Đô Thị Tôi Thật Sự Rất Giàu

Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 95


Sự im lặng lan tỏa giữa hai ba con.

Ba Thời nhìn con trai im lặng, trong lòng có chút phức tạp, lại có cảm giác vui vẻ không rõ nguyên do. Ông vốn tưởng rằng con mình ngốc nghếch bị Phó Du lừa gạt, không ngờ thằng bé lại trưởng thành như vậy!

Ông lại nghĩ về Phó Du, người có vẻ rất hiền lành, không khỏi cúi người về phía trước, xác nhận: “Thật sự là con chủ động?”

Thời Duyệt trong lòng có chút chột dạ, nếu nói về t*nh d*c, quả thật không phải. Nếu nói về tâm hồn, thì lại khó mà nói. Dù sao, khi cậu kịp nhận ra thì cậu đã ở bên Phó Du rồi, cậu cũng không biết ai là người chủ động trước.

Nhưng trước mặt ba, cậu quyết định giữ thể diện cho mình. Cậu khẳng định: “Chắc chắn rồi! Anh họ Phó tốt như vậy, em đã phải tốn không ít công sức mới có thể chinh phục được anh ấy!”

Tâm trạng của ba Thời nhẹ nhõm hơn nhiều: “Thật sự không phải cậu ta dụ dỗ hay lừa gạt con sao?”

“Không phải, ba ơi, sao ba lại không tin tưởng con chút nào vậy!” Cậu vỗ vào ngực: “Bây giờ sống trong biệt thự lớn là con, ăn của anh ấy cũng là con, nhìn thế nào cũng là con lừa gạt anh ấy mà!”

Những lời này đã hoàn toàn xóa tan nghi ngờ của ba Thời, trên mặt ông cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười: “Đúng là như vậy, đúng là như vậy.”

Thời Duyệt nhân cơ hội tấn công tiếp: “Vài hôm trước anh họ Phó còn nói rằng anh ấy sẽ chia một nửa tài sản cho con. Con đã ngăn lại, con có biết đầu tư là gì đâu mà đòi.”

Hóa ra không chỉ không bị lừa gạt về tiền bạc hay tình cảm mà con trai ông còn có thể khiến Phó Du tự nguyện giao nửa gia tài?! Đứa trẻ của ông đã lớn, thực sự đã lớn!

“Con trai tốt, trưởng thành rồi!” Ba Thời lại hiện lên vẻ yêu thương, vỗ vai con, nói: “Nếu đã chiếm được lòng người thì phải đối xử tốt với người ta, biết chưa?”

“Ba thấy Phó Du là người tốt, rất chu đáo và tỉ mỉ. Con không thể vì cậu ta dễ dãi mà tùy ý bắt nạt! Hơn nữa, dù có đối mặt với bất cứ dư luận xã hội nào, cũng đừng dễ dàng buông tay.”

Thời Duyệt gật đầu kiên quyết: “Điều đó chắc chắn! Con đã suy nghĩ kỹ trước khi ở bên anh ấy rồi!”

Sau một lúc, cậu mới phản ứng lại, cẩn thận hỏi: “Vậy, ba, ba đồng ý cho chúng con ở bên nhau rồi ư? Anh ấy là đàn ông cũng không sao chứ?”

Ba Thời cười, thờ ơ nói: “Nếu ba là người không cởi mở như vậy thì năm đó cũng đâu có rời xa ồn ào, đưa mẹ con về ở ẩn.”

Ban đầu sự tức giận và phản đối của ông một phần nhỏ là vì Phó Du là đàn ông. Phần lớn lý do là ông nghĩ rằng Phó Du đã lừa gạt con trai mình, cho rằng con mình rất có thể là ngây thơ, dễ bị lừa nên mới không đồng ý. Còn giờ đây, tình huống đã đảo ngược.

Thời Duyệt không khỏi cười, hóa ra cậu đã nghĩ quá nhiều. Thật ra, nếu nói về việc dám thoát khỏi những ràng buộc của xã hội thì ba và mẹ cậu đã là những người tiên phong. Một người thừa kế hào môn, một ngôi sao nhỏ bình thường, hai người nói kết hôn thì kết hôn, nói rời bỏ thì rời bỏ.

Khi nhắc đến mẹ, Thời Duyệt không khỏi hỏi: “Ba, năm đó mẹ thật sự là muốn rời khỏi giới giải trí sao?”

Ba Thời nhìn cậu một cái, bình thản nói: “Nhiều chuyện bẩn thỉu trong giới giải trí khiến mẹ con chán nản, bà ấy chỉ muốn tạm thời rời xa. Đợi sau này, khi môi trường trong giới khá hơn, bà ấy sẽ trở lại đóng phim.”

“Bà ấy rất thích diễn xuất, không nỡ bỏ cuộc.” Ánh mắt ba Thời đong đầy hoài niệm, như nhớ về điều gì, khóe miệng nhếch lên một nụ cười dịu dàng.

“Lúc diễn xuất, bà ấy luôn rất nhiệt tình, sau khi hoàn thành một vai diễn, bà ấy cũng nhanh chóng thoát ra khỏi nhân vật. Khi thoát khỏi vai, ánh mắt bà ấy rất sáng ngời, nhìn đạo diễn hoặc nhìn ba, như thể muốn được khen ngợi, thật đẹp.”

“Vậy……” Thời Duyệt có chút lưỡng lự, do dự một hồi, cuối cùng nhẹ nhàng nói: “Có phải vì con mà mẹ không trở lại không?”

Ba Thời nhẹ nhàng xoa đầu cậu, không phủ nhận, thành thật nói: “Không hoàn toàn như vậy. Ban đầu là vì sức khỏe của con không tốt, con quan trọng hơn cả diễn xuất, nên ba và mẹ con luôn ở bên con.”

“Sau này, con cũng biết, con lớn lên, sức khỏe cũng tốt lên nhưng mẹ con lại bệnh.” Giọng ba Thời không có quá nhiều nỗi buồn, không biết có phải đã sớm buông bỏ hay không.

“Trước khi biết mình bệnh, bà ấy đã định khi con vào tiểu học thì sẽ trở lại. Nhưng sau khi phát hiện mình bị bệnh, bà ấy lại cảm thấy, diễn xuất hay trở lại, không quan trọng bằng việc ba người chúng ta ở bên nhau.”

Bàn tay ba Thời từ từ trượt xuống lưng cậu, nhẹ nhàng vỗ về. Thời gian như trở lại những ngày thơ ấu, khi cậu nhớ mẹ mà khóc.

Giọng ông không có chút nặng nề mà còn mang theo chút vui vẻ: “So với diễn xuất hay ước mơ gì đó, mẹ con yêu ba hơn, rồi đến con. Vậy nên, con đừng có gánh nặng tâm lý.”

“Người khác thì ba không biết, nhưng nguyện vọng và sự hài lòng lớn nhất của ba và mẹ con đều đến từ việc con bình an, thuận lợi.”

Cuối cùng, ông bổ sung thêm một câu: “Và con cũng đừng nghĩ rằng mỗi lần ba nhớ đến mẹ con là lại phải sống chết nên không dám nhắc đến bà ấy trước mặt ba. Không phải như vậy đâu, thật đấy. Dù sao ba và mẹ con cũng đã gặp nhau trong giấc mơ nhiều lần, bà ấy vẫn luôn ở trong lòng ba. Ba đã sớm buông bỏ, nửa đời sau cũng sẽ trân trọng cuộc sống, sống đơn giản và vui vẻ mỗi ngày. Cho đến khi, mẹ con đến đón ba.”

Thời Duyệt ngân ngấn nước mắt, nghẹn ngào nói: “Tại sao lúc này ba lại cho con ăn cơm chó vậy?”

Cha Thời mỉm cười: “Chỉ đang trình bày sự thật thôi mà. Có vấn đề gì không? Nhịn đi!”

“Ba, ba cũng thật là….vô sỉ.”

“Đúng mà, điều đó chứng minh con thế này thì chắc ba cũng thế đó.”

……

Cha Thời không mấy quan tâm đến đời sống riêng tư của con trai. Là một người góa vợ, ông sợ hỏi nhiều sẽ làm đau lòng mình. Vì vậy, ông chỉ dặn Thời Duyệt tìm thời gian đưa Phó Du về nhà gặp mẹ.

Sau đó, ông không có ý định ăn tối cùng Phó Du, nói rằng phải về nhà để cho con vẹt mới mua ăn.

Thời Duyệt đành tiễn ba, nhìn theo ba cậu ra ngoài, cậu còn không quên gọi với theo: “Ba, nhớ thanh toán nhé!”

Ba Thời lập tức lườm cậu: “Con là đứa con xui xẻo hả, sao lúc nào cũng không quên ‘hố’ ba vậy.”

Thời Duyệt bĩu môi: “Không phải ba cũng đã ‘hố’ con sao? Để Hoa Hoa đăng video con và Phó Du bị cô Phúc đuổi đánh lên mạng!”

Ba Thời chỉ hừ một tiếng, không hề có vẻ gì là chột dạ rồi quay đi.

Trong khi đó, Phó Du đã hoàn thành công việc, chuẩn bị về nhà. Mọi thứ cần cho bữa tiệc nướng đã được trợ lý Tiểu Long chuẩn bị sẵn trong cốp xe, chỉ cần mang về.

Không ngờ vừa lên xe, anh đã nhận được tin nhắn từ Thời Duyệt.

[Bạn đời]: Tối nay nướng thịt muộn một chút nhé? Vừa ra ngoài gặp người, em ăn no rồi.

Giờ này, đột nhiên ra ngoài gặp người?

Phó Du cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng không dám hỏi nhiều, sợ Thời Duyệt thấy phiền. Anh đã hỏi qua Phạm Tinh Dương, thế hệ này không thích bị người yêu quản lý quá chặt, không thích bị hỏi han mọi chuyện.

Vì vậy, anh chỉ trả lời: “Được.”

Sau khi gửi tin nhắn, anh ngẩng đầu nhìn trợ lý với vẻ lạnh nhạt: “Tiểu Long, tôi về công ty tiếp tục xử lý tài liệu, cậu mang thịt về nhà để vào tủ lạnh đi.”

“Vâng, anh Phó.” Tiểu Long nói xong lại hỏi: “Vậy tôi đặt đồ ăn cho anh nhé?”

“Không cần.”

Vừa dứt lời, WeChat lại vang lên. Là tin nhắn của Thời Duyệt, nhắc anh ăn uống cho tốt.

Phó Du mỉm cười, trả lời một câu “Được.” Khi ngẩng đầu lên, khóe miệng vẫn còn giữ nụ cười chưa tắt: “Đặt cho tôi một phần…. cơm ngỗng quay nhé. Tiểu Duyệt thích ăn cái đó.”

Tiểu Long: “….Vâng.” Cậu ta gần như không nghi ngờ bữa ăn này là dành cho ai.

Quả thật, trên đời này chỉ có Thời Duyệt mới khiến ông chủ chủ động muốn ăn cơm.

Tối hôm đó, cặp đôi nhỏ ở nhà cùng nhau nướng thịt. Họ nói về công việc, tương lai, tiếng cười và thịt nướng hòa quyện thật tuyệt.

Sau bữa ăn, Thời Duyệt đưa WeChat của ba cậu cho Phó Du: “Ba em nói muốn thêm bạn vơi anh.”

Phó Du trong lòng chùn lại, ba vợ muốn thêm WeChat của anh……

Liệu có phải ông đã phát hiện ra con trai mình bị anh ‘cướp’ đi?!

Anh nhìn Thời Duyệt, thấy cậu vẫn bình tĩnh mở game, không có vẻ gì lo lắng. Vì vậy, Phó Du yên tâm hơn, chỉ cần không phải ba vợ phát hiện ra việc anh ‘cướp’ con trai ông thì mọi chuyện đều có thể thương lượng. Dù sao, chuyện tình cảm đẹp đẽ của họ vẫn chưa đủ, anh không muốn phải nhanh chóng đối mặt với những khó khăn.

WeChat của ba Thời Duyệt có tên là ‘Thời Mỗ’, yêu cầu kết bạn được chấp nhận nhanh chóng. Phó Du hồi hộp gửi tin nhắn: [Chào chú Thời, cháu là Phó Du.]

Ba Thời cũng nhanh chóng trả lời: [Chào Phó Du. Cảm ơn cậu đã chăm sóc con trai tôi. Cảm ơn cậu, thật khổ cực!]

Lời này thì không có gì sai nhưng Phó Du không khỏi nghĩ đến những điều khác. Anh lắc đầu, nhanh chóng trả lời: [Không khổ cực đâu, chú ạ.]

Sau khi gửi tin nhắn, ba Thời bên đó không phản hồi gì thêm. Phó Du cảm thấy có chút lo lắng, đã khá lâu rồi anh không giao tiếp với bậc phụ huynh, không biết có nên tiếp tục trò chuyện không?

Trong lúc anh đang phân vân, điện thoại lại rung lên. Anh nhìn lên, thấy ba Thời gửi tin nhắn: [Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy nên tặng cậu một món quà gặp mặt, món tiền này cậu nhận lấy đi, là chút thành ý của chú.]

Theo sau, anh thấy biểu tượng chuyển khoản hiện lên, số tiền: 50,000.

Không những không có cơn giận dữ như anh tưởng tượng mà còn tặng một món tiền lớn?!

Cái này….. cảm giác giống như món quà gặp mặt của phụ huynh dành cho bạn đời của con cái.

Phó Du ngây người nhìn món tiền chuyển khoản, mặt mày không thể tin nổi. Anh quay sang nhìn Thời Duyệt: “Tiểu Duyệt, nhanh véo anh một cái.”

Thời Duyệt đang bận đánh quái, tranh thủ nhìn anh: “Véo anh làm gì? Em không nỡ.”

Phó Du nhẹ nhàng nói: “Anh nghi ngờ mình đang mơ…..”

________________________________________________________________________________

<b><i>Còn 3 chương….</i></b>

<b><i>(∩^o^)</i></b><b><i>⊃</i></b><b><i>━</i></b><b><i>☆</i></b>
 
Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 96


Thời Duyệt không biết mình có đang mơ hay không, nhưng…..

“Sao em có cảm giác như đây là lời kịch của em mà nhỉ?” Cậu lẩm bẩm một câu nhỏ, sau đó nhìn vào điện thoại của Phó Du.

“Ba em gửi bao lì xì này có hơi ít nhỉ?” Thời Duyệt liếc nhìn cái bao lì xì, lẩm bẩm một câu. Chỉ có năm vạn cho con dâu, sao không tặng một món đồ cổ gì đó nhỉ?

Ừm, nhưng lần này ba cậu đến chủ yếu là để khuyên chia tay, có lẽ cũng không nghĩ nhiều như vậy. Thời Duyệt nghĩ, hay là quà gặp mặt này để cậu tự bổ sung vậy.

Mai ra ngoài dạo một chút, vừa để thực hiện lời hứa với Phó Du về món quà tình yêu vừa để mua quà cho ba. Ừm, còn phải xem có cửa hàng nào bán đồ giấy tốt không, cậu muốn mua chút đồ cho mẹ.

Mẹ cậu trước đây không có sở thích gì đặc biệt, chỉ thích những thứ lấp lánh.

“Không ít đâu.” Phó Du bối rối không biết có nên nhận hay không, “Em nói cái bao lì xì này có ý nghĩa gì không?”

Đúng lúc này, Thời Duyệt bật mic, bên kia Phạm Tinh Dương và Từ Họa đang cãi nhau ầm lên. Thời Duyệt không nghe rõ, quay lại nhìn Phó Du, thắc mắc: “Anh vừa nói gì?”

“Không có gì.” Phó Du xoa đầu cậu, “Chơi thật tập trung đi, không thì lát nữa em sẽ bị mắng đấy.”

“Ôi, đúng rồi. Đúng rồi, em trai anh dở quá, vừa dở vừa thích chơi, chơi không tốt còn mắng người….”

“Không sao, lần sau cậu ấy xin bài hát, anh sẽ giúp em trả thù.”

“Được……”

Thấy Thời Duyệt thật sự nghiêm túc vào game, Phó Du lại nhìn vào điện thoại, do dự một chút rồi cũng nhấn vào.

[Cảm ơn chú.]

Phía bên kia ba Thời nhanh chóng trả lời: [Cậu là đứa trẻ tốt.]

Cảm giác bị một người lớn trẻ tuổi gọi là ‘đứa trẻ’ thật là kỳ lạ. Phó Du nghĩ, có lẽ ba Thời không nghĩ như vậy đâu. Chắc chắn ông chỉ nghĩ anh là bạn tốt của Tiểu Duyệt, thường xuyên chăm sóc cho cậu nên mới đặc biệt thêm WeChat để cảm ơn.

Ừm, chắc chắn là như vậy.

Dù sao anh cũng không tin ba vợ mình có thể vui vẻ giao con trai cho anh, chắc chắn anh sẽ bị ăn mắng cho mà xem!

Chồng chồng hai người cứ mỗi người một việc, cho đến khi Thời Duyệt chơi xong một ván, định chơi tiếp thì lại bị Phạm Tinh Dương từ chối.

“Chương trình của chúng ta sắp phát sóng rồi, không chơi nữa, đi xem chương trình đi.”

Thời Duyệt nhất thời không phản ứng kịp: “Chương trình gì?”

“ đấy, ngốc quá, cậu quên chương trình tình yêu với anh trai tôi rồi sao?”

“Ôi ôi.” Thời Duyệt mới nhớ ra chương trình đó. Ở tập trước cậu không tham gia ghi hình, giữa chừng có nhiều việc xảy ra khiến cậu quên mất còn một tập chưa xem.

Phạm Tinh Dương vừa ghi hình xong một tập nên tập này phát sóng chắc chắn sẽ là tập cậu và anh họ Phó sống chung.

Cậu quay đầu nhìn anh họ Phó, thấy người đàn ông của cậu đã rất tự giác mở máy chiếu tìm chương trình, còn không quên lấy một giỏ đồ ăn nhẹ đến, nhét vào tay Thời Duyệt.

Thời Duyệt ngẩng đầu, dành cho anh một nụ cười tươi rói. Ôi, cảm giác như được nuông chiều….. thật tuyệt!

Hai người ngồi sát bên nhau, lúc thì cậu cho anh ăn khoai tây chiên, lúc thì anh cho cậu ăn khoai tây chiên, tạo ra không khí vui vẻ xem chương trình.

Cảnh đầu tiên của chương trình phát sóng là giới thiệu môi trường sống của các ngôi sao – máy quay quay quanh làng, phơi bày sự hoang tàn của nó. So với cảnh tượng thiên đường của ngôi làng Thời Duyệt ở tập trước, thật sự là một trời một vực.

<i>[Trời ơi, cái này thì quá….]</i>

<i>[So với làng của Tiểu Duyệt thì quả thật là khác biệt một trời một vực!]</i>

<i>[Bạn học của tôi và Tiểu Duyệt sống cùng làng, cô ấy vừa xem chương trình, nói nếu không có nhà Tiểu Duyệt thì làng họ cũng gần giống như thế này.]</i>

<i>[So sánh thấy ba mẹ Tiểu Duyệt thực sự rất vĩ đại, không có gì lạ khi người trong thị trấn lại thích con cái của họ đến vậy.]</i>

…..

Thời Duyệt đột nhiên nảy ra ý tưởng, “Anh họ Phó, em thấy chương trình chọn địa điểm ngày càng tệ, nghe nói tập này họ sống cũng không ổn lắm. Anh nói xem, ở tập cuối họ có đến một hòn đảo hoang để sinh tồn không?”

Phó Du bị cậu chọc cười: “Điều đó thì không đến mức, trừ khi chương trình không muốn làm nữa.”

Thời Duyệt nhún vai, dù sao cũng không biết được!

Chương trình nhanh chóng phát đến cảnh Triệu Nhân nâng tay bị thương xuất hiện, khiến người xem vừa lo lắng cho Triệu Nhân vừa lo lắng cho tương lai bữa ăn của họ. Thường thì họ sẽ ăn ngoài hoặc để Triệu Nhân nấu ăn. Nhưng với điều kiện của ngôi làng này, không giống như có thể ăn bên ngoài.

Khi chương trình đến đoạn họ chia phòng, Thời Duyệt nắm tay Phó Du, người xem lại bắt đầu ‘ship’.

<i>[Cái quái gì, nắm tay tự nhiên quá!]</i>

<i>[Có ai để ý đến Phạm Tinh Dương và La Nam không? Haha, cười chết!]</i>

<i>[Phạm Tinh Dương: Tôi là ai, tôi ở đâu? Sao anh trai tôi không ở cùng tôi?]</i>

<i>[Quá ngọt quá thật!]</i>

Thời Duyệt không khỏi bị hành động của họ làm cho ngọt ngào, cậu vui vẻ nói: “Chắc chắn sau khi tập này phát sóng, trong fanclub của chúng ta sẽ có sản phẩm mới.”

Phó Du nhẹ nhàng chọc vào trán cậu: “Ngốc.”

Là do người thật không đủ ngọt hay không đủ quyến rũ hả?

Thời Duyệt “hê hê” cười, dựa vào vai anh tiếp tục xem chương trình.

Chương trình đã đến đoạn họ chơi game và gọi điện thoại. Khi Thời Duyệt gọi cho ba cậu để hát, cả trường quay đều cười ầm lên.

<i>[Giọng hát này độc đáo quá, quá độc đáo haha]</i>

<i>[Ba Thời cũng hài hước ghê, cần bao nhiêu tiền mới chịu im miệng! Còn bắt thầy Phó mời cho Tiểu Duyệt một thầy chỉnh âm nữa haha!]</i>

<i>[Cười không nhặt được mồm, thật sự quá hài hước!]</i>

<i>[Thầy Phó cũng đáng yêu quá, dù thầy chỉnh âm triệu đô cũng không cứu nổi Tiểu Duyệt ahahahaha!]</i>

….. Trong chương trình, Phạm Tinh Dương và những người khác cười ngất ngưởng, còn bình luận của người xem cũng toàn là tiếng cười. Thời Duyệt cảm nhận được bờ vai mình dựa vào liên tục rung rinh, cậu thở dài: “Anh cứ cười đi, em quen rồi.”

Phó Du cuối cùng cũng không nhịn được, cười thành tiếng.

<i>[Ôi ôi ôi, tôi chết mất, trời ơi!]</i>

<i>[Độ ngọt bùng nổ luôn, tôi khóc mất!]</i>

<i>[Tôi đồng ý với cuộc hôn nhân này, tôi sẽ chuyển văn phòng dân chính đến đây, các bạn kết hôn ngay tại chỗ nhé!]</i>

<i>[Trước đây tôi là fan cuồng của Tiểu Duyệt, nhưng bây giờ….. quá thật rồi, họ thực sự là tình yêu đích thực! Nhìn không khí như phim thần tượng kìa.]</i>

<i>[Ôi ôi ôi, tôi ngọt đến rụng cả răng!]</i>

….

Thời Duyệt cũng không nhịn được mà thốt lên: “Em cũng sắp rụng răng đây.”

“Thật vậy à? Để anh xem nào.” Phó Du từ từ cúi đầu, dùng hành động kiểm tra tính xác thực.

Chờ đến khi Thời Duyệt cuối cùng cũng đỏ mặt tiếp tục xem thì chương trình đã đến đoạn cậu lợi dụng lúc Phó Du vào bếp nấu ăn để phát thuốc dạ dày cho mọi người.

<i>[Haha, tôi không chịu nổi, thật sự không chịu nổi! Tài nấu ăn của thầy Phó tệ đến mức nào vậy?]</i>

<i>[Thật sự có độc mà, Tiểu Duyệt ơi, cậu còn mang thuốc dạ dày theo hả?]</i>

<i>[Chao ôi, mặt nạ của tôi đã cười rơi xuống rồi!]</i>

<i>[Cho tôi chút thể diện đi, sao lại như thế, giống như mặt mũi của người nhà vậy?]</i>

<i>[Căn cứ gấu trúc cũng hết thức ăn rồi hả? Haha!]</i>

….. Phó Du thật sự không biết đoạn này, anh nhìn Thời Duyệt đang tập trung, một hồi lâu chỉ nhẹ nhàng niết má cậu: “Lát nữa anh sẽ tính sổ với em!”

Thời Duyệt chu miệng, đột nhiên cảm thấy hơi hối hận vì hôm nay không tranh thủ về nhà với ba để bình tĩnh lại vài ngày. Ngày nào anh họ Phó cũng nghĩ đến chuyện đó, thoải mái thì có thoải mái nhưng mệt quá. Mỗi lần đến cuối, Thời Duyệt lại khóc lóc ầm ĩ nhưng cũng chẳng ích gì.

Cậu chỉ có thể giả vờ như mình không nghe thấy gì, tiếp tục xem chương trình. Trong chương trình đang chiếu cảnh Phó Du cầm thước kẻ và cốc đo, nghiêm túc nấu ăn, dù đã thấy cảnh này từ phòng điều khiển nhưng cậu vẫn không nhịn được mà cười. Còn khán giả thì không cần phải nói, ai nấy đều cười ngất.

<i>[Cảm giác như bị điều khiển bởi thực hành hóa học, thầy Phó lúc nấu ăn trông thật cũng thật điển trai!]</i>

<i>[Ôi ôi ôi, tôi cười đến mức khóc luôn!]</i>

<i>[Mẹ tôi cười đến mức đấm vào bụng ba tôi rồi! Haha!]</i>

<i>[Thật sự xuất sắc, chính xác đến từng gram! Haha!]</i>

<i>[Tôi xin quỳ trước thầy Phó, thật sự là lần đầu thấy ai dùng dụng cụ thí nghiệm để nấu ăn, cười đến muốn đứt hơi!]</i>

….

Thời Duyệt cũng cười đến đau bụng, thật dễ thương, anh họ Phó của cậu!

Rồi đến lượt Thời Duyệt dễ thương – vì món ăn Phó Du nấu quá ngon, hoàn toàn khác với mô tả của cậu, khiến mọi người đều chĩa mũi nhọn vào Thời Duyệt. Và sau khi ăn, đám người không chịu nổi đã cùng nhau trêu chọc Thời Duyệt khi Phó Du không có mặt.

<i>[Tiểu Duyệt dễ thương quá đi!]</i>

<i>[Đau lòng mà không dám nói gì, trông thật tội nghiệp!]</i>

<i>[Ôi ôi ôi, thầy Phó thật chiều chuộng, muốn ăn gì anh sẽ gắp cho em!]</i>

<i>[Haha, mặt cậu ấy đã đỏ lên mà vẫn không dám phản kháng, cười chết mất!]</i>

<i>[Cái giá phải trả cho thuốc dạ dày! Haha!]</i>

….

Trong khi Thời Duyệt bị mọi người trêu chọc, chương trình còn chèn thêm cảnh Phó Du quay đầu hỏi cameraman có nghe thấy tiếng gì không. Đoạn này cũng bị khán giả gọi là cơ hội cứu mỹ nhân bị bỏ lỡ.

Về điều này, Phó Du không thể không thừa nhận, anh thật sự đã bỏ lỡ một cơ hội. Nhưng không sao, anh nghĩ rằng cơ hội sẽ còn nhiều.

Có lẽ do thời lượng không đủ, hoặc có thể là vì lý do gì khác. Đoàn làm phim đã cắt đoạn Thời Duyệt vào phòng điều khiển và tìm thấy chú mèo.

Sau đó, họ phát sóng những cảnh vui đùa của Phạm Tinh Dương và mọi người, tiếp theo là cảnh nhóm họ chơi trò chơi trốn tìm.

Từ việc Thời Duyệt muốn lật kèo và hối lộ chú trung niên chơi chung đến việc cậu chạy vào phòng điều khiển để xem camera gian lận, tìm ra vị trí của mọi người và từng bước tìm ra họ, bình luận cứ dày đặc không ngừng.

<i>[Ôi….. ôi…. tôi không thở nổi nữa!]</i>

<i>[Quá tuyệt, đây chính là góc nhìn của Thượng Đế!]</i>

<i>[Mẹ tôi tưởng tôi đang xem phim giết heo, cười đến ngất xỉu!]</i>

<i>[Tiểu Duyệt ơi, cậu không phải muốn giết tôi để thừa kế hoa bạch kim của tôi đấy chứ! Thật quá đi! Haha!]</i>

<i>[Một cảnh quan trọng nữa trong lịch sử show truyền hình đã ra đời! Haha!]</i>

…..

Phó Du cũng cười đến nở mặt, nhưng bên cạnh, đứa trẻ thường cười vui vẻ lại im lặng. Anh vừa cười vừa cúi xuống nhìn, phát hiện trên mặt Thời Duyệt có chút lo lắng.

Anh từ từ ngừng cười, lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Thời Duyệt có chút sốt ruột: “Anh nói xem, sao họ lại không ship CP cho đúng nhỉ?”

“Ừm?” Phó Du ngạc nhiên.

“Họ không thấy em cố tình đi vòng qua nhiều người, chỉ tìm anh trước sao? Em lo cho anh, ngay cả đường rõ ràng như vậy cũng không ship được sao?”

Phó Du không khỏi nhếch mô cườii: “Em thật là….”

Anh ngập ngừng, nhất thời không tìm ra từ nào.s

Thời Duyệt hiểu chuyện bổ sung: “Vì fans CP mà rầu thúi ruột.”

________________________________________________________________________________

<i>Tác giả có lời muốn nói: Thời Tiểu Duyệt: Thật sự không dễ dàng gì cho tôi!</i>

________________________________________________________________________________

<b><i>Còn 2 chương….</i></b>

<b><i>o(*^</i></b><b><i>@</i></b><b><i>^*)o</i></b>
 
Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 97


Thời Duyệt chỉ hận không thể tự mình ra tay, chỉ bảo các fans CP cách ‘ăn đường’. Đáng tiếc, điều kiện hiện tại không cho phép, cậu chỉ có thể dựa vào vai Phó Du, tiếp tục xem chương trình.

Trong lúc nhất thời, sự chú ý của cư dân mạng chuyển sang những cách trốn tránh kỳ quái của các minh tinh, từ thùng nước đến chuồng bò, không thứ gì là không bị lôi ra, cũng tạo nên không ít điểm hài hước.

Khi Thời Duyệt cùng với những người bạn mà cậu tìm được lao thẳng đến quầy tạp hóa để tìm Phạm Tinh Dương, chương trình rất biết cách thêm thắt cảnh họ mặc bộ ba món đồ cần thiết của dân xã hội ___ áo da, quần da, dây chuyền vàng bản to cùng với kính râm lớn, cộng thêm dáng đi tự tin của họ, thật sự trông khá giống xã hội đen.

Chương trình còn khéo léo chèn vào một đoạn phỏng vấn Phạm Tinh Dương trong một phòng nhỏ tối tăm mà không ai biết lúc nào được quay. Đối với tình huống này, lúc đó cậu ta đang trốn dưới quầy tạp hóa, nhìn thấy mọi thứ, đã dũng cảm đối diện với ống kính và nói: “Lúc đó, tôi chỉ muốn gọi điện cho văn phòng chống tội phạm!”

Thời Duyệt cười đến mức chui cả vào vòng tay của Phó Du.

<i>[Văn phòng chống tội phạm, haha!]</i>

<i>[Quá tuyệt, Dương Dương dễ thương quá!]</i>

<i>[Haha, cảnh này thật sự quá hài hước!]</i>

…….

Khi đoạn chương trình phát đến cảnh Thời Duyệt kéo Phạm Tinh Dương ra khỏi gầm bàn, cư dân mạng lại một lần nữa cười ngả nghiêng.

<i>[Tôi cười chết mất, cậu ấy tưởng đây là đang nhổ củ cải sao? Haha!]</i>

<i>[Thầy Phó thật sự quá xuất sắc, vừa lau tay cho Tiểu Duyệt vừa nói Phạm Tinh Dương ba ngày chưa gội đầu!]</i>

<i>[Phạm Tinh Dương: Anh có lễ phép tôn trọng cơ bản không? Haha!]</i>

<i>[Thầy Phó chỉ bảo vệ Tiểu Duyệt mà không bảo vệ em trai, tôi thật sự cười muốn nôn!]</i>

<i>[Hai người này không phải là tình yêu đích thực thì tôi sẽ ăn bàn phím! Ôi, ngọt đến chết người!]</i>

Khi đọc bình luận này, Thời Duyệt cảm thấy hơi thất vọng: “Thật tiếc, cậu ta nên ước ngược lại mới đúng.”

Phó Du vuốt tóc cậu rồi cúi xuống hôn nhẹ: “Em thích xem người khác ăn bàn phím đến vậy sao?”

“Ừm.” Thời Duyệt nói với giọng tinh quái, “Còn muốn thấy anh ăn nữa.”

“Điều đó thì không thể.” Phó Du nghiêm túc nói, “Nếu ăn rồi ‘hỏng’ luôn thì em sẽ phải thủ tiết sống cô đơn đấy.”

“Đó gọi đó là góa phụ!” Thời Duyệt lườm anh.

“Được rồi, góa phụ thì là góa phụ….”

Trong khi hai người đang trêu chọc nhau, chương trình đã phát đến đoạn Triệu Nhân đề xuất đi trình diễn. Đoàn làm phim rất biết cách khi cho nhóm sáu người cầm pudding nhỏ mặc bộ ba món đồ cần thiết, kết hợp với bài hát ‘Người Hùng Thời Loạn’ của Phạm Tinh Dương, cảnh tượng thật sự như một____

Màn trình diễn hỗn loạn.

Thời Duyệt cười đến mức suýt nữa không giữ nổi trên ghế sofa, may mà Phó Du đáng tin cậy ôm chặt cậu lại.

<i>[Mẹ ơi, quái vật ra đường rồi! Haha!]</i>

<i>[Tôi cười đến mức không tìm nổi đầu luôn! Haha!]</i>

<i>[Cười nôn cả ra!]</i>

<i>[Tiểu Duyệt hiểu thật rõ, đi con đường hoang dã nhất, ăn pudding ngọt nhất!]</i>

<i>[Tôi hiểu lý do, nhưng sao câu này chỉ dành cho Phó Du vậy?]</i>

…..

Thời Duyệt lắc đầu, cảm thấy tiếc nuối: “Có nhiều điểm ngọt ngào như vậy sao lại chọn cái này không nổi bật nhỉ!”

Phó Du vui vẻ đáp: “Anh lại thấy điểm này cũng khá ngọt.”

Nghĩ lại, có vẻ như từ rất sớm, Thời Duyệt đã luôn có thể dễ dàng tìm thấy anh trong đám đông. Có gì ngon lành hay thú vị, cậu đều thích chia sẻ với anh, thậm chí còn dẫn anh đi cùng.

Anh bỗng muốn cảm ơn bản thân đã từng có sức khỏe yếu ớt, chính vì ấn tượng đầu tiên mà Thời Duyệt dành cho anh là một người ốm yếu và kén ăn nên anh mới thu hút được sự chú ý nhiều hơn từ Thời Duyệt, và chính nhờ đó, họ mới có được mối quan hệ tốt đẹp sau này.

Chương trình lại đến cảnh buổi tối, Thời Duyệt giúp Phó Du nấu ăn. Cảnh hai người cùng sử dụng dụng cụ thí nghiệm hóa học để nấu ăn thật sự vừa ấm áp vừa hài hước, với câu nói như nũng nịu của Thời Duyệt ‘Em không muốn để anh vất vả một mình’ đã làm cho độ ngọt bùng nổ, khiến cư dân mạng phải kêu gọi không thể ship nổi nữa.

Thời Duyệt cười ngọt ngào đến mức ngốc nghếch, ship, hãy để cậu ship hết mình!

Nhìn thấy cậu cười vui vẻ, lòng Phó Du mềm nhũn, ánh mắt cũng không tự chủ được mà hiện lên nụ cười ấm áp.

Cuối chương trình là những khoảnh khắc ấm áp khi mọi người đi dạo và trò chuyện ở làng vào ngày hôm sau. Thời Duyệt có chút không muốn kết thúc: “Anh họ Phó, kết thúc rồi à?”

“Ừm.” Phó Du nhẹ nhàng vuốt lưng cậu, mỉm cười: “Không sao, còn một tập cuối, chúng ta có thể cùng nhau ghi hình. Nếu em thích, anh sẽ để chương trình này tiếp tục, mùa thứ hai, thứ ba…. cho đến khi em không thích nữa.”

“Vậy thì tốt.” Thời Duyệt cười, “Em thích chơi với Phạm Tinh Dương và mọi người, vui vẻ hơn.”

“Ừm.” Phó Du nhẹ nhàng nói, “Nhưng thực ra, anh chỉ thích chơi với em thôi.”

Khuôn mặt Thời Duyệt dần đỏ lên….

Sau một lúc, cậu do dự: “Tập cuối có lẽ em không thể tham gia ghi hình, em muốn đi mua sắm vào ngày mai, ngày kia về nhà một chuyến. Đường xa lắm, chắc phải ở nhà hai ba ngày.”

Trên mặt của Phó Du có chút ngạc nhiên. Sau một lúc lâu, anh mới hỏi: “Sao đột nhiên lại muốn về nhà?”

“Nếu không về bây giờ thì phải đợi ba tháng nữa,” Thời Duyệt thở dài, “Phim mới đã định ngày khởi quay rồi, đến lúc đó vào đoàn thì em không dễ xin nghỉ nữa.”

Chủ yếu là cậu không muốn để ba cậu đợi quá lâu, tránh để ba nghĩ rằng con rể này không đáng tin. Đã xác nhận mối quan hệ rồi mà còn kéo dài hàng tháng trời mới đi gặp ba mẹ vợ.

Nhưng bây giờ về nhà thì thật sự là quá gấp. Cậu chỉ có thể đưa ra lựa chọn công việc hiện tại, đẩy lùi những chương trình ghi hình dài hơn hai ngày.

Cũng may chị Trần đã ký cho cậu chương trình này không phải là hợp đồng trọn gói mà là theo từng tập. Hơn nữa, tập cuối cũng có Từ Họa và Ngô Nguyên Minh, nếu không cậu thật sự khó mà từ chối.

Chỉ có thể nói rằng tin tức từ ba mẹ cậu đến quá trùng hợp, làm rối loạn nhịp điệu của cậu, nếu không giờ này cậu đã dẫn anh họ Phó đi gặp ba mẹ vợ rồi.

Phó Du im lặng một lúc, cuối cùng dưới ánh mắt mong chờ của Thời Duyệt, chậm rãi gật đầu.

Thôi thì, sớm muộn gì cũng phải làm việc này, sớm một chút có lẽ còn tốt hơn, anh cũng không thiệt.

Thấy anh đồng ý, Thời Duyệt lập tức phấn khích ôm chặt mặt anh, hôn một cái thật mạnh.

Phó Du tức giận nắm lấy má cậu: “Nếu không phải vì ngày mai phải đi mua sắm với em, anh sẽ không tha cho em đâu.”

“Haha, anh họ Phó, bình tĩnh nào. Chúng ta phải chú trọng đến ‘thiên trường địa cửu’, từ từ thôi…..”

……

Tối hôm đó, hashtag về chương trình vẫn chiếm lĩnh các trang tìm kiếm. Trong số đó, nổi bật nhất là #CP ngọt ngào quá đi#.

Trước khi đi ngủ, Thời Duyệt đã vào xem, hóa ra có một blogger đã tổng hợp tất cả những khoảnh khắc ngọt ngào của họ trong chương trình. Từ việc nắm tay nhau cho đến những cái nhìn kéo dài hơn ba giây, một đống một đống.

Rồi cũng có người tổng hợp tất cả những điểm giao thoa giữa Thời Duyệt và Phó Du từ khi cậu debut. Hoặc nói cách khác, tất cả những thay đổi của Phó Du là do từ khi biết Thời Duyệt.

Trước khi biết Thời Duyệt, anh hoàn toàn rút lui, không có chút mong muốn nào để trở lại.

Sau khi biết Thời Duyệt, anh bắt đầu chủ động tham gia các chương trình thực tế, ra bài hát mới, và thậm chí còn sẵn sàng đăng Weibo.

Chỉ cần là chương trình thực tế mà Phó Du tham gia, đều có Thời Duyệt. Mọi bài đăng trên Weibo của anh cũng đều liên quan đến Thời Duyệt. Ca khúc mới ra mắt của anh cũng đã thay đổi hoàn toàn phong cách, thể hiện rõ ràng từ tình yêu đơn phương đến tình yêu chính thức.

Hơn nữa, về sức khỏe, Phó Du khi mới quen Thời Duyệt thì gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, nhìn rất không khỏe, như một người bệnh lâu ngày.

Nhưng từ khi biết Thời Duyệt, sự biến đổi của anh rất rõ ràng. Sắc mặt dần hồng hào, cơ thể cũng bắt đầu có chút sức sống, nhìn khỏe khoắn hơn rất nhiều.

Điều đáng nói nhất chính là sự thay đổi về khí chất. Trước đây, anh rất nghiêm nghị, thậm chí khi mới trở lại, trong các chương trình ca nhạc, anh cũng không nói chuyện lịch sự.

Nhưng bây giờ thì sao? Có thể anh vẫn có vẻ lạnh lùng và xa cách trước mặt người khác nhưng chỉ cần có Thời Duyệt, anh ngay lập tức trở nên ấm áp, thậm chí có thể gọi là dịu dàng.

Còn rất nhiều biểu hiện khác, không so sánh thì không biết, một khi so sánh sẽ khiến người ta ngọt ngào đến chết.

Thái độ của Thời Duyệt đối với Phó Du và những người khác cũng có thể phân tích từ nhiều chi tiết. Ví dụ như khi gặp một nhóm bạn, ánh mắt của cậu luôn hướng về phía Phó Du đầu tiên. Hay khi ghi hình chương trình, cậu luôn tự động ở bên Phó Du, thậm chí có chuyện vui cũng đều muốn chia sẻ với anh đầu tiên.

Có quá nhiều những điều như vậy, đến mức ai còn dám nói họ không phải là tình yêu đích thực?!

Các fan CP hoàn toàn phát cuồng và không ngừng có người ngoài tham gia vào. Không có lý do nào khác, chỉ vì quá thật và quá ngọt ngào, cảm giác như chỉ còn thiếu công khai mà thôi. Ngay cả những fan riêng của họ cũng bắt đầu tự nghi ngờ, do dự xem có nên gia nhập đội CP hay không.

Trong bầu không khí sôi nổi như vậy, Weibo của Thời Duyệt đã bị dân mạng ‘tấn công’ với đủ loại bình luận như ‘Có thật không?’ hay ‘Chúc hai bạn hạnh phúc’.

Thời Duyệt rất muốn hét lên: ‘Thật đấy!’

Nhưng cậu không thể.

Cậu cảm thấy tủi thân, chỉ có thể thích video mà một blogger đã chỉnh sửa, rồi lại bỏ thích, giả vờ như tay trượt. Ừm, như vậy mọi người lại có đường ngọt để ‘ship’ rồi!

Phó Du ngồi bên cạnh, chứng kiến màn thao tác ‘hổ báo’ của cậu, cũng không nhịn được mà cười khẽ, học theo. Hai người một trước một sau, cách nhau một giây, thật sự quá ‘trùng hợp’.

Ừm, Tiểu Duyệt nhà anh không sợ gì cả, vậy anh có gì phải lo chứ!

Nhận thấy hành động của anh, Thời Duyệt cười: “Anh họ Phó, em bỗng thấy không công khai cũng chẳng có gì lớn.”

“Ừm.” Phó Du tiếp lời, “Bây giờ cả thế giới đều biết chúng ta là một đôi, cần gì phải công khai nữa?”

Thời Duyệt dành cho anh một nụ cười ngọt ngào, anh họ Phó hiểu cậu!

Quả nhiên, sau màn phối hợp này, fans hâm mộ đã phát cuồng. Cảm giác này còn k*ch th*ch hơn cả việc thừa nhận trực tiếp, thật sự như đang chơi trò chơi mạo hiểm!

Với việc Thời Duyệt châm lửa trên Weibo, cậu cảm thấy mãn nguyện, kéo Phó Du vào giấc ngủ ngọt ngào. Cậu hoàn toàn không quan tâm đến các fan trên mạng đang vì hai người mà mất ngủ, phát cuồng vì ngọt ngào.

________________________________________________________________________________

<b><i>Còn 1 chương….</i></b>

<b><i>( •̀ ω •́ )</i></b><b><i>✧</i></b>
 
Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 98


Sáng hôm sau, Thời Duyệt và Phó Du dậy rất sớm, việc đầu tiên là thông báo tình hình cho Trần Thư Ngữ.

Trần Thư Ngữ không tức giận, ngược lại còn rất ngưỡng mộ hai người. Hai người đàn ông dám chơi như vậy, gần như không khác gì việc công khai.

So với bản thân mình, một ngôi sao lớn đã ra mắt nhiều năm, lại cứ phải thận trọng trong tình yêu. Trong những năm qua, cô đã không ít lần làm cho lão Trình nhà cô phải chịu thiệt thòi. Rõ ràng là có một mối tình công khai mà lại khiến mọi thứ trở nên bí mật. Cô không khỏi tự vấn bản thân, có phải nên can đảm hơn không?

“Không cần lo lắng về công việc, đi gặp ba em đi. Nhớ mang quà về cho chị nhé.”

Có câu nói của Trần Thư Ngữ, Thời Duyệt mới thực sự yên tâm, cậu kéo Phó Du đi mua một trận mua sắm lớn. Từ đồ ăn đến đồ dùng, họ đã mua đủ thứ. Đi đến chiều, Thời Duyệt cảm thấy hơi mệt. Phó Du bảo cậu vào quán cà phê nghỉ ngơi một chút, còn anh thì đi ra ngoài vệ sinh.

Thời Duyệt buồn chán chơi điện thoại đợi một hồi lâu mới nghe thấy tiếng bước chân của Phó Du. Cậu không ngẩng đầu lên, chỉ đợi người ngồi xuống. Nhưng không ngờ, người không chỉ không ngồi xuống mà trên bàn cậu còn có thêm một chiếc hộp nhỏ xinh xắn.

Trong hộp, nằm yên lặng hai chiếc nhẫn nam giản dị mà tinh tế.

Cậu ngẩng đầu nhìn Phó Du, thấy anh dịu dàng nói: “Kỷ vật đính ước.”

“Dù muộn nhưng cũng đến.” Thời Duyệt cười đến cong mắt, cầm chiếc nhẫn lớn hơn, nhìn kỹ thì thấy bên trong có khắc chữ cái đầu của họ ___ FY&SY.

Cậu vui vẻ dùng đầu ngón tay v**t v* chữ khắc, một hồi sau mới đưa tay về phía Phó Du.

Phó Du hiểu ý, đặt tay trái vào lòng bàn tay cậu, để mặc Thời Duyệt đeo nhẫn cho anh.

Sau khi đeo xong, Phó Du cũng lấy chiếc nhẫn nhỏ hơn trong hộp, đeo cho Thời Duyệt.

“Vừa vặn đúng kích cỡ.” Thời Duyệt rất thích v**t v* chiếc nhẫn đó.

“Vài ngày trước lúc em ngủ, anh đã lén đo tay em.” Phó Du cười nói rồi hỏi: “Thích không?”

Thời Duyệt không trả lời mà cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên chiếc nhẫn.

Trong lòng Phó Du ấm áp đến không thể tả, anh cúi người, ôm nhẹ Thời Duyệt một cái.

Ngày hôm sau, hai người lên máy bay, hướng về nhà của Thời Duyệt.

Trên đường đi, trong lòng Phó Du rất lo lắng. Gia đình anh không còn người lớn, đã lâu không biết làm thế nào để đối mặt với người lớn, huống chi là ba vợ. Lần trước ghi hình chương trình, anh cũng không có cơ hội để gây ấn tượng tốt với ông, cũng không hiểu rõ tính cách của ba vợ ra sao.

Không biết ông có nổi giận khi biết con trai mình bị một người đàn ông ‘cướp mất’ không? Có thể sẽ chạy vào bếp lấy dao chăng?

Hay là sẽ ngay lập tức chia rẽ uyên ương, khiến anh và Tiểu Duyệt phải chia tay?

Nếu chỉ bị đánh thì anh không sợ. Anh sợ là bị đánh mà không có tác dụng, Tiểu Duyệt vẫn bị giam ở nhà.

Không được, Phó Du âm thầm nghiến răng, phải chuẩn bị kế hoạch B!

Nghĩ vậy, vừa xuống máy bay, anh lập tức nhắn tin cho em họ: [Cậu chuẩn bị một chút, có thể sẽ cần cậu giúp lén lút đưa người ra.]

Phạm Tinh Dương: “????”

Giúp lén lút đưa người ra?!

Ôi trời, anh họ của cậu ta, bảo cậu ta giúp lén lút đưa người ra?!

Phạm Tinh Dương hỏi với thái độ nghi ngờ: [Có phải là cậu không, Tiểu Duyệt?]

Phó Du: “………”

Anh chỉ biết viện cớ đi vệ sinh để hóa giải nghi ngờ của em họ mình.

“Dù sao, nếu Tiểu Duyệt bị ba em ấy giam lại, tôi chắc chắn sẽ bị canh chừng chặt chẽ, không thể gặp được em ấy, chỉ có thể dựa vào cậu thôi.”

“Ồ…..” Phạm Tinh Dương tóm tắt, “Vậy anh tìm em là muốn em chuẩn bị sẵn sàng gọi xe cứu thương, hoặc giúp anh lén lút đưa người ra?”

“Gần đúng.” Phó Du có chút nặng lòng nói: “Dương Dương, tương lai của tôi và chị dâu cậu, đều dựa vào cậu.”

Phạm Tinh Dương: “…. Có một câu hỏi em muốn hỏi anh. Anh, anh đã ăn của Tiểu Duyệt bao nhiêu mà lại ngày càng giống cậu ấy như vậy?”

Phó Du cười rất bình thản: “Tôi nghĩ cậu, một người độc thân, không thích hợp để nghe những chuyện này.”

“Cút đi!” Thua rồi. Cậu ta hít một hơi thật sâu, “Câu hỏi cuối cùng.”

Phó Du rất nhã nhặn: “Hỏi đi.”

“Cái khổ trong tình yêu của bọn anh, sao em phải chịu?”

Làm cầu nối đã đủ mệt, giờ còn phải giúp lén lút, chắc cậu ta phải chuyển nghề thành bà mai mất.

Thời Duyệt hoàn toàn không biết trong lòng Phó Du đang lo lắng, còn sắp xếp mọi thứ rất Phó lần đầu gặp mặt ba mẹ, lo lắng là phản ứng bình thường.

Khi hai người trở về nhà Thời Duyệt thì đã là buổi chiều. Thời Duyệt tìm một vòng, phát hiện ba cậu không có ở nhà. Gọi điện thoại mới biết ông đang ở thị trấn giải quyết một vài việc, phải mất chút thời gian mới về.

Thời Duyệt liền nói với Phó Du: “Chúng ta lên núi thăm mẹ em nhé?”

“Được.” Phó Du rất đồng ý.

Mẹ của Thời Duyệt được chôn ở trên núi, một nơi có phong thủy khá tốt. Ba Thời khi chọn mộ cho mẹ đã mất không ít công sức, nhờ nhiều thầy phong thủy xem giúp. Dù ông không phải người mê tín nhưng khi đối diện với vợ con, ông luôn muốn tìm chút an ủi.

Ông không cầu mong gì cho con cháu mà chỉ muốn mẹ Thời Duyệt ở dưới đất có thể sống thoải mái hơn nhờ phong thủy tốt.

Thời Duyệt đặt đồ cúng trước mộ, Phó Du không tiến lên, chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh.

Bia mộ và khu vực xung quanh đều rất sạch sẽ, rõ ràng có người thường xuyên đến dọn dẹp. Phía trước bia mộ còn có một bó hoa tươi, nhìn có vẻ hơi héo, có lẽ chỉ mới đặt được một hai ngày. Có thể thấy, đây chính là lý do ba Thời không muốn rời khỏi nơi này.

Thời Duyệt xếp hoa quả và các đồ cúng lên mộ, rồi lấy hương, bật lửa, cùng với các đồ giấy khác. Cậu làm rất thuần thục, rõ ràng là đã quen với việc này.

Sau khi chuẩn bị xong, Thời Duyệt quay lại gọi Phó Du: “Anh họ Phó, lại đây đi.”

Phó Du hơi ngại ngùng bước tới, kính cẩn cúi đầu chào bia mộ: “Chào dì ạ.”

Khi anh đứng thẳng dậy, Thời Duyệt mỉm cười nhìn bia mộ: “Mẹ, đây là bạn trai của con, Phó Du. Anh ấy rất tốt, cũng đối xử rất tốt với con, chúng con yêu nhau.”

“Con cảm thấy rất vui khi ở bên anh ấy, sau này cũng sẽ luôn hạnh phúc. Mẹ, mẹ yên tâm nhé.”

Không có dài dòng, Thời Duyệt chỉ giới thiệu Phó Du đơn giản, rồi bắt đầu giới thiệu những đồ cúng.

“Đây là nhẫn cưới, làm nhìn cũng khá thật, không biết có thể gửi đến nơi của mẹ không. Thật tiếc, kim cương thật không thể đốt, nếu không mẹ đã nhận được rồi.”

“Còn cái này, là robot hút bụi. Nhưng mẹ ơi, dưới đó chắc không có điện nhỉ? À không sao nhỉ, đốt cho mẹ, không thể để mẹ phải báo mộng cho con hoặc ba….”

Cậu lảm nhảm, mỗi khi giới thiệu một món đồ lại đốt vào bếp lửa. Phó Du đứng im lặng sau lưng, lặng lẽ nhìn cậu. Trong mắt anh có chút ghen tị, cũng có chút buồn bã, nhưng nhiều hơn là sự đau lòng.

Anh ghen tị vì mối quan hệ tốt đẹp giữa cậu và ba mẹ; buồn bã và đau lòng vì mẹ của cậu đã ra đi quá sớm. Anh nghĩ, mẹ của Tiểu Duyệt chắc chắn là một người rất dịu dàng và ấm áp, nếu không làm sao có thể nuôi dạy ra một đứa trẻ như ánh mặt trời này?

Đến khi Thời Duyệt đốt xong tất cả đồ cúng, anh mới từ từ tiến lại, đứng bên cạnh cậu.

Anh nhìn bia mộ lạnh lẽo, nghiêm túc hứa hẹn: “Dì ơi, sau này cháu sẽ luôn đối xử tốt với Tiểu Duyệt, cho đến khi cháu rời khỏi cuộc đời này. Còn về chú Thời, xin dì yên tâm, cháu đã nói chuyện với Tiểu Duyệt lúc mới đến, sẽ thường xuyên quay lại thăm chú ấy.”

“Đúng vậy, mẹ, sau này con cũng muốn ở lại nhà chúng ta để sống vui vẻ.”

“Vẫn gọi là dì à?”

Giọng nói bất ngờ từ phía sau làm Thời Duyệt giật mình, cậu vội quay lại, thấy ba mình đang cầm một bó hoa ly, đứng cách đó không xa và mỉm cười nhìn họ.

“Ba, ba làm con hết hồn.” Cậu tức giận nói.

Phó Du cứng người lại, giọng cũng cứng ngắc: “Cháu chào chú ạ.”

Rõ ràng, hai người chỉ lo hoảng sợ, không để ý đến những gì ba Thời vừa nói. Ông cũng không để tâm, chỉ gật đầu với Phó Du, rồi lặp lại: “Vẫn gọi là dì à?”

Đầu óc của Phó Du như ngừng hoạt động.

Thời Duyệt ngay lập tức hiểu ra, lập tức kéo vạt áo của Phó Du: “Nhanh, gọi ba em là ba, gọi mẹ em là mẹ.”

Ba Thời suýt nữa không nhịn được mà lăn mắt, sao con trai mình lại nói chuyện kỳ quặc như vậy.

Phó Du sau một lúc mới hoàn toàn hiểu ý của hai người, trong lòng cảm thấy mơ hồ. Anh l**m môi, quay sang bia mộ gọi: “Mẹ.”

Rồi quay lại, lúng túng gọi với ba Thời: “Ba.”

“Ừm.” Ba Thời đáp lại gọn gàng, không biết từ khi nào đã có thêm một chiếc hộp trong tay, đưa cho anh: “Quà gặp mặt chính thức.”

Phó Du ngớ ngẩn nhận lấy, mở ra xem, là một viên ngọc bích, trông có vẻ quen thuộc.

Thời Duyệt ở bên cạnh kêu lên: “Đây là ngọc bình an*, không phải giống với viên của con sao? Hình dạng giống, hoa văn cũng giống. Ba, lúc đó ba mua hai viên à?”

<i>(*Lam: tui chả nhớ lúc trước tui gõ cái này là gì)</i>

Ba Thời cười nhẹ: “Làm gì có chuyện tốt như vậy. Viên này là ba nhờ người tìm, coi như gần giống viên của con.”

“Vậy cũng tốt, đúng lúc thành một đôi. Cảm ơn ba.” Thời Duyệt cười rạng rỡ.

Ba Thời nhìn Phó Du đang ngơ ngác và con trai mình cười như cáo nhỏ, mỉm cười nhẹ: “Được rồi, về nhà thôi.”

Ôi, con trai của ông thật sự tìm được một cô con dâu ngốc nghếch. Nhìn bộ dạng ngốc nghếch ấy, ông không ngờ rằng bên ngoài cứng rắn bên trong lại yếu đuối như vậy, chắc chắn là thường bị con trai mình bắt nạt.

Thôi vậy, làm ba chồng, chỉ cần chăm sóc cho con dâu một chút là được.

Ba người dọn dẹp xong đồ đạc, im lặng trở về tứ hợp viện.

Thời Duyệt dẫn Phó Du vào phòng mình, cuối cùng mới hỏi: “Anh họ Phó, sao anh lại thất thần thế?”

Phó Du ngẩng đầu nhìn cậu, mày dần nhíu lại: “Ba em, ông ấy biết chuyện của chúng ta rồi? Và ông ấy không tức giận sao?”

Thời Duyệt chớp mắt ngạc nhiên: “Em chưa nói cho anh à?”

Phó Du nhìn cậu với vẻ ngây ngốc hiếm thấy.

Vài phút sau, Thời Duyệt cuối cùng cũng giải thích rõ ràng về việc ba cậu tìm cậu. Không phải cậu cố tình giấu giếm, mà là hôm đó về nhà, cậu chỉ chăm chú vào kịch bản và quên mất việc nói với Phó Du.

Phó Du nghiến răng, nắm lấy má Thời Duyệt: “Em chờ tối nay đi!”

Thời Duyệt không chút sợ hãi: “Tối nay ở nhà em, anh dám làm gì dưới mắt ba à?”

Phó Du: “……..” Đúng là không dám.

Anh xoa xoa mặt, thở dài, chậm rãi nói: “Em nói xem, nếu ba em biết những lời em nói đều là lừa ông ấy và chúng ta lại vì cái ốp điện thoại vàng mà đến với nhau…..”

Thời Duyệt cười tươi: “Sợ gì chứ, anh không nói em không nói, ba sẽ không biết đâu.”

“Ha…..”

Một tiếng cười lạnh quen thuộc từ cửa vọng vào, Thời Duyệt lập tức nổi da gà, chạy nhanh ra cửa.

Ôi trời, vừa rồi cậu vội vàng hỏi Phó Du mà quên đóng cửa. Lúc này, ba cậu đang cầm hai chai nước khoáng, đứng ở cửa với ánh mắt như thể sắp nổi điên lên đánh cậu.

“Ba…..ba……” Giọng nói của Thời Duyệt run rẩy, không dám nhìn thẳng vào mắt ba Thời.

Phó Du đứng sau cũng không khỏi hít một hơi lạnh, chân tay đã run rẩy.

Ba Thời dúi chai nước vào tay Thời Duyệt, nghiến răng nghiến lợi: “Con chờ đấy, ba đi làm chút việc, về rồi sẽ dạy dỗ con!”

Rồi ông nhìn sang Phó Du: “Còn có tên nhóc họ Phó kia!”

Nói xong, ông quay người bước ra ngoài.

Thời Duyệt vội vàng đuổi theo: “Ba, ba đi đâu đấy?”

Ba Thời không quay đầu lại: “Tìm người bán một ít đồ cổ, lấy tiền mua cho con cái nhà ở thành phố S!”

“Không phải, mua nhà làm gì, con có chỗ ở mà, nhà của anh họ Phó rất tốt mà.” Thời Duyệt ngơ ngác nói.

Ba Thời quay lại, ánh mắt đầy thất vọng nhìn cậu: “Con ngốc đến nỗi không giữ được một người đàn ông, ba sợ sau này con cãi nhau với cậu ta thì không có chỗ ở!”

Có vẻ như dù có tức giận hay chửi mắng, ông vẫn không quên lo lắng cho con trai.

Trong lòng của Thời Duyệt cảm thấy ấm áp: “Ba, nếu không có vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của ba, chắc giờ này con đã xúc động mà khóc rồi.”

“Ha, đừng khóc sớm. Chờ ba làm xong việc, về sẽ có cái hay cho con xem!” Ba Thời nói xong, nhanh chóng rời khỏi nhà.

Nhân lúc ba Thời đi xa, Thời Duyệt nhanh chóng chạy về phía Phó Du: “Anh họ Phó, nhanh, dọn đồ!”

“Tại sao?” Phó Du hỏi, “Em định chuẩn bị tinh thần để anh bị đuổi ra ngoài à? Nhưng anh cảm thấy lời của ba không giống như không đồng ý.”

“Anh nghĩ gì vậy! Ông ấy có đồng ý hay không là một chuyện, có đánh em hay không lại là một chuyện khác.” Thời Duyệt vỗ vai anh: “Em muốn anh chuẩn bị cho cuộc đào tẩu của chúng ta.”

Thời Duyệt nghiêm túc: “Nhanh lên, trước khi ba em về, chúng ta sẽ chạy trốn!”

Phó Du nhìn cậu một lúc, trong ánh mắt hiện lên niềm hạnh phúc nhẹ nhàng: “Được.”

Thế là, cậu nhóc vui vẻ vào nhà lấy hành lý, vừa đi vừa ngân nga một bài hát.

“Để chúng ta cùng nhau sống cuộc đời tự do~~ sống thật thoải mái~~~~”

Phó Du dừng bước, bỗng nhiên cảm thấy không muốn chạy trốn nữa.

________________________________________________________________________________

<b><i>Còn 0 chương….</i></b>

<b><i>o(*^</i></b><b><i>@</i></b><b><i>^*)o</i></b>
 
Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 99


Thời gian hai năm, có thể thay đổi điều gì?

Đủ để một chàng trai hai mươi mốt tuổi trưởng thành thành một ‘người đàn ông trưởng thành’ hai mươi ba tuổi! Tất nhiên, câu này xuất phát từ Thời Duyệt.

Cũng đủ để một ngôi sao nhỏ vô danh trở thành một ứng cử viên triển vọng cho giải thưởng nam diễn viên chính xuất sắc.

Tự nhiên cũng có thể khiến một ca sĩ đã rút lui trở lại làng nhạc, một lần nữa chứng minh thực lực của mình và giành lấy danh hiệu ‘Ca sĩ xuất sắc nhất’.

Trên thảm đỏ lấp lánh ánh sao, một người đàn ông mặc vest, khí chất lạnh lùng từ từ bước tới. Không lâu sau, anh cảm thấy xung quanh vang lên những tiếng hét, đồng thời cũng nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ phía sau.

“Anh họ Phó!”

Người đàn ông quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên trong bộ vest chỉn chu, vẻ ngoài tinh tế, nụ cười rạng rỡ. Trên khuôn mặt lạnh lùng của anh bỗng xuất hiện một nụ cười dịu dàng. Anh dừng bước, cho đến khi thanh niên đến bên cạnh, anh mới quen thuộc đưa tay ra, nắm chặt tay cậu: “Đi thôi, Tiểu Duyệt.”

“Ừm!”

Các fan hai bên đã phát cuồng. Thời Duyệt lại càng không an phận, cậu không ngừng vẫy tay chào họ, khiến không khí càng thêm sôi động.

Trong hai năm qua, những fan hâm mộ này đã chứng kiến Thời Duyệt từ một vai phụ trong một bộ phim tình cảm, với nhân vật bệnh nhân tên Tiểu Niên, nhận được rất nhiều lời khen ngợi, thậm chí còn được các đạo diễn lớn trong nước ca ngợi; Họ cũng thấy cậu đảm nhận vai chính tiểu vương gia trong một bộ phim quyền mưu đấu trí thông minh, giành được danh hiệu nam diễn viên xuất sắc.

Giờ đây, họ lại thấy cậu dùng tài năng của mình, dần dần tạo dựng được con đường trong ngành điện ảnh, hướng tới vinh quang của một nam diễn viên chính. Dù lần này không giành được giải thưởng thì cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Họ cũng đã chứng kiến Phó Du phát hành từng bài hát và mỗi bài đều trở thành hit, trong đó có không ít bài được coi là kinh điển.

Điều duy nhất họ không thấy là hai người này tách rời.

Họ không công khai, nhưng họ luôn bên nhau, cả thế giới đều biết.

“Em có hồi hộp không?” Phó Du nghiêng người về phía Thời Duyệt, nhẹ nhàng hỏi.

“Cũng bình thường, em không quan tâm có nhận giải hay không, dù sao em vẫn còn trẻ.”

Thời Duyệt ngước nhìn anh, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời: “Anh họ Phó, ba cũng đến. Sau khi lễ trao giải kết thúc, chúng ta đi ăn lẩu nhé?”

Phó Du mỉm cười dịu dàng và chiều chuộng: “Được.”

________________________________________________________________________________

<i>Tác giả có lời muốn nói: Trong tâm tư, tôi vẫn muốn dừng lại ở chương 99, hy vọng Thời Duyệt và Phó Du sẽ mãi bên nhau. Yêu các bạn!</i>

________________________________________________________________________________

<i>Lam: Kết thúc!!! Chúc mừng lấp hố!!! Một bộ truyện nhẹ nhàng đơn giản thư giãn~</i>

<i>(づ ̄</i><i>3</i><i> ̄)づ╭~</i><i> o((>ω ))o</i>

________________________________________________________________________________

<b><i>Hoàn.</i></b>
 
Back
Top Dưới