Ngôn Tình Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma

Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 100: 100: Bài Báo


Sáng hôm sau khi cô thức dậy đã 9h sáng.

Cảm nhận người mình có chút uể oải, mệt mỏi thì cô biết bản thân của mình bị bệnh.

Nếu cô không bị bệnh thì có đời nào ngủ như vậy chứ.
Hôm qua tắm mưa vào ban đêm nên không bị bệnh mới là lạ.

Đang vệ sinh thì cô mới nhớ đến hiện giờ mình là tổng giám đốc của Hàn thị và ở nơi đó có rất nhiều công việc đang chờ mình.
Hơn nữa nếu trong thời hạn một tháng mà doanh thu Hàn thị không tăng thì xác nhận là mình đi đời.

Mà hình như hôm qua do cô mệt quá nên cô quên gọi điện cho mọi người biết mình vẫn bình an thì phải.
Nhưng nếu như cô nhớ không nhằm ngoài bản thân cô ra thì tất cả mọi thứ đều ở trong chiếc xe và cháy thành tro bụi hết rồi.
Trong lúc đang suy nghĩ thì không biết anh từ đâu bay lại chổ cô:
"Sau lúc sáng anh không gọi tôi thức"

Cô ngủ như heo chết vậy, gọi mãi chẳng dậy"
"Anh đấy tối ngày cứ kiều móc tôi, mà nảy giờ anh đi đâu vậy"
Đi xem tình hình bên ngoài một xíu"
"Có chuyện gì sau"
Đúng vậy"
"Kể tôi nghe với"
Một lát đến Hàn thị thì cô sẽ biết" Diệp Viên Hy nghe anh nói thế thì cô biểu môi rồi cũng không nói gì thêm vì hôm nay cô cảm thấy mệt nên cũng lười nói nhiều.
Ở hiện trường chiếc xe của cô đang được các cảnh sát và phóng viên bao vây.

Không ngoài dự đoán chiếc xe mấy chục tỷ hiện giờ chỉ còn mỗi cái khung nên các lực lượng chức năng vẫn đang trong quá trình đều tra là có người ở trên xe không có và chủ nhân của nó là ai.
Và rất nhanh có đã một bài báo đăng tin với nội dung: Diệp Viên Hy người mới nhận chức tổng giám đốc tập đoàn Hàn thị qua đời do tay nạn xe."
Chỉ mới vừa đăng được 1 tiếng nhưng lại có rất nhiều lượt chia sẻ và có một số người còn viết bài thương tiết cho cô số phận còn trẻ mà đã chết thảm như vậy.

Một số người thì cho rằng bài báo này là tin rác không đáng tin vì phía công an chưa công bố trong xe có người hay không.

Nếu có thì danh tính của người đó là ai.
Rất nhanh trên các diễn đàn mạng intenet bùng nổ về vụ việc này và rất nhiều trận cải vã online được diễn ra.
Bài báo này cũng thành công kiến cho đám Mạn Mạn và 4 anh chàng áo đen kia vô cùng hoang mang.
Từ khi đọc được bài báo đó thì mọi người ai nấy cũng đều đã gọi cho cô cả chục cuộc nhưng đổi lại chỉ là giọng nói thuê bao của tổng tài.
Đám Mạn Mạn với Chước Tư, Quang Khải với Hàn Mặc và Tỉnh Lâm cùng với Duy Khánh.

Mỗi cặp như vậy là một chiếc xe chạy đi tìm cô.
Còn Châu Khải Hiên thì lo phía công ty.

Sáng nay cũng vì bài báo thất thiệt đó cộng với không thấy cô đi làm nên nội bộ trong công ty lúc này cũng bắt đầu trở nên lục đục.
Trong lúc mọi chuyện bên ngoài đang diễn ra vô cùng sôi nỗi thì Diệp Viên Hy lại đang thảnh thơi ở trong một chiếc taxi gặm bánh bao, uống ít thuốc hạ sốt mà cô mua ở tiệm thuốc tây.

Chiếc xe dừng ở cổng công ty, cô lập tức trở nên lạnh lùng và nghiêm túc rồi bước vào.

Hôm nay cô mặc một bộ vest công sở dành cho nữ, chân đi boot, mái tóc được xỏa tự nhiên và đeo một cặp kính đen trong vô cùng thời thượng và có khí chất tổng tài.
Những nhân viên trong công ty thấy cô thì tất cả đều đồng loạt cuối người chào hỏi và tất nhiên những cái tin đồn về vụ việc cô bị tai nạn giao thông cũng theo đó mà biến mất.
Châu Khải Hiên đang bù đầu bù cổ với mấy cái hợp đồng kèm theo cái bài báo trên mạng thì anh nghe có tiếng điện thoại bàn reo.
Thường thì điện thoại này sẽ được kết nói với phòng tổng giám đốc và tiếp tân ở phía dưới công ty.

"Alo"
Đến phòng tổng giám đốc"
Là cô sau Viên Hy"
Ukm"
Sau khi đầu dây bên kia ngắt máy thì Chây Khải Hiên đứng hình mất 2s sau đó anh vui mừng mà gọi điện thoại báo cho những người khác biết cô không sau rồi mới đi lên phòng tổng giám đốc.
"Cốc cốc"
Vào đi"
Vừa bước vào căn phòng anh đã cảm thấy được một cổ không khí đáng sợ, nó làm anh nhớ đến lão đại ngày trước.
"Sáng nay có chuyện gì xảy ra vậy?"
Vừa nghe cô hỏi thì anh lập tức tường thật tất cả những chuyện từ sáng giờ cho cô nghe.
Nghe xong câu chuyện thì cô lên tiếng:
Được rồi anh đi làm việc đi, àk mà anh giúp tôi gửi đơn khởi kiện người viết bài báo đó đi.

Chuyện lần này anh cứ nhất quyết làm đến cùng."
"Được"
Châu Khải Hiên còn muốn nói gì nữa nhưng rồi cuối cùng lại thôi.
Nghe được tiếng đóng cửa thì cô mới nhỏ giọng thì thầm:"Không ngờ sức ảnh hưởng của mình cũng lớn thật"
Hàn Chiêu Dạ:Cô đang lẩm bẩm cái gì đó"
Không có gì"
"Nếu rảnh như vậy thì qua đây xử lí công việc giúp tôi"
Mấy cái thứ đó tôi chỉ biết sơ sơ"
"Vậy thì qua đây tôi sẽ chỉ lại cặn kẽ cho cô"
Anh không sợ sau này tôi sẽ dùng kiến thức anh dạy cho tôi để phát triển cửa hàng quần áo rồi đối đầu với công ty anh sau"
"Nếu cô muốn đấu thì tôi sẽ không ngại tiếp nhưng cô đừng quên dù gì tôi cũng là thầy giáo của cô đấy"
"Hừ".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 101: 101: Kiểm Tra Bất Ngờ


Giải quyết được hai ba tệp giấy tờ thì cô ngừng lại, Hàn Chiêu Dạ thấy cô không làm nữa thì lên tiếng:
"Sau vậy"
Tôi chợt nhớ ra là mình còn có chuyện cần phải làm"
Nói xong thì cô gọi cho Châu Khải Hiên bảo anh ta mua thêm cái ghế để ở phòng tổng giám đốc chứ cô nhìn anh cứ lơ lững làm việc khiến cô cảm thấy mỗi chân.
Căn dặn Châu Khải Hiên xong thì cô trực tiếp đi xuống một tầng làm việc bất kì của công ty.
Đi qua vài khu vực cô thấy mọi người rất chăm chỉ nghiêm túc làm việc khiến cô rất hài lòng cho đến khi đi đến khu làm việc nào đó.
Diệp Viên Hy đứng lặng lẽ đứng bên ngoài nghe hết những nhân viên bên trong tám chuyện:
"Nghe một số người ở bộ phận phía dưới nói lúc nãy tổng giám đốc mới vào công ty"
"Tôi cũng nghe nói vậy"
"Phải chi tin đồn trên bài báo là thật thì tốt biết mấy"
"Sau cô có định kiến về vị tổng giám đốc này quá vậy"
"Các người xem cô ta là giám đốc nhưng tôi thì không hề, trong mắt tôi chỉ có mỗi anh Vân Nam mới xứng đáng với chức vị đó còn cô ta chỉ là một con ranh mà thôi"

"Cô nói như vậy không sợ người ngoài nghe thấy sau"
Tôi nói đúng sợ thật thì có gì phải sợ"
Một chàng trai gần đó nghe vậy thì lên tiếng:
"Anh Vân Nam sau, tôi nghe mà nỗi hết cả da gà.

Cái tên đó lúc đầu tưởng là tốt đẹp lắm nhưng cuối cùng thì sau, giết anh trai để chiếm gia sản"
"Anh, ai cho anh nói anh ấy như vậy"
Tôi thích thì nói đấy, cô làm được gì tôi.

Hay cô là một trong số tình nhân bé bổng của anh ta nên mới binh anh ta chầm chập như vậy"
Cô gái kia nghe chàng trai nói vậy thì kích động mà định chạy đi đánh người những người cùng phòng thấy thế thì chạy lại can.

Tình trạng của cả văn phòng làm việc cũng vì vậy mà trở nên rối tung rồi mù.
"Các người quậy đủ chưa"
Vừa nghe thấy tiếng của cô thì mọi người dừng lại.
Công ty bỏ tiền ra mướn các người về làm việc hay là mướn các người về để bàn chuyện của cấp trên rồi lôi ra đánh nhau.
Anh và cô gái này đi nhận lương rồi rời khỏi đây những người còn lại tiếp tục làm việc"
Người mà cô bảo rời đi chính là hai người lúc nãy cải nhau đến suýt nữa thì đánh lộn.
Chàng trai bị cô đuổi việc không phục liền lên tiếng:
"Tôi thừa nhận mình nói chuyện trong giờ làm việc là sai nhưng cô đuổi việc tôi thì hơi quá rồi đấy.

truyện đam mỹ

Tâm tình cô vốn không tốt lại nghe cái giọng anh chàng này như muốn leo lên đầu cô ngồi khiến cho cô lập tức bùng nổ.
"Nếu không có người khác cản thì chắc mọi chuyện không dừng lại ở việc nói chuyện nhỉ? Anh nói tôi đuổi việc thì hơi quá vậy anh nghĩ nếu trong công ty ai cũng nói chuyện trong giờ làm thì còn ra cái thể thống gì nữa"
Cô gái kia nghe cô nói thì cũng lên tiếng:
Cô tưởng mình làm được giám đốc là ngon lắm à, cô tưởng"
Chưa để cô gái kia nói hết thì cô lên tiếng chen ngang:
Mau cút khỏi công ty, đây không phải là nơi để cô bá võ vương oai.

Hơn nữa cô tôi cảm thấy mình làm giám đốc không hơn được ai nhưng chắc chắn sẽ hơn được cô"
Nói xong thì cô quay lưng rời đi không để cho người phía sau có cơ họi nói chuyện
Lúc đầu cô nhìn sơ qua phong cách ăn mặt nói chuyện thôi thì cũng đoán được hai người này vào công ty là nhờ vào quen biết và thuộc loại làm thì ít mà ăn thì nhiều nên cô mới quyết định đuổi chứ không thì cô chỉ trừ một nữa lương để xem như cảnh cáo mà thôi.
Mục đích của cuộc kiểm tra bất ngờ là cô muốn thanh lọc bớt những thành phần gây chuyện và cũng để cho mọi người nhìn thấy được mà tập trung vào công việc giúp cho công ty có kỹ cương nề nếp hơn.
Đây gọi là chiến thuật hy sinh một con củng cố cả đàn.

Nhưng dường như người phía sau lưng cô không cam lòng mà chạy về phía cô rồi giơ tay ra định cao lên định làm đó
Nhưng bàn tay của cô ta chưa kịp đáp xuống thì đã bị Diệp Viên Hy đưa tay ra nắm chặt sau đó một cái "RẮC" và tiếp đến tiếng hét thất thanh của cô gái kia vang lên.

"Cô cô dám bẻ tay tôi"
"Diệp Viên Hy không có gì là không dám làm"
"Tôi sẽ về nhà kêu ba tôi
Lại một lần nữa không để cô gái kia nói hết cô lại lên tiếng chen ngang.
"Ô dù nhà cô cũng lớn quá nhỉ? Từng tuổi này mà đụng cái gì cũng ba với mẹ thì có khác gì tụi con nít miệng còn hôi sữa.

Lớn rồi thì phải biết chịu trách nhiệm cho những gì mình làm chứ"
Nói xong thì cô quay lưng trở về phòng giám đốc.

Vụ việc ngày hôm nay cũng rất nhanh mà truyền khắp công ty vì vậy khi mọi người nhìn cô đều có phần sợ hãi và kín nể.
Một vài bộ phận người hay nói chuyện trong giờ làm việc sau khi nghe chuyện này thì cũng trở nên ngoan ngoãn mà làm việc vì sợ cô sẽ kiểm tra bất ngờ..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 102: 102: Bế


Vừa về tới văn phòng cô liền ngồi xuống cái ghế tổng giám đốc rồi thở ra một hơi:
"Lúc nãy hình như tôi có hơi mạnh tay thì phải"
"Chuyện đã xảy ra rồi nên có nói gì thì cũng vô dụng"
Khi mới gặp cô anh còn tưởng cô hiền lành và có phần ngu ngơ nhưng giờ anh nhận ra mình đã lầm.

Nhưng có đều cô hung dữ như vậy thì mới có thể tự bảo vệ bản thân mình tốt và không chịu thiệt.
............................
Đến chiều vì không có xe nên cô gọi điện cho Châu Khải Hiên nhờ anh ta cho cô có giang lên biệt thự trên núi đồng thời nhắn cho nhóm Mạn Mạn cùng ba anh chàng áo đen tụ hợp lại luôn.
Trên đường đi thì Châu Khải Hiên Hiên lên tiếng:
"Tôi nghe lúc sáng cô có bẽ tay rồi đuổi việc nhân viên"
Có chuyện gì sau"
Vừa nói cô vừa dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn vào ai đó khiến cho người ta run người một cái.
Châu Khai Hiên cảm nhận cô bây giờ rất khác xưa và đặc biệt ở cô bây giờ rất có khí chất của lão đại.

Cái khí chất mà có thể áp đảo đối phương bằng một ánh mắt khiến cho người ta phải kiên dè nhưng lại có sự tin tưởng và chấp nhận đi theo.
Có lẽ anh đã đến lúc anh nên nhìn cô gái này bằng một con mắt khác rồi.
"Cô nghe mọi người trong công ty nói gì không"
???"
"Bọn họ truyền tai nhau câu nói giám đốc Hàn Chiêu Dạ bức người bằng ánh mắt cương nghị nhuộm đầy khí lạnh cùng dòng nộ khí tỏa quanh người còn giám đốc Diệp Viên Hy bức người bằng đôi mắt đầy sắc lạnh và bạo lực"
Diệp Viên Hy nghe Châu Khải Hiên nói mà nơi khóe môi giật giật:
Tôi thấy mình cũng bình thường nào có ánh mặt sắc lạnh, còn nữa tôi chỉ nắn lại xương tay thôi mà cũng bị đồn thành bạo lực đúng là miệng đời mà"
Hàn Chiêu Dạ:Nắn xương, nghe cô nói sau nghe nhẹ nhàng quá vậy"
"Hì hì, tôi chỉ thể hiện cho mọi người sợ thôi chứ thật ra tôi hiền lắm a"
Câu nói của cô đã thành công khiến cho đầu của anh và Châu Khải Hiên chảy đầy vệt đen.
Do hôm nay bị bệnh nên sức khỏe khá yếu vì vậy chỉ mới ngồi xe được một lúc thì cô đã ngủ.

Hàn Chiêu Dạ thấy đầu cô cứ chốc chốc lại đập vào cạnh cửa nên anh đành chỉnh đầu cô tựa vào vai mình.
Châu Khải Hiên nhìn qua gương chiếu hậu thì thoáng lạnh sống lưng và anh cũng nhận ra rằng chắc là cô đang tựa vào vai lão đại của mình.
Xe chạy đến biệt thự và dừng lại mà người trong xe vẫn không có dấu hiệu tỉnh ngủ khiến cho Châu Khải Hiên hết sức là đau đầu.
Thấy cô ngủ ngon như vậy thì anh không nỡ kêu côthức, nói vậy thôi chứ thật ra là anh không dám.

Còn bế vào thì...!khỏi nghĩ đến cũng biết nó không khả thi rồi.

Nhưng cứ để cô ngủ đây mãi thì cũng không được.
Sau 2 phút suy nghĩ thì anh quyết định là sẽ goi cô dậy nhưng anh mới chỉ mở cửa xe thôi thì đã thấy có cái gì lạnh lạnh ở bên hông.
Nhìn lại thì có một khẩu súng đang lơ lững trên không và họng súng thì đang chỉa vào hong mình ở một góc độ mà không ai thấy.

Cái này anh dùn đầu gối nghĩ thôi thì cũng biết là lão đại nhà mình đang làm rồi.

"Lão đại tôi chỉ muốn đánh thức cô ấy dậy để vào biệt thự thôi chứ không có ý gì cả"
Anh vừa nói xong thì cảm nhận có ai đang vẽ vẽ lên lưng mình một cái gì đó, sau khi hiểu được nội dung của những chữ được viết trên lưng mình thì anh lập tức ra lệnh cho tất cả các vệ sĩ và người hầu lui khỏi biệt thự và ra sau vườn ở hết.
Sắp xếp xong xuôi thì Hàn Chiêu Dạ bế cô đi vào biệt thự và lên thẳng phòng ngủ.

Châu Khải Hiên thấy thế cũng đi theo mở cửa phòng giúp anh rồi chuồn xuống sảnh.
Một lát sau đám người Chước Tư, Mạn Mạn, Duy Khánh cùng Quang Khải bước vào:
Chước Tư:"Vệ sĩ cùng người làm đâu hết rồi"
Ở ngoài vườn"
???"
"Mọi người ngồi xuống đây đợi những người khác đi"
Viên Hy chưa đến àk"
Đang ngủ trên phòng"
???"
"Lúc nãy cô ấy ngủ quên trên xe và được lão đại bế lên phòng"
Chước Tư:"Lão đại bế con gái"

Mạn Mạn:"Hồn ma mà cũng bế được người"
Hàn Mặc:"Chuyện gì mà vui vậy"
Châu Khải Hiên:"À à không có gì" Nói với Hàn Mặc xong thì anh quay qua nói nhỏ với mọi người:
Chúng ta nói chuyện mà bị lão đại nghe được đấy"
Hàn Mặc:"Không có chuyện gì mà sau mọi người tụm năm tụm bẫy lại trong vui thế"
Duy Khánh:Chỉ nói chuyện phiếm chơi thôi, không có gì đâu"
................
Sau khi bế Diệp Viên Hy vào phòng thì anh đặt cô xuống giường nhưng do cô ngủ không sâu nên đã bị động mà thức dậy.
Vì quá mệt nên cô ngồi dậy rồi lười biếng dựa vào thành giường:Là anh đưa tôi lên đây"
Ukm, tôi để cô xuống có hơi mạnh tay nên làm cô thức giất"
"Sau này anh cứ gọi tôi dậy là được rồi, để mọi người trong biệt thự thấy được tôi bay lơ lững thì họ lại tưởng tôi không phải con người thì lại khổ nữa"
Do hôm trước anh có ôm cô từ ngoại ô về tới chung cư nên đối với việc ngày hôm nay cô cũng xem như là anh có lòng tốt không muốn phá giất ngủ của cô..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 103: 103: Tiểu Thịt Tươi


Nghĩ ngơi được một lúc thì cô đi xuống nhà.

Tỉnh Lâm lúc này cũng đã có mặt và ngồi chung với mọi người.
Hàn Mặc:"Cô bị bệnh sau"
Chỉ bị sốt nhẹ do tắm mưa với trúng gió thôi"
"Vậy để một lát tôi khám cho cô"
Cám ơn"
Đi đến sảnh thì cô đến chổ Mạn Mạn ngồi xuống rồi lên tiếng:
Mọi người có đọc bài báo khi sáng chưa"
Quang Khải:"Cũng vì bài báo đó nên chúng tôi mới tìm cô cả buổi"
"Hôm qua có người cài bom vào xe nhưng nhờ có lão đại của mấy anh mà tôi mới thoát nạn nên Chước Tư cùng với Tỉnh Lâm hai anh đều tra vụ này giúp tôi.
"Được"
Được"
"Nếu người gây chuyện là bọn kh*ng b* hôm ở nhà hàng Ninh Quế Ngọc thì các anh dẫn theo Diệp Tử Kiệt tiêu diệt bọn chúng.

Nhớ phải bảo vệ thằng bé.

Còn nếu do băng khác làm thì mấy anh gọi điện báo tôi một tiếng"

Chúng tôi biết rồi"
Châu Khải Hiên, cháu gái của tôi giao cho cậu sau rồi"
"Ý cô là Lệ Thảo Chi"
Thấy được cái gật đầu của cô thì anh mới tiếp tục lên tiếng:Học hành rất tốt, sau khi cô ấy biết tin của Hàn Vân Nam thì xúc động đến khóc"
Do đợt trước tôi thành lọc công ty dẫn đến thiếu người nên anh cho cô ấy quay lại công ty làm việc đi"
Ok"
Tình hình cửa hàng quần áo và xây dựng tổ chức mọi người làm đến đâu rồi"
Duy Khánh:"Tất cả đều theo đúng lộ trình"
Sau này nếu như tôi có mất tích hay có những tin đồn như ngày hôm nay thì mọi người cứ cho nó là giả và vẫn làm những công việc hằng ngày.

Đừng vì tôi mà làm chậm trể mọi thứ.
Dù gì bên cạnh tôi cũng có lão đại theo bảo vệ nên mọi người không cần lo lắng"
Nói xong thì cô nhờ Hàn Mặc khám bệnh và tiêm thuốc hạ sốt.

Cảm thấy bản thân mình ổn rồi thì cô đeo mặt nạ thay đồ rồi lên xe chạy đi.
Hàn Chiêu Dạ:"Giờ này mà cô còn đi đâu"
Anh không muốn nhìn ông nội của mình lần cuối"
Lúc sáng tôi đã đi rồi"
Anh không nhìn thấy linh hồn của ông sau"
Không"
Chuyện này thật là quái lạ.

Rõ ràng anh cũng là ma nhưng tại sau lại không nhìn thấy những hồn ma khác chứ."
"Làm sau tôi biết được"
Bỏ chuyện này qua một bên đi.

Theo như tôi đoán tình hình hiện tại Hàn Vân Nam thì đang bị truy nã, còn cha của anh thì chắc cũng có thể sống qua ngày nhờ 5% cổ phần Hàn thị.

Bà Lệ Noãn thì tôi nghe nói đâu là cải lộn với Hàn lão gia một trận rồi cũng biệt tâm, Hàn thị cũng rơi vào tay tôi khiến cho Hàn gia ngày càng xuống dốc nên chắc đám tang của ông cụ cũng vì thế nên không có nhiều người đi"
Tuy duy của cô ngày càng sắc bén đấy"
Cám ơn anh đã khen
Đừng có đắc chí, trình độ của cô còn phải rèn giũa nhiều lắm đấy"

Hì hì tôi biết mà"
Nơi tổ chức đám tang của ông cụ Hàn được tổ chức ở một căn biệt thự nằm cách trung tâm thành phố không xa.

Bước vào trong tang lễ cô thấy chỉ có tầm 20 người đến dự.
Phía bên trong là bà nội của anh đang ngồi kế bên cái quan tài mà khóc còn Hàn Thẩm thì chạy đi lo tiếp đãi khách.
Còn Hàn Vân Nam và mẹ của anh ta đều không thấy đâu.

Nhìn cảnh tượng như thế này cô chỉ thầm cảm thán:
Đám tang của ba chồng và ông nội vậy mà cũng không về"
Hàn Chiêu Dạ:"Ở xung quanh đây có rất nhiều cảnh sát"
"Bọn họ đến là để bắt Hàn Vân Nam chứ có phải tôi đâu.

Anh làm hồn ma riếc não bị nhũn luôn rồi à"
Nói xong thì cô đốt một nén hương cho ông cụ Hàn rồi sau đó ra xe còn anh thì vẫn ở trong đám tang trầm ngâm đứng nhìn tấm di ảnh của ông.
Trong thời gian chờ đợi anh thì cô lấy cái laptop lúc nãy cô đem theo ra xử lí công việc.

Tuy bình thường mấy cái này đều do anh làm nhưng trước kia anh cũng đã có chỉ cô rồi nên cô vẫn có thể tự xử lí được.
Với lại thỉnh thoảng cô cũng sẽ xử lí mấy tài liệu quan trọng của cửa hàng.

Chính bản thân cô cũng không ngờ có một ngày mình trở nên thần bí, có sức ảnh hưởng đến mọi người và lâu lâu còn được kí tên vào mấy cái hợp đồng có trị giá lên đến hàng tỉ cơ mà.
Đợi khi anh quay trở lại thì cô khởi động xe rời khỏi đây và đi mua cho mình cái điện thoại rồi chạy về khu chung cư.
Cô nghĩ mình cũng nên mua một căn nhà riêng để có việc gì thì mọi người sẽ đến nhà cô bàn bạc.

Biệt thự ở trên núi quá xa với lại nếu như có tai mắt của người khác theo dỗi và phát hiện thì báo nữa.
Ở chung cư chỉ có đủ chổ cho cô luyện võ thôi còn bắn súng này nọ thì không ổn cho lắm.
Nghĩ xong thì cô liền điện cho Lưu Quang Khải nhờ anh ta mua một căn nhà rồi nâng cấp nó lên giúp cô.
Hàn Chiêu Dạ:"Cô chịu chi ra mấy chục tỷ để mua một căn nhà rồi sau"
"Có tiền mà không xài thì đó đúng là sự lãng phí của cuộc đời.

Anh nghĩ tôi có nên đến quán bar gọi vài tiểu thịt tươi chơi đùa cho cuộc sống thêm nhiều màu sắc không"
Tiểu thịt tươi, không được"
Tại sau"
Với cái thân phận của cô mà bị người khác chụp được bản thân mình ở chung với một đám đàn ông thì sẽ gây ra giông bão gì?"
Vậy anh nói khi chưa thành hồn ma anh không đến quán bar ôm gái đi"
Không có"
Anh thật sự không đến đó mua vui, nói vậy là anh còn là trai tân"
Theo như cô biết trong 100% những người đàn ông thành đạt đẹp trai thì có 80% là thích đi mấy nơi có mấy em mỹ nữ chân dài.
Bị cô hỏi thế thì anh khẽ im lặng.

Diệp Viên Hy thấy mình tự nhiên hỏi một câu hỏi có hơi vô duyên nên đánh sang chủ đề khác..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 104: 104: Tôi Biết Người Hại Mình Là Ai Rồi


"Ờ thì cho anh là người đàng hoàn đi còn Hàn Vân Nam thì sau, anh ta có biết bao nhiêu người tình, tay ôm biết bao nhiêu là mỹ nữ nhưng có ai nói gì"
Hắn ta là con trai nên sẽ không mất cái cái gì còn cô là con gái nên sẽ chịu thiệt"
"Bản thân tôi không sợ mình chịu thiệt thì anh sợ cái gì"
Vậy tôi cũng là đàn ông, nếu cô không ngại thì cứ xem tôi như là tiểu thịt tươi đi"
Nghe những lời anh nói mà cô khẽ rùng mình.

Người đàn ông tâm cơ này mà làm tiểu thịt tươi chắc cô sẽ chết mất:
Tôi biết là anh có lòng nhưng tôi nghĩ mình không nhận nỗi tấm lòng này"
"Vậy sau"
Thấy tình hình không ổn nên cô đánh lảng sang chuyện khác:A anh xem trời đã tối rồi nên tôi đi ngủ đây"
.......................
Buối sáng sau khi cô thức dậy đến công ty làm việc được một lúc thì rời khỏi đó đến khu nghĩ trang của Hàn gia.
Vừa đến nơi thì cô đã tìm một chổ nào đó khuất đứng, chờ khoảng 5 phút sau thì chiếc xe chở ông cụ Hàn đến.

Ngày hôm nay anh cũng vậy, chỉ trầm ngâm đứng nhìn ông của mình được hạ nguyệt còn cô thì để ý thấy ngoài một số con cháu họ hàng của Hàn gia thì chỉ có vài người khách theo sau.
Lệ Noãn và cả Hàn Vân Nam vẫn không xuất hiện.

Đợi đến khi mọi nghi thức kết thúc xong thì anh và cô mới rời khỏi đó quay về công ty.
Reng reng reng:
Alo"
Chước Tư:"Đám người hôm đó gài bom cô không phải là đám kh*ng b* kia mà người của một tổ chức khác"
"Anh có điều tra ra được là tổ chức nào không"
Những người này hành động vô cùng cẩn thận, tôi chỉ tra ra được trụ sở của tổ chức đó ở nước ở ngoài"
Chuyện Hàn Vân Nam và mẹ của anh ta sau rồi"
Hai người đó được một người đàn ông bí mật đưa ra nước ngoài"
"Cái gì.

Thôi được rồi tôi cúp máy trước đây"
Do lúc đầu cô quá ỉ y là có cảnh sát nên mới buông lỏng không phòng bị bên Hàn Vân Nam nên mới để cho anh ta có đường chạy.
Mà khoan đã, người đàn ông thần bí cùng tổ chức ở nước ngoài:
Tôi biết người hại mình là ai rồi"
Hàn Chiêu Dạ:"Đến bây giờ cô mới nhận ra sau, đúng là chậm tiêu mà
"Nhưng tôi không hiểu một đều"
???"
"Người đàn ông đó cùng bà Lệ Noãn và Hàn Vân Nam có quan hệ gì chứ vì một người xa lạ thì không thể nào dễ dàng chịu giúp đỡ một người đang bị công an truy lùng khắp nơi"
"Trước tay tôi có điều tra được trước khi bà ta đến với Hàn Thẩm thì đã có một mối tình khắc cốt ghi tâm."
Ý anh là"

Nếu theo như góc độ này thì có thể Hàn Vân Nam chính là đứa con riêng của bà ta với người đàn ông khác.

Mà người đàn ông này lại có một thân phận khá là thú vị"
"Chuyện của gia đình anh đúng là ly kì thật, mà bây giờ Hàn Vân Nam bỏ trốn và được người ta bao bọc kỹ nên chúng ta có động cũng không thể tùy tiện động được.
Mối thù bọn họ hại tôi suýt chút nữa là đi theo anh cũng không thể bỏ qua dễ dàng như vậy"
"Tình hình trong công ty lúc này không ổn lắm nên trước mắt chúng ta tập trung vào giải quyết chuyện này còn về phía bên Lệ Noãn thì chúng ta cứ cho người đều tra hiện giờ bọn họ đang ở đâu rồi phân bố tập trung lực lượng rồi hốt trọn ổ luôn"
Ý này cũng hay đấy"
"Tất nhiên"
Sau khi thương lượng với anh xong thì cô gọi điện cho Chước Tư cùng Tỉnh Lâm căn dặn họ một số chuyện rồi quay lại làm việc.
Đến chiều trong khi đang phê duyệt tài liều thì đột nhiên cửa phòng giám đốc được mở ra.

Tiếp theo đó là một vị tiểu thư trong cũng xinh đẹp nhưng ăn nói thì có hơi bất lịch sự cho lắm và còn mấy cô lễ tân cùng bảo vệ thì đang ra sức cô ngăn cản cô gái ấy lại nhưng trong họ có vẽ không dám làm tổn thương người ta.
Chỉ trong vòng 5s tiếp theo đôi mắt của cô từ tầm thường chuyển sang tràn đầy sự sắc bén và lạnh lùng:
Có chuyện gì vậy"
Một người bảo vệ nghe vậy thì lên tiếng:
Cô gái này không có hẹn trước nhưng muốn gặp giám đốc.

Chúng tôi tuy đã ngăn cản nhưng cô ấy vẫn cô chấp muốn lên đây"
Nhìn gương mặt của cô gái này cô thấy quen quen nhưng suy nghĩ mãi vẫn không nhớ cô ấy là ai.

Hàn Chiêu Dạ nhìn cái mặt cô có phần ngu ngơ thì anh lên tiếng:
Cô ta là Triệu Mai Lâm người yêu của Hàn Vân Nam, ba của cô ta là ông chủ của một tập đoàn giải trí."
Được anh khai sáng thì cô khẽ gật đầu xem như đã hiểu:
"Không biết hôm nay ngọn gió nào đã đưa cô Triệu đến đây"
"Cô biết tôi"
"Sau tôi lại không biết đến cô được chứ." Nói xong thì cô quay qua nói với các tiếp tân và bảo vệ:
"Mọi người quay về làm việc đi"
"Vâng".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 105: 105: Tách Trà


Thoáng chốc trong căn phòng này chỉ còn lại ba người, hai phụ nữ và một hồn ma.
Do là có khách đến nên cô phải rời khỏi chổ làm việc đi đến sofa thư thả ngồi xuống rót một tách trà rồi lên tiếng:
Không biết hôm nay cơn gió nào đã đưa cô Triệu đến đây vậy"
Nhìn cô thảnh thơi như vậy thì Triệu Mai Lâm chịu không được mà lớn tiếng:"Cô hại anh Vân Nam của tôi bị người ta truy nã rồi bây giờ cô lại ngồi đây thư thả uống trà sau"
"Bốp"
Ly trà cô vừa uống hết nước bay thẳng về phía Triệu Mai Lâm và nhẹ nhàng đáp xuống đất và cách chân cô ấy một khoảng ngắn:
Chắc cô Triệu đây cũng biết làm người thì có thể ăn bậy nhưng nói thì không thể nói bậy được đâu.

Nếu cô nói tôi hại anh Vân Nam của cô vậy thì cô hãy đưa ra bằng chứng cho tôi xem"
Vừa nói cô vừa lấy một cái tách khác thư thả rót trà, Triệu Mai Lâm nhìn động tác của cô mà trong lòng không khỏi dân lên cảm giác sợ hãi.
Cứ như nếu cô nói sai một lời thì cái tách ấy sẽ trực tiếp bay đến mặt của cô vậy.
"Là anh Vân Nam gọi điện nói cô đã hại anh ấy rồi sau đó chiếm đoạt công ty không chỉ như vậy mà cô còn khiến cho anh ấy bị truy nã đến cả đám tang của ông nội mà anh ấy cũng không dám quay về"

Hàn Vân Nam ghét tôi thay anh ta đứng trên vị trí tổng giám này nên việc anh ta nói xấu và gán ghép những tội danh đó cho tôi là việc bình thường.

Cái tôi cần là bằng chứng chứng minh tôi hại anh ta chứ không phải là những lời nói vô nghĩ đó cô hiểu chứ"
Triệu Mai Lâm không biết sau giờ phút này xung quanh người cô gái đang nhàn nhã uống trà kia lại tỏa ra một cái gì đó làm cho khiến người đối diện cảm thấy rất đáng sợ và miệng cũng không nói nên lời.
Tôi..i tôi"
"Làm một giám đốc vận hành cả một công ty có rất nhiều việc phải làm nên bây giờ tôi không tiện tiếp tiểu thư.

Hay là như vầy đi, đợi đến khi nào cô tìm được bằng chứng tôi hại anh Vân Nam của cô thì cô lại đến đây tìm tôi được chứ"
Cô cô
"Triệu tiểu thư còn có chuyện gì muốn nói"
Nghe cô hỏi của cô thì Triệu Mai Lâm tức đến nỗi dẫm chân một cái rồi quay người rời đi.
Ngay giây phút cánh cửa được đống lại thì Diệp Viên Hy khẽ rùng mình.
Hàn Chiêu Dạ:Có chuyện gì vậy"
Một tiếng cũng anh Vân Nam, hai tiếng cũng anh Vân Nam làm cho tôi nổi hết da gà da vịt lên hết rồi.
Anh nghe cô nói thế thì chỉ khẽ cười.
"Mà tôi không hiểu được một chuyện.

Bây giờ những tội lỗi của Hàn Vân Nam đã phơi bài ra anh sáng rồi mà cô gái đó vẫn tin anh ta vô tội sau đó còn đến đây chất vấn tôi nữa chứ.

Một cô gái xinh đẹp, có gia thế tốt vậy mà lại đem lòng yêu một tên rác rưởi"
Cô chưa nói xong thì đột nhiên cánh cửa được mở ra:

"Tôi nghe nói Triệu tiểu thư đến đây gây khó dễ cho cô"
Thấy gương mặt khẩn trương của Châu Khải Hiên thì cô chỉ nhàn nhạt mở miệng:
Người ta về đến nhà ngủ luôn rồi anh mới đến"
Người đi rồi??? Còn cái đống miễn này là sau vậy"
"Là tôi lỡ tay làm rơi tách trà thôi, àk nếu như cậu rãnh thì dọn dẹp giúp tôi"
Nói rồi cô lại đi phê duyệt tài liệu như không có chuyện gì xảy ra.

Còn Châu Khải Hiên thì thầm than trong lòng:
Không biết từ khi nào một trợ lí lại thành một lao công.

Haiz...!làm mấy cái này không biết cuối tháng có được tăng lương không nhỉ
................
Sau một tháng bận bù đầu bù cổ thì danh thu của công ty cũng tăng lên một cách đáng kể.
Tình hình làm việc của mọi người cũng được trở về trạng thái làm việc khi Hàn Chiêu Dạ nắm quyền khiến cho những người trước đây nghi ngờ năng lực của cô cũng đã trở nên đầy thán phục.
Ổn định công ty xong thì cô lại cuốn gói chuẩn bị lên đường qua một đất nước khác để xử lí triệt để cái tên Hàn Vân Nam kia.

Lần này đi cô có mang theo Diệp Tử Kiệt để thằng bé hổ trợ và cũng như học hỏi.

Từ nhỏ cậu nhóc này đã được cha mẹ cho đi học võ với mấy cái kiến thức về kinh doanh lên kế hoạch này nọ nên bây giờ chỉ cần nâng cao thêm năng và học mấy môn như bắn súng nữa là ok.
Diệp Tử Kiệt vốn đã có tư chất lại thông minh và có lẻ thứ quyết định tất cả là do lòng thù hận của cậu quá lớn đã tạo nên một ý ý quyết tâm và một tinh thần thép vì thế chỉ một thời gian ngắn cậu bé đã tin thông hầu hết những gì mà mọi người dạy:
Diệp Viên Hy vừa mới gặp lại Diệp Tử Kiệt sau một tháng huấn luyện thì lên tiếng châm chọc
Nhìn nhóc dạo này có vẻ đen hơn trước rồi đấy"
Cô vừa bẹo má Diệp Tử Kiệt vừa cười giỡn
Tôi đâu phải là con nít đâu mà chị bẹo má tôi hoài vậy, hơn nữa tôi huấn luyện ở ngoài nắng thì làm sau mà trắng được"
Chị đây cứu nhóc một mạng vậy mà bây giờ nhóc nói chuyện với chị kiểu đó hả"
Nghe cô nói thế thì cậu bé chỉ hừ một cái rồi quay mặt qua hướng khác.
Cô thấy thế thì quay qua nói chuyện với Tỉnh Lâm:"Các anh dạy cậu nhóc này đấm đá mà quên mất phải dạy cách giao tiếp rồi à".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 106: 106: Nước Đức


Tỉnh Lâm:"Chúng tôi có dạy thằng bé cách giao tiếp chứ.

Hơn nữa lúc nãy là cô châm chọc nó trước nên nó bật lại cô cũng không có gì sai"
"Hai người được lắm, cùng nhau hùa lại ức h**p một mình tôi"
Hàn Chiêu Dạ:"Cô không ức h**p người ta thì người ta đã mừng rồi chứ ai mà dám ức h**p cô chứ"
Diệp Viên Hy nghe anh nói thế thì đầu tức muốn bốc khói đầu luôn, nhưng chỉ vài giây sau cô liền lấy lại trạng thái bình thường rồi lên tiếng:
Đợt này sau khi giải quyết xong Hàn Vân Nam thì xin mời anh Tỉnh Lâm và cả nhóc Từ Kiệt cùng nắm tay nhau đi đến Thi Giao tham quan ba tháng nhé"
Hai người kia nghe nói thế thì kẽ rùng mình.

Thi Giao thường còn được bọn anh gọi chơi bằng một cái tên là nơi tối tăm nhất của thế giới
Người ở trong đó sẽ được cách biệt với thế giới bên ngoài và nó như một cái lòng giam tâm tối.

Là nơi chuyên trị những người phản bội tổ chức.

Một khí bước vào đó thì xác định khi bước ra thì chỉ còn có nữa cái mạng hoặc sẽ mãi mãi ngủ trong đó luôn.

Nhưng nam tử hán đại trượng phu thì không thể nào hạ mình xuống cầu xin một nữ nhân được.
Hơn nữa cảnh mình cầu xin người khác bị lão đại nhìn thấy và đám Chước Tư biết thì anh không còn mặt mũi nào mà nhìn đời nữa.

Còn Diệp Tử Kiệt thì trong thời gian huấn luyện thì cậu cũng nghe nói đến cái tên Thi Giao.
Nghe nói nơi đó có rất nhiều hình phạt tàn khóc.

Nơi mà máu người có thể chảy thành sông, Những bộ xương có thể chất thành đống.
Diệp Viên Hy không nghe hai người kia nói móc mình nữa thì khóe môi nâng lên một nụ cười có ý vị sâu xa.
"Nếu lần này hai người giúp tôi lật đổ tổ chức của người đứng sau Hàn Vân Nam thì tôi sẽ suy nghĩ lại về việc cho hai người đến Thi Giao.

Nói xong rồi thì cô rời đi trước bỏ lại hai con người kia nhìn nhau được một lúc rồi cũng chạy theo.
...........................
Nơi đặt chân lần này của cô chính là nước Đức.

Một đất nước có diện tích 357.022 km vuông, dân số hơn 80 triệu người.
Ở đây vào mùa đông sẽ có tuyết nhưng hiện tại là mùa thu nên khí hậu rất mát mẻ và trong xanh.
Vừa mới bước ra khổi sân bay quốc tế Berlin-Brandenburg thì cô đã thấy một dàn xe hơi cùng với một đám người áo đen đang đứng.
Chắc là do thân phận của cô trước giờ được giữa kín lại thêm cái combo từ đầu đến chân như ninja nên chẳng ai nhận ra.
Đến khi Tỉnh Lâm xuất hiện và anh ta nói cái gì đó với mọi người thì bọn họ lộ ra vẻ cung kính rồi mời cô lên xe.
Tỉnh Lâm thì ngồi ghế phụ láy còn cô và Diệp Tử Kiệt ngồi ở phía sau, Hàn Chiêu Dạ thì ngồi chính giữa cô và cậu nhóc.
Diệp Viên Hy:"Anh có cần chuẩn bị hoành tráng đến nỗi cho nguyên một đám người đứng trước cửa sân bay không
Tỉnh Lâm:"Tôi đã dặn bọn họ tiết chế lại rồi

Kiểu này mà tiết chế cái đầu anh, đâu phải anh không biết hiện giờ thân phận của tôi cần được giữa kín mà chúng ta làm thế này thì khác nào là khui chiêng giống trống cho người khác biết chứ"
"Lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm"
Chạy được một lúc chiếc xe dừng lại ở một tòa lâu đài được xây theo kiểu kiến trúc cổ.

Chắc là dotheo anh lâu quá nên cô đã dần quen với những thứ to bự vì thế bây giờ cảm giác của cô đối với nơi này chỉ là hai chữ bình thường.
Bước vào trong tòa lâu đài cô được các người hầu dẫn vào đến phòng ngủ của mình và nói sơ qua các khu vực ở đây.
Còn Tỉnh Lâm khi vừa đến nơi thì anh ta đã đi mất bóng
Tham quan lâu đài thì cô tấm rửa ăn cơm xong thì thấy Tỉnh Lâm quay lại.
Viên Hy:"Anh đi nghe ngóng đến đâu rồi"
Tôi mới biết được một tin động trời"
"Tin gì"
Hàn Vân Nam có khả năng không phải là em ruột của lão đại"
Diệp Viên Hy đang uống ly nước nghe Tỉnh Lâm nói mà bất ngờ đến ho sặc sụa.

Hàn Chiêu Dạ ngồi kế bên thấy thế thì liền lấy tay vỗ nhẹ vào lưng cô.
Tử Kiệt:"Chuyện này đúng là thú vị"
Viên Hy:"Thú vị cái đầu em, cái này là chuyện lớn động trời đấy"
"Đó chỉ là trước kia thôi còn bây giờ thì chị hãy nhìn vào hiện tại.

Từ khi Hàn thị rơi vào tay chị, Hàn lão gia qua đời thì Hàn gia rơi vào suy tàn, cho đến thời điểm hiện tại Hàn gia dường như không còn ảnh hưởng gì lớn đến giới thượng lưu.
Còn riêng Hàn Vân Nam hiện giờ cũng đang là đối tượng bị truy nã khắp nơi trong nước nên bây giờ hắn có phải là người của Hàn gia không thì không còn quan trọng nữa
"Nhóc nói cũng rất có lý"
"Em lớn rồi, chị đừng gọi em là nhóc nữa"
"Được vậy sau này chị sẽ kêu em là bé con có chịu không"
Diệp Tử Kiệt: "....."
Cậu hết nói nổi với bà chị này rồi.

Đôi lúc cậu không hiểu một người như thế này mà có thể quản lí một công ty vầ một tổ chức lớn như thế này.

Không biết đây có thể là thứ mà người đời hay gọi là kỳ tích chăng..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 107: 107: Dọa Ma


Viên Hy:"Vừa rồi anh nói là có khả năng vậy có nghĩ đều đó có thể là do anh suy đoán"
Đúng vậy"
"Vậy dựa vào đâu mà anh suy đoán như thế"
"Bà Lệ cùng Hàn Vân Nam đang ở nhà của một người đàn ông và được ông ta che chở.
Phải nói nhìn bề ngoài Hàn Vân Nam giống người đàn ông đó từ 70-80 phần.

Đều quan trọng ông ta là thủ lĩnh của một tổ chức có tiếng tại đây"
Viên Hy:"Từ đều này chúng ta có thể suy ra được thế lực thần bí kia giúp Hàn Vân Nam hãm hại Hàn Chiêu Dạ và gắn bom vào chiếc xe để nhằm loại bỏ tôi.

Chuyện này đúng là thú vị, nhưng cho dù anh ta có phải là người của Hàn gia hay không thì cũng chỉ có một kết cục mà thôi.

Mấy tuần nay ở đây các anh điều tra được gì rồi"

Chúng tôi đã cài gián điệp và hiện tại chúng ta đã có được một số bằng chứng rửa tiền của công ty ông ta"
"Tốt, các anh cứ tiếp tục như vậy đi.

Mà hiện giờ Hàn Vân Nam đang ở đâu"
"Một căn nhà ở trung tâm thành phố"
"Một lát nữa anh gửi cho tôi địa chỉ cụ thể và chuẩn bị bắt đầu hành động"
Ok"
Đến chiều sau khi nhận được tin nhắn địa chỉ nhà của Hàn Vân Nam thì cô lập tức chuẩn bị sẵn dụng cụ rồi lên xe rời đi.
Hàn Chiêu Dạ thấy cô chuẩn bị tất bật như vậy thì chỉ biết lắc đầu nhưng cuối cùng anh vẫn không có ý kiến gì.
Sau khi cô láy xe đến gần nơi Hàn Vân Nam đang ở thì cô nhờ anh đi vòng vòng kiểm tra nơi này còn mình thì bắt đầu hóa trang thành một con ma và đem theo đoạn ghi âm mà cô chỉnh sửa cả một buổi chiều theo.
Đợi Hàn Chiêu Dạ quay lại thì ôm cô rồi cận thận né các camera để đưa cô đến thẳng phòng ngủ của Hàn Vân Nam.
Đến nơi nhìn người đàn ông đang ngủ trên một chiếc giường rộng lớn và căn phòng xa hoa thì cô chỉ thầm cảm thán:
"Haiz...!không biết kiếp trước anh ta tích phước đức gì mà cho dù làm bao nhiêu chuyện xấu vẫn được ăn sung mặc sướng như thế này"
Đi đến bên giường cô nhờ anh ôm mình rồi sau đó khẽ kiều kiều người ta.
Hàn Vân Nam đang ngủ ngon thì cảm thấy mặt mình hơi ngứa, vừa mới mở mắt ra thì bắc gặp một gương mặt tràn đầy máu.
Hàn Chiêu Dạ lúc này cũng hiểu ý mà ôm cô bay thẳng lên không trung còn Diệp Viên Hy cũng nhân lúc đó là bật ghi âm lên.
Tiếng cười rùng rợn, cùng với những câu nói oan than trách hờn cứ vang lên liên tục khiến cho người ta sợ tới nổi tè ra quần.
Chơi được một lúc thì Hàn Chiêu Dạ cảm thấy dường như có người đang đến nên đã nhanh chóng ôm cô bay đi.
Sau khi thoát khỏi đó thì anh đưa cô về lại chổ chiếc xe.

Diệp Viên Hy cũng rất hiểu tình hình mà lặp tức lái xe rời đi, trên môi thì không ngừng nở nụ cười.
Hàn Chiêu Dạ:"Dọa được người ta thì vui đến như vậy sau"

"Đúng thế, vừa rồi anh có thấy anh ta sợ đến nỗi tè ra quần luôn không"
Anh nghe cô nói thế thì môi cũng nở nụ cười:Cô đúng là một tiểu quỷ tinh nghịch"
Cái này là tôi trả thù cho anh mà anh lại bảo tôi là tiểu quỷ tinh nghịch"
"Tôi chỉ nói chơi thôi mà"
Con người của anh mà cũng có khái niệm nói chơi à"
"....."
........................
Buổi tối ngày hôm sau.
Hôm nay Hàn Vân Nam vẫn như mọi khi, anh ta đang trên đường đi chơi về thì bị một đám người áo đen quay quanh đánh cho đến khi anh ta ngất thì mới trối lại rồi đem đi.
Ào ào"
Diệp Viên Hy thấy Hàn Vân Nam cứ ngủ mãi nên cô đã cho người dội nước lạnh và mặt khiến anh ta tỉnh dậy.
"Chào anh, chúng ta lại gặp nhau"
"Cô cô sau cô lại ở đây"
Sau tôi lại không thể ở đây"
Tại sau cô lại bắt cóc tôi, mau thả tôi ra nếu không"

Chưa để anh ta nói hết thì cô lên tiếng chen vào:
Nếu không thì sau? Anh nên nhớ bây giờ anh đang nằm trong tay tôi, mạng của anh sống hay chết là do tôi định đoạt nên mấy lời dọa dẫm đó đối với tôi rất vô nghĩa.
Đáng lẻ ra mới ban đầu tôi cũng không định làm khó anh nhưng do anh cho người à không người ở phía sau lưng anh cho người gắn bom vào xe của tôi hại tôi xém nữa thì mất mạng.

Anh nghĩ xem chuyện này chúng ta nên tính sổ như thế nào đây"
Hàn Vân Nam ghe cô nói thế thì gương mặt tràn đầy ngạc nhiên:
"Tôi và cô có thù gì mà cô đã hại tôi phải ngủ với một đám đàn ông"
"Tất nhiên là vì cổ phần"
Chuyện không đơn giản như vậy"
Thì đúng là trước kia anh và tôi chẳng có thù gì và Hàn thị cũng chưa từng là mục tiêu của tôi cho đến khi anh ra tay hãm hại Hàn Chiêu Dạ khiến cho cuộc sống của tôi bị đảo lộn.
Mà nếu như tính ra cặn kẽ thì anh chính là người gián tiếp khiến cho cuộc sống của tôi biến thành bảy sắc cầu vòng đấy".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 108: 108: Thu Lưới


"Cô nói vậy là sau"
Anh có cảm thấy là từ nãy đến giờ chúng ta lạc đề hơi bị nhiều rồi không.

Chuyện anh hại tôi suýt chết anh định tính như thế nào đây.
Tôi cũng là một con người rộng lượng, lười so đo nên tất cả những việc còn lại sẽ giao cho các anh em ở đây xử lí.

Anh yên tâm dù bọn họ có làm gì thì tôi cũng đảm bảo là anh sẽ sống sót mà rời khỏi đây nhưng còn lành lặng thì tôi không chắc"
Cô vừa dứt tiếng thì tiếng điện thoại liền reo lên.
"Alo"
Chước Tư:Nhiệm vụ đã được hoàn thành"
Tốt lắm giờ thì anh cứ tạm thời nghĩ ngơi đi, ngày mai chúng ta thu lưới"

Được"
Nói chuyện điện thoại xong thì cô quay người đứng lên rồi rời đi.

Ngay khi bóng lưng cô vừa khuất thì trong không gian lập tức có tiếng hét đau đớn của ai đó vang lên.
Cuối cùng dù cô có mạnh mẽ và mưu mô đến mức nào thì vẫn có không có đủ can đảm để ra tay tra tấn người khác.
Ngày hôm sau đã có một bức thư được gửi đi với bức ảnh một người con trai hai tay đang bị xích lại, máu me chảu đầy mình và kèm theo đó là một bức thư với nội dung:
Con trai ông vừa mới nhận lại được và cả lô hàng vào tối qua đang ở trong tay tôi.

Nếu muốn đàm phán thì 9h ngày mai tại nhà hàng đường xxx chúng ta gặp nhau"
Thật ra vào khoảng một tuần trước cô có nghe Chước Tư thông báo là vào tuần này và cụ thể là tối hôm qua ông ta sẽ có một lô hàng lớn m* t** sẽ được xuất ra nước ngoài nên bọn cô đã lên kế hoạch cướp lô hàng đó.
Tiếp đến là bắt cóc giải quyết Hàn Vân Nam dùng hai thứ này để dụ con mồi ra và vào 9 giờ hôm nay tất cả mọi bằng chứng phạm pháp của ông ta sẽ đến tay cảnh sát.
Cuối cùng công ty của ông ta sẽ rơi vào tình trạng rối loạn, tổ chức cũng lâm vào cảnh rắn mất đầu.
Đến lúc đấy cô chỉ cần ra tay bước cuối cùng là thâu tóm tất cả mọi thứ mà thôi.
Nhìn gương mặt thẩn thơ cùng nụ cười đầy phần tà mị của cô thì anh không cần đoán cũng biết cô đang suy nghĩ cái gì:
Lần này giải quyết được đám người này cô cũng tốn không ít công sức nên địa bàn ở đây tôi sẽ tặng cho cô xem như quà mừng tổ chức của cô sau này khai trương có được không
Diệp Viên Hy nghe thế thì hai con mắt lập tức sáng lên:
Anh nói có thật không
"Tôi không biết lừa người
Nhưng mà người của tôi bây giờ còn không đủ để lo chuyện trong nước nữa chứ huống chi là chuyện ngoài nước"
"Vậy tạm thời cứ để người của tôi cai quản ở đây cho đến khi nào bên cô ổn rồi thì cử người sang đây tiếp nhận là được"
Mà nè, hôm nay anh uống lộn thuốc hay gì mà tốt với tôi quá vậy"

Tôi không có sở thích ngược đãi những người đi theo mình"
"Anh chắc là sau này không đổi ý chứ vì đây là một nơi rất tốt để phát triển thêm thế lực của anh đấy"
Địa bàn của tôi rất nhiều, thế lực cũng đã rất lớn nên có mãnh đất này không thì cũng vậy thôi"
"Wow anh đúng là một ông chủ tốt, nhất định sau khi anh quay về thân thể của mình rồi thì tôi vẫn sẽ đeo theo anh, giúp anh sang sẽ công việc"
Hay cô muốn ôm đùi tôi, dựa vào tôi để phát triển thế lực của bản thân"
Bị anh đoán trúng ý đồ của mình thì cô chỉ cười hì hì rồi lên tiếng:
Chắc là cả hai.

Nhưng mà anh chỉ nói không với tôi như vậy thì làm sau mà Chước Tư với Tỉnh Lâm tinh lời tôi nói được chứ"
Cô đem theo cây viết và một miếng giấy để khi nào gặp thì tôi sẽ viết giấy đưa cho bọn họ xem"
Lão đại của tôi đúng là một người vừa tài giỏi lại thông minh"
Hôm nay cô ăn gì mà miệng ngọt quá vậy"
Chắc là cơm"
"...."
.................................

Vào ngày hôm sau vừa đúng 9h sáng tại một phòng vip riêng của nhà hàng cô đã thấy có bóng dáng của ai đó xuất hiện.
"Chào ông Dannel"
"Cô là ai, còn lô hàng và con trai của tôi"
Sau ông vội vàng thế, mà theo ngữ điệu này thì Hàn Vân Nam chắc là con ruột của ông rồi.

Nếu như Hàn Thẩm mà biết chuyện này thì không biết ông ta sẽ có biểu cảm gì"
Hàn gia đã suy tàn, ông ta bây giờ cũng chỉ còn hai bàn tay trắng mà thôi nên cô nghĩ có thể lấy chuyện này ra uy h**p tôi
Tôi chẳng có ý định uy h**p ai đâu nhưng mà theo tôi đoán chắc là ông cũng sắp trở thành Hàn Thẩm thứ hai rồi đấy"
Ý cô là sau
Chuyện đó thì từ từ ông sẽ biết, hôm nay tôi hẹn ông ra đây chủ yếu là để đồi nợ thôi".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 109: 109: Trả Giá


"Tôi và cô thì có nợ gì chứ
"Cách đây khoảng một tháng trước ông cho người gài bom vào xe khiến tôi suýt chết.

Dùng thân phận nhà đầu tư cố ý gây khó dể cho Hàn thị và đều quan trọng đó chính là ông ở phía sau lưng đứa con trai của mình bày kế hãm hại Hàn Chiêu Dạ."
Cô cô"
Ông không cần ngạc nhiên đến như vậy đâu.

Hôm nay hẹn ông ra đây tôi chỉ muốn thông báo hai đều.
Thứ nhất là đứa con trai của ông vẫn còn sống nhưng còn lành lặng không thì tôi không chắc"
Dannel nghe cô nói vậy thì lập tức nhìn cô bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện.

Lúc đầu cô còn bị ánh mắt đó dọa sợ nhưng cũng mai có Hàn Chiêu Dạ ở một bên vỗ nhẹ vào lưng khiến cô hoàn hồn lại.
Rất nhanh sau đó cô dùng ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào ánh mắt của người đối diện rồi nói tiếp:
"Thứ hai là đã đến lúc ông nên trả giá cho những gì mà ông làm rồi"
"Ý của cô là"
Về đến công ty của mình thì tự khắc ông sẽ ngộ ra thôi."
Sau khi nói xong thì cô quay người rời đi.

Hôm nay hẹn người này ra đây mục đích là cô muốn khi ông ta quay trở về công ty sẽ ngỡ ngàng phát hiện ra tất cả mọi thứ mình gầy dựng nên đã tan thành mây khói.
Trên đường về lâu đài trong lòng cô lại nghĩ.
Có khi nào Hàn Chiêu Dạ bị biến thành một hồn ma là do báo ứng không.

Cô biết người như anh thì việc chém giết hay khiến con người ta rơi vào đường cùng là việc không thể tránh khỏi.
Tuy nói những người mà anh giải quyết cũng không phải hạng tốt đẹp nhưng ít nhiều gì cũng để lại nghiệp chướng và ông trời đã trừng phạt bằng cách biến anh thành một hồn ma và chỉ có cô mới có thể nhìn thấy.
Còn về phần của mình thì do lúc trước cô hiền lành lại thích làm việc thiện nên ông trời đã cho cô nhìn thấy và có được sự giúp đỡ của anh trong sự nghiệp.
Chắc ý định của ông trời là muốn cô cảm hóa anh thành một người tốt bụng nhưng bây giờ nhìn lại thì hình như là bản thân cô ngược lại bị Hàn Chiêu Dạ cảm hóa thì phải.
Thế có khi nào sau này ông trời sẽ trừng phạt cô khiến cho cô có kết cục như Hàn Vân Nam không
Hàn Chiệu Dạ ngồi trong xe thấy cô cứ vô hồn nhìn ra cửa sổ, đôi lúc thì hai hàng chân mài của cô chau lai.

Hàn Chiêu Dạ:Cô suy nghĩ cái gì mà trong có vẽ tập trung nhỉ"
"Tôi đang nghĩ liệu sau này mình có bị báo ứng vì những chuyện ác mà ình đã làm không"

Vậy nói tôi nghe xem cô đã làm những chuyện ác gì"
Khiến Hàn Vân Nam bị tàn phế, ông Dannel mất hết tất cả sự nghiệp của mình với lại giúp anh buôn bán vũ khí và nó trở thành những công cụ cho các cuộc bạo loạn như ở nhà hàng Ninh Quế Ngọc là một ví dụ điển hình, còn giúp cho các sát thủ ở tổ chức khác và nguyên thủ quốc gia chuẩn bị cho những cuộc chiến giành thuộc địa"
Đều cô nói nghe cũng có lý nhưng cô có nghĩ đến những việc mà ông Dannel và Hàn Vân Nam đã làm chưa? Bọn họ đã hại biết bao nhiêu người? Chung quy lại thì những gì hôm nay bọn họ phải chịu là do nghiệp của bọn họ gây ra mà thôi.
Còn việc buôn bán vũ khí chúng ta không làm thì cũng sẽ có vô số người khác làm mà thôi.

Cũng như việc cô mở sòng bạc, nếu như người ta có thể nhận thức và được hành động và tiết chế thú vui của bản thân thì sẽ không có những vụ việc như cờ bạc đến nỗi phải bán cả vợ cả con.
Nếu con người ai ai cũng nhận thức được hành động của mình và sống một cuộc sống lành mạnh thì cô nghĩ sòng bài có tồn tại được không.
Nếu như cô không có thế lực phía sau của tôi hổ trợ thì đám người đánh phá cửa hàng quần áo có chịu đi theo cô không"
Nghe anh nói như vậy thì cô lập tức hiểu ra rồi lên tiếng:
Tổi hiểu ý anh rồi, từ nay về sau tôi sẽ không nghĩ đến mấy chuyện như báo ứng nữa"
Sau khi về đến lâu đài thì cô thay đồ ra rồi lên xe phóng đi.

Vụ việc Hàn Vân Nam đã giải quyết xong nên cô sắp phải về Hàn thị vì thế nên bêy giờ phải tranh thủ thời gian mà đi chơi.
Hai năm sau.

Ở bờ sông Rhein tại Đức có một người đàn ông trong cực kỳ thảm hại đanh đứng đó.
Quần áo thì tàn tạ, đầu tóc rối bời, một bên mắt, một cánh tay và một chân đều không còn nữa.

Người đàn ông ngước gương mặt lắm lem của mình ngước nhìn bầu trời xanh, nhìn những cánh chim bay lượn trên không trung rồi đảo mắt xuống dòng sông xanh thẩm.
Từ khi rời khỏi cái địa ngục đó thì cuộc sống của anh trở nên thảm hại vô cùng.

Ngày ngày anh phải lên lết tấm thân tàn tật này đi khắp đầu đường xó chợ để cố gắng xin được lòng thương xót của những người đi đường.
Bị người ta khinh thường, sỉ nhục thậm chí còn trợ thành nơi trúc giận cho những tên côn đồ.

Đôi khi anh cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình còn thua cả một con chó..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 110: 110: Không Ai Biết Đến Chuyện Tình Của Họ


Đến giờ anh mới nhận ra được cuộc sống trước kia đáng quý nhưng thế nào nhưng rất tiếc mọi chuyện đã quá muộn và anh cũng không còn cơ hội để quay đầu nữa.
Hàn Vân Nam nhìn dòng nước kia môi nở lên một nụ cười.

Nụ cười như cuối cùng anh cũng đã được thanh thản, cuối cùng anh cũng đã buôn bỏ được mọi thứ và trở về với thiên nhiên.
Và anh chọn cách gieo mình xuống dòng sông Rhein để kết thúc cuộc đời.
Vài ngày sau.
"Reng reng reng"
"Alo"
"Chúng tôi đã tìm được Hàn thiếu gia nhưng"
Triệu Mai Lâm:"Có chuyện gì cậu cứ nói đi"
Cậu ấy bây giờ đã thành người tàn tật, bị mất một mắt, một cánh tay và một bên chân và đã không còn nữa
"Cái gì"
"Vài ngày trước người ta phát hiện có một xác chết trôi nổi ở sông Rhein sau khi chúng tôi xác nhận được thì xác chết đó chính là cậu ấy.

Do không tìm được người thân nên mọi người đã chôn cậu ấy ở gần dòng sông đó và đặt tên là mộ vô danh"

"Anh gửi địa chỉ ngôi mộ ấy qua cho tôi được không
"Được"
Đứng trước một ngôi mộ đất được đắp một cách sơ sài mà Triệu Mai Lâm khóc nấc lên.

Cô biết lúc trước anh đến với cô là vì gia đình cô giàu và có thể giúp đỡ anh trong công việc.
Cô biết anh không yêu mình nhưng cô vẫn một lòng vì anh.

Cho đến bây giờ cô vẫn nhớ bóng dáng của cậu thiếu niên năm ấy.
Nhiều lần thấy anh qua lại với những người phụ khác cô cũng buồn lắm chứ nhưng cô vẫn quyết định bỏ qua.

Nhiều lần cô cũng muốn từ bỏ anh nhưng con tim cô lại không buông được.
Cô nhớ cái lần mà chân cô vô tình bị trật và anh đã cổng cô về đến nhà, cái cảm giác khi ở trên tấm lưng vững chảy ấy làm cô không thể nào quên được.
Có lẻ đối với anh cô chỉ là một công cụ để lợi dụng, cô biết điều ấy chứ nhưng vì anh cô vẫn bằng lòng và sẵn sàn để cho anh lợi dụng.
Tuy thời gian hai người ở bên nhau không nhiều nhưng cô sẽ nhớ mãi và để nó in thật sâu vào trong trái tim mình.
Hồi tưởng lại những kỷ nhiệm trước kia của hai người mà nước mắt cô bất giác rơi.

Ở đó được khoảng hai tiếng thì cô mới để trái cây, hoa và đốt một nén hương.
"Chúc anh sau này có một kiếp sống mới, một con người mới và một cuộc đời mới luôn tươi đẹp.

Dù cho người khác có dần lãng quên anh nhưng em sẽ không bao giờ quên vì hình ảnh của anh sẽ mãi mãi tồn tại trong trái tim em."
Ngày hôm sau tin tức một cô gái tự tử ở nhà riêng.

Cô ấy đã lựa chọn kết thúc cuộc đời mình để đi theo chàng trai, nhưng người đời chẳng biết được vì sau cô ấy lai chọn tự tử và cũng không một ai biết đến chuyện tình của họ.
........................!
Sau hai năm thì địa vị của cô ở Hàn thị cũng đã được củng cố.

không chỉ như vậy mà cửa hàng quần áo của cô đã trở thành một thương hiệu lớn và công ty thời trang của cô cũng phát triển một cách đáng kinh ngạc.
Ngoài về lĩnh vực đó ra thì cô còn là một nhà kinh doanh bất động sản lớn nhất nhì đất nước.

Nên có thể nói bây giờ công ty của cô cũng có thể ngang ngửa với Hàn thị.
Về tổ chức thì do người của anh giúp đỡ nên giờ đây cũng đã lớn mạnh và đã có thể độc lập và không cần tổ chức của anh giúp đỡ nữa.
Ở Hàn thị.
Hôm nay vẫn như mọi khi đang phê duyệt tài liệu thì đột nhiên đầu của cô lại bổng nhiên đau kinh khủng, sau đó mắt của cô dần trở nên mờ và ngất đi.
Hàn Chiêu Dạ ở một bên thấy cô từ từ gục xuống thì anh định vươn tay ra đỡ nhưng bất ngờ là lần này anh không chạm vào người của cô được nữa.
Điều này khiến cho anh cực kỳ hoang mang không biết phải làm sau.

Đúng lúc này có một hợp đồng cần cô ký tên nhưng Châu Khải Hiên ở bên ngoài gõ cửa mãi chẳng nghe cô phản hồi.
Đột nhiên trong đầu anh nãy sinh ra một cảm giác bất an nên đã tông cửa xong vào.

Nhìn thấy cô nằm ngất xỉu trên bàn thì anh nhanh chóng dìu cô đi bằng cửa sau của công ty rồi đưa đến bệnh viện và gọi điện thông báo cho mọi người.
Mạn Mạn đang làm việc ở cửa hàng nghe chuyện cô bị ngất xỉu thì lập tức chạy đến bệnh viện.
Còn Hàn Chiêu Dạ nhìn các y bác sĩ khám cho cô mà lòng anh không ngừng suy nghĩ về tình trạng của những ngày qua.
Lúc trước trong phạm vi 5m gần cô là anh có thể chạm vào đồ vật nhưng gần đây phạm vi đó chỉ còn 2m rưỡi, đồng thời anh cũng không còn chạm vào cơ thể của cô được nữa, tốc độ bay trên không cũng giảm đáng kể.
Không chỉ có anh mà dạo này cô cũng thường hay mất ngủ, chán ăn, tinh thần và sức khỏe cũng dần giảm xuống..
Sau khi bác sĩ khám cho cô xong thì chỉ bảo cô bị suy nhược cơ thể nên cần ăn uống đều độ và nghĩ ngơi hợp lý.
Được các y bác sĩ truyền dịch được một lúc thì cô cũng lại.

Thường thi đều đầu tiên đập mắt mọi người là trần nhà trắng xóa còn cô thì không, thứ đầu tên mà cô nhìn thấy được chính là gương mặt của anh trên không trung khiến cô giật cả mình.

Còn Mạn Mạn ngồi kế bên giường vừa thấy cô tỉnh dậy thì hỏi han đủ thứ.

Còn Châu Khải Hiên và cả Chước Tư vừa mới tới thấy cô cũng không bị gì nghiêm trọng nên cũng chỉ hỏi thăm vài câu.
Đến chiều sau khi sức khỏe đã ổn thì cô được xuất viện và về nhà riêng của mình.

Căn nhà này là lúc trước cô nhờ Lưu Quang Khải mua rồi tu sửa lại.
Nhà cô hiện giờ cũng như biệt thự trên núi vậy.

Mấy anh chàng áo đen kia hay bên phía Mạn Mạn ai muốn ở thì ở, không muốn ở thì thôi.
Sau khi về đến nơi thì Mạn ngay lập túc kéo cô lên phòng rồi hỏi:
"Dạo này cô có hay buồn ngủ, chán ăn, tinh thần thì mệt mỏi và hay chóng mặt đau đầu không.

Hồn ma ở chung với cậu cũng bị giảm đi một số năng lực không"
Diệp Viên Hy nghe Mạn Mạn nói mà hai mắt trợn tròn:"Sau cậu biết được hay vậy".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 111: 111: Thuật Dẫn Hồn


Nghe cô nói thế thì Mạn Mạn lập tức cầm hai bàn tay của cô lên xem.
"Có chuyện gì vậy"
"Đã đến lúc rồi"
Cậu nói vậy là sau"
"Lúc trước sau khi biết chuyện cậu bị một hồn mà bám theo thì mình chợt nhớ ở quê mình có một bà thầy rất hay về chuyện này nên mình đã bí mật đi tìm.
Bà ấy nói do kiếp trước hai người có ân oán tình thù gì đó nên kiếp này mới như vậy.

Ngay từ đầu ông trời đã sắp đặt cho anh làm một hồn ma và cô là người được định sắn là sẽ giúp anh.
Chuyện của hai người là do số phận nên lúc ấy không thể làm gì được nhưng nếu như sau khi hai người trả xong nợ cho nhau thì sẽ quay về với cuộc sống của bản thân và sẽ trở lại như hai đường thẳng chưa từng giao nhau.
Hiện giờ hai người đã trả hết nợ cho nhau nhưng hồn ma của anh vẫn chưa nhập xác là vì cần phải có thuật dẫn hồn.
Nếu như chậm trể chuyện này thì cậu sẽ rơi vào hôn mê và thậm chí là cái chết vì đã mất quá nhiều dương khí khi ở bên một hồn ma.
Còn hồn ma ấy cũng sẽ hồn bay phách tán vì không nhận được khí dương từ cậu"
"Cậu dẫn mình đến nhà bà thầy đó có được không"
Để mình sắp xếp công việc rồi sáng mai hai chúng ta đi"
"Được
Chước Tư:"Chuyện hai người nói là thật sau

Mạn Mạn:"Sau anh lại ở đây"
" Ngày mai tôi đi với hai người"
Lúc sáng anh chỉ đến bệnh viện thăm cô một chút rồi đi vội nên không kịp hỏi thăm sức khỏe cho nên giờ anh mới có mặt ở đây.
Viên Hy:"Anh bận như vậy"
Chưa để cô nói hết thì anh đã lên tiếng:
Chuyện này liên quan đến sống chết của lão đại và cô.

Hai người mà xảy ra chuyện một lần nữa thì công ty và tổ chức sẽ rơi vào thế loạn"
"Vậy anh làm tài xế có được không vì chuyện này không thể bị lộ ra ngoài".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Yêu Thầm Vợ Cũ
2.

Bác Sĩ Kiều Xin Đừng Manh Động
3.

Đại Chúa Tể
4.

Vị Ương
=====================================
Được"
..................
Hôm sau vừa tờ mờ sáng ba người đã xuất phát.

Chước Tư làm tài xế còn Mạn Mạn ngồi ở ghế phụ lái để chỉ đường, Diệp Viên Hy thì ngồi phía sau tựa đầu vào vai Hàn Chiêu Dạ mà ngủ.

Đến gần chiều ba người đã có mặt tại một ngôi làng khá khang trang.

Do đường nhỏ quá nên ba người đành phải đi bộ.
Viên Hy phát hiện trên đường đi đôi mắt của cô bạn mình cứ chất chứ một nỗi buồn gì đó nên cô lên tiếng:
"Cậu không sau chứ"
Mình chỉ là nhớ lại những chuyện quá khứ thôi"
Nghe Mạn Mạn nói thì cô mới nhớ lại ngày xưa cô ấy từng bị bỏ rơi nên cô chỉ đành an ủi:
"Những chuyện trước kia đều là quá khứ cả rồi"
"Mình không sau đâu cậu đừng lo"
Đi được một lúc thì ba người dừng chân tại một ngôi nhà trong khá cổ xưa, bên trong có một bà lão tầm 60-70 tuổi đang ngồi nhai trầu.
Khi vừa thấy mấy người bọn cô thì bà lập tức nhìn vào một khoảng không.

Diệp Viên Hy biết nơi khoảng không đó chính là chổ mà Hàn Chiêu Dạ đang đứng.
"Mấy đứa đến rồi sau"
Mạn Mạn:"Dạ, gần đây con phát hiện ra cô bạn của mình có những dấu hiệu như bà dặn trước đây."
Sau khi để ba người ngồi ghế uống nước thì bà cụ mới lên tiếng:
Chắc hai con cũng nghe cô bé này nói sơ qua mọi chuyện rồi đúng không"
Dạ"
"Sau khi dùng thuật dẫn hồn thì các con sẽ quên hết khoảng thời từ khi bắt đầu gặp đối phương.

Nếu còn duyên thì hai con sẽ tự động nhớ lại còn nếu như hết duyên thì hai con sẽ đường ai nấy đi và tuyệt đối những người ngoài cuộc không được khơi gợi lại chuyến này nếu không hậu quả sẽ khó lường.
Nếu như bị ép buộc nhớ lại thì có thể sẽ bị đau đầu cho đến chết"
Viên Hy:"Con có một thắc mắc"
"Con cứ hỏi đi"
"Chuyện con có thể nhìn thấy anh ấy có thể là do duyên nhưng còn chuyện anh ấy là hồn ma nhưng lại không thể nhìn thấy những hồn ma khác hơn nữa ở trong một khoảng không gian nhất định anh ấy có thể chạm vào đồ vật."
Người đời tương truyền rằng con người có ba hồn, sau khi chết một hồn sẽ bay lên thiên đường, một hồn sẽ do hắc bạch vô thường dẫn xuống địa ngục và hồn cuối cùng sẽ vất vưỡn ở chốn nhân gian.
Nhưng do số chưa tận nên hồn ma đi theo con có hai hồn, một hồn còn lại thì đang ngủ sai trong thể xác.

Nhờ có sợ dây định mệnh nên hai con có thể kết nói và trao đổi âm và dương khí cho nhau vì thế nên khi ở gần con hồn ma sẽ có nhiều dương khí và năng lực nên có thể cầm nắm đồ vật.
Nhữnng hồn ma khác chỉ có một hồn còn hồn ma đi theo bên cạnh của cô có hai hồn nên mới không nhìn thấy được những đồng loại của mình.

Hơn nữa do những ngày đầu đi theo con lúc đó hồn ma mới bị tách khỏi thân thể nên sẽ có khả năng cảm nhận được nguy hiểm của thân xác mình, thậm chí có thể bị kéo đến đó"
Diệp Viên Hy nghe thế thì đôi mắt trợn tròn, những gì bà cụ này nói trùng hợp với những gì trước kia.
Chước Tư:Vậy thì khi nào có thể dùng thuật dẫn hồn"
"Khi dùng thuật thì thể xác, hồn ma và người nhìn thấy hồn mà phải ở chung một chổ và thời gian thích hợp để khải triển thuật là 12h đêm".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 112: 112: Chỉ Biết Hiện Tại Trong Quá Khứ Hai Người Yêu Nhau Là Được Rồi


"Ngày mai bà có thể cùng bọn cháu vào thành phố được không ạh"
Bà cụ nghe thế thì gật đầu.
"Giờ này cũng tối rồi các con cứ ở lại đây, ngày mai chúng ta đi
Dạ"
..........................
Đến tối Diệp Viên Hy cứ mãi nằm ở trên giường lăng qua lăng lại mà không ngủ được, Hàn Chiêu Dạ nằm ở kế bên thấy vậy thì lên tiếng:
Lạ chổ nên khó ngủ à
"Chỉ là nghĩ đến không còn bao lâu nữa anh sẽ được quay lại cơ thể mình nhưng đều đó cũng có nghĩ là tôi và anh sẽ quên nhau."
Nói đến đây thì nước mắt cô lại rơi.
"Nếu như chúng ta còn duyên còn phận thì sẽ nhớ lại"
"Nhưng nếu như không còn duyên còn phận nữa thì sau"

Truyện Điền Văn
Chúng ta sẽ quên nhau và như hai đường thẳng song song vậy"

"Tôi không muốn vậy đâu huhu"
Anh thấy cô như thế thì bay lại rồi ôm cô vào lòng:
Ngoan đừng khóc nữa, tôi cũng không muốn quên em đâu"
Được anh ôm thì cô cũng không phản kháng mà ngược lại còn lại còn rất phối hợp mà ôm anh.

Đợi cho đến khi cô khóc đã thì anh lên tiếng:
"Tôi thích em"
Diệp Viên Hy nghe anh nói thế thì rất kinh ngạc rồi chuyển sang mỉm cười.
"Em thích anh"
Thấy anh vẫn im lặng ôm mình thì cô lên tiếng:
Anh thích em từ khi nào vậy"
Anh không biết"
Vậy sau anh nhận ra được là mình yêu em"
"Bằng một cách nào đó mà em đã thầm lặng bước vào trái tim anh.

Rồi đến một ngày bản thân anh chợt giật mình và phát hiện ra tâm trí và cả cái hồn này đều có hình bóng của em.

Vậy còn em, em thích anh từ lúc nào vậy"
"Tuy anh là hồn ma nhưng nhan sắc thì không tệ lại cộng thêm ngày nào cũng đeo theo em 24/24 hơn nữa còn dạy em kinh doanh, dạy em bắn súng, bảo vệ em thì làm sau mà em không thích không yêu cho được"
Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói những lời này thì mỉm cười rồi đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ rồi sau đó hai người chìm vào giất ngủ.
Dù sau này có xảy ra những việc gì, hai người có yêu nhau nữa không thì cứ để sau này tính.

Chỉ biết hiện tại và trong quá khứ hai người yêu nhau là được rồi.

...........

Do bà cụ đã lớn tuổi nên đi xe ôm của bác hàng xóm còn Mạn Mạn thì muốn từ từ ngắm nhìn quên hương mình nên cuối cùng ba người đi bộ khởi hành ra xe trước.
Buổi sáng đường làng rất đông người qua lại, những bác nông dân ra đồng, những người phụ nữ đi chợ và còn vài em nhỏ đi học.

Ở đây không có xe hơi mà chỉ có vài chiếc xe máy, xe đạp và còn vài người đi bộ trong thật yên bình và vui vẽ.
Mạn Mạn đang đi phía trước thì đột nhiên dừng lại, hai mắt cô ấy dần đỏ ao nhìn người phụ nữ phía trước.
Thấy bà ấy dần tiến gần thì cô nàng lập tức chạy ra phía sau cùng và nắp ở sau lưng Chước Tư.
Diệp Viên Hy đi phía trước Chước Tư thấy Mạn Mạn như vậy thì cô ấy cũng lờ mờ đoán ra chắc người phụ nữ đó có lẻ là người mẹ đã bỏ rời cô ấy.
Còn Chước Tư thấy cô trốn ở sau lưng mình thì phút chốc không hiểu gì những anh cũng không lên tiếng hỏi mà ngược lại vẫn bước đi bình thường nhưng không có chuyện gì xảy ra.
Đợi sau khi đi qua người phụ nữ kia thì cô nàng buôn anh ra rồi lên tiếng:
Cám ơn
Sau đó bước lên đi với Diệp Viên Hy.
Cậu quen người phụ nữ lúc nãy à"
Là người mẹ khi xưa đã bỏ rơi mình
Cô nghe thế thì choàng tay qua vai cô nàng rồi mỉm cười nói.
"Nếu cậu nhớ bà ấy thì hãy đi gặp, mặc dù bà ấy từng bỏ rơi cậu nhưng đó cũng là vì hoàn cảnh.

Chắc là ông trời ở trên cao đã nhìn thấu được sự khổ cực nên đã bù đấp cho cậu một Lâm gia và cô bạn thân dễ thương đáng yêu như mình sau"

Có lẻ mình vẫn chưa đủ can đảm để gặp lại bà ấy"
Không biết Mạn Mạn mạnh mẽ thường ngày của mình đâu rồi nhỉ, cậu cứ buồn mãi làm mình cũng muốn buồn theo luôn rồi nè"
Được rồi được rồi mình không buồn nữa"
"Vậy mới phải là bạn của mình chứ"
.......................
Sau khi về đến thành phố thì Chước Tư chạy thẳng đến biệt thự trên núi luôn.
Đến nơi thì mọi người ăn uống nghỉ ngơi rồi đi mua những vật dụng cần thiết để làm thuật dẫn hồn.
11h tối, lúc này thì Chước Tư, Hàn Mặc, Mạn Mạn và Châu Khải Hiên đang tất bật chuẩn bị mọi thứ theo lời bà cụ căn dặn còn những người khác thì đi công tác nên không kịp về.
Ngồi ở trong phòng ngủ của mình mặt cô cứ buồn hiu mà nhìn anh.
Hàn Chiêu Dạ:"Có chuyện gì sau"
Chỉ còn một tiếng nữa thôi thì chúng ta sẽ chính thức quên đi khoảng thời gian này.

Rõ ràng chỉ mới xác định mối quan hệ yêu đương ngày hôm qua thôi vậy mà bây giờ sắp xa nhau rồi".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 113: 113: Trở Về Cơ Thể


"Tuy sau này chúng ta quên nhau nhưng đâu có nghĩ là xa nhau"
Anh nói vậy là sau"
Em quên hiện giờ em đang là tổng giám đốc của công ty à"
Nhưng khi anh tỉnh lại thì em sẽ"
Mặc dù em không còn là giám đốc nhưng xét theo khía cạnh nào đó thì em vẫn là cổ đông lớn thứ hai trong công ty hơn nữa cửa hàng quần áo của em và Hàn thị cũng có ký hợp đồng với nhau vài dự án mà."
Vậy có nghĩ là sau này chúng ta còn gặp lại nhau"
Đúng vậy, anh không biết tương lai như thế nào nhưng anh lại tin nếu hiện giờ em là người con gái anh yêu thì cho dù có mất trí nhớ thì anh vẫn sẽ yêu em một lần nữa"
"Anh mà nói dối thì sau này sẽ thành heo"
Em sau này mà có bỏ anh theo mấy tiểu thịt tươi thì cũng sẽ thành một con heo siêu mập luôn"
Diệp Viên Hy nghe anh nói thế thì bật cười:
"Sau này anh không còn ở bên em thì ai sẽ bảo vệ em đây"

"Anh vẫn sẽ bảo vệ em được không"
Được"
Mặc dù cô hỏi như thế nhưng bản thân cô biết sau này khi hai người quên nhau và với cái tính cách kia của anh thì đời nào mà bảo vệ ai nhưng từ sâu trong tâm trí cô vẫn mong rằng anh sẽ bảo vệ mình.
Lời đã hứa thì không được nuốt lại đâu nha"
Em thấy anh giống người nuốt lời lắm hay sau"
Tất nhiên rồi
Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói thế thì đưa tay cù lét khiến cô cười đến ch** n**c mắt.
Từ khi hai người gặp nhau thì có lẻ đây là lần đầu anh cởi bỏ hết lớp mặt nạ lạnh lùng và tính cách nghiêm nghị thường ngày để cùng chơi cùng cô.
Còn khoảng 10 phút nữa đến 12h thì Mạn Mạn qua gọi cô.

Vừa mới mở cửa phòng anh thì cô thấy xung quanh có rất nhiều bùa chú, cuối chân giường ngủ thì có một bàn hoa quả và cái lư hương.

Xung quanh giường của anh thì có một vòng tròn được tạo ra bằng một loại bột gì đó màu đỏ.
Bà cụ thấy cô liền lên tiếng:
"Con hãy lại nằm kế bên người trên giường, nắm tay người đó và nhắm mắt lại.

Còn hồn ma cậu hãy bay lên trên và nằm như thân xác cậu lúc này"
Sắp xếp xong xuôi thì tất cả đèn phòng được và bầu không gian xũng vì vậy mà trở nên tăm tối đáng sợ.
Đám Chước Tư thì được đứng ở một góc mà im lặng mà xem.
Kim đồng hồ vừa chỉ 12 đúng thì bà cụ bắc đầu rung cái chuông lên rồi niệm niệm gì đó.

Mạn Mạn nghe tiếng chuông thì khẽ rùng mình có chút sợ hãy.

Chước Tư đứng kế bên cảm nhận được thân thể cô gái đứng kế bên mình đang run nên anh chủ động đưa tay của mình nắm lấy tay cô để trấn an.
Mạn Mạn thấy thế cũng đứng lại gần anh hơn vì lúc này cô có thể cảm nhận được sự che chở từ người của đàn ông này và không còn sợ hãi nữa.
Bà cụ lắc chuông xong thì bà lại cầm một thành kiếm đâm xuyên một lá bùa rồi đốt nó lên múa một vòng rồi chỉ kiếm vào hai người đang nằm trên giường nói một chữ:
Nhập"
Tiếp đó bà làm thêm vài động tác khó hiểu.

Qua khoảng 45 phút sau thì bà dừng lại và nói mọi việc đã thành công, sáng mai hai người sẽ tỉnh lại và dặn kỹ mọi người tuyệt đối không được nhắc gì về việc lúc trước anh là hồn ma và gặp được cô.

Nếu vi phạm thì anh và cô sẽ đồng thời bị thuật này quật cho đến chết.
Sáng sớm hôm sau Diệp Viên Hy được Mạn Mạn đưa về biệt thự của mình trong tình trạng còn bất tỉnh bởi vì khi cô tỉnh lại sẽ quên hết mọi thứ từ lúc gặp anh nên ở biệt thự trên núi sẽ hơi bất tiện.

Còn bà cụ thì đã được Hàn Mặc sắp xếp cho người đưa về quê.

Diệp Tử Kiệt sau khi biết chuyện này thì cậu đã không ngần ngại mà xin được theo cô vì Diệp Viên Hy là người đã cứu cậu nên cô đi đâu thì cậu sẽ đi đấy.
Sáng hôm sau như lời bà cụ đã nói anh thật sự đã tỉnh và quên hết những chuyện khi làm một hồn ma.
Do anh bị hôn mê quá lâu nên hầu hết các cơ quan trên người bị tê cứng mất chức năng hoạt động và cần một khoảng thời gian trị liệu.

Thứ anh hiện tại ăn được chỉ là cháo loãng và uống nước ấm mà thôi.
Hàn Chiêu Dạ:"Tôi bất tỉnh bao lâu"
Hàn Mặc: Hình như là anh theo cô được một năm thì đã thành công đoạt lại Hàn thị và tính đến giờ thì cô cũng đã cai quản công ty được hai năm rồi nên cộng lại thì.
"Đã ba năm rồi, Hàn lão gia đã mất vào hai năm trước, ông mất được nữa năm thì Hàn lão phu nhân cũng mất theo.

Hàn Vân Nam đã trở thành người tàn tật và lưu lạc khắp nơi bên Đức, bà Lệ thì không rõ tung tích còn ông Hàn thì từ khi Hàn lão gia qua đời thì cũng biệt tích".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 114: 114: Một Cô Gái Có Bản Lĩnh


"Hàn Vân Nam tàn tật"
Anh ta nhân cơ hội lão đại bất tỉnh lên làm tổng giám đốc của Hàn thị nhưng sau đó có một cô gái đã âm thầm hãm hại cho anh ta ngủ với một đám đàn ông rồi quay clip lại.
Và cũng nhờ như vậy cô gái đó đã thành công có được cổ phần công ty từ tay Hàn Vân Nam cùng với việc thu mua một số cổ phần nhỏ bên ngoài và đã thuận lợi làm tổng giám đốc.
Cùng với đó chúng tôi đăng bằng chứng Hàn Vân Nam hảm hai lão đại lên mạng khiến cho anh ta bị cảnh sát truy nã.

Mặc dù bị dồn vào đường cùng nhưng Hàn Vân Nam vẫn không quên trả thù bằng cách gắn bom vào xe của cô gái đã hại anh ta mất chức tổng giám đốc.
Nhưng mai mắn cô gái thoát được và đã khiến cho anh ta thành ra bộ dạng người không ra người ma không ra ma để nhằm mục đích trả thù"
Hàn thị trong tay một cô gái"
Đúng vậy"
"Khi nào tôi có thể hồi phục"
Tầm 2-3 tháng là có thể đi lại được"
Anh nghe Hàn Mặc nói thế thì khẽ gật đầu như đã hiểu.
Hàn Mặc thấy thế thì tiếp tục lên tiếng:
Vậy lão đại nghĩ ngơi"

Rồi sau đó đi ra ngoài để chuẩn bị một số máy móc và bài tập để chuẩn bị tiến hành hồi phục cho anh.
Ngay khi cánh cửa phòng được đóng lại thì trong đầu Hàn Chiêu Dạ chỉ có 6 chữ:
Một cô gái có bản lĩnh
Còn Chước Tư sau khi nghe Hàn Mặc nói sơ qua về tình hình của Lão đại thì anh gọi qua cho Mạn Mạn:
Alo"
Bên phía cô sau rồi"
Viên Hy vẫn chưa tỉnh còn bên phía các anh"
Lão đại đã tỉnh nhưng do hôn mê lâu quá nên cơ thể mất một số chức năng hoặc động và cần thời gian hồi phục"
Bao lâu"
"2-3 tháng"
Bây giờ không có lão đại các anh ở kế bên lại thêm lúc chưa gặp hồn ma thì Viên Hy của tôi rất ngây thơ nên không biết có thể chống đỡ Hàn thị nổi không nhưng tôi sẽ cố gắng hướng dẫn cô ấy đối phó với đám cáo kia"
"Cám ơn"
A Viên Hy cậu tỉnh rồi sau, tôi cúp mái trước nhé"
"Tút tút tút"
...................
Khi cô vừa tỉnh dậy thì nhìn thấy mình đang ở trong một căn phòng đầy xa hoa.
"Chúng ta đang ở đâu vậy Mạn Mạn"
Đang ở phòng ngủ của cậu chứ đâu"
Hình như phòng của mình đâu có rộng như thế này"
Mạn Mạn nghe cô nói thế thì biết cô đang nhớ đến cái phòng ngủ trước kia của cô ở cửa hàng quần áo củ.
Chẳng lẻ cậu bị té đến hỏng đầu rồi sau"
Viên Hy:"???"
"Bây giờ cậu là tổng giám đốc Hàn thị, người chủ bí ẩn của công ty thời trang nổi tiếng và môi giới bất động sản đồng thời là người đứng sau một tổ chức có hình thức kinh doanh chính là sòng bài"
Diệp Viên Hy nghe cô bạn của mình nói thế kinh ngạc đến trợn tròn mắt.

Tự nhiên sau một giất ngủ dậy cô liền có nhiều thân phận hơn nữa còn chen chân vào giới xã hội đen.
Cậu...!cậu nói gì vậy, sau có thể chứ hay là mình đang mơ"
Mạn Mạn nghe cô nói thế liền nhéo vào eo cô một cái mạnh.
Ây da cậu làm gì vậy"
Đau không"
Cậu nhéo mình như vậy thì không đau làm sau cho được"
Đây là hiện thực chứ không phải mơ đâu"
"Haiz...!lúc trước cậu có cứu được một người nên anh ta đã trả ơn bằng cách giúp cậu phát triển cửa hàng, sau đó cậu thấy nhàm chán quá nên đã mở rộng qua bất động sản.
Sau đó do cửa hàng bị một số người quấy rồi nên cậu mới thành lập tổ chức, mở sòng bài để người ta sợ cậu và cũng đồng thời cậu đi mua cổ phần của người để trở thành chủ của Hàn thị.
Nhưng không hiểu ngày hôm quá cậu đi đứng kiểu gì mà té đập đầu xuống đất và bây giờ như một con ngáo vậy"
Trời đất ơi sau mình máu chiến quá vậy"
"Cốc cốc cốc"
Mạn Mạn:Ai đấy"
Diệp Tử Kiệt:"Là tôi"
"Vào đi"
Bà chị tỉnh rồi à".

||||| Truyện đề cử: Yêu Thầm Vợ Cũ |||||

Viên Hy:Nhóc này là ai vậy"
Tử Kiệt:Tôi không phải là nhóc"
Mạn Mạn:Chỉ là một thằng nhỏ làm hành khuất được cậu nhặt về mà thôi"
"Nè nè chị nói gì vậy"
"Nhóc nghe không hiểu tiếng người àk"
"Chị"
Viên Hy:"Hai người đừng có cãi nhau nữa, hiện giờ mình bị mất trí nhớ rồi nên cậu giới thiệu lại thằng nhóc này cho mình rồi chúng ta đến bệnh viện kiểm tra não"
"Lúc nãy mình mời bác sĩ riêng đến khám, họ nói là cậu chỉ bị chấn động nhẹ nên một thời gian sau sẽ nhớ lại mọi thứ.
Còn thằng nhóc này tên thật Mộ Ánh Dương, sau khi được cậu nhặt về nuôi và đổi tên thành Diệp Tử Kiệt"
"Mộ Ánh Dương, cái tên này chói lọi quá vậy
Diệp Tử Kiêt: "...." Sau mấy bà chị này toàn để ý những chuyện ngoài lề thôi vậy.
Mạn Mạn:Để mình nói sơ qua về vài người cậu quen mà cậu không nhớ nhé"
Ok".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 115: 115: Mất Trí Nhớ


Ngày hôm sau cô vẫn như mọi khi mặc một bộ đồ công sở, gương mặt tỏ ra đầy lạnh lùng bước vào công ty.

Các nhân viên ở đây thấy cô thì đều cuối đầu chào.
Đến khi đi gần đến thang máy thì cô thấy một người đàn ông có dán giống một trong những bức hình nào đó mà Mạn Mạn đưa cho cô xem.
Anh ta thấy cô thì cuối người đưa tay về hướng thang máy:"Mời tổng giám đốc"
Cô thấy thế thì gật đầu đi về phía thang máy, người đàn ông cũng đi theo sau.
Đến khi hai người vào đến phòng làm việc thì cô lên tiếng:
Anh tên gì"
Mạn Mạn không nói cho cô biết về tôi sau"
Cô ấy nói nhiều quá tôi không nhớ hết"
Tôi là Châu Khải Hiên là một trợ lý"
"Àk"
Mạn Mạn có nói bình thường khi gặp người ngoài cô thường tỏ ra là một người lạnh lùng nên lúc nãy cô mới tỏa ra như thế.
"Tôi bị mất trí nhớ"
Chuyện này tôi biết.

Khoảng 2-3 tháng nữa tổng giám đốc trước kia của công ty sẽ xuất hiện với số cổ phần cao hơn cô"
"Vậy người đó sẽ thay tôi làm tổng giám đốc và tôi sẽ bị đình chỉ xuống làm cổ đông"
Đúng vậy"
Anh có quen người đó
Là lão đại của tôi"
Vậy anh nhắn với lão đại của anh kêu anh ta đến đây giành lại chức vụ của mình sớm sớm được không để cho tôi còn có thời gian đi chơi với lo cho sự nghiệp của mình"
Châu Khải Hiên nghe cô nói thế thì chỉ biết cười trừ, trước đây Mạn Mạn nói thì anh không tin còn bây giờ thì tin rồi.
Tôi sẽ chuyển lời của cô đến cho lão đại"
"Bây giờ thì tôi phải làm gì đây"
Cô chỉ cần xem hợp đồng, ký tên và cố gắng tham gia những cuộc họp quan trọng"
"Ò"
Vậy tôi có cần tham gia một số buổi tiệc hay xã giao gì không"
Đây là điều không tránh khỏi nhưng tôi sẽ hạn chế những cuộc gặp không quan trọng"
"Cảm ơn anh, mà sau ở bàn làm việc lại có hai cái ghế vậy"
"Àk chuyện này, để lát nữa tôi dẹp.

Vậy cô làm việc đi có chuyện gì thì cứ gọi tôi"
"Ok" Vừa nói cô vừa nháy mắt một cái rồi cười.
Sau khi Châu Khải Hiên rồi khỏi văn phòng làm việc thì anh thầm cảm thán: Không ngờ tính cách của cô ấy trước khi gặp lão đại nhà mình lại dể thương đáng yêu như vậy.
Nhưng với cái tính này của cô ấy thì không biết có chống đỡ nỗi đến khi lão đại quay trở lại không nữa.
Khi anh vừa tới văn phòng trợ lí thì thấy Lệ Thảo chi đang ngồi làm việc.

Cô gái này được Diệp Viên Hy nhờ anh chỉ dạy mấy kiến thức kinh doanh trong lúc trốn sự truy lùng của Hàn Vân Nam.
Sau khi chuyện đó qua thì cô ấy được Diệp Viên Hy chuyển đến đây làm việc tiếp anh và hiện giờ hai người đang trong quan hệ yêu đương.
Nghe được tiếng mở cửa thì Lệ Thảo Chỉ lên tiếng nhưng mắt và tay vẫn dán vào laptop làm việc:
Viên Hy sau rồi.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Yêu Thầm Vợ Cũ
2.

Bác Sĩ Kiều Xin Đừng Manh Động
3.

Đại Chúa Tể
4.

Vị Ương
=====================================
"Cô ấy có vẽ như bị mất một khoảng trí nhớ và trong bây giờ có vẽ rất ngây thơ"
Bình thường nhìn như vậy thôi nhưng một khi gặp chuyện thật thì mới biết cô ấy chiến đến mức nào.

Mà em nghe nói ông chủ trước đây của công ty tên Hàn Chiêu Dạ rất là khó tính"
Cỡ như Viên Hy lạnh lùng trước kia đổ lên tí thôi
Chưa gì hết là em thấy được chuỗi ngày tăng ca không có chiều hướng giảm đi"

"Anh cũng thấy thế"
....................
Thấy Châu Khải Hiên đi rồi thì cô mới tò mò bước đến bàn làm việc và ngồi xuống chiếc ghế tổng giám đốc.
"Ghế này đúng là im thật, không thể tin được sau một giất ngủ tỉnh dậy thì mình từ một bà chủ của một cửa hàng nhỏ mà giờ lại thành một người có nhiều thân phận như vậy.
Không biết ngày xưa mình cứu ai mà được người ta nâng đỡ quá nhỉ hơn nữa nghe Mạn Mạn nói khoảng thời gian mình bị mất trí nhớ là một con người bên trong mưu mô còn bên ngoài thì lạnh lùng."
Nói xong cô nhìn qua cái ghế ngồi kế bên, đột nhiên đầu cô thoáng hiện lên hình ảnh có một người đàn ông ngồi đó làm việc nhưng kỳ lạ là có cố thế nào thì cô vẫn không nhìn thấy được mặt của người đó.
Đợi một lúc sau cảm thấy ổn hơn thì cô lấy thở một tép hồ sơ trên bàn mở ra xem.

Lúc đầu xem cô chẳng hiểu gì nhưng một lát sau trong đầu cô lại nắm bắt được cốt lỗi và còn nhìnn ra được chổ sơ xuất của hợp đồng này nữa.
"Tuy là mình mất trí nhớ nhưng những kiến thức trước kia vẫn dùng được bình thường thì phải"
Nói rồi cô lại bắt đầu cuối xuống làm việc, bây giờ thì cô có thể cảm nhận được dường như đây là những chuyện mình làm hằng ngày.
Nhưng Mạn Mạn nói lí do cô bị té đập đầu rồi mất trí nhớ thì nó hơi bị vô lí thì phải.

Để khi nào rãnh thì mình đi bệnh viện kiểm tra..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 116: 116: Lời Bàn Tán


Đến chiều khi vừa tan ca thì Châu Khải Hiên và Lệ Thảo Chi qua phòng làm việc của cô.

"Hai người tìm tôi có việc gì vậy"
Khải Hiên:"Để tôi đưa cô về"
Không cần đâu, hai người cứ đi hẹn hò đi lúc nảy Duy Khánh có nhắn tin nói một lát sẽ đón tôi"
"Được vậy chúng tôi về trước"
Vừa bước ra khỏi thang máy thì cô đã thấy Đặng Duy Khánh một thân mặc vest hồng lãng tử đứng trước công ty làm cho các nhân viên nữ cứ nhìn rồi bàn tán.

Còn cô lúc này vẫn giữa một gương mặt lạnh nghiêm khắc rồi bước ra cửa.

Cậu đến lâu chưa, sau không vào trong hay gọi cho tôi"
Tôi cũng mới đến thôi hơn nữa công ty của cậu vừa to vừa được quản lí nghiêm ngặc thì sau tôi có thể tự tiện ra vào chứ"
Chúng ta vào xe nói chuyện đi, ở đây không tiện"
"Được"

Đợi đến khi hai người rời đi thì các nhân viên ở trong công ty lại nhao nhao lên.

"Này lúc nãy bà có thấy người đàn ông đó không"
Thấy thấy, anh ấy đẹp trai quá đi"
Anh ấy là một nhà thiết kế đứng đầu nhãn hàng thời trang Mạn Hi Dạ đấy"
Nghe cô nói tôi mới nhớ đấy"
Trời ơi anh ấy là idol của tôi đó bà, những trang phục anh ấy thiết kế đẹp không chổ nào chê luôn"
Êk mà hình như tôi thấy sếp Diệp của chúng ta với anh ấy nói chuyện trong khá thân nhỉ"
Bà nói thì tôi mới để ý"
Có khi nào hai người họ yêu nhau không"
Không thể đâu, sếp Diệp tuy là nữ nhưng lại vừa lạnh lùng, hung dữ còn anh Khánh thì là một người đàn ông vừa ga lăng vừa ấm áp và quan trọng là anh ấy một nụ cười đốn tim"
Không yêu nhau vậy sau hai người họ đi cùng nhau"
"Tôi nghe nói sắp tới công ty của mình sẽ hợp tác với Mạn Hi Dạ để tham gia cuộc thi thời trang bên nước ngoài nên chắc họ đi bàn công việc thôi"
Nhưng tôi thấy trong dáng vẻ của hai người họ thì khá thân thiết nhỉ"
"Thôi kệ đi, cứ để thời gian chứng minh mọi thứ"
Vừa vào xe thì cô thở dài một tiếng:
Cậu bây giờ vừa đẹp trai lạicó danh tiếng nên vừa xuất hiện là thu hút ánh mắt của nhân viên mình liền"
Sau cậu ghen à"
Xàm quá đi, mình có thích cậu đâu mà ghen với chả không.

Chỉ là khi đứng trước cửa công ty có nhiều người nhìn quá nên mình hơi ngại thôi"
Mình đoán là ngày mai hai chúng ta sẽ được lên trang nhất của một bài báo nào đó đấy"
Mắc gì lên báo"
Cậu giờ là một chủ tịch còn mình là một nhà thiết kế tài ba, hai người cùng nhau nói chuyện rồi vào một chiếc xe và đi đâu đó"
"Cậu mà nhà thiết kế tài ba, hơi bị tự luyến rồi đấy"

! ! ! ! ! ! ! !.

Trong màn sương mờ ảo Diệp Viên Hy thấy mình đang đi trên một con đường tối ôm, xung quanh có rất nhiều những cây tre và trúc.

"Ở đây là đâu vậy đáng sợ quá"
Vừa nói dứt câu thì không biết từ đâu ra xuất hiện cái bóng đen đó làm cô giật mình.

Sau đó thì cái bóng đen đó cứ đi theo cô, cô đuổi thế nào nó cũng chẳng đi nhưng rồi khi cô dần quen với nó thì nó lại biến mất.

Thế là một mình cô lại lang thang trong rừng trúc, đi được một lúc cô thấy có một luồng ánh sáng thế là cô không nghĩ nhiều mà cứ chạy cứ chạy về hướng đó.

Vừa bước qua luồng ánh sáng ấy thì cô thấy mình đang ở trong một chiếc xe đang chạy với tốc độ kinh hồn, đang trong lúc hoản loạn thì cái bóng đen lúc nảy đột nhiên xuất hiện ôm cô rồi phóng ra ngoài.

"Aaa"
Diệp Viên Hy giật mình thức giất, khi nhìn lên đồng hồ thì đã 4h sáng.

"Phù, thì ra chỉ là mơ"
! ! ! ! ! ! !

Ngày hôm sau đúng như những lời mà Đặng Duy Khánh nói, những hình ảnh cô và anh đứng nói chuyện rồi cùng nhau vào xe được úp đầy trên các trang mạng xã hội với nghi vấn là hai người yêu nhau.

Diệp Viên Hy thấy thế thì chỉ thở dài một cái rồi gọi cho Châu Khải Hiên
"Anh giúp tôi đè mấy cái tin nháp kia xuống rồi đăng tin đính chính tôi và cái tên kia là bạn bè và không hệ có mối quan hệ yêu đương"
Được"
Sau đó cô lại gọi Mạn Mạn:
"Mạn Mạn yêu dấu à, cậu có thể đăng tin tính chính về mối quan hệ với tên kia được không"
Được"
Àk cậu có thể dạy mình chạy xe không"
Cái gì cậu đùa mình à, một tay đua xe như cậu mà lại nhờ mình chỉ chạy xe"
Tay đua
Mình quên là cậu bị mất trí nhớ rồi, để chiều nay mình chạy qua rước cậu rồi chúng ta đi học lái xe nhé"
"Ok".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 117: 117: Cô Không Cảm Thấy Tiếc Sao


3 tháng sau.
"Cốc cốc"
Diệp Viên Hy đang làm việc thì nghe thấy có người gõ cửa nên cô lên tiếng:
"Vào đi"
Châu Khải Hiên:"Tôi có chuyện muốn nói với cô"
Cậu nói đi"
Lão đại của chúng tôi hiện giờ đã khỏe lại và rất nhanh sẽ quay lại đây"
Bảo anh ta ngày mai đi làm đi"
????"
Tôi có nói gì sai sau mà nhìn cậu ngạc nhiên thế""
"Cô không cảm thấy tiếc sao?"
Tiếc gì"
"Tự nhiên cô đang làm một tổng giám đốc ngon lành đùng một cái lại không biết từ đâu có người đến đây tranh giành với cô"
A tôi hiểu ý của cậu rồi mà hình như người cậu nói không biết từ đâu xuất hiện là lão đại của mình đó"
Chuyện này không phải là trọng tâm"
Tôi không cảm thấy tiếc mà còn thấy vui"

Vì sao?"
Đơn giản là vì cổ phần của lão đại các cậu nhiều hơn tôi, cùng lắm khi anh ta xuất hiện thì tôi sẽ thục xuống làm cổ đông lớn số 2 của công ty thôi chứ không có mất mác gì.
Hơn nữa tôi cũng đâu chỉ có mỗi mình công ty này mà tôi còn Mạn Hi Dạ và công ty bất động sản của mình nữa.
Ước mơ của tôi, tâm quyết của tôi đều nằm trong cửa hàng quần áo nên nếu như tôi không còn quản lí công ty này nữa thì tôi sẽ có nhiều thời gian chú tâm vào Mạn Hi Dạ và đưa nó phát triển ra thế giới.
Với lại trong thâm tâm tôi cũng không biết tại sao lại có suy nghĩ rằng đã đến lúc nên trả nơi đây lại cho một người khác, một người xứng đáng và phù hợp hơn mình.
Àk cậu giúp tôi sắp xếp cuộc hợp cổ đông ngày mai rồi bảo lão đại cậu đến"
"Được"
Hôm nay sau khi làm việc xong thì cô nhớ đến hình như tối nay mình có cuộc hẹn với Trần tổng để ký hợp đồng.
Nhưng mà hẹn đâu không hẹn lại hẹn ra quán bar, lúc đầu cô định từ chối nhưng nhìn lại thì bản hợp đồng này có lợi rất nhiều cho công ty nên cô mới miễn cưỡng đi.
.................
Sau thời gian 3 tháng tập vật lý trị liệu thì Hàn Chiêu Dạ có thể đi lại bình thường, dạo gần đây anh cũng đang xem lại một số tài liệu liên qua đến công ty.
Thấy doanh thu của Hàn thị mỗi năm đều tăng thì anh cảm thấy cô gái này cũng rất có năng lực kinh doanh.
Đang chăm chú suy nghĩ thì đột nhiên điện thoại anh reo.
Robert: "Nghe nói là cậu sắp quay lại Hàn thị"
Chuyện gì"
"Ờ thì nghe chuyện cậu tỉnh dậy sau bao năm hôn mê nên mình đích thân bay sang đây thăm cậu.

Tối nay ở bar như củ"
Um"
"Vậy tôi cúp đây"
Đây là một trong số ít người bạn của anh.

Tên này được xếp vào hàng ngủ những doanh nhân thành đạt nhất nước Anh.
Bề ngoài thì thường hay tươi cười, là quý ông thân thiện nhưng bên trong chỉ chứ toàn mưu mô.
Và tất nhiên phía sau anh ta cũng ẩn chứ một tổ chức nổi tiếng tại Anh Quốc.

..................
6h30 tối tại một quán bar lớn trong thành phố.
Hàn Chiêu Dạ:"Cậu tìm tôi có việc gì"

Robert:Chỉ muốn mừng cậu tái xuất giang hồ thôi, lúc nghe Tỉnh Lâm thông báo cho tôi nói cậu bị tai nạn rồi rơi vào hôn mê làm cho tôi lo lắm đấy
Cậu quan tâm tôi vậy à"
Tôi đã cưới vợ rồi đấy"
Liên quan gì"
Cậu định khi nào lập gia đình đây"
Không vội"
Năm nay cậu cũng ngoài 30 rồi còn gì"
"Nói tiếng người"
"Tôi muốn mở rộng khu vực làm ăn của mình ở Bắc Á nên muốn nhờ cậu giúp"
Được thôi"
Cậu đồng ý với tôi dể dàng như thế"
Tất nhiên là không".

Truyện Teen Hay
Vậy điều kiện của cậu là gì"
Giúp tôi mở rộng thị trường ở Anh và các khu vựa lân cận"
Bạch đạo hay hắc đạo"
Cả hai"
"Cậu đúng là một con người có tham vọng đấy"
Sau đó hai người nói chuyện rồi uống rượu, khoảng một lúc sau thì anh cảm thấy người của mình nóng lên.

Ngay lập tức anh nhận ra được đều gì đó liền đập mạnh ly rượu lên bàn khiến cho nó vỡ nát:
Hàn Chiêu Dạ:"Cậu"
Đừng giận, tôi chỉ là muốn giúp người anh em của mình được hưởng lạc hồng trần thôi mà"
"Hưởng cái đầu cậu"
Nói rồi anh lập tức đi ra noài nhưng vì thuốc lần này quá mạnh nên anh thuê tạm một phòng ngủ ở quán bar.
................
"Chào Trần tổng"
Hôm nay tôi thật là vinh hạnh khi được gặp và làm việc với tổng giám đốc Diệp đấy"
Cám ơn Trần tổng đây đã xem trọng tôi.

Àk tôi còn có việc phải làm nên chúng ta có thể bàn chuyện hợp đồng luôn được không"
Diệp tổng đây đúng là một người phụ nữ vừa xinh đẹp lại tài giỏi
Cám ơn Trần tổng đã khen"
Trước khi bàn hợp đồng thì Diệp tổng có thể uống với tôi một ly không"
Được".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 118: 118: Gái Bán Hoa


Sau khi hai người uống rượu xong thì bắt đầu bàn hợp đồng nhưng giữa chừng cô lại cảm thấy người mình nóng lên.

Cảm nhận có gì đó không ổn nên cô đã xin phép được vào nhà vệ sinh nhưng chỉ mới vừa đi ra khỏi cửa đã có hai người đang ông đứng chặn đường.

Các người đây là có ý gì"
Lúc này Trần tổng từ trong phòng bao nói vọng ra:
Nếu cô Diệp đây có thể ngủ với tôi một đêm thì việc làm ăn của hai công ty chúng ta sẽ càng bền chặc hơn có đúng không"
Nhận thức được nguy hiểm cô liền theo bản năng ấn nút khiến cho vòng tay của mình biến thành một con dao chém vào hai tên canh cửa sau đó chạy đi.

Trần tổng trong phòng bao thấy vậy thì hét lên:
Còn không mau đi bắt nó về"
Hai người kia nghe vậy thì nén cơn đau mà cố gắng chạy theo cô.

Diệp Viên Hy biết mình bị trúng thuốc không thể chạy xa được nên cô chỉ đành phải trốn ở đâu đó.

Tiếng bước chân ngày càng gần nên cô đã không suy nghĩ nhiều mà mở đại một cửa phòng nào đó chạy vào rồi khóa chặc lại.

Cảm thấy mình đã an toàn rồi thì cô mới thở phào nhẹ nhỏm, cả người vô lực mà dựa lưng vào cánh cửa rồi trượt xuống.

Nhìn xung quanh cô phát hiện trước mắt mình là một không gian tối:Không biết mình đã vào phòng của ai nữa, giờ không phải là lút mình nên quản chuyện này.

Người mình nóng quá, theo như kinh nghiệm đọc truyện thì chắc đây là xuân dược vậy có nghĩ là tạm thời phải tắm nước lạnh.

Nơi đây là một căn phòng ngủ của bar, hiện giờ không gian tối như vậy lại không có tiếng người nên chắc chủ của căn phòng không có ở đây hoặc là chưa có ai thuê"
Nghĩ như vậy nên cô lập tức đứng dậy cố dựa vào tường rồi nhờ ánh sáng ít ỏi của mặt trăng từ ngoài ban công chiếu vào mà đi tìm phòng tắm.

Lúc này bên trong Hàn Chiêu Dạ đang dùng nước lạnh để dập lửa cho bản thân mình thì bỏng nhiên anh nghe một tiếng "cạch" sau đó có một bóng người bước vào.

Ban đầu anh còn tưởng là người phụ nữ do bạn thân của mình sắp đặt nên khiến cơn nóng trong người anh mới vừa nguôi ngoai chút ít lại bùng lên vì tức giận.

"Ra ngoài"
Diệp Viên Hy bị trúng thuốc đến nổi đã dần mất đi ý thức, trong đầu cô giờ chỉ toàn là nước lạnh mà thôi chứ nào nghe tiếng quát của anh.

Mắt thấy phía trước có thứ mình đang tìm kiếm cô liền không suy nghĩ gì mà đi thẳng lại và kết quả sàn nhà bị ướt cô đã té và nhào thẳng vào trong bồn tắm.

Hàn Chiêu Dạ ở trong bồn tắm thấy có bóng người đang ngã dần về phía mình nên theo bản năng mà đưa tay ra đỡ.

Được tiếp xúc với nước lạnh và cả thứ gì khá rắn chắc nhưng lại mát mát khiến cho người cô dể chịu không ít và còn lăng qua lăng lại để tận hưởng.

Hàn Chiêu Dạ bị cô lượng qua lượng lại thì lửa nóng trong người lại tăng lên còn Diệp Viên Hy cảm thấy phía dưới mình có một tảng đá rất mát lạnh nên cô quyết định ôm nó luôn.

Và chỉ trong thoát chốc hai người đã ôm nhau, Hàn Chiêu Dạ lúc này cũng không nhịn nữa mà bắt đầu đáp và thế là hai người từ bồn tắm lăng lếch ra đến sofa.

! ! ! ! ! ! ! !.

.

Sáng hôm sau khi cô phát hiện mình và một người đàn ông đang ôm nhau nằm trên sofa khiến cô giật mình bật dậy anh củng vì hành động của cô mà từ sofa rớt xuống sàn nhà mà tỉnh giất.

Phát hiện trên bản thân mình không có một mảnh vải che thân nên cô nhanh chống phóng lên giường lấy cái mền quấn lại.

Còn anh sau khi bị tác động vật lí thì cũng rất nhanh ngồi dậy với cái khăn gần đó quấn ngang hông của mình rồi đi vào nhà tắm lấy ra một cái thẻ đen đi đến chổ rồi quăn nó lên giường.

Đây là tiền phụ vụ của cô đêm qua"
"Anh xem tôi là gái bán hoa sau"
Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói thế thì quay người bước vào nhà tắm mà không nói gì nữa.

Hành động này của anh khiến cho cô cảm thấy dường như bản thân của mình bị người khác xem thường.

Đến nói chuyện mà cô cũng không xứng vậy.

Những đều này khiến cho cô cảm thấy như bản thân mình bị sĩ nhục, là loại người vì tiền mà bán rẻ bản thân nhưng trong khi đó cô cũng đâu phải là người thiếu tiền.

.
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 119: 119: Cái Gì Cũng Có Thể Thiếu Nhưng Tiền Thì Không


Đang bức xúc về thái độ của anh thì cô thấy cái túi xách của mình nằm lăng lốc dưới sàn nhà và thế là cô quấn mền đồng thời cầm theo cái thẻ đen lúc nãy anh quăn trên giường đi lại cái túi lấy điện thoại nhờ Mạn Mạn đem đồ đến đây.
Sau khi cầu cứu xong cô lấy từ trong túi xách ra một cái thẻ đen.
"Cốc cốc
Anh ở bên trong nghe có tiếng người gõ cửa thì nghĩ cô muốn đồi thêm quyền lợi gì nữa.

Nhưng chỉ mới mở cửa ra thì hai cái thẻ đen bay thẳng vào mặt anh rồi rơi xuống đất.
"Nói cho anh biết bà đây cái gì cũng có có thể thiếu nhưng tiền thì không.

Hơn nữa ngày hôm qua bà đây là bị người ta hại mới bò vào đây chứ không phải là gái bán hoa"
Nói rồi cô quay người trở lại giường ngồi đợi Mạn Mạn đến.
Bên đây sau khi nhận được tính hiệu cầu cứu của Diệp Viên Hy thì cô ngay lập tức lấy một bộ đồ rồi theo định vị chạy đến bar.

Khi vừa đậu xe ở bãi đổ thì thấy một chiếc xe quen thuộc chạy đến và đậu kế bên.

"Chước Tư sau anh lại đến đây"
Tôi đến đưa đồ cho Lão đại, còn cô"
Tôi cũng đến đưa đồ cho Viên Hy"
"Vậy chúng ta đi chung đi"
Đi được một chút thì hai người phát hiện địa điểm đến giống nhau:
Mạn Mạn:"Không hiểu sau trong người tôi lại có một linh cảm"
Chước Tư:Tôi cũng thế"
Có khi nào hai người họ nhớ lại gì không"
Tôi cũng không biết nữa"
"Hay là tôi gõ cửa còn anh gọi điện thoại được không"
Được"
Diệp Vy Hy ở bên trong nghe có tiếng gõ cửa thì cô đi lại mở cửa nhưng thò mỗi cái đầu và cánh tay ra.
Vừa nhìn thấy có một người đàn ông đứng kế bên cô bạn của mình khiến cô giật cả mình.
"Mạn Mạn đồ của mình đâu"
Àk đây đây"
Lấy được túi đồ thì cô đóng cửa lại, đúng lúc này cánh cửa phòng tắm bật mở rồi anh bước ra.

Nhân cô hội này thì cô chuồng vào đó thay đồ.
Bên ngoài khi Viên Hy vừa mới vào trong không lâu thì cánh cửa lại mở ra lần nữa.

Chước Tư thấy thế liền hiểu ý đưa túi đồ cho anh rồi sau đó cánh cửa lại được đống..
Mạn Mạn:"Người đàn ông đó hình như là lão đại của anh phải không"
Phải"
Tại sau hai người họ lại ở chung một phòng còn không có đồ nữa chứ"

Tôi cũng đang thắc mắc"
Nói chuyện với anh đúng là huề vốn mà"
Thay đồ xong thì Diệp Viên Hy bước ra ngoài lấy cái túi xách của mình rồi nói:
Tạm biệt, hẹn không gặp lại"
............
Mạn Mạn:"Từ khi bước khỏi bar đến giờ nhìn cậu như một cái cây héo vậy"
Diệp Viên Hy lúc này hai mắt đỏ ao quay qua nhìn Mạn Mạn:"Mình phải làm sau đây huhu"
"Có chuyện gì vậy"
Hôm qua mình có một buổi ký hợp đồng với Trần tổng ở bar, nhưng mình không ngờ ông Trần đó lại hạ xuân dược mình.

Trong lúc chạy trốn khỏi ông ta mình đã vào phòng một tên đàn ông lạ, mà hình như anh ta cũng bị trúng thuốc nên tụi mình huhu"
Haiz....!duyên phận đúng là duyên phận"
Cậu nói gì vậy
Thôi sắp tới công ty rồi cậu đừng có khóc nữa, nhìn cậu khóc trong thật xấu"
Mình là bạn thân của cậu mà câu nỡ lòng nào chê mình xấu"
Được rồi Viên Hy của mình luôn xinh đẹp được chưa"
Hì hì
........................

Bên phía anh và Chước Tư
Từ khi rời khỏi xe đến giờ gương mặt anh cứ hầm hầm khiến cho ai đó đến thở cũng không dám thở mạnh.
Hàn Chiêu Dạ:"Chúng ta cắt đứt một vài hợp đồng và ngừng cung cấp vũ khí cho cái tên người Anh kia, cho người tung tinh đồn là hai vợ chồng họ ly dị rồi"
Chước Tư chỉ cần nghe anh nói qua sơ sơ thì đã biết cái tên này lại chọc cho lão đại bọn họ rồi chuồng về nước.
Chước Tư:"Còn khoảng một tuần nữa là hai người họ tổ chức kỹ nhiệm ngày cưới"
"Vậy thì càng tốt"
"2h chiều nay công ty sẽ mở cuộc hợp cổ đông"
Ừ"
Sau khi được Mạn Mạn đưa đến công ty thì cô lập tức gọi cho Châu Khải Hiên bảo anh ta cắt đứt mọi hợp đồng của Trần thị và khiến cho nó bị sụp đổ.
Ngồi trong phòng làm việc nhìn những sắp giấy tờ đầy chữ kia nhưng đầu óc cô lại nghĩ đến việc lúc tôi.
Aaaa mình phải làm sau đây, không ngờ lần đầu tiên của mình lại rơi vào tay một người đàn ông xa lạ.
Nhưng mình không thể trách người ta được vì người ta là vốn là dân ăn chơi thích mua vui hơn nữa mình cũng là người đột nhập vào phòng người ta rồi làm càng".
 
Back
Top Dưới