Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
396185455-256-k199841.jpg

Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Tác giả: socctie
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trịnh Thế Huân - Cậu cả nhà ông hội đồng Trịnh, nghe danh tài giỏi hơn người nhưng tiếng vang lại kèm theo một hình ảnh cậu chủ độc đoán, tàn nhẫn, nghiêm khắc.

Thế nhưng trời ban duyên thế nào mà cậu cả thường ngày coi trời bằng vung xem người là cỏ lại si mê mãi một kẻ hầu thấp kém.

Phan Gia Khiêm - Hầu cận của cô ba, con gái thứ ba của ông giáo Thanh sau thành mợ hai nhà hội đồng Trịnh.

Đời bạc với Khiêm lắm, nhà không biết nơi đâu, tiếng cha mặt mẹ cũng chẳng tỏ nhưng trời đâu lấy của ai tất cả.

Trời để lại cho Khiêm một kẻ si tình cạnh bên mình, kẻ luôn là vùng an toàn, là khiêng bảo vệ em cả đời.

Nhưng cái gọi là " Môn đăng hộ đối "
Hai từ " Sang - Hèn "
Kèm theo cả bốn từ " Định kiến xã hội "
Sao mà nó vùi dập đời em quá !

Nhưng dù thế nào, khi quay đầu lại người phía sau em vẫn là cậu cả, là Thế Huân, là người em thương.

Cậu khô khan, cậu chẳng biết thương hoa tiếc ngọc nhưng cậu lỡ thương em rồi...

Liệu em có chịu thương cậu ?

Tôi thương bậu, bậu thương ai ?



vietnamxua​
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 1 : Duyên ?


Nhà hội đồng Trịnh.

Cái nhà giàu có bật nhất cái tỉnh Cần Thơ.

Dòng họ trâm anh thế phiệt xưa nay.

Cần Thơ gạo trắng nước trong.

Và trên mảnh đất ấy có một ngôi gia mà hễ nhắc tới là ai cũng biết.

Cần Thơ hôm nay tiếng pháo nổ vang trời.

Nhà hội đồng Trịnh dây đỏ giăng khắp nơi , hỷ dán đầy cả gian nhà.

Sân trãi bàn kéo dài gần cả trăm mâm.

Cổng bên rồng bên phượng.

Hai chữ " Thành Hôn " đỏ thắm được treo ngay giữa cổng.

Dân làng xôn xao , xe lớn xe nhỏ đều đổ về nhà họ Trịnh.

Quan to , quan nhỏ , thương buôn , ông chủ hay nhưng nhà thuộc gia thế giàu sang đều có mặt ở đây.

Cần Thơ tưng bừng như đón nhận một thứ gì đó mới mẻ.

Một đám cưới ?

Một cô dâu ?

Hay một câu chuyện sắp được viết ra ?

Nhà Trịnh đãi tiệc rình rang , đón dâu mới về nhà.

Đám cưới của cậu hai.

Trịnh Thế Vỹ.

Nghe đâu cậu hai này ăn chơi trác tán , thế nhưng lại là người thành gia lập thất đầu tiên , trước cả cậu cả.

Cô dâu là con gái thứ ba của ông giáo Thanh , cái nhà nổi tiếng gia giáo nhất vùng này.

Đúng là xứng với nhà họ Trịnh này.

Từ nay người ta không còn gọi cô là cô ba Nhung nữa mà thay vào đó là hai chữ " mợ hai "

Võ Thị Mỹ Nhung.

" ...

"

Đằng trước tưng bừng , cô dâu chú rể theo từng bàn tiếp đón quan viên hai họ , khách mời.

Đằng sau thì có bóng dáng lủi thủi đang dọn dẹp.

Nó tên Khiêm , hầu cận của Mỹ Nhung.

Năm nay độ 18 rồi nhưng tánh trẻ con lắm , thấy ngoài trước vậy nó cũng chẳng dám ra xem nên thành ra chỉ coi coi có gì để mần phụ.

Dáng nó không quá cao nhưng nhìn cũng khá gầy.

Trước ông Thanh nhặt nó về nuôi , cho chỗ ăn chỗ ở nên thành ra nó mang ơn nhà ông lắm.

Cô Nhung cũng thương nó nên ngày cô cưới chồng cô cũng xin cha má cho đưa nó theo.

" ...

"

Ẩn sâu trong đống người náo nhiệt ngoài kia thì có một bóng hình dường như đối lặp hoàn toàn với mọi thứ xung quanh.

Thân mặc áo dài , đầu đội mấn ngồi yên ở đó với vẻ mặt chẳng vui chẳng buồn thì chẳng phải ai khác ngoài cậu cả.

Trịnh Thế Huân.

Cậu không thích ồn ào , lại càng không thích nơi đông người nhưng nay là ngày em mình lấy vợ chẳng lẽ lại trốn vào phòng thế thôi cậu đành ngồi đó vậy.

Mình mặc người thì người cũng mặc mình thôi.

" ...

"

Dưới bếp.

Có một bóng dáng lủi thủi mần này mần kia nãy giờ chẳng ngơi tay.

Mặc dù là hầu bên nhà kia thiệt nhưng qua đây thì ai cũng như nhau thôi , người ta làm thì nó cũng làm.

Nhưng nó lo cho cô nó lắm , nghỉ được lúc nào là ngay lập tức ngó đầu ra trước xem sao.

Rồi người dưới bếp cũng thưa dần thưa dần.

Người ta mắc lên trước phụ rồi , cổ cưới nhà này gần cả trăm mâm chứ cũng chẳng ít ỏi gì nên thành ra ai cũng bận.

Cái dáng nhỏ nhỏ ngồi bên đống chén dĩa chất cao.

Tay này rửa , tay kia để qua thau nước.

" ...

"

Vừa xử xong đống chén kia nó lại len lén ra trước ngó đầu xem.

Ấy thế mà chẳng biết tình cờ ra sao mà vừa ló đầu ra nó đã chạm ngay cặp mắt của cậu cả.

" Ơ...Cậu..Cậu cả "

Cậu nhìn nó , nó nhìn cậu.

Bốn mắt nhìn nhau , hai người đứng yên đó như trời trồng.

" Mày nhìn cái chi ?

Tin tao móc mắt mày ra không ?

"

Nó nghe tới câu đó dường như được giải huyệt , lập tức rút đầu phóng ra đằng sau.

Bỏ lại cậu cả giờ còn đơ hơn nó lúc nãy.

" Thằng này ăn gan trời à ?

Gặp chẳng chào đi cũng không thưa ?

"

27 năm cuộc đời đây là lần đầu tiên cậu bị người ta coi thường tới vậy đó.

" ...

"

Nó ra tới nhau được như mừng hết lớn.

" Trời ơi , hú hồn hú día à !

"

Hồi lúc bên nhà này qua hỏi cưới cô ba , nó cũng nghe loáng thoáng được không ít.

Nhưng người nó nhớ nhất và cũng sợ gặp nhất chính là cậu cả.

Nghe đâu trước đây cậu xém nữa đánh chết người bởi hầu không vừa ý cậu , gặp nãy nó đứng nữa chắc cũng đi luôn.

" Mô phật , trời độ con "

" Ai độ mày ?

"

Nó đứng chôn chân tại chỗ.

Giọng nói sau lưng làm nó im thin thít.

" Quay lưng lại "

Ba chữ tiếp theo phát ra làm nó càng lạnh sống lưng.

Gáy nổi hết da gà , da vịt.

" C..Cậu..

"

Thôi thì 36 kế chạy là thượng sách , chớ quay lại để người kia nhớ mặt lại chết nhanh hơn.

" Con xin lỗi cậu !

"

Nói xong nó phóng vút đi liền.

Cậu cả lại đứng đơ lần thứ hai.

" Mẹ nó , giỡn với tao chắc ?

"

" ...

"

Thường ngày , Gia Khiêm cũng thuộc dạng ăn to nói lớn.

Ấy vậy mà gặp cậu cả thì nó như gặp khắc tinh vậy.

Nói năng chẳng đâu vào đâu , tay chân muốn cứng hết lại.

Chạy được tới ngoài vườn , nó thở hồng hộc.

Trán đổ mồ hôi hột như muốn vắt ra cả thau nước.

" Ông trời ơi , số con đủ khổ rồi ông để con sống thọ đi mà "

" ...

"

Tiệc tàn , trăng tàn.

Phía trước lúc nãy nhộn nhịp giờ cũng chẳng còn gì.

Ông bà hội đồng cũng vô nghỉ ngơi.

Cậu mợ hai cũng vào phòng.

Giờ cả ngôi gia này chỉ còn mình cậu cả thức.

Không phải cậu không ngủ được , nhưng tại cậu tức cái thằng lúc nãy quá nên chẳng chợp mắt được tẹo nào.

" Để tao gặp lại , tao không đánh mày cái gì tao cũng thua !

"

"..."

Ò Ó O.

Sáng tinh mơ.

Đám gia đinh trong nhà đã thức từ sớm.

Cậu mợ hai cũng ra chào cha má.

Chỉ có cậu cả là thức trắng đêm chẳng ngủ được.

Đầu cậu cứ nghĩ về cái thằng gia đinh xấc xược đó.

Sớm nay mặt mài ai cũng phơi phới hồng hào , chỉ có cậu cả đem cặp mắt đen xì đó ra chào cha má.

Bà Nga nhìn cặp mắt ấy , cũng xót mà hỏi.

" Huân , mắt bây sao vậy con ?

Đêm qua ngủ không được hay sao đa ?

"

Cậu nghe bà hỏi , xong bất giác nhớ lại thằng gia đinh kia mà bực trong lòng.

" Dạ không chi đâu má , con hơi mất ngủ chút thôi à "

" ...

"

Qua đám rồi nhưng đám gia đinh đằng sau vẫn còn cả đống chuyện.

Đứa gôm chén , đứa lau chén , đứa lau đũa , đứa xấp chén rồi lại có đứa đem chén cất vào tủ.

Khiêm đêm qua được phen hú vía nhưng nay mặt mài vẫn phơi phới lắm đa , hình như nó quên bén chuyện đêm qua rồi.

Chị Mùi đang lau chén , thấy mặt nó cũng tò mò hỏi.

" Ê nhóc , cưng là hầu bên nhà mợ hai qua đây phải hôn ?

"

" À dạ "

Nó thấy chị lau cả đống chén nên cũng lại phụ.

Rồi hai chị em cứ thế nói qua nói lại.

Một hồi nó đang cười hô hố bỗng nhiên có ba tiếng vang lên làm nó tắt luôn nụ cười.

" Chào cậu cả "

Sống lưng nó bỗng gợn lên cảm giác ớn lạnh.

Chẳng dám xoay mặt lại , nó vẫn cứ cặm cụi lau đi lau lại mấy cái chén.

Trong lòng niệm làm sao để cậu đi nhanh ra khỏi chỗ này.

Nhưng qua mắt ai chớ làm sao qua được mắt cậu cả.

Mắt cậu sáng hoắc , lia đúng một vòng liền dừng ngay đúng mục tiêu.

" Biểu thằng nhỏ đó qua đây cho tao "

Tay cậu chỉ điểm ngay chăng mặt Khiêm , nó muốn trốn cũng chẳng được.

Chị Mùi cũng nói thêm.

" Cậu kiếm thì đi lẹ đi chớ mày ngồi lâu ổng bực ổng đánh cho chết "

Quá tam ba bận , tránh được hai lần chớ lần ba thì nó dính rồi.

Tay nó đặt chén xuống , bước xuống phảng , lê bước chân nặng nề bước về phía cậu.

" D..Dạ..Cậu gọi con "

Cậu nhìn nó , nhớ lại con mắt thâm quần bỗng miệng cậu nhếch lên nhẹ.

" Sao run vậy đa ?

Sao lúc tối tao nhớ mày đâu có khúm núm như vậy ?

"

Nó lạnh toát cả người.

" Dạ...Con..Con..

"

Cái giọng từ trên cao kia lại vang lên.

" Mày đi theo tao "

" Dạ...

"

Nó hết cách , lê thân theo cậu nhưng đi chưa được một đoạn lại nghe 1 câu thì thầm nhỏ từ ai đó phía sau.

" Ê , chết thằng nhỏ rồi , tao thấy đó giờ cậu biểu ai theo cậu về không chột cũng què á "

" Suỵt , mày kệ đi , nói hồi ổng nghe ổng đánh lây mày bây giờ "

" ...

"

Phòng cậu.

Cửa phòng đống một cái " cạch " như tiếng cửa địa ngục mở ra chào đón Khiêm.

" Sao ?

Mày giỏi thì chạy nữa tao coi ?"

Nó nuốt ực.

" Cậu..Cậu cả , con..Con sai rồi cậu...cậu tha mạng cho con..

"

Giọng nó run run , nói được một câu cũng muốn hết một ngày.

" Ngẩng cái mặt mày lên "

Đầu nó đang cúi gằm , cũng phải từ từ ngẩng lên.

" Cậu..Con..

"

Nước mắt nó thuận theo cái giọng run mà rơi tu tu xuống.

Mắt ngấn lệ đó nhìn thẳng vào cậu.

Cậu đơ lần thứ ba.

" Câm , sao hồi tối tao thấy mày gan lắm mà , khóc lóc cái gì ?

Mày tin mày khóc nữa là mày không còn con mắt đó luôn không ?

"

Nó im bật.

Lòng muốn khóc nhưng khóc không được , miệng muốn xin tha nhưng lại không dám.

" Hầu bên nhà mợ hai coi bộ gia giáo quá nhỉ ?

Gặp chủ không chào không thưa mà lại bỏ chạy một mạch "

Tim nó đập thình thịch.

Miệng muốn mở nhưng làm sao cũng không được.

" Không sao , lần đầu mà nên tao cũng không phạt nhiều đâu "

Khoé môi cậu cười khẽ.

Đánh chết một lần thì chán lắm.

" Mày quỳ ở đó cho đến khi tao cho nghỉ...

"

Nó nghe vậy liền mừng húm.

" Dạ..Dạ cậu "

" Chưa hết "

Lòng nó vừa đi giờ lại nặng thêm một lần nữa.

" Quỳ xong thì còn hai lu nước chờ mày ở đằng sau đó , à còn cả mảnh vườn bên kia nữa "

" Dạ ?

"

Nó kinh hãi , người thường tưới cây chút đã mệt huống chi nguyên mảnh vườn nhà cậu ?

" Xách nước , tưới hết mảnh vườn bên đó , với lại nhà củi cũng đang thiếu củi đó "

Khiêm đứng đơ chết trân.

Hành vậy thà đem nó ra đánh cho nhanh !

" Sao ?

Hay mày có ý kiến gì ?

"

" Dạ...Dạ không , con quỳ liền thưa cậu"

Nó lắc lắc đầu xong lại chỗ cậu vừa chỉ mà quỳ.

Người kia thì môi cong lên nhẹ.

Cậu cả như vậy chắc hả hê lắm nhỉ ?
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 2 : Hành Xác.


Khiêm quỳ trên nền gạch cứng ngắt.

Còn cậu thì ung dung ngồi trên bàn mà đọc sách.

Nền gạch cứng , nó quỳ không có mỏi nhưng mà nó đau.

Được tầm lúc chắc cậu thấy hết vui nên cũng không bắt nó quỳ nữa.

" Thôi đủ rồi , ra sau làm tiếp những gì lúc nãy tao nói đi "

"..Dạ "

Nó đứng dậy , đầu gối cũng chuyển sang tim tím.

Bước chân khập khiễng đi cà nhắc ra ngoài.

Còn cậu ở đằng sau nhìn nó đi , miệng cậu cười có vẻ vui lung lắm nhưng mà sao thấy cái nụ cười này chẳng mang được tí gì gọi là điềm lành.

" ...

"

Quỳ lâu , đầu gối tê hết giờ phải đi xách đầy hai lu nước.

Bình thường việc này với Khiêm chẳng có thắm thía chi nhưng nay sao nó thấy cái này cực lạ thường.

" Trời ơi , số đã khổ giờ còn khổ thêm"

" Biết vậy hỏng theo cô ba qua đây đâu , ở nhà ông chơi với anh Đình còn sướng thân hơn !

"

Nó xách từng xô từng xô nước lớn đổ vào lu.

Nhưng miệng cũng chẳng ngớt được mấy lời than thân trách phận.

Mấy gia đinh trong nhà chỉ biết đứng nhìn ra rồi than thở chớ chẳng ai dám giúp.

Giúp nó có khi tự rước hoạ vào thân lúc nào cũng chẳng hay.

Chị Mùi với con Mận đang lặt rau dưới sàn nước , nhìn thẳng qua là thấy nó đang hì hục liền.

Thấy vậy chị cũng chẳng kiềm được mà nói.

" Mận , mày coi đó thân thằng nhỏ có chút xíu mà còn hành xác nó cho được nữa "

Mận nghe vậy lắc lắc đầu.

" Thôi chị ơi , cậu cả phạt nó vậy là nhẹ rồi đó đa , chị thử nhìn ông Dần coi "

" Hôm bữa ông không cản chắc cậu cả đánh cho ông Dần mồ yên mả đẹp luôn rồi đó chớ "

" ...

"

Xong hai lu nước , nó ngồi dưới đất thở muốn hết hơi.

" Trời ơi Khiêm ơi , bộ mày chưa đủ khổ hả gì mà mày đụng ngay cậu cả chi vậy "

Lúc nãy nó trách ông trời , còn bây giờ nó quay qua trách nó.

Biết sao giờ , đụng ai không đụng mà lại đụng ngay người không nên đụng.

Cũng chẳng nghỉ ngơi được bao lâu thì nó lại xách cái thân nhỏ xí xi đi tưới cây.

Chớ còn đống củi như núi kia chưa chẻ nữa mà nghỉ hoài chắc nó cũng nằm một chỗ như ông Dần luôn.

Cái dáng người bé xíu , chạy lon ton trong vườn qua hết bụi này tới bụi khác.

Ngoài trời nắng chang chang , nó xách xô nước đi tưới mồ hôi chảy dọc.

Còn cậu cả đâu á ?

Cậu lựa một góc trong nhà có thể nhìn ra vườn xong thì miệng nhâm nhi tách trà , mắt chiêm ngưỡng thành phẩm mình vừa làm ra.

" Cũng chăm ghê đa "

Bộp.

" Anh cả dạo này cũng thảnh thơi quá hen "

Cậu xoay người lại.

Chẳng ai xa lạ đó là cậu hai.

" Mần chi thì mặc tao "

Cậu hai không đáp vội mà ngồi xuống cạnh cậu.

" Vậy đa ?

Anh cả dạo này cũng học theo cha thói uống trà sao ?

"

Tay cậu đặt tách trà xuống , mặt hiện lên vẻ không vui.

" Tao bảo tao mần chi thì cứ mặc tao , mày điếc à Vỹ ?

"

Gớm.

Ngày thường đã không ưa nhau thì thôi bây giờ lại còn bắt chuyện à.

" Mần chi ghê vậy anh cả ?

Tôi có đá động chi đến chuyện của anh đâu ?

"

Mài cậu cau lại.

Bình thường thấy đứa em này ăn chơi ngổ nghịch cậu đã không bàn tới , giờ tính mần chi phá cậu nữa đây ?

Tài sản của cha má ?

Hay là phần cậu đang nắm trong tay ?

" Cưới vợ rồi thì lo mà ở bên vợ đi , bớt có dính lấy tao !

"

Cậu đứng dậy đi được mấy bước thì phía sau lại vang lên giọng nói.

" Tôi phải ở bên vợ tôi chớ , đặng còn có cháu cho cha má ẩm bồng "

Cậu có chút khựng lại.

Đầu như chợt nhớ ra gì đó.

Lời của ông Văn nói cách đây vài tháng.

* Đứa nào lấy vợ sinh con trước thì sẽ được thừa kế *

Nhớ đến đây , khoé môi cậu nhếch lên.

" Ừ , để tao xem con mày sau này sẽ thế nào "

" Anh nói vậy là có ý chi đó ?

"

Cậu chẳng đáp cũng chẳng thèm nhìn cứ vậy mà bước đi tìm chỗ mới thôi.

" Mẹ kiếp , đừng có tưởng cái danh con trai trưởng đó thì cha má sẽ ưu ái anh được phần nào !

"

" ...

"

Nó chẳng biết đã đi ra đi vô bao nhiêu lần.

Xách ra bao nhiêu xô nước.

Tưới bao nhiêu cây.

Chỉ biết khi xong cái chỗ mà cậu chỉ thì trời nắng cũng muốn ngã chiều.

" Ông trời ơi !

Số tui vậy ông còn chưa hài lòng hả ?!

"

Rồi , lại tiếp tục cái màn than thân trách phận.

Than xong rồi làm gì ?

Đi ra nhà củi chớ làm gì nữa.

Cái rìu vung lên vung xuống.

Củi cũng đổ rạp ran kế bên.

Mồ hôi Khiêm đổ như suối , ướt hết cả áo.

" Khiêm , Khiêm "

Cái giọng nữ gọi khe khẽ làm nó giật mình.

Xoay đầu lại thì là Mỹ Nhung chớ ai nữa ?

" Ủa cô , à không mợ "

" Mợ ra đây mần chi ?

Dơ lắm đa "

Cô cười , tay đặt nhẹ ấm nước xuống.

" Mợ đem nước cho bây chớ ra mần chi đâu "

" Ở nhà mợ đâu thấy bây mần dữ vậy , bên này bộ ai bắt ép bây sao ?

Nói mợ nghe "

Nghe cô hỏi , mặt nó xệ xuống bĩu môi nói.

" Ai dám ép con ngoài cậu cả nhà này"

Nghe thấy hai từ " cậu cả " mà làm cô giật bắn mình.

" Mèn ơi , Khiêm !

Bây điên hả gì mà đi chọc cậu cả vậy ?

"

Khiêm uống nước xong mới trả lời.

" Trời xui đất khiến mợ ơi , con cũng đâu có khùng mà tự tìm đường chết "

Xong nó lại cầm cây rìu dưới đất lên.

" Thôi mợ vô nhà trong đi , để người ta thấy kì lắm "

" ...

"

Làm hết trơn mấy việc cậu giao , nó liền phi về chỗ ngủ mà nằm.

Cảm giác như nó muốn nằm mãi luôn chớ không muốn ngồi dậy xíu nào.

Đang thiu thiu vô giấc bỗng nó bị ai đó khều dậy.

" Ư ưmm...Ai vậy ?

Hỏng thấy người ta đang ngủ hả ?

Đi chỗ khác đi "

" Cậu cả kiếm mày kìa "

CẬU CẢ !!!

Nó giật thót , ngồi phất dậy.

" Anh nói cậu cả kiếm tui nữa hả ?

"

Người gia đinh kia gật gật đầu.

" Ừ , cậu kiếm mày á "

Nghe tới hai từ " cậu cả " thôi mà giờ 3 hồn 7 vía của nó muốn bay hết luôn.

Lật đà lật đật gài xong cúc áo nó lại phóng lên phòng cậu nữa.

" ...

"

Cốc , cốc , cốc.

" Vào đi "

Khiêm đẩy cửa bước vào , mặt nó muốn cắt không còn giọt máu.

" Dạ thưa , cậu gọi con là có chuyện chi nữa vậy cậu "

Cậu lại cười khẽ.

Cái nụ cười mà chẳng có chút gì là thiện lành ấy.

" Quạt cho tao ngủ "

Nó đứng hình.

" Hả ?

"

Cậu nhìn nhìn cây quạt để sẵn trên bàn.

" Hả hiết gì ?

Hay mày điếc ?

"

Nó lắc đầu lia lịa.

" Dạ con quạt liền , quạt liền nè cậu "

Cậu cười mãn nguyện , lên giường mà nằm.

Tay nó cầm quạt , quạt tới quạt lui cuối cùng cậu cũng nhắm mắt.

Vậy mà vừa ngơi tay một xíu là coi như là ác ma lại tới.

" Tao biểu mày ngưng chưa ?

"

Giật mình , Khiêm lại đứng quạt.

" Cậu..Cậu chưa ngủ nữa hả cậu ?

"

Cậu cười thầm.

" Lúc nào quạt dừng thì tao thức lúc đó , cho nên cho đến khi tao thức là mày không được dừng "

"...Dạ..Cậu...

"

Tay nó quạt không ngơi.

Mắt mở cũng muốn hết lên rồi mà có dám ngưng đâu.

Ngưng cái có khi nó nhìn lại là cái tay biến đâu mất luôn.

" Haiz , số khổ thì có chạy đằng trời thiệt mà "

" Mày thì thầm chi đó ?

"

" Ờ..Dạ..Dạ không gì đâu cậu "

" Mày coi mà liệu hồn "

Cậu hỏng được gì mà được cái cậu thù dai !
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 3 : Có Gì Mới ?


Rạng sáng.

Tay Khiêm nó vẫn chẳng ngưng được.

Tay này mỏi thì chuyển qua tay kia , mắt thì muốn dính chặt vào nhau nhưng nó mần chi dám ngủ.

Hỏng biết là do nó sợ cậu thức hay là do cái bóng của ông Dần quá lớn.

Cậu thì coi như trả được thù.

Đêm nằm ngủ ngon giấc , tận hưởng làn gió mát hiu hiu.

" ...

"

Gà trống gáy vang trời.

Nhà sau gia đinh cũng dần thức hết.

Còn Khiêm á ?

Qua giờ nó có ngủ tẹo nào đâu , tay vẫn phe phẩy chiếc quạ kia đặng quạt cho cậu cả đấy thay.

Nhưng người chớ phải trâu đâu , trời le lói sáng được chút cũng là lúc Khiêm chịu thua trước cơn buồn ngủ.

Tay ngưng , mắt nhắm.

Nó ngồi phịch xuống đấy , say giấc bên cạnh giường của cậu.

Thế Huân dường như cảm giác được làn gió hiu hiu kia đã ngưng mà lập tức lồm cồm ngồi dậy xem xét.

Cậu quay qua quay lại chẳng thấy mặt thằng hầu đâu , xong cuối cùng mới nhìn lại phía dưới.

Khiêm nó say giấc nồng rồi.

Cậu nhìn nó chăm chăm , chẳng hiểu sao mà cậu chẳng gọi nó dậy.

Một người nhìn một người ngủ , cứ thế kéo dài một lúc lâu.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà đầu cậu bỗng xoẹt qua tí suy nghĩ điên rồ gì đó.

Môi cậu cười , mắt cậu lại nhìn kĩ hơn.

" Da mỏng , thịt mềm...

"

"...Mũi nhỏ , môi son...

"

" ...

"

Khiêm khò khò bên cạnh giường không biết được bao lâu thì đã bị ai đó đá đá dậy.

" Ưm...Ai nữa dị trời ?

"

Nó mơ mơ màng màng , chẳng thèm mở mắt mà trả lời.

" Thế Huân "

Nó kêu lên ư ử vài tiếng rồi lại hỏi.

" Huân gì ?

Thế Huân nào ?

"

Người kia bỗng ngồi xổm xuống , mặt đưa lại gần với nó một chút.

" Trịnh Thế Huân "

Nó đắm chìm trong giấc mộng đẹp , nghe tên xong liền lẩm bẩm.

" Trịnh...Thế...Huân ?

"

" Trịnh- Áaa !!!

"

" Cậu cả !

"

Miệng nó bỗng la lên , mắt lập tức mở to.

Đã không mở thì thôi chớ mở ra thấy mặt cậu ngay trước mắt , nhìn trừng trừng thế kia.

" Ư...Cậu "

Người kia đứng lên , lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày.

" Đứng dậy "

Thân nhỏ ngồi phía dưới kia mặt dù chẳng thể động một ngón tay nhưng cũng phải cố đứng dậy.

Nó nhìn lên.

Cái tướng cao ngất làm nó ám ảnh hôm qua nay vẫn ung dung , mặt tươi phơi phới chớ chả bù cho cái mặt chẳng có tí sức sống nào của nó.

" Tao dặn mày sao ý nhỉ ?

Hay mày thích cãi lời tao ?

"

Mới nãy còn mơ ngủ , nghe cậu hỏi nó liền tỉnh ngủ ngay.

" Dạ...Cậu dặn..Quạt cho đến khi cậu thức mới thôi..

"

Cái giọng trên đầu nó lại đáp.

" Tao dặn thế rồi mày làm sao ?

"

Cái người chút xíu kia trả lời , nhưng giọng chẳng giấu nổi cái sự run rẩy ấy.

"...Dạ thưa cậu...Con , con..Con..

"

" Im , con con con cái gì ?

"

Cậu quát , làm nó im bật chẳng dám hó hé thêm tí gì nữa.

" Mày tên gì ?

"

" Dạ ?

"

Nó hơi ngơ.

" Điếc à ?

"

Thân bé kia có vẻ hơi ngập ngừng nhưng vẫn trả lời.

" Dạ thưa cậu , con tên Khiêm ạ "

" Họ tên ?

"

" Dạ thưa , Phan Gia Khiêm "

" ...

"

Hôm qua bị hù cho một trận , tối về còn bắt thức nguyên một đêm nay nó lại phải lết cái thân tàn tạ này đi hái sen cho bà.

Mắt nó lờ đờ , tay uể oải mà chầm chậm hái từng đài sen.

Thiệt chớ giờ kêu nó nằm ở đây ngủ chắc nó cũng làm.

" Huhuhu , ông ơi con muốn dìa nhà bên đó rồi , hỏng muốn ở với cô ba nữa đâu !!

"

Hái xong cả đống đài sen.

Nó nằm vặt trên đất.

Quần áo ướt sũng.

Mà không biết da nó hợp màu nâu hay da nó trắng mà coi bộ mặc cái áo bà ba nâu sần kia cũng chẳng che được cái nước da non nớt kia.

" ...

"

Theo dọc con đường đất , có hai bóng hình đang tán gẫu.

Người bên phải là cậu , thế người bên trái ?

Người bên trái là Nguyễn Quang Vũ.

Cậu ba nhà họ Nguyễn , kiêm cái chức bạn thân của cậu cả.

" Bộ nay mà có chi mới hay vui chuyện chi sao mà có hứng hẹn gặp tao vậy ?

"

Huân nghe bạn mình hỏi , bất giác nghĩ đến thứ kia mà khoé miệng không tự chủ cười nhẹ.

" Không có chuyện vui , nhưng cái mới thì tao nghĩ là có đó đa "

Cậu Vũ nghe cậu trả lời cũng thắc mắc.

" Cái mới ?

Cái chi ?

"

Cậu nhìn cậu Vũ , mặt thoáng lên vẻ gì đó có chút hào hứng và cả đắc ý.

" Người "

Quang Vũ cười rõ tươi , càng đem theo vẻ tò mò.

" Người ?

Để ý cô em nào mới rồi à ?

Đúng là cậu cả nhỉ , nhanh chán thật đấy "

Cậu cười nhẹ , khẽ lắc đầu , chân bỗng theo cái tâm trạng mà bước đi cũng nhanh , thoáng chóc đã tới cái ao sen nhà cậu.

Cậu Vũ vẫn hỏi chẳng ngớt lời.

Cậu thì cũng trả lời , nửa ẩn nửa hiện cho người kia tò mò ấy mà.

Nhưng bỗng chóc mắt cậu dừng lại ngay cạnh ao sen.

Cảnh gì mà lại thu hút cậu cả nhỉ ?

" Sao ?

Em đó như nào , có như em trước không ?

Da trắng không ?

"

Cậu nhếch môi nhẹ , mắt đăm chiêu nhìn vào hướng nào đó cạnh ao sen.

" Trắng "

" Eo thon không ?

"

Nghe cậu Vũ hỏi , miệng cậu lại càng cười tươi.

" Thon "

" Mặt mài như thế nào ?

"

Cậu đáp cũng chẳng nhiều , chỉ duy nhất một chữ.

" Đẹp "

Cậu Vũ bên cạnh nghe đáp có vẻ khoái chí lắm đa , cười còn muốn tươi hơn cả cậu cả đấy !

" Cậu cả đúng là cậu cả nhỉ ?

Em này em thứ mấy trong tháng , à không trong tuần ?

"

Cậu dời mắt đi khỏi cảnh bên ao sen.

Nhìn cậu Vũ bên cạnh.

" Chẳng nhớ "

" ...

"

Khiêm nằm tận hưởng chút sự bình yên ở đây , xong lại gom cả đống đài sen về nhà Trịnh.

Vừa về tới , đặt xong đống kia xuống sàn nước nó đã mệt bỡ hơi tay.

Liên vừa lại đặt mấy cái chén xuống định rửa thì nó cũng vừa tới để mấy cái kia xuống.

Thuận đây Liên cũng hỏi.

" Này , bộ mày mần chi phật ý cậu cả hay sao mà ổng mới biểu mày đi có một ngày mà trong mày phờ phạt thế ?

"

Khiêm thở hồng hộc.

" Trời ơi , làm ơn mày đừng nhắc hai từ cậu cả nữa , tao sợ lắm rồi !

"

Chị Mùi đem rổ lại đặng lấy hạt sen , gặp nó chị cũng phải thở dài.

" Mèn ơi , hôm nào mày nhìn phơi phới sao nay mặt mũi trắng bạch dị "

Nó lắc lắc đầu , muốn trả lời lắm nhưng mà mệt lắm rồi trả lời cũng chẳng nổi.

Chị Mùi thấy nó vậy cũng thương.

" Thôi , bây coi tắm rửa thay đồ rồi nằm chút đi chớ hong thôi nằm đây chắc chết "

" Dạ "

Lê cái thân dính bùn đi tắm , xong lại lết vô trong nằm.

Chưa bao giờ nó thấy sung sướng như lúc này.

Mà hỏng biết là do mệt quá hay do nó mê ngủ mà làm một giấc tới chiều.

Nói chiều chớ coi bộ trời nó muốn chuyển sang tối rồi.

Hên bữa nay cậu Vũ qua chơi nên cậu cả không gọi nó nên nó cũng đỡ được phần nào.

Ngồi dậy trong giấc mộng dài , nó vươn mình , nhìn mặt cũng tươi tắn hẳn đó chớ.

Nhưng mà ra ngoài nhìn lại làm nó giật mình , chợp mắt có tí mà sao tối thui dị ?

Rồi sao hỏng ai kêu réo gì nó hết dị.

Nó nhìn quanh , người ta mần xong công chuyện hết rồi , còn nó thì mới thức.

" ...

"

Trách ai giờ , trách nó ngủ quá hay trách người ta không gọi nó dậy.

Trăng lên cao trời tối đen.

Khuya lắc khuya lơ rồi mà hai con mắt nó còn mở lao láo.

Ngồi đằng sau bếp , nó nhìn cái mặt trăng sang sáng trên cao.

Lòng không biết nghĩ gì mà mắt hơi cay.

Do nó buồn hay do khuya rồi nên cảm xúc không ổn định ?

Nó cũng chẳng biết.

Rồi ngồi đó hồi lâu.

Nó hết thấy mắt cay nhưng giờ nó thấy người nó nóng.

Giờ tầm độ tháng 6 ,7 rồi mà sao trời đêm nay nó nóng lạ thường lắm.

Thế nóng thì nên làm gì đây ?

Đi tắm chớ chi nữa.

* Không khuyến khích tắm khuya nha mấy mom.

Nó ra sau hè , cởi bỏ áo ra múc nước xối vào gáo.

Nước lạnh tắm cũng đỡ nóng nực hẳn.

Cái độ 18 đôi mươi , ta nói da nó mướt mịn.

Nhưng đêm khuya người ra ngủ rồi thì cũng chỉ có mình nó thấy thôi nhỉ.

Nhưng cũng không dám chắc.

Lỡ có ai đó thức khuya rồi sao nhỉ ?

" Trắng trẻo , thon thả...Chẳng thua gì con gái nhỉ ?

"

" Coi bộ nó lấy vợ mà mình cũng có lời đó chứ !

"

" ...

"

" Sao cứ cảm giác ai đó đang nhìn mình dị trời ?

Khuya rồi ai đâu nhìn , ma hả ?

"

Ừm , ma cậu cả.
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 4 : Để Ý.


Xong xuôi tất thảy nó mới lon ton chạy vào nhà.

Thế như oan gia ngõ hẹp thế nào mà vừa đặt chân vào đã chạm ngay cái gương mặt làm nó ám ảnh 8 đời.

Cậu cả.

" Đi đâu ?

"

" H...Cậu ?

"

Cái mặt xinh xinh lúc nãy đang cười tươi phơi phới , vậy mà vừa đụng mặt cậu cái nó xụ xuống liền.

" À ờ..Tại nay nó nóng quá con ngủ không được nên mới...Ra ngoài đi hóng gió chút "

Cậu liếc mắt nhìn nó từ trên xuống dưới làm nó lại có cảm giác lành lạnh chạy dọc theo sống lưng.

" Vào quạt cho tao ngủ "

Cậu nói xong cũng đi lên trước , nó nghe vậy cũng theo sau.

Haiz , biết vậy ở luôn trong kia chớ ra đây rồi bày đặt tắm táp chi cho dính chưởng vậy.

Vẫn căn phòng đó , cái quạt quen thuộc.

Cậu lên giường nằm trước , nó cũng như hôm qua.

Tay quạt liên hồi chớ chẳng dám ngưng.

Nhưng nay Khiêm ngủ đủ rồi nên là thức tới sáng cũng không thành vấn đề.

" ...

"

Hừng đông.

Cậu ngủ một giấc ngon ơi là ngon.

Còn Khiêm thì mặt nó vẫn tỉnh bơ , tay vẫn quạt.

Tại hôm qua ngủ dư luôn rồi nên nó chẳng có tí ti gì gọi là buồn ngủ.

" Mèn ơi , gặp giấc này mà còn ở bên nhà mợ hai là ngủ ngon rồi "

Miệng than thì than chớ tay có dám nghỉ ngơi giây phút nào á đâu.

" Vậy thì về nhà bên đó mà ở "

Cái tay đang quạt bỗng giật thót , cậu tỉnh từ lúc nào rồi.

Cái cặp mắt sắc kia trừng trừng nhìn nó.

"..Ơ-Dạ cậu , cậu mới thức "

Người kia ngồi dậy , chẳng nói chẳng rằng gì nữa mà cứ thế đi ra khỏi phòng.

Khiêm đặt chiếc quạt xuống bàn , lòng niệm trong lòng cả ngàn lần làm ơn để cậu quên câu nó nói lúc nãy đi.

Hít lấy một hơi thật sâu , nó cũng đẩy cửa phòng bước ra.

Rồi nhanh chóng phi xuống bếp.

Sen hôm qua hái , tách hạt xong nay mới nấu.

Canh hạt sen ta nói nó thơm phức , cái mùi thoang thoảng bay khắp gian nhà sau.

Khiêm nó không giỏi nấu ăn nên chỉ biết nhóm lửa thôi.

Nay mặt nó đã có thêm tí sắc hồng thế nhưng nhìn nó vẫn có vẻ gì lo lắm.

Nhỡ đâu cậu nghe được cậu phạt nữa thì chắc đem chôn nó luôn cho rồi.

Nó bần thần , nhóm lửa xong không biết ai xui ai khiến mà lại đi ngược ra vườn.

Đang vừa đi vừa lo thì bỗng nó thấy cái dáng áo bà ba quen thuộc

Cô ba của nó chớ ai.

Nhưng sao cô lại ngồi ở đây một mình ?

" Mợ hai !

"

Nghe tiếng Khiêm gọi , mợ vội lấy tay lau qua loa mấy giọt nước đang vươn trên mặt.

" Ờ..Khiêm , có chuyện chi sao ?

"

Khiêm đi lại gần , ánh mắt mợ có chút né tránh kèm theo một chút sợ hãi.

Nhưng sao mợ giấu nó được , từ nhỏ tới giờ mợ thương nó như em ruột nên thành ra nó cũng thương mợ , từng ánh mắt nụ cười của mợ chỉ cần nó nhìn một lần thôi là cũng biết mợ đang nghĩ gì.

" Mợ bị sao ?

Ai ăn hiếp mợ , nói con nghe đi "

Mợ không đáp , chỉ lắc nhẹ đầu.

" Hay mợ nhớ ông với bà ?

"

Nghe Khiêm nhắc tới cha má , khoé mắt người kia chợt cay lên.

Khiêm lại gần hơn , ngồi xổm xuống trước mặt mợ.

Mợ lại né qua bên khác , nhưng mắt nó lướt nhanh lắm thoáng cái đã thấy cái vệt đo đỏ trên má phải của mợ.

Hai mấy năm ông bà yêu thương mợ hết mực , chưa đánh mợ lần nào hết ấy vậy mà...

" Mợ !

Rõ ràng mợ bị đánh mà ?

Sao mợ không nói con biết ?

"

Cho tới lúc bị phát hiện , mợ mới dám mở lời.

" C...Cậu hai "

Cậu hai ?

Chồng của mợ sao ?

Hai chân mài nó có chút cau lại.

Mợ lúc này cũng chẳng né tránh nữa , cứ nhìn thẳng nó.

Cái vệt đỏ kia giờ nó cũng thấy rõ.

Năm ngón tay in rõ.

Lực đánh này chỉ có mạnh chớ không có nhẹ đâu.

" Sao...Sao cậu hai đánh mợ ?

"

Mợ lại im lặng.

Một lúc cũng khá lâu.

" Hay để con về bên nhà báo cho ông bà với mấy cô cậu bên đó biết ?

"

Nó định chạy đi đã bị mợ giữ tay lại.

" Đừng !

Khiêm , mợ không muốn nhà mợ lo , huống hồ nhà Trịnh danh gia vọng tộc "

"..Cha mợ cũng đâu phải quan to hay ông này bà nọ...Báo rồi cũng có thấm thía vào đâu "

Khiêm nhìn mợ , đây là lần đầu nó thấy mợ khóc.

Từ lúc được ông nhặt về , nó luôn thấy mợ cười.

Từ đó đến nay cũng gần chục năm , nó luôn thấy mợ được nuôi nấng trong tình yêu thương vô hạn.

Vậy mà chỉ mới về nhà đây làm dâu có mấy ngày đã bị đánh không thương xót.

Nó biết mợ lo nên cũng không đi nữa.

" Mợ đừng có khóc , đi vô nhà đi con luộc trứng cho mợ "

" ...

"

Luộc trứng cho mợ xong , chẳng biết nó chạy đi đâu mất.

Gia đinh trong nhà thấy mợ vậy cũng thương nhưng phận làm toi mọi thì cũng chỉ biết thương chớ có làm được gì hơn nữa đâu.

Lại là cái ao sen hôm qua.

Chỗ này cũng của nhà cậu nhưng mà ít ai qua lại ở đây lắm , khi nào muốn mần chi hay ăn hạt sen mới kêu người ra hái.

Khiêm đi dọc theo con đường ngày hôm qua.

Tới nơi nó ngồi phịch xuống đất.

Nó chỉ muốn nhờ khung cảnh nơi đây để xoa dịu được phần nào sự tự trách bên trong nó.

Ông nhặt nó về , cho ăn cho ở , còn mợ thì lúc nào cũng coi nó như em trai mà yêu thương hết mực.

Thế nhưng giờ nó lớn rồi mà có mỗi việc bảo vệ mợ nó cũng chẳng làm được.

Vậy mà lúc nó đi nó còn hứa với ông làm gì , dù gì người ta cũng có quyền có thế mình thì thân cô thế cô thì biết làm sao ?

Ao sen chen chút mấy bông hoa hồng hồng rồi lại điểm thêm mấy cái lá xanh.

Khung cảnh này nó bình yên.

Nhưng người ngắm nó giờ đang hỗn loạn lắm.

Mắt nó cứ nhìn về một hướng nào đó , nước mắt chảy cũng chẳng thèm lau.

" Hức..Ông ơi..Con thất hứa với ông rồi..Hức..Hức..."

"...Con...Hức..Con vô dụng quá hả..Hic"

Ngồi chong ngóc một mình , nó vừa khóc vừa tự trách.

Nước mắt ngắn nước mắt dài gì cứ tuông như mưa.

Nhưng tình cờ thay lại có người hôm nay hứng thú đi đến ao sen.

Và cũng người đó đã âm thầm nhìn thấy hết.

Thấy từ cách nó khóc , xong nghe cả những lời tự trách của bản thân nó.

Trời giờ cũng nắng lên nhưng nó vẫn ngồi đó.

Khiêm sợ lỡ chưa nín được mợ thấy nó khóc thì mợ lại lo.

Nhưng nắng đang chiếu trên đầu bỗng nhiên nó lại cảm thấy nắng mất tiêu.

Trên đầu tự dưng lại có bóng mát.

Nó ngước đầu lên trên.

Còn người kia thì nhìn xuống dưới.

"Hức...Cậu..Cậu cả..Hic "

Giờ không biết do nó còn buồn hay do nó gặp cậu cả nên hoảng mà khóc nữa.

Nó lật đật đứng dậy.

Tay nhỏ chùi chùi hai con mắt dính nước xong liền thưa.

" Con..Con xin lỗi cậu...Con đi mần công chuyện liền..

"

Nó cúi đầu chào , đi được đúng ba bước thì có tiếng đằng sau cất lên.

" Sao mày khóc ?

"

Bước chân của nó khựng lại.

"...Dạ..Không có chi thưa cậu , con xin vào nhà trước "

Nó chẳng đi bộ nữa mà chuyển qua chạy , Khiêm sợ chạy chậm một bước thôi thì cậu lại hỏi.

Hỏi những câu mà nó chẳng thể nào trả lời được.

Nhưng Khiêm đi rồi thì tới người hỗn loạn là Huân.

Đàn ông con trai , da trắng thì đã không nói.

Đến cả khóc cũng khiến người ta thấy đẹp vậy à ?

Cậu đứng chôn chân tại chỗ , mắt nhìn nó chạy nhanh rồi từ từ khuất dần , khuất dần.

"..Gì vậy ?

Chán gái quá nên mình...Chuyển qua để ý một thằng con trai đó hả ?

"

" ...

"

Cả ngày hôm đó Khiêm nó vẫn làm việc như thường nhưng mà nó chẳng nói năng gì với ai hết.

Chỉ im lặng mà làm hết tất cả mọi thứ.

Mọi người thấy nó vậy thì lại nghĩ đến mợ hai.

Chắc hầu cận nên thấy mợ vậy nó cũng buồn theo ấy mà.

Nghĩ thì nghĩ thế thôi chớ làm gì có ai dám hỏi.

Miệng nó thì im nhưng đầu nó lại có vô số dòng suy nghĩ chạy ra chạy vào liên tục.

Nếu mợ đã đưa nó qua bên đây rồi thì nó phải bảo vệ được mợ , được chị của nó chứ ?

" ...

"

Cả nhà ăn cơm xong xuôi hết rồi nhưng nay sao cậu cả chẳng thấy đâu.

Bà Nga thấy vậy cũng biểu mấy người lát đem đồ ăn vào phòng cho cậu.

Nhưng chẳng biết là duyên hay nợ mà người nhận được trọng trách đem đồ ăn cho cậu lại chính là nó , Gia Khiêm.

Cốc , cốc , cốc.

" Vào đi "

Nó đẩy cửa bước vào.

Nhanh tay đặt xuống bàn tô canh hạt sen nóng hổi còn toả ra mùi thơm.

Nhưng mặt nó vẫn không có chút gì biến đổi.

Cứ buồn buồn.

" Cậu ăn ngon miệng "

Xoay người định đi ra ngoài thì nó lại bị cậu gọi.

" Đi đâu ?

Qua đây quạt đi "

Nó cũng nghe lời , đáp lại cậu bằng một tiếng " dạ " rồi nhanh chóng qua quạt.

Nhưng cậu nhìn nó quạt một hồi lâu rồi mà cậu vẫn chưa động đũa.

" khiêm "

" Hả ?

Ờ..Dạ cậu "

Cậu gọi một tiếng , nó giật mình theo thói quen mà " hả " một tiếng như sau nhớ lại đây là cậu nên cũng sửa lại lời nói.

" Bộ tao ăn hết của của mày sao mà mặt mài mày nhìn như đưa đám vậy ?"

Nó khua khua tay.

" Dạ..Dạ hỏng có "

Cậu nhìn nó thêm chút nữa.

" Mặt vui lên chút không được sao ?

À quên , còn lúc sáng tao hỏi mày trả lời còn chưa đàng hoàng đó "

Câu lúc sáng cậu hỏi ?

Cái câu mà làm cho nó khựng lại đấy.

" Dạ..Hỏng có chuyện gì thiệt mà cậu "

Cậu lia mắt lên khuôn mặt nhỏ của nó xong lại lướt dọc xuống người của nó.

" Khiêm , tao ghét nhất mấy cái loại nói dóc nói láo đó "

Bị ép vô thế hạ phong , nó cuối cùng cũng phải mở lời.

" Dạ cậu...Tại nhà con có chuyện nên con..Con không có tập trung được , xin cậu tha lỗi cho con "

Chẳng biết cậu nghĩ gì , nhưng đầu cậu thoáng chóc lại hiện lên cái gương mặt lúc trưa của nó.

Cái mặt khóc mà cũng khiến người ta thấy đẹp ấy.

Nhưng cậu vẫn bình tĩnh hỏi thêm.

" Chuyện gì ?

"

Nó hơi ngập ngừng.

"...Dạ..Chuyện của gia đình chị con thôi cậu , chuyện nhỏ nên cũng không có gì đâu cậu "

Cậu ừ ừ vài tiếng cuối cùng mới nhấc đũa lên.

Nó thở phào , xong lại phe phẩy cái quạt quạt cho cậu.

Cậu ăn nhưng hình như đầu hơi cuối xuống.

Nó thì vẫn cứ lo quạt chớ cũng chẳng có để ý gì xung quanh , chỉ quan tâm cái quạt thôi.

Cậu thì ăn chẳng hỏi dò gì thêm nữa.

Nhưng đâu ai biết , hình như mặt cậu cả hơi đo đỏ lên rồi.

Vì cái gì nhỉ ?

Hay cậu lại nhớ đến chuyện lúc trưa ở ao sen ?
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 5 : Nghiêm Túc ?


Cậu Vũ nay lại đến chơi nhà.

Sao mà mấy nay cậu Vũ siêng qua đây lắm , tò mò chuyện chi nữa đây ?

Ông bà nay đi Mỹ Tho nên thành ra nhà nay cũng vắng.

Gian nhà chánh.

" Sao ?

Cua được người ta chưa ?

"

Cậu không vội trả lời , tay đẩy tách trà nóng đến trước mặt đối phương.

" Gì cũng phải có thời gian chứ ?

Sao tao thấy mày gấp hơn tao nữa vậy ?

"

Cậu Vũ nhận lấy tách trà , xong miệng lại hỏi.

" Tch- Lần này sao ?

Tính nghiêm túc không hay lại qua đường đây ?

"

Cậu nhìn thẳng vào người kia , môi khẽ cong lên nhẹ.

" Nghiêm túc ?

Mày thấy đó giờ có lần nào tao nhắc đến hai từ đó không ?

"

" Tính chơi thôi , chơi chán thì nghĩ "

Cậu Vũ lắc lắc đầu.

" Mày cũng 27 rồi trẻ trung chi nữa đâu mà cứ chơi miết vậy đa ?

"

Cậu ngã người nhẹ ra sau , đầu ngữa ra sau ghế.

" Thích tự do hơn "

Cậu đó giờ cũng nổi tiếng đào hoa , nay cô này mai cô khác.

Không thì sáng cô kia chiều cô nọ.

Nhưng sau cái mặt đào hoa ấy cậu lại còn một mặt khác nữa.

Điều cậu trăng hoa ăn chơi là đều không thể chối nhưng nhìn vào cái cơ nghiệp riêng của cậu thì người ta có muốn nói cũng đành thôi.

Cái xưởng vải của cậu cũng thuộc dạng lớn nhất nhì cái xứ Sa Đéc.

Sự nghiệp có , tiền tài có , tình thì cứ muốn là có.

Ở chung cũng tại cậu chưa vợ nên vẫn còn ở chung với ông bà , chớ cậu muốn tách thì tách lúc nào chả được.

" ...

"

" Khiêm !

"

Người kia đứng từ xa , miệng gọi lớn tên nó.

Nhìn quen quen thế nhỉ ?

À , anh Đình bên nhà ông chớ đâu.

" Anh Đình , anh qua đây mần chi ?

"

Nó chạy lại phía anh.

Hồi đó bên nhà ông hai người cũng thân lắm.

" Nay anh có chuyện đi gần bên đây nên sẵn ghé luôn "

Nó cười cười , mèn ơi từ hồi qua đây có ai chơi với nó nữa đâu chán muốn chết.

" Anh qua đây kiếm em hả ?

"

Anh lấy từ sau lưng ra một gói gì đó đặt vào tay Khiêm.

Nó nhìn thứ trong tay xong mới mở ra nhìn.

" Mứt hả ?

"

Anh Đình nhìn nó vui mà cũng cười theo.

" Ừ , ông cho anh nhưng mà anh nhớ em thích ăn mứt lắm nên tiện đường qua đây đưa luôn "

Nó nhìn cái gói mứt thơm mùi ngọt ngọt mà cười tít cả mắt.

" Em cảm mơn nghen !

"

Tay nó nhanh cất cái gói mứt đi xong nói chuyện với anh Đình mấy câu.

Anh Đình này cũng thương nó hỏng thua gì mợ đâu , thương từ lúc nó mới vô nhà ông cơ.

" Thôi , anh đi về nghen ?

Cất cho kĩ vô nghen "

" Dạ "

Tay anh xoa xoa nhẹ đầu nó xong mới đi.

" ...

"

Nay được quà , Khiêm nó cười hì hì suốt.

Gặp anh Đình cũng vui , ảnh hỏi nhiều lắm mà sao nó dám nói ra cái chuyện mợ bị đánh.

Tấn nhìn nó cười miết cũng hỏi.

" Chà , nay ai mần chi vui hay sao mà cười hoài dị "

Tay nó đang xếp đống củi cũng quay qua nhìn.

" Có chi đâu , tại nay em thấy vui vui "

Mần tới mần lui , loay hoay cũng tới trưa.

Người ta nghỉ trưa hết rồi còn nó thì đi ra bên hiên nhà.

Làm sáng giờ mới dám lấy gói mứt ra ăn đó chớ , cái này lâu lâu nó mới được ăn.

Huống chi bên đây muốn ăn lại càng khó.

Nay trưa nhưng mà cũng có chút gió thổi hiu hiu.

Đang thưởng thức cái vị mứt ngòn ngọt thơm thơm thì bỗng nó lại nhớ tới lúc còn bên nhà ông.

Giờ mà bên nhà ông thì mợ đâu có khổ.

Đắm chìm trong suy nghĩ , nó nghĩ mãi.

" Khiêm !

"

Nó ngước đầu lên , miệng còn ngậm miếng mứt đang ăn dỡ.

" Ư..Cậu "

Nó đứng dậy tay cũng không quên cất cái gói mứt kia vô trong.

" Cậu có chuyện chi sao cậu ?

"

Huân nay nhìn sao có cái vẻ không được vui.

" Mày giấu cái gì ?

Đưa đây "

Hỏi tới tim Khiêm nó đập thình thịch , tay nắm chặt cái gói kia.

" Cậu...Con "

Khổ cái muốn giấu mà cái thân nhỏ hơn người ta , cậu thò tay ra đằng sau giật lấy cái gói kia.

" Ơ , cậu !

Của con mà "

Tay cậu giơ lên cao , cái tướng nhỏ xí kia với mãi chẳng tới.

Cậu nhìn nhìn cái gói nhỏ kia.

Xong lại nhìn nó.

" Đi hãm trà lại cho tao "

Khiêm nó hơi đơ.

" Nhưng..Cậu...Cái kia của con mà "

Tay cậu nhanh , cất luôn cái gói kia ra khỏi tầm mắt nó.

Nó muốn nói gì đó nhưng nhìn cậu có vẻ hơi căng nên cũng chỉ dám lí nhí.

" Anh Đình cho con mà..."

Nói nhỏ thì nói nhỏ nhưng đâu ai ngờ tai cậu thính quá.

" Ý kiến gì ?

Tao biểu mày đi mày có nghe không ?

"

Khiêm mím môi , nhìn lên cậu.

" Cậu...Gói mứt đó người ta cho con...Là của con mà "

Cậu nhìn nó , tim sao mà đột nhiên đập nhanh hơn 1 nhịp.

" Đồ trong tay tao là của tao !

"

" Đi hãm trà lại đi "

Nói xong cậu quay đi chẳng để cho nó có chút cơ hội đòi lại đồ của mình.

" ...

"

Tay cậu cầm gói mứt , thoáng chóc cái gói nhỏ đã bị bóp nhàu nát.

" Mẹ kiếp , Đình Đình cái mẹ gì ?

"

Khiêm nó đem cái mặt chù ụ đi hãm trà lại cho cậu.

Trong lòng đang có chút nắng mà giờ bị cậu dập tắt cái nắng đó luôn.

" Càng ngày càng khó ưa !

"

Miệng nó càu nhàu , mặt cọc hơn hẳn.

Hãm trà xong nó mới đem lên cho cậu.

Cậu thì ngồi mặt mài cũng tươi hơn lúc nãy.

" Cậu , trà của cậu "

" Ừ "

Đặt bình trà xuống nhưng nó vẫn đứng yên đó chớ không có đi ra ngoài.

Thấy nó đứng vậy hoài cậu mới hỏi.

" Đứng đây mần chi nữa ?

"

Khiêm nó hít sâu , lấy hơi xong mới đáp.

" Cậu...Gói mứt của con "

Nghe nhắc tới gói mứt trong đầu cậu lại vang lên hai từ lúc nãy " anh Đình "

Anh ?

" Mần không lo mần , ăn uống cái gì ?

Mày tin mày nói câu nữa tao cắt lưỡi luôn không ?

"

Nghe cậu nói tự dưng nó thấy lưỡi rát rát nhẹ nên thôi.

" Dạ vậy thôi , thưa cậu con ra ngoài "

Cạch.

Cửa đóng , còn mình cậu ngồi trong phòng.

Mắt cậu khẽ lướt nhìn xuống dưới chân mình , gói mứt đã bị bóp nát hết.

Chẳng hiểu sao cậu càng nhìn gói mứt ấy càng thấy gai mắt.

" Tao ghét nhất những ai đụng vào đồ của tao !

"

Nhưng chẳng phải đó giờ cậu cặp cả trăm cô mà sao chẳng cô nào khiến cho cậu có cảm giác này vậy nhỉ ?
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 6 : Gia Khiêm !


Ra khỏi phòng , mặt nó buồn thấy rõ.

Khó lắm mới gặp anh Đình , người ta còn cho quà nữa mà ăn chưa được nhiêu là bị cậu lấy hết trơn rồi.

" ...

"

Hôm nay ngày thứ 3 , cũng tức là ngày mợ sẽ về bên nhà cha má.

Ông bà dưới Mỹ Tho , cậu mợ hai cũng đi nốt giờ còn có mình cậu cả.

Nhưng mà từ khi cậu biết tên nó là coi như lúc nào cũng nghe chữ " Khiêm ".

Chiều tối rồi , trời mưa lớn lắm , coi bộ nay mợ hai hỏng có về được rồi.

Ông trời chắc cũng làm mưa cho đúng tâm trạng của Khiêm.

Bị cậu lấy đồ là đã bức bối trong lòng , này còn bị cậu sai tới sai lui.

Nhà thì gia đinh nhiều không đếm xuể , vậy mà cậu cứ có chuyện chi cũng kêu đúng có 1 chữ " Khiêm ".

Lau nhà cũng nó , quét nhà cũng nó , dọn đồ ăn cũng nó , nấu trà cho cậu cũng nó.

Bộ Khiêm mần chi nữa hay sao mà cậu hành nữa rồi ?

" ...

"

Mặt trời lặn sau đám mây , hoàng hôn chợt tắt , mặt trăng liền hiện lên.

Tối rồi.

Gia đinh người ta mần xong hết cũng vô nghỉ ngơi , còn nó thì lại như đêm hôm trước.

Bức bối trong lòng quá chẳng ngủ được gì hết.

Nó ngồi trên phảng ở nhà sau , chân thòng xuống dưới mà đung đưa chẳng khác gì một đứa con nít.

" Mứt của mình chớ bộ , nhà cậu giàu dị bộ cậu hỏng có tiền mua hay gì "

Nó vừa nói vừa bĩu môi , cái má trăng trắng cũng phồng lên.

" Hong ưa thì cậu nói chớ mắc gì lấy đồ ăn của người ta , cậu kì !

"

Có cái gói mứt nho nhỏ đó thôi mà nó cằn nhằn miết.

" ...

"

Nói tới nói lui cuối cùng nó nằm ngủ trên phảng luôn lúc nào cũng chẳng ai hay.

Mà gió này lạ quá đa , thổi gì mà lật hết áo lộ cả cái bụng nhỏ kia của nó lên rồi.

Mà sao nó biết được , nó hớ hên gì chẳng khác gì mở dâng miệng mèo.

Mà cái con mèo này là ai thì hỏng có biết à nha.

Lúc nó ngủ mặt chẳng hề cau có hay sợ sệt gì hết , này mới đúng là mặt của Khiêm nè.

Nhưng Khiêm đâu biết , trong lúc nó say giấc nồng thì lại có người đang nhìn nó chăm chăm như một con thú rình mồi.

Người kia tay chấp sau lưng , mắt chẳng dời đi đâu mà cứ nhìn nó mãi.

Nhìn từ cái khuôn mặt xinh xinh tới cái bụng trắng phao kia.

" ...

"

" Khiêm !

"

" Ơ..Hả ?

"

Đang say trong mộng thì bỗng nó bị ai đó gọi tên.

Mắt nó mơ màng mở hé ra.

Người kia đứng từ trên nhìn xuống nó.

Ai thế nhỉ ?

Quen lắm đa.

Ơ ?

Cậu cả đó chớ ai.

" Cậu..Cả "

Nó theo bản năng mà ngồi bật dậy , người kia cũng ngồi xuống kế bên nó.

" Cậu..Cậu kiếm con hả ?

Con tưởng nay lạnh nên hỏng cần quạt..

"

Người kia nhìn nó một hồi , sao cái mặt lúc mới thức này càng nhìn càng thấy ưng bụng.

" Xoè tay ra "

" Dạ ?

"

Nó không biết cậu kêu vậy để mần chi nhưng vẫn xoè tay ra theo lời cậu nói.

Tay cậu nắm lấy tay nó , xong tay kia cậu đặt một gói gì đó khá to vào tay Khiêm.

"...Gì vậy cậu ?

Cậu...Cho con hả ?

"

Cậu nghe nó hỏi chẳng biết sao mà tự dưng thấy hơi khó xử.

Lần đầu tiên cậu cả nói chuyện ấp a ấp úng.

" Ờ...Tao..Tao đền cho mày đó !

"

Nói rồi cậu đứng lên đi một mạch lên nhà trước , bỏ nó ở lại với cái gói kia kèm với cái mặt mơ ngủ.

Tay nó mở ra xem.

" Ủa ?

Mứt nè "

" Cậu đền thiệt hả ?

"

Nó nhìn gói mứt to gấp hai gấp ba cái gói hồi sáng , mặt ngơ ngơ nhìn theo dáng cậu đi.

Khiêm gãi gãi đầu , nhưng rồi cuối cùng nó cũng lấy cái gói đó.

Nhìn ra ngoài nó thấy trăng lên cao rồi , thôi thì vô trong ngủ chớ nằm ngoài đây trúng gió chết.

" ...

"

Nay Khiêm mặt nó hết cọc rồi , coi bộ lại vui tươi như hằng ngày.

Khổ cái nó dễ giận nhưng mà nhanh quên.

Cũng không biết tại cậu chịu đền hay tại mứt cậu cho ngon quá mà nó quên bén cái chuyện cậu lấy mứt của nó luôn.

Sáng nay ông bà cũng về nhà.

Cậu mợ hai hôm nay cũng về luôn.

Nó thức sớm ra đón mợ của nó.

" Khiêm , ra đây mợ cho cái này nè "

Nó nhảy chân sáo bước ra.

Không biết trùng hợp hay sao mà mợ lại đem mứt về cho nó.

Kiểu này chắc ăn tới tết năm sau.

" Mợ cho con mứt hả ?

"

Mợ cười.

" Anh Đình nhờ mợ gửi cho bây đó "

Tay nó nhận lấy cái gói mứt , nghe tới anh Đình liền cười lên.

" Anh Đình hả ?

Dạo này ảnh khoẻ hong mợ "

" Khoẻ lắm , thôi mợ vô trước nghen "

Nó đáp mợ một tiếng " dạ " xong lại cất cái gói đó vào túi.

Gói này hình như lớn hơn cái gói hôm qua một chút , để trong túi mà thấy nó hơi phồng lên.

" ...

"

Nay nhiệm vụ của Khiêm lại đổi nữa rồi thế nhưng người sai bảo vẫn là cậu chớ chẳng phải ai khác.

" Dạ canh của cậu "

Cậu vừa cầm cái muỗng lên thì mắt lại chú ý đến cái vật trong túi nó.

" Cái gì ở trong túi vậy ?

"

Nó nghe vậy , tay bất giác sờ lên cái túi.

" À..Cái này là anh Đình nhờ mợ gửi cho con "

Nghe tới hai từ " anh Đình " chẳng hiểu sao tự dưng lòng cậu như muốn bốc hoả.

Chẳng để cho Khiêm phản ứng , tay cậu nhanh chóng đoạt lấy vật trong túi.

" Cậu !

Cái đó của con mà "

Cậu lấy xong lại nhét vào túi mình.

Khiêm nó muốn lấy lại cũng chẳng có cơ hội lấy.

" Tao mua cho mày chưa đủ hả gì ?

Ăn hết đóng đó đi rồi cái này tính sau "

"...Dạaa "

Nó " dạ " một tiếng dài , thêm cái mặt kia nữa làm lòng cậu càng thêm sôi sục.

" Lần sau đừng có nhắc cái tên Đình ở trước mặt tao nữa , nghe chưa ?

"

Khiêm nó gật gật đầu xong mới ra ngoài.

Còn cái gói mứt kia cậu tính sao á ?

Thì chung số phận với cái gói hôm qua chứ sao.

Nát bét hết , rồi nghỉ ăn được luôn.

" Đình Đình Đình , tao không đập thằng đó tao không phải cậu cả nhà này nữa !

"

Tay cậu đập mạnh xuống bàn.

Cái muỗng bằng sứ vỡ làm ba khúc.

"..."

" Cậu cả kì cục quá à !

"
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 7 : Ngăn Chặn.


Cốc , cốc , cốc.

" Vào đi "

" Mợ hai "

Khiêm nó đem cái mặt ũ rũ qua gặp mợ.

Tay cũng không quên chén canh yến trong tay.

" Canh của mợ nè "

Nó đặt xuống bàn xong định rời đi nhưng đã bị mợ gọi lại.

Bởi cái mặt nó nay buồn hơn thường ngày nhiều lắm đa.

" Khiêm , qua đây mợ biểu "

Chân nó đang bước cũng dừng lại rồi mới xoay người đi về phía mợ.

" Sao vậy mợ ?

"

Nghe mợ hỏi mặt nó lại có chút hơi nhăn.

" Cậu cả lấy đồ của con rồi...

"

" Hả ?

"

Mợ nghe nó nói mà ngạc nhiên.

" Sao cậu lấy ?

Mà cậu lấy cái gì ?

"

Khiêm bĩu môi.

" Cậu lấy đồ anh Đình gửi cho con rồi...Mà hình như cậu hỏng có thích anh Đình mợ ơi "

" Con thấy con nhắc tới anh Đình trong cậu bực lung lắm "

Mợ nhìn nó mà khó hiểu.

Đó giờ cậu cả nhà này có gặp anh Đình sao ?

Hay là bữa đám có gặp rồi , anh Đình mần chi sai quấy hả ?

" Ờ..Thôi , bây đừng có buồn nữa , lát ra cái gốc đa phía gần chợ là gặp anh Đình chớ gì "

" Thiệt hả mợ ?

"

" Ừ , thiệt "

Nhận được lời xác nhận của mợ trong nó hớn hở dữ lắm đa.

"..."

Khiêm nó như con nít vậy đó , mới thấy nó buồn buồn dị chớ gặp chuyện gì vui là nó hết buồn liền.

Đi chợ á hả ?

Nhưng mà sao ra chợ được , đồ mua xong hết trơn rồi mà.

Nó vừa nghĩ vừa tách mấy cái hạt sen ra khỏi đài.

Mấy cái hạt sen được tách ra xong lại lột bỏ cái vỏ xanh ở ngoài.

Hạt bên trong nó trắng nõn.

Nhưng nó nhìn mấy cái hạt sen này đầu nó lại nghĩ tới chuyện khác.

" Sao dạo này cậu cả thích ăn hạt sen quá dị trời ?

Lần nào đi hái cũng ướt mình hết trơn "

Nói thì nói dị chớ người ta là chủ mà , muốn ăn thì người ta biểu mình đi hái thôi.

Nhưng cái suy nghĩ đó cũng bay theo gió trong phút mốt.

Bởi bây giờ đầu nó nghĩ chuyện khác ời.

Có cớ nào ra chợ đâu mà gặp anh Đình ?

Chán thiệt chớ.

"..."

Tay nhỏ xách cái xô nước to , tưới qua tưới lại mấy khóm hoa quỳnh của cậu.

Mà ra vườn thì đầu nó lại nhớ về mợ hai.

Chèn ơi !

Sao tự dưng theo mợ qua đây cái có nhiều chuyện để nghĩ dữ vậy đa.

Cái đầu nó thì nghĩ , tay thì múc nước tưới ào ào.

Tưới riết mà mấy cây hoa của cậu muốn úng nước hết luôn.

Trong lúc nó đang mông lung thì cái người sai nó mần mấy chuyện này đang ở đâu ?

Cậu ngồi trong nhà nhìn ra chớ đâu.

Góc này dễ thấy hơn ấy mà !

" Trời ơi , lỡ ra hỏng được anh Đình ảnh giận mình rồi sao ?

"

Vừa đi nó vừa nghĩ chớ có thèm nhìn dưới chân đâu.

Xong rồi...

Phịch !!!

" Ui da !

"

Nó ngã xuống đất , trời xui đất khiến thế nào mà tặng cho nó thêm cái xô nước.

Ướt hết mình mảy rồi còn đâu.

" Chời đất ơiiiii "

Quần áo gì ướt nhẹp hết rồi , được tắm luôn.

Mà sao cái áo bà ba này nó ngộ ngộ hen ?

Bình thường nó rộng thùng thình mà sao dính nước cái nó ôm dữ dị hen ?

Mà chân Khiêm nó hình như trật mất rồi.

Nó ráng lắm mới lê cái chân cà nhắc đó vô được tới nhà trong đó.

" Xui hết chỗ nói hà !

Giò cẳng dị thì đi gặp anh Đình kiểu gì ?

"

Nó mệt quá mà ngồi đại xuống đất.

" Đi gặp ai ?

"

" Anh Đ-...Cậu !

"

Nó mới ngước lên đã gặp ngay mặt người kia đang nhìn chằm chằm.

Hên lắm mới xui được dị đó.

" Mần công chuyện thì không lo , lo chuyện gì đâu không "

" Tin tao đập mày chết không ?

Ăn mặc gì mà không ra người không ra ngợm "

Nó mới đứng lên đã bị cậu nói cho một tràn làm nó sợ quá im thin thít luôn.

" Câm hay sao mà không trả lời ?

"

Nó đang bị ướt , lại run mà nay gió lớn gặp cậu nói nãy giờ làm nó đứng run cầm cập.

" Dạ..Cậu đang dạy sao con dám nói "

Cậu nhìn nó từ đầu tới chân.

Ướt chèm nhẹp hết rồi.

"...Đi vô thay đồ gì đi "

" Dạ "

Nó cúi đầu chào cậu xong mới bước mấy bước chân cà nhắc đi vô trong.

"...Cũng..Thon nhỉ ?

"

Mặt mài Khiêm nó cũng thuộc dạng có da có thịt , hai má bánh bao lộ rõ vậy mà sao cái người nó...Trái ngược với cái mặt nó quá vậy ?

Mà hình như mũi cậu cả chảy gì ra rồi kìa.

"..."

Nó thay đồ xong thì lại làm việc như cũ.

Có cái chân nó vừa đau vừa nhói.

Chị Mùi bả nhìn cái tướng nó đi vừa thương vừa mắc cười.

" Mèn ơi , mần chi mà mày đi cà nhắc dị Khiêm ?

"

Nó lê cái chân đau , mặt nhăn nhó nhưng vẫn trả lời lại.

"..Em bị té , hình như trẹo chân rồi "

Khiêm ngồi trên phảng , thở vài hơi.

" Hạt sen em tách rồi , chị hay con Mén nấu đi "

Xong tay nó lại với tới cái rổ rau đang lặt dỡ.

Mần hỏng ngưng hỏng nghĩ gì hết trơn à.

"..."

Đợi chiều chiều.

Mợ hai biểu nó đi qua nhà cha má lấy đồ nó cũng đi liền.

Tiện quá còn gì.

Nhưng mà trời đâu như là mơ.

Nó lê chân vừa bước ra khỏi cổng nhà đã bị cậu gọi lại.

" Khiêm !

"

Khiêm nó giật thót tim.

"...Dạ..Cậu gọi con "

Cậu nhìn nó , xong lại nhìn xuống chân.

" Vào dọn phòng cho tao đi "

Khiêm nó đứng cứng đơ.

" Dạ ?

Nhưng mà con..Con phải qua nhà ông bà lấy đồ cho mợ hai nữa cậu ơi "

Mài cậu cau lại.

" Tao biểu mày dọn phòng cho tao , đồ hôm nào lấy chả được ?

"

Nó gật đầu.

" Dạ...Dị con đi vô "

"..."

Khiêm nó vô nhà rồi , cậu cả thì đi ra....Chợ.

Cái cây đa này nó to lắm , chắc cũng mấy chục năm.

Người con trai đứng đó , hình như đang đợi ai lâu lắm rồi.

Tóc người này hơi cháy nắng , áo bà ba màu xanh đen.

Cậu nhìn thấy người đó , đứng quan sát hồi lâu.

Mất quá cậu đánh liều đại.

Gọi thử một lần.

" Đình !

"

Người kia theo phản xạ cũng xoay lại theo hướng gọi.

Nụ cười chợt tắt.

Ủa ?

Đâu phải Khiêm mà mình đợi đâu.

Đây...Cậu cả mà ?

" Con..Con chào cậu cả "

Cậu đi lại gần.

Nhìn người kia.

Cao hơn Khiêm nhưng thấp hơn cậu.

" Mày là Đình ?

"

" Dạ cậu "

Xong mắt cậu lại lia xuống tay người kia.

" Gửi đồ cho thằng Khiêm à ?

"

Tay anh Đình bất giác hơi siết chặt.

Dẫu gì tiếng tâm của cậu cả ai mà chẳng biết.

"..Dạ cậu..Con , con gửi cho Khiêm "

Người kia thoáng chút vẻ hơi run.

Cậu cười khẩy.

Nhát như thỏ đế mà cũng dám dành người của cậu á ?

Tay cậu chợt nắm lấy thứ người kia đang cầm , giật phăng đi thật mạnh.

Người kia chưa kịp phản ứng lại thì đồ đã tuột khỏi tay.

" Ơ ?

Cậu- "

Chưa để người ta nói được một câu thì cậu đã lên tiếng chặn lại.

" Khiêm nó bận rồi , không ra gặp được để về tao đưa cho nó sau "

Xong cậu quay đi , chẳng thèm ngoảnh mặt nhìn người kia ra sao.

Đình đứng chôn chân tại chỗ.

Cái gì vừa xảy ra vậy ?

Nhưng lúc anh phản ứng lại được thì cậu đã khuất bóng rồi.

"..."

Để cậu đưa cho Khiêm.

Ừ , miệng cậu nói nhưng sao tay cậu lại quăng đồ của người ta xuống sông rồi ?

Quăng xong lòng cậu vui hẳn đó chứ.

Bước đi ung dung về thẳng tới nhà.

Mặc kệ cái gói kia trôi theo sông về đâu thì về.

Cậu thâm😇
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 8 : Thế Huân ?


Chẳng biết nay có chuyện chi mà cậu cả trong mặt có vẻ vui hẳn.

Còn Khiêm á ?

Nó bị cậu bắt ở nhà , mặt mài xụ xuống 1 cục kia kìa.

Nhưng mà biết làm sao được , cãi thì cậu không chửi cũng đánh mà làm thì hỏng đi gặp anh Đình được.

Vậy thôi đành lỡ hẹn với anh Đình thôi.

Vừa về tới nhà , cơm chiều cũng đã dọn xong.

Vừa hay nay ông bà cũng về.

" Huân , đi đâu về đó con ?

Vô ăn cơm đi "

Mặt cậu tươi lung lắm.

" Dạ má "

Nhưng mặt cậu giãn ra chẳng được bao lâu thì đã quay về như lúc đầu.

Tại sao á ?

Tại cậu hai tới rồi.

Mặt cậu lúc nãy còn cười mà giờ tắt hẳn , làm cái không khí trên bàn ăn tự dưng nó ngột ngạt ngang vậy đó.

Ông thấy vậy cũng lên tiếng.

" Hai đứa ăn đi chớ tính ngồi nhìn nhau hoài vậy sao đa ?

"

Nghe tới đây hai người mới đụng đũa.

Mà cậu ăn hết ngon rồi , ráng cho hết chén cơm đặng đi vô trong chớ ngồi đây hoài cậu hỏng có ưa được miếng nào hết á.

Mợ hai ngồi kế bên chồng nhưng mà mặt cũng chẳng vui mấy.

Biết là hôn nhân sắp đặt đã khổ chỉ mong sao trời phù hộ cho tấm chồng tốt thế nhưng...

"..."

Đêm nay không mưa nhưng gió giông cũng dữ lắm.

Khiêm càng nghĩ càng thấy lạ.

Bộ cậu ghét anh Đình lắm hả ?

Ghét mà hỏng muốn nghe nhắc tên người đó luôn ?

Lần đầu trong 18 năm cuộc đời nó mới thấy có người ghét ai đó đến mức vậy đó.

Lòng buồn nên thành ra nó lại không ngủ được.

Đây là đêm thứ mấy nó vậy rồi nhỉ ?

Thứ tư hay thứ năm gì đó , chẳng nhớ.

" Chán quá à !

Hong có anh Đình ở đây hỏng có ai chơi hết !

"

Hai chân nhỏ của nó cứ đong đưa qua lại.

Xong mỏi quá lại nằm xuống phảng.

Giờ này người ta ngủ hết trơn rồi chỉ còn có mình nó chưa ngủ thôi đó.

"..."

Ừm...Ai rồi cũng phải buồn ngủ thôi.

Khiêm cũng thế , nó lại ngủ luôn trên phảng rồi.

Cũng như đêm trước , cái dáng người cao cao kia lại đứng chấp tay nhìn nó.

Áo Khiêm nay hết bị lật lên rồi , hong thấy được bụng nhỏ đâu.

Nhưng người đang nhìn kia thấy cái khác.

Cái gì ấy nhỉ ?

Môi son...Môi son...

Khiêm chắc ngủ say lắm rồi nhỉ ?

Đến cả người kia đến gần cũng chẳng hay ho gì mà.

Nhưng cái môi nó hình như càng gặp lạnh là nó càng đỏ hay sao đó đa.

Làm người kia cứ nhìn mãi.

Nhưng đâu ai chỉ nhìn hoài được...

Hmmm....

Liều thì ăn nhiều thôi.

Chụt.

Chỉ lướt nhẹ qua thôi , như chuồn chuồn lướt trên nước.

Nhưng...

Nụ hôn đầu nó gìn giữ 18 năm nay bị ai đó cướp mất rồi ?

"..."

Ò Ó O...

Trời hừng sáng.

Khiêm nó nằm ở đằng sau nên bị tiếng gà gáy đánh thức.

" Ư...Ưm.."

Khiêm vươn vai , xong ngồi dậy dụi dụi hai con mắt.

" Sao sáng nhanh dị ?

"

Cái đầu tóc nó bù xù sau một giấc ngủ ngon , nhìn chẳng khác gì cái mào gà đâu nhỉ ?

Nó bước ra xem , trời còn tối mới le lói sáng chút thôi.

Nhưng giờ lỡ thức rồi hỏng lẽ ngủ lại ?

Thôi , Khiên thức luôn.

Nó đi vòng ra vườn xong lại vòng ra sau , đi chắc cũng mấy quận đó.

"..."

Đang tung ta tung tăng , hai chân ngắn còn nhảy chân sáo thì bỗng.

Bụp !

Đầu Khiêm va trúng cái gì rồi ?

" A !

"

Nó nhắm tịt mắt , xong hồi lâu mới dám he hé ra nhìn.

" Bộ mày đi không biết nhìn đường hay gì ?

"

À..Đụng trúng ngực cậu cả rồi.

" Con..Con xin lỗi cậu..Tại con không để ý "

Cậu chẳng nói gì , nhìn nó một lúc rồi thôi.

Xoay mặt đi vào trong nhà.

Nhưng đâu phải ?

Cậu xoay mặt để người ta không phải nhìn cái mặt ửng đỏ của cậu cả đó !

Khiêm nhìn bóng lưng cậu cả đi mà ngớ người , vậy thôi đó hả ?

Cậu hỏng giận hả ?

Cậu hỏng trách hả ?

Cậu hỏng phạt gì luôn hả ?

Nó chợt nghĩ , coi bộ cậu cũng đâu có dữ lắm đâu đa ?

"..."

" Cậu..Cậu cả tha con...Cậu ơi , con lỡ dại...Con lỡ dại cậu ơi "

Thằng hầu quỳ dưới đất vừa vang xin cậu cả.

Nó lỡ tay làm bể cái bình quý của cậu rồi.

" Mẹ nó , còn dám mở miệng ra xin xỏ ?

Cho mày ăn cho mày ở rồi để mày ăn hại vậy hả ?

"

Mắt do tức giận mà đỏ hết lên , long lên sồng sộc hàng tia máu.

" Khỏi vang nài tao !

Hình như lâu quá tao chưa dạy dỗ gia đinh nên tụi mày quên cậu cả này rồi hả ?

"

Thằng hầu dưới đất cứ vang xin , dập đầu từng cái một nhưng sao mà làm cậu hết giận được.

Mắt cậu lia qua cái bếp , chỗ mà người ta để củi...

"..."

Chẳng biết cậu đánh mạnh hay nhẹ , chỉ biết thằng hầu kia cũng hết sức để cầu xin.

Nhưng rồi...Tay cậu lỡ vụt mất cây củi trong tay.

May rủi làm sao mà nó xoẹt ngang mặt thằng Khiêm vừa đi hái sen vào.

Nó nhìn cảnh tượng ghê rợn trước mắt , xong lại cảm nhận được trên mặt mình hơi nhói lên.

Bộp.

Tay nó vô thức thả lỏng , đánh rơi mấy cái đài sen xuống đất.

Mới sáng nay nó còn khen cậu tốt vậy mà giờ đây...

"...Cậu...

"

Cậu nhìn lên.

Xong lại nhìn cái mặt thằng Khiêm cứng đơ do sợ hãi.

Nhìn rõ hơn thấy vệt đỏ xước nhẹ trên mặt nó cậu mới bình tĩnh lại được phần nào.

" Đứng đó làm gì ?

Lôi nó xuống nhà kho !

"

Hai người đứng gần đó nghe lệnh mà lôi người dưới đất đi.

Lôi qua mặt thằng Khiêm , nó nhìn người kia thương tích đầy mình không rõ sống chết mà đột nhiên rợn người.

Hình như..Người ta đồn là thiệt rồi.

Thấy nó đứng yên mãi , cậu mới kêu mọi người đi khỏi chỗ này.

"..."

Giờ chỉ còn hai người , thằng Khiêm nó vẫn đứng ngây ngốc ra đó.

Mắt nó dán chặt vào mấy vệt đỏ thẩm dưới nền gạch tàu.

Cậu lau vội tay mới tiến lại chỗ nó.

Mặt nó lúc này xước một vết nhỏ , rướm cả máu.

Nhưng nó chẳng thấy đau , chỉ thấy sợ.

Cậu đứng trước mặt nó , nhìn cái vết xước do mình gây ra mà chẳng biết nói gì.

Còn nó thì càng nhìn cậu càng sợ.

"..M..Máu..Cậu...Máu "

Nó ấp a ấp úng nói không thành lời.

"...Mày...Thấy sợ tao à ?

"

Nó bỗng ngước mặt lên , càng cho cậu thấy rõ cái vệt kia.

" Con...Con...Nhưng mà cậu..Cậu đánh...

"

Cậu nhìn cái vệt kia , trong lòng lúc nãy còn giận dữ giờ bỗng chuyển qua thấy có lỗi.

" Tao..Tao xin lỗi..

"

Lần đầu cậu cả biết lỗi.

Lần đầu cậu cả mở miệng ra xin lỗi người ta đó.

"..."

Xong cả ngày hôm đó lúc nào nó cũng thấy ớn lạnh trong người.

Mấy người gia đinh trong nhà thấy nó vậy cũng chẳng lấy làm lạ , từ từ rồi quen thôi.

Nhìn chén canh hạt sen kia.

Bình thường nó bưng lên cho cậu nó đã sợ rồi nay còn chứng kiến tận mắt cái cảnh cậu đánh người...Nó sợ hơn.

Cái tay bưng chén canh nay sao mà nó run chẳng kiểm soát được.

Sống trên đời 18 năm , có bao giờ nó thấy cái cảnh ghê vậy đâu , lần đầu thấy còn được chứng kiến từ đầu đến cuối.

Cốc , cốc , cốc.

" Cậu ơi...Canh-Canh của cậu "

Nó lấy hết can đảm , đặt chén canh xuống.

Cậu thấy nó vậy cũng chẳng nói gì , cứ thế mà cho nó đi ra ngoài thôi.

Cậu ngửa đầu ra ghế , thở dài.

" Mẹ kiếp !

Khó lắm mới để nó thấy...Vậy mà nay "

" Sao mày ngu quá vậy Huân !

"

"..."

Đêm xuống nữa rồi.

Lại là một đêm gió thổi hiu hiu.

Nó ngồi bên hiên nhà.

Hôm nay không phải do bực bội hay nóng nực mà không ngủ được , mà tại cứ hễ nhắm mắt nó lại thấy cảnh tượng đó nên thôi.

" Khiêm "

"..Ơ...Cậu cả..

"

Nó gặp cậu lập tức nó run như cầy sấy.

" Nè , cầm đi , cho mày đó "

Tay cậu đưa chai thuốc nhỏ ra trước mặt nó.

"..Sao cậu cho con thuốc ?

"

Cậu nhìn nó , tự dưng môi cậu hơi mím lại.

"..Tại...Mặt "

Nó đưa tay nhận lấy chai thuốc xong lại ngẩng lên nhìn cậu một lần nữa.

" Mặt ?

Mặt con hả ?

"

Cậu gật gật đầu.

"..Hồi sáng...Tao không cố ý làm mày bị thương...Tại cái thằng đó làm tao bực..

"

" Mày lấy sức đỡ đi "

Nhìn cậu cả ban ngày hung dữ như hổ mà giờ đây khúm núm nhẹ nhàng như mèo , bỗng lòng ngực trái nó khẽ rung lên.

" Cậu..Cái này , da con mau lành lắm...Với lại da con cũng dày nữa nên con hỏng đau đâu cậu.."

Cậu nghe nó nói mà mặt tự dưng hơi buồn.

" Mày nhận đi , tao có cho mày từ chối tao đâu "

" Dạ..

"

Nó " dạ " xong cũng nhận , nhưng cậu cứ đứng đó mãi chẳng chịu đi hay nhúc nhích đâu hết.

"...Cậu sao vậy cậu ?

Cậu lạnh hả ?

"

Cậu nghe hỏi liền đáp.

" Không , tao không lạnh "

Khiêm nó nghe cậu trả lời liền tò mò , vậy cậu đứng đây chi nữa ?

Hay còn chuyện chi muốn hỏi nó sao ?

" Vậy..Cậu đứng đây mần chi ?

Hay con mần chi khiến cậu..hỏng vui hả ?

"

Tay cậu để sau lưng , tự dưng nó nắm chặt lại với nhau.

" Khiêm...Để , để tao sức thuốc cho mày được không ?

"

" Dạ ?

"

Mắt nó trợn lên vì kinh ngạc.

Sao cậu này khác với cậu hồi sáng quá vậy ?

" Thì..Cũng là lỗi của tao , coi như chuộc lỗi thôi "

"..À , dạ "

Nó thấy cậu khó xử , thôi thì cũng đồng ý đại vậy.

Nó đưa chai thuốc cho cậu.

Cậu cũng ngồi xuống cạnh nó.

Nó thấy hơi ngại nên cũng nhắm mắt mới dám quay qua phía cậu.

Cậu cả đó giờ tàn bạo vậy mà nay có việc sức thuốc thôi cũng run vậy sao ?

Tay cậu đưa nhẹ lên má nó.

* Má con trai gì mà vừa trắng vừa mềm nữa *

Cậu nghĩ thầm chớ làm gì dám nói ra.

* Mà mặt nó lúc nhắm mắt vậy cũng đẹp...À không , rất đẹp *

Sức thuốc xong cậu liền rút tay lại.

Khiêm nó cũng mở mắt ra.

" Hì , con cảm ơn cậu nghen !

"

Nó cười , làm người kia đơ nhẹ vài giây.

" Ừm...Mặt đẹp thì đừng để có sẹo !

"

Xong cậu quay ngoắc vô trong nhà.

" Ủa ?

Cậu nói gì dợ ?

"

"..."

Bước vào tới phòng.

Cậu tự vả vào mặt mình vài cái.

" Huân ơi Huân ơi "

" Tỉnh tỉnh tỉnh "

" Nó chỉ có đẹp với cái dáng thôi chớ có cái gì nữa đâu !

"

Cái tiếng cậu tự vả vào mặt mình nghe nó chang chát , vang vong cả màn đêm tối tăm kia...

Cậu tự vả😔
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 9 : Hầu Cưng !


Kể từ cái bữa đó đến nay , cậu cả nhà này tự dưng đổi tính đổi nết ngang à.

Làm sai cậu cũng chỉ trách rồi cho qua chớ cậu hỏng có đánh đập gì nữa hết.

Bộ cậu ăn nhằm cái gì rồi hả ?

Hay...Cậu sợ mất hình tượng với người ta ?

"..."

Khiêm nay nó đi hái sen nữa ời , mà cái ao sen cũng đâu có lớn lắm đâu.

Cậu ăn riết hỏng còn nhiêu hết trơn á !

Khiêm nó vẫn lội xuống nước hái mấy cái đài sen như mọi ngày.

Mà nay sao tự dưng dưới chân nó có cái chi nhói lên đau dữ lắm.

" A !

"

Nó vội bỏ mớ sen trên tay xuống.

Xong lại nhìn xuống hai chân.

" Chời ơi !!

Đĩa cắn rồi "

Trần đời Khiêm nó sợ cái con này nhất mà nay nó gặp ngay chăng !

Nó nuốt ực.

Bỏ qua cái nổi sợ mà cố gắng lấy con đĩa ra.

Da nó trắng càng tôn lên cái chất lỏng màu đỏ kia.

"..."

Lấy ra xong rồi nó cũng kệ , mà hình như Khiêm nó quên luôn ời.

Cứ vậy đi vô thôi.

Mà đi chưa tới nhà nữa thì nó chợt thấy cái dáng ai quen quen đứng gần gốc cây cạnh ao sen.

Ai vậy ?

Nó đi chậm chậm lại gần.

Cái người này..?

" Cậu cả !

"

Người đang lắm ló kia giật mình.

Nhưng cũng chịu chui đầu ra chớ hong núp nữa.

"..E hèm...Thằng này , nay mày gan ha ?

Ăn nói với tao vậy đó hả ?

"

Khiêm nó thấy đúng là cậu cả nên cũng hơi khép nép hơn lúc nãy.

" Dạ..Con đâu có dám , tại con kêu đại con cũng đâu biết cậu núp trong đó thiệt đâu "

Cậu nghe nó nói như nói trúng tim đen.

Cậu im lặng , Khiêm nó cũng im nốt.

Hai người đứng đơ đó mà nhìn nhau chứ chẳng biết nói gì.

Xong cái cặp mắt của cậu chẳng hiểu sao tự dưng lia xuống chân Khiêm.

Bên chân phải hình như...Bị đĩa cắn chảy máu rồi.

"..Ờ...Chân mày bị sao vậy ?

"

Nghe cậu hỏi , lúc này Khiêm mới nhớ sựt ra con đĩa lúc nãy.

Mắt nó cũng theo lời cậu nói mà nhìn xuống dưới chân.

Chảy máu thiệt rồi.

" Cái này..Nãy con bị đĩa cắn , mà hỏng sao đâu cậu "

Mặt cậu chợt toát lên vẻ hơi khó chịu.

Đĩa nào mà cắn ngay cặp chân này hay vậy đa ?

" Đưa cho tao "

" Dạ ?

"

Nó nhìn cậu.

Đưa cái gì ?

Nó có cái gì cho cậu đâu mà đưa với không đưa ?

" Sen , đưa đây "

Lúc này nó lại nhìn xuống thứ mình cầm trên tay.

" Dạ thôi cậu , cái này chưa rửa dơ lắm lỡ làm dơ người cậu con biết lấy gì đền "

Cậu nhìn xuống cái người nhỏ nhỏ kia.

* Lấy thân mà đền chớ lấy gì *

"...Tao biểu đưa đây ?

Tao có đòi mày đền cho tao đâu ?

"

Xong cậu giật luôn cái thứ trên tay nó.

" Ơ cậu !

Cậu trả lại cho con đi "

Mắt người kia hơi trừng lên nhẹ.

" Lo cho cái chân mày trước đi rồi hẳn nói "

Xong cậu đi luôn , nó cũng đi theo sau mà khổ quá người chân dài người chân ngắn nên thành ra đi có kịp cậu đâu.

"..."

Vô tới nhà , cậu làm cho cả nhà hoảng một phen.

Nay cậu tự đi hái sen luôn hả ?

Chèn ơi , đó giờ mới thấy chuyện lạ này à nghen !

" Tụi bây nhìn cái gì ?

"

" Dạ..Dạ không có gì thưa cậu "

Cậu liếc mắt qua đám gia đinh một lần xong mới đi thẳng lên nhà trên.

Lúc này Khiêm nó mới về tới nhà.

" Má ơi !

Đi gì mà nhanh dữ dị trời ?

Mệt muốn chết luôn hà "

Mọi người chưa hết bàn hoàng về hành động lạ của cậu cả thì đã bị Khiêm nó làm cho ngơ tiếp.

Con Mén mới đi lên hỏi thử.

" Khiêm , sao mày đi hái sen mà cậu là người xách về ?

"

Khiêm nó thở hổn hển.

Thở dài thêm mấy hơi mới có sức trả lời Mén.

" Tao bị đĩa cắn nên cậu đem vô dùm "

" HẢ ?!!

"

Cả nhà sau trầm trồ.

Người lúc nãy có đúng thật là cậu cả không vậy ?

Khiêm nó nói xong liền bị mọi người hù lại mà giật mình.

" Gì mà hả dữ dị ?

"

Chị Mùi là người hoàn hồn lại đầu tiên , chị đi lại lấy mới sen cậu để trên đất xong sẵn tiện giải đáp thắc mắc cho Khiêm.

" Mày mới vô nên hỏng biết đó chớ , cậu cả nhà này từ nhỏ tới lớn có đụng vô mấy việc này đâu "

Chị Mùi nói xong cũng chọc nó một phen.

" Coi bộ...Mày là hầu cưng của cậu rồi đó nghen !

"

Khiêm nó bĩu môi sau câu chọc ghẹo của chị Mùi.

" Thôi hỏng dám chị ơi !

"

"..."

Mà sao dạo này bữa tối cậu cả ít ra ăn với mọi người quá vậy ta ?

Cốc , cốc , cốc.

" Cậu ơi , cơm tối "

Khiêm nó bưng một mâm cơm riêng cho cậu , để xuống bàn trong phòng.

Cậu đang nằm trên giường cũng bật dậy , lại bàn ngồi.

Cậu nhìn nhìn mâm cơm xong mới nói.

" Khiêm , lấy chén đũa "

Khiêm nó nhìn mâm cơm được dọn đầy đủ chén đũa mà ngơ ra sau lời nói của cậu.

" Dạ ?

Chén đũa có rồi mà cậu , có thiếu gì đâu cậu ?

"

Cậu ngước lên nhìn nó.

" Tao biểu mày lấy thêm "

"..Dạ "

Khiêm cũng nghe lời , nhanh chóng ra sau lấy thêm một cái chén với một đôi đũa.

Hỏng biết cậu tính mần chi đây đa ?

Nó đi cũng nhanh , phút mốt đã lấy xong.

" Dạ cậu ơi , chén đũa đây "

Nó đặt chén đũa xuống bàn.

Cậu thấy vậy cũng tự tay bới hai chén.

Khiêm đứng bên nhìn hành động của cậu mà tò mò.

" Ngồi xuống ăn đi "

" Dạ ?

Ăn cái gì cậu ?

"

Cậu chưa trả lời liền mà tự tay kéo ra thêm một cái ghế.

" Ăn cơm "

Khiêm nghe liền lắc lắc đầu.

" Dạ thôi cậu , con ngồi đây ăn coi sao được cậu "

Tay cậu đẩy chén cơm tới trước mặt nó , đũa cũng để đó sẵn.

" Giờ mày cãi hay nghe ?

"

Bị dồn vô thế khó , thôi thì phép vua cũng thua lệ làng.

Lòng nó dù sợ nhưng cũng bấm bụng ngồi xuống.

" Dạ con nghe "

"..."

Lần đầu trong 18 năm cuộc đời của nó thấy ăn cơm mà trong lòng thấp thỏm đến vậy.

Lỡ ai vô cái chắc nó chết luôn.

Tay nó chẳng dám gắp đồ ăn nhưng tay người kia thì dám.

Thoáng cái chén cơm trắng của nó đã được cậu gắp đầy đồ ăn.

" Ăn đi , nhìn cái gì ?

"

Ờ , ăn cơm nhưng mà sao cậu nhìn người ta hoài dị ?

" Cậu ơi...Cậu nhìn con dị con , con ăn hỏng có được "

Cậu gắp chút thức ăn bỏ vào miệng xong mới đáp.

" Tao nhìn chớ tao có ăn thịt mày đâu ?

"

" Dạ cậu..."

Khiêm nó ráng lắm mới ăn xong.

Tại nó ăn hết chén này là cậu lại bới chén khác cho nó.

Đồ ăn ăn chưa hết thì trong chén lại vung lên thêm.

Còn cậu ăn một chén nãy giờ vẫn chưa vơi được tẹo nào.

Hai má nó nhét đầy đồ ăn , nhìn mà mắc cười.

" Ức...Cậu ơi , con..Ức con ăn hỏng có nổi...Ức nữa đâu.."

Chết rồi , Khiêm nó nấc cục luôn rồi cậu cả ơi.

Nghe nó nói vậy tay cậu mới ngưng gắp.

" No chưa ?

"

" Dạ..No rồi cậu "

Khiêm nó gật gật đầu , miệng thì cố nhai hết đồ ăn.

"..."

Hè he hé.

Nay Khiêm lại quạt cho cậu ngủ nữa rồi nè.

Nhưng lần này hong có giống với mấy lần trước.

Cậu hết quay lưng lại với nó rồi.

Mà cậu quay mặt lại.

Nó thì quạt , còn cậu thì nhìn.

Nó mỏi lắm nhưng đâu có dám ngưng nữa đâu.

Còn cậu cả này cứ thấy người ta đẹp là nhìn hoài được hoài à nghen !
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 10 : Cậu Cả Kì Quá !


Sau một đêm quạt cho cậu ngủ chẳng ngơi tay thì hai con mắt của Khiêm nó cũng sắp ngang ngửa con gấu trúc.

Còn cậu cả á hả ?

Vừa được quạt mát vừa được ngắm người đẹp thế kia mà sao ngủ không ngon cho được.

"..."

Sáng nay Khiêm lại làm một công việc quen thuộc.

Tách hạt sen nấu cho cậu cả ăn chớ chi.

Cái đôi tay hôm qua quạt cho cậu ngủ giờ lại đang tách hạt sen cho cậu , sướng nhất Thế Huân nhá !

" Oaaa "

Khiêm nó ngồi làm mà ngáp ngắn ngáp dài.

Đâu ?

Ai hôm qua nói nó được làm hầu cưng của cậu đâu ?

Bị hành muốn chết luôn chớ ở đó mà cưng với chả nựng.

Tách hết cái này tới cái kia cuối cùng cũng xong.

"..."

Một ngày làm việc của Khiêm như được cậu cả sắp xếp sẵn.

Ngày nào cũng như ngày náy.

Sáng hái sen cho cậu , không hái sen thì đi tưới mấy khóm hoa quỳnh của cậu.

Trưa thì Khiêm ngủ bù.

Chiều đem cơm vô phòng cho cậu.

Xong tối lại quạt cho cậu ngủ.

Mà hỏng biết cậu biểu nó tưới riết mấy khóm hoa kia có úng không mà thấy ngày nào cậu cũng biểu nó ra vườn.

Hmm..

Biểu nó tưới cây là lợi 1 , còn cậu ngồi trong nhà ngắm là lợi 10.

Haiz , chỉ có Khiêm là nó chẳng có lợi chỉ có lỗ thôi.

Cốc , cốc , cốc.

" Cậu ơi , canh của cậu "

Tay nó đặt chén canh xuống bàn nhưng thứ cậu chú ý lại là thứ khác.

Tay trắng nhỏ của cậu sao nay tự dưng đỏ lên hết rồi ?

" Tay bị sao nữa ?

"

Nó nhìn xuống tay , xong cũng rụt tay lại.

" Dạ..Tại mấy cái đài sen hôm nay nó hơi già nên nó hơi cứng chút xíu thôi cậu "

À , tại cậu chớ ai mà cậu thắc mắc ?

Người ta làm cho cậu ăn mà người ta bị đau đó đa !

Cậu nghe nó trả lời xong trong lòng bỗng hơi chột dạ.

Hình như cậu lo hưởng thụ quá mà cậu quên người ta " da mỏng , thịt mềm " rồi đó nghen.

" Ờ , vậy thôi sáng nay tao cho mày nghỉ đó , khỏi ra tưới cây "

Nghe cậu cho nghĩ mà mắt nó lập tức sáng rực lên.

" Thiệt hả cậu ?

"

Cậu gật đầu.

" Dạ !

Dị con cám ơn cậu nhiều nhiều luôn nghen !

"

Khiêm nó lại cười , nhưng nó đâu biết nó cười là tim người kia lại đập nhanh hơn 1 nhịp đâu.

"..."

Ái chà chà.

Giây phút tận hưởng của Khiêm tới rồi đó nhe.

Nó phi liền xuống giường mà ngủ bù cho mấy đêm thức chăm cậu.

Phải nói cái cảm giác này nó đã ơi là đã.

Vừa đặt lưng xuống , Gia Khiêm đã chìm vào giấc mộng đẹp của riêng mình.

Mà chắc lần này hong có ngủ tới chiều nữa đâu hen ?

"..."

" Dạ , con chào cậu cả "

Cậu gật đầu.

" Ừ , thằng Khiêm nó ngủ ở trỏng , tao cấm đứa nào vô gọi nó dậy nghe chưa ?

"

" Dạ cậu "

"..."

Khiêm say giấc nồng.

Mà cái giấc nồng này cũng hơi lâu à nghen.

Dưới bếp người ta dạo này cũng tò mò lắm à !

Chắc thằng này hầu được lòng cậu lắm phải hong đa ?

Giấc mộng đẹp của Khiêm kéo dài đến tận xế chiều.

" Ưmmmm "

Người kia vươn vai xong mới mở mắt dậy.

Ngồi dậy nhìn nó vẫn còn mơ ngủ lắm.

Nhưng nhìn cái màu nắng này...Nó tự dưng tỉnh liền à.

Nó lật đật chạy ra ngoài.

Thấy chị Mùi vừa đi ngang nó cũng tiện hỏi.

" Chị Mùi !!

Sao chị hỏng kêu em dậy gì hết trơn vậy !

"

Chị Mùi tay cầm rỗ rau , bị nó kéo lại mà giật mình.

" Thôi ông tướng ơi , để tao yên à "

" Tao mà kêu mày dậy chắc cậu cả đập tao chết trước "

Nói xong chỉ đi luôn.

Bỏ lại thằng Khiêm đứng đớ người chưa hiểu sao mà chị Mùi nói vậy.

" Ủa gì dị trời ?

"

"..."

Dọn cơm chiều cho ông bà đồ xong thì Khiêm làm gì ?

Àaaaa !

Khiêm đi tắm chớ làm gì nữa !

Nhưng Khiêm cũng biết ngại à nghen , nó đợi người ta tắm táp gì xong hết trơn rồi nó mới dám mò đầu ra nhà tắm , mà hình như nó quên mất một người rồi...

Chỗ này dựng lên bằng lá , chủ yếu để che chắn thôi.

Dựng bốn mặt như hình chữ nhật được dựng đứng lên.

Nhưng ở phía trên hỏng có nóc , chỉ có bốn mặt vậy thôi đó.

Ra tới nơi , Khiêm máng đại quần áo lên vách lá đó.

Xong nó cũng xối nước.

Tắm rửa gì xong hết trơn nó mới với tay lên kia lấy quần áo.

Nhưng mà ơ kìa ?

Nay đâu có gió nhưng sao quần áo nó rớt ra ngoài mất tiêu rồi ?

" Ủa ?

Sao đâu mất tiêu ời "

Nó đang mò mẫm thì bỗng ở ngoài có cái giọng nói quen thuộc vang lên.

" Rớt rồi "

Nó đứng hình.

Cái giọng này là..?

Trịnh Thế Huân !!!

" Cậu cả hả ?

"

Người ngoài kia im lặng một hồi mới đáp.

" Ừ "

Nghe được cậu trả lời mà nó mừng húm , tưởng cậu đi là nó ở trong này tới tối luôn mới dám ra á !

"..Cậu ơi...Cậu thương tình..Cậu lấy đồ dùm con đi cậu..

"

Người kia cũng không đáp vội.

Nhưng nó nghe tiếng bước chân xào xạc đang tới gần.

" Sao ?

Mày nói gì , lúc nãy tao đứng xa quá nghe không rõ ?

"

Khiêm trong này hít sâu một hơi , bỏ qua sự ngượng ngùng mà nói vọng ra một lần nữa.

" Cậu cả..Cậu...Cậu lấy đồ dùm con với..Đồ con rớt ra ngoài rồi "

Người ở ngoài vẻ mặt thoáng chút sự đắc ý.

" Mày chắc chưa ?

"

Khiêm nó nghe cậu đáp liền trả lời ngay.

" Dạ !

"

Rẹttt !

Ủa ?

Sao cậu hỏng đưa phía trên mà cậu kéo màng chắn ra vậy...

" Cậu !

"

Cậu đứng ở ngoài , nó đứng ở trong , hai người bốn mắt nhìn nhau.

Cậu nhìn xuống.

Nhưng xui cho cậu quá đa !

Cái tánh Khiêm nó tắm là nó hay mặc quần , thay đồ mới cởi nốt.

" Quần còn mặc mà sợ cái gì ?

Sao lúc nãy không tự ra lấy "

Rồi tự dưng cậu cọc ngang vậy chèn ?

Khiêm nó hơi đơ , đưa tay nhận lấy quần áo của mình.

" Con xin lỗi cậu...Tại con hơi ngại..Cậu thông cảm "

Cậu nhìn nó một chút.

" Đàn ông con trai với nhau , ngại ngùng cái gì ?

"

Khiêm nó nắm chặt quần áo.

" Dạ..Nhưng..Nhưng mà cậu ra ngoài được hong..Con thay đồ.."

Nghe nó nói cậu cũng xoay đi.

Haiz , cậu cả lần này hơi thấy vọng rồi hen ?

Hụt rồi hụt rồi !

Khiêm nó thay đồ nhanh nhanh.

Nhưng vừa mới ra ngoài đã đụng mặt cậu cả.

Trời hơi sụp tối rồi , thế nhưng tâm hồn thiếu niên 18 mới lớn nó hay ngại lắm đa !

" Ơ..Cậu..Sao cậu còn đứng đây ?

"

Mài cậu hơi cau lại một chút.

" Đất nhà tao , tao muốn đứng đâu tao đứng , mày ý kiến hả ?

"

Khiêm lắc lắc đầu.

" Dạ con hong dám...Dị thôi thưa cậu con xin phép vô nhà trước "

Xong nó chạy tọt mất tiêu luôn.

Chớ đứng đây hồi chắc nó ngại chết à.

Cậu cả gì đâu mà kì cục thấy ớn !

" Đệch !

Đâu ra cái kiểu tắm mà không cởi hết đồ vậy ?

"

" Làm ra đây muỗi cắn muốn chết "

Xong cậu cũng đi vô chớ đứng đây hồi mấy con muỗi này cắn mình vàng thân ngọc của cậu hết trơn.

Khiêm nó đi mà mặt nó đỏ bừng.

Nóng phừng phực.

"..Cậu cả kì cục quá !

Hỏng thích "

Hé hé , cậu tính gì mà hụt vậy cậu ?

Cậu tính mần gì con trai nhà lành ?

Cậu có ý gì với con nhà người ta đây ?

Nhắc nhẹ Trịnh Thế Huân nhé ☺️ !
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 11 : Khiêm...Nhớ ?


Nay xưởng vải dưới Sa Đéc của cậu có chuyện nên sáng nay đi sớm rồi.

Khiêm nó nay cũng làm việc như mọi khi nhưng được cái cậu hỏng ở nhà nên cậu cũng bớt hành xác nó.

Được cái nay hết đi hái sen cho cậu ời.

Cũng hết phải ngồi tách hạt sen đến mỏi cả lưng , đau tay nữa.

Từ lúc qua đây đến giờ chắc có được bữa nay là nó nhàn nhất.

" Haizz , chưa thấy hôm nào khoẻ như hôm nay "

"..."

Nay nhà vắng cậu cả nên thành ra nhà cũng dễ thở hẳn.

Khiêm nó cũng được hôm khoẻ cái thân.

Chân nhỏ bước từng bước đều ra ngoài vườn.

Nay nó vẫn tưới khóm hoa quỳnh của cậu , cậu hỏng sai cũng hỏng biểu mà hình như cái này thành thói quen của nó rồi.

Tay nhỏ múc từng gáo nước mà tưới.

Nhưng nay sao nó thấy trong lòng cứ là lạ.

Bình thường cũng tưới vậy mà , sao nay cứ thấy thiếu thiếu thứ gì đó nhưng mà nó không biết đó là thứ gì.

Hay là thiếu người ngồi từ bên trong dõi ra nhìn nó hả ?

Nhưng nó tưới hoài mà đâu có biết sự hiện diện của người đó đâu.

" Nay lạ dị trời ?

Có thiếu cái gì đâu ta ?

Xô nước đồ đầy đủ mà ?

"

Đầu nó nghĩ vậy nhưng tay cũng tưới cho xong mới thôi.

Nay nó rảnh quá nên thành ra trưa rồi cũng hỏng biết làm gì.

Bình thường giờ này lúc nó ngủ cũng có người nhìn đó đa , mà được cái có mình người đó biết chớ nó ngủ say như chết rồi làm gì biết.

" Ưm..Ư..Chán quá à !

"

Khiêm nằm dài trên phảng , lăn qua lộn lại nó vẫn thấy nay cứ thiếu thiếu cái gì đó nhưng mà nó hong có nhớ cái đó là cái gì hết.

Nó chỉ biết nay sao mà chán hơn mọi ngày.

Lạ lắm à nghen.

Hỏng lẻ bình thường mần nhiều , nay mần ít nên nó thấy hong quen hả ta ?

Kì cục ghê hen , người ta được bớt việc người ta vui còn hỏng hết dị mà Khiêm nó được bớt việc thì nó thấy hỏng quen gì hết trơn.

"..."

Trưa nắng chang chang , vậy mà nó khi không lại có hứng ra vườn.

Nay nó lại gặp cái dáng áo bà ba kia nữa rồi.

" Mợ hai !

"

Khiêm chạy lại , người kia đang ngồi rũ mặt xuống.

"..Khiêm hả ?

"

Nó lại nhìn mợ thiệt kĩ , vết đỏ kia nay cũng phai nhiều rồi nhưng sao nay mợ lại ra đây nữa ?

" Mợ bị sao nữa hả đa ?

Sao trông mợ buồn thiu vậy ?

"

Đuôi mắt thiếu nữ khẽ cụp xuống.

Nhìn nó đượm buồn.

"..Mợ không có sao , chắc tại mợ thấy nhớ cha má "

Nó nhìn mợ , thiệt là lòng nó muốn nói cho ông bà bên đó biết lắm nhưng mà...Mợ đâu có chịu.

Khiêm nó im lặng hồi lâu , xong mới làm liều mà hỏi đại.

" Bộ...Bộ cậu hai làm gì mợ nữa hả mợ ?

"

Nghe tới hai từ " cậu hai " mà lòng mợ lại nặng thêm.

Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng.

Nhưng chắc mợ thua người ta rồi.

"...Không , cậu không có làm gì mợ hết"

Khiêm nhìn mợ , thoáng qua cái liền biết mợ đang nói dối.

" Mợ , tới con mà mợ cũng muốn giấu nữa hả mợ ?

"

Mợ thở dài , như cố đẩy ra hết nổi lòng của mình.

"...Mợ , mợ không muốn người ngoài nhìn vô nói gia đình mợ là cơm không lành canh không ngọt "

Khiêm nó nhìn mợ vậy mà lòng nó cũng nặng theo.

Biết sao giờ , tánh mợ đó giờ vốn hiền lành , dù nó có tức cậu hai tới đâu nhưng nhìn mợ vậy nó cũng đâu dám nói.

"..."

Hai chân ngắn của Khiêm nó chạy tung ta tung tăng vô nhà.

Tay còn cầm rổ khoai lang vừa mới đào.

" Hì hì , chị Mùi !

Khoai lang hong đa ?"

Chị Mùi nhìn nó.

Mình mảy lắm lem hết trơn rồi.

Da trắng mà giờ nhìn đen thui hết trơn.

" Cha má ơi , Khiêm !

Đào khoai hay bây đi đánh trận vậy ?

"

Khiêm nó đặt rổ khoai xuống.

Lấy tay phủi phủi nhẹ quần áo.

" Đâu có , em thấy bình thường mà !

"

Chị Mùi cười , trai mới lớn cũng có khác hen.

" Thôi đi ông , dơ dáy quá trời đi "

Xong chị cũng lại lấy rổ khoai lên coi thử.

" Chèn ơi , coi bộ khoai này ngon à nghen !

"

Khiêm nó nghe được chị Mùi khen mà cười tít mắt.

" Chớ gì nữa !

Khoai em đào mà "

" Thôi thôi ông nhõi con ơi !

Đi tắm táp gì đi rồi ra chị nướng khoai cho ăn !

"

"..."

Khiêm thưởng thức xong mấy củ khoai nướng ngon ngọt thì lại lăn ra phảng.

Hỏng biết sao mà mấy nay Khiêm thích ra nằm ngoài này quá hen ?

Nhưng mà lòng nó vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó.

Nằm ở trỏng không được bao lâu thì nó lại lê thân ra ngoài hiên nhà.

Ngoài này mát hơn ở trong đó.

Nay đúng ngày 16 , trăng tròn trăng sáng lắm à nghen.

Khiêm nó ngước lên nhìn trăng , nhìn mãi.

Vừa nhìn nó lại vừa nghĩ đến cái thứ mà nó thấy thiếu thiếu đó.

Ủa thiếu gì ta ?

Hết nhìn trăng thì mắt nó lại vô thức nhìn qua hướng tay trái.

Cái chỗ mà có mấy khóm hoa quỳnh của cậu mà ngày nào Khiêm cũng tưới đấy !

" Chèn ơi , sao hỏng nhớ ra cái chi hết trơn vậy nè ?

"

Khiêm nó lặng thin.

Nhìn cái khóm hoa quỳnh đó mãi.

Xong , trong cái đầu trống trãi của nó bất giác hiện lên 3 chữ.

* Trịnh Thế Huân *

" Ý !

Cái dì dị trời ?

"

Khiêm như bừng tỉnh khỏi cái suy nghĩ đó.

" Bậy bạ hong à !

Sao mà tự nhiên nhớ cậu cả ?

"

" Nhớ cậu cả hả ?

"

" Ừ , nhớ cậu....Cả !

"

Nó nghe câu hỏi , cứ trả lời theo phản xạ mà tự dưng nghe giọng người hỏi quen quen.

Ngoảnh mặt lên thì..Cậu cả mà nó nhớ đây chớ đâu ?

" Cậu !

Cậu mới về hả ?

"

Cậu không trả lời , chỉ càng ngày càng tiến bước gần về phía nó.

Cậu ngồi phịch xuống.

" Sao ?

Mày nhớ ai ?

"

Khiêm nó đột nhiên cứng đơ hết người.

Lúc nãy nó vô thức nhớ ra tên cậu nên nó mới tự hỏi mình.

Ai mà dè cậu đứng đó cậu nghe hết đâu ?

" Dạ..Con hả ?

Con đâu có nhớ ai đâu cậu..."

Chân mài người kia nghe nó nói xong tự dưng cau lại.

" Mày không nhớ tao nói tao ghét nhất mấy người nói dóc nói láo hả Khiêm ?"

Khiêm nó muốn đổ mồ hôi hột.

Nó nuốt ực.

" Sao ?

Lúc nãy mày nói gì ?

"

Khiêm đứng dậy , nhắm tịt mắt xong mới nói.

" Con nói con nhớ cậu cả !

"

Xong Khiêm nó chạy luôn vô nhà trong để lại người kia ngồi một mình.

Môi người ấy cũng theo câu nói mà cong lên nhẹ.

À , mặt cậu chắc đắc ý lắm đa !

Thế Huân thắng An Đình 1 - 0 😇
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 12 : Cậu...Mần Chi Đó ?


Khiêm nó bí quá , nói lớn một hơi xong chạy mất dạng.

Còn cậu cả thì ngồi cười cười như đứa mới biết yêu.

"..."

Cậu về trời cũng đã khuya.

Vậy nên Khiêm nó chạy một mạch vô trong ngủ luôn.

Ngủ cho đỡ quê chớ gì nữa.

Mà sao...

Phòng này bình thường 3 người ngủ lận mà.

Giờ sao nó vô nó thấy hai bên kia trống trơn vậy đa ?

Khiêm nó cũng thắc mắc , nhưng rồi cũng thôi.

Chắc người ta đi đâu á mà , mình quan tâm làm gì.

Ngã lưng xuống , Khiêm chìm vào giấc ngủ.

Khiêm thiếp đi tầm hơn 30 phút , tự dưng cửa phòng bật mở.

Hai người kia vô rồi hả ta ?

À...

Nhưng sao người mở cửa thấy hong giống lắm.

Ai vậy ?

Cậu cả !

Ban đêm ban hôm , người ta đang ngủ cậu vào đây mần chi ?

Người kia ngồi xuống ngay cạnh Khiêm.

Mắt nhìn nó hồi lâu.

Nhìn từ nước da trắng , cặp mài ngài , đôi mắt phượng , xong dời xuống cái mũi nhỏ rồi dừng lại trên làn môi son.

Khiêm ngủ say ời.

Người kia tính mần chi đó ?

Cậu nhìn người ta ngủ , tay bất giác đưa lên sờ vào má phải.

Cái nơi mà cậu lỡ tay làm xước ấy.

Lành rồi , nhưng mà trong lòng cậu sao nó vẫn còn xót quá đa.

Tay lướt nhẹ bên má.

Da thịt cái độ 18 đôi mươi ta nói nó...

Nhưng giờ cậu ngồi đây mần chi ?

Xem vết thương của nó hả ?

Hmmmm..

Tay người kia rời khỏi má.

Cúi đầu xuống đặt nhẹ môi trên chính cái vết thương kia.

Dù không để lại sẹo , cũng chẳng có giấu vết gì nhưng mà...Cậu vẫn xót.

Lần nào cậu cũng thế.

Âm thầm trong màn đêm bất tận kia.

Chỉ lướt nhẹ qua , không dám lâu cũng chẳng dám mạnh...Tại cậu sợ người ta thức đấy !

"..."

5 giờ sáng.

Gà vừa gáy xong cũng là lúc Khiêm thức dậy.

Nó nhìn quanh , cũng chẳng có ai như lúc nó ngủ.

Trong đây chỉ có mình nó.

Nhưng chợt , tay Khiêm đụng phải thứ gì đó.

Ngước xuống xem mới thấy.

"..Cái-..Kẹo hả ?

"

Chèn ơi , ai để kẹo ở đây cho Khiêm vậy ?

Mà loại này ở đây hong có bán đâu.

Nhưng dưới " Sa Đéc " thì có !

Khiêm nó nhìn nhìn , cũng tò mò ai cho nó đó nhưng mà phải cất đi trước đã , lỡ ai ăn mất của Khiêm rồi sao ?

Mà lạ đa , nay mới 5 giờ trời còn chưa tỏ nữa mà sao cậu cả thức rồi ?

Hay là tại cậu thấy vui quá nên ngủ không được ?

Tại câu của người kia nói hả ?

Tại cậu được thơm má người ta rồi hả ?

Hay người ta nhận quà của cậu rồi ?

"..."

Ú oà !

Bà con ơi !

Nay Khiêm lại đi hái sen nữa nè !

Được cái từ bữa Khiêm bị đĩa cắn cũng ít thấy cậu ăn hạt sen.

Nhưng nay cậu muốn ăn nữa ời , thế thì Khiêm lại phải ra chào ao sen nữa thôi.

Mà nay lòng Khiêm thấy vui nghen , tại hôm qua hỏng ra đây hái được nên thấy thiếu đó phải hơm ?

Tay nhỏ kia chọn từng đài xong mới hái.

Mà Khiêm chọn khéo lắm à nghen , đài nào đài náy cũng to với hạt nhiều nữa.

Cái kiểu này hong được cậu khen cũng uổng à.

Không biết cậu thấy không ta ?

Hay...Cậu núp sau đó nữa ời ?

"..."

Cốc , cốc , cốc.

" Cậu ơi ,canh của cậu xong ời "

Chén canh nóng hổi.

Khiêm đặt xuống bàn xong cũng vội rút tay lại vì nóng.

" Hôm nay bị đĩa cắn nữa không ?

"

Khiêm cười.

" Dạ hong , mấy nay sao con thấy đĩa dưới ao sen nó bớt đi nhiều lắm cậu "

Cậu không trả lời , chỉ lấy muỗng múc canh ăn.

* Tại tao biểu tụi nó đi bắt bớt chớ sao trăng gì ở đây *

Khiêm nó nhìn cậu ăn , xong tự dưng lại nhớ tới cái kẹo nhỏ kia.

Bức quá Khiêm mới hỏi đó à nghen !

" Cậu ơi , cậu cho con kẹo hả ?

"

Cậu giật bắn mình , trúng ngay chăng rồi chớ gì nữa.

" Ờm..Tại , người ta cho tao mà tao không thích ngọt nên mới đem cho mày đó "

Khiêm lại cười.

" Dạ !

Con cảm ơn cậu nghen !

"

Cậu nhìn Khiêm.

* Đừng có cười nữa coi ! *

" Ờ..Có gì đâu mà cảm ơn , có mấy cục kẹo mà "

"..."

Hù !

Khiêm lại đi tưới hoa cho cậu nữa rồi nè !

Mà coi bộ tay nó khéo lắm nghen , mấy cây hoa của cậu xanh tốt nở hoa trông đẹp lắm !

Nhưng nay ra tưới sao Khiêm hết thấy thiếu ời ta ?

Kì lạ ghê nơi.

" Sao nay thấy bình thường dị ta ?

Hôm qua thấy thiếu thiếu mà ?

"

Đúng rồi.

Nay có người ngắm nữa rồi nên thành ra đâu có thiếu cái chi nữa đâu.

" Nhìn trong nó ngo-n...Ngoan quá đa ?

"

Cậu này , liếu lưỡi nữa hen.

Khiêm tưới xong mấy khóm hoa cho cậu mà mệt lã người.

Nhưng may sao mà đất chỗ này được ai đắp lên thêm rồi.

Đi hết dóc cũng hết trượt luôn , lên xuống khoẻ re !

" Phù !

Mỏi tay quá à "

Nhưng mà nó chăm mấy cái hoa của cậu nhìn mê ghê nhỉ ?

Cây nào cũng nở hoa đều đều thế kia mà.

Cây thì nở hoa ở ngoài , còn cậu thì nở hoa trong lòng rồi đó đa.

Người đẹp ngay trước mắt , không giữ thì lại tiếc !

"..."

Khiêm nó rảnh tay , ra ngoài hiên ngồi hóng gió tiếp.

Trong miệng còn ngậm viên kẹo của người kia " cho" nữa đó nhe.

Kẹo ngọt lung lắm.

Ngon nữa.

Chắc giống người cho rồi.

Gió thổi hiu hiu.

Thổi nhẹ mấy cọng tóc của Khiêm.

Kì ghê , tóc thì cháy nắng mà sao...Người thì lại trắng bóc thế kia nhỉ ?

Thật , ở đây chẳng có nơi nào bằng ngoài hiên hết.

Nó yên tĩnh và nó mát.

Chắc do vậy nên nó dẫn dụ thêm người tới đây rồi kìa.

" Kẹo ngon không đa ?

"

Khiêm gật gật đầu , chẳng thèm ngoái lại nhìn người hỏi.

Mắt nó nhắm tịt , tận hưởng làn gió mát.

Nhưng tự nhiên..Nó khó thờ ngang à.

Mở mắt lên coi thử.

Ai bóp mũi Khiêm dị ?

Thế Huân.

" Ư..Cậu , cậu con thở hỏng có được "

Tay người kia lúc này mới bỏ cái mũi nhỏ ấy ra.

Đúng thật là da trắng ha.

Mới đụng có xíu mà ửng hồng lên rồi.

" Biết khó thở luôn hả ?

Học đâu ra cái thói trả lời tao kiểu đó vậy ?

Dạ thưa đồ đâu ?

"

Khiêm lấy tay xoa xoa mũi.

" Dạ..Con xin lỗi cậu , tại con hỏng biết cậu hỏi con..

"

Người kia hơi nhếch nhẹ lông mài.

" Nay bày đặt lý do lý trấu nữa hả Khiêm ?

"

Khiêm lắc đầu.

" Con hỏng có lý do lý trấu !

"

Chớ hong phải cậu lý do lý trấu trước hả☺️...?
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 13 : Phát Hiện ?!!


Mũi của nó bị cậu bóp có xí mà đỏ hết lên rồi.

Còn cậu ngồi đó thấy dị mà cũng cười người ta cho bằng được à.

" Cậu cười dì dạ ?

"

Bị hỏi tới , người kia cũng lập tức trở về khuôn mặt thường ngày của mình.

" Cười chi kệ tao chớ "

"..."

Cậu cả dạo này đổi tính đổi nết thấy rõ luôn à nghen.

Cậu hết cọc cằng ời.

Cũng dần bớt cái thói sơ hở là đánh người.

Nhưng chửi thì còn.

Mà hỏng sao , thà cậu chửi chớ cậu đừng đánh.

" Chị Mùi , sao phòng trong kia bình thường 3 người ngủ lận mà sao em thấy qua nay có mình em dợ ?

"

Khiêm nó kè kè bên hỏi chị Mùi.

Thiệt chớ chỉ như nguồn thông tin hữu ích của Khiêm vậy đó , tại hỏi cái chi thì chỉ cũng biết hết trơn á !

" Sao mày hỏng đi hỏi cậu cả á "

Khiêm khó hiểu.

Sao tự dưng biểu nó đi hỏi cậu cả ?

" Ủa , hỏi cậu cả chi dị ?

"

Chị Mùi tay lặt rau mà vẫn phải trả lời cái thằng nhóc nhoi nhoi kế bên.

" Trời , bộ mày hỏng biết cái gì hết trơn hả Khiêm ?

"

Nó lắc đầu , xác nhận là nó hong có biết gì hết.

" Biết cái gì á đâu "

Tay chị ngưng ngang , ngước lên nhìn nó.

" Chớ không phải cậu cả biểu hai thằng kia ra chỗ khác ngủ đặng để riêng cái phòng đó cho mày ngủ hả ?

"

Chị nói xong rồi nhìn cái mặt ngơ ngơ của nó một hồi.

" Ê , đừng có nói ai cũng biết mà chỉ có mình mày hỏng biết nghen ?

"

Khiêm gật đầu.

" Dạ "

Chị Mùi bĩu môi.

Coi bộ cậu cả mần chuyện gì cũng giấu nó hen.

" Ở dưới này ai mà hỏng biết , có mình bây là không biết thôi đó nghen "

"..."

Đoán xem...

Nay Khiêm làm gì ?

À há , nay Khiêm tự nấu canh cho cậu luôn nè.

Mà chắc cũng ngon như chị Mùi nấu hen ?

Cốc , cốc , cốc.

" Cậu ơi , canh con nấu xong ời "

Vẫn là chén canh hạt sen đó , mà sao nay nhìn nó kì kì.

Cậu nhìn chén canh xong lại nhìn ngược lên nó.

" Canh..Này ai nấu ?

"

Khiêm gãi đầu.

" Dạ...Con nấu..Tại nay chị Mùi đi gửi đồ cho bà rồi...Mà chắc cũng ăn được mà cậu..

"

Lần đầu Khiêm nấu ăn , nó chỉ làm theo những gì chị Mùi chỉ thôi.

Khiêm nhìn cậu với vẻ mặt mong chờ gì đó.

Chờ cậu ăn hả ?

Tay cậu cũng lấy muỗng múc canh như thường lệ.

Mà sao nay tay cậu run vậy ?

Muỗng canh vừa đưa vào miệng.

Mặt cậu có chút biến đổi nhẹ xong rồi lại thôi.

" Sao dị cậu ?

"

Cậu đặt cái muỗng xuống xong nhìn Khiêm.

" Sao đâu..Ngon mà "

Mặt Khiêm nó lập tức hớn hở.

Như đứa con nít mới được khen.

" Thiệt hả cậu ?

"

Cậu gật đầu.

" Dị con ra ngoài nghen , cậu ăn ngon miệng !

"

Cạch.

" Khụ !

"

Hmm.

Tuy cái chén canh này nó hơi lạ , nhưng mà cậu cũng đâu nỡ chê.

Lạ càng không nỡ bỏ nên cậu đành phải ráng ăn cho hết thôi chớ sao.

"..."

Kể ra , từ lúc Khiêm nó theo mợ qua đây cũng 1 tháng rồi đó.

Mà trong 1 tháng đó ai đã cảm thấy mệt mỏi nhất ?

Chị Mùi chớ ai.

Đụng đâu hay có chuyện gì Khiêm nó thắc mắc là nó đều kêu rõ hai tiếng " Chị Mùi "

Haiz , biết dị lúc đó chị hỏng làm thân với nó đâu.

Mà nay chị đi công chuyện mất tiêu ời , Khiêm buồn miệng quá mà có dám hỏi ai đâu.

Nhưng không sao , nay Khiêm cũng vui tại Khiêm được khen nấu ăn ngon đó đa !

Còn cậu ăn xong chén canh đó chắc lần sau cậu hết dám ăn canh luôn.

"..."

Tới giờ ời , Khiêm đi tưới cây cho cậu nghen.

Tay nhỏ hì hục xách xô nước.

Cậu ngồi thoải mái trong nhà mà dõi ra.

Vẫn cái chỗ đó nhưng nay...Cậu bị làm phiền nữa rồi.

Đang ngắm cảnh đẹp cũng chằng yên nữa.

Cậu hai lại vác xác tới hang cọp rồi.

" Sao ?

Ngắm thằng hầu đó anh có thấy vui không đa ?

"

Cậu hai nói vọng từ đằng sau.

Cậu đang nhâm nhi tách trà cũng đột nhiên buông xuống.

" Mày nói gì ?

"

Cậu hai cười khẩy.

" Tôi nói gì chẳng phải anh là người rõ nhất sao ?

"

Cậu đột nhiên đứng dậy.

" Muốn gì ?

Nói luôn "

Người đang đối diện cậu mặt vẫn nhỡn nhơ.

" Tôi muốn..Anh từ bỏ cái việc kế thừa cái nhà hương hoả này "

Cậu nhìn đứa em mình , đứa em mà cậu vui cười tít mắt ẩm bồng hồi đó mà giờ nó đang..Đe doạ cậu đấy à ?

" Từ bỏ ?

Để giao nó cho cái thằng phá gia chi tử như mày à ?

"

Mắt người kia bỗng cụp xuống nhẹ.

Nhưng rồi lại lấy về cái vẻ tự tin.

" Anh tự cao cái gì ?

Đừng tưởng tôi không biết hằng đêm anh làm gì "

Cậu nhếch nhẹ môi lên , nhìn thẳng vào người đối diện.

" Muốn nói cho cha má thì mày cứ tự nhiên , xem cha má tin mày..Hay là tao "

Xong cậu xoay đi , nhưng người kia vẫn bám riết không buông.

" Tất nhiên là cha má tin anh nhưng...Tôi muốn nói cho thằng hầu đó nghe hơn !

"

Cậu bỗng khựng lại.

Xoay mặt nhìn cậu hai.

" Sao ?

Không biết lúc thằng hầu đó biết anh...Hằng đêm đều lén hôn nó...Thì nó sẽ ra sao nhỉ ?

"

Nói xong , mặt cậu hai lại thoáng qua chút vẻ châm chọc.

" Nếu nó biết...Cậu cả cao cao tại thượng mà nó luôn tôn kính...Làm những chuyện trái luân thường đạo lý với nó thì nó sẽ nhìn anh với con mắt như nào đây ?

"

Cậu xoay hẳn lại , tiến lại phía người kia.

Tay cậu nhanh nắm lấy , siết chặt cổ áo người đó mà kéo lên.

Dẫu gì người kia cũng thấp hơn cậu.

" Mày thử đụng đến Khiêm xem ?

Có là em ruột tao cũng giết !

"

Mắt cậu long lên sồng sộc.

Tia máu cũng dần hiện rõ.

" Mày là em tao nhưng không có nghĩa là tao sẽ nương tay với mày !

"

Phịch !

Tay cậu quăng mạnh người kia xuống đất.

Xong cậu ngồi xuống nhìn cái người lúc nãy nói chuyện với vẻ mặt đắc ý.

" Đừng có đi quá giới hạn của tao , và cũng đừng đụng vào giới hạn của tao "

" Mày biết tính tao mà ?

Đúng không em trai cưng ?

"

Cậu đứng dậy , phủi tay.

Đứng từ trên nhìn xuống người ở dưới đất.

" Nhớ cho kĩ , đừng để tao phải ra tay với chính em ruột của mình !

"

"..."

Khiêm tưới xong cây , đi vào nhà vừa hay đụng ngay mặt cậu cả.

Nhìn cậu hình như hơi bực.

" Khiêm !

"

" Dạ ?

"

Khiêm vừa đặt xô nước xuống đã bị cậu gọi lại.

"

Sau này đừng có bao giờ lại gần cậu hai , hiểu chưa ?

"

Khiêm nó đứng đơ.

" Sao dị cậu ?

"

" Tao không thích , mày nghe hiểu không ?

Khiêm ?

"

Khiêm vội gật đầu.

" Dạ hiểu "

" Ừm , tốt "

Xong cậu rời đi.

Còn Khiêm lúc nãy nó gật đại chớ nó có biết hay hiểu gì đâu.
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 14 : Đụng Nhầm Người !


Ú oà !

Khiêm chào đón một ngày mới với tâm trạng tươi tắn.

Nhưng mà mợ của Khiêm thì hong có như vậy.

Tại chồng của mợ...

Khiêm nó thương mợ của nó lắm , nhưng mà nó làm sao nói được cậu hai nhà này.

Tánh cậu hai trăng hoa không nói , giờ cưới mợ về tưởng là cậu đã quay đầu nhưng không !

Lại thêm cái tính vũ phu đó của cậu...Không phải nói quá chớ dường như ngày nào mợ cũng rửa mặt bằng nước mắt.

Mợ của Khiêm , cô ba của Khiêm , chị của Khiêm...

Sao giờ ra nông nổi này rồi ?

"..."

Khiêm vươn vai , lăn một vòng trên giường rồi mới xuống.

Ta nói cái cảm giác nằm một mình trên cái giường lớn nó đã lắm đa.

Huống chi phòng này giờ cũng chỉ có mình Khiêm ở.

" Ưmmm...

"

Cạch.

Vừa bước ra nó đã nhìn thấy một người.

Không phải cậu cả mà là...Cậu hai.

Nó đứng chết trân , hai mắt mở to nhìn người đối diện.

Mới hôm qua cậu cả biểu không lại gần cậu hai mà giờ Khiêm nó gặp ngay chăng rồi.

Cậu hai này là muốn làm cái gì đây hả ?

" Nhìn cái gì ?

"

Khiêm mím môi.

" Dạ..Cậu hai "

Người kia nhìn nó từ trên xuống dưới.

" Nhìn cũng ra gì , hèn chi làm anh ta mê mẩn cỡ đó "

Khiêm khó hiểu.

Mới sáng sớm , cậu hai dậy sớm đi đến đây chỉ để nói một câu khó hiểu vậy thôi hả ?

Nhưng chưa để Khiêm kịp hỏi , cậu hai đã bỏ đi chỗ khác.

" Anh ta ? anh ta nào , mê mẩn cái chi vậy ?

"

"..."

Tánh cậu hai xưa giờ , ai làm lâu trong nhà này chắc cũng rõ.

Trăng hoa chẳng kém gì cậu cả.

Nhưng cái tài thì lại chẳng bằng một gốc nhỏ.

Đồng ý là cậu cả có trăng hoa nhưng về việc kiếm tiền , làm ăn buông bán thì cậu ăn đứt đứa em của mình !

Nhìn cái xưởng Vải dưới Sa Đéc của cậu là cũng đủ biết.

À , còn vài cái ở Ba Tri lẫn Mỹ Tho nữa đó đa.

Khiêm sáng nay bị cậu hai nói cho một câu khó hiểu cũng thắc mắc.

Anh em nhà này ai cũng lạ vậy hả ?

Mà nay Khiêm hết buồn miệng ời nghen !

Chị Mùi về chơi với Khiêm rồi nè !

" Hì hì , chị Mùi !

Ăn cá lóc nướng hong ?

"

Khiêm nhìn chị cười cười.

Tay lấy đâu ra trong mình một con cá lóc khá to.

" Ơi là trời , mới sáng sớm định tắm xìn luôn hả Khiêm ?

"

Chị nói thì nói dị chớ tay vẫn lấy con cá à nghen.

" Có đâu , tại nó hỏng chịu nằm yên cho em bắt nó cứ chạy quài à !

"

" Thôi thôi , muốn ăn thì đợi chị mày nấu cơm xong thì nướng cho "

Số Khiêm tốt lắm à nghen.

Bên nhà thì có cô ba thương , bên đây thì có chị Mùi.

"..."

Ta daa !

Tới giờ gì rồi nhỉ ?

Giờ tưới hoa cho cậu đó !

Việc này Khiêm làm riết quen ời , tay xách nước cũng hết nặng luôn.

Nhưng mà nay nó có duyên với cậu hai hay sao á nghen.

Đi chưa tới nơi đã đụng ngay cậu hai.

"..Ơ , cậu hai "

Cậu hai chẳng làm gì nó nhưng nó nhớ lời của cậu cả hôm qua dặn nên tay nó vô thức siết chặt lấy xô nước.

Khiêm mới nói được hai chữ đã cảm nhận được bước chân ở đằng sau.

" Khiêm !

Qua đây "

Khiêm quay đầu lại.

Là cậu cả chớ ai.

Nó lon ton xách xô nước đi về phía cậu.

" Dạ !

"

Khiêm chạy lại chỗ cậu , còn cậu thì nhìn người kia với gương mặt không thể nào ghét bỏ hơn.

" Nay khỏi tưới , đi vô nhà nhanh lên "

Khiêm nó hơi ngơ.

Ủa ?

Nhớ bình thường cậu thích tưới hoa lắm mà sao nay kì dị ?

Mà cũng kệ , hong tưới thì Khiêm khoẻ chớ có gì đâu !

" Dạ cậu "

Khiêm đi rồi để lại hai người đối mặt với nhau.

Cậu cả trông mặt nhìn đáng sợ lắm đa.

" Mày muốn tao hành động không Vỹ ?

Tao nói lơi với mày à ?

"

Người kia với vẻ mặt thản nhiên đáp.

" Tôi có đụng có chạm gì nó đâu mà anh lo ?

"

"..."

Nay Khiêm lại thấy mợ khóc nữa rồi.

Tội mợ.

Bị đánh chẳng dám nói ai , khóc cũng chỉ dám trốn khóc có một mình.

Khoé môi mợ bị đánh đến chảy máu.

Mặt hoa da phấn nay còn đâu ?

Mợ hai nhà quyền quý mà bị đối xử vậy sao ?

" Khiêm..Mợ đau quá..Mợ nhớ cha nhớ má , nhớ anh chị của mợ nữa "

Khiêm đưa tay lau giọt nước mắt lăn dài trên má mợ.

" Mợ đừng khóc , mợ khóc là con khóc theo đó "

Khiêm nó xưa nay đâu có biết dỗ người khác nín khóc là sao đâu.

Có người ta dỗ nó thôi à !

" Hay...Mợ cho con về nhà bển báo chuyện đi mợ..Chớ mợ như này...Con sợ lắm mợ ơi "

Mợ lắc đầu , hít vài hơi dài để ổn định tâm trạng.

" Thôi..Mợ sợ lỡ đắc tội lại ảnh hưởng đến cha má , chuyện làm ăn của anh mợ nữa "

Nó chẳng biết làm sao nữa , chỉ biết an ủi mợ.

Tay cố gắng lau những giọt nước mắt kia.

" Hai người mần chi đó !!

"

Bỗng giọng nói kia cất lên.

Làm cả Khiêm với mợ giật mình.

Đâu ai xa lạ.

Cậu hai chớ đâu ?

" Mình- "

" Qua đây !

"

Mợ chưa kịp mở lời đã bị cậu hai hung hăng kéo mạnh về phía mình.

Khiêm nó thấy vậy xót mợ lắm.

" Cậu hai !

Làm vậy lỡ mợ đau- "

" Câm !

"

Cậu hai quát lớn làm Khiêm nó giật thót tim.

" Mình..Ra đây mần chi ?

"

Cậu hai xoay đầu nhìn mợ , mắt đỏ ngầu.

" Tôi không ra đây thì sao chứng kiến được cảnh hai người tơ tình vụng trộm ?

"

Khiêm nó nghe tới đây liền lên tiếng.

" Đâu có đâu cậu , con với mợ làm gì có chuy- "

Câu của Khiêm chưa thốt ra hết đã bị chặn lại.

" Không có gì ?

Không có gì mà hai người lén lén lút lút ra đây ?

"

" Một trai một gái lén la lén lút , không phải vụng trộm thì là gì ?

"

Mợ nghe đến đây , lòng bỗng nhói lên.

Cậu trăng hoa mợ không nói , cậu vũ phu mợ cũng chẳng dám trách mà giờ cậu còn gán cho mợ cái mác ngoại tình ?

" Mình !

Mình nói năng gì kì vậy ?

"

Chát !

" Còn cãi ?

"

Lực tát mạnh làm mợ ngã xổng xoài ra đất.

Tay ôm lấy bên má đỏ ửng , mắt mợ cay lên ngay lập tức.

" Mợ !

"

Khiêm lo cho mợ , trong phút chóc nó mặc kệ hết mà lao tới.

" Mợ , mợ có sao không ?

Mợ đưa con coi "

Nhìn Khiêm nó ríu rít hết lên mà cậu hai bỗng sôi sục.

" Mẹ kiếp !

Có tao ở đây mà hai đứa mày còn dám ?!

"

Tay cậu hai kéo Khiêm lên.

" Ư..Cậu bỏ tui ra !

"

Cậu hai nhìn nó chằm chằm.

" Bỏ ?

Bỏ để mày đi qua quan tâm vợ tao à ?

"

Mợ thấy Khiêm sắp bị đánh cũng đứng lên can ngăn nhưng vô ích.

Bốp.

Bốp.

Khiêm nó nằm co rút lại.

Còn mợ bị đẩy ngã ra trên đất.

Vết thương mới vết thương cũ của mợ chồng lên nhau làm mợ đau điếng người.

" A !

Khiêm..."

Tay cậu hai lại giơ lên , Khiêm nó nhắm chặt mắt chờ đợi con thịnh nộ kia giáng xuống.

Nhưng nó nhắm hồi lâu vẫn chẳng thấy đâu.

Tay cậu hai bị ai đó giữ lại , lơ lửng giữa không trung.

Cậu cả !

Cậu quăng tay cậu hai sang một bên xong mới đi lại xem xét người kia ra sao.

" Đưa mặt đây tao xem "

" Cậu.."

Cậu nhìn kĩ một lượt.

Trầy hết da thịt của cậu rồi.

Phải nói Khiêm nó như miếng vảy ngược của cậu.

Lần này cậu hai..Đụng sai người rồi.

" Làm cái chi vậy ?

Không thấy tôi đang dạy nó à ?

"

Cậu đứng dậy , nhìn người kia.

" Ai cho phép mày ?

"

Cậu hai vẫn chưa nhận thức được mức độ quan trọng của thằng hầu trong lòng cậu cả.

" Cho phép ?

Nói chuyện nực cười vậy ?

Tôi dạy dỗ một thằng hầu cũng cần người cho phép à ?

"

BỐP !!!

Mặt cậu hai đột nhiên nhận lấy một cơn đau đớn vô cùng.

" Anh ?!

"

BỐP !!!

BỐP !!!

BỐP !!!

Liên tục 3 nắm đấm giáng xuống.

Lần nào giáng xuống cậu cũng dùng hết lực tay.

" Anh !

Mắc gì anh đánh tôi ?

"

Cậu buông cậu hai ra.

Cười khẩy.

" Sao ?

Biết gọi anh rồi à ?

"

" Tao dạy em tao thì có chi sai ?

"

Cậu hai đứng phắt dậy.

" Dạy ?

Tôi mần chi sai mà anh dạy ?

"

Cậu nhìn cậu hai , tóc tai bù xù.

Máu nơi khoé miệng vẫn còn chảy.

Chát !

Một cái tát , tiếng tay chạm vào mặt coi bộ vang lắm đa.

" Vô phép vô tắc !

"

" Nói năng không dùng kính ngữ , mở miệng ra nói không biết chừng mực "

" Ngỗ nghịch hỗn hào "

" Vai vế là em là út mà xem thường anh cả "

" Thân là hậu bối mà coi khinh bề trên"

" MẤY DẠY !!!

"

" Nhiêu đó , đủ để tao dạy mày chưa ?"

Cậu cả nói một tràn dài làm cậu hai chẳng kịp phản bác.

Cậu đi lại , đỡ Khiêm đứng dậy.

" Mấy đứa nhỏ ra đỡ mợ hai vô nhà trong "

Cậu đỡ Khiêm đi được mấy bước thì đã bị giọng nói đằng sau làm khựng lại.

" Anh đợi đó !

Đợi cha má về tôi sẽ nói hết với cha má !

"

Cậu xoay mặt lại nhìn.

Môi nhếch lên.

" Ừ nói đi "

" Nhưng nói cho rõ là mày ăn nói mất dạy với anh cả , trăng hoa gái gú bỏ bê vợ hiền.."

" Còn cả việc mày vũ phu đánh đập vợ mày nữa "

Cậu hai nghe đến đây liền sững người.

" Nhớ nói cho rõ , không thì để tao !

"

Xong cậu dìu Khiêm vô nhà trong.
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 15 : Cậu Thương.


Dìu được Khiêm nó vô trong nhìn mặt cậu trông hoảng hơn lúc nãy nhiều.

Cậu không biết lỡ cậu ra trễ hơn chút nữa thì mọi chuyện sẽ ra sao.

Cậu dặn Khiêm đừng lại gần cậu hai , nhưng lại quên dặn cậu hai mất rồi.

" Nằm xuống đi , để tao xem "

Khiêm nó nằm xuống , nhưng nó không trả lời cậu.

Tại nó đau quá.

Thân hình nó mảnh mai , thịt cũng hỏng có nhiêu mà bị đánh nhiêu đó cũng đủ để nó thở không ra hơi.

" Đau ở đâu ?

"

Khiêm đưa tay lên , chỉ vào eo.

" Dạ..Chỗ này "

Cậu nhìn tay nó chỉ , tự dưng hơi ngượng nhưng cũng phải lật ra coi.

Eo nó thon , kèm với cái nước da trắng càng làm nổi mất vết tím bầm kia.

Cậu nhìn , lúc nãy ngượng bao nhiêu giờ lại chuyển thành bực bấy nhiêu.

Từ lúc nó vào đây , cậu chưa đánh nó nổi một cái.

Vậy mà cậu lơ là có chút là Khiêm của cậu ra nông nổi này rồi.

Xem ra lần trước cảnh cáo còn nhẹ lắm đa.

Cậu nhìn , tay sờ lên mất vết xanh tím đó.

Khiêm nó cảm nhận được , chỗ đó hơi nhói lên một chút.

Mặt nó hơi cau nhẹ nhưng cố cắn chặt môi không phát ra tiếng.

" Đau lắm hả ?

"

Cậu hỏi , xong tự dưng trong vô thức cậu lại thốt ra 3 từ.

" Cậu xin lỗi "

Khiêm đang đau nhưng nghe lời xin lỗi của cậu tự nhiên cái nó quên luôn cái đau đó.

" Cậu...Cậu nói..Xin lỗi con hả ?

"

Cậu nhìn lên.

" Nằm đó đi , tao ra ngoài chút rồi vô liền đừng có nhúc nhích "

Khiêm khẽ gật đầu.

"..Dạ "

Cạch.

Cậu đi rồi , để lại Khiêm một mình trong căn phòng trống trãi và hàng tá suy nghĩ cứ chạy đi chạy lại trong đầu.

Từ câu hỏi cứ văng vẳng bên tai Khiêm.

Sao cậu đối tốt với Khiêm quá vậy ?

Sao cậu lại xin lỗi Khiêm ?

Sao cậu lại vì Khiêm mà ra tay đánh cậu hai ?

Sao cậu trông có vẻ lo lắng quá vậy ?

Từng suy nghĩ một , nó cứ nghĩ mãi nhưng chẳng có câu trả lời nào cả.

"..."

Cậu đi xuống bếp , gặp chị Mùi đang nướng cá cho Khiêm.

" Mùi , đi nấu nước cho tao "

Chị Mùi đang nướng cá , bị cậu kêu cũng giật mình.

" Dạ cậu "

Chị đi lấy cái nồi đặng nấu nước nhưng đi chưa tới chỗ đã bị cậu hỏi thêm.

" Bình thường quần áo của Khiêm để ở đâu ?

"

Chị Mùi hơi bất ngờ , nhưng nhìn mặt cậu nghiêm trọng vậy chị cũng chẳng thể chần chừ lâu.

"..Dạ , để ở tủ trong phòng nó..Ngăn thứ hai thưa cậu "

" Ừ "

Xong cậu quay lên , để lại cho mọi người dưới bếp một sự thắc mắc to đùng.

Cậu nay lạ ghê.

Chẳng biết cậu đi lên trước có vào phòng không nhưng cậu cứ đi lên rồi đi xuống.

Như cậu đang canh cái nồi nước đó vậy.

Đợi nước đun xong , cậu pha thành nước ấm mới bưng lên nhà.

Cạch.

Cửa phòng mở , Khiêm nó vẫn nằm đó.

Mắt nó cứ nhìn lên trần nhà mãi , chăm chú đến mức cậu vào cũng chẳng phát giác.

" Khiêm "

" Ơ..Dạ ?

"

Nghe cậu gọi , Khiêm nó mới dời mắt đi khỏi trần nhà.

" Còn quần áo để thay không ?

"

Khiêm nó hơi ngơ nhưng cũng gật đầu.

Cậu đặt thau nước xuống , xong đi lại tủ lục lọi ngăn thứ hai như lúc nãy chị Mùi nói.

Quần áo ?

Này mà là quần áo á hả ?

Vải chi mà thô , có vài cái còn mỏng đến nổi như chỉ cần dùng tí sức là có thể khiến nó tách toạc ra.

Cậu nhìn xong lại quăng đống đó trở về tủ.

" Sao dị cậu ?

"

Cậu nhìn Khiêm.

" Đợi tao chút "

Xong cậu lại đi ra ngoài để Khiêm ở lại nữa.

Mặt nó bây giờ hiện lên đúng hai chữ thắc mắc.

Hành động lời nói hôm nay của cậu cái nào nó cũng kì nhưng hong biết là kì chỗ nào.

Xong Khiêm ngồi dậy , nhìn thấy thau nước ấm , cả khăn cũng để đó làm nó càng thấy kì.

Bộ cậu lo cho nó nhiều lắm hả ?

Vừa thắc mắc xong thì cậu cũng vừa quay lại.

Tay cậu cầm một bộ đồ không quá mới nhưng nó tốt hơn mấy bộ kia nhiều.

" Gì vậy cậu ?

"

Cậu đặt quần áo đó xuống bàn.

" Lau người xong thì thay cái này ra "

Nó nhìn bộ đồ xong lại nhìn cậu đang vắt cái khăn.

" Đồ..Của ai dị cậu ?

"

Cậu chẳng thèm nhìn nó , nhưng lại trả lời nó ngay lập tức , chẳng có chút gì là do dự.

" Của tao "

" Hả ?

"

Nghe Khiêm nó hả lên vì ngạc nhiên , cậu mới ngước lên nhìn nó.

" Sao ?

Chê à ?

"

Khiêm lắc lắc đầu.

" Dạ hong , nhưng con...Con sợ làm dơ đồ cậu "

Cậu vắt xong cái khăn , đứng lên ngồi xuống chỗ nó.

" Tao cho , giờ thì cởi áo ra nhanh lên"

Khiêm nó nhìn cái khăn trên tay cậu , ngờ ngợ ra cái gì đó.

"...Cậu...Cậu để con tự làm "

Mài cậu có chút cau lại.

" Tao biểu mày cởi áo ra "

Tới đây Khiêm nó cũng chỉ biết làm theo chớ chẳng dám cãi cọ gì nữa.

Tay Khiêm cởi áo ra.

Lộ trước mặt cậu là một mảng da thịt non nớt , trắng nõn trắng nà.

Nhưng lại bị cái vệt tím kia làm xấu đi bớt rồi.

Cậu nhìn , mặt tự dưng nó hơi hồng lên nhưng tay vẫn lau cho Khiêm.

" Xong rồi , cởi quần- "

" Cậu !

Cái này..Để con lau đi cậu "

Nhìn nó vậy cậu cũng không ép.

Đưa cho nó cái khăn xong cậu cũng ra ngoài.

" Lau xong nhớ mặc đồ vô "

" Dạ "

Kể từ lúc đó , người ta thấy cậu cả nhà này cả ngày cứ trong tình trạng lo lắng bồn chồn.

Nhưng nó lại yên bình hơn thường ngày.

Tại cậu chẳng bận tâm thứ gì khác ngoài thằng hầu.

Nhưng cái sự yên bình đó chẳng kéo dài được bao lâu cho đến khi ông bà về.

"..."

" Cha má gọi con là có chuyện chi ?

"

Nhà trước , trên bàn có mặt đầy đủ.

Đặc biệt là cậu hai.

Ông thấy cậu ra cũng hỏi.

" Cha nghe thằng hai nói bây vì cái thằng hầu gì đó mà đánh nó "

" Chuyện này là sao ?

Bây nói cho cha má nghe coi "

Mắt cậu liếc qua nhìn cậu hai.

Cảm nhận được ánh mắt , cậu hai có hơi lại sống lưng.

" Đúng , con đánh nó đó "

Ông nghe xong lại hỏi.

" Sao con lại đánh em ?

Nó dạy một thằng hầu thôi có chi mà sai ?

"

Cậu nhếch nhẹ môi , nhìn cậu hai.

" Con đánh nó là thật , nhưng cha có muốn biết lí do không ?

"

Cậu đi chậm lại phía ghế , ngồi xuống.

Cậu vừa ngồi xuống , cái không khí này tự dưng nặng thêm.

" Ý bây là sao ?

"

Cậu lia mắt nhìn cậu hai chằm chằm.

" Sao cha không thử hỏi nó đi ?

"

" Hay cha không biết nó từ ngày lấy vợ cứ bỏ bê thím hai ở một mình , phòng đơn gối chiếc "

" Ra ngoài thì gái gú cờ bạc ?

"

Cậu hai đập bàn , đứng dậy chỉ thẳng vào cậu hai mà nói.

" Anh im đi !

Chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện anh đánh tôi ?

"

Ông bà thấy vậy cũng quát.

" Ngồi xuống !

"

Cậu nhìn cậu hai , miệng cười khẩy.

" Mày lấy con gái nhà người ta , một chút trách nhiệm cũng không có "

" À quên , còn cả chuyện mày vũ phu đấy ?

Cần tao nói luôn không ?

"

Cậu hai nghe đến đây muốn phản bác nhưng nhìn qua thấy ông đang nhìn nên thôi.

" Con cái cũng như mặt mũi của cha mẹ , nó đánh đập vợ con ăn chơi trác tán "

" Còn thằng hầu nó đánh , cha má biết là ai không ?

Là hầu hồi môn bên nhà thím hai đó "

" Đánh con gái người ta , đánh luôn người bên nhà người ta , cha má nghĩ coi có khác gì nó xem thường nhà vợ nó "

" Chuyện này đồn ra ngoài có khác chi nó đang bôi tro trét trấu lên mặt cha má , làm xấu tiếng tâm cái nhà này ?

"

" Rồi chuyện làm ăn của con , người ta hay tin nhà có thằng em như vậy thì con còn làm ăn sao nữa hả cha má ?

"

Mặt ông tối sầm lại nhìn cậu hai.

Bà thì quay ra nhìn mợ.

" Nhung , có thiệt là vậy không con ?

"

Mợ nghe bà hỏi , miệng muốn trả lời nhưng mợ lại nhìn thấy cậu hai.

Bà cũng thấy.

" Con qua đây ,khỏi sợ ai hết nói má nghe "

Mợ hai đi qua , mợ chẳng nói gì chỉ kéo hai tay áo bà ba lên.

Vết bầm tím hiện rõ mồn một.

Rầm !!!

Ông đập bàn , mắt đỏ ngầu mặt mũi đen sầm nhìn cậu hai.

" Mày nằng nặc đòi tao thấy vợ chi xong sau lưng tao mày làm ra mấy chuyện vậy đó hả !?

"

" Ông Thanh là bạn lâu năm của tao , mày làm vậy thì tao biết nhìn mặt người ta ra sao ?

"

Bà thấy ông nóng cũng lên tiếng.

" Thôi ông , bình tĩnh đã rồi giải quyết"

Cậu cả thấy chuyện đã xong cũng xin lui trước.

" Cha má cứ xử lý , con xin phép vào trong "

"..."

Trăng lên cao.

Tối rồi.

Cạch.

Cửa phòng Khiêm mở.

Nhưng nó vẫn chưa ngủ.

" Ơ cậu ?

"

Cậu thấy nó chưa ngủ cũng đi vô chớ lỡ rồi không lẻ đóng cửa lại ?

" À..Mày chưa ngủ hả ?

"

Cậu đi lại giường , ngồi xuống bên Khiêm.

" Dạ..Con còn hơi đau nên chưa ngủ được "

Nghe nó kêu đau mặt cậu trông hoảng lên liền.

" Đưa tao xem "

Cậu nháo nhào , muốn lật áo nó lên xem thử nhưng...Tay cậu bị Khiêm giữ lại rồi.

Cậu nhìn nó , nhìn nó hồi lâu nhưng chẳng ai nói gì.

Nhưng cuối cùng Khiêm lại là người lên tiếng trước.

"..Sao..Cậu lo cho con quá vậy ?

"

Cậu nghe nó hỏi , tay rút về phía mình chớ chẳng đặt lên eo nó nữa.

Mặt cậu có hơi quay đi hướng khác.

" Cậu sao dị cậu ?

"

Cậu nhìn Khiêm , tay tự dưng nắm lấy tay nó.

Nó đơ người.

Còn cậu thì lúc này mới mở miệng.

" Tại tao thương mày "

Cậu nói ra nhẹ tênh.

Không chần chừ không do dự.

Chỉ duy nhất 4 chữ thôi.

Nói xong cậu lại nhìn biểu cảm của nó.

Nó chẳng khó chịu hay ghê tởm , chỉ có hơi bất ngờ thôi.

" Cậu..Cậu nói lại lần nữa đi "

Cậu nghe vậy , mặt cũng nghiêm túc.

Mắt cậu nhìn thẳng vào mắt Khiêm.

" Cậu thương em "

Cách xưng hô cậu đổi.

Làm cho Khiêm nó càng ngại hơn.

"...Cậu ?

"

Tay kia đang nắm tay nó cũng khẽ siết lại.

" Cậu xin lỗi..."

" Em không thương cậu , không thích cậu cũng được chớ đừng ghê đừng ghét cậu..."

" Cậu thương em thiệt mà..Nên...Cho nên em đừng có coi thường tình cảm này của cậu...Được không Khiêm ?

"

Khiêm chẳng đáp , nó chỉ nhìn cậu.

Cái ánh sáng từ đèn dầu , hắc bóng hai người lên trên tường.

Rồi hai cái bóng đó cứ từ từ tiến gần lại nhau.

Môi người kia chạm môi người này.

Lần này cậu hôn Khiêm được rồi , chẳng cần lén lút như bao đêm nữa.

Trong một khắc nào đó...

Cậu cả cũng có ngày rơi nước mắt sao ?

Khóc vì điều gì ?

Vì hạnh phúc hay vì người kia cũng đáp lại tình cảm của cậu.

Rời môi nhau , mắt cậu vẫn lưng tròng.

" Em- "

Cậu chưa nói hết câu đã...

Chụt.

" Em không ghê cũng chẳng ghét cậu đâu "

" Cậu thương em thì em thương cậu "

Hẹ hẹ , cậu cả thắng An Đình 2-0😋
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 16 : Cởi Áo Qua Đầu.


Cậu nhìn Khiêm , nhìn người cậu thương.

Cái ánh sáng le lói từ ngọn đèn dầu như càng thấp lên ngọn lửa cháy rực trong lòng cậu.

" Vừa rồi..Em nói gì ?

"

Khiêm tự dưng nghĩ về câu nói nó vô thức nói ra lúc nãy mà ngượng ngùng.

Nó chẳng biết sao nó lại nói ra được câu đó.

Nhưng nó biết nó đang thành thật với trái tim , với cảm xúc và tình cảm của mình.

"..Em nói , em cũng thương cậu "

Trước mắt cậu bây giờ chẳng còn thấy gì nữa , chỉ thấy mỗi Gia Khiêm của cậu thôi.

Khiêm không ghê , không ghét cậu.

Mà ngược lại...Khiêm nói thương cậu.

Là thương cậu đấy , chẳng phải những câu từ chối ghét bỏ như trong những cơn mộng mị của cậu.

Người cậu thầm thương...Cũng thương cậu.

Lần đầu cậu cả thật lòng với một người.

Lần đầu cậu biết lo lắng.

Lần đầu cậu chỉ suy nghĩ về duy nhất một người.

Và lần đầu cậu sợ bị từ chối tình cảm.

" Cậu...Làm gì vậy ?

"

Cậu chẳng nói chẳng rằng.

Cứ tiếp tục tiến lại gần Khiêm.

Tay lúc nãy đang nắm tay Khiêm cũng từ từ dời lên phía eo nhỏ.

Tay cậu lớn nhưng eo Khiêm nhỏ , chỉ một bàn tay nhưng như muốn bằng cả eo Khiêm.

Khiêm nhìn chằm chằm vào đôi mắt cậu.

Đôi mắt chẳng còn tí kiêu ngạo nào.

Mà trong đó chỉ còn có người mang tên " Phan Gia Khiêm " thôi.

" Ưm !

"

Khiêm đột nhiên không trụ vững mà ngã người xuống sau.

Môi cũng bị chặn lại.

Từng hành động của cậu đều rất chậm nhưng lại khiến Khiêm ngứa ngáy vô cùng.

Khiêm bị sao vậy ?

Mắt Khiêm nhắm tịt , chẳng nhìn vào người trước mắt nữa.

Và vẫn chưa hay rằng người đó đang...Đè trên người mình.

Thân hình to lớn kia che mất hoàn toàn thân nhỏ của Khiêm.

Tay cậu cũng từ eo mà chuyển lên nơi cao hơn.

" Ư..Ưm..Cậu !

"

Khiêm gọi , nhưng cậu chẳng trả lời.

Dường như 4 từ " em cũng thương cậu" đã khơi dậy một con mãnh thú.

Cậu chui rút vào hõm cổ trắng nõn.

Tay mân mê hai hạt đậu kia.

Khiêm chẳng la hét cũng chẳng chống cự.

Cứ như bị thôi miên vậy.

Khiêm chiều theo mọi hành động của cậu , chẳng chút phản kháng.

Tay này cậu ở trên thì tay kia cậu xuống dưới.

Khiêm cảm nhận được , nơi riêng tư của mình bị cậu nhắm đến rồi.

Khiêm giật bắn mình.

" Ức..Cậu !

Đừng..Ưm "

Tay trái cậu mân mê , tay phải cậu vuốt ve.

Cậu làm cho Khiêm chẳng còn lý trí để phản kháng.

" Suỵt , em la lớn nữa là cả nhà này biết đấy "

Khiêm nghe vậy như vực lại chút lý trí mơ hồ.

" Nhưng..Ưmm..Cậu bỏ , tay ra !

"

Cậu lại im lặng mà hành động.

Càng nhanh càng nhanh.

Làm người đang nằm dưới thân mình mất đi hoàn toàn chút lý trí vừa vực lại.

Chụt.

Tay cậu cứ vuốt đều , vùng riêng tư đó của Khiêm cứ đón nhận sự kích thích đó mãi.

Chịu trận cũng chẳng được lâu.

Người Khiêm đã tiết ra một thứ chất lỏng trắng đục.

" Ức !

Hah..Cậu..

"

"..."

Khiêm mơ màng , chẳng biết từ bao giờ và bằng cách nào thì quần áo Khiêm đã không cánh mà bay.

Nó nằm gọn hết dưới đất.

Người nằm trên Khiêm thì cứ được nước lấn tới.

Tiếng giường gỗ kêu cót két trong màn đêm tĩnh lặng.

" Cậu đừng..Mà..

"

Người kia lúc nãy dịu dàng với Khiêm bao nhiêu thì bây giờ lại trái ngược lại bấy nhiêu.

Âm thanh của da thịt chạm vào nhau vang lên từng hồi.

Mùi hương ái dục lan toả khắp phòng.

Giọng người nằm dưới khẽ kêu lên nhẹ.

" Cậu , em đau.."

" Cậu xin lỗi em "

Tay cậu nắm chặt lấy hông người kia tha hồ mà dùng sức.

Mồ hôi trên mặt Khiêm ngày càng nhiều.

Mắt Khiêm cũng lờ đờ đi thấy rõ.

Bởi 18 năm nay có ai làm vậy với Khiêm đâu...

Cậu là lần đầu !

Khiêm chẳng có kinh nghiệm , da thịt càng nhạy cảm sau mỗi cái chạm của cậu.

" Hah..Ưm..

"

Cậu nhìn Khiêm từ trên cao.

Người mà cậu tơ tưởng suốt bao lâu nay...Giờ đã thật sự là người của cậu rồi.

Cậu lại rút vào trong hõm cổ của Khiêm.

Hít lấy mùi mồ hôi , mùi da thịt của tuổi 18.

Tay Khiêm vô thức mà vòng qua cổ người đang ôm mình.

Bên dưới thân chẳng được nghỉ ngơi bởi cậu vẫn cứ nhiệt tình.

" Ưm..Một chút nữa"

Cậu nói khẽ bên tai Khiêm còn bên dưới thì cứ gọi là liên tục.

Tay này cậu ôm lấy đầu , tay kia cậu siết eo chẳng cho Khiêm một lối thoát nào cả.

Trăng lên cao , trăng tàn rồi rạng sáng âm thanh cót két kia mới giảm dần.

Khiêm thở hỗn hển , đầu Khiêm nằm lên tay người kia.

Chụt.

Một cái thơm má nhẹ của cậu cả dành cho Khiêm.

" Ưm..Cậu đi ra đi "

Khiêm đuổi nhưng tay người kia lại càng ôm chặt.

" Sao em đuổi cậu đi ?

"

Khiêm quay mặt đi chỗ khác , cố che giấu cái mặt đỏ phừng phừng của mình.

Hình như..Khiêm lỡ làm chuyện vợ chồng với cậu cả rồi.

Lần đầu của Khiêm cũng trao cậu nốt.

"..Cậu...Em đau "

Tay đang siết chặt kia cũng được nới lỏng ra một chút.

" Em chưa trả lời cậu mà ?

Sao em đuổi cậu đi ?

"

Khiêm mím chặt môi.

Còn người kia cứ ngày càng lấn tới.

" Cậu làm em đau mà..

"

Người kia cười khẽ , úp mặt vào cổ Khiêm.

Giọng điệu của cậu tự dưng thay đổi.

" Cậu xin lỗi em mà , cậu đâu có cố tình làm em đau..Hồi nãy em cũng-"

" Cậu nín đi !

"

Cậu càng nói người ta càng ngại đó à !

Cậu kì quá !

Thấy người kia ngại , cậu càng cười tươi hơn.

" Cậu..Cười cái chi ?

Ai cho cậu cười ?"

Cậu chống cằm nhìn Khiêm.

" Cậu cười người yêu cậu , ai mà cấm cậu được ?

"

Khiêm khẽ lia mắt nhìn người kia.

" Ai là người yêu cậu ?

"

Cậu cười.

" Thế cậu cười người cậu yêu nhé ?

"

Khiêm ngại , mặt lại thêm đỏ phừng.

Còn người kia coi bộ có danh có phận rồi thì khoái chọc Khiêm lắm à nghen !

" Cậu...Cậu đừng có chọc em nghen !?

"

Mặt cậu tiến gần lại phía Khiêm.

" Cậu chọc em lúc nào ?

Cậu thương em , cậu yêu em lúc nào cũng là thật chớ cậu có chọc đâu ?

"

Khiêm nghe cậu nói , ngại quá chẳng biết làm sao nên đành kéo mền lên che hết mặt xinh.

" Ơ ?

Mặt xinh thế không cho cậu nhìn xíu nào à ?

"

Khiêm trốn dưới mền lắc đầu.

Vút !

Cái mền kia bị cậu quăng mất tiêu.

Khiêm hết cái che òi !

" Cậu !

Mền của em mà ?

"

Cậu nhìn Khiêm , tay đặt lên môi nhỏ.

" Em muốn làm mợ cả không ?

"

Khiêm đớ người.

Cậu hỏi gì kì vậy ?

Nhìn Khiêm vậy , cậu lập tức sửa lại lời nói.

" Không , em có muốn làm cậu cả không ?

"

" Cậu..Cả ?

"

Đúng rồi còn gì.

Khiêm đâu phải đàn bà mà gọi mợ.

Phải gọi cậu mới đúng chứ !

" Suỵt !

Em chỉ được quyền đồng ý thôi không có quyền từ chối đâu "

" Em là của riêng cậu !

"

Cậu nói xong , mặt Khiêm giờ chẳng biết giấu đâu.

Khiêm ngại...Mà cậu nói nhiều quá à !

Chụt.

Người kia lại thơm lên má Khiêm.

" Im lặng thế...Là em chịu rồi nhé ?

Cậu cả à !

"

Khiêm đã kịp trả lời đâu cậu.

Người ta còn ngại mà !

*Sốp viết xong sốp đọc - sốp tự ngại^^
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 17 : Ghen !


Sáng nay Khiêm vẫn dậy như bình thường vẫn làm những việc như cũ.

Nhưng sao...

Cậu cả lại bước ra từ phòng Khiêm thế ?

Chuyện đó thì cũng chả ai biết , chỉ có thắc mắc.

Nhưng chắc Khiêm là người rõ nhất.

Cậu vẫn là cậu , Khiêm vẫn là Khiêm.

Mà sao nay nhìn hai người cứ khác khác.

Hôm qua nhìn mặt cậu nghiêm trọng lắm mà sao mới qua một đêm nhìn cậu tươi tắn hẳn.

Cậu có chuyện chi vui hả ?

Cốc , cốc , cốc.

" Cậu..Canh "

Chà , nay Khiêm kiệm lời dữ đa ?

Nói đúng hai chữ thôi đó.

Vẫn là Khiêm đem canh cho cậu , vẫn chén canh đó nhưng sao nay cậu hỏng ăn mà cậu nhìn Khiêm dữ dạ ?

Nhìn hồi thủng luôn đó cậu ơi !

" Cậu nhìn chi vậy ?

"

Cậu cười.

" Nhìn người đẹp "

Chỉ 3 chữ ngắn ngủi đã làm Khiêm đỏ mặt.

Cậu kì quá đa !

" Cậu !

Cậu nói chi kì vậy ?

"

Mặt cậu thoáng lên chút vẻ trêu đùa.

" Đúng mà ?

Em ngại hả ?

"

Mặt xinh kia của Khiêm đỏ hết lên rồi kìa cậu ơi.

" Thôi..Cậu ăn đi , Khiêm ra ngoài à "

Cạch.

Cửa đóng , cậu cười càng rõ hơn.

Cứ như đứa lần đầu yêu ấy.

Khiêm không phải tình đầu của cậu nhưng...Khiêm chắc chắn là tình cuối của cậu !

Mà hỏng biết Khiêm có biết cậu nghĩ vậy hong đa ?

"..."

" Chị Mùi !

"

Khiêm đứng sau tự dưng kêu lớn làm chị Mùi giật thót tim.

" Má ơi !

Khiêm , chị mày già rồi Khiêm ơi !

"

Khiêm cười hì hì.

" Cá của em đâu ?

"

Chị Mùi chóng nạnh nhìn Khiêm.

" Cá hôm qua nướng xong để nguội ngắc hết có thấy mày mò mặt ra ăn đâu ?

Ở trong đó miết à !

"

Nghe chị Mùi nói , Khiêm tự nhiên giật mình.

Tại..Cậu hỏng cho Khiêm ra ngoài mà đâu phải tại Khiêm đâu.

" Tại...Em quên mà "

Chị Mùi cốc đầu Khiêm một cái rõ đau.

" Ui da !

"

" Bây chối là giỏi à !

Còn con cá trong khạp kìa , đợi tao nấu cơm xong tao nướng cho "

Khiêm mới bị cốc đau mà nghe có cá ăn nên cũng vui lại.

" Dị em cám ơn chị nghen !

"

Xong Khiêm lại chạy lon ton lên nhà.

Tại nay ông với bà qua thăm mợ á.

Hình như...Có anh Đình nữa á nghen !

Mén thấy chin vậy cũng lại hỏi.

" Chèn ơi , chị chìu nó riết vậy à "

Chị Mùi cười.

" Con nít mà "

"..."

Nay ông Thanh với bà qua nhà thăm mợ hai , sẵn tiện bàn mấy việc với ông.

Anh Đình thì hầu cận của ông xưa giờ nên lúc nào cũng đi theo hết.

Mà qua đây gặp Khiêm nữa kiểu gì anh Đình hỏng qua !

" Chào anh sui , ngồi đi anh "

Ông Thanh cười đáp lại.

" À , cảm ơn anh "

"..."

Nhà trước ông bà hai bên đang bàn chuyện.

Anh Đình thì...Đi kiếm Khiêm chớ đâu.

Mà Khiêm đang tưới cây cho cậu á !

Ngộ hen !

Anh Đình đi kiếm người ta mà sao để người ta thấy anh trước vậy ?

" Anh Đình !

"

Anh Đình đang đi ngang qua đó , nghe tiếng gọi cũng quay đầu lại nhìn.

Khiêm bỏ ngang xô nước , chạy xuống phía anh.

" Anh Đình , anh qua đây chi vậy ?

"

Anh cười , tay theo thói quen mà đưa lên xoa đầu Khiêm.

" Ông với bà qua thăm cô ba , sẵn anh đi theo qua luôn "

Khiêm cũng cười đáp lại , lâu ời Khiêm mới gặp lại anh Đình đó.

" Dị hả ?

Lâu quá trời mới gặp lại anh Đình á !

"

Anh nhìn Khiêm cười.

Tay vẫn theo thói của mà đưa lên cưng nựng hai má nhỏ.

Khiêm cũng chẳng phản kháng hay chối bỏ tại lúc bên nhà ông anh Đình cũng làm vậy với Khiêm mà.

" Coi bộ dạo này ốm quá đa "

" Hì hì , em đâu có ốm "

Nựng xong hai cái má đó , anh Đình tự dưng nhớ ra gì đó mới hỏi.

" Đồ anh gửi cho em có mặc vừa hong ?

"

Nghe anh Đình hỏi mà Khiêm ngớ người.

Đồ ?

Đồ nào ?

Có ai gửi đồ cho Khiêm đâu ?

" Đồ hả ?

Đâu có !

"

Anh Đình thấy lạ , bộ cậu quên đưa cho Khiêm hả ?

" Ủa ?

Bữa đó em không ra gặp anh cái anh đứng ở ngoải gặp cậu cả , cậu nói để cậu về đưa cho em mà ?

"

Anh Đình càng nói thì Khiêm càng ngơ.

Làm gì có !

Trong cái lúc anh Đình với Khiêm đang ngơ ngơ thì đâu đó bên trong nhà.

Từ một góc nhỏ.

Đôi mắt kia nhìn nãy giờ , dõi theo hai người từ lúc gặp nhau tới khúc xoa đầu rồi cả nựng má.

Mắt ấy sao mà..Nó đỏ , nhìn nó ghê lung lắm !

"..."

Ông Thanh thăm con gái , bàn chuyện xong cũng về.

Anh Đình cũng theo ông về nhà bên đó.

Còn bây giờ tới lúc Khiêm kiếm cậu cả nè !

Cốc , cốc , cốc.

" Cậu ơi , cậu có trong đó hong dạ ?

"

Khiêm mở cửa , cậu ngồi yên trong phòng nhưng chẳng trả lời.

" Cậu..Sao dị ?

"

Lúc này cậu mới xoay lại nhìn.

Cậu cười , mà sao cái điệu cười này cảm giác nó hỏng có an toàn nghen.

" Khiêm !

"

Cậu gọi , nhưng sao cậu gọi tên Khiêm có vẻ nặng quá vậy ?

" D..Dạ ?

"

Cậu đi lại giường , ngồi xuống đó xong mới nói tiếp.

" Qua đây "

Khiêm nghe lời , nhưng vừa bước tới gần cậu thì..

" A !!

"

Cậu kéo mạnh Khiêm , theo lực đó mà Khiêm nằm dài lên đùi cậu.

Tay kia cậu kéo , tay này cậu giữ người Khiêm.

"..Cậu làm gì vậy ?

"

" Hôm nay em gặp ai ?

"

Cậu hỏi , tự dưng khúc này Khiêm quên ngang à.

" Dạ ?

Có gặp ai đâu ?

"

Chát.

Tay lớn của cậu đánh đau hết mông xinh của Khiêm ời !

" Ưm !

"

Xong cậu lại hỏi.

" Hôm nay em có gặp ai không ?

"

Câu hỏi vừa buông xuống , Khiêm đang nghĩ chưa kịp trả lời đã...

Chát.

" Ư !

Đau mà "

" Biết đau thì trả lời ?

"

Đầu Khiêm chợ loé lên cái gì đó.

Anh Đình ?

"..Nay em gặp..Anh Đình "

" Rồi sao nữa ?

"

" Dạ ?

"

Chát.

" Em muốn tự khai hay là muốn tôi hầu em ăn đòn ?

"

Khiêm nhăn mặt.

" Em có làm gì đâu mà khai ?

"

Chát.

Chát.

Chát.

Cậu đánh liên tục ba cái.

" Không có ?

"

Khiêm lắc đầu.

Chát.

" Xoa đầu ?

"

Chát.

" Cười ?

"

Chát.

" Nựng má ?

"

Chát.

Cậu kể từng cái , sau những cái cậu kể thì cậu lại thêm 1 tiếng chát.

Khiêm chịu hết nổi rồi.

Khiêm khóc đây.

" Hức..Cậu..Hức..Cậu hỏng thưa em nữa hả..Huhuhu..Cậu đánh được cậu đánh cho chết luôn đi..Hức !

"

Thấy người kia khóc , cậu cũng nguôi ngoai được phần nào.

" Hức..Hức..Cậu..Ô..Ô..Cậu cũng giấu đồ của..Khiêm mà..Hức "

Đồ ?

Cậu tự dưng nhớ ra gì đó.

Cái túi mà cậu ném xuống sông á hả ?

Cậu đỡ người ta dậy , ôm vào lòng mà bắt đầu dỗ dành.

" Cậu !

Hức..Cậu đi ra..Hức..Hỏng có ôm..

"

Giọng cậu dịu lại , từ từ an ủi người đang khóc nấc kia.

" Cậu xin lỗi , tại cậu giận quá "

Tay cậu ôm , tay cậu xoa xoa lấy chỗ vừa bị mình đánh.

"..Cậu...Cậu đâu có thương tui !

"

Ấy chà !

Sao Khiêm nói dị ?

" Ai nói cậu không thương em ?

"

Người kia hít hít vài hơi , thút thít trong lòng cậu.

" Cậu..Hức..Cậu đánh đau..Cậu hỏng cho người ta nói !

"

Cậu ôm chặt Khiêm.

Môi đặt nhẹ vài nụ hôn lên má.

" Cậu xin lỗi em nhiều nhiều luôn á , em tha lỗi cho cậu nghen ?

Cậu lỡ mà"

Lỡ mà đánh người ta đau dị đó.

" Tại..Tại cậu thương em nên cậu mới giận mà..

"

Khiêm không trả lời , chỉ nép vào trong lòng cậu mà cảm nhận hơi ấm.

" Cậu..Hỏng muốn em ở gần thằng đó đâu , cậu không thích "

Khiêm dụi dụi mắt ngước lên nhìn cậu.

" Sao cậu hỏng thích ?

Anh Đình tốt mà ?

"

Cậu bĩu môi.

Lấy cái mặt tiền đó ra mà dỗ Khiêm.

" Cậu hỏng thích !

Em thích chơi với nó không à , em có chơi với cậu đâu "

" Ở nhà cậu mà em nhớ nó miết !

"

Cằm cậu tựa lên vai Khiêm.

" Nhưng mà..

"

Cậu lại ngắt lời Khiêm.

" Em nói em thương tui mà em nhớ mỗi anh Đình anh Đình của em không à !

"

Ôi trời ơi ?

Cậu cũng biết xài mỹ nam kế nữa hả ?

Yêu vô là vậy hả cậu ơi ?

" Ơ ?

Đâu có...Em cũng nhớ cậu mà "

Đầu người kia cứ dụi dụi vào người Khiêm.

" Nhưng mà..Em đừng có giận cậu nữa nghen ?

"

Khiêm nhìn cậu , mặt này mà hỏng tha lỗi coi bộ cũng tội à !

" Em hỏng giận nữa..Nhưng mà em đau "

" Cậu xin lỗi em , mai mốt cậu hỏng dị nữa đâu , nghen ?

"

Khiêm gật đầu.

Ôi , sao dễ dụ thế Khiêm ơi ?
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 18 : Đồ Của Khiêm Đâu ?


Tay cậu ôm Khiêm cứng ngắt , như sợ người ta đi mất dị á.

Khiêm nín khóc rồi , nhưng để cậu ôm một hồi nữa cái tự dưng Khiêm nhớ ra cái gì á ?

Đồ của Khiêm đâu ?

" Cậu ơi "

Khiêm gọi khẽ.

Người đang tựa cằm trên vai Khiêm của trả lời.

" Hửm ?

"

Khiêm quay đầu sang nhìn người đang ôm mình.

" Nhưng..Đồ của Khiêm đâu cậu ?

"

Nghe Khiêm hỏi , cậu tự nhiên chột dạ.

Tại cậu quăng mất tiêu của người ta rồi chớ đâu !

"..À..Ờm..Cậu..Đâu có biết "

Khiêm nhăn mặt.

" Nhưng anh Đình nói đưa cho cậu rồi mà ?

"

Cậu hơi cau mài.

Lần này chắc anh Đình sống hơi cực.

" Ê , tui ôm em mà mắc chi miệng em nhắc thằng đó không vậy ?

"

Mặt cậu nhìn bực thấy rõ.

Chắc Khiêm hong giận cậu nhưng mà cậu giận Khiêm rồi.

Khiêm chẳng đáp , chỉ để cậu ôm mình.

Một hồi , cậu cũng hỏi trước.

" Mà..Hồi đó em ở chung nhà với nó hả ?

"

Khiêm thản nhiên đáp.

" Đúng ời "

Tay trên eo Khiêm khẽ siết lại một chút.

Khổ quá , nổi lòng này của cậu ai thấu Khiêm ơi ?

" Hèn gì lúc nào em cũng nhắc "

Giọng điệu của cậu hình như cậu dỗi rồi.

Phụng phịu cứ như đứa con nít đang giận ấy.

Khiêm chẳng trả lời , nhưng Khiêm hành động.

Môi nhỏ kia khẽ hôn lên má người đang giận dỗi như một lời dỗ dành.

"..."

Tính ra kể từ lúc bị ông phạt nhìn cậu hai cũng an phận hơn.

Nhưng ngoài mặt như vậy , còn bên trong thế nào thì đố ai mà lần được.

Đầu óc cậu hai cũng chẳng kém cậu cả là bao , nhưng tánh hơi hấp tấp nên thành ra phải thua cậu cả 1 bậc.

Nhìn vào trong đôi mắt kia , chắc hẳn cậu hai không bỏ qua chuyện này đâu.

Không công khai , thì âm thầm ?

Dẫu gì điểm yếu của cậu cả đã lộ rõ mồn một rồi.

Nhưng khó cái cậu cả kể từ ngày Khiêm bị đánh đó độ nhạy và cảnh giác của cậu luôn ở mức cao nhất.

Khó nhưng cũng không khó.

"..."

Khiêm nay lại đi hái sen cho cậu nè.

Nhưng nay Khiêm chẳng đi một mình đâu.

Tại có người đang ngắm Khiêm đấy.

Chẳng biết chuyện này là do thói quen hay do cậu sợ điều chi mà lóng rày cứ bám theo Khiêm chẳng rời nửa bước.

Không đi công khai thì cậu đi âm thầm , nhưng chắc chắn lúc nào bên cạnh Khiêm cũng có bóng dáng của cậu.

Khiêm thì nó chẳng hay chẳng biết gì đâu , tại cậu hai còn nhiều mặt lắm đa !

Đúng thật là chỉ có người trong cuộc mới hiểu.

Nhưng Khiêm nó còn chưa biết nó là tâm điểm.

Hái được một mớ , Khiêm mới lon ton chạy vào nhà.

Nhưng oan gia ngõ hẹp thế nào lại đụng ngay...Cậu hai.

" Đi đâu ?

"

Khiêm sững người , eo tự dưng đau lên.

" C..Cậu hai "

Cậu càng tiếng gần , thì Khiêm nó càng lùi lại.

Lùi mãi.

Phịch.

Khiêm như va vào thứ gì đó sau lưng.

Bàn tay ai đó đột nhiên vòng qua ôm lấy eo Khiêm kéo vào lòng , giữ chặt Khiêm ở đó.

" Muốn gì ?

"

Giọng nói từ trên đầu Khiêm vang lên , cậu hai đứng trước mặt Khiêm cũng khựng lại.

Cậu cả !

" Bầm còn chưa phai dấu đấy ?

Muốn tao tặng thêm không ?

"

Cậu buông lời đe doạ , cậu hai tự biết khó mà lui.

Khiêm thì mặt nó còn đơ.

Sao tự dưng cậu lại ở đây vậy ?

" Cậu..Cậu ra đây từ hồi nào dị ?

"

Cậu cười.

" Từ lúc em ra đây "

Chà , cậu theo Khiêm mà Khiêm hỏng hay hả ?

"..."

Cậu hai lần này lại bị hố rồi.

Ai mà ngờ cậu cả lại kè kè bên Khiêm mãi đâu ?

Nhưng nhìn cậu hai như có vẻ toang tính chuyện chi khác rồi đó đa.

Còn cậu cả thì lúc nào chả đề phòng cậu hai.

Cậu biết là cậu dặn Khiêm thì Khiêm sẽ nghe nhưng cậu hai thì không !

" Khiêm , lần sau nếu thấy cậu hai từ xa thì cứ tránh mặt đi trước , biết chưa ?

"

Khiêm gật đầu.

" Dạ biết "

Cậu cứ nhìn theo hướng cậu hai vừa bỏ đi.

* Đừng có quên là tao đi trước mày 6 năm đấy *

Khiêm nắm áo cậu kéo nhẹ.

" Cậu...Bỏ tay ra đi cho em đi vô nhà "

Ờ , tay cậu từ nãy tới giờ còn nằm trên eo Khiêm mà.

" À , cậu quên "

Khiêm đi trước , cậu đi theo sau.

"..."

Mợ hai nay về nhà ông bà không biết nay hay mai về nữa.

Về bên đó cũng tốt.

Đỡ hơn bên đây.

Không phải là ông bà bên này không tốt mà là do cậu hai thôi.

Khiêm thì bình thường thấy mợ vậy đã có ác cảm với cậu hai bây giờ cái cảm giác đó còn tăng lên nhiều hơn.

Nhưng cậu hai thì cậu cả còn biết được.

Nhưng Khiêm thì làm sao biết được cậu hai như thế nào ?

Âu cũng do Khiêm nó còn ngây thơ quá , còn cậu hai thì đầu nghĩ gì cũng chỉ có mình cậu cả biết.

"..."

Cốc , cốc , cốc.

" Cậu ơi , canh xong rồi "

Khiêm đặt chén canh xuống , xong ngồi cạnh cậu.

Cậu nhìn Khiêm , mắt như đang suy nghĩ điều gì đó.

Lần đầu cậu biết vị ngọt của tình yêu.

Và lần đầu cậu sợ vì cậu mà làm tổn thương một người.

Nhưng có một điều cậu nói đúng.

Nếu đụng tới Khiêm , có là em ruột cậu cũng giết !

Quá tam ba bận , nếu hôm đó cậu không vì Khiêm đang nằm co trên đất thì giờ này chắc cậu hai cũng chẳng còn.

Cậu hai thì nhắm vào Khiêm.

Nhưng đối với cậu cả , mạng sống của Khiêm là đi đôi với mạng sống của cậu hai đấy.

Anh em ruột nhưng nếu cậu làm vậy người ta cũng sẽ nói ra nói vào.

Nhưng cậu hết hy vọng vào đứa em này lâu lắm rồi.

" Cậu , sao hỏng ăn đi ?

Cái này là chị Mùi nấu á hong phải em nấu đâu "

Lúc này cậu mới như hoàn hồn , thoát ra những đống suy nghĩ ấy.

" Ờ..Tại cậu muốn nhìn em chút nữa"

Khiêm nghiêng đầu nhìn cậu.

" Ngày nào cậu cũng nhìn em mà ?

"

Cậu cười.

Cái nụ cười mà chỉ có mình Khiêm được thấy.

" Thì nay ngắm thêm chút nữa , mặt xinh thế mà hỏng chi cậu ngắm hả ?

"

Khiêm cũng cười.

Cậu cả xem việc đánh người khác như thú vui ấy vậy mà sao giờ đây cậu cả khác quá ?

Có phải là cậu cả hong đa ?

" Cậu hỏng biết mắc cỡ hả !?

"

Cậu đưa mặt lại gần Khiêm.

" Không biết mắc cỡ nên cậu mới có được em đó !

"

Khiêm lấy tay đẩy mặt cậu ra.

" Ghê quá à !

"

Cậu lại cười.

Cậu biết lần này là cậu thương Khiêm thật lòng , cậu yêu Khiêm cũng thật lòng.

Vì thế nên cậu mới sợ.

Nhưng cậu chẳng dám nói cho Khiêm biết.

Cậu không muốn Khiêm lo đâu.

Chỉ mình cậu lo được rồi.

Bởi vì em cậu thì cậu là người hiểu rõ nhất !

Hẹ hẹ hẹ 😇
 
Tôi Thương Bậu , Bậu Thương Ai ?
Chương 19 : Người Con Thương.


Nay tự dưng anh An , quản lí dưới xưởng ở Sac Đéc lên đây tìm cậu.

Coi bộ dưới đó có chuyện gì rồi đó đa.

Đây còn là xưởng chính , chuyện này chắc cũng lớn lắm.

" Cậu !

"

An hớt ha hớt hãi chạy vào , mặt cắt không còn giọt máu.

Cậu đang ngồi thưởng trà cũng giật mình.

" Chuyện chi ?

Sao lại lên đây ?

"

Anh An thở vài hơi , bình tĩnh lại mới nói.

" Lô hàng đợt trước nay tự dưng có người kêu chất lượng kém , họ đòi trả hàng còn đòi mình trả lại tiền nữa "

Mặt cậu thoáng nhăn lại.

" Lô hàng đó giao cho ai ?

"

" Dạ..Cô Lệ ạ "

Lệ ?

À , người tình bị cậu đá đi từ lâu rồi đó hả ?

Tay cậu nắm chặt chén trà.

Đợt trước hàng là do cậu chọn , đâu thể nào kém được ?

Cô Lệ đó xưa nay nhát như thỏ đế , làm sao mà dám tráo hàng của cậu ?

" Lấy xe đi "

Cậu đi gấp , nhưng hình như cậu quên một thứ quan trọng ở nhà rồi.

"..."

Dưới Sa Đéc lúc này.

Trước xưởng có cả đống người kêu gào đòi bồi thường.

Xe cậu lăn bánh đều , thoáng cái cũng tới Sa Đéc.

Người đứng trước xưởng cũng vơi đi bớt.

Cậu dặn anh An xử lý bên ngoài rồi mới vào xem.

Hàng được trả về , để yên trong xưởng.

Lật từng tấm ra coi.

" Cái này ?

"

Vải này chẳng phải của xưởng cậu dệt , lại càng không phải hàng cậu nhập bên nhà cậu Vũ.

Loại này nhìn đắt tiền chớ thật ra bán ra ngoài cũng chẳng đáng một cắt.

Tánh cậu xưa giờ kĩ càng , chuyện này chắc chắn có người dàn xếp rồi.

Cậu nhìn tấm vải.

Đầu chợt nhớ ra Khiêm ở nhà.

" Mẹ kiếp !

"

Xoẹt !

Tấm vải bị xé rách chẳng chút thương tiếc.

Anh An xử lý mọi chuyện xong mới chạy vào hỏi.

" Sao vậy cậu ?

"

Mắt cậu đỏ ngầu.

Cầm miếng vải bị xé nát ra đưa trước mặt anh An.

" Hàng thật hàng giả , mắt cả cái xưởng này bị mù hết rồi sao !?

"

" Đến hàng xưởng hay hàng ngoài nhìn cũng đếch biết à ?

"

Cậu quăng mạnh miếng vải xuống đất.

Từ Cần Thơ xuống Sa Đéc , xong từ Sa Đéc lại về Cần Thơ.

Thời gian này cũng đủ để khiến ở nhà xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

* Dương đông kích tây ? *

" Mẹ nó , về Cần Thơ !

"

"..."

Trên xe , cậu vẫn không quên cầm theo một miếng vải.

Tính chơi cậu ?

Non nớt quá đi , nhìn một cái cũng biết là ai giở trò ném đá giấu tay.

Nhưng lần này cậu hơi hớ hên rồi.

Tâm lý cậu sẵn sàng rồi , chỉ cần người thương của cậu xây xước một vết nhỏ thì có bao nhiêu cậu giết bấy nhiêu !

Xe chạy , lòng cậu như lửa đốt.

Cậu muốn làm gì cũng được , nhưng chắc chắn Khiêm không làm lại ai hết.

"..."

Tới Cần Thơ.

Trời chuyển sang chiều , sắp tối rồi.

Cậu lao nhanh vào nhà.

Gọi lớn.

" KHIÊM !

"

Nhưng chẳng ai đáp cậu.

Cả nhà đều tập trung ra sau hết rồi.

Khiêm của cậu ở đâu ?

"..Tiếng...Cậu..Cậu cả !

"

Người nằm dưới đất yếu ớt gọi , mắt ráng nhìn lên trên.

Cậu cả của Khiêm về rồi.

Nhưng..Có hơi muộn quá không ?

" Mẹ kiếp !

Tụi mày chán sống à ?

"

" Anh chửi bới ai ?

Nó trộm đồ của tôi , tang chứng vật chứng có rõ anh còn muốn gì nữa ?

"

Chị Mùi vùng ra khỏi hai người kia , chạy xuống dưới chân cậu.

" Cậu cả !

Thằng Khiêm nó không ăn cắp !

"

Bình thường mợ ở nhà mợ còn nói được , nay mợ đi rồi chị Mùi có nói cỡ nào thì Khiêm nó cũng bị đánh.

Khiêm của cậu ?

Cậu mới đi vài tiếng , sao lại thành ra như thế này ?

Tay cậu đưa miếng vải kia lên trước mặt cậu hai.

" Cái này là cái gì ?

"

Cậu hai nhìn miếng vải , lòng hơi chột nhẹ nhưng vẫn chối.

" Vải rách chứ gì ?

"

Lạch cạch.

" Anh !

Anh làm cái chi vậy hả ?

"

Họng súng nhỏ , chỉa thẳng vào đầu cậu hai.

" Mùi , dìu Khiêm vô trong nghỉ "

"..."

Chị Mùi dìu Khiêm vô nhà trong.

Mặt mũi , người ngợm đều bị đánh hết rồi.

Nhưng Khiêm đâu có làm đâu mà Khiêm khai ?

Nên đành phải chịu trận thôi.

" Trịnh .

Thế .

Vỹ "

Cậu gọi thẳng tên cậu hai.

Họng súng kia càng dí sáng hơn.

" Mày quên tao nói gì rồi à ?

Để tao nhắc cho mày nhớ "

" Đụng tới Khiêm "

" CÓ LÀ EM RUỘT TAO CŨNG GIẾT !!!

"

Cả nhà sau im phăng phắt.

Chẳng ai dám lên tiếng.

Chỉ cần tay cậu bóp cò thì mọi chuyện coi như xong.

" Vỹ !

Tao từng xém giết người đấy ?

Mày coi lời nói của tao như gió thoảng qua tai à ?

"

" Tao đã nói , mày đừng có đụng vào GIỚI HẠN CỦA TAO !

"

" HUÂN !

"

Tay cậu định bóp cò chợt khựng lại.

À , ông bà về rồi này.

Coi như mạng của cậu hai còn lớn.

Chưa tới số đâu.

"..."

Nhà trước.

Ông bà gọi hai người ra nói chuyện.

Tay cậu cả cứ cầm chắc cây súng , chẳng buông.

Mặt cậu hai thì vì trãi qua một chuyến dạo quỷ môn quan nên cũng trắng bệt.

" Anh em thì có gì từ từ nói , bây tính giết em bây sao ?

"

Cậu nhìn cậu hai chằm chằm , tay siết nhẹ vật đang cầm.

Đúng , cậu muốn giết.

Giết chết hết những ai đụng vào người của cậu.

Chẳng phải cậu đã dặn trước rồi sao ?

Là do nó tự chuốc lấy !

" Chuyện gì ?

Nói cha má nghe "

Cậu hai mặt lúc xanh lúc trắng.

Lại gần ông bà mới dám nói.

" Cha má..Anh cả vì một thằng hầu thôi mà định giết con đó cha má "

Ông nhìn cậu , mặt hơi hoài nghi.

" Đúng không Huân ?

"

Cậu cả lia mắt nhìn cậu hai.

Trong đôi mắt sâu thẩm chỉ hiện lên đúng một chữ " giết ".

" Nếu con nói đúng thì sao ?

"

Ông đập bàn.

" Sao ?

Bây vì một thằng hầu đó mà muốn giết chết em ruột bây hả ?

"

Cậu nhìn ông.

Mắt từ chỉ có giết chóc giờ chợt trở nên vẻ kiên định.

" Cha , con đã dặn nó rồi chuyện ngày hôm nay là do nó tự chuốc lấy "

Cậu quăng miếng vải xuống bàn.

" Vậy cha hỏi nó đi ?

Xem nó làm gì dưới xưởng của con ?

"

Ông bà nhìn miếng vải bị xé rách xong lại nhìn cậu hai.

Ông cầm miếng vải lên , đưa trước mặt cậu hai.

" Anh cả bây nói vậy là sao ?

"

Cậu hai chột dạ , mắt chẳng dám nhìn thẳng.

" Không nói thì để tao "

Cậu gõ mạnh khẩu súng xuống bàn.

Làm cho cậu hai một phen thót tim.

" Là nó , nó tráo hàng của con khiến cho người ta kéo tới xưởng của con mà làm loạn "

" Anh nói cho đàng hoàng , bằng chứng đâu mà anh nói tôi ?

"

Cậu nhìn cậu hai , mắt hằng lên tia máu đỏ rực.

" Vậy mày có nhớ cô Lệ không ?

Chẳng phải hai người định bắt tay chơi tao một vố à ?

"

Cậu hai nghe nói , liền đổ mồ hôi.

Ông thấy vậy cũng hỏi.

Nhưng hỏi xong thì cậu hai im lặng.

Vậy thôi cũng đủ hiểu rồi.

Chắc chắn là cậu hai.

Xong cậu chợt nhớ người đang nằm trong kia.

" Cậu cả !

"

Chị Mùi hớt ha hớt hãi chạy ra.

Chẳng quan tâm có ông bà ở đó mà chỉ quan tâm có cậu cả hay không.

" Cậu !

Thằng Khiêm..Thằng Khiêm nó hôn mê rồi !

"

Cậu như chết sững.

" Mẹ nó , kêu thằng Ba gọi đốc-tờ mau lên !

"

Chị Mùi chạy nhanh đi.

Mắt cậu cả lại dán lên người cậu hai.

Súng trên tay cũng chỉa thẳng về người đó.

" Mạng sống của mày đi đôi với mạng sống của Khiêm , Khiêm bị một tao bắt mày trả mười !

"

Cậu hai run như cầy sấy.

Ông bà thì lại càng ngơ ngác hơn.

"..."

Thương tích trên người Khiêm không ít.

Đốc-tờ khám xong , kê thuốc dặn dò đầy đủ cả.

Cậu nhìn người mình thương.

Mới sáng nay còn cười nói với cậu mà ?

Sao giờ Khiêm chẳng thèm mở mắt nhìn cậu thế kia ?

Khiêm ổn hơn rồi nhưng vẫn mê mang.

Còn ông bà thì vẫn còn hoang mang về chuyện vừa rồi.

Rốt cuộc mọi chuyện này là sao ?

Thấy cậu vừa ra khỏi phòng ông liền gọi lại.

Hình như ông đã ngờ ngợ ra thứ gì đó nhưng ông vẫn không chắc.

" Huân , chuyện này là sao ?

Nói rõ đầu đuôi cho cha nghe ?

"

Cậu hít sâu một hơi.

Nhìn cha má một hồi lâu.

Chuyện này sớm muộn gì ông bà cũng biết.

Vậy thôi thà biết sớm.

Mắt cậu nhìn cậu hai , đôi mắt chỉ mang toàn sát khí.

Cậu ngồi xuống.

Nhìn thẳng vào ông.

Mắt cậu kiên định , lưng ngồi thẳng tấp.

Mặt nghiêm túc.

" Cha , người con thương không phải đàn bà !

"

Bà nghe tới đó liền kêu lên.

" CÁI GÌ !?

"

Ông cũng ngay ngóc.

Sao ?

Con trai của ông..Không thích đàn bà ?

Cậu đứng dậy.

Định đi vào trong.

Chứ cậu chẳng biết nói gì thêm nữa.

" Huân !

Chuyện này là thật ?

"

Cậu chẳng đáp nhưng nhìn vẻ mặt cậu thì ông cũng đoán được.

Bà thì suy sụp.

Sao có thể như vậy được ?

"..."

Cậu lau người cho Khiêm.

Mắt cậu đỏ hoe , nước mắt tuông ra chẳng người.

Tay cậu sờ lên mặt.

Mặt ?

" Cậu xin lỗi..Cậu xin lỗi em "

" Em mở mắt ra nhìn cậu đi ?

Khiêm ?"

Cậu gục bên giường.

Cậu sợ.

Cậu biết chắc chắn sẽ có ngày này , nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ nó đến nhanh như vậy.

"..."

Bên ngoài , ông và cậu hai thì vẫn ngồi đó.

Bà thì vào trong phòng rồi.

" Cha muốn nói gì với con nữa ?

"

Ông nhìn cậu , mắt chợt mang vẻ thất vọng.

" Chỉ vì một thằng hầu cùng đinh mạc hạn đó sao ?

"

Cậu thở dài một hơi.

Tay nắm lại siết chặt.

" Con xin lỗi , nếu cha không chấp nhận thì con xin phép cha cho con ra khỏi ngôi gia này "

Nhà cậu ở Sa Đéc cũng có.

Mua lâu rồi nhưng chưa có ở thôi.

Vậy thì giờ dọn vào đó cũng tiện.

" Mùi !

Dọn đồ đi , mày với Khiêm đi theo tao "

Chị Mùi nói vọng lên.

" Dạ !

"

"..."

Cậu dọn đi thật , cậu đi luôn trong đêm.

Bà cũng chẳng biết.

Cậu cho Khiêm vào xe trước , dù gì Khiêm cũng còn mệt.

Chị Mùi ngồi ở đằng trước , còn cậu ngồi với Khiêm.

Để hai người lên đó trước , còn cậu thì đứng lại nói chuyện chi đó.

Nhưng chỉ thấy người cậu dần hạ thấp xuống.

Cậu quỳ.

Dập đầu đúng 3 cái xong cậu mới đứng dậy mà đi.

Không phải cậu muốn vậy.

Cậu chẳng muốn bị gọi là bất hiếu.

Nhưng người đi với cậu cả đời là người cậu thương chớ không phải cha má cậu.

Và người cậu thương cũng là do cậu chọn , cậu chọn xong rồi nên giờ phải từ giã cha má thôi.

" An , đi đi "

" Dạ "

Tay cậu ôm lấy người Khiêm.

Khiêm vẫn còn chưa thức.

Đúng như cậu nghĩ mà.

Khiêm nó là tình cuối của cậu , là người mà cậu xác định đi cùng cả đời.

Thôi , quỳ cũng quỳ rồi.

Đầu cũng dập rồi.

Đường cậu chọn thì cậu đi , cậu chẳng có gì hối tiếc !
 
Back
Top Bottom