Cập nhật mới

Ngôn Tình Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma

Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 140: 140: Tranh Chấp


Thấy người kia đi rồi thì Hàn Mặc cũng đi một mạch khỏi nhà vệ sinh trước con mắt săm soi của hai con người kia.
Trong đầu không hiểu tại sao lão đại của mình lại đột nhiên mở cửa phòng vệ sinh chạy ra ngoài, đang suy nghĩ thì anh nhớ ra cái gì đó:
"Thi thể của một người phụ nữa, không lẽ lão đại nghi ngờ đó là của Diệp Viên Hy"
..................
Hàn Chiêu Dạ vừa chạy đến nơi thì thi thể đã được người trên du thuyền để ngay ngắn và phũ lên một miếng vãi trắng.
Không nghĩ ngợi gì nhiều, anh tiến đến mở cái miếng vãi trắng đó ra, có nhiều người thấy hành động của anh thì muốn ngăn cản nhưng chân chỉ mới duy chuyển được hai bước đã bị khí chất và đôi mắt đỏ của anh làm cho sợ hãi.
Đến khi miếng vãi trắng được lật tung lên, gương mặt của người con gái này không phải của Diệp Viên Hy thì anh mới thở phào.

Lần này không phải là cô như còn lần kế tiếp thì sao?
Một hồi chuông cảnh báo đã không ngừng vang lên trong lòng, nó thôi thúc anh phải nhanh chóng tìm ra được cô.
Đang trong lúc rối loạn thì có một người bảo vệ trên du thuyền hớn ha hơn hãi chạy vào:
"Mọi người nhanh chóng tìm chổ an toàn trốn đi, phía ngoài mới vừa có xung đột đánh nhau, có một vài người còn đem theo súng bắn người"
Nghe tin này có một vài người thì đi tìm chổ an toàn núp vì họ không muốn nhúng tay vào những tranh chấp của người khác để rồi làm luyên lụy đến bản thân mình.
Còn một số thì lại có máu liều, muốn xem chuyện thú vị nên chạy ra ngoài xem và tham gia gớp vui.
Hai người đang xảy ra tranh chấp ngoài kia chính là kẻ thù truyền kiếp của nhau, từ đời ông gây thù liên lụy đến đời cháu.

Hôm nay vô tình gặp lại nhau nên mỗi người khịa nhau một câu dẫn đến mất bình tĩnh.
Trong lúc mọi chuyện đang căn thẳng thì thuộc hạ của hai bên lại xong lên đánh nhau, một số khánh trên du thuyền có mối làm ăn với một trong hai người này và muốn nịnh bợ họ để kiếm chút đỉnh lợi ít mà không ngừng ngại tham gia vào cuộc chiến.

Một vài người bắt đầu đem súng phòng thân của mình ra bắn để hù dọa đối phương, người bên kia cũng không để mình thiệt mà lấy súng ra đấu lại.
Mọi người ai cũng vì cái nóng giận nhất thời, vì lợi ích nhất thời mà không biết rằng những gì họ làm đã theo đúng kế hoạch của người tổ chức buổi tiệc ngày hôm nay.
Chính những người giấu mặt và dường như người ta không biết đến sự tồn tại của họ thì họ lại là người đã đứng phía sau giật dây và sắp đặt tất cả.
Sau khi Diệp Nghiên Vũ rời khỏi nhà vệ sinh thì anh đã thay đổi mục tiêu, lần này anh không muốn bắt Hàn Mặc nữa mà người anh muốn bắt chính là người đã chĩa súng vào đầu mình.

Từ trong mắt của Hàn Mặc anh không khó có thể thấy được sự kính trọng mà anh ta nhìn cho người đàn ông đó.

Đây là buổi tiệc dành cho những người có tiếng trong hắc lẫn bạch đạo, khi nãy đồ mà người đó mặt chính là đồ của khách mời nên anh đoán người đàn ông này có thân phận và giá trị hơn tên đặc công giả kia nhiều.
Nếu như bắt được cả hai người họ thì càng tốt, nhưng làm người không nên quá tham lam, trước mắt anh cứ tìm cách bắt được người đàn ông đó.
Ngoại trừ chuyện này ra anh còn phải tìm tên hung thủ giết người để lại còng tay cảnh sát kia nữa.

Hắn ta nhất định là một trong những người trên du thuyền này mà thôi.
Đang suy nghĩ thì Diệp Nghiên Vũ lại nghe có thông tin khách trên du thuyền đang ẩu đã trên boong tàu.

Khi anh chạy lên xem thì thấy mọi thứ đang hỗn độn thế là anh liền quay người trở lại.
Hiện giờ không phải là lúc anh nên xen vào mấy cuộc chiến này, Diệp Nghiên Vũ biết sự xuất hiện của mình không làm cho cuộc chiến này ngừng lại mà còn khiến cho bản thân của mình mất mạng.

Nhưng con người này đều có thân phận không nhỏ, cảnh sát trong mắt bọn họ chỉ là trò tiêu khiển mà thôi.

Có một sự thật là người mang danh cảnh sát thì nhiều còn người đem lại ánh sáng, thực hiện sự cân bằng của cán cân công lý thì chẳng có bao nhiêu.
Cũng có rất nhiều đồng chí cảnh sát muốn mang công lý đến cho mọi người nhưng họ vẫn luôn phải dè chừng những người có thể lực lớn.
Tránh xa ra khỏi vùng nguy hiểm rồi thì anh chạy đi tìm người đàn ông trong nhà vệ sinh đã chĩa súng vào mình.

Mấy chuyện khác anh có thể không quan tâm nhưng người đàn ông này anh phải bắt..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 141: 141: Đối Súng Trên Boong Tàu


Chạy xung quanh khắp tất cả các khoang của du thuyền mà Diệp Nghiên Vũ vẫn không tìm ra được người đàn ông đó, thậm chí đến cả Hàn Mặc cũng không thấy bóng dáng.
Cuối cùng anh lại chạy ngược lên boong tàu, nơi đây không còn cảm giác trang trọng như lúc đầu.

Đồ đạt ở đây dường như đã bị cuộc tranh chấp lúc này càng quét, mấy cái bàn tiệc đều không còn đứng nữa mà đã vỡ đôi, ghế cũng không còn lành lặng.
Tháp rượu cùng biến mất, miễn ly, miễn chai rượu văng đầy đất.

Chất lỏng màu đỏ của rượu vang tràn ra khắp nơi và thấm vào chất chất lỏng màu đỏ sệt của máu người.
Dưới sàn tàu, hình ảnh xác người nằm khắp nơi.

Từ dấu vết của hiện trường cho thấy khi cuộc tranh chấp kết thúc thì đã có một bên thứ ba xen vào giết hết những kẽ chiến thắng.

Có một vài người bị bắn vào giữa trán, máu từ nơi bị bán chảy dọc theo sường mặt chảy xuống đất tạo nên một khung cảnh khiến người ta phải ám ảnh.
Ở phía xa xa anh thấy có bóng dáng của một người đàn ông quen thuộc đang đứng giữa đống xác người và đang tìm kiếm gì đó.
Ngay lập tức anh không nghĩ ngợi gì nhiều mà tiến lại gần người đàn ông và giơ súng lên chĩa về phía anh.
Hàn Chiêu Dạ sợ Diệp Viên Hy ở trên đây bị cuống vào vòng tranh chấp mà bị thương nên anh chạy lên đây tìm nhưng không ngờ anh lại gặp người không nên gặp.
Thấy người ta chĩa súng vào mình thì anh cũng không ngừng ngại gì mà rút súng của mình ra hướng thẳng về phía đối phương.
"Tôi chỉ muốn tìm người chứ không có ý muốn giết người"
"Tôi cũng chỉ có ý bắt người chứ không có ý gì khác"
"Bắt người, chúng ta chỉ mới gặp nhau một lần ở nhà vệ sinh"
"Lần đó anh đã ngăn cản và chĩa súng vào tôi"
"Cậu đã uy h**p anh em của tôi và việc tôi làm chỉ là cho cậu hiểu cảm giác bị người ta dí súng vào người là như thế nào"
Hàn Chiêu Dạ không muốn ở đây phí thời gian nên dứt quyết bắn một phát súng để kết thúc, chỉ sau khi tiếng bắn của của anh thì đối phương cũng liền nổ sung.
Hai viên đạn lao nhanh về phía trước và rồi chạm vào nhau ở giữa không trung b*n r* một tia lửa nhỏ rồi rơi xuống sàn tàu.
Diệp Nghiên Vũ:"Muốn giết người à, không dễ vậy đâu"
Đối với những lời lẽ này thì anh chỉ nhếch mép đáp lại:"Vậy mà lại gặp được một kỳ tài nhưng mà chỉ tiếc là không có thời gian để cùng nhau so kỹ năng"
Vừa nói ánh mắt anh lạnh băng như muốn giết người phóng thẳng về phía đối phương, Diệp Nghiên Vũ cũng một thân thẳng đứng với khí thế bức người nhắm thẳng vào mục tiêu phía trước.
Hai con người, hai ánh mắt nồng đậm ý lạnh cùng hai họng súng đen ngòm đối đầu nhau.

Bầu trời trên cao cũng dần biến đổi, gió ngày một lớn, kéo theo đó là từng hạt mưa rơi xuống.
.........................
Trong một căn phòng tối chứa đầy các màn hình máy tính hiện lên đầy những hình ảnh và mọi việc đang xảy ra trên du thuyền.

Một người đàn ông đang ngồi trên ghế nở một nụ cười đắt chí:
Ngày hôm nay tất cả sẽ kết thúc, không một ai trên du thuyền này sẽ sống sót mà rời khỏi đây haha"
"Ầm"
Cánh cửa phòng đột nhiên mở tung ra, Diệp Tử Kiệt một thân hiên ngang xuất hiện.
Tóc cậu rũ xuống, cái áo vest lịch lãm đã biến đâu mất và chỉ còn lại cái áo sơ mi trắng bị bung hai ba cúc ở đầu, khắp người cậu cứ như nhuốm một màu đỏ vậy.
Trên mặt, áo, quần đều có vết tích của máu.

Màu đỏ hòa vào áo sơ mi trắng và nước da trắng cùng với gương mặt yêu nghiệt đã tạo nên một khí thế cao ngạo, hiên ngang và lạnh lùng.
Nhìn bộ dạng của cậu hiện giờ giống như một con ma cà rồng chuyên giết rồi hút máu người, còn so sánh với con người thì cậu giống như một sát nhân vậy.
Để được vào đây cậu đã chiến đấu với những người canh gác ngoài kia, một mình cậu chọi với rất nhiều người.

Cứ mỗi lần thất thế và sắp bị đối phương nghiền nát thì cậu lại nhớ đến gia đình của mình ngày hôm đó đã ngã xuống như thế nào.
Vậy là cậu lại đứng lên và đánh, cậu như một người mất trí vậy và cuối cùng cậu đã hạ gục hết tất cả để bước vào căn phòng này.

Vừa thấy người ngồi trên ghế cậu chỉ nói hai chữ:
"Tạm biệt"
Thế là viên đạn thoát ra khỏi nòng và lao về đối phương, mối thù của cậu cứ như vậy mà đã kết thúc.

Mục đích sống của cậu từ nay về sau không còn là trả thù nữa mà là bảo vệ bà chị của mình.
Đối với cậu Diệp Viên Hy chính là người thân duy nhất trên thế gian này, nếu không có cô giúp đỡ thì cuộc sống của cậu sẽ trôi về đâu nữa.
Đang trong lúc nhớ về quá khứ thì cậu đột nhiên nhìn thấy phí trên màn hình quan sát có những chấm đỏ mở nhạt, khi nhìn kỹ lại căn phòng này thì cậu thấy có gắn vài quả bom:
"Mẹ nó, bom được gắn gắp nơi trên du thuyền, hôm nay ông đây có trả được thù hay không thì cũng vậy thôi"
Chân cậu vừa bước vào căn phòng thì đột nhiên những sợ tơ tỏ hiện lên rồi quấn chân cậu lại, những con dao, phi tiêu từ đâu cứ phóng ra..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 142: 142: Anh Tìm Được Em Rồi


Những tiếng tít tít kéo Diệp Viên Hy về thực tại, khi cô tỉnh dậy đã thấy bản thân mình ở trong một căn phòng tối đầy những âm thanh.
Dần lấy lại ý thức cô mới phát hiện ra ở đây khắp nơi đều là những quả bom đã được cài giờ, cứ mỗi tiếng tít vang lên thì thời gian mình còn sống dần ít lại.
Nhìn thời gian hiện trên quả bom chỉ con 10 phút mà trán cô rịnh đầy mồ hôi, cô biết hiện giờ mình không nên hoảng loạn mà phải bình tĩnh.
Đảo đôi mắt một vòng cô phát hiện mình đang ở trong một căn phòng kín và lối thoát duy nhất chỉ có cánh cánh cửa nhưng mà nó đã bị khóa.
Hiện giờ ngoài hai tay bị còng ra phía trước thì cô chẳng còn bị bịch miệng hay trối chân.

Bây giờ kêu cứu liệu có được không, theo như cô đoán thì chắc là căn phòng này đã có cách âm.
Bọn chúng muốn cô chết cùng với đống bom sao? Nhưng hiện giờ nơi cô đang ở là du thuyền mà, chẳng lẽ bọn chúng muốn đồng quy vô tận.

Nếu như thế thì trên đường xuống suối vàng sẽ không bị cô đơn, haiz....!giờ đang là lúc dầu sôi lửa bỏng mà cô còn có tâm trạng đễ nghĩ đến mấy thứ này nữa.
Do tay cô bị còng ở phía trước nên việc thoát ra khỏi đây cũng không phải là vấn đề lớn.

Diệp Viên Hy cố gắng quay cổ tay mình lên rồi chạm vào cái vòng tay.
Ngay lập tức cái vòng liền biến thành một con dao và dụng cụ bẽ khóa cũng được bật ra.

Cô cầm con dao lên rồi cố gắng kéo léo mà bẽ khóa, từ nhỏ cô đã theo cha hành hề nên mấy cái khóa này không phải là vấn đề gì to lớn.
Cửa phòng mở ra, cô liền quan sát xung quanh thế không có bất kì ai canh gác thì khẽ thở phào rồi chạy ra ngoài.
Vừa ra đến cửa thì cô thấy có một người đàn ông ngồi trên ghế đang từ từ ngã xuống, nhìn ra hướng cửa thì thấy Diệp Tử Kiệt đang một mình chống chọi với đám dao, phi tiêu và đống dây quấn người.
Không nghĩ ngợi gì nhiều, cô liền biến cái vòng tay của mình thì một con dao rồi giơ ra không trung cắt hết những sợ dây gần mình.
Thấy phía xa xa có một khẩu súng nên cô ngồi xuống để tránh khỏi mấy con dao đang phóng ra rồi từ từ bò lếch lại khẩu súng.
Vừa có súng cô liền giơ lên bắn vào những nơi phóng ra dao và phi tiêu, bình thường cô bắn súng rất gà mờ, trúng mục tiêu hay không là tuy duyên vậy mà giờ đây mỗi phát súng b*n r* điều trúng một tiêu.
Rất nhanh sau đó hai người liền chạy ra ngoài, đoạn đường nhỏ để thoát ra khỏi chổ này đều có xác người, cứ cách một vài mét lại có một người nằm xuống.

Nhìn những gì hiện ra trước mắt cô không cần suy nghĩ cũng biết đây là kiệt tác của em trai mình.

Chạy khỏi đây được một lúc cô và Diệp Tử Kiệt bắt gặp Hàn Mặc.

Vừa nhìn thấy hai người thì Hàn Mặc thoáng giật mình vì hiện giờ vẽ bề ngoài của cô tả tơi như mới vừa từ ổ chuột chui ra, tay thì bị còng như tội phạm.
Còn Diệp Tử Kiệt thì cả người toàn máu, trên mặt còn có một vết thương nhỏ và giọt máu li ti tô điểm trong như một ác ma giết người thèm máu.
Không thèm giải thích gì cả cô liền đem tin tức trên du thuyền có bom cho Hàn Mặc biết để cậu ta thông báo cho mọi người và hạ thuyền cứu hộ và điều động trực thăng đến đây.
Cách thời gian du thuyền phát nổ còn 6 phút.
Mọi chuyện dường như đã được giải quyết nhưng không hiểu sao lòng cô cứ không yên, nó thôi thúc cô hãi chạy về phía boong tàu.
Thế là cô nhanh chân chạy về phía boong tàu, đôi giày cao gót không biết từ lúc nào đã biến mất, đôi chân trần cứ như vậy mà chạy về phía trước.
Diệp Tử Kiệt thấy cô đột nhiên chạy nhanh như thế thì cũng chạy theo.

Đang chạy thì cô nghe hai phát súng nổ lên, con tim cứ như vậy hẫng lên một cái.

Xuyên qua màn mưa cô thấy hai bóng dáng quen thuộc đang đứng đối mặt, súng của đối phương đang nhắm vào nhau.
Diệp Viên Hy nhanh chân chạy lại phía hai người, mặc cho miễn ly, miễn chai cứ đâm vào chân khiến cô đao đớn.

Hàn Chiêu Dạ vừa thấy bóng dáng của người con gái mình tìm kiếm thì liền bỏ súng xuống và chạy lại.
Diệp Nghiên Vũ thấy vậy liền nắm bắt thời cơ mà nổ súng, phản ứng của Hàn Chiêu Dạ nhanh nhạy nên đạn không bắn vào chổ hiểm và chỉ trúng bã vai.
Cô thấy anh bị thương thì trong lòng các lo lắng mà chạy nhanh lại, hai người nhanh chóng ôm nhau.
"May quá anh tìm được em rồi".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 143: 143: Hàn Chiêu Dạ Anh Đâu Rồi


Thời gian bom phát nổ còn lại 3 phút.
Diệp Nghiên Vũ nhìn thấy hai người họ ôm nhau thì đôi mắt khẽ híp lại nhưng khẩu súng vẫn luôn hướng về Hàn Chiêu Dạ.

Buông anh ra, cô khẽ hướng đôi mắt của mình về phía anh hai.
"Diệp Viên Hy, người đàn ông này rất nguy hiểm, em không nên dính vào, nhanh qua đây với anh"
Buông anh, ánh mắt cô nhìn thẳng về hướng anh hai của mình:
"Anh ấy như thế nào em hiểu rất rõ, chỉ có anh là không hiểu em thôi.

Thời gian đã khác xưa, con người cũng khác xưa"
"Em nói vậy là có ý gì"

Diệp Tử Kiệt lúc này cũng chạy ra, trên tay cầm theo một cái áo phao mà cậu vô tình tìm được, thấy tình hình giữa ba người này không ổn lắm nên cậu lên tiếng:
"Hiện giờ không phải là thời gian để nói mấy chuyện này, khắp nơi trên du thuyền đều được gắn bom cả rồi, chẳng bao lâu nữa nơi này sẽ nổ tung"
Bây giờ nhìn xuống những khoang dưới thấp không khó có thể nhìn thế những con người kia đang cố nhảy ra khỏi du thuyền và bơi thật xa.
Hàn Mặc cũng đã đi tìm rồi, trên du thuyền này vốn không có thuyền cứu sinh nên mọi người chỉ còn cách tự bơi đi mà thôi, những người không biết bơi thì tìm một vật dụng gì đó nổi được mà bám vào.
Hàn Chiêu Dạ cùng Diệp Nghiên Vũ vừa nghe trên du thuyền thì khẽ đưa mắt nhìn nhau, Diệp Tử Kiệt thì khẽ xem đồng hồ.
"Chỉ còn 1 phút 30 giây"
Vừa nói xong thì cậu thẩy cái áo phao về phía cô, chân thì bước đến lan can, miệng cũng không quên châm chọc:
"Bà chị bơi dỡ nên mặc cái này vào".

Nói xong thì cậu nhảy xuống biển.
Nhìn cái áo phao rồi cô lại nhìn Hàn Chiêu Dạ:"Tay đang bị còng thì mặc kiểu gì"
Diệp Nghiên Vũ từ phía xa đi lại, anh lấy từ trong áo ra một cọng kém, cô chỉ cần nhìn sơ thôi cũng thì cũng biết đó là dụng cụ dùng để bẽ khóa.
Sau khi cô thoát khỏi còng tay thì Hàn Chiêu Dạ giúp cô mặt áo phao rồi đỡ cô dậy rồi đi thẳng đến đi đến phía trước nhảy xuống biển và người xuống cuối Diệp Nghiên Vũ.
Dưới biển những cơn sóng cứ nhấp nhô lên xuống, mưa ngày một nặng và gió ngày một lớn.
Anh kéo theo cô bơi thật xa khỏi du thuyền, Diệp Tử Kiệt cũng bơi ngay phía sau để quan sát hai người vì lúc nãy cậu thấy Hàn Chiêu Dạ bị thương.
Ba người bơi được khá xa thì một tiếng "Bùm lớn nổ vang trời, con thuyền phía sau đỏ rực lên rồi cháy bừng lên, sáng rực cả một vùng, nhưng chỉ được một lúc thì ngọn lửa đã lụi tàn do trời mưa.

Xác của chiếc du thuyền ngày một chìm sâu xuống cứ như nó đã bị đại dương vô tận nuốt chửng vậy.
Nước biển lạnh cóng, mưa ngày càng dữ dội, tiếng gió như tiếng thét của đại dương cứ vang bên tai, sóng biển cuồng cuộn cứ như muốn vùi dập, nuốt chửng con người vậy.

Những người có sức bơi kém đều bị đại dương nuốt chửng như chiếc du thuyền chìm vào đại dương kia.

Họ không muốn chết, nội tâm họ gào thét, vùng vẫy muốn thoát khỏi nơi này như điều vô vụng.
Dần dần họ bất lực, nước biển vừa lạnh vừa mặn cứ như vậy mà chui vào khoang mũi, khoang miệng rồi nhấn chìm họ xuống lòng đại dương sâu thẩm không thấy đáy, không thấy ánh mặt trời.
Do vết thương lại bơi một khoảng khá xa và cộng thêm phải chống chọi với cơn bảo khiến cả người anh kiệt sức.

Cũng mai là cô có áo phao nếu không thì mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn.
Ở phía sau không biết từ lúc nào Diệp Tử Kiệt lại kiếm được một khúc gỗ nhỏ mà ôm, khúc gỗ trong không to lắm nhưng ít ra nó có thể chịu thêm được cô.
Cô có áo phao lại cộng thêm khúc gỗ và Diệp Tử Kiệt thì nhất định sẽ không sao, chỉ cần cô được an toàn còn anh sống chết gì cũng không quan trọng.
Cùng lắm thì lại làm một hồn ma ở bên cô, nếu như lần này cô không nhìn thấy anh thì anh vẫn sẽ đi theo cô, âm thầm quan sát người con gái mình thương.

Chỉ được như vậy thôi là anh vui rồi.
Cảm thấy mình sắp không trụ nỗi, lại do biển động nên khoảng cách của hai người với Diệp Tử Kiệt ngày càng xa, nếu như anh còn giữa cô lại bên mình càng lâu thì cơ hội cậu nhóc kia bắt được cô càng thấp.

Nghĩ vậy anh liền hét lớn lên:"DIỆP TỬ KIỆT, ĐÓN LẤY"
Vừa nói xong thì anh đẩy cô về phía cậu nhưng do sóng biển quá lớn cô đã bị đẩy đi, thấy vậy cậu liền bơi về phía cô.
"Chị mau nắm lấy tay em"
Diệp Viên Hy vừa cố nắm lấy tay đứa em trai của mình vừa hét lớn:
"HÀN CHIÊU DẠ, ANH ĐÂU RỒI"
Nhưng dù cô có hét lớn cỡ nào thì tiếng hét cũng bị màn mưa xé toạc, còn anh đã bị cuốn đi thật xa, xa đến nỗi chẳng nghe được giọng của cô nữa rồi.
Sau khi cậu bắt được cô thì kéo cô lại phía mình rồi ôm thật chặc, lúc này cô không quậy phá để bơi tìm anh mà cô chỉ cố gắng ôm thật chặt vào khúc gỗ.
Từng con sóng cứ nhô lên thật cao rồi ụp xuống, xung quanh cô chỉ toàn là nước với nước, những tưởng bản thân sẽ chết do cơn sóng này nhưng khúc gỗ và áo phao lại kéo lên.
Theo đà cô được dòng nước đưa lên cao rồi lại ụp xuống, mắt cay xè, tai cũng ù đi, cô không còn phân biệt được mình đang ở đâu, sống hay chết nữa..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 144: 144: Tìm Người


Những cơn sóng cứ vùi dập mãi khiến cho cô đuối sức, nhưng trong trí nhớ cô vẫn luôn nhớ đến Diệp Nghiên Vũ và Hàn Chiêu Dạ.
Nếu như hai người họ sống sót qua hôm nay phát hiện cô chết đi thì sẽ đau buồn như thế nào, mặc dù hiện giờ cô và anh đối nghịch nhau nhưng có nhiều chuyện hai người chưa giải quyết xong.
Đã lâu lắm rồi cô không được cùng anh hai đi chơi, đi ăn xiên nướng, cá viên chiên và ba mẹ đang ở nhà chờ cô, chắc họ sẽ vui lắm khi biết anh hai vẫn còn sống.
Còn đối với Hàn Chiêu Dạ, cô vẫn còn nhiều điều muốn nói với anh lắm, nhìn biểu hiện lúc nãy thì chắc là anh đã nhớ lại chuyện mình là hồn ma rồi.
Rõ ràng chỉ mới gặp lại nhau, cả hai còn chưa chính thức ở bên mà đã chia xa rồi, không cô không muốn như thế.
Khi cô tỉnh lại thì toàn thân truyền đến cảm giác lành lạnh, tóc ước dính vào mặt khiến cô có cảm giác khó chịu.
Bầu trời đã trong lại, cơn mưa cũng dứt, những con sóng biển như muốn nhấn chìm người ta đã không còn nữa mà thay vào đó là những con sóng nhỏ nhấp nhô.
Xung quanh bốn bề đều là một màu đen, theo suy đoán thì khắp nơi đây chỉ toàn là nước với nước.

Làng da của cô cũng đã nhăn nheo vì đã ngâm mình quá lâu.
"Chị tỉnh rồi à"
Từ trên đỉnh đầu cô truyền đến một giọng nói có phần mệt mỏi và run rẫy nhưng đối với cô giọng nói này rất quen thuộc và ấm áp.

Nó giúp cô cảm thấy mình không còn cô đơn, sợ hãi giữa bóng tối cô tịch và đại dương bao la.
"Ừm"
Giọng của cô không biết từ lúc nào đã trở nên khàn khàn mất rồi:
"Lúc nãy em tưởng đâu là chị chết rồi chứ"
"Thằng nhóc này đúng là độc mồm độc miệng
"Em chỉ nói sự thật về những gì mà em nghĩ thôi"
Nhìn lại thì hiện giờ cô đang được Diệp Tử Kiệt ôm, tay cô thì vòng qua ôm khúc gỗ, còn cậu nhóc này thì vòng tay qua ôm cô rồi bám chặc vào khúc gỗ.
Lạ thật, mặc dù cô đang được Diệp Tử Kiệt ôm nhưng lại không cảm nhận được một chút ấm áp cả.
"Từ khi đón được chị thì em cứ ôm như vậy à"
Cậ vừa nghe câu hỏi của cô thì đôi mắt khẽ rũ xuống, giọng nói lại có chút buồn buồn:
"Khi nãy sóng to gió lớn, em sợ nếu không giữ chặt được thì chị sẽ biến mất.

Em không muốn lại một lần nữa trãi qua cảm giác mất người thân"
"Bây giờ chị không sao rồi, em đừng buồn nữa có được không"
"Được"
"Phải rồi, em có thấy anh hai của chị và Hàn Chiêu Dạ đâu không"
"Anh hai của chị?"
"Anh ấy là người cầm súng trên du thuyền đấy, chị từng nhừ em điều tra người này nhưng không có quả, một thời gian thì em gọi bảo thấy anh ấy là người trong tổ chức ấy."
"Từ lúc nhảy từ trên du thuyền xuống thì em đã không thấy người mà chị nói còn anh Dạ thì sau khi đẩy chị về phía em thì đã bị sóng cuốn đi mất.
Nhưng em tin cả hai người đó đều có mạng lớn nên sẽ không sao đâu"
"Ừm, mong là vậy"
Thế là hai người lại lênh đênh trên biển một thời gian khá lâu thì nghe được tiếng trực thăng.

Hai người đều muốn la lên để đối phương có thể tìm thấy mình nhưng cổ họng của ai cũng đều đau rát, không thể la lớn được nên chỉ đành vẫy tay.
Đèn chiếu đến hai người, rất nhanh sau đó cô cùng Diệp Tử Kiệt đều được đưa lên trực thăng.
Người láy trực thăng là Chước Tư và có thêm hai người là Mạn Mạn và Hàn Mặc.
Diệp Viên Hy:"Hàn Mặc, anh chưa chết à"
Chước Tư: "...."
Mạn Mạn: "...."
Tử Kiệt: "..."
Hàn Mặc: "...."
"Cô chưa chết thì sao tôi chết được"
"À, chắc là do tôi bị ngâm nước chng với thằng nhóc này quá lâu nên bị lây tính cách của có luôn rồi"
Chị chơi đổ lỗi cho em là không đẹp đâu nha"
Mạn Mạn:"Được rồi, mọi người đừng có cãi nữa, là tôi và Chước Tư đi dọc đường thấy anh ta nên nhặt rồi đem lên đây luôn"
"Tôi không phải là rác"
"Được rồi, được rồi, mọi người uống một chút nước gừng đi"
"Cậu có tìm được anh hai của mình và Hàn Chiêu Dạ"

"Cậu còn có anh hai"
"Ừm"
"Hàn Chiêu Dạ thì vẫn chưa có tin tức còn anh hai cậu thì mình không biết mặt nên"
"Mình hiểu rồi"
"Mình đã điều động người của tổ chức tìm kiếm rồi nên rất nhanh sẽ tìm ra được thôi, cậu đừng lo"
"Ừm"
"Cậu đừng trở về, chúng ta tiếp tục tìm người có được không"
"Được"
Nhìn ra bên ngoài cô thấy trời đã hững sáng, trên mặt biển có mấy chục chiếc trặc thăng đang không ngừng gọi đèn xuống mặt biển để tìm người.
Đến khi mặt trời nhô lên thì có rất nhiều thuyền và ca nô chạy khắp nơi trên mặt biển để tìm người.

Tiếng còi, tiếng động cơ máy móc vang lên không ngừng, họ dốc hết sức để tìm kiếm, cứu vớt những người tối hôm qua đã rời khỏi du thuyền..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 145: 145: Chắc Chắn Là Anh Ấy Đang Chờ Chị Xuống Dưới Đó Cứu


Do hôm qua chiến đấu rồi lại ngâm nước cả một đêm nên cả người cô mệt mỏi rồi ngất đi.

Diệp Tử Kiệt cũng không khá hơn là bao, cậu đã chiến đấu với rất nhiều người nên cũng không tránh khỏi bị thương.
Vết thương không được băng bó mà lại ngâm trong nước biển mặn chát khiến cho cậu đã phải chịu nhiều đau đớn.

Khi cậu ngất đi thì gương mặt tái xanh, những vết bầm nỗi khắp nơi trên cơ thể.
Mọi người thấy tình hình không ổn liền đưa hai người đi bệnh viện, còn việc tìm người thì giao cho các anh em.
1 tuần sau.
Diệp Viên Hy đứng trên bờ biển với bộ đồ bệnh nhân, đầu tóc rối bời, đôi mắt đỏ hoe.
Từng giọt từng giọt nước mắt cứ không ngừng rơi trên cát:
"Hàn Chiêu Dạ, anh đâu rồi."

"Hàn Chiêu Dạ, anh quay trở lại đi, em nhớ anh nhớ anh rất nhiều.

Anh nhẫn tâm bỏ rơi em một mình sao"
Tiếng nức nở, tiếng hét của cô cứ như vậy mà được gió thổi ra ngoài biển, men theo những cơn sóng mà cuốn về nơi xa.
"Nếu như anh không lên đây thì em sẽ xuống dưới để tìm anh"
Nói xong cô từng bước đi thẳng xuống biển, sóng biển cuồng cuộn, mực nước đang rút dần nhưng thân thể cô lại đang chìm xuống.

Nước đến đầu gối, đến bụng, đến ngực, đến cổ.
"Diệp Viên Hy, chị đang làm cái quái gì vậy hả"
"Em mau bỏ chị ra, chị phải nhanh tìm anh ấy, nếu chị đến không kịp thì anh ấy sẽ bị sóng nhấn chìm mất"
"Chị bình tỉnh lại đi, đã một tuần rồi mà chúng ta vẫn chưa tìm được người thì chứng tỏ là anh ấy đã mất rồi"
"Không, làm sao mà anh ấy mất được chứ, chắc chắn anh ấy đang chờ chị xuống dưới đó cứu.

Chắc chắn là vậy, em mau buôn chị ra, đừng có cản chị"
Giờ phút này cô chẳng còn suy nghĩ được gì cả, cô chỉ biết điên cuồng giẫy giụa để có thể thoát khỏi sự kiềm hãm của Diệp Tử Kiệt rồi đi ra ngoài khơi xa kia để tìm được anh mà thôi.
Cô đã cố gắng sống sót để muốn gặp lại anh, vậy mà anh lại nỡ lòng nào mà mất tích chứ.
Hai tay của cậu giữa chặc bờ vai của cô lại rồi quay người cô về hướng mình nhưng mặt cô cứ mãi hướng ra biển rồi khóc.

Cuối cùng cậu đành phải quay người lại để lưng cậu hướng về biển, mặt cậu đối diện với mặt cô.
Diệp Tử Kiệt dùng đôi mắt đanh thép của mình nhìn thẳng vào mắt người đối diện, đôi tay nắm chặc bã vai cô để cô không quậy phá nữa.
Bỏ qua ánh mắt của cậu, cô vẫn tiếp tục vùng vẫy muốn thoát:

"Chị muốn đi ra biển tìm anh ấy, chị xin em hãy buôn chị ra, em...!em cho chị đi đi mà"
"Diệp Viên Hy, chị điên rồi"
"Em bỏ chị ra"
"Chị có biết bộ dạng hiện tại của mình như thế nào không, chị không biết thì để em nói cho chị biết.

Nhìn chị bây giờ rất giống một kẻ điên.
Với cái trình độ bơi của chị thì chỉ cần đi thêm vài bước, thở được vài phút thì đã làm mồi cho cá ăn được rồi đấy.

Chị đây không phải là đi tìm người mà là đi nạp mạng đấy."
"Chị không có đi nạp mạng mà chị đang đi tìm anh ấy, một nơi nào đó ngoài khơi xa anh ấy đang chờ chị đến cứu, nếu như chị đến càng trễ thì khả năng gặp được anh ấy càng thấp"
Diệp Tử Kiệt không nghe nổi lời của cô nói nữa mà lên tiếng cắt ngang:
"Chị đừng có như vậy nữa được không" Nói xong cậu kéo cô lại rồi ôm cô vào lòng.
Lúc này cậu không nhịn được nữa mà rơi nước mắt, nhìn hình ảnh cô như một người điên loạn mà liều mạng ra biển cậu rất đau lòng.
Nhận được cái ôm ấp áp từ cậu em trai thì cô mới bình tỉnh được đôi chút, hai tay nhẹ nhàng buôn thỏng xuống, cả người cũng không chống chọi quấy phá nữa, riêng chỉ có nước mắt là vẫn còn rơi mà thôi.
Không hiểu sao bây giờ cô lại nhớ đến lời trước kia anh từng nói với cô:

"Hãy nhớ cho kỹ lời tôi nói, cho dù là một giấy trước khi chết cô cũng không được khóc"
Thế là cô liền nín khóc ngay nhưng cả người vẫn cứ đờ đẫn, Diệp Viên Hy lúc này không còn khóc, không còn quấy phá nữa nhưng nhìn cô như thế càng khiến người ta lo lắng.
Thấy cô ổn định hơn rồi thì Diệp Tử Kiệt mới buôn cô ra rồi cuối người bế cô lên bờ.
Mạn Mạn, Chước Tư, Tỉnh Lâm cùng Duy Khánh vừa nghe tin cô trốn khỏi bệnh viên thì chạy khắp nơi để tìm.

Mạn Mạn đoán là cô sẽ ra biển nên cùng Chước Tư chạy ra hướng đó còn hai người kia thì đi tìm nơi khác.
Khi hai người vừa chạy ra đến bờ biển thì thấy bóng dáng Diệp Tử Kiệt đang ôm cô đi lên bờ.
Mọi người thấy thế liền chạy lại đỡ cô phụ cậu rồi đưa đến bệnh viện.

Nơi cô nằm là một bệnh viện lớn ở trung tâm thành phố, từ đó đến đây phải mất gần 3 tiếng đi xe.
Dưới sự canh chừng nghiêm ngặc của mọi người mà cô vẫn thoát khỏi được và bằng cách nào đó mà cô có thể đến được đây..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 146: 146: Nó Là Nỗi Đau Nhưng Cũng Là Chấp Niệm


Sau lần từ biển về thì cô ổn định hơn, tình trạng sức khỏe lẫn tâm lý đều đi theo chiều hướng tích cực nhưng tình hình ở công ty thì hoàn toàn trái ngược.
Tin tức Hàn Chiêu Dạ không mai thiệt mạng trên bữa tiệc ở du thuyền được các báo chí đưa tin rộng rãi khiến cho nội bộ ở Hàn thị nháo nhào lên cả.
Hàn thị rơi vào tình trạng như rắn không đầu và trở thành miếng mồi béo bỡ để người khác xâu xé và là mục tiêu của những kẻ từ lâu đã lên kế hoạch và dòm ngó.
Bên Mạn Hy Dạ cũng không khá là bao, một số thông tin mật của công ty bị lọt ra ngoài khiến cho công ty rơi vào cảnh lao đao.
Châu Khải Hiên, Lâm Mạn Mạn và Đặng Duy Khánh suốt ngày phải tăng ca chống chọi.

Dường như ngày nào bọn họ cũng phải làm việc xuyên đêm đến cả thời gian ăn cơm cũng không có.
Diệp Tử Kiệt, Chước Tư, Tỉnh Lâm và Hàn Mặc cũng không rảnh rỗi hơn là bao.

Công việc ở tổ chức trong lẫn ngoài nước xảy ra biến động lớn nên họ phải thường xuyên bay tới bay lui để giải quyết.

Vụ việc đám kh*ng b* sắp đặt những nhân vật có tiếng trên du thuyền và cho nổ cũng đã trở thành đề tài hot, đã hơn một tuần liền nhưng nó vẫn là chủ đề được bàn luận sôi nổi từ công dân mạng và chưa có dấu hiệu giảm nhiệt.
Đa số những người có mặt trên du thuyền ngày hôm đó điều là những người có sức ảnh hưởng không tầm thường, việc bọn họ không mai qua đời cũng làm dấy lên một làng sóng mạnh mẽ.
Nhiều tập đoàn hay tổ chức phải lâm vào cảnh nhà có tang, tập đoàn thì như rắn mất đầu, con cái hay anh em bắt đầu đấu đá nhau để tranh quyền quản lí di sản do những người họ để lại.

Nói chung là loạn vô cùng.
Còn Diệp Nghiên Vũ thì được một ngư dân tìm trên một mõm đá, đầu bị chấn thương nặng nên rơi vào hôn mê không biết khi nào tỉnh lại hoặc là mãi mãi chẳng bao giờ có thể mở mắt.
Diệp Tử Kiệt đoán thân phận và mối quan hệ của anh trai cô có phần phức tạp nên cậu đã đưa ra ý kiến là tạm thời cứ để anh ấy trong bệnh viện cho các y bác sĩ chăm sóc còn việc có báo cho người nhà hay không thì để khi nào cô ổn định lại được tinh thần thì sẽ quyết định.
Mọi người ai ai cũng đang điều bận rộn, cô còn không giúp được mọi người mà ngược lại còn khiến họ phải thêm lo lắng bận tâm.
Thêm 1 tuần nữa trôi qua.
Đến nay mọi người vẫn chưa tìm được tin tức gì của Hàn Chiêu Dạ, anh như bốc hơi khỏi thế gian và không để lại một chút tin tức gì, mặc dù vậy nhưng mỗi người vẫn tiếp tục tìm kiếm.
Còn Diệp Viên Hy thì đã ổn hơn, cô đã được xuất viện trở về nhà.

Hôm nay cô đã chuẩn bị cho việc chiến đấu trên thương trường.
Mạn Hy Dạ đã được Mạn Mạn cùng Duy Khánh giải quyết ổn thỏa nhưng việc tin mật của công ty bị rò rỉ ra ngoài vẫn còn tiếp diễn.
Phía bên Hàn thị thì thảm hơn bên công ty cô nhiều, Châu Khải Hiên chỉ là một trợ lý nên năng lực có hạng.

Hàn thị bây giờ rơi vào cảnh xào xáo, Hàn gia từ lâu đã tan rã chỉ còn mỗi Hàn Chiêu Dạ là có đủ năng lực quản lý công ty vậy mà anh lại gặp chuyện nên người mới cực lực nhúng tay vào để chiếm đoạt Hàn thị.
Hôm nay cô lấy thân phận là người từng quản lý Hàn thị và người hiện giờ nắm giữ nhiều cổ phần của công ty nhất để mở cuộc hợp nội bộ.

Một lần nữa cô quay lại ngồi trên chiếc ghế tổng giám đốc đầy quyền lực nhưng chẳng có cảm giác gì là vui vẽ cả.

Cô nhớ rằng lần đầu tiên mình bước vào đây và làm việc còn có anh ở bên cạnh giải quyết tài liệu và hướng dẫn cô một cách tận tình.
Vậy mà giờ đây cô phải đơn thân độc mã một mình chiến đấu, cảm giác buồn tuổi và cô đơn không biết từ đâu lan tràn trong tâm trí cô.
Do lâu ngày không có tổng giám đốc quản lý nên công việc tồn động rất nhiều, vì vậy mà cô cùng trợ lý Châu phải tăng ca rất nhiều.
Mà cũng đúng, khi đắm chìm vào công việc cô sẽ có cảm giác ít nhớ anh hơn.
Đã đến một giờ sáng nhưng lúc này văn phòng tổng giám đốc vẫn sáng đèn, trên bàn làm việc có hình ảnh một người con gái đang châm chú làm việc khiến con người ta phải cảm khái về độ siêng năng và chăm chỉ.
"Cốc cốc"
"Vào đi"
Châu Khải Hiên bước vào, tay anh đem theo một ly nước ấm:
Giờ này khuya rồi hay cô nghỉ ngơi một chút đi, sáng mai chúng ta còn có cuộc hợp, đến chiều lại đi công tác, cô cứ làm việc như thế này thì cơ thể sẽ không chịu được mà đổ bệnh đấy"
"Chẳng phải anh cũng ở lại công ty tăng ca đến giờ này sao?"

"Tôi định đi về đây"
"Khi nào công ty qua giai đoạn khó khăn này thì tôi sẽ nghỉ ngơi thật tốt với lại bây giờ tôi có muốn ngủ cũng chẳng ngủ được"
"Trong cuộc sống lúc nào cũng sẽ có vài chuyện ngoài ý muốn xảy ra, việc của chúng ta hãy quên đi những chuyện đấy vì có nhớ cũng chỉ mang lại đau lòng mà thôi.

Những ký ức đó không khiến cho chúng ta vui hơn mà ngược còn khiến con người trở nên buồn"
"Anh cũng biết mà, có những thứ chúng ta có thể quên ngay như cũng có những thứ mà ta giành cả cuộc đời cũng không quên được.

Nó là nổi đau nhưng cũng là chấp niệm"
Châu Khải Hiên nghe cô nói mà chỉ thầm thở dài, anh tiến đến đặt cốc nước lên bàn rồi quay người ra khỏi phòng..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 147: 147: Hoa Hồng Xanh


1 tháng sau:
Công việc và thị trường đã ổn định trở lại, giờ đây cô không còn phải thức xuyên đêm nữa.
Anh trai của cô thì vẫn còn nằm trên giường bệnh, không biết bao giờ mới có thể tỉnh lại.

Cô đã quyết định thông báo về quê cho cha mẹ biết tình trạng của Diệp Nghiên Vũ hiện giờ.
Vừa nghe tin cha mẹ cô liền lo lắng dọn đầu lên thành phố để được gặp con trai họ.

Vừa nhìn thấy hình ảnh Diệp Nghiên Vũ yếu ớt nằm trên giường bệnh mẹ cô đã khóc rất nhiều.

Nhìn họ như vậy tâm trạng cô lại xuống dốc, ngày con gặp lại cha mẹ đáng lẽ phải là một cảnh tượng vui vẽ, con cháu xum vầy cùng ăn cơm vậy mà gia đình của cô lại phải đoàn tựu theo cách này.
Chuyện ba mẹ cô từng là sát thủ cô cũng dấu nhẹm đi và dặn dò Diệp Tử Kiệt không được cho ai biết chuyện, quá khứ kia hai người họ đã qua thì cô nên để cho nó qua đi, có đào lại cũng chẳng có lợi ích gì.
Đồng thời cô cũng đánh tiếng với cảnh sát, cô sẽ cung cấp vũ khí cho nước ta và giúp bọn họ trong việc khám phá ra các đường dây buôn bán m* t**,.....
Bọn cô và cảnh sát hợp tác với nhau, nếu sau này anh hai có tỉnh dậy thì cũng không cần phải lo lắng nữa.
Tất cả công việc, tất cả mọi thứ điều trở lại quỷ đạo cũ nhưng trong lòng Diệp Viên Hy thì không như thế.
Ròng rã một tháng kể từ cái đêm đó trôi qua, cũng tức là một tháng cô chờ đợi, hy vọng sẽ tìm được anh như tất cả cũng chỉ là mở mộng hảo huyền mà thôi.
Ngày hôm nay mọi người đã dừng hết tất cả hoạt động tìm kiếm trên biển và kết luận rằng Hàn Chiêu Dạ đã mãi mãi chìm xuống đáy biển.
Đám người Chước Tư Mạn Mạn cũng đã tổ chức một đám tang cho anh nhưng cô luôn có cảm giác rằng anh vẫn còn đang sống, anh đang ở đâu đó trên thế giới này trên đất nước này, chỉ là cô chưa tìm ra mà thôi.
Vì vậy hôm mọi người tổ chức tang lễ cho anh cô nhất quyết không đi vì trong lòng cô anh vẫn còn sống.

Cho dù sự thật là anh đã không còn nhưng trong lòng cô anh mãi mãi sẽ không bao giờ chết.
Hôm nay ra biển, hôm nay cô mặc một cái áo và chân váy dài màu xanh dương đậm, máy tóc xõa tự nhiên bị cuốn theo chiều gió thổi rồi bay tứ tung.

Tay cô cầm theo một đóa hoa hồng màu xanh dương, khẽ đưa mắt nhìn ra khơi xa rồi mỉm cười.

"Hôm nay em đến đây để tặng cho anh đóa hoa hồng xanh này, trước giờ em thấy các chàng trai rất thích tặng hoa hồng cho con gái nhưng chẳng thấy người con gái nào tặng hoa đỏ cho con trai cả.
Đối với em thì là con trai hay con gái tặng hoa đều không quan trọng, quan trọng là tình yêu của người tặng hoa và nhận hoa như thế nào thôi.
Em tặng hoa không phải vì cảm thấy anh yếu đuối như con gái mà em tặng hoa vì đơn giản là em yêu anh mà thôi.

Đóa hoa này như tình yêu bất diệt mà em giành cho anh còn màu xanh là em hy vọng anh vẫn còn sống và ở một nơi nào đó mà em không tìm ra.
Anh sống ở nơi nào, gặp có gặp em hay không thì em điều cầu nguyện là dù anh có như thế nào cũng phải sống thật vui vẻ, sống thật tốt.
Nếu như anh thật sự đã không còn thì em mong kiếp sau của anh sẽ được sinh ra trong gia đình có ba mẹ yêu thương và một cuộc sống bình thường.
Sinh ra là người giàu được tiêu tiền đúng là sướng thật đấy nhưng lại phải trưởng thành sớm và vướng vào cảnh gia đình tương tàn, lúc nào cũng vùi đầu vào công việc và bị người khác hãm hại hay là truy sát.

Đúng là cuộc sống này chẳng có gì là hoàn hảo cả.

Nếu như anh còn sống thì hãy nhanh quay về tìm em nhé, em nhớ anh, rất rất là nhớ anh.

Ở nơi đây em sẽ luôn đợi anh quay trở về và yêu anh, đời này Diệp Viên Hy ngoài anh ra thì em sẽ không yêu ai, không cưới ai cả.
Anh biết vì sao em chỉ tặng anh có một đóa hoa mà không phải là một bó hoa không, là vì trong lòng em chỉ có duy nhất độc tôn một mình anh mà thôi."
Nói rồi cô mỉm cười ghim đóa hoa hồng xanh lên bãi cát, mỗi lần nước cuốn vào bờ thì khẽ chạm vào hoa hồng đầy kiêu sa lộng lẫy nhưng cũng đầy niềm tin hy vọng rồi kéo theo một ít cát rời đi.
Đến chiều thủy triều lên, nước dân ngập cả đóa hoa, cát dần bị biển tác động mà tản ra hết, hoa không còn bị kiềm hãm của cát nữa nên dần bị nước biển cuốn ra xa bờ.
Nó giống như ai đó đang cố gắng với lấy đóa hoa ấy và ôm nó vào lòng..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 148: Chương 148


Rời khỏi biển Diệp Viên Hy lái xe một hơi đến bệnh viện thăm Diệp Nghiên Vũ.
Đứng trước cửa phòng cô thấy mẹ đang lấy nước lau người cho anh còn ba thì chắc là đi mua thức ăn.
Haiz...!lúc bình thường cãi cha cãi mẹ đi làm cảnh sát, bây giờ thì nằm một chỗ rồi báo hai người họ.

Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu như ba mẹ cô mà biết cô dính dáng đến hắc bang thì chắc cô cũng sẽ không được yên thân.
Cô còn đang đắm chìm trong suy nghĩ thì có người vỗ vai, cô giật mình quay lại thì thấy ba mình đang xách thức ăn:
"Đã đến đây sao còn không vào"
"Con đang nhìn mẹ chăm sóc anh hai"
Mẹ cô bên trong vừa nghe tiếng động thì nhìn ra ngoài cửa rồi lên tiếng:
"Hai người còn đứng trước cửa làm gì"
"Dạ dạ con vào ngay đây"
Ba cô vừa bước vào phòng bệnh thì để thức ăn lên bàn rồi lấy cái ghế ra để cho cô ngồi.

Mẹ cô thấy cô dạo này ổn định, tâm trạng không còn như trước nữa thì mới lên tiếng hỏi:
"Con tại sao thằng này lại nằm đây không"
Đây là câu hỏi bà thắc mắc đã rất lâu nhưng vì thấy tâm trạng mấy tuần nay của cô không tốt nên bà không tiện hỏi.
"Tháng trước trong lúc con đang làm việc thì nhận được điện thoại, họ bảo anh hai con vẫn còn sống nhưng trong lúc làm việc gặp một ít bất trắc nên mới như thế này"
Cô vẫn nên giấu ba mẹ chuyện mình đã sớm gặp anh hai nhưng không điện về khai báo, nếu bọn họ mà biết chuyện này thì cuộc đời cô xem như bỏ.
Nói gì chứ, hai cụ sát thủ này mà tung quyền cước thì cô có nước mà mục xương.

Khi trước khi chưa biết được thân phận của bọn họ cô chỉ hơi sợ sợ thôi, bây giờ biết được rồi thì cô không còn dám giỡn mặt với hai con người này nữa.
"Này, sao mấy hôm nay con buồn thế"
"Dạ, không có gì đâu ạ"
"Con định giấu ba mẹ sao?"
"Tại con thấy anh hai gặp nạn nên mới như vậy"
"Con nói xạo"
"Ba và mẹ có nghe vụ bọn kh*ng b* cài bom trên du thuyền hại chết nhiều người giới nhà giàu vào một tháng trước không"
Mẹ cô nghe hỏi thì liền lên tiếng:
"Vụ này rất nổi, ba mẹ mà không biết vụ đó thì xứng đáng với ba từ người tối cổ đấy"
"Một người bạn thân của con cũng được mời tham gia và không mai bị mất tích, đến giờ vẫn chưa tìm được người hay là xác.

Có nhiều người nói anh ấy đã không còn nhưng không hiểu sao con có linh cảm rằng anh ấy vẫn còn sống"
"Chỉ là mà sao con buồn thế này"

"Thật ra thì anh ấy là người đã cùng con kinh doanh, giúp con có đươc vị trí như ngày hôm nay và..."
Cha cô vừa nghe cô nói thì chen ngang lời: "Con thích người ta có đúng không"
Diệp Viên Hy nghe vậy thì gật đầu, bầu không gian cứ thế mà chìm vào yên tĩnh.
Trong lúc mọi người không biết nên nói gì thì đột nhiên có một chị gái không biết từ đâu hớt ha hớt hãi chạy vào phòng bệnh nắm tay anh cô rồi khóc miếu máo:
"Tại sao anh lại như thế này, chẳng phải anh nói khi nào hoàn thành xong nhiệm vụ thì sẽ cưới mẹ con em sao? Anh là một người bội ước, không giữa chứ tín"
ĐÙNG"
"ĐÙNG
"ĐÙNG"
Những lời cô gái này nói ra như sét đánh ngang tay ba người nhà họ Diệp.

Chuyện không giữa chữ tín là điều bình thường còn bội ước rồi cưới mẹ con em là như thế nào.
Thông tin này đến với nhanh và quá lớn khiến cho người nhà họ Diệp không kịp lag.

Ba người ai ấy cũng điều trố mắt nhìn cô gái khóc lóc thảm thiết bằng một đôi mắt bất ngờ và kỳ lạ.
Cuối cùng Diệp Viên Hy cũng lấy lại được hồn thức mà lên tiếng:

"Cho hỏi chị là ai vậy"
Chị gái kia sau khi nghe được tiếng của Diệp Viên Hy thì mới phát giác ra ở đây còn có người nên lập tức nín khóc rồi ngước nhìn.
Ngay giây phút này cô gái cảm thấy thật xấu hổ vì trước mặt có tận ba người đang mình bằng một ánh mắt kỳ quái.
Mẹ của cô bị ánh mắt của cô gái này làm thức tỉnh, rất nhanh sau đó bà liền lên tiếng hỏi:
"Cô là ai vậy, còn nói cái gì mà cưới mẹ con em nữa chứ"
Cô gái kia vừa nghe vậy thì tái mét mặt mài nhưng cũng rất nhanh chóng trả lời:
"Con và anh ấy quen nhau lúc còn ở học viện cảnh sát và thầm yêu nhau từ rất lâu."
Diệp Viên Hy:"Vậy chị cũng là một cảnh sát"
"Chị là cảnh sát nhưng chức vụ không phải đánh đấm mà là điều làm các thủ tục giấy tờ và điều tra án"
"Chị điều tra hiện trường rồi tiềm ra thủ phạm giống như là những thám tử có đúng vậy không"
Cô gái kia nghe cô nói thì khẽ gật đầu thừa nhận..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 149: 149: Chỉ Đang Tồn Tại


"Mặc dù con không làm đặc công hay là đi đánh bắt tội phạm nhưng đã muốn làm một cảnh sát thì việc học võ là không thể qua khỏi.
Chúng con gặp nhau tại học viện và dần yêu nhau nhưng do tính chất công việc nên hai đứa vẫn chưa tính chuyện cưới xin.

Thời gian dần trôi qua, tuổi tác của hai con cũng đẫn một lớn nên chuyện lập gia đình là không thể tránh khỏi.
Trong một lần hai tụi con làm tiệc chia tay để anh ấy đi làm nhiệm vụ thì không mai đã phát sinh quan hệ.

Anh ấy hứa sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ lần này sẽ xin rút khỏi đội đặc nhiệm làm một cảnh sát bình thường rồi sẽ cưới con.
Nhưng không ngờ anh ấy lại gặp chuyện"
Cô gái kia vừa nói vừa khóc thương tâm, còn ba mẹ của cô thì rầu rĩ nhìn nhau.

Còn Diệp Viên Hy thì nhìn ông anh trai của mình đang nằm bất động trên giường ngủ mà thầm than trong lòng:
Ôi trời, không ngờ là mình được lên chức làm cô rồi.

Ông anh hai này đúng là quý hóa quá, làm con gái nhà người ta có bầu rồi bây giờ lại nằm liệt giường như con cá chết ở đây.
Dù gì thì đứa con trong bụng cô gái này cũng là cháu ruột của hai người nên không thể nào bỏ được.

Cô gái ấy cũng sẽ nói đời này chỉ lấy một mình anh hai cô.
Nếu như suốt cuộc đời này Diệp Nghiên Vũ không tỉnh lại thì cô gái ấy cũng nguyện bên cạnh chăm sóc anh hai cô cả đời.
Ba mẹ cô cũng vì câu nói này mà cảm động đến phát khóc.

Cha cô còn nói đợi đến khi nào anh hai của cô tỉnh dậy sẽ ngay lập tức tổ chức đám cưới cho hai người.
Còn anh ấy không tỉnh dậy thì hai người sẽ nuôi cháu, để cô ấy có thể đi tìm hạnh mới cho cuộc đời của mình.
Vậy là mọi chuyện cứ thế mà kết thúc êm đẹp, cô cứ thế mà có thêm một người chị dâu và một đứa cháu.
Vì tình hình sức khỏa của anh hai cô không được tốt lắm lại thêm chị dâu lại mang thai nên ba mẹ cô quyết định chuyển lên đây sống luôn.
Cô đã mua cho ba mẹ cùng chị dâu một ngôi nhà rộng thoải mái gần bệnh viện để tiện đi lại chăm sóc bệnh nhân.

Với lại căn nhà kia của cô có rộng nhưng nơi đó cô ở cùng Diệp Tử Kiệt và cô bạn thân Mạn Mạn, còn Duy Khánh, Chước Tư, Tỉnh Lâm, Hàn Mặc và Châu Khải Hiên thỉnh thoảng cũng sẽ ghé đó để nói với cô một vài chuyện cần giải quyết.
Hoặc lâu lâu mấy người đó cũng có thể ngủ lại vì chổ ở của cô rộng rãi, nhà ở mặt tiền của thành phố lớn nên tiện đường mà tấp vào.

Kể từ khi khôi phục trí nhớ cô đã cho người dọn dẹp để mấy người đó mỗi người ở một phòng.

Biệt thự trên núi thì khá xa nên bất tiện khi đi lại, vì thế mà mọi người chuyển địa điểm đến nhà cô.

Để ba mẹ ở chung nhà rồi nhìn thấy đám người mặt đồ đen đi ra đi vào, lúc nào cũng mang cái bộ mặt nguy hiểm thì không tiện cho lắm.

Ở lại nói chuyện được một lúc rồi thì cô quay trở về biệt thự, trên đường đi cô còn bật điện thoại lên xem những gì đang diễn ra ở nhà của mình.
Trong điện thoại cô thấy một bóng dáng nhỏ bé đang âm thầm nhìn xung quanh rồi bước vào phòng làm việc một cách cẩn thận để tìm kiếm gì đó trong đống giấy tờ lộn xộn trên bàn.

Người đó còn kỹ đến nổi đeo cả bao tay.
"Xem ra mình đã để bọn chúng tự tung tự tác quá lâu rồi nhỉ, thời cơ thu lưới đã đến rồi"
Cô láy xe thẳng đến căn biệt thự rồi tiến thẳng lên phòng làm việc.
Cánh cửa vừa mở, hình ảnh một cô bé đang cẩn thận lục lọi giấy tờ đập thẳng vào mắt cô.

Cô bé vừa nghe có tiếng động thì giật mình rồi ngước đầu lên nhìn cô, hai người bốn mắt chạm nhau.

"Chào tiểu Khả Ái, cái tên đẹp nhưng con người thì không đẹp tí nào"
"Chị, tại sao chị lại"
"Muốn qua mặt bà chị đây à, em còn non lắm"
Tiếp đến là một số người làm từ bên ngoài đi vào bắt cô bé lại.
"Các người cứ giao đứa bé cho Diệp Tử Kiệt để thằng nhóc đó tự giải quyết, dù sau đi nữa đứa bé này cũng là do nó mang về"
Cô biết thế giời này không dễ sống, con đường cũng đầy những sát thủ đường đua, việc cài người vào để thăm dù hay hảm hại đối thủ cũng là điều bình thường nhưng có điều cô nhóc này chỉ là một đứa trẻ.
Bỏ chuyện này ra sau đầu rồi cô lập tức đi về phòng ngủ, cuộc sống không có anh làm cô rất mệt mỏi nên giờ cô không còn tâm trạng để quan tâm đến những chuyện xung quanh.
Những việc cô đang làm chỉ là đang gồng mình để gánh vách Hàn thị thay anh, quản lý ước mơ của cô Mạn Hy Dạ.

Hiện giờ Diệp Viên Hy cô chỉ đang tồn tại mà thôi..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 150: 150: Di Chúc


Sáng hôm sau:
Trong lúc cô đang ăn sáng để chuẩn bị đi làm thì Diệp Tử Kiệt từ bên ngoài bước vào rồi vào bàn ăn.

Người làm trong nhà cũng nhanh chóng dọn cho cậu một phần đồ ăn sáng.

"Chị"
"Có chuyện gì mà tiếng chị của em nghe thân thiết quá nhỉ"
"Em không muốn làm việc ở tổ chức nữa"
"Tại sao"
"Thù đã trả được nên em không còn gì lưu luyến với hắc đạo nữa"
"Vậy em tính làm gì, đi móc bọc kiếm sống à"
"Em muốn theo chị học kinh doanh"
"Em thật sự muốn chuyển sang làm ăn lương thiện"

"Chị nói như trước gì em chỉ toàn làm những việc ác không vậy"
"Nể tình em là đứa em trai duy nhất của chị nên chị đây sẽ đích thân truyền dạy hết kinh nghiệm kinh doanh mà mình biết cho em"
"Em cảm ơn chị"
"Thằng nhóc này trưởng thành rồi cơ, hôm nay còn biết cảm ơn nữa chứ"
! ! ! !.

Ăn sáng xong thì hai người đến công ty làm việc, cô còn đặc biệt cho người chuẩn bị một chổ làm việc ngay trong phòng tổng giám đốc và kế bên cạnh cô để tiện trao đổi.

Khi đi hợp thì cô cũng đưa theo cậu, hai người được xem như là hình với bóng vậy.

Buổi chiều hôm nay trong lúc đang làm việc thì có một vị luật sư đến tìm.

Luật sư Trương: "Cô có phải là Diệp Viên Hy không"
"Đúng vậy"
Vị luật sự Trương vừa nghe cô nói xong thì lấy trong cặp ra một tệp giấy tờ đưa lại cho cô.

"Đây là di chúc mà Hàn tổng để lại, cách đây không lâu cậu ấy đến tìm tôi và nhờ tôi làm cái này.

Nếu như cậu ấy không mai mất tích hay gặp chuyện bất trắc mà qua đời thì tất cả tài sản cậu ấy sở hữu sẽ được chuyển nhượng cho cô.

Tất cả hồ sơ cậu ấy đã làm xong, hiện giờ chúng tôi chỉ cần chữ ký của cô để xác nhận"
Luật sư đi rồi để lại cô một mình trong căn phòng làm việc:
"Hàn Chiêu Dạ, anh đúng là giỏi thật, còn dám để lại di chúc nữa chứ"
Vừa nói nước mắt cô vừa rơi, cô đã cố gắng để kìm nén cảm xúc của bản thân nhưng nó không nghe theo cô.

"Ai cần tài sản của anh chứ, em chỉ cần anh quay trở lại với một con người, một cơ thể lành mạnh mà thôi"
Được một lúc sau thì Diệp Tử Kiệt bước vào, trên tay còn cầm 2 tách cà phê, thấy cô ngồi như người mất hồn thì cậu lên tiếng:
"Chị, vị luật sự lúc nãy đến đây có chuyện gì vậy, có ai kiện công ty của chúng ta à"
Giọng nói của cậu khiến cho Diệp Viên Hy giật mình, rất nhanh sau đó cô đã lấy lại được sắc thái thường ngày của mình:
"Làm gì có ai rảnh rỗi mà đi kiện chúng ta chứ"
"Vậy vị luật sự lúc nãy đến đây làm gì"
"Ông ta đến về chuyện di chúc"
"Di chúc???"
"Ba mẹ của chị định truyền mãnh đất dưới quê lại cho chị à"
"Sao cái đầu của em nghĩ toàn những chuyện gì đâu không vậy"
"???"
"Không lâu trước đây Hàn Chiêu Dạ có lập sẵn di chúc nên hôm nay vị luật sư ấy mới đến đây"
Lời nói của cô vừa dứt thì trong phòng lập tức rơi vào trạng thái yên lặng, chẳng ai lên tiếng nữa.

Hơn ai hết cậu hiểu ba chữ Hàn Chiêu Dạ chính là vết thương to lớn và nỗi nhớ nhung sâu sắc của Diệp Viên Hy.

Hôm nay sau khi tan làm cô không về thẳng biệt thự mà chạy ra biển, cách đây hai ba ngày trước cô mới mua được một căn nhà có mặt tiền hướng ra biển rất đẹp.

Nếu đổi lại người khác là cô khi đối mặt với những chuyện đó thì chắc sẽ ghét biển lắm vì mỗi lần nhìn thấy biển sẽ nhớ lại những chuyện đau thương, nó như là một cơn ác mộng theo họ dai dẵn.

Còn cô thì lại khác, cô hận biển vì nó đã cướp đi người cô thương nhưng cô cũng rất yêu biển vì đó là nơi anh ngủ, là nơi anh tồn tại.

Mặc dù cô luôn không tin vào việc anh đã nằm ở nơi tận cùng của biển sâu nhưng sự thật nó vốn là như vậy, cái cô luôn hy vọng chỉ là ảo tưởng của bản thân mà thôi.

Vừa về đến căn hộ mới thì cô đi dạo một vòng quanh đây, khi mới vừa mua được căn hộ này thì cô đã thuê người qua đây quét dọn, trang trí và chuẩn bị vài đồ dùng sinh hoạt nên hiện giờ cô đã có thể sống ở đây.

Cảm thấy nơi này vừa ý mình thì cô mới đi tắm, tắm xong thì cô lấy vài chai rượu ra phía trước căn hộ nơi có hướng nhìn ra biển.

.
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 152: 152: Đệ Nhất Sòng Bài


Đã hai ngày trôi qua nhưng mọi người vẫn không thấy bóng dáng của Diệp Viên Hy xuất hiện.
Kể từ khi cô trốn ra biển quậy thì dường như đã trở lại bình thường, mọi người ở gần cô ai cũng biết tuy bên ngoài cô vẫn đi làm, vẫn sinh hoạt và sống như bình thường nhưng ai cũng ngầm hiểu cô chỉ là không muốn để mọi người lo lắng nên mới như thế.
Ngoại trừ dòng tin nhắn ngắn gọn từ hôm trước Diệp Viên Hy nhắn cho Diệp Tử Kiệt ra thì chẳng còn một tin tức nào khác, mọi người sự cô sẽ nghĩ quẩn nên bắt đầu lo lắng.
Chiếc vòng tay mà Lâm Mạn Mạn tặng cho cô có gắn định vị nhưng nó không mai đã bị cô đánh rớt và chìm dưới biển.

Trong lúc mọi người ai cũng lo sốt vó chạy đi tìm cô thì Diệp Tử Kiệt mới nhớ ra một chuyện.
Lúc trước để phòng trừ những trường hợp như thế này nên khi đi mua điện thoại mới cho cô thì Mạn Mạn đã lén kêu cậu gắn định vị vào điện thoại.
Chuyện này chỉ có một mình cậu và Lâm Mạn Mạn biết thôi, sống trong một môi trường như thế này thì sự cẩn trọng là trên hết, bất kì những người bạn thân thiết nào xung quanh ta cũng có thể đâm ta một nhát.
Không có sự tin tưởng và cẩn trọng nào là tuyệt đối cả nên trong lúc mấy người kia đang đi tìm ở những địa điểm khác nhau thì cậu và Mạn Mạn đi theo định vị.
Theo chỉ dẫn hai người đến một căn hộ không lớn ở nằm ở gần bờ biển.

Diệp Tử Kiệt đứng trước cửa gọi tên cô được một lúc nhưng không nghe tiếng động gì cả.
Lâm Mạn Mạn thấy vậy thì gõ cửa nhưng tay chỉ vừa mới chạm vào thì cánh cửa liền hé ra.

Cứ vậy người người vào nhà, cánh cửa phòng được mở ra, ánh sáng từ bên ngoài kết hợp với đèn ngủ kẽ hắt vào người nằm trên giường.
Vừa chạm vào người của cô thì Mạn Mạn khẽ giật mình vì độ nóng của bạn mình, ngay lập tức cô nàng la lên:
"Tử Kiệt, Viên Hy ở trong đây, nhanh lên chúng ta phải đưa cô ấy đến bệnh viện"
3 ngày sau, khi cô mới vừa tỉnh dậy thì điều đầu tiên không phải là trong căn phòng ngủ của mình mà là một nơi có đầy đủ ánh sáng.
Đợi các bác sĩ kiểm tra tình trạng sức khỏe xong thì ba với mẹ cô hai người ngồi ở hai bên giường bắt đầu giảng đạo, những câu từ đại loại như là chửi cô ngu ngốc vì không chăm lo được cho bản thân và làm cho mọi người lo lắng.
Ở bệnh viện được nữa tháng thì cô khôi phục lại tình trạng sức khỏe hoàn toàn mới được xuất viện và cuộc sống cũng quay trở lại nhịp sinh hoạt bình thường.
Hôm nay đang trên đường đi công tác thì Diệp Viên Hy mới nhớ lại hình như lâu rồi mình chưa có đi khảo sát tình hình các sòng bạc.
Hôm nay cô không lấy danh là một bà chủ hay gì cả mà cô chỉ lấy danh khách hàng mới đến chơi thôi.
Vừa mới bước vào sòng bài thì cô đã lao vào chơi hết mấy ván nhưng lần nào cũng thua thảm hại.

Cái cảm giác hy vọng rồi lại thất vọng làm cho cô có chút khó chịu.
Diệp Tử Kiệt đứng kế bên ủng hộ hết mình vậy mà nhìn bà chị thua một cách thảm hại thì cậu lại cảm nhục nhã.

Cuối cùng cậu không chịu được nữa mà bay vào nhập cuộc cùng với bà chị của mình.
Dưới sự giúp đỡ của cậu thì chẳng bao lâu Diệp Viên Hy đã tiếp thu được không ít kỹ thuật chơi bài mới và thắng đậm.

Ôi ôi cái cảm giác thắng bài đúng thật tuyệt vời.

Kể từ hôm ấy dù là lúc buồn, lúc vui, lúc chán nản hay mệt mỏi cô cũng đều đến sòng bài của mình giải khuây, thỉnh thoảng còn giả dạng rồi đến sòng bài của đối thủ gớp vui.
Nhưng có một đều kì lạ là kể chuỗi thua liên hoàng khi mới gia nhập vào chơi thì những lần sau cô liền thắng đậm, có nhiều sòng bài phải cho người đuổi cô ra và áp chế không cho vào chỉ vì lý do thắng qua nhiều.
Có nhiều người nói cô gian lận nhưng chẳng tìm ra được cô gian lận chổ nào nên cuối cùng cũng đành thôi.

Nhưng mà con người ta quá tài giỏi cũng khiến cho người khác ganh tỵ rồi kiếm chuyện.
Mấy kiểu người muốn làm hại cô đều bị Diệp Tử Kiệt cho người cảnh cáo rồi đã văng ra chuồng gà, lâu dần người trong giới bài bạc người ta thường gọi cô với cái tên là đệ nhất sòng bài.
2 năm sau:
Hôm nay vẫn như mọi khi, cô đang ở trong sòng bài thì có tiếng điện thoại reo:
"Có chuyện gì thì nói nhanh lên, bà chị của em đang bận đấy"
"Chị đang chơi bài"
"Ừ, đang thắng đậm"
"Còn nữa tiếng nữa là công ty của chúng ta có cuộc hợp"
"Sao nữa"
"Chị biết có cuộc hợp vậy mà giờ này vẫn đang ở sòng bài"
"Được rồi, được rồi chị về đây, em đừng có giống như ông cụ non tối ngày cứ lảm nhảm mãi nữa".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Yêu Thầm Vợ Cũ
2.

Bác Sĩ Kiều Xin Đừng Manh Động
3.

Đại Chúa Tể
4.

Vị Ương
=====================================
"Chị chơi như vậy không sợ có ngày thua đến sạt nghiệp"
"Bà đây mà thua thì cái danh đệ nhất sòng bài đã sớm bị văng ra chuồng gà rồi"
Nói xong thì cô cúp điện thoại, chờ cho đến khi hoàn thành xong ván bài này rồi thì đi thẳng ra ngoài chạy thẳng đến công ty..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 153: Chương 153


Mọi người vừa tập trung đầy đủ ở phòng hợp thì cô đến, Diệp Tử Kiệt vừa thấy cô thì thở phào một hơi.
Kể từ khi biết chơi bài thì thời gian ở sòng bạc của Diệp Viên Hy còn nhiều hơn ở công ty, nhưng cũng mai mắn là cô luôn giữ sự công bằng giữa chơi bài và làm việc.
Trong công việc cô rất tận tình chỉ dẫn những kinh nghiệm làm ăn của mình cho Diệp Tử Kiệt.

Vừa hợp xong thì cô cùng cậu về phòng làm việc.
"Chị tính khi nào sáp nhập Hàn thị vào Mạn Hy Dạ"
Nếu như người còn sống thì đã về rồi, hai năm nay cậu luôn biết cô vẫn nhớ đến anh.

Phong Dạ hay Hàn thị cô cũng đều để lại, mọi thứ của anh cô vẫn luôn giữ như vậy vì Diệp Viên Hy vẫn chờ đến một ngày nào đó anh sẽ trở về.
"Khi nào rảnh thì sẽ sáp nhập"
"Chị đã nói như vậy bao nhiêu lần rồi"

"Cũng không nhớ nữa, mà này màu trắng không hợp với nhóc lắm nhỉ"
"Chị nói tóc em"
"Ừ"
"Màu này là bạch kim chứ có phải màu trắng đâu"
"Nó là màu trắng hay bạch kim đều không hợp với em"
"Chị đừng có mà đi theo túng tâm lý để em nhuộm tóc màu xanh giống chị"
"Xì, chị em chúng ta có chung một màu tóc không phải đẹp lắm sao?"
"Dù chị có nói thế nào thì em vẫn thích màu tóc hiện tại của mình"
"Em thích màu gì thì kệ em"
..."
Từ trận sốt ở căn hộ ngoài biển thì cô như trở thành một con người khác vậy, cô không còn dè dặt hay sợ một cái gì cả.

Một con người phóng khoáng, kiêu ngạo, ngang tàn và luôn làm theo những gì mình thích.
Chỉ có khi ở chung với người thân thì cô mới thu liễm bản thân của mình lại.

Mái tóc dài đen lúc trước được thay bằng một mái tóc ngắn ngang vai màu xanh, cách ăn mặt cũng trở nên thời thượng và cá tính.
Diệp Viên Hy bây giờ giống như một học sinh đang trong tuổi nổi loại vậy.

Nếu như có người làm không vừa ý hay muốn kiếm chuyện thì cô sẽ sẵn sàng đấu võ mồm và thậm chí có thể đánh người.

Cô hiện giờ cứ là bản thân mình, không sợ ai hay phải dè dặt ai cả.

Trong giới thương trường đa số ai cũng kính trọng vì hiện tại cô là một trong số ít những người phụ nữ có sự nghiệp kinh doanh thành công một cách rực rỡ khi chưa đến ba mươi tuổi.
Vừa mới bước vào phòng làm việc của mình thì cô đã thấy một bó hoa hồng đỏ đang nằm trên bàn, không hiểu sau khi nhìn nó cô lại thấy cực kỳ gai mắt.
Thế là Diệp Viên Hy không ngừng ngại mà đem nguyên một bó hoa quăng vào thùng rác rồi quay người lại nhìn Diệp Tử Kiệt:
"Sao này còn nhận hoa nữa thì đừng trách chị đây đuổi việc nhóc"
"Người ta đã nhọc công theo đuổi vậy mà sao chị phũ phàng quá vậy"
"Sao, chị có bảo anh ta theo đuổi chị không"
"Mà em chẳng hiểu anh ấy có bị mù hay không nữa mà lại đi theo đuổi chị"
"Vậy em đi mà bảo anh ta khám mắt"
"Haiz...!đúng là tính nóng như kem mà"
"Nói gì thế"
"Em nói chắc là mắt của anh ta bị mù thật rồi nên mới nhìn trúng chị"
"Nhóc mà nói nữa thì có tin một lát bà đây ném nhóc vào thùng rác luôn không"
"Tin"
Trước giờ người ta nói sốt đến hỏng não cậu còn không tin nhưng khi nhìn thấy bà chị của mình thay đổi 360 độ kể từ khi bị sốt thì cậu tin cụm từ này chính xác một trăm phần trăm.
"Hình như ở phía Tây thành phố, gần một chi nhánh của Mạn Hy Dạ mới mở một sòng vài mới, nghe nói nơi đó chỉ mới mở được một năm nhưng lại cực kì phát triển"

"Chị lại muốn đến đó quậy phá việc làm ăn của người ta à"
"Ây da, bà chị của em chỉ muốn đến đó chơi vài ván để ủng hộ việc làm ăn của người ta thôi mà"
"Ủng hộ???, theo em thấy thì chị đi đến đó để phá chuyện làm ăn của người ta thì có"
"Có cần phải nói những lời làm tổn thương đối phương như vậy không"
"Em thấy chị đây mà đi ủng hộ người ta thì cái danh đệ nhất sòng bài vứt sọt rác được rồi đấy"
Có ai không biết Diệp Viên Hy có một vận mai vô hạn, một khi bước vào sòng bài chỉ được vài tiếng là bị người ta đuổi ra vì cứ chơi thắng mãi.
Cô mà đến sòng bài nào thì chủ sòng bài đó thiếu đều chỉ muốn đốt phong lông để đuổi người đi.

Trong vòng hai năm qua cũng có rất nhiều người chơi bài nổi tiếng muốn cá cược với đệ nhất sòng bài.
Nhiều người vì chỉ muốn thắng được cô mà đánh cược rất nhiều tiền thậm chí là toàn bộ tài sản mình có được và cuối cùng thứ họ nhận lại được chỉ là sự thua cuộc..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 154: 154: U Não


Buổi trưa sau khi giải quyết những việc quan trọng của công ty rồi thì cô tan làm còn số việc còn lại thì giao cho Diệp Tử Kiệt giải quyết.
Hôm nay cô không về nhà, không lang thang ở mấy sòng bài mà nơi đến là bệnh viện.

Đứng trước cửa phòng nhìn thấy Diệp Nghiên Vũ vẫn nằm trên giường bệnh mà cô buồn rầu.
Còn đang định rời đi thì cô thấy ở phía đằng xa có một cô gái đang bế theo một đứa trẻ tiến lại.

Đứa trẻ ấy là một bé gái có tên Diệp Mẫn, là con của Diệp Nghiên Vũ, mỗi lần nhìn thấy đứa cháu này thì cô chỉ muốn nựng hai cái má bánh bao của bé thôi.
Ở lại hỏi thăm rồi chơi với mọi người được một lúc thì cô rời khỏi phòng bệnh rồi đến một phòng khám riêng của một bác sĩ nổi tiếng ở bệnh viện.

Bác sĩ Lý vừa nhìn thấy thì bảo cô ngồi xuống ghế rồi hỏi thăm:
"Dạo gần đây cô có thấy bản thân mình có gì bất thường hay không"
"Triệu chứng đau đầu vào buổi sáng và buồn nôn ngày càng nặng hơn, cơn buồn ngủ có thể ập đến bất cứ lúc nào, các hành vi và tính cách một cách thất thường, thỉnh thoảng còn thấy ảo giác nữa."
"Nếu cô không thực hiện điều trị và phẩu thuật cắt bỏ khối u thì thời gian còn sống không được bao lâu, nó đang ngày càng phát triển và dần thoát khỏi sự khống chế của chúng tôi.
Tôi biết điều này là quyền riêng tư và sự lựa chọn bệnh nhân nhưng tôi xin hỏi cô một câu có được không"
"Bác sĩ cứ hỏi"
"Đa số những bệnh nhân từ chối điều trị và phẩu thuật là do họ không có đủ điều kiện kinh tế, còn cô hoàn toàn có đủ khả năng chi trả nhưng lại không điều trị"
"Người ta muốn sống khi cuộc sống có ý nghĩ, còn cuộc sống của tôi chỉ là sự tồn tại.

Mỗi một ngày trôi qua thì khói u trong não của tôi sẽ càng phát triển, điều đó cũng đồng thời ngày tôi gặp anh ấy ngày một gần.

Có phải bác sĩ nghĩ tôi là một người tiêu cực có đúng không?"
"Người ra đi lúc nào cũng luôn mong muốn người ở lại được vui vẻ, hạnh phúc"
"Muốn người ở lại vui vẻ hạnh phúc vậy thì người đó đừng ra đi"
"Tôi biết mình không khuyên nổi cô nhưng tôi vẫn muốn nói rằng cô nên tiếp nhận điều trị và phẩu thuật cắt bỏ khối u ở não"
"Nếu bây giờ tôi tiếp nhận điều trị thì sẽ sống được bao lâu, sao phẩu thuật có để lại biến chứng gì không"

"Không phẩu thuật cô có thể sống thêm một năm hoặc ít hơn còn phẩu thuật thì sẽ sống được hai hay ba năm.

Do lúc trước cô không chịu điều trị sớm mà chỉ uống thuốc để khống chế tình trạng nên hiện giờ khối u đã rất lớn và nó đang chèn ép dây thần kinh.

Sau phẩu thuật có thể để lại các di chứng như mất trí nhớ, thần kinh không ổn định, tay hay chân có thể không cử động được hoặc tệ hơn nữa là cô có thể rơi vào tình trạng mất tỉnh táo hoặc điên loạn,...!đó là các tình trạng mà cô có thể gặp"
Cuộc sống như vậy thì tôi thà chết sớm còn hơn"
"Cô Diệp, cô đừng có nghĩ tiêu cực như vậy được không, ba mẹ và nhiều người thân xung quanh cô, họ không muốn cô chết đâu"
"Thà để họ chứng kiến cảnh tôi chết còn đỡ hơn để họ phải lo lắng, chăm sóc một kẻ có nguy cơ phát điên hoặc hằng ngày nhìn thấy tôi đau đớn, bị dày vò vì bệnh tật, điều đó có lẽ còn tàn ác hơn đối với họ"
"Cô đúng là cứng đầu mà"
"Xin bác sĩ đừng thông báo cho bất cứ người thân nào của tôi biết về chuyện này"
"Được rồi, bây giờ tôi sẽ kê cho cô một số thuốc khống chế khối u phát triển và giảm đau mỗi khi tái phát bệnh"

"Cám ơn bác sĩ"
"Tôi nghĩ là cô nên nhuộm lại màu tóc"
"???"
"Màu xanh rất hợp với cô nhưng mà nó có hơi nổi bật"
"Ồ, tôi chỉ thích màu xanh mà thôi"
Lấy thuốc xong thì cô lái xe về phía tây của thành phố, trong đầu không ngừng nghĩ về những ván bài tiếp theo của mình.
Một lần nữa cái danh đệ nhất sòng bài của bản thân cô sẽ lại được bùng cháy ở nơi đó, vừa nghĩ thôi thì cả người lại hào hứng.
Đang trong trạng thái vui vẻ thì cô lại cảm thấy buồn, chắc một thời gian nữa phải thuê tài xế vì sắp tới cô có thể sẽ nhìn thấy ảo giác nên việc lái xe sẽ rất nguy hiểm..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 155: 155: Tìm Đối Thủ Xứng Tầm


.
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 156: 156: Cái Ôm


Quả thật kế quả không nằm ngoài dự đoán của cô, cứ chơi 5 ván bài thì điều thắng hết cả 5 ván.
"Cái danh đệ nhất sòng bài của tôi không phải chỉ là hư danh có đúng không"
"Cô Diệp đây quả thật là một kỳ tài trong giới bài bạc"
"Quá khen"
"Có chuyện gì vậy"
Lúc này không biết từ đâu lại xuất hiện ra một người trong khá điển trai.

Lãnh Thu Nguyệt vừa thấy thì liền chạy về phía người đàn ông ấy, miệng thì gọi:
"Anh hai"
Lãnh Minh Kỳ vừa đi vừa vuốt nhẹ mái tóc của em gái mình một cách đầy cưng chiều rồi bước đến chổ của Diệp Viên Hy.

"Cô tự xưng mình là đệ nhất sòng bài"
"Không phải tự xưng mà là người trong giới đặt cho tôi"
"Tôi không tin một bật thầy danh tiếng trong giới bài bạc lại đến chổ nhỏ nhoi này của chúng tôi"
"Tin hay không tin thì kệ anh"
"Tôi có thể chơi với cô 3 ván được không"
"Hai anh em của các người chơi tôi đấy à"
Hết em gái rồi lại đến anh trai đồi chơi với cô, cái này thì không thể nào nghi ngờ cái gọi là huyết thống được rồi.

Còn cái thằng nhóc Diệp Tử Kiệt kia ngủ ở đâu rồi không biết nữa.
"Cậu ta không chơi với cô vậy tôi chơi với cô"
Lúc này từ trên cầu thang phát hiện ra một giọng nói quen thuộc, giọng nói mà Diệp Viên Hy nhớ nhung.
Giây phút người đó xuất hiện thì cả người cô như tê liệt, cảm xúc đè nén hai năm cớ như vỡ òa, đôi chân nặng như chì không thể nào duy chuyển được.
Đôi mắt dần hằng lên những tia đỏ, nước mắt không hiểu sao lại chực chờ rơi, miệng cũng không nhịn được mà lẩm bẩm:
"Hàn Chiêu Dạ là anh, anh vẫn chưa chết, anh đã trở về rồi"
Đến khi người đàn ông đó tiến đến thì cô đột nhiên chạy thật nhanh đến rồi ôm anh, nước mặt không nhịn được mà rơi lã chã, từng tiếng nức nỡ mong manh dần rõ ràng hơn:
"Hàn Chiêu Dạ, sao đến bây giờ anh mới về, anh có biết là em rất nhớ anh không, nhớ đến muốn điên"
Hành động của cô khiến những người ở đây bất ngờ, khi nãy cô nhanh đến nổi người đàn ông bị cô ôm không kịp phản ứng.

Không gian xung quanh bị một màn này làm cho tĩnh lặng, thoáng chốc trong sòng bài chỉ còn động lại tiếng khóc và tiếng nức nỡ của người con gái mà thôi.

Đột nhiên được con gái ôm khiến anh có cảm giác muốn đưa tay lên đẩy đối phương ra nhưng kỳ lạ là khi tay của anh chỉ mới chạm vào người cô gái thì lại có cảm giác không nỡ đẩy.
Cái ôm này khiến cho anh không có cảm giác bài xích, chán ghét mà người lại còn thấy ấm áp vì thế nên bàn tay của anh cứ mãi lơ lững trên không trung và cuối cùng vổ nhẹ vào tấm lưng đang run rẩy như muốn an ủi đối phương.
Lãnh Thu Nguyệt đứng gần đó nhìn thấy cử chỉ dịu dàng của anh dành cho cô thì có phần không cam lòng.

Từ trước đến nay Huân Phong không bao giờ có bất kỳ cử chỉ hay tiếp xúc quá thân thiết với người lạ, kể cả người đó là đàn ông hay phụ nữ.
Chỉ có anh hai của cô ta là Lãnh Minh Kỳ và cô ta mới có thể gần gũi và nói chuyện như những người bạn thân mà thôi.

Trước kia có rất nhiều cô gái muốn tiếp cận anh như bọn họ điều thất bại, anh luôn luôn chỉ đối tốt với một mình cô ta mà thôi.
Vậy mà bây giờ lại xuất hiện một cô gái có thể ôm anh mà anh lại không hề có bất cứ hành động nào gọi là xa cách, ngược lại anh còn nhẹ nhàng vô lưng cô gái ấy và cái cử chỉ dịu dàng kia nữa.
Diệp Viên Hy ôm anh khóc được một lúc thì cảm nhận được xung quanh đây có rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình, lúc này cô mới nhớ là mình ở nơi đông người nên vội buôn anh ra rồi lao nước mắt.
Cảm giác ấm áp đột nhiên biến mất khiến Huân Phong cảm giác có chút hục hẫn nhưng rất nhanh anh nghĩ là hôm nay mình bị điên rồi nên mới có suy nghĩ như vậy.
Lao nước mắt xong cô mới ngước mắt lên nhìn người đàn ông trước mặt rồi lên tiếng:
"Sao anh không trở về?"
"Trở về??? Cô nhận nhằm người rồi thì phải"

"Không, rõ ràng anh là Hàn Chiêu Dạ"
Lãnh Thu Nguyệt đứng gần đó không chịu nỗi nữa nên đi về phía người đàn ông:
"Anh ấy tên Huân Phong chứ không phải Hàn Chiêu Dạ"
Chỉ một câu nói đơn giản khiến cho Diệp Viên Hy có cảm giác bản thân mình như bị rơi vào hố băng.

Nhưng nhìn kỹ lại thì gương mặt, ánh mắt, đôi môi này chính là của Hàn Chiêu Dạ.
Không biết sao đột nhiên trong đầu cô có một ý nghĩ, chắc có lẽ do cô nhớ anh quá nên bây giờ sinh ra ảo giác luôn rồi.

Nếu anh còn sống thì chắc chắn đã trở về rồi, nếu người này là anh thì sao lại không nhận ra cô chứ..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 157: 157: Là Anh


Ổn định lại cảm xúc của mình xong thì Diệp Viên Hy lên tiếng:
"Anh tên là Huân Phong đúng không?, tôi với anh cùng chơi một ván bài"
"Được"
Có vẻ như lần này không được mai mắn cho lắm, cô chơi với anh được 3 ván bài thì thua hết cả ba ván.

Trong lúc chơi bài Diệp Viên Hy cứ lén nhìn anh mãi.

Nếu như do bệnh của cô nên khi nãy cô mới nhìn nhắm thành người đàn ông này là Hàn Chiêu Dạ nhưng mà có bị bệnh hoa mắt thì chỉ một thời gian sao sẽ hết chứ còn đằng này cô đã nhìn cũng lâu rồi mà vẫn không thấy người đàn ông trước mặt này có gì khác so với cái nhìn ban đầu.

Không được cô phải câu giờ đợi đến khi Diệp Tử Kiệt đến xác nhận.

Nếu thật sự người đàn ông này là Hàn Chiêu Dạ thì cô cũng không biết cảm xúc của mình là gì nữa.

Vui vì được gặp lại anh hay buồn vì thời gian ở bên anh không còn nhiều nữa.

"Chị lại đến đây quậy nữa hay gì vậy"
Lúc này Diệp Tử Kiệt xuất hiện, cậu vừa nói vừa đi về phía cô:
"Sao suốt ngày chị cứ đi phá việc làm ăn của người khác mãi vậy, hết phá của nhà lại đến phá của! "
Cậu chưa kịp nói hết lời thì bị cảnh tượng phía trước mắt làm cho kinh hôn, người đàn ông đang ngồi ở sòng bài không phải là mà bà chị của cậu luôn nhớ mong hay sao?
Người tưởng chừng đã ngủ trong lòng đại dương vào hai năm trước bây giờ lại xuất hiện ở đây, tin này đúng là sốc thật.

Nhìn thấy gương mặt như không tin vào những gì xảy ra trước mắt thì Diệp Viên Hy khẳng định mình không bị hoa mắt nhưng dường như anh đã quên mất cô rồi nên hiện giờ không thể nào hấp tấp nhận người thân được.

Trước khi chứng thực được thân phận của người đàn ông này cô không thể hù dọa cho người ta sợ chạy mất được, à mà người có bản tính như anh thì làm sao mà dể bị dọa sợ được chứ, chỉ có điều ấn tượng của anh đối với cô sẽ bị sụt giảm mạnh mà thôi.

Việc giữ hình tượng là một việc rất quan trọng vì thế chưa để Diệp Tử Kiệt kịp nói gì là cô đã đứng dậy chào mọi người rồi nhanh tay nhanh chân kéo thằng nhóc này ra khỏi sòng bài.

"Chị, chẳng phải người đó là
"Chuyện này chúng ta cần phải chứng thực lại mới được, mặc dù rất hiếm như trên thế giới này vẫn có vài trường hợp hai người không có quan hệ tương thích như vẫn giống nhau.

Hoặc cũng có thể đó là anh hay em ruột thất lạc của Hàn Chiêu Dạ, trên trái đất này có rất nhiều chuyện có thể xảy ra
"Sống đến giờ em mới biết bà chị của mình có khả năng tưởng tượng ra mấy câu chuyện như vậy"
"Chàng trai trẻ, nhóc bớt nói móc người ta lại giúp chị"
"Em đây chỉ thích nói móc chị chứ không hề nói móc người khác"

"!.

"
"Được rồi em không nói móc chị nữa, chuyện này em sẽ điều tra và có kết quả sớm nhất có thể"
Sau đó hai người lên hai chiếc xe rồi về, trước khi chạy đi cô còn quay người lại nhìn sòng bài một cái, môi nở nụ cười.

"Chờ đó, tôi sẽ còn quay lại nơi này"
Đã lâu lắm rồi cô chưa từng nếm trãi được cảm giác thua bài, thua ba bàn này làm cho cô tốn khá nhiều tiền nhưng không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy vui.

Nếu thật sự anh còn sống và quên đi cô thì cũng không sao, nhớ lại một người sắp chết thì chỉ thêm đau lòng mà thôi.

Cảm giác người mình yêu thương biến mất trước mặt mình thật sự rất đau, một mình cô chịu cảm giác đó đã đủ rồi nên cô không muốn anh cũng giống như mình.

Quả thật tốc độ điều tra của Diệp Tử Kiệt rất nhanh, chỉ mới sáng hôm sau thôi mà đã có kết quả.

Nhìn cái mail trong điện thoại mình mà lòng cô khẽ gợn sóng, trong đây là toàn bộ tất cả những gì về người đàn ông ngày hôm qua.

Ngón cái khẽ lướt trên màn hình điện thoại, do dự được một lúc thì cuối cùng Diệp Viên Hy cũng ấn vào mail
Nội dung trong file chỉ ngắn gọn là:
Người đàn ông có tên Huân Phong, vào hai năm trước anh tình cờ gặp được Lãnh Minh Kỳ và Lãnh Thu Nguyệt rồi kết thành bạn thân từ đó cùng nhau lập nghiệp gầy dựng nên sòng bài.

Còn hoàn cảnh và ba người họ gặp nhau như thế nào thì đó là một ẩn số nhưng thời gian ba người họ gặp nhau lại trùng hợp với thời gian anh mất tích.

Đến đây chẳng cần động não nữa cũng biết được sự thật còn về việc anh không nhận ra cô thì chắc là gặp tai nạn trên biển hay một lý do gì đó khiến anh mất trí nhớ.

.
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 158: 158: Phận Đời Trớ Trêu


Xác nhận người đó chính là Hàn Chiêu Dạ rồi thì cô thoát ra file rồi soạn một tin nhắn gửi cho Diệp Tử Kiệt:
Chuyện này nhóc không được nói cho đám Chước Tư hay bất kỳ ai biết, đây là bí mất giữ hai chúng ta"
"???"
Anh ấy hiện giờ đang bị mất trí nhớ, nhóc hãy thử tượng tưởng ra đám người kia mà biết lão đại của mình còn sống thì sẽ như thế nào"
"Thì ra chị sợ phu quân của mình bị dọa cho chạy mất"
"Phu quân gì chứ, nhóc này đúng là thích nói bậy"
"Em không có nói bậy, mà hình như anh ấy quên chị rồi thì phải"
"Ừ"
"Chị không buồn à"

"Chắc cũng buồn buồn"
"Ai đó có ý định cua lại phu quân của mình không, em sẽ đồng hành cùng"
"Nhóc chỉ giỏi phá đám thôi"
"Không hề nha, người ta là một cánh tay đắc lực đấy
"Một mình chị đây cân tất, không cần ai giúp đỡ"
"Wow, chị thật là uy vũ, công việc ở công ty em sẽ lo tất, chị cứ yên tâm mà đi chinh phục phu quân của mình đi"
"Được, chờ tin vui của chị"
Tắt điện thoại xong thì cô thay đổi ý định không đến công ty nữa mà quay người vào phòng ngủ, mấy hôm nay sức khỏe của cô không còn được ổn lắm.
Các cơn nhứt đầu và buồn ngủ cứ kéo đến, cứ theo tình hình này thì không biết còn chống cự được bao lâu.

Cuộc đời đúng thực là trớ trêu mà.

Khi cô định buôn xuôi hết tất cả để được gặp lại anh nơi cửu tuyền thì anh lại đột nhiên xuất hiện, bây giờ cô có trị bệnh cũng đã muộn rồi.
Chuyện đã như vậy thì cũng đành thôi, cứ xem như hai người có duyên như không phận.

Anh quên cô rồi cũng tốt, chí ít khi cô mất rồi thì anh không quá đau lòng, khoảng thời gian còn mạnh khỏe, còn có thể đi lại được cô muốn ở gần anh với thân phận là một người bạn.
Chỉ là một người bạn chứ không hơn không kém.
Ngủ cho đến chiều thì cô mới thức dậy ăn chút gì đó rồi mới đến chổ sòng bài của anh chơi.

Khi sáng cô có nhắn tin nhờ Mạn Mạn thuê sẵn tài xế lái xe nên bây giờ chỉ cần thông báo cho người ta một tiếng rồi lên xe đi thôi.
Tài xế lái xe là một anh bạn trong khá trẻ tuổi và năng động chứ không một bác tài xế tuổi trung niên, xem ra cô bạn thân này đang tích cực tìm bến đổ hạnh phúc mới đây mà.
Nếu là trước kia Diệp Viên Hy sẽ dọa cho những người theo đuổi mình chạy mất dép như giờ thì cô cứ thuận theo tự nhiên.

Không hiểu sau vào những năm tháng cuối cuộc đời này cô khá là mệt mỏi, cảm giác cứ như nhìn thấu hồng trần của mấy ông lão hay ngồi đánh cờ đàm đạo vậy.
Những kí ức khi anh là một hồn ma bám theo cô nó cứ thước phim quay chậm.

Khoảng thời gian ấy tuy rất cực nhưng cô lại rất vui, có lẽ đấy là khoẳng khắc được xem như là hạnh phúc của hai người.
Đến khi anh trở lại thành người rồi thì cô lại quên mất anh, đến khi cô nhớ lại rồi thì anh lại quên đi cô, chuyện này đúng thật là rất buồn cười.
Chiếc xe dừng lại ở trước cửa sòng bài, cô bước xuống rồi đi thẳng vào.

Cô không yêu cầu được gặp anh, được chơi với anh mà cô chỉ tìm một nơi nào đó thích hợp rồi ngồi xuống chơi cùng mọi người thôi.
Khi cô thắng bài quá nhiều rồi thì chủ nhân của nơi này sẽ xuất hiện, giống như là gà mẹ bảo vệ gà con vậy.
Lần này cũng giống như những lần khác, cô cứ chơi bao nhiêu bàn là sẽ thắng bấy nhiêu bàn và đến một lúc nào đó chủ nhân của nơi đây không phải là anh mà là Lãnh Minh Kỳ.
Nhưng cho dù là ai đi nữa thì cũng phải bại dưới tay của cô mà thôi.

Chơi được vài bàn thì Diệp Viên Hy cùng Lãnh Minh Kỳ cũng kết thành bạn và cô biết được hôm nay anh đi lo cho một sòng bài mới mở nên không có ở đây.
Vậy chẳng phải là hôm nay uổng công đến đây rồi sao, chơi được một lúc thì cô rời khỏi đây, dạo này sức khỏe ngày càng giảm, chỉ mới có chơi vài ván bài là đã cảm thấy mệt mỏi.
Rời khỏi sòng bài rồi thì cô tiếng thẳng đến Hàn thị, dù sau người chính thức đứng ra điều hành công ty là cũng cô nên tốt xấu gì cũng không thể nào đẩy hết công việc và đống giấy tờ đó cho một thằng nhóc được.
Nói vậy thôi chứ người thương Diệp Tử Kiệt nhất chính là Diệp Viên Hy, tuy bình thường hai người cứ hay chí chóe lẫn nhau nhưng một khi người ngoài đụng vào một trong hai người thì đối phương sẽ đứng ra xử người kia..
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 159: 159: Cược


Đến chiều ngày hôm sau cô lại tiếp tục ghé sòng bài của anh chơi, nhưng lần nào cũng gặp anh em nhà họ Lãnh, đều này khiến cô có chút buồn lòng.
Do tần suất Diệp Viên Hy lui đến sòng bài đó khá nhiều nên việc gặp mặt Lãnh Minh Kỳ và thân với anh ta cũng là điều tất nhiên, lại thêm một phần người đàn ông này lại rất thân với Huân Phong nên cô không có phòng bị và xa cách với anh ta như đối xử với những người khác mà thái độ của cô lại khá hòa nhã.
Lần này hai người cùng chơi bài nhưng người thua vẫn là anh Lãnh:
"Này, tiểu tổ tông nhà cô rảnh lắm hay sao mà cứ đến phá chuyện làm ăn của tôi hoài vậy"
Do hai người khá thân thiết nên khi anh nói chuyện như vậy thì không sợ cô buồn.

Đối với câu nói của Lãnh Minh Kỳ thì cô chỉ nhàn nhạt đáp lại:
"Tôi rất rảnh, hơn nữa việc đánh bài đối với tôi cũng là một loại làm ăn"
"???"
"Sao cô có vận tốt thế nhỉ, có thể gọi là trăm trận trăm thắng"

"Chẳng phải mấy hôm trước tôi vừa thua liên tục ba ván hay sao?"
"Mấy lần đó không tính"
"Tại sao"
"Huân Phong, tên đó là ác quỷ trong làng chơi bài đấy, đầu óc kinh doanh cũng rất lợi hại, việc cô không chơi bài lại cậu ta cũng là điều bình thường"
"Nếu sự thật như lời anh nói thì chẳng phải cái danh đệ nhất sòng bài của tôi đối với anh ta chỉ như rác trong sọt thôi sao"
"Cô nói vậy là sai nha, mặc dù thua Huân Phong nhưng lại thắng chúng tôi"
"Ồ, nhưng tôi là người thích chinh phục"
"Ngày mai Huân Phong sẽ quay về đây đấy, cô muốn thách đấu với cậu ta thì ngày mai nhớ đến đây.

Lúc đó tôi sẽ đứng kế bên nhìn hai bật kỳ tài thách đấu"
"Cái gì mà kỳ tài chứ, nghe sến súa quá"
"Hình như trong người của cô có bệnh đúng không"
"Làm sao anh biết"
"Nhìn cô dạo này ngày càng xanh xao, gương mặt thì khá tiều tụy và mệt mỏi"
"Chỉ vài căn bệnh vặt ấy mà, từ từ sẽ khỏi và rồi tôi cũng tươi tắn và mập lại thôi"
.................
Qua ngày hôm sau, khi giải quyết xong mấy cuộc hợp và giấy tờ quan trọng của công ty thì cô lại đến sòng bài.

Do công việc hôm nay khá nhiều khiến cô có cảm giác mệt mỏi, đầu choáng nhẹ nhưng vì hôm qua nghe Lãnh Minh Kỳ nói ngày hôm nay anh có ở sòng bài nên cô rán lếch cái thân tàn ma dạy của mình đến đó để chơi bài.

Thật ra thì cô cũng khá áy náy khi ghé sòng bài của người ta chơi hoài, người ta chơi thì tỷ lệ thua nhiều hơn tỷ lệ thắng còn cô đến chơi thì tỷ lệ thắng nhiều hơn tỷ lệ thua.
Bấy lâu nay tiền mà cô chơi thắng bài điều được đem đi quyên gớp từ thiện còn tiền mà cô xài thì do kiếm được từ kinh doanh.
Hôm nay khi vừa mới bước vào sòng bài thì cô đã yêu cầu ngay là muốn chơi với Huân Phong, đã mấy ngày liền không gặp nên cô rất nhớ anh.
Khi nghe yêu cầu này của cô thì anh liền đồng ý, mấy ngày nay anh có nghe nói việc Diệp Viên Hy đến đây chơi bài thắng mãi làm sòng bài lỗ nặng.
Không chỉ như vậy mà một số khách đến chơi chỉ mới nhìn thấy mặt cô là đã sợ vì con người này bị cô luộc rất nhiều.

Người ít tiền không dám chơi nhưng đó không đồng nghĩ với những người nhiều tiền, thích thể hiện bản năng chơi bài thì sẽ rất hứng thú với những việc như thế này.
Hơn nữa cái danh đệ nhất sòng bài đến một nơi nhỏ như thế này để chơi bài cũng được lan truyền mạnh mẽ, từ đó những người có nhiều tiền muốn thách thức, đánh cược muốn chơi với cô thì họ lần mò đến đây.
Quả thật cô chỉ mới đến đây chơi được vài ván thì anh xuất hiện, tâm tư của con người này tuy thâm sâu khó lường như qua ánh mắt của anh thì không khó có thể đoán được anh xuất hiện sớm như vậy là vì muốn đấu với cô.
Người đời thường có câu những người tài thường rất thích đối đầu với những người tài.
Sòng bài rất rộng, xung quanh cũng rất đông người những trên bàn chỉ có anh và cô ngồi đối diện với nhau.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt mờ nhạt, lãnh đạm cứ như hai người là người xa lạ.
"Lần này cô cược bao nhiêu"

"Cược tiền bạc đã quá xưa rồi, chúng ta có thể đổi cái khác được không"
Được"
"Chúng ta chơi năm ván, sau 5 ván người nào thua sẽ phải đáp ứng một yêu cầu người thắng và đồng thời phải dẫn người thắng đi ăn một bữa"
"Tôi không thích ăn cơm cùng người lạ"
"Vậy đi hẹ hò, à không là đi chơi thôi cũng được"
"Người thua sẽ dẫn người thắng đi ăn"
"🙂)" Sao con người này lật mặt nhanh quá vậy.
"Những người ở đây sẽ làm chứng cho lời nói của chúng ta"
"Được".
 
Tôi Sống Chung Với Một Hồn Ma
Chương 160: 160: Rất Giống Một Cặp


Rất nhanh sau đó hai người bước vào cuộc chơi:
Ván đầu anh thắng, ván thứ hai cô thắng, ván thứ ba cô thắng, ván thứ tư anh thắng.
Hiện tại tỷ số của hai người bằng nhau, chỉ còn một ván quyết định cuối cùng mà thôi.
Lúc đầu khi cô ra cá cược thì đã suy cả rồi, cho dù lần này ai thắng thì cô đều có thể tiếp cận anh được cả.

Diệp Viên Hy muốn dùng quãng thời gian ít ỏi của cuộc đời mình để gần anh và làm bạn với anh.
Rất nhanh ván chơi cuối đã được bắt đầu và người thắng là cô.

Xem ra số chơi bài vẫn đỏ như ngày nào, mặc dù anh có thắng tận hai bàn nhưng chung quy người về đích cuối cùng vẫn là cô.
"Tôi thua rồi, hôm nay cô muốn ăn gì tôi mời, cô có điều kiện gì cứ nói"
"Hình như ở gần đây có chợ đêm đúng không"

"Cô muốn ăn ở chợ đêm"
"Đúng vậy"
Khi này Lãnh Minh Kỳ đứng một bên chen lời vào nói:
"Tôi nghĩ nơi cô muốn ăn phải là nhà hàng năm sao, đồ cô gọi phải do đầu bếp cao cấp làm"
"So với những thứ đó thì tôi lại thích các món ăn lề đường hơn"
"Cô muốn ăn ở đâu thì chúng ta ăn ở đó"
"Vậy 6h chiều nay tôi sẽ quay lại đây rồi chúng ta đi"
"Được"
Ngày xưa khi chưa gặp được anh thì cô rất nghèo nên những món ăn trong nhà hàng là một cái gì đó rất xa xỉ.

Quãng thời gian đó cô thường cùng với Mạn Mạn đi dạo chợ đêm, ăn ở lề đường, sau này khi gặp anh rồi thì cô mới bắt đầu ăn các món ăn ở nhà hàng.
Nhất là những khi bàn công việc với những đối tác lớn, đồ ăn ở đó rất cao cấp, rất ngon, nguyên liệu toàn được nhập khẩu nhưng không gian ăn uống lại quá hoa lệ, nó mang đến cho con người ta cảm giác trang trọng, gò bó.
Còn thức ăn ở ngoài chợ tuy tầm thường nhưng không gian lại rất đông đúc, cảm giác như mình được làm chính mình, tùy sức mà vui chơi và không sợ ánh nhìn của người khác.
...................
Đúng 6h cô có mặt tại sòng bài của anh, hôm nay cô chỉ mặt một cái quần bò cùng một cái áo sơ mi, vai mang một chiếc túi đeo chéo, chân mang giày thể dục còn tóc được xõa.
Còn anh thì mặc một cái áo phông, bên ngoài khoác một cái áo sơ mi tay dài không cài nút, chân mang giày thể dục và mặc quần jean nhìn trong rất năng động.
Ngày xưa cô chỉ quen với việc nhìn anh mặc âu phục thôi nên bây giờ nhìn anh mặc kiểu này trong có hơi khác lạ nhưng cô rất thích kiểu ăn mặc này của anh vì khi nhìn anh như thế này trong rất đẹp trai và gần gũi chứ không còn lạnh lùng hay nghiêm nghị như khi mặc âu phục.
Do khu chợ gần đây nên hai người quyết định đi bộ, phong cách ăn mặc của hai người khá giống nhau nên người ngoài nhìn vào rất giống một cặp đang đi hẹn hò.
Trên đường đi Huân Phong cứ thấy cô đang suy nghĩ cái gì đó rồi lại cười cười, đôi lúc lại lén đưa mắt nhìn anh trong rất giống một cô gái có vấn đề về thần kinh.
Anh nhớ cái dáng vẻ khi ở sòng bài của cô đâu phải thế này, con gái ai cũng có nhiều mặt và khó hiểu như vậy sao.

Đôi lúc họ là một phú bà nguy hiểm, đôi khi lại biến đổi thành một bà hoàng thời cơ, cô gái mơ mộng hay là một con người có vấn đề về não.
Đến khu chợ thì người đi vào khu phố ăn vặt, mùi thịt nướng, xiêng nướng cứ bay thẳng vào mũi khiến con người ta có cảm giác thèm ăn.
Lúc này cô chợt nhớ ra hình như lâu lắm rồi mình chưa ăn những thứ này nên bây giờ phải ăn bù.

Hôm nay cô cố tình không ăn cơm chiều để chừa bụng cho giây phút này đây.
Khẽ nhìn qua anh nháy mắt một cái rồi cô lên tiếng:
Chúng ta ăn cá viên đi"
"Đến quán ăn"
"Anh đừng nói là đến đó ăn một đĩa cơm hay một tô bún rồi về đấy nha"
"Ừ"
"Không, ăn như vậy chán lắm"
"Vậy cô muốn như thế nào"
"Tôi muốn ăn cá viên, muốn ăn kẹo bông gòn, muốn ăn lẩu, uống trà sữa, trà đào cái quan trọng nhất khi đi chợ đêm là phải mua sắm và đi dạo"
"Theo như trong giao kèo của chúng ta chỉ có ăn một bữa cơm chứ hoàn toàn không có mấy vụ này."
"Anh đừng có thực dụng như vậy được không"

"Nếu như cô thích đi dạo như vậy thì cũng được"
"Thật sao"
"Đợi sau khi chúng ta ăn xong thì cứ làm những gì mình thích thoải mái còn tôi thì đi về"
"..."
"Được thôi, nếu anh không muốn đi dạo hay làm những việc gì đó thì đó tôi sẽ không ép nhưng đổi lại một yêu cầu là tôi muốn ăn đồ ăn nấu"
Nếu là trước kia thì cô sẽ không bao giờ có yêu cầu này với anh nhưng bây giờ đã khác, chẳng lẽ qua hai năm lăn lộn ở ngoài đời như vậy mà anh lại không biết nấu ăn sao.
"Tôi không thích nấu đồ ăn cho người khác"
"Vậy tôi sẽ dùng yêu cầu của người thắng cuộc để yêu cầu anh nấu ăn"
"Không"
"Nam tử hán đại trượng phu vậy mà nói lời lại không giữ lấy lời".
 
Back
Top Bottom