Đô Thị  Tôi Thực Sự Chỉ Nghĩ Đến Học Tập

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Thực Sự Chỉ Nghĩ Đến Học Tập
Chương 40: Thế Giới Thứ Hai


Quên đi, nếu sự xuất hiện của nàng ta có thể khiến Cố Từ hạnh phúc như vậy, vậy thì cứ kệ nàng ta đi.

Y hy vọng Cố Từ có thể luôn thoải mái cười như vậy, mỗi ngày vô ưu vô lo.

Tác giả có lời muốn nói:
Cố Từ bảo bối là thiên thần nhỏ ~
Người đi đường đi qua, cũng chỉ tò mò nhìn bọn họ, sau đó liền nhanh chóng rời ánh mắt, tiếp tục đi về phía trước.

Phó Ngôn có thể cảm nhận rõ ràng niềm vui lúc này của Cố Từ, y cũng nhịn không được khóe miệng cong lên, ánh mắt dịu dàng nhìn người trong ngực, nhẹ nhàng vuốt v e lưng cậu.

Cố Từ vui vẻ, y cũng vui vẻ.

Cố Từ vui vẻ một hồi lâu, sau đó mới ý thức được mình dường như mình dựa trong lòng Phó Ngôn rất lâu, không khỏi đỏ mặt, sau đó liền muốn thoát khỏi ngực Phó Ngôn, chỉ là mới động thân thể, liền phát hiện mình bị ôm chặt trong lòng.

C ậu nhỏ giọng nhắc nhở: "Được rồi, huynh có thể buông ta ra."
Cùng lúc đó, 007 lại nhận được tiến độ nhiệm nhắc nhở, tăng lên 23 %, hiện tại tiến độ là 73 %
Hệ thống giải thích với cậu: "Phụ thân của ngài hình như đã phái người tới hỗ trợ cho thôn phụ cận sửa chữa nhà ở, xây nhà mới giúp đỡ dân vô gia cư, hiện tại bọn họ có thể sống sót vì không còn phải chịu ảnh hưởng gió tuyết nữa.

Bên này không gian hệ thống cảm nhận được thiện cảm, vì vậy điều khoản nhiệm vụ đã được thêm vào."
"Có vẻ như năm nay thôn dân không cần phải chịu khổ nữa." Cố Từ cũng vì hành động này của phụ thân mà cảm thấy vui vẻ, cậu luôn cảm thấy mình chẳng qua là muối bỏ vào biển, sợ mình không giúp được gì, nhưng hiện tại có Huyền Âm giáo ra mặt, các thôn dân năm nay hẳn sẽ sống thoải mái hơn một chút.

007 cũng cười tủm tỉm nói: "Đúng vậy, xem ra nhiệm vụ lần này rất nhanh có thể rất nhanh sẽ hoàn thành." Nó vốn còn lo lắng với tính tình của Cố Trường Thanh, nhiệm vụ lần này sẽ có chút khó khăn, may mắn thay, mặc dù Cố Trường Thanh tùy tâm sở dục, nhưng trong lòng vẫn có điểm yếu.

Hắn yêu thương hài tử của mình, cũng sẽ vì Cố Từ mà nhượng bộ.

Cố Từ bận tâm nói chuyện với 007, sau khi nói xong lời kia với Phó Ngôn liền không có phản ứng gì nữa, Phó Ngôn nhịn không được cúi đầu nhìn cậu, lại thấy Cố Từ nhìn sợi dây chuyền trên cổ cười khẽ, thần sắc điềm đạm.

Y nhìn thấy sợi dây chuyền kia, vươn tay chạm vào nó, nghi hoặc hỏi: "Thứ này hình như có chút quen thuộc...."
Nghe được câu này, Cố Từ kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Phó Ngôn, liền thấy y đang mỉm cười với mình, chậm rãi giải thích: "Những lời này nếu là lần đầu tiên gặp em mà nói, e rằng mọi người đề nghĩ rằng ta kiếm cớ làm thân với em, nhưng Cố Từ..."
Phó Ngôn tiếp tục nói: "Có thể em sẽ không tin, hình như tôi đã gặp em từ rất lâu rồi.

Hơn nữa, lúc đó em cũng đeo sợi dây chuyền này."
"Em có tin có kiếp trước không?" Phó Ngôn nghiêm túc nhìn Cố Từ, sau đó lại cười nói: "Chúng ta có phải kiếp trước đã từng gặp qua nhau không? Khi đó nhất định ta rất thích em, nếu không sao có thể chỉ cần vừa thấy em, liền hạnh phúc như vậy."
Phó Ngôn còn mơ hồ nhớ những chuyện ở thế giới trước....!Đây là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Cố Từ sau khi nghe những lời này.

Ngay sau đó, câu nói tiếp theo của Phó Ngôn khiến cậu sững sờ, Cố Từ nghe Phó Ngôn nói lời yêu thích, nhịn không được lại nhìn về phía y.

Cậu chậm rãi suy nghĩ, Phó Ngôn đây là thổ lộ tình cảm với mình sao?
Cố Từ hơi mở to mắt, mê mang nhìn thanh niên, trên mặt Phó Ngôn vẫn là nụ cười ôn nhu.

"Huynh......"
Cố Từ còn chưa nói hết câu, liền nghe thấy phía sau đám người hầu gọi, bọn họ thở hổn hển nói: "Công, công tử! Tiểu nhân tìm được ngài rồi!"
Cuối cùng cũng tìm lại được chủ tử, hai người hầu thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại đưa lò sưởi tay lên, "Công tử, xin ngài cầm cái này trước, sưởi ấm tay."
Cố Từ cầm lấy lò sưởi tay, lòng bàn tay truyền đến một luồng ấm áp, cười hỏi bọn họ: "Các người vừa mới đi, chính là đi mua cái này sao?"
Bọn họ gật đầu: "Vâng, Phó công tử nói sợ ngài lạnh, liền bảo tiểu nhân đến cửa hàng gần đây mua cái này."
Mà sau khi bị bọn họ ngắt lời, CỐ Từ cũng liền không tiếp tục nói những lời chưa kịp nói, chỉ khẽ gật đầu, cúi đầu nhìn lò sưởi nhỏ trong lòng bàn tay.

Phó Ngôn trong mắt hiện lên mặt tia ảo não, thầm nghĩ hai người này sớm không quay lại, muộn không quay lại, lại cố tình đúng lúc này.....
Y nghĩ đến đây, liền nhịn không được nhìn về phía Cố Từ, trong lòng thầm nghĩ: Vừa rồi Cố Từ còn chưa nói xong câu kia, rốt cuộc là muốn nói cái gì?
Đang lúc y chăm chú nhìn Cố Từ, Cố Từ bỗng ngẩng đầu lên, nhìn Phó Ngôn.

Phó Ngôn vừa vặn bị bắt, nhưng lần này y không rời mắt đi, vẫn nhìn chằm chằm Cố Từ.

Đám sai vặt cũng quay lại nghĩ, đều nhận ra bầu không khí lúc này có gì đó không ổn, giữa công tử và vị Phó Ngôn này dường như có thêm điều gì đó, có một sự ăn ý mà không ai khác có thể can thiệp vào.

Cố Từ lại hơi nhếch khóe miệng, đôi mắt mang theo ý cười, nói: "Ta nghe nói gần đây có trường tư thục, chúng ta đi xem một chút đi?"
Phó Ngôn theo bản năng hỏi: "Làm sao em biết?" Phải biết rằng đây là lần đầu tiên Cố Từ đi ra ngoài.

Cố Từ quay đầu nhìn về phía trước, giải thích nói: "Vừa rồi thím ở tiệm bánh ngọt nói vậy, đi về trước bốn trăm mét, sau đó rẽ trái, sẽ đến nơi."
Bà chủ cửa hàng bánh mà bọn họ vừa đến rất thích Cố Từ, vừa nhìn thấy cậu liền cười khanh khách hỏi Cố Từ năm nay bao nhiêu tuổi đã kết hôn chưa, lại khen đứa nhỏ này bộ dáng tuấn tú, còn nhét cho cậu nhiều bánh đậu xanh, làm Cố Từ suýt chút nữa đỏ mặt, sau đó vội vàng lắc đầu nói không cần, trước khi đi còn lén lút để lại một thỏi bạc coi như bồi thường lễ vật bà chủ tặng cho bọn họ.

Phó Ngôn gật đầu, cười nói: "Vậy, chúng ta đi thôi."
Cố Từ đang cầm lò sưởi tay, nghiêng đầu nhìn hai người hầu bên cạnh, thấy thân thể bọn họ bị gió lạnh thổi qua theo bản năng mà run lên, rất có thể là vì vội vã đi tìm người mà bị lạnh cóng.

Cố Từ liền nói: "Các ngươi qua bên kia nghỉ ngơi đi." Cậu chỉ quán trà cách đó không xa, lại nói: "Ta cùng Phó Ngôn đi xem trường tư thục một chút, sẽ trở lại sớm."

Đám người hầu trong lòng cảm thấy ấm áp, nhưng nghĩ đến lời dặn dò của Cố Trường Thanh lại có chút do dự, liền lắc đầu.

Cố Từ khẽ nhíu mày, nhìn bọn họ như vậy chỉ sợ chống đỡ không bao lâu sẽ sinh bệnh, thời tiết như vậy nếu là bị bệnh, nhất định sẽ rất khó chịu.

"Khi các ngươi bị bệnh, lây cho công tử thì các ngươi phải làm thế nào đây?" Phó Ngôn nhìn về phía bọn họ, nghiêm túc phân tích, "Tiểu Từ thân thể vừa ổn, nhưng không chịu nổi giày vò như vậy."
"Vậy..." Đám sai vặt nhìn nhau, gật đầu nói: "Bọn tiểu nhân ở lại đây một lát, sau một nén nhang sẽ qua đó." So với sức khỏe của bản thân, bọn họ quan tâm đ ến thân thể của Cố Từ hơn, những lời Phó Ngôn vừa nói, có thể xem như xua tan mọi lo lắng của bọn họ.

Cố Từ nói: "Không cần một nén hương, sau nửa nén hương chúng ta sẽ trở lại."
Bọn họ cũng chỉ là qua bên đó nhìn một chút, để Cố Từ có thể tận mắt nhìn trường tư thục trông như thế nào, liệu nó có giống như những gì cậu tưởng tượng hay không.

*
Con đường này Phó Ngôn rất quen thuộc, trước kia y đã từng đi bộ đến trường tư thục bằng con đường này.

Y vừa đi vừa giải thích với Cố Từ những địa điểm hấp dẫn gần đó cho Cố Từ, khi hai người đến cây đa, không đợi Phó Ngôn mở miệng giới thiệu, Cố Từ đã sớm nhận ra, nhìn cây đại thụ cách đó không xa hỏi: "Đây chính là cây lúc trước huynh từng ngồi học sao?"
Phó Ngôn ngẩng đầu nhìn nó, trong lời nói không khỏi có chút xúc động: "Đúng vậy, chính là nó.

Không ngờ mấy năm không gặp, nó lại rắn chắc như thế."
Cố Từ bị miêu tả này của y chọc cười, cũng tò mò nhìn chăm chú nó, sau một lúc lâu mới gật đầu tán thành: "Đúng là rất rắn chắc."
Phó Ngôn nghe ra cậu trêu chọc mình, lắc đầu mỉm cười, ôn nhu nhìn Cố Từ.

Cố Từ khó hiểu quay đầu lại, hỏi: "Huynh nhìn ta làm gì?"
Phó Ngôn lại cười đến gần cậu, thấp giọng nói: "Ta đột nhiên nhớ tới, ta và em đều là đồ đệ của Vân tiên sinh..."
"Hửm?" Cố Từ gật đầu, ý bảo y nói tiếp.

Y đưa ta chạm vào tóc Cố Từ, xúc cảm trong lòng bàn tay mềm mại, Phó Ngôn nhịn không được xoa xoa đầu Cố Từ, ghé vào bên tai cậu khẽ nói: "Cho nên, ta là sư huynh của em?"
Cố Từ đột nhiên mở to hai mắt, không thể tin nổi nhìn y, lại không nghĩ tới Phó Ngôn có logic kỳ lạ như vậy.

Phó Ngôn dỗ Cố Từ nói: "Gọi sư huynh nghe một chút?"
Cố Từ nhíu mày, nghiêm túc sửa chữa hợp lý vấn đề trong lời nói, "Tính ra ta so với huynh xuất phát sớm hơn vài năm, nếu như nghiêm túc luận về bối phận, hẳn huynh phải gọi ta là sư huynh...."
Phó Ngôn bừng tỉnh đại ngộ: "Thì ra là thế, Tiểu Từ thật thông minh!"
Y rất chân thành khen ngợi Cố Từ, sau đó rất nhanh thay đổi giọng, "Vậy ta gọi em là sư huynh?"
Phó Ngôn ngoan ngoãn gọi một câu: "Chào sư huynh!" nói xong còn nháy mắt với Cố Từ, cố gắng lợi dụng động tác thường ngày của Cố Từ để thể hiện sự đáng yêu, nhưng hiển nhiên hiểu quả cũng không đáng kể.

Bởi vì Cố Từ nhìn Phó Ngôn ngoan ngoãn gọi sư huynh như vậy, cuối cùng nhịn không được cười ra tiếng, vừa lắc đầu vừa cười nói: "Bỏ đi bỏ đi, đại sư đệ như vậy, ta không đỡ nổi."
Cậu nhẹ nhàng cúi người, hình như cười đến đau bụng, khẽ che bụng, lại cười nói, "Huynh, huynh cũng đừng dùng vẻ mặt này nhìn ta nữa."
Phó Ngôn lại chỉ nhìn cậu cười, sau đó đưa tay giúp Cố Từ xoa xoa bụng, ân cần hỏi: "Còn đau không?"
Cố Từ lắc đầu cười, động tác của Phó Ngôn cũng không dừng lại, vẫn giúp cậu nhẹ nhàng xoa, nhiệt độ lòng bàn tay xuyên qua y phục truyền đến, rõ ràng lúc này Cố Từ mặc quần áo rất dày, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng như thiêu đốt, giống như ánh mắt nóng rực của Phó Ngôn khi ngước mắt nhìn cậu lúc này.

Cố Từ ho khan vài tiếng, chậm rãi thở một hơi, "Được rồi, chúng ta đi tiếp về phía trước đi."
Phó Ngôn gật đầu, sau đó liền dẫn cậu đi về phía trước, nhưng dọc đường không có ai đi trên đường, buổi chiều sẽ rất náo nhiệt, thôn trang lại có vẻ rất yên tĩnh.

Cố Từ hoang mang nhìn xung quanh, không hiểu hỏi: "Sao lại không có ai, mọi người đã đi ra ngoài hết rồi sao?" Nhưng cũng không đúng, thật kỳ lạ.
Nghe được câu này, Phó Ngôn đột nhiên trở nên cảnh giác.

Bước chân của hai người liền chậm lại, Cố Từ dừng hẳn bước, lẩm bẩm nói: "Có gì đó không ổn.".

Phó Ngôn nắm chặt tay cậu, nhìn con đường vắng vẻ này, trên con đường bọn họ đi, đừng nói là một bóng người, ngay cả gia cầm mà dân làng hay thả vào ngày thường cũng không thấy.

Đột nhiên, Phó Ngôn cầm lấy tay Cố Từ, trực tiếp chạy về phía sau, "Đi thôi!"
Cùng lúc đó, 007 cũng phát hiện ra cảnh cáo, "Phía trước có ác ý mạnh mẽ tiếp cận chúng ta, phải lập tức rút lui!"
Cố Từ lập tức phản ứng lại, lúc Phó Ngôn dẫn cậu chạy trở lại, cậu liền từ trong ngực lấy ra một thứ, dùng sức đập xuống mặt đất.

Khi chạm đất, vật kia phát nổ ngay lập tức bay lên trời, b ắn ra những chùm pháo hoa rực rỡ có chữ "Từ", đó là đạn tín hiệu Cố Trường Thanh chế riêng cho Cố Từ.

Vốn là dùng để liên lạc, nhưng lúc này Cố Từ vội vàng phát tín hiệu, cũng là một loại âm thầm kêu cứu, người của Huyền Âm phái nhìn thấy pháo hoa trên trời nhất định sẽ đi theo manh mối tới.

Nhưng Cố Từ bọn họ mới chạy không bao lâu, đám người nấp trong bóng tối, nghe được tiếng pháo hoa, liền biết không thể chậm trễ, trực tiếp lao thẳng ra ngoài.

Khu vực xung quanh Huyền Âm giáo được Cố Trường Thanh bảo vệ, hầu như chưa từng xảy ra bạo loạn, thật lâu trước đây từng có kẻ không có mắt nói xấu Cố Trường Thanh, nguyền rủa hắn nhất định chết sớm không sống nổi để lên ngôi.

Cố Trường Thanh nghe được tin này, trực tiếp xông vào ngọn núi nơi người nọ ở và giết hết đám thổ phỉ trên núi.

Những người đó hầu như đều là kẻ bất lương, cưỡng gian, m** d*m, cướp của, không việc ác nào không làm, những người còn lại nghe xong cũng sẽ không cảm thấy hắn máu lạnh tàn khốc, chỉ biết vỗ tay trầm trồ khen ngợi, cho dù Cố Trường Thanh cũng không phải vì bọn họ ra mặt, nhưng hành động này của hắn, hiển nhiên mang đến tiện lợi cho bọn họ, thậm chí những tên cướp bên ngoài cũng nghe qua hung danh hiển hách của hắn.

.
 
Tôi Thực Sự Chỉ Nghĩ Đến Học Tập
Chương 41: Thế Giới Thứ Hai


Sau này, bọn họ không dám động đến những người nơi này nữa.
Cũng chính bởi vì nơi này thanh bình yên tĩnh, sẽ không xuất hiện bất cứ vấn đề gì, Cố Trường Thanh mới yên tâm để cho hài tử của hắn ra ngoài du ngoạn như vậy, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Ai có thể ngờ rằng giữa chừng lại xuất hiện sơ suất, ẩn chứa sát ý.
007 liều mạng suy nghĩ xem có biện pháp gì có thể cứu bọn họ hay không, đáng hận nhất là nó không giống những hệ thống khác có cửa hàng không gian, có thể đổi lấy một số vật phòng ngự cứu mạng.
Không lâu sau, nhưng người đó ngăn lại, người cầm đầu lạnh lùng nói: "Ai là Cố Từ?"
Nghe được câu hỏi của bọn họ, Cố Từ lập tức phản ứng lại, đây là nhắm vào mình.
- ----Cung thân vương.
Trong đầu cậu chợt hiện lên cái tên này.
007 lo lắng nói: "Ký chủ, nếu không chúng ta từ bỏ nhiệm vụ lần này, rời khỏi nơi này đi!" Nếu như ở thế giới này cậu bị thương, chính là bị thương thật, bản thể tử vong, đối với Cố Từ sẽ mang theo tổn thương cực lớn, sau khi trở lại không gian phải tĩnh dưỡng thật lâu mới có thể hồi phục như cũ.
"Không được!" Cố Từ lạnh giọng cự tuyệt.
Cậu chỉ có ba cơ hội để c**ng bức rút lui khỏi thế giới, lúc trước trong những thế giới kia đã dùng hết, lần này nếu nhất quyết rút lui, quy luật của thế giới nhất định sẽ sụp đổ, đến lúc đó tất cả mọi người trong thế giới này sẽ c.h.ế.t.

Cậu không thể để vì mình được sống mà để họ c.h.ế.t được.
007 lo lắng đến sắp khóc, cho dù Cố Từ thật sự sẽ không c.h.ế.t, nhưng cậu vì chuyện này mà chịu thương tổn cũng là mức mà người thường không thể tưởng tượng được.

Nhưng nếu không theo ý Cố Từ, cưỡng ép mang cậu rời đi, cậu nhất định sẽ khổ sở, 007 thật sự không cách nào hạ quyết tâm.

Nó không muốn làm Cố Từ buồn, không muốn làm tổn thương cậu.
Quả thực là lựa chọn khó cả đôi đường.
Phó Ngôn nhìn sát ý không thể che giấu được trên người bọn họ, trong lòng biết nếu Cố Từ bị nhận ra, Cố Từ nhất định sẽ c.h.ế.t.

Y cắn răng, đem người che ở phía sau, cao giọng nói: "Ta là Cố Từ!"
Cố Từ nghe vật, cũng không thèm nói chuyện với hệ thống nữa, nắm lấy góc áo Phó Ngôn, đang muốn mở miệng, người nọ lạnh lùng cười: "Nếu đã như vậy, người kia liền không cần ở lại!"
Một kiếm vung tới, sắc mặt Phó Ngôn tái nhợt, lập tức tránh sang một bên bảo vệ Cố Từ, trường kiếm xẹt qua vai y, trên người Phó Ngôn lập tức máu tươi đầm đìa.
Y lại chỉ lo bảo vệ Cố Từ, không hề để ý đến vết thương trên người, Phó Ngôn thở hổn hển, theo bản năng chặn bóng dáng Cố Từ lại.
"Ồ, ngươi cho rằng ta sẽ tin sao?" Thấy hành động của Phó Ngôn, họ biết rằng y chắc chắn không phải người họ đang tìm, con trai của Cố Trường Thanh sẽ không hành động lỗ m ãng như vậy, mọi người tập trung vào người thiếu niên thân hình gầy gò khác, cuối cùng cũng tìm được người thích hợp nhất, người nọ thản nhiên nói: "Cố công tử, mời theo ta đi một chuyến."
Giọng điệu lúc này nghe có vẻ khiêm tốn lễ độ, cực kỳ vô hại.
Cố Từ lập tức hiểu ra ý đồ của bọn họ, "Các người muốn bắt ta? Vậy người kia thì sao?"
Những người đó mặt không đổi sắc, không đáp lời, nhưng kiếm trong tay hơi nghiêng một chút, dường như trong chớp mắt sẽ xuyên vào không khí công kích tới, chỉ cần bọn họ cố gắng chạt trốn, cái gọi là hài hòa trên mặt trong nháy mắt sẽ tan vỡ.
Cố Từ hiểu rõ, "Vị còn lại sẽ bị giết c.h.ế.t, đúng không?" Như vậy xem ra, chắc chắn Cung thân vương sợ sau khi sự việc bại lộ sẽ mất đi chỗ dựa, cho nên muốn bắt cậu là bùa bảo mệnh, dùng để thương lượng với Cố Trường Thanh.

Nhân tính hoàng gia đa nghi, sẽ không giao tính mạng vào tay người khác, mà chỉ nắm chắc trong tay khả năng sinh tồn của mình.
Cho nên tính mạng của Cố Từ tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm, nhưng cũng không nhất định.

Nhưng sau khi bị bắt, Phó Ngôn nhất định sẽ bị diệt khẩu, không có khả năng sống sót!
"Các ngươi có biết hay không, nếu bắt được ta, nhất định sẽ không thể vô sự mà rời khỏi nơi này." Cố Từ đột nhiên nói.
Ánh mắt Phó Ngôn lộ vẻ lo lắng, y cũng không phải lo lắng cho tình cảnh hiện tại của mình, mà là sợ Cố Từ sau khi bị bắt sẽ bị tra tấn, Phó Ngôn đương nhiên đoán được Cố Từ đang nghĩ gì, trong lòng tự nhiên cũng đoán được, trong lòng y nghĩ biện pháp có thể giải quyết, sau đó, y sửng sốt một chút, dường như nghĩ tới cái gì, đột nhiên cúi đầu nhìn vào trong ngực.
Có một vật có thể giúp họ thoái khỏi rắc rối này.
Người nọ cười nhạo một tiếng, những người còn lại ngược lại trầm mặc không nói, hắn nhàn nhạt nhìn về phía Cố Từ, cười nói: "Tiểu công tử, chúng ta chỉ là muốn ngài hồi phủ một chút, cũng không có ác ý gì."
"Có phải Cung thân vương nói với các người, sẽ bảo hộ các ngươi?" Cố Từ vừa nói vừa cười, nhìn qua có chút yếu ớt, nhưng ánh mắt lần đầu tiên lộ ra một vẻ hung hãn dọa người, trong lời nói lộ ra vẻ châm chọc, "Qua cầu rút ván, đợi đến lúc đó, các ngươi nhất định sẽ bị giao ra, cho phụ thân ta hả giận."
"Làm việc cho Vương gia là vinh hạnh của bọn ta, bọn ta cũng chưa bao giờ sợ sống c.h.ế.t!" Người nọ theo bản năng phản bác, nhưng họ ngay lập tức phản ứng lại, Cố Từ là dùng lời nói để bẫy bọn họ.
Cố Từ cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Quả nhiên là hắn."
Cậu kéo nhẹ góc áo Phó Ngôn, nhỏ giọng thuyết phục: "Đợi lát nữa bọn họ đến bắt ta, huynh liền nghĩ cách rời đi...." Phó Ngôn lại đưa tay nắm chặt lấy cậu, đột nhiên cắt ngang lời Cố Từ.
Trong tay y cầm một cây sáo trúc, nhìn Cố Từ nhàn nhạt cười, nhẹ giọng an ủi: "Đừng sợ, đứng ở phía sau đợi ta." Nói xong, Phó Ngôn lại lần nữa chặn Cố Từ lại, chậm rãi nhìn về phía người trước mặt.
Cái này là trước khi đi Kỷ Thiện đưa cho Phó Ngôn, có tác dụng xua đuổi cổ trùng, lúc đó Kỷ Thiện nhẹ nhàng cười, nhưng giọng điệu lại rất lạnh lùng, nói: "Sáo này có thể gọi cổ trùng tới.

Nếu độc tố trên người ngươi đến ngày thứ bảy vẫn chưa hết, thì hãy thổi nó, thu hút tất cả cổ trùng đến, hút hết độc trong máu ngươi, có thể sẽ hơi đau, ngươi phải chịu đựng một chút."

"Đúng rồi, lúc đó trong phòng đừng có nhiều người, đám cổ trùng này ai cũng không nhận, chỉ nhận sáo trúc, gặp được ai khác sẽ cắn."
"Hy vọng ngươi không dùng tới nó." Hắn tốt bụng chúc phúc.
Phó Ngôn cười nhẹ, so với lời chúc của vị điện hạ kia, thực sự có ích cho lúc này.
Mà những người đó khi nhìn thấy cây sáo trên tay Phó Ngôn cầm, trực giác cảm thấy nguy hiểm, bọn họ không muốn nói nhảm nhiều nữa, để tránh sinh rắc rối, lại tiếp cận hai người họ, định bắt Cố Từ đi, tiện giết người bên cạnh cậu.
Phó Ngôn lại thổi sáo trước bọn họ một bước, giai điệu kỳ quái u ám, làm cho người ta cảm giác giống như có thứ gì từ ngực bò qua, làm tâm trí tự dưng trở nên căng thẳng.
Một giây sau, liền nghe thấy xung quanh truyền đến một trận âm thanh sột soạt, ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một đàn bọ dữ tợn xấu xí như thủy triều ập đến.
Chúng giống như châu chấu qua lãnh thổ, nơi đi qua không có một ngọn cỏ, ngay cả tảng đá cũng bị ăn mòn, tiếng "xì xì" cháy bỏng không dứt bên tai, giống như ác quỷ bò ra từ địa ngục.
DÙ là những sát thủ làm nhiều việc ác này, khi nhìn thấy những thứ này, cũng cảm thấy kinh hãi khiếp sợ không thôi.
"Không ổn! Đây là cổ trùng!"
Một người hiểu biết kinh hãi hét lên: "Mau lui lại!"
Cổ trùng phần lớn là độc, hơn nữa chúng nó còn ăn thịt sống, khi chúng t ấn cong con mồi theo đàn, liền như hoại tử dính vào xương, rất khó trốn thoát.
Những cổ trùng này giống như linh cẩu nhìn thấy thịt sống, trực tiếp vây quanh bọn họ không buông tha, xưng quanh căn bản không có chỗ đặt chân.
Có cổ trùng muốn bò đến người Cố Từ, nhưng một giây sau đột nhiên hóa thành tro bụi, đồng loại chết hiển nhiên cảnh báo cho chúng nó, trên người Cố Từ dường như có khí tức gì đó khiến chúng nó không dám tới gần, đám cổ trùng nhao nhao thức thời tránh đi.
"Ầm" một tiếng, khói mù mịt, bom nổ tung, khói đặc tản ra tứ phía, lập tực bao phủ nơi này, khiến cho tầm mắt không thể nhìn thấy.
Đợi đến khi bọn họ chật vật thoát khỏi cổ trùng, lại phát hiện Cố Từ bọn họ đã biến mất từ lâu.
Chương 40 - Thế giới thứ hai-----
Kỷ Thiện lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông trước mặt, trong lòng lại dẫn lên một cỗ bi thương.
Người này coi như là nhìn hắn từ nhỏ cùng Cố Từ lớn lên, nguyên bản có thể coi như là người thân.

Kỷ Thiện còn nhớ rõ cảnh tượng vui vẻ khi hắn dẫn mình cùng Cố Từ đến con sông gần Huyền Âm giáo bắt cá, sau đó khiến cho cả người ướt sũng, ba người nhìn nhau cười xấu hổ.

Hắn còn từng dẫn bọn họ đi leo cây, ở dưới tàng cây vững vàng tiếp được bọn họ từ trên cao nhảy xuống, hạ nhân bên cạnh nhìn thiếu chút nữa sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nhưng cuối cùng hắn cũng chỉ bắt được hai đứa nhỏ, vững vàng không để chúng chịu một chút tổn thương nào.

Hình ảnh năm đó rõ mồn một trong tâm trí, như thể đang diễn ra ngay trước mắt.
Nếu không phải bằng hữu nhiều năm như vậy, Cố Trường Thanh làm sao lại chưa từng hoài nghi hắn, thậm chí khi Cố Từ bệnh nặng còn viết thư tới vương phủ nhờ hắn giúp đỡ?
Nhưng người này, cuối cùng đã phụ lòng tin của bọn họ....
"Ngươi còn gì muốn nói không?" Kỷ Thiện rũ mắt, cười nhẹ một tiếng, sau đó ngẩng đầu lên hỏi hắn.
Cung thân vương hơi cúi đầu, bình tĩnh đặt thư xuống, hỏi ngược lại, "Nói gì? Không có gì để nói."
Kỷ Thiện cười cười, dường như có chút tự giễu, thấp giọng nói: "Nói cái gì?"
Nói xong, hắn tiến lại gần vài bước, khẽ liếc nhìn những người trong phòng.

Theo tầm mắt Kỷ Thiện lướt qua, thuộc hạ của Cung thân vương gần như ngay lập tức đứng trước mặt hắn, dùng thân thể bảo vệ chủ tử, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm đám người Kỷ Thiện.
"Nói cái gì...." kỷ Thiện lại cười cười, ánh mắt hiện lên một tia nham hiểm, chậm rãi nói: "Không bằng nhắc tới Huyền Âm giáo một chút đi...."
"Ví dụ như bệnh tình của Cố Từ hoặc là cổ độc trong người hắn." Kỷ Thiện ngước mắt, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng Cung thân vương, "Cung thân vương, ngài nghĩ sao?" Đây là lần đầu tiên hắn thẳng thừng gọi tước vị Cung thân vương như vậy.
Lời này vừa nói ra, bầu không khí trong phòng càng thêm ngưng trệ, hai bên gần như đều ở trạng thái cảnh giác đề phòng bảo vệ ở trước chủ tử, ánh mặt lành lạnh nhìn đối phương, chỉ đợi chủ tử ra lệnh một tiếng, liền lập tức động thủ.
Cung thân vương cũng chỉ nhướng mí mắt, không nói lời nào, khẽ vươn tay, đám người thấy động tác của hắn, trạng thái phòng bị cảnh giác ban đầu liền giảm đi vài phần, bọn họ lui về phía sau một bước, cách đám người Kỷ Thiện xa một chút.
Cung thân vương ngẩng đầu nhìn sắc trời, ánh mắt chợt biến hóa kỳ lạ.
Hoài nghi trong lòng Kỷ Thiện cũng không vì vậy mà giảm bớt, ngược lại càng thêm đề phòng hắn.
Nhưng vào lúc này, có người đột nhiên đi đến bên cạnh Kỷ Thiện, nói nhỏ bên tai hắn: "Trong cung truyền tin đến, Thánh thượng đã phát hiện ngài lén lút rời cung.

Điện hạ, đừng chậm trễ nữa."
Kỷ Thiện khẽ gật đầu, cũng không có phản ứng gì lớn, chỉ lạnh nhạt trả lời: "Ta biết rồi."
Sau đó, hắn lại nhìn về phía Cung thân vương: "Hoàng thúc, không bằng ngài cùng ta trở về?"
Vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng lại trở nên căng thẳng.

Cho dù những người trước mặt không phản ứng gì, nhưng trong lòng mọi người đều biết rất rõ, chỉ cần có người tự tiện di chuyển một bước, phá vỡ cục diện, như vậy giờ khắc này trở đi sẽ không có cơ hội quay đầu.
Bọn họ đều đang chờ, chờ mệnh lệnh tiếp theo của chủ tử.
Cung thân vương cuối cùng cũng có phản ứng khác, khẽ mỉm cười, thản nhiên đặt trên tay sang bên cạnh, chậm rãi nhìn Kỷ Thiện, hỏi: "Thái tử điện hạ, ngươi cho rằng ta ngu ngốc như heo, làm việc không có đường lui sao?"
Câu "Thái tử điện hạ" giờ phút này nghe, càng thêm phần châm chọc.
Kỷ Thiện sắc bén nhìn hắn, ánh mắt hỏi híp lại, thanh âm lạnh lẽo: "Ngươi có ý gì?" Hiển nhiên hắn cũng ý thức được có điềm không đúng, dù sao Cung thân vương lúc này xem ra quá mức bình tĩnh, hoàn toàn không giống phản ứng của một người bị vạch trần.
Cung thân vương gõ gõ mặt bàn gỗ lê, chậm rãi nói: "Trước đây thật lâu, cũng không biết từ khi nào..." Nói tới đây hắn còn cười cười, giả bộ nhớ lại, mới tiếp tục nói, "Ta cho người giữ bí mật, phục kích gần Huyền Âm giáo, nếu thấy Cố Từ ra cửa, liền bắt hắn lại."
- --"Bằng mọi giá."
Dựa theo tính tình của Cố Trường Thanh, nếu như bảo bối của hắn có bệnh, hắn nhất định sẽ không dễ dàng buông thả cậu ra ngoài, mà Cố Từ nếu có thể thành công đi ra Huyền Âm giáo, như vậy chỉ có một khả năng: Cậu đã khỏi bệnh.
- ------------------------------------
Tích cực bình chọn với cmt cho toi lấy động lực tiếp với!!!!!!!
(0>◇.
 
Tôi Thực Sự Chỉ Nghĩ Đến Học Tập
Chương 42: Thế Giới Thứ Hai


Thân thể Cố Từ hồi phục, đồng nghĩa với việc chuyện cổ độc nhất định bị phơi bày.

Cung thân vương đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, sáng sớm phái người theo dõi tung tích của Cố Từ, một khi cậu bước ra khỏi Huyền Âm giáo, bằng mọi cách bắt người.

Vậy nếu tin tức bị chặn thì sao? Bọn họ cố gắng không cho hắn biết tình hình gần đây của Huyền Âm giáo thì sao? Dựa theo hiểu biết nhiều năm của hắn về Cố Trường Thanh và Kỷ Thiện, nghĩ cũng có thể đoán ra chuyện gì đã xảy ra.

Bọn họ quá hiểu rõ nhau đến mức quen thuộc, biết được Kỷ Thiện cùng Cố Trường Thanh nghĩ ra ai đứng sau trò hạ cổ độc khi họ biết Cố Từ bị hạ độc, biết được Cung thân vương vừa nghe tin tức bị chặn, vừa nhìn thấy Kỷ Thiện, liền biết tình hình hiện tại của Cố Từ như thế nào.

Quen thuộc đến nỗi....!
Ngay khi hắn ra tay, liền có thể chuẩn xác nắm lấy mạch máu của Kỷ Thiện, tàn nhẫn đâm vào nơi hắn quan tâm nhất trong lòng.

"Tiểu Từ chắc là đang ở bên ngoài phải không?"
"Nếu tính toán như vậy, chỉ sợ nhân mã của ta đã sớm gặp bọn họ rồi?" Cung thân vương khẽ cười nói, "Chỉ là không biết hôm nay thương trường có còn náo nhiệt như xưa hay không?"
"Xoẹt" một tiếng, Kỷ Thiện rút kiếm ra chỉ vào hắn, lạnh giọng chất vấn: "Ngươi dám!"
"Kỷ Thiện, dù thế nào ta cũng là trưởng bối của ngươi." Cung thân vương không nâng mí mắt, "Ngươi lại muốn dùng kiếm đối với thúc thúc, xem bộ dáng quẫn bách hiện tại của người xem, một chút cũng không có phong thái của hoàng gia?"
"Ta không có đại thúc như ngươi!" Kỷ Thiện vung kiếm định tấn công hắn, nhưng giữa không trung lại bị một kiếm khác cản lại, hai kiếm chạm vào nhau, phát ra tiếng một tiếng "cheng"
Hộ vệ canh giữ đứng trước Cung thân vương trực tiếp ngăn thế tấn công của hắn lại.

Kỷ Thiện lạnh lùng liếc mắt nhìn người nọ, cười nhạo: "Đúng là nuôi một con chó trung thành và tận tâm."
Cung thân vương lúc này cười nói, "Ta chỉ phái người mời Cố Từ đến, cũng không có làm gì hắn.

Nhưng nếu ngươi tiếp tục trì hoãn, về sau không biết sẽ phát sinh cái gì đâu." Hắn nhìn Kỷ Thiện, kiên nhẫn hỏi: "Bây giờ, ngươi còn muốn ở đây dây dưa với ta, tiếp tục lãng phí thời gian sao?"
"Những người đó dù sao cũng thê lỗ vụng về, Cố Từ lại được cưng chiều từ nhỏ, nếu bọn họ không nặng nhẹ mà làm người bị thương, chẳng phải là tội lỗi sao?" Cung thân vương chậm rãi nói thêm, trong mắt tràn đầy ác ý không che giấu được.

Kỷ Thiện lành lạnh nhìn hắn, Cung thân vương cũng rất kiên nhẫn nhìn lại, ánh mắt ý vị thâm trường.

Tuy biết là bịm bợp, nhưng không thể không nói những lời này thật sự đâm trúng tử huyệt của hắn, Kỷ Thiện không dám đánh cược tính mạng của Cố Từ, tiếp tục trì hoãn ở đây.

Song phương đối đầu nhau, chiến ý hết sức căng thẳng.

Trước mắt mà nói, quả thực không thể phân cao thấp, Kỷ Thiện lần này lẻn ra cung nhân thủ cũng mang theo cũng không nhiều lắm, nếu lại trì hoãn trong chốc lát, chờ cứu viện của Cung thân vương đến, chỉ sợ song phương đều tổn hại.

Hắn có chịu thiệt hay không cũng không sao cả, nhưng Cố Từ đãng gặp nguy hiểm, hắn không thể trì hoãn nữa.

Cuối cùng, Kỷ Thiện lùi về phía sau một bước, cố gắng áp chế lửa giận cùng lo lắng trong lòng, nghiến răng oán hận nói: "Chúng ta đi."
Câu này không giải thích họ có nên ở lại hay không, nhưng ai cũng hiểu có ý bảo họ không cần ở lại đây nữa.
Kỷ Thiện dứt khoát thu hồi kiếm, xoay người đi ra ngoài.

Mà theo động tác của hắn, những người vốn đối đầu với nhau trong phòng cũng cùng nhau rời đi.

Như thể, nơi này bình yên như không có chuyện gì xảy ra.

Cung thân vương nhìn chằm chằm bên ngoài một hồi, quay đầu nhìn thuộc hạ, lập tức hạ lệnh: "Chuẩn bị xe ngựa cho ta, ta muốn vào cung!"
Nhân lúc Cố Trường Thanh và Kỷ Thiện đang hỗn loạn, tạm thời không còn cách nào làm việc khác, hắn nhất định phải nhân cơ hội này mau chóng bẩm báo với Hoàng thượng, tranh thủ thời cơ tốt.

*
Lúc Kỷ Thiện mặt lạnh đi ra, khí áp quanh thân đến mức không ai sám trêu chọc hắn.

Bọn họ sợ lúc này chạm đến điểm xấu, khiến chủ tử tức giận.

Hắn chỉ bước đi mà không nói một lời nào, đi đến bên kia xe ngựa.

Thân tín bên người Kỷ Thiện thấy hắn thật sự có ý định quay lại Huyền Âm giáo, nhịn không được khuyên nhủ: "Hiện tại tình thế cấp bách, trong cung đã sớm không giấu được nữa, Hoàng thượng vốn đối với ngài có thành kiến, nếu không phải ngại mặt mũi Hoàng hậu, chỉ sợ...."
Nói tới đây hắn mới ý thức được những lời này không ổn, vội vàng im lặng, sửa miệng nói: "Ngài không thể trì hoãn nữa, chuyện tìm Cố công tử có thể giao cho chúng nô tài đi tìm.

Điện hạ, ngài vẫn nên là hồi cung trước đi." Ngữ khí hắn khẩn thiết nói.

"Ta muốn đi tìm Cố Từ." Kỷ Thiện chỉ nói một câu như vậy, cũng không có ý định giải thích gì thêm.

Hắn quay người đi về phía con ngựa.

"Thái tử điện hạ!!" Người nọ vội vàng khuyên nhủ hắn.

"Xoẹt" một tiếng, thanh kiếm sắc bén lại một lần nữa rút ra khỏi vỏ.

Một kiếm kia chỉ vào trước mặt người kia, nếu gần hơn một tấc, có lẽ đã đâm vào tim, trực tiếp lấy mạng hắn.

Thân tín của hắn sắc mặt tái nhợt, nhìn lợi kiếm sắc bén trước mắt, một chút cũng không dám động, chỉ có thể bi thương kêu lên một tiếng: "Điện hạ...."
Ánh mắt Kỷ Thiện lạnh lùng, bình tĩnh hỏi: "Lời của ta nói ngươi không nghe rõ sao?"
"Ta, muốn, tìm, Cố, Từ." Hắn nhấn mạnh từng câu từng chữ một.

Kỷ Thiện nhàn nhạt liếc nhìn người nọ một cái, không nói thêm lời nào nữa, xoay người lên ngựa, trực tiếp thúc ngựa quay đầu, liền phi về hướng trước.

Những người khác cũng đuổi theo, chỉ còn lại thân tín ngẩn ngơ ở đó, chân tay mềm nhũn gần như không cử động được, khi định thần lại, thân thể đã mềm nhũn, ngã quỵ trên mặt đất.

Nghĩ tới một màn vừa rồi, tâm phúc vẫn còn sợ hãi, một khắc kia hắn dường như đã chạm đến nghịch lân của điện hạ, ánh mắt của Thái tử vừa rồi giống như muốn giết chế.t hắn, thậm chí hắn có một loại dự cảm mãnh liệt, nếu hắn còn nói nhảm thêm câu nữa, chỉ sợ sẽ mất mạng tại chỗ.

Gió vù vù thổi qua, Kỷ Thiện thúc ngựa càng lúc càng nhanh, hắn chỉ lo cưỡi ngựa, liều mạng lao về hướng Huyền Âm giáo.

Kỷ Thiện còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Cố Từ, bọn họ đều chỉ là những đứa trẻ.

Mẫu phi của hắn đã ch.ế.t từ rất lâu trước đây, đến c.h.ế.t cũng không thể gặp nam nhân lạnh lùng kia một lần.

Trong hoàng cung không có chút ấm áp nào đáng nói, hầu như đều là nhân vật nâng cao giẫm thấp, mất đi mẫu phi, Kỷ Thiện lại càng bị người phớt lờ, mặc dù không ai dám ngược đãi hoàng tử, nhưng đãi ngộ cũng không khá hơn chút nào.

Sau đó, Kỷ Thiện được đưa đến Khôn Ninh cung của Hoàng hậu, được nuôi dưới tay nàng, từ đó về sau liền đi theo bên cạnh nàng.
Khi nàng về nhà mẹ đẻ, tình cờ cũng dẫn theo Kỷ Thiện trở lại Huyền Âm giáo.

Hoàng hậu nương nương nắm tay hắn, ánh mắt ôn nhu, cười giới thiệu: "Đây là đệ đệ Cố Từ của con, về sau con phải bảo vệ thật tốt đệ ấy, biết không?"
Khi đó Cố Từ còn rất nhỏ, gầy yếu như một con mèo nhỏ, giống như một cơn gió cũng có thể thổi bay.

Cậu trốn ở phía sau Cố Trường Thanh, tò mò nhìn Kỷ Thiện, sắc mặt tái nhợt yếu ớt, nhưng ánh mặt lại rất sáng, thấp giọng nói: "Kỷ Thiện ca ca..."
Kỷ Thiện nghĩ tới đây, trong lòng liền nhịn không được một cơn đau nhói trong tim, một loại tự trách cùng áy náy bao vây lấy hắn, đau đến mức dường như khiến hắn không thể thở được.

Hắn đã nói sẽ bảo vệ Cố Từ, nhưng cuối cùng hắn đã không giữ lời hứa của mình, vẫn khiến Cố Từ gặp nguy hiểm.

*
Cố Từ đẩy một ít cỏ sang một bên, từ trong bụi cỏ chậm rãi ló đầu ra, 007 nằm trong lòng cậu, thông qua góc nhìn này, thay Cố Từ dò xét một chút tình hình xung quanh.

Một lát sau, 007 cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhom, an ủi cậu: "Ký chủ, ngài yên tâm, nơi này tạm thời an toàn."
Cố Từ buông tay, khẽ gật đầu, sau đó liền trở về sơn động.

Chỗ bọn họ đang ở hiện tại chính là nơi Phó Ngôn rơi xuống vách núi, vị trí hẻo lánh, rất thích hợp để trống.

Sau một hồi cân nhắc, Cố Từ và Phó Ngôn quyết định tạm thời tìm một nơi để trốn.

Huyền Âm giáo cách nơi này quá xa, bọn họ trên đường trở về rất có khả năng gặp phải truy binh, độ nguy hiểm rất cao, cho nên Cố Từ chỉ có thể ở trên đường lưu lại ký hiệu đặc thù, để người của Huyền Âm giáo có thể theo dấu vết tìm đến.

Ký hiệu đã được ngâm qua thuốc đặc thù, ngoại trù Huyền Âm giáo, không ai có thể nhận ra.

Lúc Cố Từ trở về sơn động, Phó Ngôn đang dựa vào vách đá, nghe được động tĩnh liền nhìn cậu, khí sắc y nhìn qua thập phần suy yếu, nhưng vừa thấy Cố Từ liền nở nụ cười với cậu: "Trở lại rồi?"
"Trở lại rồi." Cố Từ nhẹ giọng đáp.

Phó Ngôn toàn thân tràn ngập mùi máu nồng đậm, kế hoạch điều khiển cổ trùng bằng tiếng sáo gần như đã là một tình thế thua cuộc, mặc dù bọn họ đã thành công chạy khỏi đám người kia, nhưng Phó Ngôn cũng không nhận được chỗ tốt nào.

Ngay từ đầu hắn ôm chặt Cố Từ vào trong lòng, cố gắng che chắn cho cậu khỏi sự tấn công của cổ trùng, nhưng cũng vô ích, cổ trùng chỉ nhận ra người cầm sáo trúc.

Cho nên dù Phó Ngôn có bảo vệ Cố Từ tốt đến đâu, vẫn sẽ có "côn trùng lọt lưới" cố gắng lẻn vào trong thân thể Cố Từ.

Thấy vậy, Phó Ngôn gần như ngay lập tức nhét sáo vào tay Cố Từ.

Lời cảnh báo của sáo trúc đối với cổ trùng lập tức có hiệu quả, Cố Từ bình an vô sự, nhưng người đang bảo vệ cậu, Phó Ngôn thì lại không dễ dàng như vậy.

Cổ độc trên người y còn chưa hoàn toàn hết, không ngờ lại là một loại hấp dẫn rất lớn.

Sau khi Phó Ngôn mất đi sự bảo vệ của sáo, hầu hết cổ trùng gần như ngửi thấy mùi, ngửi thấy hơi thể trên người y càng hung hăng nhào tới, lưu lại đủ loại dấu vết chật vật đáng sợ trên người y.

Ngón tay Phó Ngôn giật giật, một con sâu bám vào cổ tay liền rơi xuống, lúc rơi xuống đất, để lại một vết máu nhỏ trên mặt đất.

Đó là máu của Phó Ngôn.

Y nhìn thấy Cố Từ đi tới, vô thức liền giấu tay ra sau, cố gắng tránh ánh mắt của cậu.

Chỉ là động tác này quá rõ ràng, Cố Từ liếc mắt liền nhìn thấy, cậu ngồi xuống bên cạnh Phó Ngôn, trầm mặc lấy sáo ra định trả lại cho y, lại bị Phó Ngôn ngăn cản, lại đem sáo nhét vào lòng Cố Từ.

Cổ trùng còn chưa bị diệt hoàn toàn, một khi lấy sáo đi, trùng ngửi được hơi thở người sống, sẽ xông tới, lúc đó rất có thể sẽ làm Cố Từ bị thương.
Phó Ngôn cũng không muốn mạo hiểm.

Cố Từ nhìn y chằm chằm, khẽ mím môi.

Người này lại còn có tâm trêu đùa với Cố Từ, hướng cậu ôm, cười nói: "Em ôm ta, sẽ không đau nữa."
Toàn thân y, dường như chỉ có cái ôm này là sạch sẽ, hoàn toàn không có dính máu, vì vậy Phó Ngôn rất yên tâm mà mở rộng vòng tay ôm lấy Cố Từ.

Vốn dĩ hắn y đã chuẩn bị tâm lý bị cự tuyệt, không ngờ Cố Từ thật sự đưa tay về phía y, nhẹ nhàng ôm lấy y, tựa vào trong ngực Phó Ngôn.

Phó Ngôn ban đầu ngẩn ra, chủ động như vậy quả thực khiến y có chút thụ sủng nhược kinh, chỉ là khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Cố Từ, trái tim y lại đau nhói, lo lắng trong lòng lấn át niềm vui nhất thời vừa rồi, Phó Ngôn nhẹ giọng an ủi: "Ta, ta không sao." Ngữ khí lúc y nói chuyện đã cố gắng giả bộ như không có việc gì, nhưng với sắc mặt khó coi kia, thực sự không đủ thuyết phục.

Lúc này một con cổ trùng không nghe lời lại chui vào trong thân thể y, tùy ý hút máu, mang đến đau đơn kịch liệt.

Thân thể Phó Ngôn run lên, y mạnh mã đè nén cảm giác khó chịu, sợ bị người trong ngực phát hiện.

"Huynh lạnh sao?" Cố Từ thấy y dường như đang run rẩy, mở miệng hỏi.

Phó Ngôn lắc đầu cười, "Không lạnh, ta không sao, rất nhanh sẽ khỏe lại thôi." Phương thuốc Kỷ Thiện đưa vẫn có hiệu quả, mặc dù chịu chút khổ sở, nhưng những cổ trùng này cũng chỉ tạo ngoại thương cho y, đợi sau khi vết thương lành lại cũng không có gì nghiêm trọng.

Bây giờ chỉ là đau khổ thêm một chút thôi, không có gì to tát.

"Huynh lại gạt ta." Cố Từ cụp mắt, thấp giọng nói.

"Tách" một tiếng, giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay, nhòe đi một vệt.
Cậu không hiểu, một số người sẽ trở nên mạnh mẽ hơn vì những người họ quan tâm, nhưng một số người sẽ làm sẽ làm rất nhiều chuyện tổn hại đến bản thân họ.

"Cố Từ, em đừng sợ." Phó Ngôn đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt cậu, "Ta sẽ không c.h.ế.t."
"Ta còn chưa cưới em đâu."
Nghi thức xung hỉ lúc đó quá mức đơn giản, y luôn muốn cho cậu một hôn lễ thật long trọng.

Chỉ có long trọng như vậy, mới xứng với Cố Từ của y.

Cố Từ khịt khịt mũi, bởi vì gió lạnh mà mũi có chút ửng đỏ, bộ dáng giống như một con mèo hoa nhỏ tội nghiệp, thấp giọng phản bác: "Huynh rõ ràng nói là gả cho ta mà." Tuy rằng gả cùng cưới tựa hồ không có gì khác nhau, nhưng cuộc đối thoại có chút trẻ con giữa hai người lúc này khiến bầu không khí căng thẳng nhẹ đi một chút, không còn làm người ta cảm thấy bất an nữa.

.
 
Tôi Thực Sự Chỉ Nghĩ Đến Học Tập
Chương 43: Thế Giới Thứ Hai


Phó Ngôn mỉm cười, "Ừm, vậy ta sẽ lại một lần nữa gả cho em, được không?"
Cố Từ không nói gì, chỉ dựa sát vào ngực y, trốn trong lòng Phó Ngôn, nắm chặt góc áo y.
Sau đó, mới gật đầu nhẹ.

Chóp mũi tràn ngập mùi máu, dường như mỗi hơi thở đều bị mùi máu bao quanh, Cố Từ không nhịn được quay đầu nhìn về phía Phó Ngôn, cậu đối với chuyện tình cảm quá mức ngây thơ, cũng chưa bao giờ tiếp xúc qua chuyện yêu đương, nhưng Phó Ngôn cứu cậu hết lần này đến lần khác bất chấp nguy hiểm đến tính mạng.
Thanh niên vốn đã chậm rãi nhắm mắt lại dường như nhận ra ánh mắt Cố Từ, hơi mở mắt ra, thấy Cố Từ đang nhìn mình, y liền cười, đưa tay xoa xoa đầu Cố Từ.
Y thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Cố Từ...của ta..."
Giọng điệu ôn nhu, ánh mắt dịu dàng, giống như muốn quấn quanh lấy người Cố Từ.

Đồng tử Cố Từ vô hình giãn ra, hô hấp đình trệ, sau đó hít một hơi thật dài, thấp giọng nói: "Huynh...nghỉ ngơi một lát đi."
Nghe thấy Phó Ngôn gọi y như vậy, không hiểu sao, trong lòng y đột nhiên dâng lên một cảm xúc kỳ quái.

Chỉ là cảm xúc đến rồi đi rất nhanh, y còn chưa kịp suy nghĩ liền biến mất.

Phó Ngôn gật đầu, rất nhanh hơi thở y bình tĩnh lại, một lát sau khi Cố Từ nhìn về y, Phó Ngôn đã ngủ, nhưng ngay cả đang ngủ, y vẫn nắm tay Cố Từ không buông, giống như nếu buông tay ra, người sẽ biến mất.
Cố Từ lại không buồn ngủ, vào lúc này cậu không dám tùy tiện thả lỏng, mà mở to hai mắt, cẩn thận quan sát tình hình xung quanh.

"Ngài ngủ đi, nếu có truy sát đến, 007 sẽ nói cho ngài biết trước khi bọn họ tiếp cận." 007 khuyên nhủ.
Cố Từ khẽ lắc đầu, "Ta không ngủ được."
Cậu ngẩng đầu nhìn cảnh sắc bên ngoài một hồi lâu, đột nhiên nói: "007, ngươi nhìn mặt trời lặn như vậy, có giống cảnh chúng ta nhìn thấy ở Long cung không?"

007 từ trong vòng cổ bay ra, yên lặng ngồi trong lòng Cố Từ, theo tầm mắt cậu nhìn ra bên ngoài.
Lúc này mặt trời đã xuống núi, bầu trời dần dần hiện một tia hoàng hôn xinh đẹp, một mảng lớn màu đỏ ửng trải khắp bầu trời, nếu không phải tình cảnh hiện tại của bọn họ không thích hợp, khung cảnh hiện tại vào thời điểm này, đúng là cảnh đẹp hiếm có.

Hệ thống nhẹ nhàng li3m li3m lòng bàn tay Cố Từ, cẩn thận giúp cậu rửa sạch các vết trên tay, mặc dù Phó Ngôn bảo vệ cậu rất tốt, nhưng trên đường chạy trốn, da thịt Cố Từ không tránh khỏi bị cỏ xoẹt qua, để lại các thương nhỏ.

Với làn da trắng nõn và mỏng manh đó, nhìn qua càng thêm dọa người.

Nó đã bảo vệ đứa nhỏ nhiều năm như vậy, luôn bảo vệ cậu ở phía sau, ngăn cản mọi gió tuyết, không để cậu chịu bất kỳ tổn hại đau khổ nào.

Cố Từ từ nhỏ đã được nuông chiều, làm sao chịu khổ được như vậy?
007 nghĩ tới đây, hốc mắt liền ẩm ướt, trong lòng vừa tự trách vừa cảm thấy đau lòng.
"Ta không sao," Cố Từ sờ sờ đầu mèo đen nhỏ, nhỏ giọng nói, "Các ngươi bảo vệ ta rất tốt, cho nên...cũng đừng tự trách như vậy."
Hệ thống sửng sốt ngẩng đầu, lại thoáng thấy gương mặt nhu hòa tinh xảo của thiếu niên.

Đau khổ dường như chưa bao giờ làm ánh mắt cậu nhiễm nửa phần lo lắng, vẫn là ánh mắt trong veo khi lần đầu tiên nhìn thấy cậu.
Cố Từ ngẩn đầu yên lặng nhìn bầu trời kia, ánh mắt ấm áp như ánh mặt trời.

Chương 43 Thế giới thứ hai ---------
Phó Ngôn ngủ rất nông, hoặc có thể nói y hầu như không ngủ, chỉ để trấn an Cố Từ, y cố ý như không có chuyện gì xảy ra, giả vờ mình đã ngủ một cách bình yên.

Quả nhiên, sau khi nhìn thấy y ngủ say, Cố Từ nhìn y thật lâu, cuối cùng rời tầm mắt đi, dựa vào người Phó Ngôn, không ngừng nhìn ra bên ngoài, giống như đang thất thần.

Trải qua một phen lăn qua lăn lại như vậy, coi như là người làm bằng sắt cũng sẽ mệt mỏi, huống chi thân thể Cố Từ mới khỏe lại không lâu, làm sao chịu nổi?
007 mất rất nhiều công sức mới dỗ Cố Từ ngủ được.

Đợi đến khi nó dùng móng mèo trấn an, vuốt v e mu bàn tay ký chủ, khẽ gừ gừ dỗ Cố Từ bằng cách dỗ người độc nhất vô nhị của loài mèo dỗ Cố Từ ngủ, hệ thống mới dịch chuyển tầm mắt.

Chỉ là cứ như vậy quay đầu, thiếu chút nữa làm nó sợ.

Phó Ngôn không biết từ lúc nào đã tỉnh lại, nghiêng mắt an tĩnh nhìn hình dáng Cố Từ ngủ, y cũng không dịch chuyển, có lẽ sợ đánh thức thiếu niên thật khó mới ngủ say, thật sự không gẩy ra động tĩnh gì.

Một con mèo lớn như vậy đột nhiên xuất hiện ở đây, 007 sợ y phát hiện ra điều gì lạ, nhưng Phó Ngôn dường như không chú ý đến sự tồn tại của nó, tất cả lực chú ý đều đặt trên người Cố Từ, không dư thừa tinh lực quan sát những thứ khác.

007 thở phào nhẹ nhõm.

Nó thận trọng di chuyển vị trí, nấp vào một góc, biến thành một luồng sáng trắng vay vào trong vòng cổ Cố Từ.

Chỉ là 007 không phát hiện, lúc nó rời đi, dư quang Phó Ngôn chậm rãi quét về phía đó, ánh mắt ngưng trệ trong chớp mắt.

Một lúc sau, y lại khôi phục lại vẻ điềm tĩnh tự nhiên, trầm mặc ít nói.

Cố Từ khẽ nhíu mày, dường như có chút bất an, thân thể khẽ run, giống như cảm nhận được lạnh lẽo, theo bản năng hướng về chỗ ấm áp vùi đầu vào.

Nhìn thấy động tác này của cậu, Phó Nhận cảm nhận được cơn gió lạnh ập đến, liền cởi áo khoác trên người ra, đắp lên người Cố Từ.

Y hơi cúi đầu, cẩn thẩn dùng y phục đắp cho cậu, sau đó đưa tay nhẹ hàng vuốt lông mày Cố Từ, y âm thầm nghĩ, Cố Từ đang mơ thấy gì sao? Vì sao ở trong mơ, cũng cau mày.

Hơn nữa....
Không biết có phải ảo giác hay không, hình như vừa rời y nhìn thấy một con mèo đen, rất giống con mèo Cố Từ nuôi trong phòng.

Nhưng chỉ trong chốc lát, con mèo đen nhỏ kỳ lạ đã biến mất, như thể cảnh tượng vừa rồi chỉ là ảo giác của y.
"Phó Ngôn?" Cố Từ sửng sốt mở miệng, cậu vốn ngủ không say, mặc dù động tác của Phó Ngôn rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn đánh thức cậu.

Cố Từ mở hồ mở mắt, theo bản năng dụi dụi mắt, nhìn trời bên ngoài, phát hiện mình ngủ thiếp đi thời gian cũng không trôi qua bao lâu, dần dần, cơn buồn ngủ lại kéo đến, cậu cố gắng mở mắt, làm mình tỉnh tảo một chút.

"Em ngủ đi, nơi này rất hẻo lánh, bọn họ không tìm thấy đâu." Phó Ngôn vỗ nhẹ lưng cậu, an ủi.
Cố Từ mơ hồ trả lời, sau đó hơi ngẩng đầu nhìn t, nhỏ giọng hỏi: "Huynh không ngủ sao?"
Khi cậu còn chưa tỉnh ngủ, thoạt nhìn qua vừa mơ hồ vừa ngây thơ, hơn nữa trong mắt còn có chút nước, càng lộ ra vẻ ngây thơ, làm cho người ta nhịn không được đem một vật trân quý trên đời này đến trước mặt cậu.

Trong lòng Phó Ngôn lập tức mềm nhũn đến rối tinh, không khỏi xoa đầu Cố Từ.

Một trận đau đớn thấu tim ập đến vào lúc này, Phó Ngôn cố gắng kiềm chế vị tanh trong miệng, ôn nhu cười, lông mày mang vẻ nhu tình, nói: "Ta không buồn ngủ."
Phó Ngôn vẫn cười dịu dàng, hôn lên tóc cậu, "Ngủ đi, ta bảo vệ em."
Mặc dù mới qua nửa canh giờ, nhưng lo lắng đề phòng dường như đã làm cạn kiệt toàn bộ sức lực, chưa kể Phó Ngôn còn bị thương nặng, cả người chật vật, trong lòng y luôn lo lắng thân thể của Cố Từ, thời gian như vậy lại càng gian nan, sống một ngày bằng một năm.

Tuy nhiên, người của Huyền Âm giáo hẳn là rất nhanh có thể tìm tới.

"Ừm." Cố Từ khẽ gật đầu, cúi đầu nhìn sợi dây chuyền trên cổ, đưa tay vuốt v e hình con mèo đen nhỏ, sau đó mới nhắm mắt lại, nhẹ nhàng dán vào ngực Phó ngôn chậm rãi tiến vào mộng.

*
Người của Huyền Âm giáo lần theo ký hiệu Cố Từ lưu lại trên đường, cũng đã nửa canh giờ.

Bọn họ không dám một chút chậm trễ nào, sợ trì hoãn sẽ xảy ra chuyện gì không thể khống chế, vội vàng ra roi thúc ngực chạy tới, cuối cùng cũng tìm được Cố Từ bọn họ ở trong sơn động hẻo lánh bên vách núi.

Cố Trường Thanh cả người đầm đìa máu, tay cầm kiếm đi tới, toàn thân đều tản ra mùi máu tươi nồng nặc, chỉ là khác với mùi máu trên người Phó Ngôn, thanh kiếm trên tay hắn còn có máu người, dường như là của người khác.

Phó Ngôn sau khi nghe thấy tiếng ồn ào nhìn về phía họ, lúc đầu vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, nhưng sau khi nhìn rõ ai đang đến, vẻ mắc cuối cùng cũng hòa hoãn lại, gật đầu với bọn họ, sau đó đặt ngón tay giữa môi, làm một tiếng "Suỵt" ra hiệu bọn họ đừng đánh thức Cố Từ.

"Em ấy vừa mới ngủ, để em ấy nghỉ ngơi một lát." Phó Ngôn nhìn Cố Từ, thấp giọng giải thích, "Hôm nay nhất định rất mệt rồi."
Ánh mắt Cố Trường Thanh rơi vào người trong ngực, nhìn sắc mặt tái nhợt của Cố Từ, mặc dù đang ngủ vẫn bất an, vừa nghĩ đến thủ phạm của chuyện này, cũng bởi vì mình sơ sẩy buông lỏng mới khiến đứa nhỏ chịu khổ sở như vậy, trong lòng liền tự trách.

Cho dù đem mấy người đó chém thành trăm mảnh cũng không cách nào bù đắp thương tổn cho hài tử hắn.

Cố Trường Thanh đang muốn đỡ lấy cậu, nhưng một lúc sau lại thu tay lại, cởi áo khoác dính đầy mùi máu tanh, chỉ để lại áo trong sạch sẽ, mới duỗi tay ra lần nữa muốn ôm người trở lại vòng tay mình.

Phó Ngôn im lặng nhìn hắn, vốn không di chuyển, nhưng Cố Trường Thanh vẫn duy trì hành động vừa tồi, không rút lại cũng không thay đổi bất kỳ hành động nào, chỉ nhìn y với đôi mắt lạnh lùng.

Cuối cùng, y mới ôm Cố Từ, đưa người về tay Cố Trường Thanh.

Cố Trường Thanh nhẹ nhàng ôm cậu vào trong ngực, hắn nhìn thấy y phục trên người Cố Từ hiển nhiên có chút kinh ngạc, quay đầu lại nhìn thấy Phó Ngôn chỉ mặc độc nhất áo trong, liền đi tới nói với Phó Ngôn: "Cảm ơn ngươi, ta sẽ ghi nhớ ân tình này."
"Không phải ân tình," Phó Ngôn nói, "Là ta cam tâm tình nguyện."
Cố Trường Thanh không nói gì.
Cố Từ theo bản năng cảm giác được thay đổi cái ôm, theo bản năng liền nhíu mày, lại cọ cọ vào cánh tay Cố Trường Thanh, dường như cảm nhận được hơi thở quen thuộc, liền nghi hoặc nghiêng đầu, giống như đang phân biệt cái gì đó, sau đó cậu nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo phụ thân, trốn vào vòng tay của hắn, tìm chỗ thoải mái tiếp tục ngủ.

Cố Trường Thanh ậm ừ vài câu, giọng điệu giống như một bài đồng dao cổ nào đó, Cố Từ dưới sự trấn an của hắn, lông mày vốn đang co lại từng chút giãn ra.

So với sự bất an vừa nãy ở sơn động, chỉ khi Cố Từ trở lại bên người thân, cậu cuối cùng mới khôi phục thả lỏng ban đầu.

"Những người khác thế nào?" Phó Nhiên hỏi, tất nhiên, những người hầu đi cùng họ, cũng như những dân làng sống gần trường tư thục.

Y kỳ thực đang thay Cố Từ hỏi, bởi vì Phó Ngôn hiểu tính cách của Cố Từ, biết cậu tâm thiện, nhất định sẽ lo lắng cho những người vô tội kia, liền thay Cố Từ hỏi trước, để y có thể biết trước tình hình.

"C.h.ế.t rồi, tất cả đều bị g.i.ế.t." Không một ai may mắn thoát khỏi.
Những sát thủ kia vì nhiệm vụ đảm bảo, có thể chắc chắn bắt được Cố Từ, đã sớm g.i.ế.t tất cả những dân làng gần đó trước khi cậu đến, để chúng ngụy trang tốt.

Sở dĩ bọn họ đến không thấy một bóng người, cả thôn im ắng cũng chính bởi vì nguyên nhân này.

"Ta sẽ chăm sóc tốt cho người thân của những người đó.

Còn chuyện này...." Cố Trường Thanh tựa như phát hiện ra điều gì, cúi đầu nhìn Cố Từ, nhưng đứa nhỏ vẫn nhắm chặt mặt, yên lặng nghỉ ngơi, còn nói thêm, "Chỉ là đừng để Tiểu Từ biết."
Phó Ngôn gật đầu.

"Đi về trước rồi nói sau, hôm nay nhất định rất mệt mỏi rồi." Cố Trường Thanh dặn dò xong câu này, liền ôm Cố Từ lên xe ngựa.

Chỉ là bọn họ không biết là, khi Cố Trường Thanh ôm lấy Cố Từ, cậu đã tỉnh lại, chỉ là không có mở mắt ra, mà là chuyên chú nghe bọn họ nói chuyện..
 
Back
Top Bottom