìn ra cậu đang muốn ăn tươi nuốt sống người ta đâu.

Tay vẫn còn vươn ở dĩa bánh đó.

" Sao cậu hỏng ngồi đi ?

"

Nghe Khiêm hỏi tới cậu mới thu cặp mắt đó lại.

Không khí cũng bớt căng thẳng hơn nhiều.

" Em đi vô trong ăn nghen ?

Cậu nói chuyện với mợ hai một chút "

Khiêm cầm dĩa bánh lên , gật đầu.

" Dạ "

"..."

Khiêm đi , mặt cậu cũng chẳng cười nổi nữa.

Nó cứ lạnh tanh , nhìn thôi cũng đủ sợ.

" Mợ lên đây là có chuyện chi ?

"

Mợ hít thở đều tự trấn an mình.

" Tôi muốn lên đây đặng xem Khiêm nó sao thôi , dẫu gì nó cũng theo tôi từ nhỏ "

Cậu rót trà đẩy tách trà đến chỗ mợ.

" Vậy mợ còn muốn nói gì nữa không ?"

Tay mợ xoa xoa tách trà.

" Tôi...Còn muốn xem cậu đối xử với nó như thế nào , tôi coi Khiêm như em tôi nên tôi cũng mong cậu đối xử tốt với em tôi một chút "

Tay cậu khựng lại.

Vậy coi bộ mợ cũng biết rồi đó đa.

" Chuyện đó thì mợ yên tâm , tôi sẽ tự biết cách đối xử với *người kết tóc* cùng tôi mà "

Cậu nói nhưng mắt chẳng rời khỏi anh Đình.

Tay anh để sau lưng cũng khẽ nắm lại.

" Vậy tôi cảm ơn anh , Khiêm nó sống tốt là tôi vui rồi "

"..."

Khiêm cầm dĩa bánh.

Ngồi ngay gốc cây mận trong vườn.

Mát lắm nghen.

Bánh ngon gió mát thế này thì tội gì mà không hưởng thụ đúng hong nè ?

Bộp.

" A !!!

"

Khiêm giật mình , xoay đầu lại mới thấy.

Anh Đình đây nè ?

" Ủa ?

Anh Đình , anh ra đây chi dạ ?

"

Anh ngồi xuống kế bên Khiêm.

Mắt anh coi bộ nó hơi buồn.

" Khiêm...Cho anh hỏi một câu được không ?

"

Khiêm gật đầu.

" Anh hỏi đi "

Anh Đình trầm ngâm , nhìn Khiêm nó đang ăn ngon.

Nhưng cuối cùng anh cũng hỏi.

" Em...Em thương cậu cả thiệt hả ?

"

Tay đang bóc dỡ cái bánh nhưng nghe anh Đình hỏi tay Khiêm cũng ngưng lại.

" Thiệt mà ?

Ai đâu mà thương giả "

Anh Đình mím môi.

" Em không tính nghĩ lại hả ?

"

Khiêm nghiêng đầu nhìn anh.

" Nghĩ gì ?

Em thương cậu thiệt mà "

" Nhưng...Anh cũng thương em mà ?

Anh đến trước mà Khiêm ?

"

Anh Đình hỏi , giọng hơi nghẹn lại.

" Anh..?

"

Anh Đình nhìn thẳng vào mắt Khiêm.

Còn Khiêm nó đang đớ người vì câu anh vừa nói.

" Anh cũng thương em mà ?

Sao em không thương anh ?

"

Mắt Khiêm hơi lảng tránh.

Tại lần đầu Khiêm nó gặp cái trường hợp khó xử như vậy.

Đó giờ nó cũng coi anh nhiều lắm là anh trai chớ tự nhiên anh...

" Anh nói gì kì vậy ?

Sao em thương anh được ?

"

Khiêm đứng dậy.

Anh Đình cũng đứng theo.

" Vậy sao em thương cậu cả được !?

"

Khiêm mím môi.

" Em- "

" Hỏi đủ chưa ?

"

Tiếng từ đằng sau vọng lại.

Cậu cả đấy chớ ai vô đây ?

" Khiêm , lại đây "

Khiêm nó định đi thì bỗng đằng sau có lực kéo tay Khiêm lại.

Tay anh Đình nắm chặt cổ tay Khiêm.

Mặt cậu cả lúc này đen ngòm.

Nhìn chằm chằm tay anh Đình.

" Anh bỏ tay em ra "

Nghe Khiêm nói , dù anh không muốn nhưng cũng phải buông thôi.

Khiêm chạy về phía cậu.

" Cậu kiếm em hả ?

"

Tay cậu xoa đầu Khiêm , cười hiền.

" Em vô trong trước được không ?

"

" Dạ được "

Rồi Khiêm cũng chạy vô nhà trong , để hai người ở lại.

Cậu đi lại phía anh Đình.

" Cậu !

"

Mặt cậu thoáng vẻ khiêu khích.

" Tao làm sao ?

"

Mặt anh Đình cũng chẳng thua gì mặt cậu.

Nhưng có vẻ cậu hơi áp đảo rồi.

" Được , tao đồng ý là mày tới trước "

" Nhưng người thắng là tao chớ không phải mày !

Hiểu không ?

"

Anh nhìn cậu nhưng chẳng nói được gì.

Dù sao người Khiêm chọn vẫn là cậu chớ không phải anh.

" Biết khó mà lui đi , nếu Khiêm không coi mày là anh trai thì giờ này mày không còn đứng ở đây nhìn tao với cặp mắt đó đâu !

"

*Ảnh tới sau mà ảnh chính thất 🥰🤗
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 24 : Quang Vũ - An Đình.


Chiều xuống.

Tầm độ 4 giờ.

Cần Thơ nay sao mà nhìn nó buồn lung lắm.

Anh Đình ngồi bên mé sông.

Mắt anh buồn thiu thỉu.

Khoé mắt cay , mắt anh nhìn mãi về một hướng nào đó.

Khóc cũng chẳng thành tiếng.

Trời buồn nhưng lòng anh càng buồn hơn.

Nhưng bỗng có tiếng gì đó sột xoạt , bước chầm chậm về phía anh ngồi.

"...Cậu ?

"

Anh ngước lên nhìn , mắt vẫn còn lệ ướt.

Đỏ hoe.

Người đó ngồi xuống cạnh anh.

Hmm..

Bạn thân của cậu cả đấy.

" Mần chi mà khóc đấy ?

"

Mắt anh chợt nhìn cậu rồi lại thôi.

Quay mặt về hướng cũ.

Tay lau vội những giọt nước mắt kia.

" Mần chi thì cậu mặc tôi "

Sáng nay vừa gặp cậu cả , chiều về thì gặp ngay bạn thân cậu.

Ta nói nó xui gì đâu á !

Cậu Vũ cười , mắt vẫn luôn nhìn anh.

" Sao ?

Hay bị cô nào bỏ rồi ?

"

Cậu đoán đúng rồi đấy.

Nhưng chẳng phải cô đâu.

Anh chẳng đáp cũng chẳng nhìn cậu lấy một cái.

" Nè ?

Thất tình thiệt đó hả ?

"

" Tôi nói mần chi thì cậu mặc tôi đi !

Tôi ra nông nổi này hỏng phải do bạn cậu hả !?

"

Cậu Vũ giật mình.

Thằng bạn mình gây ra chuyện gì cho người ta nữa rồi hả ?

"..Nó làm thì liên quan chi đến tôi ?

Tôi đang quan tâm anh đấy "

Anh nhìn cậu , mắt đỏ kia chợt thoáng vẻ giận dữ.

" Tôi chẳng cần đâu , cậu để tôi yên !

"

Cậu Vũ chẳng đáp.

Nhưng cậu nhìn anh mãi , mắt chẳng rời đi đâu.

Nhìn mắt cậu buồn lung lắm.

* Người thương em đứng ngay đây mà...Sao em chẳng chịu nhìn gì hết vậy ? *

Cậu nhìn được lúc.

Tay lấy trong túi áo ra cái khăn.

" Lau đi , đàn ông con trai ai mà khóc lóc như vậy ?

"

Anh nhìn tay cậu đang đưa cái khăn ra giữa không trung.

Để vậy nhìn cũng kì , thôi thì cũng lấy đi.

Tay anh cằm khăn nhưng anh không vội lau.

Giờ tới lượt anh nhìn cậu.

" Cậu ra đây kiếm tôi hả ?

"

Cậu Vũ chột dạ.

Thiệt ra lúc nào cậu cũng đi theo sau anh mà , có cái anh hỏng hay ho gì hết đó chớ.

" À..Không , tại đi tôi vô tình đi ngang qua đây thôi "

Nghe cậu trả lời , anh mới lấy khăn đó mà lau nước mắt.

* Chẳng lẻ giờ tôi nói lúc nào tôi cũng bước theo sau em hả ? *

" Cậu nhìn tôi mần chi mà nhìn hoài vậy ?

"

Cậu giật mình , vội chối.

" Có chi đâu mà "

"..."

Sông chảy dài.

Nhưng nhìn nó buồn lắm , buồn như lòng anh trong lúc này vậy.

Tại..Người anh thương lại đi thương người khác mất rồi.

" Mà bộ..Anh thất tình thiệt hả ?

"

Anh Đình mím môi nhìn cậu.

Bộ cậu Vũ hay tò mò chuyện người khác lắm hả ?

" Ừ , tôi thất tình đó rồi sao ?

Âu cũng không phải tại cậu bạn đó của cậu làm ra hả ?

"

Cậu Vũ đơ mặt ra.

Hỏng lẻ người đợt trước cậu nói...Là người anh Đình thương hả ta ?

Trùng hợp vậy thật sao ?

Nhưng cậu chưa kịp nói thì anh Đình đã nói tiếp.

" Cậu kệ tôi đi , định qua cười tôi thay bạn cậu hả gì ?

"

Nghe vậy cậu liền vội phản bác.

" Không có , tôi nói vậy từ bao giờ ?

Tại tôi thấy anh khóc nên tôi mới quan tâm chút thôi mà "

Anh thở dài.

Mắt buồn thiu nhìn con sông chảy dài kia.

Cậu thì nhìn anh.

Mắt cậu như muốn nói gì đó nhưng anh làm gì biết , chỉ có người đang nhìn anh biết thôi.

* Em thương người ta , nhưng còn tôi thương em mà *

"..Rồi anh định ngồi khóc dị tới bao giờ đây ?

"

Anh Đình không nhìn cậu nhưng lần này anh chịu trả lời rồi.

" Tới khi nào tôi thấy tôi ổn , gần tối rồi cậu về đi chớ còn ngồi đây với tôi mần chi ?

"

Cậu chợt im lặng.

Người cậu thương đang buồn vậy mà bắt cậu đi thì cậu đi sao cho đặng ?

"..Đình , bộ anh thương người đó lắm hả ?

"

Anh Đình gật gật đầu.

Nhưng rồi anh chợt đứng lên.

" Cậu không về thì tôi về "

Cậu cũng đứng lên theo.

Nhưng anh chưa đi được mấy bước đã vấp phải thứ gì đó , ngã nhào ra đất.

" A !

"

Cậu vội chạy lại.

" Anh có sao không ?

"

Anh nhăn mặt , coi bộ nó đau lắm.

"..Hình như..Tôi trật chân rồi "

Cậu nhìn anh nhăn nhó mà lòng chợt nhói lên.

Cậu mím môi.

" Hay..Để tôi cõng anh về nghen ?

"

Anh nhìn cậu , hơi bất ngờ.

Cậu là trâm anh thế phiệt , sao tự dưng lại muốn cõng anh ?

" Thôi , cõng tôi dơ người cậu hết "

Cậu nhìn thử chân anh.

" Chắc bong gân rồi , anh lên đi tôi cõng "

Anh muốn từ chối nhưng nhìn cậu quyết tâm quá nên thôi cứ xuôi theo cậu vậy.

"..Vậy tôi cảm ơn cậu trước nghen "

"..."

Cậu đi dọc theo đường về.

Chân chẳng dám ngưng.

Tay luôn giữ chắc.

Tại cậu đang cõng người quan trọng của cậu đó.

" Cậu cõng tôi vậy có thấy nặng không ?

"

Cậu lắc đầu.

" Không , anh nhẹ như bông ấy "

Nhìn cậu vậy chớ tim cậu đập nhanh lắm rồi đó đa.

Anh nhìn cậu cõng chảy hết mồ hôi mà chẳng than tự dưng anh thấy cậu cũng tốt.

Đỡ hơn người bạn kia của cậu nhiều lung lắm.

Trời chuyển tối.

Se se lạnh.

Nhưng được cậu cõng vậy cũng thấy ấm lắm đó chớ.

Nhưng rồi anh chợt thấy gì đó.

Trời chuyển tối nhưng vẫn còn sáng để anh thấy.

Đủ để cho anh thấy hai chữ " An Đình " được thêu bên góc trái của chiếc khăn được cậu đưa cho lúc nãy.

" Cậu Vũ..Khăn cậu sao lại có tên của tôi vậy ?

"

Cậu giật thót.

Hình như..Cậu đưa lộn khăn rồi.

" À....Ờ , tôi mua đại ở chợ tôi cũng chẳng để ý nữa chắc trùng hợp thôi chớ chẳng có gì đâu "

" Ờ "

Anh Đình như khăn trên tay , nhìn mãi

Hồi sau cũng về tới nhà.

" Tôi cảm ơn cậu nghen "

Xong anh lấy khăn định trả thì cậu đã cướp lời trước.

" Khăn đó nếu đã có tên anh thì anh cứ giữ đi , không phải trả tôi đâu "

Anh Đình gật đầu rồi cũng đi vào trong.

Còn cậu thì đứng đó , nhìn mãi cho tới khi anh khuất bóng.

Khăn đó đâu phải cậu mua ở chợ.

Chẳng phải cậu đặt may riêng hả ?

* An Đình *
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 25 : Bắt Cóc !?


Dưới xưởng có việc gấp , cậu đi mà chẳng thông báo gì cho Khiêm hết.

Nhà còn mỗi hai chị em.

Tại chuyển lên đây trong đêm nên nhà trên đây cũng chẳng có ai ngoài chị Mùi.

" Chị Mùi ơi !

Nay mình ăn cá nghen ?"

" Rồi rồi , ngày nào cũng cá hết mà !

"

Khiêm cười.

Rồi chạy lên nhà trước chơi.

Nay hỏng có cậu nên Khiêm quậy được ời đó nha !

Mấy cây xoài cây mận này kiểu gì mà hỏng hết.

Khiêm chơi còn chị Mùi dưới bếp.

Đợi chị nướng cá xong thì vô ăn thôi.

Khoẻ re thế còn gì.

Nhưng sao nay chị Mùi nướng cá lâu dữ hen ?

Khiêm hái xong xoài , lên tới mận xong mệt quá chạy vô trong nhà ngồi mà cũng chẳng thấy chị kêu.

Ngồi được lúc Khiêm thấy lạ mới xuống sau bếp.

" Chị Mùi ơi , cá xong ch- "

Khiêm chợt đứng hình.

Chị Mùi nằm dưới đất bất tỉnh nhân sự từ lúc nào cũng chẳng ai hay.

" Chị Mùi !

Chị sao vậy ?

"

Khiêm chạy lại vừa lây người chị được hai cái thì...

" Ưm !!!

"

Đằng sau có người chợt bịt miệng Khiêm.

Nó muốn kêu lên nhưng chẳng được.

Cái thứ đăng đắng kia chợt tràn vào miệng.

Vùng vẫy được vài cái rồi mắt Khiêm dần mờ dần.

Tay chân cũng buông thõng xuống đất.

" Lôi nó đi "

Người kia ra lệnh , đằng sau liền có thêm hai người.

Nhưng chỉ bắt một mình Khiêm đi còn chị Mùi thì để lại.

Chắc chắn là nhắm vào Khiêm mà ra tay rồi.

Sao chúng lại bắt Khiêm ?

Nhưng sao chúng lại biết nhà cậu ở đây ?

"..."

Sự việc xảy ra xong hết.

Tầm 15 phút sau cậu đã về.

" Khiêm ơi !

"

Cậu gọi lớn nhưng chẳng ai đáp cậu.

Lại giống như cái ngày hôm đó.

Cậu cũng gọi lớn như vậy nhưng Khiêm chẳng đáp.

Người kia cũng chẳng chạy ra mừng.

Cậu đi từ vườn xong lại vào phòng.

Chẳng một bóng ai.

Gọi chị Mùi chị cũng chẳng đáp.

Lòng cậu chợt như con sóng lớn.

Rồi tới sau bếp.

Chị Mùi cũng tỉnh được chút.

" Chị Mùi !

Khiêm đâu ?

Chị sao vậy ?"

Chị nhăn mặt , đầu nhức như búa bổ.

Cậu lại gần chị.

" Khiêm đâu ?

"

Trong cơn mơ màng còn chưa dứt , chị khẽ nói nhỏ.

"..H..Hai..

"

" Hai ?

"

Hai gì chứ ?

Lòng cậu hoảng , gọi anh An đưa chị Mùi vô trong rồi lại đi tìm người.

Cậu Lộc với Cậu Vũ lúc này vừa đến Sa Đéc.

Thư cậu gửi bữa trước giờ nhận được rồi.

Hai người tới nơi thấy cậu quần áo sộc sệt , mồ hôi đổ đầy cả mặt.

" Huân , mày sao vậy ?

Có chuyện gì ?"

Cậu hoảng , nói năng cũng vấp.

" Khiêm..Đi kiếm Khiêm với tao !

"

Nói rồi cậu chợt đẩy hai người ra.

Hai cậu nhìn nhau mà khó hiểu.

Chuyện gì vậy ?

Sao nhìn cậu trông lại hoảng như thế.

Nhưng rồi hai người cũng đi theo.

Chẳng biết cậu chạy đi đâu.

Họ chỉ chạy theo sau cậu.

Còn cậu như tìm được phương hướng biết trước địa điểm vậy.

Cậu chẳng chạy bừa , nhưng chạy mãi rồi vào một nơi nào đó cây cối um tùm.

Cậu vẫn đâm đầu chạy đi , hai người đằng sau chạy theo chẳng kịp thở.

"..."

Nhà lá đơn sơ.

Bốn bề là cây.

Khiêm tới bây giờ mới lấy lại được ý thức.

Mắt mở dậy , một bóng người đứng trước mặt Khiêm.

Tay người đó..Có dao.

Hết thuốc rồi , Khiêm lấy lại ý thức nhưng tay chân bị trói chặt cả rồi.

Ở đây vắng vẻ , chẳng có ai.

"..Ư..Ưm "

Khiêm đưa mắt lên nhìn cái người đó.

Mắt Khiêm mở to vì kinh ngạc.

" Tỉnh rồi sao ?

Coi bộ nhiêu đó vẫn còn nhẹ lắm "

Người đó càng tiến gần Khiêm càng hoảng.

" Cậu !

Cậu thả tôi ra ?

Cậu mần chi vậy ?

Điên à ?

"

Người đó cười.

" Đúng , tao điên !

"

Tay kia bóp lấy mặt Khiêm làm nó đau điếng.

" Không phải do mày xuất hiện thì mọi chuyện tao làm rất suông sẻ "

Khiêm nhăn mặt vì đau.

" Chẳng phải do cậu chẳng làm được gì à ?

Giờ cậu đổ lỗi cho ai ?

"

Nghe đến đây mặt người đó chợt thay đổi.

" Hai đứa mày giống nhau thật đó , thích cản đường tao thích chọc tức tao ?

"

Con dao kia chợt lướt nhẹ trên mặt Khiêm.

Chẳng làm nó đau nhưng cái lạnh từ con dao sắt kia cận kề bên má làm Khiêm chẳng dám thở mạnh.

" Nếu không phải do mày thì mọi chuyện đâu có thành ra thế này ?

"

" Nhưng chẳng sao cả , nó càng yêu mày , càng thương mày thì tao càng thích !

"

Khiêm nó nghe mà lạnh sống lưng , người này...Điên thật rồi đấy à ?

" Cậu..Muốn gì ?

"

Người đó nhìn Khiêm.

Mắt ánh lên chút gì đó.

" Tao muốn lấy tất cả của nó , mọi thứ từng cái một...Kể cả mày !

"

Tim Khiêm đập mạnh vì chẳng biết người này sẽ làm ra việc gì tiếp theo.

" Đoán xem..Người mày thương có tự biết đường mà mò tới đây không nhỉ ?"

Tay người đó bỏ dao xuống.

Sờ nhẹ bên má Khiêm.

" Nhìn mày cũng chẳng thua kém ai đâu "

Khiêm quay mặt đi né tránh bàn tay đó.

" Những gì nó thích thì tao càng muốn có !

"

Mắt Khiêm trợn lên.

" Sao ?

Mày ngủ với nó bao lần rồi nhỉ ?

Nói tao nghe xem nào ?

"

Tay người đó giữ chặt mặt Khiêm.

Mặt người đó ngày một tiến gần.

"..."

" VỸ !

"

" Mẹ kiếp mày ra đây cho tao ?

"

Người kia chợt khựng lại.

" Xem ra nó đánh hơi cũng nhanh nhỉ ?

Cứ như chó ấy "

Xong mắt người đó chợt lia ra cửa.

" Tao còn chưa chơi được nữa mà "

Xong cửa kia mở rồi khép lại.

Còn một mình Khiêm trong này.

" Mày !

"

Phước Lộc với Quang Vũ cũng đơ người.

Vậy..Người làm chuyện này thật sự là cậu hai ?

" Sao chứ ?

Anh cả ?

"

Mắt cậu đỏ ngầu.

" Khiêm đâu ?

"

Người kia mặt chẳng biến sắc.

" Khiêm ?

Thằng hầu giường đó của anh à ?

Sao lại hỏi tôi ?

"

Khiêm nghe tiếng cậu ngoài cửa.

Muốn kêu lên nhưng miệng bị người đó bịt lại lúc nãy rồi.

Chân Khiêm dận xuống đất mạnh.

Cậu cả cũng đưa mắt nhìn phía trong nhà.

Rồi lại đưa mắt nhìn hai người phía sau mình.

Cả 3 hiểu ý nhau.

"..."

" Khiêm !

"

Cửa mở toang.

Là cậu !

Khiêm thấy cậu mắt chợt đọng nước.

Cậu đi lại , cởi trói cho Khiêm.

Cậu ôm chằm lấy nó.

" Hức...Cậu ơi "

" Không sao hết , cậu ở đây với em mà , giờ mình về nhà nghen ?

"

Khiêm gật đầu.

Người ở ngoài kia chợt vùng khỏi hai người.

" HUÂN !

"

Phập.

" Ức..Mày !

"

Người đó mất hết lí trí , việc đang làm cũng chẳng nghĩ ngợi gì.

Máu đỏ tứa ra.

Khiêm hoảng hồn , ôm lấy người cậu đang từ từ ngã xuống.

" Cậu.."

Nằm trong lòng người thương.

Cậu cười , trấn an Khiêm.

" Cậu..Không sao "

Lúc này hai người kia mới tóm lại được cậu hai.

Cậu hai cười như điên như dại.

" Tao chẳng để cho bọn mày sống yên đâu !

"

Nước mắt nó tuông ra khỏi khoé mi.

Người nó thương giờ chẳng rõ sống chết.

" Không mà !

Cậu không được nhắm mắt "

" Cậu mở mắt ra nhìn em đi mà "

Giữa hàng ngàn ngọn cây.

Tiếng khóc than của nó vang vọng khắp nơi.
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 26 : Thức ?


Khiêm ngồi bên ngoài.

Bên trong kia hoàn toàn im lặng.

Từng thau nước được bưng ra.

Nước sạch bị nhuốm đỏ cả.

Tay Khiêm vẫn còn dính máu.

Nó ngồi thừ ra đó , cứ nhìn hết người này rồi người kia đi ra.

Băng gạc thay liên tục.

Xong nó lại nhìn bàn tay mình.

Máu trên tay nó khô rồi nhưng sao băng gạc trong đó vẫn nhuộm đỏ ?

Lộc với Vũ thì đi qua đi lại mãi.

Khiêm nó thất thần.

Đầu óc trống rỗng.

Liệu..Cậu có mở mắt ra nhìn nó nữa không ?

Sao cậu nói thương Khiêm nhưng Khiêm gọi cậu mãi mà cậu chẳng trả lời ?

"..."

Trong phòng.

Đêm khuya.

Khiêm ngồi bên người kia.

Người đó mắt nhắm tựa như đang ngủ.

Vẫn thở đều nhưng có gọi cũng chẳng chịu thức.

Mắt nó sưng húp.

Khóc cả ngày rồi.

Chị Mùi đem nước vào thấy nó cứ ngồi nhìn cậu mãi.

Chị muốn gọi nhưng thôi.

Cứ để nó tự bình tĩnh lại đi.

Sự việc xảy ra đột ngột.

Chỉ trong một buổi sáng.

Nó nhớ như in , máu cậu chảy ra nhiều lắm.

Ướt hết cả áo.

Băng gạc thay mãi máu mới chịu ngưng.

Đâm không sâu nhưng máu nó chảy mãi.

"..."

Cậu nằm đó.

Cậu ngủ một ngày một đêm.

Khiêm cả đêm không ngủ.

Mắt thất thần.

Nó ngồi một chỗ mãi chẳng chịu ăn chịu uống.

Nó sợ.

Sợ lỡ cậu thức cậu lại không thấy nó.

Cũng giống như cậu lần trước vậy.

Nhưng giờ đổi vai rồi.

Mà cậu ơi , Khiêm nằm có 1 buổi tối thôi cớ chi cậu nằm cả ngày rồi mà chẳng chịu thức ?

Qua giờ Khiêm nó chẳng chịu nói chuyện với ai.

Lầm lầm lì lì.

Nó chỉ nhốt mình trong phòng với cậu.

Khiêm sợ lắm.

Sợ cái cảm giác mình bị bỏ rơi.

Giống như cha má Khiêm vậy...

"..."

Khiêm gục bên giường , mắt đỏ hoe.

Lòng ngực cậu phập phồng.

Thở đều thở đều.

Nhưng mắt cậu chẳng chịu mở.

Nó chẳng còn cảm giác gì nữa.

Chẳng biết khóc nhiều vậy mắt có đau không.

Chẳng biết nhịn ăn thế này có đói không.

Và cũng chẳng biết ở bên cậu thế này cậu có thức không...

Cạch.

Cửa mở.

Chị Mùi lại vỗ vai Khiêm.

" Chị ?

"

Mặt chị thoáng vẻ lo lắng lắm.

" Ông..Ông lên đây rồi , đang đợi ở ngoài "

Khiêm giật mình.

Biết đối mặt với ông sao đây ?

Cậu bỏ cha bỏ má , bỏ nhà đi là vì Khiêm mà giờ cũng vì Khiêm mà cậu ra nông nổi này...

Khiêm hít một hơi thật sâu.

Quay đầu lại nhìn cậu.

" Cậu đợi em chút rồi quen vô liền nghen ?

"

"..."

Ông ngồi trên bàn trà.

Thấy ông lòng Khiêm như chợt thắt lại.

"..Con chào ông "

Ông chẳng đáp mắt lia qua nhìn Khiêm.

Ông thở dài , đặt tách trà xuống.

" Thằng Huân nó sao rồi ?

"

Tim nó đập nhanh.

" Cậu ổn rồi ông "

Nó lại bàn ngồi , đối diện với ông.

Nó sợ chứ nhưng nó lỡ thương cậu rồi.

" Ông muốn nói chuyện chi với con sao ?

"

Ông nhìn nó.

" Ừm "

Khiêm nó cúi đầu.

" Vậy ông cứ nói , con xin nghe "

Tay Khiêm để dưới bàn khẽ siết chặt lại với nhau.

" Cậu là cái người khiến nó từ cha , bỏ nhà đi sao ?

"

Khiêm hơi khựng lại nhưng vẫn đáp.

" Là con "

Sợ , nhưng nó vẫn đối diện với ông.

Đã thương cậu rồi thì nhiêu đây có thấm vào đâu ?

" Cậu nghĩ hai thằng đàn ông vẫn có thể yêu nhau ?

"

Tay Khiêm lại càng siết chặt hơn.

" Tại sao lại không thể thưa ông ?

Chẳng phải bây giờ tụi con đã bên nhau rồi sao ?

"

Ông đập mạnh xuống bàn.

" Cậu !

"

Khiêm thở ra một hơi.

" Nếu ông còn gì chỉ bảo thì ông cứ nói"

Ông bình tĩnh lại , nhìn nó nói.

" Làm cách nào để cậu rời xa con tôi , để khiến nó trở về bình thường đây hả ?

"

Khiêm nhìn thẳng vào mắt ông.

Giọng nó dõng dạc nói.

" Một là khi con chết , hai là khi cậu đi trước con "

Mặt mày ông tối lại.

" Cậu- "

" Cha !

"

Cả hai khựng lại nhìn về phía đó.

Cậu đi chầm chậm ra.

Khiêm thấy vậy mới lại đỡ.

" Cậu thức từ lúc nào vậy ?

"

Cậu vịn lấy tay Khiêm mà đi.

" Từ lúc em nói đợi em chút nhưng lâu quá tôi chẳng thấy em đâu "

Bụng cậu đau nhưng vẫn cố đi lại bàn.

Lại như cái buổi tối hôm ấy.

Cậu ngồi thẳng lưng , đối diện với ông một lần nữa.

" Con đầy đủ tay chân , mũi miệng đến não cũng chẳng thiếu thì có chi không bình thường sao mà cha bắt con trở lại bình thường ?

"

Khiêm hơi khựng lại.

Nó chẳng ngờ vì nó mà cậu có thể nói như vậy.

" Vậy mà bình thường sao ?

Hai thằng đàn ông thì- "

" Thì sao hả cha ?

Luật pháp có cấm không ?

Nếu có thì luật nào ?

"

Ông đứng hình.

Tay cậu nắm chặt tay Khiêm , ngồi đối diện nói chuyện với ông.

" Con chẳng có gì sai cả cha à , con chọn người con thương thì có gì sai ?

"

Cậu hít lấy một hơi.

" Nếu con chỉ vì vài câu nói đó của cha mà bỏ lỡ người con thương , dẹp bỏ hạnh phúc cả đời này của con thì lúc đó con mới sai !

"

Khiêm nhìn cậu.

Mắt cậu kiên định.

Cậu mặc cơn đau bên dưới mà vẫn đối diện , phản bác lại ông.

" Từ cha là con từ , gia đình là con bỏ chớ không phải Khiêm "

" Cha thương con thì con mong cha nghĩ cho cả đời này của con "

" Nếu hôm nay cha lên thăm thì con rất vui , còn nếu cha muốn con làm theo ý cha bỏ lại người này thì con mong cha nên về sớm "

" Bởi dù cha có nói thế nào thì lòng con đã quyết rồi "

" Còn nếu cha muốn dạy muốn nói thì về dạy thằng con trai kia của cha kìa , đừng dạy con !

"

" Dạy lại cái thằng đã tự tay đâm chính anh ruột của mình ấy !!!

"

"..."

Xong việc.

Cậu lại vào phòng.

Vết thương lúc nãy do ngồi lâu mà cũng tái trở lại.

Khiêm thay băng gạc mới cho cậu.

Nhìn vết thương chưa lành đó mà nó nhói lên.

Thay xong , cậu mới lên tiếng.

" Bộ cậu làm em sợ lắm hả ?

"

Nó nhìn cậu với đôi mắt sưng húp kia.

" Cậu nghĩ coi sợ hong ?

"

Dẹp xong đống băng cũ với thau nước kia Khiêm mới lên giường ngồi với cậu.

" Cậu đau lắm hả ?

"

Cậu cười , lắc đầu.

" Nhiêu đây mà nhằm nhò gì ?

Chẳng đau bằng việc cậu thấy em khóc đâu đa "

Khiêm lúc này mới cười.

" Vậy mà cậu còn giỡn được nữa hả ?

"

Tay cậu sờ lên má Khiêm.

" Nói vậy chớ làm sao mà cậu chết được , người cậu thương còn ở đây mà ?

"

Khiêm đưa tay mình nắm lấy tay cậu.

" Vậy hả ?

"

Cậu gật đầu.

" Cậu bên em cả đời mà sao cậu lại chết dễ dàng vậy chớ ?

"
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 27 : Người Bệnh Khó Chiều !


Chà , nay đổi ngược lại là Khiêm chăm cậu rồi đó nghen !

Từ hôm qua tới giờ Khiêm nó như thay đổi 360° vậy đó.

Còn nhớ hôm bữa khóc như mưa kéo lũ vậy mà nay cười toe cười toét.

Cậu Vũ với cậu Lộc về ời , còn mình Khiêm chăm cậu thôi đó.

"..."

" Cậu ơi ,ngồi dậy ăn chút cháo đi "

Cậu nhìn tô cháo trắng mà bĩu môi.

" Cậu ngán cháo rồi , không muốn ăn "

Hmm.

Cậu được người ta chăm cái nhõng nhẽo ngay vậy đó à.

" Nhưng mà phải kiêng nhiều lắm , với lại hôm qua cậu kêu ngán cơm mà ?

"

Cậu lắc đầu.

" Cậu không muốn ăn "

Khiêm để tô cháo qua một bên , dỗ dành cậu.

Vai vế lúc này cũng đổi hẳn.

" Cậu hỏng ăn rồi sao cậu khoẻ , cậu mà hỏng khoẻ thì em đi chới với anh Đ- "

" Ăn !

"

Coi bộ người bệnh này cũng biết ghen.

Khiêm cười.

Miệng xinh thổi thổi muỗng cháo đút cho cậu ăn.

Không phải Khiêm đút nhanh mà là do cậu ăn nhanh.

Có chút xíu là hết tô cháo rồi.

Hỏng biết sao tự dưng cậu chịu ăn dị hen ?

" Cậu uống nước đi , em đi dẹp cái này nghen ?

"

Cậu gật đầu.

Nhìn có khác chi vợ chồng son đâu đa ?

Vết thương kia của cậu tuy hết chảy máu rồi nhưng mà nó còn mới nên cứ động nhẹ là nhói thôi rồi.

Mà mấy ai bình thường khi yêu.

Ai mà hỏng nhõng nhẽo với nữa kia của mình ha ?

"..."

Chị Mùi loay hoay sau bếp.

Giờ nhà cậu cũng hết vắng rồi.

Vài chị trong xưởng được anh An kêu tới đây phụ.

Nhà cũng rơm rả hẳn.

" Sao ?

Cậu có chịu ăn không ?

"

Chị Mùi hỏi.

" Dạ có , cậu ăn hết rồi "

Thiệt , từ khi có thêm người cái nhà hết trống vắng cảm giác nó cũng an toàn hơn nhiều.

"..."

Khiêm dẹp xong lại chạy ngược vô phòng.

Tại từ lúc bị thương tới nay cậu cả của Khiêm hay nhõng nhẽo lắm đa !

" Sao cậu nhăn dữ vậy ?

Đau hả ?

"

Cậu gật gật đầu.

" Ừm...Em ôm cậu đi "

Cậu đưa mắt lên nhìn Khiêm , hai tay cũng dang ra.

Cứ như cậu với Khiêm đổi chỗ cho nhau ấy.

" Rồi , để em ôm cậu "

Biết sao cậu nhõng nhẽo vậy hong ?

Tại...Cậu ỷ mình có cái vết thương đó.

Tính ra bị thương vậy cũng tốt hen ?

" Em đừng có đi đâu nghen ?

"

Khiêm nhìn cái người to xác trong lòng nũng nịu mà bất lực.

Sao cậu khác quá dị ?

Phải cậu cả của Khiêm hong ?

" Đi đâu là đi đâu ?

Em đang ôm cậu mà em đâu có đi "

Tay người đó ôm Khiêm cứng ngắt.

" Thôi , cậu sợ rồi "

Khiêm cười.

Không phải cậu nhõng nhẽo mà tại cậu lo.

Lo cái chuyện như bữa đó xảy ra một lần nữa.

"..."

Khiêm chăm người bệnh này coi bộ cũng mệt à.

Người bệnh khó chiều !

" Em đi đâu dị ?

"

" Em đi lấy cháo cho cậu ăn "

"..."

" Em đi đâu dị ?

"

" Em đi lấy nước "

"..."

" Em đi đâu dị ?

"

" Em đi thay đồ "

"..."

" Em- "

" Em đi rửa chén !

Được chưa ?

"

" Được rồi "

"..."

Sao mà cậu thay đổi còn nhanh hơn gió thổi nữa đó đa.

Nhìn riết hỏng nhìn ra cậu luôn à.

" Khiêm "

" Hửm ?

"

Tối rồi , cậu muốn chi nữa đây ?

" Lỡ mợ hai không gả qua đây là giờ em nằm chung với thằng đó hả ?

"

Khiêm ngước lên nhìn cậu.

" Cậu đừng có kiếm chuyện nữa nghen ?

"

Cậu lắc đầu.

" Cậu đâu có , cậu tò mò xíu à "

Khiêm nhìn cậu đang làm ra vẻ mặt vô tội.

" Đợi cái ngày cậu lành lặn lại đi rồi cậu biết "

"..."

Nay cậu tự đi được rồi.

Nhưng Khiêm vẫn chăm cậu không sót bữa nào.

" Cậu ơi , uống canh đi "

Cậu đang ngồi ngoài trước.

Chén canh hạt sen quen thuộc được Khiêm để kế bên.

" Sao cậu nhìn em hoài dị ?

"

" Tại em đẹp "

Khiêm chợt đỏ mặt.

Miệng cậu ngọt , lưỡi cậu dẻo dị hèn chi...

" Thôi nghen , cậu đừng có chọc em nữa "

Cậu cười.

" Cậu làm gì dám chọc em "

Khiêm bĩu môi.

" Sao độ mấy nay cậu nhõng nhẽo quá chừng à "

Có đâu ta ?

Tại người ta bệnh nên người ta thay đổi tính nết xíu à !

"..."

" Cậu ơi ăn cháo "

Lại cháo.

Cậu nằm lì trên giường.

" Em đổi món khác cho cậu đi mà "

Khiêm đặt tô cháo xuống bàn , thở dài một hơi.

" Hôm qua giờ em đổi bao nhiêu món rồi , cuối cùng cũng quay về cháo , giờ cậu hỏng ăn cái này thì cậu ăn cái gì "

* Gia Khiêm *

" Nhưng cậu ngán thiệt mà "

Khiêm thở ra một hơi trong sự bất lực.

Đó giờ mới biết , cậu bệnh cái cậu như con nít ngang à.

Nhưng hết cách rồi.

Cậu nhõng nhẽo được thì Khiêm cũng được !

" Cậu..Cậu hỏng ăn là cậu hỏng thương em rồi...

"

Nghe Khiêm nói cậu chợt trở mình lại.

" Ơ , đâu có "

Khiêm mím môi nhìn cậu.

" Em thương cậu em mới lo dị mà cậu hỏng chịu gì hết , cậu hết thương Khiêm rồi phải hong đa ?

"

Cậu ngồi dậy , mặc cái vết kia hơi nhói nhẹ lên.

" Đâu , cậu chịu hết cậu ăn hết mà "

Khiêm cười khẽ.

Cậu sao mà qua nổi chiêu này của Khiêm chứ cậu ơi ?

" Vậy cậu ngồi đây ăn , em đi lấy nước vô liền nghen ?

"

Cậu gật đầu.

" Cậu biết rồi "

"..."

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Cậu mà là quýt thì Khiêm là móng tay rồi.

Vạn vật thua Khiêm nhõng nhẽo phớ hôn cậu ?

Cậu coi vậy chớ thấy người thương buồn cái là tự giác ngoan liền à.

Chê cháo trắng chớ thấy Khiêm buồn là giờ ngồi ăn lấy ăn để đó.

Ai mà biết được cậu cả lại có bộ mặt thế này.

Vừa nhõng nhẽo , vừa hay giận hay ghen nhưng cậu dễ dỗ lắm đa.
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 28 : Yên Bình.


Khiêm coi vậy mà chăm cậu cũng khéo lắm đa.

Chăm cậu bữa giờ chắc cũng gần 1 tháng.

Vết thương kia cũng lành nhiều rồi , cậu cũng tự đi đứng lại được.

Và kể từ ngày cậu đi được thì cái ngày yên bình của Khiêm cũng tới.

Tại hỏng chăm cậu nữa là Khiêm quậy lại được rồi đó !

Còn quậy cái gì á hả ?

Cái gì rơi vào tầm mắt Khiêm là Khiêm quậy được hết.

Nhìn cuộc sống hai người nó yên bình vậy chớ đâu ai biết một ngày của cậu cả diễn ra như thế nào.

Sáng.

" Trời ơi !

Ai cho em trèo lên đó vậy ?

Bước xuống đây mau lên coi !

"

Khiêm ngồi chong ngóc trên cây xoài , ngó đầu xuống nhìn cậu.

" Cậu đừng có la , em xuống liền nè "

Trưa.

" Ê !

Ai cho em xuống dưới bắt cá !?

"

Tay Khiêm bỏ lại con cả xuống hồ , mặt luyến tiếc.

" Từ từ mà , em lên liền "

Chiều.

" Khiêm !

Giấy trên bàn của cậu đâu hết rồi ?

"

Khiêm cười hì hì.

Mắt liếc liếc cậu.

" Em..Lấy đi xếp thuyền hết òi "

Tối.

" Giờ em có đi ngủ không đa ?

Em đừng tưởng giờ cậu không đánh em được cái em làm càng nghen ?

"

Khiêm ngồi trên bàn của cậu bĩu môi đáp.

" Em chơi có chút xíu mà cậu cũng la nữa , vậy mà cậu nói thương em hả ?

"

Cậu bất lực.

Tại giờ cậu không đánh được chớ đợi cậu lành lặn hoàn toàn đi he , lúc đó coi ai xin.

" Cậu đâu có cấm em chơi ?

Mà giờ khuya rồi em định nào mới ngủ ?

"

Mặt Khiêm xụ xuống , bước đều tới giường.

"..."

Ta daa !

Nay Khiêm làm gì ?

À !

Khiêm đào đất trong vườn chơi đấy.

" Khiêm làm gì đó ?

"

Khiêm vẫn mãi chơi với cục đất kia chớ có thèm nhìn coi ai hỏi đâu.

" Chơi nè "

Người kia càng tiến sát lại hơn.

" Nói năng trống không vậy đa ?

"

Cái giọng điệu này...

" Ơ ?

"

Khiêm quay lại , giật mình lặp tức bỏ thứ trên tay xuống.

" Ơ ơ cái gì ?

Cậu chiều riết rồi em sanh hư có phải không đa ?

"

Khiêm giấu nhẹm đôi tay kia sau lưng.

" Em..Em đâu có sanh hư "

Cậu nhìn Khiêm.

Nhìn mãi Khiêm cũng biết chột dạ chớ.

" Em không hư mà cậu nói em có nghe đâu đa ?

"

" Em.."

Khiêm đuối lí , cứ đứng đơ ra đó nhìn cậu.

" Em khỏi có nhìn cậu , tắm rửa xong lên giường nằm sấp xuống !

"

Thôi chết rồi.

Coi bộ nay cậu cả có sức đánh rồi đó nghen.

"..."

Khiêm tắm rửa xong cũng thay đồ rồi lên giường nằm thiệt...Tại sợ đó.

" Cậu...

"

Cậu nhìn Khiêm.

" Sao ?

Em định chấp vá cái việc em làm bằng lời lẽ sao đây ?

Hả ?

"

Chát.

" Ưm !

"

" Đâu phải cậu không nhắc em trước đâu Khiêm ?

"

Chát.

" Cậu thương em thiệt nhưng đâu có nghĩa cậu sẽ chiều em hoài được ?

"

Chát.

Khiêm cắn chặt môi cố không phát ra tiếng.

" Cả tháng nay cậu không đánh nên em thèm ăn đòn hả ?

"

Chát.

" Cậu..Em nghỉ rồi..Em hỏng có dám chơi nữa đâu "

Cậu cười.

" Em nghĩ dễ vậy hả ?

"

Chát.

" Cậu...Em đau mà "

Khiêm đưa mắt lên nhìn cậu.

" Có đau mới có nhớ "

Chát.

Cốc , cốc , cốc.

" Có chuyện chi ?

"

Tiếng chị Mùi nói vọng từ ngoài vào.

" Dạ thưa cậu , có bà lên kiếm "

Bà ?

Tháng trước là ông tháng này là bà à ?

" Rồi , đợi tao chút "

Cậu buông roi.

" Em nằm yên ở trong này nghe chưa ?

Cấm có nhúc nhích đi đâu hết "

Khiêm gật đầu.

"..Dạ "

"..."

Bên ngoài.

Bà vừa nhìn thấy cậu đã xúc động.

Đứa con mình không gặp 2 , 3 tháng nay giờ lại còn bị thương.

Cậu bình tĩnh đi lại , ngồi đối diện với bà cảnh tượng này cứ như một tháng trước vậy.

" Má lên tìm con là có chuyện chi ?

"

Bà cố kiềm nén cảm xúc.

" Thì má lên thăm con chớ có chuyện chi "

Cậu rót trà.

Cử chỉ hành động cứ như người xa lạ.

" Vậy thôi hả má ?

"

Tay cậu đẩy tách trà nóng đến phía bà.

Bà thở dài.

" Má...Má muốn hỏi , không biết con về nhà với cha má được không ?

"

Cậu chợt khựng lại.

Về nhà là ý gì ?

" Ý má là sao ?

Con về đó thì nhà này ai ở với ai ?

"

Bà đảo mắt , kiềm lại những giọt nước nơi khoé mi đang đọng.

" Không , bây thương ai thì bây thương cha má không cấm cản nữa "

" Nhưng mà con về nhà đi...Thằng hai giờ nó cũng chịu nghiệp nó gây ra rồi"

Mặt cậu chẳng có cảm xúc gì.

" Nó đi rồi , còn bây cũng muốn bỏ má đi nữa hả ?

"

" Bây muốn làm gì cũng được , thương ai cũng được , trai gái gì cha má cũng chịu hết "

Cậu chợt khựng lại sau câu nói đó của bà.

" Má nói sao ?

"

Nước mắt bà chợt lăn dài.

" Hai đứa đều là con má , má không thương thì sao cho đặng ?

Nhưng thằng hai nó cũng gánh những gì nó gây ra rồi , bây mà bỏ má đi nữa má biết sống sao ?

"

Cậu trầm tư.

" Nhưng chuyện con thương ai..Trai hay gái má cũng chịu sao ?

"

Bà gật đầu.

" Má chịu hết , chỉ cần bây hạnh phúc là má vui rồi "

Mắt cậu cay lên.

Bao nhiêu cảm xúc kiềm nén bấy lâu nay cũng trào ra hết một lượt.

Cậu ôm chằm lấy bà.

Từ lúc cậu đi lòng cậu cũng lo lắm chứ , nhưng dầu gì chuyện này là do cậu quyết mà.

" Con cảm ơn má "

"..."

Khiêm nằm đợi cậu trong phòng.

Nằm mãi rồi mắt nó thiếp đi lúc nào không hay.

Khiêm ngủ rồi.

Lúc này cậu mới đi vào.

Mắt cậu vẫn còn nước đấy.

Nhìn người đang ngủ say kia mà môi cậu bất giác cười.

Nổi lo trong lòng cậu , gánh nặng của cậu coi như đã biến mất rồi.

Cậu đi lại , ôm người kia lên tựa vào lòng mình.

" Ưm..

"

Khiêm ngủ say , cậu ôm mặc cậu.

Môi cậu khẽ hôn lên trán Khiêm.

" Cậu để em chịu thiệt nhiều quá , cậu xin lỗi "

Mắt Khiêm bỗng mở hé.

Nhận ra mình đang nằm trong lòng cậu , Khiêm ngóc dậy.

Mặt đối mặt , mắt chạm mắt.

" Sao cậu ôm em ?

"

Cậu nhìn Khiêm nhưng chẳng nói thêm gì nữa.

Chụt.

" Ưm "

Tay Khiêm khẽ đẩy người đó ra.

" Ơ ?

Ai cho cậu hun em ?

"

Cậu khẽ cười.

" Em không cho thì chồng em cho "
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 29 : Xin Thưa.


Khoảng hơn 1 tuần sau.

Khiêm nó còn ngủ say ngủ sưa trong phòng thì má đột nhiên nhói lên.

" A !

"

Khiêm mở mắt ra.

Ai cho cậu nhéo má người ta thế kia ?

" Sao cậu nhéo má em ?

"

Cậu cười.

" Thay đồ đi , cậu đưa em về nhà mợ hai chơi nghen ?

"

Nghe tới đây mắt Khiêm sáng rực lên hết.

" Thiệt hả cậu ?

"

Cậu gật đầu.

Nó lúc nãy còn mơ ngủ mà giờ tỉnh ngang rồi.

Tại được về nhà ông bà ở dưới đó.

"..."

Khiêm thay đồ xong liền chạy ù ra phía trước.

" Cậu ơi , em xong rồi "

Mặt Khiêm hớn hở thấy rõ.

Cậu cưng nựng hai bên má kia đôi chút.

" Vậy đi được chưa đa ?

"

Khiêm gật đầu.

" Dạ được òi !

"

"..."

Trên xe.

Người lấy vẫn là anh An.

Người khổ vẫn là anh An , tại cái cảm giác người độc thân nhìn người có đôi có cặp nó khó chịu lung lắm.

Sáng sớm không biết sao nay cậu có hứng đưa Khiêm đi vậy hen ?

Cậu có tính chuyện chi hong đó ?

Mà về dưới gặp anh Đình cậu hỏng sợ hỏng ghét nữa hả ?

Đầu Khiêm nghĩ vô số điều nhưng rồi cũng bay đi mất.

Khiêm ngắm cảnh ngoài cửa sổ.

Bình minh.

Chạy chút lại thấy dãy ruộng trãi dài.

Xanh mướt.

Lúa xanh , chưa chín.

Sáng sớm tinh mơ , vừa được ngắm cảnh đẹp vừa được đi chơi nên Khiêm thích lắm.

Quên cả việc là sáng nay mình còn chưa ăn sáng , bụng đói meo đó.

Khiêm ngồi mãi ngồi mãi cuối cùng cũng tới Cần Thơ.

Xong lại ngồi thêm một lúc.

Khiêm lại thấy con đường quen thuộc.

Gốc đa tuổi thơ.

Và cả căn nhà đó nữa.

Tới nơi Khiêm thấy hình như mợ ra đón Khiêm đó.

"..."

Vào nhà , Khiêm như được trở về thế giới riêng của mình.

Xa cái nhà này cũng mấy tháng , Khiêm nhớ lắm rồi đó.

Nhưng cái làm Khiêm bất ngờ hơn nữa là sao nhà nay đông đúc quá.

Không chỉ ông bà của Khiêm mà còn có cha má của cậu cả.

" Cậu ơi , sao nay nhiều người quá dị ?

Nay đâu phải đám tiệc gì đâu ?

"

Cậu cười khẽ , xoa đầu Khiêm.

" Không có đám tiệc thì mình tạo đám tiệc "

Khiêm ngơ ngác.

Cậu nói gì vậy ?

Nhưng thôi Khiêm vẫn theo cậu vào trong.

Gặp lại ông bà Khiêm mừng lắm đa.

Chân nhỏ chạy tới liền ôm hay người.

" Con nhớ ông bà quá à !

"

Bà cười hiền , tay xoa đầu Khiêm.

" Coi bộ dạo này bây lớn quá đa , mới có mấy tháng à "

"..."

Xả giao , mừng rỡ xong hết cả nhà mới vô chuyện chính.

Nhưng thật ra tới giờ Khiêm vẫn chưa biết hôm nay có chuyện gì.

Khiêm đứng kế bên cậu.

Tay nắm hờ vạt áo.

Cậu thấy vậy cũng nắm lấy đôi tay kia.

Khiêm hỏi nhỏ.

" Chuyện chi dạ cậu ?

"

Cậu cũng đáp lại như cách Khiêm hỏi , giọng nói kia nói khẽ bên tai Khiêm.

" Chuyện cưới hỏi "

Nghe cậu nói Khiêm càng khó hiểu.

Mắt Khiêm nhìn cậu xong lia mắt qua từng người một.

Ông bà hai bên vẫn đang nói chuyện rơm rả như lúc bàn chuyện của mợ vậy.

" Cưới hả ?

Ai cưới ?

"

Cậu nhịn cười.

Tay đang nắm tay Khiêm cũng siết lại một chút.

" Gia Khiêm với Thế Huân "

Khiêm giật mình.

" Hả ?

"

Tiếng Khiêm chợt kêu lớn làm cả nhà quay ra nhìn.

" Ơ..Dạ hong có gì đâu "

"..."

Khiêm đứng đơ người.

Nhưng tay vẫn để cậu nắm.

Cậu cưới , Khiêm gả.

Mà sao hỏng ai nói cho Khiêm nghe hết vậy ?

Tự dưng đang đi chơi cái bắt người ta đi gả chồng ngang à !

" Cậu...Thiệt hả ?

"

Khiêm hỏi nhỏ.

" Ai gạt em mần chi ?

"

"..."

Ông Thanh cười , ông bảo.

" Thật ra chuyện hai đứa nó cũng khó nói , nhưng tụi nó lỡ thương nhau quá rồi thì thôi mình đành tác hợp cho tụi nó chớ tách ra thì coi sao cho đặng ?

"

Hai ông bà bên kia cũng cười đáp.

" À , vậy ý thằng Khiêm thì sao đa ?

"

Khiêm bị hỏi tới thì tự dưng mặt đỏ phừng phừng.

Nhưng nó vẫn biết mình phải trả lời.

Đầu Khiêm gật khẽ.

" Dạ..Con chịu "

Nghe Khiêm nói , cả nhà cười oà lên.

Nhưng cười tươi nhất chắc chắn là cậu cả nhà ta rồi.

Cậu cười tít cả mắt.

Tay nắm chặt tay người thương.

Mắt cậu nhìn Khiêm mãi , nhìn hạnh phúc đời này của mình.

Khiêm ngại , chợt quay mặt đi chẳng cho cậu nhìn nữa.

Nhưng rồi bụng Khiêm phát ra một âm thanh nhẹ.

Không ai nghe nhưng cậu nghe.

Ọt.

Cậu lây lây tay Khiêm.

" Em đói rồi hả ?

"

Khiêm lúc này mới nhớ ra cái bụng đói mốc đói meo của mình.

Khiêm cười trừ.

Gật đầu nhìn cậu.

Đợi hai nhà nói chuyện một hồi xong hai người cũng lẻn đâu mất.

"..."

Nhà bếp.

Khỏi phải nói , ở đây thì Khiêm là trùm rồi.

Ngóc ngách nào mà Khiêm hỏng biết.

Dù gì cũng ở mười mấy năm rồi.

Tay Khiêm dắt cậu xuống bếp.

Tìm kiếm một hồi cũng ra cả đống đồ ăn.

Món nào cũng lat món Khiêm thích đấy.

Đặc biệt là..Cá.

" Cậu ăn hong ?

"

Tay Khiêm đưa miếng cá trước mặt cậu.

" Thôi , em ăn đi cậu không đói "

Ò , không đói dị Khiêm ăn một mình.

Nhưng ở dưới này thì đâu thể tránh khỏi cái trường hợp hai người gặp được...Anh Đình.

Và đúng rồi đó.

Khiêm đang ăn dỡ thì có bóng người quen thuộc đi vào.

" Anh- "

Tay cậu nhanh chóng , năm lấy áo Khiêm mà giật trở lại phía mình.

Anh Đình hơi khựng lại.

Đêm qua nghe ông bà tính chuyện cưới hỏi thì ra...

Nhưng giờ lòng anh nhẹ rồi.

Tại người trong lòng anh cũng dần hiện lên một hình bóng khác.

Anh cười.

" Chúc hai người hạnh phúc !

"

Coi như anh buông bỏ được chấp niệm trong lòng.

Và anh đã tìm được hạnh phúc thật sự của mình.

"..."

Đến chiều.

Ông bà bàn bạc xong chuyện cũng về.

Khiêm thì về với cậu.

" Mợ- À không , cô ba !

Con về nghen "

Khiêm vẫy vẫy tay chào.

Lên xe.

Khiêm mới hỏi cậu.

" Sao cậu giấu em chuyện này dợ ?

"

Cậu cười.

Tựa đầu lên Khiêm một chút.

" Vậy mới bất ngờ chớ !

"

Khiêm bĩu môi.

" Coi bộ cậu thích bất ngờ dữ hen ?

"

Cậu chẳng đáp nhưng miệng cậu cười tươi lắm.

Nhưng suy đến cuối cùng thì người khổ vẫn là người lái xe.

Anh An.

*Sao mấy du ?

Chuẩn bị tiền đi ăn đám cưới miền Tây chưa ?

*Và chuẩn bị tinh thần chưa 😇 ?
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 30 : Tôi Với Em.


Về tới Sa Đéc thì trời nó cũng tối.

Khiêm do sáng nay tung tăng bay nhảy quá trời nên giờ mệt , ngủ rồi.

Cậu bế người đang say ngủ kia vào nhà.

Lòng cậu vẫn còn lâng lâng.

Vui quá đó !

Cưới vợ phải cưới liền tay chớ đứng không nè ?

"..."

Đặt Khiêm xuống chiếc giường mềm mại.

Cậu thay đồ.

Nhìn người kia ngủ ngon lắm , cậu chẳng muốn gọi dậy đâu nhưng mà chơi cả ngày rồi không tắm thì cũng phải thay đồ chớ.

Cậu ngồi xuống giường.

Tay ghẹo hai má Khiêm.

" Ưm "

Khiêm chợt mở mắt dậy.

Thấy mặt cậu sát bên mà hoảng hồn.

" Á !

Trời ơi !

"

Khiêm bật ngồi dậy.

" Cậu..Cậu tính hù chết em hả ?

"

Cậu cười.

" Ai lại đi hù chết vợ mình bao giờ ?

"

Khiêm lia mắt nhìn cậu.

" Cậu gọi em dậy mần chi ?

"

Tay cậu đưa bộ đồ mới ra.

" Em chơi cả ngày mà tính không thay đồ hả đa ?

"

Lúc này Khiêm mới nhớ.

Tại lúc nãy buồn ngủ quá nên ngủ lúc nào cũng chẳng hay ho gì hết.

Khiêm nhận lấy đồ từ tay cậu , chưa kịp nắm lấy tay nắm cửa đã bị cậu gọi.

" Em đi đâu đó ?

"

Khiêm quay đầu nhìn cậu khó hiểu.

" Cậu biểu em đi thay đồ mà ?

"

Cậu chẳng đáp nhưng miệng cậu cứ cười mãi.

Khiêm như nghĩ ra gì đó mà tự ngượng ngang.

"..Cậu !

Cậu tập mắc cỡ như người ta là vừa rồi đó đa !

"

Cạch.

Cửa phòng mở nhanh rồi đóng lại.

Để lại người trong phòng ngồi cười ngây cười ngóc.

Cậu nằm phịch xuống giường.

Quyết định hôm nay có lẻ là lần quyết định đúng đắn nhất trong cả cuộc đời của cậu.

Lấy được người mình thương thì đó là may.

Lấy được người thương mình thì đó là phúc.

Thế nhưng cậu lại có cả hai rồi đó đa.

" Cậu cười chi đó ?

"

Cậu chợt giật mình.

" Sao em thay đồ nhanh dị ?

"

Khiêm cười , xong nhanh chóng đi lại giường với cậu.

" Tại..Em sợ ma "

À , thì ra cũng có thứ khiến chàng vợ của cậu cả sợ đấy nhé !

Chỉnh lại tư thế nằm.

Khiêm nép mình bên cậu.

Tận hưởng làn hơi ấm từ người cậu.

Vòng tay rắn chắc đủ để Khiêm cảm thấy an toàn.

Và bờ ai vững trãi ấy đủ để cho Khiêm dựa vào cả đời.

Trái tim người đó đủ để cho Khiêm một đời hạnh phúc.

Cậu siết nhẹ tay như chẳng muốn buông người trong lòng ra một chút xíu nào.

" Sáng nay em nói chịu rồi cho nên là em phải giữ lời đấy "

Khiêm dụi vào lòng ngực người kia.

" Gả cho cậu á ?

Thôi , em suy nghĩ lại rồi cậu đánh em đau lung lắm "

Người đang ôm nhìn xuống Khiêm.

" Thế cậu không đánh em nữa là em chịu gả cho cậu đúng không ?

"

Má Khiêm chợt ửng lên.

Cậu hỏi mà không biết ngại chi hết à !

" Cậu muốn hong ?

"

Cậu không trả lời.

Nhưng đáp lại Khiêm bằng hành động.

Môi cậu đặt nhẹ một nụ hôn lên mắt Khiêm.

Thay cho câu trả lời của cậu vậy.

Khiêm đỏ mặt từ lúc nãy , giờ lại càng ngượng ngùng hơn.

Cậu này !

Người ta mới lớn đó nhá.

" Cậu..Mần chi kì vậy đa ?

"

Cậu cười.

" Có chi đâu mà kì ?

Kì chỗ nào sao mà cậu hỏng thấy ?

"

Giọng điệu cậu rõ ý trêu ghẹo người trong lòng.

Khiêm ngước lên nhìn cậu.

" Cậu chắc chưa ?

Em hư lắm đó hong biết cậu cả có chịu nổi hong mà đòi cưới , đòi gả ha ?

"

" Nếu là em thì cậu có chịu cả đời nay hay cả kiếp sau cậu cũng không than đâu "

Khiêm bật cười.

" Cậu hong những hỏng biết mắc cỡ mà miệng còn dẻo lắm đa !

"

"..."

Trăng lên cao rồi đấy.

Nhưng đôi uyên ương kia vẫn chưa chợp mắt.

Họ nói với nhau nhiều chuyện lắm , hết tò mò chuyện này thì lại tới tò mò chuyện kia.

Nhiều không đếm xuể !

Người nhỏ kia thắc mắc nhiều lắm nhưng người lớn chẳng có nổi một tiếng than.

Em thắc mắc thì tôi trả lời.

Mấy chóc mà trời nó tối khuya rồi mà hai người vẫn chưa ngủ.

" Mà..Cậu làm vậy cậu hỏng sợ người ta nói , người ta cười hả ?

"

Cậu lắc đầu.

" Cậu cưới em chớ cậu đâu có cưới người ta mà cậu sợ "

Khiêm cảm nhận được trái tim mình và cả trái tim người kia.

Nó như đang đập cùng một nhịp.

" Vậy hả ?

"

" Ừm "

Cậu tựa nhẹ đầu mình lên đầu Khiêm.

Mắt cậu nhìn ở đâu đó.

" Cậu không muốn em chịu thiệt , họ cười thì để cho họ cười đi tại mình cũng chẳng thiếu người chúc phúc đâu đa "

Khiêm ở trong lòng cậu , nghe hết những gì cậu nói.

" Cậu muốn cưới hỏi đàng hoàng đặng cho ai cũng biết em là vợ đường đường chính chính của cậu "

Cậu khẽ cười.

" Cậu muốn đủ lễ hết nhưng không biết em chịu không thôi "

Khiêm ngước lên nhìn cậu.

" Lễ ?

"

Cậu gật đầu.

" Tam thư , lục lễ "

" Ba quỳ , chín lạy "

Nghe cậu nói , lòng Khiêm khẽ rung lên.

Hình như người này thương Khiêm nhiều lắm rồi.

Hmmmm..

Không phải hình như nữa , mà là chắc chắn !

Và Khiêm cũng vậy.

" Cậu không muốn em thiệt hơn người ta , cậu chỉ muốn hơn thôi "

Khiêm khẽ cười.

" Cậu lớn tuổi hơn em mà sao cậu hơn thua với người ta quá dị ?

"

Nhắc mới nhớ đó.

Tại...Cậu lớn hơn Khiêm 9 tuổi^^

27-18.

" Đâu ?

Cậu không hơn thua , cậu hơn hẳn cơ !

"

Nghe cậu nói xong , Khiêm chẳng kiềm được mà cười phá lên.

Tính tình cậu giờ cứ như con nít ấy nhỉ ?

" Cậu hay quá hen ?

"

Cậu nhìn Khiêm một hồi.

Khoé môi nhếch nhẹ lên.

" Không hay thì sao mà tôi lo cho mình được ?

"

Mình ?

Cậu ơi , chưa dạm ngõ người ta nữa đấy nhá !?

" Cậu bớt bớt đi đa , nói năng riết hỏng biết ngượng hà !

"

Cậu cười khẽ.

" Mình nói chuyện sao nghe xa lạ quá đa ?

"

Khiêm mắc cỡ.

Càng nép sâu vào trong lòng cậu.

Tay cậu cũng ôm lấy người trong lòng.

Tối đó.

Cả phòng này vang vọng tiếng cười.

Những câu hỏi rồi câu trả lời vang lên chẳng ngưng.

Người hỏi người đáp.

Hai tiếng cười khúc khích cứ thế mà quấn vào nhau.

Vợ chồng son đấy à !?
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 31 : Hỷ !


Vài tháng sau.

Cái độ tháng giêng.

Gió xuân nó kéo ùa về.

Cần Thơ lại một lần nữa được nhuộm sắc đỏ.

Đám cưới nhà hội đồng Trịnh lần này còn to hơn lần trước.

Bàn trãi dài không đếm xuể.

Có kẻ khinh chê nhưng cũng chẳng thiếu người chúc phúc.

Đám cưới này đủ để con cháu đời sau vẫn có thể nhớ.

Nhớ cái ngày pháo hoa bắn đầy trời.

Nhớ lời chúc phúc vang lên không ngớt.

Và nhớ cả nhà hội đồng Trịnh vừa rước về một chàng dâu.

Đúng như lời cậu nói.

Cậu không muốn để Khiêm chịu thiệt hơn người ta.

Tam thư lục lễ.

Tam thư :

Sính Thư.

Lễ Thư.

Nghênh Thân Thư.

Lục lễ :

Lễ Nạp Thái ( Lễ Dạm Hỏi ).

Lễ Vấn Danh.

Lễ Nạp Cát.

Lễ Nạp Trưng.

Lễ Thỉnh Kỳ.

Lễ Nghinh Thân ( Lễ Rước Dâu ).

Cặp áo tấc lục điều bay phấp phới trong gió xuân.

Đám cưới này không chỉ chứng minh cho tình yêu đôi lứa mà còn là sự khẳng định , tuyên bố cho tất cả mọi người biết kể từ bây giờ Khiêm là vợ của cậu cả.

Nhà ông Thanh nay lại nhộn nhịp.

Lần này ông lại gả con đi nữa rồi.

Nuôi nấng bao năm , ông bà cũng coi như cha má của Khiêm.

Hai bên song thân vậy là đủ.

Ông bà cũng thương nó lắm chứ.

Bế về từ khi nó còn bé tí mà giờ nó sắp đi rồi.

Đi về phía hạnh phúc của nó.

Khiêm nhìn ông bà , nước mắt cũng rơm rớm.

Nhìn qua cô thì thấy cô khóc từ lúc nào rồi.

Em trai của cô nay được gả đi rồi đấy.

Nhớ hồi nào nó còn chút xíu , chạy theo chân cô đòi bế.

Chẳng ruột chẳng thịt nhưng ai trong nhà này mà không thương Khiêm.

"..."

Cô khóc , khóc vì hạnh phúc.

Mong sự lựa chọn của nó là đúng chớ đừng như cô.

Tay cô xoa đầu nó , tựa như hồi bé.

Nhớ lúc ông bế nó về đây cũng mới có 5 tuổi chớ mấy.

Khiêm lúc đó bé xíu mà giờ cao hơn cả cô rồi.

" Cô ba , cô đừng có khóc nữa "

Tay Khiêm đưa lên má cô , quẹt đi mấy giọt nước mắt đó.

Cô cười.

" Cô vui cô mới khóc "

Mắt Khiêm cũng rưng rưng.

" Cô khóc dị rồi sao con dám đi ?

"

Tay cô vẫn xoa nhẹ đầu Khiêm.

" Có chi mà không dám đi ?

Bây không đi thì cậu cả cũng lấy bây đi à "

Nghe cô nói Khiêm chợt hơi ngại.

" Thôi cô đừng có chọc con "

Cô ngồi xuống đối diện Khiêm.

" Nay bây cưới hỏng lẻ bây hỏng đi "

Vừa dứt câu , cô nghe bên ngoài chợt xôn xao.

Lau vội nước mắt , cô ra ngoài xem thử.

Còn Khiêm thì hỏng được ra ngoài đâu , phải ngồi trong đây đó.

Cô đi cũng chẳng lâu.

" Chồng bây tới rước rồi kìa "

Nghe cô nói mà Khiêm chợt cười khẽ.

Chồng của Khiêm , Thế Huân của Khiêm , cậu cả của Khiêm , Người thương của Khiêm...

Lòng Khiêm giờ mới hồi hộp.

Đầu ló nhẹ ra ngoài xem.

Vừa ló ra đã đụng ngay ánh mắt của cậu đang nhìn vào trong.

I như lúc lần đầu Khiêm gặp cậu vậy.

Cũng trốn sau màn , ló đầu ra mà nhìn.

Mắt chạm mắt.

Ấy vậy mà từ lúc đó , tơ hồng nguyệt lão se duyên lúc nào cũng chẳng ai hay.

Đến cả người trong cuộc cũng chẳng biết mà.

Khiêm thấy cậu đang nhìn nhưng chẳng thụt vội đầu vào như ngày hôm ấy đâu.

Hai người cứ nhìn thế mãi cho đến lúc trưởng tộc cho mời dâu ra.

Bà đi vào , tay nắm lấy tay Khiêm.

Mắt bà hơi đỏ.

"..."

Ra ngoài.

Khiêm đứng cạnh cậu.

Trước mặt cũng nhiều người lắm.

Làm Khiêm ngại muốn chết mà hỏng lẻ giờ đi vô.

Cậu khẽ nhìn Khiêm , cậu cười.

Trong lòng Khiêm hồi hợp hơn bao giờ hết.

Tay hơi siết lại.

Nhưng lại có bàn tay khác khẽ nắm lấy tay Khiêm.

Mời rượu.

Dâng trà.

Thấp hương.

Lạy gia tiên.

Một lạy.

Hai lạy.

Ba lạy.

"..."

Ba quỳ chín lạy.

Lễ thành !

Tới bây giờ Khiêm mới dám cười.

Cảm xúc nãy giờ cũng bộc lộ ra hết.

" Cậu đừng có nhìn em nữa "

Cậu cười.

" Mình vừa làm lễ với tôi xong đấy "

Khiêm ngại , nhưng tính cậu khoái chọc ghẹo lắm.

Cặp chính đứng ngay giữa nhà.

Bái lạy gia tiên , làm lễ.

Bên trái thì loáng thoáng bóng dáng anh Đình nhưng còn một người cao ráo đứng kế bên khẽ nắm tay anh đấy.

Bên phải , cô ba đứng với người cô thương .

Người đó tóc xoã ngang vai tựa đầu với cô , cùng nhau nhìn ngắm đôi áo tấc kia làm từng lễ từng lễ một.

Vu Quy.

Đôi trẻ về chung một nhà.

Sống cùng nhau đến khi tóc mai ngã màu phai ố.

Gặp nhau khi tóc xanh , bên nhau đến khi tóc bạc trắng cả đầu.

Chỉ cần như thế là đủ rồi.

Trăm Năm Hạnh Phúc !!!

Hạnh phúc với chính sự lựa chọn của mình nhé.

Và cho dù thế nào , luôn mong người đi bên mình hiện tại vẫn là người cùng mình đi trong tương lai.

______________________________________

Tay nâng chén muối đĩa gừng.

Gừng cay muối mặn.

Xin Đừng Quên nhau.

Tay bưng chén muối sàng rau.

Căn duyên trời định.

Bỏ nhau sao đành.

______________________________________

Trịnh Thế Huân - Phan Gia Khiêm.

Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?

Hoàn.

*Góc nhắc nhở : còn 7749 chap ngoại truyện thú dị lắm ó 😋
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
NT 1 : Vợ Chồng Son !


Ta da !

Một tháng sau hôn nhân thì vị trí của Khiêm sẽ như thế nào ?

" Tay cậu bóp mạnh hỏng được hả ?

"

Cậu cả thường ngày hay sai vặt người khác thế mà giờ lại bị Khiêm sai bảo rồi.

" Tại tui sợ mình đau mà "

Khiêm khó chịu ra mặt.

" Nhưng mà em mỏi "

Vì sao Khiêm lại mỏi á ?

À thì...Chuyện bình thường của bao cặp vợ chồng ấy mà.

Khiêm đột nhiên ngồi dậy.

Mắt long lanh nhìn cậu.

" Mình , mình thương em lắm phải hong đa ?

"

Nghe Khiêm hỏi , cậu cười khẩy tại cậu biết ý định của người trước mặt rồi.

" Em định nịnh tui để tui khỏi lắp cái hồ cá của em phải không ?

"

Khiêm hơi xụ mặt.

" Nhưng mà- "

" Không có nhưng nhị gì hết á !

"

Khiêm xích lại , dụi vào lòng người kia.

" Đi mà , em hứa là em hỏng có xuống dưới nữa đâu mà "

Cậu cười.

" Tui đọc thuộc hết lời thoại của mình rồi đó , còn câu nào khác không mình ?

"

Nghe cậu nói Khiêm biết cách này hết được rồi , mình đổi cách khác thôi.

Khiêm chợt vùng ra khỏi vòng tay cậu , đứng dậy đi ra ngoài.

" Mình đi đâu dị ?

"

Khiêm quay đầu nhìn cậu.

" Mình đâu có thương tui , mình quan tâm tui mần chi ?

"

Hỏng nhõng nhẽo được thì ta đây giận lẫy.

Cậu phóng nhanh , nắm tay Khiêm lại.

Khiêm nhìn tay cậu , rồi chợt lia mắt lên trên.

"..Ờ..Rồi , tui hỏng lắm cái hồ cá đó nữa đâu mà !

"

Khiêm cười , xem ra cách này đối với cậu vẫn còn hiệu quả đó đa.

Cậu kéo Khiêm lại giường.

" Hun miếng coi !?

"

Khiêm cười , xong lại đáp.

" Hong !

Ai cho ?

Tui đi ngủ á nghen "

Cậu nhìn Khiêm thay đổi thái độ mà chóng mặt.

" Ê !

Em đạt được mục đích của em cái em đá tui ra dị đó hả ?

"

Khiêm ngóc đầu lên nhìn cậu.

" Chớ hỏng lẻ giữ lại "

" Ơ ?

Nè !

Em dậy cho tui coi !

"

"..."

Phải nói ha , cậu cả càng ngày càng chiều chàng vợ của mình rồi đó.

Khiêm ngồi chéo nguẩy , tay cầm bánh miệng thì ăn.

Còn cậu thì phải lo cơm bưng nước rót cho người ta kìa.

Ai mượn hồi đó cậu hành Khiêm chi , giờ bị hành lại rồi đó !

" Mình...

"

Cậu gọi , Khiêm đang ăn ngon cũng chợt quay qua nhìn.

" Hửm ?

"

Cậu cười cái điệu cười lấy lòng.

" Lâu rồi hai vợ chồng mình á- "

" Khỏi "

Mặt cậu ngơ ngác.

Cậu còn chưa nói hết câu mà.

" Nhưng- "

Tay Khiêm đang cầm bánh , tiện thể nhét luôn vô miệng người kia cho nhanh.

" Suỵt , mình ăn bánh đi hen rồi đi ngủ "

Cậu lấy cái bánh ra khỏi miệng.

Mặt hơi giận rồi.

" Mình nói tui xong mình cũng có thương tui đâu !

"

Khiêm ngồi vắt chân nhìn cậu.

" Dị có lần nào cậu nói một lần là một lần thiệt hong ?

"

Cậu chột dạ , mắt đảo liên hồi.

" Ờ , thì...Cái đó "

Khiêm chợt ghé sát lại cậu.

" Nín "

Mèn ơi , coi bộ giờ người cực là cậu chớ đâu phải Khiêm đâu đa ?

"..."

Khó trách cậu lắm , tại Khiêm mới 18 nên là nhìn nó...

Cậu nhịn lắm rồi đấy.

Hmm.

Bên dưới cậu nhịn nhưng tay cậu đâu có yên.

Khiêm đang ngủ chợt giật mình thức giấc , quay qua nhìn cậu.

Tay cậu để ở kia cũng chẳng thèm rút về.

" Bỏ cái tay của mình ra liền cho tui "

Cậu bĩu môi.

Luyến tiếc rút tay lại.

Mới sờ có chút hà , dị mà cũng hỏng cho người ta nữa !

Khiêm này kì quá đa.

" Mình...Tui- "

Tay Khiêm chợt đưa lên chặn miệng cậu.

" Tuần nay hơn cả chục , tối nay mới ba "

" Cậu tưởng tui sức trâu sức bò chắc !?"

Cậu nhìn Khiêm với ánh mắt vô ( số ) tội.

" Tại...

"

Khiêm nhìn cậu.

" Tại cậu là trâu là bò còn tui là người á !!!

"

"..."

Àiiiii , kể từ ngày có anh vợ nhỏ ở nhà cái ta nói cậu ở nhà miết hà.

Khiêm là hình thì chắc cậu là bóng đó.

Bám theo có rời miếng nào đâu.

Coi bộ cậu mê vợ cậu lắm đa.

Mà nay ngộ hen.

Cậu kiếm khắp nhà mà hỏng thấy Khiêm đâu hết trơn à.

" Xời , tuổi gì cậu kiếm được tui "

Ừm..

Nhưng mà cậu thuộc Khiêm quá rồi Khiêm ơi !

" Vậy đa ?

Mình bước xuống đây tui biểu coi !

"

Khiêm đang gặm dỡ trái xoài trên tay mà giật mình.

" Hì hì..Mình hả ?

"

Rồi Khiêm cũng trèo xuống.

" Mình ăn hong đa ?

"

Khiêm cười , nhưng cậu thì hỏng cười nổi đâu đa.

" Mình có tin tui kêu người lại chặt hết mấy cái cây này không ?

"

Khiêm bĩu môi , ngước mắt lên nhìn cậu.

" Mình..Đừng có chặt của em mà "

Cậu nhìn Khiêm.

" Vậy tui nói bao nhiêu lần rồi , sao mình thích trèo lên đó ngồi quá vậy đa ?

Mình tính cho tui goá vợ thiệt hả đa ?

"

Khiêm lắc lắc đầu.

Tự mình biết làm gì.

Khiêm tiến tới dùi đầu vào ngực cậu.

" Em xin lỗi mình mà...Mình đừng có hờn em nữa "

Mặt cậu chợt đỏ lên.

Khiêm ơi !

Như vậy là chết cậu rồi đó.

"Tui...Tui đâu có hờn hay lẫy gì em đâu mà "

Khiêm ngước lên nhìn người kia.

" Thiệt hong ?

"

" Thiệt mà "

"..."

Cửa nhà vừa mở , cậu vừa đặt chân vào đã vội kêu.

" Mình ơi !

"

" Hả !?

"

Khiêm chạy từ sau bếp ra.

Thấy cậu liền nhào tới mà ôm lấy ôm để.

" Nay mình mệt hong đa ?

"

Cậu lắc đầu.

Khiêm nhẽ nhón chân lên.

Chụt.

Má cậu chợt đón nhận một thứ gì đó.

" Hì , thưởng cho mình đó "

Xong rồi Khiêm lại chạy đi mất.

Chết rồi.

Cứ gieo cho người ta thế này rồi lại bỏ đi thì cậu biết làm sao hả Khiêm ơi ?

" Ơ..Mình !

Chạy đi đâu vậy ?

"

_______________________________________

" Thằng nhóc đó "

...

" Khiêm "

...

" Khiêm ơi "

...

" Mình ơi !

"
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
NT 2 : Anh Em.


Cái chuyện cậu hai có hiềm khích gì đó với cậu cả đã là một chuyện quá bình thường trong mắt mọi người , bởi ai nhìn cũng thấy hai anh em nhà này chẳng ai ưa ai đâu và cũng chẳng thân chẳng thiết.

Thế nhưng người ta có hiểu được lý tại sao cậu hai lại cư xử như thế không ?

Chẳng ai biết.

Nhưng thế có ai biết...

Quá khứ của kẻ phản diện ?

Trước khi tự đẩy mình vào nơi tối tâm nhất của xã hội , thì họ đã luôn mong được công nhận.

Mong được hoà nhập , và hơn hết là mong bình đẳng.

Nhưng nếu không có bình đẳng ?

Không có công bằng ?

Thì chắc chắn họ sẽ tự tìm lấy sự công bằng cho chính bản thân mình.

Khắc sâu trong nổi lòng của một ai đó luôn là một vết thương không hề nhỏ.

Nó vẫn luôn tồn tại và nhói lên theo từng hồi.

Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau !

Nhưng có ai nghĩ..Gà cùng một mẹ nhưng nó không nhận được cùng một cách đối xử không ?

Tại sao chẳng ai nghĩ đến một phía cạnh khác của nó ?

Và tại sao quá khứ của kẻ phản diện luôn là thứ khiến chúng ta phải hẫng đi một nhịp , khiến chúng ta phải suy ngẫm.

Phải chăng ta chỉ nhìn được mặt xấu của họ , nhưng chẳng nhìn được họ đã chịu đựng và trải qua nhưng gì ?

Tại sao cậu hai lại ghét cậu cả ?

Tại sao cậu hai luôn muốn hơn người anh cả của mình ?

Thật ra chuyện gì cũng có lý do của nó.

Và chuyện hai anh em nhà hội đồng Trịnh cũng thế.

_______________________________________

Vỏ bọc càng đẹp thì mọi thứ bên trong càng khó nói.

Căng nhà xa hoa.

Đứa trẻ quỳ trên đất.

Chân đỏ rướm máu.

Mắt ướt nhoè đi.

Ông đứng trước mặt nó lên tiếng dạy dỗ.

Thế Huân đứng cạnh bên chẳng làm gì được bởi tới bà cũng chẳng can được ông mà.

Thế Vỹ chịu mọi sự trách móc , mọi lời cay đắng từ chính người cha ruột thịt của mình.

" Tại sao mày không học theo anh cả của mày đi ?

"

Miệng ông nói , tay đánh thì chẳng ngừng.

" Nhìn anh mày mà học hỏi , đến một góc của nó mày cũng chẳng bì được "

Thế Vỹ uất ức.

Khóc cũng khóc rồi.

Van cũng van rồi.

Thế nhưng đổi lại được gì ?

Là những lời chê bai.

Sự so sánh được đẩy lên cực điểm.

Chẳng ai biết sự dồn nén lâu ngày đó lại tạo ra một Thế Vỹ trong mắt chỉ có Thế Huân.

Đặt Huân là mục tiêu của mình.

Nhưng...Sự việc ấy càng ngày lại càng đi xa hơn.

Từ ngưỡng mộ thì đã dần chuyển sang thù...Và cả hận.

Hận tại sao cứ phải là anh cả ?

Cha má có bao giờ chịu nhìn đến Thế Vỹ dù chỉ là một lần không ?

Đã có ai chịu hỏi hang thay vì đòn roi và trách móc ?

Một đứa trẻ ngoan không phải được rèn ra từ đòn roi , mà là từ sự thấu hiểu.

Nhưng chẳng ai chịu thấu hiểu cho Thế Vỹ cả.

Từ nhỏ đến lớn có một ai ?

Ánh mắt ngưỡng mộ kia cũng dần chuyển sang chán ghét.

Nếu không có anh cả thì mình có phải chịu đựng thế này không ?

Nếu mình hơn anh cả một thứ gì đó thì liệu cha má có công nhận một lần không ?

Tâm hồn non nớt , chẳng biết từ bao lâu đã được gieo trồng hạt giống của sự hận thù.

Mầm móng của sự ghen tị.

Tích tụ lâu ngày.

Càng làm cho tính cách Thế Vỹ trở nên khó hiểu.

Thô lỗ cọc cằn.

Ăn chơi xa đoạ..Là do ai ?

Liệu họ có chịu nhận hay lại đổ lỗi cho Thế Vỹ không biết cố gắng ?

Cố ?

Nhưng có ai xem ?

Ai nhìn nhận ?

Vậy thì thà sống một đời vui vẻ theo cách mình muốn.

Nội tâm càng sâu.

Tâm lý càng méo mó theo thời gian.

Thế nhưng chẳng một ai , chẳng một ai chịu hiểu cả !

Tại sao chứ ?

Con cũng là do má sanh ra , do cha tạo thành mà ?

Chúng con là anh em ruột.

Máu chảy trong người là cùng một nguồn.

Tổ tiên cũng cùng một cội.

Thế tại sao lại đem ra so sánh ?

Tại sao cứ bắt Thế Vỹ đi theo một hướng nào đó chứ ?

Tại sao chẳng ai hỏi Thế Vỹ muốn gì ?

Hay là họ...Chẳng thèm quan tâm.

Dù là nhỏ hay lớn.

Hay họ chỉ xem Thế Vỹ như một đứa dư thừa ?

Cũng chẳng ai biết.

Tại không ai thừa nhận.

_______________________________________

Bốn bức tường.

Tối tâm , giam giữ cả đời.

Trói buộc một tương lai non trẻ.

Thế Huân ngồi đối diện Thế Vỹ.

Đứa em mà cậu yêu thương đâu rồi ?

Đứa trẻ hay nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ đâu rồi ?

Sao lại thành ra thế này ?

À..Là do nó mất rồi.

Hiện tại chỉ còn người tên Trịnh Thế Vỹ chứ không còn đứa em trai của cậu.

Thế Vy đối diện cậu.

Tay siết chặt lại.

Môi khẽ cười như đã trút bỏ được gánh nặng.

" Anh cả "

Hai từ " anh cả " này thốt ra làm cậu hỗn loạn cảm xúc.

Đều là gọi nhưng giọng điệu bây giờ mới là đứa em trai nhỏ của cậu.

Chẳng còn là cậu hai nữa.

" Anh cả nghe , hai muốn nói gì ?

"

Người đối diện cậu nghe cậu nói mà rơm rớm nước mắt.

Hai ?

Đã bao lâu rồi cậu mới gọi cậu hai như vậy ?

Lâu lắm rồi , rất lâu rồi.

Người kia đưa mắt lên nhìn cậu.

Nói đúng 3 chữ.

" Hai xin lỗi "

Cậu cười.

Cậu cười nhưng nước mắt cậu rơi rồi đấy.

Cậu xoa đầu , xoa đầu em trai của mình.

Em trai của cậu trở về rồi , nó chẳng còn là cậu hai nữa.

" Vậy hai ráng về nhanh với anh cả nha ?

Hai thích nghe anh cả đọc sách mà ?

"

Giọt nước mắt lăn dài trên má.

Người kia khẽ gật đầu.

" Hai không hứa , nhưng anh cả nhớ chờ hai nha ?

"

Cậu cười.

" Ừm , anh cả biết hai ngoan mà , đó giờ nhà mình chỉ có hai ngoan nhất thôi "

Từ khắc này.

Mọi thứ như được tua trở lại.

Đứa em trai lúc nào cũng lẽo đẽo theo cậu.

Đứa em trai đòi cậu đọc sách cho nghe.

Đứa em trai nhìn cậu với ánh mắt ngưỡng mộ...

Chẳng phải nó đang ở trước mặt cậu sao ?

Em trai của cậu đấy.

Đứa em duy nhất của cậu.

_______________________________________

" Anh cả !

Anh đọc sách cho hai nghe nha ?

"

" Được , anh cả đọc cho hai nghe hoài hoài luôn nghen ?

"

"..."

" Anh cả thương hai nhất luôn !

"

" Hai cũng thương anh cả !

"

*Đệch , sốp tự viết sốp tự mình khóttt hụhụhụ luôn 😭

*Sẵn tiện bấy bì nào kêu sốp viết cp anh Đình - Cậu Vũ thì sốp viết rồi á 😇
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
NT 3 : Đêm Tân Hôn !


Nhất bái thiên địa.

Nhị bái cao đường.

Phu phu giao bái.

* Đưa vào động phòng *

Chắc hẳn người mong chờ ngày này nhất chính là cậu.

Và người mong đến đêm cũng là cậu đấy.

Tại sao ấy hả ?

Đêm tân hôn thì...Làm gì đây nhỉ ?

" Ê !

Cậu !

Cậu đứng yên đó nghe !

"

Hmmm...

Tính cách thật của cậu chỉ có người ngoài thấy chớ Khiêm bình thường dính với cậu dị đó mà làm gì biết đâu..

" Bỏ raa !

Đã nói là cậu đứng yên đó rồi mà !

"

Tay kia khẽ siết chặt eo nhỏ.

Cằm tựa lên vai.

" Sao mình đuổi chồng mình đi ?

"

Cậu nói , giọng này coi bộ say lắm rồi.

Ngày vui mà , say tí thì có sao đâu...

Người ngoài không có sao nhưng Khiêm thì có !

" Á !

"

Cậu giữ chặt người trong lòng , chẳng cho Khiêm vùng vẫy gì thêm.

" Cậu là chó hả !?

Sao tự dưng cắn người ta !

"

Cậu chẳng trả lời , mặt càng áp sát vào người Khiêm.

" Ưm !

Hôi rượu quá à !

Cậu bỏ em ra đi mà !!!

"

Khiêm kêu trời mà trời không thấu.

Áo tấc kia còn chưa cởi nữa mà...Cậu hấp tấp quá đó đa.

Xoẹt.

Xoẹt.

" TRỜI ĐẤT ƠI !!!

"

Khiêm than trời.

Không cởi thì thôi chớ mắc gì xé áo người ta ?

Áo mới mặc sáng nay thôi đó !

Phịch.

Cậu lật người.

Đè Khiêm xuống phía dưới.

" Suỵt , em muốn tụi gia đinh trong nhà này biết hết hả ?

"

Cậu càng tiến sát mùi rượu nó càng nồng.

" Ư...Bộ hỏng lẻ người ta hỏng biết đêm nay làm gì chắc !

"

Chụt.

Mắt Khiêm nhắm tịt.

Mùi rượu của cậu nồng tới nổi khiến Khiêm muốn say theo cậu.

Nụ hôn ấy sâu , kéo dài.

Khiến cho Khiêm bị cuốn theo người nằm phía trên.

Quên luôn cả việc áo mình vừa bị người đó xé rách tươm.

Vải đỏ buông xuống.

Trong ngoài đều biết...Đêm nay Khiêm coi bộ hơi cực.

Xoẹt.

Mảnh vải cuối cùng bị xé.

Làn da trắng như trứng gà bóc kia lại hiện lên trước mặt cậu một lần nữa.

Không phải cậu lần đầu thấy , nhưng sao mỗi lần thấy cảm giác nó cứ như lần đầu.

Cơn say rượu kèm với cả người trước mắt làm cậu đê mê.

Đêm nay cậu chẳng nhẹ nhàng.

Bởi rượu nó kiểm soát cậu rồi.

À không , là rượu làm cậu lộ hết tất thảy rồi...

" Ư..Hức !

"

Tay nhỏ kia cào cáu mạnh trên tấm lưng trần.

Người bị cào như mất cảm giác.

Mặc lưng sắp bị cào nát đến nơi , mặt vẫn không có tí ti gì gọi là đau đớn.

" Hah..Chậm..Là cậu..Chết hả..Ức "

Người kia chẳng bận tâm đáp.

" Tôi tưởng mình đang cố vòi vĩnh thêm đấy chứ ?

"

" Ức !

"

Sao cậu nay lạ quá đa ?

Có phải người luôn dịu dàng với Khiêm không vậy ?

Vài ngụm rượu là đã thành ra thế này rồi sao ?

Tiếng va chạm giữa da thịt ngày càng lớn.

Nhịp cũng nhanh dần , nhanh dần.

Chỉ có nhanh hơn chứ không có chậm.

" Hức..Cậu !

"

Cái mặt kia bỗng khóc nấc lên làm người phía trên có chút khựng lại nhưng rồi..

" Mình muốn làm tôi điên lên đấy à ?

"

Khiêm chẳng biết đâu.

Khóc trong lúc này chẳng đổi lại được chút thương xót nào cả.

Mà ngược lại càng khiến người kia hăng càng thêm hăng đấy.

" Hức..Không..Có..Hah..

"

Khiêm nói chẳng được một câu hoàn chỉ , cứ ngắt quảng mãi.

Hơi nóng bỗng phả nhẹ bên tai Khiêm làm Khiêm rùng mình.

" Em có biết...Tôi chờ lâu đến mức nào không vậy ?

"

Phập !

Mắt Khiêm trợn tròn..

Tay kia càng cáu mạnh lên vai cậu.

" Đã..Nói là..Hức..Chậm lại..Ức...Hư "

Người kia đáp lại Khiêm bằng một nụ hôn nhẹ trên má.

Và..Một dấu vết đỏ rực ngay hõm cổ.

Hông Khiêm bị người đó nắm chặt.

Bên dưới hoàn toàn bị cậu nắm thóp.

Dường như cả cơ thể này hoàn toàn là thuộc quyền sở hữu của cậu.

Tại..Cậu biết rõ về nó quá.

Nơi nào mẩn cảm , nơi nào không cậu đều nắm chắc trong lòng bàn tay rồi.

" Ah..Cậu điên..Hả ?

"

Hmm.

Hình như là như vậy thật.

Cậu mặc kệ lời cầu xin , bỏ ngoài tay lời trách móc , chẳng quan tâm câu chửi rủa.

Cậu chỉ quan tâm..Cái làn da trắng , cổ cao , eo thon...

Người Khiêm thoáng chóc đổ đầy mồ hôi , nhưng như vậy dường như nó càng tô điểm cho Khiêm một sự gì đó.

Mắt Khiêm mơ màng.

Nhìn người trước mắt vẫn hăng say.

Cổ , ngực , eo , hông.

Bây giờ đâu đâu cũng toàn là giấu vết của cậu để lại.

Như một sự đánh giấu chủ quyền.

Rằng muốn ai cũng biết người này là của cậu , chỉ là của mình cậu thôi.

" Hức..Hức "

Người nằm dưới càng khóc...Người nằm trên càng mê.

Khó mà cưỡng được cái này.

Bên dưới cậu hoạt động chẳng ngưng , làm cho Khiêm ngày càng mơ màng trong những cơn khoái cảm.

Nó dồn dập mãi.

Mắt này nhìn cậu.

Mũi này hửi lấy mùi trên người cậu.

Và môi này là của cậu.

Môi nhỏ bị hôn đến sưng tấy.

Bởi chẳng phải một lần mà lần này là lần thứ hai , ba , bốn...Lần thứ bao nhiêu cũng chẳng ai nhớ.

Chỉ biết người kia cả đêm chẳng muốn cho Khiêm ngủ chút nào cả.

Mông xinh kia vang lên từng tiếng.

In đậm dấu bàn tay vàng , tay ngọc của cậu rồi.

Người nằm dưới khẽ kêu.

Người còn lại như được kích thích , cứ vậy mà ngày càng mạnh bạo hơn.

Khiêm khóc nấc , khóc đến muốn khô cả nước mắt , khóc tới mức chẳng còn gì để khóc nữa rồi nhưng người kia cũng chẳng thèm tha cho một lần.

Khiêm chẳng biết mình bị cậu hành cho bao nhiêu lần nữa.

Khiêm chỉ biết lúc bắt đầu ngoài cửa sổ còn tối om.

Còn lúc kết thúc thì cửa sổ đã le lói ánh bình minh.

Gà cũng gáy vang thành tiếng.

Người thoả mãn.

Người như muốn chết đi sống lại.

Cậu ôm lấy người kia.

Kéo nhẹ vào lòng.

Vùi đầu mình vào sau gáy người đó.

Cậu mỉm cười nhẹ rồi mới chìm vào giấc ngủ.

Còn Khiêm thì bị hành cả đêm , vừa dứt đã lăn ra ngủ say ngủ sưa rồi.

Căn phòng tân hôn bừa bộn.

Vết tích trên giường vẫn còn.

Quần chỗ này áo chỗ khác.

Quăng đầy trên đất.

Và cả chiếc áo bị xé rách kia nữa...

Một đêm rực cháy vừa đi qua.

Đêm chính thức của cặp vợ chồng son !

*Sức trâu sức bò thiệt mà , Khiêm đâu có nói sai cho ai đâu.

*Hổm yêu nào biểu sốp viết ngoại truyện có H đâu ?

Nay sốp trả sản phẩm nhé 😔
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
NT 4 : Chuyện Chưa Kể !


Cậu cả nhà hội đồng Trịnh chẳng hiểu sao mấy nay cứ thế ê ẩm cả người.

Và người được cậu chọn để xoa bóp cho mình chính là...Là Khiêm đó chớ ai !

Làm quần quật cả ngày chẳng được nghỉ rồi , đêm không quạt cho cậu ngủ thì cũng xoa bóp cho cậu.

Nhưng ý định thật sự của cậu là gì đây ta ơi ?

Khiêm không cao nhưng nó ốm lung lắm.

Da thịt trắng ngần bên trong kia dễ bị lộ lắm à nghen.

"..."

Đêm đến.

Lại như bao ngày , Khiêm tự giác cầm quạt đi vào phòng cậu.

Cạch.

Cậu ngồi trên giường , dường như đã ngồi đợi Khiêm khá lâu.

" Khiêm "

" Dạ cậu ?

"

Cậu đưa mắt nhìn xuống chân.

" Bóp chân cho tao đi "

Khiêm nhìn.

Xong cũng ngồi xuống.

Nhưng coi bộ cái áo Khiêm đang mặt nó rộng hơn cái người Khiêm rồi đó đa.

Nên là khi Khiêm cúi xuống nó...

Hmm.

Da thịt gì nó lộ rõ mồn một hết.

Nhưng Khiêm nào có thấy ?

Chỉ có người ngồi kia nhìn xuống mà thấy thôi.

Cậu vừa tận hưởng cảm giác thoải mái dưới chân , vừa chiêm ngưỡng cảnh đẹp trước mắt.

Thế thì có ai sướng bằng cậu đâu chứ ?

" Cúi xuống chút đi "

Khiêm ngước đầu lên nhìn cậu.

" Dạ ?

"

Cậu hơi cau mài lại.

" Cần tao nhắc lại không ?

"

" D-Dạ hong "

Khiêm lại cúi thấp xuống hơn chút nữa.

Cái gì cần lộ cũng lộ hết rồi , mỗi tội chỉ có mình cậu thấy thôi.

* Trắng thế à ? *

Khiêm thì cứ làm việc mà cậu giao chớ nó đâu có hay biết gì về việc mình đang phơi da lộ thịt cho cậu xem đâu.

Cảnh đẹp thế này , chỉ có mình cậu được xem thôi.

Ngắm nghía hồi lâu.

Cậu mới gọi Khiêm dậy.

" Khiêm , tao lạnh "

Khiêm ngước đầu lên , mặt hơi ngơ.

" Dạ ?

Nhưng mà giờ trời đang nóng mà c- "

" Im "

Cậu nhìn Khiêm làm cho nó đứng cứng đơ cứng còng tại chỗ.

Khiêm nhìn cậu , tay siết chặt lại vì sợ.

Bộ nó mần chi khiến cậu phật lòng nữa rồi hả đa ?

" Dị..Dị giờ sao cậu ?

"

Cậu lia mắt một hồi.

" Hôm nay khỏi cần quạt "

Khiêm nghe vậy liền vui trong lòng.

* Dị nay được nghỉ hả ta *

Nhưng cái suy nghĩ đó nhanh chóng bị cậu dập tắt.

" Khóa cửa phòng lại "

" Dạ ?

"

Khiêm nó trố mắt.

Cậu định làm gì nữa vậy ?

Đánh nó hay gì mà biểu khoá cửa phòng lại ?

Mắt cậu chợt trừng lên , làm Khiêm nó hú vía vội đi lại cửa mà khoá chốt lại.

" Dạ..Cửa khoá xong..Rồi cậu "

Khiêm đứng cách giường cậu tầm 7 ,8 bước chân.

Cậu ngồi trên giường.

" Bước lại đây "

Lòng Khiêm nhốn nháo.

Tim đập nhanh như muốn rớt ra ngoài.

"...Dạ..Cậu "

Nó đi chầm chậm lại gần giường cậu.

Nhưng vừa dừng chân thì.

" Dạ cậu g- Á !!

"

Phịch.

Cậu nắm tay Khiêm kéo mạnh về phía mình.

Thuận thế cậu ngã người ra sau để Khiêm nằm đè lên người mình.

" Cậu..Cậu mần chi- "

" Nín "

Cậu lật người nghiêng qua.

Ôm Khiêm chặt cứng.

" Tao đã nói là tao lạnh rồi mà "

Cả người Khiêm chợt run lên.

Tay muốn vùng ra khỏi lòng cậu nhưng khó lắm.

" Nằm yên , nhúc nhích nữa tao đánh mày chết tươi bây giờ "

Người Khiêm cứng đơ.

Nằm đó mặc cậu ôm.

Khiêm nằm quay lưng về phía cậu nên chẳng thấy được vẻ mặt vừa đắc ý vừa thoả mãn đó của cậu đâu đa.

Cái mặt dường như đang muốn in đậm hai từ " Chiến thắng ".

Đầu cậu vùi vào sau gáy Khiêm.

Hơi thở cậu nóng càng làm Khiêm nó sợ hãi.

Tay cậu vẫn cứ siết chặt.

Khiêm cứng đơ.

Chân nhỏ cũng bị cậu ôm trọn lại.

Khiêm lần này coi bộ khó thoát rồi.

" Cậu..Lỡ- "

" Yên , để cho tao sưởi ấm "

Khiêm chẳng được nói hết câu đã bị cậu chặn miệng lại.

Cậu dính sát vào người Khiêm.

Thân nhỏ kia giờ muốn run cũng hết run nổi rồi.

Sợ quá biết làm sao đây ?

Nhưng rồi.

" A !

S-Sao cậu..Cắn con ?

"

Cổ nhỏ giờ đã được khắc lên một dấu răng.

" Tao thích , cấm có ý kiến "

Cậu chẳng chừa đường cho Khiêm phản bác.

Khiêm nhăn mặt vì cơn đau ở cổ.

Nhưng mà cậu nói cậu sưởi ấm thôi...Sao tay cậu lại mò vào áo Khiêm ?

" Cậu..Cậu làm gì vậy ?

"

Khiêm quay mặt lại nhìn cậu.

Người sau lưng nó thản nhiên đáp.

" Tao đang sưởi ấm đấy thay ?

"

Khiêm bất lực.

Nhưng có dám cãi lại cậu đâu đa ?

Cậu khẽ cười.

Lại tiếp tục vùi đầu vào sau gái Khiêm.

"..."

Khiêm dù sợ cậu bao nhiêu đi chăng nữa cũng chẳng chống lại được cơn buồn ngủ.

Khiêm thiếp đi trong vòng tay ấm áp kia từ lúc nào cũng chẳng hay.

Nhưng rồi..Chợt đến hơn nữa đêm.

" Ưm..Hức..Cha má...Đưa con đi theo đi..Hức..

"

" Đừng !

Cha..Hức..Má đừng bỏ..Hức...Đừng bỏ con lại đây mà..Hức..Hức "

Cậu giật mình thức giấc.

Nghe rõ từng câu nói mớ của Khiêm.

Khiêm khóc nấc lên.

Ôm chặt lấy cánh tay của cậu mà nức nở không thôi.

Khóc đến nổi ướt hết cả tay áo của cậu.

Cậu nhìn Khiêm khóc cũng hơi hoảng.

Cậu xoay người Khiêm lại.

Để đầu Khiêm tựa vào ngực mình mà dỗ dành.

" Nín đi mà , không khóc nữa "

Người nằm trong lòng vẫn cứ chìm sâu trong cơn ác mộng.

" Hic..Hức..Cha má..Hức Cha má thương con...Đi mà..Đừng bỏ..Hức con..

"

Lòng cậu nhói lên sau từng câu nói.

Tay khẽ siết lại.

" Thương mà , cậu thương Khiêm , Khiêm đừng khóc nữa "

Người kia càng vùi sâu vào trong lòng cậu.

Cậu giờ phút này chẳng giấu được gì nữa.

Cái vỏ bọc cậu cả khó tính kia cũng biến mất.

Giờ chỉ còn một người đang dỗ người thương của mình nín khóc thôi.

Cậu khẽ hôn nhẹ lên trán Khiêm như an ủi.

" Cậu thương...Cậu thương mà , nín khóc đi..Cậu thương Khiêm nhất "

Được một hồi người kia cũng dịu đi.

Tiếp tục ngủ say trong lòng cậu.

Cậu vẫn cứ ôm chặt Khiêm.

Miệng lẩm bẩm mấy câu dỗ dành cứ như sợ ngừng là Khiêm lại gặp ác mộng vậy.

*Hó Hó , Sóc mang ngoại truyện 4 tới đây nè 😋
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
NT 5 : Quá Khứ.


Chắc hẳn ai cũng thắc mắc 1 điều.

Khiêm đến từ đâu ?

Cha mẹ của Khiêm là ai ?

Họ trông ra sao ?

Và tại sao Khiêm lại ở nhà ông Thanh ?

Nếu muốn biết thì phải kể từ chuyện 14 năm trước.

"..."

Cơn mưa xối xả.

Mưa trắng trời.

Sấm chớp cứ theo từng đợt vang lên.

Trong làn sương đó có ba bóng người.

Hai người lớn và một hình bóng nhỏ xíu , bé tí đang cố bấu víu lấy bả vai người đàn ông kia.

Xung quanh bốn bể cứ mờ mờ ảo ảo.

Đứa trẻ kia độ 5 tuổi.

Trời gầm vang tiếng nhưng đứa nhỏ đó chẳng khóc chẳng la.

Hai người lớn cứ chạy mãi , chạy mãi trong tiết trời mưa tầm tả.

Ánh sáng le lói từ ngôi nhà xa hoa.

Nhìn nó ấm cúng hơn bên ngoài này rất nhiều.

Hai người dừng chân lại nơi đây.

Người phụ nữ đặt tạm đứa trẻ xuống.

Lấy cái nón lá cũ đội lên cho nó.

" Khiêm , nghe cha má nói nè , bây giờ con đứng đây nghen chưa ?

Không có đi đâu hết chờ chút xíu hết mưa cha má quay lại "

Người kia để nó đứng vào trong mái hiên.

" Dạ , mà...Cha má đi đâu ?

"

Người phụ nữ khẽ nhìn qua người đàn ông đang đứng ngoài kia.

" Cha má đi công chuyện , không có dắt con theo được con ở lại đây ngoan nghen ?

"

Đứa trả đó gật gật đầu.

" Ừm , Khiêm ngoan nghen ?

"

Xong người đó ôm chằm lấy Khiêm , ôm thật chặt thật lâu rồi mới bỏ ra mà rời đi.

Má biểu Khiêm chờ đến hết mưa nhưng mưa trắng trời thế này biết bao giờ mới hết ?

5 tuổi , đủ để nó nhớ hết chuyện đã và đang xảy ra rồi.

Khiêm nhìn theo hai bóng lưng kia , khuất dần sau làn mưa trắng xoá.

Đôi mắt ngây thơ cứ nhìn mãi.

Khiêm đợi.

Trời ngày càng mưa lớn.

Khiêm đứng mỏi nhừ cả chân nhưng cha má vẫn chưa quay lại.

Được thêm một lúc , mưa lại càng to.

Khiêm nép mình vào trong một chút rồi chợt ngồi xuống đất.

Áo bà ba nhỏ nâu sần , rách hết một bên vai áo.

Khiêm cuộn mình , tay vẫn nắm chặt cái nón lá trên đầu.

Lỡ rớt ra thì mưa ướt.

Mà làm mất thì má la đó.

Nhưng Khiêm đợi mãi sao hai người vẫn chưa quay lại đón Khiêm ?

Rồi đứa nhỏ ấy cứ thiếp đi dần trong cơn mưa.

Cánh cửa sau lưng nó chợt mở ra.

Người đàn ông cao ráo , tay đang cầm dù chắc định ra ngoài.

Thế nhưng ông khựng lại.

Bởi mắt ông vô tình lia thấy một đứa nhỏ.

Nó cuộn tròn bên phải mái hiên mà ngủ ngon lành.

Võ Văn Thanh - 43 tuổi.

Và cứ thế Khiêm được người chủ nhà đó bế vào trong.

Ngâm trong mưa lâu.

Khiêm chợt lên cơn sốt.

"..."

Cả nhà đều bất ngờ khi có ai đó bỏ đứa trẻ này trước nhà mình.

Cô ba Mỹ Nhung coi bộ vừa nhìn đã thích đứa trẻ này rồi.

Tại cô muốn có em nhưng cha má lại chẳng cho.

Bà thì tốt bụng thôi thì đã thương thì thương cho trót.

"..."

Khiêm sốt mê mang đến tận tối.

Qua mấy ngày mới đỡ được thế nhưng miệng nó cứ luôn gọi 1 tiếng cha 2 tiếng má.

Làm ai cũng sót ruột.

Những ngày này cô ba đều ở bên cạnh Khiêm , cô chăm sóc đứa trẻ này như em ruột của mình.

Khiêm sau khi nhận biết được mình bị bỏ rơi cũng ít nói hẳn.

Cứ thế dần dần nó cũng hết gọi cha kêu má.

Cứ im lặng mà sống ở đây vậy.

Khiêm được cô ba thương , cô cho bánh ngon , quần áo mới.

Được tầm vài tháng thấy Khiêm nó cũng vui trở lại rồi.

Dường như nó đã quen với cảm giác xa cha má.

Và ở đây nó còn quen biết được thêm một người.

Trương An Đình - 10 tuổi.

Hai đứa trẻ cứ thế từ từ kết bạn , xong rồi thân.

Khiêm ngày mới về đây mặt nó yểu xìu , không thì cũng khóc nấc lên.

Mà xem ra bây giờ đã đỡ nhiều rồi.

Ở đây hơn 1 năm Khiêm mới chịu cười.

Thêm vài năm nữa Khiêm mới hoàn toàn buông bỏ được mọi thứ , chấp nhận và quên đi.

Quên đi cái ngày hôm ấy.

Khiêm sống ở nhà ông Thanh 13 năm.

Năm 18 Khiêm theo cô về nhà chồng.

Năm 19 Khiêm được chính bà dắt tay mình trao cho người thương.

Thôi thì có được cũng có mất.

Khiêm không có cha má bên cạnh thì Khiêm còn ông bà.

Ông bà không phải là cha má của Khiêm đó sao ?

Khiêm còn có chị , có anh đầy đủ nữa mà.

Đời Khiêm chỉ thế , và giờ Khiêm viên mãn rồi.

Người thương của Khiêm chỉ gói gọn trong 3 chữ thôi " Giàu-Đẹp-Giỏi ".

Khiêm đâu thiếu người thương đâu đúng không nè ?

"..."

Căn nhà xa hoa.

Khiêm ngồi chễm chệ trong lòng nửa kia.

Khiêm lại giận cậu rồi.

Cậu ngồi trên phảng , Khiêm thì ngồi gọn trong lòng cậu.

" Mình hỏng thương em nữa hả ?

"

Cậu xoa xoa lưng người thương.

" Ai nói tui hỏng thương em ?

"

Khiêm dụi dụi trong lòng cậu.

Cái điệu làm nũng.

" Em hỏng biết đâu , mình hứa rồi mà..Mình hứa mình hỏng lắp hồ cá của em mà "

Cậu thở dài ra một hơi nhưng vẫn dỗ dành người thương trong lòng.

" Tui thương mình còn hỏng hết nửa kìa , tại mình xuống dưới đó không à , tui cũng biết lo chớ bộ "

Người kia nũng nịu.

Ngước lên nhìn cậu với đôi mắt long lanh.

" Hỏng chịu đâu !

Mình hỏng thương em gì hết à !

"

Mắt người đó chợt rưng rưng , làm tin cậu chợt thắt lại.

" Thương em mà , tui thương em nhiều nhiều lắm luôn "

Khiêm lắc lắc đầu.

" Mình thương em mà mình dị đó , mình hết thương rồi thì mình nói 1 tiếng đi , em đi liền nè !

"

Người kia chợt thoát ra khỏi lòng cậu.

Cậu nhanh chóng nắm lấy tay Khiêm mà kéo lại vào lòng.

Ai ngờ vì mấy con cá mà Khiêm muốn bỏ chồng luôn đâu.

" Không !

Mình đừng có đi , tui xin lỗi mình mà mình muốn thì tui đào lại cho "

Nghe cậu nói người trong lòng mới yên được.

" Mình nói rồi á nghen , mình lắp nữa thì mình đừng có đụng vô người em à nghen !

"

Khiêm buông lời đe doạ làm cậu cũng phải dạ dạ vâng vâng.

" Tui biết rồi mà !

"
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
NT 6 : Không Nghe Lời !


Hí hí.

Cậu cả đây nay đi xuống mấy xưởng khác òi.

Thế Khiêm ở nhà làm gì đây ta ?

Hmm..

Quậy đó chớ làm gì !

Bình thường cậu ở nhà quậy là cậu la nay cậu đi mấy ngày , chắc cũng cả tuần.

Lần này quậy thoải mái một lần cho đã đi !!!

Và...

Nơi Khiêm nhắm đến đầu tiên là ?

Hồ cá đó chớ đâu !

Mặt nước yên bình chợt gợn lên một cơn sóng to.

Khiêm xuống thăm mấy đứa nè.

Rút kinh nghiệm lần trước nên lần này cậu đào lại cái hồ cạn lắm.

Nhưng chắc cũng hơn eo Khiêm một chút à.

Khiêm quậy chẳng ai dám can.

Phận gia đinh mà , chủ người ta làm gì thì mặc kệ người ta chớ sao dám nhảy vô nói.

Mà ta nói he.

Nay trời nó chợt se se lạnh.

Khiêm dưới đó bộ ấm lắm hả gì mà chẳng chịu lên.

Lặng tới bơi lui với mấy con cá.

Chồng hỏng có nhà thì mình quậy đi chờ chi nữa !?

Nhưng xui cho Khiêm ời.

Bình thường quậy hỏng sao mà nay quậy có chút xíu cái lăn ra bệnh.

Sáng còn chạy còn nhảy , bơi lội tung tăng dị mà chiều cái nằm một cục.

Hiếm lắm mới có dịp chơi dị mà bệnh , xu ghê à !

Khiêm nằm trong phòng , run cầm cặp.

Chị Mùi đem cháo vô mà thở dài.

" Haiz , mày tính hại tụi tao chết mới vừa lòng hả Khiêm ?

Đợi ổng về rồi chị mày ăn nói sao cho đặng ?

"

Khiêm bĩu môi.

" Xía , có đánh cũng đánh em chớ có đánh tới chị đâu "

Mặt chị Mùi nhìn nó rõ bất lực.

Xong một hồi Khiêm chú ý tới thứ khác.

Tóc chị Mùi nay là lạ ha ?

Hay do Khiêm hỏng để ý ?

" Chị Mùi...Chị cắt tóc hả ?

"

Chị Mùi nhìn Khiêm xong tay sờ nhẹ lên tóc mình.

Mái tóc lưng lửng ngang vai.

" Chị mày cắt từ hồi đám cưới mày lận mà giờ mày mới hay hả ?

"

Khiêm cũng " ồ ồ " rồi lại thôi.

Hỏng có cậu ở nhà thì chị Mùi chăm.

Dị tính là cậu đi 1 tuần đó.

Còn ngoài dự tính thì...

Hỏng có biết à nha !

Và đúng rồi.

Khiêm cũng đâu có ngờ là chồng yêu của Khiêm lại về nhanh đến vậy đâu.

Mới có 3 ngày à.

Khiêm cũng bớt bệnh nhiều rồi.

Lại chạy nhảy tung tăng.

Nhưng mà chị Mùi hỏng nói thì..Còn anh An nói mà.

Cậu hay tin mặt mài lập tức trở nên khó coi.

RẦM !!!

Cửa phòng đóng mạnh một tiếng làm Khiêm điếng người.

" Ờ..À...Mình , mình về rồi hả đa ?

"

Cậu bỏ vội áo khoác xuống.

Đi lại phía giường.

Ngắm nghía Khiêm một hồi rồi mới mở miệng trách móc.

" Phan Gia Khiêm "

Khiêm cứng người ngay lập tức.

Đó giờ cậu có giận cỡ nào thì cậu cũng...Đâu có gọi tên Khiêm mà đằng này còn gọi cả họ lẫn tên đầy đủ.

"..Dạ..

"

" Á !

"

Cậu lật người Khiêm lại , bắt nằm ngang đùi mình.

Lại vào cái tư thế cũ.

Cái tư thế mà làm Khiêm khóc bù lu bù loa đó !

" Ức..Mình..

"

Chát.

" Bữa nay em đừng có hòng tôi nương tay , tôi chiều em riết rồi em sanh hư đúng không Khiêm !?

"

Chát.

Chát.

Chát.

Khiêm cố vùng vẫy nhưng cuối cùng cũng quay về số không.

" Nằm yên !

"

Chát.

"..Ức...Dạ "

Chát.

" Nói bao nhiêu lần ?

"

Chát.

Chát.

" Em có bao giờ chừa đâu hả ?

"

Chát.

" Bắt tôi ra tay mạnh với em em mới chịu nghe đúng chưa ?

Khiêm ?

"

Chát.

Chát.

Chát.

Cậu đánh , Khiêm chẳng có đường trả lời hay chối tội.

" Hức..Mình ơi..

"

Chát.

Chát.

" Em đừng có gọi tôi , hư quá rồi !

"

" Huhu...Mình..Hức..Mình...Mình của em mà...Hức..Sao mình hỏng..Hức cho kêu...Huhuhu "

Cậu đỡ người Khiêm dậy.

Nước mắt ngắn nước mắt dài chảy đầy mặt.

" Nín dứt "

" Mình...Hức..Em xin lỗi mà "

Cậu thở dài.

" Xin lỗi ?

Em mà cũng biết lỗi nữa hả ?

"

Khiêm gật gật đầu.

" Hức..Biết mà..

"

Cậu nhướng mài.

" Biết ?

Em biết mà em có sửa sai đâu đa ?

Đây đâu phải lần đầu tôi đánh đòn em ?

"

Khiêm nức nở.

" Hức..Huhuhu..Mình..Mình cho em xin lỗi..Hức..Mình thương em đi..mà "

Cậu để Khiêm ngồi qua một bên.

" Tôi nói rồi , tôi không thương người hư !

"

Khiêm hoảng.

Vội bò tới ôm lấy cổ cậu.

" Mình..Hức..Mình hỏng thương em nữa thiệt hả ?

"

Cậu nhìn Khiêm đang nức nở mà bất lực.

Miệng cậu nói chớ lòng cậu có vậy đâu.

Nhưng không dạy thì càng ngày càng không nghe lời.

Mà dạy á thì vậy nè sao mà cậu cứng được ?

Khiêm khóc nức nở trong lòng cậu , dụi dụi vào lòng như cầu xin chút thương xót.

Chiêu này thì có 10 cậu cũng chịu thua !

" Không khóc , hun miếng đi "

Cậu đưa mặt lại gần.

Khiêm vội đưa tay lau nước mắt rồi hun cái chóc lên mặt cậu.

Cậu cười thoả mãn.

Xoay người đè Khiêm xuống bên dưới.

" Mình..

"

Cậu nhìn Khiêm.

" Sao , tôi nghe đây ?

"

Hai tay Khiêm chống ngực cậu.

" Mình đè em xuống mần chi ?

"

Tay cậu chợt dời xuống eo.

Nhéo nhẹ lên đó.

" Ức !

"

Rồi cậu chui rút vào trong cổ Khiêm mà hít hà.

Giọng cậu vang lên bên tai Khiêm.

" Không phạt đánh được thì tôi phạt cái khác "

Khiêm nhắm mắt.

Haiz , tới thiệt rồi nè !

"..."

Và đêm hôm đó cả nhà trên dưới đều được 1 phen đỏ mặt mỗi khi đi ngang qua phòng cậu.

Chát.

" Chổng mông cao lên , phạt em chớ không phải để em hưởng à !

"

Người kia lại nức nở.

" Hức..Hah..Hay mình..Mình phạt đánh em đi..

"

Phập.

Hông người đằng sau vẫn không ngừng.

" Phạt em chớ có phải cho em mua đồ đâu mà em được lựa cái này cái kia ?

"

Khiêm nắm chặt ga giường.

Lưng in đầy giấu vết của cậu.

" Hức..Hah..A...Em hong...Muốn "

Cậu cười.

Hông lại càng thúc mạnh hơn.

" Kệ em , tôi muốn "

Cái tiếng này nó vang lắm đa.

Ai đi ngang qua mà hỏng nghe ?

Coi bộ Khiêm hỏng thích phạt kiểu này nhưng người phạt thích lắm à nghen !

*Mấy du đọc bộ của anh Đình với cậu Vũ chưa đa 😔?
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
NT 7 : Mình Đừng Hờn Em.


Từ đó đến giờ ai ai cũng thấy một cậu cả khó tánh , nghiêm khắc.

Ai nhìn thấy cậu cũng sợ nhưng ít ai biết lại có một người chỉ cần cau mài thôi là cũng đủ làm cậu hoảng.

Ai á ?

Vợ cậu đấy.

"..."

Sa Đéc cái trời vào mùa hè.

Sao mà nó nóng nó nực quá đa.

Nóng nực thì làm gì đây ?

Hô hô.

Xuống thăm mấy em cá yêu dấu của Khiêm thôi chớ sao ?

Sáng giờ hỏng ai thấy tiểu tổ tông của cậu cả đâu hết.

Nhà nay sao mà nó yên ắng hẳn.

Nhưng...

Chắc gì im lặng đã là bình yên đâu ?

Im lặng để làm gì ?

Để dễ quậy và quậy lâu hơn...Ít gây sự chú ý cho người khác.

" Mát quá trời mát luôn à "

Khiêm biết lội , còn lội rất giỏi nữa nên thành ra xuống nước là Khiêm nổi lềnh bềnh à.

Nhưng mà được cái là chồng yêu của Khiêm hỏng có biết điều này thôi.

Khiêm lặn qua bên này rồi lại lội qua bên kia.

Buồn buồn thì vớt thử mấy con cá.

Mà cá dưới này coi bộ kết bạn với Khiêm hết rồi.

Tại thấy Khiêm xuống là tụi nó bu lại liền à.

Được lúc , Khiêm mệt.

Nhưng mà lên bờ thì Khiêm nực lắm.

Nên thành ra Khiêm dang rộng hai tay.

Nằm ngửa trên mặt nước.

Mắt nhắm hờ , tận hưởng cái sự mát mẻ khó có giữa mùa hè này.

Mà chỉ Khiêm thấy thôi...Chớ chồng Khiêm thấy cảnh tượng đó lại là một chuyện khác...

"..."

Cậu cả đi từ xưởng về.

Vào nhà theo thói quen gọi to.

" Mình ơi !

"

Chẳng ai đáp.

Nhìn mấy cái bánh cậu để sẵn trên bàn cho Khiêm vẫn còn nguyên là cậu biết liền.

Biết là vợ của cậu lại đi quậy ở đâu đó nữa rồi đó.

Đâu đó là ở đâu ?

Hồ cá đó chớ đâu !

Cậu cởi áo khoác , vắt đại trên ghế.

Rồi sải bước đều đi ra vườn , quẹo ra hồ cá.

Lòng cậu sẵn sàng để phạt Khiêm rồi đó.

Nhưng cảnh tượng trước mắt chợt làm cậu đứng tim.

Cậu cứng người , mắt mở to.

" MÌNH !!!

"

Khiêm đang tận hưởng chợt giật bắn mình.

Mở mắt dậy nhìn cậu.

" H-Hả ?

Mình kêu em hả "

Cậu thấy người kia mở mắt đứng dậy mà lòng cũng nhẹ đi.

Người dưới kia biết ý , tự động mò lên đây.

" Mình...Em xin lỗi , tại trời n- "

Khiêm vẫn chưa kịp nói hết câu thì người kia đã vội ôm chằm lấy Khiêm.

Mặc cho người Khiêm đang ướt nhẹp , cũng mặc cho bộ đồ đắt tiền trên người mình sẽ bị dơ.

" Mình sao- "

" Lần sao đừng có nằm như vậy nữa , mình có nghe chưa ?

"

Bị ôm chặt , Khiêm bỗng thấy thở cũng khó khăn.

Khiêm gật gật đầu.

" Em nghe rồi "

Cậu ôm Khiêm mãi.

Ôm lâu lắm.

Lâu đến nổi làm Khiêm mỏi cả hai chân nhưng cậu vẫn còn ôm.

" Á !

"

Bỗng người kia bế Khiêm lên.

Khiêm chẳng kịp phản kháng thì người đã nằm trọn trong vòng tay cậu.

" Mình..Bỏ em xuống "

" Nằm yên "

" Ò "

"..."

Tắm rửa sạch sẽ xong , thay đồ mới.

Khiêm mới mò vào phòng.

Từ lúc bế Khiêm vào tới giờ cậu chẳng nói gì với Khiêm nữa.

Cậu im lặng hoàn toàn.

Đến nhìn Khiêm cậu cũng chẳng thèm nhìn.

Lòng Khiêm chợt cảm thấy lo lắng.

Lần này chắc cậu giận Khiêm lắm hả.

Cạch.

Tiếng mở cửa.

Nghe thấy cậu cũng quay mặt qua nhìn rồi lại thôi , tiếp tục quay lại công việc của mình.

Khiêm rón rén , đi lại gần cậu.

Tay đan chặt vào nhau.

" Mình..Mình ơi "

Khiêm gọi , nhưng mình của Khiêm chẳng thèm nhìn nói chi đến chuyện trả lời.

" Mình- "

" Để yên cho tôi làm "

Khiêm sững người.

Đó giờ có bao giờ cậu có thái độ và giọng điệu đó với Khiêm đâu.

Cậu giận thiệt rồi hả ?

Khiêm mím môi.

Bước lên giường ngồi.

Nhìn cậu ngồi trên bàn làm việc.

Tim Khiêm đập ngày càng nhanh.

Cảm giác lo sợ ngày càng tăng lên.

Khiêm tự bấm lấy ngón tay mình.

Mắt nhìn cậu mãi.

Cậu nghiêm túc làm việc , chẳng thèm ngoảnh đầu nhìn Khiêm một cái.

Câu hỏi han thường ngày cũng chẳng thấy đâu.

Khiêm ngồi đó.

Ngón cái bấm bấm trên mấy ngón tay khác.

Bấm càng ngày càng mạnh.

Ngồi mãi ngồi mãi.

Sao nay ngồi lâu thế mà lưng chẳng mỏi.

Bây giờ Khiêm chỉ còn quan tâm mỗi cậu chớ chẳng còn quan tâm thứ gì khác.

Ngồi nhìn cậu , Khiêm chẳng lên tiếng.

Tay cứ bấm vào nhau.

Rướm máu rồi kìa.

Khiêm chẳng hay.

Đến tận nửa đêm người kia mới xong việc.

Quay lại cậu có chút hơi khựng.

Khiêm ngồi trên giường.

Mắt nhìn cậu chăm chăm.

" Sao mình không ngủ đi ?

"

Cậu hỏi xong đi lại giường , nằm xuống.

Tay nay cũng chẳng thèm ôm.

Khiêm lây lây tay cậu.

" Mình ơi...Mình đừng có hờn em nữa mà..Mình "

Cậu nhìn Khiêm.

Xong chợt hửi thấy mùi gì đó.

Mắt đưa xuống nhìn tay người kia.

Máu nhuốm đỏ trên mấy ngón tay.

Cậu bỗng chụp lấy tay Khiêm.

" Mình bị sao vậy ?

Sao không nói cho tôi biết ?

"

Khiêm mím môi.

" Em..Em sợ mình giận em "

Cậu hơi cau mài.

Xong tay cũng biết tự băng cái vết thương kia lại cho Khiêm.

" Mình- "

" Sao ?

"

Khiêm hơi khựng lại.

Xong tiếp tục lập lại câu nói đó.

" Mình đừng có hờn em mà "

Cậu kéo người thương lại , ôm vào lòng.

" Mình đừng có khóc , tôi xót mà "

Người kia khẽ sụt sịt trong lòng cậu.

" Hức..Mình hỏng có nhìn em mà "

Tay cậu vuốt vuốt lưng Khiêm.

" Tại mình nằm dị mình biết tôi sợ như thế nào không ?

"

Khiêm gật gật đầu.

" Em biết rồi...Em xin lỗi mình mà "

Tay cậu đang ôm bỗng hơi siết lại.

Mắt nhìn xuống người trong lòng.

" Xin lỗi thì làm sao ?

"

Khiêm lau vội mặt , lau thật sạch sẽ.

Chụt.

Môi nhỏ hôn nhẹ lên má cậu.

" Hun ở đâu ?

"

Chụt.

Lần này môi nhỏ không thơm má nữa mà là hôn.

Cậu khẽ cười.

Như vậy mới đúng chớ.

" Rồi , tôi hỏng giận mình nữa nghen "

Khiêm gật đầu.

" Dạ "

"..."

Chăn ấm , nệm êm.

Cậu dỗ Khiêm đi vào giấc ngủ.

" Dị giờ mình ngủ được rồi đúng không ?

Khuya lắm rồi "

Khiêm dang hai tay ra , như làm nũng với cậu.

" Mình ôm em "

" Rồi , ôm em "

Cậu ôm lấy người kia.

Tay vuốt lưng.

Ru ngủ như ru con nít.

Ấy vậy mà Khiêm ngủ ngon lắm.

Chắc sau lần này là Khiêm hỏng dám quậy nữa đâu hen.

Cậu làm cho một phen hú vía mà !

*Thì ra khi chồng giận ẻm cũng biết sợ 🥰
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
NT 8 : Bị Phát Hiện.


Hôm nay trời xanh mây trắng nắng vàng.

Và Khiêm lại tiếp tục đi...Hái sen cho cậu ăn nữa nè !

Chân nhỏ nhảy chân sáo đi ra ngoài ao sen.

Nay trời mát gió thổi lồng lộng hà.

Làm cái áo Khiêm mặc đã rộng giờ càng dễ thấy hơn.

Mà ai đó nay có ra nhìn lén Khiêm nữa hong ta ?

Tất nhiên là...

Có rồi !

E hèm.

Khiêm mãi mê hái sen.

Mấy cái đài sen này giờ to lắm , hái cái nào là đã tay cái đó liền.

Hô hô.

Người ấy ơi ?

Nhìn cảnh đẹp trước mắt có đã hong đa ?

Người ta có mần chi đâu , đi hái sen thôi mà sao cậu cứ lắp ló miết à !

Mà nay xui cho cậu rồi hay sao á.

Mới thấy Khiêm đứng dưới đó dị mà cậu quay qua quay lại cái mất tiêu Khiêm luôn ời.

" Ủa ?

Đâu rồi ta ?

"

Cậu hoang mang , hong lẻ vô nhà nhanh đến vậy hả ?

" Con đây nè cậu ?

"

" A !!!

"

Cậu giật bắn mình.

À , thì ra Khiêm hỏng vô nhà mà là Khiêm lén đi ra đằng sau lưng cậu đấy.

" Cậu mần chi la dữ dợ ?

Con đâu phải ma đâu mà cậu sợ ?

"

Cậu thở dài.

" Mày tính hại chết tao phải không Khiêm ?

"

Nghe cậu nói Khiêm liền lắc đầu.

" Dạ đâu có , tại con thấy cậu nhìn ngoài đó miết à nên con mới nhìn thử mà ?

Ủa mà cậu nhìn cái gì dạ ?

"

Cậu vuốt mặt mình vài cái.

Chớ giờ hỏng lẻ nói tao đi rình mày hả ?

" Ờ thì..Đi hóng gió cho mát "

Nghe cậu nói Khiêm lại tò mò , hỏi thêm.

" Dị sao cậu hỏng ra ngoải mà núp trong đây chi dạ ?

"

Cậu hơi chột dạ.

Không biết Khiêm nó có biết cái gì không mà nó hỏi câu nào là trúng ngay chăng tim cậu câu đó à.

" À..Kệ tao đi , hỏi nữa tao đập mày chết bây giờ à !

"

Nói rồi cậu đi thẳng vô trong chớ đứng đây hồi lỡ nó hỏi cậu rình con hả là chết dỡ.

" Ủa gì dị trời ?

Mình hỏi đúng mà ?

"

Khiêm ngơ ngác nhìn cậu đang sải bước đều.

Tay cầm mấy cái đài sen còn đang nhiễu nước.

" Ý chết !

Quên quên "

Nói rồi Khiêm ôm cả đóng đó chạy theo sau chân cậu.

Mà cái người kia chân dài quá à !

Khiêm đi hỏng lại mà chạy theo cũng i rang dị đó.

"..."

Cốc , cốc , cốc.

" Cậu ơi "

Bên trong im bật.

Khiêm thử gõ lại một lần nữa.

Cốc , cốc , cốc.

Lúc này bên trong mới có tiếng trả lời.

" Ờ..Vô đi "

Cạch.

Khiêm mở cửa , tay bưng chén canh cho cậu.

Nó theo thói quen để xuống bàn.

Nhưng nay nó thấy trên bàn có cái chi á !

Nhìn giống nước nhưng mà hỏng phải nước.

Nước đâu có màu trắng ?

Khiêm nhìn nó mãi.

Xong lại nhìn lên cậu.

Mặt cậu vẫn còn vươn mấy giọt mồ hôi kìa.

Cậu cũng chợt nhận ra gì đó.

Lau sót một chỗ rồi !!

" Cậu ơi cái- "

" Xong rồi thì đi ra ngoài đi "

Khiêm nghe cậu nói vậy thì cũng dạ vâng rồi đi ra ngoài.

Cạch.

Tiếng cửa đóng lại , lúc này cậu mở thở phào.

Hên là Khiêm nó chưa từng trãi nên hỏng biết chớ nó mà biết là chắc cậu hỏng biết giấu mặt đi đâu luôn.

" Trời ơi !

Quê quá !!!

"

"..."

Ta da !

Tối rồi thì ta tiếp tục công cuộc quạt cho cậu ngủ thôi.

Vẫn như mọi ngày.

Khiêm đi vào với cây quạt.

Khiêm thì bình thường đấy nhưng cậu thì không !

Tại sao á hả ?

Cái đó chỉ có mình cậu biết thôi.

Giờ nhìn mặt Khiêm cậu ngượng muốn chín cả mặt đấy thay ?

" Cậu ơi , sao cậu nhìn con hoài vậy cậu ?

"

Cậu giật mình.

Hình như cậu nhìn hơi lâu rồi hen ?

" Ờ..Có gì đâu , quạt đi nhanh lên tao nực quá rồi "

" À dạ dạ "

Tay Khiêm quạt đều.

Nhưng nay sao mãi mà cậu chưa vô giấc ?

Làm Khiêm mỏi tay muốn chết hà !

Cậu nằm chẳng yên , xoay trái xoay phải mãi.

Cậu mắc cỡ.

Sao lại mắc cỡ á ?

Tại hôm nay chỉ trong một buổi sáng mà Khiêm đã phát hiện ra hai việc xấu cậu hay làm rồi đấy.

Mặc dù Khiêm nó hỏng có biết nhưng mà cậu vẫn mắc cỡ như thường à !

" Cậu ơi , cậu khó chịu ở đâu hả ?

"

" Làm gì có , kệ tao đi "

Haiz.

Mắc cỡ thì mắc cỡ chớ cậu mà hỏng nhìn thấy cái mặt cưng đó là cậu hỏng có ngủ được đâu à nghen !

Cậu quen rồi đó , hỏng biết Khiêm có hay hong ta ?

" Khiêm , lại đây "

Khiêm giật mình , tay ngưng quạt mà đi lại gần giường.

" Dạ cậu- Á !!!

"

Phịch.

Khiêm lại nằm ngay ngắn trên giường cậu.

" Ủa ?

Cậu- "

" Nay tao lạnh nữa rồi "

Thế là cậu lại lấy cái lý do đấy.

Lạnh để mần chi ?

Để được ôm Khiêm với cái lý do sưởi ấm !

" Cậu ơi...Bỏ tay ra khỏi áo con đi...Con nhột quá à "

Hm..

Cậu này bị sao ấy ?

Quen tay hả gì mà cứ luồng tay vào áo của người ta hoài à !

" Không , tay tao lạnh rồi "

" Hả ?

"

Cậu chẳng trả lời , tay chạm vào cái da thịt vừa mới chín kia.

Mướt mườn mượt quá nhờ ?

Cậu này !

Lợi dụng trai nhà lành , trai mới lớn đó hả !?

Khiêm mặc cậu muốn làm gì làm.

Tại Khiêm biết nếu hỏi hay nhúc nhích gì là cậu lại nói ngay câu * nhúc nhích nữa tao đập chết tươi *.

Nên thôi , cậu nói là cậu làm mà ai dám cãi.

Được một lúc chợt cậu khẽ siết nhẹ tay.

" A..

"

Khiêm kêu lên nhẹ.

" Khiêm "

Cậu gọi , Khiêm dù có hơi đau nhưng vẫn cố trả lời.

" Dạ..Cậu gọi con ?

"

Cậu dụi vào sau gáy Khiêm , che đi gương mặt của mình.

" Mày..Có ghét cậu không Khiêm ?

"

Khiêm hơi sững lại.

Sao nay giọng điệu cậu khác quá !

" Dạ ?

Con sao mà ghét cậu được- "

" Mày đừng có xạo với tao , ngày nào tao cũng hành mày vậy mà mày nói mày không ghét ?

"

Khiêm lắc đầu.

" Con đâu có xạo ?

Con nói thiệt mà cậu ?

"

Cậu hơi ngẩng đầu lên.

" Thiệt không ?

"

Khiêm gật đầu.

" Dạ thiệt "

Nhận được câu trả lời mình mong muốn trong cậu vui hẳn.

Đầu lại dụi vào sau gáy kia mà ngủ.

*Cái nước trắng trắng kia là nước gì thế cậu cả ơi ?

Thế Huân ơi ?
 
Back
Top Bottom