Dìu được Khiêm nó vô trong nhìn mặt cậu trông hoảng hơn lúc nãy nhiều.
Cậu không biết lỡ cậu ra trễ hơn chút nữa thì mọi chuyện sẽ ra sao.
Cậu dặn Khiêm đừng lại gần cậu hai , nhưng lại quên dặn cậu hai mất rồi.
" Nằm xuống đi , để tao xem "
Khiêm nó nằm xuống , nhưng nó không trả lời cậu.
Tại nó đau quá.
Thân hình nó mảnh mai , thịt cũng hỏng có nhiêu mà bị đánh nhiêu đó cũng đủ để nó thở không ra hơi.
" Đau ở đâu ?
"
Khiêm đưa tay lên , chỉ vào eo.
" Dạ..Chỗ này "
Cậu nhìn tay nó chỉ , tự dưng hơi ngượng nhưng cũng phải lật ra coi.
Eo nó thon , kèm với cái nước da trắng càng làm nổi mất vết tím bầm kia.
Cậu nhìn , lúc nãy ngượng bao nhiêu giờ lại chuyển thành bực bấy nhiêu.
Từ lúc nó vào đây , cậu chưa đánh nó nổi một cái.
Vậy mà cậu lơ là có chút là Khiêm của cậu ra nông nổi này rồi.
Xem ra lần trước cảnh cáo còn nhẹ lắm đa.
Cậu nhìn , tay sờ lên mất vết xanh tím đó.
Khiêm nó cảm nhận được , chỗ đó hơi nhói lên một chút.
Mặt nó hơi cau nhẹ nhưng cố cắn chặt môi không phát ra tiếng.
" Đau lắm hả ?
"
Cậu hỏi , xong tự dưng trong vô thức cậu lại thốt ra 3 từ.
" Cậu xin lỗi "
Khiêm đang đau nhưng nghe lời xin lỗi của cậu tự nhiên cái nó quên luôn cái đau đó.
" Cậu...Cậu nói..Xin lỗi con hả ?
"
Cậu nhìn lên.
" Nằm đó đi , tao ra ngoài chút rồi vô liền đừng có nhúc nhích "
Khiêm khẽ gật đầu.
"..Dạ "
Cạch.
Cậu đi rồi , để lại Khiêm một mình trong căn phòng trống trãi và hàng tá suy nghĩ cứ chạy đi chạy lại trong đầu.
Từ câu hỏi cứ văng vẳng bên tai Khiêm.
Sao cậu đối tốt với Khiêm quá vậy ?
Sao cậu lại xin lỗi Khiêm ?
Sao cậu lại vì Khiêm mà ra tay đánh cậu hai ?
Sao cậu trông có vẻ lo lắng quá vậy ?
Từng suy nghĩ một , nó cứ nghĩ mãi nhưng chẳng có câu trả lời nào cả.
"..."
Cậu đi xuống bếp , gặp chị Mùi đang nướng cá cho Khiêm.
" Mùi , đi nấu nước cho tao "
Chị Mùi đang nướng cá , bị cậu kêu cũng giật mình.
" Dạ cậu "
Chị đi lấy cái nồi đặng nấu nước nhưng đi chưa tới chỗ đã bị cậu hỏi thêm.
" Bình thường quần áo của Khiêm để ở đâu ?
"
Chị Mùi hơi bất ngờ , nhưng nhìn mặt cậu nghiêm trọng vậy chị cũng chẳng thể chần chừ lâu.
"..Dạ , để ở tủ trong phòng nó..Ngăn thứ hai thưa cậu "
" Ừ "
Xong cậu quay lên , để lại cho mọi người dưới bếp một sự thắc mắc to đùng.
Cậu nay lạ ghê.
Chẳng biết cậu đi lên trước có vào phòng không nhưng cậu cứ đi lên rồi đi xuống.
Như cậu đang canh cái nồi nước đó vậy.
Đợi nước đun xong , cậu pha thành nước ấm mới bưng lên nhà.
Cạch.
Cửa phòng mở , Khiêm nó vẫn nằm đó.
Mắt nó cứ nhìn lên trần nhà mãi , chăm chú đến mức cậu vào cũng chẳng phát giác.
" Khiêm "
" Ơ..Dạ ?
"
Nghe cậu gọi , Khiêm nó mới dời mắt đi khỏi trần nhà.
" Còn quần áo để thay không ?
"
Khiêm nó hơi ngơ nhưng cũng gật đầu.
Cậu đặt thau nước xuống , xong đi lại tủ lục lọi ngăn thứ hai như lúc nãy chị Mùi nói.
Quần áo ?
Này mà là quần áo á hả ?
Vải chi mà thô , có vài cái còn mỏng đến nổi như chỉ cần dùng tí sức là có thể khiến nó tách toạc ra.
Cậu nhìn xong lại quăng đống đó trở về tủ.
" Sao dị cậu ?
"
Cậu nhìn Khiêm.
" Đợi tao chút "
Xong cậu lại đi ra ngoài để Khiêm ở lại nữa.
Mặt nó bây giờ hiện lên đúng hai chữ thắc mắc.
Hành động lời nói hôm nay của cậu cái nào nó cũng kì nhưng hong biết là kì chỗ nào.
Xong Khiêm ngồi dậy , nhìn thấy thau nước ấm , cả khăn cũng để đó làm nó càng thấy kì.
Bộ cậu lo cho nó nhiều lắm hả ?
Vừa thắc mắc xong thì cậu cũng vừa quay lại.
Tay cậu cầm một bộ đồ không quá mới nhưng nó tốt hơn mấy bộ kia nhiều.
" Gì vậy cậu ?
"
Cậu đặt quần áo đó xuống bàn.
" Lau người xong thì thay cái này ra "
Nó nhìn bộ đồ xong lại nhìn cậu đang vắt cái khăn.
" Đồ..Của ai dị cậu ?
"
Cậu chẳng thèm nhìn nó , nhưng lại trả lời nó ngay lập tức , chẳng có chút gì là do dự.
" Của tao "
" Hả ?
"
Nghe Khiêm nó hả lên vì ngạc nhiên , cậu mới ngước lên nhìn nó.
" Sao ?
Chê à ?
"
Khiêm lắc lắc đầu.
" Dạ hong , nhưng con...Con sợ làm dơ đồ cậu "
Cậu vắt xong cái khăn , đứng lên ngồi xuống chỗ nó.
" Tao cho , giờ thì cởi áo ra nhanh lên"
Khiêm nó nhìn cái khăn trên tay cậu , ngờ ngợ ra cái gì đó.
"...Cậu...Cậu để con tự làm "
Mài cậu có chút cau lại.
" Tao biểu mày cởi áo ra "
Tới đây Khiêm nó cũng chỉ biết làm theo chớ chẳng dám cãi cọ gì nữa.
Tay Khiêm cởi áo ra.
Lộ trước mặt cậu là một mảng da thịt non nớt , trắng nõn trắng nà.
Nhưng lại bị cái vệt tím kia làm xấu đi bớt rồi.
Cậu nhìn , mặt tự dưng nó hơi hồng lên nhưng tay vẫn lau cho Khiêm.
" Xong rồi , cởi quần- "
" Cậu !
Cái này..Để con lau đi cậu "
Nhìn nó vậy cậu cũng không ép.
Đưa cho nó cái khăn xong cậu cũng ra ngoài.
" Lau xong nhớ mặc đồ vô "
" Dạ "
Kể từ lúc đó , người ta thấy cậu cả nhà này cả ngày cứ trong tình trạng lo lắng bồn chồn.
Nhưng nó lại yên bình hơn thường ngày.
Tại cậu chẳng bận tâm thứ gì khác ngoài thằng hầu.
Nhưng cái sự yên bình đó chẳng kéo dài được bao lâu cho đến khi ông bà về.
"..."
" Cha má gọi con là có chuyện chi ?
"
Nhà trước , trên bàn có mặt đầy đủ.
Đặc biệt là cậu hai.
Ông thấy cậu ra cũng hỏi.
" Cha nghe thằng hai nói bây vì cái thằng hầu gì đó mà đánh nó "
" Chuyện này là sao ?
Bây nói cho cha má nghe coi "
Mắt cậu liếc qua nhìn cậu hai.
Cảm nhận được ánh mắt , cậu hai có hơi lại sống lưng.
" Đúng , con đánh nó đó "
Ông nghe xong lại hỏi.
" Sao con lại đánh em ?
Nó dạy một thằng hầu thôi có chi mà sai ?
"
Cậu nhếch nhẹ môi , nhìn cậu hai.
" Con đánh nó là thật , nhưng cha có muốn biết lí do không ?
"
Cậu đi chậm lại phía ghế , ngồi xuống.
Cậu vừa ngồi xuống , cái không khí này tự dưng nặng thêm.
" Ý bây là sao ?
"
Cậu lia mắt nhìn cậu hai chằm chằm.
" Sao cha không thử hỏi nó đi ?
"
" Hay cha không biết nó từ ngày lấy vợ cứ bỏ bê thím hai ở một mình , phòng đơn gối chiếc "
" Ra ngoài thì gái gú cờ bạc ?
"
Cậu hai đập bàn , đứng dậy chỉ thẳng vào cậu hai mà nói.
" Anh im đi !
Chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện anh đánh tôi ?
"
Ông bà thấy vậy cũng quát.
" Ngồi xuống !
"
Cậu nhìn cậu hai , miệng cười khẩy.
" Mày lấy con gái nhà người ta , một chút trách nhiệm cũng không có "
" À quên , còn cả chuyện mày vũ phu đấy ?
Cần tao nói luôn không ?
"
Cậu hai nghe đến đây muốn phản bác nhưng nhìn qua thấy ông đang nhìn nên thôi.
" Con cái cũng như mặt mũi của cha mẹ , nó đánh đập vợ con ăn chơi trác tán "
" Còn thằng hầu nó đánh , cha má biết là ai không ?
Là hầu hồi môn bên nhà thím hai đó "
" Đánh con gái người ta , đánh luôn người bên nhà người ta , cha má nghĩ coi có khác gì nó xem thường nhà vợ nó "
" Chuyện này đồn ra ngoài có khác chi nó đang bôi tro trét trấu lên mặt cha má , làm xấu tiếng tâm cái nhà này ?
"
" Rồi chuyện làm ăn của con , người ta hay tin nhà có thằng em như vậy thì con còn làm ăn sao nữa hả cha má ?
"
Mặt ông tối sầm lại nhìn cậu hai.
Bà thì quay ra nhìn mợ.
" Nhung , có thiệt là vậy không con ?
"
Mợ nghe bà hỏi , miệng muốn trả lời nhưng mợ lại nhìn thấy cậu hai.
Bà cũng thấy.
" Con qua đây ,khỏi sợ ai hết nói má nghe "
Mợ hai đi qua , mợ chẳng nói gì chỉ kéo hai tay áo bà ba lên.
Vết bầm tím hiện rõ mồn một.
Rầm !!!
Ông đập bàn , mắt đỏ ngầu mặt mũi đen sầm nhìn cậu hai.
" Mày nằng nặc đòi tao thấy vợ chi xong sau lưng tao mày làm ra mấy chuyện vậy đó hả !?
"
" Ông Thanh là bạn lâu năm của tao , mày làm vậy thì tao biết nhìn mặt người ta ra sao ?
"
Bà thấy ông nóng cũng lên tiếng.
" Thôi ông , bình tĩnh đã rồi giải quyết"
Cậu cả thấy chuyện đã xong cũng xin lui trước.
" Cha má cứ xử lý , con xin phép vào trong "
"..."
Trăng lên cao.
Tối rồi.
Cạch.
Cửa phòng Khiêm mở.
Nhưng nó vẫn chưa ngủ.
" Ơ cậu ?
"
Cậu thấy nó chưa ngủ cũng đi vô chớ lỡ rồi không lẻ đóng cửa lại ?
" À..Mày chưa ngủ hả ?
"
Cậu đi lại giường , ngồi xuống bên Khiêm.
" Dạ..Con còn hơi đau nên chưa ngủ được "
Nghe nó kêu đau mặt cậu trông hoảng lên liền.
" Đưa tao xem "
Cậu nháo nhào , muốn lật áo nó lên xem thử nhưng...Tay cậu bị Khiêm giữ lại rồi.
Cậu nhìn nó , nhìn nó hồi lâu nhưng chẳng ai nói gì.
Nhưng cuối cùng Khiêm lại là người lên tiếng trước.
"..Sao..Cậu lo cho con quá vậy ?
"
Cậu nghe nó hỏi , tay rút về phía mình chớ chẳng đặt lên eo nó nữa.
Mặt cậu có hơi quay đi hướng khác.
" Cậu sao dị cậu ?
"
Cậu nhìn Khiêm , tay tự dưng nắm lấy tay nó.
Nó đơ người.
Còn cậu thì lúc này mới mở miệng.
" Tại tao thương mày "
Cậu nói ra nhẹ tênh.
Không chần chừ không do dự.
Chỉ duy nhất 4 chữ thôi.
Nói xong cậu lại nhìn biểu cảm của nó.
Nó chẳng khó chịu hay ghê tởm , chỉ có hơi bất ngờ thôi.
" Cậu..Cậu nói lại lần nữa đi "
Cậu nghe vậy , mặt cũng nghiêm túc.
Mắt cậu nhìn thẳng vào mắt Khiêm.
" Cậu thương em "
Cách xưng hô cậu đổi.
Làm cho Khiêm nó càng ngại hơn.
"...Cậu ?
"
Tay kia đang nắm tay nó cũng khẽ siết lại.
" Cậu xin lỗi..."
" Em không thương cậu , không thích cậu cũng được chớ đừng ghê đừng ghét cậu..."
" Cậu thương em thiệt mà..Nên...Cho nên em đừng có coi thường tình cảm này của cậu...Được không Khiêm ?
"
Khiêm chẳng đáp , nó chỉ nhìn cậu.
Cái ánh sáng từ đèn dầu , hắc bóng hai người lên trên tường.
Rồi hai cái bóng đó cứ từ từ tiến gần lại nhau.
Môi người kia chạm môi người này.
Lần này cậu hôn Khiêm được rồi , chẳng cần lén lút như bao đêm nữa.
Trong một khắc nào đó...
Cậu cả cũng có ngày rơi nước mắt sao ?
Khóc vì điều gì ?
Vì hạnh phúc hay vì người kia cũng đáp lại tình cảm của cậu.
Rời môi nhau , mắt cậu vẫn lưng tròng.
" Em- "
Cậu chưa nói hết câu đã...
Chụt.
" Em không ghê cũng chẳng ghét cậu đâu "
" Cậu thương em thì em thương cậu "
Hẹ hẹ , cậu cả thắng An Đình 2-0😋