Ngôn Tình Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma

Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 80: 80: Dậy Muộn Một Tiếng


Nghĩ thế nên cô quyết định nằm xuống giường còn cái tay không bị còng của mình thì cô gác lên trán.
Không biết Hàn Vân Nam đã bị bọn họ đưa đi đâu rồi.

Hình như lúc mình gặp Châu Khải Hiên và cô gái kia thì hai người họ đang đứng trước một căn phòng.
Có khi nào anh ta ở trong đó không, nhưng chẳng phải mục tiêu của bọn họ là Hàn thị và Hàn Vân Nam sau.

Không mình chắc chắn bọn họ sẽ không bao giờ bỏ qua một cơ hội tốt như thể này.
Hơn nữa anh ta còn bị hạ xuân dược.

Chẳn lẽ những người này quay lại cảnh Hàn Vân Nam ở cùng một cô gái rồi đăng lên mạng khiến cho mọi người có cái nhìn không tốt về anh ta"
Nằm suy nghĩ một hồi thì Lệ Thảo Chi chìm vào giất ngủ lúc nào mà chả hay.
..........................

Sáng hôm sau.
"Này thức dậy đi"
"Vẫn còn sớm mà"
"Mặt trời đã lên tới ngọn sào luôn rồi kìa"
"Tôi vẫn còn muốn ngủ, cho tôi ngủ đi"
Đây là lần đầu tiên Hàn Chiêu Dạ cảm thấy bất lực, bình thường chỉ mới khoảng 5h là Diệp Viên Hy đã thức dậy nhưng hôm nay cô ngủ đến tận 6h sáng luôn mà vẫn chưa dậy.
Từ lúc nãy đến giờ anh cũng đã kiều cô nhiều lần nhưng cũng đành bất lực.
Đang trong lúc suy nghĩ không biết làm như thế nào để cho cô thức thì anh bổng thấy trên bàn có một li nước và thế là:
Ào"
"Á"
Diệp Viên Hy đang trong giất mộng liền thức giất, lúc này nhìn mặt cô vẫn còn rất ngáo và dường như đang không hiểu chuyện gì xảy ra.
Phải mất khoảng 5s cô sau cô mới nhận thức được mình đang ở trong tình huống rồi quay qua nói chuyện với anh:
"Anh làm cái gì vậy"
"Cô dậy muộn 1 tiếng"
"Trời ạh, tôi là con người chứ đâu phải cái máy đâu mà lúc nào cũng phải thức đúng giờ, hơn nữa anh có cần phải tạc nước thẳng vào mặt của tôi như thế không"
"Cô ngủ nướng được lần đầu thì sẽ có lần hai, lần đầu cô sẽ ngủ muộn 1 tiếng nhưng lần sau sẽ là hai tiếng và lần 3 sẽ là 4 tiếng.

Muốn làm một người thành công thì việc kỹ luật và kỹ cương rất quan trọng"
Hôm nay anh ăn trúng cái gì mà mới sáng sớm ra đã nói nhiều như thế vậy."
Vừa dứt câu thì cô đã thấy anh phóng ánh mắt đầy dao gâm về mình khiến cho cô có chút lạnh người:
"Tôi đi vệ sinh cá nhân đây"
Sau khi đánh răng súc miệng xong thì cô lấy điện thoại rồi chiếc xuất đoạn video Hàn Vân Nam ngủ với người ta ra thành một đoạn clip rồi cô gửi cho Châu Khải Hiên rồi kèm theo một dòng tin nhắn:

/Đưa cái này cho Lệ Thảo Chi, sau khi cô ấy xem xong rồi thì hỏi cô ấy muốn ở lai làm việc cho tôi hay rời đi thì tùy.

Àk mà anh phái vài người vào căn phòng trong quán bar hôm qua dọn dẹp mấy cái camera hôm qua giúp tôi/
Ngay khi tin nhắn vừa gửi đi thì lập tức liền có phản hồi:
/Ok/
Sau khi nhắn cho Châu Khải Hiên xong thì cô quay qua gọi điện cho quản lí của mình ở Hàn thị xin nghĩ việc ở đó.
Làm xong xuôi mấy chuyện này thì cô lên mạng đặt đồ ăn rồi lấy laptop ra giải quyết ít việc của công ty đồng thời lên kế hoạch để tiến vào hắc đạo.
Giải quyết được vài hợp đồng và xem qua các hạng mục của công ty rồi thì cô quay qua nói với anh.
"Này Hàn Chiêu Dạ"
"Hửm"
"Muốn thành lập một tổ chức thì đầu tiên tôi phải làm thế nào đây"
"Để thành lập được một tổ chức mạnh thì đầu tiên là mỗi một thành viên trong tổ chức đều phải đoàn kết, một lòng tin tưởng người đứng đầu.
Và đương nhiên người đứng đầu lúc nào cũng phải xem họ như anh em một nhà của mình mà đối đãi"
"Ò"
"Nói vậy chắc là anh cũng xem từngngười dưới trướng của mình như người một nhà mà đối đãi sau"

"Tất nhiên"
Vậy sau vẫn có người bán đứng ăn, ví dụ như là đám người bên đất nước M"
"...."
"Cô đây là đang đâm thọt tôi sau"
"Không là tự anh tự suy nghĩ vậy thôi chứ tôi không hề có ý đó à nha"
"Đôi khi cô xem bọn họ là anh em là người nhà nhưng chưa chắc họ đã xem cô là người nhà.

Như cô cũng biết lòng người chính là thứ khó nắm bắt nhất và lòng tham chính là thứ không đái.
Chồng giết vợ, mẹ bỏ con, anh em đánh chém nhau chỉ vì tranh giành tài sản,...!những người máu mủ mà họ còn nhẫn tâm đối với mình vậy nói chi là đến người ngoài"
"Lúc thì anh nói phải xem họ như người nhà, lúc thì anh nói đến cả những người thân máu mủ còn đánh chém nhau, phản bội nhau vì đồng tiền là sau vậy"
"Ai đi theo cô thì cô sẽ xem như là người nhà và ai phản bội cô thì cô phải trừng trị họ thật nặng.".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 81: 81: Quậy Một Chút Cho Không Khí Sôi Động


"Trừng trị những người phạm tội đó là lẽ tất nhiên"
"Nhưng việc trọng yếu là cô phải trừng trị và xử lí người đó như thế nào để những người còn lại phải khâm phục và cô phải làm sau cho người của mình không có suy nghĩ chống cô mà ngược lại bọn họ phải cam tâm tình nguyện một lòng làm việc cho cô.

Những cái này đợi đến khi cô thực hành thì tôi sẽ nói cho cô biết để cô dể dàng hiểu"
"Ò"
"Reng reng reng"
"Alo"
"Lệ Thảo Chi bằng lòng đi theo cô"
"Vậy anh tạm thời đưa cô ấy về căn cứ để trốn khỏi sự truy đuổi của Hàn Vân Nam, đồng thời rèn luyện cho cô ấy một chút võ, cách bắn súng và làm phiền anh bổ trợ cho cô ấy một ít kiến thức về trợ lí hay thư kí gì cũng được"
"Bộ trợ kiến thức về những lĩnh vực đó cho cô ấy để làm gì"
Tất nhiên là để sau này cho cô ấy làm việc, tôi không có dư tiền để nuôi những người không giúp ít cho tôi.

"
"Ukm"
Sau kh tắt máy thì Mạn Mạn lại gọi đến cho cô:
"Alo"
"Khoảng 10h sáng nay thì mọi người đều rãnh á"

"Tụi mình có thể gặp nhau ở đâu được"
"Phòng làm việc của mình tại cửa hàng được không"
"Ok"
Nói chuyện xong thì cô cúp máy rồi sau đó cùng anh bàn luận thêm một số vấn đề nữa.

! ! ! ! ! ! !.

.

9h50 sáng tại cửa hàng Mạn Hi Dạ.

"Haiz.

.

lần trước làm một bà lão đến đây bị kinh thường, không biết lần này làm một tiểu phú bà đến đây sẽ như thế nào.

"
Hàn Chiêu Dạ:"Sẽ được người ta kính trọng"
Diệp Viên Hy:"Vậy anh nghĩ tôi có nên quậy một chút cho không khí sôi động không"
"Đây là cửa hàng của cô nên cô muốn quậy thế nào cũng được nhưng phải giữa chừng mực kẻo bị lộ thân phận đấy"
"Tôi biết mà"
Lần này cô đi một chiếc siêu xe đến lại cộng thêm quần áo sang trọng nên dễ dàng được mọi người chú ý.

Vừa bước vào cửa hàng thì cô đã chỉ ngay cô nhân viên lúc trước đã miệt thị cô mà lên tiếng:
Cô có thể tư vẫn cho tôi xem vài mẫu đồ mới nhất của cửa hàng không"
Đúng như cô dự đoán, người nhân viên kia nghe vậy thì vui vẽ bước ra:
Cho hỏi quý tiểu thư đây muốn mua gì ạh"
"Cô hỏi thừa, đây là cửa hàng quần áo, tôi đến đây không mua quần áo thì mua gì chứ"
"Cửa hàng của chúng tôi ngoài bán quần áo ra thì còn bán các loại phụ kiện như nón, giày thể dục, giày cao gót"
Chưa đợi cô nhân viên kia nói xong thì cô lên tiếng cắt ngang:"Tôi muốn mua quần áo"
"Vậy xin mời quý tiểu thư đây đi theo tôi qua bên này"

Vừa đến khu quần áo thì cô đã chỉ lần lượt cả chục bộ quần áo và bắt cô nhân viên kia phải ngay lập tức cầm ngay những bộ mà cô đã chọn.

Nhìn người đằng sau đã cầm đồ đầy tay thì cô mới ngừng lại rồi lên tiếng:
"Phiền cô đem ít đồ này lại quầy tình tính tiền giúp tôi"
"Được"
Ngay khi cô nhân viên kia vừa đi thì cô ra kí hiệu tay cho anh.

Hàn Chiêu Dạ nhìn cô trẻ con như vậy thì lắc đầu ngán ngẫm nhưng anh vẫn đi lại phía cô nhân viên kia và nhẹ nhàng xô một cái:
Á"
Và chuyện gì đến nó cũng sẽ đến, cô nhân viên cùng nguyên một đám đồ bay thẳng xuống đất, thấy mọi chuyện đã như dự tính của mình thì cô nhẹ nhàng cong môi cười rồi lên tiếng:
"Đồ của tôi bị cô phá hư hết rồi thì phải làm sau"
Cô nhân viên kia cũng rất nhanh được mọi người xung quanh đỡ lên:
Xin lỗi tiểu thư"
"Cô xin lỗi thì được gì chứ, đồ mà tôi lựa đã bị cô làm ngã mà bẩn hết rồi"
"Có chuyện gì ở đây vậy"
Lúc này Đặng Duy Khánh từ ở ngoài tiến vào.

"Nhân viên của anh ngã làm bẩn hết mấy bộ đồ tôi lựa rồi, anh định giải quyết chuyện này thế nào đây"
Cô nhân viên kia vừa nghe cô nói vậy với Đặng Duy Khánh thì mặt mày trở nên xanh như tàu lá chuối, giọng nói thì lấp bấp:
"Tôi không cố ý, lú.

.

c nãy tôi cảm nhận được dường như ai đó đẩy nên tôi mới té"
Mọi người mua sắm ở đây có thể chứng kiến tôi cách xa cô một khoảng, không chỉ một mình tôi mà những người lựa đồ đều đứng ở vị trí xa cô.

Vậy cô thử nói xem ai có thể đây cô"
"Tôi tôi"
"Cậu đến sau không lên phòng làm việc của mình mà đứng đây làm gì vậy" Mạn Mạn lúc này từ trong thang máy bước ra đi lại phía của cô.

Diệp Viên Hy thấy cô bạn của mình thì vui vẽ đi về phía Mạn Mạn rồi nói: "Mình thấy đồ ở cửa hàng đẹp nên muốn mua vài bộ"
"Cậu thích thì cứ lấy mặc, cần gì mua chứ"
"Bây giờ mình không có hứng chọn đồ nữa, mình muốn lên phòng làm việc của cậu để tham quan"
"Được chúng ta đi, Duy Khánh đi thôi"
"Hai cậu đi trước đi, mình theo sau"
"Ukm"
Sau khi cô rời đi thì cô nhân viên kia cùng với những nhân viên tư vấn đều đơ ra vì bọn họ không ngờ mối quan hệ của cô với bà chủ cùng quản lí cửa hàng của bọn họ là Đặng Duy Khánh lại quen nhau thân đến như vậy.

.
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 82: 82: Phòng Làm Việc


Nói thật thì từ khi cửa hàng thành lập đến nay cô chỉ mới xem được mỗi tầng trệt còn những tầng khác thì cô chưa từng lên xem
Ở cửa hàng này cô cũng có một phòng làm việc riêng nhưng do cô bận quá nên đến bây giờ nó vẫn để trống.
Mạn Mạn:"Biết mấy ngày hôm nay cậu sẽ ghé đây nên mình có kêu nhân viên vệ sinh dọn dẹp lại phòng làm việc cho cậu rồi đấy, cậu muốn lên xem không"
"Tất nhiên là muốn"
Cửa hàng của cô được xây tận tám tầng, những tầng dưới sẽ được dùng để trưng và bán hàng còn 2 tầng trên cùng thì được chia ra làm 5 phòng làm việc.
Ở tầng cao nhất sẽ có 3 căn phòng.

Một phòng dành cho cô, hai phòng còn lại một nơi làm việc của Mạn Mạn còn một phòng cuối là của Lưu Quang Khải và cả Đặng Duy Khánh.
Ở tầng bảy thì sẽ chia làm hai khu vựa, khu vực 1 dành cho bộ phận tài vụ, kế toán kiểm thu, chi và phát lương cho nhân viên còn khu vựa hai là một căn phòng rộng lớn để cho mọi người hợp ở đó và cùng nhau đưa ra những chiến lược để phát triển sản phẩm của công ty này nọ.
"Wow, không ngờ phòng làm việc của mình lại rộng và đẹp đến như vậy đấy"
Ở phòng của cô thì có một cái bàn, một cái ghế làm việc, cái kệ sách khá lớn và một bộ bàn ghế sofa dùng để tiếp khách, hơn nữa từ bàn làm việc của cô đi ra phía sau một xíu là sẽ có một cái ban công.

Căn phòng này có màu chủ đạo là màu xanh dương, màu mà cô thích nhất.

Trên tường thì có treo vài bức tranh và xung quanh thì có vại chậu cây cảnh.
"Mình có xây một căn phòng nghĩ ngơi ẩn cho cậu nữa á"
"Thật sau"
"Mình có nói dối cậu bao giờ chưa"
"Tất nhiên là chưa rồi"
Nghe hai cô nói vậy thì Đặng Duy Khánh đi thẳng lại cái kệ sách rồi xoay nhẹ một bức tranh trên đó, ngay lập tức kệ sách liền dịch chuyển ra và phía bên trong xuất hiện 1 cánh cửa.
Sau đó cô thấy Duy Khánh nhập cái gì đó vào cái bảng điều khiển kế bên cánh cửa và rất nhanh nó đã được mở.
Ở bên trong có một cái giường ngủ, bàn, tủ quần áo và còn có cả nhà vệ sinh nữa.
Mạn Mạn:"Mật khẩu để mở cửa phòng là ngày thàng năm sinh của cậu đấy"
"Mình nhớ rồi, các cậu chu đáo quá đi mất".

ngôn tình hoàn
"Có gì đâu"
"Àk hồi này mình ở dưới cửa hàng có quậy một tí"
Mạn Mạn:???
Duy Khánh:???!
Diệp Viên Hy:"Hôm trước do mình bận nên có ghé cửa hàng với bộ dạng là một bà lão nghèo và bị cô nhân viên kia khinh nên bây giờ mình chỉ muốn"

Chứ đợi cô nói hết thì Duy Khánh đã lên tiếng cắt ngang:"Cô nhân viên kia té là do cậu"
Diệp Viên Hy nghe cậu nói như đúng thì gật đầu.
Lâm Mạn Mạn nghe hai người nói chuyện thì cô cũng nắm được đôi chút nên lên tiếng
"Có phải người làm cô nhân viên kia té là hồn ma bên cạnh cậu"
"Đúng vậy"
"Sau này gặp mấy chuyện đó thì cậu cứ nói với mình một tiếng để mình xử lí là được rồi"
"Chỉ là chuyện cỏn con thôi, chắc cô nhân viên đó cũng đã bị mình dọa cho đến sợ luôn rồi.

Dù gì đống đồ mình chọn có trị giá gần cả trăm triệu chứ không ít.
Cậu cũng không cần đuổi việc hay làm khó con người ta làm gì đâu, chỉ cần trừ tiền lương lại cho đến khi bằng số tiền mấy bộ đồ trong lúc cô ta té làm rơi xuống đất là được rồi"
Mạn Mạn:"Ok, mà Lưu Quang Khải nãy giờ đang chờ tụi mình ở phòng làm việc của mình á"
Viên Hy:"Vậy chúng ta qua đó đi"
...................
Vừa mới bước vào thì cô đã thấy Lưu Quang Khải một thân mặc âu phục, tóc được vuốt keo trong rất giống một quý ông lịch lãm chứ đâu giống như dân xã hội đen ngày nào.

Mạn Mạn:Anh đến đây lâu chưa"
Vừa nói thì chuyện bọn cô vừa đi lại cái sofa nhỏ dùng để tiếp khác mà ngồi xuống.
Lưu Quang Khải: "Tôi chỉ mới đến thôi, mà hôm nay chúng ta hợp mặt ở đây là bàn về chuyện gì vậy"
Viên Hy:Tôi muốn lấn sân vào hắc đạo"
Đặng Duy Khánh đang thong tha uống thì ho sặc sụa vì những lời nói của cô.

Lưu Quang Khải thấy cậu bạn của mình bị sặc thì anh đưa tay vỗ vào lưng cậu ta.
Đặng Duy Khánh sau khi hết sặc rồi thì anh phùng mang quay qua Lưu Quang Khải:
"Này cậu đây là là giúp mình hay là đánh mình vậy"
"Tôi tất nhiên là muốn giúp cậu thôi nhưng do mình quên không khống chế lực nên mình vỗ có hơi mạnh tay".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 83: 83: Xong Pha Hắc Đạo


"Cậu dùng lực chỉ có hơi mạnh mà phổi của mình muốn văng ra ngoài luôn rồi nè"
Lưu Quang Khải:"Chỉ muốn thôi chứ chưa có văng ra ngoài nên cậu chưa chết được đâu"
"Cậu"
Mạn Mạn:Được rồi, hai cậu đàng hoàng lại đi, Viên Hy đang nhìn kìa"
Viên Hy:"Mình có việc gấp nên bây giờ mình sẽ vào vẫn đề chính luôn nha"
Ba người kia nghe cô nói vậy thì bọn họ cũng dẹp cái bộ dạng cười giỡn kia mà quay về bộ dạng nghiêm túc, cô thấy thế thì tiếp tục lên tiếng:
Các anh đã nghe Mạn Mạn nói về chuyện hồn ma rồi chứ"
Lưu Quang Khải:Tôi có nghe rồi"
Duy Khánh:"Trên đời này còn có loại chuyện huyền nhuyễn như vậy sau"
Viên Hy:"Mình khi xưa cũng không tin vào mấy chuyện này cho đến khi chính mình được trãi nghiệm.

Hồn ma đó giúp mình mở và phát triển cửa hàng và ngược lại mình cũng phải giúp anh ta đoạt lại Hàn thị và tạm thời giúp anh ta quản lí công ty.
Hiện tại thì mình đang nhờ thế lực hắc đạo của hồn ma ấy để không làm chổ dựa cho cửa hàng phát triển.
Và cũng vì vậy mà mình bị cuốn vào giới hắc đạo, tuy bây giờ mình có thế lực của hồn ma ấy chống lưng như một khi anh ta quay về thân thể của mình thì sau?"
Mạn Mạn:"Cậu sẽ rơi vào nguy hiểm và công ty cũng sẽ rơi vào cảnh không có chổ dựa, nếu như hồn ma kia không muốn giết Viên Hy để bịch đầu mối vì biết quá nhiều chuyện của anh ta thì cũng bị bọn người hắc đạo kia nhắm tới."
Hàn Chiêu Dạ:Nếu như tôi có quay trở về thân xác thì tôi vẫn sẽ đảm bảo an toàn cho cô và cửa hàng vẫn sẽ được phát triển"
Viên Hy:"Tôi biết, nhưng tôi cũng không thể nào mãi dựa vào anh được.

Lòng người rất khó đoán hơn nữa tôi làm sau có thể tin một người đàn ông có lòng dạ chứa đầy những mưu mô như anh chứ."
Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói thế thì anh cũng im lặng không nói nữa nhưng đôi mắt của anh lại ánh lên một nỗi buồn phản phất.
Quang Khải:"Cậu đang nói chuyện với ai vậy"
"Tất nhiên là hồn ma đi theo mình rồi"
Duy Khánh:"Mỗi lần tưởng tượng mình đang ở chung với một con ma thì tự nhiên da gà của tôi lại nổi lên"
Viên Hy:"Anh ấy không hoàn toàn là ma đâu"
Mạn Mạn:"Là sau"
"Thân xác của anh ấy vẫn còn nên không thể gọi là ma.

Thôi chúng ta quay lại chuyện chính đi."
Mạn Mạn:Cậu định bước vào hắc đạo như thế nào đây"
"Đầu tiên chúng ta cần có căn cứ và khu tập luận.

Mình đã để ý được một khu đất thích hợp để chúng ta có thể xây dựng khu tập luyện ở đó.
Còn người thì mình sẽ thu nạp những thiếu niên vô gia cư hay gì gì đó về rồi tập luyện cho họ từ tư duy đến thân thể.
Còn thị trường mình muốn xâm nhập vào hắc đạo đó chính là mở sòng bài"
Lưu Quang Khải:Việc huấn luyện người mới là một vấn đề khá nan giải đấy.

Ở đây tôi với Mạn Mạn thì chỉ biết một ít về võ hơn nữa một tổ chức muốn mạnh thì súng đạn đều là thứ cần phải có"
"Yên tâm tôi sẽ đều vài người bên tổ chức của hồn ma qua để giúp chúng ta huấn luyện người, hơn nữa đại hồn ma của mình là một tay buôn bán vũ khí nên súng đạn sẽ không thiếu đâu"
Mạn Mạn:"Việc thành lập một tổ chức không phải là việc đơn giản đâu"
"Mình hiểu tầm quan trọng của vấn đề nên hôm nay mình muốn bàn bạc với các cậu thật kỹ chuyện này.
Mạn Mạn, Duy Khánh, Quang Khải, ba người có muốn cùng tôi xong pha vào hắc đạo không.

Nếu ai không muốn thì có thể quản lí cửa hàng và không cần phải làm gì liên quan đến hắc đạo"

Mạn Mạn:"Cậu là người bạn thân nhất của mình nên tất nhiên là mình sẽ cùng cậu xong pha hắc đạo rồi"
Lưu Quang Khải:"Kể từ khi cô cứu Thi Thi và giúp chúng tôi có công việc để làm, có nhà để ở thì tôi đã thề rằng cả cuộc đời này của tôi sẽ làm bất kì việc gì để giúp cho cô"
Duy Khánh:"Tôi tôi..."
Viên Hy:"Mình biết là từ nhỏ đến đến lớn cậu có một cuộc sống êm đềm nên chắc chắn cậu sẽ có phần không quen và ghê sợ về hắc đạo nên mình cũng không ép"
Duy Khánh:"Cậu và Mạn Mạn là con gái mà còn dám làm những việc đó, mình là con trai sau lại không dám chứ.

Hắc đạo phức tạp nhưng các cậu vẫn dũng cảm tiến vào còn mình sau lại làm một con thỏ mà trốn chạy được chứ"
Mạn Mạn:"Cậu nói rất hay"
Hàn Chiêu Dạ ở đứng ở một bên nhìn thấy gương mặt nghiêm túc của cô trong chững chạc, trưởng thành và còn có cả một chút xinh đẹp, quyến rủ nữa..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 84: 84: Bước Khởi Đầu Lấn Sân Vào Hắc Đạo


Lưu Quang Khải:"Vậy là bốn chúng ta đã thống nhất rồi đấy nhé, ai bỏ cuộc giữa chừng thì người đó là thỏ"
Viên Hy:Trưa nay về mình sẽ gửi mail cho cậu về khu đất đó, cậu lên bản thiết kế rồi đưa cho mình xem sau đó xem ngày tiến hành xây dựng khu huấn luyện.
Còn về chi tiết cần thiết kế cái gì, có nhưng khu gì thì cũng có sẵn trong mail.

Sau khi hoàn thành xong thì mình sẽ đều vài người cùng súng đạn bên tổ chức kia qua.
Đám người đầu tiên được huấn luyện chính là những người kiếm chuyện với cửa hàng của chúng ta rồi bị mình đánh cho một trận ấy.

Àk Lưu Quang Khải, cậu thì phụ trách bên việc tìm người cho tổ chức và phụ Mạn Mạn giải quyết chuyện công ty nhé"
"OK"
"Ngoài ra thì các cậu cũng phải xắp xếp công việc rồi đi huấn luyện luôn để sau này có gặp nguy hiểm thì còn có kỹ năng để đối phó.

Khi nào chúng ta ổn định rồi thì mình sẽ bắt đầu mở sòng bài"
"Mấy việc ở tổ chức thì sẽ do Duy Khánh và Quang Khải đảm nhiệm nhé.

Trong thời gian thành lập tổ chứ thì chắc hai người họ rất bận nên công việc ở công ty sẽ do cậu giải quyết nh Mạn Mạn.
Công việc có lẽ sẽ nhiều nên cậu thuê thêm vài nhân viên nha.
Àk quên nữa, cũng trong thời gian thành lập tổ chứ thì mình cũng sẽ mở thêm hai cửa hàng, một xưởng mai và sẽ một công ty để quản lí 3 cửa hàng và đồng tuyển thêm vài nhân viên thiết kế thời trang"
Mạn Mạn:"Trời ạh"
Viên Hy:"Cậu thuê người về quản lí cửa hàng đi, cậu chỉ cần xử lí những hạng mục hay những hợp đồng lớn của cửa hàng là được rồi"
Mạn Mạn:"Sau đột nhiên cậu lại có nhiều bước tiến lớn quá vậy"
"Trong khoảng 1 tuần hoặc 1 tháng nữa thì mình sẽ là người tiếp nhận và quản lí Hàn thị nên chắc mình sẽ không có nhiều thời gian để giúp mấy cậu"
"Hàn thị sau???"
"Đúng vậy"
Duy Khánh:"Hàn thị là công ty thiết kế thời trang và đá quý rất lớn nhất thành phố này và chiếm một vị trí không nhỏ ở thị trường nước ngoài đó"
"Mình biết chuyện đó"
Lưu Quang Khải:"Chẳng lẻ Hàn Chiêu Dạ chính là hồn ma đi theo cậu"
"Đúng vậy"
Lưu Quang Khải:"Nói vậy thì chuyện cậu lên làm CEO của Hàn thị mình hoàn toàn có thể tin được"
"...." "Nói vậy là cậu không tin tưởng vào mình"
"Chắc vậy"
"..." "Mạn Mạn àk mình bị tổn thương sâu sắc rồi"
Hàn Chiêu Dạ:"Cô mà cũng biết tổn thương nữa àk"
Diệp Viên Hy:...."
"Thôi không giỡn nữa, lúc nãy mình đã giao từng mãn công việc cho các cậu rồi.

Còn những chi tiết cụ thể thì mình sẽ phổ cập cho từng người các cậu sau.
Mình biết khoảng thời gian sắp tới mọi người sẽ rất bận nên mình sẽ tăng lương cho và chiều hôm nay mình sẽ mời mọi người đi ăn và giao lưu với một vài người luôn được không"
"Được"

"Quang Khải này, chiều nay cậu nhớ đưa Lục Thập và cả Thi Thi theo nha.

Hơn nữa ba người các cậu cũng mau chống đi tập lái ô tô đi, sắp mới mình sẽ mua tặng mỗi người một chiếc để cũng cố tinh thần."
Mạn Mạn:"Không cần đâu"
"Cần mà.

Cậu đó, phải nhớ ăn uống đầy đủ, nhìn cậu bây giờ rất giống bộ xương đấy"
...........................
Sau khi ra khỏi cửa hàng thì cô đi thẳng ra và leo lên chiếc ô tôi của sau đó quay qua nói chuyện với anh:
"Này Hàn Chiêu Dạ, anh nghĩ đợt này tôi nên ăn của anh ta bao nhiêu cổ phần đần
"10%"
"Tôi thấy như vậy có hơi ép người quá đáng"
"Vậy cô định ăn của người ta bao nhiêu % đây"
"5%"
"Cô nghĩ với số cổ phiếu hòa nhau thì cô sẽ có cơ hội thắng được anh ta"
"Nhưng tôi nắm được điểm yếu của anh ta"
"Khoang dung với người khác là tự g**t ch*t chính mình"

"Ò"
.................
Sau khi về đến biệt thự thì anh mở máy tính lên rồi tạo một tài khoảng nặc danh rồi gửi đoạn clip trong quán bar cho Hàn Vân Nam.
Chỉ vọn vẹn 2 phút sau thì phía bên kia liền có phản hồi:
/Các người là ai, tại sau lại muốn hãm hại tôi/
/Tôi là ai thì anh không cần biết, anh chỉ cần biết nếu như đoạn clip này đến tay các nhà báo hay được lan truyền trên mạng xã hội cuộc đời anh sẽ gặp rất nhiều biến cố đấy./
/Các người muốn gì/
/10% trăm cổ phần Hàn thị/
/Đm các người đúng là quá đáng mà/
/10% cổ phần Hàn thị và danh dự của bản thân chỉ được chọn một và hãy chọn cho kỹ nhé.

Tôi cho anh 5 phút, nếu như qua 5 phút anh vẫn không đưa ra quyết định thì đoạn clip đó sẽ được lan truyền trên mạng và anh sẽ là ngôi sao sáng nhất hôm nay/
Sau khi nhắn cho Hàn Vân Nam xong thì cô gửi mấy cái mail có liên quan đến việc xây dựng tổ chức cho Duy Khánh, đồng thời cô cũng nhắn nơi mà cô muốn mở thêm cửa hàng và xưởng mai cho Mạn Mạn và Quang Khải..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 85: 85: Tin Tưởng


Khoảng 4 phút sau đó thì Hàn Vân Nam đã nhắn lại cho cô:
/Tôi đồng ý chuyển 10% cổ phần của Hàn thị cho các người/
/8h sáng mai tôi sẽ cho người đem thu tục chuyển nhượng cổ phần đến Hàn thị và anh chỉ cần kí tên xác nhận.

Nhớ đoạn clip ấy vẫn còn trong tay tôi nên anh bớt diễn trò lại/
Nhắn xong thì cô lập tức chụp màn hình, xóa tài khoản rồi nhắn tin với Châu Khải Hiên.

/Anh sắp xếp một buổi hợp cổ đông ở Hàn thị vào cuối tuần này giúp tôi được không/
/Được, có chuyện gì vậy/
/Đã đến lúc tôi nên lộ diện và trò chơi đã chính thức bắt đầu/
Nhắn với Châu Khải Hiên xong thì cô lại quay qua nhắn vào nhóm 4 chàng áo đen(Nhóm gồm có Châu Khải Hiên, Chước Tư, Tỉnh Lâm và Hàn Mặc)
/Này chiều nay có ai rãnh không/
Hàn Mặc:/Có chuyện gì àk/
/Mời mọi người đi ăn với giao lưu thôi/
Châu Khải Hiên:/Giao lưu với ai/
/Với bạn của tôi/
Hàn Mặc:/Có cô nàng Mạn Mạn và chàng trai bị thương hôm bửa ghé nhà tôi không/
/Có/
Châu Khải Hiên:/Chúng tôi cần lắm địa chỉ nhà hàng với thời gian qua/

/5h30 tại nhà hàng Ninh Quế Ngọc/
Tỉnh Lâm:/Muốn đi lắm nhưng hiện giờ tôi còn đang ở đất nước K giao hàng/
/Vậy giao lẹ lẹ rồi về/
/Không kịp/
/Vậy dời lại 6h, anh về kịp không/
/Kịp/
! ! ! ! !
Nhắn xong ở đây rồi thì cô lại quay qua nhắn với Chước Tư.

/Anh liên hệ với luật sư làm giấy từ chuyện nhượng cổ phần/
Nhắn xong rồi thì cô gửi tấm hình lúc nãy mình nhắn tin với Hàn Vân Nam qua cho Chước Tư.

Làm xong mọi việc rồi thì cô nằm xuống sofa:
Aaaaa"
Hàn Chiêu Dạ:Trưa nắng quá nên bị lên cơn điên hả"
"Tôi mà điên lên thì sẽ cắn anh trước đấy"
"Cô cắn được tôi thì cứ cắn đi"
"Này đại hồn ma"
"Đại hồn ma, cô đang kêu tôi đấy àk"
"Ukm, tôi có thể hỏi anh một câu được không"
"???"
"Lúc trước khi anh tiếp quản cả một Hàn thị và tổ chức như vậy anh có thấy mệt không"
"Tất nhiên là mệt rồi"
"Suốt ngày nghĩ hết chuyện này đến chuyện kia, lên kế hoạch đối phó hết người này người nọ khiến cho dây thần kinh não của tôi sắp đứt luôn rồi"
"Xin lỗi vì đã kéo cô vào chuyện này"
"Anh lại như thế nữa rồi, hơn nữa đây là do tôi tự nguyện hơn nữa giữa hai chúng ta đều là trao đổi qua lại lại.

Nhưng nói gì đi nữa thì người xin lỗi anh là tôi mới đúng"
"Tại sau"
"Vì tôi không tin tưởng anh và tự lập một tổ chức mới"
"Cái này không trách cô được, lỡ như tôi quay về thân xác của mình mà chẳng mai bị mất trí nhớ hay gặp vấn đề gì đó thì sau.

Cô muốn tự mình làm một nữ hoàng thì không có gì là sai.

"
"Cám ơn anh"
"Người nên cám ơn phải là tôi mới đúng, cám ơn cô đã giúp tôi trong thời gian qua"
"Anh có phải là Hàn Chiêu Dạ không"
"???"
"Anh nói chuyện kiểu này làm tôi nỗi da gà hết luôn rồi"
Hàn Chiêu Dạ:"!.

"
"Hỏi thật anh cái này nha"
"Hỏi đi"
"Chắc hẳn người đầu tiên nghe được lời xin lỗi của anh có phải không"
Nghe cô nói thì Hàn Chiêu Dạ suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng:
"Sau cô biết"
"Tôi nghĩ với tính cách của anh thì anh sẽ không dể dàng nói cám ơn hay xin lỗi người khác.

Tôi để ý anh nói nhiều trong công việc hay những lúc dạy tôi thôi, còn những lúc nói chuyện đùa giỡn hay có chuyện ngoài công việc thì số lượng câu từ mà anh nói rất ít"
"Tôi không muốn nói chuyện nhiều với những người giả dối"
"Vậy tại sau anh biết tôi thật lòng đối xử với anh, giúp anh chứ"
"Vì tôi đi theo cô 24/24"
"Ờ há, mà nếu như một ngày nào đó anh tỉnh lại, không còn đi theo tôi 24/24 nữa thì liệu anh có tin tưởng tôi không"
"Tôi sẽ tin tưởng và tiếp tục làm một chổ dựa vững chắc cho cô.

"

"Anh nói thật không"
"Thật"
"Vậy chúng ta móc nghéo đi"
Vừa nói cô vừa đưa ngón tay út của mình ra, Hàn Chiêu Dạ thấy cô trẻ con như thế thì mỉm cười rồi đưa tay của mình ra móc nghéo với cô.

Đến chiều cô lựa một cái váy màu trắng ngà kết hợp với một đôi giày cao gót thấp và một cái túi xách cùng màu với cái váy.

Chuẩn bị xong thì cô lái xe thẳng đến cửa hàng rồi đón Mạn Mạn qua Ninh Quế Ngọc luôn.

Do hai người đi khá sớm nên chưa thấy ai ở đây cả.

"Xin chào hai vị tiểu thư, không biết là hai người muốn ăn dưới đây trên tầng hay ăn phòng riêng ạ"
Nghe nhân viên phục vụ hỏi thì Viên Hy lên tiếng:
Một phòng riêng rộng khoảng 10 người ngồi, một lát sẽ có bạn của tôi đến"
"Vâng"
Sau đó nhân viên dẫn hai cô vào thang máy thẳng lên tầng cao nhất của nhà hàng và đến một căn phòng rất rộng.

.
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 86: 86: Cô Là Ai


Đợi hai cô ngồi xuống rồi thì nhân viên phục vụ lại lên tiếng:
"Hai cô muốn dùng bửa ngay bây giờ hay sau ạh"
"Khi nào bạn của chúng tôi đến đủ thì chúng tôi sẽ gọi món"
"Vâng"
Sau khi nhân phục vụ rời đi thì cô lấy điện thoại nhắn thông báo số phòng ăn cho mấy người kia rồi sau đó quay qua nói với Mạn Mạn:
"Mấy miếng đất hồi trưa mình gửi cho cậu xem cậu thấy thế nào"
"Hình như trong miếng đất đó có một nơi thuộc nông thôn và cũng cách xa thành phố nữa.

Mình cảm thấy nếu như mở cửa hàng ở đó thì không ổn lắm"
"Tại sau"
"Ở nông thôn thì thu nhập bình quân của đầu người sẽ thấp hơn nữa đã số những người sống ở nông thôn họ không có nhu cao về cái mặc.

Mà cửa hàng chúng ta mở lại có quy mô lớn, giá của một bộ quần áo có thể lên đến vài triệu và khu vựa đó lại xa cửa hàng chính nên sẽ rất khó trong việc quản lí"
Thật ra miếng đất mà cậu nói đó chính là miếng đất ở quê mình, mình đã tìm hiểu và biết được trong một vài năm gần đây quê mình đang có hướng đô thị hóa khá mạnh mẽ.
Nghe nói là những cán bộ nhà nước đang lên kế hoạch phát triển nông thôn và có nhiều nhà đầu tư nước ngoài đang chuẩn bị tiến hành một dự án nào đó rất lớn nên khoảng vài năm nữa quê mình chắc chắn sẽ bùng nỗ đô thị hóa.
Đến lúc đó chất lượng đời sống của người dân sẽ tăng, đất cũng vì thế mà sẽ lên giá.

Hay là mình mua thêm vài mảnh đất dưới đó đi rồi sau này bán lại hai người thấy được không"
Hàn Chiêu Dạ:"Cũng không tệ"
Mạn Mạn:"Cậu lại nỗi máu kinh doanh bất động sản à."
"Ừ"
"Vậy để tối nay mình tìm hiểu vài khu đất rồi lên danh sách để khi nào cậu có xuống dưới lo chuyện cửa hàng thì mua giúp mình hay là thuê nhân viên đi cũng được"
"Àk đồ được bán ở cửa hàng dưới quê mình thì cậu bán sát giá hoặc giảm giá đến khi nào cuộc sống của mọi người ổn hơn thì mình sẽ tăng giá và đưa một số thiết kế nổi tiếng về đó bán"
Khoảng 15 phút sau thì tất cả mọi người đã có mặt đầy đủ tại phòng ăn trừ Thi Thi đang ôn thi và Lục Thập bị bệnh ra.
Viên Hy:"Mọi người muốn ăn gì thì cứ gọi đi"
Lời cô vừa dứt thì 4 anh chàng áo đen là Chước Tư, Tỉnh Lâm, Khải Hiên cùng Hàn Mặc đều mặt lạnh không cảm xúc mà đồng loạt lên tiếng:
Sau cũng được"
Diệp Viên Hy:"Các anh biết tôi ghét nhất trên đời là gì không"
Mạn Mạn:Đó chính là ba chữ ăn gì cũng được đấy" nói rồi cô nàng cầm thực đơn rồi gọi một lượt vài món sau đó đưa thực đơn Duy Khánh rồi lên tiếng:
"Này các anh đến đây ăn hay đánh lộn mà nhìn mặt ai nấy cũng đều nghiêm túc lạnh lùng vậy"
Khải Hiên:"Nhìn chúng tôi như vậy cô không thấy sợ hay áp lực gì sau"
"Tại sau tôi phải sợ hay áp lực chứ???"

Khải Hiên: "...."
Chước Tư:"Cô là ai"
"Tôi là tôi chứ là ai"
"Cô không phải là một con người không đơn giản như vẻ bề ngoài"
Mạn Mạn nghe thế thì cười nhếch môi một cái:"Cánh tay đắc lực của ông trùm đúng là có khác chỉ mới gặp nhau có vài lần thì đã bị anh nhìn ra rồi."
Diệp Viên Hy thấy bọn họ nói chuyện cũng bình thường nhưng xung quanh lại tỏa ra mùi thuốc súng.
Nhìn sắc mặt của hai con người này thì cô cảm thấy nếu như mình không làm cái gì đó thì chắc chắn bửa ăn này sẽ bị hai người họ làm hỏng mất.
"Được rồi hai người đừng có nhìn nhau nữa, sắp rớt con mắt ra rồi kìa.

Hôm nay tôi mời mọi người đến là để dùng bửa với giao lưu chứ không phải để liếc nhau Ok"
Nói xong thì cô cầm cái thực đơn lên kêu một lượt 7-8 món gì đó.

Bửa ăn cứ thế mà diễn ra trong im lặng.
Diệp Viên Hy cuối cùng cũng không chịu nỗi nữa mà đứng dậy lấy cớ muốn đi vệ sinh mà ra ngoài.

Sau khi ra khỏi phòng ăn thì cô quay qua nói với Hàn Chiêu Dạ:
"Bốn anh chàng kia tôi thấy bình thường cũng nói chuyện cũng khá nhiều mà không hiểu tại sau hôm nay lại tỏ ra cái khí chất đó rồi ai nấy đều im như hến vậy"
"Chắc tại trong đó có nhiều người mà họ không quen"
"🙂)))"
"Đối với bọn họ thì tin tưởng người ngoài chính là tự cầm dao đâm mình, hơn nữa vốn từ khi còn nhỏ những người đó không chỉ được huấn luyện võ công mà còn có cả cảm xúc, trí tuệ, lấn ép gây áp lực cho đối phương"
"Nếu anh nói như vậy thì chắc mấy người bọn họ cũng xem tôi như là người một người quen rồi đúng không"
"Có lẽ là vậy"
"Nếu bọn họ đã không làm quen được thì tôi cũng không ép, chắc có lẻ mọi người phải cần tiếp xúc với nhau nhiều hơn mới thích nghi được.

Nhưng mà tôi thấy điều này nó hơi khó".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 87: 87: Khủng Bố


Sau khi đến nhà vệ sinh thì cô rửa tay, chỉnh lại đầu tóc quần áo rồi ra ngoài nhưng bước chân vừa đến cửa thì cô nghe có hàng loạt bước chân.
Hàn Chiêu Dạ lúc này từ bên ngoài bay đến rồi kéo cô núp sau cánh cửa nhà vệ sinh.
Đợi cho đến khi những bước đó xa dần thì cô nhỏ giọng lên tiếng:
"Có chuyện gì vậy"
"Có kh*ng b* tấn công nhà hàng, hiện giờ các khách ăn đều đang bị bọn chúng khống chế"
Nghe được tin này thì cô có phần hơi sửng sốt và sợ hãi nhưng rất nhanh chúng đã biến mất và thay vào đó là một nét mặt đầy cẩn trọng.
"Không ngờ chỉ đi ăn thôi mà cũng xuôi đến như vậy, có khi nào người kh*ng b* đó nhắm đến 4 anh chàng áo đen của anh không"
"Cũng có thể"
"Vậy chẳng phải mấy người kia sẽ gặp nguy hiểm sau"
"Cô ngoan ngoãn ở đây đi để tôi đi ra ngoài kia xem"
"Khoang đã"
"Có chuyện gì"
"Để tôi liên hệ với Mạn Mạn"

Vừa nói xong thì cô giơ cái vòng tay của mình lên rồi chạm nhẹ vào một cái, chiếc vòng lập tức sáng lên một tia sáng vừa nhỏ lại vừa mờ nhạt.
"Mạn Mạn"
Bầu không khí trong phòng ăn lúc này đang trong trạng thái vừa lạnh lẽo, căn thẳng thì đột nhiên chiếc vòng trên tay Mạn Mạn xuất hiện một đểm sáng nhẹ và sau đó là tiếng của Diệp Viên Hy được truyền đến.
Có chuyện gì vậy Viên Hy".

truyen bjyx
"Có kh*ng b*"
"Cài gì"
"Các khách hàng ở tầng dưới đã bị chúng khống chế và chắc có lẽ bọn chúng sắp đến chổ mọi người rồi."
Mạn Mạn:"Bây giờ phải làm sau đây"
Chước Tư:"Đám kh*ng b* đó có đông không"
Thấy Hàn Chiêu Dạ gật đầu thì cô lập tức trả lời:"Đông"
Hàn Mặc:"Bọn chúng người đông chúng ta thì lại thế yếu hơn nữa đây cũng là tầng cao nhất của nhà hàng nên chúng ta cứ để cho chúng rồi chờ thời cơ ra tay"
Tỉnh Lâm:"Có khi nào đám người kh*ng b* đó nhắm đến chúng ta không"
Lưu Quang Khải:"Tùy cơ mà ứng biến đi" Khi anh vừa dứt lời thì nghe có tiếng có gõ cửa.
Chước Tư:"Mọi người cứ bình tĩnh và đừng manh động có biết không"
Duy Khánh:Chúng tôi biết rồi"
Khải Hiên:"Ai ở bên ngoài vậy"
Ầm"
Cánh cửa bị một lức mạnh hất tung ra tiếp đến là tầm 20 người mặt áo đen và bọn họ trùm một cái mặt nạ, tay cầm súng xong vào:
Giơ tay lên"
........
Trong nhà vệ sinh:
Diệp Viên Hy:Hình như đám người Mạn Mạn đã bị không chế rồi"
Hàn Chiêu Dạ:"Bọn họ không sau đâu"

"Hi vọng là vậy"
"Tạm thời cô cứ ở đây đi, tôi sẽ đi ra ngoài xem xét tình hình rồi sau đó sẽ quay lại"
Nói xong rồi thì Hàn Chiêu Dạ liền bay đi.
"Mình ở trong đây mãi cũng không phải là cách nhưng bây giờ ra ngoài không mai bị bọn người kia tóm được thì chỉ tổ rước quạ vào thân thôi."
"Này mày có kiểm tra trong nhà vệ sinh này chưa"
"Chưa"
Vậy mày vào trong kiểm tra đi còn tao sẽ đi lên phòng trên kia áp dãy người xuống"
Qua khe cửa cô có thể thấy được một tên kh*ng b* đang cầm cây súng tiến vào.
Đợi cho người kia đi vào phòng vệ sinh thì cô mới lẻn ra khỏi cánh cửa rồi đi theo sau.

Trong lúc người kia không để ý thì cô dùng hết sức của mình đánh vào cổ kiến cho người kia bất tĩnh.
Cảm thấy đối phương đã thật sự ngất thì cô bắt đầu cởi mặt nạ và phát hiện trên mặt nạ có gắn thiết bị thay đổi giọng nói.
Diệp Viên Hy:"Nếu có thiết bị thay đổi giọng nói này thì không cần sợ phải bị phát hiện ra nữa rồi.

Cô gái này xinh đẹp như vậy mà lại đi làm kh*ng b*.
Thôi bây giờ không phải là thời gian mình để ý mấy việc xàm xàm như thế này"
Nói xong rồi thì cô lập tức thay đồ.

"Cô đang làm gì vậy"
Nghe tiếng của anh cô theo bản năng mà giật mình định la lên nhưng Hàn Chiêu Dạ đã nhanh tay bịch miệng cô lại.

Đợi cho đến khi cô bình tĩnh thì anh mới thả cô ra.
"Anh có biết đây là phòng vệ sinh nữ không, hơn nữa tôi còn đang thay đồ đấy"
Thấy cái áo cô còn đang mặc dang dỡ thì anh có thấy có hơi ngại nhưng rất nhanh anh đã lấy lại được tin thần mà lên tiếng:
"Tôi là hồn ma nên nếu như có nhìn thấy gì của cô thì cũng không sau đâu"
"Anh cút ra cho tôi cái đồ hồn ma b**n th**"
Sau khi anh rời đi rồi thì lúc này cô mới thở ra một hơi còn gương mặt thì đã đỏ như trái cà chua.

Cho dù anh có là một hồn ma đi nữa thì chung quy anh vẫn là một người đàn ông.

Mai là lúc nãy cô cũng mặt đồ gần xong rồi nên anh cũng chưa thấy được nhiều lắm nên chắc cũng không sau..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 88: 88: Có Bom


Vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh thì cô đã thấy anh lười biến đứng dựa người vào bồn rửa tay:
"Anh đi thám thính được đến đâu rồi"
"Bọn chúng đang gắn bom với mục đích là cho nhà hàng này nổ tung"
"Bọn kh*ng b* này đúng là điên rồi, mà anh có điều ra được lí do tại sau mà mấy tên này lại đến đây không"
Nghe nói là có thâm thù đại hận gì với chủ của nhà hàng này"
"Bây giờ chúng ta phải làm sau đây"
"Tôi nghĩ chúng ta phải đi gỡ bơm trước rồi sau đó liên lạc với đám người Mạn Mạn qua vòng tay bảo bọn họ mở dây trói cho những người khác."
"Nhưng tôi không biết gỡ bom"
"Tôi dạy cô"
"Được"
"Vừa rồi tôi thấy có một quả bom ở tầng 5 phía tây nhà hàng"
"Phía tây là phía nào"
Hàn Chiêu Dạ: "...."

"Cô cứ đi theo tôi là được"
"Ok"
Mới vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh thì cô đã thấy đám người Mạn Mạn đang trói rồi đưa đi.

Mà trong lúc dầu sôi lưa bỏng như thế này mà sắc mặt của 4 anh chàng áo đen kia cũng không biến sắc.
Nói thật thì nếu như không nhìn thấy 4 người họ bị trói thì cô còn nghĩ họ là ông chủ đứng sau lưng đám người kh*ng b* này chứ.
Mà bị trói và dẫn đi như thế này thì cô chắc chắn một đều đó chính là đám người này không nhắm vào bọn cô mà người bọn chúng nhắm đến là chủ của nhà hàng này hoặc là có mục đích khác.
"Trong đó có ai không"
Thấy có người hỏi mình thì cô cũng gật đầu, người kia thấy thế thì cũng gật đầu.
"Ở phía tây tầng 5 nhà hàng gặp chút vấn đề"
"Đi xem đi, nhớ phải tập tập trung đúng giờ"
"Vâng"
Diệp Viên Hy: Tập trung đúng giờ???
Rời khỏi mọi người thì cô đi theo anh lên tầng 5, dọc đường đi có rất nhiều khách ăn bị trói và dẫn xuống phía dưới nhà hàng.
Đi được một lúc thì cô cũng đến nơi.
"Thời gian trên quả bom chỉ còn 10 phút.

Anh biết bọn chúng gắn tổng cộng là bao nhiêu quả không"
6 quả, 2 quả ở cột chính, 4 quả còn lại thì ở các cột phụ mỗi cột phụ là một góc của nhà hàng"
"Nói vậy thì những quả bom này mà nổ thì nhà hàng sẽ sập"
"Đúng vậy, đừng nói là trái nào cũng được cài là 10 phút nhé.

Hồi nay nghe bọn người kia bảo tôi tập trung đúng giờ tôi còn không hiểu nhưng giờ thì hiểu rồi"
Trong lúc nghe cô nói thì anh xem sơ qua về quả bom rồi lên tiếng:

"Những quả bom này bọn chúng đều mua từ chổ của chúng ta"
"Cái gì, bọn anh còn bán cả bom nữa à"
"Lúc trước Tỉnh Lâm bảo chỉ chế tạo vũ khí và súng đạn không thì chán quá nên anh ta có đặc chế bom"
"Cái tên này đúng là báo đời mà"
"Cô có cái gì có thể cắt được không"
"Tôi chỉ có súng thôi chứ không có kéo"
"Vòng tay của cô"
"Nhưng lưỡi dao trên vòng tay của tôi có tẩm độc"
"Không sau đâu"
Nhận được vòng tay của cô tthì anh nó bật thành một con dao rồi mấy cắt sợi dây trên quả bom.

Khoảng 1 phút sau thì trái bom đã ngừng nhảy giờ.
"Chúng ta làm gì tiếp đây"
"Không có đủ thời gian để chúng ta gỡ hết bom"
"Hay là gỡ hai trái bom ở cột chính trước rồi tìm cách đưa mọi người ra ngoài trước khi khi bom nổ"
"Người của chúng ta đều bị bọn họ không chế"
"Anh đừng quên trong tay Mạn Mạn cũng có chiếc vòng như tôi và lúc nãy tôi để ý chiếc vòng trên tay của cô ấy không nằm trong tầm ngắm của bọn kh*ng b*"
"Bây giờ chúng ta phải nhanh chóng thông báo cho đám Mạn Mạn biết về nhũng quả bom trước"

"Được"
Đi thẳng xuống tầng trệt của nhà hàng thì cô thấy Mạn Mạn cùng rất nhiều khách hàng khác cùng bị trói ở một chổ, phía xa xa kia có một người đàn ông, một người phụ nữ trung niên và một bé gái nằm dưới sàn với một thân đầy máu.
Kế bên 3 người đó có một bé trai tầm 14 tuổi đang nhìn bọn người kh*ng b* bằng một đôi mắt chứ đầy tơ máu.

Ánh mắt của cậu bé đó tràn ngập sự hận thù và bất lực vì không thể làm gì đám người đã giết hại cha mẹ và em gái cậu.
"Mày nhìn cái gì"
Nói rồi tên kh*ng b* đó cầm cây súng đập thẳng vào đầu cậu bé, ngay lập tức một vệt máu từ đầu chảy xuống má, cổ và khuất sau cái áo màu đen của cậu.

Cho dù là vậy nhưng cậu bé ấy vẫn không khóc, không kêu la.
Hàn Chiêu Dạ:"Cô đang nhìn cái gì đó"
"Hạt giống tốt, anh nghĩ nếu cậu bé đó mà được huấn luyện thì sẽ thế nào"
"Chỉ còn 8 phút nữa thì bom sẽ nổ".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 89: 89: Hỗn Loạn


Nghe anh nói thế cô giật mình quay qua thì thấy đám kh*ng b* kia đang thu dọn đồ và chuẩn bị rút khỏi đây.
Còn anh thì thấy Mạn Mạn biến cái vòng tay của mình thành một cái dao rồi cắt dây trói cho bản thân và những người xung quanh.
Viên Hy:"Bây giờ chúng ta mà đi gỡ bom sẽ không kịp nhưng cứ để bọn người này rút rồi đống cửa nhốt chúng ta ở đây thì cũng không được"
"Cô muốn làm gì"
"Tôi sẽ cho tên đầu sỏ bay màu.

Àk có gì anh nhớ đứng chắn đạn cho tui nhé"
"Tôi không phải là cái khiên của cô"
"Giờ này là giờ nào rồi mà anh còn quan tâm đến mình có phải là khiên hay không"
Nhìn một vòng cô thấy phía xa xa có một tên đang ra lệnh cho mọi người, thế là cô dần dần hòa vào đám người kh*ng b* và tiến lại gần tên thủ lĩnh.
Đến khi khoảng cách giữa cô và tên kh*ng b* kia chỉ còn 1m thì cô chạy lại dùng súng dí vào đầu tên thủ lĩnh, những tên kh*ng b* xung quanh thấy vậy thì ngay lập tức chỉa súng về phía cô.

"Tôi vừa nghe tiếng súng vang lên thì ngay lập tức thủ lĩnh của mấy anh sẽ bay não àk không là lủng sọ mới đúng"
"Ngươi muốn làm gì?"
Một là các anh phải thả khách ăn ra rồi tôi sẽ thả người ra còn nếu các anh cứ ngoan cố thì chúng ta cùng chết chung đi.

Chắc các anh cũng biết thời gian của bom chỉ còn lại 6 phút."
Hàn Chiêu Dạ:"Có người đang gỡ bom, tôi xem một tí rồi sẽ quay lại đây ngay"
Cô vừa dứt tiếng thì đám người Mạn Mạn liền vùng dậy cướp súng và bắn vào những tên kh*ng b* gần họ, những khách hàng nảy giờ ở gần được bọn cô cởi trối thì nhanh chống chạy nhanh ra ngoài.
Phút chốc tình hình ở sảnh nhà hàng liền trở thành một đóng hỗn loạn.

Đám người kh*ng b* thấy tình hình vượt tầm kiểm soát của chúng thì chúng bắt đầu có hành động xả xúng loạn xạ.
Những người đó như một con thú dữ khác máu, họ điên cuồng xả súng mà chẳng nghĩ đến gì cả.

Thấy có mấy viên đạn bay về phía mình thì cô nhanh chống đẩy tên thủ lĩnh về phía trước làm bia chắn cho mình.
Đám Mạn Mạn và Chước Tư cũng đã tìm một chổ thích hợp để trốn và bắn trả đám kh*ng b* kia.
Còn cô tuy có tên thủ lĩnh làm bia chắn nhưng trong lúc không để ý thì cũng bị dính hai viên đạn ngay bả vai và cánh tay.
Trong lúc cô không để ý phía bên phải thì có một viên đạn bay đến phía cô, Hàn Chiêu Dạ quay lại thì đúng lúc thấy cảnh này thể là anh bay đến định làm khiên chắn đạn cho cô.
Nhưng giây phút viên đạn chỉ còn 1 m nữa là bay đến chổ anh thì lại có một viên đạn khác từ trên tầng 1 bay xuống, phút chốc hai viên đạn chạm nhau và b*n r* hai hướng.
Hàn Chiêu Dạ ngạc nhiên ngước lên lầu 1 nhìn thì thấy có một người mặt quần áo của kh*ng b* giống cô.

Đó chính xác là người đã gỡ hết tất cả các trái bom trong nhà hàng này.

Phải nói kỹ năng của người này bắn đạn là tuyệt đỉnh, hai viên đạn được b*n r* có thể va chạm với một viên đạn khác.

Đều mà từ trước đến giờ không phải ai cũng làm được.
Nhưng giờ không phải là thời gian để suy nghĩ về những chuyện này.

Diệp Viên Hy vừa bắn vừa duy chuyển nên lúc này cô cũng đã nắp vào được một cây cột gần đó.
Hàn Chiêu Dạ cũng bay lại chổ cô thông báo cho cô biết vụ các quả bom đã được gỡ rồi sau đó anh đứng ở sau lưng của cô, vòng cánh tay của mình lên trên cách tay cô.
"Để tôi chỉnh cách bắn súng cho cô"
"Đám người Mạn Mạn chưa biết gì về vụ bom đã được gỡ còn đám kh*ng b* này chắc là đang muốn chết cùng với chúng ta
"Nếu tính theo thời gian mà lúc trước ta thông báo với mọi ngươi thì còn khoảng 3 phút nữa thì bom sẽ nổ"
"Àk tôi có cách rồi"
Nói rồi cô buôn một tay cầm đang cầm súng ra.
"Anh giúp tôi khởi động vòng tay với"
"Mạn Mạn"

"Viên Hy"
"Các cậu không cần lo về dụ mấy quả bom đâu, đã có người giúp chúng ta gỡ bom hết cả rồi"
"Ai vậy"
"Mình không biết, chuyện quan trọng nhất bây giờ là chúng ta phải kết thúc chuyện ở đây và nhanh chống rồi khỏi trước khi cảnh sát đến"
"Mình sẽ truyền lời lại cho những người bên này"
"Ok"
Đấu súng thêm khoảng 5 phút nữa thì những tên kh*ng b* đều lần lược ngã xuống.

Thấy đã đến lúc nên cô định chạy ra ngoài thì đột nhiên có một bàn tay của ai đó nắm vạt áo của cô lại.
Diệp Viên Hy nhìn xuống thì cô thấy bé trai lúc nãy nhìn bọn kh*ng b* bằng ánh chứa đầy thù hận khi nãy..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 90: 90: Nhặt Được Một Cậu Bé


Gương mặt của cậu bé đã nhém nhuốt cộng thêm những vệt máu khô từ tráng chảy xuốn gương mặt trong có vẻ khá là kinh dị.

Nhưng đôi mắt cậu bé nhìn cô lại chứ đầy nỗi bi thương.
"Tôi có thể đi theo anh không, cha mẹ và em gái tôi đều mất bây giờ tôi không còn người thân cũng không còn nhà nữa"
"Anh???"
Hàn Chiêu Dạ:"Cô hiện giờ ăn mặc kín mít lại cộng thêm mặt nạ và thiết bị giã giọng nên thằng bé có biết được giới tính của cô đâu"
Sau khi được anh thông não rồi thì cô lại lên tiếng:
Không thấy ta mặc đồ của kh*ng b* sau mà còn đồi đi theo"
"Anh chỉ đang giả làm kh*ng b* mà thôi"
"Cho người đi theo ta cũng được nhưng sau này chắc chắn sẽ cực khổ lắm đấy"
"Cực thế nào tôi cũng chịu được"
"Được"
Sau đó cô cùng cậu bé và mọi người ra khỏi nhà hàng đồng thời cô cũng tháo cái trùm đầu ra để không thôi 4 anh chàng áo đen kia thấy lại tưởng cô là kh*ng b* thì lại mệt.
Tỉnh Lâm:"Chúng ta nên đi đâu đây"
Viên Hy:"Mấy cái camera đã ghi lại hết hình ảnh của chúng ta"
Chước Tư:"Mọi người đi trước đi, tôi sẽ đến phòng giám sát của nhà hàng"
Hàn Chiêu Dạ:"Không cần đâu, người lúc nãy gỡ bom đã phá hết hệ thống camera của nhà hàng rồi"

Viên Hy:"Rốt cuộc người đó là ai và tại sau lại giúp chúng ta???"
Hàn Chiêu Dạ:"Người đó không hẳn giúp chúng ta mà chỉ đang giúp bản thân của mình thôi."
Viên Hy:"Anh không cần đi nữa, đã có người đã giúp chúng ta rồi"
"Là ai"
"Làm sau tôi biết được, bây giờ quan trọng nhất là chúng ta phải rời đây trước cái đã còn chuyện khác thì tính sau"
"Ukm"
"Tôi thấy chúng ta đến nhà Hàn Mặc đi"
"Không được"
"Tại sau"
"Nhà tôi không có đủ chổ nghĩ ngơi cho mọi người""
"Vậy chúng ta đến biệt thự trên núi đi"
"Cũng được"
"Vậy cậu bé này với Mạn Mạn sẽ đi cùng tôi, còn Duy Khánh và Quang Khải thì đi nhờ 4 người các anh nhé"
.......
Vừa về đến biệt thự thì cô nhờ vệ sĩ ôm bé trai mà cô mới nhặt được vào.

Do bị trúng đạn ở phần bụng và mất máu quá nhiều nên cậu bé đã ngất xĩu.
Cô vừa về đến biệt thự thì khoảng 5 phút sau đám người đi phía sau kia về đến:
Khải Hiên:"Cô muốn chết hay sau mà lúc nãy chạy nhanh quá vậy"
"Hàn Mặc cậu mau xem cho bé rai kia đi"
"Cậu bé này cần phải được gấp đạn và truyền máu.

Mọi người mau giúp tôi đưa thằng bé đến phòng bệnh đi"
"Được"
Trong biệt thự này có một căn phòng bệnh, bên trong có đầy đủ các thiết bị.

Nó không khác gì một căn phòng bệnh hiện đại.
Sau khi Hàn Mạc vào trong cấp cứu cho thằng bé kia thì Mạn Mạn quay qua nói với cô.
"Cậu cũng bị thương rồi"
"Mình có thể chịu được"
"Máu đã đẫm vai của cậu rồi kìa.

Mình có biết về sơ cứu hay để mình cầm máu cho cậu"
"Ukm"
Lúc hai cô ra ngoài định lên lầu thì thấy nguyên đám đàn ông đang ở phía trước cởi áo cho nhau.
Viên Hy:"Các anh đang làm gì vậy"
"Hàn Mặc trị thương cho thằng nhóc đó rồi nên chúng tôi phải trị thương cho nhau thôi"
"Vậy mà tôi tưởng"
Châu Khải Hiên:"Cô đúng là đầu óc sâu bọ"
Diệp Viên Hy: "..."
Mạn Mạn:"Vậy các anh tự trị thương cho nhau đi nhé, chúng tôi lên phòng"
Trong phòng.
Lúc này Diệp Viên Hy đã cởi áo ra cho Mạn Mạn xem vết thương của mình.
"Đạn ghim vào bã vai với cánh tay của cậu khá sâu, chúng ta cứ để như thế này mãi e là nguy mấy"
"Vậy giờ mình phải làm sau đây"
"Đợi cái tên đó cứu cho thằng nhóc kia xong thì chắc cậu khô máu mà chết rồi, bây giờ mình nghĩ là chúng ta nên gấp đạn ra trước"
"Cậu nói là gấ..p đ..ạn sau"
Đúng vậy"
"Không được đâu, đau lắm"
"Vậy cậu muốn làm sau đây"
"Nhưng mà"
Chưa để cô nói xong thì cô nàng lấy trong túi ra một cái bật lửa(Mạn Mạn là một người biết hút thuốc nên trên người cô ấy luôn luôn có bật lửa).
Diệp Viên Hy thấy cảnh này thì cô nhớ lại trong mấy bộ phim có cảnh hơ dao qua lửa sau đó lại đâm vào vết thương rồi lấy đạn ra cô lại nhớ những lần chiên cá vô tình để tay chạm vào chảo.
"Mạn Mạn àk mình có thể chịu được cho đến khi Hàn Mặc cứu thằng bé kia xong mà"

"Không được"
"Huhu chúng ta chỉ cầm máu thôi, không gấp đạn có được không"
"Không được"
"Cốc cốc"
Mạn Mạn:"Chuyện gì vậy"
"Chúng tôi có gọi vài bác sĩ trong tổ chức đến, hai vị tiểu thư có bị thương thì xuống dưới xem ạh"
Viên Hy:"Tôi biết rồi"
"Mình nghĩ là chúng ta nên xuống lầu thì hơn"
Sau khi xuống lầu thì cô được đưa vào căn phòng kế bên phòng của thằng nhóc đó và được các bác sĩ tiến hành gấp đạn.
...................................
"Cô có bị thương chổ nào không?"
Mạn Mạn đang đứng trước cửa phòng bệnh của cô bạn mình thì đột nhiên nghe có tiếng nói nên cô quay người lại xem thì thấy Chước Tư.
"Tôi không có bị thương chổ nào cả"
Khi nãy ở nhà hàng trong lúc loạn lạc thì Chước Tư đã kéo cô núp vào sau một cây cột, không chỉ như vậy mà anh còn đỡ cho cô một phát súng và kéo cô vào lòng anh để bảo vệ cô.
Tính ra thì anh ta cũng được gọi là ân nhân của cô nên cô nghĩ mình nên cám ơn anh một tiếng:
Cám ơn anh vì lúc nãy đã đỡ đạn giúp tôi, vết thương của anh sau rồi"
"Không sau".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 91: 91: Anh Lớn Tiếng Với Tôi


"Lần này được xem như là anh đã cứu tôi một mạng nên sau này có anh có việc gì cần giúp đỡ thì cứ nói với tôi một tiếng
Mạn Mạn nói với anh mấy lời này xong thì cô cảm thấy nó hơi vô nghĩa vì những người như anh thì có việc gì mà cô có thể giúp được chứ.
Nhưng lời đã nói ra thì cũng đâu thể nào rút lại được, thôi thì để mai mốt có diệp trả thì cô trả còn không có thì xù luôn.
Thấy đối phương cứ yên lặng mãi khiến cho bầu không khí trở nên ngột ngạc nên cô lại tiếp tục lên tiếng:
"Nếu không có chuyện gì thì tôi xin phép được đi trước đây"
"Khoang đã"
"Có chuyện gì sau"
"Cô là ai"
Mạn Mạn: Sau cái tên này có chấp niệm với cái thân phận của mình như vậy không biết
"Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi không gây hại cho mấy anh là được"
"Cái vòng tay đó vừa có thể liên lạc, vừa có thể biến thành dao găm.

Loại vũ khí này trên thị trường không có bán và nó chính là hàng đặc chế"
"Nếu anh muốn biết thân phận của tôi thì cứ đi đều tra là được thôi"
"Tiểu thư Lâm gia"
"Đúng vậy, con dao này chính là do ba tôi làm để tặng cho tôi phòng thân đấy.

Đôi lúc mọi chuyện rất đơn giảng chứ không phức tạp như anh nghĩ đâu"
Nói xong rồi thì cô cất bước rời đi.
"Phù mém xíu nữa là bị phát hiện, xem ra sau này mình phải cẩn thận mới được"
Duy Khánh, Quang Khải, Tỉnh Lâm, Khải Hiên cũng bị thương nhưng chỉ ngoài da không đáng ngại.

Sau khi được các bác sĩ của tổ chức băng bó rồi thì Duy Khánh và Quang Khải được người hầu của biệt thự dẫn đến phòng ngủ dành cho khách để nghĩ ngơi.
Nữa đêm, trong phòng bây giờ chỉ còn lại cô và anh.
"Đau quá, đau quá aaaaa đau quá hà"
Hàn Chiêu Dạ:"Cô bớt rên lại để tôi còn nghĩ ngơi"
Viên Hy:"Tôi cũng đâu có muốn rên nhưng tại tay và vai của tôi đau quá"
"Lúc cô cầm súng tấn công tên thủ lĩnh của bọn kh*ng b* nhìn đầy anh hùng luôn mà sau bây giờ lại nằm đây than"
"Lúc đó khác, bây giờ khác.

Đau quá, đau quá"
Nghe tiếng cô than hoài như vậy khiến cho anh cảm thấy phiền và nhứt đầu nên cuối cùng anh cũng không nhịn được mà quát.
"Câm miệng
Thấy anh lớn tiếng với mình thì không hiểu sau cô lại thấy ấm ức và muốn khóc.
"Anh lớn tiếng với tôi huhuhu"
"Tôi nói cô cầm miệng"
Đây là lần đầu tiên anh lớn tiếng và dùng anh mắt đầy lạnh lùng đó nhìn cô khiến cho cô sợ hãi và cũng không lên tiếng than nữa nhưng những giọt nước mắt thì lại rơi.
Trên chiến trường, lúc đấu súng với người ta thì cô chẳn khóc nhưng không hiểu sau bây giờ chỉ cần anh lớn tiếng với cô thì cô lại mít ước.
Hàn Chiêu Dạ thấy cô như thế thì anh có cảm giác khó chịu nhưng bản thân anh là một người không biết dỗ con gái là như thế nào nên cuối cùng anh quyết định bay ra ngoài.
Còn cô sau khi khóc được một lút thì cô cảm nhận được cả người mình dần nóng lên rồi sau đó thiếp đi.
Sáng hôm sau do Mạn Mạn thức sớm nên cô xuống căn phòng bệnh để thăm Viên Hy.

"Hy Hy cậu sau rồi.

Bình thường giờ này cậu đã thức rồi mà sau giờ này lại còn ngủ vậy"
Thấy người nằm trên giường mãi chẳng nhúc nhích nên cô nàng lại gần xem.
"Viên Hy, Á sau cậu nóng quá vậy nè"

"Người đâu, người đâu rồi"
Lúc này Chước Tư cả người mặt một bộ đồ ngủ đơn giản từ trên cầu thang đi xuống:
"Có chuyện gì vậy"
"Viên Hy bị sốt đến bất tỉnh rồi"
Lúc này Hàn Chiêu Dạ suốt đêm rông rủi ở ngoài vừa vào đến biệt thự thì liền nghe tiếng của Mạn Mạn nói Viên Hy bất tỉnh thì anh liền bay đến chổ cô rồi đặt tay lên tráng để kiểm tra nhiệt độ cho cô.
Nhưng rồi anh chợt nhận ra mình chỉ là một hồn ma thì làm sau có thể cảm nhận được nhiệt độ chứ.

Chưa bao giờ anh lại cảm thấy bản thân của mình lại vô vụng như thế này.
Một lát sau thì Hàn Mặc vào kiểm tra rồi tiến hành tiêm thuốc hạ sốt và truyền dịch cho cô.
Đến trưa khi cô tỉnh dậy thì cảm thấy đau cả người đều nhức mỗi.

Vì cô bị thương ngay bả vai nên chỉ được nằm sắp mà thôi.
"Cô tỉnh rồi à"
Nhìn thấy anh ngồi kế bên giường của mình thì cô bỗng giật mình.
"A..nh sau anh lại ở đây"
"Tôi ở đây không được sau"
"Đây là biệt thự của anh nên anh ở đâu mà chẳn được"
"Còn giận tôi dụ lúc tối hay sau"
"Hừ ai thèm giận anh chứ"
Trên mặt của em viết nguyên chứ giận luôn rồi kìa"
"Hừ"

Mạn Mạn:"Cậu tỉnh rồi sau"
"Ukm"
"Sáng nay mình vào thăm thấy cậu bị sốt đến bất tỉnh làm mình lo quá trời luôn"
"Mình sốt đến bất tỉnh"
"Đúng vậy, mà cậu có muốn ăn cái gì không để mình đi làm cho cậu"
"Mình chưa đói, àk mà thằng nhóc khi thế nào rồi"
"Mình nghe Hàn Mặc nói là khoảng chiều nay thằng nhóc đó sẽ tỉnh.

Mà cả nhà thằng nhóc đó đã bị giết hết hơn nữa phía bên cảnh sát cũng đang tìm nó đấy"
Cảnh sát mà tìm được chắc thằng bé này chỉ có nước vào cô nhi viện.

Chắc tối ngày hôm qua sẽ là một cơn ác mộng đi theo thằng bé suốt cuộc đời"
Thấy người thân chết trước mặt mình thì có gì đau hơn nữa chứ.

Chắc sau này hận thù trong lòng của thằng bé sẽ rất lớn, mà cậu tính làm gì với nó vậy"
"Mình cũng không biết nữa, tại lúc mình định rời đi thì thấy nó cứ muốn theo mình nên mình đưa nó về đây luôn".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 92: 92: Diệp Tử Kiệt


"Sau mình thấy trong mắt cậu là một đống mưu mô nhỉ"
"Có đâu"
"Người ta còn là trẻ vị thành niên, là mầm non của đất nước đấy"
"Mình thấy cậu bé đó không làm một mầm non ngây thơ được đâu"
Sau mà ngây thơ nỗi khi nhìn thấy cả nhà của mình bị giết chứ.

Thôi mà bỏ chuyện này qua một bên đi, cậu có nhớ Duy Khánh không"
"Cậu ta làm sau"
"Hôm qua chứng kiến cái cảnh bắn nhau cậu ta trốn vào trong một cái bàn, người thì run cầm cặp còn mặt thì xanh như tàu lá chuối vậy"
"Dù gì cũng lần đầu chứng kiến cảnh bom mưa bão đạn"
Mình biết nhưng mỗi lần nhớ đến hình ảnh đó của cậu ta thì mình không nhịn được cười"
"Trong đám của tụi mình cậu ta là người không biết gì về võ công và súng đạn"
"Cậu ta là nhà thiết kế thời trang nên chỉ biết cầm bút thôi"
"Nói như cậu chắc mai một bị người ta dí thì cậu ta cầm cây viết chì hay bút màu chống trả lại quá.

Mình quyết định rồi, sau khi xây dựng tổ chức xong thì mình sẽ gửi anh ta qua tổ chứ bên này để được huấn luyện"
"Chắc qua huấn luyện xong anh ta bỏ nghề cầm bút mà đi cầm súng luôn quá"

"Hahahaa"
"Sau giờ này có mình cậu ở đây vậy"
"Mới sáng sớm mà mỗi người đi một ngã hết rồi.

Còn mình thì thấy hôm nay ở cửa hàng không có việc cần mình giải quết gấp nên ở lại đây với cậu"
"Đúng là chỉ có Mạn Mạn là quan tâm mình nhất thôi"
"Cốc cốc"
"Vào đi"
Chước Tư:"Tôi đã đều tra được vụ việc hôm qua"
Viên Hy:"Nói đi"
"Năm xưa Mộ An lập mưu hại người anh ruột của mình để chiếm tài sản"
Nhóm kh*ng b* đó là do anh của ông ta lập nên và quay lại trả thù"
Diệp Viên Hy:"Chi tiết về việc này thì anh cứ gửi mail qua cho tôi"
Mạn Mạn:"Đây gọi là máu mủ tương tàn"
Diệp Viên Hy:"Màn trả thù này cũng thật là đặc sắc mà thằng bé hôm qua theo tôi về là ai vậy"
"Con của Mộ An tên Mộ Ánh Dương"
"Sau cái tên gì mà chối lội vậy"
Chước Tư nghe cô phán một câu mà khóe môi của không nhịn được mà giật giật.
Dụ cổ phần của Hàn thị thế nào rồi
"Tên đó rất ngoan ngoãn kí tên"
"Anh làm tốt lắm và phần thưởng sau những gian lao cực khổ của anh là từ đây đến sáng mai anh cứ nghĩ ngơi hay đi chơi đâu đó đi.

Dù gì tối qua cũng mới trãi qua sinh tử mà"
Anh nghe cô nói thế thì khẽ gật đầu.

Diệp Viên Hy thấy thế cũng gật đầu biểu thị đã hiểu ý của anh.
Sau khi Chước Tư rồi khỏi thì cô quay qua nói với Mạn Mạn:
"Hình như cô bạn của mình phải lòng người ta rồi hay sau mà cứ nhìn người ta hoài không biết nữa"
"Không có"
"Trời ơi ai kia đỏ mặt rồi kìa"

Tại hôm qua anh ta đỡ cho mình một phát súng nên mình mới nhìn anh ta như vậy thôi"
"Àk thì ra là ơn cứu mạng, vậy cậu hãy lấy thân báo đáp đi haha"
Hàn Chiêu Dạ nãy giờ ngồi một góc thấy cô và Mạn Mạn nói chuyện cười đùa như vậy thì trong vô thức anh cũng cảm thấy vui.
Anh dường như không nhận ra trong tâm trí của mình đã hiện diện hình bóng của ai đó.
Đến chiều cô nghe người hầu thông báo là Mộ Ánh Dương đã tỉnh rồi nên cô nhờ Mạn Mạn đỡ qua.
Sau rồi nhóc"
"Tôi đang ở đâu"
"Tối hôm qua người đồi đi theo ta nên bây giờ không ở nhà ta thì ở đâu"
"Chị là người mặc đồ kh*ng b* hôm qua"
"Đúng vậy"
Cám ơn chị vì đã cứu tôi
Chị đây không thích những lời nói xuông hơn nữa nhóc có biết hiện giờ cảnh sát đang tìm nhóc khắp nơi không
"Chị muốn gì"
Chỉ cần nhóc chịu đi theo và sau này làm việc cho ta thôi còn lại thì ta sẽ cho nhóc biết cặn kẽ và tên chủ mưu tấn công nhà hàng Ninh Quế Ngọc"
Chị biết đám người kh*ng b* đó là ai"
"Tất nhiên"
Chị là ai "
"Muốn biết ta là ai thì sau này nhóc cứ theo ta rồi từ từ sẽ biết.

Hơn nữa vào năm nhóc 18 tuổi ta sẽ nói toàn bộ sự thật và lí do tại sau đám kh*ng b* đó lại nhắm vào gia đình nhóc."
"Làm sau chị biết được những chuyện này"

"Bí mật."
"Nếu nhóc không muốn theo ta thì ta sẽ cho người đưa nhóc đến thẳng đồn cảnh sát"
Mộ Ánh Dương: Cha, mẹ và em gái của mình đã không còn, nếu mình thoát khỏi đây thì sẽ có rất nhiều bất lợi hơn nữa người con gái trước mặt mình tuy huyền bí nhưng chị ta rất lợi hại và sau lưng có một thế lực lớn.
Tạm thời mình cứ ở đây rồi từ từ đều tra về cái chết của mẹ mình sau đó trả thù sau.
"Được vậy sau này em sẽ theo chị"
Chị nghĩ là em nên có một cái tên mới, sau này cái tên Mộ Ánh Dương em cứ cất sâu trong lòng
"Vậy tên em là gì"
"Em thích tên gì thì em cứ lấy tên đó đi"
"Sau này em đi theo chị, là người của chị nên chị cứ đặt tên cho em"
"Được, vậy em theo họ của chị luôn có được không"
"Dạ"
Vậy sau này em tên Diệp Tử Kiệt, bây giờ em cứ ở đây nghỉ ngơi đợi sau khi vết thương lành rồi chị sẽ tính tiếp"
"Reng reng"
Mạn Mạn:"Hai người cứ ở đây nói chuyện đi, mình đi ra ngoài nghe điện thoại"
3 phút sau.
"Ở cửa hàng của mình có việc gấp nên mình phải quay về xử lí".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 93: 93: Chàng Trai Năm Ấy


"Hôm qua cậu chở mình lên đây nên bây giờ mình không có xe thì làm sau về được"
"Cậu ra nhà xe lựa một chiếc đi"
Có xe máy không"
"Có mô tô với ô tô thôi"
Bà cô của tôi ơi, tôi có biết chạy mấy cái đó đâu"
"Vậy mình nhờ Chước Tư đưa cậu về nha"
Hôm qua anh ta đỡ cho mình một viên đạn nên bây giờ mình không muốn mắc nợ nữa"
Sáng sớm anh ta còn chạy ra ngoài làm việc mà nên chắc bị thương không nặng đâu.

Hơn nữa Mạn Mạn àk cậu định bắt mình vác cái thân với hai lỗ đạn đưa cậu về cửa hàng sau"
"Mình không có ý đó"
Vậy cậu đi nhờ Chước Tư đưa cậu về đi nếu cậu không nhờ thì để mình đi nhờ cậu ta giúp cậu"
"Haiz...!mình tự đi là được rồi"

Sau khi rời khỏi phòng bệnh của Diệp Tử Kiệt thì Mạn Mạn ngó nghiên ngó dọc chẳng thấy Chước Tư đâu, hỏi người hầu thì cô mới biết là anh đã lên phòng.
"Cốc cốc"
"Vào đi cửa không mở"
Vừa mới mở cửa ra thì cô thấy anh chàng nào đó đang ở trần khiến cô giật mình.
Sau sau anh không mặc áo"
"Tôi đang thoa thuốc nhưng vết thương ở phía sau lưng nên với không tới"
Nghe anh nói thế thì cô nghĩ dù gì anh bị thương là do cô nên bản thân mình cũng phải có trách nhiệm một xíu
Vậy để tôi giúp anh có được không"
"Ukm"
Được sự đồng ý của ai kia thì cô tiến đến nhận lấy lọ thuốc giúp anh thoa lên vết thương rồi băng bó lại.
Trong lúc kiểm tra vết thương cho anh cô cứ cảm thấy mỗi lần cô chạm vào da anh thì cả người anh cứ run nhẹ.
Còn về phía Chước Tư thì đây là lần đầu tiên anh để cho một người con gái thoa thuốc xem vết thương cho mình nên mỗi lần tay của cô chạm vào anh thì cả người cứ không tự chủ được mà run lên và nơi trái tim cũng thế.
Trước đây Hàn Mặc, Tỉnh Lâm hay Khải Hiên xem vết thương cho mình thì anh thấy bình thường nhưng không hiểu sau khi cô xem vết thương cho mình thì anh lại có cảm giác khác lạ như thế.
Băng bó vết thương xong thì cô tốt bụng giúp anh mặc áo lại rồi lên tiếng:
Thật ra cửa hàng của tôi có việc gấp mà tôi không rành đường ở đây cho lắm nên có thể nhờ anh đưa tôi đến nhà hàng hay không.
Nếu như anh đi không được thì tôi sẽ nhờ vệ sĩ ở đây hay ai đó đưa tôi đến cửa hàng cũng được"
"Không cần đâu để tôi đưa cô đi"
Vậy cảm ơn anh nhé"
Diệp Viên Hy từ cửa sổ phòng ngủ của mình nhìn ra thấy Chước Tư cùng Mạn Mạn rời khỏi thì môi cô nở nụ cười nhẹ:
"Nhìn hai người này cũng hợp đôi ghê"
Hàn Chiêu Dạ:"Cô đang muốn kinh doanh dịch dụ mai mối hay sau"
"Đúng vậy"
"Cô có từng có bạn trai chưa"
Tại sau anh lại hỏi vậy"
"Tò mò"

"Vậy thì anh đoán thử đi"
"Cô chưa có bạn trai có đúng không"
"Tại sau anh lại nghĩ vậy"
"Từ khi theo cô đến giờ tôi chưa thấy cô nhắn tin hay có quan hệ yêu đương với ai hơn nữa tính cách của cô luôn vui vẽ yêu đời không giống như đã trãi qua yêu đương"
Nghe anh nói như thế thì cô khẽ bật cười.
" Vậy anh có có bạn gái chưa
" Chưa từng"
" Vậy sau anh biết được người từng yêu sẽ không vui vẻ yêu đời"
" Tôi đoán"
" Anh đoán sai rồi.

Thật ra trước kia tôi với cậu ấy có thể gọi là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn, cùng nhau chơi những tưởng hai chúng sẽ hạnh phúc nhưng cuối cũng vẫn phải đường ai nấy đi"
"Tại sau""
"Bởi vì cậu ấy mãi mãi ở lại tuổi 18 mất rồi."
Nói đến đây ánh mắt của cô lại ánh lên nỗi buồn.
"Nếu tôi phát hiện ra mọi chuyện, phát hiện ra cậu ấy mệt mỗi, phát hiện ra điểm bất thường của cậu ấy sớm hơn thì chắc có lẻ cậu ấy sẽ không ra đi."
"Người chết thì không thể sống lại được nên cô có trách bản thân mình thế nào thì hiện thực vẫn như vậy"

Anh có biết vì sau cậu ấy lại mất không"
Thấy anh im lặng thì cô lại lên tiến.
"Ở trường cậu ấy bị bạo lực học đường, những lúc tôi hỏi cậu ấy sau lại bị thương thì cậu ấy sẽ bảo là do mình bị té, đi đứng không cẩn thận nhưng thật ra những vết thương đó là do bị đánh.

Vào năm cuối phổ thông cậu ấy bị ba mẹ ép đi học thêm vào đặt ra mục tiêu là cậu ấy phải thi đỗ vào một trường đại học thuộc top.
Vào thời gian đó dường như bọn tôi không gặp nhau vì tất cả thời gian đều dành cho học tập.
Không những thế mà khi về nhà cậu ấy còn thường xuyên nghe những cuộc cãi vã của ba mẹ, Người ba mà cậu ấy thương yêu cũng dần lộ ra bản chất vũ phu và đánh mẹ cậu ấy rất nhiều.
Áp lực từ học tập, xã hội, gia đình khiến cho cậu ấy không muốn sống nữa.

Và cuối cùng vào ngày sinh nhật của mình cậu ấy đã ra đi do uống quá nhiều thuốc an thần.
Trước khi chết cậu ấy có viết một lá thư.

Lá thư ấy chỉ vọn vẹn 3 chữ, anh biết ba chữ đó là gì không.".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 94: 94: Hợp Cổ Đông


Nghe cô hỏi mình thì anh lắc đầu, thấy anh như thế thì cô lại nói tiếp.
"Ba chữ ấy chính là con mệt rồi"
Nói đến đây thì nước mắt của cô không kìm được mà rơi.

Hàn Chiêu Dạ thấy cô như thế thì anh bay lại ôm cô rồi lên tiếng:
"Có lẻ cái chết là một sự giải thoát nhẹ nhàng đối với người con trai ấy"
Một tuần sau tại phòng hợp của tập đoàn Hàn thị:
Hàn Vân Nam:"Ai cho cậu cái quyền tự ý mở cuộc hợp cổ đông hả"
Trước mặt các cổ đông của công ty Hàn Vân Nam đập mạnh xấp tài liệu trong tay xuống bàn tạo nên một âm thang vang vọng.
Châu Khải Hiên ở một bên nghe Hàn Vân Nam lớn tiếng với mình thì anh chỉ biết im lặng và chờ xự xuất hiện của một người.
"Là tôi cho cậu ta cái quyền mở cuộc hợp ngày hôm nay đấy"

Diệp Viên Hy một thân mặt áo vest, gương mặt đầy lạnh lùng, quyết đoán bước vào phòng hợp.

Đi theo phía sau cô là Hàn Mặc cùng với Tỉnh Lâm và một cô luật sư.
Hàn Mặc và Chước Tư sợ Hàn Vân Nam gây hại cho cô nên đi theo bảo vệ nhưng thậ chất nó chỉ là cái cớ mà thôi còn nguyên nhân cụ thể là hai người chỉ muốn đi hóng chuyện.
Hàn Vân Nam:"Cô là cô gái lúc trước vô tình đụng trúng xe của tôi"
Đúng vậy"
"Tại sau cô lại ở đây"
"Tôi đến đây là để thông báo cho mọi người biết hiện nay ngoài trừ anh trai đã mất tích của chủ tịch Hàn ra thì người nắm trong tay nhiều cổ phần của Hàn thị nhất là tôi"
Hàn Vân Nam:"Không thể nào"
"Không gì là không thể.

Hiện giờ bản thân tôi đang nắm giữa 20% cổ phần của Hàn thị"
Nghe cô nói vậy thì lập tức có một người trong hội cổ đông lên tiếng:
Hiện giờ tổng giám đốc Hàn cũng đang giữa 20% cổ phần của công ty nên số cổ phần của hai người là bằng nhau, hơn nữa tổng giám đốc Hàn là con cháu của Hàn gia lại có kinh nghiệm kinh doanh nên Hàn thị không cần một con nhóc hỷ mũi chưa sạch như cô đến đây làm mưa làm gió"
Hôm nay tôi đến đây không phải để làm mưa làm gió mà tôi đến đây để làm rõ một vài suy nghĩ của mọi người."
Nói xong rồi cô ra lệnh cho luật sư của mình phát cho các cổ đông của công ty một tập tài liệu rồi tiếp tục lên tiếng:
Cổ phần của mà Hàn tổng đang nắm giữa hiện giờ chỉ có 10% nên không thể gọi là ngang bằng tôi được.

Với lại một con nhóc hỷ mũi chưa sạch như tôi mà có thể nắm giữa 20% cổ phần của Hàn thị thì chắc cũng được xem là có bản lĩnh rồi chứ"

Hàn Vân Nam:"Là cô, có phải cô là người đã đứng sau hãm hại tôi"
Anh nói gì tôi nghe không hiểu"
"Là cô, chính là cô đã tính kế tôi"
"Ăn có thể ăn bậy nhưng nói thì không thể nói bậy đâu.

Anh nói tôi hãm hại anh vậy thì anh hãy đưa bằng chứng ra"
"Cô cô"
"Tôi làm sau"
Ngay khi cô vừa dứt thì có một vị cổ đông lúc nãy lại đứng lên nói tiếp:"Cho dù cô nắm giữa 20% cổ phần thì sau? Suy cho cùng một tập đoàn lớn như Hàn thị không thể rơi vào tay một người không rõ lai lịch"
Những người khác nghe người đàn ông kia nói thế thì cũng lên tiếng:
Đúng vậy sau một công ty lớn lại có thể rơi vào tay một người không rõ lai lịch như vậy chứ"
"Đúng đó, tôi cũng đồng tình với ý kiến này"
Diệp Viên Hy:"Lai lịch của tôi như thế nào thì có ảnh hưởng gì đến năng lực quản lí sau?"
Nghe cô nói như thế thì mọi người đều lập tức im lặng, thấy mọi thứ đã dần đi đúng hướng thì cô ra hiệu cho Hàn Mặc đưa cho mỗi một cổ đông một sắp giấy rồi lại lên tiếng:

Đây là tổng doanh thu của công ty từ khi tổng giám đốc Hàn nhậm chức.

Theo như ý của mọi người đây thì Hàn tổng là một người vừa có lai lịch rõ ràng, vừa có năng lực lãnh đạo vậy sau những số liệu, lợi nhuận của công ty không tăng mà ngược lại còn giảm"
Lời của cô vừa dứt thì lập tức có một vị cổ đông đứng vậy lên tiếng:
"Cô nói Hàn tổng quản lí công ty không đi lên mà ngược lại còn đi xuống vậy cô đây thì có thể đảm bảo sau khi cô quản lí thì công ty này sẽ có chiều hướng đi lên không"
Không thử thì làm sau biết được"
Vậy trong vòng một tháng nếu như cô không giúp được công ty cải thiện và đi lên thì phải làm sau đây?
"Nếu sau 1 tháng tôi quản lí mà doanh thu của công ty không tăng thì tôi sẽ trả lại vị trí tổng giám đốc cho Hàn tổng, mọi người thấy như thế có được không
"Tôi thấy ý này được đấy"
"Tôi cũng vậy".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 95: 95: Lời Nói Không Mang Tính Chất Hù Dọa


Ở Hàn gia:
Hàn Thẩm sau khi biết được thông tin Hàn thị rơi vào tay người khác thì tức đển nổi vừa thấy Hàn Vân Nam là đi lại tát vào mặt anh ta một cái thật mạnh.
"Ba ba làm cái gì vậy"
"Tại sau mày lại để Hàn thị rơi vào tay kẻ khác"
"Con con"
"Tại sau hiện giờ mày chỉ nắm giữ 10% cổ phần của công ty, mày bán ăn hết rồi đúng không"
"Con không có bán mà bị gày bẫy"
"Gài bẫy"
Đúng vậy"
"Bị gày thế nào mà mất hẳn 10% cổ phần của công ty vậy"
Nghe ông hỏi mình thì anh im lặng.

Anh không thể nói vì mình ham mê nữ sắc nên bị người ta bỏ thuốc rồi ngủ với một đám đàn ông hay sau.

Không, chuyện này là nỗi nhục nhã của cuộc đời anh và anh sẽ không để cho ai biết được.

"Sau mày lại im lặng"
"Con con"
Thấy Hàn Vân Nam ấp úng thì ông Hàn quát:"Đi, mày mau cút khỏi mắt tao"
Thấy ba mình giận như vậy nên anh cũng đành rời đi.

Sau khi rời khỏi đó thì Hàn Vân Nam lên con xe hơi đắt tiền của mình phóng thật nhanh trên đường.
Trong đầu anh liên tục hiện lên hình ảnh của Diệp Viên Hy vào lần đầu tiên gặp hai người gặp mặt và hình ảnh một người phụ nữ chững chạc đầy uy nghiêm với những lời nói sắc bén trong cuộc hợp cổ đông.
Chỉ cần dùng đầu gối thôi cũng biết chính cô là người đứng sau tất cả và chắc chắn cô đã cho người gài bẫy khiến anh phải ngủ chung với đám đàn ông kia.
"Hết một Hàn Chiêu Dạ rồi bây giờ lại đến một cô gái không rõ lai lịch.

Nhưng không sau, sẽ sớm thôi tôi sẽ cho cô và Hàn Chiêu Dạ đoàn tụ với nhau"
Nói rồi trên môi của anh ta nở một nụ cười nham hiểm nhưng tốc độ của xe vẫn không giảm.
.....................
Ở Hàn thị.
Sau khi tiếp nhận vị trí tổng giám đốc của Hàn thị thì cô lập tức triệu tập cuộc hợp nội bộ khẩn cấp và sa thải hết những người mà cô đã lên danh sách khi còn làm công nhân vệ sinh.
Việc này đã dẫn đến những lục đục và tất nhiên cũng có vài người không phục.

Lúc đầu cô định chỉ sa thải để cho những con người này một con đường sống nhưng bọn họ nhứt quyết cứng đầu rồi còn nói này nói nọ cô.
Nói cô chỉ là một con nhóc miệng còn hôi sửa, nói một con người không góc gác không danh tiếng như cô không thể nào làm tổng giám đốc của một công ty lớn được.
Nghe những lời chỉ trỏ như vậy thì cô chỉ nhẹ nhàng nhờ Châu Khải Hiên gọi cho cảnh sát tiếp đến là đưa những bằng chứng bọn họ bòn rút tiền của công ty ra.
"Lúc đầu tôi không định sẽ làm lớn chuyện này nhưng do các anh muốn chơi nên tôi sẽ chơi đến cùng.
Hơn nữa sau ngày hôm nay tôi muốn mọi người phải thật nghiêm túc làm việc và tôi không muốn nhìn thấy tình trạng bòn rút tiền của công ty.

Nếu tình trạng này còn tái diễn thì tôi sẽ lặp tức đuổi việc và thậm chí sẽ cho các người ngồi tù.
Con người tôi nói được làm được và lời nói của tôi không mang tính chất hù dọa."
Thấy phía dưới không có ai lên nói gì nữa thì cô tiếp tục lên tiếng:

"Tôi cho các người thời gian từ bây giờ đến 3 giờ chiều phải lập một bản báo cáo đầy đủ về bộ phận mà mình quản lí trong khoảng thời gian 1 tháng qua rồi gửi cho tôi.
Hãy nhớ công ty không bỏ tiền ra nuôi người vô dụng nên tôi hy vọng kể từ bây giờ mọi người hãy phát huy hết những năng lực của mình để giúp công ty phát triển.

Tan hợp"
Cô vừa rời khỏi phòng hợp thì mọi người bắt đầu bàn tán:
"Êk lúc nãy bà thấy gì không"
"Thấy"
"Mấy bà đang nói gì vậy"
"Ông không cảm nhận được gì àk"
"Cảm nhận gì là cảm nhận gì??? Bà nói rõ hơn côi"
Thì tôi nói vị sếp mới của mình nè"
"????"
"Tuy sếp mới là nữ nhưng từ khí chất, giọng nói giống y chang sếp củ luôn"
Ý bà nói là sếp Hàn"
"Sếp Hàn Chiêu Dạ ấy
"Nghe bà nói mà tôi cảm thấy thời kì tăng ca lại đến rồi"
"Mọi người không đi làm việc mà lại ở đây bàn chuyện so sánh, sôi mối vậy"
Nghe tiếng của Châu Khải Hiên thì mọi người lập tức im lặng rồi sau đó rời khỏi.
Bước vào căn phòng tổng giám đốc rồi thì cô mới bỏ đi gương mặt nghiêm túc của mình xuống.

Sau đó bỏ đôi giày cao gót ra rồi đi lại cái ghế sofa ngồi.
"Anh nghĩ bước tiếp theo chúng ta nên làm gì"
Ý của cô là"
Đã đến lúc sự thật về tai nạn của anh được đưa ra ánh sáng rồi"
Nói xong thì cô cằm cái điện thoại của mình lên tạo một cái tài khoản nặc danh rồi gửi đoạn video Hàn Vân Nam nói chuyện với mẹ của mình là bà Lệ Noãn về cái chết của anh lúc ở bệnh viện cho một phóng viên.
"Haiz...!đến đây cũng xem như là tôi đã hoàn thành xong giao dịch của chúng ta rồi"
Tổ chức cô cũng giúp anh cai quản, Hàn thị thì cũng đã lấy lại được, không chỉ như thế mà cô còn giúp cho vụ tai nạn xe của anh được sáng tỏ.

Và cái giá mà cô phải trả cho những việc đó chính là đang có rất nhiều kẻ hâm he muốn hại cô.
"Cám ơn cô"
Tôi sẽ giúp anh lèo lái công ty cho đến khi anh quay về thân xác của mình.

Dù gì thì tôi chỉ có 20% cổ phần còn anh thì có tận 30% cổ phần của công ty nên xét về lí thì đây là tài sản của anh vì vậy nên đống tài liệu, văn kiện kia anh nên tự mình giải quyết đi".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 96: 96: Ai Là Nhân Viên


"Ukm, sau này khi tôi có quay lại thân xác của mình thì 20% cổ phần này nó vẫn sẽ thuộc về cô.

Đây xem như là đền đáp công lao đi"
Dù trong đó có 10% là do cô tính kế Hàn Vân Nam nhưng 10% còn lại thì do Chước Tư tính kế lấy tiền của anh mua còn cô thì chỉ việc đứng tên thôi nên nó hiện giờ cô phần mà cô đang nắm không hoàn toàn là của cô.
"Wow anh đúng thật là rộng rãi nha"
"Tôi không có sở thích keo kiệt với nhân viên"
Ai là nhân viên của anh"
Tự hiểu đi"
Xì, anh mới là nhân viên của tôi đấy"
Hàn Chiêu Dạ cũng không nói chuyện với cô nữa mà anh đi thẳng lại chiếc ghế tổng giám đốc và bắt đầu làm việc còn cô thì ngồi ở sofa nghịch điện thoại.
Nói chung đối với Diệp Viên Hy thì làm tổng giám đốc của một tập đoàn lớn tính ra nó cũng nhàn.

Mà sau hiện giờ cô cứ có cảm giác anh là nhân viên còn cô là chủ nhỉ.
Hàn Chiêu Dạ xem qua các hồ sơ, văn kiện xong thì cô chỉ cần kí tên, sau đó tiếp thu những lỗi sai trong các văn kiện chưa đạt yêu cầu rồi đưa cho thư kí hoặc là Châu Khải Hiên là xong.
Còn bên này Hàn Vân Nam hiện giờ đang phải trốn chui trốn nhũi các nhà báo, cảnh sát về vụ tai nạn của Hàn Chiêu Dạ.

Hàn gia cũng vì vậy mà lâm vào cảnh chó gà không yên.
Hàn lão gia cũng tức là ông nội của anh không chịu nỗi đã kích này mà lên cơn đau tim phải nhập viện.
..................
Phòng tổng giám đốc.
Đang ngồi kí tên vào tài liệu thì bổng nhiên điện thoại của cô reo lên:
"Alo"
Tỉnh Lâm:" Hàn lão gia lên cơn đau tim và đang ở trong bệnh viện với tình trạng nguy kịch"
Diệp Viên Hy nghe thế thì lập tức thu xếp lại tài liệu rồi sau đó lên xe chạy thẳng đến bệnh viện.
Đến nơi thì cô ở phía xa phòng cấp cứu nhìn bà Hàn( bà nội của anh) đanh đứng trước phòng cấp cứu.

Còn anh đã đi vào phòng bệnh xem ông Hàn rồi.
Phía bên trong nhìn các y bác sĩ đang cấp cứu cho ông nội của mình mà cảm xúc trong lòng anh hỗn độn.

Cuộc đời này anh chỉ có 3 người thân đó là người mẹ đã sinh anh ra và ông bà đã nuôi anh lớn.
Tít...tít...tít...tít tít tít tí...t"
"Nhịp tim của bệnh nhân đang giảm dần"
"Mau kích điện đi"
Và rồi sau đó ông của anh đã không vượt qua khỏi.

Giây phút máy đo nhịp tim chỉ là một đường thẳng cũng là giây phút ấy gương mặt của anh trở nên rất đáng sợ.
Bây giờ anh rất muốn khóc nhưng anh hiện giờ anh chỉ là một hồn ma mà hồn ma thì làm sau có nước mắt mà khóc chứ.
Diệp Viên Hy đứng ở phía xa thấy có một vài bác sĩ bước ra nói chuyện bà nội của anh.

Do khoảng cách xa quá nên cô chẳng nghe được gì nhưng lại có thể thấy các bác sĩ lắc đầu rồi còn lão phu nhân thì ngất đi và được dì giúp việc đỡ lấy.
Một lát sau cô anh từ phòng cấp cứu bước ra với một gương mặt vô hồn.

Cô biết nỗi đau mất người thân rất khó chịu và đau lòng vì cô cũng đã từng trãi qua cảm giác ấy nên cô hiểu rất rõ.
Cô biết bình thường mình có nhiều chiêu trò nói chuyện hay thao túng tâm lí người khác nhưng trong lĩnh khuyên nhũ người ta thì là âm vô cùng.
Với lại hiện giờ hai người đang ở trong bệnh viện nên không tiện cho lắm.
Và thế là một người một hồn ma cứ thế rời khỏi bệnh viện.

Bầu trời lúc này cũng gần tối, ánh hoàng hôn đỏ chối một góc trời làm cho thời gian như đang trôi chậm lại và không gian lại ảm đạm một cách lạ thường.
Bầu trời vẫn vậy, khung cảnh vẫn vậy, ánh hoàng hôn buổi chiều vẫn vậy nhưng có lẽ do lòng người nên mới ảm đạm.
Sau khi rời khỏi bệnh viện thì cô lái xe đến một nơi khá hẻo lánh ở vùng ngoại ô thành phố.

"Xuống xe đi"
Nghe giọng nói của cô thì anh mới hoàng hồn lại và phát hiện nơi đây chẳng phải là biệt thự trên núi và càng không phải là khu chung cư.
"Đây là đâu vậy"
"Tôi cũng không biết nữa"
"Chúng ta đến đây làm gì"
"Giải tỏa tâm trạng.

Từ khi tôi còn bé đến bây giờ đều có một thói quen là mỗi khi buồn hay gặp chuyện khó giải quyết thì sẽ tìm một chổ yên tĩnh như thế này rồi thả mình tự nhiên thì tâm trạng sẽ ổn hơn.
Hôm nay tôi biết anh gặp chuyện không vui nên muốn đưa anh ra đây để giải tỏa tâm trạng đấy"
Nghe cô nói thì anh chỉ lẳng lặng nhìn cô rồi bay ra ngoài còn cô thì ngồi trong xe vì giờ này trời gần tối nên chắc sẽ có rất nhiều muỗi.
Anh là hồn ma nên chẳng có con gì chích được anh còn cô là con người có da có thịt nên khi ra ngoài sẽ rất là nguy hiểm..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 97: 97: Uống Bia


Trong khoảng thời gian đợi anh quay lại thì cô lấy vài lon bia lúc nảy mua ở cửa hàng tạp hóa rồi khui ra uống một ngụm.
Phải nói từ khi theo anh đến bây giờ dường như cô đã quên mất cuộc sống của mình mà bị cuốn vào một đống công việc cũng vì thế mà lâu rồi cô không được uống bia.
Hôm nay được uống lại thì đúng là quá đã.

Cuộc đời mà sống nay chết mai ai biết trước được tương lai sẽ xảy ra những gì chứ.

Đến cô còn không tưởng tượng được có một ngày mình sẽ trở thành một người nguy hiểm, thâm sâu và khó lường như hiện tại.
Nếu ba mẹ ở dưới quê mà biết hiện giờ cô đã trở thành người của hắc đạo thì sẽ như thế nào.

Từ khi đi theo anh cho đến bây giờ cô vẫn chưa có can đảm nói chuyện này cho ba mẹ biết và cô cũng dự định là sẽ giấu họ cả đời.
Cô biết những thế lực sau lưng mình hiện giờ chỉ là ảo mà thôi.

Một ngày nào đó cô sẽ trả hết mọi thứ cho chủ nhân thật sự của chúng.
Nhưng liệu sau khi trả được hết đống của nợ này thì cô sẽ quay về được cuộc sống bình bình yên yên trước kia sau?
Câu trả lời tất nhiên là không, một khi cô đã bước chân vào thì e rằng cả đời cũng sẽ không rút ra được.

Nếu có ai hỏi cô có hối hận khi đã giúp anh không thì cô sẽ không ngần ngại trả lời là bản thân mình chẳng hối hận.
Vì sau cô không hối hận ư??? Vì đó là con đường cô đã chọn nên cho dù có quỳ, có bò, lết đi chăng nữa cô cũng sẽ đi hết đến cuối cùng còn nếu cô chết thì chắc là do vận mai của mình kém.
Còn đường này tuy có hơi nguy hiểm nhưng anh đi được, những người khác đi được thì cô cũng sẽ đi được.
Nghĩ đến đây cô lại uống thêm một ngụm bia nữa.
Một lút sau anh cũng quay lại, Diệp Viên Hy lúc này đã ngà ngà say nhưng cô vẫn còn giữ lại một ít lí trí.
Thấy Hàn Chiêu Dạ có vẽ chỉ mới bình ổn được một tí nên cô đánh nhẹ vào vai anh một cái rồi lên tiếng:
Con người mạnh mẽ như thế nào thì cũng có lúc buồn nhưng tuyệt đối không được gục ngã.

Tương lai phía trước còn có rất nhiều thứ cần anh đấy"
Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói thế thì anh quay qua nhìn cô nhưng cũng không nói gì.
"Mặt tôi có dính gì sau mà anh nhìn hoài vậy"
Tôi không ngờ một người bình thường ngốc ngốc như cô vậy mà cũng biết nói triết lý"
......"
"Không nói chuyện với anh nữa, bây giờ chúng ta về biệt thự trên núi"
"Cô say rồi"
"Chỉ uống vài ngụm thôi vẫn còn lái xe được"

Nói xong thì cô bắt đầu khởi động xe rồi chạy đi.

Nhưng có lẽ do cô quá tự tin về tửu lượng của mình quá nên đi mới được giữa đường thì đầu có chút choáng, mắt có chút hoa rồi tiếp đến là vô tình dẫm phải chân ga khiến chiếc xe phóng đi một cái vèo với tốc độ như xé gió.
Chưa dừng lại ở đó, do cô xỉn nên chiếc xe lạng lách qua lại khiến anh ngồi ở ghế phụ cũng bắt đầu có cảm giác sợ hãi mà la lên:
Dừng lại, mau dừng lại"
Nhưng dường như cô chẳng nghe lời anh nói, chiếc xe không những không giảm tốc độ mà ngược lại chạy ngày một nhanh và lạng lách liên tục.
Do nơi đây là vùng cách khá xa thành phố lại vào ban đêm nên không có người qua lại nếu không nảy giờ chắc đã có một vụ tai nạn liên hoàn rồi.

||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||
Cảm nhận được cách phía trước không xa có một khúc cua quẹo khiến cho Hàn Chiêu Dạ càng lo lắng mà la lên.
"Diệp Viên Hy mau dừng lại, cô còn chạy nữa là sẽ mất mạng đấy"
Thấy cô chẳng nghe được lời mình nói nên anh cũng không nói nữa mà chuyển sang suy nghĩ.

Từ đây cách khúc cua không còn bao xa, nếu duy trì với tốc độ này thì e là sẽ bay ra khổi hàng rào chắn rồi tông vào một chổ nào đó.
Nghĩ đến đây thì đột nhiên anh lại nhớ đến lúc trước bị Hàn Vân Nam dỡ trò cắt đứt thắng xe rồi anh biến thành hồn ma như thế này.

Không được hiện giờ cô mới vừa nắm giữ được Hàn thị nên cô không thể chết được.

Sau khỏng 2s suy nghĩ thì anh quyết định tháo dây an toàn của cô ra rồi sau đó ôm cô bay thẳng ra ngoài cửa xe rồi hướng lên trời.
Chiếc xe cũng vì không có người lái nên lao thẳng vào rào chắn rồi phát nổ.
Hàn Chiêu Dạ ôm Diệp Viên Hy đang say rượu lơ lững trên không trung và nhìn chiếc xe nổ lên một tiếng lớn rồi sau đó lửa bùng lên dữ dội.

Lúc này anh mới nhận ra rằng trong chiếc xe có bom
Nếu như cô không lái xe nhanh rồi được anh ôm ra ngoài thì chắc cô đã chết khi trái bom kia phát nổ.

Nhưng rốt cuộc ai đã cài quả bom đó và cài khi nào chứ.
Nghe có tiếng nổ lớn cộng với những cơn gió lạnh về đêm thổi vào người mình khiến cho tĩnh ra không ít và rô cô dần phát hiện ra là bản thân anh được anh ôm bay lơ lửng trên không trung!!!.
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 98: 98: Tin Tưởng Nhân Cách


Aaaaa"
Hàn Chiêu Dạ: Có chuyện gì vậy
"Sau tôi lại lơ lững trên đây"
"Cô uống bao nhiêu bia"
Chỉ tầm ba lon"
Cô mém chết vì mấy lon bia đó nhưng cũng vì chúng mà cô mới sống đấy"
???"
"Mai mốt cô có uống bia hay rượu thì cũng đừng có lái xe"
Nghe anh nói thế thì cô mới từ từ nhớ lại cảnh tượng lúc nảy và không biết mặt cô chuyển từ màu hồng hồng do chất k*ch th*ch thành một màu xanh.
Trước giờ cô uống bia xong thì có Mạn Mạn diều đi ngủ hoặc chở về, không ngờ lần này cô làm liều có một lần mà hậu quả lại lớn như vậy.
Những con gió lành lạnh buổi đêm thổi ngày càng mạnh đập vào mặt của khiến cô ngày càng táo hơn.
Diệp Viên Hy:"Có vẻ như trời sắp mưa, bây giờ chúng ta phải làm sau"
"Xe không còn, hơn nữa hiện giờ chúng ta đang ở vùng ngoài ô"
Khoang đã"
???"
"Hình như bây giờ tôi mới phát giác ra được là mình đang ở trên không trung đấy và anh có thể cho tôi xuống không chứ ở trên đây thấy ghê quá"

Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói thế thì anh mới nhận thức được là mình và cô đang ôm nhau lơ lững trong khá thân mật.
Được trở về mặt đất rồi thì cô thở một hơi rồi quay sang nhìn chiếc xe đang bốc cháy của mình chật lưỡi một cái.
"Mới vừa nhậm chức ngày đầu tiên thôi mà đã bị người ta hãm hại cho mém chết.

Nếu lúc nảy anh không ôm tôi bay ra ngoài thì hiện giờ đến xương cốt chắc cũng bị bom nổ cho thành từng mãnh mất rồi.
Chắc là ngày mai khắp thành phố sẽ có tin tức tôi bị tai nạn xe cô đâm xuống vực rồi chết cho xem.
Hàn Chiêu Dạ:"Có người đến"
"Chắc là bọn họ muốn tìm xác tôi"
"Bọn người đó thấy cô còn sống thì e rằng sẽ giết cô rồi quăn cô vào đám lửa"
"Tôi biết, nhưng bây giờ tôi có thể trốn ở được chứ"
Cô vừa dứt lời thì ngay lập tức cảm nhận được bản thân của mình trở nên nhẹ rồi từ từ bay lên không trung nhờ được anh ôm.
Lút đầu cô còn ngại về việc hai người tiếp xúc gần như về sau cô không còn nghĩ như vậy nữa.

Đơn giản là vì mối quan hệ của hai người hiện giờ cũng được xem như bạn thân và anh cũng chỉ là một hồn ma nên có thể làm gì được cô chứ.
Cô hiện giờ mà có xảy ra chuyện gì thì Hàn thị chắc chắn sẽ lại rơi vào tay kẻ khác và công sức từ trước đến nay của hai người chẳng phải sẽ đổ sông đổ bể.

Điều quan trọng nhất đó là nhân cách, sau bao nhiêu ngày gắng bó với nhau thì cô hoàn toàn tin tưởng anh, tin tưởng vào nhân cách của anh.
Một lúc sau có một đám người chạy xe đến xem hiện trường rồi còn đi vòng vòng kiểm tra cho đến khi bọn chúng khẳng định được cô đã chết trong chiếc xe rồi thì mới rời đi.
Viên Hy:"Từ đây về căn nhà trên núi thì xa quá hay chúng ta về khu chung cư đi"
"Cũng được"
Nói xong thì anh ôm cô bay đi, lúc đầu cô còn hơi hoảng sợ nhưng khi đã quen với độ cao này rồi thì cô bắt đầu trở nên thích thú:
Sau tôi không biết anh còn có công dụng này chứ.

Cảm giác được bay đúng là đã thật"
"Nếu cô thích sau này tôi sẽ đưa cô đi khắp nơi để ngắm nhìn thành phố có được không"
Được"
"Không biết nếu như có người nhìn thấy cảnh này thì sẽ như thế nào"
"Chắc sẽ hoảng hồn rồi ngất"
Hahaha"
Cô vừa dứt lời thì bổng nhiên một giọt mưa, hai giọt mưa và rồi đến nguyên một đám mưa từ từ mà rơi xuống.

Lúc đầu anh chỉ định thả đưa cô vào thành phố rồi kêu cô gọi tài xế nhưng anh chợt nhớ ra tiền, điện thoại của cô đều ở trên xe cả.
"Cô muốn trú mưa hay về thẳng chung cư luôn"
Về thẳng chung cư luôn đi, lâu rồi cũng không tắm mưa"
Tắm mưa vào ban đêm rất dể bị cảm"
Dù gì tôi cũng ướt hết rồi, nên có trú hay không thì cũng như vậy thôi"
"Ukm mà tôi có chuyện này muốn nói với cô"
"???"
"Sau cô nặng quá vậy"
...."
Nghe anh bảo mình mập thì cô tức đến nỗi nghiến răng nghiến lợi.
"HÀN! CHIÊU! DẠ!"
"Vừa rồi tôi nói nhằm, cô quá nhẹ sau này phải cần ăn thêm nhiều mới được"
Cô nghe anh nói thế thì lườm anh một cái rồi nhắm mắt lại cảm nhận mùi của mưa của rời.

Tuy có hơi lạnh nhưng cảm giác đúng là rất thoải mái.
Còn Hàn Chiêu Dạ thấy cô không nói nữa thì anh tưởng cô giận mà lên tiếng:
Cô giận tôi àk"
"Không có"
"Vậy sau lại im lặng"
Chúng ta đang ở trên không đấy anh hai, lỡ như tôi giỡn với anh quá trớn rồi anh giận buôn tay ra thì tôi phải làm sau"
Thì rớt, nhưng cô yên tâm tôi nhứt định sẽ ôm cô thật chặc và sẽ không bao giờ để cô rớt đâu"

"Thật không"
Thật"
Nghe anh nói như thế thì trong lòng cô xuất hiện cảm giác lân lân vui sướng.
Cảm thấy cơ thể cô có phần run lên nên anh lên tiếng:
Lạnh sau"
Ukm"
"Vậy để tôi bay nhanh một chút"
"Không cần đâu, bây giờ trời đã tối lỡ như anh bay nhanh quá không để ý đụng trúng phải cây cột điện rồi sau"
Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói thế thì môi anh khẽ cười.

Anh không ngời trong tình trạng này mà cô còn có thể nghĩ ra được những chuyện lung tung đó.
Nhìn trời mưa tôi lại nhớ những ngày được ba tôi cổng trên vai đi học"
Hàn Chiêu Dạ:"Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau cũng có trời mưa đấy"
Viên Hy:"Lúc đó do chỉ có mình tôi nhìn thấy và nói chuyện được với anh nên những người dưới mái hiên cùng trú mưa cứ tưởng tôi bị thần kinh"
Anh nghe cô nói thế thì bật cười:Lúc đó nếu tôi không phải là hồn ma thì cũng nghĩ rằng cô mới trốn viện ra đấy"
"....".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 99: 99: Ai Là Người Đứng Sau Hại Tôi


Dưới một bầu trời màu đen huyền bí cùng những cơn mưa nhỏ có hình ảnh một người con gái bay trong gió nói chuyện vui đùa cùng với hồn ma.
Hai người cùng nhớ lại lần đầu gặp nhau, cùng nhau tập bắn súng luyện võ,....!đôi lúc còn châm chọc nhau.
Đến gần khu chung cư thì cô nhờ anh thả mình xuống ở một góc khuất rồi cô lên căn chung cư của mình tấm rửa thay đồ sau đó pha một ly sữa ấm bưng ra sofa ngồi.
"Anh nghĩ vụ tai nạn hôm nay là ai hại tôi? Quả bom kia được bọn họ cài vào xe tôi khi nào?"
Nghe cô hỏi vậy thì anh chỉ nhàn nhạt mở miệng trả lời:
Tôi nghĩ trong đầu cô cũng có vài đáp án rồi nhỉ"
"Có thể là Hàn Vân Nam hoặc là là những đối thủ của Hàn thị"
Không thể là Hàn Vân Nam và đối thủ của Hàn thị được vì cô chỉ mới tiếp quản Hàn thị ngày hôm nay nên bọn họ hoàn toàn không có đủ thời gian để chuẩn bị bom.
Với lại trong đám người chạy đến hiện trường xem cô chết chưa không có Hàn Vân Nam trong đó."
"Nếu quả bom này không cần phải mua và bọn họ có thể tự chế tác hoặc là hàng có sẵn"

Theo ý cô thì những người này chỉ có thể là người hắc đạo"
"Theo như những lời anh nói với lại tôi nghĩ năng lực của một mình Hàn Vân Nam thì không đủ để làm chuyện này nhưng năng lực của người đứng sau cậu ta thì có thể."
Nói xong thì cô chống tay lên má nghĩ nghĩ rồi nói tiếp:Trầm Tính Quân hoặc bọn kh*ng b* đợt trước ở nhà hàng Ninh Quế Ngọc cũng là những đối tượng tình nghi số một"
Cô có đọc sơ qua cái file mà Chước Tư gửi qua, trong đó nghi người đứng đầu tổ chức đó cũng tức là bác hai của Diệp Tử Kiệt
Ông ta chỉ sai cái tên được xem như là cánh tay phải của mình đi làm nhiệm vụ là cho nổ tung cửa hành cùng với g**t ch*t của gia đình của Tử Kiệt.
Còn ông ta chỉ ở phía sau thì quan sát mọi chuyện qua ống kính camera được gắng trên áo của tên thủ lĩnh.

Và tất nhiên hình ảnh của cô cùng đám bạn đều bị ông ta nhìn thấy hết.
Hơn nữa cô còn cứu sống và đưa Diệp Tử Kiệt đi khiến ông ta sinh ra thù hận.
Mà công nhận chuyện gia đình của cậu nhóc mà cô vô tình nhặc về được cũng ly kì ghê mà cũng nhờ vậy nên cô mới đắc tội thêm một nhân vật lớn.

Bây giờ bác của cậu nhóc đó đứng đầu một băng đản kh*ng b*.
Ukm...!tính ra cái gia thế của Diệp Tử Kiệt cháy dễ sợ.
Quay về thực tại.

Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói xong thì anh cũng kẻ gật đầu:
"Cũng rất có thể"
Chuyện này để ngày mai tôi có gặp mấy người Châu Khải Hiên hay Chước Tư gì đó thì sẽ nhờ mấy người họ đều tra còn bây giờ thì tôi đi ngủ"

"Khoang đã"
Có chuyện gì"
"Tóc cô còn ướt"
Không sau..."
Chưa để cô nói xong thì anh đã kéo cô một hơi lại chổ cái máy sấy rồi cắm điện sấy tóc cho cô.
Sau một ngày đầy mệt mỏi thì cơ thể cô đã thấm mệt hơn nữa còn được anh sấy tóc kiến cho đầu óc của cô bắt đầu được thư giản và dần chìm vào giất ngủ.
Giây phút cả người của Diệp Viên Hi nghiên ngã thì anh đã nhanh chống giữa người cô lại để cô tựa vào người rồi sấy cho tóc cô khô hẳn.
Sấy tóc xong thì anh nhẹ nhàng ôm người con gái đang nằm trong lòng mình đi lại phía giường đặt rồi nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống rồi kéo chăn đắp cho cô.
Xong xuôi hết tất cả thì anh mới đi ra ngoài ban công nhìn cảnh bầu trời đêm và cơn mưa vẫn đang rả rít ở ngoài kia.
Từ khi gặp được cô anh dần cảm nhận được con người mình bắt đầu nói nhiều hơn trước.

Ngoài ông bà của mình ra thì cô cũng là đối tượng đầu tiên mà anh biết nói giỡn hay trò truyện nhiều đến vậy.

Anh cũng chẳng biết từ khi nào trong lòng của anh lại có hình bóng của một người con gái nữa.
Nhìn lên bầu trời đem anh nhẹ nhàng nở một nụ cười trên môi rồi thì thầm:
Ông ơi con đã tìm được một người như bà nội, người sẽ theo con đến hết cuộc đời nên ông hãy yên tâm an nghĩ.

Con hiện giờ chỉ là một hồn ma nên đoạn tình cảm này chỉ có thể giấu trong lòng.
Nếu một ngày nào đó con có thể quay về thân xác của mình thì con nhất định sẽ thổ lộ với cô ấy còn nếu như con mãi mãi là một hồn ma thì con sẽ nhìn cô ấy hạnh phúc bên người mình yêu.

Còn nếu như con tan biến thì sẽ cầu mong cho cô ấy luôn vững vàng thoát khỏi những khó khăn và luôn mạnh khỏe bình an.
Cả cuộc đời này của con chỉ thiếu nợ duy nhất một người, người con gái tên Diệp Viên Hy".
 
Back
Top Dưới