Đô Thị Tôi Thực Sự Không Có Quyến Rũ Cậu Ta

Tôi Thực Sự Không Có Quyến Rũ Cậu Ta
Chương 20: Hạ cổ


Lớp học vang lên một tràng cười.

Thầy Trần đặt sách lên bàn giảng, chờ tiếng nhạc kết thúc.

Phương Nghiên Duy quay đầu lại lén nhìn Lộ Chấp vài lần, mọt sách sắc mặt lạnh như băng đang nhắm mắt, hoàn toàn không còn chút gợn sóng nào như lúc nãy trong mắt.

Chán quá à.

"Hai bảng này là bảng phân lớp của kỳ thi tháng." Thầy Trần rút ra hai tờ bảng danh sách đầy tên người từ sách giáo khoa, "Giờ ra chơi, cán sự lớp dán giúp cô nhé, mọi người cố gắng thi tốt."

"À đúng rồi." Thầy Trần nói, "Còn một chuyện nữa."

Cờ thi đua đã đến.

Đây là phần thưởng cho bầu không khí văn hóa xuất sắc của lớp 11-1.

"Tất cả là nhờ anh Phương của chúng ta." Hà Tuế Tuế nói, "Người Miêu Cương quả là đa tài đa nghệ."

Phương Nghiên Duy không kiêu ngạo, hờ hững lắc lắc tay gục xuống bàn.

Từ khi Lộ Chấp khăng khăng muốn kèm cặp cậu học bài, Phương Nghiên Duy đã lâu rồi không được ngủ trọn giấc trong lớp, mỗi lần vừa chợp mắt là mọt sách lại vỗ hai cái lên vai cậu, trên cổ tay mang theo mùi hương thoang thoảng của trầm hương.

Nhưng hôm nay Lộ Chấp lại không gọi cậu.

Mọt sách không có động tĩnh gì.

Giận rồi à?

"Lộ Chấp, em trả lời câu này đi." Trong giờ học tiếng Anh, thầy Trần gọi tên Lộ Chấp.

Phía sau Phương Nghiên Duy vang lên tiếng ghế bị kéo ra, mọt sách đứng dậy trả lời bằng tiếng Anh.

Giọng của Lộ Chấp có hơi khàn, phối với giọng Anh rất chuẩn. Phương Nghiên Duy nghe mà thầm cảm thấy giọng hắn như tiếng đàn cello trầm lắng và sâu thẳm, khiến người ta muốn tĩnh tâm mà lắng nghe.

"Rất tốt." Thầy Trần gật đầu rồi gọi tên Phương Nghiên Duy, "Bài điền từ của em sao lại chỉ đúng ba câu cuối vậy?"

"A?" Phương Nghiên Duy đang mất tập trung, nghe vậy liền lôi tờ bài kiểm tra tiếng Anh ra từ dưới chồng sách, "Bởi vì bài đọc và câu hỏi không ở cùng một trang, ảnh hưởng đến khả năng làm bài của em."

Thầy Trần: "?" Cái này cũng có thể ảnh hưởng hả?

Thầy Trần: "Thôi được rồi, em ngồi xuống đi."

Phương Nghiên Duy vẫn còn muốn nghe thêm giọng của Lộ Chấp.

Nhưng sau đó thầy Trần không gọi có Lộ Chấp nữa.

Cuối cùng cũng đến giờ ra chơi, Phương Nghiên Duy lập tức quay người lại, hai tay chống lên má nhìn Lộ Chấp.

"Cậu không uống thì để tôi uống." Cậu cầm chai nước cam của Lộ Chấp lên, ngửa đầu uống một ngụm, "Sao tôi giống như là cúng tế cho cậu, xong rồi lại tự ăn hết đồ cúng."

Sắc mặt Lộ Chấp trông càng lạnh hơn.

"Cậu giận à?" Phương Nghiên Duy giơ một ngón tay ra đẩy nhẹ vào mu bàn tay của Lộ Chấp, "Thế thì tôi không thích cậu nữa, tôi đổi người khác."

Trời tháng tư.

Một cơn lạnh buốt từ trên trời rơi xuống, Phương Nghiên Duy bỗng run lên.

Cậu bĩu môi.

Quả nhiên tên họ Lộ này không đùa được với mấy chuyện tình cảm.

Suốt buổi chiều Lộ Chấp không nói với cậu câu nào, lạnh lùng hệt cái máy điều hòa.

Trong suốt khoảng thời gian đó, ngoài hai tiếng ho khan ra thì Lộ Chấp không phát ra âm thanh nào nữa.

Phương Nghiên Duy bỗng cảm thấy nhạt nhẽo, cậu đã quen với việc chọc ghẹo Lộ Chấp rồi, cũng đã quen với thái độ lạnh lùng của hắn, giờ không có gì để trêu chọc vào, cuộc sống trong trường bỗng trở nên vô vị.

Cậu vốn định tối về sẽ tìm cách chọc Lộ Chấp nhưng nhà có khách đến.

Ông bà ngoại của Lộ Chấp đến thăm.

"Cháu ngoan của bà đây rồi." Bà cụ cười tươi như hoa, đưa cho Lộ Chấp mấy túi đồ lớn, "Từ nhỏ đến lớn lúc nào cháu luôn làm chúng ta yên tâm, hôm nay bà còn kể với ông Trương hàng xóm cháu Lộ của bà sau này nhất định sẽ thi đậu vào trường đại học tốt nhất."

Ông bà cụ hiền lành, ánh mắt chan chứa tình yêu thương.

Tên mọt sách khô khan này là niềm tự hào của cả gia đình.

Cảnh gia đình hạnh phúc như thế Phương Nghiên Duy biết mình không nên xen vào, sau khi cậu chào hỏi hai ông bà, cậu chuẩn bị giúp Lộ Chấp xách đồ vào trong, khi vừa chạm vào cổ tay Lộ Chấp—

Nóng đến kỳ lạ.

Cậu ngạc nhiên nhìn Lộ Chấp.

Bên kia, ông bà ngoại vẫn đang nói chuyện rôm rả với Lộ Chấp.

Lộ Chấp hầu như không nói gì, trên mặt càng không có biểu hiện, chỉ thỉnh thoảng ho một tiếng giọng trầm khàn.

Phương Nghiên Duy vội chạy lên lầu vứt cặp sách, rồi quay lại phòng khách.

"Ông bà ngoại." Phương Nghiên Duy nói, "Thầy chủ nhiệm của chúng cháu là thầy Trần, thầy ấy muốn gặp Lộ Chấp một chút nên cháu xin phép mượn Lộ Chấp một lát ạ."

Lộ Chấp quay đầu nhìn cậu.

"Vậy hai đứa mau đi đi." Ông bà cụ cười hiền từ, "Thầy cô đều thích tìm Lộ Lộ, ai cũng quý cháu của bà cả."

"Cậu là đầu gỗ à?" Bên ngoài cổng, Phương Nghiên Duy bực bội vỗ nhẹ lên trán Lộ Chấp, "Cậu đang bị sốt đấy."

"Không cần lo cho tôi." Lộ Chấp lên tiếng.

Phương Nghiên Duy mới nhận ra giọng hắn khàn đến lợi hại.

Không khó nghe lắm, có một chút âm vang trầm thấp như thể tiếng vọng lại từ vực sâu.

Quả nhiên là tảng băng lớn.

Phát sốt cũng không tan chảy.

Người này dường như chẳng có chút tình cảm nào, dù Phương Nghiên Duy có làm gì thì tất cả cũng chỉ như một vở kịch đơn độc.

"Cậu đi với tôi đến bệnh viện." Phương Nghiên Duy nói.

Lộ Chấp: "Tôi..." Không có gì nghiêm trọng mấy, hắn chỉ là dị ứng với nước cam, giọng sẽ khàn, cũng sẽ sốt nhẹ, qua năm sáu tiếng là khỏi.

Một bàn tay bưng kín miệng hắn.

"Im ngay cho lão tử." Phương Nghiên Duy nói, "Đừng tưởng cậu bị bệnh thì tôi sẽ không đánh cậu."

"Lên đi, tôi cõng cậu." Phương Nghiên Duy buông tay ra, cúi người trước mặt Lộ Chấp, giục hắn: "Nhanh lên nào."

Lộ Chấp: "..."

Mùi hương trầm thanh thoát tỏa ra.

Đôi bàn tay thon dài vòng qua cổ Phương Nghiên Duy, mười ngón tay đan lại, khóa chặt.

"Đệt mợ." Phương Nghiên Duy điên rồi.

Không cõng nổi không cõng nổi không cõng nổi.

Mất mặt.

Anh Phương giơ tay gọi một chiếc taxi, đẩy Lộ Chấp lên xe.

"Tài xế, đến..." Cậu bị kẹt lời.

Gần đây có bệnh viện nào không?

"Bệnh viện Trung tâm." Giọng Lộ Chấp khàn khàn nói.

Phương Nghiên Duy ngẩn ra nửa giây.

Cậu tự thấy hơi lo.

Một chiếc khăn tay sạch sẽ được đặt lên đùi cậu, những hạt gỗ mát lạnh chạm vào đầu gối hơi lạnh.

"Tự giữ lấy." Lộ Chấp nói.

"Tôi đệt." Phương Nghiên Duy giật mình.

Một vết cắt dài hiện lên trên bắp chân cậu.

Khi nãy lúc chạy xuống cầu thang cậu dường như đã va phải lan can, bị hoa văn sắt nghệ thuật trên đó khắc vào.

Tôi thật là phế mà, Phương Nghĩ Duy nghĩ thầm.

Chuyến đi bệnh viện hóa thành đồng cam hoạn nạn.

Phòng cấp cứu đêm nay cãi cọ náo loạn.

Xe cứu thương rú còi lao tới, người trên cáng giơ ngón giữa lên trời.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Mua nấm dại trên mạng, ăn xong thì bị ngộ độc."

"Gì? Mấy thứ đó không ăn được mà."

"Nấm khẳng định vô tội." Phương Nghiên Duy nghe cuộc đối thoại trong ngơ ngác, "Bị ngộ độc là do chưa xào chín nấm."

Lộ Chấp: "..."

Cả hai lấy số gặp bác sĩ.

"Cậu cảm thấy thế nào?" Bác sĩ liếc qua nhiệt kế, "Sốt nhẹ rồi."

Lộ Chấp ít nói: "Dị ứng nước cam, sẽ khỏi nhanh thôi."

"Vậy kê cho cậu ít thuốc nhé." Bác sĩ nói.

Ra khỏi phòng khám, Phương Nghiên Duy trầm mặc suốt buổi.

Khi Lộ Chấp đẩy cậu vào phòng xử lý vết thương, cậu cũng không có ý kiến gì.

"Cậu ấy dị ứng với găng tay cao su." Lộ Chấp nói với bác sĩ, "Tôi làm sạch vết thương, bác sĩ phiền băng bó giúp."

Phương Nghiên Duy ngồi trên ghế, Lộ Chấp một tay giữ lấy bắp chân cậu, tay kia cẩn thận mở nắp chai i-ốt.

Bắp chân cảm giác hơi lành lạnh.

"Anh Chấp." Cậu nhìn vào đôi mắt luôn lạnh lùng của Lộ Chấp, "Xin lỗi cậu nhé."

Cử động thấm rượu cồn vào bông chậm lại một chút.

"Tôi không biết cậu dị ứng với nước cam." Phương Nghiên Duy cúi đầu, "Tôi chỉ muốn đùa cho cậu vui thôi."

"Cuộc sống của cậu đơn điệu quá, tôi chưa bao giờ gặp ai giống cậu cả." Cậu nói, "Tôi không cố ý làm cậu bệnh đâu."

Phương Nghiên Duy: "Lộ Chấp, nếu cậu không thích thì tôi sẽ không làm phiền cậu nữa."

Bông gòn đè lên vết thương của cậu, hơi đau.

Mọt sách không phải là bác sĩ, không biết xử lý vết thương.

Thôi được rồi, cậu tha cho hắn lần này đó.

Lộ Chấp làm sạch máu xung quanh vết thương, sau đó lùi lại để bác sĩ băng bó.

Phương Nghiên Duy cúi đầu chẳng còn vẻ kiêu căng ban ngày, trông chán nản như vừa trải qua cú sốc.

Cậu là một hồ ly mê hoặc lòng người, miệng bôi mật ngọt, sinh ra đã như được tẩm độc, có thể khuấy động trái tim.

Biết rõ đó chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước nhưng dù có là núi dao biển lửa, cũng không phải là không thể đi một lần.

Thuốc vừa chạm vào vết thương đã thấy đau, Phương Nghiên Duy nhíu mắt, một bàn tay đặt lên trước mắt cậu, hạt gỗ mát lạnh buông xuống chạm vào sống mũi và má của cậu.

Lần đầu tiên cậu thấy mùi hương trầm không hề quê mùa, mà còn rất thơm.

Mọt sách vừa xoa đầu cậu à?

Không hiểu sao cậu lại cảm thấy được an ủi.

Tảng băng lớn như Lộ Chấp cũng sẽ mang đến cảm xúc như thế sao?

Cậu chớp nhẹ mắt, hàng mi lướt qua lòng bàn tay Lộ Chấp.

"Vậy lần sau tôi sẽ mời cậu uống nước khác." Phương Nghiên Duy nói, "Chúng ta không uống nước cam nữa."

Trước buổi đọc bài sáng thứ hai, các tổ trưởng bắt đầu thu bài tập cuối tuần.

"Phương Nghiên Duy, bài tập của cậu đâu." Từ Chính Nghĩa dè dặt đưa tay ra, "Vật lý phải nộp hôm nay, nếu không sẽ bị mời phụ huynh đó."

Phương Nghiên Duy: "Hả?"

Đệt, cậu mải làm bài thi trong hộp mù của Lộ Chấp mà quên mất bài tập nghiêm túc rồi.

"Lộ Thần, cho tôi chép bài với." Cậu quay lại nhìn Lộ Chấp.

"Này, chép của tôi đi." Hà Tuế Tuế nói, "Anh Chấp không cho ai chép bài đâu."

Lộ Chấp không động đậy, mặc kệ Phương Nghiên Duy thành thạo lấy bài kiểm tra Vật lý từ sách của mình rồi nằm dài trên bàn bắt đầu chép.

Hắn làm như không thấy gì.

Hà Tuế Tuế: "?"

Người này là hàng giả à? Phiên bản sao chép Lộ Chấp ở đâu nhảy ra thế?

"Cậu thực sự hạ cổ với cậu ấy rồi hả?" Hà Tuế Tuế hỏi.

Lời của tác giả:

Tên sản phẩm: Bùa của hồ ly Phương

Công dụng: Dụ dỗ lạnh lùng bông hoa trắng nhỏ Lộ Chấp x1, có 90% cơ hội mở khóa hiệu ứng vào ban đêm.

Thành phần: Đường 300g, một ít bài kiểm tra bị xé, nước cam 200ml, thêm nước, thêm nhiều sao biển.

Cách làm: Đuôi hồ ly khuấy nhẹ (nhớ vắt khô).
 
Tôi Thực Sự Không Có Quyến Rũ Cậu Ta
Chương 21: Ngủ gật


"Ừm?" Phương Nghiên Duy đang cắm cúi chép bài thì khẽ nghiêng đầu, "Cậu phát hiện ra rồi à?"

Phương Nghiên Duy nói: "Để tôi ra tay thử hiệu quả xem."

Cậu dừng bút, xòe năm ngón tay ra vẫy vẫy trước mặt Lộ Chấp: "Lộ Chấp, cậu giúp tôi làm bài thi tháng đi."

Lộ Chấp khẽ nhấc mí mắt, không để ý đến bàn tay nghịch ngợm của cậu, hắn dùng cây bút trong tay chỉ vào câu trắc nghiệm mà Phương Nghiên Duy đang cầm: "Tôi viết đáp án là B, không phải là 13."

Phương Nghiên Duy: "..."

Cậu dường như nhìn thấy vẻ khinh thường trên mặt của tên mọt sách như muốn nói "Đến chép bài mà cậu cũng không biết chép à."

Sau khi chép xong bài thi vật lý của Lộ Chấp, Phương Nghiên Duy viết tên và lớp của cả hai lên bài kiểm tra rồi đưa cho lớp phó học tập Từ Chính Nghĩa, người đang thu bài.

"Cuối tuần là thi tháng rồi, hu hu hu." Hà Tuế Tuế bắt đầu khóc lóc dự trước, "Nếu điểm tiếng Anh của tôi lại tụt xuống nữa thì sau này tôi chỉ có thể kế thừa tiệm thú cưng của gia đình mình thôi."

Cậu ta đứng dậy: "Tôi sẽ đến văn phòng của tổ trưởng tiếng Anh xem có thể dò hỏi được đề thi không."

Phương Nghiên Duy không ngờ lại có cách làm như vậy, cậu dõi theo Hà Tuế Tuế rời đi, nhìn rất lâu, khi quay đầu lại mới phát hiện Lộ Chấp đang nhìn cậu với vẻ mặt lạnh lùng.

"Cậu cũng muốn đi à?" Lộ Chấp hỏi.

"Không muốn." Phương Nghiên Duy nói, "Có dò cũng chẳng ra được gì."

Tổ trưởng tổ tiếng Anh đã gần đến tuổi nghỉ hưu, là một giáo viên lớn tuổi tại địa phương, mỗi khi nói chuyện thường pha chút giọng địa phương.

Có lần Phương Nghiên Duy đi ngang qua lớp của họ.

Buồn cười là, hoàn toàn không hiểu gì cả.

"Này, Lộ Thần." Cậu dán một miếng dán hình mặt cười lên cốc nước trong suốt của Lộ Chấp, "Thi xong vào cuối tuần, tôi đợi cậu ngoài phòng thi được không?"

"Không được nộp bài trước thời gian." Lộ Chấp nói, "Như thế là không đúng."

"Nhưng tôi không làm được mà." Phương Nghiên Duy nói.

"Sẽ luôn có những câu cậu làm được." Lộ Chấp nói.

Tên mọt sách này cứ tuân thủ quy tắc thi cử một cách nghiêm túc, thật thú vị.

Phương Nghiên Duy giơ tay nắm lấy chuỗi hạt gỗ mỏng trên cổ tay của Lộ Chấp: "Tôi không học được, Lộ Thần, học sinh giỏi, cậu truyền thụ cho tôi chút đi."

"Không truyền thụ cho kẻ ngốc." Lộ Chấp nói.

Phương Nghiên Duy giơ ngón giữa về phía hắn.

"Tối nay cậu đến phòng tôi." Lộ Chấp nói.

"Đến làm gì?" Phương Nghiên Duy ngạc nhiên ngẩng đầu lên, Lộ Chấp chưa bao giờ mời cậu vào phòng.

Thường thì cậu phải mặt dày xông vào.

Cuối cùng có thể làm điều gì đó khác thường rồi sao?

Ví dụ như chơi trò chơi để cải thiện tình cảm?

"Để dự đoán hướng ra đề cho cậu."

"..." Chán ngắt.

"Ê, tôi nghe ngóng được rồi!!!" Hà Tuế Tuế phấn khởi lao vào phòng, mặt rạng rỡ, "Tôi ngồi rình cả giờ ra chơi trước cửa văn phòng thầy Triệu, nghe thầy ấy nói với thầy Trần là thi đề về hồ ly."

Phương Nghiên Duy: "Hồ ly?"

Tại sao lại thi về hồ ly?

"Dù sao thì mọi người cứ xem thêm đi, có lợi cho tất cả mà." Hà Tuế Tuế nói.

Mười một giờ tối, Phương Nghiên Duy mặc đồ ngủ cầm một hộp sữa đến gõ cửa phòng Lộ Chấp, khi thấy gương mặt lạnh lùng của hắn ta, cậu không nhịn được mà ngáp một cái.

Cậu vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, những lọn tóc thấm ánh sáng, nước nhỏ giọt xuống cổ trắng mịn tạo thành một đường cong đẹp mắt, thấm vào cổ áo. Phía sau lưng áo ngủ màu đen ướt một mảng nhỏ, mềm mại dính vào cổ, ôm lấy những đường nét sạch sẽ.

"Sao bây giờ mới đến?" Lộ Chấp hỏi.

"Hả?" Phương Nghiên Duy nói, "Bình thường không phải cậu đọc sách đến giờ này sao?"

"Lại đây." Lộ Chấp nói, "Cậu cầm gì trong tay vậy?"

Để không phụ lòng công sức của Hà Tuế Tuế, Phương Nghiên Duy đã nghiên cứu một chút về bài viết tiếng Anh.

Phương Nghiên Duy đọc từ những câu chuyện ngụ ngôn về cáo đến truyện cổ tích về loài này, thậm chí còn nghiên cứu cả các loại cáo khác nhau.

Lộ Chấp liếc qua những nét vẽ đơn giản trong quyển sổ, hàng chữ "fox" xuất hiện liên tiếp, hắn thực sự không biết phải nói gì.

"Được rồi, tôi biết cậu muốn nói gì." Phương Nghiên Duy ngắt lời, "Cậu muốn nói đi đường tắt là không tốt, nhưng nếu ai cũng biết đường tắt thì nó không còn là đường tắt nữa."

"Làm hai bài này đi." Lộ Chấp đẩy qua một tờ giấy, "Cậu hay sai đi sai lại."

Phương Nghiên Duy từ từ cầm bút lên. Cậu có cảm giác rằng hôm nay Lộ Chấp hình như đối xử với mình khoan dung hơn bình thường.

Kỳ thi tháng đến đúng lịch trình.

Sáng thứ bảy, Phương Nghiên Duy đeo chiếc cặp xẹp lép, tìm đến phòng thi của mình. Vì mới chuyển đến chưa lâu, không có thành tích cũ ở trường Trung học Lộ Dữ nên cậu được sắp xếp ngồi ở phòng thi cuối cùng.

Cậu ném cặp lên bục giảng, đặt ly sữa đậu nành ở góc bàn rồi rời khỏi phòng.

Phòng thi đầu tiên nằm ở tầng một, dành cho 50 học sinh đứng đầu khối.

Phương Nghiên Duy dễ dàng tìm thấy vị trí của Lộ Chấp ngay tại bàn đầu tiên, hắn ở ngay cạnh cửa ra vào.

Lúc đó Lộ Chấp không có ở đó nên cậu thản nhiên ngồi xuống ghế của hắn.

Vừa ngồi xuống cậu đã nhận ra có một ánh mắt từ bên cạnh đang chiếu thẳng vào mình.

Quay đầu lại, cậu thấy bạn cùng lớp Lý Chu.

Người này trước đó đã từng từ trên lầu tạt nước vào cậu, cố ý làm ướt bài thi của cậu, một chuỗi hành động thô lỗ khiến Phương Nghiên Duy từng tưởng rằng cậu ta muốn đánh mình một trận.

Nhưng cuối cùng chỉ là giương oai mà không có hành động gì lớn, thậm chí Lý Chu còn tự ngã một cách lạ lùng khiến sự việc trôi qua một cách vô lý.

"Sao cậu lại lườm tôi?" Phương Nghiên Duy hỏi thẳng, "Phòng thi này là nhà cậu chắc?"

Ánh mắt giận dữ trong đôi mắt Lý Chu bỗng nhiên biến thành sự sợ hãi.

Mình từ khi nào lại lợi hại dữ vậy?

Phương Nghiên Duy thầm nghĩ.

Chỉ với ánh mắt mà cũng có thể trấn áp được một linh hồn.

"Cậu làm gì ở đây?" Lộ Chấp gõ nhẹ vào mặt bàn.

Kỳ thi tháng diễn ra vào cuối tuần, Phương Nghiên Duy không mặc đồng phục nên hiển nhiên thành người nổi bần bật trong lớp học.

"Cái này cho cậu." Phương Nghiên Duy đẩy ly sữa đậu nành mới mua về phía trước, "Anh Phương sợ cậu khát trong lúc thi."

Cậu lại liếc nhìn Lý Chu.

Tốt lắm, người này đang bắt đầu run run rồi.

Cậu đột nhiên cảm thấy có chút thành tựu.

"Phương Nghiên Duy?" Giáo viên giám thị Trần Tang Du bước vào với xấp bài thi trên tay, ông ngạc nhiên hỏi, "Em định ngồi đây thi chung với em ấy à?"

"Có thể không thầy?" Phương Nghiên Duy hỏi.

Cả lớp cười rộ lên.

Giáo viên Trần nói: "Mau về phòng thi của em đi!"

"Thi tốt nha, học bá." Phương Nghiên Duy vỗ vai Lộ Chấp rồi ung dung bước ra khỏi lớp.

Đối với cậu, thi cử giống như làm việc vậy, chỉ cần ngồi đủ thời gian rồi đến giờ là rời khỏi.

Nhưng đề thi hôm nay, có vài câu cậu cảm thấy dường như đó không hẳn là những mảnh vụn không thể giải mã.

Mọt sách thật lợi hại, thực sự đã đoán được hướng ra đề.

Cậu theo những suy nghĩ giải đề còn sót lại trong đầu làm được một phần.

Phòng thi cuối cùng, ngồi toàn là học sinh yếu. Chưa hết giờ thi, phân nửa số học sinh đã nộp bài ra về.

Phương Nghiên Duy nhiều lần muốn nộp bài.

Nhưng cậu vẫn cố kiềm chế.

Dù sao mọt sách cũng không có theo dõi mình.

Sợ rắm gì chứ?

Tiếng chuông kết thúc vang lên, giáo viên giám thị đi tới dãy bàn cuối cùng.

Cậu thiếu niên với mái tóc nâu nhạt đang nằm gục trên bàn, đè lên tờ bài thi ngủ ngon lành, vài sợi tóc vẫn còn hiên ngang vểnh lên.

Giáo viên nữ thực tập ở phòng thi cuối cùng loay hoay mãi vẫn không thể lấy được tờ bài thi. Cô nhẹ giọng gọi: "Em..."

Một nam sinh mặc đồng phục bước đến: "Cô, để em giúp." Cậu ăn mặc chỉnh tề, ăn nói lịch sự rõ ràng không phải học sinh của phòng thi này. Sau đó cô giáo thấy cậu chạm nhẹ vào mái tóc nâu dài của học sinh đang ngủ, khẽ kéo lên một chút rồi dễ dàng lấy được tờ bài thi đưa cho cô.

Phương Phương Nghiên Duy bừng tỉnh. Cậu cảm thấy như có ai vừa kéo tóc mình. Nhưng khi nhìn quanh, phòng học đã trống trơn rồi chỉ còn Lộ Chấp ngồi ở bàn phía trước, hắn viết gì đó lên tờ giấy nháp.

Có thể là cậu nằm mơ.

"Cậu đang làm gì vậy?" Phương Phương Nghiên Duy hiếu kỳ hỏi.

Lộ Chấp trả lời lạnh lùng: "Tính điểm. Môn Văn của cậu có vẻ không qua nổi."

Phương Phương Nghiên Duy: "......"

Phương Phương Nghiên Duy: "............"

Phương Nghiên Duy nhìn hắn, im lặng giây lát rồi trầm ngâm nói: "Cậu đánh giá cao tâm lý của tôi thật đấy."

Cậu nghĩ thầm may là cậu tốt tính, nếu người khác bị nói như vậy chắc chắn là ra tay đánh mọt sách rồi.

Ơ?

Cậu bỗng nhớ ra đây là phòng thi cuối cùng, Lộ Chấp thế nhưng lại ở đây.

"Cậu đến tìm tôi à?" Cậu hỏi.

Dĩ nhiên không có câu trả lời.

Cậu đi sau, ngẩng đầu nhìn sau gáy của Lộ Chấp.

Chắc chắn là đến tìm cậu rồi.

Chắc không phải ảo giác đâu.

Không biết từ khi nào thái độ của mọt sách với cậu đã tốt hơn hẳn.

Vừa bật điện thoại lên cậu đã nhận được tin nhắn.

[Tuế Tuế Bình An]: Anh Phương, ăn trưa cùng không? Ở nhà ăn hai hôm nay có hai món nấm á.

[Kim cương A]: Cậu nói sớm quá, tôi vừa ăn cùng Lộ Thần rồi.

[Tuế Tuế Bình An]: Thế đọc tiểu thuyết không?

[Kim cương A]:? Tôi không phải đối thủ của cậu, cậu không cần dùng chiêu này để kéo điểm số vốn đã không có bao nhiêu của tôi.

[Tuế Tuế Bình An]: Để thư giãn thôi.

[Tuế Tuế Bình An]: Tôi có vài cuốn về văn học mạng sống và văn học cẩu huyết, rất thích hợp để thư giãn giữa giờ trưa.

[Kim cương A]: Tôi đã rất thư giãn rồi.

[Tuế Tuế Bình An]: Buồn ngủ quá, tôi phải về lớp gục ngủ một chút đây.

[Kim cương A]: Ở trường Lộ Dữ tôi có giường.

[Kim cương A]: Tôi ngủ ở chỗ của anh Chấp.

Lộ Chấp vẫn chưa trả phòng ký túc xá, Phương Phương Nghiên Duy cũng đã đến đây ngủ vài lần. Nhưng lần này cậu ngủ cùng Lộ Chấp.

Ký túc xá ở trường là phòng đôi, giường trên bàn dưới. Cả căn phòng trống trải chỉ có họ.

"Cậu là học bá cần nghỉ ngơi nhiều. Cậu chỉ cần nói một tiếng, tôi sẽ sang giường của bạn cùng phòng cậu ngủ." Phương Nghiên Duy nói.

"Không được." Lộ Chấp đáp, "Như vậy không được."

Phương Nghiên Duy ngạc nhiên: "Sao cơ?"

"Cậu ta có bệnh sạch sẽ." Lộ Chấp giải thích.

Phương Nghiên Duy nhìn giường bên cạnh với tấm chăn nhăn nhúm, rồi nhìn lại giường của Lộ Chấp được gấp vuông vắn, cậu cảm thấy người có bệnh sạch sẽ ở đây thật ra là Lộ Chấp.

"Vậy tôi ngủ cùng cậu?" Phương Nghiên Duy hỏi ngược.

"Ừm." Lộ Chấp mở khóa kéo áo khoác đồng phục.

Phương Nghiên Duy:?

Tôi đệt.

Vì để cậu có thể thi tốt, học sinh giỏi cũng quá nỗ lực hết mình rồi.

Phương Nghiên Duy thích nằm nghiêng, nhưng việc quay mông về phía Lộ Chấp có vẻ không phải phép. Vì vậy cậu nằm đối diện với Lộ Chấp, khẽ co chân lại, tựa đầu vào gối nhắm mắt lại.

Khoảng cách giữa hai người hơi gần, Phương Nghiên Duy có thể nghe thấy tiếng những hạt tràng hạt gỗ lăn nhẹ trên cổ tay Lộ Chấp và cả hương thơm thanh tịnh của đàn hương bao phủ lấy cậu.

Lộ Chấp rũ mắt.

Thiếu niên bên cạnh đã thở đều đặn chìm vào giấc ngủ, hàng mi nhẹ nhàng rung động như cánh bướm dừng lại trong gió.

Khuôn mặt bình thường kiêu ngạo, lúc ngủ lại trông yên bình lạ thường.

Nét mặt của Phương Nghiên Duy vốn tinh tế, nếu không phải do thần thái bất cần và ngông cuồng thường ngày thì trông khuôn mặt cậu rất dịu hiền, dễ mến.

Lộ Chấp từ từ xoay người, nhẹ nhàng kéo cao chăn hơn một chút, tay quấn tràng hạt gỗ đặt nhẹ lên eo Phương Nghiên Duy, khẽ siết lại.

Không hổ danh là Lộ Thần, kỳ thi ngày đầu tiên Phương Nghiên Duy đã gặp nhiều câu hỏi mà cậu có thể đọc hiểu. Dù không muốn thừa nhận nhưng việc học thêm với Lộ Chấp quả thật đã giúp ích cho cậu rất nhiều.

Nhưng điều cậu mong đợi nhất vẫn là bài thi tiếng Anh. Vì lời mách nước của Hà Tuế Tuế, Phương Nghiên Duy đã chuẩn bị rất nhiều kiến thức về cáo, đảm bảo bài luận tiếng Anh sẽ không bỏ trống.

Buổi sáng ngày thứ hai, chuông thi vang lên, Phương Nghiên Duy nhận đề rồi lật tới phần viết luận.

Phương Nghiên Duy: "Hả?"

Phúc lợi? Kinh nghiệm tham quan viện phúc hợi?

<i>*Hà Tuế Tuế nói </i>福利<i> /fuli/ có nghĩa là phúc lợi, Tiểu Phương nghe thành </i>狐狸<i> /huli/ có nghĩa là con cáo/hồ ly.</i>

"Hà Tuế Tuế lừa tôi rồi." Ra khỏi phòng thi, cậu gặp Lộ Chấp lập tức nổi giận nói: "Không phải viết về cáo."

"Cậu ta không lừa cậu." Lộ Chấp điềm tĩnh đáp, "Chỉ là cậu ta nói ngọng thôi."

Phương Nghiên Duy:???

Mọi người mẹ nó đều đi được lối tắt, còn cậu lại đi một đường vòng vô lý như cú xoay 360 độ.

"Tôi định nhắc cậu rồi." Lộ Chấp nói, "Nhưng cậu hiếm khi chăm chỉ, tinh thần đáng khen."

Phần của tác giả:

Phương Hồ Ly: Tôi có giường ở trường rồi.

Anh Lộ: Tôi có vợ ở trường rồi. (ー"′ー)
 
Back
Top Dưới