Ngôn Tình Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma

Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 60: 60: Đấu Súng Trên Xe


Sau khi nói chuyện với anh xong thì cô quay qua nói với Mạn Mạn và Lưu Quang Khải
"Có một vài người đang muốn truy sát chúng ta.

Mạn Mạn cậu hãy ở điện thoại của mình lên rồi gọi vào số máy của Chước Tư đi.

Đồng thời gửi định vị cho cậu ta luôn"
Cô vừa dứt thì ở phía sau đã có ba chiếc xe đang tiếng dần về phía xe của ba người:
Mạn Mạn:"Bây giờ chúng ta phải làm sau"
"Cậu nhìn qua phía bên phải có một cái hợp, phía bên trong cái hợp đó có vài khẩu súng.

Cậu lấy một khẩu súng rồi đưa cho Quang Khải một khẩu luôn."
Lâm Mạn Mạn nghe cô nói thì cũng bắt đầu làm theo lời cô.

Viên Hy thấy thế thì tiếp tục lên tiếng:
"Không chỉ có 3 chiếc xe ở đằng sau mà phía trước còn có vài người đang đợi chúng ta ở phía trước nên hiện giờ chỉ có thể xử lí ba chiếc xe kia, đồng thời tôi sẽ gọi cho người của mình đến hổ trợ.

Mạn Mạn cậu có biết bắn súng có đúng không"
Trước kia mình có bắn nhưng lâu lắm rồi mình không động đến súng"
"Biết bắn thì xem như cũng tạm ổn, còn cậu Lưu Quang Khải"
"Trước đây đi đồi nợ thuê tôi có cầm thứ này dọa người nhưng chưa từng sử dụng"
"Vậy thôi cậu rán sử dụng đi"
Lưu Quang Khải:"...."
Mạn Mạn:"Đám người kia có dấu hiệu hành động "
"Các cậu chuẩn bị đi"
"Alo"
"Là anh đúng không Chước Tư"
"Có chuyện gì vậy"
"Chúng tôi đang bị"
"ĐÙNG"
Cô chưa kịp nói dứt câu thì phía bên kia để nổ súng nhưng cũng may cô né kịp nên cả người và xe tạm thời anh toàn.
"Cô đang ở đâu"
"Quốc lộ xxx, tôi có gửi định vị qua cho anh rồi"
Cô vừa nói xong thì cũng là lúc điện thoại ngắt kết nói.
"Đùng"
"Bọn chúng đã ra tay rồi vậy thì chúng ta cũng nên đáp trả thì phải"
Nói xong thì cô hạ kín xe đưa khẩu súng của mình ra ngoài bắn trước.

Viên đạn của cô chỉ trượt qua mui xe của đối phương rồi bay xuống mặt lộ.

"Đúng là cùi bắp"
Nghe Hàn Chiêu Dạ nói mình như thế thì cô tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng do bây giờ không phải là thời điểm so đo với anh nên cô cũng không cãi lại.
Phía bên kia thấy bên cô cũng bắn súng đáp trả thì bọn chúng càng điên cuồng chạy lên và bắt đầu xả súng.
Nhưng mỗi viên đạn chúng b*n r* đều được cô cẩn thận lái xe tránh né.

Mạn Mạn và Lưu Quang Khải thấy thế cũng bắt đầu nả súng đáp trả.
Hai trong ba chiếc xe bên kia đang chạy thì đột nhiên tăng tốc lên định ép xe của cô, nhưng cô đã nhận ra cái trò này nên xe của cô cũng không ngừng tăng tốc và giữa an toàn với bọn chúng.
Nhưng những con người đó dường như không biết bỏ cuộc.

Cô chạy càng nhanh thì bọn chúng cũng tăng tốc chạy theo.
"A"
"Có chuyện gì vậy"
Quang Khải:Tay của tôi không mai bị trúng đạn thôi.

Không sau"
Bốn chiếc xe cứ như thế chạy như bay trên quốc lộ.

Do tốc độ xe bây giờ đã rất nhanh nên cô không dám tăng tốc thêm nữa vì trước nay đa số cô lái mô tô nên xe này cô lái không giỏi lắm.
Ba chiếc xe kia thấy cô không tăng tốc nữa thì bọn chúng bắt đầu tiến lên.

Hai xe ở hai bên và một chiếc xe ở phía sau cứ thế mà lấn đến.
"Bây giờ tôi phải làm sao đây"
Hàn Chiêu Dạ:"Chỉ đành liều thôi"
"Ý của anh là"

"Bây giờ việc quan trọng là chúng ta phải thoát khỏi vòng kẹp của đám người này"
"Hai người ngồi xe cẩn thận, một lát nữa mình sẽ lái xe ngã sang hướng bên phải để lấn chiếc xe của bọn người kia nên sẽ xảy ra va đập mạnh.

Vào thời cơ áp sát xe của đối phương thì cậu giương súng bắn thẳng qua chiếc xe bên kia có được không Mạn Mạn.
Quang Khải, cậu rán cố gắng bắn về chiếc xe phía bên trái nhằm để bọn họ tránh xa xe của bọn mình có được không"
"Được"
Lời vừa dứt cô liền đánh tay lái qua hướng bên phải, dường như bọn người kia không ngờ cô sẽ dùng cách này nên rất nhanh hai chiếc xe đã va chạm với nhau tạo nên một âm thanh vô cùng lớn.

Đầu của chiếc xe cũng vì thế mà trở nên biến dạng.
Mạn Mạn cũng rất nhanh nả súng liên tục vào chiếc xe bên kia.

Hàn Chiêu Dạ nhân lúc hai chiếc xe đang gần chiếc xe nhau nên anh xâm nhập vào xe của đối thủ rồi giật súng của người ta.
Đám người kia thấy súng của mình đột nhiên bị một lực rất mạnh đoạt lấy và sau đó thì nó lơ lững trên không trung nhưng bọn họ chưa kịp ngở ngàn thì ba tên trong xe mỗi tên đã bị anh bồi cho một phát súng.
Người ngồi ghế sau thì bị anh cho một phát súng vào mi tâm còn người ở ghế lái phụ và ghế lái chính thì mỗi người bị anh cho một phát súng ngay sau ót và chết ngay tại chổ.
Chiếc xe cũng vì thế mà mất tay lái lao thẳng và đâm mạnh vào một cái cây gần đó..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 61: 61: Khẩu Súng Lơ Lửng Trên Không Trung


Sao khi giải quyết xong đám người kia thì anh quay lại xe và đó là lúc anh nghe tiếng của cô thốt lên:
"Chúng ta cứ như thế này mãi thì không ổn cho lắm"
Hàn Chiêu Dạ:"Cô cố gắng lên đi, hiện giờ chúng ta chỉ có thể cố gắng chống chọi cho đến khi đám người kia đến"
"Anh có thể sử dụng cách lúc nảy để xử thêm một chiếc nữa không."
Bọn chúng đã biết được ý đồ của chúng ta nên chắc chắn không cho chúng ta tiếp cận nữa"
Hai chiếc xe còn lại hiện giờ đang chia ra hai bên chạy sát phía sau cô và không có dấu hiệu nả đạn nữa.
Hàn Chiêu Dạ:"Từ đây đến đám người chặn đường chúng ta phía trước không còn bao xa"
"Mạn Mạn cậu sao vậy"
"Lúc nảy va chạm với đám người kia nên mình không mai bị thương"
" Với tốc độ này chắc chắn là Chước Tư sẽ đến không kịp.

Hiện giờ Mạn Mạn và Quang Khải lại bị thương nữa"
"Phía trước có một khúc cua"
"Nếu lái mô tô thì tôi tự tin mình có thể xoay cua được còn loại xe này"
Chúng ta nên cùng nhau đánh cược có được không"
Anh nói xong thì bay lại gần cô sau đó để tay của của mình lên tay cô còn toàn thân thì lơ lững:

"Sẵn sàng chưa"
"Rồi"
Chiếc xe lại lần nữa mà tăng tốc thật nhanh, trên gương mặt đầy quyết đấu và can đảm của cô không biết từ bao giờ đã chảy đầy mồ hôi do căn thẳng.
Mắt đã thấy khúc cua ở phía trước nên anh và cô càng lên ga chạy nhanh, đám người phía sau thấy thế mà lên ga chạy theo.
Đến khi gần khúc cua thì cô cảm thấy tình hình không ổn nên lên tiếng:
Tôi sợ mình không làm được"
"Cô quên là còn có tôi cầm tai lái xong pha chiến trường với cô rồi sao? Cô lên, tôi tin cô nhất định sẽ làm được.
"Qua khúc cua kia chỉ cần chạy thêm khoảng 200 mét nữa thôi là đã gặp đám người đang chựt chờ chúng ta ở phía trước.

Đến lúc đó thì chúng ta cũng chỉ có con đường chết"
Tôi có một cách này"
"Cách gì"
"Nếu anh ở gần tôi trong khoảng phạm vi 5m thì hoàn toàn có thể chạm vào đồ vật có đúng không"
Nghe cô nói đến đây thì dường như cô có thể đoán lờ mờ ra suy nghĩ của cô:
Ý của cô là".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Yêu Thầm Vợ Cũ
2.

Bác Sĩ Kiều Xin Đừng Manh Động
3.

Đại Chúa Tể
4.

Vị Ương
=====================================

"Anh hãy cầm theo một cây súng rồi leo lên mui xe rồi hạ hết bọn chúng.

Nếu đám người đó chọn khu vực này thì chắc chắn nơi đây không có camera hoặc nếu như có thì cũng đã bị bọn chúng xâm nhập vào gây nhiễu"
Diệp Viên Hy vừa dứt lời thì cô hạ kính xe xuống để cho anh cầm cây súng bay ra ngoài.
Giữa bầu trời đêm dưới anh trăng tròn cùng với những ngọn đèm mờ ảo đột nhiên lại có một cây súng lơ lững trên không trung.
Những người ở 2 chiếc xe ở phía sau thấy cảnh này thì bọn họ cứ tưởng mình bị hoa mắt và bàng hoàng không thôi.
Nhưng Hàn Chiêu Dạ làm gì để bọn người đó có quá nhiều thời gian để bàng hoàng.

Anh trực tiếp giơ súng lên nhắm thẳng vào tên đang lái xe mà bắn.
Viên đạn trực tiếp bay qua lớp kín xe và tiếng thẳng đến đầu của tên đang lái xe và ghim vào đó.
Tên lái xe trực tiếp gục xuống dẫn đến hai chiếc xe kia mất lái trùng hợp lúc này lại đến khúc cua nên hai chiếc xe đó đâm thẳng rồi lao ra dãy phân cách gây ra tiếng động lớn.
Diệp Viên Hy biết anh đã xử xong đám người kia rồi nên cũng cho xe dừng lại.
"Phù mém xíu nữa là chết rồi"
Bên trên mui xe Hàn Chiêu Dạ xử lí xong xuôi rồi cũng cầm súng quay lại xe.

Lưu Quang Khải nhìn cây súng đang lơ lững lại nhớ một màn cô nói chuyện với không khí thì anh chau mài khó hiểu.
Còn Mạn Mạn vốn đã biết việc hồn ma của anh theo cô nên cô nàng cũng chẳn bất ngờ gì lắm.
Lưu Quang Khải:"Có chuyện gì vậy, sau lúc nãy khẩu súng lại lơ lững trên không trung và còn nữa lúc nãy cô nói chuyện với ai lại"
"Chuyện này kể ra thì cũng hơi hoang đường nhưng nó lại là sự thật.

Để sau khi giải quyết xong đám người còn lại thì Mạn Mạn sẽ kể cho anh nghe.

Mà nè vết thương của hai người không sao chứ"
Nhìn lại bây giờ thì trên cánh tay của Lưu Quang Khải đã đầy máu còn bả vai của Mạn Mạn xem ra cũng bị thương trên bắp tay, máu từ bắp tay chảy xuống cũng đã đỏ một vùng"
Mạn Mạn thấy thế thì rút trong túi ra một cái khăn tay đưa cho Lưu Quang Khải:
"Anh dùng khăn để băng bó vết thương để tránh trường hợp chảy máu quá nhiều"
"Cô cũng bị thương mà nên cô hãy dùng đi.

Tôi là con trai nên có thể chịu được"
Viên Hy thấy hai người họ nhường qua nhường lại thì thở dài mà rút trong túi của mình ra nột cái khăn tay đưa cho Mạn Mạn:
"Ở đây mình có một cái khăn tay nè.

Cậu xuống dưới giúp rồi hai người giúp nhau băng bó đi"
Lâm Mạn Mạn thấy thế cũng không nói nhiều nữa mà duy chuyển xuống ghế sau ngồi.

Hàn Chiêu Dạ nhân lúc này thì anh cũng bay lên ghế phụ lái ngồi..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 62: 62: Đến Kịp Lúc


Đang nhắm mắt dưỡng thần thì anh cảm nhận được cái gì đó liền lập tức mở mắt bay ra ngoài được một lúc rồi bay lại vào xe.
"Bọn người kia đang trên đường đến đây"
Diệp Viên Hy:"Tại sao bọn chúng đột nhiên lại hành động chứ"
"Chắc do lúc nãy hai chiếc xe kia lao xuống dưới rồi đụng phải cái gì đó tạo ra âm thanh quá lớn nên bọn chúng mới hành động"
"Bây giờ chúng ta phải làm thế nào"
"Đối đầu trực tiếp hoặc là quay xe lại bỏ chạy"
Những kẻ quân tử thì thường hay chọn cách đối đầu trực tiếp nhưng còn cô đây thì sẽ áp dụng và chiến lược 36 kế chạy là thượng sách.
Trong trường hợp này mà chọn cách làm của quân tử thì khác gì đưa bản thân của mình vào cửa chết chứ.
Hiện giờ số lượng người của cô so với bọn chúng quả thật là có sư chênh lệch.

Hơn nữa đa số đạn đã dùng trong cuộc đấu súng lúc nãy nên bây giờ cũng chẳng còn bao nhiêu viên.

"Đám người kia đang trên đường quay lại nên mọi người cố bám chắc vào xe nhé"
Vừa nói cô vừa khởi động xe sau đó quay đầu lại rồi sau đó tăng tốc.

Phải nói lúc này cô phải dùng hết sức bình sinh và những kĩ năng mình có được để để lái xe.
Thoáng chốc ở phía sau đã xuất hiện sáu chiếc xe.

Cảnh tượng lúc nãy lại diễn ra một lần nữa nhưng lần này thì có vẻ hoành tráng hơn.
Những viên kẹo sắc không có mắt cứ lần lượt liên tục bay về hướng xe.

Diệp Viên Hy tập trung hết sức lực để nghe tiếng đạn và tránh né.
Chiếc xe chạy trên đường cứ lạng lách rồi run lắc dữ dội khiến cho Mạn Mạn suýt té nhưng cũng mai được Lưu Quang Khải giữ lại.
"Xăng sắp hết rồi"
"Tôi biết, cứ cái đà này chắc phải trực tiếp đối đầu với bọn chúng rồi"
"Đoàn người của Chước Tư đang cách chúng ta rất gần nhưng xăng có lẻ là không đủ"
"Liều thôi"
Diệp Viên Hy đưa tay tắt hết máy lạnh rồi đèn trong xe rồi sau đó đạp ga hết mức mà chạy.

Bây giờ cô chỉ cố gắng hết sức mà kéo dài đám người kia rồi chống chọi chờ người đến mà thôi.
Bất quá thì cô cũng chỉ trờ thành một hồn ma như anh rồi kiếm người khác mà trêu chọc.
Chạy được một lúc thì chiếc xe của cô lúc này cũng hết xăng, đám người kia cũng đuổi tới.

Diệp Viên Hy cũng đã buông tay lái ra rồi cầm khẩu súng sau đó bước ra khỏi xe rồi chạy ra phía trước đầu xe để nắp.
Lưu Quang Khải và Mạn Mạn thấy thế cũng chạy xuống xe rồi đi theo Diệp Viên Hy rồi ba người chia ra nổ súng.
Phía bên phải thì cho Quang Khải và Mạn Mạn, hai người họ hai cây súng còn bên cô lúc này chỉ còn một cây súng có đạn.
Nên Hàn Chiêu Dạ ở phía sau lưng cầm tay của cô rồi giương súng về hương đám người kia mà bắn.
Bình thường độ bắn chuẩn sát của cô không cao nhưng do có anh ở phía sau hổ trợ nên đa số phát nào cũng trúng.

Đang trong lúc dầu sôi lửa bổng thì ở phía xa có một dàng xe màu đen tiến tới và dừng trước xe của cô sau đó những ống súng đen nhòm từ các cửa xe chỉa ra và rồi một loạt súng liên hoàn được nả ra.
Chước Tư cùng vài tên đàn em bước xuống xe khom người để né đạn rồi đi đến chổ cô:
"Cô không sau chứ"
"Tôi thì không sau nhưng hai người bạn của tôi thì đã bị thương"
"Ba người tạm thời ở đây đợi đến khi ổn rồi thì hãy di chuyển."
"Ukm, hai người chịu nỗi nữa không"
Nghe cô hỏi thì Quang Khải lên tiếng:"Tôi không sau"
Mạn Mạn:Cậu yên tâm vết thương của mình không nặng lắm nên mình có thể chịu đựng được"
.................
Qua một lúc sau thì đám người kia thấy có vẻ không đấu lại nên đã bỏ chạy.

Chước Tư đã dẫn theo một số người khác đuổi theo và hiện tại ở đây chỉ còn vài anh em ở lại đây.
"Ở đây có ai biết xử lí vết thương không"
"Chúng tôi chỉ biết xử lí và cầm máu tạm thời thôi"
"Vậy mọi người lại đây cầm máu giúp hai người họ đi"
Bây giờ nếu đưa hai người họ lên biệt thự trên núi thì không ổn lắm còn nếu đưa về chổ nhà trọ thời xưa của mình thì cũng không được vì hai người họ hiện giờ đang bị thương khá nặng.
Hàn Chiêu Dạ ở môt bên thấy vẻ mặt âm trầm của cô thì anh lên tiếng:

"Nhà của Hàn Mặc ở gần đây"
Diệp Viên Hy nghe vậy thì hai mắt sáng lên.

Hai người bị thương lại trùng hợp anh ta là bác sĩ nên đây có thể gọi là một công đôi việc.
Do ở đây có nhiều người nên cô không tiện nói chuyện với anh nhưng cô vẫn gật đầu một cái để biểu thị rằng mình sẽ đến đó.
Sau khi chờ cầm máu xong thì ba người lên xe.

Trước khi rời đi cô còn nhìn lại con xe yêu quý của mình bây giờ đã méo mó, phần đầu do lúc nãy bị đâm với chiếc xe kia nên bây giờ biến dạng đến khó nhìn.
Xem ra cô phải một số tiền lớn trong túi ra để tu sửa lại nó rồi.

Nghỉ đến đây thì cô thở dài một cái rồi lên tiếng:
"Mọi người cứ ở đây đợi Chước Tư đi, khi nào anh ta quay lại thì nói là tôi đến nhà của Hàn Mặc tá túc"
Nói xong thì cô khởi động xe rời đi, nói thật thì chạy một con xe bốn bánh lành lặn như thế này nó thoải mái hơn con xe ba bánh rất nhiều..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 63: 63: Chẳng Lẻ Anh Tư Đây Để Ý Đến Bạn Tôi


Dưới sự chỉ đường của anh thì ba người cũng đến được nhà của Hàn Mặc.

Nói là nhà thôi chứ nơi đây cũng rất to và sang trọng chẳng kém biệt thự là bao.
Diệp Viên Hy dừng xe trước cửa rồi cô định đi xuống bấm chuông nhưng anh cản cô lại rồi bảo:
"Cứ nhấn cồi xe 3 lần là được"
Cô nghe thế cũng làm theo và khoảng vài phút sau thì có một người đàn ông đi ra mở cửa.

Diệp Viên Hy cũng thấy vật cũng thuận thế mà lái xe vào.
Hàn Mặc sau khi nhìn thấy cô thì anh chau mài khó hiểu:
Sau cô lại ở đây hơn nữa làm sau cô lại biết đường đến đây"
"Tại hôm nay thấy trăng thanh gió mát nên tôi muốn ghé nhà của anh chơi.

Còn vì sau tôi biết đường thì đó chính là do lão đại của anh làm cố vấn đường đi cho tôi đấy"
"Không ngờ đêm khuya vậy mà Diệp tiểu thư lại có ý muốn đến nhà của tôi chơi đấy"
Không hiểu sau cô lại cảm thấy trong lời nói của người đàn ông này có mùi mờ ám vậy ta"

"Không nói chơi với anh nữa, tôi có hai người bạn bị thương muốn nhờ anh xử lí vết thương cho bọn họ"
Vào nhà đi rồi nói"
Sau đó bốn người đi vào nhà, Hàn Mặc để mọi người ngồi xuống ghế sofa còn anh ta thì đi lấy hợp cứu thương một lúc rồi trở ra.
"Tôi nên xử lí vết thương cho ai trước đây"
Quang Khải:"Cho cô ấy trước đi"
"Được"
Vừa xử lí vết thương Hàn Mặc vừa lên tiếng:
"Có chuyện gì xảy ra vậy"
"Đi trên đường bị một đám người kia truy sát"
"Cô gây thù chuốc oán với ai mà để người ta truy sát vậy"
Không biết nữa, tối nay bọn tôi có thể ở lại đây tá túc một đêm không"
"Ở lại cũng được nhưng phải đóng tiền thuê phòng một đêm"
"Bao nhiêu"
"Cô giàu như vậy nên tôi lấy mỗi người 50 triệu thôi"
"Cũng được nhưng sau này mỗi lần anh đến biệt thự trên núi phải nạp phí vào cổng là 100 triệu"
"Cô! Miệng lưỡi của tôi đúng là không đấu lại mấy người phụ nữ các người"
"Biết vậy thì tốt"
Hàn Chiêu Dạ ở một bên nghe đoạn đói thoại của cô thì miệng của anh không nhịn được mà nhếch lên.

Cô gái này xem ra đã lanh lẹ và không còn ngu ngơ như xưa nữa.
Diệp Viên Hy mà biết anh nói cô ngu ngơ thì chắc là cô sẽ xoắn tay áo lên solo với anh luôn quá.
Sau khi xử lí vết thương cho Lưu Quang Khải xong thì Chước Tư cũng từ bên ngoài bước vào, trên tay anh là chiếc điện thoại đang run lên không ngừng.
"Điện thoại của cô này"
"Hồi nãy do gấp quá nên tôi quên mất điện thoại của mình còn đang trong xe"
Cô nhận điện thoại từ tay Chước Tư rồi mở lên thì đấy đâu tầm vài cuộc gọi nhỡ của Đặng Duy Khánh:
"Alo"
"Ba người sau giờ này vẫn chưa đến nữa"
"Trên đường đi chúng tôi gặp chúng rắc rối, ba người nghĩ trước đi sáng mai bọn tôi đến cửa hàng luôn"

"Có chuyện gì vậy"
"Xe hư giữa đường và chúng tôi đang ở nhờ nhà của 1 người bạn"
Nói xong thì cô cúp mái luôn vì cô biết mình mà còn nghe nữa thì chỉ toàn là nghe được những tiếng cười nhạo của Đặng Duy Khánh mà thôi.

Biết sau được vì khi nãy cô còn bỏ người ta ở lại còn bây giờ thì bảo là xe bị hư nên anh ta không cười mới là lạ.
Mà cũng mai là lúc nãy bỏ anh ta lại nếu không thì lại vướng thêm một người với lại người bạn này của cô con tim rất yếu đuối không nhìn nỗi mấy cánh cảnh bắn giết máu me này đâu.
Với lại hên là lúc nãy cô đi qua quá lẫu nên đi con đường khác về cửa hàng nếu không e là giờ này anh ta đi trên đường gặp người của Chước Tư dọn dẹp hiện trường hoặc bắc gặp cái cảnh đuổi giết kia thì diễn biến sẽ hoàn toàn khác với bây giờ.
Sau khi suy nghĩ được một lúc thì cô quăng chuyện này ra sau đầu và tập trung vào tình cảnh hiện tại.
Từ khi Chước Tư bước vào thì anh để ý thấy gương mặt của Lâm Mạn Mạn rất bình tĩnh và trầm lặng.

Hoàn toàn không có gì là sợ hãy.
Do Diệp Viên Hy đã biết trước và được những nguy hiểm này sẽ xảy ra và cô còn được lão đại của bọn anh huấn luyện nên việc cô không sợ hãi thì là hoàn toàn bình thường nhưng Mạn Mạn thì khác hoàn toàn.
Trước kia anh có nghi ngờ Viên Hy nên có điều tra cô và vô tình biết được cô gái này là bạn thân của Viên Hy.

Là tiểu thư của Lâm gia nhưng lại thích ra ngoài tự lập và hoàn toàn sống cuộc sống của một người bình thường.
Đa số những người có cuộc sống êm đềm khi gặp cảnh này sẽ hoảng sở hay khóc lóc nhưng cô nàng này lại khác.

Mà hình như lúc nảy ở trên xe cô còn thấy cô gái này cầm súng bắn người.
Liệu cô nàng này có thật sự là người bình thường hay đằng sau đó còn ẩn chứ một sự bí mật nào đó.

Nếu là bạn thân của Viên Hy từ trước khi cô ấy gặp lão đại thì có lẻ không phải là nội gián nhưng với cái kỹ năng bắn súng kia thì anh chắc cô nàng này từng học qua bắn súng một cách bài bản.
Cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông kia cứ rơi mãi trên người khiến Mạn Mạn khó chịu làm lên tiếng:
"Anh làm gì mà nhìn tôi hoài vậy"
Cô, Hàn Mặc và cả Quang Khải vì lời nói của Mạn Mạn mà quay qua nhìn Chước Tư.
Viên Hy:"A chẳng lẻ anh Tư đây để ý đến bạn tôi"
Chước Tư:Xàm xí"
Hàn Mặc:"Anh bạn à có gì thì cứ nói ra đi không cần phải ngại đâu"
Dưới lời trêu chọc của mọi người thì anh chỉ điềm tỉnh mà lên tiếng:
Theo như tôi biết cô Lâm đây là một tiểu thư vậy mà khi gặp cảnh nguy hiểm như lúc nãy vậy mà lại không hề hoảng sợ"
Diệp Viên Hy ở một bên nghe được những lời này thì không nhịn được mà ôm bụng cười còn Mạn Mạn thì chỉ ngồi cười khẽ.

Nói gì thì nói trước kia cô cũng được đào tạo như một sát thủ, cũng từng đi thực hiện nhiệm vụ và để sống sót thoát khỏi đám người kia thì cô đã từng đạp lên mạng của con người ta rồi.
Hàn Mặc:"Sau hai cô lại cười vậy"
"Cái này là chuyện của Mạn Mạn nên tôi không tiện nói".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 64: 64: Tâm Sự Dưới Ánh Trăng


Hàn Chiêu Dạ ở đây cảm thấy chán quá nên anh đứng dậy đi ra ngoài, Diệp Viên Hy thấy thế cũng đi theo anh.
Phía bên trong Mạn Mạn cũng không muốn nói chuyện của mình cho bọn họ biết nên cô nàng lên tiếng đánh lảng sang chuyện khác.
"Đồ của tôi dính máu khó chịu quá nên tôi muốn đi tắm"
Hàn Mặc: "Vậy cô đi tắm đi"
Mạn Mạn:"..." Cái tên này đúng là chậm hiểu mà.
Chước Tư:"Ở đây không có đồ của phụ nữ"
"Vậy anh cho tôi mượn đồ đi"
"Đồ của tôi cô mặc vừa sau"
Nghe anh nói vậy thì cô cũng đảo mắt sang nhìn anh một cái rồi nhìn lại bản thân mình.
"Đúng là không vừa thật nhưng có còn đỡ hơn không.

Tôi chỉ mặt tạm đồ của anh để ngủ thôi.

Với lại sáng mai tôi phải nhờ anh đi mua giúp tôi một bộ đồ đàng hoàn để đến cửa hàng làm việc.

Xem như lần này tôi thiếu nợ anh sau này nếu có diệp tôi sẽ trả"
Nói xong rồi thì cô quay qua bên Hàn Mặc hỏi: "Phòng của tôi ở đâu"

"Kế bên cạnh phòng của Chước Tư"
"Nhà của anh sau lại ở có phòng của cậu ta, chẳng lẻ hai anh..."
"Cô bớt suy diễn lung tung đi, tại nhà tôi ở ngay đại lộ nên cũng là nơi để mấy anh em ghé nghĩ ngơi nên tôi chuẩn bị cho mỗi người một phòng chứ không riêng gì anh ta"
"Àk, nhưng mà phòng của anh ta ở đâu thì làm sau tôi biết chứ"
"Chước Tư cậu dẫn cô gái này lên phòng giúp tôi đi, dù gì cậu cũng cần lấy đồ cho người ta mà"
Lúc này Chước Tư nghĩ là mình điên rồi, tự nhiên khi không anh lại đi nghe lời và đáp ứng yêu cầu của cô gái này.

Đúng là tự rước phiền phức vào người mà.
Tuy nghĩ thì nghĩ vậy thôi nhưng anh vẫn bước đi.

Mạn Mạn thấy thế cũng nói bước theo nên bây giờ nơi đây chỉ còn mỗi bác sĩ và bệnh nhân Lưu Quang Khải.
Hàn Mặc lúc nãy vẫn ở phía dưới say xưa nhìn theo bóng lưng của anh bạn mình và Mạn Mạn,, trong đầu anh không khỏi thắc mắc.
Cái tên này trước giờ miễn dịch với gái mà sau bây giờ lại đột nhiên tốt bụng cho con nhà người ta mượn đồ vậy trời.
"Này"
Tiếng gọi của Lưu Quang Khải khéo Hàn Mặc về thực tại:
"Chuyện gì vậy"
"Người tôi cũng dính đầy máu nên có thể mượn quần áo của anh không"
"Không thành vấn đề"
"Tối hôm nay tôi ngủ ở đâu"
"Để xem nhà tôi có 6 phòng, phòng của lão đại thì chắc chắn anh không ngủ được, phòng của Tỉnh Lâm và Khải Hiên thì có rất nhiều giấy từ quan trọng.
Tên Chước Tư kia thì đời nào chịu ngủ chung với người khác, còn 1 phòng dành cho khách thì đã có cô gái lúc nãy ngủ rồi.

Nói gì đi nữa cậu cũng là bạn của Viên Hy, là khách của nhà tôi nên không thể nào cho cậu ngủ sofa được.

Tối nay cậu chịu khó ngủ với tôi có được không"
"Có chổ ngủ là được rồi"
"Vậy tôi dẫn anh lên phòng sẵn lấy quần áo cho anh tắm rửa luôn"
"Cám ơn"
"Không có gì"
.................
Sau khi được Chước Tư dẫn đến phòng thì cô bước vào rồi ngồi xuống giường nghĩ ngơi.

Được một lúc thì nghe tiếng gõ cửa nên cô bước ra.
Vừa mở cửa thì lập tức có một cái áo được đưa trước mặt cô:
"Cám ơn anh"
"Không cần"
Sau khi đóng cửa lại rồi nhìn bộ độ mà cười:
"Anh chàng này nhìn vậy mà cũng tốt bụng thật"
..........................
Diệp Viên Hy đi ra ngoài thì thấy anh đan đứng ở một bụi hoa ở bên hong nhà nhìn ngắm một bầu trời đầy sao.
Nhìn hình dáng nữa thực nữa ảo, ánh sáng nhàn nhạc của ánh trăng nhẹ nhàng xuyên qua người anh tạo cho cô một cảm giác gì đó rất khó tả.
Cô đứng nhìn anh được một lúc rồi tiếng đến cái xích đu gần khóm hoa chổ của anh đứng rồi ngồi xuống đun đưa.
Hàn Chiêu Dạ nghe tiếng động thì anh quay lại nhìn.
"Sao lại ra đây"
"Anh biết hôm nay trong giây phút cần kề cái chết tôi đã nghĩ đến gì không"
Hối hận khi lựa chọn đi theo con đường của tôi sau"
"Không phải, tôi nghỉ nếu như mình có chết thì cùng lắm là trở thành một hồn ma như anh rồi bay đến khắp nơi trên thế giới ngắm cảnh sau đó tìm một tên ất ơ một nào đó mà chọc quá"
Hàn Chiêu Dạ nghe thì nhịn không được mà cười.

Diệp Viên Hy thấy thế thì nói tiếp:
"Nhưng tôi lại nghĩ đến ba mẹ của mình.

Ba mẹ của tôi sẽ đau khổ như thế nào khi hay tin con gái của mình không còn trên thế giới này.

Rồi tôi lại nghĩ đến lời hứa sẽ giúp anh đoạt lại Hàn thị.
Trước khi tôi đồng ý giúp anh thì tôi cũng đoán được mình sẽ trãi qua những gì.

Vào cái hôm ở bệnh viện tôi cũng đã trãi qua một cảm giác sợ hãi, lúc đó đầu óc của tôi chứ chất chứa rất nhiều suy nghĩ.
Bây giờ lại trãi qua lần này thì cảm giác sợ hãi của tôi đã giảm đi rất nhiều nhưng rồi tôi lại suy nghĩ đến cuộc sống của anh.

Quyền lực và cả tiền bạc anh không thiếu như suốt ngày lại phải đối đầu biết bao nhiêu là việc, suy nghĩ biết bao thứ.
Đã có lúc tôi tự hỏi không biết anh có cảm thấy mệt không"
Hàn Chiêu Dạ:"Mệt chứ, rất mệt là đằng khác.

Nói thật thì lúc đầu khi gặp cô tôi có đôi phần ngưỡng mộ cuộc sống đầy hạnh phúc của cô.
Tuy cô không có tiền, không có quyền lực nhưng lúc nào cô cũng được bạn bè xung quanh quý trọng, sống một cuộc sống đầy vui vẽ.
Có đôi khi tôi còn cảm thấy mình không nên kéo cô vào con đường của tôi.

Không nên để cô mất đi cái hồn nhiên và thanh thuần của bản thân và trở thành một người đầy máu lạnh và mưu mô như tôi".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 65: 65: Tối Qua Ngủ Có Ngon Không


"Nhưng cuối cùng anh vẫn kéo tôi vào."
Nghe cô nói như vậy thì hàng mi của anh khẽ rung.
Diệp Viên Hy:Chắc có lẻ ông trời thấy cuộc sống của tôi đầy màu hồng nên mới dậm thêm ít màu đen còn cuộc đời của anh đầy màu đen nên ông trời muốn cho thêm ít màu hồng.
Tôi nhìn thấy được anh, giúp được anh thì chắc cũng là do duyên.

Nếu không gặp được anh thì cả cuộc đời này tôi không biết mình mạnh mẽ đến đâu, tài giỏi đến đâu.
Cuộc sống trước kia của tôi và anh hoàn toàn trái ngược nhau nhưng không biết từ khi nào đã hòa hợp với nhau.

Tôi đã vào cuộc sống đầy cậm bẫy nguy hiểm của anh vậy nên anh cũng hãy thử bước vào cuộc sống vui tươi của tôi xem sau.
Có nguy hiểm sẽ cùng nhau đối mặt, có niềm vui thì cũng nhau cười có được không"
"Được"
"Anh có thể đẩy xích đu cho tôi không"
Hàn Chiêu Dạ nghe yêu cầu của cô thì khóe môi nhịn không được mà giật giật nhưng anh cũng chẳn nói gì mà tiến đến đẩy xích đu cho cô.
Đẩy được một lúc thì anh đột nhiên dừng lại.
"Sau vậy"

"Trời tối rồi, ở ngoài này có nhiều sương đêm với lại gió lạnh nên sẽ dể bị nhiễm bệnh"
Nghe anh bảo thế thì cô cũng rất nghe lời mà đi vào nhà.
"Ủa lúc nảy ở đây còn đông lắm mà, bọn họ đi đâu hết rồi"
"Chắc là đi nghỉ ngơi rồi"
"Vậy tối nay tôi phải ngủ ở đâu đây"
"Đi theo tôi"
Cô nghe anh nói thế thì cũng hiểu ý mà đi theo anh và kết quả là hai người đến một căn phòng.
"Tối nay cô ngủ ở đây đi"
"Phòng này của ai vậy"
"Của tôi"
"???"
"Lúc trước tôi hay ghé nhà Hàn Mặc chơi nên anh ta có chuẩn bị cho tôi căn phòng này"
"Thì ra là vậy, cả người tôi dơ hết rồi"
"Cô đi thẳng vào bên trong sẽ có một cái tủ áo còn phía đằng kia có một cái tủ áo.

Do ở đây không có đồ dành cho phụ nữ nên cô hãy dùng tạm đồ của tôi đi"
Ờ"
Cô sau khi tấm xong thì tạm cái áo của anh sau đó trèo lên giường mà ngủ.
..........................
Sáng hôm sau.
Phòng ngủ của Hàn Mặc và Lưu Quang Khải.
Mới sáng sớm Hàn Mặc cảm nhận được ở bụng của mình có cái gì nặng nặng nên anh mở mắt ra và phát hiện Lưu Quang Khải đang ôm mình.
Theo phản xạ anh đẩy mạnh Lưu Quang Khải ra một cái rồi ngồi dậy mà cũng bởi vì anh dùng lực quá mạnh nên chàng trai cùng giường bay thẳng xuống đất.

"A"
Lưu Quang Khải đang mơ một giất mơ đẹp đột nhiên có một cơn đau từ mông ập đến và sau đó là cơn đau từ vết thương ngày hôm qua mà tỉnh dậy.
Do cơn đau ở tay nên lúc anh đứng lên có phần chật vật, trong đầu của anh đang còn mơ mơ màng màng vì buồn ngủ thì chợt nghe được một giọng nói:

Sau anh lại ôm tôi"
"Anh nói cái gì cơ"
Phải mất vài phút cho đầu óc tỉnh táo thì anh mới bắt đầu hiểu ra Hàn Mặc đang nói gì nên anh mới đáp lại:
"Tôi với anh cùng là đàn ông nên ôm nhau cũng đâu có mất mác gì.

Sau anh muốn giống như mấy người con gái đồi tôi chịu trách nhiệm à"
Nói thật thì ngày xưa lúc còn lang thang ở bên ngoài thì anh cùng Lục Thập cùng nhau ngủ chung nhưng xem chuyện này là bình thường.
Còn Hàn Mặc thì lại khác, anh nghe Lưu Quang Khải nói mình như con gái rồi đồi anh ta chịu trách nhiệm thì anh tức muốn học máu nhưng được một lát thì mặt anh lại có phần hơi đỏ vì dù sau đây cũng là lần đầu tiên anh ngủ với một người con trai mà lại ôm ôm ấp ấp như vậy.
Sau đó lia mắt lên anh thấy cánh tay của Lưu Quang Khải đã đỏ một mảng.

Anh đoán do lúc nãy mình đẩy người ta mạnh quá nên đã chắc là bị động đến vết thương rồi.
"Vết thương của anh lúc nãy bị động rồi, để tôi băng bó lại cho anh"
"Ukm"
Sau đó Hàn Mặc bước xuống giường chạy đi tìm hợp cứu thương.
...........................
Diệp Viên Hy ngủ được một lúc thì theo thói quen dậy sớm của mình mà thức dậy.
Cô làm vệ sinh cá nhân một loạt rồi định xuống dưới nhưng chợt nhớ ra mình chẳng thể nào chỉ mặt cái áo của anh mà đi xuống dưới nhà được.
Hơn nữa hiện giờ ở đây có đến ba người đàn ông mà chỉ có một mình cô và Mạn Mạn là con gái mà thôi.
Nhưng ở đây cô làm gì có đồ ở đây.

Rồi sau đó cô chợt nhớ đến bộ đồ của mình vào ngày hôm qua nhưng nó lại bị bẩn rồi.
Nghĩ nghĩ được một lúc thì cô lôi cái váy và cái áo sơ mi của mình ra rồi đem đi giặc, vắt cho thật khô rồi sau đó dùng máy sấy để sấy cho khô rồi sau đó mặc lại.
Xong xuôi hết rồi thì cô đi xuống dưới nhà và trùng hợp thấy Chước Tư đi từ phía ngoài cửa vào, trên tay của anh có cầm một cái túi gì đó đi thẳng lên tầng.
Sau đó cô thấy anh đứng trước cửa do dự một lúc rồi đẩy cửa để túi đồ trong rồi đóng cửa đi xuống dưới nhà.
Cùng lúc này thì cô lại thấy Hàn Mặc và Lưu Quang Khải cùng nhau đi ra khỏi một căn phòng.

Nhìn thấy cảnh này cô không nhịn được mà lên tiếng:
"Tôi hôm qua hai anh ngủ chung"
Hàn Mặc và Lưu Quang Khải nghe lời nói của cô thì không hẹn mà nhìn nhau một cái.
"Chà chà tối hôm qua hai anh ngủ có ngon không vậy"
Hàn Mặc: "..."
Sau anh nghe lời nói này của Diệp Viên Hy có chút gian tình lại mờ ám vậy nhỉ
Trái lại cái suy nghĩ phức tạp của ai kia thì Lưu Quang Khải lại xem nó như là một câu hỏi bình thường mà trả lời:
"Cũng khá ngon".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 66: 66: Anh Là Thụ Sau


Chước Tư biết hai người kia ngủ chung thì anh cũng không nhịn được mà trêu chọc:
"Bấy lâu nay làm việc chung với anh mà không biết anh lại thuộc loại người thích con trai"
Nghe Chước Tư nói thế thì Lưu Quang Khải khẻ rùng mình phản ứng:
"Cái gì, anh là thụ sau"
Diệp Viên Hy ở một bên nghe mọi người nói chuyện mà ôm bụng cười:
Nào giờ tôi nghỉ anh là chuẩn men nhưng không ngờ cuối cùng lại chơi thụ"
Hàn Mặc lúc này vì bị mọi người trêu chọc mà mặt thoáng đỏ nhưng chẳng ai có thể biết là mặt anh đỏ là do tức giận hay ngại ngùng.
Hàn Chiêu Dạ ở đây nghe những con người này nói chuyện mà môi của anh cũng giương lên một nụ cười nhẹ.

Người anh em cùng vào sinh ra tử với anh lại bị như thế không biết anh nên buồn hay nên vui đây.
Cười được một lúc thì cô cảm thấy mình đã giỡn đủ rồi nên quay qua nói với chuyện lại với Chước Tư:

"Lúc nãy anh đi đâu mà từ phía bên ngoài vào đây vậy"
"Tôi đi mua ít đồ"
"Àk"
"Dụ việc cô bị truy sát tôi đã điều tra ra được một ít manh mối."
Thật ra tối hôm qua sau khi đưa áo của mình cho cô gái kia mượn xong thì anh đã rời khỏi đây để đi giải quyết cái vụ Viên Hy bị truy sát.
Đến lúc nảy thì anh quay về đây thì nhớ đến có người nhờ anh mua giúp cho bộ đồ nên lúc nãy anh mới xách cái túi đi lên phòng.
Nhưng do sợ mình làm phiền giất ngủ của cô gái kia nên anh chỉ mở cửa để đồ vào bên trong sau đó đóng cửa lại.
"Anh đều tra được gì rồi"
Chước Tư cô hỏi thì ánh mắt của anh thoáng nhìn qua Lưu Quang Khải.
"Không sau cậu ấy là bạn tôi hơn nữa ngày hôm qua cũng bị truy sát"
Lúc anh định lên tiếng nói thì phía trên lầu lại có động tỉnh.

Lâm Mạn Mạn mặc một cái đầm màu hồng nhạt đi xuống nhà.
Lúc nãy cô thức dậy thì đi vệ sinh cá nhân sau đó bước ra ngoài rồi tình cờ thấy được có cái túi ai để ngay cửa phòng nên cô lại xem thấy có một cái đầm nên cô lấy thay luôn.
Mặc dù cái đầm này có hơi rộng so với cô nhưng ít ra vẫn mặc được.

Diệp Viên Hy thấy Mạn Mạn mặc cái đầm này thì cô lên tiếng hỏi:
"Ở đây không có đồ của phụ nữ vậy sau cậu lại kiếm ra được cái đầm vậy"
Trong trí nhớ của cô là ngày hôm qua Mạn Mạn mặt một cái quần bó và một cái áo cổ cao bên ngoài khoác thêm cái áo sơ mi mỏng chứ không có mặt cái đầm này.
Đối với câu hỏi của bạn mình Mạn Mạn cũng thành thật trả lời:

"Mình thấy có người để trước cửa phòng nên lấy mặc"
Nghe Mạn Mạn nói đên đây cô lại nhớ đến túi đồ trên tay của Chước Tư lúc nãy nên ánh mắt không nhịn được mà đổ dồn về phía chủ nhân của chiếc túi.
Ánh mắt của cô biểu thị như muốn nói:
Sau anh lại mua đồ cho Mạn Mạn mà không mua cho tôi
Chước Tư thấy ánh mắt của cô mà trong lòng anh chột dạ, sợ mọi người lại lấy chuyện này ra bàn tán nữa nên anh nhanh chống lên tiếng đổi chủ đề:
Tôi còn khá nhiều việc bận nên bây giờ chúng ta bàn chủ đề chính đi"
Anh vừa nói xong thì lúc này Mạn Mạn cũng đã đi đến chổ của cô định ngồi xuống:
"Cậu khoang ngồi đã"
"Có chuyện gì vậy"
"Chổ này Hàn Chiêu Dạ đang ngồi nên cậu qua bên phải của mình ngồi nè"
Lúc trước có vẻ cô không quan tâm đến anh cho lắm nhưng không hiểu sau dạo này cô lại chú ý đến anh.
Nói thật thì ngày hôm qua cô bỏ Đặng Duy Khánh lại là vì một phần muốn cho anh ta biết là không nên đùa với cô còn lí do lớn nhất đó là muốn chừa một chổ trống trên xe cho anh ngồi để anh không cần phải lượn lờ nữa.
Mạn Mạn nghe cô nói thì cũng qua phía bên phải cô ngồi.

Sau đó mọi người lại tiếp tục vấn đề lúc nãy:

"Cô nhớ vụ việc ở đất nước M không"
"Nhớ"
"Ngoài cái tên phản bội mà cô bắt được thì còn một tên nữa, tên đó đã chụp được ảnh của cô và gửi cho người đứng sau.
Mặc dù chúng ta đã bắt và xử lí cái người đứng sau cướp lô hàng đó nhưng lão còn một đứa con gái.

Bằng một cách nào đó cô ta đã biết được sự thật và nhìn thấy tấm ảnh của cô.
Ba mình bị bắt, công ty của gia đình bị phá sản và cả tổ chức của ba cô ta đã bị tóm.

Những đều đó chính là ngồi nổ để cô ta nung nấu ý định trả thù"
"Theo như anh nói thì cô gái đó chỉ trong vòng 1 đêm đã mất hết tất cả và trắng tay thì làm sau có thể thuê được đám người kia".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 67: 67: Người Bảo Vệ Mình 2424


"Đúng nếu một mình cô ta thì chẳng làm được gì nhưng cô ta có thể cầu cạnh người khác.
Thật trước ba của cô ta và Trầm Tính Quân là bạn làm ăn với lại hai người họ có giao tình rất tốt."
Viên Hy:"Người mà cô ta cầu cạnh chính là Trầm Tính Quân"
Chước Tư:"Đúng vậy"
Hàn Mặc:"Nhưng lão ta là con cáo già không bao giờ đồng ý việc gì nếu với ai nếu như không có điều kiện trao đổi"
"Cô ta lựa chọn bán thân của mình và l*m t*nh nhân cho ông ta"
Diệp Viên Hy nghe đến đây thì người cô thoáng run lên:"Chỉ vì trả thù mà cô ta đồng ý bán cả tấm thân và cuộc đời của mình sau"
Lưu Quang Khải:"Trên cuộc đời này không gì là không thể"
Chước Tư:"Chẳng phải lúc chiều cô có dẫn mười mấy đàn em đi theo nhưng sau lúc về chỉ có ba người hơn nữa còn bị người ta rượt nữa chứ"
Viên Hy: Bị rượt??? nghe hai từ này cô lại liên tưởng đến đám người kia là chó còn cô đi chọc nên mới bị rượt.

Mặc dù suy nghĩ của cô có vẻ hơi xúc phạm đám người kia 1 chút, chỉ là một chút mà thôi chứ không có xúc phạm nhiều.
"Có một đám người lại cửa hàng của tôi kiếm chuyện đồi tiền bảo kê nên tôi mới dẫn theo anh em cho bọn chúng một trận.

Sau khi xong việc tôi bảo mọi người về còn bản thân của mình và hai người này đi mua đồ ăn và trên đường về thì gặp đám người kia.
Mà hình như bây giờ Trầm Tính Quân đã biết tôi là người quản lí tổ chức nên chắc sau này tôi sẽ không sống yên với lão"
Hàn Chiêu Dạ:"Kể từ bây giờ cô đã chính thức bước chân vào hắc đạo và đã không còn đường lui rồi"
"Tôi biết mà"
Hàn Mặc:Cô biết cái gì vậy"
"Tôi đang nói chuyện với lão đại của bọn anh.

Àk mà tôi cảm thấy tổ chức của chúng ta bên đất nước M cần được reset lại rồi.
Àk tôi thấy dạo này tôi thấy bác sĩ Mặc của chúng ta khá rãnh rỗi nên việc này anh rán mà đi làm nha"
"Tôi có thể từ chối được sau"
"Tất nhiên là không"
Mọi người ở đây trò chuyện được một lúc thì bắt đầu rời đi làm việc của mình.
Trong lúc đi ra cửa thì Mạn Mạn lên tiếng:
"Trầm Tính Quân là ai vậy"
"Ông là là một doanh nhân và cũng là chủ của một tổ chức lớn và quan trọng là Hàn Chiêu Dạ và ông ta chính là đối thủ của nhau.
Cho dù là ở giới bạch hay lưỡng đạo thì cũng đối với nhau như nước với lửa.

Mấy tháng trước nghe tin Hàn Chiêu Dạ bị tai nạn xe và hôn mê thì ông ta đã nhiều lầ tấn công tổ chức lẫn công ty.

Những cũng mai có Hàn Mặc, Chước Tư, Tỉnh Lâm và Châu Khải Hiên nên kế hoạch của ông ta thất bại"
"Nói vậy thì khi ông ta biết cậu là người đứng đầu tổ chức thì sẽ hướng mũi giáo về phía cậu sau"
"Cậu yên tâm đi mình sẽ không để ông ta động đến mình được đâu.

Hơn nữa mình đoán chắc ngay từ đầu lão ta đã biết tổ chức nãy do Chiêu Dạ đứng đầu còn mình thì chắc lão không biết từ đâu chui ra"
" Vậy nên"
" Vậy nên lão ta sẽ bỏ thời gian ra điều tra mình nhưng mọi thông tin cá nhân của mình đã được Chước Tư giấu đi từ lâu rồi nên cậu yên tâm"
"Không có người đi theo bảo vệ cậu thì khi bị truy sát thì phải làm sau"

"Bà cô của tôi ơi, bà quên bên cạnh mình còn có một người luôn đi theo bảo vệ mình 24/24 mà nên cậu đừng lo.

Có gì mình sẽ liên lạc qua vòng tay cho cậu biết đầu tiên luôn."
Do nhà của Hàn Mặc là ở ngoài lộ lớn nên rất nhanh Lưu Quang Khải cùng Mạn Mạn đã bắt được xe đến cửa hàng.
Cô cũng định bắt một chiếc để về biệt thự trên núi vì lịch trực vệ sinh ở công ty của cô hôm nay là buổi chiều nên buổi sáng cô rất rảnh.
Nhưng biệt thự trên núi là nơi không thể tùy tiện để người khác biết.

Lỡ như gặp tên tài xế là người của Trầm Tính Quân cài vào thì sau.
Dường như trãi qua vụ việc ám sáng tối hôm qua cô đã trở nên cảnh giác và đề phòng hơn rất nhiều.
Sống trong cái thế giới luôn luôn rình rập nguy hiểm mà cô đâu thể nào mà vô âu vô lo nhưng lúc xưa được nữa.
Trong lúc cô đang suy nghĩ không biết nên làm sau thì cô nghe được tiếng kèn xe.

Quay lại thì cô thấy Chước Tư đang ở trong chiếc xe ô tô và mình thì đang đứng trước cửa ngay đầu xe của anh ta.
Bỗng nhiên trong đầu cô liền vụt qua một ý tưởng.

Diệp Viên Hy nhẹ nhàng đi lại chiếc xe đứng ở bên ngoài, bên trong là chổ Chước Tư đang ngồi.
Nhìn thấy cô đi lại chổ của mình thì anh hạ kính xe xuống:"Có chuyện gì vậy"
"Cho tôi có giang về biệt thự hay không"

"Lên xe"
......................
Sau khi về biệt thự thì cô thay đồ ăn uống rồi sau đó lại đi tập luyện.

Cô muốn bản thân của mình phải nên thật giỏi thật lợi hại.

Nếu như cô yếu đuối thì e là thế giới này không dành chổ cho cô.
Tập đến trưa thì cô nghĩ ngơi ăn uống sau đó đọc mấy cái bản hợp đồng mới của cửa hàng mà Mạn Mạn đã gửi mail cho cô và sau đó là mấy lô hàng của tổ chức.
Tất nhiên những việc này cô không hề làm đơn độc một mình mà còn có anh.

Anh giải thích cho cô vài chổ khó hiểu rồi đưa ra chiến lược kinh doanh cho cô.
Phải công nhận là hồn ma này của cô thật là tài giỏi a.

Những chuyển biến trên thị trường dường như anh đều đoán ra và nhờ có anh mà mấy tháng nay công ty của cô có tốc độ phát triển đáng kinh ngạc..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 68: 68: Không Thể Làm Một Lao Công Mãi


Nếu không có mấy tên côn đồ kia phá đám thì có lẻ giờ này công ty của cô còn phát triển nhiều hơn như thế này nữa.
Người đời có câu làm người không nên quá tham lam nên cô cũng không chấp nhất đám xã hội đen đó nữa.

Mà nói gì thì nói chứ cô cũng đánh cho người ta sống dở chết dở rồi còn gì.
Cảm thấy doanh thu của cửa hàng tăng lên và lợi nhuận cũng nhiều nên cô đang lên kế hoạch mở thêm chi nhánh, xưởng sản xuất và một công ty mẹ để quản lí.

Đợi doanh thu trong nước ổn định rồi thì cô sẽ vươn ra thị trường nước ngoài.
Cô dự định là sẽ mướn thêm vài nhà thiết kế thời trang về thiết kế các sản phẩm đọc quyền cho thương hiệu của cửa hàng.
Cứ cái đà này cô tin chắc cửa hàng của cô sẽ là nơi buôn bán quần áo và công ty của cô sẽ là nơi tạo ra các sản phẩm thời trang nỗi tiếng.

Nghĩ đến đây thôi mà trong lòng của cô đã vui như nỡ hoa rồi.

Nói để so cựa được với Hàn thị thì còn hơi xa xôi nhưng ít ra cô cũng đã bước được một chân vào giới thương trường rồi.
Lúc trước lướt điện thoại đọc mấy bài báo thấy người ta nói Hàn Chiêu Dạ có một bộ não và đôi tay vàng trong làng kinh doanh quả là không sai mà.

Người đàn ông này có nhiều nước đi trong chiến lược kinh doanh mà không ai có thể ngờ đến.
Phải nói có được cơ hội làm việc với anh quả là phúc ba đời của cô.

Tuy thời gian ở chung với anh không lâu nhưng cô cũng đã lĩnh hội được không ít chiêu trò trong việc kinh doanh mua bán.
Những công việc ở bên phía tổ chức thì cũng khá thuận lợi.
Lâu lâu cũng có ít lục đục nhưng nhờ có những anh em thân thương của anh dọn dẹp trước khi vụ việc đó đến được tai của cô.
Còn việc của cô chỉ là người đứng phía sau trưng cầu ý kiến của anh rồi truyền đạt lại cho bốn người kia mỗi khi có những vụ việc hay những đơn hàng lớn mà thôi.
Nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ làm việc rồi nên cô thu dọn giấy tờ, tắt laptop rồi lên đường đến căn nhà trọ gần Hàn thị để hóa trang gần một bà lão lao công.
Diệp Viên Hy thấy chỉ có một mình mình đi hơn nữa lái nguyên chiếc xe ô tô đời mới đi thì không tiện cho việc đổ xe cho lắm nên cuối cùng cô quyết định lái mô tô.
Trên đường đi cô suy nghĩ bây giờ nội bộ của Hàn thị cũng đã ổn.

Mà phải nói đến từ khi công ty rơi vào tay của Hàn Vân Nam thì ngày càng đi xuống.
Cô cảm thấy mình không thể nào làm một bà lão lao công mãi như vậy được.

Trong những ngày làm công việc nào cô cũng đã tìm hiển các nhân viên trong công ty và có hẳn cả một danh sách để đuổi việc những người tối ngày ăn không ngồi rồi và làm một con mọt tối ngày tìm cách bòn rút tiền của công ty.

Hiện giờ tình hình nội bộ của Hàn thị cô đã nắm trong lòng bàn tay hết cả rồi, cửa hàng thì cũng đang trên đà phát triển nhanh và mạnh.
Thiết nghĩ từ bây giờ cô nên lên kế hoạch thâu tóm Hàn thị, giải quyết Hàn Vân Nam.
Nhưng để giải quyết được Hàn Vân Nam thì không phải chuyện dể dàng gì vì phía sau anh ta còn có một thế lực lớn chống lưng.
Haiz....!thế nào cũng xảy ra đại chiến nữa cho mà xem.

Đến cả một người có đầu óc như Hàn Chiêu Dạ mà còn bị thế lực này hảm hại đến nỗi thành một hồn ma.
Còn cô chỉ là một cô gái bình thường, trí thông minh có giới hạn thì không biết sẽ bị hãm hại thành ra cái dạng gì nữa.

Anh thì còn làm được hồn ma còn cô chắc hồn siêu phách tán luôn quá.
Vừa suy nghĩ cô vừa chạy ra nên không để ý mình đã ra đến đường lớn từ khi nào lại thêm tốc độ xe chạy cũng nhanh nên cô đã vô tình đụng trúng xe của người ta.
Lúc cô phát giác ra phía trước có xe thì cô chỉ kịp nghiên qua theo bản năng để giảm thiểu ma sát với chiếc xe kia.

Theo quá tính nên cô sượt qua chiếc xe kia một cái rồi sau đó ngã xuống.
Cả người cô cũng vì thế mà ngã theo chiếc xe còn chủ nhân của chiếc xe mà cô đụng thì chẳng sau cả vì loại xe mà đối phương đi là xe hơi hơn nữa cú va chạm cửa hai chiếc xe cũng tương đối nhẹ.

Hàn Chiêu Dạ đang ngồi sau lưng của cô cũng bị té nhưng anh là hồn ma nên không sau.

Trong lúc hai người ngã xuống thì anh nhanh trí đưa tay của mình lên che chắn phần đầu cho cô.
Với sự hổ trợ của anh và mọi người xung quanh đỡ cô và cả chiếc mô tô của cô dậy.

Lần này té tuy cô không bị chấn thương gì nặng nhưng phần cánh tay và chân thì bị trầy xước nhẹ.
Tên tài xế của chiếc xe bị cô đụng lúc này cũng đã xuống xe.

Anh ta nhìn cô với một cặp mắt không mấy thiện cảm mà lên tiếng:
"Cô có biết chạy xe không vậy".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 69: 69: Tai Nạn


Đối với thái độ không mấy thân thiện của tài xế thì cô không khó chịu hay xù lông cãi lại mà chỉ tháo mũ bảo hiểm ra thở một cái rồi cuối đầu nhận lỗi vì vốn dĩ đây là lỗi của cô mà.

"Xin lỗi chú là do lúc nãy con chạy xe không cẩn thận nên đụng nhằm phải chú ạ"
Tài xế: "!.

"
Trong mình cũng trẻ mà sau cô bé đó lại gọi mình bằng chú mà không phải bẳng anh chứ
Diệp Viên Hy nhìn thấy mặt của tài xế đen như lọ nồi thì cô rán nhịn cười, trong lòng thầm nghĩ:
Tại lúc nãy anh lớn tiếng còn khó chịu với em nên em mới kêu anh bằng chú thôi
Hàn Chiêu Dạ:"Người cô đụng phải chính là Hàn Vân Nam"
"Diệp Viên Hy:"Hã là thật sau"
Vì quá bất ngờ với thông tin này nên cô có hơi lớn tiếng và đồng thời ngước mặt lên nhìn vào chiếc xe lúc nãy cô mới đụng nhưng rất tiếc chiếc xe này được trang bị loại kính mà người ngồi phía bên trong thì thấy được cảnh vật bên ngoài còn người bên ngoài nhìn vào bên trong thì chỉ thấy một mãnh đen mà thôi.

Những người xung quanh thấy cô đột nhiên la lên một cái rồi nhìn vào chiếc xe với một gương mặt trong bất ngờ thì tưởng não cô có phần không được bình thường.

Một lúc sau Diệp Viên Hy cảm thấy lúc nãy mình có phản ứng hơi thái quá nên cô có phần hơi lúng túng rồi quay lại trạng thái bình thường.

Còn Hàn Vân Nam ngồi ở trong xe thấy gương mặt ngây ngô của cô gái ngoài xe nhìn mình thì ánh mắt chợt lóe lên.

Ánh nắng buổi trưa tuy gắc nhưng khi chiếu lên người cô gái lại nhìn rất tự nhiên, làn da trắng cũng vì ánh nắng ấy mà dần ửng đỏ.

Lâu lâu lại có một vài cơn gió thổi nhẹ qua làm mái tóc ấy bay nhẹ nhìn có phần ngây thơ và dễ thương làm sau.

Nỗi bật là đôi mắt tựa như trong suốt nhìn rất hút hồn.

Hàn Vân Nam thấy mình không nên để tên tài xế của mình ăn h**p con gái nhà người ta nên anh bước xuống xe:
"Có chuyện gì vậy"
Tài xế:"Cô gái này là người lái xe đụng chúng ta"
Hàn Vân Nam nghe thế thì chỉnh lại lời nói của tên tài xế "Chắc cô gái này chỉ vô tình va phải chúng ta thôi"
Diệp Viên Hy: Quả đúng như lời Hàn Chiêu Dạ nói.

Mà nghĩ đi nghĩ lại Hàn Vân Nam này cũng thật linh quá đi, lúc nãy còn đang suy nghĩ về làm cách nào để tiếp cận anh ta vậy mà bây giờ anh ta lại xuất hiện trước mặt cô.

Các cô gái, người đi đường xung quanh đây nhìn thấy cái vẽ đạp yêu mị này của Hàn Vân Nam thì cũng bắt đầu nhảy cẩn lên rồi bàn tán nói cô mai mắn đụng phải soái ca gì gì đó.

Nghe lời nói của những người xung quanh thì khóe miệng của cô giật giật nhưng rất nhanh sau đó cô đã lấy lại tinh thần và bài ra dáng vẽ một người phụ nữ sắc sảo của mình ra sau đó lên tiếng:
"Thật ngại quá lúc nãy là do tôi không chú ý nên đụng phải xe mấy anh"
Sau đó cô nhìn chiếc xe lúc nãy mình đụng thấy chỉ có phía bên phải của đầu xe bị tróc sơn và hơi méo rồi nói tiếp:

"Anh cứ đem xe đi sửa rồi thông báo số tiền lại cho tôi rồi tôi sẽ chuyển khoảng đền bù"
Hàn Vân Nam nhìn cô gái lúc nãy còn lúng túng cuối đầu xin lỗi tài xế vậy mà khi vừa mới gặp anh thì thái độ cùng giọng điệu lẫn lời nói của cô lại trở nên sắc bén cứ như người này quen biết và có thù với anh vậy.

"Tôi có tiền mua xe nên dĩ nhiên cũng có tiền sửa xe nên không cần cô phải đền bù đâu.

"
"Vậy cám ơn anh, tôi đi đây"
"Đụng người ta như vậy rồi lại muốn bỏ chạy sau"
Diệp Viên Hy nghe thế thì nhíu mài một cái rồi quay đầu lại:
"Vậy anh muốn thế nào"
"Cô có thể mời tôi đây ăn một bửa không"
Lúc đầu cô định từ chối nhưng sau đó trong đầu của cô lại suy nghĩ ra cái gì đó nên cô đã gật đầu đồng ý.

Hàn Vân Nam:"Vậy chúng ta trao đổi liên lạc cho nhau rồi sau đó tôi sẽ nhắn địa chỉ cùng thời gian qua cho cô được không"
"Được "
Sau khi hai người trao đổi xong phương thức liên lạc rồi thì cô lên con xe mô tô của mình rồi ga một cái rồi chạy đi.

Trên đường đi Hàn Chiêu Dạ nhịn không được mà lên tiếng hỏi cô.

"Lúc nãy cô nghĩ cái gì mà đến nỗi đụng phải người ta vậy"
"Tôi nghĩ đã đến lúc mình nên lên kế hoạch để lấy lại Hàn thị cho anh rồi"
"Cô có nghĩ ra kế hoạch gì chưa"
"Lúc nãy thì chưa nhưng bây giờ có lẻ là có rồi"
"Kế hoạch của cô như thế nào"
"Lúc này tôi quan sát ánh mắt của anh ta và phát hiện cái tên sắc lang này có hứng thú với tôi"
Nghe cô nói thế rồi ánh mắt của anh khẽ run rồi sau đó lên tiếng:
"Chẳng lẻ cô định dùng mỹ nhân kế để dụ dỗ anh ta"
"Anh bị điên àk"
"Vậy kế hoạch của cô là"
"Anh chỉ đoán đũng có một nữa thôi".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 70: 70: Đứt Dây Thần Kinh


Sau khi đến phòng trọ đóng cửa lại thì anh kéo cô một mạch lại chiếc giường rồi đi tìm hợp sơ cứu ý tế ở trong phòng rồi sau đó tiến hành sát trùng và băng bó vết thương cho cô.
Diệp Viên Hy bị một loạt hành động của Hàn Chiêu Dạ làm cho bị đứng hình.

Khoảng vài phút sau thì cô mới lên tiếng:
"Làm sao anh biết tôi bị thương vậy"
Cô nhớ lúc nãy khi biết mình bị thương cô cũng chẳng la lớn hay nói cho ai biết vì cô nghĩ đây chỉ là mấy vết thương nhỏ nên không cần để tầm và cho người khác biết.
"Lúc nãy trong lúc đỡ cô lên thì tôi đã thấy.

Sau này có bị thương thì phải nói cho người khác biết để xử lí kịp thời, không được giấu có biết không.
Tuy vết thương này nhỏ nhưng nếu không mai bị nhiễm trùng thì nó sẽ rất nghiêm trọng đấy"
Diệp Viên Hy: Cái tên này hôm nay bị đứt dây thần kinh chổ nào hay sau mà tự nhiên lại quan tâm rồi nói mấy cái lời hù dọa trẻ con này với mình nữa chứ.

Àk mà mình quên tên này làm gì có dây thần kinh mà đứt chứ
Sau khi anh xử lí vết thương cho cô xong thì cô cũng nhanh chống đi hóa trang thành một bà lão, đeo thẻ tên vào rồi lên đường đến công ty.
Vốn dĩ cô canh thời gian rất chuẩn nhưng do trên đường đi đụng phải cái tên Hàn Vân Nam nên hôm nay cô đến trể 10 phút.
Ta nói chỉ mới đi lấy dụng cụ vệ sinh thì đụng ngay phải quản lí và bị anh ta mắng cho té tác vì tội đi làm trể.

Nói cô ỷ mình già rồi nên lấy đó làm lí do để đến trể.
Nhưng trong khi đó mới vừa gặp anh ta cô còn chưa nói được một câu thì đã bị sổ một tràng.

Nói gì đi nữa thì hiện giờ cô cũng hóa thân làm một bà lão nên tính ra cũng lớn tuổi hơn anh ta vậy mà anh ta vốn không xem một bà lão như cô ra cái gì mà.
Nếu bây giờ cô gặp anh ta với thân phận là Diệp Viên Hy thì chắc chắn cô tẫn cái tên này một trận rồi.
Hàn Chiêu Dạ ở một bên thấy cô bị người ta mắng thì anh cảm thấy khó chịu.

Không biết từ lúc nào mà người của anh bị người ta ức h**p ngay trước mặt mình mà anh chỉ có thể đứng nhìn.
Anh điềm đạm quan sát xung quanh thấy phía sau lưng tên kia có một cây thang thế là trong đầu anh có một suy nghĩ vụt qua.
Hàn Chiêu Dạ không nói gì mà chỉ lẳng lặng bay đến bên cây thang và nhẹ nhàng đẩy một cái.
"Ầm"
Cây thang lập tức ngã xuống và đè lên lưng người quản lí kia khiến cho anh ta té thẳng xuống đất.
Cô nhìn thấy dáng chật vật bị thang đè của ai kia thì rất muốn cười nhưng bây giờ cô không thể cười được vì thế mà cô nhịn đến đỏ cả mặt.

ngôn tình tổng tài

Đúng lúc này thì Châu Khải Hiên bước xuống:
"Có chuyện gì vậy"
"Lúc nãy do tôi đi làm muộn nên quản lí có nhắc nhở tôi nhưng chẳng mai chiếc thang phía sau lưng ngã đè lên người quản lý"
Nhân lúc cái tên quản lí kia đang chật vật đứng dậy thì cô thầm nháy mắt ra hiệu cho Châu Khải Hiên biết mình chính là Diệp Viên Hy.
"Tôi biết rồi, hôm nay phòng trợ lí của tôi có hơi bẩn nên một lát nữa bà lên đó quét dọn."
Nói xong rồi Châu Khải Hiên rời đi, cô cũng nhanh chống đi qua cái tên trợ lí kia rồi cầm dụng cụ vệ sinh đi thẳng lên phòng trợ lí.
.................
Vừa mở cửa phòng trợ lí ra cô không thấy có ai ở đây ngoài Châu Khải Hiên ra nên cô bỏ chổi, mo hốt rát qua một bên rồi kiếm một cái ghế nào đó thoải mái ngồi.
"Hôm nay anh xuống dưới kia tìm tôi có việc gì vậy"
"Tôi nghe Hàn Mặc nói tối hôm qua cô bị ám sát nên hôm nay muốn gặp cô để hỏi thăm tí thôi."
"Tôi thấy bình thường anh chỉ cắm mặt vào công việc ở công ty thôi chứ tôi chưa thấy anh quan tâm đến mấy chuyện này bao giờ"
"Do tai nạn rồi sự mất tích lão đại nên dạo trước công ty loạn thành một cục nên tôi còn phải tăng ca, thời gian ăn cơm còn không có thì lấy đâu ra thời để ý mấy chuyện khác chứ.
Không những thế mà tôi còn bị Hàn Vân Nam kia giao cho một đóng việc cho tôi làm"
"Hèn gì hai con mắt anh giống mắt gấu trúc đến vậy, thì ra nguyên nhân là do tăng ca.

Thấy người của mình làm việc cực khổ như vậy lão đại của anh cũng rất đau lòng đó"
Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói vậy thì anh lườm cô một cái.

Còn Châu Khải Hiên nghe cô nói mắt mình giống gấu trúc thì lấy cái điện thoại của mình làm cái gương mà sôi.
"Rõ ràng là tôi dưỡng ra rất kỹ mà, sau lại xuất hiện quầng thâm được.

Hơn nữa lão đại của chúng tôi mà biết đau lòng thì chắc cả thế giới này sẽ sụp đổ mất"
Nghe Châu Khải Hiêbn nói chuyện mà người của Hàn Chiêu Dạ đã tràn đầy khí lạnh.

Diệp Viên Hy thấy không ổn nên lên tiếng:
"Anh có cảm thấy lạnh không".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 71: 71: Đã Đến Lúc Phải Hành Động Rồi


"Lạnh gì cơ"
Vừa nói xong thì cả người Châu Khải Hiên không biết vì sau mà rung nhẹ lên một cái.
Diệp Viên Hy:"Ừ lão đại của anh đang ngồi kế bên anh và nãy giờ anh ta nghe hết những lời anh nói đấy"
"Không phải cô đang nói chơi chứ"
Tôi nói chơi làm gì àk mà sắn đây tôi nói cho anh biết luôn là lão đại của các anh hiện giờ có thể theo dỗi các anh làm việc 24/24 đấy.
Thôi không nói chuyện này nữa, hôm nay tôi đến đây là muốn nói với anh một chuyện"
"Chuyện gì"
"Ở đây có camera không"
"Camera bị tôi nhờ Chước Tư gây nhiễu và làm hỏng từ lâu rồi nên cô yên tâm"
"Anh hãy quan sát nhất cử nhất động của Hàn Vân Nam rồi báo cho tôi biết, nhất là khi nào anh ta đến những nơi như tiệc rược rồi bar đấy"
"Sau đột nhiên cô lại để ý đến hắn ta quá vậy"
"Đã đến lúc phải hành động rồi"
"Hành động??? Cô định làm gì"

"Tôi làm gì thì từ từ anh sẽ biết, có một số chuyện biết sớm quá sẽ không còn thú vị nữa."
Nói xong chuyện này thì cô ngồi chơi một chút sẳn tiện nhờ Châu Khải Hiên làm cho mình thêm ít việc nữa rồi sau đó xách dụng cụ làm vệ sinh rời đi.
...............................
5h chiều:
Lúc này cô mới vừa làm xong công việc thì điện thoại của cô đổ chuông:
"Alo"
"Tối hôm nay Hàn Vân Nam sẽ đi bar chơi"
"Cám ơn anh, àk mà anh có thể giúp tôi chuẩn bị vài thứ không"
"Cô cứ nói"
"Một tên kỹ nam và một gói xuân dược"
"Cô cần những thứ đó làm gì, chẳn lẽ cô định dùng cho bản thân mình"
Diệp Viên Hy: "...."
"Anh điên à, anh mà còn nói nhảm nữa là tôi sẽ tặng cho anh để anh hưởng thụ đấy"
"Cảm ơn lòng tốt của cô nhưng tôi không có nhu cầu, àk tôi vừa mới nhớ ra mình còn việc chưa làm nên cúp máy trước đây bye"
"Tút tút tút"
Sau khi cúp máy xong rồi cô quay qua nói chuyện với anh:"Tôi cảm thấy mình nên mua một căn nhà ở gần đây để thuận tiện cho việc duy chuyển.
Hơn nữa dù gì biệt thự trên núi cũng là xà nguyệt của bọn anh, lỡ như có trường hợp người khác theo dỗi tôi và biết được chuyện này thì không hay lắm"
"Ở gần đây tôi có một căn hộ hay là cô dọn đến đó ở đi"
Căn hộ của anh sau tôi dám ở"
"Xà nguyệt của bọn tôi cô còn dám ở chứ ở đó tới căn hộ của tôi.

Mà tính ra thì bây giờ cô cũng rất có bản lĩnh đấy"
"Tôi mà không có bản lĩnh thì đã chết từ lâu rồi.

Mà nói đi cũng phải nói lại, không nhờ có những màn huấn luyện đặc biệt từ thầy giáo Hàn đây thì tôi đây cũng đâu được như bây giờ"
Hàn Chiêu Dạ nghe cô nói thế thì anh chỉ cười nhẹ rồi đáp lại:
"Đúng là học trò ngoan không phụ lòng dạy dỗ của sư phụ mà"
Trong lòng của cô hiện gì muốn đánh cho cái tên này một trận nhưng rồi cô chợt nghĩ hiện giờ mình đang ở trong công ty nên không thể quơ tay chân với không khí.
Lỡ có người đi ngang qua đây thấy còn tưởng cô không được bình thường nữa thì lại mệt nên cuối cùng cô chỉ đành liếc anh một cái.
Mà ngẫm nghĩ lại lời anh nói cũng có phần đúng.

Cách bắn súng, sử dụng dao, một vài chiêu thức võ thuật mèo cào và mấy cái chiếc lượt kinh doanh của cô đều là do anh dạy nên xem anh là sư phụ của cô thì cũng đúng.
Nhưng mà cái giọng điệu nói chuyện kia của anh thì đúng là cô không ưa nỗi.
Sau khi rời khỏi công ty thì cô lái xe đi thẳng qua Mạn Hi Dạ luôn.

Do lúc nãy cô làm biếng thay đồ với tẩy trang nên bây giờ cô vẫn còn trong trạng thái của một bà lão.
Thấy gần đến cửa hàng rồi thì cô lại gửi xe ở một quán nước gần đó.

Cái khoẳng khắc cô tháo mũ bảo hiểm xuống thì mọi người xung quanh đều tập trung nhìn cô bằng một cặp mắt quái dị.

Nên cô cố gắng lại gần anh rồi mở miệng nói chuyện thật nhỏ:

"Trên mặt của tôi có dính gì hay mặt áo ngược hay sau mà mọi người nhìn tôi quá vậy"
"Một bà lão chạy một chiếc mô tô có đủ quái dị chưa"
"Ặc tôi quên mất chuyện này"
Sau đó cô chỉ đành quay qua cười cười với mọi người một chút rồi sau đó rời khỏi quán nước.
Phải nói cô trong bộ dạng bà lão nhìn vừa thảm thương vừa quê mùa lại nghèo nàn lại xấu xí nên chỉ vừa mới bước cánh cửa của cửa hàng thôi mà mấy tên bảo vệ đã liếc xéo liếc dọc.
Bỏ qua anh mắt của những người đó cô vẫn tự nhiên mà tiếng vào trong.

Bên trong cô thấy có rất nhiều nhiên viên tư vấn những chẳn ai ngó ngàng với cô cả.
Bọn họ chỉ nhìn cô với một đôi mắt đôi chút khinh thường.

Diệp Viên Hy cũng chẳng muốn kiếm chuyện gì với bọn người đó nên cô đi thẳng đến khu quần áo.
Ở đó cô thấy có một chiếc áo rất đẹp, nhìn sơ qua thì cô đã biết cái áo này là do Thi Thi thiết kế vì mấy tuần trước Mạn Mạn có gửi mấy bức tranh vẽ quần áo qua bảo cô xem rồi duyệt qua để tiến hành mai..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 72: Chương 72


"Cô ơi"
Một cô nhân viên tư vấn trong khá trẻ tuổi gần đó nghe cô gọi thì đi lại:
Bà cần gì ạ"
"Cháu có thể gói cái áo này lại cho bà được không"
"Cái áo này do nhà thiết kế Vanessa (Thi Thi) thiết kế, được mai bằng một vải nhập khẩu với đặt tính là mềm nhẹ trên đó còn được đính bởi những hạt trân châu đắt giá"
Diệp Viên Hy: Cô bảo gói hàng chứ đâu có bảo là giớ thiệu sản phẩm đâu mà sau cô ta lại nói nhiều vậy làm gì.

Đúng là rỗi hơi mà
"Chính gì những đặc điểm như trên nên cái áo này có giá thành rất đắt nên bà hãy cân nhắc kỹ trước khi mua ạh"
Diệp Viên Hy:"...." Đây là cửa hàng của cô, cho dù là cô có muốn cầm cái áo này rồi đi mà không trả tiền luôn còn được nữa là:
"Cám ơn cháu đã nhắc nhỡ nhưng bà vẫn muốn mua cái áo này tặng cho cháu gái của mình"
Ngay lúc cô gái kia định lấy cho cô một cái thì đột nhiên có một giọng nói vang lên:

"Cô nghĩ bà lão này có tiền mua nỗi chiếc áo này à"
Cô quay qua thì thấy có một cô nhân viên tư vấn khách hàng trong cũng chỉ 20 mấy.

Gương mặt được trang điểm tỉ mỹ nên nhìn trong rất giống một mỹ nhân:
Bà ấy nói muốn mua cái áo này cho cháu mình"
"Nghèo hèn thì chỉ nên mua những cái áo nghèo hèn mà mặc.

Cái áo này nó sang trọng như vậy sau lại xứng với cháu bà được."
Nói rồi cô ta lấy cái áo đem đi nơi khác và đều không ngờ đó chính là người mà cô nhân viên kia đưa áo tư vấn lại là Hàn Vân Nam và một bạn gái của anh ta.

Mà người bạn gái kia chính là cháu gái của cô Lệ Thảo Chi.
Chuyện này đúng là sốc thật mà.

Không được cô phải làm chuyện này cho ra lẻ, tại sau một người như Lệ Thảo Chi vậy mà lại đi theo Hàn Vân Nam.
Nghĩ thế cô liền chỉ một vài bộ đồ rồi sau đó móc cái thẻ của mình ra đưa cho nhân viên thanh toán.
Toàn bộ những người ở đó thấy cái thẻ đen của cô thì có phần ngạc nhiên nhưng cô nào quan tâm đến chuyện này.

Trong đầu của cô hiện giờ chỉ có chuyẹn của Lệ Thảo Chi mà thôi.
Sau cô liên tục đi phía sau quan sát hai người kia mua đồ, chợt cô thấy Lệ Thảo Chi cầm một cái váy sau đó tiến đến phòng thay đồ.
Nhận biết đây là cơ hội nên cô nhanh chóng rảo bước đi theo.

Lệ Thảo Chi vừa mới thay đồ bước ra thì liền gặp cô đứng trước cửa:
"Bà sau bà lại ở đây"

"Đi theo bà"
Sau đó cô lại kéo Lệ Thảo Chi ngược vào phòng thay đồ rồi đóng cửa lại:
"Tại sau cháu lại đi theo Hàn Vân Nam, cháu có biết cậu ta là một tên công tử trăng hoa từ trước đến giờ đã thay bao nhiêu bạn gái không"
"Cháu biết"
Nói đến đây không biết tại sau mắt của Lệ Thảo Chi lại đỏ lên sau đó những giọt lệ trong suốt cứ trào ra ngoài.
Diệp Viên Hy thấy cô nàng như thế thì cô cũng đoán được lờ mờ chắc là phía sau vụ việc này còn có một nguyên nhân sâu xa nào đó
Sau khi ổn định lại cảm xúc của mình thì Lệ Thảo Chi mới lên tiếng:
"Cám ơn bà đã quan tâm cháu, trò chuyện với cháu trong thời gian qua"
"Cháu muốn trả thù Hàn Vân Nam"
"Sau sau bà lại biết"
"Ta là bà của cháu nên chẳng lẽ chút tâm tư này của cháu bà không đoán ra sau"
Thật ra cô chỉ cần nhìn vào ánh mắt chứa đầy hận thù kia mỗi lần nhắc tới Hàn Vân Nam hơn nữa cái tên đó trước giờ vốn ăn chơi nên cũng gây thù chuốc quán với nhiều người.
"Bà cũng không đơn giản là một bà lão"
"Cháu đã đoán ra chuyện này từ lâu rồi đúng không"
Lệ Thảo Chi nghe thế thì nhẹ gật đầu.
Diệp Viên Hy: Mới ban đầu nhìn con bé bị người ta ức h**p rồi đứng ra giúp cô nên cô mới tưởng con bé này là một con nai lương thiện.

Nhưng sau đó cô đã được Hàn Chiêu Dạ nói cho cô biết Lệ Thảo Chi không phải là một người đơn giản, cô ta có tâm tư rất kín kẽ.
Lúc đầu cô còn bán tính bán nghi rồi lại nghĩ chắc Lệ Thảo Chi cũng không làm gì được mình nên cô không để tâm cho lắm.

Bây giờ cô đã bị nhìn ra thân phận rồi nên cô cũng không hao tâm phí sức mà làm một bà lão nữa
"Rốt cuộc Hàn Vân Nam đã làm gì đối với cô mà cô phải dùng cả bản thân mình để báo thù chứ"
"Chuyện này không liên quan đến cô"
"Ấy nói thế là không được, dù gì hai chúng ta đã cũng từng là bà cháu mà"
"Hàn Vân Nam là người không đơn giản nên tôi không muốn lôi một người vô tội như cô vào.

Chuyện cô giả làm công nhân vệ sinh vào công ty tôi tuyệt đối sẽ không tiếc lộ và tôi cũng mong"
Chưa để Lệ Thảo Chi nói xong thì cô lên tiếng chen ngang:
"Được rồi chuyện cô muốn tiếp cận Hàn Vân Nam báo thù tôi sẽ không nói cho ai biết.
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 73: 73: Nếu Muốn Sống Thì Phải Độc Lập


Sau khi nói xong thì Lệ Thảo Chi cũng rời đi vì nếu như ở trong đây lâu quá sẽ bị Hàn Vân Nam nghi ngờ.
Hàn Chiêu Dạ:"Cô không ngăn cản Lệ Thảo Chi lại sau"
"Người ta đã muốn trả thù thì hà cớ gì tôi phải ngăn cản.

Hơn nữa đó là ân quán tình thù của hai bọn họ nên một người ngoài cuộc như tôi không tiện nhúng tay vào."
Nghe cô nói vậy thì anh chỉ nở một nụ cười nhẹ vì anh biết miệng thì cô nói vậy thôi chứ trong đầu của cô đã lên kế hoạch hết cả rồi.
Sau khi mua đồ và tính tiền xong thì cô rời khỏi cửa hàng và đi lấy chiếc mô tô của mình chạy thẳng một mạch đến chung cư của Hàn Chiêu Dạ luôn.
Hai người đến một khu chung cư giành cho tầng lớp thượng lưu vì thế an ninh và bảo mật thông tin khách hàng ở đây rất tốt.
Nơi anh nói là một căn hộ nhỏ nhưng lại có đầy đủ tiện nghi.

Ở đây có một phòng ngủ, phòng tắm, phòng bếp, ở phòng khách thì có một bộ ghế sofa, một cái bàn, một cái tivi và một cái tủ sách.
Do cánh cửa ở đây được mở bằng mật khẩu mà chủ nhân của căn hộ lại ở kế bên cô nên rất nhanh cô đã mở được cửa và vào trong.
Vừa vào đến phòng khác thì cô để cái giỏ đồ lên bàn rồi nằm ường lên sofa.
"Mệt quá"

Hàn Chiêu Dạ thấy cái bộ dạng mệt mỗi lại xen chút làm biếng của cô thì anh lắc đầu.

Hàn Chiêu Dạ định mở miệng ra nói gì đó thì tiếng chuông điện thoại reo lên.
Anh thấy thế thì cũng đi lấy điện thoại trong túi đưa cho cô.

Diệp Viên Hy nằm trên sofa thấy thế liền vui vẽ dũi tay ra nhận.
"Cảm ơn anh nha hì hì"
Vừa nhìn vào điện thấy người điện là Mạn Mạn thì cô nhanh chống bắt máy:
"Alo"
"Đám người đợt trước quậy phá cửa hàng của chúng ta lại đến"
"Cái gì, đợt trước bị người của mình đánh như vậy còn chưa tỡn àk"
"Bọn họ không phải đến gây chuyện"
"????"
"Bọn họ nói là muốn cậu làm đại tỷ của bọn chũng, thu nhân bọn chúng về làm việc cho cậu"
"Không nhận"
Bản thân của cô hiện giờ còn đang ăn nhờ ở đậu anh nữa chứ ở đó mà nhận thêm đồ đệ.

Như rồi cô nghĩ lại lời của Mạn Mạn nói trước kia, nếu như bây giờ cô không gây dựng cho mình một thế lực mạnh thì có khi nào hồn ma bên cạnh cô mà nhập thể rồi giết cô diệt khẩu thì sau.
Nhưng mà bây giờ nếu như thu nhận đám người đó thì cô biết cho bọn họ làm gì đây.

Hay là cô cũng nên lấn sân vào giới hắc đạo để sau này nếu như không có anh chống lưng thì cô cũng có thể tự mình đứng vững.
"Khoang, mình sẽ nhận đám người đó.

Đã đến lúc chúng ta cũng nên lấn sân vào hắc đạo"
"Ý cậu là sau"
"Mình nghĩ mình cũng đã đến lúc chúng ta xây dựng một thế lực riêng rồi.

Không biết Mạn Mạn đây có dám cùng mình xong pha trận mạc không"
"Trước kia mình có dự định là sẽ không bao giờ quay lại làm việc hay có dính dáng gì đến hắc đạo nữa nhưng cậu là bạn thân của mình nên mình sẽ giúp cậu.

Cùng cậu tung quành ngang dọc"
"Được.

Àk cậu có kể chuyện của mình và Hàn Chiêu Dạ cho Lưu Quang Khải nghe chưa"
"Rồi"
"Khi nào cậu rãnh thì kể cho Duy Khánh nghe luôn đi rồi sau đó chúng ta cùng bàn kế hoạch cho tương lai."
"Ukm, còn đám người kia thì tính như thế nào"
Tạm thời thì cứ để họ làm bảo vệ cho cửa hàng đi rồi sau này mình sẽ sắp xếp công việc khác cho bọn họ.

Àk tối nay cậu có muốn đi bar chơi không"
"Vương phi của ta hôm nay biết đi bar chơi rồi nha"
"Mình không phải đến đó để chơi mà mình đến đó để xem kịch vui"
"Kịch???"
"Nhị thiếu gia tập đoàn Hàn thị thích con trai hahaha"
"Cậu định bài trò gì vậy"

"Muốn biết thì tối nay cậu đi cùng mình"
"Vậy một lát cậu chạy qua nhà trọ đón mình đi"
"Ok"
Nói chuyện với Mạn Mạn xong thì cô cúp điện thoại.

Hàn Chiêu Dạ ở kế bên cô lúc này mới lên tiếng:
"Cô muốn bước chân vào hắc đạo"
"Chẳng phải từ khi tôi đồng ý giúp anh lấy lại lại Hàn thị thì tôi cũng đã bước chân vào hắc đạo rồi sau.

Hơn nữa nếu như sau này anh quay lại với thân thể của mình rồi không cần tôi nữa thì sau.
Lúc đó cho dù anh không làm hại tôi nhưng không có nghĩ là những người khác sẽ không làm hại tôi.

Tôi nhận ra rằng nếu như mình muốn sống thì phải độc lập, tự mình tạo ra cho mình một cái vỏ bọc cứng cáp.
Dù gì thì tôi cũng vì giúp anh nên mới lúng chân vào cái thế giới này nên chuyện tôi mượn thể lực của anh để làm nền tảng phát triển cho thế lực của bản thân và sau nàu nếu như anh tĩnh lại thì tôi sẽ trả mọi thứ cho anh và hai ta xem như nước sông không phạm nước giếng có được không".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 74: Chương 74


Anh nghe cô nói thế thì hàng mi khẻ run, cũng chính lúc này anh đã nhận ra rằng cô không còn là một cô gái ngây thơ nữa.
Tâm tư, suy nghĩ và đường lối làm việc của cô đã dần thay đổi không chỉ như thế mà cô còn biết suy tính cho tương lai và đào cho mình một con đường để sau này sống mà không cần dựa dẫm vào bất kì ai.
Nếu cô đã muốn như thế thì anh cũng không ngăn cản cô làm gì.

Không hiểu sau anh lại có cảm giác như mình thiếu nợ cô, vì cô không chỉ cứu anh thoát chết trong tay Hàn Vân Nam lúc ở trong bệnh viện, giải quyết chuyện ở đất nước M, cai quản tổ chức, bị truy sát mém chết và cả bây giờ cô đang lên kế hoạch gài bẫy Hàn Vân Nam.
Còn anh chỉ mới giúp cô tập luyện và có thêm kiến thức về kinh doanh và cho cô vai tiền để mở cửa hàng, mà chung quy lại những việc đó đều là những thứ cần thiết để cô giúp anh mà thôi.
Suy cho cùng cái thân phận bà chủ cửa hàng thời trang sẽ giúp cô có nền tảng để sau này có thể vào và quản lí Hàn thị.
Hàn Chiêu Dạ cảm thấy người mà anh mang nợ nhiều nhất chính là cô.
"Này này"
"Hửm"
"Sau tự nhiên anh đứng ngây ra đó vậy"
"Không có gì, còn về việc cô muốn mượn thế lực của tôi thì cô cứ mượn đi"
"Cám ơn anh nha"
Nói xong thì cô bật dậy đi đi tẩy trang sau đó tắm rửa và thay đại một bộ đồ rồi rời đi.

Cô không lái xe thẳng đến chổ Mạn Mạn mà cô chạy thẳng về biệt thự trên núi để lấy ít đồ.

Sau khi lấy đồ xong thì cô chạy một lấy một chiếc Maybach đến chổ Mạn Mạn.
"Hôm nay cậu đi cả Maybach luôn"
"Mai mốt mình sẽ tập cho cậu chạy xe rồi mua cho cậu một chiếc"
"Không cần đâu"
"Sau không cần được chứ, dù gì cậu bây giờ cũng là một bà chủ rồi đấy"
"Mình mới mua một chiếc xe mái mới rồi"
"Sau này chúng ta gia nhập vào hắc đạo rồi thì sẽ có rất nhiều nguy hiểm xảy ra nên đi xe máy sẽ không an toàn.

Thôi bây giờ mình đói rồi hay chúng ta đi ăn cái gì đó đi rồi hãy đến bar"
Vừa nói Diệp Viên Hy liền lủi vào một nhà hàng, ăn xong rồi thì hai người mới lên đường đi bar.
....................
Những vũ điệu xập xình, ánh sang đen đỏ cùng với những đôi trai gái điên cuồng nhảy múa theo nhạc đã tạo nên một khung vừa sôi nổi vừa điên loạn.
Sau khi vào quán bar thì Diệp Viên Hy đi vào nhà vệ sinh gọi cho Châu Khải Hiên:
"Alo"
"Bọn tôi đến quán bar rồi"
Đang trong nhà vệ sinh, còn Hàn Vân Nam đang ở đâu vậy"
"Cậu ta đang ở trong một phòng bao số 1257"

"Bây giờ anh hãy tìm cách bỏ xuân dược vào rượu của anh ta đi"
"Chúng ta không cần làm gì đâu"
"????"
"Tôi thấy có người đang âm mưu bỏ thuốc vào rượu của câu ta rồi nên chúng ta chỉ cần chờ thời cơ chính mùi rồi cướp người thôi"
"Là ai mà có cùng một tiêu với chí hướng của chúng ta vậy"
"Một cô gái, tôi nghĩ có thể là cô ta muốn lên giường với Hàn Vân Nam để được anh ta bao nuôi, muốn trả thù hoặc là người của tổ chức khác cài vào cũng nên.
Mà tôi thấy cô gái này hành động còn non nớt và có quá nhiều sơ hở nên chắc là muốn lên giường để được bao nuôi"
"Người ta mà không hành động non nớt thì anh đâu có nhìn ra.

Mà chẳn lẻ anh nhìn ra cô gái đó có vấn đề mà Hàn Vân Nam không nhìn ra hay sau"
"Cái tên đó bị nữ sắc mê hoặc rồi"
"Anh biết cô gái đó tên là gì không"
"Hình như là Thảo Chi"
"Anh phải bảo vệ cô gái Thảo Chi đó"
"Tại sau"
"Chuyện này tôi sẽ nói cho anh nghe sau.

Àk tôi sẽ ở trong quán bar này, đến khi nào Hàn Vân Nam trúng xuân dược thì anh gọi cho tôi"
"Ok"
Nói chuyện điện thoại xong thì cô quay qua nói với Mạn Mạn:
"Bây giờ chúng ta đi thuê một phòng ngủ trong quá bar này đi".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 75: 75: Bóng Hình Ai Đó


"Chúng ta thuê phòng làm gì"
"Từ từ cậu sẽ biết"
...............
Diệp Viên Hy và Mạn Mạn vừa bước vào căn phòng ngủ mà hai người mới thuê thì cô nhanh chống lấy trong túi ra hai ba cái camera rồi chia ra đặt từng vị trí trong phòng rồi sau đó kiếm cái gì đó che lại.
Những cái camera này là do cô nhờ Chước Tư đặc chế cho mình, lúc nãy cô về biệt thự trên núi thì có lấy vài cái.

Mạn Mạn nhìn hành động của Diệp Viên Hy thì khó hiểu mà lên tiếng:
"Cậu định làm gì vậy"
"Tất nhiên là cho con người ta vào hố lửa rồi.

Một lát nữa mình và cậu xuống dưới kia tìm vài kỹ nam, dù gì đây cũng là bar nên chắc mấy người này cũng không có thiếu"
Hàn Chiêu Dạ: "Chỉ có cô mới nghĩ ra được mấy loại chuyện này"
"Tôi không giống như anh, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện đánh đấm mà thôi"

"...." Tự nhiên bây giờ anh cảm thấy đầu óc lập mưu tính kế của mình còn thua cả cô.
Không hiểu sau bây giờ trong đầu của anh lại tưởng tượng đến cảnh mình là Hàn Vân Nam và bị cô gài bẫy cho ngủ chung với đám nam nhân.

Chỉ mới nghĩ đến đây thôi mà bản thân của anh khẽ run một cái.
Sau khi bố trí kết cục trong phòng xong rồi thì cô cùng Mạn Mạn rời khỏi đây và đi xuống khu vực quản trường chơi sẵn tiện tìm vời anh đẹp trai cho Hàn Vân Nam.
Tiếng nhạc xập xình, tiếng la hét của những con người đang điên cuồng nhảy múa khiến cho cô cảm thấy chối tai và còn cả mùi rượu, mùi nước hoa trực tiếp xộc vào mũi làm cho cô có cảm giác hơi khó chịu.

Truyện Xuyên Không
Diệp Viên Hy nghĩ chắc là do cô mới đến những nơi như thế này lần đầu nên chưa quen.

Đến quầy cô kêu nhân viên phục vụ lấy cho cô và Mạn Mạn một loại rượu nhẹ.
Tối nay còn có việc phải làm nên cô không thể nào say xỉn quá nhưng ở đây quán bar nên làm gì có nước ép và nước ngọt cho bọn cô uống chứ nên cuối cùng cô chọn một loại rượu nhẹ.
Đang ngồi nói chuyện với Mạ Mạn thì đột nhiên cô thấy có một bóng hình đen nhàng lướt qua.

Diệp Viên Hy thấy thế thì liền bảo Mạn Mạn ngồi ở đây rồi chạy đi.
Nhưng đi theo được một lúc thì cô bị lạc mất bóng đen kia nên đành phải quay lại với Mạn Mạn.
Trên đường quay lại quầy bar Hàn Chiêu Dạ hỏi cô.
"Có chuyện gì vậy"
"Lúc ở quầy bar tôi thấy có một bóng hình ai đó rất quen thuộc nên muốn đi theo xem.

Nhưng mà, chắc là do tôi nghĩ nhiều thôi chứ người đó là mất rồi thì làm sau có thể xuất hiện ở đây được chứ"
Nói đến đây thì đôi mắt của cô trở nên đượm buồn.
Sau khi cô trở lại với Mạn Mạn thì hai người tiếp tục tán dốc.

Nói chuyện được một lúc khá lâu thì điện thoại trong túi của cô reo lên:
"Alo"
"Hàn Vân Nam đã bị trúng xuân dược và đang được Thảo Chi đưa lên phòng"
"Anh nói nơi anh đang ở đi rồi tôi lên liền"
..................
Vừa bước ra khỏi thang máy thì Châu Khải Hiên đã đứng sẵn ở gần đó để chờ cô và Mạn Mạn.
"Hàn Vân Nam đang ở đâu"
"Đi theo tôi"
Lúc này cô vừa đi và lấy khẩu trang đưa cho Mạn Mạn, Châu Khải Hiên và cô cũng lấy một cái cho mình:
"Hai người đeo cái này đi, tuy Hàn Vân Nam đã bị trúng xuân dược nhưng chúng ta nên cẩn thận không để cho anh ta thấy mặt"
Đi khoảng vài phút thì ba người đứng trước một căn phòng và hiện tại thì cửa căn phòng đã bị khóa.
Diệp Viên Hy:"Anh điện cho Chước Tư bảo anh ta xâm nhập vào hệ thống camera gây nhiễu đi"
Chuyện này tôi đã nhờ cậu ta từ trước rồi nên cô không cần lo"
"Anh làm việc đúng là có chuyên nghiệp đó"
Vừa nói cô vừa bấm nút điều khiển cái vòng tay của mình thành một dụng cụ bẻ khóa.

Diệp Viên Hy cẩn thận từ từ đút cọng chì và ổ khá trên cửa và vặn một cái:
"Cạch"

"Cô còn biết bẻ khóa nữa à"
"Tất nhiên"
Cánh cửa vừa được mở ra thì cô thấy Lệ Thảo Chi cùng Hàn Vân Nam đang ôm nhau ở trên giường.

Diệp Viên Hy thấy thế thì ngay lập tức cô chạy lại xô Hàn Vân Nam ra và kéo Lệ Thảo Chi dậy:
"Cô làm cái gì vậy hả"
"Cô là ai"
"Bà lão lao công ở Hàn thị.

Mạn Mạn cậu cùng Khải Hiên đưa Hàn Vân Nam đi còn cô gái này để cho mình giải quyết."
Do trước đây Lệ Thảo Chi chỉ toàn gặp cô trong bộ dạng một bà lão nên bây giờ gặp cô trong hình dạng một cô gái trẻ trung nên có chút không quen mắt.
Sau khi hai người kia kè Hàn Vân Nam đi rồi thì trong phòng chỉ còn lại mình cô và Lệ Thảo Chi..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 76: 76: Tiếc Thương Cho Một Người Con Gái


Diệp Viên Hy: "Tại sau cô lại muốn tiếp cận Hàn Vân Nam, giữa hai người có thù quán gì"
"Chuyện này là chuyện giữa tôi và Hàn Vân Nam, không liên quan gì đến cô"
"Tôi quan tâm đến cháu của mình một chút không được sau"
"Nếu cô dám để lộ chuyện của tôi ra ngoài thì tôi sẽ nói cho mọi người biết cô cải trang thành một bà lão rồi để gia nhập vào công ty và có mưu đồ bất chính"
Nghe Lệ Thảo Chi hâm dọa mình thì cô chỉ cười khẽ một cái rồi đáp lại:
"Tiếc cho cô quá, từ ngày mai tôi đã không còn đến công ty làm nữa rồi.

Tôi hỏi cô lại một lần nữa, cô tiếp cận Hàn Vân Nam với mục đích gì"
"Chẳng lẻ cô yêu anh ta nhưng bị anh ta từ chối mà tôi lại được anh ta để ý nên cô ghen hay sau"
"..." Cái tên đó có cho cô thì cô cũng không thèm chứ ở đó mà giành giật
"Cô không nói thì tôi cũng không ép.

Nói thật với cô thì tôi cũng chẵn thích gì cái tên đó và thứ tôi muốn chính là Hàn thị.
Tôi hỏi cô tiếp cận Hàn Vân Nam với mục đích là gì để hai ta cùng hợp tác xử lí anh ta mà thôi.

Àk mà với năng lực của tôi thì không cần cô nói thì tôi cũng có thể đều tra cặn kẽ về quá khứ của cô.
Đến lúc đấy thì cô đừng trách tại sau tôi lại nói cho Hàn Vân Nam biết tất cả các mưu đồ của cô và với tính tình của anh ta thì tôi chắc cô cũng biết kết cục của mình rồi nhỉ"
Nói xong thì Diệp Viên Hy cũng quay đầu định rời đi nhưng chân chỉ vừa bước tới cửa thì phía sau vang lên tiếng nói:
"Khoang đã, tôi sẽ nói hết mọi thứ cho cô nghe"
Biết mình đã đạt được mục đích thì môi cô giương lên một nụ cười nhẹ rồi quay đầu lại.
"Tôi tiếp cận Hàn Vân Nam là vì muốn trả thù cho chị của tôi.

Lúc chị của tôi còn học đại học thì Hàn Vân Nam có theo đuổi chị của tôi nhưng chị của tôi lại thích người anh trai cùng cha khác mẹ với anh ta"
Nghe đến đây thì cô cô có phần bất ngờ.

Người anh em cùng cha khác mẹ với Hàn Vân Nam chẳng phải là Hàn Chiêu Dạ sau.

Mà hình như chuyện này cô từng nghe anh nói qua rồi, lúc đó cô còn tò mò muốn biết cô gái đó là ai nhưng anh không nói cho cô biết.
"Năm đó tôi còn là sinh viên năm nhất đại học còn chị ấy là sinh viên năm cuối đại học.

Ngày hôm ấy là ngày lễ tốt nghiệp nên chị tôi nói là sẽ đi chơi với bạn nên khuya sẽ không về.

Sáng hôm sau chị của tôi về nhà với một bộ dạng đờ đẫn và chị ấy đã ôm tôi khóc rất nhiều.

Sau cùng tôi nghe chị ấy kể lại là chị ấy đã bị Hàn Vân Nam gày bẫy và cưỡng h**p.
Lúc biết chuyện tôi rất tức giận muốn đi tìm Hàn Vân Nam tính sổ nhưng chị tôi đã cản tôi lại vì bọn tôi không có địa vị, không có quyền lực còn anh ta là một thiếu gia nhà giàu vì thế nên tôi chúng tôi phải đành phải cam chịu.
Hôm ấy tôi ở với chị tôi suốt ngày, còn chị ấy sau khi khóc xong thì chỉ lên giường nằm như một con người vô tri.

Đến trưa thì tôi ra ngoài mua đồ ăn và sau khi quay về thì thấy cảnh tượng khủng khiếp.

Có lẻ cả đời này tôi cũng không quên được cảnh tượng ấy.
Máu từ cổ tay của chị tôi chảy ra một vũng rất lớn, miệng thì chảy đầy bọt mép và cuối cùng chị ấy đã không qua khỏi.

Các bác sĩ nói với tôi do chị ấy uống rất nhiều thuốc ngủ và cả vết cắt ở cổ tay rất sâu"
Nói đến đây thì gương mặt của Lệ Thảo Chi đã tràn đầy nước mắt.
"Thật tiếc thương cho số phận của một người con gái nhưng cô không thể vì mối hận thù ấy mà đánh mất cả bản thân và tương lai của mình được"

"Cô làm sau hiểu được chứ, từ nhỏ tôi và ấy đã sống nương tựa lẫn nhau.

Chị ấy thì bị đói cũng để tôi được no bụng, bản thân của chị ấy mặt quần áo rách, bị người ta chê cười nhưng lại mua cho tôi những bộ quần áo đẹp nhất.
Chị ấy luôn là người chăm sóc, lo lắng và yêu thương tôi hết mực.

Tại sau một người hiền lành như vậy lại phải chết, còn kẻ gây ra mọi chuyện lại sống một cuộc sống thảnh thơi."
"Hàn Vân Nam có Hàn gia chống lưng còn cô thì có gì chứ.

Nếu như cô trả thù thất bại thì cô sẽ chết dưới tay anh ta còn nếu như cô thành công thì cô cũng sẽ chết dưới tay Hàn gia.
Hơn nữa hiện giờ người của tôi đã đưa anh ta đi và cô yên tâm đi thế nào ngày mai anh ta cũng sẽ lật tung tất cả mọi nơi để tìm cô để tính sổ".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 77: 77: Tôi Giao Cháu Tôi Cho Anh


Cô đã làm gì Hàn Vân Nam"
Diệp Viên Hy:Cô biết tôi đến Hàn thị giả làm một lao công để làm gì không"
"Chuyện của cô tôi không quan tâm"
"Ồ nhưng tôi nghĩ mục đích của hai chúng ta khá là giống nhau."
"Cô nói vậy là sau"
"Mục đích của tôi chính là nhắm vào Hàn thị nhưng Hàn Vân Nam hiện giờ đang là tổng giám đốc của Hàn thị."
"Làm sau tôi tin được lời nói của cô đây"
"Tin tôi hay không là chuyện của cô.

Hơn nữa cô đã không còn đường lui từ lúc bỏ xuân dược vào rượu của Hàn Vân Nam rồi và hiện giờ người có thể giúp cô thoát khỏi anh ta chỉ có thể là tôi"
"Rốt cuộc cô là ai"
"Tôi là ai không quan trọng, cô chỉ cần biết là tôi có thể giúp cô thoát khỏi tay anh ta và trả thù anh ta mà thôi"
"Cô sẽ không rãnh rỗi mà giúp tôi"
"Tất nhiên"
"Vậy cô muốn gì từ tôi"

Cô sẽ trở thành người của tôi và làm việc cho tôi.

Tạm thời cô cứ đi theo tôi, ngày mai tôi sẽ cho cô xem một đoạn clip rồi sau đó cô muốn đi theo tôi hay muốn tự mình trả thù thì tùy cô."
Sau khi hai người thỏa thuận xong thì Diệp Viên Hy dắt Lệ Thảo Chi đến trước cửa phòng mà cô và Mạn Mạn đã đặt cho Hàn Vân Nam trước đó.
Vừa đến nơi cô đã thấy Châu Khải Hiên và Mạn Mạn đang cùng đứng ở trước cửa phòng.

Mạn Mạn vừa thấy cô thì liền chạy lại:
"Viên Hy chẳng lẽ đám kỹ nam kia là cậu thuê để dành cho"
"Đúng vậy"
Những người kỹ nam đó cũng đã được cô ép uống một ít xuân dược nên chắc bây giờ bạn chúng đang hưởng thụ trong đó.
Châu Khải Hiên nghe những lời cô nói mà khẽ rùng mình một cái nhưng sắt mặt vẫn giữa nguyên trạng thái bình thường mà lên tiếng:
"Bây giờ chúng ta làm gì tiếp theo đây"
"Đi về thôi"
"???"
"Chứ cậu muốn ở đây làm gì, hay tôi cho cậu vào đó ở chung với Hàn Vân Nam cho vui"
Thôi thôi tôi không cần đâu"
Sau khi bốn người ra khỏi cổng quán bar thì Châu Khải Hiên định rời đi, Diệp Viên Hy thấy vậy thì lên tiếng:
Khoang đã"
"Có chuyện gì sau"
"Tôi giao cháu tôi cho anh, nhớ giữa kỹ không được để con bé chạy."
"Tôi đưa cô ấy về căn cứ rồi nhốt lại được không"
"Người ta là con gái chứ có phải phạm nhân đâu mà anh đồi giam"
"Vậy tôi phải làm sau"
"Hay để cô ấy ở tạm với anh một đêm đi"
Châu Khải Hiên và Lệ Thảo Chi nghe thế thì đồng thanh lên tiếng:
"Không được"

Diệp Viên Hy:Tại sau"
Lệ Thảo Chi:"Tôi không quen anh ta hơn nữa anh ta là con trai thì làm sau tôi ở chung được"
"Anh ta dù gì cũng làm chung công ty và là sếp của cô thì sau mà không quen, hơn nữa nếu như ban đêm anh ta có làm gì cô thì cô cứ điện cho tôi, tôi sẽ lập tức đến chỗ của cô và bẻ xương anh ta"
Châu Khải Hiên:Sau cô không giữa cô ấy hoặc gửi cho cô gái Mạn Mạn này mà lại gửi cho tôi"
Chổ của tôi không tiện cho người lạ ở, còn Mạn Mạn là người của tôi và cô ấy không dính líu gì đến chuyện của chúng ta với lại cô ấy cũng chỉ là một cô gái yếu đuối thì sau có thể giữa được người chứ"
"Yếu đuối??? Hôm trước tôi nghe Chước Tư nói trong vụ truy sát cô ấy cầm súng bắn người"
"Cái đó là lúc cấp bách, cậu ấy không bắn người ta thì để người ta bắn chết à.

Hơn nữa bắn súng cũng đâu liên quan gì đến biết võ.
Nói tóm lại cô gái này tôi giao lại cho anh.

Anh không được ăn h**p, bắt nhốt, bỏ đói người ta đấy nhé, bye bye"
Nói xong rồi thì cô kéo Mạn Mạn đi ra xe của mình rồi sau đó hai người rời đi.
"Cậu để hai người đó ở chung liệu có ổn không"
Ổn mà.

Àk quên nữa, cậu sắp xếp một buổi hẹn có Duy Khánh và cả Lưu Quang Khải giúp mình nha"
"Để làm gì vậy"
"Thì cậu sắp xếp rồi nhắn qua cho mình, đến bữa đó mình nói luôn một thể.

Mà sắp tới chắc là công ty sẽ thiếu quản lí nên bây giờ cậu mở tuyển dụng đi"
"Ok"
Sau khi cô đưa Mạn Mạn về nhà trọ rồi thì cô chạy một hơi về căn hộ.
Vừa về đến nơi là cô đã lấy điện thoại đăng nhập vào camera trong phòng ngủ của Hàn Vân Nam.
Nhìn cảnh nguyên đám đàn ông cứ ôm nhau hộn hít rồi còn****.

Nói chung là vừa mới mở lên xem chưa được 1 phút nữa là cô đã thoát ra rồi rùng mình một cái:
"Cái cảnh đó thật là đáng sợ"
Hàn Chiêu Dạ thấy cô như vậy thì khóe mắt khẽ giật:
"Chẳng phải chuyện này là do cô bài mưu hay sau"
"Đúng là tôi làm chủ mưu nhưng dù gì tôi cũng là con gái và chưa từng yêu đương vậy mà bây giờ lại phải nhìn cảnh nguyên đám đàn ổng thỏa thân ôm nhau rồi quan hệ nữa chứ"
Nói đến đây thì hai bên mặt của cô dần trở nên hồng hồng:
Không nói chuyện với anh nữa, tôi đi tắm đây".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 78: 78: Bỏ Trốn


Trở lại trước cửa quán bar.
Sau khi Diệp Viên Hy và Mạn Mạn đi rồi thì Châu Khải Hiên và Lệ Thảo Chi đưa mắt nhìn nhau.
Châu Khải Hiên:"Bây giờ cô đi theo tôi và không được bỏ trốn"
Nghe anh nói thì Lệ Thảo Chi ngoan ngoãn gật đầu những trong đại não của cô lại có một suy nghĩ khác:
Có đồ ngốc mới nghe lời anh
Tuy nghĩ thế nhưng chân cô vẫn bước theo anh ra xe còn đầu thì phụ trách nghĩ cách chạy.

Sỡ dĩ cô không tin lời Diệp Viên Hy nói là vì cô biết không hề biết được những lời nói đó có bao nhiêu phần trăm là thật.

Với lại cô cũng chỉ quen cô gái đó trong khi cô ấy giả làm lao công nên lúc đó cô ấy đối xử tốt với cô là chuyện bình thường.
Còn Châu Khải Hiên thì do làm chung công ty nên cô cũng từng gặp mặt anh ta thôi chứ cũng không có nói chuyện.
Hơn nữa không có gì đảm bảo bọn họ sẽ không giết cô bịch đầu mối vì cô đã biết quá nhiều chuyện của họ.

Trong cái thế giới của những con người đó làm gì có những khái niệm như thành thật hay giữa lời hứa chứ.
Mặc dù đang lái xe nhưng thỉnh thoảng Châu Khải Hiên vẫn liếc mắt về phía Lệ Thảo Chi.

Nhìn cái mặt đầy vẻ mưu mô kia thì anh biết thế nào tối nay ai đó cũng tìm cách bỏ trốn.
Nếu như anh thật sự để cô gái này bỏ trốn thì chắc chắn cuộc đời của mình sẽ rơi vào bế tắt bởi vì cô gái Diệp Viên Hy kia.

Kể từ khi anh biết đến kế hoạch hãm hại Hàn Vân Nam kia thì anh đã không còn xem thường Diệp Viên Hy nữa.
Không biết nếu như anh mà lỡ làm trái ý của cô thì chắc kết cục cũng không đẹp hơn Hàn Vân Nam là bao.

Lão đại thì hành hạ người ta về mặt thể xác, tra tấn từ từ cho đến khi con mồi chết đi hoặc cùng lắm thì giết cả nhà, cả ổ đồng bọn của người ta thôi.
Còn loại của Diệp Viên Hy là làm cho người ta đau đớn về mặt thể xác thì ít nhưng còn tâm hồn thì ối giồ ôi luôn.

Sở dĩ anh biết đây không phải là kế hoạch của lão đại vì anh biết lão đại sẽ không bao giờ nghĩ đến loại chuyện như thế này.
Xe chạy được một lúc thì dừng tại một căn nhà khá nhỏ.
"Tối nay chúng ta ở đây à"
"Ừ"
"Có vợ con của anh ở đây không"
"Tôi còn độc thân thì lấy đâu ra vợ con"
"Àk"
Châu Khải Hiên mở cửa nhà ra thì bên trong toàn là một vùng tối ôm cho đến khi anh bật đèn lên thì mới có ánh sáng.
"Cô đi phía trước còn tôi đi phía sau"
"Nhà của thì làm sau tôi biết đường mà đi trước chứ"
"Cô cứ đi đi, tôi sẽ ở phía sau chỉ đường cho cô"
"Anh đây là đang sợ tôi bỏ trốn hay sau"

"Đúng vậy"
"Anh đúng là nói chuyện rất thẳng thắng"
"Bớt nói nhảm"
"....."
Đến trên phòng ngủ của mình thì anh đến tủ lấy một bộ đồ rồi nói:
Cô ở đây đợi tôi"
"Tôi sẽ ngoan ngoãn ở đây đợi, anh cứ tắm thoải mái đi không cần để ý đến tôi đâu"
"Nhưng mà sau tôi không cảm thấy tin tưởng hai chữ ngoan ngoãn của cô vậy nhỉ"
"Thế chẳng lẽ tôi phải vào phòng tắm đứng trước mặt của anh thì anh mới tin tưởng tôi"
"Không cần"
Nói xong rồi thì anh bỏ vào nhà tắm, vừa nghe tiếp đóng cửa một cái cạch thì cô lập tức chạy đến ban công vì có đồ ngốc cũng biết cánh cửa chính đã bị anh đống chặc.
Đứng từ trên ban công nhìn xuống thì thấy chổ này cách mặt đất cũng chỉ tầm bốn hay năm mét gì đó, hơn nữa phía bên dưới chỉ còn là cỏ chỉ nên có té chắc cũng không gây ra tiếng động lớn.
Nghĩ thế cô liền nhẹ nhàng mở cánh cửa ban công và bước qua rồi từ từ thả hai chân xuống.

Lúc này chỉ có hai tay cô là nắm chặt thành ban công còn chân của cô thì đu đưa trong không trung.
Đôi mắt của cô lúc này quét xuống phía dưới và tìm chổ rơi.

Ngay lúc cô buông tay ra thì lại có một bàn tay rắn rỗi cắm lấy bàn tay cô rồi sau đó dần kéo cô lên.
Sau khi yên vị trên cái ban công thì lúc này cô thấy anh mắt Châu Khải Hiên đen nhánh và tràn đầy sự lạnh lẽo mà nhìn cô.
Nhìn anh lúc này trong rất đáng sợ nhưng cũng rất buồn cười.

Cuối cùng cô đành phải đè nén sự sợ hãi trong lòng mà lên tiếng:
"Tôi nghĩ anh nên tấm rồi sau đó chúng ta hãy nói chuyện có được không"
Trên người của anh lúc này chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, từ trên xuống dưới đều ướt và cả cái đầu đầy xà phòng chưa được xả trong rất buồn cười.
Châu Khải Hiên nghe cô nói thế thì anh nắm tay cô rồi khéo cô vào trong:
"Anh định làm gì tôi vậy hã"
"Nếu cô không muốn tắm chung với tôi thì bớt nói lại đi".

Lệ Thảo Chi nghe anh nói thì ngây lập tức im bặt..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 79: Chương 79


Sau khi lôi Lệ Thảo Chi vào nhà tắm rồi thì anh kéo một cái khăn khá to trên cái móc treo rồi phủ lên đầu cô.
"Cô là chỉ cần đứng ở đây và không được duy chuyển.

Nếu cô muốn thấy tôi tắm thì cứ việc tháo khăn ra"
"Tôi sẽ không tháo khăn ra đâu anh yên tâm đi"
"Hừ"
Lúc nãy anh đang tấm thì chợt nhớ ra cái ban công nhà mình khá gần đất nên có thể nhảy xuống và rồi trong lòng anh dân lên một dự cảm không lành.
Thế nên anh chẳng quan tâm mình còn chưa gội đầu xong mà vội rút cái khăn tắm quấn tạm ngang hông và chạy ra ngoài và kết quả là nhìn thấy ai kia đang định tẩu thoát.
Còn Lệ Thảo Chi ở trong cái khăn của Châu Khải Hiên thì cô thầm trách bản thân là tại sau lúc nãy không nhanh tay lẹ chân mà nhảy xuống.
Nhưng rồi cô lại nghe tiếng nước chảy đang ở rất gần mình.

Do cái khăn nên cô không thể nhìn thấy được viễn cảnh phía trước nhưng khi nhìn xuống đất thì cô vẫn thấy được phần chân của Châu Khải Hiên:
Trời ạh sau chân anh ta trắng quá vậy, không được đầu óc mình phải trong sáng ra
Thật ra đây là lần đầu tiên cô ở trong phòng tắm với một phòng đàn ông, mặc dù hai người cô không có tình ý hay gì nhưng cô vẫn cảm thấy ngại ngại.
Lệ Thảo Chi cũng không ngờ Châu Khải Hiên lại gan dạ đến thế, cô tự hỏi bộ anh ta không sợ đột nhiên cô tháo cái khăn này xuống rồi nhìn anh ta thỏa thân hay sau.
Mà nảy giờ mùi gỗ trầm hương từ cái khăn này cứ quấn quanh chớp mũi cô mãi.

Lúc đầu do không quen với mùi này nên cô cảm thấy có hơi khó chịu nhưng khi quen rồi cô lại cảm thấy rất dễ chịu thậm chí còn có chút thoải mái.
Một lúc sau cô không còn nghe tiếng nước chảy nữa và khoảng 5 phút tiếp đó thì cái khăn trên đầu của cô bị Châu Khải Hiên kéo xuống.
Trước mặt cô hiện giờ không còn là một người đàn ông mặc âu phục, tóc vuốt kéo hay là một người đàn ông chỉ quấn có cái khăn tắm mà bây giờ trước mặt của cô là một cậu thiếu niên với bộ quần áo ở thoải mái và mái tóc do ướt nên có phần rũ xuống.
Sau khi hai người rời khỏi nhà tắm thì Châu Khải Hiên nắm tay cô đi lại một cái tủ rồi anh lôi từ trong đó ra một cái còng tay.
Lệ Thảo Chi:"Anh lấy cái này ra để làm gì vậy"
"Cô đoán xem"
"Chắc là không phải để cho tôi dùng chứ"
"Đúng vậy"
"Tôi đâu phải phạm nhân đâu mà phải dùng còng"
"Lúc đầu tôi cũng không định cho cô sử dụng cái này đâu nhưng ai biểu cô lại muốn chạy trốn nên tôi mới dùng thôi"
Nói xong rồi anh khóamột bên tay của anh và một bên tay của cô lại.

Thôi toang rồi, kiểu này thì làm sau mà mình chạy được chứ

Sao khi còng tay hai người lại thì anh lại lôi cô đến giường lấy cái máy sấy tóc gần đó sấy tóc của mình rồi sau đó tắt đèn.
"Anh định làm gì vậy"
"Đi ngủ chứ làm gì"
"Anh ngủ ở đây vậy thì tôi phải ngủ ở đâu"
Do hôm nay ở công ty Châu Khải Hiên đã phải làm việc rất nhiều cộng thêm việc của Hàn Vân Nam và lúc nãy ở bar anh có uống hơi nhiều nhiều rượu nên bây giờ anh chỉ muốn ngủ thôi còn việc Lệ Thảo Chi ngủ ở đâu thì anh không quan tâm cho lắm nên anh chỉ trả lời qua loa:
"Cô thích ngủ ở đâu thì cứ ngủ ở đó"
"Anh còng tôi lại như vậy thì tôi có thể ngủ ở đâu được chứ"
Vừa nói xong quay qua thì cô đã thấy ai kia nằm nhắm mắt rồi.
"Anh không sợ trong lúc anh ngủ thì tôi sẽ ra tay đâm chết anh, chặc cánh tay của anh ra rồi tôi sẽ chạy khỏi đây sau"
Nghe lời hâm dọa của cô thì ai kia đang nhắm mắt liền lên tiếng:
"Không sợ"
"Tại sau"
"Tôi biết cô sẽ không giết người"

"Sau anh lại chắc chắn như thế"
Tôi biết gan của cô rất nhỏ, không đủ để giết người đâu"
Bị người đàn ông này nhìn thấu tâm tư của mình rồi nên cô cũng không nói nữa.

Nhưng mà người ta bây giờ thì ngủ ngon lành còn cô phải thức sau.
Nếu như ngủ thì phải ngủ ở đâu chứ, do có cái còn nên chổ bây giờ cô có thể ngủ là cái giường này thôi.
Nghĩ đi nghĩ lại thì cô thấy nam nữ ngủ chung một giường thì không ổn lắm.

Nhưng mà chỉ ngủ thôi chứ không có làm gì nên chắc cũng không sau.
Ban ngày ở công ty bị đám người kia ứchiếp, bắt cô phải làm cái này làm cái kia, buổi tối còn phải đi mua đồ rồi uống rượu với Hàn Vân Nam cũng khiến cô có phần mệt mỏi mà muốn ngủ..
 
Back
Top Dưới